Ngôn Tình [Quyển 2] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Quyển 2] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 300: Em cũng vậy


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Trưởng thôn vỗ ngực: "Con bé này! Sao không nói sớm! Trái tim của lão già này suýt nhảy ra khỏi lồ ng ngực rồi!"

Kỳ Nguyệt tỏ vẻ vô tội: "Cháu nói rồi mà, cháu đã nói sẽ không chậm trễ việc yêu đương của cháu! Tại bác không tin thôi!"

Trưởng thôn nghẹn họng, ông không ngờ Kỳ Nguyệt có bạn trai thật, hơn nữa còn là vị chuyên gia trẻ tuổi này.

Ông thật sự nghĩ không ra, nha đầu này mỗi ngày đều bận đến mức chân không chạm đất thì yêu đương bằng cách nào nhỉ?

Tiểu Lý còn nhỏ tuổi, không quản được miệng, cho nên trực tiếp hỏi: "Trời ơi! Chị Nguyệt, chị làm bằng cách nào vậy! Cả ngày chị bận như con quay, bình thường nói chuyện đều dùng gấp đôi tốc độ. Có thể chạy từ thôn Đào Nguyên đến thôn trường Thọ, lượn qua thôn Đại Sơn rồi đến thôn Hoài An chỉ trong một ngày. Buổi tối tìm chị, chị lại ở ngoài ruộng thí nghiệm cách thôn mấy trăm cây số... Chị bận vậy mà vẫn có thời gian yêu đương với bạn trai, rốt cuộc chị làm cách nào để cân bằng công việc và tình yêu vậy? Chị có bí quyết gì sao? Xin được thỉnh giáo!"

Kỳ Nguyệt có chút mơ hồ: "Hả? Bí quyết? Hình như...không có thì phải..."

Thật ra, ba năm trước Kỳ nguyệt cũng từng lo lắng như vậy, cũng từng lo sợ vì yêu xa, vì công việc mà không thể lâu dài với Cố Hoài.

Nhưng trong ba năm nay, cô lại bất tri bất giác quên mất chuyện này.

Bởi vì trong ba năm nay, cô chưa từng gặp phải vấn đề nào cả...

"Sao có thể không có chứ!"

Tiểu Lý vốn còn muốn hỏi, lại vô tình thấy ánh mắt Cố Hoài khi nhìn Kỳ Nguyệt.

Lúc cô ấy gặp Cố Hoài, vị tiến sĩ trẻ tuổi này tuy khiêm tốn lễ phép, nhưng lại cho người khác cảm giác xa cách, lạnh lùng.

Nhưng từ sau khi Kỳ Nguyệt xuất hiện, rõ ràng vẫn ánh mắt đó, vẫn là biểu cảm đó, nhưng trông anh có sức sống hẳn, ánh mắt không gợn sóng cũng hóa thành bầu trời đầy sao, dịu dàng đến mức khiến người ta chìm đắm...

Tiểu Lý ngừng hỏi: "Khụ, chị Nguyệt, chị không cần trả lời nữa đâu... em biết rồi..."

Kỳ Nguyệt: "...?" Cô ấy biết cái gì?

"Nếu chị Nguyệt là bạn gái của tiến sĩ Cố, vậy chắc không cần đến em nữa rồi, chị dẫn tiến sĩ Cố đi khảo sát nhé!" Tiểu Lý vội nói.

"Đúng đúng đúng, Nguyệt Nguyệt, giao tiến sĩ Cố cho cháu đấy!" Trưởng thôn cũng phụ họa.

Trưởng thôn và Tiểu Lý sau khi biết chuyện, vô cùng hiểu ý cho hai người không gian riêng.

...

Gió nhẹ mang theo hương bùn đất và cỏ cây, tóc mái của Cố Hoài lay động trong gió, lay động cả trái tim của cô.

Kỳ Nguyệt vươn tay sờ bọng mắt của anh: "Quầng thâm mắt nặng quá! Có phải vì tranh thủ thời gian mà lại tăng ca không? Sắp tới em cũng phải đến thành phố A, anh không cần phải đến đây đâu..."

Cố Hoài thở dài một tiếng, anh vùi đầu vào hõm cổ cô, cẩn thận ôm eo cô thật chặt, giọng nói có chút khàn khàn: "Mấy hôm trước, con mèo nhỏ kia bị người khác nhận nuôi rồi..."

Trái tim Kỳ Nguyệt co rút một trận.

Tuy Cố Hoài chỉ nói một câu không hề liên quan.

Nhưng cô lại hiểu tất cả, hiểu rõ hết những nhung nhớ không nói thành lời của anh.

Từ trước đến nay, biểu hiện của Cố Hoài luôn dịu dàng ân cần, cho dù anh nói nhớ cô, cũng rất kiềm chế, chưa bao giờ biểu hiện quá mức, chưa bao giờ tạo áp lực cho cô cả.

Nhưng, trong vô số lần cô không biết, anh ngắm tuyết sẽ nhớ cô, ngắm hoa cũng nhớ cô, nhìn thấy một con mèo có hoa văn trăng lưỡi liềm trên trán cũng sẽ nhìn vật nhớ người, con mèo nhỏ kia giống như con đê nhớ nhung bị vỡ vụn sau ngần ấy năm gồng gánh.

Kỳ Nguyệt vươn tay, chậm rãi vỗ về lưng anh, nhẹ giọng đáp: "Còn mèo nhỏ bị nhận nuôi rồi sao... Vậy à... Em cũng vậy, em cũng rất nhớ anh, rất nhớ rất nhớ anh..."
 
[Quyển 2] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 301: Gặp nhau


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

"Hey! Nguyệt bảo! Nguyệt bảo yêu dấu!"

Trưởng thôn cùng Tiểu Lý vừa đi không lâu, nơi xa đột nhiên truyền đến một giọng nói quen thuộc, Kỳ Nguyệt ngạc nhiên ngẩng đầu: "Thu Thu?"

Tống Thu Thu từ xa đang chạy nhanh về phía này, còn có Giang Lãng thở hổn hển theo sau.

"Thu Thu! Giang Lãng! Các cậu cũng về à?"

Tống Thu Thu vui vẻ ôm choàng lấy tay Kỳ Nguyệt: "Đúng vậy! Cậu bất ngờ không! Hì hì!"

Giang Lãng kinh ngạc nhìn Cố Hoài: "Không phải chứ lão Cố? Cậu bay cùng chuyến với bọn tớ, sao lại đến nơi nhanh hơn vậy?"

Cố Hoài bình tĩnh đáp: "Đúng lúc tìm được một con đường ngắn hơn."

Giang Lãng tỏ vẻ ghen ghét: "Vậy cũng được à? Cậu may mắn quá đi! Tớ có bạn gái là người bản địa mà phải vòng nửa ngày mới tới nơi đấy!"

Tống Thu Thu cũng bội phục: "Đường xá ở đây cực kì phức tạp, hơn nữa có một đường chính còn đang tu sửa, lâu lắm rồi tớ không về nhà, nhiều đường cũng không nhớ rõ, vòng hơn nửa ngày mới tìm thấy đường..."

Giang Lãng đau lòng phủi bụi trên áo: "Quần áo mới của anh bị dơ mất rồi."

Tống Thu Thu câm nín nhìn chiếc áo khoác màu hồng nhạt của anh ta: "Ai bảo anh không chọn màu ít bẩn, cứ khăng khăng phải mặc màu hồng nhạt!"

Giang Lãng: "Hồng nhạt thì sao? Hồng nhạt xấu lắm sao?"

Tống Thu Thu liếc anh: "Màu hồng trẻ trung đáng yêu, hiện tại anh bao nhiêu tuổi rồi?"

Giang Lãng xù lông: "Không công bằng! Lúc lão Cố mặc màu hồng nhạt, chẳng phải mọi người đều khen à! Anh cũng trẻ trung đáng yêu! Rõ ràng anh và lão Cố bằng tuổi nhau! Hơn nữa chỉ là một cái áo màu hồng nhạt thôi mà, bạn học khoai tây còn trồng cho lão Cố một ruộng hoa hồng phấn kia kìa, em còn không trồng cho anh nổi một bông!"

Tống Thu Thu nghiến răng uy h**p: "Anh lại phát bệnh đúng không?"

Từ sau khi hẹn hò, người này lúc nào cũng làm nũng với cô, cứ động một xíu là "bạn trai nhà người khác có, anh cũng muốn có".

Giang Lãng thấy cô uy h**p thì nhất thời sợ hãi, uất ức nói: "Không có cũng không sao! Về sau mộ của anh sẽ tự mọc hoa huhuhu..."

Tống Thu Thu là điển hình cho kiểu chỉ ăn mềm không ăn cứng, thấy anh đáng thương lại bắt đầu mềm lòng: "Được rồi! Trồng thì trồng! Trồng cho anh là được rồi chứ gì!"

Giang Lãng được nước lấn tới: "Có thật không có thật không? Anh muốn hoa dưa hấu! Không cần nhiều đâu, khoảng mười mẫu đất là được!"

Tống Thu Thu đạp anh ta: "Tôi thấy anh giống hoa dưa hấu lắm đấy! Đã trồng cho rồi còn kén cá chọn canh!"

