Ngôn Tình Răng Nanh Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,554,471
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
rang-nanh-nho.jpg

Răng Nanh Nhỏ
Tác giả: 黎落落
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: 黎落落

Dịch: Thích Ăn Dưa 502

Chương: 7

Thể loại: ma cà rồng

Văn án:

Tôi là một ma cà rồng mới trưởng thành.

Nhưng tôi sắp bị chết đói rồi.

Bởi vì, tôi nhát gan.

Không dám cắn người.

Tôi ngồi xổm trước cửa bệnh viện, ảo tưởng về việc tìm thấy một bệnh nhân sắp hấp hối.

Đợi hồi lâu, buồn ngủ quá, không cẩn thận ngủ quên mất.

Lần nữa tình dậy, trước mặt xuất hiện một người đàn ông.

Anh ta mặc áo khoác trắng.

Nhìn bộ dạng đoán chừng là một bác sĩ.

Mấy mạch máu lờ mờ ẩn dưới lớp da, trông rất ngon.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Ánh Trăng Cũ Trong Thời Gian
  • Ràng Buộc - Tiểu Kiều
  • Phùng Tràng Nhập Diễn
  • Bóp Chết Đóa Hoa Sen Trắng Kia
  • Răng Nanh Nhỏ
    Chương 1


    Tôi l!ếm l!ếm môi, giơ tay giật mạnh ống quần anh ta, cẩn thận từng li từng tí cùng anh ta thương lượng: “Em có thể cắn anh một miếng không?”

    Anh ta sững người một lúc, ngồi xổm xuống, cười thân thiện hỏi: “Cái gì?”

    Tôi chớp chớp mắt, rì rì nói “… em đói.”

    Anh ta lại cười lần nữa, hàng lông mày nhíu lại tựa như hình mặt cười, từ trong túi móc ra mười đô la “Đi mua cái gì mà ăn đi.”

    Ah… này là từ chối trá hình sao?

    Tôi ậm ừ trong lòng, miễn cưỡng cầm lấy tiền của anh ta, đứng dậy rời đi.

    Lúc đi dường như lại nghe thấy tiếng cười sau lưng.

    Hứm!

    Là cười nhạo mình sao?

    Về đến nhà, ba mẹ nhìn tôi đầy mong đợi

    Tôi cắn môi, mở hai bàn tay, đưa ra tờ mười đô la nhàu nát mà tôi đã chà xát.

    “Cái gì thế này?” Họ nghi ngờ hỏi.

    Thấy họ có vẻ khó hiểu, tôi giải thích: “Đây là thu hoạch ngày hôm nay c*̉a con”.

    Mẹ tôi thở dài thườn thượt: “Ba mẹ là bảo con đi hút máu, chứ không phải kêu con đi ăn xin.”

    “Con không có ăn xin!”

    Tôi ấm ức biện bạch: “Con muốn uống máu anh ta, anh ta từ chối, sau đó cho con mười đô la coi như tiền cà phê.”

    Mẹ tôi trầm mặc, nhưng ba lại nói: “Con còn thương lượng với anh ta?”

    Tôi gật đầu, kể cho họ nghe những gì đã xảy ra ngày hôm nay.

    “Nguyệt Nguyệt, cắn người là phải cưỡng chế, con thương lượng với người ta như thế là không được.”

    Huhuhu, sao lại khó thế này.

    Tôi bày ra vẻ mặt đau khổ, chán nản ngồi lên sô pha “Con có thể không cần cắn người không?”

    “Không được” ba tôi nghiêm nghị nói “mỗi một ma cà rồng chỉ khi uống máu tươi mới được coi là người trưởng thành.”

    Vậy … cứ không thành người lớn không phải là được rồi sao?

    Lời nói ra đến miệng, thấy sắc mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép c*̉a bọn họ, tôi liền nuốt ngược vào bụng.

    Không thể từ bỏ, chỉ có thể kiên trì đến c*̀ng.

    Thế là, vào một đêm tối trời cao mây đen nhiều gió, tôi nhắm đại một người rồi lao vào người anh ta.

    Tôi đẩy anh ta vào một góc, nói năng một cách hung dữ: “không được cử động!”

    Người đàn ông đó sững sờ một lúc, sau đó thả lỏng người, đưa tay lên sờ sờ đầu tôi, giọng điệu dịu dàng: “Sao? Lại đói bụng à?”

    Hở???

    Sao anh ta lại biết tôi đang đói?

    Một chiếc ô tô tình cờ chạy qua, ánh đèn pha rọi vào mặt anh ta.

    Là bác sĩ tôi đã gặp hôm nay.

    Tôi thở phào nhẹ nhõm, lùi lại một bước “Anh đi đi.”

    Anh ta hơi nhướng mày “Khuya rồi về sớm đi.”

    Tôi thở dài, ngồi xổm trên mặt đất, không còn hơi lực lắc đầu nguầy nguậy.

    Ma cà rồng trưởng thành nếu không uống được ngụm máu đầu tiên sẽ không được phép về nhà.

    “Em không có nhà nữa rồi” Tôi nhỏ giọng, khốn khổ nhìn anh ta “Em về nhà anh được không?”

    Anh ta dừng bước chân, quay lại một lần nữa, đưa tay về phía tôi: “Đi thôi.”

    Yeah!

    Chỉ cần đến nhà anh ta, đợi lúc anh ta ngủ say là mình cắn anh ta được rồi!

    P/S: mới đầu hơi ngắn, chương sau mình bù lại nhé
     
    Răng Nanh Nhỏ
    Chương 2


    Nhà anh rất bự.

    Tôi đứng ngoài hành lang thôi mà đã choáng ngợp.

    “Vào đi” anh ta xỏ một đôi dép trước mặt tôi “Em muốn ăn gì, anh nấu cho em”.

    Tôi l!ếm l!ếm môi, lần nữa nêu ra đề nghị của mình: “Anh.”

    Anh ta sững sờ một lúc, sau đó lắc đầu: “Hôm nay không được.”

    ???

    “tại sao?”

    Anh ta im lặng một lúc “Hôm nay anh vừa thực hiện xong hai ca phẫu thuật, lực bất tòng tâm rồi.”

    “Không sao cả!”

    Tôi càng kích động: “Anh không phải động, em động là được.”

    Làm như vậy anh ta sẽ không phải chịu vất vả.

    Anh ta khẽ nhướng mày, ánh mắt đầy ngạc nhiên.

    Mấy giây sau, anh ta thỏa hiệp: “Được, vậy trước khi ăn anh, em còn muốn ăn gì nữa không?”

    “Còn cần phải ăn gì khác nữa sao?” Tôi chớp chớp mắt, nghiêm túc hỏi, “Đây là lần đầu tiên của em, không có nhiều kinh nghiệm.”

    “Muốn ăn bánh không?”

    Tôi ngốc nghếch gật gật đầu.

    “Uống chút gì không?”

    Tôi l!ếm môi ngập ngừng nói: “Máu à?”

    Vẻ mặt anh ta ngưng lại, cười nhẹ một cái: “Ý em là nước ép cà chua?”

    “……sao cũng được.”

    Mau ăn cho xong đi, tôi muốn cắn anh ta lắm rồi.

    Tôi ngồi vào bàn ăn, nhìn vô số thứ trong tủ lạnh anh ta.

    Hai mắt dần dần mở to.

