Ngôn Tình (Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,365,525
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
quyen-4-mau-xuyen-nu-phu-binh-tinh-mot-chut.jpg

(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Tác giả: Đỗ Liễu Liễu
Thể loại: Ngôn Tình, Nữ Cường, Nữ Phụ, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Văn án:

Cô vốn chỉ là nữ phụ, mỗi cái kết của cô đều thê thê thảm thảm. Sau này mới tỉnh ngộ đã bị trói buộc với một hệ thống thiểu năng trí tuệ. Đã không phát quà tân thủ thì thôi, quà cho người chơi lâu năm cũng không có, khen thưởng khi nhiệm vụ hoàn thành lại càng không có. Cô quyết định đình công, không làm.

Hệ thống: Cảnh cáo! Xin cô làm việc nghiêm túc, không thì sẽ bị xóa bỏ.

Đường Quả: Mơ đi.

Hệ thống: Kí chủ, cầu xin cô, đừng bắt nạt nam nữ chính nữa.

Đường Quả: Không có khả năng.

Hệ thống: Kí chủ tính toán chơi hỏng thế giới này thế nào, cầu chiếu cố ạ.

Đường Quả: Có thể chiếu cố. Nhưng mi phải nhanh tìm thông tin của hắn cho ta.

Hệ thống: Được được được... Sẽ có nhanh! Kí chủ, chờ một tí nhé.​
 
Có thể bạn cũng thích !
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 613: Hoa khôi làng được cưng chiều (42)


Nghe Tạ Thế Quân nói, Tống Dã quay sang nhìn Đường Quả. Đường Quả vợ anh đang cười rất ngọt với anh, quả là ngọt đến tận đáy lòng.

Nếu như không có vợ chồng Tạ Thế Quân ở đây, anh thật muốn ôm lấy cô, hôn đôi mắt biết nói đã mang đến cho anh vô hạn ấm áp.

Tạ Thế Quân ho nhẹ một tiếng, trong lòng ghen tị. Anh cũng có vợ, nhưng không có tình yêu.

Lúc không làm lính thì anh cũng là một thanh niên văn nghệ, cũng ghen tị với tình yêu được viết trong sách.

Anh đã từng ảo tưởng vợ tương lai nhất định là một cô gái cười lên rất ngọt ngào và chỉ cười với anh như thế; còn anh, anh sẽ chiều chuộng cô ấy lên tận trời, khiến cho tất cả mọi người ghen tị với cô ấy.

Nhưng hiện thực là, anh có một người vợ hiền lành đảm đang và chưa từng trải nghiệm được tình yêu khiến người trầm mê như trong sách viết.

Tuy vậy, anh vẫn là một người biết thỏa mãn. Vợ anh hiền lành đảm đang, anh chỉ có thể tận lực đối xử tốt với vợ. Không có tình yêu có lẽ sẽ tiếc nuối, nhưng anh có thể có được thứ tốt hơn so với tình yêu.

Có lẽ anh sẽ không nảy sinh tình yêu với Trần Anh, nhưng anh sẽ cố gắng phấn đấu vì gia đình mình, một mực đối xử tốt với vợ, cho vợ một mái nhà ấm áp. Rồi cả hai sẽ từ từ già đi, trở thành người thân của nhau cũng được.

Đôi mắt ấm áp nhìn Trần Anh, nhưng Trần Anh lại không cảm nhận được nội tâm tinh tế muốn cố gắng để thời gian của cả hai tốt hơn trong lòng của người đàn ông nhìn trông thô kệch này.

Cô ta cũng không để ý rằng mình đã có được hết tất cả, có được một người đàn ông toàn tâm toàn ý đối xử tốt với mình, vì mình mà phấn đấu. Mặc dù đôi bên không có tình yêu, anh cũng nguyện ý theo vợ sống tiếp, làm tròn trách nhiệm.

Cô ta chỉ thấy, người đàn ông đời trước chán ghét cô ta vậy mà có được thành tựu lớn như thế ở đời này, còn mười năm như một ân cần với một người phụ nữ khác.

Cô ta không muốn chấp nhận thực tế. Đời này càng khác đời trước, cô ta càng hận Tống Dã, cũng hận Đường Quả.

Vì sao, vì sao Đường Quả có thể khiến Tống Dã đối xử tốt với mình như thế?

"Lần này phải cảm ơn chủ tịch Tống."

Tạ Thế Quân nhớ đến mục đích mời Tống Dã, không thể không nói một câu cảm ơn.

Nghe thế, Trần Anh tỉnh táo lại, có hơi hoang mang một chút, cảm ơn Tống Dã? Tạ Thế Quân làm gì mà phải nhờ đến Tống Dã?

Cô ta kéo Tạ Thế Quân, "Anh làm gì mà cần người ta hỗ trợ?"

Có thể nói, lời này rất không tôn trọng người khác. Tạ Thế Quân có hơi không vui, nhưng thấy Trần Anh chỉ nói thầm, Tống Dã cũng chưa chắc đã nghe được, mới thở ra một hơi.

"Còn không phải chuyện vào thành phố công tác. Trước đó anh đã nói với em rồi, mà em cứ không muốn nghe. Hôm nay anh mời chủ tịch Tống đến ăn cơm là để cảm ơn cậu ấy. Nếu cậu ấy không trợ giúp, có lẽ anh chỉ có thể sang huyện Lâm."

Làm gì có huyện nào tốt như phố, trừ huyện Đường.

Tạ Thế Quân rất cảm kích. Tống Dã giúp anh lần này, anh có thể được lợi rất nhiều năm, trừ khi anh không sống trong thành phố. Người ta sẽ xem mặt mũi của Tống Dã, sẽ không làm khó anh.

Có thể nói, anh nợ Tống Dã một ân tình, nếu không phải sống chung một thôn, có lẽ Tống Dã còn lâu mới giúp anh.

Cho nên, thái độ của Trần Anh khiến anh rất không thoải mái. Anh nghĩ, sau khi về cần phải nói chuyện tử tế với Trần Anh, phòng đắc tội ân nhân anh.

Trần Anh nghe Tạ Thế Quân vào thành phố công tác là nhờ có Tống Dã giúp một tay chứ không phải là có năng lực khiến người thành phố tự mời đến như mình nghĩ, đầu óc nổ tung.

____
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 614: Hoa khôi làng được cưng chiều (43)


"Anh nói cái gì?"

Trần Anh không chịu được mà hét to một tiếng. Giọng cô ta rất lớn, người bên ngoài cũng nghe thấy được.

Đường Quả dễ dàng nghe được hai người nói thầm, tai Tống Dã cũng rất thính, hai người nói gì anh nghe rõ mồn một.

Hai lần gặp Tạ Thế Quân, người này rất thức thời, không quá để ý đến Quả Quả nhà anh. Anh cũng không phải loại cực kỳ hẹp hòi, cũng rất thưởng thức người thẳng thắn tình nghĩa như thế này, cho nên giúp người ta cũng tính là thật lòng.

Còn Trần Anh!

Cô ta rất quái lạ. Anh nhớ rõ cô ta đã từng cho anh trứng gà, trên mặt còn viết rõ ra là vừa ý anh, khiến anh tránh còn không kịp.

Rồi sau mấy tháng, không biết sao mà cô ta không tiếp cận anh nữa, nhìn anh cũng lộ ra vẻ căm ghét, tránh anh như tránh tà, khiến anh cho là mình đã làm gì đó có lỗi với người ta.

Về sau anh lại không cẩn thận rơi xuống sông, được Quả Quả vớt lên, còn bị cả thôn nhìn thấy hai người quần áo ướt sũng ở chung một chỗ. Cứ thế, anh mơ mơ màng màng kết hôn.

Lại sau nữa, anh phát hiện ra mình nhặt được bảo bối, cũng không chú ý đến Trần Anh quái lạ.

Vừa rồi Trần Anh nghe được công việc của Tạ Thế Quân là có anh giúp, cô ta dường như không thể tin được. Ánh mắt thù hận kia khiến anh cảm thấy cực kỳ quái.

"Anh Tử."

Giọng Tạ Thế Quân trầm xuống, "Em đang nói gì thế?"

Trần Anh phản ứng lại, chuyện cô ta sống lại tuyệt đối không được để cho ai biết.

Và... chuyện trước kia cô ta cố ý động tay động chân trên đường đi của Tống Dã để người ta rơi xuống sông và rồi dẫn Đường Quả đến chỗ đó.

Một khi chuyện này bị lộ ra, không biết dân huyện Đường sẽ nhìn cô ta thế nào.

"Em... Em chỉ giật mình." Trần Anh cắn răng, nuốt hết đắng cay xuống bụng, vô cùng nhịn nhục, "Không ngờ rằng chủ tịch Tống trợ giúp cho Thế Quân."

"Cảm ơn anh."

Nhưng mà, dáng vẻ của cô ta nào giống như đang cảm ơn, rõ ràng là không biết làm sao, hoàn toàn không muốn tin tưởng.

Tống Dã không so đo, Đường Quả biết sự thật cũng không so đo.

Nhưng trong lòng Tạ Thế Quân vẫn không thoải mái. Hôm nay biểu hiện của Trần Anh có thể nói là khiến anh mất mặt. Cũng không biết chủ tịch Tống có để ý hay không; người ta giúp anh, Trần Anh lại như muốn ăn tươi nuốt sống người ta, còn nhìn người ta như nhìn thấy kẻ thù, là ai cũng sẽ không thoải mái.

"Chúng tôi về hơi vội, có lẽ Anh Tử vẫn còn chưa quen, chủ tịch Tống đừng để ý." Tạ Thế Quân lo lắng nói xin lỗi, kỳ thật anh rất nể Tống Dã, không hi vọng vì Trần Anh mà quan hệ hai bên căng thẳng.

Tống Dã lắc đầu, "Không sao."

Tạ Thế Quân thở phào một hơi, thầm nghĩ lần sau gặp Tống Dã không cần mang Trần Anh đến.

Hơn nữa, anh vẫn nên hỏi mẹ anh về chuyện lời đồn trước kia. Mẹ anh ở nhà, chắc là sẽ biết rõ.

Bữa cơm này Đường Quả và Tống Dã ăn khá thoải mái.

Cuối cùng, khi Tạ Thế Quân vẫn còn thấp thỏm thì cả hai rời đi.

Tạ Thế Quân hỏi Trần Anh, "Anh Tử, em làm sao vậy?"

"Không sao." Sau khi hai người đi rồi, Trần Anh cũng không căng thẳng nữa, nhưng lại cực kỳ lạnh lùng với Tạ Thế Quân.

Cứ tưởng rằng người này có bản lĩnh, không ngờ đến thành phố công tác vẫn là nhờ Tống Dã giúp một tay.

Thật sự quá thất vọng. Ai giúp mà chẳng được, sao cứ phải là Tống Dã.

"Em về trước."

Trần Anh cũng không chờ Tạ Thế Quân đáp lại mà xoay người đi ngay. Lãnh đạm như thế, khiến Tạ Thế Quân đang tức giận cũng không muốn giữ lại.
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 615: Hoa khôi làng được cưng chiều (44)


Tạ Thế Quân thấy Trần Anh quay đầu không thèm nhìn lại, cũng xoay người đi về nhà.

Vừa về đến nơi, thấy Từ Thu Lan đang chơi với con trai con gái mình, sắc mặt anh mới dịu đi chút.

Từ Thu Lan thấy anh trở về, cười tủm tỉm, "Anh Tử đâu? Sao hai con không cùng về?"

