Cập nhật mới

Ngôn Tình [Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu

[Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 1313: Đại kết cục (5)



 
[Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 1314: Đại kết cục (6)



 
[Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 1315: Đại kết cục (7)



 
[Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 1316: Đại kết cục (8)



 
[Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 1317: Đại kết cục (xong)



 
[Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 1318: Phiên ngoại (1) Triệu Du x Tiểu Ngẫu



 
[Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 1319: Phiên ngoại (2) Liễu Diệp Tiên, Hướng Thụy Quân



 
[Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 1320: Phiên ngoại 3 (đầu) Ứng Lân, Ứng Bình, Tiếu Bàng Tí



 
[Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 1321: Phiên ngoại 3 (cuối) Tiếu Bàng Tí, Ứng Lân, Chu Thuần An



 
[Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 1322: Phiên ngoại 4 Ngọc CẩnxPhượng Tố Ngôn, Nguyên TiêuxHàm Ngư



 
[Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 1323: Phiên ngoại 5 (đầu) Điền Hạc Dương



 
[Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 1324: Phiên ngoại 5 (cuối) Điền Hạc Dương, Kim Bá Mậu



 
[Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 1325: Phiên ngoại 6 (đầu) Tư Triều, Lê Thù, Lang Hạo



 
[Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 1326: Phiên ngoại 6 (cuối) Lê Thù, Lăng Triều



 
[Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 1327: Phiên ngoại 7 (đầu) Hoa Khinh Khinh, Cố Thiều



 
[Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 1328: Phiên ngoại 7 (cuối) Hoa Khinh Khinh, Cố Thiều



 
[Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 1329: Phiên ngoại 8 (Đầu) Thẩm Ức Tiêu, Dương Hoa, Dương Diệu



 
[Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 1330: Phiên ngoại 8 (Cuối) Thẩm Ức Tiêu, Dương Diệu, Dương Hoa



 
[Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 1330-2: Phỏng vấn tác giả + Sách mới Lui ra, để Trẫm đến!


<b>Sách mới: Lui ra để Trẫm đến!</b>

Nữ chính: Thẩm Đường, Thẩm Ấu Lê

Nam chính: Tức Mặc Thu, Tức Mặc Thiếu Bạch

Thể loại: Nữ cường, xuyên không, cổ đại, huyền huyễn, ngôn tình, quân sự, mưu lược, hài hước, 1vs1,...

<b>[Giới thiệu]</b>

<b>___________________________</b>

Thẩm Đường tỉnh lại trên đường đi đày, phát hiện thế giới này rất phản khoa học.

Thần thạch từ trên trời rơi xuống, trăm nước tranh nhau.

Văn ngưng văn tâm, lời ra thành thật.

Võ tụ võ đảm, phá núi chặn biển.

Kẻ cô cho rằng trói gà không chặt, một câu "Vung thương thúc ngựa", một giây sau mũ giáp trên thân, trường thương trong tay, một người thành quân, có thể giết vào giết ra giữa thiên quân vạn mã!

Quỷ bệnh lao trong mắt cô, miệng niệm "Sao giăng cờ trải", trời xanh như lọng tròn, đất đai tựa cuộc cờ, bài binh bố trận, hạ bút thành văn!

Đây cmn đâu thể tính phản khoa học!

Rõ ràng là ván quan tài khoa học bị thần học đóng đinh!

Mà cô --

"Chủ công, quận Bắc đại hạn, hay ngài khóc một lúc?"

Thẩm Đường: ". . ."

"Chủ công, Nam Châu lũ lụt, hay ngài cười nhiều một xíu?"

Thẩm Đường: ". . ."

-- -- -- --

Nhìn mười bát cơm to bị cô chén sạch bóng còn hơn bản mặt và một đám thôn dân cả ngày gây chuyện thị phi gào khóc đòi ăn không có ý tốt, thôn trưởng Thẩm Đường mang linh hồn họa sĩ - bị nghi là thùng cơm chuyển thế buộc phải từ bỏ bút vẽ yêu dấu, bị ép nhận lời dấn thân lên con đường chư hầu.

<b>__________________________</b>

<i>Spoil và khung sườn trước khi viết nên bộ mới, các tình tiết đã có thay đổi nhưng mình vẫn muốn cho mọi người xem kịch bản gốc.</i>

<b>Chương 1296:</b> Nấm Hương đột nhiên thay lòng đổi dạ muốn viết ý tưởng thứ hai, cái đầu tiên ngắn, sau này tích cóp bản thảo rồi đăng cũng được.

