Kiếm Hiệp Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả

Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1458


Chương 1458

“Con…”, Na Nhữ Bình quyết tâm, nói: “Vừa rồi con nói sẽ tuyệt đối không đi ra cầu xin anh ta, nếu không sẽ… sẽ dập đầu nhận anh ta làm bố nuôi”.

“Cái gì?”

Na Hy Nghiêu cũng ngây ngẩn cả người.

Trong lòng rất nhiều người nhà họ Na cũng vô cùng căm phẫn.

“Dập đầu nhận bố nuôi? Mơ tưởng!”

“Đúng vậy, dựa vào cái gì mà phải nhận người nhà họ Lý làm bố nuôi?”

“Bảo vệ đâu, mau đuổi người này ra ngoài cho tôi!”

Mọi người dường như đã quên mất một tăng một ma còn đang chiến đấu bên trong, thần chết vừa mới lướt qua bên người bọn họ.

Tôn nghiêm và vinh quang của gia tộc dường như đã trở nên quan trọng hơn, nếu như mất đi thì còn đáng sợ hơn cả mất mạng.

Mà quan trọng là bọn họ không tin tưởng người trẻ tuổi trước mắt này có thể cứu vớt nhà họ Na.

Cứu binh mà Tác Lãng đại sư nói tới nhất định không phải là anh.

Na Nhữ Bình hít sâu một hơi, thả lỏng gánh nặng, nói ra: “Được, tôi nói được thì làm được, chỉ cần anh có thể cứu vớt gia tộc, tôi sẽ nhận anh làm bố nuôi”.

Vừa dứt lời liền muốn quỳ xuống.

Sau lưng trưởng giả có nhà họ Na đau đớn la hét: “Không thể! Nhữ Bình, nếu cậu quỳ xuống nhận một người khác họ làm bố, vậy sẽ mặt với liệt tổ liệt tông như thế nào đối?”

“Chết trong tay Na Nhữ An thì sẽ có thể đối mặt với tổ tông sao?”, Na Nhữ Bình không chút khách khí đáp trả: “Nếu mấy người cảm thấy mất mặt, cùng lắm thì từ nay về sau trục xuất tôi khỏi gia môn là được”.

Làm sao Na Hy Nghiêu nỡ trục xuất con trai ra khỏi gia môn được, liền giải vây thay con mình: “Chỉ cần có thể cứu gia tộc, nhận người khác họ làm bố nuôi cũng đâu có sao. Đừng nói để Nhữ Bình dập đầu, cho dù bắt tôi quỳ xuống thì sao chứ?”

Trưởng giả im lặng, chỉ đau lòng thở dài.

Na Nhữ Bình thấy bố mình ủng hộ, liền phủi tro bụi trên ống tay áo, sau đó dùng lễ tiết triều cũ quỳ xuống với Lý Dục Thần.

Một màn này khiến đám bảo vệ kia sợ ngây người.

Nhất là Lý A Tứ.

Lý Dục Thần khoát tay, một lực lượng nâng Na Nhữ Bình lên.

Cho dù Na Nhữ Bình có dùng sức thế nào c*̃ng không quỳ xuống được.

Anh ta ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Lý Dục Thần.

Anh cười nói: “Anh lớn tuổi như thế rồi mà còn đòi làm con nuôi tôi, cho dù anh có đồng ý thì tôi cũng chẳng cần. Thế này đi, đổi một điều kiện khác”.

“Điều kiện gì?”, Na Nhữ Bình hỏi.

“Trả nhà cũ nhà họ Lý lại cho tôi”, Lý Dục Thần nói.

Na Nhữ Bình nhìn về phía Na Hy Nghiêu.

Na Hy Nghiêu gật đầu nói: “Chỉ cần cậu có thể giúp chúng tôi vượt qua kiếp nạn này, đừng nói là căn nhà cũ kia, ngay cả một vài mối làm ăn cũ của nhà họ Lý năm đó, tôi cũng có thể hoàn trả lại hết”.

Lý Dục Thần gật đầu: “Được, là ông nói đấy nhé”.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1459


Chương 1459

Còn chưa dứt lời, chợt thấy trong tay anh có thêm một thanh kiếm màu đen, anh nhẹ nhàng rung cổ tay một cái, thanh kiếm kia liền bay ra ngoài, chỉ để lại một vệt đuôi màu đen, xuyên qua vườn hoa, phá vỡ bức tường đầu tiên của tòa nhà rầm một tiếng, lại xuyên ra sau bức tường, ngay sau đó đâm vào tòa nhà thứ hai.

Cứ như thế không ngừng, những tiếng bảo kiếm xuyên tường chồng lên nhau, khó phân trước sau, giống như dư âm.

Vệt đuôi kia ngưng tụ trên không trung giống như một vệt đen chết chóc, thật lâu vẫn không tiêu tan.

Hoa cỏ ở gần vệt đen khô héo trong nháy mắt.

Na Nhữ An và Tác Lãng vẫn còn đang tiếp tục đấu pháp.

Dòng nước đen cuồn cuộn, cho dù là hoa sen trắng sống trong bùn mà không nhuốm bùn cũng không có cách nào giữ được màu trắng tinh của nó ở chỗ này, từng bông hoa sen đều bị nước đen bao phủ.

Chỉ còn lại mấy đóa sen trắng cuối cùng quay xung quanh Tác Lãng.

“Đừng vùng vẫy nữa, ông nhất định phải chết, ha ha ha…”

Na Nhữ An cười to, đột nhiên cảm thấy không thích hợp, quay đầu nhìn về phía sau lưng.

Một kiếm khí màu đen xuyên qua vách tường, đâm vào người anh ta.

Cả người anh ta cũng bay lên theo, rầm một tiếng, bị một thanh kiếm màu đen đóng chặt lên trên tường.

Đã lâu rồi thủ đô không có mưa, cộng thêm gần đây thời tiết đầy cát bụi, dẫn đến không khí có chút vẩn đục.

Kiếm khí Huyền Minh ăn mòn không khí vẩn đục để lại quỹ tích màu đen mãi mà không tiêu tan.

Đương nhiên đám người ở cửa trang không nhìn thấy cảnh tượng Na Nhữ An bị ghim lên trên tường, cũng không biết vệt đen kia được sinh ra như thế nào.

Chỉ có yên lặng như chết và trong lòng âm thầm sợ hãi không biết nên làm thế nào.

Lý Dục Thần phủi tay, nói: “Xong rồi, nhà cũ nhà họ Lý thuộc về tôi”.

“Xong rồi?”

Na Nhữ Bình sửng sốt.

Vậy là xong rồi sao?

Bên trong còn đang đánh nhau rung thiên động địa kia kìa!

Cậu ở chỗ này phủi tay một cái liền nói xong rồi?

Đám người nhà họ Na đều cảm thấy kỳ quái, trong lòng mọi người sinh ra hoài nghi, ánh mắt nhìn về phía Lý Dục Thần liền trở nên không có ý tốt, nghĩ thế nào cũng đều cảm giác trên mặt tên nhóc này viết hai chữ: Lừa đảo!

“Nhóc con, chuyện gì thế này? Muốn lừa đảo thì cũng phải giả bộ giống một chút chứ?”

“Tôi thấy cậu ta chỉ là một tên lừa đảo, chỉ muốn lấy lại nhà cũ nhà họ Lý về thôi”.

“Thôi đi, muốn lấy là được sao? Chỉ như vậy ư, nghĩ chúng ta là đồ ngốc chắc!”

“Cậu ta mới là đồ ngốc đi, căn nhà nào cũng phải sang tên, còn nghĩ rằng giống trước đây, cầm được khế đất thì căn nhà sẽ thuộc về mình chắc”.

“Chắc là một tên giả mạo rồi, nhà họ Lý đã biến mất nhiều năm, ở đâu ra con cháu nữa!”

Mấy người nói như thế, càng càng cảm thấy Lý Dục Thần là một tên lừa đảo.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1460


Chương 1460

Cộng thêm vệt đen kia cuối cùng cũng đã chậm rãi biến mất dưới ánh mặt trời, khí tức tử vong c*̃ng tiêu tán trong hương thơm hoa cỏ.

Trong lòng mọi người không còn khủng hoảng, thậm chí đã quên mất Tác Lãng Lạt Ma đã cứu bọn họ từ trong tay ác ma vẫn còn ở bên trong sống chết không rõ.

Đối với phần lớn người mà nói, chỉ cần mình cách xa nguy hiểm, chỉ cần không xâm phạm đến lợi ích cá nhân của bọn họ, ai thèm quan tâm đến việc người làm gia chủ là ai đâu?

Về phần Tác Lãng Lạt Ma sống chết ra sao, có ai sẽ đặt ở trong lòng?

Phật từ bi hay là ác ma tà ác, mọi người thường không thể phân chia được rõ ràng, hoặc có thể nói là cũng không muốn lúc nào cũng phải phân chia rõ ràng.

Phù hộ tôi chính là từ bi, xâm hại tôi đương nhiên là ma.

Mà đa số thời điểm, làm người đứng xem, mọi người tình nguyện tỏ ra hồ đồ để vào thời điểm cần thiết đưa ra phán đoán và lựa chọn.

Lúc Tác Lãng Lạt Ma cứu mạng sống của bọn họ, đương nhiên là Phật.

Bây giờ sao… Dường như đã chẳng còn quan trọng.

Bây giờ bọn họ chỉ quan tâm đến việc Lý Dục Thần có phải lừa đảo hay không, có phải đang ngụy trang thành nhà họ Lý để lừa gạt tài sản nhà họ Na hay không.

Mặt khác, đối với mấy phú ông vẫn còn sống trong mộng hoàng gia huy hoàng ngày xưa mà nói, việc xấu trong nhà tuyệt đối không thể truyền ra ngoài.

Ngoại trừ bố con Na Hy Nghiêu vẫn còn ôm chút mong đợi với Lý Dục Thần.

Bởi vì bọn họ không có đường lui.

Những người khác có thể bỏ trốn, có thể rời khỏi nơi này, cũng có thể ở lại tỏ vẻ trung thành với Na Nhữ An, bọn họ lại không được.

Na Hy Nghiêu nhíu mày, nói: “Cậu Lý, không phải cậu đang nói đùa chứ?”

“Nói đùa cái gì? Tôi giống như đang nói đùa lắm sao?”, Lý Dục Thần nói.

“Được rồi, mau bảo cậu ta cút đi, trong nhà đã ồn ào thế nào rồi, dù sao đây cũng là chuyện trong nhà, đừng để người bên ngoài chế giễu”, có người nói.

Sau đó mọi người đều vô cùng kích động giận dữ, đều muốn đuổi Lý Dục Thần đi.

Anh đứng ở nơi đó, nhìn đám người này, lắc đầu với Na Hy Nghiêu, nói: “Đúng là làm khó cho gia chủ như ông, phải nuôi một đám ông lớn vô dụng như thế, vậy mà nhà họ Na vẫn còn có thể trở thành một trong bốn gia tộc lớn ở thủ đô, đúng là kỳ tích!”

Lời này của anh lại như dẫn nổ thùng thuốc nổ.

Nhà họ Na lập tức sôi trào, ai nấy đều kêu la muốn đánh rụng răng anh, rút lưỡi của anh.

Cứ như anh còn khiến người ta cảm thấy ghê tởm hơn Na Nhữ An vậy.

