Ngôn Tình [Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 415: Xin chào, tang thi vương (16)


Lúc Hỏa Tình nói lời này, tầm mắt dán chặt vào người Chúc Băng. Sau khi nói xong, hơi nâng cằm, trắng trợn tỏ vẻ khiêu khích Chúc Băng.

Kỳ thật, cô ta không có phản cảm với Chúc Băng nhưng cô ta lại vô cùng chán ghét người mù đi chung với Chúc Băng.

Không có dị năng, còn là một người mù, cô ta dựa vào cái gì mà cuồng vọng, kiêu ngạo như thế? Vì thế Hỏa Tình cũng chán ghét luôn cả Chúc Băng.

Tục ngữ có câu, vật họp theo loài. Nếu hai người bọn họ đã đi chung với nhau thì chứng minh bọn họ cũng là cá mè một lứa.

Chúc Băng lãnh đạm liếc mắt nhìn cô ta, im lặng không nói, sau đó bước sang bên cạnh hai bước, tránh xa Hỏa Tình.

Thấy phản ứng của Chúc Băng, Hỏa Tình vô cùng đắc ý, cười lớn. Nhìn đi, ngay cả cô ta cũng cảm thấy bản thân đuối lý.

Nghĩ như vậy, Hỏa Tình tiếp tục cho củi vào để lửa cháy lớn hơn, chờ Nam Tiểu Nhiễm rửa thức ăn xong.

Chúc Băng ở phía xa, tầm mắt trong lúc vô tình liếc về phía xe buýt, nhìn bóng người đang ngồi trên xe.

Đi xe buýt hết một ngày, vất vả lắm mới có cơ hội nghỉ ngơi, người trên xe đều đã xuống dưới tụ tập cho thoải mái, chỉ có mình cái người tên Túc Bạch kia là không chịu xuống.

Hắn ngồi trong xe, sườn mặt sắc sảo như được điêu khắc, an tĩnh giống như một pho tượng.

Hắn nhắm mắt lại, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Mọi người đi ngang qua xe buýt đều sẽ nhịn không được quay đầu nhìn Túc Bạch một cái.

Giống như nhận ra cái nhìn chăm chú của Chúc Băng, Túc Bạch mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Tròng mắt xám tro không chút cảm xúc, hờ hững lạnh lẽo.

Thời điểm hai người bốn mắt nhìn nhau, Chúc Băng theo bản năng cảm nhận được nguy hiểm đang tới gần, cả người căng cứng.

Cho dù người đàn ông này từ đầu tới cuối cũng không làm gì nhưng dựa vào nhiều năm kinh nghiệm cùng trực giác của mình, Chúc Băng cảm nhận được hắn rất nguy hiểm. Loại nguy hiểm này hoàn toàn khác với cảm giác Hoắc Tư mang tới. Cách xa một chút là phương pháp tốt nhất.

Chúc Băng dời tầm mắt sang chỗ khác, đi về phía lửa trại.

Khoảng chừng nửa tiếng sau.

Đám người dị năng kia cũng trở về.

Lần này ở trong biệt thự tìm được không ít vật tư. Vật tư mang về chiếm phần lớn khoảng trống trên xe.

Dị năng giả mang đồ về mệt đến mức đầu đầy mồ hôi, nằm liệt trên đất.

Hắn thở hồng hộc một lúc rồi mới mở miệng nói: "Chúng tôi gặp phải một đàn tang thi."

Dứt lời, người bên cạnh lại bồ thêm một câu: "May mắn Hoắc Tư phát hiện sớm, chúng tôi vừa chạy vừa đánh mới có thể an toàn thoát khỏi đàn tang thi trong biệt thư. Thật không ngờ, tang thi đã tiến hóa đến mức có thể mai phục che giấu tung tích."

Thời gian 5 năm, không những năng lực của các dị năng giả tiến hóa mà ngay cả tang thi cũng không ngừng tiến hóa.

Trong đám tang thi cũng sẽ có tang thi có dị năng cấp cao.

Một người đàn ông bỏ vật tư xuống, lau mồ hôi trên trán, thở dài nói: "Là chúng ta đã quá xem nhẹ tang thi."

Bởi vì vừa chiến đấu vừa chạy nhanh về nơi nghỉ ngơi nên đã hao tốn không ít dị năng, cả đám người đều mệt mỏi không đứng dậy nổi.

Nam Tiểu Nhiễm ngồi ở bên cạnh, do dự một lúc, ánh mắt không nhịn được nhìn thoáng qua đám người ở gần xe buýt.

Giống như đã hạ quyết tâm lớn, cô ta đứng lên, đi thẳng đến nhóm dị năng giả đang tê liệt ngã ngồi trên mặt đất.

Một thân váy trắng, dưới ánh trăng, dung mạo đó, dáng người đó, thật sự quá mê người.

Cô ta nhẹ giọng nói: "Tôi có thể giúp mọi người."
Bởi vì mặt nạ trên mặt của cô đã được tháo xuống nên dung mạo tuyệt mỹ kia hấp dẫn vô số ánh mắt.

Hiện giờ nghe được cô nói như vậy, cả nhóm dị năng giả còn đang oán giận lập tức im lặng, nhất trí đưa mắt nhìn qua.

Ban đầu có người còn không hiểu cô ta có ý gì, cho đến khi, cô ta đi đến trước mặt một người đàn ông, nắm lấy tay hắn ta, nhắm mắt lại.

...

Tục ngữ có câu: Vật họp theo loài.

Nhưng người đời cũng có câu: Không lẽ chó cắn ta một cái ta cũng phải quay ngược lại cắn nó? Cho nên cách tốt nhất chính là không muốn bị chó cắn thì đừng tới gần. Chúc Băng tỷ tỷ đã phát huy tốt câu nói ấy.
 
[Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 416: Xin chào, tang thi vương (17)


Ban đầu, còn không biết cô ta đang làm gì nhưng rất nhanh người đàn ông kia đã cảm nhận được dị năng của bản thân đang từ từ khôi phục, không những thế, tinh thần lực của hắn cũng đang dần dần khôi phục lại.

Hắn mở to mắt, khiếp sợ đến mức không nói thành lời: "Cô...cô... cũng là dị năng giả? Đây là dị năng gì? Sao lại lợi hại như vậy?"

Tất cả dị năng giả khác đều bất ngờ.

"Sao lại thế này?"

"Có chuyện gì?"

"Nói chuyện đừng nói một nửa, mau nói nhanh cho tôi biết rốt cuộc có chuyện gì vậy?"

Nam Tiểu Nhiễm buông tay người đàn ông kia ra, nắm lấy cánh tay của một dị năng giả khác.

Đồng dạng, biểu tình của người kia cũng giống hệt người đàn ông trước, cả hai đều lộ vẻ khiếp sợ.

Khi Nam Tiểu Nhiễm giúp đến người thứ ba, sắc mắt của cô ta trở nên tái nhợt, cả người lung lay, có chút không chịu đựng nổi.

Giọng điệu ôn nhu: "Là dị năng khôi phục."

Cô ta vừa dứt lời liền nghe được tiếng hít ngược của nguyên nhóm dị năng giả.

Ông trời, thế mà lại có một dị năng lợi hại như vậy?

Có thể khôi phục năng lực của dị năng giả?

Ngay lập tức, ánh mắt mọi người nhìn Nam Tiểu Nhiễm thay đổi, không những muốn bảo hộ cô ta mà còn thêm vài phần tôn trọng và nóng bỏng.

Người như vậy, ai lại không muốn có được?

Chúc Băng ở bên cạnh, vừa quan sát vừa uống nước khoáng.

Hoắc Tư cầm một miếng bánh mì đi tới, cười cười nói: "Năng lực như vậy, cho tới nay mới chỉ có một mình cô ta có, xác thật rất hi hữu, trân quý!" Giọng điệu của hắn mang theo vài phần âm trầm như đang lên âm mưu nào đó.

Chúc Băng nghiêng đầu, lực chú ý dời từ người Nam Tiểu Nhiễm sang người Hoắc Tư.

Lãnh đạm nói: "Nếu tôi là cô ta, tôi sẽ không trắng trợn sử dụng dị năng dưới tình huống này." Nếu biết bản thân có bao nhiêu quan trọng thì càng phải tự biết bảo vệ mình, che dấu càng sâu càng tốt.

Thất phu vô tội, hoài bích có tội(*).

Hoắc Tư nắm chặt miếng bánh mì trong tay, hạ mắt: "Đáng tiếc, không phải người nào cũng có thể suy nghĩ chu toàn giống Chúc Băng tiểu thư. Dù sao, những người mang dị năng lợi hại đều muốn người khác chú ý đến mình, đây là lẽ thường."

Chúc Băng không nói nữa, chỉ uống một ngụm nước khoáng.

Dị năng lợi hại?

Trong đầu bỗng hiện lên gương mặt của cô gái đang ngủ say ở trong xe.

So với cô ấy thì vẫn còn kém nhiều.

Hoắc Tư như suy nghĩ chuyện gì đó: "Hình như Chúc Băng tiểu thư không hề để ý đến dị năng của Nam Tiểu Nhiễm, hơn nữa cũng không hề cảm thấy bất ngờ."

Động tác uống nước của Chúc Băng dừng lại.

Hoắc Tư dời tầm mắt sang chỗ khác, cắn một miếng bánh mì, yết hầu di chuyển lên xuống, chậm rãi nói: "Nếu là lần đầu tiên thì không có khả năng không kinh ngạc. Trừ khi, Chúc Băng tiểu thư từng gặp qua người nào đó có dị năng như thế hoặc thậm chí còn lợi hại hơn dị năng khôi phục của Nam Tiểu Nhiễm."

Chúc Băng quay đầu, nhìn Hoắc Tư.

Hoắc Tư đến gần cô, cố gắng đè thấp ý cười trong giọng nói: "Hẳn là vế sau đi. Chắc hẳn Chúc Băng tiểu thư đã từng nhìn thấy dị năng còn lợi hại hơn khả năng chữa trị của Nam Tiểu Nhiễm. Tôi thật sự có chút tò mò."

Vẻ mặt lạnh băng của Chúc Băng vẫn không đổi.

Năm đó, để có thể ngồi lên vị trí lão đại buôn lậu súng ống đạn dược của Đông Nam Á, đương nhiên Hoắc Tư phải có bản lĩnh riêng của mình. Hiện tại, cho dù hoàn cảnh có thay đổi thì sự sắc bén ấy vẫn không giảm đi chút nào. Chỉ là bình thường hắn hay tỏ vẻ ôn hòa, bày ra bộ dạng vô hại nói chuyện phiếm với người khác nên mới làm đối phương quên đi tính tình độc ác quyết đoán của hắn.

Bởi vì trị liệu cho quá nhiều người nên sắc mặt của Nam Tiểu Nhiễm có hơi tái, sau khi nghỉ ngơi một lát, thì đứng dậy, nói: "Túc Bạch vẫn chưa ăn gì. Tớ đi đưa thức ăn cho anh ấy."
Lời này vừa ra, Hỏa Tình ngồi bên cạnh liền phát hiện chuyện khó lường.

"Á... Tiểu Nhiễm hình như rất quan tâm người ta."'

Mặt của Nam Tiểu Nhiễm đỏ bừng.
 
[Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 417: Xin chào, tang thi vương (18)


Cô ta cúi đầu, lông mi khẽ run, đỏ mặt cầm một ít đồ ăn đi về phía xe buýt.

Dưới bóng đêm, mọi người bắt đầu sôi nổi dùng cơm tối.

Chỉ là rất nhanh đã thấy Nam Tiểu Nhiễm cầm đồ ăn trở về, trong tay cầm một ít bánh mì, mái tóc dài rối tung, gương mặt đỏ ửng.

Hỏa Tình ngẩng đầu, nghi ngờ hỏi:"Sao cậu lại về nhanh vậy? Hả? Sao không đưa đồ cho anh ta? Chẳng lẽ anh ta chướng mắt cậu, không biết nhìn hàng như vậy?"

Đang kinh ngạc không thôi thì thấy Nam Tiểu Nhiễm liên tục lắc đầu, hai má càng lúc càng đỏ hơn, ngay cả đi đường cũng có chút lảo đảo.

"Không... không phải." Giọng nói của cô ta rất nhỏ, nhẹ nhàng biện giải.

Lời này vừa ra, ánh mắt mọi người đều nhìn về người phía sau lưng Nam Tiểu Nhiễm.

Chỉ thấy, dưới bóng đêm, Túc Bạch chậm rãi bước tới.

Một thân tây trang giày da, cúc áo sơ mi trắng được khâu thủ công vô cùng tinh xảo. Khuôn mặt lạnh lùng, biểu tình hờ hững, toàn thân lộ ra hơi thở cấm dục.

Có người ở bên lửa trại vừa nhìn Túc Bạch vừa âm thầm nuốt nước miếng.

Hai con ngươi màu xám tro của Túc Bạch lạnh nhạt liếc nhanh qua đám người trước mắt.

Sau khi nhìn một vòng, bước chân hơi dừng lại.

Ánh mắt hắn dừng lại ở chỗ lửa trại.

Nam Tiểu Nhiễm cùng dừng chân, quay đầu, đỏ mặt, cúi đầu đi đến cạnh Túc Bạch. Giọng nói rất nhỏ: "Túc Bạch tiên sinh. Đây là... đây là đồ ăn của anh." Vừa lắp bắp nói, hai má Nam Tiểu Nhiễm vừa đỏ ửng.

Túc Bạch rũ mắt, nhìn lướt qua, sau đó tầm mắt dừng lại trên mặt cô ta.

Mí mắt hắn giật giật, hai khuôn mặt giống nhau như đúc.

Bởi vì bị hắn nhìn chăm chú nên hai má Nam Tiểu Nhiễm càng đỏ hơn.

Cô ta lấy hết can đảm ngẩng đầu nhìn Túc Bạch.

"Túc... Túc Bạch?" Thanh âm thực nhỏ.

Theo sau, chỉ thấy đôi môi mỏng của hắn lúc đóng lúc mở: "Tên của cô là Nam Nhiễm?"

Nam Tiểu Nhiễm gật gật đầu: "Đúng vậy." Lúc nói câu này, cô ta có hơi thẹn thùng.

Túc Bạch lạnh nhạt dời tầm mắt sang chỗ khác: "Cô không thích hợp với cái tên này." Nói xong, hắn lướt qua người Nam Tiểu Nhiễm, đi thẳng vào đêm đen.