Nhắc đến Trần Anh, sắc mặt Tạ Thế Quân trầm xuống. Từ Thu Lan nhìn, biết ngay là có chuyện xảy ra. Con trai bà bình thường tính tình rất tốt, chẳng lẽ là hai vợ chồng cãi nhau?

"Sao thế?"

Bà dự định khuyên con nên bao dung với Trần Anh một chút. Chồng bà mất sớm, gian nan nuôi ba đứa con khôn lớn, nên bà hiểu phụ nữ khó khăn như thế nào.

Nhưng nghe Tạ Thế Quân nói chuyện, bà không khuyên được nữa.

"Anh Tử làm sao thế?" Từ Thu Lan nói nhỏ, "Trước kia cũng đâu có thấy mâu thuẫn gì với Đường Quả."

"Mấy hôm trước con nói chuyện chủ tịch Tống, Anh Tử có nói mấy lời không hay lắm." Tạ Thế Quân đuổi hai đứa bé ra ngoài chơi rồi kéo Từ Thu Lan vào trong phòng, "Mẹ, có phải Anh Tử có chuyện gì xảy ra với chủ tịch Tống không? Mẹ ở trong thôn, có nghe người ta nói gì không?"

"Phì, đừng có nói lung tung. Với nhân phẩm của chủ tịch Tống, sao mà có thể dính líu đến Anh Tử." Từ Thu Lan đang nói, đột nhiên nhớ ra một chuyện, "Trước kia thật sự là có một lời đồn, con biết Trần Phương Phương, em gái Anh Tử không?"

Tạ Thế Quân gật đầu. Chuyện đó liên quan đến anh, lúc đấy nhà họ Trần mất hết mặt mũi.

"Trần Phương Phương không chỉ nói một lần là Anh Tử trộm cho chủ tịch Tống trứng gà nhưng mà hình như chủ tịch Tống từ chối không nhận." Từ Thu Lan nhớ lại, sắc mặt cũng không tốt lắm, "Chẳng lẽ là thật?"

Nếu như thế, Trần Anh ngứa mắt Tống Dã cũng là bình thường. Người đàn ông cô ta lấy lòng mãi cũng không chiếm được có thành tựu tốt như thế, còn tình cảm với Đường Quả như vậy, cô ta có bất bình, có thái độ không tốt với Tống Dã cũng dễ hiểu.

Hai mẹ con trầm mặc, rốt cuộc vẫn là Tạ Thế Quân lên tiếng, "Thôi mẹ, chuyện này đừng nhắc đến nữa."

"Ai..." Từ Thu Lan cũng hiểu chuyện này không thể nói, nhất là nói trước mặt Trần Anh. Nếu nói ra, không biết sẽ mâu thuẫn thế nào. Vì gia đình hòa thuận, dù có không thoải mái đến mấy cũng không thể nói.

Tạ Thế Quân vào phòng mình, thấy Trần Anh vẫn chưa về, nhớ tới chuyện mà Từ Thu Lan nói, trong lòng có cảm giác khó chịu. Như vậy xem ra Trần Anh đã từng thích Tống Dã, chỉ là không được đáp lại.

Khó trách... Khó trách ánh mắt Anh Tử nhìn anh cho tới bây giờ cũng không có yêu thích trong tưởng tượng của anh và sau khi anh chuyển nghề lại đối xử lạnh lùng với anh như vậy.

Trước kia Anh Tử cấp bách gả cho anh, chẳng lẽ là muốn cho Tống Dã biết, thực ra mình có thể gả được cho một người đàn ông tốt hơn?

Bây giờ thấy được thành tựu của Tống Dã, trong lòng đã không cân bằng. Giờ còn nghe chuyện công tác của anh cũng là Tống Dã hỗ trợ, Anh Tử kiêu ngạo như thế làm sao có thể tiếp thu?

Nhắc đến Tống Dã và Đường Quả, câu đầu tiên của vợ anh là, có phải hai người trở mặt rồi hay không.

Rốt cuộc là có bao nhiêu hi vọng Tống Dã và Đường Quả không tốt?

Tạ Thế Quân không quá muốn dùng ác ý để đoán vợ mình, nhưng người này đã ở bên anh lâu như thế, anh có thể hiểu được một chút.

Thông qua Từ Thu Lan, anh đã đoán ra được gần hết. Tóm lại, anh khó chịu, rất khó chịu.
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 616: Hoa khôi làng được cưng chiều (45)


"Tạ Thế Quân vào thành phố rồi?"

Đường Quả cũng không nghĩ là Tạ Thế Quân nhanh như thế, "Trần Anh cũng đi cùng?"

Theo lý mà nói, Tạ Thế Quân phải ở bên kia làm quen một thời gian rồi mới dẫn Trần Anh đi chứ?

"Ừ. Anh ấy mua được một căn hộ trong thành phố nên đón Trần Anh đi, còn hai đứa con ở với Từ Thu Lan. Trần Anh cũng đồng ý, dường như rất muốn vào thành phố."

Tống Dã cũng không giấu giếm, tiện nói ra suy nghĩ của mình, "Quả Quả, anh cảm thấy Trần Anh rất kỳ quái."

"Kì quái chỗ nào?" Đường Quả cười hỏi. Cô biết rõ Tống Dã có nghi ngờ với Trần Anh.

Tống Dã nghĩ nghĩ một chút, rồi đáp, "Trước kia cô ta thực sự đã lấy lòng anh, nhưng mà Quả Quả, anh cam đoan với em, anh không có ý gì với cô ta, chưa từng nhận gì của cô ta, ngay cả một chén nước cũng không có."

"Thôi thôi, đừng lòng vòng, em biết A Dã nhà em không phải người như thế."

Nghe được câu A Dã nhà em, Tống Dã bật cười, ôm lấy cô vợ nhà mình mà cọ trán cô, nói tiếp, "Hai tháng đầu, cô ta cực kỳ ân cần, nhưng đột nhiên có một ngày, anh phát hiện ra cô ta thay đổi, cho nên mới cảm thấy kỳ lạ."

"Ánh mắt cô ta nhìn anh như muốn ăn tươi nuốt sống anh, nếu như không phải cô ta không xách dao theo, chắc anh còn nghĩ cô ta sẽ tới chém anh."

Nghe Tống Dã miêu tả, Đường Quả có thể hình dung ra được lúc đó, "Rồi sao nữa?"

"Sau đó thì anh không tiếp xúc với cô ta, nhưng vẫn cảm thấy cô ta rất hận anh. Anh nhớ rõ, anh không làm gì cô ta cả." Tống Dã nói, "Về sau anh và em kết hôn, ít gặp mặt hơn, nhưng mà thỉnh thoảng thấy cô ta lạnh lùng nhìn chúng ta, còn có vẻ cười trên nỗi đau của người khác."

Anh cảm thấy cô ả này có bệnh.

"Đi xa cũng tốt."

Tống Dã không nói rằng thỉnh thoảng anh cũng thấy ánh mắt Trần Anh nhìn Quả Quả nhà anh cũng không thân thiện. Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng anh cảm thấy có một số chuyện rất trùng hợp.

Nghĩ thế, anh hỏi, "Quả Quả, em có nhớ lúc đó vì sao lại ra bờ sông không?"

Đường Quả nhíu mày, anh chàng này vậy mà đã nghi ngờ đến chỗ này rồi. Đương nhiên, cô sẽ phối hợp với anh, vốn dĩ cô cũng không định giấu diếm chuyện Trần Anh đã làm.

"Để em nhớ đã... Đúng rồi, hình như là hôm ấy Trần Anh có hẹn em ra nói chuyện. Em nghe theo, đúng giờ thì đến, vừa hay gặp phải anh rơi xuống nước." Không cần nói nhiều, nhất định là phải cứu người.

Tống Dã mím môi lại, càng ngày càng cảm thấy chuyện không đơn giản.

Nhưng chuyện đã qua lâu như thế rồi, coi như anh có nghi ngờ thì cũng không tìm được chứng cứ. Trừ khi lúc đó cũng có người khác nhìn thấy.

Hồi đấy, ngày nào anh cũng đi trên đường kia nhưng lại không phát hiện ra được bờ sông sạt lở, đến đúng ngày đó thì sạt, nói thế nào cũng thấy lạ. Lúc đó anh hoang mang, sau rồi cũng không đi kiêm tra. Giờ nghĩ lại, điểm đáng ngờ rất nhiều.

Quả Quả vừa cứu anh lên thì người khác đến, giống như là đã hẹn trước. Anh nhớ lờ mờ là có tiếng người hét, hình như là ban ngày ban mặt, trai gái ôm nhau không ra thể thống gì, danh tiết của hoa khôi Đường đã bị hủy, dù là ai cũng phải phụ trách.

Giọng nói này... Tống Dã sầm mặt lại, Trần Anh.

"A Dã?"

Tống Dã ôm lấy Đường Quả, "Không sao, anh có việc cần ra ngoài chút. Quả Quả tối muốn ăn gì? Anh về làm cho."

"Anh làm là ngon." Đường Quả thỏa mãn nói, người đàn ông này làm món gì cũng ngon.

Tống Dã có việc trong lòng, chỉ gật đầu rồi vội vàng rời đi.
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 617: Hoa khôi làng được cưng chiều (46)


[Ký chủ, Tống Dã đi thăm dò chuyện năm đó?"

Đường Quả ngồi trên sô pha, đáp lại một câu, "Chắc thế."

[Chuyện qua lâu rồi, còn tra được à?] Hệ thống không biết nói gì. Nếu không tra được, ký chủ thật sẽ bỏ qua chuyện này, không gây sự với Trần Anh.

"Có một vài chân tướng không nhất thiết phải cần có chứng cứ."

Đường Quả thản nhiên nói, "Với tình hình không ổn định của Trần Anh hiện giờ, chỉ lừa một chút là biết được ngay."

Còn Tống Dã dùng cách gì để tra chuyện năm đó, cô cũng không biết. Cô chỉ quan tâm sau khi Trần Anh biết được huyện Đường thay đổi, Tống Dã giỏi giang hơn đời trước thì hiện tại có muốn yên ổn sống qua ngày hay không.

Mà Tạ Thế Quân kia, nhìn qua rất thông minh, hoàn toàn không phải lính tráng bình thường, tính cách cực kỳ thẳng thắn.

Tạ Thế Quân hẳn là đã phát hiện ra gì đó, bằng không sẽ không vội mua nhà trong thành phố rồi đón Trần Anh qua đó.

Người ta còn tự mình đến xin lỗi A Dã nhà cô, nhìn ánh mắt anh ta lúc đó, có thể thấy được hẳn là anh ta đã biết chuyện.

Edit: Beltious Soulia/Dã Linh

Beta: Jin Yin

Đăng trên watt+pad BeltiouSoulia

Tống Dã ra ngoài, buổi tối mới về. Anh nằm trên giường, ôm chặt Đường Quả, mắt còn hiện ra một chút may mắn.

"Mặc dù anh không biết Trần Anh ghét anh từ lúc nào, nhưng Quả Quả... Anh cảm thấy thật may mắn, may mắn vì cô ta ghét anh." Tống Dã dán vào tai Đường Quả nói thầm.

Nếu như Trần Anh không hết hi vọng, cũng không ghét anh, người ngày đó nhảy xuống sông cứu anh sẽ không phải là đường quả mà là chính cô ta.

Theo thiết kế của Trần Anh, anh thật sự không thể không kết hôn với cô ta. Nhưng anh không thích nổi cô ta, dù có miễn cưỡng kết hôn, anh cũng không thể thành vợ chồng thật với cô ta được.