    Tôi chưa bao giờ thấy nhiều thứ như vậy.

    Trong tâm trí tôi, tủ lạnh nhà tôi không có gì ngoài những túi máu.

    “Em thích ăn cái gì thì cứ tự nhiên lấy mà ăn.”

    Nghe anh ta nói vậy hai mắt tôi sáng lên “Có thể sao?”

    Anh ta gật đầu “Tất nhiên.”

    Cái nào tôi c*̃ng lấy ra từng chút một.

    Dưới cái nhìn của anh ta, nếm thử từng cái.

    Nhưng nó mấy cái này không làm tôi bớt đói.

    “Ăn đã no chưa?” Anh ta hỏi.

    Tôi lắc đầu rồi lại gật gật đầu “Vậy giờ em có thể cắn anh chưa?”

    “Hửm?”

    Anh ta ngước nhìn tôi, tỏ vẻ khó hiểu.

    Tôi vừa định hỏi lại thì chợt nhớ lời mẹ dặn “Hút máu là phải cư0~ng bức”.

    Vậy nên không đợi anh ta phản ứng, tôi đã vòng tay qua cổ anh ta, kiễng chân lên cắn về phía cổ anh ta.

    Anh ta cười nhẹ “Em đừng sốt ruột.”

    Nói rồi c*́i đầu kề sát mặt tôi, chặn miệng tôi lại.

    ???

    Không phải cắn người phải cắn như này à?

    Tôi thấy lúc mọi người cắn người đều là cắn ngay cổ mà.

    Thôi bỏ đi, thế nào c*̃ng được, cứ cắn trước rồi tính sau.

    Sau đó, tôi nghe thấy anh ta kêu r3n một tiếng.

    Giữa môi với rang đầy mùi máu tươi.

    Trong phút chốc, tôi bị k!ch thích đến mức suýt không kìm được răng nanh.

    Giây sau, đầu lưỡi của anh ta l!ếm nhẹ răng nanh của tôi.

    Tôi nhạy cảm rùng mình.

    Anh ta dừng lại một chút rồi lại l!ếm nữa.

    Đầu óc tôi ong ong, tôi hoảng hốt đẩy anh ta ra.

    Đừng có bảo là … bị phát hiện rồi nha!

    Khoé miệng anh ta bị một chiếc răng nanh của tôi đâm thủng, máu trào ra.

    Anh ta giơ ngón tay cái lên, vô tư chạm vào vết thương, cười khẽ.

    “Em … cắn trúng anh rồi sao?”

    Tôi nhìn anh ta không chớp mắt, ngón tay xoắn vào nhau, đầu ngón tay vì gắng sức mà trở nên trắng bệch.

    Anh ta nheo mắt nhìn tôi “Răng sắc nhỉ.”

    Tôi l!ếm môi, nhìn vết thương vẫn đang rỉ máu của anh ta nuốt nước miếng.

    Máu vừa rồi chỉ làm tôi dịu đi cơn đói một chút, còn lâu mới đủ ăn.

    Đúng rồi!

    Làm sao có thể lãng phí như vậy!

    Tôi tiến lại gần anh ta, nhón chân lên gần môi anh l!ếm nhẹ.

    “Đừng tức giận, không phải em cố ý đâu.”

    Lần sau nhất định tôi phải cắn và0 cổ.

    Cắn môi dễ bị phát hiện quá.

    Nhìn vết thương không còn chảy máu, tôi nuốt hai ngụm.

    Nhưng hành vi này lại khiến anh ta hiểu nhầm.

    Anh ta chạm vào đầu tôi “Em đang muốn lấy lòng anh sao?”

    Tôi sững người một lúc, rồi chậm rãi gật đầu.

    Nếu như vậy đã khiến anh ta được dỗ dành vậy thì tôi nói dối cũng chả sao!

    Nếu không, lần sau sao mà cắn tiếp được.

    “Hôn c*̃ng không biết, lát nữa em tính cắn anh kiểu gì?” Anh ta nhìn tôi, trong mắt mang theo ý cười.

    Anh ta trông không thực sự tức giận nữa.

    “Lần đầu còn thiếu kinh nghiệm, lần sau em sẽ làm tốt thôi.” Tôi không phục nói.

    Ai mà không cần phải tập luyện để được hoàn hảo!

    Anh ta gật gật đầu, tâm tình có vẻ rất tốt: “Vậy thử lại xem?”

    !!!

    Tôi nghi ngờ anh ta đang cố gắng l!ếm lấy răng nanh của tôi!

    Đồng thời còn muốn kiếm chứng cứ!

    “… Không được!” Tôi tự cho là nghiêm nghị nói “Không thể!”

    Ý cười trong mắt anh ta càng sâu “Tại sao? Không phải lúc trước em còn nói muốn ăn anh sao?”

    Cái đó phải đợi đến khi anh ngủ say, tôi sẽ ăn kiểu đánh úp mà.

    Nếu không, danh tính ma cà rồng sẽ bị lộ mất.

    Hưm, trở thành một ma cà rồng khó quá đi.

    Tôi cúi đầu hoang mang, đột nhiên, anh ta ôm lấy eo tôi, trong ánh mắt kinh ngạc c*̉a tôi còn như chuồn chuồn chạm nước chạm vào môi tôi.

    “Được rồi, không trêu chọc em nữa.” Anh ta treo nụ cười trên môi “Nghỉ ngơi sớm đi.”

    Nói rồi chỉ vào một phía: “Anh ngủ trong phòng đó.”

    Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhìn bóng lưng anh ta l!ếm l!ếm răng.

    Không cam tâm.

    Ăn không no.

    Bốn giờ sáng, tôi bị đánh thức bởi tiếng rột rột.

    Theo tiềm thức tôi vẫn nhắm mắt, chạm vào chiếc bàn cạnh giường, nhưng rồi phát hiện chỗ dó trống rỗng.

    Tôi sững người một lúc, đột ngột ngồi dậy.

    Suýt nữa thì quên chuyện lớn!

    Nếu không phải vì đói mà tỉnh, giờ này hẳn tôi còn say giấc rồi.

    Tôi nhẹ nhàng xuống giường, mở cửa, bước đến cửa phòng bác sĩ, nhẹ nhàng xoay nắm cửa.

    Không xoay được.

    Anh ta khóa trái cửa rồi.

    Tôi thở dài trong lòng, nhưng ngay lúc quay đầu, tôi thấy một chiếc chìa khóa rơi khỏi tay nắm cửa.

    !!!

    Vị bác sĩ này c*̃ng ngốc quá đi!

    Đã khóa cửa rồi mà còn quên rút chìa khóa!

    Tôi mỉm cười, vặn một cái, mở cửa phòng anh ta.

    Anh ta đang yên tĩnh nằm trên giường, hơi thở đều đều.

    Tôi bước đến bên giường, đầu tiên là kéo chăn bông, sau đó duỗi những ngón tay trắng nõn mảnh khảnh của mình ra, bắt đầu chạm vào tìm mạch máu anh ta.

    Phải tránh động mạch.

    Bằng không, anh ta sẽ chết.

    Đột nhiên, anh ta cử động.

    Tôi sợ hãi rụt tay lại.

    Cuộn tròn rồi trốn bên giường.

    Trong lòng thầm cầu nguyện.

    “Nguyệt nguyệt.”

