Khác [R18] giam cầm chú chim nhỏ | Zhongli x Xiao

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
349552615-256-k839291.jpg

[R18] Giam Cầm Chú Chim Nhỏ | Zhongli X Xiao
Tác giả: simpxiaovcl
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

-

Thể loại: H khá nhiều, chiếm hữu, giam cầm, boylove
-Đây là lần đầu mik viết truyện và văn mik ko giỏi nên mong mn cho qua:3
-Mik viết truyện chỉ để tự vã otp thôi☝️?

- Zui zẻ ko quạo :}}}



zhonglixxiao​
 
[R18] Giam Cầm Chú Chim Nhỏ | Zhongli X Xiao
Chương 1: Sự khởi đầu của mọi thứ


Bối cảnh: Trong thế giới, con ngườI và nhân thú.

Nhân thú có những cá thể có thể sử dụng được sức mạnh nguyên tố (vision) hoặc là 1 thể chất phi thường, cũng có những cá thể yếu ớt.

Sau trăm năm chiến tranh của con người với nhân thú, họ và nhân thú đã ký một thoả thuận nhằm tránh xung đột xảy ra.

Thật giả tạo làm sao, những thoả thuận ấy lại ko như mong muốn của người dân nhân thú, thoả thuận ấy chỉ lấp đầy những nhân thú quý tộc hám tiền như những con hổ giằng xé lấy miếng thịt sau những ngày bị bỏ đói.

Những nhân thú yếu ớt bị đem đi đấu giá, làm nô lệ hoặc nô lệ td cho giới thượng lưu.

Và Xiao là một trong những số những nô lệ ấy.

_________________

Trước ngày định mệnh xảy ra, cậu là một nhân thú yếu ớt.

Bằng một cách nào đó cậu lại được vision hệ phong.

Thấy cậu là đặc biệt, cậu khinh miệt bởi những người " ghen ăn tức ở " và bị gọi với biệt danh "kẻ dị biệt".

Ba mẹ cậu mất sớm, cậu phải cố gắng làm mướn cho các địa chủ.

Dù cố gắng đến mấy cậu cx chỉ được mấy đồng mora mà sống qua ngày.

Tối hôm ấy, cậu đang ngủ say trong căn trọ mục nát và tồi tàn.

Bỗng có tiếng thét gào lên:

-người phụ nữ: AAAAAAAAAAAAA

Tiếng thét đủ để những người xung quanh bị điếc tạm thời.

Cậu giật bắn dậy vì tiếng thét thất thanh của người phụ nữ.

Lập tức ra ngoài, đập vào mắt cậu là màu đỏ cam rực cháy của ngọn lửa, những người cầm kiếm đã c.h.é.m đầu một cậu bé ngay trước mặt mẹ của bé (Julia).

Vì cảnh tượng ấy mà khiến bà gào thét rồi cx bị giết bởi những người lính.

Trong đầu cậu suy nghĩ:

-Xiao: " có lẽ nào đây là bọn buôn bán nô lệ?!"

Vừa suy nghĩ xong, có 1 tên lính đã nhìn thấy cậu, kẻ buôn bán đã đã ra lệnh:

- Lão thương nhân: BẮT NÓ CHO TAO!!! không được để nó chạy thoát!

Nói xong, đám lính của hắn bắt đầu chạy truy lùng Xiao.

Chạy được một lúc, tưởng rằng đã chạy được rồi cậu nấp sau ngôi nhà thở hồng hộc, đầu ngó ra xem tình hình.

Bỗng một bàn tay đánh vào đầu cậu, khiến cậu lịm đi....

-Xiao: "Vậy là bị bắt rồi sao...?"

Khi tỉnh dậy, cậu lấy lại ý thức.

Nhận ra rằng cậu bị nhốt trong cũi sắt. cậu dùng sức mạnh nguyên tố để cố phá vỡ thứ giảm cầm mik mà bất thành:

-Xiao: Aisssss, chết tiệt thật.

Tên con người đã quay trở lại, hắn là một ông già áng chừng khoảng 60 tuổi gì đấy.

Lão ta nheo mắt lại để lại một nụ cười đầy đắc ý:

- Lão thương nhân: Hahahahhaha, tao cứ ngỡ rằng cái ngôi làng nghèo nàn ấy sẽ chả có một "con gà đẻ trứng" cho tao cơ chứ, ai ngờ được lại có tuyệt phẩm này cơ chứ!

Xiao giờ cậu chỉ biết ngậm ngùi cay đắng.

Cậu phải làm gì đây?

Cho dù cố gắng phá chuồng cũng chẳng thể, cho dù cậu có tự do thì cậu cũng bị bắt lại, cho dù....Suy nghĩ quá nhiều chỉ khiến cậu càng cảm thấy mất ngủ.

Cậu ngủ từ khi nào? chính cậu cũng chẳng biết thời gian nữa, vì bóng tối đã ôm chầm lấy cậu.

Bỗng nhiên cậu cảm thấy có thứ gì đấy tạt vào mặt mik, dần mở mắt cậu thấy người xung quanh mik đang nhúng 1 thanh sắt xuống lò đỏ cháy khiến cậu chói mắt.

Cậu hoảng sợ, trong đầu cậu trống rỗng trừng mắt to.

Chúng ấn ký tự nô lệ vào lưng cậu, khiến cậu đau điếng mà ko thốt nên lời.

Cậu vùng vẫy đến mấy cũng chẳng thoát được thực tại nghiệt ngã, giờ đây chúng đã khắc sâu trong cậu ký tự nô lệ vào linh hồn cậu, cậu chẳng thể làm gì.....Tất cả mọi thứ đều vô nghĩa...những suy nghĩ tiêu cực cứ vởn lấy cậu.

Chúng khắc xong, lại lôi cậu vào chuồng rồi cho đồ ăn, nó tởm đến mức cậu cố ăn rồi lại nôn ra, chúng coi cậu chẳng khác gì một con chó cũng một chín một mười...

___@@@___

Viết xong thấy thương Xiao quá chap sau cho ngược thêm nên mn thoải mái nha (⁠ ⁠ꈍ⁠ᴗ⁠ꈍ⁠)

Mik có số tình tiết tham khảo ở một số truyện nên nếu có 1 số chi tiết giống quá mong mn bỏ qua :3
 
[R18] Giam Cầm Chú Chim Nhỏ | Zhongli X Xiao
Chương 2: Món quà đặc biệt trong buổi đấu giá


Mấy ngày sau, cơn đói bụng bám theo cậu dai dẳng, cậu chẳng thể ăn thứ ghê tởm ấy được.

Tối hôm ấy, cậu gầy đi càng lúc càng nhiều, chúng chỉ cho cậu cái chăn để lại cơ thể trần truồng.

Cậu bị cho vào một cái chuồng khác được bảo phủ bởi tấm màn đen kịt, nhưng vẫn đủ để cậu nhìn thấy ánh sáng le lói qua. chúng đẩy cậu như một món hàng "lạch cạch, lạch cạch", chúng bắt cậu để lộ ra đôi cánh màu xanh cổ vịt xen kẽ những chiếc lông màu xanh ngọc tuyệt đẹp.....

- Người đấu giá viên: LADY AND GENTLEMEN!! món hàng cuối cùng và cũng là món hàng đặc biệt biệt nhất buổi ngày hôm nay!!!!

NHÂN THÚ ĐẶC BIỆT!!!!

Vừa nói xong họ giật chiếc màn khiến cậu chói mắt bởi ánh sáng sân khấu dồn vào cậu, đồng thời đám quý tộc xung quanh bắt đầu xì xào:

-Người đấu giá viên: Với món hàng đặc biệt này sẽ được khời đầu với 100 ngàn mora!!!

- Tên quý tộc kiêu ngạo: 300 ngàn mora

- ???: 300 ngàn mora và 1 đồng 1 mora

-Tên quý tộc kiêu ngạo: Này!! cậu đùa tôi đấy à???

700 ngàn mora!!

-???: Không.

Tôi có đùa cậu đâu?

700 ngàn mora và 1 đồng mora

-Người đấu giá viên:Vâng!!

700 ngàn mora và 1 mora, còn ai không ạ!?

Có vẻ như tên quý tộc kia bắt đầu cay cú, hắn bắt đầu điên cuồng ra giá cao hơn khiến cho đối thủ chần chừ

- Tên quý tộc kiêu ngạo: 2 triệu mora!Hừ!

Mày sợ rồi à!?

- ???: 10 triệu mora!!!

Con số khổng lồ ấy khiến tên quý tộc bàng hoàng, hắn rút lui và chấp nhận mất đi món hàng đặc biệt này.

Con số 10 triệu mora thật lớn lao, cậu chẳng ngờ rằng mik có giá trị cao đến vậy...

- Người đấu giá viên: Vâng thưa tất cả quý vị, vậy là món hàng cuối cùng có trị giá 10 triệu mora!!!

Món đồ này sẽ được đưa về dinh thự của công tước Liyue!

Nghe hiệu công tước, mọi người đều bất ngờ và có phần dè chừng...Chắc hẳn hắn là một người nguy hiểm.

Xiao nghe quen quen có vẻ vì lần trước cậu nhặt được một tờ báo nói về hắn.

Công tước Zhongli...Những từ nham hiểm, tâm cơ, tàn độc,...

đều không thể miêu tả được hết sự nguy hiểm mà hắn toát lên.

Những người phụ nữ từng gặp ngài, sẽ bị điên dại hoặc là c.h.ế.t vì cơn đau tim và sự sợ hãi.

Zhongli bề ngoài thì nhìn giống một tên quý tộc lịch thiệp nhưng bên trong hắn trái ngược hoàn toàn.

Hắn biết mọi lĩnh vực đặc biệt là tài thao túng của hắn, các tể tướng hay nhà vua đối với hắn chả khác gì con rối, cùng lắm là bù nhìn.

Xiao biết chắc chắn rằng tên đó không ổn một chút nào hết.

Suy nghĩ xong, chúng lại đưa cậu đi vào một chiếc cũi, cậu hoàn toàn bị gò bó bởi chúng, rồi được kéo bởi xe ngựa.

Sau mấy canh giờ di chuyển liên tục cùng tên chủ nô.

