Cập nhật mới

Ngôn Tình [Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu

[Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 440: Đức Thuần tộc cơ



 
[Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 441: Nam chính bạo quân Lang Hạo



 
[Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 442: Đông gia cũ tới



 
[Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 443: A, con trai đã về



 
[Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 444: Nhường đường cho cô phóng biển


Toàn trường tĩnh mịch, yên tĩnh như gà.

Thân Tang bị điểm tên bỗng toát ra các loại ý nghĩ "Phương thức mở mắt không đúng", "Chắc ta còn đang nằm mơ".

Sao cậu ta có thể nghe được Lăng tam lang ngang ngược ương ngạnh nói xin lỗi với mình?

"Cậu có lỗi gì với ta?"

Thân Tang không dám tin.

Tên Lăng Triều này đổi tính, hay là mặt trời mọc lên từ phía tây?

Lăng Triều vừa thẹn vừa giận, tức giận hai má nhiễm đỏ ao nổi bật dưới ánh mặt trời chói mắt.

"Ta có lỗi với cậu, hôm qua không nên lỡ tay đánh cậu, c*̃ng không nên mắng cậu, càng không nên nhục nhã cậu là chó săn của Tần Thiệu..."

Một chuỗi lời nói này là nhắm mắt lại nói.

Lăng Triều gấp gáp không thể chờ nổi lời xin lỗi của Thân Tang, tức giận đến độ bại lộ bản tính.

"Ta đã nói xin lỗi rồi, cậu cũng nên nói một câu 'Không sao' đi chứ!"

Ánh mắt Thân Tang sâu kín nhìn Lăng Triều, nhìn đến tóc gáy đối phương sững lên.

Tần Thiệu bất đắc dĩ nói: "Lăng tam lang, cái này của cậu mà là xin lỗi à, rõ ràng là đến trả thù."

Lăng Triều tức giận đến gương mặt càng đỏ, hốc mắt tràn ngập hơi nước, tự dưng cho người ta thị cảm hai người Tần Thiệu thông đồng khi dễ cậu ta.

"Nếu cậu không chấp nhận, ta sẽ để cậu ở thư viện Thiên Môn..."

Vừa muốn nói hù, khóe mắt bỗng nhiên chạm phải cặp mắt cười hờ của Bùi Diệp.

Cậu ta ừng ực một tiếng, nuốt nước bọt kèm lời chưa nói trở về.

Yêu thuật của yêu nữ này quá tà dị, nhẫn nhất thời gió êm sóng lặng...

"Để ta không thể học tiếp ở thư viện Thiên Môn?"

Lăng Triều lật qua lật lại chỉ có mấy kịch bản uy h**p này, Thân Tang có thể đọc ngược như chảy.

"Không, nếu cậu không tiếp nhận, vậy ta lại xin lỗi lần nữa."

Loại vật tên tiết tháo này ném đi một lần rất dễ dàng thả bản thân, Lăng Triều c*̃ng đột phá hạn cuối của mình.

Thân Tang: "..."

Hôm nay không phải Lăng Triều có bệnh thì là cậu ta có bệnh.

"Ha... Náo nhiệt vậy à."

Bùi Diệp từ thang lầu xuống tới, cười khẽ nhìn Lăng Triều.

Thiếu niên bị ác mộng liên tiếp giày vò đến tinh thần tiều tụy, đáy mắt còn hiện chút màu xanh, không hiểu sao trông đáng thương.

Bùi Diệp khẽ dựa gần, Lăng Triều liền vô thức lui lại mấy bước.

Chi tiết này khiến Thân Tang chú ý.

Cậu ta bỗng nhiên nhớ tới hôm qua Bùi Diệp nói "Chậm nhất ngày mai, tên nhãi kia sẽ quay lại đuổi theo cậu nói xin lỗi" .

Tùy hứng ương ngạnh như Lăng Triều, thế mà sáng sớm tới nói xin lỗi mình.

Thân Tang đậy nội tâm gợn sóng, lãnh đạm nói: "Dù sao cũng là đồng môn, nào có thù gì không giải được, ta tha thứ cho cậu."

Lăng Triều gần như muốn khóc lên.

Cậu ta trước giờ được nuông chiều nào từng nhận uất ức thế này.

Đợi cậu ta tìm cao nhân tới trừ tà, tuyệt đối phải diệt yêu nữ này, rửa sạch nhục nhã!

Lúc này, cậu ta nhìn thấy Bùi Diệp đứng sau lưng hai người Tần Thiệu, mở miệng ra khẩu hình.