    Tôi đóng băng.

    bị phát hiện rồi.

    “Em vào đây làm gì thế?” Anh ta lại mở miệng.

    Tôi dũng cảm nhìn sang, nhìn anh ta trong bóng tối.

    Đưa tay lên giật nhẹ chăn bông rồi bắt đầu nói dối: “Ngủ một mình, em sợ.”

    c*̃ng may là trời tối, nếu không đã sớm bị anh ta phát hiện.

    Mặt tôi đỏ bừng.

    Nó nóng kinh khủng.

    Anh ta có vẻ không tin: “Cho nên?”

    Tôi quyết định ngừng giả bộ, trợn mắt há mồm nhe nanh, tự cho là mình đã hung hăng nói: “Anh … tốt nhất là nên tin đi, bằng không em cắn anh đó!”

    “um” giọng anh ta phảng phất nụ cười “Anh tin.”

    Tôi thở phào nhẹ nhõm.

    Cái bụng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng nó lại bắt đầu đổ chuông rột rột.

    Tôi nuốt nước miếng mấy lần, nhưng cuối cùng vẫn không thể cầm lòng được nữa, tôi nằm bên cạnh giường thì thầm: “Anh đừng có tin nữa được không?”

    Anh ta tiến lại phía tôi “Tại sao?”

    Tôi chớp chớp mắt, im lặng mấy giây rồi bật khóc: “Bởi vì em muốn cắn anh.”

    Anh ta nhìn tôi chằm chằm hồi lâu rồi giơ tay lên.

    Tôi vô thức ôm đầu.

    Không phải anh ta muốn đánh mình đó chứ?

    Sau hai giây chờ đợi, cơn đau tưởng tượng không hề xuất hiện.

    Tôi lặng lẽ mở mắt ra nhìn anh ta liền thấy anh ta duỗi tay tới trước mặt tôi, giọng điệu có chút bất lực: “Vậy em cắn đi.”

    ???

    Cứ để tôi cắn như vậy?

    “Em thấy những người khác đều là cắn ở… cổ.” Tôi khẽ lẩm bẩm “Không biết cắn vào tay có được không?”.

    “Được” anh ta nói chắc nịch “miễn đều có máu là được.”

    Tôi ngơ ngác nhìn anh “Sao anh biết?”

    Xung quanh yên lặng mấy giây, giọng điệu thản nhiên của anh ta vang lên: “… Anh đoán vậy.”

    “…”

    Tôi còn tưởng anh là một tên xấu xa chuyên đi bắt ma cà rồng không đó!

    “Em cắn tay của anh, ngày mai anh cầm dao mổ kiểu gì?”

    Anh ta có vẻ kinh ngạc, giơ tay xắn ống tay áo lên lộ ra cánh tay dài, đưa tới trước mặt tôi: “Vậy thì cắn cánh tay đi.”

    Tôi l!ếm l!ếm môi, không biết nên nói gì, chỉ đành há miệng cắn một cái, thút thít một tiếng: “Vâng.”

    Tôi cảm thấy cánh tay anh ấy rõ ràng cứng lại lúc răng tôi xuyên qua bề mặt da anh ta.

    Ngay sau đó, mùi máu tanh nồng nặc tràn ngập trong miệng tôi.

    Mười phút sau, tôi miễn cưỡng buông cánh tay anh ta ra.

    “Ăn no rồi?”

    Đáp lại anh ta là một tiếng nấc của tôi.

    Anh ta cười nhẹ, lăn quay người xuống giường.

    Một lúc sau, anh ta bước vào, bật chiếc đèn ngủ êm dịu nhất bằng điều khiển từ xa.

    “Súc miệng đi.”

    Anh ta đưa cho tôi cái ly.

    Tôi còn hơi bối rối, ngẩn người ra, thật lâu sau mới hoàn hồn lại, nhìn dấu răng rõ ràng trên cánh tay anh ta: “Cánh tay của anh…”

    “Không sao” Anh ta lấy khăn giấy lau đi, “Có chuyện gì muốn nói với anh không?

    Những suy nghĩ lỏng lẻo ban đầu của tôi ngay lập tức thắt lại.

    Anh ta không biết tôi là ma cà rồng!

    Sau đó, nửa đêm tôi chạy vào phòng anh ta.

    … còn cắn anh ta.

    “Em…em muốn trở thành người lớn” tôi ấp úng giải thích “Yêu cầu c*̉a ma cà rồng là mỗi ma cà rồng trưởng thành phải uống máu tươi để hoàn thành nghi thức”

    Anh ta gật gật đầu, cười mơ hồ “Vậy em … được coi là người lớn rồi sao?”

    P/s: người lớn ròi thì sẽ bị…
     
    Răng Nanh Nhỏ
    Chương 3


    Tôi đơ người rồi cứng ngắt gật gật đầu.

    “Được rồi, vậy bé ma cà rồng vừa trưởng thành” anh ta cất giọng dỗ dành nhỏ nhẹ như đang dỗ dành một đứa trẻ “mau đi ngủ đi, anh mất nhiều máu rồi, phải ngủ dưỡng sức. ”

    “A….vâng!”

    Nói rồi tôi nhanh chóng đứng dậy, chạy ra khỏi phòng anh ta, còn đóng cửa lại giùm anh ta.

    Không bị suy xét luôn!

    Tuyệt quá rôi!

    Đợi đến lúc tỉnh lại, mặt trời đã lên cao.

    Điện thoại trên bàn đầu giường liên tục reo vang.

    Tôi khẽ nhíu mày, cầm điện thoại lên thì thấy đó là “Biệt đội ma cà rồng trưởng thành”.

    Tin nhắn toàn là tag tên tôi.

    “Nguyệt Nguyệt, sao rồi? Cảm giác lần đầu tiên thế nào?”

    “Nguyệt Nguyệt đừng nói là đến giờ cậu vẫn chưa thành công nha?”

    “Lẽ nào cậu ta ngất bên vệ đường luôn rồi?”

    “Không phải đó chứ, đợi tin nhắn thêm chút nữa, không xem thì chúng ta mau đi giải cứu Nguyệt Nguyệt thôi.”

    Ai ngất bên vệ đường cơ chứ!

    Bộ nhìn tôi yêu đuối lắm sao!

    Tôi bĩu môi không hài long, gõ mạnh vào màn hình: “Tớ đã thành công!”

    “vn, mau kể đê mau kể đê?”

    “Không ngờ Nguyệt Nguyệt của chúng ta lại đỉnh đến vậy!”

    “Tớ sẽ thông báo cho mọi người biết ngay bây giờ để họ tổ chức bữa tiệc mừng tuổi cho cậu.”

    Tôi thản nhiên gõ “OK” rồi lăn người ra khỏi giường, mở cửa phòng đối diện.

    Không có ai bên trong.

    Anh ta đi rồi.

    c*̃ng không biết đêm qua tôi đã uống bao nhiêu máu c*̉a anh ta.

    Không biết hôm nay anh ta có khó chịu không nữa.

    Nhiệm vụ hút máu đã hoàn thành, c*̃ng không nên ở nhà người lạ nữa.

    Nhưng mà tôi đã uống máu của anh ta, không thể bỏ đi ngay được đúng không?

    Hay là mình làm cho anh ta một bữa ăn coi như bù đắp nhỉ?