Nam Tiểu Nhiễm nhìn bóng lưng rời đi của hắn, chớp chớp mắt. Thì ra hắn không phải xuống xe để ăn gì đó. Nhìn đồ ăn trong tay mình, đáy mắt cô ta hiện lên vẻ mất mát.

Đang nghĩ ngợi, Hỏa Tình chạy tới, ánh mắt hiện lên tia sáng, bộ dáng vô cùng cao hứng.

"Tiểu Nhiễm, không tệ nha. Bất quả chỉ cần dựa vào dung mạo của cậu, có người đàn ông nào không quỳ gối dưới váy của cậu chứ?"

Sắc mặt Nam Tiểu Nhiễm đỏ ửng: "Cậu... cậu đang nói gì vậy?"

Hỏa Tình cười tủm tỉm: "Cậu thật sự không hiểu tớ nói gì? Anh ta thích cậu đó!"

Nam Tiểu Nhiễm lắc đầu: "Nào... nào có."

"Sao lại không có? Cậu xem đi, anh ta có từng chủ động nói chuyện với ai chưa? Cậu nhớ kỹ lại coi anh ta nhớ tới ai? Không phải chỉ nhận biết được một mình cậu sao? Hơn nữa, lúc ấy cậu bị đàn tang thi vây quanh, tình hình vô cùng nguy hiểm, anh ta đột nhiên xuất hiện, cứu cậu thoát khỏi vòng vây giống hệt cảnh tượng anh hùng cứu mỹ nhân. Thử hỏi có anh hùng nào lại không yêu mỹ nhân?"

Hỏa Tình nói một tràng, Nam Tiểu Nhiễm vừa nghe vừa nhét đồ ăn trong tay vào tay Hỏa Tình, bộ dáng xấu hổ: "Hừ! Không nói chuyện với cậu nữa!" Nói xong, Nam Tiểu Nhiễm lập tức xách váy chạy lên xe buýt.
Chúc Băng xem một màn trước mắt, trên mặt không chút cảm xúc, nhanh chóng cầm một ít thức ăn trở về xe jeep.

Nghỉ ngơi một đêm.

Sáng sớm hôm sau, mặt trời vừa ló dạng, đoàn người đã xuất phát tiến về phía trước.

...

(*) Thất phu vô tội, hoài bích có tội (匹夫无罪,怀璧其罪): Câu tục ngữ còn mang hàm ý người thường không có tội, tội của họ là mang thứ cao hơn thân phận của mình. Tội ở đây là "dám" sở hữu thứ vượt quá khả năng có thể bảo vệ của mình. Có được trân bảo mà không biết giữ mình giữ miệng chỉ là cái cớ để người ta hại.Câu nói này bao hàm nghĩa cực thâm thúy. Tài giỏi mà không biết cách ẩn nhẫn dễ thành cái bia hãm hại cho người xung quanh ngắm tới. Con người mà, bản tính đều có chút đố kị. Ngọc sáng trong đêm tối càng dễ bị nhắm tới. Nhiều khi phải "giả dối", thông minh che đậy để bảo vệ mình
 
[Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 418: Xin chào, tang thi vương (19)


Bốn ngày kế tiếp đều giống như ngày đầu tiên, cứ theo lẽ thường ban ngày lên đường đến khi trời chạng vạng tối thì dừng lại nghỉ ngơi.

Nam Nhiễm ngồi trong xe, mơ màng ngủ say bốn ngày, cho đến buổi chiều ngày thứ năm, tinh thần của cô mới tốt hơn một chút.

Nam Nhiễm mở mắt, ở trong lòng Chúc Băng thử nhúc nhích một cái, ngẩng đầu lên.

Dải lụa trắng trên mắt cô theo động động tác của Nam Nhiễm mà buông lỏng như sắp rơi xuống.

Chúc Băng nhanh tay giúp Nam Nhiễm sửa sang lại. Chờ đến khi làm xong, Chúc Băng nhìn tay của mình, hai mắt giật giật vài cái.

Cô vốn không phải một người chuyên lo chuyện bao đồng nhưng sau sáu ngày ở chung, càng ngày cô càng có khuynh hướng phát triển thành một vị bảo mẫu 24/24.

Chúc Băng hạ tay xuống, mặc niệm trong lòng, coi như tất cả đều vì cô ấy đã cứu mạng mình nên những việc này cũng không tính là gì. Kết quả cô vừa mới trấn an mình xong đã nghe Nam Nhiễm u oán ghét bỏ nói: "Sao người của cô lại nóng như vậy?"

Chúc Băng nắm chặt tay.

Cô rất ít khi cãi nhau với người khác, trong trí nhớ của cô, từ trước đến nay hình như cô chưa từng cãi nhau với ai. Nhưng cái người tên Hàm Linh Phi này luôn có cách khiến cô điên tiếc lên.

Năm ngày, suốt năm ngày, cô gái này không biết đã oán giận ghét bỏ cô bao nhiêu lần.

Dù là tượng đất thì cũng biết phát hỏa. Nhưng cãi nhau với một người bị thương nghiêm trọng như vậy thì có hơi...

Cuối cùng, Chúc Băng chỉ có thể nhịn xuống, đi ra ngoài xem tối nay sẽ ăn gì. Chúc Băng vừa tránh ra, Nam Nhiễm lại muốn dựa vào người Chúc Băng ngủ thêm một lát.

Kết quả, [ầm], đầu của Nam Nhiễm đụng trúng ghế dựa.

Bên này, Chúc Băng vừa xuống xe, đã nghe thấy nhóm người bên ngoài nghị luận.

"Ai, vị tiên sinh tên Túc Bạch kia chắc chắn thích Nam Tiểu Nhiễm."

"Hả? Sao lại nghĩ vậy?"

"Trong tay Túc Bạch tiên sinh có một bức tranh, người trong tranh lớn lên giống hệt Nam Tiểu Nhiễm."

"Thật ư?" Có người không quá tin.

Người nọ lập tức nói: "Tôi lừa mấy người làm gì? Có rất nhiều người thấy được." Bác gái kia nói xong, liền thấy mấy người ở xung quanh đều gật đầu, tỏ vẻ cũng nhìn thấy.

Sau đó, lại nghe không ít người bàn luận về bức tranh kia.

"Túc Bạch tiên sinh ngồi trên ghế, nhìn bức tranh kia đến xuất thần. Cậu ấy chắc chắn rất thích người trong tranh."

"Đây là lần đầu tiên tôi thấy một bức họa bằng bút lông sinh động như thế."

"Đúng đúng, tôi cũng rất ấn tượng với nó, cô gái trong bức họa kia mặc một bộ bạch y, dung mạo xinh đẹp như tiên."

"Đúng vậy, còn lớn lên giống Nam Tiểu Nhiễm như đúc."

Mọi người ở quanh lửa trại, vừa nói chuyện phiếm vừa làm việc.

Những lời này một chữ cũng không thiếu lọt vào tai của Nam Tiểu Nhiễm và Hỏa Tình cách đó không xa.

Hỏa Tình làm mặt quỷ với Nam Tiểu Nhiễm.

"Cậu xem đi, tớ đã nói anh ta thích cậu mà, không ngờ lại thích tới mức trộm vẽ một bức tranh về cậu. Đúng là dụng tâm!"

Hai má Nam Tiểu Nhiễm đỏ bừng, nhỏ giọng nói: "Cậu đừng nói nữa, có lẽ, có lẽ người trong bức tranh kia không phải tớ."

"Sao có thể?"

Nam Tiểu Nhiễm cầm rau dưa, gương mặt ửng hồng, có hơi do dự.

"Tớ... tớ lớn lên không xinh đẹp như thế, cũng không có chỗ nào tốt để anh ấy thích."

Hỏa Tình nghe lời này, cau mày:"Sao cậu lại không tin tưởng bản thân như vậy? Cậu không thấy từ sau khi cậu tháo mặt nạ xuống, toàn bộ mấy người đàn ông trong xe đều nhìn cậu bằng ánh mắt khác à? Một tuyệt sắc gia nhân như cậu mà không đáng được người khác thích?"
Nam Tiểu Nhiễm nghe lời này, đáy mắt cuối cùng hiện lên vẻ cao hứng, nhỏ giọng hỏi: "Thật ư? Anh ấy thật sự thích tớ?"

"Đương nhiên!" Hỏa tình vô cùng khẳng định đáp.

Nam Tiểu Nhiễm đem món salad mình mới chuẩn bị xong đặt sang một bên, tầm mắt nhịn không được nhìn về phía xe buýt.

...

Đúng là: Vật họp theo loài! Bên cạnh bạch liên hoa lúc nào cũng có một kẻ điên theo cùng.
 
[Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 419: Xin chào, tang thi vương (20)


Rất nhanh đã đến thời gian dùng bữa tối.

Đội trưởng đội quân nhân lên xe gọi Túc Bạch xuống xe ăn cơm với mọi người.

Chủ yếu vì hắn ta cảm thấy tính tình của Túc Bạch quá lạnh lùng, không thể dung nhập vào đoàn thể. Như thế vào thời điểm chiến đấu với tang thi, Túc Bạch sẽ không lấy hết toàn lực để bảo vệ mọi người.

Nhưng nếu ở chung lâu ngày nảy sinh tình cảm thì sau này khi đối mặt với tang thi, không phải hắn sẽ dùng toàn lực phản kích sao?

Bất quá, vị đội trưởng kia vừa mở miệng hỏi: "Túc Bạch, cậu không xuống ăn tối sao?" Đã thấy Túc Bạch đứng dậy, lạnh nhạt nói: "Chúng ta tách ra ở chỗ này đi."

Vị đội trưởng kia sửng sốt: "Cậu không đến căn cứ với bọn tôi sao?"

Giọng nói Túc Bạch đạm mạc: "Không được."

Ban đầu đội trưởng còn rất tự tin bản thân sẽ khuyên được Túc Bạch nhưng từ lúc Túc Bạch đứng dậy, đi lại gần cửa xe, cái loại khí thế phát ra từ người hắn làm cho vị đội trưởng kia theo bản năng lùi ra sau hai bước.

"Này...này."

Vốn nghĩ sẽ khuyên người này ở lại nhưng cuối cùng lại không thể tìm ra lý do thích hợp.

Vẻ mặt Túc Bạch lãnh đạm, không chút cảm xúc bước xuống xe.

Hai tay Hoắc Tư đút trong túi, không phải hắn cố ý nghe lén, chỉ là đúng lúc đi ngang qua nên mới nghe được.

Túc Bạch chậm rãi đi về phía trước, lướt ngang qua người Hoắc Tư.

Hoắc Tư chậm rãi nói: "Phải đi? Không thể ăn cùng nhau một bữa cơm?"

Bước chân của Túc Bạch vẫn không ngừng, vẫn tiếp tục đi về phía trước, chỉ nghe hắn lạnh nhạt nói: "Không được."

Giọng nói của Hoắc Tư mang theo một chút tùy ý: "Mấy cái việc như tìm người này, nhiều người sẽ đỡ mất thời gian hơn." Lời này vừa ra đã thành công khiến Túc Bạch dừng chân.

Hắn đứng một chỗ nhưng không quay đầu lại nhìn Hoắc Tư.

Giọng nói của Hoắc Tư không tính là quá lớn nhưng cũng không được xem là nhỏ.

Lực chú ý của Nam Tiểu Nhiễm luôn đặt trên người Túc Bạch nên vừa nghe thấy Túc Bạch phải đi, trong lòng vang lên tiếng lộp bộp, hai tay run lên.

Cô ta cắn môi, cuối cùng không nhịn được cầm váy chạy nhanh về phía Túc Bạch,

Vừa đi qua, hai mắt liền dán chặt vào mặt Túc Bạch, gương mặt đỏ ửng, nhỏ giọng nói: "Anh... anh phải đi,... tôi... tôi có làm salad..." Giọng nói càng lúc càng nhỏ, cuối cùng giống như tiếng muỗi kêu.

Tuy người khác không nghe được hai người bọn họ đang nói cái gì nhưng tuấn nam mỹ nữ đứng chung một chỗ đều khiến người khác nhịn không được tán thưởng một câu, thật là trai tài gái sắc.

Tất cả mọi người trên xe buýt đều cảm thấy Túc Bạch và Nam Tiểu Nhiễm là một đôi.

Chúc Băng dựa vào lửa trại, mí mắt buông xuống, tầm mắt vô tình liếc về phía xe jeep.

Mấy ngày nay, cô cũng có nghe thấy mọi người bàn tán về chuyện của Túc Bạch và Nam Tiểu Nhiễm.

Bất quá, dựa vào kinh nghiệm nhìn người nhiều năm của cô, Chúc Băng cảm thấy Túc Bạch không có tí tình cảm nào với Nam Tiểu Nhiễm. Nhưng trong tay Túc Bạch lại có bức tranh vẽ Nam Tiểu Nhiễm....

Chúc Băng nhìn Nam Tiểu Nhiễm đứng bên cạnh xe buýt, hai mày giật giật, bỗng nhiên lãnh đạm mở miệng: "Hàm Linh Phi, bên này."

Cô vừa gọi, tầm mắt vừa thoáng đảo qua người Túc Bạch, thấy được Túc Bạch cũng có phản ứng.

Hắn ngẩng đầu nhìn Chúc Băng, hơi thở trên người mỗi lúc một lạnh hơn.

Chúc Băng nhìn phản ứng của Túc Bạch, có hơi ngoài dự đoán.

Cô rũ mắt, đứng dậy, đi về phía Nam Nhiễm. Dưới ánh trăng, dáng người của cô càng thêm thon dài.

Nam Nhiễm nhận ra Chúc Băng đang tới gần, mở miệng: "Tôi đói bụng." Giọng nói thì vô cùng suy yếu nhưng nghe vào lại khiến người ta cảm giác như đang ra lệnh.
Chúc Băng đáp: "Ừ." Sau đó đỡ lấy tay cô. Nhưng còn chưa kịp đụng vào đã bị người khác giành trước.

Dưới ánh trăng, làn da của người kia càng trắng hơn, tây trang giày da, cả người tỏa ra hơi thở lạnh băng cấm dục. Đôi bàn tay với khớp xương rõ ràng, nắm lấy cánh tay của Nam Nhiễm.
 
[Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 420: Xin chào, tang thi vương (21)


Chúc Băng dừng chân, nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện trước mắt.

Hình như cô đoán đúng rồi.

Ánh mắt Túc Bạch rơi trên người Nam Nhiễm.

Đôi đồng tử màu xám tro cuồn cuộn cảm xúc, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ lãnh đạm bình thường.

Hắn không nói một lời chỉ im lặng nhìn Nam Nhiễm.

Nam Nhiễm bị hắn đột nhiên xuất hiện cầm lấy tay, không kịp phản ứng. Tay phải chỉnh chỉnh mái tóc của mình, hai mắt dưới dải lụa trắng lờ mờ thấy được bóng người ở đối diện.

Giọng nói có chút tùy ý: "Này, có phải nên buông tay ra rồi không?"

Túc Bạch không trả lời, chỉ là ánh mắt đang đặt trên hai mắt của Nam Nhiễm chuyển dời lên vết thương bên má phải của cô, sau đó rũ mắt nhìn cánh tay phải của Nam Nhiễm. Cách nói chuyện này, hơi thở quen thuộc này, hương thơm nhàn nhạt trên người này....

Là nàng, chắc chắn không sai!

Chỉ là...

Môi mỏng chậm rãi mở: "Ai làm đôi mắt của nàng thành thế này?" Cẩn thận nghe, sẽ phát hiện ngữ khí của hắn đã nhu hòa hơn ngày thường rất nhiều.

Nam Nhiễm nghe giọng nói của Túc Bạch, cả người căng cứng.

Thanh âm này, hơi thở này, quen thuộc đến mức khó tả.

Cô giơ tay, sờ lên ngực hắn. Đương nhiên, s* s**ng quần áo hắn cả ngày cũng không phát hiện ra cái gì. Cuối cùng đến khi sờ tới tay của Túc Bạch.

Lạnh băng!

Dạ minh châu?

Môi mỏng khẽ cong.

Cánh tay kéo nhẹ dải lụa đang che mắt mình xuống.

Ánh sáng từ ngọn lửa sau lưng Túc Bạch khiến hai mắt của Nam Nhiễm đau nhói.

Cô vừa mở mắt đã phải nhắm lại.

Bất quá lần này, hai mày cô hơi nhíu lại, sau đó không từ bỏ tiếp tục mở mắt ra.

Nam Nhiễm nhìm chằm chằm Túc Bạch hơn nửa ngày...

Sao... sao lại không phát sáng?

Nhận sai rồi? Không phải dạ minh châu?

Nhìn kỹ nửa ngày, cả người hắn thật sự không hề phát sáng.

Nam Nhiễm bĩu môi.

Không phải dạ minh châu!

Sau đó, cô lại buộc dải lụa trắng lên mắt mình.

Nhưng... hơi thở của hắn thật sự quá quen thuộc.

Nam Nhiễm nhịn không được, giơ bàn tay nhỏ trắng trẻo của mình lên, sờ sờ vài cái lên tay Túc Bạch.

Túc Bạch nắm chặt hai bàn tay của Nam Nhiễm.

Vừa rồi nhìn động tác kia của Nam Nhiễm, rõ ràng hai mắt vẫn có thể thấy được.

Túc Bạch kéo người đối diện lại gần, yết hầu di chuyển lên xuống.

"Nhận ra rồi?"

Nam Nhiễm không chút để ý mở miệng: "Anh là ai?"

Cô vừa nói như thế, cả người của người đàn ông đều căng cứng, trầm mặc chớp mắt một cái mở miệng: "Túc Bạch."

Nam Nhiễm gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, sau đó rút tay về.

Kết quả, mới cử động một chút đã bị nắm lại.

Chỉ nghe, Túc Bạch nhàn nhạt nói: "Mới vừa thay đổi một địa phương khác, Yêu Vương đã tính toán trở mặt không nhận?"

Ngữ điệu lúc tức giận vô cùng quen thuộc này, cách xư hô Yêu Vương này...

Nếu nói trước đó cô chỉ nghĩ người trước mặt trùng tên trùng họ với Túc Bạch thì hiện tại Nam Nhiễm có thể khẳng định Túc Bạch cùng cô đi tới thế giới này. Nhưng sao hắn lại không phát sáng? Hơn nữa, cô nhớ dạ minh châu đã chết rồi mà!

Nam Nhiễm chép chép miệng: "Anh được hắn phái tới?" Có phải thứ này được dạ minh châu phái tới để thử cô không? Nếu cô đi với thứ này, dạ minh châu sẽ xoay người mượn cớ đè cô xuống?

Não của Nam Nhiễm lập tức hoạt động, suy nghĩ ra hàng loạt viễn cảnh khác nhau.

Tiểu Hắc Long không ngờ Túc Bạch đại nhân có thể sống lại rồi đi tới thế giới này. Càng không ngờ, ký chủ lại có thể nghi ngờ dạ minh châu đại nhân đang lừa cô.
Hình như ký chủ không nhận ra người này là Túc Bạch đại nhân.

Hệ thống dần dần nảy ra một suy nghĩ mới.

Trong tình huống bình thường, mọi người đều sẽ dựa vào khuôn mặt để phân biệt người khác nhưng ký chủ không phải người bình thường. Rất có thể cô dựa vào việc người nào có thể phát sáng thì nhận định người đó chính là dạ minh châu.

Đến nỗi diện mạo gì gì đó, cô hoàn toàn không thèm để ý.

Cho nên hiện tại ký chủ mới không nhận ra?
 
[Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 421: Xin chào, tang thi vương (22)


Hệ thống cẩn thận dò hỏi: [ký chủ, cô có thể nhận ra gương mặt của dạ minh châu đại nhân không?]

Nam Nhiễm: "Ừ, hừ."

Sau đó, cô dần dần nhớ ra.

Xác thực lớn lên giống nhau như đúc.

Trong mắt Nam Nhiễm, lúc nhìn người, điểm đầu tiên phải xem xét là có phát sáng hay không, tiếp đến mới là xem mặt.

Giống như người bình thường nhìn người khác, đầu tiên là nhìn mặt sau đó là chân hoặc là bộ phận nào khác. Nếu để người thường tự đi hỏi người khác xếp hạng của các mặt khác thì cũng phải tốn không ít thời gian.

Hệ thống thấp thỏm, nghĩ tới ký chủ chỉ thích làm theo ý mình.

Hiện tại dạ minh châu lại không phát sáng.... này... này con mẹ nó tai họa ngập đầu.

Dạ minh châu không phát sáng không phải sẽ biến thành viên đá nhỏ sao?

Trong biển người mờ nhạt, hệ thống sợ ký chủ sẽ một giây trở mặt không nhận ra Túc Bạch đại nhân.

Nam Nhiễm tò mò hỏi: "Tại sao anh lại không phát sáng?"

Túc Bạch lãnh đạm lên tiếng: "Ừ."

Sau khi hắn đáp lời, lại thấy phản ứng không vui của Nam Nhiễm, trong đầu lập tức hiện lên vài cảnh tượng ở thế giới trước.

Nàng luôn gọi hắn là dạ minh châu. Lúc tức giận cũng gọi hắn là dạ minh châu, muốn cắn hắn, muốn đánh hắn cũng gọi hắn là dạ minh châu.

Hỏi nàng thích hắn ở điểm nào. Nàng nói người hắn lành lạnh, cả người đều phát sáng. Nàng thích những thứ phát sáng. Mỗi lúc nàng nhìn hắn đều cảm thấy cả người hắn như đang phát sáng.

Khi đó cũng không có cảm giác gì.

Hiện giờ nghe Nam Nhiễm hỏi mình như vậy, trong lòng lập tức lộp bộp một tiếng.

Không phát sáng thì không phải dạ minh châu.

Thế nào?

Trong 5 năm này, nàng coi trọng người khác, cảm thấy người kia sáng lấp lánh?

Cảm xúc trong lòng Túc Bạch dao động mạnh mẽ.

Túc Bạch kéo Nam Nhiễm tới trước mặt mình, cúi đầu, rút ngắn khoảng cách giữa hai người, trán chạm trán với Nam Nhiễm. Môi mỏng lạnh chậm rãi nói: "Nam Nhiễm, bản tôn khuyên nàng tốt nhất nên thu lại mấy cái suy nghĩ muốn đổi người khác làm dạ minh châu đi."

Hơi thở lạnh băng tỏ rõ cảm xúc của hắn lúc này vô cùng không tốt.

Kỳ thật, vốn dĩ Nam Nhiễm cũng không có ý định sẽ đổi một viên dạ minh châu khác. Thậm chí còn tưởng rằng viên dạ minh châu này đang bị bệnh, chỉ cần tìm được thuốc thì sẽ tốt lên. Dù sao trước đây hắn cũng từng có lúc không phát sáng.

Nhưng Túc Bạch vừa nói lời này, Nam Nhiễm liền cảm thấy khá có lý, sau đó còn chưa kịp bổ não đã nghe Túc Bạch cường điệu nói: "Nếu để bản tôn thấy được có người nào ở cạnh nàng. Bản tôn sẽ gϊếŧ chết hắn, còn nàng...." Hắn dừng một chút: "Sẽ chết trên giường của bản tôn." Trong lời nói của Túc Bạch mang theo vẻ kiên quyết và tàn nhẫn.

Nam Nhiễm cứng người.

Cô không phải loại người dễ dàng bị người khác uy h**p.

Bất quá.... được rồi, cô không muốn chết ở trên giường hắn.

Nam Nhiễm gật gật đầu: "Ừ."

Hệ thống đi theo ký chủ một thời gian dài, đã có lúc nào thấy ký chủ chịu thiệt như hôm nay?

Từ trước đến nay ký chủ đã bao giờ sợ mấy loại lời uy h**p tàn nhẫn?

Dù phải đối mặt với núi đao biển lửa, ký chủ cũng không hề nhăn mày một cái. Bây giờ, gặp phải dạ minh châu, còn là một viên dạ minh châu không phát sáng, nói lời hung ác với ký chủ.

Hệ thống nơm nớp lo sợ dự đoán chuyện tình xảy ra sau đó. Nhưng đợi một lúc lại chỉ thấy ký chủ ngoan ngoãn như bị thay tim.

Chậc chậc chậc.

Dạ minh châu không phát sáng thì còn là dạ minh châu nữa sao?

Đương nhiên là không. Nhưng dạ minh châu lại giống như khắc tinh của ký chủ, chỉ một giây đã làm ký chủ phải ngoan ngoãn nghe theo.
Hai người đứng gần như vậy, tuy rằng mọi người ở xa sẽ không nghe thấy họ đang nói cái gì nhưng tất cả những hình ảnh lôi lôi kéo kéo của Túc Bạch và Nam Nhiễm đều bị người khác nhìn thấy.

Dưới ánh trăng, Nam Tiểu Nhiễm mặc một bộ váy trắng, vẻ mặt ửng đỏ ngại ngùng hoàn toàn biến mất.

Đôi mắt hạnh nhìn chằm chằm bóng lưng hai người phía xa, tay nhắm chặt váy.

Cô ta biết Túc Bạch lâu như vậy, chưa từng thấy hắn chủ động chạm vào người mình.

Chẳng lẽ bởi vì cô gái kia là người mù nên được hắn chú ý nhiều hơn sao?

...

Hai thế giới liên tục đều xuất hiện bạch liên hoa làm người ta chán ghét.

Cái vị bạch liên hoa ở vị diện trước tự tin đến thái quá cuối cùng lại tự vả mặt. Còn vị bạch liên hoa ở vi diện này thì,,, không thể nói thành lời. Nếu biết nhau 5 ngày có thể gọi là lâu vậy thì Nhiễm tỷ vs Túc Bạch phải gọi là gì nhỉ?
 
[Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 422: Xin chào, tang thi vương (23)


Chúc Băng ở bên cạnh nghe được vài câu hai người bọn họ nói.

Tỷ như, chết ở trên giường của hắn...

Đây là loại ngôn ngữ gì? Hơn nữa những lời này, thấy thế nào cũng không giống những điều Túc Bạch sẽ nói.

Cô thấy hai người họ cứ im lặng, không ai chịu lên tiếng thì mở miệng, nhàn nhạt hỏi: "Còn muốn ăn cơm nữa không?"

Chúc Băng vừa dứt lời, Nam Nhiễm lập tức cao giọng đáp: "Ăn."

Vốn dĩ Chúc Băng định chạy qua đỡ Nam Nhiễm, bởi vì biết mắt của cô không tốt. Kết quả, vừa mới cử động, đã thấy Túc Bạch cúi người, trực tiếp bế ngang Nam Nhiễm lên, bước nhanh về phía trước, đi ngang qua người Chúc Băng, trực tiếp bước tới chỗ đốt lửa trại.

Thấy Túc Bạch ôm người mù kia tới chỗ bọn họ, mọi người đều im lặng, không dám lên tiếng.

Dưới ánh trăng, cả người Nam Tiểu Nhiễm run lên, hai tay nắm chặt thành quyền.

Vậy mà Túc Bạch lại không hề chán ghét người mù kia?

Rõ ràng, hắn rất ghét tiếp xúc với người khác.

Đời này, cô ta chưa từng hâm mộ người nào, chỉ thấy dù là cái gì thì đều do ông trời cho nên không cần phải hâm mộ. Nhưng từ lúc mạt thế diễn ra cho tới hôm nay, cô ta lại cảm thấy hâm mộ một người mụ.

Nghĩ tới đây, cả người Nam Tiểu Nhiễm lung lay, vẻ mặt hoảng loạn.

Bản thân thế mà lại có suy nghĩ như vậy, thật là không nên.

Nam Tiểu Nhiễm nhìn bóng lưng của hai người ở phía xa, xách váy quay đầu chạy nhanh về hướng ngược lại.

Hỏa Tình ở phía xa vừa thấy Nam Tiểu Nhiễm bỏ đi, lập tức đứng dậy: "Tiểu Nhiễm!" Cô ta hô lớn.

Sau đó, ánh mắt liếc về phía người mù đang ngồi ở cách đống lửa không xa, hừ lạnh một tiếng.

"Có gì ghê gớm!"

Nói xong còn trợn mắt với Nam Nhiễm một cái, cuối cùng mới đứng dậy đuổi theo Nam Tiểu Nhiễm.

