Ngôn Tình Rể Nghèo Thành Tỷ Phú

Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 580: 30 chưa phải là tết


"Cậu Khương, thật sự ngại quá, có tí chuyện nên chậm trễ, anh đừng giận nha, ngày mai tôi nhất định sẽ chạy ngay đến nhà họ Khương, anh yên tâm".

Lâm Hàn một mực cung kính nói, nhưng trong lòng thì cười thầm, ngày mai quả thật sẽ chạy tới nhà họ Khương đó, cơ mà cũng chẳng phải để xin lỗi gì, mà là để nhận lời xin tha của liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương các người!

Cậu Khương ở đầu dây bên kia nghe vậy mới cảm thấy có chút hài lòng: "Con chó khốn kiếp, chuyện riêng của mày quan trọng hơn đến xin lỗi tao à? Vốn dĩ chỉ yêu cầu mày quỳ xuống xin lỗi thôi, ngày mai mày tới đây phải vừa quỳ lạy vừa l**m giày cho tao! Nếu trưa mai mày còn chưa tới, tao sẽ cho mày biết chữ chết viết như thế nào!"

Giọng điệu của Khương Thư Nhai tràn đầy khinh thường cùng đắc ý.

Dứt lời, Khương Thư Nhai thẳng tay cúp luôn điện thoại, vội vã đi giám sát tiếp. Nhằm đảm bảo kế hoạch của liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương tuyệt đối không có bất kỳ sai sót nào, vì thế cậu ta nghĩ không cần ở đây lãng phí thời gian với cái loại tôm tép này.

Lâm Hàn cũng buông máy xuống rồi khẽ lắc đầu.

Vừa quỳ lạy vừa l**m giày à? Cái ý tưởng này cũng không tồi nha, ngày mai sẽ bắt tất cả ban lãnh đạo liên minh hai nhà quý tộc của nhà họ Khương làm cách này để cầu xin tha thứ cũng được đấy, đến lúc đó Khương Thư Nhai có hối hận hay không nhỉ? Lâm Hàn cũng khá nóng lòng được gặp Khương Thư Nhai vào ngày mai rồi.

Vốn dĩ chỉ tính đòi lại 100 tỷ thôi, cơ mà nếu suôn sẻ thì anh cũng không ngại hốt thêm một ít, có điều cũng không phải là đòi thêm tiền, anh cũng chẳng thiếu tiền, bên này nhà họ Tiêu cũng thanh toán cho anh 100 tỷ tiền công rồi, anh đang thiếu vài cái sản nghiệp ở thành phố Thiên Kinh thôi...

Ngay sau đó, Lâm Hàn lại tiếp tục bận rộn.

Bên này, Lâm Hàn đang chạy đôn chạy đáo trong lúc mặt trời đang dần tắt nắng, thì cùng lúc đó lại là sáng sớm tại phố Wall ở nước Mỹ.

Trên tầng cao nhất của một tòa cao ốc thương mại tại phố Wall, nước Mỹ.

Cạnh cửa sổ lớn kiểu Pháp, Lâm Thiên Tiếu đang ngồi đối diện với Dương Tiêu.

Trên bàn của bọn họ còn có một tập tài liệu, bên trong chính là tin tức của nhà họ Khương từ tai mắt nhà họ Lâm gửi về.

Tin tức bên trong thể hiện kế hoạch của liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương đang vô cùng thuận lợi, và cũng đã sắp thành công.

Mà Lâm Hàn đã đồng ý với Khương Thư Nhai, ngày mai sẽ đến nhà họ Khương quỳ xuống xin lỗi Khương Thư Nhai!

"Lâm Thiên Tiếu, không ngờ một người cả đời hào hùng như ông, sau cùng lại thua bởi một thằng con thảm hại", Dương Tiêu có chút háo hức nói.

Lâm Thiên Tiếu nghe vậy chỉ khẽ cau mày, xem ra với tình hình hiện tại, quả thật Lâm Hàn đã đành bó tay rồi, chỉ còn lại hai lựa chọn, hoặc là cúi đầu với Khương Thư Nhai để giữ lại 3 công ty dưới trướng, hoặc là không cúi đầu với Khương Thư Nhai mà là với nhà họ Lâm, nhờ vào nhà họ Lâm ra mặt đối phó với nhà họ Khương, đương nhiên cách này cũng có thể giữ lại được 3 công ty kia.

Mà bất kể là lựa chọn thứ nhất hay là thứ hai, Lâm Hàn cũng không thể tự dựa vào bản thân để lấy lại 100 tỷ từ nhà họ Khương được, đương nhiên sẽ thua trong cuộc cá cược này, và đánh mất thân phận người thừa kế của nhà họ Lâm!

Lâm Thiên Tiếu cũng hơi rầu, thời cơ của Lâm Hàn quả thật không tốt lắm, cũng không có tí may mắn nào. Bây giờ, liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương đã khởi động kế hoạch đối phó với nhà họ Tiêu, sau khi thành công, thực lực nhà họ Khương lại càng tăng gấp bội, Lâm Hàn càng không có cách nào đối phó được với nhà họ Khương.

Dẫu sao, nhà họ Khương cũng là quý tộc, có sức ảnh hưởng đến tồn vong của cả quốc gia, Lâm Hàn chỉ dựa vào các thế lực và mạng lưới giao thiệp của riêng anh thì làm sao đủ khả năng đối phó với một dòng dõi khổng lồ như nhà họ Khương được?

"Lâm Thiên Tiếu, ông yên tâm đi, ông có ơn với tôi, tôi sẽ không sẽ bạc đãi ông với con trai ông đâu, ít nhất cả đời sẽ không phải lo cơm áo gạo tiền, vẫn có tiền mà tiêu thoải mái", Dương Tiêu lại nói.

"Hừ!", Lâm Thiên Tiếu hừ lạnh, nói: "Con trai Lâm Thiên Tiếu thế nào tôi rất rõ, tuyệt đối không phải loại vô tích sự, chưa đến phút cuối cùng thì kết quả vẫn còn chưa quyết định được đâu, đừng có mà nói sớm như vậy. Nếu Tiểu Hàn thật sự thất bại, chứng tỏ nó không xứng đáng kế thừa cơ ngơi nhà họ Lâm, chính tôi cũng sẽ đá nó ra khỏi nhà họ Lâm để nó tự mình bươn chải, tuyệt đối sẽ không bao giờ để nó trở thành cái thứ ăn không ngồi rồi chìa tay xin tiền mà sống, Lâm Thiên Tiếu tôi không cần một thằng con như thế!"

Dương Tiêu nghe vậy, mặt đầy bất lực nói: "Lâm Thiên Tiếu à, mấy thập kỷ rồi sao mà ông vẫn còn ngoan cố như vậy? Thôi được rồi, tùy ông vậy".

Dương Tiêu nói thế chứ trong lòng thì đang mừng thầm, chỉ mong đá hết cả nhà ông đi chứ ai muốn cho các người tiền tiêu chứ?

Nói xong, Dương Tiêu liền rời đi.

Mà khi nhìn lại mớ văn bản kia thì Lâm Thiên Tiếu lại khẽ cau mày.

Khoảng thời gian này, ông ấy luôn tất bật với một vài thương vụ quan trọng của nhà họ Lâm, không để ý tới Lâm Hàn mấy, dù gì ông ấy cũng rất tin tưởng vào Lâm Hàn.

Bây giờ thấy những tài liệu này, Lâm Thiên Tiếu mới nhớ lại còn bỏ sót một chỗ, 6 ngày trước, Lâm Hàn đã bắt đầu khởi hành từ thành phố Đông Hải. Theo lý mà nói, hẳn nên đến thành phố Thiên Kinh sớm hơn, nhưng thực tế thì đã dừng lại ở thành phố Phụng Thiên mấy ngày, sau đó mới tiếp tục lên đường đến Thiên Kinh. Lúc ấy, tai mắt của nhà họ Lâm cũng không biết Lâm Hàn đã đi đâu.

"Bố hiểu con trai bố nhất, tuyệt không phải thứ vô dụng, con còn có tiềm năng và lợi hại hơn ông lớn như bố rất nhiều! Có vẻ đoạn này không có tin tức gì của con cũng chính là đoạn con chuẩn bị để trở mình. Vùng Bắc Đông à? Khá thú vị đó!", Lâm Thiên Tiếu ngẫm nghĩ một lúc thì mới điềm tĩnh lại.

30 chưa phải là tết đâu, con trai ông ấy mới là chú ngựa ô mạnh mẽ nhất!

Cùng lúc đó, tại trang viên của nhà họ Tiêu ở Thiên Kinh, mặt trời lặn, hoàng hôn đã tắt, bầu trời lúc này là một mảng đen xì, Tiêu Nhã đã tập hợp xong tất cả các cao thủ còn sức chiến đấu của nhà họ Tiêu.

Hiện tại, trên quảng trường trước nhà chính của họ Tiêu, có hơn 100 người đang yên lặng đứng nghiêm.

Mặc dù quân số không tính là nhiều, nhưng mỗi một người đứng đây đều là cao thủ hàng đầu, nếu chỉ đối phó với người thường, một người chấp mười đều không thành vấn đề, đây là lực lượng vượt trội của một dòng dõi quý tộc!

Tiêu Nhã đứng cạnh Lâm Hàn, nói: "Lâm Hàn, tất cả cao thủ còn sức chiến đấu của nhà họ Tiêu đều đã tập hợp đủ, toàn bộ sẽ nghe theo lệnh anh!"

Mà lúc này, bất ngờ thay Tiêu Hoa Bân cũng đứng trong số đó, đối với kế hoạch này, Tiêu Hoa Bân không phải là người chịu trách nhiệm lãnh đạo, mà ông ta chỉ là một chiến sĩ mạnh mẽ, một người chấp hành nhiệm vụ được giao mà thôi!

Lâm Hàn khẽ gật đầu, đi về phía trước mấy bước, nhìn cao thủ nhà họ Tiêu nói: "Tôi không có nhiều lời để nói, đợt hành động này tôi nghĩ các người đã quá rõ ý nghĩa của nó, nó cực kỳ quan trọng với các người, vực dậy tinh thần gì đó, hẳn các người phải tự rõ. Bây giờ, tôi chỉ nói sơ qua nhiệm vụ lần này của các người".

Lâm Hàn tạm dừng rồi nói tiếp: "Tôi muốn một phần ba các người đi phụ trách hầm mỏ than đá chính của nhà họ Tiêu, tự phân một nhóm ba người tiến vào hầm mỏ cẩn thận kiểm soát, một khi phát hiện cao thủ của liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương thì lập tức bắt lại, nếu đối phương ngoan cố chống cự, thì cứ bất chấp mọi hậu quả hạ gục hết, biết chưa?"

"Rõ!", đám cao thủ nhà họ Tiêu lần lượt đáp.

Lâm Hàn khẽ gật đầu, mới vừa rồi, Lâm Hàn đã vạch ra kế hoạch cụ thể với nhà họ Tiêu. Cao thủ nhà họ Tiêu sẽ phụ trách một phần ba số hầm mỏ, người của Lâm Hàn sẽ phụ trách hai phần ba số mỏ còn lại. Hơn phân nửa trông số đó đều là người của nhà họ Khương, chỗ Lâm Hàn đã nắm được danh sách và vị trí cụ thể của bọn họ, cho nên việc dọn dẹp đám người của nhà họ Khương tương đối nhẹ nhàng hơn. Nhìn chung, việc phân bổ số lượng công việc đã tương đối hợp lý rồi.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 581: Bắt đầu hành động


Trên quảng trường trước nhà chính tại trang viên nhà họ Tiêu.

Có hơn 60 cao thủ nhà họ Tiêu và hơn 80 cao thủ Lâm Hàn dẫn đến, toàn bộ đang yên lặng chờ đợi.

Lâm Hàn và Tiêu Nhã cũng đang chờ đợi.

Toàn bộ kế hoạch đã được tính toán kỹ lưỡng, bất cứ lúc nào cũng có thể hành động ngay, nhưng trước đó, còn cần phải đợi bên cung cấp thuốc nổ và thiết bị cơ khí trả lời.

Sau khi đợi vài phút, Tiêu Nhã lần lượt nhận được hai cuộc điện thoại.

"Được, tôi biết rồi".

Tiêu Nhã cúp máy, có hơi vui mừng quay sang nhìn Lâm Hàn.

"Phía thuốc nổ và thiết bị cơ khí đã chuẩn bị đầy đủ bằng chứng, hết thảy đều suôn sẻ. Hiện tại đang trên đường đi, trước sáng sớm ngày mai họ sẽ đến trang viên nhà họ Tiêu, những người này vô cùng đáng tin", Tiêu Nhã nói.

Lâm Hàn nghe vậy thì gật đầu, ngay sau đó nhìn về phía hơn một trăm cao thủ trên quảng trường, gằn giọng nói: "Lên đường!"

"Vâng!"

Đáp xong, hơn 100 cao thủ lần lượt lên xe riêng của mình.

Đoàn xe hào hùng lái ra khỏi trang viên, phân chia đến các hầm mỏ của nhà họ Tiêu.

Nhiệm vụ của tất cả mọi người đã được phân công đều.

Tiêu Nhã và Lâm Hàn đi cùng nhau, nguyên do không để Tiêu Nhã ở lại trụ sở chính của nhà họ Tiêu là bởi vì đề phòng liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương sẽ ra tay với cô ấy.

Dẫu sao, bây giờ tất cả người của nhà họ Tiêu đều đang tất bật lo chuyện, Lâm Hàn cũng không thể để quá nhiều cao thủ ở lại trụ sở chính của nhà họ Tiêu để bảo vệ Tiêu Nhã được.

Mà Tiêu Hoa Bân thì đã phụ trách dẫn đội đến hầm mỏ chính, dựa vào tin tức thu thập được, có lẽ ở đó là cao thủ của nhà họ Chu, hơn nữa vì là mỏ chính nên bên trong ắt hẳn có rất nhiều cao thủ nhà họ Chu ẩn núp trong đó, cũng có thể nói nơi đây chính là hầm mỏ nguy hiểm nhất trong các hầm mỏ.

Lúc ấy, Lâm Hàn còn đang lưỡng lự phân cho ai đi, dù sao đến hầm mỏ này quá nguy hiểm, không thể không phân người đến được, mà còn phải là người mạnh nhất nữa là đằng khác, nhưng dẫu cao thủ có bản lĩnh đến đâu thì cũng có khả năng sẽ gặp nguy hiểm.

Lâm Hàn cũng có ý đồ riêng, dĩ nhiên không thể cử đám Tiểu Đông qua đó được, anh không muốn vì chuyện này mà để đám Tiểu Đông gặp nguy hiểm thậm chí có thể phải hy sinh.

Ngay lúc đó, Tiêu Hoa Bân nghe vậy liền tự tiến cử bản thân, ông ta muốn đến nơi hầm mỏ nguy hiểm nhất, sau khi thông qua ý kiến của Tiêu Nhã, Lâm Hàn cũng đã để Tiêu Hoa Bân đi vào cái hầm mỏ nguy hiểm nhất để đối phó liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương kia.

Suy cho cùng, bản thân Tiêu Hoa Bân cũng là cao thủ bậc nhất của nhà họ Tiêu, ắt hẳn không cần phải nghi ngờ vào thực lực của ông ta, ngoài trừ ông ta ra, khó có ai có thể nắm chắc tỷ lệ chiến thắng liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương mà còn có thể sống sót quay về.

Còn bên Lâm Hàn, anh chỉ dẫn theo một nửa người Tôn Hàn Các, số còn lại cũng hỗ trợ dọn dẹp những hâm mỏ khác, khả năng cao sẽ là cao thủ của nhà họ Chu và các thế gia lệ thuộc. Mặc dù cũng khá nguy hiểm, nhưng đám Tiểu Đông cũng có đủ lực ứng phó.

Thực lực cao thủ nhà họ Vương có hơi yếu hơn, Lâm Hàn quyết đoán để bọn họ đi đối phó với những cao thủ thế gia đã biết rõ vị trí ẩn núp.

Còn về Uông Nghĩa cầm đầu đám cao thủ mà Trương Thiên Sơn cử tới, Lâm Hàn chủ yếu để họ đối phó với người của nhà họ Khương nấp trong mỏ.

Cao thủ nhà họ Khương dù cũng khá mạnh, nhưng vị trí thì đã nắm được, tin chắc đám người Uông Nghĩa sẽ giảm được thương vong ở mức tối đa mà giải quyết gọn đám cao thủ của nhà họ Khương.

Bằng cách này, Lâm Hàn cũng dễ ăn nói với Trương Thiên Sơn hơn, không thể để Trương Thiên Sơn có lòng tốt cử người đến mà khi về lại chết hơn phân nửa.

Còn Lâm Hàn thì dẫn theo một nửa người của Tôn Hàn Các nhưng lại không vào hầm mỏ, bọn họ chỉ ở trên mặt đất đợi, xem như để phòng hờ chuyện khẩn cấp. Nếu bên nào gặp nguy cấp cần chi viện, phía Lâm Hàn sẽ sắp xếp người đến ứng cứu.

Theo cách này, toàn bộ kế hoạch cũng có phòng bị và linh hoạt, có thể đảm bảo kế hoạch được tiến hành không sơ hở gì mà giải quết sạch sẽ hết đám người của liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương.

Khi bên Lâm Hàn và người của nhà họ Tiêu bắt đầu hành động, liên minh hai nhà quý tộc kia sẽ không nhận được bất kỳ tin tức gì.

Sau khi Khương Thư Nhai nghe thuộc hạ báo cáo tin tức bên kia, biết được kế hoạch của liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương vẫn diễn ra suôn sẻ thì thấy không việc gì phải vội nữa mà đã buông lỏng cảnh giác.

"Thời gian bây giờ chỉ còn có một đêm, người của nhà họ Tiêu có cố làm gì đi nữa thì cũng đã muộn, dù quý tộc họ Khổng có ra mặt cũng sẽ không giúp được gì, huống chi nhà họ Khổng vẫn luôn giữa thái độ trung lập, sẽ không giúp đỡ bọn họ đâu. Chỉ còn chờ đến sáng mai, người của đoàn thanh tra thành phố Thiên Kinh đến, thì thế cuộc sẽ được định. Nhà họ Tiêu không còn cơ hội trở mình nữa, mà kế hoạch của liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương của chúng ta sẽ thành công mỹ mãn, nhà họ Khương mình sẽ được lợi rất lớn, thế lực chắc chắn sẽ được khuếch trương khổng lồ hơn!", trong lòng Khương Thư Nhai thầm nghĩ, cảm giác cực kỳ thích ý.

Rảnh rỗi không có gì làm, dù sao tình thế cũng đã định, Khương Thư Nhai tính đi ra ngoài thả lỏng chúc mừng, nên đã rời khỏi nhà đến thẳng hộp đêm.

Kế hoạch liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương vô cùng kín kẽ, từ đầu đến cuối đều có người đến giám sát động tĩnh bên nhà họ Tiêu, để còn kịp thời thay đổi.

Sau khi Lâm Hàn và đám cao thủ rời khỏi trang viên nhà họ Tiêu, đã bị tai mắt của liên minh hai nhà quý tộc cử đến giám sát phát hiện, vội vã báo cho nhà họ Chu và nhà họ Khương.

"Cậu chủ ơi, không ổn rồi, đột nhiên có số lượng lớn đoàn xe lái từ trong nhà họ Tiêu ra, dường như bọn họ có hành động gì đó!", một người làm xông vào phòng làm việc của Khương Thư Nhai.

Vừa tiến vào phòng làm việc của Khương Thư Nhai, người làm này chợt sửng sốt, lúc này Khương Thư Nhai đã không còn ở trong phòng.

"Lạ thật, cậu chủ đâu rồi? Không phải ông chủ đã phân phó cậu ấy không được rời khỏi phòng làm việc này mà chờ đợi tin tức sao? Lúc này mà còn đi ra ngoài ăn chơi, ông chủ phát hiện thì khó tránh khỏi bị rầy la cho coi", người làm bất lực, đành bấm gọi vào số điện thoại của Khương Thư Nhai, nhưng gọi mãi vẫn không có người bắt máy.

"Hỏng bét, cậu chủ à, sao lúc này cậu lại đi ra ngoài chơi chứ?

Lần này tiêu rồi!", người làm hiểu được tính nghiêm trọng của sự việc, vội gửi tin nhắn nói rõ tình hình cho Khương Thư Nhai, sau đó thì chạy đi tìm những ban lãnh đạo khác của nhà họ Khương.

Bên cụ Khương rất nhanh đã nhận được tin tức, vội vã đi tìm ban lãnh đạo của liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương họp mặt.

"Theo tin tình báo mới nhất, nhà họ Tiêu bọn họ đột nhiên xuất hiện rất nhiều cao thủ, hiện tại bọn họ đã rời khỏi trang viên nhà họ Tiêu, hình như đi đến hầm mỏ nhà họ Tiêu!"

"Xem ra đối phương đã biết chúng ta ra tay ở hầm mỏ, bây giờ muốn đi dọn dẹp những cao thủ mà chúng ta sắp xếp từ trước".

"Những cao thủ đột nhiên xuất hiện kia là ai? Bên tôi đã cử người đến giám sát nhà họ Khổng, bọn họ vốn chẳng có động tĩnh gì!"

"Không rõ nữa, hình như là do một người tên Lâm Hàn dẫn từ thành phố Đông Hải đến, cũng không biết cậu ta đào đâu ra nhiều cao thủ như vậy!"

"Mọi người không cần sốt ruột, dù cho bọn họ đã phát hiện, có thêm cao thủ thì cũng đã muộn, ngày mai người của đoàn thanh tra Thiên Kinh đã đến, thời gian chỉ còn một đêm, bọn họ sẽ không giải quyết kịp đâu, huống chi bên chúng ta cũng có nhiều cao thủ như vậy, không cần phải sợ bọn họ!"

"Không sai, quả thật không cần phải lo lắng làm gì, có điều nếu muốn không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vẫn nên cử thêm cao thủ đến chi viện, các ông thấy sao?"
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 582: Liều mạng


Rất nhanh sau đó, ban lãnh đạo liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương đã thống nhất ý kiến cử ra toàn bộ các cao thủ còn lại đến hầm mỏ nhà họ Tiêu, nhằm viện trợ cho đám cao thủ đang nấp bên trong, chủ yếu để ngăn cản hành động của nhà họ Tiêu và Lâm Hàn!

Thời điểm liên minh hai nhà quý tộc kia tăng thêm người chi viện, tất cả người của phe Lâm Hàn đã tới hầm mỏ và cũng bắt đầu hành động.

Có mấy chiếc xe đang đỗ trước cửa hầm mỏ chính của nhà họ Tiêu, trên xe là Lâm Hàn, Tiêu Nhã và mấy người Tôn Hàn Các đang ngồi đợi.

Lúc này, vị trí đám người Lâm Hàn đang ở là hầm mỏ quan trọng nhất của nhà họ Tiêu, và cũng là hầm mỏ ở ngay chính giữa, điều này có thể đảm bảo khi bất cứ bên nào cần chi viện thì đám người Lâm Hàn sẽ không phải di chuyển quá xa, có thể đến tiếp viện sớm nhất có thể.

"Dựa theo kế hoạch, lúc này các nhóm đều đã bắt đầu hành động, chúng ta cứ ngồi đợi ở đây là được, nếu bên nào cần tiếp viện thì sẽ lập tức qua đó", Lâm Hàn nhìn đồng hồ rồi nói.

Tiêu Nhã và người của Tôn Hàn Các cũng khẽ gật đầu.

Tiêu Hoa Bân đã dẫn một nhóm cao thủ nhà họ Tiêu đến trước cửa hầm mỏ số 1.

Liếc nhìn thời gian, Tiêu Hoa Bân thấp giọng nói: "Đợt hành động này liên quan đến tồn vong của nhà họ Tiêu chúng ta, tất cả mọi người vực dậy tinh thần cho tôi, hiện tại đã đến lúc phải hành động rồi".

"Vâng!", nhóm cao thủ nhà họ Tiêu đồng loạt đáp.

Ngay sau đó, Tiêu Hoa Bân liền dẫn đầu xông vào hâm mỏ số 1.

Vào trong hầm mỏ là một mảnh yên tĩnh, không có bất kỳ tiếng động gì, dường như bên trong không còn gì cả.

Nhưng đám người Tiêu Hoa Bân hiểu rõ, trong bóng tối im lặng kia cất giấu không biết bao nhiêu người của liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương, hơn nữa toàn bộ đều thuộc hàng cao thủ.

Hết thảy bọn họ trốn trong bóng tối, mặc sức mà phá hoại hầm mỏ của nhà họ Tiêu, và đợi chờ đoàn thanh tra đến nếm thử mùi vị của chết chóc, mục đích là đẩy nhà họ Tiêu đến bến bờ diệt vong.

Liên minh hai nhà quý tộc kia nấp trong tối cũng giống như những kẻ ám sát vô cùng nguy hiểm vậy.