Thấy hai người vẫn chí chóe với nhau như trước, Kỳ Nguyệt lắc đầu bật cười: "Được rồi, đừng cãi nhau nữa, hôm nay Cố Hoài có việc, tớ phải dẫn cậu ấy xuống ruộng xem, tối chúng ta lại gặp nhau nhé, tớ mời các cậu ăn cơm!"

Giang Lãng lập tức xua tay: "Đừng đừng đừng, không cần phiền vậy đâu! Tốt xấu gì tôi cũng được xem như một nửa dân địa phương, không cần cậu mời khách như chủ nhà đâu!"

Vất vả lắm lão Cố mới gặp được vợ, anh ta không muốn làm bóng đèn đâu.

Tống Thu Thu cũng mở miệng: "Úi trời, cậu với đại thần lâu rồi không gặp, tớ không quấy rầy các cậu đâu. Huống chi lần này bọn tớ định ở đây tận vài ngày, hôm khác gặp nhau cũng được mà!"

"Đi thôi đi thôi! Hôm khác gặp lại!"

Giang Lãng vừa đi được vài bước đã vòng trở về, len lén nháy mắt ra hiệu với Cố Hoài, nhỏ giọng nói: "Lão Cố! Tớ gửi tin nhắn sao cậu không đáp! Mau nhìn thứ tớ gửi cho cậu đi! Mau xem giúp tớ! Việc này liên quan đến chuyện sinh tử của tớ đó!"
 
[Quyển 2] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 302: Cầu hôn 1


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Sau khi Giang Lãng với Tống Thu Thu đi rồi, Kỳ Nguyệt tò mò thuận miệng hỏi một câu: "Giang Lãng nhờ anh giúp cậu ấy gì vậy?"

Cố Hoài đưa đoạn tin nhắn của Giang Lãng cho cô xem.

Trong tin nhắn, Giang Lãng gửi cho Cố Hoài một file PowerPoint, cô còn tưởng là chuyện công việc, ai dè tiêu đề của file PowerPoint đó là "Kế hoạch cầu hôn (bản thứ 79)"...

Kỳ Nguyệt mở to mắt: "Kế hoạch cầu hôn? Giang Lãng định sẽ cầu hôn với Thu Thu sao? Khi nào vậy?"

Cố Hoài: "Chắc trong mấy ngày ở đây."

Cố Hoài còn chưa kịp thu máy thì đã thấy Giang Lãng gửi thêm một tin nhắn nữa.

[ Giang Lãng: Để phòng trường hợp bị lộ bí mật, trước tiên cậu đừng nói với vợ cậu! Chờ tớ chốt phương án rồi hẳn nói! Tớ sợ vợ cậu lỡ miệng nói cho Thu Thu, vậy không còn bất ngờ nữa rồi! ]

Kỳ Nguyệt nhìn tin nhắn này: "Ặc..."

[ Giang Lãng: Cậu chưa nói cho bạn học khoai tây đâu, đúng không? ]

Kỳ Nguyệt đành dùng điện thoại của Cố Hoài gửi một tin nhắn xin lỗi: [ Khụ, ngại quá, tôi lỡ biết rồi... Nhưng cậu yên tâm, tôi sẽ giữ bí mật! ]

Giang Lãng: [ F*ck! Lão Cố ơi là lão Cố! Tớ chỉ mới gửi qua chưa đầy một phút thôi mà! Sao cậu để lộ bí mật nhanh quá vậy! Lịch sử trò chuyện với anh em sao có thể để bạn gái xem! Được rồi, biết thì biết, để cậu và bạn học khoai tây cùng xem giúp tớ cũng được, nhìn thử kế hoạch của tớ cần phải cải tiến thêm gì nữa không. Khoan đã, để tớ tạo một nhóm chat cho tiện vậy! Hai cậu cùng góp ý cho tớ! ]

...

Nghe Giang Lãng chuẩn bị cầu hôn với Tống Thu Thu, Tô Tiểu Đường với Lăng Phong đều bớt chút thời gian để chạy đến thôn Đào Nguyên, hai người nói với Tống Thu Thu là được nghỉ phép nên đến đây du lịch.

Tranh thủ lúc Thu Thu cùng mẹ đi chợ trên trấn, Giang Lãng lấy cớ cấp trên bảo anh chỉnh lại phương án nên không thể đi cùng, rồi cùng nhóm Kỳ Nguyệt bố trí hiện trường cầu hôn.

Vậy thì chờ khi Tống Thu Thu đi chợ về, bọn họ đã bố trí xong, có thể cầu hôn rồi.

Kỳ Nguyệt giúp Giang Lãng tìm một địa điểm thích hợp, là một sân vận động cũ trong thôn.

"Chỗ này có từ lâu rồi! Trông rất hoài niệm!" Tô Tiểu Đường cảm thán.

"Đúng vậy, cái sân này được xây dựng hơn hai mươi năm trước rồi, chú hai của tớ từng gây quỹ để mở rộng một lần, năm ngoái vừa được tân trang lại, do tớ giám sát. Nhưng, chỉ sửa chữa tường cũ với bổ sung một số thiết bị thôi, rất nhiều bố trí ban đầu được giữ lại!" Kỳ Nguyệt mở miệng.

Ngay cả một số bức vẽ graffiti trên tường và các vạch đo chiều cao cho trẻ em vẫn được giữ nguyên.

Những khoảnh khắc vui vẻ nhất đời cô đều nằm ở đây...

Ánh mắt Cố Hoài dừng ở phòng tập kiếm cách đó không xa, bước chân chợt khựng lại.

Trong phòng thỉnh thoảng lại truyền tiếng tập luyện của bọn nhỏ.

Kỳ Nguyệt thấy thế thì nói: "Bên đó là sàn tập đấu kiếm, anh muốn chơi sao? Chờ Giang Lãng cầu hôn xong, em sẽ đưa anh đến đó! Đúng lúc có thể dạy anh đấu kiếm!"

Cố Hoài: "Được."

...

Lúc này đã có người đến đây để tập luyện.

Bọn họ tìm một nơi không ảnh hưởng đến người khác, bắt đầu bố trí.

Bởi vì Giang Lãng đã sớm lên ý tưởng, nên Kỳ Nguyệt và những người khác chỉ mất khoảng ba ngày để chuẩn bị vật liệu, hôm nay chỉ cần bố trí nữa là xong.

Kỳ Nguyệt đấm bả vai mình, than thở với Tô Tiểu Đường: "Nếu sớm biết Giang Lãng như vậy, thì lúc trước tớ đã không xem tin nhắn kia của cậu ta, còn không bằng giả vờ không biết! Mấy ngày nay bị cậu ta quay như chong chóng, cho dù tớ tự cầu hôn cũng không mệt vậy đâu! May mà qua nốt hôm nay là xong rồi! Bây giờ cậu ta sẽ không thay đổi kế hoạch nữa đúng không?"
 
[Quyển 2] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 303: Cầu hôn 2


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Bọn họ bố trí đã sắp đâu vào đấy.

Mắt thấy thắng lợi ở ngay trước mắt, Giang Lãng đang đi đi lại lại đột nhiên vọt tới trước mặt Tô Tiểu Đường: "Bộ đồ này của tôi trông có vẻ không trang trọng lắm nhỉ? Tôi nên đổi sang vest không?"

Tô Tiểu Đường vội nói: "Đừng đổi, bộ này ổn mà, thoải mái nhưng không xuềnh xoàng, phong cách ngày thường ổn mà! Huống chi cái sân này không thích hợp để mặc vest, cậu chờ kết hôn hẳn mặc vest cũng không muộn!"

Giang Lãng: "Thật sao thật sao?"

Tô Tiểu Đường khuyên bảo: "Đúng vậy đúng vậy, cậu mặc như vậy ổn rồi! Đừng đổi nữa!"

Giang Lãng lại hỏi: "Tôi có nên đổi giày không?"

Tô Tiểu Đường khó hiểu: "Giày cậu bị sao vậy?"

Kỳ Nguyệt: "Đúng vậy, giày cậu bị sao thế? Không phải trông rất ổn hay sao?"

Giang Lãng: "Màu xanh lá, có cảm giác xui xẻo!"

Tô Tiểu Đường: "Cậu đủ rồi đấy!"

Kỳ Nguyệt: "..."

Giang Lãng vừa chịu im một lát, lại bắt đầu đi qua đi lại, rồi chạy đến trước mặt Lăng Phong: "Hoa hồng xếp thành hình trái tim có tầm thường dung tục lắm không? Tớ có nên đổi thành hình dưa hấu không?"

Lăng Phong chắp tay: "Huynh đệ à! Cậu có thể đừng quậy nữa không, cậu đã sửa chín chín tám mốt phương án rồi! Bằng số kiếp nạn của Đường Tăng rồi đấy!"

Kỳ Nguyệt đang bày biện hoa hồng cố tự nhủ rằng hôm nay là ngày trọng đại của Thu Thu, phải kiên nhẫn khuyên nhủ: "Dùng hoa hồng bày trí thế nào cũng không ra hình dưa hấu đâu!"

Giang Lãng vỗ trán: "Cũng đúng! Vậy để tôi mua vài trăm quả dưa hấu đến đây!"

Khóe miệng Kỳ Nguyệt run rẩy: "Mấy trăm quả dưa hấu! Cậu nói giỡn à! Cậu muốn vác tới đây kiểu gì?"

