Trước lúc ấy vài phút,
ở sảnh sau, có hai người - một trai một gái.
Người con trai thì cố dỗ dành hết mức, người con gái vẫn cứ phụng phịu né tránh.
Là Thiên Bảo và Tiểu Ngọc.
Tiểu Ngọc đang diễn trò hờn dỗi của mình thì chợt có linh cảm không lành, nàng liền muốn phóng đi ra sân sau nhưng đã bị anh giữ lại, anh nài nỉ:
- Tiểu Ngọc à, nhận lấy bông hoa này rồi tụi mình quay lại đại sảnh nha?
Nàng dùng hết sức bình sinh để giằng ra, lớn giọng:
- Không, Hạo Thiên Bảo, mình chia tay đi!
Chỉ cần chia tay, em sẽ được hạnh phúc trọn vẹn bên Tử Minh!
- Nói rồi, nhân lúc Thiên Bảo đang đơ ra thì nàng tức tốc phóng đi, mặc kệ mọi thứ.
Hạo Thiên Bảo đứng lặng người, cành hoa hồng trên tay như rơi xuống.
Anh nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ tan thành trăm mảnh trong lồng ngực.
Lời của nàng thật phũ phàng, như xé nát tâm can.
Vậy là từ nay, anh mất nàng thật rồi.
Thiên Bảo chơi vơi, cố với tay lấy bóng dáng Tiểu Ngọc nhưng đã quá xa vời.
Muốn giữ nàng ở lại một lần này...vì anh mãi thương.
Thế mà đã xa cách nhau mất rồi.
"Anh chúc em yên bình.
Mối tình mình, hẹn em kiếp sau."
Lời ấy cứ nghẹn lại trong cổ, Hạo Thiên Bảo đây có muốn nói cũng không được, mà nuốt cũng chẳng trôi.
Anh lặng nhìn người con gái mình yêu chạy đi trong tiếng nhạc của buổi tiệc thật vội.
Thiên Bảo thất thểu quay về phòng tiệc.
Tiệc đông người lắm, nhưng sao anh vẫn thấy đơn côi?
Và bên ngoài, ánh đèn flash chớp nháy liên hồi cùng tiếng máy ảnh tách tách của mấy paparazzi, mấy nhà báo tìm được tin hot.
Cứ ngỡ nếu không có bảo vệ thì họ có lẽ đã nhảy bổ vào để phỏng vấn và quay chụp cận cảnh rồi.
________
Ngày này 5 tháng trước.
Lam Tiểu Ngọc vốn đã chú trọng, để tâm đến cậu đại thiếu gia họ Phan ấy và đã say mê đến điên cuồng khối tài sản quá đỗi lớn lao.
Nàng dù đang nối lại tình xưa với Bác Dương, đi chơi với Quân Tử hay cạnh bên Thiên Bảo thì vẫn đều nghĩ đến Tử Minh - hay đúng hơn là tiền của anh ta.
Nhìn vào đôi mắt nai của nàng - đôi mắt của một kẻ say tình - tồn đọng trong đó, là vị ngọt như viên đường được bọc trong viễn tưởng.
Nàng ta mê đắm mê đuối, chút liêm sĩ cũng không muốn giữ.
Mà một kẻ khi yêu thì lại thường giống như đứa trẻ, cứ giữ khư khư từng chút tương tư, cứ mãi mơ mộng giấc mơ hồng.
Tiểu Ngọc tin rằng bản thân có thể khuất phục được một người lạnh lùng như Tử Minh.
Nàng ăn mặc đẹp mỗi ngày, trang điểm thật xinh xắn, nhờ Nguyên Bá cho chép bài để có chiếc học bạ thật xuất sắc, nhờ Quy Hào phối đồ cho.
Nàng thậm chí sẵn sàng biến cô bạn thân là Quách Ư Thanh thành ác nữ phản diện trong chính câu chuyện hoang đường của mình.
Thế mà mọi thứ vẫn thành công cốc.
Lam Tiểu Ngọc đã hoàn toàn , rốt cuộc nàng đã làm sai ở đâu hay sao?
Anh lúc nào cũng lạnh lùng, xa cách.
Nàng đã trao đi lý trí và cả con tim này, chỉ để đổi lại một chút tình yêu, để anh ta mủi lòng mà cho nàng chiếc thẻ đen cùng với danh phận.
Vậy mà...vậy mà..
Nàng không chấp nhận.
Tiểu Ngọc vào hôm đó, đã đi theo Tử Minh về nhà.
Nàng sẵn sàng bắt xe để đuổi theo chiếc Mercedes xa xỉ ấy, để thực hiện kế hoạch của mình.
Ngay lúc Tử Minh bước xuống và mở cửa, nàng cũng liền xuống xe và hét lớn, vẻ mặt đầy đáng thương:
- Tử Minh à!
Đợi em, đừng giận em mà lại định bỏ em ở trường chứ..!
Chưa để anh kịp phản ứng, cô liền nắm lấy tay anh, nói với người quản gia:
- Dạ, cháu là bạn gái của Tử Minh, hôm nay anh muốn dẫn cháu về ra mắt.
- Nàng vờ như một người bạn gái hiểu chuyện.
- Nhưng mà không hiểu sao anh lại giận cháu...
Quản gia vô cùng bất ngờ, liền khuyên giải:
- Cậu Tử Minh, có giận cũng không nên làm vậy với con gái người ta đâu ạ.
Cứ đưa vào đã rồi làm việc với lão gia và phu nhân sau.