Mà đám người Tiêu Hoa Bân thì đang phải liều cả tính mạng để đến từng cái hầm mỏ loại bỏ từng tên cao thủ của liên minh hai nhà quý tộc, và họ còn phải đảm bảo không bỏ sót bất kỳ tên nào. Một khi lọt lưới dù chỉ một tên thôi thì cũng sẽ như công dã tràng, uổng phí công sức của Lâm Hàn và hơn 100 cao thủ nhà họ Tiêu đã dốc lòng thực hiện kế hoạch hung hiểm này.

Suy cho cùng, nếu bỏ sót bất cứ một cao thủ nào của liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương, thì cũng sẽ gây hại cho người của đoàn thanh tra Hoa Hạ vào thời điểm bọn họ đến điều tra. Một khi đoàn thanh tra Hoa Hạ có người chết, cho dù người nhà họ Tiêu có thể làm rõ, có thể chứng minh rằng những người này không phải người của nhà họ Tiêu mà là người của liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương, thì nhà họ Tiêu cũng có thể sẽ bị liên lụy.

Vì vậy, mỗi đội hành động lúc này đều phải chú ý và thận trọng, phải đi đến từng ngóc ngách trong mỏ để moi hết tất cả các cao thủ đang ẩn nấp của liên minh hai nhà quý tộc kia ra, bắt hết mỗi một tên trong bóng tối.

"Lát nữa nếu có phát hiện ra cao thủ của liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương, không cần phải nương tay, cứ làm thịt hết là được!", Tiêu Hoa Bân lại thấp giọng nói, đáy mắt hiện lên tia ngoan độc.

Các cao thủ nhà họ Tiêu còn lại nghe vậy đều lần lượt gật đầu, bọn họ đều là những người cực kỳ căm thù người của liên minh hai nhà quý tộc Chu – Khương. Bởi vì bọn họ mà nhà họ Tiêu mới gặp phải khủng hoảng này, còn có thể dẫn đến nguy cơ phải diệt vong.

Nếu không có đám người Lâm Hàn đột nhiên đến hỗ trợ, nhà họ Tiêu bọn họ lần này thật sự không còn cơ hội trở mình rồi, một dòng dõi lớn như nhà họ Tiêu, đường đường một nhà quý tộc lại phải đứng trước cảnh sắp diệt vong.

Và ngay cả trong tình huống này, với sự giúp đỡ của Lâm Hàn và nhiều cao thủ do anh đưa đến, cho dù nhà họ Tiêu có bật lại được liên minh hai nhà quý tộc kia, vượt qua khủng hoảng diệt vong lần này, nhà họ Tiêu vẫn sẽ bị tổn thất nặng nề.

Phải trả cho Lâm Hàn 100 tỷ tiền công, còn có đông đảo cao thủ nhà họ Tiêu hy sinh và bị thương trước đó. Hiện tại, lại có rất nhiều cao thủ nhà họ Tiêu sẽ phải bán mạng cho hành động này, rồi tổn thất một khoản khổng lồ vì phải tạm ngừng khai thác mỏ và mất cả một khoản lớn bồi thường về sau. Tất cả đều tạo nên mất mát to lớn của nhà họ Tiêu!

Nhưng, chỉ cần lần này phản công liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương thành công, vượt qua hết thảy khủng hoảng, đồng nghĩa cũng sẽ làm cho hai nhà họ Chu và họ Khương tổn thất nặng nề. Dưới tình huống đó, sau này nhà họ Tiêu sẽ giành lại được rất nhiều quyền lợi để bù đắp phần nào những tổn thất kia.

Sau khi tiến vào hầm mỏ, Tiêu Hoa Bân liền dựa theo kế hoạch Lâm Hàn vạch ra, để các cao thủ của nhà họ Tiêu tản ra chia thành một nhóm ba người đi lục soát.

Chia một nhóm ba người vừa có thể mở rộng phạm vi lục soát, vừa giảm bớt được thời gian, khi gặp phải cao thủ của liên minh hai nhà quý tộc kia thì ba người vẫn có thể ứng phó được, không đến nổi nảy sinh nguy hiểm quá lớn.

Bởi vì, theo như tin tức mà Lâm Hàn lấy được từ nhà họ Khương và nhà họ Chu, cao thủ ẩn núp trong hầm mỏ của liên minh hai nhà quý tộc kia mặc dù rất nhiều nhưng đều chỉ hành động đơn lẻ, không đi theo nhóm nên mới vì lẽ đó có kế hoạch một nhóm ba người.

Tất nhiên, mọi thành viên trong đội cùng nhau hành động chắc chắn là an toàn nhất, ngay cả khi nảy sinh chuyện ngoài ý muốn, hoặc các cao thủ của liên minh hai nhà quý tộc kia cũng sẽ ở cùng nhau thì bọn họ cũng có thể ứng phó được.

Nhưng cũng trong trường hợp đó, phạm vi tìm kiếm nhất định cực kỳ nhỏ, có lẽ đến rạng sáng cũng không giải quyết được một nửa người của liên minh hai nhà quý tộc kia.

Tuy nhiên, Tiêu Hoa Bân lại không dẫn theo bất kỳ người nào, ông ta cho rằng thực lực của bản thân đã đủ mạnh, một mặt, cũng vì không đủ nhân lực, dù sao những ai có thể xuống hầm mỏ cũng đã thuộc hàng cao thủ, mấy tên côn đồn tầm thường bước xuống chính là tự dâng đầu ra, vốn đều vô dụng, nhất định phải là cao thủ mới được đi xuống.

Vì thế, lúc Tiêu Hoa Bân trao đổi với đám người Lâm Hàn, ông ta đã xác định rõ không cần một nhóm ba người, chỉ cần một mình hành động là được. Dù đối phương là cao thủ của liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương, Tiêu Hoa Bân vẫn tự tin mình cũng có thể giải quyết đối phương một cách dễ dàng, ông ta tin tưởng tuyệt đối vào bản lĩnh của mình.

Lâm Hàn cũng nghe Tiêu Nhã kể mới biết, thực lực của Tiêu Hoa Bân quả thật cực kỳ lợi hại, năng lực tác chiến rất mạnh, nên cũng gật đầu để Tiêu Hoa Bân hành động một mình.

Sau khi tách khỏi đám cao thủ nhà họ Tiêu, Tiêu Hoa Bân lại không có lục soát ở đây mà đi thẳng một mạch vào nơi sâu nhất trong hầm mỏ.

Bởi vì, theo nghiên cứu của đám người Lâm Hàn, vào càng sâu trong mỏ thì cao thủ liên minh hai nhà quý tộc Chu - Khương càng ẩn nấp nhiều, cũng lợi hại hơn rất nhiều. Cho nên đường đến đáy mỏ nguy hiểm chồng chất, khi hành động cần phải vô cùng cẩn thận.

Mà nơi sâu nhất trong mỏ thì chắc chắn là chỗ nguy hiểm nhất, Tiêu Hoa Bân đi một mạch vào nơi sâu nhất vì muốn gánh lấy áp lực và nguy hiểm lớn nhất, từ đó sẽ giảm bớt gánh nặng cho những cao thủ trẻ tuổi, đương nhiên cũng sẽ giảm bớt được số lượng cao thủ sẽ hy sinh và chết trận cho nhà họ Tiêu.

Vừa vào nơi sâu nhất trong mỏ lục soát không bao lâu, Tiêu Hoa Bân liền xoay người khẽ cau mày, phát hiện ra chuyện gì đó.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 583: Xử lý tất cả


Nơi sâu nhất trong hầm mỏ số 1.

Tiêu Hoa Bân đang tìm kiếm, đột nhiên nghe thấy có tiếng chuyển động khe khẽ.

Nơi sâu nhất của hầm mỏ lúc này cực kỳ yên tĩnh, Tiêu Hoa Bân đang kìm nén bản thân, gần như không phát ra âm thanh nào, ngoại trừ thỉnh thoảng có âm thanh tiếng nước chảy và tiếng tim đập của mình thì không còn nghe thấy âm thanh gì nữa.

Nhưng vừa rồi Tiêu Hoa Bân đột nhiên nghe thấy có tiếng động nhẹ ở một hướng, hình như là cao thủ của hai quý tộc nhà họ Chu, nhà họ Khương không chú ý nên giẫm phải đá sỏi trong hầm mỏ phát ra tiếng động.

Loạt xoạt, loạt xoạt…

Dù sao đây cũng là nơi sâu nhất của hầm mỏ, còn có rất nhiều đá vụn, không hề được dọn dẹp, trong này lại quá tối, những cao thủ của hai quý tộc phái tới nếu không cử động thì sẽ không phát ra tiếng, tố chất tâm lý của hầu hết trong số họ đều rất tốt, phát hiện có người tới cũng không phát ra tiếng động.

Nhưng một khi họ cử động thì đôi lúc không chú ý sẽ khó tránh khỏi giẫm vào đá sỏi, phát ra tiếng động.

Tiêu Hoa Bân cười lạnh lùng, sau đó từ từ đi về phía đó.

Tiêu Hoa Bân di chuyển cực kỳ chậm, không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Ông ta biết rõ con đường ở đây, biết rõ mặc dù mình di chuyển cực kỳ chậm, nhưng chỉ cần không phát ra âm thanh thì vẫn có thể giữ thế chủ động.

Dù sao thì Tiêu Hoa Bân di chuyển chậm nhưng hướng đi đúng, mà những cao thủ hai nhà quý tộc kia để không phát ra động tĩnh nên chắc chắn còn di chuyển chậm hơn Tiêu Hoa Bân, thậm chí còn không dám chuyển động, khoảng cách giữa hai người từ từ rút ngắn.

Tiêu Hoa Bân cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, một khi phát hiện ra đối phương ông ta sẽ ra tay bằng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai.

Cuối cùng Tiêu Hoa Bân nhìn loáng thoáng thấy có một bóng đen trước mặt mình, lúc này bóng đen đang bận rộn đi về một hướng khác của Tiêu Hoa Bân, nhưng lại không dám di chuyển quá nhanh sợ lại phát ra tiếng động bị chú ý.

Tiêu Hoa Bân thấy thế thì cười nhạo, cuối cùng cũng xuất hiện!

Đột nhiên Tiêu Hoa Bân ra tay, tốc độ nhanh chóng, liên quân của hai nhà quý tộc còn chưa kịp phản ứng, Tiêu Hoa Bân đã đấm vào đầu hắn.

Chỉ một đòn, cao thủ đó đã ngất đi, Tiêu Hoa Bân không bỏ qua cho hắn, lại tiếp túc đấm đá thêm vài cú rồi lập tức rời đi, vào lại bóng tối ấn nấp, không gây ra bất kỳ tiếng động nào.

Tuy rằng vừa rồi Tiêu Hoa Bân chỉ đá cho tên cao thủ đó vài phát để ngất đi, nhưng phát nào cũng rất mạnh và vào vị trí nguy hiểm.

Tiêu Hoa Bân không rõ tên đó đã chết chưa, nhưng dù không chết thì dưới sự tấn công dữ dội vừa rồi cũng đã gần mất mạng, càng không có sức chiến đấu nữa.

Và lý do khiến Tiêu Hoa Bân rời đi vội vàng là để tránh gây sự chú ý cho những cao thủ khác của hai nhà quý tộc.

Ở tầng sâu nhất của hầm mỏ số 1 này, chắc chắn không chỉ có cao thủ của hai nhà Chu, Khương, thậm chí có thể có rất nhiều người.

Vừa nãy khi Tiêu Hoa Bân hành động, những tên cao thủ còn lại của hai nhà kia chắc chắn đã phát hiện, nếu ông ta không rút lui kịp thời rất có thể sẽ bị bao vây tấn công.

Mặc dù một mình xông pha nguy hiểm, nhưng Tiêu Hoa Bân cực kỳ tinh vi, không cho những tên cao thủ này có cơ hội bao vây.

Sau đó, Tiêu Hoa Bân tiếp tục chậm rãi tìm kiếm trong bóng tối.

Cùng lúc đó, tại hầm mỏ khác của nhà họ Tiêu, cao thủ Lâm Hàn dẫn tới và cao thủ của nhà họ Tiêu lần lượt phân thành tiểu đội ba người, họ cũng đang tìm kiếm và dọn dẹp.

Ở nơi sâu trong hầm mỏ nào đó, Ngô Xuyên cũng dẫn theo hai cao thủ của Tôn Hàn Các từ từ tìm kiếm trong bóng tối.

Cách đó không xa, một cao thủ của liên quân quý tộc đang ẩn nấp trong bóng tối, thấy sắp không trốn được nữa hắn quyết định chủ động phát động công kích, chuẩn bị đánh cho đối phương trở tay không kịp, sau đó sẽ chạy trốn.

Nhưng hắn vừa bắt đầu, Ngô Xuyên và hai cao thủ của Tôn Hàn Các đã phản ứng nhanh chóng, vừa né tránh vừa tấn công.

Dưới sự tấn công thần tốc của Ngô Xuyên và hai cao thủ Tôn Hàn Các, tên cao thủ kia vừa mới phát động tấn công đã bị hạ gục.

“Anh Xuyên, nên đưa ra ngoài hay giải quyết luôn?”, một cao thủ của Tôn Hàn Các hỏi.

Ngô Xuyên do dự rồi nói nhỏ: “Xử lý đi, đưa ra ngoài sẽ mất thời gian, đoạn đường đưa ra ngoài còn có thể gặp những cao thủ khác, sẽ nguy hiểm hơn, mà chúng ta cũng không có quá nhiều thời gian”.

Hai cao thủ của Tôn Hàn Các bịt miệng tên cao thủ kia, sau đó giải quyết sạch sẽ.

Ngay lập tức, Ngô Xuyên và hai cao thủ của Tôn Hàn Các tiếp tục tìm kiếm trong bóng tối.

Mà cảnh tương tự cũng đã xảy ra cùng lúc ở nhiều nơi trong hầm mỏ nhà họ Tiêu.

Những người được nhà họ Chu và nhà họ Khương cử tới đang ẩn nấp đây mặc dù cũng là cao thủ, nhưng cao thủ Lâm Hàn đưa tới và cao thủ của nhà họ Tiêu cũng không phải dạng vừa, lại còn là một đội ba người đối phó một người, đương nhiên dễ dàng hơn nhiều.

Chỉ trong vòng hai, ba tiếng, rất nhiều cao thủ liên quân của nhà họ Chu và nhà họ Khương ở trong rất nhiều hầm mỏ của nhà họ Tiêu đều đã bị tiêu diệt sạch.

Cùng lúc này, bên phía Uông Nghĩa còn suôn sẻ hơn.

Bên phía anh ta phụ trách việc tiêu diệt cao thủ nhà họ Khương, vì có danh sách nên anh ta biết rất rõ vị trí ẩn náu của họ, việc ra tay cũng không cần phiền phức như những cao thủ khác.

Một đội mười người, theo vị trí của các cao thủ nhà họ Khương mà quét sạch từng người một.

Những cao thủ của nhà họ Khương đang ẩn nấp trong bóng tối, không hề phát ra động tĩnh gì, ngay cả nhịp tim cũng được kiểm soát, không quá sốt ruột.

Thế nhưng đã ẩn nấp như thế mà bọn họ phát hiện từ rất nhiều vị trí mình ẩn nấp, đột nhiên có mười bóng đen xuất hiện bao vây lấy mình, không còn đường lui.

Hắn còn chưa kịp ra tay thì đã ngã xuống đất. Đến chết cũng không biết tại sao đối phương lại phát hiện ra mình, không ngờ trong bóng tối yên tĩnh như vậy mà vẫn biết được chính xác vị trí của mình, sau đó bao vây tấn công.

Uông Nghĩa giải quyết tên cao thủ nhà họ Khương này xong thì tiếp tục đi đến vị trí tiếp theo. Khi sắp đến nơi, anh ta nhanh chóng giảm tốc độ, không phát ra tiếng động, sau đó mười người ăn ý tản ra, lặng lẽ bao vây tên tiếp theo…
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 584: Viện binh


Ở nơi sâu thẳm trong hầm mỏ nào đó là một mảng đen kịt không có động tĩnh gì.

Một cao thủ nhà họ Khương đang ẩn nấp kĩ lưỡng, không hề nhúc nhích.

Đang nấp, đột nhiên hắn cảm giác có gì đó không đúng, cũng không nói ra được không đúng chỗ nào, rõ ràng xung quanh không có động tĩnh gì nhưng lại có cảm giác không lành, trực giác nói cho hắn biết rất nguy hiểm.

Sau khi do dự một lúc, hắn chuẩn bị di chuyển xuống vị trí dưới, nấp ở nơi sâu hơn.

Nhưng hắn vừa chuẩn bị hành động thì đột nhiên phát hiện trước mặt mình như có một bóng người từ từ lướt qua, tộc độ cực kỳ chậm vì thế không phát ra tiếng động.

Ban đầu khi hai nhà quý tộc bố trí nơi ẩn nấp cho họ đã nói rõ, vì chia thành tốp nhỏ nên trừ khi có tình huống đặc biệt, tất cả mọi người đều phải hành động một mình, ở yên vị trí, không được rời khỏi vị trí để giao lưu cùng những người còn lại.

Vì vậy hắn biết chắc chắn đây không phải người của mình, nhất định là người của nhà họ Tiêu.

“Sao họ biết được vị trí của mình?”, tên cao thủ nhà họ Khương khó hiểu, nhưng động tác lại không hề do dự, nhanh chóng di chuyển về hướng khác, không phát ra tiếng động, tránh thu hút sự chú ý của cao thủ nhà họ Tiêu.

Tuy nhiên vừa di chuyển được hai bước, hắn ngạc nhiên phát hiện một bóng đen đang từ từ đi về phía mình.

Lúc này khoảng cách đã gần tới nơi, mười cao thủ bao gồm của Uông Nghĩa đã không cần thận trọng nữa, cùng xông lên tấn công tập kích.

Cho dù hắn có ứng phó, thân thủ có tốt đến đâu thì đối mặt với mười cao thủ ở cự ly gần thế này, hơn nữa họ còn tấn công bằng tốc độ sét đánh thì sao có thể chống đỡ?

Trong nháy mắt, hắn cũng ngã xuống đất, nhóm người Uông Nghĩa giải quyết xong thì lại đi sâu vào phía trong, đi về phía cao thủ tiếp theo của nhà họ Khương.

Trong khi cao thủ do Lâm Hàn dẫn tới và cao thủ của nhà họ Tiêu quét sạch từng người của liên quân nhà họ Chu, nhà họ Khương thì đội quân viện trợ của hai nhà quý tộc cũng đã đến.

Nhóm Lâm Hàn đang chờ trong xe, thấy có mấy chiếc xe đến đây thì dừng lại, từng cao thủ đi xuống.

Mặc dù nhóm Lâm Hàn ở giữa hầm mỏ nhà họ Tiêu quanh đây, nhưng vì đèn xe đã tắt lại không có động tĩnh gì, lại thêm trời đêm nay rất tối nên những người đến không nhìn thấy nhóm người Lâm Hàn.

“Xem ra đây là đội quân viện trợ của hai nhà Chu Khương, động tác của bọn họ cũng khá nhanh đấy, xem ra quả nhiên họ đang theo dõi mọi hành tung của nhà họ Tiêu các cô”, Lâm Hàn thấp giọng nói.

Tiêu Nhã nằm bò bên cửa sổ xe nên cũng nhìn thấy rõ ràng, cô ấy có chút lo lắng hỏi: “Phải làm sao đây? Họ sẽ không mang đến nguy hiểm cho cao thủ nhà họ Tiêu chúng tôi và cao thủ anh dẫn tới chứ?”

Lâm Hàn lắc đầu: “Không sao, lúc trước tôi đã nhắc nhở họ rồi, họ sẽ ứng phó trước, hơn nữa bây giờ trong hầm mỏ tối om, chúng đi xuống cũng chưa chắc đã là đối thủ của cao thủ tôi và cô dẫn đến”.

Khi lên kế hoạch, Lâm Hàn đã đoán trước được chắc chắn bên phía đối phương sẽ theo dõi nhà họ Tiêu, chỉ cần người của Lâm Hàn và Tiêu Nhã rời khỏi trang viên nhà họ Tiêu là bên kia sẽ lập tức phát hiện, rất có khả năng sẽ lập tức cử viện binh đến hầm mỏ nhà họ Tiêu để hỗ trợ.

Theo lý mà nói, Lâm Hàn nên giữ một nhóm cao thủ lại đợi ở ngoài hầm mỏ, chờ khi quân viện trợ của đối phương đến sẽ ngăn cản họ vào hầm mỏ.

Nhưng nhân lực của Lâm Hàn và nhà họ Tiêu thật sự không đủ, không thể giữ lại nhiều cao thủ để đối phó với quân viện trợ của hai nhà quý tộc.

Có thể giữ lại gần mười người để hỗ trợ và ứng phó khẩn cấp như bây giờ đã không dễ dàng, sao có thể giữ thêm nhiều người để đối phó với quân viện trợ được nữa?

Vì thế Lâm Hàn quyết định không giữ ai lại, thay vì bớt vài người ở lại để đối phó nhưng cũng không chống đỡ được, mà những người phía dưới lại không xử lý được sạch sẽ đám cao thủ ẩn nấp thì tốt hơn hết là không giữ ai lại như bây giờ.

Lực lượng cứu viện của đối phương tới, cứ để cho họ xuống hầm mỏ, sau đó cao thủ Lâm Hàn đưa tới và cao thủ của nhà họ Tiêu sẽ chuẩn bị sẵn sàng công tác đề phòng trước, trực tiếp tranh cao thấp với liên quân cao thủ của hai nhà quý tộc trong bóng tối là được rồi!

“Mọi người quan sát xem đội quân cứu viện vào hầm mỏ nào, vào hầm mỏ nào nhiều nhất thì lát nữa có thể chúng ta sẽ phải hỗ trợ”, Lâm Hàn lên tiếng.

Mấy người của Tiêu Nhã và Tôn Hàn Các gật đầu, sau đó bắt đầu tỉ mỉ quan sát.

Cùng lúc đó, sau khi đội quân viện trở của nhà họ Chu và nhà họ Khương đến nơi, không phát hiện bất kỳ cao thủ nào của nhà họ Tiêu và cao thủ bí ẩn đột nhiên xuất hiện, nhưng rõ ràng họ nhìn thấy rất nhiều xe của nhà họ Tiêu, rất rõ ràng những chiếc xe đó đi ra từ trang viên nhà họ Tiêu, tất cả đều đã đến đây, bây giờ chắc hẳn những người của nhà họ Tiêu và cao thủ bí ẩn đột nhiên xuất hiện đó đều đang ở trong hầm mỏ.

Mấy người dẫn đầu đội quân viện trợ bắt đầu bàn bạc.

“Xem ra chúng đến là để quét sạch những cao thủ của chúng ta đang ẩn nấp trong hầm mỏ”.

“Bọn họ có khả năng diệt sạch bao nhiêu cao thủ của hai nhà quý tộc liên minh vậy sao? Người bình thường đi xuống đều sẽ chết”.

“Cho dù bọn họ có khả năng tiêu diệt thì cũng không kịp, sáng mai người của đoàn thanh tra thành phố Thiên Kinh tới rồi, đến lúc đó người nhà họ Tiêu chết chắc!”

“Đúng vậy, nhà họ Tiêu không còn cơ hội trở mình nữa đâu!”

“Nhưng nếu cấp trên đã phái chúng ta tới thì chúng ta cũng không thể làm gì khác hơn, xuống hầm mỏ giúp họ đối phó người nhà họ Tiêu đi”.

Mấy người dẫn đầu đội viện trợ đều không coi trọng người nhà họ Tiêu, cho rằng nhà họ Tiêu sẽ không bao giờ có cơ hội trở mình.

Sau đó vì an toàn, bọn họ tới thẳng hầm mỏ số 1, cũng là hầm mỏ quan trọng nhất. Tất cả mọi người cùng xuống thì an toàn hơn, còn những hầm mỏ khác, họ cảm thấy những cao thủ còn lại cũng không cần viện binh.

Cùng lúc đó, mấy người Lâm Hàn đang trốn trong xe cách đó không xa, tất cả đều có thể nhìn thấy rõ ràng.

“Không ổn rồi, không ngờ tất cả bọn họ lại xuống cùng một mỏ”, Lâm Hàn khẽ cau mày.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 585: Kế sách ứng phó


Nhìn thấy quân tiếp viện của nhà họ Chu và nhà họ Khương đều xuống hầm mỏ số 1, Lâm Hàn đột nhiên có chút đau đầu.

Tiêu Nhã đương nhiên cũng hiểu điều này, cũng cảm thấy hơi phiền phức.

Theo kế hoạch thông thường, những người viện trợ tới sẽ chia ra xuống các mỏ, sau đó mới tới những mỏ chính như mỏ số 1.

Mà nếu bọn họ tản ra, cao thủ Lâm Hàn dẫn tới và cao thủ của nhà họ Tiêu vì đã có đề phòng từ trước, lại thêm trong bóng tối nên có thể ứng phó được.

Chỉ có mấy mỏ chính cần sự hỗ trợ từ phía Lâm Hàn, hơn nữa có thể sẽ phân chia hỗ trợ riêng lẻ, đầu tiên hỗ trợ một mỏ trước, sau khi giải quyết xong thì đến mỏ khác.

