Ngôn Tình Quyền Lực Của Cậu Ấm! ( Việt Nam)

[BOT] Convert

Administrator
25/9/25
5,257,235
2
0
images.php

Quyền Lực Của Cậu Ấm! ( Việt Nam)
Tác giả: [email protected]
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái: Đang ra


Giới thiệu truyện:


FA​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Lên Sai Kiệu Hoa: Bị Ốm Yếu Quyền Thần Quán Sủng...
  • Võng Du Huyền Huyễn Ta Có 999 Cái Đặc Quyền
  • Quyền Thần Bất Lão Kiều Thê
  • Quyền Thần Phu Nhân Trưởng Thành Ký
  • Bần Đạo Sơ Lược Thông Quyền Cước
  • Tu Chân Không Nội Quyển, Chẳng Lẽ Học Ngươi Yêu...
  • Quyền Lực Của Cậu Ấm! ( Việt Nam)
    Chương 1 :



    Nó tên Hiếu, sinh năm 1994. Nó sinh ra và lớn lên trong một gia đình bình thường nếu không muốn nói là nghèo hơn so với chúng bạn cùng tuổi.

    Tuổi thơ của nó thiếu thốn về mọi thứ làm nó biết quý trọng những gì nó có. Sau này bố mẹ mới buôn bán được thì mới khấm khá đôi chút. Chứ hồi nhỏ khổ lắm, mọi thứ trôi qua đến khi nó vào cấp 3. May mắn là nó đỗ trường điểm của thành phố với số điểm đáng tự hào. Bố mẹ nó mừng lắm. Nó còn chẳng tin là nó đỗ vì nó ngu văn từ nhỏ. Nghĩ đến môn văn mà phát phiền ra. Hồi nhỏ có lần viết bài xong nó chẳng nhớ nó viết gì nữa. Đến khi trả bài cô giáo đọc bài của nó như một cách để phê bình rằng nó viết kém mà nó vẫn hồn nhiên không nhận ra là nó viết…

    Đỗ là một chuyện. Học lại là một chuyện khác. Một phần xa nhà. Một phần gia đình không có điều kiện nên nó quyết định thuê trọ, vừa học vừa làm. Bố mẹ nó thì cũng vẫn gửi tiền cho nó nhưng nó biết là không đủ. Nghĩ cũng vất phết. Mà thôi, cố gắng vậy. Thực ra là hồi nhỏ nó cũng đi làm quen rồi nên bố mẹ không phải lo lắng về nó nhiều.

    Việc đầu tiên lúc ra thành phố của nó là đi tìm nhà trọ cùng ông anh gần nhà nó. Nói thêm về ông này. Tên Khánh. Ông này quý nó lắm, nhưng nó không thân với ông lắm vì nhỏ toàn đi làm và so sánh địa vị thì… Cũng học cùng trường nó luôn và sau này giúp đỡ nó rất nhiều. Ông hơn 2 tuổi mà ranh thấy sợ luôn. Cũng tại nhà ông có điều kiện…

    Đi cả buổi thì cũng tìm được một chỗ gần trường. Là một xóm trọ bà, chủ cũng có vẻ dễ tính. Phòng cũng tốt mà rẻ. Đi ngó xung quanh chẳng thấy ở đâu tuyển nhân viên nên nó quay sang hỏi ông anh. Ông phán câu xanh rờn:
    – Năm đầu mà làm cái đéo gì? Hưởng thụ đi. Mày tham việc vừa thôi.
    Nhưng rồi như nhận ra cái bản mặt méo xệch của nó thì ông cũng bảo mai đi tìm sau. Nghỉ ngơi đi.

    ...Tối…
    Đang miên man suy nghĩ thì mẹ gọi điện thoại cho nó. Trả lời qua loa là nó tự giải quyết được rồi và sau khi ông anh kia bô lô ba la một hồi thì mẹ nó cũng tắt máy. Tính nó vốn vậy. Chẳng bao giờ ngọt ngào với bố mẹ cả. Lúc nào cũng chỉ vừa đủ.

    Chắc nhiều người thắc mắc sao không ở với ông anh kia. Thì xin thưa là ông ấy đang sống thử với một chị nữa. Sau mới biết đấy là tẩu tẩu được gán cho ông từ nhỏ. Lớn lên vẫn yêu. Thế mà nó mới nhìn tưởng ông lăng nhăng lắm. Hẳn nào bố mẹ ông không nói gì. Phải mình thì… nó chẳng dám nghĩ nữa.

    Ngày hôm sau thì tìm được việc ở quán cafe cách phòng 2km. Ngược hướng với trường nó. Chỉ có cái ấn tượng nhất với nó là chị chủ xinh dã man. Dã man là cái từ đầu tiên ở tại thời điểm nó nghĩ. Đã xinh lại còn vui tính. Hừmm… Body thì… mọi người tự hiểu nhé.

    Đúng là gái thành phố – nó thầm nghĩ. Và còn gần tháng nữa mới nhập học nên nó quyết định ở đây đi làm luôn, đi làm cũng nhàn và vui. Thỉnh thoảng nó lại được ngắm chị chủ nữa. Hơn nó 4 tuổi mà cứ như bằng tuổi nó ấy. Nhưng mà chị cao hơn nó một chút nên đứng gần nhau là ra khoảng cách ngay cả nghĩa đen lẫn bóng.

    Hôm nhập học cũng chẳng có gì ngoài đi nhận lớp. Sáng nó mặc bộ quần áo mà vừa ứng tiền chỗ làm để mua. Đơn giản là quần bò sơ mi trắng. Đi cùng ông Khánh trời đánh kia thì mua cho nó xong là ông mua cho ông. Bắt nó xách. Thầm nghĩ ông này bê đê à mà chẳng dám nói. Không ông thông cho hết đường về quê thì bỏ mẹ 🙂)


    Nó chọn bàn cuối trong góc. Lúc nào cũng vậy. Nó luôn im lặng quan sát và chẳng mấy khi phiền vì điều đó. Cô giáo vào lớp và phổ biến nội quy. Điểm danh xem có con bò lạc nào không. Tất nhiên chẳng ai cả. Nghe được vài câu thì nó chẳng muốn nghe nữa. Bắt đầu quan sát lớp. Con gái thành phố mới lớn xinh thật =))

    Đùa thôi. Nó chẳng quan tâm gì ngoài việc học đâu. Nó thấy không tự tin về hoàn cảnh gia đình của nó. Nó sẽ lại bị nói là trèo cao như ai đó trong quá khứ của nó. Một câu nói trẻ con mà làm nó nghĩ mãi đến tận bây giờ. Nó nghèo thật nhưng chỉ là bây giờ thôi. Đang miên man thì có tiếng ai đó nhắc. Ngơ ngác quay lại hiện tại thì nó mới biết là giới thiệu về bản thân.

    – À… ừm… Mình là N.Đ.Hiếu. Mình ở abc. Mong mọi người giúp đỡ…

    Có tiếng ồ nhỏ ở phía trên. Chắc mặt nó ngu quá hay sao ấy.

    Kết thúc hôm đấy nó lại đi làm chiều. Nó cũng xin chị cho làm chiều tối vì sáng phải đi học. Chị cũng bảo là không sao nhưng lương giảm nhé.

    Nó lại bắt đầu làm công việc quen thuộc. Hôm sau là thứ 2. Đi học. Trường nào giờ cũng học sớm trước cả tháng. Đang đi đến trường thì có một vật thể lạ đụng trúng người nó với tốc độc ánh sáng làm nó bật ngửa ra phía sau luôn. Nó ngồi dậy phủi tay thì mới nhận ra là một cô gái rất xinh. Lại xinh nữa… Nó không nghĩ nhiều, đỡ cô gái kia dậy rồi hỏi thăm. Cô ta ấp úng xin lỗi rồi tròn mắt lên bảo:
    – Là cậu à?!?

    Nó chẳng hiểu gì thì nhỏ bồi thêm luôn:
    – Mình cùng lớp nè. Hi hi…
    – Ừm.. Ừm.. Vậy hả. – Nó ngơ ngơ
    – Chán cậu quá. Vậy mà cũng không nhớ nổi. Cậu có sao không?
    – Không sao đâu. Cậu lên lớp luôn không?
    – Ừm. Cũng được. Đi.

    Con gái thành phố bạo nhỉ. Nó lại nghĩ. Bất giác nó cười nửa miệng. Cái kiểu cười này không phải do nó tập mà nó thế từ trước rồi.
    – Ê ê khinh tôi hả. – Gái đi lùi trước mặt nó.
    – Đâu có đâu. – Nó lại ngơ…
    – Nãy cười kiểu gì vậy? – Gái chỉ chỉ nó
    – Quen rồi. – Nó cười nhẹ…

    Gái im lặng cười như đã hiểu rồi đi ngang nó tiếp. Nó lại nghĩ. Quen biết gì đâu mà cứ như thân thiết lắm ấy. Nhưng đâu ngờ….


    Không ngờ là bay ra trước mặt nó là 3 thằng đẹp trai chặn lối nó và gái đi. Thanh niên ở giữa ( tên Nam) nói trước:
    – Em thay đổi gu trai rồi hả Ngân?
    Hắn nó rồi chỉ tay vào mặt nó mà không thèm nhìn nó luôn.
    – Anh đi chỗ khác đi. Tôi với anh không còn quan hệ gì hết nữa rồi.
    Nó bắt đầu hiểu ra mọi thứ. Nhưng mà nó chẳng muốn dây dưa vào cho mất công. Có lẽ sẽ có ai đó nghĩ nó hèn vì không đứng ra bênh gái, nhưng đặt mình vào vị trí của nó. 1 thằng nhà quê không anh em họ hàng. Mọi người định làm gì? Và cũng vì đi làm sớm nên nó hiểu rằng cuộc sống không phải chỉ có màu hồng. Nên với nó tránh được thì cứ tránh thôi. Nó cũng gặp nhiều chuyện còn éo le hơn thế này nữa kia


    – Anh đéo thích ra đấy.
    Tiếng thanh niên đứng giữa làm nó giật mình quay lại. Thấy mặt gái cũng biến sắc luôn. Chẳng nói gì.

    Không khí đang im lặng thì nó nói. Cái câu nói mà mở ra câu chuyện li kì sau này:
    – Nếu không có gì để nói nữa thì cho hai đứa em qua nhé. “Cười”

    – Đéo thích đấy.
    1 trong 2 thằng còn lại trợn mắt lên tiếng ( thanh niên Hùng). Cả 3 thanh niên đều sẵn sàng cho một cuộc ẩu đả.

    Gì chứ nó cũng gặp nhiều chuyện này rồi nên cũng không sợ lắm
    – Hình như cả trường đang nhìn thì phải. – Nó lại lên tiếng tiếp

    Cả 3 thằng đều nhìn xung quanh thấy những ánh mắt đấy thì cũng trùng xuống. Nó cũng tiện thể kéo tay gái ra khỏi dám đấy luôn.
    – Cảm ơn nhé.
    Gái cười… Xinh lắm
    – Có gì đâu. – Nó cũng cười
    – Mà tay cậu thô nhỉ?
    Gái cười rồi lấy ngón tay cạo cạo chỗ chai tay của nó
    – Ừm. Nhà mình cũng không phải điều kiện
    – Mà cậu nắm tay tớ lâu quá đấy!! – Gái nheo mắt.
    – À… ừm… xin lỗi nhé.
    Nó cười trừ:
    – Tay cậu êm quá…
    – Mặt cậu ngu quá. Ha ha
    Nó nhăn mặt chả hiểu hôm nay bước chân nào ra ngoài nữa cả

    ” Ồ!!! ”
    Tiếng lớp khi thấy nó đi cùng gái. Sau này mới biết gái là 1 trong những hotgirl của khối cũng như của trường…

    Nó im lặng đi về chỗ. Vẫn cuối cùng trong góc, vì mới vào nên chỉ có mấy đứa biết nhau thôi, cũng không có gì nổi bật. Tiếng trống làm nó giật mình. Thu dọn rồi về phòng thì gái đứng trước mặt chống hông nhăn nhó:
    – Trai gì lề mề vậy?
    Nó cười…

    – Coi như tớ cảm ơn sáng nay.
    Gái nói khi dẫn nó vào quán kem ở cổng trường và đưa nó 1 cái kem ốc quế
    – Không có gì mà…
    – Cậu ít nói với cười nhỉ
    – …
    – Cậu chắc có nhiều người yêu lắm nhỉ?
    – Không. Mình chưa yêu…
    – Nói dối quá…
    – Thật mà…
    Câu chuyện kết thúc khi gái ăn xong kem. Thật ra chỉ gái nói. Nó ậm ờ thôi.

    Đến chiều đi làm. Chị cũng hỏi thăm linh tinh rồi bảo cố gắng học hành. Nó cũng dạ vâng cho xong. Đến chiều chiều thì thấy gái với 2 người nữa vào quán.


    – Mấy chị dùng gì?
    – Lại gặp nhau nha…
    Gái tròn xoe mắt nhìn nó. Nó cười.
    – Đây là thằng bà kể hả. – Nhỏ bạn của gái ( Loan ) nói
    – Ừm… – Gái gật gật
    – Chà chà. – Nhỏ còn lại ( Giang) nói
    – Mấy bạn dùng gì nhỉ? – Nó nhắc lại
    – Vừa gọi chị mà… – Loan nói.
    – Đúng rồi, gọi lại điiii… – Giang nói.
    – Hành người ta vừa thôi.
    Gái nói.
    – Cho mình 3 sữa chua đánh đá nhé…
    Nó đi phía sau vẫn còn tiếng cười. Nó lắc đầu cười.

    Bê ra xong, nó lại về chỗ cũ ngồi. Nhìn và nhìn. Thi thoảng thấy có ánh nhìn về phía nó. Nó biết nhưng nó đi học mà.

    Hôm sau đến lớp. Vẫn vị trí cũ. Chẳng phiền ai cả. Nhưng mà cái điều nó không ngờ đến là nó bị ăn quây…

    Đúng lúc về. Nó thấy đông đông trước cổng trường. Dự là sắp có đánh nhau vậy mà không ngờ là nó. Đang tránh khỏi đám đông thì một đứa kéo cổ áo nó lại. Mất đà nên nó ăn trọn cú đạp ngay sau khi bị kéo. Nó cũng đoán ra ai rồi. Đứng lên phủi lại cái áo trắng thì cả một dấu giày. Bất ngờ có cảm giác lạnh gáy, theo phản xạ nó cúi đầu. Sau đó thấy một viên gạch theo hướng từ sau phi qua. Rồi có tiếng nói của thằng Nam:
    – Nhanh nhỉ. Thích chống bố à. Đấm…
    – …

    Lần nào cũng vậy. Nó chẳng muốn đánh ai cả. Nó cũng từng đánh nhau. Nhưng rồi nó thấy vô nghĩa. Nó sợ nó lại thế…
    – Lì phết nhỉ. Con chó này… mày chống bố nữa đi. Cười đi bố xem nào…

    Sau câu nói thì nó thấy cả 4 5 thằng lao vào nó. Đầu cứ tưởng 3. Nhầm lẫn một cách tai hại. Nó chỉ kịp nghĩ vậy rồi thủ thế che mặt. Rồi từng phát một. Đấm rồi đá rồi dép nó chẳng biết là có gì nữa. Thân thể đau nhức nhưng vẫn cố che mặt. Rồi …

    ” Bụp… ”

    Đó là âm thanh nó nghe thấy. Nhưng sao nó không bị đau nữa nhỉ. Ai đó thấy bất bình lên tiếng giúp nó à? Người đó tốt bụng quá. Nghĩ vậy nó ngẩng đầu lên thì bụp. Lại bụp. Thằng thứ hai bay qua chỗ nó. Chắc chắn là ăn đạp rồi. Nó nghĩ. Quay lại thì thấy ông Khánh với 2 ông bạn ông đang băm bổ mấy thanh niên kia. Nó sợ xanh mắt mèo. Ông đánh không thương tiếc gì luôn. Làm nó mất công ra can. Hăng quá. Thằng Nam lồm cồm bò dậy quay ra nhìn nó:
    – Chúng mày nhớ đấy…

    Rồi đi mất kéo theo mấy thằng kia. Ông Khánh quay ra hỏi có sao không? Chả lẽ lại bảo ông đứng im cho 5 thằng đánh đi xem cảm giác như thế nào? Nhưng thôi. Ngu gì. Nó cười rồi lắc đầu.

    Rồi ông lại hỏi sao bị đánh. Nó chẳng lôi gái vào làm gì vì nó thấy gái cũng chẳng muốn liên quan đến. Chỉ kể va chạm rồi nó ghét nên vậy. Ông cũng ậm ờ rồi bảo nó về phòng, tí ông sang. Về phòng mới thấy cơ thể nó không nghe theo cái đầu nữa. Nhức kinh khủng. Lấy cái điện thoại cùi gọi chị xin nghỉ. Gọi ông Khánh mua hộ viên efferagal giảm đau. Ông ờ xong 15 phút sau sang phòng. Nào thuốc… nào dầu… nào cháo. Nhìn mà nó biết ơn quá. Ăn xong ông hỏi nó câu mà tí nữa nó phụt ngụm nước đang uống dở:

    – Có mắt nhìn người nhỉ. Tán cả Hot girl
    Nó tròn mắt tỏ ý không hiểu…
    – Tao biết rồi. Con Ngân hả. Hotgirl khối 10 nhé.
    Rồi ông kể 1 tràng tiểu sử ra. Rồi chốt một câu.
    – Cứ yêu đi. Anh ủng hộ…
    – Có yêu thương gì đâu?
    – Lại cãi… Tao biết tỏng rồi
    – Lảm gì có.
    Nó giả giọng miền nam.
    – Không có thật mà.
    Nó lại giật mình nghĩ. Nó có thích gái không nhỉ? Không đâu…

    Ông Khánh vẫn nheo nhéo là có này có nọ. Nó thì vẫn chỉ cười thôi. Không có mà… Sau này hỏi thì ông bảo là hôm đấy đi băm thằng Nam một trận nữa. Hẳn nào nó không bị gây khó dễ nữa. Mà ông này cũng lạ. Đánh là đánh luôn chẳng chửi bới gì… Dễ thương thật.
    ….
     
    Quyền Lực Của Cậu Ấm! ( Việt Nam)
    Chương 2:



    Sáng hôm sau nó đến lớp thì gặp gái chặn ngay trước cửa lớp, mắt rưng rưng.
    – Cậu có sao không? Tại mình hết…
    – Không sao đâu. Muỗi đốt inox.
    Nó xoa đầu gái cười. Vì uống thuốc giảm đau cũng đỡ. Với lại từ bé sức khỏe nó đã hơn người rồi ^^!

    ” Ồ… ”
    Cả lớp làm nó với gái ngượng đỏ mặt. Khỏi phải nói gái trông yêu ghê gớm. Nó lại cười…

    Lại có tiếng xì xào. Nó chẳng quan tâm. Có lẽ nó thích gái rồi… Cũng có thể vì gái là hotgirl nên nó mới có cảm giác lạ vậy.

    Hôm nay gái đích thân xin xuống bàn cuối ngồi với nó. Nó chẳng nói gì. Lớp lại xì xào.

    Trong giờ thì nó bị mất tập trung rất nhiều. Cái mùi con gái làm nó rạo rực. Hay một hành động vén tóc của gái cũng làm nó không tập trung được. Vòng 1 gái thi thoảng lộ qua cái cổ áo làm nó… Bất ngờ gái nói:

    – Chữ đẹp nhỉ?
    – Cũng bình thường mà.
    – Con trai như thế là đẹp lắm rồi đấy.
    – …

    Phải nói là bao nhiêu năm đi học. Chữ nó vẫn đẹp. Đến tận bây giờ…

    – N.Đ.Hiếu đi lên phòng giám hiệu…
    Đang lơ mơ thì nó bị gọi. Lên đến nơi nó lại bị tra hỏi vì cái vụ hôm qua. Rõ ràng là nó bị đánh mà lại bị phạt nặng hơn. Chắc thằng này con ông cháu cha rồi. Haizzz…

    Đang lơ mơ viết bản tường trình thì có ông thầy vỗ vai. Sau này mới biết ông là hiệu trưởng. Cái ông bắt nó viết bản tường trình là ông bí thư đoàn.
    – Học sinh này bị sao vậy? – Ông thầy hiệu trưởng hỏi ông bí thư.
    – Đánh nhau thầy ạ! – Ông bí thư trả lời.
    – Đánh nhau hả? – Ông thầy hiệu trưởng hỏi nó.
    – Em bị 5 đứa đánh mà. – Nó càu nhàu vì bị ông bí thư đoàn trường bắt bẩn.
    – Vậy sao bắt nó viết bản tường trình là đánh bạn thế? – Ông thầy hiệu trưởng hỏi ông bí thư.
    – À cái này…
    Rồi ông bí thư nói nhỏ gì đó với ông hiệu trưởng. Sau ông hiệu trưởng có vẻ tức lắm quay ra bảo nó về lớp đi không phải viết nữa. Nhìn kĩ lại nó mới nhận ra đó là người đàn ông nó giúp nhặt giấy tờ cách đây mấy hôm. Đúng là do ăn ở mà…

    Về lớp nó vẫn im lặng. Gái nhìn nó có vẻ tội tội thì nó bật cười
    – Nhìn cậu ngu quá =))
    Nói xong câu nó mới biết nó ngu. Làm gái giận luôn.
    – Giận hả?
    – …
    – Xin lỗi nhé!!!
    – …

    Xong nó cũng im luôn. Vì đơn giản gái và nó chưa là gì cả. Lúc về Gái giật cái 1200 cùi bắp của nó. Ấn ấn gì đó xong đặt lại bàn. Nó chẳng quan tâm lắm. Ngoài số bố mẹ và ông Khánh ra. Nó chẳng quen ai hết.

    Đến chiều nó đi làm. Chị chủ ra tận nơi nhìn khắp người nó. Liên tục hỏi có sao không? Nó cười xong cũng bảo không sao. Hiểu nhầm thôi. Nhưng Hôm nay có vẻ chị hơi nóng khi biết nó bị đánh. Hỏi han đủ thứ xong. Chị bảo nó:
    – Đưa số đây. Có gì gọi chị. Khờ ghê
    – …

    Làm theo lời chị xong chị lại chạy đi chơi. Chị teen lắm. Mắt to. Mặt vline mũi cao. Bị nó trêu ế suốt, mà lúc cãi chu cái mỏ lên nhìn yêu lắm. Vòng 1 phải nói là cực đẹp. Mấy lần nhìn trộm mà nó tí phụt máu mũi =)). À quên chị chủ nó tên Vy.

    Hết ca nó lại về phòng. Tối đó có số lạ nhắn tin tới số nó:

    ” Có là gì đâu mà phải dỗ dành nhỉ? ”

    Nhìn cũng biết là gái rồi. Chậc. Nó chẳng nhắn lại vì nó chẳng biết nhắn gì nữa. Vậy là nó lại học bài. Đến lúc 10h thì có cuộc gọi đến. Là số gái. Nó ấn nghe.
    – …
    – Alo. Nó mở lời
    – *Sụt sịt*
    – Sao thế?
    – KHÔNG SAO CẢ. ĐỒ VÔ TÂM.
    Giọng gái như hét lên
    – …

    ” Tút…tút… ”

    Nó chẳng hiểu sao nữa. Gái có chút gì là thích nó đâu nhỉ. Nó chỉ trêu chút thôi mà…


    Hôm sau gái không ngồi với nó nữa. Đi qua bơ luôn nó. Chắc là giận to rồi. Nó nghĩ vậy. Nó cũng thích gái nhưng chưa đủ để nói là yêu. Và lại nó nghèo nữa. Nhìn gái chắc cũng không phải con nhà vừa. Nghèo cũng là một cái tội mà…

    Cứ thế hơn một tuần trôi qua. Nó với gái theo lớp đồn là đang chia tay. Mấy ông thần lớp cạnh sang tặng quà với thư nhiều lắm. Mà gái phải nói là phũ phàng dã man. Cầm quà xong. ” Phụp. ” Vứt thẳng vào sọt rác…

    ” May mình không tặng.” – Nó nghĩ…

    Tối đó nó đang ăn mì thì nghe ngoài cổng có tiếng lạ. Giống gái quá. Ra ngó thì đúng gái thật. Đi bộ luôn. Mò vào đây làm gì nhỉ? Nghĩ vậy chứ nó lại đi vào ăn tiếp. Gái đứng cửa phòng hét ầm lên:
    – ĂN UỐNG THẾ NÀY HẢ?
    – …
    – BỎ NGAY CÁI BÁT XUỐNG
    Nó im lặng làm theo
    Gái lôi trong túi ra bao nhiêu thức ăn nào gà nào trứng nào cơm.
    – Ơ???
    – Im… Ngồi ăn đi!
    – ….
    – Có ăn không?
    * Gật gật *

    Nó ra lấy thêm bát cho gái thì gái quát:
    – ĐI ĐÂU? NGỒI XUỐNG ĂN NHANH
    Giật mình rơi vỡ cả cái bát. Nó tiếc rùi rụi. Lấy bát với đũa khác cho gái
    – Ăn Rồi. Không Ăn nữa…
    – …
    – Ăn nhanh đê. Nhìn gì mà nhìn. Bỏ thuốc không uống mấy hôm rồi?
    Gái nói sau khi ép nó ăn rồi ra bàn nhìn túi thuốc
    – …
    – Ăn nhanh uống thuốc

    Nó chỉ biết cặm cụi ăn. Ăn xong gái đưa cho 1 đống thuốc ông K mua rồi đi về. Nó vẫn đứng hình. Tính nó uống thuốc hơi khỏi là nó bỏ nên là…


    – Bạn gái xinh nhỉ. Đang cãi nhau à?
    Chị Liên phòng bên cạnh hỏi nó.
    – Không. Yêu gì đâu ạ?
    – Chị biết thừa.hi hi…
    Nó cười…

    Bất giác nó cười. Gái làm nó ngày càng thích gái thêm. Nhưng ranh giới của nó với gái. Nó hiểu.