Nếu chọn cái thứ hai thì tên sách là gì?

(Những suy nghĩ vụn vặt về sách mới xem phần tác giả nói ở chương 1230 và 1231)

Ta thật sự không muốn lên ngôi, ta thật sự không muốn làm hoàng đế, sao cứ có người ép ta tạo phản vậy???

Bối cảnh đại khái được thiết lập, thế giới có bảy đại quốc là Thiên Xu, Thiên Toàn, Thiên Cơ, Thiên Quyền, Ngọc Hành, Khai Dương, Dao Quang, cùng hơn mười tiểu quốc (có thể tham khảo bối cảnh Chiến Quốc, nhưng mà loạn hơn thế). Bảy đại quốc mỗi nước có một ngọc tỷ thần kỳ (tương tự như thiết lập pha lê, hoàng đế của đại đế quốc thống nhất từ nhiều năm trước đã rèn ngọc tỷ từ thiên thạch bí ẩn ngoài hành tinh, sau đó đế quốc phân liệt, ngọc tỷ cũng bị chia thành nhiều phần đúc thành ngọc tỷ mới, quốc vận mạnh yếu có thể hiển thị trên ngọc tỷ mới, các nước đều đang tranh giành quốc vận, liên tục có những hành động gây sốc), sau đó là bối cảnh loạn lạc, nhưng lại có năng lực cao hơn võ hiệp, thấp hơn tiên hiệp, lại mang màu sắc huyền huyễn (ví dụ như võ sĩ có thể biến ra binh khí, áo giáp từ không khí, kiểu biến hình như Chiến binh phép thuật. Văn nhân xuất khẩu thành thật, ngôn xuất pháp tùy), nữ chính Thẩm Đường xuất hiện trên đường bị lưu đày (ở đây còn có một thiết lập, kỳ thực nữ chính là nữ thi vô danh bị trộm mộ đào ra từ mộ, thân phận tạm thời không nói, sau đó bị gia đình sắp bị lưu đày tráo đổi, làm kẻ thế mạng...), thoát nạn, nhặt người, vốn muốn an ổn làm ruộng vẽ tranh "thúc đẩy sự hài hòa sinh mệnh của con người cũng như sách tham khảo cho đại nghiệp dân số", kết quả "bị ép" bước lên con đường tạo phản (đại khái là hai nước giao chiến, nước Giáp dùng thủ đoạn hèn hạ ném xác chết dịch hạch vào nội thành nước Ất, sau đó sự việc bành trướng...).

<b>1297:</b> Tên sách mới tạm thời quyết định rồi.

<i><b>Luôn có điêu dân ép Trẫm tạo phản...</b></i>

<b>1309:</b> Nữ chính Thẩm Đường (Thẩm Ấu Lê), tên sách tạm thời là "Luôn có điêu dân ép Trẫm tạo phản" (nội dung đại khái là, trẫm thật sự không muốn làm hoàng đế, chỉ muốn nằm im, nhưng mà các ái khanh chẳng có ai khiến trẫm bớt lo, nằm mơ cũng muốn tạo phản. Hoặc là, nếu năm đó trẫm không ghé qua tượng cô quán tìm tư liệu, trẫm hẳn sẽ là một họa sĩ xuân cung đồ xuất sắc chứ không phải một nhân viên 007).

<b>1327:</b> Ngoại truyện của phó bản này cứ viết tám cái vậy, cái này còn một phần dưới nữa.

Hai phó bản còn lại chưa viết, một cái là thú nhân một cái là thế giới tương lai thiên kim thật giả, thật sự không có chút cảm hứng nào, ngoại truyện cũng khó mà lồng vào, không biết nên viết cái gì. Nếu có người thích xem thì sau khi hoàn thành tôi viết rồi đăng lên khu vực công cộng cũng được.

Phó bản này bắt đầu lồng ghép ngoại truyện của nữ đế.

Độ dài ngoại truyện đại khái cũng không dài, coi như là hoàn thành chấp niệm của độc giả theo dõi từ quyển sách trước, những ai không thích xem thì có thể kết thúc trọn vẹn bằng cách đặt mua chương tiếp theo.

Ngoại truyện kéo dài lâu như vậy, ngưng đăng chín ngày là điều tôi không ngờ tới, xin lỗi mọi người.