Đối với một người vừa mới khôi phục sức lực như Nam Nhiễm mà nói, buổi tối hôm nay là một đêm không tồi. Bởi vì cuối cùng cô cũng có sức để ăn, hơn nữa dạ minh châu còn từ trên trời hạ xuống trước mặt cô.

Chờ cô ăn xong, trong tay vẫn còn cầm một miếng bánh mì, thỉnh thoảng đưa lên miệng cắn một cái.

Mọi người ở xung quanh sớm đã dùng bữa xong, bọn họ nhanh chóng tản ra đi dạo hay làm một số việc khác. Còn một ít người không rời đi thì đứng ở bên cạnh làm bộ như không có việc gì, lâu lâu lại liếc mắt nhìn hai người ở gần lửa trại.

Túc Bạch duỗi tay, đôi bàn tay với khớp xương tinh xảo vuốt nhẹ lên dải lụa trắng che mắt Nam Nhiễm, giọng nói lạnh nhạt: "Sao lại thế này?" Hắn lại hỏi vấn đề này lần nữa.

Nam Nhiễm cắn một miếng bánh mì, lắc đầu: "Qua hai ngày nữa sẽ tốt thôi." Dù sao dạ minh châu cũng không biết rõ mọi chuyện, cho dù cô có nói với hắn mình bị như thế này là do phản phệ thì hắn cũng sẽ không hiểu.

Ăn ăn một hồi, Nam Nhiễm tò mò hỏi: "Tại sao anh còn sống?"

Túc Bạch cúi đầu, dựa sát vào người Nam Nhiễm, yết hầu di chuyển lên xuống: "Ừ, sống lại, có lẽ máu của em đã cứu anh."

Nói đến đây, bởi vì tới gần cô, ngửi được mùi hương mê người thoang thoảng trên người cô nên cảm xúc của hắn có hơi dao động.

Không biết có phải do được máu cô cứu sống hay không mà hiện tại hắn cảm thấy mùi hương trên người cô còn mê người hơn trước đây.

Túc Bạch dời tầm mắt sang chỗ khác, cuối cùng dừng lại trên môi Nam Nhiễm. Nhưng đồng chí Nam Nhiễm vẫn cố chấp với ổ bánh mì trong tay mình, một miếng rồi một miếng, từ khi bắt đầu ăn cơm cho đến giờ vẫn luôn không ngừng được.

Đặc biệt hiện tại, mắt cô không thấy đường nên khi nhìn thấy Túc Bạch dựa sát lại gần mình thì đầu nhỏ bắt đầu hoạt động.
Chẳng lẽ hắn chưa ăn no?

Chép chép miệng một cái.

Nam Nhiễm giơ tay, bẻ một miếng bánh mì nhỏ, vừa muốn đút cho Túc Bạch thì lập tức dừng lại, trực tiếp bỏ miếng bánh mì kia vào miệng mình rồi chuẩn xác nhét nguyên ổ bánh mì còn sót lại vào miệng Túc Bạch.
 
[Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 423: Xin chào, tang thi vương (24)


Nam Nhiễm vừa đút bánh mì vừa suy nghĩ.

Cô đúng là một vị chủ nhân tốt.

Nếu mấy viên dạ minh châu trong tầng hầm của cô mà có ý thức nhất định chúng sẽ vô cùng sùng bái một người chủ nhân như cô.

Túc Bạch bị đút cả miệng bánh mì cũng không tức giận, ngược lại nhìn qua tâm tình còn không tệ.

Hắn thấp giọng mở miệng: "Có muốn đi cùng anh không?"

Hệ thống nãi thanh nãi khí nhắc nhở: [ký chủ, cô còn phải làm Hồng Nương tác hợp cho hai quả cầu pha lê.]

Nam Nhiễm vừa được nhắc nhở, lập tức lắc đầu: "Vẫn còn chuyện phải làm." Vừa nói, vừa duỗi tay sờ tay Túc Bạch.

Càng sờ càng cảm thấy hài lòng.

Lành lạnh, thực thoải mái.

Quả nhiên, dạ minh châu của cô cho dù không phát sáng thì cũng không kém mấy quả cầu pha lê kia.

Hệ thống trầm mặc.

Chúc Băng bị ký chủ dựa đầu vào người ngủ suốt năm ngày, nếu biết được suy nghĩ này của ký chủ, chắc hẳn sẽ dứt khoát lấy gạch đập chết ký chủ không lương tâm này.

...

Sáng sớm hôm sau.

Toàn bộ đoàn người nhanh chóng lên xe, chuẩn bị tiếp tục lên đường.

Sau khi xe buýt kiểm kê nhân số, chuẩn bị xuất phát, Nam Tiểu Nhiễm nhìn vị trí ngồi trống rỗng ở trước mặt mình, hai tay nắm chặt váy, ánh mắt đảo nhanh nhìn xung quanh.

Anh ấy không có lên xe...

Vẻ mặt có hơi lo lắng.

Lúc này, Hỏa Tình mở miệng: "Đội trưởng, Túc Bạch còn chưa lên xe."

Vị đội trưởng kia đóng danh sách lại, bộ quân trang trên người thẳng tắp, vẻ mặt có hơi đáng tiếc nói: "Túc Bạch sẽ không đi cùng chúng ta, cậu ấy ở trên chiếc xe jeep kia."

Dứt lời, đội trưởng quay đầu nói với tài xế: "Tài xế, xuất phát."

Tất cả mọi người trên xe đều im lặng, ánh mắt mọi người đều như có như không quay đầu nhìn Nam Tiểu Nhiễm.

Phần lớn mọi người trên xe đều cho rằng Nam Tiểu Nhiễm và Túc Bạch sớm muộn gì cũng sẽ thành một đôi nhưng đêm qua lại đột nhiên xuất hiện một người mù, người sáng suốt đều nhìn ra được Túc Bạch rất quan tâm cô gái ấy.

Nhìn thử đi, không phải sáng nay không nói không rằng đã trực tiếp đi với người ta rồi sao?

Có người nhỏ giọng thì thầm: "Xem ra chúng ta đoán sai rồi, còn tưởng rằng Nam Tiểu Nhiễm và cậu ta là một đôi."

Giọng nói của người nọ không tính là lớn nhưng Nam Tiểu Nhiễm vẫn có thể nghe rõ ràng.

Mấy giây sau, hai má Nam Tiểu Nhiễm đỏ ửng giống như vừa bị người ta hung hăng tát một cái, hai mắt ứa nước mắt.

Bộ dáng kia trông vô cùng đáng thương.

Nam Tiểu Nhiễm nắm chặt tà váy, lớn đến từng này, chưa bao giờ cô ta cảm thấy xấu hổ như hôm nay, cũng chưa từng bị người khác đối xử lạnh nhạt.

Chẳng lẽ, cô ta thật sự không bằng người mù kia?

Hay là nói người mù kia dựa vào bộ dáng nhu nhược đáng thương của mình để thu hút sự chú ý của Túc Bạch?

Tại sao phải làm như vậy?

Rõ ràng là một người mù mà còn muốn sinh sự.

Càng nghĩ Nam Tiểu Nhiễm càng cảm thấy ủy khuất, hai tay nắm chặt thành quyền, chặt đến mức lòng bàn tay đỏ ửng.

Hỏa Tình ở bên cạnh vừa thấy bộ dáng ủy khuất của Nam Tiểu Nhiễm vội vàng mở miệng: "Được rồi, không phải cậu sai. Đều do tiện nhân kia làm trời làm đất, tớ không tin Túc Bạch không thích cậu. Cậu chính là cô gái đẹp nhất tớ từng thấy. Sao hắn lại có thể không thích cậu?"

Nam Tiểu Nhiễm nghe thế, hai mắt đẫm lệ, nhỏ giọng hỏi: "Thật sao?"

Hỏa Tình lập tức gật đầu: "Đương nhiên! Anh ta chỉ đang thương hại Hàm Linh Phi thôi. Yên tâm, sớm muộn gì anh ta cũng sẽ trở về bên cậu.'

Nam Tiểu Nhiễm nghe được lời này, ủy khuất trong lòng dần dần vơi đi.

Đúng vậy, chỉ là thương hại mà thôi.

Thương hại và tình yêu là hai khái niệm khác nhau.
Sớm muộn gì cũng có ngày anh ấy hiểu ra.

Xe chạy từ từ trên đường, cảnh vật hai bên không ngừng chuyển đổi.

Mặt trời dần dần ló dạng, cơn gió nhẹ buổi sáng mang theo cảm giác lành lạnh ướŧ áŧ.

Bên này.

Xe jeep nhiều hơn một người.

Cũng may vẫn đủ chỗ ngồi.

Ban đầu Chúc Băng và Nam Nhiễm ngồi cùng nhau, hiện tại thì biến thành Túc Bạch và Nam Nhiễm.

Nam Nhiễm dựa vào người Túc Bạch, cọ a cọ a.
 
[Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 424: Xin chào, tang thi vương (25)


Nam Nhiễm giơ tay, sờ sờ chỗ này rồi chạm vào chỗ kia.

Cảm giác lành lạnh này thật thoải mái.

Nam Nhiễm nhịn không được cảm thán một tiếng.

Túc Bạch rũ mắt, liếc mắt nhìn cô.

Sau đó, duỗi tay giữ bàn tay đang sờ s* s**ng cả người mình của cô lại, lạnh nhạt nói: "Ngoan ngoãn một chút."

Hai tay của cô bị Túc Bạch giữ chặt, lúc này Nam Nhiễm mới chịu yên tĩnh hơn.

Chúc Băng thấy bộ dáng vui vẻ của Nam Nhiễm, tâm tình có chút không tốt. Đặc biệt là khi nhìn thấy Nam Nhiễm vừa sờ Túc Bạch vừa bày ra bộ dáng hài lòng.

Tất cả mọi chuyện xảy ra trong năm ngày qua đều hiện lên rõ ràng trong đầu Chúc Băng. Nam Nhiễm vừa ôm cô, vừa ghét bỏ, lại vừa ghét bỏ vừa s* s**ng cả người cô một vòng, sờ xong lại tiếp tục ghét bỏ.

Nếu Nam Nhiễm không phải là ân nhân cứu mạng của cô, cô đã sớm đánh chết cô ấy rồi.

Vốn dĩ cho rằng, sớm đã trở thành thói quen. Ai ngờ khi thấy vẻ mặt vui mừng của Nam Nhiễm lúc ở cạnh Túc Bạch, tâm tình của Chúc Băng lại càng tệ hơn, càng so sánh càng cảm thấy chênh lệch hai bên quá lớn.

Hơn nữa, Nam Nhiễm lúc nào cũng gọi Túc Bạch là dạ minh châu.

Trong khi đó, Nam Nhiễm lại gọi Chúc Băng là quả cầu pha lê.

Không có so sánh sẽ không có đau thương.

Hiện tại, Chúc Băng chỉ muốn ném ân nhân cứu mạng của mình xuống xe cho hả giận. Nhưng rất nhanh Chúc Băng đã không còn tinh lực để so đo mấy chuyện này nữa bởi vì ở nửa bên kia vùng trời đột nhiên chuyển thành màu máu.

Rõ ràng là buổi sáng, rõ ràng mặt trời mới ló dạng chưa được bao lâu nhưng khung cảnh hiện tại lại giống như chạng vạng chiều, hoàng hôn dần buông xuống.

Từng đám mây lớn che khuất mặt trời.

Vốn dĩ trời đang sáng sủa hiện tại lại trở nên âm trầm.

Không khí ở trên xe vốn đang nhàn nhã, lúc này dần dần nghiêm túc hẳn lên.

Hoắc Tư ngồi thẳng lưng, nheo mắt nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ.

Hắn như đang suy nghĩ cái gì đó: "Hình như tôi đã từng thấy thời tiết thế này ở đâu đó."

Vẻ mặt của Chúc Băng lãnh đạm, nhẹ giọng nói: "Bốn năm trước, cả bầu trời phủ màu máu, một lượng lớn tang thi tập trung về phía Đông. Tang thi vương ra đời."

Cũng chính từ lúc ấy, tang thi bắt đầu sinh ra dị biến. Không những có thể tiến hóa, có thể có dị năng mà còn có một phần lớn trở nên vô cùng thông minh.

Túc Bạch xuyên qua cửa sổ, nhìn ra bên ngoài.

Hai con ngươi màu xám tro nhìn thẳng về phía Tây. Hắn có thể thấy rõ từng đám tang thi đang tập trung ở phía xa.

Hoắc Tư chớp mắt một cái, bỗng nhiên cười: "Lại thêm một vị tang thi vương nữa ra đời."

Tuy hắn không biết tại sao lại xuất hiện hai con tang thi vương nhưng tình huống hiện tại đều trùng khớp với những gì được ghi lại trong sách.

Cũng chỉ có tang thi vương mới có khả năng khiến một lượng lớn tang thi tụ tập lại triều bái.

Tuy Hoắc Tư đang cười nhưng đáy mắt của hắn lại hiện lên vẻ âm trầm nguy hiểm.

Một con tang thi vương cũng đã khiến bọn họ mệt bở hơi tai truy bắt. Thậm chí đến tận bây giờ, bọn họ cũng không biết năng lực của tang thi vương mạnh tới mức nào. Nay lại thêm một con tang thi vương nữa ra đời. Nếu hai con tang thi vương liên thủ với nhau thì nhất định sẽ là họa lớn của nhân loại.

Lúc này, Đường Thanh ngồi trên ghế phụ lái mở miệng: "Đương gia, chỉ có một con đường duy nhất để đến căn cứ B nhưng nếu chúng ta cứ tiếp tục tiến về phía trước, e rằng sẽ gặp phải đám tang thi kia."
Mí mắt của Hoắc Tư hạ xuống, lưng dựa vào ghế.

"Dừng xe sắp xếp lại đồ đạc, đợi khi đám tang thi kia tản ra thì tiếp tục lên đường."

"Vâng, đương gia."

Bởi vì trước đó xe buýt đã bị tang thi bao vây nên sau đó đều là đoàn người Hoắc Tư mở đường đi trước. Hiện tại, xe jeep dừng lại, đương nhiên chiếc xe buýt ở phía sau cũng ngừng lại.

Hai bên dừng lại sắp xếp một chút, đội trưởng đội quân nhân vừa nghe nói có khả năng con tang thi vương thứ hai ra đời lập tức cảm nhận được sự tình vô cùng nghiêm trọng. Đội trưởng tập trung tất cả quân nhân có dị năng ở trên xe lại cùng thảo luận về tình hình hiện tại.
 
[Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 425: Xin chào, tang thi vương (26)


Đương nhiên, lần này cũng bao gồm những người trên xe jeep.

Không biết có phải do mấy ngày trước ngủ quá nhiều hay không mà hiện tại mỗi giây mỗi phút Nam Nhiễm đều cảm thấy cả người rã rời.

Điển hình là bây giờ, trong xe chỉ còn một mình Nam Nhiễm, cũng không biết Túc Bạch đã đi đâu.

Lúc Nam Nhiễm chán đến chết, cô bắt đầu cân nhắc, suy nghĩ không biết nên làm thế nào để thúc đẩy hai quả cầu pha lê tương thân tương ái.

Nam Nhiễm hỏi hệ thống: "Ngươi cảm thấy thế nào?"

Hệ thống trầm mặc đã lâu: [dựa vào những gì tư liệu nói, phải đưa hoa tươi, tay trong tay cùng nhau đi tản bộ.]

Dứt lời, hệ thống lập tức cảm thấy mấy việc này không thực tế.

Dù sao bây giờ cũng đang là mạt thế.

Con mẹ nó ai lại rảnh rỗi đến mức tay trong tay cùng nhau tản bộ, thưởng trà, ngắm trăng, xem hoa?

Ai biết được lỡ đang đi lại gặp phải tang thi thì sao?

Hệ thống nhỏ giọng nói thầm: [ký chủ, hay là cô tìm cơ hội hỏi người khác thử xem?]

Nam Nhiễm cảm thấy có lý.

Mấy ngày qua, cô chỉ ngủ trên xe, vẫn chưa có cơ hội tận mắt chứng kiến thế giới tàn khốc ngoài kia. Cô vẫn luôn cảm thấy có chút đáng tiếc.

Nam Nhiễm mở cửa xe ra, bước xuống xe jeep.

[Cạch], cửa xe đóng lại, Nam Nhiễm dựa người vào xe, quét mắt nhìn trái nhìn phải một vòng. Bởi vì hai mắt bị dải lụa trắng che lại nên cô chỉ có thể nhìn thấy bóng người lờ mờ ở xung quanh.

Một cơn gió lạnh thổi qua, Nam Nhiễm vuốt vuốt tóc mình.

Một tay chống lên đầu xe, suy nghĩ không biết nên đi về hướng nào?

Haizz.

Thật khó lựa chọn.

Dựa vào tính cách biệt nữu không theo lẽ thường của ký chủ, hệ thống nghĩ mãi vẫn không đoán được. Vì thế nó thành thành thật thật đặt câu hỏi: [ký chủ, cô đang nghĩ gì thế? Nhìn bộ dáng rối rắm của cô, có muốn tôi giúp cô không?]

Nam Nhiễm: "Ta đang do dự có nên đi xem đặc sản nơi này không."

Hệ thống nghe được hai chữ "đặc sản", ban đầu còn chưa phản ứng kịp.

Thế giới này có món ăn nào nổi tiếng sao?

Sau đó, nó sửng sốt, run rẩy mở miệng: [ký chủ, không phải cô muốn ăn tang thi chứ?]

Có phải phát rồ rồi không?

Nam Nhiễm nghiêng đầu, nghĩ đến đám tang thi vừa hôi vừa bẩn kia.

Cô nói thầm một câu: "Thôi." Vẫn nên ở lại đây chuyên tâm tác hợp cho hai quả cầu pha lê thì hơn.

Nam Nhiễm đi thẳng đến chỗ đông người nhất.

Mà từ lúc cô xuống xe đã có rất nhiều người để ý đến cô.

Những ánh mắt đó chăm chú nhìn Nam Nhiễm một phần vì cô là một người mù khó tránh khỏi khiến người khác chú ý, phần còn lại chính là vì Túc Bạch.

Vốn dĩ Nam Tiểu Nhiễm đang ngồi trên tảng đá nghỉ ngơi, vừa thấy Nam Nhiễm xuống xe, vẻ mặt hiện lên vẻ phức tạp.

Lúc này, Hỏa Tình dùng ánh mắt ra hiệu cho một thanh niên trẻ tuổi ngồi bên cạnh. Thanh niên kia lập tức đứng dậy, ho khan một tiếng, đi thẳng về phía Nam Nhiễm.

Thanh niên kia lớn lên khá anh tuấn, thời điểm đi đến cạnh Nam Nhiễm, hắn lập tức giơ tay ra muốn đỡ cô.

"Không có việc gì chứ? Cô đi đâu? Tôi đỡ cô đi." Giọng điệu ôn hòa, vừa nói vừa muốn đỡ lấy cánh tay của Nam Nhiễm.

Nam Nhiễm theo âm thanh nhìn sườn mặt của thanh niên kia, không chút để ý nói: "Không cần."

Dù Nam Nhiễm đã từ chối, thanh niên kia vẫn cố chấp muốn đỡ lấy tay cô, vừa cười vừa nói: "Không sao, mắt của cô không nhìn thấy, chúng tôi giúp cô là việc nên làm."

Dứt lời, hắn ta tự giới thiệu: "Tôi tên Ngũ Thiên, nhìn qua thì tôi lớn tuổi hơn cô, cô cứ gọi tôi một tiếng Ngũ ca là được." Ngũ Thiên vừa nói, vừa định nắm lấy tay Nam Nhiễm.
Một tay của Nam Nhiễm chống lên đầu xe, không hề có ý định đi về phía trước, cô lười biếng: "Tôi nói không cần."

Ngũ Thiên bất ngờ nhìn tư thế khí định thần nhàn của Nam Nhiễm, theo bản năng hạ tay xuống.
 
[Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 426: Xin chào, tang thi vương (27)


Hắn ta hơi há mồm: "Cô..." Cũng không biết nên nói cái gì. Không lẽ muốn nói sao cô không hiểu lẽ phép, không biết tốt xấu như thế?

Cuối cùng, Ngũ Thiên vẫn ngậm miệng.

Nam Nhiễm mặc một bộ y phục màu đen, ngón tay thon dài gõ vài cái lên xe jeep, sau đó tiếp tục đi về phía trước.

Từng cử chỉ, ngôn từ của cô đều hiện lên vẻ tiêu sái, nhanh nhẹn, nhìn qua không hề giống một người cần người khác giúp đỡ.

Cô thật sự là một người mù sao?_ Ngũ Thiên nghi ngờ.

Nam Tiểu Nhiễm đứng ở bên cạnh, cắn môi, đứng dậy, đi về phía Nam Nhiễm.

Cô ta mặc một cái váy trắng, bộ dáng nhẹ nhàng nhu nhược, cộng thêm gương mặt tinh xảo kia càng khiến cô ta giống như một tiểu thiên sứ mới hạ phàm.

Chỉ nghe cô ta ôn nhu nói: "Để tôi đỡ cô đi."

Nam Nhiễm nghe cô ta nói, bước chân dừng lại. Cô nghiêng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh kia.

Sao giọng nói này lại quen tai đến vậy?

Nam Nhiễm nhàn nhạt: "Lặp lại lần nữa."

Nam Tiểu Nhiễm không biết cô có ý gì, ánh mắt hoang mang liếc nhìn mọi người xung quanh. Đại khái là bộ dáng này của Nam Tiểu Nhiễm quá vô hại nên rất dễ gợi lên cảm giác muốn bảo hộ của người khác. Vừa nhìn vẻ mặt kia của cô ta, mọi người còn tưởng rằng cô ta đang bị khi dễ.

Ngũ Thiên nhăn mày, vội vàng chạy tới: "Hàm Linh Phi, Tiểu Nhiễm rất nhát gan, cô đừng có dọa cô ấy."

Hắn ta mới dứt lời, đã nghe Hỏa Tình ở xa phẫn nộ quát lớn: "Mắt thì mù còn dám ở đây kiêu ngạo, cô không nhìn thử xem đây là địa bàn của ai. Nếu không phải chúng tôi lương thiện cho cô chỗ dung thân thì cô sớm đã bị đám tang thi kia xé xát mất rồi. Tôi cảnh cáo cô, đừng có ở đây bắt nạt Tiểu Nhiễm nếu không tôi sẽ khiến cô hối hận sống không bằng chết."

Nam Nhiễm đứng im một chỗ, mí mắt giật giật.

Mái tóc đen dài rũ xuống, che đi một nửa khuôn mặt của cô.

Nam Nhiễm nghe hai người này thay phiên nhau mắng mình thì có hơi hoảng hốt.

Thế nào, vừa rồi cô có bắt nạt cái vị tên Tiểu Nhiễm kia sao?

Nghĩ đến đây, bỗng nhiên Nam Nhiễm nhớ tới cái gì đó.

Cô lạnh nhạt mở miệng: "Tiểu Nhiễm? Nam Nhiễm?"

Ngũ Thiên cảnh giác, đứng ra che chắn trước mặt Nam Tiểu Nhiễm.

"Cô muốn làm gì?"

Nam Nhiễm vặn cổ, đôi môi đỏ mọng cong lên. Trách không được cô lại cảm thấy giọng nói của cái người tên Tiểu Nhiễm kia có chút quen tai.

Đây không phải giọng nói cô từng dùng sao?

Chỉ là hiện tại bởi vì đang bị thương nên lúc cô nói chuyện giọng có hơi khàn khàn, do đó mới khiến người khác cảm thấy giọng nói của hai người các cô khác nhau.

Chậc.

Có một người có diện mạo giống mình như đúc, ngay cả giọng nói cũng y hệt mình, còn cứ thản nhiên xuất hiện đi qua đi lại trước mặt mình, thậm chí bởi vì sự tồn tại của người đó mà bản thân phải sửa lại tên...

Cảm giác này... thật thần kỳ.

Hệ thống nhỏ giọng hỏi: [ký chủ, có phải cô thấy cái người tên Nam Tiểu Nhiễm này rất chướng mắt đúng không?]

Nam Nhiễm không chút để ý: "Không có." Đồng chí Nam Nhiễm tâm rộng như biển cả, chỉ cảm thấy có chút mới lạ mà thôi.

Nhưng hai cái tên đang đứng trước mặt cô này.

Là cọng hành ở đâu ra vậy?

Ngũ Thiên thấy Nam Nhiễm không nói gì, chỉ nghiêng đầu, bộ dáng thản nhiên lạnh nhạt nhưng càng vì thế, hắn ta càng cảm thấy khó chịu.

Chỉ thấy hắn ta cau mày: "Hàm Linh Phi, cô không cần quá đáng!"

Nam Nhiễm rất mẫn cảm với cái tên Hàm Linh Phi này. Người khác vừa gọi cô bằng cái tên đó cô liền cảm thấy khó chịu.
Đôi môi phấn nộn của cô khẽ cong: "Tôi thấy mấy người quá phiền phức."

Mắt thấy không khí càng ngày càng khẩn trương, Nam Tiểu Nhiễm vội vàng kéo lấy cánh tay của Ngũ Thiên. Hai mắt ngập nước, lắc đầu, ôn nhu nói: "Được rồi, Ngũ đại ca, em không có việc gì. Không cần tiếp tục làm lớn chuyện, sẽ ảnh hưởng tình đoàn kết của cả đội."

Ngũ Thiên thở thài, có hơi đau lòng nhìn Nam Tiểu Nhiễm.
 
[Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 427: Xin chào, tang thi vương (28)


Với tính cách này của Tiểu Nhiễm, nếu không có một người mạnh mẽ ở bên cạnh bảo vệ, sớm muộn gì cũng bị người khác bắt nạt.

Ngũ Thiên biết bản thân không có khả năng bảo vệ một cô gái tuyệt sắc khuynh thành lại có tấm lòng lương thiện như vậy cho nên trước khi có người thích hợp xuất hiện bảo vệ Tiểu Nhiễm, hắn ta sẽ dùng toàn bộ khả năng của mình để bảo hộ Tiểu Nhiễm.

Hắn ta dùng ánh mắt phức tạp nhìn Nam Tiểu Nhiễm, cuối cùng vẫn thở dài một hơi.

Hệ thống trầm mặc nhìn cục diện trước mắt.

Có phải đầu óc của đám người này có vấn đề gì không?

Cái gì ký chủ cũng chưa làm, chỉ mới nói Nam Tiểu Nhiễm lặp lại câu nói vừa rồi một lần, đám người này đã cho rằng ký chủ đang bắt nạt cô ta.

Rõ ràng là ba người bọn họ đang coi thường ký chủ vì cô bị mù có được không?

Hệ thống nhỏ giọng nói thầm: [ký chủ, hay là chúng ta đánh bọn họ một trận đi.] Dù sao ở mạt thế đánh người cũng không phải chuyện gì phạm pháp cho nên không thể xem là ký chủ đang làm chuyện xấu.

Nam Nhiễm nghe hai người ở đối diện ríu ra ríu rít nói không ngừng, móc móc lỗ tai.

"Tránh ra, chặn đường."

Cô vẫn còn chuyện quan trọng phải làm, nào có thời gian rảnh rỗi đứng đây nghe bọn họ nói chuyện vô nghĩa.

Hỏa Tình tức giận quát: "Thái độ đó của cô là có ý gì?"

Nam Nhiễm câu môi: "Thế nào? Hình như cô rất có ý kiến với thái độ của tôi."

Hỏa Tình biết Nam Nhiễm không thể nhìn thấy mình, đè thấp âm thanh xuống, trong lời nói mang theo tia chán ghét nồng đậm: "Tôi nói cô biết nếu không phải cô bị mù tôi đã sớm đánh chết cô rồi."

Hỏa Tình vừa dứt lời, trong tay Nam Nhiễm đã xuất hiện một cây roi dài.

Đôi môi đỏ mọng khẽ cong, nở nụ cười tươi.

Nam Nhiễm giơ tay lên.

[Vút] một tiếng.

Cây roi kia quất thẳng lên người Hỏa Tình.

Sau đó, Nam Nhiễm hạ tay xuống, tùy tiện nói một câu: "Nếu cô không chịu động thủ vậy thì để một người mù như tôi đánh chết cô đi." Nam Nhiễm nhẹ nhàng bâng quơ.

Còn Hỏa Tình bị trúng một roi của cô thì cả người đổ máu.

Thời điểm hai bên đang giằng co, Túc Bạch đột nhiên xuất hiện.

