Cập nhật mới

Ngôn Tình Rể Nghèo Thành Tỷ Phú

Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 741: Phục kích ngược lại


La Văn nhìn cảnh ấy cũng hơi lo lắng.

Anh ta đang định đi theo đám Lâm Hàn chiến đấu, liều mạng xông pha một trận. Dẫu sao, với tình hình trước mắt thì đã không còn cơ hội để lùi lại rồi. Cách tốt nhất chính là cùng nhau chung tay, may ra mới có thể chiến thắng đối phương.

Nhưng cho dù có thể chiến thắng thì có lẽ bên mình cũng sẽ không còn lại bao nhiêu cao thủ, chắc chắc là không đủ để tới cứu Trương Thiên Sơn nữa.

Nhưng lúc này, La Văn lại cảm thấy có gì đó là lạ.

Ban nãy, những cao thủ mai phục ở hai bên còn đang chuẩn bị xông về phía này giải quyết đám người Lâm Hàn, thì giờ đều dừng lại, quay đầu nhìn về phía sau.

La Văn chợt cảm thấy lạ, nhìn ra sau bọn họ, khó hiểu nghĩ có chuyện gì vậy?

"Chuyện gì thế? Đằng sau họ có gì ư?", La Văn nghi ngờ hỏi.

Lâm Hàn khẽ lắc đầu, anh cũng không biết xảy ra chuyện gì.

Đột nhiên, khoảng 100 cao thủ phục kích hai bên đám Lâm Hàn đều rút về phía sau. Dường như ở đằng sau, có đối thủ nào đó càng mạnh hơn, càng đáng sợ hơn 40 cao thủ của phe Lâm Hàn.

Lâm Hàn lập tức đoán được là chuyện gì.

Với tình hình bên Tiêu Nhã thì không thể nào cử tới nhiều cao thủ như vậy được, huống chi, bên cô ấy cũng chẳng thể đến nhanh như thế.

Mặt khác, lực lượng có thể đứng cùng mặt trận với đám Lâm Hàn, nhưng lại có sức mạnh vượt trội và khó giải quyết hơn 40 người của anh thì chỉ có những cao thủ được nhà họ Lâm cử đến giúp đỡ.

Lâm Hàn cũng có chút bất ngờ, khi mình bị liên minh quân Tạ Kiến An phục kích thì những cao thủ nhà họ Lâm đã đến thành phố Phụng Thiên từ trước, điều tra tình hình rồi tổ chức mai phục ngược lại.

Phải biết rằng trước đó, Lâm Hàn chỉ bảo bọn họ tới thành phố Phụng Thiên thuộc tỉnh Bắc Đông đợi lệnh, chứ không dặn dò thêm gì nữa.

Nói cách khác, đây đều là những cao thủ kia tự mình hành động.

Tuy Lâm Hàn cũng khá bất ngờ, không tin nổi cao thủ nhà họ Lâm lại chấp hành mệnh lệnh linh động như thế. Nhưng nghĩ kỹ lại thì hình như chỉ có cao thủ nhà mình mới được vậy, còn các thế lực còn lại e rằng sẽ chẳng thể nào làm được.

Lâm Hàn nghĩ vậy bèn cầm bộ đàm lên, ra lệnh: "Chia làm hai hướng xông lên, những cao thủ phục kích chúng ta bên liên minh Tạ Kiến An đã bị thế lực khác mai phục ngược lại, mau áp sát từ hai phía, giải quyết đối phương một cách nhanh gọn lẹ!"

Lúc này, những cao thủ trong đoàn xe của Lâm Hàn đang không hiểu chuyện này là sao.

Bọn họ chỉ vừa cảm nhận được là mình bị phục kích, đang chuẩn bị chống trả thì thấy những cao thủ mai phục họ đồng loạt ngừng lại, sau đó ùa về phía sau.

Giờ nghe thấy mệnh lệnh của Lâm Hàn thì đều bất ngờ, đối phương bị phục kích ngược lại ư?

"Xảy ra chuyện gì thế? Vậy mà cũng bị mai phục ngược lại à?"

"Ha ha, không ngờ còn có chuyện như thế này".

"Bày đặt phục kích chúng ta? Giờ thấy nghiệp quật chưa?"

"Hừ, này thì phục kích chúng ta, để tao cho mấy thằng nhãi chúng mày nếm mùi đau khổ!"

Những cao thủ dưới trướng Lâm Hàn nhanh chóng xuống xe, tách ra làm hai hướng xông lên.

Giờ đây, đằng trước đám cao thủ liên minh của Tạ Kiến An quả thật là những cao thủ nhà họ Lâm đã phát hiện ra kế hoạch của chúng từ trước.

Sau khi xác định bọn chúng đúng là đám người phục kích Lâm Hàn, những cao thủ nhà họ Lâm bèn trực tiếp ra tay.

Vốn dĩ chiếm ưu thế về số lượng, cộng thêm cao thủ nhà họ Lâm núp trong tối, còn bên liên minh của Tạ Kiến An ở ngoài sáng.

Nên khi đám liên minh của Tạ Kiến An xông lên phục kích đoàn người Lâm Hàn, thực tế chúng cũng đã bước lên cây cầu tre, không còn đường lui nữa.

Lúc này, đám liên minh phe Tạ Kiến An đang vật lộn với những cao thủ nhà họ Lâm.

Có điều, tuy chúng đều là cao thủ, nhưng thực lực lại không đồng đều, có mạnh có yếu. Hơn nữa, chúng chưa từng được huấn luyện bài bản, đa số đến từ nhiều thế lực khác nhau nên không có sự phối hợp đồng bộ, mà chỉ mạnh ai nấy đánh.

Nhưng những cao thủ nhà họ Lâm lại khác, họ đều được huấn luyện từ nhỏ, ai cũng có bản lĩnh cực kỳ lợi hại, còn phối hợp rất nhịp nhàng.

Có thể thực lực của một cao thủ bên nhà họ Lâm không bằng cao thủ phe đối phương, nhưng sẽ có những người khác giúp đỡ.

Mà đa số cao thủ trong quân liên minh phe Tạ Kiến An đều yếu hơn bên nhà họ Lâm, bên nhà họ Lâm lại còn phối hợp nhịp nhàng, vừa xông vào chiến đấu đã lộ rõ thực lực nghiền áp đối phương.

Chỉ mới đánh nhau không bao lâu, mà những cao thủ của nhà họ Lâm chỉ bị xây xát nhẹ, còn bên quân liên minh phe Tạ Kiến An đã tổn thất hơn nửa.

Hơn nữa, cao thủ nhà họ Lâm lại chiếm ưu thế về số lượng, dẫn đến tình hình lập tức nghiêng về một phía.

Đúng lúc này, những cao thủ của Lâm Hàn cũng xông tới từ đằng sau đám liên minh phe Tạ Kiến An, tham gia vào trận đấu, bắt tay với cao thủ nhà họ Lâm đối phó với quân liên minh.

Quân liên minh bị đánh giáp lá cà từ hai phía, lập tức không thể chống đỡ được tan tành xẻ nghé.

Chỉ mười mấy phút, những cao thủ quân liên minh đã người chết người bị thương, có một nửa mất hết sức chiến đấu, nửa còn lại thì giờ cũng đầu hàng, không thèm chống cự nữa.

Cũng không phải một nửa kia không muốn đầu hàng, mà là chúng chưa kịp đầu hàng thì đã bị đánh nằm bẹp, mất hết sức chiến đấu.

Chỉ trong vòng mười mấy phút, những cao thủ phe liên minh đã hoàn toàn bị đánh bại.

Đám người La Văn thấy vậy đều giật mình kinh ngạc không thôi.

La Văn vừa kinh ngạc vừa cảm thấy nghi hoặc, lực lượng bí ẩn bỗng nhiên xuất hiện này là của thế lực nào mà thực lực tổng thể còn mạnh hơn cả vùng Bắc Đông và những nhà quý tộc kia vậy.

Giờ đây, đám liên minh của Tạ Kiến An đều bị áp tải một cách ngay ngắn đi.

La Văn thấy có một người đang chỉ huy, có vẻ là người phụ trách. Anh ta vội vàng bước tới muốn biết đám người này rốt ruộc là ai, là địch hay là bạn.

Mà La Văn vừa đến gần, đang định mở miệng nói chuyện thì người phụ trách thế lực bí ẩn kia lại hoàn toàn làm lơ anh ta, đi về phía Lâm Hàn.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 742: Kinh ngạc


La Văn thấy thế, chợt cảm thấy khó hiểu.

Lúc này, La Văn cũng nhớ tới, ban nãy Lâm Hàn có nói những người này là thế lực tới giúp đỡ do anh sắp xếp từ trước.

Khi vừa nhìn thấy bọn họ, bởi vì thực lực đáng sợ của đối phương khiến anh ta kinh ngạc không thôi, nên mới tạm thời không nhớ đến lời nói trước đó của Lâm Hàn.

Giờ nhớ tới, La Văn tức thì sửng sốt, Lâm Hàn vậy mà còn có thể điều động một thế lực mạnh mẽ như vậy đến làm việc giúp anh ư?

Phải biết rằng, chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng hơn 200 cao thủ ở đây thôi thì cũng đã vượt xa toàn bộ thế lực ở Bắc Đông rồi.

Mà lúc này, dưới cái nhìn của La Văn.

Người phụ trách kia đã đi tới trước mặt Lâm Hàn, ông ta là một người đàn ông trung niên khoảng 40 tuổi, mặt mày nghiêm nghị, tuy không làm gì nhưng lại tỏa ra khí thế uy nghiêm.

Có điều, sau khi ông ta đi đến trước mặt Lâm Hàn thì lại hết sức kính cẩn hạ mình khom lưng cúi chào anh.

Mà những cao thủ xung quanh cũng đều khom lưng chào anh với thái độ cực kỳ cung kính.

Chỉ là, những người đó lại không nói gì, bởi vì có đám người La Văn ở đây nên người phụ trách và đám cao thủ nhà họ Lâm không biết Lâm Hàn có muốn để cho họ biết thân phận của anh hay không.

Còn cung kính với Lâm Hàn thì đó là điều hiển nhiên rồi, bất cứ một người nào trong nhà họ Lâm đều phải thể hiện sự tôn trọng với ông chủ tương lai của gia tộc.

Đám người La Văn bên cạnh thấy thế đều giật mình kinh ngạc không thôi.

Ban đầu, La Văn đoán lực lượng bí ẩn có sức mạnh kinh khủng kia chắc là thế lực của các vùng còn lại, là đồng minh của Lâm Hàn, nhận được thông báo từ anh mới chạy tới. Bọn họ hẳn có thực lực ngang hàng với anh, thậm chí là Lâm Hàn còn kém hơn họ một chút.

Nhưng giờ thấy họ tôn trọng Lâm Hàn như thế thì hiển nhiên không phải vậy.

Có vẻ lực lượng bí ẩn có sức mạnh đáng sợ kia là thế lực lệ thuộc vào Lâm Hàn?

Lúc này, sắc mặt Lâm Hàn vẫn bình tĩnh như thường, anh đã nhận ra bọn họ chính là những cao thủ của nhà họ Lâm.

Tuy Lâm Hàn chưa từng gặp bất cứ ai trong số họ, nhưng chỉ nhìn cách ra tay cực kỳ quen thuộc của những người đó thôi là anh đã nhận ra họ đều là cao thủ được đào tạo một cách chuyên nghiệp từ nhỏ ở nhà họ Lâm. Chứ chẳng phải những cao thủ của bất kỳ thế lực nào bên ngoài tự mình mày mò trưởng thành lên.

Huống chi, bọn họ còn tôn trọng anh như thế, thì chỉ có thể là người của nhà họ Lâm.

"Làm rất tốt, ông tên là gì?", Lâm Hàn khẽ cười nhìn người phụ trách hỏi.

Người phụ trách nghe thấy Lâm Hàn khen thì nghiêm túc đáp: "Tôi tên là Lâm Phong, là người phụ trách ở đây".

Song, Lâm Phong cũng thầm mở cờ trong bụng.

Là người phụ trách của nhiều cao thủ nhà họ Lâm như vậy, ông ta cũng coi như có chút địa vị trong gia tộc, nên biết được kha khá thông tin.

Có lẽ những cao thủ khác còn không biết, nhưng Lâm Phong lại rất rõ, Lâm Hàn đã trở thành người thừa kế chân chính. Thậm chí, giờ thực tế Lâm Hàn đã được coi như ông chủ của nhà họ Lâm, có được quyền lợi như một ông chủ, chỉ thiếu mỗi một cái nghi thức kế nhiệm thôi.

Mà nghi thức kế nhiệm gia chủ đã được nhà họ Lâm bắt tay chuẩn bị, có lẽ không bao lâu nữa sẽ cho gọi Lâm Hàn về tiến hành buổi lễ, để anh trở thành người thừa kế chân chính của gia tộc.

Đối với Lâm Phong mà nói, nhận được lời khen ngợi từ chính ông chủ tương lai của gia tộc là một chuyện hết sức may mắn.

Nhưng giờ Lâm Phong cũng không dám thể hiện rõ ràng ra, chỉ nghĩ bụng phải hoàn thành thật tốt công việc mà Lâm Hàn giao cho, sau này nhất định sẽ nhận được vô số chỗ tốt.

Chỉ mới gặp một lần mà có thể khiến cho Lâm Hàn nhớ tên ông ta thì tuyệt đối là một chuyện vô cùng tốt.

Lâm Hàn nghe vậy, gật đầu nói: "Mau dọn dẹp hiện trường, sau đó tập hợp ở khách sạn, rồi chúng ta sẽ bắt đầu bước tiếp theo".

"Vâng!"

Lâm Phong đáp xong bèn đi sắp xếp.

Vốn dĩ, những cao thủ nhà họ Lâm đều được huấn luyện một cách bài nên làm việc cực kỳ nhanh. Dưới sự chỉ huy của Lâm Phong, bọn họ nhanh chóng dọn dẹp hiện trường.

Chẳng bao lâu sau, họ đã dọn dẹp xong, thậm chí mấy chiếc xe tải lớn kia đều được Lâm Phong sắp xếp xe cẩu chở đi, không bị ảnh hưởng chút nào.

Còn giờ, những cao thủ của quân liên minh phe Tạ Kiến An cũng đã đầu hàng và bị cao thủ nhà họ Lâm bắt giữ hết.

"Thưa cậu Lâm, những người kia nên xử lý như thế nào ạ?", Lâm Phong xin chỉ thị.

"Cứ dẫn theo trước đi, nhưng phải trói chặt để đề phòng xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Còn cụ thế như thế nào thì đợi giải quyết xong chuyện này rồi tính sau", Lâm Hàn lạnh lùng nói.

"Vâng!", Lâm Phong đáp.

Bấy giờ, Lâm Hàn chợt nhìn về phía La Văn vẫn đang ngơ ngác bên cạnh, nói: "La Văn, chúng ta cũng chuẩn bị đến tập hợp ở khách sạn đi, sau đó sẽ bàn bạc bước kế tiếp".

"Được!", La Văn hoàn hồn, mặt mày lộ vẻ mừng rỡ đáp.

Trong lòng La Văn tràn ngập lòng tin với kế hoạch giải cứu Trương Thiên Sơn lần này.

Trước đó, La Văn nghĩ đến muộn một chút là vì an toàn, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện này.

Nếu không phải có những người này thì La Văn tin rằng mình và hơn 40 người kia của Lâm Hàn không bị g**t ch*t hết cũng sẽ tổn thất nặng nề dưới sự phục kích của đám quân liên minh, không còn thực lực để mà đi giải cứu Trương Thiên Sơn nữa.

Đương nhiên La Văn cũng muốn cứu Trương Thiên Sơn ra sớm một chút, dù sao giờ ông ta vẫn đang nằm trong tay Tạ Kiến An. Ngay cả chuyện phản bội mà Tạ Kiến An cũng có thể làm được thì chẳng có gì là không dám làm với Trương Thiên Sơn hết.

Đám người La Văn càng đến trễ thì sẽ càng nguy hiểm đối với Trương Thiên Sơn.

Đừng nói là chiếm ưu thế về số lượng, dù không có thì những cao thủ do Lâm Phong dẫn đến cũng có thể giải quyết đám liên minh một cách dễ dàng.

Mà năng lực hành động của đám Lâm Phong lại cực kỳ mạnh, có thể dẫn theo nhiều người như vậy phục kích ngược lại đám quân liên minh của Tạ Kiến An thì đúng là khiến cho người ta có chút bất ngờ.

Cùng lúc đó, La Văn cũng thầm khó hiểu, nhiều cao thủ được huấn luyện bài bản như vậy rốt cuộc là đến từ thế lực nào, còn kính cẩn với Lâm Hàn như thế. Hơn nữa, đều có họ Lâm. Điều ấy lại càng khiến La Văn nghi hoặc không thôi.

Nhưng La Văn nghĩ mãi cũng không nghĩ ra có thế lực nào mạnh như vậy ở Hoa Hạ mà họ có Lâm hết.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 743: Lập tức xuất phát


Ở một khu nghỉ mát tại ngoại ô thành phố Phụng Thiên.

Đám người Lâm Hàn và nhóm cao thủ Lâm Phong mai phục ngược lại, giải quyết hơn một trăm cao thủ Tạ Kiến An phái đến, tiếp đó xử lý hiện trường một cách nhanh chóng rồi về khách sạn.

Vừa đến khách sạn, bên trong lại xuất hiện gần một trăm người, tất cả đều đến trước mặt Lâm Hàn.

La Văn nhìn thấy những người này thì lập tức nhíu mày, anh ta nhận ra hơn một trăm người này đều là cao thủ.

Hơn nữa còn không rõ thực lực của đối phương, La Văn cảm thấy hơi lo lắng.

Lúc này, Lâm Phong lại giải thích với Lâm Hàn: “Những người này đều là cao thủ đến sau, những cao thủ còn lại ở khá xa, có thể tối nay mới đến được. Nếu cậu muốn hành động ngay hôm nay thì chúng tôi chỉ có hơn ba trăm cao thủ có thể dùng”.

La Văn ở bên nghe vậy, sắc mặt lập tức thay đổi.

Hơn một trăm cao thủ này cũng là người của Lâm Hàn sao?

Chỉ có ba trăm cao thủ? Từ lúc nào mà cao thủ lại trở nên không đáng giá như vậy? La Văn hơi nghi ngờ cuộc sống.

Phải biết rằng, Trương Thiên Sơn là đại bàng núi vùng Bắc Đông, tất cả cao thủ mà ông ta có thể điều động cũng chỉ hơn hai trăm người, đây còn bao gồm cả những cao thủ đã đi theo Tạ Kiến An, phản bội Trương Thiên Sơn.

Còn những quý tộc ở thành phố Thiên Kinh, mỗi một nhà đều là sự tồn tại có thể ảnh hưởng đến vận mệnh quốc gia, là thế lực đứng hàng đầu trên khắp Hoa Hạ, bình thường cũng chỉ có hai trăm đến ba trăm cao thủ, càng không cần nói tới ba nhà quý tộc ở thành phố Thiên Kinh từng trải qua một trận chiến lớn, tổn thất nghiêm trọng.

Dù sao bồi dưỡng những cao thủ này vô cùng rắc rối, cần phải bỏ ra rất nhiều tiền bạc và thời gian, hơn nữa người được bồi dưỡng phải có thiên phú nhất định.

Nếu là người bình thường thì cho dù có bồi dưỡng từ nhỏ, đầu tư nhiều tiền bạc và thời gian mà thiên phú không đủ cũng không thể trở thành cao thủ được.

Giống như lính đặc chủng trong quân đội, không phải cứ có thực lực là có thể trở thành lính đặc chủng, mà cần phải có thiên phú nhất định.

Người có thiên phú như vậy rất ít, trong vạn người mới có một.

Những cao thủ này lại còn hiếm có và yêu cầu khắt khe hơn cả lính đặc chủng.

Bất cứ cao thủ nào cũng là tài nguyên vô cùng quý giá đối với các thế lực lớn nhỏ.

Vậy mà bên Lâm Hàn lại nói chỉ có hơn ba trăm cao thủ? Chỉ có thôi ư? Đây không phải là đả kích người khác à?

Đến lúc này, La Văn đã hơi hoang mang, hoàn toàn không hiểu Lâm Hàn rốt cuộc là người thế nào, vì sao lại có được hơn ba trăm cao thủ.

Theo lý mà nói, thế lực mạnh như vậy, La Văn không thể chưa từng nghe nói tới.

Nhưng giờ phút này, La Văn cũng không tiện hỏi nhiều, dù sao cứu Trương Thiên Sơn mới là chuyện quan trọng nhất.

May mà Lâm Hàn và Trương Thiên Sơn là anh em, Lâm Hàn chịu ra tay giúp Trương Thiên Sơn. Nếu Lâm Hàn là người như Tạ Kiến An thì bây giờ La Văn thật sự không biết nên làm thế nào. Thực lực của đám người Lâm Hàn quá mức kinh khủng.

Lúc này, Lâm Hàn nghe Lâm Phong nói xong khẽ gật đầu, cũng hiểu được.

Dù sao Hoa Hạ không phải là nơi phát triển chủ yếu của nhà họ Lâm, cho nên số lượng cao thủ sẽ tương đối ít, cộng thêm rất nhiều cao thủ đang ở khá xa, khó mà chạy về kịp.

Có thể tập trung được hơn ba trăm cao thủ sau khi Lâm Hàn ra lệnh đã là con số vượt ngoài dự liệu của anh rồi.

Hơn ba trăm cao thủ này cộng thêm hơn bốn mươi cao thủ của bản thân Lâm Hàn, còn có số ít cao thủ của nhà họ Tiêu cử đến, tin rằng để đối phó liên quân Tạ Kiến An thì như vậy đã đủ rồi.

Lâm Phong lại báo cáo với Lâm Hàn: “Chúng tôi đã đến đây trước cậu, cậu cũng không đưa ra bất kỳ mệnh lệnh nào, cho nên chúng tôi tự động tiến hành một số điều tra. Đây là phân bố thế lực ở vùng Bắc Đông và mọi chuyện lớn nhỏ ở vùng Bắc Đông hiện nay mà chúng tôi điều tra được”.

Lâm Phong nói xong bèn chuyển mấy bản báo cáo sang.

La Văn ở bên cạnh nghe thế lập tức hơi tò mò, cũng nhìn qua.

Lâm Hàn không tránh né La Văn, chuyền tay cho anh ta.

La Văn thấy vậy cũng không từ chối, vội vàng xem kĩ càng.

Không lâu sau, La Văn có chút ngạc nhiên, theo cách nói vừa rồi của bọn họ thì hẳn là nhận được lệnh của Lâm Hàn mới đến đây, đồng nghĩa nhanh nhất cũng phải trưa ngày hôm qua thì bọn họ mới đến.

Chưa đầy một ngày mà bọn họ lại điều tra được nhiều tin tức như vậy.

Trên bản báo cáo này liệt kê rõ ràng tình hình ở thành phố Phụng Thiên vùng Bắc Đông hiện nay, trong đó bao gồm cả thế lực vốn ở vùng Bắc Đông và một vài thế lực vừa mới đến.

Thực lực của mỗi một thế lực cũng đã được điều tra sơ bộ.

Trong đó, La Văn không nắm rõ về những thế lực mới đến thành phố Phụng Thiên vùng Bắc Đông cho lắm, nhưng thực lực của những thế lực vốn ở đây thì anh ta lại biết khá rõ, không chênh lệch với bản báo cáo này bao nhiêu, có thể nói là đám người Lâm Phong điều tra cực kỳ tốt.