Đường Quả hiểu, Tống Dã hẳn là đã tra ra chân tướng.

"Sao rồi?"

Tống Dã ôm thân hình mềm mềm, hít sâu, "Vốn là anh không có hi vọng gì, nhưng lúc đang nói chuyện với những người vây xem năm đó thì gặp được em trai Trần Anh là Trần Thư Bảo."

"Cậu ta biết anh hỏi chuyện này, do dự một lúc thì kể hết chuyện mà chúng ta không biết ra."

Trần Thư Bảo năm nay hai mươi bốn, thành tích trên trường không tốt, không thể đi học đại học. Có thể vì huyện Đường phát triển nên cậu ta cho rằng mình cũng không cần đọc nhiều sách. Tại huyện Đường này, coi như người nhà họ Trần có lười cũng tốt hơn so với những nơi khác.

Trần Thư Bảo này có một điểm khá là cực kỳ nghe lời Tống Dã, còn rất sùng bái Tống Dã, không giống với người nhà họ Trần thích vênh vang. Mặc dù không có bao nhiêu năng lực, nhưng trên phương diện khác thì vẫn được. Với cái miệng biết ăn nói đó cậu ta cũng coi như được hoan nghênh, cũng sống không tệ với người nhà họ Trần.

"Cậu ta nói là vào đêm trước khi anh rơi xuống nước, cậu ta đi tiểu đêm thì phát hiện ra Trần Anh ra ngoài. Lúc đó cậu ta có tò mò, lén đi theo," Nói đến đây, sắc mặt Tống Dã trầm xuống, "Cậu ta thấy Trần Anh đào gì đó bên bờ sông, còn dùng cỏ để lấp."

Chỗ của anh là nhà của một người già không con, cho nên mỗi ngày người đi qua đó sớm nhất là anh. Trần Anh tính toán rất chính xác, anh thật sự đi qua đó rồi ngã xuống sông.
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 618: Hoa khôi làng được cưng chiều (47)


"Hôm sau anh ngã xuống sông thật."

Trần Thư Bảo còn nói, lúc ấy Trần Anh còn cho cậu ta kẹo, để cậu ta đi hẹn hai chúng ta, nói là có chuyện cần nói. Nhưng sau khi anh xảy ra chuyện thì cậu ta cũng quên mất."

"Trần Thư Bảo tưởng là Trần Anh tính cùng anh rơi xuống sông để người khác gặp được rồi bức hôn anh." Tống Dã có hơi dở khóc dở cười, "Cũng không ngờ là, mục đích của Trần Anh là để em nhảy xuống, sở dĩ cậu ta còn giấu diếm đến giờ, là vì nghĩ rằng em nhờ Trần Anh hỗ trợ."

Đường Quả lườm anh, anh đè cô xuống, "Quả Quả, vì thế mà anh thấy may mắn, nếu như Trần Anh không ghét anh, anh sẽ không lấy được em."

"Quả Quả, về sau cách xa cô ta ra một chút." Tâm địa cô ta quá ác, vì ghét anh mà còn muốn kéo người khác xuống nước.

Nếu như không phải Quả Quả nhà anh có sức hút lớn, anh sẽ không hài lòng với cuộc hôn nhân này, từ đó oán hận Quả Quả, oán hận tất cả người nhà họ Đường. Có lẽ, đây mới là mục đích của Trần Anh.

Đáng tiếc rằng cô ta đã tính sai, vì ngay hôm sau, vừa thấy cô gái mở đôi mắt đen láy nhìn mình từ trong chăn, anh đã nhận định đây là người vợ cả đời của anh, là người anh nâng niu trong lòng bàn tay.

Mà những người không biết chuyện kia, thấy anh và Quả Quả yêu nhau như thế, có lẽ đều nghĩ rằng chuyện lúc trước là Đường Quả thiết kế.

"Anh thấy em qua lại với cô ta hồi nào?"

Tống Dã nghĩ nghĩ, đúng là Trần Anh hình như không muốn sang nhà anh, cũng không muốn nhà anh sang bên đó. Mặc dù còn rất nhiều nghi hoặc, nhưng thôi, không quan trọng.

Về sau Tạ Thế Quân sẽ ở trong thành phố công tác. Nhìn Tạ Thế Quân, có lẽ cũng không muốn để Trần Anh ở lại huyện Đường. Có thể nói, Tạ Thế Quân là một người rất hiểu chuyện, anh giúp người ta một lần, thật đúng là không lỗ.

"Quả Quả, chúng ta hoạch định cho huyện Đường đi, cố gắng trong năm năm nâng cấp huyện Đường thành thành phố Đường." Nói đến phát triển huyện Đường, gương mặt Tống Dã sáng lên, "Nâng cấp lên thành phố rồi, anh dự định xây đại học trong huyện Đường, kinh tế lên, giáo dục cũng lên."

Anh đã nói sẽ phát triển huyện Đường, và anh cũng đã hứa với người trong lòng rằng sẽ cho cô một cuộc sống tốt hơn hẳn so với các phu nhân ở thủ đô.

"Được, mai em vẽ phác thảo." Đường Quả cười cong mắt, "Chuyện đại học xong xuôi rồi, em muốn là người trong nhóm sinh viên tốt nghiệp đầu tiên."

"Ừ."

Vợ hiếu học, đây là điều mà Tống Dã muốn thấy. Anh hi vọng khi anh tiến bộ thì cô cũng tiến bộ. Cả hai cùng tiến bộ, cùng ở chung một chỗ lâu dài, cùng thực hiện khát vọng sâu trong tim, và cùng bước trên con đường tươi sáng nhất.

Tống Dã ôm lấy người yêu, "Đến lúc đó hai chúng mình cùng học, rồi cùng tốt nghiệp."

Thật ra, anh biết vợ anh lúc nào cũng giỏi, dù cô không thi đại học, nhưng trình độ văn hóa của cô thật không có người bình thường có thể so sánh được.

Chỉ một tay họa thôi, các sinh viên đại học kia thật đúng là không bằng.

Cô còn biết đọc các các phẩm kinh điển tiếng Anh. Hồi anh còn nhỏ, cụ Nguyên mời giáo sư dạy ngoại ngữ cho anh, nhưng vợ anh thì không biết học tiếng từ lúc nào.

Hơn nữa, toán học của vợ anh cực kỳ tốt. Bao nhiêu đề toán khó của cháu đều là cô giải ra một cách dễ dàng. Trước kia anh còn nghe nói, các giáo viên sinh viên giao lưu toán học với Quả Quả xong rất khâm phục Quả Quả, có thể thấy được vợ anh giỏi đến mức nào.

Hai người vì huyện Đường thành thành phố Đường mà ra sức, thanh niên trí thức trong thôn từng ra ngoài đi thi cũng lần lượt trở về công tác trong huyện, nhiều người nghe tiếng cũng đổ dồn về đây.
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 619: Hoa khôi làng được cưng chiều (48)


Tới huyện Đường, đầu tiên phải nhắc đến nhân vật truyền kỳ Tống Dã. Và có nói đi nói lại thế nào đi nữa, cũng phải nhắc đến tên một người phụ nữ.

Ai cũng biết rõ xuất thân của cả hai người, từ lúc mới bắt đầu đến khi đã phát triển như bây giờ, vẫn có nhiều người bội phục Tống Dã và cảm thấy Đường Quả hưởng ké hào quang của anh.

Chuyện này khiến Tống Dã bất bình. Bọn họ nào biết, huyện Đường có thể xây dựng được như bây giờ, công của vợ anh cũng to không kém gì anh.

Lại nói, nhà máy, công ty, trang trại nuôi gà, rồi đủ loại kế hoạch trong tay anh đều có cái bóng của Quả Quả.

Vì sao những người kia lại nghĩ rằng Quả Quả được nhờ chứ?

"Có gì mà không vui, người ta thích thì cứ để người ta nói đi."

Đường Quả không thèm để ý đến những chuyện này, chỉ cần không chọc tới cô, cô cũng lười so đo. Nhưng chọc tới cô rồi, vậy thì xin lỗi.

Thế giới này bình yên đến mức cô cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, ngay từ khi bắt đầu đã là tốt lành và ấm áp, dù là tình thân hay tình yêu đều vô cùng hoàn hảo. Xuyên qua nhiều thế giới như vậy rồi, đây là thế giới cô buông lỏng nhất.

Không cần biết thế giới tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, cô vô cùng hưởng thụ sinh hoạt ấm cúng nhàn nhã này.

Tống Dã đụng trán cô, "Nhưng mà anh không muốn nghe có người nói xấu Quả Quả. Cứ nghe được, anh lại không thoải mái."

"Khả năng nói lời ngọt của chủ tịch Tống tiến bộ rồi đấy."

Tống Dã bị chọc cười, Quả Quả nhà anh vẫn đáng yêu như thế, càng khiến anh muốn che chở cho cô, bảo vệ cô, không để cô phải tủi nhục.

Đường Quả cứ tưởng mấy người đó chỉ nói thôi, chuyện nhà người khác không ai can thiệp được. Nhưng cô thật không ngờ rằng, thời đại này cũng có loại mặt dày vô liêm sỉ.

Có một ngày, Tống Dã ra ngoài một mình. Có một nghiên cứu sinh ở nước ngoài về, lựa chọn công tác ở huyện Đường đến nhà cô xin gặp cô. Chỉ xin gặp cô, không phải Tống Dã.

Ban đầu Đường Quả không rõ người ta đến tìm mình làm gì.

Nghiên cứu sinh này là một cô gái rất đẹp, lớn hơn cô hai tuổi, bằng tuổi Tống Dã. Ăn mặc sành điệu, còn uốn tóc xoăn theo kiểu đang mốt thời đó.

Tóm lại, trông rất trí thức, nhìn là biết là người có văn hóa.

"Cô Đường, chào cô. Tôi đường đột đến thăm thế này không phiền đến cô chứ?"

Đường Quả nhàn nhạt đáp một chữ không. Ở đây lâu vậy rồi, vẫn là lần đầu tiên có người gọi cô là cô Đường.

Tình hình hiện giờ, xưng hô như thế quả thực có hơi là lạ.

Người trong thôn, thân thân một chút thì vẫn gọi cô là hoa khôi Đường. Không quen, hay lớn tuổi hơn thì gọi thẳng tên cô. Còn người từ nơi khác đến đa số đều gọi cô là phu nhân Tống.

Nghe người ta gọi cô Đường thế này, cô có hơi không quen. Mà ánh mắt của nghiên cứu sinh xinh đẹp này khi gọi tên cô, thật giống như là trời sinh ưu việt.

Nếu như cô không cảm giác sai thì đúng là như thế.

Cô pha trà xong, ngồi một bên, cũng không hỏi vì sao người ta đến, bắt đầu đan len. Người trong thôn đã quen phụ nữ vừa nói chuyện với nhau vừa đan len.

Nghiên cứu sinh thì sao, nhập gia tùy tục, hiểu không?

Hệ thống: Ký chủ thật đáng giận.

Tân Tử Nguyệt, cũng là nghiên cứu sinh kia, thấy Đường Quả như thế, khóe miệng cong lên một chút, quả nhiên là sống ở nông thôn, cả ngày trừ nói chuyện phiếm thì cũng là đan len làm việc nhà.

Nhưng thấy được đôi tay trắng nõn và gương mặt xinh đẹp của Đường Quả, cô ta có hơi không nói nên lời. Dù chỉ là gái quê nhưng mà bảo dưỡng còn tốt hơn cả cô ta.