Một là không có chút cảm hứng nào, hai là laptop làm việc đình công, còn một nguyên nhân nữa là dạo trước tâm lý sụp đổ, nhất thời chuyên chú vào một vấn đề nhỏ nhặt, không nhịn được hoài nghi bản thân không thích hợp với nghề này. Bây giờ nghĩ lại thấy bản thân lúc đó đúng là hơi bị "tâm thần".

Kỳ thực không thích hợp cũng chỉ có thể cắn răng mà làm, dù sao tôi cũng là tác giả toàn thời gian, không làm trong giới này chính là thất nghiệp, chính là không có thu nhập. Tôi dựa vào nghề này để kiếm sống, cũng thật sự yêu thích viết lách. Chỉ là bị hạn chế bởi các điều kiện bên ngoài, hạn chế của trần nhà điều kiện bản thân, dẫm phải không ít "lôi", sau khi nhận ra quay đầu nhìn lại cũng không nỡ nhìn thẳng loại đó. Tôi cũng coi những "lôi" này là "hắc lịch sử", hối hận vì bản thân nhiều năm như vậy mà tiến bộ chậm như ốc sên. Thỉnh thoảng sẽ tự ti, đáng lẽ tôi có thể viết tốt hơn, nhưng tại sao lại không được?

Nhiều năm như vậy, tính toán kỹ lưỡng cũng chỉ có thể coi là một tác giả bình thường mờ nhạt, dẫm phải "cứt chó" nhặt được chỗ trống chen chân vào hàng ngũ đại thần, nói về thực lực chắc là đứng bét trong tất cả các đại thần.

Sau đó ngẫm lại thấy không cần nghĩ nhiều như vậy, viết tốt câu chuyện của mình là được.

<b>PHỎNG VẤN TÁC GIẢ</b>

<i><b>01. « Sau khi Đại lão về hưu » chuẩn bị kết thúc, bạn muốn chia sẻ trải nghiệm hay cảm xúc sáng tác nào của mình với mọi người không?</b></i>

Chân thành cảm ơn các độc giả đã tiếp tục ủng hộ, từ khi up chương đầu tiên vào ngày 15.1.19 đến nay, Đến bây giờ, do nhiều nguyên nhân ba chiều khác nhau, nửa đường từng có quịt chương, chỉnh sửa vụn vặt, may mà viên mãn tiến vào hồi cuối, sắp vẽ lên một dấu chấm tròn. Không ít độc giả cảm thấy phần cuối rất vội vàng, cảm giác còn có thể tiếp tục viết mấy phó bản nữa, bình tĩnh xem xét có thể tiếp tục, nhưng tôi cảm thấy dừng ở đây là vừa vặn. Trong sách, Bùi đại lão hài lòng cuộc sống về hưu vừa mới bắt đầu, tương lai mặc kệ còn có bao nhiêu thế giới đặc sắc, bên người từ đầu đến cuối có Thất điện hạ làm bạn. Nhân sinh viên mãn, cuối cùng được như mong muốn.

Cuốn sách này là một trải nghiệm hoàn toàn mới, trước đây chưa hề viết dạng văn như xuyên chậm thế này, thiết lập mỗi cái thế giới, đảo ngược và phản khuôn sáo rất phí tâm tư. Thế giới thú nhân viết vô cùng thống khổ. Ngay từ đầu là phản pháo khuôn sáo thế giới thú nhân, kết quả tốc độ viết còn không đuổi kịp tốc độ rùa bò, xóa sửa chữa rồi đổi, toàn bộ phó bản viết xong ngay cả mình cũng sửng sốt, dẫn đến cảm giác thể nghiệm của độc giả cực kém. Về sau những phương diện này phải làm trước khung sườn.

<i><b>02 Trong suốt chặng đường viết lách không ngừng, bạn muốn nói gì với độc giả?</b></i>

Tôi chính thức bước vào Khởi Điểm vào ngày 15 tháng 3 năm 2013, cho tới bây giờ c*̃ng gần chín năm, từ trắng tay một đường gặp ghềnh trưởng thành có chỗ đứng, tôi rất cảm ơn những độc giả đã đồng hành và chứng kiến suốt chặng đường này. Tin tưởng tương lai còn có càng nhiều chín năm hơn, có thể vì mọi người viết càng nhiều câu chuyện hơn, hữu nghị trường tồn.

