Hài Hước [Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 440


Edit: Hồ ly lông xù

""Âu Dương thiếu gia, vậy... Những thứ đồ cúng này?""

Kiệu phu không hiểu Âu Dương Túy đang trúng cái gió gì, hắn chỉ muốn đưa đồ cúng lên trước, sau đó nhận tiền thưởng.

""Cứ để đó, ngươi đi giúp bọn họ nhổ cỏ đi.""

Âu Dương Túy tiện tay thưởng cho hắn một ít bạc vụn, kiệu phu vui vẻ xoay người rời đi.

""Chờ chút.""

Âu Dương Túy tựa như nhớ ra cái gì đó: ""Mang một cái cuốc đến đây cho bản thiếu gia, nơi này ta sẽ tự mình quét dọn!""

Đúng, bản thiếu gia là người hiếu thuận!

Đủ thành ý.

Không tin thì hãy nhìn vào đôi mắt chân thành của ta!

Lăng Hiểu:...

Kiệu phu bên kia không biết Âu Dương Túy trúng phải cơn gió độc gì.

Quả nhiên là quý công tử nhà giàu, tác phong làm việc khiến người ta thật bất ngờ.

Nhưng, trả tiền thù lao lại cực kì hào phóng!

Ngay sau đó, một cái cuốc được giao đến tận tay cho Âu Dương Túy.

""Lão tổ tông, để ta cuốc cỏ giúp ngài!""

Âu Dương Túy cầm cái cuốc lên, hết sức nghiêm túc nói nhỏ một tiếng, sau đó, dùng sức cuốc một cái.

Ờm.

Vì dùng lực quá mạnh, lưỡi cuốc cắm sâu trong đất, không rút ra được.

Thật xấu hổ.

""Khụ khụ.""

Mặt Âu Dương Túy đỏ bừng nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: ""Gần đây trời không mưa, khiến đất khô cứng như vậy! Ha ha ha.""

Hắn vừa cười, vừa ra sức, vận dụng hết sức lực từ khi cha sinh mẹ đẻ đến giờ.

Vất vả lắm mới rút được cái cuốc ra, cả người lảo đảo ngã chổng vó trên mặt đất.

Đúng là một tên công tử bột lười biếng!

Lăng Hiểu đứng bên cạnh đỡ trán.

Nhưng mà, ai bảo hắn là người duy nhất nghe thấy nàng nói chứ?

Hơn nữa...

Hắn còn là mục tiêu nhiệm vụ của nàng ở thế giới này.

Lăng Hiểu chỉ có thể giả bộ không nhìn thấy dáng vẻ ngốc nghếch của Âu Dương Túy.

......

Nửa canh giờ sau, cỏ dại xung quanh đã bị xới gần hết, nghĩa trang của Lăng gia hoang tàn đã lâu, nay cuối cùng cũng nhìn thấy ánh mặt trời rồi.

Âu Dương Túy yêu cầu nhóm kiệu phu đi ra gốc cây cổ thụ phía xa đứng chờ hắn.

Một mình hắn tự bày đồ cúng.

Có gà quay, còn có nữ nhi hồng, xem ra cũng không tệ.

Chỉ tiếc là Lăng Hiểu không thích uống rượu.

Nàng lượn quanh con gà vài vòng và phát hiện, đồ cúng trước đây hay bây giờ cũng vậy, chỉ có thể nhìn mà không thể ăn.

Thật đáng ghét!

Lăng Hiểu nghi ngờ nhiệm vụ ở thế giới này là do người trên tổng bộ cố ý chỉnh nàng.

Để nàng trở thành một linh hồn nhẹ nhàng lay động hơn một trăm năm, chỉ có thể nhìn, không thể ăn.

Thực là một hồn ma không có niềm vui.

""Lão tổ tông, nơi này tương đối hoang vu, xung quanh đây cũng chẳng mua được đồ cúng tử tế, lần này tổ tông tạm chấp nhận một chút nhé.""

Âu Dương Túy vừa dọn xong đồ cúng, vừa lẩm bẩm.

""Chờ đến khi trở về kinh thành ta sẽ mua nhiều đồ tốt hơn, lần sau trở lại sẽ hiếu kính với lão tổ tông!""

""Không cần phải phiền phức như thế.""

Giọng nói của Lăng Hiểu nhẹ nhàng bay vào trong lỗ tai Âu Dương Túy.

""Chừng nào ngươi hồi kinh, ta sẽ trở về cùng ngươi.""

Cái gì?

Âu Dương Túy ngây ngẩn cả người ——

Lão tổ tông là muốn đi theo hắn?

Chẳng lẽ đây giống như trong truyền thuyết...

Bị ma ám sao?

Làm sao bây giờ?

Sợ quá.

""Đừng run rẩy, chân ngươi run lẩy bẩy làm cái gì?

Thấy Âu Dương Túy bị dọa sợ mất hồn mất vía, Lăng Hiểu cười đùa: ""Ngươi còn trẻ như vậy mà đã bị bệnh Parkinson à?""

Âu Dương Túy:...

Parkinson là cái gì?

Đương nhiên, đó không phải trọng điểm

Hắn không muốn run rẩy, nhưng hắn thực sự rất sợ mà.

""Lão, lão tổ tông ơi, có phải ta làm sai chỗ nào chọc ngài tức giận rồi? Ta sửa, ta lập tức sửa.""

Âu Dương Túy khiêm tốn xin lời khuyên.

Hắn thực sự không muốn mời tổ tông về nhà đâu!

""Ngươi làm rất tốt, chỗ đồ cúng này, nhìn cực kì tốt. Ta không biết mùi vị ra sao, hay là, ngươi nếm thử giúp ta đi?""

Lúc này Lăng Hiểu vẫn bay quanh đĩa gà quay, trong lòng vô cùng oán hận ——

Không cho ta ăn.

Ta xem người khác ăn chẳng lẽ không được?

Âu Dương Túy:...

Vậy thì ngài càng thèm ăn hơn không phải sao?

Lăng Hiểu: Câm miệng!

Âu Dương Túy: Dạ, lão tổ tông.
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 441


Edit: Hồ ly lông xù

Âu Dương Túy lớn như vậy, đây là lần đầu tiên hắn gặp phải chuyện quỷ dị như thế này.

Lần đầu tiên hắn nghe được, có vị tổ tiên yêu cầu con cháu mình trực tiếp ăn đồ cúng bái.

Nhưng mà...

Lão tổ tông đã lên tiếng, hắn có thể không làm theo sao?

Đương nhiên là... Ngoan ngoãn ăn thôi!

Cứ như vậy, Âu Dương Túy trực tiếp ngồi xuống trước bia mộ Lăng Hiểu, sau đó bắt đầu há to miệng gặm thịt, ăn uống thực vui vẻ.

Mấy kiệu phu được Âu Dương Túy trả một số tiền lớn bao trọn cả ngày đang ngồi cách đó không xa, bọn họ đã sớm mang theo bánh nướng, còn có cả túi nước.

Lúc này, mấy người bọn họ đang ngồi cùng nhau ăn bánh bột ngô.

Mặc dù bánh hơi cứng và nguội lạnh nhưng bánh bột ngô tự mình làm cũng không tệ lắm, quan trọng là tiết kiệm tiền.

Vậy mà một giây sau, bọn họ thấy Âu Dương Túy đang ngồi gặm gà quay một cách ngon lành.

Cái này....

Vậy cũng được sao?

Phải biết rằng dân chúng Đại Trinh quốc rất chú trọng đạo hiếu và cực kì tin tưởng vào thần linh, việc trực tiếp ăn đồ cúng trong mộ địa, thật đúng là chưa từng nghe và chưa từng nhìn thấy.

Và càng kì lạ hơn chính là, vị Âu Dương thiếu gia này, vừa ăn lại còn vừa xoi mói.

""Chẹp chẹp, thịt con gà này hơi dở, ăn không ngon bằng Phiên Hương lâu! Nhưng... Cánh gà cũng không tệ lắm, uhm, mùi vị không tệ.""

Giữa vùng rừng núi hoang vu, giọng của Âu Dương Túy rất vang, khiến người khác chú ý.

Âu Dương Túy: Kì thực ta cũng không muốn như vậy a!

Nhưng lão tổ tông khăng khăng muốn ta vừa ăn vừa bình luận a!

Lúc này hắn đã ăn hết nửa con gà, có chút luống cuống, bèn thận trọng hỏi một câu: ""Lão tổ tông, nữ nhi hồng này... Ta uống được không?""

""Uống đi, uống đi.""

Lăng Hiểu thờ ơ nói nhỏ.

Lăng Hiểu ngồi cạnh Âu Dương Túy, hai cánh tay chống cái đầu nhỏ, vẻ mặt buồn bực nhìn nửa con gà quay còn lại trong tay hắn.

Haizz.

Haizz.

Thở dài hai cái, Lăng Hiểu gắng sức hít hà mùi gà quay đang tản ra trong không khí, sau đó hai tay tạo thành một pháp quyết, một con gà nướng giống y chang nửa con gà quay mà Âu Dương Túy đã ăn hết xuất hiện trong lòng bàn tay Lăng Hiểu.

Hơn một trăm năm qua, Lăng Hiểu cũng được coi là tu luyện thành công, có thể thi triển một ít pháp thuật đơn giản.

Thuật pháp biến hóa này chính là một trong số đó.