Nay cả Na Hy Nghiêu cũng có chút tức giận.

Mặc dù ông ta làm gia chủ, biết rất rõ Lý Dục Thần nói đúng.

Đám người nhà họ Na đúng là đã quen sống trong nhung lụa rồi, cũng bởi vì liên quan đến vinh quang hoàng gia tiền triều nên đã chiếm rất nhiều tài nguyên không công. Bằng không, bốn gia tộc lớn thủ đô đúng là không đến lượt bọn họ.

Bất kỳ một hào môn thế gia nào, ngoại trừ căn cơ ra thì luôn có mấy nhân vật cường quyền, mở rộng lãnh thổ như vậy. Nhà họ Na là một trong số những gia tộc rất ít sống dựa vào hào quang trong quá khứ.

Cũng bởi vì Na Hy Nghiêu là loại người có tính cách tương đối lạnh nhạt, không đủ mạnh mẽ, cho nên trước kia rất nhiều chuyện trong gia tộc đều giao cho Na Mạc Hòa đi xử lý. Sau khi Na Mạc Hòa mất tích, nhà họ Na đã mất đi nhân vật có bàn tay sắt duy nhất.

Cho nên Na Hy Nghiêu mới có thể gửi gắm hy vọng lên trên người Na Nhữ An.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1461


Chương 1461

Bây giờ bị Lý Dục Thần nói ra trước mặt mọi người, Na Hy Nghiêu c*̃ng không nhịn được rồi.

“Cậu Lý, cho dù thế nào thì nhà họ Na cũng là một trong bốn gia tộc lớn ở thủ đô, cho dù cậu là đời sau của nhà họ Lý c*̃ng không có tư cách tùy ý bình luận chuyện của nhà họ Na. Nếu như lão gia nhà cậu còn sống, tuyệt đối sẽ không nói lời như vậy”.

“Ồ? Ông khẳng định như vậy ư?”, ánh mắt Lý Dục Thần vô cùng lẫm liệt: “Như vậy lão gia nhà tôi chết có liên quan đến mấy người hay không?”

Na Hy Nghiêu đột nhiên giật mình, trên người bỗng nhiên đầm đìa mồ hôi lạnh.

Ông ta cũng không dám gánh chịu cái tiếng này đâu.

“Không, tuyệt đối không có việc này. nhà họ Lý hủy diệt, không có chút liên quan nào đến nhà họ Na cả”, Na Hy Nghiêu nói.

Lý Dục Thần hừ lạnh một tiếng, đảo ánh mắt một vòng.

Ánh mắt lạnh lẽo của anh đảo quan trên mặt mỗi người. Người bị anh nhìn trúng cứ như rơi vào hầm băng, toàn thân rét run.

“Thật sự không có chút liên quan nào ư?”, Lý Dục Thần hỏi.

“Không có, một chút cũng không có”, Na Hy Nghiêu nói.

“Vậy tại sao nhà của nhà họ Lý tôi lại rơi vào trong tay mấy người?”

“Sau khi nhà họ Lý xảy ra chuyện, sản nghiệp của nhà họ Lý cũng nên có người tiếp nhận. Nhà họ Lý lớn như vậy, ai mà không động tâm? Thủ đô có nhiều gia tộc như vậy, gần như ai nấy cũng đều có phần, không ăn được thịt cũng uống được nước canh. Nhà họ Na chúng tôi đúng là nhờ việc đó mà đã thu lợi rất nhiều, nhưng chúng tôi cũng không phải cưỡng chiếm, đều dùng phương pháp chính quy hợp pháp. Vừa rồi tôi cũng đã nói, căn nhà đó có thể trả lại cho cậu, không những là nhà mà còn có rất nhiều sản nghiệp cũ của nhà họ Lý, hai mươi năm nay đều không hề bị động vào, đều có thể trả lại cho cậu. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là cậu thật sự là con cháu của nhà họ Lý, hơn nữa còn giúp chúng tôi vượt qua nguy cơ hôm nay”.

Na Hy Nghiêu nói một hơi, cảm thấy có chút thở không được.

Những người khác của nhà họ Na rất bất mãn, có người nói: “Ông giải thích với cậu ta nhiều như vậy làm gì?”

“Đúng, chỉ lừa một tên lừa gạt, ông còn tin cậu ta!”

“Bảo cậu ta cút đi! Chuyện của nhà họ Na không tới lượt cậu ta đến vung tay múa chân!”



Lý Dục Thần nói với Na Hy Nghiêu: “Tốt nhất là những gì hôm nay ông nói đều là thật, nếu để cho tôi biết, mấy người phàm là có một chút quan hệ với chuyện năm đó, tôi sẽ san bằng nhà họ Na!”

“Ha ha ha, san bằng nhà họ Na? Dựa vào cái gì? Dựa vào việc cậu có thể khoác lác sao?”, có người chế giễu.

Lý Dục Thần lạnh lùng nhìn bọn họ, nói: “Dựa vào cái gì ư? Vậy tôi sẽ cho mấy người nhìn xem tôi dựa vào cái gì!”

Vừa dứt lời, anh liền giơ chân lên đến, giậm chân một cái.

Mặt đất rung động ầm ầm.

Mọi người không đứng vững, lung la lung lay, ngã trái ngã phải như uống rượu say.

Ầm ầm nổ vang.

Trang viên nhà họ Na chiếm diện tích gần một trăm năm mươi mẫu, được tạo ra từ hơn ba mươi tòa nhà lớn nhỏ, hiện đại và cổ điển hòa làm một thể sụp đổ ầm ầm.

Tại chỗ chỉ còn phế tích và bụi bặm đầy trời.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1462


Chương 1462

Chỉ còn lại một bức tường lẻ loi trơ trọi nơi xa, trên tường cắm một thanh kiếm, trên thân kiếm treo một người.

Một Lạt Ma đứng lên từ trong phế tích, ngơ ngác đứng dựa vào tường.

Trang viên đổ sụp tạo ra vô số bụi bặm phiêu lãng theo gió.

Cũng may nơi này không phải khu náo nhiệt, gần đây không có nhà cửa nào cả.

Nếu người ở ngoài xa nhìn sang còn tưởng rằng lại xuất hiện bão cát.

Đám người nhà họ Na bò dậy từ dưới đất, nhìn phế tích trang viên đã trở thành bột mịn, khiếp sợ không gì sánh nổi.

Lúc này bọn họ mới biết được Lý Dục Thần cũng không phải khoác lác nói suông, anh thật sự có thể san bằng nhà họ Na.

Một cú đạp mà thôi.

Nhà họ Na quả thật đã bị san bằng dễ dàng như vậy.

Nhìn qua một vùng phế tích và bức tường lẻ loi trơ trụi đứng trong bụi mù, bọn họ nhớ tới Viên Minh Viên, nhớ tới triều đại cũ đã sụp đổ.

“Đại Thanh sắp bị diệt rồi!”, một lão già nằm sấp trên mặt đất cất tiếng kêu khóc đau buồn.

“Đại Thanh đã sớm kết thúc rồi!”, Na Nhữ Bình nhìn phế tích, lại nhìn bụi mù tung bay, sâu xa nói: “Là chính chúng ta vẫn còn sống ở trong mộng!”

Anh ta bỗng nhiên đứng lên, đi về phía Lý Dục Thần trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, quỳ một chân trên đất, nói:

“Cậu Lý, kể từ hôm nay, nhà họ Na tự động rời khỏi vị trí bốn gia tộc lớn thủ đô. Thủ đô vốn không nên có bốn gia tộc lớn! Na Nhữ Bình tôi đại diện nhà họ Na, hết mình ủng hộ cậu Lý phục hưng nhà họ Lý. Sau này phàm có chỗ cần dung, cậu Lý cứ việc mở miệng, Na Nhữ Bình sẽ xông pha khói lửa, nguyện ý đi đầu!”

Lý Dục Thần không nghĩ tới người đầu tiên của nhà họ Na tỉnh lại chính là vị công tử này.

Mà những người khác của nhà họ Na mặc dù rất kinh ngạc, nhưng không ai lên tiếng ngăn cản.

Na Nhữ Bình xoay người, nói: “Bố, các vị chú bác, các ông, thời đại đã thay đổi, chúng ta không thể giống như quá khứ nữa. Tiền triều hoàng mộng không phải vinh quang của chúng ta, mà là gánh nặng của chúng ta. Tôi muốn vứt bỏ gánh nặng này, để nhà họ Na nhẹ nhàng vùng lên. Hi vọng mọi người có thể ủng hộ tôi!”

Na Hy Nghiêu nhìn Na Nhữ Bình, sau khi kinh ngạc là có chút mừng rỡ.

Ông ta không nghĩ tới, đứa con trai từ trước đến nay vẫn luôn bình thường này của mình, vậy mà lại có quyết đoán như thế.

Mặc dù từ bỏ thân phận hoàng tộc sẽ khiến bọn họ khó chịu như bị vả mặt, nhưng con trai nói đúng, thời đại đã thay đổi. Có rất nhiều thứ đã sớm biến thành gánh nặng.

Hoàng Thượng đã sớm không phải chỗ dựa của nhà họ Na.

Nhà họ Na cần tìm kiếm một chỗ dựa mới.

Ông ta nhìn về phía người trẻ tuổi trước mắt này, với năng lực dậm chân một cái san bằng cả trang viên, điều này không trâu bò hơn Hoàng Thượng sao?

Trong nháy mắt Na Hy Nghiêu đã nghĩ thông suốt, thở dài nói: “Tôi già rồi, không theo kịp thời đại. Sự nghiệp cải cách to lớn, cứ giao cho mấy người người trẻ tuổi làm đi. Nhữ Bình, bây giờ bố sẽ truyền vị trí gia chủ cho con ngay trước mặt các ông các chú các bác”.

“Hi Nghiêu, ông làm cái gì vậy?”, một lão già nói.

Na Hy Nghiêu chắp tay với ông ta, lại cúi đầu với mọi người: “Tôi đã quyết định rồi, nếu như mọi người có ý kiến gì thì hãy nói ra luôn bây giờ, cứ coi như là hội nghị bầu cử của gia tộc chúng ta đi”.

Mọi người ông nhìn tôi, tôi nhìn ông, không có ai nói chuyện.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1463


Chương 1463

Lúc này, ai dám nói cái gì.

Lý Dục Thần vẫn còn đứng ở chỗ kia kìa.

Dậm chân một cái, cả tòa nhà đều sập. Nếu với người thì chẳng phải sẽ tan xương nát thịt sao?

Không thể không nói, mặc dù Na Hy Nghiêu là một người bình thường hèn nhạt, nhưng ở phương diện đối nhân xử thế lại xứng đáng với vị trí gia chủ.

Lúc này ông ta nói muốn truyền vị trí đó cho con trai, ai dám phản đối?

Thế là việc truyền thừa vị trí gia chủ nhà họ Na đã được hoàn thành ngay trong tình cảnh không thể tưởng tượng nổi này, với một loại phương thức không thể tưởng tượng được, đồng thời còn được đồng ý một trăm phần trăm, không có người nào phản đối.

Lý Dục Thần mỉm cười, chậm rãi đi về phía bức tường trong đống phế tích.

Tại Na Hy Nghiêu đưa mắt ra hiệu, Na Nhữ Bình vội vàng đi theo.