Giang Lãng yếu ớt đáp: "Cùng lắm thì chậm rãi chuyển tới đây! Tôi có thể chờ chuyển xong rồi cầu hôn mà!"

Kỳ Nguyệt híp mắt, đánh giá Giang Lãng từ trên xuống dưới một lượt, nói đầy ẩn ý: "Giang Lãng! Cậu đang sợ đấy à?"

"Ai... ai sợ?" Giang Lãng lộ ra biểu cảm chột dạ.

Kỳ Nguyệt khoanh hai tay trước ngực: "Không có sao?"

Giang Lãng nghẹn họng, cuối cùng lộ vẻ bất chấp tất cả: "Tôi sợ thì sao nào! Không được sao? Tôi đang sợ đấy! Nếu không... nếu không thì thôi đi!"

Kỳ Nguyệt nghe vậy thì bùng nổ: "Thôi? Bọn tôi vì cậu mà bận ba ngày ba đêm, bây giờ bố trí xong rồi, cậu lại nói thôi đi! Cậu muốn chết hả!"

Giang Lãng bịt tai lại, cố tự lừa mình dối người: "Không cầu hôn! Không cầu hôn nữa không cầu hôn nữa! Tôi nói không cầu hôn là không! Tôi không dám! Tôi căng thẳng sắp chết rồi! Lão Cố, cậu quản bạn gái của cậu đi!"

Giang Lãng vừa nói vừa có ý muốn bỏ trốn.

Đối với lời cầu cứu của Giang Lãng, Cố Hoài chậm rãi tiến lên, chặn đường trốn duy nhất của anh ta.

Giang Lãng: "F*ck! Lão Cố! Cậu còn nhân tính không!"

Kỳ Nguyệt không nhịn được nữa mà mắng anh ta: "Giang Lãng! Cậu rốt cuộc có phải đàn ông hay không! Cầu hôn thôi mà dông dài quá vậy!"

Giang Lãng cũng nổi giận: "Cậu nghĩ cầu hôn dễ lắm sao! Cậu biết tôi căng thẳng thế nào không? Cậu chỉ biết nói mát thôi! Chỉ biết đứng nói chuyện không đau lưng! Không tin cậu cầu hôn thử xem!"

(*) Đứng nói chuyện không đau lưng: không đặt mình vào vị trí của người khác mà hùng hồn bàn ra tán vào, tỏ ra thông minh.

Kỳ Nguyệt gật gật đầu: "Ồ..."

Giang Lãng: "Cậu ồ là có ý gì?"

Kỳ Nguyệt: "Thử thì thử!"

Vừa dứt lời, Kỳ Nguyệt cầm đóa hoa hồng trong tay, bước về phía Cố Hoài:

"Cố Hoài, chúng ta kết hôn đi! Anh đồng ý lấy em không?"

Lăng Phong: "..."

Tô Tiểu Đường: "..."

Cố Hoài: "..."

Giang Lãng: "...???"
 
[Quyển 2] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 304: Cầu hôn 3


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

"A a a a..."

Sau một lát yên tĩnh, nhóm người vây xem kích động, bắt đầu hò hét chói tai.

Thấy ở phía này đang bày biện để cầu hôn, đã sớm có không ít người tò mò đến xem, mắt thấy nhóm họ đang cãi nhau, lại thấy Kỳ Nguyệt đột nhiên cầu hôn, quần chúng ăn dưa kích động không thôi, ăn dưa thật vui quá đi.

Tô Tiểu Đường ôm miệng, kích động tới mức rưng rưng nước mắt: "Nguyệt bảo uy vũ! Fan couple có chết cũng không tiếc! Ba ngày nay tớ không làm không công rồi!!!"

Sau đó, dựa theo cốt truyện, mọi người nên đồng thanh hô "Đồng ý đi đồng ý đi".

Quả nhiên, mọi người bắt đầu hô:

Tô Tiểu Đường: "Đồng..."

Lăng Phong: "Đồng..."

Quần chúng ăn dưa: "Đồng..."

Nhưng mà, thứ khác biệt duy nhất là: Mọi người chỉ vừa hô lên một chữ đã bị Cố Hoài cắt ngang.

Cố Hoài: "Anh đồng ý."

Ôi hay thật, mọi người còn chưa kịp nói gì, anh đã đồng ý rồi.

Hoàn toàn chưa cho mọi người thời gian phản ứng, càng chưa kể đến Kỳ Nguyệt.

Lăng Phong bị sặc một trận: "Thật hết chỗ nói! Huynh đệ à, cậu không rụt rè chút nào hả! Giả bộ suy nghĩ một chút không được à? Được rồi được rồi... sớm nên đoán ra rồi...". Có‎ gì‎ hot?‎ Chọt‎ thử‎ tгa𝔫g‎ ⩵‎ TгU𝒎Tг‎ 𝓊yệ𝔫﹒𝚟𝔫‎ ⩵

Tô Tiểu Đường ôm mặt: "A a a! Xích tôi lại đi xích tôi lại đi!"

Kỳ Nguyệt vốn chỉ muốn k1ch thích Giang Lãng cũng ngu người luôn.

Có phải đồng ý nhanh quá rồi không?

Tốc độ đồng ý hẹn hò với đồng ý cầu hôn của đại thần quả thật đều nhanh như một cơn gió...

Giang Lãng: "...???"

Biểu cảm của Giang Lãng như bị sét đánh: "Thiên lý ở đâu! Có còn thiên lý nữa không! Bạn học khoai tây! Cậu! Thật! Vô! Sỉ! Tôi chỉ thấy ăn ké uống ké thôi, lần đầu tiên thấy cầu hôn ké đấy! Hả? Rõ ràng đây là sân bãi cầu hôn của tôi mà! Tôi thiết kế chín chín tám mươi mốt kế hoạch, chuẩn bị ba ngày ba đêm để cầu hôn đấy!"

Kỳ Nguyệt trừng anh: "Ai cầu hôn ké, không phải cậu thách tôi sao!"

Giang Lãng khóc không ra nước mắt: "Cậu... cậu cậu cậu... Ngao! Tức chết tôi! Tức chết tôi rồi!"

Lăng Phong tỏ vẻ đồng tình vỗ vai Giang Lãng: "Haiz, thoát ế thì sao, cuối cùng vẫn ăn cẩu lương giống bọn tớ thôi!"

Tô Tiểu Đường: "Nhưng lần này là do cậu ta cứ khăng khăng muốn ăn."

Kỳ Nguyệt không để ý tới Giang Lãng mà nhìn về phía Cố Hoài: "Khụ... anh thật sự đồng ý sao?"

Cố Hoài không trả lời mà nhìn cô chăm chú: "Vậy còn em? Là cầu hôn thật sao?"

Kỳ Nguyệt vội đáp: "Đã cầu hôn rồi, đương nhiên là thật, em chỉ cảm thấy mình hỏi có chút qua loa..."

Biểu cảm của Cố Hoài dần hòa hoãn, anh cười khẽ: "Vậy em có muốn cầu hôn thêm lần nữa không?"

Không đợi Kỳ Nguyệt đáp, Giang Lãng đã điên cuồng gào lên: "Này nhá này nhá, hai người vừa vừa phải phải thôi nhá!"

Ké một lần thì thôi đi, còn muốn ké lần hai! Đúng là điên mà!

Lăng Phong bật cười thành tiếng, còn không quên sát muối vào tim Giang Lãng: "Không ngờ nha không ngờ nha, lên kế hoạch lâu như vậy, cuối cùng người thắng lớn nhất lại là lão Cố!"
 
[Quyển 2] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 305: Cầu hôn 4


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Lúc này, từ trong đám đông truyền đến một giọng nói quen thuộc.

"Tôi tới rồi tôi tới rồi! Dưa gì vậy dưa gì vậy?"

Sống lưng Giang Lãng chợt cứng đờ: "Thu Thu...?"

Mấy người khác cũng sửng sốt, Tô Tiểu Đường nhìn về phía đám đông, quả nhiên thấy một cô gái đang luồng lách chen về phía trước, hơn nữa còn chiếm được vị trí xem tốt nhất, đang hăm hở nhìn về phía này.

Tô Tiểu Đường tròn mắt, rõ ràng bọn họ đâu có gọi Thu Thu đến đây, cô ấy tới đây làm gì vậy?

Tô Tiểu Đường: "Thu Thu! Cậu cậu cậu... sao cậu lại đến đây? Không phải cậu cùng mẹ đi chợ trên trấn sao?"

Thấy cả nhóm đại học đều ở đây, Tống Thu Thu cũng khá bất ngờ, cô vội chạy đến trước: "Mấy cậu đều ở đây à! Các cậu cũng tới hóng dưa sao?"

Tô Tiểu Đường: "Hả... hóng dưa?"

Tống Thu Thu sáng mắt: "Đúng vậy! Tớ có một nhóm chat, trong nhóm đấy có rất nhiều người cùng thôn, họ nói hôm nay sân vận động rất náo nhiệt, có người đang bày trí gì đó, hình như có dưa lớn, nên tớ mới vội tới nè. Tớ còn định đến nơi sẽ báo cho các cậu, không ngờ các cậu đã tới trước rồi..."

Kỳ Nguyệt thở dài: "..."

Không ngờ ngàn tính vạn tính, lại không tính đến trường hợp này.

