Khác Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
397475004-256-k75325.jpg

Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta
Tác giả: Rinleyy1
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta

Thể loại: Học đường, hài, châm biếm

Tình trạng: On-going
Rating: 16+
Author: Rinley
Ngày bắt đầu: 7/2025
Ngày kết thúc: ???

"Nếu có tôi thì sẽ không có cậu, nếu có cậu thì sẽ không có tôi.

Hai chúng ta, vĩnh viễn không thể cùng tồn tại trong một thế giới."



thanhxuân​
 
Có thể bạn cũng thích
  • CHÚ À! ĐỪNG NÊN THẾ! - Trần Mạc Tranh - QUYỂN 1
  • (Hoàn) Bức Tranh Ấy Em Vẽ Vì Anh - Bán Tiệt Bạch Thái
  • Xuyên qua chi tranh làm sủng phi (End)
  • [allVietnam] Xuyên vào chiến tranh nhưng là thế...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • HOÀNG THƯỢNG PHÁT ĐIÊN LẤY MỘT HOÀNG HẬU KHÔNG...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • ( Truyện tranh ) Hệ Thống Chế Tạo Nữ Thần
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta
    MỞ ĐẦU


    Tên truyện: Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta

    Thể loại: Học đường, hài, châm biếm

    Tình trạng: On-going

    Rating: 16+

    Author: @Rinleyy1

    Ngày bắt đầu: 7/2025

    Ngày kết thúc: ???

    Lưu ý trước khi đọc:

    - Cái tên truyện nghe rất nghiêm túc nhưng mà nói thật thì cái này chỉ đơn thuần là kết tinh của sự hận thù và xàm xí của mình.

    - Tên nhân vật và nhân vật được dựa trên người có thật.

    - Cốt truyện không hẳn dựa trên câu chuyện có thật.

    - Nếu như bạn đang cần một bộ truyện lâm li bi đát, ngược để đọc thì mình khuyên là bạn nên tìm bộ khác, vì bộ này sinh ra với mục đích giải trí.

    - KHÔNG PHẢI TRUYỆN GIRLLOVE, BOYLOVE HAY BOYGIRL GÌ HẾT!!

    Truyện này thuần hài và châm biếm, nên là bạn có thể ship nhưng sẽ không có couple nào canon.

    - Truyện được viết dưới sự chứng kiến của nhiều người(cụ thể là hội đồng quản trị của mình).

    - Truyện này ban đầu được thống nhất đăng ở acc khác nhưng đang viết dở thì mình đình công, lâu ngày không có đứa nào login vào xong tự dưng mất luôn.

    Nếu một ngày nào đó có acc cũng đăng truyện này trên Wattpad/Mangatoon thì hãy cho mình biết vì có khả năng cao người đó là mấy nhỏ bạn mình.

    Cảm ơn mọi người, chúc mọi người đọc vui vẻ, nếu có thắc mắc gì thì hãy bình luận bên dưới cho mình biết nhé.
     
    Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta
    Giới thiệu nhân vật


    Nữ:

    Lam Tiểu Ngọc

    "Dễ thương, ngây ngô, tội nghiệp"

    - Tuổi: 16

    - Lead vocalist của câu lạc bộ âm nhạc

    ------

    Thuận Quy Hào

    "Bốc đồng, quyến rũ, táo bạo"

    - Tuổi: 16

    - Backing vocalist của câu lạc bộ âm nhạc

    ------

    Quách Ư Thanh

    "Điềm tĩnh, đanh thép, sắc sảo"

    - Tuổi: 16

    - Phó câu lạc bộ mỹ thuật

    - Thành viên câu lạc bộ văn học

    ------

    Lưu Doãn Hà

    "Đài các, lạnh lùng, tự tin"

    - Tuổi: 16

    - Thành viên câu lạc bộ nhảy

    - Phó ban quản lý câu lạc bộ truyền thông

    ------

    Hỷ Nghịch Ma

    "Năng động, thân thiện, tài năng"

    - Tuổi: 16

    - Trưởng câu lạc bộ nhảy

    - Hội trưởng hội học sinh

    ------

    Phan Thiên Úc

    "Cợt nhả, sang chảnh, hào nhoáng"

    - Tuổi: 17

    - Thành viên câu lạc bộ văn học

    - Phó ban hậu cần - nhân sự của câu lạc bộ truyền thông

    ------

    Trương Tuyết Nha

    "Phóng khoáng, cá tính, không ngán ai"

    - Tuổi: 16

    - Thành viên câu lạc bộ toán học

    ------

    Bạch Uyển Nhan

    "Tươi tắn, uyển chuyển, nhiều tâm sự"

    - Tuổi: 16

    - Trưởng câu lạc bộ mỹ thuật

    ------

    Bạch Xuân Quỳnh

    "Dịu dàng, kiên cường, thơ mộng"

    - Tuổi: 16

    - Thành viên câu lạc bộ nhiếp ảnh

    - Phó câu lạc bộ nhảy

    ------

    Hà Thủy Ngọc

    "Trầm tính, hướng nội, dễ gần"

    - Tuổi: 16

    - Guitarist của câu lạc bộ âm nhạc

    - Phó câu lạc bộ mỹ thuật

    ------

    Nam:

    Ngôi Nguyên Bá

    "Niềm nở, ôn hoà, nguy hiểm"

    - Tuổi: 16

    - Phó câu lạc bộ nhảy

    - Thành viên câu lạc bộ cầu lông

    ------

    Trần Quân Tử

    "Tốt tính, thông minh, dĩ hoà vi quý"

    - Tuổi: 16

    - Thành viên câu lạc bộ bóng rổ

    - Thư ký hội học sinh

    ------

    Hạo Thiên Bảo

    "Đào hoa, si tình, ga lăng"

    - Tuổi: 16

    - Phó câu lạc bộ bóng đá

    ------

    Phan Tử Minh

    "Ưu tú, xa cách, nổi bật"

    - Tuổi: 16

    - Phó câu lạc bộ bóng rổ

    - Hội phó hội học sinh

    ------

    Vương Kế Thiên

    "Tinh tế, nhiệt tình, chỉn chu"

    - Tuổi: 16

    - Thành viên ban sân khấu - sự kiện của câu lạc bộ âm nhạc

    ------

    Thẩm Việt Bách

    "Chính trực, cương quyết, cầu tiến"

    - Tuổi: 16

    - Trưởng câu lạc bộ văn học

    - Trưởng ban hậu cần - nhân sự của câu lạc bộ truyền thông

    ------

    Trành Bác Dương

    "Cuốn hút, nổi tiếng, hoạt ngôn"

    - Tuổi: 16

    - Thành viên câu lạc bộ bóng rổ

    - Thành viên câu lạc bộ bóng đá

    ------
     
    Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta
    #1


    Tại ngôi trường trung học cơ sở chuyên Gossip danh giá này có 1 cặp bạn thân rất nổi tiếng vì sự thân thiết, gắn bó của họ - Lam Tiểu Ngọc và Quách Ư Thanh.

    Là bạn thân nhưng hai người lại như hai thái cực hoàn toàn khác nhau.

    Tiểu Ngọc lạc quan yêu đời, nhiều bạn bè, sắc nước hương trời, tài giỏi, cầm kỳ thi họa đều đủ cả.

    Chẳng bù cho Ư Thanh, không những chẳng có gì mà còn phải chịu nỗi đau cùng cực, từ đó ả sinh ra dã tâm phải hãm hại Tiểu Ngọc đáng thương cho bằng được.

    Tương truyền rằng ngày xưa, cả hai rất tin tưởng và thân nhau, bảo vệ cho nhau, thề thốt hứa hẹn sẽ là bạn thân suốt đời.

    Thế nhưng nói trước bước không qua, thái độ của Ư Thanh dành cho Tiểu Ngọc ngày càng cực đoan, ả ghen tị với nàng vì sự thay đổi ngoạn mục trong nhan sắc và những thành tích của nàng.

    Dường như đã nhận ra Ư Thanh đang có ác cảm với mình, nàng biết ý nên đành tôn trọng ả.

    Nhưng sau trong thân tâm nàng vẫn còn rất quý tình bạn đẹp này, Ư Thanh vốn luôn quan tâm đến nàng, cớ sao bây giờ lại đổi thay?

    Hàng vạn câu hỏi nối tiếp nhau trong đầu nàng, thấy Ư Thanh ghét bỏ mình như vậy, nàng tổn thương lắm, nàng tìm cách chắp vá lại mối quan hệ này nhưng không thể.

    Mọi công sức của Tiểu Ngọc bây giờ...đều thành công cốc.

    Còn về phần Ư Thanh, ả ta hận Tiểu Ngọc đến tận xương tủy.

    Ả đổ hết mọi tội lỗi lên Tiểu Ngọc, ả cho rằng vì nàng mà ả mất tất cả.

    Ư Thanh quyết tâm dùng mọi thủ đoạn để hãm hại nàng, ả muốn gieo rắc nỗi đau vào cuộc đời nàng như một cách để trả thù.

    Ư Thanh quyết định xa lánh Tiểu Ngọc.

    Ả quyết định để cho Tiểu Ngọc nếm trải sự cô đơn mà ả đã chịu đựng.

    Nhận thấy thái độ xa cách với mình, Tiểu Ngọc không biết mình đã làm gì.

    Nàng đi đến gần Ư Thanh để hỏi tại sao lại có thái độ xa cách như vậy nhưng chỉ nhận lại cái liếc nhìn đầy thù hận.

    Những ngày sau nàng ta vẫn cố đến gần Ư Thanh để hỏi chuyện, nhưng đều bất thành.

    Một hôm, Tiểu Ngọc quyết định để một lá thư xuống hộc bàn của Ư Thanh.

    Chuông đánh vào lớp, khi Ư Thanh về lại chỗ ngồi thì thấy một mẫu giấy nhỏ trong học bàn mình.

    Tò mò, ả mở ra xem, trong đó ghi dòng chữ "Đến giờ ra về ra cổng sau gặp tớ", dù rất nghi ngờ về danh tính của người gửi nhưng ả vẫn sẽ đi.

    Trống đánh ra về, Ư Thanh đi ra cổng sau, ánh mắt bất cần của ả đã chuyển thành một cái nhìn sắc lẹm và đầy hận thù, vì người đứng trước mặt ả...

    chính là Lam Tiểu Ngọc.
     
    Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta
    #2


    Ả ta nhìn nàng với con mắt ghét bỏ và căm thù, sao lại là Tiểu Ngọc cơ chứ?

    - Ư Thanh à...

    Mặc kệ Tiểu Ngọc đang gọi mình, ả vừa định quay gót rời đi thì đã bị Tiểu Ngọc nắm lấy tay.

    Nàng nắm rất chặt, hệt như không muốn ả rời đi trước khi nàng nhận được câu trả lời thích đáng.

    - Lam Tiểu Ngọc, buông tao ra.

    - Tớ không buông.

    Ả giật tay ra, quay về phía cô, hỏi một cách khó chịu.

    - Mày muốn gì từ tao?

    - Tớ muốn cậu trả lời một vài câu hỏi của tớ.

    - Hỏi gì hỏi lẹ đi, đừng làm mất thời gian của tao.

    - Quách Ư Thanh, cậu chưa từng có thái độ như thế khi nói chuyện với tớ...

    - Đừng có nói chuyện lạc đề!

    Hỏi gì thì mau hỏi đi.

    - Tại sao cậu cứ né tránh tớ hoài vậy Ư Thanh?

    - Vì tao không muốn nói chuyện với mày?

    - Dạo này cậu thay đổi nhiều quá...cậu ghét tớ rồi à?

    - Tao có bao giờ thích mày đâu?

    - Cậu...Sao cậu lại có thể tàn nhẫn như vậy chứ?

    Tớ luôn tốt với cậu cơ mà?

    - Nè Tiểu Ngọc, để tao nói cho mày nghe, tao chưa bao giờ bắt mày phải giữ cái tình bạn này, là mày tự tạo ra vấn đề rồi tự giải quyết.

    - Tớ đã cố gắng rất nhiều đó!

    Tại sao cậu luôn tìm cách thoát ra khỏi mối quan hệ của hai ta vậy!?

    Tiểu Ngọc như sắp khóc, giọng run rẩy, đôi mắt rưng rưng.

    Nếu như là ả của ngày xưa, thì ả đã tiến đến an ủi nàng và xin lỗi rồi...nhưng ả không còn là Quách Ư Thanh của ngày xưa nữa, nhìn điệu bộ của Tiểu Ngọc bây giờ chỉ càng làm ả thêm chướng mắt.

    - Đừng có mà làm bộ làm tịch, khóc lóc cũng không khiến tao thay đổi quyết định đâu.

    Ả buông lời cay độc, toan rời đi, thì bỗng nghe được một câu chấn động.

    - Cậu khó chịu với tớ như vậy chẳng lẽ là vì...

    Trần Quân Tử thích tớ sao?

    - Mày nói gì cơ?

    Ả dừng lại, nhìn nàng:

    - Trông tao giống loại vì trai bỏ bạn lắm à?

    - Tớ biết ngay mà!

    Sao cậu...sao cậu lại có thể ích kỷ đến vậy chứ?

    Chỉ vì chuyện đó mà lại muốn nghỉ chơi với tớ à?

    - Ê mày đừng có mà nhét chữ vào mồm tao nhé Tiểu Ngọc?

