Cập nhật mới

Ngôn Tình Rể Nghèo Thành Tỷ Phú

Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 882: Ngốc thật và giả ngốc


Tuy người nhà họ Tiêu không nhiều, chỉ có mấy trăm người mà thôi, nghe thì không có bao nhiêu nhưng khi nhìn thấy thật lại rất nhiều, thậm chí còn có chút chấn động.

Mặc dù Lâm Hàn thấy cảnh này có hơi ngạc nhiên, nhưng anh cũng hiểu ý nhà họ Tiêu, họ đang cảm ơn lần trước anh đã giúp đỡ và lần này đồng ý liên thủ cùng họ.

Lâm Hàn cũng không chần chừ, trực tiếp dẫn theo mấy người bước về phía trước.

Tiêu Nhã thấy thế cũng dẫn theo một số thành viên cấp cao của nhà họ Tiêu bước tới.

“Chào mừng mọi người”, Tiêu Nhã đưa tay ra, mỉm cười chào hỏi.

Lâm Hàn cũng đưa tay ra bắt lại, nói với vẻ hơi bất đắc dĩ: “Thật sự không cần phải làm vậy”.

Tiêu Hoa Bân ở bên cạnh cười bảo: “Rất cần thiết đó, ân tình của cậu Lâm, nhà họ Tiêu chúng tôi sẽ vĩnh viễn không quên”.

Tiêu Nhã mỉm cười không nói gì, hiển nhiên cô ấy cũng có ý này.

Lâm Hàn thấy vậy cũng lười quan tâm mấy chuyện này, anh nói thẳng: “Được rồi, vậy thế này đi, mọi người mau chóng xử lý việc của mình, bữa tối nếu tiện thì chuẩn bị một chút, không cần quá thịnh soạn đâu, mau chóng chuẩn bị sẵn sàng là được, đừng lãng phí quá nhiều thời gian”.

Tiêu Nhã nghe xong khẽ gật đầu, cô cũng hiểu ý Lâm Hàn.

“Được rồi, tôi sẽ bảo người làm chuẩn bị đơn giản một chút, sau khi kế hoạch lần này thành công, chúng ta sẽ tổ chức tiệc lớn ăn mừng sau”, Tiêu Nhã bảo.

Tiêu Nhã hiểu Lâm Hàn không phải người so đo những chuyện phép tắc, vậy nên trước đó cô cũng không cho người chuẩn bị tiệc linh đình, dù sao làm vậy cũng sẽ tốn thời gian và sức lực của người nhà họ Tiêu.

Tuy rằng kế hoạch lần này chủ yếu sử dụng cao thủ nhà họ Tiêu, những người khác không giúp đỡ được mấy, nhưng cũng có một số việc cần dùng đến.

Sau đó đoàn người Lâm Hàn và Tiêu Nhã đi vào trang viên nhà họ Tiêu.

Cao thủ Lâm Hàn đưa tới đều đã thu xếp ổn thoả, chuẩn bị kế hoạch và sắp xếp cuối cùng, đồng thời nghỉ ngơi, dù sao kế hoạch ngày mai chắc chắn không thể kết thúc trong một ngày.

Vốn dĩ hội nghị quý tộc Thiên Kinh cũng kéo dài một tuần, lại thêm lần này Lâm Hàn và nhà họ Tiêu còn có kế hoạch lớn, cũng cần rất nhiều thời gian và sức lực.

Nói cách khác, ít nhất trong một tuần tới, các cao thủ mà Lâm Hàn đưa tới và cao thủ nhà họ Tiêu có thể sẽ phải rất bận rộn.

Cho dù thỉnh thoảng không cần dùng đến họ thì cũng không được thả lỏng, lúc nào cũng phải sẵn sàng, không được lơ là.

Sau khi thu xếp cho mọi người xnog, Lâm Hàn bảo Lâm Phong bố trí và kiểm tra lần nữa, còn anh thì tới tìm Tiêu Nhã nói chuyện riêng.

Lâm Hàn và Tiêu Nhã bước tới đình nghỉ chân.

Lúc này trời đã tối hẳn, trăng đêm nay rất sáng, rất đẹp.

Tiêu Nhã nhìn bóng người trước mặt với vẻ mặt hơi kỳ lạ, vừa nãy Lâm Hàn hẹn riêng cô ra đây khiến cô không khỏi suy nghĩ tới điều khác.

Mặc dù Tiêu Nhã đã từ bỏ suy nghĩ đó và không làm phiền Lâm Hàn nữa, chỉ là đồng minh và là bạn bè với anh, nhưng cảm giác và tâm tư đó làm sao có thể thật sự buông xuống được, lúc này cô khó tránh khỏi vẫn có chút suy nghĩ lung tung.

Sau khi tới đình, Lâm Hàn dừng bước, nhìn xung quanh xác nhận không có ai rồi mới nhìn Tiêu Nhã phía sau.

“Tôi có chuyện muốn hỏi cô, chuyện này tạm thời cô đừng nói cho bất kỳ ai, kể cả người nhà họ Tiêu mà cô hoàn toàn tin tưởng”, Lâm Hàn vào thẳng vấn đề.

Tiêu Nhã nghe xong cũng lập tức ổn định lại cảm xúc, quả nhiên Lâm Hàn tìm cô để nói chuyện nghiêm túc.

Những suy nghĩ đó nhanh chóng bị Tiêu Nhã ném ra sau đầu, cô khôi phục vẻ nghiêm túc.

Nhận thấy tầm quan trọng của việc Lâm Hàn sắp nói, Tiêu Nhã cũng trịnh trọng gật đầu đáp: “Được, không có sự cho phép của anh, tôi sẽ không nói với bất cứ ai, anh nói đi”.

Lâm Hàn khẽ gật đầu rồi hỏi: “Cô hiểu bao nhiêu về cậu chủ lớn Khổng Tử Dục của nhà họ Khổng?”

Tiêu Nhã nghe xong hơi bất ngờ, không ngờ Lâm Hàn lại trịnh trọng hỏi về Khổng Tử Dục – cậu chủ lớn của nhà họ Khổng như thế. Nhưng cô cũng không nghĩ nhiều bèn nói những gì mình biết cho Lâm Hàn, dù sao cũng không có gì phải giấu giếm anh.

Mặc dù thông thường người thừa kế sẽ là người lớn tuổi hơn hoặc là người có năng lực hơn, nhưng trong thời gian thể hiện năng lực cũng có rất nhiều biến cố.

Lại thêm gia cảnh nhà Khổng Tử Dục và ánh mắt đặc biệt của Khổng Tử Dục hôm nay, về cơ bản Lâm Hàn có thể khẳng định vụ tai nạn xe đó không phải một vụ tai nạn bất ngờ mà do có người cố tình gây ra. Mà có thể khi ấy Khổng Tử Dục cũng không gặp vấn đề về não, nhưng dù thế nào bây giờ anh ta cũng không giống kẻ ngốc mà người ngoài đồn đại.

Ngược lại Khổng Tử Dục hiện giờ có thể còn thông minh hơn, trưởng thành và mưu mô hơn. Anh ta không để lộ mình là người bình thường mà dùng hình tượng kẻ ngốc để che giấu bộ mặt thật của bản thân, Lâm Hàn đoán có lẽ là để bảo vệ bản thân tránh gặp phải tai nạn đó một lần nữa, dù sao không phải lần nào cũng có thể may mắn sống sót như vụ tai nạn lần trước.

Chỉ là sau khi suy đoán ra những điều này, Lâm Hàn lại hơi khó hiểu. Nếu vậy thì tại sao Khổng Tử Dục lại âm thầm thuê Lam Tư Vũ, sát thủ cấp Hắc Kim hàng đầu với giá trên trời để giết Khổng Tử Diệp, sau đó lại tới tìm anh, cố ý cho anh thấy anh ta không phải kẻ ngốc như lời đồn ngoài kia?
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 883: Cố ý


Màn đêm bao trùm, trong đình của trang viên nhà họ Tiêu.

Tiêu Nhã nói xong chuyện liên quan đến Khổng Tử Dục, thấy Lâm Hàn ngẩn người im lặng thì chợt thấy nghi hoặc.

“Sao vậy? Có chuyện gì sao?”, Tiêu Nhã ngờ vực hỏi.

Lâm Hàn nghe hỏi mới hoàn hồn.

Mặc dù không biết Khổng Tử Dục muốn làm gì, nhưng Lâm Hàn tin anh ta không phải vô tình hoặc không có chuyện gì tự nhiên tới tìm mình tiết lộ những bí mật này, mà là anh ta cố ý, đương nhiên là có mục đích của anh ta, chỉ là trước mắt anh vẫn chưa biết mục đích đó là gì.

Mà Lâm Hàn cũng biết chuyện này vô cùng quan trọng, không thể tuỳ tiện nói cho người khác.

Dù sao Khổng Tử Dục cố ý tiết lộ bí mật của mình cho anh, ít nhất có thể thấy được anh ta tin tưởng anh, có thể là anh ta định hợp tác với anh, vậy nên anh có thể tạm thời coi Khổng Tử Dục là bạn.

Tuy nhiên Lâm Hàn vẫn khá tin tưởng Tiêu Nhã, không cần phải giấu, hơn nữa chuyện này cũng cần nhờ Tiêu Nhã nghĩ giúp, như vậy anh mới dễ đoán hơn.

Dù sao Lâm Hàn cũng không biết nhiều về Khổng Tử Dục, hôm nay cũng mới chỉ gặp lần đầu, mà Tiêu Nhã thì khác. Dù sao cô ấy cũng lớn lên ở thành phố Thiên Kinh, chắc chắn biết về Khổng Tử Dục nhiều hơn anh, có thể tìm ra lý do vì sao Khổng Tử Dục lại làm như vậy và mục đích của anh ta.

“Là như vậy đấy, lúc trước tôi đã nói với cô chuyện tôi gặp một sát thủ cấp Hắc Kim ở Phụng Thiên, dựa theo điều tra, sát thủ này đến Phụng Thiên để ám sát Khổng Tử Diệp nhưng không thành công, ngược lại còn khiến cao thủ nhà họ Khổng phái tới đối phó tôi bị thương nặng, kết quả lại thành giúp tôi, nếu không những cao thủ nhà họ Khổng đó thật sự có khả năng nắm được cơ hội gây ra mối đe doạ nhất định cho tôi”, Lâm Hàn kể.

Tiêu Nhã khẽ gật đầu, đương nhiên cô nhớ chuyện này và cũng thấy nghi ngờ, chỉ là nghĩ mãi vẫn không ra. Mà sát thủ này đến giờ cũng không rõ rốt cuộc là ai bỏ số tiền lớn ra thuê, kết quả không ám sát Khổng Tử Diệp thành công còn giúp được Lâm Hàn.

“Tôi nhớ chuyện này, lẽ nào anh đã tra được gì thêm sao? Chuyện này có liên quan gì đến Khổng Tử Dục? Lẽ nào…”, Tiêu Nhã nói đến đây thì nghĩ tới một khả năng, sau đó lại lắc đầu bảo: “Không thể nào, Khổng Tử Dục là một tên ngốc, hẳn sẽ không gây ra được chuyện này, huống hồ sau vụ tai nạn xe lần đó, sản nghiệp nhà họ Khổng đã không còn liên quan gì đến anh ta nữa. Khổng Tử Dục không có quyền lợi, không có được số tiền lớn như vậy để thuê sát thủ cấp Hắc Kim”.

Lúc này Lâm Hàn lại mỉm cười: “Đúng là như vậy đấy. Sau này tôi đã hỏi nữ sát thủ đó xem người thuê cô ta là ai, mặc dù vẫn chưa cực kỳ chắc chắn, nhưng về cơ bản tôi có thể khẳng định người bỏ số tiền giá trên trời để thuê cô ta chính là Khổng Tử Dục – cậu chủ lớn của nhà họ Khổng!”

Tiêu Nhã nghe vậy thì sững sờ, cảm thấy chuyện này nằm ngoài suy đoán của mình. Cô không thể ngờ người bỏ số tiền lớn để thuê sát thủ cấp Hắc Kim hàng đầu ám sát Khổng Tử Diệp lại là Khổng Tử Dục.

“Nhưng…”

Tiêu Nhã cảm thấy hơi khó hiểu, có chút không thể tưởng tượng được, nhưng sau đó cũng nghĩ tới một khả năng rồi ngạc nhiên nhiên Lâm Hàn, lẩm bẩm: “Ý anh là Khổng Tử Dục không phải kẻ đầu óc có vấn đề, chỉ là anh ta giả vờ thôi?”

“Đúng thế”, Lâm Hàn mỉm cười gật đầu: “Tôi có thể chắc chắn Khổng Tử Dục là người thuê, còn anh ta lấy đâu ra nhiều tiền để thuê và mục đích của anh ta là gì thì tôi không biết”.

Tiêu Nhã cau mày, theo bản năng không tin chuyện này lắm, nhưng mặt khác cô cũng hiểu tính cách và năng lực của Lâm Hàn. Anh đã nói như vậy rồi thì độ chính xác của chuyện này cũng gần như là 100%.

Nói cách khác, rất có thể thật sự Khổng Tử Dục đã bỏ ra cái giá cao ngất trời để thuê sát thủ cấp Hắc Kim về ám sát Khổng Tử Diệp, mà thực ra Khổng Tử Dục không hề ngốc, anh ta chỉ giả vờ mà thôi.

Lúc này Lâm Hàn lại nói tiếp: “Hôm nay khi tôi từ khách sạn Song Mộc tới đây, trên đường bị Khổng Tử Dục chặn lại, chuyện xảy ra sau đó chắc cô cũng nghe nói rồi”.

Tiêu Nhã gật đầu, chuyện này khi ấy cô cũng nghe nói nhưng không quan tâm lắm, chỉ cho rằng lần này lại là người nhà họ Khổng không chú ý, không trông chừng kỹ Khổng Tử Dục để anh ta chuồn ra ngoài, chuyện như này trước đây cũng thường xảy ra.

Nhưng vừa nãy khi biết những chuyện liên quan đến Khổng Tử Dục này từ Lâm Hàn, mặc dù chưa được xác nhận nhưng anh đã nói thì về cơ bản cũng đã được xác định.

Lâm Hàn khẽ gật đầu, điều này càng thêm chắc chắn Khổng Tử Dục không phải kẻ đầu óc có vấn đề, mà là anh ta vẫn luôn giả ngốc, nếu không sẽ không thể cố tình như vậy được.

Bây giờ nghĩ lại chuyện này rõ ràng là có vấn đề, nếu không Khổng Tử Dục sẽ không làm vậy, rõ ràng là anh ta cố ý, chỉ là trước đây mọi người không chú ý đến chuyện của anh ta nên cũng không nghĩ nhiều.

Lâm Hàn suy nghĩ kỹ càng xem Khổng Tử Dục làm những chuyện này là vì sao, dường như anh đã nghĩ tới điều gì đó, nhưng còn thiếu một chút nữa thôi nên vẫn chưa ra.

Mà Tiêu Nhã ở bên cạnh lúc này cũng phát hiện ra điều kỳ lạ, Khổng Tử Dục làm như vậy bây giờ xem ra hoàn toàn là cố ý, có mục đích riêng không thể để người khác biết của anh ta.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 884: Bạn bè tạm thời


Lâm Hàn và Tiêu Nhã cùng nhìn nhau, ai cũng không hiểu rốt cuộc Khổng Tử Dục làm thế vì mục đích gì.

“Hôm nay Khổng Tử Dục đến ngăn cản tôi cũng có hơi kỳ lạ, khi đó…”

Sau đó Lâm Hàn kể lại đầu đuôi chuyện gặp được Khổng Tử Dục hôm nay nói cho Tiêu Nhã, kể cả ánh mắt kỳ lạ của Khổng Tử Dục.

“Thế thì xem ra Khổng Tử Dục đang muốn tìm anh thương lượng chuyện gì đó, nhưng tạm thời vẫn chưa có cơ hội”, Tiêu Nhã nghe xong dường như đã nghĩ tới chuyện gì, nói.

Lâm Hàn cũng khẽ gật đầu: “Đúng vậy, tôi cũng có cảm giác đó, hơn nữa từ những lời cô nói lần trước thì chắc hẳn Khổng Tử Dục đã ẩn náu rất lâu, thậm chí trong tai nạn giao thông lần đó anh ta cũng không hề hấn gì, tất cả chỉ là ngụy trang, bây giờ anh ta sẵn sàng tới và để lộ chuyện đó với tôi thì có thể nói là anh ta khá là tin tưởng tôi, muốn hợp tác với tôi làm vài chuyện”.

Tiêu Nhã gật đầu, cô ấy đồng ý với cách nói của Lâm Hàn, Khổng Tử Dục để lộ một chuyện quan trọng với anh như thế thì chắc hẳn là cố tình vì mục đích nào đó.

Lâm Hàn và Tiêu Nhã đều làm sáng tỏ vụ việc này, cũng biết rằng Khổng Tử Dục có mục đích gì đó, nhưng họ cứ nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không biết rốt cuộc chuyện Khổng Tử Dục muốn hợp tác với Lâm Hàn là gì.

Đang suy nghĩ thì Lâm Hàn chợt nhớ ra chuyện gì đó, sắc mặt kỳ lạ nhìn Tiêu Nhã.

“Sao vậy, anh nghĩ ra mục đích của Khổng Tử Dục rồi hả?”, Tiêu Nhã vội vàng hỏi, Khổng Tử Dục này khá là kỳ lạ, hơn nữa còn là cậu chủ lớn nhà họ Khổng, lần này nhà họ Khổng lại là đối thủ lớn trong kế hoạch của Lâm Hàn và nhà họ Tiêu nên cả hai cực kỳ để tâm đến vấn đề này, tốt nhất nên xác định rõ tình huống, dù không biết cụ thể thế nào nhưng ít nhất cũng phải nắm rõ sơ bộ.

Lâm Hàn lắc đầu nói: “Cái đó thì chưa, tôi vẫn chưa suy nghĩ rõ ràng về chuyện đó. Tôi đột nhiên suy nghĩ đến một vấn đề khác, đó là chuyện xảy ra ở thành phố Phụng Thiên, căn cứ vào những tin tức điều tra được thì đúng là Khổng Tử Diệp đã đến thành phố Phụng Thiên, nhưng chỉ ở lại một lát rồi lập tức bỏ đi. Khổng Tử Diệp là người trời sinh tính tình cẩn thận, nhất là khi đến cái nơi như vùng Đông Bắc của Phụng Thiên thì lại càng cẩn thận, rất quan tâm đến sự an toàn của bản thân mình, dù có là sát thủ cấp Hắc Kim cao nhất cũng rất khó có cơ hội ám sát thành công. Nhưng Khổng Tử Dục lại cố tình chọn ngay lúc đó, chọn thời khắc khó thành công đó, bỏ một số tiền lớn thuê sát thủ cấp Hắc Kim để ám sát Khổng Tử Diệp, mục đích rốt cuộc là vì ám sát Khổng Tử Diệp ư? Suy cho cùng Khổng Tử Dục và Khổng Tử Diệp đều là anh em ruột, bình thường cũng hay tiếp xúc với nhau, có lẽ Không Tử Diệp không đề phòng anh trai mình bao nhiêu, nói cách khác, nếu Khổng Tử Dục muốn thuê sát thủ ám sát em trai mình, hơn nữa còn thuê sát thủ cấp Hắc Kim cao nhất, trên thực tế vẫn có rất nhiều cơ hội để thành công. Nhưng anh ta lại cố tình chọn lựa thời điểm khó thành công nhất”.

Tiêu Nhã nghe thế cũng bắt đầu cảm thấy nghi ngờ, trước đó cô ấy vẫn không suy nghĩ gì nhiều, bây giờ Lâm Hàn nhắc tới khiến cô ta nhìn ra điểm bất thường trong đó.

Cẩn thận nghĩ lại thì đúng là như thế, Khổng Tử Dục có thể bỏ ra một cái giá trên trời để thuê, còn liên lạc được cả sát thủ cấp Hắc Kim rồi còn nắm được hành tung của Khổng Tử Diệp, nếu muốn cử sát thủ đi ám sát em trai mình thì quá dễ dàng thành công.

Rõ ràng Khổng Tử Dục không hề ngu ngốc, ngược lại còn cực kỳ thông minh, biết rõ lựa chọn như thế sẽ khá là mạo hiểm.

“Chẳng lẽ Khổng Tử Dục ra giá trên trời thuê sát thủ cấp Hắc Kim đến thành phố Phụng Thiên ám sát Khổng Tử Diệp chỉ là bề nổi, trên thực tế anh ta có mục đích khác? Thế rốt cuộc mục đích đó là gì?”, Tiêu Nhã hơi khó hiểu lẩm bẩm.

Lâm Hàn và Tiêu Nhã cũng nhìn nhau, hai người đều không cần nghĩ, chẳng mấy chốc trong đầu đã cùng xuất hiện một ý tưởng.

“Là để cứu tôi?”

“Là để giúp anh?”

Lâm Hàn và Tiêu Nhã cùng đồng thanh nói, ai cũng cực kỳ ngạc nhiên.

Sau khi nói xong, hai người lại cảm thấy chuyện này có vẻ bất khả thi, dù sao Khổng Tử Dục và Lâm Hàn cũng không quen biết gì nhau, tại sao phải tốn nhiều sức để giúp đỡ Lâm Hàn như thế? Nhưng nếu không phải vậy thì hai người cẩn thận nghĩ tới nghĩ lui, cũng không thể nghĩ ra được khả năng nào khác.

Sau đó, Lâm Hàn và Tiêu Nhã cẩn thận thảo luận về chuyện Khổng Tử Dục, vì tin tức nắm được quá ít ỏi nên cũng chẳng suy luận được gì, cuối cùng đành phải từ bỏ, dù sao ngày mai hội nghị quý tộc Thiên Kinh cũng sẽ khai mạc, kế hoạch của Lâm Hàn và nhà họ Tiêu cũng sắp bắt đầu, hai người là lãnh đạo quan trọng của hai lực lượng, tất nhiên phải nghỉ ngơi sớm một chút để bảo trì trạng thái tốt nhất, cố gắng hết sức để kế hoạch lần này thành công.

Tuy vẫn chưa biết rõ rốt cuộc mục đích của Khổng Tử Dục này là gì, có phải anh ta thật sự muốn giúp Lâm Hàn nên mới tốn nhiều tài nguyên và công sức đi thuê sát thủ cấp Hắc Kim cao nhất hay không.

Nhưng Lâm Hàn và Tiêu Nhã có thể chắc chắn một số chuyện.

Đầu tiên là chắc chắn Khổng Tử Dục không phải một tên ngốc, anh ta còn cực kỳ thông minh, nếu không anh ta đã không thể che giấu bản thân mình tốt như thế.

