Hài Hước [Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 259: Cô đã là một NPC trưởng thành


Edit: Quàng Thượng

"Tất cả công việc trong thế giới《Võ thánh chí tôn》ngừng trước thời hạn, đang tiến hành kiểm tra năng lực nghiệp vụ để kết toán điểm! Kết toán hoàn thành! Điểm công trạng là 10! NPC cao cấp số 107 ở thế giới này nghiêm túc nỗ lực, cần cù và thật thà làm việc, đáng được khen ngợi!"

Lăng Hiểu: ...

Khen ngợi cái gì đó coi như bỏ đi, chỉ cho khen thưởng có 10 điểm công trạng các người không biết xấu hổ sao?

Lúc trừ công trạng thì một lần trừ 99, giàu không chùn tay luôn.

Mà biểu hiện tốt lắm thì khen một câu, sau đó cho 10 điểm công trạng là có được rồi hả?

Lăng Hiểu: Tui chưa bao giờ gặp qua cái đơn vị nào keo kiệt vô sỉ như vậy luôn á!

Tổng bộ NPC: Chúc mừng cô, bây giờ cô gặp qua rồi đó! Vui hay không nè?

Lăng Hiểu: ...

Lăng Hiểu không nói gì.

Được rồi.

Người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu. Xác thật là cô không có tư bản gì để mà cò kè trả giá với tổng bộ NPC cả.

Cũng không biết cái thế giới《 Võ thánh chí tôn 》kia như thế nào rồi?

Bởi vì Lăng Tiêu thành nam chủ cho nên thế giới kia bị sửa lại tất cả, dù là quá khứ hay là tương lai.

Thật ra ngay từ đầu Lăng Hiểu cũng nghĩ không ra, vì sao Lăng Tiêu lại thành nam chủ, bản thân thì bị quy tắc của thế giới loại bỏ đi.

Bây giờ cô nghĩ lại, có lẽ quy tắc thế giới nhận định cô thật sự "Dư thừa".

Một nam chủ thì nên có vẻ của nam chủ, trai giả gái, thân thể gầy yếu gì đó cũng không thể tồn tại.

Cho nên quy tắc thế giới sửa đổi xong đã làm thân phận sinh đôi "Lăng Hiểu" cùng "Lăng Tiêu" từ hai thành một.

Từ đây về sau, ở thế giới kia chỉ có một thiên tài Lăng Tiêu, không có "Lăng Hiểu".

Như vậy thì tình tiết của thế giới kia mới càng thêm thuận lợi ....

"Như vậy... Hình như cũng không tệ lắm."

Lăng Hiểu một hơi thở dài nhẹ nhõm, tuy rằng chỉ đợi mười mấy năm ở thế giới , nhưng mấy ngày này cô vẫn trải qua rất phong phú và vui vẻ.

Lăng Hiểu thu hồi tâm tư, cúi đầu nhìn lại nhật ký NPC của mình, hiện giờ tổng điểm công trạng của cô là âm 23.

Vẫn là âm như trước.

Ngay lúc Lăng Hiểu nhìn chằm chằm nhật ký NPC, toàn bộ bìa mặt của nhật ký bỗng dưng xảy ra biến hoá.

Đây là...

Lăng Hiểu ngạc nhiên, chỉ thấy nhật ký NPC từ từ hiện lên một hàng chữ to ——

Nhật ký chuyên dụng của NPC cao cấp số 107 (chính thức) dưới sự quản lý của Tổng bộ NPC Chư thiên vạn giới.

Một đoạn dài như vậy...

Lăng Hiểu trừng mắt nhìn.

Trên nhật ký lại hiện ra mấy hàng chữ -- Chúc mừng NPC cao cấp số 107 thuận lợi vượt qua kỳ thực tập!

Trở thành một nhân viên chính thức dưới trướng tổng bộ! Bây giờ, cô đã là một NPC trưởng thành rồi, nên cô hãy học cách tự mình đoán kịch bản của nhiệm vụ đi!

Lăng Hiểu ????

Thế là trước kia tui chỉ là nhân viên thực tập?

Tất nhiên, mấy cái này không phải trọng điểm.

Trọng điểm là -- Tự mình đoán kịch bản trong nhiệm vụ của mình là cái quỷ gì?

Lăng Hiểu không biết nói gì sau khi nhật ký NPC xảy ra biến hoá, quả nhiên cô phát hiện ra là trang công tác của mình cũng thay đổi –

Công tác của NPC cao cấp số 107 (chính thức)

Thế giới:《 Hoắc thiếu đầu quả tim sủng 》

Nội dung công việc: Bảo đảm về hạnh phúc của Lăng Duyệt đây là nhân vật quan trọng trong kịch bản.

Giới thiệu tình tiết của thế giới: Không có (mời nhân viên tự mình mày mò thể nghiệm)

Sau khi lên nhân viên chính thức thì tiến vào thế giới nào cũng đều không được nội dung nhắc nhở? Chỉ có thể dựa vào bản thân đoán mò?
Lăng Hiểu nhìn đến này thì hơi sửng sốt, sau đó lập tức trừng mắt nhìn –

Không có nội dung nhắc nhở, cả đời toàn dựa vào bản thân NPC mà chơi.

Cái này hình như... hơi kỳ nha?

Nhưng mà... Thật là tất cả nhân viên chính thức đều không biết nội dung sao?

Vậy....

Lăng Hiểu nghĩ tới đồng nghiệp duy nhất mà mình quen là Tiểu Tuyết.

Bộ dạng tên kia giống như rất quen thuộc nội dung, không giống như cái gì cũng không biết!

Chẳng lẽ Tiểu Tuyết cũng không phải NPC chính thức, hoặc là... Còn có cách khác có thể đạt được tình báo về nội dung, mà mình hiện giờ còn chưa tới cấp bậc đó, cho nên không biết?
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 260: Hoắc thiếu đầu quả tim sủng


Edit: Quàng Thượng

Lăng Hiểu suy đi nghĩ lại nửa ngày cũng không hiểu, cô lại nhìn xem nhật ký NPC của mình, đã không hiểu vậy không bằng tự mình trải nghiệm một tí, như thế chả phải tất cả đều rõ ràng ra hay sao?

Vì thế, Lăng Hiểu thuần thục mà ký tên mình phía góc của nhật ký làm việc mới.

Sau đó...

Èo.

Sau đó thì không có sau đó nữa. Nhật ký vẫn là cái nhật ký đó, phòng làm việc cũng là cái phòng đó. Lăng Hiểu trừng mắt nhìn, sao lại thế này?

Trước kia chỉ cần ký tên là sẽ được truyền tống trực tiếp đi vào thế giới làm việc nha, lần này sao vậy?

Lăng Hiểu hơi hơi híp mắt.

Sau đó cúi đầu nhìn bảng thời gian làm việc: "Êy, anh giai, cho miếng gợi ý đi?"

Bảng thời gian làm việc của NPC:...

Được rồi.

Xem ra thật sự... Chỉ có thể là tự mình nghiệm ra.

Lăng Hiểu đi vòng vài vòng trong phòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại một cánh cửa bên phòng khách –

Phòng bây giờ cô ở là cách sắp xếp giống y đúc như nhà cũ của cô ở thế giới thật trước kia.

Từ sau khi Lăng Hiểu tới đây thì chưa từng đi ra ngoài, bởi vì cửa lớn không mở được.

Mà bây giờ...

Có phải hay không là...

Lăng Hiểu từ từ đi đến cửa lớn, sau đó nhẹ nhàng nắm tay nắm cửa, đẩy mạnh ra bên ngoài –

"Két!"

Cửa mở!