    - Tớ và Quân Tử là tình cảm song phương, cậu đừng lấy tình bạn này ra để chúng tớ chia tay chứ!

    Nghe lời của Tiểu Ngọc, ả cảm giác như mình đang nóng lên vì sự tức giận.

    Nàng xem ả là hạng người như thế nào vậy?

    Một con thích làm kẻ thứ ba, chen chân vào hạnh phúc của người khác à?

    Trong một giây phút không kìm được cơn nóng giận, ả lao vào, nắm lấy cổ áo của nàng:

    - Mày muốn gì?

    - Không..t-tớ không có ý đó!

    - Mày ngứa đòn lắm hả Lam Tiểu Ngọc?

    Không lẽ là lời tao nói mày nghe không lọt tai?

    Nàng ta run sợ, đôi mắt nàng đầy cảnh giác.

    Nàng bỗng nhớ lại lời của Quân Tử: "Nếu gặp nguy hiểm, hãy chạm vào dây chuyền tôi tặng cậu".

    Tiểu Ngọc chần chừ, rồi nắm chặt sợi dây chuyền...

    - Quách Ư Thanh!!

    Bỗng nhiên Trần Quân Tử từ đâu xuất hiện, chạy đến phía cả hai.

    Ư Thanh bất ngờ, liền thả Tiểu Ngọc xuống.

    Ả ta khó chịu liếc nhìn anh, thở dài rồi mau chóng rời đi.

    - Tiểu Ngọc, cậu có sao không?- Quân Tử nhìn nàng đầy lo lắng.

    - Không...tớ không sao đâu, cảm ơn cậu rất nhiều..!

    - Cậu bị thương rồi kìa, hay là để tôi đưa cậu vào phòng y tế?- Hắn cầm tay cô, xem xét một vết trầy bé chưa bằng con kiến.

    - Không sao đâu..Tớ ổn mà- Nàng cố nén cơn đau đến từ vết trầy bé xíu, không chảy máu, có thể lành sau khoảng một ngày rưỡi.

    Quân Tử cau mày, sao nàng lại có thể coi thường sức khỏe của mình như vậy chứ?

    Chắc chắn là do con ả Quách Ư Thanh rồi.

    - Nè Tiểu Ngọc, con ả đó đã làm gì cậu rồi!?

    Tôi phải đi xử lý ả ta mới được!

    - Đừng...đừng đi, Ư Thanh không có lỗi...đó là lỗi của tớ.

    - Lỗi gì của cậu?

    Ả ta sai rõ ràng cơ mà, sao cậu cứ bao che cho ả hoài vậy?!

    - Haiz...nhiều khi tớ cũng muốn biến mất cho cậu ấy vui...tớ cũng tủi thân, cũng buồn lắm.

    Nhưng mà tớ luôn tin rằng cậu ấy sẽ thay đổi.

    - Cậu khờ thật đó Tiểu Ngọc, con ả Quách Ư Thanh đó mà thay đổi á?

    Cậu nghĩ sao vậy?

    Nhận thấy nàng sắp khóc, anh liền nhẹ giọng lại:

    - Thôi, cho tôi xin lỗi, tôi không cố ý lớn giọng với cậu.

    - Ừm...tớ biết mà..

    Nàng lau đi những giọt sầu còn đọng lại trên khóe mắt.

    Nhìn lên Quân Tử, nàng nở một nụ cười bừng nắng hạ, người thích thì thấy ấm áp cõi lòng, còn người ghét chỉ thấy nóng máu...
     
    Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta
    #3


    Nhìn thấy nụ cười bừng nắng hạ của Tiểu Ngọc, Quân Tử cũng thấy nhẹ lòng.

    Bỗng nhiên vết trầy của Tiểu Ngọc bỗng chảy ra gần 0.1ml máu.

    - Tiểu Ngọc, cậu chảy máu rồi kìa..!

    - H-hả?

    - Nào, theo tôi xuống phòng y tế mau!

    Nói rồi anh liền bế Tiểu Ngọc kiểu công chúa, đưa nàng đi.

    Tiểu Ngọc không nặng cũng không nhẹ, thứ nhẹ duy nhất của nàng là nhẹ dạ cả tin, dễ bị lừa.

    Khi đã đến phòng y tế, sắc mặt của nàng có vẻ đang tệ đi.

    Vết trầy nhỏ chưa bằng con kiến của nàng chảy tận 0.2ml máu.

    - Cậu có ổn không!?

    - Tớ mệt lắm rồi, tớ xin lỗi..cậu để tớ một mình chút đi..

    Nàng gượng cười, đôi mắt long lanh lấp lánh lập lòe, như thể mới nghe Pickleball, Thao Túng Tâm Trí và nhạc của ca sĩ J vậy.

    Thật là tội nghiệp, nàng đúng là phù hợp với câu "Hồng nhan, bạc phận", giờ nàng còn phải chịu thêm sóng gió.

    Là một thằng con trai, Quân Tử quyết định sẽ đi nói chuyện rõ ràng với Quách Ư Thanh, anh phải bảo vệ đóa hoa hải đường của mình cho bằng được.

    Vì từ ngày nàng đến với cuộc đời anh, dưới tán cây khô, hoa đã nở rộ.

    - Cậu đợi ở đây một lát.

    - Đừng!

    Cậu định đi gặp Ư Thanh sao?

    - Ừ đúng vậy.

    - Không được!

    Tớ giận đấy, cậu đừng đi!!

    Đối với Quân Tử bây giờ, nàng như đom đóm vậy, một con đom đóm đã thắp sáng đời anh.

    Nên anh quyết không thể để nàng chịu thiệt.

    Trước khi đi, anh đóng cửa sổ lại, để gió đừng lấy nàng đi.

    - Cậu ấy không làm gì sai cả Quân Tử à!

    Cậu ấy không hề so đo hay làm hại tớ!

    - Thế nào là ganh đua?

    Thế nào là hơn thua?

    Cậu quá hiền rồi Tiểu Ngọc à.

    Bỗng nhiên Hạo Thiên Bảo từ đâu chạy vào phòng y tế với vận tốc 300m/s, đẩy Quân Tử sang một bên, đến bên cạnh Tiểu Ngọc.

    - Em có sao không!?

    - Thiên Bảo...sao anh lại ở đây?

    - Ngốc ạ, anh nghe tin em chảy tận 0.2ml máu nên mới chạy đến thăm em đó.

    Nhìn hai người trước mắt âu yếm nhau mà Quân Tử tan nát cõi lòng.

    Thiếu nàng, anh như trẻ lạc còn tâm tối giữa rừng thông.

    Mới đây thôi Tiểu Ngọc còn trò chuyện với anh, Tiểu Ngọc nói nàng thương anh, yêu anh cơ mà.

    Cớ sao lại hóa chia xa?

    Hạo Thiên Bảo nhẹ nhàng nhìn Tiểu Ngọc, nói:

    - Tuy không biết làm thơ, nhưng anh sẽ vì em mà làm thơ tình ái.

    Nếu muốn, anh sẽ đem mây kết thành lâu đài...

    Tiểu Ngọc cười e thẹn, đỏ mặt.

    Trái tim nàng đã bị lay động mất rồi.

    - Em biết gì không Tiểu Ngọc?

    Anh có thể đưa em vào lâu đài tình ái của anh bằng tiếng hát...

    Trong khi cả hai đang tình tứ thì có một Trần Quân Tử đau lòng, đứng trước cửa nhìn cả hai.

    Quách Ư Thanh bước đến chỗ của anh, cất giọng nói:

    - Vậy là thành lốp dự phòng rồi ha, Trần Quân Tử?

    - Im đi.

    Cô đã bao giờ yêu cậu ấy bằng cả tính mạng chưa??

    - Tôi đâu có điên như cậu.

    Đối với tôi, tình bạn chỉ là công cụ để trả thù.

    - Cô đúng là chẳng đáng tin cậy chút nào.

    - Anh thì đáng tin cậy chắc?

    Trần Quân Tử cau mày, anh thở dài, anh không hề muốn đôi co với cô ả này chút nào.

    Ư Thanh nhận thấy vẻ khó chịu của Quân Tử, đành buông thõng một câu:

    - Nói gì thì nói, cứ dính vào con nhỏ đó coi chừng bị phản bội đấy.

    - Ý cô là gì?

    - Ý tôi chỉ đơn giản là vậy, còn nghe hay không là việc của anh.

    Ư Thanh rời đi, để lại một Trần Quân Tử đầy thắc mắc và khó hiểu.

    Anh muốn hỏi ý của ả ta là gì và tại sao lại phải tránh xa Tiểu Ngọc, liệu đây là kế hoạch của ả hay...

    Tiểu Ngọc thật sự là kẻ xấu xa?
     
    Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta
    #4


    - Ê Quân Tử!

    Anh giật mình, một chất giọng nghe thật khó ưa khiến anh không vẽ nổi nụ cười.

    Anh quay người lại thì thấy Thuận Quy Hào - bạn thân của Quách Ư Thanh.

    - Tiểu Ngọc đâu rồi?

    - Cậu hỏi làm gì?

    Cô ấy đang nghỉ trong phòng y tế.

    - Tôi đi thăm cậu ấy thôi mà.

    - Bạn thân của Ư Thanh mà lại đi thăm Tiểu Ngọc?

    Cậu có âm mưu gì?

    - Thì sao?

    Tránh ra coi!

    Thuận Quy Hào đẩy anh qua một bên khiến anh suýt ngã, may mà Ngôi Nguyên Bá đang ở gần đó đỡ anh lại.

    Quy Hào cao hơn anh một cái đầu, dù thân hình khá mảnh mai nhưng anh biết rõ cô ta dư sức bóp mình nát bét như con kiến.

    - Đừng có chọc giận Quy Hào, tính cổ là vậy đó.

    - Chậc, mà cậu đứng đây từ khi nào thế?

    - Tôi đi theo Quy Hào nãy giờ mà.

    - Nguyên Bá!

    Không định vào thăm Tiểu Ngọc à??

    Haiz, sao mà lề mề quá vậy!

    Cái chất giọng dữ dằn khiến anh rén không thôi, Quy Hào được mỗi cái mặt đẹp, còn lại chẳng thấy tốt ở chỗ nào cả.

    Nguyên Bá nghe thấy thì liền chạy lại phòng y tế, không quên vẫy tay chào anh, anh thấy thế cũng vẫy tay lại cho có lệ.

    Thuận Quy Hào bước vào phòng y tế, nhìn thấy Tiểu Ngọc tiều tụy trên giường bệnh khiến cô không khỏi xót xa.

    Cô liền chạy đến bên giường, lơ luôn cả Hạo Thiên Bảo đang đứng bên cạnh.

    Thiên Bảo đang hát khúc tình ca của mình thì đứt giữa chừng vì bị Thuận Quy Hào kéo ra.

    - Ê Quy Hào-

    - Im ngay!

    Quy Hào trừng mắt, rồi lo lắng quay sang Tiểu Ngọc, giọng đổi 180°, xứng đáng casting Lật Mặt 9:

    - Trời ơi, bị thương có nặng lắm không?!

    - Không sao...tớ không sao đâu.

    Quy Hào nhìn vết thương bé như con kiến của Tiểu Ngọc mà thấy lòng mình nhức nhối, cô không hề đáng phải chịu số phận đau thương này.

    - Quách Ư Thanh đã làm gì vậy?

    - Cậu ấy chẳng làm gì cả...chỉ là lỡ làm tớ ngã thôi.

    Mà một phần cũng do tớ bất cẩn...

    - Nếu sớm biết cô ta như thế, tớ đã dặn cậu tránh xa rồi, tớ xin lỗi!

    - Không sao mà...

    Tiểu Ngọc lại nở một nụ cười nhẹ nhàng, hiền hậu để an ủi Quy Hào, nụ cười ấy tựa làn gió, gió chống.

    Ngôi Nguyên Bá đứng trước cửa phòng y tế, khẽ nhăn mặt, cậu đang rối bời trước những suy nghĩ.

    Cậu cảm thấy Ư Thanh không tệ đến thế, nhưng nếu Tiểu Ngọc và Quy Hào đã ghét ả ta như vậy, cậu nghĩ có lẽ thuận theo ý họ vẫn hơn, lòng chó khó nhai mà lòng người khó đoán, cậu thì chẳng biết gì về ai.

    Trần Quân Tử đứng trước cửa phòng, hỏi nhỏ:

    - Thuận Quy Hào...Cô ta rốt cuộc có âm mưu gì?

    - Tôi không biết.

    Nhưng tôi tin cô ấy không làm hại Tiểu Ngọc.

    - ...Sao cậu biết được?

    - Đừng hỏi nữa.

    Thuận Quy Hào từ đó đã nghe thấy, quát lớn:

    - Nguyên Bá, có phải muốn làm phản rồi không!?

    Quân Tử, không có việc gì làm thì cút xéo, dắt tên Thiên Bảo đi đá bóng đi!

    - Cô ra lệnh cho tôi đấy à?- Quân Tử không tin vào tai mình.

    - Quy Hào...bình tĩnh..- Nguyên Bá đi tới can.

    - Đúng rồi đó, cút!

    Còn Ngôi Nguyên Bá, sau này đừng có lo chuyện bao đồng, đi mua nước cho tao!

    Nguyên Bá thở dài:

    - Đi thôi, đừng chọc giận cô ấy.