Trước một căn biệt thự nguy nga, tráng lệ, cậu không khỏi ngỡ ngàng bởi chúng. hắn dắt cậu đi bằng chiếc xích cổ với lực mạnh khiến cậu đau nhói.

- Lão chủ nô: Thưa quý ngài, thần đã đem cho ngài như đã hứa...

- Zhongli: Ngươi có vẻ là người biết điều nhỉ?

Cậu phải cúi đầu xuống để không phải nhìn thấy ánh mắt đáng sợ như muốn nuốt chửng không khí nơi đây vậy.

Xoẹt! tiếng động khiến cậu mở mắt to, cậu nhìn xuống tay...máu bắn ra từ phía bên phải...cậu nhìn sang bàng hoàng ngã quỵ xuống, đầu của tên chủ nô đã bị bay đi trong khi hắn còn mở mắt to, cơ thể vẫn quỳ rồi từ từ ngã xuống.

Cảnh tượng khiến cậu bị ám ảnh, cậu hoảng loạn tới mức không thể thốt ra lời nào.

Còn Zhongli, hắn vẫn đứng đấy, tay cầm cây kiếm còn vương vãi máu đỏ thẫm của tên chủ nô, miệng cười nhẹ.

Giết tên chủ nô xong, cậu chưa kịp nhận ra hắn đã cầm xích cổ cậu rồi kéo lê cậu vào mật thất, còn tên quản gia vào phòng sai ngườI hầu dọn xác như đã quá quen với công việc đầy mùi kinh tởm và hôi hám.

ức...

Zhongli kéo cậu xuống một nơi tăm tối, tay anh ta mạnh tới nỗi cũng khiến cậu nghẹt thở

haa...haa

Xộc vào mũi cậu một mùi hôi thối giống như chuột chết vậy, hắn thắp đuốc lên, đập vào mắt cậu...xác của một cô gái đã bắt đầu trong giai đoạn phân huỷ đến thối rữa.

Cậu nôn thốc nôn tháo hết những gì mình đã ăn...Zhongli nắm tóc bắt cậu phải nhìn vào mắt của anh ta, một ánh mắt như say đắm cậu.

-Zhongli: Em không được rời bỏ ta, ta sẽ không cho phép em đi đâu cả, giờ em là của ta! nếu ai đó dám động vào em, ta sẽ giết chúng coi như đấy là "sự nhân từ" của ta.

nghe xong anh ta rời đi, để lại cậu với xác chết mục ruỗng và ánh sáng ít ỏi từ ngọn đuốc.

Cứ thế vài canh giờ sau, mùi hôi thối khiến cậu mất ngủ.

Tiếng mật thất mở ra, Zhongli từ từ đi xuống, hắn bế cậu lên để lên tầng.

Cậu được tắm rửa sạch sẽ, mặc một bộ đồ mới...điều đó khiến cậu nghi hoặc: Liệu hắn có thực sự an toàn không?

Người hầu dẫn cậu đến căn phòng lớn, giữa phòng là bàn ăn thịnh soạn với đầy đủ món ngon. cùng lúc bụng cậu cũng réo lên.

- Zhongli: Phụt, có vẻ bụng em cx biết đòi hỏi ấy nhỉ?

Câu đùa của Zhongli khiến cậu ngượng gạo nhưng cậu vẫn phải cảnh giác vì cậu biết rằng nơi đây chỉ toàn sự giả tạo để đánh lừa con cừu mắc bẫy.

Nhưng đồ ăn ngon làm cậu quên mất điều ấy, ăn no căng xong, quản gia đưa cậu một cốc rượu vang...rượu vang ư? sao chúng có vị hơi khác lạ vậy?khi kịp nhận ra trong rượu có thuốc thì cậu đã quá muộn.

Chân tay cậu bủn rủn, mắt cậu nhắm dần, nhưng vẫn kịp nhìn nụ cười khẩy của Zhongli, nụ cười giống như lúc hắn ta giết chủ nô trước mắt cậu...

Nô lệ tình dục thì vẫn là nô lệ, vậy mà cậu lại bị đánh lừa một cách dễ dàng...

_@@@_

Zậy là hết chương 2 sau những ngày lười như hủi của mik :3

mai cho H ngập mặt, H tràn bờ đê, H mạnh bạo 7749 tư thế công thái học nha (⁠ ⁠ꈍ⁠ᴗ⁠ꈍ⁠)

Vì quá lười nên cuối tuần ra chap 3 mong mn ủng hộ
 
[R18] Giam Cầm Chú Chim Nhỏ | Zhongli X Xiao
Chương 3: Phản bội


Thứ hắn ta cho cậu uống là thuốc ngủ, thứ đó chẳng khác gì sỉ nhục cậu cả.

Trong cơn mơ màng, cậu thấy xung quanh mình là bóng tối bao chùm lấy, cậu bắt đầu đi, cậu đi đến cái ánh sáng nhỏ nhoi trong nơi tăm tối.

Cậu bắt đầu đi nhanh dần đến mức phải chạy, tay cố vớt lấy niềm hi vọng trong cậu, để rồi bước đến, ánh sáng ấy to dần. thứ ánh sáng khiến cậu tỉnh dậy đột ngột...

- Xiao: Mẹ!?

Có vẻ như người phụ nữ một tay bồng 1 đứa bé, nhưng chẳng lấy một nụ cười hạnh phúc, mắt cô ấy sâu thăm thẳm chẳng chạm tới đáy....

Cậu nhớ chứ cái tên khiến cậu bị ám ảnh tới mức chẳng thể nào quên được...Verity....

-Verity: Đáng lẽ mày không sống, đáng lẽ mày không tồn tại, đáng lẽ... mày chết đi thì hơn

Cô ấy là một người tầm 36 tuổi, nổi tiếng với ngành gái điếm, nhưng giờ đây cô ta đã mất giá trị vì một khi có con, cuộc đời gái điếm kết thúc.

Chẳng lấy 1 tên đàn ông nào mua cô để thoả mãn dung tục.

Cô ta vừa nguyền rủa, mắt chẳng thể kìm được nước mắt, cô ta cứ khóc...khóc như 1 đứa trẻ.

Cậu nhận ra đứa trẻ trên tay cô ấy là chính mình hồi nhỏ.

"cạch" tiếng động khiến sự chú ý của cả hai dồn vào cửa.

1 tên đàn say xỉn.

Thì ra đấy là bố cậu.

Cậu bé trên tay Verity biến mất, đằng sau cậu là 1 đứa bé tầm 6 tuổi, nó nấp sau người mẹ để lại đôi mắt sợ hãi tột độ.

Ông ta bắt đầu trách móc Verity, hắn dùng tay đánh đập cô ấy, còn cô ấy chỉ biết ôm cậu bé.

Cậu ta sợ hãi tới mức không thể khóc nổi.

Còn cậu đến để lao ra ngăn nhưng tay hắn xuyên qua người cậu vì giờ cậu như tàng hình, hắn tiếp tục đánh đập, đánh đập và đánh đập đến mức người cô chảy máu nhiều chẳng thể nhận ra.

Tay cô cố lấy một con dao, nhân lúc hắn không chú ý..."phập"!

- Gã chồng: Sao cô dám?!

Nói xong cô ấy tiếp tục đâm con dao vào người hắn, 1 nhát, 2 nhát, 3 nhát,...

54 nhát dao khiến cơ thể hắn không còn nhận dạng ra nữa.

Verity bắt đầu phân xác hắn trước mặt cậu bé.

Cậu sợ lắm!

Cậu sợ! cậu sợ! cậu sợ! cậu sợ! cậu sợ! trong đầu cậu lặp lại từ ấy, Xiao nhỏ nhìn chằm chằm vào cậu, mồm lắp bắp không nói lên lời.

- Xiao nhỏ: T....t...tại ngươi...tất cả là tại NGƯƠI!

Ngạc nhiên với lời ấy, cậu nhìn hai tay của mình, một màu đỏ của máu.

Xung quanh cậu bỗng chốc đen kịt rồi lại thành màu đỏ máu, cậu lại thấy căn nhà, vẫn là căn nhà cũ, tồi tàn đến mức đáng ghét.

Cậu lại gặp Xiao nhỏ, lúc ấy cậu lại thấy Xiao nhỏ lúc này đã lớn hơn chừng 11 tuổi gì ấy đứng ở cửa đờ đẫn ra.

Ngoảnh mặt lại, mẹ cậu lơ lửng ở giữa nhà, bà ấy đã tắc thở.

Xiao nhỏ ngã quỵ xuống, đồ ăn trên tay cậu đã bị bẩn, làm sao mà tưởng tượng được việc ấy chứ.

Kí ức của Xiao ùa về như cơn sóng to vậy.

Cậu sợ hãi, cậu chạy, cậu chạy đến một khoảng không tĩnh mịch.

Bỗng nhiên Zhongli xuất hiện, hắn dỗ dành cậu một cách ân cần, một tay che đi mắt của cậu, hắn cười mỉm.

Cậu nhìn đằng sau hắn, một con rắn khổng lồ trắng buốt đến gần cậu, nó quấn quanh cậu khiến cậu sởn gai óc.

- Xiao: Haa...haaaa... vừa nãy là gì vậy? một giấc mơ kì quái?

-Zhongli: oh? em vừa mơ thấy ác mộng à? giấc mơ đẹp chứ? em kể cho ta nhé?

Cậu im lặng.

Còn hắn vẫn ngồi khoanh chân ở góc phòng.

- Zhongli: Không à? vậy thì thôi, ta không bắt em kể nữa vậy.

Cậu bình tĩnh thấy mình ở phòng ngủ, chúng thật sang trọng khiến những người như cậu cũng chẳng bao giờ với tới.

Cậu tặc lưỡi khó chịu, người cậu mệt nhừ, cậu cố đi thì bị trượt ngã, cậu quay đằng sau thấy xích đã trói chân cậu lại.

- Zhongli: Phụt hahaha! em đáng yêu quá rồi đấy, em nghĩ ta mất công cho em lên phòng chỉ để ngắm em ngủ thôi hả?

Mà em cũng quá đáng lắm, ngủ thôi cũng khiến bên dưới của ta phải gào thét.

Hắn từ từ tiến lại gần cậu.

Cậu bất giác cảm thấy nguy hiểm từ từ ập tới.