Lý Dục Thần đột nhiên quay đầu, chỉ vào Lý A Tứ nói: “À đúng rồi, tôi phải thêm một điều kiện nữa, tôi muốn người này. Cứ để ông ta đến nhà cũ nhà họ Lý làm bảo vệ đi”.

Lý A Tứ ngơ ngác đứng tại chỗ.

Thời gian anh ta đến thủ đô không lâu, vất vả lắm mới thông qua quan hệ đồng hương tìm được một công việc bảo vệ, còn là làm bảo vệ cho gia tộc lớn ở thủ đô.

Đội trưởng Dương từng vỗ bờ vai của anh ta, nói: “Cậu nhóc, làm rất tốt, đừng xem nhẹ công việc bảo vệ, nơi này là nhà họ Na, một con chó của nhà họ Na ra ngoài còn vẻ vang hơn trưởng làng của các cậu. Cậu hãy làm tốt công việc bảo vệ này, cũng sẽ có thể làm rạng rỡ tổ tông, vinh hoa phú quý”.

Lý A Tứ lại không cảm thấy một con chó có thể vẻ vang hơn trưởng làng. Dù sao thì trưởng làng cũng được quản lý mười thôn, mấy ngàn người. Trưởng làng muốn đến nhà ai ăn thì đến, muốn ngủ với vợ ai thì ngủ, sao chó có thể so sánh được?

Nhưng mà Lý A Tứ c*̃ng không hâm mộ trưởng làng. Anh ta chỉ muốn kiếm chút tiền, trở về xây nhà mới cho bố mẹ, cưới một cô vợ, sống một cuộc sống yên ổn.

Mặt khác, anh ta còn rất si mê với việc học võ công. Học được võ công mới có thể làm bảo vệ giỏi được. Làm bảo vệ giỏi mới có thể kiếm được tiền. Kiếm tiền mới có thể trở về nhà cưới vợ. Cưới vợ xong còn có thể phòng thân, phòng sói, phòng trưởng làng.

Anh ta vốn cho rằng rất nhanh sẽ có thể có được sống cuộc sống tốt, nhưng vào hôm nay, trong chốc lát này, mộng tưởng đã vỡ vụn giống như bọt xà phòng.

Đội trưởng Dương chết rồi.

Trang viên mà mình làm bảo vệ cũng đã sập.

Mà người phá hủy mộng đẹp của anh ta lại điểm danh muốn để anh ta đến một nơi khác làm bảo vệ.

Lý A Tứ cũng không biết có nên đồng ý hay không, nhưng sự thực là anh ta không đồng ý cũng không được, bởi vì các chủ nhân cũ của anh ta đã vui vẻ đồng ý rồi.

Nhìn thái độ của Na Hy Nghiêu và Na Nhữ Bình hoan hỉ như muốn tiễn mình đi.

Lý A Tứ lại một lần nữa nghi ngờ khu vườn của nhà họ Na có phải bị anh ta phá sập hay không.

Thế nên ông chủ cậu chủ mới chán ghét mình.

Lý Dục Thần thấy Lý A Tứ bày ra vẻ mặt như đau đớn như trời sập thì ngạc nhiên, hỏi: “Anh không muốn à?”

Anh hỏi thế làm hai bố con nhà họ Na sợ thót tim.

Đây là cơ hội tuyệt diệu để nịnh bợ người được chỗ dựa chỉ đích danh muốn mang đi, tìm mòn mắt cũng không cơ hội này.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1464


Chương 1464

Hơn nữa sau này kể lại, nhà họ Lý có một bảo vệ từng làm ở nhà họ Na, nghe có vẻ như hai nhà thân thiết lắm.

“Này cậu, cậu tên gì?”, Na Hy Nghiêu còn chưa biết tên cậu bảo vệ may mắn này.

“Tôi tên là Lý A Tứ”.

“Ồ, Lý A Tứ…”, mắt Na Hy Nghiêu sáng lên: “Cậu xem cậu cũng họ Lý này, là duyên phận đấy. Ông trời đưa cậu đến nhà họ Na, chính là để cho hôm nay cậu gặp được cậu Lý. A Tứ à, đây là cơ hội nghìn năm có một! Cậu còn do dự gì nữa? Còn không mau cảm ơn cậu Lý đi!”

Lý A Tứ hơi do dự, vì thế anh ta hỏi một câu mà đến chính anh ta cũng cảm thấy ngu ngốc, nhiều năm sau còn bị mọi người trong trang viên nhà họ Lý lôi ra chế nhạo, mỗi lần nhắc tới là anh ta chỉ muốn tìm cái lỗ chui vào cho đỡ nhục:

“Đến chỗ cậu làm bảo vệ có oai hơn trưởng làng chỗ tôi không?”

Lý Dục Thần ngớ ra.

Câu hỏi này làm khó anh quá.

“Thế nào mới gọi là oai hơn trưởng làng?”, anh bèn hỏi.

“Trưởng làng không dám ngủ với vợ tôi”, Lý A Tứ trả lời.

Mọi người bật cười.

Lý Dục Thần cười nói: “Anh có vợ à?”

Lý A Tứ lắc đầu: “Chưa có”.

Thế là mọi người cười to hơn.

Nỗi sợ hãi về sự hủy diệt, nỗi ám ảnh về ác quỷ giờ phút này tan thành mây khói.

Cho dù nhà họ Na trở thành đống đổ nát, thì Na Nhữ Bình cho rằng, sau khi trang viên nửa cũ nửa mới bị phá hủy, bọn họ mới có thể thấy rõ thế giới thật sự bên ngoài, bắt đầu một hành trình mới.

Khi mọi chuyện đã kết thúc, vẫn còn có một bức tường cuối cùng sừng sững tại chỗ tựa như một tấm bia, dùng vết máu lưu lại khi đóng đinh ác ma thể hiện quyết tâm phá vỡ quá khứ cũ kỹ, sáng tạo và thay đổi không ngừng.

Lý Dục Thần đi về phía tấm bia đá.

Cái bóng của ác ma treo trên tường, vặn vẹo giữa đống hoang tàn.

Câu trả lời Lý Dục Thần dành cho Lý A Tứ vang lên gió:

“Yên tâm, anh nhất định sẽ oai hơn trưởng làng”.

Tác Lãng đứng giữa đống đổ nát, chiếc mũ vàng trên đầu ông ta đã biến đâu mất, đầu phủ đầy bụi, trên đỉnh đầu còn có một cọng cỏ nửa vàng nửa xanh không biết từ đâu bay tới.

Nếu nhìn kỹ thì có thể thấy một kẽ hở trên xương sợ của ông ta, ngọn cỏ cắm rễ trong kẽ hở ấy như c*m v** trong đất, trông có vẻ dồi dào sức sống.

Thấy Lý Dục Thần đi đến chỗ mình, Tác Lãng khom lưng, nói: “Cảm ơn ơn cứu mạng của cậu Lý”.

Lý Dục Thần nhìn đỉnh đầu của ông ta, cười nói: “Đầu mọc cỏ rồi kìa!”

Tác Lãng sờ đầu mình, nhổ ngọn cỏ ấy đi, ông ta cũng nở nụ cười, nói: “Lửa đồng thiêu chẳng tắt, gió xuân thổi sinh sôi”.

Lý Dục Thần nói: “Khô Mộc Phùng Xuân, Phá Ngõa pháp năng tu được giống như ông kể cũng hiếm thấy”.

Tác Lãng hơi xấu hổ, nói: “Hồi trẻ tu nhầm, sư phụ nói đâm lao thì theo lao, con đường nào cũng dẫn đến Linh Sơn”.

Na Nhữ Bình đi theo Lý Dục Thần không hiểu bọn họ đang nói gì, Lý A Tứ cũng không hiểu.

Lý A Tứ bị Na Nhữ Bình lôi đi cùng.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1465


Chương 1465

Anh ta không mấy kháng cự, trái lại từ khi hỏi câu về trưởng làng khiến người ta cười ngặt nghẽo, anh ta đã là người của Lý Dục Thần rồi.

Làm bảo vệ cho nhà họ Lý cũng không có gì không được, anh ta vốn là họ Lý.

Lý A Tứ không hiểu Lý Dục Thần và Tác Lãng đang nói gì, anh ta nhìn ngọn cỏ trên đầu Tác Lãng, bỗng nghĩ đến Cừu Trưởng Thôn cũng có cọng cỏ trên đầu trong phim hoạt hình, thế là lại nhớ đến trưởng làng quê mình.

Đương nhiên trên đầu trưởng làng không mọc cỏ, nhưng hình như cũng có sừng nhô lên.

Lý Dục Thần không nói chuyện với Tác Lãng nữa, anh nhìn về phía bức tường giữa đống đổ nát.

Na Nhữ An bị kiếm Huyền Minh ghim trên tường.

Thoạt nhìn anh ta đã chết rồi, chỉ có cái bóng treo trên tường trượt xuống dưới mặt đất, sau đó dưới về phía trước, vặn vẹo giữa đống gạch vụn.

Lý A Tứ nhìn cái bóng, cảm thấy kỳ lạ.

Lẽ ra, người dán chặt lên tường thì sẽ không có bóng, cho dù có thì cũng chỉ có tí tẹo thôi.

Nhưng bóng của người này vẫn kéo dài từ tường xuống mặt đất, điều này không khoa học chút nào.

Lý A Tứ thấy cái bóng giống như đang ngọ nguậy.

Anh ta lại nhìn người trên tường, ngực bị kiếm đâm thủng, chắc chắn đã chết đến không thể chết được nữa, không thể nào nhúc nhích được.

Rồi anh ta lại ngẩng đầu lên nhìn mặt trời.

Lý A Tứ nhất thời không biết rốt cuộc mặt trời đang di chuyển hay là người chết động đậy, hoặc chỉ có trái tim của anh ta đang hoạt động.

Lý Dục Thần đứng yên ở đó, không nói gì, nhưng vẻ mặt lại vô cùng nghiêm túc, ánh mắt như ẩn chứa sát khí.

Anh dùng kiếm Huyền Minh ghim Na Nhữ An, kiếm khí khóa hồn phách của đối phương lại, khi Na Nhữ An bán linh hồn mình cho Minh Bộc, bọn họ đã trở thành một thể.

Hồn phách của Na Nhữ An bị khóa lại, tất nhiên cái bóng cũng không thể chạy trốn được. Dù gã cố gắng thế nào thì cũng có thể giãy giụa giữa đống đổ nát dưới ánh mặt trời, không thể hoàn toàn thoát khỏi cơ thể của Na Nhữ An.

Theo góc nhìn của Lý A Tứ và Na Nhữ Bình, Lý Dục Thần chỉ đứng yên tại chỗ, nhưng Tác Lãng biết, Lý Dục Thần đang giao lưu với ảnh ma bằng thần niệm, tuy rằng Tác Lãng không nghe được.

“Đừng giãy giụa nữa, ông trốn không thoát đâu”, Lý Dục Thần nói.

Cái bóng giãy giụa, gã cười to trong thần niệm: “Hahaha, cậu cho rằng làm thế là có thể giết được tôi sao? Cậu không biết được tôi đâu!”

Lý Dục Thần cười nhạt: “Tôi biết đây là phân thân của ông, chân thân của ông đang ở biển Trầm Quang”.

“Hừ, Đạm Đài Ngọc đúng là phế vật, quả nhiên không đáng tin cậy. Xem ra cậu đã lấy được thánh vật của Hắc thủy Đường rồi”, thoạt nhìn cái bóng không hề lo lắng.