____
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 620: Hoa khôi làng được cưng chiều (49)


"Cô Đường, tôi nghe nói huyện Đường sắp nâng cấp thành thành phố?" Tân Tử Nguyệt từ nghe danh mà đến huyện Đường, rồi ánh mắt bị một người hấp dẫn, người này trừ Tống Dã ra thì không thể là ai khác.

Dù là trong nước hay là ở nước ngoài, cô ta đã thấy vô số đàn ông thành đạt, nhưng không ai có thể có sức hấp dẫn như Tống Dã, cũng không ai có thể khiến cô ta cam tâm tình nguyện ở lại một vùng nhỏ như huyện Đường này.

Đường Quả nhướn mày lên, "Đúng thế."

"Chủ tịch Tống thật sự là một người có nhiều khát vọng." Tân Tử Nguyệt khen ngợi một câu, "Cô Đường cũng thật may mắn, có thể tìm được một người chồng tài giỏi như thế."

Đường Quả hiểu ra, lại là hoa đào của Tống Dã.

Cô cười lên, "Cô Tân hâm mộ à?"

Tân Tử Nguyệt có lẽ là vừa hâm mộ vừa ghen tị, nhất thời buột mồm, "Ai không hâm mộ chứ, toàn huyện Đường đều đang hâm mộ cô Đường đấy." Nói xong, cô ta cảm thấy có hơi không ổn, nhưng không nói ra lại không cam lòng.

Đường Quả là gái quê sao lại có được một người tài giỏi như Tống Dã chứ. Cô ta vừa ghen tị vừa đáng tiếc, tiếc cho Tống Dã.

Rõ ràng có sức hút, có tàn cán, nhưng vợ chỉ là một đứa nhà quê, không xứng.

Nhưng những lời này, Tân Tử Nguyệt sẽ không nói thẳng ra.

"À... Hóa ra cô Tân đến đây tìm tôi là để thể hiện mình đang hâm mộ tôi?" Đường Quả cười tủm tỉm, "Được, tôi biết là cô hâm mộ tôi rồi, cô Tân, cô còn có chuyện khác không?"

Tân Tử Nguyệt ngẩn người, hoàn toàn không nghĩ Đường Quả sẽ phản ứng như thế.

Chẳng lẽ người ta không cảm thấy tự ti khi nói chuyện với một sinh viên giỏi như cô ta hay sao?

"Tôi nghe nói sau khi nâng cấp, chủ tịch Tống dự định xây trường Đại học?"

Đường Quả gật đầu, "Đúng thế." Hiện giờ cô đang thiết kế, cô muốn kết hợp tất cả các trường đại học ở các thế giới trước với nhau, quy hoạch thành một đại học khiến cả thế giới chấn kinh.

A Dã nhà cô một lòng muốn nâng cấp huyện Đường, cô đương nhiên sẽ thỏa mãn một chút yêu cầu nho nhỏ của anh, giúp anh hoàn thành mong ước.

Còn mấy người như Tân Tử Nguyệt, cô căn bản không để vào trong mắt. Dạng người này cô gặp quá nhiều. Chẳng qua là vì Tống Dã quá xuất sắc, xuất sắc đến mức người ta không khống chế được bản thân.

Nhất là khi xã hội đang dần mở cửa như bây giờ, du học sinh lại càng chú trọng đến chuyện theo đuổi thứ mình thích.

Cô có thể hiểu được tâm tình của Tân Tử Nguyệt.

"Tôi cũng nghe nói cô Đường có dự định học đại học và thành một trong những sinh viên tốt nghiệp đầu tiên của trường?" Tân Tử Nguyệt ngẩng đầu ưỡn ngực lên, mười phần tự tin. Cô ta là nghiên cứu sinh có văn bằng, còn trước mắt chỉ là một con nhà quê đến thi đại học cũng không thi, "Tôi đang nghĩ, sau khi trường xây xong rồi thì có thể đến làm giảng viên hay không."

Đường Quả cười tủm tỉm, "Vậy tốt quá. Cô Tân định dạy môn gì?"

"Toán."

Tân Tử Nguyệt nghĩ rằng, Toán khá khó nhằn, hơn nữa cô ta còn nghe nói con nhà quê này khá giỏi tiếng Anh, nếu cô ta dạy tiếng Anh thì sẽ không đả kích được. Toán học không giống thế, trừ khi phải học ở trong trường, còn đâu hầu như không ai học môn này.

Toán học cũng là môn mà cô ta khá giỏi.

Toán à?

Đường Quả cười xấu xa.

Hệ thống cũng cười không ngừng, Tân Tử Nguyệt đúng là ếch ngồi đáy giếng.

Cần phải biết là ký chủ đại đại nhà nó ở trong một thế giới nào đấy là một nhà số học, khiến vô số học sinh cấp ba vừa nghe tên đã bị ám ảnh.
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 621: Hoa khôi làng được cưng chiều (50)


"Chủ tịch Tống giỏi như thế, cô Đường cũng cố gắng, thật khiến mọi người cảm động."

Tân Tử Nguyệt nói, "Hình như cô cũng gần hai mươi lăm?"

"Hai mươi lăm, nói thật thì đi học ở tuổi này có hơi muộn, nhưng cũng có người tài thành đạt muộn." Tân Tử Nguyệt vén tóc sang bên tai, mím môi cười, "Năm đó khôi phục thi đại học, dù người trong nhà phản đối nhưng tôi vẫn muốn đi học cao lên, cảm giác quốc gia cho mình cơ hội như thế, nếu như không cố gắng, chỉ dậm chân tại chỗ thì thật lãng phí. Về sau tôi lên đại học, lại ra nước ngoài, học được càng nhiều, mới nhận ra được có văn hóa rất quan trọng."

"Với tuổi của cô Đường bây giờ, để học thì có hơi khó, nhưng nếu cô Đường dành nhiều thời gian ra để học, có lẽ vẫn được." Tân Tử Nguyệt cười nhạt, "Chỉ là, đừng quá cố học tập mà quên mình có gia đình cần chăm sóc."

Đường Quả liếc xéo Tân Tử Nguyệt, "Gia đình tôi thì có cái gì mà cần chăm sóc, nhà tôi ấy, dọn dẹp vệ sinh có người làm, cơm ăn cũng có người làm, hiện tại tôi rảnh đến phát khùng. Học tập à, không cần phí quá nhiều thời gian, ba bốn tiếng một ngày là được rồi."

"Hơn nữa, hình như tôi nhỏ hơn cô Tân đây hai tuổi?" Đường Quả nhìn sơ yếu lý lịch của Tân Tử Nguyệt, "Nhìn sơ yếu lý lịch của cô, hình như cô còn lớn hơn A Dã nhà tôi đến mấy tháng."

Tân Tử Nguyệt không duy trì nụ cười được nữa. Đường Quả lại nói tiếp, "Cô Tân lớn hơn tôi hai tuổi mà vẫn còn cố gắng học tập, tôi làm sao có thể vì học khó mà lùi bước đâu?"

Lớn hơn hai tuổi!

Tân Tử Nguyệt méo mặt, con nhà quê này có biết ăn nói hay không.

"Sắp tới đại học xây xong, cô Tân muốn làm giảng viên ở đó, tôi rất vui. Dù sao số người muốn làm việc dạy học trồng người này giờ không còn nhiều lắm."

Đường Quả cười híp mắt, "Tôi cũng rất thích học Toán. Trước kia bận quá, không nghĩ đến chuyện thi đại học. Nhưng giờ thì hai vợ chồng tôi cùng xây trường, nói gì thì nói cũng phải trải nghiệm cuộc sống đại học một chút. Đến lúc đó tôi có vấn đề gì về Toán, mong là cô Tân không chê mà chỉ dẫn cho tôi."

"Đương nhiên là không rồi." Tân Tử Nguyệt mím môi lại. Con nhà quê này nghe cô ta giảng không nên tự ti hay sao?

Tân Tử Nguyệt không muốn ở lại nữa, chờ tiếp xúc với Toán cao cấp đi rồi mới biết Toán khó đến mức nào.

Tiễn Tân Tử Nguyệt đi, tâm tình Đường Quả cực tốt.

Hệ thống có hơi không kiềm được, [Ký chủ đại đại, trước mặt cô mà có người dám nói mình giỏi Toán?] Không sợ bị sưng mặt à.

-

Edit: Beltious Soulia/Dã Linh

Beta: Jin Yin

Đăng trên watt==pad BeltiouSoulia

Thời gian sau đó, Tân Tử Nguyệt không tìm đến Đường Quả nữa.

Đối với chuyện này, Đường Quả chỉ bình một câu, "Người có học, người làm công tác văn hóa đúng là khác biệt, ít nhất là khi muốn đào góc tường cũng sẽ không chọn cách đanh đá xé rách mặt mà dùng cách khác để đả kích vợ cả, khiến vợ cả cảm thấy tự ti."

Hệ thống: [...]

"Ta nhớ được ở trong vài thế giới nào đấy, một số vợ cả của người trí thức có văn hóa không cao, cuối cùng mấy tên đó vượt giới hạn, tìm đến phụ nữ trẻ tuổi hợp với mình, dù thậm chí những con ả này còn không đẹp bằng vợ cả."

"Vì thế, đường này của Tân Tử Nguyệt thật có thể thành công trong một vài trường hợp."

Đường Quả cười lạnh, "Nhưng làm Tuesday là không đúng."

Hệ thống run rẩy, đúng thế, ký chủ đại đại rất ghét loại sinh vật tên người thứ ba này.
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 622: Hoa khôi làng được cưng chiều (51)


Lại ba năm trôi qua, trường đại học đã xây xong.

Quy hoạch là Đường Quả, giám sát đương nhiên cũng là cô, thậm chí khắc chữ lưu niệm và vẽ tranh cho trường cũng là cô tự làm.

Nhưng người ngoài lại không biết được, vì khi xây đại học, không mở cho người ngoài vào. Chỉ có những người hay đi theo Đường Quả mới biết cô viết đẹp vẽ tốt.

Nhưng Đường Quả lại nghĩ rằng, câu từ của cô chưa là gì cả. Đây là đại học trong tương lai, tuổi cô còn rất trẻ, không có bao nhiêu danh tiếng. Vì thế mà cô liên lạc với ông ngoại Tống Dã, mời cụ đến viết chữ cho trường, ngoài ra còn có một mục đích khác nữa.

Cụ Nguyên không chỉ đến mà còn mang theo cả bạn bè của mình đến cùng, toàn là các đại văn hào còn sống.

Họ nhìn thấy kiến trúc của trường đại học tương lai này mà chấn động, nhất là khi thấy được chữ của Đường Quả, họ đều bật ngón cái với cụ Nguyên, "Cháu dâu ông ghê gớm đấy."

Cụ Nguyên tự hào cười to, "Là rất ghê gớm mới đúng. Lúc Tiểu Quả mới đến Kinh thị, tôi đã biết Quả Quả không phải là một người bình thường rồi. Nhưng mà tôi cũng không ngờ, con bé này giấu tài kĩ như thế."

Câu chữ rành mạch rõ ràng thế này, nói cô chưa tới ba mươi, ai mà tin?

Hiện tại cụ đã biết được cảm giác của Tống Dã mỗi khi phàn nàn với cụ rằng người ngoài hay coi thường vợ mình là như thế nào.

Đây rõ ràng là một bảo bối, mà những người khác cứ nghĩ rằng Đường Quả chiếm được lợi, khó trách cháu trai cụ không vui.

"Mấy lão già các ông qua đây. Tiểu Quả mời chúng ta đến cũng không phải để chơi, phải làm việc."