Thật ra nếu Khổng Tử Dục đã sẵn lòng chủ động cho Lâm Hàn biết được những thông tin đó thì cũng có nghĩa là anh ta đang muốn hợp tác với anh, trong thời gian ngắn, ít nhất là trong hội nghị quý tộc Thiên Kinh lần này thì Khổng Tử Dục và Lâm Hàn đứng cùng phe, tạm thời là hai người hợp tác.

Lâm Hàn và Tiêu Nhã không sợ nhà họ Khổng tham gia vào làm cản trở kế hoạch, nhưng lại sợ nhà họ Khổng kêu gọi các thế lực của Thiên Kinh cùng nhau bắt tay để đối phó với anh và nhà họ Tiêu.

Khi đó, dù Lâm Hàn có hơn bốn trăm cao thủ được huấn luyện nghiêm chỉnh, cộng với mấy chục cao thủ của nhà họ Tiêu, lực lượng khổng lồ như thế cũng không thể ngăn cản nổi liên minh của tất cả các thế lực trong vùng xám Thiên Kinh này.

Dù Lâm Hàn có thể dùng đến nhược điểm của nhiều gia tộc mà anh đang nắm giữ, nhưng khi đó sẽ khá là phiền toái nên nếu không đến lúc bất đắc dĩ thì tất nhiên Lâm Hàn không muốn nhiều thế lực của vùng xám thành phố Thiên Kinh gộp lại, cùng đối phó với anh và nhà họ Tiêu.

Nếu Khổng Tử Dục muốn hợp tác gì đó với Lâm Hàn, đã là hợp tác thì tất nhiên đôi bên phải cùng có lợi, không thể để một mình Khổng Tử Dục được lợi, anh ta cũng biết rõ điều đó nên rất có thể anh ta sẽ giúp Lâm Hàn và Tiêu Nhã thực hiện kế hoạch lần này, thực hiện kế hoạch đôi bên cùng thắng.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 885: Tiêu Nhã tự tin


Sau khi Lâm Hàn và Tiêu Nhã trao đổi với nhau xong thì đều quay về chỗ của mình để nghỉ ngơi.

Còn phần lớn cao thủ Lâm Hàn mang đến cùng với cao thủ nhà họ Tiêu thì đã được Lâm Phong, Tiểu Tây và Tiêu Hoa Bân sắp xếp, đã chuẩn bị xong xuôi tất cả mọi thứ và nghỉ ngơi trước, chờ hội nghị quý tộc thành phố Thiên Kinh ngày mai đến, chờ đợi hội nghị có ảnh hưởng cực kỳ lớn này bắt đầu.

Sau khi trở về nơi ở của mình, Lâm Hàn nhanh chóng nghỉ ngơi, ngày mai lại phải bận rộn rồi, có khi còn chẳng được ngủ một giấc đàng hoàng nên đêm cuối cùng này trở nên cực kỳ quý báu.

Sáng sớm hôm sau.

Bầu trời vẫn còn mờ ảo chưa sáng hẳn, chân trời cũng chỉ có chút màu đỏ, vẫn còn một khoảng thời gian nữa mặt trời mới mọc lên.

Bấy giờ, ở quảng trường trước khuôn viên nhà họ Tiêu đã có hơn bốn trăm người tập hợp xong, đang đứng thẳng hàng ngay lối ở đó, chẳng phát ra một chút âm thanh nào, cứ im lặng đứng chờ như thế.

Hơn bốn trăm người, nghe thì không nhiều lắm nhưng khi tập trung lại một chỗ sẽ phát hiện ra nó chẳng ít.

Hơn bốn trăm người, tuy chẳng có một động tác nào, cũng chẳng có âm thanh gì, chỉ lẳng lặng đứng nơi đó thôi nhưng vẫn cảm nhận được sự trang nghiêm, dù là một người bình thường cũng có thể cảm nhận được sự khác biệt.

Trên thực tế, hơn bốn trăm người này tính cả bốn trăm cao thủ nhà họ Lâm, mười mấy cao thủ Tôn Hàn Các cũng với mấy chục cao thủ nhà họ Tiêu, tất cả đều là cao thủ được huấn luyện nghiêm chỉnh, không có một kẻ nào là người bình thường.

Tùy tiện lấy một người trong số đó đối phó với người bình thường, một đánh vài hay thậm chí là mười người cũng không thành vấn đề.

Bấy giờ, nhiều cao thủ như thế đều tụ tập về đây đã hình thành một lực lượng vô cùng kh*ng b*.

Lâm Phong, Tiểu Tây và Tiêu Hoa Bân cũng lẳng lặng chờ đợi.

Hội nghị quý tộc Thiên Kinh có quy định rõ ràng, ngoài những cao thủ được huấn luyện nghiêm chỉnh cùng với ba lãnh đạo thì những người còn lại không thể đi theo.

Nên hội nghị quý tộc Thiên Kinh lần này, Lâm Hàn và nhà họ Tiêu chỉ có thể mang số cao thủ này đi trước, ngoài ra, Lâm Hàn và Tiêu Nhã là hai lãnh đạo, còn lại không ai được theo.

Quy định của quý tộc Thiên Kinh như thế cũng dễ dàng so sánh lực lượng.

Dù sao cũng cùng là cao thủ, thật ra cao thủ yếu kém cũng không thiếu nên thường thì họ sẽ cắn cứ theo số lượng cao thủ của đối phương mang đến để các nhận lực lượng, sau đó trực tiếp tiến hành phân chia lợi ích, nếu không mỗi thế lực tham gia đều phải đấu tranh một trận mới phân chia cao thấp được, làm thế sẽ khó tránh khỏi tổn thất lớn, vậy là đi ngược với ước nguyện ban đầu khi thành lập hội nghị.

Trước đó hội nghị quý tộc thành Thiên Kinh được thành lập là để giảm bớt tổn thất, hay có thể nói là cố gắng tránh né tổn thất hết mức có thể, căn cứ vào độ mạnh yếu của các thế lực để phân chia lợi ích.

Còn những tay đấm bình thường thì căn bản cũng không chênh lệch nhau là mấy, nếu mang theo thì không tiện xác nhận độ mạnh yếu, đôi khi nhân số nhiều nhưng thực lực lại không được ổn lắm, trên thực tế cũng không mạnh nên tất nhiên không thể phân chia được.

Thế nên lúc trước bốn quý tộc lớn đã thương lượng với nhau và quyết định chỉ mang cao thủ đi, không được phép mang theo tay đấm bình thường.

Từ đó tới nay, quy định đó cũng khiến thành phố Thiên Kinh hay thậm chí là tất cả các thế lực Hoa Hạ đều dần dần ý thức được sự mạnh yếu của các thế lực sẽ được quyết định bởi sức ảnh hưởng, phát triển sản nghiệp, tổng thể lực lượng vân vân và mây mây. Nhưng thứ có thể trực tiếp đại diện cho sự mạnh yếu của một thế lực chính là số lượng cao thủ được huấn luyện nghiêm chỉnh, thành phố Thiên Kinh hay thậm chí là tất cả các thế lực Hoa Hạ cũng dần xem trọng bồi dưỡng thế lực gia tộc.

Chỉ là, bồi dưỡng một cao thủ không chỉ cần một đứa trẻ mà phải có cả thiên phú từ nhỏ để bồi dưỡng, một đứa trẻ như thế cực kỳ khó tìm, bản thân các thế lực không có bao nhiêu, tất cả đều phải ra ngoài tìm kiếm, nhưng ai cũng tìm khiến tình huống trở nên khó khăn hơn bao giờ hết, thậm chí thỉnh thoảng phát hiện được một đứa trẻ có thiên phú còn phải tranh giành với hai hay thậm chí là vài thế lực.

Đứa trẻ có thiên phú khó tìm, những vấn đề khác cũng khá là khó khăn, đầu tiên không bàn tới một lượng lớn tài nguyên cần dùng đến trong quá trình bồi dưỡng, dù chỉ xét đến thời gian thôi cũng là một vấn đề mà chưa chắc tất cả các thế lực đều giải quyết được, bình thường phải tốn mười mấy năm để bồi dưỡng hay thậm chí là nhiều hơn, dù có là đứa trẻ có thiên phú cách mấy cũng phải cần đề gia tộc có người dạy dỗ cẩn thận, ít nhất phải gần mười năm là có thể bồi dưỡng một đứa trẻ thành một cao thủ được huấn luyện nghiêm chỉnh.

Vì thế, một cao thủ được huấn luyện nghiêm chỉnh vô cùng khó, phải tiêu tốn rất nhiều thứ và tài nguyên để bồi dưỡng một cao thủ như thế.

Sau đó, Lâm Hàn và Tiêu Nhã cũng thức dậy, sau khi chuẩn bị xong thì ra quảng trường trước khuôn viên nhà họ Tiêu.

Thấy tất cả các cao thủ nhà họ Lâm và nhà họ Tiêu đã tập trung ra hết, Lâm Hàn thấy hơi bất ngờ, nhìn đồng hồ thì đã đến thời gian hẹn trước, Lâm Hàn và Tiêu Nhã đến rất đúng giờ, chỉ là những cao thủ này tập trung trước mà thôi.

Lâm Hàn cũng không bất ngờ với điều này lắm, đó là tác phong của nhà họ Lâm bấy lâu nay, tất cả mọi thứ đều phải làm đến mức tốt nhất để người ngoài hoàn toàn không thể tìm ra được một lỗi lầm nào.

Lâm Hàn nhìn số cao thủ được huấn luyện nghiêm chỉnh đã tập trung đầy đủ rồi lại nhìn sang Tiêu Nhã cũng vừa mới ra tới, cười nói: “Còn một khoảng thời gian nữa mới đến lúc xuất phát, cô có muốn nói vài lời không?”

Trước khi Lâm Hàn dẫn cao thủ nhà họ Lâm rời khỏi khách sạn Song Mộc cũng có nói vài câu đơn giản, nên bây giờ không cần phải nhiều lời nữa, Lâm Hàn cũng tin chắc những cao thủ nhà họ Lâm sẽ không khiến mình thất vọng.

Tiêu Nhã nghe thế bèn cười cười, không từ chối, cô ấy không phải là con gái mới lớn nên chẳng thẹn thùng gì, cô ấy đã tiếp nhận sản nghiệp nhà họ Tiêu từ sớm, một mình gồng gánh mọi thứ, bây giờ đã trở thành gia chủ nhà họ Tiêu, một mình quản lý cả gia tộc khổng lồ.

Nghe Lâm Hàn nói vậy, Hạ Sương cũng căng thẳng nhìn sang Tiêu Nhã, trong suy nghĩ của cô ta, nếu cô ta đứng ở vị trí của Tiêu Nhã thì chắc chắn sẽ không thể tránh khỏi sợ hãi và áp lực.

Nhưng Tiêu Nhã nghe Lâm Hàn nói thế thì không hề từ chối mà cực kỳ tự tin cười nói: “Được, tôi sẽ nói đơn giản vài lời”.

Tự tin và đầy mạnh mẽ, không hề bối rối chút nào.

Hạ Sương bên cạnh thấy thế, chẳng hiểu sao lại hơi thất thần, khá kinh ngạc.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 886: Ảnh hưởng rất lớn


Mặc dù Hạ Sương biết Tiêu Nhã hơn mình rất nhiều trong mọi mặt, lại có năng lực phụ trách độc lập, thậm chí thiên phú cũng hơn mình rất nhiều.

Nhưng đối mặt với cảnh tượng lớn thế này, Tiêu Nhã vẫn có thể bình tĩnh, thản nhiên ứng phó, đây là điều trước giờ Hạ Sương chưa từng nghĩ tới.

Dù sao theo hiểu biết của Hạ Sương, Tiêu Nhã cũng mới trở thành gia chủ nhà họ Tiêu không lâu, mà cho dù khi nhà họ Tiêu hưng thịnh nhất cũng không có nhiều cao thủ thế này, nói cách khác trước đây Tiêu Nhã cũng chưa từng đối mặt với cảnh tượng thế này.

Hạ Sương hâm mộ, đồng thời cũng càng quyết tâm học hỏi từ Tiêu Nhã, để trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập và tự tin như cô ấy.

Lúc này Tiêu Nhã đã bước về phía trước, tới trước mặt nhóm cao thủ.

Nhân viên công tác của nhà họ Tiêu cũng đã chuẩn bị micro cho Tiêu Nhã, dù sao bao nhiêu người như vậy mà không dùng micro, chỉ nói miệng thôi không thể khiến từng người phía dưới đều nghe thấy.

Tiêu Nhã cầm micro, nói ngắn gọn.

Hầu hết những gì cô ấy nói đều là để khích lệ cao thủ nhà họ Lâm và cao thủ nhà họ Tiêu.

Lâm Hàn ở bên cạnh cũng mỉm cười, mặc dù Tiêu Nhã rất tự tin, cũng rất biết ăn nói, nhưng trên thực tế những lời này không có nhiều tác dụng, cũng không đạt được hiệu quả mà cô ấy mong đợi.

Hiển nhiên Tiêu Nhã chưa từng được đào tạo trên phương diện này nên mới thế, vẫn có một khoảng cách nhất định với Lâm Hàn.

Chẳng mấy chốc bài phát biểu ngắn của Tiêu Nhã đã kết thúc, cô ấy lùi lại, nhìn Lâm Hàn.

“Tôi đã nói xong, có thể xuất phát rồi”, Tiêu Nhã nói với Lâm Hàn.

Hành động lần này mặc dù là Lâm Hàn và nhà họ Tiêu hợp tác, nhưng vì thực lực của Lâm Hàn quá rõ ràng, nhất là sau khi kế hoạch của nhà họ Tiêu được thay đổi thành kế hoạch của Lâm Hàn thì người chỉ đạo chính đã trở thành Lâm Hàn. Ngoài những phương diện nhà họ Tiêu hiểu biết, những chuyện khác đều do Lâm Hàn quyết định.

Lâm Hàn khẽ gật đầu, bước về phía trước, cầm lấy micro.

Đương nhiên Lâm Hàn không còn gì để nói nữa, hôm qua trước khi từ khách sạn Song Mộc đến nhà họ Tiêu anh đã nói rồi. Khích lệ tinh thần đương nhiên là cần, nhưng không cần phải làm quá nhiều lần, ngược lại sẽ không có tác dụng.

Sau khi nhận lấy micro, Lâm Hàn nhìn hơn bốn trăm cao thủ phía dưới, nhẹ giọng bảo: “Xuất phát!”

Chỉ hai chữ đơn giản, nhưng sau khi anh nói xong, các cao thủ lại có chút kích động khó hiểu.

Đương nhiên cao thủ nhà họ Tiêu không cần phải nói, mặc dù họ không biết kế hoạch cụ thể của hành động lần này, nhưng Tiêu Hoa Bân đã đích thân sắp xếp nhiệm vụ cụ thể cho từng người, ông ta nghiêm túc như vậy có thể thấy được kế hoạch lần này khác hẳn những lần trước.

Mà cao thủ nhà họ Lâm và người của Tôn Hàn Các cũng không biết kế hoạch lần này là gì, nhưng dù là gì thì những điều Lâm Hàn đã hứa cũng sẽ không thiếu, chỉ cần làm tốt thì sau này họ sẽ có một thời gian nghỉ ngơi, có thể nói họ đang tràn đầy năng lượng.

Lâm Hàn nói xong, các cao thủ đã lên những chiếc xe đã chuẩn bị sẵn một cách có trật tự, chuẩn bị xuất phát.

Lâm Hàn thấy vậy cũng không nói thêm nữa, sau đó anh và nhóm Tiêu Nhã cũng lên xe.

Chẳng bao lâu, đoàn xe đông đúc đã xuất phát từ quảng trường trước trang viên nhà họ Tiêu tới ngoại ô thành phố Thiên Kinh.

Địa điểm tổ chức hội nghị quý tộc Thiên Kinh lần này đã được xác định, nằm ở sân vận động ngoại ô thành phố Thiên Kinh. Sân vận động này đã cũ và không còn được sử dụng, nó đã được một quý tộc mua lại, mà sân vận động này cũng lớn, cũng tiện nên được sử dụng để tổ chức hội nghị lần này.

Quan trọng hơn là địa điểm của sân vận động này ở ngoại ô thành phố Thiên Kinh, tương đối hẻo lánh, cũng thuận tiện cho nhiều thế lực ở Thiên Kinh.

Dù sao có bao nhiêu thế lực như thế, chắc chắn cần một nơi rộng, đôi khi có thể còn xảy ra một số tranh chấp, ở nơi như này cũng thích hợp hơn.

Mà khi Lâm Hàn và liên quân nhà họ Tiêu xuất phát tới ngoại ô thành phố Thiên Kinh, các thế lực khác của Thiên Kinh cũng lần lượt lên đường.

Tất cả những thế lực này đều đến từ những nơi khác nhau trong thành phố Thiên Kinh, thế lực lớn nhất có cùng đẳng cấp với quý tộc, nhỏ nhất thì cũng ngang thế gia nho nhỏ, nhưng những thế lực này đều đi về một hướng, chính là sân vận động ngoại ô thành phố. Đến từ những nơi khác nhau, nhưng đích đến đều giống nhau.

Ngày hôm nay với hầu hết người bình thường mà nói là một ngày bình thường, không có gì đặc biệt, mặt trời lên rồi lại lặn như thường ngày, cuộc sống vẫn như thế.

Nhưng với một số thế lực có đủ đẳng cấp ở Thiên Kinh mà nói lại hoàn toàn không bình thường.

Hội nghị quý tộc này trong vài ngày tới sẽ quyết định sự phát triển của mỗi thế lực bọn họ trong một năm tiếp theo.

Có thể nói, thế lực Vùng Xám ở Thiên Kinh phát triển được phần lớn đều được quyết định bởi hội nghị quý tộc, sẽ quyết định phần lớn đến sự phát triển của họ trong một năm tới và ảnh hưởng đến vài năm sau.

Như vậy, hội nghị quý tộc Thiên Kinh rất quan trọng với họ.

Ngay cả những thế lực cùng cấp bậc với quý tộc, cho dù là người lập ra hay người tổ chức hội nghị quý tộc Thiên Kinh cũng cực kỳ coi trọng hội nghị này. Mặc dù hội nghị quý tộc không có ảnh hưởng quá lớn với thế lực có cùng đẳng cấp với quý tộc, họ còn có những phương diện khác ở Thiên Kinh và sản nghiệp khác ở vùng ngoài có thể phát triển… Nhưng rõ ràng hội nghị quý tộc Thiên Kinh vẫn có ảnh hưởng lớn nhất, vì vậy họ cũng cực kỳ coi trọng.

Đặc biệt là hội nghị quý tộc lần này còn đặc biệt như thế, vậy nên rất nhiều thế lực ở Thiên Kinh đều cực kỳ chú ý và lo lắng. Tình hình hội nghị quý tộc năm nay có thể nói là mười năm khó gặp một lần, có ảnh hưởng rất lớn với các thế lực Vùng Xám Thiên Kinh.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 887: Nhà họ Khổng đến


Không giống như bình thường, tình hình hội nghị quý tộc Thiên Kinh lần này hoàn toàn khác, nó phức tạp hơn nhiều.

Đầu tiên là tình hình của bốn quý tộc lớn, thứ hạng chưa từng thay đổi trong mười năm gần đây, nhưng năm nay lại có sự thay đổi cực lớn.

Với sự thất bại của nhà họ Khương và nhà họ Chu khi đối kháng với nhà họ Tiêu, ba quý tộc lớn đều thiệt hại nặng nề, thứ hạng đã hoàn toàn thay đổi.

Nhà họ Khổng không tham gia vào cuộc chiến quý tộc lần này nên có thể bảo toàn sức mạnh, trở thành người chiến thắng lớn nhất, hiện đang xếp thứ nhất. Mà nhà họ Tiêu thiệt hại không nhiều lắm hiện đang xếp thứ hai, còn lại là nhà họ Chu xếp thứ ba và nhà họ Khương xếp thứ tư.

Đặc biệt là nhà họ Khương, bọn họ tổn thất lớn nhất, ban đầu là do nhà họ Khương phát động chống lại nhà họ Tiêu, vậy nên nhà họ Khương cũng đầu tư nhiều nhất, vốn định hạ gục nhà họ Tiêu trong một lần.

Theo kế hoạch quả thực có thể đánh gục nhà họ Tiêu, nhưng đột nhiên lại có Lâm Hàn không biết từ đâu đến, còn có bản lĩnh như vậy, có thể xoay chuyển cục diện khiến nhà họ Tiêu chuyển bại thành thắng, điều này cũng dẫn đến việc nhà họ Chu và nhà họ Khương thất bại, cuối cùng nhà họ Khương phải chịu tổn thất nặng nề nhất.

Có thể nói, tình cảnh hiện tại của nhà họ Khương hoàn toàn đều do Lâm Hàn gây nên.

Ngoài bốn quý tộc lớn, những thế lực khác ở Thiên Kinh cũng bị ảnh hưởng, dù sao rất nhiều thế lực đều theo nhà họ Chu, nhà họ Khương hoặc là nhà họ Tiêu cùng tham gia vào cuộc chiến quý tộc lần này.

Tuy rằng ảnh hưởng của những thế lực này không nhiều như quý tộc, nhưng cũng không nhỏ, thậm chí một số thế lực đã gần như bị quét sạch.

Thêm vào đó, mặc dù phần lớn thế lực ở thành phố Thiên Kinh đều không tham gia nhưng ít nhiều cũng bị ảnh hưởng nhất định.

Ngoài ra, lần này Lâm Hàn cũng sẽ tham dự hội nghị.

Tất cả các thế lực ở Thiên Kinh đã được thấy bản lĩnh của Lâm Hàn trong cuộc chiến quý tộc lần trước, anh sở hữu lượng cao thủ gần như có thể sánh ngang với quý tộc, hơn nữa năng lực còn cực kỳ kinh người.

Đương nhiên hầu hết các thế lực đều không hy vọng Lâm Hàn có thể thành công tham gia vào hội nghị quý tộc, thành công tiến vào Thiên Kinh.

Đặc biệt là mấy quý tộc, bọn họ là người chịu ảnh hưởng nhiều nhất, vậy nên họ cũng là người không muốn Lâm Hàn thành công trong lần này nhất.

Lâm Hàn hoàn toàn xa lạ với những thế lực ở thành phố Thiên Kinh, nhưng anh rất thần bí và mạnh mẽ.

Cho dù những thế lực không chịu ảnh hưởng bởi Lâm Hàn cũng không muốn anh tham gia hội nghị quý tộc lần này, họ không muốn có đối thủ mạnh như anh.

Vì lý do này, nhà họ Chu và nhà họ Khương lại một lần nữa hành động, liên thủ với nhiều thế lực ở Thiên Kinh hơn nữa rồi lập thành liên quân, dự định đồng lòng đối phó Lâm Hàn, chống lại Lâm Hàn, từ chối cho Lâm Hàn tham dự hội nghị quý tộc lần này.