Dựa vào bản báo cáo này, La Văn cũng đã hiểu được tình hình hiện tại.

Đàn em của Tạ Kiến An có gần một trăm cao thủ, sau đó ông ta lại hợp tác với những thế lực ở vùng khác, số lượng cao thủ cộng lại có tất cả hơn ba trăm, chưa đến bốn trăm người.

Vì bọn họ phái đến hơn một trăm cao thủ mai phục đám người Lâm Hàn, kết quả bị mai phục lại, bây giờ số lượng cao thủ giữa Lâm Hàn và Tạ Kiến An gần như nhau, thậm chí Lâm Hàn còn có chút ưu thế nhỏ.

Thực lực tổng thể của bọn họ hoàn toàn không thể so sánh với cao thủ bên Lâm Hàn, huống hồ thực lực cá nhân bọn họ cũng không thể phát huy, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp, không phải là đối thủ của Lâm Hàn.

Lâm Hàn nghe vậy khẽ gật đầu, cũng khá tán thành cách nói của La Văn. Hơn ba trăm cao thủ của Tạ Kiến An rõ ràng không phải là đối thủ của những cao thủ bên Lâm Hàn.

Huống hồ, Lâm Hàn còn tự dẫn theo hơn bốn mươi cao thủ, cùng với một số cao thủ của nhà họ Tiêu phái đến, số lượng và thực lực tuyệt đối của họ đều có thể áp đảo đối phương.

“Nếu đã như vậy, chúng ta chuẩn bị một chút, lập tức xuất phát đến trang viên, giải cứu Trương Thiên Sơn!”, Lâm Hàn nói.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 744: Phẫn nộ


La Văn nghe Lâm Hàn nói vậy, lập tức vui vẻ.

Bây giờ thực lực của bọn họ đã có thể áp đảo phía Tạ Kiến An, hơn nữa, người phía Tạ Kiến An tất nhiên không ngờ bọn họ phái hơn một trăm cao thủ đến mai phục đám người Lâm Hàn, kết quả lại bị cao thủ dưới trướng Lâm Hàn mai phục ngược lại.

Chắc chắn phía Tạ Kiến An không thể dự liệu được tình hình này, cũng không kịp làm gì đối phó, bây giờ lập tức xuất phát là có thể đánh cho đối phương không kịp trở tay, càng nắm chắc có thể cứu Trương Thiên Sơn ra.

Trong lòng La Văn hơi kích động, cuối cùng cũng có thể cứu Trương Thiên Sơn.

Từ lần trước bị người của Tạ Kiến An bắt được trong phòng bí mật, lúc nào La Văn cũng nghĩ cách giúp Trương Thiên Sơn.

Nhưng anh ta có nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra, mà bây giờ thoáng chốc đã có cách giải quyết.

La Văn càng thấy cảm kích và khâm phục Lâm Hàn, đồng thời cũng mừng vì lúc trước Trương Thiên Sơn đã kết giao được một người anh em và một đồng minh như vậy.

Lâm Phong đứng bên xác nhận kế hoạch của đám người Lâm Hàn lần này đúng là đi cứu đại bàng núi vùng Đông Bắc Trương Thiên Sơn, vẻ mặt lập tức trở nên kì quái.

Do dự một lúc, Lâm Phong vẫn không giấu giếm Lâm Hàn, nói thẳng: “Cậu chủ Lâm, lúc chúng tôi đang điều tra Tạ Kiến An còn phát hiện ra một chuyện nữa, không liệt kê trong bản báo cáo, đó là tình hình của Trương Thiên Sơn hiện tại”.

“Tình hình của Trương Thiên Sơn hiện tại? Bây giờ Trương Thiên Sơn thế nào rồi?”, La Văn lập tức nhìn chằm chằm Lâm Phong hỏi.

Từ khi Trương Thiên Sơn bị bắt, La Văn biết đã quá muộn, tức khắc rời khỏi thành phố Phụng Thiên, đến thành phố Đông Hải vùng Hoa Đông tìm Lâm Hàn, cho nên vẫn không rõ tình hình của Trương Thiên Sơn. Anh ta chỉ có thể thông qua những đàn em ở thành phố Phụng Thiên biết được Trương Thiên Sơn bị Tạ Kiến An đưa vào trang viên, sau đó thì không thấy trở ra nữa.

Hai ngày nay, La Văn sao không lo lắng tình hình hiện tại của Trương Thiên Sơn chứ, nhưng anh ta hoàn toàn không thể biết được bây giờ Trương Thiên Sơn ra sao. Thế nên anh ta cũng không còn cách nào khác, chỉ đành buộc mình không nghĩ tới nữa, không lo lắng nữa, chỉ nghĩ làm sao để cứu Trương Thiên Sơn ra nhanh nhất.

Lúc này nghe thấy lời Lâm Phong nói, La Văn lại không khỏi lo lắng.

Lâm Phong không trả lời La Văn, mà là nhìn về phía Lâm Hàn, đợi lệnh của anh.

Trên mặt Lâm Hàn có vẻ kì quái, trong lòng cũng hơi lo lắng, nhưng không hề tránh né, gật đầu nói: “Cứ nói đúng như những gì ông biết là được”.

Lâm Phong nghe vậy khẽ gật đầu, sau đó nói: “Vì tình hình thành phố Phụng Thiên vùng Bắc Đông thay đổi khá lớn, cho nên Tạ Kiến An cũng là đối tượng điều tra trọng điểm của chúng tôi. Tôi đã tự mình trà trộn vào trang viên xem xét tình hình, cũng biết được tình trạng hiện tại của Trương Thiên Sơn”.

Lâm Phong nhìn Lâm Hàn và La Văn, trong đầu nghĩ đến hình ảnh đó cũng cảm thấy hơi sợ.

Lâm Phong là cao thủ hạng nhất của nhà họ Lâm, có cảnh tượng nào mà chưa từng thấy qua chứ? Nhưng hình ảnh đó thật sự quá tàn nhẫn, khiến người ta sợ hãi. Cho dù là Lâm Phong nghĩ đến hình ảnh đó cũng cảm thấy khiếp sợ.

Cho nên, trước đó Lâm Phong mới không ghi chuyện này vào báo cáo, thật sự quá tàn nhẫn.

Lâm Phong nói tiếp: “Trong đại sảnh của trang viên, Trương Thiên Sơn bị người của Tạ Kiến An khóa cả người vào ghế bằng xích sắt. Ban đầu còn tốt, nhưng sau hình như là vì chuyện gì đó mà bắt đầu tra tấn Trương Thiên Sơn. Những hình phạt tra tấn đó hơi đáng sợ”.

Tra tấn? Đáng sợ?

Lâm Hàn và La Văn nghe Lâm Phong nói vậy, không khỏi rùng mình.

Có thể khiến Lâm Phong nói ra từ đáng sợ, Lâm Hàn có thể đoán được nó đáng sợ như thế nào.

Dù sao Lâm Phong cũng là cao thủ hạng nhất, từng chứng kiến những cảnh tượng ghê gớm, có thể khiến một người như vậy cảm thấy đáng sợ hiển nhiên đã đạt đến một trình độ nhất định.

Còn La Văn thì càng lo lắng hơn.

“Tên Tạ Kiến An này, tôi phải khiến ông ta không được chết tử tế!”, La Văn siết chặt nắm đấm.

La Văn trước nay luôn bình tĩnh, lúc này cũng không khống chế được cảm xúc của mình nữa.

Lâm Hàn thấy vậy xua tay với Lâm Phong, tỏ ý Lâm Phong không cần nói tiếp nữa.

Dù sao bây giờ có làm rõ tình trạng của Trương Thiên Sơn cũng không ích lợi gì với đám người Lâm Hàn, chỉ khiến bọn họ lo lắng hơn mà thôi.

Bây giờ điều mà đám người Lâm Hàn có thể làm là đi cứu Trương Thiên Sơn, giúp ông ta bớt phải chịu hành hạ.

Trước kia những sự giày vò mà Trương Thiên Sơn phải chịu cũng đã xảy ra, là sự thực đã định, đám người Lâm Hàn không thể thay đổi, chỉ có thể trả thù Tạ Kiến An sau.

Còn việc bây giờ có thể làm là cố gắng giúp Trương Thiên Sơn bớt phải chịu đau đớn.

Lúc này, ở không xa có mấy chiếc xe đỗ lại thành hàng, một vài người từ trên xe bước xuống, chính là cao thủ nhà họ Tiêu từ thành phố Thiên Kinh đến giúp Lâm Hàn.

Lẽ ra lần này Tiêu Nhã không cần phải đích thân dẫn đội, dù sao Lâm Hàn chỉ nhờ Tiêu Nhã phái cao thủ đến giúp, mà thực lực bản thân Tiêu Nhã cũng chẳng cao, không giúp được gì trong chuyện này, có Tiêu Hoa Bân dẫn đội là đủ rồi.

Nhưng cuối cùng, Tiêu Nhã lại không kìm được, quyết định đích thân dẫn đội, muốn qua đây gặp Lâm Hàn.

Lúc này, đám người Tiêu Nhã xuống xe, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt lại hơi kinh ngạc.

Nhìn lướt qua có hơn ba trăm người, cộng thêm đám người bị trói, tổng cộng là hơn bốn trăm người.

Tiêu Nhã vốn là bà chủ nhà họ Tiêu, trải nghiệm khá nhiều, đương nhiên nhìn ra hơn bốn trăm người này đều là cao thủ.

Tiêu Hoa Bân đứng bên cạnh Tiêu Nhã lại càng kinh ngạc hơn, dù sao ông ta cũng là người bồi dưỡng cao thủ của nhà họ Tiêu, bản lĩnh và mắt nhìn đều có đủ.

Những thứ Tiêu Nhã có thể nhìn ra được, Tiêu Hoa Bân cũng có thể nhìn ra, mà những thứ Tiêu Nhã không nhìn ra được, Tiêu Hoa Bân vẫn có thể nhìn ra.

Tiêu Nhã ngạc nhiên, hơn bốn trăm cao thủ, đây là thực lực đáng sợ thế nào chứ? Thậm chí đã vượt qua thực lực của nhà họ Tiêu bọn họ vào lúc thịnh vượng nhất.

Mặc dù sức mạnh của quý tộc không chỉ ở cao thủ mình sở hữu, mà phụ thuộc vào sản nghiệp nhiều hơn, chủ yếu là ảnh hưởng đối với kinh tế nước nhà và cuộc sống của người dân ở một địa phương, nhưng về mặt thực lực cũng vô cùng quan trọng.

Hơn nữa, Tiêu Hoa Bân còn nhìn ra, hơn ba trăm người trong số này hình như cùng đến từ một thế lực, chỉnh tề đồng điệu, huấn luyện bài bản.

Chỉ riêng việc đứng đó chờ lệnh, trông bọn họ có vẻ như là đứng tùy ý, nhưng thật ra đều đơn giản đứng theo một vị trí, lại có thể đối phó với tình huống bất ngờ, hoặc trận chiến đột nhiên xảy ra bất cứ lúc nào.

Quan trọng hơn, hình như bọn họ đứng như vậy là để bảo vệ người nào đó. Chỗ đứng của hơn ba trăm người này đều là để bảo vệ cho người ở chính giữa.

Tiêu Hoa Bân từ từ nhìn sang vị trí ở giữa, nhanh chóng phát hiện ra người mà hơn ba trăm cao thủ ở đây bảo vệ, chính là Lâm Hàn!
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 745: Thực lực đáng sợ


Tiêu Hoa Bân nhìn thấy người được nhiều cao thủ huấn luyện bài bản âm thầm bao bọc ở chính giữa là Lâm Hàn thì lập tức kinh ngạc.

Trước kia, Tiêu Hoa Bân không phải chưa từng nghĩ sẽ huấn luyện cao thủ nhà họ Tiêu về mặt này, nhưng vì nó khá phức tạp, sau đó cũng đành gác lại.

Dù sao huấn luyện kiểu này chủ yếu là để bảo vệ người nào đó, mà nhất thiết phải có một người cực kỳ quan trọng cần bảo vệ mới được.

Ngay cả chủ nhà họ Tiêu dường như cũng không đáng để cao thủ nhà họ Tiêu đặc biệt huấn luyện về mặt này, bất cứ lúc nào cũng phải chú ý bảo vệ chủ nhà họ Tiêu, dù sao làm vậy cũng phải tốn cái giá rất lớn.

Người đáng bỏ ra cái giá đó để bảo vệ phải là người cực kỳ quan trọng.

Nói cách khác, số cao thủ cực nhiều lại được huấn luyện bài bản này hình như đều nghe lệnh của Lâm Hàn…

Trước sự nghi ngờ của Tiêu Nhã, Tiêu Hoa Bân hơi run giọng nói: “Không sai, những người này đều là cao thủ, hơn nữa có lẽ họ đều là thuộc hạ của Lâm Hàn”.

Nghe Tiêu Hoa Bân xác nhận hơn ba trăm người này đều là cao thủ, Tiêu Nhã không hề bất ngờ, dù sao cô ấy cũng có cảm giác này.

Nhưng nghe ông ta nói những người này đều là thuộc hạ của Lâm Hàn, Tiêu Nhã liền sửng sốt.

Chuyện này sao có thể?

Sau lần nhà họ Tiêu ở thành Thiên Kinh gặp nguy cơ lúc trước, thật ra Tiêu Nhã cũng đã điều tra một chút về Lâm Hàn. Suy cho cùng, Lâm Hàn có thể huy động nhiều cao thủ trong chốc lát như vậy, tuy trong đó có một số cao thủ là của đại bàng núi vùng Bắc Đông Trương Thiên Sơn phái đến chi viện, nhưng những cao thủ còn lại cũng không ít. Hơn nữa, những người của Tôn Hàn Các đều có bản lĩnh tốt vô cùng, đương nhiên Tiêu Nhã không cho rằng Lâm Hàn là người không có tiếng tăm, thế nên cô ấy đã điều tra một phen.

Khi điều tra xong, Tiêu Nhã lại phát hiện tin tức về Lâm Hàn cực kỳ ít ỏi, cuối cùng đã tốn rất nhiều công sức mới tra ra được Lâm Hàn là đại ca vùng Hoa Đông, nắm giữ tất cả thế lực vùng xám ở Hoa Đông.

Nhưng dù Lâm Hàn là đại ca vùng Hoa Đông, nắm giữ tất cả thế lực vùng xám ở Hoa Đông cũng không thể nào có nhiều cao thủ vậy chứ.

Hơn ba trăm cao thủ đấy, đó là sức mạnh to lớn đến mức nào?

Lúc này Tiêu Hoa Bân cũng kinh ngạc không thôi.

Mới đầu ông ta xem Lâm Hàn là một kẻ không có danh tiếng gì, thậm chí còn coi thường Lâm Hàn, muốn nhằm vào anh. Sau đó Lâm Hàn thể hiện ra thực lực mạnh mẽ giúp nhà họ Tiêu, Tiêu Hoa Bân lại tràn đầy cảm kích và nể phục Lâm Hàn.

Lần này, Tiêu Hoa Bân mới phát hiện hình như mình vẫn quá coi thường Lâm Hàn. Sức mạnh của Lâm Hàn vượt ngoài sức tưởng tượng của bọn họ.

Lúc này, đám người Lâm Hàn và La Văn cũng đã chú ý đến Tiêu Nhã vừa mới tới.

Khi cao thủ của nhà họ Lâm phát hiện đám người Tiêu Nhã thì hơi tản ra. Tuy động tác không lớn, nhưng thật ra lại âm thầm bao vây đám người Tiêu Nhã lại.

Nếu Lâm Hàn hoặc Lâm Phong ra lệnh một tiếng, những cao thủ nhà họ Lâm sẽ ra tay với tốc độ sấm đánh không kịp bưng tai, không cho đám người Tiêu Nhã cơ hội chạy thoát.

Về phần phản kháng thì đám người Tiêu Nhã càng không cần nghĩ nữa.

Lúc này La Văn cũng nghi ngờ nhìn đám người Tiêu Nhã.

Đương nhiên Lâm Hàn nhận ra Tiêu Nhã và Tiêu Hoa Bân, lập tức tiến tới.

“Mọi người đến rồi à”, Lâm Hàn cười nói, nghênh đón bọn họ.

Mặc dù với thực lực chân chính của Lâm Hàn hiện nay đã hoàn toàn không cần xem quý tộc như họ ra gì, dù sao thực lực của nhà họ Lâm hơn xa các quý tộc.

Nhưng suy cho cùng, quý tộc cũng là thực lực đỉnh cao của Hoa Hạ, ảnh hưởng rất lớn, có thể giúp Lâm Hàn rất nhiều ở Hoa Hạ, cho nên Lâm Hàn rất sẵn lòng tiếp tục duy trì mối quan hệ đồng minh này.

Nhất là Lâm Hàn dùng thực lực và danh nghĩa cá nhân để kết minh với nhà họ Tiêu, cũng có nghĩa không phải vì nhà họ Tiêu xem trọng thực lực to lớn của nhà họ Lâm mới đồng ý kết minh, mà chỉ vì thực lực bản thân Lâm Hàn thôi.

Vậy cho nên Lâm Hàn cũng coi trọng mối quan hệ đồng minh này.

Trải qua cuộc đánh cược với Dương Tiêu lần trước, Lâm Hàn càng ý thức được tính quang trọng của việc nâng cao thực lực bản thân. Bất kể nhà họ Lâm ở sau lưng mình có to lớn mạnh mẽ thế nào, Lâm Hàn cũng cần phải không ngừng nâng cao thực lực của bản thân.

Mà đồng minh hiển nhiên là một lựa chọn không tồi, nhất là quý tộc nhà họ Tiêu vốn là thế lực đỉnh cao của Hoa Hạ.

Cao thủ của nhà họ Lâm thấy Lâm Hàn bước lên đón cũng hiểu những người này là bạn của Lâm Hàn, không phải kẻ địch, cho nên bọn họ lần lượt lùi về sau, không còn ý đối địch với đám người Tiêu Nhã nữa.

Tiêu Nhã tất nhiên cũng chú ý đến điều này, bên ngoài trông cô ấy không có biểu cảm gì, nhưng trong lòng lại kinh ngạc không thôi. Phản ứng của những người này vừa hay cũng chứng minh cho lời nói của Tiêu Hoa Bân vừa rồi, hơn ba trăm cao thủ được huấn luyện bài bản đúng là thuộc hạ của Lâm Hàn.

“Phải, Lâm Hàn, không ngờ anh lại có nhiều thuộc hạ như vậy, hình như cũng không cần đến chúng tôi đâu nhỉ”, Tiêu Nhã cười nói.

Lâm Hàn nghe vậy khẽ lắc đầu: “Không phải thêm một phần sức mạnh sẽ thêm một phần chắc chắn sao?”

Lúc này, La Văn nghe Lâm Hàn xưng hô với Tiêu Nhã, cộng thêm lần trước Trương Thiên Sơn phái cao thủ giúp đỡ Lâm Hàn và nhà họ Tiêu đi đối phó với liên quân hai quý tộc nhà họ Khương và nhà họ Chu, anh ta tức khắc đoán được đây là người nhà họ Tiêu đến để giúp bọn họ.

La Văn cũng âm thầm kinh ngạc, không ngờ Lâm Hàn đã xây dựng quan hệ đồng minh với nhà họ Tiêu. Xảy ra chuyện thế này, nhà họ Tiêu lại bằng lòng phái cao thủ đến giúp đỡ trong thời gian sớm nhất.

Mặc dù có vẻ số cao thủ được phái đến không nhiều lắm, nhưng La Văn cũng hiểu lần trước nhà họ Tiêu đã bị tổn thất nghiêm trọng, có thể đưa số cao thủ này đến giúp chắc hẳn đã là phần lớn cao thủ còn lại của nhà họ Tiêu, bọn họ cũng cố gắng hết sức rồi.

Mặc dù đến bây giờ, Tiêu Hoa Bân cũng không hiểu sao Lâm Hàn lại có nhiều cao thủ huấn luyện bài bản như vậy, nhưng sự mạnh mẽ của Lâm Hàn đối với nhà họ Tiêu mà nói cũng là chuyện tốt. Dù gì cũng là đồng minh, Lâm Hàn mạnh thì nhà họ Tiêu đương nhiên cũng có thể lớn mạnh theo.

“Ông cũng đến rồi”, Lâm Hàn khẽ gật đầu.

Thật ra Tiêu Hoa Bân cho Lâm Hàn cảm giác còn tạm được, ngoài đầu óc hơi ngu xuẩn một chút thì là người cực kỳ trung thành dũng cảm, là một võ tướng hàng đầu, nhưng chắc chắn không thể làm những việc liên quan đến quyết sách.

Lâm Hàn chào hỏi đơn giản với người nhà họ Tiêu một lúc, sau đó cũng không lãng phí thời gian nữa, tuyên bố thẳng: “Được rồi, đừng lãng phí thời gian nữa, chúng ta phải mau chóng cứu Trương Thiên Sơn ra. Bây giờ để một vài cao thủ ở lại trông chừng, những người khác lập tức xuất phát, đến trang viên của Trương Thiên Sơn, giải cứu Trương Thiên Sơn!”
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 746: Thế lực bí ẩn


Vùng Bắc Đông, ở một khách sạn ngoài ngoại ô thành phố Phụng Thiên.

Nhóm người Lâm Hàn tập kết xong không lãng phí thời gian nữa, lập tức xuất phát.

Trước kia, hơn trăm cao thủ Tạ Kiến An phái đi mai phục đám người Lâm Hàn đã có hơn một nửa bị nhóm Lâm Hàn phối hợp với cao thủ nhà họ Lâm bắt được, bây giờ bọn họ cũng để lại một vài người để trông coi.

Mặc dù đã trói vô cùng kĩ nhưng những người này đều là cao thủ, khó tránh khả năng sẽ có cách thoát được, xảy ra điều ngoài ý muốn, cho nên cần để một vài cao thủ lại trông coi.

Những người phụ trách trông coi chủ yếu là cao thủ của nhà họ Tiêu và một vài cao thủ La Văn điều động từ thành phố Đông Hải đến.

Vì thế lực khác nhau nên nếu đến trang viên có thể sẽ không hợp tác tốt, thế là hơn một nửa số họ ở lại đây trông chừng.

Những người phụ trách đến trang viên cứu Trương Thiên Sơn ngoài những cao thủ do Lâm Hàn dẫn theo, cao thủ nhà họ Lâm, người của La Văn thì còn có người của Tiêu Hoa Bân.

Lâm Hàn vốn cũng muốn để Tiêu Hoa Bân ở lại đây trông coi đám người kia, nhưng Tiêu Hoa Bân không thích làm nhiệm vụ đơn giản, xin được đi cùng, cuối cùng Lâm Hàn cũng đồng ý.

Sau khi để lại mấy chục người trông coi, nhóm Lâm Hàn vẫn còn ba trăm mấy cao thủ. Đội xe khởi hành, tiến thẳng đến trang viên của Trương Thiên Sơn.

Trước lúc đó, cao thủ của nhà họ Lâm vì chia từng tốp đến, sau đó hành động cũng khá kín đáo, cho nên có thể tránh được tai mắt của Tạ Kiến An.

Bây giờ bọn họ lại cùng nhau xuất phát, còn tiến thẳng đến trang viên của Trương Thiên Sơn rất khó che giấu, cho nên nhóm Lâm Hàn cũng không giấu nữa.

Chẳng mấy chốc, Tạ Kiến An đã nhận được tin tức về phía bên này.