Cũng không biết hắn đã đi đâu, thậm chí chẳng có ai thấy được hắn về thế nào, chỉ biết hắn bất ngờ xuất hiện đứng bên cạnh Nam Nhiễm.

Túc Bạch mặc tây trang giày da, hơi thở cấm dục lạnh lẽo bao trùm cả người hắn, bàn tay thon dài ôm chặt lấy eo của Nam Nhiễm, kéo cả người cô vào ngực mình.

Cho dù Túc Bạch không nói gì, chỉ đứng im ở đó, hai con ngươi màu xám tro đảo mắt nhìn thoáng qua ba người ở đối diện cũng đã đủ khiến bọn họ cảm thấy như bị một loại áp lực vô hình nào đó đè lên người.

Nam Nhiễm nhận ra người đến là dạ minh châu, tâm tình tốt hơn đôi chút, ngay cả cảm xúc thiếu kiên nhẫn cũng giảm bớt không ít.

Nam Tiểu Nhiễm sốt ruột: "Hỏa Tình, cậu không sao chứ?"

Túc Bạch rũ mắt, tầm mắt đặt trên người cô gái ở trong lòng.

Chỉ nghe hắn nhàn nhạt hỏi: "Bị thương rồi?"

Nam Nhiễm giơ cây roi màu đen trong tay lên.

"Không có."

Túc Bạch cầm lấy cây roi đen của cô, tùy tay ném xuống đất.

Cây roi đen kia vừa rơi xuống đất lập tức biến thành tiểu hắc cầu, tung ta tung tăng đi theo sau Nam Nhiễm.

Túc Bạch lạnh nhạt lên tiếng: "Ừ."

Lúc này mới kéo Nam Nhiễm về phía lửa trại.

Vừa đi, hắn vừa lãnh đạm mở miệng: "Hai mắt không tốt thì đừng sử dụng mấy loại vũ khí nguy hiểm như thế nữa, miễn cho bản thân bị thương."

Nói đến đây hắn hơi ngừng lại, sau đó lại hỏi: "Tiểu hắc cầu kia có thể biến thành mọi thứ?"
"Anh muốn?" Nam Nhiễm hỏi lại.

Túc Bạch đạm mạc đáp: "Lần sau, để nó biến thành một con tang thi." Có thể tự động đả thương người khác, cũng không lo lắng sẽ ngộ thương đến cô. Vừa đơn giản, vừa tiện lợi.

Hai người ở bên này vừa nói chuyện, vừa đi thẳng về phía rừng rậm.

Nam Tiểu Nhiễm đỡ Hỏa Tình, đáy mắt hiện lên vài phần mất mát.

Cái gì anh ấy cũng không hỏi, cứ thế tin cô ấy.

Chẳng lẽ bởi vì cô ấy là người mù nên không thể đả thương người khác?
 
[Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 428: Xin chào, tang thi vương (29)


Nhưng rõ ràng cô ấy đã ra tay đánh Hỏa Tình.

Nam Tiểu Nhiễm nắm chặt hai tay.

Người mù kia tuyệt đối không hề nhu nhược như bộ dáng bên ngoài của cô ấy.

Đang lúc cô ta tập trung suy nghĩ, mặt đất truyền đến âm thanh chấn động.

Bầu trời ở phía xa càng lúc càng đỏ rực, phảng phất giống như màu máu.

Vốn dĩ đội trưởng đang thương lượng với các dị năng giả, hiện tại vô cùng nghiêm túc nhìn về bầu trời phía xa.

Sau khi trầm mặc vài giây, hắn ta hạ quyết tâm: "Chúng ta vẫn nên phái vài người đi xem thử tình huống thì hơn."

Dù sao nếu thật sự xuất hiện thêm một con tang thi vương thứ hai thì không chỉ là chuyện lo lắng cho tính mạng của đám người bọn họ nữa mà còn phải lo lắng cho toàn bộ nhân loại.

Một người quân nhân trong đó đề nghị: "Đội trưởng, chúng ta có nên gọi Túc Bạch tới đây không?"

Tuy hắn không có tham gia vào lần hội nghị này nhưng mọi người đều biết rõ thực lực của Túc Bạch.

So với tất cả dị năng giả ở đây, Túc Bạch phải đứng số một số hai. Nếu có hắn đi cùng thì mọi người cũng sẽ yên tâm hơn một chút.

Vị đội trưởng kia nghiêm túc suy nghĩ, sau khi do dự một lúc, vẫn lắc đầu.

"Lần này chỉ đi tìm hiểu tin tức, không phải thật sự khai chiến với đám tang thi kia, vẫn nên ưu tiên những dị năng giả hệ tốc độ thì hơn."

Cuối cùng, vị đội trưởng kia chọn ra một nhóm năm người, trong đó đương nhiên có cả Chúc Băng và Hoắc Tư.

Việc này không thể chậm trễ, đội trưởng cho bọn họ hai mươi phút để chuẩn bị, sau đó lập tức xuất phát tiến về phía trước thăm dò tình hình.

Hoắc Tư và Chúc Băng trở lại xe jeep. Im lặng ngồi nghỉ ngơi trong xe.

Hiển nhiên, đối với bọn họ, chuyến đi này không cần chuẩn bị quá nhiều.

Nam Nhiễm nhàn nhã đi ra khỏi rừng cây, hai mắt của cô vẫn bị dải lụa trắng che lại, nhưng nếu tập trung Nam Nhiễm vẫn có thể nhìn thấy mọi thứ.

Vì thế đối với cô, đi đường cũng không phải việc gì khó.

Nam Nhiễm đi ra đây để tìm nước uống.

Cô khát.

Vừa thấy trong xe jeep có người, môi đỏ khẽ mở: "Chúc Băng?"

Chúc Băng nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Ừ." Lãnh đạm đáp một tiếng.

Nam Nhiễm xòe tay ra: "Khát."

Chúc Băng tìm một chai nước ở trong xe đưa cho cô.

Nam Nhiễm dựa vào cửa sổ xe, vặn ra, đưa lên miệng uống.

Lúc này, Đường Minh trở về sau, chớp mắt, do dự mở miệng: "Đương gia, Đường Minh cũng muốn đi với ngài."

Hoắc Tư nâng mắt, liếc mắt nhìn Đường Minh một cái, chậm rãi nói: "Nếu xảy ra chuyện gì đó mà tôi không đối phó được thì cậu có đi theo cũng không giúp ích được gì. Nếu tôi ứng phó được thì cậu càng không cần phải đi."

Nói đi nói lại, ý cuối cùng vẫn là không cho Đường Minh đi theo.

Dường như Đường Minh cũng đoán trước được Hoắc Tư sẽ không cho hắn đi theo nên vô cùng trịnh trọng nói: "Hy vọng Đương gia và Chúc Băng tiểu thư sẽ bình an trở về."

Nam Nhiễm vừa uống nước, vừa nghe bọn họ nói chuyện, lỗ tai giật giật.

Cô nghiêng đầu, thuận miệng hỏi một câu: "Đi đâu?"

Chúc Băng kể sơ qua cho Nam Nhiễm nghe: "Trước đó xuất hiện tang thi triều, chúng tôi hoài nghi có tang thi vương ra đời nên muốn đi xem thử."

Nam Nhiễm vừa nghiêm túc nghe, vừa uống hết chai nước trong tay. Như nghĩ tới chuyện gì đó, hỏi một câu: "Cô đi chung với Hoắc Tư?"

"Ừ!"

Một tay Nam Nhiễm chống lên cửa sổ, tấm tắc hai tiếng, cuối cùng vẫn mở miệng: "Trên thế giới này, thật sự không thể tìm được một cô gái vừa xinh đẹp vừa lương thiện như tôi." Lúc nói chuyện còn không quen thở dài một tiếng.
Hoắc Tư nghe cô đột nhiên khoe khoang, có lẽ trước đây chưa từng thấy qua cho nên hơi nhíu mày, lười biếng mỉm cười: "Sao càng nghe càng cảm thấy cô sắp làm chuyện gì đó rất hệ trọng vậy?"

Mới dứt lời, Hoắc Tư liền nhìn thấy Nam Nhiễm bình tĩnh phân phó Đường Minh lấy một cái chậu và một ít nước sạch tới.
 
[Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 429: Xin chào, tang thi vương (30)


Thời điểm hắn cho rằng cô sẽ làm một chuyện gì đó vô cùng đặc biệt thì lại thấy Nam Nhiễm ngồi xổm xuống, bắt đầu rửa tay.

Hoắc Tư trầm mặc nhưng rất nhanh lại có một chuyện khác càng khiến hắn khó hiểu hơn.

Chỉ thấy Nam Nhiễm sai sử Đường Minh rót chậu nước rửa tay của cô vào trong một bình nước khoáng. Sau đó cô đưa bình nước rửa tay kia cho Chúc Băng.

Chúc Băng dường như đã hiểu ra ẩn ý của Nam Nhiễm, vừa nắm chặt bình nước kia, vừa nhìn trái nhìn phải, dò hỏi một tiếng: "Dùng được?"

Nam Nhiễm sờ tóc của mình: "Đương nhiên." Đặc biệt bởi vì lần trước cứu Chúc Băng nên vết thương mới vừa kết vảy trên tay cô lại bị nứt ra. Sau đó kéo dài đến tận bây giờ vẫn chưa tốt lên nên có thể trong chậu nước rửa tay này sẽ có vài giọt máu của cô.

Nhìn đi hai quả cầu pha lê này may mắn cỡ nào.

Thật hy vọng hai người bọn họ sẽ vì cao hứng quá mức mà chịu ở bên nhau.

Vừa nhận được sự khẳng định của Nam Nhiễm, không biết Chúc Băng lấy một thùng nước khoáng ở đâu ra mà cứ thế nhét vào trong ngực Nam Nhiễm.

Chúc Băng lãnh đạm nói: "Rửa tay tiếp đi."

Thao tác của hai người bọn họ đã dọa sợ hai chủ tớ Hoắc Tư ở bên cạnh.

Nước rửa tay cũng muốn cướp?

Hoắc Tư biết, từ trước đến nay Chúc Băng sẽ không làm mấy chuyện vô ích nhưng nước rửa tay của Nam Nhiễm... hắn nghĩ thế nào cũng cảm thấy khó hiểu.

Hai mươi phút sau.

Nam Nhiễm ngâm nước đến mức hai bàn tay sắp phồng lên. Tâm tình của cô lúc này vô cùng không tốt, Nam Nhiễm âm trầm đi về phía rừng cây.

Hừ!

Nếu hai quả cầu pha lê này không thể trở về thì cô sẽ chọn hai viên khác. Ít nhất cũng sẽ không bắt cô rửa tay đến mức phồng cả tay.

Hoắc Tư và Chúc Băng xuống xe tập hợp với mọi người, chuẩn bị xuất phát.

Hoắc Tư đi song song với Chúc Băng.

Giọng điệu lười nhác: "Tôi thật sự rất tò mò không biết chậu nước kia có tác dụng gì lại có thể khiến cô dù có bị lộ dị năng không gian của mình cũng phải mang theo cho bằng được."

Chúc Băng nhìn Hoắc Tư, ánh mắt lạnh lẽo.

Đúng vậy, cô là dị năng giả song hệ, vừa có dị năng hệ lôi vừa có dị năng không gian. Bởi vì dị năng song hệ quá đặc biệt, cô không muốn hấp dẫn sự chú ý của người khác nên bình thường khi lấy đồ vật từ trong không gian ra cô đều rất cẩn thận, tìm một lý do nào đó để che đậy.

Nhưng hôm nay bởi vì Nam Nhiễm nên mới buộc phải lộ ra ngoài.

Cô cứ tùy tiện lấy ra một thứ không có trong xe jeep như vậy, đương nhiên người khác sẽ phát hiện ra điều cô đang che dấu.

Chúc Băng lãnh đạm trả lời: "Không có ích gì, chỉ đơn giản là sở thích thôi."

Hoắc Tư cười một tiếng, không tiếp tục truy cứu vấn đề này nữa.

Sớm muộn gì cũng sẽ biết, không cần gấp gáp.

Đoàn người chuẩn bị xuất phát, có người tìm được một chiếc xe vứt đi ở phụ cần, nhìn qua thì vẫn còn dùng được.

Năm người ngồi lên xe rời đi.

Còn về phần Nam Nhiễm, cô vào rừng để làm gì?

Ừm... ăn thỏ nướng.

Nam Nhiễm hăng say gặm nguyên cả con thỏ.

Tốc độ ăn cơm kia nhìn qua không hề giống một người mù.

Ăn được một lúc, Túc Bạch ngồi bên cạnh lạnh nhạt nói: "Không ai tranh giành với em."

Để bàn về bộ dáng lúc này của Nam Nhiễm thì bên má trái của cô có một vết sẹo dài, bởi vì vết thương đã kết vảy nên theo động tác ăn uống của cô, vết sẹo kia cũng chuyển động theo.
Nhìn qua không hề liên quan đến hai chữ xinh đẹp.

Hơn nữa động tác ăn cơm của cô có hơi nhanh thậm chí nhìn có hơi bất nhã.

Hình ảnh kia thật sự là một lời khó nói hết.

Nhưng lạ nhất là Túc Bạch lại thích nhìn khuôn mặt của cô, nhìn chằm chằm rất lâu, hoàn toàn không có vẻ gì gọi là ghét bỏ.

Ngược lại,... khi nhìn khóe môi của hắn còn khẽ cong lên tạo thành một vòng cung nhạt.

Sao càng nhìn lại càng thích nhỉ?

Một cơn gió thổi qua, tiếng lá cây xào xạt va chạm vào nhau vang lên.

Tiếng lá cây, tiếng gặm đồ ăn của Nam Nhiễm hòa vào nhau, khung cảnh trông thập phần an tĩnh hài hòa.

Đợi đến khi Nam Nhiễm lên tiếng thì khung cảnh hài hòa này mới bị đánh vỡ: "Anh sẽ tặng gì cho người anh thích?"
 
[Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 430: Xin chào, tang thi vương (31)


Nam Nhiễm vừa gặm thỏ nướng, vừa mở miệng hỏi.

Túc Bạch nghe câu hỏi của cô, đôi con ngươi màu xám đột nhiên lộ ra cảm xúc khó tả. Thanh âm lạnh nhạt của hắn chậm rãi vang lên: "Thế nào?"