【 Ta biết cậu đang suy nghĩ gì đó 】

Rõ ràng cậu ta không am hiểu khẩu hình miệng, vừa rồi lại tinh chuẩn không sai lầm phiên dịch ra được, còn mô phỏng ra giọng điệu chính xác.

Lăng Triều run lên, hai chân chột dạ.

Vì làm rõ bí ẩn thái độ đại biến của Lăng Triều, Tần Thiệu mời cậu ta cùng đi.

Lăng Triều đành gượng cười đồng ý.

Lê Thù và Bùi Diệp ở một góc nói chuyện phiếm hai câu.

"Có vẻ cô rất có hảo cảm với tên công tử bột kia."

Bùi Diệp vừa ngáp một cái vừa xem 【 Hệ thống ghi chép 】 hôm qua đến bây giờ một lần.

"Ngài nói Lăng Triều? Tuy là công tử bột, nhưng chưa làm ra sai lầm đến mức không thể dung thứ... Mà khuôn mặt kia cũng không tệ lắm."

Mặt Lê Thù không biểu tình.

Tin chuyện ma quỷ của cô mới có quỷ đấy.

Bùi Diệp nhíu mày nói: "Cho dù là đống phân, chỉ cần không phải nát, ta có hứng thú cũng có thể nặn thành đóa hoa phân. "

Lê Thù: "..."

Vừa ăn xong cháo loãng hắn bị thí dụ của Bùi Diệp làm buồn nôn.

Không biết chút nào lưng phát lạnh - Lăng Triều: "..."

Bùi Diệp cười không nói, bởi vì cô biết có mấy dòng thông báo đang lẳng lặng nằm trong 【 Hệ thống ghi chép 】.

【 Chúc mừng người chơi 'A Cha' phát hiện một vị khách hàng giàu tiềm năng 】

【 Chúc mừng người chơi 'A Cha' phát hiện một vị khách hàng giàu tiềm năng 】

Cái dòng thông báo này là hôm qua Bùi Diệp chạy về khách đ**m mò ra, phân biệt đối ứng là Lăng Triều và Lang Hạo.

Cô cũng từng nghĩ có phải là chủ khách đ**m hay không, sau khi thăm dò lại phát hiện khả năng không lớn.

Hệ thống nhận định sáu vị khách hàng giàu tiềm năng, theo thứ tự là Tần Thiệu, Thân Tang, Cố Ương, Lê Thù, Đoàn Can Khải và Nghiêm Hoa, giữa bọn họ đều có một đặc thù chung -- Cùng tồn tại thực lực và tiềm lực, mà Lê Thù, Đoàn Can Khải và Nghiêm Hoa đều là ứng cử viên nữ chính Tiêu Phi Nhi để mắt tới.

Người cô ta để mắt tới, tương lai hẳn là nhân vật hô mưa gọi gió.

Bây giờ lại thêm hai người, Lăng Triều và Lang Hạo.

Lang Hạo thì không cần nhiều lời, đại vương Diêm Hỏa La tương lai, người đàn ông thống nhất thiên hạ trong tiểu thuyết.

Lăng Triều xen vào giữa bọn họ tự nhiên c*̃ng có chỗ đặc thù.

Cậu ta đặc thù ở chỗ hệ thống vì cậu ta phát một nhiệm vụ chi nhánh.

【 Nhiệm vụ chi nhánh: Người chơi A Cha tình cờ kết bạn với một thiếu niên Lăng Triều có vấn đề, ngài cảm thấy cậu ấy còn có thể cứu vãn. 】

【 Nhiệm vụ một: 'Dạy dỗ' Lăng Triều cho tốt. 】

【 Đây là nhiệm vụ dài hạn theo giai đoạn, mỗi ngày ban thưởng 300 công đức, 150 khí vận 】

【 Nhiệm vụ hai: Để Lăng Triều trước khi ngài ra biển lớn chống nổi mười chiêu 】

【 Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng 100 000 công đức, 45 000 khí vận 】

Theo đó còn có một dòng thông báo.

【 Trang phục ao cầu nguyện mới sắp ra mắt, thời gian cụ thể chưa định, kính mong người chơi đón xem.】

Nhìn mấy dòng tin tức này, Bùi Diệp động lòng lẫn hoảng hốt.

Động lòng vì công (Phí) đức (Internet) phong phú, hoảng hốt với tiền tiết kiệm mình ít ỏi, lấy cái gì đi rút ao cầu nguyện a a a --

Cô lại sầu đến muốn hút thuốc lá.