“Cái gì? Chúng ta phái đi hơn một trăm cao thủ đều bị đối phương tiêu diệt và bắt đi rồi sao? Đối phương có ba trăm mấy người đang tiến về đây à?”, Tạ Kiến An nghe đàn em báo cáo không khỏi kinh ngạc.

Đó là hơn một trăm cao thủ đấy, thế mà lại bị đối thủ giải quyết chỉ trong thời gian ngắn như vậy ư? Sao có thể được, vậy phải có sức mạnh lớn đến mức nào?

Lúc này, vẻ mặt của cao thủ phụ trách điều tra tin tức cũng tỏ ra khó hiểu.

Khi hơn một trăm cao thủ mai phục nhóm Lâm Hàn, đúng lúc gã đang điều tra tin tức khác ở không xa, nên đã dùng kính viễn vọng quan sát tình hình, vốn nghĩ rằng nhóm Lâm Hàn sẽ bị tiêu diệt hoặc bị bắt rất thuận lợi, gã cũng chuẩn bị rời đi.

Nào ngờ đột nhiên lại xuất hiện một nhóm người khác, số người phải hơn hai trăm, mai phục ngược lại hơn một trăm cao thủ phía họ. Hơn nữa, đối phương không chỉ có nhiều người, mà bản lĩnh cũng cực kỳ đáng sợ.

Dường như hơn hai trăm người này đều là cao thủ.

“Đại ca Tạ”, cao thủ phụ trách điều tra tin tức do dự một lúc, tuy gã không dám tin, nhưng vẫn không thể không nói thật: “Lúc tôi điều tra tin tức, hơn hai trăm người đột nhiên xuất hiện ai nấy đều là cao thủ, người mà Lâm Hàn và La Văn dẫn theo cũng là cao thủ. Bây giờ còn có người từ quý tộc nhà họ Tiêu ở thành phố Thiên Kinh phái đến chi viện, họ cũng là cao thủ. Hơn ba trăm người đó hình như đều là cao thủ!”

Tạ Kiến An nghe vậy thì sững cả người, suýt nữa thì ngã ngửa, may là đàn em ở bên cạnh kịp thời đỡ được.

Lúc này, Tạ Kiến An cũng không dám tin, cao thủ phụ trách điều tra tin tức là người thân tín mà Tạ Kiến An bồi dưỡng rất lâu, không thể lừa dối hay phản bội ông ta, cho dù lừa ông ta cũng không cần phải lừa chuyện này.

Mặc dù không dám tin, nhưng dần dần trong lòng Tạ Kiến An cũng không thể không chấp nhận sự thật này. Bên phía Lâm Hàn quả thật có hơn ba trăm cao thủ.

Suy cho cùng, nếu không phải cao thủ thì hơn hai trăm người kia không thể nào đối phó với những cao thủ mà ông ta phái đi một cách dễ dàng như vậy được.

“Có điều tra được đám người kia ở đâu ra không?”, Tạ Kiến An lại hỏi.

Mấy đàn em của Tạ Kiến An nhìn nhau, không biết gì, ai cũng lắc đầu.

Cao thủ phụ trách điều tra tin tức ban nãy lại bổ sung: “Tôi đi theo ở xa xa một lúc, hình như những người này đều là người từ các nơi tập trung về đây. Thân phận bình thường của bọn họ có nhiều loại, người là viên chức, người là quản lý, người thì làm sếp, kiểu gì cũng có, nhưng lại không liên quan đến thế lực vùng xám. Dường như giữa bọn họ không có bất cứ quan hệ gì, nhưng không biết từ lúc nào lại tập trung về một khách sạn ở ngoại ô, hơn nữa hình như còn liên tục có người giống vậy từ bốn phương tám hướng đổ về, mà đều là cao thủ”.

Tạ Kiến An nghe vậy thì sững sờ, ông ta không thể ngờ được Hoa Hạ lại có thế lực bí ẩn mà mạnh mẽ đến vậy.

Mọi thứ đã rất rõ ràng, đối phương là một thế lực cực kỳ bí ẩn mà bọn họ không biết, thế lực này mạnh mẽ, khủng khiếp hơn cả tưởng tượng của bọn họ.

Dù sao, có vẻ hơn ba trăm cao thủ kia vẫn chưa phải là toàn bộ thực lực của thế lực này, hình như vẫn còn cao thủ đang không ngừng đến đây.

Mà đây cũng là thực lực vượt xa những quý tộc bình thường.

Ngay cả bốn nhà quý tộc lớn nhất Hoa Hạ, e rằng vào thời kỳ thịnh vượng nhất cũng không có nhiều cao thủ được huấn luyện bài bản như vậy.

Tuy có vẻ như đối phương chỉ có hơn ba trăm cao thủ, Tạ Kiến An cũng có hơn ba trăm cao thủ một chút, chênh lệch không lớn, nhưng ông ta lại hiểu rõ trong số cao thủ của mình có một vài người không đủ trình độ. Hơn nữa, thế lực của đối phương bí ẩn như vậy, về sau không chừng còn có chi viện tiếp ứng không ngừng.

“Thế lực bí ẩn này rốt cuộc là sao? Sao lại đột nhiên xuất hiện nhúng tay vào chuyện này?”, Tạ Kiến An hơi tức tối nói.

Ông ta không thể nào ngờ đột nhiên lại có một thế lực bí ẩn mà mạnh mẽ như vậy xuất hiện. Ông ta hiểu rõ mình hoàn toàn không phải là đối thủ của bọn họ, cho dù may mắn chiến thắng đối phương thì cũng không còn sức để ngồi lên vị trí đại bàng núi vùng Bắc Đông.

Nếu như vậy thì chỉ cần thế lực này nhằm vào bọn họ, Tạ Kiến An sẽ không có cơ hội nào để thành công. Bây giờ, cơ hội duy nhất bày ra trước mặt Tạ Kiến An là thử xem có thể khuyên được thế lực bí ẩn đó không nhúng tay vào chuyện này hay không.

Cao thủ phụ trách điều tra tin tức nhìn sang Trương Thiên Sơn đã bị hành hạ đến mức không còn nhìn ra hình người ở không xa, vẻ mặt khác thường, nói với Tạ Kiến An: “Đại ca, những cao thủ đột nhiên xuất hiện kia đều vô cùng tôn trọng Lâm Hàn, giống như họ là thuộc hạ của Lâm Hàn vậy”.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 747: Chuẩn bị đường lui


Tạ Kiến An nghe thấy đàn em nói vậy thì chợt sửng sốt.

Ban đầu, Tạ Kiến An còn đang nghĩ có cách gì hòa giải để thế lực bí ẩn kia không nhúng tay vào chuyện này hay không.

Cũng chẳng cần họ quay sang giúp ông ta, chỉ cần đối phương không nhúng tay vào thì Tạ Kiến An nhất định sẽ từ bỏ vô số lợi ích, hạ mình xin lỗi đối phương.

Nhưng khi biết thế lực đó là của Lâm Hàn, Tạ Kiến An lập tức b*p ch*t cái suy nghĩ ấy.

Tạ Kiến An không hiểu biết nhiều về Lâm Hàn, nhưng lại biết khá rõ về mối quan hệ giữa Trương Thiên Sơn và anh. Thế nên, khỏi thử ông ta cũng biết Lâm Hàn chắc chắn sẽ nhúng tay vào chuyện này.

Lúc này, cuối cùng Tạ Kiến An cũng nhận ra, bất kể kế tiếp có xảy ra chuyện gì thì kế hoạch của ông ta cũng chắc chắn sẽ thất bại. Đương nhiên, bản thân cũng không thể lên làm Đại bàng núi mới của vùng Bắc Đông.

Kế hoạch này đã được ông ta chuẩn bị một cách hết sức bí mật từ lâu, khó khăn lắm mới tìm được cơ hội ngàn năm có một điều động hơn nửa cao thủ bên cạnh Trương Thiên Sơn đi ra ngoài.

Vốn dĩ mọi thứ đều đang suôn sẻ thuận lợi thì cuối cùng bởi vì tên Lâm Hàn kia mà hỏng bét.

Tạ Kiến An lập tức xiết chặt nắm tay, căm hận tên Lâm Hàn kia không thôi.

Song, trong lòng Tạ Kiến An cũng thầm nghi hoặc, rốt cuộc thì tên Lâm Hàn kia là ai. Dù là ông trùm Hoa Đông cũng không thể có nhiều cao thủ như vậy. Hơn 300 cao thủ đấy, đó phải là một lực lượng đáng sợ cỡ nào chứ.

Vả lại, dựa theo tin tức mà cấp dưới báo về, Tạ Kiến An còn biết trước đó, những cao thủ kia cũng không có ở bên cạnh Lâm Hàn mà là ẩn núp ở khắp mọi nơi.

Khi Tạ Kiến An đang hận Lâm Hàn đến nghiến răng nghiến lợi, thì Trương Thiên Sơn ở cạnh sắp ngất đi lại kích động không thôi.

Ban nãy, Trương Thiên Sơn cũng loáng thoáng nghe được cuộc trò chuyện giữa Tạ Kiến An và mấy tên kia. Khi ông ta sắp ngất đi, chợt nghe thấy hai chữ Lâm Hàn thì tỉnh hẳn.

Cuộc trò chuyện giữa Tạ Kiến An và cấp dưới cũng bị Trương Thiên Sơn nghe thấy hết toàn bộ.

Tuy Trương Thiên Sơn cũng khá kinh ngạc trước việc Lâm Hàn có thể tập hợp được hơn 300 cao thủ trong thời gian ngắn như thế.

Nhưng đây tuyệt đối là một tin tức tốt đối với Trương Thiên Sơn. Bất kể ông ta có được cứu hay không, thì chắc chắn cái kế hoạch kia của Tạ Kiến An sẽ đừng hòng mà thành công được.

Và đương nhiên Tạ Kiến An sẽ không thể trở thành Đại bàng núi, không thể nắm giữ những thế lực và đàn em dưới trướng Trương Thiên Sơn.

Hơn hết, có khi bởi vì Lâm Hàn trả thù mà sẽ mất hết tất cả.

Trương Thiên Sơn nghĩ thế chợt cảm thấy vui vẻ, không nhịn nổi cười ra tiếng.

Dây thanh quản của Trương Thiên Sơn cũng đã bị tra tấn, nên âm thanh bây giờ hoàn toàn khác xa với tiếng cười sang sảng lúc trước, trở nên vô cùng kỳ dị, nghe mà sởn da gà.

Tiếng cười chói tai kia lập tức vang vọng trong đại sảnh.

Tạ Kiến An và đám đàn em nghe thấy tiếng cười ấy của Trương Thiên Sơn, tâm trạng đang hết sức bực bội vì chuyện của Lâm Hàn, giờ lại càng khó chịu hơn.

"Bảo ông không được phát ra âm thanh mà quên rồi à? Lại muốn bị tra tấn hả?", một gã phụ trách tra tấn Trương Thiên Sơn tát thẳng vào mặt ông ta.

Cả người Trương Thiên Sơn ướt sũng máu, cái tát kia còn dùng sức rất mạnh nên một đống máu lập tức vẩy ra sàn nhà, trông hết sức đáng sợ. Trương Thiên Sơn cũng bị cơn đau bỗng ập tới mà dừng lại.

Tuy đã đau đến nỗi không cười nổi, nhưng trong lòng Trương Thiên Sơn vẫn hết sức vui vẻ. Cũng may ông ta quen được một người anh em như Lâm Hàn, không thì lần này nếu để Tạ Kiến An thành công, thì coi như đã hại toàn bộ những người đã đi theo mình.

Vì nhìn nhầm và giành lòng tin sai người, Trương Thiên Sơn thà rằng tự mình gánh lấy hậu quả, chứ không muốn những anh em thật lòng đi theo mình, bởi vì sai lầm của ông ta mà chôn vui tương lai, thậm chí là đánh mất tính mạng.

Tạ Kiến An lạnh lùng liếc Trương Thiên Sơn một cái, không nói gì.

Dù biết tình hình cực kỳ bất lợi cho mình, nhưng Tạ Kiến An vẫn không từ bỏ mà muốn đánh cược một phen.

"Thông báo cho toàn bộ cao thủ tập hợp lại, chuẩn bị chiến đấu!", Tạ Kiến An lớn tiếng ra lệnh.

"Vâng!", mấy tên đàn em của Tạ Kiến An đồng thanh đáp.

Ông ta lại chợt nhớ ra gì đó, nói tiếp: "Đừng nói hơn 300 người kia đều là cao thủ, chỉ nói có hơn một nửa là cao thủ. Không được để cho những thế lực còn lại của Bắc Đông biết bên đối phương toàn là cao thủ, không thì bọn họ sẽ chùn bước và chạy trốn".

"Vâng", mấy tên đàn em vội gật đầu, đều hiểu được ý của Tạ Kiến An.

Nếu để những thế lực còn lại của Bắc Đông biết hơn 300 người kia đều là cao thủ, có thực lực kh*ng b*, bọn họ hoàn toàn không phải đối thủ của đối phương. Thì đến lúc đó, đừng nói chiến đấu, e rằng họ đã bỏ chạy mất dép hơn nửa rồi.

Nếu thế, đương nhiên liên minh của Tạ Kiến An sẽ không còn là đối thủ của những người bên phe Lâm Hàn nữa.

Mà khi họ không biết bên đối phương toàn là cao thủ thì sẽ tích cực chiến đấu, may ra mới có một tia hy vọng giành chiến thắng. Dù hy vọng ấy rất mỏng manh, nhưng tóm lại là có còn không.

Thoáng chốc, mấy tên đàn em của Tạ Kiến An đều vội vàng đi chuẩn bị. Dù sao, chẳng bao lâu sau, đối phương sẽ tới đây, tình hình hiện tại lập tức căng như dây đàn.

Sau khi mấy tên đó rời đi, Tạ Kiến An cũng tìm vài đàn em thân tín, dặn dò.

Tạ Kiến An không nỡ từ bỏ, vẫn muốn liều chết cược một phen với Lâm Hàn. Nhưng ông ta cũng biết, xác xuất mình thất bại là rất cao, nên cần phải chuẩn bị tốt đường lui.

Cho dù thất bại, mất hết tất cả, cũng phải giữ được tính mạng, quân tử báo thù, mười năm không muộn.

Sống sót thì may ra sau này còn có cơ hội trở mình, nếu bị Lâm Hàn bắt được, Tạ Kiến An tin rằng mình chắc chắn sẽ không sống nổi.

Tạ Kiến An lớn lên trong trang viên nên vô cùng quen thuộc nó, trước đó, ông ta cũng đã chuẩn bị một con đường hầm, nhưng vẫn chưa dùng tới, nên có chút phủ bụi, có lẽ không thể dùng.

"Dựa theo tình báo bên Tạ Kiến An thì có hơn một nửa là cao thủ, nửa còn lại thì không phải, nên hoàn toàn chẳng phải đối thủ của bên ta. Chúng ta không cần phải lo lắng thế đâu".

"Sao tôi cứ thấy là lạ, nếu đối phương không có thực lực thì sao dám can đảm đến đây?"

"Chẳng phải trước đó chúng ta đã cử hơn 100 cao thủ đi phục kích à? Sao giờ vẫn không có tin tức gì thế? Rốt cuộc thì tình hình ra sao rồi?"

"Tôi cứ có cảm giác Tạ Kiến An kia đang giấu chúng ta chuyện gì đó. Tên kia chẳng phải kẻ tốt lành gì, chưa biết chừng là đào hố hại chúng ta ấy chứ!"
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 748: Lừa gạt


Bên ngoài phòng họp.

Tạ Kiến An vừa đến đã nghe thấy tiếng bàn bạc của vài tên phụ trách các thế lực vùng khác, sắc mặt ông ta chợt thay đổi hẳn, sau đó mở cửa bước vào.

"Nào mọi người, kẻ địch đang ở trước mặt, thắng lợi đang vẫy gọi chúng ta. Tôi hy vọng mọi người đừng tự rối loạn đầu trận tuyến. Mọi người thử nghĩ lại xem, Lâm Hàn chỉ là một ông trùm vùng Hoa Đông, mà còn vừa mới thống nhất Hoa Đông đây thôi, có thể điều động được bao nhiêu cao thủ chứ? Nói trong hơn 300 người kia có gần 50 cao thủ đã là đánh giá cao họ rồi!", Tạ Kiến An thẳng thừng nói.

Vài tên phụ trách các thế lực khác nghe vậy, nghĩ kỹ lại thì cứ có cảm giác là lạ, nhưng không biết lạ ở chỗ nào. Trái lại, còn thấy Tạ Kiến An nói rất có đạo lý.

Mấy tên phụ trách kia đã điều tra Lâm Hàn nên cũng biết chút chút về anh, biết anh mới thống nhất các thế lực vùng xám ở Hoa Đông không bao lâu.

Hơn nữa, sau khi Lâm Hàn thống nhất các thế lực trong vùng xám. Đầu tiên, anh không chịu kinh doanh phi pháp nên chẳng thể lôi kéo nhiều cao thủ, thứ hai, anh cũng không chịu tiếp nhận một số cao thủ lúc trước, mà vẫn cứng đầu sử dụng người của mình.

Những thế lực vùng xám khác muốn làm việc cho Lâm Hàn thì phải trả một cái giá đắt, còn phải vượt qua vô số kiểm tra. Vì thế mà có rất nhiều người muốn đi theo Lâm Hàn, nhưng đều không đạt tiêu chuẩn.

Kể từ đó, cũng dẫn tới việc sau khi Lâm Hàn thống nhất thế lực vùng xám ở Hoa Đông, lại không làm ăn phi pháp kiếm món hời lớn, cũng không tiếp nhận các thế lực khác mở rộng sức mạnh của mình.

Trong mắt vài tên phụ trách các thế lực có mặt ở đây, cách làm ấy quả thật là hết sức ngây thơ và ngu ngốc.

Đương nhiên họ cũng hiểu được việc tùy tiện tiếp nhận các thế lực trong vùng xám sẽ khiến cho thực lực mỗi người dưới trướng không đồng đều, và có rất nhiều người không phải thật lòng đi theo mình.

Còn Lâm Hàn làm vậy, đơn giản chỉ là muốn người đi theo mình đều đáng tin, có thể tin tưởng được. Nhưng cứ thế thì thực lực của anh sẽ tăng lên rất chậm.

Ở trong mắt họ, cách làm ấy thật sự là ngu hết phần thiên hạ.

Lần này, Lâm Hàn đến giải cứu Trương Thiên Sơn, đa số người ngồi đây đều không cho rằng anh có thể dẫn theo bao nhiêu cao thủ có thực lực mạnh cả.

"Đại ca Tạ nói đúng, tôi không tin tên Lâm Hàn kia có thể dẫn theo bao nhiêu cao thủ, cậu ta lấy đâu ra cái vốn đó chứ?"

"Đúng vậy, chúng ta không thể tự mình dọa mình trước khi chiến đấu được, vậy thì trái lại sẽ tạo cơ hội cho Lâm Hàn".

"Từ những hành động trước đó của tên Lâm Hàn kia, thì cậu ta quả thật hết sức ngây thơ. Có lẽ lần này cũng là không biết suy tính, cho rằng nhiều người hơn chúng ta là được? Nhưng bên ta lại toàn là cao thủ, 300 người bên ta khác xa với 300 người bên cậu ta".

"Mọi người vừa nói thế, tự dưng tôi cũng thấy tên Lâm Hàn kia ngây thơ ghê, ha ha!"

Vài tên phụ trách đều sôi nổi bàn tán.

Một số người còn lại, tuy vẫn có hơi khó hiểu, nhưng nghe thấy mấy người kia nói vậy, cũng dần yên tâm, không nghĩ nhiều nữa.

Tạ Kiến An thấy thế, cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi. Lừa bọn họ tiếp tục cử toàn bộ cao thủ ra để đối phó Lâm Hàn thì ông ta mới có phần thắng.

Còn sau khi họ xông lên, phát hiện bên Lâm Hàn đều là cao thủ thì lại không liên quan đến Tạ Kiến An. Dù sao, lúc đó cũng đã đâm lao rồi, thì phải theo lao chứ chẳng thể nào lùi lại được nữa. Lùi lại có khi còn nguy hiểm hơn, chỉ có chiến đấu đến cùng mới có cơ hội sống sót.

Về chuyện sẽ tổn thất nặng nề gì đó, Tạ Kiến An cũng chẳng quan tâm. Xét cho cùng, những cao thủ kia đâu phải là người của ông ta, có chết hay bị thương nặng thì Tạ Kiến An cũng không đau lòng.

Thậm chí, Tạ Kiến An còn ước gì bọn họ đánh nhau chết sống, hai bên đều thiệt hại nặng nề, vậy thì lại là chuyện tốt đối với ông ta.

Lúc ấy, Tạ Kiến An chẳng những có cơ hội ngồi lên vị trí Đại bàng núi vùng Bắc Đông, mà còn đỡ phải phân ra nhiều lợi ích chia cho những thế lực còn lại.

Sao Tạ Kiến An lại khỏi chia chác gì luôn cho rồi? Đáp án là ông ta không dám, vì nhiều thế lực như vậy, một khi trở thành kẻ thù của họ, chắc chắn sẽ không phải một lựa chọn sáng suốt.

Nhưng lúc đó, bọn họ đã bị tổn thất nặng nề, mà Tạ Kiến An lại bảo vệ được thực lực của mình tốt hơn, chia ít cho họ, có lẽ họ vẫn nhẫn nhịn được, không đến mức cắn ngược lại ông ta.

Lúc này, một người trong số mấy tên phụ trách kia chợt nhớ ra gì đó, hỏi: "À đúng rồi, đại ca Tạ, trước đó chẳng phải chúng ta đã cử ra hơn 100 cao thủ đi phục kích đám Lâm Hàn à? Rốt cuộc sao rồi, thế nào mà đến tận giờ vẫn chẳng có tin tức gì hết vậy?"

"Đúng vậy, hơn 100 cao thủ đó chứ ít gì. Nếu trở về thì ít nhất có thể đảm bảo sức chiến đấu của bên ta càng thêm vững mạnh hơn".

"Hay là những người kia đã xảy ra chuyện? Hơn 100 cao thủ đó".

"Chắc không đâu? Nếu xảy ra chuyện thì không thể nào đều bị tóm hết và chẳng truyền chút tin tức nào về được".

Vài tên phụ trách nghi ngờ hỏi.

Trên đường đến đây, Tạ Kiến An cũng đã nghĩ ra lý do để ứng phó rồi. Lúc này, ông ta bèn nói: "Tôi đang định nói chuyện này với mọi người đây. Bọn họ phục kích hụt, tên Lâm Hàn kia khá là xảo quyệt, đã đi vòng qua họ. Tuy thực lực bên ta không thể sánh bằng hơn 100 cao thủ kia, nhưng cũng đủ để đối phó với đám Lâm Hàn. Chúng ta cứ đánh là được, còn hơn 100 cao thủ kia, tôi sẽ bảo họ bọc từ phía sau, không để đám người Lâm Hàn chạy thoát".

"Thế cũng được!", mấy tên phụ trách kia nghe vậy bèn gật đầu, không nghĩ nhiều nữa. Đa số đều đồng ý với cách làm ấy của Tạ Kiến An.

Suy cho cùng, tuy bên Lâm Hàn có hơn 300 người, số lượng đông hơn bên họ một chút, nhưng đa số không phải là cao thủ mà chỉ có gần 50 người là cao thủ thôi.

Đám Tạ Kiến An quyết định cho toàn bộ cao thủ của mình xông lên, cùng nhau chiến đấu, vậy thì mới có vẻ công bằng với các thế lực.

