Cập nhật mới

Ngôn Tình Rể Nghèo Thành Tỷ Phú

Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 721: Chật vật


Lâm Hàn nhìn Triệu Tứ Hải đang cầu xin trước mặt, nhưng lòng lại chẳng có tý xót thương nào.

"Anh biết mình là anh rể của Dương Lệ, vậy mà anh lại còn làm ra cái chuyện như thế", Lâm Hàn tức giận nói.

Lúc này, Dương Lệ cũng nhìn Triệu Tứ Hải với vẻ mặt tràn đầy thất vọng, chạnh lòng đau đớn không thôi, cũng không biết nên nói cái gì nữa.

Tuy Dương Lệ không thích Triệu Tứ Hải, nhưng dù sao anh ta cũng là anh rể mình, nên cô vẫn coi và đối xử với Triệu Tứ Hải như người nhà.

Nhưng không ngờ, Triệu Tứ Hải lại dám làm ra chuyện như vậy.

Sau đó, Lâm Hàn bèn dẫn Dương Lệ đi bàn cách giải quyết chuyện này, không thể cứ nhốt họ ở đây mãi được.

Ba người còn lại nỗi lòng đầy phức tạp, quay sang nhìn nhau nhưng đều không biết nói gì.

Đặc biệt là Phùng Thạch, cảm thấy mình oan uổng vô cùng. Dù sao, ông ta chẳng làm gì nhưng giờ lại bởi vì hai người kia mà bị Lâm Hàn ghét lây.

Vừa nãy, Phùng Thạch đã nắm rõ được mọi chuyện từ chỗ Ngô Xuyên. Ông ta không ngờ Tạ Kiến Bình và Triệu Tứ Hải lại to gan như thế, dám cử người cài bom vào xe của Lâm Hàn và Dương Lệ.

Dám làm chuyện đó với Lâm Hàn thì quả là can đảm thật mà.

Ở trong một căn phòng bên kia, chỉ có mình Lâm Hàn và Dương Lệ.

Trong lòng Lâm Hàn đã có cách xử lý Triệu Tứ Hải và Tạ Kiến Bình, nhưng riêng Triệu Tứ Hải thì còn cần bàn bạc lại với Dương Lệ vì anh cũng phải nghe thử ý kiến của cô xem thế nào.

"Hai người kia anh sẽ giải quyết, còn Triệu Tứ Hải thì em thử nói em định thế nào đi", Lâm Hàn nói thẳng.

Dương Lệ gật đầu, nhưng vẫn hơi khó xử.

Thật lòng mà nói, Dương Lệ vẫn rất giận Triệu Tứ Hải.

Nhưng cô lại không tiện để Lâm Hàn ra tay với Triệu Tứ Hải, dù sao thì mấy tay đàn em của Lâm Hàn cũng có vẻ khá là tàn nhẫn.

Nếu để cho họ xử lý thì không biết Triệu Tứ Hải có còn sống đi ra khỏi đây nữa không ấy chứ.

Tuy Dương Lệ rất buồn và tức Triệu Tứ Hải, nhưng dù gì thì anh ta vẫn là anh rể cô. Vì Dương Duyệt, cô cũng không muốn Triệu Tứ Hải bị g**t ch*t.

Huống chi nếu giết người thì Lâm Hàn sẽ bị vạ lây, đến lúc đó, anh cũng sẽ gặp nguy hiểm.

"Em cũng không biết làm sao nữa, giờ chỉ mong Dương Duyệt không biết chuyện này. Sau đó, Triệu Tứ Hải sẽ không bị người của anh giết, rồi trở về cuộc sống bình thường. Những chuyện khác thì cứ làm theo ý anh", Dương Lệ suy nghĩ cặn kẽ một lúc rồi nói.

Lâm Hàn nghe vậy gật đầu, cũng hiểu được ý của cô.

"Anh biết rồi, em cứ ở đây nghỉ ngơi đi đã, anh sẽ xử lý. Sau khi giải quyết xong, chúng ta sẽ đi dạo tiếp, rồi ăn tối luôn", Lâm Hàn nói.

Dương Lệ nghe thấy thế, khẽ gật đầu rồi ngồi chờ trong phòng.

Còn Lâm Hàn thì ra ngoài, bước về phía phòng khách.

Thấy Lâm Hàn đến, Tạ Kiến Bình, Triệu Tứ Hải và Phùng Thạch Tam đều thầm căng thẳng, không biết anh sẽ xử lý mình thế nào.

Đầu tiên, Lâm Hàn đi tới trước mặt Triệu Tứ Hải trước rồi mở miệng nói: "Nếu theo nguyên tắc của tôi, anh đã đe dọa đến tính mạng của tôi thì chắc chắn phải biến mất khỏi cõi đời này".

Triệu Tứ Hải nghe thế, cả người sợ đến mức run lập cập. Anh ta chắc chắn Lâm Hàn sẽ làm được chuyện ấy, đại ca của Hoa Đông mà muốn thì dễ như trở bàn tay.

Triệu Tứ Hải vội ôm lấy chân Lâm Hàn, van xin: "Lâm Hàn, tôi sai rồi, tôi biết sai thật rồi. Cầu xin cậu bỏ qua cho tôi được không? Xin cậu hãy nghĩ tới Dương Duyệt, cô ấy vô tội, nếu vì thế mà trở thành người phụ nữ góa chồng thì rất tội. Tôi cầu cậu, cho tôi thêm một cơ hội, tôi nhất định sẽ sống một cách đàng hoàng. Sau này, tôi sẽ không bao giờ làm vậy nữa và cũng sẽ chẳng dám gây hại gì cho các cậu đâu, tôi cầu xin cậu đấy!"

"Cút!"

Lâm Hàn tức giận giơ chân đá Triệu Tứ Hải văng ra, nghiến răng nói: "Anh còn nhớ tới Dương Duyệt à? Tôi cho anh biết, lần này vì nể mặt chị ta nên tôi mới không lấy cái mạng chó của anh đấy!"

Triệu Tứ Hải bị đá một phát, chật vật nằm sấp trên mặt đất, nhưng nghe thấy Lâm Hàn nói vậy lại mừng rỡ ra mặt nói: "Cảm ơn, cảm ơn cậu cho tôi cơ hội, tôi nhất định sẽ sống thật đàng hoàng!"

Bấy giờ, Lâm Hàn lại nói: "Anh chẳng làm được tích sự gì ở Nhân Phàm hết, vậy cũng không cần làm việc ở đó nữa, tôi sẽ bảo bên đó sa thải anh. Còn chuyện anh cấu kết với Tạ Kiến Bình, tôi sẽ không tống anh vào cục cảnh sát, nhưng sẽ thông báo mọi việc anh làm cho toàn bộ công ty. Sau này, tôi không quan tâm anh làm cái gì, nhưng nếu để tôi phát hiện anh dính líu đến việc làm ăn phi pháp thì đừng trách tôi không nể tình. Càng đừng nói đến chuyện dám làm gì hại tôi với Dương Lệ nữa, tôi mà biết thì sẽ không tha cho anh đâu. Mặt khác, chuyện ngày hôm nay, anh không được để cho Dương Duyệt biết, cũng không được nói cho bất kì kẻ nào dù chỉ một chữ, không thì đừng có trách tôi, nghe rõ chưa?"

"Rõ rồi, rõ rồi, cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ làm được!", Triệu Tứ Hải nghe thấy thế thì không ngừng gật đầu. Lâm Hàn chịu bỏ qua cho anh ta là anh ta đã cảm ơn rất nhiều rồi. Còn những chuyện kia cũng vô cùng đơn giản đối với Triệu Tứ Hải, anh ta hoàn toàn có thể làm được.

"Đuổi anh ta đi đi, tôi không muốn nhìn thấy anh ta nữa!", Lâm Hàn nhìn Ngô Xuyên nói.

Ngô Xuyên lập tức nhận lệnh, liếc mắt ra hiệu cho mấy tên đàn em đằng sau. Mấy tên kia lập tức bước tới cởi trói cho Triệu Tứ Hải, sau đó lôi Triệu Tứ Hải đi ra ngoài, ném văng ra đường.

Triệu Tứ Hải cũng không bị thương nặng gì, lúc bị đám người Ngô Xuyên tới quỹ đầu tư Nhân Phàm bắt đi vì không phản kháng được nên chẳng xây xát tý nào.

Chỉ là ban nãy nằm sấp dưới đất, lại bị Lâm Hàn dọa khóc nên giờ mới trông hết sức chật vật.

Triệu Tứ Hải gian nan đứng dậy, rời khỏi nơi này.

Ban nãy ở Nhân Phàm, Triệu Tứ Hải còn cảm thấy kế hoạch sẽ thành công, mình sắp phất lên như diều gặp gió rồi.

Nếu lúc trước anh ta không xem thường Lâm Hàn, không đắc tội anh thì giờ có phải anh ta đã phất nhanh? Thậm chí còn có địa vị cao hơn cả Phùng Thạch?

Triệu Tứ Hải cẩn thận ngẫm lại thì cảm thấy rất có khả năng ấy.

Nhưng đáng tiếc, Triệu Tứ Hải của bây giờ chưa nói đến chuyện được Lâm Hàn giúp, đừng để Lâm Hàn nhằm vào đã tốt lắm rồi.

Triệu Tứ Hải bất lực thở dài, rồi rời khỏi đây.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 722: Bắt giữ tất cả


Trong đại sảnh.

Lúc này, Triệu Tứ Hải đã bị ném ra ngoài.

Lâm Hàn nhìn Phùng Thạch và Tạ Kiến Bình còn ở lại, suy nghĩ cách xử lý bọn họ.

Phùng Thạch thì khá dễ xử lý, suy cho cùng chuyện này cũng không liên quan quá lớn đến Phùng Thạch, chỉ là ban đầu Phùng Thạch không nói rõ nên mới ra kết quả thế này, cùng lắm chỉ có thể tính là sai lầm nhỏ mà thôi.

Ngược lại, xử lý Tạ Kiến Bình khá rắc rối, nói một cách công bằng thì Lâm Hàn không muốn tha cho Tạ Kiến Bình.

Dù sao trước kia, anh cũng đã giao hẹn với Trương Thiên Sơn sẽ không làm bất kỳ việc gì liên quan vùng xám, Tạ Kiến Bình cũng luôn miệng đồng ý, bây giờ lại xảy ra chuyện như vậy.

Nhưng Tạ Kiến Bình là người của Trương Thiên Sơn, Lâm Hàn cũng không thể tùy ý xử ông ta.

Sau khi nghĩ kỹ lại một phen, trong lòng Lâm Hàn đã có quyết định.

“Phùng Thạch, chuyện ngày hôm nay tôi sẽ không trừng trị ông, nhưng tôi hi vọng ông nhớ kĩ chuyện không được làm ăn vùng xám. Nếu lần sau còn có chuyện như vậy, tôi sẽ tính nợ mới lẫn nợ cũ luôn một thể, ông hiểu chưa?”, Lâm Hàn chậm rãi nói.

Phùng Thạch nghe vậy lập tức thở phào nhẹ nhõm, vội đáp: “Cậu chủ Lâm yên tâm, sau này chắc chắn sẽ không còn chuyện như vậy nữa đâu”.

Lâm Hàn khẽ gật đầu, anh không xử phạt Phùng Thạch chủ yếu là vì lần này quả thật không liên quan quá lớn đến ông ta. Ông ta muốn làm ăn vùng xám cũng đã đến xin ý kiến Lâm Hàn, sau khi bị anh từ chối cũng không giở trò gì sau lưng anh.

Hơn nữa, vào thời gian này, Phùng Thạch chỉnh đốn lại công ty bất động sản cũng không tệ, Lâm Hàn khá hài lòng, cũng cảm thấy vui vì sự thay đổi của Phùng Thạch, do đó mới không truy cứu trách nhiệm của ông ta.

“Được rồi, ở đây không còn chuyện của ông nữa, mau đi đi”, Lâm Hàn thản nhiên nói.

“Vâng, cậu chủ Lâm”.

Phùng Thạch trả lời, lập tức rời khỏi đó.

Sau khi ra ngoài, Phùng Thạch thở phào nhẹ nhõm.

May là lần này Lâm Hàn không truy cứu, nếu không Phùng Thạch cảm thấy mình xui xẻo thật rồi. Rõ ràng ông ta không làm gì cả, nhưng vì chuyện ngu xuẩn mà hai người Tạ Kiến Bình và Triệu Tứ Hải làm lại hại ông ta bị vạ lây, còn phải chịu đựng cơn giận của Lâm Hàn cùng bọn họ.

May là bây giờ, kết quả của ông ta không tính là quá tệ hại.

Chỉ cần ông ta tiếp tục biểu hiện thật tốt, quản lý tốt công ty, tin chắc ông ta vẫn có thể nhận được sự tán thưởng của Lâm Hàn.

Về Tạ Kiến Bình vẫn còn ở bên trong, Phùng Thạch lại không hề quan tâm. Mặc dù sau lưng ông ta là vùng Bắc Đông, nhưng đắc tội với Lâm Hàn thì sẽ không có kết cục tốt.

Mà lúc này, Lâm Hàn ở trong đại sảnh nhìn Tạ Kiến Bình, thờ ơ nói: “Trong chuyện này ông có trách nhiệm lớn nhất”.

Tạ Kiến Bình thầm than không ổn, vội nói: “Cậu chủ Lâm, tôi thật sự không biết Tổng giám đốc Dương là vợ của cậu, nếu không tôi đã không dám làm như vậy. Việc này chỉ là hiểu lầm”.

Lâm Hàn lại không vui nhìn Tạ Kiến Bình, nói: “Đến bây giờ mà ông còn không hiểu vấn đề nằm ở đâu sao? Lẽ nào không phải vợ tôi thì ông có thể đặt bom đe dọa người ta?”

Tạ Kiến Bình nghe thế thì im miệng ngay, không dám nói thêm gì nữa.

Bấy giờ, Lâm Hàn nói tiếp: “Tôi biết các ông thường hay sử dụng những thủ đoạn này ở vùng Bắc Đông. Nhưng tôi cũng đã nói rất rõ với các ông rồi, có gì cần thì cứ đến tìm người của tôi, người của tôi sẽ xử lý giúp ông, các ông đừng gây ra chuyện gì trên địa bàn của tôi, thế mà các ông lại dám làm những chuyện này. Hôm nay đổi lại là người khác, không phải Dương Lệ, mà là bất cứ một người qua đường bình thường nào đó, tôi cũng sẽ truy cứu!”

Bây giờ, vẻ mặt của Tạ Kiến Bình không dễ coi cho lắm, ông ta có cảm giác lần này Lâm Hàn sẽ không dễ dàng tha cho mình.

“Còn nữa”, Lâm Hàn nói tiếp: “Quan trọng nhất là không được làm ăn vùng xám, trước kia tôi và Trương Thiên Sơn đã giao ước với nhau, ông cũng đã hứa với tôi, bây giờ ông lại dám làm những chuyện này sau lưng tôi sao? Gan ông cũng lớn thật đấy! Ông cũng đừng đi nữa, hợp tác giữa Hoa Đông và Bắc Đông tạm dừng, ông cứ ở lại đây cho tôi. Tạm thời tôi cũng không xử lý ông, đợi tôi liên hệ với Trương Thiên Sơn rồi mới quyết định sẽ xử lý ông thế nào!”

Tạ Kiến Bình nghe anh nói thế, sắc mặt chợt biến đổi.

Lâm Hàn không để ông ta rời đi. Tuy bây giờ Lâm Hàn không làm gì ông ta, nhưng đợi sau này Lâm Hàn biết được phía Trương Thiên Sơn đã xảy ra chuyện, vậy chẳng phải ông ta sẽ chết chắc hay sao?

Nên biết rằng, ngày hôm qua ở Bắc Đông, kế hoạch của Tạ Kiến Bình đã bắt đầu, Lâm Hàn chắc chắn không thể liên lạc được với Trương Thiên Sơn.

Nói cách khác, mấy ngày tới Tạ Kiến Bình không thể rời khỏi đây, mà đợi đến khi Lâm Hàn biết tin, ông ta sẽ chết chắc.

Tạ Kiến Bình biết mối quan hệ giữa Lâm Hàn và Trương Thiên Sơn. Mặc dù bọn họ mới vừa quen biết mấy ngày, nhưng quan hệ giữa họ lại tốt như vậy. Lần trước Trương Thiên Sơn còn phái nhiều cao thủ đi giúp Lâm Hàn vô điều kiện, đến lúc đó Lâm Hàn chắc chắn sẽ nghĩ cách trả thù cho Trương Thiên Sơn.

Nghĩ đến đây, Tạ Kiến Bình càng cảm thấy không thể để như thế được, vội vàng nói: “Cậu chủ Lâm, cậu thấy thế này có được không? Những đàn em của tôi không thấy tôi về sẽ rất sốt ruột, cậu cứ thả tôi về trước, sau đó liên lạc với đại bàng núi rồi hãy xử lý tôi. Tôi cũng không trốn được, có đúng không?”

Lâm Hàn nghe thế lập tức hơi nghi ngờ nhìn Tạ Kiến Bình, luôn cảm thấy Tạ Kiến Bình có gì đó không đúng.

Nhưng Lâm Hàn không rõ là chỗ nào không đúng, đương nhiên anh cũng không định làm theo lời Tạ Kiến Bình.

“Không được, ông cứ ở yên đây cho tôi. Trước khi tôi bàn bạc với Trương Thiên Sơn xong, ông đừng mong rời khỏi đây!”, nói xong, Lâm Hàn bèn nhìn sang Ngô Xuyên ở bên cạnh.

Ngô Xuyên thấy vậy vội vàng đi tới.

“Canh chừng ông ta thật kỹ cho tôi, không cho ông ta liên lạc với bên ngoài, nghe rõ chưa?”, Lâm Hàn lạnh lùng nói.

“Yên tâm đi, anh Hàn”, Ngô Xuyên gật đầu đáp.

Lâm Hàn khẽ gật đầu, cũng không nói gì thêm, anh vẫn rất tin tưởng năng lực làm việc của Ngô Xuyên.

Ngay sau đó, Tạ Kiến Bình rời khỏi nơi này trong sự áp giải của đàn em Ngô Xuyên.

Đương nhiên trước khi rời đi, ông ta đã bị lục soát khắp người, tất cả mọi thứ trên người đều bị tịch thu.

Những tên đàn em của Tạ Kiến Bình bị bắt đến đây cũng bị đối xử tương tự, tất cả đều được áp giải đi, giam giữ ở chỗ của Ngô Xuyên.

Lâm Hàn thì không sợ gì, dù sao bản thân anh cũng có bản lĩnh không tồi, nhưng người bên cạnh Lâm Hàn thì không. Nhất là Dương Lệ, người mà anh vô cùng quan tâm.

Chẳng qua Lâm Hàn biết Dương Lệ không thích bị người ta đi theo mình mãi, nhưng bây giờ vì sự an toàn của cô cũng chỉ có thể làm vậy mà thôi.

Đợi qua thời gian này, mọi chuyện yên ổn lại một chút, lúc đó mới dừng việc bảo vệ Dương Lệ.

Tiếp theo, Lâm Hàn và Dương Lệ rời khỏi nơi đây, trở lại quảng trường Trung Giao. Trước tiên, anh bảo nhân viên chuyển hết số quần áo mua cho Dương Lệ vào xe, sau đó hai người tiếp tục đi ăn uống, dạo phố.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 723: Sức mạnh ý chí đáng sợ


Tại thành phố Đông Hải.

Sau khi Lâm Hàn và Dương Lệ từ chỗ của Ngô Xuyên về thì đến quảng trường Trung Giao.

Vấn đề này đã xử lý xong bước đầu.

Thực ra, ngoài việc xử lý Phùng Thạch và Triệu Tứ Hải vừa rồi, Lâm Hàn còn bảo bên phía Ngô Xuyên cử hai người tới theo dõi Triệu Tứ Hải trong thời gian này.

Ngăn không cho Triệu Tứ Hải lại làm chuyện gì quá đáng, gây rắc rối cho Lâm Hàn.

Lâm Hàn không sợ, nhưng không có nghĩa là những người xung quanh anh không sợ.

Mà lúc này, trong lòng Dương Lệ có chút phức tạp.

Dương Lệ không ngờ quỹ đầu tư Nhân Phàm lại thuộc về Lâm Hàn, cũng có nghĩa là từ khi cô vào đó làm thì trên thực tế đã được anh âm thầm quan tâm lo liệu.

Lúc này, cuối cùng Dương Lệ cũng hiểu vì sao từ khi vào quỹ đầu tư Nhân Phàm đến nay lại có thể suôn sẻ, không gặp bất cứ rắc rối lớn nào hay bị ai gây khó dễ.

Trước đây Dương Lệ cho rằng sự thăng tiến của mình và đặc thù của công ty quỹ đầu tư Nhân Phàm không có những liên quan đó, nhưng bây giờ xem ra quan hệ của Lâm Hàn rất rộng.

Dù sao không nói đến việc khác, chỉ riêng việc Tôn Minh tin tưởng Dương Lệ như vậy thôi đã có nguyên nhân rất lớn liên quan đến Lâm Hàn, những người khác cho dù có năng lực tốt hơn nữa, muốn được Tôn Minh tin tưởng và trong thời gian ngắn lên địa vị cao, được tiến vào ban quản lý thực sự của quỹ đầu tư Nhân Phàm là điều không thể.

Lâm Hàn nhìn Dương Lệ, đoán được ý nghĩ của cô nên mở miệng an ủi: “Đừng nghĩ nhiều, em cứ làm việc như bình thường là được”.

Dương Lệ nghe xong khẽ gật đầu.

Mà sau sự việc hôm nay, Dương Lệ cũng hiểu rõ về những việc bên phía vùng Bắc Đông đã làm, nên sau này cũng dễ giải quyết hơn.

Hơn nữa bây giờ Tạ Kiến Bình còn đang bị giam ở chỗ của Lâm Hàn, những người đến từ vùng Bắc Đông này như rắn mất đầu, đối phó cũng tiện hơn.

Nhưng Dương Lệ cũng biết phần lớn những người đó chỉ nghe theo lệnh của Tạ Kiến Bình mà thôi, vậy nên cũng sẽ không nhằm vào họ. Dù sao sau này cũng sẽ thay người khác phụ trách vùng Bắc Đông, quỹ đầu tư Nhân Phàm vẫn cần tiếp tục hợp tác với họ để kinh doanh hợp pháp, cùng nhau kiếm tiền.

Sau đó Lâm Hàn và Dương Lệ lại tiếp tục sống thế giới của hai người.

Mà lúc này, trong trang viên của Trương Thiên Sơn ở thành phố Phụng Thiên, vùng Bắc Đông.

Lúc này đại bàng núi Trương Thiên Sơn của vùng Bắc Đông đã rất nhếch nhác, toàn thân đầy những vết thương đáng sợ, trông rất khủng khiếp, chưa nói đến những gì Trương Thiên Sơn đã phải trải qua.

Thuộc hạ của Tạ Kiến An cũng vô cùng chuyên nghiệp, mặc dù đã gây ra bao nhiêu vết thương cho Trương Thiên Sơn nhưng đều không phải vết thương trí mạng, chúng cũng không để Trương Thiên Sơn chết mà chỉ khiến ông ta đau đớn, làm vậy là để hành hạ Trương Thiên Sơn.