Zhongli bế cậu lên giường một cách thô bạo làm cậu đau nhức.

Hắn tiến đến hít lấy cổ cậu, cắn, mút như con hổ đói lâu ngày vậy.

- Xiao: ư..ức

Zhongli liếm tai cậu, hắn đè lên cậu, tay thò vào trong áo, miệng hôn lấy hôn để khiến Xiao khó thở, lưỡi cậu bị cuốn trộn điên cuồng, tay Xiao cố đẩy hắn nhưng bất thành, cậu bất lực trước nụ hôn.

Sau một lúc, đôi môi cậu tách ra khỏi chúng để lại "sợi chỉ bạc". cậu mơ mơ màng màng, áo của bị xé lúc nào không hay để lộ ra cơ thể trăng nõn với eo thon thả. mặt Xiao đỏ bừng, cơ thể cậu khiến hắn hưng phấn hơn.

Hắn thì thầm vào tai

- Zhongli: Em nên vinh dự khi là người bóc tem ta đấy

Zhongli bắt đầu đùa nghịch với núm zú hồng hào của cậu.

Hắn lại mút chúng khiến cậu rên rỉ, cảm giác mới lạ.

- Xiao: Hưm...ức...

một tay xoa nắn zú cậu, tay còn lại cởi quần cậu ra.

- Zhongli: Chưa gì đã bắn rồi à? còn nhỏ của em dễ thương thật đấy!

- Xiao: Anh im mồm đi!

Cậu giật mình, dưới cậu có gì cứng cứng vậy, ngoảnh xuống, cậu ngạc nhiên vì con voi trong quần hắn ngày càng phồng lên một tí.

Hắn vẫn mút lấy cậu, các vết cắn, vết hôn cũ lại được đè lên, cự vật của hắn cứ chà xát vào cậu.

_@@@_

cuối tuần ra chap tiếp nha, đến đây cho gay cấn 🙂))

Mà tui thấy chi tiết Zhongli bế bé xuống hầm cứ bị zô tri kiểu j ấy nhỉ, bế xuống xong lại bế lên =)

Tuần sau ẻm mất trinh r, thấy cx tội mà thôi cx kệ 🙂)
 
[R18] Giam Cầm Chú Chim Nhỏ | Zhongli X Xiao
Chương 4: H+


Hắn vừa liếm, in hàm răng lên cổ cậu, hết chỗ này rồi đến chỗ khác, tay còn lại cởi quần cậu ra.

Hắn vuốt ve "cậu nhỏ" của Xiao.

*phụt

- Zhongli: Thích đến vậy sao?

Ta chỉ mới động một tí thôi mà?

Những câu đùa càng khiến cậu cáu.

Cậu xấu hổ với bộ dạng thô tục lại càng khiến hắn tỏ vẻ thích thú.

Tay hắn bắt đầu lui xuống đến cậu nhỏ..

-Xiao: Hư....ha...

Ngón tay hắn đã cho vào trong cậu.

Bên trong, ngón tay hắn cựa quậy, giãn ra như thể muốn tìm thứ nào đó.

-Xiao: Ức!

-Zhongli: Ha...Tìm thấy rồi, điểm G của em

-Xiao: Ưm..Lạ quá...

Hắn nhấn vào tuyến tiền liệt của cậu, chúng thật kích thích...

-Xiao: *Không.

Mày đang nghĩ cái gì vậy hả Xiao chúng chẳng có gì sướng cả*

Zhongli cứ nhấn, những cơn kích thích thôi thúc cậu bắn ra hết.

Hắn bắt đầu lui xuống hào huyệt của cậu.

Liếm lấy đôi chân thon rồi liếm dần xuống háng.

- Xiao: Này!

Buồn quá đấy!Ức...

Zhongli bú cu cậu một cách chuyên nghiệp như thể hắn đã làm với nhiều bất kể là trai hay gái.

- Xiao: Tôi...sắp...Ha..haaa...ha

-Zhongli: ực...

- Xiao: Anh nuốt thật đấy à??? vai loz

-Zhongli: Dĩ nhiên rồi, làm sao ta lại bỏ thứ tinh hoa này chứ?Mà miệng em hỗn quá đấy, chắc sau này phải dạy lại em rồi.

Zhongli cười mỉm, tay hắn với lấy hũ mật ong cao cấp đã được chuẩn bị từ trước, lúc nãy Xiao trong đầu tự hỏi hũ ấy để làm gì.

Cậy nắp, hắn đổ thẳng vào chỗ dưới.

-Xiao: Anh làm cái chó gì vậy?

-Zhongli: Thứ này sẽ rất hữu ích đấy.

-Xiao:Hic...haa...bỏ ra đi

Lưỡi đưa vào...cảm giác thật tê dại.

Tay cậu cố đẩy hắn ra.

Bất thành.

Liếm láp, cố vươn sâu hơn, đè vào điểm G của cậu.

Mỗi cú đè làm cho "của quý" của cậu muốn ra.

-Xiao: Bỏ ra đi mà! hức....

-Zhongli: Bên trong em ngọt quá.

Người khác nhìn em thật quyến rũ, không biết đã có bao nhiêu thằng bị em ăn rồi nhỉ?

Câu nói cợt nhả trêu đùa của hắn động đến cái quá khứ chết dẫm của cậu...cậu ghét chúng, một quá khứ đáng nguyền rủa, cậu cau mày khó chịu, môi mím lại.

Xiao: Anh biết cái đéo gì mà...Ức!

*Phập

Chưa kịp nói xong, hắn đã lấy cự vật thúc vào cậu.

Cậu đau điếng, đầu cậu chẳng nghĩ được thứ gì cả.

*bạch, bạch

-Zhongli: hự!

Này em định cắt đứt cặc ta à?

Thả lỏng ra đi...

-Xiao: To quá...hư..ưm...rách mất!

-Zhongli: Em tham lam thật đấy, chưa gì đã nuốt hết rồi.

-Xiao: Anh im đi, đồ-hư a a.

Làm ơn, lấy ra đi...

*nhép, phập

-Zhongli: Phải ăn hết mới được chứ.

Hắn xoay người cậu lại, cự vật hắn cọ xát vào nơi sâu nhất.

*phập, phập

-Xiao: Đợi, đợi đã...a a ư..

-Zhongli: Không thích.

Ta nghe nói đâm đằng sau sẽ sướng hơn ta nghĩ

*phụt

Toàn thân cậu run rẩy, tay bấu víu lấy ga giường chịu đựng những cơn thúc như sóng thần.

Cậu còn chẳng nhớ cậu đã bắn bao nhiêu lần nữa.

-Xiao: N...nước

-Zhongli: Em khát à?

Ta sẽ cho em nước.

Hắn rút cự vật ra, tiến lên từ từ như một con thú vậy.

Cậu đang mơ màng vì phải chịu cú đâm trời giáng.

*Phập

Mắt Xiao mở to, miệng cậu bị cự vật đâm tới học.

Phải thở, phải thở, nó to tới mức đâm xuống họng cậu, chúng khiến cậu đến việc thở cx thật khó khăn.

-Zhongli: Ra cùng nhau nhé!

*Phụt

Tinh dịch của hắn đã lấp đầy miệng cậu

- Zhongli: Em phải nuốt hết đấy nếu không, ta sẽ phạt em

*ực

Mùi vị hôi của chất lỏng màu trắng thật tởm.

- Zhongli: Ngoan lắm.

Em đáng yêu quá rồi

Đôi mắt chứa đầy ham muốn tình dục, chúng sáng long lanh như bàn thạch của Zhongli.

Nước mắt cậu dàn dụa như đứa trẻ.

Hắn bế cậu lên, đồng thời lại cho cự vật vào bên trong cậu.

- Zhongli: Em nhẹ thật, sau này phải vỗ béo em thôi

-Xiao: Hức! hức!

Zhongli nhẹ nhàng lấy gạt nhẹ nước mắt của cậu, hắn dịu dàng cười với cậu.

Vừa bế cậu, vừa lấy nước cho cậu uống.

-Zhongli: Nào em uống đi

Người cậu bủn rủn, chẳng muốn uống nước.

Hết cách, Zhongli ngậm một ngụm nước rồi hôn cậu bắt cậu uống.

Hai đôi môi vừa rứt ra kéo theo "sợi chỉ bạc".

- Xiao: Sống rồi...

- Zhongli: Em tưởng đến đây là hết rồi sao.

Chưa đâu, mọi thứ mới chỉ bắt đầu thôi.

Nghe thế Xiao bắt đầu sợ hãi, cậu giãy đành đạch trong khi cự vật bên trong cậu, cậu cào lưng đau đớn đến mức lưng Zhongli chảy máu.

*thúc

- Xiao: Ức!

Tay nắm lấy eo của cậu dập xuống sâu hết mức

*Phập, phập, phập, phụt

- Xiao: Hư ức!

- Zhongli: Sướng đến vậy cơ à.

đến hông em tự di chuyển luôn này

*Phập, phập

Mông cậu đỏ ửng vì hắn bóp quá nhiều.

Cự vật của hắn to dần hơn, in hằn lên bụng cậu rõ rệt.

Miệng mút lấy ngực cậu.

Còn cậu vòm tay ra sau cổ để không bị ngã về phía sau.

-Xiao: Hình như bị thắt nút rồi...Ức

- Zhongli: Ta bắn vào trong đây... *phụt.

Ha..hả

Tinh trùng lấp đầy bên trong cậu, cậu ngất lịm đi buộc Zhongli phải bế cậu về giường chăm sóc.

Chất lỏng bắt đầu chảy ra từ nụ hoa...thật quyến rũ..

* Cốc cốc

- Zhongli: Vào đi.

-Quản gia: Thưa chủ nhân, có thiệp mời đến từ hoàng gia muốn mời cậu chủ tham dự buổi sinh thành của hoàng đế.

Mấy tuần sau sẽ tổ chức.

Hắn vuốt nhẹ mái tóc của Xiao, sờ má cậu làm cậu dụi vào tay, hắn cười nhẹ.

- Zhongli: Phì!

Vậy à.

Ta biết rồi, ta sẽ sắp sếp

- Quản gia: Vâng thưa cậu chủ.

*Cạch

- Zhongli: Ta có nên mang theo em đi không nhỉ?

