Ngôn Tình [Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 673: Đại tổng tài và Tiểu minh tinh (18)


Tô Yên nghĩ một lúc, sau đó đột nhiên nói một câu.

"Tôi có hơi nhớ hắn." Cô nói rất nghiêm túc, là kiểu ngữ khí nghiêm túc giống như mỗi lần phải tuyên thệ chuyện gì đó.

Nam Nhiễm trầm mặc, vẻ mặt dần dần thả lỏng.

Một lát sau, đôi môi hồng phấn mở ra: "Cô rất thích cái tên thiếu đánh này?"

Tô Yên nghĩ nghĩ, lại nhìn Nam Nhiễm một lúc, sau đó mắt không chớp tay không run nói với Nam Nhiễm.

"Có lẽ vậy."

Vẻ mặt Nam Nhiễm không chút cảm sao: "Tại sao lại nhìn tôi trả lời?"

Lúc này đây Tô Yên không nói gì nữa nhưng Nam Nhiễm lại cảm thấy người đại diện của mình có chuyện gì đó bí mật không thể nói ra.

Ratings của bộ phim càng phát sóng càng tăng cao.

Ban đầu có rất nhiều người không thích nữ hai nhưng hiện tại bọn họ lại bắt đầu thay đổi hướng đi, hi vọng nữ hai và nam chính ở bên nhau.

[A! Làm sao bây giờ, thật sự rất thích hình tượng chị gái vừa tàn nhẫn lại vừa khốc này.]

[Trời ơi! Sao chị gái này có thể soái đến như vậy chứ?]

[Tui đột nhiên cảm thấy nam chính không xứng với cô ấy. Nữ hai vì cậu ta làm nhiều chuyện như vậy nhưng cậu ta cái gì cũng không biết còn nói cô ấy nhẫn tâm, nói ra những lời tổn thương cô ấy.]

[A! A! A! Làm sao bây giờ, thật sự rất muốn nữ hai và nam chính về với nhau.]

Bình luận như thế xuất hiện trên mạng càng lúc càng nhiều, nhiệt độ càng lúc càng tăng. Thậm chí có fans còn vì vai diễn Băng Vân của Nam Nhiễm làm ra một siêu thoại.

Nhiệt độ cọ cọ tăng lên, không quá mấy ngày đã lọt vào hot search.

Có thể nói nhiệt độ quốc dân của bộ phim này tốt hơn cả dự đoán. Không chỉ vậy còn có một cái hot search thế này [lập huyết thư quỳ cầu Băng Vân và nam chính ở bên nhau].

Hot search nhanh chóng thu hút sự chú ý của mọi người, đến hiện tại đã có hơn mười vạn lượt chia sẻ và mấy vạn bình luận, tất cả đều là nhiệt liệt ủng hộ. Độ hot bùng nhổ như vậy cũng đã trực tiếp ảnh hưởng tới mọi người trong đoàn phim.

À, đúng hơn mà nói là ảnh hưởng tới tất cả mọi nhân viên trong đoàn ngoại trừ Nam Nhiễm.

Diệp Tử Thiến đóng vai nữ chính nắm chặt di động, hơi cắn môi. Cô ta mới là nữ chính, cuối cùng không hiểu thế nào toàn bộ cư dân mạng đều muốn để nam chính và nữ hai ở bên nhau, còn cô ta lại biến thành kẻ thức ba chen chân vào chuyện tình của hai người bọn họ.

Nam Nhiễm kia dựa vào cái gì? Chỉ là một nữ diễn viên đi lên từ cửa sau, Nam Nhiễm dựa vào đâu mà được nhiều người yêu thích như vậy?

Diệp Tử Thiến cắn môi, hai mắt tức đến đỏ bừng, hận không thể bóp nát chiếc di động trong tay.

Còn đồng chí Nam Nhiễm hiện tại đang làm gì?

Cô đang ngồi một mình trong phòng trang điểm. Nam Nhiễm duỗi tay nhịn không được chọc chọc màn hình, cô nhớ dạ minh châu, đặc biệt là kể từ khi người đại diện của cô rời đi.

Vai diễn Băng Vân trong phim của cô vẫn còn ba cảnh nữa mới kết thúc. Hôm nay có một cảnh, còn hai cảnh khác được sắp xếp vào ngày mai. Nói cách khác, lát nữa sau khi quay xong cảnh ở rừng cây nhỏ thì suất diễn chiều nay của cô đã kết thúc. Cô có thể đi tìm Hoắc Xu sớm hơn một chút.

Đang suy nghĩ thì người phụ trách đứng ngoài cửa gọi vào.

"Nam Nhiễm, sắp bắt đầu rồi."

Nam Nhiễm bước ra khỏi phòng trang điểm, đi ra ngoài. Trùng hợp, Tô Yên đã không xuất hiện vài ngày cũng đang ở trường quay. Cô đi theo Nam Nhiễm đến chỗ quay.

Tô Yên mặc trang phục công sở, bước từng bước theo sau Nam Nhiễm.
Không biết tại sao Nam Nhiễm lại có cảm giác hôm nay tâm tình của người đại diện có chút không tốt, hình như là đang tức giận.

Nam Nhiễm nhíu mày.

Chậc.

Vị nghệ sĩ công ty muốn ký kết này cũng thật lợi hại, có thể làm một người như đầu gỗ, không có cảm xúc thành có phản ứng lớn như vậy.
 
[Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 674: Đại tổng tài và Tiểu minh tinh (19)


Chậc chậc chậc.

Nam Nhiễm mặc đồng phục, hai tay đút trong túi, bước từng bước ra ngoài.

Tại hiện trường quay phim ở rừng cây.

Diệp Tử Thiến đóng vai nữ chính gặp mặt Băng Vân do Nam Nhiễm đóng.

Nữ chính cau mày, "Nếu cô vẫn còn tiếp tục dây dưa với anh ấy thì cô sẽ phá hủy cuộc sống của anh ấy!"

Băng Vân cười nhẹ: "Đến anh ta còn chưa có ý kiến thì chuyện này liên quan gì đến cô?"

Hai người tranh luận một lúc, sau đó Băng Vân bỏ đi nhưng lại bị nữ chính giữ lại, "Cô phải nói rõ ràng mọi chuyện." Trong lúc cãi nhau lôi qua kéo lại, "A!" Nữ chính bị đẩy ra, tay đụng vào thân cây ở bên cạnh, sau đó lảo đảo ngã xuống đất.

"Cắt!" Đạo diễn hô một tiếng, trong khi quay xảy ra sự cố, đương nhiên là không thể tiếp tục quay nữa. Lập tức có nhân viên đi qua đỡ Diệp Tử Thiến.

"Tử Thiến, có sao không?"

Diệp Tử Thiến ngồi dưới đất, hai mắt đỏ bừng.

Nam Nhiễm đứng im một chỗ, nhìn Diệp Tử Thiến ngã ngồi trên đất, cô hơi nhíu mày.

Kịch bản ban đầu không có cảnh Diệp Tử Thiến giằng co với Nam Nhiễm.

Nữ chính và nữ hai nói chuyện với nhau xong liền tách ra.

Không ngờ, Diệp Tử Thiến lại tự thêm cảnh, kéo lấy quần áo của Nam Nhiễm, mà Nam Nhiễm lại theo bản năng ném cái người đang kéo quần áo của mình ra cho nên mới xuất hiện cảnh tượng như hiện tại.

Ngón tay Nam Nhiễm gõ gõ vài cái lên đầu mình.

Cuối cùng cô vẫn đi đến trước mặt Diệp Tử Thiến.

Cô khom lưng định nhìn rõ hơn một chút.

Bất quá, tay còn chưa đụng tới cánh tay của Diệp Tử Thiến, Diệp Tử Thiến đã giống như bị thứ đồ gì đó vô cùng dơ bẩn đụng vào, cô ta ngay lập tức ném tay Nam Nhiễm ra. Sau đó, nước mắt giàn giụa, cái gì cũng không nói chỉ ngã vào lòng trợ lý của mình, khóc lớn.

Cô ta che lại cánh tay bị thương của mình, khóc đến mức cả người run lên, dáng vẻ nhìn qua trông như bị thương rất nghiêm trọng.

Hai con ngươi đen như mực của Nam Nhiễm liếc mắt nhìn cô ta một cái, đôi môi phấn hồng tùy ý cong lên, không chút cố kỵ nở nụ cười nhẹ, rồi đút hai tay vào túi, ra vẻ chuyện này không có liên quan gì đến mình, sau đó tìm một chỗ có bóng mát ngồi xuống.

Từ sau khi bộ phim này hot lên, có không ít phóng viên tụ tập ở trường quay, tiến hành quay chụp. Chuyện xảy ra giữa Nam Nhiễm và Diệp Tử Thiến chưa tới hai tiếng đã bị phát tán trên mạng, thu hút rất nhiều bình luận của cư dân mạng.

Ngay từ đầu đoạn video đã được mọi người quan tâm, bên trong ghi lại cảnh Nam Nhiễm đẩy nhẹ Diệp Tử Thϊếp một cái, Diệp Tử Thiến té ngã xuống gốc cây, sau đó ống kính vừa chuyển liền hiện lên cảnh tượng Nam Nhiễm ngồi nghỉ ngơi ở chỗ mát mẻ còn Diệp Tử Thiến cố nén nước mắt, dáng vẻ kiên cường trả lời câu hỏi của bác sĩ.

Video này vừa lên, đã khiến mọi người trên khắp cõi mạng chú ý.

Đặc biệt là độ hot của nhân vật do Nam Nhiễm đóng rất cao.

Ngay lập tức trên mạng diễn ra một cuộc tranh luận.

[Cái cô Nam Nhiễm này đúng là lợi hại, thật sự coi mình là Băng Vân? Có phải không phân rõ bản thân là đang diễn hay đang ở trong cuộc sống đời thường không?]

[Má ơi! Cái này là thật ư?]

[Không! Tui vất vả lắm mới thích một chị gái, chẳng lẽ hình tượng sắp sụp đổ?]

[Tui không tin, Băng Vân là một người dám yêu dám hận, tui tin tưởng chị gái này cũng sẽ giống Băng Vân!]

[Trời ơi! Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì? Tại sao chị gái Nam Nhiễm lại đẩy nữ chính té?]

Trên mạng từng dòng từng dòng tranh luận nối đuôi nhau hiện lên.

Lúc này trong đoàn phim cũng rất loạn.

Nam Nhiễm ngủ dưới gốc đại thụ, một lát sau, Tô Yên đi tới.
Vẻ mặt Tô Yên nhàn nhạt, cô nhìn Nam Nhiễm.
 
[Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 675: Đại tổng tài và Tiểu minh tinh (20)


Nam Nhiễm hơi mở mắt, tạo thành một khe hở nhỏ nhìn Tô Yên.

Chỉ nghe Tô Yên nói: "Suất diễn hôm nay của cô đã quay xong rồi, thu dọn một chút là có thể đi." Dứt lời, cô liền duỗi tay nắm lấy cánh tay Nam Nhiễm.

Nam Nhiễm không có ý định đứng lên, cô không để ý nói một câu.

"Chờ tôi một lát."

Tô Yên sửng sốt chớp mắt một cái.

"Chờ làm gì?"

"Chờ cô ta tan làm, phế tay của cô ta." Thời điểm Nam Nhiễm nói lời này, dáng vẻ biếng nhác thản nhiên như đang nói thời tiết hôm nay cũng không tệ lắm.

Tô Yên khom lưng, kéo lấy tay Nam Nhiễm, dùng sức kéo cô đứng dậy.

Mái tóc màu đen của Nam Nhiễm xõa ngang vai, cô giống như không có xương sống, trực tiếp ngã vào vai Tô Yên.

Nói đến cũng lạ, hai người bọn họ rõ ràng không hề có quan hệ huyết thống nhưng gương mặt lại có ba phần tương tự. Một động một tĩnh, một lười nhác một nghiêm túc, thật giống một cặp chị em gái sinh đôi.

Tay của Nam Nhiễm đặt trên vai Tô Yên.

Tô Yên cứ như thế đỡ cô đi từng bước từng bước ra ngoài, vừa đi còn vừa nhẹ nhàng khuyên: "Chuyện trên mạng sẽ có đoàn đội quan hệ xã hội giải quyết. Đánh người là hành vi không tốt, đừng làm."

Nam Nhiễm không trả lời.

Trên người Tô Yên có một loại năng lượng rất thần kỳ, nó có thể khiến cô tĩnh tâm lại giống như dạ minh châu vậy, mới nhớ tới dạ minh châu, Nam Nhiễm liền có tinh thần.

Sau khi được Tô Yên đưa ra khỏi đoàn phim, xe rất nhanh đã chạy đến Bệnh viện An Tâm.

Buổi chiều, trong ánh hoàng hôn rực rỡ, Nam Nhiễm đứng chờ ở cửa Bệnh viên An Tâm cho tới khi màn đêm buông xuống. Cô thở hổn hển một hơi leo lên lầu ba, đẩy cửa sổ ra, vừa mới đặt một chân lên bệ cửa sổ đã phát hiện trong phòng bệnh ngoài dạ minh châu thì vẫn còn người khác.

Là một cô gái ăn mặc trông khá thời thượng, trong tay cầm một cái kính râm, cô ta đứng trước giường bệnh của Hoắc Xu, đang nói chuyện gì đó với dạ minh châu.

Chỉ thấy vẻ mặt của cô gái kia rất vui vẻ.