Mà vài tên phụ trách kia còn không biết, trước khi Tạ Kiến An đến đây thì đã dặn dò bọn đàn em của mình, khi chiến đấu cứ giả vờ xông lên, để những cao thủ của các thế lực khác xông lên trước, bọn họ đi theo đằng sau là được.

Khi hơn 300 cao thủ quân liên minh của Tạ Kiến An vừa chuẩn bị xong ở trong trang viên, thì Lâm Hàn đã dẫn theo hơn 300 cao thủ bên mình, lái xe tạo thành một hàng dài phóng đến gần trang viên rồi dừng lại. Những cao thủ trên xe đồng loạt bước xuống chuẩn bị chiến đấu.

Một trận chiến đấu ác liệt sắp nổ ra tại đây!
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 749-750: 749: Tình thế áp đảo - 750: Bại cục đã định


749: Tình thế áp đảo

Bên ngoài trang viên của Trương Thiên Sơn.

Hơn 300 cao thủ do Lâm Hàn dẫn đến đồng loạt bước xuống xe, chuẩn bị chiến đấu.

Mà những cao thủ bên Tạ Kiến An cũng vội vàng chuẩn bị, xếp hàng đứng đối diện với đám người Lâm Hàn.

Lúc này, vừa vặn là giữa trưa.

Rõ ràng là lúc mặt trời chói chang nhất, nhưng bầu không khí lại hơi lạnh lẽo một cách khó hiểu.

Khi những cao thủ bên liên minh Tạ Kiến An nhìn thấy người đối diện thì chợt cảm thấy là lạ.

Bọn họ nhận được tin tức từ bên trên truyền xuống là tuy đám người Lâm Hàn khá đông, có gần 400 người, nhưng đều là những tên côn đồ bình thường, còn cao thủ thì lại chưa tới 50 người.

Có điều, giờ nhìn gần 400 người kia, bọn họ lại cảm thấy không phải như thế.

Tuy chưa đánh nhau, gần 400 người bên Lâm Hàn cũng chưa có hành động gì mà chỉ mới đứng tại chỗ đó thôi.

Nhưng người bên phe Tạ Kiến An cũng là cao thủ, thế nên họ đều cảm nhận được sự khác thường tỏa ra từ trên người của đối phương.

"Sao cứ cảm thấy bọn họ chẳng ai dễ chọc hết vậy?"

"Tôi cũng thấy bọn họ là lạ, chắc hẳn không phải là tay đấm bình thường".

"Không lẽ họ toàn là cao thủ? Gần 400 cao thủ, Hoa Hạ làm gì có thế lực nào mạnh như vậy".

"Gần 400 cao thủ? Không thể nào, chắc họ chỉ mạnh hơn những tay đấm bình thường một chút thôi".

Trong lúc những cao thủ bên phe liên minh của Tạ Kiến An bàn tán xôn xao thì bên Lâm Hàn lại chẳng muốn lãng phí thời gian với họ.

Dù sao giờ cũng không biết Trương Thiên Sơn thế nào, rất có thể là ông ta đang ở trong tình trạng nước sôi lửa bỏng.

Mỗi một phút một giây mà Lâm Hàn lãng phí cũng có khả năng khiến Trương Thiên Sơn càng thêm nguy hiểm hơn.

Lúc này, Lâm Hàn dứt khoát hạ lệnh: "Nhanh chóng giải quyết đối phương đi! Rồi tiến vào trang viên giải cứu Trương Thiên Sơn!"

Các cao thủ nhà họ Lâm, đám Tôn Hàn Các và Ngô Xuyên cùng một số cao thủ được nhà họ Tiêu cử đến giúp đỡ nghe thấy mệnh lệnh của Lâm Hàn, lập tức không chút do dự xông lên.

Vốn bên Lâm Hàn đã chiếm ưu thế về số lượng, cộng thêm việc tất cả đều là cao thủ, mà thực lực còn mạnh hơn bên liên minh, nên chẳng có gì là sợ hãi cả.

Những cao thủ phe liên minh thấy thế không khỏi vội vàng tham gia vào trận chiến.

Tuy họ cảm thấy có gì đó là lạ, nhưng với tình hình như hiện tại thì không thể nào rảnh để mà đi điều tra được. Họ cũng không còn đường lui nữa, nên chỉ có thể chiến đấu.

Thoáng chốc, hai bên đã xông vào nhau.

Vừa đánh nhau thì tình hình đã nghiêng về một phía.

Những cao thủ bên phe liên minh hoàn toàn không phải đối thủ của bên Lâm Hàn.

Bọn họ đánh với đám cao thủ nhà họ Tiêu hay những cao thủ do Ngô Xuyên dẫn tới còn được, dù vẫn có lúc thua kém, nhưng không đến nỗi bị nghiền ép tới mức này, thậm chí có đôi khi còn nhỉnh hơn vài người bên kia.

Còn những người trong Tôn Hàn Các, bản thân đã có thực lực mạnh hơn đám liên minh, sau khi giao chiến, đối phương cũng lộ vẻ cố hết sức.

Càng không cần phải nói đến cao thủ nhà họ Lâm.

Có lẽ sẽ có vài người trong đám cao thủ nhà họ Lâm không có bản lĩnh bằng người của Tôn Hàn Các, nhưng bọn họ lại phối hợp rất ăn ý với nhau.

Tuy giữa các cao thủ trong Tôn Hàn Các cũng có một mức độ phối hợp nhất định, nhưng khi so sánh với những cao thủ nhà họ Lâm thì lại chênh lệch khá rõ.

Hơn nữa, cao thủ nhà họ Lâm lại chiếm số đông, tất cả còn phối hợp nhịp nhàng tạo nên một sức chiến đấu cực kỳ đáng sợ. Quân liên minh phe Tạ Kiến An lập tức bị đánh cho tan tành xẻ nghé.

Lâm Hàn đứng đằng sau đương nhiên sẽ không ra tay, cũng hoàn toàn không cần anh phải tự mình ra trận.

Một mình Lâm Hàn tiếp lên giúp đỡ, so với gần 400 cao thủ kia thì cũng chẳng thấm vào đâu. Trái lại, nếu Lâm Hàn xông lên còn có thể khiến cho những cao thủ nhà họ Lâm lo lắng.

Dù sao vào lúc ấy, bọn họ sẽ vừa phải đối phó với cao thủ phe liên minh, vừa phải để ý đến Lâm Hàn, đề phòng anh xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì họ còn có thể đúng lúc chạy đến cứu.

Giờ Lâm Hàn bình yên đứng ở đằng sau, các cao thủ nhà họ Lâm cũng không cần phải lo lắng, có thể dốc hết sức lực chiến đấu với cao thủ bên đối phương.

Lúc này, Lâm Hàn thấy các cao thủ phe liên minh của Tạ Kiến An vừa giao chiến đã lập tức bị đánh cho tan tành xẻ nghé thì cũng hơi bất ngờ.

Anh biết rõ cao thủ bên mình có thể chiến thắng đối phương, thậm chí là thắng một cách áp đảo.

Xét cho cùng thì những cao thủ nhà họ Lâm cũng không phải một đám vàng thau lẫn lộn như quân liên minh của Tạ Kiến An.

Thế những Lâm Hàn cũng không ngờ hai bên lại chênh lệch lớn như vậy, vừa mới giao chiến mà quân liên minh đã bị đánh cho tơi bời hoa lá rồi.

Sau đó, Lâm Hàn đã phát hiện ra nguyên nhân của việc này.

Tuy có sự giúp đỡ của các cao thủ trong Tôn Hàn Các, cao thủ nhà họ Tiêu, đám người Ngô Xuyên dẫn tới và đám La Văn, nhưng chủ yếu vẫn là do cao thủ nhà họ Lâm quá mạnh.

Thực lực mỗi cá nhân đã mạnh, cộng thêm sự phối nhịp nhàng ăn ý với nhau đã phát huy ra một sức chiến đấu vô cùng đáng sợ.

Lâm Hàn thầm ghi nhớ điều này, sau này anh cũng sẽ khiến đám Tôn Hàn Các và người bên Ngô Xuyên chú ý phối hợp với nhau để nâng cao sức chiến đấu, nhất định không được lơ là điểm này.

Chỉ qua vài phút mà đám cao thủ quân liên minh của Tạ Kiến An đã không thể chống đỡ được nữa, bị đánh cho tan tác chạy trốn khắp nơi.

Người chết, người bị thương nặng, kẻ đầu hàng, số còn lại đều chạy trốn về phía trang viên.

Lâm Hàn thấy vậy, trực tiếp ra lệnh cho toàn bộ cao thủ đuổi theo, không được để cho bất cứ kẻ nào trốn thoát. Song, cũng phải nhanh chóng tìm được Trương Thiên Sơn giải cứu ông ta ra, không được để Trương Thiên Sơn xảy ra chuyện.

Mặc dù Lâm Hàn dẫn gần 400 cao thủ đến, một con số khá đông, nhưng so với trang viên khổng lồ kia thì lại có vẻ hơi ít.

Lâm Hàn bèn ra lệnh cho đàn em chia nhau ra đuổi bắt đám cao thủ kia và tìm kiếm Trương Thiên Sơn.

Nếu đội nào cần hỗ trợ hoặc phát hiện ra Trương Thiên Sơn thì lập tức liên lạc với những đội còn lại.

Phút chốc, toàn bộ cao thủ đã chia nhau ra đi.

Nếu đã biết vị trí mà khả năng Trương Thiên Sơn ở đó là rất cao, đương nhiên Lâm Hàn phải dẫn thêm người đi. Dù sao, nơi Trương Thiên Sơn bị nhốt chắc hẳn sẽ có đàn em thân tín của Tạ Kiến An trông chừng.

"Vâng!", Lâm Phong đáp.

Sau đó, Lâm Hàn và Lâm Phong bèn dẫn theo ba bốn mươi cao thủ nhà họ Lâm chạy về phía đại sảnh của trang viên.

Theo lời Lâm Phong thì lúc ấy ông ta đã nhìn thấy Trương Thiên Sơn ở đại sảnh. Hơn nữa, vào thời điểm đó, cả người Trương Thiên Sơn đã bị xích sắt cột chặt lấy, chắc hẳn một chốc một lát sẽ không dời đi kịp.

750: Bại cục đã định

Tại trang viên của đại bàng núi, trong đại sảnh của toà nhà chính.

Trương Thiên Sơn lúc này người đã đầy máu, không còn giống người.

Hai người chịu trách nhiệm tra tấn Trương Thiên Sơn mồ hôi nhễ nhại, họ cũng có chút bất lực.

Cho tới giờ, bọn họ vẫn chưa thể khiến Trương Thiên Sơn thoả hiệp.

Rõ ràng mức độ đau đớn này không phải người bình thường có thể chịu đựng được, thậm chí không ai có thể chịu được, nhưng Trương Thiên Sơn vẫn luôn nhẫn nại.

Mà tình hình hiện tại, nếu họ tiếp tục tra tấn, rất có thể sẽ khiến Trương Thiên Sơn mất mạng, không đạt được mục đích của Tạ Kiến An mà cũng lãng phí thời gian và sức lực mấy ngày nay họ tra hỏi Trương Thiên Sơn.

Lúc này, Tạ Kiến An bước vào đại sảnh với vẻ mặt hoảng hốt.

Vừa nãy Tạ Kiến An nhận được thông báo từ đàn em, tất cả cao thủ họ phái đi giao chiến với nhóm Lâm Hàn đều đã thất bại, mấy người Lâm Hàn đã xông vào trang viên, chẳng bao lâu nữa sẽ tới được đây.

“Một đám vô dụng, đều hơn 300 người như nhau, chẳng qua số lượng người ít hơn một chút, sao có thể thua nhanh như vậy?”, Tạ Kiến An chửi bới, hiển nhiên ông ta không ngờ lại xảy ra chuyện này.

Mặc dù đã chuẩn bị sẵn đường lui, nhưng Tạ Kiến An không muốn bỏ chạy ngay mà muốn liều chết chiến đấu một lần cuối cùng.

Vì thế, Tạ Kiến An đã tốn rất nhiều công sức để thuyết phục các thế lực vùng khác, lừa họ tin người bên phía Lâm Hàn hầu hết đều không phải cao thủ mà chỉ là những tên côn đồ bình thường, để những thế lực này phái cao thủ của họ đến chiến đấu với Lâm Hàn.

Mà đến khi giao chiến, họ phát hiện người của Lâm Hàn đều là cao thủ thì cũng không có vấn đề gì.

Dù sao những thế lực của vùng khác đã ra tay với nhóm người Lâm Hàn, đã không thể ngăn cản được nữa.

Khi đó, những thế lực vùng khác có chửi mắng Tạ Kiến An cũng vô ích, dù sao họ và Tạ Kiến An đều là kẻ địch của Lâm Hàn, họ cùng thuyền với ông ta.

Mặc dù 300 cao thủ xuất chiêu cũng không phải đối thủ của gần 400 cao thủ bên phía Lâm Hàn, nhưng trong tay những thế lực vùng khác vẫn có cao thủ, chỉ cần bảo những cao thủ còn lại của họ mau chóng tới hỗ trợ, Tạ Kiến An tin họ chắc chắn có thể chiến thắng Lâm Hàn.

Mặc dù không biết Lâm Hàn tìm đâu ra nhiều cao thủ, hơn nữa còn lợi hại đến vậy.

Nhưng dù sao cũng chỉ là một thế lực mạnh mẽ.

Còn Tạ Kiến An thì khác, ông ta đã bắt tay với thế lực của rất nhiều vùng khác, mặc dù những thế lực này nếu chiến đấu riêng chắc chắn không phải đối thủ của Lâm Hàn nhưng khi liên hợp lại, dù Lâm Hàn có mạnh đến đâu, Tạ Kiến An tin họ cũng có thể đánh bại Lâm Hàn.

Nhưng Tạ Kiến An không ngờ hơn 300 cao thủ bên mình, chưa nói cầm cự được mấy ngày, mà chưa đến một tiếng đã không cầm cự được, không ngờ vừa đánh đã thất bại hoàn toàn, để cho bao nhiêu cao thủ dưới trướng Lâm Hàn vào được trang viên.

Như vậy kế hoạch của Tạ Kiến An cũng hoàn toàn bị rối loạn, vốn là kế hoạch có khả năng thành công cuối cùng, nhưng bây giờ đã không còn cơ hội nữa.

Mà kế hoạch giành lấy ngôi vị đại bàng núi vùng Bắc Đông đã được lập ra từ rất lâu của Tạ Kiến An, cuối cùng cũng thất bại.

Trước đây Tạ Kiến An chưa bao giờ nghĩ rằng mình chuẩn bị lâu như vậy, kế hoạch tỉ mỉ như thế, hành động cũng rất suôn sẻ, cuối cùng vì Lâm Hàn mà hoàn toàn thất bại.

Thậm chí trước khi biết tin, cho dù biết Lâm Hàn dẫn theo gần 400 cao thủ, Tạ Kiến An cũng cảm thấy mình hoàn toàn có thể thắng chắc trận này, ông ta có thể trở thành đại bàng núi mới của vùng Bắc Đông.

Nhưng cao thủ bên phía Lâm Hàn chỉ trong tích tắc đã đánh bại cao thủ bên ông ta, lao thẳng vào trang viên với thế mạnh như vũ bão, đây là điều mà Tạ Kiến An không hề ngờ tới.

“Tất cả đều vì Lâm Hàn!”, Tạ Kiến An nghĩ đến Lâm Hàn thì tức giận nghiến răng.

Đây là kế hoạch mà ông ta đã chuẩn bị từ rất lâu, điều nực cười hơn nữa là Trương Thiên Sơn mới quen Lâm Hàn chưa bao lâu, nếu Tạ Kiến An thực hiện kế hoạch sớm hơn một chút, không đòi hỏi quá hoàn mỹ thì chưa biết chừng đã có thể thành công dễ dàng.

Nhưng những điều này trước đây Tạ Kiến An chưa bao giờ nghĩ tới. Dù sao lần đầu tiên gặp Lâm Hàn, mặc dù biết anh là ông trùm vùng Hoa Đông, nhưng Tạ Kiến An cũng không ngờ Lâm Hàn lại có thực lực kinh khủng thế này, có thể đảo ngược kế hoạch tỉ mỉ ông ta đã chuẩn bị bấy lâu nay.

Lúc này, một trong những người phụ trách tra tấn Trương Thiên Sơn thấy Tạ Kiến An đến thì nói: “Ông chủ, Trương Thiên Sơn chết cũng không chịu mở miệng. Chúng tôi đã dùng hết các thủ đoạn có thể sử dụng rồi, không biết ông ta đã hôn mê bao nhiêu lần nhưng vẫn không chịu nói, bây giờ chúng ta phải làm sao? Nếu tiếp tục thì Trương Thiên Sơn rất có thể sẽ chết”.

Tạ Kiến An nghe vậy thì hoàn hồn, nhìn Trương Thiên Sơn, trong mắt cũng mang vẻ tức giận.

Nếu Trương Thiên Sơn tiếp tục nâng đỡ ông ta làm đại bàng núi kế nhiệm của vùng Bắc Đông thì ông ta sẽ không phản bội, mà nếu khi Trương Thiên Sơn bị bắt tới đây có thể phối hợp một chút, để ông ta trở thành đại bàng núi mới thì đã không có nhiều chuyện thế này. Ông ta cũng không cần tra tấn Trương Thiên Sơn, dù gì Trương Thiên Sơn cũng có ơn rất lớn với ông ta, chắc chắn ông ta sẽ cho Trương Thiên Sơn được chết mau chóng, vui vẻ.

Mà tình hình hiện tại chắc chắn là tình hình tồi tệ nhất trong mọi tình hình đối với Tạ Kiến An.

“Không cần tra tấn nữa, Lâm Hàn đã dẫn cao thủ xông vào trang viên, kế hoạch lần này của chúng ta thất bại rồi, bây giờ ép Trương Thiên Sơn nói giúp chúng ta cũng vô dụng”, Tạ Kiến An bất lực nói.

Trong đại sảnh, một số thuộc hạ của Tạ Kiến An nghe vậy thì hơi bất ngờ, có chút không dám tin.

“Ông chủ, những gì ông nói là thật sao?”

“Chẳng phải chúng ta cũng có 300 cao thủ sao? Đối phương chiếm ưu thế về số lượng, nhưng chúng ta cũng không đến mức thất bại nhanh như thế chứ?”

“Sao, sao có thể?”

“300 cao thủ của chúng ta sao có thể thất bại trong tích tắc như thế?”

Mấy tên đàn em của Tạ Kiến An đều không tin, dù sao điều này thật sự quá khó tưởng tượng.

Mà lúc này, Tạ Kiến An khẽ gật đầu, thở dài bất lực: “Đối phương không chỉ chiếm ưu thế về quân số, mà thực lực cá nhân cũng hơn chúng ta, hơn nữa đối phương phối hợp cực kỳ ăn ý, hiệu quả chiến đấu tổng thể quá đáng sợ, người của chúng ta hoàn toàn không phải đối thủ, kế hoạch lần này thất bại rồi, bại cục đã định”.

Mấy tên đàn em nhìn nhau, đều nhìn thấy sự tuyệt vọng trong mắt đối phương, họ không thể ngờ đột nhiên lại xuất hiện một người tên Lâm Hàn phá rối kế hoạch của họ, không ngờ anh còn có thực lực đáng sợ như thế, dẫn theo 300 cao thủ với hiệu quả chiến đấu đáng sợ, đây là điều trước kia họ không thể dự phòng, dù sao đây đã là thực lực mạnh nhất của họ rồi, không phải chiến lược nào cũng có thể thay đổi.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 751: Cá chết lưới rách


Trong đại sảnh.

Toàn thân Trương Thiên Sơn nhếch nhác, chật vật, dường như ông ta nghe thấy Tạ Kiến An nói nhưng lại không nghe rõ nói gì, máu chảy dọc từ trên đầu xuống tai, một ít đã chảy vào trong tai nên ảnh hưởng đến thính giác.

Mặc dù không nghe rõ, nhưng Trương Thiên Sơn vẫn loáng thoáng nghe thấy Tạ Kiến An nói kế hoạch thất bại là vì Lâm Hàn, nên cũng đoán được đại khái tình hình.

Đột nhiên trong lòng Trương Thiên Sơn có chút vui mừng, không ngờ kế hoạch của Tạ Kiến An tỉ mỉ như thế mà cuối cùng vẫn thất bại.

Mà nguyên nhất thất bại là vì Lâm Hàn – người ông ta mới quên cách đây không lâu.

Trương Thiên Sơn có thể trở thành đại bàng núi vùng Bắc Đông, đương nhiên có tầm nhìn và có thực lực.

Mặc dù cho tới giờ Trương Thiên Sơn cũng không biết thực lực thật sự của Lâm Hàn, cũng không biết thân phận cụ thể của Lâm Hàn.

Nhưng qua chuyện lần này, Trương Thiên Sơn cũng đã đoán được đại khái thực lực và thân phận của Lâm Hàn không phải thứ mà họ có thể hiểu, đã ở cái tầm vượt xa sự hiểu biết của họ.

Trương Thiên Sơn cũng biết kế hoạch lần này của Tạ Kiến An rất tỉ mỉ, ông ta liên minh với bao nhiêu thế lực, có biết bao nhiêu cao thủ.

Vậy mà Lâm Hàn vẫn có thể đảo ngược tình thế chỉ trong chốc lát.

Đây thật sự là thực lực tuyệt đỉnh.

Đứng trước thực lực tuyệt đỉnh này, Tạ Kiến An cũng không làm được gì.

Đột nhiên trong lòng Trương Thiên Sơn có một ý tưởng, đó là tìm ra những thế lực Vùng Xám của vùng Bắc Đông này, sau này sẽ là chốn trở về an toàn nhất.

Chỉ là bây giờ Trương Thiên Sơn đang rất chật vật, không thể tự sắp xếp những chuyện này, chỉ có thể chờ đợi.

Lúc này, mấy tên đàn em của Tạ Kiến An vẫn đang tỏ vẻ không dám tin, oán than.

Tạ Kiến An xua tay, tức giận nói: “Đủ rồi, đừng nói những chuyện này nữa, tôi đã phiền lắm rồi!”

Mấy tên đó lập tức im miệng, không dám nói thêm.

Kế hoạch chuẩn bị kỹ lưỡng thoáng chốc đã thất bại hoàn toàn, thậm chí những thứ từng có trước đây cũng sẽ mất đi, có thể tưởng tượng được tâm trạng Tạ Kiến An lúc này đang rất tệ, nếu bây giờ còn làm phiền ông ta thêm thì hậu quả sẽ rất thảm.

Tạ Kiến An nhìn Trương Thiên Sơn, tiếp tục nói: “Đường lui đã chuẩn bị gần xong rồi, mau chóng cầm theo những thứ giá trị nhất rồi rút lui cùng tôi. Muộn thêm chút nữa sẽ không kịp đâu”.

Mấy tên đàn em ở đây đều là thân tín của Tạ Kiến An, nếu không phải thuộc h* th*n tín thì vừa nãy đã bị ông ta đẩy ra chiến đấu rồi.

Đương nhiên Tạ Kiến An phải dẫn những tên thân tín này theo, nếu đi một mình, ra ngoài rồi cũng không còn gì.

Nếu có thể giữ lại một vài thuộc h* th*n thủ tốt, Tạ Kiến An cảm thấy mình vẫn có khả năng vùng lên làm lại.

Mặc dù khả năng này là cực kỳ nhỏ.

Dù sao lần này Tạ Kiến An không chỉ đắc tội với những thế lực của vùng Bắc Đông và những thế lực các vùng còn lại, mà còn đắc tội với Lâm Hàn vừa thần bí lại vừa mạnh mẽ.