Nhưng hôm qua, hầu hết các thế lực ở thành phố Thiên Kinh đều biết rằng Lâm Hàn vẫn dẫn theo một số lượng lớn nhân thủ tới nhà họ Tiêu, xem ra không hề có ý gặp khó mà lui, định tiếp tục tới tham dự hội nghị quý tộc lần này.

Cuộc đối đầu lần này của Lâm Hàn và nhiều thế lực ở Thiên Kinh không thể nghi ngờ không ảnh hưởng đến ý chí tất cả thế lực ở thành phố Thiên Kinh.

Mặc dù xét về thực lực, dù Lâm Hàn có mạnh đến đâu, có thực lực sánh ngang với quý tộc hay thậm chí là vượt qua quý tộc cũng không thể đối phó được với biết bao thế lực của Thiên Kinh khi đã liên thủ.

Nhưng trong cuộc chiến tranh quý tộc lần trước, thực lực mạnh mẽ của Lâm Hàn theo lý mà nói cũng không thể thay đổi được tình hình, dù sao khi đó nhà họ Tiêu đã gần như thất bại hoàn toàn, nhà họ Chu và nhà họ Khương đã chuẩn bị ăn mừng, ngay cả nhà họ Tiêu cũng đã tuyệt vọng gần như từ bỏ. Nhưng dưới tình huống như vậy mà Lâm Hàn vẫn có thể thay đổi cục diện, xem ra năng lực của anh thật sự vô cùng kinh khủng.

Vì vậy hôm qua khi biết Lâm Hàn vẫn chuẩn bị tiếp tục kế hoạch này, tiếp tục tham gia hội nghị quý tộc, rất nhiều thế lực ở Thiên Kinh đều lo lắng, vì có chuyện xảy ra lần trước nên họ sẽ không cho rằng Lâm Hàn không biết tự lượng sức mình, mà cho rằng anh có cách của riêng mình và anh có tự tin làm vậy.

Như vậy, hội nghị quý tộc Thiên Kinh lần này sẽ đầy rẫy những biến số và ẩn số.

Lâm Hàn và rất nhiều thế lực Thiên Kinh liên hợp, cho dù bên nào giành chiến thắng thì đều sẽ ảnh hưởng lớn đến hội nghị quý tộc lần này.

Không lâu sau một số thế lực đã tới sân vận động ngoại ô thành phố Thiên Kinh, cũng là nơi tổ chức hội nghị quý tộc lần này.

Mặc dù theo ước định, thời gian vào cửa là chín giờ, bây giờ mới bảy giờ nên còn rất sớm.

Nhưng vì sức ảnh hưởng của hội nghị quý tộc quá lớn, rất nhiều thế lực đều coi trọng nên tới trước, chưa kể hội nghị lần này còn đặc biệt như thế nên họ càng thận trọng hơn.

Những thế lực này sau khi tới nơi liền bắt đầu trò chuyện.

“Tai mắt của tôi vừa báo cáo, Lâm Hàn và người nhà họ Tiêu vừa xuất phát rồi, nhân thủ rất đông, tổng cộng hơn 400 người”.

“Hơn 400? Thật sao? Họ không biết hội nghị quý tộc chỉ có thể dẫn theo cao thủ được đào tạo bài bản chứ không được dẫn theo đàn em bình thường à?”

“Vô lý, Lâm Hàn không biết, chẳng lẽ người nhà họ Tiêu cũng không biết? Họ là người đặt ra quy tắc của hội nghị quý tộc, làm sao không biết điều này?”

Nhưng dù thế nào thì họ cũng không quan tâm, những thế lực này lo cho bản thân nhiều hơn, lo lắng liệu trong hội nghị quý tộc đặc biệt lần này có thể giành được nhiều lợi ích hơn năm ngoái không, như vậy họ mới có thể phát triển tốt hơn.

Mà khi các thế lực nhỏ của Thiên Kinh đang bàn luận thì người nhà họ Khổng đã dẫn theo tất cả cao thủ nhà họ Khổng đến, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

“Nhìn xem, người nhà họ Khổng đến rồi”.

“Mẹ nó, đông thế, cao thủ nhà họ Khổng nhiều thật đấy, không hổ là thế lực mạnh nhất Thiên Kinh hiện nay!”
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 888: Chuyện tốt?


Ở sân vận động ngoại ô thành phố Thiên Kinh, nơi diễn ra hội nghị quý tộc thành phố Thiên Kinh lần này.

Dưới sự chú ý của các thế lực Thiên Kinh, nhà họ Khổng tới đầu tiên trong bốn quý tộc lớn.

Một đoàn xe dài dừng lại, cao thủ trên từng chiếc xe cũng bước xuống, tập hợp lại.

Ngoài cao thủ thì chỉ còn gia chủ nhà họ Khổng – Khổng Trung Thiên, cậu chủ lớn Khổng Tử Dục và cậu chủ nhỏ Khổng Tử Diệp.

Về việc Khổng Tử Dục được đưa tới tham dự hội nghị quý tộc lần này, các thế lực khác đều cảm thấy có chút khó hiểu.

“Tôi đếm thấy có khoảng hơn tám mươi cao thủ đấy, nhà họ Khổng thật khủng khiếp”.

“Trước đây hơn tám mươi cao thủ cũng chẳng là gì, nhưng bây giờ ba quý tộc lớn kia đều thiệt hại nặng nề, nhà họ Khổng lập tức trở thành nhà mạnh nhất, trở thành thế lực số một trong số các thế lực ở Thiên Kinh và thậm chí là cả Hoa Hạ”.

“Hơn tám mươi cao thủ, đây là thực lực đáng sợ gì vậy?”

“Gia tộc chúng ta chỉ cần có mười tám cao thủ thôi cũng tốt, cũng không đến mức phải lo lắng về hội nghị quý tộc thế này”.

“Sao còn dẫn tên ngốc Khổng Tử Dục theo làm gì nhỉ? Chuyện cậu ta gây ra hôm qua còn chưa đủ phiền phức à?”

“Không hiểu nữa, Khổng Tử Dục giúp được gì chứ? Sao Khổng Trung Thiên còn đưa cậu ta theo làm gì?”

“Dù ngốc hơn nữa thì cũng là cậu chủ lớn, có thể chỉ đưa đi cho đủ đội hình thôi”.

Mà khi các thế lực đang bàn tán sôi nổi, Khổng Trung Thiên đã dẫn Khổng Tử Dục và Khổng Tử Diệp cùng với một số cao thủ nhà họ Khổng đến.

Còn những cao thủ khác đương nhiên là đứng tại chỗ chờ lệnh.

Mặc dù sân vận động lớn, nhưng nếu mỗi thế lực của thành phố Thiên Kinh đều dẫn cao thủ nhà mình vào thì không đủ chỗ, chủ yếu là nếu lúc sau có xảy ra tranh chấp thì ở trong sân vận động rất không tiện, vậy nên thông thường các thế lực tham gia, hoặc là chỉ có gia chủ vào, hoặc cũng chỉ dẫn theo một vài cao thủ đi theo phòng thân mà thôi.

Sau khi mấy người Khổng Trung Thiên tới, các thế lực kia lập tức ngậm miệng, không dám nói nữa.

Mà Khổng Trung Thiên cũng không nói gì, chỉ đứng ở nơi cao lặng lẽ quan sát từ xa, chờ các thế lực khác tới.

“Bố à, vừa rồi con nhận được tin Lâm Hàn và người nhà họ Tiêu đã xuất phát, hơn nữa nhìn quy mô đoàn xe thì họ có hơn 400, gần 500 người”, Khổng Tử Diệp nói với Khổng Trung Thiên.

Khổng Trung Thiên nghe vậy thì hơi bất ngờ, không hiểu Lâm Hàn nghĩ gì, cho dù Lâm Hàn không biết quy tắc thì nhà họ Tiêu cũng không thể không biết chứ?

Nhưng dù thế nào, chuyện này với nhà họ Khổng và các thế lực còn lại ở Thiên Kinh cũng là chuyện tốt. Như vậy họ càng có lý do ngăn cản Lâm Hàn tham gia hội nghị quý tộc lần này, thậm chí còn có thể ngăn cản nhà họ Tiêu tham dự, đối với nhà họ Khổng mà nói là một chuyện cực kỳ tốt.

“Thật sự không hiểu nổi, nhưng nếu họ dám đưa đàn em tay chân bình thường tới, đến lúc đó chúng ta càng có lý do, cũng thuận tiện hơn nhiều”, Khổng Trung Thiên mỉm cười, sau đó không nói thêm gì, im lặng chờ đợi.

Khổng Tử Diệp suy nghĩ một lúc rồi nói với các thế lực Vùng Xám Thiên Kinh phía sau: “Mọi người, khi xưa chúng ta đã lập ra quy định rõ ràng, trừ gia chủ và một vài người quản lý cấp cao, không cho phép dẫn theo tay chân bình thường tới. Nếu Lâm Hàn và nhà họ Tiêu dám phá vỡ quy tắc, đến lúc đó chúng ta không thể khách sáo, tất cả mọi người đều phải ra tay đối phó đấy nhé!”

Gia chủ các thế lực phía sau đưa mắt nhìn nhau, đều nhanh chóng gật đầu.

“Đương nhiên”.

“Đó là điều đương nhiên”.

“Chắc chắn rồi!”

Mặc dù đa phần những thế lực này đều không muốn ra tay với Lâm Hàn và người nhà họ Tiêu, chỉ muốn bảo vệ bản thân, nhưng nếu Lâm Hàn và người nhà họ Tiêu thật sự phá vỡ quy tắc thì họ cũng bất đắc dĩ, buộc phải cùng nhau đối phó.

Quy tắc lập ra ban đầu không chỉ là không được dẫn theo tay chân bình thường ngoài gia chủ và một vài quản lý cấp cao, mà còn quy định rõ ràng nếu có ai vi phạm thì tất cả những thế lực còn lại tham gia hội nghị đều phải toàn bộ ra tay, nếu ai không ra tay cũng là phá vỡ quy tắc, vậy nên nếu Lâm Hàn và người nhà họ Tiêu thật sự phá vỡ quy tắc thì họ cũng phải hành động.

Thấy các thế lực khác đều đồng ý, Khổng Tử Diệp cũng mỉm cười yên tâm, sau đó không nói nữa mà quay người chờ cùng Khổng Trung Thiên.

Còn Khổng Tử Dục ở bên cạnh từ đầu đến cuối đều không nói một lời, nhưng trong lòng lại có chút vui mừng.

Mặc dù hôm qua Lâm Hàn không tỏ thái độ gì, nhưng Lâm Hàn đã nhìn ra biểu cảm của anh ta, biết anh ta không phải kẻ ngốc.

Hôm nay trên hội nghị quý tộc Thiên Kinh, anh ta sẽ lại tiếp xúc với Lâm Hàn, sẽ có cơ hội hợp tác với Lâm Hàn, có thể mang lại lợi ích cho Lâm Hàn và cũng có thể giúp anh ta thoát thân.

Mặc dù Lâm Hàn không nói rõ rằng sẽ hợp tác với anh ta, nhưng đến giờ cũng không tiết lộ việc anh ta không thực sự ngốc, hiển nhiên là ít nhất Lâm Hàn cũng không từ chối hợp tác cùng anh ta.

Khổng Tử Dục không tin một người thông minh khôn khéo như Lâm Hàn lại không phát hiện ra điểm này.

Mà nhất là sau khi nghe nói Lâm Hàn và người nhà họ Tiêu dẫn theo hơn 400 gần 500 người tới, Khổng Tử Dục càng thêm kích động.

Người khác không biết chứ Khổng Tử Dục biết rất rõ, Lâm Hàn thật sự có rất nhiều cao thủ.

Mặc dù số lượng này vẫn vượt quá khi điều tra và dự đoán của Khổng Tử Dục, nhưng anh ta không cho rằng Lâm Hàn sẽ dẫn theo tay chân bình thường tới, nhà họ Tiêu cũng không thể không nhắc nhở Lâm Hàn.

Nhất là khi nghĩ đến Lâm Hàn là người nhà họ Lâm, Khổng Tử Dục càng thêm kích động, như vậy anh ta không chỉ có thể thoát thân mà còn có cơ hội tìm kiếm tương lai từ Lâm Hàn.

Dù sao người nhà họ Lâm hoàn toàn có năng lực, đến lúc đó chỉ cần anh ta thể hiện đủ năng lực và thành ý, tin rằng rất có thể Lâm Hàn sẽ cho anh ta một cơ hội, dù sao với Lâm Hàn cũng là chuyện tốt.

Nhưng trước đó, Khổng Tử Dục cũng phải suy nghĩ kỹ, tìm cơ hội thoát khỏi Khổng Trung Thiên và Khổng Tử Diệp, sau đó lặng lẽ tiếp cận Lâm Hàn, như vậy mới có cơ hội bàn chuyện hợp tác với anh.

Mà với những hành vi hôm qua, Khổng Tử Dục tin rằng mình đã làm tốt phần mở đầu, đủ khiến Lâm Hàn đoán được vài điều, vậy nên hôm nay anh ta chỉ cần tiếp xúc riêng với Lâm Hàn trong thời gian ngắn là đã đủ để thương lượng kế hoạch hợp tác giữa họ.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 889: Chu Khương liên thủ


Sau khi người quý tộc họ Khổng tới, các thế lực khác ở thành phố Thiên Kinh cũng lần lượt tới nơi.

Vốn là sân vận động có phần đìu hiu, nhưng lúc này đã dần trở nên đông đúc, thoáng nhìn đã thấy có rất nhiều người tụ tập.

Mà những người này ngoài gia chủ các thế lực và một vài quản lý cấp cao thì toàn bộ đều là cao thủ được đào tạo bài bản, không có ai là côn đồ bình thường.

Trước đây cũng từng có thế lực muốn đục nước béo cò, trà trộn một vài côn đồ bình thường giả mạo cao thủ, như vậy có thể giành được nhiều lợi ích hơn cho họ.

Nhưng ở đây thì không giấu nổi, bọn họ không cần đặc biệt bố trí kiểm tra, sẽ có các thế lực theo dõi từng thế lực.

Giữa quý tộc với nhau thì có quý tộc theo dõi, thế gia lớn có thế gia lớn theo dõi, thế gia nhỏ có thế gia nhỏ theo dõi.

Cho dù là thế lực nhỏ hơn nữa, chỉ cần đủ tư cách tham dự hội nghị quý tộc đều có đối thủ cạnh tranh, đương nhiên sẽ có người theo dõi.

Mà chỉ cần phát hiện có điều gì không ổn, một khi báo cáo là sẽ lập tức tiến hành kiểm tra.

Chỉ cần kiểm tra ra có bất kỳ người nào không phải cao thủ được đào tạo bài bản thì hậu quả sẽ rất thảm, sẽ bị trục xuất khỏi hội nghị quý tộc Thiên Kinh trong ba năm.

Tuy rằng không bị đuổi ra khỏi Vùng Xám Thiên Kinh, nhưng không được tham gia hội nghị quý tộc Thiên Kinh trong ba năm không thể nghi ngờ là không được phân chia lợi ích, không có lợi ích, không có sản nghiệp thì sao có thể phát triển?

Mặc dù chỉ là ba năm, nhưng thế lực nhỏ thông thường đều không gắng gượng nổi ba năm, chưa tới ba năm các thế lực ấy hoặc là bất đắc dĩ rời khỏi Vùng Xám Thiên Kinh, hoặc là đã diệt vong, không còn là thế lực nữa, bị loại bỏ khỏi thế gia.

Mà dù là những thế gia lớn có thể tồn tại trong ba năm thì ba năm sau cũng chỉ còn là thế gia nhỏ, không biết cần bao nhiêu năm nữa mới khôi phục được thực lực.

Cho nên mặc dù những thế lực này thuộc Vùng Xám Thiên Kinh, đôi lúc không nói đến quy tắc, nhưng trong hội nghị quý tộc lại không dám vi phạm dù chỉ một điều, toàn bộ đều thành thật, cho dù cao thủ của gia tộc có ít đến mấy cũng sẽ chỉ dẫn cao thủ được đào tạo bài bản tới, không dám trà trộn côn đồ bình thường vào.

Lúc này càng ngày càng có nhiều thế lực của thành phố Thiên Kinh dần dần tới.

Cao thủ chờ ở ngoài, gia chủ và quản lý cấp cao vào vị trí, tiếp tục chờ đợi.

Mà vì mấy người Khổng Trung Thiên ngồi phía trước đại diện cho thế lực đứng đầu Thiên Kinh nên các thế lực phía sau cũng không dám ồn ào lớn tiếng, sợ khiến người nhà họ Khổng không hài lòng.

Cho dù là trước đây họ cũng đã không dám đắc tội nhà họ Khổng, không dám khiến họ bất mãn, mà thời gian gần đây xảy ra một số chuyện, mặc dù đều là ba quý tộc lớn khác, nhưng kết quả nhà họ Khổng vẫn trở thành nhà mạnh nhất trong bốn quý tộc, trở thành thế lực lớn mạnh nhất thành phố Thiên Kinh thậm chí là cả Hoa Hạ.

Nhà họ Khổng thế này đương nhiên đáng để tất cả các thế lực nể phục, không ai dám đắc tội.

Mặc dù không dám phát ra tiếng ồn lớn, nhưng các thế lực này vẫn không nhịn được nhỏ giọng bàn tán, thực sự là hội nghị quý tộc lần này quá khác biệt.

“Mọi người nghĩ kết quả lần này sẽ thế nào?”

“Có vẻ Lâm Hàn và người nhà họ Tiêu sẽ chịu thiệt đấy, nhưng tôi luôn cảm thấy mọi thứ không chắc chắn, kết quả có thể không phải vậy”.

“Tôi cảm thấy Lâm Hàn và nhà họ Tiêu chết chắc rồi, không ngờ lại dám làm trái quy tắc dẫn côn đồ bình thường tới, ban đầu có thể họ còn có chút cơ hội, nhưng bây giờ thì hoàn toàn không còn nữa rồi”.

“Tôi thấy cũng khó nói, Tiêu Nhã là người cực kỳ sắc sảo, Lâm Hàn thì không cần nói, cậu ta là một nhân vật truyền kỳ, nếu họ làm vậy chắc chắn có lý do và sự tự tin của mình, nếu không sẽ không như vậy”.

“Ha ha, mấy người buồn cười quá, một Lâm Hàn thôi đã khiến mấy người sợ hãi thế này? Nhìn cho kỹ đi, lần này Lâm Hàn không chỉ chịu thiệt một mình mà còn kéo nhà họ Tiêu xuống nước, hại cả nhà họ Tiêu, thậm chí có khả năng nhà họ Tiêu cũng sẽ bị loại khỏi danh sách quý tộc đấy”.

Mà lúc này phía xa lại có một đoàn xe hùng hậu khác tới.

Vì các thế lực chỉ được dẫn cao thủ được đào tạo bài bản tới, đoàn xe nhà họ Khổng lúc trước đã đông, những thế lực khác dù là thế gia lớn cũng chỉ có hơn mười cao thủ, vài chiếc xe là đủ, còn không được gọi là đoàn xe.

Mà đoàn xe lúc này lại khá đông, nhìn qua cũng phải mười, hai mươi chiếc.

“Là người nhà họ Khương”.

“Sao tôi thấy giống người nhà họ Chu?”

“Là người nhà họ Khương và nhà họ Chu, không ngờ hai quý tộc lớn lại cùng tới, lẽ nào họ định liên thủ?”

Khi các thế lực thấy thế thì đều nghi hoặc, trước đây mặc dù nhà họ Chu và nhà họ Khương liên thủ đối phó nhà họ Tiêu, nhưng cũng chỉ là chuyện hai quý tộc lớn liên hợp, trong những chuyện khác mặc dù hai quý tộc lớn không có mâu thuẫn lớn nhưng quan hệ không mấy tốt đẹp, liên tục xảy ra mâu thuẫn nhỏ.

Xét cho cùng đều là quý tộc, nhà nào cũng muốn phấn đấu để đạt được nhiều lợi ích hơn, đều muốn chèn ép quý tộc còn lại xuống, có mối quan hệ cạnh tranh.

Mà trong hội nghị quý tộc lần này, mặc dù những thế lực này đã biết nhà họ Chu và nhà họ Khương liên hợp chuẩn bị cùng đối phó Lâm Hàn, dù sao Lâm Hàn và nhà họ Tiêu cũng là kẻ địch chung của họ, thậm chí sở dĩ hai quý tộc lớn này trở nên như bây giờ chủ yếu cũng là vì Lâm Hàn, nếu không họ cũng không đến mức phải làm vậy.

Xét về tình hình hiện tại của hội nghị quý tộc Thiên Kinh lần này, tuy nhà họ Khổng không tham gia liên minh chống lại Lâm Hàn, nhưng chỉ cần họ thành công nhắm vào Lâm Hàn để Lâm Hàn không được tham dự vào hội nghị thì nhà họ Khổng có thể trở thành người thắng lớn nhất, chiếm vị trí lãnh đạo trong hội nghị, giành được nhiều lợi ích nhất, đồng thời xác định địa vị quý tộc số một của họ.

Mặc dù hiện giờ rất nhiều thế lực đã cho rằng nhà họ Khổng là quý tộc số một trong bốn quý tộc lớn ở Thiên Kinh, nhưng trên thực tế đúng là như vậy, thực lực của nhà họ Khổng cũng xứng đáng với điều đó.

Nhưng Khổng Trung Thiên biết rõ, thực lực này chỉ ở phương diện cao thủ, các quý tộc khác vẫn có thể đào tạo ra cao thủ, vẫn có thể vượt qua nhà họ Khổng, dù sao sản nghiệp của họ cũng khổng lồ, không ngừng đầu tư tài nguyên vào thì vẫn có thể đào tạo ra được cao thủ trong khoảng thời gian không quá dài.

Mà nhà họ Khổng chỉ có thể dựa vào hội nghị quý tộc Thiên Kinh lần này để giành được nhiều lợi ích hơn, giành được nhiều lợi ích nhất mới có thể khẳng định thêm địa vị quý tộc số một của họ.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 890: Lâm Hàn đến


Trong lòng Khổng Trung Thiên hiểu rất rõ tình hình hiện tại của nhà họ Khổng.

Nhìn bên ngoài thì có vẻ rất lớn mạnh, là tồn tại mạnh nhất trong bốn quý tộc, là thế lực mạnh nhất Thiên Kinh và thậm chí là toàn bộ Hoa Hạ.

Nhưng Khổng Trung Thiên biết tình hình này có thể không kéo dài được lâu, trong tương lai không xa vẫn sẽ bị các quý tộc khác vượt mặt.