Thậm chí khi Trương Thiên Sơn mất quá nhiều máu, Tạ Kiến An sẽ cho người điều trị cho Trương Thiên Sơn không để ông ta xảy ra chuyện gì.

Làm vậy là để tra tấn Trương Thiên Sơn, khiến ông ta sống không bằng chết, không chịu nổi rồi sẽ thoả hiệp.

Chỉ là lúc này, mấy người bọn chúng và Tạ Kiến An đều khá kinh ngạc.

Theo lý mà nói, những hình thức tra tấn này vốn đã vô cùng tàn khốc, không ai có thể chịu đựng được. Trước đây, chỉ cần họ sử dụng phương pháp này thì ngay cả những người có ý chí mạnh mẽ cũng không thể chống đỡ được, đều sẽ thoả hiệp, cầu xin được chết.

Nhưng Trương Thiên Sơn, ngoài hét lên thảm thiết không kìm nén được thì ông ta chưa từng thoả hiệp với bọn họ, chưa từng.

“Ông thật sự không chịu phối hợp với tôi mà định tiếp tục chịu khổ sao?”, giọng Tạ Kiến An hơi run.

Tạ Kiến An không ngờ sức mạnh ý chí của Trương Thiên Sơn lại đáng sợ như vậy, có thể kiên trì đến giờ.

Nếu là người khác thì chắc đã cầu xin thoả hiệp từ lâu rồi.

Trương Thiên Sơn lúc này cũng không dễ chịu, cả người ỉu xìu, ánh mắt đã không nhìn rõ nữa.

Nhưng nghe thấy giọng Tạ Kiến An, ông ta yếu ớt nhìn Tạ Kiến An rồi chậm rãi lắc đầu.

Thậm chí còn có từng vệt máu nhỏ xuống từ hàm răng đang nghiến chặt, đó rõ ràng là sự cố gắng kiên trì của Trương Thiên Sơn.

Tạ Kiến An thấy thế, sắc mặt đột nhiên xanh mét.

Ban đầu Tạ Kiến An cho rằng chỉ cần sử dụng những hình phạt tàn khốc đáng sợ này thì Trương Thiên Sơn sẽ sớm thoả hiệp và phối hợp với mình, từ đó Tạ Kiến An sẽ nhận được một số tiền từ Lâm Hàn.

Tuy nhiên, ý chí của Trương Thiên Sơn đã hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Tạ Kiến An, mà mỗi lần Trương Thiên Sơn kiên trì, trên thực tế là đang lãng phí thời gian của Tạ Kiến An.

Tuy rằng đến bây giờ mới qua nửa ngày, cũng không tính là lâu, nhưng với Tạ Kiến An đang thực hiện kế hoạch quan trọng, gấp rút mà nói thì nửa ngày là cực kỳ quan trọng.

Kế hoạch cuối cùng có thành công hay không, ở thời điểm quan trọng này, mỗi phút đều có thể ảnh hưởng đến kết quả.

“Tiếp tục cho tôi, tiếp tục tra tấn, nhưng không được để ông ta chết!”, Tạ Kiến An gần như hét lên.

Hai thuộc hạ bên cạnh Tạ Kiến An bước lên tiếp tục tra tấn.

Trong đại sảnh, tiếng gào thét của Trương Thiên Sơn lại liên tục vang lên.

Mà tâm trạng Tạ Kiến An lúc này cũng khá tệ, ông ta không biết tình hình bên phía Tạ Kiến Bình thế nào, đến giờ vẫn không rõ Lâm Hàn sẽ xử lý Tạ Kiến Bình ra sao, liệu có nể mặt Trương Thiên Sơn mà thả Tạ Kiến Bình đi không.

Bây giờ cho dù Tạ Kiến An rất muốn biết tin tức phía bên kia thì cũng không có cách nào.

Dù sao hiện tại không liên lạc được với Tạ Kiến Bình, Tạ Kiến An cũng không thể gọi cho Lâm Hàn hỏi tình hình, bởi vì rất có thể sẽ bị lộ tẩy.

Lúc này, bên phía quỹ đầu tư Nhân Phàm cũng đã nhận được thông báo của Dương Lệ, trực tiếp đuổi việc Triệu Tứ Hải, đồng thời tiến hành thông báo và phê bình những mánh khoé Triệu Tứ Hải đã làm trong công ty để cảnh cáo những nhân viên khác.

Triệu Tứ Hải thu dọn đồ đạc cá nhân xong thì vội vàng ra khỏi công ty.

Nếu bây giờ đi tìm Phùng Thạch, Triệu Tứ Hải chắc rằng ông ta sẽ chẳng những không giúp mình mà còn trả thù mình.

Mà như vậy, Triệu Tứ Hải cũng không còn bất kỳ mối quan hệ nào hữu ích có thể sử dụng ở cả thành phố Đông Hải nữa, bản thân anh ta đã ở tuổi trung niên, không có năng lực gì, bây giờ không còn nơi nào để đi.

Trong lúc không biết làm sao, Triệu Tứ Hải chỉ có thể xách đồ lặng lẽ về nhà.

Cuối tuần nên Dương Duyệt cũng đang ở nhà nghỉ ngơi, thấy Triệu Tứ Hải mang đồ ở công ty về, cô ta đột nhiên nghi hoặc hỏi: “Ông xã, chuyện này là sao? Anh bị quỹ đầu tư Nhân Phàm sa thải à? Dương Lệ không giúp anh ư?”
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 724: Kể khổ


Tại thành phố Đông Hải, trong nhà của Triệu Tứ Hải.

Triệu Tứ Hải vừa trở về nhà với trạng thái tinh thần sa sút, đối mặt với câu hỏi của Dương Duyệt, anh ta cũng không biết phải nói gì.

Vốn dĩ lần này anh ta còn tưởng mình có thể thăng quan tiến chức, thậm chí trước đây anh ta còn đã nói khoác với Dương Duyệt như vậy rồi.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, anh ta đã mất hết tất cả, hoàn toàn trắng tay.

Do dự một lúc, Triệu Tứ Hải chỉ nói: “Không có gì, năng lực không đủ nên anh bị sa thải thôi”.

Hiển nhiên Triệu Tứ Hải không dám nhắc đến chuyện của Lâm Hàn và Dương Lệ.

Lâm Hàn đã cảnh cáo Triệu Tứ Hải, nếu là trước đây thì anh ta sẽ không để lời nói của Lâm Hàn vào tai, nhưng bây giờ hiển nhiên anh ta không dám nữa, thậm chí còn không dám làm trái.

Dương Duyệt nghe Triệu Tứ Hải nói thế thì hơi ngờ vực, chẳng phải trước đây Triệu Tứ Hải đã sắp thành công rồi sao? Hơn nữa bây giờ Dương Lệ là CEO của quỹ đầu tư Nhân Phàm, thật sự không giúp Triệu Tứ Hải chút nào, cứ để anh bị sa thải?

Thấy Triệu Tứ Hải sa sút tinh thần, sắc mặt Dương Duyệt trở nên khó coi, cô ta đổ tất cả lỗi lên Dương Lệ, cho rằng là Dương Lệ không giúp, thậm chí còn nghi ngờ Dương Lệ ngáng đường nên Triệu Tứ Hải mới suy sụp thế này.

“Sao đột nhiên lại thế này, đã xảy ra chuyện gì vậy?”, Dương Duyệt vội vàng hỏi.

Vẻ mặt Triệu Tứ Hải lúc này có chút xấu hổ, anh ta không thể nói chuyện của Dương Lệ và Lâm Hàn, nhưng đương nhiên có thể nói chuyện mình thông đồng với Tạ Kiến Bình, dù sao anh ta đã bị phê bình trước toàn thể công ty rồi.

Nhưng lúc này Triệu Tứ Hải lại ngại nói cho Dương Duyệt chuyện này, bởi vì thực sự quá mất mặt.

“Không có gì, chỉ là anh không đủ năng lực nên bị sa thải thôi. Em đừng nghĩ nhiều, sau này anh sẽ từ từ tìm cách”, Triệu Tứ Hải bất lực nói.

Dương Duyệt thấy thế lại càng nghi ngờ Dương Lệ, cho rằng Dương Lệ không giúp đỡ, thậm chí còn cố ý nhắm vào Triệu Tứ Hải nên Triệu Tứ Hải mới không dám nói.

“Thật quá đáng, em đi tìm bố để bố phân xử!”, Dương Duyệt nói rồi thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ra ngoài.

Triệu Tứ Hải thấy vậy thì hơi lo lắng, Dương Duyệt và Dương Cảnh Đào không biết rõ thân phận của Lâm Hàn, nếu vì vậy mà đi gây rắc rối cho Lâm Hàn và Dương Lệ, đắc tội Lâm Hàn, bị Lâm Hàn hỏi tội thì chẳng phải chết chắc sao?

“Vợ à, thật sự không liên quan đến Dương Lệ, em làm phiền bố làm gì? Anh đi tìm công việc khác là được mà”, Triệu Tứ Hải vội khuyên nhủ.

“Vậy làm sao được?”, Dương Duyệt không nghi ngờ gì nữa: “Sao em có thể chịu được, nhịn được cơn tức này? Dương Lệ thật sự quá đáng, lần này em thực sự không nhịn nổi nữa!”

Dương Duyệt nói xong thì mặc kệ Triệu Tứ Hải, ra khỏi nhà.

Triệu Tứ Hải muốn ngăn cản nhưng không được, dù sao anh ta cũng không đưa ra được lý do gì chính đáng, không thuyết phục được Dương Duyệt. Anh ta cũng không thể nói thẳng với Dương Duyệt rằng chuyện này hoàn toàn là lỗi của anh ta, chúng ta không thể đắc tội Lâm Hàn.

Thấy Dương Duyệt rời đi, Triệu Tứ Hải bất lực ngồi xuống, có chút phiền não, cũng oán than mình kém cỏi.

Nếu anh ta có chút năng lực, tìm được một công việc tốt thì sẽ không thế này.

Chưa nói đâu xa, nếu trước đây ở công ty bất động sản của Phùng Thạch, nếu anh ta không làm chuyện đó thì cũng không xảy ra những chuyện này, chưa biết chừng anh ta vẫn được Phùng Thạch coi trọng, cùng tham gia Hội nghị thượng đỉnh của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương, còn với tư cách thành viên chính, rồi giờ đây đã lên như diều gặp gió.

Mặc dù nói ra thì Phùng Thạch trọng dụng anh ta đều có liên quan đến Lâm Hàn.

Mà lúc này, Triệu Tứ Hải cũng nhớ đến bữa tối hôm đó, anh ta tự khen mình có thể tham gia Hội nghị thượng đỉnh của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương nên cực kỳ đắc ý.

Bây giờ nghĩ lại, Triệu Tứ Hải anh ta có thể có được cơ hội đó cũng đều do Lâm Hàn giúp đỡ, mà anh ta còn khoác lác trước mặt Lâm Hàn, thật là nực cười.

Bây giờ Triệu Tứ Hải đã cực kỳ hối hận, nhưng không còn cách nào.

Đột nhiên, Triệu Tứ Hải nằm ở nhà mà chợt cảm thấy vô cùng chán nản, không muốn suy nghĩ nhiều nữa.

Nằm được một lúc, Triệu Tứ Hải không thể không đứng dậy, mặc dù không muốn đối mặt với Dương Duyệt và Dương Cảnh Đào, vì dù sao anh ta cũng vừa mới thất nghiệp, đang rất suy sụp chán nản.

Nhưng anh ta cũng không thể để mặc họ, nếu họ đi tìm Lâm Hàn và Dương Lệ gây gổ thì không được, Lâm Hàn không phải người mà họ có thể đắc tội.

Đến lúc đó nếu chọc giận Lâm Hàn, một người là bố vợ của Lâm Hàn, một người là chị ruột của Dương Lệ, có thể Lâm Hàn sẽ không làm gì hai người đó, nhưng còn anh ta thì chưa biết sẽ thế nào.

Vì vậy Triệu Tứ Hải cũng vội vàng nhắn tin cho Dương Duyệt, bảo cô ta không được đến tìm Dương Lệ và Lâm Hàn, nếu có định làm gì khác thì cũng phải thông báo trước cho anh ta.

Dương Duyệt nhìn thấy tin nhắn của Triệu Tứ Hải cũng thấy hơi kỳ, Triệu Tứ Hải hèn nhát như vậy từ bao giờ thế? Không ngờ anh ta lại sợ Dương Lệ và Lâm Hàn?

Dương Lệ chẳng phải CEO quỹ đầu tư Nhân Phàm sao? Vậy thì đã sao, cô ta là chị ruột, Dương Duyệt có thể làm gì họ?

Dương Duyệt càng nghĩ càng cảm thấy chắc chắn Dương Lệ đã làm chuyện gì quá đáng khiến Triệu Tứ Hải thay đổi như vậy, khiến cho Triệu Tứ Hải trước giờ không sợ Dương Lệ và Lâm Hàn, bây giờ lại sợ hai người họ như thế.

Nhưng sau khi nhìn thấy tin nhắn, Dương Duyệt cũng đồng ý, sau đó nhanh chóng đến chỗ ở của Dương Cảnh Đào.

“Lẽ nào Tiểu Lệ ở quỹ đầu tư Nhân Phàm mà không giúp Triệu Tứ Hải? Mấy ngày qua bố cũng thấy rồi, đúng là quỹ đầu tư Nhân Phàm đòi hỏi yêu cầu rất khắt khe, có lẽ Tiểu Lệ cũng thật sự có nỗi khổ riêng”, Dương Cảnh Đào nói.

Trước đây Dương Cảnh Đào không tin lời Dương Lệ, cho rằng cô không muốn giúp, đó chỉ là một cái cớ.

Nhưng sau này, Dương Cảnh Đào tìm hiểu mới biết quỹ đầu tư Nhân Phàm khác với những công ty bình thường, gần như không thể dựa vào quan hệ để lên chức, tất cả đều dựa vào năng lực và sự cống hiến.

Dương Duyệt nghe vậy thì lắc đầu bảo: “Con cũng không mong chờ Dương Lệ giúp đỡ, nhưng ai biết nó lại ngáng chân. Hôm qua Triệu Tứ Hải bắt tay với một ông chủ lớn, sắp bàn đến chuyện làm ăn, kết quả hôm nay Triệu Tứ Hải về nhà với vẻ mặt chán nản, đã bị đuổi khỏi quỹ đầu tư Nhân Phàm. Bố nói xem đây chỉ là Dương Lệ không giúp thôi sao? Chắc chắn Dương Lệ đã cản trở gì đó, không muốn thấy Triệu Tứ Hải tốt nên cố ý nhằm vào Triệu Tứ Hải!”
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 725: Kẻ xấu mách lẻo trước?


“Còn có chuyện này sao?”

Dương Cảnh Đào nghe Dương Duyệt nói vậy, sắc mặt đột nhiên trở nên kỳ lạ, có chút không dám tin Dương Lệ lại làm ra chuyện này.

Dù sao Triệu Tứ Hải cũng là anh rể Dương Lệ, là chồng của Dương Duyệt – chị gái cô. Công việc của Triệu Tứ Hải có thành công hay không, liên quan đến hạnh phúc cả gia đình Dương Duyệt.

“Sao lại không ạ? Con cũng không ngờ Dương Lệ lại làm ra chuyện này, bao nhiêu năm trước đây không nhìn ra bộ mặt thật của nó, không ngờ Dương Lệ lại là người như thế!”, Dương Duyệt tức giận đùng đùng, như thể phải chịu nỗi uất ức lớn lắm.

Sau đó Dương Duyệt kể cho Dương Cảnh Đào nghe những chuyện như Triệu Tứ Hải được đưa về bằng xe hơi sang trọng, bắt tay với ông chủ lớn, và cả việc hôm nay anh ta bị đuổi về trong trạng thái chán nản, suy sụp.

Dương Cảnh Đào nghe xong, sắc mặt cũng có chút kỳ quái.

Mặc dù Triệu Tứ Hải không nói gì, đa phần đều chỉ là suy đoán của Dương Duyệt, nhưng dựa theo những sự việc trước đó thì có vẻ thật sự như những gì Dương Duyệt nói.

Suy cho cùng, trước đó Triệu Tứ Hải mới làm quen được với ông chủ lớn, lại được đánh giá cao, chuẩn bị đàm phán làm ăn lớn. Cho dù công việc kinh doanh có xảy ra chuyện gì thì cũng không đến mức bị quỹ đầu tư Nhân Phàm đuổi việc. Dù sao một thời gian nữa mới tới giai đoạn Nhân Phàm loại thực tập sinh đợt này.

Dù Triệu Tứ Hải không có năng lực thì cũng chưa đến thời gian loại người, theo lý mà nói hẳn là vẫn còn một thời gian nữa.

Nhưng bây giờ Triệu Tứ Hải lại đột ngột bị sa thải, còn suy sụp như thế này.

Hiển nhiên Triệu Tứ Hải đã bị ai đó nhắm vào ở quỹ đầu tư Nhân Phàm.

Mà hiện tại Dương Lệ lại là CEO của quỹ đầu tư Nhân Phàm, là người có tiếng nói nhất, có quyền uy nhất, ai có thể ngáng chân Triệu Tứ Hải dưới mi mắt Dương Lệ được?

Như vậy rất rõ ràng, người này chỉ có thể là Dương Lệ.

“Bố, lần này Tiểu Lệ thật sự quá đáng rồi, bây giờ Triệu Tứ Hải mất đi cơ hội tốt như vậy, còn mất việc nữa, sau này phải nuôi gia đình thế nào?”, Dương Duyệt vô cùng khó chịu.

Vốn dĩ trước đây Triệu Tứ Hải đi theo Phùng Thạch làm việc, lương bổng đãi ngộ cực kỳ cao nên nhà Dương Duyệt tiêu tiền cũng hoang phí hơn rất nhiều, chất lượng cuộc sống cũng cải thiện hơn nhiều.

Nhưng từ nghèo khó chuyển sang xa hoa thì dễ, chứ đang sung sướng mà về lại cảnh nghèo khổ thì rất khó khăn. Một thời gian Triệu Tứ Hải không có lương, cuộc sống của Dương Duyệt đã cực kỳ khó khăn rồi.

Thời gian này vốn đã không dễ dàng, Triệu Tứ Hải còn bị đuổi việc lần nữa, cuộc sống sau này phải làm sao?

Nhất là tất cả những điều này dường như đều do Dương Lệ gây ra, nên Dương Duyệt càng căm tức hơn.

“Đừng vội, bố đứng ra đòi lại công bằng cho con, chúng ta đến biệt thự núi Vân Mộng tìm Dương Lệ nói chuyện cho rõ ràng. Bố muốn xem xem có chuyện gì, chẳng lẽ Dương Lệ lại không coi người chị ruột là con và người bố ruột là bố vào mắt?”, Dương Cảnh Đào nói xong thì đứng dậy, chuẩn bị đến biệt thự núi Vân Mộng.

Dương Duyệt thấy thế thì vui mừng, dù sao nếu cô ta đến một mình sẽ không làm được gì Dương Lệ. Dù sao thì trước mắt, trong phương diện công việc Dương Lệ thuận lợi hơn cô ta nhiều, khoảng cách về chức vị cũng rất lớn.

Nhưng Dương Cảnh Đào thì khác, dù sao ông ta cũng là bố ruột Dương Lệ, Dương Lệ không thể làm điều gì quá đáng.

“À đúng rồi, hình như Tứ Hải đã bị Dương Lệ doạ sợ vì chuyện lần này, anh ấy cứ không nói gì, còn không cho con đi tìm Dương Lệ và Lâm Hàn, con gửi tin nhắn cho anh ấy bảo anh ấy cùng đến”, lúc này Dương Duyệt nói.

Dương Cảnh Đào khẽ gật đầu: “Con nói với Tứ Hải, bố sẽ ra mặt giải quyết cho nó, không cần sợ Dương Lệ và Lâm Hàn, cứ đến thẳng đó!”

“Vâng!”, Dương Duyệt vui mừng gật đầu.

Sau đó Dương Duyệt gọi cho Triệu Tứ Hải, nói với anh ta rằng hai bố con sắp đến biệt thự núi Vân Mộng tìm Dương Lệ và Lâm Hàn, bảo anh ta cùng đến, dù sao có Dương Cảnh Đào chống lưng cho họ thì sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Triệu Tứ Hải nghe vậy thì sửng sốt, đương nhiên anh ta không muốn đi tìm Lâm Hàn tính sổ, đó chẳng phải là tự tìm chết sao?

Nhưng Triệu Tứ Hải vừa định khuyên can thì Dương Duyệt đã cúp máy, không nói nhiều với anh ta.

Nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi đã kết thúc, Triệu Tứ Hải cũng hơi bất lực, chỉ đành nhanh chóng ra ngoài, hy vọng hai người họ không đắc tội Lâm Hàn mà gây ra hậu quả xấu.

Dương Duyệt gọi điện thoại xong thì vội vã ra ngoài cùng Dương Cảnh Đào, đến biệt thự núi Vân Mộng, tìm Dương Lệ và Lâm Hàn tính sổ.

“Trước đây Tiểu Lệ không như vậy, nó luôn giúp đỡ chúng con, chắc chắn là tên Lâm Hàn kia đã âm thầm bảo con bé làm vậy”, Dương Duyệt lên tiếng.

Dương Cảnh Đào nghe xong khẽ gật đầu, cũng cảm thấy rất có khả năng này, sao con gái ông ta có thể là loại người như vậy, chắc chắn là bị Lâm Hàn làm hư.

Chẳng mấy chốc Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt đã ra ngoài, đến biệt thự núi Vân Mộng của Lâm Hàn.

Dì Hà đương nhiên biết Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt, bà mở cửa cho hai người vào.

“Thật xin lỗi, Lâm Hàn và Dương Lệ ra ngoài đi mua sắm rồi, chắc phải một lúc nữa mới về, hai người có thể vào nhà uống trà ngồi chờ một lát ạ”, dì Hà lịch sự nói.

Nhưng Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt không nể mặt dì Hà, đi thẳng vào trong.

Dì Hà thấy thế thì hơi lúng túng, nhưng bà cũng không để ý, đi vào rót trà cho Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt, chuẩn bị ít đồ ăn cho họ.

“Hại Tứ Hải nhà chúng ta thê thảm như thế mà vẫn ra ngoài mua sắm được, đúng là quá đáng!”, Dương Duyệt tức giận không thôi.

Dương Cảnh Đào ở bên cạnh sắc mặt cũng không được tốt lắm: “Trong chuyện của Triệu Tứ Hải, quả nhiên Tiểu Lệ ở cùng thằng nhóc Lâm Hàn này, hẳn là đã bị nó xúi giục làm vậy rồi”.

Dương Duyệt gật đầu, cho rằng chuyện chính là như vậy.

“Mau gọi cho Lâm Hàn và Dương Lệ bảo chúng nó về cho tôi, thật quá đáng!”, Dương Cảnh Đào quát lên với dì Hà.

Lâm Hàn nghe vậy sắc mặt đột nhiên trở nên kỳ lạ, Triệu Tứ Hải nói lung tung gì với Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt rồi? Sao hai người họ lại tới nhà nhanh như vậy? Lâm Hàn không hiểu lắm.