“Vâng!”

Nghe thấy lệnh của Tạ Kiến An, mấy tên đàn em đều gật đầu, lập tức nhặt đồ trong đại sảnh.

Trong đại sảnh có rất nhiều đồ cổ mà trước đây Trương Thiên Sơn sưu tầm được, tất cả đều vô cùng có giá trị.

Mấy tên này vội vàng gom nhặt, bất cứ thứ gì ở đây đều đắt giá, là khối tài sản khổng lồ mà cả đời người bình thường không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng một số thứ quá lớn không tiện mang đi, họ cũng không có cách nào.

Mà cho dù là đồ cổ nhỏ thì cũng không cất vừa túi, chỉ có thể chọn thứ nào quý giá nhất để mang đi.

Tạ Kiến An nhìn bọn họ thu nhặt đồ cổ cũng biết là số tiền rất lớn, nhưng lòng vẫn không vui lắm.

Dù sao nếu kế hoạch lần này thành công, Tạ Kiến An thành công trở thành đại bàng núi vùng Bắc Đông, những thứ này sẽ là của ông ta, chứ không phải như bây giờ, chỉ có thể mang đi một ít.

Mà những thứ này chỉ là một phần tài sản của đại bàng núi, tài sản thật sự của đại bàng núi là thế lực Vùng Xám và sản nghiệp Vùng Xám, những thứ đó có thể mang lại cho đại bàng núi sự giàu có không bao giờ ngừng.

Khi người của Tạ Kiến An đang bận rộn chọn đồ cổ vô giá thì Tạ Kiến An lại nhìn chằm chằm Trương Thiên Sơn, nghĩ cách giải quyết.

Theo kế hoạch ban đầu, dù Trương Thiên Sơn có thoả hiệp hay không thì Tạ Kiến An đều sẽ giết ông ta.

Dù sao nếu Trương Thiên Sơn còn sống thì rất nhiều thế lực vùng Bắc Đông không thể trung thành đi theo Tạ Kiến An.

Trương Thiên Sơn có ý nghĩa to lớn với những thế lực vùng Bắc Đông này.

Trước Trương Thiên Sơn, các thế lực Vùng Xám của Bắc Đông chia năm xẻ bảy, tự mình chiến đấu.

Thêm vào đó, thế lực Vùng Xám vùng Bắc Đông vốn đã rất phức tạp, dù thế lực lớn hay nhỏ đều có thể gặp khủng hoảng bất cứ lúc nào, sẽ mất đi tất cả.

Nhưng từ sau khi Trương Thiên Sơn thống nhất các thế lực Vùng Xám của vùng Bắc Đông, các thế lực đã phát triển rất tốt trong nhiều năm nay, cũng không có khủng hoảng gì lớn.

Có thể nói, Trương Thiên Sơn có ý nghĩa rất lớn đối với những thế lực Vùng Xám này.

Mà bây giờ, dù Tạ Kiến An có làm gì Trương Thiên Sơn thì cũng không thể trở thành đại bàng núi vùng Bắc Đông, hơn nữa sẽ mất đi mọi thứ mình có trước đây.

Tuy nhiên Tạ Kiến An không định bỏ qua cho Trương Thiên Sơn, ông ta muốn cá chết lưới rách, thứ ông ta không có thì người khác cũng đừng mong lấy được.

Tạ Kiến An định giết Trương Thiên Sơn rồi sau đó bỏ chạy.

Tạ Kiến An biết rất rõ, Trương Thiên Sơn chết, nhưng những ứng cử viên đại bàng núi mới do Trương Thiên Sơn đào tạo trước đó lại chưa được công bố, mà các thế lực Vùng Xám ở vùng Bắc Đông nhiều như thế chắc chắn sẽ như rắn mất đầu, vùng này chắc chắn sẽ lại loạn.

Nếu Tạ Kiến An có thể phát triển ở vùng khác, chưa biết chừng còn có thể quay lại thu phục những thế lực Vùng Xám này, dù sao trước đây Trương Thiên Sơn từng nói ứng cử viên kế thừa chức vị đại bàng núi là Tạ Kiến An, ông ta hoàn toàn có lý do chính đáng để lấy được lòng dân.

Nghĩ đến đây, Tạ Kiến An càng cảm thấy không thể để Trương Thiên Sơn sống sót, nhất định phải giết ngay bây giờ.

Lúc này, đàn em của Tạ Kiến An đã thu gom được kha khá, đang chuyển đồ đến bên cạnh ông ta.

Còn Tạ Kiến An lại nhặt một con dao găm ở bên cạnh lên, bước tới trước mặt Trương Thiên Sơn.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 752: Cảnh tượng tàn nhẫn


Trong đại sảnh.

Mấy tên đàn em của Tạ Kiến An đã gom đồ xong, quay lại thì thấy Tạ Kiến An đang cầm dao găm đứng trước mặt Trương Thiên Sơn, ai nấy đều sửng sốt.

Mặc dù mấy tên này là thân tín của Tạ Kiến An, trước đó cũng từng tra tấn Trương Thiên Sơn, nhưng bây giờ nhìn thấy Tạ Kiến An muốn lấy mạng Trương Thiên Sơn, họ vẫn không khỏi sửng sốt.

“Ông chủ, thật sự phải giết ông ta sao?”, một người trong số đó không nhịn được hỏi.

Tạ Kiến An không trả lời, lạnh lùng trừng mắt nhìn tên đó.

Người kia lập tức im lặng.

Những tên thân tín còn lại của Tạ Kiến An đương nhiên cũng không dám nói thêm.

Lúc này Tạ Kiến An cũng nhìn Trương Thiên Sơn nói: “Đừng cảm thấy tôi có lỗi với ông. Ông có ơn với tôi, nhưng bao nhiêu năm nay tôi đã báo đáp ông đủ rồi. Không có tôi thì ông cũng không sống tốt thế này, cá lớn nuốt cá bé, thắng làm vua thua làm giặc, chỉ có thể trách ông đã thua!”

Trương Thiên Sơn đã không thể mở nổi mắt, máu làm mờ đi tầm nhìn của ông ta.

Mặc dù lúc trước mấy người họ để tránh cho Trương Thiên Sơn tử vong nên đã chữa cho Trương Thiên Sơn ở một mức độ nhất định và băng bó cho ông ta.

Nhưng xét cho cùng, họ cũng không phải người chuyên nghiệp, không thành thạo nên cũng không xử lý được đàng hoàng.

Thậm chí cho dù bây giờ Tạ Kiến An không giết Trương Thiên Sơn thì Trương Thiên Sơn cũng sắp chết rồi, dù sao bây giờ ông ta cũng chỉ còn nửa cái mạng.

Nhưng Tạ Kiến An biết nhóm người Lâm Hàn đã dẫn theo bao nhiêu cao thủ vào đến trang viên, chắc không lâu nữa sẽ phát hiện ra Trương Thiên Sơn, nếu cứu chữa kịp thời thì có lẽ vẫn kịp.

Chỉ là dù cấp cứu thành công thì Trương Thiên Sơn cũng đã mất nửa cái mạng, đã không còn là người nữa.

Tạ Kiến An nói xong liền đâm vào ngực Trương Thiên Sơn.

Sau khi đâm xong, Tạ Kiến An vội vàng dẫn mấy tên đàn em của mình rời khỏi đây, thời gian của chúng không còn nhiều, nếu lãng phí thời gian nữa thì rất có thể sẽ không kịp rời đi.

Trương Thiên Sơn khó nhọc mở mắt ra, thấy Tạ Kiến An đã rời đi nhưng không làm được gì.

Nhát dao đó với Trương Thiên Sơn mà nói cũng không có cảm giác gì mấy.

Dù sao hai ngày vừa qua ông ta đã phải chịu đựng sự tra tấn còn đau hơn một nhát dao này.

Trương Thiên Sơn cảm nhận được rõ ràng mình ngày càng buồn ngủ, ngày càng mệt mỏi, đã không kìm được muốn nhắm mắt chìm sâu vào giấc ngủ.

Nhưng Trương Thiên Sơn không dám ngủ, nếu bây giờ ngủ thì sẽ không bao giờ tỉnh lại được nữa.

Trương Thiên Sơn không sợ chết, khoảnh khắc bị Tạ Kiến An bắt, ông ta đã biết Tạ Kiến An có thể làm bất cứ chuyện gì. Nếu Tạ Kiến An có thể vì ngôi vị đại bàng núi vùng Bắc Đông mà ngay cả chuyện bắt cóc ông ta cũng làm được thì không có chuyện gì là Tạ Kiến An không làm được cả.

Dù sao Trương Thiên Sơn cũng nuôi Tạ Kiến An từ nhỏ, có thể nói ông ta là bố nuôi của Tạ Kiến An, ngay cả chuyện này cũng làm được thì có chuyện gì Tạ Kiến An không làm được nữa?

Mà Tạ Kiến An vì muốn có được ngôi vị đại bàng núi vùng Bắc Đông nên sẽ không để Trương Thiên Sơn sống, ông ta đã biết mình sẽ chết từ lâu.

Dù biết rõ lúc này mình đã sắp chết, nhưng Trương Thiên Sơn vẫn cố gắng gượng.

Theo lời Tạ Kiến An nói, có thể lát nữa ông ta sẽ được gặp Lâm Hàn hoặc mấy người La Văn.

Trương Thiên Sơn muốn cố gắng sống đến khi gặp họ, bàn giao một số chuyện cuối cùng trước khi rời khỏi thế giới này.

Trương Thiên Sơn cảm thấy người mình ngày càng lạnh, ý thức cũng dần mất đi, nhưng vẫn cố gắng kiên trì.

Mà lúc này Tạ Kiến An đã dẫn theo một số người thân tín của mình, tổng cộng chưa đến 10 người, mang theo những món đồ có giá trị nhất đến con đường bí mật, men theo con đường đó mau chóng rời đi.

Mà Lâm Hàn và Lâm Phong dẫn theo cao thủ nhà họ Lâm nhanh chóng chạy đến đại sảnh toà nhà chính.

Gặp La Văn trên đường, Lâm Hàn cũng bảo La Văn theo mình cùng đến đại sảnh toà nhà chính. Dù sao như Lâm Phong nói, rất có thể Trương Thiên Sơn vẫn ở đấy, La Văn đến nơi khác cũng vô nghĩa.

Chẳng mấy chốc, nhóm người Lâm Hàn đã tới cửa vào đại sảnh toà nhà chính.

Khi đến cửa, một nhóm người đang chuẩn bị vào nhưng nhìn thấy cảnh tượng bên trong, họ đều sững sờ.

Trong đại sảnh có một chiếc ghế đặt giữa phòng, một người đang bị trói bởi một đống dây xích.

Mà người ấy bất động, nhưng toàn thân đầy máu, quần áo trên người đã bị máu nhuộm đỏ.

Trên người ông ta được quấn băng gạc vài chỗ, nhưng băng cũng đã bị nhuộm đỏ hoàn toàn.

Máu chảy dọc theo góc quần áo, từ từ chảy ra từng giọt.

La Văn và Lâm Hàn nhìn nhau, vẻ mặt vô cùng khó coi.

Lâm Phong ở bên cạnh cũng hơi sửng sốt.

Là cao thủ quan trọng của nhà họ Lâm, Lâm Phong đã thực hiện vô số nhiệm vụ, có cảnh tượng nào ông ta chưa thấy, nhưng cảnh tàn nhẫn thế này thì đúng là chưa thấy bao giờ.

“Lần trước khi tôi đến ông ấy mới chỉ bị xích thôi, vẫn bình an vô sự”, Lâm Phong thấp giọng nói, có hơi lo lắng nhìn Lâm Hàn.

Lần này Lâm Hàn đã làm rất lớn, thậm chí còn kêu gọi rất nhiều cao thủ của nhà họ Lâm tới giúp đỡ, hiển nhiên là chuyện cực kỳ quan trọng, Trương Thiên Sơn rất quan trọng với Lâm Hàn.

Nhưng bây giờ hiển nhiên Trương Thiên Sơn không thể sống được nữa, thậm chí còn chết một cách thê thảm.

Lâm Phong đột nhiên có chút sợ hãi, dù sao bây giờ Lâm Hàn đã là ông chủ nhà họ Lâm, nắm trong tay quyền lực đáng sợ, rất có thể dưới cơn tức giận chuyện gì cũng làm ra được.

Nhà họ Lâm khổng lồ như thế, Lâm Hàn chỉ cần ra lệnh quá đáng một chút là cả thế giới không biết sẽ có bao nhiêu người gặp nạn, bao nhiêu thế lực phải khiếp sợ!

Lúc này, Lâm Hàn và La Văn đều không nói được gì, vội vàng chạy về phía trước đi đến trước mặt Trương Thiên Sơn.

Đến gần nhìn chính diện, cảnh tượng còn tàn khốc hơn.

Mà Trương Thiên Sơn nghe thấy giọng nói quen thuộc của Lâm Hàn thì biết cuối cùng mình cũng kiên trì được, cuối cùng cũng đợi được Lâm Hàn, ông ta vui mừng khẽ ngẩng đầu lên nhìn anh, chậm rãi nở nụ cười rồi nhỏ giọng nói: “Chú đến rồi”.

Mặc dù lúc này Trương Thiên Sơn đang cười nhưng vì mặt cũng bị tra tấn nên nụ cười này trông thật đáng sợ.

Lâm Hàn và La Văn đều sửng sốt một lúc, không ngờ bị tra tấn như vậy mà Trương Thiên Sơn vẫn sống, hai người đều vô cùng mừng rỡ.

“Mau liên lạc với nhân viên y tế, gọi nhân viên y tế chuyên nghiệp nhất đến đây cấp cứu!”, Lâm Hàn ra lệnh cho Lâm Phong, tình hình của Trương Thiên Sơn bây giờ cực kỳ tồi tệ, có thể thở được đã là tốt lắm rồi. Lâm Hàn không dám chạm vào Trương Thiên Sơn, càng không dám đưa ông ta đến bệnh viện.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 753: Tức giận


Lâm Phong nghe thấy tiếng hô của Lâm Hàn thì khá là kinh ngạc.

Không ngờ Trương Thiên Sơn bị như vậy rồi mà vẫn chưa chết.

"Vâng!", Lâm Phong gật đầu, lập tức nhanh chóng gọi cho bệnh viện.

Nhà họ Lâm có mở một bệnh viện ở thành phố Phụng Thiên tỉnh Bắc Đông, trình độ chữa bệnh thuộc top đầu trong các bệnh viện ở Hoa Hạ, là bệnh viện tốt nhất hiện nay. Giờ liên lạc bảo họ đến cấp cứu cho Trương Thiên Sơn may ra còn có một tia hy vọng.

Nhưng Trương Thiên Sơn nghe thấy Lâm Hàn nói vậy lại khẽ lắc đầu, th* d*c nói: "Không cần đâu, không kịp rồi, anh có vài điều muốn nói".

Lâm Hàn và La Văn sửng sốt, không nói gì, đều ngồi xổm xuống ghé sát vào Trương Thiên Sơn, nghe ông ta dặn dò.

Còn Lâm Phong, đương nhiên không cần Lâm Hàn dặn, ông ta cũng tự giác đi sang bên cạnh gọi cho nhân viên y tế của bệnh viện nhà họ Lâm, để tránh ảnh hưởng tới Trương Thiên Sơn.

Sau khi Lâm Hàn và La Văn ngồi sát xuống gần Trương Thiên Sơn, ông ta mấp máy môi, rồi đứt quãng nói:

"Lần này chắc tôi phải chết rồi, có cứu được hay không, tự tôi hiểu rõ. La Văn, cậu nhớ là sau này phải chung tay cùng La Võ, Uông Nghĩa và toàn bộ những thế lực trung thành với tôi, giúp đỡ Lâm Hàn quản lý vùng xám ở Bắc Đông. Cùng nhau kinh doanh hợp pháp, kiếm món tiền sạch sẽ. Nếu tiếp tục làm ăn phi pháp, sẽ rước lấy tai họa ngập đầu, nhớ chưa?", Trương Thiên Sơn cố sức nói, cuối cùng gần như là rặn ra từng chữ một.

La Văn nghe xong, không ngừng gật đầu đồng ý nói: "Đại bàng núi, ông yên tâm, tôi chắc chắn sẽ làm tốt. Ông nhất định phải cố lên, nhân viên y tế sắp tới rồi, vẫn còn cơ hội".

Trương Thiên Sơn nghe thấy La Văn đồng ý, không đáp mà khó nhọc quay sang nhìn Lâm Hàn.

Lâm Hàn thấy ánh mắt ấy của Trương Thiên Sơn thì có chút bất lực gật đầu đồng ý, nói: "Anh yên tâm đi, em sẽ quản lý thế lực vùng xám ở Bắc Đông thật tốt, tạo một tương lai tươi sáng cho họ".

Trương Thiên Sơn nghe thấy Lâm Hàn đồng ý mới thở phào nhẹ nhõm.

Từ đó, một chút chấp niệm cuối cùng của Trương Thiên Sơn cũng đã biến mất. Ông ta rốt cuộc không chịu nổi đau đớn trên người, nặng nề nhắm mắt lại.

La Văn và Lâm Hàn chợt sửng sốt.

La Văn vươn tay tới dưới lỗ mũi Trương Thiên Sơn, đã không còn hơi thở nữa, lại giơ tay đặt trên trái tim ông ta, dưới vết máu ướt sũng là cơ thể lạnh như băng.

Trương Thiên Sơn đã ra đi mãi mãi, có thể cố gắng đến lúc này đã là một kỳ tích rồi, theo lý thuyết thì ông ta hẳn đã ra đi từ trước.

"Đại bàng núi, đi rồi", La Văn chậm chạp nói, mặt mày lạnh lùng không cảm xúc, trông có hơi đáng sợ.

Lâm Hàn nghe thấy vậy, mấp máy miệng, lại không biết nên nói gì.

Mọi cảnh tượng từ khi quen biết Trương Thiên Sơn không ngừng hiện lên trong đầu anh.

Hơn nữa, thực tế anh và Trương Thiên Sơn cũng chỉ mới quen nhau đây thôi.

Lần trước, bởi vì cá cược với Dương Tiêu và bị Khương Thu Nhai chèn ép, Lâm Hàn mới đành phải đi đến thành phố Thiên Kinh đối phó với nhà họ Khương.

Lúc ấy, Lâm Hàn không thể dựa vào nhà họ Lâm nên anh rất nhỏ bé, vì vậy anh mới đi đến thành phố Phụng Thiên ở Bắc Đông để bắt tay với Trương Thiên Sơn.

Nhưng sau khi thấy Trương Thiên Sơn, Lâm Hàn lại cảm thấy thân thiết như tri kỷ ngay từ lần đầu gặp. Thế nên, chỉ mới vài ngày mà hai người đã quyết định hợp tác, xưng anh gọi em.

Sau đó, ở thành phố Thiên Kinh, Lâm Hàn cần sự hỗ trợ, Trương Thiên Sơn cũng không chút ngần ngại cử số đông cao thủ đến giúp đỡ anh.

Về sau, Lâm Hàn vội vàng trở về thành phố Đông Hải, rồi đến chuyện hợp tác giữa Bắc Đông và Đông Hải. Trương Thiên Sơn cũng vì có việc cần giải quyết nên không rảnh tới.

Ban đầu Trương Thiên Sơn còn nói làm xong việc sẽ đến tìm Lâm Hàn uống rượu, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện này.

Tính ra, lần Lâm Hàn gặp Trương Thiên Sơn ở thành phố Phụng Thiên là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng.

La Văn và Lâm Hàn đều im lặng không nhúc nhích lẳng lặng ngồi nhìn Trương Thiên Sơn nằm im ở nơi đó, chẳng nói chẳng rằng.

Lâm Hàn có thể tưởng tượng ra Trương Thiên Sơn đã phải chịu đựng những gì, móng tay bị rút, cả người giăng đầy vết thương, con dao găm vẫn cắm sâu vào trong lồng ngực... Nhiều cực hình đến mức anh không nỡ nhìn tiếp.

Chẳng mấy chốc, Lâm Phong đã dẫn theo nhân viên y tế chạy tới bên cạnh Lâm Hàn.

"Cậu Lâm, cậu tránh ra đi, đây là đội cấp cứu chuyên nghiệp được trang bị máy móc tiên tiến nhất của chúng ta", Lâm Phong nhỏ giọng nói.

Sắc mặt Lâm Hàn hết sức khó coi liếc Lâm Phong, chậm rãi mở miệng nói: "Không cần, đã không còn kịp rồi".

Lâm Phong sửng sốt, tức thì hiểu ý của Lâm Hàn. Ông ta có chút không dám tin nhìn Trương Thiên Sơn đang nằm ở kia.

Lúc này, vì đứng gần nên Lâm Phong và đội nhân viên y tế của nhà họ Lâm ở thành phố Phụng Thiên cũng thấy được tình hình của Trương Thiên Sơn, ai nấy đều rùng mình trước cảnh ấy, đây là sự tra tấn mà con người có thể trải qua sao.

Dưới sự tra tấn ấy mà còn cố gắng được đến tận lúc này, lại còn bị một dao đâm vào lồng ngực, cũng vẫn gắng gượng để nhìn thấy Lâm Hàn.

Lâm Hàn chợt hoàn hồn lại.

Ban nãy, Lâm Hàn quá đau buồn trước cái chết của Trương Thiên Sơn nên đã quên mất tên Tạ Kiến An kia.

Nhìn con dao kia thì chắc hẳn Tạ Kiến An chỉ vừa rời đi, vẫn chưa chạy ra khỏi trang viên này.

"Mau phong tỏa toàn bộ trang viên cho tôi, không được để cho Tạ Kiến An hay bất cứ tên nào trong đám liên minh kia chạy thoát", Lâm Hàn nói.

Giọng điệu của Lâm Hàn rất bình tĩnh, bình tĩnh đến nỗi không cảm xúc, nhưng Lâm Phong vẫn nhận ra được anh đang tức giận.

Sau đó, La Văn lập tức sắp xếp người lo lễ tang cho Trương Thiên Sơn.

Trương Thiên Sơn mình đầy thương tích nhanh chóng được nâng xuống.

Lâm Hàn cứ cảm thấy không yên tâm, bèn liên lạc với Lâm Thiên Tiếu.

Bình thường Lâm Hàn có chuyện gì thì chỉ liên lạc với hội đồng trưởng lão là được, chỉ khi gặp phải chuyện hết sức quan trọng anh mới gọi cho Lâm Thiên Tiếu để sử dụng mối quan hệ rộng lớn cũng như nguồn tài lực khổng lồ của nhà họ Lâm.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 754: Phong tỏa thành phố


Trong một căn biệt thự trên phố Wall ở Mỹ.

Lúc này là đêm khuya, Lâm Thiên Tiếu đang chuẩn bị nghỉ ngơi thì lại nhận được điện thoại của Lâm Hàn.

Thấy là Lâm Hàn gọi tới, Lâm Thiên Tiếu có hơi bất ngờ.

Mặc dù hai người là bố con, quan hệ cũng coi như không quá tệ, nhưng đã rất lâu rồi cả hai chưa liên lạc với nhau.

Lâm Thiên Tiếu cũng biết rõ tính cách của Lâm Hàn, thường thì chỉ có chuyện quan trọng anh mới chủ động gọi cho ông ấy. Vì vậy, Lâm Thiên Tiếu bèn vội bắt máy.

Sau một hồi im lặng, Lâm Thiên Tiếu chủ động hỏi: "Có chuyện gì gấp ư?"