Vốn dĩ kế hoạch của Giang Lãng rất lãng mạn, định nhờ mọi người ở sân vận động phối hợp. Khi Tống Thu Thu bắt đầu tiến vào, mỗi người sẽ đưa cho cô một đóa hoa hồng, chờ đến lúc cô đến trước mặt anh, anh sẽ quỳ xuống đất cầu hôn.

Ai dè, Tống Thu Thu hóng tin quá nhanh, chưa gì đã chạy đến ăn dưa của bản thân...?

Tô Tiểu Đường đỡ trán: "Không hổ là cậu..."

Ngay cả dưa của bản thân cũng không tha!

Tống Thu Thu: "Mấy cậu sao vậy? A? Đây là?"

Nhìn thấy Tống Thu Thu, Giang Lãng vội chạy đi mách vợ: "A a a! Thu Thu! Em đến rồi! Cuối cùng em cũng đến rồi! Cả đám bọn họ hùa nhau ức h**p anh! Tức chết anh rồi!"

Tống Thu Thu sốt ruột muốn chết: "Chuyện là sao vậy? Rốt cuộc có chuyện gì vậy! Dưa lớn gì! Anh mau nói ra coi!"

Nhìn vợ mình chỉ nghĩ đến ăn dưa, Giang Lãng quả thật ấm ức muốn chết: "Em chỉ biết hóng dưa! Chẳng lẽ anh không quan trọng bằng dưa sao?"

"Vô nghĩa! Rốt cuộc anh có nói không?"

Cuối cùng là Lăng Phong không nhịn được mà trả lời cô ấy: "Là thế này, bạn học khoai tây vừa cầu hôn với lão Cố!"

Vừa dứt lời, Tống Thu Thu đã hét lên: "A a a! Không phải chứ! Nguyệt bảo cầu hôn với đại thần á? Khoan đã... Các cậu đúng là không nghĩa khí! Thời khắc quan trọng như vậy, vì sao không báo với tôi một tiếng! Tốt xấu gì cũng phải chờ tôi về chứ! Đi chợ sao có dưa... Đi chợ sao bằng thời khắc quan trọng này của Nguyệt bảo!"

Tô Tiểu Đường liếc xéo Giang Lãng một cái: "Vốn định chờ cậu đi chợ về, không ngờ nửa chừng xảy ra việc ngoài ý muốn..."

Tống Thu Thu: "Việc gì mà ngoài ý muốn?"

Tô Tiểu Đường buông tay: "Cậu bảo Giang Lãng tự nói đi."

Nhắc đến cái này, Giang Lãng càng ấm ức hơn, anh bắt đầu kể khổ: "Tức chết anh tức chết anh rồi! Hôm nay vốn không phải ngày bạn học khoai tây cầu hôn với lão Cố đâu, lẽ ra là ngày anh cầu hôn với em mới đúng! Vì muốn cầu hôn em, anh đã dùng ba tháng thiết kế chín chín tám mươi mốt bản kế hoạch, còn cố ý đến quê của em, dùng ba ngày ba đêm để chuẩn bị nguyên liệu và bố trí, cuối cùng... Cuối cùng bạn học khoai tây lại cầu hôn ké sân bãi của anh! Tức... tức nhất chính là! Cô ta còn cầu hôn thành công a a a!"

Lăng Phong cũng không chịu nổi nữa, bèn đứng ra phản bác: "Đó là do cậu căng thẳng cứ dông dài, còn đi khích Kỳ Nguyệt tỏ tình thử, Kỳ Nguyệt bị cậu khích nên mới đi tỏ tình!"

Tống Thu Thu nghe cả buổi trời, cuối cùng cũng hiểu được nội tình. Nắm được điểm mấu chốt, cô nhìn về phía Giang Lãng: "Anh định hôm nay cầu hôn với em? Thảo này gần đây cứ thấy anh là lạ... Cho nên, tôi đang ăn dưa của bản thân hả?"
 
[Quyển 2] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 306: Cầu hôn 5


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Tống Thu Thu vừa dứt lời, Giang Lãng liền im bặt, thân thể cũng cứng đờ.

Trời ạ, anh nói thẳng ra rồi!!!

Xong rồi xong rồi! Sao anh lại tùy tiện nói thẳng ra vậy!

Việc này không giống kế hoạch của anh!

Bài luận văn tỏ tình dài ba nghìn chữ còn chưa kịp thuộc!

Thảm đỏ vẫn chưa được trải!

Mấy trăm quả dưa hấu còn chưa chuyển đến!

Thu Thu đột nhiên đến đây, vậy kế hoạch mà anh sắp xếp vô ích rồi hả?

Vậy sao được!

Giang Lãng tuyệt vọng ôm đầu: "Cầu... cầu hôn... Không phải... Kế hoạch của anh vẫn chưa chuẩn bị xong... A a a lão Cố! Lão Cố, bây giờ tớ nên làm gì bây giờ a a a?"

Anh có thể làm lại từ đầu không a a a!

Kỳ Nguyệt thật hết chỗ nói, đến giờ này mà còn suy tính kế hoạch gì nữa: "Kế hoạch không đuổi kịp biến hóa! Đời người vốn vô thường biến ảo, đừng cứ dựa vào kế hoạch!"

Cố Hoài tỏ vẻ hoàn toàn tán thành với ý kiến của vợ mình, trực tiếp ném cho Giang Lãng bốn chữ: "Tùy cơ ứng biến."

Khóe miệng Giang Lãng hơi giật, đúng vậy đúng vậy, vợ cậu rất biết cách tùy cơ ứng biến đấy! Tùy cơ ứng biến cầu hôn ké luôn còn gì!

Cậu có biết đều nhờ phúc của tôi không hả!

Cậu thật đáng chết! Thật đáng chết

Lăng Phong cũng nhìn không nổi, vội đưa bó hoa lớn được chuẩn bị từ trước cho Giang Lãng: "Đi đi! Ít nhất cậu cũng phải biết sao chép bài làm chứ?"

Tô Tiểu Đường: "Đúng vậy! Cậu đừng lẫn lộn đầu đuôi, không có gì quan trọng hơn trái tim chân thành cả!"

Được mọi người cổ vũ, lại nghĩ đến hình ảnh Kỳ Nguyệt cầu hôn, Giang Lãng dường như được tiếp thêm dũng khí.

Anh nhận hoa, máy móc đi đến trước mặt Tống Thu Thu, quỳ một gối.

Tô Tiểu Đường cảm động muốn khóc: "Cuối cùng cậu ta cũng chịu hiểu!"

Lăng Phong: "Cảm ơn trời đất."

Sau đó, chợt thấy Giang Lãng hít sâu một hơi rồi nói lớn: "Thu... Thu Thu... Em đồng ý lấy anh không?"

Kỳ Nguyệt: "..."

Tô Tiểu Đường: "Phụt..."

Lăng Phong muốn đâm đầu vào tường cho rồi: "Sai rồi! Sai rồi! Sao chép cũng phải đổi từ cho hợp ngữ cảnh chứ!"

Việc này có khác gì chép bài của bạn rồi chép luôn tên của bạn vào vở không cơ chứ!

Giang Lãng sửng sốt một lát mới kịp phản ứng: "Không đúng không đúng! Em đồng ý... đồng ý gả cho anh không?"

Đều do bạn học khoai tây, bị cô làm lú luôn rồi, suýt chút nữa đã sao chép rập khuôn.

Nhìn chàng trai căng thẳng tới mức hoang mang lo sợ, Tống Thu Thu vừa tức vừa buồn cười: "Đồ ngốc..."

Quần chúng ăn dưa cuối cùng lại có cơ hội phát huy, mọi người cùng đồng thanh hô.

"Đồng ý đi!"

"Đồng ý đi! Đồng ý đi!"

Sau một lúc lâu, giọng nói nghiêm túc của thiếu nữ vang lên: "Em đồng ý."

Đại não Giang Lãng chết máy khoảng ba mươi giây, sau khi bừng tỉnh, hốc mắt anh đỏ hoe, anh đứng dậy, ôm lấy Tống Thu Thu vào lòng.

Lăng Phong vỗ vỗ ngực, cuối cùng thở phào: "Người cha già như tôi đúng là rầu thối ruột! Nếu Thu Thu đồng ý chậm một giây, tôi cảm giác tên ngốc kia sẽ căng thẳng ngất xỉu luôn đấy!"

Nhìn bộ dạng ngọt ngào của hai người, Lăng Phong - sau ba năm vẫn độc thân ngửa đầu nhìn trời, không nói nên lời: "Vừa rồi tôi còn đồng tình với tên tiểu tử thối này mới chết chứ!"

Tô Tiểu Đường - người cũng độc thân khóc không thành tiếng: "Chúng ta nên đồng tình với bản thân thì đúng hơn!"

Lăng Phong: "Chúng ta vốn không nên đến đây!"

Tô Tiểu Đường: "Vốn cho rằng lần này nhiều nhất chỉ ăn một phần cơm chó!"

Lăng Phong: "Không ngờ lại là hai phần!"
 
[Quyển 2] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 307: Cầu hôn 6


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Buổi tối, mọi người cùng nhau ăn một buổi cơm, sau khi tiệc tan, Kỳ Nguyệt đưa Cố Hoài quay lại sân vận động, vào phòng đấu kiếm.