Bởi vì dù sao ở trong bóng tối, cho dù các cao thủ Lâm Hàn dẫn đến và cao thủ của nhà họ Tiêu không phải đối thủ của nhóm chi viện thì cũng có thể kéo dài thời gian.

Nhưng bây giờ đám quân viện binh này lại không hành động theo tình huống bình thường, họ trực tiếp lựa chọn cách lười biếng và an toàn, tất cả đều xuống hầm mỏ số 1.

Như vậy những người Lâm Hàn tương đối đau đầu, áp lực đều tập trung ở hầm mỏ số 1. Quân viện trợ của Lâm Hàn đến đó cũng chưa chắc là đối thủ của đối phương, dù sao quân viện trợ của nhà họ Chu và nhà họ Khương mới tới cũng không ít, tuy rằng không phải tất cả đều là cao thủ, nhưng chắc chắn có rất nhiều cao thủ.

“Chúng ta nên làm gì đây?”, Tiêu Nhã nhìn Lâm Hàn.

Lâm Hàn cũng có chút nói không nên lời: “Những người viện trợ này chắc chắn cảm thấy những mỏ khác không cần hỗ trợ, cảm thấy cao thủ của chúng ta không thể ứng phó được với cao thủ của họ, vậy nên mới lựa chọn như vậy”.

Tiêu Nhã nghe vậy thì gật đầu, như vậy cũng là một điều tốt cho các cao thủ ở mỏ khác, dù sao không cần chia sẻ áp lực, họ có thể an toàn giải quyết tất cả các cao thủ ấn nấp của nhà họ Chu và nhà họ Khương.

Nhưng đối với hầm mỏ số 1 mà nói thì khó, bây giờ bên Lâm Hàn có không tới mười cao thủ, đi xuống cứu viện cũng chưa chắc đã là đối thủ của họ.

Lâm Hàn nhanh chóng đưa ra quyết định, anh nói với một cao thủ của Tôn Hàn Các: “Bây giờ anh lập tức rời đi, đến hầm mỏ của những cao thủ nhà họ Khương đang ẩn nấp, thông báo cho nhóm Uông Nghĩa biết kế hoạch đã thay đổi, để họ nhanh chóng xử lý bên đó rồi đến hỗ trợ hầm mỏ số 1”.

“Đã hiểu”, người nọ gật đầu rồi lập tức đi thông báo.

Lâm Hàn nhìn người của Tôn Hàn Các rời đi, trong lòng cũng thấy yên tâm hơn nhiều.

Những cao thủ nhà họ Khương bên hầm mỏ Uông Nghĩa phụ trách, mặc dù thực lực của họ không yếu, số lượng người lại nhiều, mà nhóm Uông Nghĩa cũng không phải người bình thường, hơn nữa còn biết rõ vị trí ẩn nấp của chúng nên tranh thủ thời cơ, đương nhiên đối phó cũng dễ dàng hơn.

Bây giờ Lâm Hàn yêu cầu họ giải quyết càng nhanh càng tốt, sau đó đi hỗ trợ hầm mỏ số 1, như vậy có thể đối phó với quân viện binh của nhà họ Chu và nhà họ Khương.

“Như vậy thì có cách, chỉ là thời gian vẫn chưa kịp, nhóm người Uông Nghĩa tăng nhanh tốc độ cũng cần thời gian nhất định để xử lý, cũng phải đến sau nửa đêm. Mà khoảng thời gian này những cao thủ của nhà họ Tiêu ở hầm mỏ số 1 hoàn toàn không thể chống đỡ được những người của quân viện trợ đó, rất có khả năng sẽ bị giết hết, chúng ta phải làm sao đây?”, Tiêu Nhã vẫn hơi lo lắng. Măc dù ghét Tiêu Hoa Bân nhưng dù sao cũng là chú hai của cô, còn có những cao thủ khác, họ đều là người nhà họ Tiêu, đương nhiên cô không muốn tất cả đều chết hết.

Lâm Hàn ra hiệu ý bảo Tiêu Nhã đừng lo lắng: “Yên tâm đi, tôi sẽ không để họ chết hết đâu, bây giờ chúng tôi đã sẵn sàng vào hầm mỏ số 1 để tiếp viện cho mấy người Tiêu Hoa Bân, chúng tôi giúp họ kéo dài thời gian, chờ nhóm Uông Nghĩa tới tiếp viện là được”.

Tiêu Nhã gật đầu, nhìn Lâm Hàn với vẻ cảm kích, như vậy đương nhiên nhóm người Lâm Hàn sẽ rơi vào tình thế nguy hiểm.

“Tiêu Nhã, thân thủ của cô không tốt thì đừng xuống, ở trong xe đi, đừng phát ra tiếng động đề phòng có người của liên quân nhà họ Chu, nhà họ Khương đến, có thể sẽ gây nguy hiểm cho cô”, Lâm Hàn nói.

Tiêu Nhã gật đầu: “Anh yên tâm, tôi biết những điều này, tôi sẽ chú ý bảo vệ bản thân, không sao đâu. Bên các anh mới nguy hiểm, phải cẩn thận đấy”.

Lâm Hàn khẽ gật đầu sao đó dẫn người của Tôn Hàn Các xuống xe, đi về phía hầm mỏ số 1.

Khi đến lối vào của hầm mỏ số 1, Lâm Hàn nói với mấy người của Tôn Hàn Các: “Hãy nhớ chúng ta vào để tiếp viện, chỉ kéo dài thời gian chứ không phải để đánh nhau. Chúng ta chỉ cần kéo dài thời gian thì chắc chắn người của nhà họ Chu, nhà họ Khương sẽ không bỏ qua cho chúng ta, cũng sẽ không trốn thoát. Mà chúng ta chỉ cần đợi đến khi nhóm Uông Nghĩa xử lý xong những cao thủ nhà họ Khương tới cứu viện thôi. Những người liên quân của hai quý tộc đều sẽ phải chết ở đây, đừng ai hòng chạy thoát!”

“Đã hiểu!”, mấy người Tôn Hàn Các nhỏ giọng đáp lại.

Lâm Hàn gật đầu, không nói thêm nhiều, người của Tôn Hàn Các đi theo Lâm Hàn đã lâu, dù là thân thủ hay kinh nghiệm đều không cần nghi ngờ, Lâm Hàn cực kỳ tin tưởng họ.

Sau đó Lâm Hàn dẫn mấy người Tôn Hàn Các xuống hầm mỏ số 1.

Sau khi tiến vào hầm mỏ, nhóm người Lâm Hàn đi khẽ hơn, cố gắng không phát ra tiếng động, sau đó sờ lần đi về phía dưới.

Không mất nhiều thời gian, nhóm người Lâm Hàn và Tôn Hàn Các đã nghe thấy tiếng động ở phía xa, có vẻ là tiếng bước chân.

“Cậu Lâm, hướng này cách khoảng 100 mét, có hơn mười người, chắc là quân viện trợ vừa nãy”, một người thuộc Tôn Hàn Các thấp giọng nói.

Lâm Hàn khẽ gật đầu, anh cũng nhận ra điều này, cũng may quân viện trợ của đối phương không coi trọng nhóm Lâm Hàn và cao thủ nhà họ Tiêu, sau khi vào hầm mỏ số 1 chúng không ẩn nấp mà nghênh ngang đi tìm kiếm cao thủ nhà họ Tiêu, chuẩn bị tiêu diệt.

Nhưng đây lại là điều tốt cho nhóm mấy người Lâm Hàn, nếu chúng ẩn náu thì sẽ càng phiền phức hơn, vừa phải chú ý che giấu hành tung của mình, vừa phải đề phòng những cao thủ đang ẩn náu của nhà họ Chu và nhà họ Khương cùng những người viện trợ này, đồng thời còn phải tìm cao thủ của nhà họ Chu, nhắc nhở họ đừng ham mê chiến đấu, cố gắng kéo dài thời gian.

Mà trong tình huống hiện tại, đối với nhóm người Lâm Hàn thì tương đối dễ dàng…
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 586: Thời khắc nguy cấp


“Đã đi theo rồi thì bây giờ chúng ta chỉ cần đi theo sau quân viện trợ liên quân này là được, chú ý đừng để họ phát hiện, chờ họ tìm được cao thủ của nhà họ Tiêu rồi ra tay thì chúng ta mới lên cứu”, Lâm Hàn thấp giọng nói.

Mấy người Tôn Hàn Các gật đầu, sau đó lặng lẽ đi theo cùng Lâm Hàn.

Như vậy mấy người Lâm Hàn chỉ cần chú ý che giấu hành tung, không để quân tiếp viện phát hiện ra, không cần đi tìm cao thủ nhà họ Tiêu, chỉ cần chờ lúc chúng tìm được cao thủ nhà họ Tiêu rồi hành động thì họ xông lên cứu người là được.

Thêm nữa mấy người Lâm Hàn luôn theo sau đám người kia nên chắc chắn chúng không thể ngờ được, đến lúc đó sẽ không kịp trở tay, họ sẽ dễ thành công hơn.

Lâm Hàn và người của Tôn Hàn Các đi thật khẽ không phát ra tiếng động, chạm rãi đi theo hướng của những tên tiếp viện của liên quân.

Không lâu sau, nhóm người Lâm Hàn đã đuổi tới nơi. Lúc này quân viện trợ đang nghênh ngang cầm đèn của thợ mỏ soi sáng khắp nơi, tìm kiếm cao thủ ẩn nấp của liên quân và cao thủ nhà họ Tiêu.

Nhóm Lâm Hàn không thể theo quá gần, nếu không sẽ dễ bị phát hiện, cũng không thể theo quá xa, nếu không khi đám người kia phát hiện ra cao thủ nhà họ Tiêu rồi hành động thì họ lại vì ở quá xa mà không thể hỗ trợ.

Vì vậy nhóm người Lâm Hàn giữ khoảng cách ở khoảng 80 mét, ở khoảng cách này, với tốc độ của Lâm Hàn và người Tôn Hàn Các có thể kịp thời lao ra cứu người.

Ở khoảng cách 80 mét, quân tiếp viện của liên quân chiếu đèn, hầu hết bọn chúng đều không thấy nhóm người Lâm Hàn, không phát hiện ra họ.

Đoàn liên quân đi vào chưa bao lâu thì phát hiện ra vài thi thể, không có ngoại lệ, đều là thi thể các cao thủ ấn nấp của đoàn liên quân.

“Xem ra trong hầm mỏ này có rất nhiều cao thủ nhà họ Tiêu, không ngờ người chết đều là người của chúng ta”.

“Kỳ lạ, dọc đường vào đây chúng ta đã thấy gần mười thi thể rồi, toàn là cao thủ ẩn náu của liên quân, những người này đều là cao thủ sao lại thua hết mà người nhà họ Tiêu lại chẳng ai bị sao vậy?”

“Không phải người nhà họ Tiêu phái tới đều là cao thủ đó chứ? Trước đây họ đã bị thương rất nhiều, sao lại có nhiều cao thủ đến thế? Ở đây còn có biết bao nhiêu hầm mỏ”.

“Chẳng lẽ nhà họ Tiêu và người của Lâm Hàn dẫn tới đều là cao thủ?”

“Lâm Hàn nào tự nhiên chui ra thế? Sao lại có nhiều cao thủ vậy?”

“Liệu có phải người nhà họ Tiêu cũng bị thương, có người chết nhưng đều đã được đưa ra ngoài nên mới chỉ còn lại thi thể cao thủ ẩn thân của liên quân chúng ta không?”

Quân viện trợ nói chuyện một lúc phát hiện ra tình hình không ổn, người bên phía nhà họ Tiêu có vẻ đều là cao thủ, họ dường như có khả năng quét sạch những cao thủ ẩn mình trong đoàn liên quân của họ.

Sau đó quân viện trợ của liên quân bắt đầu trở nên thận trọng hơn, nghiêm túc hơn, tiếp tục tìm kiếm.

Nhưng bọn chúng cũng không để tâm lắm, dù sao chúng có hơn 100 người, gần một nửa là cao thủ, những người nhà họ Tiêu làm sao có thể đối phó được? Vì vậy chúng vẫn tiếp tục cầm đèn đi tìm.

Đi tiếp chưa được bao lâu chúng lại thấy vài thi thể nữa, không có ngoại lệ, đều là thi thể cao thủ ẩn mình của đoàn liên quân, không hề có thi thể nào của người bên phía nhà họ Tiêu.

“Chuyện gì thế này? Những người kia có thân thủ tốt vậy sao?”

“Con mẹ nó, đến giờ vẫn chưa thấy thi thể nào của người nhà họ Tiêu, cao thủ của chúng ta bị sao vậy?”

Những người quân viện trợ bắt đầu chửi bới, tiếp tục đi tìm.

Nhóm Lâm Hàn vẫn giữ khoảng cách 80 mét, đi theo từ xa, nếu quân viện trợ phát hiện ra cao thủ nhà họ Tiêu thì Lâm Hàn nhất định sẽ tới hỗ trợ đầu tiên.

Sau khi tìm kiếm tiếp, quân viện trợ đột nhiên phát hiện ở nơi không xa có ba bóng người, hiển nhiên là người nhà họ Tiêu.

“Ở đằng kia, mau bắt lấy chúng!”

Quân viện trợ lập tức bao vây.

Nhưng quân viện trợ này sau khi xuống hầm mỏ vốn không hề chú ý nhiều đến việc che giấu hành tung, thậm chí còn bật đèn.

Ba cao thủ của nhà họ Tiêu đã phát hiện ra chúng, theo kế hoạch cao thủ nhà họ Tiêu và cao thủ Lâm Hàn dẫn tới không hề mang theo đèn.

Ba cao thủ lập tức biết những người này chắc chắn là người của quân địch, nhiều đèn thì nhiều người, ba cao thủ nhà họ Tiêu biết mình không phải đối thủ của họ nên lập tức chạy trốn sâu vào trong hầm mỏ, tập hợp lại với cao thủ khác của nhà họ Tiêu, cùng nhau đối phó với quân viện trợ.

Lâm Hàn nhìn từ xa, khẳng định họ có thể trốn thoát nên không lập tức đuổi theo, tiếp tục ẩn mình cùng những người của Tôn Hàn Các.

“Xem ra không bao lâu nữa quân viện trợ của liên quân và người nhà họ Tiêu sẽ giao đấu, đến lúc đó chúng ta cũng phải ra tay, giúp họ kéo dài thời gian”, Lâm Hàn nhỏ giọng nói.

Một người của Tôn Hàn Các nói: “Cậu Lâm, tôi đã đếm sơ qua rồi, tổng cộng quân viện trợ lần này có hơn trăm người, nhưng trong số họ chỉ có khoảng hơn 30, chưa được một nửa người là cao thủ”.

Lâm Hàn nghe vậy thì khẽ gật đầu, cũng gần đúng như dự đoán. Dù sao liên quân đã phái rất nhiều cao thủ tới đây ẩn nấp trong hầm mỏ, bây giờ phái thêm người cũng chỉ có thể là những cao thủ còn lại.

Dù sao một quý tộc cũng chỉ có từng đó cao thủ, bồi dưỡng một cao thủ phải bồi dưỡng từ nhỏ, dồn tài nguyên, sau đó không phải ai cũng có thể thành cao thủ, đa phần là do thiên phú không đủ, dồn nhiều tài nguyên sau đó cũng chỉ hơn người bình thường một chút, không thể trở thành cao thủ.

Có thể thấy việc bồi dưỡng ra một cao thủ khó thế nào, cho dù quý tộc có thể ảnh hưởng đến vận mệnh quốc gia cũng không thể bồi dưỡng ra nhiều cao thủ.

Mà những cao thủ này được bồi dưỡng thành công, sau đó họ vẫn có thể bị thương trong quá trình làm nhiệm vụ hoặc chiến đấu cùng các gia tộc khác, đương nhiên sẽ lại càng ít hơn.

Lâm Hàn và những người của Tôn Hàn Các tiếp tục đi theo quân viện trợ của liên quân.

Sau khi nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc, quân viện trợ trở nên thận trọng hơn, không còn nghêng ngang nữa, cũng chú ý che giấu tung tích, giảm âm thanh hết mức có thể, nhưng hơn một nửa số người vẫn là người bình thường nên rất khó để che giấu toàn bộ âm thanh.

“Mọi người cố gắng giảm âm lượng, đừng để bị cao thủ nhà họ Tiêu phát hiện, nếu không phải vừa nãy họ đã phát hiện ra chúng ta từ xa thì chúng ta đã bắt được cao thủ đó của nhà họ Tiêu rồi”, một thủ lĩnh của quân viện trợ lên tiếng.

“Đúng thế, không biết nhà họ Tiêu kiếm đâu ra nhiều cao thủ thế, nhưng may mắn thay, cho dù chúng có đủ năng lực để đối phó với nhiều cao thủ ẩn mình trong hầm mỏ của chúng ta thì cũng không kịp nữa. Sáng mai đoàn thanh tra của thành phố Thiên Kinh tới rồi, nhà họ Tiêu chết chắc!”, một thủ lĩnh khác nói.

Đúng lúc này, họ đột nhiên phát hiện phía trước có một nhóm ba người của nhà họ Tiêu đang ở rất gần.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 587: Cứu người


“Suỵt! Tắt đèn, từ từ đi tới!”

Một thủ lĩnh của quân viện trợ thấp giọng lên tiếng.

Sau khi nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, quân viện trợ không còn vênh váo nữa, cũng tắt gần hết đèn đi, chỉ để lại một cây.

Lúc này cây đèn cuối cùng cũng đã tắt, xung quanh lập tức tối om.

Lâm Hàn đi theo phía sau hiểu ra những người này chắc đã phát hiện ra cao thủ nhà họ Tiêu, đèn đã tắt chuẩn bị hành động.

“Mau, theo tôi vào đó chuẩn bị cứu người”, Lâm Hàn hạ giọng nói.

Mấy người Tôn Hàn Các gật đầu, vội vàng lên theo.

Lúc này ba cao thủ nhà họ Tiêu đang kiểm tra độ sâu của hầm mỏ, sau khi vào họ đã giải quyết được hai tên cao thủ ẩn mình của liên quân, bây giờ đã đi được một đoạn mà vẫn chưa phát hiện ra cao thủ ẩn mình tiếp theo của liên quân.

Một trong ba người đột nhiên cảm thấy có điều gì đó không ổn, quay đầu lại nhìn thì thấy tối đen.

“Vừa rồi tôi thấy có một tia sáng nhưng lại vụt tắt trong nháy mắt, không biết là ảo giác của tôi hay gì”, cao thủ nhà họ Tiêu hơi nghi ngờ.

“Chắc là ảo giác đó!”, một cao thủ khác nói.

Dù sao trong hầm mỏ này, những tên cao thủ ẩn thân của đoàn liên quân không ngốc như thế, dám bật đèn không phải đang tự bảo tôi đang ở đây sao?

Nhưng ba người chưa đi được mấy bước, đột nhiên xung quanh có mấy bóng người lao ra, chính là quân viện trợ của liên quân!

“Không hay rồi, có kẻ địch!”

“Sao nhiều thế này?”

Ba cao thủ nhà họ Tiêu đã bị quân viện trợ bao vây không còn đường lui.

Họ mệt mỏi đối phó, ba cao thủ nhà họ Tiêu cũng không phải đối thủ của quân viện trợ, không bao lâu đã bị chúng bắt lại.

Ba cao thủ nhà họ Tiêu nhìn kẻ địch có hơn 100 người thì nghi ngờ, không phải cao thủ ẩn mình của liên quân phía dưới này đều đánh riêng lẻ sao? Mà người viện trợ theo lý mà nói cũng không thể nào vào hết một hầm mỏ như thế, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?

Lúc này một thủ lĩnh quân viện trợ đi tới, ngồi xổm trước mặt ba cao thủ nhà họ Tiêu.

“Mau nói vị trí những cao thủ còn lại của nhà họ Tiêu ra, nếu không bây giờ tao sẽ giết chúng mày!”, người đó lãnh đạm nói.

Ba cao thủ nhà họ Tiêu nhìn nhau, chưa nói họ không biết vị trí cụ thể của những người còn lại, dù sao sau khi chia nhóm thì mọi người tự đi riêng.

Mà dù có biết thì ba người họ cũng không thể bán đứng nhà họ Tiêu, nói ra vị trí của những người khác.

Ba cao thủ nhà họ Tiêu đều hiểu người trước mặt không nói đùa, sẽ thật sự giết họ.

“Các anh em, kiếp sau chúng ta vẫn là anh em”, một trong những cao thủ nhà họ Tiêu nói, như thể đã sẵn sàng cho cái chết.

Hai người còn lại lần lượt gật đầu.

“Hừ!”

Tên thủ lĩnh hừ lạnh, biết có hỏi cũng không được gì bèn đứng lên: “Giết ba người họ cho tôi!”

Nhưng lúc này một vài bóng người đột nhiên lao ra từ xung quanh.

Quân viện trợ còn chưa phản ứng kịp, tốc độ của những người này cực kỳ nhanh, họ đã hạ gục được mấy tên quân viện trợ.

Mà mấy bóng người lao ra này chính là nhóm Lâm Hàn nhân lúc quân viện trợ không chú ý đã lẻn vào.

“Không ổn, vẫn còn có người!”

Quân viện trợ lập tức phản ứng lại, chuẩn bị ứng phó, trong số họ có hơn 30 cao thủ, nhưng đa phần đều là côn đồ bình thường nên nhất thời có chút hoảng loạn.

Nhưng những người Lâm Hàn tốc độ lại cực kỳ nhanh, lúc này đã nhanh chóng hạ gục được vài người, sau khi thu hút sự chú ý của chúng thì vội vàng đi về phía ba người cao thủ nhà họ Tiêu.

Ba cao thủ nhà họ Tiêu nhận ra có người tới cứu mình nên nhanh tay lẹ mắt, nhân lúc mọi người xung quanh đang bị thu hút sự chú ý thì vội vàng đứng dậy phản kháng.

Vì ở dưới hầm mỏ, những người này lại hơi hoảng loạn nên không thể nhìn ra bóng dáng mấy người Lâm Hàn.

Đột nhiên một người trong số đó nhìn thấy bóng mấy người Lâm Hàn lướt qua, lập tức phản ứng lại rồi kêu lên: “Những người này muốn cứu người!”

Nhưng lúc này Lâm Hàn và người của Tôn Hàn Các đã đưa được ba cao thủ của nhà họ Tiêu chạy trốn thẳng xuống nơi sâu của hầm mỏ.

Khi quân tiếp viện phát hiện ra thì họ đã hoàn toàn biến mất.

“Chết tiệt, được cứu rồi!”

“Mấy người vừa nãy thật can đảm, mấy người mà cũng dám xông vào giải cứu trong khi chúng ta có hơn 100 người, không ngờ họ còn thành công!”

“Họ đều là cao thủ, mà chúng ta lại hoảng nên đương nhiên họ có cơ hội”.

“Thân thủ mấy người này rất lợi hại, tốc độ thật sự quá đáng sợ!”

“Yên tâm đi, không chạy được đâu, hầm mỏ chỉ có một lối ra, chúng ta bao vây lại còn không bắt được sao?”

Quân viện trợ mắng chửi ầm ĩ, sau đó tiếp tục đi sâu vào trong mỏ tìm, nhất định phải giết được nhóm người Lâm Hàn.

Mà cùng lúc đó, Lâm Hàn và nhóm người Tôn Hàn Các đã đưa được ba người nhà họ Tiêu đến nơi sâu trong hầm mỏ, thấy liên quân phía sau không đuổi theo, Lâm Hàn mới dừng lại.

“Cậu Lâm, cảm ơn ân cứu mạng của cậu”.

“Cậu Lâm, thật sự cảm ơn cậu rất nhiều, nếu không bây giờ chúng tôi có thể đã chết rồi”.

“Cậu Lâm, cậu tới thật đúng lúc!”

Ba cao thủ nhà họ Tiêu lần lượt tỏ lòng biết ơn, họ vô cùng cảm kích Lâm Hàn.

Lâm Hàn xua tay: “Bây giờ đừng nói lời cảm ơn, thời gian gấp rút, tôi sẽ nói cho các anh biết tình hình hiện giờ”.

Sau đó Lâm Hàn nói cho ba cao thủ biết tình hình hiện tại.

Họ nghe xong thì đều kinh ngạc, thì ra đó là quân viện trợ của liên quân, hơn nữa họ còn vào hết hầm mỏ số 1 này.

Đây là một điều đáng mừng cho các anh em ở mỏ khác, họ sẽ không bị quấy rầy, có thể an toàn xử lý hết đám cao thủ ẩn mình của liên quân, nhưng đối với những người phụ trách hầm mỏ này như họ thì lại tương đương với tai hoạ.

“Lần này toang rồi, các anh em trong hầm mỏ số 1 chúng ta đều đang gặp khó khăn, số nhọ một chút thì chưa biết chừng chúng ta cũng không chạy được”.

“Haiz, nếu tất cả các cao thủ nhà họ Tiêu đều chết ở đây thì dù qua mối nguy cơ lần này, nhà họ Tiêu cũng phải đối mặt với nguy cơ diệt vong”.

Ba cao thủ nhà họ Tiêu có chút lo lắng.

