Kiếm Hiệp Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả

Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1082


Chương 1082

Liễu Chấn Võ bước ra ngoài.

Tuy nhiên, điều khiến người ta kinh ngạc là Viên Thiên Lãng bên người Hà Trường Xuân không hề động đậy.

Người bước ra chính là bố của Viên Thiên Lãng, lão gia chủ Viên Thọ, Viên Thọ Sơn.

Đám người cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.

“Không phải là lão Viên muốn thay thế con trai ra trận đấy chứ?”

“Không thể nào, lão Viên biết võ công? Chưa bao giờ nghe nói!”

“Cho dù ông ta biết võ công, nhưng ông ta và Hà Tông Sư là quan hệ ngang hàng, sao có thể thay thế đệ tử Tông Sư xuất chiến được chứ?”



Lúc mọi người đang nghi ngờ trong lòng, Viên Thọ Sơn đã mở miệng:

“Rất nhiều người đều biết tôi và Hà Tông Sư là anh em tốt, nhưng ít có người biết tôi đã từng học nghệ dưới môn hạ của Tông Sư. Hôm nay là võ lâm tụ hội, theo quy củ của võ lâm, tôi cũng là đệ tử của Hà Tông Sư, Hà Tông Sư cũng là sư phụ của tôi. Hôm nay tôi muốn đại diện môn hạ của Hà Tông Sư so tài với môn hạ của Liễu Tông Sư, không biết có hợp quy củ hay không?”

Xung quanh lặng im, ai nấy đều nhìn về phía mấy vị Tông Sư hai nhà Tiền Cao trên ghế khách quý.

“Không có gì không hợp quy củ cả. Nhưng mà lão Viên…”, Bách Phú Minh trầm ngâm nhắc nhở: “Tài năng sợ tuổi tác, ông đã cao tuổi rồi, vẫn nên cẩn thận thì hơn!”

Viên Thọ Sơn cười ha ha một tiếng, nói ra: “Cảm ơn Bách Tông Sư đã nhắc nhở, mặc dù Viên mỗ đã cao tuổi, nhưng vẫn còn sức đánh một trận”.

“Ừm, nếu đã như vậy, tôi cũng không có ý kiến gì”, Bách Phú Minh nhìn về phía Liễu Kim Sinh: “Liễu Tông Sư, ý của ông như nào?”

Liễu Kim Sinh cũng cảm thấy rất bất ngờ về việc Viên Thọ Sơn xuất chiến, mặc dù cảm giác đối phương đột nhiên thay người xuất chiến dường như có âm mưu, nhưng ông ta không có lý do từ chối, liền nói: “Nếu lão Viên đã nguyện ý dạy dỗ đệ tử môn hạ của tôi một chú, đương nhiên tôi cầu còn không được. Chấn Võ, học hỏi lão Viên cho tốt, biết dừng đúng lúc là được”.

Liễu Chấn Võ đáp một tiếng, sau đó liền chắp tay với Viên Thọ Sơn: “Lão Viên, xin chỉ giáo!”

Viên Thọ Sơn chắp tay đáp lễ: “Mời!”

Hai người triển khai tư thế.

Mọi người vốn cho rằng sẽ là một trận hiếu chiến.

Nhưng Viên Thọ Sơn vừa mới triển khai tư thế, rất nhiều người đều cảm thấy không đúng.

Phần lớn những người đang ngồi ở đây đều là cường giả Hóa Kình trở lên, rất nhiều chưởng môn các môn phái đều đến Hóa Kình đỉnh phong, kẹt ở tầng kia không có cách nào đột phá.

Mặc dù sau Hóa Kình đỉnh phong chính là Tông Sư. Nhưng Tông Sư và Hóa Kình giống như một cái trên trời một cái dưới đất vậy.

Mà uy thế bộc phát ra trên người Viên Thọ Sơn lại khiến bọn họ cảm thấy ngạt thở. Đây không phải là thứ mà một võ giả Hóa Kình đỉnh phong nên có.

“Lão Viên là Tông Sư?”

“Đây là, Nam Giang chúng ta có tông sư thứ ba sao?”

“Hóa ra nhà họ Viên lại mạnh như vậy! Viên Thiên Lãng đã ở Hóa Kình đỉnh phong rất nhiều năm, không nghĩ tới lão Viên còn mạnh hơn con trai ông ta!”
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1083


Chương 1083

Lúc đám người đang chấn động, mấy vị Tông Sư ở đây ngoại trừ Hà Trường Xuân ra thì những người khác c*̃ng cảm thấy rất kinh ngạc.

Nhất là Liễu Kim Sinh.

Ông ta vô cùng chắc chắn Viên Thọ Sơn đã đến cảnh giới Tông Sư, mặc dù có thể là vừa mới đột phá, vẫn chưa ổn định, nhưng muốn đối phó với Liễu Chấn Võ chỉ là Hóa Kình đỉnh phong thì vẫn dư xài.

Đúng lúc này, Viên Thọ Sơn chuyển động. Ông ta vỗ ra một chưởng, khí thế hùng hồn như núi cao, chấn động như sấm rền.

“Tông Sư! Ông ta là Tông Sư!”, có người hô lên.

Vừa rồi mọi người mới chỉ suy đoán dựa vào khí thế, chờ đến khi Viên Thọ Sơn ra tay, cuối cùng bọn họ đã có thể xác định ông ta chính là Tông Sư.

“Nam Giang có vị Tông Sư thứ ba!”

Mọi người vừa khiếp sợ, đồng thời cũng cảm thấy rất hưng phấn.

Xuất hiện vị Tông Sư thứ ba, đây là sự vinh quang của toàn bộ võ lâm Nam Giang.

Liễu Chấn Võ bị khí thế của Tông Sư đè ép, gần như không có khả năng phản kích, chỉ có thể lùi lại muốn tránh thoát một chưởng của Viên Thọ Sơn. Mà ý chỉ của ông ta đã mất, dù cho tránh thoát được một chưởng này, đối mặt với Tông Sư cũng chỉ có thể nhận thua.

Nhưng không ngờ được là Viên Thọ Sơn căn bản không cho Liễu Chấn Võ cơ hội, ông ta lấy tốc độ nhanh hơn lao lên, vẫn là một chưởng kia, chưởng lực chưa hết đã dán lên lồng ngực của Liễu Chấn Võ.

Bị chưởng lực của Tông Sư đánh trúng ngực, chỉ cần một chưởng này là đánh thật, Liễu Chấn Võ chắc chắn sẽ phải chết.

Liễu Kim Sinh nhướng mày lên, trong đôi mắt lộ ánh sáng lạnh lẽo. Nhưng lúc này ông ta không thể ra tay, bởi vì không hợp quy củ.

Bàn tay của Viên Thọ Sơn nhấn một cái lên lồng ngực Liễu Chấn Võ, Liễu Chấn Võ nhẹ nhàng bay lên giống như một cái lá cây, lại nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất.

Đợi đến khi Liễu Chấn Võ bò dậy từ dưới đất, mọi người đều biết Viên Thọ Sơn đã nương tay.

Liễu Chấn Võ không bị thương, chỉ là sắc mặt cực kỳ khó coi. Ngay cả một chiêu của Viên Thọ Sơn còn không tiếp nổi, đã không cần đánh nữa.

Người có sắc mặt còn khó coi hơn Liễu Chấn Võ là Liễu Kim Sinh.

Đệ tử luận võ, nhưng người tranh tài lại là sư phụ. Đồ đệ thua, người mất mặt cũng là sư phụ.

Nhưng người ta có thể dạy dỗ ra được một Tông Sư, nhà họ Liễu ở đời ông ta trở đi lại không có một người thừa kế Tông Sư nào nữa. Ván này, ông ta thua, không thể không nhận.

“Chấn Võ, lui ra đi”, Liễu Kim Sinh trầm giọng nói.

Liễu Chấn Võ nghiêm mặt chắp tay với Viên Thọ Sơn, cả người dính đầy bụi đất về chỗ ngồi.

Viên Thọ Sơn cũng chắp tay: “Cảm ơn đã nhường!”

Xung quanh bắt đầu hò reo, rất nhiều người đều kêu hay, đồng thời đứng lên chúc mừng.

“Chúc mừng lão Viên, chúc mừng Nam Giang chúng ta lại có thêm Tông Sư!”

c*̃ng có người nịnh hót Hà Trường Xuân: “Chúc mừng Hà Tông Sư đã dạy dỗ ra một đồ đệ tốt!”

Hà Trường Xuân cười nhạt một tiếng: “Tông Sư không có sư phụ, ông ta đã rời núi rồi”.

Mọi người đều khâm phục trước khí thế của Hà Trường Xuân, nhao nhao giơ ngón tay cái lên.

Viên Thọ Sơn hăng hái nhận lấy lời chúc của mọi người.

Ngay cả mấy vị Tông Sư trên sân, bao gồm cả Liễu Kim Sinh cũng phải chúc mừng ông ta.

Ở đây chỉ có góc chỗ đám người Lý Dục Thần đang ngồi là không có ai đứng lên.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1084


Chương 1084

Có người liền chỉ vào bọn họ chất vấn: “Ê, mấy người làm sao vậy, Nam Giang lại có thêm một vị Tông Sư, đây là chuyện may mắn của võ lâm của Nam Giang, tại sao lại không chúc mừng?”

Viên Thọ Sơn nhìn thấy Lý Dục Thần, chuyện cũ lập tức hiện ra rõ ràng trong lòng.

Con trai ông ta Viên Quốc Thành bị đánh chết, cháu trai Viên Thế Kiệt bị đánh thành tàn phế, lại thêm một màn hôm qua ở hồ Tiền Đường khiến ông ta vô cùng uất ức, làm cho nỗi hận trong lòng ông ta càng ngày càng lớn.

Viên Thọ Sơn cười lạnh một tiếng, trong mắt tràn đầy sát khí, ôm quyền nói với đám người:

“Có lẽ mọi người đều đã nghe nói đến chuyện nhà họ Viên tôi gần đây không yên ổn, con tôi Quốc Thành bị giết, cháu trai tôi Thế Kiệt bị thương nặng đến nay chưa lành, tất cả đều là do cậu Lý kia ban tặng. Thù này không đội trời chung! Hôm nay là đại hội võ lâm, nếu cậu Lý đã tới tham gia, chắc hẳn cũng coi như là người trong võ lâm. Nếu đã là người trong võ lâm, vậy hãy làm theo quy củ võ lâm. Hôm nay, ngay trước mặt các vị Tông Sư cùng toàn bộ võ lâm Nam Giang, tôi muốn đánh một trận chiến sống còn với cậu Lý. Không biết cậu Lý có dám ứng chiến hay không?”

Tất cả mọi người đều nhìn Lý Dục Thần.

Trong đại sảnh an tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.

Người nơi này đều biết về ân oán giữa Lý Dục Thần và nhà họ Viên hoặc nhiều hoặc ít.

Nhưng cũng không có nhiều người biết Viên Quốc Thành chết như thế nào, người biết Viên Thế Kiệt tàn phế đã ít lại càng ít hơn. Mọi người đều cho rằng ân oán giữa Lý Dục Thần và nhà họ Viên là bắt nguồn từ nhà họ Lâm, là trận chiến Lâm Viên, chỉ bởi vì Lý Dục Thần là con rể nhà họ Lâm nên mới có một màn ở hồ Tiền Đường hôm qua.