“Thì ra là do ông bố trí, dùng Đạm Đài Ngọc dẫn tôi vào địa cung, muốn mượn tay Quỷ Vương giết tôi!”

“Cậu nghĩ thế cũng không sai. Cậu có thể đánh bại Quỷ Vương, chứng tỏ thực lực của cậu không yếu. Một tầng lôi kiếp đã đã có được năng lực chiến đấu như thế, quả thực nằm ngoài dự đoán của tôi. Nhưng mà cậu cũng đừng đắc ý, đó chỉ là cương thi chết hơn nghìn năm thôi. Cậu biết khi còn sống nó mạnh đến mức nào không?”

Lý Dục Thần có thể tưởng tượng ra được khi Quỷ Vương còn sống mạnh ra sao, cộng thêm cờ Hắc Thủy U Minh, phải nói là cực kỳ đáng sợ.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1466


Chương 1466

Từ khía cạnh này có thể thấy được khi đó Ma giáo hùng mạnh nhường nào.

Mà đó mới chỉ là một trong năm đường ở ngoài, khó có thể tưởng tượng giáo chủ và các hộ pháp của Ma giáo đến tột cùng là những con quái vật như thế nào.

“Đừng nói nhảm nữa, ông quan tâm chính ông thì hơn. Đừng nghĩ là tôi không tìm được chân thân của ông thì tôi không làm gì được ông”, Lý Dục Thần nói.

“Cậu định tra tấn tôi à? Hahahaha…”, cái bóng chẳng những không sợ, trái lại còn rất phấn khích: “Cậu tra tấn đi, dùng Sưu Hồn Đại Pháp ấy, thế là cậu sẽ biết được tất cả bí mật của tôi! Hahaha…”

Lý Dục Thần cau mày.

Đương nhiên anh biết dùng Sưu Hồn Đại Pháp. Nhưng mà đó là cấm thuật.

Trong quy tắc được Tiên Môn trong thiên hạ tôn sùng, có rất nhiều thuật pháp bị cấm, Sưu Hồn Đại Pháp là một trong số đó.

Sử dụng Sưu Hồn Đại Pháp không những có thể lục soát ký ức của người khác mà còn có thể thu hoạch hồn lực, thậm chí có thể bắt giữ được những cảm ngộ đặc biệt không thể miêu tả trong suy nghĩ của người bị thi thuật.

Nói cách khác, dùng Sưu Hồn Đại Pháp tương đương với phân giải hồn phách của người khác, hấp thu cho mình dùng.

Thuật pháp này còn tàn nhẫn và khủng khiếp hơn thuật luyện hồn trong công pháp ma đạo.

Một khi sử dụng Sưu Hồn Đại Pháp mà bị phát hiện thì sẽ bị coi như ma đạo, bị Tiên Môn trong thiên hạ tiêu diệt.

Đương nhiên, quy định là quy định, nếu chỉ là quy định thì chắc chắn sẽ có người lén sử dụng.

Nhưng Sưu Hồn Đại Pháp có một khuyết điểm, hoặc nên nói là hệ quả tiêu cực, đó chính là sẽ tăng uy lực của Thiên Hình Lôi Kiếp.

Lôi kiếp vốn là kiếp số lớn nhất mà người tu hành phải đối mặt, đôi khi bản lĩnh hoặc vận may chỉ thiếu một chút cũng không vượt qua được lôi kiếp, mà nghe nói sau khi dùng Sưu Hồn Đại Pháp thì uy lực và thời gian của lôi kiếp sẽ tăng gấp bội.

Bởi vậy cho dù là ác nhân trong giới tu hành cũng không dám tùy tiện sử dụng loại pháp thuật này.

Lý Dục Thần là đệ tử của Thiên Đô, đương nhiên sẽ không dùng cấm thuật.

Ảnh ma cười điên cuồng hơn: “Hahaha, cậu không dám à? Sợ bị sư môn phát hiện sao? Sợ tu sĩ chính đạo trong thiên hạ này thảo phạt cậu? Thật ra đơn giản thôi, cậu giết hết người ở đây thì không có ai biết cả”.

Na Nhữ Bình và Lý A Tứ không nghe thấy bọn họ dùng thần niệm trò chuyện, nhưng không biết tại sao bọn họ lại cảm thấy ớn lạnh.

Ảnh ma nói tiếp: “Cậu lục soát hồn phách của tôi thì có thể biết được chân thân của tôi ở đâu, hơn nữa còn biết được nhiều bí mật khác, cớ gì không làm?”

“Cậu là đồ nhát gan à? Sợ bị sư môn trách phạt đến thế sao? Sợ bị người đời coi như tà ma ngoại đạo ư? Hahahaha…”

“Cậu không có cái gan ấy thì sao có thể báo thù cho nhà họ Lý? Những người được coi là nhân sĩ chính đạo sau lưng cậu đã tiêu diệt nhà họ Lý đấy! Vậy mà cậu vẫn còn lo thái độ của bọn họ. Hahahaha…”

Lông mày của Lý Dục Thần nhíu chặt hơn, sát ý trong ánh mắt cũng càng thêm rõ ràng.

Sức mạnh ẩn nấp trong huyết mạch lại rục rịch.

“Đến đây đi, dùng Sưu Hồn Đại Pháp, tiêu diệt tôi đi! Từ xưa đến nay, thần, ma thánh, Phật, vốn dĩ đều độc lập với thế tục, vốn dĩ đều duy ngã độc tôn! Cậu gánh trên vai những gánh nặng trần thế, cái này không bỏ được, cái kia cũng không nỡ buông, thế thì làm sao trở thành thánh?”

“Mau diệt tôi đi! Lục soát thần hồn của tôi, vậy là cậu sẽ biết được bí mật của ma giáo, cậu sẽ biết được ai là người giết hại người thân của cậu, và cậu cũng sẽ biết mẹ của cậu đang ở đâu!”
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1467


Chương 1467

“Giết tất cả mọi người ở đây! Không một ai biết được đâu. Cho dù thành ma thì có sao? Cậu vốn là ma!”

Lý Dục Thần đứng yên ở đó, không nói gì, nhưng vẻ mặt lại vô cùng nghiêm túc, ánh mắt như ẩn chứa sát khí.

Anh dùng kiếm Huyền Minh ghim Na Nhữ An, kiếm khí khóa hồn phách của đối phương lại, khi Na Nhữ An bán linh hồn mình cho Minh Bộc, bọn họ đã trở thành một thể.

Hồn phách của Na Nhữ An bị khóa lại, tất nhiên cái bóng cũng không thể chạy trốn được. Dù gã cố gắng thế nào thì cũng có thể giãy giụa giữa đống đổ nát dưới ánh mặt trời, không thể hoàn toàn thoát khỏi cơ thể của Na Nhữ An.

Theo góc nhìn của Lý A Tứ và Na Nhữ Bình, Lý Dục Thần chỉ đứng yên tại chỗ, nhưng Tác Lãng biết, Lý Dục Thần đang giao lưu với ảnh ma bằng thần niệm, tuy rằng Tác Lãng không nghe được.

“Đừng giãy giụa nữa, ông trốn không thoát đâu”, Lý Dục Thần nói.

Cái bóng giãy giụa, gã cười to trong thần niệm: “Hahaha, cậu cho rằng làm thế là có thể giết được tôi sao? Cậu không biết được tôi đâu!”

Lý Dục Thần cười nhạt: “Tôi biết đây là phân thân của ông, chân thân của ông đang ở biển Trầm Quang”.

“Hừ, Đạm Đài Ngọc đúng là phế vật, quả nhiên không đáng tin cậy. Xem ra cậu đã lấy được thánh vật của Hắc thủy Đường rồi”, thoạt nhìn cái bóng không hề lo lắng.

“Thì ra là do ông bố trí, dùng Đạm Đài Ngọc dẫn tôi vào địa cung, muốn mượn tay Quỷ Vương giết tôi!”

“Cậu nghĩ thế cũng không sai. Cậu có thể đánh bại Quỷ Vương, chứng tỏ thực lực của cậu không yếu. Một tầng lôi kiếp đã đã có được năng lực chiến đấu như thế, quả thực nằm ngoài dự đoán của tôi. Nhưng mà cậu cũng đừng đắc ý, đó chỉ là cương thi chết hơn nghìn năm thôi. Cậu biết khi còn sống nó mạnh đến mức nào không?”

Lý Dục Thần có thể tưởng tượng ra được khi Quỷ Vương còn sống mạnh ra sao, cộng thêm cờ Hắc Thủy U Minh, phải nói là cực kỳ đáng sợ.

Từ khía cạnh này có thể thấy được khi đó Ma giáo hùng mạnh nhường nào.

Mà đó mới chỉ là một trong năm đường ở ngoài, khó có thể tưởng tượng giáo chủ và các hộ pháp của Ma giáo đến tột cùng là những con quái vật như thế nào.

“Đừng nói nhảm nữa, ông quan tâm chính ông thì hơn. Đừng nghĩ là tôi không tìm được chân thân của ông thì tôi không làm gì được ông”, Lý Dục Thần nói.

“Cậu định tra tấn tôi à? Hahahaha…”, cái bóng chẳng những không sợ, trái lại còn rất phấn khích: “Cậu tra tấn đi, dùng Sưu Hồn Đại Pháp ấy, thế là cậu sẽ biết được tất cả bí mật của tôi! Hahaha…”

Lý Dục Thần cau mày.

Đương nhiên anh biết dùng Sưu Hồn Đại Pháp. Nhưng mà đó là cấm thuật.

Trong quy tắc được Tiên Môn trong thiên hạ tôn sùng, có rất nhiều thuật pháp bị cấm, Sưu Hồn Đại Pháp là một trong số đó.

Sử dụng Sưu Hồn Đại Pháp không những có thể lục soát ký ức của người khác mà còn có thể thu hoạch hồn lực, thậm chí có thể bắt giữ được những cảm ngộ đặc biệt không thể miêu tả trong suy nghĩ của người bị thi thuật.

Nói cách khác, dùng Sưu Hồn Đại Pháp tương đương với phân giải hồn phách của người khác, hấp thu cho mình dùng.

Thuật pháp này còn tàn nhẫn và khủng khiếp hơn thuật luyện hồn trong công pháp ma đạo.

Một khi sử dụng Sưu Hồn Đại Pháp mà bị phát hiện thì sẽ bị coi như ma đạo, bị Tiên Môn trong thiên hạ tiêu diệt.

Đương nhiên, quy định là quy định, nếu chỉ là quy định thì chắc chắn sẽ có người lén sử dụng.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1468


Chương 1468

Nhưng Sưu Hồn Đại Pháp có một khuyết điểm, hoặc nên nói là hệ quả tiêu cực, đó chính là sẽ tăng uy lực của Thiên Hình Lôi Kiếp.

Lôi kiếp vốn là kiếp số lớn nhất mà người tu hành phải đối mặt, đôi khi bản lĩnh hoặc vận may chỉ thiếu một chút cũng không vượt qua được lôi kiếp, mà nghe nói sau khi dùng Sưu Hồn Đại Pháp thì uy lực và thời gian của lôi kiếp sẽ tăng gấp bội.

Bởi vậy cho dù là ác nhân trong giới tu hành cũng không dám tùy tiện sử dụng loại pháp thuật này.