Pháp thuật này có thể tạo ra một thứ gì đó từ hư vô và biến thành những thứ mà Lăng Hiểu đã gặp.

Nhưng dù sao chúng cũng chỉ là đồ giả, không mùi, không hồn.

Lăng Hiểu chỉ có thể ngồi bên cạnh Âu Dương Túy, ngửi mùi gà quay thật và ăn gà quay giả.

Như vậy... Coi như là ăn rồi đi.

Lăng Hiểu cảm giác mình thực thảm.

Tất nhiên, dù thế nào thì nàng cũng có tu vi trăm năm, nói muốn ăn chút mỹ thực nhân gian, kì thực vẫn có một biện pháp, đó chính là nhập hồn.

Nhưng pháp thuật này cần tiêu hao rất nhiều năng lượng linh hồn, hơn nữa còn làm tổn hại đến sinh mệnh của túc chủ, nếu không phải tình huống khẩn cấp, Lăng Hiểu sẽ không làm như vậy.

Nàng là một vị tổ tông hiền lành điềm đạm, tuyệt đối không hố con cháu của mình.

......

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Âu Dương Túy ăn uống no đủ.

Có lẽ hắn uống hơi nhiều rượu, dần dần cũng không cảm thấy sợ hãi như trước nữa.

Hắn thậm chí còn chủ động tán gẫu với Lăng Hiểu: ""Lão tổ tông, không biết tục danh của ngài là gì? Ngài lần này theo ta trở về là muốn làm chuyện gì a? Nếu như là vì chuyện tu sửa phần mộ thì ngài hoàn toàn có thể giao cho ta toàn quyền phụ trách, Âu Dương gia chúng ta không thiếu tiền!""

Thằng nhóc này ngược lại khá hào phóng.

Chẳng qua là...

Lăng Hiểu cần nhà mới sao?

Nàng cần một ngôi mộ lớn như vậy thì có ích gì chứ?
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 442


Edit: Hồ ly lông xù

""Ngươi nghĩ nhiều rồi.""

Nghe được lời của Âu Dương Túy, Lăng Hiểu không khỏi trầm giọng nói: ""Ta muốn theo ngươi trở về là bởi vì chúng ta có duyên, hơn nữa... Nương của ngươi là huyết mạch cuối cùng của Lăng gia, ta che chở các ngươi cũng là điều nên làm, chẳng phải ngươi vì nương bị bệnh mới tới đây sao? Đưa ta trở về, nói không chừng ta có thế giúp nương của ngươi khỏi bệnh.""

Mặc dù không biết Lăng Nguyệt Xu bị bệnh gì, nhưng Lăng Hiểu cảm thấy, với năng lực hiện tại của nàng, ít ra có thể suy nghĩ chút biện pháp.

Cho dù không nghĩ ra biện pháp, nàng cũng muốn lừa Âu Dương Túy đưa mình về cho bằng được.

Nàng không muốn lại lủi thủi một mình (linh hồn) giữa rừng núi hoang vu này nữa, ngay cả người nói chuyện cùng cũng không có, nếu cứ tiếp tục như vậy, Lăng Hiểu cảm giác sớm muộn gì nàng cũng phát điên.

Đương nhiên, hiện tại còn một vấn đề ——

Đó là làm thế nào để đi theo Âu Dương Túy trở về đây?

Thứ nhất, không thể phủ nhận, Âu Dương Túy là một người đặc biệt, hắn và Lăng Hiểu được thần vận mệnh bí mật sắp đặt, dù sao sau ngần ấy năm, người có thể cảm nhận được Lăng Hiểu, nghe được giọng của nàng cũng chỉ có một mình Âu Dương Túy.

Hơn trăm năm qua, Lăng Hiểu đã thử rất nhiều cách và phát hiện ra rằng, bản thân nàng chỉ có thể hoạt động tự do trong bán kính 500 mét quanh khu vực mộ địa.

Hiện giờ, nàng cần làm một thử nghiệm.

""Lão tổ tông, ngài có thể trị hết bệnh cho nương của ta?""

Lúc này, Âu Dương Túy đã say khướt, ý thức được Lăng Hiểu đang nói cái gì, hắn đột nhiên đứng phắt dậy, vẻ mặt cực kì kích động.

""Chỉ cần trị dứt điểm bệnh của nương, muốn ta làm gì cũng được!""

Nhìn dáng vẻ kích động của hắn, không hề giống như đang nói dối.

Không ngờ thằng nhóc này, thật sự là một đứa trẻ hiếu thuận.

Lăng Hiểu khẽ mỉm cười: ""Ta còn có thể bắt ngươi làm cái gì được chứ? Ta giúp ngươi còn không kịp đó, đúng rồi, ta đã rời khỏi nhân gian hơn trăm năm, trí nhớ có chút mơ hồ, hình như đi về phía trước có một con sông lớn, ngươi giúp ta xem thử, con sông ấy còn hay không!""

""Được.""

Âu Dương Túy rất nghe lời.

Hắn đứng dậy, làm theo chỉ dẫn của Lăng Hiểu, bước nhanh về phía trước.

""Âu Dương thiếu gia, người đi đâu vậy?""

Nhìn Âu Dương Túy lảo đảo chân nam đá chân chiêu, mấy kiệu phu bên kia cảm thấy không yên tâm, lo lắng hỏi.

Bọn họ nhận tiền đưa Âu Dương Túy ra khỏi kinh thành, chuyện này rất nhiều người thấy được, trước khi màn đêm buông xuống, bọn họ vẫn muốn đưa Âu Dương Túy quay trở về.

Nếu Âu Dương thiếu gia xảy ra chuyện, bọn họ trở về cũng khó mà giải thích!

""Ta không sao, ta muốn đi ngắm phong cảnh quanh đây, các ngươi ở yên đó đợi ta!""

Âu Dương Túy không kiên nhẫn khoát tay với mấy kiệu phu, sau đó tiếp tục đi về phía trước.

Mấy người này thật phiền phức, nếu không phải vì chuyện của Lăng gia, nương không muốn để những người khác trong phủ biết đến thì lần này Âu Dương Túy cũng chẳng cần một thân một mình tới nơi này.

Âu Dương thiếu gia ta đây bình thường đi ra ngoài phố, có lần nào là không có vô số người hầu vây quanh?

""Đi về phía trước, tiếp tục đi về phía trước.""

Lúc này, giọng nói của Lăng Hiểu lại vang lên bên tai Âu Dương Túy.

Chỉ chốc lát, Âu Dương Túy đã đi ra ngoài bán kính 500 mét, Lăng Hiểu vẫn đi theo hắn và không gặp bất kì trở ngại nào.

""Nơi này không có sông? Đã hơn trăm năm rồi, có khi nào nó đã sớm khô cạn rồi!""

Âu Dương Túy vẫn tiếp tục tiến về phía trước, vừa đi vừa nói nhỏ.

Lăng Hiểu đi theo Âu Dương Túy, thuận lợi đi ra khỏi bán kính 600 mét!

Thử nghiệm thành công!

Xem ra chỉ cần ở bên cạnh Âu Dương Túy, Lăng Hiểu muốn đi đâu cũng được!
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 443


Edit: Hồ ly lông xù

""Xem ra con sông đó thật sự không còn nữa.""

Giọng Lăng Hiểu nghe không có chút tiếc nuối nào: ""Bỏ đi, chúng ta về thôi, đúng rồi, chừng nào thì ngươi quay về kinh thành? Ta muốn gặp nương của ngươi.""

""À, đúng rồi, về kinh thành, về kinh thành!""

Âu Dương Túy nghe Lăng Hiểu nói vậy bèn vỗ đầu một cái, vẻ mặt kích động: ""Ta lập tức trở về!""

Nói xong, hắn quay người trở về, lần này, Âu Dương Túy đi thẳng tới chỗ cỗ kiệu.

""Đứng lên đi, bản thiếu gia phải trở về!""

""Dạ!""

Mấy kiệu phu đứng một bên thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng không phải đứng ở nơi hoang vu này hiến máu cho muỗi nữa rồi.

Trở về thật tốt, trở về thật tốt!

Xong sớm về sớm, nếu vẫn còn thời gian, bọn họ còn có thể đi kiếm thêm chút bạc.

Đầu năm nay, bọn họ lao lực kiếm tiền rất cực khổ, không thể bỏ lỡ dù chỉ là một chút.

""Mời lão tổ tông.""

Lúc này Âu Dương Túy đã vén màn kiệu lên, vẻ mặt cung kính nói nhỏ.

Mấy kiệu phu đứng một bên nhìn nhau ——

Quên đi, Âu Dương thiếu gia nhất định là say rượu nói bừa!

""Tốt lắm.""

Lăng Hiểu cảm thấy khá hài lòng, trực tiếp bay vào trong kiệu, tất nhiên, nàng thực ra không cần phải ngồi kiệu, nhưng một chút lễ nghĩa vẫn cần phải có.

Một lát sau, Âu Dương Túy cũng ngồi vào bên trong cỗ kiệu, may thay cỗ kiệu đủ rộng rãi, Âu Dương Túy rất thức thời cuộn người lại thành một quả cầu, sợ bản thân chen đến chỗ Lăng Hiểu.

Điều này khiến Lăng Hiểu cảm thấy kì lạ.

Tựa như...

Nàng vẫn là một người bình thường.

Đường trở về kinh thành, ngược lại rất rộng và bằng phẳng.