Bây giờ chính miệng Viên Thọ Sơn nói ra, mọi người mới biết được Lý Dục Thần giết Viên Quốc Thành, đánh Viên Thế Kiệt tàn phế.

Đây chính là mối thù lớn không chết không thôi!

Viên Thọ Sơn đề nghị có một trận chiến sống chết, theo quy củ của võ lâm thì rất hợp lý.

Nhưng vấn đề là thực lực bây giờ của Viên Thọ Sơn là Tông Sư!

Một vị Tông Sư khiêu chiến với người ta, đây không phải là muốn giết người sao?

Lý Dục Thần bị ngu mới có thể ứng chiến!

Nhưng ở trong ánh mắt hoài nghi của mọi người, Lý Dục Thần lại chậm rãi đứng lên, chắp tay sau lưng, cười như không cười nhìn Viên Thọ Sơn, nói:

“Không ngờ ông lại đột phá đến Tông Sư nhanh như vậy, lần trước tôi đánh cháu trai ông, sao ông lại không ra tay vậy?”

Anh vừa thốt ra lời này, mọi người càng thêm kinh ngạc, điều này chẳng khác nào đang thẳng thắn thừa nhận Viên Thọ Sơn lên án đều là thật. Vậy hôm nay, Lý Dục Thần muốn không đánh cũng không được.

Chẳng lẽ đầu óc tên nhóc này có vấn đề rồi sao? Thật sự có can đảm ra tay với Tông Sư, còn là quyết đấu sống còn nữa!

Đương nhiên Viên Thọ Sơn sẽ không thừa nhận khi đó ông ta còn chưa đột phá Tông Sư, không dám đánh với Lý Dục Thần.

Hôm nay ông ta có dũng khí dám quyết đấu cùng Lý Dục Thần, trừ việc ông ta đã có thực lực Tông Sư ra thì còn bởi vì có Hà Trường Xuân ở đây nữa.

Hà Trường Xuân là chỗ dựa của nhà họ Viên, trái lại, nhà họ Viên cũng là nơi để Hà Trường Xuân dựa vào. Phía sau mỗi một vị Tông Sư đều có thế lực cường đại chèo chống.

Hôm qua sau khi Lý Dục Thần công khai tuyên bố muốn chiếm đoạt nhà họ Viên, Hà Trường Xuân sẽ không có khả năng buông tha cho anh.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1085


Chương 1085

Viên Thọ Sơn muốn mượn cơ hội hôm nay để diệt trừ Lý Dục Thần, đồng thời để nhà họ Viên lật lại một kèo, khiến tất cả hào môn thế gia phản chiến ngày hôm qua phải hối hận.

Thậm chí ông ta đã nghĩ kỹ phương pháp trả thù nhà họ Tiền và nhà họ Cao rồi.

Ván này, ông ta chẳng những muốn chiến thắng trở về, mà còn muốn kiếm thật nhiều. Chẳng những muốn giết Lý Dục Thần, thâu tóm hết nhà họ Lâm, còn muốn cắn một miếng thịt trên người nhà họ Tiền và nhà họ Cao.

Mà lực lượng lớn nhất của ông ta đến từ Hà Trường Xuân đã luyện được võ hồn.

Võ hồn vừa ra, ai dám tranh đua!

Cho dù Liễu Kim Sinh c*̃ng đột phá Tiên Thiên, có thể đánh ngang tay với Hà Trường Xuân, nhưng nhà họ Liễu cũng chỉ có một Tông Sư. Mà bên cạnh Hà Trường Xuân còn có Viên Thọ Sơn ông ta nữa. Lấy hai địch một, thắng thua đã rõ ràng.

Nhà họ Viên có hai Tông Sư, từ nay về sau đừng nói là Tiền Đường, cho dù là ở toàn bộ Nam Giang, ai dám xếp trước nhà họ Viên?

Viên Thọ Sơn nhìn Lý Dục Thần, cười lạnh nói: “Lúc trước không ra tay là vì không muốn chấp nhặt với cậu. Nhưng cậu lại không biết tốt xấu, được một tấc lại muốn tiến một thước, nhiều lần đối nghịch với tôi, giết con tôi, làm tổn thương cháu tôi, còn tuyên bố muốn chiếm đoạt nhà họ Viên của tôi nữa. Vậy hôm nay tôi sẽ cho cậu một cơ hội, cậu và tôi hãy cùng nhau chấm dứt ân oán ở đây luôn đi”.

“Ông thật sự muốn đánh với tôi?”, Lý Dục Thần lắc đầu: “Có phải quá qua loa hay không?”

“Hừ! Làm sao, cậu không dám?”

Viên Thọ Sơn tỏ ra khinh thường. Vừa rồi ông ta đã phô bày ra thực lực của Tông Sư, cho rằng Lý Dục Thần sợ, cũng càng thêm tự tin về mình, đồng thời càng thêm khinh thường anh.

Lý Dục Thần khẽ thở dài một cái: “Cứ chết như vậy thì sẽ không thể nhìn thấy ngày nhà họ Viên suy bại đâu!”

Ý của anh là nếu Viên Thọ Sơn chết rồi sẽ không thể nhìn thấy nhà họ Viên suy bại, điều này thực sự đáng tiếc. Thế nhưng khi lời này lọt vào trong tai người khác, ai nấy đều tưởng rằng anh đang nói chính mình, bởi vì không nhìn thấy nhà họ Viên suy bại mà không cam lòng.

Viên Thọ Sơn cười ha ha: “Sớm biết có ngày hôm nay thì sao lúc trước còn làm như thế! Hôm nay, cậu không muốn đánh với tôi cũng không được. Võ lâm có quy củ, mối thù sống còn, trừ khi hôm nay có Tông Sư thay cậu ra mặt, nếu không cậu chỉ có thể đánh với tôi một trận. Muốn làm rùa đen rút đầu cũng được, quỳ xuống dập đầu ba cái với tôi ngay trước các vị Tông Sư và đồng đạo võ lâm, tuyên bố vĩnh viễn làm một con chó của nhà họ Viên tôi!”

Xung quanh an tĩnh lại.

Mọi người đều nhìn về phía mấy vị Tông Sư, nhìn xem ai sẽ ra mặt vì Lý Dục Thần.

Quan Nhã Lệ nhìn về phía Xà Bích Thanh ở chỗ khách quý, trong đôi mắt mang theo mấy phần thăm dò, Xà Bích Thanh lại khẽ lắc đầu với Quan Nhã Lệ.

Quan Nhã Lệ nhẹ nhàng thở dài một tiếng, có vài phần tiếc hận nhìn về phía Lý Dục Thần.

Tiền Khôn quay đầu nhìn Trí Nhẫn, chỉ thấy Trí Nhẫn cụp mắt xuống, vẫn như lão tăng nhập định, dường như không hề quan tâm gì đến chuyện xảy ra ở đây.

Viên Thọ Sơn lạnh lùng nhìn Lý Dục Thần: “Lý Dục Thần, cậu Lý! Nhìn thấy chưa, không có ai chịu giúp cậu cả. Hoặc là quỳ xuống dập đầu cho tôi, làm chó của nhà họ Viên tôi, hoặc là nhận lấy cái chết đi!”

“Xem ra nhất định phải đánh trận chiến này rồi”, Lý Dục Thần có chút bất đắc dĩ nói.

“Được, vậy ngày này sang năm sẽ là ngày giỗ của cậu! Chịu chết đi!”

Viên Thọ Sơn đang định ra tay, chợt nghe thấy một tiếng hét lớn: “Chờ một chút!”

Đám người kinh ngạc nhìn về hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy tam đảo chủ đảo Cửu Long – Trữ Phượng Toàn đi ra.

Viên Thọ Sơn cau mày nói: “Trữ đảo chủ, làm sao, ông muốn ra mặt thay cậu ta ư?”
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1086


Chương 1086

Trữ Phượng Toàn liền ôm quyền: “Viên Tông Sư, tôi không có ý ra mặt thay cậu ta. Nhưng cậu ta không thể chết được, nếu cậu ta chết, tôi đi đâu mà tìm Hỏa Long Châu đây?”

Viên Thọ Sơn sững sờ, mới biết Trữ Phượng Toàn là vì Hỏa Long Châu.

Đảo Cửu Long ở hải ngoại, thuộc về khu vực không ai quản lý, mặc dù không độc lập xưng thành một quốc gia nhưng cũng không khác một đất nước nhỏ trên biển là bao, thế lực trên biển cực lớn, hơn nữa Hoa Hạ và Đông Doanh đều muốn tranh giành nó, cho nên Viên Thọ Sơn c*̃ng không dám chọc bọn họ.

“Trữ đảo chủ, kẻ này vô cùng xảo trá, không thể tin tưởng cậu ta được. Cậu ta nói đã mang Hỏa Long Châu đến Cửu Long đảo nhất định là kế sách kéo dài, nói không chừng Hỏa Long Châu căn bản không có ở chỗ cậu ta”.

Trữ Phượng Toàn nói: “Hỏa Long Châu là thánh vật của đảo Cửu Long, cho dù là thật hay giả thì tôi đều muốn thử một lần, huống hồ không phải còn có hai nhà Tiền Cao bảo đảm sao. Nếu như ông đánh chết cậu ta rồi, sự đảm bảo của hai nhà sẽ không còn giá trị nữa. Ông báo được mối thù, nhưng ai sẽ bồi thường tổn thất cho đảo Cửu Long tôi đây?”

Dường như ở trong mắt Trữ Phượng Toàn, chỉ cần Viên Thọ Sơn ra tay, Lý Dục Thần chắc chắn sẽ phải chết vậy.

Viên Thọ Sơn không ngờ lại đột nhiên có sự cố, lập tức nhíu mày.

“Trữ đảo chủ, không bằng thế này đi, tôi sẽ không đánh chết cậu ta, để cậu ta còn thoi thóp, sau đó ông ép hỏi cậu ta về tung tích của Hỏa Long Châu, đợi đến khi ông lấy được Hỏa Long Châu rồi thì lại đưa cậu ta cho tôi, như thế nào?”

Trữ Phượng Toàn do dự một chút, nói: “Viên Tông Sư nói như vậy cũng không phải là không thể, nhưng cao thủ luận võ, sống chết chỉ ở trong nháy mắt, ông có thể bảo đảm ông thắng cậu ta mà vẫn có thể giữ được mạng sống của cậu ta không?”

Viên Thọ Sơn trầm ngâm một lát, nói: “Tôi cam đoan”.

Hai người ở nơi đó thương lượng, hoàn toàn không để ý đến cảm nhận của Lý Dục Thần bên cạnh, cứ như ở trong mắt bọn họ, Lý Dục Thần chỉ là một công cụ vậy.

Lúc này, Liễu Kim Sinh đứng lên.

“Hai vị cho tôi nói một câu”.

Thật ra Liễu Kim Sinh cũng không hy vọng Lý Dục Thần rơi vào trong tay Trữ Phượng Toàn, nhỡ may để Trữ Phượng Toàn biết sự thật thì sẽ không xong. Lý Dục Thần chết trong tay Viên Thọ Sơn mới là kết quả tốt nhất với ông ta.