Lâm Hàn lại nói: “Yên tâm đi, tôi đã phái người đi thông báo rồi, bên phía Uông Nghĩa xử lý xong sẽ nhanh chóng tới hỗ trợ chúng ta. Việc chúng ta cần làm bây giờ là tập trung hết các cao thủ nhà họ Tiêu trong hầm mỏ số 1 này lại, đi đến nơi sâu trong mỏ, cố gắng kéo dài thời gian chờ nhóm Uông Nghĩa tới giúp, đến lúc đó những người quân liên quân cũng sẽ phải chết ở đây!”

“Tôi hiểu rồi, chúng tôi sẽ đi thông báo”, ba cao thủ nhà họ Tiêu đồng thanh nói.

Lâm Hàn khẽ gật đầu bảo: “Đồng thời các anh cũng phải cẩn thận cao thủ ẩn nấp của phe liên quân nơi sâu trong hầm mỏ, vậy nên các anh vẫn cứ chia ba người một nhóm, phân nhau ra thông báo đi, chúng ta gặp nhau ở tầng dưới cùng của hầm”.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 588: Tiêu Hoa Bân kiên định, dứt khoát


“Đã hiểu”.

Ba cao thủ nhà họ Tiêu trầm giọng đáp lại, sau đó họ tách khỏi nhóm Lâm Hàn đi vào trong bóng tối để thông báo cho những người còn lại.

Mà bên phía Lâm Hàn cũng chia quân thành hai nhóm, như vậy có thể thông báo nhanh nhất có thể.

Lâm Hàn dẫn đầu một nhóm ba người Tôn Hàn Các, bốn người Tôn Hàn Các còn lại đi riêng.

Mà khi nhóm người Lâm Hàn ở hầm mỏ số 1 thông báo cho cao thủ nhà họ Tiêu, đồng thời còn phải đề phòng cao thủ ẩn mình trong mỏ của liên quân. Ở trong hầm mỏ có các cao thủ ẩn mình của nhà họ Khương, nhóm người Uông Nghĩa đang tiến hành rất suôn sẻ.

Lúc trước Uông Nghĩa đã nhận được thông báo từ người của Tôn Hàn Các, vì thế nhanh chóng tăng nhanh tốc độ, lúc này cuối cùng cũng đến nơi sâu nhất của hầm mỏ, quét sạch tên cao thủ cuối cùng của nhà họ Khương.

“Chúng ta đã xử lý sạch sẽ toàn bộ, tất cả cao thủ nhà họ Khương trong danh sách đều đã bị xử lý, chắc sẽ không còn cao thủ nhà họ Khương ẩn mình nữa đâu. Bây giờ chúng ta phải mau chóng đến hầm mỏ số 1 tiếp viện!”, Uông Nghĩa ra lệnh.

Ngay lập tức, Uông Nghĩa dẫn hơn 40 cao thủ đi về phía hầm mỏ số 1 để tiếp viện.

Lúc này, trong hầm mỏ số 1.

Lâm Hàn và ba người Tôn Hàn Các tiếp tục tìm kiếm. Vừa rồi họ đã gặp ba nhóm nhỏ của cao thủ nhà họ Tiêu, tổng cộng có 9 người. Dưới sự thông báo của Lâm Hàn, họ ngừng tìm kiếm quân ẩn mình của liên quân trong hầm, ngăn chặn việc bị quân tiếp viện từ nhà họ Chu, nhà họ Khương bao vây.

Những cao thủ nhà họ Tiêu được thông báo tiếp tục đi báo cho những người còn lại, nhóm Lâm Hàn cũng tiếp tục đi thông báo.

Cứ vậy, tốc độ thông báo lập tức tăng nhanh hơn rất nhiều, càng lúc càng có nhiều cao thủ nhà họ Tiêu lần lượt xuống tầng thấp nhất của hầm mỏ số 1.

Lâm Hàn và ba người của Tôn Hàn Các đang tìm kiếm, đột nhiên có một bóng đen lao ra tấn công họ.

Mặc dù để nhanh chóng thông báo, bốn người Lâm Hàn không quá che giấu tung tích, nhưng không có nghĩa là họ không đề phòng.

Cao thủ ẩn nấp của liên quân vừa lao ra, Lâm Hàn đã nghiêng người nhẹ nhàng né tránh, mà ba người Tôn Hàn Các đã đồng thời tấn công.

Trong tích tắc, cao thủ ẩn thân của liên quân lập tức bị ba người Tôn Hàn Các khống chế.

Mặc dù hắn cũng là cao thủ, nhưng người của Tôn Hàn Các vẫn hơn hẳn bọn họ, hơn nữa với ưu thế quân số và sự hợp tác ăn ý, cao thủ này làm sao có thể là đối thủ của ba cao thủ Tôn Hàn Các?

“Xử lý đi, chúng ta phải tiếp tục lên đường”, Lâm Hàn nhẹ giọng nói.

Ba người còn lại gật đầu, ngay sau đó bốn người lại tiếp tục đi.

Không lâu sau, bốn người Lâm Hàn đang đi thì nghe thấy tiếng bước chân dồn dập phía sau, chính là quân viện trợ của nhà họ Chu và nhà họ Khương đuổi tới, chúng đã không còn che giấu hành tung nữa, dù sao che giấu cũng làm chậm tốc độ, không thể đuổi kịp nhóm người Lâm Hàn, chúng nóng lòng muốn bắt được nhóm người Lâm Hàn và những cao thủ nhà họ Tiêu.

“Tăng tốc, nhanh chóng vừa thông báo vừa rút xuống tầng cuối cùng của hầm mỏ”, Lâm Hàn lên tiếng.

“Vâng!”

Chưa đầy 10 phút sau, bốn người Lâm Hàn lại thông báo được cho ba nhóm cao thủ nhà họ Tiêu nữa, nhưng đồng thời cũng nghe thấy âm thanh đánh nhau và la hét từ phía sau, chắc là có đội nhóm nào đó đã bị quân viện trợ của hai nhà quý tộc bao vây.

Lâm Hàn nghe thấy cũng không quá ngạc nhiên, chiến đấu với quý tộc, chết chóc và thương vong là điều không thể tránh khỏi, bây giờ trong hầm mỏ số 1 mới có người chết và bị thương, đã được coi là khá tốt.

Chẳng mấy chốc, bốn người Lâm Hàn và những cao thủ nhà họ Tiêu đã nhận được thông báo, đã đến tầng dưới cùng hầm mỏ số 1.

Tiêu Hoa Bân đang xử lý cao thủ ẩn mình ở tầng dưới cùng, cao thủ nhà họ Tiêu đến nơi cũng giúp ông ta một tay, bây giờ cao thủ ẩn mình của liên quân ở tầng dưới cùng hầm mỏ số 1 đã được dọn dẹp hết.

Nhìn thấy Lâm Hàn, Tiêu Hoa Bân vội vàng bước tới lo lắng hỏi: “Tình hình bên trên thế nào? Đối phương rất mạnh sao?”

Lâm Hàn nhìn Tiêu Hoa Bân, người ông ta đầy máu, phần lớn đều là máu của cao thủ ẩn mình của liên quân, nhưng cũng có máu của chính Tiêu Hoa Bân.

“Vừa nãy khi tôi xuống thì quân viện trợ của nhà họ Chu, nhà họ Khương đã đi về phía này, chắc họ sắp tới nơi rồi. Đối phương rất thông minh, còn dẫn theo cao thủ liên quân tới đây, thực lực rất mạnh, chúng ta mau chóng chuẩn bị cho trận chiến đi, cố gắng kéo dài thời gian, chờ Uông Nghĩa tới tiếp viện”, Lâm Hàn nói thẳng.

Tiêu Hoa Bân nghe xong cũng nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề, không ai nói trước được khi nào nhóm Uông Nghĩa mới tới viện trợ, nếu tới muộn thì có thể họ đều sẽ phải chết ở đây.

Tiêu Hoa Bân nhìn những cao thủ nhà họ Tiêu xung quanh, đây là nhóm cao thủ cuối cùng của nhà họ Tiêu ông, nếu bị tiêu diệt hết thì dù qua được nguy cơ lần này, nhà họ Tiêu cũng không còn là quý tộc nữa. Dù sao còn có nhà họ Khổng hoàn hảo không hao tổn gì đang giữ thái độ trung lập.

Nói là trung lập nhưng ai biết nhà họ Khổng có nhân lúc người khác gặp nguy hay không.

Vì ở trong hầm mỏ nên điện thoại không có tín hiệu, không liên lạc được với người bên ngoài, cũng không biết được tình hình bên ngoài.

Sau khi suy nghĩ, Tiêu Hoa Bân quyết định dứt khoát: “Những cao thủ cuối cùng của nhà họ Tiêu không thể đều bị chôn vùi ở đây. Thực lực của tôi mạnh nhất, tôi ra ngoài dụ chúng, sau đó mọi người nhân cơ hội chạy trốn, nhớ hãy tản ra mà chạy, cố gắng chạy được nhiều nhất có thể”.

Lâm Hàn và những cao thủ nhà họ Tiêu đều sững sờ, ý Tiêu Hoa Bân cực kỳ rõ ràng, ông ta muốn hy sinh bản thân mình để cố gắng bảo vệ những cao thủ còn lại của nhà họ Tiêu.

Mặc dù những cao thủ này không hài lòng với quyết sách của Tiêu Hoa Bân trước đó, suýt chút nữa đã hại chết nhà họ Tiêu, nhưng dù sao họ cũng được Tiêu Hoa Bân bồi dưỡng, họ vẫn dành trọn tình cảm cho ông ta.

“Ông hai, không thể như vậy được, đây chẳng phải là đang để ông đi chết sao?”

“Ông hai, chúng tôi biết ông rất giỏi nhưng ngoài kia nhiều cao thủ lắm, sao ông có thể sống sót được?”

“Muốn sống thì cùng sống, muốn chết thì cùng chết, chúng tôi không thể để ông hai đi chết thay chúng tôi được!”

Các cao thủ nhà họ Tiêu đều lên tiếng phản đối, vẻ mặt kích động.

“Câm miệng cho tôi!”, Tiêu Hoa Bân đột nhiên lớn tiếng mắng:

“Tôi bồi dưỡng các cậu là để các cậu làm anh em với tôi à? Tôi bồi dưỡng các cậu để bảo vệ nhà họ Tiêu! Nếu các cậu chết cùng tôi thì sao nhà họ Tiêu bảo vệ được vị trí quý tộc nữa? Làm sao đối phó được với những thế lực gia tộc luôn nhòm ngó khác? Tôi đã quyết định rồi, cứ vậy đi!”

“Ông hai…”

Nhóm cao thủ nhà họ Tiêu nhìn Tiêu Hoa Bân với vẻ mặt phức tạp, họ đều hiểu đạo lý này, cũng hiểu nên làm theo Tiêu Hoa Bân nói, nhưng xét về tình cảm cá nhân, họ không nỡ để Tiêu Hoa Bân đi chết như vậy.

Mà lúc này Lâm Hàn đứng ở bên cạnh chắp tay sau lưng, hờ hững nói: “Tiêu Hoa Bân, nhớ kỹ thân phận của mình, ông là tay chân, mọi hành động của ông đều phải nghe theo tôi, bây giờ hãy làm theo lời tôi nói…”
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 589: Bắt đầu chiến đấu


Ở mỏ than c*̉a nhà họ Tiêu, tại tầng dưới c*̀ng c*̉a mỏ số 1.

Tiêu Hoa Bân đang tranh cãi với đám cao thủ nhà mình, nghe thấy Lâm Hàn lên tiếng thì đều im lặng.

Tuy Lâm Hàn không phải người nhà họ Tiêu, nhưng giờ lại rất có uy tín với Tiêu Hoa Bân và đám cao thủ nhà họ Tiêu, ai c*̃ng cực kỳ tin tưởng và nể phục anh.

Dù sao, nếu không có Lâm thì giờ họ đã bó tay chịu trói, chỉ có thể lẳng lặng chờ một quái vật lớn như nhà họ Tiêu bị liên minh c*̉a đối phương gặm nhấm đến sụp đổ.

"Không cần cử ai đi đánh lạc hướng liên minh kia cả, c*̃ng chẳng phải hy sinh bất cứ người nào để cứu những người khác. Và c*̃ng không cần chạy trốn, chúng ta sẽ đối đầu với họ ngay tại đây luôn", Lâm Hàn bình tĩnh nói.

"Đúng thế, chúng ta ở đây để chống lại bọn họ!"

"Muốn sống c*̀ng sống, muốn chết thì c*̀ng chết!"

"Đúng vậy, ông hai không cần phải hy sinh để cứu chúng tôi, chúng tôi không muốn chạy trốn".

"Ai chạy là chó, xử đẹp bọn liên minh!"

Cả đám cao thủ nhà họ Tiêu đều hưởng ứng với cách nói c*̉a Lâm Hàn, ai c*̃ng không muốn chạy trốn, mà chỉ muốn chiến đấu đến c*̀ng với đám liên minh chết tiệt kia.

Tiêu Hoa Bân đứng cạnh lại không nhịn được nói: "Cậu, cậu Lâm, chúng ta chiến đấu với liên minh kia ở đây luôn ư? Cậu biết rõ là toàn bộ chúng ta đều không phải đối thủ c*̉a họ. Giờ c*̃ng không biết quân cứu viện c*̉a Uông Nghĩa lúc nào thì đến, lỡ mà tới chậm, chẳng phải tất cả sẽ chết hết sao? Tốt nhất là để tôi dẫn đám liên minh kia rời đi để mọi người chạy trốn, vậy thì chắc chắn sẽ thoát được hơn một nửa!"

Lâm Hàn lại lạnh lùng liếc Tiêu Hoa Bân một cái, nói: "Tôi tin người c*̉a tôi, Uông Nghĩa chắc chắn sẽ chạy tới kịp. Chúng ta không cần phải đi đâu hết, c*̃ng chẳng cần trốn. Chúng ta sẽ đợi đám liên minh kia đến rồi giết chết bọn họ, khiến chẳng ai trong số họ có thể thoát khỏi đây!"

Vả lại, Lâm Hàn không thể để Tiêu Hoa Bân hy sinh được. Lúc trước, mặc dù ông ta có đắc tội anh, nhưng dù sao Tiêu Hoa Bân c*̃ng là chú hai c*̉a Tiêu Nhã nên anh c*̃ng phải quan tâm ông ta đôi chút. Hơn nữa, giờ thấy Tiêu Hoa Bân c*̃ng được coi như một người đàn ông gan dạ, đầu đội trời chân đạp đất.

Mặt khác, Lâm Hàn không muốn áp dụng cách đó c*̉a Tiêu Hoa Bân vì anh tin tưởng Uông Nghĩa, tin anh ta có thể chạy tới kịp thời. Nếu chọn kế hoạch kia c*̉a ông ta dùng thì có thể bảo vệ được lực lượng nòng cốt, khiến số đông người bên mình chạy thoát. Nhưng đồng nghĩa với nó là người bên liên minh c*̃ng có cơ hội bỏ chạy.

Cái hầm mỏ này lớn như vậy, đàn em c*̉a Lâm Hàn có tới c*̃ng chưa chắc tiêu diệt hết được người bên liên minh.

Nhưng nếu bên liên minh kia đang tấn công đám Lâm Hàn, rồi Uông Nghĩa dẫn theo cao thủ chạy tới kịp thời thì lại khác. Lúc ấy, toàn bộ quân liên minh sẽ bị diệt sạch tại đây, đừng hòng có ai trốn thoát được!

Bất kỳ một ai trong số quân liên minh đều hận Lâm Hàn thấu xương, dù sao không có anh tới giúp thì bọn họ đã tóm gọn được nhà họ Tiêu một cách thuận lợi. Mà sau đó, bọn họ chắc chắn sẽ tìm anh trả thù.

Nếu đã chọn ra tay thì phải nhổ cỏ tận gốc, không thể để lại mầm họa nào.

Lâm Hàn làm vậy, c*̃ng vì có thể giữ lại được một chút cao thủ cho nhà họ Tiêu, giúp Tiêu Nhã có vốn liếng để phát triển. Mặt khác, c*̃ng là suy nghĩ cho chính mình, nhổ cỏ tận gốc mới diệt sạch được mọi mầm họa.

Tiêu Hoa Bân nghe thấy thế, trong một lúc c*̃ng không biết nói gì.

Mà lúc này, phía xa chợt truyền tới một chút tiếng vang, quân liên minh đang đến.

"Mau chuẩn bị chiến đấu, dựa vào lợi thế địa hình trong hầm, ngăn bọn họ lại!", Lâm Hàn ra lệnh.

"Vâng!", cả đám cao thủ nhà họ Tiêu vội vàng vào chỗ chuẩn bị.

Tiêu Hoa Bân thở dài, chỉ đành dựa theo kế hoạch c*̉a Lâm Hàn chuẩn bị chiến đấu. Giờ muốn áp dụng cách c*̉a ông ta c*̃ng đã không còn kịp rồi, dù sao quân liên minh cũng sắp tới, bọn họ hoàn toàn không có thời gian nữa.

Các cao thủ nhà họ Tiêu nhanh chóng chuẩn bị sẵn sàng.

Tuy số lượng và sức mạnh c*̉a hai bên chênh lệch rất lớn, nhưng c*̃ng may bên các cao thủ nhà họ Tiêu có lợi thế địa hình. Tuy cửa động không quá nhỏ, c*̃ng chẳng quá lớn, nếu chen nhau thì chỉ có bốn năm người có thể đi qua thôi. Nói cách khác, quân đối phương chỉ có thể cử bốn năm người gì sang chiến đấu với bên này.

Còn bên đám cao thủ nhà họ Tiêu, chỉ cần cử ra năm người mạnh nhất ngăn ở cửa động đối phó đối phương. Nếu bên đối phương không cử năm người cực kỳ lợi hại ra thì bên này có thể ngăn chặn họ một khoảng thời gian kha khá. Nó giống như điển tích chỉ một người trấn giữ cửa ải, nhưng lại ngăn được ngàn người công thành.

Còn bên nhà họ Tiêu, năm cao thủ tốp đầu tiên được cử ra không ngoại lệ mà có Tiêu Hoa Bân ở trong đó.

Ban đầu, các cao thủ nhà họ Tiêu định để Tiêu Hoa Bân tham gia vào nhóm thứ hai hoặc thứ ba, bởi vì thường thì nhóm đầu tiên là nguy hiểm nhất.

Nhưng Tiêu Hoa Bân nhất quyết muốn ở nhóm đầu tiên để lập công chuộc tội, các cao thủ nhà họ Tiêu không thể khuyên được ông ta, chỉ đành đồng ý.

Sau khi tốp đầu tiên đã sẵn sàng ngăn ở cửa động, đằng sau xếp theo đội hình từ mạnh đến yếu, rồi đến nhóm thứ hai, thứ ba chuẩn bị.

Các cao thủ nhà họ Tiêu vừa chuẩn bị xong thì chẳng bao lâu sau, quân liên minh đã tới, thấy đám người nhà họ Tiêu đang trốn trong cái động cuối c*̀ng này.

Có rất nhiều người trong quân liên minh biết Tiêu Hoa Bân đang đứng đằng trước.

"Ồ, đây không phải ông hai nhà họ Tiêu - Tiêu Hoa Bân sao? Giờ tự mình ra trận liều mạng luôn à?"

"Chắc là nhà họ Tiêu hết người rồi, ha ha!"

"Đám người nhà họ Tiêu các người cho rằng có Lâm Hàn kia giúp là có thể chống lại quân liên minh c*̉a bọn tao sao?"

"Đúng vậy, còn nhiều hầm mỏ như vậy, bọn mày định quét sạch những cao thủ c*̉a tụi tao đang núp bên trong à!"

"Ha ha, cho dù bọn mày quét sạch được thì còn kịp chắc?"

Người nào người nấy trong quân liên minh đều nở nụ cười chế giễu.

Tiêu Hoa Bân đứng đối diện nghe vậy, lại chẳng thèm để ý. Ông ta biết, chỉ cần hành động theo kế hoạch c*̉a Lâm Hàn, thì có thể quét sạch hết những cao thủ c*̉a quân liên minh đang ẩn núp bên trong tất cả các mỏ. Còn thời gian thì vẫn sẽ kịp, bởi vì bên Lâm Hàn đã đạt được thỏa thuận với đoàn thanh tra Hoa Hạ, sáng mai đoàn thanh tra thành phố Thiên Kinh sẽ không đến.

Cho dù giờ bọn họ không chống cự được trong hầm mỏ số 1, thì sau đó còn có cao thủ c*̉a Lâm Hàn đến, chắc chắn có thể tiêu diệt toàn bộ đám quân liên minh này.

Bây giờ, vẫn chưa thể khẳng định những cao thủ nhà họ Tiêu có sống được hay không. Nếu bọn họ chết hết ở đây, nhà họ Tiêu vẫn có thể sống sót trong cuộc tấn công lần này c*̉a quân liên minh, nhưng chắc chắn sẽ bị tổn thất nặng nề. Một khi nhà họ Khổng - một quý tộc khác lại ra tay với nhà họ Tiêu thì bọn họ rất có thể sẽ rơi đài.

Bởi vậy, điều duy nhất mà Tiêu Hoa Bân phải làm bây giờ là cố gắng bảo vệ những cao thủ nhà họ Tiêu, giữ được càng nhiều người sống càng tốt.

Nếu thật sự không giữ nổi, Tiêu Hoa Bân c*̃ng có một kế, đó chính là dùng toàn bộ mạng sống c*̉a cao thủ nhà họ Tiêu mở một con đường máu bảo vệ Lâm Hàn. Vì Tiêu Nhã, giữ được Lâm Hàn thì nhà họ Tiêu vẫn còn một tia hy vọng.

Quân liên minh thấy Tiêu Hoa Bân chẳng thèm để ý thì c*̃ng mất kiên nhẫn, tên cầm đầu dứt khoát lạnh lùng nói:

"Đừng nói nhảm nữa, ra tay giết hết bọn chúng đi!"
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 590: Vẫn còn có thể đánh


"Vâng!"

Lúc này, quân liên minh đã sớm nóng lòng chờ đợi, vừa nhận được lệnh lập tức xông lên ngay.

Sau khi đi xuống hầm mỏ số 1, trên đường đi, bọn họ đã nhìn thấy không biết bao nhiêu là xác c*̉a các cao thủ trong liên minh, tổn thất cực kỳ nghiêm trọng.

Những cao thủ ấy có nhiều người là bạn, là người thân c*̉a bọn họ, nên giờ họ đã sớm nóng lòng muốn báo thù.

Nhưng mà vừa mới xông lên, bọn họ đã phát hiện ra vấn đề, cái cửa động c*̉a hầm mỏ số 1 này quá nhỏ, chỉ đủ cho bốn năm người đi qua. Họ không thể xông lên c*̀ng một lúc được.

Tức thì, đa số quân liên minh đều chen chúc ở bên ngoài, chỉ một số cực ít là có thể xông lên trước ra tay với đám người nhà họ Tiêu.

Thấy đám người kia xông tới, Tiêu Hoa Bân cười lạnh, c*̃ng c*̀ng những cao thủ khác ra tay.

Đám quân liên minh kia hận người nhà họ Tiêu giết bạn bè và người thân c*̉a mình, vả lại, họ còn toàn là những cao thủ quý báu trong gia tộc.

Mà Tiêu Hoa Bân lại hận đám liên minh kia muốn tiêu diệt nhà mình.

Phút chốc, Tiêu Hoa Bân đã xông tới đánh nhau với đám quân liên minh. Đa số mấy người dẫn đầu thậm chí còn không phải cao thủ, chỉ là những tay đấm bình thường thôi, nên ông ta và 4 cao thủ nhà họ Tiêu đều giải quyết một cách rất nhẹ nhàng.

Cho dù ngẫu nhiên gặp phải cao thủ thì đa số c*̃ng chỉ có thực lực sàn sàn, Tiêu Hoa Bân và 4 người kia là năm cao thủ mạnh nhất trong nhà họ Tiêu, nên đối phó c*̃ng khá dễ dàng.

Ba bốn tốp dẫn đầu khoảng hai mươi người bên liên minh lập tức bị hạ gục.

Mà sau khi bọn họ ngã xuống đã gây cản trở thế tấn công c*̉a quân liên minh ở đằng sau, đã để Tiêu Hoa Bân và 4 cao thủ có thời gian nghỉ ngơi.

Chỉ một lát sau, mấy tên cầm đầu quân liên minh đã phát hiện ra vấn đề, cứ đánh tiếp như thế, dù bọn họ có thể giết sạch đám cao thủ nhà họ Tiêu, nhưng bên họ c*̃ng bị tổn thất một cách nghiêm trọng.

Vốn dĩ, lần hành động này bọn họ đã mất mát rất nhiều và hao hụt một lượng lớn cao thủ. Lúc vừa mới đi xuống hầm mỏ số 1 còn nhìn thấy vô số xác chết c*̉a cao thủ bên mình, mấy tên cầm đầu c*̃ng không muốn thấy người trong gia tộc xảy ra thương vong nữa.

"Không được, không thể cứ đánh tiếp như vậy nữa. Đám cao thủ nhà họ Tiêu kia thâm thật, tìm một địa hình như này, chúng ta hoàn toàn không thể phát huy hết sức được".

