Cập nhật mới

Khác Quyển Vở có Vết Máu

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,876
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
406052513-256-k339525.jpg

Quyển Vở Có Vết Máu
Tác giả: cynchia
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

chuyện kể về tình bạn giữa miên và Magical
miên thích Lý Hải nhưng Lý Hải lại thích Magical
nhìn theo góc độ của magical (chủ đề bạo lực học đường)



cynchiadocquyenkkk​
 
Quyển Vở Có Vết Máu
I. VẾT MÁU TRONG VỞ


___

Tôi tên là Magical.

Một cái tên nghe có vẻ phi thực, nhưng đời tôi thì lại thực đến nhói lòng.

Năm lớp 7, tôi đã làm một chuyện khiến bản thân đến tận bây giờ vẫn không thể tha thứ được.

Cũng chẳng dám quên.

Vì càng cố quên, nó càng trở lại rõ ràng hơn.

Cái lỗi lầm đó, không chỉ để lại trong ký ức – mà còn để lại… trong quyển vở.

Một quyển vở có vết máu.

Chuyện xảy ra vào một buổi chiều đầu mùa mưa.

Trường vừa tan, trời vừa kịp đổ cơn mưa nhỏ.

Tôi không về vội, cứ đứng tần ngần ở cửa lớp vì đợi mẹ đến đón.

Nhỏ bạn thân ngồi bàn dưới – nhỏ tên là Miên – cũng đang ngồi thu dọn đồ chậm rãi.

Tụi tôi từng là bạn thân.

Từng thôi.

Miên trầm tính, dễ bị tổn thương, và có cái kiểu sống rất… thật.

Trong khi tôi lại là đứa giỏi “cười đúng lúc”, “biết cách sống sót”.

Ở cái tuổi 13, tôi chọn đứng về phía đám đông – và rời bỏ nhỏ bạn từng cùng tôi san sẻ mọi điều.

Chỉ vì một lần Miên tâm sự trong vở – cái quyển vở màu lam có mấy sticker dễ thương – tôi đã lấy nó ra đọc… rồi đưa cho tụi bạn trong lớp xem.

Chúng nó cười.

Tôi cũng cười.

Tôi tưởng là không sao, nhưng hôm sau Miên nghỉ học một tuần.

Không ai biết lý do.

Trừ tôi.

Tôi tưởng mọi thứ đã trôi qua.

Nhưng rồi, một tuần sau đó, Miên trở lại lớp.

Im lặng.

Không nói chuyện với ai, đặc biệt là tôi.

Mắt nhỏ thâm quầng, tay cầm quyển vở quen thuộc.

Tôi ngồi cạnh, định nói một câu xin lỗi, nhưng cổ họng nghẹn cứng.

Cũng chẳng lâu sau, Miên chuyển trường.

Mọi người bảo do ba mẹ chuyển công tác.

Tôi biết không phải.

Nhỏ bỏ đi, vì không chịu nổi cảm giác bị phản bội bởi người duy nhất mà nó tin tưởng.

Tôi lên lớp 8, rồi lớp 9, lên cấp 3.

Chuyện cũ tưởng chừng chìm nghỉm như vết sẹo dưới lớp áo dài.

Nhưng rồi một hôm...

Lúc dọn dẹp kệ sách cũ ở nhà để dọn phòng, tôi thấy lại quyển vở lam năm nào.

Quyển vở đó, tôi tưởng đã trả lại cho Miên.

Nhưng không.

Nó ở đây, trong đống sách cũ, dưới lớp bụi dày đặc.

Tôi mở nó ra.

Trang đầu tiên vẫn là dòng chữ nhỏ nét mảnh:

"Nếu một ngày tớ biến mất, liệu có ai nhớ tớ không?"

Tôi run lên, tay buốt lạnh.

Đó là nét chữ của Miên – tôi nhớ như in.

Những trang sau vẫn là những dòng tâm sự đầy nỗi buồn của một đứa trẻ đang bị cô lập:

"Tớ chỉ muốn có một người nghe tớ nói thôi…"

Nhưng đến trang gần cuối, có một vết…

đỏ.

Nhòe.

Thấm sang cả trang sau.

Vết máu.

Tôi ngã người ra phía sau, tim đập thình thịch.

Không lẽ…

Đêm đó, tôi mơ.

Mơ thấy mình đứng trong lớp học cũ, một mình.

Bàn ghế phủ đầy bụi.

Gió lùa qua cửa sổ kêu rít lên như tiếng than vãn.

Tôi nhìn lên bảng – thấy dòng chữ được viết bằng phấn đỏ:

"Mày thấy máu chưa?

Đấy là lỗi của mày."

Tôi choàng tỉnh lúc 2 giờ sáng.

Người ướt đẫm mồ hôi.

Từ hôm đó, đêm nào tôi cũng mơ.

Có lúc là cảnh tôi và Miên cười đùa hồi tiểu học.

Có lúc là ánh mắt nhỏ nhìn tôi khi phát hiện tôi phản bội.

Nhưng mơ nhiều nhất… là giấc mơ tôi đứng trong lớp, cầm quyển vở, còn Miên đứng sau lưng, thì thầm:

"Trả lại tao đi…"

Càng ngày tôi càng hoảng loạn.

Tôi quyết định tìm Facebook của Miên – may sao, nhỏ vẫn dùng tên cũ.

Tôi nhắn tin:

> "Tao xin lỗi.

Tao giữ quyển vở.

Tao không biết vì sao nó vẫn ở đây.

Miên ơi… mày còn nhớ tao không?"

Không seen.

Không rep.

Tôi không biết nhỏ có đọc không.

Nhưng một tuần sau, tôi lại mở quyển vở.

Và lần này, có một dòng mới được viết thêm… ngay dưới câu hỏi “liệu có ai nhớ tớ không?”:

> “Tao vẫn nhớ mày.”

Nét chữ vẫn vậy.

Là chữ của Miên.

Tôi lạnh sống lưng.

Nhà tôi khóa cửa, chỉ mình tôi có chìa.

Không ai có thể chạm vào đống sách cũ trong phòng tôi.

Không ai… ngoại trừ…

Không.

Không thể nào.

(Hết chương 1)
 
Back
Top Bottom