"Bác sĩ nói ngày mai anh có thể xuất viện."

Hoắc Xu không nói chuyện, ngược lại nhìn về phía trợ lý đứng ở cửa: "Ba chữ không gặp khách, nghe không hiểu?" Giọng điệu cứng ngắc, mang theo sự lạnh lùng toát ra từ trong xương tủy.

Trợ lý đứng ở cửa lập tức cúi đầu.

"Hoắc tiên sinh, thật xin lỗi." Tiếng nói vừa dứt, cả phòng lại chìm trong yên tĩnh.

Đặc biệt là cô gái kia, cả người cô ta cứng đờ, có hơi xấu hổ.

Bất quá, cô ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, vội vàng nói: "Hoắc tiên sinh, anh nghỉ ngơi đi, sắc trời cũng không còn sớm, tôi xin đi trước." Cô gái kia nói xong liền chuẩn bị rời đi.

Nhưng vừa mới quay đầu, trong lúc vô tình tầm mắt nhìn về phía cửa sổ, phát hiện có một cô gái đang ngồi trên bệ cửa sổ.

"A! Cô, cô là ai?" Cô gái kia sợ tới mức biến sắc, liên tục lui ra sau.

Bởi vì tiếng hét của cô ta mà vệ sĩ đang đứng canh ngoài cửa cho rằng đã xảy ra chuyện nên lập tức đẩy cửa chạy vào, vẻ mặt cảnh giác.

Trợ lý và hộ sĩ đứng ở cửa cũng theo vào.

Ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Nam Nhiễm, đánh giá cả người cô từ trên xuống dưới một lượt.

Vệ sĩ hét lên: "Không được nhúc nhích!"

Nam Nhiễm ngồi trên bệ cửa sổ vẫn không nhúc nhích.

Thời điểm vệ sĩ chuẩn bị đi qua bắt người lại thì lại phát hiện Hoắc Xu vốn đang nằm trên giường bệnh lại xuống giường, đi ngang qua người bọn họ, bước tới gần cô gái xa lạ ở trên cửa sổ, chỉ nghe Hoắc tổng nhàn nhạt nói: "Sao hôm nay lại đến sớm thế?" Vừa nói, vừa duỗi tay ôm cả người cô xuống khỏi cửa sổ.
Nam Nhiễm không trả lời, đầu tiên là nhìn anh rồi nhìn cô gái xa lạ ở đằng xa cuối cùng hai con ngươi đen như mực dừng lại trên người Hoắc Xu.
 
[Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 676: Đại tổng tài và Tiểu minh tinh (21)


"Không phải anh đã nói dù là ai cũng không gặp sao?"

Hoắc Xu ngẩn người, không ngờ cô lại rối rắm vấn đề này.

Anh đang định trả lời thì lại nghe Nam Nhiễm nói: "Ngày nào em cũng phải leo cửa sổ, tay cũng sắp bị chai luôn rồi, tại sao anh lại không muốn để em vào từ cửa chính? Chẳng lẽ em không thể gặp người khác?"

Lúc nói tới đây, Nam Nhiễm u oán nhìn Hoắc Xu giống như chỉ cần anh dám nói đúng thì cô sẽ ngay lập tức trở mặt.

Hoắc Xu nghe cô nói vậy thì ôm chặt cô vào lòng, duỗi tay xoa đầu cô, nhẹ nhàng dỗ dành: "Anh tưởng em thích leo cửa sổ."

Nam Nhiễm lườm anh một cái, sau đó tầm mắt lại liếc về đám người đã hóa thành tượng đá ở cửa phòng bệnh.

Theo ánh mắt của cô, Hoắc Xu cũng lạnh lùng đưa mắt qua.

Đám vệ sĩ nhanh chóng hồi thần, vội vàng lui ra ngoài. Ngay cả cô gái xa lạ ban nãy ở trong phòng bệnh cũng bị mang ra ngoài.

[Cạch] một tiếng, cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại, trong phòng khôi phục lại sự yên tĩnh thường có.

Thời điểm Nam Nhiễm đang định ôm dạ minh châu sờ sờ vài cái thì điện thoại cô vang lên.

Người gọi tới là người đại diện của cô, Tô Yên.

Mới bắt máy, đã nghe giọng nói nhàn nhạt của Tô Yên từ bên kia truyền tới: "Tôi đang đứng dưới sảnh Bệnh viện An Tâm."

Một tay Nam Nhiễm ôm dạ minh châu, một tay cầm điện thoại, giọng điệu như có như không: "Rồi?"

"Cô chờ dưới Bệnh viện An Tâm một lúc, tới tối thì leo lên lầu 3, nhảy cửa sổ vào?"

"Sao cô lại biết?"

"Có paparazzi chụp được ảnh của cô, rõ nét đến mức cả khuôn mặt đều lộ trước ống kính."

Khi nói chuyện, Tô Yên có hơi chút bất đắc dĩ hỏi: "Có thang máy sao lại phải leo cửa sổ? Không lẽ leo cửa sổ còn nhanh hơn cả đi thang máy?"

Trong phòng vô cùng yên tĩnh, vì thế từng câu từng chữ trong điện thoại đều truyền đến tai Hoắc Xu.

Nam Nhiễm ngẩng đầu, nhìn Hoắc Xu với ánh mắt u oán.

Mới cúp điện thoại, Nam Nhiễm còn chưa nói gì đã nghe Hoắc Xu hỏi: "Paparazzi chụp được em?"

Nam Nhiễm trầm mặc một lát, rồi lại chui vào lòng Hoắc Xu, sờ nơi này rồi chạm chỗ kia.

Hệ thống nhịn không được nhỏ giọng nhắc nhở: [ký chủ, sắc đẹp hỏng việc.]

Nhìn ký chủ hiện tại càng ngày càng trầm mê bởi sắc đẹp của dạ minh châu, hệ thống thở dài một tiếng. Nó có cảm giác cái tên dạ minh châu này sắp câu luôn cả linh hồn nhỏ bé của ký chủ đi rồi.

Có phải hắn là yêu tinh biến hình không?

Hệ thống nảy sinh nghi ngờ lớn với thân phận của dạ minh châu.

Một lát sau, Hoắc Xu cầm điện thoại ở trên bàn lên, tải Weibo về, cẩn thận lật xem hot search một chút, rồi lại đưa mắt nhìn cô gái ở bên cạnh đang ăn đùi gà.

Anh cũng từng nghĩ qua thân phận của cô, bởi vì trước đây có thời gian cô mặc đồng phục đến gặp anh nên anh còn tưởng rằng cô vẫn đang là học sinh. Khi đó, cảm thấy cô còn quá nhỏ cho nên vẫn luôn khắc chế. Đại đa số thời điểm đều tùy ý để cô sờ để cô chạm vào người mình, không ngờ cô lại là diễn viên.

Hai đầu ngón tay Hoắc Xu xoa vào nhau, mí mắt khẽ run, thì ra là đã đi làm, vậy thì cũng không cần phải cố kỵ cái gì nữa. Đồng chí Nam Nhiễm hoàn toàn không biết dạ minh châu "ngoan ngoãn" ngồi bên cạnh cô đang có xu hướng thay đổi.

Hoắc Xu nhìn tin tức trên hot search.

Đứng đầu hot search chính là tin tức #Nam Nhiễm leo cửa sổ. Bên dưới có đính kèm hình ảnh Nam Nhiễm đứng dưới Bệnh viện An Tâm chờ cả buổi chiều, đến khi trời sẩm tối, cô linh hoạt bò từ tầng trệt lên tới lầu 3, cuối cùng vô cùng nhẹ nhàng tự tại ngồi trên bệ cửa sổ.
Hình ảnh này vừa đăng lên đã tạo nên một hồi sóng gió trong dư luận.
 
[Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 677: Đại tổng tài và Tiểu minh tinh (22)


[Má ơi! Cái này xác thực không phải đang đóng phim đúng không?]

[Tay không leo lên lầu 3? Không thể nào? Ngay cả đàn ông cũng không có lực cánh tay như vậy!]

[Giải tán đi, nhất định là giả!]

[Trời ơi! Nếu không thấy mặt, tui cũng không tin người trong hình là Nam Nhiễm.]

[Ha ha, trách không được có thể nhẹ nhàng đẩy Dương Tử Thiến ra xa như vậy, cô gái Nam Nhiễm này đúng là lợi hại.]

[Trời ơi! Tại sao tui lại cảm thấy rất soái nhỉ?]

Bình luận trên mạng khen chê có đủ.

Dù hình ảnh kia có chụp Nam Nhiễm rõ nét đến cỡ nào thì đại đa số người đều không tin đó là Nam Nhiễm. Nói đúng hơn thì bọn họ cảm thấy cho dù là thật thì nhất định là đang đóng phim, không thể nào có chuyện như thế diễn ra ở hiện thực.

Vì thế khi mọi người thảo luận vấn đề này hoặc là tư duy có xu hướng nghĩ theo lối kì lạ hoặc là tự động bộ não.

Hoắc Xu thừa dịp Nam Nhiễm đang ăn tối, tìm kiếm đầu đuôi toàn bộ câu chuyện, sau đó cũng hiểu được đại khái. Đợi đến khi cô ăn xong, anh mở miệng: "Có muốn ký với công ty nào không?"

Nam Nhiễm vừa gặm đùi gà vừa ngẩng đầu nhìn anh.

"Không có." Hiện tại cô rất hài lòng với người đại diện của mình, cô thật sự rất thích Tô Yên. Đang nói chuyện cô đột nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết trời đổ mưa phùn từ bao giờ.

Hai mắt Nam Nhiễm xẹt qua tia sáng.

Cô đi đến cạnh cửa sổ, cẩn thận nhìn màn mưa bên ngoài. Sau đó vươn tay hứng lấy nước mưa, từng giọt mưa tí tách đánh vào mu bàn tay của cô.

Hoắc Xu nhìn động tác này của Nam Nhiễm bỗng nhớ tới ngày hai người bọn họ lần đầu tiên gặp mặt. Lúc ấy, cô cũng đứng trong màn mưa nghịch nước mưa, hai mắt như phát sáng, rõ ràng cả người đã ướt đẫm nhưng dường như càng chơi lại càng vui vẻ.

Kết quả là hai mươi phút sau, hai người xuất hiện dưới tầng trệt Bệnh viện Tân An.

Hoắc Xu cầm một chiếc ô màu đen đứng dưới màn mưa phùn, Nam Nhiễm đứng bên ngoài dù, ngẩng đầu, hai con mắt đen như mực nhìn từng giọt nước mưa rơi xuống.

Trợ lý và vệ sĩ của Hoắc Xu đứng sau lưng bọn họ nhìn cảnh này đến kinh hồn táng đảm.

Hoắc tiên sinh đang muốn làm gì vậy?

Hôm nay trời trở lạnh, cơ thể của ngài ấy thật sự không thích hợp đứng đợi dưới thời tiết như thế.

Dù sao ngài ấy phải nằm viện dài ngày như hiện tại cũng vì trước đó đứng trong mưa hồi lâu dẫn tới phát sốt phải nhập viện.

Nam Nhiễm một đường bước trong màn mưa đi về phía trước.

Thời điểm cô sắp ra khỏi cửa Bệnh viện An Tâm, bỗng nhiên có một chiếc xe thương vụ màu đen dừng lại trước mặt Nam Nhiễm. Hai người vệ sĩ bước xuống, theo sau là trợ lý cùng người đại diện, sau đó nữa có một nam sinh cao khoảng mét tám mặc một bộ đồng phục bước xuống xe.

Nam sinh kia lớn lên rất hợp với thẩm mỹ của mọi người hiện nay, rất soái.

Lúc nam sinh kia nhìn thấy Nam Nhiễm, hai mắt hiện lên tia vui vẻ nhưng khi nhìn thấy Nam Nhiễm đang đứng dưới mưa, hai mày nam sinh cau lại. Nam sinh nhận lấy dù từ tay trợ lý rồi đi về phía Nam Nhiễm.

Một cây dù trong suốt che trên đầu Nam Nhiễm.

Nam sinh mang theo chút dung túng nói: "Sao mỗi lần gặp em, em đều khiến anh ngoài dự đoán thế?" Giọng điệu kia khiến người ta cảm nhận được có bao nhiêu sự sủng nịch nuông chiều trong đó.

Nam Nhiễm nhíu mày một lát, chân lùi về sau hai bước, tránh ra khỏi phạm vi che dù của người đối diện. Hai con ngươi đen như mực của cô đảo quanh người thiếu niên một vòng.

Thứ này chính là người diễn nam chính trong bộ phim cô đang quay, gọi là...

Đang suy nghĩ thì hệ thống nãi thanh nãi khí nói: [ký chủ, là Vũ Minh.]
Nam Nhiễm không chút để ý đáp: "Ừ." Sau đó dời lực chú ý ra khỏi người anh ta, tiếp tục ngẩng đầu nhìn màn mưa phùn mênh mông trong không trung.
 
[Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 678: Đại tổng tài và Tiểu minh tinh (23)


Cả người cô sớm đã ướt đẫm nhưng vẻ mặt lại càng lúc càng vui vẻ.

Vũ Minh thấy cô tiếp tục nghịch nước mưa, trong mắt hiện lên vẻ không tán đồng, anh ta cất bước đi tới trước mặt cô, lại một lần nữa che ô cho cô, mở miệng khuyên nhủ: "Trời lạnh thế này, nếu còn tiếp tục ở đây sẽ bị cảm."