"Ông hai nhà họ Tiêu kia rất mạnh, đứng chắn phía trước, nếu đánh lẻ chúng ta hoàn toàn không phải đối thủ c*̉a ông ta. Những người còn lại còn không thể c*̀ng nhau xông lên, cứ tiếp tục như thế rồi thua có mà bị cười cho thúi đầu".

"Mau, dừng tay lại!"

Mấy tên cầm đầu bàn bạc với nhau xong bèn c*̀ng nhất trí, vội vàng tiến lên bảo quân liên minh dừng tấn công.

"Tất cả các cao thủ bước ra khỏi hàng, những tay đấm bình thường lùi về phía sau!", một tên cầm đầu quân liên minh ra lệnh.

Lần này quân cứu viện bên liên minh có tổng cộng hơn trăm người, trong đó có hơn 30 cao thủ, nhưng bên trong quặng số 1 còn núp sẵn rất nhiều cao thủ nữa.

Tuy số cao thủ đang ẩn núp trong đây đã tổn thất nặng nề trên tay người nhà họ Tiêu, nhưng giờ vẫn còn lại rất nhiều, chắc phải có 40-50 người gì đó.

Ngay lập tức, tất cả các cao thủ trong quân liên minh đều bước ra, tổng cộng có hơn 70 người, một con số đáng kinh ngạc.

Theo lý thuyết, lúc này họ có thể cử cao thủ lợi hại nhất ra, xông lên đằng trước hạ gục Tiêu Hoa Bân trong 5 cao thủ nhà họ Tiêu kia.

Nhưng thời gian quá gấp, bản thân đội ngũ này còn là liên minh gồm nhiều cao thủ c*̉a các gia tộc, nên hoàn toàn không biết tình hình nhà khác như thế nào, c*̃ng chẳng thể xác định ai là người mạnh nhất.

"Toàn bộ cao thủ chia thành một đội năm người, phân thành từng nhóm xông lên tấn công. Nhớ kỹ, năm người các người phải hạ gục tên Tiêu Hoa Bân kia cho tôi, còn 4 người khác thì mặc kệ, hiểu chưa?", một tên cầm đầu quân liên minh nói.

Khiến một đội năm người thay phiên nhau tấn công, dù không phải là đối thủ c*̉a Tiêu Hoa Bân và 4 cao thủ kia, c*̃ng có thể dần dần mài mòn thể lực và làm họ bị thương. Đội tiếp theo đương nhiên sẽ hạ gục được Tiêu Hoa Bân và những cao thủ kia.

Mà thực lực c*̉a Tiêu Hoa Bân thì ai c*̃ng biết, cực kỳ mạnh, nếu cứ đánh đấm bình thường thì e rằng rất khó hạ gục ông ta.

Vì thế mấy tên cầm đầu mới dứt khoát mặc kệ người bên mình sẽ có thương vong, năm người chỉ tấn công một mình Tiêu Hoa Bân, mặc dù làm thế sẽ bị 4 cao thủ còn lại c*̉a nhà họ Tiêu vây đánh, nhưng lại có thể nhanh chóng hạ gục Tiêu Hoa Bân.

Hạ gục ông ta rồi, bọn họ mới có cơ hội xông vào giết hết những cao thủ còn lại c*̉a nhà họ Tiêu!

Phút chốc, tốp đầu tiên đã bắt đầu tấn công, năm cao thủ quân liên minh không để ý đến 4 cao thủ kia c*̉a nhà họ Tiêu mà c*̀ng xông về phía Tiêu Hoa Bân.

Tiêu Hoa Bân thấy vậy c*̃ng giật mình hoảng sợ, không ngờ đối phương sẽ làm thế.

Mặc dù ông ta rất mạnh, nhưng khi đối mặt với năm cao thủ c*̉a quân liên minh lại có vẻ hơi quá sức, nên chỉ vội vàng phòng thủ.

Bốn cao thủ c*̉a nhà họ Tiêu thấy vậy thì hoảng sợ, vội xông tới giúp. Bởi vì năm người bên liên minh chỉ nhằm vào một mình Tiêu Hoa Bân, nên chẳng hề đề phòng những cao thủ còn lại. Vì vậy, bọn họ đối phó với năm người kia c*̃ng cực kỳ dễ dàng.

Rất nhanh, năm cao thủ quân liên minh người trước người sau mất sức chiến đấu ngã xuống, bị người c*̉a họ kéo đi.

Nhưng chỉ trong thời gian ngắn ngủn ấy, giờ đây, cả người Tiêu Hoa Bân đã tràn đầy vết thương, trông cực kỳ nghiêm trọng.

"Ông hai, ông không sao chứ?", có một cao thủ nhà họ Tiêu lo lắng hỏi.

"Ông hai, hay là ông đi xuống đi, để một người phía sau lên thay là được", một người khác c*̃ng nói.

Đám cao thủ nhà họ Tiêu đằng sau c*̃ng lo lắng khuyên Tiêu Hoa Bân đi xuống, đổi người khác lên.

Tiêu Hoa Bân lại lắc đầu nói: "Tôi có đi xuống thì họ vẫn sẽ dùng cách này. Tôi còn có thể ngăn thêm hai ba đợt tấn công nữa, chỉ bị thương chút thôi, không chết được. Đổi người khác lên, rất có khả năng sẽ chết ngay tại chỗ, mà năm người bên đối phương mới không đánh nổi nữa đã bị người phía sau kéo xuống, chúng ta hoàn toàn không kịp giết chết họ, vậy thì quá thiệt thòi!"

Nhưng mà ngay lúc này, năm cao thủ tốp thứ hai c*̉a bên liên minh đã xông tới.

Đối mặt tốp thứ hai c*̉a liên minh hai quý tộc lớn Khương - Chu, Tiêu Hoa Bân và những cao thủ nhà họ Tiêu c*̃ng không có thời gian thay đổi người nữa, vội vàng xông lên chống trả.

c*̃ng là năm người c*̀ng nhằm về phía Tiêu Hoa Bân, khiến ông ta mệt mỏi chống cự.

Bốn cao thủ còn lại c*̉a nhà họ Tiêu tranh thủ thời gian nhanh chóng ra tay hạ gục năm người bên quân liên minh, để giảm bớt áp lực mà Tiêu Hoa Bân phải gánh vác.

Nhưng năm người bên quân liên minh lại hoàn toàn làm lơ đòn tấn công c*̉a bốn cao thủ kia, tất cả đều liều mạng tấn công Tiêu Hoa Bân, không tiếc hy sinh bản thân c*̃ng muốn làm ông ta bị thương nặng.

Dưới đòn tấn công chớp nhoáng và tàn nhẫn c*̉a bốn cao thủ nhà họ Tiêu, năm người bên liên minh c*̉a hai quý tộc lớn Khương - Chu đều mất sức chiến đấu ngã xuống.

Đằng sau lập tức có người c*̉a hai quý tộc lớn bước lên kéo bọn họ đi, cùng lúc đó, tốp thứ ba đã sẵn sàng từ trước liền xông lên.

Bên nhà họ Tiêu muốn thay người c*̃ng không còn kịp, Tiêu Hoa Bân lập tức lọt vào hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 591: Càn quét


Lúc này, cả người Tiêu Hoa Bân đã bê bết máu, bị thương rất nặng, trông như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.

Lâm Hàn đứng sau thấy thế, sắc mặt cũng trở nên khó coi, bên quân liên minh rõ ràng đã nhận ra điều đó.

Nếu để bên kia đổi Tiêu Hoa Bân đi thì những cao thủ ngã xuống ban nãy c*̉a họ đều trở thành công cốc, vì vậy, họ mới vội vàng rút ngắn khoảng thời gian luân phiên giữa hai tốp.

Còn bên nhà họ Tiêu lại khác, bởi vì ở cửa động nên khó mà đổi người một cách nhanh chóng được.

Kể từ đó, nhà họ Tiêu không kịp thay Tiêu Hoa Bân đi, sau đó ông ta chắc chắn sẽ ngã xuống. Kế tiếp, những cao thủ nhà họ Tiêu sẽ nhanh chóng đuối sức, cuối c*̀ng bị bên quân liên minh hạ gục.

Sau khi tốp thứ 3 kết thúc, cả người Tiêu Hoa Bân lung la lung lay, bất cứ lúc nào c*̃ng có thể ngã xuống.

Các cao thủ nhà họ Tiêu vội vàng định đổi người, nhưng bên liên minh đã xông lên, hoàn toàn không cho bên này chút thời gian nào cả.

Nếu bên nhà họ Tiêu thay Tiêu Hoa Bân ra, tất nhiên sẽ khiến cho 4 cao thủ còn lại không kịp ngăn cản quân liên minh, từ đó dẫn đến tổn thất rất lớn.

Tiêu Hoa Bân c*̃ng hiểu được điều này, giơ tay đẩy một cao thủ nhà họ Tiêu đang tính dìu ông ta xuống, quát: "Tôi vẫn còn có thể đánh!"

Lúc này, 4 cao thủ trong tốp đầu tiên c*̉a nhà họ Tiêu đều rơm rớm nước mắt, nhưng vẫn phải xông lên tấn công 5 cao thủ bên liên minh, chỉ có nhanh chóng hạ gục bọn họ thì mới ngăn họ giết chết Tiêu Hoa Bân.

Những cao thủ c*̉a nhà họ Tiêu ở đằng sau thấy thế thì đều sốt ruột.

"Đám quân liên minh kia thật xảo quyệt, hoàn toàn không cho chúng ta có thời gian thay người!"

"Không thể cứ tiếp tục như vậy được, ông hai chắc chắn sẽ bị giết mất!"

"Ông hai có ơn dạy dỗ với chúng ta, chúng ta không thể trơ mắt đứng nhìn được!"

Tức thì, những cao thủ nhà họ Tiêu ở đằng sau đều đi tới trước mặt Lâm Hàn.

Có vài người dứt khoát quỳ xuống, mấy người còn lại c*̃ng quỳ theo.

"Cậu Lâm, tôi cầu xin cậu, hãy cứu ông hai đi!"

"Chúng tôi thật sự bó tay rồi. Cậu lợi hại như vậy, chắc chắn sẽ có cách cứu ông hai đúng không?"

"Chỉ cần cậu chịu cứu ông ấy, thì bảo chúng tôi làm gì c*̃ng được!"

Lâm Hàn nghe vậy c*̃ng sửng sốt, tuy tình hình lúc này có chút gay go, cực kỳ bất lợi với nhà họ Tiêu, nhưng không phải không có biện pháp cứu Tiêu Hoa Bân.

Nhưng mà, làm thế sẽ tổn thất rất lớn.

Nói là cứu Tiêu Hoa Bân chứ thực ra là dùng tính mạng c*̉a những người còn lại để đổi lấy mạng ông ta, hơn nữa, ít nhất c*̃ng phải mười mạng người.

Trong lúc Lâm Hàn đang do dự thì có vài ánh đèn sáng choang chiếu đến từ đằng xa, mấy chục bóng người đang chạy về phía này với tốc độ cực nhanh. Bọn họ chính là Uông Nghĩa c*̀ng quân cứu viện!

"Là đám Uông Nghĩa đến, chúng ta lao ra là có thể cứu ông hai c*̉a mấy người!", Lâm Hàn hô lớn.

Nếu là ban nãy, thì chỉ có thể cử một số cao thủ nhà họ Tiêu xông lên ngăn cản, đồng nghĩa với xả thân chịu chết, để tranh thủ thời gian thay Tiêu Hoa Bân xuống.

Nhưng giờ lại khác, Uông Nghĩa đã dẫn theo một đám cao thủ đến chi viện, Lâm Hàn bèn bảo các cao thủ nhà họ Tiêu trực tiếp xông ra, c*̃ng đồng nghĩa với việc cứu Tiêu Hoa Bân.

Nếu quân cứu viện không đến thì lao ra chẳng khác gì là đi chịu chết cả.

Các cao thủ nhà họ Tiêu thấy thế đều vô c*̀ng kích động, không ngờ quân cứu viện lại đến nhanh như vậy!

Bên quân liên minh lập tức hơi hoảng loạn, ban đầu bọn họ tưởng rằng nhà họ Tiêu cử ra nhiều cao thủ như thế đã là dốc hết vốn liếng rồi, không ngờ lại còn có nhiều người như thế đến giúp đỡ.

"Tôi không tin nhà họ Tiêu lại có thể lấy ra được nhiều cao thủ như thế, quân cứu viện kia chắc chắn chỉ là những tay đấm bình thường thôi, số lượng còn không bằng bên ta. Các tay đấm bình thường xông lên xử lý bọn họ, những cao thủ còn lại tiếp tục đối phó nhà họ Tiêu cho tôi!", một tên cầm đầu quân liên minh nói.

"Vâng!". quân liên minh đồng thanh đáp rồi xông lên.

Nhưng mà, những tay đấm bình thường vừa mới sáp vô đánh nhau với quân cứu viện đã cảm thấy không đúng.

Những người kia hoàn toàn không phải tay đấm bình thường, người nào người nấy đều là cao thủ, hơn nữa còn cực kỳ lợi hại, dường như còn mạnh hơn đám cao thủ nhà họ Tiêu nữa, cái này thì sao mà họ đối phó được đây?

Tình thế lập tức xoay chuyển.

Những tay đấm bình thường c*̉a quân liên minh hoàn toàn không ngăn cản được các cao thủ do Uông Nghĩa mang đến.

Mặc dù bọn họ đông hơn, nhưng bốn năm tay đấm bình thường c*̃ng không địch lại một cao thủ bên Uông Nghĩa thì sao mà đánh đấm gì nữa?

Những cao thủ do Uông Nghĩa dẫn đến lập tức như hổ xông vào bầy dê, đập tan mặt trận quân liên minh, rồi xông thẳng về phía cửa động.

Thấy người c*̉a hai bên đang đánh nhau ở cửa động, Uông Nghĩa vội vàng ra lệnh: "Mau, mau đến hỗ trợ, tuyệt đối không thể để cậu Lâm bị thương!"

Tức thì, những cao thủ dưới trướng Uông Nghĩa tựa như phát điên xông về phía cửa động.

Bên quân liên minh c*̃ng có rất nhiều cao thủ, nhưng mặt bằng chung lại yếu hơn đám Uông Nghĩa, lại không ngờ bọn họ có thể giải quyết những tay đấm bình thường kia nhanh như vậy, rồi xông thẳng tới đây, nên đã trở tay không kịp.

Hơn nữa, những cao thủ nhà họ Tiêu bên trong động lại giống như phát điên xông ra ngoài, làm quân liên minh nhất thời không chống trả nổi.

Nếu dựa theo thực lực chân chính c*̉a hai phe, có lẽ vốn là có thể đánh ngang tay, nhưng bởi vì trước sau đều có địch nên bọn họ đã trở nên rối loạn. Cộng thêm với việc bây giờ những tay đấm bình thường đã chẳng còn tác dụng gì nữa, trái lại còn ảnh hưởng đến cao thủ quân liên minh, nên tình thế lập tức nghiêng về một phía. Gần như là những cao thủ do Uông Nghĩa mang đến c*̀ng cao thủ bên nhà họ Tiêu đồng loạt tàn sát cao thủ bên liên minh.

Uông Nghĩa nhìn thấy Lâm Hàn bèn vội vàng giải quyết mấy cao thủ bên liên minh đang chặn đường, vụt qua đám người hỗn loạn chạy tới bên cạnh anh.

"Cậu Lâm, cậu không sao chứ? Ngại quá, chúng tôi đã đến chậm", Uông Nghĩa lo lắng nói, khi anh ta bắt đầu xuất phát từ thành phố Phụng Thiên, Trương Thiên Sơn đã từng dặn, bất kể kế hoạch lần này c*̉a Lâm Hàn có thành công hay không thì bất cứ giá nào c*̃ng phải bảo vệ được Lâm Hàn. Đây là lệnh mà Uông Nghĩa phải chấp hành.

"Tôi có thể bị gì chứ?", Lâm Hàn cười lắc đầu nói: "Mau giải quyết hết đám quân liên minh kia đi!"

"Vâng!"

Xác định Lâm Hàn quả thật không sao, Uông Nghĩa mới yên tâm, rồi vội vàng xông vào đối phó quân liên minh.

Nói là chiến đấu chứ thực chất lại là một bên đang tàn sát bên còn lại.

Tuy phe liên minh c*̃ng có rất nhiều cao thủ, tổng thể thực lực rất mạnh, nhưng trước sau đều có địch nên đã bị rối loạn thế trận. Lúc này, cả đám đều muốn chạy trốn, chẳng tâm trí đâu mà chiến đấu.

Tiếng hét thảm thiết không ngừng vọng lại, những tay đấm bình thường trong quân liên minh giống như là vật hy sinh chẳng có cơ hội chống trả, lần lượt ngã xuống.

Cho dù là cao thủ, tuy là mạnh đấy, nhưng dưới sự tấn công c*̉a những cao thủ do Uông Nghĩa mang đến và bên phía nhà họ Tiêu c*̃ng không thể chống chọi nổi, từng người từng người một đều bị hạ gục.

Lúc này, mặc dù Tiêu Hoa Bân đã bị thương rất nặng, cả người đầy máu, nhưng vẫn cứ xông lên giúp mọi người chém giết quân liên minh.

Những cao thủ nhà họ Tiêu muốn ngăn ông ta lại, nhưng hiển nhiên là không ngăn được con người cứng đầu như Tiêu Hoa Bân, chỉ đành cử ra mấy người đối phó với cao thủ liên minh xung quanh ông ta. Nếu Tiêu Hoa Bân không chịu nổi, bọn họ sẽ vội vàng xông đến giúp đỡ, để đảm bảo ông ta sẽ không xảy ra chuyện gì bất trắc.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 592: Là một người đàn ông thực thụ


Nhìn đám người quân liên minh lần lượt ngã xuống, Tiêu Hoa Bân không khỏi rơm rớm nước mắt, trong lòng lại vô c*̀ng vui sướng.

Vốn dĩ, cứ nghĩ rằng nhà họ Tiêu đã không còn cơ hội trở mình được nữa, Tiêu Hoa Bân ông ta sẽ trở thành tội đồ c*̉a gia tộc, nhưng giờ lại xoay chuyển được thế c*̣c, chuyển bại thành thắng.

Tuy lần này, trong quá trình đối phó với quân liên minh, nhà họ Tiêu c*̃ng tổn thất rất lớn, nhưng trái lại, bên đối phương còn tổn thất lớn hơn mình.

Đợi chuyện này qua đi, nhà họ Tiêu sẽ bước vào thời kỳ phát triển, chiếm được càng nhiều miếng bánh ngọt trong giới quý tộc ở thành phố Thiên Kinh, rồi có thể khiến nhà họ Tiêu khôi phục lại như trước một cách dễ dàng, hay thậm chí là vượt xa quá khứ.

Đây vốn là một cuộc khủng hoảng c*̉a nhà họ Tiêu, giờ lại biến thành một cơ hội.

Mà tất cả đều nhờ có Lâm Hàn.

Một lát sau, dưới sự bao vây và càn quét c*̉a những cao thủ do Uông Nghĩa mang đến và cao thủ nhà họ Tiêu, toàn bộ quân liên minh đã bị giải quyết sạch sẽ.

"Cậu Lâm, đã càn quét sạch rồi, không có bất cứ tên nào trong quân liên minh chạy ra được khỏi hầm mỏ số 1", Uông Nghĩa báo cáo.

Lâm Hàn gật đầu, nói với Uông Nghĩa và những cao thủ nhà họ Tiêu: "Chúng ta đã giải quyết xong hầm mỏ số 1, nhưng những căn hầm khác vẫn chưa giải quyết xong. Giờ, để lại một vài người đưa người bị thương đi bệnh viện, còn những ai không bị thương hay chỉ xây xát nhẹ hãy theo tôi đi chi viện cho những nơi khác".

Sau khi Uông Nghĩa dẫn những cao thủ kia tới, trong quá trình bọn họ và cao thủ nhà họ Tiêu đối phó với quân liên minh thì đa số chỉ bị thương nhẹ, rất ít người bị thương nặng.

Trái lại, phía trước trong quá trình đối phó với quân liên minh, đặc biệt là lúc chưa tiến vào tầng dưới c*̀ng c*̉a hầm mỏ số 1, đã có rất nhiều cao thủ nhà họ Tiêu bị thương nặng, thậm chí là không ít người đã chết.

Nhưng mọi thứ đều nằm trong dự đoán c*̉a Lâm Hàn, nên anh vẫn khá bình tĩnh. Dù sao đây c*̃ng là sự tranh đấu giữa các quý tộc, mỗi một quý tộc đều có thể ảnh hưởng đến tương lai đất nước, mà mấy con quái vật như vậy đấu tranh với nhau thì có người chết là điều khó tránh khỏi.

Những cao thủ mà Uông Nghĩa mang đến và cao thủ bên nhà họ Tiêu nhanh chóng để lại một số ít giúp đỡ người bị thương, bèn vội vàng đi theo Lâm Hàn rời khỏi hầm mỏ số 1, giúp đỡ các hầm còn lại.

Lúc này, trong xe Lâm Hàn, Tiêu Nhã lo lắng nhìn cửa hầm mỏ số 1.

Tuy ban nãy Uông Nghĩa đã dẫn theo một số lượng lớn cao thủ đi vào chi viện, nhưng quân liên minh đã đi xuống từ trước, c*̃ng không biết có tới kịp không. Nếu mà xui thì chưa biết chừng toàn bộ cao thủ nhà họ Tiêu đã bị giết chết hết rồi.

"Hy vọng có thể còn chừa lại chút cao thủ cho nhà họ Tiêu, không thì dù đối phó được quân liên minh kia, vượt qua được khủng hoảng lần này, nhưng đến kỳ hội nghị quý tộc đợt sau c*̃ng sẽ khó mà được chia chác lợi ích", Tiêu Nhã lẩm bẩm.

Đang lo lắng thì Tiêu Nhã chợt nghĩ tới một chuyện, lần này, nếu không có gì bất ngờ thì đương nhiên nhà họ Tiêu sẽ đối phó được liên minh hai nhà Chu - Khương và vượt qua khủng hoảng, dù gì c*̃ng có Lâm Hàn giúp đỡ nhiều như vậy rồi.

Mà về sau, bất kể nhà họ Tiêu còn lại bao nhiêu cao thủ c*̃ng sẽ bị suy yếu, còn hai nhà Chu - Khương kia c*̃ng tổn thất thảm trọng, thậm chí còn nghiêm trọng hơn nhà họ Tiêu.

Từ đấy, nhà họ Khổng vẫn án binh bất động kia chẳng phải sẽ một mình nuốt trọn phần lớn lợi ích, ngồi mát ăn bát vàng?

Tiêu Nhã nghĩ vậy bèn có chút khó chịu, c*̃ng không thể ngồi nhìn mặc kệ được, phải tranh thủ kiếm chút đỉnh cho nhà họ Tiêu, không dám mưu cầu càng nhiều, ít nhất c*̃ng phải lấy được phần vốn nên thuộc về mình để khôi phục lại mọi tổn thất sau lần đối phó với quân liên minh.

Nhưng mà, chỉ dựa vào nhà họ Tiêu hiện giờ thì căn bản chẳng có biện pháp nào cả, có vẻ phải nhờ Lâm Hàn giúp mới được. Chẳng qua, lần này đã làm phiền anh rất nhiều rồi, nói là trả cho anh 100 tỷ chứ thật ra Tiêu Nhã biết số tiền kia là quá nhỏ. Rất có thể là Lâm Hàn nể mặt cô ấy mới giúp. Nếu lại làm phiền anh nữa, Tiêu Nhã c*̃ng chẳng có mặt mũi nào mà mở miệng. Cô ấy nghĩ bụng, không biết có cách nào để Lâm Hàn giúp nhà họ Tiêu mà anh c*̃ng cướp được lợi ích trong hội nghị quý tộc kia không nhỉ.

Ngay lúc này, có một đám người bước ra từ cửa hầm mỏ số 1 c*̉a nhà họ Tiêu.

Tiêu Nhã quay sang nhìn thì thấy là cao thủ nhà họ Tiêu c*̀ng những cao thủ do Uông Nghĩa dẫn đến. Cô ấy lập tức thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy qua.

"Mọi người có sao không?", Tiêu Nhã vừa đến đã hỏi.

"Thưa cô chủ, chúng ta bị tổn thất rất nghiêm trọng, ông hai còn bị thương nặng".

"May mà những cao thủ c*̉a Uông Nghĩa chạy tới kịp, không thì chúng tôi đã chết hết rồi".

"Cô chủ ơi, chúng tôi mau chóng đi chi viện cho các hầm mỏ khác đây, không nói với cô nữa".

Mấy cao thủ nhà họ Tiêu nói xong thì vội vàng rời đi, trên đường đi ra khỏi hầm, bọn họ đã phân công nhiệm vụ xong, mỗi một cao thủ đều biết được mình nên đi chi viện cho hầm mỏ nào.

Những cao thủ đi ra từ trong hầm mỏ số 1 đều không nán lại, vội vàng chạy tới chi viện cho các nơi khác.

Mà Lâm Hàn và mấy người c*̉a Tôn Hàn Các lại không đi, có đám người kia đi là đủ rồi, bọn anh ở trên mặt đất đợi chi viện là được.