Thì ra trở thành nhân viên NPC chính thức mới có thể mở được cánh cửa này.

Mà thế giới ngoài cửa...

Là hàng vạn thế giới!

Sau khi Lăng Hiểu mở cửa, thì cả người cô đã bị lốc xoáy thời không hút vào...

Bắt đầu công việc mới.

**

《 Hoắc thiếu đầu quả tim sủng 》

Lăng Hiểu: Đến đến, bá tổng của gia tộc đứng đầu trong truyền thuyết! Hiện trường theo đuổi vợ của Hoắc thiếu!

... ...

Trong thế giới này, Lăng Hiểu vừa sinh ra đã ở trong một gia đình cực kỳ giàu có, cha là Lăng Vân Sinh là tổng giám đốc của xí nghiệp Lăng thị, mẹ Dương Mạn Bình là một nghệ sĩ dương cầm cực kỳ xinh đẹp.

Mà Lăng Hiểu chính là công chúa nhỏ nhà họ. Hoặc là thiên kim gia tộc lớn, không thì chính là con gái của tổng tài.

Chậc chậc, mấy thân phận ưu đãi này của NPC cao cấp chúng ta, nói ra cũng không ai có, haha.

Có một gia đình hài hoà hoàn mỹ, Lăng Hiểu đã thấy được cuộc sống bạch phú mỹ tốt đẹp của tương lai rồi.

Nhưng mà.

Không thể tính được mây gió trên trời, không tính được hoạ phúc của người. Lúc Lăng Hiểu lên năm tuổi, Lăng Vân Sinh đầu tư thất bại, suýt thì phá sản.

Đoạn thời gian đó, Lăng Vân Sinh bận sứt đầu mẻ trán với mấy khoản nợ của công ty nên thường không ở nhà, mối quan hệ với Dưong Mạn Bình cũng càng ngày càng kém.

Lăng Hiểu cảm thấy không khí trong nhà đều rất nghiêm trọng.

Nhưng mà cô có thể làm được gì bây giờ?

Cô còn là một bé cưng thôi nha!

... ...

"Cục cưng ngoan nha, ở nhà trẻ thì phải nghe lời cô giáo, con có nhớ không?"

Vẫn là một buổi sáng rất bình thường, sáng sớm Dương Mạn Bình đưa Lăng Hiểu đã ăn mặc chỉnh tề tới nhà trẻ quý tộc của khu nhà giàu.

Cả một khu biệt thự cũng chỉ có một cái nhà trẻ như này.

Chi phí đắt doạ người, nhưng mà bên trong nhà trẻ cũng rất là hoành tráng đúng cấp bậc đại gia.

"Mẹ."

Lăng Hiểu chớp chớp mắt luôn lôi kéo tay Dương Mạn Bình, cô cảm thấy biểu cảm của Dương Mạn Bình khác với bình thường. Điều này làm Lăng Hiểu cảm thấy có chút bất an.

"Mẹ, buổi chiều mẹ nhất đinh phải tự mình tới đón con."

Lăng Hiểu bình tĩnh nhìn Dương Mạn Bình, sau đó bày ra vẻ mặt hy vọng mà nói nhỏ.

Dương Mạn Bình hình như hơi ngạc nhiên, rồi lập tức nhàn nhạt mà trả lời: "Được, mẹ tự mình tới đón con."
Nói xong cô ngồi xổm xuống hôn nhẹ lên trán Lăng Hiểu.

Giống như là...

Đang tạm biệt lần cuối.

Tạm biệt...

Bé cưng của mẹ.

"Mẹ đi đây, con phải ngoan nhé!"

Dương Mạn Bình hít sâu một hơi, cười với Lăng Hiểu một cái thật tươi, sau đó không còn gì lưu luyến mà xoay người bước đi.
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 261: Đánh các bạn nhỏ?


Edit: Quàng Thượng

Lăng Hiểu đứng tại chỗ mà sững sờ, đến khi giáo viên của nhà trẻ dắt cô đi vào phòng học.

Đây là một dãy phòng học độc lập trong năm dãy phòng, từng lớp học đều rộng rãi thoáng mát.

Lăng Hiểu đầy tâm sự mà đi vào lớp của mình, trong lớp lúc này đã có không ít các bạn nhỏ.

Dù sao đã trải qua nhiều lần luân hồi chuyển thế nên Lăng Hiểu không có chút kháng cự nào đối với thân phận "bé củ cải" này của mình cả, cô hoà mình rất nhanh vào các bạn nhỏ trong lớp còn vì giành một cây kẹo que mà đánh khóc một bé mập trong lớp.

"Hu hu hu, Lăng Hiểu, tui muốn méc cô giáo! Tui còn muốn về nhà nói với mẹ tui."

Bé mập khóc rất đau lòng. Lăng Hiểu hơi bất đắc dĩ, cô thật sự không có dùng sức nha, ai biết bé mập này da mỏng thịt mềm như vậy, đụng nhẹ một cái đã gào lên thật thảm thiết.

"Được rồi, trả kẹo que lại cho cậu còn không được sao?"

Lăng Hiểu đem cây kẹo nhét lại vào tay bé mập, còn cúi đầu cảnh cáo hắn: "Không được khóc, khó nghe muốn chết, khóc nữa tui đánh cậu thật đó!"

Bé mập:...

Huhu, mẹ ơi, con muốn chuyển trường!

... ...

Bởi vì "đánh" bạn học nên Lăng Hiểu bị giáo viên nhà trẻ nhốt vào phòng tối.

Ừ, thiệt ra cũng không nghiêm trọng lắm, chính là gọi cô đến văn phòng úp mặt vào tường sám hối mười phút.

Trong quá trình mười phút tự kiểm điểm thì trong đầu Lăng Hiểu luôn đang suy nghĩ một vấn đề --

Nhân vật trọng điểm cần chú ý của cô trong kịch bản ở thế giới này là Lăng Duyệt.

Còn phải để Lăng Duyệt có cảm giác hạnh phúc.

Emmm, nội dung công việc này hơi kỳ à nha.

Dựa vào kinh nghiệm làm việc của Lăng Hiểu, một loại tồn tại được gọi là "nhân vật quan trọng trong kịch bản" thì tình hình chung đều sẽ là vai diễn phối hợp với nhân vật chính ở thế giới đó.

Hoặc là có quan hệ thân thiết trực tiếp -- tựa như là cha mẹ nhân vật chính, hoặc là nam phụ, cha mẹ nữ phụ, vv.

Những người này đều có thể là "nhân vật quan trọng trong kịch bản".

Mà hiện giờ nhân vật quan trọng trong kịch bản Lăng Hiểu cần chú ý gọi là "Lăng Duyệt", chả lẽ là họ hàng của Lăng gia? Lăng Hiểu hiện giờ vẫn chưa gặp được người gọi là Lăng Duyệt, nhưng Lăng Duyệt này, sau này, hẳn là sẽ xuất hiện đúng không?

Manh mối trước mắt quá ít, dùng cái chỉ số thông minh bình thường của Lăng Hiểu cơ bản là không thể suy đoán quá nhiều.

Hơn nữa không khí ở Lăng gia gần đây thật sự rất kém, cảm xúc của Dương Mạn Bình không ổn, Lăng Hiểu có cảm giác sắp xảy ra chuyện không tốt....

**

Bốn giờ rưỡi chiều hôm đó, ngay lúc nhà trẻ tan học.

Bên ngoài trường đậu không ít siêu xe, còn có rất nhiều phụ huynh và người giúp việc.