“Viên Tông Sư, ân oán của ông và cậu Lý, chúng tôi đều đã nghe rõ. Nhưng mà hôm nay là đại hội võ lâm, mặc dù hai người cũng được tính là người trong võ lâm, nhưng giữa hai người chỉ là ân oán cá nhân, cũng không liên quan gì đến võ lâm phân tranh cả. Cho nên tôi đề nghị, hai người vẫn nên giải quyết trong âm thầm thì hơn. Chủ đề ngày hôm nay là tôi và Hà Tông Sư đọ sức, hai người cũng không thể giọng khách át giọng chủ được chứ. Không bằng chờ tôi và Hà Tông Sư phân ra thắng bại rồi lại giải quyết chuyện của hai người sau”.

Viên Thọ Sơn sửng sốt một chút.

“Liễu Tông Sư, ông nói lời này là có ý gì? Chẳng lẽ vừa rồi tôi và lệnh đồ tỷ thí không tính sao?”

Theo điều lệ vốn có, Viên Thọ Sơn làm đồ đệ của Hà Trường Xuân, chiến thắng đồ đệ của Liễu Kim Sinh là Liễu Chấn Võ đã coi như kết thúc. Trận chiến Tông Sư đứng đầu nhiều năm không giải quyết được của đại hội võ lâm Nam Giang cũng nên hạ màn kết thúc.

Nhưng nghe lời của Liễu Kim Sinh thì có vẻ ông ta vẫn muốn đích thân tỷ thí với Hà Trường Xuân.

Điều này khiến lực chú ý của mọi người lập tức trở về trận chiến Tông Sư.

Liễu Kim Sinh nói: “Viên Tông Sư, vừa rồi Hà Tông Sư cũng đã nói, Tông Sư không có sư phụ, vào ngày mà ông trở thành Tông Sư, ông đã xuất sư rồi, đã không còn là môn hạ của Hà Tông Sư, đương nhiên cũng không thể đại diện Hà Tông Sư xuất chiến. Bởi vậy, đương nhiên kết quả luận võ giữa ông và Chấn Võ cũng không tính được”.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1087


Chương 1087

Trong lòng Viên Thọ Sơn không vui, rõ ràng là Liễu Kim Sinh muốn chơi xấu!

Nhưng lời nói của Liễu Kim Sinh lại không có gì để phản bác cả.

Mọi người đều nhìn về phía Hà Trường Xuân.

Vừa rồi Liễu Kim Sinh đã ngang nhiên tuyên bố đột phá Tiên Thiên, lúc này phải xem Hà Trường Xuân có dám ứng chiến hay không.

Mọi người cũng đều muốn biết rốt cuộc Liễu Kim Sinh có đến Tiên Thiên thật hay không, mà rốt cuộc công phu của võ đạo Chí Tôn – Tiên Thiên sẽ như thế nào.

Hà Trường Xuân mỉm cười, nói: “Liễu Tông Sư nói rất đúng, Thọ Sơn, chuyện của ông cứ chờ tôi và Liễu Tông Sư luận bàn xong rồi nói sau, tên nhóc Lý Dục Thần kia cũng không chạy thoát được đâu”.

Viên Thọ Sơn đành phải đáp ứng: “Vâng”.

Ông ta căm hận nhìn Lý Dục Thần một chút: “Nhóc con, để cậu sống lâu thêm mấy phút nữa!”

Liễu Kim Sinh thấy đã đạt được mục đích, liền ôm quyền với Hà Trường Xuân: “Hà Tông Sư, mời!”

Hà Trường Xuân đứng lên từ trên chỗ ngồi, chậm rãi đi trong đại sảnh diễn võ.

Mọi người đều đặt lực chú ý lên trên người ông ta.

Chợt nghe có người kêu sợ hãi: “Mọi người nhìn kìa! Hà Tông Sư… Tại sao có thể có… hai Hà Tông Sư?”

Mọi người tập trung nhìn lại, mới phát hiện Hà Trường Xuân chậm rãi đi về phía trước, đồng thời trên vị trí ban đầu của ông ta còn có một Hà Trường Xuân khác.

“Võ hồn! Là võ hồn! Hà Tông Sư đã luyện được võ hồn rồi!”

Giờ phút này mức độ chấn động trong lòng mọi người còn mãnh liệt hơn lúc Viên Thọ Sơn ra tay vừa nãy nhiều.

Viên Thọ Sơn ra tay, Nam Giang xuất hiện vị Tông Sư thứ ba, đương nhiên khiến người ta rất mừng rỡ.

Nhưng dù sao vẫn có thể nhìn thấy Tông Sư, ít nhất trong phòng khách này có tận mấy vị.

Nhưng Tông Sư Tiên Thiên có thể luyện ra võ hồn, đó là võ đạo Chí Tôn, đa số những người ở đây đều chưa bao giờ thấy qua.

Vừa rồi Liễu Kim Sinh tự xưng là đã đột phá Tiên Thiên, nhưng lại không thấy ông ta gọi ra võ hồn, mà Hà Trường Xuân vừa ra trận đã trực tiếp gọi võ hồn xuất hiện, khí thế kia hoàn toàn khiến người ta phải chấn động.

Đừng nói là những võ giả này, cho dù là đám Tông Sư trên sân cũng rất kinh ngạc.

Ngay cả Trí Nhẫn hòa thượng vẫn luôn có dáng vẻ yên lặng cụp mắt xuống cũng phải mở mắt ra, nhìn chăm chú vào võ hồn của Hà Trường Xuân.

Liễu Kim Sinh khẽ nhíu mày.

Ông ta không nghĩ tới Hà Trường Xuân cũng đã luyện được võ hồn, hơn nữa nhìn từ trình độ viên mãn của võ hồn thì có vẻ còn cao hơn chính mình.

Thật ra đã qua nhiều năm như vậy rồi, bàn về công lực, ông ta còn thiếu một chút mồi lửa so với Hà Trường Xuân, dù sao Hà Trường Xuân đã nổi tiếng từ lâu rồi, ba mươi năm trước đã là Tông Sư.

Nhưng tuyệt học của nhà họ Liễu có chỗ độc đáo riêng, cộng thêm Liễu Kim Sinh có bảo vật gia truyền hộ thân, cho nên khi tỷ thí với Hà Trường Xuân vẫn luôn không hề rơi vào thế yếu.

Lần này ông ta mượn Thái Âm Châu gia truyền và Hỏa Long Châu trộm được từ đảo Cửu Long, điều hòa lực lượng âm dương, cuối cùng đã sớm phá quan, tiến vào Tiên Thiên. Chỉ là bởi vì quá gấp gáp cho nên không đủ viên mãn, suýt nữa còn tẩu hỏa nhập ma.

Như vậy rồi mà còn không thể vượt qua Hà Trường Xuân.

Liễu Kim Sinh có chút không cam tâm.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1088


Chương 1088

Nhìn thấy võ hồn của Hà Trường Xuân xuất hiện, ông ta cũng gọi ra võ hồn, cả cơ thể tăng vọt, đỉnh đầu chạm đến trần nhà giống như một người khổng lồ.

Xung quanh vang lên rất nhiều tiếng hô kinh ngạc.

“Võ hồn! Liễu Tông Sư c*̃ng có võ hồn!”

Võ hồn giống như người khổng lồ của Liễu Kim Sinh, ở hiệu quả thị giác và khí thế đương nhiên đã vượt xa Hà Trường Xuân, nhưng trong lòng Liễu Kim Sinh cũng hiểu được võ hồn của mình có thiếu hụt, Hà Trường Xuân ung dung đi lại như dạo chơi, chắc chắn là cao siêu hơn ông ta một chút.

Nhưng chỉ có hai người bọn họ biết điều này, người khác, cho dù là Tông Sư cũng không nhìn ra.

Liễu Kim Sinh tin chắc mặc dù võ hồn không thể viên mãn bằng Hà Trường Xuân, nhưng luận võ là so sức chiến đấu, nếu đánh nhau thật, thắng thua là ai còn chưa biết được đâu.

Khi võ hồn của Hà Trường Xuân tới gần, võ hồn của Liễu Kim Sinh cũng tăng vọt, bầu không khí trên sân trở nên cực kỳ ngột ngạt kinh khủng.

Loại áp lực này khiến đám võ giả trăm trận trăm thắng cũng không thở nổi, thậm chí muốn cử động một chút cũng khó khăn.

Đã không còn ai kêu lên nữa, chỉ còn lại ánh mắt khiếp sợ cùng với sự sợ hãi âm thầm dâng lên từ sâu trong lòng.

Dù là ai cũng không có cách nào đoán trước được hai vị Tông Sư Tiên Thiên này ra tay, liệu có thể trực tiếp lật tung cả trung tâm hội nghị cỡ lớn này lên không.

Ngay lúc mọi người đều đang chờ đợi giây phút đáng sợ kia xảy ra, trong đại sảnh bỗng nhiên vang lên một tiếng cười ngông cuồng:

“Ha ha ha ha… mấy người này, tỷ thí còn lằng nhà lằng nhằng, thật sự là làm trái với cổ huấn của võ giả!”

Chỉ thấy ở góc đông bắc đại sảnh có bóng người lóe lên, một người đã đi đến trong đại sảnh.

Không ai thấy rõ ông ta đi tới như thế nào, là nhảy, là chạy hay là bay.

Cho đến khi tiếng cười ngông cuồng của ông ta vang lên lần nữa, mọi người mới nhìn rõ đó là một người đàn ông nhỏ con để râu cá trê.

Trên lưng người đàn ông còn đeo một cuộn vải dài, nhìn giống như đang quấn lấy một thanh kiếm.

“Ha ha ha ha…”, người đàn ông râu cá trê cười: “Hai võ hồn! Không uổng công tôi đến Tiền Đường, Hoa Hạ quả nhiên vẫn có ít người mới. Vậy để tôi đến thử sức võ công của hai vị Tông Sư Tiên Thiên xem sao. Để xem là võ đạo Hoa Hạ mấy người lợi hại, hay là võ sĩ đạo chính tông của Đông Doanh tôi!”

Nghe thấy vậy, mọi người mới hiểu được đây là người Đông Doanh.

“Ông là ai?”, Liễu Kim Sinh hỏi.

“Tôi tên là Itazura Kazuyoshi”, râu cá trê đáp.

Tiền Khôn lập tức đứng bật dậy, chỉ vào Itazura Kazuyoshi nói: “Ông! Ông là Itazura Kazuyoshi của Thiên Nhẫn Tông?”

“Đúng vậy”, Itazura Kazuyoshi nhìn thoáng qua Tiền Khôn: “Là nhà họ Tiền Tiền Đường sao? Ông là một người đáng tôn kính. Đáng tiếc, trên võ đạo, ông còn chưa xứng làm đối thủ của tôi”.

Tiền Khôn đang muốn xông lên, Trí Nhẫn bên cạnh đột nhiên đưa tay kéo ông ta lại, ra hiệu ông ta không nên làm gì.

Thiên Nhẫn Tông của Đông Doanh có quá nhiều lần xung đột với giới võ đạo của Hoa Hạ, bởi vậy phần lớn người trong võ lâm đều đã từng nghe nói đến tên tuổi của Itazura Kazuyoshi.

“Ông ta chính là tông chủ Thiên Nhẫn Tông – Itazura Kazuyoshi!”

“Hừ, một tên ninja mà thôi, cũng dám tới khiêu chiến Tông Sư Hoa Hạ sao!”