Dọc đường đi, Âu Dương Túy ngồi trong kiệu ngủ gật, tửu lượng của thằng nhóc này không tốt lắm.

Hơn trăm năm qua, Lăng Hiểu chưa từng được nhìn thế giới bên ngoài mộ địa, cả đoạn đường, nàng dùng gió thổi nhẹ lên rèm cửa sổ, lẳng lặng ngắm nhìn phong cảnh bên đường.

Hơn một canh giờ sau, cánh cổng kinh thành xuất hiện trước mắt Lăng Hiểu.

Đây là kinh đô của Đại Trinh quốc, thật tráng lệ!

Xem ra hơn một trăm năm qua, vương triều này đã phát triển rất thịnh vượng a.

......

Chiếc kiệu dừng ở bên ngoài cổng thành phía Bắc, dù sao thì đây cũng là chỗ trọng yếu của kinh đô, tất cả mọi người muốn đi vào thành đều phải xếp hàng kiểm tra, nếu là từ nơi khác đến còn cần phải xuất trình giấy đi đường và giấy tờ chứng minh thân phận.

Đương nhiên, quy tắc kiểm tra người trong kinh thành tương đối đơn giản, vì vậy rất nhanh đã đến lượt bọn họ.

Bốn người kiệu phu ngược lại không có gì cần tra xét.

""Người bên trong kiệu là ai, sao còn chưa xuống kiệu?"" Thị vệ thủ thành lạnh lùng hỏi.

""Quan gia, người trong kiệu là đại thiếu gia của Âu Dương gia, trưa nay Âu Dương thiếu gia có uống chút rượu, chắc giờ vẫn chưa tỉnh ngủ.""

Đại thiếu gia của Âu Dương gia?

Thị vệ kia hơi sửng sốt.

Chẳng lẽ là vị công tử bột quần là áo lượt, Âu Dương Túy?

Hắn không khỏi nhíu mày, thật xui xẻo, tự dưng lại đụng phải vị gia này.

""Quan gia, có cần tiểu nhân đi gọi Âu Dương thiếu gia không ạ?"" Kiệu phu thấp giọng hỏi.

""Bỏ đi bỏ đi, các ngươi vào trong đi.""

Thị vệ thủ thành cũng không muốn đắc tội Âu Dương Túy, vị này lai lịch không nhỏ, mà Âu Dương Túy lại là con trai độc nhất của gia chủ Âu Dương gia và cũng là hậu duệ duy nhất của gia tộc Âu Dương.

Người này, không thể trêu chọc, không thể trêu chọc.

......

Cứ như vậy, cỗ kiệu một đường bình an vô sự tiến vào kinh thành, đi thẳng một mạch đến phủ đệ của Âu Dương gia.

Lại qua hai khắc, cỗ kiệu chậm rãi dừng lại trước cửa một tòa nhà lớn.

Lúc này đã là chạng vạng tối, ánh hoàng hôn phản chiếu trước cổng tòa nhà, ba chữ lớn ""Âu Dương phủ"" lấp lánh ánh vàng, đặc biệt chói mắt.

Chậc chậc, thật đúng là một gia tộc thổ hào.

Lúc này, Lăng Hiểu đã từ trong kiệu bay ra ngoài, cực kỳ hứng thú nhìn phủ đệ của Âu Dương gia.

Chỗ này phong thủy tốt, quý khí ngất trời nha!

Điểm duy nhất không được hoàn mỹ, chính là thiếu hụt sức mạnh.

Ừm, có lẽ là do Âu Dương Túy là người kế thừa duy nhất... Thực sự quá kém mà.

Âu Dương Túy: Tích, kiểm tra, ngày đầu tiên bị lão tổ tông ghét bỏ.
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 444


Edit: Hồ ly lông xù

""Âu Dương thiếu gia, về đến phủ rồi!""

""Âu Dương thiếu gia!""

Giọng nói của kiệu phu chậm rãi truyền vào lỗ tai Âu Dương Túy.

""Hả?""

Âu Dương Túy từ từ mở mắt, đầu còn hơi đau ——

Mình đang ở đâu vậy?

Có chuyện gì vậy?

Âu Dương Túy ấn ấn huyệt thái dương, ý thức dần dần hồi phục.

À đúng rồi, hình như hắn đã ra ngoại thành tảo mộ, còn uống rượu.

Hình như hắn còn gặp được một vị lão tổ tông?

Ờm, nhất định là do hắn uống say, bị ảo giác rồi.

Đúng rồi, là ảo giác.

Âu Dương Túy hít sâu một hơi, lúc này mới chậm chạp từ trong kiệu bước ra ngoài, hắn phất tay một cái ý bảo mấy người kiệu phu rời đi, Âu Dương Túy nghênh ngang đi thẳng vào cửa nhà.

""Thiếu gia, người đã trở về!""

""Thiếu gia!""

Tất cả hạ nhân trong Âu Dương phủ nhìn thấy bóng dáng Âu Dương Túy đều cung kính chào hỏi, đồng thời mọi người đều cực kì tò mò ——

Sao hôm nay thiếu gia về phủ sớm vậy?

Bình thường, khoảng thời gian này đang là thời điểm Phiên Hương lâu mở cửa buôn bán, Âu Dương Túy không có khả năng sẽ về nhà vào lúc này.

Có lẽ, gần đây trong phủ xảy ra một ít chuyện, ví dụ như phu nhân nhiễm phong hàn.

Chắc là thiếu gia là bị phu nhân gọi về.

......

Hậu viện Âu Dương phủ.

Âu Dương Túy căn bản không biết những hạ nhân kia đang nghĩ gì, lúc này hắn đang bước về hướng viện trạch của mẫu thân nhanh như một cơn gió.

Đến gian phòng quen thuộc, vừa mới bước vào cửa, Âu Dương Túy đã ngửi thấy mùi thảo dược.

""Nương, con về rồi!""

Âu Dương Túy kêu to, sau đó bước nhanh vào bên trong.

""Khụ khụ, Túy nhi, con về rồi?""

Lăng Nguyệt Xu nhìn con trai mình một chút: ""Chuyện đó Xảo nhi đã nói lại với nương rồi, con thực sự đã ra ngoại thành tìm mộ địa của Lăng gia?""

""Vâng, nương, không chỉ tìm được, con còn dọn sạch cỏ trong nghĩa trang của tổ tiên, nương xem tay con này!""

Vừa nói, Âu Dương Túy vừa vươn hai tay ra, vẻ mặt cầu khen ngợi, hai bàn tay trắng nõn thon dài bình thường được được sống an nhàn sung sướng, mà nay có thể nhìn thấy rõ một vết chai mỏng manh trong lòng bàn tay.

Đứa trẻ này...

Thực sự là tự mình làm việc?

Lăng Nguyệt Xu có chút vui mừng: ""Con có lòng hiếu thảo như vậy, tổ tiên Lăng gia ở trên trời có linh, nhất định sẽ rất hài lòng.""

""Nương, từ từ đã, con thực sự đã gặp được lão tổ tông của Lăng gia, ừm, hình như là ở trong mơ.""

Giọng Âu Dương Túy có hơi không chắc chắn: ""Là nữ nhân, ngài ấy còn nói muốn theo ta về nhà để xem bệnh cho người đó!""

""Đứa nhỏ ngốc, chớ nói năng lung tung.""

Lăng Nguyệt Xu nhíu mày, đứa con trai này của nàng, vẫn không biết giữ mồm giữ miệng như vậy.

""Sau này chỉ cần con ngoan ngoãn nghe lời, chăm chỉ học hành, sức khỏe của nương tự nhiên sẽ tốt lên thôi.""

Lăng Nguyệt Xu trầm giọng nói: ""Năm đó, Lăng gia chúng ta cũng là thư hương thế gia, đáng tiếc là sau này lại bị kẻ gian hãm hại mới có thể...""

Nói tới đây, tâm tình Lăng Nguyệt Xu có chút kích động.

""Phu nhân, chú ý thân thể.""

Xảo nhi đứng một bên nhẹ nhàng an ủi.

""Được rồi, không nói những chuyện này nữa."" Lăng Nguyệt Xu quay sang nhìn Âu Dương Túy: ""Từ giờ trở đi, việc tu sửa nghĩa trang Lăng gia sẽ giao cho Túy nhi phụ trách, còn có... Không lâu nữa sẽ đến kì thi mùa xuân, nương và phụ thân con mong rằng, dù thế nào đi chăng nữa, hi vọng con có thể tham gia kì thi mùa xuân, chúng ta không yêu cầu con có thể thi đậu Trạng Nguyên hay Thám Hoa, chỉ yêu cầu con có tên trên bảng vàng là được.""

Âu Dương Túy:...

Có tên trên bảng vàng!

Chuyện này đối với hắn mà nói đã quá khó khăn rồi ấy chứ?

""Nương... Cái này hơi quá sức với con, con thực sự không phải là người đọc sách mà!"" Âu Dương Túy ra sức giãy giụa.

Ngay sau đó, một giọng nữ từ từ vang lên ——

""Yên tâm, lão tổ tông ta sẽ giúp ngươi!""
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 445


Edit: Hồ ly lông xù

""A!""

Âu Dương Túy đang ngồi bên giường đột nhiên hét lên như gặp quỷ.

Khiến Lăng Nguyệt Xu đang ngồi trên giường và Xảo nhi đứng bên cạnh giật nảy mình.