Lý Dục Thần là đệ tử của Thiên Đô, đương nhiên sẽ không dùng cấm thuật.

Ảnh ma cười điên cuồng hơn: “Hahaha, cậu không dám à? Sợ bị sư môn phát hiện sao? Sợ tu sĩ chính đạo trong thiên hạ này thảo phạt cậu? Thật ra đơn giản thôi, cậu giết hết người ở đây thì không có ai biết cả”.

Na Nhữ Bình và Lý A Tứ không nghe thấy bọn họ dùng thần niệm trò chuyện, nhưng không biết tại sao bọn họ lại cảm thấy ớn lạnh.

Ảnh ma nói tiếp: “Cậu lục soát hồn phách của tôi thì có thể biết được chân thân của tôi ở đâu, hơn nữa còn biết được nhiều bí mật khác, cớ gì không làm?”

“Cậu là đồ nhát gan à? Sợ bị sư môn trách phạt đến thế sao? Sợ bị người đời coi như tà ma ngoại đạo ư? Hahahaha…”

“Cậu không có cái gan ấy thì sao có thể báo thù cho nhà họ Lý? Những người được coi là nhân sĩ chính đạo sau lưng cậu đã tiêu diệt nhà họ Lý đấy! Vậy mà cậu vẫn còn lo thái độ của bọn họ. Hahahaha…”

Lông mày của Lý Dục Thần nhíu chặt hơn, sát ý trong ánh mắt cũng càng thêm rõ ràng.

Sức mạnh ẩn nấp trong huyết mạch lại rục rịch.

“Đến đây đi, dùng Sưu Hồn Đại Pháp, tiêu diệt tôi đi! Từ xưa đến nay, thần, ma thánh, Phật, vốn dĩ đều độc lập với thế tục, vốn dĩ đều duy ngã độc tôn! Cậu gánh trên vai những gánh nặng trần thế, cái này không bỏ được, cái kia cũng không nỡ buông, thế thì làm sao trở thành thánh?”

“Mau diệt tôi đi! Lục soát thần hồn của tôi, vậy là cậu sẽ biết được bí mật của ma giáo, cậu sẽ biết được ai là người giết hại người thân của cậu, và cậu cũng sẽ biết mẹ của cậu đang ở đâu!”

“Giết tất cả mọi người ở đây! Không một ai biết được đâu. Cho dù thành ma thì có sao? Cậu vốn là ma!”

Lý A Tứ rõ ràng cảm giác được, trên người Lý Dục Thần có luồng hơi thở thô bạo đang lan tràn.

Anh ta không biết vì sao mình lại có cảm giác này, rõ ràng Lý Dục Thần đứng đó không hề nhúc nhích, mà anh ta chỉ nhìn thấy bóng lưng của anh.

Nếu mà so sánh, thì trong mắt Lạt Ma Tác Lãng lộ vẻ sầu lo nồng đậm.

Tác Lãng không cảm nhận được luồng hơi thở thô bạo, mà là ma tâm xao động.

Ông ta không rõ, tu vi Lý Dục Thần cao như vậy, hơn nữa rõ ràng Na Nhữ An đã chết, chỉ còn có một chút tàn hồn, vì sao vẫn có thể ảnh hưởng đến tâm cảnh của Lý Dục Thần.

Mặc dù biết rõ lực lượng của ông ta vô cùng nhỏ bé, nhưng Tác Lãng quyết định phải cố gắng ra chút sức lực.

Ông ta ngồi xổm xuống, nhặt lên chuông lục lạc và chày kim cương của ông ta từ trong đống đổ nát.

Ông ta nhẹ nhàng lung lay lục lạc.

Tiếng chuông trong trẻo vang lên, như băng tuyết trên cao nguyên tan chảy róc rách, làm tâm trạng người ta khoan khái hơn.

Lý A Tứ và Na Nhữ Bình đều cảm thấy không khí trở nên mát mẻ hơn nhiều.

Nhưng sắc mặt Lý Dục Thần vẫn không hề thả lỏng, ngược lại sát ý trong mắt nồng đậm hơn.

“Cho dù thành ma thì thế nào chứ?”

Câu nói này quanh quẩn trong lòng anh, không đuổi đi được.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1469


Chương 1469

“Mình vốn là ma!”

Không biết tại sao, trong lòng anh lại mơ hồ sinh ra ý nghĩ này, mặc dù nó rất nhanh đã bị đạo tâm của anh đè ép xuống.

Tất cả điều kiện cái bóng nói ra đều không thể dao động đạo tâm của anh, nhưng điều cuối cùng – “Cậu có thể biết được mẹ của cậu ở nơi nào”, khiến nội tâm Lý Dục Thần không thể chống cự lại.

Anh nhớ cái bóng đó từng nói, mẹ anh bị cầm tù lại vùng đất Cửu U, vĩnh viễn chịu hình phạt liệt hỏa hàn băng.

Những thứ khác có thể mặc kệ, nhưng anh không thể không cứu mẹ.

Nhưng Sưu Hồn Đại Pháp… Anh không thể dùng nó.

Một khi vi phạm lời răn dạy của Thiên Đô, chẳng khác nào tự động rời khỏi Vạn Tiên môn.

Mười ba năm đạo tâm, mười ba năm sư ân, há có thể một sớm từ bỏ.

“Mau tới đi, thành ma thì sợ gì? Xưa nay thánh Phật toàn điên dại…”

Thần niệm của Ảnh Ma còn đang không ngừng vang vọng trong thức hải c*̉a anh.

Tác Lãng liên tục lay động pháp linh, tiếng chuông trong trẻo không ngừng vang lên, cái trán Tác Lãng lại đổ mồ hôi đầm đìa.

Dần dần, ông ta không thể rung chuông được nữa, chuông lục lạc trở nên nặng ngàn quân.

Tác Lãng cầm lấy chày kim cương, dùng sức gõ một cái lên lục lạc.

Coong một tiếng, tiếng chuông như chùa chiền vang lên giữa vùng trang viên đổ nát.

Dư âm chưa dứt, Tác Lãng chuyển đầu chày kim cương, nhắm thẳng vào cái bóng vặn vẹo trên vùng phế tích, dùng sức đâm xuống.

Đầu chày sắc bén lóe lên ánh sáng vàng kim, như thể đâm thủng ráng ngũ màu.

Tác Lãng ngưng tụ công lực suốt đời vào một kích này, mặc dù vừa rồi ngầm đấu đá với Na Nhữ An đã khiến ông ta bị thương nặng, nhưng qua một hồi nghỉ ngơi, một kích toàn lực này vẫn vô cùng mạnh mẽ.

Ảnh Ma đã mất đi thân xác của Na Nhữ An, lại bị kiếm Huyền Minh khóa lại, không thể chạy trốn hoặc phản kích lại, chỉ cần bị chày kim cương đâm trúng chắc chắn sẽ bị thương nặng, lại chưa đến mức hồn phi phách tán.

Nhất định phải ngăn cản Ảnh Ma quấy nhiễu đạo tâm của Lý Dục Thần.

Nhưng đúng lúc này, Lý Dục Thần bỗng nhiên trở tay đánh ra một chưởng.

Một luồng lực lượng hùng mạnh đánh trúng chày kim cương.

Tác Lãng bị chấn động đến tuột tay, chày kim cương đâm rách không khí với tốc độ lấy cực nhanh, bay ra ngoài, biến mất ở phía xa.

Tác Lãng cũng bị bay ngược ra ngoài, ầm một tiếng rơi xuống đất, đập lên đầy đất bụi mù.

Ông ta nâng người lên, phun ra một ngụm máu tươi, như vệt đỏ điểm xuyết giữa bụi mù xám xịt.

“Cậu… Cậu Lý… Cậu…”

Lý Dục Thần không hề quay đầu lại, cả giận nói: “Ai bảo ông giết nó?”

“Hahaha, cậu lại ra tay cứu tôi! Hahaha, cậu ra tay cứu tôi!”, giọng nói hưng phấn của Ảnh Ma truyền đến: “Không phải cậu là danh môn chính đạo sao? Không phải đạo tâm của cậu kiên cố lắm sao? Tại sao cậu lại cứu tôi? Hahaha…”

“A…”, Lý Dục Thần đột nhiên phát điên ngửa mặt lên trời thét dài: “Mẹ của tôi ở đâu? Vùng đất Cửu U ở đâu? Là ai nhốt mẹ tôi?”

“Cậu lục soát hồn của tôi chẳng phải sẽ biết! Hahaha…”
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1470


Chương 1470

“Đừng tưởng rằng tôi không dám!”, khuôn mặt Lý Dục Thần trở nên dữ tợn, ánh mắt như đao: “Còn ép tôi, tôi sẽ không chỉ lục soát hồn của ông, mà đến khi tìm được chân thân của ông, tôi có hàng chục ngàn phương pháp tra tấn ông!”

“Được, tới đi! Dùng Sưu Hồn Đại Pháp, cậu chính là ma! Quyết liệt với đám chính đạo nhân sĩ kia đi!”

Ảnh Ma trở nên hưng phấn, đầy cõi lòng mong đợi.

“Cậu biết không, tôi đã chờ ngày này từ lâu lắm rồi. Tất cả những gì cậu trải qua đều do tôi sắp xếp, chính là để kích phát ma tính của cậu. Cậu vốn là ma! Mau đến đi, khôi phục bản tính của cậu! Trở lại bản tâm ban đầu của cậu! Để cho tôi xem khuôn mặt thật sự của cậu, xem rốt cuộc cậu có phải là người mà tôi muốn tìm không?”

“Mau tới, giết tôi đi, rồi lục soát thần hồn của tôi, cậu sẽ biết tất cả chân tướng của hai mươi năm trước!”

“Mẹ của cậu chịu khổ đau tại Cửu U, bà ấy đang chờ cậu đi cứu đấy! Cậu không thành ma, sẽ vĩnh viễn không cứu được bà ấy!”

Lý Dục Thần không nhịn được nữa, anh khoát tay, kiếm Huyền Minh trên tường vèo một cái lui lại, rơi xuống trong tay của anh.

Một đạo kiếm khí màu đen ngưng tụ vô cùng sát ý bắn xuống mặt đất bên dưới cái bóng, lại xuyên qua mặt đất phóng lên tận trời, hình thành một trụ kiếm.

“A…”

Theo đạo kiếm khí này xông lên trời, Lý Dục Thần rống giận.

Cơn tức giận tràn ngập, ma khí hỗn loạn trong huyết mạch, bực bội vô cùng trong nội tâm đều đồng loạt bộc phát ra ngoài.

Tác Lãng nhìn đạo kiếm khí chấn động lòng người này, sắc mặt trắng bệch.

Ông ta chưa từng thấy kiếm khí mạnh mẽ như thế, cũng chưa từng cảm nhận sát ý nồng nặc như vậy.

Một kiếm này, dù là thầy của ông ta, pháp sư Đan Tăng, e rằng cũng không thể ngăn cản.

Thi thể của Na Nhữ An chậm rãi trượt xuống dọc theo vách tường.

Đến tận khi rơi xuống mặt đất, kiếm khí vẫn chưa tiêu tán.

Ảnh Ma bị kiếm khí của kiếm Huyền Minh khóa chặt trên mặt đất, dần dần nhạt đi, mắt thấy sắp sửa tiêu tán.