“Ông cũng đừng khinh thường nhẫn thuật của Đông Doanh, tôi nghe nói ninja phân ra ba cấp là thượng trung hạ, hơn nữa ở trên ba cấp đó còn có Đột Nhẫn, luyện đến Đột Nhẫn thì tương đương với Tông Sư võ đạo của chúng ta”.

“Thì tính sao? Cho dù ông ta là Đột Nhẫn, hôm nay ông ta sẽ phải đối mặt với hai vị đại Tông Sư Tiên Thiên đã luyện được võ hồn!”

“Hừ! Tên Đông Doanh này đúng là không biết sống chết, cứ để ông ta mở mang kiến thức về sự lợi hại của Tông Sư Hoa Hạ đi!”
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1089


Chương 1089

Itazura Kazuyoshi nhìn Liễu Kim Sinh và Hà Trường Xuân, nói ra: “Hai vị, ra tay đi”.

Liễu Kim Sinh và Hà Trường Xuân liếc nhau.

Lúc này đối mặt với sự khiêu khích của ninja Đông Doanh, chỉ cần một ánh mắt, hai vị Tông Sư đã tranh giành thắng bại nửa đời người lập tức thống nhất với nhau là sẽ đối ngoại trước.

“Liễu Tông Sư, hai chúng ta ai tới trước?”, Hà Trường Xuân hỏi.

Liễu Kim Sinh nói: “Nhà họ Liễu thành phố Dũng của tôi năm đó đã từng đi theo Thích tướng quân giết giặc Oa, bảo vệ vùng biển, tuyệt học của nhà họ Liễu c*̃ng từ đó mà tới. Hôm nay người Oa đã dám đến khiêu khích, đương nhiên là tôi trước, không thể để cho người khác được!”

Lời này của Liễu Kim Sinh khiến mọi người xung quanh khen ngợi không ngớt.

Hà Trường Xuân gật đầu, võ hồn quay lại, trở về bản thể, lẳng lặng nhìn.

Itazura Kazuyoshi có chút tiếc nuối nói: “Thật ra hai người có thể cùng nhau tiến lên”.

Liễu Kim Sinh cả giận nói: “Đúng là tên ngông cuồng! Lấy binh khí của ông ra đi, đảm bảo ông sẽ thua tâm phục khẩu phục”.

Itazura Kazuyoshi gật gật đầu, trịnh trọng cầm cuộn vải sau lưng ra, tháo xuống từng lớp để lộ ra một thanh đao gỗ không có lưỡi.

Xung quanh không khỏi có người chế giễu: “Cái này không phải chỉ là một thanh gỗ thôi sao, khi còn bé tôi luyện võ, sư phụ cũng cho đám trẻ chúng tôi dùng thanh gỗ như vậy”.

Người trong đại sảnh đều nở nụ cười.

Itazura Kazuyoshi cười lạnh một tiếng, vuốt v e đao gỗ như vuốt v e người yêu của mình, nói: “Cây đao đã đi theo tôi hai mươi lăm năm, chém đầu một trăm ba mươi ba người, uống máu chưa no bụng, đến nay vẫn còn chưa già”.

Dứt lời, ông ta cầm ngang thanh đao gỗ, lại nhìn Liễu Kim Sinh: “Liễu Tông Sư, binh khí của ông đâu?”

Liễu Kim Sinh cười lạnh nói: “Giết ông không cần binh khí, một đôi tay không là đủ!”

Ông ta vừa dứt lời, võ hồn liền bay lên không, sau đó đánh một quyền xuống.

Một quyền kinh người này có uy lực cường đại, giống như Thái Sơn sụp đổ.

Vóc dáng của Itazura Kazuyoshi vốn đã thấp bé, bây giờ ở trước mặt võ hồn khổng lồ của Liễu Kim Sinh thì càng nhỏ bé như sâu kiến.

Không có người nào hoài nghi, ai nấy đều nghĩ chắc chắn Itazura Kazuyoshi sẽ biến thành bột mịn dưới một quyền này.

Ngay cả mấy vị Tông Sư trên sân c*̃ng cảm thấy như vậy. Bởi vì bọn họ tự nghĩ nếu như là mình c*̃ng không thể đỡ được một quyền này.

Itazura Kazuyoshi không hề né tránh, mà giơ đao gỗ trong tay ông ta lên.

Ở hướng lưỡi đao chỉ tới có một luồng sát khí cường đại vô song hiện lên trên không trung, c*̃ng hiện lên trong lòng mọi người.

Không có tiếng động, không có va chạm rung trời động đất.

Đao khí kinh khủng như chém đứt không gian này, chém đứt quyền thế cường đại, chém đứt bàn tay của võ hồn.

Trong lòng tất cả mọi người đều chấn động, giống như sát ý kia c*̃ng đang chém vào trái tim mọi người vậy.

Xoẹt!

Đao gỗ thu hồi. Thân đao chẳng biết lúc nào đã biến thành màu đỏ.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1090


Chương 1090

Mà võ hồn của Liễu Kim Sinh lại tản ra, liên tục lùi về sau mấy bước.

Lạch cạch một tiếng, một bàn tay phải rơi trên mặt đất.

Máu tươi phun ra ngoài.

“Tôi đã nói rồi, tốt nhất là ông nên lấy binh khí ra thì hơn”, Itazura Kazuyoshi vuốt v e đao gỗ của ông ta, nói. Liễu Kim Sinh ngơ ngác đứng ở nơi đó, mặc cho cánh tay cụt nhỏ máu, sắc mặt hoàn toàn trắng bệch.

Ông ta làm sao cũng không thể ngờ được vậy mà Itazura Kazuyoshi lại mạnh đến mức độ đó.

Một kiếm! Chỉ một kiếm! Vậy mà mình lại không tiếp nổi một kiếm của ông ta!

Đương nhiên cũng là do ông ta quá khinh địch, nếu như chuẩn bị đầy đủ, tuyệt đối sẽ không về thất bại nhanh như vậy, triệt để như vậy.

Bây giờ một tay đã đứt, đã không có khả năng chiến đấu tiếp nữa.

“Tôi thua!”, Liễu Kim Sinh chán nản nói.

Liễu Kim Sinh mới đánh một chiêu đã bại khiến người ở chỗ này đều vô cùng khiếp sợ.

Đây chính là Tông Sư Tiên Thiên luyện được võ hồn!

Mà điều khiến không người nào có thể tiếp nhận chính là đối thủ là võ giả Đông Doanh đến đây khiêu khích.

Hà Trường Xuân đi tới, điểm nhẹ hai lần lên cánh tay Liễu Kim Sinh, giúp ông ta cầm máu.

“Liễu Tông Sư, ông nghỉ ngơi trước, nơi này giao cho tôi”, Hà Trường Xuân nói.

“Hà Tông Sư, cẩn thận đao ý của ông ta”, Liễu Kim Sinh nhắc nhở, lui sang một bên.

Cho dù đã từng là đối thủ như thế nào, lúc này đối mặt với sự khiêu khích của võ sĩ dị tộc, làm võ giả Hoa Hạ, Liễu Kim Sinh cũng chỉ có thể để ân oán cá nhân sang một bên, cùng chung một mối thù với Hà Trường Xuân.

Cái gọi là đao ý, ý không tại đao, đả thương người không phải đao, mà là ý.

Điều này còn cao hơn đao khí một tầng.

Đao khí vẫn còn hình, mà đao ý đã đến tình trạng vô hình.

Cho nên đao trong tay Itazura Kazuyoshi mặc dù chỉ là một thanh đao gỗ không lưỡi, lúc ra chiêu c*̃ng không có đao quang chói mắt, nhưng mỗi người ở đây đều cảm thấy đao ý kinh khủng kia giống như đang chém vào tim của mỗi người.

Hà Trường Xuân gật đầu: “Tôi biết rồi”.

Ông ta xoay người, sắc mặt nghiêm túc nhìn Itazura Kazuyoshi.

“Võ giả Hoa Hạ mấy người đều không cần binh khí sao?”, nhìn Hà Trường Xuân hai tay trống không, Itazura Kazuyoshi khó hiểu hỏi.

Người trong đại sảnh cũng đều không hiểu. Nếu như vừa rồi Liễu Kim Sinh là nhất thời chủ quan, như vậy sau khi Liễu Kim Sinh thất bại, Hà Trường Xuân tuyệt đối không nên đi vào vết xe đổ của ông ta mới đúng.

Hà Trường Xuân thở dài: “Tôi đã không dùng binh khí mấy chục năm rồi, dùng không quen, đành lấy đôi tay này giao lưu với đao của ông Itazura vậy”.

Itazura Kazuyoshi nói: “Được, vậy tôi sẽ không khách khí nữa. Hà Tông Sư, mời!”

Dứt lời, ông ta giơ đao gỗ lên, chém nghiêng ra một nhát.

Đao ý tràn ngập toàn bộ đại sảnh.

Hà Trường Xuân nâng hai tay lên, mười ngón khẽ nhúc nhích giống như đánh đàn dương cầm.

Chỉ nghe thấy những tiếng vang leng ca leng keng.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1091


Chương 1091

“Đại Lực Kim Cương Chỉ!”, có người kinh ngạc hô lên.

Võ Đức Hồ thấy vậy thì vô cùng khiếp sợ. Ông ta là chưởng môn Ưng Trảo Môn, cũng tu luyện Đại Lực Kim Cương Chỉ, thế nhưng so sánh với Hà Trường Xuân thì đúng là một trời một vực.

Vốn cho rằng đấm đá như bùn đã là cảnh giới tối cao của Đại Lực Kim Cương Chỉ, không nghĩ tới ở trong tay Tông Sư, Đại Lực Kim Cương Chỉ bình thường còn có thể đột phá đến trình độ này.

Tốc độ và lực lượng đó không phải là thứ mà võ giả bình thường có khả năng tưởng tượng được.

Itazura Kazuyoshi mới chém đao gỗ xuống một nửa, mà Hà Trường Xuân đã dùng mười ngón thay phiên tiếp đao, một ngón tiếp đao xong lập tức co vào, ngón thứ hai tiếp tục, cứ như thế, giống như đang đánh đàn trên đao gỗ, mỗi một ngón tay đều phá đi một phần lực lượng, sau khi dùng hết mười ngón, lực lượng của một đao cũng hết.

Nhưng giống như Liễu Kim Sinh nói, chỗ lợi hại của Itazura Kazuyoshi là ý không ở tại đao. Mặc dù đã đỡ được đao, nhưng đao ý vẫn chém thẳng vào lồ ng ngực Hà Trường Xuân.

Hà Trường Xuân nhanh chóng lùi về phía sau, nhưng lớp áo trước ngực vẫn rách toạc, trên lồ ng ngực xuất hiện một dấu vết màu đỏ nhàn nhạt.

Nhưng mà lúc Hà Trường Xuân đang đỡ đao, đồng thời lại có một bóng người khác lao ra, xông thẳng về phía Itazura Kazuyoshi, đúng là võ hồn của ông ta.

Lực lượng cường đại vô song giống như núi cao vọt tới chỗ Itazura Kazuyoshi.

Lúc này, đao của Itazura Kazuyoshi vẫn còn đặt trên người Hà Trường Xuân, căn bản không kịp thu đao phản kháng.

Nếu như bị võ hồn của Hà Trường Xuân đụng vào, Itazura Kazuyoshi chắc chắn sẽ bị thương nặng.

Lúc này Itazura Kazuyoshi chỉ có hai lựa chọn.