Dù là cụ Nguyên hay là những đại văn hào này, tất cả đều có một dự cảm, trường đại học này trong tương lai nhất định sẽ nổi tiếng, trở thành một ngôi trường khiến tất cả học sinh trên thế giới khao khát.

Nghĩ đến một ngôi trường danh giá sắp ra đời dưới bàn tay của mình, ai cũng phấn khởi, run run cầm bút viết cảm nhận của mình lúc này.

Nửa năm sau, huyện Đường nâng cấp thành thành phố. Mà thị trưởng có quan hệ thân thiết với nhà họ Đường, một năm trước đã được điều lên tỉnh, trở thành người đứng thứ hai của tỉnh. Nếu như không ngoài ý muốn, người đứng đầu tiếp theo sẽ là ông.

Chuyện của người này cũng là một truyền kì. Ông không làm gì cả, chỉ một mực ủng hộ Tống Dã thôi. Có thể nói, vô số người hâm mộ ông, vì ông lên chức vừa vinh quang vừa dễ dàng. Ông bước từng bước vững vàng, không tham ô, hầu như không có nhược điểm, còn thường xuyên đưa ra các chính sách có lợi, nói ngắn gọn là rất được lòng dân.

Đến giờ ông cũng cảm thản, hóa ra lên chức thật đơn giản. Chỉ cần để tỉnh thành phát triển tốt là cứ thế lên thôi.

Đương nhiên, ông cũng hiểu, ông có được như bây giờ không thể thiếu công của Tống Dã và nhà họ Đường.

Giấy phép thành lập trường cũng đã xin được, thực tế thì không ai là không đồng ý cả. Với địa vị của Tống Dã bây giờ, ai dám làm khó anh?

Lại có cụ Nguyên và bạn cụ nữa. Nửa năm trước, họ bị Đường Quả dùng đủ loại lí do để thuyết phục ở lại; có những đại văn hào đó ở đây, tất cả mọi người nghi ngờ rằng, họ sẽ thành giáo sư trong trường.

Về sau, giác quan thứ sáu của họ thật sự không sai.

Hiệu trưởng đời thứ nhất của đại học Đường thị là cụ Nguyên, và những đại văn hào đi theo cụ thành giáo sư của trường. Trường mới xây dựng, chắc chắn sẽ không nổi, nếu trắng trợn thông báo tuyển dụng thì khả năng sẽ không hấp dẫn được giảng viên xuất sắc, khiến sinh viên bất mãn.

Nhưng có tên tuổi của Đường thị và độ nổi tiếng của những đại văn hào này, không ít học trò của các cụ đến đại học Đường thị nhậm chức.
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 623: Hoa khôi làng được cưng chiều (52)


Nhất thời, đại học Đường thị là trường có nhiều giảng viên giỏi nhất nước, năm đầu tuyển sinh đã thu hút được vô số sinh viên đến lấp kín trường. Ai ai cũng mong trải qua được cuộc sống đại học huyền thoại ở đây.

Đường Quả và Tống Dã thành công thành nhóm sinh viên đầu tiên của trường. Hai người học chung lớp, người dạy cũng là các đại văn hào.

Tân Tử Nguyệt cũng nhậm chức, dạy Toán học. Nhưng có các đại văn hào và vô số người có thành tích Toán học rất cao ở đây, chuyện dạy Đường Quả và Tống Dã thật sự không đến lượt cô ta.

Nhất là khi biết ông ngoại Tống Dã là cụ Nguyên rất thích Đường Quả, cô ta càng không dám làm loạn.

Hơn nữa, trong sân trường còn có rất nhiều đề mục Đường Quả viết. Nhìn những dòng chữ kia, Tân Tử Nguyệt không thể không thừa nhận, gái quê này là gái quê giỏi nhất thế giới, không phải người đơn giản.

Càng khiến cho Tân Tử Nguyệt bị đả kích là, Đường Quả là thiên tài Toán học

Không, phải nói là cô gái quê này ở mặt nào cũng là thiên tài, học đâu biết đấy, cái gì cũng có thể suy một ra ba.

Nhất là về Toán học, ngay cả nhà số học cao tuổi cũng than thở nói rằng Đường Quả rất có thiên phú, thậm chí học còn tốt hơn cả ông. Ông sinh lòng yêu tài, hỏi xem Đường Quả có định phát triển ở mảng này hay không, cuồi cùng là bị cô từ chối.

Tân Tử Nguyệt rất kính nể nhà số học này, cứ rảnh là sẽ đến xin ông dạy bảo, vừa hay lúc đó nghe được Đường Quả nói rằng, "Làm nghiên cứu bận lắm, cháu chỉ muốn một lần được trải nghiệm cuộc sống đại học thôi, chứ việc cháu muốn làm nhất là cùng với A Dã nhà cháu xây dựng thành phố Đường."

Về sau Đường Quả làm đúng như thế.

Càng tiếp xúc gần, Tân Tử Nguyệt mới càng hiểu được cô gái quê bị cô ta coi thường này xuất sắc đến mức nào.

Đại văn hào, giảng viên, học giả của đại học Đường thị, không ai là không thích Đường Quả. Không cần biết vấn đề sâu đến đâu, cô cũng có thể đưa ra được ý kiến của mình.

Về sau Tân Tử Nguyệt còn nhận ra rằng người ta không chỉ biết tiếng Anh mà tiếng Đức, tiếng Pháp, tiếng Nhật cũng biết.

Cô ta chấn kinh, rốt cuộc là cô gái quê này bắt đầu học từ lúc nào?

Về sau có học sinh, giáo sư trao đổi đến từ các nước khác, chỉ một mình Đường Quả cũng có thể giao tiếp với họ, còn nói đến lưu loát, hoán đổi ngôn ngữ chuẩn xác đến mức người nước ngoài vô cùng ấn tượng, còn chấn kinh vì thành phố Đường có được một người lợi hại đến bực này.

Dù gặp ai, Đường Quả vẫn mãi bình tĩnh, những thứ này Tân Tử Nguyệt cô ta không làm được.

Người phụ nữ này quá thần thánh.

Về sau, cứ mỗi lần nhìn thấy Đường Quả, Tân Tử Nguyệt lại cảm thấy xấu hổ.

Các cụ nói đúng, nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, sống trên đời này đừng bao giờ coi thường người khác.

Khi thành phố Đường trở thành thành phố trực thuộc trung ương thì cũng là lúc đại học Đường thị nổi tiếng thế giới, và cũng là lúc hiệu trưởng đời thứ hai của đại học Đường thị nhậm chức.

Hiệu trưởng đời thứ hai là Đường Quả.

Những người chứng kiến thành phố Đường trở thành thành phố trực thuộc trung ương, chứng kiến đại học Đường thị nổi tiếng thế giới và bồi dưỡng ra vô số nhân tài, đối với việc Đường Quả thành hiệu trưởng đời thứ hai cũng không ngoài ý muốn.

Mặc dù cô chỉ học đại học và không có bằng cấp nào cao hơn, nhưng trình độ văn hóa của cô, ngay cả tiến sĩ cũng không dám nói vượt nổi.
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 624: Hoa khôi làng được cưng chiều (53)


Bây giờ Tống Dã đã là danh nhân, và anh vẫn mười năm như một cố gắng phát triển kinh tế thành phố Đường.

Đường Quả cũng thành danh nhân, cũng cố gắng vì thành phố Đường như Tống Dã, nhưng mà cố gắng phát triển thành phố Đường thành thành phố có văn hóa.

Rất nhiều câu nói của hai vợ chồng được đưa vào sách giáo khoa, có những câu đã trở thành huyền thoại.

Nhiều năm liền, hai người được chọn là nhân vật của năm.

Đường Quả thường xuyên bay đến các trường khác trong nước, thậm chí là ra nước ngoài để diễn thuyết.

Tống Dã cũng thế. Những thành phố đang phát triển sẽ mời anh đến diễn thuyết, cũng có Thủ tướng nước ngoài mời anh tham gia các cuộc họp doanh nhân để giao lưu kinh tế toàn cầu.

Nhưng dù hai người này đi đâu diễn thuyết thì cũng phải đi cùng nhau. Nếu tách cả hai ra quá ba ngày, họ sẽ khéo léo từ chối.

Về sau những người mời họ đều học khôn lên, mời cả đôi. Quả nhiên là ý hay, hầu như cứ mời cả đôi là hai người sẽ đồng ý.

Đại học Đường thị bây giờ cũng không phải người bình thường có thể thi được. Muốn vào học ở đây, không chỉ có thành tích tốt mà còn phải chú trọng phát triển các phương diện khác, tóm lại không phải học vẹt là được.

Đại học Đường thị là trường duy nhất trong nước có một khâu đặc biệt quan trọng là phỏng vấn rồi mới được học.

Coi như điều kiện càng ngày càng khắt khe, vẫn có vô số người liều mạng chui vào.

Một số người muốn trải nghiệm đi học ở trường quốc tế, một số người khác là vì nhìn hai con người khiến bao nhiêu người khác ngưỡng mộ.

Năm này, cả hai đã hơn bốn mươi mà vẫn trẻ trung như xưa, vẫn tay trong tay đi vào trong đại học Đường thị. Sinh viên xung quanh thấy hai người nhàn nhã đi bộ, cười trộm một lúc, rồi lại hâm mộ cực kì.

Tình cảm của cô hiệu trưởng và chủ tịch Tống thật tốt, chưa từng thấy hai người cãi nhau bao giờ. Chủ tịch Tống đi đâu cũng cẩn thận nắm tay cô hiệu trưởng, cứ như sợ cô hiệu trưởng chạy mất.

Vì tín ngưỡng này mà trong nước, thậm chí toàn cầu, sinh viên đại học Đường thị ít xảy ra tình trạng yêu đương nhất. Dù là nam sinh viên hay nữ sinh viên, khi chọn đúng đối tượng, đểu vô cùng thận trọng và nghiêm túc.

Sinh viên tốt nghiệp đại học Đường thị có tỉ số li hôn cũng là nhỏ nhất, dường như không tồn tại vấn đề bạo lực gia đình. Đàn ông học đại học Đường thị cực kỳ chiều vợ, phụ nữ học đại học Đường thị cực kỳ bao dung và rất ủng hộ chồng mình.

Về sau nhiều người coi gả cho đàn ông tốt nghiệp đại học Đường thị là vẻ vang, cưới vợ tốt nghiệp đại học Đường thị là may mắn. Chỉ là, sinh viên đại học Đường thị vẫn thích nội bộ tiêu hóa, nhìn tới nhìn lui, cuối cùng đều chọn đối tượng ở trong trường, thật khiến người ta dở khóc dở cười.

"Nhà họ Tống bên kia lại gặp chuyện."

Mấy năm trước hai người đã biết nhà họ Tống ầm ĩ lên, đúng như Tống Dã đã phân tích.

Người nhà họ Tống nếm được món ngon, Tống Duệ và Tống Huyên cùng xuống biển chuẩn bị làm một vố lớn, không ngờ rằng những người mà nhà họ Tống từng đắc tội đều biết, cho nên kiếm được bao nhiêu đều phải dùng để bồi thường sạch sẽ.

Về sau có cố gắng thế nào đi nữa cũng đã mất cơ hội.

Chỉ cần là thứ nhà họ Tống muốn, sẽ có người khiến cho bọn họ không có được.
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 625: Hoa khôi làng được cưng chiều (54)


Không cần biết người nhà họ Tống có cam lòng hay không, bọn họ cũng chỉ có thể nhận mệnh. Ông bà già họ Tống phải hao hết quan hệ mới có thể để Tống Duệ và Tống Huyên về cơ quan nhà nước làm, nhưng mà không có khả năng thăng chức.