Hơi phiền phức rồi đây, mấy con ả gia tộc ham muốn ta lại gây phiền.

Chắc ta mang theo em đi vậy.

________Hết___________

sorry mn vì dạo gần đây mik học nhiều quá nên chx có thời gian làm

Spoil: chap sau sẽ có màn rượt đuổi giữa Xiao và Zhongli nha =)))
 
[R18] Giam Cầm Chú Chim Nhỏ | Zhongli X Xiao
Chương 5: Chạy trốn?


-Xiao: ???

Đây là mơ ư?

Xiao nhìn xung quanh chợt nhận ra 1 tinh linh bé nhỏ ra hiệu cậu đi theo cậu ấy.

Cảnh quan nơi đây thật đáng sợ, cậu lạnh tóc gáy, chân phải lội dưới dòng máu đầy những con rối nằm la liệt.

Cậu nắm tay lấy con tinh linh đi theo.

Càng đi, nó dắt cậu về bóng tối dần hơn.

-Xiao: này!

Mày dẫn tao đi đâu vậy?

-tinh linh:...

-Xiao: Sao nó không nói gì?

Cậu định chống cự nó lôi về phía ngược lại, nơi có ánh sáng mập mờ ấy.

Dường như biết trước, nó càng nắm chặt tay cậu hơn giống như muốn bẻ gãy tay cậu vậy.

-Xiao: A!

Đau

Nó dắt theo, cậu bắt đầu chạy tới một vực sâu thẳm, cậu nhắm mắt ngã xuống.

-Xiao: Mình đang rơi?

Lạnh quá...

Mắt cậu mở to...Cậu rơi tự do với một tốc độ choáng ngợp, cậu choáng váng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa.

-Xiao: Vừa nãy là một giấc mơ...nhưng đây là đâu nữa vậy?

Vừa nãy mình tỉnh dậy rồi mà!?

Cạnh cậu lại là con tinh linh đó, vẫn là lúc cậu bị ngã, chưa kịp định hình nó lại đẩy cậu xuống vực, nhưng vực thẳm đã thấy đổi.

Xiao lấy hết cảm đảm ngửa người xuống vực, tràn ngập mắt cậu là một con rắn bạch kim khổng lồ.

Cậu rơi vào lòng con rắn, nó nhìn cậu với đôi mắt vàng ánh kim giống với Zhongli... có lẽ nào!?

-Xiao: Hahaaaahaa!

Cậu bừng tỉnh, thở dốc.

Thứ chào đón cậu là một cỗ đau hông tới mức tê dại.

Dây xích dưới chân cậu đã được tháo, cậu cố lết đến phòng tắm, người chi chít vết hôn, vết cắn nguyên hàm của người đáng ghét.

Cậu nhận ra chất lỏng màu trắng vẫn còn chảy ra từ nụ hoa của cậu.

-Xiao: Mẹ chết tiệt thật!

cậu đến phòng tắm, chúng thật nguy nga, giữa có 1 bể bồn tắm với nước nóng.

Chúng thật ấm áp, cơn giận cũng dịu đi.

-Zhongli: Không ngờ em cũng biết đường đến được đấy.

Ta nghĩ em sẽ đau đến mức chẳng thể đi nổi.

Lần sau ta sẽ làm mạnh hơn vậy.

-Xiao: Anh ngậm mõm đi được rồi đấy💢

-Zhongli: Làm sao ta có thể im trước cơ thể trần trụi của em được, tí nữa sắp xếp cùng ta đi nhé

-Xiao: Hả?

Đi đâu cơ!?

-Zhongli: Rồi em sẽ biết thôi chú chim à

Càng ở lại càng tức nên cậu đã chọn tắm nhanh càng tốt.

-Zhongli: Chưa gì đã đi rồi à?

-Xiao: Sao lại không nhỉ?!

*Sầm

Về lại phòng cậu...

-NgườI hầu: Chào buổi sáng thưa cậu chủ, chúng tôi được nhận lệnh chăm sóc, chuẩn bị cho cậu đến lúc khởi hành.

-Xiao: Nhưng tôi đâu có nhu cầu??

Cậu bị đưa đi chải tóc, thay quần áo hay những bộ vest sang trọng nhưng lại điệu đà.

Nhanh tới mức cậu không kịp làm gì.

Một lúc sau, cậu đi lên một chiếc xe ngựa, hắn đã chờ cậu từ trước

-Zhongli: Có vẻ màu trắng hợp với em đấy

-Xiao: Chậc!

Hắn vẫn nở nụ cười nhẹ, để lại một không khí tràn đầy ngại ngùng bên trong xe ngựa.

-Binh lính Ryder: Thưa cậu chủ lịch trình của chúng ta sẽ dự kiến đi trong 2 tuần, chúng thần sẽ sắp xếp lịch nghỉ và cố gắng liên hệ đến bên định thự ở thủ đô.

-Zhongli: Ừm...ngươi lui xuống đi

-Binh lính Ryder: Vâng thưa cậu chủ

__Hai tuần sau___

-Xiao: Ưm...

-Zhongli: Em dậy rồi à?

Cậu bừng dậy, nhận ra mình đã ngủ trên đùi của Zhongli lúc nào không hay.

Không nói không rằng cậu chạy về chỗ ngồi nhanh như tia chớp

-Zhongli: Phụt ha!

-Xiao: Anh cười cái gì hả!

-Zhongli: Không có gì đâu, đến thủ đô rồi đấy

Xiao ngó ra từ cửa sổ xe ngựa khung cảnh tươi sáng của thủ đô ập vào trong mắt cậu.Màu vàng kim ánh lên trong đôi mắt ấy đầy sức sống nhưng ẩn giấu một thứ gì đấy...

- Xiao: Oaaaa đẹp quá

- Zhongli: Cẩn thận ngã ra cửa đấy

Nửa canh giờ sau, trời đã sập tối, trước mắt cậu là chiếc cổng to được khắc xảo tinh tế.

-Zhongli: Đến rồi, chúng ta sẽ ở lại chỗ này vài tháng.

Ngày mai ta sẽ cùng em đi đến nơi này.

Cổng dinh thự mở ra vườn cỏ đan xen với hoa khang trang mà công tước đã chuẩn bị trước.

___10:36 tối___

-Zhongli: Lại đây với ta, tối nay em sẽ ngủ với ta

-Xiao: Nếu tôi không thích thì sao?

-Zhongli: Em sẽ ngủ ở tầng hầm, em nên ngoan ngoãn nghe lời ta đi

-Xiao:...

Cậu tiến lại gần hắn, vẫn vạch ra một ranh giới giữa cậu và con sư tử ấy đương nhiên vì cậu không muốn bị làm thịt trong lúc lơ là.

-Zhongli: Ngủ ngon nhé

Bầu trời tối sầm, trăng đêm nay thật đẹp làm sao nhưng chẳng có những ánh sao, mây mù che gió yên lắng lạ lùng.

Tay hắn vòng đằng sau cậu ôm vào lòng, thân Zhongli thật ấm, cậu dụi vào chúng mà ngủ ngon chẳng còn cơn ác mộng nào nữa...

___Tối hôm sau___

*Lộc cộc, lộc cộc

-Ngựa: Híiiiiiii

-Zhongli:Đến rồi, nắm tay ta nào

*Bịch

-Người Frederick: Công tước nhà Liyue và thiếu gia Xiao đến!!

Nghe nói đến danh hiệu ấy, đám quý tộc chia thành nhiều hướng thái cực người thì xỉa xói, ghen tị, người thì ngưỡng mộ, người thì hơi sợ sệt

-Tử tước William(nói nhỏ): Đây chẳng phải là công tước Zhongli đây sao bên cạnh chẳng lẽ một tên nô lệ tình dục đúng không?

-Zhongli: "Quả nhiên bọn nhà báo đã đánh hơi được rồi, ngày sau xử lí người lộ tin thôi"

-Hầu tước Maximus: Chào ngài, không ngờ lại gặp ngài ở đây đâu đấy, tôi cứ tưởng rằng ngài sẽ không đi mà ở lại với nô lệ để thoả mãn cơ chứ?

Bất ngờ thật đấy

Tên hầu tước này vốn tiếng xấu đồn xa, Zhongli chẳng thèm để ý đến tên rác rưởi này.

Zhongli đi tiếp mặc xác hắn có ba hoa cỡ nào, cậu hiểu ý của Zhongli cố lờ hắn đi như hắn chưa từng tồn tại.

*Bịch

Hắn nắm mạnh lấy tay Xiao

-Hầu tước maximus: Tên nô lệ này dám khinh thường ta à?

Đúng rồi mà nhờ cái thân dưới mà cậu mới ăn sung mặc đẹp nên khinh thường ta sao!?

Hay là đi với ta nhé, ta trả gấp đôi hắn!!

Zhongli giật lại cậu, ôm chặt cậu vào lòng nhìn thẳng mắt tên rác rưởi đó

-Zhongli: Đã là chó cụt đuôi thì không nên xía vào đâu nhỉ?

-Hầu tước Maximus: Anh!!!

-Đám đông quý tộc lắm chuyện: Tên kia vô lễ thật đấy!

Zhongli vẫn nở nụ cười chọc tức hắn, mặt hắn nhăn vì chẳng thể làm gì.

-Người hầu Frederick: Hoàng đế Henry Louis xuất hiện!!!!

Dường như mọi sự chú ý dồn vào hoàng đế, hoàng hậu và cô công chúa vừa qua lễ trưởng thành.

-Hoàng đế Henry Louis: Chào mừng các thần dân của ta!

*Vỗ tay, vỗ tay

-Hoàng đế Henry Louis: Ta rất cảm động vì các vị đã không ngại đường xa tới đây mừng thọ ta, tất cả vì "Thiên lý"!

*Vỗ tay, vỗ tay

-Người quản gia: Sau đây đến màn khiêu vũ

-Công chúa Regina: Phụ thân con muốn khiêu vũ với công tước Zhongli!

-Hoàng đế Henry Louis: Tùy theo ý con, dù gì thì còn cũng đến tuổi rồi mà

-Công chúa Regina: Vâng phụ thân

Dự đoán trước điều này sẽ xảy ra, anh đã cho cậu đi xung quanh lâu đài.

-Zhongli: Em đi xung quanh nhé, ta có tí việc rồi

-Xiao: Vâng!