    Bữa ăn c*̉a con người thì phải nấu chín đúng không ta?

    Tôi mở tủ lạnh ra, nhìn đống thực phẩm mà lóa mắt, chết lặng.

    Sao nhiều dữ zị nè?

    Giờ nên nấu món gì?

    Tôi do dự, chọn ra một vài thứ đầy màu sắc rồi ném chúng vào nồi.

    Nấu cho đến khi nó chín mới rời đi.

    Hai tiếng sau, tôi đến club mà bạn bè đã đặt trước như đã hẹn.

    “Nguyệt Nguyệt!”

    Vừa vào đến cửa, tôi đã nghe thấy tiếng ai đó gọi tôi từ phía sau.

    Tôi quay đầu nhìn sang.

    Trương Tình, bạn thân nhất của tôi mỉm cười chạy tới, nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt mới hỏi: “Cậu đã về nhà rồi à?”

    Tôi lắc đầu.

    “Thế sao nhìn cậu sạch sẽ vậy?” Bởi vì trong hoàn cảnh bình thường, nếu ma cà rông cắn ai đó, máu sẽ phun ra.

    Tôi vẫn mặc chiếc T màu trắng.

    Tôi do dự, nói thật: “Tớ không cắn cổ anh ta, tớ cắn cánh tay.”

    “Cái gì?!” Trương Tình mở to mắt, như thể đây là một chuyện cực kì shock.

    Tôi gật gật đầu, không hiểu ra sao: “Sao a?”

    “Cắn tay không ngon lắm” cậu ấy vừa nói vừa thở dài “Bởi vì lưu lượng máu trong tĩnh mạch của con người tương đối chậm, chỉ uống ngay tay thì không đủ để thỏa mãn cơn đói của chúng ta.”

    Nhưng mà……

    Bây giờ tôi không đói chút nào.

    Cảm giác chắc bụng từ hôm qua đến giờ vẫn còn.

    Tôi mím môi, lắc đầu, đổi chủ đề: “Đúng rồi, sau khi các cậu cắn ai đó, trong người người đó có cảm thấy khó chịu không?

    Trương Tình nhìn tôi như thấy ma: “Cậu còn quan tâm chuyện này?”

    “Ukm ” tôi nói “Hôm qua bác sĩ đó rất tử tế, tớ sợ sẽ gây tổn thương cho anh ta.”

    Cậu ta miễn cưỡng chấp nhận câu nói này, nhớ lại: “Có thể anh ta sẽ ngất xỉu một lúc do mất máu quá nhiều chăng?”

    Như vậy sao.

    Nếu vậy thì c*̃ng không phải là vấn đề lớn.

    Tôi thở phào nhẹ nhõm.

    Đi vào club với cậu ấy.

    Ngay khi bước vào club, điều đầu tiên tôi nhìn thấy là một bó hoa lớn.

    Tôi sững người một lúc “Đây là?”

    Trương Tình cười bí hiểm: “Bé cưng, cậu thành người nhớn rồi, có thể yêu đương rồi.”

    Ma cà rồng khác với con người, chúng tôi 24 tuổi mới được xem là người lớn.

    Ở đây luôn tồn tại một luật bất thành văn.

    Không được uống máu người cho đến khi trưởng thành, máu động vật sẽ được phân phối tùy theo hoàn cảnh khác nhau của từng ma cà rồng nhỏ.

    Đến tuổi trưởng thành, gia đình sẽ chuẩn bị một lễ trưởng thành.

    Trưởng thành rồi c*̃ng có thể được tự do yêu đương.

    “Nguyệt Nguyệt, anh thích em từ lâu rồi, em có nguyện ý ở bên anh không?”

    Một anh chàng đẹp trai đứng trước mặt tôi.

    Hàm răng sắc nhọn lộ ra, thể hiện rõ nét suy nghĩ của anh ta nhất.

    Tôi lùi lại một bước, lắc đầu “Xin lỗi anh Lục Tích, em không thể hứa với anh chuyện này.”

    Nụ cười trên mặt anh ta cứng lại, tay cầm hoa càng siết chặt “Vì sao?”

    “Bây giờ em chưa muốn yêu đương.”

    Anh ta cười nhạo, mở miệng nói thêm.

    “Không sao cả Nguyệt Nguyệt, anh sẽ liên kiên trì.” anh ta mỉm cười, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tôi, khiến tôi không khỏi cảm thấy lúng túng “Chúng ta vào bàn trước đi.”

    Tôi thở phào nhẹ nhõm.

    Sau khi vào chỗ ngồi, Trương Tình kéo tôi sang một bên, thì thầm: “Cậu điên rồi, dám từ chối Lục Tích.”

    Tôi không hiểu ra sao: “Sao à?”

    “Cậu biết anh ta là ai không?”

    Tôi lắc đầu.
     
    Răng Nanh Nhỏ
    Chương 4


    “Anh ta là cháu của Vua ma cà rồng đó.” Trương Tình cảm nhận được ánh mắt của Lục Tích, hạ giọng nói: “Anh ta để ý tới cậu từ lâu ròi, e là không dễ từ bỏ đâu.”

    Những ngón tay tôi khẽ nắm chặt dưới tấm khăn trải bàn.

    Lục Tích là đàn anh của tôi trong học viện ma cà rồng, anh ta là một người có địa vị cao và đã có không biết bao nhiêu bạn gái.

    Tôi luôn cố gắng tránh những người như vậy chứ đừng nói là thích anh ta.

    Vốn dĩ tưởng rằng anh ta sẽ không bao giờ để ý một người như tôi.

    Bây giờ xem ra lúc đó hẳn là chỉ vì tôi chưa đủ tuổi.

    “Nguyệt Nguyệt” Lục Tích cầm ly rượu đứng lên “Chúc mừng em thành người lớn.”

    Tôi nhanh chóng đứng dậy, lịch sự nói: “Cảm ơn”.

    Dưới áp lực ánh mắt c*̉a anh ta, tôi uống cạn rượu trong chén.

    Hzzz.

    Làm người lớn thật mệt mỏi.

    Còn bị ép uống rượu nữa chớ.

    Rượu khó uống muốn chết.

    Chẳng bao lâu sau tôi đã cảm thấy chóng mặt, tranh thủ lúc mọi người không chú ý liền chạ vội ra ngoài.

    Vào phòng tắm, tôi nhúng một chút nước lạnh lên mặt cho tỉnh táo một chút.

    Tôi dựa vào tường, lấy điện thoại di động từ trong túi ra, gửi tin nhắn cho Trương Tình: “Tình Tình, bây giờ tớ cảm thấy có chút không thoải mái, tớ về trước đây, các cậu ở lại chơi vui vẻ.”

    “Cậu không sao đó chứ, có cần tớ đưa về không?”

    “Không cần đâu, tớ về trước đây.”

    Sau khi gửi tin nhắn cuối cùng, tôi đứng thẳng người, ổn định tinh thần rồi nâng hai chân ra ngoài.

    Vừa đi được hai bước, trước mặt đã có một người chắn đường.

    Tôi khó chịu trong người, đưa tay xoa xoa thái dương, c*̃ng không thèm ngẩng đầu nói thẳng: “Làm ơn nhường đường.”

    Anh ta không di chuyển.

    Tôi từ từ di chuyển sang một bên, nhưng không ngờ anh ta cũng di chuyển sang một bên.