Về sau Tống Duệ có bạn gái, Tống Huyên cũng yêu đương.

Hai ông bà già không hài lòng với bạn gái Tống Duệ lắm, nhưng với tình hình nhà họ Tống, cũng không tìm thấy tốt hơn.

Cháu trai muốn kết hôn, mua nhà?

Lúc này, nhà họ Tống thật sự không bỏ ra được đủ tiền, bất đắc dĩ Chu Nhã Phượng đưa ra chủ ý muốn bán một trong hai nhà cấp bốn đi.

Vì thế mà ông bà già họ Tống nhập viện, cuối cùng vẫn bán đi một cái, cả nhà chen chúc trong một cái nhà cấp bốn khá lớn, để cho Tống Duệ mua nhà.

Đến lúc Tống Huyên kết hôn, cũng muốn mua nhà, lại ầm ĩ một trận.

Tống Duệ và Tống Huyên trở mặt, hai ông bà già họ Tống bị tức đến mức bất tỉnh, giờ vẫn chưa tỉnh lại.

Nhà cấp bốn còn lại vẫn bị bán để mua hai căn hộ khác, một cho Chu Nhã Phượng và Tống Thắng Vinh, còn lại là cho Tống Huyên.

Tống Huyên hài lòng, Tống Duệ lại không hài lòng. Gã cảm thấy em gái gả đi rồi không nên lấy đồ trong nhà.

Vợ gã cũng không đơn giản, xúi gã dùng sức ép khô Tống Thắng Vinh và Chu Nhã Phượng.

Về sau Chu Nhã Phượng và Tống Thắng Vinh luân lạc đến phải thuê nhà, vì cháu trai cần có người chăm nên mới được Tống Duệ đón về, trải qua cả đời tức giận.

Lại sau mấy năm. cả nước đều biết Đường Quả và Tống Dã, Tống Thắng Vinh mang theo Chu Nhã Phượng tìm đến tận cửa, vốn tưởng còn kiếm được lợi lộc nào đó, không ngờ bị Tống Dã trực tiếp tố cáo tội song hôn.

Cuối cùng, Tống Thắng Vinh xấu hổ trở về, cũng không dám đi tìm Tống Dã nữa.

Mỗi lần xem ti vi lại nhìn thấy người trẻ tuổi kia, rồi lại nghe Tống Duệ giục nấu cơm, rồi còn đứa cháu trong phòng khách gào khóc quấy nhiễu, Tống Thắng Vinh hối hận.

Thật sự hối hận. Mặc dù hiện tại ông ta không đói chết, nhưng kể cả Tống Thanh, hay Tống Dã đều chỉ cho ông ta phí cấp dưỡng theo pháp luật. Mà tiền vừa tới tay cũng sẽ bị Tống Duệ lấy đi.

Cuộc sống của Chu Nhã Phượng cũng không dễ chịu. Tống Thanh và Tống Dã không có nghĩa vụ phụng dưỡng bà ta, con trai con gái ruột cũng không hiếu thảo với mình, lại còn nghe người ta ngày ngày khen ngợi Tống Dã, có khó chịu bao nhiêu cũng phải nhịn cả đời.

"Lần này là thế nào?" Đường Quả hỏi.

Tống Dã nở nụ cười, "Còn có thể thế nào? Anh em Tống Duệ sống không tốt, bị cạnh tranh, cũng bị chen chân."

"Tống Duệ về nhà cãi nhau to với Tống Thắng Vinh và Chu Nhã Phượng, còn nói nếu như không phải nhà họ Chu đắc tội người, không phải Chu Nhã Phượng sai lầm, không phải Tống Thắng Vinh sai lầm thì cả nhà đã không thảm như hiện tại."

Đường Quả cũng không nhịn được, bật cười, "Tống Duệ đây là muốn bức Tống Thắng Vinh đến tìm chị em anh đây mà."

"Ông ta sẽ không đến." Tống Dã nói, có mấy phần nhẹ nhõm, "Ông ta hiểu."

Tòa tuyên án anh và Tống Thanh chỉ cho Tống Thắng Vinh phí cấp dưỡng, ông ta cũng phải cam tâm tình nguyện. Anh biết rõ, cho dù có khoản tiền này, Tống Thắng Vinh cũng sống không tốt, ngược lại sẽ càng thêm tuyệt vọng, và rồi nhận ra rằng hại mẹ anh sẽ có cái kết như thế nào.

Ông ta cũng sẽ hiểu, ông ta đến tìm hai chị em Tống Dã cũng chỉ để cho thằng con bất hiếu kia bóc lột.

Quả nhiên là Tống Thắng Vinh đến chết cũng không đến tìm Tống Dã một lần, Tống Thanh biên kia cũng không đi.

Ông ta vừa chết, tuyệt vọng nhất đúng là Tống Duệ. Không có khoản tiền của Tống Dã Tống Thanh, cả nhà gã lâm vào khó khăn.
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 626: Hoa khôi làng được cưng chiều (kết)


Tống Dã chỉ làm một chuyện là dụ nhà họ Tống xuống biển làm ăn, còn đâu là nhà họ Tống tự mình hại mình.

Nghĩ lại cũng thấy buồn cười. Sau khi Tống Thắng Vinh chết, anh có về một lần. Nghe người trong bệnh viện nói, lúc ông ta chết, liên tục lẩm bẩm tên anh và Tống Thanh.

Đối với chuyện này, Tống Dã cực kỳ bình tĩnh. Sở dĩ anh trở về là để nhìn cái kết của Chu Nhã Phượng.

Một bà lão già nua, xanh xao vàng vọt, ánh mắt nhìn anh vẫn tràn đến căm ghét như cũ. Tống Dã cũng không thèm để ý, môi cong lên một nụ cười, nắm tay vợ yêu chào hỏi với người quen rồi rời khỏi nhà họ Tống.

Từ đây, anh không liên quan gì với nhà này.

Ra khỏi nhà họ Tống rồi, anh còn nói với Đường Quả, "Người đã chết được siêu thoát, người còn sống phải tiếp tục đau khổ."

"Sẽ có người không hề biết hối cải, mãi mãi cũng không nghĩ rằng mình sai." Đường Quả chỉ Chu Nhã Phượng, ánh mắt bà ta nhìn Tống Dã như muốn ăn tươi nuốt sống.

Hai người về thành phố Đường, về sau còn nghe được tin Tạ Thế Quân li hôn với Trần Anh.

Năm này, đúng lúc con gái nhỏ của Tạ Thế Quân tốt nghiệp đại học thì anh lựa chọn li hôn.

Nếu như Trần Anh chỉ là tính tình không tốt thì Tạ Thế Quân cũng không lựa chọn như thế.

Đường Quả về sau còn nghe được là Trần Anh vượt quá giới hạn. Chuyện này xảy ra từ nhiều năm trước, nhưng Tạ Thế Quân vì con mà không làm ầm lên, tiếp tục làm vợ chồng ở mặt ngoài.

Vốn định vãn hồi Trần Anh, nhưng Trần Anh giống như vò đã mẻ lại sứt, vậy mà ngay trước mặt Tạ Thế Quân tình chàng ý thiếp với người đàn ông khác.

Người đàn ông ngay thẳng lại cẩn thận này vì con mà chịu đựng, đến khi con gái nhỏ tốt nghiệp đại học rồi mới ly hôn.

Tạ Thế Quân không lộ ra chuyện này, nhưng mà chuyện ly hôn động tĩnh quá lớn, bị hai đứa con biết được chân tướng. Hai đứa con này được Tạ Thế Quân và Từ Thu Lan một tay nuôi lớn nên đứng về phía bố, lên án Trần Anh mạnh mẽ.

Trần Anh từ khi về thành phố không hề chăm con nữa, hai đứa cũng nhận ra mẹ không thích mình. Cho nên, khi phải lựa chọn, cả hai không do dự gì mà đứng về phía bố. Nếu không như thế, không biết sẽ có bao nhiêu thất vọng đau khổ.

Chuyện ly hôn là chuyện lớn, nhưng Tạ Thế Quân cũng không làm khó Trần Anh, chỉ là không chấp nhận yêu cầu quá đáng.

Về sau Trần Anh cũng không để ý thanh danh, dứt khoát mặc kệ tất cả.

Thỉnh thoảng Đường Quả có nghe được tin đổi đàn ông của cô ta.

Nghe nói hai đứa con rất hiếu thảo với Tạ Thế Quân, còn khuyên anh tìm người mình thích thật lòng. Về sau anh đúng là gặp được người đó thật, có được một đoạn tình yêu trung niên, một đời sống hạnh phúc.

Trước khi Đường Quả rời đi, nghe nói Trần Anh có trở về tìm Tạ Thế Quân nói hối hận, nhưng mà bị hai đứa con mình khách khí mời ra ngoài.

Một đời này, cô cùng rời đi với Tống Dã. Cả hai ở chung phòng bệnh, tay nắm tay, xung quanh có rất nhiều người đưa tiễn.

Đây là lần đầu tiên cô rời đi mà người xung quanh cô đều khóc như thế. Lúc nhắm mắt, cô cảm thán một câu, thế giới này không tệ, ai cũng rất tốt.

Hệ thống: Thế hả? Chẳng lẽ không phải vì ai cũng không thể động vào cô à?

...

Một lần nữa mở mắt, Đường Quả nhận ra vị trí của mình là trong một hang núi.

Đang lúc nghi ngờ đây là đâu, có phải bị đuổi gϊếŧ rồi đào vong vào trong hang hay không thì cô phát hiện quần áo trên thân được may bằng da thú, chỉ có thể che được phần trên phần dưới, cả tay lẫn chân đều lộ ra.

___

Edior: Xong thế giới 9 ~

Tin buồn là chị beta của mị hiện tại không beta tiếp cho mị được nữa 🙁 Các thế giới sau phải tự lo tất 🙁((

Mị thi xong sẽ có lịch đăng là 5 chương/ngày nha
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 627: Nữ thổ dân trong thế giới người thú (1)


Đường Quả quan sát hang núi, ngoại trừ chỗ cô nằm ra thì toàn là đá, trong góc là đồ ăn. Có các loại thịt, hoa quả, và một chút da thú.

Thế giới người thú.

Coi như không tiếp nhận ký ức và kịch bản, cô cũng đoán ra được đây là thế giới người thú.

"Bên ngoài không có ai à?"

[Tạm thời không có. Ký chủ đại đại, cô muốn xem kịch bản và tiếp thu ký ức không?]

"Ừm."

Đường Quả lại nằm trên giường đá phủ da thú. Theo cách bố trí trong hang núi này, địa vị của cô xem ra không thấp lắm.

Cô nhắm mắt lại xem kịch bản, đồng thời tiếp thu ký ức của nguyên chủ.

Nữ chính thế giới này tên Ninh Lạc, là một học sinh vừa mới tham gia thi đại học, nghỉ hè đi du lịch để khao bản thân, không ngờ lại xuyên đến thế giới người thú.

Lúc vừa xuyên qua đã suýt bị thú dữ ăn thịt, may mắn là nam chính thứ nhất - một sư tử tên Cái Ân - xuất hiện cứu lấy rồi nhìn trúng, muốn cô ta làm giống cái của hắn và sau đó đưa cô ta về bộ lạc.

Ninh Lạc là một cô gái mười tám tuổi trẻ trung, đột nhiên xuất hiện ở thế giới người thú lạc hậu nên đã hấp dẫn tất cả ánh mắt của người thú.