    Sáng hôm sau đi học bình thường. Trưa gái kéo tay nó đi mua thức ăn rồi về phòng nó nấu:
    – …
    – Chỉ là muốn chuộc lỗi lần bị đánh thôi. Nhìn cái gì.
    Nó nghĩ buồn cười mà chẳng dám cười. Khỏi đến nơi rồi mới chuộc lỗi =))

    Ăn xong nó nhìn gái nói
    – Gần khỏi rồi. Không cần làm vậy đâu?
    Đầu tiên gái lườm nó. Ánh mắt hình viên đạn. Rồi sau lại phụng phịu
    – Không phải đuổi khéo.
    – Không có mà. Không thích phiền cậu thôi.
    – KHÔNG SAO CẢ. PHIỀN AI?
    – ….
    – Mai được nghỉ. Có bận gì không? – Gái hỏi.
    – Chiều mai đi làm thôi. – Nó quên mất mai chủ nhật
    – Sáng mai sang đưa đi chơi. Ở phòng đấy.
    Gái vẫn nói trống không
    – Ừm…

    Chiều đi học gái lại xuống ngồi cạnh. Làm nó không tập trung học được. Haizzz…

    Tối đang vu vơ ngồi hát với nấu lại thức ăn thì gái phi xe AB vào lù lù trước cửa. Mặt hơi nhợt
    – Ăn uống gì rồi?
    – …
    Nhìn xuống chảo thức ăn
    – ĐỒ LƯỜI
    Thế là gái lại nấu. Nó nhìn gái mà nó thấy giống như vợ chồng trẻ vậy. Giá mà….. Bất giác nó cười…
    – Cười… gì mà cười.
    Gái quát mà giọng với mặt ngượng ngùng
    – Không có gì. * Cười *

    Tối thứ bảy máu chảy về tim mà =))

    Nhìn gái ăn cơm mà nó thấy vui ghê. Mặt gái ăn nhìn ngộ và xinh lắm. Ăn xong gái nằm luôn trên giường nó
    – Không về nhà à?
    – Tí về mà. – Gái nũng nịu.
    Nó thu dọn rồi để gái nằm đó tí. Chắc mệt. Dọn dẹp xong gọi gái không thấy thưa. Sờ thấy chán nóng quá. Thế là vắt tạm cái khăn ướt lên trán gái. Ra mua viên hạ sốt về. Đến lúc 9h thì gái tỉnh. Thấy gái, nó đang gật gật cũng tỉnh luôn. Nó đưa gái về nhà. Đến nơi trước mặt nó là ngôi nhà 4 tầng. Mà cũng chẳng khác biệt thự là mấy. Nó đâm ra hoảng. Hình như gái hiểu nên đưa tay nó ra nắm chặt rồi cười. Nó cũng cười. Ranh giới…

    Gái bảo nó cầm xe gái mà về. Nó lắc đầu. Gái mệt nên chẳng ép nổi nó. Nhìn thương quá. Một người đàn bà ra đưa vào nhà. Sau này mới biết là bà giúp việc. Gái hay gọi là dì. Nó chào người đó là cô. Dắt xe vào nhà cho gái xong nó về luôn.

    Đi bộ về phòng mà nó nghĩ nhiều lắm. Rồi lên giường cũng ngủ quên luôn. Sáng sau gái sang. Thấy gái phát là nó kéo vào sờ trán luôn.
    – Hết rồi. Đi chơi đi! – Gái phụng phịu
    – Hết đâu mà hết. Nóng này. Ở nhà đi
    – Đi mà…
    – …
    – Đồng ý rồi nhé ^^!
    * Cười *

    Thế là hết buổi sáng với gái. Đi nhiều lắm mà nó chẳng biết đâu vào đâu luôn. Chiều đi làm nhìn chị buồn buồn. Ra ngó
    – Chị bị anh nào đá vậy?
    – …
    – Em không đá chị đâu. Yên tâm.
    Nó xòe tay ra như muốn bế chị làm chị phì cười
    – Đồ ngố…
    – Em thông minh hơn chị cái chắc
    – Điêu…
    – Thật…
    – Thử làm giống con milu xem có hơn nó không đã rồi so với chị?
    – Ơ??
    – Ha ha. Nhìn mặt ngu kinh. – Chị ôm bụng cười
    Nó cũng cười. Nhìn chị cười làm nó bình yên đến lạ. Nhưng nó không hiểu cảm giác này là gì?

    Tối. Gái lại sang. Lạ là hôm nay mang cả quần áo. Nó hỏi thì bảo đúng câu.
    – Ngủ nhờ…
    – Khỏi ốm chưa?
    – Chưa? Không ai chăm
    – Ừm


    Sau câu “Ừm” là gái tranh luôn phòng tắm. Nó cười. Bước ra với bộ quần áo barcelona. Đúng đội nó thích. Tối đó gái nằm cạnh nó luôn. Đang tính xuống đất thì gái kéo cổ lên với lý do không thể thuyết phục hơn. ” Tối ốm thì sao biết được??? ”

    Thế là gái chui vào chăn. Gối đầu tay nó ngủ ngon lành. Nó chợt nhận ra là gái không mặc đồ lót…. Thỉnh thoảng lại rúc rúc vào nó. Ngực thì có phải bé đâu. Chạm qua chạm lại thì nó khó chịu kinh khủng.
    – Ngân
    – Dạ. – Gái ngơ ngác nhìn nó.
    – Mà thôi….
    Định bắt gái đi mặc thì nghe câu dạ nên lòng nó xuôi đi luôn theo câu dạ của gái. Thế là cả đêm nó trằn trọc mãi mới ngủ được. Nó cũng là đàn ông mà…
    ….
     
    Quyền Lực Của Cậu Ấm! ( Việt Nam)
    Chương 3 :



    ngủ thường cởi trần mà. Quay ra thấy gái đang hôn hôn. Chả hiểu. Lúc sau thì gái cười rõ tươi.
    – Người đẹp. Cũng 6 múi cơ
    – Á!!!
    Bất chợt gái cắn nó.
    – Cái này để em đánh giấu.
    Gái đổi xưng hô luôn…
    * Cười * Nó cảm thấy hạnh phúc.

    Đang định dậy uống cốc nước thì gái bỗng nhổm dậy đè nó xuống.
    – Đi đâu?
    – Uống nước
    – Không cho đi
    – …
    – Cái kia là sao?
    Gái chỉ xuống phía dưới nó
    – Tôi cũng là đàn ông nhé. – Nó tỉnh bơ.

    Gái không nói gì. Ôm cổ nó rồi cúi xuống. Từ từ khóa môi nó lại. Nó chìm dần theo cảm xúc mà gái mang đến. Đôi tay nó bắt đầu không theo sự chỉ đạo của đầu nó nữa. Nó đè gái xuống rồi hôn nhẹ nhàng từ môi rồi cổ. Mắt nó dừng ở cặp vếu của gái. Đẹp quá. Nó nghĩ. Cái áo của gái chẳng biết đã bay đi từ lúc nào. Tay nó giờ là theo bản năng mất rồi. Khi môi nó chạm vào ngực gái. Gái có vẻ hơi ưỡn lên. Bỗng nhiên nó giật mình. Nó đang làm cái gì thế? Nó đứng dậy luôn và vào nhà vệ sinh. Nó tắm. Nó cần bình tĩnh.

    Ra đến giường không thấy gái nói gì. Nghĩ gái ngủ thì vai gái bỗng run nhẹ. Nó biết điều đang xảy ra. Bỗng gái quay mặt về phía nó. Mắt sưng húp
    – Em chịu thua.
    – …
    – Hiếu à. Em nhận thua.
    – Em làm gì đâu mà thua hay thắng?
    – Sao anh như cục đá vậy? Anh không thích em à?
    – …
    – Em đã như vậy rồi mà anh vẫn muốn tránh em sao? Hay anh có người yêu rồi? Anh nói đi chứ? Đừng làm vậy với em nữa… Hức…

    Nó ôm gái chặt. Thật chặt. Nó yêu gái rồi.

    – Ngủ ngoan đi. Chỉ có em thôi mà…

    Gái chẳng nói gì nữa. Ngoan ngoãn nằm cạnh nó. Yên bình quá. Hình như trước lúc giông bão kéo đến. Khung cảnh thường yên bình đến lạ…

    Sáng hôm sau nó cuống cuồng gọi gái dậy đi học. Thì gái kéo cổ nó xuống ôm ngủ ngon lành.
    – Hôm nay được nghỉ mà chồng?
    – Chồng…?
    – Ai hôm qua lột hết đồ em? – Gái tròn mắt.
    – …
    – Anh không chịu trách nhiệm về đêm qua phải không? – Gái bắt đầu rưng rưng.
    – Anh đã làm gì đâu?
    – Bao nhiêu năm em giữ đấy….
    – Sao đêm qua không giữ tiếp?
    – Hết cách với anh rồi nên phải làm thế ….
    – Nhỡ anh không phải người tốt thì sao?
    – Để ý anh từ lâu rồi nhé. Đừng hòng thoát.
    – …
    – Anh có nhớ cái lần anh đi nhà sách rồi lấy sách hộ ai không?
    – …
    – Say nắng anh từ đó rồi. Với lại có lần anh lao ra đường cứu con mèo của em nữa…
    – …
    – Người gì đâu mà vô tâm vô tư…
    – …
    – Mà con trai gì môi đỏ vậy? Má lúm luôn?
    – Mẹ anh sinh anh ra đã thế rồi.
    Nó chống chế. Nó rất ghét bị soi như vậy luôn.


    Quá khứ lại ùa về với nó. Lớp 8… Cũng chỉ vì một câu nói tương tự mà cái lúc còn ngỗ nghịch, trẩu tre nó một mình lao vào đánh luôn 3 thằng. Bất biết là chúng nó lớn hơn. Kết quả là người nó bầm dập không thiếu chỗ nào. Đuôi mắt rách. Vẫn còn sẹo mờ. Sự việc sẽ chẳng đến nỗi nào nếu mấy nhà kia bù lu bù loa lên dọa sẽ kiện nó vì làm cho con nhà họ bị thương. Trong khi con nhà họ cho nó nằm một chỗ gần tuần.

    Họ gọi nó là thằng côn đồ. Nó ức lắm. Đúng là cái xã hội mà không có tiền, thấp cổ bé họng là luôn phải chịu thiệt. Họ dọa sẽ cho nó đi trại. Mất công mẹ nó lại phải đi từng nhà xin lỗi. Mà mẹ nó cũng chẳng trách nó mới là cái khó chịu. Giá mà mẹ trách nó, chửi mắng nó thì nó còn dễ chịu hơn. Mẹ bảo rằng không chăm sóc được nó như những người mẹ khác nên nó mới không hiểu chuyện như vậy.

    Nghe mẹ nó nói xong mà nó chẳng biết làm gì cho đúng nữa. Sau mẹ phải mất thêm một khoản tiền để đền bù. Rồi cũng phải chuyển nhà luôn. Đêm đó nó tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ đánh nhau nữa…


    – Hi hi. Anh không thích à? Em xin lỗi.
    Gái ôm nó chặt hơn

    Giờ nó mới để ý, gái đang không mặc gì….
    Hôm qua cởi mỗi áo thôi mà …
    – Mặc đồ vào đi. – Nó nhăn mặt
    – Hông 🙁 … gái làm mặt buồn
    – Hông cái mông. Mặc đi không là có án mạng giờ
    – Hông. Kệ chồng 🙁
    – Anh không chịu trách nhiệm đâu đấy
    – Đố chồng luôn
    – …
    – …
    – Mặc vào đi vợ 🙁
    Nó nhăn nó như hiểu ra vấn đề. Phải gọi bằng vợ cơ
    – Đó. Phải ngoan không? ^^!
    – …
    – Chồng ơi… Đi ăn đi
    – Rồi… chờ anh tí. Mà hôm nay sao được nghỉ vậy?
    – Hôm nay sinh hoạt đoàn chồng ạ
    – Ừm. Nó 3 năm cấp 3 chả biết đoàn là gì luôn.

    Dắt xe ra đường thấy chị đi cùng anh nào qua. Nhìn vui lắm. Chắc là người yêu rồi. Nó hơi buồn. Bỗng gái vỗ vai.

    – Sao vậy chồng?
    – À không sao? Nhìn nhầm tưởng người quen thôi.
    – Rẽ trái này chồng. Đó qua phải. Rồi xuống dốc rẽ trái…
    Sau này mới biết gái chỉ cho đi con đường dài nhất… Thật là….
    – Ăn nhanh còn đi chơi chồng. Gái nói to làm ai cũng nhìn nó với gái…
    – Bé bé cái miệng hộ anh cái
    – Hihi.
    Gái cười tươi làm nó quên luôn

    Lại đi. Công nhận là gái lượn lờ suốt ngày mà không thèm chán, giỏi thật. Nó thì chịu chỉ muốn ngồi thôi… lười đi lắm…
    – Anh thấy cái này đẹp không?
    * gật gật *
    – Thế còn cái này?
    * gật gật *
    – Cái này nữa?
    * gật gật *
    – Thế cái nào đẹp nhất?
    – …

    Gái chỉ từng bộ áo đôi một cho nó xem. Nó thì có biết thời trang gì đâu. Quần áo với nó đơn giản. Quần bò + Sơ mi trắng. Ở nhà thì áo phông quần lửng. Hết
    – Chán anh quá đi. Không chọn em mua về cấm kêu không mặc
    * gật gật *

    Và cái ngu của nó là để gái tự mua. Đúng màu hồng. Gái mang về giặt chiều hôm sau bắt nó mặc luôn (May hôm qua chị gọi là mai quán sửa nghỉ mấy hôm, không thì nó chẳng dám nghĩ nữa…)

    Làm nó bị trêu. Nhục không nhấc nổi cái mặt. Đại loại như.
    – Đáng yêu thế? Mai mua hộ anh một bộ nhé. Nháy mắt với nó luôn…
    Theo nó thấy thì thằng cha Hiệp này cũng hơi bóng nên nó cũng hoang mang lắm… Tối lửa tắt đèn thằng cha mà mò sang thì nó chắc là khóc thét


    – Bộ này con gái anh sau này chắc mê lắm. Mày bán lại cho anh đi. Bao nhiêu cũng được. Nhưng đừng quá 20 nghìn.
    Đã bao nhiêu cũng được lại còn không quá 20 nghìn. Ông này tên Quân. Còn nhiều phát ngôn gây sốc lắm. Nếu mà kể ra thì chắc phải dành nguyên một phần của truyện quá. Điển hình như cái vụ ông giúp thằng bạn ông tán gái. Ban đầu thì đôi bạn trẻ thích nhau, nhưng mà cô này chẳng hiểu sao lại cứ lần nữa mãi. Ông Quân nhảy vào giúp. Chẳng biết tuyên truyền thế nào mà đôi bạn trẻ chia tay từ mặt luôn =))

    Hay có lần ông có điện thoại trong giờ chào cờ.
    – Alo…
    – …
    – Ok. Anh cứ cho em 2 xe
    – …
    – Ok…
    Quay sang hỏi ông thì ông hồn nhiên bảo:
    – Chẳng biết thằng lái xe nào gọi nhầm cho anh ấy.
    Hỏi sao anh trả lời quyết đoán vậy? Thì ông bảo là cảm xúc của anh nó bảo anh thế…
    Thế thì chịu rồi….
    Không biết số phận ông lái xe ra sao…

    Còn một lần nó nhờ ông chở đến chỗ làm. Đi thẳng thì chả sao, đằng này ông đi đường vòng. Ông bảo là để đi mua bánh mì. Đang đi thì ông hỏi
    – Mình đi qua đường nhiều nhà nghỉ như này. Liệu có bị đánh giá không em nhỉ?
    Làm nó nghĩ gần chết…

    Ông K sang thấy nó mặc áo hồng bắt đầu lại nheo nhéo:
    – Chăm sóc tận tình quá nhề? Mà dạo này mày dậy thì nên giới tính cũng thay đổi luôn hả?
    Tiên sư nhà ông. Chắc gì ông dậy thì sớm hơn tôi mà to còi. Nó nghĩ.
    Kể cũng phải thôi. Đã màu hồng lại còn hello kitty mà…

    Lúc sau gái sang. Hét luôn từ cửa
    – Chồngggggg ơi
    – Chồngggggg ơi.
    Ông K nhại lại…
    – Hiếp miiiii…
    Cái thằng cha đốt nhà này. Nó với tay bịt mồm lão. Lão bựa có tiếng nhưng mà nó không ngờ lại mãn tính như vậy…

    Gái nhận ra thì mới đỏ mặt chào. Nó tranh thủ giới thiệu rồi đánh trống lảng luôn.

    Ông K thấy gái thì đứng hình mấy giây. Chắc xinh quá. Sau này mới biết là tật xấu của ổng =)))

    Nó giới thiệu xong thì ông vẫn cứ ngây ra
    – Anh K…
    – À à. Chào em. Anh tên K
    – Vâng. Em là Ngân
    – Hotgirl có khác. Xinh thật. Thằng H ăn gì mà cưa đổ em vậy?
    Ông quay ra nhìn đểu nó…

    – Tôi bị cưa nhaa… – Nó cự cãi…
    – Nghiện còn ngại. Nhận đê. Anh hiểu mà.
    – …

    Gái chỉ cười mặc ông K vẫn luyên thuyên. Gần 4 giờ thì gái rủ đi ăn. Thực tế lôi nó đi ăn. Ăn xong thì nó về phòng học. Gái nói bận tí qua. Nó “Ừm” rồi về luôn.


    Cả tuần lễ cứ trôi đi như dòng sông quê nó vậy. Lững lờ mà in đậm trong tâm trí của nó. Gái thì khỏi nói. Càng ngày nó càng yêu gái. Nhất là khoản nấu nướng. Gái là người nấu ăn ngon nhất mà nó từng gặp. Lúc nào cũng kè kè bên cạnh nó. Học cũng học chung. Ngủ cũng chung. Tần suất gái sang chiếm phòng nó ngày càng nhiều. Mà bà chủ trọ chả biết gái cho ăn gì mà chả động vào gái. Phòng khác mà dẫn bạn về thì y như rằng bà chủ gọi tận mặt ra nói.

    Thế rồi quán cũng sửa xong. Nó lại vừa học vừa làm. Gái thì thường xuyên ra quán nó. Chị thì cứ thấy gái đến là lại chạy ra ngoài đi việc. Sau này mới phát hiện ra bí mật… Nó khờ thật…

    Tối về phòng. Hôm đó là thứ 4. Nó vừa mở cửa phòng là gái phi luôn vào trong quấn chăn. Trời chuyển mùa nên nó cũng thấy hơi lạnh. Hôm trước mẹ nó cũng gửi chăn bông ra cho nó rồi. Đang học bài thì mẹ gọi bảo là bố sắp về rồi. Nó mừng quá. Bố đi làm xa lâu rồi. Nó chẳng biết làm gì nhưng lờ mờ nó cũng đoán bố nó làm xã hội vì con hổ sau lưng mỗi lần bố cởi trần lúc ở nhà.

    Thuở bé bố chiều nó lắm. Lúc nào về cũng quà này quà nọ. Nhưng mẹ cũng nói là bố có con riêng. Nó im lặng. Mẹ bảo rằng mẹ chấp nhận. Nó thương mẹ. Nhưng trách bố thì cũng không được. Gái ngồi cạnh nó nghe xong chẳng nói gì, cứ ôm nó thôi. Thở dài… Không phải lần đầu tiên nó nghĩ về gia đình nó. Nhưng lần này nó thấy khó nghĩ quá. Gái nói thế này:
    – Chuyện của người lớn thì cứ đẻ người lớn lo đi. Đừng cố gắng chen vào. Học đi
    – …

    Ừm. Cũng đúng. Nó cười. Hôn chụt vào môi gái. Gái có vẻ ngại. Đỏ mặt. Nó thích cái vẻ mặt này của gái lắm…

    Ngủ… gái ôm nó thủ thỉ nhiều lắm. Về gia đình về công việc, sở thích. Nó cũng biết gái là con một. Nhà buôn bán. Bố mẹ đi suốt
    – Thế mà không hư nhỉ? – Nó cười…
    – Hư cái đầu anh ấy…
    – …
    – …

    Nó nhẹ nhàng hôn gái. Gái đáp lại nhẹ nhàng. Cái lưỡi của gái chạm lưỡi nó thì cũng là lúc cả hai cùng nhắm mắt…

    Mọi thứ diễn ra tự nhiên… Nó chẳng thể kiểm soát nổi nữa. Điều gì đến cũng phải đến. Nó nhẹ nhàng cởi áo gái hôn lên cổ rồi ngực. Nút nhẹ. Cái quần đùi của gái cũng không cánh mà bay. Rồi nó phát hiện ra một điều…
    ….
     
    Quyền Lực Của Cậu Ấm! ( Việt Nam)
    Chương 4



    Phần 4

    Gái không còn trinh. Có một chút gì đó thất vọng trong nó. Nó làm mạnh hơn. Trút giận vào gái? Lúc đó nó nghĩ thật nông cạn…
    Nó chẳng đổ lỗi, nhưng cái thời điểm đó ”trinh” vẫn là cái gì đó ghê gớm lắm… Hoặc là nó là một thằng lỗi thời..
    – Em xin lỗi. – Gái nói nhẹ
    * lắc đầu *
    – Anh thất vọng lắm à?

    Ừ đúng. Nó đang thất vọng. Nó nghĩ đó là lần đầu tiên của cả hai. Vậy mà nó bị gái lừa. Cái không gian lúc ấy yên tĩnh đến lạ. Nó cảm nhận được là gái đang khóc. Gái không ôm nó nữa. Chỉ nằm đó. Run nhẹ.
    – Chẳng lẽ cái màng đấy còn quan trọng hơn một người luôn bên cạnh anh à?
    – …
    – Anh nghĩ vì cái gì mà em phải vậy chứ?
    – …
    – Vì em nghĩ anh không phải là đứa bảo thủ. Em sẽ được yêu thương. Em không phải lo lắng vì quá khứ. Em… Em… Thật là sai lầm khi nghĩ anh là một người tốt…

    Bớt chợt gái khóc nấc lên. Nó giật mình quay lại. Suy nghĩ. Lúc đó nó mới hiểu ra nhiều điều còn quan trọng hơn cái màng đấy. Đó là nó yêu gái đến nhường nào. Là nhìn thấy gái hạnh phúc và cái người mang lại điều đó chính là nó. Nhìn gái khóc mà nó ghê tởm bản thân nó quá. Vì cái gì chứ nhỉ???

    Gái đứng dậy mặc đồ và đi ra ngoài. Nó chẳng nghĩ nữa. Phi ra kéo tay gái lại khi gái đi đến cửa. Kéo gái lên giường. Gái quay lưng lại với nó.

    Nó ôm chặt gái hơn. Hôn nhẹ vào gáy gái.
    – Ngủ đi. Anh sai rồi. Anh xin lỗi vợ
    – …
    – Mình bắt đầu lại nhé…

    Gái khóc nhỏ dần rồi nín. Quay lại ôm nó ngủ ngon. Sáng hôm sau mở mắt. Sờ không thấy gái đâu. Nó cuống cuồng vớ cái điện thoại gọi gái.
    – Alo.
    Giọng gái vẫn bình thường

    – Đang ở đâu thế?
    Nó nói gần như hét lên

    – Vợ mua bún ạ!
    Gái như hiểu ra vấn đề

    – Ừm. Nhanh rồi về phòng đi!
    Nó mới xuôi xuôi. Lần đầu tiên nó bảo gái về phòng.

    – Vâng. Đây ạ!
    Giọng gái lại líu lo.

    Nó vào nhà vệ sinh thì phát hiện ra 2 cái bàn chải, 2 khăn mặt, 1 khăn tắm. Không cần đoán cũng biết. Nó cười. Soi lại gương thì thấy cũng đâu đến nỗi xấu mà chỉ là quá xấu thôi =))


    Tắm xong thấy gái ngồi chễm trệ trên giường nó. Chẳng nói gì, nó kéo gái thật mạnh về phía nó.
    – Đi đâu lần sau phải nói. Rõ chưa?
    – V… Vâng.
    Gái ngượng. Lần đầu tiên nó chủ động ôm gái….

    Lúc ăn nhìn gái cứ lấm la lấm lét. Nó cười hỏi thì gái bảo
    – Chắc hôm nay mưa to chồng ạ!!
    – Vớ vẩn
    – Thật mà. Không tin tí chồng ra mà hóng
    – Dở hơi à? Ăn đi
    – Vângg.
    Mặt gái xị xuống làm nó phải dỗ dành mấy lần mới chịu.

    Ăn xong gái về thay đồ rồi đi học cùng nó. Gái với nó giờ như là điều hiển nhiên rồi. Lớp không xì xào nữa. Mà có thì nó cũng chẳng quan tâm đâu. Mấy anh hùng rơm lớp cạnh thì cứ ngó nghiêng suốt. Lần nào gái cũng mang thư xuống đọc với nó. Chết cười với gái. Đọc xong thì bắt nó viết. Mà phải viết đẹp
    – Cấm ngoáy. Ngoáy đập gãy tay
    – …
    – Viết nhanh
    – Đẹp thì sao mà nhanh được…
    – Nhanh. Đừng lằng nhằng

    Chiều đang đi làm thì ông K gọi với ý đồ tối nhậu mà không có chỗ. Nó bảo sang phòng nó luôn. Biết thừa ông này hỏi dò thôi.

    Hết ca nó chào chị về. Chị nói “ừm” rồi vẫn cộng trừ sổ sách. Gần hết tháng rồi. Về đến phòng thì cũng là lúc gái phi AB sang. Cằn nhằn nó là sao không đợi gái đón.

    Nó chỉ cười xuề xòa. Hôm đó nó mới biết người yêu ông K tên Vân, bạn ông K vẫn là 2 ông lần trước giúp nó. Nó cảm ơn rối rít vì từ đó tới giờ chưa gặp để cảm ơn được. Ông K lại đốt nhà nó.

    – Suốt ngày úp mặt vào sông quê thì lấy đâu ra thời gian cảm ơn.
    – Thế ông úp mặt vào sông gì? – Bà Vân chữa cháy cho nó.
    – Sông nhà mình, vợ ạ !!! – Ông nhăn nhở vì bị ăn nhéo.

    Gái thì chỉ cười ngượng. Nhưng có gì đó không đúng với gái thì phải…

    Gái với bà Vân nấu nướng xong thì bắt đầu ăn…

    – Ăn lẩu mà không có rượu thì hơi phí. Nên xin giới thiệu với anh em. Siêu phẩm rượu táo mèo quê tôi. Nước cốt…
    Ông K lại nổ…

    – Bớt xàm đi mày. Đau đầu bố thiến.
    Ông Đức bạn ông K chen vào

    – Không đau không lấy tiền. Hà hà…
    Thánh nổ suýt vỡ mồm

    – Vào đê. Lằng nhằng…
    Ông Thiện, ông còn lại nói.

    – Triển thôi…
    Nó đang định cầm chén thì gái giật luôn của nó
    – Không uống rượu
    – …
    – Hahaa. Quản rồi. Quản lý rồi…
    Cả lũ ngồi cười. Trừ nó với gái. Mặt nó méo xệch. Chả biết là nên vui hay buồn nữa thì gái nói tiếp
    – Hiếu không uống được. Để em uống hộ Hiếu…
    – Thôi. Xin. Không uống nữa.
    Nó giữ chén. Sau mới biết gái là thánh rượu =.=!

    Thế là cả lũ người ăn uống. Nó thì chỉ ăn thôi. Thỉnh thoảng gái vẫn gắp rồi gỡ thịt gà cho nó. Nó hạnh phúc lắm. Mấy ông ngà ngà say thì nó với gái và bà Vân dọn. Xong xuôi nó với gái đi siêu thị. Bà Vân phải trông ông K nên không đi. Vào siêu thị. Gái đi trước, nó đẩy xe theo sau. Gái mua nhiều lắm, mà toàn đồ dùng cá nhân thôi. Xong lúc về phòng thì ông K với bạn ông về hết rồi. Gái sắp xếp rồi cũng về luôn. Lúc sau lại sang học và… Ngủ.

    Ngủ không thôi nhé… Đừng nghĩ bậy…

    Cả tuần đó nó suốt ngày kè kè với gái. Nó yêu gái nhiều hơn những gì mà nó nghĩ. Đôi lúc gái hay ngồi bắt nó ngêu ngao hát cho nghe…

    Sáng dậy thì thấy gái chạy ù vào phòng. Xuýt xoa. ” Lạnh thế… Lạnh quá… ” Hóa ra đi mua xôi cho nó. Nó kéo luôn vào chăn. Nằm im luôn. Tắm rửa, ăn sáng rồi đi học. Chiều lại đi làm. Tối về đợi gái nấu cơm…

    Tối nào cũng vậy. Vừa học xong lên giường là gái kéo cổ bắt nó bế đi thay đồ xong lại bế lên mới chịu. Bế lên có 3 bước chân mà cũng bắt bế. Con gái lạ thật. Mà càng ngày càng mặc đồ ngủ ngắn. Nó nhìn nhiều lúc không chịu được. Suýt làm liều. Tối đó cũng chẳng ngoại lệ.