-Công chúa Regina: Thưa ngài, ngài có thể cùng tôi khiêu vũ được chứ?

-Zhongli: Đương nhiên rồi

-Công chúa Regina: Cảm ơn ngài.

-

Cậu đi ra ban công tầng hai để hít thở không khí, đầu cậu nảy ra ý tưởng trốn thoát khỏi đây, cậu vội vã chạy đi, đánh ngất một người hầu đánh tráo quần áo của họ, đi ra cửa sau giả vờ vứt rác đánh lạc hướng binh lính canh giữ rồi cứ thế im lặng ra khỏi lâu đài. cậu sử dụng sức mạnh nguyên tố xoá đi mọi dấu vết nhưng cậu có đâu ngờ rằng một chiếc cúc áo bị đứt ở cửa sau.

Cậu chạy về thủ đô, lẻn vào một con ngõ nhỏ vắng người

-Xiao: Hộc!

Hộc!

Có vẻ mình thoát rồi nhỉ.

___30 phút sau___

Trong sảnh, khiêu vũ vừa chấm dứt.

-Công chúa Regina: Cảm ơn ngài vì màn khiêu vũ

-Zhongli: Ừm..

Một người đàn ông bí ẩn xuất hiện, hắn mặc trên người bộ đồ màu đen trông thật đáng ngờ, ghé vào tai anh ấy thì thầm.

Bỗng nhiên gương mặt Zhongli biến sắc, đôi mắt đỏ vàng sáng lên, môi hắn vẫn nở nụ cười thân thiện trước mặt cô công chúa.

Lần đầu thấy biểu cảm ấy, Regina bắt đầu dè chừng và cáu giận vì cô ta biết rằng người làm cho Zhongli của hắn biến sắc chỉ có thể là người đi cùng anh ta đến đây.

-Zhongli: Xin lỗi vì sự vô lễ này nhưng tôi có việc gấp phải làm

-Công chúa Regina: Việc gấp như vậy thì người cứ đi đi ạ, hẹn gặp ngài vào ngày mai tại quận Aphrodite nhé

-Zhongli: E rằng cuộc hẹn đấy tôi không thể đến được rồi

-Công chúa Regina: Vậy thì ngươi đi đi...

-Zhongli: vậy thần xin thất lễ rồi

Zhongli và người đàn ông bí ẩn đó bắt đầu đi về phía hành lang tối nơi ánh đèn chẳng chạm tới được mà chỉ có ánh trăng sáng le lói qua cửa kính.

-Zhongli: Tình hình thế nào, thấy manh mối gì không Andrew

-Andrew: Báo cáo, chúng tôi đã khử hết lính canh ở cửa sau và tìm thấy một chiếc cúc áo màu đen của người hầu và thấy một cô gái người hầu trong bộ đồ của Xiao đang bị ngất ở hành lang.

E rằng cậu ấy đang ở quận Heimdall và..

-Zhongli: Đủ rồi, đồ của ta

Andrew nhanh chóng đưa áo choàng và kiếm bạc khắc biểu tượng công tước Liyue.

Zhongli khoác lên chiếc áo choàng đen đồng thời có một giọng nói xuất hiện.

-???: Lâu rồi mới gặp lại ngài, ngài cần tôi việc gì? thưa Morax..

-Zhongli: Em ấy muốn chơi trò trốn tìm với ta, đừng để em ấy bị thương.

-???:Tôi hiểu rồi

Đồng tử Zhongli sáng lên đồng thời anh để lộ một mảnh vảy rồng, anh nghiến răng đi đến quận Heimdall.

Đến cửa sau, anh cùng "cận vệ" tiến hành "cuộc trốn tìm" khắp quận Heimdall.

Các nhà dân đã đi ngủ, thỉnh thoảng họ nghe thấy tiếng lộp độp trên trần, họ chẳng để ý đến vì giấc ngủ đã đến với họ.

Cùng lúc ấy, Xiao dưới bộ váy người hầu nấp trong một con ngõ nhỏ, cảm giác bất an chiếm lấy cậu.

Tầm 5 phút sau cảm giác đó càng mãnh liệt hơn, cậu cố giữ bình tĩnh bằng cách hít sâu thở dài.

*Lạch cạch, lạch cạch

-Xiao: Tiếng gì vậy?

Lẽ nào nhanh vậy ư?

Đôi chân cậu bắt đầu chạy nhanh nhưng không để lại tiếng động gì.

Tiếng động đấy càng một gần hơn nó giống như tiếng kim loại di chuyển dưới nền đất gập ghềnh sỏi đá cạ vào nhau tạo thành âm thanh nổi đã gà.

Cậu chạy qua các ngõ nhỏ san sát bởi những ngôi nhà tồi tàn, lắt léo nhau như một mê cung vậy, chúng đều có một điểm chung là không có lối ra.

Đôi chân đã mỏi do chạy nhiều, cậu bèn nấp sau một bức tường.

*Lạch cạch, lạch cạch

Tiếng động càng rõ hơn, tim cậu cũng đập thình thịch theo chúng, mắt nhắm tịt lại, cơ thể áp sát vào tường, hai tay bịt miệng lo sợ.

*Lạch cạch, Lạch cạch

*......

Âm thanh đột nhiên dừng lại, mắt cậu mở dần ra.

Trước mắt cậu, một bóng dáng to lớn

-Zhongli: Tìm được em rồi, trò chơi thú vị thật đấy nhưng tiếc rằng nó đã kết thúc, chú chim bé nhỏ

-Xiao: Không....

*Bộp

Zhongli đánh vào cổ cậu, cậu ngất đi, cơ thể rơi vào tay Zhongli.

-Zhongli: Em trong bộ đồ này thật đẹp, nó hợp với em lắm...

Cậu sẽ chịu hình phạt do hắn đưa ra vì đã trốn thoát...

___Hết___

Lúc đầu mik định cho đến lúc gay cấn rồi hết tập ehehehehe may mik còn lương tâm

Xin lỗi mọi người vì mik sủi 2 tuần không ra chap nào do vài việc cá nhân nên mik đã bù chap này gấp đôi chap bình thường

Vậy là bé bị bắt lại rồi, mik đang bị bí chất xám rồi.

SOS

Có một số tên riêng đều có ý nghĩa của nó nếu mọi người thích thì tìm hiểu =)))
 
[R18] Giam Cầm Chú Chim Nhỏ | Zhongli X Xiao
chương 5.1


Xin chào mn, mn sẽ tưởng mik lặn giống Vanh Leg r nhỉ

Thực ra mik cx tính drop truyện vì thiếu chất xám, lười, bận học vì mik đang ở giai đoạn ôn tuyển sinh.-.

mik sẽ cố gắng ra chương 6 mà ko bt cho hình phạt gì cho ẻm nữa (hay là ụ nhỉ) hmmmmmm nếu mn có ý kiến hay thì cmt ở dưới nhé chứ mik bí quá r;-;

mik sẽ tham khảo 1 số bộ truyện khác xem

Cảm ơn mọi người ạ!

à lí ga tồ nề
 
[R18] Giam Cầm Chú Chim Nhỏ | Zhongli X Xiao
chương 6: H+


-Xiao: ư...ưm..

-Zhongli: Im lặng nào, ta sẽ không làm gì em đâu, chỉ khó chịu một tí thôi.

Một tay bế Xiao vào trong lòng, Zhongli nhảy lên từng mái nhà như một cơn gió đến thẳng dinh thự quận Minerva cùng với thân cận của hắn.

Nhảy lên ban công chân đạp tung cửa kính.

-Zhongli: Tới đây là được rồi, các ngươi lui xuống đi

-Các thân cận: tuân lệnh

Hắn quay về phía Xiao, hai đồng tử như thể phát sáng ánh vàng kim trông thật dữ tợn.

Cậu sợ hãi với biểu cảm của Zhongli như muốn moi trái tim cậu ra vậy.

Không nói không rằng hắn lấy từ trong tủ một vòng cổ, còn cậu vẫn đang quan sát cảnh giác mọi hành động, cử chỉ của đối phương vì cậu biết dù cậu nhân cơ hội chạy thoát thì chẳng thể nào được, tai mắt của hắn khắp mọi nơi, hắn thao túng gần như cả vương quốc này.

-Zhongli: Ta không định dùng đến biện pháp này đâu, nhưng em lại không thành thật nên hết cách rồi

Câu nói khiến Xiao khó hiểu.

Hắn phù phép một thứ gì đó lên vòng cổ, ấn kí nô lệ của cậu bắt đầu phát sáng.

Một cơn nóng ran ập đến cậu khiến cơ thể lảo đảo, chóng mặt, tay chân chẳng còn sức.

-Zhongli: Thật tội nghiệp thay, chân em chẳng còn tí sức lực nào

*Phịch

Tay hắn đẩy cậu úp xuống giường.

Xiao dường như bị phát tình cơ thể giật, run rẩy nhưng cậu vận hết sức còn lại cố gắng túm lấy gà giường, lết khỏi đó nhưng bất thành

-Xiao: Hư ức a.. không được..

Hắn cởi bỏ áo ra

-Zhongli: Vẫn còn sức bỏ chạy cơ à, lần này để xem em còn lết được nữa không?

Với thứ này, các nhân thú khác sẽ sẵn sàng dạng chân ra cho đối phương.

Nhưng sự cố chấp, không bỏ cuộc của cậu không biết là giỏi giang hay ngu ngốc trong hoàn cảnh này nữa.

Zhongli nắm lấy cánh tay tiến lại cơ thể nóng ran, run lẩy bẩy của chú chim.

-Xiao:Hư..ức

Cơ thể của Zhongli sát gần đến Xiao làm cậu cảm nhận rõ con cặc của Zhongli nhấn vào sau cậu

*run lẩy bẩy

-Zhongli: Cùng xem em ăn tới mức nào?

Tay hắn vén váy lên, từ từ liếm trọn chân rồi cởi quần trong cậu xuống, dần tiến tới lỗ của cậu ta

-Xiao: Khoan đã!ức...a..ư.

Hộc hộc hộc...

*nhóp nhép

*lép nhép

Từng ngón tay cho vào trong cậu,chúng náo loạn, khuấy đảo cậu.

Tay kia chui vào miệng cậu.