Nam Nhiễm thuận miệng đáp: "Ừ." Vừa nói cô vừa dịch người ra khỏi ô của anh ta.

Kết quả cô vừa bước một bước, cái người tên Vũ Minh này đã tự động lại gần cô thêm một bước.

Nam Nhiễm nhíu mày, hai con ngươi đen như mực liếc anh ta một cái.

"Chuyện gì?"

Vũ Minh bị cô hỏi đến ngây người, tay nắm chặt quần áo, miệng khô không khốc nói một câu: "Muốn che mưa chắn gió cho em."

Nam Nhiễm l**m l**m môi, không nói chuyện, lại một lần nữa dịch người ra khỏi phạm vi ô có thể che.

Lúc này đây Vũ Minh duỗi tay muốn kéo lấy Nam Nhiễm, đồng thời mở miệng nói: "Tiểu Nhiễm, em nên ngoan một chút, như thế sẽ bị cảm, anh cũng chỉ muốn tốt cho em thôi."

Vừa mới nói xong, Nam Nhiễm đã ném tay anh ta ra, sau đó bàn tay cô đặt lên ngực anh ta, cô hơi dùng sức, đẩy người kia lùi về sau một bước, thành công để cây dù kia ra khỏi đầu cô. Sau đó, chỉ thấy ý cười trên mặt càng lúc càng đậm hơn.

"Thật không biết anh lấy tự tin ở đâu ra mà dám chạy tới trước mặt tôi dạy dỗ tôi."

Cô mới dứt lời, cả người Vũ Minh đều căng cứng.

Hoắc Xu đứng ở xa nên không nghe được bọn họ đang nói cái gì, chỉ nhìn thấy hai người kia giống như một đôi nam sinh nữ sinh đang ở tuổi dậy thì. Đặc biệt là hiện tại Nam Nhiễm còn đang mặc một bộ đồng phục khi quay phim.

Bọn họ cứ lôi lôi kéo kéo, cô trốn tôi đuổi, giống như một bộ phim thần tượng thanh xuân.

Từ xa nhìn lại sẽ cảm thấy bọn họ rất xứng đôi.

Hoắc Xu cầm chặt cây dù trong tay, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt không có bất luận cảm xúc thừa thãi nào. Nếu muốn nói là có cái gì thay đổi thì chỉ sợ là hơi thở trên người càng lạnh hơn lúc trước.

Hai người đứng trước cửa bệnh viện, Vũ Minh nhịn không được giải thích: "Tiểu Nhiễm, em hiểu ý anh mà, anh không có ý định quản em, chỉ là đang quan tâm em thôi."

Trong khi nói chuyện, anh ta lại lần nữa lấy hết cam đảm duỗi tay muốn nắm tay Nam Nhiễm.

Bất quá, cô gái mới ban nãy còn đang đứng đối diện anh ta câu môi cười khẽ hiện tại lại bị một người đàn ông ôm vào lòng, ôm tới đứng dưới dù của người đàn ông đó.

Vũ Minh sửng sốt.

Bất ngờ hơn chính là anh ta nhìn thấy Nam Nhiễm không những không đẩy cái người đàn ông lạnh nhạt cường thế kia ra, ngược lại còn duỗi tay ôm lấy người đàn ông, thậm chí còn trước mặt anh ta cọ cọ vài cái lên ngực người đàn ông kia, nhìn qua trông hai người họ rất thân mật.

Ngay lập tức vẻ mặt Vũ Minh trở nên khó coi.

Anh ta nắm chặt dù, đứng dưới màn mưa, cảm thấy sự xuất hiện của bản thân có hơi dư thừa.

Hoắc Xu ôm eo Nam Nhiễm không buông, anh cúi đầu nhìn cô, giọng điệu nhàn nhạt dò hỏi: "Bạn của em?"

Nam Nhiễm nghĩ muốn đẩy tay Hoắc Xu ra, cô đáp: "Không phải."

Lời Nam Nhiễm nói càng kíƈɦ ŧɦíƈɦ Vũ Minh hơn, khiến vẻ mặt anh ta trở nên vô cùng khó coi. Thậm chí còn cảm thấy Nam Nhiễm đang vũ nhục anh ta.

Gần một tháng nay anh ta luôn đối xử với cô rất tốt, những thứ đó trong khoảnh khắc này lại trông vô cùng buồn cười.

Hoắc Xu thấy thái độ không để tâm của cô, cảm xúc cuồn cuộn trong lòng dần dần hòa hoãn.

Anh thấp giọng ho nhẹ một tiếng.

Động tác giãy giụa của Nam Nhiễm dừng lại, cô nhìn anh một cái.

Cô biết dạ minh châu yếu ớt, lại nhìn bản thân cả người ướt đẫm, còn anh thì vẫn đang mặc áo sơ mi trắng của bệnh nhân, lúc dạ minh châu ôm cô vào lòng, cô có cảm giác vẻ mặt hắn còn trắng hơn cả ô.
 
[Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 679: Đại tổng tài và Tiểu minh tinh (24)


Vì thế cô càng dùng sức tránh khỏi người anh nhưng cô chỉ mới nhúc nhích, Hoắc Xu đã ôm chặt lấy cô hơn, càng giãy giụa thì càng ôm chặt. Cuối cùng, Hoắc Xu ném chiếc ô che mưa trong tay xuống, giữ chặt lấy tay phải của cô, giam cầm cả người cô vào ngực, sau đó rũ mắt nhìn Nam Nhiễm.

Nam Nhiễm sửng sốt vì hành động của anh.

"Anh không muốn sống nữa?"

Hắn muốn làm gì? Có ý gì thế? Muốn tìm chết?

Hoắc Xu thâm trầm nhìn cô.

"Quan hệ của chúng ta là gì?"

Nam Nhiễm có chút thất thần, nhẹ nhàng lau nước mưa rơi trên vai anh.

"Hả?"

Hoắc Xu nhàn nhạt mở miệng lần nữa: "Vì cái gì nửa đêm lại lẻn vào phòng bệnh của anh? Chỉ vì ôm anh mới ngủ được?"

Hai người nói chuyện, Vũ Minh đứng bên cạnh nghe rõ ràng.

Vẻ giận dữ và xấu hổ trên mặt càng lúc càng đậm hơn.

Lẻn vào phòng bệnh?

Ngủ chung với anh ta?

Chuyện vội vàng bò lên giường người khác như vậy mà cô cũng làm được?

Vũ Minh chịu đả kích rất lớn, lúc nhìn Nam Nhiễm, ánh mắt giống như đang nhìn thứ gì đó vô cùng bẩn thỉu. Quả nhiên những gì Tử Thiến nói với anh ta không sai, thế mà anh ta lại bị mù đi thích một người phụ nữ không biết liêm sỉ bò lên giường người khác. Hơn nữa cô còn không cảm thấy hổ thẹn, còn cho rằng rất vinh dự, một chút cũng không cảm thấy thẹn với lương tâm.

Trên thế giới này còn có loại phụ nữ như vậy?

Nam Nhiễm thấy dạ minh châu kiên trì ôm mình như thế, cô không giãy giụa nữa, duỗi tay ôm lấy anh.

Phảng phất như đang xác minh phỏng đoán của Vũ Minh, chỉ nghe Nam Nhiễm bỗng nhiên nói một câu; "Chẳng lẽ quan hệ giữa chúng ta không phải tình nhân sao?"

Tiếng nói vừa dứt, hai mày Vũ Minh cau lại hết mức như có thể kẹp chết một con ruồi. Anh ta vô cùng phẫn nộ, cảm thấy bản thân như bị lừa. Chỉ là một người phụ nữ không sạch sẽ tùy tiện bò lên giường đàn ông, dựa vào đâu cô có thể đúng lý hợp tình cự tuyệt anh ta như vậy?

Bất quá, người đàn ông nhìn qua khí độ bất phàm kia lại vô cùng vừa lòng với câu trả lời này.

Anh ta trơ mắt nhìn người đàn ông kia đặt một nụ hôn lên môi Nam Nhiễm, sau đó lại nghe người đàn ông lạnh nhạt nói một câu.

"Nghĩ đúng rồi, coi như có lương tâm."

Thời điểm Vũ Minh nghe được câu nói kia, anh ta không thèm liếc mắt nhanh chóng xoay người bỏ đi.

Anh ta đúng là mù rồi mới thích loại phụ nữ như thế!

Loại chuyện này cũng có thể dửng dưng nói ra như vậy, đúng là ghê tởm!

Thái độ của Vũ Minh đối với Nam Nhiễm đã thay đổi, chưa tới năm phút, đã thành công chuyển từ một người theo đuổi thành một người cực kỳ chán ghét cô.

Sự rời đi của Vũ Minh cũng không tác động nhiều tới hai người kia.

Nhưng lạ ở chỗ, từ trước đến nay Nam Nhiễm chưa từng thích bung dù nay lại chủ động nhặt cây dù trên đất lên, hơn nữa còn che l*n đ*nh đầu hai người.

Qua hồi lâu, Hoắc Xu lại nói một câu: "Bác sĩ nói anh đã có thể xuất viện."

Hai mắt Nam Nhiễm như phát sáng: "Thật ư?"

"Ừ."

"Anh về nhà với em được không?"

Nam Nhiễm vẫn luôn tâm tâm niệm niệm vấn đề này. Từ sớm cô đã nghĩ đến việc đợi khi nào dạ minh châu có thể xuất viện thì cô sẽ đưa người về. Như thế thì cô sẽ không cần tất bận mỗi ngày chạy qua chạy lại nhìn anh nữa. Thậm chí vì để lừa dạ minh châu về nhà Nam Nhiễm còn suy nghĩ ra rất nhiều điều kiện mê người.

Tỷ dụ như, ở trong nhà cô, dạ minh châu muốn làm gì thì làm cái đó, muốn ngủ ở đâu thì ngủ ở đó, cứ trực tiếp coi nhà cô thành nhà của mình là được.

Chỉ là cô còn chưa nói ra những cái đó thì đã nghe Hoắc Xu nhàn nhạt một câu.

"Được."

Nam Nhiễm nghe vậy nhịn không được xác nhận lại một lần nữa.
 
[Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 680: Đại tổng tài và Tiểu minh tinh (25)


"Thật ư?"

Hoắc Xu lại đáp: "Ừ."

Nam Nhiễm cong môi, thậm chí vì để Hoắc Xu yên tâm cô còn bổ sung hai câu: "Yên tâm, em nhất định sẽ không tùy tiện bỏ rơi anh, em sẽ đối xử thật tốt với anh."

Hoắc Xu nghe được lời này, trong mắt hiện lên ý cười nhạt, sau đó anh lại đáp: "Ừ." Phảng phất như dù Nam Nhiễm có nói cái gì, anh cũng sẽ tin tưởng cũng sẽ đồng ý.

Hệ thống vui vẻ nhìn ký chủ.

Á... cảm giác như được thơm lây từ ký chủ.

Nhưng tại sao nó cứ cảm thấy dạ minh châu đã sớm chuẩn bị dọn tới nhà ký chủ nhỉ?

Mặc kệ hệ thống nghi ngờ thế nào thì chuyện tối nay dạ minh châu tới nhà Nam Nhiễm đã là sự thật không thể thay đổi.

Mưa cũng không quá lớn, thời tiết thành phố thay đổi thất thường.

Khi Nam Nhiễm đưa Hoắc Xu về nhà mình thì trận mưa phùn lúc chiều đã ngừng lại.

Sau đó, Tô Yên lại gọi điện thoại tới, giọng cô nhẹ nhàng: "Đạo diễn thông báo tối nay có một cảnh quay của cô, hiện tại xuống lầu đi, xe đang ở cửa chờ cô."

Nam Nhiễm nhìn Hoắc Xu, rồi lại nhìn căn nhà của mình, cô hít sâu một hơi, cố gắng đè xuống tâm tình không kiên nhẫn trong lòng, cúp điện thoại, sau khi giải thích hai câu với Hoắc Xu, cô cũng xuống lầu.

Nam Nhiễm ngồi vào xe bảo mẫu, ánh mắt âm trầm nhìn Tô Yên ngồi bên cạnh. Trùng hợp, hôm nay cũng không biết tại sao tâm tình của Tô Yên cũng không tốt.

Ánh mắt Nam Nhiễm sâu kín: "Dạ minh châu đang ở nhà tôi."

Tô Yên nhàn nhạt đảo qua người Nam Nhiễm, rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe.

"Đàn ông không có gì tốt, đóng phim quan trọng hơn."

Nam Nhiễm dựa vào vai Tô Yên, qua nửa ngày, Nam Nhiễm bỗng nhiên lên tiếng: "Tại sao cô biết dạ minh châu trong miệng tôi không phải là đồ vật mà là đàn ông?"

Tô Yên cứng người.

Tầm mắt dời từ cửa sổ lên người Nam Nhiễm.

Vẻ mặt đạm nhiên của Tô Yên biến sắc.

Qua một lúc lâu sau, cô chậm rãi mở miệng: "Cô đã từng nói với tôi."

Nam Nhiễm híp mắt, biếng nhác: "Phải không? Sao tôi lại không nhớ?"

Dáng ngồi Tô Yên ngay ngắn, hai người ngồi gần nhau nên có vẻ Nam Nhiễm càng không có hình tượng hơn.

Chỉ thấy Tô Yên gật đầu một cái.

"Cô quên rồi."