Lúc này, Lâm Hàn cũng cảm thấy bầu không khí có hơi kỳ lạ, hơn nữa, từ khi anh rời khỏi nhà họ Lâm ra ngoài rèn luyện, đã rất lâu rồi anh chưa gọi cho Lâm Thiên Tiếu.

Nhưng giờ chuyện bên Trương Thiên Sơn đang rất gấp nên Lâm Hàn cũng không nghĩ nhiều.

"Con muốn bố giúp con phong tỏa thành phố để bắt một vài người", Lâm Hàn trầm giọng nói.

Lâm Thiên Tiếu nghe vậy sửng sốt, nhà họ Lâm quả thật có thực lực phong tỏa một thành phố ở Hoa Hạ.

Song họ cũng phải trả một cái giá khá đắt, cần sử dụng một số ơn huệ, thậm chí có khả năng sẽ mất đi vài đường dây. Vì vậy, nếu không phải chuyện gì cực kỳ quan trọng thì nhà họ Lâm sẽ không dùng cách phong tỏa một thành phố, bởi vì sẽ tổn thất khá lớn.

Mặt khác, một gia tộc sử dụng mối quan hệ của mình để phong tỏa thành phố thì cũng không hay cho lắm. Cho dù Lâm Thiên Tiếu có thực lực và cái quyền đó, nhưng không phải chuyện gì hết sức nghiêm trọng thì ông ấy sẽ không dùng cách ấy.

Khi một gia tộc làm ảnh hưởng đến quá nhiều người vô tội, vậy thì có hơi quá đáng, dễ khiến cho nhân viên chính phủ chú ý, thậm chí nhằm vào.

Nhưng Lâm Thiên Tiếu cũng biết Lâm Hàn không phải là một chàng trai xốc nổi, trước khi anh gọi cuộc điện thoại này, hiển nhiên đã suy nghĩ kỹ càng rồi.

Đặc biệt là sự trưởng thành của Lâm Hàn trong thời gian này, nó khiến Lâm Thiên Tiếu hơi bất ngờ, rõ ràng là anh không phải loại người nói khoác hay làm việc lung tung mà không suy nghĩ cặn kẽ.

"Có thật là chuyện quan trọng? Con có biết phong tỏa một thành phố sẽ gây thiệt hại như thế nào cho nhà họ Lâm không?", Lâm Thiên Tiếu hỏi thẳng.

"Rất quan trọng, con biết", Lâm Hàn cũng dứt khoát đáp.

Lâm Thiên Tiếu khẽ cau mày, không phải là ông ấy không tin Lâm Hàn. Anh nói thế, thực tế Lâm Thiên Tiếu cũng đã tính ra tay giúp rồi.

Nhưng giọng điệu nói chuyện của Lâm Hàn khiến Lâm Thiên Tiếu cảm thấy có gì đó là lạ, nên ông ấy hơi lo lắng cho anh.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Con không sao chứ?", Lâm Thiên Tiếu lo lắng hỏi.

"Con không sao, để nói sau đi, giờ mau phong tỏa thành phố giúp con đi", Lâm Hàn đáp.

Lâm Thiên Tiếu nghe thế cũng không hỏi thêm gì nữa, dứt khoát gật đầu đồng ý: "Con yên tâm đi, trong vòng một tiếng nữa, thành phố Phụng Thiên sẽ bị phong tỏa".

Sau đó, hai bố con liền cúp máy.

Lâm Phong đứng cạnh nghe Lâm Hàn nói mà kinh ngạc không thôi.

Nhà họ Lâm quả thật có quyền và mối quân hệ để phong tỏa thành phố, song cũng phải trả giá rất lớn, đặc biệt là ở một đất nước như Hoa Hạ.

Lâm Phong nhớ lần trước nhà họ Lâm dùng cách ấy hình như là từ rất lâu trước đó rồi, nhưng không phải ở Hoa Hạ nên không khó khăn như vậy.

Lần này, không ngờ Lâm Hàn lại thẳng tay dùng cách phong tỏa thành phố, quả thật khiến Lâm Phong có chút kinh ngạc.

Nhưng kinh ngạc thì kinh ngạc, Lâm Phong cũng không dám nói gì, vội vàng đi sắp xếp chuyện đuổi bắt Tạ Kiến An.

Lâm Hàn nhìn đại sảnh trống rỗng, cộng với vết máu vương vãi đầy đất kia thì tâm trạng càng thêm khó chịu.

Mặc dù mới quen Trương Thiên Sơn đây thôi, nhưng hiển nhiên Lâm Hàn đã sớm coi ông ta như một người anh của mình. Nhất là, Trương Thiên Sơn còn có ơn với Lâm Hàn. Không có ông ta giúp thì có lẽ giờ anh đã không thể trở thành người thừa kế chân chính - thực tế đã coi như ông chủ của nhà họ Lâm. Có khi hiện tại anh đã bị Lâm Thiên Tiếu đuổi ra khỏi gia tộc rồi.

Lâm Hàn biết một khi thua cuộc, Lâm Thiên Tiếu chắc chắn sẽ làm thế, mà còn tỏ vẻ là vì rèn luyện anh.

Còn việc phong tỏa thành phố, thật ra anh cũng đã suy nghĩ kỹ rồi.

Dù sao Lâm Hàn và người nhà họ Lâm đều không rành về trang viên này.

Dù là đám La Văn cũng chưa chắc rành bằng Tạ Kiến An, theo lời anh ta thì Tạ Kiến An là người đi theo Trương Thiên Sơn đầu tiên, nên đương nhiên vô cùng quen thuộc trang viên này.

Tuy hiệu suất làm việc của các cao thủ nhà họ Lâm rất cao, nhưng trang viên này quá rộng, bọn họ có thực lực đối phó với đám người Tạ Kiến An đấy, nhưng lại chưa chắc có thể tìm được ông ta.

Cũng vì thế nên Lâm Hàn mới định phong tỏa thành phố, khiến Tạ Kiến An không thể rời khỏi đây.

Sau đó, Lâm Hàn sẽ sử dụng danh tiếng nhà họ Lâm nhờ vả một vài nhân viên chính phủ ở địa phương tìm tung tích của Tạ Kiến An, báo thù cho Trương Thiên Sơn.

Giờ Lâm Hàn đã không thể xoay chuyển cái chết của Trương Thiên Sơn, nhưng anh hoàn toàn có thể báo thù cho ông ta.

Chẳng mấy chốc, các ban ngành đã nhận được thông báo lập tức phong tỏa thành phố Phụng Thiên một cách nhanh chóng nhất có thể.

Bên trong trang viên, Lâm Hàn và các cao thủ nhà họ Lâm cùng chia nhau ra đi tìm.

Mấy thế lực khác trong liên minh của Tạ Kiến An đều bắt được hết một cách thuận lợi, nhưng Tạ Kiến An và vài tên thân tín lại không thấy bóng dáng đâu.

Kế đó, những thế lực trong liên minh đều bị đưa đến tầng trệt canh giữ.

Để một bộ phận lại trông coi, những người khác thì tiếp tục đi tìm Tạ Kiến An.

Mà lúc này, mặt trời đã dần khuất bóng, bầu trời nhanh chóng trở tối, đám người Lâm Phong vẫn không màng màn đêm tiếp tục lùng sục.

Tại đại sảnh ở tầng trệt, La Văn cũng vừa trở lại, ban nãy anh ta đã dàn xếp xong di hài của Trương Thiên Sơn.

Trong quá trình ấy, La Văn cũng tận mắt nhìn thấy những cực hình mà Trương Thiên Sơn đã phải gánh chịu, cả người anh ta lập tức run rẩy không ngừng.

Nếu thế thì Lâm Hàn sẽ vô cùng áy náy, chẳng những không cứu được Trương Thiên Sơn mà ngay cả báo thù cho ông ta cũng không làm được.

La Văn thấy Lâm Hàn lắc đầu, lòng cũng nặng nề không thôi.

Trước đó, anh ta vội vàng đi dàn xếp di hài của Trương Thiên Sơn nên không rảnh để ý đến tên Tạ Kiến An kia. Giờ, La Văn mới nhớ tới ông ta rất quen thuộc nơi đây, dù cấp dưới của Lâm Hàn có lợi hại đến mấy, nhưng cũng chỉ có hơn 300 người, muốn tìm được Tạ Kiến An trong một trang viên rộng lớn như thế này thì quả thật vô cùng khó.

Mà nếu Tạ Kiến An chạy ra khỏi đây thì muốn bắt được ông ta lại càng khó khăn hơn.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 755: Đột nhiên phong tỏa thành phố


Trong đại sảnh.

Lâm Hàn thấy sắc mặt La Văn hết sức khó coi thì trong lòng biết anh ta đang lo lắng, thực tế anh cũng lo lắng không thôi.

Ban nãy, Trương Thiên Sơn qua đời, đám người Lâm Hàn đều chìm trong đau buồn, một lòng nhào vào trên người ông ta nên quên mất đi bắt Tạ Kiến An, báo thù cho Trương Thiên Sơn.

"Cậu Lâm, Tạ Kiến An rất quen thuộc trang viên này, e rằng khó mà bắt được ông ta. Chưa biết chừng giờ ông ta đã men theo con đường hầm nào đó rời khỏi đây rồi", La Văn lo lắng nói với Lâm Hàn.

Nhưng vừa nói xong, La Văn cũng hơi bất lực. Dù sao nơi này cũng là Bắc Đông, không phải địa bàn của Lâm Hàn, muốn bắt được Tạ Kiến An, e rằng Lâm Hàn có lòng mà lại không có sức.

Lâm Hàn cũng hơi lo, nói: "Tôi không biết Tạ Kiến An đã rời khỏi trang viên này hay chưa, nhưng chắc chắn chưa ra khỏi thành phố đâu. Ông ta đừng hòng rời khỏi thành phố Phụng Thiên".

"Đừng hòng rời khỏi thành phố Phụng Thiên?", La Văn nghe vậy kinh ngạc nhìn Lâm Hàn, không hiểu anh có ý gì.

Thành phố Phụng Thiên trực thuộc tỉnh Bắc Động, ngoài Trương Thiên ra thì e rằng chỉ có Tạ Kiến An là có mối quan hệ rộng rãi nhất ở đây. Vả lại, đám người Tạ Kiến An chỉ có vài người, nhưng đều là cao thủ hàng đầu, sao Lâm Hàn dám chắc ông ta không thể rời khỏi đây?

Nếu là người khác nói thế, chắc chắn La Văn sẽ không tin, nhưng người này lại là Lâm Hàn, anh ta không khỏi có chút tin tưởng.

Có điều ngay sau đó, La Văn lại cảm thấy không thể nào.

Dù sao, La Văn vốn là đàn em thân tín của Đại bàng núi Trương Thiên Sơn, nên rất rõ tình hình trong thành phố.

Trương Thiên Sơn mà còn sống, tự ông ta mở miệng cũng khó mà phong tỏa được thành phố.

Đừng thấy Trương Thiên Sơn là Đại bàng núi vùng Bắc Đông, là đại ca của toàn bộ thế lực vùng xám nơi đây. Nhưng nếu muốn phong tỏa thành phố, vậy thì sẽ ảnh hưởng rất rộng, với thực lực của Trương Thiên Sơn thì còn lâu mới đủ.

Ngay cả một nhân vật truyền kỳ như Trương Thiên Sơn đều không thể làm được, huống chi là người bình thường?

Giờ Trương Thiên Sơn đã chết, La Văn dám nói sẽ chẳng có ai có thể khiến thành phố phong tỏa vì việc riêng của mình.

Mặc dù nghi ngờ Lâm Hàn, nhưng La Văn cũng không tỏ ra khó chịu hay gì.

Tuy lần này không thể cứu Trương Thiên Sơn, nhưng nhờ có Lâm Hàn giúp mới làm cho kế hoạch của Tạ Kiến An phá sản, khiến giờ ông ta phải chạy trối chết chứ không phải thống trị toàn bộ thế lực vùng xám ở Bắc Đông.

Hơn nữa, La Văn cũng biết Lâm Hàn đã dùng hết toàn bộ lực lượng để đến giải cứu Trương Thiên Sơn. Dù là thế lực bí ẩn kia hay số đông cao thủ cùng thực lực bản thân Lâm Hàn, La Văn tin rằng anh cũng đã dốc hết vốn chứ chẳng nói chơi.

Bởi vậy, thực tế trong lòng La Văn rất biết ơn Lâm Hàn.

Vả lại, La Văn cũng đã hứa với Trương Thiên Sơn là sẽ coi Lâm Hàn là đại ca, trung thành và cống hiến hết mình đi theo anh.

Có điều, giờ chuyện gấp rút trước mắt là bắt được Tạ Kiến An. La Võ và Uông Nghĩa vẫn chưa trở về, nên việc để Lâm Hàn lên làm Đại bàng núi sẽ phải dời lại.

Kế đó, La Văn bèn tự mình dẫn theo một số người đi ra ngoài lùng bắt Tạ Kiến An.

Tuy những người mà Lâm Hàn dẫn tới rất lợi hại, số lượng cũng đông, nhưng dù sao đều từ ngoài đến, nên không rành thành phố Phụng Thiên này bằng Tạ Kiến An.

Vì vậy, La Văn tính tự mình đi đuổi bắt ông ta, suy cho cùng thì anh ta rành nơi này và Tạ Kiến An hơn, khả năng bắt được ông ta cũng cao hơn đám Lâm Hàn.

La Văn cũng không cho rằng Tạ Kiến An còn trong trang viên, qua lâu như vậy rồi mà vẫn không tìm thấy ông ta trong đây thì chắc là Tạ Kiến An đã chạy ra khỏi trang viên rồi.

Sau khi suy đoán những con đường mà Tạ Kiến An có thể sẽ đi, La Văn bèn dẫn người xuất phát rời khỏi trang viên.

Lúc La Văn dẫn người rời khỏi đây, Lâm Hàn cũng mặc kệ anh ta, tiếp tục ra lệnh cho cấp dưới tìm tòi trong trang viên. Song, anh cũng gọi một nửa về chờ lệnh.

Lâm Hàn cũng cảm thấy Tạ Kiến An không còn ở đây, anh cử người đi tìm là để phòng lỡ may ông ta trốn trong trang viên mà thôi.

Còn bảo những cao thủ kia về chờ lệnh là để đợi tin tức ở bên ngoài.

Dù sao, Lâm Hàn cũng biết rất rõ thực lực của nhà họ Lâm. Hơn nữa, bố đã đồng ý với anh thì chắc chắn sẽ làm được.

Tin chắc rằng thành phố Phụng Thiên sẽ nhanh chóng bị phong tỏa. Tuy đám Tạ Kiến An lợi hại đấy, có lẽ bên phía chính phủ không thể ngăn cản được ông ta, nhưng nhất định sẽ phát hiện ra tung tích của Tạ Kiến An.

Mà chỉ cần có tin tức của đám người Tạ Kiến An thì bên Lâm Hàn sẽ lập tức xuất phát và bắt được ông ta.

Giờ chuyện Lâm Hàn và những cao thủ này phải làm là im lặng ngồi chờ tin tức từ bên ngoài, không cần làm gì hết.

Trong lúc La Văn và Lâm Hàn đều tự dựa theo kế hoạch của mình làm việc thì bên kia, các ban ngành phía chính phủ của thành phố Phụng Thiên cũng nhận được thông báo, vội vàng phong tỏa thành phố.

Ngay cả những thành phố xung quanh Phụng Thiên cũng nhận được thông báo chạy đến chi viện, cùng nhau phong tỏa thành phố.

Bởi vì là mệnh lệnh khẩn cấp nên những người trong ngành cũng không dám lơ là và chậm trễ, chỉ trong vòng nửa tiếng từ khi nhận được thông báo đã phong tỏa toàn bộ thành phố.

Phụng Thiên vốn là một thành phố cổ nên vẫn còn một số thành lũy, vì vậy phía chính phủ cũng dễ dàng phong tỏa thành phố hơn.

Dưới sự chung tay của các ban ngành, toàn bộ thành phố đều đã bị đóng kín, không ai có thể ra vào.

Chẳng mấy chốc, các cửa khẩu ra vào thành phố đã bị phong tỏa.

Có một số người dân khó chịu, không biết đã xảy ra chuyện gì, sao chẳng thấy thông báo nào mà lại đột nhiên phong tỏa thành phố.

Nhưng phía chính phủ lại không giải thích gì hết, chỉ nói là có chuyện khẩn cấp cần người dân phối hợp. Nếu dám chống chế sẽ bị xử lý theo tội gây rối trật tự.

"Sao đột nhiên lại kẹt xe?", Tạ Kiến An nhoài người ra khỏi cửa sổ nhìn đằng trước nói, có hàng dài xe đang kẹt cứng ngắc không thể nhúc nhích.

Tạ Kiến An tức thì cảm thấy hơi khó hiểu, không biết đã xảy ra chuyện gì, sao lại đột nhiên kẹt xe nghiêm trọng như thế.

Lúc này, một tên đàn em của Tạ Kiến An đi ra ngoài dò hỏi tin tức cũng quay về, nhỏ giọng báo cáo: "Đại ca, không xong rồi. Tôi nghe bọn họ nói thành phố đột nhiên bị phong tỏa, không thể ra vào!"

"Thành phố đột nhiên bị phong tỏa?", sắc mặt Tạ Kiến An lập tức trở nên kỳ lạ.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 756: Kinh ngạc


Tạ Kiến An tức thì cảm thấy khó hiểu.

Ông ta vốn lớn lên ở thành phố này, giờ là thời đại xã hội chủ nghĩa, không có chuyện gì quan trọng thì sẽ không thể nào phong tỏa thành phố.

Trong trí nhớ của ông ta, mấy năm nay hoàn toàn chẳng có chuyện phong tỏa thành phố.

Nhưng cố tình lại xảy ra vào lúc này thì hơi lạ, Tạ Kiến An vừa trốn khỏi trang viên, đang chuẩn bị rời khỏi thành phố Phụng Thiên, đi khỏi vùng Bắc Đông thì lại đột nhiên phong tỏa thành phố, khiến ông ta không thể đi được.

Giống như cái lệnh phong tỏa thành phố kia là vì Tạ Kiến An vậy.

Chẳng qua, suy nghĩ ấy vừa xuất hiện đã bị Tạ Kiến An gạt bỏ.

Chưa nói đến Lâm Hàn, dù là Trương Thiên Sơn đang ở đỉnh của sự nghiệp muốn phong tỏa thành phố cũng rất khó mà làm được. Tạ Kiến An cũng không cảm thấy Lâm Hàn có khả năng ấy.

"Mấy người các cậu mau đi dò hỏi xem rốt cuộc là sao, thử coi phong tỏa có gắt, có thể dùng mối quan hệ rời khỏi thành phố không", Tạ Kiến An bảo mấy tên đàn em.

Mấy tên kia nghe vậy lập tức chia nhau ra tìm hiểu tin tức.

Còn Tạ Kiến An thì hơi lo lắng ngồi vào trong xe.

Tuy ông ta cảm thấy chuyện phong tỏa thành phố không thể nào là vì mình được, nhưng nó lại rơi vào lúc này thì lại khéo quá, thế nên mới khiến cho Tạ Kiến An lo lắng không yên.

Chẳng bao lâu sau, mấy tên đàn em của Tạ Kiến An đã trở về, nhưng sắc mặt ai nấy đều hơi là lạ.

"Đại ca Tạ, hình như đột nhiên phong tỏa thành phố là vì chúng ta đó. Tôi nhìn thấy ảnh của ông trong tay mấy nhân viên bên phía chính phủ, dường như là đang tìm ông".

"Giờ những mối quan hệ của chúng ta cũng không dùng được, không biết là ông lớn nào bên trên đã ra lệnh phong tỏa thành phố, vào thời điểm nhạy cảm như này, bọn họ căn bản không dám giúp chúng ta".

"Người đó rốt cuộc là ai? Sao lại có khả năng phong tỏa thành phố để truy bắt chúng ta?"

"Vậy giờ phải làm sao đây? Tôi vừa mới hỏi được, toàn bộ nhân viên chính phủ của thành phố Phụng Thiên đều được điều động, thậm chí các thành phố xung quanh cũng tham gia, trông coi rất nghiêm ngặt. Chúng ta không thể nào lẻn ra ngoài được".

"Bọn họ cũng không lợi hại, đa số đều không có vũ khí. Chúng ta có thể mạnh mẽ xông ra, nhưng hậu quả thì lại khó nói".

Mấy tên đàn em vội vàng báo cáo, sắc mặt cả đám đều hết sức khó coi. Lúc trước, bọn họ có mơ cũng không tài nào ngờ được thành phố sẽ bị phong tỏa vì mình. Chẳng trách người dân hỏi thì nhân viên chính phủ nói là có lý do đặc biệt.

Nếu để dân chúng biết bọn họ vì bắt đám người Tạ Kiến An mà phong tỏa thành phố, có lẽ sẽ khiến cho người dân bất mãn.

Tạ Kiến An nghe xong mấy tên đàn em báo cáo thì cả người xụi lơ ở trên ghế.

Tuy ban nãy ông ta có hơi lo lắng, cảm thấy không thể nào, nhưng cũng sợ chuyện phong tỏa thành phố lần này là vì bọn họ.

Không ngờ việc chơi lớn phong tỏa cả thành phố thật sự là vì bọn họ.

Hơn nữa nghe đàn em nói, Tạ Kiến An cũng hiểu được đại khái tình hình lúc này.

Lần này đối phương đã dốc cả vốn, điều động toàn bộ các ban ngành trong và ngoài thành phố cùng phối hợp.

Dưới sự bắt tay từ nhiều phía như thế, có thể nói, trước mắt toàn bộ khu vực trong thành phố Phụng Thiên đều bị phong tỏa một cách nghiêm ngặt, hoàn toàn không thể nào thoát ra được.

Tạ Kiến An cảm thấy chuyện này cứ như một trò đùa, vậy mà lại phong tỏa thành phố chỉ vì bắt ông ta, đó phải là ông lớn nào chứ?

Ông ta nghĩ tới nghĩ lui rồi không khỏi nhớ tới Lâm Hàn.

Dẫu sao, trước đó Tạ Kiến An vẫn luôn xem nhẹ Lâm Hàn, nhưng ai ngờ anh lại dẫn theo gần 400 cao thủ đến giải cứu Trương Thiên Sơn.

Mà có thể nhanh chóng tập hợp được số đông cao thủ như thế, còn là những cao thủ chưa bao giờ xuất hiện, hiển nhiên thực lực của Lâm Hàn không chỉ bí ẩn mà còn mạnh ngoài sức tưởng tượng của ông ta.

Giờ lại có chuyện phong tỏa thành phố, mà khả năng cao là do Lâm Hàn ra lệnh.

Tạ Kiến An có nghĩ nát óc cũng không ra, rốt cuộc thì Lâm Hàn là thần thánh phương nào?

Nếu Lâm Hàn thật sự là một ông lớn nào đó thì lúc trước cần gì phải kết minh với Trương Thiên Sơn, thậm chí còn xưng em gọi anh với ông ta? Theo lý thì ông lớn như thế hẳn là chướng mắt người như Trương Thiên Sơn mới đúng.

Tuy Trương Thiên Sơn cũng là một nhân vật truyền kỳ, nhưng chỉ giới hạn là đại ca các thế lực vùng xám ở Bắc Đông thôi. Tuy rất có tiếng tăm trong vùng này, có điều ở cả Hoa Hạ thì lại hết sức bình thường, chỉ được coi như thế lực hạng một chứ không thể xem như đứng đầu.

Giống như các quý tộc kia, bọn họ chẳng coi Trương Thiên Sơn là cái đinh gì cả.