""Túy nhi, con sao vậy?""

Lăng Nguyệt Xu nghi hoặc nhìn con trai mình.

""Nương, người có nghe thấy không?""

Vẻ mặt Âu Dương Túy hoảng sợ hỏi, sau đó hắn hốt hoảng quay đầu nhìn Xảo nhi: ""Xảo nhi, tỷ nghe thấy gì không?""

""Nghe thấy cái gì?""

Xảo nhi ngỡ ngàng: ""Nô tỳ không nghe thấy gì cả!""

Không nghe thấy?

Âu Dương Túy căng thẳng sợ hãi nhìn xung quanh ——

Chẳng lẽ...

Trưa nay không phải là ta uống say nên mới nằm mơ sao?

Ta thực sự... Thực sự đã mang hồn lão tổ tông về nhà?

Cái này cũng...

Quá đáng sợ a!

""Ngươi gào cái quỷ gì, làm ta giật mình.""

Lúc này, giọng Lăng Hiểu lại vang lên bên tai Âu Dương Túy.

Sợ quá!

Âu Dương Túy rụt người lại, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

""Người khác không nghe thấy ta nói đâu, chỉ có ngươi mới có thể nghe được, không phải chúng ta đã nói rồi sao? Ta trở về cùng ngươi, xem bệnh cho nương ngươi.""

Lăng Hiểu bay lơ lửng trước giường, nàng dùng linh lực kiểm tra thân thể của Lăng Nguyệt Xu, chỉ là cảm lạnh thông thường, không có gì đáng ngại.

Có lẽ Lăng Nguyệt Xu cố ý giả vờ bệnh tình nghiêm trọng, dùng việc này để đốc thúc Âu Dương Túy làm một chút chuyện chính sự.

""Đúng rồi, bệnh của nương ta sao rồi, ngài có thể trị được không?""

Lúc này, Âu Dương Túy cuối cùng cũng nhớ ra tất cả mọi chuyện, gấp gáp hỏi Lăng Hiểu.

""Túy nhi, con đang nói chuyện với ai vậy?""

Lăng Nguyệt Xu ngồi trên giường sợ hết hồn, vẻ mặt khó coi hỏi một câu.

""Con...""

Âu Dương Túy đang định nói gì đó thì bị Lăng Hiểu ngắt lời.

""Đừng nói chuyện của ta, ngươi nói ra mọi người cũng không tin tưởng sẽ chỉ cảm thấy đầu óc ngươi có vấn đề, nói không chừng còn xin bùa chú trừ tà bắt ngươi uống nữa đó!""

Bùa chú?

Không, hắn không muốn!

""Nương, con không sao, con vừa nhớ lại giấc mơ đó, trong mơ con thực sự đã gặp lão tổ tông."" Âu Dương Túy nở một nụ cười vừa lúng túng vừa giả dối.

Lăng Nguyệt Xu bán tín bán nghi nhìn con trai: ""Chỉ cần sau này con ngoan ngoãn nghe lời, đừng khiến nương tức giận, sức khỏe của nương sẽ dần dần tốt lên.""

""Dạ dạ dạ, con nhất định sẽ nghe lời nương, con sẽ đi học ngay bây giờ!""

Nói xong, Âu Dương Túy vội vàng gật đầu chào Lăng Nguyệt Xu rồi nhanh chóng xoay người chạy vọt ra ngoài.

Đứa nhỏ này...

""Phu nhân, thiếu gia có hơi kì lạ.""

Xảo nhi lo lắng nói nhỏ: ""Có khi nào thiếu gia... Thực sự gặp phải thứ gì đó không sạch sẽ?""

""Không được nói bậy!""

Vẻ mặt Lăng Nguyệt Xu trở nên nghiêm túc.

Hôm nay Âu Dương Túy vừa mới đi mộ Lăng gia tế bái, mục đích ban đầu của Lăng Nguyệt Xu chính là hy vọng tổ tiên Lăng gia có thể phù hộ cho Âu Dương Túy, dù sao Lăng gia đã từng một thời huy hoàng, từng xuất hiện hai vị Trạng Nguyên.

Gia tộc của nàng là thư hương thế gia, chính đại cương trực, làm sao có thể có thứ không sạch sẽ được?

......

Lúc này, trong thư phỏng nhỏ ở hậu viện Âu Dương phủ.

Âu Dương Túy vội vàng đóng chặt cửa thư phòng, hắn nhìn ngó xung quanh một chút, nhẹ giọng gọi: ""Lão tổ tông, ngài có ở đây không?""

""Ta đây.""

Lăng Hiểu đáp lời Âu Dương Túy.

""Sức khỏe của nương ta..."" Âu Dương Túy hỏi.

""Sức khỏe nương của ngươi không đáng ngại, vài ngày nữa sẽ hồi phục, nhưng..."" Lăng Hiểu cố ý ngừng lại một chút, kíc.h thích sự tò mò của Âu Dương Túy.

""Nhưng cái gì? Lão tổ tông, ngài nói đi!""

Trái tim Âu Dương Túy lại bắt đầu nảy lên.

""Nương ngươi là con cháu cuối cùng của Lăng gia, nhớ năm đó Lăng gia chúng ta nở mày nở mặt cỡ nào? Văn nhân vô số, mà giờ đây, chỉ còn lại một mình nương của ngươi, hơn nữa còn là nữ tử... Việc chấn hưng Lăng gia đều đặt trên người nàng, mà chuyện này đối với nàng ấy không phải là chuyện tốt gì, đương nhiên, nếu có người nguyện ý vì nàng ta chia sẻ...""

""Ta nguyện ý, ta làm.""

Âu Dương Túy vội vội vàng vàng cắt đứt lời Lăng Hiểu.
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 446


Edit: Hồ ly lông xù

Âu Dương Túy hành động không suy nghĩ như vậy, tấm lòng hiếu thảo này rất đáng quý.

Thấy hắn dễ dàng cắn câu, Lăng Hiểu không khỏi khẽ mỉm cười: ""Mặc dù ngươi không phải họ Lăng, nhưng vẫn là con cháu Lăng gia ta, phần trách nhiệm này đặt trên người ngươi cũng không hẳn là không thể, từ nay về sau, ta sẽ luôn luôn ở bên cạnh đốc thúc ngươi, giám sát người, cho đến khi ngươi công thành danh toại mới thôi!""

Âu Dương Túy:...

Tự nhiên có cảm giác mình bị gài là thế nào nhỉ?

Với lại...

Cái gọi là công thành danh toại, rốt cuộc là ý gì?

""Lão tổ tông, ngài sẽ không... Sẽ không phải muốn ta tham gia khoa cử đấy chứ?

Âu Dương Túy có chút sợ.

Trời sinh hắn không phải là người đọc sách a!

Nếu bắt hắn đọc sách, hắn thực sự đọc không nổi đâu!

""Không phải ngươi vừa đồng ý với nương sẽ tham gia kì thi mùa xuân sao?""

Lăng Hiểu bay một vòng quanh thư phòng nhỏ, phát hiện nơi này có rất nhiều bộ sách còn mới tinh, hầu hết đều là sách nhập môn cơ bản trong trường tư thục của nước Đại Trinh.

""Trước tiên, ngươi báo cáo tình hình cho lão tổ tông nghe, trình độ học hành của ngươi đến đâu rồi, toàn bộ sách trong phòng này, ngươi học thuộc được mấy quyển?""

""Cái này...""

Âu Dương Túy gãi gãi đầu: ""Thật muốn ta nói sao?""

""Dĩ nhiên, chẳng lẽ ngươi đến một quyển cũng không thuộc?""

Lăng Hiểu hỏi ngược lại.

Âu Dương Túy hì hì cười: ""Lão tổ tông anh minh! Mấy quyển sách đó quá khó, ta thực sự không thuộc lòng nổi a!""

Lăng Hiểu:...

Khó?

Sách nhập môn của trường tư thục, Tam Tự Kinh, Thiên Tự Văn, ngươi dám nói với ta nó rất khó?

Trong phòng chợt nổi lên một cơn gió lạnh.

""Học thuộc lòng cho ta, ngay lập tức! Bắt đầu học thuộc từ Thiên Tự Văn!""

Trong chớp mắt, Lăng Hiểu giống như quay trở về khoảng thời gian làm giáo viên.

""Được được được, ta lập tức học thuộc!""

Âu Dương Túy bị dọa tái mét mặt, lập tức cầm quyển Thiên Tự Văn, bắt đầu học thuộc lòng một cách nghiêm túc.

Ba ngày sau...

""Ba ngày nay, thiếu gia ngay cả ăn uống cũng giải quyết trong thư phòng, các người nói xem, hắn chăm chỉ như vậy, thực sự là muốn tham gia kì thi mùa xuân sao?""

""Các ngươi đoán xem, mấy ngày nay thiếu gia đã học thuộc được bao nhiêu quyển sách?""

Trên dưới Âu Dương phủ, tất cả mọi người đều cảm thấy khó hiểu trước sự chăm chỉ đột ngột của Âu Dương Túy.

Mà Lăng Nguyệt Xu thì lại cho rằng, hết thảy những việc này là do tổ tông phù hộ.

Để con trai nàng lầm đường lạc lối biết quay đầu, nỗ lực phấn đấu!

Cứ như vậy, lại qua bảy ngày.