<b><i>03 Thiếp lập trí tưởng tượng rộng mở, cốt truyện không tưởng, quyển « Lui ra, để Trẫm đến » này linh cảm đến từ đâu?</i></b>

Linh cảm hả, bắt nguồn từ một quyển sách trước kia từng xem, tin tưởng không ít độc giả từng xem nam tần đều có ấn tượng, « Nho Đạo Chí Thánh ». Lấy thi từ văn chương làm vũ khí, cái thiết lập này năm đó làm tôi rất kinh diễm, cho tới bây giờ đều là ánh trăng sáng nốt chu sa. Lại thêm gần đang chơi game kinh doanh nông trại, thời điểm dọn nhà lại phát hiện mấy quyển sách trước kia mua, đều là liên quan tới chiến tranh mưu lược cổ đại, thế là liền manh động lên ý tưởng sách mới. Kỳ thật sách mới ngay từ đầu là một cái khác cơ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại liền "Di tình biệt luyến", thế là lựa chọn mở sách mới hiện tại.

<i><b>04 Những câu chuyện đặc sắc bắt nguồn từ cuộc sống phong phú , tác giả ngoài gõ chữ có cái gì yêu thích không?</b></i>

Trò chơi, bình thường thích chơi mấy game otome, mấy trò nhập vai trước đó c*̃ng có chơi, tôi là người chơi kì cựu luôn, nhưng đã nghỉ hơn nửa năm (Khai hoang phó bản thật tổn thương lá gan). Ngoại trừ trò chơi còn có đọc sách, lướt Weibo Zhihu vân vân mây mây, một năm cũng sẽ đi ra ngoài du lịch mấy lần, thay cái hoàn cảnh buông lỏng tâm tình, tìm kiếm linh cảm .

<i><b>05 Bạn có thể cho chúng tôi biết thêm về cuốn sách mới không?</b></i>

Sách mới, nhân vật chính hoàn toàn vẫn là đại lão như trước, còn có thiết lập linh hồn họa sĩ, đệ nhất thùng cơm. Lần này về mặt thân phận của cô ấy sẽ che giấu, theo kịch bản phát triển, thế giới quan hiện ra, thân thế bí ẩn của nữ chính cũng sẽ vạch trần một chút xíu, đây là một ám tuyến trong tiểu thuyết. Minh tuyến chính là cô ấy trưởng thành, từ cấp độ địa ngục đi đày lưu vong, từng bước một đi đến đỉnh phong, lần này nam chính sẽ không giống dĩ vãng lắm. Tình cảm vẫn như cũ không phải trọng điểm (Cái này thật là nhược điểm), thiên về kịch bản kinh doanh hằng ngày.

_______________________

<i>Đào: Vậy là kết thúc hành trình của chúng ta nhé, lúc đầu cứ tưởng 11 chương ngoại truyện ai dè là 13, </i><i>ngại quớ ngại quớ, </i><i>cứ tưởng 3 ngày mới xong nào ngờ 2 ngày đã beta sạch, cũng hông ngờ mình còn nhớ được xưng hô của các nhân vật. Chắc mọi người cũng để ý cách xưng hô của tác giả dành cho 3 đứa con lần lượt là Bồng Bồng, Đại lão và Đường muội, còn mọi người thì chắc đã có cách gọi cho riêng mình~ </i>

<i>Lui Trẫm thiết lập khá là khoai nên bạn đọc nào hứng thú về mưu lược như Hệ thống livestream nữ đế có thể ghé xem, mình đã Việt hóa nhiều nhất có thể để nó dễ hiểu cũng như giải thích chi tiết và note 1 số chỗ chôn trứng màu nên không còn khó hiểu nữa đâu, các bạn có thể tự khám phá. Mình không đặt nặng tiến độ bộ ấy nên có vẻ đôi khi sẽ lết như rùa hoặc chạy như thỏ. Mình thích cảm giác tác giả viết dài dài rồi mới edit hơn nên ngâm mãi, vì như thế mình sẽ xác định được phe địch ta và vai vế của toàn văn </i>(o^▽^o) <i>Ai định đi xem thì qua quyển Tản mạn ngó cái bản đồ nhé, cái chương của Chử Diệu làm ơn xem sau, please</i> 🙂))