Một đám bạn nhỏ đều vô cùng vui vẻ đeo cặp sắp trên lưng, hơn mười phút đồng hồ thì hầu như tất cả các bạn nhỏ đều được phụ huynh đón đi. Đương nhiên cũng có vài người mặt mày ủ ê, ví dụ như bé mập hôm nay bị Lăng Hiểu "đẩy nhẹ một cái".

"Cô giáo."

Lăng Hiểu đợi sắp 20 phút cũng không có người tới đón mình. Cô chỉ có thể đáng thương mà ngẩng đầu nhìn cô giáo của mình: "Cô ơi, em muốn về nhà."

"Em đợi một chút, cô liên hệ với cha mẹ em, đúng rồi, em đi khu vui chơi chơi trước một lát đi, lớp Miêu Miêu cũng có bạn chưa có người đón, hai em chơi cùng nhau đi."

Giáo viên nhà trẻ nhìn ngọt ngào, giọng cũng dễ nghe.

Lăng Hiểu chỉ có thể miễn cưỡng mà gật đầu.

Khu vui chơi của họ ở đây rất lớn, các loại trò chơi cũng đầy đủ cả.

Lăng Hiểu đeo cặp sách trên lưng đi đến bên cạnh khu vui chơi thì liền nhìn thấy một cậu bé ngồi ở đấy.
Cậu bé kia cũng nhìn thấy Lăng Hiểu, hai người bốn mắt nhìn nhau.
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 262: Chứng uất ức


Edit: cầm thú

Lăng Hiểu không để ý đến đứa bé kia, quay đầu, nhìn về một hướng khác.

"Này."

Ai ngờ đứa nhóc kia đột nhiên gọi cô: "Không ai tới đón cậu sao?"

Giọng thằng nhóc rất dễ nghe.

Lăng Hiểu dừng bước: "Mẹ tớ nói sẽ đến."

Dương Mạn Bình... sẽ tới chứ?

Trong lòng Lăng Hiểu, thật ra cũng không dám chắc chắn.

Nghe thấy lời Lăng Hiểu nói, thằng nhóc kia đột nhiên đứng dậy, cực kì lớn tiếng nói: "Mẹ tớ cũng sẽ tới đón tớ, mẹ đã đồng ý với tớ, nhất định sẽ tới!"

Giọng nói của trẻ con, mang theo một chút run rẩy.

Rõ ràng hắn chột dạ với lời nói của mình, nhưng vẫn lớn giọng nói ra.

Lăng Hiểu thậm chí có thể hiểu được, trong lòng thằng nhóc này... hình như cũng không khác gì bản thân mình đâu.

Cô không khỏi quay đầu liếc nhìn đứa trẻ nhiều thêm mấy lần.

Hai đứa trẻ cứ như vậy nhìn nhau.

Lăng Hiểu cảm thấy thật vô nghĩa, cho nên quay đầu đi tới chỗ xích đu, bản thân nhàm chán đung đưa.

Lại trôi qua hơn 10 phút, một giọng nói nhẹ nhàng truyền đến: "Hoắc Hoài An, Hoắc Hoài An, con mau qua đây, mẹ con tới đón con rồi kìa!"

Đứa nhóc tên "Hoắc Hoài An" ánh mắt lập tức sáng lên, mạnh mẽ đứng dậy, trước khi đi còn không quên quay đầu nhìn Lăng Hiểu một cái.

Lăng Hiểu cảm giác được ánh mắt đắc ý của Hoắc Hoài An.

Ha ha.

Mị không để ý chút nào đâu.

Chỉ là...

Cái họ "Hoắc" này, khiến cho cô có một chút ngạc nhiên mà thôi.

Hiện giờ, trong khu vui chơi giải trí, cũng chỉ còn lại một mình Lăng Hiểu, một mình cô ngồi chơi xích đu, mãi đến khi có một âm thanh quen thuộc vang lên sau lưng.

"Hiểu Hiểu."

Động tác của Lăng Hiểu dừng lại, hơi quay đầu nhìn, liền thấy bóng dáng của Lăng Vân Sinh.

Nhìn bộ dạng ông ấy có chút chật vật.

"Ba ba?"

Lăng Hiểu từ xích đu nhảy xuống, ánh mắt to tròn nhìn người đàn ông trước mặt: "Mẹ đâu ạ?"

Ngày thường đều là Dương Mạn Bình tới đón cô.

"Mẹ của con... bị bệnh rồi."

Lăng Vân Sinh có chút do dự, giọng nói cũng nghẹn ngào.

Trong nháy mắt đó, Lăng Hiểu liền hiểu ra.

Dương Mạn Bình... có lẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn rồi.

Có lẽ, không hẳn là ngoài ý muốn, mà là tự bà ấy lựa chọn.

Đúng vậy.

Dương Mạn Bình, tự sát.

Mặc dù Lăng Vân Sinh muốn giấu giếm, nhưng sự thật thì sẽ không bao giờ giấu được mãi.

Mấy ngày sau, Lăng Vân Sinh tự mình xử lý tang lễ cho vợ.

Khách tới dự tang lễ cũng không nhiều, dù sao tình cảnh hiện tại của Lăng gia không quá tốt, mà bản thân Dương Mạn Bình cũng không có người thân ở đây.

Lăng Hiểu vẫn ngoan ngoãn đi theo bên cạnh Lăng Vân Sinh, trên người mặc đồ tang.

Xoay đầu, cô có thể nhìn thấy di ảnh của Dương Mạn Bình, ảnh chụp bà nở nụ cười cực kì hiền lành sáng lạn.

Đúng là...

Nhân sinh của bà lại giống như đóa hoa sớm nở tối tàn...

Lăng Vân Sinh không giải thích lý do Dương Mạn Bình chết cho Lăng Hiểu nghe, dù sao trong mắt hắn, đứa trẻ năm tuổi vẫn chưa hiểu gì hết, đại khái sinh tử là gì cũng không biết đâu.

Lăng Vân Sinh không nói, Lăng Hiểu cũng sẽ không hỏi.

Cô thật ra đã sớm nghe Lăng Vân Sinh nói chuyện với người khác, ngày ông phát hiện giấy chuẩn đoán bệnh trầm cảm và thuốc trong nhà, liền biết đáp án.

Có những người trời sinh đã cô độc.

Dương Mạn Bình chính là như vậy.

Cô văn nghệ mơ mộng, tâm tư lại nhạy cảm.

Thật ra sau khi sinh Lăng Hiểu, Dương Mạn Bình đã có triệu chứng trầm cảm sau sinh, nhưng không quá nghiêm trọng, mãi đến khi công ty Lăng Vân Sinh gặp phải chuyện không may, hai vợ chồng thường xuyên cãi nhau giận dỗi, khiến cho chứng bệnh của Dương Mạn Bình càng thêm trầm trọng, cuối cùng mới trở thành bi kịch như bây giờ.
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 263: Vừa tỉnh ngủ, trời đất thay đổi


Edit: cầm thú

Không nghĩ tới lý do Dương Mạn Bình tự sát là bởi vì trầm cảm.

Lăng Hiểu từ lễ tang trở về nhà, quay lại căn phòng nhỏ của chính mình, căn phòng bố trí ấm áp lãng mạn, đây chính là tác phẩm của Dương Mạn Bình.

Ngày thường bà là người cực kì dịu dàng, cười rộ lên không khác gì thiếu nữ.

Ai có thể nghĩ đến, bà lại bị bệnh trầm cảm chứ? Lại cực kì nghiêm trọng.

Dù sao năm năm tình cảm mẹ con, Lăng Hiểu cũng cảm thấy đau lòng, nếu cô sớm phát hiện điều không bình thường thì tốt rồi.

Mặc dù năm nay cô năm tuổi không có khả năng giúp Dương Mạn Bình, nhưng mà...