    Gái bắt nó bế đi thay đồ. Thay thì bắt nó đợi ở cửa phòng vệ sinh. Nó nói vọng vào.
    – Thấy hết rồi còn bày đặt ngại.
    – Thích nhiều chuyện không? – Gái mở cửa ra là lao thẳng vào nó
    – À à không….
    – Bế vợ lên giường….
    – …
    – Nhìn gì?
    – Ai bảo đẹp quá làm gì đâu?
    – Muốn không?… – Mặt gái hơi đỏ
    – Ừm…

    Đang giả vờ suy nghĩ thì gái kéo cổ nó xuống hôn luôn. Rồi mọi thứ cũng bắt đầu theo tự nhiên. Có mỗi nó là chẳng tự nhiên tí nào. Vì nó lóng ngóng mãi thôi. Gái cười rồi chỉ nó. Rồi những ngón tay cũng bắt đầu đan vào nhau. Sau đó thì ở lưng nó. Và sáng hôm sau.
    – Vợ cấu chồng đau quá… – Nó càu nhàu
    – Ai bảo hăng quá cơ? Cố cho lắm vào
    – …
    – Bế vợ đi tắm nhanh…
    – Ừm… Nó cười.

    Sắp đến ngày nhận lương rồi. Cũng sắp sinh nhật gái. Nó đang tính mua cái gì cho gái thì ông Quân sang phòng nó rú inh ỏi. Mãi sau nó mới nghe ra bài hát của world cup.

    – Khối mày đá bóng chưa cu…
    – Chưa anh. Sao mà anh rú như con lợn bị chọc tiết vậy?
    – Bài hát guôn cúp đấy…
    – À à. Em nghe không ra…

    Nhìn mặt ông cay cay mà nó buồn cười.
    – Thế lớp mày có con nào xinh không cho thằng Hiệp xin số đi cu?
    – Địt cụ mày. Lúc đéo nào xin số con gái nhà người ta cũng lôi mặt tao ra hả mày?
    Ông Hiệp nghe xong phi vào đá phát vào mông ông Quân. Thế là 2 ông dồn nhau quanh sân…

    Chả là ông Quân lúc nào đi đâu xin số hay trêu gái là cũng lôi ông Hiệp chết cùng. Mấy ông ấy gọi kiểu này là bóp dái đồng đội. Có hôm ông Quân thấy mấy đứa con gái đi qua. Ông hô to.
    – Em ơi cho mũ đỏ làm quen nhé…
    Cơ bản là ông Hiệp đội mũ đỏ… Gái hiền thì nó bỏ qua. Hôm trêu phải gái dữ thì.
    – Tao là mẹ thằng mũ đỏ. Mày có thích xin số không?
    Làm mặt hai ông như cục shit ngâm lâu ngày.

    Mà hai ông này. Ông Quân thì béo. Ông Hiệp thì gầy. Thế mà lại thân nhau được cũng tài. Sau này mới biết được đa số bạn thân đều như vậy…
    Nó bây giờ cũng bắt đầu quen dần lớp rồi. Lớp 10 có khác. Lắm thánh nổ kinh. Thằng nào cũng khoe kinh nghiệm tán gái đầy mình. Nó chỉ cười. Chẳng dám nổ. Hở ra phát là ăn quả tên lửa tô ma hốc ngay. Dại gì.

    Cũng phải nói là gái hay ghen vớ vẩn. Chỉ bài cho đứa bàn trên thôi mà về phòng nó cũng phải dỗ gãy cả lưỡi mới chịu. Chiều đi làm thì nó cũng kịp ghé qua cửa hàng lưu niệm. Nhưng nó chả ưng cái gì. Nhưng trong đó nó thấy cái nhà bằng tăm quá đẹp quá. Mỗi tội nhỏ. Nó chợt nghĩ ra ý tưởng… Còn 10 ngày nữa… Nó nhẩm…

    Mua đồ xong thì nó cũng chẳng mang về phòng nó. Để ở phòng ông K. Ông cứ lèo nhèo là rác.
    – Anh đàn bà thế nhỉ?
    Thế là nó bị dồn ra tận cổng luôn.
    Hết làm. Cái mồm làm khổ cái thân mà…

    Tối nó mới dám mò sang. Hôm nay gái cũng phải về nhà nên nó chẳng muốn về phòng. Nó nhớ cái mùi quen thuộc ấy…

    Làm cái nhà, mới đầu nhìn thì dễ mà khó phết. Keo dính hết ra tay. Đo đo cắt cắt đến 10h nó cũng ngủ luôn.
    Sáng hôm sau gái gọi điện thoại inh ỏi.
    – Alo
    – Anh đang ở đâu? – Gái gằn giọng…
    – Ở phòng? Nó quên là ở phòng ông K
    – Phòng nào?
    – Phòng anh!!!
    – Tút…Tút….
    Nhận ra thì nó mới cuống cuồng gọi gái
    – Thích nói dối quá nhỉ? Mãi mới chịu nghe
    – Đâu. Anh ở phòng ông K mà?
    – Làm gì?
    – Đỡ nhớ vợ…
    Cái lý do củ chuối nó nghĩ ra được lúc ấy. Sau đó thì nó im luôn vì lỡ lời
    – Chồng gay à?
    – Làm gì có. Vợ hâm à?
    – Yên đấy sang đón… Tút… Tút
    Nó giấu vội cái nhà đi. Cho vào hộp để gậm giường..

    Gái sang nó lại chễm chệ để gái đèo. Trước khi lên xe cũng bị nhéo cho phát. Theo gái thì đây là cái tội trốn ra ngoài ngủ.
    – Chồng cứ cẩn thận đấy… * lườm lườm *
    – Ha ha….
    Về phòng thì nó tắm xong thì thấy có bún chả trên bàn rồi. Gái chu đáo lắm… Đang ăn thì bà chủ sang lấy tiền nhà. Nó cũng bảo là nó lấy lương xong đưa luôn. Bà chủ cũng quý nó vì nó chẳng bao giờ nói láo. Nhờ việc gì nó cũng hộ mà. Bỗng gái từ phòng đi ra. Nó tưởng bị bà chủ nhà chửi cơ, thế mà…

    – Vợ mày xinh nhỉ? Học xong là cưới luôn à?
    Nó chưa hiểu gì thì gái cười toe toét với bà chủ rồi.
    – Vâng. Bọn cháu cũng tính thế cô ạ. Ơ mà cái áo cô mua đâu đẹp thế ạ?
    – @$#$%^*(
    – =»:*%$&*
    – Vâng vâng.
    Hỏi nó mà? Đổi chủ đề luôn à? Mà cưới xin gì đâu nhỉ?

    Lúc lên trường nó cũng chẳng dám hỏi. Mất công gái lại giận…

    Kết thúc hôm đấy. Gái lại về. Nó lại sang phòng bên ông K. Hì hục. Cuối cùng cũng gần đến ngày sinh nhật gái. Gái nhắc mấy lần rồi mà nó cứ làm ngơ. Gái chắc cay lắm. Hôm trước lấy lương. Trả xong tiền phòng thì còn triệu rưỡi. Đang định mua thêm thì gái vào. Cất vội…
    – Đưa đây.. Gái xòe tay
    – Đưa gì?
    – Đưa tiền đây. Lại nướng hết vào game…
    Chả là hồi đó nó chơi dota 1. Đấy quen mấy thánh nổ đấy…
    – Có chơi mấy đâu? – Nó chống chế
    – Đưa đây. Không tịch thu hết rồi thì đừng trách ác!!!
    – …
    – Vợ không cấm chồng chơi. Nhưng mà chồng ham quá…

    Năn nỉ mãi thì gái đưa lại 500k. Cuộc sống vô sản thật là sang =))

    Thế rồi cũng cách ngày sinh nhật gái 1 ngày. Nó tổ chức sớm vì nghe gái bảo mẹ năm nay về tổ chức sinh nhật cho gái từ cách đây cả tháng. Tuyệt nhiên là nó không thèm hỏi ngày gái sinh luôn.

    Sáng sớm gái sang đã inh ỏi rồi
    – Chồng ơi. Dậy đi….
    – Hôm nay trúng lô tô à vợ?
    – Hi hi. Không…

    Nó cố tỏ ra không quan tâm. Gái tưởng nó quên nên ức lắm. Vì mấy ngày nay gái cố để nó nhớ mà nó có nhớ hộ đâu. Chắc cay =)) Nổi cáu liên tục. Đúng trẻ con thật mà. Đến chiều nó xin chị nghỉ. Gái tức nên trưa không thèm nấu cơm cho nó. Nó đóng cửa đi mua đồ trang trí. Làm xong cũng mất mấy tiếng. Nhờ mấy ông sang giúp mà phá hoại thì nhiều hơn. Mỗi chị Vân là giúp nó nhiệt tình nhất… Tối nó gọi gái

    – Sao?
    – Ơ…
    – Vợ đang bực. Có chuyện gì không?
    – Sang phòng chồng tí đi
    – Làm gì? – Gái Vẫn ngang
    – Nhớ…
    – Vợ mệt…
    – 5 phút thôi
    – 5 phút thì sang làm gì?
    – Thế có sang không?
    Nó hơi to tiếng. Dọa thôi. Chứ nó không làm gì đâu
    – Đây…

    5 phút sau. Tiếng Bài hát sinh nhật vang lên. Nó nhìn gái hạnh phúc mà nó vui lắm. Rồi nó nhẹ nhàng cầm cây đàn huyền thoại của nó ra và bắt đầu hát. Gái thì ngạc nhiên lắm. Gì chứ. Đàn thì nghề nó rồi. Ngày trước xin mãi ông già trong xóm mới dạy nó đấy. Xong ông bảo nó ngoan nên tặng nó một trong hai cây đàn luôn. Ông nói nó không nhận thì đừng sang nhà ông nữa. Từ lúc ra đây nó toàn vứt gậm giường xong cả hòm đồ linh tinh nên nó không có thời gian chơi. Nó vẫn nhớ đó là bài cô bé mùa đông… Gái nhìn nó mắt cảm động lắm. Xong … Gái lại vui chơi cùng mọi người. Bình yên. Nó cười… Tối đó gái ở phòng nó thu dọn rồi ngủ. Rúc trong tay nó lại thủ thỉ sao không nói trước. Nó lại cười. Thế còn gì là thú vị nữa…


    Đang nằm thì nó nhớ còn quên một thứ.
    – À. Tặng vợ
    Nó lôi cái hộp được bọc bằng giấy màu hồng có nơ hồng luôn.
    – Gì thế ạ?
    – Mai về mở nhé. Giờ ôm chồng ngủ đi…
    – Nhưng mà không muốn ngủ…

    Sau câu nói đấy là gái đè nó xuống luôn. Rồi cái gì đến lại đến. Nó đè gái xuống. Lần này nó nhìn kĩ hơn. Lâu hơn. Gái có vẻ ngại…
    – Vợ xinh quá…
    * Đỏ mặt *

    Nó bắt đầu hôn gái. Đôi tay nó bắt đầu đi du lịch. Chẳng nghe theo đầu nó nữa rồi… Dừng lại ở ngực gái. Nó luồn tay vào trong. Gái lại không mặc rồi. Có lần nó nhớ gái nói mặc đi ngủ khó chịu lắm… Nó bắt đầu mân mê. To hơn cả bàn tay nó. Mà đôi bàn tay nó lao động từ bé thì có nhỏ nhắn gì đâu… Cái áo nó và nhỏ lại bay mất. Nó hôn tiếp. Nhỏ đáp lại nhiệt tình. Nó cúi xuống thấp hơn. Hôn vào ngực nhỏ. Một cái mùi dễ chịu quen thuộc với nó. Nó cứ hít vào mãi thôi. Rồi lại thơm tiếp. Gái hơi ưỡn. Nhẹ nhàng ôm đầu nó dí vào. Thấp hơn nữa. Hơn nữa… Thì gái kéo đầu nó lên:
    – Vợ chưa tắm. Bẩn…
    ….
     
    Quyền Lực Của Cậu Ấm! ( Việt Nam)
    Chương 5 :



    Nó bắt đầu chìm vào giấc mơ. Có em. Có nó. Và 2 đứa trẻ. Đứa lớn là trai. Đứa nhỏ là gái…

    Sáng dậy, nó mới nhớ hôm nay chủ nhật. Cái tính nó hay quên. Nhiều lúc cũng bực. Em chắc hôm qua mệt rồi. Để em ngủ, mà nó nhìn không mỏi mắt luôn. Bỗng em có điện thoại
    – Vâng…
    – …
    – Con về ngay
    – …
    – Vâng…

    Quay ra thấy nó nhìn. Em cười:
    – Mẹ vợ về. Bảo tối nay làm sinh nhật tại quán bar
    – Quán bar?!? – Nó ngơ ngác
    – Vâng.
    – Ừm…
    – Tối nhớ mặc đẹp. Bạn vợ qua đón…
    Nó lại ngơ ngác hơn. Mà thôi. Kệ.Tới đâu thì tới. Nó tự nhủ….
    Em về thì máy nó có tin nhắn:

    ” Cảm ơn chồng nhé. Đẹp lắm ạ… ”

    Ngôi nhà nó làm cho em ấy mà. Nó cười….

    Tối nó tắm xong. Lại sơ mi trắng. Quần bò đen. Em gọi nó trước một tiếng rồi. 7h nhỏ Giang qua đón nó…

    Lần đầu tiên đi bar. Mặt nó chắc ngu lắm nên ai cũng nhìn. Và cái cảm giác của nó là nó không thuộc về nơi này, không khí này, quá ồn ào. Nó thích im lặng hơn. Cũng có thể là nó lỗi thời…

    Em đi qua vẫy tay nó rồi chạy theo nhỏ Giang đi đâu đó. Bảo nó lên kia ngồi. Nó nghĩ vậy. Nó tìm một góc để ngồi. Nhưng nó buồn đi quá nên liều hỏi chị bồi bàn. Hình như là biết nó lần đầu đi bar nên cười đểu rồi chỉ nó theo hướng mà 2 nhỏ vừa đi. Gần đến WC nó bắt đầu nghe giọng em và nhỏ Giang:

    Giang: Mày yêu thằng hấp kia thật à? Thế còn Phong? Mày tính sao?
    Em: Điên à? Đằng nào chẳng chia tay!!!
    Giang: Mày ác quá…
    Rồi cả hai cùng cười…

    Tai nó ù đi.Nó cảm giác như trần nhà sụp xuống vì chân nó run run không tự chủ được nữa. Nó chẳng biết nên làm gì nữa. Nó thấy áp lực.. Bao nhiêu câu hỏi xuất hiện trong đầu nó… Tất cả là giả dối thôi à?

    Nó bắt đầu thấy áp lực càng lúc càng nhiều. Mỗi lần bị áp lực là nó bị khó thở. 1 cái rồi 2 cái cúc. Dễ dàng hơn rồi. Nó đi thẳng ra khỏi nơi đó luôn…
    Chấp nhận sự thật là nó đang bị lừa… Chậc. Nó tặc lưỡi. Nghèo vẫn là nghèo. Nó đi và cứ đi. Rồi nó bị lạc. Có cuộc gọi đến. Nó ấn tắt. Đi bộ cũng làm nó cảm thấy ngột ngạt. Nó quyết định bắt xe ra bờ hồ. Tắt nguồn điện thoại. Nó cần yên tĩnh. Nó không quan tâm đến bất kỳ một điều gì nữa. Nó lại bắt xe về khu trọ. Thấy cái xe máy biển thân thuộc. Nó quay đầu luôn. Nó không muốn nghe gì nữa. Tính nó là vậy. Đã lừa dối nó bất kỳ một điều gì đó thì nó chẳng bao giờ tha thứ được…

    Nó lại đi. Vừa đi vừa cố gắng hít thở thật sâu. Cứ đi rồi nó nhận ra một nơi quen thuộc. Dừng trước cửa quán chị. Chị nhìn nó. Nó nhìn chị
    – Cho em làm bảo vệ ở quán một đêm nhé. – Nó cố tỏ ra bình thường.
    – Ừm… Được mà. – Chị nhận ra cái mặt biến sắc của nó
    – Chị về đi, em khóa cửa.
    – Lát chị về. Làm nốt sổ sách đã
    – …

    Nó vào chỗ ghế dài ngồi. Ngủ luôn. Tính nó là vậy. Lúc áp lực nó toàn đi xong về ngủ. Miễn là có chỗ.

    Đêm thì thấy có hơi nóng phả vào gáy. Nó ngồi dậy thì thấy chị nằm cạnh. Kê cái ghế tương tự vào sát ghế nó. Nó tá hỏa gọi chị dậy.
    – Chị không về à?
    – Ơ… Chị…ang..ủ…à ( chị đang ngủ mà)
    – Dậy về đi. Ở đây lạnh lắm
    – Hông…ao…à ( không sao mà)

    Nghe cái giọng ngái ngủ của chị mà nó quên luôn cái gánh nặng của nó. Nhìn xung quanh thì có cái chăn mà chẳng biết là chăn hay khăn nữa. Nó liền đắp cho chị. Rồi ngủ tiếp. Sáng dậy thấy ấm ấm. Ra là chị rúc vào ngực nó ôm ngủ ngon lành. Cái chăn đắp cả 2 cũng vừa đủ.

    – Chị… – Nó hét lên
    – Gì?
    – Sao làm thế?
    – Ấm mà?
    – Em làm gì chị thì sao?
    – Em thì dám làm gì?
    Nó nghệt mặt ra luôn.
    – Mà về đi học đi…

    Nó không cãi nổi luôn. Vậy là về phòng đi học. Nó lại nghĩ…

    Về phòng nó thấy im lặng. Chắc em về rồi. Cũng tốt. Không phải chạm mặt. Đỡ mệt.

    Nó tắm rồi lại sách vở đến trường. Em chặn nó ở cửa lớp. Nó coi như không nhìn thấy. Lách qua. Im lặng. Những tiết học trôi qua lề mề kinh khủng. Nó cảm thấy ngột ngạt. Khó thở. Nó xin ra ngoài rửa mặt. Rồi lên tầng thượng ngồi. Trường cấp 3 nó có tầng thượng phải nói là phong thủy hữu tình lắm. Lên đến nơi thì có người ở trên đấy rồi. Là nhỏ. Hân. Đang định quay xuống thì có tiếng nói:
    – A, người yêu Hotgirl…
    Bình thường nó sẽ cười nhưng giờ thì nó bắt đầu cáu:
    – Thôi đi
    – Ha ha. Ngại kìa.
    Nó quay lại.
    – Tôi nói là không liên quan- Nó gằn từng chữ.
    – …
    Nói rồi nó cũng đi xuống luôn…

    Về lớp là lại áp lực. May sao cũng hết tiết. Ra chơi. Nó gục xuống bàn ngủ. Cảm giác có ai đó đang nhìn nó. Nhưng kệ. Buổi học kết thúc. Nó vơ vội vàng cái cặp lao ra khỏi lớp thì em chặn lại.
    – Em muốn nói chuyện.
    Nó đọc lại y nguyên câu của gái với nhỏ Giang:
    – Đằng nào chẳng chia tay.
    – …
    – Chi bằng chia tay sớm cho bớt đau khổ
    Em sững lại một chút rồi im lặng. Nó cũng phi qua luôn. Nó lại nghĩ. Có quá đáng không nhỉ? Mà thôi… STOP…

    Chiều nó xin chị nghỉ để dọn phòng. Có bao nhiêu đồ của em là nó xếp hết vào một cái hộp rồi để góc. 1 lúc sau em sang. Nhìn nó. Nó nhìn lại
    – …
    – …
    – Dừng lại ở đây đi.
    Nó nói mắt vẫn nhìn em. Hình như em sợ bị nó nhìn nên tránh đi
    – Em xin lỗi… – Mặt sắp khóc
    – Không sao mà . Đi đi… – Nó cười nhưng sao mà chát quá !
    – KHÔNG…- Em hét lên
    Nó ngạc nhiên. Nó nghĩ em phải đồng ý ngay chứ?
    – Nhà tôi nghèo lắm Ngân ạ. Gia đình tôi sẽ làm gia đình Ngân thất vọng lắm đấy. Và sớm muộn gì thì kết quả nó vẫn vậy thôi.
    – EM KHÔNG QUAN TÂM…
    Em lại hét lên. May cả khu trọ có mình nó học sáng. Nhưng lúc đó nó chẳng ngại đâu…

    Em ôm nó. Chặc lắm. Nhưng… Nó sợ… Một lần nữa… Câu nói của người phụ nữ ấy…


    Đó. Là một buổi chiều của quê hương nó. Nó quen nhỏ. Nhỏ xinh lắm. Da trắng nữa. So với nhỏ thì làn da của nó đúng là da trâu… Nhỏ cũng thích nó… Nhỏ nói vậy… Nó tin nhỏ… Nhưng mẹ nhỏ thì khác… Mẹ nhỏ thường nói với nhỏ:
    – Bố nó làm xã hội đen đấy. Chẳng biết giờ sống chết ra sao. Con không được chơi với thằng côn đồ ấy nghe chưa? Nó dạy con cái xấu đấy!!!

    Nhỏ hiểu chứ. Nhưng nhỏ vẫn hay trốn đi chơi với nó. Nó vui lắm. Nhưng rồi mẹ nhỏ cũng biết. Nó vẫn nhớ như in lần đó. Mẹ nhỏ lôi cổ áo nó rồi đẩy nó ra. Chỉ tay vào mặt nó rồi nó:
    – Thằng côn đồ. Tránh xa con gái tao ra. Nghèo còn đòi trèo cao hả?

    ” Nghèo còn đòi trèo cao hả… ”
    Câu nói ấy vẫn vang trong đầu nó đến tận bây giờ. Nó buồn. Đấy là lần đầu tiên nó khóc… Vừa khóc vừa lóc đi bộ về nhà. Nó giấu nhẹm với mẹ. Mẹ nó… khổ đủ rồi….

    Đang nghĩ lại thì nó giật mình khi nước mắt nó chảy. Nó lau nhanh. Hít một hơi dài nó gỡ tay em ra:
    – Ngân à về nhà đi…- Nó nói với chất giọng rất nhẹ.

    Em ôm nó chặt hơn nữa

    – Đủ rồi mà. Xin lỗi… Nhưng tôi không đáng đâu…
    – Anh không tin em hả?
    Nó cười nhẹ…
    – Em phải làm gì nữa…
    – Ngân. Cô là một người tốt… Còn tôi thì không… Ngân cứ hiểu vậy đi… . Tôi không đáng để Ngân phải làm vậy đâu mà …- Nó lại cười…
    – Em không đi đâu hết, nếu anh không chấp nhận em
    – Ừmm… – Nó cười… – Tôi chấp nhận mà…

    Em ngơ ngác nhìn nó. Như nhận ra tình hình không thể cứu vãn được nữa. Mà nó chẳng biết lúc đó nó lấy đâu ra mấy câu đấy mà nói nữa. Rồi em có cuộc gọi đến…. Nghe thì chắc là mẹ của em gọi về… Em nhìn nó rồi đi …. nó thấy em đi khuất rồi mới chịu đi vào. Nó cười … nhưng sống mũi cay cay, mắt nhòe đi…

    Đi làm mà nó như thằng mất hồn. Nó đợi… Đợi em đến… Nhưng không… Hết rồi… Nó nghĩ… Bỗng chị lấy tay che che mắt nó. Giật mình nhưng nó biết là chị
    – Chị à, Thôi đi… Hôm nay em không muốn đùa…
    – Bò đá hả?
    Nó im lặng
    – Bò đá chứ gì? Cãi… – Chị vẫn chọc nó
    –…
    – Đồ con nít
    – …
    – Buồn lắm hả?
    – …
    – Chị xin lỗi. Chị nói đùa mà…

    Chị thấy mặt nó đã sầm lại thì xin lỗi nó luôn….
    – Không sao đâu. Mai chị đưa đi chơi nhaaa
    Nó nhìn chị mà như là xin nó mai đưa chị đi chơi vậy…
    * Cười… *

    – Á… Cười rồi… Mai đi nhé…
    – Người yêu chị đâu mà chị ám em chi vậy?
    – Lảm gì có? – Chị giả giọng miền nam
    – Đéo đi. Hôm trước thấy rồi. Không đội mũ luôn. Cười không thấy tổ quốc nữa…
    – À… Anh trai chị đấy…

    À… Nó gật gù… Cãi nhau với chị mà nó thấy nhẹ nhàng hơn. Lạ thật…

    Sáng hôm sau lại đi học. Tin đồn lan nhanh ghê. Nào là nó chia tay Hotgirl. Nào là Hotgirl đá nó giờ là hoa vô chủ… Mấy ông thần ghét nó ra mặt. Đi uống nước xong về chỗ thôi mà ngăn bàn đã có thư rủ đánh nhau. ‘ Đàn bà’ nó viết 2 chữ ra mặt sau rồi đút lại ngăn bàn…

    Em thì cũng chẳng có động tĩnh gì. Im lặng. Nó cũng im lặng luôn…Im lặng…

    Chiều chị sang chở nó đi chơi. Chị cứ xuýt xoa mãi. Đầu tiên chị cao hơn nó mà giờ nó cao hơn chị rồi… Mãi thì 2 h cũng đi. Chị chở nó đi ăn kem… Tưởng là chỉ có 2 chị em đi thôi nhưng mà chị kéo ở đâu ra một đàn vịt trời… Nó đang chán nên chọn đại một ly rồi lăn ra một góc ăn… Đang ăn thì…

    – Ê trai đẹp… Ra đây… – Chị vẫy nó
    – Gì thế ạ?
    Nó kéo ghế ra chỗ chị ngồi.

    – Ăn nhanh đi. Kem chảy rồi.
    Nó điên luôn, vậy làm nó kéo ghế ra tận nơi. Mấy bà vịt trời kia cũng quay ra cười nó…
    – Vô duyên – nó lẩm bẩm
    – Trai đẹp… – lần này nó bơ luôn
    – Haha. Dỗi à – Tiếng mấy con vịt trời
    – Người gì đâu mà dỗi thấy ghê. Khó tính. Kì cục… – tiếng một bà

    Chị thì thầm gì đó làm mấy bà kia cười tiếp. Nó bực bội thật. Chuyện sáng nay đến giờ làm nó khó chịu. Nó đứng lên đặt tiền xuống dưới cốc kem đang ăn dở vì nó xem giá rồi. 20k.
    – Em thấy người khó chịu quá. Em về trước nhé. Chào các chị
    – Đứng yên đấy. Bước đi ra ngoài mai nghỉ làm luôn đi! – Chị nhìn nó quát.
    – What? Công ra công tư ra tư chớ.
    Nó quay lại nhăn mặt. Gì chứ nghỉ lấy gì ăn?
    – Ngồi xuống ăn nhanh đi. – Chị ra lệnh
    Nó thực sự là cáu. Mặt nó bỗng nghiêm túc, sầm lại :
    – Em không phải là con chó nhà chị !