Đào: Hiện giờ đang quá tức bộ Đường muội nên chen thêm vài câu, ai muốn biết spoil thì qua chương 413 trên Wp, 1300 chương mới biết cái ngọn nguồn này nên tui còn hộc máu hơn nữa, giờ nhìn lại cái đống chữ nhí nhố của mình ở trên vẫn ức, tháng 3 này tác ra sách mới chạy song song với bộ Lui Trẫm, có nhu cầu thì đón xem, thể loại chắc cũng na ná, có tên sách đặt làm rồi

Nấm: Tên sách ban đầu là 【Khi làm chủ công, làm sao có thể không phát điên?】

Sau đó lại thấy quá dài nên đổi thành 【Làm chủ công làm sao có thể không phát điên?】

Lại cảm thấy 【Làm chủ nông trại này là điều bắt buộc à?】 cũng được?

Tuy nhiên, ta vẫn nghiêng về cái tên thứ hai hơn.
 
[Quyển 7] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 1331: Phiên ngoại 9.1


<i>Thật ra chả có phiên ngoại lào cả, chỉ là phần cuối của bộ Quân nương, cho mọi người hiểu thôi, nên cái lào khum hiểu trong chương này thì mình tạm bỏ qua nhe</i> 🙂))

Nghe thấy Lý Hiên gọi mình, Trọng Tôn Nguyên đưa tay xoa xoa cái đầu đang căng tức.

Cô còn chưa xoa được hai cái thì một bàn tay to lớn, mát lạnh đã phủ lên trán, trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói lo lắng hỏi han của sư tôn.

"Vẫn còn đau à?"

Trọng Tôn Nguyên đáp, "Không đau, chỉ là hấp thu và sắp xếp lại những ký ức trước kia nên hơi mệt."

Trải nghiệm trăm năm của "Thập Tam nương" tuy không quá phức tạp, nhưng "Thập Tam nương" dù sao cũng là một tờ giấy trắng, một con người hoàn toàn mới, có nhân cách riêng, luôn kiên định cho rằng "Thập Tam nương" và "Thần Nguyên Tôn Giả" là hai người hoàn toàn khác biệt. Khi Trọng Tôn Nguyên khôi phục lại toàn bộ ký ức, nhận thức của "Thập Tam nương" sẽ ảnh hưởng đến việc cô phán đoán về thân phận của chính mình. Không có gì nguy hại, nhưng cần thời gian để tháo gỡ.

"Những năm đó vất vả cho con rồi."

Loan Giáng Tôn Giả bây giờ không chỉ là sư tôn của Trọng Tôn Nguyên, mà còn là Khương Nguyễn, lại càng là Thánh Quân mấy vạn năm trước.

Hắn rõ ràng nhất Trọng Tôn Nguyên đã trải qua những năm tháng mất trí nhớ như thế nào.

"Vất vả gì chứ, nếu không có A Nguyễn, thì sẽ không có sư tôn sau này, càng không có Thập Tam nương."

Vận mệnh của hai người bọn họ gắn bó chặt chẽ với nhau, nói những lời khách sáo này ngược lại lại thấy xa lạ.

Hai người nói chuyện mà không để ý đến ai xung quanh, Lý Hiên đứng cách đó ba bước không biết nên xen vào như thế nào.

"Nguyên Nguyên, cậu thật sự là Nguyên Nguyên chứ?"

"Không phải tôi thì còn có thể là ai?" Trọng Tôn Nguyên nhíu mày dọa, "Tên nhóc cậu lại muốn ăn đòn rồi à?"

Nghe thấy lời đe dọa quen thuộc, Lý Hiên thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên vẫn là người bạn cũ quen thuộc.

"Nếu cậu là Nguyên Nguyên, vậy thì vị này là..."

Hắn biết Trọng Tôn Nguyên và Khương Nguyễn là người yêu, dựa vào tính tình của bạn mình, cô ấy sẽ không dễ dàng thay lòng đổi dạ.

Lúc này lại thân mật với một người đàn ông có dung mạo xa lạ như vậy, Lý Hiên không khỏi nảy ra một suy nghĩ táo bạo.

Trọng Tôn Nguyên nói, "A Nguyễn đó, nói chính xác thì là chuyển thế của A Nguyễn, cũng là sư tôn của tôi."

Lý Hiên: "???"

Mối quan hệ này có chút rối rắm, anh ta càng nghe càng thấy mơ hồ.