Dù thế nào cũng cảm thấy có chút khó chịu.

Lăng Hiểu ở trong phòng mơ mơ màng màng từ lúc nào không hay, cảm giác này, giống như đã ngủ rất lâu...

Trong lúc mơ ngủ, cô nghe thấy nhiều âm thanh ồn ào, chỉ không hiểu cái đó là gì.

Cuối cùng từ trong mơ tỉnh dậy, mới phát hiện bản thân đang ở trong phòng bệnh tư nhân.

Mình bị bệnh sao?

Lăng Hiểu muốn đứng dậy, nhưng phát hiện bản thân không có sức lực, cô chỉ có thể chớp chớp mắt, há miệng th* d*c định nói gì đó ---

"A..."

Ánh mắt lập tức thay đổi—

Vì sao lại thế nào?

Vì sao cô không thể nói chuyện được nữa?

"A..."

"A!"

Lăng Hiểu cố gắng thử nhiều lần, cuối cùng không thể thừa nhận, hiện giờ bản thân không thể nói chuyện, chỉ có thể nói được chữ "A".

... ...

Lăng Hiểu chớp chớp mắt nhìn trần nhà trong phòng bệnh một phút đồng hồ, không thể không tiếp nhận chuyện mình mất tiếng.

Lăng Hiểu: Mị có thể làm gì đây? Chỉ có thể thoải mái (không hề) chấp nhận cuộc sống đưa đẩy thôi a!

Sau nửa giờ, cửa phòng bệnh rốt cuộc cũng có người đẩy ra, y tá nhìn thấy Lăng Hiểu tỉnh liền đi gọi bác sĩ tới.

Trải qua một phen kiểm tra cực kì rườm rà, bác sĩ cầm một chồng giấy báo cáo kiểm tra trong tay.

"Bác sĩ, vì sao lại như vậy? Con gái của tôi chẳng phải chỉ bị sốt cao thôi mà, sao có thể bị mất tiếng được chứ?"

"Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?"

Vừa làm tang lễ cho vợ xong Lăng Vân Sinh cực kì nóng nảy.

"Lăng tiên sinh, anh bình tĩnh chút, nguyên nhân cụ thể chúng tôi không tra được, cho nên chỉ có thể đoán là chứng bệnh mất tiếng này, không phải do tác động vật lý, có khả năng là tâm lý, chúng tôi đã từng gặp qua người bị bệnh như vậy, bọn họ chịu kíƈɦ ŧɦíƈɦ hoặc kinh sợ sẽ không thể phát ra tiếng."

Đối mặt với sự nóng nảy của Lăng Vân Sinh, bác sĩ ngược lại rất bình tĩnh trả lời: "Loại bệnh này bình thường sẽ chỉ phát tác một thời gian ngắn, khi nào tâm tình người bệnh bình thường, sẽ từ từ khỏi, tất nhiên... cũng có khả năng không bao giờ khôi phục được, cái nãy mỗi người khác nhau."

Lăng Hiểu: ...

Bác sĩ ông nói nhiều như vậy, nói tóm lại một câu là ---

Bệnh này của tui, khỏi hay không khỏi, đều do ý trời, không có chút quan hệ nào với ông đúng không?

Được rồi.

Thật ra, đây cũng không thể trách bác sĩ được, nhất định là ông ấy dốc hết sức rồi.

Chỉ tiếc là kịch bản cho mị thảm quá.

Lăng Hiểu suy đoán, bản thân "mất tiếng" chắc chắn là tình tiết mà kịch tình cần.

Kịch tình bảo cô phải câm điếc, như vậy cô buộc phải trở thành "câm điếc".

... ...

Một tuần sau, Lăng Hiểu xuất viện.

Tinh thần của cô vẫn rất tốt, có thể ăn ngủ, chỉ là không thể nói chuyện được nữa rồi.

Hết đau lòng vì vợ mất lại thêm con gái bị bệnh đến mất tiếng Lăng Vân Sinh bây giờ giống như già đi vài tuổi, gương mặt tuấn tú kia cũng không còn vẻ hăng hái ngày xưa, vô cùng hốc hác.
Lăng Vân Sinh sẽ không nghĩ quẩn muốn tự sát chứ?
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 264: Học trò này tôi thật sự không dạy được!


Edit: Thu Hương

Lăng Hiểu hơi lo lắng.

Cô không muốn vừa mới mất đi mẹ, lại mất cha tiếp!

Vì muốn Lăng Vân Sinh phấn chấn trở lại, không làm mấy chuyện điên rồ nữa. Lăng Hiểu về đến nhà ra sức mà biểu diễn con người mới - "kiên cường lạc quan", "độc lập tự chủ".

Cô cũng không vì mất đi mẹ, không vì mình bị mất đi thanh âm mà đau khổ, ngược lại, mỗi ngày đều vui vui vẻ vẻ thậm chí còn học được tự mình quét dọn phòng, mặc quần áo, gấp chăn.

Tóm lại, cô của hiện tại, quả thực chính là "thân tàn nhưng không phế", điển hình sống cả một thế hệ người nối nghiệp tương lai của chủ nghĩa xã hội, trước ngực đeo đủ mười đóa hoa hồng nhỏ!

Có lẽ được sự tích cực lạc quan của con gái dẫn dắt, cũng có lẽ vì tình trạng công ty dần có thay đổi, tinh thần của Lăng Vân Sinh cũng chậm rãi khôi phục, ánh mắt lại có ánh hào quang.

Công ty nhà họ Lăng trải qua một lần nguy cơ, cũng đã có cơ hội chuyển mình...

Đảo mắt, lại qua đi nửa năm...

Lăng Hiểu không tiếp tục đi nhà trẻ, dù sao nhà trẻ bình thường không thích hợp với cô.

Lăng Vân Sinh tìm một bảo mẫu riêng để trông Lăng Hiểu, còn mời một thầy dạy thủ ngữ cho cô, dạy cô ngôn ngữ của người câm điếc.

Bảo mẫu chăm sóc Lăng Hiểu là một cô gái rất đẹp, giọng nói dễ nghe, nấu cơm cũng ngon, lại còn rất rất dịu dàng.

Bởi vì phải chăm sóc 24 giờ, vị bảo mẫu xinh đẹp này trực tiếp ở lại Lăng gia.

Ở lại này, liền ở ra vấn đề.

... ...

"Hiểu Hiểu, ba muốn kết hôn với dì Chu, về sau cô ấy là mẹ con, vẫn có thể tiếp tục chăm sóc con, con có vui không?"

Vào lúc Lăng Hiểu 6 tuổi, Lăng Vân Sinh quyết định kết hôn với Chu Nhụy.

Chu Nhụy chính là vị bảo mẫu xinh đẹp kia.

Cho nên nói, cô nam quả nữ, cùng nhau sống dưới một mái nhà, thật sự rất dễ gặp chuyện không may.

"Hiểu Hiểu, về sau mẹ nhất định sẽ chăm sóc con thật tốt."

Chu Nhụy cười vui vẻ sáng lạn.

Lăng Hiểu lúc ấy cũng không có phản cảm quá nhiều.

Dù sao Dương Mạn Bình đã chết gần một năm, Lăng Vân Sinh vẫn còn rất trẻ, ông có quyền tái hôn.

Mà Chu Nhụy cũng rất phù hợp với tiêu chuẩn kén vợ của Lăng Vân Sinh---

Một cô gái nhỏ, trẻ tuổi sinh đẹp, dịu dàng lại săn sóc, quan trọng là Chu Nhụy còn hiểu được chiêu "chim nhỏ nép vào ngực", có thể thỏa mãn được chủ nghĩa đại nam tử của đàn ông.