“Được, tôi biết rồi”, Lâm Hàn nói xong thì cúp máy.

Sau đó Lâm Hàn nói cho Dương Lệ, lúc này cô đang thử mỹ phẩm.

Dương Lệ nghe xong vẻ mặt cũng hơi kỳ quái, họ còn chưa nói chuyện này của Triệu Tứ Hải cho Dương Duyệt và Dương Cảnh Đào, thế mà bây giờ kẻ xấu Triệu Tứ Hải lại mách lẻo trước?
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 726: Mất mấy trăm ngàn tệ rồi


Trong cửa hàng mỹ phẩm ở quảng trường Trung Giao.

“Hay là cứ kệ họ đi, lâu lắm chúng ta mới ra ngoài mua sắm một lần, cứ đi tiếp đi”, Lâm Hàn hơi bất lực.

Lâu lắm anh mới có một ngày cùng Dương Lệ hưởng thụ thế giới hai người, cuối cùng buổi sáng thì bị chuyện của Triệu Tứ Hải và Tạ Kiến Bình làm hỏng kế hoạch, bây giờ gần tối hai người mới tiếp tục sống thế giới của hai người.

Nhưng chưa được bao lâu lại bị Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt đến chen ngang, điều này khiến hai người hơi mất hứng.

Rõ ràng trong chuyện này Lâm Hàn và Dương Lệ không làm gì sai, thậm chí họ còn nể mặt Triệu Tứ Hải là anh rể Dương Lệ mà khoan dung.

Nếu không có mối quan hệ này thì bây giờ Triệu Tứ Hải đã đang ở trong tù, chứ không có cơ hội mà về nhà.

Lâm Hàn không ngờ Triệu Tứ Hải không trân trọng cơ hội này mà còn giở trò?

“Thôi chúng ta về đi”, Dương Lệ khẽ lắc đầu: “Dù sao hôm nay chúng ta cũng mệt rồi, về đi, sau này có cơ hội chúng ta lại đi”.

“Được”, Lâm Hàn gật đầu đồng ý.

Cốp xe và hàng ghế phía sau chất đầy những thứ Lâm Hàn và Dương Lệ mua được, sau đó Lâm Hàn lái xe về biệt thự núi Vân Mộng.

Bình thường Dương Lệ cũng không phải người thích mua sắm, cũng không có h*m m**n mua đồ mấy.

Đặc biệt là trước kia Lâm Hàn chưa trở thành người thừa kế nhà họ Lâm, khi vẫn chưa có nhiều tiền, Dương Lệ lại càng tiết kiệm hơn.

Mà lần này, cho dù đã vô cùng giàu có nhưng Dương Lệ cũng chỉ muốn mua những thứ cần mua, không thích mua nhiều lãng phí tiền.

Tuy nhiên Lâm Hàn lại không muốn như vậy, dù sao trước đây Dương Lệ đi theo anh cũng đã chịu rất nhiều khổ cực, đương nhiên anh muốn nghĩ cách bù đắp cho cô, vậy nên chỉ cần là thứ phù hợp với cô, gần như anh đều mua hết.

Dù sao anh không thiếu tiền, tiêu cũng chẳng bao nhiêu, anh có thể thoải mái đưa cho Hạ Sương và Dương Khiết mấy trăm triệu tệ thì sao có thể keo kiệt với Dương Lệ được?

Chưa nói đến nhà họ Lâm phía sau, chỉ số tiền Lâm Hàn kiếm ra thôi đã hoàn toàn đủ để hai vợ chồng chi tiêu cả đời, số tiền lớn này hai người tiêu thế nào cũng không hết.

Chẳng bao lâu sau, Lâm Hàn và Dương Lệ đã về đến biệt thự núi Vân Mộng.

Trong biệt thự, Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt đang lo lắng chờ đợi, nghe thấy tiếng xe ô tô ở ngoài thì lập tức đi ra.

“Cuối cùng hai đứa nó cũng về, không ngờ bây giờ mới chịu về, tưởng rằng kéo dài thời gian thì sẽ có ích sao?”, Dương Duyệt bất mãn nói.

Vẻ mặt Dương Cảnh Đào cũng đầy tức giận.

Mà lúc này Lâm Hàn và Dương Lệ đã đỗ xe trong sân xong, đang xách một đống đồ đã mua về.

Dì Hà thấy thế cũng vội vàng chạy lại cầm giúp.

“Cô chủ đừng cầm, cứ giao cho tôi là được rồi”, dì Hà nhanh chóng nhận lấy rồi nói.

Nhưng Dương Lệ không đồng ý, dù sao cũng rất nhiều đồ.

“Không sao, cùng xách là được, như vậy cũng nhanh hơn”, Dương Lệ mỉm cười.

Nhìn thấy dì Hà lấy ra một đống đồ từ trong cốp, Dương Lệ cũng nhớ ra: “À đúng rồi dì Hà, chiếc hộp màu đỏ trong tay dì là sản phẩm dưỡng da tôi mua cho dì, chắc hợp với da dì đó. Tôi tặng dì, dì lớn tuổi rồi cần chú ý chăm sóc da”.

Dì Hà nghe vậy thì hơi ngượng: “Sao cô lại mua cho tôi làm gì? Tôi đâu cần dùng những thứ này”.

Lúc này Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt cũng từ phòng khách đi ra ngoài sân, đúng lúc thấy cảnh này, họ cũng nghe thấy đoạn đối thoại giữa Dương Lệ và dì Hà.

Đột nhiên, sắc mặt Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt trở nên cực kỳ khó coi.

Triệu Tứ Hải bị sa thải, công việc không có, thu nhập không, sự nghiệp gặp khó khăn, kinh tế gia đình Dương Duyệt đã trở thành vấn đề lớn.

Mà Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt còn chưa ăn cơm đã đến đây đợi Lâm Hàn và Dương Lệ.

Nhưng Dương Lệ và Lâm Hàn lại vui vẻ ở ngoài đi dạo phố, đi mua sắm, mua một xe đầy ắp đồ, thậm chí còn mua sản phẩm chăm sóc da cho người giúp việc ở nhà.

Có thể Dương Cảnh Đào không hiểu những thứ này, nhưng Dương Duyệt nhìn thấy những đồ trong tay Dương Lệ, Lâm Hàn, còn có chiếc hộp trên tay dì Hà thì cũng biết gần hết, những thứ đó đều là hàng cao cấp loại một.

Những món đồ hàng hiệu này là thứ mà Dương Duyệt không mua nổi. Trước đây khi công việc Triệu Tứ Hải thuận lợi nhất cũng mua cho Dương Duyệt một trong những thứ đồ cực kỳ rẻ của thương hiệu này, bỏ ra một đống tiền khiến Triệu Tứ Hải và Dương Duyệt đều xót.

Nhưng bây giờ Dương Lệ và Lâm Hàn lại mua cả một xe đầy đồ, thậm chí còn tặng thứ đắt tiền như vậy cho người giúp việc ở nhà.

Dương Duyệt so sánh Dương Lệ với mình rồi cảm thấy khoảng cách chênh lệch quá lớn, trong lòng càng thêm khó chịu.

“Bố, đây đều là đồ nhãn hiệu quốc tế hạng nhất, hộp rẻ nhất trong số đó cũng đã chục ngàn tệ rồi”, Dương Duyệt nói với Dương Cảnh Đào.

Dương Cảnh Đào nghe vậy thì sửng sốt.

Hộp rẻ nhất trong số đó cũng đã hàng chục ngàn?

Dương Cảnh Đào liếc nhìn một xe đầy ắp đồ, không biết có bao nhiêu thùng hàng lớn nhỏ, cứ cho mỗi thứ chỉ mười ngàn tệ, vậy cả một xe này cũng cả triệu tệ rồi đúng không?

Một lần đi mua sắm hết tiền triệu, còn tặng đồ đắt tiền như thế cho người làm?

Đột nhiên Dương Cảnh Đào cảm tháy Dương Lệ quá lãng phí, mặc dù biết công việc của cô bây giờ đang thuận lợi, lương triệu tệ một năm, nhưng cũng không nên lãng phí như thế.

Đặc biệt là bây giờ nhà Dương Duyệt đang gặp khó khăn, cuộc sống bình thường đã là vấn đề rồi mà Dương Lệ còn phung phí như vậy?

Dương Cảnh Đào tức không có chỗ trút, ông ta không nhịn được nữa bèn bước về phía trước.

Lâm Hàn, Dương Lệ và dì Hà thấy Dương Cảnh Đào giận đùng đùng đi đến thì đều nghi hoặc không biết ông ta định làm gì.

Dương Duyệt ở phía sau nhìn thấy cảnh này cũng xót, những thứ đó đều có giá trên chục ngàn tệ, Dương Cảnh Đào hất một phát đã làm mất vài chục tệ thậm chí là vài trăm tệ!

Dương Lệ cũng sững sờ.

Mặc dù tiền lương hiện tại của Dương Lệ rất cao, nhưng những thứ này cũng vô cùng đắt đó. Đối với Lâm Hàn mà nói, có thể những thứ trăm ngàn tệ này không đáng bao nhiêu tiền, nhưng với Dương Lệ hiện tại mà nói vẫn là cực kỳ đắt, là tiền lương cả tháng của cô, sao cô có thể không xót?

“Bố, bố làm gì vậy? Sao bố lại làm thế?”, Dương Lệ không dám tin nhìn Dương Cảnh Đào, cô không ngờ ông ta lại đột nhiên làm ra hành động điên cuồng thế này.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 727: Khác thường


Trong sân biệt thự núi Vân Mộng của Lâm Hàn.

Lâm Nhìn nhìn những món đồ anh mua cho Dương Lệ lăn lóc dưới đất, sắc mặt lập tức sa sầm.

Anh cũng không để ý giá của chúng lắm, chẳng qua chỉ mấy trăm ngàn tệ mà thôi.

Mà đừng nói là mấy trăm ngàn tệ, với Lâm Hàn thì có là vài tỷ anh cũng chẳng quan tâm.

Nhưng những thứ đó đều là anh mua cho Dương Lệ, thế thì lại khác.

Lâm Hàn ngồi xổm xuống nhìn, chúng đều đã bị hư hao hơn nửa, không thể dùng được nữa.

Dù sao nơi Lâm Hàn đang đứng cũng được lót bằng đá, chẳng phải mặt cỏ, không bị hư mới là lạ.

Dương Duyệt đứng cách đó không xa tuy đau lòng nhiều đồ tốt như vậy lại bị hư, nhưng đó không phải đồ của cô ta mà là của Dương Lệ. Vì thế, cô ta chỉ đau lòng một lát rồi thôi, trái lại còn thấy rất sảng khoái.

Lúc này, Dương Duyệt bước tới, tức giận nhìn Dương Lệ nói: "Tiểu Lệ, chị không ngờ em lại là người như thế, vậy mà lại làm cái chuyện ấy!"

Dương Lệ nghe vậy ngơ ngác, cô làm gì cơ? Chuyện của Triệu Tứ Hải, cô đã giúp hết nước hết cái rồi còn gì nữa.

Phải biết rằng, Triệu Tứ Hải đã cung cấp lịch trình của cô cho Tạ Kiến Bình, để ông ta đến cài bom lên xe.

Còn Lâm Hàn, anh nể mặt Dương Lệ và Dương Duyệt nên mới đuổi Triệu Tứ Hải ra khỏi Nhân Phàm, rồi chỉ thông báo những việc làm của anh ta trong công ty mà thôi.

Nếu không có Lâm Hàn giúp thì Nhân Phàm tuyệt đối sẽ không cứ thế bỏ qua cho Triệu Tứ Hải chuyện anh ta cấu kết với Tạ Kiến Bình định kinh doanh phi pháp.

Thậm chí là Dương Lệ còn không có quyền bỏ qua cho Triệu Tứ Hải nữa kìa, có Lâm Hàn ra mặt, anh ta mới có thể rời đi một cách dễ dàng như vậy.

Mà thông báo cho toàn thể nhân viên công ty thì đó là chuyện không thể tránh khỏi. Dù sao, vốn dĩ quỹ đầu tư Nhân Phàm đã là một công ty cực kỳ gắt. Trước đó đã có nhiều nhân viên biết Triệu Tứ Hải đang thầm làm chuyện xấu, giờ mà công ty không đưa ra quyết định xử lý Triệu Tứ Hải thì chắc chắn sẽ khiến cho bọn họ không phục.

Hơn nữa, Triệu Tứ Hải còn cung cấp lịch trình của Dương Lệ cho Tạ Kiến Bình để đàn em của ông ta đến cài bom, thì càng không thể tha thứ. Nó chẳng khác gì là đang giúp đỡ tội phạm, chỉ với việc đó đã đủ để tống thẳng Triệu Tứ Hải vào tù rồi.

Thế nhưng, Lâm Hàn và Dương Lệ lại không làm thế, cũng vì nể tình anh ta là chồng Dương Duyệt, là anh rể của Dương Lệ.

Nhưng giờ lại đổi lấy một kết quả như này.

Dương Lệ chợt thất vọng và chạnh lòng không thôi, cô thậm chí còn cảm thấy cái tình nghĩa gia đình kia giống như một tờ giấy mỏng chẳng đáng một đồng.

Trong trí nhớ của Dương Lệ, trước đây Dương Duyệt rất tốt với cô, nhưng từ khi lớn lên, đặc biệt là sau khi kết hôn với Triệu Tứ Hải thì mọi thứ đã dần thay đổi. Chị ấy ngày càng xa lạ thậm chí không còn là người chị thuở nhỏ của cô.

"Em không biết mình làm gì mà lại khiến cho chị chửi em như vậy. Em và Lâm Hàn khó được rảnh rỗi nên đi ra ngoài dạo phố mua chút đồ thì ảnh hưởng gì đến chị à?", Dương Lệ bất lực nói.

Dương Duyệt nghe thế bật cười, nói: "Em còn không biết xấu đi dạo phố, đi mua một đống đồ đắt đỏ gì đó. Có tiền thế mà lại không thể cho Triệu Tứ Hải nổi một công việc".

"Em, mấy thứ này đắt thì sao? Em dùng tiền của em và Lâm Hàn kiếm được, có làm sao ư? Lẽ nào em không giúp đỡ Triệu Tứ Hải sao? Vậy mà anh ta lại làm ra cái chuyện đó!", Dương Lệ mệt mỏi nói.

Dương Cảnh Đào nghe vậy, mở miệng mắng: "Có tiền thì giỏi lắm à? Con còn là em gái ruột của Dương Duyệt đó, vậy mà lại làm thế hả?"

Dương Lệ bị mắng ngây người, cảm thấy hết sức tủi thân, vì cái tình cảm gia đình ấy mà cô đã trả giá không biết bao nhiêu.

Hồi trước, Lâm Hàn bị mắng bị chửi, Dương Lệ vẫn nhịn, ngay cả Lâm Hàn cũng nhịn.

Sau này chuyện của Triệu Tứ Hải, Dương Lệ cũng giúp đỡ hết mình, đặc biệt là chuyện lần này. Nếu không phải Lâm Hàn ra tay thì Triệu Tứ Hải đã sớm bị tống vào tù, rồi còn ôm một khoản bồi thường kếch sù. Suy cho cùng, chuyện anh ta cấu kết với Tạ Kiến Bình đã gây tổn thất rất lớn về mặt kinh tế cho quỹ đầu tư Nhân Phàm.

Lâm Hàn đứng cạnh cũng lộ ra vẻ mặt hết sức khó coi, Dương Duyệt và Dương Cảnh Đào ghét anh thì thôi, Lâm Hàn vẫn có thể vì Dương Lệ mà nhịn.

Nhưng bọn họ lại đối xử với Dương Lệ như vậy thì anh không thể tục nhịn nổi nữa.

"Các người là người thân, là những người có quan hệ máu mủ ruột rà với Dương Lệ mà lại đối xử với cô ấy như vậy, các người còn là người sao?", Lâm Hàn giận dữ nói.

Giờ đây, Lâm Hàn thật sự không thể hiểu nổi, trước đây bọn họ đối xử không tốt với anh, Lâm Hàn cũng có thể hiểu được. Dù sao sinh ra ở nơi như thế này, lớn lên trong hoàn cảnh khác nhau thì sẽ làm cho họ thiển cận.

Nhưng giờ đã không còn chỉ là thiển cận nữa.

"Lâm Hàn, nơi này có chỗ cho cậu lên tiếng à? Cậu nghĩ mình là ai?", Dương Cảnh Đào quát.

Ngay lúc này, Triệu Tứ Hải vội vàng chạy tới.

Lúc nhận được điện thoại của Dương Duyệt thì anh ta đã lập tức lên đường vì sợ Dương Duyệt và Dương Cảnh Đào xảy ra xung đột với Lâm Hàn.

Hiện nay, Lâm Hàn đã không phải là người mà bọn họ có thể chọc.

Vả lại, hôm nay vừa xảy ra chuyện kia, nếu mà xung đột nữa, Triệu Tứ Hải sợ sẽ thật sự chọc giận Lâm Hàn. Một khi chọc điên Lâm Hàn thì anh ta thật không dám tưởng tượng đến hậu quả sẽ đáng sợ thế nào nữa.

Nhưng vì Dương Duyệt đã lái xe đi nên Triệu Tứ Hải chỉ đành thuê xe đến.

Kết quả là đến chậm, giờ mới chạy tới.

Vừa vào biệt thự núi Vân Mộng của Lâm Hàn, Triệu Tứ Hải đã nghe thấy tiếng Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt chửi vợ chồng Lâm Hàn. Anh ta nghĩ thầm thôi xong rồi, dù đã vội vàng chạy tới, nhưng hình như vẫn chậm một bước.

Trong lòng Triệu Tứ Hải chợt muốn chửi cho Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt một trận, nhưng anh ta cũng biết, hôm nay Lâm Hàn và Dương Lệ có thể bỏ qua cho mình là bởi vì hai người kia. Không thì anh ta đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.

Lúc này, Triệu Tứ Hải không dám chần chờ, vội vàng chạy vào.

Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt thấy Triệu Tứ Hải đến, lại càng tức hơn.

Mặc dù khó hiểu nhưng Dương Duyệt vẫn im lặng không nói gì.

Dương Cảnh Đào đứng cạnh cũng hơi nghi hoặc, đang định nói gì đó đã thấy Triệu Tứ Hải vội vàng nói: "Bố, Tứ Hải cũng xin bố đừng nói gì nữa".

Thoáng chốc, Dương Cảnh Đào lại càng thấy khó hiểu hơn.

Mà lúc này, Triệu Tứ Hải quay người lại, quỳ xuống trước mặt Lâm Hàn và Dương Lệ, mở miệng khẩn cầu: "Dương Lệ, Lâm Hàn, tôi thật sự xin lỗi hai người. Tôi chưa nói gì với bọn họ hết, tại bọn họ tự hiểu lầm hai người nên mới có cảnh này. Tôi..."
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 728: Làm thế là không đúng


Bên trong sân của biệt thự núi Vân Mộng.

Dương Duyệt và Dương Cảnh Đào khó có thể tin nhìn Triệu Tứ Hải. Họ có mơ cũng không nghĩ rằng Triệu Tứ Hải sẽ quỳ xuống trước mặt Lâm Hàn.

Mà lúc này, Triệu Tứ Hải cũng chẳng thèm để ý đến cái nhìn cùa Dương Duyệt và Dương Cảnh Đào.

Nếu là bình thường, Triệu Tứ Hải chắc chắn sẽ cực kỳ để ý đến hình tượng của mình trong lòng hai người họ.

Nhưng giờ, so với đắc tội Lâm Hàn thì chúng chẳng đáng là gì nữa.

Triệu Tứ Hải cũng không biết đại ca của Hoa Đông lợi hại cỡ nào, nhưng riêng người như Tạ Kiến Bình thôi là anh ta đã không đắc tội nổi rồi. Mà ngay cả ông ta cũng bị Lâm Hàn tùy ý n*n b*p thì Triệu Tứ Hải biết mình và Lâm Hàn cách nhau như trời với đất vậy. Nếu chọc Lâm Hàn nổi giận, hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng.

Triệu Tứ Hải âm thầm hối hận, anh ta hẳn là không nên để Dương Duyệt đi ra ngoài, ngăn cô ta lại ngay từ đầu thì đã không có chuyện như vậy rồi.

Bấy giờ, Triệu Tứ Hải vội vàng tiếp tục cầu xin Lâm Hàn: "Lâm Hàn, thật ngại quá vì đã gây ra chuyện như này, làm phiền đến hai người rồi. Tôi, tôi lập tức dẫn họ đi, chắc chắn sẽ không gây rắc rối cho hai người nữa đâu!"

Triệu Tứ Hải nói xong bèn đứng bật dậy, kéo Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt đi ra ngoài.

Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt đều sững sờ tại chỗ.

Ở trong mắt bọn họ, gia đình Lâm Hàn chỉ là có chút của cải, Dương Lệ thì công việc có vẻ khá thuận lợi, nhưng vẫn chẳng tính là gì, không đáng để họ sợ hãi.

"Chồng ơi, anh bị gì vậy?", Dương Duyệt hỏi với vẻ khó có thể tin, trong lòng thì thầm bực mình. Tuy trước mắt, con đường nghề nghiệp của Triệu Tứ Hải không thuận lợi, đúng là kém hơn Dương Lệ và Lâm Hàn. Nhưng trong thâm tâm Dương Duyệt, cô ta vẫn xem thường hai người họ.

Nhưng ban nãy, Triệu Tứ Hải lại quỳ xuống xin lỗi Lâm Hàn, nó quả thật khiến Dương Duyệt cảm thấy hết sức mất mặt.

Dương Cảnh Đào đứng cạnh cũng hơi bực, ông ta vẫn luôn ngứa mắt Lâm Hàn, lại khá vừa lòng với Triệu Tứ Hải. Nhưng vừa nãy Triệu Tứ Hải lại dứt khoái quỳ xuống trước mặt Lâm Hàn. Điều ấy quả thật rất bất thường!

"Tứ Hải, con kể bố nghe xem, chuyện này rốt cuộc là sao!", Dương Cảnh Đào chất vấn.

Tuy nhiên, giờ Triệu Tứ Hải lại không muốn để ý đến hai người họ mà chỉ muốn thừa dịp Lâm Hàn chưa nổi giận, nhanh chóng dẫn họ đi. Không thì một khi Lâm Hàn nổi điên lên, sự việc sẽ hết sức rắc rối.

"Mau cùng con rời khỏi đây đi!"

Triệu Tứ Hải mặc kệ lời ấy, dùng sức kéo Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt đi.

Thật sự thì giờ Lâm Hàn quả thật rất tức giận, ban nãy anh đã định không nhịn nữa mà nổi giận với Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt.

Có điều, khi Triệu Tứ Hải chạy tới rồi làm thế, tuy Lâm Hàn biết rõ anh ta làm vậy là vì sợ hãi thân phận của anh, nhưng trong lòng cũng hơi dễ chịu chút. Thấy bọn họ rời đi, anh cũng vui vẻ. Vậy thì sẽ yên tĩnh hơn, đỡ phải bị làm phiền nữa.

Còn Dương Lệ, lúc này trong lòng cô lại khó chịu không thôi.