Mà thực lực Lâm Hàn thể hiện ra lúc này đã bỏ xa các quý tộc kia tám con phố, thì càng chướng mắt Trương Thiên Sơn hơn mới đúng.

Mặc dù trong lòng có vô số câu hỏi, nhưng giờ Tạ Kiến An không thể đi tìm tòi câu trả lời được. Chuyện khẩn cấp trước mắt là phải nhanh chóng rời khỏi thành phố Phụng Thiên, đi khỏi vùng Bắc Đông, tuyệt đối không thể rơi vào tay Lâm Hàn.

Tạ Kiến An biết rõ tình cảm giữa Trương Thiên Sơn và Lâm Hàn, mà ông ta còn vừa mới g**t ch*t Trương Thiên Sơn. Nếu giờ bị Lâm Hàn bắt được, Tạ Kiến An tin chắc rằng mình sẽ chết vô cùng thảm.

Nếu không phải là thế thì Tạ Kiến An sẽ nghĩ cách cứu Tạ Kiến Bình - người thân duy nhất của ông ta trên cõi đời này.

Chẳng phải là Tạ Kiến An không muốn cứu, mà nó thật sự quá khó và nguy hiểm. Không thì giờ ông ta đã chẳng nghĩ cách rời khỏi đây mặc kệ sự sống chết của Tạ Kiến Bình.

"Đại ca, giờ chúng ta phải làm sao đây?", mấy tên đàn em ngơ ngác nhìn Tạ Kiến An, đều có chút không thể tưởng tượng nổi rốt cuộc là ông lớn nào mà có thể trực tiếp phong tỏa thành phố để bắt bọn họ.

Sắc mặt Tạ Kiến An lúc trắng lúc xanh nói: "Trước cứ đợi đi, giờ vẫn còn sáng không khỏi quá nguy hiểm, chờ đến tối xem sao. Cử người thay phiên nhau đi ra ngoài dò hỏi tin tức, số còn lại thì nghỉ ngơi trong xe, để tôi nghĩ cách".

Tiếp theo, mấy tên đàn em của Tạ Kiến An liền thay nhau đi dò la tin tức rồi về kể lại.

Sau khi tổng hợp lại và cẩn thận tính toán, Tạ Kiến An chuẩn bị sẽ xông ra ngoài vào tối nay. Dù cơ hội thoát ra khỏi đây vào buổi tối là khá lớn, dẫu sao, bên chính phủ chỉ được cái đông người chứ bản lĩnh lại chẳng ra sao. Đám người Tạ Kiến An thì đều là những cao thủ đứng đầu, một chọi mười hoàn toàn không thành vấn đề.

Nhưng dù là buổi tối, vẫn sẽ có một mức độ nguy hiểm nhất định, suy cho cùng, bên chính phủ cũng rất đông.

Chẳng qua là Tạ Kiến An cũng phải thử một lần. Dù sao ngay cả phong tỏa thành phố Lâm Hàn cũng làm được thì ai biết sau đó anh còn có cách gì đáng sợ nữa chữ. Đến lúc đó, đám Tạ Kiến An càng không có cơ hội để chạy thoát. Vì vậy, ông ta mới mạo hiểm xông ra vào đêm nay.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 757: Chắc chắn sẽ bắt được


Bên trong trang viên.

Lâm Hàn nhìn mặt trời lặn xuống núi, mặt ngoài trông thì bình tĩnh nhưng trong lòng lại hết sức lo lắng.

Lâm Hàn vẫn cứ canh cánh chuyện Trương Thiên Sơn đã mất.

Nếu lúc đó anh nhận ra sự bất thường sớm hơn, có phải sẽ có cơ hội cứu được Trương Thiên Sơn hay không?

Trong đại sảnh, vết máu khi Trương Thiên Sơn bị tra tấn vương vãi trên mặt đất đã bị La Văn bảo người lau dọn vài lần, nhưng vẫn không thể rửa sạch mùi máu tươi kia.

Tuy nó không gay mũi, nhưng lại cực kỳ rõ ràng, không giây phút nào là không nhắc nhở Lâm Hàn về cảnh tượng mà anh đã nhìn thấy trước đó.

Nhớ tới dáng vẻ chật vật của Trương Thiên Sơn lúc anh vừa bước vào đại sảnh, trái tim Lâm Hàn không khỏi co rút đau đớn.

Có nhà họ Lâm giúp đỡ, Lâm Hàn tin rằng mình sẽ bắt được Tạ Kiến An, báo thù cho Trương Thiên Sơn.

Nhưng cho dù giết Tạ Kiến An thì sao? Trương Thiên Sơn vẫn chết rồi.

Nếu không xảy ra chuyện này thì có lẽ giờ Trương Thiên Sơn đã đến thành phố Đông Hải uống rượu với anh rồi ấy chứ nhỉ?

Lúc này, Lâm Hàn và các cao thủ nhà họ Lâm cùng đám Tiểu Tây, Ngô Xuyên đều lẳng lặng ngồi đợi trong đại sảnh.

Các cao thủ nhà họ Lâm đều được huấn luyện một cách chuyên nghiệp, vả lại họ cũng không biết Trương Thiên Sơn. Vì vậy, giờ họ đều bình tĩnh chờ đợi Lâm Hàn ra lệnh, sau đó làm theo.

Nhưng đám Tiểu Tây và Ngô Xuyên thì lại có hơi mất mát, dù sao lần trước họ cũng đi theo Lâm Hàn đến thành Phụng Thiên, nên đương nhiên có quen Trương Thiên Sơn và biết được cách làm người cũng như mối quan hệ giữa ông ta với Lâm Hàn.

Hiện nay, thấy Lâm Hàn chỉ bảo họ ở đây đợi lệnh, không đi ra ngoài tìm Tạ Kiến An thì đều cảm thấy khó hiểu, không biết anh đang nghĩ gì.

Ngô Xuyên do dự một lát rồi hỏi: "Anh Hàn, chúng ta cứ ở đây đợi mà không cần làm gì ư? Tôi biết muốn tìm được Tạ Kiến An ở thành phố Phụng Thiên này là rất khó, nhưng lẽ nào chúng ta cứ ngồi yên chẳng làm gì hết?"

Tiểu Tây bên cạnh cũng có chút muốn nói lại thôi nhìn Lâm Hàn.

Lâm Hàn ngó Tiểu Tây và Ngô Xuyên, đương nhiên anh hiểu ý bọn họ, nhưng lại không tính giải thích gì nhiều.

"Hai người chờ là được, tôi sẽ không để Tạ Kiến An chạy thoát", Lâm Hàn bình tĩnh đáp.

Sau đó, Lâm Hàn tiếp tục im lặng ngồi chờ.

Ngô Xuyên và Tiểu Tây thấy thế, tuy khó hiểu, nhưng đều không tiện mở miệng nói gì thêm.

Nếu Lâm Hàn đã nói sẽ không để Tạ Kiến An chạy thoát, bọn họ cũng yên tâm lại. Cả hai đều đi theo Lâm Hàn từ lâu nên biết rõ tính anh. Một khi anh đã nói không để Tạ Kiến An chạy thoát thì nhất định sẽ không để ông ta trốn thoát được.

Còn Lâm Hàn dùng cách gì thì đó không phải là điều họ có thể nghĩ ra.

Cùng lúc đó, La Văn dẫn theo đàn em men theo sự hiểu biết của anh ta về Tạ Kiến An tìm kiếm các con đường mà ông ta có thể sẽ đi.

Nhưng đoàn người La Văn vừa đi đến biên giới thành phố Phụng Thiên đã nhìn thấy hàng dài xe bị kẹt cứng đằng trước.

"Đi lên hỏi xem có chuyện gì thế đi", La Văn nhíu mày bảo.

Một tên đàn em đáp, rồi đi lên trước dò hỏi tình hình, chẳng mấy chốc anh ta đã trở về nhưng vẻ mặt lại có hơi kỳ lạ.

"Anh Văn, theo thông tin đã dò hỏi từ người đi đường thì họ nói là chiều nay, phía chính phủ đột nhiên phong tỏa thành phố, không cho bất cứ ai ra vào, hỏi lý do thì không nói, chỉ bảo có nguyên nhân đặc biệt. Có điều, theo một nguồn tin rò rỉ, hình như lần này phía chính phủ phong tỏa thành phố là vì bắt một người nào đó. Nhân viên nào bên phía chính phủ đều có một tấm ảnh để đối chiếu tìm kiếm", anh ta lại nói thêm: "À đúng rồi, đợt phong tỏa thành phố lần này diễn ra cực nhanh cũng cực kỳ nghiêm ngặt, trực tiếp điều đồng toàn bộ nhân viên bên phía chính phủ trong thành phố, thậm chí còn có sự phối hợp của các thành phố xung quanh nữa".

"Đột nhiên phong tỏa thành phố vì bắt ai đó?", La Văn nghe đàn em báo cáo xong khẽ cau mày, tức thì anh ta lại nhớ tới lời nói của Lâm Hàn.

La Văn nhớ rõ là lúc ấy Lâm Hàn rất tự tin nói sẽ phong tỏa thành phố, Tạ Kiến An không thể thoát khỏi thành phố Phụng Thiên một cách dễ dàng đâu.

Dù Lâm Hàn nói thế, nhưng lúc đó La Văn cũng không tin lắm, chỉ nghĩ rằng anh có vài mánh lới, muốn thử một chút, nhưng thực tế sẽ rất khó mà làm được.

Thế nhưng, La Văn không ngờ Lâm Hàn lại làm được, mà còn nhanh như thế. Phong tỏa toàn bộ thành phố trong một buổi chiều, nhìn thời gian thì chắc hẳn là Tạ Kiến An vẫn chưa kịp rời khỏi đây.

La Văn chợt có chút không tài nào tưởng tượng nổi, không hiểu sao Lâm Hàn lại có thể làm được.

Nếu là lúc trước, chỉ cần một thế lực hơi có tầm ảnh hưởng và tiêu tốn một số tiền kha khá là sẽ làm được. Nhưng giờ đã là thời đại xã hội chủ nghĩa, muốn phong tỏa thành phố sẽ không đơn giản như xưa, không phải có chút quan hệ là được.

Huống chi, lần này còn phong tỏa một cách nhanh gọn lẹ và nghiêm ngặt như vậy. Trực tiếp điều động toàn bộ nhân viên phía chính phủ trong và ngoài thành phố.

Dưới sự phối hợp từ nhiều phía đóng kín toàn bộ thành phố Phụng Thiên, không cho bất cứ kẻ nào ra vào.

Tuy đám người Tạ Kiến An rất lợi hại, nếu đánh lẻ thì hoàn toàn có thể g**t ch*t những nhân viên chính phủ kia, nhưng lại không chịu nổi bên kia đông người. Quả thật là khó lòng mà thoát được.

Mà dù Tạ Kiến An có tìm được cách xông ra ngoài, cũng không thể nào giấu giếm được. Đến lúc đó, bị hàng loạt nhân viên phía chính phủ đuổi bắt, chẳng phải là sẽ bị tóm được một cách dễ dàng à?

La Văn thấy họ khó hiểu, đương nhiên hiểu được là vì sao. Bọn họ cũng đâu thể ngờ phía chính phủ đột nhiên phong tỏa là vì Lâm Hàn đâu cơ chứ?

Mà khi Lâm Hàn nói chuyện ấy với La Văn thì chỉ có hai người ở đó thôi. Đương nhiên lúc này họ sẽ không nghĩ được là do anh làm, dù sao điều ấy đã vượt ngoài sức tưởng tượng của họ rồi.

Còn chuyện của Lâm Hàn, tất nhiên La Văn sẽ không nhiều chuyện nói cho người khác biết. Tuy Lâm Hàn không bảo anh ta giữ bí mật, nhưng tự La Văn cảm thấy không thể nói ra. Nếu Lâm Hàn không ngại để người khác biết thì cũng do chính miệng anh nói, chứ không phải do anh ta nhiều chuyện nói ra.

Đối với sự khó hiểu của mấy tên đàn em thân tín, La Văn lại không nói gì, chỉ cười giải thích: "Yên tâm đi, tên Tạ Kiến An kia không chạy thoát được đâu. Chúng ta chắc chắn có thể bắt được ông ta, báo thù cho Đại bàng núi Trương Thiên Sơn!"
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 758: Bắt đầu hành động


Mấy tên đàn em của La Văn nghe vậy đều thấy hơi khó hiểu.

Trước đó, vẻ mặt của La Văn còn nặng nề đầy lo lắng, cảm thấy không bắt được Tạ Kiến An, sao thoáng chốc đã tự tin như vậy rồi?

Tuy là phong tỏa thành phố sẽ khiến Tạ Kiến An không ra được, nhưng ai biết bên chính phủ sẽ phong tỏa đến bao giờ.

Dù Tạ Kiến An không rời đi được, bọn họ cũng phải mất kha khá thời gian mới bắt được ông ta trong thành phố Phụng Thiên rộng lớn này. Mà lúc ấy, e rằng chính phủ đỡ gỡ bỏ lệnh phong tỏa.

Lúc này, La Văn cũng không muốn giải thích gì thêm, dứt khoát nói: "Cứ đi đến cửa khẩu ra vào thành phố rồi dừng lại chờ đợi tin tức là được".

Mấy tên đàn em nghe vậy, dù vẫn hơi khó hiểu, nhưng chỉ đành làm theo lệnh của La Văn.

Mãi đến khi trời tối sầm xuống, đám người La Văn mới đi được tới cửa khẩu ra vào thành phố.

Mà giờ đây, mấy tên đàn em của La Văn cũng phát hiện ra vài điều khác thường.

"Sao những nhân viên chính phủ kia mỗi người đều cầm một tấm ảnh, mà còn là ảnh của Tạ Kiến An vậy?"

"Lẽ nào, bọn họ tới để bắt Tạ Kiến An ư?"

"Không thể nào, sao bên chính phủ lại phải chơi lớn như thế chỉ để bắt Tạ Kiến An được?"

"Thật khó hiểu mà".

Mấy tên đàn em của La Văn đều nghi hoặc không thôi, nghĩ mãi vẫn chẳng hiểu nổi chuyện này là sao.

La Văn ngồi cạnh thấy vậy lại càng xác định chuyện này có liên quan đến Lâm Hàn, nhiều nhân viên chính phủ như vậy được điều động để phong tỏa thành phố chỉ vì hỗ trợ họ bắt Tạ Kiến An.

Giờ điều La Văn có thể làm là ngồi ở đây và chờ đợi tin tức.

Một là chờ đám Tạ Kiến An xông ra, bọn họ sẽ đúng lúc chạy tới ra tay đối phó ông ta.

Hai là nếu Tạ Kiến An trốn ở trong thành phố, La Văn sẽ đợi La Võ và Uông Nghĩa dẫn theo đông đảo cao thủ về, sau đó bắt đầu đi lùng bắt ông ta.

Tuy số cao thủ mà La Võ và Uông Nghĩa dẫn về không nhiều bằng đàn em của Lâm Hàn, nhưng họ lại rành thành phố Phụng Thiên hơn, nên đương nhiên có thể bắt được Tạ Kiến An trong thành phố nhộp nhịp này một cách dễ dàng.

Bất kể là Tạ Kiến An chọn cách nào thì La Văn cũng không quan tâm, bởi vì anh ta tin rằng dù có ra sao, ông ta cũng sẽ không thoát được.

Chỉ cần bắt được Tạ Kiến An là anh ta có thể báo thù cho Trương Thiên Sơn.

"Im lặng, kiên nhẫn chờ đợi đi", La Văn bảo mấy tên đàn em, hiển nhiên là anh ta không định giải thích.

Chán các website khác lấy cắp quá nhiều quá. Bên mình sẽ ra chậm lại các chương.

Bọn đọn em nghe vậy chỉ đành dằn sự tò mò xuống, cùng La Văn lẳng lặng chờ đợi. Tuy bọn họ không biết là mình đang đợi cái gì.

Cùng lúc đó, bên Tạ Kiến An cũng đang dò la tin tức để lên kế hoạch chạy trốn.

Sau đó, Tạ Kiến An đã chọn được một cửa khẩu. Mặc dù chỗ đó cũng có người bên chính phủ đứng gác, nhưng lực lượng lại khá yếu. Đám người Tạ Kiến An chỉ cần men theo bóng đêm thì cơ hội xông ra được là rất cao.

Hơn nữa, hướng này cũng là sự lựa chọn thích hợp nhất, vừa không đi Hoa Đông, vừa không đi về phía Bắc.

Dù sao, ở Hoa Đông có lẽ sẽ có quân chi viện của Lâm Hàn, mà phía Bắc thì có thể đụng phải đám La Võ và Uông Nghĩa đang trên đường trở về.

Tạ Kiến An chọn hướng Tây, chỉ cần chạy thoát được thì cứ đi theo hướng đó, khiến đám Lâm Hàn khó mà bắt được mình.

Thoáng chốc, đã tới đêm khuya.

Đám đông kẹt xe đã rời đi hơn nửa, dẫu sao bọn họ có làm ầm lên kiểu gì thì cũng không thể ra vào thành phố.

Dù là ban đêm, nhưng phía chính phủ vẫn có người đứng gác, chỉ là ít hơn ban ngày mà thôi.

Mãi đến tận giữa đêm, Tạ Kiến An mới ra lệnh bắt đầu hành động, khởi động xe chạy về phía Tây.

Sau khi đến gần cửa khẩu, có một nhân viên bên phía chính phủ bước tới giải thích tình hình, bảo họ quay xe về.

Nhưng mấy tên đàn em của Tạ Kiến An lại xuống xe, dứt khoát ra tay giải quyết những nhân viên kia.

Đám Tạ Kiến An không đông, nhưng đều là cao thủ, nên đối phó với mấy nhân viên chính phủ kia dễ như ăn cháo.

Chẳng mấy chốc, đám Tạ Kiến An đã giải quyết xong một đội nhỏ của phía chính phủ, mở cửa khẩu ra, chuẩn bị rời khỏi đây.

Những nhân viên còn lại bởi vì lần hành động này hết sức quan trọng, nên đều tập trung tinh thần, vừa phát hiện khác thường liền chạy ngay tới.

Nhưng dù sao họ cũng chỉ là người thường, chỉ mạnh hơn người dân bình thường một tý, còn không có vũ khí, vừa bước tới cản đám Tạ Kiến An lại thì đều bị đánh cho nằm sấp xuống đất.

Cuối cùng đám Tạ Kiến An cũng mở được cửa khẩu, huênh hoang rời đi.

Tuy bên chính phủ không ngăn cản được, nhưng lại thông báo cho các nhân viên khác.

Thoáng chốc đã có vài chiếc xe cảnh sát phóng loa inh ỏi rượt theo xe của Tạ Kiến An.

Ngay lúc ấy, Lâm Hàn cũng nhận được tin, biết được tình hình và hướng đi của Tạ Kiến An.

"Lập tức xuất phát đi về phía Tây, đuổi theo Tạ Kiến An!", Lâm Hàn ra lệnh một tiếng bèn lên xe.

Ngô Xuyên, đám người Tôn Hàn Các cùng các cao thủ nhà họ Lâm đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, đồng loạt bước lên xe. Đoàn xe lập tức phóng về cửa khẩu phía Tây thành phố.

Cùng lúc đó, La Văn đang ở cửa khẩu nghe được tình hình bên phía Tây cũng nhanh chóng dẫn người chạy tới.

Chẳng bao lâu sau, đoàn người La Văn đã chạy tới cửa khẩu phía Tây, nắm rõ được tình hình, biết đám Tạ Kiến An đã xông ra ngoài, phía chính phủ cũng cử người đuổi theo. Đương nhiên La Văn cũng bị nhân viên chính phủ ngăn lại.

La Văn nói mình là cấp dưới của Lâm Hàn đến phối hợp đuổi bắt Tạ Kiến An, nhân viên chính phủ nghe vậy, sau khi kiểm tra thân phận của La Văn bèn để anh ta rời đi.

Vừa rời khỏi cửa khẩu phía Tây thành phố, La Văn càng chắc chắn hơn về suy nghĩ trong lòng. Xem ra, đây quả thật là do Lâm Hàn dùng cách gì đó để phong tỏa thành phố. Không thì đã chẳng phải nói tên anh cái là thái độ của những nhân viên kia lập tức xoay chuyển một trăm tám mươi độ, kính cẩn để anh ra rời đi.

Một lần nữa, trong lòng La Văn lại thầm kinh ngạc trước thực lực của Lâm Hàn, cảm thấy anh sâu không lường được.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 759: Phong toả lần nữa


Vùng ngoại ô thành phố bên ngoài cổng phía Tây của thành phố Phụng Thiên.

Đi đầu là ba chiếc xe lái với tốc độ cao của nhóm Tạ Kiến An, phía sau là một lượng lớn xe cảnh sát đuổi theo.

Phía sau đó nữa lại là hai chiếc xe của mấy người La Văn.

Cuối cùng là đoàn xe của nhóm Lâm Hàn.

Mặc dù Lâm Hàn biết rõ những cảnh sát này nhất định sẽ đuổi theo Tạ Kiến An, nhưng dù có đuổi kịp thì cũng không thể bắt được hết, rất có thể sẽ tạo cho Tạ Kiến An cơ hội chạy thoát.

Dù sao những cảnh sát này chỉ là người bình thường, còn nhóm Tạ Kiến An lại là cao thủ bậc nhất.

Vì vậy, muốn bắt hết bọn chúng thì chắc chắn phải có cao thủ nhà họ Lâm bên phía Lâm Hàn ra tay.

Tuy nhiên cảnh sát đuổi theo cũng không phải vô ích, ít nhất có thể chỉ đường cho nhóm Lâm Hàn, tạo một chút cản trở cho nhóm Tạ Kiến An, như vậy cũng tiện cho mấy người Lâm Hàn hơn.

Vùng ngoại ô Bắc Đông vốn là khu vực đồi núi, hơi trống trải, mấy đoàn xe chạy nhanh trong đêm.

Tạ Kiến An nhìn thấy phía sau có rất nhiều xe của cảnh sát thì hơi ngạc nhiên.

Nhìn tình hình của nhóm cảnh sát lúc sáng là Tạ Kiến An biết lần này họ tới thật, chắc sẽ không dễ dàng bỏ qua cho chúng.

Đó là lý do tại sao Tạ Kiến An chọn thời gian nửa đêm, ông ta muốn nhân lúc cảnh sát lơi là cảnh giác, khi ấy sẽ có nhiều cơ hội để trốn thoát thành công hơn.

Nhưng Tạ Kiến An không ngờ những nhân viên cảnh sát này lại không hề lơi là cảnh giác, ngược lại còn như bị hất máu gà, liều mạng đuổi theo như thế.

Tạ Kiến An có thể thấy rõ ràng những cảnh sát này vì muốn đuổi kịp được mình mà thậm chí còn không màng nguy hiểm, ông ta đã thấy có vài chiếc xe bị lật, tổn thất không nhỏ.

“Con mẹ nó, sao đám cảnh sát này như phát điên thế? Tôi đã động vào họ chưa?”, Tạ Kiến An không kìm được chửi bới.

Mà tên đàn em của Tạ Kiến An đang lái xe cũng liều mạng tăng tốc, nếu bị người phía sau bắt được thì chúng chết chắc.

Sau đoàn xe của cảnh sát, nhóm La Văn và Lâm Hàn cũng đang đuổi theo rất sát.

Chẳng bao lâu, vì số lượng xe cảnh sát nhiều, lại truy đổi ráo riết nên dưới sự vây quét, họ đã đuổi kịp nhóm người Tạ Kiến An.