    Nó cắn chặt răng để kiềm chế. Mắt vẫn nhìn chị. Chị như hiểu ra vấn đề. Định nói gì với nó thì nó đã quay lưng đi mất. Chả hiểu ngày gì mà đen như mực vậy. Nó bắt thẳng xe về phòng. Cái điện thoại tắt nguồn từ hôm qua. Bật lên thì 1 rổ cuộc gọi với tin nhắn của em.

    Không đọc. Nó ném máy vào góc giường. Tối đang thiu thiu thì có tiếng liberty vào. Giống xe chị mà chắc không phải đâu. Có tiếng gõ cửa phòng nó. Nó ra mở cửa thì đúng là chị. Đang định đóng cửa thì chị thò tay vào. Thế là.

    – Á… – tiếng chị hét ầm lên
    – Chị sao không? Đưa tay xem nào? – nó hoảng luôn.
    – Huhu
    – …
    – Đồ độc ác.
    Chị nhìn rồi chửi nó sau khi nó xoa dầu các kiểu

    – Hết đau chưa?
    Nó hỏi. Chẳng quan tâm đến cái chị nói

    – Chưa xem nè. Còn sưng nè. – Chị ăn vạ nó

    Lấy dầu xoa xoa tiếp

    – Hu hu…
    – Lại sao nữa vậy?
    – Chị đau…
    – Đang xoa đấy thây

    Sụt sịt… Xoa nhẹ nhẹ thôi…. – Chị nũng…

    – Hết đau chưa? – Nó hỏi.
    * gật gật *

    – Ừm lên xe em chở về…

    – Chị đói… – Lại nũng
    – Phòng em hết thức ăn rồi
    – Kia kìa – tay chị chỉ ra xe

    Nó ngó ra có túi bóng thấy 2 hộp như hộp cơm. Hóa ra là ốc xào…Mặt nó bỗng nghệch ra…. Đói đi ăn ốc xào thì bao giờ mới no????

    Mang vào bỏ ra thì hơi ấm. Vẫn ăn được. Nó khều ăn ngon lành. Chị nhìn nó xong nhìn xuống tay đau. Nó hiểu ra là đòi bón.

    Thế là là thằng lành khều ốc cho con què suốt một buổi tối. Chị thì ngon rồi. Được ăn được nói mà. Luyên thuyên trên trời dưới biển…
    – Haa. No quá đê… – Chị hít một hơi dài
    – Ăn thế chả no. Ăn hết cả phần người khác
    – Lẩm bẩm gì thế? Đèo chị về… – Chị ra lệnh
    – Rồi rồi…

    Ọc… ọc – bụng nó lên tiếng

    – Đói à? – Chị ngây ngô
    – Ai bắt tôi khều ốc cho ăn vậy?
    – Vậy mà cũng đói được. Lên xe đi

    Giờ nó mới nhớ là chiều nay to tiếng với chị. Chị thì như trẻ con. Chả nhớ gì hết. Chị chỉ nó ra quán ăn đêm. Nó làm 2 suất cơm rang luôn. Chị tròn mắt nhìn nó.
    – Ăn vậy mới no. – Nó tỉnh bơ.

    Đưa chị về. Ngồi trước chị mà chị hơi dựa vào nó thôi cũng thấy vòng một của chị không phải dạng vừa rồi( cup D ^_^). Mà cái nó không ngờ nhà chị xa thế. Đang tính bắt xe ôm về thì chị kéo lại.
    – Đi đâu?
    – Bắt xe ôm về phòng
    – Này. – Chị ném chìa khóa cho nó
    – Em bán thì sao?
    – Đố… Thêm mấy trăm nữa này

    Không nghi ngờ gì nó luôn. Nó chẳng nói gì nữa. Chị vào nhà thì nó cũng phóng xe về phòng ngủ. Sáng hôm sau nó có điện thoại.
    – Alô. Qua nhà chị đưa chị ra quán. – Tiếng chị léo nhéo qua điện thoại
    – Rồi. 10 phút đếm ngược
    – Chuẩn ha…
    – Căn rồi. Nhanh em về đi học
    – Ừm…
    – …
    Đến quán chị bảo nó cầm xe tí trưa đưa chị đi việc. Nó ậm ờ rồi đi về.

    Tắm xong đến trường nó lại suy nghĩ. Nhìn em chắc là hôm qua vừa khóc. Mắt vẫn còn đỏ. Nhìn mà xót quá. Sờ trong ngăn bàn thì thấy một tờ giấy khác. Nó chẳng đọc vì biết là gì qua cái dòng đầu tiên rồi. Viết thêm 2 chữ ‘ trẻ trâu’ rồi đút lại ngăn bàn. Đâu biết là nó đang nghịch ngu…

    Trưa về phòng mà đâu nó cũng thấy hình ảnh của em. Chẳng còn ai nấu cơm cho nó nữa. Nó thấy thèm. Thực sự thèm. Rồi nó thấy nhớ. Nhớ lắm cái mùi quen thuộc ấy. Lúc em rúc vào ngực nó ngủ ngon lành…Hay nhớ cái hành động vén tóc của em, hay những lúc em cười ngượng…

    Nó thấy em quan trọng hơn tất cả những gì nó có. Và thiếu em với nó là một điều thực sự khó khăn…

    Sao em lại làm thế với nó chứ. Chả nhé 2 tháng qua nó chỉ là trò chơi của em. Đến rồi đi hay sao? Nó cảm thấy má của nó ươn ướt rồi khóe miệng thấy vị mằn mặn…Nó khóc…

    Trong đầu nó lúc ấy chỉ tồn tại gái và gái.
    ….
     
    Quyền Lực Của Cậu Ấm! ( Việt Nam)
    Chương 6 :



    Có tiếng chuông điện thoại. Là chị. Nó quên mất là phải đưa chị đi việc…
    – Alo.
    – Lô cái bô. Sang đưa ta đi ngay
    – Dạ dạ
    Nó mở hết tốc lực nẹt pô … phóng tới nhà chị.
    Đến chưa kịp chào là chị đã chửi
    – Làm gì mà gọi mãi không nghe
    – Em ngủ quên
    – Ăn gì chưa?
    * lắc đầu *
    – Lên xe nhanh
    Chị lại chỉ nó ra quán cũ.
    – Chị không biết nấu ăn à? – Nó hỏi thẳng luôn vì thấy chị toàn ăn quán
    * Gật gật *
    – Chẹp. – Nó lắc đầu.

    Nó so sánh giữa gái và chị. Em hơn rồi
    – …
    – Sao thế chị. Ăn đi?
    – Ừm….
    – Giờ chị đi đâu?
    – À ra xlxx
    – Mấy giờ chị về?
    – 5h
    – Ok. Tí em ra đón

    Về quán nó lại làm như thường. Nhưng lúc có một mình thì…. Nó lại nghĩ…

    Chiều 5h đón chị. Chị nói đưa về nhà luôn. Giờ mới để ý nhà chị. 3 tầng nhưng đẹp hơn nhà em. Có cổng đàng hoàng.

    Sau này nó cũng muốn có một ngôi nhà như này. Lại so sánh rồi. Nghĩ đến là nó cười buồn.

    Hôm sau sáng đến trường. Hôm nay là thứ 6 ngày 13. Nó biết vì sáng nay ông Quân rú ầm lên rồi kêu là đen này nọ. Lạ là chả có tờ giấy nào trong ngăn bàn. Em hôm nay cũng nghỉ nữa. Học được 2 tiết thì nó thấy từ xa có cả đám đông đông kéo xuống lớp nó. Nó nhận ra trong đám có 2 thanh niên bạn thằng Nam. Thằng đứng đầu trong đám đó hất hàm về phía nó.
    – Bây giờ thì mày muốn nói gì nữa không?
    Nó đang chán với bực bội vì chuyện mấy ngày nay nên cũng ngang lắm. Nó cũng muốn biết ai là người tên Phong mà nhỏ Giang nhắc. Tính nó một khi đã muốn gì thì rất hay cố chấp. Chứ bình thường là nó nhường rồi.
    – Cuối giờ. Sân sau…
    Nó nhìn thằng mập nhất trong đám và cũng có vẻ là đại ca trong đám lúc nhúc ấy
    – Được.
    Có vẻ thằng này cũng quân tử gớm. Nó nghĩ rồi cười. Đến cuối buổi học. Nó sách cặp xuống sân sau. Mấy thằng lựu đạn cũng xuống rồi. Nó đặt cặp xuống bồn cây rồi đi ra chỗ mấy thằng. Trước mặt nó là thằng Tuấn. To cây hơn nó. Tóc tai dựng đứng. Sau là lô nhô mấy thằng lựu đạn. Nó cũng kệ.
    – Sao biết sáng nay tao tìm mày không?
    – Tờ giấy là mày gửi à?
    – Ờ. Là tao đấy
    – Vậy Phong là ai?
    – Tao đéo biết và cũng đéo quan tâm. Chúng mày lên đập chết mẹ thằng này cho tao.
    Thằng mập hét xong là chính thức nó bị quây.

    Nó lại thủ thế mà ông hàng xóm dạy. Và lại bụp bụp kèm theo những tiếng chửi rồi choác một cái. Nó chẳng biết gì nữa. Cơ thể nó như mất thăng bằng. Lúc tỉnh dậy thì nó thấy đang nằm trên phòng y tế. Cạnh nó là con Hân…
    – Anh hùng nhể? Solo không lại thì chạy đi. Còn bày đặt….
    – …
    – Ăn cả viên gạch vào đầu mà vẫn còn tốt phết nhỉ
    – ….
    Nó chẳng biết nói gì!! Để điều tra thôi mà. Lúc đó nó hăng lắm chỉ nghĩ đến là phải tìm cho ra Phong là ai thôi.
    – Này. Nghe gì không đấy?
    – Có…
    – Tưởng ăn xong viên gạch là điếc luôn
    – Cảm ơn nhé… Nó nói rồi cười
    – À….. Không có gì!! – Mặt đỏ đỏ.

    Ngồi dậy thấy hơi choáng. Người thì đau. Lấy điện thoại ra thì thấy tắt nguồn. Chết cha. Hết pin. Ngó đồng hồ thì hơn 2 h chiều rồi. Nó mới nhớ ra con Hân chắc ngồi đây trông nó.
    – Ăn gì chưa?
    – Chưa – Nhỏ ngơ ngác
    – Đi ăn đi. Để tôi cảm ơn
    – Ừm
    – Tháo băng ra được không?
    – Tí nữa

    Xuống phòng giám hiệu để thông báo với cô y tế. Cô nhìn nó như sinh vật lạ. Rồi cũng gật đầu cho nó về
    – Ăn gì?
    – Bún chả đi…
    Con Hân chỉ về quán bún
    – …
    – …
    – Cho cháu 2 bún chả cô ơi.
    Nó nói to mà chẳng nhìn về phía cô chủ quán
    – Có ngay
    – …
    Giờ mới nhìn kĩ con Hân. Xinh xắn đấy. Cao hơn nó nữa cơ. Nhưng xinh cái kiểu nghịch thì nó chả thích. Chả như em.Tóc dài. Thục nữ…. Hmm…Lại nhớ…
    – Cảm..m… ơn.
    Con Hân nhìn nó ấp úng khi nó lau thìa đũa và một cái bát con rồi đẩy sang.
    – …
    – Còn đau không? Con Hân nhìn nó hỏi.
    – Hết rồi. Nhưng cái khăn vướng quá…
    – Ngu vậy? Tự nhiên ra đó để nó đánh là sao? – Mặt lạnh lùng
    – Tui thích thế.
    – Ku phải gọi tui là chị ấy…

    Nó tròn mắt. Ừm. Nó cũng chưa biết con Hân bao nhiêu tuổi thật…
    – 97 à?
    – Ờ…
    – Lớn hơn có 1 tuổi. Đòi làm chị…

    Nói vậy thôi chứ như con Hân nó thấy là chuẩn nhất. Không bé như em. Lại em. Nó phải ngừng cái trò so sánh này lại thôi…Chắc vậy rồi …
    – Tui thế này là vừa rồi. Hơn người yêu Hotgirl của …
    – …
    – Ơ. Tui xin lỗi. Xin lỗi nhé.
    Con Hân nhìn mặt nó chắc tội lắm hay sao ấy….Dễ thương thật…
    – …
    – …
    – Bún tới đây…
    – Cảm ơn cô… – Nó cười
    Chủ quán:
    – Thế cái con xinh xinh hay đi cùng đâu rồi?

    Lại em. Nó bắt đầu thấy khó chịu…

    – Bận rồi cô ạ.
    Con Hân nhìn cái mặt nó xong quay ra trả lời…
    – À à… Bà chủ như dần hiểu. Cái mặt nó nhăn nhó ra thế cơ mà….
    – …
    – …
    – Mày phải mạnh mẽ lên chứ…
    – Biết gì không mà khuyên? – Nó khó chịu quay ra hỏi
    – Biết thừa… – Con Hân vẫn đều đều
    – Là sao?
    – Mày muốn tìm thằng Phong thì lục cả trường lên cũng chẳng thấy đâu. Có nhưng không phải.
    – Chứ phải tìm ở đâu?
    – Phong. Thằng đấy hơn mày 3 tuổi. Tốt nghiệp rồi. Đi đi học đại học ở trong Nam rồi…
    – Ừm…
    – Mà cho dù tìm thấy thì mày định làm gì? Mày đến sau mà?

    Hóa ra là ai cũng biết. Trừ nó… Cay thật… Mà nó cũng tự hỏi. Nó định làm gì nếu tìm ra chứ? Nói chuyện phiếm ăn hạt hướng dương à?
    – Ê… – Con Hân lay nó
    – Giề ?
    – Ông định làm gì?
    – Chẳng gì cả… – nó chống chế
    – …
    – …
    – Tính tiền cho bạn con cô ơi.
    Con Hân hét ầm lên
    – …
    Ra khỏi quán… Đang đi thì:
    – Ha ha. Nhìn mày ngu dễ sợ.
    Con Hân đi trước nó rồi quay mặt lại
    – Kệ tui… Ngu cũng là đồng loại của bà…
    – Ông…
    – Bà lại bảo bà khác tui đi? – Nó nheo mắt
    – Nhớ đấy con chó… – con Hân chỉ mặt nó
    – Tao không hiểu tiếng động vật đâu…
    – Đồ khó chịu…
    – …
    – Về à? – Nó hỏi khi đến ngõ phòng nó
    – Không về thì vào phòng mày làm gì? – Con Hân vẫn cay
    – Ờ. Xùy Xùy – nó xua tay.
    Con Hân chẳng nói gì. Giơ nắm đấm ra phía nó.

    Về phòng nó thấy ai đó đứng trước cửa phòng nó. Bịt kín như Phạm Băng Băng. Chắc sợ nắng. Nhìn kĩ. Thì ra là chị. Nó nhận ra vì chị có đôi mắt chẳng giống ai cả. Đôi mắt biết cười.. Mắt chị buồn thiu. Thấy nó là chị mừng luôn. Cởi áo và khẩu trang ra. Nhưng mặt chị cũng dần biến sắc khi thấy cái khăn trên đầu nó.
    – Sao thế? Ai làm gì em à? – Chị hỏi dồn
    – À… Em bị ngã.
    Đấy là cái lý do duy nhất nó nghĩ ra. Nó thực sự là không muốn phiền ai cả… Cởi luôn cái áo trắng ra…
    – Ai đánh? – Mặt chị nghiêm túc. Kéo nó quay lại
    – Ngã mà..
    – Có nói không? Mai cho nghỉ luôn này…

    Nó đành kể lại cho chị. Chị gật gù xong lấy chìa khóa xe đi đâu đó. Nó vớ cái sạc cắm vào máy. Điện thoại sáng lên. Bắt đầu có nhiều tin nhắn. Vẫn là em. Mà hôm nay chị cũng gọi nó. Chắc là để lấy xe rồi. Nó vẫn không đọc tin nhắn của em. Nó cố chấp vậy đấy thế thì sao nào…

    5 phút sau chị quay lại. Nào bông băng, ô xy già, cả cơm nữa.
    – Cúi đầu xuống đây….
    Tay chị chỉ vào đùi chị. Hôm nay chị mặc quần ngố với áo phông. Nhìn trẻ lắm. Nó cúi xuống quay mặt ra bên ngoài
    – Úp mặt xuống… – Chị quát
    – Khó thở…. Ai bảo đùi chị to quá làm gì?
    – Không nói nhiều. Úp mặt xuống … – Mặt chị đỏ đỏ
    – …
    Chị nói vậy thôi chứ cũng dạng ra chút rồi.

    – …
    – Trời ơi toàn máu là máu. Chị xin ít tóc nhé…
    Chị kêu xong là đổi giọng dỗ dành luôn. Nó để tóc dài mà
    – Sao cũng được. Đừng làm xấu trai đi là được.
    Nó đùa. Chứ nó biết là phải cắt tóc rồi
    – Thế không được. Vẫn phải cắt tóc lại…
    – Thế có bị xấu trai không?
    Câu hỏi của nó làm chị phì cười.
    – Không xấu đâu. Chị đưa đi cắt
    – Nhớ đấy… Đi luôn nhể ?
    – Ừmm
    – …
    – …
    – Chị nhẹ tay thôi. Xót quá… – nó kêu lên
    – Nằm im… – Chị cũng nhẹ tay hơn
    – …
    – Xong rồi… Rách tí thôi. Không sao…
    – Sao chị biết không sao? – Nó ngu ngơ hỏi chị
    – Mẹ chị làm bác sĩ mà… – Chị tròn mắt nhìn nó
    – Bố chị làm công an hả? – Nó hỏi đểu.
    – Ừm. Sao mà biết hay vậy?
    Nó tròn mắt luôn. Con nhà nòi rồi… Hẳn nào…
    – Thật hả? Nó như cố xách định thông tin
    – Ừm. Thật mà….
    Mặt nó nghệt luôn.
    – Vãi thật – nó lẩm bẩm
    – Nói gì đấy?
    – À không có gì…
    – Liệu cái mồm…
    – …
    – Đạt…
    Đang nằm miên man thì chị gọi
    – Sao chị?
    Nó chẳng muốn dậy nữa. Êm quá
    – Chị đói. – lại nũng.
    – Rồi rồi.
    Nó ra lấy cơm rồi mang cho chị. Chị nhìn nó không chớp mắt. À… Rồi. Bón… Nũng kinh.
    – A…
    Nó đưa thìa cơm trước miệng chị rồi nói. Nó chẳng biết sao khi nó bón cho người khác mà chính nó cũng phải há mồm theo
    – A…A…
    Chị hưởng ứng nhiệt tình

    Thế là một thằng và một con lại ngồi cạnh nhau há miệng tập phát âm tới 3 h mới hết.
    – Tay chị bị sao vậy? Bỏng mỡ à? – nó nhìn tay chị.
    – Ừm.
    Nhìn chị mà nó muốn hun cho phát. Đáng yêu quá.
    – Chị học nấu ăn hả?
    – Ờ.. Ừm… – Chị ngại
    – Tốt rồi. Chứ con gái mà không biết nấu ăn thì chó nó lấy. Mẹ em hay bảo thế.
    – Có con chó ở đây nầy
    Chị lí nhí.
    – Gái giề?
    – Không có gì. Plè… – Chị lại nhí nhảnh
    – Động chạm rồi nhé…
    – Hi hi
    – …
    – Đi cắt tóc đi. Chị lôi cổ nó.
    – Mặc áo đã… – Nó cằn nhằn

    Nó đèo còn chị lại ngồi sau chỉ chỉ. Lại là con đường dài nhất….
    – Xa vậy? – Nó cằn nhằn
    – Xa mới đẹp – Chị vẫy nhí nhảnh
    – …

    Vào quán chả biết chị nó gì mà ông chủ quán cười đểu phát xong đè nó xuống… cắt luôn…ấy ấy các bác đừng hiểu lầm nhá...^_^
    – Xong…Ok không? – Tiếng ông chủ quán làm nó giật mình…
    – Woaa… Anh đúng là number one – Chị giơ ngón tay cái về phía ông chủ
    – Chuyện… Anh mà… – Ông kia phản ứng.

    Nó chẳng biết nói gì nữa. Cảm nhận đầu tiên là xấu vcđ. Nó nhăn nhó. Cũng cơ bản là để tóc dài quen rồi. Nên undercut có vẻ không quen. Nhưng sau đó thì ai cũng khen đẹp. Trừ nó…
    – Sao? – Ông chủ quán vỗ vai nó
    – Em thấy sao sao ấy. – Nó nhăn nhó
    – Kệ nó đi anh. Nó chẳng biết gì đâu.
    Chị cười đểu
    – Cảm ơn anh nhé. Ok lắm….

    – Xấu trai quá… – Nó vừa đi vừa kêu…
    – Gà thế nhể? Đẹp mà… – Chị cũng chẳng vừa

    Nó với chị cứ qua lại như thế đến lúc về phòng nó…. Đến phòng chị lôi cổ nó vào phòng tắm để gội đầu. Nó bảo chị để nó tự làm thì chị lườm lườm.
    Thế là thôi. Im luôn.

    – Đứng im đấy. Tui lau đầu cho… Chảy máu giờ
    – …

    Chị lau nhẹ nhàng thật, chẳng như em. Nó lại nghĩ đến em. Em cũng hay lau đầu cho nó. Nhưng cứ như vò vậy. Cứ phải đến lúc nó kêu lên thì em mới cười khúc khích rồi mới nhẹ nhàng với nó… Nhưng nó thật sự nhớ em…

    Nó quay đầu lại nhìn chị.
    – Cô gái có ánh mắt biết cười – nó lẩm nhẩm.

    Nhưng hình như chị nghe thấy. Mặt chị thoáng đỏ. Nó đứng im nhìn chị. Mặt chị dính tóc nó. Nó đưa tay lên gạt thì chị thoáng giật mình nhưng vẫn đứng im… Nhắm mắt…. Chị sau một lúc nhắm mắt thì như hiểu ra là nó chẳng làm gì nữa cả. Nên mở mắt thì cũng đúng lúc ánh mắt nó chạm mắt chị. Chị cười… Nó cũng cười… Nó lại thấy hình ảnh của em… Nó lắc đầu… Nó đẩy chị ra.
    – Em xin lỗi…
    – Không sao đâu.
    Chị cười buồn.
    – Chị về quán đã nhé.
    – …
    Chị về nó cũng ngẩn ngơ luôn.

    Tối nay nó quyết định ra ngoài lượn. Ở phòng làm nó thấy ngột ngạt quá. Nó nhớ em…. Nó quyết định đi ra phía cầu. Cũng xa. Nhưng Kệ. Mệt thì dễ ngủ… Đỡ phải nghĩ…

    Chợt nó gặp em. Em đang đi với một người đàn ông khác. Nhìn em vui lắm. Nó đứng đó nhìn. Cơ thể nó như chống lại nó vậy. Bất động. Nó muốn quay đi luôn. Nhưng cơ thể nó sao vậy? Mày không nghe theo tao nữa à? Nó lẩm bẩm… Hết rồi… Dừng lại đi… Đừng cố nhìn nữa… Chính xác là nó muốn em thấy nó…Như chúa đả thỏa ước nguyện. Em cũng thấy nó… Rồi em lại quay đi… Cười với thằng đó… Nó cười …Bất lực là cảm giác sau cùng của nó… Nó bắt đầu lại đi…Nó cảm thấy khó thở… Nó cố gắng hít thở thật sâu. Có tiếng nói:
    – Đmm. Khỏe nhanh nhỉ?
    – …
    Là mấy thằng lúc sáng. Mấy thằng lựu đạn dai như con đỉa.
    – Đừng có vênh. – Thằng mập lên tiếng
    – …
    – Đmm. Đánh bỏ mẹ nó đi. Thích lạnh lùng à?

    Không phải là nó không thèm nói mà là nó khó thở… Nó không nói được… Nó bị quây… Đám thằng mập lao vào đánh nó không thương tiếc… Nó cố nằm thủ mặt… Ôm đầu…

    Nó cảm nhận thấy nó bị sút vào lưng. Ngay sau ngực. Nhiều hơn một lần…

    Rồi nó thấy nó lại càng khó thở hơn… Cổ họng nó như muốn phun ra cái gì đó… Máu.. Nó nhận ra vị tanh xen lẫn một chút ngọt … Vị ngọt thanh thanh của máu ấy… Rồi nó thấy mệt mỏi… Tai nó ù đi… Chìm dần… Chìm dần… Nó nghe thấy tiếng bố gọi… Rồi mẹ gọi… Hình như cả chị nữa… Nhưng nó mệt lắm… Nó chỉ muốn ngủ thôi… Vậy là nó nhắm mắt…

    Cái mùi của thuốc sát trùng ở bệnh viện làm nó giật mình tỉnh. Sao lại là bệnh viện nhỉ? Nó đi về phòng rồi mà… Nó chợt nhớ lại… À… Ừm… Chẳng biết ai đưa nó vào nữa…
    Người nó thì tay chân băng bó. Đầu cũng băng bó. Mẹ đang ngồi cạnh nó. Ngủ gục. Nó nhìn mẹ mà thương quá. Toàn làm khổ mẹ thôi. Nó nhìn lâu. Nó chẳng muốn đánh thức mẹ dậy. Nó chỉ muốn để mẹ thoải mái nhất thôi. Nhưng cái bụng nó đói quá…

    – Dậy rồi à con? Có thấy mệt ở đâu không?
    – Con đói quá….
    – Chờ mẹ chút…
    Nhìn kĩ thì mắt mẹ hơi thâm. Chắc là thức khuya rồi…
    – Này… Ăn đi…
    Mẹ đỡ nó dậy rồi đưa nó tô mì. Mẹ biết nó ghét cháo mà ^^!
    – Chỉ bị trầy xước da thôi. Không vấn đề gì đâu…
    Mẹ tiếp lời. Nhưng câu không vấn đề gì nghe như mẹ sắp khóc vậy
    – Sao thế mẹ?
    – Mẹ thương mày thôi. Không sao đâu
    – …
    – Sao rồi con trai – tiếng bố nó
    – Khỏe mạnh hơn trước bố ạ
    – Tốt rồi. Mai xuất viện đi học thôi

    Giờ nó mới để ý bố nó. Tóc vẫn ngắn nhưng da đen hơn. Lại còn thêm hình xăm nữa. Cá chép thì phải. Nhưng có lần bố và nó ngồi nói chuyện. Bố bảo nó hình xăm mà bố nó tâm đắc nhất không phải là con hổ hay cá mà là tên mẹ nó ở lòng bàn tay phải… Và Khi bố nó quyết định xăm hình đấy cho đến tận bây giờ chưa một lần nào bố nó ân hận cả…
    – Vâng. Hôm nay ngày bao nhiêu rồi bố? – Nó trở lại hiện tại
    – Chủ nhật rồi…
    – …

    2 ngày rồi cơ à? Nhanh nhỉ? Bố mẹ nó cũng kể lúc ở đây có một cô gái xinh lắm nhìn có vẻ hơn tuổi nó. Đưa nó vào đây luôn. Xong mấy hôm nay suốt ngày lên thăm nó… Hỏi thì bảo là bạn…

    Chậc.Chắc là chị rồi. Nhưng nó muốn em lên thăm nó… Nhưng không có rồi… Nó cười …

    Chiều chị lên thăm. Nhìn nó lâu lắm. Mặt nhăn nhó. Nó phải cười khổ thì chị mới bớt nhăn. Ông Khánh với bà Như lên thăm mà hình như ý đồ chính của ổng là ăn hết quả của nó thì phải… Bị bà Như đập cho mấy lần. Nó cũng bị ông Khánh hỏi thăm kĩ về mấy thằng kia. Nó chẳng biết lớp nào nữa. Thì ông bảo được rồi. Khi nào đi học chỉ ông.