Trong thư phòng nhỏ, dưới mắt Âu Dương Túy quầng thâm dày đặc, vẻ mặt vô hồn nhìn chằm vào một vị trí nào đó trong không trung, ngay cả giọng nói cũng trở nên khàn khàn.

""Ta đã nỗ lực hết sức, lão tổ tông, ta thực sự không nhớ nổi nữa!""

""Ta... Ta thực sự không thể học thứ này!""

Lăng Hiểu:...

Được rồi.

Đây là lần đầu tiên nàng gặp phải người vô dụng như vậy, mười ngày! Suốt mười ngày đó!

Thậm chí ngay cả trang đầu tiên cũng không thuộc được, rõ ràng nó chỉ có mấy hàng chữ!

Hắn là heo sao?

Không, heo so với hắn còn thông minh hơn.

Chuyện này căn bản không hợp lẽ thường, cho dù đổi thành một người vô dụng khác, mười ngày, ít ra cũng có thể học thuộc lòng được mấy trăm chữ mà?

Nhưng Âu Dương Túy chỉ học thuộc được hai câu.

Chỉ đúng hai câu đầu!

Mười ngày, bất luận là ngày hay đêm, Lăng Hiểu đều ở bên cạnh Âu Dương Túy, nàng có thể khẳng định Âu Dương Túy không hề lười biếng.

Hắn quả thực rất chăm chỉ.

Nhưng...

Hắn giống như sinh ra không phải để đọc sách, thực sự mạnh mẽ ép buộc cũng chẳng được!

Cuối cùng, Lăng Hiểu chỉ có thể thay đổi sách lược của mình.

""Thật ra thì muốn công thành danh toại cũng có rất nhiều cách, ngươi không nhất thiết phải đi học, nếu ngươi học võ hoặc buôn bán, thậm chí là kỹ năng trong các ngành nghề khác cũng không sao.""

Lăng Hiểu trầm tư.

Nhiệm vụ của nàng là trợ giúp Âu Dương Túy thành tài, mà cái gọi là thành tài này, phạm trù cũng khá rộng.

""Ví dụ như, ngươi có hứng thú với cái gì không?""

Cái gọi là yêu nghề và làm nghề, Lăng Hiểu cho rằng mọi thứ đều nên dựa trên sở thích cá nhân làm tiền đề.

""Ta thích uống hoa tửu!""

Âu Dương Túy tiều tụy đứng một bên, nghe được lời này của Lăng Hiểu, theo bản năng bật thốt lên: ""Trong kinh thành nổi tiếng nhất là Ôn Nhu hương, ta đã từng đến, cũng rất quen thuộc!""

Lăng Hiểu:...
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 447


Edit: Hồ ly lông xù

Uống hoa tửu?

Cái loại hứng thú này có cái gì mà đáng tự hào?

""Con cháu bất tài! Ngươi không còn hứng thú nào khác à?"" Lăng Hiểu cảm thấy hơi nhức đầu.

""Cái đó... Đánh nhau, cá cược, dắt chó đi dạo... Có tính không?""

Âu Dương Túy vắt óc suy nghĩ, ngày thường đám hồ bằng cẩu hữu(*) hay rủ hắn ra ngoài đánh bạc, thỉnh thoảng còn ra đầu phố đánh nhau với người ta, ngẫm lại vẫn thấy k.ích thích.

(*) Hồ bằng cẩu hữu: là cụm từ dùng để chỉ những người bạn không tốt, mang nghĩa tiêu cực nhưng cũng dùng để chỉ tình bạn rất thân không câu nệ tiểu tiết.

Đương nhiên, người động thủ đều là tùy tùng của hắn, Âu Dương Túy chưa bao giờ tự mình động thủ đánh người ta.

Ừm, là một thiếu gia quần là áo lượt, nên có dáng vẻ ăn chơi trác táng!

Lăng Hiểu:...

Ngươi thật đúng là một nhân tài!

""Bỏ đi, chúng ta không nói đến sở thích và hứng thú của ngươi nữa, ngươi cũng trưởng thành rồi, có chuyện gì ngươi muốn làm nhất không."" Lăng Hiểu quyết định đổi để tài.

""Chuyện muốn làm nhất?""

Vẻ mặt Âu Dương Túy dần trở nên nghiêm túc.

""Được rồi, cứ từ từ nghĩ, suy nghĩ thật kĩ cái ngươi muốn làm, cả đời này mục tiêu ngươi muốn theo đuổi là cái gì? Lý tưởng của ngươi? Không cần phải giữ trong lòng, hãy nói ra nguyện vọng của ngươi! Ước muốn của ngươi!""

Lăng Hiểu có cảm giác bản thân mình lúc này đang bị ước mơ cao cả nhập rồi.

Nàng không tin, đến cá mặn cũng có ước mơ, chẳng lẽ Âu Dương Túy không có thật sao?

Hắn chẳng lẽ còn không bằng một con cá mặn?

Lúc này, Âu Dương Túy nghe thấy lời Lăng Hiểu nói, vẫn đang cố gắng suy nghĩ ——

Theo đuổi là cái gì?

Ước mơ là cái gì?

Chính xác thì ta muốn cái gì...

Trong lúc bất chợt, ánh mắt của hắn chợt sáng lên.

Âu Dương Túy dùng sức vỗ bàn một cái, hai mắt sáng lên, khàn giọng hô: ""Ta nghĩ ra rồi! Ta nghĩ ra rồi! Ta muốn —— cưới Hồng Loan cô nương!"

Lăng Hiểu:...

Chờ chút, Hồng Loan là ai?

Âu Dương Túy: (*^▽^*), Hồng Loan cô nương chính là mỹ nhân đầu bảng của Phiêu Hương viện!

Lăng Hiểu: Ta thực sự muốn cầm gạch đập chết hắn!

Con cháu bất tài!

Con cháu bất tài a!

Lăng Hiểu cảm thấy nếu bản thân còn sống, nhất định sẽ bị Âu Dương Túy chọc cho tức chết.

Hít sâu một hơi, ép bản mình bình tĩnh lại.

Lăng Hiểu, ngươi phải bình tĩnh!

Cho dù bùn có nhão hơn nữa, ngươi cũng phải nghĩ biện pháp trát hắn lên tường!

Haiz!

Lăng Hiểu bình tĩnh lại, tiếp tục hỏi: ""Ngoại trừ cái này... Ngươi không còn mong muốn gì khác à? Lý tưởng của ngươi không thể vĩ đại hơn được nữa sao? Còn cái gì có chí khí hơn không?

Lý tưởng...

Vĩ đại hơn?

Có chí khí hơn?

Như vậy có được không?

Âu Dương Túy lại rơi vào trầm tư, ngay sau đó, hắn không chắc chắn nói nhỏ: ""Vậy... Ta có thể cưới Điệp Ngọc cô nương không?""

Lăng Hiểu: (╯‵□′)╯︵┻┻

""Con mẹ nó, Điệp Ngọc lại là ai nữa?"" Lăng Hiểu không nhịn được muốn nổi đóa.

""Điệp Ngọc là hoa khôi ở kinh thành, rất nhiều vương tôn công tử muốn gặp mặt nàng cũng không được, năm ngoái, ta đứng trên bờ nhìn thấy thuyền hoa của nàng ấy từ xa, nàng ấy rất xinh đẹp, nghe nói nàng văn võ song toàn, thông minh tuyệt đỉnh, nếu đời này ta có thể cưới được nàng ấy, cho dù chết cũng đáng!""

Âu Dương Túy thành thật nói nhỏ, hắn rất nghiêm túc thảo luận lý tưởng hắn muốn theo đuổi, nhưng sao lão tổ tông lại có vẻ tức giận như vậy?

""Cô nương! Cô nương! Trong đầu ngươi thế quái nào toàn cô nương!""

Lăng Hiểu sắp bị Âu Dương Túy chọc cho phát điên.

""Lão tổ tông bớt giận a, Thánh Nhân đã từng nói, thực sắc tính dã(*)! Nam nữ yêu đương là quy luật tự nhiên của con người, vả lại, ta muốn tìm một cô nương xinh đẹp, thông minh, sau này có hài tử, chúng sẽ xinh đẹp và thông minh hơn, Âu Dương gia ta và Lăng gia các ngài đều có người kế tục a!""

(*)Thực sắc tính dã: Một câu nói của Mạnh Tử, nghĩa là chuyện h.am muốn ăn uống và tìn.h dục là bản năng của con người.

Âu Dương Túy cố gắng xoa dịu cơn giận của Lăng Hiểu: ""Hiện tại cái quan trọng nhất là gì? Chắc chắn là chuyện hương khói, nhân khẩu hưng thịnh thì mới có người kế thừa, gia tộc mới có thể càng ngày càng phồn vinh thịnh vượng!

Miệng lưỡi Âu Dương Túy còn lợi hại hơn trước.

Lăng Hiểu:...

Có quỷ mới tin ngươi.
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 448


Edit: Hồ ly lông xù

""Nói tóm lại, ngươi là tên háo sắc!""

Lăng Hiểu lạnh lùng cắt đứt lời của Âu Dương Túy, sau đó chuyển chủ đề: ""Được rồi, nếu ngươi cố chấp với các cô nương như vậy, vậy chúng ta hãy nói về các cô nương này, ngươi có biết hiện giờ trong kinh thành có cô nương nào trẻ tuổi và xinh đẹp nhất không? Nữ tử có thân phận tôn quý nhất là ai?""