“Sao cậu… không muốn lục soát thần hồn…”, thần niệm của Minh Phó dần trở nên suy yếu.

“Hừ, tôi chính là đệ tử của Thiên Đô, tu đạo suốt mười ba năm tại Côn Luân, được kiếm khí Vạn Tiên rèn luyện thân xác và tinh thần, vài câu chuyện ma quỷ của ông há có thể dao động đạo tâm của tôi!”, Lý Dục Thần nói.

“Cậu là đệ tử của Thiên Đô… Không! Cậu là ma! Cậu vốn là ma! Cậu là Thiếu chủ của tôi! Nếu cậu không tin, hãy nhìn thanh kiếm trong tay cậu đi, trên thân kiếm… có hơi thở của Minh giới!”

“Minh giới?”

Lý Dục Thần không hề biết lai lịch của kiếm Huyền Minh, “Danh sách tiên khí” và “Ghi chép danh kiếm” của Thiên Đô đều không hề có thông tin.

“Đây là kiếm Huyền Minh! Thiếu chủ, cậu lấy được Huyền Minh! Cậu đang cầm Huyền Minh đấy!”

“Thiếu chủ gì chứ? Ông nói bậy bạ gì đó?”, Lý Dục Thần dùng thần niệm quát chói tai, chấn động đến bóng người vốn ảm đạm càng trở nên lập lòe, suýt chút nữa tiêu tan.

“Thiếu chủ, suốt đời này lão nô đã tìm cậu biết bao năm!”, cái bóng nói: “Tôi là Minh Phó, là người hầu trung thành của Thiên Ma, chuyên để chờ đón chân thân chuyển thế của Thiên Ma. Thiếu chủ, mẹ cậu là Thánh nữ, cậu chính là Thiên Ma chuyển thế!”
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1471


Chương 1471

“Nói hươu nói vượn!”, Lý Dục Thần phẫn nộ quát.

“Lão nô không hề nói hươu… Lúc trước lão nô… Cũng không dám khẳng định…”

Cái bóng càng lúc càng mờ nhạt, thần niệm càng ngày càng yếu.

“… Bí mật của Ma giáo truyền thừa lâu như vậy, bao nhiêu đời Thánh nữ c*̃ng chưa thấy Thánh Thai… Nhưng vừa rồi kiếm khí cậu đánh ra… Tôi mới xác nhận cậu chính là người tôi muốn tìm. Bảo kiếm Huyền Minh là chí bảo của Minh giới, chỉ có bản tôn của Thiên Ma đại nhân mới có thể phát huy ra sức mạnh của nó, rơi vào trong tay người bình thường thì chỉ là một đống sắt vụn… Hơn nữa… Nơi Huyền Minh rơi xuống có thần long canh giữ. Có thể lấy đi kiếm Huyền Minh từ trong tay thần long, không còn nghi ngờ gì nữa, cậu hẳn là Thiếu chủ! Bà Cung dưới suối vàng biết cũng có thể cười vui!”

“Ông nói cái gì?”, Lý Dục Thần lấy làm kinh hãi: “Mới vừa rồi ông còn nói mẹ của tôi bị cầm tù tại vùng đất Cửu U, hiện tại lại nói bà ấy ở dưới suối vàng, hiển nhiên ông đang nói hươu nói vượn, không có một câu là thật”.

“Bà ấy chưa chết… Dưới suối vàng… Chính là Cửu U… Cửu U ở ngay dưới Hoàng Tuyền…”

“Dưới Hoàng Tuyền? Hoàng Tuyền lại ở nơi nào?”

“Hoàng Tuyền… Tại Minh giới… Cậu vốn là chủ… nhân của Minh giới… Biển Trầm Quang… Đảo Linh Lung… Núi Vô Cấu…”

Minh Phó liên tục mấy địa danh kỳ quái, cuối cùng tiêu tán dưới kiếm khí Huyền Minh.

Lý Dục Thần không hối hận một kiếm này.

Mặc dù một kiếm này chôn vùi chân tướng.

Anh không thể để Minh Phó nói thêm điều gì, từng bước một dụ dỗ anh nhập ma.

Dù anh thật sự trời sinh là ma, thì sao chứ?

Đạo tâm mười ba năm há có thể dao động bởi mấy câu nói của một ma đầu!

Mục đích của Minh Phó rất rõ ràng, từ lần đầu bọn họ gặp nhau, nó vẫn luôn dụ dỗ Lý Dục Thần nhập ma. Có lẽ là vì để biến anh thành con rối, hoặc là để kiểm tra thân phân của Lý Dục Thần xem có phải là người nó đang tìm không.

Bất luận là thế nào đều không thể làm nó đạt được mục đích.

Dù anh có thật sự mang huyết mạch Thiên Ma, Lý Dục Thần cũng sẽ không tiếp nhận người hầu này.

Khi mà vật cổ xưa ngủ say trong huyết mạch của anh lại lần nữa chậm rãi thức tỉnh, Lý Dục Thần không hề do dự, một kiếm chém giết phân thân của Minh Phó.

Lúc cái bóng biến mất, phế tích trang viên hoàn toàn khôi phục như bình thường, tâm cảnh của Lý Dục Thần cũng khôi phục như cũ.

Anh mệt mỏi thở hắt ra.

Trận chiến ngày hôm nay không khiến anh mất nhiều sức lực, g**t ch*t Ảnh Ma đơn giản hơn g**t ch*t Quỷ Vương nhiều.

Nhưng anh lại cảm thấy vô cùng mệt mỏi, còn mệt mỏi hơn tất cả các lần chiến đấu trong dĩ vãng cộng lại.

Nhìn đống đổ nát trước mắt, anh dường như quay trở về năm bảy tuổi. Mất đi ông nội, anh một mình đứng cô đơn giữa vùng đất bỏ hoang, cô độc và bất lực đến nhường nào.

Mà khoảnh khắc này, anh cũng vô cùng cô độc.

Rốt cuộc vì sao mà nhà họ Lý diệt môn?

Cuối cùng thì mình là tiên hay ma?

Mẹ có còn sống không?
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1472


Chương 1472

Những câu hỏi liên tiếp này luẩn quẩn không đi trong đầu anh.

Không ai có thể giúp anh.

Anh nhìn về phía tây, sư phụ, người đang ở đâu?

Anh rất muốn gấp một con hạc giấy, để Thanh Điểu đưa tin đi hỏi sư phụ.

Nhưng anh biết rõ, những việc này không thể hỏi sư phụ. Có hỏi thì người cũng sẽ không nói.

Sư phụ dẫn vào cửa, tu hành tại cá nhân. Đường tu hành của mình, phải tự đi ngộ. Nhân quả của mình, phải tự đi chấm dứt.

Ngoài ra còn một điểm nữa, khiến lòng anh nảy sinh nghi vấn.

Nếu anh thật sự là Thiên Ma chuyển thế, sư phụ không thể nào không biết được, huyết mạch Thiên Ma cũng không thể trải qua kiếm khí Vạn Tiên rèn luyện.

Nhưng thân thể sẽ không lừa gạt anh, lực lượng cổ xưa dần dần thức tỉnh trong huyết mạch của anh đến tột cùng là cái gì?

Lúc anh học tập kiếm pháp Huyền Minh, điệu múa Thiên Ma mà anh thấy được là chuyện thế nào?

Lý Dục Thần đứng trên phế tích, hồi lâu không động.

Anh không động, Na Nhữ Bình sau lưng anh cũng không dám động, đám người nhà họ Na ở cửa trang viên xa xa cũng không dám động. Bọn họ chỉ có thể lo lắng suông trong lòng, không biết bên này xảy ra chuyện gì, cũng không ai dám tới hỏi thăm.

Ngược lại là Lý A Tứ cả gan đi tới, nhẹ nhàng chọc chọc đầu vai Lý Dục Thần: “Cậu Lý! Cậu Lý! Cậu không sao chứ?”

Động tác của Lý A Tứ làm Na Nhữ Bình sợ hãi, anh ta muốn mở miệng mắng, chợt nhớ ra Lý A Tứ không còn là người nhà họ Na nữa. Giờ anh ta mở miệng mắng Lý A Tứ chẳng khác gì mắng bảo vệ của nhà họ Lý.

Cho anh ta một trăm lá gan, anh ta cũng không dám mắng bảo vệ nhà họ Lý. Anh ta biết rõ, sau này nhà họ Na chỉ có thể ôm đùi nhà họ Lý. Mà đến cả ôm đùi đều phải cẩn thận từng li từng tí, bởi vì cái đùi này lúc nào cũng có thể giẫm chết người.

Na Nhữ Bình há to miệng, nuốt lại lời đã đến bên miệng.

Lý Dục Thần quay đầu, nhìn xem Lý A Tứ, cười nói: “Anh không sợ tôi?”

Lý A Tứ không né tránh ánh mắt của anh, đáp: “Sợ chứ! Nhưng tôi sợ cậu chết hơn”.

Trái tim của Na Nhữ Bình tưởng chừng như sắp nhảy ra khỏi cổ họng.

Lý Dục Thần sững sờ: “Vì sao?”

“Hiện tại câu đang là ông chủ của tôi, tôi còn muốn kiếm tiền mang về nhà cho bố mẹ tôi xây nhà mới. Cậu đã đồng ý với tôi rồi, để tôi xây căn nhà nở mày nở mặt hơn cả trưởng làng”.

“Hahaha…”

Lý Dục Thần cười haha, sự cô độc và bất an vừa rồi bị quét sạch sành sanh.

Anh vỗ vỗ bả vai Lý A Tứ, sau đó hỏi Na Nhữ Bình: “Anh có thể nộp lên chìa khóa của căn nhà của họ Lý không?”

Na Nhữ Bình vội vàng nói: “Đương nhiên là được, cậu muốn sang tên cho cá nhân cậu, hay để dưới danh nghĩa công ty?”

Lý Dục Thần ngẫm nghĩ đáp: “Đây là nhà riêng, sang tên cho người đi”.

Na Nhữ Bình trả lời: “Không thành vấn đề, tôi sẽ sắp xếp người làm việc này, cậu không cần quan tâm, nhưng thủ tục sang tên không nhanh như vậy, khả năng cần chờ mấy ngày. Cậu có thể lấy đi chìa khóa trước, tôi sẽ lập tức sai người đưa tới”.

“Không cần đưa cho tôi, cho anh ta là được, để ngày mai anh ta đi làm”, Lý Dục Thần chỉ chỉ Lý A Tứ.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1473


Chương 1473

Lý A Tứ mơ hồ, muốn hỏi gì đó, nhưng Lý Dục Thần đã bước đi, ngồi xổm xuống bên cạnh pháp sư Tác Lãng bị thương.

Lúc Tác Lãng đấu đá với Na Nhữ An đã bị thương, vừa rồi lại bị Lý Dục Thần trở tay đánh một chưởng khiến vết thương nặng thêm, nằm trên mặt đất không đứng dậy nổi.

Lý Dục Thần điểm mấy chỗ trên người Tác Lãng, đỡ ông ta ngồi dậy, lại lấy ra một viên dược hoàn cho ông ta ăn vào.

Sắc mặt Tác Lãng nhanh chóng trở nên hồng hào.

“Cảm ơn”.

Tác Lãng chắp tay trước ngực bày tỏ lòng biết ơn, trong mắt lại lóe lên vẻ lo lắng.