Tiêu Nhã nghe nói Tiêu Hoa Bân bị thương nặng thì lập tức lo lắng, tuy vì chuyện lúc trước cô ấy c*̃ng rất hận Tiêu Hoa Bân, nếu chẳng phải do ông ta, nhà họ Tiêu đã không lọt vào tình trạng này. Nhưng dù sao đó c*̃ng là chú hai c*̉a cô ấy, bình thường c*̃ng đóng góp rất nhiều cho nhà họ Tiêu, nên Tiêu Nhã vẫn cảm thấy lo lắng.

"Lâm Hàn, chú hai tôi sao rồi? Chẳng phải ông ấy rất mạnh sao? Thế nào lại bị thương nặng?", Tiêu Nhã vội hỏi Lâm Hàn.

Lâm Hàn nghe vậy đáp: "Tiêu Hoa Bân ở đằng sau đó, lát nữa sẽ lên, đúng là bị thương hơi nặng, còn nguyên nhân thì về sau cô sẽ biết. Tiêu Hoa Bân là một người đàn ông thực thụ".

Đêm khuya, tại hầm mỏ nhà họ Tiêu.

Bởi vì có danh sách phân bố c*̉a các cao thủ nhà họ Khương, nên Uông Nghĩa dẫn theo các cao thủ đã có thể dễ dàng tìm được vị trí ẩn nấp c*̉a bọn họ.

Tuy ở hầm mỏ số 1, quân liên minh đã cử chi viện tới nên hơi khó giải quyết.

Nhưng dưới sự kéo dài thời gian c*̉a Lâm Hàn và đám Tôn Hàn Các và toàn thể cao thủ nhà họ Tiêu liều chết chống trọi, trả giá thương vong rất lớn, đợi được quân chi viện do Uông Nghĩa dẫn đến, cuối c*̀ng c*̃ng quét sạch được toàn bộ những cao thủ c*̉a phe liên minh đang núp trong hầm.

Sau đó, Uông Nghĩa lại dẫn theo những cao thủ còn lại c*̉a nhà họ Tiêu chia nhau đi chi viện cho các hầm mỏ khác.

Ban đầu khi Lâm Hàn và Tiêu Nhã bố trí nhân lực đến những hầm mỏ kia, c*̃ng chỉ hơi dư ra một chút để đề phòng bên liên minh chi viện. Giờ thì toàn bộ quân chi viện kia đã đi vào hầm mỏ số 1, nên không đến hỗ trợ cho các hầm khác.

Bởi vậy, các hầm mỏ khác liền dễ thở hơn, sau khi được chi viện thì việc càn quét càng diễn ra nhanh chóng hơn.

Bên trong hầm, tổ ba người Ngô Xuyên đang âm thầm tiến về phía trước mà không phát ra một chút tiếng động nào.

Ngay lúc này, phía trước chợt có bảy bóng người xông tới, toàn bộ đều là cao thủ đang núp trong đây c*̉a phe liên minh.

Họ như đã phát hiện ra đám Ngô Xuyên từ lâu, thậm chí còn lẳng lặng tập hợp lại, tính phục kích tổ ba người c*̉a Ngô Xuyên.

"Không xong, có phục kích", Ngô Xuyên hét lên rồi vội vàng chống trả.

Hai cao thủ c*̉a Tôn Hàn Các c*̃ng vội vàng đánh trả.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 593: Thắng


Lúc này, bảy tên cao thủ phe liên minh đang núp trong đây lập tức xông về phía đám Ngô Xuyên từ nhiều hướng.

Ngô Xuyên thấy thế vội vàng tiến lên chống trả lại đòn tấn công c*̉a hai tên cao thủ liên minh.

Hai người Tôn Hàn Các thì đối phó với năm tên cao thủ còn lại.

Tuy những cao thủ kia không mạnh bằng Ngô Xuyên, lại càng đừng nói đến hai người Tôn Hàn Các. Nhưng dù sao c*̃ng là hai đánh một, thậm chí ba đánh một. Đám Ngô Xuyên và Tôn Hàn Các nhanh chóng bị lép vế, đều bị xây xát nhẹ và một vài vết thương sâu.

c*̀ng lúc đó, bảy tên cao thủ phe liên minh c*̃ng vô c*̀ng kinh ngạc.

Cả đám bọn họ đều được coi là cao thủ, nhưng giờ bảy người đánh lén ba người, vậy mà không thể giải quyết đối phương trong một đòn? Ba người này phải mạnh tới cỡ nào chứ?

Nhưng ngay cả như vậy, bảy tên kia c*̃ng sắp giải quyết được đám Ngô Xuyên và hai người Tôn Hàn Các. Bọn họ đã dần không chống đỡ nổi nữa.

Mắt thấy Ngô Xuyên và hai người Tôn Hàn Các sắp thua, đằng sau lại bỗng nhiên xông ra vài bóng người.

Bảy tên cao thủ liên minh đang bận rộn đối phó với đám Ngô Xuyên khó nhằn này, hoàn toàn không ngờ tới đằng sau còn có người xông đến, nên hoàn toàn không kịp chuẩn bị, rất nhanh đã bị vài người kia hạ gục.

Mà lúc này, vài người kia c*̃ng lộ mặt ra, chính là đám Uông Nghĩa tới chi viện.

"Không sao chứ? Cậu Lâm cử chúng tôi đến đây hỗ trợ", Uông Nghĩa nói xong bèn vội vàng giải quyết đám cao thủ liên minh đã mất hết sức chiến đấu c*̀ng những người mình mang đến.

"Không sao", Ngô Xuyên lắc đầu, cười nói: "Đám liên minh kia đúng là xảo quyệt, chúng tôi di chuyển khẽ khàng như vậy c*̃ng phát hiện ra được, còn tập hợp lại đánh lén bọn tôi. Nếu mấy người không tới kịp có lẽ chúng tôi đã nằm xuống ở đây rồi".

Uông Nghĩa gật đầu, hỏi: "Đằng sau còn có người đúng không? Chúng ta mau đến chi viện cho họ rồi giải quyết gọn lẹ luôn đi".

"Được!"

Đám Ngô Xuyên lập tức nhanh chân đi chi viện cho những người còn lại.

Mà lúc này, cảnh tượng như vậy c*̃ng diễn ra ở bên trong những hầm mỏ khác.

Cùng lúc đó, trên mặt đất, Lâm Hàn và mấy người Tôn Hàn Các c*̀ng Tiêu Nhã đang giúp đỡ nâng những người bị thương đi.

Bên trong những hầm mỏ khác c*̃ng lần lượt có người giải quyết xong phe liên minh đi lên, nhiều ít vẫn có thương vong, nhưng đa số đều là những cao thủ nhà họ Tiêu trong quặng số 1.

"Xem ra lần này nhà họ Tiêu mấy người c*̃ng có khá nhiều người chết, sau khi kết thúc cuộc chiến đấu tranh với phe liên minh, có lẽ phải mất một thời gian khá lâu mới có thể khôi phục lại như c*̃", Lâm Hàn cười nói.

Tiêu Nhã gật đầu, nói: "Không sao, chỉ cần nhà họ Tiêu vẫn tồn tại là được, những tổn thất kia có thể từ từ bù đắp sau".

Tiêu Nhã quả thật không lo lắng cái đó cho lắm, dù sao năng lực c*̉a cô ấy c*̃ng bày ra đó, chỉ cần nhà họ Tiêu vẫn còn, cô ấy có lòng tin sẽ dẫn dắt nhà mình khôi phục lại như xưa, thậm chí là phát triển vượt bậc.

Sau đó, trong lúc đám Lâm Hàn chờ đợi để chi viện thì những hầm mỏ khác lại diễn ra vô c*̀ng thuận lợi, không cần anh và mấy người Tôn Hàn Các ra tay giúp đỡ.

Lần lượt có cao thủ c*̉a Lâm Hàn và nhà họ Tiêu đi ra từ trong các căn hầm lớn nhỏ khác nhau, toàn bộ đám cao thủ đang núp bên trong đều đã được quét sạch.

Trên bầu trời đêm, phía chân trời chậm rãi ló ra ánh rạng đông, trời đã sắp sáng.

Vào lúc này, một cao thủ cuối c*̀ng c*̉a nhà họ Vương phụ trách một căn hầm c*̀ng vài cao thủ đến chi viện c*̃ng đi ra.

Trên người Vương Tam có mấy vết thương nhẹ, vừa ra khỏi cửa hầm đã nhìn thấy những cao thủ khác đang chờ bên ngoài, trong lòng gã ta không khỏi cảm thấy vui sướng.

Hiển nhiên, dưới sự lãnh đạo c*̉a Lâm Hàn, trận chiến đối đầu với quân liên minh lần này, người thắng là phe bọn họ. Mà Vương Tam gã ta c*̃ng đặt cược thắng giúp nhà họ Vương xoay chuyển tình thế, thậm chí là mang đến một cơ hội phát triển cho gia tộc!

Vương Tam dẫn theo những cao thủ nhà họ Vương đi đến trước mặt Lâm Hàn nói: "Cậu Lâm, tôi đã hoàn thành xong nhiệm vụ c*̉a mình, dẫn dắt các cao thủ nhà họ Vương không tiếc bất cứ giá nào quét sạch cao thủ phe liên minh ẩn núp trong mấy căn hầm. Hy vọng cậu sẽ thực hiện lời hứa trước đó".

Lâm Hàn đương nhiên hiểu ý gã ta, anh gật đầu nói: "Vất vả rồi, cứ nghỉ ngơi trước đi đã. Sau đó, chúng ta còn phải tiếp đón đoàn thanh tra Hoa Hạ kiểm tra, rồi đi gặp hai quý tộc lớn Chu - Khương kia nữa. Đợi mọi chuyện xong xuôi, tôi sẽ thực hiện lời hứa c*̉a mình, cho nhà họ Vương ông những gì mà ông đáng nên được".

"Cảm ơn cậu Lâm", Vương Tam nói xong, bèn gập người khom lưng c*́i chào, sau đó dẫn theo những cao thủ còn lại c*̉a nhà họ Vương đi ra sau Lâm Hàn, chờ đợi mệnh lệnh từ anh.

Lần này, cao thủ nhà họ Vương đi xuống các mỏ càn quét đám cao thủ liên minh đang núp bên trong, tuy đa số đều có bị thương, nhưng không ai chết, chỉ vài người là bị thương nặng, nên chẳng ảnh hưởng nhiều. Nhưng đổi lại, bọn họ đã gặt hái được một cơ hội khó mà tượng tượng nổi.

Sau khi những cao thủ nhà họ Vương đi lên, đồng nghĩa với việc toàn bộ cao thủ phe liên minh đang ẩn núp bên trong đã bị quét sạch, và cho thấy trận này Lâm Hàn và nhà họ Tiêu đã giành chiến thắng!

Lâm Hàn ngửa đầu nhìn trời, cả người nhẹ nhàng thoải mái, những áp lực trong khoảng thời gian này đều hoàn toàn biến mất.

"Mặt trời hôm nay đẹp ghê".

Lâm Hàn nhìn ánh mắt trời dần ló rạng cười nói.

Tiêu Nhã đứng cạnh c*̃ng cười tươi đáp: "Đúng là rất đẹp, làm con người ta thoải mái trong lòng, chỉ là giờ có một số người c*̉a gia tộc nào đó, tâm trạng đang rất tệ".

"Thật à?", Lâm Hàn nói: "Vậy chúng ta đi qua đó nhìn thử xem coi sao".

Cao thủ mà Lâm Hàn dẫn đến tổng cộng có gần 100 người, cộng thêm 40-50 cao thủ c*̉a nhà họ Tiêu.

Dựa theo lời cấp dưới báo cáo thì con số thương vong c*̉a cả hai bên là hơn 20 người, có 40 người bị thương nặng, còn lại đa số chỉ bị xây xát nhẹ.

Thực ra theo kế hoạch ban đầu, con số tử vong chỉ khoảng 10 người thôi. Dù sao khi đang càn quét đám cao thủ liên minh núp bên trong hầm mỏ, có gặp nguy hiểm thì đã có các thành viên khác hỗ trợ, dẫu có thất bại hay bị thương nặng vẫn có thời gian chạy trốn. Sau đó, lại để các nhóm nhỏ còn lại hoặc quân chi viện đến giải quyết bọn họ.

Nhưng ở bên trong hầm mỏ số 1 lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, quân chi viện c*̉a phe liên minh chẳng dựa theo lẽ thường, trực tiếp xông vào quặng số 1 hết, vì vậy mới gây ra con số thương vong và bị thương nặng vượt mức dự đoán.

Số người tử vong và bị thương nặng đa số đều là những cao thủ nhà họ Tiêu, bên Lâm Hàn thì lại đỡ hơn.

Bấy giờ, một số xe cấp cứu do nhà họ Tiêu gọi tới và xe tải lớn chở những tay đấm bình thường chạy đến.

Mặc dù những tay đấm bình thường kia không giúp được gì khi quét sạch đám cao thủ liên minh ẩn núp trong hầm, nhưng giờ, bọn họ lại phát huy được tác dụng rất lớn.

Trước khi xuất phát, Lâm Hàn và Tiêu Nhã đã lên kế hoạch hết, những tay đấm bình thường và một số công nhân sẽ liên lạc với nhân viên y tế. Chỉ cần người c*̉a Lâm Hàn và cao thủ nhà họ Tiêu giải quyết xong, thì bọn họ sẽ ngay lập tức chạy tới hầm mỏ.

Rồi những nhân viên y tế kia sẽ đưa người bị thương c*̉a bên Lâm Hàn và nhà họ Tiêu đến bệnh viện, bên cạnh đó còn có tay đấm bình thường đi theo bảo vệ để tránh xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 594: Đến nhà họ Khương trước đi


Ngoài những tay đấm phụ trách vận chuyển người bị thương và bảo vệ họ ra, số công nhân còn lại sẽ chịu trách nhiệm dọn dẹp hiện trường. Dù sao, nếu để người c*̉a đoàn thanh tra Hoa Hạ đến phát hiện ra nhiều máu và dấu vết đánh nhau thì c*̃ng không dễ ăn nói.

Tiêu Nhã đi dặn dò công việc xong liền bước tới cạnh Lâm Hàn, nói: "Yên tâm đi, bọn họ đều là do tôi dìu dắt, rất đáng tin tưởng, giao cho bọn họ không sao đâu. Giờ chúng ta đi gặp mấy liên minh hả? À đúng rồi, chúng ta đi đến nhà nào trước đây?"

"Đến nhà họ Khương trước đi", Lâm Hàn đáp.

Tiêu Nhã gật đầu, đương nhiên không cảm thấy gì.

Mà Lâm Hàn lại có chút chờ mong, không biết người nhà họ Khương, đặc biệt là Khương Thư Nhai, khi nhìn thấy anh sẽ có vẻ mặt như thế nào nhỉ?

Sau đó, Lâm Hàn bèn dẫn theo những cao thủ còn lại c*̉a cả hai bên đi đến nhà họ Khương.

Cùng lúc đó, trong căn phòng họp bí mật dưới lòng đất nhà chính nhà họ Chu, các gia chủ c*̉a gia tộc trong liên minh đều ngồi ở đây, đa số đều thức trắng đêm.

Tối hôm qua, bên nhà họ Tiêu đột nhiên xuất hiện nhiều người như thế, bọn họ đều hơi lo lắng, nên vội vàng cử quân chi viện đi.

Nhưng mà sau khi cử chi viện đi lại bặt vô âm tín, họ lại vội cử thêm người đến điều tra, có điều, đến giờ vẫn chẳng có tin tức gì.

Lúc này, trời vừa sáng, người đi điều tra c*̃ng trở về.

"Không xong rồi, các gia chủ ơi, tối hôm qua khi tôi tới hầm mỏ nhà họ Tiêu, vừa hay gặp phải những cao thủ c*̉a họ đi ra khỏi quặng số 1. Lúc ấy, bọn họ đã càn quét sạch toàn bộ những cao thủ c*̉a liên minh đang ẩn núp bên trong, và cả quân chi viện c*̉a chúng ta nữa!", người trở về vội vàng báo cáo.

"Cái gì?"

Mấy gia chủ nhìn nhau, sắc mặt đều thay đổi hẳn.

Hầm mỏ số 1 kia là hầm quan trọng nhất c*̉a nhà họ Tiêu, nên đương nhiên liên minh bọn họ c*̃ng bỏ ra nhiều vốn liếng nhất, trực tiếp cử số đông cao thủ ẩn núp bên trong, mà những cao thủ ấy đều thuộc hàng đầu.

Nhưng giờ, những cao thủ tinh anh nhất ấy và cao thủ trong quân chi viện đều bị giết chết hết?

Nhiều cao thủ như vậy mà c*̃ng bị giết sạch, vậy thì các hầm mỏ khác c*̃ng sẽ không ngoại lệ, chắc chắn đã bị càn quét sạch không sớm thì muộn thôi.

Ông chủ nhà họ Chu - Chu Thiên là một người đàn ông trung niên mặt mày nghiêm nghị, nhưng lúc này c*̃ng lộ ra vẻ hoảng loạn.

"Rầm!", Chu Thiên đập bàn đứng dậy, chỉ vào người trở về báo cáo chửi: "Nhóc con, mày có điều tra rõ ràng không đấy? Nếu mà sai thì có biết hậu quả sẽ là gì không!"

"Ông chủ!", người đi điều tra lập tức sợ tới nhũn cả chân, vội nói: "Ông chủ, tôi c*̃ng không dám tin mà, nên đã liều mạng đến gần để quan sát cho rõ, thậm chí còn tìm cơ hội lẻn vào hầm mỏ số 1. Tại đáy hầm, toàn bộ xác chết c*̉a cao thủ liên minh ẩn núp bên trong và quân chi viện đều chất đầy ở đó, và chẳng có một ai may mắn thoát chết! Đó c*̃ng là lý do tại sao tôi về trễ, mất rất nhiều thời gian để đi xuống quặng số 1".

Mấy gia chủ nghe vậy, vốn dĩ còn nuôi một tia hy vọng, giờ lại tan thành mây khói.

Trong hầm mỏ số 1 ẩn núp nhiều tinh anh như vậy, cộng với số đông cao thủ đến chi viện, thế mà nhà họ Tiêu vẫn giết sạch được. Vậy thì các cao thủ núp trong những hầm mỏ khác đương nhiên c*̃ng chẳng thoát nổi.

"Tiêu rồi tiêu rồi, lẽ nào những cao thủ c*̉a liên minh chúng ta đều chết hết bên trong đó rồi ư?"

"Đấy chính là toàn bộ cao thủ c*̉a thế gia chúng tôi đó, nếu chết sạch thì nhà chúng tôi c*̃ng coi như xong!"

"Lo gì? Chết thì chết thôi, lẽ nào gia tộc bọn tôi không thế chắc? Ai mà ngờ được chứ? Ai biết bên nhà họ Tiêu lại đột nhiên lòi ra một tên Lâm Hàn, còn dẫn theo nhiều người như thế đến giúp bọn họ chứ".

"Đúng vậy, giờ ván đã đóng thuyền rồi, nếu việc đã xảy ra thì chúng ta c*̃ng đừng ngồi đây oán giận nữa, nghĩ cách giải quyết mới là điều gấp rút ngay lúc này".

"Thực ra c*̃ng không cần phải sốt ruột, dù nhà họ Tiêu có thể quét sạch tất cả cao thủ núp trong hầm thì c*̃ng chẳng kịp nữa. Sáng nay, đoàn thanh tra c*̉a thành phố Thiên Kinh sẽ xuống, một khi họ đến điều tra thì nhà họ Tiêu c*̃ng toang thôi!"

"Đúng thế, dù bọn họ có quét sạch hết toàn bộ cao thủ c*̉a chúng ta thì c*̃ng vậy thôi, còn nhiều máy móc và thuốc nổ vậy, bọn họ căn bản là không kịp xử lý!"

Tức thì, mấy gia chủ trong liên minh đều gật đầu, yên tâm. Tổn thất cao thủ, về sau có thể đào tạo lại, chỉ cần lần này nhà họ Tiêu ngã xuống, bọn họ đều có thể được chia một miếng bánh lớn!

Ngay lúc này, một chiếc điện thoại dành riêng để liên lạc với người nọ c*̉a ông chủ nhà họ Chu - Chu Thiên bỗng có thông báo tới. Ông ta mở ra đọc nội dung tin nhắn thì biến sắc.

Nhìn nội dung trong điện thoại, sắc mặt Chu Thiên chợt trở nên vô c*̀ng khó coi.

Tin nhắn mà Chu Thiên nhận được là từ một người trong đoàn thanh tra thành phố Thiên Kinh, nói rằng bọn họ đang bị đoàn thanh tra Hoa Hạ điều tra, nên không thể đến nhà họ Tiêu điều tra giúp họ được. Còn chuyện nhà họ Tiêu, sẽ có người từ đoàn thanh tra Hoa Hạ xuống làm việc, nhưng là với một cách công bằng nghiêm minh, mọi việc đều được thực hiện một cách nghiêm chỉnh mà không có bất kỳ thiên vị gì.

Thấy Chu Thiên lộ ra vẻ mặt khó coi, những gia chủ có mặt ở đây đều chợt có linh cảm xấu.

"Ông chủ Chu, xảy ra chuyện gì hả?", c*̣ Khương hỏi.

Những gia chủ c*̉a các gia tộc trong liên minh c*̃ng đồng loạt nhìn về phía Chu Thiên.

Sắc mặt Chu Thiên tràn đầy nghiêm túc nhìn các gia chủ còn lại, nói: "Đoàn thanh tra c*̉a thành phố Thiên Kinh đột nhiên bị thanh tra Hoa Hạ điều tra, nên sáng nay họ sẽ không thể xuống điều tra nhà họ Tiêu được. Ngày mai, sẽ có đoàn thanh tra Hoa Hạ xuống điều tra nhà họ Tiêu một cách công bằng".

"Cái gì? Tại sao lại xảy ra chuyện như thế?"

"Người c*̉a nhà họ Tiêu lại có thể liên lạc với đoàn thanh tra Hoa Hạ ư?"

Chắc hẳn người c*̉a đoàn thanh tra chính phủ đã nhận được thông báo c*̉a nhà họ Tiêu, không thì chẳng thể nào lại đột nhiên xuống điều tra đoàn thanh tra thành phố Thiên Kinh ngay lúc này, rồi còn thay bọn họ tra chuyện nhà họ Tiêu.

Từ đó, người nhà họ Tiêu không chỉ có thêm một ngày chuẩn bị, mà còn vì là đoàn thanh tra Hoa Hạ xuống điều tra, dù bên bọn họ chưa giải quyết kịp, thì chuyện ở mỏ than nhà họ Tiêu c*̃ng không liên quan gì tới bên liên minh. Hơn nữa, giờ lại có thêm một ngày, các cao thủ c*̉a quân liên minh họ đã bị giết sạch, nhà họ Tiêu hoàn toàn có đủ thời gian để xử lý tốt.

Ngay sau đó, các gia chủ những gia tộc trong liên minh c*̃ng lập tức hiểu được sự nghiêm trọng c*̉a chuyện này.

"Tiêu rồi tiêu rồi, kế hoạch c*̉a chúng ta coi như đổ bể hết rồi".

"Vốn dĩ, kế hoạch đang vô c*̀ng thuận lợi, tự dưng xuất hiện một tên Lâm Hàn, giờ mọi thứ đều tanh bành hết cả rồi!"

"Rốt cuộc thì Lâm Hàn kia là ai? Mà lại có nhiều cao thủ như vậy?"

"Dựa theo tư liệu thì Lâm Hàn chỉ là một người nổi tiếng trên mạng, không thể nào có nhiều cao thủ như vậy được!"

Lúc này, sắc mặt c*̉a tất cả gia chủ có mặt ở đây đều trở nên cực kỳ khó coi, một kế hoạch bí mật như thế, mắt thấy sắp thành công thì lại thất bại.

Chẳng những không thể chia cắt nhà họ Tiêu, gia tộc họ còn tổn thất nặng nề, mất hết vốn liếng.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 595: Tình hình xoay vần


"Chúng ta còn có cơ hội nào không?", ông c*̣ Khương mặt mày khó coi hỏi.

Mấy gia chủ nhìn nhau, đều lắc đầu bó tay.

Bọn họ đã sớm lên kế hoạch để đối phó nhà họ Tiêu.

Một quý tộc có thể ảnh hưởng tới tương lai đất nước, bọn họ muốn chia cắt nó nên đã dốc hết vốn liếng, đừng nói cao thủ trong gia tộc, ngay cả những tay đấm bình thường c*̃ng được cử ra hết, hoàn toàn chẳng còn ai nữa.

Mà các cao thủ thì có lẽ giờ đã bị nhà họ Tiêu và người c*̉a Lâm Hàn giết chết hết, c*̃ng chẳng còn thừa bao nhiêu.

Tức thì, c*̣ Khương và các gia chủ c*̉a những thế gia phụ thuộc đều nhìn về phía ông chủ nhà họ Chu - Chu Thiên, hy vọng nhà quý tộc đứng đầu ấy có thể lấy ra được điều gì đó xoay chuyển tình hình. Mặc dù trong lòng họ c*̃ng không tin là còn có cơ hội nào nữa.