-Zhongli: Nhìn xem cơ thể của em thèm khát và thành thật với âm thanh của cậu phát ra đấy

-Xiao:Không...hức..ư.a! khoan đã..!

Làm ơn...dừng lại..

*phụt

Cơ thể tê rần, nhưng ngón tay vẫn tiếp tục, bên trong cậu cảm thấy thật ngứa ngáy

*Phụt

-Zhongli: Chưa gì đã ra rồi à?

*lép nhép

-Xiao: A..khức..hức.hic Làm ơn...tôi...vừa, ra...mà!

Hắn nở nụ cười thoả mãn với điều đó.

Hắn thích cậu như này trông thật quyến rũ, của quý của hắn cương cứng hiện lên sự thèm khát tột cùng.

-Xiao: Dừng..lại..hức.ức

-Zhongli: Không được, nếu em chưa kiệt sức thì không được.

-Xiao:Ha..ức!

Hộc hộc

Tay kia đã rút ra khỏi miệng cậu, hắn cởi quần xuống làm cho con cặc đang cương lộ rõ sự tham lam của nó.

Hai tay nắm lấy hông cậu làm nó cọ xát và nhấn vào lỗ cậu khiến chỗ ấy hưng phấn tới mức chảy nhiều nước hơn.

Cảm xúc cậu trở nên hoảng loạn hơn khi cảm nhận chúng sắp tiến vào.

-Zhongli: Em nghe thấy không?

Đỉnh thật

-Xiao:Khoản đã.. bây giờ..

*Phập

-Xiao: Hư..ức.a-a-ư...ức

-Zhongli: Haa..

*Lẩy bẩy, giật

*Phụt

-Xiao: Ha..ức..hộc hộc

Cậu cúi gằm xuống tấm nệm, gáy cậu đỏ bừng lên, từng ngón tay chui vào miệng cậu làm cậu phải ngẩng đầu lên.

-Xiao: Hộc...hộc.ức

-Zhongli: Thở đi nào..Haa

*Bạch, Bạch, Bạch

Hắn đột ngột xoay người cậu lại cặc hắn khuấy đảo trong cậu. cậu che mặt lại xấu hổ, cặc hắn nhô lên ở bụng cậu.

Mỗi lần đút vào làm cho đầu óc cậu choáng váng chẳng nghĩ ngợi được gì.

*Phụt

-Zhongli: nhìn xem em thành thật chưa này..ta sắp ra..ức..

-Xiao: Hộc...Không được..! làm ơn...

*Bạch, bạch

-Zhongli: Gọi tên ta đi

-Xiao: Ức..Zhong..li..sâu quá..!

*phụt

Thứ chất lỏng màu trắng bắn vào trong cậu, chúng lấp đầy khoảng trống trong bụng. không chỉ dừng lại, hắn tiếp tục đâm vào cậu dồn dập và mạnh bạo.

-Xiao: Dừng lại..ư..a..ức

*phụt

-Zhongli: Vừa đâm thôi mà đã cương lên tiếp rồi à?

Cả người cậu run rẩy.

Lẽ nào mình thật sự thích sao?

Không, không lẽ nào như thế được.

Trong cơn mơ màng, cậu cảm thấy sức nặng đè lên cơ thể, mùi thơm oải hương thật dễ chịu.

Bỗng một cô đau đớn tới khiến cậu mở choàng mắt, cậu giãy dụa nhưng giờ đây tay chân cậu đã mất hết sức lực quá lâu, cậu có thể chống tay trước ngực đối phương, những giọt nước mắt trong suốt từ đôi mắt hoàng kim chảy xuống gò má.

Hắn không còn là hắn nữa, hắn như một con người khác hoàn toàn.

Gương mặt chỉ thấy toàn dục vọng không đáy.

Cậu cắn chặt môi dưới tới chảy máu để giữ tỉnh táo trong cơn đau không xiết.

-Xiao: Hộc..hộc Ngươi không phải là Zhongli mà ta biết..ức..ngươi là ai?

-Zhongli?:....

Đáp lại lời của cậu là những cú dập mạnh làm cậu hụt hơi.

Zhongli như bị chiếm hoàn toàn ý thức bởi một kẻ khác, một kẻ nguy hiểm hơn cả Zhongli mà cậu thấy hàng ngày.

"Hắn" chứa đựng bạo lực, chiếm hữu, tình dục.

-Zhongli?: Ta là hắn và hắn cũng chính là ta.

Zhongli mà cậu thấy đâu rồi?

_____Hết____

Hi Mina, lại là tui đây

Một vài lí do mà mình đã sủi gần 2 tháng ko ra chap mới vì 1 số lí do cá nhân

Mấy ngày trước mình cos Xì gào đi fes zui vải 🙂)

Mình sẽ cố gắng ra chap đều đều, cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình ạ(⁠◡⁠ ⁠ω⁠ ⁠◡⁠)

-spoiler: Chap sau sẽ đào sâu tâm lí của Zhongli
 
[R18] Giam Cầm Chú Chim Nhỏ | Zhongli X Xiao
Chương 7: Ngục tù


Tâm trí của hắn lúc này như một bản thể khác nơi cất giữ bí mật sâu thẳm của hắn.

Cậu tưởng rằng mình là người hiểu hắn và điều mà hắn muốn như "ếch ngồi đáy giếng", hắn có nhiều bí mật hơn cậu tưởng tượng.

Như một thuật tẩy não, dù cậu có cố hỏi những người hầu về quá khứ của hắn, kể cả quản gia đã phục vụ cho gia tộc 50 năm nay cũng chẳng biết.

- Xiao: Hức...ức s..sâu quá...làm ơn

-"Zhongli": Ta sẽ chẳng nhân nhượng như hắn đâu

-Xiao: Đừng..mà...a

-"Zhongli": Trái với lời cầu xin của em thì lỗ dưới của cậu lại ăn hết của ta ấy nhỉ?

Em thật giỏi biết nói dối đấy

Cậu nhìn vào đôi mắt của hắn, người cậu biết đang ngủ trong tâm trí ấy hình như hắn đang trải qua một thứ gì đó mà cậu chẳng thể nào biết được...

_Trong tâm trí của Zhongli_

Đôi mắt hoàng kim từ từ mở, cậu nhìn thấy mình như đang lơ lửng dưới đáy biển lạnh lẽo, cảm giác thật yên bình.

Cậu đã quen cái nỗi cô đơn đến nỗi biến nó trở thành một phần của cậu.

Mọi thứ cứ trôi đi như thế rồi biến thành một khung cảnh.

*VỤT

Mụ đàn bà vụt vào đôi tay của cậu bé chạc 6 tuổi đã chảy máu nhiều lần thậm chí có cả những vết bầm tím trên cơ thể.

Cậu nhận ra ngay lập tức mụ đàn bà ấy, thứ mang lại cho cậu một kẻ ngày hôm nay, bà ta là bảo mẫu của cậu hồi bé.

Người mẹ của cậu là một hầu gái bị cưỡng hiếp bởi Công tước Harold Garcia, dù biết thế cô ấy vẫn yêu thương đứa nhỏ khi nó lên 5 tuổi rồi bỏ lại cậu bé một mình mà ra đi mãi.

- Bảo mẫu Demspey: Sao thứ này lại đến đây vậy?

Ngươi dám đến đây à?

Ngươi có nghĩ đến danh tiếng của gia tộc không?

Đã là con hoang của công tước thì hãy im miệng mà sống nhé.

Tất cả những lời nhục mạ, phỉ báng, những trận đòn roi cay nghiệt đều đổ dồn hết vào đầu một cậu bé.

Kể cả người mẹ nuôi của cậu cũng chẳng mảy may đến những thứ mà cậu phải chịu.

Bà ta chỉ lấy lí do rằng đó là cách đối xử tối thiểu đối với một đứa con hoang.

Vì "người mẹ" của cậu dù đã chết nhưng vẫn xin cho cậu được dạy dỗ dù chỉ 1 ít, nên cậu vẫn được học kiếm để trở thành một con chó trung thành với chủ nhân của mình.

"Người mẹ" ấy mặc dù đã tố cáo Công tước trước mặt tất cả..Chẳng ai tin điều cô ấy nói cả...chẳng một ai.

Nếu như có người nhìn thấy điều ấy thì sẽ chẳng bao giờ nói vì được hối lộ hoặc là bị giết.

Cô ấy tuyệt vọng khóc nấc lên cả buổi.

Mọi cái gái đâm vào lưng cậu nhưng cô ấy thật mạnh mẽ, chính cậu cũng phải công nhận khi luôn tươi cười trước đứa con của mình.

Buổi đêm 26/5 ấy, có lẽ đó là lúc đồng hồ sinh mệnh của cô ấy kết thúc, cô bị giết một cách dã man khi đang ở chuồng ngựa.

Mặc dù mọi người biết rõ thủ phạm là ai nhưng chẳng dám hé nửa lời.

Mọi việc diễn ra thật êm đềm đến nỗi có người còn quên bén đi vụ việc ấy.

Cô chẳng có nổi đám tang cho mình, chỉ có 1 đứa bé khóc dưới mưa trước mồ chôn của mẹ mình.

- Phu nhân Magdalen Garcia: Đã là tiện dân thì không nên xuất hiện trước mặt ta.

Cậu sống mãi dưới ngục tù xuất hiện trên trần thế, một địa ngục thứ hai...Cậu quyết định trung thành với gia tộc, được biết đến với cái tên con chó của nhà Garcia.

Một ngày bình thường như bao ngày khác, giờ đây đứa bé nhỏ nhắn, gầy gò ngày nào đã trở thành một lính thân cận khoảng 18 tuổi chịu đựng những lời khinh miệt của người trong gia tộc, chỉ có quản gia là luôn đối xử bình thường với cậu như mọi người.

Cái nắng ấm ở vùng Nemea chói qua người cậu, cậu cùng những người trong gia tộc được cử đến để tham gia tiệc trà của phu nhân Maris Flora.

Lúc ở ngoài cung điện của hầu tước, cậu thấy một người với thân hình mảnh khảnh mái tóc màu xanh đậm xen với màu xanh nhạt tươi sáng thu hút sự chú ý của cậu, gương mặt như con gái.