    “…cái người này…”

    Tôi có chút không nói nên lời, ngẩng đầu nhìn anh ta, ngay lúc tôi nhìn thấy gương mặt anh ta, cơn say liền biến mất.

    “Đàn anh Lục Tích, sao anh lại ở đây?”

    Anh ta cười với tôi “Em uống nhiều quá rồi, anh đưa em về”.

    Tôi lắc đầu, lùi lại một bước, bày ra vẻ tự lo được: “Không cần đâu, em tự về được.”

    Nói xong liền đi qua một bên.

    Vừa xoay người chạy được hai bước, cổ áo đã bị túm lại.

    Tôi rùng mình.

    “Nguyệt Nguyệt.” Anh ta ghé sát vào tai tôi, toát ra hơi thở nguy hiểm “Em chạy làm gì?

    Thân thể tôi khẽ run lên “… Không có.”

    “Xem ra nói ngon ngọt với em em không muốn nhỉ?”

    Anh ta nhẹ nhàng kề sát, có vẻ như sự kiên nhẫn của anh đã đến cực hạn “Anh thích em là vinh dự c*̉a em, vậy mà em lại dám từ chối anh.”

    “Lục Tích,êm không thích anh, anh không thể làm chuyện này.” Tôi có chút suy sụp.

    Tôi bị anh ta ép vào góc tường, cả người bị giam chặt, không thể nhúc nhích.

    Quả nhiên, sự chênh lệch về sức mạnh vẫn còn quá lớn.

    “Em ngây thơ quá rồi.” Anh ta đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào đầu tôi, cúi người hôn tôi.

    Tôi nghiêng đầu “Thả tôi ra, bên ngoài có người mà anh còn dám lộn xộn!”

    “Nguyệt Nguyệt” anh ta lại cười, như thể đang nhìn một con mồi đang vật lộn với cái chết, ánh mắt đầy ý cười “Anh khuyên em nên ngoan ngoãn, bằng không, anh không thể đảm bảo sau này còn ai dám cho em máu đâu.”

    “Anh nhớ hình như em không dám cắn người đúng không?”

    Tôi tức giận nhìn anh ta chằm chằm “Không phải việc của anh!”

    Anh ta bóp cằm tôi, dùng ngón tay vuốt v3 những chiếc răng nanh của tôi.

    Tôi vẫn cắn chặt ngón tay anh ta.

    Nó giống như thể hiện sự không hài lòng của tôi với điều này.

    Một lúc sau, mùi máu từ miệng tôi lan ra.

    Nhưng tôi không thấy phấn khích.

    Răng nanh cũng không dài ra.

    Anh ta nhướng mày ngạc nhiên,”Một ma cà rồng còn không thể thò răng nanh ra, em nghĩ xem ngoài anh ra còn ai muốn em đây?”

    Tôi cố gắng nhưng đều vô ích, đành nhắm mắt lại như thể từ bỏ chính mình.

    Thế giới người lớn thật phức tạp.

    Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trải qua chuyện này khi trưởng thành.

    Thấy tôi từ bỏ phản kháng, anh ta cười khà khà vui vẻ nói: “Em thế này sao anh nỡ ép em được?”

    “Không biết cắn người đúng không?” Anh ta ghé sát vào cổ tôi “Anh dạy em”.

    Tôi cảm nhận được hơi thở đầy phấn khích và những chiếc răng nanh đang chìa ra của anh ta.

    Tôi nhắm mắt tuyệt vọng.

    Không có lối thoát.

    “Lục Tích,” đột nhiên, tôi nghe thấy một người nào đó gọi tên anh ta bằng một giọng nói trầm, giọng điệu không mấy hài lòng “Cháu ở đây làm gì vậy?”

    Vẻ mặt dữ tợn trên khuôn mặt của Lục Tích dừng lại, sức mạnh đang giam cầm tôi biến mất ngay lập tức.

    Tôi mềm nhũn ngã xuống đất, cuộn mình lại, khoanh mình thành một quả bóng với hai tay trên đầu gối.

    Một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng bước chân.

    “Nguyệt Nguyệt.” Anh ta ngồi xổm xuống trước mặt tôi, muốn chạm vào tôi nhưng cuối c*̀ng chỉ co ngón tay lại “Anh là Giang Chấp, không nhận ra anh sao?

    Đôi mắt của tôi bị bao phủ bởi một làn hơi nước, tôi khó khăn chớp mắt để nhìn thấy người trước mặt.

    Giống như lần đầu gặp mặt, anh ta c*̃ng ngồi xổm trước mặt tôi với vẻ mặt lo lắng: “Đừng sợ.”

    Chính là anh ta.

    Hóa ra anh ta tên là Giang Chấp.

    “Anh đưa em về nhà nhé, được không?”
     
    Răng Nanh Nhỏ
    Chương 5


    Giọng anh ta khản đặc, tựa như dỗ dành.

    Tôi thật lâu không nói, nhẹ nhàng gật đầu.

    Giây sau tôi đã ở trong vòng tay anh ta.

    Cơ thể tôi khẽ run lên, hai tay vô thức bấu chặt vào lòng ngực anh ta.

    Có anh ta ở đây, tôi cảm thấy thoải mái đến không thể giải thích được.

    “Chú, cháu…”

    Là Lục Tích.

    Tôi lo lắng vùi vào vòng tay Giang Chấp, sợ quá không dám nhìn anh ta.

    “Đi đi” anh ta nói với đôi mắt đen đầy giận dữ “đừng để chú gặp lại cháu nữa.”

    Về đến nhà, tôi thất thần ngồi trên ghế sô pha.

    Giang Chấp đi vào phòng bếp cầm một ly nước mật ong đưa cho tôi uống chút nước trước đi.”

    Tôi cứng ngắc nhận lấy, lẩm bẩm “Gây rắc rối cho anh rồi.”

    “Không phải đâu” anh ta nhẹ nhàng xoa ấn đỏ mà Lục Tích gây ra “Anh quên mất em sắp làm lễ thành niên rồi.”

    Tôi không nói hay cử động.

    Tôi có rất nhiều nghi vấn trong lòng.

    “Sao anh lại đối tốt với em như vậy?” Tốt đến mức tôi có chút thích anh ta rồi.

    Giang Chấp cười nói: “Sau này em sẽ hiểu. Nguyệt Nguyệt, anh biết em có nhiều thắc mắc muốn hỏi anh nhưng bây giờ em chỉ mới trưởng thành, máu trong cơ thể chưa được hấp thu hết. Chúng ta nghỉ ngơi một lúc trước, được không? ”

    Trước ánh mắt quan tâm của anh ta, tôi gật đầu.

    Lúc tôi tỉnh dậy một lần nữa, không có ai xung quanh.

    Tôi ngồi dậy, hai bên thái dương vốn dĩ rất đau đã đỡ hơn nhiều.

    Cả người thư thái hơn chút.

    Không có cảm giác no.

    Thay vào đó là cảm giác đói.

    Tôi muốn uống máu một lần nữa.

    “Em tỉnh rồi.”

    Giang Chấp gõ cửa bước vào.

    Tôi nhìn anh ta, không nhúc nhích.

    Anh ta duỗi tay về phía tôi, ngồi bên mép giường “Ăn cơm thôi.”

    Tôi lắc đầu.

    “Sao vậy?” Anh ta khó hiểu.