Tay của Nam Nhiễm giống như không chịu để yên, cô thử giơ tay muốn sờ vai của Tô Yên vài cái. Kết quả còn chưa đụng tới đã bị Tô Yên giữ chặt tay, ấn bả vai, đẩy cả người cô xuống.

Mí mắt Nam Nhiễm giật giật, liếc mắt nhìn Tô Yên.

Tô Yên hơi nhíu mày: "Người của cô quá ướt."

Nam Nhiễm nhún nhún vai.

"Không sao, tôi không ngại."

Dứt lời lại muốn dựa vào người Tô Yên nhưng cô lại bị Tô Yên ấn xuống.

Cô không chút lưu tình nói: "Tôi để ý."

Nam Nhiễm bĩu môi.

Chậc.

"Dạ minh châu cũng không ngại."

Tô Yên lấy một cái khăn tay ở trong túi ra, cẩn thận lau tay của mình.

"Cho nên tôi mới không phải dạ minh châu của cô."

Hệ thống nhỏ giọng nói thầm: [ký chủ, không ngờ người đại diện của cô nói chuyện thẳng thắng như vậy.]

Nam Nhiễm trở mình, dựa người vào cửa xe.

Rất nhanh Nam Nhiễm đã tới đoàn phim.

Suất quay tối nay là cảnh đối diễn của Nam Nhiễm với nam chính và nữ chính.

Cảnh này phải quay trong mưa.

Trong đêm mưa đó đầu tiên nữ hai bị nam chính tuyệt tình làm tổn thương, sau đó thì nữ hai gặp mặt nữ chính, cầu mong hai người bọn họ hạnh phúc.

Bối cảnh mưa nhân tạo mới tạo xong đã nghe đạo diện hô lớn: "Tốt, các tổ chuẩn bị."

Đạo diễn vừa nói xong Nam Nhiễm đã mặc đồng phục học sinh đứng đợi dưới mưa.
...

Lại một tuần nữa kết thúc!

Mới đó mà đã được nửa năm rồi, chúng ta cũng đã gần đi hết 2/3 chặng đường của bộ truyện. Tui đã có dự định sẽ hoàn bộ này trong năm nay nhưng không biết là có theo kịp kế hoạch không bởi vì đã có rất nhiều thứ xảy ra, cũng đã có rất nhiều thứ khiến tui có ý định từ bỏ nhưng... cuối cùng vẫn là không thể bỏ con giữa chợ được. Vì thế tui sẽ cố gắng nhất có thể để hoàn thành đúng mục tiêu của mình.

Nhưng một tháng sắp tới đây vì bế quan ôn thi đợt 2 nên không thể up chương mới cho mọi người được. Cả nhà thông cảm nhé!

Sau khi thi xong đợt 2 tui sẽ online lại và bù cho mọi người!

Chúc mọi người buổi tối cuối tuần vui vẻ!

Thanks!
 
[Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 681: Đại tổng tài và Tiểu minh tinh (26)


Vũ Minh đứng đối diện cầm ô che mưa, anh ta mặc đồ ở nhà xuất hiện trước mặt Nam Nhiễm.

Các cảnh phía trước đều diễn rất đạt nhưng khi đến đoạn cuối cùng lại xảy ra chút vấn đề. Dựa theo cốt truyện thì Nam Nhiễm sẽ kéo quần áo của Vũ Minh, ý là muốn giữ anh ta lại. Sau đó, Vũ Minh phải thở dài, rồi nắm lấy tay Nam Nhiễm, nói ra lời thoại trong kịch bản.

Kết quả, thời điểm quay phim, Nam Nhiễm vừa mới giữ lấy quần áo của anh ta thì đã bị anh ta đẩy ra. Vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy cặp mắt chán ghét của Vũ Minh, anh ta nhìn Nam Nhiễm như nhìn một thứ rác rưởi.

Nam Nhiễm nhíu mày, không nói gì.

Chỉ nghe đạo diễn kêu lớn: "Cắt!" Ngay sau đó đạo diễn lại hô lên: "Làm lại lần nữa."

Hiển nhiên đạo diễn không hài lòng với biểu hiện của hai người họ trong cảnh này.

Lại một lần nữa, Nam Nhiễm vẫn phải chịu đựng ánh mắt ghê tởm của Vũ Minh còn bị anh ta ném tay ra. Bất quá, lần này khi Vũ Minh đang định ném tay Nam Nhiễm ra thì lại đột nhiên bị cô nắm lấy mấy đầu ngón tay.

Nam Nhiễm câu môi, đột nhiên tăng lực tay lên, dứt khoát bẻ gãy từng đầu ngón tay của Vũ Minh. Tiếng mưa dù có lớn nhưng vẫn có thể nghe thấy từng âm thanh rắc rắc vang lên.

Ngay lập tức, sắc mặt Vũ Minh trắng bệch.

"A!" Một giây sau, anh ta đã quỳ sụp xuống đất.

Chỉ là động tác của Nam Nhiễm quá nhanh, hơn nữa dù là người nào cũng sẽ nghĩ một cô gái gầy yếu như Nam Nhiễm làm sao có thể bẻ gãy ngón tay của Vũ Minh được?

Tất cả đều chỉ cảm thấy đây là chuyện ngoài ý muốn.

Đạo diễn vội vàng ném tai nghe xuống chạy tới xem thử.

Tô Yên đứng ở phía xa, lẳng lặng nhìn một màn này.

Sau đó cô xoay người, đi thẳng về chỗ biên kịch đang ngồi.

Ngón tay của Vũ Minh bị gãy nên được đưa tới bệnh viện băng bó.

Trước khi đi, hai mắt Vũ Minh đỏ bừng hung tợn trừng mắt nhìn Nam Nhiễm, cuối cùng nhịn không được nói: "Cô cố ý."

Nam Nhiễm cúi đầu nhìn móng tay của mình, tỏ vẻ chuyện này không liên quan gì đến cô.

Vũ Minh nhập viện nhưng những cảnh còn lại vẫn phải tiếp tục quay.

Bất quá, sau một trận hỗn loạn, đạo diễn quyết định quay cảnh của nữ chính và nữ hai trước.

Cũng trong chính đêm mưa to đó, nữ hai gặp nữ chính.

Nam Nhiễm cúi đầu, khom lưng.

"Chúc hai người hạnh phúc." Tiếng nói vừa dứt, hai mắt Diệp Tử Thiến đỏ bừng, cô ta đột nhiên nói: "Tiện nhân!"

Dứt lời, đạo diễn liền xoa mày.

"Cắt!"

Đạo diễn xoa mặt của mình.

Hai vị diễn viên chính hôm nay rốt cuộc muốn làm gì?

Không muốn quay nữa?

Liên tiếp xảy ra lỗi thì thôi đi, còn tự nhiên thêm lời thoại và động tác vào là thế nào?

Diệp Tử Thiến hét lên xong giống như bị giật mình tỉnh lại, cô ta vội vàng khom lưng với đạo diện, hai hốc mắt ngập nước.

"Xin lỗi đạo diễn, thực xin lỗi, tôi, tôi chỉ là nhớ tới một vài chuyện không tốt. Thật sự xin lỗi."

Đạo diễn xua xua tay.

"Được rồi, chuẩn bị một chút, quay lại từ đầu."

Vừa mới nói xong, Tô Yên từ xa đi tới, trên tay còn cầm hai tờ giấy, cô nhàn nhạt mở miệng: "Từ từ."

Mọi người đang chuẩn bị đều ngừng lại. Sau đó tất cả mọi người nhìn thấy Tô Yên trao đổi chuyện gì đó với đạo diễn. Cuối cùng lại nghe đạo diễn thông báo: "Nội dung hai tập cuối sửa lại, quay thế này." Dứt lời, rất nhanh đã thấy Phó đạo diễn đem nội dung mới được chỉnh sửa tới.
Tất cả đều dừng lại nghỉ ngơi.

Diệp Tử Thiến cầm hai trang kịch bản mới trong tay, hai mắt đỏ bừng.

Cô ta ngẩng đầu nhìn Phó đạo diễn, không thể tin được: "Tại sao lại sửa như vậy? Như thế không phải tôi sẽ biến thành vai ác sao?"

Phó đạo diễn có chút bất đắc dĩ: "Đạo diễn đã đồng ý rồi."
 
[Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 682: Đại tổng tài và Tiểu minh tinh (27)


Diệp Tử Thiến lập tức đứng dậy: "Nhưng đây đều là dựa theo người đại diện của Nam Nhiễm sửa lại, dựa vào đâu chứ?"

Ban đầu khi quay phim, tất cả mọi người đều có thiện cảm với nữ hai do Nam Nhiễm diễn. Thậm chí còn không ít người muốn nữ hai biến thành nữ chính.

Nhưng dựa vào đâu chứ?

Hiện tại kịch bản còn đổi thành thế này, chỉ sợ tất cả cư dân mạng đều sẽ hận chết cô ta.

Diệp Tử Thiến nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn nhịn không được, ra sức chạy về phía phòng trang điểm của Nam Nhiễm. Cô ta vốn đã không hài lòng với Nam Nhiễm từ lâu, nhịn lâu như vậy, cuối cùng Vũ Minh bị cô làm bị thương phải vào viện, hiện tại kịch bản còn bị sửa lại. Cô ta không muốn tiếp tục nhẫn nhịn nữa!

Khi cô ta đến, Nam Nhiễm đã thay một bộ đồng phục sạch sẽ khác, cô ngồi ở trước bàn trang điểm để chuyên viên trang điểm dậm lại phấn cho mình.

Tô Yên ngồi trên sô pha lẳng lặng chờ đợi.

Diệp Tử Thiến vừa bước vào đã ném hai trang kịch bản kia lên bàn trang điểm.

"Nói đi! Cô dựa vào đâu mà thay đổi kịch bản?"

Nam Nhiễm liếc mắt nhìn cô ta một cái: "Cô có bệnh?"

Hai mắt Diệp Tử Thiến toàn tơ máu.

"Nhất định là cô sửa, ngoại trừ cô thì ai có sẽ sửa kịch bản thành như thế này? Một nữ hai như cô lại có nhiều cảnh hơn cả nữ chính như tôi, cô nghĩ khi hai tập phim này công chiếu, tất cả cư dân mạng đều sẽ bị mù không nhìn ra sao?"

Nam Nhiễm xoa xoa hai lỗ tai.

Tô Yên ở bên cạnh nhàn nhạt nói: "Là tôi bảo biên kịch sửa lại kịch bản."

Diệp Tử Thiến hừ nhẹ một tiếng: "Cô? Cô dựa vào đâu mà bảo biên kịch sửa kịch bản? À, đúng rồi, nghệ sĩ của cô bò lên giường người khác đi cửa sau mới có được cơ hội này, đương nhiên cũng có năng lực bò lên giường của biên kịch rồi."

Hai tay Tô Yên đan vào nhau đặt trên đùi, biểu tình thản nhiên.

"Chiều nay lúc quay phim, cô cố ý chỉnh sửa cốt truyện, tay chỉ mới đụng vào thân cây đã ra vẻ như sắp chết. Cô khiến cho mọi người lầm tưởng là Nam Nhiễm bắt nạt cô trước. Tối nay khi quay phim, Vũ Minh kia cũng không dựa theo kịch bản nhiều lần giở tính tình, nếu đã không muốn yên ổn quay phim, muốn nằm viện như vậy thì cứ để cho anh ta ở trong phim làm người thực vật, suốt đời nằm trong bệnh viện đi."

Tô Yên nhẹ nhàng bâng quơ nhưng lại khiến vẻ mặt Diệp Tử Thiến đỏ bừng bừng.

Cô ta càng không lựa lời nói thẳng: "Một người hạ tiện như vậy, cô ta có tư cách gì chỉ vì bản thân mà phá hoại cả bộ phim này?"

Tô Yên nhìn Diệp Tử Thiến.

"Ai nói với cô là Nam Nhiễm leo lên giường đàn ông mới nhận được vai diễn?"

Diệp Tử Thiến vừa nghe đến chuyện này liền cười lạnh: "Không phải sao? Tôi và Vũ Minh đều là vai chính nhưng lại không có phòng trang điểm riêng, còn cô ta chỉ là nữ hai dựa vào đâu cô ta lại có đãi ngộ tốt như vậy?"

Tô Yên ra vẻ đã hiểu.

"Kịch bản này, bộ phim này còn có cả đoàn phim này đều là tôi đầu tư. Bộ phim truyền hình này ra đời được là nhờ có cô ấy. Ngay cả nhà làm phim của cô còn cảm thấy cấp cho Nam Nhiễm một phòng trang điểm riêng là chuyện vô cùng có lời."

Diệp Tử Thiến ngây người.

"Cái, cái gì?"

Tô Yên nhàn nhạt nói tiếp: "Tôi bỏ tiền đầu tư để quay phim, không muốn nghệ sĩ của mình phải ở chung với người khác, nói như vậy đã hiểu chưa?"

Lời này vừa ra, chẳng những Diệp Tử Thiến ngây người tại chỗ, ngay cả trợ lý đang cầm điện thoại phát sóng trực tiếp cũng phải ngân ngẩn.
Thậm chí cả phòng phát sóng trực tiếp kia cũng điên cuồng thảo luận.

[Má ơi! Đây chính là lần ăn dưa kinh thiên động địa nhất hiện nay!]

[Vũ Minh coi thường Nam Nhiễm, còn giở tính tình với cô ấy? Đúng là không biết xấu hổ!]

[Tôi thèm vào! Trên phim nhìn cái cô Diệp Tử Thiến này khá đáng yêu, sao ngoài đời lại nói chuyện hùng hổ dạo người như vậy?]