Nhưng cỗ thân thể này quá nhỏ, hút thuốc ảnh hưởng không tốt, đành ăn kẹo kiềm chế nghiện thuốc.

"Cậu hiểu rõ Lăng Triều bao nhiêu?"

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.

Bùi Diệp muốn khảo sát toàn diện con người chân thực của Lăng Triều trước rồi quyết định có nên tiếp nhận nhiệm vụ chi nhánh này chăng.

"Sao tiên sinh đột nhiên cảm thấy hứng thú với Lăng tam lang?"

Bùi Diệp mở to mắt hỏi lại.

"Cậu không cảm thấy dáng vẻ lớn tiếng nói xin lỗi vừa rồi của cậu ta rất ngu xuẩn?"

Tần Thiệu hồi tưởng xong phì cười ra tiếng.

Lý do của tiên sinh rất có sức thuyết phục.

"Đúng là xuẩn... Khụ khụ! Lăng tam lang trong nhà thứ ba, chính là con út của Nhu Tuệ trưởng đế cơ. Hai ca ca trên cậu ta đều chết yểu khi còn bé, cậu ấy là đứa bé khó lắm mới sống sót, cho nên người trong phủ Nhu Tuệ trưởng đế cơ đều rất dung túng cậu ấy, ngay cả bệ hạ c*̃ng yêu thương đứa cháu ngoại này."

Đứa trẻ lớn lên trong ngàn tôn vạn sủng, công tử bột cũng bình thường.

Nhưng trong đám công tử bột, Lăng Triều coi như không tệ.

Chuyện khi nam h**p nữ, tổn hại nhân mạng không làm, nhiều lắm là dắt chó và mười mấy tay chân hung hãn hù dọa người, miệng tiện hai câu, đụng tới đinh cứng cũng sẽ e ngại.

Sai lầm nhỏ không ngừng, sai lầm lớn không dám, lại thêm dáng dấp tốt...

Nể tình gương mặt kia, không ít người cũng sẽ tha thứ sai lầm nhỏ của cậu ta.

"Nhu Tuệ trưởng đế cơ?"

Tần Thiệu nói: "Nhu Tuệ trưởng đế cơ là muội muội bệ hạ."

"Ruột thịt cùng mẫu sinh ra?"

Tần Thiệu lắc đầu: "Không phải, bệ hạ là dòng đích, Nhu Tuệ trưởng đế cơ là con thứ... Hai người không thân cận lắm."

Cậu ta đột nhiên nhớ tới một chút tin đồn, cúi đầu chia sẻ với Bùi Diệp.

"Nghe nói Nhu Tuệ trưởng đế cơ từng được Thế Tông nuôi dưới gối rất nhiều năm, bệ hạ luôn khá phòng bị với Người, sau tuổi cập kê tứ hôn cho một phu quân cực kì bình thường hèn yếu. Nghe nói bởi vì việc hôn sự này, quan hệ hai huynh muội luôn không tốt lắm, cho đến có Lăng Triều mới hoà hoãn lại."
 
[Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 445: Dưa hoàng thất



 
[Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 446: Ngàn bậc thang đá



 
[Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 447: Mặt tương tự



 
[Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 448: Trốn không thoát chi tiết bạn cùng phòng



 
[Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 449: Đừng hỏi, hỏi sẽ đánh gãy chân



 
[Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 450: Đều là kịch bản



 
[Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 451: Gặp kỷ luật viên


Editor Đào Tử

_____________________________

Mù?

Mù mà còn đẹp trai đến thế?

Bùi Diệp dựa vào thị lực hơn người thấy rõ tướng mạo thiếu niên, dừng trên đôi mắt xám không có tiêu cự ấy.

"Cậu là người đi đường lạc vào trong núi, hay là tinh quái linh sơn tú thủy nuôi thành?"

Ánh trăng u lạnh, thiếu niên thanh tú xuất trần đi ngang qua nơi sơn dã.

Một câu ngắn ngủi đã có thể suy diễn ra hệ liệt yêu hận tình thù giữa tinh quái và người.

Rõ ràng là lời nói giống kẻ xấu xa đùa cợt, lại không khiến người ta sinh ác cảm.

Thiếu niên bị lời hỏi thăm không chút câu nệ của cô làm sửng sốt.

Không biết là do thời tiết hay duyên cớ khác, hai gò má hình như có mây ráng chiều quét qua.