Hôm nay, nếu không có Lâm Hàn phát hiện ra bom thì Dương Lệ đã bị chính anh rể mình bán đứng, bị người khác dùng bom đe dọa. Nhờ có Lâm Hàn ra tay, vất vả lắm mới giải quyết được mọi chuyện. Sau đó đi dạo phố thả lỏng tinh thần, giờ về đến nhà còn xảy ra chuyện như này.

Thoáng chốc, cái gọi là người nhà ấy khiến cho Dương Lệ cảm thấy thật xa lạ và thất vọng không thôi.

Lâm Hàn và Dương Lệ đều không có ngăn cản Triệu Tứ Hải.

Dì Hà cạnh đó cũng ngơ ngác nhìn cảnh ấy, không biết đã xảy ra chuyện gì. Sao Triệu Tứ Hải kia bình thường luôn xem thường Lâm Hàn, nay lại đột nhiên sợ anh, rốt cuộc chuyện này là sao.

Dương Duyệt và Dương Cảnh Đào cũng có vô số dấu chấm hỏi, đều không muốn rời đi, muốn tìm Dương Lệ tranh luận, chất vấn cô tại sao không giúp Triệu Tứ Hải mà còn nhằm vào anh ta.

Nhưng Triệu Tứ Hải lại liều mạng lôi bọn họ đi, không muốn ở lại đây dù chỉ một giây, để tránh chọc giận Lâm Hàn.

Cuối cùng, Triệu Tứ Hải cũng kéo Dương Duyệt và Dương Cảnh Đào rời khỏi biệt thự núi Vân Mộng.

Lâm Hàn thấy cảnh ấy thì chẳng thèm để ý tới nữa, anh quay sang nói với dì Hà: "Dì Hà, làm phiền dì dọn dẹp chỗ này giúp tôi".

"Vâng, cậu yên tâm đi", dì Hà vội đáp.

Lâm Hàn gật đầu, rồi dẫn Dương Lệ về phòng nghỉ ngơi, không muốn để ý đến chuyện gì nữa.

Bên kia, sau khi Dương Duyệt và Dương Cảnh Đào bị Triệu Tứ Hải kéo ra khỏi biệt thự núi Vân Mộng thì anh ta mới dừng lại.

Dương Duyệt lập tức nghi hoặc nhìn Triệu Tứ Hải, không hiểu tại sao anh ta lại làm thế.

"Chồng ơi, rốt cuộc hôm nay anh bị sao thế? Có phải đã xảy ra chuyện gì ở Nhân Phàm mới khiến anh sợ Dương Lệ như vậy không?", Dương Duyệt nghi ngờ hỏi.

Dương Cảnh Đào đứng cạnh cũng nói: "Tứ Hải à, không có gì phải sợ hết. Tiểu Lệ là giám đốc đại diện của Nhân Phàm thì sao, con bé vẫn là con gái bố, không sao. Hơn nữa, giờ con cũng đang làm việc ở đó mà, chẳng cần phải sợ Tiểu Lệ gì đâu".

Sắc mặt Triệu Tứ Hải hơi khó coi, trong lòng lại thầm thở phào nhẹ nhõm.

Ban nãy, Triệu Tứ Hải sợ mình chậm tý xíu thôi, làm Lâm Hàn bực thì bọn họ chết chắc.

Phải biết rằng, ban ngày Triệu Tứ Hải bán đứng Dương Lệ báo lịch trình của cô cho Tạ Kiến Bình đã khiến Lâm Hàn cực kỳ tức giận. Lúc ấy, nếu không nể tình Dương Duyệt và Dương Cảnh Đào thì anh ta tin rằng mình sẽ chết rất thảm.

Mà giờ, Dương Duyệt và Dương Cảnh Đào lại đắc tội Lâm Hàn, nếu chọc anh nổi điên thì Triệu Tứ Hải biết Lâm Hàn sẽ chẳng làm gì hai người họ. Dẫu sao, họ đều là người thân ruột thịt của Dương Lệ. Anh có giận đến mấy cũng sẽ vì Dương Lệ mà bỏ qua cho họ.

Nhưng Triệu Tứ Hải thì lại khác, suy cho cùng, Triệu Tứ Hải chỉ là chồng Dương Duyệt, là họ hàng với Dương Lệ chứ không phải ruột thịt.

Đến lúc đó, rất có thể Lâm Hàn sẽ trút hết cơn giận lên người anh ta, vậy thì rắc rối to rồi.

Mặc dù giờ có nói gì Lâm Hàn cũng chẳng biết, nhưng có cho Triệu Tứ Hải tám lá gan, anh ta cũng không dám làm trái ý anh mà nói ra.

"Chồng ơi, anh đừng im lặng thế, anh có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra đi", Dương Duyệt thấy Triệu Tứ chẳng nói chẳng rằng liền hối.

Dương Cảnh Đào cũng nhìn Triệu Tứ Hải với vẻ khó hiểu.

Triệu Tứ Hải thấy thế, chỉ đành bất lực nói: "Không có vì cái gì hết, chỉ là cảm thấy hai người làm thế quả thật là không đúng".
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 729: Muốn chết cũng không thể chết được


Dưới ngọn đèn đường ngoài biệt thự núi Vân Mộng.

Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt nghe thấy Triệu Tứ Hải nói vậy đều sửng sốt, không ngờ anh ta lại trả lời như vậy.

"Chồng ơi, anh bị gì thế? Sao bố với em lại không đúng, Dương Lệ là em gái ruột của em mà ở công ty lại nhằm vào anh như thế, chúng em tìm con bé tính sổ thì sao lại sai?", Dương Duyệt khó hiểu hỏi.

Dương Cảnh Đào đứng cạnh cũng đồng ý nói: "Đúng vậy, lần này Tiểu Lệ thật quá đáng. Tứ Hải, con không cần phải sợ nó, nơi này cũng chẳng phải quỹ đầu tư Nhân Phàm, nó chẳng thể làm gì con được đâu. Đi, giờ theo bố vào tìm nó tính sổ!"

Dương Cảnh Đào nói xong, định kéo Triệu Tứ Hải vào biệt thự tìm Dương Lệ và Lâm Hàn tính sổ.

"Đừng đừng đừng!", Triệu Tứ Hải thấy thế, vội vàng kéo Dương Cảnh Đào lại.

"Bố, coi như con cầu xin bố, chuyện này không liên quan gì tới Dương Lệ hết, do con làm sai, chứ chẳng tại Dương Lệ đâu. Bố đừng làm phiền đến hai vợ chồng con bé nữa", Triệu Tứ Hải gần như là năn nỉ.

Nếu Dương Cảnh Đào tìm Dương Lệ tranh luận nữa, cuối cùng bất kể kết quả thế nào thì người xui xẻo sẽ là Triệu Tứ Hải. Đây không phải là điều mà anh ta muốn thấy.

Dương Cảnh Đào nghe vậy dừng lại, khó hiểu nhìn Triệu Tứ Hải, hỏi: "Không liên quan tới Tiểu Lệ ư? Vậy con làm gì mà lại bị đuổi việc? Mà dù con có sai thì Tiểu Lệ ngoảnh mặt làm ngơ cũng thật quá đáng".

"Đúng thế", Dương Duyệt đứng cạnh cũng nói: "Tiểu Lệ là giám đốc đại diện của công ty Nhân Phàm, chỉ cần con bé nói một câu, lẽ nào anh sẽ bị đuổi việc sao? Dù anh làm sai, còn chẳng phải tại nó không chịu giúp à?"

Lúc này, Triệu Tứ Hải cũng thấy hơi bực, bất lực nói: "Giờ có nói cũng không nói rõ được, Dương Lệ thật sự đã dốc hết sức rồi. Lần này, là tại anh tự làm tự chịu. Hiện tại, coi như con cầu xin hai người, đừng đến làm phiền Dương Lệ nữa. Chúng ta về nhà đi".

Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt lại gặng hỏi Triệu Tứ Hải một hồi, nhưng vẫn không hỏi ra được rốt cuộc anh ta đã làm gì.

Trái lại Triệu Tứ Hải còn mở miệng khẩn cầu bọn họ đừng đến đây quấy rầy Lâm Hàn và Dương Lệ nữa.

Cuối cùng, Dương Duyệt và Dương Cảnh Đào đành phải từ bỏ, rồi rời khỏi biệt thự núi Vân Mộng.

Có điều, trong lòng hai người họ vẫn cho rằng chuyện này là do Dương Lệ sai. Triệu Tứ Hải không thể nào mắc lỗi lầm gì lớn được, chắc chắn là Dương Lệ làm khó hoặc không chịu ra tay giúp.

Mà lúc này, bên trong trang viên của Trương Thiên Sơn tại thành phố Phụng Thiên thuộc tỉnh Bắc Đông.

Giờ đây, cả người Trương Thiên Sơn đã be bét máu, nhưng vẫn nghiến chặt khớp hàm, không chịu mở miệng giúp Tạ Kiến An.

Ngay cả hai gã đàn ông to con phụ trách tra tấn Trương Thiên Sơn cũng mệt mỏi, hiển nhiên là dùng hình đến mức mệt bở hơi tai.

"Đại ca Tạ, Trương Thiên Sơn vẫn không chịu mở miệng đồng ý giúp chúng ta, nhưng cứ tiếp tục thì ông ta sẽ chết, làm sao đây ạ?", một gã đàn ông to con nhìn Tạ Kiến An hỏi.

Tạ Kiến An nhìn Trương Thiên Sơn máu me đầy người cũng có chút bất lực.

Ông ta không ngờ thật sự lại có người có thể kiên trì được dưới sự tra tấn tàn khốc như thế.

Song, trước mắt Tạ Kiến An cũng không có cách nào.

Giờ Trương Thiên Sơn đã hấp hối, nếu lại tra tấn ông ta tiếp, có lẽ Trương Thiên Sơn sẽ chết ngay tại chỗ.

Trương Thiên Sơn mà chết thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến Tạ Kiến An cả, dù sao lần này muốn cướp được vị trí Đại bàng núi Bắc Đông, cuối cùng Trương Thiên Sơn cũng phải chết thôi.

Nhưng trước mắt, Tạ Kiến An không muốn Trương Thiên Sơn chết, vì Trương Thiên Sơn còn có tác dụng với ông ta.

"Bỏ đi, trước cứ dừng lại, sắp xếp bác sĩ điều trị cho ông ta, không được để ông ta chết vào lúc này", Tạ Kiến An bất đắc dĩ thở dài nói.

"Vâng", đàn em của ông ta nghe vậy bèn lập tức đi làm.

Còn Trương Thiên Sơn, thấy bác sĩ đến điều trị cho mình thì lại chua xót không thôi.

Là Đại bàng núi vùng Bắc Đông, dưới trướng có vô số đàn em, oai phong hùng mạnh một cõi. Nhưng nay lại chật vật, bị tra tấn không ra hình người.

Đến nỗi giờ Trương Thiên Sơn muốn chết cũng chết không được, có những bác sĩ và y tá ấy, dù ông ta bị tra tấn thành như vậy, cũng sẽ không chết ngay.

Tạ Kiến An bất lực nhìn Trương Thiên Sơn, rồi tiếp tục liên lạc với người bên Đông Hải.

Nhưng mãi đến lúc này, Tạ Kiến An vẫn không thể liên lạc được với bên Tạ Kiến Bình, cũng chẳng thể gọi được cho đàn em thân tín của ông ta.

Những người còn lại thì liên lạc được, nhưng họ cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết hôm nay Tạ Kiến Bình và mấy tên đàn em thân tín bị một đám người bắt đi, đến giờ vẫn chưa trở về.

Mà những người còn lại ấy đều là đàn em của Trương Thiên Sơn, chỉ nghe theo lệnh ông ta đến thành phố Đông Hải hợp tác với Lâm Hàn, cũng chẳng nghe theo Tạ Kiến Bình mấy, càng đừng nói đến chuyện dùng họ đối phó Trương Thiên Sơn.

"Tên Lâm Hàn này rốt cuộc muốn làm gì? Chẳng qua chỉ là kinh doanh phi pháp thôi, có cần phải bắt Tạ Kiến Bình đi không?", Tạ Kiến An bất đắc dĩ nói.

Tạ Kiến An do dự một lát rồi dùng điện thoại của Trương Thiên Sơn gọi cho Lâm Hàn.

Lúc này, Lâm Hàn vừa mới an ủi Dương Lệ trở về phòng nghỉ ngơi xong chợt thấy điện thoại đổ chuông, bên trên hiện lên dãy số của Trương Thiên Sơn.

Hơn hết, có tên Tạ Kiến Bình kia giấu anh kinh doang phi pháp, còn cài bom đe dọa Dương Lệ, lại càng khiến anh có ác cảm với Bắc Đông.

"Có gì thì nói mau đi", Lâm Hàn không kiên nhẫn nói.

Nghe thấy Lâm Hàn bực bội, Tạ Kiến An có chút khó chịu với giọng điệu ấy của anh, nhưng giờ ông ta không thể không hạ mình. Dù sao, trước mắt thì Lâm Hàn không phải là người mà Tạ Kiến An có thể chọc được. Đợi đến khi kế hoạch thành công, ngồi vào vị trí Đại bàng núi, nắm giữ hơn phân nửa thế lực vùng Bắc Đông thì ông ta mới có sức mạnh ăn nói ngang hàng với Lâm Hàn.

"Là vầy thưa cậu Lâm", Tạ Kiến An nhịn xuống, cung kính nói với Lâm Hàn: "Hôm nay, tôi vẫn không thể liên lạc được với Tạ Kiến Bình. Tuy ông ta dám làm ra cái chuyện vô cùng quá trớn đó, nhưng dầu gì ông ta cũng là người phụ trách của Bắc Đông đến hợp tác với Hoa Đông cậu. Nếu không có Tạ Kiến Bình, vậy chẳng phải phải tạm gác lại việc hợp tác giữa đôi bên sao? Vì thế, tôi bèn đánh bạo hỏi cậu, xem cậu định xử lý ông ta thế nào".
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 730: Hành động bất đắc dĩ


"Ồ, điều này à".

Lâm Hàn cầm điện thoại nhàn nhạt nói: "Tạ Kiến Bình làm thế đã là trái với giao ước giữa tôi và Trương Thiên Sơn, thậm chí còn đe dọa đến tính mạng của vợ tôi. Nếu không phải nể mặt Trương Thiên Sơn thì tôi đã quăng ông ta xuống biển đút cho cá ăn rồi. Hiện giờ, nể tình Trương Thiên Sơn nên chỉ tạm giam giữ ông ta, đợi Trương Thiên Sơn liên lạc với tôi cùng bàn bạc rồi đưa ra cách xử lý sau. Trước lúc đó, Tạ Kiến Bình đừng hòng rời khỏi đây".

Tạ Kiến An ở đầu dây bên kia nghe vậy, sắc mặt lập tức thay đổi hẳn.

"Cái này, cậu Lâm ơi, cậu xem làm vậy chẳng phải sẽ phải gác lại việc hợp tác giữa Hoa Đông và Bắc Đông ư? Hay là cậu thả ông ta ra trước, đợi Đại bàng núi về rồi xử lý sau. Dù sao, ông ta cũng sẽ không chạy được, cậu nói đúng không?", Tạ Kiến An cẩn thận nói.

"Không được", Lâm Hàn thẳng thừng từ chối, nói: "Trương Thiên Sơn không gọi điện thoại tới thì tôi sẽ không thả Tạ Kiến Bình ra. Còn ông muốn thả ông ta ra ư? Được thôi, nhưng phải để cái mạng lại, chỉ có thể thả xác của ông ta đi thôi!"

Trương Thiên Sơn đã sắp mất đi ý thức ở trong đại sảnh nghe thấy Lâm Hàn nói vậy thì thầm vui vẻ.

Kể từ đó, chỉ cần ông ta cố gắng kiên trì thì Lâm Hàn sẽ không thả Tạ Kiến Bình ra. Đợi đến khi Lâm Hàn biết chuyện xảy ra bên này, tuy Trương Thiên Sơn không biết anh có thể báo thù cho ông ta đối phó Tạ Kiến An hay không. Xét đến cùng, họ mới chỉ quen biết nhau đây thôi.

Nhưng Trương Thiên Sơn chắc chắn một điều rằng Lâm Hàn sẽ g**t ch*t Tạ Kiến Bình vì ông ta.

Nói cách khác, ít nhất Trương Thiên Sơn còn có thể kéo Tạ Kiến Bình chết chung, khiến Tạ Kiến An không thỏa thuê đắc ý được như dự tính của ông ta.

Lúc này, Trương Thiên Sơn rất muốn nói gì đó để Lâm Hàn biết bên này xảy ra chuyện. Nhưng sau khi bị tra tấn cả ngày, ông ta đã sớm thấm mệt, nên hoàn toàn không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.

Còn Tạ Kiến An, sau khi nghe được lời ấy của Lâm Hàn thì sắc mặt chợt trở nên hết sức khó coi.

Cứ vậy, nếu Trương Thiên Sơn không chịu mở miệng đồng ý, đừng nói bên Tạ Kiến Bình có tiếp tục kế hoạch kiếm món hời lớn từ kinh doanh phi pháp hay không, ngay cả bản thân ông ta còn khó thoát được nữa là.

Tuy cực kỳ hận cái hòn đá ngáng chân là Lâm Hàn này, nhưng giờ Tạ Kiến An cũng không thể làm gì anh được. Thậm chí, ông ta còn rất sợ Lâm Hàn sẽ phát hiện ra sự bất thường bên này, rồi quay sang đối phó bọn họ. Vì vậy, Tạ Kiến An hoàn toàn chẳng dám nói thêm cái gì, đề phòng nói lỡ miệng.

"Được rồi, tôi sẽ nhanh chóng báo cho Đại bàng núi, để ông ta xử lý việc này".

Tạ Kiến An lại nói với Lâm Hàn vài câu, rồi vội vàng cúp máy.

Sau khi cúp máy, Tạ Kiến An tức giận quăng hết mấy món đồ làm bằng sứ trên bàn xuống đất bể tan nát.

Chúng đều là đồ cổ có giá trị xa xỉ do Trương Thiên Sơn sưu tầm, mỗi một món đều nguồn tài phú mà người bình thường có làm lụng cả đời cũng không thể kiếm được.

Mà lúc này, chúng đã coi như thuộc về Tạ Kiến An từ lâu, dù sao trước mắt Trương Thiên Sơn cũng đang nằm trong tay bọn họ, nên mọi thứ của ông ta đều về túi Tạ Kiến An.

Nhưng giờ, Tạ Kiến An lại không có chút đau lòng nào với chúng hết.

Tuy những món đồ cổ ấy xa xỉ đấy, nhưng lại chẳng là gì so với vị trí Đại bàng núi và tính mạng của Tạ Kiến Bình.

"Tên Lâm Hàn kia thật là vướng víu mà!", Tạ Kiến An tức giận nói.

Mấy tên đàn em đứng cạnh đều nhìn Tạ Kiến An bằng ánh mắt lo lắng. Ban nãy, họ cũng nghe được cuộc nói chuyện giữa Tạ Kiến An và Lâm Hàn. Tình hình trước mắt có thể nói là cực kỳ bất lợi đối với họ.

Ban đầu, toàn bộ kế hoạch đều vô cùng chu đáo, không lộ chút sơ hở và được tiến hành một cách thuận lợi. Nhưng giờ bởi vì một hành động vô tình của Lâm Hàn, lại khiến cho họ đứng giữa hoàn cảnh khó khăn, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.

Lùi là không thể lùi rồi, từ khi bọn họ bắt Trương Thiên Sơn thì đã chẳng còn đường lui nữa. Một là đi tiếp hướng tới thành công, hai chính là thất bại và bị g**t ch*t.

Nhưng nếu đi tiếp thì cũng muôn trùng khó khăn.

"Đại ca, giờ chúng ta phải làm sao đây? Chẳng bao lâu nữa, tin tức bên này sẽ truyền ra ngoài thôi. Đến lúc đó, chúng ta sẽ không còn cơ hội mua chuộc các thế lực trong Bắc Đông. Lúc ấy, chúng ta chết chắc".

"Chưa nói tới những thế lực ở Bắc Đông, chỉ riêng Lâm Hàn thôi, nếu cậu ta mà biết thì sẽ cực kỳ bất lợi cho chúng ta".

"Chỉ vài ngày nữa là La Võ và Uông Nghĩa sẽ dẫn người chạy về, tới lúc ấy, nếu chúng ta vẫn không thể mua chuộc các thế lực ở Bắc Đông thì chẳng thể nào đối phó được với họ".

Đám đàn em của Tạ Kiến An đều lo lắng nói.

Tạ Kiến An nghe thấy thế cũng bất lực, trong lòng tức giận không thôi.

Ông ta chậm rãi thả lỏng nắm tay ra, bất lực nói: "Thôi, cứ tiến hành kế hoạch đi, mau liên hệ với các thế lực xung quanh, nhờ bọn họ giúp đỡ".

"Thật sự phải nhờ họ giúp ư? Vậy thì chúng ta sẽ phải chia một nửa cái bánh kem Bắc Đông béo bở này cho họ đó", một gã đàn em sốt ruột nói.

"Chứ còn cách gì nữa? Không nhờ họ giúp thì chúng ta sẽ chẳng gặm được miếng nào, thậm chí còn không giữ nổi tính mạng nữa là. Hiện giờ, chỉ có thể nhờ họ giúp, chia một nửa lợi ích ra mới tiếp tục kế hoạch được, và chúng ta mới có bánh để mà ăn", Tạ Kiến An bất lực nói.

Mấy tên đàn em của Tạ Kiến An nghe vậy đều có chút không biết làm sao, chỉ đành làm theo lệnh ông ta, vội vàng đi liên lạc với các thế lực đã đánh tiếng trước đó, đưa ra lợi ích hậu hĩnh nhờ họ cử người đến hỗ trợ.

Vậy thì, tuy không thể kế thừa vị trí Đại bàng núi của Trương Thiên Sơn, nhưng dầu gì cũng là thuộc hạ đắc lực của ông ta, nắm giữ quyền lực to lớn, hơn xa việc trở thành Đại bàng núi mà mất đi một nửa thế lực vùng Bắc Đông.

Chẳng qua giờ kế hoạch đã bắt đầu rồi, có hối hận cũng đành chịu, một khi đã đâm lao thì phải thao lao thôi.

Bấy giờ, Uông Nghĩa và La Võ đi chấp hành mệnh lệnh của Trương Thiên Sơn đã nhận được thông báo từ La Văn. Lúc này, họ cùng bỏ lại hết mọi thứ, vội vàng chạy về Bắc Đông giải cứu Trương Thiên Sơn. Có lẽ khoảng hai ba ngày nữa là có thể về đến nơi.

Đêm khuya, tại cửa khẩu trên đường cao tốc thành phố Đông Hải tỉnh Hoa Đông. Có hai chiếc xe vừa mới chạy ra khỏi cao tốc, phóng nhanh hướng về nội ô, người ngồi trong xe chính là La Văn và vài tên đàm em thân tín đến tìm Lâm Hàn nhờ giúp đỡ.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 731: Cầu xin cậu Lâm cứu Đại bàng núi của chúng tôi với!


Sáng sớm hôm sau.

Hôm nay là chủ nhật, hôm qua lại trải qua chuyện kia nên cả Lâm Hàn và Dương Lệ đều hơi mệt. Vì thế, họ chỉ nghỉ ngơi trong biệt thự.