Kỳ Nguyệt vừa lấy đồ bảo hộ trong ngăn tủ vừa nói: "Haiz, ba năm trước đã hứa sẽ dạy anh đấu kiếm, không ngờ lại trì hoãn tới tận hôm nay!"

Cố Hoài nhận lấy đồ bảo hộ: "Không sao, về sau chúng ta còn rất nhiều thời gian."

Kỳ Nguyệt cười gật đầu: "Đúng vậy!"

Hai người đang nói chuyện thì phía kho hàng truyền đến tiếng dép lê.

Một giọng nói uể oải vang lên: "Đóng cửa đóng cửa! Ai vậy! Muộn thế này còn tới đây?"

Kỳ Nguyệt vui vẻ gọi lại: "Chú hai!"

Nghe thấy giọng của Kỳ Nguyệt, Kỳ Thiên Lý đang ngái ngủ nhất thời mở to mắt, hơn nữa còn hướng ánh mắt sắc bén về phía Cố Hoài.

Kỳ Thiên Lý hừ một tiếng: "Là hai đứa bây à! Đến đúng lúc lắm, chú cũng đang muốn tìm hai đứa đây!"

Kỳ Nguyệt: "Hả? Chú hai, chú tìm tụi cháu có việc gì sao?"

Kỳ Thiên Lý không thèm đáp Kỳ Nguyệt mà quay sang hỏi Cố Hoài: "Cậu, lại đây, tôi có chuyện muốn hỏi cậu."

Kỳ Nguyệt và Cố Hoài đảo mắt nhìn nhau, lộ vẻ bối rối, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Cố Hoài cho Kỳ Nguyệt một ánh mắt trấn an, sau đó theo Kỳ Thiên Lý vào phòng nghỉ.

Một lát sau, ba người ngồi xuống sô pha.

Kỳ Nguyệt gãi gãi đầu: "Chú hai, rốt cuộc có chuyện gì vậy?"

. ngôn tình tổng tài

Sắc mặt Kỳ Thiên Lý vô cùng nghiêm túc: "Con đừng xen vào."

Nói xong, ông nhìn về phía Cố Hoài, hỏi: "Cố Hoài, tôi hỏi cậu, hôm nay cậu cầu hôn với nha đầu này rồi, đúng không?"

Kỳ Nguyệt: "Ặc..."

Cố Hoài: "..."

Thấy hai người không ai nói lời nào, Kỳ Thiên Lý cho rằng họ ngầm thừa nhận, nên nói tiếp: "Tuy hai đứa đã yêu nhau ba năm, nhưng đa phần thời gian toàn là yêu xa, số lần gặp nhau rất ít. Dưới tình huống đó mà lại vội vã kết hôn, có phải quá thiếu cân nhắc rồi không?"

Kỳ Nguyệt không ngờ Kỳ Thiên Lý đã biết chuyện này rồi.

Nhưng cũng khó trách, chú ấy ở sân tập còn ở nhiều hơn ở nhà, chắc đã có người nói cho chú ấy biết.

Nhưng, chú hai ăn dưa sao lại ăn nửa vời vậy?

Không đợi Cố Hoài lên tiếng, Kỳ Nguyệt đã giành giải thích trước: "Chú hai, quả thật tụi cháu yêu xa, nhưng thời gian yêu nhau cũng hơn ba năm, ba năm không tính là ngắn mà! Chú không thể chỉ tính thời gian tụi cháu gặp mặt nhau! Huống chi mấy ngày trước trưởng thôn có tìm cháu, tháng sau cháu sẽ được điều đến Viện Khoa học Nông nghiệp ở thành phố A, cách chỗ Cố Hoài làm việc không xa, cũng coi như ổn định rồi. Lúc này tính đến chuyện kết hôn có gì không ổn đâu?"

Thấy câu nào Kỳ Nguyệt cũng che chở Cố Hoài, Kỳ Thiên Lý tức giận đến mức muốn lệch miệng: "Con nhóc thối! Chú còn chưa nói gì, con đã bảo vệ nó như gà mẹ! Con là đồ không có tiền đồ! Chú hai ăn muối còn nhiều hơn con ăn cơm, chú hai có thể hại con sao?"

Khóe môi Kỳ Nguyệt hơi giật: "Chú hai, nếu chú muốn nói gì khác, cháu sẽ không phản bác, nhưng chuyện yêu đương này... Cháu cảm thấy... cháu nên tự quyết định thì hơn..."

Kỳ Thiên Lý đen mặt: "Ơ hay! Con nhóc thối này..."

Không đợi ông nói xong, Kỳ Nguyệt lại bổ sung thêm một câu: "Hơn nữa, chú hai, chú ăn dưa thì phải ăn cho trót chứ? Hôm nay bọn cháu cầu hôn thật, nhưng không phải Cố Hoài cầu hôn cháu, là cháu cầu hôn anh ấy!"

Kỳ Thiên Lý: "Khụ khụ khụ..."

Kỳ Nguyệt vừa dứt lời, Kỳ Thiên Lý đang uống trà không may bị bỏng miệng, tay ông run lên, nước trà trong ly cũng bị hắt ra ngoài hơn phân nửa.
 
[Quyển 2] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 308: Cầu hôn 7


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Trước mặt Kỳ Thiên Lý tối sầm như muốn ngất tới nơi.

"Con... con con con... Con muốn làm chú tức chết có phải không! Con là con gái đấy! Sao lại chủ động cầu hôn người ta! Ngày thường chú dạy con thế nào hả?"

Kỳ Nguyệt bĩu môi: "Chú hai, sao chú dễ quên thế? Việc này vốn là do chú dạy cháu mà?"

Kỳ Thiên Lý trợn mắt: "Con còn dám trợn mắt nói dối, sao chú có thể dạy con thứ này?"

Kỳ Nguyệt: "Sao lại không phải chú dạy! Chả phải từ bé chú đã dạy cháu là nam nữ bình đẳng, việc đàn ông có thể làm, thì phụ nữ cũng có thể làm sao? Cho nên sao cháu lại không thể chủ động cầu hôn? Hơn nữa cũng chính chú đã nói thích người ta thì phải dũng cảm chủ động, không đúng sao?"

Kỳ Thiên Lý: "..."

Kỳ Nguyệt làm bộ ấm ức: "Cháu nghe lời chú dạy cũng là sai sao?"

Kỳ Thiên Lý cảm thấy mình còn ấm ức hơn: "Chú cũng đâu dạy con dũng cảm đến mức đó!"

Kỳ Nguyệt: "Chú có đó! Chú còn nói do dự sẽ bại trận, không quyết đoán sẽ trắng tay! Cháu cảm thấy rất có đạo lý!"

Kỳ Thiên Lý suy sụp tới nơi: "Đó là chú chơi game nên thuận miệng nói! Thuận miệng nói thôi! Sao cháu nghe theo răm rắp vậy!"

Chú thật... cảm ơn cháu vì đã nghe lời vậy đó!!!

Kỳ Thiên Lý quả thật khóc không ra nước mắt, ông không ngờ đầu sỏ gây tội lại là bản thân.

Lúc này, Cố Hoài mở miệng: "Chú Kỳ, thật ra chú nuôi dạy Kỳ Nguyệt rất tốt."

Kỳ Thiên Lý ngạc nhiên nhìn Cố Hoài, do dự hỏi: "Gì? Cậu cảm thấy tôi dạy tốt? Cậu có biết nó ba ngày leo cây hai ngày leo nóc nhà dỡ ngói, ngã gãy chân cũng không ngồi yên, chân chưa kịp lành lại bắt đầu nhảy nhỏ khắp núi đồi, có con gái nhà ai giống nó đâu chứ..."

Kỳ Nguyệt sốt ruột: "Chú hai, chú nói không lại bèn chuyển sang vạch trần quá khứ của cháu sao! Chú có phải chú ruột không đấy!"

Cố Hoài dịu dàng nhìn cô gái bên cạnh, như thể vừa rồi Kỳ Thiên Lý không phải vạch trần quá khứ đen mà là đang ngâm nga một câu Lạc Thần Phú: "Vậy chứng minh cô ấy kiên cường dũng cảm, bất luận sống trong nghịch cảnh nào cũng có dũng khí vươn lên."

Trên đầu Kỳ Thiên Lý hiện đầy dấu chấm hỏi, còn có thể lý giải như vậy sao?

Kỳ Thiên Lý lại mở miệng: "Nó lén uống rượu gạo của tôi, kết quả bị dị ứng cồn khiến mặt sưng phù như đầu heo, nhưng vẫn nói rằng mình đẹp độc nhất vô nhị!"

Kỳ Nguyệt che mặt lại, quả thật không còn mặt mũi để nói chuyện: "Việc đã lâu lắm rồi, sao chú vẫn còn nhớ vậy!"

Ánh mắt Cố Hoài khi nhìn Kỳ Nguyệt giống như ngôi sao xoay quanh mặt trăng: "Vậy chứng minh cô ấy lạc quan lương thiện, luôn sưởi ấm những người xung quanh."

Dấu chấm hỏi trên đầu Kỳ Thiên Lý càng nhiều: "Lạc quan thì tôi tạm thời không phản bác cậu, nhưng lương thiện là sao hả?"

Cố Hoài: "Cô ấy không cho rằng như vậy là xấu xí, chứng minh cô ấy tâm địa lương thiện, sẽ không nhìn mặt mà bắt hình dong."

Kỳ Thiên Lý: "..."