[Đúng đúng đúng, cô ta dựa vào đâu mà phán Nam Nhiễm leo lên giường người khác chứ?]
 
[Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 683: Đại tổng tài và Tiểu minh tinh (28)


[Sao lại ăn nói khó nghe như vậy?]

[Má ơi! Đoạn video chiều nay là do cố ý cắt nối biên tập? Đúng là không biết xấu hổ mà!]

[Này con mẹ nó có phải là trường hợp mang vốn vào đoàn trong truyền thuyết không? Ôi! Tại sao tui lại cảm thấy nó rất hợp lý nhỉ?]

Người ta tự bỏ tiền đầu tư quay phim, nhà làm phim muốn nịnh bợ nên mới cấp cho cô ấy một cái phòng hóa trang riêng, chuyện này rất hợp lý. Tại sao cái cô Diệp Tử Thiến kia nói đến khó nghe như vậy, còn cái gì mà bò giường, cái gì mà quy tắc ngầm.

Chậc chậc, chỉ là một tân nhân mới xuất đạo lại có thể ăn nói khó nghe thế này, vừa nhìn đã biết không phải thứ gì tốt.

Làn đạn càng ngày càng loạn.

Diệp Tử Thiến sửng sốt một lúc lâu, mới nhìn thấy làn đạn trong điện thoại trên tay trợ lý.

Diệp Tử Thiến chỉ cảm thấy một tiếng bùm vang lên trong đầu, có thứ gì đó vừa nổ tung.

"A!" Cô ta hét lên một tiếng, sau đó quay đầu nhanh chóng chạy mất.

Phòng trang điểm rơi vào yên tĩnh.

Nam Nhiễm cầm quả táo bên cạnh lên, cắn một miếng. Sau đó cô dựa vào lưng ghế, có hơi tò mò, hỏi ra tiếng: "Tại sao lại muốn giúp tôi quay phim?"

Cô nói xong, cả phòng trang điểm lại rơi vào yên tĩnh một lúc lâu. Trợ lý nhịn không được ho khan một tiếng ý muốn nhắc nhở người đại diện Tô Yên là vẫn đang phát sóng trực tiếp. Đừng có coi nghệ sĩ nhà mình không đáng một đồng như vậy.

Hai tay Tô Yên đặt trên đùi, sau đó nhìn Nam Nhiễm, mở miệng: "Nhìn ra được tiềm năng vô hạn của Nam Nhiễm tiểu thư, một ngày nào đó nhất định cô sẽ tỏa sáng giữa bầu trời, đầu tư vào tiềm lực là chuyện tôi nên làm."

Tô Yên vô cảm nói ra một câu dài.

Bất quá càng như vậy càng có cảm giác như cô đã nói ra hết những gì mình nghĩ trong lòng.

Nam Nhiễm cắn một miếng táo, nói: "Sao lời này nghe quen tai thế? Có phải tôi đã nghe đâu đó rồi không?"

Tiếng nói vừa dứt, từ trước đến nay Nam Nhiễm với trí nhớ không tốt nhìn chằm chằm Tô Yên, hỏi: "Cùng một câu nói, cô nói hai lần với tôi, cô từng nói qua lời này rồi đúng không?"

Nam Nhiễm mới nói xong đã thấy Tô Yên dời mắt sang bức tường trắng cạnh Nam Nhiễm.

Cả phòng lại chìm vào yên tĩnh lần thứ ba.

Nhưng làn đạn trên phát sóng trực tiếp lại cười đến điên luôn rồi.

[Má ơi! Không phải chứ? Đây là người đại diện của Nam Nhiễm sao? Sao cứ có cảm giác cách hai cô ấy giao tiếp với nhau rất mắc cười nhỉ?]

[Ha ha ha ha, cho nên Nam Nhiễm là bị người đại diện hố tới sao?]

[666! Thao tác của người đại diện quá trâu!]

[Tui biết ngay mà! Nhiễm Nhiễm khẳng định không phải là loại người âm mưu nham hiểm.]

[Tui cũng đồng ý với lầu trên, Nhiễm Nhiễm đáng yêu như vậy, sao có thể làm ra mấy cái chuyện hãm hại người khác được.]

[Tui thấy đoạn video tay không leo lên lầu ba cũng là giả.]

[Cái kia khẳng định là giả, Nhiễm Nhiễm nhà chúng tôi là một cô gái yếu ớt, làm sao có thể tay không leo lên lầu ba được?]

40 phút phát sóng trực tiếp, vốn định là để Nam Nhiễm tương tác với fans một chút sau đó thuận tiện giải thích mấy chuyện xảy ra gần đây. Bất quá, bởi vì Diệp Tử Thiến đột ngột xông vào nên chưa cần nói gì thì chân tướng đã lộ diện.

Không bao lâu sau, đoạn video này đã leo lên hot search.

Diệp Tử Thiến mới xuất đạo đã trực tiếp tự triệt tương lại của mình. Ngược lại Nam Nhiễm bởi vì hai lần lên hot search nên thành công thoát vòng(*), thu gom phần lớn người qua đường.
Đương nhiên quan trọng nhất vẫn là nhân vật nữ hai do Nam Nhiễm đóng quá thành công. Thậm chí các fans còn khởi xướng ra một đề tài tên là [Có một loại soái tên Nam Nhiễm]

Phần lớn con gái đều vĩnh viễn có một loại mê luyến khó tả với những cô gái tản ra khí chất soái tỷ từ trong xương cốt.

...

(*) Thoát vòng (出圈): hay còn gọi là xuất vòng, nghĩa là nổi tiếng vượt ra khỏi vòng fan, được tất cả mọi người đều biết tới.
 
[Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 684: Đại tổng tài và Tiểu minh tinh (29)


Chuyện của Nam Nhiễm đã được giải quyết sạch sẽ, mấy cảnh diễn sau đó cũng nhờ thế diễn ra thuận lợi hơn không ít.

Bởi vì kịch bản được sửa lại nên đêm nay chính là cảnh quay cuối cùng của Nam Nhiễm trong bộ phim này. Cho nên thời điểm cô kết thúc công việc vào giữa khuya, suất diễn trong bộ phim cũng kết thúc.

Quay phim xong, Nam Nhiễm và Tô Yên cùng nhau về nhà.

Một bên khác, Hoắc Xu một mình ở trong nhà Nam Nhiễm, anh cởϊ qυầи áo ra, thay sang một cái áo tắm dài, cầm máy tính trợ lý đưa, vừa làm việc vừa chờ Nam Nhiễm trở về.

Ngay khi nghe được tiếng gõ cửa vang lên, anh liền cho rằng Nam Nhiễm đã về nên anh đứng dậy đi qua mở cửa.

Cửa vừa mới mở ra một khe hở nhỏ, một giọng nói mê người đã truyền đến lỗ tay Hoắc Xu.

"Tiểu Quai."

Hoắc Xu nhíu mày, anh mở cửa ra.

Chỉ thấy một người đàn ông có diện mạo tuấn mỹ xuất hiện trước mặt anh, hai con ngươi đen nhanh của cậu ta đối diện với tầm mắt của Hoắc Xu.

Hoắc Xu đã từng gặp qua không ít người đàn ông có diện mạo tinh xảo hơi hướng phi giới tính nhưng không có ai có thể vượt qua người trước mắt.

Đôi môi đỏ cong lên nở nụ cười nhẹ, sống mũi thẳng đứng, dưới khóe mắt bên phải có một nốt lệ chí, theo giọng nói của cậu ta, theo nụ cười của cậu ta, nốt lệ chí lay động rực rỡ, cực kỳ lóa mắt.

Chỉ là...

Khi ánh mắt hai người giao vào nhau, cả hai liền bất động.

Tâm tình hai người vốn đang không tệ lắm nhưng vừa nhìn thấy đối phương, tất cả mọi thứ tốt đẹp đều biến mất không còn dấu vết.

Người đàn ông tuấn mỹ đứng ở cửa cong môi cười một tiếng, nụ cười quyến rũ trên khuôn mặt kinh diễm của cậu ta lấy tốc độ mắt thường có thể thấy nhanh chóng tiêu tan, chỉ nghe cậu ta hỏi: "Vào bằng cách nào?"

Cái ngữ khí nói chuyện này giống như cậu ta chính là chủ nhân của căn nhà này, hiện tại cậu ta tới đây là để thẩm vấn Hoắc Xu, cái tên "tiểu tam" chen chân này.

Hoắc Xu lạnh nhạt: "Được mời vào, ở chung với nhau." Giọng điệu của anh nhàn nhạt phảng phất như chỉ thuận miệng trả lời nhưng mùi thuốc súng giữa hai người lại nồng nặc đến mức khiến người ta có cảm giác chỉ cần chạm vào là sẽ nổ tung ngay.

Người đàn ông tuấn mỹ híp mắt, yết hầu di chuyển lên xuống, cười cười: "Vậy ư?"

Đáp lại câu hỏi này là một khoảng không yên tĩnh.

Thời điểm Nam Nhiễm và Tô Yên lên lầu, ngay khi thang máy dừng lại tầng lầu hai người các cô đang sống thì cả hai liền nghe được tiếng rầm rầm vang lên, tiếng động lớn đến mức làm cả thang máy run lên, còn hai người thì tưởng là động đất.

Đến khi [tinh] một tiếng, cửa thang máy mở ra.

Tô Yên nhìn cửa nhà Nam Nhiễm, cô nghi ngờ hỏi một câu.

"Nhà cô nuôi chó?"

Nam Nhiễm dựa người vào vai Tô Yên, tùy ý nói: "Sao có thể."

Lúc nói chuyện Nam Nhiễm cũng liếc mắt nhìn vào nhà mình, bàn ghế đổ đầy đất, ngay cả chân bàn cũng bị gãy ngang.

Ban nãy bên trong còn phát ra tiếng động rất lớn, đến khi các cô lên lầu thì tiếng động lại dừng lại, thay vào đó là một tiếng ho yếu ớt vang ra: "Khụ khụ."

Tô Yên chỉ thấy cái người vừa mới dựa vào vai cô, nháy mắt đã chạy vào trong phòng, tốc độ kia nhìn không giống một người mệt mỏi rã rời tí nào.

Nam Nhiễm mới bước vào đã nghe thấy giọng nói suy yếu vang lên: "Tiểu Quai~."

Tô Yên nheo mắt cũng nhanh chóng đi vào.

Hoắc Xu nhìn người đàn ông đang đỡ tường che ngực trước mặt, rõ ràng vừa rồi còn tỏ ra hung ác nham hiểm, nhưng vừa nghe tiếng thang máy vang lên, cậu ta liền thu tay lại, sau đó lại bày ra dáng vẻ "bị thương rất nghiêm trọng" thế này.
Hoắc Xu bước từng bước về phía trước, anh cũng không có ý định vì thế mà dừng tay lại. Đến khi Nam Nhiễm chạy vào, nắm lấy tay anh, đánh giá cả người anh từ trên xuống dưới một lượt.

...

Có hơi nhầm lẫn xíu!

Hai người đều ăn giấm lộn thùng!
 
[Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 685: Đại tổng tài và Tiểu minh tinh (30)


"Anh sẽ không phát sốt nữa chứ?"

Hoắc Xu nhìn cô, môi mỏng lạnh đạm mạc nói: "Tiểu Quai là ai?"

Lúc nói chuyện, anh gắt gao giữ chặt tay Nam Nhiễm, cố gắng khắc chế cơn tức đang dâng lên trong lòng.

Nam Nhiễm khó hiểu: "Hả?"

Hoắc Xu nhìn nữ sinh trẻ tuổi hoạt bát trước mặt, bỗng nhiên nhớ tới ngày đó đứng dưới mưa cô đã nói quan hệ giữ hai người họ là tình nhân.

Tình nhân, không chỉ dừng lại ở mối quan hệ tình nhân bình thường. Còn có một loại tình nhân chuyên dùng để giải quyết nhu cầu sinh lý.

Bỗng nhiên, sắc mặt Hoắc Xu âm trầm.

"Trong mắt em, anh chỉ là bạn giường?" Khi anh nói, một tay anh đặt lên ngực, hai hàng lông mày càng lúc càng cau chặt lại.

Nam Nhiễm duỗi tay đỡ lấy anh, biểu tình cũng nghiêm túc hẳn lên. Cô thật sự rất lo dạ minh châu sẽ đột ngột ngã xuống rồi không tỉnh lại nữa.

Còn Tô Yên đi theo sau, vừa nhìn thấy trong phòng đột nhiên nhiều thêm một người, vẻ mặt cô có hơi phức tạp.

Người đàn ông tuấn mỹ liếc nhìn Nam Nhiễm và Hoắc Ngôn một cái sau đó lại nhìn về phía Tô Yên.

Ơ! Hình như có chút hiểu lầm!

Sau đó chỉ thấy người đàn ông tuấn mỹ kia đi về phía Tô Yên, thấp giọng gọi: "Tiểu Quai~". Ngữ điệu kia vừa trầm vừa thấp nhưng không kém phần mê người.

Mới đến trước mặt Tô Yên, cậu ta đã ôm chầm lấy cô.

Hiển nhiên, Hoắc Xu cũng chú ý tới chuyện đang diễn ra giữa hai con người đứng ở cửa, anh cũng hiểu được đầu đuôi câu chuyện.

Vừa rồi còn tức giận đến đau cả ngực, hiện tại cảm xúc đã dần dần bình ổn lại nhưng vẻ mặt Nam Nhiễm vẫn cô cùng nghiêm túc.