Tháng năm năm ấy, Lăng Vân Sinh tổ chức một hôn lễ rất long trọng với Chu Nhụy, từ nay về sau, Chu Nhụy thành nữ chủ nhân mới của nhà họ Lăng.

Lăng Hiểu không gọi bà là mẹ, đương nhiên cô cũng sẽ không nói chuyện, Chu Nhụy cũng sẽ không để ý vấn đề xưng hô gì đó.

Năm đầu tiên, một nhà ba người coi như cuộc sống hòa hợp.

Lăng Hiểu đã đến tuổi đến trường học, nhưng mà Lăng Vân Sinh không muốn đưa cô đến trường đặc thù, cuối cùng đành mời giáo viên tư đến dạy chương trình tiểu học cho cô, thậm chí còn mời riêng một giáo viên dạy piano, dạy đàn.

Dù sao Dương Mạn Bình vốn là một giáo viên piano đặc biệt có tế bào nghệ thuật, Lăng Vân Sinh cảm thấy Lăng Hiểu sẽ kế thừa một chút thiên phú đó từ mẹ ruột.

Kết quả...

Lăng Hiểu đàn đến rối tinh rối mù, dạy 5 tiết, giáo viên piano chủ động xin nghỉ!

Giáo viên piano: thực xin lỗi, học sinh như này tôi dạy không được! Tạm biệt!

Lăng Hiểu: Đi thong thả, không tiễn.

"Nhóc con này, không giống anh hay mẹ nó chút nào."

Hiện tại Lăng Vân Sinh, vừa nhìn thấy Lăng Hiểu là thấy buồn bực, bởi vì học piano không được, đến môn văn hóa cũng hỏng bét, vốn cô đã không thể nói, học tập cũng rất trật vật, kết quả nhóc con này thường xuyên không làm bài tập, thầy giáo dạy, không phải trộm ăn đồ ăn vặt thì chính là trộm xem TV, thái độ học tập như vậy, mấy giáo viên đều muốn phát điên.
Nếu không phải tiền lương cao, bọn họ đã sớm muốn cướp đường mà chạy.
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 265: Lăng Duyệt, chào đời.


Edit: Thu Hương

"Vân Sinh, con còn nhỏ, dạy từ từ là được."

Nhìn Lăng Vân Sinh phiền não vì Lăng Duyệt, Chu Nhụy ôm bụng lớn, dịu dàng mà khuyên giải.

Vẻ mặt Lăng Vân Sinh giãn ra một chút, quay đầu nhìn bụng lớn của Chu Ngụy: "Mấy ngày gần đây em vất vả rồi, em cũng đừng mệt quá, tiểu công chúa của chúng ta sắp chào đời rồi, em phải tự chăm sóc mình!"

"Ừm, em biết mà."

Chu Nhụy cười ngọt ngào.

Cô ta mang thai được bảy tháng rồi, bác sĩ nói là một bé gái, tuy không sinh được một bé trai, nhưng có một đứa con gái, Chu Nhụy cũng rất hài lòng.

Ít nhất...

Con gái khỏe mạnh đầy đủ.

... ...

Khi Lăng Hiểu lên bảy, Lăng gia có thêm một người nữa.

Em gái Lăng Duyệt của cô chào đời.

Lăng Hiểu: Cảm động muốn khóc, Lăng Duyệt, em cuối cùng cũng đến rồi! Come on~~~~ chị gái ta đây nhất định sẽ làm em cảm thấy hạnh phúc vô bờ!

Lăng Duyệt: mặt người da đen dấu chấm hỏi. jpg

Trước đây, Lăng Hiểu cũng không đoán được, nhân vật mà cô sẽ tiếp xúc trong nội dung kịch bản, lại là con gái của Chu Nhụy và Lăng Vân Sinh, cũng chính là em gái cũng cha khác mẹ của cô!

Từ khi Lăng Duyệt được sinh ra, nhà họ Lăng bắt đầu từ từ thay đổi ---

Chu Nhụy đầu tư toàn bộ tâm chí của mình vào sự nghiệp nuôi dạy con gái, Lăng Vân Sinh cũng ngày ngày vây quanh Lăng Duyệt bé nhỏ xinh đẹp đáng yêu.

Trong cái nhà này, Lăng Hiểu giống như một người lạ không hơn không kém.

Thành tích của cô không tốt, cô cũng không chịu làm bài tập.

Cô bệnh cũng không muốn uống thuốc, trời lạnh, cũng muốn chạy ra bên ngoài...

Tất cả, đều không ai quản cô.

Cuối cũng Lăng Hiểu cũng sâu sắc cảm nhận được, cái gọi là ---

Có "mẹ kế" liền có "cha dượng".

Có thể nói một cách thẳng thừng, từ sau khi Lăng Duyệt sinh ra, đứa con gái lớn vừa câm vừa không chịu nghe lời lại học dốt như Lăng Hiểu, đã biến thành tiểu trong suốt trong nhà rồi.

Theo Lăng Duyệt lớn lên, nhóc con này không chỉ có vẻ ngoài xinh đẹp khiến người ta yêu thích, còn đặc biệt thông minh, cái gì mà vũ đạo, hội họa, thanh nhạc, piano, chỉ cần có giáo viên dạy, không có cái gì nhóc con không học được.

Lăng Duyệt là một thiên tài.

Là tâm can bảo bối của Lăng Vân Sinh và Chu Nhụy.

Mà Lăng Hiểu...

Thật ngại quá.

Hiện tại Lăng Hiểu đã lưu lạc đến y như một người ngoài rồi, thậm chí Chu Nhụy sợ Lăng Hiểu sẽ ảnh hưởng đến tiểu công chúa của bà, sớm đã cho Lăng Hiểu đến một trường cho trẻ khuyết tật rồi.

Còn là cái loại nội trú có quản thúc.

Nếu là trước kia, Lăng Vân Sinh còn có thể thương con gái sẽ ở bên ngoài chịu khổ, nhưng bây giờ trong mắt Lăng Vân Sinh chỉ có Lăng Duyệt, với quyết định của Chu Nhụy cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

Hơn nữa công ty của ông hiện tại càng ngày càng tốt, mỗi tháng có thể cho Lăng Hiểu không ít tiền tiêu vặt.

Ông cảm thấy, mình không có bạc đãi đứa con gái lớn này.

Lăng Hiểu: Ta cảm ơn ngươi!

Bị cha ruột lạnh nhạt, bị mẹ kế gây khó dễ, thậm chí em gái cùng cha khác mẹ cũng không thích thân thiết với mình.

Cái loại "cuộc sống bi thảm" như vậy, Lăng Hiểu lần đầu được trải nghiệm.

Nói thật ra.

Bây giờ cô có chút đơ.

Bởi vì nhiệm vụ của cô là làm Lăng Duyệt cảm thấy hạnh phúc!

Mà hiện tại...

Có nhà không thể về, em gái còn không để ý cô!

Chị gái Lăng Hiểu khổ tâm!

Đương nhiên...

Nếu như Lăng Duyệt không nhìn thấy Lăng Hiểu mà hạnh phúc, như vậy cả đời cô không về nhà cũng không vấn đề gì.

Cứ như vậy, mỗi ngày mỗi qua đi.

Ở trường cho trẻ khuyết tật, các bạn học sinh rất thân thiết, giáo viên thu tiền của nhà họ Lăng, đương nhiên cũng rất chăm sóc Lăng Hiểu.
Năm mười tám tuổi, Lăng Hiểu hoàn thành chương trình trung học phổ thông, còn thi đại học!