Kỳ Nguyệt gãi gãi đầu: "Ặc..."

Kể cả cô cũng ngớ người, cô thật sự tốt vậy sao?

Kỳ Thiên Lý hít một hơi, tiếp tục nói: "Vậy nó không cần tiền đồ, không tiếc yêu xa với bạn trai cũng muốn chạy tới cái thôn vắng vẻ, một lần đợi chính là ba năm, cậu gặp kẻ ngốc như vậy bao giờ chưa?"

Cố Hoài: "Cô ấy không quên sơ tâm, luôn biết mình hướng tới nơi nào. Thế giới này không phải chỉ cần người thông minh, cũng cần một vài người ngốc nghếch đáng yêu."

Kỳ Thiên Lý: "Vậy cả ngày nó đều chủ động, nếu về lâu dài, lỡ cậu cảm thấy không thú vị không muốn tiếp tục ở bên nhau nữa thì sao?"
 
[Quyển 2] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 309: Bí mật của thời gian 1


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Cố Hoài trả lời không chút do dự: "Sao có thể? Tự tin phóng khoáng, can đảm nhiệt tình, đây vừa vặn là phẩm chất đáng quý nhất của cô ấy. Cháu vẫn luôn tò mò, không biết trưởng bối thế nào mới bồi dưỡng ra tính cách đáng quý ấy, nhìn thấy chú Kỳ cháu mới biết ý nghĩa của câu ngôn truyền thân giáo*."

(*) Ngôn truyền thân giáo: Mang ý nghĩa tích cực, có thể hiểu là "Người thế nào sẽ dạy ra người như thế ấy".

Nghe Cố Hoài nói vậy, Kỳ Thiên Lý vừa rồi mặt mày tái mét lập tức bừng bừng khí huyết, ông nhảy dựng lên, kích động nắm lấy tay Cố Hoài: "Ái chà! Huynh đệ! Huynh đệ à! Cậu nói đến tận đáy lòng tôi rồi!"

Kỳ Nguyệt: "..."

Ơ, sao lại biến thành huynh đệ rồi?

Kỳ Thiên Lý ôm bụng ấm ức kể khổ với Cố Hoài: "Huynh đệ! Cậu không biết đấy thôi! Đời này tôi chưa từng kết hôn, cũng chưa từng yêu đương, càng đừng nói đến việc nuôi con nít! Lúc Nguyệt Nguyệt được đưa đến đây, tôi vẫn chỉ là một thằng nhóc! Lúc ấy tôi phải nhận chức chú, kiêm nhiệm vụ làm cha làm mẹ, kiêm luôn cả việc làm thầy! Tôi chỉ sợ mình dạy không tốt, khiến nó bị lạc lối! Thật là rầu thúi ruột!

Tôi sợ nó không có kỹ năng gì, nên biết cái gì tôi liền dạy nó cái đó. Sợ nó ra ngoài bị người khác ức h**p nên chọn nuôi nó như một đứa con trai, ngày nào cũng đưa nó đi rèn luyện sức khỏe, kết quả chưa đầy mười tuổi nó đã cầm đầu, làm thủ lĩnh của mấy đứa trẻ trong xóm.

Vì thế, tôi bắt đầu phát sầu vì nó không có điểm nào giống con gái, về sau biết tìm bạn trai thế nào đây! Ai ngờ nó lại có năng lực như vậy, nó đúng là nhặt được báu vật rồi!"

Huynh đệ... À, không phải, Tiểu Cố à! Thật ra không phải tôi có ý kiến với cậu, hoàn toàn ngược lại! Nguyên nhân chính là vì cậu thật sự quá ưu tú, tôi sợ con nhóc ngốc nghếch không tim không mắt nhà tôi không theo cậu được lâu! Tuy rằng người chú như tôi chưa từng yêu đương, nhưng cũng biết yêu đương cần phải có não!"

Kỳ Nguyệt vốn sẽ rất cảm động nếu như không nghe được câu cuối.

Cô không có đầu óc chỗ nào vậy?

Nói tới đây, Kỳ Thiên Lý vui vẻ yên tâm vỗ vai Cố Hoài: "Nhưng mà Tiểu Cố, sau khi chú hai nghe những lời vừa rồi của con, chú đã hoàn toàn yên tâm rồi. Bởi vì con không chỉ ưu tú, mà mắt nhìn người cũng tốt! Giao nha đầu này cho con, chú rất yên tâm!"

Tốt quá tốt quá, yên tâm rồi, giám định hoàn tất, tiểu tử này cũng là đứa yêu đương mất não giống cháu gái nhà mình!

Sau khi chú hai yên tâm rời đi, Kỳ Nguyệt cười nhìn chàng trai bên cạnh: "Thật không nhìn ra anh biết nịnh người lớn thế đó! Chú hai bị anh dỗ đến độ gọi anh bằng huynh đệ luôn rồi!"

Cố Hoài hơi nhướn mày: "Anh không nịnh chú Kỳ, chỉ đang nói thật lòng thôi."

"Phụt... khụ khụ khụ..."

Đối diện với ánh mắt nghiêm túc của Cố Hoài, Kỳ Nguyệt bị sặc một trận: "Anh thật sự nghĩ vậy sao? Cái khác tạm thời không nói, miễn cưỡng coi như chuyện lúc nhỏ. Nhưng việc em trộm rượu gạo để uống rồi dị ứng, còn cho rằng mình quá đẹp, anh vẫn thấy em lạc quan lương thiện sao? Vừa rồi em nghe thôi đã thấy xấu hổ muốn tìm một lỗ để chui vào!"

Không biết nghĩ đến cái gì, Cố Hoài lâm vào trầm mặc.

Không biết qua bao lâu, anh mới thở dài một hơi: "Kỳ Nguyệt... Em thật sự... không nhớ chút gì sao?"

Kỳ Nguyệt mờ mịt: "Hả? Nhớ gì cơ?"

Cố Hoài không trả lời mà nhặt thanh kiếm ở bên cạnh lên: "Không phải muốn dạy anh đấu kiếm sao, so tài một chút không?"

Khoan đã, sao chỉ nói một nửa vậy?
 
[Quyển 2] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 310: Bí mật của thời gian 2


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Nguyệt chỉ đành cùng Cố Hoài đi luyện kiếm trước.

Tuy Cố Hoài từng nói anh là dân nghiệp dư, nhưng sau khi cùng anh giao đấu mấy chiêu, Kỳ Nguyệt phát hiện anh phối hợp cơ thể rất tốt, động tác linh hoạt dứt khoát, không hề dây dưa dài dòng, lộ ra sự bá đạo không tương xứng với phong cách thường ngày của anh.

Phong cách này...

Sao lại giống phong cách của cô quá vậy?

Thói quen dùng kiếm, lộ trình phản đòn quả thật giống y như bản sao của cô, ngay cả những động tác nhỏ và chi tiết cũng giống nhau như đúc, cảm giác quen thuộc của ba năm trước lại ùa về.

Kỳ Nguyệt đang nghĩ vậy, mũi kiếm của Cố Hoài đột ngột chuyển hướng, tấn công vào hạ bộ của cô.

May mà Kỳ Nguyệt phản ứng nhanh, né được công kích của anh trong gang tấc.

Cùng lúc đó, Kỳ Nguyệt cũng phát hiện chiêu vừa rồi của Cố Hoài là...

"Mãnh hổ xuống núi?"

Còn là một chiêu mãnh hổ xuống núi cực kì hoàn hảo.

Ba năm trước, lúc Cố Hoài so tài với Sở Mộ Phàm, lúc ấy có một chiêu rất giống mãnh hổ xuống núi, nhưng cuối cùng là cô nhìn lầm, lúc ấy Cố Hoài còn bị Sở Mộ Phàm làm bị thương cổ tay.

Nhưng lúc này, chiêu mà Cố Hoài dùng thật sự là chiêu đó?

Sao lại thế này?

Chẳng lẽ chỉ là trùng hợp?

Trong lúc Kỳ Nguyệt còn đang ngây người, Cố Hoài lại liên tục dùng vài chiêu, mà chiêu thức nào cô cũng rất quen thuộc.

Tất cả đều là...

Những chiêu thức do cô tự nghĩ ra.

Kỳ Nguyệt tập trung tinh thần, nhảy lên, định đánh rơi kiếm trong tay Cố Hoài. Nhưng Cố Hoài giống như con giun trong bụng cô vậy, thế nhưng có thể đoán trước kiếm của cô sẽ dừng ở đâu.

Quả nhiên, anh lại hóa giải được chiêu thức của cô.

Hơn nữa chiêu thức mà anh dùng còn là đào hoa ảnh lạc.

"Đào hoa ảnh lạc?!"

Nếu một hai chiêu còn có khả năng là trùng hợp, nhưng nhiều chiêu như vậy, tuyệt đối không có khả năng chỉ xlà trùng hợp.

Những chiêu thức mà Kỳ Nguyệt tự nghĩ đa số đều lấy tên có phong cách như "mãnh hổ xuống núi", chỉ có đào hoa ảnh lạc là tên khác biệt duy nhất.

Bởi vì tên này lúc trước không phải do cô đặt.

Người giúp cô đặt cái tên này nói rằng, tên này xuất phát từ một câu trong tiểu thuyết võ hiệp Kim Dung: "Đào hoa ảnh lạc phi thần kiếm, bích hải triều sinh án ngọc tiêu".