    Tôi giải thích: “Em dường như không còn hào hứng với máu nữa rồi. Răng nanh không thể thò ra ngoài nên không thể cắn xuyên qua mạch máu nữa”

    “Làm sao bạn biết?”

    “… Hôm nay lúc cắn Lục Tích em không có cảm giác nữa.”

    Một tia thương hại hiện lên trong mắt anh ta “Không có cảm giác nữa đúng không?”

    Tôi gật đầu.

    Khóe miệng anh ta nhếch lên một vòng cung, trong sự bực bội của tôi, anh ta áp vào môi tôi.

    Không có sự khêu khích trong nụ hôn, chỉ có sự thoải mái.

    Những chiếc răng nanh tưởng chừng sẽ không thò ra nữa ngay lúc anh ta chạm vào nó, giống như nhận được một tiếng gọi nào đó, nó lại không tự chủ cắn khóe miệng anh ta.

    Mỗi tế bào trong cơ thể tôi đang kêu gào để được nhiều hơn nữa.

    Anh ta hơi tách ra khỏi tôi, chủ động kề cổ vào miệng tôi “Cắn vào đây.”

    Tôi dừng lại, ngơ ngác nhìn anh ta.

    Anh ta sờ đầu tôi, khàn giọng nói: “Ngoan, cắn đi, không sao đâu.”

    Đồ ăn ở trước mắt lại còn chủ động mời.

    Bản năng khiến tôi cắn và0 cổ anh ta.

    Máu phun ra.

    Quả nhiên, cắn ở cổ tốt hơn ở cánh tay nhiều.

    Chưa đầy năm phút, tôi đã chủ động nhả anh ta ra.

    Anh ta nhanh chóng lấy khăn giấy băng bó vết thương.

    Không có máu bắn r@ trên quần áo tôi.

    “Đỡ hơn chút nào chưa?”

    “Hả?”

    “Vẫn còn cảm giác khó chịu sao?”

    Tôi sửng sốt “Làm sao anh biết em…”

    Anh ta cười “Bởi vì em uống máu c*̉a anh nên tình hình c*̉a em anh đều rõ.”

    Tôi im lặng một lúc, sau đó thu hết can đảm để hỏi một cách thận trọng “Anh thực sự là Vua ma cà rồng?”

    Anh ta đối diện với ánh mắt của tôi “Sợ sao?”

    Tôi thành thật gật đầu “Có một chút.”

    “Đừng sợ, anh sẽ không làm gì em.” Vết thương của anh ta không còn chảy máu, rất nhanh liền lành lại “Anh tình nguyện để em cắn.”

    Quả thực, chỉ có ma cà rồng mới có khả năng tự phục hồi tốt như vậy.

    “Lần đầu tiên nhìn thấy em chính là lần Lục Tích đưa em tới nhà anh.”

    Tôi không thể không sửa lại: “Tụi em chỉ là quan hệ xã giao.”

    “Ừm” anh ta gật đầu “Em va vào anh, còn làm vỡ một cái đĩa, cứ đứng trước mặt tôi hoảng sợ rối rít xin lỗi nên là từ đó anh bắt đầu để ý tới em.”

    “Lần nữa nhìn thấy em là ở cổng bệnh viện. Em sắp chết đói đến nơi rồi mà vẫn không cắn người. Anh lo lắng cho em nên đã đi theo em.”

    “Sau đó thì tới đoạn đưa em về nhà.”

    “……Ồ.”

    Thì ra ngay từ đầu không phải tôi ép buộc mà là anh ấy đã nuông chiều tôi.

    Vậy là anh ấy … anh ấy cũng thích tôi một chút sao?

    Tôi chưa kịp hỏi thì anh ấy đã nói tiếp: “Được rồi, em ăn no rồi thì thu dọn đồ đạc đi, anh đưa em tới một nơi.”

    Trong lòng tôi đầy thắc mắc, nhưng không biết nói thế nào, cuối cùng chỉ có thể gật đầu: “Vâng.”

    Tôi không bao giờ tưởng tượng được nơi anh ấy đưa tôi đến hóa ra lại là nơi trừng phạt ma cà rồng.

    Nơi này cũng giống như nhà tù của loài người.

    Mục đích là trừng phạt những ma cà rồng không tuân theo quy tắc.

    Ngay khi bước vào, tôi đã vô thức co rút lại.

    Anh ấy nhận ra, vươn tay nắm lấy tay tôi “Đừng sợ.”

    Tôi….c*̃ng không đến mức sợ đâu.
     
    Răng Nanh Nhỏ
    Chương 6


    Chỉ là nơi này quá bức bách u ám thôi.

    “Chúng ta tới đây làm gì?”

    “Đi gặp Lục Tích.”

    Ngay lập tức chân tôi kẹp chặt tại chỗ.

    Bàn tay đang nắm lấy anh ấy ướt đẫm mồ hôi, tôi nghiến răng nghiến lợi nói: “Không đi có được không?

    “Đừng sợ, chỉ cần bảo thằng bé xin lỗi em thôi, nó sẽ không làm gì em đâu.”

    Tôi mở to hai mắt ngấn nước, đầy ngơ ngác: “Thật không?”

    Giang Chấp gật đầu: “Thật.”

    “Vậy được.”

    Đi vào, Lục Tích đang ngồi ở trên giường, vừa thấy chúng tôi đi tới thì lập tức đứng lên, “Chú.”

    Anh ta hoàn toàn khác với vẻ kiêu ngạo hống hách trước đây.

    Giang Chấp tùy tiện gật đầu: “Cháu đã biết mình làm sai chưa?”

    “Biết rồi ạ.” Anh ta vừa nói vừa lùi lại một bước, cúi đầu thành góc chín mươi độ chào tôi: “Nguyệt Nguyệt, xin lỗi, ngày hôm qua anh không nên làm vậy.”

    Tôi mở to mắt vì kinh ngạc.

    Vô thức nhìn lại Giang Chấp.

    “Em có chấp nhận lời xin lỗi của nó không?”

    Tôi mím môi hỏi: “Em phải chấp nhận sao?”

    “Quyết định là ở em, Nguyệt Nguyệt.”

    “Chú à, cháu muốn nói riêng vài lời với Nguyệt Nguyệt có được không?” Lục Tích đột ngột nói.

    Tôi lo lắng siết chặt ngón tay.

    Nhìn vào mắt Lục Tích, tôi luôn tự hỏi không biết anh ta muốn nói gì.

    Sau một lúc, tôi nhẹ nhàng gật đầu “Được.”

    Giang Chấp do dự nhưng cuối cùng vẫn là gật đầu “Vậy anh ở bên ngoài chờ em.”

    “Anh muốn nói gì?” Ngón tay tôi bấu chặt vào nhau.

    Anh ta cong môi cười “Em thích chú tôi đúng không?”

    Sao có thể?

    Tôi vô thức vặn lại: “Em không có!”

    “Phải không?”

    Anh ta xoa xoa ngón tay, nhìn tôi từ trên xuống dưới “Em hẳn là đã uống máu c*̉a chú rồi đúng không?”

    Tôi gật đầu “Có vấn đề gì sao?”

    “Ngày hôm qua em không cảm thấy phấn khích khi uống máu của anh nhưng lúc uống máu của chú thì có” anh ta dò hỏi “Anh nói đúng không?”