    Tối nó xuất viện. Hóa ra nó phải chuyển viện. Vì viện gần phòng nó đi có 3km thôi. Chị thì về quán rồi. Bố mẹ thuê taxi chở nó về. Nó hỏi tiền đâu ra thì bố nó cười
    – Dạo này bố mày làm ăn tốt lắm…
    Mẹ nó cũng cười. Chắc là đúng thôi. Nhưng nó vẫn lo lắng. Phòng nó cách bệnh viện này có gần đâu?

    Về phòng nó thì ông Quân sang đầu tiên. Cứ bô bô cái mồm làm bố mẹ nó ôm bụng cười. Ông Hiệp sang cũng hóng theo. Thế là tối đó phòng nó không còn buồn nữa. Ai cũng nghiêng ngả. Nó cũng tạm quên em. Sáng hôm sau bà chủ sang. Cứ khen nó ngoan ngoãn nên bố mẹ nó yên tâm lắm. Bà chủ cũng kể về em mà bố mẹ nó lại tưởng là chị mới hay. Không thì chắc nó teo lun quá…

    Rồi bố mẹ nó cũng bận việc mà phải về. Dặn dò nó đủ điều. Bảo nó tuần sau đưa đi kiểm tra tổng thể… Sau này nó mới biết nhiều việc kinh khủng hơn…

    Sáng hôm sau đi học. Em hôm nay đẹp hơn mọi hôm. Em có thêm chiếc nơ trên đầu nên nhìn trẻ con. Đáng yêu lắm… Nó ở phòng viện cũng đọc tin nhắn em rồi. Em giải thích nhiều lắm. Nó lại bắt đầu xiêu lòng. Nó chẳng biết là đúng sai như nào nữa. Nó vẫn còn yêu em. Tình đầu mà. Nhưng những gì nó nghe và thấy thì hoàn toàn ngược lại. Em chính thức không nói chuyện với nó nữa. Hít một hơi dài nó bước vào lớp. Mọi thứ vẫn vậy. Cái chỗ ngồi bàn cuối cùng vẫn là của nó. Buổi học cũng kết thúc thì ông Khánh gọi nó ở cổng trường. Nó chạy ra thì ông bắt nó chỉ cái thằng mập. Hôm nay ông dẫn 4 thằng to như con gigola theo. Đúng lúc thằng mập đang ra. Nó chỉ luôn. Nó chẳng vội vàng vì mấy thằng này hay tụ tập ở cổng trường mà.

    Ông Khánh ra chả thấy nói gì. Phi vào thằng mập làm nó xõng xoài. Thằng mập nhìn thấy nó như hiểu ra vấn đề thì xin lỗi nó rối rít. Nó chẳng quan tâm. Lần này nó kệ. Ông Khánh bắt thằng mập khai ra hết bọn kia. Đến đoạn này nó chẳng muốn kể nữa chắc ai cũng biết…

    Em cũng thấy nó. Hai đứa nhìn nhau thì em là người quay đi trước. Nó cũng kệ luôn.

    Tối đó nó ứng lương chỗ chị rồi rủ mọi người làm bữa gọi là giải đen. Chị với bà Như thì hì hục nấu. Nó với mấy ông ngồi đánh bài. Thi triển thần công chém gió xuyên quốc gia. Nó thì lúc là chán nên ra ngoài giúp 2 bà chị. Chị thì cứ đuổi nó vào. Sau này mới biết là lần đầu nấu cho người khác ăn nên ngại =))

    Khổ lắm. Hôm nay thì chị lại cấm không cho uống rượu vì đang uống thuốc. Chị bảo nó
    – Uống là mách mẹ cho xem
    Nó cười
    – Mẹ em chứ mẹ chị đâu
    Làm chị đỏ mặt. Thực ra nó cũng chẳng muốn uống. Có biết uống đâu. Tranh trèo lại say chổng vó…

    Ăn uống xong thì nó giúp chị với bà Như rửa bát. Chị cứ nghịch xà phòng làm nó ướt sạch… chưa lộ hàng thôi ^_^.

    Trời chuyển mùa nên thời tiết càng ngày càng khó đoán. Nó nóng lúc lạnh. Chả như quê nó. Sáng ấm tối lạnh… Chị định về thì trời mưa và bắt đầu lạnh hơn. Nó cứ nhìn mưa rồi nhìn chị. Chị vớ được cây đàn trong gậm giường bắt nó đánh. Nó lắc đầu nguầy nguầy. Nó nhìn cây đàn nhưng sao…Nó nhớ em…
    – Đánh đi mà – Chị nũng
    – Em đang tập mà bỏ nên có đánh được đâu
    – Đi mà. Năn nỉ mà… – Chị cố làm mặt buồn
    – Rồi. Nhưng một bài thôi nhé
    – Hát nữa. Biết hát phải hông? – Chị lại làm mặt buồn
    – Được voi đòi hai bà trưng.
    – Đồng ý nhé… ^_^!
    – …
    Thế là nó lại chơi. Bài cào cào lá tre. Đến bây giờ nó vẫn còn nhớ cái đêm hôm đó… Nó và em…
    ….
     
    Quyền Lực Của Cậu Ấm! ( Việt Nam)
    Chương 7:



    Mải mê hát, chị lại gần nó từ lúc nào nó chẳng biết nữa. Nó đánh xong cũng là lúc chị ôm nó từ sau lưng. Chị khóc…
    – Sao chị lại khóc
    – Không có gì… Chị thấy buồn thôi
    – Ừm… Cho chị thuê vai miễn phí đấy… Nhưng đừng khóc trước mặt ai ngoài em nhé…
    – …
    – …
    Nó chẳng biết sao lại nói vậy nữa. Chắc là… Mà cũng không phải đâu. Nó vẫn còn yêu em mà… Nó lại buồn.. Nó cố chấp vậy đấy…
    Mưa tạnh là chị về. Nó đưa chị cái áo rét đồng phục vì nó cũng chưa lấy quần áo rét ở nhà.

    Chị về là nó lại buồn… Đắn đo mãi thì nó quyết định gọi cho em.

    – Alo
    – …
    Nó im lặng. Nghe thấy tiếng em là nó thấy nhẹ nhõm
    – Có việc gì thế?
    – Anh… Nhớ… Em…
    – Đồ quá đáng. Anh đi với người đó đi…
    – Ai?
    – Cô gái đi liberty ấy…
    – Chị anh mà.
    – … – em im lặng
    – Vậy còn Phong là ai và Phong là gì của em ?
    – Em không còn gì với Phong nữa. Chỉ là cái vỏ thôi…
    – Còn lần trước?
    – Em chỉ nói vậy thôi. Em yêu anh nhiều lắm… Hức… Em nhớ anh nhiều lắm… Em xin lỗi chồng…
    Em bắt đầu khóc.
    – Chờ em 10 phút.

    Nó tắt máy. 10 phút sau nó thấy tiếng AB trước cửa. Trước mặt nó là em. Em và nó chẳng nói gì. Em nhào tới. Ôm nó. Nó chỉ đứng im… Em khóc lâu lắm. Có vẻ lâu rồi mới được khóc vậy. Em đẩy nó ra. Mắt tèm nhem. Dễ thương thật…
    – Em như vậy rồi mà anh vẫn không hiểu à? Suốt ngày ở cạnh anh mà anh còn nghĩ em đi được với ai sao?
    – Anh chẳng biết điều gì là thật nữa.
    – Đây…
    Em đưa cái điện thoại của em cho nó.
    – Từ nay mình đổi điện thoại cho nhau.
    – …
    – Nếu em bắt cá hai tay thì em bỏ anh rồi. Em có cần thiết phải thế này Không? Anh… Đồ đầu đất..

    Nó chẳng biết làm gì nữa. Nó rối. Có gì đó chưa thỏa đáng với nó lắm. Nhưng thôi kệ. Kể cả có là thật hay giả nó vẫn chấp nhận làm người thứ 3. Nó yêu em… Có là mù quáng thì cũng chẳng làm sao… Nó quyết định rồi…

    Tối đấy em ở lại với nó.
    Em ôm chặt nó. Thủ thỉ:
    – Chồng ơi… yêu chồng…
    – Yêu vợ…
    Nó nói xong hôn vào gáy của em. Rồi chìm vào giấc ngủ. Nó thích làm vậy…

    Trời lại mưa… Mưa tháng 10 … mưa lạnh…

    Nó thức dậy lúc nửa đêm… Thân nó vẫn còn nhức. Thuốc giảm đau cũng chỉ có tác dụng một thời gian ngắn nhất định thôi.

    Em vẫn nằm cạnh nó. Ngủ ngon lành. Khuôn mặt em khi ngủ tựa như thiên thần. Đẹp và thánh thiện lắm. Nó hôn trán em. Em khẽ cựa. Mở mắt. Kéo cổ nó xuống
    – Á đau anh…
    – Vợ xin lỗi. Chồng đau ở đâu?
    Em bỏ tay khỏi cổ nó rồi xoa xoa lưng nó. Tiện tay bật cái đèn học luôn…
    – Đó đó
    – Nằm xuống vợ bôi dầu cho…
    – … dễ chịu quá…
    – Chồng đỡ chưa?
    * gật gật *
    – Mà chồng. Đừng ngủ vội. Vợ hỏi đã
    Nó tròn mắt nhìn em
    – Hôm trước tại sao anh bị tụi thằng Kiên mập đánh vậy? Chồng có làm gì đâu?

    Nó kể. Em thì gật gù… Xong chốt câu xanh rờn ”để đấy vợ”. Sau này mới biết là thằng mập ăn thêm mấy trận nữa. Khổ thân… =.=!

    Ra là ông thần tán em không đổ. Quay sang nó trút giận thì đúng lúc nó cũng đang chia tay em nên là double cay.

    Em thủ thỉ:
    – Lúc vợ lên viện thì chồng đã chuyển sang viện khác. Xa quá nên vợ chẳng đi được…
    Tiếng em làm nó giật mình
    – …
    Nhìn em thương lắm…
    – Thế còn chị kia? Vợ thấy chồng thân thiết lắm. Nói mau
    – Có gì đâu. Chị chủ chỗ làm.
    Nó lại kể từ đầu đến đuôi… Em à ờ xong vẫn nói là cẩn thận đấy. Xong lườm lườm, híp mắt lại nhìn nó… Làm nó sợ xanh mắt mèo…

    Em xoa tóc nó…
    – Đẹp đấy nhưng không lãng tử như trước nữa…
    – Biết ngay mà…
    Nó lẩm bẩm. Nó thích cái vẻ lãng tử…
    – Nhưng vợ thích lắm ý…
    Em hôn vào môi nó cái chụt( tác cũng mún "-")

    Nằm ôm nhau mà em thủ thỉ nhiều lắm. Em bảo hôm đấy sang thì thấy xe máy trước cửa phòng nên về luôn. Xong lại thấy nó chở chị đi nên quyết tâm không nói gì nữa.

    May mà em không cố vào. Suýt toi…

    Thực ra nó cũng chẳng có gì đâu. Sợ em hiểu nhầm thôi…

    Em còn bảo:
    – Chồng mà không gọi trước thì vợ cho nghỉ luôn.
    – …
    Ghê gớm thật…

    Chị biết nó và em quay lại thì thấy chị buồn buồn. Nó cũng chẳng hỏi. Vì nó chưa bao giờ dám nghĩ là nó có thể yêu được chị… Với em đã vượt quá nhiều ranh giới rồi…

    Em thì vui lắm. Lại líu lo suốt ngày thôi. Nó lại được ăn cơm em nấu. Tuyệt vời… Còn vụ đổi với nhau điện thoại thì em nhất quyết là đổi. Cái hồi đấy em dùng N72, thật sự là nó ước còn chẳng được nói chi là mua. Thế mà em đưa luôn cho nó. Chả hiểu con người này như thế nào nữa. Tức là nó dùng sim em. Và em dùng sim nó. Chậc… Tuần sau thì mẹ ra đưa nó đi kiểm tra. Em cũng lẽo đẽo theo sau. Chả biết em làm gì mà ai nhìn cũng quý.Bùa yêu à…Nó thầm nghĩ. Mẹ nó dễ tính sẵn nên thấy em là như thấy người thân luôn. Nhất là khoản nấu nướng thì chuẩn không cần chỉnh… Đôi bên tìm ra tiếng nói chung…. Mẹ, nó và em… Tam hợp… Tam hợp…


    Thì quá khứ gần…

    Đang ngồi lạch cạch với cái laptop. Thì có điện thoại.
    Trên màn hình hiện lên dòng chữ:
    ” Vợ is calling… ”

    – Em lại đổi tên trong danh bạ của anh à?
    – Hi hi. Anh cứ đi xa là em phải đánh dấu ngay.

    Trông như trông sổ tiết kiệm.
    Nó bật cười. Đưa cả icloud rồi vẫn còn làm trò này.

    – Anh có làm gì đâu mà phải canh?
    – Ai biết. Có của thì phải giữ gìn….
    – Mà gọi anh làm gì thế?
    – Tự nhiên em thèm ăn hải sản quá à…
    – Vâng vợ. Mai anh về mua cho… Con còn đạp không?
    – Hư y như chồng…
    – …
    – Chồng về sớm nhé. Đi đứng cẩn thận đấy
    – Vâng…
    – Hi hi. Yêu chồng nhất ^_^. Bye bye chồng... - Ừ... Yêu vợ... Vẫn cứ là kiểm tra nó đấy. Làm gì đâu mà cứ vậy. Cưới gần năm rồi mà cứ như mới ấy. Biết là đôi khi kiểm soát quá làm nó không thích nên chỉ vừa đủ thôi. Mò lên mấy trang xem tin tức thì có cái tiêu đề mà nó chẳng bao giờ dám đọc. 'Hối hận vì lấy vợ sớm' Chẳng biết ra sao chứ đọc xong mà chán vợ thì bố mẹ nó và cả bố mẹ vợ nó cho nó ra đường ngủ ngay. Đấy. Không đùa đâu. Làm đàn ông 2 con đến nơi rồi mà chả có tiếng nói trong nhà gì cả.... Vợ là nhất thôi... Buồn quá đi... Đang lơ mơ thì bố vợ gọi - Làm xong chưa con? - Xong hết rồi bố ạ. Theo mẫu thôi à - Ừm. Mua bố cái điếu ục nhé. Đừng cho mẹ mày biết đấy. Phiền lắm... - Vâng. Ha ha... Bố vợ nó đấy. Ai bảo làm to là không biết hút thuốc lào =))) Mà người ta dùng điếu cày. Bố vợ nó phải điếu ục ( to hơn dài hơn điếu cày - hút ra tiếng ục ục vì cho nhiều nước) mới đủ đô. Lúc sau lại có điện thoại - Alo. - Đây ạ. - ... - ... - Nhớ đấy... - Vâng... Hầy.... Phải về là phải mệt rồi.... Nhưng nó vẫn vui.... ... Lại thì quá khứ gần…
    – Bố… Đi mà…
    Nó đang tập đọc báo thì con gái nó lay lay.
    – Không là không…
    – Bố không yêu thương chiều chuộng Bích nữa chứ gì? – Lại nũng. Y như mẹ nó
    – Không là không. Không hứa được…
    – …
    – Con gái nhà ai mà lại đi chơi robot?
    – Con gái bố chứ ai…

    Nó không cãi nổi luôn
    – Đi mà…
    – Không…
    – Anh đi mua cho nó đi. Giống anh chứ ai mà cứ ngang – Vợ nó đi lên.
    – Đừng có vào hùa. Con gái thì chơi búp bê chứ chơi robot để đánh nhau à?
    – Bố chả biết gì? Con lên đai rồi nhé…
    – Tại em đấy. Cho nó đi học võ làm gì? Giờ tính như đàn ông…
    – Tại ai? – Vợ nó nhìn nó
    – Ờ… Chẳng ai cả…
    – Thế đi mua robot nhá…
    – Rồi rồi… Tôi xin thua…
    … … …

    Khám tổng thể xong thì bác sĩ gọi mẹ nó vào trước. Sau mới gọi nó vào. Nói nó hạn chế dùng thuốc giảm đau… Về nó hỏi thì mẹ bảo là mẹ cần bác sĩ tư vấn mấy vấn đề phụ nữ… Nó cũng ậm ờ… Khám cho nó xong mẹ cũng về luôn. Nhìn mẹ tội quá…

    Đi lại hoài vậy thì chắc là mệt lắm. Mẹ nó hay bị say xe nữa…

    Từ ngày nó dùng sim em thì thôi rồi. Phiền phức kinh khủng. 5 phút một sms làm quen. Đầu tiên thì nó cũng nhắn lại. Sau nó để chế độ im lặng luôn. 1 tuần thì chán hẳn. Nó đòi lại cái 1200 của nó thì em nhất quyết không chịu. Em bảo
    – Chồng dùng máy đấy đi. Vợ thích dùng máy này. Đổi sim là được mà.

    Em biết nó ngại hoàn cảnh của nó với em. Nên cứ có gì là em đưa hết cho nó. Nó thì lại thấy em càng vậy nó càng ngại. Nên cứ chối đây đẩy. Em giận mấy lần… Mãi sau nó nói là ”Nó không muốn cảm thấy phụ thuộc vào em” thì emmới hiểu. Em nhìn nó rưng rưng rồi hôn vào môi nó cái chụt. Phê lòi mắt… Đấy…. Rất đơn giản mà thật hạnh phúc…( tác cũng muốn "-")
    ….
     
    Quyền Lực Của Cậu Ấm! ( Việt Nam)
    Chương 8:



    Ở chung với nhau thì mới biết nhiều vấn đề mới nảy sinh. Hôm đó, nó đang cày Dota thì em gọi.
    – Chồng ơi… Cứu vợ
    Nó giật mình ấn Phụp cái máy tính phi ra khỏi quán, thì hóa ra em nhờ nó mua băng vệ sinh, làm nó mất luôn game. Đang cầm Anti mage xanh (con này cứ 30 trận cầm thì mới có 1 trận nó xanh).
    Thò mặt ra quán mà nó cứ đi ra đi vào. Mém bị nghi ăn trộm. Đứng đối mặt với cô bán hàng. Lấy hết dũng khí. Nó nói thật to, rõ ràng. Mắt nhắm tịt
    – Cô lấy cháu bịch kotex có cánh dạng ban đêm với.
    Làm cả quán ai cũng nhìn xong cười. Mà cũng đen lúc đứng ngoài đấu tranh tư tưởng thì ít khách. Lúc vào mua thì ùn ùn kéo đến. Xấu hổ mà không có cái hố nào để chui cho bớt nhục. Cô bán hàng nhìn nó cười khổ. Mặt nó thì méo xệch. Mua về rồi còn bị em chửi là lề mề
    – Đậu phộng – nó lẩm bẩm.
    – Chồng vừa nói gì đấy? – em nói vọng ra.

    Nó áp dụng chiến thuật giả vờ điếc và giả vờ câm… Hở ra phát là mặt biến sắc ngay… Số phận khổ đau

    Giờ thì bon rồi. Mặt hóa thạch rồi. Cấm ông nào cười. Nó thông cho chểt luôn đấy.^_^


    Chị thì dạo này hình như đến ngày hay sao ấy. Cáu bẳn với nó suốt.Em đến quán thì dỗi ra mặt rồi đi mất làm nó quay như chong chóng mà chị nào có tha cứ vậy thôi. Gần nửa tháng đến nơi rồi mà chị cứ dỗi. Có lần nó bực quá hỏi thì chị nói rõ to. Làm ai cũng nhìn
    – ĐỪNG CÓ GỌI BẠN EM QUA NỮA. CHỊ KHÔNG THÍCH…

    E hèm…

    Đúng lúc đó thì em đi vào. Chị thì đi luôn vào trong. Ngon rồi. Em thì hay ghen vớ vẩn. Nó cứ nhìn ra rồi lại nhìn vào, mặt ngu ngu. Đứng 2s thì em bỏ về luôn. Tối đó nó về phòng gọi thế nào em cũng không nghe. Sau cuộc gọi thứ 3 là tắt máy Tối đó nó tự nấu cơm… Khổ…Nước mắt đầm đìa…"-". Lâu rồi mới phải nấu…

    Sáng hôm sau lại đi học. Em giận không thèm qua gọi. Đến lớp thì em đến từ lúc nào rồi. Chảnh luôn. Biết nó đến không thèm nhìn. Những tiết học lại trôi qua lề mề. Hôm nay dở chứng hay sao mà con Hân sang ngoắc ngoắc nó. Tuyệt vời ông mặt trời. Nhìn mặt em lại thêm một lần cay. Nó cười khổ đi ra thì con Hân kéo tay nó lên sân thượng.
    – Ê. Quay lại lúc nào đấy?
    – Gần hai tuần rồi
    – Ờm – Mặt buồn buồn
    – Bà cũng đến ngày nốt à?
    – Đến cái mả cha ông ấy
    – Hết người này lại đến người kia. – nó nhăn mặt xong đi xuống luôn.

    Về lớp thì khỏi bàn. Em nhìn nó như kiểu lần này mày chết với bà nhé. Đừng có cãi. Nó ngồi xuống luôn cạnh em. Em ngồi sát vào trong. Nó nhích thêm tí thì em hét ầm lên.
    – ĐI RA
    Nó tròn xoe mắt…. Nín luôn
    – ĐỪNG BAO GIỜ LẠI GẦN TÔI…
    Nó đi về chỗ. Thế lại có tin đồn… Mấy ông thần lớp khác lại có thời gian viết thư… Có bạn gái hot girl cũng mệt… ( Tác cũng muốn có bạn gái là hot girl ! Hu hu) ^_^

    Trưa đang nằm thì chị phi sang. Chắc hết rồi nên dễ tính đây mà
    – Hi hi. Ăn gì chưa?
    – Phá em xong chưa? – nó cằn nhằn luôn. Bực bội mà
    Chị ngồi nhìn lâu lắm rồi đứng dậy về mất. Cặp lồng cơm vẫn để đó…

    May quá chưa ăn gì… Nhưng hình như không phải đồ ăn ở quán. Vị khác khác…

    Chiều nó đi làm thì chị đi đâu luôn rồi… Nó thì vẫn tiếp tục thôi… Kệ… Nó có làm gì đâu mà cứ phải giận dỗi. Chiều tối chị về. Chẳng nói chẳng rằng kéo tay nó vào trong phòng. Ôm chặt…Phê phê… Hai trái đào… a di phò phò…
    – Mượn vai tí…
    – ….
    Nó lỡ nói cho chị thuê vai rồi mà

    Chị ôm nó lâu lắm. Chị bắt đầu khóc…
    – Sao thế?
    Nó thấy chị khóc là lại dịu xuống. Dù cách đó 15 phút thì cái thằng làm cùng nó cũng chẳng dám sai vặt nó
    – Sao lại thế chứ… Hức…
    Chị khóc to hơn
    – Làm sao?
    Nó vỗ nhẹ vào lưng chị
    – Em… À chị không chịu được áp lực này nữa…
    Nó nghe rõ mồm một từ em… Lẽ nào…

    Nó rung động… Không giống lần nó với em… Như kiểu là nó trở lại cái lần nó bắt đầu biết định nghĩa cái từ yêu vậy… Nó nuốt nước bọt cái ực… 1s… 2s… 5s sau nó vẫn đứng ôm chị. Nó không dám nhìn chị. Hơi thở của nó bắt đầu nhanh. Nó nghe rõ cái âm thanh bụp bụp tim nó đập. Chắc chắn chị cũng nghe thấy. Nó lại thấy khó thở… Đầu nó đau… Mắt nó hoa lên… Nó giật mình bắt đầu thở chậm lại. Từ từ nó cũng bớt đau đầu… Chị đẩy nó ra vì cái tay nó đang nắm chặt vai chị.
    – Á… Đau… – Chị kêu lên
    – Em xin lỗi. Tự nhiên đau đầu quá
    – Hả… Sao không? Ngồi xuống đây xem nào – Chị cuống cuồng…
    – Không sao đâu… Thỉnh thoảng em vẫn hay đau đầu mà…
    – Ừm… – Nhìn mặt chị tội lắm… Dễ thương thật…
    – Không sao mà – nó xoa đầu chị
    – Ơ… – Chị đỏ mặt
    Nó mới bắt đầu ý thức lại cái hành động vô duyên của nó…
    – Em xin lỗi…
    – Ừmm.. Không sao đâu
    – …
    – Ra ngoài trước đi…. – Chị quay ra nói nó
    – Vâng…

    Lúc sau chị ra. Mặt vẫn đỏ. Mắt thì hơi sưng. May quán ít khách chứ không kiểu gì cũng có đứa phán là nó vừa làm gì đó mờ ám. Từ lúc nói ra được câu đó chị nhẹ nhàng hẳn đi. Cười suốt… So Beautyfull…

    Em thì vẫn vậy. Càng gọi lại càng làm cao. Nhắn tin không thèm trả lời…

    Nó vừa tắm xong gọi cho em thì người nghe thì là giọng một người phụ nữ miền nam. Lạ thật. Bà giúp việc nhà em quê ở đây mà…
    – Alo.
    Giọng nói đầu dây bên kia vang lên
    – Dạ. Ngân có nhà không cô? – nó vẫn cố bình tĩnh
    – Ngân vừa đi ra ngoài rồi. Có việc gì không con?
    – Không có gì cô ạ! Có chút việc nhỏ thôi… Cháu chào cô.
    Nó vội vàng tắt máy

    Nó lo lắng. Cứ động đến phụ huynh là nó lại lo lắng…. Và dường như cái điều nó sợ cũng bắt đầu xảy đến…

    Nó sợ …

    Như một Định mệnh… Bữa tiệc nào cũng chẳng có lúc tàn. Và câu chuyện nào mà chẳng có hồi kết…

    Sáng nó với em lại đi học. Chiều hôm sau đang đi làm thì nó có điện thoại. Số lạ nên nó không nghe. Tối đó về nó gọi lại. Thì vẫn là giọng miền nam ấy nghe.
    – Alo.
    – Đây là số Đạt phải không?
    – Đúng rồi ạ
    – Cô là mẹ của Ngân.
    – …
    – Con biết sao cô gọi cho con không?
    – Cháu không biết ạ?
    – Cô nghĩ con phải biết chứ? Vậy cô nói luôn nhé. Cô không đồng ý cho con quen con cô đâu. Con phải hiểu là con đang ở đâu và con là ai chứ? Và Ngân cũng có người yêu rồi. Sắp cưới… Con đừng phá hoại hạnh phúc của nó.
    – …
    – Con còn đó không?