Đặc biệt là nhà họ Chu, trước đây họ là quý tộc số một, bây giờ chỉ bị chịu thiệt hại nặng nề một chút, tạm thời không có thực lực mà thôi, nhưng với nền tảng đã có thì không lâu nữa họ sẽ phát triển lớn mạnh trở lại. Không nói đâu xa, trước mắt nhà họ Chu đã có rất nhiều cao thủ sắp được đào tạo xong, sau khi đào tạo xong những cao thủ này, nhà họ sẽ dần trở nên tốt hơn.

Mặc dù không lâu nữa nhà họ Khổng cũng sẽ có một nhóm cao thủ được đào tạo xong và có thể sử dụng, nhưng số lượng không nhiều bằng nhà họ Chu, dù sao nền tảng trước đây của nhà họ Khổng cũng vẫn có một khoảng cách nhất định với nhà họ Chu.

Mà hội nghị quý tộc Thiên Kinh lần này lại càng quan trọng với nhà họ Khổng hơn.

Nếu nhà họ Khổng nắm bắt được cơ hội này, giành được nhiều lợi ích, tạo dựng được địa vị cho mình, đặt nền móng vững chắc thì sẽ tiếp tục là quý tộc số một trong bốn quý tộc lớn.

Nếu bỏ lỡ cơ hội này, chờ đến hội nghị năm sau, ba quý tộc lớn còn lại đều đã khôi phục dần, thậm chí nhà họ Chu còn có thể khôi phục được rất nhiều, lúc đó nhà họ Khổng có thể không còn ưu thế lớn như bây giờ, cũng không thể thuận lợi giành được nhiều lợi ích nữa.

Như vậy, hội nghị quý tộc lần này với nhà họ Khổng cực kỳ quan trọng, liên quan đến vận mệnh tương lai của cả gia tộc.

Lúc này, nhìn thấy nhà họ Khương có vẻ đã liên hợp với nhà họ Chu, trong lòng Khổng Trung Thiên không khỏi có chút lo lắng.

Thực lực hiện tại của nhà họ Chu và nhà họ Khương mặc dù vẫn kém nhà họ Khổng một chút, nhưng nếu liên thủ thì hoàn toàn có đủ tư cách chống lại nhà họ Khổng. Như vậy, cho dù Lâm Hàn không xen vào gây rối thì nhà họ Khổng có thể cũng không giành được nhiều lợi ích trong hội nghị lần này.

Nhất thời Khổng Trung Thiên có chút lo lắng nhưng cũng không làm được gì, dù sao ông ta cũng không quản lý được.

Khổng Tử Diệp ở bên cạnh cũng nhận ra điều này, cậu ta thấp giọng chửi: “Đúng là chó má!”

Mà ngoài việc chửi một câu thì Khổng Tử Diệp cũng không làm được gì.

Còn Khổng Tử Dục, anh ta vẫn giả vờ ngốc nhưng thật ra trong lòng lại đang cười thầm.

Khổng Tử Dục vẫn luôn không tán thành quyết sách này của nhà họ Khổng, quá bảo thủ mà thực ra không cần phải thế, họ quá sợ tổn thất ngược lại dẫn tới việc không tiến mà lùi.

Cũng như lần trước nhà họ Khương và nhà họ Chu liên hợp, nếu không có biến số Lâm Hàn thì hai nhà đó đã giải quyết thành công nhà họ Tiêu từ lâu rồi, sẽ không có chuyện của nhà họ Khổng. Nhà họ Tiêu bị gạch ra khỏi danh sách quý tộc, mà nhà họ Khổng cũng sẽ trở thành nhà yếu nhất, thậm chí không lâu nữa cũng sẽ bị nhà họ Chu và nhà họ Khổng giải quyết.

Mà bây giờ cho dù xuất hiện biến số Lâm Hàn, tưởng như nhà họ Khổng trở thành nhà thắng đậm nhất nhưng thực tế không phải như vậy.

Chỉ việc nhà họ Khương và nhà họ Chu giao thiệp, dần xích lại gần nhau thôi cũng đủ khiến nhà họ Khổng cảm thấy đau đầu rồi, chứ đừng nói thực ra Khổng Tử Dục còn biết rõ Lâm Hàn là người nhà họ Lâm, nhà họ Tiêu có đồng minh như Lâm Hàn chắc chắn sẽ không yếu hơn nhà họ Khổng.

Nhìn bề ngoài bây giờ nhà họ Khổng là quý tộc số một, là thế lực mạnh nhất, nhưng Khổng Tử Dục biết rõ không lâu nữa nhà họ Khổng sẽ trở thành thế lực yếu nhất trong bốn quý tộc lớn.

Mà tất cả đều do quyết sách của Khổng Trung Thiên và Khổng Tử Diệp.

Nhưng những chuyện này không liên quan đến Khổng Tử Dục, dù nhà họ Khổng có thế nào cũng chẳng liên quan đến anh ta. Nhà họ Khổng có tốt hơn nữa cũng không về tay anh ta, cho dù nhà họ Khổng phát triển không tốt, thậm chí là diệt vong cũng không liên quan đến anh ta lắm.

Điều Khổng Tử Dục muốn hiện tại là làm thế nào để thoát thân khỏi đây, rời khỏi nhà họ Khổng và sống cuộc sống của riêng mình, với tiền đề là không trở thành mục tiêu nhắm tới thậm chí là mục tiêu bị đuổi bắt của Khổng Trung Thiên và Khổng Tử Diệp.

Lúc này, dưới sự quan sát của nhiều thế lực, gia chủ nhà họ Chu và gia chủ nhà họ Khương cùng đi vào vị trí, trông họ có vẻ đã bắt tay với nhau, hai gia chủ vui vẻ cười nói.

Khổng Trung Thiên và Khổng Tử Diệp thấy vậy sắc mặt hơi khó coi, thậm chí cũng không nói một lời khách sáo lịch sự mà chỉ yên lặng ngồi đó chờ đợi.

Khổng Trung Thiên không khỏi suy nghĩ cẩn thận cách đối phó với nhà họ Chu và nhà họ Khương, nhà họ Tiêu và Lâm Hàn còn chưa giải quyết xong thì một rắc rối khác lại ập đến, Khổng Trung Thiên cảm thấy có chút mệt mỏi.

Mà lúc này, rất nhiều thế lực khác ở Thiên Kinh nhìn thấy cảnh này cũng có chút kinh ngạc nhỏ giọng thảo luận.

“Xem ra nhà họ Chu và nhà họ Khương đã bắt tay liên thủ rồi, như vậy cũng khó nói”.

“Đúng thế, nhà họ Khổng đang là quý tộc số một, bây giờ nhà họ Chu và nhà họ Khương liên thủ, bọn họ có vốn liếng để chống lại nhà họ Khổng rồi”.

“Cũng chưa biết được, dù sao hai quý tộc lớn này liên thủ mới có thể đấu lại được một quý tộc lớn, vậy nên phân chia lợi ích cũng khó nói”.

“Cho dù ba quý tộc này có thế nào, nhà họ Tiêu ngược lại đã trở thành thế lực thảm nhất, Lâm Hàn không tham dự được hội nghị, nhà họ Tiêu thì lập tức trở thành thế lực yếu nhất trong bốn quý tộc”.

“Nhà họ Tiêu vì để liên thủ với Lâm Hàn, chưa biết chừng còn không đủ tư cách để tham gia hội nghị quý tộc lần này ấy chứ”.

“Thành công do Lâm Hàn, thất bại cũng do Lâm Hàn, không biết sự xuất hiện của Lâm Hàn với nhà họ Tiêu mà nói là tin tốt hay tin xấu nữa”.

“Chắc vẫn được coi là tin tốt, dù sao không có Lâm Hàn thì chắc bây giờ nhà họ Tiêu đã không còn nữa rồi”.

“Nhưng bây giờ có thể tốt hơn bao nhiêu? Nếu nhà họ Tiêu không được tham gia vào hội nghị quý tộc lần này hoặc là giành được ít lợi nhuận thì sẽ rất khó để khôi phục lại từ lần thiệt hại trước, cũng không khác diệt vong là mấy”.

“Thật sự dám dẫn theo nhiều người vậy à? Thú vị đấy”.

“Họ nghĩ đông người là hữu dụng sao? Chúng ta so sánh về số lượng cao thủ được đào tạo bài bản, tay chân bình thường không có tư cách xuất hiện ở đây”.

“Đúng thế, tay chân bình thường thì có ích gì? Ngược lại còn bị chúng ta cùng tấn công, đúng là thiệt thân”.

“Thật sự không hiểu Lâm Hàn và người nhà họ Tiêu nghĩ gì, cũng đâu phải không biết quy tắc này mà lại dám vi phạm?”
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 891: Giằng co


Sân vận động ở ngoại ô thành phố Thiên Kinh.

Rất nhiều thế lực Vùng Xám thành phố Thiên Kinh đã có mặt nhìn thấy đoàn xe khổng lồ này đều đưa mắt nhìn tới.

Dù đa số người trong bọn họ đều cho rằng đoàn xe này chẳng là gì, có lẽ bên trong chỉ là tay chân bình thường mà thôi.

Nhưng nhiều xe như thế khó tránh khỏi hơi đồ sộ, thu hút ánh mắt của mọi người.

Còn một vài thế lực đến cùng lúc hoặc đến sau nhìn thấy đoàn xe này thì đều nhường đường.

Vì cho dù trong đó chỉ có một vài cao thủ đã được đào tạo thì cũng là tồn tại bọn họ không thể trêu vào, chỉ có quý tộc mới có thể chống lại thôi.

Nhìn thấy cảnh này, Khổng Trung Thiên lập tức hừ lạnh, trong lòng hơi khó chịu, lúc nhà họ Khổng của ông ta xuất hiện cũng không thu hút nhiều sự chú ý như thế, nhưng Lâm Hàn và người nhà họ Tiêu này lại làm được.

Nhà họ Chu và nhà họ Khương ở bên kia càng khó chịu hơn, một mặt là cảm thấy bị cướp đi sự nổi bật giống nhà họ Khổng, một mặt là vì chuyện lần trước.

Lần trước nhà họ Chu và nhà Khương cùng nhau đối phó nhà họ Tiêu, đã âm thầm chuẩn bị kế hoạch đầy đủ, đã sắp thành công rồi, lại bị một Lâm Hàn đột nhiên xuất hiện thay đổi tình thế, giúp đỡ nhà họ Tiêu chuyển bại thành thắng.

Nếu không vì Lâm Hàn, bây giờ nhà họ Chu và nhà họ Khương chắc chắn là hai thế lực mạnh nhất thành phố Thiên Kinh, nhà họ Tiêu và nhà họ Khổng hoàn toàn bị bọn họ áp đảo.

Mà bây giờ vì Lâm Hàn, hai quý tộc lớn bọn họ lại trở thành thế lực yếu nhất trong bốn quý tộc, chỉ có thể hợp tác với nhau, cũng không phải bọn họ muốn hợp tác, mà là hết cách rồi, không hợp tác hoàn toàn không có thực lực, không thể chống lại nhà họ Tiêu và nhà họ Khổng, sẽ không có quyền phát biểu trên hội nghị quý tộc của thành phố Thiên Kinh lần này, đừng nói là tranh giành lợi ích, e rằng muốn bảo vệ lợi ích vốn có của bọn họ cũng cực kỳ khó khăn.

Nhưng người nhà họ Chu và nhà họ Khương cũng hiểu, trước mắt bọn họ vẫn tạm thời không làm gì được Lâm Hàn, dù sao thực lực của Lâm Hàn và nhà họ Tiêu lúc này đã vượt xa hai quý tộc bọn họ.

Nhưng người nhà họ Chu và nhà họ Khương cũng hiểu chỉ cần lần này bọn họ không để Lâm Hàn thành công tham gia hội nghị quý tộc thành phố Thiên Kinh, không cho Lâm Hàn thành công tiến vào Vùng Xám của thành phố, lại thêm bọn họ hợp tác, bọn họ sẽ có thể lấy được lợi ích nhất định, và nhà họ Tiêu cũng sẽ thảm hại hơn.

Như vậy đợi đến sau hội nghị quý tộc Thiên Kinh lần này, hai quý tộc họ lại tiếp tục khôi phục và phát triển, tin rằng không mất bao lâu sẽ có thể trở nên mạnh mẽ, đến lúc đó cũng có thể áp đảo nhà họ Tiêu và Lâm Hàn, đương nhiên cũng có thể báo mối thù lần này, cho nên chuyện quan trọng nhất cần làm trước mắt là không cho Lâm Hàn tham gia hội nghị quý tộc Thiên Kinh lần này.

Lúc này, chủ nhà họ Chu và chủ nhà họ Khương nhìn về phía người nhà họ Khổng, ông Khương nói: “Đi thôi, không thể để bọn họ phá hoại quy tắc, sao những thế lực bên ngoài này có thể đến tham gia hội nghị quý tộc của thành phố Thiên Kinh chúng ta được?”

Khổng Thiên Trung nghe vậy thì cười nói: “Các người đi đi, nếu không được thì tôi lại ra mặt”.

Nghe vậy, sắc mặt người nhà họ Chu và nhà họ Khương đều không tốt lắm, không ngờ đã đến lúc này rồi mà nhà họ Khổng vẫn muốn giữ thế trung lập, không muốn đắc tội với người khác.

Nhưng bọn họ cũng hết cách, chỉ có thể dẫn các thế lực lúc trước quyết định nhằm vào Lâm Hàn đi xuống, muốn ngăn cản Lâm Hàn, không cho Lâm Hàn đến, không cho Lâm Hàn tham gia hội nghị quý tộc lần này.

Thật ra bọn họ đều hiểu rõ suy nghĩ của Khổng Trung Thiên, đơn giản là không muốn đắc tội với người khác mà thôi, vừa muốn Lâm Hàn không tham gia hội nghị quý tộc Thiên Kinh lần này, vừa không muốn đắc tội với Lâm Hàn, đúng là con cáo già.

Người nhà họ Chu và nhà họ Khương nhanh chóng dẫn một đám người đi tới trước đoàn xe của mấy người Lâm Hàn, cao thủ dẫn đầu đã bị chặn kín, đoàn xe của Lâm Hàn không thể không dừng lại.

“Cậu Lâm, phía trước có người nhà họ Chu và nhà họ Khương, còn có người của rất nhiều thế lực Vùng Xám Thiên Kinh đang chặn đoàn xe của chúng ta lại”, Lâm Phong đi tới cạnh xe Lâm Hàn báo cáo.

Lâm Hàn cũng không bất ngờ vì chuyện này, dẫu sao trước đó đã biết tin, anh cũng đã chuẩn bị kế hoạch đối phó từ trước.

Lâm Hàn nhìn Tiêu Nhã ở bên cạnh.

Tiêu Nhã thấy thế, không cần Lâm Hàn nói thêm gì đã gật đầu xuống xe.

Theo kế hoạch của Lâm Hàn và nhà họ Tiêu, bọn họ đã đoán trước sẽ bị chặn lại ở đây, mà lúc đầu Lâm Hàn cũng sẽ không ra mặt, sẽ để người nhà họ Tiêu mang danh quý tộc đi giải quyết.

Đương nhiên theo suy tính của Lâm Hàn và Tiêu Nhã, rất có thể là không giải quyết được, lúc đó đương nhiên sẽ có bên Lâm Hàn ra mặt.

Nhưng cho dù thế nào vẫn phải thử, dẫu sao nếu thành công thì có thể bớt được không ít chuyện, cũng sẽ có lợi cho kế hoạch sau này.

Nghe vậy, Tiểu Nhã cười khẩy: “Vậy làm cách nào để đánh giá Lâm Hàn không thuộc thế lực thành phố Thiên Kinh? Lâm Hàn cũng có mấy sản nghiệp ở đây, trong đó còn bao gồm công ty truyền thông điện ảnh Quang Ảnh, số lượng sản nghiệp đã có quy mô bằng một thế gia tầm trung rồi, sao không thể xem là thế lực thuộc Vùng Xám Thiên Kinh được, sao không thể tham gia hội nghị quý tộc lần này chứ?”

Người nhà họ Khương nghe vậy, sắc mặt lập tức trở nên hơi khó coi, những sản nghiệp này của Lâm Hàn đều là lấy từ nhà họ Chu và nhà họ Khương, mà đa số trong đó đều là từ nhà họ Khương. Kể cả công ty truyền thông điện ảnh Quang Ảnh đứng đầu giải trí Hoa Hạ cũng thế. Khoảng thời gian này công ty phát triển rất tốt, lợi nhuận khổng lồ khiến người nhà họ Khương cực kỳ ghen tị, dù sao đây vốn là sản nghiệp của nhà bọn họ, là lợi nhuận của nhà bọn họ đấy.

Sắc mặt người nhà họ Chu đều không tốt lắm, trước đó bọn họ không ngờ Tiêu Nhã và Lâm Hàn sẽ lấy nó ra làm lý do, có sản nghiệp ở thành phố Thiên Kinh, theo một ý nghĩa nào đó thật sự xem như thế lực Vùng Xám thành phố Thiên Kinh rồi, nhưng cũng có thể không tính, không có quy định rõ ràng.

Người nhà họ Chu và họ Khương nhìn nhau, quyết định vừa khéo mượn chuyện này kéo người nhà họ Khổng xuống nước, lần này không thể để nhà họ Khổng tiếp tục giữ thế trung lập nữa.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 892: Thời đại thay đổi


Ông Khương suy nghĩ một lát rồi cười nói với Tiêu Nhã: “Chưa có quy định rõ ràng về việc thế nào mới được coi là thế lực Vùng Xám thành phố Thiên Kinh. Nếu đúng như vậy thì chúng ta sẽ tổ chức họp bàn và bỏ phiếu để giải quyết”.

Thông qua phương pháp này vừa có thể giải quyết vấn đề này tốt hơn, có lý do đuổi Lâm Hàn, không cho Lâm Hàn tham dự hội nghị quý tộc thành phố Thiên Kinh lần này, vừa có thể kéo người nhà họ Khổng xuống nước, không để họ giữ vị trí trung lập ngồi làm ngư ông đắc lợi nữa, đúng là một kế hoạch song toàn.

Gia chủ nhà họ Chu nghe vậy cũng khẽ gật đầu, trong lòng thầm có chút vui mừng.

Lâm Hàn tham dự hội nghị quý tộc Thiên Kinh không phải là chuyện tốt đối với nhiều thế lực ở thành phố Thiên Kinh, đặc biệt là những quý tộc như họ, chung quy vẫn ảnh hưởng đến lợi ích của họ.

Vậy nên qua phương pháp này, chắc chắn là hầu hết mọi người đều sẽ phản đối việc Lâm Hàn tham dự hội nghị quý tộc, đến lúc đó tự nhiên sẽ phán quyết Lâm Hàn không thuộc thế lực Vùng Xám Thiên Kinh.

Từ đó nhà họ Chu và nhà họ Khương cũng bớt áp lực hơn, không cần gây quá nhiều xung đột với Lâm Hàn và Tiêu Nhã.

Tuy trên thực tế nhà họ Chu và nhà họ Khương đều hận Tiêu Nhã, đặc biệt là Lâm Hàn, nhưng trước mắt họ vẫn chưa có thực lực này nên tạm thời cũng không muốn đắc tội với Lâm Hàn và Tiêu Nhã, dù sao thực lực của Lâm Hàn và nhà họ Tiêu vẫn rành rành ra đó, không phải một sự tồn tại dễ chọc.

Tiêu Nhã nghe thế thì hơi bất ngờ, vốn dĩ cô ấy và Lâm Hàn cũng tính đến khả năng này, không ngờ đối phương lại áp dụng biện pháp này nhanh đến vậy, gần như không hề nghĩ ngợi.

Theo dự đoán của Lâm Hàn và Tiêu Nhã, nếu áp dụng biện pháp này thì thực tế đều rất có lợi cho cả Lâm Hàn và Tiêu Nhã.

Dù gì hiện nay bản thân Lâm Hàn đã có một ít sản nghiệp ở thành phố Thiên Kinh, hơn nữa trước đó Lâm Hàn và nhà họ Tiêu cũng từng bị nhằm vào nên mọi người cùng ngồi xuống nói lý lẽ, Lâm Hàn và Tiêu Nhã thật sự không sợ. Nếu đối phương lật lọng, không muốn nói lý thì lúc đó cũng tiện hơn cho Lâm Hàn và Tiêu Nhã.

Nên Tiêu Nhã đương nhiên cực kỳ vui mừng khi nghe đối phương đề nghị như vậy.

“Được thôi, vậy đợi tất cả các thế lực Vùng Xám Thiên Kinh đến đủ, chúng ta sẽ cùng ngồi xuống, bàn bạc xem Lâm Hàn có thuộc thế lực Vùng Xám Thiên Kinh hay không rồi nói sau”, Tiêu Nhã nói thẳng.

Gia chủ nhà họ Chu và gia chủ nhà họ Khương nghe vậy đương nhiên đều mừng rỡ.

Ngay sau đó Tiêu Nhã và hai người họ đã xác định quyết sách này, về phần Lâm Hàn và những người anh đưa đến thì tạm thời đợi ở đây, lúc đó Lâm Hàn cũng có thể cùng tham dự hội nghị này, chờ xác định quyết sách rồi tính tiếp.

Gia chủ nhà họ Chu, gia chủ nhà họ Khương và Tiêu Nhã đều rất vui khi nhìn thấy cục diện này, chỉ là suy nghĩ của họ lại khác nhau, thậm chí hoàn toàn trái ngược.

Chẳng mấy chốc gia chủ nhà họ Chu và gia chủ nhà họ Khương liền dẫn người về lại vị trí.

Tiêu Nhã cũng quay lại xe nói cho Lâm Hàn biết chuyện này.

Nghe vậy, Lâm Hàn hơi bất ngờ khi đối phương sẽ đưa ra lựa chọn này, có điều cũng coi là nằm trong dự liệu, suy cho cùng nhà họ Khổng đứng ở vị trí trung lập mãi chắc chắn sẽ gây ra sự bất mãn từ nhà họ Chu và nhà họ Khương, họ nhất định sẽ tìm cách kéo nhà họ Khổng xuống nước đứng về phe họ, cùng nhau đứng ở phía đối lập với Lâm Hàn.

“Vậy là tốt rồi, việc này sẽ bớt được rất nhiều chuyện. Vậy chúng ta chuẩn bị thôi, đến lúc đó ngồi xuống nói lý với họ, không nói lý được thì dùng vũ lực, dù làm cách nào cũng có lợi cho chúng ta cả”, Lâm Hàn bảo.

“Đúng, thế thì chúng ta chắc chắn sẽ giành được cơ hội quyết định. Gia chủ nhà họ Chu và gia chủ nhà họ Khương không quản lý việc nội bộ nhiều, cũng không còn thông minh như trước đây, lại không nhanh chóng đào tạo được người kế vị gia chủ mới, chẳng trách gia tộc lại càng ngày càng đi xuống”, Tiêu Nhã cười nói.