Không chỉ mối quan hệ rối rắm, mà dòng thời gian cũng hỗn loạn đến mức rối tinh rối mù.

Loan Giáng Kiếm Tôn cười nói, "Lý Hiên học đệ, đã lâu không gặp, vẫn như xưa nhỉ."

Lý Hiên: "???"

Loan Giáng Kiếm Tôn giải thích đơn giản một lượt.

"Trước đây hồn phách tiến vào Vạn Luân Nghi, trực tiếp đi vào Luân Hồi Đạo, chuyển thế đến một dị giới khác. Dị giới đó là quê hương của Thập Tam nương, chỉ là dòng thời gian có chút vấn đề, chuyển thế đến hơn một nghìn năm trước khi Thập Tam nương ra đời. Sau đó, do duyên số nhận cô ấy làm đồ đệ."

Lý Hiên gãi đầu, "Còn có thể như vậy nữa sao?"

Loan Giáng Kiếm Tôn nói, "Dòng thời gian giữa hai giới không giống nhau, tốc độ thời gian cũng khác nhau, chuyện gì cũng có thể xảy ra."

Lý Hiên cũng rộng lượng, không xoắn xuýt bao lâu liền chấp nhận lời giải thích của Loan Giáng Kiếm Tôn.

Quan trọng nhất là...

Mặc dù người đàn ông trước mắt này có dung mạo và khí chất khác với Khương Nguyễn, nhưng cảm giác hắn mang lại lại giống hệt nhau.

Bây giờ cũng không phải lúc để so đo những chuyện này, kẻ thù của bọn họ còn đang ở bên cạnh gào thét, nhảy dựng kìa.

"Nguyên Nguyên và học trưởng đều đã trở lại, vậy hai người có biện pháp giải quyết tên ở trên kia không?"

"Biện pháp đương nhiên là đã tìm được." Loan Giáng Kiếm Tôn lạnh lùng nói, "Năm đó giao chiến với hắn ở Lạc Nhật Cung, dùng mười kiện Thần Khí tạo thành phong ấn đại trận mới miễn cưỡng trấn áp được. Vốn tưởng rằng hắn có thể nhận ra sai lầm, trả lại những món nợ nghiệp chướng đã gây ra, không ngờ hắn nhiều năm như vậy vẫn ngoan cố không đổi, phá hủy Thần Khí, phá phong ấn ra. Bây giờ tự nhiên không thể giữ lại nữa, cứ để hắn từ đâu đến thì lăn về đó đi!"

Mặc dù Thiên Não gây ra nhiều chuyện rắc rối, nhưng dù sao cũng cùng nguồn gốc với Thiên Đạo, g**t ch*t thì không thể nào g**t ch*t được.

Năm đó Thánh Quân cũng chỉ phong ấn hắn, để hắn ngồi tù trả nợ, ngồi tù mười hai vạn năm thì gần như có thể mãn hạn được thả.

Kết quả tên này ngồi tù nhiều năm, mấy nghìn năm cuối cùng không chịu đựng được nữa, nhất định phải gây sự vào khoảng thời gian cuối cùng.

Sắp mãn hạn được thả lại vượt ngục phạm pháp, thao tác này cũng thật là kỳ quặc.

Thiên Não tự tìm đường chết, vậy thì đừng trách hắn xử phạt nặng hơn.

Thiên Não ban đầu còn đang gào thét, nghe thấy lời này trong lòng chột dạ, một dự cảm chẳng lành lan tràn khắp toàn thân.

"Ngươi bây giờ có thể làm gì được ta?"

Thực lực của Loan Giáng bây giờ kém xa Thánh Quân năm đó, hắn có thể làm gì được mình? Cho dù khôi phục đến thực lực đỉnh cao, Thiên Não sắp hoàn thành dung hợp, đến lúc đó toàn bộ pháp tắc Thiên Đạo trên Vạn Luân Nghi đều do hắn sử dụng, một con chó giữ cửa Lạc Nhật Cung nho nhỏ còn muốn xoay chuyển càn khôn?

Dù nghĩ thế nào, phần thắng cũng nằm trong tay hắn.

Loan Giáng cũng được, Thánh Quân cũng vậy, bất quá chỉ là giả thần giả quỷ, hù dọa người khác thôi.

Loan Giáng Kiếm Tôn nói, "Ngươi đã phạm phải một sai lầm chết người."