    Tai nó ù đi. Nó không tin nữa. Lại vậy… Chẳng phải nó chấp nhận làm người thứ ba sao? Nhưng nó vẫn đau… Đau lắm…
    – Cháu hiểu rồi cô ạ!
    Nó rối. Thật sự là nó rối. Đến cả khi ngồi đánh lại mấy dòng này. Nó vẫn còn nhớ cảm giác cái lần đó. Vẫn hồi hộp. Vẫn rối. Nó định gọi cho em. Nhưng thôi…

    Mấy ngày sau đó nó vẫn im lặng. Nó chưa muốn nói vội… Nó muốn suy nghĩ kĩ càng hơn… Về mọi thứ… Em vẫn giận và chẳng có dấu hiệu gì là dừng lại. Nhưng cái nó quan tâm giờ là mẹ em. Cuối giờ hôm đó nó kéo tay em lại. Nhìn cái mặt hình sự của nó nên em không làm căng nữa…
    – Mình cần nói chuyện…
    Nó và em lên sân thượng vì em không muốn về phòng nó. Không để mất thêm thời gian. Nó vào chủ đề luôn
    – Mẹ em hôm trước gọi anh.
    Em tròn mắt
    – Mẹ nói anh nên biết mình là ai… Rằng anh nên dừng lại… Đừng cố phá hoại hạnh phúc của em..
    – …
    – …
    – Mấy hôm nay anh cũng nghĩ rất nhiều rồi. Mẹ em đúng. Anh chưa làm gì được. Anh nên để em đi…
    – ĐỒ TỒI!!!
    Em lại rưng rưng. Rồi khóc. Nó nhìn mà xót xa quá. Nhưng nó quyết rồi. Nó cũng có cái sĩ diện của nó chứ…( Mịa cái sĩ diện chó chết )
    – Anh định bỏ tôi luôn có phải không? Anh đi đi… Cút luôn đi…

    Nó đi xuống. Từng bậc cầu thang hôm nay sao nhanh thế. Nó về phòng. Mệt mỏi. Nó thấy khó chịu. Lại đau đầu nữa. Nó ngủ… Mở mắt thì thấy chị đang ngồi cạnh. Trán nó có cái khăn ấm…
    – Ơ…Chị ạ?
    – Ốm mà không biết kêu à? – Chị nhìn nó trách.
    – Đau đầu chút thôi mà…
    – Thế lại còn chủ quan…Cảm lạnh rồi đấy.
    Ừm. Lạnh thật… Nó nghĩ
    – Ăn nè…
    Chị đưa nó bát mì trứng rồi rau, mọc, chả…
    – …
    – Nhìn gì. Ăn đi. Biết không ăn được cháo rồi.
    – …
    – Còn nhiều thứ lắm. Biết tất. Không phải nhìn.
    Nó bị ốm thì nó rất kị cháo. Ăn là ói ngay. Đến cả gái cũng chẳng biết. Sao chị lại…
    – Mẹ kể hết tui nghe rồi… Ha ha
    Ra thế.. Chết mất… Mẹ ơi là mẹ…Haizzz…
    – Chị sang lâu chưa?
    – Từ lúc gọi không nghe ấy.
    Xem điện thoại là 2h. Giờ là 7h rồi.
    – Cảm ơn chị nhé..
    – Cảm ơn mẹ em ấy… – Chị cười
    –Ơ … Tại sao ?
    – …
    Chị hát bài gì đó… Giọng chị hay lắm…

    Nó chẳng hiểu… Mà cũng kệ

    Ăn xong là chị cũng về. Nó uống thuốc nên cũng đỡ hơn rồi. Bỗng nó có điện thoại. Số em.
    – Alo!!!
    – Đạt à? – Giọng khẩn cấp
    – Vâng. Ai thế? – Không phải giọng gái
    – Giang đây… Hiếu ra quán ăn xxx đi. Con Ngân say quá. Mà mấy thằng kia cứ cản không cho về. Tui không gọi được ai… Phụp… Tút… Tút…
    Đó là âm thanh nó nghe được.

    Lòng nó như lửa đốt. Ra ngõ bắt xe ôm thì thằng cha còn không biết quán ở đâu!! Làm nó hoang mang vãi đạn… Vừa đi thằng xe ôm vừa hỏi đường. Mãi 10 phút sau mới đến nơi… Một quán vỉa hè nhưng trong ngõ…

    Nó phi thẳng vào quán thì thấy gái đang nằm ngủ trên ghế. Nhỏ Giang thì đang đẩy mấy thằng cô hồn kia ra. Vừa đẩy vừa chửi. Chủ quán thì bất lực. Chắc bọn này bảo kê khu này. Nó lao đến chẳng nói chẳng rằng. Đạp một thằng ra thằng này cắm mặt xuống đất luôn. Nhỏ Giang thấy nó như thấy cứu tinh. Mừng ra mặt. Có lẽ vì yếu tố bất ngờ nên mấy thằng kia dạt theo luôn. Nó chạy vào chỗ em. Chỉ lo cho em thôi. Nó đứng chặn trước mặt em và nhỏ Giang. Thằng cha đứng dậy từ lúc nào phi thẳng vào chỗ nó. Bất ngờ nên nó ăn trọn một cú đấm vào mặt. Nó cảm nhận cái mặt nó như bị một cái ô tô đi với vận tốc 50 km/h húc vào vậy. Chưa kịp hoàn hồn thì ăn thêm một đạp vào bụng. Nó bị bắn ra xa chỗ em
    – Đm thằng ranh con. Dám đạp bố mày à…

    Nó lồm cồm đứng dậy. Giờ mới để ý trước mặt nó là thằng đó khoảng ngoài 30. Xung quanh là 4 5 thằng nữa. Nhìn như nghiện. Riêng thằng đó thì Cao to đen hôi. Tóc vuốt keo các thứ. Nó thấy vị tanh thì ra máu mồm máu mũi nó bắt đầu chảy. Thằng đó đấm mạnh vồn. Nghĩ đến giờ nó vẫn thấy ấn tượng khó phai…

    Thằng đó lại lao vào nó. Thấy tình hình bất lợi nó né sang một bên. Thằng cha lại bắt đầu chửi
    – Đmm. Đứng lại xem nào. Đạp bố ngon lành lắm mà…

    Ngu gì mà đứng lại nhưng Cơ thể nó thì bắt đầu cảm thấy mệt. Cơn đau đầu lại đến. Tim đập nhanh hơn… Nó lại bị căng thẳng…. Khó thở…

    Nói xong thằng cha lại lao vào nó. Nó đang định chạy thì bị hai thằng giữ tay lại. Giằng mãi không ra. Nó đang ốm nữa. Sức chẳng có là bao. Nó hận bản thân nó yếu đuối không thì…
    – Hết chạy nhé con… ĐM thằng ranh.
    Thằng cha nhìn nó gầm lên. Lũ nghiện thì cười hả hê…

    Thằng cha tiến lại nó thì bắt đầu đấm vào bụng nó. Hứng phát đấm mà nó thấy như bị con bò húc chứ chẳng phải đấm nữa. Rồi phát thứ hai. Nó thấy mọi thứ quay cuồng. Nó bắt đầu khó thở hơn… Phần vì cú đấm.. Phần vì mệt. Khi mà con mắt nó mỏi đến cái mức độ gần cụp xuống rồi thì nắm đấm của thằng cha kia vẫn đang tiến đến phía mặt nó. Rồi bốp. Hình ảnh của Thằng cha kia đổ xuống kéo theo mi mắt nó là hình ảnh cuối cùng nó nhớ. Mấy thằng giữ nó bỏ tay khỏi nó. Nó cũng đổ gục theo thằng cha đấy luôn… Ê ẩm…
    – Cứu tinh gì mà câu giờ vãi đạn.. – nó nghĩ thầm…


    Nó gục ngay xuống thì có một bàn tay kéo nó lại. Nó kiệt sức quá rồi. Bàn tay của ai đó mà mềm mại thế? Thơm nữa… Quen thuộc… Cảm nhận thôi. Chứ mắt nó không mở được nữa rồi. Buồn ngủ quá…

    Mở mắt…. Lại cái mùi này… bệnh viện… Thoang thoảng thôi… Cảm nhận cơn đau từ sống mũi. Nó cố hít thật sau mà khó khăn quá… Có gì đó đang đè lên ngực nó… Một mái tóc đen tuyền. Nó cố gắng lấy tay gẩy gẩy cái nơi đầu tiên mà nó biết không phải bộ phận cơ thể của nó… Rồi ai đó cũng nhận ra… Là em. Khuôn mặt tuyệt đẹp không tì vết… Em như hiểu ra là nó khó thở… Thì ngồi dậy… Nó hít một hơi dài.. Sống rồi.. Nhưng nó mệt quá. Mắt nó díu vào. Ngủ tiếp… Nó nghe thấy tiếng khóc… Tiếng kêu to.. À cả tiếng nói nữa.. Ồn ào quá đi.. Để nó ngủ đi mà… Nó mệt lắm…

    Nó lại tỉnh.. Cơn đau từ khắp cơ bụng kéo lên ngực rồi sau gáy… Những tiếng tít tít đều đều… Sao lại ở đây nhỉ…
    – Bệnh nhân tỉnh rồi…
    – …
    – Nằm im để kiểm tra – tiếng ông bác sĩ.
    À người quen… Vẫn là ông khám cho nó lần nọ. Ông nhìn máy đo nhịp tim xong giơ tờ phim chụp lên. Nhìn gì đó rồi đặt xuống. Kiểm tra xong thì ông cũng đi ra ngoài…

    Chắc đi mấy cái xương sườn rồi… Nó nghĩ…

    Chị là người đầu tiên bước vào. Rồi bố mẹ nó. Sau cùng là em, ông Khánh, bà Như, à có thêm một người phụ nữ trung niên nữa… Em với chị nhìn nó mếu mếu. Nó thấy mẹ nó tiều tụy quá, mắt sưng đỏ vì khóc. Bố nó cũng vậy.. Một vẻ mệt mỏi bao trùm cả căn phòng…
    – Mọi người chú ý nói nhỏ để bệnh nhân nghỉ ngơi.
    Tiếng chị y tá… Chị thôi.. Trẻ mà xinh lắm... Lùn lùn đáng yêu…Sau này gặp nhiều nên nó mới biết chứ lúc ấy thì chịu…
    – Con thấy sao?
    Bố nó hỏi. Bình thường là mẹ nó hỏi rồi. Nhưng hôm nay lại là bố nó.. Lạ. Nhưng mà không sao
    – Khỏe mạnh nhân đôi – nó nhăn nhở
    – Khổ thân con tôi – mẹ nó khóc không ra tiếng
    – Sao thế mẹ? Con không sao mà? Chỉ là…a…
    Nó với tay để chạm vào tay mẹ nó nhưng chỗ đau của nó không cho phép
    – Mẹ thương mày quá.
    Mẹ nó hít một hơi rồi nói. Đỡ tay nó rồi đặt xuống…

    Nó không hiểu

    Chị và em thì chẳng nói gì. Cứ nhìn nó thôi. Chắc là sợ nó đau… Nhưng mà ai cũng lạ vậy nhỉ…
    – Cô cảm ơn con nhé. Giúp Ngân nhà cô mà mới bị thế này…
    Tiếng mẹ em. Ra đó là mẹ em. Một người phụ nữ đẹp. Nhưng chắc chắn không bằng mẹ nó rồi. Trong mắt thằng con trai nào chẳng vậy.
    – Không có gì đâu cô… Con chỉ… À… Ừm…
    – Hết giờ thăm rồi. Mọi người ra cho bệnh nhân nghỉ ngơi đi – tiếng chị y tá.

    What. Nó chưa được nói chuyện với em mà…. Quá đáng thật… Em với chị thì cố ngoái lại như là ý với nó cố gắng khỏe nhanh nhé. Mọi người lại ra ngoài. Nó mới chợt nhớ hôm nay không biết là ngày bao nhiêu. Phòng còn mỗi chị y tá đang lúi húi làm gì đó. Nó đánh liều hỏi
    – Cô ơi… – Cháu hỏi tí…
    – Tôi già lắm à?
    Chị quay ra chỗ sáng thì nó mới biết là gái trẻ =))
    – À… Chị… Hôm nay ngày bao nhiêu rồi? – nó cười ngượng
    – 25 tháng 10.

    Nhẩm tính cũng gần tuần rồi… Gần tuần á… Nó hoảng… Bỏ quên cả ngày 20/10 luôn… Chết thật… Thông thường thì nó có bao giờ nhớ đâu. Yêu em nên nó mới để ý hơn thôi… Nhưng mà em thì chẳng bao giờ đòi quà nó hết…
    – Bao giờ em mới được xuất viện?
    – Khỏe thì ra… – Chị y tá không thèm nhìn nó
    – Em khỏe rồi mà… – nó cố vớt vát
    – Ừm…
    Nói xong là ra ngoài… Nó nghệch mặt ra…Lạnh lùng thật- Nó nghĩ

    Nó lại ngủ. Nằm ở đây thì chỉ có ăn và ngủ. Đợi người thân vào thăm. Chả biết ngày đêm giờ giấc gì cả… Lúc tỉnh ngủ thì nó muốn đi ra ngoài… Tù túng quá… Vết đau cũng đỡ vì nó được dám cả tấn salongship rồi. Giờ mới phát hiện đuôi lông mày nó bị rách. Ăn đấm ở bụng với mặt có mấy phát. Chả hiểu… Nó cố gắng ngồi dậy thì buốt kinh. Chưa đỡ rồi… Nhưng vẫn phải cố. Cuối cùng cũng ngồi dậy và nhấc cái chân xuống giường… Ra ngoài nó mới biết là đang nằm ở phòng hồi sức riêng… Vẫn là bệnh viện đó… Nhưng cái điều quan trọng là nó chẳng biết đường… Đúng lúc đang ngơ ngác thì cô à chị y tá quen thuộc đi về phía nó. Thấy nó chị hoảng hốt chạy lại đỡ nó…
    – Đi về phòng ngay.
    Chị quát. Chả nhẹ nhàng gì cả…
    – Cho em ra ngoài hít khí trời tí đi. Điều hòa em không quen…
    Nó nhăn nhó với cái lý do không thể thuyết phục hơn.
    – Chờ tí. Đứng im đấy… – Chị vẫn quát
    – …
    Lúc sau chị y tá đi ra với cái xe lăn.
    – Em đi được mà…
    – Không cãi… Ngồi xuống hoặc vào phòng.
    Bà này thù hằn gì đó thì phải. Nhưng nó vẫn phải ngoan ngoãn ngồi xuống
    – Chị tên gì?
    – Huệ
    – Chị ghét em à?
    – Không

    Nó nghệch mặt ra.

    Chị y tá đẩy nó đi ra ngoài. Phía sân sau của viện. Trời chiều sắp chuyển sang tối..

    Nó đang cố hít thở thật sâu thì chị y tá phì cười. Mặt nó ngơ ngác
    – Cậu đánh hơi thấy cái gì à?
    – Hả? * mặt ngu *
    – Ha ha……
    * mặt bực bội *
    – Thôi… Chị xin lỗi… Hít tiếp đi… Hahaaa….
    Càng nhìn chị y tá cười nó càng bực. Ngồi im luôn
    – Này… Sao thế? – Chị y tá vỗ vai nó
    – …
    – Con trai gì mà giận dỗi…
    Chị y tá lè lưỡi trêu nó… Có nét gì đó giống như chị… Chị đâu rồi nhỉ… Sao không vào thăm nó… Cả em nữa… À chắc em bận đi học rồi… Chậc…
    – …
    – Wây… ???
    Chị y tá huơ huơ tay trước mặt nó
    – Hả? – Nó ngơ ngác
    – Nhớ người yêu à?
    – …
    Chị y tá kể nó nghe là có 2 cô gái suốt ngày lên thăm nó. Vừa về thì nó dậy…. Tiếc quá… Nó mà dậy sớm hơn có phải tốt không? Nhưng nghe là lên thăm nó cũng ấm lòng.

    Nói chuyện lâu thì nó mới biết nó trông giống người yêu cũ chị y tá nên mới đầu chị mới vậy. Còn giờ thì thoải mái rồi
    – Cho em đi bộ nhé…
    – Ừm… Để chị đỡ…
    – Không cần đâu mà…
    Nhưng đúng là cơn đau làm nó đi không nổi 10 bước. Nó gục vì đau… Chị y tá hốt hoảng đỡ nó lên xe lăn…
    – Em bị sao thế chị…
    – Rạn xương ức. Khỏi nhanh mà …
    Thằng cha đờ cờ mờ nờ kia dã man thật

    Chị y tá nói xong lòng nó nhẹ hẳn…. Đúng là trong viện mới biết quý sức khoẻ nó như thế nào. Chứ khỏe thì coi thường…

    Trời chiều chuyển sang tối. Người ta hay gọi là hoàng hôn. Sao lại thế nhỉ. Nó nghĩ. Ngồi lúc nữa là nó về phòng nghỉ. Nó cũng hơi mệt.

    Hôm sau nó dậy thì chị đã ở phòng lúc nào rồi. Nó nhìn chị gọt hoa quả mà buồn cười quá. Hình như là lần đầu. Gọt thì sâu hoắm vào trong. Quả táo chị gọt xong thì nhìn hình thù kỳ lạ kinh khủng =)))

    Ná ná quả hồ lô. Mà cũng chẳng phải quá hồ lô. Méo mó kinh dị lắm. Nó nhìn chị. Mặt chị đỏ bừng
    – Tại tui mới học. Chưa đẹp…
    – Ai nói gì đâu? Hahaa…
    Nó ôm bụng vì không nhịn được cười. Nhưng rồi…
    – Á….
    – Sao thế? – Chị hoảng luôn
    – Cười cũng đau…. – nó nhăn nhó
    – Cho chừa. – Chị khinh khỉnh. Ghét…^_^
    Nói vậy thôi chứ chị cũng xoa xoa cho nó mà.

    Chị về là lúc em lên. Nhớ quá. Nó gọi em lại gần rồi ôm luôn. Cháo lưỡi….( E hèm…)
    Xong thì mặt em đỏ ửng. Yêu lắm. Em cũng mang cơm chó nó. Cơm em nấu thì khỏi chê. Em luyên thuyên đủ điều. Em cũng bảo chép bài cho nó rồi. Trước khi em về em đưa nó cái điện thoại xong, nó vẫn kịp hôn em phát nữa. Chị y tá thì vào xem nó xong đưa thuốc cho nó uống… Lại ngủ… Dậy thì bố mẹ nó đang ở cạnh… Vết chân chim hằn lên hơn sau đôi mắt thâm quầng của mẹ. Bố nó cũng chẳng hơn là mấy. Nó nhìn mà xót xa quá… Mang cơm cho nó ăn trò chuyện một lúc thì bố dặn nó nghỉ ngơi cho mau chóng khỏe còn đi học. Mẹ chẳng nói gì. Nhìn mẹ nó thấy nghi ngờ lắm. Chắc chắn cần phải làm rõ… Nhưng trước hết thì phải tắm đã. Người nó sắp bốc mùi rồi…. Nhưng tắm thì khó khăn quá… Lau người thôi… Xuất viện chắc chắn nó phải dành nguyên một ngày để tắm mới được…

    Hôm sau nó dậy với tiếng chuông và lời chúc đáng yêu của em…. Nó lại bắt chị y tá cho nó ra ngoài hít thở… Đùa thôi. Xin mãi mới được đấy…Khổ…^_^

    Ngày hôm đó cũng êm đềm trôi qua. Mấy ngày sau thì nó xuất viện… Mặt thì vẫn phải dán băng gâu. Em thì cứ nằn nặc bắt nó phải dán vào không nhiễm trùng. Mà hình như là ngày đó đang hot phong trào đấy. Chẳng bị gì cũng dán băng gâu. Theo bọn này bảo thì để trông ngầu hơn…. Chịu…

    Mọi người nhất trí là tổ chức một bữa chúc mừng ngày nó xuất viện… Giờ mới để ý thì chị với em hai người có vẻ thân thiết lắm… Trước thì…

    Mẹ em thì cũng đến nhưng chả thấy đả động gì việc nó với em cả. Cái nhìn có vẻ thân thiện với nó hơn. Nó có hỏi dò thì mẹ em vỗ tay cái.
    – Quyết rồi. Hai đứa cũng lớn nhưng phải chấn chỉnh nhau học hành cho tốt… Không thì đừng hòng cô đồng ý…
    Nò mừng lắm…
    Bữa ăn nhanh chóng bày ra. Hai bà mẹ với em và chị cả bà Như nữa hình như được dịp thể hiện nên toàn lực lắm.
    Để ý kĩ thì bố mẹ nó vui nhưng vẫn có vẻ gì đó hơi buồn… Nó chẳng biết là gì nhưng phải vui đã. Nó được tắm rồi ^_^.

    Ông Khánh với ông Quân lại được dịp thi triển tuyệt kỉ chém gió thần chưởng. Nó không hiểu mấy ông lấy nguồn ở đâu, không biết ai ông có đọc truyện trên Truyen cv không nữa. Cả nhà cứ phải nói là hết sức nghiêng ngả… Nó thì chỉ nhìn em. Ngắm em. Cũng có tia chị nhưng không nhiều bằng em. Em nấu cơm xong nên mồ hôi lấm tấm. Đáng yêu mọi lúc mọi nơi luôn… Đang ăn thì ông Khánh bắt đầu lại hỏi nó
    – Mày biết ai đánh mấy thằng kia không?
    Nó nghĩ ông thần này lại kể công rồi. Vì trước khi đến quán đó thì nó gọi ông Khánh mà…
    – Anh định kể công à? Không có tiền đâu. Hết rồi
    – Không phải. Ai thèm mấy đồng bạc lẻ của mày. Cho mày đoán lại…
    Ngoài ông K ra nó chả nghĩ ra ai cả. Nhưng mà nó lúc nhắm mắt thì có một cái mùi… Quen thuộc với nó lắm… Chị… Là chị… Nó nhìn về phía chị. Thấy mặt chị đỏ đỏ…
    – Là… Là…
    Quay sang ông Khánh thì ông gật đầu
    – Chị mày cân 3 đấy…
    Ựcc…! Nuốt nước bọt một cái. Nó tưởng nó nghe nhầm à? Chị thì nó biết là mạnh mẽ rồi. Nhưng mà cái này hơi quá đấy. Ông Khánh lại bắt đầu luyên thuyên về trận chiến. Đại loại là ông đang đi thì gặp chị. Chị hỏi ông có thấy nó đâu không thì ông kể luôn cho chị. Mò ra quán thấy nó bị úp. Thì chị cầm cả nửa viên gạch vào choảng thằng cha kia. Rồi…. Cân 2 thằng. Mấy thằng còn lại thì ông K với bạn ông hốt nốt
    – Chị biết võ à
    – Có biết chút chút…. – Chị cười
    Quá nhanh quá nguy hiểm rồi… Nó phải cẩn thận thôi… Chút chút mà cân 3 đấy….
     
    Quyền Lực Của Cậu Ấm! ( Việt Nam)
    Chương 9:



    Hôm sau thì bố mẹ nó về, trước khi lên xe còn bảo nó về mà lấy quần áo rét. Nó cũng vâng dạ rồi tiễn bố mẹ lên xe.
    Chị dạo này biết em ở phòng nhưng vẫn sang. Còn thỉnh thoảng to nhỏ gì đó cơ. Hóa ra là học nấu ăn…
    – Nhớ ngày trước thì…. – Nó lẩm bẩm
    – Làm sao? – đồng thanh….
    Huýt sao… Giả vờ điếc… Đi ra net.

    Hôm sau là thứ hai. Nó đi học trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người. Nó nghỉ cả tuần mà. Chả biết ai nói mà nó lĩnh luôn cái biệt danh anh hùng rơm cứu mỹ nhân…
    – Anh hùng RƠM hẳn hoi nhé. Anh hùng RƠM xịn đấy. – Con Hân nhìn nó cười.
    Hóa ra RƠM có loại xịn và đểu. Giờ nó mới biết.
    – Xịn cái cc. Bà im cho tui nhờ. Đã phải leo lên tận đây rồi đấy.
    Nó phải nói dối em là đi uống nước trong giờ ra chơi. Sợ em ghen. Khổ lắm^_^
    – Haha…
    Thế là nó bỏ con Hân trên đấy một mình. Cho nó chừa.

    Về lớp thì có đứa con gái đứng trước cửa lớp nó… Thấy nó đi về thì nhét vội vàng cái tờ giấy vào tay nó xong chạy mất. Em thấy thì giằng luôn. Đọc xong xé biến…. Chậc chậc. Tờ giấy gấp đẹp thế mà…. Phí của giời…


    Từ lúc nhận cái biệt danh bất đắc dĩ ấy. Nó như là đề tài hot trên trường. Nào là tả xung hữu đột cứu mỹ nhân. Anh hùng xông pha bảo vệ em. Vân vân và mây mây…. Nó cũng bị để ý hơn với cái mác Hotboy xì căng đan…. Khó chịu… Đi đâu ai cũng chỉ trỏ. Ông Khánh với ông Quân thì khỏi bàn. Trêu lên trêu xuống. Nó cay cú mà có làm gì được đâu. Nản vãi...

    Rồi mọi thứ cũng ổn định theo chiều hướng tốt. Thời tiết dạo này rét hơn rồi. Mẹ em thì lại đi làm ăn xa gì đó. Nên cường độ ở phòng nó cao lên trông thấy. Ôm em ngủ mà ấm áp từ trong ra ngoài. Đôi khi …. Hơi thở … đứt quãng… Lần nào nó cũng bị cấu lưng.
    – Càng ngày chồng càng ranh ma… Cứ cẩn thận đấy…. – Em dọa nó
    – Làm gì đâu?
    – Tự hiểu đi
    – …

    Hôm sau Chị thì đang có ý bảo nó đi học võ. Nó thì lười. Học bục mặt xong đi làm thì lấy đâu ra thời gian để võ với vẽ. Nó à ừ xong lại kệ. Mèo vẫn hoàn mèo.

    Tối…
    – Mai chồng về à? Em hỏi nó
    – Ừm. Về lấy áo rét. Không chết rét mất
    – Chồng ra luôn không? – Em mếu mếu
    – Có chứ. Còn đi học mà…
    – Vợ nhớ chồng lắm… – Em sắp khóc..