Lâm Hàn khẽ gật đầu, anh cũng hiểu ý của Tiêu Nhã, gia chủ nhà họ Chu và gia chủ nhà họ Khương phải có năng lực nhất định mới có thể ngồi lên vị trí gia chủ của một thế lực quý tộc này, không phải chỉ dựa vào huyết thống trực hệ là có thể ngồi lên, nhất định phải có đủ năng lực và khí phách.

Hiển nhiên trước đây họ đều có năng lực này, nếu không những năm gần đây họ cũng không thể đưa gia tộc mình phát triển.

Chỉ là theo sự tăng cao số tuổi của họ và sự thay đổi thời đại, năng lực của họ cũng từ từ giảm sút, không theo kịp thời đại tự nhiên cũng bị tụt lại phía sau. Mặc dù chỉ thỉnh thoảng để xảy ra một số vấn đề nhỏ trong quyết sách, nhưng trên cương vị này, chỉ cần có chút vấn đề thì ảnh hưởng tiếp theo sẽ rất lớn, sai một li đi nghìn dặm.

Nhất là gia chủ nhà họ Khương, cụ ta đã là một cụ già tóc bạc trắng nhưng giờ vẫn đảm nhận vị trí gia chủ, không đào tạo người mới, điều này sẽ ảnh hưởng rất lớn đối với sự phát triển sau này của gia tộc.

Trong thời điểm này nhất định phải nắm chắc việc đào tạo người có năng lực kế thừa vị trí gia chủ, nếu không sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự phát triển của gia tộc.

Điều này chẳng hề hấn gì với nhà họ Lâm hiện tại, Lâm Hàn đã hoàn toàn trưởng thành, nếu không vì gặp khá nhiều chuyện trong thời gian này thì e là anh đã về kế thừa vị trí gia chủ của nhà họ Lâm.

Lâm Phong nghe thế cũng khẽ gật đầu: “Đúng đó cậu Lâm, đối phương đều là người muốn nhằm vào cậu, lỡ như họ ra tay ngay trong hội nghị thì không ổn lắm. Để phòng bất trắc thì tốt nhất nên thận trọng một chút”.

Lâm Hàn không nói lời nào mà nhìn sang Tiêu Nhã ở bên cạnh. Anh cũng không rõ về hội nghị quý tộc thành phố Thiên Kinh này, Tiêu Nhã biết rõ hơn nên để cô ấy cho ý kiến.

Tiêu Nhã thấy ánh mắt của Lâm Hàn thì bảo: “Hội nghị quý tộc thành phố Thiên Kinh đã được tổ chức nhiều năm, chưa bao giờ xuất hiện những chuyện thế này, không ai dám gây rối hay gì cả. Nói cho cùng cũng có thế lực lớn hơn làm chủ, dù họ không tuân theo quy định cũng không dám ra tay ngay trong hội nghị quý tộc, có điều tình hình lần này đặc biệt, không còn như trước, hơn nữa vì không có thế lực nào lớn hơn trấn áp trong cuộc chiến giữa các quý tộc, chúng ta nên thận trọng một chút vẫn hơn, dẫn theo vài người giỏi để phòng bất trắc. Nhưng hội nghị quý tộc thành phố Thiên Kinh có quy định rõ ràng, mỗi thế lực chỉ được tham gia tối đa ba người, những người còn lại đều phải đợi bên ngoài, chưa có sự cho phép đặc biệt thì không được vào trong”.

Lâm Hàn nghe vậy bèn gật đầu: “Vậy cứ làm theo lời cô đi, lát nữa Tiểu Tây với một cao thủ của Tôn Hàn Các đi theo tôi là được”.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 893: Bầu không khí kỳ lạ


“Lâm Phong, ông không cần vào đâu, ở ngoài này đi, có chuyện gì xảy ra ở đây ông tự quyết định”, Lâm Hàn nói.

“Rõ!”

“Rõ!”

Tiểu Tây và Lâm Phong đồng thanh đáp.

Trên thực tế, thân thủ của Lâm Phong gần như có thể coi là tốt nhất, nhưng thân thủ Lâm Hàn cũng không tệ, cho dù xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, anh cũng khá tự tin, vậy nên không cần dẫn cao thủ lợi hại nhất theo cùng. Mặt khác, bên ngoài bao nhiêu cao thủ thế kia cũng cần người điều khiển, cần người ở đó dẫn dắt, nếu Lâm Phong cũng vào thì bao nhiêu cao thủ ở ngoài sẽ như rắn mất đầu.

Tiêu Nhã ở bên cạnh cũng quyết định dẫn Tiêu Hoa Bân và một cao thủ của nhà họ Tiêu vào, còn những cao thủ nhà họ Tiêu ở ngoài, không có nhà họ Tiêu hay Tiêu Hoa Bân chỉ huy, Tiêu Nhã đã hạ lệnh để toàn bộ người nhà họ Tiêu tạm thời nghe theo lệnh Lâm Phong.

Chẳng bao lâu mọi việc đã được sắp xếp hoàn tất, sáu người Lâm Hàn và Tiêu Nhã bước lên bục, chuẩn bị tham gia hội nghị.

Lúc này người nhà họ Chu và nhà họ Khương cũng đã về lại vị trí.

Nhà họ Khổng và các thế lực Vùng Xám khác thấy thế đều có chút khó hiểu.

Theo hiểu biết của họ, hoặc là Lâm Hàn thoả hiệp dẫn người về, hoặc là người của Lâm Hàn sẽ giao chiến với những người của thế lực còn lại do nhà họ Chu và nhà họ Khương đứng đầu, nhưng không có chuyện đó, nhìn có vẻ như họ chỉ đơn giản trò chuyện đôi câu sau đó ai về vị trí đó.

“Chuyện gì vậy? Bên đó nói thế nào?”, có người không nhịn được hỏi.

Những thế lực còn lại nghe vậy cũng đều quay ra nhìn, có chút tò mò không biết chuyện gì đã xảy ra. Mặc dù những thế lực này không bước lên, thậm chí Lâm Hàn có tham gia vào hội nghị quý tộc lần này không, có tiến quân vào Thiên Kinh không cũng không ảnh hưởng nhiều đến lợi ích của họ, nhưng theo bản năng họ vẫn không thích thế lực bên ngoài, vậy nên không hy vọng Lâm Hàn có thể thành công tham gia vào Vùng Xám Thiên Kinh.

Người nhà họ Khổng cũng nghi ngờ nhìn lại, không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Ông Khương nghe vậy thì mỉm cười không nói, mà nhìn một thế lực vừa tới cùng phía sau.

Gia chủ thế lực này hiểu ý, lập tức giải thích cho mọi người.

“Vừa rồi chúng tôi đã gặp gia chủ nhà họ Tiêu – Tiêu Nhã, sau đó…”

Sau đó gia chủ này kể lại toàn bộ chuyện vừa xảy ra cho họ.

Sau khi kể xong, ông Khương cũng mỉm cười: “Tôi cảm thấy cô nhóc Tiêu Nhã nói cũng có lý, khi ấy chúng ta chỉ quy định không cho phép bất kỳ thế lực nào ngoài khu vực Vùng Xám tham gia hội nghị quý tộc Thiên Kinh, chứ không quy định thế nào mới được coi là thế lực Vùng Xám Thiên Kinh. Lâm Hàn có một vài sản nghiệp ở Thiên Kinh, thậm chí những sản nghiệp đó có thể được coi là một thế gia tầm trung, vậy nên bây giờ Lâm Hàn có được coi là thế lực Vùng Xám Thiên Kinh hay không cần phải tiếp tục tổ chức cuộc họp này để thảo luận và bỏ phiếu”.

Ông Khương nói xong, sắc mặt các thế lực Vùng Xám ở đây đều kỳ lạ, đặc biệt là người nhà họ Khổng.

Những người đang ngồi ở đây đều không ngốc, đương nhiên hiểu ra có chuyện gì, ông Khương nói cũng có lý. Đúng là khi ấy không có quy định nào về việc thế nào mới được coi là thế lực Vùng Xám Thiên Kinh, tình huống của Lâm Hàn quả thực khó nói. Nhưng đạo lý là đạo lý, không cần phải thật sự làm theo, họ hoàn toàn không cần phải nói lý với những người Lâm Hàn.

Rõ ràng ý đồ của người nhà họ Khương và nhà họ Chu là kéo toàn bộ thế lực Vùng Xám Thiên Kinh xuống nước cùng, nhất là nhà họ Khổng luôn giữ thái độ trung lập, không muốn động đến ai.

Nhất thời sắc mặt mỗi vị gia chủ đều có chút kỳ lạ, sắc mặt mấy người nhà họ Khổng càng khó coi hơn.

Khổng Trung Thiên trừng mắt nhìn ông Khương, biết rõ chắc chắn đây là chủ ý của ông Khương hoặc gia chủ nhà họ Chu, những thế lực còn lại không dám làm vậy.

Tuy nhiên dù biết rõ thì Khổng Trung Thiên cũng không làm được gì, dù sao những điều này đều có lý, ông ta không có lý do gì để gây rắc rối cho nhà họ Khương và nhà họ Chu. Huống hồ bây giờ nhà họ Khương và nhà họ Chu đã liên thủ, họ thật sự không sợ nhà họ Khổng, thậm chí sau khi liên thủ còn có thể trấn áp được nhà họ Khổng.

Trong lúc bất lực, Khổng Trung Thiên cũng không có lựa chọn nào khác, nếu vậy thì chỉ đành đứng về phía đối lập với Lâm Hàn. Dù thế nào, ông ta cũng không thể để Lâm Hàn thành công tham gia vào hội nghị quý tộc lần này, điều này ảnh hưởng rất lớn đến gia tộc ông ta.

“Ông Khương nói đúng, vậy cứ làm thế đi. Các thế lực khác cũng đã đến gần đủ rồi, chúng ta chờ thêm lát nữa rồi bắt đầu thảo luận”, Khổng Trung Thiên lãnh đạm nói một câu, nhưng mọi người có mặt đều biết ông ta đã tức giận.

Ông Khương thấy thế cũng chẳng quan tâm, nếu không làm vậy nhà họ Khổng luôn giữ thái độ trung lập mới là thế lực gây bất lợi cho họ, mà nếu nhà họ Khương và nhà họ Chu không liên thủ thì chắc chắn sẽ bị nhà họ Khổng nhằm vào, kết quả sẽ rất thảm.

Tuy nhà họ Khổng luôn giữ thái độ trung lập, lúc nào cũng ra vẻ không quan tâm, nhưng một khi có cơ hội nhà họ sẽ không nương tay, quyết tâm giành lấy. Lăn lộn trong Vùng Xám của Thiên Kinh này bao lâu nay, có thế lực nào đơn giản, lương thiện? Càng không nói đến thế lực có đẳng cấp quý tộc như họ, làm gia chủ của quý tộc đều là những kẻ mưu mô, cáo già.

Dù là Tiêu Nhã, gia chủ mới được bổ nhiệm của nhà họ Tiêu, tuy còn trẻ nhưng thủ đoạn cũng không hề yếu mềm, đối mặt với thực lực như Lâm Hàn và có chút quan hệ cá nhân nên cô ấy mới đối xử nhã nhặn như vậy.

Khi bầu không khí giữa các thế lực đang có chút gượng gạo thì Lâm Hàn và mấy người Tiêu Nhã đã tới.

Nhưng ánh mắt một số người nhìn Lâm Hàn lại bất thiện, chẳng hạn như nhà họ Chu, nhà họ Khương và nhà họ Khổng.

Nhưng lại có một người trong số người nhà họ Khổng lén quan sát Lâm Hàn với ánh mắt đặc biệt, sau đó nhanh chóng thu lại ánh mắt, tiếp tục giả vờ đờ đẫn.

Người này chính là Khổng Tử Dục, cậu chủ lớn nhà họ Khổng.

Người khác không nhìn thấy cảnh đó nhưng Lâm Hàn đã để ý tới, anh cũng chỉ vô tình liếc nhìn về phía Khổng Tử Dục sau đó thu hồi tầm mắt thôi, nhưng anh đã hiểu ý và đồng thời không tiết lộ sự thật về anh ta.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 894: Đạo đãi khách


Trong đám người, Khổng Tử Dục không hề thu hút hay thậm chí là hoàn toàn trở nên vô hình, nhận ra ánh mắt Lâm Hàn liếc sang, trong lòng bỗng âm thầm trở nên hào hứng.

Từ nãy đến giờ Lâm Hàn chẳng nói một lời, thậm chí còn chẳng tỏ vẻ gì, nhưng chỉ với ánh mắt khẽ liếc qua đó thôi là đủ để Khổng Tử Dục hiểu được, ít nhất thì Lâm Hàn cũng đã đoán được sơ sơ ý đồ của anh ta, và cũng không có ý định phản đối sự hợp tác này. Bây giờ anh ta chỉ cần tìm cơ hội để lén lút tiếp xúc với Lâm Hàn một chút thì rất có thể sẽ thành công hợp tác.

Thấy có hi vọng, cuối cùng Khổng Tử Dục cũng yên tâm thả tảng đá đè nặng trong lòng xuống, chỉ cần hợp tác được với Lâm Hàn thì anh ta sẽ thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn trước mắt, có thể thoát thân và bắt đầu lại một cuộc sống mới.

Bấy giờ, Lâm Hàn không chú ý đến Khổng Tử Dục nữa, nếu anh ta đã cố tình muốn hợp tác, chỉ cần nó có giá trị thì tất nhiên anh cũng sẵn lòng, nhưng không có sự hợp tác của anh ta, Lâm Hàn vẫn sẽ tiếp tục kế hoạch của mình. Nói cách khác, Khổng Tử Dục với anh mà nói chỉ là người có cũng được mà không có cũng chẳng sao, ít nhất đến thời điểm hiện tại là thế.

Nhận ra bầu không khí gượng gạo của các thế lực lớn, Lâm Hàn có thể đoán được phần nào nguyên nhân, tất nhiên là chuyện nhà họ Khương, nhà họ Chu và Tiêu Nhã đạt thành lần trước khiến cho một vài thế lực khác hơi khó chịu, nhất là nhà họ Khổng.

Theo tính toán ban đầu của nhà họ Khổng, bọn họ có thể không tốn chút sức nào và thậm chí là chẳng đắc tội với ai những vẫn khiến cho Lâm Hàn không thể góp mặt vào hội nghị quý tộc thành Thiên Kinh lần này, cuối cùng họ vẫn là người thu được lưới cá lớn nhất, là kẻ hưởng lợi lớn nhất trong hội nghị lần này.

Tiếc là bây giờ quyết định của nhà họ Khương và nhà họ Chu đã khiến kế hoạch của nhà họ Khổng hoàn toàn thất bại.

Lâm Hàn nhìn mọi người, cũng cười nói: “Sao bầu không khí lại gượng gạo thế này? Sau này chúng ta đều là thế lực vùng xám của thành phố Thiên Kinh, đều là người một nhà cả, chúng ta hòa bình vui vẻ với nhau một chút đi”.

Các gia chủ nghe Lâm Hàn nói xong đều bất giác bĩu môi, tất cả các thế lực vùng xám của thành phố Thiên Kinh, ngoài nhà họ Tiêu thì chẳng có bất kỳ ai muốn cho Lâm Hàn tiến vào chiếm giữ Thiên Kinh này.

Bọn họ không đồng ý với lời anh nói và hoàn toàn không cho rằng những lời đó là đúng, thậm chí trong lòng còn đầy khinh thường Lâm Hàn, ai cũng nghĩ rằng sau khi hội nghị này kết thúc thì Lâm Hàn phải dẫn người rời đi, dù sao Lâm Hàn có mạnh lên thì cũng không thể là đối thủ của những thế lực lớn thành phố Thiên Kinh này liên hợp lại, chỉ là bây giờ vẫn chưa có một thế lực nào dám đắc tội anh, sự thật là bọn họ không dám trêu chọc anh dù chỉ là một tí.

Dù sao thực lực của những người trong tay Lâm Hàn đủ để sánh vai với cả một quý tộc, hơn nữa bản thân anh cũng khá là kh*ng b* khiến phần lớn mọi người phải sợ hãi.

Thành phố Thiên Kinh cũng chỉ có từng đó thế lực, xét về kẻ mạnh thì chắc cũng chỉ có nhà họ Khổng trên cơ được Lâm Hàn, những kẻ còn lại đều thua kém, nhưng dù có là nhà họ Khổng thì cũng chẳng mạnh hơn anh được bao nhiêu. Nếu thật sự xảy ra xung đột, nhà họ Khổng chưa chắc đã là đối thủ của Lâm Hàn, đối đầu với anh, ít nhất nhà họ Khổng cũng sẽ tổn thất rất nặng nề.

Tất nhiên, đó chỉ là suy nghĩ của phần lớn thế lực vùng xám thành phố Thiên Kinh này mà thôi, nếu để bọn họ biết thực lực thật sự của anh thì chắc chẳng ai dám nghĩ thế.

Với sức mạnh thật sự của anh, mang hơn bốn trăm cao thủ được huấn luyện nghiêm chỉnh đến đây, về sức mạnh, dù bốn quý tộc lớn liên hợp lại với nhau cũng không phải là đối thủ của anh, chứ đừng nói đến chuyện nhà họ Tiêu đang ở phe anh, ít nhất tất cả các thế lực ở đây liên kết lại mới có thể trở thành đối thủ của anh được, từ đó nhận ra thực lực thật sự của anh đáng sợ đến mức nào.

Tuy là tất cả các gia chủ đều không dám đắc tội Lâm Hàn, nhưng họ không hề tỏ thái độ hòa nhã gì cho cam, cũng chẳng có người nào đáp lời, chỉ lạnh lùng hờ hững nhìn anh.

Lâm Hàn cũng chỉ cười không thèm để ý đến chuyện đó, anh không phải là thằng nhóc choai choai dễ xấu hổ vì những chuyện thế này, anh hoàn toàn không để tâm.

Sau đó, Lâm Hàn và tất cả các gia chủ đang có mặt ở đây cùng im lặng chờ đợi, không có ai lên tiếng nói chuyện.

Trước khi Lâm Hàn đến, có vài người còn len lén bàn luận với nhau, sau khi anh đến thì chẳng còn ai ừ hử gì nữa, có thể thấy bọn họ không muốn anh nghe thấy cuộc đối thoại của mình, sẽ tạo thành bất lợi cho họ.

Không lâu sau đó, đã đến giờ, tất cả các thế lực có uy tín và danh dự trong vùng xám Thiên Kinh đều có mặt, dù có người chưa đến thì cũng đã quá giờ, không thể tham gia vào hội nghị được nữa.

Sau đó, các nhà quý tộc đứng dậy, dẫn theo nhóm gia chủ bước vào sân vận động, chuẩn bị vào chỗ của mình.

Nhưng khi vào chỗ ngồi thì lại xảy ra vấn đề.

Vì kế hoạch trước đó chỉ có sự tham gia của bốn quý tộc lớn và phần lớn thế lực mạnh ở Thiên Kinh, vì vậy cũng chỉ có bốn vị trí nổi bật nhất, không có vị trí dư thừa nào.

Nhưng bây giờ bốn gia đình quý tộc lớn cùng với Lâm Hàn sẽ thành năm người.

Lâm Hàn chỉ cười cười nói: “Biết đâu lát nữa tôi lại thành thế lực của thành phố Thiên Kinh thì sao, với thực lực của tôi thì nhất định tôi sẽ có một ghế ở đây rồi. Dù tôi không thể là thế lực vùng xám của Thiên Kinh thì đây là đạo đãi khách của Thiên Kinh các người à? Cả một vị trí để người ta ngồi ăn cũng không có?”

Mấy nhà quý tộc nghe thế thì sắc mặt lập tức tối đi, ý tưởng của bọn họ là một chuyện nhưng thực hiện lại là chuyện khác, họ đối xử với Lâm Hàn thế này đúng là không hay. Nếu để chuyện hôm nay lan truyền ra ngoài thì sẽ tạo thành ảnh hưởng nhất định với danh tiếng của bọn họ.

Những thế lực nhỏ hơn có thể không quan tâm đến danh tiếng, nhưng thế lực tầm cỡ quý tộc thì khác, bọn họ xem trọng những điều đó, nó có sức ảnh hưởng liên quan.

“Hay là tôi kêu người đưa một cái ghế tới, cũng không mất bao nhiêu thời gian”, Tiêu Nhã nhanh chóng đứng ra hòa giải, cô ấy không muốn họ trực tiếp nổi lên xung đột ở đây, nó không có lợi cho kế hoạch của Lâm Hàn và nhà họ Tiêu, bây giờ cô ấy phải đứng ra bắc cái thang cho Lâm Hàn và các quý tộc khác bước xuống.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 895: Hôm nay không muốn nói đạo lý


Nghe lời Tiêu Nhã nói, mấy nhà quý tộc khác cũng định thế, muốn nương theo bậc thang này đi xuống.

Trước đó họ muốn nhắm vào Lâm Hàn, muốn anh phải xấu mặt nên không nghĩ quá nhiều.

Bây giờ cẩn thận nghĩ lại thì hình như lời Lâm Hàn nói là đúng, dù chuyện sau này thế nào thì bây giờ bọn họ đối xử với Lâm Hàn như thế, với một thế lực có thể sánh ngang với nhà quý tộc, đủ tư cách ngồi ngang hàng với họ như thế mà để người khác biết thì không hay.

Quý tộc có một sự khác biệt rất lớn với những thế lực vùng xám khác, có thể không bàn đến nguyên tắc nhưng quý tộc lại xem trọng sức ảnh hưởng của danh tiếng hơn, nếu sau bọn họ sẽ khó phát triển hơn trong tương lai, khó hợp tác với thế lực khác.

Nhưng lần này Lâm Hàn lại không có ý định đó, anh trực tiếp lắc đầu đó: “Không cần đâu, nếu bọn họ đã không muốn cho tôi vị trí ngồi, không muốn tôn trọng tôi thì tôi cần gì phải ép buộc họ?”

Lâm Hàn cố ý lên tiếng trước khi nhóm quý tộc đó kịp nói gì khiến cả đám nghẹn họng, không tiện gỡ gạc gì vì dù sao người ta cũng đã chặn họng mất rồi.

Tiêu Nhã nghe Lâm Hàn bảo thế thì hơi bất ngờ, chuyện chỗ ngồi này trước đó bọn họ không có tính tới nên cũng không bàn trước xem nên phản ứng thế nào mới đúng, chỉ biết giải quyết theo tình huống.

Nên lúc nãy Tiêu Nhã mới nói thế để hai bên có một bậc thang đi xuống, trực tiếp bỏ qua chuyện này để sang bước tiếp theo.

Nhưng hình như Lâm Hàn không nghĩ thế, anh còn muốn lợi dụng chuyện này, Tiêu Nhã không hiểu tính Lâm Hàn là mấy nhưng bản thân cô ấy lại khá tin tưởng anh nên ngậm miệng lại để phối hợp.