Rất nhiều giống đực cảm thấy Ninh Lạc cực kì đẹp, khác hẳn giống cái trong bộ lạc, cho nên đều thích cô ta.

Nhưng Ninh Lạc là thân nữ chính, chỉ có người thú rất mạnh mới có thể tiếp cận cô ta, nếu không sẽ bị sư tử Cái Ân đánh thảm.

Ninh Lạc tại thế giới này dây dưa với năm người thú rất mạnh, viết thành một câu chuyện ân oán tình thù từ tranh đoạt đến hiểu lầm rồi đến nhường nhịn và cuối cùng là quyết định cùng nhau có được Ninh Lạc.

Ninh Lạc cũng ỷ vào mình là người hiện đại mà thay đổi bộ lạc người thú rất nhiều.

Nguyên chủ tên A Quả Quả, địa vị trong bộ lạc người thú Lạp Đa này rất cao, cũng là một giống cái chưa thành niên nhưng đã có nhiều giống đực tỏ tình mỗi ngày.

Hai năm nữa là A Quả Quả trưởng thành, nguyên bản theo địa vị của nàng, nàng có thể lựa chọn giống đực mạnh nhất bộ lạc. Nhưng vì Ninh Lạc xuất hiện, tất cả mọi chuyện bị phá vỡ.

A Quả Quả được nâng niu trong tay như công chúa nhỏ, ngay từ đầu cũng không đối đầu với Ninh Lạc. Nhưng nàng khinh thường so đo với Ninh Lạc, mà giống đực của Ninh Lạc, nàng cũng chướng mắt. Giống đực nàng thích là đại tư tế thần bí Ngân Hào.

Nhưng tất cả giống cái trong bộ lạc không ưng Ninh Lạc vì cô ta một mình chiếm hết giống đực mạnh trong bộ lạc, thậm chí còn có mấy người đã được các giống cái khác nhìn trúng, chỉ cần có cơ hội là có thể kết hợp. Cho nên, A Quả Quả thành công cụ lợi dụng tốt nhất của các nàng.

Bọn họ thiết kế để A Quả Quả xung đột với Ninh Lạc. A Quả Quả có thể thắng Ninh Lạc, nhưng đối mặt với những giống đực che chở Ninh Lạc, nàng cũng không có cách.

Mãi cho đến về sau, không biết sao A Quả Quả lại thành giống cái ác độc nhất bộ lạc. Tất cả mọi người đều chán ghét A Quả Quả, thậm chí còn muốn trục xuất nàng.

Rồi bộ lạc Lạp Đa gặp nguy hiểm, có quốc gia người thú rất mạnh nghe thấy tiếng tăm của Ninh Lạc, muốn bọn họ giao Ninh Lạc ra.

Cả bộ lạc không ai đồng ý. Nhưng nếu không giao ra, quốc gia người thú kia sẽ tiến đánh bọn họ, chiếm lấy bộ lạc bọn họ, còn cướp đoạt đồ ăn và giống cái của bọn họ.

Cuối cùng, một giống đực của Ninh Lạc đưa ra ý kiến, không bằng giao A Quả Quả ra, A Quả Quả cũng rất nhỏ nhắn xinh xắn, có thể đánh tráo. Ý kiến này được tất cả mọi người trong bộ lạc Lạp Đa đồng ý.

____
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 628: Nữ thổ dân trong thế giới người thú (2)


Ninh Lạc không muốn bị giao ra, đương nhiên sẽ không phản đối đề nghị này. Cô ta trốn trong lòng giống đực của mình, giả vờ như cái gì cũng không nghe thấy.

Lúc đó, đại tư tế Ngân Hào ra ngoài, A Quả Quả không có cơ hội để xin Ngân Hào đến nói giúp.

Nàng bị người trong bộ lạc trói lại, đổi quần áo với Ninh Lạc, đổi kiểu tóc giống Ninh Lạc, rồi bị giao cho quốc gia kia.

Lúc nàng bị dẫn đi, thấy được tất cả mọi người trong bộ lạc Lạp Đa như trút được gánh nặng, cũng thấy được Ninh Lạc chơi đùa cùng mấy giống đực, dường như cũng nghe được bọn họ nói chuyện...

"Rơi vào cái kết này cũng đáng."

"Đúng đúng, cô ta rất ác độc."

"Cô ta hại Ninh Lạc nhiều như vậy, đáng đời."

A Quả Quả bị đưa đến quốc gia kia, rất mau đã bị vạch trần. Tại quốc gia xa lạ, nàng nhận lấy rất nhiều tra tấn thống khổ, trước khi chết tràn đầy hận ý.

Nàng hận Ninh Lạc, hận giống đực của Ninh Lạc, càng hận người của bộ lạc Lạp Đa.

Đồng thời, nàng cũng rất muốn được gặp đại tư tế Ngân Hào, chỉ tiếc là không có cơ hội gặp chàng lần cuối.

Sau khi A Quả Quả chết, nàng cũng không biết lúc Ngân Hào trở về nghe đến chuyện này đã một thân một mình xông vào trong quốc gia đó tìm nàng, cuối cùng bị người ta đánh trọng thương.

Về sau, chàng còn đi tìm Ninh Lạc và giống đực của cô ta. Ninh Lạc coi trọng Ngân Hào, Ngân Hào chán ghét Ninh Lạc, dự định gϊếŧ chết cô ta, cuối cùng bị giống đực của cô ta cản lại. Ngân Hào một lần nữa bị thương, bỏ trốn.

Nâng thân thể đã bị trọng thương lên, chàng nghe ngóng nơi thi thể A Quả Quả bị vứt. Thi thể nàng đã bị thú hoang ăn hết sạch, chàng chỉ có thể tìm được trong đám xương tàn một sợi dây chuyền chế từ xương thú và một mai rùa đã vỡ.

Nhìn mai rùa, Ngân Hào chỉ nói một câu: "Xin lỗi, ta đến chậm."

Cuối cùng, Ngân Hào dùng toàn bộ sinh mệnh còn lại không ngừng tạo phiền phức cho bọn người Ninh Lạc, trở thành nhân vật phản diện lớn nhất trong thế giới người thú này. Đương nhiên, cái kết cũng rất thảm.

Ngân Hào chết, quốc gia người thú bị Ninh Lạc thống nhất. Cô ta và giống đực của mình trải qua một cuộc sống hoàn mỹ.

A Quả Quả và Ngân Hào chỉ khách qua đường trong cuộc đời đến thế giới người thú của cô ta, là công cụ xúc tiến tình cảm của cô ta với các giống đực.

Xem hết kịch bản, Đường Quả rơi vào trầm tư một chút. Cô ngẩng đầu lên, nhìn ra cửa hang, "Còn tốt, cũng không thảm lắm."

Hệ thống: Hông hỉu, thế mà còn không thảm? Chết không có chỗ chôn luôn đấy.

[Ký chủ đại đại, rất thảm.] Hệ thống không nhịn được mà nói ra.

Dù là A Quả Quả hay Ngân Hào đều rất thảm.

"Ngân Hào sẽ là người đó?" Hệ thống nghe được Đường Quả nói một câu, bừng tỉnh. Ký chủ nói không thảm, chẳng lẽ là vì có một Ngân Hào dùng hết đời sau để lấy lại công bằng cho A Quả Quả?

Dù là tình yêu, hay là vì thứ khác, đây chính là gu của ký chủ.

Đường Quả đứng lên nhìn da thú trên thân và dây chuyền trên cổ, không thể nào quen được. Da thú có tốt mấy nhưng khi tiếp xúc với da thịt vẫn có hơi không thoải mái.

Cô nhớ rõ, hôm nay sư tử Cái Ân sẽ mang theo Ninh Lạc trở về bộ lạc Lạp Đa.

Tính thời gian, cũng nhanh thôi.

Cô ra ngoài hang, thấy được các giống cái đang bận rộn phơi thịt khô và quả khô, mà giống đực trong bộ lạc đều ra ngoài tìm thức ăn.

Giống cái rất hiếm, nên địa vị tương đối cao ở bộ lạc.

Thấy cô đi ra, không ít người chào hỏi cô thân thiết, "A Quả Quả, cuối cùng cô cũng ngủ đủ rồi, mặt trời không lên tới ngọn sào là cô cũng sẽ không lên."

Đường Quả không nói gì, chỉ cười với các nàng, ánh mắt nhìn về phía ngoài bộ lạc.

Cô đã nghe thấy tiếng chạy trốn, Ninh Lạc nên tới rồi.
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 629: Nữ thổ dân trong thế giới người thú (3)


"Nhìn kìa, Cái Ân về rồi."

Không biết là ai hô lên một câu. Tất cả nhìn ra bên ngoài, một con sư tử đang phóng như bay đến bộ lạc.

Khi sắp đến nơi, con sư tử kia đột nhiên biến thành một người đàn ông cường tráng, nửa người trên tr*n tr**, nửa người dưới là một tấm da thú hoàn chỉnh.

Trong ngực hắn còn có một giống cái nhỏ nhắn xinh xắn, trong mắt mọi người, đó là... một giống cái ăn mặc kỳ quái?

"Cái Ân ôm giống cái?"

"Hình như thế."

"Gầy quá, chân tay lèo khà lèo khoèo, tôi cảm giác tôi bóp một cái cũng nát."

"Giống cái thế này, sau rồi giao phối có thể sinh con khỏe mạnh không?"

Ninh Lạc bị một con sử tử nâng lên chạy thật lâu, vốn đã cực kì kinh ngạc với chuyện Cái Ân có thể từ người biến thành sư tử, giờ còn bị đưa đến một nơi kì quái, bị dọa sợ đến một câu cũng không dám nói.

Nhất là ánh mắt và lời nói của những người này, cô ta có thể cảm giác được ác ý.

Ninh Lạc thận trọng ngẩng đầu lên nhìn những người đang thảo luận về mình, có hơi sửng sốt. Những người phụ nữ này ba to năm thô, trên người vẫn là da thú, bên trên chỉ có một ít bộ phận được che lại, bên dưới chỉ cũng che đến đầu gối.

Tay chân tất cả đều cứng cáp, da ngăm đen, gương mặt cũng không đẹp lắm, lúc cười lên còn hơi dữ tợn. Tóm lại, đa phần là thế.

Đây là đâu?

Ninh Lạc đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt rất đặc biệt, ngẩng đầu lên liền thấy một cô gái không giống với những người phụ nữ ở đây lắm.

Cô ấy vẫn mặc da thú, nhưng da trắng, dáng người tinh tế. Nhìn nét uyển chuyển trên người cô, sẽ không ai cho rằng đó là một người yếu không ra gió.

"Đây là giống cái của ta."

Cái Ân buông Ninh Lạc ra, chiếm hữu ôm lấy eo cô ta. Ninh Lạc không tránh được, nhưng vì không biết đây là đâu và ánh mắt không thân thiện của những người kia, cô ta không thể làm gì khác ngoài im lặng dựa vào ngực Cái Ân.

Giống cái trong bộ lạc nghe Cái Ân nói, sắc mặt biến đối, ánh mắt nhìn Ninh Lạc càng thêm không tốt, thậm chí còn thêm cả vài phần hung dữ.

Nhưng vì Cái Ân mạnh nên bọn họ không dám phản bác.

Cái Ân không để ý đến những người này. Sở dĩ hắn tuyên bố ra trước mặt mọi người là vì hiểu rõ Ninh Lạc sẽ hấp dẫn người khác, hấp dẫn các giống đực khác như hắn. Hắn phải tuyên bố trước bộ lạc rằng giống cái này là của hắn, ai cũng không cướp được.