"Đều không phải." Môi mỏng lộ nụ cười khẽ ấm áp, mà hai mắt lần theo thanh âm chỉ dẫn tinh chuẩn rơi vào phương hướng Bùi Diệp, nếu không phải đôi mắt kia thật không có tiêu cự, Bùi Diệp còn tưởng rằng y đang nhìn mình, câu trả lời của thiếu niên c*̃ng rất thú vị, từng chữ đều mang ý không ốm mà rên, y nói, "Tại hạ chỉ là một tục nhân bị việc phàm tục khốn nhiễu mà nhu nhược trốn tránh đến tận đây, tìm chốn tĩnh mịch."

Ồ, còn là thiếu niên có máu văn nghệ.

"Đây cũng không phải chỗ tĩnh lặng gì, cách đó không xa chính là thư viện Thiên Môn, đám học sinh thư viện ấy đọc sách còn rộn hơn tiếng ve." Ánh mắt Bùi Diệp rơi trên mặt thiếu niên, cười híp mắt trêu ghẹo, "Còn nữa -- Cậu trông ưa nhìn như vậy, một mình ở bên ngoài thật không an toàn."

Không phải Bùi Diệp hù dọa người, mà là trị an đương thời chính là vậy.

Ở nơi đông người còn tốt, ban đêm tùy ý ra ngoài đến chỗ xa xôi vắng vẻ một chút, quỷ mới biết có kẻ xấu chơi bời lêu lỏng theo đuôi hay không?

"Đa tạ nương tử quan tâm, tôi tớ đang đợi cách đây không xa, nếu có động tĩnh sẽ tới điều tra." Đối mặt với lời tán dương ngay thẳng không hiểu uyển chuyển của Bùi Diệp, hai gò má thiếu niên vừa lui ra nhiệt độ lại có xu thế hiện, "Ngược lại vì sao nương tử đêm khuya một mình ở đây?"

"Cái này à... Dĩ nhiên là vì..."

Bùi Diệp khẽ đảo mắt hai vòng, ngữ khí âm u.

"Ta chính là tinh quái trong núi."

Thiếu niên ban đầu khẽ giật mình, chợt cười khẽ.

"Tinh quái chính là chim thú cỏ cây thành tinh biến thành, 'Tinh quái' chỉ là cách xưng hô của con người, nhưng bản thân tinh quái chưa chắc sẽ dùng xưng hô người đặt cho?" Đôi mắt xám chẳng chứa mảy may sinh cơ ướm trên mặt thiếu niên lại lộ vẻ linh động, "Có phải không?"

Mặt không đỏ hơi thở không gấp, từ đầu tới đuôi không thấy kinh hoảng.

Bùi Diệp: "..."

Chậc, cô không phải gặp yêu quái thành tinh, mà là gặp người thành tinh.

"Cậu là học sinh thư viện Thiên Môn?"

Thư viện Thiên Môn không hề hạn chế tuổi tác, thông qua kỳ thi đánh giá hoặc là lấy được sự đề cử từ người có tư cách đều có thể tới học tập.

Thư viện núi non bao quanh, cực ít có người ngoài chạy tới.

Thiếu niên nhíu mày lại, lắc đầu nói: "Không tính phải, chỉ là tới thay người nhà làm một ít chuyện."

Bùi Diệp phủi tro bụi vụn cỏ trên người, còn giũ thêm muốn vẩy tất cả tro bụi chưa phủi sạch xuống.

"À -- Không còn sớm nữa, ta nên về sớm một chút, vậy thì không quấy rầy sự an tĩnh của cậu nữa."

Cô nhường không gian lại cho thiếu niên.

Ai ngờ thiếu niên phút chốc giương mày, ý cười ấm áp nhàn nhạt dường như có thể xua tan ánh trăng lãnh tĩnh.

Y nhẹ nhàng chậm rãi nói: "Không cần, phiền não đã mất. Nghe lời vừa rồi của nương tử, nương tử là học sinh thư viện?"

Phiền não đã mất?

Nếu không phải thiếu niên quá mức bình thản, Bùi Diệp còn tưởng rằng y đang đùa mình.

"Ừm, ta là học sinh thư viện."

Thiếu niên hướng về phía phương hướng lúc đến dùng tay ra dấu mời.

"Đường ban đêm khó đi, đúng lúc lại tiện đường, nếu nương tử tin tưởng, không ngại cùng đi với ta."

Bùi Diệp nhíu mày, cẩn thận quan sát đôi mắt xám ấy của thiếu niên.

Đối phương không cảm thấy kinh ngạc.

"Nương tử đang nghi ngờ đôi mắt của tại hạ?"

"Ta biết cậu không nhìn thấy, nhưng biểu hiện thật không giống đâu."

Cô vừa dứt lời, khuôn mặt như ngọc của thiếu niên thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.