Những người còn lại nghe thế thì sắc mặt hơi ngượng ngùng, dù tiếp theo đây có xảy ra chuyện gì thì lần này bọn họ đã thua thiệt ít nhiều, chuyện này mà lan truyền ra ngoài thì thanh danh của bọn họ sẽ bị ảnh hưởng.

Còn việc nó có bị lan truyền hay không thì tất nhiên là có, Lâm Hàn đã nói đến thế rồi, người khác không mang đi kể thì Lâm Hàn cũng sẽ kể ra thôi, dùng nó để bôi nhọ danh tiếng của đám quý tộc.

Bấy giờ, người của nhà quý tộc cũng không biết phải giải quyết chuyện này thế nào, ai cũng im lặng nhìn anh.

Lâm Hàn cũng không quan tâm, anh trực tiếp đi tới một chiếc bàn và dừng lại nói: “Mọi người còn đứng ngơ ra đó làm gì? Mau bắt đầu cuộc họp đi, tôi đứng đây là được”.

Đám quý tộc nhìn vị trí Lâm Hàn đứng, sắc mặt trở nên tối tăm.

Anh đang đứng ở ngay vị trí bàn thứ nhất, quay lại nhìn những thế lực khác, nó chính là vị trí trung tâm, vị trí cao nhất.

Khi sắp xếp chỗ ngồi, đám quý tộc cũng biết đến vị trí đó nhưng vì thực lực của bốn nhà quý tộc cũng không chênh lệch là mấy nên dứt khoát để trống chỗ đó, bọn họ ngồi xuống dưới, xem như ngồi ngang hàng nhau.

Thế mà bây giờ chẳng hiểu thế nào Lâm Hàn lại đứng ở ngay vị trí đó, ý nói rằng địa vị của anh cao hơn đám quý tộc bọn họ nhiều.

Đám người đó không tin rằng Lâm Hàn chỉ vô tình đứng ở đó, có thể thấy đây là ý đồ của anh.

Tiêu Nhã thấy thế thì lặng lẽ bật cười, tên Lâm Hàn này đáng ghét thật.

Nhưng Tiêu Nhã không biết làm thế sẽ có hậu quả thế nào, cô ấy chỉ cần tin tưởng Lâm Hàn, phối hợp với anh là được.

Chắc chắn đám quý tộc kia sẽ bực bội, bọn họ là quý tộc, là thế lực cao nhất Hoa Hạ, luôn được tất cả mọi người ngước lên nhìn, làm gì có chuyện bị đè xuống thấp hơn người ta một bậc thế này.

“Đúng là làm bừa mà! Mau rời khỏi vị trí đó đi!", sắc mặt Khổng Trung Thiên âm u nói.

Gia chủ nhà họ Chu cũng khẽ nhíu mày bảo: “Cậu Lâm, cậu làm thế có hơi quá đáng”.

“Đúng vậy, đừng làm bừa như thế”, ông Khương cũng đanh mặt nói.

Có thể thấy ba quý tộc lớn đều nổi giận.

Lâm Hàn vẫn hờ hững không quan tâm, thật ra anh làm thế này cũng không có lợi là mấy, hành động này chủ yếu là để dập tắt cái oai của ba quý tộc này mà thôi, dù sao Lâm Hàn cũng chuẩn bị thống lĩnh tất cả những nhà quý tộc này nên cứ để bọn họ quen với cảm giác phải cúi đầu trước người khác, quen với cảm giác đứng dưới kẻ thù trước, sẽ có lợi cho họ về sau.

“Sao thế?”, Lâm Hàn cười lạnh lùng nói: “Quý tộc các người đối xử với khách như thế hả? Không cho ngồi thì thôi, cả chỗ đứng cũng muốn quyết định? Chẳng lẽ các người muốn tôi đứng bên ngoài sân vận động?”

“Ấy, không phải thế, không phải chúng tôi muốn chọn chỗ cậu đứng nhưng cái vị trí cậu chọn…”, ông Khương lộ vẻ xấu hổ, ông ta không muốn đắc tội với Lâm Hàn, anh nói thế khiến ông ta cảm thấy cực kỳ mất mặt.

“Cậu Lâm, chỉ cần cậu không đứng đó thì những chỗ khác cậu muốn đứng đâu cũng được, chúng tôi sẽ không hỏi tới”, Khổng Trung Thiên cũng lên tiếng.

“Đúng vậy, chúng tôi không cố tình muốn làm khó cậu, cậu đừng nói thế tội chúng tôi”, gia chủ nhà họ Chu cũng nói theo.

Lâm Hàn lại lắc đầu, không muốn cân nhắc về những lời đó, nói thẳng: “Tôi cảm thấy vị trí này cũng chẳng có gì mà? Rõ ràng là các người cố tình làm khó tôi, tôi cứ thích đứng đây đấy, bây giờ một là các người bắt đầu hội nghị, hai là đừng làm nữa. Cùng lắm thì chúng ta cứ đánh nhau luôn cho xong, các người ai không đồng ý thì cứ đứng ra, chúng ta đánh nhau!”

Tiêu Nhã bên dưới thấy thế thì lặng lẽ bật cười, đây là lần đầu tiên cô ấy thấy Lâm Hàn không chịu nói lý, đúng là hơi buồn cười.

Anh đã nói cực kỳ rõ ràng, ai đứng ra phản đối thì sẽ có trận chiến đầu tiên, ai dám ý kiến nữa?

Khổng Trung Thiên nhìn hai người còn lại, gia chủ nhà họ Chu và nhà họ Khương đều không muốn làm thế, bọn họ cũng nhìn Khổng Trung Thiên, ông ta luôn làm việc cẩn thận nên lại càng không muốn bốc đồng.

Tuy bọn họ có thể liên kết với nhau để nhắm vào Lâm Hàn, nhưng để một mình nhà họ Khổng làm chuyện đó thì chắc chắn là không, dù có chiến thắng cũng sẽ tổn hao rất nhiều, đúng là mất nhiều hơn được.

Bấy giờ, gia chủ của ba quý tộc lớn đều không muốn anh đứng đó, nhưng chẳng ai dám đứng ra phản đối lời anh, cảnh tượng trông có vẻ khá là hài hước.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 896: Bắt đầu hội nghị bỏ phiếu


Tiêu Nhã nhìn cảnh tượng trước mặt cũng cảm thấy hơi xấu hổ.

Rõ ràng ba quý tộc này đều không muốn, thậm chí rất không tình nguyện để Lâm Hàn đứng ở vị trí cao nhất kia, nhưng lại không có quý tộc nào chịu đứng ra đắc tội Lâm Hàn trước, chỉ đưa mắt nhìn nhau, đều đang do dự thoái thác.

“Ông chủ Khổng, bây giờ ông là quý tộc mạnh nhất, hay là ông đến đi”, ông Khương khách sáo nói.

Khổng Trung Thiên vội lắc đầu, đùa gì thế, sao ông ta có thể đi đắc tội Lâm Hàn trước được, như thế chẳng phải là hại nhà họ Khổng sao?

Khổng Trung Thiên vội nói: “Không không không, ông Khương có vai vế lớn nhất, chuyện này theo lý mà nói ông mới là người có tư cách nhất, hay là ông đến đi?”

Ông chủ Chu thì không nói gì, không muốn xen vào chuyện này, quá lắm thì cứ kéo dài thời gian như thế thôi.

Mấy gia chủ cứ mãi “nhường nhau” như thế mấy phút đồng hồ, nhưng vẫn không có quý tộc nào chịu đi đắc tội với Lâm Hàn đầu tiên.

Cuối cùng, ba quý tộc cũng hết cách, chỉ có thể thỏa hiệp, dứt khoát mặc kệ Lâm Hàn, Lâm Hàn thích đứng ở vị trí cao nhất thì cứ để anh đứng đi, dù sao lát nữa chắc chắn tất cả đều sẽ bỏ phiếu phủ quyết Lâm Hàn, khiến Lâm Hàn rời khỏi hội nghị quý tộc thành phố Thiên Kinh lần này, để Lâm Hàn đứng trước một lát cũng không sao, sao phải vì chút chuyện này đi đắc tội với Lâm Hàn chứ, thật sự là không có lời.

“Nếu thế thì chúng ta bắt đầu hội nghị trước đã, đợi kết thúc hội nghị rồi tính sau, nếu cậu Lâm phải rời đi thì đương nhiên sẽ không cần đứng ở đây nữa, chỉ đứng một lúc cũng không sao, mà nếu cậu Lâm ở lại, chúng ta lại sắp xếp vị trí sau”, Khổng Trung Thiên đề nghị.

Chủ nhà họ Chu và nhà họ Khương nghe vậy đều lập tức đồng ý, bọn họ đều không muốn đắc tội với Lâm Hàn, chỉ cần không bảo bọn họ đắc tội với anh là được.

“Tôi cảm thấy ổn đấy”, chủ nhà họ Chu nói.

“Tôi cũng cảm thấy thế”, ông Khương cũng nói theo.

Tiêu Nhã ở bên cạnh thấy thế thì thầm cảm thấy buồn cười, nhưng cũng hiểu bọn họ không muốn đắc tội với Lâm Hàn cũng là chuyện bình thường, nếu là Tiêu Nhã, cô ấy cũng không muốn đắc tội với Lâm Hàn, có lẽ kết thúc như vậy là được rồi.

“Vậy nếu thế thì chúng ta mau bắt đầu thôi, đã đến lúc bắt đầu hội nghị quý tộc rồi, huống hồ chúng ta còn phải mở một cuộc họp nhỏ trước hội nghị nữa”, Tiêu Nhã nói thẳng.

Đương nhiên ba quý tộc còn lại cũng đồng ý, bây giờ bọn họ hoàn toàn không muốn khiến Lâm Hàn mất mặt, chỉ muốn mau chóng bắt đầu cuộc họp nhỏ, sau đó bỏ phiếu tiễn cái tên Lâm Hàn khiến người ta đau đầu này đi.

Gia chủ của bốn quý tộc nhanh chóng ngồi xuống, vẫn theo vị trí sắp xếp lúc trước, còn quản lý cấp cao và vệ sĩ gia chủ mang đến thì đứng ở phía sau bọn họ, Tiểu Tây và một cao thủ khác của Tôn Hàn Các cũng đứng hai bên trái phải sau lưng Lâm Hàn.

Thấy đã chuẩn bị xong xuôi, ông Khương cũng cầm micro lên, tuyên bố: “Các vị, hội nghị quý tộc Thiên Kinh mỗi năm một lần của chúng ta sắp bắt đầu, nhưng trước khi chính thức bắt đầu hội nghị quý tộc lần này, chúng ta phải mở một cuộc họp nhỏ trước, để bàn bạc xem tình hình của cậu Lâm thế này có nằm trong thế lực Vùng Xám thành phố Thiên Kinh chúng ta không, điều này cũng sẽ liên quan đế việc cậu ấy có tư cách tham gia hội nghị quý tộc thành phố Thiên Kinh lần này không, hy vọng các vị đều sẽ bỏ phiếu một cách lý trí”.

Ông Khương thân là gia chủ lớn tuổi nhất trong bốn quý tộc, cho nên chuyện chủ trì hội nghị quý tộc vẫn luôn do cụ ta làm, lúc nói ra hai chữ “lý trí” cụ ta còn cố ý nhấn mạnh, hàm ý vô cùng rõ ràng, chính là bảo bọn họ không được bỏ phiếu lung tung, nhất định phải nhất trí đối ngoại, phủ quyết Lâm Hàn, khiến Lâm Hàn rời khỏi nơi này, không tham gia vào hội nghị quý tộc Thiên Kinh sau đó.

Thấy thế Lâm Hàn chỉ cười, không quan tâm đến trò vặt của ông Khương, điều này trước đó anh đã nghĩ tới.

Muốn những thế lực ngầm này giúp đỡ Lâm Hàn cũng có khả năng, nhưng tiền đề là biểu quyết những quý tộc này.

Nếu ba quý tộc đều phủ quyết Lâm Hàn, các thế lực còn lại dù cảm thấy Lâm Hàn có thể xem như thế lực Vùng Xám Thiên Kinh cũng không dám bỏ phiếu, dù sao đa số đều phủ quyết Lâm Hàn thì một số ít thế lực ủng hộ Lâm Hàn đều sẽ bị ảnh hưởng nhất định, chắc chắn sẽ nhận được lợi ích ít hơn trong hội nghị quý tộc thành phố Thiên Kinh, thậm chí sau này còn sẽ bị trả thù.

Dù sao đối với quý tộc ở tít trên cao, muốn đối phó với mấy thế gia bọn họ thật sự là quá dễ dàng, dễ như ăn bánh vậy, tùy tiện dùng một chút thủ đoạn cũng đủ giày vò những thế gia này rất lâu, thậm chí còn không thể trở mình.

Hội nghị lần này nhanh chóng bắt đầu.

“Đầu tiên, tôi sẽ nói rõ tình hình trước mắt cho mọi người hiểu, sau đó cậu Lâm sẽ tự nói lại tình huống của bản thân, rồi chúng ta sẽ có thể tiến hành bỏ phiếu biểu quyết, không cần thêm bước nào khác nữa. À đúng rồi, lúc bỏ phiếu, bốn quý tộc sẽ tiến hành bỏ phiếu trước, mỗi phiếu của một quý tộc bằng với mười phiếu, tất cả thế lực còn lại tính là một phiếu, mọi người không có ý kiến chứ?”, lúc này, ông Khương đứng lên nói.

Dù ông Khương nói chuyện với gia chủ của tất cả các thế lực ở đây, nhưng lại nhìn về phía Lâm Hàn và Tiêu Nhã, những người khác phản đối hay không cũng không sao, chủ yếu là xem Tiêu Nhã và Lâm Hàn có ý kiến gì không.

Ông Khương cũng muốn mau chóng tiến hành bỏ phiếu, tiễn nhân vật phiền phức là Lâm Hàn đi, lúc này, cụ ta thật sự không muốn có bất hòa gì thêm với Lâm Hàn nữa cả.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 897: Tôi đến là để gây sự


Dù ông Khương muốn mau chóng tiễn Lâm Hàn đi, nhà họ Chu và nhà họ Khổng ở đây cũng muốn thế.

Nhưng bọn họ đều không muốn đắc tội với Lâm Hàn, cho nên bỏ phiếu thế này cũng là muốn làm màu một chút, ít nhất không thể khiến Lâm Hàn có cớ bất mãn, có cớ đối phó với bọn họ.

Lâm Hàn nghe xong cũng chỉ gật nhẹ đầu, dù không tính là tốt nhưng cũng coi như có lý, chỉ cần có lý thì anh cũng không sợ.

Tiêu Nhã cũng không xoi mói được gì, nhìn về phía Lâm Hàn, để Lâm Hàn quyết định.

Lúc này Lâm Hàn cũng gật đầu nói: “Tôi cảm thấy không có vấn đề gì, cứ làm như thế đi”.

“Được”, nghe vậy, ông Khương thầm thở phào, chỉ sợ Lâm Hàn đưa ra yêu cầu quá đáng gì.

Đương nhiên mấy quý tộc khác cũng không có ý kiến.

Lúc này ông Khương chậm rãi nói: “Vậy tôi sẽ đại diện nói về chuyện của cậu Lâm trước, tôi là đại diện cho mấy quý tộc ở đây, không phải đại diện cho cá nhân tôi, cho nên có gì không đúng thì xin đừng trách tôi”.

Trước khi nói, ông Khương còn không quên phủi bỏ trách nhiệm, tránh Lâm Hàn tìm mình gây sự.

Lâm Hàn gật đầu, nhìn ông Khương, ra hiệu với ông ta là không có vấn đề, có thể nói tiếp rồi.

Ông Khương lập tức bảo: “Theo tin tức của chúng tôi, cậu Lâm không phải người địa phương Thiên Kinh, lúc trước cũng chưa từng phát triển ở thành phố Thiên Kinh, sau này tham dự vào cuộc chiến quý tộc lần trước, cho nên có được một ít sản nghiệp, trong đó chủ yếu bao gồm mấy công ty như truyền thông điện ảnh Quang Ảnh, quy mô sản nghiệp trước mắt có thể sánh bằng các thế gia trong Vùng Xám thành phố Thiên Kinh chúng ta, nhưng về phương diện cao thủ, lúc trước cậu Lâm chưa từng đóng quân ở thành phố Thiên Kinh, ngoài người dẫn đến lần trước cũng chỉ có người dẫn đến lần này thôi. Tổng thể chính là như thế, cụ thể cậu Lâm có được xem là thế lực của thành phố Thiên Kinh không, mọi người đều có quan điểm của mình, cứ quyết định qua việc bỏ phiếu là được. Sau đây cậu Lâm sẽ giải thích một chút rồi để các quý tộc bỏ phiếu, sau đó tất cả các thế lực còn lại của thành phố Thiên Kinh sẽ bỏ phiếu”.

Nói xong, ông Khương cũng thấy hơi bực bội, những sản nghiệp này của Lâm Hàn đều lấy từ nhà họ Khương và nhà họ Chu, trong đó chủ yếu là từ nhà họ Khương, nói cách khác Lâm Hàn có tư cách nói chuyện ở nơi này, thật ra là do nhà họ Khương bọn họ đưa cho.

Nghĩ đến đây, ông Khương lập tức thấy hơi hối hận, sớm biết thế thế lúc trước đã nghĩ cách đọ sức với Lâm Hàn một chút, dù tổn thất nhiều hơn, cũng không thể đưa sản nghiệp của thành phố Thiên Kinh cho Lâm Hàn, đặc biệt là công ty truyền thông điện ảnh Quang Ảnh, nghĩ lại, ông Khương cảm thấy rất lỗ.

Nghe xong, Lâm Hàn và Tiêu Nhã nhìn nhau, cũng cảm thấy không có vấn đề gì, đây đều là sự thật.

Lâm Hàn cũng bắt đầu chuẩn bị nói về bản thân mình.

Mấy quý tộc lập tức nhìn chằm chằm Lâm Hàn, muốn xem thử Lâm Hàn sẽ nói thế nào.

Ngay cả các thế lực của thành phố Thiên Kinh cũng nhìn chằm chằm Lâm Hàn, muốn xem Lâm Hàn sẽ làm thế nào.

Những điều ông Khương nói khi nãy, các thế lực ở đây gần như đều đã biết, khoảng thời gian này cũng đã nghe nói rồi.

Theo tình huống trước mắt Lâm Hàn gần như không có khả năng được xem là thế lực của thành phố Thiên Kinh, chắc chắn sẽ bị bỏ phiếu phủ quyết.

Lúc này, Lâm Hàn bắt đầu nói: “Khi nãy ông Khương đã nói về tình hình của tôi, đại khái chính là như thế, tôi không muốn bổ sung gì nhiều, chỉ tùy tiện giới thiệu về bản thân một chút, mọi người cũng có thể không quan tâm”.

Nghe thấy Lâm Hàn nói thế, các thế lực ở đây đều hơi khó hiểu, không hiểu Lâm Hàn có ý đồ gì, đặc biệt là người của mấy quý tộc, ai cũng nhìn chằm chằm vào anh.

Lúc này Lâm Hàn dừng lại một lát, sau đó nói tiếp: “Thật ra có thể được xem là thế lực của thành phố Thiên Kinh hay không cũng không quan trọng với tôi, dù sao sản nghiệp của tôi ở nơi khác cũng không ít, không nhất thiết phải tiến vào thành phố Thiên Kinh”.

Thứ hai, những thế lực của Vùng Xám khác hoàn toàn không có mối quan hệ rộng như thế lực ở thành phố Thiên Kinh, đừng xem thường mối quan hệ, ngoài mặt thì thấy không ảnh hưởng gì, nhưng thật ra lúc thật sự gặp chuyện lại có ảnh hưởng rất lớn.

Giống như lần trước, tuy Lâm Hàn có thể thuận lợi giúp nhà họ Tiêu thay đổi tình thế, đánh bại nhà họ Chu và nhà họ Khương, thực lực và kế hoạch là rất quan trọng, nhưng trên thực tế mối quan hệ mới là quan trọng nhất. Không có mối quan hệ, Lâm Hàn và nhà họ Tiêu hoàn toàn không có thời gian, cũng không có cách đối phó với liên quân nhà họ Chu và nhà họ Khương.

Mà Lâm Hàn lại không quan tâm những thứ này, có thể nói là người khác có thể nghi ngờ có thể không tin nhưng lại không thể nói gì.

Lúc này Lâm Hàn lại nói tiếp: “Tôi chỉ nói sơ qua quan hệ của mình và bốn quý tộc, những việc khác tôi cũng lười nhiều lời. Nhà họ Tiêu đương nhiên không cần phải nói, là bạn hợp tác của tôi, nhà họ Chu và nhà họ Khương càng không cần nói, là kẻ thù của tôi. Còn nhà họ Khổng, dù lúc trước không có mâu thuẫn gì, nhưng tôi từng bị ám sát, sau khi điều tra, tôi được biết là do nhà họ Khổng sắp xếp. Cho nên, lần này, những chuyện khác đều có thể để sau, tôi sẽ xác định kẻ thù lớn nhất của mình trước, sau đó xử lý kẻ đó, cho dù tôi chịu thiệt hại nặng nề cũng nhất định phải g**t ch*t kẻ đó. Con người tôi chính là như thế, không thích giữ lại kẻ thù, không thích giữ lại tai họa, cho nên lần này tôi cũng dẫn đến rất nhiều cao thủ, đông hơn số cao thủ tôi dẫn đến Thiên Kinh lần trước rất nhiều! Được rồi, tôi chỉ muốn nói những điều này thôi, nếu mọi người không còn gì để nói thì có thể mau chóng bắt đầu bỏ phiếu, tôi rất chờ mong xem mọi người sẽ bỏ phiếu như thế nào đấy”.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 898: Chuẩn bị gặp nhau


Lâm Hàn vừa dứt lời, nét mặt của các quý tộc có mặt ở đây đều có chút xấu hổ.

Vốn dĩ họ không muốn nghe theo lời Lâm Hàn cho lắm, chung quy dù Lâm Hàn có nói thế nào, họ cũng không thể nói được gì, chỉ cần làm bộ tôn trọng Lâm Hàn, sau khi nghe xong thì tiến hành bỏ phiếu, mọi người cùng nhau tiễn Lâm Hàn đi là được.

Kết quả không ai ngờ Lâm Hàn sẽ nói những câu như vậy.

Lời này có ý gì quá rõ ràng, ý của Lâm Hàn là đến gây sự!

Tuy các quý tộc ở đây đều cho rằng Lâm Hàn chỉ đang dọa họ mà thôi, nhưng họ lại không dám cược. Dù sao theo những việc Lâm Hàn đã làm trước đó, Lâm Hàn thật sự không phải người chú trọng khuôn phép, rất có khả năng sẽ làm ra chuyện cược mạng sống để đối đầu với họ.