Còn Dương Lệ vẫn bề bộn với công việc, nay cuối cùng cũng có thể ngủ nướng một hồi.

Lâm Hàn lại dậy từ sớm, nhưng cũng chẳng có gì để làm.

Vốn định hợp tác với Bắc Đông, giờ lại xảy ra chuyện như thế, chuyện hợp tác chắc phải tạm hoãn chờ liên lạc được với Trương Thiên Sơn rồi mới quyết định tiếp được.

Lúc này, trời vừa sáng, ngoài biệt thự núi Vân Mộng bỗng có hai chiếc xe dừng lại trước cửa.

"Có chắc chỗ này là nhà của cậu Lâm không?", La Văn hỏi.

"Chắc ạ, theo kết qua điều tra thì chính là nơi này", một tên đàn em của La Văn đáp.

La Văn gật đầu, bước xuống xe.

Lâm Hàn chỉ mới quen biết Trương Thiên Sơn gần đây thôi, nên Trương Thiên Sơn cũng không biết địa chỉ của anh, lại càng không cần phải nói đến La Văn.

La Văn chỉ biết Lâm Hàn là ông trùm vùng Hoa Đông, có thực lực rất mạnh, hiện đang sống ở thành phố Đông Hải, còn lại thì mù tịt.

Nhưng trước khi đi, La Văn đã bảo đàn em điều tra, cuối cùng tra được một căn biệt thự có người đứng tên là Lâm Hàn nên mới chạy tới đây.

Mà lúc này, La Văn nhìn biệt thự núi Vân Mộng, lại hơi lo nó không phải chỗ ở của Lâm Hàn.

Căn biệt thự này trông thì sang trọng và hoa lệ đó, vị trí hay diện tích cũng thuộc loại 1, giá cả chắc chắn rất đắt đỏ, là nơi ở mà đa số người trên thế giới này có cố gắng cả đời cũng không mua nổi.

Thế nhưng, so với thân phận của Lâm Hàn thì nó lại không xứng cho lắm.

Dù sao, Lâm Hàn cũng là ông trùm Hoa Đông, là người có thể ngồi ngang hàng với Đại bàng núi Trương Thiên Sơn.

Trương Thiên Sơn có thể sống trong một trang viên khổng lồ, lẽ nào Lâm Hàn lại chỉ có một căn biệt thự này thôi ư?

Có điều, giờ La Văn cũng không điều tra ra kịp chỗ ở của Lâm Hàn, chỉ có thể hỏi trước rồi tính sau.

Sau đó, La Văn bèn ấn chuông cửa.

Dì Hà đang quét sân nghe thấy tiếng chuông bèn đi tới.

"Các người là?"

Dì Hà nhìn đám người kia, hơi sợ sệt hỏi.

Dẫu sao, đám người La Văn nhìn chẳng giống người bình thường chút nào, ai cũng có sát khí, rõ ràng không phải người đứng đắn gì. Chỉ có La Văn là nhìn đỡ tý, trông có vẻ khá nho nhã.

Hơn nữa, vì đám La Văn không ngừng lên đường nên đã hai ngày vẫn chưa nghỉ ngơi gì.

Tuy thực tế trên đường ngoài lái xe ra, những người còn lại có thể thay phiên nhau nghỉ ngơi.

Nhưng Đại bàng núi Trương Thiên Sơn - đại ca của họ đang bị Tạ Kiến An bắt, mạng sống không phút giây nào là không bị đe dọa, bọn họ nghỉ ngơi được mới là lạ.

Cũng vì không muốn ảnh hưởng tới việc cứu giúp Trương Thiên Sơn sắp tới, bọn họ mới ép mình chợp mắt một lát, không thì sẽ không đủ sức mà đi cứu Trương Thiên Sơn.

Dù thế, lúc này đám người La Văn cũng treo hai con mắt gấu trúc, vẻ mặt giăng đầy sự mệt mỏi, trông hơi đáng sợ.

"Xin chào, xin hỏi, đây là chỗ ở của cậu Lâm à? Chúng tôi muốn tìm cậu ấy có chút chuyện cần bàn", La Văn khách sáo hỏi.

Dì Hà nghe vậy thì hơi bất ngờ, những người này trông hung hăng đáng sợ vậy mà lại rất khách sáo với cậu Lâm, hình như cũng không phải tới để gây chuyện.

Một khi đã như vậy, dì Hà cũng chuẩn bị đi thông báo cho Lâm Hàn.

"Đúng vậy, các người chờ một lát, tôi đi thông báo cho cậu Lâm", dì Hà cũng không mở cửa, đề phòng lỡ có chuyện gì xảy ra, sau đó mới vội vàng đi thông báo cho Lâm Hàn.

Đám người La Văn thấy thế cũng không khó chịu, trái lại còn hết sức vui mừng, không ngờ nơi này lại thật sự là chỗ ở của Lâm Hàn. Cuối cùng họ cũng gặp được anh, trước mắt thì người có thể giúp Trương Thiên Sơn chỉ có mình Lâm Hàn thôi.

Cửa phòng Lâm Hàn bị người khẽ gõ mấy cái.

Lâm Hàn nhẹ nhàng đứng dậy, đắp chăn cho Dương Lệ rồi mới mở cửa ra.

"Thưa cậu Lâm, bên ngoài có một đám người đến, trông không giống người thường, cũng không phải người nơi này. Họ nói là có chuyện quan trọng cần bàn với cậu, giọng điệu nghe có vẻ rất khách sáo", dì Hà vội nói.

Lâm Hàn gật đầu, anh cũng không nghĩ nhiều mà đi theo dì Hà ra ngoài.

Xung quanh Lâm Hàn có một số vệ sĩ đang âm thầm bảo vệ anh, đây là quyền lợi của người thừa kế nhà họ Lâm.

Đặc biệt là sau khi trải qua chuyện ở thành phố Thiên Kinh, Lâm Hàn đã chính thức trở thành người thừa kế của nhà họ Lâm, nên bên cạnh lại được đổi một đám vệ sĩ lợi hại hơn.

Hơn nữa, sau chuyện ngày hôm qua, Lâm Hàn lo lắng cho sự an toàn của Dương Lệ nên còn đặc biệt sắp xếp người ở Tôn Hàn Các đi bảo vệ cô.

Bởi vậy lúc này, xung quanh biệt thự núi Vân Mộng trông thì bình yên tĩnh lặng đó, nhưng thực tế lại có một số vệ sĩ đang ẩn núp.

Tuy không nhiều, nhưng họ đều là cao thủ đứng đầu, có thực lực vô cùng lợi hại.

Trên thực tế, đám La Văn vừa đến thì những vệ sĩ kia cũng đã phát hiện ra họ. Chẳng qua, họ cũng không có hành động thiếu suy nghĩ mà chỉ yên lặng đợi lệnh.

Lúc này, Lâm Hàn chỉ mặc áo ngủ đi theo dì Hà ra ngoài.

Nhìn thấy đoàn người La Văn từ xa, Lâm Hàn cảm thấy La Văn kia khá là quen, suy nghĩ một chút bèn nhớ tới anh đã gặp anh ta trong bữa ăn do Trương Thiên Sơn tổ chức khi vừa gặp ở thành phố Phụng Thiên, người này cũng có mặt trong bàn ăn.

Người có tư cách ngồi cùng bàn với Trương Thiên Sơn và Lâm Hàn, chắc chắn đều là đàn em thân tín của ông ta.

Mà đương nhiên, đám người La Văn cũng nhận ra Lâm Hàn, thấy anh đi ra đều trở nên kích động, Trương Thiên Sơn được cứu rồi.

"Tốt quá rồi, có cậu Lâm ở đây thì cậu ấy chắc chắn sẽ giúp chúng ta cứu Đại bàng núi!"

"Lần trước Đại bàng núi giúp cậu ấy nhiều như vậy, chắc giờ cậu ấy sẽ giúp chứ nhỉ?"

"Cũng chưa biết được, ai biết lòng người như thế nào".

"Tôi tin cậu Lâm sẽ ra tay giúp đỡ, người được Đại bàng núi coi trọng, nhất định là một người có tình có nghĩa".

Đám người La Văn lập tức kích động nhỏ giọng bàn tán, ai cũng nhìn Lâm Hàn bằng ánh mắt đầy chờ mong.

Bấy giờ, Lâm Hàn cũng đi tới trước mặt đám La Văn, mở cửa ra.

Thấy bọn họ, Lâm Hàn cũng hơi nghi ngờ hỏi: "Các người là đàn em của Trương Thiên Sơn đúng không? Đột nhiên tới đây có chuyện gì sao?"

Lâm Hàn thấy vậy thì sửng sốt, không ngờ lại gặp phải cảnh này.

Mà khi nghe thấy La Văn nói thế, anh cũng kinh ngạc đến ngây người.

Mặc dù chỉ mới quen Trương Thiên Sơn không lâu, nhưng Lâm Hàn đã coi ông ta như anh em của mình.

Giờ nghe thấy Trương Thiên Sơn gặp nặn, Lâm Hàn lập tức lo lắng không thôi, vội vàng hỏi: "Trương Thiên Sơn đã xảy ra chuyện ư? Mau kể tôi nghe mọi chuyện đi!"
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 732: Không tiếc bất cứ giá nào


Trước cửa biệt thự núi Vân Mộng.

Lâm Hàn nhìn mấy người La Văn, vô cùng ngạc nhiên.

Khoảng thời gian trước, Lâm Hàn đã cảm thấy có gì đó không đúng, số điện thoại của Trương Thiên Sơn hoặc là không gọi được, hoặc là người nghe máy không phải ông ta.

Tối hôm qua còn có đàn em của Trương Thiên Sơn dùng điện thoại của ông ta gọi đến.

Chuyện như vậy chắc chắn không thể xảy ra với Trương Thiên Sơn, dù Trương Thiên Sơn xảy ra chuyện gì cũng không đến mức như vậy.

Nhưng khoảng thời gian trước, Trương Thiên Sơn lại có như thế, sau đó Trương Thiên Sơn cũng từng gọi điện thoại ôn chuyện cũ với Lâm Hàn.

Lại thêm việc Trương Thiên Sơn là đại bàng núi vùng Bắc Đông, thế lực vô cùng mạnh mẽ, Lâm Hàn theo bản năng cho rằng Trương Thiên Sơn sẽ không xảy ra chuyện gì.

Cho nên lúc trước, Lâm Hàn cũng không nghĩ nhiều, chỉ xem mọi thứ như ảo giác của mình, Trương Thiên Sơn chỉ đang bận chuyện gì đó, chứ không phải xảy ra chuyện.

Nhưng bây giờ sau khi xuất hiện cảnh này, Lâm Hàn càng cảm thấy không đúng.

Phải biết rằng lần này vùng Bắc Đông và vùng Hoa Đông hợp tác, lúc trước Lâm Hàn đã giao hẹn với Trương Thiên Sơn rồi, chỉ làm ăn chính đáng, sau đó Tạ Kiến Bình lại làm ra chuyện như vậy, thật sự không đúng lắm.

Sau đó nói chuyện hai lần với người sử dụng điện thoại của Trương Thiên Sơn kia, bây giờ nghĩ lại cũng cực kỳ sai.

Lúc này La Văn cũng vội vàng giải thích với Lâm Hàn, nói hết những gì anh ta biết cho Lâm Hàn nghe.

Sau khi nghe xong, sắc mặt Lâm Hàn lập tức thay đổi.

“Nếu nói thế, có lẽ người tôi nói chuyện lúc trước là Tạ Kiến An, Tạ Kiến An phản bội Trương Thiên Sơn rồi bắt ông ta lại, Tạ Kiến An này có quan hệ như thế nào với Tạ Kiến Bình?”, Lâm Hàn vội hỏi.

“Tạ Kiến An và Tạ Kiến Bình là anh em, đều được đại bàng núi Trương Thiên Sơn cứu rồi nhận nuôi từ nhỏ, lần này hai anh em lại cùng nhau phản bội, Tạ Kiến Bình đến thành phố Đông Hải thật ra cũng là muốn bàn chuyện làm ăn Vùng Xám, kiếm lời nhiều hơn, sau đó lôi kéo rất nhiều thế lực ở vùng Bắc Đông, khiến những thế lực kia chịu thừa nhận thân phận đại bàng núi mới của Tạ Kiến An, anh Lâm, xin anh mau chóng bắt Tạ Kiến Bình lại!”, La Văn nói.

Chán các website khác lấy cắp quá nhiều quá. Bên mình sẽ ra chậm lại các chương.

Vì lúc trước La Văn bị Tạ Kiến An nhốt trong mật thất của mình, khi đó Tạ Kiến An cũng không ngờ La Văn lại có cơ hội chạy trốn, hơn nữa mật thất còn quá nhỏ. Cho nên lúc mấy người Tạ Kiến An bàn bạc kế hoạch cũng không hề tránh né La Văn, khiến La Văn ngoài ý muốn trốn ra được biết hết tất cả kế hoạch của Tạ Kiến An.

Nghe vậy, sắc mặt Lâm Hàn hơi thay đổi, bây cười cuối cùng anh cũng hiểu rõ mọi chuyện.

Chẳng trách trước đó Lâm Hàn cảm thấy Tạ Kiến Bình này hơi kỳ lạ, cả Tạ Kiến An nói chuyện điện thoại với mình cũng thế, thì ra là như vậy.

“Yên tâm đi, Tạ Kiến Bình muốn kinh doanh Vùng Xám đã bị tôi bắt rồi, bây giờ đang bị nhốt ở chỗ đàn em của tôi, kế hoạch làm ăn của bọn họ đã thất bại, bây giờ tôi sẽ bảo đàn em đưa Tạ Kiến Bình đến đây”, Lâm Hàn nói thẳng.

Dứt lời, anh nhanh chóng gọi điện thoại cho Ngô Xuyên.

Ngô Xuyên ở bên kia đang lười biếng ngủ nướng, nghe tiếng điện thoại reo thì hơi mất kiên nhẫn nhìn một cái, thấy là Lâm Hàn gọi đến thì lập tức ngồi dậy, vội vàng nghe máy.

“A lô, anh Hàn, có chuyện gì sao?”, Ngô Xuyên hỏi thẳng.

Lúc này giọng điệu của Lâm Hàn hơi lạnh lùng, sau khi biết Trương Thiên Sơn xảy ra chuyện, anh có hơi bực bội.

“Ngô Xuyên, Tạ Kiến Bình và mấy đàn em của ông ta vẫn còn ở chỗ anh chứ? Mau chóng đưa tới đây cho tôi, chú ý một chút, không được để ai chạy trốn, nếu không anh chịu trách nhiệm”, Lâm Hàn ra lệnh.

Nghe vậy, Ngô Xuyên không hiểu chuyện gì đang diễn ra, nhưng cũng không nghĩ nhiều, cứ làm theo những gì Lâm Hàn nói là được.

“Anh Hàn yên tâm, người đều ở đây, được theo dõi rất sát sao, không ai trốn được cả, tôi sẽ đưa hết đến cho anh!”, Ngô Xuyên đáp.

La Văn ở bên cạnh thấy thế thì thầm thở phào, kế hoạch bên phía Tạ Kiến Bình chưa thành công, mấy người Tạ Kiến Bình còn bị Lâm Hàn bắt lại hết, đây thật sự là một tin tức tốt với bọn họ.

Nhưng La Văn cũng hiểu Tạ Kiến An vẫn còn kế hoạch dự phòng kia, trong lòng có hơi lo lắng, lo lắng vùng Bắc Đông sẽ bị biết bao nhiêu thế lực chia cắt, lo lắng cho sự an toàn của Trương Thiên Sơn.

“Đừng như thế nữa, mau đứng dậy đi vào bàn bạc kế hoạch đi, Trương Thiên Sơn có ơn với tôi, chúng tôi từ lâu đã xem nhau như anh em, bây giờ Trương Thiên Sơn xảy ra chuyện này, tôi nhất định sẽ ra tay giúp đỡ!”, Lâm Hàn nói với mấy người La Văn vẫn còn quỳ dưới đất.

Mấy người La Văn cũng không khách sáo, lập tức đi theo Lâm Hàn tiến vào biệt thự núi Vân Mộng.

Đồng thời, mấy người La Văn cũng thở phào nhẹ nhõm khi nghe thấy lời này của Lâm Hàn, Lâm Hàn không chút do dự đồng ý giúp đỡ, thật sự là một chuyện tốt hiếm thấy với bọn họ.

Bọn họ cũng không biết những chuyện khác về Lâm Hàn, nhưng biết rõ thực lực của anh.

Có Lâm Hàn giúp đỡ, sẽ rất có lợi cho việc bọn họ giải cứu Trương Thiên Sơn, phá hỏng kế hoạch của Tạ Kiến An.

Dì Hà ở bên cạnh chưa từng nhìn thấy tình huống như vậy, nghe thấy lời của Lâm Hàn và những người này thì rất ngạc nhiên.

Nhưng dì Hà làm giúp việc cho Lâm Hàn đã lâu, đương nhiên cũng tin tưởng vào nhân phẩm của Lâm Hàn, cho nên biết điều không nhiều lời, lập tức đi chuẩn bị trà và bánh ngọt cho mấy người La Văn.

Lâm Hàn dẫn mấy người La Văn đi vào phòng khách ngồi xuống, dì Hà bưng một vài món ăn lên.

“Không cần khách sáo, mau ăn đi, đi suốt đêm đến đây cũng vất vả cho các anh rồi, mau ăn một chút phục hồi thể lực, rồi mới có sức đi cứu Trương Thiên Sơn chứ”, Lâm Hàn nói.

Hơn nữa nghe những gì La Văn nói khi nãy, Lâm Hàn cũng biết tuy hai anh em Tạ Kiến Bình và Tạ Kiến An được Trương Thiên Sơn nuôi lớn nhưng vẫn có thể làm ra chuyện này, rõ ràng là hạng người lòng lang dạ sói, không nói chắc được Tạ Kiến An sẽ làm gì với Trương Thiên Sơn.

Lâm Hàn cũng đã quyết định, một khi hiểu rõ tình huống bàn bạc kế hoạch xong, sẽ lập tức xuất phát đến vùng Bắc Đông cứu Trương Thiên Sơn, không thể chậm trễ một chút thời gian nào nữa, vì chậm một giây cũng có thể mang đến nguy hiểm lớn hơn cho Trương Thiên Sơn.

Mà lần này giải cứu Trương Thiên Sơn, Lâm Hàn cũng sẽ không tiếc bất cứ giá nào, thậm chí còn định sử dụng cao thủ của gia tộc, cần phải dùng khí thế áp đảo hoàn toàn giải quyết đám người Tạ Kiến An, cứu Trương Thiên Sơn, không thể để Trương Thiên Sơn xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, bảo đảm có thể cứu ông ta một cách ổn thỏa nhất.

Mà lúc này, Ngô Xuyên bên kia cũng đã dẫn theo một đám cao thủ dưới trướng đi đến nơi giam giữ Tạ Kiến Bình.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 733: Chạy trốn thất bại


“Anh Xuyên muốn thả tôi đi rồi sao?”

Nhìn thấy Ngô Xuyên đến, Tạ Kiến Bình lập tức kích động đứng lên.

Tạ Kiến Bình cả đêm không ngủ, vẫn luôn rất sốt ruột.

Dù sao ông ta cũng hiểu kế hoạch của Tạ Kiến An ở vùng Bắc Đông bên kia đã bắt đầu, không bao lâu nữa, chuyện ở vùng Bắc Đông sẽ truyền tới tai Lâm Hàn.

Nếu khi đó Tạ Kiến Bình vẫn còn ở trong tay Lâm Hàn, ông ta chắc chắn sẽ chết rất thê thảm.

Cho nên Tạ Kiến Bình vẫn luôn nghĩ xem có cách gì để chạy đi không, bây giờ ông ta đã từ bỏ việc kinh doanh Vùng Xám của thành phố Đông Hải, dù sao ông chủ đứng sau Phùng Thạch cũng chính là Lâm Hàn, ông ta chắc chắn sẽ không thể hợp tác.

Huống hồ sau chuyện này, chắc chắn Lâm Hàn cũng sẽ khá chú ý người đến từ vùng Bắc Đông bọn họ, sẽ không cho bọn họ cơ hội kinh doanh Vùng Xám.

Tạ Kiến Bình cũng thấy hơi khó hiểu, Lâm Hàn thân là đại ca của vùng Hoa Đông, sao lại không dám kinh doanh Vùng Xám?

Còn Tạ Kiến Bình trước mắt, sau khi từ bỏ việc làm ăn với Vùng Xám, ông ta chỉ muốn mau chóng thoát khỏi đây, dẫu sao nếu vẫn luôn ở trong tay Lâm Hàn, kết cục của ông ta chắc chắn sẽ vô cùng thê thảm.

Tuy bên phía Tạ Kiến An sẽ hành động hết sức bí mất, nhưng không ai nói trước được lúc nào sẽ truyền đến tai Lâm Hàn.

Chỉ là sau một hồi thăm dò, Tạ Kiến Bình thấy hơi bất đắc dĩ, mấy người Ngô Xuyên trông coi bọn họ rất nghiêm, khá có kinh nghiệm, hoàn toàn không cho bọn họ cơ hội chạy trốn.

Hai ngày nay ông ta cũng hiểu, có lẽ Ngô Xuyên là người có tiếng nói nhất dưới Lâm Hàn.

“Đứng lên hết cho tôi, anh Hàn muốn gặp các người, ngoan ngoãn thành thật đi theo tôi!”, Ngô Xuyên nói.

Dù Ngô Xuyên không coi những người này ra gì, nhưng khi nãy Lâm Hàn cũng đã dặn dò, không thể xuất hiện chuyện ngoài ý muốn gì được.

Cho nên lúc này Ngô Xuyên cũng mang theo mấy người đến, còn đều là cao thủ, anh ta còn đích thân áp giải, bảo đảm không có sơ hở nào.

Nghe thấy lời của Ngô Xuyên, sắc mặt Tạ Kiến Bình lập tức thay đổi.

“Anh Xuyên, anh có biết là chuyện gì không? Sao đột nhiên lại muốn chúng tôi đi đến chỗ ở của cậu Lâm thế?”, Tạ Kiến Bình dè dặt hỏi.

“Sao tôi biết được? Ông hỏi nhiều thế làm gì, bảo ông đi thì đi đi!”, Ngô Xuyên tức giận nói.

Lúc này cửa cũng đã được mở ra, mấy người Tạ Kiến Bình vẫn luôn bị trói lại, đàn em của Ngô Xuyên áp tải bọn họ ra ngoài.

Lúc này trong lòng Tạ Kiến Bình có dự cảm chẳng lành, Lâm Hàn đột nhiên muốn gặp bọn họ, một là chuyện tốt hai là chuyện xấu.

Mà chuyện tốt cũng chỉ có Trương Thiên Sơn tự gọi điện thoại tới, bảo Lâm Hàn thả bọn họ ra.

Nhưng bây giờ Trương Thiên Sơn đã bị Tạ Kiến An khống chế, rõ ràng không có khả năng này, huống hồ xem hành động của mấy người Ngô Xuyên, rõ ràng cũng không phải muốn thả bọn họ ra.

Còn chuyện xấu, tuy Tạ Kiến Bình không nghĩ ra được cụ thể là chuyện gì, nhưng kết quả chắc chắn sẽ không tốt lành gì.