Trước giờ người khác đều hiểu lầm y có thể nhìn thấy, sau đó phát hiện chân tướng mới kinh ngạc hắn lại là kẻ mù.

Đến phiên vị nương tử lạ lẫm này lại đảo điên trình tự trước sau.

"Lâu ngày cũng quen thuộc."

Thiếu niên rất lạc quan với việc này.

Từ trên người y không nhìn thấy chút bất tiện của mù mắt, dù cho trong tay không có bất kỳ vật hỗ trợ, cũng có thể vững vàng đi đường.

"Lâu ngày? Không phải là ta cố ý nghe ngóng chuyện riêng của người khác, nhưng nghe ý lời này, không phải là trời sinh mù?"

Thiếu niên ôn hòa thong dong nói: "Đúng là không phải trời sinh, là sau này gặp chuyện ngoài ý muốn."

Trong lúc nói chuyện, Bùi Diệp nhìn thấy cuối đường hẹp quanh co lóe lên mấy ngọn đèn lồng, hơn hai mươi người chỉnh tề đứng ở đó.

Khi nhìn thấy thiếu niên xuất hiện, người đàn ông trung niên có vẻ là thủ lĩnh thở một hơi dài nhẹ nhõm, tiến lên ba bước điệu bộ muốn hành lễ.

Thiếu niên mở miệng trước hắn một bước.

"Không cần đa lễ."

Tư thế nửa cúi chuẩn bị hành lễ của người trung niên khựng lại, khôi phục thế đứng thẳng tắp.

"Lang quân, người này là?"

Ánh mắt của hắn rơi vào Bùi Diệp cách sau thiếu niên hai bước.

Thiếu niên ôn hòa nói: "Học sinh thư viện Thiên Môn tình cờ gặp."

Người đàn ông trung niên bình tĩnh tiến lên, ngăn cách thiếu niên và Bùi Diệp một khoảng, khẽ nói với thiếu niên: "Thân phận người này còn chưa rõ, lang quân thực không nên tùy ý như vậy."

Quy củ thư viện Thiên Môn sâm nghiêm, vào đêm không cho phép tự ý rời thư viện, người làm trái phải chịu trừng phạt.

Không phải mỗi người hơn nửa đêm chạy loạn đều là học sinh thư viện Thiên Môn.

Ý cười nơi khóe môi thiếu niên dần dày.

"Đúng vậy, quên điểm ấy, thư viện có cấm đi lại vào ban đêm."

Bùi Diệp lý lẽ hùng hồn nói: "Bị bắt lại mới gọi trái với quy tắc học viện, không bị bắt coi như chưa xảy ra chuyện gì."

Người đàn ông trung niên: "..."

"Lời nương tử rất có lý." Thiếu niên cực kỳ tán đồng gật đầu, "Không bị bắt thì không có việc gì, nhưng bị bắt thì phải nhận phạt. Nương tử sẽ nhận phạt?"

Bùi Diệp: "? ? ?"

Ngàn bậc thang đá.

Cô nhìn thấy mấy bóng người quen thuộc đang hì hục leo thang đá.

Mấy người nhìn thấy Bùi Diệp xuất hiện c*̃ng khá sửng sốt, mấy thiếu niên đối mặt nhìn nhau.

Không biết người nào phá vỡ trầm mặc trước.

"Cô cũng bị bắt?"

Bùi Diệp một tay đỡ trán che khuất tầm mắt.

Không thể không thừa nhận sự thật ngang trái mình phạm luật bị "Ủy viên kỷ luật thư viện Thiên Môn" bắt.

Vấn đề là vì sao thư viện Thiên Môn lại có thứ này?

"... Ta chỉ là nhìn thấy y trông ưa nhìn hàn huyên hai câu..."

Thuận tiện chính miệng thừa nhận mình là học sinh thư viện _🙂з)∠)_

Lăng Triều thân đầy mồ hôi tro bụi ngồi trên bậc thang, không chút lưu tình cười to.

"Cô còn dám bắt chuyện, quả thật là sắc đẹp hại người!"

Bùi Diệp hận không thể đá Lăng Triều một cái.

Lúc này dám chế giễu cô, ngày mai huấn luyện ngập mặt cậu ta.

"Người thiếu niên kia có thân phận gì?"