    - Cậu không giận à?- Thiên Bảo hỏi khẽ.

    - ...Không.

    Ba người họ đành cùng nhau đi ra khỏi phòng y tế.

    Yêu cầu ấy của Quy Hào quá đỗi vô lý khi độc chiếm Tiểu Ngọc cho riêng mình...

    Nhưng họ còn có thể làm gì đây?
     
    Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta
    #5


    Trần Quân Tử và Ngôi Nguyên Bá bước đi đều đều xuống căn tin.

    Quân Tử không nhịn nổi tò mò, lại hỏi:

    - Giờ thì tự do rồi, nói đi, sao Quy Hào lại tiếp cận Tiểu Ngọc và tại sao cậu lại sợ cô ta đến thế?

    Ngôi Nguyên Bá bất lực, nói chậm rãi và bình tĩnh:

    - ...Chuyện dài lắm.

    Nhưng, Quy Hào và Tiểu Ngọc thân nhau từ đầu năm nay rồi, ai cũng biết.

    - Còn Quách Ư Thanh?

    - Cả hai người kia đều không ưa cô ta mà.

    Họ còn lập kế hoạc-

    Nhận ra bản thân đã lỡ lời, Nguyên Bá ngay lập tức bịt miệng mình lại, cười trừ:

    - Xin lỗi, không có gì.

    ...

    Ngôi Nguyên Bá im lặng lúc lâu, rồi khẽ cất tiếng:

    - Này, Quân Tử.

    Khoảng cách của cả hai ngày càng sát, Nguyên Bá khẽ nắm lấy tay anh, thật chặt.

    Anh bỗng cảm nhận được một điều rất lạ, một cảm xúc chưa từng có âm ỉ trong lòng thiếu gia Trần Quân Tử này...đó chính là cảm giác...

    Sợ hãi và khó chịu đến tột cùng.

    Anh lạnh sống lưng.

    Nụ cười của Nguyên Bá trông rất chân thành, nhưng lại khiến anh tái mét, cứng đờ, không thể bước đi thêm bước nào.

    - ...Thả tay tôi ra, Ngôi Nguyên Bá.

    Không một lời hồi đáp, anh chỉ cảm thấy tay mình bị siết lại chặt hơn.

    Cảm giác ai đó đang nắm lấy và mân mê bàn tay mình thật quá đỗi bất an.

    Nguyên Bá tiếp tục tiến gần, ôm lấy eo của Quân Tử.

    - Buông ra đi.

    - Không thể giằng ra, Quân Tử cố gắng nói thêm một lần nữa.

    Anh căng thẳng, không thể chịu nổi sự sợ hãi âm ỉ mãi trong lòng.

    Thời gian như đứng lại, và không khí trong anh như bị rút cạn, khó thở vô cùng.

    Nỗi khiếp sợ, bất an cứ thế trào dâng, nhưng anh vẫn phải giữ cho mình trông thật điềm tĩnh như thể đây không phải vấn đề gì quá to tát.

    ...anh lạnh người, không dám quay đầu nhìn lung tung khi cảm nhận được Nguyên Bá đang rất gần, thật tình là gần quá mức cho phép.

    Ngay giây phút ấy, có một giọng nói cất lên, khiến Quân Tử nhẹ nhõm hơn bao giờ hết:

    - Quân Tử!

    Đi đá banh với tao!- Hạo Thiên Bảo nói lớn, có lẽ là đang ở sân sau.

    - Đi liền, đợi tí.

    Anh nói vọng lại, Nguyên Bá cuối cùng cũng chịu buông.

    Trần Quân Tử vùng ra, thở phào, sấp ngửa chạy đi về nơi phát ra tiếng nói, không quay đầu lại, không có một tạm biệt nào.

    - Mong chúng ta sẽ sớm gặp lại.

    Giọng nói nhẹ nhàng của Nguyên Bá vang lên, khiến anh rùng mình.

    Nó thôi thúc anh đi nhanh hơn nữa để mau chóng rời khỏi đây, và không bao giờ gặp lại cậu ta nữa.

    Phía sau, Ngôi Nguyên Bá vẫn nở một nụ cười mãn nguyện...
     
    Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta
    #6


    Lam Tiểu Ngọc đi từng bước nặng nề, sắc mặt xanh xao bên cạnh Thuận Quy Hào.

    Mắt nai với đôi mi buồn rũ xuống, khóe miệng chẳng thể cong lên một nụ cười ấm áp nóng máu đặc trưng lại càng khiến mặt nàng trông ảm đạm khó coi.

    - Tiểu Ngọc, sao thế?

    - Tớ chỉ hơi buồn lòng một chút...

    - Không sao, nếu đôi mi cậu có buồn thì hãy đưa tớ đập nó!

    - Quy Hào quả quyết nói.

    - Quy Hào này...Cậu có nghĩ Quân Tử giận tớ rồi không?

    - Không có đâu, yên tâm.

    Lời tớ nói nhạy hơn bói cơ mà, mà nhỡ hắn ghét cậu...tớ sẽ tẩn hắn chết.

    Tiểu Ngọc cười hiền ưng ý, nàng khẽ đưa mắt sang cửa sổ.

    Bầu trời hất hiu đầy mây, cơn gió như đưa câu tình ca về đây, chỉ chẳng rõ là của ai thôi.

    Nàng ôm lấy ngọn gió ấm, lòng thầm nghĩ về vô số những bóng hình.

    "Không biết là của Quân Tử, Thiên Bảo hay là...của Tử Minh đây, hihi."

    Hành động ấy của Tiểu Ngọc khiến Quy Hào khó hiểu, thậm chí là buồn cười, nhưng cũng đành ngó lơ.

    Tiểu Ngọc vẫn cứ tung tăng xoay người dưới nắng, hát cười vui vẻ.

    Quách Ư Thanh đang đi dạo quanh hành lang, bên cạnh là hai cô gái khác có lẽ không phải học sinh trường này, hoặc là du học sinh vừa về nước.

    Ả ta nhìn thấy nàng thì khẽ nhăn mặt, cười lạnh một cái.

    Cô gái tóc ngắn đi bên cạnh nói đầy mỉa mai:

    - Công chúa Lam Tiểu Ngọc té ngã trầy đổ tận 0,2ml máu nên bị chập mạch rồi sao?

    - Ư Thanh!...Cô ấy là ai vậy...?

    Không lẽ, chỉ mới cãi nhau mà cậu đã bỏ tớ đi tìm bạn mới rồi sao...?

    - Tiểu Ngọc nước mắt lưng tròng.

    Quách Ư Thanh nhíu mày, thẳng thắn:

    - Đừng nói tao mày mới ngã có một chút mà đã bị điên rồi nhé?

    Hai cô gái đi bên cạnh bước lên một bước, cô nàng tóc ngắn nhìn xuống nàng một cách khinh bỉ và cao giọng, nói:

    - Bố đây tên Trương Tuyết Nha, và không phải là "bạn mới", ok?

    Cô nàng buộc tóc cao nhí nhảnh tiếp lời, đầy cợt nhả, chẳng rõ là đang khích đểu hay đang có thiện chí:

    - Ôi bạn ơi bỏ đi mà làm người, trời nắng thế còn nhảy múa hát hò ảnh hưởng lắm đấy!

    - Nè, liên quan gì đến mày?- Thuận Quy Hào tức giận lên tiếng.

    - Nó nói con Tiểu Ngọc thì cũng có liên quan tới mày à?

    Hôm qua đến giờ chưa "thỏa mãn" hả?- Tuyết Nha cười khẩy.

    - Tao không hỏi mày!!

    - Hát to thế còn bảo không liên quan, ồn hết cả ra.

    Còn bạn tóc dài kia nếu không thấy ồn thì chắc có lẽ là điếc, nhỉ?

    - C-cậu là ai vậy...?

    Sao lại nói tớ như thế...- Tiểu Ngọc ấp úng, run rẩy sợ sệt.

    - Mình tên Bạch Uyển Nhan, chắc cậu tầm thường quá nên chưa biết tới mình.

    Bạch Uyển Nhan tỏ vẻ đầy "thân thiện", xoay người tung tăng như đang nhại lại hành động của Tiểu Ngọc.

    Thuận Quy Hào không giấu nổi vẻ tức giận, cố nhếch mép đầy khó chịu, mỉa mai:

    - À...con Uyển Nhan bị mớ người ghét á hả?

    - Ừm, Uyển Nhan bị mớ người ghét chào Quy Hào ăn cắp và phản bạn, dính quá trời phốt nhen!- Uyển Nhan cười nhưng đôi mắt đầy khinh bỉ nhìn cô gái tóc dài trước mắt.

    - Mày dám-!?

    - Có cái gì tao không dám?

    - Hai cậu đừng cãi nhau mà...!- Tiểu Ngọc ôm đầu hét, che đi khuôn mặt mình.

    - Lam Tiểu Ngọc ơi mày thậm chí còn đang cười kìa, khoái lắm, tao biết mà.- Quách Ư Thanh lạnh lùng cất tiếng.

    - Giả tạo quá, tao buồn nôn thật đấy.

    Đi thôi, bây đừng có chọc chó điên.

    - Tuyết Nha thở dài.

    Quách Ư Thanh nhún vai, kéo tay Bạch Uyển Nhan và cười khẽ:

    - Chào nhé, mong sau này đừng gặp lại.

    - Đừng để tao thấy chúng mày lần nào nữa nha hehe!- Uyển Nhan nháy mắt, rồi bước theo Ư Thanh.

    Cả ba người họ nắm tay nhau rời đi, nói chuyện rất rôm rả.

    Để lại Lam Tiểu Ngọc tối sầm mặt và Thuận Quy Hào vô cùng cay, tức giận, không chịu được mà phải giẫm chân mấy cái xuống sàn.
     
    Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta
    #7


    - Sao lâu vậy?

    Hạo Thiên Bảo lười biếng cầm trái bóng đá, mở mồm hỏi khi thấy Trần Quân Tử đi đến, gương mặt tái mét như vừa gặp ma.

    - Cảm ơn...!!- Quân Tử vui khôn tả xiết, anh chạy đến và reo lên, thiếu điều ôm luôn chàng trai trước mặt.

    Thiên Bảo né qua, nhăn mặt cảm thán:

    - Điên!

    Tao có Tiểu Ngọc rồi nghe mày!

    - Đùa, xin lỗi...Khoan, Tiểu Ngọc nào của mày?- Đang cười xởi lởi thì anh bỗng nhận ra có gì đó sai sai.

    Hạo Thiên Bảo nghe xong thì nhướng mày, tông giọng đầy ương bướng:

    - Của tao mà?

    Ẻm với tao là người yê-

    Quân Tử trực tiếp ngắt lời, anh còn có chuyện mà còn phải đáng quan tâm hơn cả Tiểu Ngọc:

    - Thôi kệ!

    Nhưng mà, mày gọi cho Lưu Doãn Hà giúp tao với.

    - Để làm gì?

    Nó đi du lịch với Hỷ Nghịch Ma rồi.

    - Đùa đấy à...- Anh cứng đờ người, thở dài ngao ngán.

    - Ai đùa với mày, mà sao?

    - Hay là, mày bảo kê tao khỏi tên Nguyên Bá mấy bữa...

    - Thừa nhận Tiểu Ngọc là của tao và tránh xa nàng ấy ra rồi tao bảo kê cho.

    - Vậy thì mơ đi!- Quân Tử trừng mắt, quát.

    Anh thà bị Nguyên Bá giở trò còn hơn rời bỏ Tiểu Ngọc.

    Cả hai người tuy là bạn thân, thế nhưng cùng tương tư nàng Lam Tiểu Ngọc xinh đẹp thuần khiết, ngây thơ và trong sáng như đom đóm trong đêm đen lấp lánh, như đoá xuyến chi nhỏ nhắn giữa vườn xanh.

    Từ lúc ấy, tình nghĩa huynh đệ coi như rạn nứt, dù vẫn đi lập hội chơi bóng nhưng chưa bao giờ ngưng tranh giành một nàng thơ.

    Quân Tử im một lúc lâu, rồi cất giọng hỏi:

    - Mày là cái thá gì mà cứ tán tỉnh cô ấy?

    - Là người yêu.

    Còn mày?

    Mới là bạn thuở nhỏ mà bày đặt quá.- Hắn liếc mắt, giọng điệu giễu cợt.

    - Người yêu...?

    - Đúng.

    Yêu được mấy tháng rồi.

    Trái tim Quân Tử vỡ thành từng mảnh, còn chưa kịp hoàn hồn thì Thiên Bảo lại tiếp lời:

    - Mày còn chưa chấp nhận được việc nàng ấy thích bạn thân của chúng ta thì chưa xứng đâu.

    - Ai cơ!?

    - Phan Tử Minh.

    Thằng Trành Bác Dương cũng từng yêu Tiểu Ngọc nhưng chia tay vì nó đi du học, không thể yêu xa.

    À, Tử Minh với Tiểu Ngọc là hôn phu hôn thê của nhau đó.

    Nhưng dù vậy cũng không thể ngăn tao yêu nàng ấy.

    Hạo Thiên Bảo mỉm cười mãn nguyện, hắn hoàn toàn mù mờ trước tình yêu, không giây phút nào hắn nhận ra mình đang bị dắt mũi.

    "Hả?"

    Trong đầu Trần Quân Tử chỉ còn mỗi từ ấy.

    Tiểu Ngọc?