Nam Nhiễm vừa gặm thịt thỏ, vừa trả lời: "Tùy tiện hỏi thôi."

Túc Bạch câu môi, biểu tình đạm mạc, chớp mắt một cái, yết hầu di chuyển lên xuống: "Tự nhiên, gãi đúng chỗ ngứa."

Nam Nhiễm tiếp tục gặp thịt thỏ, tập trung suy nghĩ.

Gãi đúng chỗ ngứa...

Cô không có rảnh đến mức đi nghiên cứu quả cầu pha lê kia thích cái gì.

Thời điểm đang ưu sầu, đột nhiên nghe thấy Túc Bạch chậm rãi xen vào một câu: "Gãi đúng chỗ ngứa, rất khó?"

Bất tri bất giác, hắn đã lại gần chỗ của Nam Nhiễm.

Nam Nhiễm nghiêm túc nghe, gật gật đầu.

Túc Bạch ném khúc xương thỏ trong tay Nam Nhiễm xuống đất.

Sau đó, không biết từ đâu lấy ra một chiếc khăn tay, cẩn thận lau sạch tay giúp Nam Nhiễm. Cho dù có thay đổi sang một thế giới khác thì thói quen dùng khăn tay này của hắn vẫn không thay đổi.

Túc Bạch rũ mắt, khóe môi khẽ cong lên: "Không biết tặng cái gì thì cứ dựa vào tâm ý của mình."

Nam Nhiễm nghi ngờ: "Hữu dụng không?" Cô ngửa đầu, da thịt trắng nõn và đôi môi đỏ mọng của cô hiện rõ dưới tầm mắt của Túc Bạch.

Hai con ngươi màu xám tro hiện lên tia âm trầm. Bỗng nhiên hắn hỏi một câu quăng tám sào cũng không tới: "Cơ thể có khỏe lên chút nào không?"

Vừa nói, tay của hắn vừa ôm chặt lấy eo của Nam Nhiễm, kéo cô vào lòng mình, nhân tiện còn nhéo nhẹ hai cái bên hông cô.

Nam Nhiễm bị ôm, cảm nhận được hơi thở lành lạnh trên người hắn.

Cô bỗng nhiên duỗi tay, tháo dải lụa đang che mắt của mình xuống. Đôi mắt nhắm chặt hơi run, hai hàng lông mi đen dài cong vút, Nam Nhiễm chậm rãi mở mắt ra.

Hai con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm Túc Bạch, đôi môi đỏ mọng cười tươi nhưng chỉ vài giây sau Nam Nhiễm đã thấy hai mắt mình đau rát.

Bất quá, điểm này cũng không ảnh hưởng đến việc cô muốn nhìn thấy vẻ mặt hiện tại của dạ minh châu. Nam Nhiễm cười tủm tỉm giống như vừa nhặt được bảo bối.

Cô duỗi tay, ôm lấy cổ của Túc Bạch, dựa sát vào người hắn, trực tiếp hôn một cái lên môi hắn.

Xúc cảm lành lạnh này thật sự làm người khác khó có thể cưỡng lại.

Túc Bạch ôm chặt Nam Nhiễm vào lòng.

Dựa vào sự hiểu biết của mình với dạ minh châu, hệ thống dự đoán được mỗi lần ký chủ chủ động, cuối cùng quyền chủ động vẫn sẽ theo một cách lạ lùng nào đó rơi vào tay của dạ minh châu.

Nhưng lần này, Túc Bạch chỉ kéo cả người Nam Nhiễm vào trong lòng, sau đó không nhúc nhích, tùy ý để cô hôn mình.

Tay của Nam Nhiễm thì liên tục s* s**ng cả người Túc Bạch, mặt thì cười tủm tỉm hôn nhẹ lên môi hắn.

Hệ thống nhìn biểu tình hưng phấn của ký chủ.

Sao nó lại cảm thấy ký chủ giống khách làng chơi dạo quanh thanh lâu vậy?

Thấy Túc Bạch ôm mình không nhúc nhích, Nam Nhiễm tiếp tục cọ rồi cọ, sờ rồi lại sờ. Sờ chỗ này hai cái rồi lại m*t chỗ kia hai cái.

Chậc chậc, thật không ngờ, dạ minh châu không phát sáng vẫn khiến cô hài lòng.

Chờ cô ôm đủ rồi, hôn đủ rồi. Vừa nhấc đầu, đã phát hiện hai con ngươi màu xám tro của Túc Bạch đang nhìn mình chằm chằm.

Từ trước đến giờ hắn đều xuất hiện với bộ dáng nghiêm túc, hoàn hảo nhưng hiện tại vài nút áo sơ mi của hắn đã bị Nam Nhiễm cởi ra, để lộ lồng ngực vạm vỡ.

Lúc này, nhìn Túc Bạch có cảm giác gì?

Giống như một con ma thú mới tháo được phong ấn.
Con ma thú này còn đang nhìn chằm chằm cô gái vui vẻ ở đối diện.

Chỉ thấy yết hầu của hắn di chuyển lên xuống: "Chọc ghẹo đủ rồi?"

Nam Nhiễm im lặng, giơ tay tính toán muốn mặc đồ lại cho dạ minh châu.

Viên dạ minh châu không phát sáng này hiện tại có chút kỳ quái.

Bất quá, vừa mới đụng vào cúc áo ở cổ của hắn, đã bị Túc Bạch nắm chặt tay. Hắn đứng dậy, ôm Nam Nhiễm vào lòng, đè cô lên một thân cây ở gần đó.

Đôi môi mỏng lạnh của hắn cong lên, yết hầu di chuyển lên xuống, thấp giọng một câu: "Có phải đến lượt anh rồi không?"
 
[Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 431: Xin chào, tang thi vương (32)


Túc Bạch vừa dứt lời, căn bản không hề cho Nam Nhiễm thời gian để phản ứng đã trực tiếp hôn lên môi cô, ngăn chặn những lời cô sắp buột miệng nói ra.

Trong rừng cây nhỏ, từng cơn gió lạnh thổi qua.

Lá cây va vào nhau vang lên tiếng xào xạt.

Ở một nơi nào đó trong khu rừng, không khí như dần nóng lên vì sự ôn nhu của ai đó.

...

Ở chỗ mọi người dựng trại, đội trưởng cau mày, lo lắng nhìn về phía bầu trời đỏ rực ở phương xa.

Nhóm năm người được cử đi thu thập tin tức đã đi suốt ba giờ đồng hồ nhưng vẫn chưa trở về.

Đội trưởng lo lắng đến mức không ăn nổi cơm trưa.

Tới lúc trời chuyển sang chạng vạng, nhóm năm người kia vẫn chưa có dấu hiệu trở lại. Năm người xuất phát kia có thể nói chính là nhóm mạnh nhất trong đội hình của bọn họ.

Nếu năm người kia thật sự không thể trở về thì tình hình ở phía trước chắc chắn vô cùng nguy hiểm.

Đội trưởng tuy vô cùng lo lắng nhưng ở đây vẫn còn rất nhiều người đang chờ do đó nên ăn cơm vẫn phải ăn cơm, nên nghỉ ngơi vẫn phải nghỉ ngơi cho tốt.

Nam Tiểu Nhiễm cầm một con gà nướng đi đến trước mặt đội trưởng, nhẹ nhàng nói: "Đội trưởng, anh vẫn nên ăn một ít đi."

Đội trưởng nhìn Nam Tiểu Nhiễm, thở dài.

Hiện tại, hắn ta thật sự không có hứng ăn cơm, toàn bộ tinh thần của hắn ta đều đặt vào việc tang thi vương xuất hiện.

Đội trưởng vừa nghĩ vừa xoa mày, bất quá cũng không thể để con gái người ta đứng đó đợi hắn ta vì thế hắn ta miễn cưỡng nhận lấy con gà nướng kia, vừa mới cắn một miếng liền nhớ tới chuyện gì đó.

"Con gà này ở đâu ra?"

Vẻ mặt của Nam Tiểu Nhiễm so với ban nãy thì sinh động hơn rất nhiều: "Là Túc Bạch tiên sinh bắt được."

Túc Bạch không những bắt được gà rừng mà còn bắt được rất nhiều thứ khác, tất cả đều ném ở chỗ kia để cho các bác gái tới xử lý.

Đội trưởng nghe vậy, gật gật đầu.

Bên trái nơi bọn họ dựng trại là một rừng cây dương xỉ lớn, bên phải là một mảnh đất hoang. Vốn dĩ thời tiết hiện tại sẽ vô cùng nóng nực nhưng nhờ vào mấy cây dương xỉ che ánh mặt trời mà thời tiết mát mẻ hơn không ít.

Còn về việc tang thi vương ra đời, thật ra chỉ có mấy người dị năng giả bọn họ biết, những người bình thường còn lại đều không hay biết gì hết cho nên bọn họ mới có thể ăn uống bình thản, cười nói vui vẻ như thế.

Nam Tiểu Nhiễm đứng bên cạnh, hơn nửa ngày mới lấy được dũng khí cầm một con gà nướng khác đi về phía xe jeep.

Những thứ này đều do Túc Bạch bắt được vì thế vẫn nên mang một ít cho Túc Bạch tiên sinh.

Nghĩ tới đây, trong đầu Nam Tiểu Nhiễm không khỏi hiện lên dáng vẻ lạnh lùng cấm dục của Túc Bạch.

Trong trí nhớ của cô ta, hình như lúc nào Túc Bạch cũng xuất hiện với bộ dáng lạnh lùng, xa cách không thể với tới nhưng lại vô thức tạo cho những người xung quanh cảm giác an toàn khó tả.

Nam Tiểu Nhiễm cảm thấy chỉ cần có Túc Bạch ở đây thì dù có chuyện gì xảy ra cô ta cũng không sợ. Đáy mắt cô ta hiện lên tia sáng, Nam Tiểu Nhiễm tăng tốc đi về phía xe jeep.

Mới đến gần đã nghe bên trong truyền đến tiếng nói chuyện.

Ban đầu là âm thanh ai oán của con gái.

"Anh cắn em!"

Theo sau là giọng nói lạnh nhạt tràn đầy ý cười của một người đàn ông: "Hả? Phải không?" Phảng phất như nghe không hiểu lời cô nói.

Cô gái kia trầm ngâm hơn nửa ngày mới cắn răng nói một câu: "Dạ minh châu hư đốn!"
Sau đó lại nghe người đàn ông kia nhỏ giọng như đang thì thầm: "Muốn cắn lại?"

Nam Tiểu Nhiễm núp ở sau se, vừa nghe những lời này hai má liền ửng đỏ.

Cô ta vội vàng đi tới cửa sổ xe nhưng lại bị hình ảnh trong xe làm cho phát ngốc.

Người đàn ông luôn tỏ ra vẻ hờ hững xa cách với tất cả mọi người, nay lại đặt hết toàn bộ sự chú ý của mình lên người cô gái ngồi bên cạnh, dùng ánh mắt thâm trầm, cưng chiều để nhìn đối phương.

Không những thế, một người có thói ở sạch như Túc Bạch lại có thể tùy ý để cô gái kia s* s**ng hết chỗ này sang chỗ khác, mặc cho cô lôi kéo quần áo của mình. Thậm chí ngay cả khi cô gái ấy kéo cổ áo của hắn xuống, hắn cũng không thèm nhíu mày một cái.

Hắn thản nhiên tiếp nhận tất cả các hành động vô lễ, bất lịch sự của cô gái kia, quan trọng nhất chính là nhìn sơ qua hình như tâm tình của hắn còn đang rất tốt.
Nam Tiểu Nhiễm nắm chặt hai tay, cắn chặt môi, hai mắt đỏ ửng nhìn hình ảnh trước mắt.

Cô gái kia, cô ấy dựa vào cái gì mà làm như thế?
 
[Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 432: Xin chào, tang thi vương (33)


Nam Tiểu Nhiễm đứng bên ngoài xe jeep.

Túc Bạch ngẩng đầu, lạnh nhạt nhìn lướt qua quang cảnh ngoài cửa sổ nhưng vẻ mặt hắn lúc này không còn bộ dáng vui vẻ như ban nãy.

Hắn duỗi tay, kéo người bên cạnh vào lòng, thuận tiện sờ lấy tay cô.

Nam Tiểu Nhiễm giơ con gà nướng trong tay lên, có chút hoảng loạn: "Tôi... tôi tới đưa gà nướng." Giọng nói nhẹ nhàng ôn nhu vang lên.

Nam Nhiễm ngẩng đầu, xoay người nhìn ra ngoài.

Bất quá cô còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, Nam Tiểu Nhiễm đã phản ứng trước, cô ta hét lớn giống như mới bị dọa sợ.

"A!"

Con gà nướng ở trong tay rơi xuống đất.

Nam Tiểu Nhiễm tỏ vẻ hoảng sợ.

Nam Nhiễm: "..."

Cô rất dọa người sao?

Nghĩ như vậy, Nam Nhiễm vô thúc giơ tay sờ vết sẹo dài ở bên má trái của mình.

Cô cau mày, ghé sát mặt vào cửa sổ.

Nào ngờ, cô vừa cử động, Nam Tiểu Nhiễm ở bên ngoài càng thêm hoảng sợ, hai bàn chân nhanh chóng lui về sau mấy bước.

Nam Nhiễm nhíu chặt mày, cô thật sự cảm thấy rất chướng mắt với thứ này.

Túc Bạch vừa hờ hững nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Nam Tiểu Nhiễm, vừa duỗi tay kéo Nam Nhiễm về phía mình.

Đôi bàn tay tinh xảo nhẹ nhàng sờ lên vết sẹo trên má Nam Nhiễm, sau đó dùng sức, kéo cả người cô vào lòng mình, trực tiếp cúi đầu hôn lên vết sẹo kia, hôn từng chút từng chút một, không bỏ sót một chỗ nào.

Dù Túc Bạch ôm Nam Nhiễm rất chặt nhưng lúc hôn cô thì lại rất nhẹ nhàng khiến cho Nam Nhiễm cảm thấy ngứa ngáy.

Cho đến khi hôn lên vết bớt hình bông hoa ở khóe mắt của Nam Nhiễm, Túc Bạch mới nhàn nhạt mở miệng: "Tốt hơn chút nào chưa?"