Một học sinh khác quan hệ không tệ với Bùi Diệp nói: "Người đó hả, lai lịch lớn đấy, phúc tử* của tiên đế, đệ đệ nhỏ tuổi nhất của đương kim bệ hạ, thời điểm chưa chào đời còn chưa rõ giới tính đã nhận ân điển. Nếu là nam liền phong làm 'Vinh vương', nếu là nữ thì phong 'Nhu Vinh đế cơ', đất phong cũng là vùng phì nhiêu nhất nhì Triều Hạ."

<i>_Phúc tử: Đứa con chưa chào đời cha đã mất</i>

Bùi Diệp hiếu kỳ hỏi: "Vì sao đôi mắt lại không thấy?"

Học sinh nói: "Nghe đâu trên đường về đất phong bị ám sát, lúc trước ngỡ là tin đồn, hôm nay thấy hai mắt Người khác thường -- Có vẻ tin đồn là thật."

_________________

<i>Đào: Coi cái nết xứng đáng ế chưa?</i>
 
[Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 452: Trang phục nạp mới


"Các người coi ta chết rồi à? Ở trước mặt ta nghị luận tiểu cữu, thật không biết chữ "Chết" viết thế nào."

Lăng Triều phút chốc cắt ngang đề tài của bọn họ.

Bùi Diệp khẽ liếc, Lăng Triều không cam lòng nhỏ giọng lầu bầu.

"Ngoại trừ cô."

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

Cậu ta không biết Bùi Diệp có thể biết chữ "Chết" viết thế nào không, nhưng cậu ta biết cô tuyệt đối sẽ nắm tay dạy cậu ta viết chữ "Chết" này ra sao.

"Vinh vương là tiểu cữu của cậu?"

Những tên phạm quy này toàn thân đều là mồ hôi, vừa mệt vừa chật vật, lúc này cũng không thèm lo hình tượng, đặt mông ngồi trên thềm đá nghỉ ngơi, thuận tiện hóng chuyện. Khi bọn họ nghe Lăng Triều gọi Vinh vương là tiểu cữu, đầu óc đám học sinh có nút thắt không gỡ được.

"Tiểu gia ta là con trai trưởng đế cơ, gọi Người là tiểu cữu thì sao?"

Lăng Triều nghẹn đỏ mặt, giải thích mình không phải khoác lác.

Là đầu sỏ lừng lẫy trong thư viện Thiên Môn, thanh danh của cậu ta khỏi nghĩ cũng biết.

Học sinh nghe tiếng có thể tránh ba thước, nhân duyên của Lăng Triều trong đám học sinh xuất sắc càng kém, không được chào đón.

c*̃ng nhờ Bùi Diệp, không biết lúc nào liền kề vai sát cánh xưng huynh gọi đệ với những người này, Lăng Triều mới có cơ hội dung nhập vào đó.

Điều duy nhất làm cậu ta phát sầu là những học sinh này không chú ý tới thân phận của cậu ta.

Cậu ta là con của trưởng đế cơ đấy!

Vốn cho rằng sẽ rước ánh mắt e ngại của đám người, ai ngờ tiếng cười nhạo của Bùi Diệp phá vỡ bầu không khí.

"Các người thật sự là cữu cữu với cháu trai? Cớ sao bọn ta là leo một lần lên xuống, mà cậu bò những hai lần? Cữu cữu chăm sóc đặc biệt cho cháu mình?"

Rõ ràng Lăng Triều phạm quy cùng bị bắt với những học sinh khác.

Lăng Triều: "..."

Mấy học sinh phạm quy khác cười ha ha.

Lăng Triều vừa thẹn vừa giận, tóc tản mát trên trán như muốn sững lên.

Hận không thể giơ chân: "Cười cái gì mà cười? Hoàn thành hình phạt chưa?"

Một đám thiếu niên một nắng hai sương leo bậc thang đá, thi thoảng còn có thể nghe vài tiếng cãi nhau ầm ĩ.

Đợi Lăng Triều leo xong hai lần vừa đi vừa về, những người khác đã leo xong trở về đi ngủ.

Cậu ta chật vật lăn trên mặt đất hai vòng, hai đùi bủn rủn đến đứng không vững.

Duy chỉ có Bùi Diệp ngồi ở chỗ cao nhất chờ cậu ta, trong tay chơi đồ vật cổ quái có thể phát sáng.

"Ui -- tiên sinh, ta leo xong rồi."

Lăng Triều nhìn Bùi Diệp phủ một tầng ánh sáng lạnh, cảm thấy khá đắc ý lại toát ra ba phần mừng thầm.

Mặc dù Bùi Diệp luôn luôn biến đổi biện pháp giày vò cậu ta, nhưng --

Nội tâm vẫn thật lòng quan tâm cậu ta.