Người ấy đến nói chuyện với cậu một cách bình thường, sau chừng ấy cô đơn, tủi nhục lần đầu cậu thấy một người có thể nói chuyện với cậu.

Cuộc trò chuyện chỉ vỏn vẹn 10 phút cũng khiến cậu cảm thấy ấm áp.

_1 năm sau_

- Zhongli: Ngươi đã thu thập đủ số lượng tải cần chưa?

- Andrew: Báo cáo!

Thưa ngài đã đầy đủ rồi ạ

- Zhongli: Được rồi, hãy đi đến lãnh địa của nam tước Emery ở Cerynae.

Chúng sẽ tới đấy, khi thời cơ đã chín muồi...ta sẽ ra lệnh giết hết đám chuột nhắt không chừa một con nào chạy thoát...

-Andrew: Vâng, thần đã hiểu thưa ngài.

-Baldwin: Thưa ngài đã đến giờ rồi ạ.

-Zhongli: Ừm

Cậu chuẩn bị đi đến nơi tập kết lính để khởi hành.

Đi đến nơi tập kết, vẫn những ánh mắt ấy, chẳng có thứ gì là đổi thay.

- Phu nhân Magdalena Garcia: Hừm, một chú chó trung thành mà lại đến muộn thế này ngươi càng ngày càng giống mẹ ngươi rồi đấy.

Mẹ ngươi mà sống thì tốt biết mấy, ta ắt hẳn sẽ vui lắm nếu nó có ở đây đấy, ha!

Cậu cúi gằm mặt xuống đôi tay nắm chặt, cảm xúc lẫn lộn lại dâng lên từng chút một.

-Thiếu gia Gabriel Garcia: Thứ như người tốt nhất đi bộ cho đỡ tốn ngựa.

-Công tước Harold Garcia : Chúng ta đi thôi nào, mặc kệ nó đi.

Ta rất tin tưởng vào ngươi đấy một con chó trung thành.

- Zhongli: Vâng thưa cha.

Sau khi bàn bạc xong về phi vụ đầu tư vào chuyến tàu Harvey, trời cũng đã tối, cả nhà đến ăn cùng nhau với bữa ăn sang trọng.

*Ầm

Tiếng đạp cửa làm ánh nhìn của họ dồn vào chiếc cửa bị sập.

Cảm giác bất an xuất hiện trong họ.

-Zhongli: Vào đi...

-Công tước Harold Garcia: Mày là ai!?

Sao dám hỗn láo đạp cửa khi ta đang ăn?!

*Lộp cộp

Tiếng bước chân bước vào, xuất hiện trước mặt ông ta là Zhongli với vẻ mặt điềm tĩnh không có lẫn một cảm xúc nào.

Chẳng ai biết được cậu đang nghĩ gì, đôi chân chậm rãi bước tới vị trí của nam tước đang ngồi chính diện bàn.

*loảng xoảng

Những assassin phá cửa sổ đồng thời tiến vào hàng loạt.

- Nam tước Emery: Ta là Năm tước, ngươi định làm gì t....!

*Xoẹt

Chưa kịp nói xong, cậu rút kiếm cắt đầu của nam tước, đẩy xác hắn xuống sàn, ngồi lên ghế, tay còn lại đặt đầu của hắn lên bàn.

Cái đầu vẫn còn nét mặt sợ hãi tột cùng trước khi chết.

- Phu nhân Magdalena Garcia: AAAAAAAAAAAAAAA!

Vẻ mặt bà ta lộ rõ vẻ sợ hãi.

Bà ta chạy thoát ra khỏi phòng ăn, cố hết sức chạy ra khỏi dinh thự.

Khi chạy gần đến cửa chính, bà ta bắt đầu vui sướng nghĩ rằng mình sẽ thoát được khỏi nơi quái quỷ này.

*chém

Một nhát chém dưới chân khiến bà ta ngã xuống đất.

Andrew đã có mặt ở đấy, hắn lôi bà ta trở lại phòng ăn, nơi nồng nặc mùi máu tươi.

-Phu nhân Magdalena Garcia: A......aaaaaaa.

Không, không, làm ơn...tôi sai rồi, tôi sẽ cho ngài tiền của, địa vị......TẤT CẢ..nên làm ơn hãy tha..

Lời nói của bà ta càng ngày càng chướng tai.

Lôi đến trở lại phòng ăn, bà ta hoảng hồn, lòng đen giãn nở ra, cảnh tượng kinh hoàng, bà sợ hãi, miệng mấp máy không nói lên lời.Mùi máu tanh nồng vương vãi khắp nơi khiến nơi đây không khác gì một "bữa tiệc máu".

-Tiểu thư Almira Garcia: Mẹ ơi....cứu chúng con với...con không chết đâu...mẹ ơi!

Những người khác cũng bắt đầu quỳ xuống cầu xin sự thứ tha.

Kể cả công tước Harold Garcia cũng quỳ xuống như một con chó hèn hạ liếm chân chủ để tỏ vẻ trung thành khi kiếm kề vào cổ lão ta.

Cậu cảm thấy thật kinh tởm nhưng cảm giác lại thấy được báo thù thành công.

-Zhongli: Hmmm ta nên giết ai trước nhỉ!?

Ngươi hay là ngươi đây? băn khoăn quá, hay là ta sẽ cho ngươi chọn nhé, ngươi chọn thì ta hứa ngươi sẽ được tha mạng đấy!

Miệng của phu nhân bắt đầu nở nụ cười, bà ta sẽ chọn hi sinh ai đó để mình được sống.

Nhìn con người dành giành giật lấy để được tha thứ thật thú vị.

-Tiểu thư Almira Garcia: Mẹ..mẹ tha cho con chứ?!

Làm ơn đấy mẹ!

-Công tước Harold Garcia: Em yêu à, ta sẽ cho em tất cả, em còn nhớ chứ??

Mồm bà ta mấp máy, quyết định chọn lấy Công tước.

Trái lại bà ta mong đợi, tất cả đã bị cứa cổ, máu chảy ra hàng loạt nhuộm màu cả căn phòng.

-Zhongli😛hụt!

Xin lỗi nhé! ta lỡ thất hứa rồi, hẳn ngươi sẽ vui chứ đúng không? như cách mà ngươi mắng chửi ta đấy!

-Phu nhân Magdalena Garcia: S...s..sao lại, NGƯƠI!!!!!

RÕ RÀNG NGƯƠI ĐÃ HỨA VỚI TA RỒI MÀ SAO NGƯƠI LẠI..!!!

Bà ta hét lên đến khàn cả giọng, tất cả đã bị giết hết trước mặt...

-Phu nhân Magdalena Garcia: TAO NGUYỀN RỦA MÀY, NGƯỜI MÀY YÊU SẼ CHẾT...TẤT CẢ SẼ.....

*Chém

- Zhongli: Tất cả đã kết thúc rồi, ta sẽ đi gặp "em ấy"...hửm?

"Em ấy" là ai?

Mình đang bị cái quái gì vậy?

Ngày hôm sau, sự biến mất của cả gia tộc Đại Công tước đã rúng động cả toàn quốc gia Teyvat.

Không một ai biết vì sao một đứa con hoang vẫn còn sống.

Theo luật lệ, người có dòng máu của gia tộc sẽ được kế thừa tất cả tài sản khi gia chủ mất một cách đột ngột mà không có di chúc để lại nên hiển nhiên, cậu sẽ trở thành Đại Công tước và hơn thế trở thành Đại Công tước trẻ tuổi nhất lịch sử mặc kệ những lời dèm pha, phản đối.

Cậu thay tên gia tộc thành Liyue, phát triển một cách thịnh vượng về mọi mặt.

Trời đã xuống tối, Zhongli bắt đầu nghỉ ngơi, vô thức cậu đi vào căn phòng ấy (Căn phòng Xiao bị nhốt ở hiện tại).

-Zhongli: Sao mình lại đi đến đây?

Mình lại bị nữa rồi hả?

Bất giác cậu cảm nhận thấy ai đó đang ở đây.

-Zhongli: Ai đấy?

Đừng nấp nữa ta biết ngươi ở đây.

-"Zhongli": Ồ, ngươi đã phát giác được đây không phải thực tại rồi à?

Nếu không trở lại, "em ấy" thực sự sẽ chết đấy.

-Zhongli: Ngươi là ai? sao lại có diện mạo y hệt ta?!

-"Zhongli": Dĩ nhiên rồi, ta là ngươi còn ngươi là ta.

Cậu chợt nhận ra không gian xung quanh dần méo mó, một lãnh địa xuất hiện trước mặt cậu, dưới chân cậu là biển máu đỏ thẫm.

Đầu cậu đã rơi xuống lúc nào không hay.

Thay vì sợ hãi cậu vẫn bình tĩnh, thản nhiên, trong đầu nghĩ cách chiếm quyền kiểm soát.

Cậu thấy "cậu" lúc 6 tuổi đang đứng khóc một mình.

-Zhongli: Này!

Em hãy ra đây.

"Cậu bé" đến lại gần, nước mắt giàn dụa chảy xuống 2 gò má hồng hào dù sợ nhưng cậu rất nghe lời.

-Zhongli: Hãy cầm đầu của ta gắn vào cơ thể đi nhân lúc hắn đang hưởng thụ.

Ta sẽ giết hắn một lần và mãi mãi, ta sẽ tự tạo ra ảo ảnh rồi nhốt hắn vào trong, hắn sẽ chết dù trăm lần, nghìn lần,... cho đến khi phục tùng ta trung thành.

-Zhongli bé: Nhưng gắn lại kiểu gì ạ?

-Zhongli: Ngươi chỉ cần cầm đầu của ta gắn lại là được vì đây là tiềm thức mọi thứ đều có thể xảy ra.

-Zhongli bé: Vâng....ạ.

Cậu lấy cam đảm gắn đầu vào thân của Zhongli.

Zhongli như cảm thấy sức mạnh dồi dào trong cậu từ hai dòng máu nhân thú và vision.

Cậu hiện nguyên hình, đôi tay có kẻ phát sáng và càng xuống sâu nó chuyển xuống màu nâu đậm.

Chính tay cậu sẽ giết chết nó...