Kỳ Nguyệt trợn tròn mắt: "Chiêu này... anh học ở đâu vậy? Tại sao toàn là chiêu thức của em? Đặc biệt là chiêu mãnh hổ xuống núi kia, không chỉ do em sáng tạo, hơn nữa trừ phi em cầm tay chỉ dạy, tuyệt đối sẽ không học được, còn có đào hoa lạc ảnh còn khó hơn..."

Lúc trước có rất nhiều tiểu sư đệ xin cô dạy, nhưng không ai học được cả.

Ánh mắt Cố Hoài hơi lóe lên, anh chậm rãi thu kiếm, ánh mắt sáng rực: "Đúng vậy, là em cầm tay chỉ dạy."

"Sao có thể chứ? Em nhớ chưa từng dạy anh mà? Chẳng lẽ em dạy anh trong mơ sao?" Kỳ Nguyệt hoài nghi bản thân bận quá nên mất trí nhớ rồi chăng.

Cố Hoài nhìn chằm chằm kiếm trong tay, thở dài một tiếng, sau đó cười khổ: "Kỳ Nguyệt, thật ra anh rất mâu thuẫn, anh cảm thấy may mắn khi em không nhận ra anh, nhưng cũng có chút mất mát khi em không nhận ra anh..."

Kỳ Nguyệt gãi gãi đầu, cảm thấy mình càng lú hơn rồi: "Khoan, khoan đã, em không nhận ra anh là sao? Chẳng lẽ chúng ta đã quen nhau trước khi gặp ở đại học A, nhưng em lại quên mất? Không thể nào! Trí nhớ của em chắc sẽ không kém đến mức đó đâu!"

Huống chi Cố Hoài còn nổi bật như vậy, nếu cô và anh đã từng gặp nhau, chắc chắc cô sẽ có ấn tượng.

Kỳ Nguyệt chắp tay: "Đại thần, có thể gợi ý một chút không?"

Cố Hoài cầm lấy tay cô đặt bên môi mình, khi nói chuyện, hơi thở ấm áp phả vào đầu ngón tay của cô: "Không phải sư phụ từng nói, chỉ nhận một đồ đệ là con sao? Chẳng lẽ người còn nhận thêm người khác sao?"
 
[Quyển 2] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 311: Bí mật của thời gian 3


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Đối mặt với ánh mắt mê hoặc lòng người của Cố Hoài, gương mặt và đầu ngón tay Kỳ Nguyệt nóng lên từng trận. Sau khi nghe Cố Hoài nói xong, cô chợt sửng sốt.

Lúc ấy cô là người vào đội kiếm sớm nhất, cho nên thường xuyên giúp huấn luyện viên dạy các đàn em tới sau, nhưng đồ đệ của cô chỉ có hai người.

Một người là Lâm Diệu, người còn lại thu nhận còn sớm hơn, là đệ tử cô thu nhận khi ở thôn Đào Nguyên.

Thời gian đã lâu, cộng thêm tiểu đồ đệ ở trong thôn không bao lâu, sau khi rời đi cũng không còn liên hệ, nên nếu không đề cập đến, quả thật cô sẽ không nhớ ra có một người như vậy.

Phản ứng đầu tiên của Kỳ Nguyệt là nhìn chằm chằm Cố Hoài hoàn mĩ không chút tì vết trước mắt, biểu cảm giống như bị sét đánh, quả thật không thể tin được: "Anh anh anh... Anh sẽ không phải tiểu..."

Cố Hoài hôn lên đầu ngón tay Kỳ Nguyệt, như thể đang khen thưởng việc cô nhớ ra, anh khẽ cười: "Đúng vậy... Anh là... Tiểu quái vật xấu xí năm đó..."

Nghe thấy câu "quái vật xấu xí" của Cố Hoài, Kỳ Nguyệt suýt chút nữa bị nước miếng của mình làm sặc chết: "Khụ khụ khụ khụ..."

Thật hay giả vậy?

Gương mặt này của Cố Hoài khiến cô không cách nào liên tưởng đến người trong trí nhớ cả!

Năm đó, cô lén chú hai uống rượu gạo, kết quả bị dị ứng cồn khiến toàn thân phát sởi, mặt sưng phù như đầu heo.

Cô sợ chú hai biết sẽ mắng cô, nên đã chạy đến ruộng lúa để trốn.

Ở nơi đó, cô đã gặp được một cậu bé khắp người đầy sởi, mặt sưng tấy giống cô.

Lúc ấy cậu bé bị một đám nhóc bắt nạt, tất cả đều mắng cậu ấy, cười nhạo cậu ấy là tiểu quái vật xấu xí.

Tính tình của Kỳ Nguyệt sao chịu được cảnh này, nên xông lên đánh lũ nhóc kia một trận.

Mấy tên nhóc đó ban đầu còn chưa nhận ra Kỳ Nguyệt, sau khi nghe thấy giọng thì mới vội xin tha.

"Lão đại, bọn em mắng nó chứ đâu mắng chị! Vì sao chị lại đánh tụi em?"

"Hiện giờ tôi với cậu ta giống nhau như đúc, các cậu mắng cậu ta còn không phải đang mắng tôi à! Thật không có mắt nhìn! Như chúng tôi là đẹp trai không giống người thường, các cậu đúng là không biết thưởng thức!"

"À đúng đúng đúng! Lão đại, chị nói đúng! Lão đại thật sự quá đẹp! Là vẻ đẹp không giống người thường!"

...

Đáy mắt Cố Hoài ngập vẻ dịu dàng: "Lúc gặp được em là khoảng thời gian u ám nhất đời anh, là em đưa anh ra khỏi vực sâu, nói cho anh biết phương hướng sống."

Biểu cảm của Kỳ Nguyệt khó có cách nào hình dung: "Em nói này, Hưu thần, có phải trí nhớ của anh có chỗ nào sai lệch không? Em nói cho anh biết phương hướng sống lúc nào? Khuôn mặt sưng như đầu heo đứng trước mặt anh đánh nhau với người khác, cả người giống như một quả cầu bùn, sao có thể chỉ ra phương hướng sống cho anh chứ?"

Cố Hoài đáp: "Lúc đấy em nói với anh rằng vẻ bề ngoài không quan trọng, chỉ cần đủ mạnh, sẽ không có ai dám ức h**p anh nữa."

Kỳ Nguyệt cũng nhớ lại chuyện lúc xưa, mặt đầy vẻ chột dạ: "Khụ khụ, không phải đâu, hình như nguyên văn lúc đó của em không phải thế..."

Lúc ấy cô đánh ngã đám nhóc, sau đó phủi tay, đắc ý bảo rằng: Cậu xem, mặt tôi sưng phù như đầu heo, trông còn xấu hơn cậu, nhưng lại không có ai dám nói tôi xấu, bởi vì không ai đánh thắng được tôi, nếu ai dám mắng tôi, tôi sẽ đánh kẻ đó cho kẻ đó còn xấu hơn tôi!

Dĩ nhiên Cố Hoài nhớ rõ, anh khẽ cười một tiếng: "Ý nghĩa giống nhau."

Kỳ Nguyệt: "..."

Ý nghĩa giống nhau á?

Cô cảm thấy, fan filter của Cố Hoài đối với cô thời thơ ấu quá dày, thật sự quá dày.

So với girlfriend filter còn dày hơn...
 
[Quyển 2] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 312: Bí mật của thời gian 4


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Cố Hoài mở miệng: "Chắc là do sinh non cho nên sức khỏe của anh từ bé đã không tốt, rất dễ dị ứng, mỗi lần dị ứng đều nổi mẩn khắp người, mặt cũng sưng lên, trông vô cùng xấu xí đáng sợ.

Mỗi lần đến trường, không phải dọa đứa trẻ khác thì cũng bị cười nhạo khinh thường. Cho nên từ nhỏ anh đã rất tự ti, việc yêu thích hằng ngày của anh là nhốt mình trong thư phòng để đọc sách. Về sau, ba mẹ sợ anh nhốt mình trong phòng sẽ sinh ra tâm bệnh, nên dưới sự kiến nghị của cậu, đã đưa anh đến thôn Đào Nguyên để dưỡng bệnh."

Nghe Cố Hoài nói vậy, Kỳ Nguyệt mới hoàn toàn tin rằng Cố Hoài là cậu bé kia.

Cô nhớ tới thời gian còn học ở đại học A, có một lần Cố Hoài từng vì dị ứng mà xin nghỉ phép, nhưng cô làm sao có thể liên tưởng Cố Hoài là tiểu đồ đệ năm đó của cô được chứ!

Cố Hoài tiếp tục nhớ lại: "Sau đó em nói muốn nhận anh làm đồ đệ, dẫn anh đi luyện đấu kiếm. Anh vốn định từ chối, vì trước khi biết em, anh rất ít khi ra khỏi cửa, càng đừng nói đến việc vận động. Bởi vì anh sợ những ánh mắt khác thường của người khác."