""Chậc, lão tổ tông, ngài hỏi đúng người rồi đó, trong kinh thành này từ đại cô nương cho đến tiểu tức phụ, từ công chúa đến quận chúa, thấp hơn còn có ca nương xướng khúc bán nghệ ta đều nắm rõ trong lòng bàn tay, hiện tại, nữ tử có thân phận tôn quý nhất ở Đại Trinh quốc dĩ nhiên là Phi Phượng quận chúa, nàng còn là đệ nhất mỹ nhân của nước Đại Trinh ta, đừng nghĩ rằng nàng chỉ là quận chúa, nàng còn là cháu gái mà thái hậu sủng ái nhất, đương kim bệ hạ và hoàng hậu nương nương cũng đối xử với nàng như con của mình, đúng rồi, Phi Phượng quận chúa còn chưa thành thân!""

Ừm, câu cuối mới là trọng điểm, lúc này Âu Dương Túy có chút đắc ý, lĩnh vực này hắn nắm rất chắc, hắn là cao thủ đó!

""Phi Phượng quận chúa? Đại Trinh đệ nhất mỹ nhân?""

Lăng Hiểu trầm ngâm: ""Nếu Phi Phượng quận chúa là Đại Trinh đệ nhất mỹ nhân, vậy tại sao ngươi không muốn cưới nàng, ngược lại chỉ muốn cưới những nữ tử không trong sạch kia? Ngươi làm người mà không có chút tiền đồ vậy sao?""

""Cái này...""

Âu Dương Túy lúng túng cười một tiếng: ""Ta không dám, Hồng Loan cô nương và Điệp Ngọc cô nương, ta còn có thể suy nghĩ một chút, nhưng Phi Phượng quận chúa... Nàng cao quý như vậy, ta không dám vọng tưởng.""

""Không có tiền đồ!""

Nghe được lời của Âu Dương Túy, Lăng Hiểu bật cười: ""Từ giờ phút này trở đi, ngươi có lý tưởng mới —— lý tưởng của ngươi chính là cua được, khụ, cưới Phi Phượng quận chúa!""

Lăng Hiểu dứt khoát quyết định.

Ngươi có chấp niệm với chuyện cưới cô nương xinh đẹp như vậy, ta sẽ thành toàn cho ngươi.

Cưới đệ nhất mỹ nhân, nữ tử tôn quý nhất cả nước, Âu Dương Túy cũng được coi là đi đến đỉnh cao của đời người.

Ừm, vụ mua bán này lời rồi, có lãi không lỗ!

""Lão tổ tông...""

Âu Dương Túy bị lời nói của Lăng Hiểu dọa sợ ngây người ——

Này...

Chơi lớn vậy á?

""Hay là... Ta vẫn nên thử đọc sách lần nữa, đi tham gia kì thi mùa xuân có được không?

Âu Dương Túy yếu ớt xin ý kiến.

""Không, còn đọc sách làm gì, ngươi là thư đồng à? Cưới thê tử là quận chúa, ít nhất cũng có thể giảm bớt cho ngươi hai mươi năm phấn đấu, chờ ngươi thành quận mã gia, chẳng phải còn có thể khiến cho gia tộc thêm vinh quang sao?

Lăng Hiểu đứng một bên dụ dỗ: ""Cưới thê tử bạch phú mỹ, đi lê.n đỉnh cao của đời người, ngươi xem còn có cái gì tốt hơn ư?""

Âu Dương Túy:...

Lão tổ tông nói rất hay, ta vậy mà không phản bác được.

Chỉ là...

""Lão tổ tông, ta có chuyện muốn báo cáo với ngài.""

Âu Dương Túy sắp xếp lại câu từ: ""Đại Trinh quốc chúng ta luôn chú trọng văn võ song toàn, phát triển theo nhiều hướng, nữ tử hoàng thất, ngoại trừ Phi Phượng quận chúa thì đều đã thành thân, Phi Phượng quận chúa nay đã mười lăm tuổi nhưng vẫn chưa có hôn ước là bởi vì... Nàng ngoại trừ là đệ nhất mỹ nhân, còn là đệ nhất cao thủ của hoàng tộc!""

""Cao thủ?""

Lăng Hiểu sửng sốt, chuyện này... Có vẻ rất thú vị?""

""Ta cũng là nghe người ta đồn đại, là tin đồn mà thôi...""

Âu Dương Túy lặng lẽ hạ thấp giọng: ""Nghe nói Phi Phượng quận chúa tính tình nóng nảy, võ công cao cường, một lời không hợp đã động thủ, ngay cả thái tử cũng từng bị nàng đánh, lão tổ tông, ngài xem, chân tay ta mảnh khảnh như vậy, ta... Chẳng lẽ không cần mạng nữa sao?""

Đại Trinh đệ nhất mỹ nhân đó!

Ai mà không muốn cưới nàng chứ!

Nhưng...

Phi Phượng quận chúa này thực sự rất lợi hại, Âu Dương Túy có chút sợ hãi!

......

""Phi Phượng quận chúa lợi hại hơn nữa thì đã sao? Ngươi sợ cái gì! Không phải ngươi còn có lão tổ tông là ta đây sao? Ta chính là bàn tay vàng treo bên người của ngươi, bà già này tùy ngươi sử dụng đó!"" Lăng Hiểu không thèm để ý trả lời một câu.

""Cái gì treo bên người? Trên đời này còn có người dùng vàng làm bàn tay? Có thể uốn gập lại được không?""

Âu Dương Túy tò mò hỏi.

Dáng vẻ hắn cực kì giống đứa nhỏ đặt câu hỏi khi không hiểu.

Lăng Hiểu: Gia tộc chúng ta sao lại có thằng cháu ngu ngốc như vậy? Mệt mỏi quá.

Âu Dương Túy: Tích, kiểm tra! Ngày thứ n bị lão tổ tông ghét bỏ.
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 449


Edit: Hồ ly lông xù

Lăng Hiểu quyết định thực hiện một cuộc cải tạo lớn đối với Âu Dương Túy.

Cái dáng vẻ này của hắn, có đọc thêm sách cũng không thể tiếp thu được.

Hơn nữa, chuyện thi cử ở Đại Trinh quốc cũng rất khó khăn, cho dù Lăng Hiểu sử dụng kim cài áo học bá, thì với Âu Dương Túy - củi mục của củi mục cũng chẳng có mấy tác dụng.

Đã vậy, không bằng để cho hắn tập võ!

Tạm thời, cứ để mục tiêu lý tưởng của hắn là phải cưới được Phi Phượng quận chúa.

Có mục tiêu cao cả, hắn làm cái gì cũng phải đặt mục tiêu lên hàng đầu.

Cho dù tương lai không lấy được quận chúa, nhưng có thể học giỏi võ công, rèn luyện sức khỏe, làm võ tướng cũng ổn.

Đến bước này.

Phương châm chiến lược sơ bộ khiến Âu Dương Túy thành tài đã được quyết định như vậy.

......

Đến tối, trong nhà ăn ở trung viện Âu Dương phủ.

Phụ thân của Âu Dương Túy - Âu Dương Văn từ nha môn trở về, hắn thay bộ quan phục sang thường phục rồi ngồi ở vị trí chủ vị trên bàn ăn.

Phải nói rằng, Âu Dương gia từng là gia tộc phú thương nổi danh ở kinh thành, mà hai đời Âu Dương gia lại xuất hiện không ít văn nhân đã vào triều làm quan.

Âu Dương Văn chính là học sĩ biên soạn sử sách trong kinh thành, tuy chỉ là một quan văn nhưng không người nào dám coi thường hắn.

Bởi vì Âu Dương gia không chỉ phú khả địch quốc(*), đường tỷ của Âu Dương Văn là Âu Dương Sương đã nhập cung, hiện đang là phi tử được bệ hạ sủng ái nhất.

(*)Phú khả địch quốc: giàu có, sung túc

Cũng chính vì có tầng quan hệ như vậy, Âu Dương Túy ở trong kinh thành mới có thể ăn chơi thoải mái như thế.

Đương nhiên, Âu Dương Văn là người chính trực, mặc dù Âu Dương Túy ngày thường ăn chơi trác táng, hống hách ngang ngược, nhưng thực sự cũng không dám làm ra chuyện gì đại gian đại ác.

Trước giờ, hắn chỉ gây ra những rắc rối nhỏ, tất cả vẫn nằm trong tầm kiểm soát của Âu Dương Văn.

Nhưng cứ tiếp tục như vậy... đứa nhỏ này sẽ bị phế.

Âu Dương Văn cũng giống như Lăng Nguyệt Xu, vẫn ôm một chút hy vọng đối với đứa con trai độc nhất này.

""Túy nhi, hôm nay ta ở nha môn đã nói chuyện cùng Tống đại nhân, ngày mai Tống lão sẽ tới đây dạy con học hành, tranh thủ đến kì thi mùa xuân sang năm, con có thể đạt thành tích tốt!""

Trước khi bắt đầu ăn tối, Âu Dương Văn trầm giọng lên tiếng.

""Phu quân đã mời được Tống lão học sĩ?""

Lăng Nguyệt Xu ngồi một bên nghe thấy phu quân nói vậy, trên mặt hiện lên vẻ vui mừng, hiện tại nàng cực kì có hy vọng.

""Cha, nương.""