Hoặc là cứng đối cứng với võ hồn của Hà Trường Xuân, so đấu công lực. Nhưng sở trưởng của ninja từ trước đến nay đều không phải nội lực, mà là kỹ xảo. Mà ông ta luyện đao thì càng phải chú trọng đao ý, chú trọng việc cô đọng lực lượng bản thân, liên kết làm một với trời đất, người và trời hợp nhất, người và đao hợp nhất mới có thể bộc phát ra một đao không gì phá được, càng có thể để ý đi trước đao, lấy ý đả thương người.

Nếu cứng đối cứng với Hà Trường Xuân có rất nhiều công lực, chưa chắc Itazura Kazuyoshi đã có thể thắng được.

Lựa chọn thứ hai chính là vứt bỏ đao để lùi về phía sau. Nhưng nếu ông ta ném đao đi thì chẳng khác nào làm mất vũ khí mạnh mẽ nhất, vũ lực sẽ giảm bớt đi nhiều. Hơn nữa từ trước đến nay võ sĩ đạo coi đao như mạng, vứt bỏ đao tương đương với từ bỏ tôn nghiêm của võ sĩ.

Bởi vì Hà Trường Xuân thấy được điểm này nên mới dùng phương pháp liều mạng như vậy, liều mạng bị thương để đỡ một đao của Itazura Kazuyoshi, lấy võ hồn ngưng tụ công lực suốt đời để đồng quy vu tận với Itazura Kazuyoshi.

Nhưng ông ta vẫn mỉm cười nhìn Itazura Kazuyoshi.

Itazura Kazuyoshi cũng cười lạnh, mạnh mẽ rụt đầu, ngay lúc bàn tay võ hồn của Hà Trường Xuân vừa mới chạm đến thân thể của ông ta, ông ta lại đột nhiên biến mất, trên không trung chỉ còn lại một chiếc áo khoác bay phấp phới.

Hà Trường Xuân giật nảy cả mình, thầm nói không tốt, vội vàng thu hồi võ hồn.

Nhưng lúc này đã không kịp nữa rồi. Ông ta còn chưa kịp thu võ hồn về, không khí phía trên bản thể của ông ta đột nhiên xuất hiện một chút dao động, một sát ý nồng đậm đánh tới.

Không gian dường như vỡ ra, một thanh đao gỗ xuất hiện trên đỉnh đầu Hà Trường Xuân, chém từ trên cao xuống.

Hà Trường Xuân muốn tránh cũng không kịp, chỉ có thể nhấc tay cứng rắn chống đỡ.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1092


Chương 1092

Nhưng lúc này võ hồn của ông ta còn chưa hoàn toàn trở về, chỉ có thể ngăn cản bằng thân xác thật.

Mặc dù ông ta đã dùng Đại Lực Kim Cương Chỉ chặn một đao vừa rồi, nhưng đó là dưới tình huống có sự chuẩn bị, mà đao thứ nhất của Itazura Kazuyoshi lại không thi triển toàn lực.

Lúc này Itazura Kazuyoshi ẩn thân đánh lén, còn đánh từ trên cao xuống, dựa thế thành đao, uy thế còn mạnh hơn vừa rồi. Mà Hà Trường Xuân vội vàng ngăn cản, võ hồn lại không kịp thời trở về.

Một tăng một giảm, có thể thấy được đã phân rõ thắng bại.

Một đao chém xuống.

Itazura Kazuyoshi rơi xuống, nửa ngồi trên mặt đất, đao gỗ trong tay chỉ xuống. Trên mũi đao nhỏ xuống một giọt máu.

Tiếp theo, vài tiếng lộp bộp vang lên, mấy ngón tay đứt rơi trên mặt đất.

Hà Trường Xuân đứng ở nơi đó, hai tay giơ cao giống như tượng đá, mà mười ngón tay của ông ta không ngờ đã bị chặt đứt tận gốc.

Lần này, mọi người đều bị dọa sợ.

Liễu Kim Sinh và Hà Trường Xuân vẫn luôn là niềm kiêu ngạo của võ lâm Nam Giang. Bây giờ hai người còn đồng thời đột phá Tiên Thiên, luyện được võ hồn. Đây vốn là đại hội lớn của võ lâm Nam Giang, thậm chí ở toàn bộ võ lâm Hoa Hạ cũng đáng để kiêu ngạo ca tụng.

Nhưng bây giờ sự kiêu ngạo này đã bị người ta dùng đao chém đứt.

Mà người này còn là một võ giả tới từ Đông Doanh.

Itazura Kazuyoshi xoay người lùi về phía sau một bước, chiếc áo khoác màu xám kia bay xuống, vừa vặn rơi ở trên người ông ta.

Ông ta giang hai cánh tay ra, mặc áo khoác lên người, lại nhẹ nhàng dùng tay áo lau sạch đao gỗ trong tay. Động tác cực kỳ tiêu sái.

Thế nhưng là ông ta càng tiêu sái, trong lòng đám người võ lâm Nam Giang lại càng khó chịu và uất ức.

Itazura Kazuyoshi cười ha ha: “Cái gọi là võ hồn cũng chỉ đến thế mà thôi! Võ đạo Hoa Hạ uổng công xưng là chính thống, từ nay về sau sẽ phải xếp sau Thiên Nhẫn Tông của tôi”.

“Nói hươu nói vượn!”, chợt nghe thấy một tiếng hét lớn, Bách Phú Minh đứng lên, cả giận nói: “Ông thật sự cho rằng Hoa Hạ tôi không có ai sao?”

Itazura Kazuyoshi nhìn ông ta một cái, lắc đầu, dùng tiếng phổ thông mang theo vài phần cứng rắn nói: “Ông không bằng hai người bọn họ, không phải là đối thủ của tôi!”

Bách Phú Minh đỏ mặt. Ông ta còn chưa vào Tiên Thiên, đúng là không bằng Liễu Kim Sinh và Hà Trường Xuân.

Nhưng làm hội trưởng hiệp hội võ đạo Hoa Đông, lúc này ông ta nhất định phải đứng ra nói chuyện.

“Hừ! Thì làm sao? Hoa Hạ có rất nhiều người, ông có dám đến Kim Lăng khiêu chiến sư phụ tôi không?”

“Sư phụ ông là ai?”

“Chu Khiếu Uyên!”

“À, tôi biết, Tông Sư đứng đầu Hoa Đông! Tôi sẽ đi khiêu chiến ông ta. Nhưng mà ông…”, ông ta duỗi một ngón tay ra, lắc lắc, khinh miệt nói ra hai chữ: “Không được!”

Khuôn mặt Bách Phú Minh đỏ bừng lên.

Thái độ miệt thị của Itazura Kazuyoshi đối với ông ta khiến ông ta cảm thấy vô cùng nhục nhã.

Nhưng ông ta lại không thể làm gì được.

Đánh, chắc chắn là không đánh lại.

Nhưng nếu không đánh thì sẽ làm mất hết mặt mũi của võ lâm Hoa Hạ.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1093


Chương 1093

Mặc dù không đánh lại c*̃ng bị mất mặt, nhưng dù sao vẫn tốt hơn việc bị người ta sỉ nhục mà không dám đánh.

Bách Phú Minh đi về phía trước, cầm lấy một thanh trường thương trên kệ bên cạnh đại sảnh diễn võ.

Ông ta không có binh khí của mình, mặc dù vũ khí trên kệ diễn võ chỉ để trang trí, nhưng còn hơn là không có. Huống chi trong tay Itazura Kazuyoshi cũng chỉ là một thanh đao gỗ.

Bách Phú Minh tự nghĩ nếu đao kiếm đã không sánh bằng đối phương thì nên chọn trường thương. Cái gọi là một tấc dài một tấc mạnh, thương là vua của trăm binh khí, ông ta muốn kéo dài khoảng cách, cố gắng đánh với Itazura Kazuyoshi, cho dù có thua cũng không quá khó coi.

Itazura Kazuyoshi gật đầu, tỏ vẻ tán thưởng với hành động này của ông ta.

Đúng lúc này, một vị Tông Sư khác trên ghế khách quý – Xà Bích Thanh c*̃ng đi ra, lấy một thanh kiếm trên giá binh khí, nói: “Trăm Tông Sư, đối với tên giặc đến từ Đông Doanh này, không cần quan tâm đ ến quy củ võ lâm làm gì, ông và tôi hợp tác là được”.

Lúc Xà Bích Thanh đứng lên, Lý Dục Thần đột nhiên khẽ gật đầu, bây giờ bà lão này chịu hạ mình đứng ra, anh rất tán thưởng phong thái không câu nệ cổ hủ này.

Nhưng Bách Phú Minh lại có vẻ hơi do dự. Lấy hai đánh một, đúng là không phù hợp với quy củ võ lâm. Càng quan trọng hơn là thắng còn dễ nói, nếu mà thua thì sẽ càng thêm mất mặt.

Ngay lúc ông ta còn đang do dự, Liễu Kim Sinh gãy một cánh tay c*̃ng đứng dậy, nói: “Nói đạo lý với giặc Oa làm gì, chúng ta cùng nhau tiến lên đi”.

Ngoại trừ việc bảo vệ mặt mũi cho võ lâm, Liễu Kim Sinh cũng muốn lấy lại thể diện của mình, còn muốn báo thù cho cái tay cụt vừa rồi.

Ông ta nhìn về phía Hà Trường Xuân, nói: “Hà Tông Sư…”

Hà Trường Xuân cụt mất mười ngón, đối với cấp bậc như đám người Liễu Kim Sinh mà nói, chỉ cần võ hồn không hao tổn gì, chút thương tích ấy vẫn còn nhẹ, không ảnh hưởng đến căn cơ.

“Được”, Hà Trường Xuân c*̃ng đi ra hai bước.

Cứ như vậy, bốn vị Tông Sư từ bốn phương tám hướng bao vây Itazura Kazuyoshi vào giữa.

Mọi người thấy thương tích của hai vị Đại Tông Sư không nặng, mà bốn vị Tông Sư còn đồng thời ra tay, dường như lại thấy được hy vọng thắng lợi.

Cho dù Itazura Kazuyoshi có lợi hại đi thế nào nữa thì cũng không có khả năng lấy một địch bốn đi.

Trong lòng Viên Thọ Sơn vô cùng mừng rỡ, sao ông ta có thể bỏ qua cơ hội tốt thế này được?

Itazura Kazuyoshi vừa mới đánh bại hai vị Đại Tông Sư, nếu có thể đánh bại ông ta sẽ là anh hùng võ lâm Nam Giang thậm chí là võ lâm Hoa Hạ.

Mặc dù là mọi người hợp sức có vẻ thắng không quá vẻ vang, nhưng lịch sử là do người thắng viết, chỉ cần thắng, ai còn quan tâm đ ến quá trình nữa?

“Thêm cả tôi nữa!”

Viên Thọ Sơn tiến lên, c*̃ng gia nhập vào đội ngũ tấn công.

“Còn có tôi!”

Vạn Sơn Lâm đi cùng bố con nhà họ Cao đến đây c*̃ng đứng dậy.

Vạn Sơn Lâm là cao thủ Hồng Môn, trên võ đạo còn kém Tông Sư một bước, nhưng ông ta cũng tu đạo thuật, cho nên thực lực tổng hợp cũng không yếu hơn Tông Sư, thậm chí ở một số phương diện còn mạnh hơn nữa.