Cố Hoài cười nhìn cô: "Nhưng, em khăng khăng nói rằng không dễ để tìm được một người đẹp trai giống em, nhất quyết bắt anh kế thừa y bát của em, vì vậy đã kéo anh đến phòng đấu kiếm. Em đội cho anh mũ giáp đấu kiếm, đó là lần đầu tiên anh có thể thư giản và được là chính mình, cũng là lần đầu tiên anh thấy thích vận động. Bởi vì đấu kiếm, bởi vì em, anh dần dần bước ra khỏi thế giới của mình. Về sau, cho dù không có mũ giáp đấu kiếm che đậy, anh cũng không để ý đến ánh mắt của người khác nữa."

Kỳ Nguyệt nghĩ đến, có một lần cô và Cố Hoài đối thoại trên tàu điện ngầm.

Lúc ấy có rất nhiều cô gái vây xem Cố Hoài, Cố Hoài cảm thán rằng con người luôn bị thu hút bởi những thứ đẹp đẽ, còn hỏi cô rằng nếu có một ngày anh không còn đẹp nữa, có phải sẽ sắc phai tình nhạt không.

Lúc ấy cô không rõ ý của Cố Hoài, còn nói đùa rằng hóa ra đây là phiền não của người đẹp trai.

Không ngờ lúc đó Cố Hoài đang tự ti...

Kỳ Nguyệt tỏ vẻ bất đắc dĩ: "Việc này cũng không thể trách em, khuôn mặt lúc đó và bây giờ của anh khiến em không tài nào liên tưởng hai người là một cả. Hơn nữa, em nhớ lúc ấy anh không quá am hiểu đấu kiếm, em dạy rất nhiều lần anh cũng không học được, sao bây giờ đều biết cả rồi?"

Cố Hoài ho nhẹ một tiếng, chần chừ đáp: "Bởi vì... Anh sợ học xong, em sẽ không để ý đến anh nữa."

Cho nên, anh vờ như không học được, là vì không muốn xuất sư?

Kỳ Nguyệt không ngờ nguyên nhân là thế này, có chút câm nín: "Sao có thể không để ý tới anh, em cảm thấy tính cách của anh rất tốt, khác với những đứa nhóc khác, mềm mại ngoan ngoãn, hơn nữa lại rất kiên trì, thất bại bao nhiêu lần cũng không bỏ cuộc!"

Cho nên lúc ấy dù anh học rất chậm, Kỳ Nguyệt cũng rất vui lòng kiên nhẫn dạy anh.

Nghe vậy, Cố Hoài nhìn chằm thiếu nữ, khẽ hỏi: "Vậy... tại sao sư phụ còn muốn nhận đệ tử khác? Em nói chỉ thu nhận một mình anh, nên anh mới đồng ý với em."

Kỳ Nguyệt lộ vẻ chột dạ, cảm giác như mình là người vô tâm vậy, cô vội xua tay giải thích: "Oan uổng! Em không lừa anh, em không nhận người khác, em thật sự chỉ có một đồ đệ thôi. Về sau quả thật còn một tiểu đồ đệ, anh cũng biết đó, chính là Lâm Diệu. Nhưng Lâm Diệu chỉ là hữu danh vô thực, em phó thác cậu nhóc cho sư tỷ, người thật sự dạy Lâm Diệu là sư tỷ của em, huống chi thứ cậu nhóc ấy học cũng không phải đấu kiếm mà là bắn súng."

"Ồ, hữu danh vô thức."

"Đúng đúng đúng, không sai! Hữu danh hữu thực chỉ có một mình anh! Cho nên em không lừa anh, em thật sự chỉ nhận một đồ đệ!"
 
[Quyển 2] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 313: Bí mật của thời gian kết


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Thấy Cố Hoài được dỗ, không có ý tức giận, Kỳ Nguyệt mới thở phào nhẹ nhõm, cô buồn bã nói: "Nhắc mới nhớ, sau khi anh rời thôn, em còn buồn rất lâu! Khi đó anh ở thôn Đào Nguyên không dài, em cũng không hỏi tên thật của anh mà chỉ gọi anh là tiểu đồ đệ. Có điều, em có cho anh phương thức liên lạc, nhưng anh lại chưa từng liên hệ với em..."

Cố Hoài nhẹ nhàng véo ngón tay cô, trầm mặc thật lâu mới đáp: "Không khí của thôn Đào Nguyên quả thật thích hợp để dưỡng bệnh, hơn nữa ngày nào cũng theo chân em huấn luyện, sức khỏe của anh tốt lên rất nhiều, dị ứng cũng giảm bớt, cho nên không thể không rời đi để tiếp tục việc học.

Xin lỗi... Anh không phải cố ý không liên lạc với em, vô số lần anh nhịn không được muốn gọi cho em, muốn trở về nơi này, muốn lại lần nữa nhìn thấy em. Nhớ nhung từ ngày này qua ngày nọ, anh cũng dần nhận ra, tình cảm anh dành cho em đã không chỉ là thích.

Tuy nội tâm tự ti đã được chiến thắng, nhưng đứng trước mặt cô gái mình thích sẽ bị phóng đại vô hạn. Anh sợ một ngày nào đó anh lại biến thành dáng vẻ đáng sợ như trước kia. Anh không dám gặp em, việc duy nhất anh có thể làm là nỗ lực hơn nữa. Nếu cố gắng hơn nữa, có lẽ anh sẽ sáng hơn một chút. Càng chói mắt hơn một chút, em sẽ dễ dàng nhìn thấy anh giữa muôn vàn vì sao..."

Kỳ Nguyệt không ngờ nguyên nhân Cố Hoài không liên hệ với cô sẽ là thế này.

Càng không thể tưởng tượng một người ưu tú như vậy, nội tâm cũng sẽ có lúc nhút nhát đến thế.

Cô không biết anh ôm tâm tình thế nào khi khơi lại những chuyện năm xưa, lại lần nữa vạch trần vết sẹo của mình.

Lúc này, cô lại nghe Cố Hoài nói tiếp: "Lại lần nữa cùng em quen biết, anh rất sợ em nhớ đến chuyện cũ, nhớ đến bộ dạng xấu xí nhất của anh, nhưng khi biết em đã quên mất, anh lại không khỏi cảm thấy mất mát.

Anh vốn định nếu em không nhận ra anh, vậy cả đời sẽ không nói cho em bí mật này, anh hi vọng trong lòng em, anh mãi mãi là dáng vẻ tốt đẹp nhất.

Nhưng em lại đột nhiên cầu hôn anh, em nhiệt tình như vậy, thẳng thắn như vậy, khi nhìn lại bản thân hèn nhát, cho nên... anh quyết định nói cho em, không muốn giấu em chuyện gì nữa..."

Kỳ Nguyệt vừa cảm động vừa thấy bất đắc dĩ: "Ai cũng có bí mật riêng, cho dù anh không nói cho em cũng không sao. Mấu chốt là, anh không chỉ thần thánh hóa em, mà còn tự coi nhẹ mình là sao?"

Kỳ Nguyệt dừng một chút, nghiêm túc nhìn Cố Hoài: "Còn nhớ vấn đề anh từng hỏi em không? Anh hỏi em nếu có một ngày anh không còn đẹp nữa, có phải sẽ sắc phai tình nhạt không, anh nhớ lúc ấy em trả lời thế nào không?

Lúc ấy em trả lời rằng đó là những kẻ lấy sắc nhìn người, anh không phải chỉ có nhan sắc, mà còn lương thiện, thông minh, tài hoa, tài mạo song toàn, nội ngoại kiêm tu, trừ bắn súng ra, em không thấy anh không biết gì nữa, cho nên anh hoàn toàn không cần lo lắng chuyện này..."

Nói xong, Kỳ Nguyệt cười khẽ: "Bây giờ em muốn xóa câu trừ bắn súng ra nữa. Anh rất hoàn hảo, biết chưa! Đúng rồi, sau khi rời thôn anh có học thêm bắn súng sao? Em nhớ từng hỏi anh, không phải anh bảo là không có hứng thú với bắn súng à? Ai dè lại lợi hại như vậy, kỉ lục bắn súng còn bị anh phá vỡ!"

Thần sắc Cố Hoài có chút không được tự nhiên, lông mi anh nhẹ nhàng run rẩy, do dự một lát mới đáp: "Về sau có học. Bởi vì, em thích."

Kỳ Nguyệt sửng sốt: "Vì em?"

Cố Hoài nhìn thẳng vào mắt cô: "Tuy không dám liên hệ với em, nhưng anh vẫn luôn chú ý tới em, theo dõi tất cả các trận thi đấu của em, cũng biết chuyện em từ bỏ súng. Em không thể thực hiện giấc mơ của mình, nên anh muốn giúp em thực hiện. Nơi em không thể tỏa sáng, anh muốn tỏa sáng vì em..."

Kỳ Nguyệt không ngờ trong lúc cô bị những người thân nhất bỏ rơi, trong lúc cô rơi xuống bụi bặm, trên thế giới này, lại có một người mang theo giấc mộng bị chôn vùi của cô, một mình yên lặng cố gắng.

So với cố ý bắn trượt bia còn sớm hơn, so với lúc gặp nhau ở ruộng khoai tây còn sớm hơn, thậm chí còn sớm hơn rất rất nhiều, người kia đã từng bước, từng bước nỗ lực chạy về phía ánh trăng của mình...

【 Hoàn 】

...

Lời của Quẫn Quẫn Hữu Yêu: Cảm ơn các bảo bối đã chờ đợi và ủng hộ, Tiểu Nguyệt Lượng đã kết thúc rồi! Tung bông tung bông!
 
Back
Top Bottom