Tạ Kiến An thấy vậy thì thầm mắng một câu xui xẻo, nhưng ông ta lại vô cùng bất lực, đành phải hạ lệnh cho toàn bộ người của mình xuống xe, phân ra chạy trốn.

Mặc dù bên phía cảnh sát đông người nhưng chỉ là người bình thường, đấu một mình thì họ không phải đối thủ của chúng, vậy nên chia ra chạy trốn mới có cơ hội thoát thân.

Đồng thời, Tạ Kiến An cũng xuống xe cùng người của mình, nhưng không đi cùng họ mà trốn ngay, tìm cơ hội khác để rời đi.

Nếu tiếp tục lái xe của mình thì chắc chắn không thể đi được, Tạ Kiến An quyết định chờ tới lúc đàn em của mình đánh nhau với cảnh sát rồi tìm cơ hội cướp xe của đối phương rời đi, như vậy cơ hội bỏ trốn mới lớn hơn.

Nhưng như vậy thì những thân tín của Tạ Kiến An cũng gần như bị ông ta bán đứng, chắc không ai có thể trốn thoát thành công.

Tạ Kiến An hơi đau lòng, họ đều là cao thủ bậc nhất, còn là thân tín của ông ta, là những người đáng tin cậy nhất nhưng bây giờ lại phải ở lại đây.

Nhưng Tạ Kiến An không còn cách nào khác, những cao thủ này dù đáng quý hơn nữa chắc chắn cũng không quý bằng tính mạng của mình.

Ngay sau đó, những xe bao vây của đoàn cảnh sát dừng lại, họ lần lượt xuống xe rồi bao vây bọn chúng.

Đàn em của Tạ Kiến An nhanh chóng giao đấu cùng với các cảnh sát này.

Tuy các cảnh sát rất đông nhưng cũng không tiện xông lên hết, dù sao nơi này rộng lớn, mấy tên đàn em của Tạ Kiến An thân thủ tốt nên có thể gắng gượng được một lúc.

Còn Tạ Kiến An đã nhắm vào chiếc xe cảnh sát gần nhất, ông ta từ từ lại gần, để không bị những người còn lại phát hiện ra, thậm chí ông ta còn chui xuống gầm xe rồi bò tới, cực kỳ chật vật.

“Lâm Hàn, đều do mày khiến tao thế này, tao ghim mày rồi đấy!”, Tạ Kiến An rất hận.

Nếu không vì Lâm Hàn, Tạ Kiến An tin chắc chắn bây giờ mình đã thành công trở thành đại bàng núi vùng Bắc Đông.

Mà bây giờ vì Lâm Hàn ngăn cản, Tạ Kiến An không chỉ không trở thành đại bàng núi vùng Bắc Đông mà thậm chí còn mất tất cả những thứ thuộc về mình, ngay cả những thuộc hạ cuối cùng của ông ta cũng không còn.

Tuy nhiên dù trong lòng có hận hơn nữa thì bây giờ Tạ Kiến An cũng không có cách nào khác, chỉ có thể bò qua đó càng nhanh càng tốt, nếu chậm trễ thì ông ta sẽ không còn cơ hội chạy thoát.

Cuối cùng Tạ Kiến An cũng bò lên được một chiếc xe cảnh sát và trốn trong đó, nhưng không dám rời đi ngay, dù sao như vậy quá thu hút sự chú ý.

Một lúc sau mấy tên đàn em của Tạ Kiến An đã bị khống chế.

Dù thân thủ của họ có tốt hơn nữa, một người đấu mười người thì cũng không thể đối phó được với bao nhiêu cảnh sát thế này.

Lúc này, La Văn và nhóm Lâm Hàn cũng đã lần lượt tới nơi.

Thấy cảnh sát đã thành công bắt được người của Tạ Kiến An, La Văn có chút kích động, cuối cùng cũng bắt được bọn chúng.

Lâm Hàn cũng đã tới nơi, anh xuống xe.

La Văn nhìn Lâm Hàn với vẻ hơi kích động, trong lòng cực kỳ biết ơn Lâm Hàn, anh ta biết rõ nếu không có Lâm Hàn thì e là lúc này Tạ Kiến An đã thành công chạy thoát rồi.

Nhưng lúc này hiển nhiên La Văn cũng không tiện nói để tránh bại lộ thân phận Lâm Hàn, mặc dù đến giờ La Văn vẫn chưa biết rõ thân phận của Lâm Hàn và cũng chưa rõ anh có thực lực đáng sợ ra sao.

Nhưng rất rõ ràng, ông trùm thế lực Vùng Xám của Hoa Đông không thể nào có thực lực mạnh thế này.

“Lên xem đã đủ người chưa, không được để thiếu bất kỳ ai”, Lâm Hàn nói.

Dù sao Lâm Hàn cũng không quen đám người của Tạ Kiến An, vẫn nên để La Văn đến xem thì hơn.

La Văn gật đầu bước lên kiểm tra.

Lâm Hàn nghe vậy sắc mặt hơi thay đổi, nhưng cũng không quá hoảng loạn.

Chỉ có hai tình huống, một là Tạ Kiến An vẫn đang ở trong thành phố Phụng Thiên, nếu là vậy thì không cần phải vội, Lâm Hàn có sự giúp đỡ của nhà họ Lâm đương nhiên sẽ có cách.

Tình huống thứ hai đương nhiên là Tạ Kiến An đang trốn ở đây, dù sao vừa nãy có rất nhiều cảnh sát đuổi theo, nếu Tạ Kiến An và thuộc hạ chia nhau ra chạy thì không thể tránh được bao nhiêu con mắt thế này.

“Lập tức phong toả toàn bộ nơi này, không ai được phép rời đi!”, Lâm Hàn đột nhiên ra lệnh.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 760: Cuối cùng cũng bắt được


Ở ngoại ô thành phố Phụng Thiên.

Lâm Hàn cùng với các cao thủ nhà họ Lâm lập tức chia nhau ra bao vây nơi này.

Các cảnh sát dù không hiểu ý Lâm Hàn lắm nhưng cũng làm theo.

La Văn vốn rất thông minh, hiểu ngay được ý của Lâm Hàn, nhìn Lâm Hàn với ánh mắt ngưỡng mộ.

Lúc này, trong một chiếc xe cảnh sát, Tạ Kiến An đã hạ người xuống để tránh bị phát hiện, thấy thế sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Lúc mới lên xe cảnh sát, đương nhiên Tạ Kiến An không thể đi ngay, làm vậy chắc chắn sẽ khơi dậy nghi ngờ.

Vì vậy Tạ Kiến An cũng muốn chờ lúc cảnh sát bắt những người này đi rồi mình nhân cơ hội đó bỏ trốn.

Nhưng bây giờ Lâm Hàn đã dẫn người đến đây, mọi thứ đột nhiên thay đổi.

Vốn đã khó thoát, bây giờ Lâm Hàn còn dẫn theo nhiều cao thủ tới lục soát như vậy, Tạ Kiến An cảm thấy mình không còn hy vọng chạy trốn nữa rồi.

Đột nhiên, trong lòng Tạ Kiến An có chút tuyệt vọng, hy vọng trốn thoát thành công của ông ta vô cùng mong manh.

Vẻ mặt Tạ Kiến An thay đổi, trong lòng cũng liên tục suy nghĩ xem có cách nào chạy thoát không, nhưng suy đi nghĩ lại vẫn không có cách nào hay.

Nếu như ngồi yên chờ chết thì kết quả rất rõ ràng, chắc chắn sẽ bị tra tới đây, chắc chắn bị phát hiện.

Nhưng nếu muốn tìm cơ hội chạy thoát, Tạ Kiến An cảm thấy không khả thi lắm, lúc nãy chỉ có cảnh sát ở đây ông ta đã không thể đi được, nói gì bây giờ Lâm Hàn còn dẫn theo bao nhiêu cao thủ tới nữa?

Hơn 300 cao thủ, Tạ Kiến An không nghĩ mình có thể thành công trốn thoát dưới tầm mắt của họ.

Đột nhiên tình cảnh của Tạ Kiến An trở nên cực kỳ chật vật.

Mà lúc này người của Lâm Hàn lại không do dự, phong toả hết xung quanh để cảnh sát chịu trách nhiệm tìm kiếm.

Có bao nhiêu cao thủ dưới trướng Lâm Hàn bao vây xung quanh, chỉ cần Tạ Kiến An còn ở đây thì chắc chắn không thể chạy thoát.

Mà các cảnh sát cũng tìm kiếm vô cùng tỉ mỉ.

Đây là một khu vực hoang sơ, cũng không có gì để tìm kiếm, sau khi lục soát tỉ mỉ hai chiếc xe mà nhóm người Tạ Kiến An đã lái lúc nãy không tìm thấy gì, cảnh sát lại bắt đầu tìm xe của mình lần lượt theo thứ tự.

Không lâu sau, các cảnh sát đã cách chiếc xe Tạ Kiến An đang ẩn náu không xa, họ đã sắp đến nơi.

Tạ Kiến An thấy vậy cũng không thể ngồi yên chờ chết được nữa.

Dù sao cảnh sát cũng tìm kiếm cực kỳ tỉ mỉ, không có chỗ nào để trốn, Tạ Kiến An muốn lừa gạt qua ải là điều không thể, chỉ có thể liều chết một phen.

Thấy các cảnh sát sắp đến gần, Tạ Kiến An đột nhiên nổ máy, lao về một hướng.

Cảnh sát và cao thủ Lâm Hàn đưa tới thấy thế cũng không cần lệnh của Lâm Hàn đã lập tức hành động.

Cảnh sát lần lượt lên xe, chuẩn bị ngăn cản, nhưng Tạ Kiến An lái với tốc độ quá nhanh, có vẻ không kịp nữa.

Mà những cao thủ của nhà họ Lâm lại cực kỳ dũng mãnh, họ vốn đang bao vây xung quanh, Tạ Kiến An muốn đi thì đương nhiên phải đi qua họ.

Thấy xe của Tạ Kiến An lao tới, mấy cao thủ nhà họ Lâm xông lên, giao đấu với Tạ Kiến An ở trong xe.

Tất nhiên thân thủ của Tạ Kiến An không tệ, nhưng những cao thủ của nhà họ Lâm được huấn luyện bài bản hơn, cũng đã thực hiện rất nhiều nhiệm vụ nên có đủ kinh nghiệm và ra tay rất ác. Thêm vào đó, hai người đối phó với một mình Tạ Kiến An, cho dù ở trong xe chật hẹp cũng có thể dễ dàng đối phó được với ông ta.

Chiếc xe loạng choạng, cuối cùng dừng lại.

Mà hai cao thủ nhà họ Lâm cũng đã đưa Tạ Kiến An ra khỏi xe.

Những cao thủ khác của nhà họ Lâm lập tức bao vây lại, Tạ Kiến An không còn đường thoát.

Ban đầu Tạ Kiến An vẫn muốn cố gắng chống cự, nhưng thấy cao thủ nhà họ Lâm đang bao vây quanh mình thì lại thôi.

Tạ Kiến An biết rất rõ những người này đều là cao thủ, bao nhiêu cao thủ vây quanh mình như thế, ông ta không còn phản kháng được nữa.

Lúc này Lâm Hàn và La Văn cũng bước tới, đến trước mặt Tạ Kiến An.

Nhìn thấy Tạ Kiến An, La Văn không thể nhịn được nữa, anh ta lao lên đánh cho Tạ Kiến An một trận.

“Tên cầm thú, đại bàng núi Trương Thiên Sơn đã nuôi chúng mày khôn lớn, vậy mà mày vẫn ra tay với ông ấy được!”

“Trương Thiên Sơn có thể coi là bố nuôi của mày mà mày lại làm ra chuyện đại nghịch bất đạo ấy”.

“Không ngờ mày lại dám giết Trương Thiên Sơn!”

“…”

La Văn trước nay luôn thanh lịch, nho nhã, anh ta kìm nén rất lâu rồi, lúc này không kìm nổi nữa, trút hết lên người Tạ Kiến An.

Lâm Hàn thấy vậy cũng yên tâm, xem ra người này chính là Tạ Kiến An, là hung thủ sát hại Trương Thiên Sơn.

Lâm Hàn không cứu được Trương Thiên Sơn, nhưng may mà đã bắt được Tạ Kiến An hung thủ g**t ch*t ông ta, mặc dù vẫn không thay đổi được sự thật Trương Thiên Sơn đã ra đi, nhưng vẫn báo thù được cho ông ta.

Thấy La Văn đấm Tạ Kiến An liên tục, Lâm Hàn cũng không nói gì, mặc cho La Văn trút giận.

Lâm Hàn mới quen Trương Thiên Sơn chưa lâu mà đã đau lòng thế này, huống chi là những người như La Văn.

Những người La Văn đều được Trương Thiên Sơn cưu mang, thậm chí nếu không có ông ta thì có lẽ họ đã rời khỏi thế giới này lâu rồi.

Lâm Hàn biết Trương Thiên Sơn rất được nhóm người La Văn tôn trọng và tôn kính, nhưng ông ta lại gặp thảm cảnh thế này thật sự khiến người khác đau lòng.

Lúc này các cảnh sát từ phía sau cũng chạy tới, Lâm Hàn tìm người phụ trách của họ và cảm ơn sự giúp đỡ lần này, bảo họ bỏ lệnh phong toả thành phố, dọn dẹp hiện trường, chuyện còn lại không cần họ giúp nữa.

Sau khi La Văn trút giận được một hồi, Lâm Hàn mới bước đến kéo anh ta ra.

“Được rồi, đưa về trang viên đã rồi tính tiếp, xử lý Tạ Kiến An thế nào tôi sẽ giao hết cho các anh, nhưng nếu bây giờ đánh chết Tạ Kiến An thì dễ dàng cho ông ta quá”, Lâm Hàn kéo La Văn ra.

Sau đó Lâm Hàn và các cao thủ nhà họ Lâm hộ tống Tạ Kiến An về trang viên.

Những chuyện còn lại ở ngoại ô thành phố cứ giao cho cảnh sát lo liệu là được rồi.

Sau khi về đến trang viên, Lâm Hàn lệnh cho cao thủ nhà họ Lâm canh gác nghiêm ngặt, không cho phép Tạ Kiến An và bất kỳ tên đàn em nào của ông ta có cơ hội chạy thoát, sau đó anh bảo La Văn đi nghỉ ngơi, xử lý nhóm Tạ Kiến An và những thế lực vùng khác liên minh với ông ta thế nào thì mai tính.

La Văn đồng ý, anh ta cũng đã mấy ngày rồi chưa chợp mắt, thấy Tạ Kiến An đã bị các cao thủ của Lâm Hàn canh giữ nghiêm ngặt thì cũng yên tâm đi nghỉ ngơi.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 761: Thực lực đáng sợ


Sau khi Lâm Hàn thành công bắt được nhóm người Tạ Kiến An, tối hôm đó thành phố Phụng Thiên đã được dỡ bỏ lệnh phong toả.

Đối với hầu hết mọi người dân, họ đều không biết chuyện gì đã xảy ra.

Mà hầu hết các thế lực cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng chỉ có một số ít người bao gồm Lâm Hàn biết lý do của tất cả những điều này.

Nếu Tạ Kiến An không mạo hiểm ra khỏi thành phố Phụng Thiên thì ít nhất lệnh phong toả thành phố sẽ kéo dài vài ngày, chỉ vì Lâm Hàn muốn bắt được Tạ Kiến An, chỉ vì quyết định của nhà họ Lâm.

Ngày hôm sau khi trời vừa sáng, hai đoàn xe trở về trang viên thành phố Phụng Thiên.

Người trong hai đoàn xe đều có vẻ mệt mỏi, đi đường đã lâu không được nghỉ ngơi đàng hoàng.

Sau khi vào đến cửa trang viên, hai đoàn người nhìn thấy những khuôn mặt lạ hoắc đang canh giữ lối vào trang viên, họ tưởng kế hoạch của Tạ Kiến An đã thành công nên hơi bất ngờ.

Sau đó hai đoàn người vội vàng xuống xe tập hợp, chuẩn bị tấn công.

Mà hai đoàn người này chính là La Võ và Uông Nghĩa vội vàng quay về từ phương Bắc, họ dẫn theo gần một nửa số cao thủ dưới quyền Trương Thiên Sơn đi.

Gần một nửa số cao thủ còn lại hoặc là thuộc hạ của Tạ Kiến An, nghe lệnh Tạ Kiến An hơn Trương Thiên Sơn, hoặc là những độc thủ đã hạ gục nhóm Tạ Kiến An.

Mà cao thủ nhà họ Lâm thấy thế thì đương nhiên không hề hoảng loạn, thông báo cho người nhà họ Lâm phía sau rồi chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

Ngay khi hai đoàn người đang giương cung bạt kiếm thì Ngô Xuyên, người trực ban buổi sáng hôm nay nhận ra Uông Nghĩa, anh ta vội vàng bước tới ngăn hai bên giao chiến.

“Dừng lại, dừng lại, mọi người đều cùng một phe cả, đừng hiểu lầm!”, Ngô Xuyên vội vàng chạy vào giữa hai bên rồi nói.

Các cao thủ nhà họ Lâm đương nhiên biết Ngô Xuyên, biết anh ta là thuộc hạ đắc lực của Lâm Hàn, thậm chí họ còn khá tôn trọng Ngô Xuyên.

Mà Uông Nghĩa cũng biết Ngô Xuyên, biết anh ta là thuộc hạ của Lâm Hàn.

“Đây là?”, Uông Nghĩa nghi ngờ hỏi, hiển nhiên những cao thủ đang canh gác này cùng phe với Ngô Xuyên.

Lúc này Ngô Xuyên cũng giải thích: “Quân liên minh với Tạ Kiến An đã bị người của cậu Lâm đưa tới hạ gục toàn bộ rồi. Đây đều là người của cậu Lâm, là người của mình, các cậu mau vào đi, tôi đi thông báo cho cậu Lâm và La Văn”.

Sau đó Ngô Xuyên cũng giải thích cho các cao thủ nhà họ Lâm: “Những người này là thuộc hạ trung thành của Trương Thiên Sơn, đều là người của mình”.

Sau khi được Ngô Xuyên giải thích, người của hai bên lúc này mới hiểu ra đều là người của mình nên ngừng giao chiến.

Ngay sau đó, nhóm người Uông Nghĩa và La Võ được đưa vào trang viên.

Bởi vì cao thủ nhà họ Lâm gác cổng trang viên đã thông báo cho cao thủ nhà họ Lâm ở trong, lúc này không ít các cao thủ nhà họ Lâm đã vội chạy ra.

Bây giờ được thông báo chỉ là hiểu lầm thì mọi người mới thôi, lần lượt rời đi.

Mà sau khi Uông Nghĩa và La Võ đi vào trang viên, nhìn thấy những cao thủ này của nhà họ Lâm thì đều ngạc nhiên.

Dù sao đoàn người họ rất đông, hơn nữa nhìn có vẻ đều là cao thủ.

Nếu tất cả đều là cao thủ, vậy sẽ là thực lực đáng sợ nhường nào? Hơn 200 thậm chí là hơn 300 cao thủ?

“Anh Ngô, những người này… đều là cao thủ?”, Uông Nghĩa nhìn Ngô Xuyên, do dự một chút rồi vẫn hỏi.

Ngô Xuyên thấy Uông Nghĩa chỉ vào các cao thủ nhà họ Lâm, đương nhiên hiểu được sự kinh ngạc của Uông Nghĩa. Anh ta đi theo Lâm Hàn đã lâu, hiểu được sự bí ẩn và quyền lực mạnh mẽ của Lâm Hàn, nhưng lúc đầu thấy Lâm Hàn dẫn theo bao nhiêu cao thủ này tới cũng vẫn ngạc nhiên vô cùng, huống chi là những người Uông Nghĩa?

Dù sao ở đây cũng có hơn 300 cao thủ, đã vượt qua thế lực một gia tộc thậm chí đã đạt đến tầng lớp quý tộc thì sao có thể không ngạc nhiên?

“Ồ, đây đều là những cao thủ do cậu Lâm đưa tới, cụ thể thì tôi cũng không rõ lắm, tôi chỉ biết đều là người của mình, nếu các cậu muốn biết những chuyện khác thì phải hỏi cậu Lâm rồi”, Ngô Xuyên mỉm cười, không khỏi cảm thấy tự hào.

Uông Nghĩa và La Võ nghe vậy đều kinh ngạc.

“Thật sự đều là cao thủ ư? Thật sao? Sao tôi chưa từng nghe nói Hoa Hạ có thế lực mạnh thế này nhỉ?”, La Võ cũng hơi sốc.

Ngô Xuyên thấy thế đương nhiên cũng biết những người này sẽ không tin, không ai có thể dễ dàng tin được điều này, nhưng sự thật là sự thật.

“Tôi lừa cậu làm gì? Nếu những người này không phải cao thủ thì sao chúng tôi có thể đánh bại quân liên minh của Tạ Kiến An trong khoảng thời gian ngắn như vậy? Họ liên minh với các vùng khác, cũng có rất nhiều cao thủ, số lượng lên tới hơn 300. Cậu chưa nghe tới thế lực mạnh như vậy chỉ là do cậu chưa thấy thôi, liên quan gì đến chúng tôi?”, Ngô Xuyên nói thẳng.

Uông Nghĩa và La Võ vẫn cảm thấy khó tin, hơn 300 cao thủ, thật sự quá phô trương.

Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ lại, nếu những người này không phải cao thủ thì thật sự không thể đánh bại quân liên minh của Tạ Kiến An nhanh như vậy.

Mặc dù Uông Nghĩa và La Võ mới về, nhưng trên đường về họ cũng đã cho người đi điều tra, nắm rõ tình hình bên này, hơn nữa La Văn cũng sẽ nói cho họ biết tình hình ở đây.

Uông Nghĩa và La Võ cũng rõ thực lực liên minh của Tạ Kiến An, tổng cộng có hơn 300 cao thủ, còn có một số tay chân thân thủ bình thường, thực lực vô cùng đáng sợ.

Ngay cả mấy người Uông Nghĩa và La Võ cũng cảm thấy những người của mình vẫn chưa đủ.

Nếu không vì cứu Trương Thiên Sơn, dưới tình huống bình thường có lẽ họ đều không muốn xông lên giao chiến, dù sao cũng là một trận chiến chắc chắn sẽ thua thì cần gì phải đấu nữa?

Nhưng hai người Uông Nghĩa và La Võ đều không ngờ họ dẫn cao thủ của mình về thành phố Phụng Thiên vùng Bắc Đông còn chưa giao chiến thì đã nghe tin quân liên minh của Tạ Kiến An đã bị đánh bại toàn bộ?

Hôm qua vì bận bắt Tạ Kiến An, sau đó khi bắt về thành công cũng đã là đêm khuya, La Văn quên mất thông báo cho Uông Nghĩa và La Võ tình hình bên này nên mới để xảy ra chuyện như hôm nay. Nếu không phải Ngô Xuyên tình cờ ở đó thì e là đã xảy ra hiểu lầm, hai bên giao chiến với nhau ắt sẽ xảy ra thương vong nhất định.

Nhìn thấy La Văn, Uông Nghĩa và La Võ cũng vội bước đến.

“Mọi người thật sự đã thành công đánh bại được hết người của quân liên minh với Tạ Kiến An rồi sao? Rốt cuộc đã làm thế nào vậy? Còn nữa, đại bàng núi Trương Thiên Sơn thế nào rồi?”, Uông Nghĩa hơi kích động hỏi.

La Võ ở bên cạnh cũng nhìn chằm chằm La Văn và Lâm Hàn.
 
Back
Top Bottom