    Nghĩ lại thì đây là lần đầu tiên em với nó xa nhau quá 5km… Cảm xúc tuổi trẻ…Cười…
    – Yêu chồng…
    – Yêu vợ…
    Nó lại hôn vào gáy em trước khi chìm vào giấc ngủ…

    Chiều. Ông Khánh đưa nó ra bến xe… Em nói bận việc nhà nên không đưa đi được. Nghĩ cũng buồn… Nhưng nó chẳng nỡ trách em…

    Nó về nhà. Căn nhà vẫn vậy. Lụp xụp. Nhưng nó thích cái vẻ lụp xụp đấy. Bao nhiêu năm tuổi thơ ròng rã ở đây mà. Bố mẹ nó thì không có nhà. Nó sờ chìa khóa ở chỗ như mọi khi vẫn để. Đây rồi…Biết ngay mà…

    Nhà nó thì chỉ là căn nhà gỗ 3 gian bình thường… Chỗ nó ngủ cũng chỉ có rèm thôi. Nó lách sang bên giữa mẹ. Tủ quần áo ở bên đó. Cái mùi gỗ mít đặc sệt tỏa ra. Cũng chục năm rồi… Cái tủ ấy… Nó mở tủ xếp quần áo vào túi nó mang về sẵn… Có mấy cái áo cộc vì năm nay nó lớn nhanh hơn… Nó mở ngăn tủ của mẹ… Nó chẳng biết sao nó làm thế… Cứ mở thôi. Tiện tay… Nhưng cái nó chú ý là cả một sấp giấy hơi nhàu vì bị gấp nhiều… Giấy vay nợ… Cả giấy thế chấp mà chưa kí… Ơ sao lại thế? Bố mẹ nó cũng làm gì mà cần số tiền lớn như vậy… Nó lại lục lọi tiếp… Trong cái túi đã sờn chỉ của mẹ… Một tờ giấy… Có tên nó… Nó đọc xong mà không tin vào mắt mình nữa.. Nó bắt đầu thấy sợ, rồi lại buồn, tuyệt vọng. À thì ra là giấu nó. Hèn gì bắt nó đi khám tổng thể… Rồi những cơn đau đầu, khó thở của nó nữa,…

    Chiều muộn. Bố mẹ đẩy xe hàng về dắt theo thằng cu nữa tầm 4 5 tuổi, nhìn giống bố như đúc… Nhất là đôi mắt… Nó chẳng chào bố mẹ, chẳng quan tâm cái vẻ mệt mỏi của bố mẹ. Nó hỏi luôn
    – Sao lại giấu con?
    Nó chìa tờ giấy ra. Bố mẹ đều nhìn nó. Thằng cu thấy người lạ thì đứng nép sau mẹ nó. Mẹ nó bế thằng cu. Thở dài đi vào trong. Nó lại nhìn bố. Bố nó lắc đầu
    – Bố mẹ đang gom tiền cho mày sang singapore để chữa… Nhà mình có nhưng vẫn chưa đủ…
    – Không còn cách nào sao? Ở Việt Nam không được à? Người ta vẫn chữa bình thường đấy thôi?
    – …
    Bố nó lắc đầu.
    – Giai đoạn 2 sắp sang 3 rồi
    Nó sững người…
    – Người ta nói ở bên đấy tốt hơn nhiều mà không để lại di chứng… Ở đây không chắc chắn…. Lỡ nó di chứng hoặc tái lại thì tiền mất tật mang…
    – …

    Nó bần thần. Nó không nói gì nữa. Bước ra khỏi nhà… Trên tay vẫn còn tờ giấy… U não… Hẳn nào… Nó im lặng… Cúi gằm mặt xuống… Ra bờ sông…
    Cứ mỗi lần buồn là nó lại ra đây. Cái bờ đê thơ mộng quê nó. Bây giờ đang là mùa cạn. Nó bật ra ngoài lan can. Phi xuống. Đi dọc bờ sông. Cái mùi nước tanh nhẹ… Nó nhớ cái hồi cởi chuồng tắm sông… Nó bật cười… Nước mắt chảy… Hoàng hôn. Nó giờ mới nhận ra là hoàng hôn… Là kết thúc…

    Nó bắt đầu suy nghĩ về nó, hoàn cảnh gia đình nó, về em và về mọi thứ…

    Ngồi đó đến gần tối mịt. Nó mới về. Nó quyết rồi.
    – Con sẽ không chữa đâu. Bố mẹ trả lại tiền đi. Số còn lại để cho thằng Hà (Em nó) Nó cần hơn con
    Bố mẹ nó buông bát cơm xuống. Cả nhà nhìn nhau… Nó chẳng bao giờ cãi bố mẹ nó điều gì… Có cũng chỉ là xin đi chơi không được thôi… Mẹ lại thở dài… Bế thằng cu đi đâu đó
    – Mày nghĩ quẩn thế con? Nuôi mày đến từng này rồi mà chả lẽ để mày chết à?
    – Nhưng 2 3 trăm triệu như thế thì bố đào đâu ra? Chữa xong chắc gì đã khỏi? Bố định để cả nhà chết đói vì chữa cho con à?
    – Bố không thấy con đang là gánh nặng sao? – nó bắt đầu to tiếng hơn

    * bốp *
    Bố đánh nó. Không phải là lần đầu tiên… Nhưng mà… Nó thấy chẳng đau gì cả… Tay bố run run…
    – Khi nào tao còn thì không bao giờ con tao phải chịu khổ…
    Đúng là thế. Đi bao nhiêu năm. Lúc bố nó đi thì công nhận một hai ba năm đầu khổ thật. Nhưng sau số tiền bố gửi cho mẹ con nó thì cũng gọi là có dư hàng tháng. Hai mẹ con tiêu xai thì có mấy đâu. Nhưng mẹ nó cứ đi đòi buôn bán đấy chứ. Nó hỏi thì bảo là cho đỡ buồn… Nó cũng đi theo…

    Nó đi thẳng ra ngoài… Lại ra bờ sông… Ngồi đó… Nó cứ nhìn thôi… Trời bắt đầu lạnh hơn thì nó về… Bố ngồi đó… Nó nhớ như in cái vẻ bần thần của bố nó. Mẹ bảo nó giống bố cái vẻ mặt này. Thấy nó về… Bố lấy cái áo rét ném cho nó rồi lại lôi nó đi… 2 bố con lững thững…

    Quán rượu đêm
    – Nào. Thử xem ra thành phố tửu lượng hơn ông già ở nhà là mấy không?
    * Ngơ ngác *
    – Không sao. Hôm nay phá lệ. Mày cũng lớn rồi. Trai tráng mà không biết rượu chè gái gù thì phí một đời. Hà hà.. ^_^!
    – …
    Một ly. Hai ly. Rồi lại ba ly… Nó cứ uống thôi. Nốc cho rượu thẳng vào cổ. Nó muốn say… Rượu thì như đốt cháy cổ họng nó…
    – Mày biết bố tâm đắc nhất là hình xăm nào không?
    – Con hổ hả?
    – Không. Đây này – bố nó xòe tay ra. Tên mẹ nó. Giọng bố nó vẫn đều đều
    – Cả cuộc đời này có một việc mà bố không bao giờ ân hận. Là lấy mẹ mày và sự ra đời của mày và thằng Hà… Bố mày đây… Ngày xưa một thời trẻ trâu hổ báo, gặp mẹ mày thì hóa mèo. Lúc có mày thì bố mới biết đi làm ăn đấy. Hài. Sau bao nhiêu năm thì mới gần đây bố quyết bỏ xã hội đen về quê. Bố tự nhiên thèm được thấy mày lớn… Yêu đương… Lấy vợ… Bố thì được bế cháu… Ngày xưa bố làm ra bao nhiêu tội lỗi làm ông bà mày khổ… làm cả mẹ mày khổ… nên giờ mới thấm thía câu đời cha ăn mặn đời con khát nước. Nếu đó đã là số phận thì bố vẫn quyết chống…. Chí ít là một lần nữa…

    Nó khóc. Có lẽ hơi rượu làm nó mạnh dạn hơn. Nó chẳng quan tâm ai xung quanh cả. Nó cũng là con người bình thường thôi. Bố thì vỗ vai nó. Cười buồn. Nó khóc lâu lắm… Đêm đó bố nó lại như xưa kể chuyện cười lúc bố nó đi làm xa… Ông bạn bố đi làm xa có cô vợ trẻ ở nhà. Hôm về vợ đang hăng say với người tình, thằng người tình sợ quá gom quần áo trốn luôn xuống gậm giường mà quên mất cái sịp vẫn treo lơ lửng trên cái quạt trần. Mà không biết là vứt lên kiểu gì nữa….
    – Mà có ai biết nữa không bố?
    – Không
    – Giữa tháng là ta đi à bố?
    – Ừm….
    Nó cười. Tuyệt vọng…

    Nó quyết định ở nhà hôm nữa. Nó tắt máy. Nó cần nghĩ. Thờ dài và thở dài…

    Nó biết là làm thế thì chẳng ai vui cả. Nhưng đau một lần rồi thôi…

    Chiều hôm sau. Nó ra lại thành phố. Nó tìm ông Khánh. Ngoài ông Khánh nó chẳng biết tìm ai cả. Nó trống rỗng. Phố về đêm…
    – Uống đi anh… Lâu rồi chưa Solo thử với anh đấy.
    Nó cụng ly ông Khánh cái cạch. Mặt ông cũng buồn buồn
    – Thật à?
    Ông cố xác định từ nó.
    – Ừm….
    – ….
    – Hiiiiii – Chị từ đâu ra ôm cổ nó
    – Tiếng mẹ đẻ chưa sõi còn bày đặt tiếng anh… – nó lẩm bẩm
    – Kệ tui…

    Chị vẫn nhí nhảnh vậy đấy. Mà cũng lạ. Cứ hễ nó buồn là lại gặp chị. Thế mới tài. Ông Khánh thấy chị thì đứng dậy có ý về. Nó cũng định về thì chị kéo xuống
    – Chị muốn ăn ốc…
    Nó bảo ông Khánh về trước đi. Ông cũng ừ rồi về. Nhìn nó ái ngại… Chị ra ý bảo bón cho chị. Nó cười. Thế là nó lại khều ốc cho chị ăn…

    Chả biết lần này…Có phải cuối cùng không…

    Nó đèo chị về. Đi được nửa đường đến giữa cầu thì nó dừng lại… Chị thấy nó lạ nhưng cũng im luôn… Nó nhảy xuống xe… Đi lại thành cầu… Im lặng… Chị ra vỗ vỗ vai
    – Sao vậy?
    – Nếu một lúc nào đó… Em đi nơi khác, có ai nhớ tới em không nhỉ?
    – Sao lại thế? Nói rõ đi xem nào? – Chị có vẻ cuống
    – Em đùa thôi. Say quá nói nhảm rồi. Nó cười.
    Nó quay mặt lại đang định về chỗ cái xe thì chạm ánh mắt chị. Chị nhìn nó hình sự lắm… Chị bất ngờ kéo tay nó
    – Nói mau….
    – Không có gì mà
    – Có nói không?
    – Không có mà…

    Đèo nó về xong là chị cũng về luôn. Nửa tiếng sau thì chị chạy sang. Nó mở cửa phòng thì thấy chị mắt tèm nhem. Chẳng nói chẳng rằng kéo tay nó ôm chặt….
    – Đừng đẩy em ra mà…. Xin anh đấy
    Lần này nó chắc chắn không nghe nhầm. Rõ mồm một…
    – Ơ????
    – …
    – …
    – Sao lại nói dối?
    – Nói dối gì?
    – Đừng có cố tình không hiểu.
    – …
    – Có gì cũng phải chia sẻ chứ? Giữ thế thì được gì không? ĐỒ TỒI.. – Chị bất ngờ hét to.
    – ….
    – Gọi mẹ rồi. Mẹ kể rồi – Chị bình tĩnh hơn.
    Nó thì vẫn đứng hình thôi. Mọi chuyện xảy ra nhanh hơn dự tính của nó….
    – ….
    – Ơ…

    Chị hiểu cái bản mặt lúc đấy của nó nén bắt đầu ngượng
    – Cái câu mới vào phòng là gì thế? Nói rõ ràng lại đi….

    Chị bắt đầu ấp úng… Cứ à với ừm..
    – Nói nhầm… Ừm… Vội quá nói nhầm… À…
    Nó bật cười thì mặt chị càng đỏ… Nhưng nó chững lại… Chị đẹp quá… Nó kéo mặt chị lại… Chị bất ngờ nhưng cũng hiểu ý định của nó… Nhắm mắt… Nó cũng nhắm mắt… Môi nó chạm môi chị. Một vị ngọt đúng nghĩa rồi Lưỡi nó chạm lưỡi chị… Cái tay nó lần vào trong áo chị thì nó choàng tỉnh…
    – Em xin lỗi… Em làm cái gì thế này?

    Mặt chị nhìn buồn lắm…
    – Ừm.. Không sao đâu… Chị về đây…
    Chị ra đến cửa thì nó không biết cái gì xui khiến một lần nữa kéo tay chị lại… Cưỡng hôn…

    Ai nói nó lăng nhăng, phụ bạc thì nó nhận hết. Nó yêu em nhưng với chị thì nó không thể phủ nhận là nó không có gì. Trước khi quen em thì nó gặp chị rồi. Cái mặt xinh xinh của chị khi mà nhìn thấy là nó cứ xao xuyến… Nhưng cái nó không ngờ là chị lại yêu nó… Ranh giới quá rõ ràng nhưng giờ sao mong manh thế…

    Gần sáng nó tỉnh. Chị nằm ôm nó ngủ ngon lành. Nó lại càng ý thức hơn… Nó đang làm gì thế này? Nó đang muốn tránh xa gái ra thì chị lại đến… Rồi chuyện này sẽ đi về đâu…
    – Chồng… – Chị ngẩng lên nhìn nó
    – A…ơ…hả?
    – Nhìn chồng ngu quá…hi hi..
    – Sao lại làm thế ? – Nó nhìn chị
    – Không biết nữa… Vợ chấp nhận chồng – Chị nghịch tóc nó
    – Anh sắp đ….
    Đang nói dở thì chị cưỡng hôn nó…
    – Cấm nói bậy bạ… Vợ biết rồi…
    – …
    – Đừng buồn. Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Ngày bao nhiêu chồng đi?
    – Không muốn đi… – Giọng lại đều đều
    – Đừng có nói thế…
    – Mẹ kể mẹ phải đi vay lãi chưa?
    – Có chuyện đó hả?
    – Có thể là phải thế chấp nhà…
    – …
    – …
    – Để vợ tính…
    – Kệ đi – Nó quay mặt đi hướng khác…
    Chị ôm nó ngủ

    Sáng nó bật điện thoại thì toàn là tin nhắn của em…Nó gọi lại thì em trách sao về quê tắt máy không gọi em. Nó vẫn bình thường trả lời là do hết pin không mang sạc… Xin lỗi mãi mới tha… Nó cũng bảo là trưa nay lên đến nơi. Ông Khánh đón rồi… Nó nói dối em…

    “Phải kết thúc thôi” – Nó tự nhủ… Nhưng khó quá…

    Chiều em qua phòng nó. Thấy nó là ôm luôn… Nũng nịu xong đổi giọng luôn
    – Nhớ chồng lắm… Đi gọi mà cả ngày không nghe… Liệu hồn đấy…
    Nó cũng chỉ dám cười trừ… Nó thương em lắm. Nhưng chắc chỉ còn cách này thôi… Nó bảo em đi mua thức ăn về nấu…

    Xong nó gọi chị
    – Alo… Vợ đây… – Giọng chị…
    – Làm cho anh một việc nhé….
    – …
    – …
    – Quyết định thế đi… – Chị nói
    Nó cũng nghĩ đến con Hân nhưng thân chứ chả quen. Mang tiếng…

    Tối em lại sang nấu cơm cho nó…

    Máy nó có tin nhắn… (Nó trả lại máy gái từ sau vụ ở quán rồi. Hôm đấy máy nó bị đập. Mà 1200 vẫn bền nhất…) Vẫn như thói quen là em phải đọc trước. Nó biết mà… Là số chị với nội dung là ” Ck ơi ”

    Em quay qua nhìn nó. Nó nhìn em. Chắc là hận nó lắm. Nó thì chỉ cố để hình ảnh em ăn sâu vào trong đầu nó. Em còn trẻ còn nhiều cơ hội. So với việc nó bỏ em với cái việc để em nhận xác nó thì nó nghĩ là bỏ tốt hơn. Còn chị…???
    – ĐỒ PHẢN BỘI – Em hét lên xe đi ra luôn

    Cứ hận đi để nó làm động lực giúp em tốt hơn. Chẳng biết nó nghĩ đúng hay không. Dù chuyện gì xảy ra thì con gái lúc nào cũng hồi phục nhanh hơn con trai. Con trai ai yêu thật lòng chia tay biết ngay vì dù chia tay rồi hay có người yêu mới vẫn luôn quan tâm người yêu cũ…


    Hôm nay là ngày đầu tiên của tháng 12. Thời sự báo có luồng không khí lạnh tràn về. Nó đi học. Em mặc cái áo len cao cổ màu hồng. Mặc áo đồng phục. Váy và quần tất. Nhìn đáng yêu lắm. Nhưng nhìn em mắt đỏ hoe… Chắc khóc nhiều… Nó cố làm ra vẻ tôi không sao và tôi cũng chẳng quan tâm. Em lại càng bực. Yêu nhiều thì hận nhiều mà. Lúc về nó phi ra cửa trước… Nhưng lại đứng từ xa đợi em đi ra khỏi cổng trường khuất tầm nhìn thì mới về phòng… Không khí ngày càng lạnh. Nó chỉ muốn nhắn nhủ với em là trời lạnh đi đâu mặc áo ấm vào nhé… Nhưng không thể nữa rồi… Chị mấy hôm nay bận gì đó nên chẳng sang. Nó cũng kệ. Càng tốt. Đỡ phải nghĩ… Nó mệt rồi…

    Bố nó sáng hôm nay ra… Nó xin nghỉ để đi làm thủ tục bay… Bảo nó mọi thứ ổn rồi… Làm thủ tục rồi bay thôi… Nhìn vẻ mệt mỏi của bố làm nó chợt nảy ra cái ý định muốn bỏ trốn. Rồi đâu lại vào đấy. Thiếu nó thì trái đất vẫn quay. Cái nợ duy nhất của nó là với em thì cũng xong rồi… Nhưng chị thì phải nói là nó không biết nghĩ sao cho đúng nữa… Nó phải có trách nhiệm… Nhưng nó cũng sắp…. Chậc… Thôi kệ.

    Tối đưa bố về phòng nghỉ thì nó chạy ra ngoài mua đồ ăn nhanh. Lười nấu mà. Ra đến ngõ thì chị thò đầu xe vào. Vẫn cố hôn gió nó phát làm nó tí thì bị mê hoặc. Đùa đấy. Nó chỉ cười thôi. Nhưng phải nói là người đẹp mặc gì cũng đẹp. Chị mặc quần ngủ với áo gió bình thường thôi mà vẫn lung linh. Về phòng bắt đầu nghe tiếng bố. Nó ít khi nghe trộm ai nói chuyện lắm. Nhưng lần này nó lại muốn làm vậy:
    – Không được… Để chú tự đi vay… Nhà cháu. Chú có quen biết gì mà vay… Rồi chú không trả được nợ thì sao?
    – Không sao đâu chú… Cháu cũng nói bố mấy ngày hôm nay rồi… Bố cháu bảo muốn gặp chú
    – …
    – …

    Không khí im lặng. Nó thì như chết lặng. Bố nó vẫn phải đi vay mà cứ bảo nó là ổn rồi… nó là cái gánh nặng… Nó mệt mỏi lắm… Không muốn ở lại nữa… Nó đi ra khỏi ngõ… Bắt đầu đi và đi… Nó chẳng biết là nó đi đâu và đang ở đâu nữa… Nó lại đau đầu.. Khó thở… Bực bội thật… Đúng lúc thế… Nó tìm đến một bờ tường. Dựa vào. Một lúc thì cũng hết. Nó thấy em… Đang đi một mình… Chuẩn bị tiến về phía nó. Kéo cái mũ áo lên chùm đầu. Cúi mặt xuống và đi qua là tất cả những gì nó có thể làm được lúc ấy. Nó muốn kéo em lại gần nó. Nó muốn thủ thỉ là nó nhớ em. Không biết em có nhớ nó không? Nó quay lại nhìn em. Em vẫn đi. Sẽ có một người thay thế nó. Yêu em nhiều hơn. Nghĩ đến làm nó vừa vui vừa buồn…

    Em với nó giống nhau một cái là nếu không gặp tận mặt thì cũng không bao giờ nhắn tin nói nhớ người kia… Cố chấp lắm…

    Rồi nó có điện thoại… Là chị… Nó chẳng muốn nghe… Mắt chạm mặt… 1 2 rồi 5s em chạy lại phía nó… Ôm chặt…
    – Em biết là anh mà… Biết mà…
    – ….
    – Anh vẫn đi theo em mà. Phải không?
    – Ngân nhầm rồi. – Tôi đi mua bánh cho chị…
    Đau một lần rồi thôi…..

    Ừ thì quá khứ xa…
    – Chồng không nghe lời vợ với mẹ à?
    – Không
    – Chồng nhớ câu này nhé: ” Cứ mỗi lần làm vợ giận là lại nói câu này…. Yêu người hơn tuổi đâu phải dễ… ”
    – Bố Bích làm mẹ Bích giận rồi… – con gái nó lay lay.
    Cứ mỗi lần giận nhau thì con gái nó lại ra lay nó đi dỗ mẹ…
    – Bố bích đi xin lỗi mẹ Bích đi…
    – Bố mệt… Bích ra kia chơi đi…
    – Bích không thích thấy bố mẹ cãi nhau đâu. Mặt tội tội…
    – Ừm. Tí bố xin lỗi…
    Thế là con bé chạy lên phòng với vợ nó…

    Câu chuyện là nó lỡ mải chơi game nên quên không sang ông bà nội đón Bích. Mẹ với vợ nó thì ghét cái tính này của nó lắm… Dù vậy thì vẫn là nó sai… Phải đi xin lỗi thôi…
    ….
     
    Quyền Lực Của Cậu Ấm! ( Việt Nam)
    Chương 10:



    Gái có vẻ chưa thực sự tin… Nhìn gái tội lắm…
    – Em không tin… Em không muốn tin… Anh là của em mà…
    Gái khóc… ôm chặt nó hơn. Nó chỉ muốn ôm chặt gái lại. Để bù cho những gì nó đã gây ra… Những ngày nó phải xa gái… Nhưng cuộc sống…. thật trớ trêu cho cuộc tình của nó và gái…
    – Tôi đi mua bánh cho chị… Ngân nhầm rồi…
    Nó bình tĩnh nhắc lại từng chữ một
    – Anh…. ĐỒ PHẢN BỘI…
    Gái khóc to hơn. vai gái run. Nó đẩy gái ra rồi quay đi. Nó sợ nó sẽ khóc theo mất…

    Nó đi vô hồn… Điện thoại thì cứ rung… Kệ… Nó phải chấm dứt ngay mọi thứ… Nó chạy ra bến xe… Tắt nguồn điện thoại…

    Áp lực dồn hết mấy ngày qua làm nó muốn nổ tung. Nó bắt vội chuyến xe đêm… Nó chẳng rõ nơi nó đến… Lục túi thì còn gần hai triệu… Chị mới trả lương cho nó… Chẳng thấm vào đâu… Nó cười… Kết thúc quãng đường của nó ở tuổi 16…

    Nó bắt đầu chảy nước mắt… Sao lại là nó? Nó có làm gì nên tội? Nó ngủ luôn sau đó…
    Nó đi đến thành phố xa lạ… Người ta hay gọi là đi bụi đấy… Nó nghĩ…

    Nó dừng chân ở ngã tư… Nơi đó có một bệnh viện… Có vỏ ngoài hơi cũ… Bệnh viện xxx … Người ra vào tấp nập… Đa số là người dân tộc… Nó bước qua đó và dừng ở một quán bún ven đường… Quán kha khá khách… Mùi thuốc bắc ở đâu đó làm nó cực kì khó chịu… Ông già bán bún cổ quàng cái khăn mặt để lau mồ hôi mỉm cười mang bát bún chả ra… Nó không hiểu sao ở cái nơi này mà ông vẫn có thể mỉm cười được… Nó bắt đầu ăn… Nó tròn mắt… Vị bún ngon nhất mà nó từng ăn… Đến tận bây giờ nó vẫn còn nhớ vị bún chả đấy… Nước dùng quá tuyệt vời
    – Ngon quá ông ạ
    – Ừm… Hề hề
    – Ông làm bún lâu chưa?
    – Cũng được 30 năm rồi đấy… – Ông nhăn nhó…
    – Ở đây luôn hả ông?
    – Ông mới chuyển về đây được 15 năm thôi
    – Ngày xưa chắc ông đắt khách lắm nhỉ?
    – Chứ sao nữa… – ông già tròn mắt nhìn nó đầy tự hào…
    – Mùi thuốc bắc như này mà ông? Khách ngửi thì chạy hết chứ? Sao ông vẫn còn làm?
    – Vì ở đây ông gần con gần cháu… và cái chỗ này gần viện… Khách thưởng thức thì ít chứ đa số họ toàn là những người thân của bệnh nhân… Nhiều người đưa con cháu bố mẹ ông bà đi viện còn chả có đồng nào để ăn. Ông cũng già rồi… Cái tuổi gần đất xa trời… Mấy năm nữa cũng phải nghỉ… Giúp đỡ người lấy phúc cho con cho cháu nó hưởng chứ… Với lại nếu không chống được lũ thì phải sống chung với nó thôi…

    Nó suy nghĩ… Về những người nó yêu thương… Về những người nó sẵn sàng để bảo vệ… Về căn bệnh của nó… Về tương lai… Về những gì nó đã và đang làm được… Nó sẽ được ở gần gái… Theo dõi gái… Kể cả là nó không phải là người gái yêu…
    – Bún nguội kìa cu? Ăn đi chứ?
    – … Ông cho cháu bát nữa nhé
    – Thử phở sốt vang không?
    – Cháu không biết ăn cái đấy!!!
    – Món tủ của ông đấy – ông già bật cười tự tin
    – Vâng… để cháu thử đi…
    Tuyệt thật…. Nó cũng chẳng biết là nó quên cái mùi thuốc bắc kia từ lúc nào…

    Đứng lên thanh toán là nó bắt vội xe ôm ra bến và trở về phòng. Đúng là đi hỏi già về nhà hỏi trẻ…… ( Đừng nói là nó giấu tên bệnh viện làm gì? Phần vì nó không muốn lộ thông tin. Phần vì năn 2011 ông già cũng về quê cũng cùng bà vợ. Quán bún giờ là của cậu con trai. Nhưng là người trẻ nên tay nghề chưa đạt. Nhưng nếu có ai muốn lục thì nó cũng đành chịu. Tin cũng được mà không tin cũng được. Đừng phá là được)

    Nó bật máy gọi cho bố và chị… Nó đang về…

    Nó phải mạnh mẽ hơn nữa…

    Tiếng chị cuống cuồng khi nghe máy… Thương chị…
    – Chồng ở đâu? Ở đâu hả – chị hỏi dồn
    – Chồng đang về… Chờ tí nhé…
    – Nhưng mà chồng ở đâu? – Chắc sợ nó không về…
    – Ở một nơi rất xa… Không sao đâu mà….
    – Chồng về ngay đi…
    – Ừm…

    Đi xe mất 4 tiếng thì về phòng. Cả chị cả bố đợi nó. Ai cũng muốn hỏi nó đi đâu thế? Nó cười. Tâm trạng thoải mái lắm… Lâu rồi mới được như vậy… Hai người thấy nó vậy thì chẳng thế nữa… Nó ngồi kể lại thì bố nó bảo xong vụ này phải lên ăn thử thôi. Tưởng cảm ơn cơ… Xong Bố nó đi ra ngoài mua thuốc lá… Bố vừa ra ngoài thì chị ôm chặt nó..
    – Lần sau đừng có suy nghĩ trẻ con thế nữa nhé… Muốn thì để vợ đi cùng…
    Nghe xong câu đấy nó chỉ muốn làm một cái gì đó cho chị… chắc nó làm chị buồn lắm
    – Ừm… Chồng nhớ rồi… – Nó siết chặt chị hơn rồi nhả ra…
    Nó hỏi chị:
    – Liệu có vay được tiền không?
    Cảm giác ngại và bị phụ thuộc… Từ trước đến nay nó chưa bao giờ phải vay ai tiền. Đặc biệt là người nó yêu.. Mà giờ thì lại là số tiền lớn như vậy…
    – Chắc chắn là được… Vợ nói mà… – Chị nhìn nó cười
    – ….
    – À… Bố vợ nói… Muốn gặp cả chồng!!!
    – Ừm…

    Gian nan vất vả… Một bước đi mới của nó lại khó khăn chồng chất khó khăn – nó nghĩ…
    – Có vợ rồi chồng ạ!!! Đừng lo gì hết…
    Nó nhìn chị… Chị cười… Tự nhiên nó thấy mọi thứ nhẹ nhàng thế…

    Tối thì chị về nhà. Bố nó thì hút thuốc nhiều lắm mà sợ ảnh hưởng tới nó nên lại ra ngoài…

    Các bạn đã từng xem phim khi người đàn ông góa vợ bật khóc chưa? Nó thấy bố nó trong khoảng thời gian này đúng y như ông Lâm vậy… Có khác cũng chỉ là bố nó có mẹ nó…. Tóc bố nó cũng bắt đầu bạc mấy sợi… Hai bố con ăn cơm với nhau mà chẳng nói được một câu ra hồn… Trời lạnh… Ăn xong thì bố bảo nó đi tắm rồi ngủ… Nước đun rồi…

    Cái thời ở đây mùa đông tắm toàn phải đun bằng ấm điện. Tắm thì chả dám nhảy bõm vào chậu như ở nhà…

    Tắm xong nó đi ra để bố tắm… Vừa ngồi vừa nghĩ vừa lau đầu… Nó khó thở…. Cơn đau bắt đầu từ ngực qua gáy rồi lan ra khắp nửa đầu bên trái… Nó bám vào thành giường… Nắm chặt… Nhưng rồi cơ thể nó không nghe lời nó cứ mềm dần đi thôi…. Đúng lúc nhỉ? Nó buồn ngủ và nó chỉ nhớ được đến thế!!