    Yêu Thiên Bảo?

    Thích thầm và là hôn thê của Tử Minh??

    Là người yêu cũ của Bác Dương???

    Và cái tên thiếu gia nhà họ Hạo này không hề nhận ra điều gì bất thường??Nhìn Thiên Bảo cười cười ngại ngùng kể lể về chuyện tình của mình như thiếu nữ mới lớn càng khiến anh ba phần bất lực, bảy phần như ba.

    Thật sự là hắn vẫn thấy bình thường đấy à?

    Có lẽ, hôm nay chính là ngày khó quên nhất trong cuộc đời thiếu gia Trần Quân Tử này...
     
    Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta
    #8


    Cả ba đang rảo bước lên sân thượng sau vụ va chạm vừa rồi.

    Quách Ư Thanh khẽ cười, không nhịn được mà lên tiếng:

    - Hai con quỷ, chọc tụi nó chi vậy, biết tao thích lắm không?

    - Ngứa mắt quá ấy mà.

    - Ai chẳng ưa bộ môn "chọc chó"!

    - Ê mà, nay Phan Thiên Úc về nước đúng không?

    Quên mất là tháng nay hay tháng sau mất.

    - Chiều nay đấy.

    Lát ra sân bay đón.

    - Ủa ra về rồi sao tụi mình với đám kia cứ lởn vởn trong trường thế nhỉ?

    - Địa điểm tụ tập ưa thích, mà trường cũng không cấm.

    Tao chưa muốn về nhà đâu.

    - Nè, Uyển Nhan, sắp gặp lại thiếu gia Tử Minh rồi đó ha.

    - Đừng có nhắc tới tên đó!

    Càng nhắc càng thấy bực à.

    Mà sao lại gặp?

    - Tụi nó chung chuyến bay về mà, thêm khứa nào tên Trành Bác Dương chung trường mình nữa thì phải.

    - Hotboy cả đấy, đừng có nhờn.

    - Để coi cỡ nào mà gọi là hotboy.

    - Lọt được vào mắt xanh em Tiểu Ngọc là hotboy rồi, yêu được hẳn ba ngày.

    - Buồn cười thật, công chúa Tiểu Ngọc toàn được mấy thiếu gia công tử săn đón nhỉ.

    - Lại chẳng thế!

    Đẹp vậy mà.

    Quách Ư Thanh trầm mặc, từ tốn nói:

    - Cuộc đời nó không được phép suôn sẻ.

    - Đương nhiên, có thù tất báo.

    Nợ máu phải trả bằng máu thôi.

    __________

    Chiều hôm nay, trời trong xanh đẹp như tranh.

    Lam Tiểu Ngọc nắm tay Thuận Quy Hào tung tăng ra sân bay.

    Nàng còn cố ý mặc chiếc đầm trắng tinh khôi ôm sát lấy body với tay bồng và cổ vuông vô cùng xinh đẹp.

    Chỉ là trên dưới không ăn nhập vì ở dưới chân là một đôi crocs trắng lệch tông hẳn so với váy dù vậy tổng thể vẫn vô cùng hài hòa nhưng không có hòa.

    Từ "hòa" không bao giờ được dùng để miêu tả nàng bởi nàng luôn thắng.

    - Quy Hào ơi!!

    Tớ có xinh không?

    - Cậu sửa soạn vậy chỉ để gặp tên Trành Bác Dương?

    - Không có, nay người ta mặc đẹp để đón anh Tử Minh mà~

    Sân bay vừa đáp xuống, Tiểu Ngọc liền phấn khích chạy đến.

    Ngay lúc ấy có vài ba người cũng đến sân bay, chính là Ư Thanh, Uyển Nhan và Tuyết Nha.

    Đến sau vài bước là Quân Tử với vẻ mặt khó coi đang bị Nguyên Bá nắm tay dắt tới và Thiên Bảo ngầu lòi đi theo.

    Lam Tiểu Ngọc trông như một nàng thơ, khiến bao người ở sân bay nhất là Hạo Thiên Bảo phải thẫn thờ, đờ đẫn đến nỗi Quân Tử bên cạnh phải thúc vai mấy cái cho đỡ đần, quay về thực tại.

    Còn về phía Quy Hào và Tuyết Nha thì vẫn đang kháy khịa nhau:

    - Trùng hợp quá ta.- Trương Tuyết Nha nhướng mày, giọng điệu mỉa mai.

    - Cút!

    Tao không muốn nói chuyện với mày.- Thuận Quy Hào gằn giọng.

    - Ừm, chiến đó con điên.

    Cửa máy bay mở ra, sau một số hành khách thì đã xuất hiện bóng dáng thân quen đầu tiên, đó chính là:

    Trành Bác Dương.

    Một chàng trai cao ráo ưa nhìn, thoáng một vẻ đào hoa bước xuống, Lam Tiểu Ngọc liền nhí nhảnh lao tới nhưng bị lơ đẹp.

    Bác Dương vẫy tay với Quân Tử và Thiên Bảo:

    - Chào nhá mấy anh bạn.

    Tiểu Ngọc phụng phịu, nhưng vẫn hướng mắt về phía máy bay.

    Có người khiến nàng phải mong chờ hơn là người yêu cũ ba ngày kia.

    Trên máy bay bỗng có hai người cùng bước xuống, một nam một nữ:

    Phan Thiên Úc - một tiểu thư nhà giàu nứt đổ vách và học giỏi có tiếng, cao ráo với vẻ đẹp sắc sảo khó động vào cùng nhiều tài năng làm biết bao kẻ không thể rời mắt.

    Vừa du học từ nước ngoài trở về.

    Và Phan Tử Minh - một thiếu gia cũng giàu không kém khi mà từ Bắc vào Nam mỗi nơi đều có cho mình một căn biệt thự.

    Sở hữu chiều cao hơn m8, trình độ học vấn không thể đùa và số lượng fan girl khiến ai cũng phải ghen ty.

    Cũng vừa du học từ nước ngoài về.

    Cả hai bước xuống cùng một thời điểm chỉ là do vô tình, thậm chí cùng họ cũng vô tình nốt chứ không hề có mối quan hệ gì trừ việc là bạn cùng trường lúc đi du học lẫn về nước.

    Thế nhưng Tiểu Ngọc liền giãy nảy, chạy đến ôm lấy tay Tử Minh:

    - Anh!

    Có biết người ta đợi lâu lắm không~ Sao anh lại...đi với cô gái khác chứ...- Tiểu Ngọc rơm rớm nước mắt.

    Phan Thiên Úc đang điềm tĩnh bước đi nghe, mái tóc đỏ cherry mượt mà phất trong gió cùng chiếc kính râm sang chảnh, nghe xong cũng phải hoảng hốt, nhíu mày, khẽ hạ kính đầy phán xét rồi vội đi lùi về sau:

    - Ê không có, chuyện của cậu không có liên quan gì đến tôi đâu à nha Tử Minh.

    Phan Tử Minh khó chịu nhưng chỉ có thể đẩy nhẹ tay nàng ra, lạnh lùng lên tiếng:

    - Chú ý kiểm soát lời nói đi.

    Nàng mềm yếu như một cành liễu, vừa bị đẩy chút xíu đã ngã xuống đất đầy đau đớn, người run run nhìn chàng trai cao lớn trước mặt:

    - Anh nỡ làm vậy với em sao...Tử Minh, em mệt lắm rồi.

    Anh không thể tốt với em một lần sao...Em cũng là hôn thê của anh đó!

    - Khóc lóc vô ích thôi, Tiểu Ngọc.

    Đừng có giở cái trò này với tôi.

    Thuận Quy Hào liền lao tới, đứng chắn trước Tiểu Ngọc.

    Sự chen ngang đột ngột và ánh nhìn tức giận ấy khiến Tử Minh phải lùi một bước về sau đầy cảnh giác.

    - Đồ hèn!

    Đường đường là đại thiếu gia nhà họ Phan mà lại đi đẩy ngã con gái nhà người ta à!?

    - Cậu ta tự ngã mà??

    - Tao không cần biết!

    Xin lỗi ngay và luôn.

    - Liên quan gì mà đòi tôi xin lỗi vậy trời.

    - Quy Hào à...cậu đừng quá đáng như vậy mà...- Tiểu Ngọc đứng phất dậy như chưa hề bị tổn thương, giở cái giọng van nài của mình, rồi tiện kéo Quy Hào về sau và bước lên cố nắm tay Phan Tử Minh nhưng bất thành vì anh tránh rất nhanh.

    - Anh à, em không hề bị tổn thương đâu...Anh đừng để ý thái độ của cậu ấy nha...!

    - Lam Tiểu Ngọc, tớ đang giải vây cho cậ-

    - Cậu hãy ngưng đi!

    Cậu luôn làm to chuyện ra...cứ như thế, mọi người ai cũng nghĩ tớ ác như cậu, tớ rất là đau lòng đó Quy Hào.

    Tử Minh là hôn phu của tớ đấy.

    Quy Hào sững sờ, giận run người

    là lỗi do cô sao?

    Bỗng từ trên máy bay lại có một bóng người mảnh khảnh nhưng cao, trên tay còn đang cầm một cái máy ảnh cơ và một chiếc túi.

    Không ai khác chính là Bạch Xuân Quỳnh - một nàng tiểu thư xinh xắn thuần khiết với tính cách điềm đạm và tinh tế, cũng là học sinh trường Gossip và là bạn thân của Quy Hào - vừa đi du lịch Anh Quốc về sau 1 tháng.

    Thuận Quy Hào vừa nhìn thấy đã ném hết mọi nỗi căm phẫn đi mà vội chạy tới, không giấu được nụ cười của mình...
     
    Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta
    #9


    - Xuân Quỳnh!

    Về rồi hả??

    Người con gái ấy gật đầu vui vẻ.

    Quy Hào cũng vô cùng hào hứng, hỏi thăm đủ kiểu, mặc kệ có một Lam Tiểu Ngọc đang đơ người, đôi mắt nheo lại thành một ánh nhìn khó chịu không mấy thích thú.

    Lam Tiểu Ngọc nhõng nhẽo hỏi:

    - Quy Hào, cậu ấy là ai thế?

    - Hỏi làm gì?

    - Thuận Quy Hào gắt, cô chưa bao giờ gắt gỏng như thế với nàng cả.

    - Xuân Quỳnh à, ngồi máy bay lâu vậy đuối lắm phải không?

    Cậu thay đổi nhiều quá...

    Xuân Quỳnh khẽ nắm lấy tay Quy Hào, ôn tồn đáp:

    - Đừng lo lắng quá cho tớ, ổn mà.

    Tớ còn mang quà về cho Quy Hào nữa đấy.

    Quy Hào cười, một nụ cười vô cùng rạng rỡ từ tận đáy lòng.

    Đã rất lâu rồi chưa ai thấy cô vui đến vậy.

    ...

    Cái khung cảnh đoàn tụ vui vẻ hạnh phúc này, Tiểu Ngọc càng nhìn càng gai mắt.

    Nàng tức đến mức giật chiếc dây chuyền Quân Tử tặng ném mạnh xuống đất chẳng vì gì, chỉ đơn thuần là giận cá chém thớt.

    Mồm lại còn chửi rủa thầm mấy câu.

    Phan Tử Minh ở ngay gần đó đang cười đùa với mấy thằng bạn thân chí cốt xa cách bấy lâu, bỗng chợt nhớ chiều tối nay nhà mình sẽ mở tiệc mừng đón bản thân và đại tiểu thư của công ty đối tác - Phan Thiên Úc - đi du học trở về.

    - Thiên Bảo, Bác Dương, Quân Tử, tao gọi xe đưa rước tụi mày nhé?

    Bố mẹ cứ khăng khăng là tao phải đi cùng Lam Tiểu Ngọc.

    - Được, dù gì cũng hôn phu hôn thê của nhau mà.

    - Thiên Bảo liền đồng ý, vừa cười toe toét vừa giơ ngón cái.

    Hai người còn lại trao nhau cái nhìn bất lực nhưng cũng không có ý kiến gì.

    Tử Minh sau đấy e dè bước đến chỗ Thiên Úc đang đứng.

    Cô đang vui vẻ chuyện trò với bốn cô nữ sinh - một người là Quách Ư Thanh mà Tiểu Ngọc thường xuyên than phiền về, một người kia là Uyển...Nhan?

    Anh không rõ tên, chỉ nhớ mình và người này từng xảy ra xích mích gì đó căng thẳng, cùng hai người anh chẳng biết là ai - trông rất thân thiết.

    - Phan Thiên Úc, chị muốn đi xe bên nhà tôi luôn cho tiện không?

    - Anh thật sự đã suy nghĩ rất lâu xem phải diễn đạt câu này thế nào trước khi thốt ra.

    - Chẳng cần đâu, nhưng tiện đường thì cậu có thể qua đón cậu em họ Kế Thiên của tôi.

    Nó đang bên biệt thự số 3 ấy.

    - ...Được thôi.

    Vậy còn 4 cô gái này?

    - Tụi nó đi xe nhà tôi rồi.

    Tiệc này tôi được mời bạn bè của tôi chứ, nhỉ?

    - Thiên Úc khẽ cười khẩy.

    - Tùy ý chị.

    - Và tôi muốn mời thêm một người nữa.

    - Mời ai?

    - Thẩm Việt Bách, "người thương" của tôi đấy.