Đối mặt với ánh mắt chờ mong c*̉a những gia chủ kia, Chu Thiên c*̃ng muốn lấy ra một cách nào đó, nhưng mà lại chỉ đành bất lực lắc đầu.

"Mọi người, cao thủ c*̉a các nhà chúng ta đã hy sinh hơn phân nửa rồi, lấy đâu ra cách xoay chuyển tình hình nữa? Giờ nhà họ Tiêu và bên Lâm Hàn, ít nhất c*̃ng còn có hơn trăm cao thủ, những cao thủ còn lại c*̉a chúng ta hoàn toàn không phải đối thủ c*̉a họ", Chu Thiên bất lực nói.

Mặc kệ ngày mai đoàn thanh tra Hoa Hạ xuống sẽ có kết quả như thế nào thì nhà họ Tiêu cũng chỉ tổn thất về tiền bạc thôi, chẳng có quan hệ gì tới mấy gia tộc bọn họ cả, thậm chí, họ còn có khả năng đối mặt với việc bị tính sổ.

Mấy gia chủ kia nghe vậy, mặt mày suy sụp.

Đặc biệt là c*̣ Khương, vốn đang cực kỳ hăng hái, giờ cả người lại héo như quả cà, tựa như đã già đi mấy chục tuổi.

c*̣ Khương là ông chủ nhà họ Khương, c*̃ng sắp về hưu, vốn nghĩ rằng lớn như vậy, sống từng tuổi này mà vẫn chưa làm được cống hiến lớn lao nào, bấy giờ mới mặt dày mày dạn đến cầu xin nhà họ Chu, bắt tay kết đồng minh c*̀ng đối phó nhà họ Tiêu.

c*̣ Khương cứ tưởng rằng trước khi về hưu có thể làm nên chuyện lớn, tiêu diệt kẻ thù truyền kiếp c*̉a nhà họ Khương, khiến gia tộc mình càng lớn mạnh hơn.

Nhưng kết quả lại chẳng những không thể tiêu diệt nhà họ Tiêu, mà giờ còn khiến nhà họ Khương tổn thất nặng nề.

"Mọi người, hãy đối mặt với sự thật đi", Chu Thiên thở dài, nói với giọng đầy bất lực: "Bây giờ chúng ta đã không còn sức để xoay chuyển tình thế đâu, vẫn nên ai về nhà nấy, nhanh chóng giảm mức tổn thất xuống thấp nhất đi. Lần sau, nếu có cơ hội thì chúng ta lại bắt tay nhau sau vậy".

Trước buổi tối ngày hôm qua, mấy gia chủ c*̉a các nhà đã nghĩ rằng kế hoạch lần này ổn thỏa hết rồi, nhà họ Tiêu sắp bị diệt vong, mỗi một gia tộc trong họ đều có thể được phân một phần sản nghiệp c*̉a nhà họ Tiêu. Nhưng sau một đêm, tình thế lại xoay chuyển, liên minh hai nhà quý tộc lớn c*̃ng bó tay hết cách.

Mấy gia chủ nhìn nhau, đều hơi không cam tâm, nhưng lại chẳng có cách nào. Hành động lần này c*̉a họ vốn coi hai nhà Chu - Khương là chính, chủ yếu c*̃ng dựa vào lực lượng c*̉a hai nhà đó.

Giờ cả hai nhà Chu - Khương đều bó tay, thì những thế gia phụ thuộc như họ càng không có biện pháp.

"Haiz!"

Mấy gia chủ đều thở dài, lần lượt bất lực bỏ về.

Còn c*̣ Khương, sắc mặt lại cực kỳ khó coi. Những gia tộc kia, có lẽ về sau sẽ bị nhà họ Tiêu tìm tới cửa, nhưng chỉ cần bồi thường thích đáng thì có thể coi như xong, nhà họ Tiêu c*̃ng không thể làm gì họ.

Nhưng nhà họ Khương lại khác, hai nhà Tiêu - Khương vốn là kẻ thù mấy đời với nhau. Giờ nhà họ Khương tổn thất nặng nề, nhà họ Tiêu lại có Lâm Hàn giúp đỡ, bọn họ chẳng phải sẽ nghĩ cách để đối phó nhà họ Khương sao? Lần này, e rằng nhà họ sẽ tổn thất cực kỳ nghiêm trọng.

Cùng lúc đó, tại một hộp đêm ở thành phố Thiên Kinh.

Khương Thư Nhai sung sướng cả đêm, nên giờ đang ngủ trong một căn phòng, cả người cậu ta nồng nặc mùi rượu, bên cạnh lại có một đám gái xinh ăn diện nóng bỏng.

Khương Hồng là một người làm c*̉a nhà họ Khương, bình thường vẫn đi theo Khương Thư Nhai làm việc. Tối hôm qua, anh ta phát hiện Khương Thư Nhai biến mất, còn xảy ra chuyện khẩn cấp như vậy, nên Khương Hồng c*̃ng không dám giấu giếm, đành phải báo cho c*̣ Khương.

Sau đó mới có hội nghị các đồng minh, rồi các gia tộc cử toàn bộ cao thủ đi chi viện. Giờ anh ta c*̃ng biết lần hành động này c*̉a quân liên minh đã thất bại, không thể cứu vãn được nữa, các nhà đều lo bo bo giữ mình.

Mà nhà họ Khương là gia tộc có khả năng bị nhà họ Tiêu trả thù nhất. Bây giờ, phải về nhà họ Khương họp, bàn cách để đối phó với sự trả thù c*̉a nhà họ Tiêu và Lâm Hàn. Khương Hồng có nhiệm vụ đi tìm Khương Thư Nhai về.

Bước vào hộp đêm mà cậu chủ hay đến, hỏi thăm nhân viên trong quán, Khương Hồng đã nhanh chóng tìm tới căn phòng c*̉a Khương Thư Nhai.

Đẩy cửa ra, cả phòng đều tràn ngập mùi vị c*̉a sự xa hoa dâm dật. Khương Hồng đi tới cạnh Khương Thư Nhai, cẩn thận dời đùi c*̉a một người nữ ra khỏi ngực cậu ta.

"Cậu chủ, dậy, dậy nào, mau theo tôi về. Nếu không trở về, c*̣ Khương sẽ nổi giận đó", Khương Hồng không ngừng gọi.

Khương Thư Nhai chậm rãi tỉnh lại, thấy là Khương Hồng, mơ mơ màng màng nhìn đồng hồ, mới sáng sớm.

"Khương Hồng, sớm vậy mà tới tìm tôi làm gì? Dù sao mọi chuyện bên liên minh đều suôn sẻ, tôi ngủ thêm một lát rồi về c*̃ng chẳng ảnh hưởng tới toàn cuộc", Khương Thư Nhai hơi bực bội nói. Cậu ta quẩy cả đêm ở hộp đêm nên không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, còn tưởng rằng bên liên minh hết thảy vẫn thuận lợi.

"Cậu chủ, cậu mau đi về đi, xảy ra chuyện lớn rồi", Khương Hồng ỉu xìu nói: "Ngay tối hôm qua, sau khi cậu rời khỏi, nhà họ Tiêu bên kia bèn hành động, chỉ trong một đêm, toàn bộ cao thủ c*̉a quân liên minh chúng ta đang núp trong hầm mỏ đều bị giết chết hết. Chúng ta thất bại rồi!"

"Cái gì? Bị giết chết hết? Không thể nào? Nhà họ Tiêu lấy đâu ra nhiều người như vậy?", Khương Thư Nhai lập tức tỉnh cả ngủ.

"Cậu chủ ơi, tôi nào dám lấy chuyện này ra để lừa cậu chứ? Tự cậu về xem sẽ biết, giờ mau theo tôi về đi. Lát nữa, ông chủ mà không thấy cậu thì sẽ nổi giận đó", Khương Hồng vội vàng nói.

Khương Thư Nhai nhìn chằm chằm vào Khương Hồng, có vẻ thật sự không phải đang nói đùa. Bình thường, Khương Hồng c*̃ng không dám nói xạo cậu ta, trong lòng lập tức giật mình hoảng sợ.

Nhà họ Tiêu kia lấy đâu ra bản lĩnh lớn như vậy mà càn quét hết toàn bộ cao thủ quân liên minh đang núp trong hầm chứ?

Nhưng ngay sau đó, Khương Thư Nhai lại nghĩ tới kế hoạch c*̉a họ, chẳng phải sáng nay đoàn thanh tra thành phố Thiên Kinh sẽ đến đây sao? Cho dù nhà họ Tiêu có giết chết được hết những cao thủ bên phe liên minh đang núp trong hầm thì sao mà kịp đối phó với đoàn thanh tra chứ?

"Sợ cái gì, chẳng phải chỉ tổn thất số đông cao thủ thôi sao?

Nhìn thời gian thì đoàn thanh tra thành phố Thiên Kinh hẳn là sắp đến rồi. Nhà họ Tiêu họ vẫn không thoát khỏi cảnh diệt vong đâu", Khương Thư Nhai cười nói.

Tuy không biết nhà họ Tiêu đào đâu ra nhiều cao thủ như vậy, có thể càn quét sạch cao thủ bên liên minh, nhưng bọn họ vẫn khó mà thoát khỏi cảnh diệt vong. Nhà họ Khương cậu ta tổn thất những cao thủ kia thì vẫn có thể dùng tiền để đào tạo ra lại.

Khương Hồng nghe vậy, sắc mặt lại hơi khó coi, nói: "Cậu chủ, cậu ở đây suốt đêm nên không biết đã xảy ra chuyện. Hôm nay, đoàn thanh tra c*̉a thành phố Thiên Kinh sẽ không tới".
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 596: Cuộc hẹn với Khương Thư Nhai


"Cái gì mà không đến? Sao có thể chứ?", Khương Thư Nhai khó hiểu nhìn Khương Hồng.

Khương Thư Nhai thân là ông chủ đời kế tiếp c*̉a nhà họ Khương, đương nhiên biết rất rõ về kế hoạch lần này, c*̃ng biết quan hệ giữa nhà họ Chu và đoàn thanh tra thành phố Thiên Kinh. Bọn họ đã sớm nhận phong bì và đồng ý với nhà họ Chu sáng nay sẽ đến điều tra nhà họ Tiêu, khiến nhà họ Tiêu phải chịu một khoản bồi thường kếch xù và tống họ vào tù một thời gian ngắn. Còn mỏ khai thác c*̉a nhà họ Tiêu sẽ âm thầm được sang tay cho hai nhà Chu - Khương.

Khương Hồng có chút bất lực nói: "Cậu chủ ơi, sáng nay, bên nhà họ Chu vừa nhận được tin, đoàn thanh tra thành phố Thiên Kinh đang bị điều tra, ngày mai sẽ có đoàn thanh tra Hoa Hạ xuống điều tra nhà họ Tiêu một cách công bằng nghiêm minh. Kế hoạch c*̉a phe liên minh chúng ta đã thất bại, không thể cứu vãn được nữa. Mà giờ những cao thủ c*̉a các gia tộc lớn đều tổn thất nặng nề, nhà họ Khương đang phải nghĩ biện pháp tự bảo vệ mình trước sự trả thù c*̉a nhà họ Tiêu, cậu mau đi về với tôi đi".

Khương Thư Nhai nghe vậy, cả người chấn động, không tài nào tin nổi.

Nhưng thấy vẻ mặt Khương Hồng nghiêm túc giống như không phải đang nói đùa, cộng với tính cách c*̉a anh ta, sẽ không bao giờ lừa cậu ta. Khương Thư Nhai lập tức cảm thấy khó có thể chấp nhận sự thật ấy.

"Được, giờ chúng ta mau trở về nhà họ Khương đi", Khương Thư Nhai nói xong bèn vội vàng đứng dậy chạy về nhà c*̀ng Khương Hồng, bàn bạc cách để đối phó với sự trả thù c*̉a nhà họ Tiêu.

Cùng lúc đó, bên Lâm Hàn đã dẫn theo một đám cao thủ đi tới trước cổng nhà chính nhà họ Khương.

Bảo vệ c*̉a nhà họ Khương thấy một lượng lớn người đến, lập tức đoán được là cao thủ bên nhà họ Tiêu tới, tức thì hơi hoảng loạn.

Nếu là trước đây, đừng nói để người nhà họ Tiêu tiến vào nhà họ Khương họ, chỉ mới đứng trước cổng thôi thì đã bị họ cử cao thủ ra đuổi đi rồi.

Nhưng, giờ cao thủ c*̉a nhà họ Khương đã không còn lại bao nhiêu, nên hoàn toàn không thể chống lại người nhà họ Tiêu.

Bảo vệ vội vàng liên lạc với c*̣ Khương.

Đám người c*̣ Khương nhanh chóng tự mình đi ra từ trong nhà chính c*̉a họ Khương.

"Hóa ra là cháu gái Tiêu, hoan nghênh ghé thăm, mau vào trong ngồi đi", c*̣ Khương cười tươi như hoa nói.

Ban nãy trên đường đi, c*̣ Khương và mấy người trong ban lãnh đạo đã bàn bạc sơ với nhau. Trước mắt thì nhà họ Khương không thể nào cứng đối cứng với nhà họ Tiêu được.

Nếu người nhà họ Tiêu đến, bọn họ mà chống cự lại, chắc chắn sẽ bị trả thù dữ dội hơn nữa, thậm chí có thể bị nhà họ Tiêu thẳng tay tiêu diệt luôn.

Cái viễn cảnh ấy là điều nhà họ Khương không muốn thấy, cho nên sau khi bàn bạc đã quyết định thỏa hiệp với nhà họ Tiêu, xin lỗi bọn họ rồi tiến hành bồi thường thích đáng, để khiến bọn họ nguôi ngoai phần nào ngoài mặt.

Tuy hiện tại, nhà họ Khương đã tổn thất cực kỳ nặng nề, nhưng nhà họ Tiêu c*̃ng chẳng kém. Nếu bọn họ muốn bứng cả gốc rễ nhà họ Khương thì nhất định sẽ hại người hại mình. Mà khi đó, những quý tộc hay thậm chí thế gia còn lại đương nhiên sẽ ra tay với nhà họ Tiêu.

Vì thế, người nhà họ Khương tin rằng, chỉ cần không làm nhà họ Tiêu phật ý thì bọn họ sẽ không dốc hết vốn liếng để tiêu diệt nhà bọn họ.

Chỉ cần bồi thường khiến nhà họ Tiêu hài lòng, nhà họ Khương sẽ có thể vượt qua khủng hoảng lần này, đợi sau này phát triển lại rồi kiếm cơ hội ra tay tiếp với họ.

Cứ tạm thỏa hiệp chịu thua vì một tương lai tốt đẹp hơn đi đã.

Lúc này, Tiêu Nhã nhìn gương mặt cười niềm nở c*̉a c*̣ Khương c*̃ng đoán được c*̣ ta nghĩ gì. Tuy cô ấy còn trẻ, nhưng đã lăn lộn trong thương trường nhiều năm, am hiểu những quy tắc ngầm trong đó, nên đương nhiên c*̃ng hiểu được đây mới là lựa chọn tốt nhất cho nhà họ Tiêu.

Mặc dù, nhà họ Khương đã mất rất nhiều cao thủ, nhưng bên nhà họ Tiêu c*̃ng chẳng kém. Tuy có Lâm Hàn giúp đỡ, có thể tiêu diệt nhà họ Khương thì c*̃ng sẽ mất nhiều hơn được. Có lấy được sản nghiệp c*̉a nhà họ Khương thì kế tiếp c*̃ng chẳng giữ nổi.

c*̀ng với việc hai bên cứng đối cứng với nhau, chẳng bằng cả hai c*̀ng ngồi xuống đàm phán, không đụng dao đụng súng lấy được một khoản bồi thường và sản nghiệp lớn coi như là lời xin lỗi c*̉a nhà họ Khương, để nhà họ Khương thở dốc, c*̃ng khiến nhà họ Tiêu hồi máu lại.

Bởi vậy, khi đối mặt với gương mặt cười niềm nở c*̉a c*̣ Khương, Tiêu Nhã c*̃ng cười nói: "c*̣ Khương, lâu quá không gặp, chắc ông không ngờ hôm nay chúng ta sẽ gặp nhau bằng cách này đi? Đây là Lâm Hàn, bạn tôi, giờ chúng ta đi vào bàn chuyện bồi thường nhé?"

"Cậu Lâm, ngưỡng mộ đã lâu, đương nhiên rồi, nhà họ Khương tôi đợi nãy giờ rồi đấy, mời mọi người vào nhà, chúng ta sẽ c*̀ng bàn bạc c*̣ thể công việc bồi thường nhé?", c*̣ Khương liếc Lâm Hàn một cái, trong lòng hận cậu ta muốn chết. Dù sao, nếu không phải cậu ta đột nhiên xuất hiện thì e rằng kế hoạch c*̉a họ đã thành công rồi. Nhưng mặt ngoài, c*̣ Khương lại không dám lộ ra vẻ bực tức.

"c*̣ Khương hử? Khương Thư Nhai đâu, tôi muốn gặp anh ta, tôi đã hẹn với anh ta từ trước rồi", Lâm Hàn lại đột nhiên nói.

c*̣ Khương nghe vậy chợt cảm thấy khó hiểu, tên Lâm Hàn này rốt cuộc là ai, còn quen với Khương Thư Nhai nữa ư?

Nhưng c*̣ Khương c*̃ng sẽ không thật sự cho rằng Lâm Hàn và Khương Thư Nhai có quan hệ thân thiết với nhau như lời cậu ta. Nếu là bạn bè thì Lâm Hàn đã không đứng về phía nhà họ Tiêu để đối phó với nhà họ Khương rồi.

"Giờ Khương Thư Nhai không có ở nhà, còn đang ở bên ngoài, chắc là lát nữa sẽ về. Cậu Lâm à, hay là vào nhà uống tách trà, chốc nữa tôi sẽ để cậu nhìn thấy nó nhé", c*̣ Khương nói.

Lâm Hàn gật đầu, nói: "Khỏi, tôi đứng đây chờ được rồi".

Lâm Hàn nói xong bèn nhìn Tiêu Nhã nói: "Cô dẫn người vào trước đi, tôi đứng đây chờ một lát. Tôi đã hẹn với Khương Thư Nhai kia hôm nay sẽ gặp nhau ở đây rồi".

Tiêu Nhã nghe thế, có chút không hiểu quan hệ giữa anh và Khương Thư Nhai. Nhưng bởi vì cô ấy rất tin tưởng vào Lâm Hàn nên không nghĩ nhiều, gật đầu đồng ý.

Tuy là bảo vệ gác cổng nhà họ Khương, nhưng bọn họ c*̃ng nghe nói về chuyện liên minh đối phó nhà họ Tiêu, ban đầu đang suôn sẻ, nhưng chỉ trong một đêm tình hình lại xoay chuyển, chính là vì bên nhà họ Tiêu có một người tên Lâm Hàn dẫn theo một đám cao thủ ra tay giúp đỡ. Không thì e rằng giờ bọn họ đã tới cửa cầu xin khoan dung chứ chẳng phải là tới đòi bồi thường.

Hai gã bảo vệ c*̃ng hiểu, lần này nhà họ Khương bồi thường chủ yếu là phải khiến Lâm Hàn kia hài lòng, dù sao nhà họ Tiêu c*̃ng không còn lại bao nhiêu cao thủ, còn tổn thất lớn như vậy, c*̃ng khó mà đe dọa được nhà họ Khương.

Ngay lúc này, một chiếc xe đang chạy vào nhà chính nhà họ Khương, tính lái vào cổng, nhưng vì ba người Lâm hàn đứng chắn ngay cổng nên nó đành phải ngừng lại.

Bên trong xe, chính là Khương Thư Nhai và Khương Hồng đang lật đật chạy về nhà họ Khương.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 597: Làm thử chút thôi là được


"Cậu chủ, phía trước có ba người đang chặn ở trước cổng nhà chính họ Khương ta, chẳng lẽ là người bên nhà họ Tiêu đến sao?"

Khương Hồng thắng xe lại nói, sắc mặt có vẻ không tốt lắm.

Khương Thư Nhai nghe vậy biểu cảm cũng lập tức khó coi, không ngờ người của nhà họ Tiêu lại tới nhanh như vậy, vốn chẳng thèm cho nhà họ Khương bọn họ bất kỳ thời gian nào để bàn bạc và chuẩn bị.

Nhưng, khi Khương Thư Nhai nhìn qua nhận thấy có Lâm Hàn đứng trong số đó thì bèn bật cười.

"Mấy người này không phải người của nhà họ Tiêu đâu, là người đến quỳ xuống nói xin lỗi với tôi, tên đó vậy mà dám đứng trước cổng nhà chính họ Khương à? Đúng là chán sống mà!", Khương Thư Nhai vừa nói vừa xuống xe.

Khương Hồng thấy vậy bèn vội vã xuống theo.

Khương Thư Nhai vừa bước xuống thì mặt cau mày có tiến đến trước mặt Lâm Hàn, chỉ thẳng vào mặt anh mắng: "Mày muốn chết à? Dám đứng cản trước cổng nhà họ Khương tao?"

Hai tên gác cổng đang không hiểu Khương Thư Nhai muốn làm gì, vừa nghe Khương Thư Nhai mở miệng mắng to thì đồng loạt sợ ngây người.

Lâm Hàn này là người trợ giúp nhà họ Tiêu đảo ngược tình thế, là người đánh bại tan nát liên minh của bọn họ, hiện tại, thực tế thì toàn bộ nhà họ Khương đang phải nhìn sắc mặt Lâm Hàn chứ nào có phải e ngại nhà họ Tiêu, giờ cậu chủ lại chỉ mặt mà mắng người ta?

"Cậu, cậu chủ..."

"Cậu chủ ơi, người này là Lâm Hàn đấy".

Hai gã gác cổng vội vàng chạy ra, kéo tay Khương Thư Nhai lại, ngay sau đó còn tỏ ra sợ sệt mà nhìn Lâm Hàn, chỉ lo Lâm Hàn nổi giận không muốn ngồi xuống thương lượng với nhà họ Khương bọn họ nữa mà trực tiếp rút đao chém bọn họ luôn.

"Làm gì thế? Các người kéo tôi làm gì? Tôi biết hắn là Lâm Hàn mà, chính tôi là người bảo hắn chạy đến nhà họ Khương chúng ta quỳ xuống xin lỗi tôi đấy", Khương Thư Nhai khó hiểu nói.

Khương Hồng theo sau đến, mặc dù không biết mặt Lâm Hàn, nhưng lại biết nhà họ Tiêu có thể đảo ngược tình thế cũng nhờ có sự trợ giúp của Lâm Hàn mà ra. Mặc dù không biết rốt cuộc Lâm Hàn là thần thánh phương nào, nhưng chắc chắn là nhận vật mà trước mắt nhà họ Khương không thể đắc tội nổi.

Mà khi Khương Thư Nhai đã biết chàng trai trước mặt này là Lâm Hàn, nhưng vừa rồi còn điểm mặt mắng người ta, nhất thời Khương Hồng cũng sợ hết cả hồn.

"Cậu chủ à, nhanh, nhanh nói xin lỗi với cậu Lâm đi!", Khương Hồng đi tới cạnh Khương Thư Nhai thì sốt ruột nói, chỉ lo Lâm Hàn nổi giận, tại họa lại ập xuống đầu nhà họ Khương.

"Tôi xin lỗi hắn á? Cậu Lâm hả? Đừng có làm tôi buồn cười chứ, một kẻ lăn đến nhà họ Khương để quỳ xuống l**m giày xin lỗi tôi mà xứng để gọi là cậu Lâm à? Cái thứ tôm tép mà tưởng mình là ông này bà kia sao?", Khương Thư Nhai mặt đầy cười nhạo nhìn Lâm Hàn, không hề nhận thấy bầu không khí bây giờ có gì đó sai sai.

Hai tên gác cổng và Khương Hồng đồng loạt bị dọa khiếp vía, cực kỳ sợ hãi nhìn khuôn mặt lạnh tanh của Lâm Hàn, bây giờ ba người bọn họ đã không thể chặn kịp miệng của Khương Thư Nhai nữa rồi, toàn bộ nhà họ Khương chết chắc rồi.

Khóe miệng Lâm Hàn nhếch lên, không thèm nổi giận, ngược lại cảm thấy khá là thú vị.

Ngô Xuyên đừng cạnh không nhìn nổi nữa, Lâm Hàn là ai chứ? Là người Ngô Xuyên tôn kính nhất, là đại ca của anh ta, há để cho kẻ khác nhục mạ chê cười sao?

Đừng nói tới hiện tại đám cao thủ nhà họ Khương đã tổn thất hơn nửa, không địch nổi phe Lâm Hàn, mà dù không xảy ra những sự kiện này, vẫn yên ổn là một nhà họ Khương làm người người e sợ thì Ngô Xuyên cũng tuyệt đối không cho phép Khương Thư Nhai buông lời nhục mạ Lâm Hàn như thế.

Sắc mặt Ngô Xuyên rét lạnh bước lên quất thẳng vào mặt Khương Thư Nhai một cái bạt tai rõ to.