Bóng tối ẩn sâu dưới đáy mắt của Nam Nhiễm từ từ biến mất, khôi phục lại bộ dáng thường ngày.

Ban nãy vừa thấy có người dùng gương mặt giống y hệt mình nhìn mình với ánh mắt hoảng sợ, Nam Nhiễm cảm thấy vô cùng khó chịu.

Túc Bạch giơ tay kéo cửa sổ lên, khiến người bên ngoài không thể nhìn thấy mọi chuyện xảy ra ở trong xe.

Mà Nam Tiểu Nhiễm ở bên ngoài chỉ biết ngây người đứng im một chỗ.

Vừa rồi... lúc Túc Bạch hôn vết sẹo xấu xí của cô gái mù kia, động tác vô cùng ôn nhu, vô cùng nhẹ nhàng, từng chút từng chút một giống như đang hôn một món bảo vật quý hiếm, hoàn toàn không phải làm cho có lệ.

Nam Tiểu Nhiễm theo bản năng sờ mặt của mình.

Cô gái kia lớn lên thật sự rất giống cô ta, chỉ khác ở chỗ trên mặt cô ấy có một vết sẹo dài, còn cô ta thì không.

Đôi mắt của cô ấy hình như cũng không bị sao, vậy tại sao lúc nào cô ấy cũng phải che mắt?

Cố tình làm như vậy?

Nam Tiểu Nhiễm nắm chặt váy của mình.

Túc Bạch thà chọn một cô gái có vết sẹo trên mặt cũng không muốn chọn cô ta?

Vì sao?

Rõ ràng hai người bọn cô đều có một khuôn mặt giống nhau như đúc.

Rõ ràng, gương mặt của cô ta hoàn hảo không bị gì, đáng lý sẽ thu hút hắn hơn mới đúng.

Chẳng lẽ bởi vì Hàm Linh Phi chủ động nên mới thu hút được Túc Bạch?

Trong lòng Nam Tiểu Nhiễm có đủ mọi tư vị cảm xúc.

Ban đêm.

Cuối cùng nhóm năm người đi thu thập tin tức cũng đã trở lại.

Bất quá lúc đi là năm người nhưng khi trở về chỉ còn lại ba người. Ngay cả chiếc xe lúc bọn lên đường cũng không thấy đâu.

Có một người đang hôn mê được Chúc Băng và Hoắc Tư đỡ về.

Nhìn qua thì Chúc Băng và Hoắc Tư chỉ hơi mệt chứ không bị thương.

Đội trưởng lập tức nói: "Nhanh! Nhanh! Mau tới giúp!"

Một đám người sôi nổi vội vàng chạy tới giúp đỡ.

Đường Minh và Đường Thanh đương nhiên cũng chạy tới xem, vừa thấy gia chủ nhà mình không bị thương thì nhẹ nhõm thở dài một hơi.
Hoắc Tư giao người đang hôn mê cho người khác rồi nhanh chóng đi đến trước mặt đội trưởng.

Vẻ mặt đội trưởng nghiêm túc: "Tình huống thế nào?"

Hoắc Tư đơn giản thông báo: "Không lạc quan lắm, bên ngoài có tang thi cấp cao bảo vệ. Chúng tôi vừa đến gần đã bị phát hiện. Hai người khác bị tang thi cắn trúng, chết ngay tại chỗ."

Hắn vừa dứt lời, Chúc Băng cũng đi tới cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người.

"Đội trưởng, buổi tối hôm nay sắp xếp lại một chút, sáng sớm ngày mai chúng tôi sẽ tỉ mỉ kể lại mọi chuyện cho anh biết."
 
[Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 433: Xin chào, tang thi vương (34)


Đội trưởng vội vàng gật đầu: "Được, được."

Bởi vì bây giờ đang là ban đêm, hơn nữa Hoắc Tư còn đang mặc quần áo màu đen nên tất cả mọi người đều không phát hiện ở eo của Hoắc Tư có vết máu.

Hoắc Tư cười cười xoay người, đi thẳng về phía xe jeep.

Thời điểm sắp đến nơi, hắn đột nhiên ho khan vài tiếng, một giây sau đã được Chúc Băng đỡ lấy.

Nụ cười trên mặt Hoắc Tư càng lúc càng ảm đạm, hơn nữa bởi vì miệng vết thương ở bên hông nên hắn không nhịn được hơi nhăn mày.

Chúc Băng không đỡ hắn đi về phía xe jeep mà đỡ hắn đến rừng cây nhỏ ở gần đó.

Hoắc Tư ngồi xuống một gốc cây: "Khụ khụ."

Vẻ mặt suy yếu, trán thấm đẫm mồ hôi.

Lúc này, Đường Minh chạy tới, vừa liếc mắt một cái đã phát hiện đương gia nhà mình bị thương, hắn ta nhíu mày.

"Đương gia!" Đường Minh sốt ruột, muốn tiến lên để xem tình hình nhưng lại bị Chúc Băng ngăn cản.

Cô nhàn nhạt mở miệng: "Đi ngủ đi, sáng sớm ngày mai quay lại đây tìm đương gia của anh."

Hoắc Tư đang bị thương nặng, làm sao Đường Minh có thể rời đi? Nhưng vừa thấy gia chủ không hề có ý định phản đối những gì Chúc Băng nói, hắn ta liền biết gia chủ cũng không muốn hắn ta ở lại chỗ này.

Vì thế Đường Minh không nói một lời, đứng ở bên cạnh, nhíu mày, vẻ mặt ngưng trọng.

Hoắc Tư câu môi, nở nụ cười nhạt: "Còn chưa có chết, hoảng cái gì."

Đường Minh do dự: "Nhưng..." Chỉ là hắn ta còn chưa nói hết câu đã nghe Hoắc Tư bảo: "Ngày mai còn có chuyện quan trọng phải làm, đi nghỉ ngơi đi."

Đường Minh nghe vậy, trầm mặc một lúc lâu rồi mới gật đầu đồng ý: "Vâng!"

Trước khi đi, Đường Minh vẫn không yên tâm nói: "Chúc Băng tiểu thư, tôi ở cách đây không xa, có chuyện gì cần, cô có thể tùy ý gọi một tiếng."

"Được." Chúc Băng đáp.

Thấy cô đồng ý, Đường Minh mới quay đầu rời đi.

Hoắc Tư nhìn vết thương ở trên eo mình nhưng vì trời quá tối nên không thể thấy rõ.

Dựa theo ánh trăng, hắn cẩn thận vén áo lên nhìn thử. Chỉ thấy trên eo Hoắc Tư lúc này xuất hiện ba dấu móng tay vừa dài vừa sâu.

Chúc Băng ngồi xổm xuống, lấy hộp cứu thương ở trong không gian ra, tỉ mỉ giúp Hoắc Tư tiêu độc, bôi thuốc, băng bó. Động tác của cô vô cùng thuần thục giống như trước đó đã từng băng bó qua rất nhiều lần.

Không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh.

Bỗng nhiên, Hoắc Tư cười đùa nói: "Tỉ lệ nhiễm virus sau khi bị tang thi làm bị thương là bao nhiêu?"

Chúc Băng ngẩng đầu nhìn hắn một cái, sau đó lại cúi đầu, tiếp tục băng bó vết thương cho hắn.

"Từ trước đến nay đều là 100%."

Hoắc Tư như suy nghĩ gì đó, liếc mắt nhìn Chúc Băng: "Vậy vì sao cô còn muốn cứu tôi trở về?"

Chúc Băng vừa quấn băng quanh eo hắn, vừa cúi đầu lãnh đạm nói: "Anh vì tôi mới bị thương."

Bọn họ mới lên đường không lâu, bởi vì trong nhóm có người không nghe theo chỉ huy nên bị mấy con tang thi cấp cao phát hiện, rồi bị một đám tang thi khác bao vây.

Trong đó hai người chết ngay tại chỗ, ba người bọn họ thì liều chết mở ra đường máu. Cũng chính vào thời điểm rút lui, có một con tang thi cấp cao đột nhiên dùng dị năng xuất hiện bên người Chúc Băng, Hoắc Tư vì chắn cho cô nên mới bị thương thành thế này.

Hoắc Tư lại nhớ tới chuyện gì đó, mở miệng hỏi: "Nửa đường, cô cho tôi uống nước..."
Không biết tại sao trên đường trở về Chúc Băng lại bắt hắn uống hết bình nước khoáng kia.

Lúc ấy vì tình huống quá khẩn cấp nên mới không suy nghĩ cẩn thận. Hiện tại nghĩ kỹ vẫn không hiểu tại sao cô lại chấp nhất bắt hắn uống hết bình nước kia?

Vừa nhắc đến chuyện này, Chúc Băng lập tức nhăn mày, sau đó trực tiếp lấy một thùng nước ở trong không gian ra.

Hoắc Tư nhìn thùng nước kia, cảm thấy có hơi quen mắt.
 
[Quyển 3] Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ
Chương 434: Xin chào, tang thi vương (35)


Trong đầu đột nhiên hiện lên một suy nghĩ khó tưởng.

Hy vọng... sẽ không giống những gì hắn đang nghĩ...

Hoắc Tư đang cẩn thận cân nhắc thì bỗng nhiên thấy Chúc Băng giơ tay vặn nắp, mở bình nước khoáng kia ra, sau đó dứt khoát cứng rắn đưa cho hắn.

Hoắc Tư trừng mắt: "Nước này là..."

Chúc Băng nhìn ra vẻ kháng cự của hắn, cô lãnh đạm mở miệng: "Nước khoáng bình thường."

"Đúng không?"

Hắn vừa mới hoài nghi hỏi một câu đã thấy người đối diện quyết đoán, mạnh mẽ nhét bình nước khoáng kia vào trong tay hắn.

Cẩn thận suy nghĩ thì chắc chắn Chúc Băng sẽ không quá đáng đến mức ở thời điểm này còn bày trò đùa dai với hắn nên Hoắc Tư ngoan ngoãn uống hết nước ở trong tay.

Uống xong một ly, hình như Chúc Băng còn chưa thấy đủ, vẫn tiếp tục đổ thêm một ly nữa cho Hoắc Tư.

Cô lãnh đạm phun ra mấy chữ: "Tiếp tục uống."

Hoắc Tư nhìn thái độ có hơi cường ngạnh của cô cũng biết nước này không bình thường bởi vì nếu chỉ là một việc nhỏ như uống nước chắc chắn cô sẽ không dùng nét mặt đó bắt hắn uống.

Vừa nhớ tới cảnh tưởng ban ngày Hàm Linh Phi không tình nguyện rửa tay, hắn lại cảm thấy nước này thật khó nuốt.

Bất quá Chúc Băng cũng không cho hắn có thời gian để suy nghĩ, biết hắn bắt bẻ, cũng biết không thể tiếp tục che dấu nguồn gốc của "nước khoáng", cô trực tiếp bóp chặt miệng Hoắc Tư, đổ hết ly nước trong tay vào miệng hắn.

Cứ thế một ly rồi một ly, cho đến khi Hoắc Tư uống hết bốn ly nước Chúc Băng mới dừng lại.

Ban đầu Hoắc Tư dùng ánh mắt không để ý nhìn Chúc Băng nhưng càng về sau hắn càng hận không thể b*p ch*t cô.

Đợi đến khi đút nước cho hắn uống xong, Chúc Băng mới yên tâm ngồi xuống cạnh hắn, nhàn nhạt nói: "Thời gian virus phát bệnh là mười hai giờ. Tới sáu giờ sáng hôm sau sẽ biết kết quả."

Hoắc Tư nhìn dáng vẻ lạnh lùng của Chúc Băng: "Gan của cô thật lớn." Không những dám ở cạnh một người có nguy cơ sắp biến thành tang thi mà còn muốn ngủ ở chỗ này, chẳng hề sợ nửa đêm hắn biến thành tang thi sẽ xé xát cô.

Chúc Băng lắc đầu: "Tôi tin tưởng tác dụng của mấy ly nước này."

Vừa nghe cô nhắc đến nước, nỗi tức giận trong lòng Hoắc Tư vừa mới biến mất lập tức dâng trào.

Đúng là tức chết hắn!

Trời càng lúc càng khuya, ánh trăng trên bầu trời mỗi lúc càng sáng hơn.

Trong bóng đêm, Nam Nhiễm ôm dạ minh châu ngủ say.

Người duy nhất nôn nóng ở đây chỉ có đội trưởng của chúng ta.

Hiện tại hắn chỉ muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Sáng sớm hôm sau, mặt trời vừa ló dạng chiếu sáng muôn nơi thì Nam Nhiễm đã tỉnh, cô đảo mắt nhìn xung quanh.

Ánh nắng ấm áp, hai mắt cô bây giờ không những không còn cảm giác đau rát giống mấy ngày trước, mà còn có thể nhìn rõ mọi thứ.

Nam Nhiễm cau mày, mắt bình thường rồi?

Đang nghĩ ngợi thì Túc Bạch đang ôm chặt cô cũng mở mắt.

Hắn cúi đầu, nhìn Nam Nhiễm, lạnh nhạt nói: "Tỉnh?"

Hai con ngươi đen như mực của Nam Nhiễm dán chặt vào gương mặt của hắn, thấy miệng hắn lúc đóng lúc mở, cô chớp chớp mắt, một chữ cũng không nghe thấy.

Chung quanh yên tĩnh giống như toàn thế giới đều đang ngủ say.

Lúc này, hệ thống đột nhiên mở miệng: [ký chủ, bởi vì lúc cô đến thế giờ này đã hôn mê hết một ngày cho nên hai mắt của cô đã bị thương được bảy ngày. Hiện tại, trong năm loại giác quan, cô đã bị mất thính giác.]
Theo giọng nói của hệ thống, Nam Nhiễm cảm thấy toàn thân mình ê ẩm, cơn đau trải rộng khắp nơi giống như bị hàng ngàn hàng vạn con kiến g*m c*n, đau đến tận xương tủy.

Hệ thống: [ký chủ, thuốc giảm đau vẫn có hiệu quả, cô uống một viên nữa đi.]

Lại uống một viên.

Mí mắt Nam Nhiễm giật giật.

Chỗ thuốc kia cô để ở đâu rồi?

Ngày đó, trời trong nắng ấm, sau khi cô trăm đắng ngàn cay uống viên thuốc kia thì.... cô đã ném chỗ thuốc còn lại ở căn nhà đó.
 
Back
Top Bottom