Bùi Diệp cúi đầu chơi điện thoại lấy lại tinh thần, đứng dậy vỗ vỗ y phục.

"Leo xong rồi? Vậy chúng ta về đi."

Cô cất điện thoại về tay áo.

Trò chơi vừa cập nhật, gói cập nhật còn rất nặng.

Chính như Bùi Diệp dự đoán, ao cầu nguyện【 Yêu và nuôi trẻ 】cập nhật trang phục mới.

【 Vinh vương đôn nhân đại uy hiển thánh 】

Bộ trang phục này vừa nhìn liền biết là lễ phục quy chế hoa lệ của thân vương.

Mũ miện lưu ngũ sắc, phối cùng chín viên ngọc châu, bên trên thêu rồng, núi, chim trĩ, lửa, tông di cùng thanh y ngũ chương (<i>Năm loại hoa văn</i>), còn thêu tảo, gạo trắng, rìu, phất và huân thường tứ chương, phối với tế tất, đai lưng, ngọc bội, băng lụa trông vô cùng nặng.

_<i>Tông di (宗彝- Cặp cốc có hình con hổ và con khỉ, là đồ dùng trong lễ tế xưa)</i>

<i>_Phất: Phất (thường vẽ hình 2 chữ 弓 (cung) quay lưng lại với nhau hoặc 2 con thú quay lưng lại với nhau): hàm nghĩa giỏi phân biệt tốt xấu.(thêu trên lễ phục thời xưa)</i>

<i>_Thanh y: Phần áo mặc ở trên màu xanh</i>

<i>_Huân thường: Phần váy mặc ở dưới màu đỏ</i>

<i>_Tế tất: loại phục sức thời xưa mặc trước áo để che đầu gối.</i>

Bộ miện phục quy chế này khá gần với đế vương.

Bùi Diệp nhìn nội dung cập nhật, không thể không thừa nhận trang phục trò chơi rác rưởi đưa ra rất xuất chúng, luôn hấp dẫn trái tim đập tiền của người chơi.

Có điều --

Nạp không nổi trời ui _🙂з)∠)_

Có lẽ là trò chơi rốt cuộc cũng làm người một lần, trang phục mới thêm một con đường nhận được.

Hai loại phương thức tổng kết ra chính là "Lấy tiền đập", "Lấy mạng cày".

Cái gọi là đập chính là bỏ tiền nạp tiền, còn cày chính là tốn nhiều thời gian làm nhiệm vụ.

Cái này khiến Bùi Diệp nhìn thấy hi vọng góp đủ trang phục.

Mặc dù nghèo khó cô không nạp ao cầu nguyện nổi, nhưng toàn thân cô đều có thể cày, tuyệt đối có thể dựa vào nghị lực cày ra đủ trang phục mới.

"Lăng Triều."

Lăng Triều đang chuyên tâm nhìn đường, kẻo dưới chân lảo đảo trật chân.

"Hả?"

"Tiểu cữu của cậu, vị Vinh vương kia gặp chuyện khi nào?"

Những người khác có lẽ không biết, nhưng Lăng Triều là con trai Nhu Tuệ trưởng đế cơ, cậu ta tuyệt đối biết.

Lăng Triều nói: "Chắc khoảng bốn tháng trước."

Bốn tháng?

Ánh mắt Bùi Diệp lấp lóe, lướt qua chút ý cười phảng phất chỉ là ảo giác.

"Cậu biết là ai muốn hại y không?"

"Hung thủ cho tới nay vẫn chưa bắt được, cũng không biết là người phương nào sai sử." Lăng Triều lắc đầu, sắc mặt bỗng nặng nề, "Tiểu cữu... Xem như là người tính cách tốt nhất hoàng thất, chưa từng kết thù với ai. Lần này kẻ đuổi giết Người chưa chắc là kẻ thù, có lẽ là Người cản đường của ai đó."

Không phải chỉ có kết thù mới có thể dẫn tới tai họa, ngăn đường người khác cũng sẽ bị xem như cái đinh trong mắt.

Bùi Diệp cười nói: "Trong lời của cậu có chuyện, oán khí rất nặng nha."

Lăng Triều tự biết lỡ lời, mặt lộ vẻ hối tiếc.

Cậu ta không nói, không trở ngại Bùi Diệp truy vấn.

Cô muốn biết càng nhiều điều liên quan tới vị Vinh vương này.

Vinh vương, họ Tư, tên Diên, chữ Thừa Tông.