“Cậu Lý, cảnh giới và pháp lực của tôi không bằng cậu, vốn không nên nói điều này, nhưng tâm ma của cậu cực nặng, nếu cậu không sớm trừ bỏ nó, e rằng tương lai sẽ gặp họa lớn. Nếu cậu Lý không chê, có thể đi theo tôi tới chùa Bạch Tháp, sư phụ tôi khá giỏi loại bỏ tâm ma”.

Lý Dục Thần cười đáp: “Cảm ơn ý tốt của đại sư, nhưng sợ rằng sư phụ ông cũng không giúp được tôi”.

Tác Lãng sững sờ, nhớ đến một kiếm vừa rồi của Lý Dục Thần, lòng còn sợ hãi. Nhưng ông ta vô cùng chấp nhất, bám riết nói: “Nếu sư phụ tôi không được, cậu có thể đến thánh địa mời thượng sư, thượng sư của thượng sư, luôn có người có thể trị hết tâm ma của cậu. Cậu Lý cũng có thể quy y ngã phật…”

Lý Dục Thần bỗng nhiên thu lại tươi cười, đứng lên, vươn tay ra ngoài, từ trong rừng cây rất xa bay tới một vệt ánh sáng vàng kim, rơi vào trong tay anh. Hóa ra là chày kim cương của Tác Lãng.

Ngón tay anh nhẹ gảy, chày kim cương phụt một tiếng chui vào mặt đất bên cạnh Lạt Ma Tác Lãng.

“Đợi chính ông tu thành Phật, rồi lại đến độ tôi”.

Dứt lời, anh quay người bỏ đi.

Lạt Ma Tác Lãng ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào chày kim cương đóng chặt xuống nền bê tông cứng rắn.

Lý A Tứ thấy Lý Dục Thần muốn đi, nhớ lại hình như anh ta có lời gì đó phải nói, nhưng chỉ chớp mắt, anh ta chợt phát hiện Lý Dục Thần đã đi đến cửa trang viên, lại chớp thêm lần nữa, anh biến mất không còn thấy tăm hơi.



Lâm Mộng Đình đi lang thang trong Phan Gia Viên.

Cô từng tới Thủ đô mấy lần, nhưng đây là lần đầu tiên cô đi dạo trong Phan Gia Viên.

Châu báu và đồ cổ được bày la liệt quả thực khiến cô mở rộng tầm mắt.

Mặc dù là đại tiểu thư nhà họ Lâm, từ nhỏ thấy không ít thứ đáng giá, nhưng cô không hiểu giám định, không nhìn ra được thật giả.

Điều khiến cô vui hơn là “khí tràng” của Phan Gia Viên.

Thị trường đồ cổ có “khí tràng”.

Đồ cổ chân chính có hơi thở đặc biệt của riêng nó. Có vài đồ cổ vừa mới được đào lên sẽ còn mang theo hương vị đặc trưng của đất đai.

Một cái hai cái, người bình thường không có cảm giác gì, nhưng nếu có hàng ngàn hàng triệu cái tập trung vào cùng một chỗ, “khí tràng” đó sẽ vô cùng hùng mạnh.

Mặc dù bên trong Phan Gia Viên hầu hết đều là hàng giả hàng nhái, nhưng cũng không ít đồ thật đồ tốt.

Cộng với hơi thở của con người cực kỳ thịnh vượng, khiến cho khí tràng của nơi này vừa hùng mạnh vừa phức tạp.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1474


Chương 1474

Hiện tại, Lâm Mộng Đình cũng xem như bước vào cửa tu hành, tất nhiên cô sẽ nhạy cảm với khí tràng.

Cô không biết giám định, nhưng thông qua dòng chảy của hơi thở và khí tràng, cô có thể đánh giá được nơi nào có đồ tốt. Lại dùng thần thức yếu ớt mới hình thành của cô đi phân biệt từng cái một, cũng nhặt được vài món.

Chỉ là cô không biết mặc cả, cũng không hiểu giá trị trường, nên mua đắt hay rẻ, cô hoàn toàn không biết.

Có điều, dù sao cô cũng có tiền, có thể tiêu tùy tâm. Hơn nữa Lý Dục Thần từng nói, cô cứ mua sắm thỏa thích.

Thật ra Lâm Mộng Đình hiểu được, Lý Dục Thần đang kiểm tra tu vi của cô. Chẳng qua cô là vợ của anh, không phải đệ tử, nên anh không nói quá rõ ràng.

Đi dạo một vòng, tiêu hết sáu chữ số trong thẻ ngân hàng, Lâm Mộng Đình vẫn chưa thỏa mãn. Nhưng ba lô nhỏ hôm nay cô mang theo đã chứa đầy, mà pháp lực của cô vẫn chưa thể sử dụng nhẫn không gian Lý Dục Thần đưa cho cô.

Lâm Mộng Đình giơ tay lên, nhìn thoáng qua chiếc nhẫn màu bạc dán sát vào ngón tay của mình, cô thở dài.

Cô vỗ vỗ ba lô, tự nhủ: “Được rồi, cũng đủ rồi, với những vật này hẳn có thể báo cáo kết quả rồi”.

Đúng vào lúc này, một người đàn ông trung niên tay cầm quạt xếp, dáng người hơi mập mạp có phúc lại gần, nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên tay cô.

“Cô gái, chiếc nhẫn kia của cô bao nhiêu tiền, tôi mua”.

Khẩu âm của người này rất nặng, là khẩu âm thủ đô chính gốc, trong giọng nói lộ ra một vẻ tự tin, căn bản cũng không hề có ý muốn thương lượng, cứ như là Lâm Mộng Đình nhất định sẽ bán chiếc nhẫn cho ông ta vậy.

“Không bán”, Lâm Mộng Đình không có chút do dự nào.

Có vẻ người kia đã dự đoán được cô sẽ nói như vậy, bèn cười ha ha, lúc cười để lộ ra một chiếc răng khảm vàng ở trong miệng.

“Cô gái, ra giá đi”.

“Tôi đã nói là không bán rồi”, Lâm Mộng Đình gói ghém lại đồ đạc, chuẩn bị rời đi.

Một người đàn ông trẻ tuổi nhìn qua có vẻ là tùy tùng của người kia đột nhiên xoay người lại ngăn cản cô.

Lâm Mộng Đình chau mày: “Sao vậy, muốn cướp à?”

“Không không không, cô đừng hiểu lầm, Vương Bách Thuận tôi là người đứng đắn, làm sao có thể cướp được chứ?”, Vương Bách Thuận cười hì hì nói: “Thuận mua vừa bán, đương nhiên là một bên đồng ý mua, một bên đồng ý bán rồi. Tôi chỉ mời cô dừng bước, chúng ta nói chuyện thôi”.

“Tôi nói là không bán, cho nên không có gì để nói cả”, Lâm Mộng Đình nói.

“Cô đừng kết luận sớm như vậy chứ. Việc mua bán này, đều là bàn bạc xong mới quyết định được”, Vương Bách Thuận đánh giá Lâm Mộng Đình từ trên xuống dưới vài lần: “Nhìn cách ăn mặc và khí chất của cô thì cũng là người có tiền. Vừa rồi tôi đã quan sát cô cả một đường, chỉ thấy cô mua những thứ xa xỉ, đều là đồ tốt, rất có tầm nhìn”.

Lâm Mộng Đình không nghĩ tới người này đã sớm để mắt tới mình, trong Phan Gia Viên đông nghìn nghịt người, nhưng bị người ta nhìn chằm chằm cả một đường như vậy mà mình lại không biết, chứng tỏ mình vẫn còn quá yếu, tu vi c*̃ng không tới nơi tới chốn.

Cô bỗng nhiên hiểu ra, Lý Dục Thần bảo cô đến Phan Gia Viên, không chỉ muốn kiểm tra ánh mắt của cô mà cũng đang rèn luyện ý thức bảo vệ bản thân trước loại nguy hiểm này.

Lý Dục Thần đã nói, tu hành đến cảnh giới, thần thức phóng ra ngoài có thể thấy rõ mọi thứ xung quanh. Thậm chí không cần thả thần thức ra cũng có thể cảm giác được nguy hiểm đang tới gần theo bản năng.

“Ông muốn làm gì?”, Lâm Mộng Đình cũng không sợ, tu hành đã cho cô can đảm và định lực.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1475


Chương 1475

Vương Bách Thuận dường như có chút kinh ngạc, dùng chất giọng đặc trưng của thủ đô cất cao giọng lên: “Ừm, không kiêu ngạo không tự ti, có chút thú vị!”, nói xong ông ta liền cười ha ha một tiếng: “Cô gái, tôi biết cô không thiếu tiền. Nhưng chuyện mua bán này chỉ cần để ý đến giá cả. Chỉ cần giá cả hợp lý, cho dù là người có tiền đi nữa c*̃ng sẽ không từ chối. Nhà giàu nhất cũng muốn làm ăn mà! Mấy triệu, có lẽ cô sẽ không để trong lòng, như vậy đi, tôi trả mười triệu mua chiếc nhẫn của cô”.

Lâm Mộng Đình vừa bực mình vừa buồn cười, nói: “Ông anh này, tôi hiểu rồi, ông rất có tiền, nhưng tôi sẽ không bán chiếc nhẫn này!”

Nói rồi muốn đi, nhưng người trẻ tuổi kia vẫn ngăn cản cô lại.

Động tác của người trẻ tuổi rất nhanh, thân pháp linh hoạt, hiển nhiên là người luyện võ.

Lâm Mộng Đình biết pháp thuật, nếu như ra tay, cô sẽ không sợ người luyện võ. Nhưng nơi này là Phan Gia Viên, người đông nghìn nghịt, cô không có khả năng sử dụng pháp thuật ở chỗ này được.

“Hai mươi triệu đi! Tính cả một đống rác rưởi cô vừa mua, tôi muốn hết”, Vương Bách Thuận nói.

“Không bán”, Lâm Mộng Đình nhắc lại lần nữa.

Cho dù trong lòng đang rất giận dữ, nhưng cách cô nói chuyện vẫn rất ôn tồn lễ độ. Cô tin tưởng, ở trước mặt mọi người, mình không thể sử dụng pháp thuật, bọn họ cũng sẽ không đến mức ăn cướp trắng trợn.

Vương Bách Thuận rất bất ngờ, hỏi: “Cô gái, hai mươi triệu mà cô vẫn còn chê ít? Cô mua đống rác rưởi kia, mặc dù cũng coi là đồ có giá trị, nhưng cũng không đáng bao nhiêu tiền. Cô mua giá cao như vậy, bán ra theo giá thị trường bình thường, cô sẽ không kiếm lời được bao nhiêu tiền, nói không chừng sẽ còn bị lỗ”.

“Đó là chuyện của tôi, không liên quan gì đến ông cả”, Lâm Mộng Đình nói.

“Cô không phải người địa phương đúng không?”

“Thì sao chứ?”

“À, khó trách cô chưa từng nghe nói đến tên tuổi của tôi. Tự giới thiệu mình một chút, tôi tên là Vương Bách Thuận, người trong ngành nể mặt tôi, đều gọi tôi một tiếng Tứ gia. Cô có thể đi hỏi thăm một chút, Tứ gia coi trọng thứ nào, không có chuyện không mua được!”

Lâm Mộng Đình nhíu mày lại: “Ông muốn ăn cướp trắng trợn đúng không?”