Đây cũng là lý do mà lúc trước Tào Tra Lý của Huyền Hàng Môn không dám trực tiếp ra tay với nhà họ Cao.

Mặc dù Hồng Môn ở hải ngoại, nhưng trái tim vẫn hướng về Hoa Hạ, bây giờ thấy người Oa chèn ép chế giễu võ đạo Hoa Hạ, sao Vạn Sơn Lâm có thể không ra tay được chứ.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1094-1095


Chương 1094

“Vậy cũng thêm cả tôi nữa”, Trữ Phượng Toàn c*̃ng đi ra.

Mặc dù đảo Cửu Long nằm lẻ loi ở ngoài biển, quan hệ với Đông Doanh rất thân thiết, nhưng dù sao đa số người trên đảo cũng là người Hoa Hạ. Với tình hình hôm nay, Trữ Phượng Toàn c*̃ng không muốn đắc tội toàn bộ võ lâm Hoa Hạ.

Mặt khác, giữa đảo Cửu Long và Thiên Nhẫn Tông còn có một số ân oán, cụ thể thì Trữ Phượng Toàn không biết rõ lắm, ông ta chỉ biết đại đảo chủ đã từng đánh nhau với cao thủ Thiên Nhẫn Tông ở trên biển.

Lần này nếu có thể xử lý tông chủ Thiên Nhẫn Tông, vậy danh tiếng sẽ lan ra rất xa. Đại đảo chủ nhất định sẽ rất vui vẻ.

Cứ như vậy, Hà Trường Xuân, Liễu Kim Sinh, Bách Phú Minh, Xà Bích Thanh, Viên Thọ Sơn, Vạn Sơn Lâm, Trữ Phượng Toàn, tổng cộng bảy người bao vây lấy Itazura Kazuyoshi.

Năm vị Tông Sư, hai vị chuẩn Tông Sư, bảy người này cùng đứng một chỗ sẽ có sức mạnh như thế nào chứ?

Itazura Kazuyoshi chết chắc rồi!

“Giết ông ta đi!”

“Giết tên giặc Oa kia!”

“Dám không coi Hoa Hạ chúng ta ra gì, giết Đông Doanh chó má này đi!”

Toàn bộ đại sảnh giống như được nhóm lửa, mọi người đều sôi trào nhiệt huyết.

Itazura Kazuyoshi đứng ở chính giữa, râu cá trê hơi vểnh lên như cười mà không phải cười, dường như không hề có vẻ lo lắng gì cả.

“Ôi chà! Tình cảnh này đúng là đã nghiền! Tới đi!”

Chỉ thấy ông ta cầm chặt đao gỗ, thân thể nghiêng về phía trước, giơ cao thanh đao lên.

Tư thế này ở trong mắt đám võ giả toàn là sơ hở.

Thế nhưng lúc này, trên người ông ta lại xuất hiện một khí thế khó tả.

Khí thế kia không hề cường đại bành trướng giống võ hồn của Liễu Kim Sinh đột ngột mọc lên từ mặt đất, nhưng lại mang tới cảm giác áp bách trước nay chưa từng có cho người ta.

“Mọi người mau ra tay, đừng để ông ta ngưng tụ đao khí!”, Xà Bích Thanh hô.

Vừa dứt lời bà ta liền xông lên tấn công đầu tiên, thanh kiếm trong tay xoắn lại, đâm mạnh về phía trước.

Nhận được sự nhắc nhở của Xà Bích Thanh, những người khác c*̃ng nhao nhao ra tay.

Bảy vị cao thủ võ đạo cấp bậc Tông Sư đồng thời ra tay, cảnh tượng này đúng là trăm năm khó gặp.

Đám người ở đây vô cùng hưng phấn, đều đang đợi Itazura Kazuyoshi bị bảy người hợp lực đánh thành bột mịn.

Itazura Kazuyoshi đứng chính giữa lại không hề cử động, cứ như không biết nguy hiểm sắp tới, làm như không thấy thương kiếm quyền cước đang tấn công tới, ngược lại còn nhắm mắt lại.

“Cẩn thận độn thuật của ông ta!”

Hà Trường Xuân vừa đánh một trận với Itazura Kazuyoshi nhắc nhở.

Bởi vì đúng là như vậy, lúc này Itazura Kazuyoshi nhìn qua có vẻ không thể né tránh được, chỉ có thể sử dụng độn thuật của ninja để tránh né thôi.

Một khi để ông ta bỏ chạy, để ông ta xuất hiện ở sau lưng, như vậy ắt sẽ có một người rơi vào trong nguy hiểm.

Quả nhiên, áo ngoài của Itazura Kazuyoshi đột nhiên bay lên, mở rộng ra trong gió, sau đó bồng bềnh rơi xuống, mà cả người ông ta đã biến mất.

Chương 1095

Nguồn thiếu chương.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1096


Chương 1096

“Mấy người còn không đánh lại tôi, vậy làm sao có thể đánh lại được sư phụ tôi Bando Shuichi! Ông ấy đã sớm là Thiên Nhẫn đỉnh phong rồi!”

“Mấy người, đều là vô dụng! Võ đạo Hoa Hạ, tất cả đều là phế vật!”

Lời của Itazura Kazuyoshi khiến người ở chỗ này đều cực kỳ giận dữ.

Thế nhưng lại không ai dám đứng ra.

Bảy vị Tông Sư đồng thời ra tay mà còn thất bại. Chẳng những thất bại mà còn thất bại nhanh như vậy, triệt để như vậy.

Bọn họ hoặc nằm, hoặc ngồi, mặc dù không bị thương nặng, bảy đánh một mà thất bại đã khiến bọn họ phải chịu tra tấn còn khó chấp nhận hơn là bị thương, thậm chí tử vong.

“Võ đạo Hoa Hạ, tất cả đều là phế vật!”

Câu nói này giống một cây châm đâm thật sâu vào tim mọi người, như một con dao cắt vào linh hồn của mọi người.

Nó chạm đến tín niệm thần thánh nhất trong lòng võ giả, cũng vô tình chà đạp vỡ nát.

Tất cả kiêu ngạo, tất cả tôn nghiêm trước kia vào giờ phút này hoàn toàn nổ tung, sụp đổ như pháo hoa, sau đó lập tức rơi vào trong bóng tối.

Trong đại sảnh chỉ còn lại tiếng cười ngông cuồng của Itazura Kazuyoshi.

Sau khi tiếng cười dừng lại chính là yên tĩnh như chết.

Itazura Kazuyoshi lạnh lùng nhìn đám Tông Sư bị ông ta đánh bại, nghiêm nghị hỏi: “Gần đây Thiên Nhẫn Tông của tôi có mấy đệ tử mất tích ở gần Tiền Đường, ai là hung thủ? Nói ra, tôi sẽ bỏ qua cho mấy người. Nếu không nói, tất cả đám người ở đây đều phải chết hết!”

“A Di Đà Phật!”

Một tiếng phật hiệu vang lên, Trí Nhẫn đi ra.

Đám người lúc này mới nhớ tới ở đây còn có một vị cao tăng.

Nghe nói vị Trí Nhẫn đại sư này cũng là cao thủ võ đạo, có quan hệ rất thân thiết với nhà họ Tiền.

Về phần võ công của Trí Nhẫn cao bao nhiêu thì không ai biết. Dù sao có thể được nhà họ Tiền coi trọng như vậy, chắc hẳn là không thấp.

Nhưng cũng không có người nào so sánh ông ta với Tông Sư cả.

Ở trong nhận thức trước đây của mọi người, Tiền Đường chỉ có một vị Tông Sư, đó chính là Hà Trường Xuân.

Mà toàn bộ Nam Giang cũng chỉ có hai vị Tông Sư.

Chẳng lẽ Trí Nhẫn đại sư muốn khiêu chiến Itazura Kazuyoshi?

Trí Nhẫn cũng là cao thủ Tông Sư ư?

Nhưng cho dù ông ta cũng là cao thủ Tông Sư thì sao có thể đánh thắng được Itazura Kazuyoshi chứ? Bảy vị Tông Sư bắt tay nhau còn thất bại cơ mà!

Trong lòng mọi người vô cùng nghi ngờ, không tin Trí Nhẫn có thể đánh bại Itazura Kazuyoshi, nhưng vẫn có một chút hiếu kỳ và chờ mong, dù sao cũng là Phật Môn, nói không chừng sẽ có kỳ tích gì thì sao?

Đương nhiên, nếu như Trí Nhẫn thật sự đánh bại được Itazura Kazuyoshi, mọi người cũng chưa chắc đã cảm thấy vui vẻ. Dựa vào Phật Môn để lấy lại thể diện cho Võ Lâm Môn, những người trong võ lâm này cũng không cảm thấy vẻ vang gì cho lắm.

Nhưng dù sao cũng tốt hơn là bị ninja Đông Doanh làm nhục.

Cho nên khi Trí Nhẫn đi ra, trong lòng mọi người cảm thấy vô cùng phức tạp.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1097


Chương 1097

Itazura Kazuyoshi nghe thấy Phật hiệu, lại thấy Trí Nhẫn đi tới, liền thu hồi nụ cười ngông cuồng, râu cá trê khẽ rung, híp mắt lại hỏi:

“Vị đại sư này tên là gì vậy?”

“Bần tăng là Trí Nhẫn”.

“À! Tôi biết ông”, Itazura Kazuyoshi hơi khom người: “Đông Doanh chúng tôi luôn luôn sùng Phật lễ tăng, xin cho phép tôi thể hiện sự kính trọng với chùa miếu của ông”.

Trí Nhẫn nói: “Tôi là tăng nhân Hoa Hạ, không phải hòa thượng Đông Doanh, ông không cần kính tôi”.

Itazura Kazuyoshi sững sờ, nói ra: “Phật quang phổ chiếu thiên hạ, không phân chia biên giới. Đại sư là tăng nhân, không ở trong miếu tu hành mà chạy đến đây làm cái gì?”

Trí Nhẫn mỉm cười nói: “Tôi là tăng nhân, cũng là võ giả”.

Itazura Kazuyoshi gật đầu: “Tôi hiểu rồi, ông muốn ra mặt thay võ đạo Hoa Hạ?”

Trí Nhẫn còn chưa trả lời, chợt nghe có người nói: “Trí Nhẫn đại sư, thế tục phân tranh này không cần để Phật Môn phải ra tay, ông hãy giao cho tôi đi”.

Trong lúc hai người nói chuyện, Lý Dục Thần đã chậm rãi bước ra, đi vào trong đại sảnh.

Đám người vô cùng kinh hãi.

Anh muốn làm gì?

Vừa rồi ngay cả dũng khí quyết đấu với Viên Thọ Sơn còn không có, chẳng lẽ bây giờ lại muốn khiêu chiến Itazura Kazuyoshi đã đánh bại bảy vị Tông Sư hợp lực sao?

Anh muốn gây ra chuyện gì nữa?

Thật sự là không biết trời cao đất rộng!

Trí Nhẫn là cao tăng Phật Môn, nổi tiếng bên ngoài, lại có bối cảnh nhà họ Tiền, đám người còn ôm mấy phần hy vọng, nhưng không có ai xem trọng Lý Dục Thần cả.

Thậm chí càng có nhiều người cho rằng anh căn bản không có tư cách đứng ra.

Bởi vì đứng ra chính là đại diện cho võ lâm Nam Giang, đại diện cho võ giả Hoa Hạ tới khiêu chiến ninja Đông Doanh.