Ngay trước mặt mọi người, Cái Ân nâng Ninh Lạc còn chưa phản ứng kịp lên vai, động tác hết sức thô bạo, nhưng Ninh Lạc không cảm thấy đau đớn, thở phào một hơi.

"Cái Ân có giống cái?"

"Vậy Áo Lỵ làm sao bây giờ? Áo Lỵ lúc nào cũng thích Cái Ân."

"Giống cái bé tí kia sao mà vượt được Áo Lỵ của chúng ta chứ."

"Áo Lỵ mà biết được chuyện này, chắc chắn sẽ rất đau lòng."

Đường Quả khoanh tay lại, đưa mắt nhìn Cái Ân cõng Ninh Lạc vào trong hang của hắn. Trong bộ lạc có không ít hang động và nhà đá, một vài người thích ở trong hang, một vài người khác lại thích ở trong nhà đá.

Ninh Lạc dường như có thể cảm nhận được ánh mắt của cô, từ trên vai Cái Ân ngẩng đầu lên, vừa hay đối đầu với ánh mắt của Đường Quả. Có lẽ vì Đường Quả tương đối giống cô ta, nên cô ta lộ ra một nụ cười bất đắc dĩ với cô.

"Nhanh đi nói cho Áo Lỵ là Cái Ân tìm giống cái rồi đi."
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 630: Nữ thổ dân trong thế giới người thú (4)


Trong bộ lạc Lạp Đa, vì Ninh Lạc xuất hiện mà các thành viên đều thảo luận.

Đường Quả đứng ngoài cửa hang của mình, nhìn tất cả xì xào bàn tán về Ninh Lạc, cắn quả khô, trông rất nhàn nhã.

Lúc này, Ninh Lạc vẫn chưa khiến cả giống cái trong bộ lạc ghen ghét, tạm thời sẽ không có ai đứng trước mặt cô xúi cô đối phó Ninh Lạc. Nhưng mà vẫn sẽ có người thấy cô rảnh rỗi mà không nhịn được đến nói chuyện với cô.

"A Quả Quả, Cái Ân vậy mà mang về một giống cái yếu nhớt như thế" Ngải Y quay sang Đường Quả, đỡ lấy thân thể cường tráng đặt mông xuống bên cạnh cô, "Giống cái kia quá nhỏ, không xứng với Cái Ân mạnh mẽ."

"Áo Lỵ mà về, nhất định sẽ cho cô ta đẹp mặt."

Đường Quả liếc Ngải Y một cái, tiếp tục ăn quả khô. Hiện giờ cô không muốn nhắc đến Ninh Lạc, chỉ hứng thú với đại tư tế Ngân Hào kia thôi. Liệu Ngân Hào có phải anh chàng cứ xuyên là mất trí nhớ kia không?

"A Quả Quả, sao lại không nói gì thế? Chẳng lẽ đằng ấy không thấy Cái Ân không nên có giống cái yếu ớt như thế à?" Ngải Y không thấy cô đáp, có hơi không cam lòng, "Chẳng lẽ đằng ấy không thích Cái Ân mạnh mẽ?"

Đường Quả lắc đầu, đáp lại, "Không thích." Cái tên Cái Ân kia, nhìn phát biết ngay là một gã thô lỗ, đã thô rồi còn bạo lực, không phải gu của cô.

"Đằng ấy thế mà không thích Cái Ân, vậy Hắc Lang thì sao? Cả toàn bộ lạc đều thích Hắc Lang, tôi còn nghe nói Hắc Lang nói thích đằng ấy, muốn chờ đằng ấy trưởng thành." Ngải Y tò mò hỏi.

Đường Quả nhíu mày lại. Quả thật là có một người tên Hắc Lang nói với nguyên chủ như thế.

Nhưng A Quả Quả cũng không thích Hắc Lang, còn Hắc Lang cũng không chờ nàng trưởng thành. Sau khi Ninh Lạc đến, hắn cũng quên mình đã từng động lòng với A Quả Quả, một lòng nhào đến Ninh Lạc, thậm chí còn vì Ninh Lạc mà tổn thương A Quả Quả không biết bao nhiêu lần.

Mặt trời gần xuống núi, giống đực trong bộ lạc trở về. Bọn họ nâng lên hai con lợn rừng, giao cho giống cái trong bộ lạc xử lý, đồng thời nghe chuyện của Cái Ân.

Cái Ân ra ngoài một lần, nhưng cũng chỉ để lấy thịt, không có ý định mang Ninh Lạc ra theo.

Nhưng không đến bao lâu thì toàn bộ lạc có mùi thịt thơm bay ra từ hang động của Cái Ân. Tất cả tròn mắt nhìn, hận không thể rớt mắt ra ngoài để xem đến tột cùng là thịt gì mà thơm như thế.

Đường Quả ngồi ở cửa hang nhìn đám người thèm thuồng mà hơi buồn cười. Nhưng cũng bình thường thôi, Ninh Lạc thân là người hiện đại, chắc chắn sẽ không ăn thịt sống mà phải nấu ăn, lúc nướng thịt cũng phải thêm đủ loại gia vị. Dựa theo định luật nữ chính, ngắt bừa mấy thứ bên ngoài hang rồi bỏ vào trong canh thịt cũng có thể ăn cực kì ngon.

Khiến cả bộ lạc toàn mùi thịt là chuyện không thể bình thường hơn được.

Cô cắn thịt khô, cũng không thèm để ý mùi thơm xộc vào mũi, thích thì mai có thể nấu canh thịt ăn. Cô không tính thể hiện ra mình khác biệt để cho Ninh Lạc hình thành ảo giác cô có thể là đồng hương của cô ta.

Cô không có ý định dây dưa với Ninh Lạc. Cô và cô ta là kẻ thù, quan hệ tốt lại không dễ ra tay.

Đương nhiên, cô có thể nhẫn tâm ra tay, đối với kẻ thù không hề mềm lòng bao giờ dù người ta có thân phận gì. Nhưng cô không muốn lúc cô ra tay thì Ninh Lạc sẽ thể hiện kiểu hai chúng ta tốt như thế sao cô lại muốn chỉnh chết tôi như thể cô là đồ cặn bã vứt bỏ người ta.
 
(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!
Chương 631: Nữ thổ dân trong thế giới người thú (5)


Sắc trời dần tối xuống, Đường Quả quay người vào trong hang lấy một miếng thịt khô, một bao quả khô, hướng đến một nhà đá ở một khu khá vắng vẻ trong bộ lạc.

Đi vào trong nhà đá, cô gọi một tiếng, "Đại tư tế có nhà không ạ?"

Giọng nói cô gái trẻ truyền vào trong nhà đá khiến Ngân Hào dừng một chút. Xuyên qua cánh cửa không che cũng không đóng, chàng nhìn thấy dáng người mảnh mai của A Quả Quả, đáp lại một tiếng.

"Có."

"Đại tư tế, ngài mở cửa ra đi."

"Chuyện gì thế?"

Ngân Hào kỳ quái, A Quả Quả sao đột nhiên lại đến tìm chàng? Giống cái nhỏ bé này không phải mỗi lần nhìn thấy chàng là sẽ lẩn trốn sau lưng người khác rồi sợ hãi nhìn chàng hay sao?

Đường Quả cười tủm tỉm, "Ngài mở cửa ra đã rồi nói."

Ngân Hào mang theo hiếu kỳ mở cửa ra. Cửa này thật ra cũng chỉ là từ dây leo bện thành, Đường Quả muốn xông vào cũng rất dễ dàng.

Nhưng đại tư tế là người có tính tình quái lạ nhất, cũng có địa vị cao nhất trong bộ lạc. Không được chàng cho phép, không ai dám mạo hiểm xâm phạm chàng. Tất cả đều cực kì tôn trọng chàng, bởi vì chàng đã giúp bộ lạc vượt qua không ít khó khăn, hơn nữa còn biết thuốc, có thể xem bệnh cho người thú bị thương. Cho nên, thành viên trong bộ lạc coi chàng như một vị thần.

Cửa mở ra, Ngân Hào xuất hiện. Chàng rất cao, cơ bắp săn chắc, nhìn xa trông gầy gầy, không giống với Cái Ân cao to vạm vỡ, nhìn rất có sức mạnh.

Trên người chàng là da thú trắng như tuyết, tóc đen dài xõa sau lưng, trên cổ còn có một dây chuyền xương thú cũng trắng như tuyết, cổ tay cũng có vòng tay bằng xương thú, hoa văn khắc trên đó rất phức tạp.

Đường Quả trước mặt chàng vẫn chỉ là một cô bé. Cô trộm nhìn gương mặt tuấn tú quá mức của Ngân Hào, cười rạng rỡ, "Đại tư tế, chúng ta vào nhà nói đi ạ."

Ngân Hào bị một giống cái nhỏ xinh nhìn trộm, sắc mặt hơi cứng lại, không cảm xúc mà vô cùng ẩn ý nhìn cô, nhíu mày lại, "A Quả Quả, rốt cuộc là em có chuyện gì?"

"Vào nhà nói, ở ngoài khó nói lắm."

Đường Quả không bỏ qua gương mặt hơi cứng lại trong chớp mắt kia. Làm màu ra vẻ thanh cao thế này thật khiến cô cười chết mất.

Đại tư tế này chính là kiểu trong nóng ngoài lạnh.

Đường Quả tiến lên một bước, đẩy Ngân Hào ra rồi vào thẳng trong nhà.

Ngân Hào chưa kịp phản ứng lại đã bị đẩy ra. Chờ đến khi phản ứng lại, chàng đã thấy giống cái nhỏ không hề khách khí gì mà ngồi trong nhà chàng, còn đặt thịt khô và quả khô lên bàn đá rồi cười tít mắt với chàng.

"Đại tư tế vào đi, ngài còn đứng đực ở đó làm gì thế?"

Ngân Hào bước từng bước cứng ngắc. Thành viên trong bộ lạc ai nhìn thấy chàng cũng phải tôn kính, thật không ai dám không đứng đắn cười hì hì nói chuyện với chàng như thế này.

Còn dám đẩy chàng!

Giống cái nhỏ này từ bao giờ đã to gan như thế?

Có hơi khó chịu, cũng hơi mới lạ, nhất là khi A Quả Quả cười lên. Không biết vì sao chàng bất tri bất giác đóng cửa lại rồi đi vào trong nhà.

Trong nhà đại tư tế, bày biện trông "chất" hơn hẳn so với các thành viên khác trong bộ lạc, cũng hữu dụng hơn.

"Em tìm ta có chuyện gì? Ai bị thương, hay là ai mắc bệnh?" Ngân Hào nghiêm túc hỏi.

Đường Quả ngồi trên ghế đá cao cao, bên dưới da thú lộ ra đôi chân thon dài đong đưa sáng mù mắt Ngân Hào. Chàng ho nhẹ một tiếng, dời mắt sang chỗ khác.

"A Quả Quả."

"Dạ!"

Đường Quả cười tít mắt trả lời, dáng vẻ khôn khéo này khiến Ngân Hào có muốn mắng cũng không mắng được.

Hệ thống: Là cái đồ sao chổi cứ xuyên là mất trí nhớ kia, nếu không phải ký chủ đã không lập tức đến giày vò người ta như thế.

_____

Đỗ Liễu Liễu đại đại: Tác giả quyến rũ online livestream A Quả Quả thả thính đại tư tế Ngân Hào trong nóng ngoài lạnh ~
 
Back
Top Bottom