Lúc đó dù họ đã đuổi Lâm Hàn ra khỏi Vùng Xám thành phố Thiên Kinh thành công, một thế lực trong số họ cũng sẽ chịu sự trả thù của Lâm Hàn.

Cho dù thật sự có thể chiến thắng Lâm Hàn thì e rằng họ cũng bị thương nghiêm trọng, huống hồ trong số những người đang ngồi ở đây, ngoại trừ nhà họ Khổng có thực lực đối phó Lâm Hàn, nhà họ Chu và nhà họ Khương cũng không có thực lực này. Và dù nhà họ Khổng có thể đối phó với Lâm Hàn cũng chắc chắn sẽ bị thiệt hại nặng nề.

Hơn nữa theo lời Lâm Hàn, lần này anh mang đến nhiều cao thủ hơn so với lần trước.

Lần trước số cao thủ mà Lâm Hàn mang đến Vùng Xám Thiên Kinh cũng không ít mà đã đủ đánh với các quý tộc, về mặt thực lực anh đã vượt qua nhà họ Chu và nhà họ Khương, cũng đủ làm nhà họ Khổng đau đầu. Nếu lần này mang đến nhiều cao thủ hơn thì khác nào khiến người ta tuyệt vọng hơn chứ, thậm chí có thể đến cả nhà họ Khổng cũng không phải đối thủ của Lâm Hàn.

Tuy Lâm Hàn chỉ có thể đối phó với một thế lực, không thể đối phó với tất cả mọi người, nhưng không ai muốn trở thành thế lực bị đối phó này cả.

Mặc dù mấy nhà quý tộc liên minh lại với nhau hoàn toàn có thể đối phó với Lâm Hàn, nhưng vấn đề là họ không thể liên minh.

Không cần nói nhà họ Khổng, chỉ tính nhà họ Chu và nhà họ Khương hiện tại thôi thì tới lúc đó cũng không thể liên minh, dù sao cũng không ai muốn để gia tộc mình chịu tổn thất lớn đi cứu một thế lực khác, dù có liên minh thật ra cũng chỉ là cùng hưởng lợi ích tạm thời mà thôi.

Cũng giống như bây giờ, nhà họ Chu và nhà họ Khương chuẩn bị liên minh đối phó nhà họ Khổng vì lợi ích riêng của mình, nhưng họ chắc chắn sẽ không ra tay thật, làm vậy thì tổn hại quá lớn, họ chỉ muốn liên minh với nhau để đạt được một chút lợi ích thôi.

Nhất thời vẻ mặt của các quý tộc đều không khỏi có chút khó coi và khó xử, không ai trong số họ muốn đắc tội Lâm Hàn.

Tiêu Nhã ở một bên thấy vậy thì thầm bật cười trong lòng, Tiêu Nhã cũng không bất ngờ trước tình cảnh này vì trước đó cô ấy đã bàn bạc và xác định với Lâm Hàn. Lúc đó khi biết Lâm Hàn định làm như vậy, Tiêu Nhã cảm thấy vừa buồn cười vừa không chân thật, nhưng sau khi Lâm Hàn giải thích đạo lý trong dự định đó cũng đã được Tiêu Nhã tán thành. Cuối cùng tổng hợp lại các lý do thoái thác, họ vẫn xác định lý do này và cảm thấy nó có hiệu quả nhất.

Tất nhiên cũng không phải đơn giản như những gì Lâm Hàn nói, dù sao cũng là gia chủ của mấy nhà quý tộc, tất cả đều là người thông minh, muốn dựa vào một lời để thuyết phục ba nhà quý tộc lớn này thì có hơi ngây thơ.

Tiêu Nhã đợi một lát để ba nhà quý tộc do dự khó xử, khi cảm thấy đã đến lúc, cô ấy mới lên tiếng: “Tôi thấy các ông đều rất phân vân. Nếu đã vậy, tốt hơn là chúng ta nên nghỉ ngơi một lát, các ông suy nghĩ thật kỹ, sau đó tiếp tục hội nghị bỏ phiếu. Dù sao đây cũng là chuyện quan trọng, nhất định phải nghĩ cho kỹ, đúng không nào?”

Ba gia chủ nhà quý tộc nghe thấy lời Tiêu Nhã thì lập tức rực sáng đôi mắt, họ đang bối rối không biết nên làm thế nào, giờ nghe thấy lời đề nghị của Tiêu Nhã đương nhiên đều hết sức đồng ý.

“Tôi cảm thấy gia chủ Tiêu nói rất đúng, chuyện quan trọng như vậy chúng ta nhất định phải suy nghĩ cho kỹ rồi bỏ phiếu, tôi đồng ý nghỉ ngơi một lát”, gia chủ nhà họ Khổng vội bảo.

Gia chủ nhà họ Chu cũng nhanh chóng đáp: “Tôi cũng nghĩ chúng ta nên làm vậy, vừa lúc tôi cần suy nghĩ kỹ lại”.

Còn gia chủ nhà họ Khương đương nhiên cũng không có ý kiến gì, ông Khương vội vã gật đầu liên tục: “Tôi cũng nghĩ vậy, chúng ta nghỉ một lát trước đi, lát nữa rồi tiếp tục hội nghị và tiến hành bỏ phiếu”.

Ngay sau đó mấy nhà quý tộc quyết định nghỉ giữa chừng.

Lâm Hàn thầm cười, cũng không làm phiền mấy người họ suy xét, anh và Tiêu Nhã rời đại sảnh đi dạo ở những nơi khác.

Lúc đi, Lâm Hàn cố ý nhìn thoáng qua Khổng Tử Dục để nhắc nhở anh ta bây giờ là thời điểm tiếp xúc riêng tốt nhất.

Khổng Tử Dục thấy thế thì lập tức hiểu ý, nhưng anh ta lại yên lặng chờ Lâm Hàn rời khỏi đại sảnh rồi hành động. Nếu bây giờ đi ngay, tuy xác suất rất nhỏ nhưng vẫn có thể gây nghi ngờ, Khổng Tử Dục vẫn thích ổn thỏa hơn, dù sao đã ổn thỏa vất vả nhiều năm liền, nếu thất bại vào phút cuối thì đáng tiếc lắm.

Người của ba nhà quý tộc thấy Lâm Hàn và Tiêu Nhã rời đi, người họ dẫn đến cũng đi, nơi này không còn người của Lâm Hàn nên họ quyết định nhanh chóng bàn bạc ngay tại đây.

Không lâu sau đó, Khổng Tử Dục tính toán Lâm Hàn đã đi được một lúc, sẽ không dấy lên nghi ngờ, anh ta mới bắt đầu.

Khổng Tử Dục đi thẳng tới trước mặt Khương Thư Nhai rồi đẩy cậu ta.

Thân thủ của Khương Thư Nhai coi như không tệ, nhưng lúc này cậu ta đang bận thảo luận với ông Khương kế tiếp nên bỏ phiếu thế nào, cả hai đang suy tính lợi và hại, không hề phòng bị nên lập tức bị đẩy ngã lên bàn.

Mặc dù không bị thương nhưng rất mất mặt.

Dù Khổng Tử Dục có ngốc, Khổng Trung Thiên không thích đi chăng nữa, thậm chí không muốn nhận đứa con trai này, nhưng dù sao hiện tại anh ta cũng là cậu chủ lớn của nhà họ Khổng, tuy anh ta không là gì, đánh thì đánh thôi, thậm chí anh ta có chết cũng không sao, nhưng thể diện nhà họ Khổng không thể mất được. Trong hội nghị quý tộc, cậu chủ lớn nhà mình bị đánh ngay trước mặt tất cả các thế lực Vùng Xám thành phố Thiên Kinh thật sự quá mất mặt, Khổng Trung Thiên không biết để mặt mũi đi đâu.

“Cháu trai, bỏ qua chuyện này đi, cháu cũng biết tình hình của nó thế nào mà”, Khổng Trung Thiên lạnh lùng nói.

Lúc này ông Khương cũng chậm rì lên tiếng: “Bỏ đi, so đo với một tên ngốc làm gì, chúng ta còn phải nhanh chóng bàn bạc chính sự đây này”.

Khương Thư Nhai có chút bất mãn, nhưng nghĩ lại Khổng Tử Dục chỉ là một tên ngốc, hơn nữa cậu ta cũng hơi sợ Khổng Trung Thiên, điều chủ yếu nhất là trước mắt có chuyện quan trọng hơn, cậu ta lập tức bỏ qua, tiếp tục bàn bạc với ông Khương.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 899-900: 899: Thành ý - 900: Cậu chủ lớn kỳ lạ


<b>899: Thành ý</b>

<b>

Sau chuyện của Khổng Tử Dục, Khương Thư Nhai cũng chỉ có thể nhẫn nhịn thảo luận với mấy người ông Khương lát nữa nên bỏ phiếu thế nào.

“Hay lát nữa chúng ta đồng loạt bỏ phiếu, không theo thứ tự cụ thể nào cả, thế thì Lâm Hàn cũng sẽ không nhằm vào riêng một ai trong chúng ta. Nếu cậu ta thật sự tìm lý do để nhằm vào một trong số chúng ta thì coi như người đó xui xẻo”, Khổng Trung Thiên đề nghị.

Cả ba nhà đều không nói gì về đề nghị để ba nhà quý tộc liên minh lại với nhau, nếu Lâm Hàn nhằm vào ai thì hai nhà còn lại sẽ giúp, vì họ biết điều này không thực tế chút nào, dù là ai cũng không thể đảm bảo lúc đó đối phương sẽ thật sự giúp đỡ, khả năng cao là vẫn tự bảo vệ mình.

Suy cho cùng việc giúp quý tộc khác đối phó Lâm Hàn cũng không lợi là bao, ngược lại không giúp mà để Lâm Hàn với một nhà trong số họ cùng chịu thiệt hại, những nhà khác có thể thu được nhiều lợi ích hơn, đây là một chuyện tốt.

Chỉ có với thế lực bị Lâm Hàn nhằm vào mới là chuyện xấu.

Nên cũng không ai đưa ra đề nghị này, vì mọi người đều biết nó hoàn toàn không thực tế, ai cũng biết mình không phải người giữ chữ tín như vậy.

Sau khi Khổng Trung Thiên đưa ra đề nghị này, người của hai nhà quý tộc còn lại nhìn nhau, cả hai đều im lặng không nói, hiển nhiên là không đồng ý đề nghị này lắm.

Nguyên nhân cũng rất đơn giản, vẫn là không giữ được chữ tín.

Cho dù thật sự làm theo đề nghị của Khổng Trung Thiên thì vẫn có nhà quý tộc xui xẻo bị Lâm Hàn chĩa mũi nhọn vào, không ai muốn trở thành người xui xẻo này.

Hơn nữa khả năng cao là họ sẽ không giữ chữ tín, dù bây giờ đồng ý, lúc đó nhỡ có người cố tình bỏ phiếu chậm hơn hay làm gì khác thì chẳng phải sẽ hại hai nhà quý tộc còn lại, người đó nhất định sẽ không sao, thế thì cần so vận may làm gì nữa?

Hiển nhiên lời đề nghị này cũng hoàn toàn không có khả năng.

Lúc này Khổng Trung Thiên cũng nhận ra đề nghị của mình có thiếu sót rõ rệt, nó không thể thực hiện.

Nếu như phải có một thế lực bị Lâm Hàn nhằm vào thì cuộc đàm phán bây giờ cũng không thể tiếp tục và không thể xác định được một biện pháp đúng đắn, dù sao cũng không ai muốn trở thành thế lực xui xẻo.

Nhưng lúc này Khương Thư Nhai chợt nhớ ra điều gì đó, cậu ta vội vàng khẽ nói: “Đúng rồi, chẳng phải Lâm Hàn và nhà họ Tiêu mang đến gần năm trăm người sao? Chắc chắn không phải tất cả những người này đều là cao thủ, vậy thì chúng ta cứ đồng ý cho Lâm Hàn tham dự hội nghị quý tộc thành phố Thiên Kinh lần này, đồng ý cho hắn vào Vùng Xám thành phố Thiên Kinh, nhưng khi hội nghị quý tộc bắt đầu, chúng ta kiểm tra tư cách là chẳng phải có thể lấy đây làm lý do để Lâm Hàn và nhà họ Tiêu rời khỏi hội nghị quý tộc, đồng thời dựa theo quy định, vi phạm sẽ không được tham dự hội nghị quý tộc trong vòng ba năm. Sau ba năm, mọi thứ đã khó nói, Lâm Hàn không thể tham dự hội nghị quý tộc Thiên Kinh thì cũng không thể đạt được lợi ích. Ba năm không thể phát triển, có thể hắn sẽ rời khỏi thành phố Thiên Kinh hoặc không còn đáng sợ nữa, chúng ta hoàn toàn không cần sợ hắn”.

Sau khi Khương Thư Nhai đưa ra đề nghị này, mấy người có mặt ở đây đều sáng mắt lên.

“Hình như cũng ổn đó, nếu tất cả chúng ta đều đồng ý thì không có thế lực nào sẽ đắc tội Lâm Hàn, không ai trong chúng ta phải chịu thiệt thòi, sau này nhắc lại quy định này, chúng ta vốn đã có quy định này cũng không đến nỗi đắc tội Lâm Hàn đúng không?”, lúc này gia chủ nhà họ Chu vui mừng nói.

Sau khi suy nghĩ kỹ, ông Khương cũng khẽ gật đầu: “Tôi cũng nghĩ thế, quả thật có thể làm vậy, ai bảo Lâm Hàn quên mất điều này, dẫn theo nhiều tay đấm bình thường đến làm trái quy định chứ? Cậu ta chỉ muốn có tư cách tham dự hội nghị quý tộc Thiên Kinh nhưng không muốn tuân thủ quy định, thật nực cười”.

Ngay sau đó cả ba nhà quý tộc đều cho rằng điều này là khả thi, sau khi bàn kỹ lại, mỗi người đều cảm thấy không có vấn đề và hoàn toàn có thể thực hiện được. Dù sao quy định này cũng do bốn nhà quý tộc cùng đặt ra, tất cả đều là quy định rõ ràng, Lâm Hàn không thể lấy cớ đó để đối phó với bất cứ thế lực nào trong số họ.

Sau một đợt bàn bạc nữa, ba nhà quý tộc quyết định thực hiện cách này, còn lại cũng không có kế hoạch nào tốt hơn, chỉ có kế hoạch này là có lợi cho cả ba bên. Nó vừa có thể đuổi Lâm Hàn ra khỏi Vùng Xám Thiên Kinh, vừa không cần bất kỳ thế lực nào trong số họ phải đắc tội Lâm Hàn, mọi người đều không sao cả.

Sau khi đuổi Lâm Hàn đi, họ lại từ từ thương lượng kế hoạch tiếp theo là được.

Khi ba nhà quý tộc đang vui mừng ở đây, ở nơi khác Lâm Hàn và Khổng Tử Dục cuối cùng cũng lén gặp nhau thành công.

Lâm Hàn đợi trong nhà vệ sinh, sau đó bảo mấy người Tiêu Nhã và Tiểu Tây giúp thu xếp, dẫn đường cho Khổng Tử Dục đến đây đồng thời phụ trách trông chừng, không được để bất kỳ ai phát hiện chuyện xảy ra ở đây, không được để người khác biết Khổng Tử Dục lén gặp Lâm Hàn.

Lúc này dưới sự dẫn đường của Tiêu Nhã, cuối cùng Khổng Tử Dục cũng nhìn thấy bóng dáng Lâm Hàn. Khổng Tử Dục lập tức có chút cảm kích, anh ta chưa bao giờ gặp Lâm Hàn, thậm chí còn vì nhà họ Khổng mà có chút thù hận, nhưng sau khi Lâm Hàn vừa phát hiện ra ý đồ của mình liền phối hợp theo, điều này thật sự khiến Khổng Tử Dục khá cảm động.

Điều quan trọng hơn là Khổng Tử Dục còn biết Lâm Hàn đến từ nhà họ Lâm – một con quái vật khổng lồ, có thể được một người như vậy chiếu cố giúp đỡ, Khổng Tử Dục càng biết ơn hơn.

Nghe vậy, Lâm Hàn lập tức khoát tay bảo: “Những chuyện này tôi biết hết, tôi cũng không so đo đâu, anh không cần để ý. Bây giờ thời gian có hạn, chúng ta không có thời gian nói cụ thể, tôi chỉ hỏi anh vài câu đơn giản. Tôi hỏi gì, anh trả lời cái đó là được”.

Khổng Tử Dục hoàn hồn, anh ta cũng biết thời gian có hạn bèn vội gật đầu đồng ý: “Vâng, cậu Lâm cứ hỏi, miễn là tôi biết, tôi nhất định sẽ trả lời đúng sự thật”.

Lâm Hàn nghe thế thì thầm gật đầu, Khổng Tử Dục cũng coi như đủ thành ý, xem ra anh ta thật sự là người đáng để hợp tác.

Nhưng Lâm Hàn không lãng phí thời gian nữa mà hỏi thẳng: “Câu hỏi thứ nhất, anh đã biết hoặc đã đoán được thân phận thật sự của tôi phải không?”

<b>900: Cậu chủ lớn kỳ lạ</b>

Khổng Tử Dục nghe Lâm Hàn hỏi vậy thì sửng sốt, đúng là anh ta đã đoán được thân phận của Lâm Hàn.

Mà sở dĩ anh ta đoán được thật ra chủ yếu là vì khi đi du học, anh ta vô tình biết đến sự tồn tại của nhà họ Lâm.

Tuy nhà họ Lâm khổng lồ nhưng người biết sự tồn tại của họ lại không nhiều, chỉ có người ở tầng lớp cao nhất thật sự trên thế giới mới biết, ví như Hoàng gia Anh trước đây, cũng chỉ họ mới biết đến sự tồn tại của nhà họ Lâm.

Nhà họ Lâm che giấu rất tốt, rất nhiều thế gia đều không hề biết đến sự tồn tại của họ.

Đặc biệt là với các thế lực ở Hoa Hạ, nhà họ Lâm lại càng là một sự tồn tại cực kỳ lạ lẫm, họ còn không biết có một sự tồn tại như vậy.

Đó là lý do tại sao những việc mà Lâm Hàn làm trước đây không hề khơi dậy sự nghi ngờ, bởi vì họ không biết rằng trên thế giới này còn có một gia tộc kh*ng b* như nhà họ Lâm.

Nếu không những chuyện lúc trước Lâm Hàn làm, kết hợp với họ của anh rất dễ khiến người khác liên tưởng đến nhà họ Lâm, dù sao cũng chỉ nhà họ Lâm mới có năng lực này, mới có thể giúp Lâm Hàn làm được nhiều điều không tưởng như thế.

Ví dụ như lần trước giúp nhà họ Tiêu xử lý nhà họ Khương và nhà họ Chu, nói là hoàn toàn phụ thuộc vào Lâm Hàn, nhưng nếu không có Tôn Minh âm thầm giúp đỡ, vận dụng tài nguyên và quan hệ của nhà họ Lâm thì dù Lâm Hàn có thêm năm mươi cao thủ được đào tạo bài bản nữa cũng không làm được điều đó. Cho dù có thể giúp nhà họ Tiêu vượt qua nguy cơ, nhưng cũng không thể gây ra tổn thất như vậy cho nhà họ Chu và nhà họ Khương, cuối cùng còn có thể khiến hai nhà đó ngoan ngoãn bồi thường bao nhiêu thứ, tất cả đều do Lâm Hàn có sự giúp đỡ từ bên ngoài.

Mà cho dù là sự tồn tại hàng đầu Hoa Hạ như quý tộc cũng không thể biết được sự tồn tại của gia tộc họ Lâm, có thể thấy khoảng cách giữa nhà họ Lâm và quý tộc là rất lớn. Khoảng cách này, một mặt là khoảng cách về thực lực, mặt khác là sự tiên tiến của kế hoạch quản lý gia tộc. Lâm Thiên Tiếu đã sớm nhận ra điều này, biết gia tộc dù có lớn đến đâu, sau khi để người khác biết thì kiểu gì cũng sẽ có đối thủ, vậy nên lựa chọn tốt nhất là để càng ít người biết càng tốt, cố gắng che giấu bản thân, vừa mở rộng tầm ảnh hưởng của nhà họ Lâm trong nhiều lĩnh vực, vừa chú trọng che giấu bản thân, nhìn tưởng chừng như mâu thuẫn nhưng thực tế hoàn toàn có thể cùng tồn tại.

Mà theo Khổng Tử Dục thấy, nếu không phải anh ta vô tình biết được sự tồn tại của nhà họ Lâm thì cũng không nghĩ đến Lâm Hàn là người nhà họ Lâm.

Dù sao trải nghiệm lần đó chỉ có Khổng Tử Dục biết, anh ta cũng không tiết lộ cho ai, theo lý mà nói căn bản không ai biết chuyện này chứ đừng nói là trong nội địa Hoa Hạ.

Mà nếu Khổng Tử Dục không nghĩ đến Lâm Hàn có thể có liên quan đến nhà họ Lâm thì cũng sẽ không đi thăm dò thân phận anh, thông qua các chi tiết và thông qua sự tự tin của Lâm Hàn để phán đoán anh có thực sự liên quan đến nhà họ Lâm không.

Khổng Tử Dục nghĩ rằng việc làm của mình hôm qua sẽ rất khó để Lâm Hàn phát hiện ra anh ta đang muốn xác nhận việc này, dù sao anh ta cũng không thể hiện ra nhiều.

Nhưng bây giờ Lâm Hàn đã đoán được điểm này, thực sự khiến anh ta bất ngờ.

Lúc này Khổng Tử Dục nghe thấy câu hỏi của Lâm Hàn cũng không nghĩ nhiều, anh ta cũng không định giấu Lâm Hàn điều gì, anh ta có thể nói hết những điều mình biết cho Lâm Hàn để thể hiện thành ý của mình, từ đó được Lâm Hàn đánh giá cao, được Lâm Hàn giúp đỡ, cũng có thể giúp anh ta thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn này.

“Đúng vậy cậu Lâm, lúc trước khi đi du học, tôi vô tình biết về sự tồn tại nhà họ Lâm, chỉ một mình tôi biết thôi, tôi cũng không nói cho người khác, cậu cứ yên tâm”, Khổng Tử Dục nói thẳng.

Lâm Hàn nghe xong khẽ gật đầu, đã xác nhận được điều này, về cơ bản anh cũng khẳng định có thể hợp tác với Khổng Tử Dục. Dù sao Khổng Tử Dục đã biết đến sự tồn tại của nhà họ Lâm, đương nhiên anh không muốn anh ta tiết lộ cho ai, như vậy dù với anh hay với gia tộc đều không phải chuyện tốt. Mà nếu Lâm Hàn không thể khống chế Khổng Tử Dục thì có lẽ sẽ phải thực hiện một số thủ đoạn khác.