_@@@_

- Hi Mina, tập 7 tới đây kết thúc, tập sau đá đỳ Zhongli sẽ trở thành boy dịu dàng, good boy nhó mn(⁠ㆁ⁠ω⁠ㆁ⁠)

-Thỉnh thoảng mình lại có ý nghĩ drop bộ này vì lười viết nhưng mình sẽ cố nhé

Mình được mua 1 bộ truyện mình yêu thích từ hồi lớp 7, thích vải:3

Hẹn mọi người tập sau nhé!

YÊU MINA

(⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)
 
[R18] Giam Cầm Chú Chim Nhỏ | Zhongli X Xiao
Chương 8: Tâm thức


Đôi mắt loé sáng chuẩn bị cho một trận sinh tử.

Nếu cậu thắng, cậu sẽ "ban tặng" cho tâm thức tà ác một món quà vì đã chiếm tâm thức cậu.Còn nếu cậu thua, cậu sẽ mất đi "em ấy", muôn kiếp vẫn là nghịch duyên chẳng bao giờ trùng phùng.

Tay cậu nắm lấy cây thương trên vũng máu.

Từng khối cơ, mạch máu đã chuẩn bị cho việc chiến đấu.

-"Zhongli": Càng giam cầm ta ở đây chỉ khiến ta mạnh thêm thôi.

Chúng ta chẳng được lợi lộc gì từ những hành động ngu xuẩn của cậu đâu.

-Zhongli: Ông..không bao giờ đáng tin.

Chẳng bao giờ

Nghe câu ấy, hắn ta cười khúc khích, hắn cho rằng cậu như một lũ chuột nhắt và cố tỏ ra mình cứng rắn vậy, thật đáng thương...

-"Zhongli": Đó là mấu chốt của vấn đề đấy.

Cậu là một đứa kém cỏi.

Ta vốn đã ghê tởm ta bởi là một phần con người cậu.

Đôi mắt hắn tựa như một con sói sẵn sàng nuốt chửng bất cứ ai.

-"Zhongli": Ta sẽ không còn ngồi yên nhìn cậu lại để lũ lợn đó đối xử chúng ta như thể chúng ta thấp kém hơn ở quá khứ hay hiện tại.

Ta luôn là phiên bản mạnh mẽ và vượt trội hơn cậu nhiều.

Cậu là nỗi ô nhục cho gia tộc và mọi thứ đại diện cho cái tên Zhongli.

-Zhongli: Ha...tôi là một đứa kém cỏi? tôi tạo ra ông để bảo vệ em ấy.

Nếu không có tôi thì ông không là gì cả.

Hắn cau mày, giơ tay ra để triệu hồi vũ khí.

Một thanh kiếm nhô lên từ mặt nước.

-"Zhongli": Cái nghĩ mà người nhu nhược như cậu có thể tạo ra ta phải được che đậy thôi.

Trong thoáng chốc, cả hai lao vút vào nhau.

Tiếng keng đến điếc cả tai thốt ra từ hai thứ kim loại cọ sát vào nhau.

Cả hai tập trung nắm bắt sơ hở của đối phương.

Chỉ cần một sơ sẩy cũng có thể rơi vào thế bất lợi.

*Xoẹt

Thanh kiếm lướt qua người cậu để lại vết thương khá dài trên người.

-Zhongli: A!

Chết tiệt thật!

-"Zhongli": Đau chứ?

Đó là cái giá khi dám có suy nghĩ ngu muội đó đấy.

Em ấy sẽ là của ta, ngươi mãi mãi chẳng có được thứ mình muốn đâu...

Thật không may, hắn đã vung kiếm vào cậu một nhát ở cánh tay, để lộ vết thương khá sâu.

Cậu cảm thấy đau đớn nhưng nhiêu đó chẳng thể lung lay ý chí của cậu.

Cậu như phát điên hơn lao vào như mãnh thú.

Thời gian chẳng còn nhiều trước khi hắn sắp mỗi trái tim của Xiao chiếm là của riêng.

Giọt mồ hôi chảy xuống đường nét của gương mặt trộn lẫn mùi máu xộc vào mũi làm khứu giác của cậu nhạy cảm hơn.

Hắn đã ẩn mình dưới làn máu, ép cậu phải tăng cường giác quan hơn trước khi hắn đột ngột phục kích cậu.

Bất ngờ thay, khi cậu đang cố vung vào những nơi có chuyển động dù là nhỏ nhất.

Cách đấy đã có hiệu quả, cậu xiên trúng tim hắn.

Cú chí mạng đã làm hắn trọng thương, máu chảy ra miệng thành dòng.

-Zhongli: Haa..Haa..có vẻ như ta thắng rồi nhỉ.

-"Zhongi": Chết tiệt thật...ta lại thua một thằng ranh con ư?..Ngươi vẫn dùng Erebos như một công cụ giết người nên giờ hèn nhát như thế này nhỉ..?

Cỏ vẻ cậu đã nhận ra điều gì đó....Chẳng còn nhiều thời gian mặc cho lời khiêu khích hay đe doạ từ miệng hắn, cậu sử dụng ấn nham lên cơ thể hắn.

Hắn đau đớn tột cùng, gương mặt không một chút sắc thái mà cứ thế gục xuống biển máu.

Còn cậu quay ra đứa bé Zhongli.

-Zhongli: Này em, hãy chỉ ta cách ra khỏi đây nhé?

Ta hứa em sẽ được nghỉ ngơi thôi..

Cậu bé chần chừ nhưng quyết định dẫn cậu đến một khoảng không.

-Zhongli bé: Nếu anh cứ đi theo con rắn trắng ấy, anh sẽ thoát ra khỏi đây..

Dù hơi nghi ngờ cậu bé nhưng cậu vẫn đi, cậu đi theo con rắn ấy, đầu ngoảnh lại thì đã thấy bóng dáng của đứa bé mờ dần.

-Zhongli: Ha..haaa.haa..có vẻ như đứa bé đã đúng...

Zhongli trợn mắt tỉnh lại, trước mặt cậu là cơ thể Xiao trần trụi đầy dấu hôn và vết cắt đến chảy máu khắp cơ thể, nhưng thứ cậu chú ý là vết xước rỉ máu ở ngực cậu.

May rằng cậu đã kiểm soát kịp trước khi điều tồi tệ nhất diễn ra.

Cậu từ từ rút "cây gậy" ra nhẹ nhàng cố không làm đau. thứ chất lỏng lấp đầy bụng Xiao đang từ từ chảy ra từ hậu huyệt, cậu nhẹ nhàng làm sạch chất lỏng trong hậu môn.

-Zhongli: Hắn làm nhiều hơn ta nghĩ nhỉ..

Nhận thấy em ấy đã bất tỉnh, cậu gọi người hầu ra lệnh sắc thuốc cho Xiao.

Lưng cậu đầy vết cào bởi chú mèo hoang đang bất tỉnh nhân sự.

Nữ trưởng hầu đến đặt bộ y tế ở bàn rồi lui xuống, cậu bắt đầu trị thương cho Xiao.

-Zhongli: Sẽ khá xót đấy...

Sau khi sát khuẩn, cậu băng bó các vết thương rỉ máu, bôi thuốc mỡ lên "nụ hoa" đang thôi thóp thở.

Cậu bế Xiao đến căn phòng khác, người em ấy nằm gọn trong vòng tay.

Khoảng không tĩnh mịch toát ra từ căn dinh thự này, nó đã vốn cô đơn nơi thủ đô nhộn nhịp này rồi.

-...-

Đến phòng, một căn phòng không quá khang trang nhưng cũng đủ để biết đây là phòng của một quý tộc giàu có.

Tay cậu nhẹ nhàng đặt Xiao xuống giường, hơi ấm đã lây ra chiếc giường đầy lạnh lẽo của mùa.

(Đổi danh xưng nhé mọi người Xiao: cậu còn Zhongli: Hắn)

Tay hắn ôm trọn lấy người cậu, hơi ấm của cả hai truyền cho nhau.

Hắn dùng nham bao bọc lấy cả hai người.

Sau một ngày dài đằng đẵng ấy, cậu đã ngủ suốt một ngày không tỉnh dậy.

-...-

-Xiao: ư...ưm...

-Zhongli: Em giả vờ ngủ đến khi nào nữa vậy?

Dậy được rồi đấy chim nhỏ

-Xiao: Anh phát hiện từ khi nào vậy..? mà phòng này là sao?..

Hắn ngồi trên bàn làm việc có thể quan sát lấy chiếc giường của Xiao

-Zhongli: hmm Từ 10 phút trước chăng.?

Mà em ngủ nhiều thật đấy, chim hay ngủ nhiều vào mùa đông như vậy nhỉ..?

-Xiao: Hả..?

Tôi ngủ một ngày rồi á?

-Zhongli:Còn đây là phòng của ta, em là người đầu tiên vinh dự được ngủ tại phòng của ta đấy..(Blink!)

-Xiao: Chậc, anh có thôi ngay cái trò đặt tên bừa bãi cho tôi như vậy được không hả...?

Mà anh là ngựa hay là gì mà sao làm nhiều quá vậy...

-Zhongli: Em xưng thế với ta nghe đau lòng quá đấy

Giờ đây cậu đã liệt giường và chẳng thể làm được gì trong một thời gian ngắn khiến cậu đang cáu lại cáu thêm khi hắn cứ ve vãn, trêu chọc cậu nhiều lần...

*Bụp

-Xiao: Thôi ngay cái việc trêu tôi đi nhé!

-Zhongli: Không thích đâu (chụt chụt)

___Hết___

Sắp thi rồi;-; cứu mị với

tui muốn có Xiao c1 cơ..;-; Xiao ơi về với mẹ đi chồng con đợi kìa

tui không biết khi nào mới ra chap 9 đâu nhé =)))

Cảm ơn mina đã ủng hộ
 
[R18] Giam Cầm Chú Chim Nhỏ | Zhongli X Xiao
8.1 NT


Chap này để dành tặng mina nhưng mình vẽ xấu vcl với lại lâu lắm rồi mình ko vẽ trên đt nói thẳng là từ thời nhà Tống rồi ấy =))))

ko dùng bút vẽ mà vẽ bằng tay + loạn nét

mình ko bt vẽ dáng người nên phải dùng Anna trên app ;-;

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

nó xấu thật á

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

chắc chưa =))

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

CẢM ƠN MINA ĐÃ ỦNG HỘ :3
 
Back
Top Bottom