Cô duỗi tay mò túi của Hoắc Xu.

"Điện thoại đâu? Em đưa anh đến bệnh viện."

Hoắc Xu giữ lấy tay cô, ôm cả người vào lòng, thấp giọng ho một tiếng.

"Chốc nữa sẽ không có việc gì."

Nam Nhiễm nửa tin nửa ngờ: "Thật ư?"

Tô Yên nhấp nhấp môi, nhìn qua trông có vẻ không muốn nói chuyện với người đàn ông tuấn mỹ ở bên cạnh.

Bỗng nhiên người đàn ông kia lên tiếng: "Tiểu Quai đối với anh thật tàn nhẫn, nói ném liền ném, một chút luyến tiếc cũng không có. Chẳng lẽ trong mắt em, anh cũng chỉ là một công cụ trên giường của em?"

Lời này mới ra, Tô Yên đã vội vàng bịt miệng cậu ta lại.

Tô Yên nhìn cậu ta, vẻ mặt nghiêm túc.

"Anh đừng có nói bậy."

Người đàn ông tuấn mỹ không hề phản kháng, tùy ý để cho che miệng.

Cục diện hỗn loạn dần dần bình ổn.

Nam Nhiễm và Tô Yên liếc mắt nhìn nhau.

Nam Nhiễm nhíu mày: "À, có ấn tượng, đây hẳn là người đàn ông vô cớ gây chuyện, không nói đạo lý, thân thể lại không khỏe hơn nữa cô còn không nỡ ra tay với anh ta."

Tô Yên gật gật đầu.

"Anh ấy tên Quân Vực."

Nói tới đây, Tô Yên dừng lại một lúc rồi nói tiếp: "Hai chúng tôi đi trước, ngày mai tôi sẽ gọi người tới thu dọn."

Dứt lời, Tô Yên liền đưa Quân Vực đi, chỉ là trước khi đi, tầm mắt của Quân Vực đảo nhanh qua người Nam Nhiễm một cái, miệng lẩm bẩm.

"Trách không được lại một phải hai phải tới tiểu thế giới này, thì ra là vì cô ấy."

Trong phòng, Hoắc Xu nhìn cái người tên Quân Vực rời đi, mí mắt buông xuống, che khuất đi cảm xúc nơi đáy mắt.

Không biết tại sao cái người tên Quân Vực kia luôn tạo cho anh cảm giác quen thuộc.

Tô Yên kéo Quân Vực vào căn nhà ở đối diện.

Lúc này Quân Vực mới phát hiện, hình như bản thân chạy sai địa chỉ.

Đến tận khi nghe được tiếng cửa nhà ở đối diện đóng lại, mọi thứ mới trở về vẻ yên tĩnh vốn có của nó.
Ngày hôm sau, thời điểm Nam Nhiễm nhìn thấy Tô Yên lần nữa thì Tô Yên đã bọc cả người kín mít, giữa mi tâm còn mang theo trạng thái phấn khởi, cảm giác không hề giống với vẻ lãnh đạm thường ngày.

Nam Nhiễm chống cằm, nghiêng đầu nhìn Tô Yên.
 
[Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 686: Đại tổng tài và Tiểu minh tinh (31)


Nam Nhiễm bỗng nhiên hỏi một câu: "Sao cô lại kiên quyết chọn người đàn ông kia, không thể đổi người khác?"

Tô Yên nhìn Nam Nhiễm, rất lâu sau mới lắc đầu: "Đổi không được."

Chậc.

Nam Nhiễm dựa người vào sô pha, không nói chuyện nữa, dáng vẻ mơ màng như sắp ngủ, một lần nằm kéo dài hết nguyên cả buổi sáng.

Tô Yên đặt quyển sách trong tay xuống, nghi hoặc mở miệng: "Cô không đi tìm dạ minh châu?"

Nam Nhiễm dựa lưng vào sô pha.

"Anh ấy đến công ty."

Sáng sớm hôn nay lúc cô tỉnh lại, hắn đã đi rồi.

Nam Nhiễm trở mình trên sô pha, sau đó lại nghe Tô Yên nói: "Bảy ngày nữa cô sẽ vào đoàn, là một bộ phim chính kịch về lịch sử."

Nam Nhiễm rũ mắt.

"Ừ."

Lúc trả lời, vẻ mặt hờ hững không để ý. Nói nói một hồi cô bỗng nhiên nhớ tới người bạn trai kia của Tô Yên tên Quân Vực. Mí mắt cô rũ xuống, Nam Nhiễm ngẩng đầu, hai con ngươi đen như mực nhìn chằm chằm Tô Yên.

"Quân Tà, Quân Lâm, Quân Vực." Cô chậm rãi đọc ra ba cái tên.

Động tác đọc sách của Tô Yên dừng lại, rẹt một tiếng, cô không cẩn thận xé xuống nửa trang sách. Tô Yên ngẩng đầu nhìn Nam Nhiễm.

Hai người nhìn nhau một hồi lâu, Tô Yên mới nhàn nhạt lên tiếng: "Nhớ ra rồi?"

Nam Nhiễm nhíu mày.

"Cô không phải người của thế giới này."

Tô Yên khép quyển sách trong tay lại.

"Xem như là thế."

"Cô là ai?"

Tô Yên đáp: "Tô Yên."

"Người của Minh giới?"

"Đến từ Cửu Trọng Thiên."

Nam Nhiễm hờ hững nói: "Cô đừng nói với tôi là quan hệ giữa hai ta rất tốt, chỉ là tôi mất trí nhớ nên quên mất."

Tô Yên đan hai tay lại với nhau.

"Gần như thế."

Nam Nhiễm ngước mắt nhìn Tô Yên, dáng vẻ biếng nhác.

"À."

Sau một tiếng này, cả hai người đều im lặng rất lâu.

Một tia nắng xuyên qua khe cửa tiến vào phong khách, Tô Yên ngồi ngay ngắn mở miệng trước: "Cô có bao nhiêu ký ức về Cửu Trọng Thiên?"

Nam Nhiễm quay đầu nhìn Nam Nhiễm.

"Tôi còn từng ở Cửu Trọng Thiên?"

Tô Yên gật đầu.

"Cô ở chỗ tôi chôn không ít dạ minh châu."

Nghe lời này, Nam Nhiễm trầm mặc.

Vì sao cô lại không có ký ức về việc mình đã chôn dạ minh châu vậy?

Bản thân cô lại ra khỏi địa lao rồi lên Cửu Trọng Thiên?

Nam Nhiễm suy nghĩ thật lâu cũng không nhớ ra được chuyện gì. Cuối cùng, cô đành dựa người vào sô pha, nhắm hai mắt lười biếng hỏi: "Tại sao tôi lại đến tiểu thế giới rèn luyện?"

Tô Yên nhàn nhạt trả lời: "Lúc đó cô sắp chết vì sức lực suy kiệt, để cô có thể sống tiếp chỉ còn cách đưa thần thức của cô vào tiểu thế giới."

Nam Nhiễm nghe lời này, mí mắt giật giật: "Cô biết tất cả mọi chuyện đã xảy ra với tôi?"

Tô Yên nghĩ nghĩ: "Một phần."

"Không định nói cho tôi biết?"

Tô Yên do dự chớp mắt một cái, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Tôi nói ra thì cô sẽ không tin. Chỉ có thể để cô tự mình nhớ lại."

Nam Nhiễm hừ lạnh một tiếng, không nói nữa.

Nam Nhiễm không hề vì Tô Yên đến từ Cửu Trọng Thiên mà nảy sinh cảnh giác với cô.

Ong ong ong, mặt đất truyền đến tiếng động nhỏ.

Chỉ thấy tiểu hắc cầu vốn nằm im bất động trên đất như cục đá đột nhiên chấn động.

Kể từ vị diện trước, sau khi nó ăn ngụm khói đen tản ra từ cái người tên Quân Tà kia thì nó liền nằm im một chỗ. Cho dù Nam Nhiễm có gọi nó thì nó cũng không có phản ứng.

Còn đang nghi ngờ bỗng nhiên cô nhìn thấy một tiểu lam cầu vèo một cái thoát ra khỏi người Tô Yên. Viên tiểu lam cầu kia chạy thẳng về phía Đậu Phộng, cả hai viên cầu nhanh chóng dán sát lại chung một chỗ.
 
[Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 687: Đại tổng tài và Tiểu minh tinh (32)


Dưới sự lôi kéo của tiểu lam cầu, Đậu Phộng bỗng nhiên có tinh thần hẳn lên, cả hai tiểu cầu xoay vòng giữa không trung. Cũng không biết đã xoay bao lâu, đợi đến khi chúng nó tách ra lần nữa thì Đậu Phộng đã khôi phục tinh thần.

Nó hăng hái chạy khắp nơi.

Nam Nhiễm nhìn tiểu lam cầu rồi nhìn lại Đậu Phộng có hơi ngu ngốc của bản thân.

Cô hơi híp mắt, bỗng nhiên nói: "Cô đừng nói với tôi là trên Cửu Trọng Thiên các người, chỗ nào cũng có mấy viên cầu này nhé!"

Tô Yên bị câu nói bất thình lình của Nam Nhiễm làm cho ngây người, sau đó cô vội vàng lắc đầu.

"Trong trời đất chỉ có mỗi hai viên, một cái ở chỗ cô, một cái ở chỗ tôi."

Nghe thế, Nam Nhiễm mới cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Theo sau lại nghe Tô Yên giải thích: "Tiểu hắc cầu chính là hóa thân lực lượng của bản thân cô, năm đó bởi vì thân thể cô quá yếu không thể hấp thụ được. Cho nên nó đã ra đời."

Nam Nhiễm nâng cằm.

"Vậy tại sao cô lại thế này?"

Thứ cô nhắc đến chính là tiểu lam cầu kia.

Tô Yên nghĩ nghĩ.

"Tôi bị người khác cưỡng ép cướp đoạt lực lượng, người đó nói là muốn rèn luyện tôi."

Nam Nhiễm lại hỏi: "Sau đó?"

Tô Yên cúi đầu chỉnh quần áo của mình.

"Sau đó tôi phong ấn người đó lại trong không gian, khiến đối phương vĩnh viễn không ra ngoài được." Giọng nói nhẹ nhàng như chỉ thuận miệng kể ra.

Thời điểm đang nói chuyện, tiểu hắc cầu ở giữa không trung bỗng nhiên bay một vòng rồi lao thẳng vào lòng Nam Nhiễm.

Ong ong ong, chấn động không ngừng.

Sau đó nó phát ra tiếng kêu giòn giã: "Gâu gâu gâu!"

Nam Nhiễm nắm lấy tiểu hắc cầu, có lẽ là do cảm thấy quá mất mặt nên cô trực tiếp ném nó xuống gầm sô pha.

Kể từ sau cuộc đối thoại đơn giản này, Nam Nhiễm chưa từng hỏi thăm về thân phận của Tô Yên.

Mấy ngày sau đó, Nam Nhiễm đều ở trong nhà đợi.

Hoắc Xu nằm viện lâu như vậy, đương nhiên có rất nhiều việc tồn đọng lại trong công ty cần phải xử lý, mà bộ phim Nam Nhiễm quay trước đó cũng đã chiếu tới hồi kết.

Mọi người không hề bài xích kết cục nam chính gặp tai nạn xe cộ trở thành người thực vật, suốt đời nằm trong bệnh viện, thậm chí còn vô cùng yêu thích. Có không ít người bình luận dưới Weibo chính của đoàn phim.

[Có một câu tui nhất định phải nói, tui thích Băng Vân. Tôi khá thích kiểu kết thúc mở thế này.]

[Đồng ý với lầu trên, nhân vật nữ chính chỉ biết khóc, khóc rồi lại khóc, xem đến phát chán.]

[Ừ, kết cục này cũng coi như là viên mãn.]

Hình ảnh cuối cùng của bộ phim chính là cảnh nam chính nằm trên giường bệnh, ngón tay giật giật, sau đó mở mắt ra, còn nữ chính lại trùng hợp đi vào phòng bệnh nhìn thấy cảnh tượng này.

Đối với những người ủng hộ CP nam nữ chính thì cái kết thế này cũng coi là khá tốt, bọn họ có thể tiếp thu. Kịch bản sửa lại như này đã thỏa mãn không ít cư dân mạng.

Sau khi bộ phim kết thúc, nam nữ chính không có hot lên, ngược lại là Nam Nhiễm hot đến thoát vòng. Nhiệt độ của cô trên Weibo rất cao.

Nam Nhiễm nằm ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, rồi bị Tô Yên túm đi chụp quảng cáo. Gần đây Nam Nhiễm mới nhận đại ngôn quảng cáo cho một nhãn hiệu giày thể thao cao cấp. Cùng quay quảng cáo với cô còn có một nữ nghệ sĩ khác.

Nữ nghệ sĩ kia là nữ minh tinh tuyến hai Hạ Băng.

Hạ Băng mặc một chiếc váy ngắn dạng thể thao màu trắng kết hợp với chiếc áo thun vừa đến rốn, toàn thể mang lại cảm giác thanh xuân tràn đầy sức sống.

Lúc Nam Nhiễm tới Hạ Băng còn đang quay.

Thời điểm Hạ Băng phát hiện người cùng quay quảng cáo với cô ta là Nam Nhiễm thì ánh mắt Hạ Băng lập tức quét tới quét lui trên người Nam Nhiễm vài vòng.
 
[Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 688: Đại tổng tài và Tiểu minh tinh (33)


Qua nửa ngày mới nghe Hạ Băng cười khẽ một tiếng.

"Thì ra là cô."

Nam Nhiễm nhìn cô ta một cái, à, không quen, rồi nhanh chóng dời tầm mắt sang chỗ khác.

Móng tay của Hạ Băng đỏ tươi làm nổi bật lên làn da trắng nõn mịn màng của cô ta.

Cô ta nói xong thì cũng không mở miệng nói gì nữa, chỉ tiếp tục quay quảng cáo nhưng cái vị đạo diễn quay quảng cáo kia lại rất cung kính với Hạ Băng. Thậm chí còn thường xuyên xum xoe: "Hạ tiểu thư, cô xem đoạn quảng cáo này thế nào? Nếu cô còn cảm thấy có chỗ nào không tốt thì chúng ta có thể sửa lại."

Đạo diễn, người phụ trách, trợ lý, tất cả mọi người đều vây quanh Hạ Băng. Cảnh tượng đó giống như một đàn ong mật ngửi thấy mùi thơm của mật ong. Ngay cả chuyên viên trang điểm cũng có tới ba người đứng chờ lệnh, chỉ là một buổi quay quảng cáo thôi cũng phô trương đến cực điểm.

Chuyên viên trang điểm cho Nam Nhiễm thở dài, ánh mắt và lời nói toàn vẻ hâm mộ.

"Đừng nghĩ nhiều, cho dù cô có là minh tinh hạng nhất cũng không có được những đãi ngộ đó."

Chuyên viên trang điểm cảm thám xong, thấy Nam Nhiễm không mở miệng hỏi liền nhịn không được vừa trang điểm vừa phổ cập khoa học cho cô: "Nghe qua giải trí Hạ thị chưa? Cô ấy chính là con gái của Tổng tài Hạ thị, nghe đồn, cô ấy đang quen với chủ tịch tập đoàn tài chính Hoắc thị, ngay cả gia trưởng cũng đã gặp qua, không lâu nữa sẽ kết hôn."

Chuyên viên trang điểm vừa nói vừa hâm mổ thở dài.

"Cô nhìn vận khí này của người ta đi. Sinh ra đã ngậm thìa vàng, cuộc sống trôi chảy thuận lợi, hiện tại còn được gả cho người đàn ông độc thân hoàng kim. Cô nhìn đời này của người ta xem, cảm giác giống như nhân sinh của chúng ta chỉ là công cụ phụ trợ cho người khác."

Nam Nhiễm nghe vậy, mí mắt giật giật. Cô ngước mắt nhìn chuyên viên trang điểm đang trang điểm cho mình.

"Đừng lôi tôi vào."

Chuyên viên trang điểm có hơi ngây người, còn tưởng rằng đã động đến lòng tự trọng của Nam Nhiễm. Cô ta lập tức gật đầu, cũng biết bản thân có hơi nhiều chuyện cho nên im lặng không nói nữa. Có một vài nữ nghệ sĩ sẽ mắc bệnh công chúa, chuyên viên trang điểm cho rằng Nam Nhiễm cũng giống thế nên lập tức cười cười nói thêm hai câu.

"Cô lớn lên đẹp như vậy, sau này nhất định có thể nổi tiếng."

Nói đến vấn đền này, Nam Nhiễm nhắm mắt lại, hờ hững đáp: "Ừ."

Chuyên viên trang điểm nhịn không được nhìn Nam Nhiễm thêm vài lần. Cô ta đã từng gặp qua khá nhiều người tự luyến như lại chưa từng thấy ai tự luyến một cách trắng trợn táo bạo như vậy.

Vốn dĩ cho rằng sẽ chỉ gặp Hạ Băng trong đợt quay quảng cáo này.

Ai ngờ mấy ngày sau vào đoàn, hai người lại đụng mặt nhau.

Lần nữa gặp mặt, Hạ Băng vẫn được mọi người vây quanh như cũ, thậm chí tư thế còn khoa trương hơn cả buổi quay quảng cáo hôm nọ.

Bộ phim này nói về cuộc đời truyền kì của Hoàn Thái Hậu của Hán triều, Đậu Y Phòng.

Hôm nay là ngày vào đoàn, thử tạo hình.

Nam Nhiễm đóng vai nữ chính Đậu Y Phòng.

Cả bộ phim sẽ không có nam chính, bởi vì tất cả mọi tình tiết trong phim đều xoay quanh nhân vật Đậu Y Phòng do Nam Nhiễm đóng. Thậm chí trong mười tập đầu ngay cả phu quân của Đậu Y Phòng, Hằng Vương cũng chưa được xuất hiện.

Đậu Y Phòng lấy sức của một người, khống chế tam đại hoàng quyền, giúp triều Hán phồn vinh hưng thịnh. Đương nhiên vì đây là kịch bản quay phim nên bộ phim sẽ khuếch đại công trạng của Đậu Y Phòng hơn so với lịch sử.
Nhân vật Đậu Y Phòng do Nam Nhiễm thủ vai từ lúc còn nhỏ cho đến khi già đi chỉ do một mình cô đảm nhận. Nam Nhiễm ở trong phòng trang điểm đọc từng trang từng trang lời thoại.

Tốc độ đọc của cô không tính là nhanh, cả cuốn kịch bản dài như vậy, Nam Nhiễm phải đọc hai tiếng rưỡi mới xong.
 
[Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 689: Đại tổng tài và Tiểu minh tinh (34)


Đợi đến khi đọc xong tất cả lời thoại, cô liền ném quyển kịch bản sang một bên, không thèm quan tâm tới nó nữa. Lúc này, nhân viên tổ phục trang cắm một cây trâm gỗ lên đầu Nam Nhiễm, nhìn cô trang điểm mộc mạc, nhịn không được gật gật đầu.

Diện mạo của Nam Nhiễm thiên về minh diễm. Cho dù đang mặc quần áo đơn giản nhưng vẫn không thể che dấu vẻ đẹp minh diễm động lòng người của cô, ngược lại càng làm nổi bật lên gương mặt của cô hơn. Bất quá hình tượng này lại vô cùng phù hợp với kịch bản.

Trời sinh Đậu Y Phòng đã là mỹ nhân, chính vì thế nàng mới được Lữ hậu chọn làm gián điệp đưa đến cạnh đại vương Lưu Hằng.

Tô Yên thấy Nam Nhiễm đã trang điểm xong, cô hơi gật đầu: "Đi thôi, đi gặp đạo diễn."

Nam Nhiễm vừa trang điểm xong thì những người khác cũng đã hoàn thành không khác biệt lắm. Trong bộ phim này, Hạ Băng đóng vai Lữ Trĩ, quần áo và trang sức đều thuộc loại quý giá nhất, bên trên còn có thêu hình phượng hoàng, cô ta lười nhác dựa người vào một bên ghế, nhờ có quần áo phụ trợ mà cô ta mang đến cho người khác cảm giác không giận mà uy, có lực chấn nhϊếp vô hình.

Nam Nhiễm và cô ta sẽ diễn với nhau hơn phân nửa chuyện xưa.

Sau khi tạo hình xong, đạo diễn nhìn hình tượng của hai người, nhịn không được tán thưởng.

"Tốt, chuẩn bị một chút, lát nữa chúng ta tiến hành quay phim."

Tiếng nói vừa dứt, mọi người đều học lời thoại, cẩn thận khi nhớ.

Cho dù là Hạ Băng cũng phải cúi đầu học lời thoại.

Cảnh đầu tiên của bọn họ chính là lần đầu tiên Nam Nhiễm và Hạ Băng gặp nhau trong cung.

Lời thoại rất nhiều, đặc biệt là Nam Nhiễm diễn Đậu Y Phòng, tất cả lời thoại đều là đoạn lớn, đoạn lớn.

Bản thân lần đầu tiên đóng phim phải lưu lại cho đạo diễn ấn tượng tốt nhưng Nam Nhiễm lại ngồi trên ghế gấp, ngủ mất... Cũng vì thế mọi người ở xung quanh đều nhìn Nam Nhiễm chăm chú.

Cho đến khi cửa trường quay truyền đến tiếng nói: "Tập đoàn Tài chính Hoắc Thị đưa bánh quế hoa và trà sữa tới cho mọi người." Dứt lời, liền thấy có vài người trợ lý mang đồ vào trường quay.

Rất nhanh một phần trà sữa và bánh quế hoa đã được đưa đến tay Nam Nhiễm.

Cho dù là ở đoàn phim một thời gian dài, cũng gặp qua không ít minh tinh mời đồ ăn nhưng khi thấy Hoắc thị tự mình đưa đồ ăn tới, bọn họ vẫn có chút kinh ngạc.

Trà sữa không phải loại dùng bao nilon đóng gói, mà là cái loại được đựng trong một bình sứ màu vàng, vô cùng tinh tế, còn bánh quế hoa kia cũng được đựng trong một cái hộp gỗ khắc hoa màu đen. Dù đặt ở trong bối cảnh cung điện cổ đại thì bọn họ cũng cảm thấy không có gì là không thích hợp. Thậm chí có không ít người cảm thán.

"Tập đoàn tài chính Hoắc thị quả không hổ danh tài đại khí thô(*)."

"Cảm giác ngay cả bao bì bên ngoài cũng rất có giá trị."

"Tại sao tôi chỉ ăn bánh quế hoa và uống trà sữa lại có cảm giác như đang ở trong gia đình quý tộc vậy?"

Mỗi người đều thảo luận thức ăn do Tập đoàn Tài chính Hoắc Thị đưa tới.

Thậm chí có người còn bắt đầu hâm mộ.

"Làm nghệ sĩ dưới trướng Hoắc thị có phải quá hạnh phúc không?"

Lúc nói chuyện, không ít ánh mắt sôi nổi tập trung về phía Hạ Băng.

Hạ Băng cũng lộ ra nụ cười hài lòng, cắn một miếng điểm tâm.

"Điểm tâm này không tệ."

Mọi người đều biết Hạ Băng chính là nghệ sĩ dưới danh nghĩa Tập đoàn Tài chính Hoắc thị. Trong đoàn phim của bọn họ cũng chỉ có Hạ Băng có quan hệ với Hoắc thị. Hơn nữa bọn họ còn nghe đồn Hạ Băng và Chủ tịch Tập đoàn Tài chính Hoắc thị sắp đính hôn.

Mọi người đều hâm mộ nhìn Hạ Băng.

Tuy người ta cũng là diễn viên nhưng ai bảo người ta đầu thai tốt còn lớn lên xinh đẹp?

Xem bộ dáng này của Tập đoàn Tài chính Hoắc thị đúng là đã coi người ta trở thành phu nhân tương lại mà phục vụ.
 
[Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 690: Đại tổng tài và Tiểu minh tinh (35)


Vừa vặn bọn họ cũng được thơm lây.

Ngay lập tức, các diễn viên khác cùng nhân viên đều xoay quanh Hạ Băng, thái độ càng ngày càng ân cần. Chỉ có mỗi mình Nam Nhiễm là ngồi trên ghế gấp, cắn từng miếng từng miếng điểm tâm, uống trà sữa, ánh mắt chưa từng nhìn về phía Hạ Băng dù chỉ một lần, lại lần nữa thoát ra khỏi đoàn phim.

Vào đoàn chưa được bao lâu, không khí trong trường quay đã thay đổi. Nam Nhiễm có vẻ không hợp với mọi người, giống như bị cô lập.

Ở đoàn phim đến ngày thứ ba, Tô Yên cầm kịch bản đến trước mặt Nam Nhiễm. Cô đưa một quyển kịch bản mới tinh cho Nam Nhiễm. Bởi vì nhiệt độ của bộ phim này rất cao, nghe nói hậu kỳ còn sẽ có một vị ảnh đế gia nhập, hơn nữa đoàn đội chế tác cũng vô cùng mạnh, cho nên thường thường sẽ lên hot search.

Mặt khác vì lời thoại có những từ cổ tương đối khó đọc, hơn nữa còn rất dài nên không ít diễn viên đã phát hình ảnh kịch bản của mình đầy những lời chú thích lên trên mạng rồi than thở với cư dân mạng. Cứ như vậy độ hot của bọn họ lại tăng lên.

Nam Nhiễm liếc mắt nhìn quyển kịch bản kia một cái, không nhận lấy.

"Tôi thuộc rồi." Cô mới nói xong, nhà tạo mẫu tóc đang chỉnh tóc cho Nam Nhiễm nhịn không được dừng động tác trên tay mình lại nhìn Nam Nhiễm vài lần. Có lẽ là muốn nhìn thử coi cô có đang khoác lác hay không. Dù sao cô ta cũng không chỉ làm tóc cho mỗi mình Nam Nhiễm, những diễn viên khác đều bởi vì lời thoại trong kịch bản mà mặt mày ủ ê, dáng vẻ chán chường.

Kết quả nhìn một hồi lại chỉ thấy người đại diện của Nam Nhiễm gật gật đầu.

"Tôi biết, lấy lại đây làm dáng thôi."

Nghe lời này, nhà tạo mẫu tóc và chuyên viên trang điểm cùng cười khẽ, ánh mắt đầy khinh miệt. Thật không ngờ thờ buổi này còn có loại nghệ sĩ liên kết với người đại diện cùng nhau khoác lác. Còn nói thuộc rồi, đây là đang muốn chôn vùi chỉ số thông minh của người khác sao?