Âu Dương Túy ở một bên bất đắc dĩ nhìn: ""Mấy hôm nay con thực sự đã cố gắng chăm chỉ học tập, nhưng con phát hiện, con không phù hợp với chuyện đèn sách, mọi người tha cho con đi, con bằng lòng.... Học võ, từ nay về sau con sẽ không ra ngoài chơi nữa chỉ ở nhà chuyên tâm luyện võ có được không, chờ sau này con cưới... Ờm, chờ cho đến khi con trở thành võ trạng nguyên, vẫn có thể làm rạng danh tổ tông!""

""Học võ?""

Âu Dương Văn và Lăng Nguyệt Xu đều sửng sốt.

Bọn họ cũng không phải là người trọng văn khinh võ, thật ra thì nam nhi có thể tập võ, bảo vệ quốc gia, đó cũng là chuyện tốt.

Chẳng qua...

Con trai họ là người có tố chất đó sao?

Âu Dương Văn nhìn thân hình gầy gò của Âu Dương Túy một chút: ""Con ngay cả thùng nước cũng không gánh được, thân thể này của con có tố chất luyện võ?""

""Đúng vậy, tiểu đường đệ nhà tứ thúc con, người ta ba tuổi đã bắt đầu học võ, đến bây giờ cũng chỉ học đến sơ cấp, Túy nhi, con bây giờ mới bắt đầu học võ, có phải là đã quá muộn rồi không?""

Lăng Nguyệt Xu không quá xem trọng việc Âu Dương Túy học võ.

""Cha, nương, hai người yên tâm! Lần này con thực sự quyết tâm! Nhất định sẽ chăm chỉ luyện võ, chắc chắn sẽ không khiến hai người thất vọng!""

Bất kể phụ mẫu Âu Dương Túy nói cái gì, hắn vẫn giữ vẻ mặt kiên định.

Hắn không kiên định cũng không được.

Lão tổ tông luôn ở bên cạnh nhìn hắn chằm chằm.

""Được, không tệ, trẻ nhỏ dễ dạy.""

Lúc này, giọng nói của Lăng Hiểu quanh quẩn bên tai Âu Dương Túy.

Âu Dương Túy:...
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 450


Edit: Hồ ly lông xù

""Hiếm khi thấy Túy nhi hạ quyết tâm học võ, vậy bắt đầu từ ngày mai, con cứ chuyên tâm học võ đi, ta sẽ tìm mấy vị võ sư đến dạy cho con.""

Nhìn Âu Dương Túy chủ động tiến bộ, Âu Dương Văn rất vui mừng.

Tuy rằng ngày mai phải tới bồi tội với Tống lão, nhưng Âu Dương Văn cũng vui vẻ chấp nhận.

Con trai ta, cuối cùng cũng trưởng thành và hiểu chuyện hơn rồi!

Một nhà ba người hòa thuận ăn bữa tối.

Sau bữa tối, Âu Dương Văn đưa Lăng Nguyệt Xu trở về nghỉ ngơi.

Mà Âu Dương Túy lúc này lại phân phó nhà bếp làm thêm mấy món ăn phụ, trực tiếp đưa tới phòng hắn.

Mấy món ăn này, là do trong bữa tối Lăng Hiểu ngửi thấy rất thơm, theo bản năng than thở vài câu.

""Lão tổ tông, ngài ngửi đi, cứ ra sức ngửi, không cần phải kiềm chế.""

Lúc này, trong phòng của Âu Dương Túy.

Hắn đã cởi bỏ ngoại bào, chỉ mặc áo trong, vẻ mặt tươi cười ngồi bên cạnh bàn tròn.

Trên bàn bày bốn món ăn.

Mà Lăng Hiểu thì đang lơ lửng bên cạnh cái bàn.

Mấy món này thơm quá, chẳng qua...

""Âu Dương Túy, không ngờ ngươi lại có lòng hiếu thuận đến vậy, nhưng... Không thể lãng phí đồ ăn! Mỗi một món ăn này, đều là công sức lao động vất vả mới làm ra được đó!""

Lăng Hiểu vừa nói, vừa bay tới bên cạnh Âu Dương Túy: ""Cho nên, bốn món ăn này, ngươi tuyệt đối không được lãng phí, nhân lúc còn nóng ngươi ăn đi, không cần kiềm chế!""

Thằng nhóc thối, dám dùng đồ ăn để dụ dỗ cơn thèm ăn của nàng!

Âu Dương Túy:...

""Nhưng, ta ăn no rồi! Không thì để ngày mai ăn nha, cơm thừa canh cặn ta cũng không ngại, con người ta cực kì đơn giản mộc mạc!""

Nói xong, không đợi Lăng Hiểu trả lời, Âu Dương Túy nhanh chóng đứng dậy chạy vọt tới bên giường, cởi giày ra, trực tiếp nhét mình vào trong chăn.

Một loạt động tác liền mạch như mây trôi nước chảy.

Lăng Hiểu:...

Tên này rất giảo hoạt!

Chỉ có điều, Lăng Hiểu không thực sự tức giận với Âu Dương Túy.

Nàng lại ngửi mùi thơm của thức ăn trên bàn, đầu bếp trong Âu Dương phủ, tay nghề đúng thật không tồi.

Chỉ là...

Không được ăn!

Tu luyện, vẫn nên tu luyện thôi!

Mỗi ngày Lăng Hiểu chỉ có thể ăn một chút tinh hoa ánh trăng.

Ừm, còn gọi là hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt!

Mỗi tối, linh lực của Lăng Hiểu sẽ tăng lên, thậm chí linh hồn thể cũng dần trở nên chân thực, lúc này, linh hồn thể của nàng đang đắm chìm dưới ánh trăng, cả người lóe lên một tia sáng nhàn nhạt.

Cơ thể dần trở nên ấm áp, linh lực đang tăng lên một cách nhanh chóng.

Cảm giác này...

Vô cùng kì lạ.

Trước kia Lăng Hiểu chưa từng gặp phải tình huống như vậy!

Chẳng lẽ là vì... Âu Dương Túy sao?

Lăng Hiểu kinh ngạc quay đầu nhìn thiếu niên đang ngủ say trên giường, lúc này xung quanh người Âu Dương Túy cũng được bao phủ bởi một tầng sáng màu vàng nhạt, trong bóng tối, ánh sáng đó tựa hồ có cảm ứng với ánh sáng trên người Lăng Hiểu ——

Cái này chẳng lẽ là quan hệ tổ tiên che chở cho con cháu thờ cúng trong truyền thuyết đó sao?

Trước kia Lăng Hiểu đã từng hưởng thụ qua con cháu Lăng gia thờ cúng, nhưng khi đó tu vi của nàng không cao, những người đó cũng không cảm ứng được với nàng, cho nên tình cảnh như vậy trước kia chưa từng phát sinh.

Mà bây giờ, trên người Âu Dương Túy lại có biến hóa.

Hắn quả nhiên là mục tiêu nhiệm vụ được tổng bộ lựa chọn.

Nhân quả trong đó, xem ra dây dưa vô cùng sâu nha.

Lăng Hiểu cười nhạt, nàng xoay người, nhắm mắt tiếp tục hấp thu tinh hoa nhật nguyệt.

Cả đêm không nói chuyện.

Ngày hôm sau, sáng sớm, Âu Dương Túy đã mở mắt.

Đêm qua, hắn ngủ rất ngon, cả đêm không mộng mị, sáng sớm thức dậy thấy toàn thân sảng khoái, tràn đầy năng lượng.

""Thật kì lạ, sao hôm nay ta thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên vậy?""

Âu Dương Túy ngồi dậy, xoa xoa mặt mình: ""Hay là bởi vì tối hôm qua bản thiếu gia không tới Phiêu Hương lâu uống rượu?""

""Không phải, đó là bởi vì ngươi có tổ tông phù hộ.""

Một giọng nữ quen thuộc lọt vào tai hắn.
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 451


Edit: Hồ ly lông xù

""Lão tổ tông.""

Nghe thấy giọng Lăng Hiểu, Âu Dương Túy hơi sửng sốt, ngay sau đó hắn hồi phục tinh thần, mỉm cười nói với Lăng Hiểu: ""Chào buổi sáng.""

Thằng nhóc này, thật thức thời.

Chàng trai! Có tiền đồ! Đường tương lai càng ngày càng rộng mở.

""Từ giờ cho đến đầu xuân sang năm, mỗi ngày ngươi phải thức dậy từ sáng sớm! Nếu ngươi đã tỉnh, thì ra sân đứng tấn nửa canh giờ cho ta.""

Giọng Lăng Hiểu chậm rãi truyền tới.

""Hả?""

Vẻ mặt Âu Dương Túy rối rắm: ""Thật ra thì... Ta vẫn còn hơi buồn ngủ, còn có thể ngủ tiếp được.""

""Vù.""

Đúng lúc đó, đột nhiên có một trận gió lạnh thổi tung chăn của hắn lên.

""Ngươi có chắc... Ngươi muốn ngủ tiếp?"" Giọng Lăng Hiểu có chút lạnh lùng.

Âu Dương Túy:!!!

""Không, ta thích luyện võ, luyện võ khiến ta vui vẻ! Ta lập tức ra ngoài đứng tấn! Ai cũng không thể ngăn cản!""

Âu Dương Túy bật dậy, động tác cực kì nhanh gọn.