Phụ thân chính là Hoàng đế đời thứ tư của Triều Hạ, cũng chính là đệ đệ Thế Tông, mẫu thân xuất thân không cao nhưng lại là sủng phi tiên đế thương yêu nhất tuổi xế chiều.

Về sau tiên đế bệnh nặng, mà bụng sủng phi đã hoài thai năm tháng.

Vì thu xếp tốt cho đôi mẫu tử này, tiên đế khi còn trên ghế rồng đã ra một hệ liệt an bài.

Trong vòng hai tháng sắc phong sủng phi đến phó hậu rồi phong làm hoàng hậu, cho thân phận dòng đích, rồi tứ phong là "Vinh", cho đất phong thổ nhưỡng phì nhiêu, sản vật phong phú, điều động tâm phúc đi hỗ trợ quản lý. Đáng tiếc hoàng hậu trẻ tuổi phúc bạc, thời điểm sinh con khó sinh qua đời.

Vinh vương vừa ra đời liền không cha không mẹ được bệ hạ xem như con trai nuôi lớn.

Thân là phúc tử của tiên đế, một ít chỗ đãi ngộ thậm chí còn tốt hơn thái tử.

"... Xem từ cách ăn nói của Người, không giống xuất thân Hoàng gia, ngược lại càng giống là nhà thư hương ra..."

Lăng Triều cười nhạo: "Chỉ nhìn bề ngoài quá nông cạn! Đừng nhìn tiểu cữu mười lăm tuổi mới vào triều tham chính, rất nhiều lão thần đều sợ Người."

Thái tử mười hai tuổi đã tham chính, sớm hơn Vinh vương ba năm, mà Vinh vương bị huynh trưởng Hoàng đế kiếm cớ kéo tới mười lăm tuổi mới cho vào triều.

Kết quả vẫn đơn phương bị treo đánh.

Danh vọng trong triều của thái tử bị Vinh vương ép gắt gao.

Nếu lòng dạ Thái tử là than tổ ong, chắc nội tâm Vinh vương là tổ ong vò vẽ rồi.

Lăng Triều và mẫu thân Nhu Tuệ trưởng đế cơ từng hoài nghi Tư Diên gặp chuyện mù mắt là chuyện tốt thái tử làm ra.

Phải biết mù lòa hoặc là người chết không có khả năng làm hoàng đế.

"Lăng Triều."

Có người hô một tiếng.

Lăng Triều ngước mắt, phát hiện tiểu cữu nhà mình đang cầm hai ngọn đèn lồng đứng đấy, không biết đợi bao lâu.

"Tiểu, tiểu cữu? ? ?"

Lăng Triều thụ sủng nhược kinh.

Làm cậu ấm đã lâu, cậu ta và tiểu cữu học sinh xuất sắc trong học sinh xuất sắc tiếp xúc khá ít, c*̃ng đặc biệt sợ đối phương.

Lần này thế mà lại chủ động chờ cậu ta, thực sự là...

Quá cảm động.

Chẳng mấy chốc cậu ta đã lựa chọn tha thứ vụ bị phạt gấp đôi.

Vinh vương cười đưa hai ngọn đèn lồng đang cầm.

"... Còn vị nương tử này nữa, đường ban đêm khó đi, chú ý an toàn."

"Đa tạ Vinh vương."

Ba người không cùng đường, đi đến đường rẽ liền tách ra, Lăng Triều và Vinh vương đồng hành.

"Tiểu cữu, sao Người lại đột nhiên về thư viện rồi?"

Sắc mặt Vinh vương lạnh như ánh trăng, không nhìn ra vẻ nhu hòa lúc trước.

"Thay hoàng huynh đến thư viện làm một ít chuyện, thuận tiện đến xem có hạt giống đáng chiêu mộ hay không."

Lăng Triều nói: "Chiêu mộ?"

Vinh vương trả lời: "Đất phong mấy năm nay có người chuyên quản lý, nhưng cục diện đương thời không tốt, các nơi đều thiếu thốn."

Lăng Triều không hiểu: "Học sinh thư viện tuổi còn rất trẻ, chẳng bằng chiêu mộ những danh sĩ danh nho nổi tiếng bên ngoài kia."

"Dùng người mình mới yên tâm."
 
[Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 453: Kịch bản bắt đầu



 
[Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 454: Ngơ ngác



 
[Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 455: Người kia còn sống



 
[Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 456: Không tiêu đề



 
[Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 457: Ánh trăng sáng của Lang Hạo



 
[Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 458: Người phụ nữ thần bí



 
[Quyển 3] Sau Khi Đại Lão Về Hưu
Chương 459: Tiền đồ của mọi người



 
Back
Top Bottom