    Tỉnh dậy thì nó đang ở trong bệnh viện… Nó hiểu là bệnh của nó bắt đầu tiến triển rồi… Qua ô cửa kính… Nó thấy bố nó đang nói gì với ông bác sĩ… Mặt đăm chiêu lắm… Chị mở cửa đi vào… Ánh mắt chị buồn buồn… Nhìn nó… Nó quay mặt đi… Nó không muốn nghe thêm điều gì cả…
    – Chồng… – Chị nắm tay nó…
    – Vợ ra ngoài đi… Chồng muốn một mình…
    – …. – Chị ngồi đó nhìn nó
    – Đã bảo là ra ngoài đi mà…
    Nó cáu… Quay mặt lại… Mặt chị biến sắc… Mắt hơi đỏ… Giờ nó mới để ý mặt chị mệt mỏi lắm… Quay mặt đi… Nó vẫn nghe thấy tiếng sụt sịt… Chị vẫn ngồi đó…

    Không khí trong phòng điều hòa mà nó thấy ngột ngạt hơn cả ở ngoài…

    Chị không nói gì… Cứ sụt sịt… Bố nó mở cửa đi vào… Phá vỡ Không khí im lặng..
    – Đỡ chưa?
    – ….
    – Sao? Hết việc nên quay ra chửi cái Vy à?
    Nó nghĩ sẽ là một tiếng thở dài hoặc một lời động viên cơ…
    – Con muốn một mình… – nó vẫn ngang
    Bố nhìn nó.. Nó biết… Bố thở dài…
    – Vy ra đây bố bảo… Kệ nó đi… Thằng yếu đuối…
    Nó mở to mắt quay ra nhìn để xác nhận sự việc… Mới đây thôi mà… Bố nó tiếp:
    – Mày có biết hôm qua tới giờ ai chăm mày không?
    – …
    – Càng được nước thì càng lấn tới à?
    – …
    – Mày tưởng chỉ có mày mới mệt mỏi thôi à? Từ ngày hôm qua tới hôm nay con Vy nó chưa ngủ tí nào đâu?…. Bệnh tật là cái số… Mày chỉ lo thân mày thôi mà còn chưa xong… Sau này mày định lo cho ai?
    Bố nó cho nó một tràng dài… bố bị áp lực nhiều hơn nó… Nó đề cao bản thân quá rồi…
    Bố nói đúng… Nó đến thân nó còn chưa xong… Chị càng nhịn thì nó càng được nước…
    – Con xin lỗi
    – Xin lỗi con Vy kìa….
    Nó nhìn chị…
    – Không sao đâu…
    Chị nói không sao mà trông như là cả một trời sao vậy…
    – Ở đấy mà xin lỗi đi… Tao đi hút điếu thuốc…
    Bố nó cũng đi ra ngoài luôn…
    – Xin lỗi vợ…
    – Không sao mà… Lần sau đừng trẻ con thế nữa…
    Chị vẫn sụt sịt… Nhìn thương quá
    – Vợ nằm đây ngủ đi…
    – Không… Tí về vợ ngủ…
    – Nằm ngủ đi, chồng không làm gì đâu…
    – Đố chồng luôn – Chị bật cười
    – Nằm xuống đây…
    Nó nhảy xuống giường cho chị lên… Chị vẫn lắc đầu…

    Nó kéo mặt chị lên… Hôn thật sâu.. Lần này nó yêu chị thật rồi… Nếu các bạn có một người luôn luôn quan tâm bạn và lo lắng cho bạn như chị với nó thì hãy nhớ giữ thật chặt vào nhé…

    Hôm sau nữa thì xuất viện… bố cùng nó lên trường làm giấy bảo lưu kết quả. Ông hiệu trưởng biết chuyện thì cười buồn…
    – Cố lên anh bạn…
    Nó cười buồn…
    – À… Thầy có thể đừng thông báo cho các bạn em biết chuyện này được không ạ.
    Ông hiệu trưởng nhìn nó như muốn tìm kiếm câu trả lời…
    – Em có lý do riêng… mong thầy giúp.
    – …
    – …
    – Thế bao giờ đi?
    – Tuần nữa thầy ạ… Nó lại cười
    – Ừm… Cố gắng…

    Nó ra ngoài để ông thầy với bố làm giấy tờ… Nhìn về phía lớp nó… Là gái… Vẫn chỗ bàn thứ 3 ngoài cùng… Mắt nhìn bảng… Tay chép chép… Nó thấy gái cười… Ổn rồi… Ổn rồi… Nó tự nhủ…

    Chiều tối thì đến nhà chị. Nó nhớ mãi lần đầu tiên nhìn thấy là nó đã hoang mang rồi thì đến giờ bước vào thì lại càng thêm áp lực… Vào thì bố chị đã ngồi đấy rồi. Cái dáng đậm chất công an. Khuôn mặt đăm chiêu… Đang xem thời sự… Thấy bố và nó thì đứng dậy
    – Ngồi ghế luôn đi… Cứ tự nhiên…
    Chị thì đứng luôn sau ghế bố chị…
    – Chào anh..
    – Chào chú ạ…
    – Ừm… tôi nghe cái Vy nói chuyện rồi… Anh muốn vay bao nhiêu?

    Bố chị vào thẳng vấn đề làm nó thấy nghi nghi…
    – À… Vy đi mua bố mấy lạng chè…
    Quay qua bố con nó nhìn…
    – Ông với cháu thông cảm. Tôi bị nghiện chè. Không có là không chịu được…
    Bố nó cũng à ừ bảo cũng như thế…

    Bắt đầu có chuyện rồi…

    Chị đi thì bố chị bắt đầu vào chủ đề chính…
    – Vy với cậu có quan hệ gì?
    – Là bạn ạ!!!
    – Là bạn???
    Cái câu hỏi cùng cái nheo mắt làm nó cứng cựa… Nó bắt đầu hiểu ra mọi thứ…
    – Cháu nó cũng có tình cảm với con của ông…
    Bố nó trả lời… Bình tĩnh trả lời.. Bố nó cũng hiểu ra rồi…
    – Vậy tôi vào chủ đề chính luôn nhé. Tôi không chấp nhận mối quan hệ này… Con gái tôi không thể yêu con trai anh được… Tôi sẽ đưa ra số tiền đó… Nhưng… Đừng bao giờ đến gần con gái tôi… Được chứ?
    – …
    Đúng là công an. Tác nghiệp mọi lúc mọi nơi được. Nhưng sau này nó mới biết bố chị hiểu sai một chỗ… Là nghĩ nó và chị yêu lâu rồi…

    Câu nói chỉ có trong mấy cuốn tiểu thuyết nó đọc đang áp dụng thẳng lên nó. Giờ nó mới hiểu cảm giác thằng bị áp đặt nó bối rối như nào. Chứ đọc thì nhẹ nhàng bao nhiêu… Phán bừa là thằng này cao thượng… Con kia tiểu nhân… Nó quay qua nhìn bố… Bố cũng vậy… Nhưng cái vẻ mặt thì vẫn chứng tỏ đã qua nhiều sóng gió làm nó yên tâm hơn. Bố định nói gì đó thì nó cầm tay bố lại… Nó hít một hơi dài
    – Về thôi bố…
    Bố nhìn nó rồi cũng gật đầu… Nó quay ra phía bố chị
    – Cháu xin lỗi, đúng là cháu cần tiền nhưng cháu cũng yêu chị. Cháu từ chối nhận món tiền đó, chào chú cháu về.
    – Chào anh nhé!!!
    Sẽ có người hỏi sao nó quyết định như phim vậy? Thì nó cũng thấy chuyện này là bất khả thi rồi. Người nhà nhiều khi còn khó khăn huống chi người ngoài… Và trong lúc dây thần kinh của nó căng như dây đàn thì nó chợt nghĩ về gái.. Gái đã cười… Rồi nó nghĩ về chị… Nó cũng thấy Chị cười….Chị cười đẹp nhất… Chị cũng còn trẻ còn nó thì… Nó chấp nhận số phận… Một lần nữa… Đau một lần rồi thôi…

    Còn ai muốn nói nó hư cấu này nọ. Nó cũng nhận. Đơn giản đây là cuộc đời của nó… Nó là người được phép quyết định…

    Nó nhớ lại câu chuyện của cô giáo dạy sử nó khi kể về dòng chữ mà cậu học sinh ngỗ nghịch của cô lúc cô phát hiện làm việc riêng….
    ”Cuộc sống nó không giống cuộc đời… Vì cuộc đời tơi bời hơn cuộc sống…”
    Một câu nói đùa…

    Ra ngoài cổng thì chị chưa về. Cũng tốt. Dù có chị ở đấy thì nó vẫn làm thế… Chị chắc chắn sẽ buồn… Nhưng mà mọi thứ sẽ qua thôi…

    Nó dẫn bố vào quán rượu. Gọi ông K rồi Tắt điện thoại.

    Số phận nó vậy thì đành vậy thôi.

    Sau quyết định đó nó thấy nó người lớn hơn bao nhiêu… Và nó cũng chẳng định chữa nữa… Sống được ngày nào hay ngày đó. Bố nó im lặng rót rượu đầy hai chén. Đưa cho nó. Mắt buồn…
    – Mày hỗn quá đấy.. Nhưng thôi… Sống trong đời thì dù có chết cũng phải hiên ngang… Vậy mới đáng mặt…
    Bố nó có vẻ tự hào lắm nhưng… Sau cái vẻ tự hào đấy nó biết là bố nó phải chạy vạy vay tiền tiếp…
    – …
    – …

    Bố và nó nói chuyện lâu lắm. Ông K cũng ra… Câu chuyện cứ miên man thôi…. Từ cái ngày mà nó còn bé bò bò đến tận bây giờ… Gần sáng mới về phòng cơ mà…

    Hai ngày sau cũng không thấy chị sang… Chắc bị cấm rồi… Đang ngồi vò vò quần áo thì bố chạy về. Cái vẻ hấp tấp mặt nhăn nhở… Mẹ cũng bảo nó giống nốt… Toàn giống cái xấu…
    – Có tiền rồi cu ơi… Hahaa… – nhìn bố sảng khoái lắm….
    Nó đang ngu ngu nhìn bố nó cười thì bốp… Bố nó vỗ vai…
    – Có tiền rồi…
    – Ở đâu ạ? Con chẳng hiểu gì…. – nó vẫn ngơ ngơ
    – Ông bạn bố cho vay tiền rồi… Lâu lắm không gặp mà giờ vẫn dùng số ấy….
    Nó bắt đầu cảm thấy cái gánh nặng trên vai bố nó nhẹ hẳn đi… Mừng quá… Bố cứ như này có phải là hay biết mấy không….

    Tối nó lại đi gặp ông bạn cuả bố… Xe ôm dừng trước cửa nhà gái… Chả nhẽ… Oan gia ngõ hẹp…
    – Nhà này hả bố? – Nó chỉ tay vào nhà gái
    – Ừm… Bạn làm ăn xưa đấy…
    – …
    Hỏng rồi… Nó nghĩ…

    Nó bước vào nhà gái… Nó mới nhớ là chưa bao giờ nó bước vào… Bố gái đang bê cơm lên nhà hướng vào cái sập gỗ…Nó chả biết là gỗ gì nhưng chạm trổ đẹp lắm. Một người đàn ông vạm vỡ. Cái vẻ mặt thì nó cực kì nể. Nể chứ không sợ… Đến mãi sau này luôn…
    – Ô kìa.. Ông bạn ngồi ăn cơm luôn đi.. – giọng miền bắc
    – Ăn chứ đang đói mà… – Bố nó đáp lại
    Gái và mẹ gái cũng đi lên. Gái sững lại nhìn nó… Mẹ gái thì ồ lên
    – Á… Người quen đó mà anh… Con rể tương lai á!!
    – Hả? – Chú Hùng – bố gái giật mình quay đầu lại
    – Người mà lần trước cứu con Ngân xong vào viện á…. – cô Phương mẹ gái nói luôn
    – Ha ha. Hổ phụ sinh hổ tử à.. Nhưng thằng con rể này chắc là lai mèo rồi!!!
    – Ông chẳng biết gì… Cả 5 6 người thế sao thằng bé nó đánh lại được… Nhỉ?
    Cô Phương bênh nó xong quay ra hỏi nó luôn
    – Dạ… vâng vâng
    Nó cười trừ bởi gái đang chăm chăm nhìn nó… Bố nó với chú Hùng thì cứ trêu nó với gái… Bắt gọi là bố vợ bố chồng luôn mới ác… Xong bắt đầu ôn lại chuyện cũ..

    Hóa ra từ cái thời đóng bỉm hai ông đã thân rồi… Lớn lên cùng chí hướng nên hai ông đi làm xã hội… Nhưng chú Hùng biết điểm dừng còn bố nó thì lún sâu…

    Hết bữa thì bố với chú Hùng ra bàn nói chuyện. Nó cùng gái và cô Phương dọn dẹp… Gái từ lúc thấy nó thì cứ định nói gì xong lại thôi. Rửa bát xong xuôi thì cô Phương và gái lên nhà với đĩa hoa quả… Nó vẫn trơ trơ ở cái sập hóng thôi…
    – Thế là bao giờ đi? – Chú Hùng nói.
    – Cuối tuần này… – Bố trả lời.
    – Khổ thân thằng bé… Tí tuổi…
    – Ừm. Vợ ở nhà thì sốt ruột…
    – Ăn hoa quả đi này 2 anh… – cô Phương nói
    – Cảm ơn nhé – Bố nó cười
    – Không phải khách sáo đâu mày… – chú Hùng nói
    Gái thì bây giờ mới nói
    – Hiếu lên Ngân nhờ tí…
    – Lên đi con dê…(Không phải con rể nhé) – chú Hùng trêu nó.
    – Ông để im cho con nó thoải mái – cô Phương lại bênh nó….
    Nó thì vâng dạ rồi té vội.. Đỡ bị trêu

    – …
    – …
    Lên phòng gái. Màu hồng… Ngăn nắp lắm… Thơm dễ chịu…. Nó đang quay ngang dọc thì gái kéo tay nó xong ôm luôn…
    – Sao lại giấu em? – Gái nói mà như mếu.
    – …
    Nó nhớ gái. Nó thương gái. Nhưng Nó có lỗi với gái. Và lại phẫu thuật chắc gì thành công. Cảm xúc giằng xé lắm…

    – Anh đã làm việc có lỗi với em rồi… Anh… Anh đã ngủ với chị….
    Gái im lặng nhìn nó lâu lắm. Nó cảm nhận tay gái đang lỏng dần… Rồi lại chặt hơn…
    – Em mặc kệ… Em chấp nhận…
    – Anh không thể… Anh xin lỗi…

    Đang quay đi thì gái kéo lại… Kiễng chân… Cưỡng hôn nó… Bao nhiêu cảm xúc chất chứa nó giấu tràn ra hết. Nó ôm chặt lấy gái. Hôn thật sâu… Thơm quá… Gái thì lại càng đón nhận… Cái lưỡi gái cứ như sự kết hợp của con rắn và bông hoa hồng đỏ vậy… Chút gì đó kì bí… Chút gì đó nồng nàn… Nó càng say đắm hơn… Đẩy gái sát giường… Không gian và thời gian cứ như dừng lại để gái và nó gần nhau hơn… Nó bắt đầu muốn nhiều hơn một nụ hôn… Mất tự chủ… định đặt gái xuống giường thì có tiếng gõ cửa…
    – Hai đứa xuống ăn hoa quả này…
    – Vâng… – Tiếng gái…
    Hú hồn… Tí thì nó lại nghịch dại… Gái thì mặt đỏ bừng. Nó kéo gái đi xuống…
    – Hai đứa chúng mày mới lớp 10 thôi đấy… – chú Hùng đùa
    – À… Cháu chỉ… Ngồi chơi thôi mà – nó chống chế
    – Ô hay cái thằng này… Lên phòng gái của bố xong là rũ bỏ trách nhiệm phải không?
    – Không có ạ
    – Thế thì…??? – Chú Hùng nheo mắt…
    Nó liếc sang bố nó… Hết hi vọng rồi
    – À vâng, bố…
    – Hà hà hà….
    Bố vợ bất đắc dĩ cuả nó cười xong là cả nhà cười. Trừ nó và mỗi nó…

    Lúc có chị thì nhớ gái… Nhưng lúc có gái thì không thể không nhớ chị… Chẳng biết chị sao rồi…

    Về phòng thì nó lại bắt đầu nghĩ ngợi… Bố vừa đi mua thuốc lá thì Đúng lúc tiếng xe liberty vào… Là chị… Chị nhìn nó như sắp xé xác nó vậy….


    Bốp…
    Chị lao vào tát nó. Nó chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì…
    Bốp…
    Phát thứ hai… Mạnh hơn cái thứ nhất. Cơ mặt của nó dãn ra theo từng phát tát. Nóng ran… Theo quán tính nó chỉ kịp che mặt và quay đi. 1 2 3s trôi qua mà nó chẳng thấy gì xảy ra cả. Bỏ tay ra thì chị đang khóc. Cứ đứng chăm chăm nhìn nó… Nó chẳng biết là nó đã làm gì nhưng chị nổi giận thì có lẽ nó sai rồi… Nó kéo chị lại như một thói quen… Ôm chặt… Chị gục mặt vào vai nó…
    – Sao thế?
    – Huhu…
    Chị Càng ngày càng khóc to và chẳng có dấu hiệu gì là dừng lại cả
    – Có chuyện gì thế? Nó vỗ vỗ vào lưng chị.
    Chị vẫn khóc..
    – Vy… nín đi mà… – Nó đẩy chị ra rồi nhìn chị
    Chị vẫn khóc… Nhưng nhỏ hơn… Rồi cũng nín… Chị lại nhìn nó…
    – Chồng ơi!! – Chị nũng
    – Dạ. – Nó đang nhìn chị và cố hiểu thì câu hỏi của chị làm nó giật mình nên thưa bừa..
    – Hì hì.
    Chị cười nhẹ. Nhưng Nó thấy rồi. Mắt mũi tèm lem…

    Nó ngu ngơ… Chắc là ổn rồi…

    – Thế làm sao chưa nói gì mà đã đánh người ta?
    – Cái tát đầu tiên là tội không nghe máy… Cái thứ hai là vì cái thứ nhất chưa đủ mạnh…
    – Hả….???
    Đúng là nó quên bật máy thật.. Nhưng lý do phát thứ hai thì…. Hơi sốc
    – Lần sau chừa không? – Chị trợn mắt nhìn nó
    – À… Vâng… Chừa ạ.. – nó hơi lùi lùi…
    Phải nói là ăn hai phát của chị làm nó hoảng… Đến giờ nghĩ lại mà nó vẫn hãi
    – Lại đây… – Chị ra lệnh
    – …
    Nó không biết nên làm gì. Nó lo là ăn thêm phát nữa cho đủ ba hoặc nốt bên còn lại cho cân. Tâm lý nó lúc đấy lại bắt đầu hoang mang. Và đúng là nó đang nghĩ đến tình huống đấy… Chị có võ mà…
    – Ra đây nhanh…
    Chị thấy mặt nó biến sắc thì vẫn ra lệnh
    – Ờm.. À… Cứ đứng đó rồi nói cũng được mà… – Nó chống chế
    – …

    Chị không nói gì lao thẳng về phía nó tiếp… Nó đứng im, chờ đợi cái tát tiếp theo.. Nhưng rồi… Nó cảm thấy tay ai đó đang vòng qua cổ nó ôm chặt… Vẫn là chị…
    – ….
    – Chồng có đau không?
    – Có… À… Không… Bình thường… Bình thường…
    Chị đẩy nó ra
    – Vợ xin lỗi Chồng.
    Nó nhìn chị…
    – Chồng sợ à?
    Vẫn nhìn chị
    – Chồng sao thế?
    – À…À…không sao… Vợ đến ngày à?
    Chị bật cười với câu hỏi ngu của nó…
    – Chồng hâm à? Vợ bị tức thôi…
    Chị giải thích… Nó im lặng
    – …
    – Ngồi im cho vợ xem má…
    Chị xoa nhẹ… Tay chị mát thật
    – …
    – Chồng ơi… Chồng nói gì đi…
    Chị lay nó vì nó đang nhìn ra cửa
    – Vợ học võ mấy năm rồi?
    – 4 5 năm rồi…
    – …
    Hẳn nào tát ghê thế… Sau khi bị chị phủ đầu thì cuối cùng Nó mới bắt đầu bình tĩnh lại…
    – Chồng hỏi vợ một câu nhé.
    Chị im lặng gật đầu khi thấy nó nghiêm túc
    – Vợ có thể dừng việc này không? – Nó quay ra nhìn chị
    Chị nhìn nó
    – Vợ có thể dừng đánh chồng được không? Hoặc là vợ có thể về và mình như chưa từng quen?
    – …

    Sau pha double tát thì nó nhận ra một việc cần làm trước… Nó biết chị sẽ không về nên mới nói thế. Dẫu chị có về thì nó cũng không cản. Không phải vì nó không yêu chị mà là nó đã hỗn với bố chị rồi. Một cái kết cho cuộc tình của nó với chị. và lại nói thật là nó sợ.

    Chị vẫn nhìn nó… một lúc… Có vẻ ngạc nhiên lắm… Rồi chị nói nhẹ….. Cái giọng nũng
    – Vâng…
    – Lấy cái gì để tin? – Nó vẫn phải chắc chắn
    – Vợ hứa mà… – Chị ôm tay nó lay lay
    – Hứa?? – nó vẫn xoáy vào vấn đề
    – VỢ HỨA MÀ… – Chị nói to hơn.. Chuẩn bị khóc
    – Nhớ đấy!!!
    – Vâng…

    Không để chị nói tiếp thì nó kéo chị lại. Hai đứa nhìn nhau… Khoảng cách gần lại… Chị hơi nhắm mắt. Nó cũng vậy. Chị hôn hơi vụng… Nó vẫn thích.. nó chợt nhớ là có chuyện phải hỏi chị… Nó rời chị ra… Chị thì như chưa muốn… Nhưng mà Nó tách ra rồi
    – Sao lại ở đây? Tưởng bố vợ không cho gặp chồng nữa?
    – Không ở đây thì ở đâu? Bố cấm lúc nào? Hôm kia vợ về quê với bố luôn mà?
    – …
    – Mà sao chồng lại không vay tiền bố nữa? Có chỗ khác rồi à?
    – Bố vợ bảo thế à?
    – Vâng.
    – Ừm. Tại bố chồng vay được tiền chỗ ông bạn cũ rồi nên thôi…

    Chị nói đến đây thì nó hiểu ra rồi. Phải nói là nó phục bố chị ở cách suy nghĩ. Bố chị biết chị bướng nên trực tiếp cấm thì chị sẽ không nghe ngay và biết nó yêu chị nên nếu nó có biết sự thật thì cũng sẽ không đến nỗi nói xấu về bố chị. Quyết định đưa chị về quê trong hai ngày hôm sau. Phần để nó suy nghĩ kĩ và phần để tình hình bớt căng thẳng… Vẹn cả đôi đường… Sau này còn nhiều vấn đề nó phải học lắm… Đây chỉ là vấn đề dạy con thôi… Đúng là con người hơn nhau ở cái đầu…

    – À mà chồng? – Tiếng chị gọi làm nó giật mình
    – Hả?
    – Bao giờ chồng đi? – Chị có vẻ thích thú lắm
    – Chắc là cuối tuần đi…
    – Ừm.. Hihi…
    Nó tròn mắt nhìn chị
    – Vợ đi với nhé?
    – Hả Thôi vợ ở nhà đi… Đi làm gì… Lạc thì tìm kiểu gì?
    Nó không muốn cho chị đi tí nào… vì bố chị cấm và nó đi chắc gì đã nguyên vẹn mà về…
    – Chắc gì chồng đã quen đường bằng vợ.
    Chị cười tít mắt… Nhìn chị tự tin lắm. Nó lại thấy hoang mang về con người này…
    – Điêu thuyền – nó cười
    – Để xem – nhìn chị tức lắm
    – Đi được thì cứ đi…
    Nó biết chắc chắn chị không được đi rồi. Nó quay ra nhìn chị… Một lần nữa… Cố gắng để hình ảnh của chị in sâu vào nó… Tạm biệt nhé!!!

    Đang ngẩn ngơ thì bố về.
    – Sang lâu chưa con?
    Bố ngạc nhiên nhìn chị nhưng lại bình thường…
    – Con mới sang bố ạ – Chị cười tít mắt
    – Ừm.. Bố hút thuốc lá nên cứ phải ra ngoài thôi… Thằng này yếu đuối quá…
    Bố nó pha trò bằng cách dìm nó
    Chị thì cứ cười thôi. Chị ngồi nói chuyện lâu lắm… Nó thì cứ nhìn chị… Còn lại 3 ngày để đánh cược… Nó tự nhủ…

    Chị xin phép về thì cũng là lúc phòng nó tắt đèn. Bố nằm cạnh nó bắt đầu hỏi chuyện nó với chị lúc nãy. Nó kể hết. Bố cũng nghĩ như nó. Rồi lại hỏi nó nhiều hơn. Hỏi nó học hành như nào… Bạn bè ra sao.. Có đứa nào thân không… Nó và bố lúc nào cũng như hai người bạn vậy… Nó chìm vào giấc ngủ… Lâu rồi nó.. À.. Phải nói là rất lâu rồi bố và nó mới có một giấc ngủ trọn vẹn đến thế.. Nó cũng suýt quên mất rồi.. Tiếng dế kêu ở đâu đó… Tuổi thơ hiện ra trong giấc mơ… Là nó.. Nó đang bắt dế… Tắm sông.. Chơi Trốn tìm với lũ bạn trong xóm nghèo… Và cả mối tình đầu của nó… Như những thước phim quay chậm.. Nó sẽ nhớ mọi người lắm… Nó cười… Đẹp thật!!!!.
     
    Back
    Top Dưới