Con người luôn ôm tâm tư kính nể và sợ hãi với những sự tồn tại không xác định, ngày hôm qua Lăng Hiểu cái gì cũng không làm nhưng cũng khiến cho Âu Dương Túy sợ hết hồn hết vía, không dám l.ỗ mãng.

Hôm nay nàng sử dụng một chút linh lực, Âu Dương Túy hoàn toàn tâm phục khẩu phục.

Lăng Hiểu: Tổ tông của ngươi vẫn là tổ tông của ngươi!

Âu Dương Túy: Tổ tông nói đúng!

......

Sáng sớm, những tia nắng mặt trời đầu tiên xuyên qua tầng mây chiếu xuống mặt đất.

Hạ nhân trong Âu Dương phủ vẫn bận rộn như thường lệ.

Như mọi khi, Âu Dương Tiểu thức dậy.

Hắn là nô bộc trong viện của Âu Dương Túy, phụ trách ăn uống sinh hoạt hàng ngày của thiếu gia.

Người trong Âu Dương phủ đều biết, đại thiếu gia của bọn họ thường xuyên không ở nhà, ban ngày có thói quen ngủ nướng, mặt trời lên cao mới chịu thức dậy.

Âu Dương Tiểu cũng hi vọng thiếu gia có thể ngủ một mạch tới giờ đó, nhưng thân là người hầu, cho dù chủ nhân có dậy trễ ra sao, hắn cũng phải tới sớm chờ đợi.

Cho nên, trời vừa sáng, Âu Dương Tiểu đã thay y phục, bưng thau nước sạch bằng đồng chậm rãi đi tới phòng thiếu gia.

Cũng may, trong sân viện của thiếu gia có bàn đá và ghế dài, hắn có thể dựa vào bàn nghỉ ngơi một chút.

Âu Dương Tiểu vừa nghĩ vừa bước vào trong sân, sau đó...

Hắn thấy Âu Dương Túy đang đứng tấn trong sân viện!

Ơ?

Ta bị hoa mắt sao? Hình như ta nhìn thấy thiếu gia?

Chẳng lẽ ta vẫn chưa tỉnh ngủ?

Âu Dương Tiểu dụi dụi mắt, chăm chú nhìn một lần nữa ——

Người kia mặt đỏ tới mang tai, trên trán đổ mồ hôi nhưng vẫn cắn răng kiên trì, đó không phải thiếu gia của hắn thì còn ai nữa?

""Thiếu gia, thiếu gia đang làm cái gì vậy?""

Âu Dương Tiểu đặt thau đồng lên bàn đá, vẻ mặt khó hiểu nhìn Âu Dương Túy.

""Ngươi... Ngươi mù sao? Không thấy bản thiếu gia... Bản thiếu gia đang đứng tấn sao!""

Âu Dương Túy vô lực trả lời.

Lần đầu tiên hắn cảm thấy.... Nửa canh giờ, thực sực, quá lâu a!

Chưa hết thời gian, hắn đã mệt rã rời.

""Cố gắng kiên trì, chỉ còn vài phút nữa thôi.""

Tựa như nhìn thấu suy nghĩ của Âu Dương Túy, Lăng Hiểu ở một bên khẽ nói vài câu: ""Ở cái tầm tuổi này của ngươi, chút cực khổ này căn bản không đáng nhắc tới, nửa canh giờ là ít nhất rồi, người ta nói vạn sự khởi đầu nan, nếu ngươi luyện đứng tấn tốt thì sẽ có một nền tảng vững chắc, con đường tập võ của ngươi mới có thể làm chơi ăn thật!""

Âu Dương Túy:...

Cố gắng nỗ lực tiến lên... Thật khó mà.

Ngay hôm đó, tin tức thiếu gia của Âu Dương phủ đột nhiên nỗ lực phấn đấu giống như mọc thêm cánh, rất nhanh đã lan khắp toàn bộ kinh thành.

Mà lúc này, Âu Dương Văn đã chọn được hai vị cao thủ võ lâm vô cùng lợi hại, dự định mời bọn họ tới phủ dạy võ công cho Âu Dương Túy!

Chương 452: Ta không học được, không
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 452


Edit: Hồ ly lông xù

Chỉ còn ba tháng nữa Âu Dương Túy tròn mười sáu tuổi, độ tuổi này là quãng thời gian đẹp nhất của thời thanh xuân.

Tất nhiên, đối với những người trong võ lâm thì cái tuổi này mới bắt đầu học võ có hơi muộn.

Nhưng may thay, hai vị võ sư mà Âu Dương Văn mời tới đều là cao thủ võ lâm, một vị am hiểu công phu quyền cước, vị còn lại giỏi thiện xạ và bắn cung!

Nếu học được võ công của hai vị cao thủ võ lâm này, tương lai cho dù là cận chiến hay ra chiến trường giết địch, vẫn là một cao thủ.

......

""Xem ra cha ngươi rất kỳ vọng vào ngươi, võ nghệ của vị võ sư này không tồi.""

Lúc này, Âu Dương Túy đã bắt đầu lớp học võ cơ bản.

Vị võ sư dạy hắn hôm nay chính là vị am hiểu công phu quyền cước kia.

Vị võ sư này rất có trách nhiệm, dạy hắn từ những cái cơ bản nhất, động tác rất chậm, vừa dạy Âu Dương Túy, còn vừa giải thích cho hắn các loại kiến thức về võ học, xác định huyệt vị và điểm yếu trên cơ thể người, v...v...

Lăng Hiểu vừa nghe vừa gật gù.

Vị võ sư này thực sự có tài nha!

Nhưng...

Lăng Hiểu quay đầu nhìn Âu Dương Túy.

Con hàng này đã buồn ngủ, hoàn toàn không nghiêm túc nghe giảng một chút nào!

""Ngươi tỉnh táo lại cho ta, chăm chú nghe giảng đi!""

Một cơn gió lạnh thấu xương kèm theo giọng nói của Lăng Hiểu khiến cho Âu Dương Túy trong nháy mắt tỉnh lại.

"Ta thích tập võ, ta thích luyện võ!""

Âu Dương Túy hô khẩu hiệu theo bản năng, võ sư đứng bên cạnh hắn trưng ra vẻ mặt khó hiểu ——

Ngươi la lên như vậy thì có ích gì?

Ngươi vẫn nên chăm chỉ học hành cho ta!

Cả buổi sáng cứ như vậy trôi qua, võ sư thứ nhất thở dài rời đi ——

Vị thiếu gia Âu Dương gia này, thực sự không có thiên phú học võ!

Đến chiều, võ sư thứ hai đúng giờ tới dạy học.

Người ta nói muốn chẻ củi thì phải mài đao, vị võ sư này không gấp gáp dạy võ cho Âu Dương Túy, trước tiên là dạy cho hắn nhận biết về thương, đoản đao, sau đó lại cầm mấy cái cung cho Âu Dương Túy xem thử, cuối cùng, võ sư còn đích thân làm mẫu thể hiện kỹ thuật bắn cung bách phát bách trúng của bản thân!

Vẻ mặt Âu Dương Túy đầy thán phục ——

Lợi hại quá!

Mạnh mẽ quá!

Thương này, mũi tên này.

""Lão sư, lão sư, ta muốn học cái này, mau mau dạy cho ta cái này!""

Âu Dương Túy đối với những thứ này thực sự cảm thấy hứng thú, có lẽ, nam nhân nào trong xương cốt cũng đều có một sự yêu thích đặc biệt với các loại binh khí.

Chỉ là...

Trong tưởng tượng luôn luôn tốt đẹp.

Còn thực tế lại rất... Phũ phàng.

Âu Dương Túy phát hiện...

Những gì lão sư nói.

Hắn hoàn toàn nghe không hiểu!

Chuyện này quá xấu hổ ——

Không phải hắn không muốn học!

Cũng không phải hắn không chăm chỉ, không chịu khó.

Thực sự hắn học không vào a!

......

Cứ như vậy, nguyên một ngày lặng lẽ trôi qua.

Âu Dương Túy mệt như chó chết.

Không, không có con chó nào trong phủ cực khổ như hắn.

""Ta không học được, không học được.""

Lúc này, Âu Dương Túy như một nắm bùn nhão ngã xuống giường của mình, vẻ mặt đầy bi thương.

Trước kia người khác nói hắn là phế vật chỉ biết ăn chơi trác táng, hắn không thèm để ý chút nào, bởi vì hắn chưa bao giờ cảm thấy mình là người vô dụng!

Bản thiếu gia chỉ là không cố gắng học tập thôi, chỉ cần học tập chăm chỉ, sẽ không kém các người!

Đúng vậy, trước giờ Âu Dương Túy vẫn luôn kiên quyết nghĩ như vậy.

Mà bây giờ, thực tế giáng cho hắn một kích trí mạng ——

Hóa ra, hắn thực sự học không được.

Thật sự là một phế vật thuần chủng!

""Sau khi bị hiện thực vả mặt, ngươi bây giờ đã tỉnh táo ra chưa?""

Lăng Hiểu nhìn Âu Dương Túy nằm trên giường, nhẹ nhàng mở miệng nói: ""Ngươi bây giờ có phải đang cảm thấy bản thân mình cực kì vô dụng? Đúng không?""

""Ừm.""

Âu Dương Túy ủ rũ đáp lời.

Thằng nhóc này vẫn còn khá thật thà.
 
Back
Top Bottom