    Tôi mím môi không nói gì, cũng không phủ nhận.

    “Em mới trưởng thành nên có khi còn chưa biết, khi một ma cà rồng tìm thấy bạn đời mình thích, nó chỉ phản ứng lại bạn đời của mình. Em có thể phủ nhận chuyện em thích chú tôi nhưng cơ thể của em lại không thể lừa dối người khác được.”

    “Lúc đầu anh còn tưởng đó là nguyên nhân em không dám cắn, nhưng lúc nhìn thấy chú thì anh đã hiểu.”

    Giống như tôi sẽ tin tưởng Giang Chấp vô điều kiện, lo lắng cho cơ thể c*̉a anh ấy sao.

    Ngay khi nhìn thấy anh ấy, trong tiềm thức luôn tỏ ra đáng thương chỉ vì để anh ấy nhượng bộ sao.

    Tôi hơi bối rối một hồi, vô thức hỏi: “Không phải vì anh ấy là vua ma cà rồng sao?”

    “Tất nhiên là không,” anh ta dừng lại, “nhưng đã nhắc đến danh tính của chú ấy thì …”

    “Anh khuyên em nên từ bỏ thích chú ấy đi, chú ấy không phải người em có thể thích.”

    “Vì sao?”

    “Vì thân phận của chú ấy, ông sẽ an bài cho chú một vị hôn thê thích hợp với địa vị. Về phần em, một tiểu ma cà rồng vừa mới trưởng thành tất nhiên sẽ không xứng với chú ấy rồi.”

    Cho đến khi tôi bước ra, tôi vẫn còn trong trạng thái bàng hoàng.

    Giang Chấp đứng ở cửa, đang nghe điện thoại.

    Lúc bước tới gần, tôi mơ hồ nghe thấy hai chữ “hôn thê” với “bị thương”.

    Trong phút chốc trái tim bán tín bán nghi của tôi rơi xuống đáy.

    Hóa ra những gì Lục Tích nói là sự thật.

    Một ma cà rồng như anh ấy nằm ngoài tầm với của tôi.

    “Nguyệt Nguyệt, các em nói xong rồi sao?”

    Tôi gật đầu.

    “Vậy thì đi thôi.” Vừa nói anh vừa nắm tay tôi.

    Tôi tránh tay anh ấy, ngập ngừng hỏi: “Còn Lục Tích …”

    “Lần này nó phạm sai lầm, để nó ở lại tự ngẫm đã.”

    “……à, vâng.”

    Về đến nhà, anh mở tủ lạnh lấy nguyên liệu ra: “Món ăn của con người c*̃ng không tệ, sẽ không có tác dụng phụ đối với em. Em có muốn ăn thử không?”

    Tôi gật đầu, cảm thấy có chút hụt hẫng: “… sao cũng được.”

    Anh nhướng mày “Được.”

    Anh ấy bắt đầu đi sớm và về muộn.

    Mỗi ngày đều cho tôi uống máu như một quy trình thiết lập sẵn.

    Tôi đấu tranh nội tâm để không uống nhưng bản năng lại không thể cưỡng lại được.

    Hôm đó sau khi ăn uống no đủ, lúc tôi nằm trên vai anh thở d0"c, anh đột ngột nói: “Ngày mai anh đi công tác khoảng một tuần. Anh sẽ để lại chút máu cho em, em ở nhà nhớ ngoan nhé.”

    “Um?”

    “Hiện tại tình hình c*̉a em vẫn chưa ổn định, đợi 7 ngày nữa hẵng ra ngoài tìm việc hay đi học gì đó.”

    Anh ấy đi gặp vị hôn thê bị thương của mình đúng không?

    Tôi ngoan ngoãn đáp lại “Vâng.”

    “Nếu em muốn ăn thức ăn của con người thì cứ gọi đồ ăn giao về” Một nụ cười nho nhỏ trên môi anh “Đừng nấu cà rốt với rau diếp trong nước nữa.”

    Tôi khẽ nắm chặt thìa: “Ăn không ngon sao?”

    “Không có, anh sợ em không cẩn thận với ga, sẽ bị thương mất.”

    “vâng.”

    Tôi vẫn nghĩ anh ấy đang ghét bỏ.

    Ngày hôm sau, tôi không lấy máu anh ấy mà thu dọn đồ đạc về nhà.

    Ba mẹ đã đi du lịch không có ở nhà mấy hôm rồi.

    Đang nằm trên giường thì nhận được cuộc gọi từ Trương Tình.

    “Nguyệt Nguyệt, có chuyện gì với cậu vậy!”
     
    Răng Nanh Nhỏ
    Chương 7


    Giọng cậu ấy trở nên to hơn vì quá phấn khích khiến tôi đưa điện thoại ra xa, đợi cậu ấy nói xong rồi mới hỏi: “Sao vậy?”

    “Cậu thích vua ma cà rồng Giang Chấp?!”

    Tôi nói “ừm”, “Anh ấy thật là một chàng trai tốt, không ai không thích anh ấy, đúng không?”

    “Nhưng anh ta không thể thích cậu!” Cậu ấy im lặng vài giây, giọng điệu trầm xuống, “Anh ta sắp đính hôn rồi cậu biết không?

    Tôi lắc đầu rồi lại gật đầu “c*̃ng coi như biết.”

    “Vậy mà cậu còn thích anh ta?”

    “Ban đầu tớ không nhận ra tới thích anh ấy. Nếu như Lục Tích không nói với tớ, e là bây giờ tớ đã không nhận ra chuyện không ổn.”

    “…Chuyện gì?”

    Tôi l!ếm răng, nói thật “Tớ không cảm thấy hứng thú với ai khác ngoài anh ấy.”

    “Gì?!”

    Cậu ấy thốt lên rồi thình lình cúp máy.

    Này là đang treo máy hả?

    Ý gì đây?

    Tôi thở dài, chạm vào cái bụng vốn đang đói của mình.

    Một lúc sau, Trương Tình gọi lại.

    “Nguyệt Nguyệt, đến quán bar JK đi, tớ ở đây đợi cậu.”

    Tôi hơi bối rối: “Tới đó làm gì?”

    “Không phải cậu nói không cảm thấy hứng thú với người khác sao?” cậu ấy cười “chị đây giúp cậu tìm cảm giác.”

    “Tớ……”

    “Cậu không nhịn đói được đúng không?”

    Tôi chết lặng.

    Cậu ấy đã đúng.

    Tôi cần gì phải nhịn đói đúng không?

    Anh ấy c*̃ng sắp kết hôn rồi.

    Tôi đấu tranh vì điều gì cơ chứ?

    “Vậy tớ chờ cậu nhé.”

    Nửa tiếng sau, tôi ngồi giữa một đám con trai.

    “Nguyệt Nguyệt, nhìn xem cậu có cảm giác với ai thì chọn đi.”

    … c*̃ng không nên tới mức này.

    Có quá nhiều người rồi.

    Tôi nhìn trái nhìn phải, cuối cùng nhìn thấy một người con trai trông rất giống Giang Chấp, tôi chỉ tay, hùng hổ nói: “Anh đi với em.”

    Anh ta khẽ nhướng mày “Được thôi.”

    Tôi kéo anh ta vào một góc, dán chặt mắt vào anh ta.

    “Chị gái, sao chị cứ nhìn em như vậy?”