Đúng vậy, các vị không nhìn nhầm đâu!

Bạn học Lăng Hiểu thân tàn chí kiên của chúng ta, vậy mà... thật sự thi vào đại học!
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 266: Đứa bé tốt bụng làm sao, hiểu chuyện làm sao!


Edit: Thu Hương

Lăng Hiểu: Trước kia mị làm sao cũng không thi đậu đại học, chẳng lẽ vì mị còn chưa phải người câm?

Ha ha.

Giỡn thôi.

Thật ra Lăng Hiểu cũng không biết sao mình lại đậu đại học được, rõ ràng lúc thi, cô đều trả lời rất tùy tiện.

Đại khái, vì đời này may mắn?

Nếu không thì là Lăng Vân Sinh đi cửa sau cho cô.

Tóm lại vì nguyên nhân gì, nếu đã thi lên được đại học, vẫn là đi học thôi.

Nên trải nhiệm gì thì trải nhiệm đó.

Cứ như vậy, Lăng Hiểu mang theo tiền sinh hoạt, kéo vali, cùng tài xế nhà họ Lăng đi đến đại học thành phố bên cạnh báo danh.

Học sinh khác đều có cha mẹ đi cùng, giống như một bảo bối.

Mà Lăng Hiểu đã quen với cô độc.

"Đại tiểu thư..."

Lão Ngô là tài xế nhà họ Lăng, đã đi theo Lăng Vân Sinh mười năm có dư, ông nhìn hết thảy người nhà này, trong lòng đau nhất là Lăng Hiểu.

Đều nói đứa trẻ không mẹ như cọng cỏ, đứa bé này còn không biết nói chuyện, thật sự... quá đáng thương.

"Đại tiểu thư, tôi đưa cô vào kí túc xá nhé!"

Lão Ngô là một người bình thường, cũng không biết dỗ người khác, chỉ có thể làm chút chuyện này coi như an ủi Lăng Hiểu mà thôi.

"Không cần, chú Ngô, tôi có thể tự đi được, đã quen rồi."

Lăng Hiểu dùng điện thoại đánh chữ, đưa cho lão Ngô.

Ở thế giới này, người biết thủ ngữ rất ít, cho nên bình thường Lăng Hiểu muốn nói chuyện với người khác, đều dùng điện thoại đánh chữ, hoặc là trực tiếp dùng bút viết.

Nhìn Lăng Hiểu viết, lão Ngô thở dài, cuối cùng cũng chỉ gật đầu.

"Chú Ngô, em gái ở nhà vẫn khỏe chứ?"

Khi mà lão Ngô còn đang than thở, Lăng Hiểu lại dùng điện thoại gõ gõ một hàng chữ.

Những năm nay dù Lăng Hiểu ít về nhà, nhưng vẫn rất quan tâm em gái mình.

Lăng Hiểu: Không sai, trước sau như một cẩn trọng tận tụy, chính là nói NPC chuyên nghiệp như cô đây!

"Nhị tiểu thư cô ấy... rất khỏe."

Vẻ mặt lão Ngô phức tạp.

Nhị tiểu thư ở nhà là hòn ngọc quý trên tay Lăng tiên sinh và phu nhân! Làm sao có thể không khỏe, sống không tốt được chứ?

Đại tiểu thư đáng thương ở bên ngoài không ai yêu không ai thương, cô lại vẫn quan tâm nhị tiểu thư như vậy.

Đây à đứa trẻ hiền lành hiểu chuyện đến nhường nào!

Ông trời thật là bất công mà.

Lão Ngô còn đang cảm thán, Lăng Hiểu đã vui vẻ mà cất điện thoại đi.

Lăng Duyệt rất ổn, vậy là được.

Nếu như cô nhóc có thể vẫn luôn bình an phú quý như vậy, phỏng chừng không cần cô làm gì đi?

Lăng Hiểu vui vẻ kéo vali, vẫy tay với lão Ngô, sau đó liền đi vào sân trường...

***

Lăng Hiểu lúc dự thi đăng kí chuyên ngành là Kỹ thuật Thực phẩm và Công nghệ sinh học, cô muốn làm một chuyên gia dinh dưỡng, đương nhiên, chủ yếu vì có thể làm đồ ăn ngon.

Đáng tiếc, khi nhận được thư trúng tuyển, cô mới biết mình bị chuyển đến ngành Hóa học công nghiệp!

Lăng Hiểu: !!!

Bắt nạt cô chưa học đại học bao giờ đúng không? Trường các người đều chuyển chuyển tùy tiện như vậy? Hóa học công nghiệp điểm đầu vào rõ ràng còn cao hơn Kỹ thuật Thực phẩm và Công nghệ sinh học rất nhiều đó có được không?

Lăng Hiểu cảm thấy mình bị hố.

Mà sau lưng làm mọi chuyện, là Chu Nhụy.

Vị mẹ kế này của cô, ban đầu nhìn như ôn nhu hiền lành, nhưng từ khi Lăng Duyệt ra đời, bà cũng dần lộ nanh vuốt của mình, từng chút từng chút làm mất đi địa vị của Lăng Hiểu trong lòng Lăng Vân Sinh, mất đi cảm giá tồn tại ở nhà họ Lăng.

Không thể không nói, Chu Nhụy rất biết diễn, thủ đoạn còn rất cao.

Thậm chí ban đầu, Lăng Hiểu cũng bị vẻ ngoài đó lừa gạt.
Nhưng mà...

Cho dù bà có làm bao nhiêu chuyện, cũng không đả kích được Lăng Hiểu.

Lăng Hiểu cũng hoàn toàn không care.

Bởi vì cô chỉ là một NPC không có tình cảm!

Lăng Hiểu ở thế giới này chỉ cầu mong mình làm cho xong công việc của mình!

Những chuyện khác...

Cô hoàn toàn không để ý.
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 267: Ngài nếu bị đoạt xác, liền nháy mắt mấy cái.


Edit: Thu Hương

Cuộc sống đại học phong phú đầy màu sắc trong truyền thuyết, bắt đầu.

Bốn năm trong khoa Hóa học Công nghệ của Lăng Hiểu, luôn đếm ngược từ dưới lên, ha, thành tích cực kỳ ổn định.

Bầu không khí vườn trường cũng rất tốt, cho dù cô học không giỏi, mọi người cũng không bài xích cô, thậm chí vì cô không thể nói chuyện, còn có rất nhiều bạn học chủ động giúp cô học bổ túc.

Đặc biệt là một bạn nam dáng người khá ổn, mỗi ngày đều mua bữa sáng giúp cô, cuối tuần còn giúp cô làm thí nghiệm.

Mặc dù thí nghiệm thất bại, thậm chí còn suýt chút thì nổ.

Nhưng mà Lăng Hiểu vẫn rất biết ơn cậu, cho nên cô không chút chần chừ mà tặng cho nam sinh một tấm thẻ người tốt---

Bạn học, cậu thật là một người tốt!

Bạn học nam: Huhuhu, bị cự tuyệt, khó chịu, muốn khóc.

Lăng Hiểu: ...

***

Đảo mắt, thời gian đại học vui vẻ đã đi qua.

Lăng hiểu sau khi tốt nghiệp cũng không tìm được việc, dù sao...

Thân thể cô có thiếu sót, rất nhiều công xưởng hay công ty cũng không muốn nhận.

"Về nhà đi, nhà nuôi nổi con."

Lăng Vân Sinh cũng không phải rất tuyệt tình, ông vẫn nhớ mình có đứa con gái lớn này.

Về nhà?

Một sinh viên đại học hai mươi mấy tuổi, có tay có chân, lại muốn về nhà làm sâu gạo?