    Nhất định phải đón tiếp cậu ấy nồng nhiệt.

    - Thiên Úc nheo mắt đầy thích thú.

    - Chị muốn làm gì thì làm.

    Tử Minh thở dài quay đi, đã đến lúc phải đối diện với người anh không muốn tiếp xúc nhất - vị hôn thê của anh.

    Nhìn thấy Tiểu Ngọc cứ đứng chết trân, dưới chân là chiếc dây chuyền đã vỡ thành trăm mảnh.

    Anh đoán vội là nàng đã phát điên lên vì lý do gì đấy rồi.

    - Tiểu Ngọc, xe đến rồi, đi thôi.

    Tiểu Ngọc liền lấy lại nét mặt vừa dịu dàng dễ thương vừa có vẻ tội nghiệp, giọng nhẹ nhàng:

    - Dạ, anh Tử Minh.

    Nàng vừa định đi tới khoác tay anh thì anh đã đi trước mấy bước.

    Chiều cao quá chênh lệch khiến cô phải chạy mới theo gần kịp cậu con trai cao lớn phía trước.

    Phía sau họ, một vài tiếng cười vang lên, không ai khác chính là Tuyết Nha, Thiên Úc và Ư Thanh, Tuyết Nha khúc khích, hỏi thầm:

    - Môn đăng hộ đối thật...gia đình hai bên sao mà chấp nhận hứa hôn vậy?

    - Nghe nói bên nhà kia là ân nhân gì đó nên mới gả.

    - Ư Thanh nhướng mày.

    Thiên Úc với tay gọi nốt Uyển Nhan lại, tụm lại một đám rồi tiết lộ sự thật:

    - Nhầm rồi, do cô ta dễ sai bảo, dễ dụ dỗ nhưng được cái cũng có học thức, lại còn biết đàn.

    Con dâu như thế quá tốt rồi còn gì, cậu ta không ưng thuận nhưng đành chấp nhận vì nghĩ Tiểu Ngọc sẽ không ảnh hưởng đến sự nghiệp.

    - Dù gì cô ta cũng chỉ thèm mỗi cái gia sản của Tử Minh thôi chứ yêu thương gì đâu.

    Tệ cả đôi, chẳng biết phải thương cảm cho ai đây.

    - Ư Thanh gật gù, không bất ngờ cho lắm.

    Uyển Nhan che miệng, nhịn cười, nói đầy chế giễu:

    - Đáng đời hắn, thế mới được chứ.

    - Đừng chọc bạn coi, hoàn cảnh cũng tội phết chứ đùa.

    Những tiếng đùa giỡn cười cợt lại vang lên, khuất sau bóng hai con người đi cạnh bên nhau nhưng không chút nào là yêu thương mà chỉ toàn là diễn xuất.

    Một người tối sầm mặt, cố đi thật nhanh.

    Chỉ toàn là sự ngại ngùng, tức giận và mệt mỏi.

    Một người cứ níu gọi với tông giọng nài nỉ cao vút, chạy lên thật nhanh để nắm tay, để "chứng minh vị thế"...

    ____________

    Buổi tối, tại căn biệt thự nguy nga tráng lệ với khung cảnh phía trước là các chậu cây cảnh lên đến trăm triệu và lối đi vào trong trải chiếc thảm đỏ tươi sạch sẽ.

    Đèn xung quanh sáng rực, các quản gia người hầu rồi bảo vệ đứng trải dài hai bên.

    Dù vậy nhưng căn này cũng chỉ là một nơi Tử Minh và người nhà ít khi ghé tới bởi đã quá "lỗi mốt và tầm thường".

    Bữa tiệc được dành riêng cho Tử Minh và vị hôn thê cùng với Thiên Úc cũng như khách của họ, nên chẳng có gương mặt của các ông lớn hay gia đình của cả hai.

    Ai đến đây dự tiệc cũng mặc những bộ trang phục lộng lẫy sang trọng, rõ ràng là đang âm mưu lấy lòng đại thiếu gia và đại tiểu thư của hai công ty hàng đầu thế giới.

    Quả thật, với gia sản và thành tích như thế, người thường có mơ đến mấy, cố gắng đến mấy cũng tan thành mây.

    Rồi bỗng chợt, có năm người con gái đi vào.

    Sẽ không có đặc biệt cho đến khi người ta chú ý nào cô gái ở giữa.

    Mái tóc đỏ cherry đầy nổi bật, vẻ đẹp đầy sắc sảo và chiều cao ai cũng mong ước - chính là Phan Thiên Úc - một trong hai chủ tiệc.

    Nhưng cô chẳng mặc gì sang chảnh, chỉ đơn thuần là áo phông trắng in chữ "Free Fire" to đùng rực lửa, quần cộc cùng giày Nike, một chiếc đồng hồ Rolex đeo tay nạm kim cương lấp lánh và trong túi xấp giấy polyme.

    Đây toàn những thứ đám người giàu nửa mùa cho rằng là "quê mùa", nhưng khi cô mặc, nó lại đáng giá hàng triệu đô.

    Ai cũng bất ngờ ngã ngửa, cô vẫn ung dung bước đi trên thảm đỏ.

    Phan Tử Minh - bên cạnh là vị hôn thê Tiểu Ngọc ăn vận vô cùng đắt tiền, hẳn là sắm từ tiền bên nhà anh đưa cho - nhìn ra ngoài sân, vừa sốc vừa chướng mắt...
     
    Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta
    #10


    Bạch Uyển Nhan từ từ đi bên trái Thiên Úc, cô có hơi choáng ngợp trước khung cảnh ở đây.

    Không bình tâm nổi, cô quay con người đang ngay cạnh mình mà hỏi nhỏ:

    - Có thật là được vào đây không đấy?

    Tao với ba đứa này làm gì được mời?

    - Tiệc cũng của tao mà, tao thích mời ai thì mời thôi.

    Thoải mái tự tin lên!

    Phan Thiên Úc kiêu hãnh trên thảm đỏ, vừa bước tới trước cửa biệt thự thì có người chặn lại, chính là quản gia.

    Cô nhướng mày:

    - Chuyện gì?

    Không muốn cho tôi vào sao?

    - Ôi dào, không có, tuyệt đối không có đâu ạ!!

    Chỉ là...đại tiểu thư ăn mặc thế này có hơi...

    - Người quản gia liên tục lắc đầu xua tay, tỏ vẻ bối rối.

    Thiên Úc khinh bỉ cười:

    - Ăn mặc như nào?

    Cái đồng hồ Rolex này không đủ đắt à?

    Hay là, bên nhà Phan Tử Minh đây đủ lông đủ cánh rồi, không cần công ty nhà tôi nữa?

    Từ trong nhà, có một giọng nói của nam giới - chắc chắn là Phan Tử Minh - vọng ra:

    - Mau để cho họ vào đi, quản gia.

    Thiên Úc đắc chí, cùng các cô gái đi vào.

    Ngay giây phút thấy Quách Ư Thanh, Lam Tiểu Ngọc liền giật bắn người, sợ hãi như gặp vong:

    - Ư Thanh kìa..!!

    E-em sợ...

    Ư Thanh phủi nhẹ chiếc corset vest đen, chỉnh cổ tay áo, nở nụ cười hiền dịu chầm chậm tiến tới một bước:

    - Ơ đùa, mặt mày tao còn nguyên mà?

    Lại muốn chọc cho tao tức lên rồi đúng không?

    Tiểu Ngọc run rẩy, nhưng chỉ có thể nhích từng chút lùi về sau lưng Tử Minh vì bộ váy rườm rà đầy hoa lá và kim cương đá quý vô cùng sang, sang chấn.

    Cỡ người thường trong bộ váy này khả năng sẽ vấp ngã hơn chục lần, nhưng với cô gái có ý chí nghị lực như nàng thì khác.

    Tử Minh không chịu nổi nữa, cố bình tĩnh đuổi khéo nàng:

    - Đủ rồi đấy, để tôi đưa cậu đến chỗ Thiên Bảo nhé?

    - KHÔNG!

    EM KHÔNG CHỊU!!

    - Tiểu Ngọc hét toáng lên, khiến bao khách khứa để ý đến nàng.

    Có lẽ nàng không nhận ra tình huống đang xấu hổ thế nào đối với Tử Minh.

    Anh lườm đầy đe doạ, nắm chặt cổ tay của nàng, vẫy gọi quản gia:

    - Đừng chống cự nữa.

    Quản gia, đưa cô ấy ra sảnh sau.

    - Dạ, chỗ của Hạo thiếu gia phải không ạ?

    Anh chỉ gật đầu, đẩy nhẹ nàng cho người quản gia, anh đã hoàn toàn không thể giữ nét mặt điềm tĩnh trước nàng nữa rồi.

    Tử Minh thở dài ngao ngán, dẫn đường cả 5 người đi về khu vực sảnh tiệc cho khách thân.

    - Tôi...xin lỗi vì những thứ vừa xảy ra, mời chị và các cậu sang phía này.

    ___________

    Trong tiếng nhạc vừa du dương vừa có phần sôi động, mọi người đều đang trò chuyện vui vẻ, khác hẳn không khi căng thẳng ban nãy.

    Hạo Thiên Bảo sau khi dỗ dành và dẫn Tiểu Ngọc lên lại sảnh tiệc thì vẻ mặt nàng đã bớt khó coi hơn.

    Y như rằng, dù được anh dỗ bằng mấy cọc tiền thì đến lúc lên vẫn cứ bám dính lấy Tử Minh.

    Khỏi phải nói cũng biết Quân Tử và Bác Dương đã ngầm phán xét đến cỡ nào.

    Mọi thứ đang êm đẹp thì tự dưng...

    Tiểu Ngọc vấp vào váy, đổ ập ly rượu vang vào áo trắng có chữ Free Fire rực lửa của Thiên Úc.

    Mọi thứ bỗng im phăng phắc.

    Thẩm Việt Bách lao đến phía cô, lo lắng hỏi han.

    Phan Thiên Úc mặt nghiêm nghị, gằn giọng hỏi cô nàng ngây thơ vô số tội trước mặt:

    - Cô cố ý đấy à?

    - T...Tôi không có.

    Chị ghét tôi cũng đừng vu oan thế chứ!

    - Tiểu Ngọc cố phản biện, liếc nhìn cầu cứu Quy Hào.

    Nhưng tiếc thay, cô ả váy đen ấy đang nói chuyện với "bạch nguyệt quang" Xuân Quỳnh của mình rồi.

    Lam Tiểu Ngọc nhận thấy mình không thể làm được gì.

    Xin lỗi ư?

    Sao phải cúi đầu xin lỗi với mấy người này?

    Nàng đường đường chính chính là hôn thê của một đại thiếu gia đó.

    Nàng cứ lùi về phía sao, cho đến khi lỡ đụng trúng một cô gái khác.

    Tuy cô ấy đã né nhưng rượu vang còn sót lại vẫn dính vào găng tay voan màu trắng của cô.

    Tiểu Ngọc quay lại, là Bạch Uyển Nhan.

    Ngay khi bị dính rượu vang, Uyển Nhan liền tiến thẳng ra sân sau.

    Để lại Tiểu Ngọc khó xử đến tột độ.

    Phan Tử Minh có lẽ đã phải rất cố gắng để giữ cho mình một cái đầu lạnh.

    Anh nhờ Việt Bách đưa Thiên Úc về phòng thay đồ và dặn dò cũng như xin lỗi.

    - Áo mẫu của chị thì chắc tôi không có...Nhưng mà có vest, váy dự tiệc, nếu chị muốn thì có cả áo thun trắng.

    Cho tôi xin lỗi nhiều.

    Chưa bao giờ trong cuộc đời Phan Tử Minh này phải xin lỗi nhiều như thế.

    Tuy rất giận dữ, nhưng anh làm sao có thể động thủ với con gái được tại đây được?

    Huống hồ chi đó còn là vị hôn thê của anh nữa.

    Anh chỉ còn cách nháy mắt ra hiệu cho Thiên Bảo, Thiên Bảo cũng nháy mắt đáp lại:

    "Ê mày!"

    "Vụ gì??"

    "Đưa bạn gái mày ra sảnh sau như nãy đi!"

    "Có kì quá không?

    Sợ ẻm không chịu."

    "Nãy mày dỗ sao thì giờ dỗ lại y chang đi."

    "Ừ ừ thôi được rồi."

    Hạo Thiên Bảo đi tới dỗ ngọt Tiểu Ngọc, rồi cứ thế lùa cô ra sảnh sau.

    Tử Minh thì trấn áp mọi người:

    - Tôi xin phép rời đi một chút, mọi người cứ tận hưởng buổi tiệc và đừng lo lắng gì nhé.

    Nói rồi, anh đi ra sân sau.

    Anh vốn chỉ định ra hóng gió một chút, bởi mọi thứ hôm nay như hoá điên với anh vậy.

    Nhưng ban nãy Tử Minh thấy Uyển Nhan chạy ra từ hướng này, dù gì cô cũng là khách, anh cũng nên xin lỗi một chút...

    Có phải do hứa hôn với Tiểu Ngọc lâu quá nên anh bị lay tính xin lỗi nhiều của nàng rồi không nhỉ?

    Đang rảo bước quanh cái vườn hoa siêu rộng tổ bố của mình thì Tử Minh thấy Uyển Nhan đang đứng gần đài phun nước.

    - Bạch Uyển Nhan?