Lý Dục Thần đứng ra sẽ chỉ làm bọn họ cảm thấy càng thêm mất mặt.

Ngay cả Tiền Khôn và người nhà họ Cao sau khi được chứng kiến thực lực của Itazura Kazuyoshi c*̃ng không cho rằng Lý Dục Thần có hi vọng chiến thắng.

Tiền Khôn cảm thấy Lý Dục Thần xúc động, lúc này còn không bằng giấu tài, giữ lại một phần thực lực. Lấy tuổi tác của Lý Dục Thần, đợi một thời gian, tương lai nhất định sẽ có thể trở thành võ giả đứng đầu Hoa Hạ, đến lúc đó lại báo thù cũng không muộn.

Cũng chỉ có mấy người đi theo Lý Dục Thần từ thành phố Hòa là tràn đầy lòng tin với anh.

Trí Nhẫn thấy Lý Dục Thần đi ra liền nở nụ cười, đọc một câu Phật hiệu lần nữa, chắp tay trước ngực hành lễ nói: “A Di Đà Phật, vậy làm phiền Lý thí chủ”.

Vừa dứt lời, ông ta liền trở về chỗ ngồi trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, lại nhắm mắt lại, cũng không nhìn một cái nào nữa, trở thành một lão tăng nhập định.

Mọi người cũng không cảm thấy thất vọng lắm.

“Hòa thượng này, hóa ra là làm bộ làm tịch!”

“Hừ! Còn tưởng rằng lợi hại thế nào chứ!”

“Tôi đã sớm nói rồi, không dựa vào hòa thượng được đâu!”

“Vậy cậu Lý này thế nào?”
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1098


Chương 1098

“Ha ha, ngay cả Viên Thọ Sơn cũng không dám đánh, có thể thế nào nữa?”

“Bây giờ cũng chỉ có mời ông Chu ở Kim Lăng rời núi, mới có hy vọng đánh bại tên Kazuyoshi này thôi”.



Đối với việc Trí Nhẫn về chỗ ngồi, Itazura Kazuyoshi c*̃ng rất bất ngờ, đồng thời có hơi thất vọng.

“Xem ra, Nam Giang đúng là không có cao thủ thật!”

“Ông mới đánh mấy người mà đã cho rằng không có cao thủ?”, Lý Dục Thần nói.

Itazura Kazuyoshi chẳng thèm để ý tới Lý Dục Thần, cũng không thèm nhìn anh cái nào, lười trả lời anh.

Lý Dục Thần c*̃ng không tức giận, hỏi: “Có một người tên là Lâm Thiếu Bình, là người của Thiên Nhẫn Tông ông đúng không?”

Sắc mặt Itazura Kazuyoshi khẽ biến đổi, quay đầu nhìn về phía Lý Dục Thần.

Lý Dục Thần còn nói: “Còn có người tên là Yukio Takada nữa, cũng là người của Thiên Nhẫn Tông ông đúng không?”

Itazura Kazuyoshi nhíu mày: “Cậu biết ông ta?”

Lý Dục Thần cười nói: “Chưa nói tới biết đi, ông ta luôn nói muốn mổ bụng tự vẫn, không biết bây giờ thế nào?”

Itazura Kazuyoshi biến sắc, nhìn chằm chằm Lý Dục Thần, trong mắt tràn đầy ý lạnh.

Lý Dục Thần còn nói: “Còn có một người phụ nữ nữa, không biết tên là gì, kiếm pháp không tệ, đủ để chẻ củi”.

Sắc mặt của Itazura Kazuyoshi cuối cùng cũng đã thay đổi, ý lạnh trong mắt biến thành sát ý.

“Là cậu?”, ông ta có mấy phần khó hiểu: “Làm sao có thể?”

Ông ta đánh giá Lý Dục Thần từ trên xuống dưới vài lần, cuối cùng vẫn lắc đầu: “Không có khả năng! Cậu tuyệt đối không phải là đối thủ của Kyoko!”

Lý Dục Thần cười lạnh một tiếng: “Cái gì mà Kyoko chứ, đến Hoa Hạ tôi làm vậy thì chỉ có nước chết! Hoa Hạ rộng lớn như thế, ông thật sự cho rằng không có người nào ư?”

Itazura Kazuyoshi không cảm nhận được khí tức võ giả từ trên người Lý Dục Thần, c*̃ng không phát hiện ra được bất kỳ chân khí gì dao động.

“Nói như vậy, cậu muốn khiêu chiến tôi ư?”, ông ta hỏi bằng chất giọng khinh miệt.

“Tôi không muốn khiêu chiến ông”, Lý Dục Thần nói.

Nghe thấy lời này, Itazura Kazuyoshi nở nụ cười lạnh.

Quả nhiên là phế vật mà!

Trên mặt những người khác trong đại sảnh hiện ra vẻ thất vọng, sau đó c*̃ng tràn đầy miệt thị.

Thế nhưng ngay sau đó, Lý Dục Thần lại bổ sung một câu:

“Tôi muốn dạy ông một bài học”.

“Cái gì?”

Itazura Kazuyoshi khó tránh khỏi có chút giật mình, sau khi kịp phản ứng thì không nhịn được mắng một câu: “Ngu xuẩn!”

Ông ta tiện tay vung thanh kiếm gỗ trong tay lên, vô số ánh kiếm như thác nước chảy ngược, lao thẳng về phía Lý Dục Thần.

Khi Itazura Kazuyoshi ra tay, một kiếm tiện tay đó cũng đã đủ để lấy mạng của Lý Dục Thần.

Thậm chí, đây là ông ta đã nể mặt Lý Dục Thần dám đứng ra ra mặt thay võ đạo Hoa Hạ, cũng coi như nổi bật hơn nhiều người võ lâm ở đây, nếu không, ông ta cho rằng Lý Dục Thần còn không đủ tư cách để ông ta vung kiếm.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1099


Chương 1099

Một kiếm này là giết người, cũng là ban ân.

Cho nên, ông ta vừa chém ra một kiếm liền không thèm nhìn cái nào đã thu kiếm lại, xoay người rời đi.

Sau đó, ông ta liền thấy vẻ mặt mờ mịt và ánh mắt nghi hoặc của những người trong đại sảnh .

Itazura Kazuyoshi c*̃ng cảm thấy không thích hợp, chẳng lẽ một kiếm này quá dùng lực, đã chém tên nhóc kia thành hai khúc rồi?

Vậy tên nhóc đó cũng quá yếu đi!

Itazura Kazuyoshi quay đầu, đột nhiên quá sợ hãi.

Chỉ thấy Lý Dục Thần vẫn còn êm đẹp đứng ở nơi đó, trên mặt là nụ cười giống như đang chế giễu một kiếm chẳng ra gì vừa nãy của ông ta.

Itazura Kazuyoshi cũng rất hoang mang.

Ông ta là cao thủ kiếm đạo, lại đến cảnh giới Đột Nhẫn đỉnh phong, nếu không phải trong lòng có lo lắng, rất có thể đã đột phá đến cảnh giới Thiên Nhẫn trong truyền thuyết rồi.

Một kiếm này nhìn như tiện tay, nhưng uy lực lại cực lớn.

Sao có thể đánh hụt được chứ?

“Hừ!”

Itazura Kazuyoshi hừ lạnh một tiếng, vung kiếm lên lần nữa.

Vì để cứu vãn tên tuổi, một kiếm này của ông ta vẫn vô cùng tùy ý, nhìn qua cực kì thoải mái, chỉ là đã tăng thêm mấy phần lực lượng so với vừa rồi, cũng càng chú trọng sử dụng kiếm ý.

Nếu như nói một kiếm vừa rồi là chủ quan, thì một kiếm này, ông ta có trăm phần trăm lòng tin.

Cho nên ông ta vừa ra kiếm đã thu lại, vừa thu lại đã rời đi, căn bản không cần nhìn.

Nhưng mà, trên mặt người xem lại lộ ra vẻ mờ mịt khó hiểu lần nữa, trong ánh mắt thậm chí còn mang theo vẻ như đang nhìn đồ ngốc.

Itazura Kazuyoshi giật mình trong lòng, thu lại bước chân đã phóng ra, quay người nhìn lại.

Chỉ thấy Lý Dục Thần vẫn giống như vừa nãy, còn bình yên vô sự đứng ở chỗ đó.

“Cậu… cậu…”

Itazura Kazuyoshi kinh ngạc nói không ra lời.

Người trong đại sảnh cũng rất khó hiểu, không rõ có chuyện gì xảy ra.

Bọn họ chỉ nhìn thấy Itazura Kazuyoshi xuất kiếm thu kiếm, xuất kiếm thu kiếm, giống những cảnh quay lặp lại trong phim ảnh.

Chỉ có mấy vị Tông Sư vừa mới thất bại trên sân là nhìn ra chút manh mối.

Nhất là Liễu Kim Sinh và Hà Trường Xuân, hai người đều đã đột phá Tiên Thiên, cũng từng đánh với Itazura Kazuyoshi, có thể nhìn thấy rõ ràng hai kiếm kia của Itazura Kazuyoshi, c*̃ng cảm nhận được sát ý trong kiếm, nhất là kiếm thứ hai.

Rõ ràng là Itazura Kazuyoshi muốn giết Lý Dục Thần, theo lý thuyết, Lý Dục Thần chắc chắn đã phải chết rồi. Thế nhưng không thấy anh cử động gì đã nhẹ nhàng hóa giải hai kiếm này.

Bây giờ Liễu Kim Sinh và Hà Trường Xuân mới biết mình đã đánh giá thấp người trẻ tuổi này.

Trong đám người, đại tiểu thư Quan Nhã Lệ của nhà họ Quan vừa rồi bởi vì Xà Bích Thanh và một đám Tông Sư thất bại mà vô cùng sợ hãi, lúc này trông thấy Lý Dục Thần bình yên vô sự thì ngơ ngác nhìn anh, trong lòng vừa mừng vừa sợ.

Mà ở góc đông nam đại sảnh, trong vô số ánh mắt ngơ ngác có hai ánh mắt sáng tỏ mà linh động lóe ra trên khuôn mặt dị tộc xinh đẹp phong tình với làn da hơi ngăm đen.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1100


Chương 1100

Lý Dục Thần nhìn Itazura Kazuyoshi, nói: “Kiếm không phải dùng như vậy đâu. Kiếm đạo của Đông Doanh các ông quá yếu!”

Itazura Kazuyoshi giống như bị k1ch thích, cả giận nói: “Ngu xuẩn! Nếu cậu đã muốn chết, tôi sẽ thành toàn cho cậu! Để cậu mở mang kiến thức xem cái gì là một kiếm của Thiên Nhẫn chân chính!”

Vừa dứt lời, ông ta liền lùi về phía sau nửa bước, thân thể hơi cong lại, hai tay như dây cung, nhưng tên trên dây lại không phải kiếm trong tay của ông ta, mà là sát ý đầy người kia.

Mà kiếm trong tay của ông ta, giờ phút này đang chỉ chếch sang bên cạnh.

Sát khí như điện quanh quẩn trên thân đao, khuếch tán ra bên ngoài từng vòng một, khiến cho không khí xung quanh trở nên ngột ngạt mà sền sệt, làm cho người ta không thể thở nổi.

Trong chốc lát, toàn bộ đại sảnh giống như đọng lại.