Tử Minh lúng túng không biết phải làm sao, cái tình huống quái quỷ gì thế này??
Thế là đành phải miễn cưỡng đưa nàng vào trong biệt thự.
Và nàng cứ thế thành công trót lọt một cách dễ dàng.
Nàng chính thức trở thành hôn thê của một đại thiếu gia giàu có.
Lam Tiểu Ngọc đã mơ mộng rất nhiều về việc trở thành một thiếu phu nhân vừa có tiền, vừa có tài sắc, ai cũng ghen tỵ và mến mộ.
Nhưng sao mà nàng ngờ được mình chỉ là một con rối đắm chìm vào ảo tưởng bị gia đình đó lợi dụng, và chính Phan Tử Minh cũng chỉ là một chú chim hoàn hảo bị nhốt trong lồng kính để trưng bày cho bàn dân thiên hạ.
Đương nhiên cũng vì nàng không biết nên mới có cớ sự ngày hôm nay.
...
Một cái tát sắc và đau giáng xuống đầy oan uổng.
Bạch Uyển Nhan đứng chết lặng trong bộ váy trắng tinh khôi, chiếc găng tay còn dính vệt rượu vang đỏ sẫm do chính Tiểu Ngọc làm đổ vào.
Dưới chiếc giày cao gót của cô lấp lánh một vật gì đó rất nhỏ.
Mọi thứ trở nên nặng nề vô cùng.
Lam Tiểu Ngọc quát lớn:
- Cô...cô dám quyến rũ vị hôn phu của tôi sao!?
Cô có biết tôi đã phải trải bao nhiêu thứ mới có được anh ấy không?
- Nàng hung hãn, định giơ tay tát thêm cái nữa - Cô đừng hòng cướp đi người của tôi!!!
Cái tát lại vút tới, nhưng Quách Ư Thanh đã lao ra đỡ, cùng với Phan Thiên Úc và Hà Thủy Ngọc.
Thiên Úc đưa Uyển Nhan lùi ra sau, cô lườm nàng:
- Vậy là cô đã đắc tội với cả hai người bạn của tôi rồi đấy, cô có nhận ra hậu quả không?
- Đừng có mà đe doạ!
Cô ta có là gì chứ...Con Uyển Nhan đó mà hơn tôi sao??
- Chỉ cần là người được tôi bảo kê, thì đã hơn cô gấp trăm lần rồi.
- Anh Tử Minh, anh phải giành lại công bằng cho e-
Tiểu Ngọc vừa định mè nheo với người con trai phía sau thì liền giật mình.
Sát khí đùng đùng và ánh nhìn lạnh lẽo, khỏi phải nói anh ta đã căm phẫn đến cỡ nào.
Phan Tử Minh bóp chặt cổ tay Tiểu Ngọc, gằn giọng:
- Cô đừng có mà làm càn.
Nên nhớ, cô chưa từng là bạn gái tôi, chỉ cần ba mẹ tôi biết cô điên như thế này thì cái danh hôn thê đấy sẽ biến mất nhanh thôi.
Nói rồi, anh trực tiếp hất nàng qua một bên, áy náy nhìn Uyển Nhan.
Vừa định mở mồm xin lỗi thêm câu nữa thì cô đã cắt ngang:
- Xin lỗi đại thiếu gia, xin lỗi tiểu thư, tôi xin được về trước.
Thiên Úc, tao với tụi nó đi nhé.
Bạch Uyển Nhan vội vã nắm tay Ư Thanh và Thủy Ngọc rời đi.
Có lẽ do Thủy Ngọc bận vest cùng quần nên tốc độ của cô nhanh hơn một chút, trong như cô đang dắt hai đứa kia chạy thì đúng hơn
Đến gần chỗ tường ban nãy đứng nấp, họ chợt thấy quả cảnh tượng dở khóc dở cười.
Trần Quân Tử đang giằng co khốc liệt với Tuyết Nha, mắt cô long sòng sọc.
Dù khoác trên mình chiếc váy dài màu đen thời thượng nhưng cô rất hăng máu, liên tục cố dứt ra và chỉ dừng khi thấy Uyển Nhan:
- Uyển Nhan, Ư Thanh, chúng mày có sao không??
Con chó đó nó đánh bạn tao, mày có chịu bỏ tao ra không cái thằng Trần Quân Tử này!!!
- Mày có thôi đi chưa?!
- Anh nhất quyết không buông.
Thủy Ngọc liền tới áp chế Tuyết Nha và may mắn là cô đã bình tĩnh trở lại.
Ư Thanh liếc mắt nhìn Quân Tử, thở dài nói:
- Biết là cậu làm việc tốt, nhưng để con Tuyết Nha lao vào đánh Tiểu Ngọc cũng được mà...À quên, chắc vẫn còn thương.
- Ư Thanh chốt hạ một câu bất lực.
- Điên à?
Thả nó ra là có án mạng đấy.
Với thương nhớ cái gì, đừng hiểu lầm tôi chứ!!
- Quân Tử lắc đầu, vội vàng giải thích.
- Ừ ừ thôi được rồi, tôi tin mà.
Vậy bọn tôi đi trước nhé.
Cả bốn người họ cùng dẫn nhau rời đi.
Đi được một quãng xa rồi mà vẫn nghe giọng Quân Tử gọi với đằng sau:
- Tạm biệt, ê nhưng mà tôi nói thật đó nha!
Trái với cảnh tượng có phần hài hước đây, thì bên phía sân sau lại là một bầu không khí rất khác...