    - Anh gọi, nhưng không dám chắc đó là tên của cô.

    Cho đến khi cô quay lại sau khi nghe cái tên.

    Anh để ý thấy vệt rượu vang còn dính trên găng tay của cô, anh lại gần, ôn tồn hỏi:

    - Tháo cái găng tay này ra đi, để tôi lấy cho cậu cái mới.

    Vụ lúc nãy, cho tôi xin lỗi.

    - Không sao, không cần đâu.

    - Uyển Nhan xua tay, mỉm cười trừ.

    - Người giàu như cậu, sướng thật nhỉ.

    - Ý cậu là sao?

    - Cậu muốn có gì cũng được, sinh ra đã hơn vạch đích mấy mét, lại còn giỏi nên nhiều người mến mộ.

    Đấy chính là cuộc sống tôi hằng mong ước.

    Tử Minh trầm xuống, anh nói ra một câu mà như trút được mớ gánh nặng:

    - Nó chẳng vui như cậu nghĩ đâu...

    Phía bên bức tường, có 4 con người đang ngó lén cảnh tượng "lãng mạn" này, và chẳng hiểu từ đâu ra thì Quân Tử cũng đang ở đó nhìn trộm.

    Bất thình lình có một bóng dáng vụt qua, tà váy bồng bềnh lướt trong gió.

    Và một tiếng "chát" to đùng đoàng vang lên...
     
    Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta
    #11


    Trước lúc ấy vài phút,

    ở sảnh sau, có hai người - một trai một gái.

    Người con trai thì cố dỗ dành hết mức, người con gái vẫn cứ phụng phịu né tránh.

    Là Thiên Bảo và Tiểu Ngọc.

    Tiểu Ngọc đang diễn trò hờn dỗi của mình thì chợt có linh cảm không lành, nàng liền muốn phóng đi ra sân sau nhưng đã bị anh giữ lại, anh nài nỉ:

    - Tiểu Ngọc à, nhận lấy bông hoa này rồi tụi mình quay lại đại sảnh nha?

    Nàng dùng hết sức bình sinh để giằng ra, lớn giọng:

    - Không, Hạo Thiên Bảo, mình chia tay đi!

    Chỉ cần chia tay, em sẽ được hạnh phúc trọn vẹn bên Tử Minh!

    - Nói rồi, nhân lúc Thiên Bảo đang đơ ra thì nàng tức tốc phóng đi, mặc kệ mọi thứ.

    Hạo Thiên Bảo đứng lặng người, cành hoa hồng trên tay như rơi xuống.

    Anh nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ tan thành trăm mảnh trong lồng ngực.

    Lời của nàng thật phũ phàng, như xé nát tâm can.

    Vậy là từ nay, anh mất nàng thật rồi.

    Thiên Bảo chơi vơi, cố với tay lấy bóng dáng Tiểu Ngọc nhưng đã quá xa vời.

    Muốn giữ nàng ở lại một lần này...vì anh mãi thương.

    Thế mà đã xa cách nhau mất rồi.

    "Anh chúc em yên bình.

    Mối tình mình, hẹn em kiếp sau."

    Lời ấy cứ nghẹn lại trong cổ, Hạo Thiên Bảo đây có muốn nói cũng không được, mà nuốt cũng chẳng trôi.

    Anh lặng nhìn người con gái mình yêu chạy đi trong tiếng nhạc của buổi tiệc thật vội.

    Thiên Bảo thất thểu quay về phòng tiệc.

    Tiệc đông người lắm, nhưng sao anh vẫn thấy đơn côi?

    Và bên ngoài, ánh đèn flash chớp nháy liên hồi cùng tiếng máy ảnh tách tách của mấy paparazzi, mấy nhà báo tìm được tin hot.

    Cứ ngỡ nếu không có bảo vệ thì họ có lẽ đã nhảy bổ vào để phỏng vấn và quay chụp cận cảnh rồi.

    ________

    Ngày này 5 tháng trước.

    Lam Tiểu Ngọc vốn đã chú trọng, để tâm đến cậu đại thiếu gia họ Phan ấy và đã say mê đến điên cuồng khối tài sản quá đỗi lớn lao.

    Nàng dù đang nối lại tình xưa với Bác Dương, đi chơi với Quân Tử hay cạnh bên Thiên Bảo thì vẫn đều nghĩ đến Tử Minh - hay đúng hơn là tiền của anh ta.

    Nhìn vào đôi mắt nai của nàng - đôi mắt của một kẻ say tình - tồn đọng trong đó, là vị ngọt như viên đường được bọc trong viễn tưởng.

    Nàng ta mê đắm mê đuối, chút liêm sĩ cũng không muốn giữ.

    Mà một kẻ khi yêu thì lại thường giống như đứa trẻ, cứ giữ khư khư từng chút tương tư, cứ mãi mơ mộng giấc mơ hồng.

    Tiểu Ngọc tin rằng bản thân có thể khuất phục được một người lạnh lùng như Tử Minh.

    Nàng ăn mặc đẹp mỗi ngày, trang điểm thật xinh xắn, nhờ Nguyên Bá cho chép bài để có chiếc học bạ thật xuất sắc, nhờ Quy Hào phối đồ cho.

    Nàng thậm chí sẵn sàng biến cô bạn thân là Quách Ư Thanh thành ác nữ phản diện trong chính câu chuyện hoang đường của mình.

    Thế mà mọi thứ vẫn thành công cốc.

    Lam Tiểu Ngọc đã hoàn toàn , rốt cuộc nàng đã làm sai ở đâu hay sao?

    Anh lúc nào cũng lạnh lùng, xa cách.

    Nàng đã trao đi lý trí và cả con tim này, chỉ để đổi lại một chút tình yêu, để anh ta mủi lòng mà cho nàng chiếc thẻ đen cùng với danh phận.

    Vậy mà...vậy mà..

    Nàng không chấp nhận.

    Tiểu Ngọc vào hôm đó, đã đi theo Tử Minh về nhà.

    Nàng sẵn sàng bắt xe để đuổi theo chiếc Mercedes xa xỉ ấy, để thực hiện kế hoạch của mình.

    Ngay lúc Tử Minh bước xuống và mở cửa, nàng cũng liền xuống xe và hét lớn, vẻ mặt đầy đáng thương:

    - Tử Minh à!

    Đợi em, đừng giận em mà lại định bỏ em ở trường chứ..!

    Chưa để anh kịp phản ứng, cô liền nắm lấy tay anh, nói với người quản gia:

    - Dạ, cháu là bạn gái của Tử Minh, hôm nay anh muốn dẫn cháu về ra mắt.

    - Nàng vờ như một người bạn gái hiểu chuyện.

    - Nhưng mà không hiểu sao anh lại giận cháu...

    Quản gia vô cùng bất ngờ, liền khuyên giải:

    - Cậu Tử Minh, có giận cũng không nên làm vậy với con gái người ta đâu ạ.

    Cứ đưa vào đã rồi làm việc với lão gia và phu nhân sau.

    Tử Minh lúng túng không biết phải làm sao, cái tình huống quái quỷ gì thế này??

    Thế là đành phải miễn cưỡng đưa nàng vào trong biệt thự.

    Và nàng cứ thế thành công trót lọt một cách dễ dàng.

    Nàng chính thức trở thành hôn thê của một đại thiếu gia giàu có.

    Lam Tiểu Ngọc đã mơ mộng rất nhiều về việc trở thành một thiếu phu nhân vừa có tiền, vừa có tài sắc, ai cũng ghen tỵ và mến mộ.

    Nhưng sao mà nàng ngờ được mình chỉ là một con rối đắm chìm vào ảo tưởng bị gia đình đó lợi dụng, và chính Phan Tử Minh cũng chỉ là một chú chim hoàn hảo bị nhốt trong lồng kính để trưng bày cho bàn dân thiên hạ.

    Đương nhiên cũng vì nàng không biết nên mới có cớ sự ngày hôm nay.

    ...

    Một cái tát sắc và đau giáng xuống đầy oan uổng.

    Bạch Uyển Nhan đứng chết lặng trong bộ váy trắng tinh khôi, chiếc găng tay còn dính vệt rượu vang đỏ sẫm do chính Tiểu Ngọc làm đổ vào.

    Dưới chiếc giày cao gót của cô lấp lánh một vật gì đó rất nhỏ.

    Mọi thứ trở nên nặng nề vô cùng.

    Lam Tiểu Ngọc quát lớn:

    - Cô...cô dám quyến rũ vị hôn phu của tôi sao!?

    Cô có biết tôi đã phải trải bao nhiêu thứ mới có được anh ấy không?

    - Nàng hung hãn, định giơ tay tát thêm cái nữa - Cô đừng hòng cướp đi người của tôi!!!

    Cái tát lại vút tới, nhưng Quách Ư Thanh đã lao ra đỡ, cùng với Phan Thiên Úc và Hà Thủy Ngọc.

    Thiên Úc đưa Uyển Nhan lùi ra sau, cô lườm nàng:

    - Vậy là cô đã đắc tội với cả hai người bạn của tôi rồi đấy, cô có nhận ra hậu quả không?

    - Đừng có mà đe doạ!

    Cô ta có là gì chứ...Con Uyển Nhan đó mà hơn tôi sao??

    - Chỉ cần là người được tôi bảo kê, thì đã hơn cô gấp trăm lần rồi.

    - Anh Tử Minh, anh phải giành lại công bằng cho e-

    Tiểu Ngọc vừa định mè nheo với người con trai phía sau thì liền giật mình.

    Sát khí đùng đùng và ánh nhìn lạnh lẽo, khỏi phải nói anh ta đã căm phẫn đến cỡ nào.

    Phan Tử Minh bóp chặt cổ tay Tiểu Ngọc, gằn giọng:

    - Cô đừng có mà làm càn.

    Nên nhớ, cô chưa từng là bạn gái tôi, chỉ cần ba mẹ tôi biết cô điên như thế này thì cái danh hôn thê đấy sẽ biến mất nhanh thôi.

    Nói rồi, anh trực tiếp hất nàng qua một bên, áy náy nhìn Uyển Nhan.

    Vừa định mở mồm xin lỗi thêm câu nữa thì cô đã cắt ngang:

    - Xin lỗi đại thiếu gia, xin lỗi tiểu thư, tôi xin được về trước.

    Thiên Úc, tao với tụi nó đi nhé.

    Bạch Uyển Nhan vội vã nắm tay Ư Thanh và Thủy Ngọc rời đi.

    Có lẽ do Thủy Ngọc bận vest cùng quần nên tốc độ của cô nhanh hơn một chút, trong như cô đang dắt hai đứa kia chạy thì đúng hơn

    Đến gần chỗ tường ban nãy đứng nấp, họ chợt thấy quả cảnh tượng dở khóc dở cười.

    Trần Quân Tử đang giằng co khốc liệt với Tuyết Nha, mắt cô long sòng sọc.

    Dù khoác trên mình chiếc váy dài màu đen thời thượng nhưng cô rất hăng máu, liên tục cố dứt ra và chỉ dừng khi thấy Uyển Nhan:

    - Uyển Nhan, Ư Thanh, chúng mày có sao không??

    Con chó đó nó đánh bạn tao, mày có chịu bỏ tao ra không cái thằng Trần Quân Tử này!!!

    - Mày có thôi đi chưa?!

    - Anh nhất quyết không buông.

    Thủy Ngọc liền tới áp chế Tuyết Nha và may mắn là cô đã bình tĩnh trở lại.

    Ư Thanh liếc mắt nhìn Quân Tử, thở dài nói:

    - Biết là cậu làm việc tốt, nhưng để con Tuyết Nha lao vào đánh Tiểu Ngọc cũng được mà...À quên, chắc vẫn còn thương.

    - Ư Thanh chốt hạ một câu bất lực.

    - Điên à?

    Thả nó ra là có án mạng đấy.

    Với thương nhớ cái gì, đừng hiểu lầm tôi chứ!!

    - Quân Tử lắc đầu, vội vàng giải thích.

    - Ừ ừ thôi được rồi, tôi tin mà.

    Vậy bọn tôi đi trước nhé.

    Cả bốn người họ cùng dẫn nhau rời đi.

    Đi được một quãng xa rồi mà vẫn nghe giọng Quân Tử gọi với đằng sau:

    - Tạm biệt, ê nhưng mà tôi nói thật đó nha!

    Trái với cảnh tượng có phần hài hước đây, thì bên phía sân sau lại là một bầu không khí rất khác...
     
    Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta
    #12


    Phan Thiên Úc ôm đầu bất lực, móc mỉa và chán nản:

    - Đẹp mặt quá rồi ha, Lam Tiểu Ngọc?

    Cô nên nhớ thân phận của mình ở đâu đi.

    Cô đầy vẻ khinh bỉ, nhìn nàng như một trò hề và tiến lên một bước, Tiểu Ngọc thấy thế liền lùi lại một bước đầy e sợ.

    - Cô dám vênh váo, phá hỏng buổi tiệc của tôi.

    Tội này đáng bị gì đây?- Thiên Úc xô mạnh nàng, xém chút rơi vào đài phun nước nhưng xui xẻo là nàng đã giữ được thăng bằng.

    Tiểu Ngọc run rẩy, giương đôi mắt ngây thơ cầu cứu Phan Tử Minh.

    Nhưng đáp lại chỉ là sự hờ hững vô tình:

    - Đừng có nhìn tôi, cô xem mình đã gây ra cái gì kìa.