Trái tim của mỗi người đều siết chặt lại giống như có một bàn tay đang nắm chặt trái tim của bọn họ vậy.

Sát khí tràn ngập bốn phía.

Bóng người Itazura Kazuyoshi dần dần mơ hồ, ở trong mắt mọi người chỉ còn lại một thanh kiếm.

Không phải kiếm gỗ.

Cũng không phải kiếm sắt.

Vô hình vô ảnh, không được làm từ chất liệu gì.

Nhưng tất cả mọi người đều biết đó là một thanh kiếm.

Một thanh kiếm chỉ còn lại sát ý.

Mấy vị Tông Sư trên sân muốn mở miệng nhắc nhở Lý Dục Thần không được đón đỡ, lại phát hiện dưới uy thế của một kiếm này, bản thân lại không có cách nào mở miệng.

Bây giờ bọn họ mới biết được lúc Itazura Kazuyoshi một đối bảy vẫn còn chưa dùng toàn lực. Nếu như vừa rồi ông ta dùng một kiếm kia, bọn họ sẽ thất bại càng triệt để hơn, thương thế sẽ nghiêm trọng hơn.

Đối mặt với một kiếm như thế này, bọn họ vô cùng tuyệt vọng.

Lúc này, dao động xuất hiện.

Sát ý vô biên tuôn về hướng Lý Dục Thần.

Không có một ai tin tưởng Lý Dục Thần sẽ có thể còn sống dưới một kiếm như thế này.

Ngay cả lão tăng nhập định Trí Nhẫn lúc này c*̃ng mở mắt ra.

Một kiếm chém tới, không gian lóe lên một cái trong đao quang và sát ý.

Ngay vào lúc mọi người cho rằng Lý Dục Thần chắc chắn sẽ bị một kiếm kia chém thành hai khúc, cảnh tượng khó tin lại xảy ra.

Chỉ thấy anh vẫn bình yên vô sự đứng ở nơi đó, vươn một tay về trước, hai ngón tay kẹp lấy mũi kiếm gỗ kia.

Itazura Kazuyoshi cầm kiếm gỗ trong tay, bày ra một tư thế chém xuống.

Hai người không nhúc nhích giống như một bức tranh.

Nếu như không phải trên trán Itazura Kazuyoshi có hai giọt mồ hôi chậm rãi chảy xuống, mọi người quả thật cho là bọn họ đã hóa đá.

“Làm sao… có khả năng!”, Itazura Kazuyoshi tự lẩm bẩm.

Lý Dục Thần cười nói: “Vừa rồi tôi đã nói với ông rồi, kiếm không dùng như vậy được. Kiếm đạo của các ông thực sự quá yếu!”
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1101


Chương 1101

“Không! Không có khả năng!”, Itazura Kazuyoshi lớn tiếng nói: “Cậu nói bậy! Nhẫn thuật của Đông Doanh là lợi hại nhất võ đạo! Thiên Nhẫn Tông chúng tôi là vua của giới ninja! Nhất Đao Lưu của chúng tôi là kiếm đạo mạnh nhất!”

Ông ta nói liến thoắng một tràng, dùng sức mạnh vào tay muốn rút kiếm gỗ về, tấn công lần nữa.

Nhưng cho dù ông ta có dùng sức như thế nào thì cũng không thể rút được kiếm gỗ ra khỏi hai ngón tay của Lý Dục Thần.

“A! A!”, Itazura Kazuyoshi điên cuồng kêu gào.

Lý Dục Thần lạnh lùng nhìn ông ta, chờ ông ta yên tĩnh lại mới nói: “Tôi biết ông không phục, vậy tôi sẽ cho ông mở mang kiến thức một chút, cái gì mới thật sự là kiếm thuật!”

Itazura Kazuyoshi sững sờ, đột nhiên cảm thấy sợ hãi khó hiểu.

“Để cho công bằng, tôi sẽ mượn cây gỗ này của ông dùng một lát, thực hiện một chiêu kiếm khí đi”.

Vừa dứt lời, Lý Dục Thần khẽ động ngón tay, thanh kiếm gỗ kia liền thoát khỏi sự khống chế của Itazura Kazuyoshi như ma xui quỷ khiến, rơi vào trong tay Lý Dục Thần.

Anh cầm đao gỗ, ước lượng, sau đó giơ nghiêng lên, hét lớn: “Giết!”

Đột nhiên, sắc trời tối sầm lại.

Bên trong toàn bộ thế giới chỉ còn lại một thanh kiếm, một thanh kiếm to lớn lơ lửng giữa không trung.

Kiếm này vừa ra, trời đất cũng phải biến sắc.

Sát ý vô tận từ bốn phương tám hướng vọt tới, hội tụ lên trên thân kiếm.

Cái này khác hoàn toàn với kiếm ý mà Itazura Kazuyoshi tạo ra vừa rồi. Cùng là sát ý, Itazura Kazuyoshi là phát ra từ trên thân kiếm, để nó lan tràn ra bốn phía. Mà kiếm của Lý Dục Thần thì hấp thu sát khí trong trời đất, hội tụ đến trên thân kiếm.

So sánh cả hai thì kiếm của Itazura Kazuyoshi chỉ giống như đồ chơi của trẻ con vậy.

Mà giờ phút này thanh kiếm treo trên không trung đã tạo ra sự sợ hãi và bóng ma mãnh liệt trong lòng mọi người.

Năng lực hủy thiên diệt địa trong đó là thứ mà đám võ giả chưa bao giờ thấy qua.

Tiếp theo, kiếm rơi xuống.

Không gian vang lên ầm ầm.

Itazura Kazuyoshi cũng hồn phi phách tán dưới một kiếm này.

Tất cả rơi vào yên lặng.

Không biết qua bao lâu, cũng không biết là ai quát lớn một tiếng:

“Cậu Lý là Đại Tông Sư đứng đầu Giang Nam chúng ta!”

Mọi người bắt đầu reo hò:

“Đại Tông Sư!”

“Đại Tông Sư!”



Lý Dục Thần dùng một kiếm tiêu diệt Itazura Kazuyoshi đã lấy lại mặt mũi cho võ lâm Nam Giang.

Đám người đại diện cho võ lâm Nam Giang này đều vô cùng biết ơn.

Bởi vậy, Lý Dục Thần cũng có thêm một cái danh xưng mới – Đại Tông Sư!

Cũng thành người đứng đầu võ lâm Nam Giang.

Sự vinh dự này là dựa vào mặt mũi của toàn bộ người trong võ lâm Nam Giang, không ai có thể chất vấn được.
 
Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả
Chương 1102


Chương 1102

Một kiếm này đã khiến tất cả mọi người chấn động, khiến mọi người thấy được kiếm thuật đỉnh cao chân chính nhất.

Lâm Vân nhìn anh rể mình, vẻ mặt vô cùng sùng bái.

Mã Sơn cũng siết chặt nắm đấm, kích động đến mức suýt nữa thì rơi nước mắt.

Anh ta mới luyện võ không lâu, vẫn còn không tính là người trong võ lâm, nhưng đối mặt với sự khiêu khích của Itazura Kazuyoshi, trong lòng anh ta cảm thấy uất ức và giận dữ không thua bất kỳ người nào ở đây.

Thậm chí anh ta còn có một loại xúc động, chỉ cần có thể lấy lại chút thể diện cho Hoa Hạ, cho dù cá cược bằng cả mạng sống, anh ta c*̃ng sẽ không nhíu mày một chút nào.

Cuối cùng cũng đã lấy lại được mặt mũi rồi, không phải một chút, mà là toàn bộ.

Đây chính là người anh em của anh ta!

“Đại Tông Sư! Đại Tông Sư”, những tiếng kêu trong đại sảnh như sóng chập trùng.

Những người này đều là đại diện cho võ lâm Nam Giang, không phải chưởng môn thì cũng là trưởng lão, bây giờ đều đang hoan hô giống như trẻ con.

Bao gồm cả các vị Tông Sư vừa mới bị Itazura Kazuyoshi đánh bại cũng đều hết sức vui mừng.

Chỉ có sắc mặt Viên Thọ Sơn là vô cùng khó coi, trong mắt lộ ra vẻ tuyệt vọng.

Bách Phú Minh khẽ khom người với Lý Dục Thần, nói: “Cảm ơn Lý Đại Tông Sư đã ra tay, nếu không chúng tôi đều sẽ trở thành trò cười của võ lâm”.

Lý Dục Thần nói: “Đều là người Hoa, không cần phải khách khí”.

Bách Phú Minh còn nói: “Cậu Lý một kiếm diệt địch, công phu xuất thần nhập hóa, xứng đáng với danh xưng “Đại Tông Sư”, tôi nguyện nhường vị trí hội trưởng hiệp hội võ đạo Hoa Đông ra, mời cậu Lý đảm nhiệm”.

Nói xong, ông ta đảo mắt một vòng: “Tôi nghĩ, các đồng nghiệp võ đạo Hoa Đông chắc hẳn cũng sẽ không phản đối”.

Những người khác đều nhao nhao tỏ thái độ: “Cậu Lý đảm nhiệm hội trưởng, chúng tôi tâm phục khẩu phục”.

Lý Dục Thần không có chút hứng thù gì với hiệp hội võ đạo đó, khoát tay nói: “Tôi là người rảnh rỗi, ông gọi tôi là hội trưởng, tôi lại không làm được. Vẫn nên để Bách Tông Sư người tài giỏi làm việc lớn đi”.

Dứt lời, anh tiến lên một bước, điểm hai ngón tay lên trên ngực Bách Phú Minh.

Bách Phú Minh bị đao ý của Itazura Kazuyoshi gây thương tích, tâm mạch bị hao tổn, đang cảm thấy vô cùng khó chịu. Được Lý Dục Thần điểm hai ngón tay một cái, lồ ng ngực của ông ta bỗng nhiên thông suốt, hô hấp không còn khó khăn, thương thế cứ như lập tức khỏi hẳn.

Mặc dù thương thế của ông ta không nặng, nhưng cho dù có trở về tĩnh dưỡng, không mất dăm ba tháng thì khó có thể khôi phục. Lý Dục Thần vừa nhấc tay đã chữa khỏi thương thế của ông ta, khiến ông ta cảm thấy vô cùng thần kỳ, đồng thời càng thêm bội phục.

“Cảm ơn cậu Lý!”, Bách Phú Minh khom người cúi đầu, lần này là thành tâm thành ý: “Cậu Lý, nếu sau này có rảnh, mời cậu đến Kim Lăng một lần, tôi sẽ giới thiệu sư phụ tôi cho cậu. Từ trước đến nay sư phụ tôi vẫn luôn tán thưởng những người trẻ tuổi có tài, cậu Lý còn trẻ mà đã có tu vi như thế, chắc hẳn sư phụ tôi rất hân hạnh được làm quen với cậu”.

Lý Dục Thần gật đầu nói: “Được, có cơ hội tôi nhất định sẽ đi”.

Nói xong, anh liền đi về hướng Hà Trường Xuân và Liễu Kim Sinh ở một bên.

Liễu Kim Sinh cụt mất một cái tay, Hà Trường Xuân thì cụt hết mười ngón, cộng thêm về sau bảy đánh một, một kiếm của Itazura Kazuyoshi cũng là hai người phải chịu đựng nhiều nhất, cho nên thương thế đã nặng hơn rất nhiều.
 
Back
Top Dưới