Tạ Kiến Bình lập tức ra quyết định, trên đường đi nhất định phải tìm cơ hội chạy trốn, nếu không chờ đợi bọn họ chắc chắn chính là một con đường chết.

Tạ Kiến Bình lén nhìn mấy đàn em xung quanh mình, bọn họ lập tức gật nhẹ đầu, rõ ràng là đã hiểu ý.

Mấy đàn em này của Tạ Kiến Bình cũng không ngốc, đều cảm nhận được không có chuyện tốt, không thể ngồi chờ chết nữa, nhất định phải tìm cơ hội chạy trốn, mà trên đường đây rõ ràng là cơ hội tốt nhất.

Lúc này Ngô Xuyên cũng không biết suy nghĩ của đám người Tạ Kiến Bình, bảo đàn em của mình áp tải đám người Tạ Kiến Bình lên xe, sau đó bèn khởi động xe rời đi.

Hai bên mỗi người trong đám người Tạ Kiến Bình đều có ít nhất hai cao thủ trông coi, đảm bảo bọn họ không có cơ hội chạy trốn.

Mà đám người Tạ Kiến Bình lại không nhận ra người xung quanh đã thay đổi, từ đàn em bình thường lúc trước đổi thành cao thủ hết.

Trên cơ bản cao thủ của thành phố Đông Hải dưới trướng Ngô Xuyên đều ở đây cả, rõ ràng là anh ta cực kỳ cẩn thận.

Chẳng mấy chốc, mấy chiếc xe đã khởi động, chạy về phía biệt thự núi Vân Mộng.

Sau khi xe đi được một lúc, Tạ Kiến Bình nhìn thoáng qua đàn em ngồi sau lưng mình, hai người hiểu ý, lập tức ra tay phản kháng.

Tuy bọn họ đều bị trói rất chặt, nhưng cơ thể vẫn rất năng động, muốn đẩy đàn em của Ngô Xuyên ra ngoài xe hoặc làm bọn họ bị thương, sau đó tìm cơ hội chạy trốn.

Cách phản kháng chạy trốn này cực kỳ cẩu thả, nhưng vì đám người Tạ Kiến Bình đều khá có bản lĩnh và sức mạnh, đủ để đối phó với người bình thường.

“Tự tìm đường chết!”, hai cao thủ bên cạnh Tạ Kiến Bình thấy thế thì mắng thầm, lập tức ra tay.

Mà vì người phía sau đánh nhau, nên người lái xe phía trước cũng khó chạy đàng hoàng, xe không ngừng lạng lách trên đường.

Đàn em của Tạ Kiến Bình ở trong xe phía sau thấy thế cũng lập tức hiểu ý, bắt đầu phản kháng.

Ngô Xuyên chạy xe ở cuối thấy thế lập tức nhận ra những người này muốn chạy trốn, nhưng anh ta cũng không lo lắng, những người này đều là cao thủ cả, Ngô Xuyên ra lệnh vào trong bộ đàm: “Dừng xe lại hết, không được để tên nào chạy trốn!”

Nghe thấy lệnh của Ngô Xuyên, mấy chiếc xe phanh lại, cả đoàn xe đều dừng hẳn.

Ngô Xuyên đích thân dẫn theo người chạy về phía trước, giúp đỡ đối phó với mấy người Tạ Kiến Bình.

Vì trước đó đã sắp xếp ít nhất hai cao thủ bên cạnh Tạ Kiến Bình và đàn em của ông ta, lại thêm đám người Tạ Kiến Bình đều đang bị trói, khó triển khai hết năng lực, cho nên cuối cùng bọn họ đều thất bại, sau khi ăn một trận đòn thì bị đè mặt xuống đất.

Cũng có số ít người khá lợi hại, phản kháng thành công, vừa mới xuống xe muốn chạy trốn đã bị mấy người Ngô Xuyên chạy tới khống chế.

Sau đó, mấy người Tạ Kiến Bình đều bị đè xuống đất, hoàn toàn bị khống chế.

Ngô Xuyên đi tới trước mặt Tạ Kiến Bình.

Lúc này Tạ Kiến Bình cũng đã bị kéo xuống xe, bị đè xuống đất, cả khuôn mặt gần như dán trên đường lớn.

Ngô Xuyên nhìn thấy Tạ Kiến Bình thì hơi tức gận, đi thẳng tới trước mặt ông ta, đá ông ta một trận.

“Thích chạy trốn đúng không? Cho ông chạy này, cho ông chạy này!”
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 734: Chiều hướng phát triển


Ngô Xuyên đạp cho Tạ Kiến Bình một trận, thấy ông ta nôn ra máu mới dừng lại.

Nếu không phải Lâm Hàn muốn gặp Tạ Kiến Bình thì Ngô Xuyên chỉ muốn đạp chết ông ta ngay tại chỗ.

Đám đàn em của Ngô Xuyên đều được đào tạo với rất nhiều tài nguyên, kiếm được người cũng không dễ dàng, người nào cũng được Ngô Xuyên coi như bảo vật, nhưng bây giờ lại vì Tạ Kiến Bình mà tổn thất một người nên anh ta cực kỳ phẫn nộ.

“Trói lại cho tôi, trói thành cái bánh chưng luôn đi, trói cho không động đậy được rồi ném lên xe, sau đó xuất phát. Nhanh lên, anh Hàn đang đợi!”, Ngô Xuyên ra lệnh.

“Vâng!”, đám đàn em của Ngô Xuyên đồng thanh đáp.

Chẳng mấy chốc, mấy người Tạ Kiến Bình đã bị thuộc hạ của Ngô Xuyên trói chặt như bánh chưng, không thể nhúc nhích, không có cơ hội kháng cự và trốn thoát.

Không phải người của Tạ Kiến Bình chưa thử phản kháng, nhưng hậu quả của việc phản kháng rất rõ ràng, đó là bị đánh một trận tơi bời sau đó trói lại, không có ngoại lệ.

Dù sao những người do Ngô Xuyên đưa tới đều là cao thủ, số lượng còn nhiều hơn đám người của Tạ Kiến Bình, nên chúng không có cơ hội phản kháng.

Chẳng bao lâu sau, mấy người Ngô Xuyên lại đưa Tạ Kiến Bình lên đường, đến biệt thự núi Vân Mộng của Lâm Hàn.

Rất nhanh, mọi người đã tới nơi.

Trong biệt thự núi Vân Mộng.

“Anh Hàn, đã đưa người tới rồi ạ”, vừa đến nơi Ngô Xuyên đã nói.

Ngô Xuyên nói xong, những người phía sau liền đưa mấy người Tạ Kiến Bình vào, ném trong đại sảnh.

Lúc này Dương Lệ vừa mới ngủ dậy, nhìn thấy cảnh này thì giật nảy mình, dù sao mấy người Tạ Kiến Bình cũng bị trói chặt như cái bánh chưng, thậm chí trong đó còn có không ít người trên người đầy máu.

Ngô Xuyên thấy Dương Lệ sợ hãi thì nói với vẻ xấu hổ: “Đám người này trên đường tới đây muốn phản kháng để chạy trốn, còn đánh gãy xương một đàn em của tôi nên tôi mới cho chúng một bài học”.

Lâm Hàn khẽ gật, anh đã quá quen với cảnh này, dù sao khi ở thành phố Thiên Kinh, cảnh tượng anh nhìn thấy còn máu me hơn thế này nhiều.

Nhưng đối với Dương Lệ mà nói, những cảnh này cô chưa thấy bao giờ.

Hôm qua xe bị gài bom nhưng Dương Lệ cũng không được tận mắt chứng kiến, nó đã được người của Lâm Hàn gỡ xuống trước đó.

Mà sau đó Triệu Tứ Hải và đám người Tạ Kiến Bình bị bắt tới cũng không máu me thế này.

Suy cho cùng Dương Lệ cũng chỉ là một người bình tường, nếu gặp chuyện gì sẽ báo cảnh sát chứ không tự xử lý như mấy người Lâm Hàn.

Nhóm Lâm Hàn cũng không còn cách nào khác, chuyện này không thể giao cho cảnh sát xử lý, chỉ có thể tự mình giải quyết.

“Tiểu Lệ, em tránh đi một lát, anh có chuyện quan trọng cần giải quyết”, Lâm Hàn nói với Dương Lệ.

Dương Lệ khẽ gật đầu, nhanh chóng rời đi.

Thực ra trước đó Dương Lệ đã biết Lâm Hàn không phải người bình thường, cô cũng có thể đoán được phần nào những chuyện anh làm.

Nhưng lúc trước Lâm Hàn đều tránh mặt Dương Lệ, không để cô thấy, mà lần này anh lại đưa người tới nhà, Dương Lệ cũng hiểu chắc chuyện này không phải chuyện đùa mà nó tương đối cấp bách, nếu không Lâm Hàn cũng không xử lý ở nhà.

Mà lúc này, La Văn nhìn thấy Tạ Kiến Bình thì vô cùng tức giận, anh ta đi thẳng tới trước mặt Tạ Kiến Bình, xách ông ta lên.

“Thứ không tim không phổi, đại bàng núi đối xử với các ông tốt như vậy mà các ông lại phản bội, còn muốn giết ông ấy, tên súc vật!”, La Văn gần như rống lên, nghĩ đến tình cảnh và những gì Trương Thiên Sơn có thể phải chịu đựng hiện tại, La Văn lại thấy cực kỳ đau lòng.

Khi Tạ Kiến Bình nhìn thấy La Văn thì cũng hiểu có lẽ Lâm Hàn đã biết chuyện xảy ra ở vùng Bắc Đông, nếu không cũng không đột nhiên đưa ông ta đến đây.

Đột nhiên Tạ Kiến Bình hiểu ra lần này mình chết chắc rồi, dù kế hoạch bên phía Tạ Kiến An có thành công hay không thì ông ta chắc chắn vẫn sẽ chết ở đây.

Mà nghe thấy lời này của La Văn, Tạ Kiến Bình cũng hơi ngạc nhiên, không ngờ La Văn lại biết rõ kế hoạch cụ thể của họ.

Nhưng lúc này mọi thứ đã không thành vấn đề, Tạ Kiến Bình biết mình nhất định sẽ chết.

“Vậy thì sao? Anh em tao làm cho ông ta biết bao nhiêu việc, đã đủ để báo đáp ông ta rồi. Bây giờ chúng tao có năng lực như thế mà ông ta lại không giao vị trí đại bàng núi tiếp theo cho chúng tao, lại giao cho tên Uông Nghĩa kia. Nếu ông ta không trao thì đừng trách chúng tao không khách sáo, chúng tao sẽ tự cướp”, Tạ Kiến Bình nói thẳng.

La Văn nghe vậy thì lạnh mặt: “Đại bàng núi biết thủ đoạn và năng lực của các ông chủ yếu để kinh doanh Vùng Xám, mà thời đại bây giờ đã dần thay đổi, chúng ta phải theo kịp thời đại nếu không muốn bị đào thải. Chúng ta phải kinh doanh hợp pháp và mở rộng, đây là con đường mới, nếu tiếp tục để anh em họ Tạ các ông làm đại bàng núi đời kế tiếp sẽ chỉ làm hại hai người và vô số anh em vùng Bắc Đông, để Uông Nghĩa lên làm là lựa chọn đúng đắn nhất. Trương Thiên Sơn đưa ra quyết định như vậy là vì các ông và vô số anh em vùng Bắc Đông!”

Tạ Kiến Bình nghe nhưng không tin, ông ta cười bảo: “Mày lừa ai đấy? Kinh doanh hợp pháp có thể kiếm được bao nhiêu lợi nhuận? Không thấy gần đây các thế lực vùng Bắc Đông đã bắt đầu bất mãn với Trương Thiên Sơn rồi sao? Anh em chúng tao làm theo xu hướng chung, cho dù không có hai chúng tao thì cũng sẽ có người khác phản bội ông ta. Không kinh doanh Vùng Xám để kiếm nhiều lợi nhuận, vậy trong số nhiều người như thế có bao nhiêu người bằng lòng tiếp tục trung thành đi theo ông ta?”

La Văn nghe xong không còn muốn giải thích nữa, suy nghĩ của Tạ Kiến Bình là như vậy, rất khó để thay đổi.

Lâm Hàn ở bên cạnh hơi bất ngờ, không ngờ lý do Tạ Kiến Bình và Tạ Kiến An phản bội lại là thế này, mà nói thật người khiến Trương Thiên Sơn thay đổi quyết định, thay đổi lộ tuyến lại chính là Lâm Hàn.

Nhưng dù biết mình làm đúng thì Lâm Hàn vẫn hơi áy náy, dù sao cũng vì anh nên Trương Thiên Sơn mới bị hại.

Lúc này Lâm Hàn cũng đã hạ quyết tâm, bằng mọi giá phải cứu được Trương Thiên Sơn.

Mà bây giờ mỗi phút đều vô cùng quan trọng, không thể tiếp tục lãng phí thời gian ở đây nữa, phải tranh thủ thời gian, mau chóng xuất phát đi cứu Trương Thiên Sơn.

“La Văn, anh mau nghĩ cách xử lý Tạ Kiến Bình và đám thân tín của ông ta đi, chúng ta lập tức đưa người lên phía Bắc cứu Trương Thiên Sơn!”, Lâm Hàn nói thẳng.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 735: Không thể chậm một giây


La Văn nghe Lâm Hàn nói vậy cũng tỉnh táo trở lại.

Bây giờ không thể tiếp tục lãng phí thời gian vì Tạ Kiến Bình được nữa, họ phải mau chóng tìm cách cứu Trương Thiên Sơn.

Cứu Trương Thiên Sơn mới là điều quan trọng nhất, sau này họ còn nhiều thời gian để xử lý Tạ Kiến Bình.

Sau khi suy nghĩ cách xử lý Tạ Kiến Bình, La Văn chỉ muốn g**t ch*t ông ta ngay tại chỗ, nhưng cuối cùng vẫn phải kìm lại, buông ông ta ra.

“Anh Lâm, Tạ Kiến Bình tội đáng muôn chết, nhưng bây giờ ông ta chết cũng không có ích gì cho chúng ta, tôi đề nghị canh chừng nghiêm ngặt và nhốt đàn em của ông ta ở chỗ anh. Còn Tạ Kiến Bình thì chúng ta đưa ông ta đi cùng, có lẽ đến lúc đó sẽ là một con bài tốt để trao đổi với Tạ Kiến An, vào thời khắc mấu chốt chưa biết chừng còn có thể cứu được Trương Thiên Sơn”, La Văn cung kính nói với Lâm Hàn.

Lâm Hàn hơi ngạc nhiên nhìn La Văn, thực ra đây cũng là điều anh vừa nghĩ đến.

Tạ Kiến An và Tạ Kiến Bình là anh em, Tạ Kiến Bình nằm trong tay anh, mà Trương Thiên Sơn lại trong tay Tạ Kiến An, lúc này đúng là không nên làm gì Tạ Kiến Bình.

Dù sao nếu Tạ Kiến An biết Tạ Kiến Bình đã chết, có thể ông ta sẽ làm gì đó với Trương Thiên Sơn.

Mặt khác, có lẽ đến lúc đó Tạ Kiến Bình cũng là một con bài thương lượng tốt, có thể giúp mấy người Lâm Hàn giải cứu Trương Thiên Sơn.

Tuy nhiên Lâm Hàn cũng biết rõ mối thù giữa La Văn và Tạ Kiến An, Tạ Kiến Bình, vậy nên anh mới giao Tạ Kiến Bình cho La Văn xử lý và trút giận, mọi chuyện đều giao hết cho La Văn.

Chỉ là Lâm Hàn không ngờ La Văn lại có thể nhanh chóng tránh khỏi sự ảnh hưởng của thù hận mà đưa ra lựa chọn lý trí nhất.

“Tốt lắm, làm vậy đi”, Lâm Hàn cũng gật đầu bảo: “Tôi sẽ sắp xếp cho đàn em chuẩn bị, buổi trưa chúng ta sẽ xuất phát, tranh thủ sáng mai có thể tới thành phố Phụng Thiên vùng Bắc Đông, bắt đầu kế hoạch giải cứu Trương Thiên Sơn”.

La Văn nghe xong có hơi cảm động, anh ta không ngờ Lâm Hàn lại quan tâm đến việc giải cứu Trương Thiên Sơn như thế, xem ra người anh em Trương Thiên Sơn mới quen được này đúng là không tồi.

Mặc dù Trương Thiên Sơn nhìn nhầm Tạ Kiến An và Tạ Kiến Bình, nhưng không hề nhìn nhầm Lâm Hàn, lần trước cử Uông Nghĩa dẫn theo nhóm cao thủ đến tiếp viện cũng hoàn toàn xứng đáng.

Lúc trước La Văn cũng đã nghĩ đến kế hoạch giải cứu Trương Thiên Sơn, anh ta khẽ lắc đầu: “Anh Lâm, tôi biết anh nóng lòng muốn cứu Trương Thiên Sơn, tôi cũng chỉ mong có thể cứu được ông ấy ngay lập tức, nhưng bây giờ chúng ta đến đó, có lẽ đàn em của anh có khả năng chống lại Tạ Kiến An, nhưng chưa chắc đã có khả năng chống lại đồng minh mà ông ta triệu tập từ các vùng khác”.

“Đồng minh của Tạ Kiến An ở các vùng khác?”, Lâm Hàn hơi bất ngờ nên hỏi lại.

Lâm Hàn không ngờ Tạ Kiến An lại có khả năng điều động thế lực từ vùng khác, lại còn là từ nhiều vùng.

“Đúng thế”, La Văn gật đầu rồi giải thích cho Lâm Hàn: “Trước đây tôi bị Tạ Kiến An bắt nhốt ở mật thất của ông ta, vì không tiện vả lại họ nghĩ tôi không thể thoát ra khỏi căn phòng đó nên không tránh mặt tôi, để tôi biết được mọi kế hoạch của họ. Nhưng Tạ Kiến An không ngờ trong số người của ông ta vẫn có người đứng về phía Trương Thiên Sơn nên tôi mới thoát ra được. Mà theo như tôi được biết về kế hoạch của họ và sự hiểu biết của tôi về Tạ Kiến An, lúc này ông ta biết kế hoạch của Tạ Kiến Bình bên thành phố Đông Hải vùng Hoa Đông đã thất bại, chắc hẳn sẽ sử dụng kế hoạch dự phòng, đó là kêu gọi các đồng minh nhiều vùng khác. Đương nhiên, Tạ Kiến An cũng cần chia sẻ phần lớn miếng bánh vùng Bắc Đông cho họ”.

Lâm Hàn nghe vậy cũng hiểu, xem ra không phải thực lực của Tạ Kiến An mạnh thế nào, ông ta cũng không có khả năng huy động sức mạnh của nhiều thế lực vùng khác, chỉ là giao dịch mà thôi.

Tạ Kiến An cần chia sẻ phần lớn chiếc bánh vùng Bắc Đông cho những thế lực vùng khác thì họ mới đồng ý giúp đỡ, mà cuối cùng cho dù kế hoạch có thành công thì miếng bánh còn lại cho Tạ Kiến An cũng không nhiều.

Thậm chí những thế lực vùng khác này chưa chắc đã nói lời giữ lời, đến lúc đó không biết họ có để lại miếng bánh nào cho Tạ Kiến An không.

Xét cho cùng, đây là những thế lực Vùng Xám ở vùng khác, chuyện gì cũng có thể làm được, nhưng ai biết liệu những lời họ nói có được tính hay không. Đối mặt với lợi ích, mọi chuyện đều có thể xảy ra.

Lúc này La Văn cũng nói: “Nhưng anh Lâm yên tâm, bọn họ liên minh tạm thời vì lợi ích nên sẽ không kiên cố. Chỉ cần chúng ta thể hiện thực lực đủ lớn, rất có thể bọn họ sẽ tan rã từ nội bộ, vậy nên cách tốt nhất là chờ Uông Nghĩa và La Võ về, chắc hai ngày nữa mấy người họ sẽ về, khi ấy liên hợp thực lực của anh với những cao thủ này, chắc chắn sẽ có cách chống lại liên minh của Tạ Kiến An, thành công cứu được đại bàng núi”.

La Văn nói xong lại bổ sung thêm: “Vậy nên chúng ta nên tập hợp trước, chờ một hai ngày rồi xuất phát. Nếu chúng ta đến trước rồi chờ nhóm Uông Nghĩa và La Võ thì rất có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Dù sao vùng Bắc Đông hiện tại đã rất loạn, đến đó trước chưa biết chừng sẽ xảy ra chuyện”.

Lâm Hàn khẽ gật đầu, càng ngày anh càng đánh giá cao La Văn, anh ta thật sự vô cùng thông minh.

Cách này của La Văn thực sự là cách tốt nhất và an toàn nhất để cứu Trương Thiên Sơn trong trường hợp đã biết tình hình địch.

Mà kế hoạch này cũng là kế hoạch ổn định và ít xảy ra tai nạn nhất hiện tại, là giải pháp dễ thành công nhất để giải cứu Trương Thiên Sơn.

Rõ ràng những ngày nay trên đường đến đây, La Văn đã suy nghĩ rất kỹ.

Chỉ là anh ta mới biết tình hình như vậy, chứ trên thực tế La Văn không biết thực lực của Lâm Hàn thế nào.

Lâm Hàn ngoài sở hữu những thực lực riêng của mình, phía sau còn có nhà họ Lâm cực kỳ lớn.

Mà bây giờ khi đã biết tình hình, trước mắt Lâm Hàn có hai lựa chọn, một là chỉ dựa vào thực lực của mình, chờ một hai ngày nữa xuất phát đi giải cứu Trương Thiên Sơn, lựa chọn thứ hai là không dựa vào nhóm Uông Nghĩa và La Võ, trực tiếp dựa vào thế lực nhà họ Lâm để cứu Trương Thiên Sơn.

Mà đương nhiên Lâm Hàn lựa chọn phương án hai, dù sao như vậy có thể giải cứu Trương Thiên Sơn nhanh hơn được hai ngày.

Trong một phút có thể xảy ra rất nhiều chuyện với Trương Thiên Sơn, gây ra những kết quả khác nhau chứ chưa nói gì đến kéo dài thêm hai ngày.

Nghĩ đến đây, Lâm Hàn nói thẳng: “Không cần đợi thêm nữa, trưa nay chúng ta xuất phát luôn, lập tức đến vùng Bắc Đông giải cứu Trương Thiên Sơn, không thể chậm một giây, thời gian hai ngày đủ để xảy ra rất nhiều chuyện!”
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 736: Điều động nhân lực


La Văn nghe Lâm Hàn nói vậy thì sửng sốt.

Đương nhiên La Văn cũng hiểu, kéo dài thêm một hai ngày nữa chắc chắn sẽ mang lại cho Trương Thiên Sơn không biết bao nhiêu nguy hiểm.

Nhưng nếu bây giờ cứ thế lên đường cứu Trương Thiên Sơn trước, với nhân lực của Lâm Hàn thì không đủ để giải cứu, thậm chí còn khiến mình cũng bị liên luỵ, cuối cùng chờ đến khi nhóm Uông Nghĩa và La Võ về cũng không đủ thực lực để giải quyết.