Không biết xấu hổ sao?

Lăng Hiểu: Đúng vậy, ta không biết xấu hổ đó.

Vì vậy, Lăng Hiểu vui vui vẻ vẻ về nhà họ Lăng.

Chu Nhụy biểu hiện vẫn luôn hiền hòa, thậm chí đôi khi còn ân cần hỏi han.

So sánh với Chu Nhụy, Lăng Duyệt bị nuông chiều từ bé lại không tốt tính như vậy.

Lăng Vân Sinh khi có ở nhà còn đỡ, Lăng Duyệt sẽ không để ý Lăng Hiểu, cùng lắm là không để ý cô mà thôi. Nhưng một khi Lăng Vân Sinh không ở nhà, con nhỏ này sẽ tìm đủ mọi lý do khiêu khích Lăng Hiểu ---

"Lăng Hiểu, rót cho tôi cốc nước!"

"Lăng Hiểu, chị bị điếc à? Tôi kêu chị, chị không nghe được sao?"

Lăng Duyệt còn nhỏ, vẻ ngoài đẹp đẽ thanh thuần, nhưng tính cách không được tốt lắm, ừm, cực kỳ xấc láo.

Đối với việc Lăng Duyệt vênh hàm sai khiến, Lăng Hiểu không chút tức giận, ngược lại rất nghe lời.

Uống nước? Lập tức có.

Ăn trái cây sao?

Cắt nhỏ từng miếng.

Có muốn chị đút cho ăn không?

Lăng Duyệt: ...

Bà chị bị câm này của cô có phải bị điên không?

Lăng Hiểu: Em vui vẻ là được, chị không sao cả!

Chu Nhụy vốn vẫn không thích Lăng Hiểu, nhưng mà nhìn Lăng Hiểu lấy lòng con gái mình nư vậy, bà cũng sẽ không lại phân tâm tư mà đi nhìn.

Người mềm yếu lại dễ bắt nạt như vậy, ở trên thế giới này không nhiều đâu!

Lăng Hiểu: Mềm yếu? Dễ bắt nạt? Ai? Ở đâu vậy?

... ...

Bỏ qua việc Lăng Duyệt nhỏ bé suốt ngày bới lông tìm vết, cuộc sống sâu gạo ở nhà của Lăng Hiểu thực sự rất thoải mái.

Cô tính toán một chút, mình vào nhiệm vụ đã bảy chương rồi.

Bây giờ là chương thứ tám, cô còn chưa thấy chủ tuyến ở nơi nào...

Lăng Hiểu hoài nghi tác giả đại nhân không thèm viết dàn ý trước, hoặc cũng có thể... ngài bị người ta đoạt xác rồi!

Lăng Hiểu: Tác giả đại nhân, ngài nếu bị người ta đoạt xác, liền nháy mắt mấy cái

Tác giả đại nhân: ...

Khụ khụ.

Trở lại chuyện chính.

Thời gian vẫn tiếp tục trôi qua.

Xuân đi đông tới.

Tuổi Lăng Hiểu ở thế giới này cũng không nhỏ nữa.

Lăng Duyệt ngày một trưởng thành, hơn nữa còn ngày càng đẹp đẽ mê người.

Khi Lăng Hiểu 25 tuổi, Lăng Duyệt lên đại học, là đại học trọng điểm của cả nước, chuyên ngành quản trị kinh doanh, rất rõ ràng, là muốn Lăng Duyệt trở thành người thừa kế tương lai của nhà họ Lăng.
Lăng Vân Sinh rất hài lòng với thành tích của Lăng Duyệt, khi nhận được thư thông báo trúng tuyển, còn đặt biệt tổ chức một bữa tiệc mừng cô đậu đại học, mời rất nhiều nhân vật nổi tiếng, nhà giàu từ các nơi.

Đêm yến hội đó, biệt thự nhà họ Lăng bao trùm một bầu không khí vui mừng, Lăng Duyệt mặc một bộ dạ phục màu trắng lộ vai, kiêu ngạo mê người, ưu nhã như một nàng công chúa chân chính.
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 268: Đầu mối kịch tình! Hẳn sắp tới rồi!


Edit: cầm thú

Đều là con gái của Lăng gia, Lăng Hiểu vẫn mặc quần áo giản dị bình thường.

Cô không mặc những bộ lễ phục Chu Nhụy mua về, không phải là do quá hở hang, mà là quá chật.

Ảnh hưởng nghiêm trọng tới vấn đề ăn uống của cô nha.

Mặc đồ bó sát như thế, ăn nhiều một chút liền có cảm giác muốn rách ra, quả thực đáng sợ.

Lăng Hiểu cảm thấy mặc đồ ở nhà vẫn tốt hơn, cho dù cô ăn nhiều như thế nào, bụng đều đỡ được, có thể hoàn hảo che dấu, người khác nhìn không ra đâu.

Tại sảnh yến hội, cực kì náo nhiệt, ăn uống linh đình.

Lăng Hiểu tìm một nơi yên tĩnh, trước sau như một hưởng thụ cảm giác tịch mịch, thưởng thức mỹ thực.

Tuy nói yến hội hôm nay do Lăng Vân tổ chức, nhưng toàn bộ chi phí đều phải qua tay Chu Nhụy, mà đối với con gái bà ta không hề tiếc thứ gì, cho nên đồ ăn tối nay, tất nhiên đều là hạng nhất.

Lăng Hiểu ăn no đang suy nghĩ muốn giấu giếm đồ ăn, ai ngờ lúc này cô nhìn thấy Lăng Vân dẫn theo Chu Nhụy và Lăng Duyệt ở đại sảnh chào hỏi một ông lão cực kì cung kính, mà bên cạnh ông lão có một thanh niên ngồi xe lăn.

Diện mạo của thanh niên kia rất đẹp, nhưng vẻ mặt có chút âm u, giống như không thoải mái.

Có chút ý tứ nha.

Lăng Hiểu đứng nhìn hồi lâu, loáng thoáng nghe khách mời thảo luận về thân phận của ông lão kia, tất cả mọi người đều gọi ông ấy là "Hoắc lão".

Hoắc!

Chẳng lẽ...

Chính là gia tộc của nam chủ?

Ánh mắt Lăng Hiểu sáng lên, theo bản năng nhìn sang thanh niên ngồi xe lăn.

Có lẽ cảm nhận được tầm mắt của Lăng Hiểu, người đàn ông cũng quay đầu nhìn cô một cái, ánh mắt đặc biệt lạnh lùng.

Giống như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy!

Lăng Hiểu: Mị thực sự rất sợ hãi đó!

Lăng Hiểu cảm nhận được trong ánh mắt người đàn ông lạnh lùng và áp bức.

Toàn thân tỏa ra khí tức tổng tài, chẳng phải là của nam chủ trong truyền thuyết hay sao!

Chẳng lẽ, trò hay sắp bắt đầu rồi?

Giờ phút này, Lăng Hiểu có chút mong chờ ---

Dù sao cũng sống 25 năm rồi, cô quá chán rồi.

Nếu như nam chủ xuất hiện, có thể không đến tiếp cận nữ chủ sao?

Lăng Hiểu đã sớm chuẩn bị bia rượu đậu phộng và đồ nhắm, quyết định chọn một hàng ghế, vui vẻ làm quần chúng ăn dưa!

... ...

Trước bữa tiệc của bạn học Lăng Duyệt, Lăng Hiểu đã có dự cảm, tình tiết thế giới này chính thức bước vào chính kịch rồi.

Không thể không nói, dự cảm của Lăng Hiểu chuẩn không cần chỉnh.

Chính kịch mà cô vẫn mong chờ đã tới rồi!