    “Sao anh lại ở đây?” Anh ấy không phải đang đi công tác sao?

    “Tôi làm việc ở đây” anh ta nói.

    Không đúng.

    Nếu lúc trước nhìn có chút giống Giang Chấp thì hiện tại nhìn kỹ càng rõ ràng là anh mà.

    Anh ấy đã trang điểm, cố gắng ngụy trang một chút nhưng lại quên che một nốt ruồi trên quả táo Adam của mình.

    Mấy ngày nay tôi cứ cắn chỗ đó, sao mà không quen được.

    Tôi hít một hơi thật sâu “Đừng giả vờ nữa.”

    “Chị gái, chị đang nói cái gì vậy?”

    “Không sao ” còn một phương pháp xác minh cuối cùng “anh biết giờ em muốn làm gì nhất không?”

    “Làm gì?”

    Tôi khịt mũi, quàng tay qua cổ anh “Em muốn cắn anh.”

    Anh dừng lại, cúi đầu xuống lấp kín môi tôi.

    Giống như nụ hôn đầu tiên của chúng tôi.

    Khi kết thúc, anh mê muội l!ếm môi “Răng nanh lộ ra rồi.”

    Tôi l!ếm những chiếc răng nanh đầy phấn khích của mình, xác nhận danh tính của anh “Anh làm gì ở đây?”

    Đôi mắt anh hơi mở to, như có chút khó hiểu: “Cái này không phải anh nên hỏi em sao?”

    “Hỏi em?” Tôi khịt mũi không tán thành, buông anh ra rồi bĩu môi “Anh sắp kết hôn rồi em còn không được tìm người mới sao? Sao anh lại bá đạo như vậy chứ?

    “Sao em biết anh sắp kết hôn? Em nghe lén cuộc nói chuyện điện thoại c*̉a anh sao?”

    “Không có nghe lén” Tôi bĩu môi, “Hôm đó em vô tình nghe được thôi.”

    Anh cười, đôi lông mày của anh ta rất ưa nhìn.

    Nhưng…như vậy thì sao chứ!

    Vẫn không thể thay đổi sự thật rằng anh ấy đã có một vị hôn thê!

    “Nghe c*̃ng nghe rồi, sao em không cố nghe cho hết?” Một tia bất lực lóe lên trong mắt anh “Người anh muốn kết hôn là em.”

    “Hả?” Tôi bối rối nhìn lên anh.

    “Anh phải về nhà để chuận bị nhiều thứ cho đám cưới, anh còn tự tay làm nhẫn cho em. Sợ em phát hiện ra nên anh mới nói dối là đang đi công tác.”

    Tôi đã rất ngạc nhiên.

    Anh ấy là vua ma cà rồng!

    Anh ấy còn định lấy tôi?

    Lúc này, mũi tôi hơi đau.

    Mắt hơi đỏ.

    Vừa khóc vừa hỏi lại: “Vậy sao anh lại về đây?”

    “Anh mà không về tiểu ma cà rồng yêu người khác thì sao.”

    Tôi khịt mũi “Không có.”

    “Lục Tích nói với em thân phận của anh rất cao quý, ông sẽ đồng ý cho em ở cùng anh sao?”

    “Đừng nghe lời nó nói bậy.” Anh vươn tay ôm lấy tôi, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng rơi xuống đất “Bọn họ đều thích em.”

    “…… thật không?”

    Tôi vùi đầu vào cổ anh “Họ sẽ không nghĩ em ngốc chứ?”

    “Không đâu, bọn họ đều rất thích em,anh lại càng thích em.”

    “Nhưng trước giờ anh không nói anh thích em.”

    Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm “Anh còn không thích đồ ăn em nấu.”

    “Anh sai rồi,” anh dỗ dành, nắm lấy tay tôi, “Từ nay ngày nào anh c*̃ng nói yêu em.

    “Còn đồ ăn em nấu…”

    “Sao?!” Tôi trừng anh “Anh không muốn ăn sao?”

    “…Không có anh rất thích.”

    Tôi khịt mũi “c*̃ng biết nói đó.”

    Anh dẫn tôi ra khỏi quán bar, lên xe về nhà.

    “Sao anh biết em tới bar?”

    Anh ậm ừ “Anh từng nói em uống máu của anh, anh có thể cảm nhận được cảm xúc của em rồi mà.”

    Tôi chớp mắt “Thì sao?”

    “Nên anh đã liên hệ với Trương Tình, để anh trà trộn vào.”

    “Hm” tôi nhìn ra ngoài cửa sổ “cậu ấy c*̀ng phe với anh.”

    “Trước đây em ấy không muốn giúp anh nhưng anh đã giải thích nên em ấy mới vậy.”

    Về đến nhà, vừa định vặn khóa cửa, Giang Chấp đã nắm tay tôi.

    “Chuyện gì?”

    “Lục Tích bây giờ biết rằng mình đã sai và muốn chuộc tội. Sau này có gặp c*̃ng đừng ngại.” Anh tiêm phòng trước cho tôi.

    Tôi gật đầu “Anh ấy sẽ không…. muốn cắn em có đúng không?”

    Giang Chấp cười tủm tỉm “Nó không dám đâu.”

    Quả nhiên, tôi đã nhìn thấy Lục Tích ngay khi bước vào cửa.

    Lục Tích nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ hoe của tôi hồi lâu mới kêu lên: “Cô à, cháu xin lỗi cô, lúc đó cháu không nên nói những lời đó. Không ngờ cô lại tin thật.”

    “Cái gì?”

    Anh ta né tránh ánh mắt “Lúc đó, chú nói cho cháu một cơ hội để chuộc tội nên cháu mới nhắc nhở để cô nhận ra tình cảm của mình dành cho chú ấy thôi.”

    Giang Chấp liếc anh ta một cái, ghét bỏ nói: “Rõ ràng là cháu làm bậy.”

    Lục Tích: “…”

    “Cháu về trước đây!”

    Anh ta nói rồi bỏ đi.

    Vì sợ Giang Chấp sẽ làm gì đó với mình.

    “Vậy nên anh mới để anh ấy nói với em “khi một ma cà rồng tìm thấy bạn đời mình thích, nó chỉ phản ứng lại bạn đời của mình?”

    Giang Chấp sờ sờ mũi, nhẹ nhàng gật đầu.

    “Anh sợ em tưởng nhầm là anh đang nói dối em.” Anh nhẹ ho một tiếng, “Hiện tại anh đã biết quyết định này là sai lầm”.

    “Anh có thứ này cho em.”

    Anh nói rồi dẫn tôi vào phòng, tôi choáng váng khi thấy cách sắp xếp phòng tân hôn.

    “Em đã uống máu của anh bảy ngày, hiện tại chỉ còn cách một bước nữa thôi là sau này sẽ không cần hút máu giống anh nữa.”

    “Giống anh sao?”

    “Ừ, sau này không cần uống máu, cứ ăn uống như người bình thường là được.”

    Anh gật đầu, hôn lên môi tôi một cách kh!êu gợi “Muốn thử không?”

    Lông mi tôi khẽ run, kiễng chân lên, giương nanh múa vuốt: “Được.”

    Như vậy là cuối c*̀ng người thợ săn đã lên kế hoạch từ lâu để ăn thịt con mồi của mình.

    Hết
     
    Back
    Top Bottom