Ngay lúc này di dộng của Nam Nhiễm bỗng nhiên vang lên.

Cô nhìn thoáng qua số điện thoại trên màn hình, cảm thấy có hơi quen mắt.

Cô nhận máy.

"Alo?"

Đầu bên kia điện thoại yên tĩnh vài giây, theo sau là giọng nói lãnh đạm vang lên: "Anh không gọi điện cho em thì em cũng không định gọi cho anh?"

Vừa nghe giọng nói này Nam Nhiễm liền biết người gọi tới là Hoắc Xu.

Nam Nhiễm nhịn không được nhìn thoáng qua dãy số trên màn hình.

"Em đang đóng phim."

Lúc nói chuyện, đuôi lông mày cô khẽ nhếch lên, cả mặt đều là ý cười. Quanh thân tản ra hơi thở lười biếng giống như đã ngủ một giấc rất ngon, chỉ vừa mới tỉnh dậy.

Hoắc Xu nghe xong, đạm mạc đáp: "Ừ."' Sau đó cũng không nói gì thêm.

Bởi vì Nam Nhiễm đang quay phim cho nên cô ở lại khách sạn gần đây.

Nói cách khác từ ngày cô vào đoàn cho tới hiện tại cô chưa từng về nhà lần nào.

Hoắc Xu một mình ở trong nhà Nam Nhiễm năm ngày.

Anh vẫn luôn đợi cô gọi điện thoại giải thích cho anh biết. Kết quả đợi hoài đợi mãi vẫn không động tĩnh gì. Càng nghĩ lại càng cảm thấy cô giống một tra nữ vừa lừa được người đến tay liền vỗ mông biến mất.

Cuối cùng Hoắc Xu vẫn không nhịn được gọi điện thoại cho Nam Nhiễm.

Nam Nhiễm nghịch nghịch quần áo trên người mình, vừa cầm điện thoại vừa lẩm bẩm: "Trước đây khi em gọi, người nhận là trợ lý."

Hoắc Xu nghe Nam Nhiễm từng gọi điện cho mình, lỗ tai giật giật.

"Hả?" Anh thử hỏi.

Nam Nhiễm giải thích: "Lúc anh nằm viện, vị trợ lý kia của anh nói anh không muốn gặp khách cho nên em mới phải leo cửa sổ tới tìm anh."
Nói nói cô bỗng nhiên ngừng lại.

Cô lập tức nhớ tới người phụ nữ mình đã gặp trong phòng bệnh Hoắc Xu, đó không phải Hạ Băng sao? Trách không được khi nhìn thấy Hạ Băng ở hôm quay quảng cáo, cô lại cảm thấy khá quen mắt.

...

Hello mọi người, tui đã quay trở lại với mọi người sau một thời gian thi cử đây! Mọi người có nhớ tui không? Hay là vì tui lặn lâu quá mà quên tui rồi? Tuy là việc thi cử diễn ra không được tốt như tui mong đợi nhưng mà thi xong rồi, xõa thôi!

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ và có một buổi tối cuối tuần hạnh phúc bên gia đình!
 
[Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 691: Đại tổng tài và Tiểu minh tinh (36)


Nam Nhiễm bỗng nhiên nói: "Không phải anh nói không muốn gặp khách sao? Tại sao lại gặp cô ta?"

"Hả?" Sau đó anh mới nhớ tới chuyện Hạ Băng đến thăm mình.

"Là hiểu lầm." Hoắc Xu mở miệng giải thích.

Tô Yên rời đi đã quay trở lại, mới cúi đầu đã thấy Nam Nhiễm đang nghe điện thoại, không biết cô đang nghĩ đến chuyện gì mà biểu tình trên mặt nhìn không giống như sẽ làm chuyện tốt.

Vì thế cô mở miệng: "Chuẩn bị quay phim."

Nam Nhiễm ngẩng đầu liếc mắt nhìn Tô Yên một cái. Sau đó nói hai câu với người bên kia điện thoại rồi mới cúp máy.

Nam Nhiễm đi theo Tô Yên. Thời điểm hai người đến hiện trường quay phim thì phát hiện không ít trợ lý đang cầm điện thoại xem video.

Một cô gái trong đó bình luận về video.

"A, rốt cuộc anh ấy đang nói đến ai vậy?"

"Đẹp trai quá!"

Loáng thoáng nghe được giọng nói trong điện thoại, Nam Nhiễm vừa nghe thanh âm này liền cảm thấy có chút quen tai, hơn nữa vì phản ứng của mấy người trợ lý đó mà tò mò lại gần nhìn thử.

Trong video, một nữ MC cười cười mở miệng dò hỏi: "Chúng ta đều biết mấy năm nay Quân Vực cậu luôn tập trung đóng phim, từ trước đến giờ cũng chưa từng dính phải vụ scandal nào. Vậy không biết cậu thích người như thế nào?"

Đối diện với nữ MC là một người đàn ông đang ngồi trên sô pha, diện mạo cực lỳ tuấn mỹ, đôi môi đỏ khẽ cong. Nốt lệ chí ở khóe mắt theo hai hàng lô mi run rẩy mà càng thêm mê người hơn.

Chỉ nghe cậu ta nói: "Ngoan ngoãn như một đầu gỗ."

Lúc cậu ta nói lời này không biết là đang nghĩ tới chuyện gì mà dáng vẻ dường như có chút bực mình, mỗi câu mỗi chữ đều là nghiến răng nói ra.

Người dẫn chương trình nghe được cách hình dung này của cậu ta thì có hơi sửng sốt, vội vàng làm rõ: "Có phải ý cậu là thích một cô gái ngoan ngoãn, tính tình lương thiện không? Ở chỗ chúng tôi có không ít người phù hợp với điều kiện này đấy!"

Quân Vực không đáp lại.

Đến tận khi nữ MC cười hỏi: "Vậy hiện tại cậu có thích ai không?"

Quân Vực mới thu cằm: "Có."

Nói xong cậu ta còn liếc mắt nhìn về phía máy quay một cái. Nữ MC cũng không ngờ mình sẽ nhận được một đáp án như thế cho nên không khí trong trường quay đột nhiên trở nên im ắng.

Sau đó, đoạn phỏng vấn kia bị cắt mất một vài đoạn trực tiếp nhảy qua vấn đề khác.

Nam Nhiễm vừa cùng đám trợ lý trường quay xem xong đoạn phỏng vấn liền nghe được những cô gái đó nôn nóng bàn luận.

"A! Rốt cuộc anh ấy thích ai thế, nhìn dáng vẻ này của anh ấy hình như anh ấy vẫn chưa theo đuổi được cô gái kia?"

"Trên thế giới này còn có người có thể chống đỡ trước vẻ đẹp của anh ấy sao?"

"A! Đau khổ quá! Nam thần có người thích rồi!"

Mấy cô gái ồn ào nói với nhau.

Còn tầm mắt của Nam Nhiễm lại dời từ video lên người Tô Yên ở bên cạnh.

Tô Yên nhìn về phía khác, làm bộ như chưa nghe được gì.

Sau đó nhàn nhạt mở miệng: "Đi thôi."

Nam Nhiễm đi sau lưng Tô Yên.

"Cô đừng nói với tôi người mấy ngày hôm trước cô định ký hợp đồng là hắn đó!"

"Ừ!"

"Có ký được không?"

"Không."

"Tại sao?"

"Anh ấy nói tôi coi anh ấy trở thành một cục đá kê chân, không dụng tâm đối xử với anh ấy nên anh ấy tức giận."

Vừa nói đến vấn đề này trong mắt Tô Yên liền hiện lên vẻ bất đắc dĩ. Người kia ngày nào cũng làm ra vẻ, cô còn có thể có biện pháp nào chứ?

Nam Nhiễm nghiêng đầu, trâm thoa trên tóc va vào nhau vang lên tiếng leng keng leng keng.

"Đá kê chân?"

Tô Yên rũ mắt.

"Vốn là muốn ký lại đây để anh ấy diễn vai Lưu Hằng, trượng phu của cô trong bộ phim này."
Hai con ngươi đen như mực của Nam Nhiễm nhìn chằm chằm Tô Yên.

Lại nghe Tô Yên nói tiếp: "Nhân khí của anh ấy rất cao, có thể giúp cô một tay."
 
[Quyển 4] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 692: Đại tổng tài và Tiểu minh tinh (37)


Nam Nhiễm nghe xong mặt không cảm xúc lắc đầu.

"Thật khó hiểu, không biết hắn tức giận cái gì, có thể để tôi dẫm là vinh hạnh của hắn."

Rất nhanh đã nghe đạo diễn hô lên.

"Tới, các tổ chuẩn bị."

Cảnh này vẫn là Nam Nhiễm và Hạ Băng đối diễn với nhau.

Một tiếng sau, đạo diễn la lớn.

"Cắt!" Nói xong, ông ta lập tức đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc nhìn hai người trong sân.

Hạ Băng đứng ở đó có chút buồn bực dậm chân một cái, miệng thì lẩm bẩm: "Đúng là phiền phức!"

Nói thì nói như vậy nhưng vẫn cầm kịch bản đi ra ngoài học. Đây đã là lần thứ năm quay hỏng chỉ vì Hạ Băng không thuộc lời thoại.

Nam Nhiễm dựa người vào gốc cây, biếng nhác. Chỉ vì mấy chuyện nhỏ nhạt mà tốn hơn cả tiếng, đóng phim thật mệt. Đang suy nghĩ thì bỗng nhiên nghe được có người thông báo.

"Tập đoàn Tài chính Hoắc thị đưa trà chiều tới."

Tiếng nói vừa dứt đã có người vội vội vàng vàng bưng một phần trà chiều tới trước mặt đạo diễn.

Đạo diễn bất đắc dĩ thở dài một hơi ngồi xuống ghế đạo diễn.

Sau đó ông mở miệng: "Nghỉ ngơi một chút rồi quay tiếp!"

Nam Nhiễm ngồi xuống, chuẩn bị nghỉ ngơi thì lúc này cửa lớn lại truyền đến tiếng bàn tán sôi nổi, tiếp theo liền nhìn thấy Hoắc Xu bước vào.

Một thân tây trang đen, dáng người cao lớn, gương mặt lạnh lùng góc cạnh, mũi cao thẳng, đôi môi mỏng bạc, hai con ngươi đen nhánh liếc mắt nhìn mọi người trong trường quay, toàn thân tản ra hơi thở lạnh băng, khí thế mạnh mẽ khiến người khác không thể không để ý.

Hoắc Xu mới đến, từ xa đạo diễn đã nhìn thấy, đầu tiên có hơi kinh ngạc nhưng sau đó lại vội vàng đứng dậy đi qua.

"Hoắc tổng, không ngờ ngài lại đích thân tới đây."

Hoắc Xu nhàn nhạt nói: "Ngưỡng mộ đại danh đạo diễn Trương đã lâu."

Khác với vẻ mặt lạnh nhạt của mình, mỗi lần anh tiếp xúc hay hàn huyên với người khác đều rất tự nhiên. Dù sao anh cũng đã giữ chức chủ tịch này lâu như vậy rồi.

Hàn huyên hai câu, hai mắt anh lại quét quanh trường quay một vòng, cuối cùng tầm mắt dừng lại trên người Nam Nhiễm đang nghỉ ngơi trong góc.

Đạo diễn Trương không tin vị chủ tịch ít khi lộ diện này lại chỉ đơn giản tới đây để thăm ban. Thấy lực chú ý của anh đều đặt hết lên góc kia, đạo diễn Trương cũng thử nhìn qua, lúc nhìn thấy Hạ Băng, trong mắt lập tức hiện lên vẻ hiểu rõ.

Sau đó, ông nói: "Trước để tổ đạo cụ chuẩn bị một chút, chúng ta quay bối cảnh trước."

Lúc này, Hoắc Xu đã đi về phía Nam Nhiễm.

Hạ Băng nhanh chóng đứng lên, trên người cô ta vẫn đang mặc trang phục diễn nên hành động có chút bất tiện. Thấy Hoắc Xu đi về phía mình, vẻ mặt cô ta vô cùng vui vẻ, cười thành tiếng.

"Hoắc Xu, sao anh lại đến đây?"

Cô ta hỏi xong liền nghe Hoắc Xu nhàn nhạt một tiếng.

"Ừ." Đáp lại xong anh đi ngang qua người cô ta, tiếp tục đi về vị trí trong cùng của trường quay.

Vẻ tươi cười trên mặt Hạ Băng cứng ngắc.

Cô ta dường như có thể nhìn thấy tất cả diễn viên và nhân viên trong đoàn đang dùng ánh mắt trào phúng và châm biến để nhìn mình.

Hoắc Xu đi đến thấy Nam Nhiễm đang cầm một ly trà đưa lên miệng uống, ánh mắt chưa từng rời khỏi ly trà kia dù chỉ một giây. Anh duỗi tay giữ ly sứ trắng kia lại.

Tầm mắt Nam Nhiễm dừng lại trên ngón tay thon dài kia.

Cô biết Hoắc Xu tới, bất quá khi nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của anh lúc hàn huyên với đạo diễn cô còn tưởng anh tới đây vì có việc phải làm.
Tầm mắt hai người đối diện nhau.

Hoắc Xu thấy thái độ của Nam Nhiễm khi anh đến rất lạnh nhạt giống như không có gì gọi là vui vẻ. Trước đây mỗi lần Nam Nhiễm nhìn thấy anh đều sẽ lập tức chủ động lại gần.
 
Back
Top Bottom