Tóm lại dù thế nào Lâm Hàn cũng sẽ không để Khổng Tử Dục tiết lộ bất cứ điều gì về nhà họ Lâm.

Mặc dù trước mắt Khổng Tử Dục cũng không biết bao nhiêu chuyện về nhà họ Lâm, chỉ biết rằng có một sự tồn tại như vậy mà thôi.

Nhưng chỉ riêng một điều này, Lâm Hàn cũng không cho phép tiết lộ.

Lúc này Lâm Hàn lại nói tiếp: “Câu hỏi thứ hai, anh muốn hợp tác gì với tôi? Anh có thể cho tôi thứ gì, anh cần tôi giúp gì? Anh cứ nói thẳng đi”.

Khổng Tử Dục nghe vậy thì hít sâu một hơi, đối mặt với Lâm Hàn lúc này, anh ta cảm thấy có chút căng thẳng, đã rất lâu rồi anh ta không có cảm giác này.

Khổng Tử Dục lúc này cũng hiểu ra Lâm Hàn lợi hại hơn trong lời đồn rất nhiều, rất nhiều. Các thế lực Vùng Xám Thiên Kinh đều biết Lâm Hàn lợi hại, có năng lực kinh khủng, là một sự tồn tại đáng sợ, nhưng họ không thể biết được sự đáng sợ ấy lớn nhường nào. Những gì họ nhìn thấy hay nghe thấy thực ra chỉ là phần nổi của tảng băng mà Lâm Hàn cố ý thể hiện ra mà thôi.

Khổng Tử Dục cũng không dám giở trò gì, Lâm Hàn đã đoán được mục đích của anh ta, anh ta cũng không dám giấu giếm gì một người như vậy.

Khổng Tử Dục nói luôn gần như không cần suy nghĩ hay do dự: “Tôi cần cậu giúp tôi an toàn rời khỏi nhà họ Khổng, thoát khỏi tình cảnh trước mắt, hơn nữa đừng để bất cứ ai của nhà họ Khổng có cơ hội đi tìm tôi. Mà điều tôi có thể giúp cậu cũng rất đơn giản, đó là tôi nắm giữ rất nhiều bí mật của nhà họ Khổng, có thể giúp cậu đối phó nhà họ Khổng, mặc dù không đến mức khiến họ diệt vong nhưng khiến họ thiệt hại nặng nề thì không thành vấn đề. Ngoài ra tôi cũng có một vài bí mật của nhà họ Chu và nhà họ Khương, tôi cũng có thể giúp cậu đối phó bọn họ".

Lâm Hàn nghe vậy thì hơi bất ngờ, điều kiện Khổng Tử Dục đưa ra không thuyết phục được anh, dù sao trước đó anh đã cho bộ phận tình báo nhà họ Lâm điều tra, hiện tại anh đã nắm được điểm yếu lớn nhất của ba quý tộc lớn, mượn thêm mối quan hệ của nhà họ Lâm, anh hoàn toàn đủ khả năng đối phó với họ.

Mà hiển nhiên Khổng Tử Dục không biết những điều này, cũng hoàn toàn không biết nhà họ Lâm có khả năng này, đặc biệt là bí mật nhà họ Khổng cẩn thận che giấu rất nhiều năm trước anh cũng có thể tra được.

Nói cách khác, những gì Khổng Tử Dục có thể cung cấp, trên thực tế không giúp được gì cho Lâm Hàn.

Nhưng điều kiện của Khổng Tử Dục khiến anh hơi bất ngờ, không ngờ anh ta không có bất kỳ kế hoạch to lớn nào mà chỉ để thoát thân.

Mà theo hiểu biết của Lâm Hàn, Khổng Tử Diệp là em trai ruột của Khổng Tử Dục, Khổng Trung Thiên là bố ruột của Khổng Tử Dục, điều gì khiến cho cậu chủ lớn nhà họ Khổng mong muốn rời đi và thoát thân như vậy? Lâm Hàn hơi tò mò, nhưng anh cũng biết bây giờ không còn nhiều thời gian nữa, cuộc họp đã sắp bắt đầu, bây giờ không thể tiếp tục tìm hiểu, chỉ có thể sau này có thời gian thì tìm hiểu sau.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 901: Động lòng


“Mục đích của anh chỉ có một điều này thôi?”, Lâm Hàn lại hỏi.

Những yêu cầu Khổng Tử Dục đưa ra với người khác mà nói thì khó, nhưng với Lâm Hàn có chỗ dựa khủng như nhà họ Lâm phía sau lại là chuyện rất đơn giản, thật ra chỉ cần một câu nói là xong, cấp dưới của anh sẽ sắp xếp ổn thoả.

Điều này cũng khiến Lâm Hàn hơi bất ngờ, vòng vo mãi hoá ra mục đích của Khổng Tử Dục chỉ vì bảo vệ bản thân. Ban đầu Lâm Hàn còn tưởng anh ta có tham vọng gì lớn lắm, dù sao với sự hiểu biết của anh, Khổng Tử Dục là một người rất tài giỏi, giỏi hơn em trai Khổng Tử Diệp của anh ta rất nhiều.

Nghe vậy Khổng Tử Dục khẽ gật đầu: “Đúng vậy, tôi chỉ có mục đích này thôi, chỉ cần cậu giúp tôi thực hiện điều này, tôi có thể cung cấp những thông tin đó cho cậu, giúp đỡ cậu”.

Lâm Hàn gật đầu nhưng vẫn im lặng.

Những điều Khổng Tử Dục có thể giúp Lâm Hàn, thực ra Lâm Hàn đã dựa vào nhà họ Lâm để có được, không cần anh ta cung cấp, cũng có nghĩa là Khổng Tử Dục hoàn toàn không giúp được gì cho anh.

Đối với những việc Khổng Tử Dục cần nhờ Lâm Hàn giúp, anh cũng có thể nhẹ nhàng giải quyết, một lời là xong.

Nhưng nếu vậy thì Lâm Hàn có vẻ không có lợi ích gì, mà anh không thân quen gì với Khổng Tử Dục, thậm chí mới chỉ gặp nhau lần thứ hai, nhưng anh vẫn đánh giá rất cao anh ta, cảm thấy anh ta là một người rất giỏi, dù sao giả khùng giả điên bao nhiêu năm, chỉ với sự nghị lực này thôi cũng rất ít người làm được.

Lâm Hàn lại nghĩ tới chuyện của Lam Tư Vũ, anh hỏi: “Anh thuê sát thủ cấp Hắc Kim hàng đầu tốn kém không ít, mục đích chỉ vì giúp tôi?”

Khổng Tử Dục nghe vậy thì hơi ngạc nhiên nhìn Lâm Hàn, anh ta đang định nhắc đến chuyện này. Đúng là anh ta đã bỏ số tiền ngất trời để thuê sát thủ cấp Hắc Kim hàng đầu, ngoài mặt là để ám sát Khổng Tử Diệp, nhưng thực tế là giúp Lâm Hàn.

Sở dĩ anh ta làm vậy là để che tai mắt mọi người, nếu để sát thủ cấp Hắc Kim kia trực tiếp đến giúp Lâm Hàn thì quá dễ dàng khơi dậy sự nghi ngờ, ngược lại nếu là ám sát thì Khổng Tử Diệp và Khổng Trung Thiên sẽ cho là bình thường, cũng có thể hiểu được và sẽ không ai nghi ngờ anh ta.

Đương nhiên thuê sát thủ cấp Hắc Kim tốn rất nhiều tiền, Khổng Tử Dục đã gần như tiêu hết tiền riêng của mình.

Mà Khổng Tử Dục cảm thấy hoàn toàn xứng đáng, dù sao Lâm Hàn không cần phải giúp anh ta, nhờ lần này coi như thể hiện được thành ý của Khổng Tử Dục, mặt khác cũng để Lâm Hàn nợ anh ta, càng khiến Lâm Hàn giúp anh ta.

Nhiều tiền đến mấy cũng không bằng tính mạng, vậy nên hoàn toàn xứng đáng.

Chỉ là điểm này Khổng Tử Dục làm rất kí đáo, chỉ mình anh ta biết, ngay cả sát thủ được anh ta thuê cũng không hề biết.

Khổng Tử Dục thấy Lâm Hàn im lặng, vừa định nhắc đến điều này để nhờ anh giúp mình, nhưng không ngờ Lâm Hàn đã nhắc đến trước, hiển nhiên anh đã có dự định từ lâu.

Đột nhiên Khổng Tử Dục cảm thấy có chút đáng sợ, chỉ điều này thôi Lâm Hàn cũng đoán được ý đồ thật sự của anh ta, thật quá kinh khủng. Nếu Khổng Trung Thiên hay Khổng Tử Diệp có khả năng này của Lâm Hàn, Khổng Tử Dục nghĩ cả đời này mình cũng không thoát được.

Lâm Hàn nhìn vẻ mặt sợ hãi của Khổng Tử Dục thì biết mình đã đoán đúng, cũng không cần anh ta trả lời, vì anh đã biết đáp án.

“Được rồi, anh không cần nói nữa, tôi biết đáp án rồi. Câu hỏi cuối cùng, anh chỉ muốn thoát khỏi đó bắt đầu cuộc sống mới, hay là muốn được tôi giúp đỡ để quản lý nhà họ Khổng, trở thành gia chủ nhà họ Khổng? Đương nhiên thực ra vẫn là làm việc cho tôi, sau này sẽ là thuộc hạ của tôi, nhưng tôi cũng sẽ cho anh sự tự do nhất định, anh có thể làm rất nhiều việc theo ý mình”, Lâm Hàn nói thẳng.

Nếu Khổng Tử Dục không có tham vọng này, chỉ muốn rời khỏi nhà họ Khổng, sống cuộc sống bình thường của người bình thường, Lâm Hàn cũng có thể thoả mãn anh ta. Chỉ dựa vào việc Khổng Tử Dục giúp mình thôi, Lâm Hàn đã đánh giá rất cao anh ta rồi.

Nhưng nếu Khổng Tử Dục có tham vọng này, Lâm Hàn cũng sẵn sàng bỏ thêm tâm sức để giúp anh ta, làm vậy anh cũng được một lợi ích nhất định chứ không phải không được gì.

Còn về việc làm sao để Khổng Tử Dục lên làm gia chủ nhà họ Khổng, thật ra cũng không cần Lâm Hàn tốn quá nhiều tâm sức. Dù sao dựa theo kế hoạch lần này, anh vốn định sau khi thành công tiếp quản thống nhất mấy quý tộc lớn sẽ đổi gia chủ cho họ, đây chỉ là chuyện đơn giản, huống hồ gia chủ mới đổi này còn là người của quý tộc họ Khổng bọn họ.

Hơn nữa làm vậy Lâm Hàn cũng có thể yên tâm hơn nhiều, dù sao để Khổng Trung Thiên hay Khổng Tử Diệp tiếp tục quản lý nhà họ Khổng, chắc chắn anh không thể yên tâm, dù sao cũng không phải người của mình.

Mà Khổng Tử Dục, tuy anh chưa hoàn toàn tin tưởng nhưng ít nhất cũng đáng tin hơn Khổng Trung Thiên và Khổng Tử Diệp.

Lúc này Khổng Tử Dục cũng sửng sốt khi nghe Lâm Hàn nói, anh ta có chút ngạc nhiên nhìn anh.

Nhưng nhìn một hồi Khổng Tử Dục cũng không nhìn ra điều gì, chỉ nhìn thấy vẻ bình tĩnh và tự tin trên mặt anh, dường như chuyện họ đang nói tới là một chuyện vô cùng đơn giản.

Sao Khổng Tử Dục lại không có tham vọng? Nếu không có tham vọng thì khi xưa anh ta cũng không vất vả học tập ở nước ngoài, thay vào đó có thể sống tiêu dao tự tại như những tên con ông cháu cha khác, chơi đùa người đẹp khắp nơi trên thế giới, đua đủ loại xe thể thao.

Sau này Khổng Tử Dục mới dần biết đó chỉ là những thủ đoạn thông thường của các thế lực trong nước, là anh ta kiến thức hạn hẹp, tưởng rằng chỉ cần mình có đủ năng lực kinh doanh là có thể làm chủ gia tộc, đúng là nực cười.

Khổng Tử Dục vốn đã từ bỏ, không dám nghĩ tới vị trí đó nữa, chỉ muốn bảo vệ bản thân. Nhưng bây giờ nghe Lâm Hàn nói vậy, còn có vẻ mặt bình tĩnh của anh khiến anh ta lập tức động lòng.

Chẳng lẽ Lâm Hàn thật sự có cách? Khổng Tử Dục ngạc nhiên nhìn Lâm Hàn, càng nhìn Lâm Hàn càng suy nghĩ kỹ, anh ta cảm thấy rất có khả năng, dù sao Lâm Hàn cũng là người nhà họ Lâm, là một con quái vật khổng lồ, có chuyện gì Lâm Hàn không thể làm được?

Khổng Tử Dục động lòng, có lẽ vẫn còn cơ hội.
 
Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
Chương 902: Lựa chọn


Khổng Tử Dục nhìn Lâm Hàn, anh ta vẫn còn đang do dự.

Nếu là người khác đề xuất chuyện này, Khổng Tử Dục chắc chắn sẽ không thèm nghĩ ngợi, suy cho cùng đây cũng là chuyện không có khả năng, làm sao một người ngoài có thể quyết định vị trí gia chủ của một nhà quý tộc chứ?

Huống hồ nhà họ Khổng hiện đã là quý tộc mạnh nhất trong bốn nhà quý tộc, đâu phải ai cũng có thể thao túng gia chủ nhà họ Khổng?

Nhưng người này là Lâm Hàn, là Lâm Hàn đến từ con quái vật khổng lồ kia, mọi chuyện liền khó nói.

Khổng Tử Dục vẫn nhìn chằm chằm Lâm Hàn, anh ta đang do dự cân nhắc lợi và hại.

Nếu chọn ra đi, anh ta có thể có được cuộc sống an nhàn, một cuộc sống mới nhàn hạ.

Còn nếu chọn ở lại, Khổng Tử Dục có thể sẽ trở thành gia chủ đời tiếp theo của nhà họ Khổng, cũng có thể thực hiện ước mơ và sự trả thù của mình, nhưng cũng giống vậy, nếu thất bại, Khổng Tử Dục biết đời này của mình rất có thể sẽ kết thúc như thế này.

Ngã tư đường này là một lựa chọn.

Lựa chọn này sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống sau này của Khổng Tử Dục, sẽ khiến cuộc sống sau này của anh ta hoàn toàn khác.

Lâm Hàn nhìn Khổng Tử Dục, anh cũng hiểu được sự khó xử của anh ta, dù sao đó cũng là một lựa chọn quan trọng như vậy, chắc chắn cần phải suy nghĩ và lưỡng lự.

Nếu là ngày thường Lâm Hàn sẽ sẵn sàng cho Khổng Tử Dục một ít thời gian suy nghĩ thật kỹ, nhưng bây giờ tình huống đặc biệt, Lâm Hàn không thể cho Khổng Tử Dục nhiều thời gian như vậy, anh còn phải gấp rút tiếp tục tổ chức hội nghị bỏ phiếu kìa.

Sau đó Lâm Hàn cũng chưa chắc có cơ hội đích thân tiếp xúc với Khổng Tử Dục nên không thể để Khổng Tử Dục chọn sau, nhất định phải đưa ra lựa chọn ngay bây giờ.

Nghĩ tới đây, Lâm Hàn nói thẳng: “Tôi không có thời gian, giờ anh nhất định phải đưa ra lựa chọn, nhanh lên đi”.

Nghe vậy, trong lòng Khổng Tử Dục trở nên căng thẳng, đến giờ anh ta vẫn chưa nghĩ kỹ rốt cuộc nên chọn thế nào, nhưng đã không còn thời gian nữa.

Lâm Hàn thấy Khổng Tử Dục không đáp cũng không rảnh lo cho anh ta nữa, anh bước thẳng về phía đại sảnh hội nghị, vừa đi vừa bảo: “Nếu anh không đưa ra lựa chọn vậy cứ chọn cuộc sống an nhàn đi, tôi sẽ cho người cứu anh rồi đưa anh đi”.

Nhưng Lâm Hàn vừa đi được hai bước, trong lòng Khổng Tử Dục đã có quyết định, anh ta vội nói: “Đợi đã, tôi chọn liều mạng thử một lần!”

Lâm Hàn dừng bước, khẽ gật đầu rồi lập tức rời đi.

Khổng Tử Dục nhìn theo bóng dáng rời đi của Lâm Hàn cũng không hối hận nữa, ngay lúc Lâm Hàn chọn giúp anh ta, Khổng Tử Dục đột nhiên cảm thấy rất đáng tiếc nếu bỏ lỡ cơ hội thực hiện ước mơ của mình, nên lúc đó anh ta cũng chợt hiểu ra suy nghĩ thật sự của mình.

Nếu không nắm bắt cơ hội lần này, Khổng Tử Dục biết sau này mình sẽ không còn cơ hội nào nữa, sẽ chỉ để lại những tiếc nuối, nửa đời còn lại trôi qua trong sự an nhàn và nuối tiếc, chi bằng bây giờ chọn liều một phen, bất luận kết quả ra sao, ít nhất có thể không hối tiếc.

Khổng Tử Dục cũng biết đây có thể là cơ hội duy nhất trong đời để anh ta ngồi lên vị trí gia chủ nhà họ Khổng, cơ hội để thực hiện ước mơ của mình.

Ở nơi khác, Lâm Hàn đã rời đi cũng thầm bật cười, trên thực tế những lời vừa rồi đều do anh cố ý nói.

Lâm Hàn biết phải đưa ra lựa chọn chính xác trong thời điểm này khá là khó, anh cũng không cần phải giúp Khổng Tử Dục.

Nhưng lại có một cách có thể khiến Khổng Tử Dục nhanh chóng đưa ra lựa chọn và để anh ta nhanh chóng hiểu được suy nghĩ thật sự của mình, đó là Lâm Hàn giúp anh ta tùy tiện đưa ra một lựa chọn, nếu Khổng Tử Dục thật sự muốn vậy thì sẽ không nói gì, còn nếu suy nghĩ thật sự của anh ta khác thì anh ta nhất định sẽ cảm thấy cực kỳ khó chịu và hối hận, tự nhiên cũng sẽ lập tức đưa ra lựa chọn thật sự của mình.

Sự thật chứng minh là đúng như vậy, Lâm Hàn vừa ép, Khổng Tử Dục lập tức hiểu suy nghĩ thật sự của mình.

“Nếu bỏ lỡ cơ hội như vậy, sau này anh sẽ an nhàn sống cả đời, tất nhiên sẽ nuối tiếc rồi”, Lâm Hàn cười bảo, đương nhiên là biết suy nghĩ của Khổng Tử Dục.

Như vậy đối với Lâm Hàn cũng có lợi hơn, tuy thế lực nhà họ Lâm lớn mạnh, thậm chí có thể làm Lâm Hàn bây giờ có niềm tin tuyệt đối đối phó nhà họ Khổng, nhưng nhiều nhất chỉ khiến nhà họ Khổng bị thiệt hại nặng mà thôi, muốn khiến nhà họ Khổng diệt vong vẫn hơi khó, dù sao cũng là gia tộc đứng vững trăm năm, nội tình chắc chắn vẫn có.

Mà cho dù nhà họ Lâm thật sự có thể khiến nhà họ Khổng bị diệt vong, nhà họ Lâm chắc chắn cũng cần trả cái giá không nhỏ, đây là điều mà Lâm Hàn không muốn thấy.

Nhưng bây giờ đổi thành Khổng Tử Dục kế thừa vị trí gia chủ thì mọi thứ lại khác, nhà họ Lâm cũng không cần tiêu tốn nhiều tài nguyên như vậy, lại có thể khống chế nhà họ Khổng dễ dàng hơn.

Lâm Hàn tin tưởng tuyệt đối vào tính cách và năng lực của Khổng Tử Dục, nhưng về mặt độ trung thành thì chưa nói trước được, chẳng ai biết Khổng Tử Dục sẽ phản bội sau lưng Lâm Hàn lúc nào.

Nhưng Lâm Hàn cũng không sợ chuyện này lắm, bởi vì dù Khổng Tử Dục có phản bội, anh chắc chắn sẽ có cách đối phó anh ta nên chỉ có thể hi vọng anh ta không làm chuyện ngu ngốc.

Đây là sự thuận tiện sau khi đạt đến một trình độ nhất định, nó có thể kiểm soát tuyệt đối rất nhiều thứ.

Chẳng mấy chốc Lâm Hàn đã quay lại đại sảnh hội nghị.

Lúc này mọi người đều đã đến đủ, chỉ đang đợi Lâm Hàn. Anh vừa đến, hội nghị lại nhanh chóng tiếp tục.

Không lâu sau đó Khổng Tử Dục cũng trở lại, anh ta vẫn giả ngốc, không ai chú ý tới anh ta, ngay cả Khương Thư Nhai cũng chỉ trừng mắt nhìn anh ta một lát rồi lờ đi, dù sao bây giờ cũng có chuyện quan trọng hơn, sau này cậu ta còn nhiều thời gian để đối phó tên ngốc này mà.

“Mọi người, giờ chúng ta sẽ bắt đầu tiến hành bỏ phiếu quý tộc, chỉ có gia chủ của bốn nhà quý tộc mới có quyền bỏ phiếu. Bây giờ tôi tuyên bố, ai đồng ý Lâm Hàn được coi là người của thế lực Vùng Xám thành phố Thiên Kinh thì giơ tay!” Giọng ông Khương vọng ra từ micro.

Trong đại sảnh, rất nhiều lãnh đạo của các thế lực Vùng Xám Thiên Kinh đều nhìn về phía này, một mặt là hơi tò mò về kết quả bỏ phiếu của bốn nhà quý tộc, mặt khác lại cảm thấy ước chừng chẳng khác mấy với những gì họ đoán.

Dù sao các nhà quý tộc này làm vậy không phải vì khiến Lâm Hàn rời khỏi Vùng Xám Thiên Kinh, không thể tham dự hội nghị quý tộc Thiên Kinh lần này sao? Ngoại trừ Tiêu Nhã, có ai sẽ giơ tay đồng ý Lâm Hàn được coi là thế lực thuộc Vùng Xám Thiên Kinh, đồng ý Lâm Hàn được tham dự hội nghị quý tộc Thiên Kinh lần này chứ?

Nhưng trong tầm mắt mọi người, khi ông Khương vừa dứt lời, gia chủ của bốn nhà quý tộc bao gồm cả Tiêu Nhã lại không hẹn mà đồng loạt giơ tay đồng ý Lâm Hàn ở lại!
 
Back
Top Bottom