“Haiz, không thể nói lung tung được. Tứ gia tôi mua đồ, xưa nay sẽ không bao giờ không trả tiền”, Vương Bách Thuận nhẹ nhàng vung vẩy cái quạt, vuốt cái bụng tròn xoe: “Thật ra chiếc nhẫn trên tay cô căn bản không đáng giá. Nếu không phải tôi đang vội vã tìm một thứ để chúc thọ người ta, đi dạo hết toàn bộ chỗ này mà vẫn không tìm được cái gì, tôi cũng sẽ không mua với giá đó”.

“Tôi đã nói rất nhiều lần rồi, tôi không bán chiếc nhẫn này. Đừng nói hai mươi triệu, cho dù ông có trả hai trăm triệu, hai tỷ, tôi c*̃ng sẽ không bán”, Lâm Mộng Đình nói.

Vương Bách Thuận sửng sốt một chút, dường như không nghĩ tới quyết tâm của cô lớn như vậy, sắc mặt có chút trầm xuống, nói ra:

“Cô gái, công khai kiếm tiền cô không muốn, đến lúc thua thiệt thì đừng kêu khổ. Chiếc nhẫn kia của cô, mặc kệ cô có bán hay không, tôi chắc chắn phải có được nó. Tôi khuyên cô nên nghĩ lại cẩn thận, nghĩ xong thì đến cửa hàng thứ hai ở cửa phía tây tìm tôi, tôi ở nơi đó uống trà. Đừng bảo là tôi không nhắc nhở cô, trước khi cô bán chiếc nhẫn cho tôi, cô sẽ không bước ra khỏi cửa Phan Gia Viên được đâu. Tiểu Trương, chúng ta đi”.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1476


Chương 1476

Người trẻ tuổi cản đường liền tránh ra, rời đi theo Vương Bách Thuận.

Lâm Mộng Đình hơi có chút choáng váng, làm sao chỉ đi dạo trung tâm đồ cổ thôi cũng gặp phải chuyện như vậy chứ?

Cô nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay một chút.

Hay là tên đó đã nhận ra nó là pháp khí không gian?

Nhưng nhìn qua, Vương Bách Thuận không hề giống người tu hành, cách nói chuyện và hành động cũng không phải phong cách của người tu hành.

Lâm Mộng Đình có chút lo lắng, lúc cô đang muốn rời đi, lại trông thấy bà chủ gian hàng bên cạnh vẫy tay với mình.

“Cô bé, tới đây, tới đây”.

Lâm Mộng Đình đi qua: “Có chuyện gì?”

“Cô gái, cho tôi xem chiếc nhẫn trên tay cô đi”.

Bà chủ không nói lời nào đã muốn túm lấy tay Lâm Mộng Đình.

Đương nhiên Lâm Mộng Đình sẽ không để bà ta dễ dàng bắt được, nhanh nhẹn né tránh.

“Ồ, nhanh tay thật đấy”, bà chủ cười ha ha: “Cô bé cô đừng hiểu lầm, tôi cũng không có gì ý xấu. Tôi đã nghe thấy hết cuộc trò chuyện của mấy người rồi. Cô không biết người kia có lai lịch gì đúng không?”

“Lai lịch gì?”

“Lai lịch của ông ta rất lớn!”, bà chủ nhìn xung quanh, xích lại gần, thấp giọng nói: “Tôi nói cho cô biết, ông ta tên là Vương Bách Thuận, biệt danh là Vương Kim Nha. Cô đừng thấy ông ta trồng răng vàng trong miệng là thô kệch, nhưng ông ta cũng không phải là nhà giàu mới nổi đâu. Ông ta là người của nhà họ Vương ở thủ đô, đứng thứ tư, người ta gọi là Tứ gia!”

Lâm Mộng Đình không tiếp lời mà lẳng lặng nghe.

Thấy cô không nói gì, bà chủ cho là cô không biết nhà họ Vương, trên mặt lộ ra chút ít kiêu ngạo: “Không phải là cô không biết nhà họ Vương đấy chứ? Bốn gia tộc lớn ở thủ đô, điều này mà cô cũng không biết? Nếu nói đến nhà họ Vương ở thủ đô, đây chính là hạng người hô mưa gọi gió. Nhà họ Vương muốn thứ gì, cô có thể không cho được sao? Tứ gia thích mua đồ cổ, người ở Phan Gia Viên đều biết ông ta. Tầm nhìn của ông ta cao lắm, những thứ bình thường đâu có được ông ta coi trọng? Chiếc nhẫn kia của cô có thể được ông ta coi trọng, phải may mắn cỡ nào chứ! Cô bé, tôi khuyên cô nha, vẫn nên bán đi. Nếu cô cảm thấy giá cả không hài lòng, tôi có thể giúp cô đi nói một chút”.

Bây giờ Lâm Mộng Đình mới hiểu rõ, hóa ra là bà chủ muốn làm trung gian.

“Không bán”, cô nói xong liền quay đầu bước đi.

Bà chủ không nghĩ tới cô lại kiên quyết như vậy, sửng sốt một chút, có hơi thất vọng, sau khi thất vọng lại cảm thấy giận dữ, nhìn bóng lưng Lâm Mộng Đình hừ lạnh một tiếng, cất giọng the thé nói:

“Tứ gia muốn thứ gì thì đúng là chưa bao giờ không lấy được. Tứ gia nói cô không thể bước ra khỏi cửa Phan Gia Viên, cô sẽ thật sự không ra ngoài được đâu”.

Lâm Mộng Đình không để ý đến lời đe dọa của bà chủ, trực tiếp rời khỏi dãy cửa hàng này.

Bị Vương Bách Thuận làm cho bực mình như thế, cô đã không có hứng thứ tiếp tục đi dạo nữa, liền dựa theo địa chỉ mà ông chủ Hầu để lại, tìm được cửa hàng của ông ta.

Ông chủ Hầu đang ở trong tiệm nói chuyện phiếm với một đồng nghiệp mở quán bên cạnh, ngẩng đầu nhìn thấy Lâm Mộng Đình, lập tức ngây ngẩn cả người.

Mấy ngày nay ông ta vẫn luôn cảm thấy mất mát, đều dựa vào việc khoác lác với người ta để nâng cao tinh thần.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1477


Chương 1477

Cái vòng tay vàng khảm ngọc kia khiến ông ta nhớ tới đủ chuyện mạo hiểm với Lý Dục Thần ở Long Môn Thiên Quan. Nếu như không có chiếc vòng tay này, ngay cả chính ông ta cũng sẽ hoài nghi không biết có phải mình bị tinh thần phân liệt hay không, những chuyện kia đều là do ông ta tưởng tượng ra được.

Cho nên ông ta sẽ không bao giờ bán chiếc vòng tay này, bao nhiêu tiền cũng không bán, vĩnh viễn không bán.

Ông chủ Hầu rất muốn đến Bách Thảo Đường thăm Lý Dục Thần, nhưng lại không mặt dày đến vậy. Người ta là ai, mình là ai chứ?

Đừng nói đến y thuật xuất thần nhập hóa và pháp thuật giết thần chém quỷ kia, chỉ bằng việc người ta mang họ Lý, là cháu trai của Lý Thiên Sách, con trai của Lý Vân Hoa, thân phận này đã không phải là người mà một kẻ mở cửa hàng ở Phan Gia Viên như ông ta có thể trèo cao nổi rồi.

Cho nên, khi Lâm Mộng Đình xuất hiện ở trong cửa hàng của ông ta, ông ta còn kinh ngạc hơn cả khi nhìn thấy cương thi, suýt nữa thì cho rằng mình lại xuất hiện ảo giác.

Đồng nghiệp bên cạnh trông thấy ánh mắt của ông ta, lại thấy một người phụ nữ xinh đẹp đi vào trong tiệm thì bật cười, đưa tay ra vẫy vẫy hai cái trước mặt ông chủ Hầu, nhắc nhở:

“Ha ha, ha, lão Hầu! Tỉnh lại đi! Sắp rớt cả mắt ra ngoài rồi kìa!”

Ông chủ Hầu lấy lại tinh thần, lập tức bật dậy, muốn nhường chỗ ngồi pha trà cho Lâm Mộng Đình, nhưng bởi vì khẩn trương mà suýt nữa thì làm đổ cả khay trả trên bàn.

Đồng nghiệp lắc đầu nói: “Lão Hầu ông có khách, tôi đi trước đây, sau này sẽ đến nghe ông kể về chuyện cương thi sau”.

Nói rồi liền đứng dậy rời đi, lúc đi ngang qua Lâm Mộng Đình cũng không nhịn được nhìn thêm mấy cái.

Lúc ra cửa còn cảm thấy buồn cười, tự nhủ nói: “A, lão Hầu này c*̃ng quá trọng sắc khinh bạn đi!”

Ông chủ Hầu nhường chỗ cho Lâm Mộng Đình, lau sạch sẽ bàn trà, vui vẻ nói: “Bà Lý, không ngờ cô lại đến đây! Cửa hàng nhỏ này của tôi hơi chật chội, cô ngồi tạm vậy”.

Lâm Mộng Đình mỉm cười, nhìn trái nhìn phải cách trang trí trong tiệm, ưu nhã ngồi xuống, nói: “Cửa hàng này cũng không nhỏ. Tôi thấy đa số người ở Phan Gia Viên đều là bày sạp bán hàng ven đường, có thể có một cửa hàng mặt tiền cũng coi như ông chủ lớn đi?”

Nếu là người khác nói như vậy, ông chủ Hầu chắc chắn sẽ nhận, đây vốn chính là sự thật, không cần phải khiêm tốn, nhưng ở trước mặt Lâm Mộng Đình, ông ta cũng không dám khoác lác.

“Đâu có! Mọi người đều làm nghề khác nhau, có người bán lẻ, có người bán buôn, có người bán thổ sản, có người bán hàng nhái, đều có chuyên môn của mình. Đừng nhìn những quầy hàng ven đường nhỏ, có khi còn kiếm lời nhiều hơn chúng tôi”.

Lâm Mộng Đình gật đầu nói: “Quả thật, ở trong chợ Nam Giang cũng toàn quầy hàng nhỏ, có một đôi vợ chồng chỉ bán mỗi cúc áo đồ da gì đó mà một năm cũng kiếm được hàng chục ngàn. Phan Gia Viên nổi tiếng như vậy, chắc hẳn việc làm ăn cũng không tệ”.

Ông chủ Hầu cười ha ha. Trước kia ông ta cũng chỉ bày sạp bán hàng ở Phan Gia Viên, còn thường xuyên bán ở chợ đêm. Về sau có tiền mới thuê cửa hàng này, xem như ổn định lại.

“Bà Lý, mời uống trà”, ông chủ Hầu pha xong trà, cung cung kính kính đưa tới.

Đối với cách xưng hô thế này, Lâm Mộng Đình cũng không phản đối, mà thuận theo tự nhiên tiếp nhận. Mặc dù cô và Lý Dục Thần chỉ là đính hôn, nhưng buổi đính hôn đó cũng không khác mấy so với lễ cưới chính thức.

Lý Dục Thần là người tu hành, cũng không để ý lắm với mấy loại lễ nghi thế tục đó, tổ chức buổi đính hôn kia chỉ là do thời thế bắt buộc, cũng là vì để hoàn thành tâm nguyện của hai ông nội thôi.
 
Back
Top Dưới