    Ngay lúc ấy, nàng lại bất chợt nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đâu đó gần cái cột.

    Phải rồi, con người luôn dung túng cho tội lỗi của nàng và mù quáng bênh vực nàng chỉ sau mỗi Hạo Thiên Bảo.

    Tiểu Ngọc oà khóc như em bé, lao tới như vớ được phao cứu sinh:

    - Quân Tử!!

    Họ ùa vào bắt nạt tớ-

    - Ờm, không liên quan gì đến tôi nha.- Quân Tử liền né qua một bên.

    - Hả?

    "..."

    "...?"

    Lại một khoảng lặng, khó chịu và căng thẳng.

    "...Sao có thể như vậy được?"

    Tiểu Ngọc cứ đứng trơ ra, không tin vào tai mình, lắp bắp một hồi mới rặn ra được vỏn vẹn ba chữ:

    - Sao cậu nỡ...

    Tiểu Ngọc liền đổi qua vẻ hoảng loạn, giàn giụa nước mắt, còn Quân Tử thì không nhận ra độ tồi của mình đang là tội đồ, liền nói lớn rồi bỏ đi:

    - Đập mất cái dây chuyền rồi thì coi như hai mình không quen đi má!

    Nàng đằng sau gọi nhờ mà hò như gọi đò, anh động lòng cũng muốn quay lại nói đỡ cho mấy câu nhưng biết rõ nó rất khó.

    Nên thôi, đành cố buông bỏ để cuộc đời thêm chút bình yên...

    ...

    Tiếng phụt cười đầy khinh thường của Thiên Úc lại vang lên:

    - Hết cứu.

    Và ngay bên cạnh là Phan Tử Minh sát khi đùng đùng, không còn tình người:

    - Lam Tiểu Ngọc.

    Anh đi lên, nhìn nàng như loài sinh vật hạ đẳng gớm ghiếc nào đó, hạ giọng nói:

    - Cô thật sự muốn làm nạn nhân đúng không?

    Được.

    - Ý anh là sao?

    - Tiểu Ngọc co rúm người, mắt nai tròn xoe dao động vì lo lắng.

    Không nói thêm gì, chẳng thông báo trước, Phan Tử Minh ngay lập tức giáng xuống một cái tát.

    - Tôi chưa bao giờ đánh cô phải không?

    Vậy bây giờ phải đánh thật đau cho cô sáng cái mắt chó ấy ra.

    Cái tát này là trả cho việc cô động tay với người khác.

    Rồi lại cái thứ hai chát chúa:

    - Cái này là dành cho việc cô tác động vào đời tôi, phá danh tiếng của tôi.

    Và bàn tay anh lại vả cái bốp vào đôi má nàng lần cuối:

    - Cái cuối này là vì cô đụng đến bạn bè của tôi.

    Trả đủ gốc lẫn lãi xong, anh phủi tay, liếc xéo và buông một câu như sét đánh ngang tai:

    -

    Sau này đừng lại gần tôi nữa, chúng ta coi như hủy hôn.

    Lam Tiểu Ngọc tay còn ôm má, chưa kịp hoàn hồn sau mấy phát vừa rồi.

    Dường như não cô quá nhỏ để xử lý hết khối lượng thông tin này.

    - Thiên Úc, cô lên tiếp khách giúp tôi được không?

    - Tử Minh quay sang Thiên Úc.

    - Được.

    Dù sao cũng là tiệc của tôi mà.

    Đáp rồi, Phan Thiên Úc không quên giơ ngón cái thân thiện và tiện thể một ngón giữa thân thương cho cô nàng bên đài phun nước.

    Rồi vào trong, mái tóc đỏ cherry thời thượng tung bay lả lướt trong gió, có vẻ đôi giày Nike đã giúp cô đi nhanh hơn.

    - Bảo vệ, đưa Lam Tiểu Ngọc đi đi.

    - Tử Minh ra hiệu cho mấy người bảo vệ cao to không đen hôi mau đưa Tiểu Ngọc ra.

    Đương nhiên là nàng vùng vẫy đành đạch như con cá đuối, nghĩ sao một tiểu thư mong manh tựa cành liễu, vẻ đẹp tựa hoa xuyến chi mà lại bị lôi đầu ra khỏi cổng sau biệt thự thế này?

    Nhưng càng giãy càng hét lại càng đau và tốn sức nên nàng đành phải im lặng ngay cái mồm bé bé xinh xinh của mình.

    Đằng xa, một vị thiếu gia vest đen huyền bí tựa con dơi, tay lắc ly rượu vang sĩ sĩ dù sắp đổ ra ngoài, vẻ mặt cũng sĩ không kém sau khi đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng và khó giấu nổi hứng thú với chuyện vừa xảy ra:

    - Cô gái này...quả thật là thú vị.
     
    Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta
    #13


    Phan Tử Minh một mình trầm ngâm trong khu vườn to tổ bố, một hình ảnh chẳng bất ngờ gì mấy nếu có bắt gặp.

    Bỗng, anh chợt nhận ra có gì đó ngay dưới chân, lấp lánh,

    anh nhặt lên xem...

    Đấy là một chiếc bông tai ngọc trai sáng bóng, có nơ ở phía trên.

    Trong có vẻ đắt tiền nhưng cỡ anh thì dư sức mua một xe tải chất đống loại bông tai này.

    "Đây là của ai nhỉ?"

    Và sực nhớ ra, à, chắc hẳn là của Uyển Nhan sau cú tát vừa nãy.

    Lúc ấy anh đã thấy cái gì đó sáng bóng leng keng trên mặt cỏ nhưng bây giờ mới nhìn kĩ lại.

    Phan Tử Minh cúi người nhặt lên, ngắm nghía hồi lâu trước khi bỏ nó lại vào trong túi.

    Tử Minh cứ bần thần thêm chút nữa, vụ việc vừa nãy có lẽ đã đả kích dữ dội đến lòng tự trọng và cái tôi của một đại thiếu gia.

    Ánh mắt anh trầm đi - trầm ai chính - vì anh lại lần nữa phải chấp nhận sự thật tàn khốc rằng dù có làm ba mẹ tự hào, xây căn nhà thật to thì trình anh cũng chỉ đến đó.

    Thoát khỏi Tiểu Ngọc thì anh vẫn là chú chim cảnh bị nhốt trong lồng kính để mọi người xét nét.

    Vẫn chỉ là cây ATM chứ không được bung lụa sau khi né Jack như K-ICM.

    Anh ngồi bệt xuống chiếc ghế đá gần đó- nhưng mà là đá quý, hơn hai mươi loại khác nhau - nên không chỉ lòng anh mà cả trên lẫn dưới đều lạnh buốt.

    Tử Minh hoàn toàn không hiểu được vì sao mọi thứ hôm nay lại như hoá điên với mình, dù được mở tiệc chào mừng trở về và gặp lại bạn bè nhưng anh chả vui mấy.

    Có lẽ là vì mọi khoảng trống trong tim đều không thể được lấp đầy bởi nỗi niềm chất chứa.

    Đáng lẽ ra anh phải vạch trần Lam Tiểu Ngọc ngay từ đầu thay vì để cô ta tung hoành ngang dọc như thế.

    Mà rồi thì nó cũng chỉ là chuyện ngày xưa, không còn đổi thay được nữa...

    Tử Minh chỉ có thể tự vấn mình đã hiểu được cái giá của việc quá liều chưa?

    "..."

    Anh từ từ ngẩng đầu dậy.

    Bi kịch này là do anh tự gây ra, anh tự chuốc lấy, vậy thì chính anh phải kết thúc nó thôi.

    Trong tiếng nhạc vừa du dương vừa có phần sôi động, mọi người đều đang trò chuyện vui vẻ ở đại sảnh,

    Đại thiếu gia Phan Tử Minh đã có cho mình quyết định cuối cùng rồi...

    __________________

    Lại là một buổi sáng đẹp trời tại trường trung học cơ sở chuyên Gossip danh giá - nơi hội tụ đủ loại thành phần mà có xuống suối vàng cũng không tin được là người như thế có tồn tại.

    Dường như buổi tiệc lớn hôm qua đã để lại nguồn nội dung dồi dào tuyệt vời cho các nhà báo.

    Bình thường họ viết hai phần thật thì hết tám phần là phịa để câu tương tác, nhưng lần này họ chẳng cần viết thêm gì vì e là nếu làm vậy thì sẽ thành tin chấn động tam giới mất.

    Từ chuyện "Sốc, hotboy Hạo Thiên Bảo vừa bị đá!?" cho đến "Hôn thê của đại thiếu gia Phan Tử Minh động tay động chân đến bạn thân của đại tiểu thư Thiên Úc!?" và "Tiểu Ngọc và Tử Minh sắp hủy hôn!!?", cái gì đám nhà báo cũng giật tít lên được.

    Mà đối với học sinh trường này, cái tên trường chuyên Gossip không phải để cho oai - thế nên chỉ cần mới đăng tin hot lên báo được một phút là hơn nửa trường đều biết.

    Và chính do điều ấy mà Lam Tiểu Ngọc của chúng ta không còn bước vào cổng đầy kiêu hãnh như thường nữa.

    Mắt nàng ta dáo dác, rảo bước mỗi lúc một nhanh.

    Khi thì đâm trúng người này, đụng phải kẻ kia, tốc độ nàng vẫn không đổi - vô cùng vồn vã và bất cần.

    Đáng ra nếu Quách Ư Thanh vẫn ngu xuẩn, nhu nhược như xưa thì nàng đã có bia đỡ đạn siêu bền.

    Nhưng đâu ra mà sướng, ai rồi cũng sẽ khác theo tháng năm dần trôi, Ư Thanh cũng là loại như vậy thôi.

    Bây giờ nàng mạt vận rồi, biết nhờ vào ai đây?

    Chẳng ngờ được có ngày Lam Tiểu Ngọc lại nhục nhã và thảm hại thế này: sắp vào thế bị chiếu bí chỉ vì một phút sa tay, chỉ còn nước trốn chạy.

    Nàng cứ lao thẳng, cho đến khi lại var vào một người...

    - Sao mà hớt hải thế, tiểu thư?

    - Một giọng nói êm ái dễ chịu cất lên mà nàng đoán vội là từ một anh đẹp trai.

    Hoặc tốt nhất nên là một anh đẹp trai, bởi nếu không đẹp nàng sẽ không chịu nắm tay ngồi dậy.

    Tiểu Ngọc ngước lên...

    Ôi, trực giác của nàng đúng là chẳng lúc nào sai cả.

    Không chỉ đẹp trai mà còn sang nữa, chắc cũng giàu ngang ngửa Tử Minh ha?

    Nàng nghĩ, và mắt nàng long lanh như giọt sương mai.

    Và cậu con trai ấy cũng đáp lại ánh mắt bằng nụ cười, chìa tay ra.

    Nàng nắm lấy và đứng lên đầy nặng nề như thể đã chấn thương nặng, không trụ vững được lại ngã vào lòng đối phương.

    Anh ta chỉ giữ nàng lại và thì thầm:

    - Ngốc ạ, không cần bày trò mỹ nhân kế đâu.

    - Ý anh là sao...?

    - Quên anh rồi à?

    "Minh Huy" của em đây.

    Nàng khó hiểu, nhìn kĩ lại mới biết, chính là cái người vest đen như con dơi đã cứu mình khỏi mấy tên bảo vệ vai u bắp thịt dữ tợn kia mà!?

    - Hôm qua em thấy anh mà cứ gọi "Tạ Minh Huy".

    Tên anh đâu phải vậy...

    - Giọng anh xìu xuống, tỏ vẻ hờn dỗi buồn tủi,

    vì thế mà khiến Tiểu Ngọc phải xin lỗi ngay:

    - E-em xin lỗi!!

    Thế tên anh là gì ạ?

    - Anh là Vương Kế Thiên.

    - Vương Kế Thiên nói đầy tự hào.

    - Em biết anh còn là ai không?

    - Là ai ạ?

    - Nàng ngơ ngác hỏi đầy tò mò.

    - Chồng tương lai của em đó.

    - Anh nháy mắt đưa tình.

    Tiểu Ngọc chợt nhớ tới điều gì đó, liền vội hỏi tiếp:

    - Ấy, không được!

    Em nhớ hôn thê của anh là Lục Ái Khanh gì đó cơ mà?

    - Suỵt, đừng nói bậy.

    - Kế Thiên đưa tay lên môi cô - Anh là loại người như thế sao?

    Nghe xong câu này, Tiểu Ngọc hoàn toàn cảm động rớt nước mắt.

    Đúng là do nàng lo xa quá thôi mà.

    Xinh đẹp như nàng thì thiếu gì trai vừa đẹp vừa giàu bảo kê chứ!

    Tự nhủ thế, nàng reo lên:

    - Đã thích em đến vậy, sau này anh phải bảo vệ em nha!

    - Chiều em hết.

    Như nhận được câu trả lời vừa ý, nàng liền tung tăng nhảy chân sáo đi lên lớp.

    Hát líu lo tự do tự tại vô cùng cưng, cưng nón.

    Và cứ tiếp tục thế, Lam Tiểu Ngọc lướt qua bao bóng người bàn tán, không còn dè chừng nữa.

    Nụ cười tươi tắn gió chống lại nở rộ trên đôi môi...
     
    Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta
    #14


    Lam Tiểu Ngọc nhảy chân sáo trên hành lang, ừ, vẫn là cái vẻ yêu đời ấy - cái vẻ yêu đời đắc thắng khiến người ta khó chịu vô cùng.

    Và mở tung cánh cửa 10A2 mà chẳng để ý xem có ai đứng gần không.

    May mắn là mọi người vẫn bình an vô sự sau màn dại dột của nàng.

    Dường như không quan tâm, nàng lại đi qua các dãy bàn cho đến khi nhìn thấy một người con trai cao ráo, mặt mũi sáng láng thư sinh - không ai ngoài Ngôi Nguyên Bá.

    Trông anh tự tin hẳn, có lẽ từ lúc Xuân Quỳnh về thì Thuận Quy Hào không còn để ý và sai vặt anh nữa - rồi nói to với tông giọng vui vẻ thân thiện đến sượng trân:

    - Chào buổi sáng~!

    - Nàng hí hửng để chiếc cặp của mình xuống ghế trống bên cạnh.

    Nguyên Bá nhướng mày, cười đáp lại:

    - Có chuyện gì vui à?

    - Mày không biết đâu, hôm nay mọi thứ tuyệt vời cực!

    - Lên hot search mà tuyệt vời sao.

    - Anh giả vờ trầm trồ.

    - Tiểu Ngọc là máu M à?

    - Đâu có, rồi mày sẽ biết thôi~

    Bỗng có một nhóm con gái lạ mặt đứng trước cửa lớp, đương nhiên là từ lớp khác.

    Dẫn đầu là cô nàng với mái tóc tẩy vàng nhạt nổi bật, vừa đặt chân vào đã lia mắt đến Lam Tiểu Ngọc.

    - Ê, ra đây.

    - Gọi ai đấy?

    - Nàng thong thả hỏi, như coi người phía trước chẳng ra gì.

    - Trà xanh mà mạnh mồm quá nhỉ?

    - Đối phương gằn giọng, đầy uy quyền.

    - Mày nghĩ mày ngon, nên mày đi câu dẫn đồ của tao ha?

    - Cái gì của mày?

    Nói cho rõ ràng-

    Tiểu Ngọc vừa lớn tiếng thì liền bịt miệng mình lại.

    Dạo này nàng ngông quá, chắc do lây của Quy Hào đây mà!

    Tiếng xấu đã đồn xa rồi, không thể cứ tự bôi tro trát trấu lên mặt mình nữa, gương mặt xinh đẹp này chỉ được bôi phấn như trát vữa thôi.

    Nên nước mắt nàng lại rơi lã chã - nàng ép cho nước mắt mình tuôn ra đấy dù cũng hơi sợ trôi lớp nền mất rất lâu mới làm cho tự nhiên được - người co rúm lại, hướng ánh nhìn về hội của Thiên Bảo.

    Nhưng điều nàng không ngờ nhất là...

    ngay giây phút tên thiếu gia họ Hạo định lao tới giải cứu người đẹp của mình như chiếc lốp Michelin chuẩn chỉnh dù đã chia tay, nguyên đám bạn đã kéo anh ta lại.

    Hoàn toàn không thể chống cự hay di chuyển.

    Điều này đã làm nàng á khẩu hoàn toàn.

    Chậc lưỡi một cái, mỹ nhân yếu đuối không được rồi, nàng chỉ đành quay về cái vẻ mềm mỏng mà mạnh mẽ, kiên cường của "đoá sen trắng" chính hiệu.

    - Lại muốn làm bạch liên hoa đối đầu với nghịch cảnh à?

    - Ả ta gắt gỏng hơn nữa, nhìn phát sợ.

    - Tớ...

    - Giờ hết cứu rồi, var chạm thì chắc chắn là nàng sẽ nằm chứ chơi sao lại, thì chỉ còn đổ được cho một người thôi.

    Nàng tự nhủ trước khi tiếp lời, quay phắt ra sau.

    - Ư Thanh à!

    Sao cậu nỡ làm vậy với tớ!?

    Vẫn là một điều nàng chẳng ngờ đến...

    - Nó bong gân nghỉ học rồi mà còn muốn đổ thừa hết lên đầu nó hả?

    Một giọng nói đầy khinh thường, căm phẫn vang lên, chính là Trương Tuyết Nha.

    Xem ra mạng Tiểu Ngọc còn lớn lắm vì đáng nhẽ nàng phải bị cô ta băm vằm thành trăm mảnh từ tối hôm qua rồi.

    - Cái gì cơ!?

    Rõ ràng là cậu nói dối để biện hộ cho -

    - Ô công nhận giỏi, con này lit.

    - Tuyết Nha vờ như bất ngờ, vỗ tay tán thưởng - Ăn tục nói phét chắc phải có cả bí kíp nhể?

    Thủy Ngọc bên cạnh cảm thán ngay một câu:

    - Giỏi như này ra đường hẳn là lùa gà được cả tỏi.

    - Vậy...chả nhẽ là do Bạch Uyển Nhan sao?

    Biết ngay mà, cú tát hôm qua tôi đâu có cố tình!!

    - Trúng gió đổ bệnh nên nghỉ học rồi.

    - Tuyết Nha nhún vai.

    - Xin mời em gái tiếp, hay nói dối không trơn tru nên mồm em bị mỏi?

    Cô gái tóc tẩy đang khó chịu lúc này lại càng thêm khó chịu, xông tới nắm cổ áo nàng:

    - Tao vốn không thích sổ sàng, nhưng mà mày lại làm tao rất điên.

    - Ả ta cười một cái đầy khinh miệt.

    - Nhớ cho kĩ, tao tên Lục Ái Khanh, còn mày đã đắc tội gì á?

    Tự nhìn lại mình xem.

    Ái Khanh không nói thêm gì, trực tiếp đẩy Tiểu Ngọc ra.

    Vừa phủi tay mấy cái vừa tiến khỏi cửa lớp với đám đàn em.

    - Mấy đứa, đi.

    Sắp vào lớp rồi, dây dưa với mấy con điếm đúng là mất thời gian mà.

    Câu nói này đã đả kích rất nặng nề đến cái tôi của Lam Tiểu Ngọc nhà ta.

    Nhưng nàng nào đâu có ngu gì lại lao vào đường chết lần nữa?

    Nên đành ngoan ngoãn ngồi lại vào bàn.

    Dù còn nhiều uẩn khúc về việc mình đã gây tội gì với Lục Ái Khanh, nhưng đầu nàng vẫn loé lên suy nghĩ:

    "Có lẽ Vương Kế Thiên bắt đầu có giá trị lợi dụng rồi..."
     
    Ranh Giới Giữa Hai Chúng Ta
    #15


    Chưa gì mà đã đến giờ giải lao.

    Lam Tiểu Ngọc vẫn đủ can đảm ra khỏi cái lớp học của mình, hẳn là nàng ta chẳng quan tâm lắm đến mấy lời bàn tán nữa.

    Nàng là vậy đấy, sợ lắm việc bị phán xét cũng như lời đồn xấu, thế mà bỗng chốc là lại hưởng thụ cảm giác mình chính là tâm điểm của sự chú ý dù điều ấy cũng đồng nghĩa với là điểm tâm của báo chí.

    Chỉ là spotlight này rất khác khi nàng đứng trên sân khấu trường với vai trò là lead vocalist thôi.

    Nhưng nàng vẫn dửng dưng, có lẽ vì nghĩ mình đã có lốp bảo kê rồi.

    Suy nghĩ trong đầu tự tin biết mấy, vậy mà chính hành động đã phản bội Tiểu Ngọc.

    Một cô gái xinh đẹp ấy thế mà lại thầm thì những lời chửi đỏng và tự xót xa cho bản thân.

    Tiếng bước chân dồn dập và vội vã, tay không đỏng đảnh mà thu lại trước lòng ngực - nàng như một kẻ trộm, không phải kẻ trộm trái tim bao chàng trai như mọi khi mà chính xác là một đứa ăn cắp sắp sửa.

    Lấm lét và mờ ám, qvụt qua dãy hành lang đông đúc xôn xao xì xào,

    cho đến lúc nàng đứng trước cửa lớp 10A6.

    Thật ra nàng còn chưa biết Vương Kế Thiên học ở lớp nào để đi tìm cả.

    Nó đơn giản là Tiểu Ngọc đây đang quá tự phụ vào phán đoán chủ quan của chính mình.

    Bảo nàng đi hỏi người khác á?

    Đừng có mơ, bởi nàng ta đang tự cho là mình hiểu chàng tổng tài đó nhất đấy.

    Vậy nên nàng cứ thế, khẽ nghiêng đầu nhìn vào cửa lớp, the thé giọng hỏi:

    - Cho tớ hỏi, có anh Vương Kế Thiên ở đây không ạ?

    Cứ ngỡ ai cũng sẽ chú ý và mê đắm nàng từ cái nhìn đầu tiên, hoá ra trừ một cô gái lại gần thì người ta chẳng may may đoái hoài tới Lam Tiểu Ngọc xinh xắn tội nghiệp.

    Cô gái ấy phải nói là ngang hàng với nàng nếu xếp hạng nhan sắc, ừ thì, đó là lý do nàng khẽ nhăn mặt khi thấy cô ta.

    Cô ta là Lục Mỹ Mỹ - không ai ngoài người đang tranh top 20 hotgirl với nàng - nếu như nàng nhớ đúng thì đây là em gái của Lục Ái Khanh, kẻ vừa gây sự lúc đầu giờ.

    Cô gái mỉm cười e lệ, giương đôi mắt long lanh:

    - Anh Kế Thiên vừa về lớp rồi cậu.

    - Về lớp?

    - Vâng, mà sao cậu tìm đến đây vậy?

    Ban nãy chả nhẽ là cậu...bám đuôi?

    - Vừa gặp mặt mà cô ta đã gán ngay cho nàng một cái tội đáng ghê tởm rồi.

    Dù thực chất cũng đúng chứ không có sai mấy.

    - B-bám đuôi gì chứ!!

    Mà cô nói ảnh học lớp nào cơ??

    - Ảnh học lớp 10A3 kìa.

    - Ừ thì...linh cảm mách bảo anh ấy đang ở đây thôi!

    Giờ quay lại nè!

    Càng nhìn càng gai mắt, giờ giải lao lại chỉ vỏn vẹn 15 phút, nàng liền quay người vụt đi nhanh chóng.

    Lục Mỹ Mỹ...nàng ghét cô ta vô cùng.

    Trường này tuy nhiều gái xinh nhưng chỉ xếp tới top 20, nàng vừa may mắn đủ vào top 20 là cô ta giật ngay - hay đúng hơn thì nàng "sơ ý" đẩy top 20 cũ ngã dập mặt.

    Vừa thấy nàng được tung hô là cô ta chăm sóc bản thân để đá nàng khỏi vị trí đặc biệt đó, đúng loại rắn độc!

    Ấy thế mà khi nào cũng đeo trên môi cái nụ cười, giả nhân giả nghĩa cái gì chứ?

    Thật buồn nôn quá đi.

    Có lẽ Lam Tiểu Ngọc của chúng ta chẳng soi gương bao giờ nên có ý kiến vậy đấy.

    Nàng còn mơ mộng hão huyền về một ngày trở thành hoa khôi cơ.

    Dù sao thì chỉ còn lại chút ít thời gian trước khi quay lại lớp và ngồi thẩn thờ trong những tiết học chán ngắt, nên Tiểu Ngọc lại càng tăng tốc.

    Mà chắc vì nghiệp quật nên cứ chạy nhanh là nàng sẽ dễ ngã.

    Pha này đoán vội mười đời tổ tiên cũng không độ nổi cho cái mặt tiền của nàng rồi...

    nhưng không, lại lần nữa - có lẽ là do duyên số - nàng lại đâm sầm vào một người, và vẫn chính là Vương Kế Thiên.

    Chỉ tiếc anh ta không hỏi "Sao mà hớt hải thế, tiểu thư?" như đầu giờ.

    Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt thoạt lấp lánh tia hy vọng.

    Thế mà lại tan biến ngay lập tức khi nhìn thấy người khoác tay anh ta là...

    Lục Ái Khanh.

    Ánh nhìn của Lam Tiểu Ngọc dao động, chuyện quái quỷ gì thế này?

    Vừa mở miệng định thốt lên nỗi khó hiểu trong lòng thì hôm nay bảo vệ đánh trống sớm hơn ngày thường.

    - Tụi mình về lớp thôi.

    Vương Kế Thiên kéo tay Ái Khanh ngoảnh đầu rời đi.

    Hệt như chưa từng quen biết, chưa từng gặp mặt nàng.

    Tuy họ đã đi được quãng xa, học sinh cũng bắt đầu kéo nhau về lớp nhưng Tiểu Ngọc vẫn chết trân tại chỗ, nàng cứ ngồi dưới sàn hành lang với vẻ mặt đờ đẫn, nhìn về phòng học 10A3.

    Nàng cúi gằm xuống.

    Yêu?

    Chẳng có tình yêu gì đâu, nàng cam đoan.

    Chỉ là giờ đây không còn ai bênh vực nàng, chiều chuộng và hứng đạn hộ nàng nữa rồi.

    Mọi mơ tưởng vừa chớm nở đã vụt tắt...

    Cuối cùng, người luôn tệ lại phải là người tuôn lệ.
     
    Back
    Top Dưới