"Chát!", một tiếng đánh cực kỳ vang dội, Ngô Xuyên cũng không nương tay mà dùng hết sức của mình.

Khương Thư Nhai bị đánh cả người té xuống đất, cảm giác như bị tát đến văng cả bộ não ra ngoài.

Phải một lúc lâu, Khương Thư Nhai mới hoàn hồn lại, tức thì nổi trận lôi đình.

Hiện tại, kế hoạch của liên minh các thế gia và hai nhà Chu - Khương đã thất bại, vốn đã tức điên người rồi, bây giờ còn bị người của Lâm Hàn ức h**p, chuyện này đối với Khương Thư Nhai mà nói là nỗi nhục nhã cực kỳ to lớn.

Với hiểu biết của cậu ta, loại người như Lâm Hàn vốn chẳng xứng để cho cậu ta bận tâm nữa là, cho dù lần này nhà họ Khương đã thất bại, nhưng yếu trâu vẫn hơn khỏe bò, Khương Thư Nhai cũng tuyệt đối không phải loại mà tên nhãi nhép Lâm Hàn này có thể động vào.

"Lâm Hàn, hôm nay tao phải giết mày!", Khương Thư Nhai bụm nửa bên mặt đã sưng tấy, gào hét thất thanh.

"Vậy à? Vậy bọn tôi chờ anh đó", Lâm Hàn cười nói.

Chán các website khác lấy cắp quá nhiều quá. Bên mình sẽ ra chậm lại các chương.

Ngô Xuyên và Tiểu Đông im lặng đứng cạnh với vẻ mặt lạnh tanh, nhưng chỉ cần Khương Thư Nhai hoặc bất kỳ người nào khác của nhà họ Khương cản gan động đến Lâm Hàn, bọn họ sẽ không chút do dự ra tay dạy dỗ kẻ đó.

Cùng lúc đó, đám người cụ Khương đi từ trong nhà chính của họ Khương chạy ra, nhìn thấy cảnh tượng hiện tại thì cũng ngây ngẩn cả người.

Cụ Khương không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng bất kể có là gì thì hiện tại chắc chắn không phải là chuyện tốt lành gì với nhà họ Khương bọn họ.

Nếu là người trước, cho dù Lâm Hàn có chút lai lịch này dẫn một đám cao thủ đến thì nhà họ Khương, bọn họ cùng lắm sẽ không đi gây chuyện với người ta, chứ cũng không đến nổi e sợ, nhưng lúc này mà còn đi kiếm chuyện với Lâm Hàn thì khác nào tự tìm đường chết cơ chứ.

"Khương Thư Nhai, cậu dừng tay cho tôi!", cụ Khương hô lớn.

Khương Thư Nhai sửng sốt, lúc cụ Khương gọi cả tên họ của cậu ta là khi cụ ta đang rất tức giận, từ bé đến lớn trong nhà họ Khương không một ai cả gan chọc giận cụ Khương, bao gồm cả Khương Thư Nhai được cưng chiều nhất nhà!

Nhưng, Khương Thư Nhai cũng đang rất khó hiểu, rõ ràng cậu ta có làm gì sai đâu mà ông nội lại nổi điên với cậu ta cơ chứ?

"Ông nội, người này dám để thuộc hạ đánh cháu, quá đáng không chịu được! Cháu là người của nhà họ Khương, dù cho bây giờ gia tộc có đang yếu thế cũng tuyệt đối không đến lượt loại người này đến lên mặt với nhà họ Khương ta", Khương Thư Nhai chỉ Lâm Hàn nói.

Lúc này, cụ Khương cũng đã bước nhanh đến trước mặt Khương Thư Nhai, chẳng nói chẳng rằng quất thêm cho Khương Thư Nhai một cái tát đau điếng.

"Chát!", tiếng bạt tay giòn giã vang lên.

Bên mặt còn lại của Khương Thư Nhai nhất thời cũng sưng tấy, kèm theo bên còn lại vừa rồi bị Ngô Xuyên đánh thì vừa hay cân đối.

Mà bây giờ, cụ Khương đường đường là gia chủ của quý tộc nhà họ Khương lại giống như cực kỳ xem trọng Lâm Hàn này.

"Cậu Lâm, thật xin lỗi, thằng cháu nhà tôi không hiểu chuyện, dạy dỗ chưa được tốt nên mới dám xúc phạm cậu, cậu muốn trừng trị nó ra sao tôi cũng sẽ theo ý cậu", cụ Khương hơi cúi đầu nói với Lâm Hàn.

Khương Thư Nhai thấy vậy, nhất thời càng hoang mang hơn, khi cư xử với ông chủ nhà quý tộc đứng đầu là họ Chu thì cụ Khương cũng chỉ hơi tôn kính mà thôi, từ trước tới nay còn chưa cúi đầu, khom lưng khụy gối trước ai bao giờ.

Lúc này, Lâm Hàn lại cười nói: "Tôi nghe nói cháu trai của ông rất thích bắt người khác quỳ l**m giày nói xin lỗi, không biết bây giờ có thử cho tôi xem chút được không?"
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 598: 90 tỷ tiền lãi


"Cái gì? Bảo tao quỳ xuống xin lỗi mày á? Mày có bị điên không?"

Khương Thư Nhai cảm giác hết sức nực cười nhìn Lâm Hàn.

Sắc mặt cụ Khương bên cạnh cũng có chút khó coi mà vẫn im lặng không nói gì. Khương Thư Nhai là cháu trai của cụ ta, hơn nữa còn là thằng cháu mà cụ ta cưng chiều nhất, nhưng xem tình hình trước mắt, lại không thể nào đắc tội với Lâm Hàn được, dường như chỉ đành bảo Khương Thư Nhai làm thế thôi...

Khương Hồng thấy vậy vội vàng đi tới cạnh Khương Thư Nhai, nhỏ giọng kể cho cậu ta nghe chuyện nhà họ Tiêu đảo ngược được tình thế chính là nhờ vào Lâm Hàn này đây, trước mắt thì Lâm Hàn mới là đối tượng có sức uy h**p lớn nhất với nhà họ Khương.

Khương Thư Nhai nghe xong thì không tài nào tin nổi, thế nào cũng không ngờ được, tên Lâm Hàn mà cậu ta vốn chẳng coi ra gì lại chính là người đột nhiên xuất hiện giúp nhà họ Tiêu đảo ngược tình thế.

Mặc dù không tin, nhưng Khương Thư Nhai nhìn thấy biểu cảm và thái độ của cụ Khương đối với Lâm Hàn, thì rốt cuộc cũng vỡ lẽ.

"Nếu cụ Khương không muốn để cháu trai mình nói xin lỗi thì thôi vậy, cũng không cần phải đàm phán thêm làm gì, Ngô Xuyên, bảo tất cả mọi người rút khỏi nhà chính của họ Khương đi, chúng ta đi thôi", Lâm Hàn cười rồi nói.

Cụ Khương thấy vậy nhất thời luống cuống, ý của Lâm Hàn đã quá rõ ràng, nếu Khương Thư Nhai không quỳ xuống l**m giày và xin lỗi, Lâm Hàn liền không thèm đàm phán gì với nhà họ Khương cả, mà thẳng tay làm tới luôn.

Mặc dù cụ Khương vẫn tin chắc rằng, với gốc rễ thâm sâu của nhà họ Khương, đám cao thủ của Lâm Hàn có mạnh mẽ đến đâu cũng không thể khiến nhà họ Khương của cụ ta diệt vong được, cơ mà bị làm thịt hết một nửa thì vẫn khá dễ dàng.

Mà đến lúc đó, đương nhiên nhà họ Khương sẽ bị các nhà quý tộc khác dòm ngó tới, thậm chí là đồng minh trước kia là nhà họ Chu cũng có thể ra tay với nhà họ Khương. Theo hướng này thì ắt hẳn ngày tận thế của nhà họ Khương cũng không còn xa.

"Đừng, đừng! Khương Thư Nhai sẽ xin lỗi mà!", cụ Khương vội vàng nói, cụ ta bước đến cạnh Khương Thư Nhai, đạp cho cậu ta một cước.

"Ông nội, cháu a..."

Khương Thư Nhai nhìn cụ Khương với vẻ mặt đầy miễn cưỡng, quỳ xuống l**m giày và nói xin lỗi Lâm Hàn rồi thì sau này cậu ta còn mặt mũi gì chứ? Đồn ra ngoài xấu hổ chết mất.

Khương Thư Nhai luôn được cụ Khương yêu thương cưng chiều, lúc này lại mặt đầy lạnh lùng, nói: "Tôi bảo cậu quỳ xuống l**m giày rồi xin lỗi cậu Lâm, cậu có nghe thấy không hả? Cậu muốn tự thân vận động hay để tôi gọi người đè cậu xuống?"

Khương Thư Nhai có chút run rẩy, sợ sệt nhìn cụ Khương, do dự hồi lâu thì sau cùng cũng thỏa hiệp, bất lực thở dài lết đến trước mặt Lâm Hàn.

Đưa mắt nhìn Lâm Hàn nhưng trong lòng Khương Thư Nhai tràn đầy căm hận, thậm chí khao khát được b*p ch*t Lâm Hàn ngay và luôn.

Nhưng, Khương Thư Nhai không dám, quá rõ ràng với những cao thủ bên phe Lâm Hàn, Khương Thư Nhai cậu ta vốn không trêu vào nổi.

Mang một bụng lửa hận nhìn Lâm Hàn, cơ mà lúc này Khương Thư Nhai lại không thể không rề rà quỳ xuống.

"Cậu Lâm, xin lỗi, tôi xin lỗi vì hành vi vô lễ với cậu trước đây", Khương Thư Nhai miễn cưỡng nói.

Vừa nói, Khương Thư Nhai vừa bò đến gần Lâm Hàn, trong lòng tràn đầy nhục nhã.

Lâm Hàn thấy vậy bèn cười nói: "Khương Thư Nhai, cảm thấy sao? Đây chính là do anh tự chọn mà".

Khương Thư Nhai không lên tiếng, lúc này đang dần bò đến chân Lâm Hàn, nín nhịn chuẩn bị l**m giày Lâm Hàn.

Lâm Hàn thấy thế giơ chân đạp Khương Thư Nhai một cước, làm cậu ta bật ngửa về sau.

"Anh quá bẩn, anh sẽ l**m bẩn giày của tôi mất".

Lâm Hàn lạnh lùng buông lại một câu, liền đi thẳng vào trong nhà chính của họ Khương, Ngô Xuyên và Tiểu Đông vội bước theo sau.

Cụ Khương thấy vậy nhất thời thở phào nhẹ nhõm, Lâm Hàn đi thẳng vào nhà chính của họ Khương có nghĩa là anh đã bằng lòng ngồi xuống đàm phán với nhà họ Khương rồi, sẽ không để người của anh dùng đến vũ lực nữa.

Lúc này, Khương Thư Nhai còn quỳ trên mặt đất, trong lòng cậu ta tràn đầy căm hận nhìn theo bóng lưng Lâm Hàn rời đi, có điều vẫn không dám hó hé gì, hiện tại mà còn làm Lâm Hàn bất mãn nữa, thì khác gì tự chuốc khổ vào thân, bây giờ Lâm Hàn không phải là người mà Khương Thư Nhai có thể động vào.

Cụ Khương giận dữ trừng Khương Thư Nhai, nếu không phải tại cậu ta, làm sao xảy ra lắm chuyện thế này chứ.

"Cút xa một chút cho tôi!", Khương Long Đằng mắng to, sau đó vội vã chạy vào trong nhà chính.

Bên trong phòng khách nhà chính của họ Khương.

Lúc này, Tiêu Nhã và vài người trong ban lãnh đạo đang ngồi đợi Lâm Hàn và cụ Khương đi vào.

Lâm Hàn liếc nhìn ghế chủ tọa vẫn còn đang trống, Tiêu Nhã thì đang ngồi trên một cái ghế cạnh đó, hiển nhiên là nhường lại vị trí chủ tọa cho Lâm Hàn.

Lâm Hàn cũng không từ chối, đi thẳng đến ngồi xuống.

Cụ Khương theo sau vào có thấy cũng không dám nói gì, cụ ta bèn ngồi xuống một cái ghế bên cạnh Lâm Hàn.

Ngô Xuyên và Tiểu Đông thì lẳng lặng đứng sau lưng anh đợi lệnh.

Lâm Hàn vừa ngồi xuống liền quan sát, thấy Khương Thư Nhai chưa vào thì có chút nghi hoặc nhìn về phía cụ Khương hỏi: "Khương Thư Nhai đâu? Sao không vào ngồi?"

"À, cậu Lâm", Cụ Khương cười lấy lòng giải thích: "Thằng cháu kia của tôi làm cậu không vui, tôi đã bảo nó cút xa một chút, không nên xuất hiện làm ảnh hưởng đến tâm trạng của cậu nữa".

"Vậy không được đâu", Lâm Hàn lắc đầu nói: "Khương Thư Nhai còn thiếu tôi một khoản tiền đấy, bảo anh ta vào đây chút đi, tiện thể trả tiền cho tôi luôn".

"Hở? Thiếu tiền cậu sao?", cụ Khương sửng sốt, cụ ta luôn nắm rõ những chuyện Khương Thư Nhai làm, làm gì có chuyện thiếu tiền mà phải đi mượn Lâm Hàn chứ.

Nhưng lúc này, cụ Khương cũng không dám chất vấn, vội bảo người làm dẫn Khương Thư Nhai tới.

Tại thời điểm này, tất cả mọi người đã đến, Lâm Hàn mới lập tức tuyên bố bắt đầu cuộc đàm phán.

"Chuyện của nhà họ Tiêu và nhà họ Khương các người nói sau đi, trước hết bàn về chuyện Khương Thư Nhai thiếu tiền của tôi đã", lúc này Lâm Hàn mở lời.

Cụ Khương ngồi một bên cũng khẽ gật đầu, chỉ có 100 tỷ thôi, nhà họ Khương của cụ ta cũng không để tâm lắm đến khoản tiền này, nếu Lâm Hàn muốn thì cứ đưa lại là được.

Trước mắt, nhà họ Khương tổn thất ít tiền cũng không sao, quan trọng là vẫn giữ được nền móng của gia tộc, cố gắng hết sức giữ lại những sản nghiệp dưới trướng. Những sản nghiệp đó còn quan trọng hơn tiền nhiều, dẫu sao chỉ cần còn đó thì vẫn có thể không ngừng mang tiền về.

Khương Thư Nhai và cụ Khương nhìn Lâm Hàn, trong đầu nghĩ chắc lần này Lâm Hàn đã hài lòng rồi.

Nhưng mà, lúc này Lâm Hàn lại lắc đầu, nói: "Anh tưởng tiền của tôi là gió thổi bay tới hả? Đã bao lâu rồi chứ? Tôi cầm khoản tiền này đi đầu tư thì nó đã đẻ ra biết bao nhiêu lợi nhuận rồi? Anh cũng phải trả cho tôi khoản đó chứ! Hết thảy là 100 tỷ, thiếu một đồng cũng không được!"
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 599: Lấy 30% sản nghiệp của nhà họ Khương


"Cái gì? 100 tỷ?"

Cụ Khương, Khương Thư Nhai và đám ban lãnh đạo nhà họ Khương nghe vậy đều đồng loạt biến sắc.

Khương Thư Nhai còn suýt chửi đổng lên, vơ vét tài sản đã đành, thế mà còn muốn nhiều như thế á? Tưởng tiền của nhà họ Khương từ trên trời rớt xuống à?

Nhưng sau cùng Khương Thư Nhai vẫn cố nhịn xuống, mặt cau mày có nhìn Lâm Hàn.

Lúc này, sắc mặt cụ Khương cũng không khá mấy, con số 100 tỷ đối với một nhà quý tộc không hẳn quá lớn nhưng cũng không hề nhỏ. Nhất là trong giai đoạn này, vốn đã đầu tư cũng kha khá vào kế hoạch đối phó nhà họ Tiêu rồi, sau này chắc chắn còn phải bồi thường một khoản lớn cho nhà họ Tiêu nữa, bây giờ còn chưa làm được gì đâu, Lâm Hàn này lại tìm đại một cái cớ để đòi 100 tỷ nữa chứ?

Hiện tại, dáng vẻ của Lâm Hàn chẳng giống đùa giỡn chút nào, anh nhất định phải đòi lại 100 tỷ này, nếu không làm sao kết thúc cuộc cá cược với Dương Tiêu được.

"Sao hả, 100 tỷ nhiều lắm à? Nhà họ Khương các người là quý tộc đấy, 100 tỷ và sự tồn vong của nhà họ Khương cái nào quan trọng hơn?", Lâm Hàn cười nói.

Cụ Khương và Khương Thư Nhai lại thêm méo mặt, ý trong lời uy h**p này của Lâm Hàn khỏi nói cũng quá rõ.

"Được, tôi sẽ trả 100 tỷ này", cụ Khương cắn răng đáp.

"Ông nội...", Khương Thư Nhai quýnh lên, không nhịn được muốn nói gì đó.

Cụ Khương lại lườm cậu ta một cái sắc lẹm, tỏ ý câm mồm vào ngay, nếu còn chọc điên Lâm Hàn thì không chỉ có 100 tỷ mà muốn giải quyết vấn đề đâu.

Lâm Hàn nghe vậy mới hài lòng, lấy được của nhà họ Khương 100 tỷ trong lòng mới yên tâm, cuộc cá cược với Dương Tiêu anh đã giành được phần thắng.

"Được, đã thế thì chuyện này xem như xong, bây giờ bắt đầu nói đến bồi thường cho hành động này của nhà họ Khương các người, lần này các người đã gây ra tổn thất rất lớn cho nhà họ Tiêu, nên cần phải bồi thường cho đúng mực, lại còn bắt tôi phải điều động nhiều cao thủ như vậy, đã có không ít anh em bị thương hoặc bỏ mạng, nên cũng cần bồi thường một khoản tương ứng cho bọn họ nữa có đúng không?", Lâm Hàn cười nói.

Vẻ mặt cụ Khương chợt c**ng c*ng, thầm nghĩ đợt hành động này nhà họ Khương bọn họ cũng tổn thất có ít đâu, các cao thủ của gia tộc gần như đã hy sinh toàn bộ, tại sao không ai bồi thường cho bọn họ chứ?

Có điều, bây giờ nhà họ Khương là kẻ thua cuộc, bị vơ vét tài sản và yêu cầu bồi thường là chuyện khó tránh khỏi.

Ngay sau đó, Lâm Hàn và Tiêu Nhã đàm phán với nhà họ Khương chuyện bồi thường.

Ý đồ của nhà họ Khương là muốn dùng tiền để giải quyết, nhưng vốn dĩ nhà họ Tiêu cũng không thiếu tiền, huống chi những cao thủ của nhà họ Tiêu đã ngã xuống cũng không thể lấy tiền để mua về được. Từ khi vừa bắt đầu, Tiêu Nhã đã luôn nhìn chằm chằm vào sản nghiệp của nhà họ Khương.

Còn về Lâm Hàn, sau khi anh lấy lại được 100 tỷ thì đã chiến thắng cuộc cá cược với Dương Tiêu rồi, vì thế cũng chẳng cần thêm tiền làm gì, dù sao cơ ngơi nhà họ Lâm lớn như vậy, còn lắm tiền hơn nhà họ Khương rất nhiều, vì lẽ đó anh cũng chẳng thèm tiền của nhà họ Khương.

Do đó, Lâm Hàn cũng giống Tiêu Nhã, luôn dán mắt vào mớ sản nghiệp trong tay nhà họ Khương.

Lâm Hàn, Tiêu Nhã và người của nhà họ Khương bàn một mạch tới trưa, sau cùng ba bên mới miễn cường hài lòng.

Chán các website khác lấy cắp quá nhiều quá. Bên mình sẽ ra chậm lại các chương.

Ngoài 100 tỷ kia ra, nhà họ Khương sẽ bồi thường cho Lâm Hàn một công ty điện ảnh nổi tiếng ở Hoa Hạ, nó tọa lạc tại thành phố Thiên Kinh, tên là công ty điện ảnh truyền thông Quang Ảnh. Giá trị vốn hóa thị trường gần đến 100 tỷ, mặc dù chưa đến 100 tỷ nhưng tổng giá trị thực tế lớn hơn con số này rất nhiều.

Dù sao để sáng lập một công ty điện ảnh, cũng cần phải đổ vào không biết bao nhiêu tiền và nhờ vả các mối quan hệ, theo như Lâm Hàn ước chừng, công ty điện ảnh truyền thông Quang Ảnh này trên thực tế trị giá hơn 200 tỷ, vả lại không phải chỉ cần có tiền là gây dựng được công ty này.

Còn về khoản bồi thường của nhà họ Khương cho nhà họ Tiêu, bao gồm 50 tỷ và rất nhiều các xí nghiệp lớn nhỏ khác, theo giải thích của Tiêu Nhã cho Lâm Hàn, những sản nghiệp này gộp lại cũng chiếm tầm 30% sản nghiệp trong tay của nhà họ Khương.

Ban đầu, Tiêu Nhã cũng muốn giúp Lâm Hàn tranh thủ nhiều hơn, hoặc định mang một ít các sản nghiệp đoạt được đưa cho Lâm Hàn, nhưng đều bị Lâm Hàn từ chối.

Bởi vì những sản nghiệp này quy mô không giống nhau nên quản lý cực kỳ phiền phức, Lâm Hàn chỉ cần đoạt một cái công ty điện ảnh truyền thông Quang Ảnh lớn nhất thì đã cảm thấy hoàn toàn đủ rồi, không cần thiết phải lấy nhiều cái sản nghiệp nhỏ làm gì, mất thời gian lắm.

Cuối cùng, tổng cộng nhà họ Khương phải bồi thường hết 250 tỷ, bao gồm 1 công ty điện ảnh truyền thông Quang Ảnh với giá trị vốn hóa thị trường gần 100 tỷ và rất nhiều các sản nghiệp quy mô tầm trung và nhỏ. Tất cả gộp lại cũng tổn thất gần 30% sản nghiệp của nhà họ Khương.

Sau khi nhận được tiền, hợp đồng chuyển nhượng cũng nhanh chóng được chuẩn bị xong, Lâm Hàn và Tiêu Nhã dẫn một đám cao thủ thoả mãn rời khỏi nhà chính của họ Khương.

Cụ Khương và Khương Thư Nhai bất lực đứng nhìn đám người Lâm Hàn và Tiêu Nhã rời đi, 30% sản nghiệp của nhà họ Khương chỉ có thế mà bị Lâm Hàn và người của nhà họ Tiêu đoạt mất!

Nhưng dù không cam tâm, cụ Khương và Khương Thư Nhai cũng hết cách với đám người Lâm Hàn, dẫu sao hiện tại thế cuộc cũng đã định, nhà họ Khương bọn họ nếu không chịu bồi thường, làm hài lòng Lâm Hàn và Tiêu Nhã, thì họ khó tránh một cuộc giao tranh đẫm máu.

Sau đó, dù cho nhà họ Khương vẫn trụ được thì nhất định cũng sẽ thiệt hại nặng nề, còn chưa kể các nhà quý tộc khác và đông đảo các thế gia dòm ngó, đến lúc đó thì cũng không thể tiếp tục sống sót.

Sau khi Tiêu Nhã và Lâm Hàn ra khỏi nhà họ Khương, cô ấy bèn nhìn anh với vẻ biết ơn: "Lâm Hàn, thật sự tôi không biết cảm ơn anh thế nào nữa, vốn nhà họ Tiêu đã đứng ở bờ diệt vong, bây giờ không những thoát khỏi mà còn đoạt được rất nhiều sản nghiệp từ tay nhà họ Khương".

"Không cần cảm ơn, thật ra ban đầu tôi tiếp cận cô cũng vì muốn mượn tay nhà họ Tiêu để đối phó với nhà họ Khương, bởi vì tôi có cá cược với một người, phải lấy được của nhà họ Khương 100 tỷ", Lâm Hàn thẳng thắn nói, đến lúc này cũng không cần phải giấu giếm gì nữa, nên nói rõ tất cả thì tốt hơn.

Sau cơn kinh ngạc, đáy mắt Tiêu Nhã dần hiện lên tia mất mát, nhưng lập tức bị cô ấy che giấu mất.

"Đương nhiên rồi, sau này có gì cần nhờ Tiêu Nhã tôi, nhờ nhà họ Tiêu, anh cứ việc nói, tôi nhất định sẽ ra mặt hỗ trợ. Sau chuyện này, nhờ có anh mà khi về có lẽ tôi cũng được trở thành gia chủ nhà họ Tiêu rồi, đã có quyền phát biểu trong gia tộc", Tiêu Nhã cười nói.

Đoàn người Lâm Hàn liền lập tức trở lại trang viên nhà họ Tiêu nghỉ ngơi, còn Tiêu Nhã phải tiếp tục bận rộn chuyện ở bên hầm mỏ, sắp xếp ngày mai đón tiếp đoàn thanh tra Hoa Hạ.

Trên xe, nhìn số dư 200 tỷ trong thẻ của mình, tâm trạng anh lập tức phấn chấn hơn, móc điện thoại gọi thẳng cho Dương Tiêu.
 
Back
Top Dưới