Cuối cùng Trương Thiên Sơn thì không cứu được mà người của Lâm Hàn, La Văn và Uông Nghĩa đều tổn thất nặng nề, sẽ mất tất cả.

Đương nhiên La Văn không muốn đến cuối cùng phải nhìn thấy cảnh tượng này, vì thế vội khuyên nhủ; “Anh Lâm, có thể anh vẫn chưa hiểu ý tôi, đương nhiên tôi cũng muốn lập tức đi cứu đại bàng núi, nhưng bây giờ thực lực của chúng ta không đủ, không thể cứu được đại bàng núi, anh phải bình tĩnh, chúng ta vẫn nên…”

La Văn đang thuyết phục thì Lâm Hàn đã xua tay nói thẳng: “Tôi hiểu ý anh, như Trương Thiên Sơn từng nói với tôi, anh đúng là người thông minh nhất trong tay ông ấy, nhưng đứng ở vị trí khác nhau, đương nhiên nhìn nhận sự việc cũng khác nhau. Không cần nói nhiều nữa, bây giờ lập tức xuất phát, tôi hoàn toàn tự tin có thể cứu được Trương Thiên Sơn!”

La Văn sửng sốt sau đó quan sát Lâm Hàn kỹ lưỡng, thấy anh cực kỳ tự tin.

Tuy rằng không dám tin nhưng La Văn cũng đã dao động, cho rằng Lâm Hàn có thực lực nào đó mà mình không biết, chắc chắn có thể cứu được Trương Thiên Sơn.

La Văn suy nghĩ một lúc rồi không khuyên nữa, lựa chọn tin tưởng Lâm Hàn.

Dù sao Trương Thiên Sơn cũng từng nói với La Văn, ông ta đánh giá Lâm Hàn cực kỳ cao, mà trong đó có một đánh giá khiến La Văn nhớ rõ và khó quên nhất, đó là thực lực của Lâm Hàn cực kỳ khó lường, Trương Thiên Sơn cho rằng những gì họ nhìn thấy chưa phải toàn bộ thực lực của Lâm Hàn.

Mặc dù vị trí người đứng đầu vùng Hoa Đông vốn đã cực kỳ lợi hại rồi, nhưng Trương Thiên Sơn vẫn cho rằng đây chưa phải toàn bộ thực lực của Lâm Hàn, thực lực thật sự của Lâm Hàn là điều mọi người không lường được, vô cùng đáng sợ.

Lúc đó La Văn không tin, dù sao vị trí người đứng đầu vùng Hoa Đông đã đáng sợ lắm rồi, cường đại hơn nữa thì sẽ đáng sợ nhường nào? Ông trùm vùng Hoa Đông gần như đã đạt tới ngưỡng cực hạn rồi.

Nhưng bây giờ nhìn thấy vẻ mặt tự tin của Lâm Hàn, La Văn dần dao động, tuy rằng không có căn cứ và logic, nhưng anh ta cũng đã dần tin tưởng lời đánh giá của Trương Thiên Sơn về Lâm Hàn, tin Lâm Hàn có thực lực không thể lường được.

Mặt khác, thực ra La Văn cũng ôm tâm lý may mắn, hy vọng Lâm Hàn thật sự có thực lực này để có thể giải cứu Trương Thiên Sơn sớm hơn hai ngày, để đảm bảo an toàn cho Trương Thiên Sơn.

“Được rồi anh Lâm, vậy chúng ta lập tức tập trung nhân thủ, chuẩn bị lên đường. Tôi cần anh phái người dẫn đường cho tôi, tôi muốn đi tìm người được Tạ Kiến Bình đưa tới vùng Bắc Đông, mặc dù những người đó được Tạ Kiến Bình đưa đi nhưng họ đều là thuộc hạ trung thành với đại bàng núi, tôi cần huy động họ cùng đến giải cứu Trương Thiên Sơn”, La Văn lên tiếng.

Mặc dù La Văn cũng biết những người được đưa tới lần này phần lớn đều là người trong ngành công nghiệp, trong số đó cũng không có bao nhiêu cao thủ, nhưng dù số lượng cao thủ có ít đi chăng nữa thì đó cũng là một phần lực lượng. La Văn phải huy động họ tới, thêm một phần lực lượng là thêm một đảm bảo, thêm một cơ hội để an toàn giải cứu Trương Thiên Sơn.

Lâm Hàn khẽ gật đầu nhìn Tiểu Tây bên cạnh rồi nói: “Anh phái người dẫn đường cho anh ấy đi”.

Lúc ấy khi tiếp đón Tạ Kiến Bình chỉ có Lâm Hàn, Tôn Minh và người của Tôn Hàn Các, không có người của Ngô Xuyên nên anh chỉ có thể cử người của Tôn Hàn Các đến đó.

“Vâng”, Tiểu Tây đáp lại.

Sau đó Tiểu Tây phái một người của Tôn Hàn Các đưa nhóm người La Văn đến sơn trang Thuý Hồ, tìm những người đến từ vùng Bắc Đông, huy động họ cùng đi giải cứu.

Lâm Hàn và La Văn đã giao hẹn đúng mười hai giờ trưa sẽ xuất phát, sau đó anh để La Văn đi.

Sau khi La Văn đi, Lâm Hàn nhìn Ngô Xuyên và Tiểu Tây.

Hiện tại đàn em của Lâm Hàn chủ yếu là những người đến từ Tôn Hàn Các và những người bên phía Ngô Xuyên.

Thuộc hạ dưới trướng Ngô Xuyên khá nhiều, nhưng thực lực lại tương đối phức tạp, chỉ có một số ít là cao thủ, còn lại là những tên tay chân bình thường, thực lực không mạnh lắm. Nếu đưa đi cũng không giúp được nhiều, thậm chí rất có thể là tự dâng đầu cho người ta, vậy nên Lâm Hàn không thể đưa hết theo.

Giống như lần trước khi đến thành phố Thiên Kinh, thậm chí Lâm Hàn còn không mang theo một ai trong số những người dưới trướng Ngô Xuyên, chỉ đưa một mình Ngô Xuyên đi.

Mặc dù lúc đó hành động tương đối bí mật, Lâm Hàn không yên tâm nên không đưa đàn em Ngô Xuyên đi, nhưng bản thân họ vốn cũng chỉ bình thường, không có mấy người được coi là cao thủ.

Cũng giống như bây giờ, để hộ tống Tạ Kiến Bình và những người này, Ngô Xuyên đã huy động gần như toàn bộ cao thủ dưới tay mình tới.

Mà người bên phía Tôn Hàn Các của Tiểu Tây, tuy số lượng ít, chỉ có chục người chưa tới 20 người, nhưng mỗi người trong số họ đều vô cùng lợi hại, có thể gọi là cao thủ, thậm chí mạnh hơn rất nhiều so với cao thủ bình thường.

Giống như lần trước ở thành phố Thiên Kinh, khi chống lại quân liên minh của hai quý tộc, những người Tôn Hàn Các này đối phó với các cao thủ của quân liên minh, một địch ba gần như không thành vấn đề.

Lúc này Lâm Hàn cũng nhìn về phía Ngô Xuyên và Tiểu Tây rồi nói: “Điều động hết tất cả người trong Tôn Hàn Các, bên phía Ngô Xuyên anh lần này cũng phải điều động, nhưng chỉ điều động cao thủ, thực lực ít nhất cũng phải đối phó được với những tên đàn em của Tạ Kiến Bình, rõ chưa?”

“Rõ!”, Ngô Xuyên và Tiểu Tây đồng thanh đáp.

Tiểu Tây cũng đoán trước được việc này, người bên Tôn Hàn Các họ là lực lượng nòng cốt dưới tay Lâm Hàn, chuyện quan trọng này chắc chắn phải điều động hết.

Nhưng Ngô Xuyên biết lần này đàn em của mình cũng được điều động nên khá vui, dù sao như vậy mới chứng minh được thành quả thời gian qua của Ngô Xuyên, cũng chứng minh cho Lâm Hàn thấy anh ta cũng có thể đào tạo ra cao thủ. Tuy rằng số lượng ít nhưng chắc chắn có thực lực, chỉ cần cho anh ta thêm thời gian chắc chắn có thể đào tạo ra nhiều cao thủ hơn nữa.

Tiểu Tây bỗng nhớ ra một chuyện: “Đúng rồi cậu Lâm, Tôn Hàn Các chúng tôi có cần tiếp tục để lại người ở đây để bảo vệ cô chủ không ạ?”

Mà Dương Lệ phát hiện có điều không ổn lúc này cũng nhận ra Lâm Hàn sắp phải ra ngoài xử lý công việc, trong lòng có chút lo lắng.

Đương nhiên Dương Lệ vẫn có thể phân biệt được những người này không phải người bình thường, mà chuyện Lâm Hàn cần làm cũng không đơn giản, không an toàn, chắc chắn đầy rẫy những nguy hiểm.

Đột nhiên Dương Lệ có chút lo lắng, sợ Lâm Hàn sẽ xảy ra chuyện.

Do dự một lát, Dương Lệ vẫn không kìm được, bước tới lo lắng nói: “Ông xã, anh để họ đi thôi, anh không đi được không? Như vậy quá nguy hiểm”.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 737: Dốc hết toàn lực


Vừa rồi Lâm Hàn đã phát giác ra Dương Lệ ở bên nghe lén, nhưng anh cũng không quan tâm nhiều.

Lúc này, nhìn Dương Lệ đi đến, nghe Dương Lệ lo lắng nói, Lâm Hàn cũng hiểu nỗi lo của Dương Lệ. Giao thiệp với những người như vậy mà không có nguy hiểm gì mới lạ.

Đương nhiên Lâm Hàn không cần phải tự đi, phái người đi cùng La Văn là được rồi, nhưng chuyện này Lâm Hàn thực sự không yên tâm.

Nếu là chuyện khác, có lẽ Lâm Hàn có thể làm vậy, nhưng liên quan đến sự an nguy của Trương Thiên Sơn, chắc chắn Lâm Hàn phải đích thân đi. Lần trước nếu không có Trương Thiên Sơn giúp đỡ, Lâm Hàn đã không thể giành được thắng lợi trong trận chiến quý tộc ấy, cũng không thể thắng cược, đường đường chính chính trở thành người thừa kế của nhà họ Lâm.

Nếu không có Trương Thiên Sơn, e rằng bây giờ Lâm Hàn đã không còn là người của nhà họ Lâm, cũng rất có khả năng không thể sống cùng Dương Lệ được nữa.

Lâm Hàn v**t v* gương mặt của Dương Lệ, nhìn vẻ lo lắng của cô, trong lòng cũng hơi xót xa, không nỡ khiến cô lo lắng, nhưng lần này anh nhất định phải đi.

“Vợ à, chuyện lần này khá đặc biệt, anh phải đến đó. Em yên tâm đi, anh nhất định sẽ trở về bình an”, Lâm Hàn dịu dàng nói với Dương Lệ.

“Nhưng vừa rồi em nghe các anh nói đến Bắc Đông, còn nhiều thế lực trong vùng như vậy nữa, quá nguy hiểm”, Dương Lệ vẫn hơi bất an.

Đối với Dương Lệ mà nói, mặc dù cô không hiểu mấy về những chuyện trong giới xã hội đen, nhưng cô cũng biết vùng Bắc Đông trước nay rất loạn, những người ở đó khá hung ác, rất nguy hiểm.

Lâm Hàn nghe vậy, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Trương Thiên Sơn có ơn với anh, anh có lý do không thể không đi. Vợ, em không cần lo, yên tâm đi anh cũng có chừng mực, không có nguy hiểm gì lớn đâu. Anh hứa với em, anh nhất định sẽ bình an trở về nguyên vẹn”.

Người bình thường nhìn vào, đương nhiên sẽ thấy hành động cứu viện Trương Thiên Sơn lần này vô cùng nguy hiểm. Dù sao không những phải đối mặt với đám người Tạ Kiến An, mà còn phải đối mặt với các thế lực vùng xám ở những nơi khác. Hơn nữa, hiện tại ở Bắc Đông cũng khá loạn, ai cũng không nói trước được những thế lực ở Bắc Đông đó sẽ làm gì, có phản bội Trương Thiên Sơn từ đó tạo thành nguy hiểm cho nhóm Lâm Hàn hay không.

Nói cách khác, tình huống tệ nhất là nhóm Lâm Hàn đến đó, rất có khả năng phải đối đầu với tất cả thế lực vùng xám.

Nhưng trên thực tế, sau lưng Lâm Hàn có nhà họ Lâm, lần này Lâm Hàn cũng không định dựa vào sức mạnh của bản thân để cứu Trương Thiên Sơn.

Tuy rằng chỉ dựa vào các cao thủ của Tôn Hàn Các, cao thủ dưới trướng của Ngô Xuyên và những cao thủ vùng Bắc Đông ở thành phố Đông Hải cũng có cơ hội cứu Trương Thiên Sơn ra, nhưng chắc chắn sẽ đầy nguy hiểm. Lâm Hàn không nhất thiết phải mạo hiểm như vậy, anh đã định dùng cao thủ của nhà họ Lâm, bảo nhà họ Lâm phái cao thủ đến giúp đỡ.

Hiện nay, Lâm Hàn cũng đã có quyền lên tiếng ở nhà họ Lâm. Trong nhà họ Lâm, ngoài Lâm Thiên Tiếu có thể ảnh hưởng đến quyết định của Lâm Hàn, những người khác của nhà họ Lâm đều không thể gây ảnh hưởng.

Còn tính cách của Lâm Thiên Tiếu, Lâm Hàn lại hiểu rất rõ. Đừng nói là Lâm Hàn làm chuyện đúng đắn, cho dù anh có làm chuyện sai lầm, sợ là Lâm Thiên Tiếu cũng ủng hộ vô điều kiện.

Dương Lệ nghe vậy, hiểu rằng Lâm Hàn đã quyết tâm, cũng không nói gì thêm nữa.

Bây giờ nói thêm không chỉ không thể khuyên Lâm Hàn, mà còn khiến Lâm Hàn lo lắng không cần thiết.

Dương Lệ không nói thêm gì nữa, ôm Lâm Hàn một lúc, sau đó để lại một câu nói rồi về phòng.

“Nhất định phải an toàn trở về, em ở nhà đợi anh”.

Lâm Hàn nhìn Dương Lệ rời đi, mỉm cười nhưng không nói gì, cũng không sợ gì cả. Cho dù lần hành động này có thể thuận lợi cứu Trương Thiên Sơn ra không, cho dù tình thế ở Bắc Đông có phức tạp đến thế nào, Lâm Hàn bảo đảm mình vẫn sẽ không sao.

Dù gì được sự trợ giúp của nhà họ Lâm, Lâm Hàn hoàn toàn không sợ những thế lực vùng xám ấy.

Đàn em của Tạ Kiến Bình đã bị người của Ngô Xuyên áp giải đi, bản thân Tạ Kiến Bình cũng bị Ngô Xuyên sắp xếp người đưa vào trong sân canh chừng.

Lâm Hàn gọi cho hội trưởng lão của nhà họ Lâm, ra lệnh cho nhà họ Lâm làm hai việc. Thứ nhất là bắt đầu từ hôm nay phải xếp Dương Lệ vào mục tiêu bảo vệ cấp một, phải có cao thủ đỉnh cao âm thầm bảo vệ hai mươi bốn tiếng đồng hồ.

Thứ hai là yêu cầu nhà họ Lâm phái cao thủ ở gần đến thành phố Phụng Thiên vùng Bắc Đông đợi lệnh, theo Lâm Hàn làm một chuyện.

Chuyện thứ nhất tất nhiên hội trưởng lão đồng ý. Dù sao hội trưởng lão cũng đã không kiểm soát được chuyện cưới vợ của Lâm Hàn, mà Lâm Hàn cũng kiên quyết giữ Dương Lệ làm vợ mình. Vậy thì Dương Lệ chính là bà chủ tương lai của nhà họ Lâm, đương nhiên trở thành mục tiêu bảo vệ cấp một của nhà họ Lâm, không được để xảy ra bất cứ chuyện gì ngoài dự liệu.

Còn mệnh lệnh thứ hai của Lâm Hàn, người của hội trưởng lão cũng hơi nghi ngờ, muốn hỏi mục đích của Lâm Hàn, nhưng Lâm Hàn từ chối trả lời.

Hội trưởng lão không còn cách nào khác, sau khi hỏi ý kiến Lâm Thiên Tiếu, được sự đồng ý của Lâm Thiên Tiếu, cũng chỉ đành làm theo lời của Lâm Hàn.

Chẳng mấy chốc, hội trưởng lão nhà họ Lâm truyền từng mệnh lệnh của Lâm Hàn xuống, cao thủ của nhà họ Lâm ở gần thành phố Phụng Thiên vùng Bắc Đông không có chuyện quan trọng thì lập tức lên đường tiến về thành phố Phụng Thiên, chuẩn bị giúp Lâm Hàn làm việc.

Sau khi kết thúc cuộc gọi với hội trưởng lão nhà họ Lâm, Lâm Hàn lại gọi cho Tiêu Nhã.

Mặc dù đã xin sự giúp đỡ từ nhà họ Lâm, nhưng Lâm Hàn cũng hiểu cao thủ nhà họ Lâm ở gần thành phố Phụng Thiên vùng Bắc Đông chưa chắc đã đủ. Mặc dù sau cũng sẽ có nhiều cao thủ của nhà họ Lâm đến đó, nhưng trong vòng một ngày chưa chắc đã đủ người để anh đảm bảo sẽ cứu được Trương Thiên Sơn.

Cho nên, để bảo đảm không có sơ suất, đề phòng bất cứ tình huống ngoài ý muốn nào có thể xảy ra, Lâm Hàn tất nhiên sẽ cố gắng dùng hết sức mạnh lớn nhất của mình đến thành phố Phụng Thiên vùng Bắc Đông giải cứu Trương Thiên Sơn.

Nhà họ Tiêu ở không xa thành phố Phụng Thiên vùng Bắc Đông, hiển nhiên là sẽ đến kịp. Hơn nữa, nhà họ Tiêu cũng là quý tộc, đồng minh đáng tin cậy của Lâm Hàn, lại có thực lực này, đương nhiên có thể giúp được anh.

Ngay sau đó, Lâm Hàn gọi cho Tiêu Nhã.

Ở hầm mỏ của nhà họ Tiêu tại ngoại ô thành phố Thiên Kinh.

Từ khi Tiêu Nhã trở thành bà chủ nhà họ Tiêu, cuối cùng mấy ngày này cũng đã tiếp nhận toàn bộ sản nghiệp và nhân công của nhà họ Tiêu.

Đang giám sát, Tiêu Nhã nghe chuông điện thoại mình vang lên, nhìn qua thì là số điện thoại của Lâm Hàn, cả người lập tức ngẩn ra.

Trước kia không biết có bao nhiêu ngày đêm, Tiêu Nhã đều không nhịn được muốn gọi vào số máy này, nhưng cuối cùng đã kìm lại. Tiêu Nhã tự nhủ mình không nên quấy rầy cuộc sống hôn nhân của Lâm Hàn, vì vậy không có chuyện gì thì tuyệt đối sẽ không liên lạc với Lâm Hàn.

Không ngờ lúc này Lâm Hàn lại chủ động gọi tới.

Tiêu Nhã do dự một lúc, sau đó lập tức nhận cuộc gọi.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 738: Chuẩn bị sẵn sàng chờ xuất phát


Điện thoại vừa được kết nối, nhưng lại im lặng trong chốc lát.

Lâm Hàn nhìn điện thoại, xác nhận đã kết nối, bèn lên tiếng: “Tiêu Nhã, tôi có chuyện cần cô giúp đỡ”.

Tiêu Nhã ở đầu bên kia nghe vậy khẽ thở dài, thầm nhủ quả nhiên, chỉ là vì quan hệ đồng minh nên mới gọi điện thoại cho cô, không phải là quan hệ riêng tư.

Nhưng Tiêu Nhã cũng trả lời: “Anh nói đi”.

Ngay sau đó, Lâm Hàn bèn kể sơ về chuyện Trương Thiên Sơn cho Tiêu Nhã nghe.

Tiêu Nhã nghe xong, không hề do dự nói: “Đương nhiên tôi có thể phái cao thủ đến đó, nhưng anh phải nghĩ cho kỹ, chỉ dựa vào cao thủ của tôi và anh có đủ để đối phó với cao thủ dưới trướng Tạ Kiến An và cao thủ của những thế lực khác không? Hay là cứ đợi nhóm người của Uông Nghĩa và La Võ trở về. Dù sao trải qua trận chiến lần trước, cao thủ của nhà họ Tiêu tôi cũng đã bị thương nghiêm trọng, bồi dưỡng cao thủ cần có rất nhiều tài nguyên và thời gian, phía tôi còn chưa bồi dưỡng được cao thủ mới”.

Lâm Hàn lại khẽ lắc đầu, nói thẳng: “Không cần, tôi còn có vài cao thủ khác nữa, phía cô chỉ cần phái cao thủ đến là sẽ đủ người”.

Tiêu Nhã nghe vậy hơi nghi ngờ, Lâm Hàn còn có thể điều động cao thủ đến?

Nhưng nghi ngờ thì nghi ngờ, Tiêu Nhã cũng không hỏi nhiều mà đồng ý luôn, bảo đảm rằng người của cô ấy sẽ đến thành phố Phụng Thiên trước khi Lâm Hàn đến Bắc Đông.

Sau khi bàn bạc một số chi tiết, Lâm Hàn kết thúc cuộc gọi với Tiêu Nhã.

Đến đây, Lâm Hàn đã sắp xếp xong, chuyện tiếp theo để người dưới quyền ở các phương diện đi làm là được.

Ở bên kia, Tiêu Nhã kết thúc cuộc gọi với Lâm Hàn bèn giao chuyện hầm mỏ lại cho cấp dưới, vội vàng sắp xếp người điều động hơn một nửa cao thủ của nhà họ Tiêu đi.

Trước mắt, tình hình của thành phố Thiên Kinh khá ổn định, nhà họ Khương và nhà họ Chu đều tổn hại rất lớn, chỉ có nhà họ Khổng bảo toàn thực lực, cũng không dám tùy tiện đối phó nhà họ Tiêu. Vậy nên Tiêu Nhã chỉ định giữ lại số ít cao thủ, những cao thủ khác đều đến thành Phụng Thiên vùng Bắc Đông chi viện cho Lâm Hàn cứu Trương Thiên Sơn.

Phái nhiều cao thủ nhất có thể, thứ nhất có thể giúp Lâm Hàn hết mức, thứ hai cũng có thể giảm bớt, thậm chí là tránh cho bên mình chịu thương vong.

Tiêu Nhã đang sắp xếp các cao thủ của gia tộc từ khắp mọi nơi về khu nhà của nhà họ Tiêu.

Dường như Tiêu Hoa Bân đã nghe được tin tức nên cũng đến đây.

“Tiểu Nhã, cháu điều động nhiều cao thủ như vậy là định làm gì đấy?”, Tiêu Hoa Bân hỏi thẳng.

Mặc dù lần trước Tiêu Hoa Bân hơi quá đáng, nhưng sau đó ông ta cũng đã dốc hết sức trong chuyện chống lại liên quân hai nhà quý tộc lớn, thậm chí bị tổn thương vì lời nói dối đó, cho nên bây giờ thái độ của Tiêu Nhã đối với Tiêu Hoa Bân cũng còn tốt.