Thiên Não hỏi hắn, "Sai lầm gì?"

"Với thực lực hiện tại của ngươi, ta quả thực không phải là đối thủ của ngươi. Nhưng ngươi không nên tham lam Vạn Luân Nghi, càng không nên cố gắng dung hợp. Dung hợp pháp tắc Thiên Đạo, quả thực khiến ngươi có được thực lực vô thượng, nhưng ngươi đã quên một chuyện, pháp tắc Thiên Đạo ở đây không hoàn chỉnh."

Thiên Não mơ hồ nhận ra điều gì đó.

"Chính vì căn cơ Thiên Đạo không hoàn chỉnh, cho nên mới có dị loại như ngươi sinh ra."

Loan Giáng đưa tay nắm chặt mười ngón tay với Trọng Tôn Nguyên.

"Một khi pháp tắc Thiên Đạo hoàn chỉnh, ngươi nghĩ mình còn có thể sống sót sao?"

Thiên Não cười nhạo, "Ngươi muốn nói gì, hy sinh bản thân để bổ sung phần pháp tắc Thiên Đạo còn thiếu?"

Điều này là không thể nào.

Nếu có thể, năm đó Thánh Quân đã làm như vậy rồi, sao lại rơi vào kết cục ngã xuống?

"Ngươi quá tự tin rồi, cũng quá ngu xuẩn." Loan Giáng nói, "Năm đó đã phạm phải sai lầm này, bây giờ vẫn còn ngã vào cùng một cái hố."

Tên khốn kiếp này, nhiều năm như vậy không có chút tiến bộ nào.

"Ngươi có át chủ bài gì thì cứ lôi ra, xem rốt cuộc là ngươi chết hay ta chết!"

Loan Giáng nói, "Như ngươi mong muốn."

Vừa dứt lời, hai luồng ánh sáng xanh bay ra từ trên người hai người, hợp hai làm một, ngưng tụ thành một đoạn văn tự huyền ảo dung nhập vào Vạn Luân Nghi.

Khoảnh khắc đó, Thiên Não liền cảm thấy mình bị một cỗ lực lượng thần bí, bao la, mênh mông khóa chặt.

"Đây là cái gì?"

Hắn thất thanh kêu lên.

Loan Giáng để lại một câu, "Trọng trách bổ sung Thiên Đạo, giao cho ngươi."

"Cái gì!!!"

Loan Giáng thở dài, "Cho nên ta mới nói, ngươi thật sự quá ngu xuẩn."

Thiên Não là ý thức được sinh ra từ pháp tắc Thiên Đạo, nhiều năm như vậy hắn chưa từng suy nghĩ về ý nghĩa tồn tại của mình sao?

Chúng sinh vạn vật đều nằm trong sự khống chế của Thiên Đạo, không ai có thể thoát khỏi sự tính toán của nó.

Ai biết được "ngoài ý muốn" không phải là cố ý tính toán?

Đúng vậy.

Sự ra đời của Thiên Não không phải là ngoài ý muốn, mà là tất yếu.

Thiên Đạo muốn bổ sung phần còn thiếu của bản thân, cho nên mới sinh ra tia ý thức này.

Vốn tưởng rằng tia ý thức này có thể cảm nhận được đại ái, cuối cùng hợp nhất với Thiên Đạo, hoàn thiện phần còn thiếu.

Ai ngờ tên này lại hố cha.

Không chỉ không hiểu đại ái, ngược lại còn gây sóng gió, tàn hại sinh linh, khiến căn cơ Thiên Đạo suýt chút nữa sụp đổ.

Vì hắn không bằng lòng tự nguyện bổ sung Thiên Đạo, vậy thì chỉ có thể ép buộc.

"Lực Bản Nguyên" mà Loan Giáng và Trọng Tôn Nguyên lấy được chính là dùng để phân giải, hồi tố tia ý thức Thiên Đạo này, biến nó thành bản nguyên, để Vạn Luân Nghi dễ dàng hấp thu. Loan Giáng chế giễu Thiên Não ngu xuẩn, bởi vì tên này là thức ăn của Vạn Luân Nghi, vậy mà còn tự mình dâng đến tận cửa.

"Ngươi tính kế ta?"

Loan Giáng thuần lương nói, "Thiên Đạo tính kế, không liên quan đến ta."
 
Back
Top Bottom