Còn chuyện chi viện cho Lâm Hàn, Tiêu Nhã cảm thấy không có gì phải giấu giếm, dứt khoát nói thẳng cho Tiêu Hoa Bân biết.

“Chú hai, Lâm Hàn muốn đi thành phố Phụng Thiên ở Bắc Đông, cứu anh em của anh ấy là đại bàng núi Trương Thiên Sơn. Lần trước Lâm Hàn đã giúp nhà họ Tiêu chúng ta nhiều như vậy, phía Bắc Đông cũng có nhiều cao thủ đến giúp đỡ, cho nên cháu định ra tay giúp đỡ Lâm Hàn cứu viện Trương Thiên Sơn”, Tiêu Nhã nói.

Tiêu Hoa Bân nghe vậy mới hiểu nguyên nhân, nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Lần trước nếu không có đàn em của Lâm Hàn và Trương Thiên Sơn thì nhà họ Tiêu chúng ta quả thật sẽ rất khó khăn, huống hồ chúng ta cũng đã kết minh với Lâm Hàn, đúng lý nên chi viện. Thế này vậy, chú sẽ đi cùng với các cháu, bản lĩnh chú cũng khá, có lẽ có thể giúp được gì đó”.

Tiêu Nhã nghe thế thì hơi ngạc nhiên, không ngờ Tiêu Hoa Bân không những không phản đối gì, mà còn chủ động đi cùng giúp đỡ.

Nếu là trước đây, Tiêu Nhã tin rằng Tiêu Hoa Bân chắc chắn là người đầu tiên đứng ra phản đối, vì chuyện này quả thật có độ nguy hiểm nhất định. Thứ nhất, phái cao thủ đến vùng Bắc Đông với tình hình vô cùng phức tạp hiện giờ có thể sẽ có thương vong. Thứ hai, phái nhiều cao thủ đi như vậy thì cốt lõi của nhà họ Tiêu cũng sẽ có nguy hiểm nhất định.

Nhưng hình như là vì trải qua việc nhà họ Tiêu gặp nạn lần trước, Tiêu Hoa Bân đã thay đổi, ý thức được tính quan trọng của việc kết minh. Khi có được đồng minh mạnh lại đáng tin, sau này gia tộc gặp phải khó khăn gì mới có người giúp đỡ.

Bất kể là thế lực lớn thế nào cũng sẽ có lúc khó khăn, quý tộc cũng không thể tránh khỏi, cho nên kết giao đồng minh đáng tin mà lại mạnh mẽ là việc cần thiết.

Mà Lâm Hàn chắc chắn là đồng minh cực kỳ đáng tin mà lại mạnh mẽ đó.

Tiêu Nhã hơi xúc động bởi sự thay đổi của Tiêu Hoa Bân, nhưng lúc này không có nhiều thời gian để lãng phí, lập tức đồng ý với ông ta.

Chưa đến giữa trưa, cao thủ của nhà họ Tiêu đã tập kết xong, để một số rất ít cao thủ ở lại trấn giữ nhà họ Tiêu, đề phòng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, những cao thủ khác đều vội vàng xuất phát.

Mấy chiếc xe xếp thành hàng, khởi hành từ khu nhà họ Tiêu, đi đến thành phố Phụng Thiên ở Bắc Đông.

Vì lần trước cao thủ của nhà họ Tiêu đã tổn thất hơn một nửa, cho nên bây giờ cao thủ có thể tham gia cũng cực kỳ có hạn, chỉ có hơn hai mươi người.

Nhưng hơn hai mươi người này đều có bản lĩnh không tồi, hẳn là có thể giúp Lâm Hàn không ít.

Sắp đến buổi trưa, ở biệt thự núi Vân Mộng, cao thủ dưới trướng Lâm Hàn và người của La Văn cũng đã tập kết xong.

Vì Ngô Xuyên cần để lại một số cao thủ canh giữ đàn em của Tạ Kiến Bình, số lượng cao thủ thực lực mạnh mẽ dưới trướng cũng không nhiều, cho nên chỉ có thể điều động được mười mấy cao thủ.

Còn bên Tôn Hàn Các, tất cả đều tham gia, tổng cộng cũng mười mấy người.

La Văn tự dẫn theo sáu cao thủ, cộng thêm đàn em trung thành của Trương Thiên Sơn triệu tập từ bên sơn trang Thúy Hồ đến tổng cộng cũng có mười mấy cao thủ.

Ba nhóm người cộng lại chỉ có hơn bốn mươi người.

La Văn thấy chỉ có hơn bốn mươi cao thủ, dù anh ta hiểu rằng những cao thủ này thực lực rất mạnh, nhất là những người thuộc Tôn Hàn Các dưới trướng Lâm Hàn, thực lực còn đáng sợ vô cùng, nhưng số lượng vẫn quá ít.

Hơn bốn mươi người thì đối phó với đàn em của Tạ Kiến An thôi cũng đã hơi quá sức, càng đừng nói tới những cao thủ của các thế lực ở vùng khác câu kết với Tạ Kiến Bình phái đến.

La Văn nghe vậy mới hơi yên tâm, nhưng trong lòng khó tránh khỏi vẫn còn chút lo lắng, lo lực lượng của Lâm Hàn không đủ.

Nhưng dù sao trước kia anh ta cũng đã đồng ý với Lâm Hàn lập tức xuất phát giải cứu Trương Thiên Sơn, đồng nghĩa tin tưởng Lâm Hàn, lúc này La Văn cũng không nhất thiết phải nghĩ nhiều, tin Lâm Hàn đến cùng là được.

Bây giờ, cao thủ ở bên đây đã tập kết xong, thời gian cũng đã đến giữa trưa.

Lâm Hàn nhìn các cao thủ, cũng không nói gì nhiều tránh lãng phí thời gian, ra lệnh ngay: “Bây giờ xuất phát, lập tức đến thành phố Phụng Thiên vùng Bắc Đông!”
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 739: Năng lực chấp hành đáng sợ


Thành phố Phụng Thiên vùng Bắc Đông, trong trang viên của Trương Thiên Sơn.

Khi đám người Lâm Hàn ở thành phố Đông Hải vùng Hoa Đông xuất phát, cùng lúc đó, Tạ Kiến An cũng đã nhận được tin tức, biết nhóm người Lâm Hàn đã lên đường đến bên này, cũng biết Tạ Kiến Bình bị trói dẫn theo.

Sau khi La Văn thoát khỏi, Tạ Kiến An đã sắp xếp người chú ý đến động tĩnh ở thành phố Đông Hải, nhất là động tĩnh của Lâm Hàn.

Lúc này, đám người Lâm Hàn xuất phát vốn cũng không bí mật gì, cứ quang minh chính đại mà đi, cho nên họ vừa xuất phát thì tin tức đã truyền đến tai Tạ Kiến An.

“Tổng cộng có hơn bốn mươi cao thủ mà cũng muốn đối phó với tôi? Đúng là nực cười!”, Tạ Kiến An cười lắc đầu, trong lòng lại cảm thấy có gì đó không đúng.

Lâm Hàn thế nào Tạ Kiến An không rõ, nhưng La Văn rõ ràng không phải tên ngốc, ngược lại còn rất thông minh. Bây giờ anh ta đã dám dẫn theo hơn bốn mươi người đến thành phố Phụng Thiên vùng Bắc Đông giải cứu Trương Thiên Sơn, vậy thì chắc chắn có sự đảm bảo nhất định.

La Văn xưa nay không làm những chuyện không chắc chắn, điều này Tạ Kiến An hiểu rất rõ.

Ban đầu sở dĩ ông ta vội vàng bắt La Văn, thậm chí mạo hiểm bị Trương Thiên Sơn phát hiện ra chỗ không ổn, chính là vì ông ta biết La Văn rất thông minh, chút gió thổi cỏ lay đều có thể bị La Văn phát hiện, kế hoạch của bọn họ cũng có khả năng bị anh ta phá hỏng.

Tạ Kiến An cũng biết, nếu ông ta không mạo hiểm bắt La Văn trước, kế hoạch bắt Trương Thiên Sơn chưa chắc đã thành công.

Lúc này, cùng với lúc Tạ Kiến An cảm giác có chỗ không đúng, ông ta cũng không nghĩ ra Lâm Hàn và La Văn rốt cuộc có động tĩnh gì.

“La Võ và Uông Nghĩa thế nào rồi?”, Tạ Kiến An lại hỏi.

“Đều đang đến đây, nhưng ít nhất phải mất hai ngày mới có thể đến được”, đàn em của Tạ Kiến An báo cáo.

Tạ Kiến An nghe vậy khẽ gật đầu, cũng hơi yên tâm.

Lúc này, Tạ Kiến An cũng không quan tâm được nhiều nữa, lập tức liên lạc với một số thế lực ở vùng khác, hứa với bọn họ một số lợi ích, mong bọn họ phái cao thủ đến giúp đỡ, từ đó đảm bảo mình có thể ngồi vào vị trí đại bàng núi vùng Bắc Đông.

Đến lúc này, Tạ Kiến An cũng không nghĩ được gì nhiều. Theo tình hình trước mắt, cho dù ông ta có thành công thì thế lực, cao thủ và sản nghiệp trong tay cũng không nhiều bằng khi ông ta chưa phản bội Trương Thiên Sơn.

Nhưng lại có điểm không giống, điểm này cũng là thứ hấp dẫn Tạ Kiến An nhất. Đó chính là ông ta có thể trở thành đại bàng núi vùng Bắc Đông. Cho dù đại bàng núi này không có nhiều quyền lợi như đại bàng núi trước kia, nhưng đấy cũng là vị trí mà ông ta mong ngóng đã lâu.

Sau khi liên lạc xong với những thế lực này, Tạ Kiến An lại đi gặp những cao thủ ở vùng khác đã đến thành phố Phụng Thiên, mời họ lên đường, đi mai phục đám Lâm Hàn nửa đường, giúp ông ta cứu em trai Tạ Kiến Bình.

Dù gì những cao thủ vùng khác cũng nhận được lợi ích mà Tạ Kiến An đã hứa hẹn lúc trước, huống hồ đi mai phục đám người Lâm Hàn cũng giúp bọn họ lật đổ thế lực của Trương Thiên Sơn ở vùng Bắc Đông, giúp bọn họ chia được miếng bánh ngọt này, cho nên bọn họ đồng ý với Tạ Kiến An.

Chẳng mấy chốc, thành phố Phụng Thiên có gần trăm cao thủ chuẩn bị sẵn sàng đợi xuất phát, đi mai phục đám người Lâm Hàn trên đường đến.

Mặc dù bọn họ phái đi chưa tới một nửa số cao thủ, nhưng dù sao trước kia cũng đã biết phía Lâm Hàn chỉ có hơn bốn mươi cao thủ, bọn họ một trăm cao thủ hoàn toàn có thể lấy hai đánh một, cộng thêm mai phục, thế là đã hoàn toàn đủ rồi.

Cùng lúc đó, một số cao thủ đến từ các địa phương khác nhau, các sản nghiệp khác nhau, những người này hoàn toàn không phải là thế lực vùng xám, trước kia có thể chỉ là những quản lý, nhân viên công ty bình thường, nhưng lúc này tất cả lại hội tụ về thành phố Phụng Thiên vùng Bắc Đông.

Trên thực tế, bọn họ đều là cao thủ của nhà họ Lâm, thân phận thường ngày trông chẳng khác gì người bình thường, nhưng khi nhận được mệnh lệnh của Lâm Hàn, bọn họ sẽ lập tức lên đường dốc hết sức, thậm chí là hi sinh chính mình vì nhà họ Lâm.

Những người đến từ các địa phương khác nhau, các công ty khác nhau, các bộ phận khác nhau hoàn toàn không thu hút sự chú ý của bất kỳ ai. Dù sao trông họ cũng chỉ là người bình thường, giống như đến nơi này công tác hoặc là du lịch.

Nhưng khi bọn họ gặp nhau lại ở cùng một khách sạn nơi ngoại ô thành phố Phụng Thiên.

Bình thường khách sạn này không có nhiều khách, nhưng bây giờ lại có đến mấy trăm khách một ngày.

Vậy mà khách sạn lại không hề bất ngờ, chỉ kinh doanh khách sạn như thường. Bởi vì thật ra khách sạn này cũng là một sản nghiệp của nhà họ Lâm, tầng lớp quản lý đều là người của nhà họ Lâm.

Đến tối, trong khách sạn đã tụ tập hơn ba trăm người, tất cả đều là cao thủ của nhà họ Lâm, bản lĩnh cao siêu, số lượng lại cực nhiều.

Những cao thủ này chỉ là cao thủ ở gần đây, còn có một số cao thủ ở xa cũng đang lần lượt tiến đến, số người cũng rất nhiều.

Sau khi những cao thủ này đến đây cũng không nhàn rỗi. Mặc dù Lâm Hàn chưa ra bất kỳ mệnh lệnh nào cho bọn họ, nhưng bọn họ lại tự tìm việc để làm, chuẩn bị trước một số thứ.

Ngay sau đó bèn có người phụ trách sắp xếp đâu ra đấy, có cao thủ phụ trách chia ra khắp thành phố Phụng Thiên dò la tin tức về mọi mặt của thành phố gần đây, cũng có cao thủ xuất phát về phía thành phố Đông Hải, đón nhóm Lâm Hàn đến đây.

Người phụ trách dò la tin tức trong thành phố mau chóng dò la được chuyện đại bàng núi Trương Thiên Sơn bị đàn em phản bội, sự phân bố và thực lực mạnh yếu của các thế lực trong vùng, còn có thực lực mạnh yếu của một số thế lực vừa mới đến vùng Bắc Đông gần đây.

Chỉ qua một buổi tối, cao thủ của nhà họ Lâm đã tìm hiểu rõ tình hình của thành phố Phụng Thiên, đồng thời thực hiện các biện pháp đối phó tương ứng.

Tất cả những thứ này đều là trong tình huống Lâm Hàn chưa đưa ra bất kỳ mệnh lệnh nào, cao thủ của nhà họ Lâm đã tự động hoàn thành.

Nếu Lâm Hàn đưa ra một vài mệnh lệnh, rất có khả năng những cao thủ này đã giải cứu Trương Thiên Sơn ra trước khi nhóm người Lâm Hàn đến.

Năng lực chấp hành của cao thủ nhà họ Lâm đáng sợ vô cùng.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 740: Gặp mai phục


Khi cao thủ nhà họ Lâm đến thành phố Phụng Thiên vùng Bắc Đông bắt đầu dò hỏi tin tức và sắp xếp, thì nhóm người Lâm Hàn đang lái xe trên đường cao tốc đến đó trong đêm.

“Nghỉ ngơi trước đã, sáng mai đến nơi sẽ bận rộn, chắc chắn không có thời gian nghỉ ngơi đâu”, Lâm Hàn nhìn mấy người La Văn bên cạnh rồi nói.

Khi mấy người La Văn đến đây đều có quầng thâm dưới mắt, hiển nhiên không được nghỉ ngơi đàng hoàng.

Đương nhiên Lâm Hàn có thể hiểu được là họ quá lo lắng cho Trương Thiên Sơn, ngay chính anh cũng rất lo lắng cho ông ta, dù sao Tạ Kiến An cũng không phải người tốt, rất có thể chuyện gì cũng làm được.

Nhưng lo lắng thì lo lắng, nghỉ ngơi vẫn phải nghỉ ngơi, chỉ có nghỉ ngơi tốt mới có trạng thái tinh thần tốt để đối phó với liên quân của Tạ Kiến An, mới có thể giải cứu Trương Thiên Sơn.

La Văn ở bên cạnh Lâm Hàn nghe vậy thì khẽ gật đầu, do dự một lát rồi vẫn hỏi: “Anh Lâm, anh chắc chắn ở nơi khác anh vẫn còn nhân lực chứ? Chắc chắn có thể đối phó với liên quân của Tạ Kiến An chứ? Bên phía họ có rất nhiều cao thủ được phái đến từ vùng khác, số lượng cực kỳ nhiều”.

“Yên tâm, không sao đâu, anh mau nghỉ ngơi đi”, Lâm Hàn cười đáp.

Nhìn thấy vẻ mặt tự tin của Lâm Hàn, La Văn gật đầu không hỏi nữa, sau đó cũng nhắm mắt cố gắng nghỉ ngơi.

Còn Lâm Hàn lại đưa mắt nhìn khung cảnh đang dần lùi xa bên ngoài cửa sổ, trong lòng không khỏi có chút lo lắng.

Nói thật Lâm Hàn cũng không hiểu rõ thực lực cụ thể của nhà họ Lâm, dù sao anh cũng bị đuổi ra khỏi nhà họ Lâm từ nhỏ, rèn luyện ở ngoài.

Mà Lâm Hàn cũng không còn nhớ những gì đã thấy ở nhà họ Lâm, cho dù nhớ cũng không có ích gì, dù sao bao nhiêu năm trôi qua, chắc chắn đã thay đổi rất nhiều.

Tuy nhiên thực lực của nhà họ Lâm chắc chắn có thể đối phó với đám liên quân của Tạ Kiến An, chỉ là ở gần vùng Bắc Đông có nhiều cao thủ của nhà họ Lâm không thì anh không chắc chắn lắm.

Lâm Hàn khẽ lắc đầu, không nghĩ tới nữa, dù sao bây giờ nghĩ nhiều cũng vô ích, không thay đổi được gì, chỉ có thể chờ tới khi đến thành phố Phụng Thiên, thấy được tình hình những cao thủ của nhà họ Lâm rồi tính tiếp.

Sau đó Lâm Hàn cũng nhắm mắt nghỉ ngơi.

Trong màn đêm, đoàn xe vội vã đến thành phố Phụng Thiên ở vùng Bắc Đông, các cao thủ trên xe đều rất yên tĩnh, ngoại trừ người phụ trách lái xe, những người còn lại đều đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nạp thêm năng lượng.

Tốc độ lái xe của toàn đội luôn được duy trì ở tốc độ cao, về cơ bản nếu nhanh hơn thì sẽ vượt quá tốc độ tối đa cho phép.

Trên đường đi không hề dừng lại, họ chỉ muốn có thể đến thành phố Phụng Thiên bằng tốc độ nhanh nhất.

Theo dự tính của nhóm người Lâm Hàn thì trời sáng là có thể đến nơi.

Đoàn xe đi trên đường suốt cả đêm.

Khi trời tờ mờ sáng, đoàn xe của nhóm Lâm Hàn đã xuống đường cao tốc.

Lúc này mọi người đã đều thức dậy, không nghỉ ngơi nữa.

Lúc trước đi trên cao tốc đương nhiên không có gì nguy hiểm, nhưng bây giờ xuống cao tốc thực tế đã nằm trong khu vực thành phố Phụng Thiên của vùng Bắc Đông, có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào, vậy nên đoàn người Lâm Hàn cũng phải hết sức cảnh giác.

“Anh Lâm, tôi đề nghị giảm tốc độ, mặc dù chậm một chút nhưng an toàn hơn”, La Văn nói.

Lâm Hàn khẽ gật đầu, anh cũng đang định bảo đoàn xe đi chậm lại thì La Văn đã lên tiếng trước.

Dù sao bây giờ đã là địa bàn của vùng Bắc Đông, mà bây giờ vùng này hoặc là người của quân liên minh Tạ Kiến An, hoặc là người của các thế lực còn lại, tình hình tương đối phức tạp. Nếu tốc độ quá nhanh, có thể sớm tới trang viên của Trương Thiên Sơn, nhưng nếu trên đường đi gặp nguy hiểm gì thì cũng không có thời gian phản ứng.

“Bảo toàn đội chạy chậm lại, giữ tộc độ bốn mươi đến năm mươi kilomet trên giờ”, Lâm Hàn ra lệnh thông qua bộ đàm.

Xe đi đầu tiên trong đoàn là người của Lâm Hàn, cũng là nhóm người mạnh nhất trong đoàn xe của Lâm Hàn, đóng vai trò như con dao sắc bén đi đầu.

Tiểu Tây nghe thấy mệnh lệnh của Lâm Hàn thì lập tức giảm tốc độ, những xe phía sau cũng giảm tốc độ theo.

Tổng cộng hơn bốn mươi người, hơn mười chiếc xe giảm tốc độ, tiếp tục đi về phía sơn trang của Trương Thiên Sơn.

Sau khi đoàn xe giảm tốc độ, chưa đi được bao lâu thì phía trước đột nhiên có vài chiếc xe tải chở đầy đá và vật liệu xây dựng bất ngờ lao ra dừng ngay giữa đường, chặn đường phía trước của đoàn xe Lâm Hàn.

Rất may đoàn xe đã giảm tốc độ, phản ứng kịp thời nên vội phanh xe.

Nếu như đi với tốc độ lúc trước thì dù xe đi đầu có phản ứng kịp để phanh lại, nhưng những xe phía sau không phản ứng kịp thì chắc chắn sẽ xảy ra tai nạn.

Mà nếu xe phía trước không kịp phanh lại thì tình hình còn tệ hơn nữa. Mặc dù mấy chiếc xe của đoàn hầu như đều là xe Hummer bền chắc, nhưng cũng không thể sánh được với xe chở hàng lớn chất đầy vật liệu xây dựng, khi đó tình hình sẽ cực kỳ thảm.

Mặc dù mọi người đều là cao thủ, nhưng cũng là người bình thường, gặp tai nạn xe thì cơ thể cũng không chống lại được.

“Có người mai phục!”, La Văn nhìn mấy chiếc xe tải lớn trước mặt, đột nhiên phản ứng lại.

Dù sao đối phương rõ ràng là cố ý chắn đường, không phải tai nạn bất ngờ.

Lâm Hàn nhìn về phía sau, quả nhiên phía sau cũng có mấy chiếc xe tải chất đầy vật liệu xây dựng chắn hết đường của họ.

Bây giờ mọi người đang ở trên cầu, phía trước và phía sau đều đã bị chặn hết, rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Còn những chiếc xe tải lớn chở đầy vật liệu xây dựng này, Lâm Hàn không cần phải đi lên kiểm tra cũng biết chắc chắn đối phương đã rút chìa khoá và khoá cửa, thậm chí còn làm hỏng hệ thống điều khiển xe và bình xăng, để những chiếc xe tải này không thể di chuyển trong một thời gian, đây là những điều thường thấy.

Bên Lâm Hàn và bên của đối phương đều là cao thủ, nhưng đối phương có ưu thế về số lượng.

Lâm Hàn không hoảng loạn lắm, mặc dù ít người hơn nhưng vì có những người của Tôn Hàn Các, hơn 40 người biết đâu vẫn có thể thắng 100 cao thủ kia.

Lâm Hàn đã đoán trước được có thể đối phương sẽ quay lại mai phục, dù sao họ cũng không giấu tin xuất phát từ thành phố Đông Hải, mà lại dẫn theo nhiều người như vậy, nhưng anh không ngờ đối phương lại hành động nhanh như thế, có thể chuẩn bị mai phục, còn chuẩn bị được bao nhiêu cao thủ thế này.

Lâm Hàn đang định cho người lên chiến đâu nhưng lại thấy đám người mai phục ở hai phía đột nhiên đồng loạt nhìn về phía sau họ, dường như có tình huống gì đó đã xảy ra ở phía sau.
 
Back
Top Bottom