Hắn mang theo phích lịch và kinh lôi, một con đường lửa và tia chớp đi tới trước mặt Lăng Hiểu ---

"Hoắc lão nhìn trúng Tiểu Duyệt nhà chúng tôi, đó là vận khí của con bé! Khi nào Tiểu Duyệt gả cho cháu trai Hoắc lão, con bé chính là thiếu phu nhân Hoắc gia rồi!"

Ngày đó, Lăng Vân Sinh uống không ít rượu, ánh mắt mơ màng, giọng nói đặc biệt lớn.

"Lăng Vân Sinh, ông điên rồi sao? Có phải ông bị tiền bạc làm lu mờ lí trí rồi không? Tuy là Hoắc gia hơn hẳn chúng ta, nhưng mà.... Cháu trai Hoắc lão bị liệt, là đồ phế vật! Tôi tuyệt đối không để con gái tôi gả cho nó!" Giọng nói Chu Nhụy vô cùng chói tai, bà ta vốn hy vọng con gái mình có thể gả cho một gia tộc tốt hơn Lăng gia, nhưng mà...

Đối tượng tuyệt đối không phải là Hoắc gia!

Ai chẳng biết Hoắc gia đại thiếu gia thời điểm còn trẻ bị tai nạn giao thông dẫn đến bị bại liệt?

Cho dù Hoắc gia có tiền thì như thế nào, cũng không thể để con gái mình đi chịu tội được!
"Chu Nhụy! Bà thì biết cái gì chứ! Hạng mục lớn nhất công ty của chúng ta nằm trong tay Hoắc lão, ông ấy muốn b*p ch*t chúng ta thì dễ như trở bàn tay! Nhà bọn họ chủ động đưa đề nghị kết thông gia, làm sao tôi từ chối được chứ? Con gái không lấy chồng, công ty chúng ta liền bị chôn theo!" Lăng Vân Sinh lúc này mặt đỏ tía tai, vẻ mặt giận dữ nhìn Chu Nhụy.

Ông ta cũng không có cách nào.

"Gả con gái gả con gái! Muốn gả con gái thì gả con gái của ông đi! Ông đâu phải chỉ có một đứa con gái thôi đâu!" Chu Nhụy theo bản năng thốt ra.

Ngay sau đó, hai vợ chồng ngây ngẩn cả người.

Sau đó, hai người, bốn mắt nhìn nhau, theo bản năng nhìn về hướng phòng bếp.

Lăng Hiểu vừa uống một ngụm sữa tươi ở trong phòng bếp còn chưa kịp trốn đi: ...

Loại chuyện này...

Có quan hệ gì tới cô sao?
Hình như, không có... nha?

Lăng Hiểu trợn mắt nhìn, quyết định coi như không nhìn thấy gì quay người đi lên lầu.
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 269: Em sẽ hạnh phúc sao?


Edit: Thu Hương

Nhìn bóng lưng quay đi của Lăng Hiểu, ánh mắt Chu Nhụy dao động, thấp giọng nói: "Lăng Duyệt vừa mới lên đại học, tuổi còn nhỏ, không biết chăm sóc người khác, ông xem Lăng Hiểu không như vậy, từ nhỏ đã cố gắng tự lậ, hơn nữa còn bằng buổi cháu trai của Hoắc lão, hơn nữa, bề ngoài hai đứa nhỏ cũng khá giống nhau, Hoắc lão chưa chắc đã không thích con bé, đúng không?"

Lăng Hiểu mặc dù không nói được, nhưng mà bề ngoài thật sự rất đẹp.

"Cái này..."

Lăng Vân Sinh có chút rối bời.

Bởi vì Hoắc lão đã chỉ mặt gọi tên muốn Lăng Duyệt làm cháu dâu, nếu như đổi thành Lăng Hiểu, nhỡ may Hoắc lão không hài lòng, trở mặt thì làm sao?

"Tôi mặc kệ, tôi mặc kệ, chuyện này tóm lại là do ông gây ra, chính ông đi giải quyết, nếu ông dám hi sinh hạnh phúc con gái tôi, tôi liền ôm đứa nhỏ đi nhảy sông!"

Lăng Vân Sinh vẫn đang lưỡng lự, Chu Nhụy sao có thể để ông do dự, bà nhả những lời cay độc, sau đó xoay người lên lầu.

Một đêm, Lăng Vân Sinh gần như thức trắng.

Buổi sáng ngày hôm sau, Lăng Vân Sinh xoa xoa cái trán đang đau nhức, từng bước đi xuống phòng ăn.

"Ba, tối qua ba không ngủ được sao?"

Lăng Duyệt nhìn mắt Lăng Vân Sinh hằn vệt đỏ, sắc mặt tiều tụy, không nhin được hỏi.

Hôm qua cô ngủ rất sớm, không biết chuyện gì cả.

"Hừ."

Lăng Vân Sinh chưa trả lời, Chu Nhụy đã hừ lạnh một tiếng.

"Mẹ, ba mẹ cãi nhau?" Lăng Duyệt quay lại nhìn mẹ, căng thẳng hỏi.

"Không cãi nhau, chỉ là..."

Lăng Vân Sinh ngước mắt, ngồi xuống đối diện Lăng Duyệt và Lăng Hiểu.

Hả?

Lăng Duyệt cảm thấy hình như sắp có chuyện.

Mà Lăng Hiểu...

Thật có lỗi.

Là một người câm, cô hiện tại vẫn sẽ an an tĩnh tĩnh ngồi ăn sáng.

Không sai, đây là đặc quyền thuộc về người câm, cô cũng chẳng thể nói chuyện, chỉ có thể ăn ăn thôi!

"Thật ra ba có chuyện nói với mọi người, liên quan đến hai chị em con."

Lăng Vân Sinh sau khi ngồi xuống, nâng mắt nhìn hai cô con gái, lại nhìn vẻ mặt không vui của Chu Nhụy.

Năm đó ông nhìn trúng sự thùy mị dịu dàng của Chu Nhụy, như chim nhỏ nép vào lồng ngực, mới cưới bà vào cửa, ai biết những năm nay người đàn bà này càng ngày càng cố chấp.

Trong lòng, Lăng Vân Sinh cảm thấy có chút phiền, cũng có chút không thích.

"Liên quan tới bọn con?"

Lăng Duyệt ngồi một bên, hiếu kì hỏi: "Chuyện gì ạ?"

"Cháu trai Hoắc lão, mấy ngày trước trong yến hội, hai con đều đã gặp qua?" Lăng Vân Sinh tiếp tục thấp giọng nói: "Tuổi của cậu ta cũng không nhỏ, Hoắc lão muốn tổ chức hôn lễ cho cậu ta, mà ông ấy nhìn trúng con, tiểu Duyệt."

Lăng Vân Sinh nhìn Lăng Duyệt, nhỏ giọng nói.

"Cái gì?"

Lăng Duyệt kinh hãi, đôi đũa trong tay cũng rơi xuống bàn: "Con không muốn! Anh ta lớn hơn con nhiều như vậy, còn là... Tóm lại con không muốn!"

Lăng Duyệt năm nay mới mười tám mà thôi, cô còn có rất nhiều mộng tưởng thiếu nữ, cũng đang mong đợi có thể gặp được một vị bạch mã vương tử yêu cô đắm đuối, mở ra một câu chuyện tình yêu hạnh phúc.

Mà bây giờ, ba cô nói với cô, muốn gả cô cho một người mới chỉ gặp qua một lần, lớn hơn cô rất nhiều, tính tình khó đoán lại còn bị liệt?

Đây...

Không phải quá vô lý hay sao!

"Mẹ, mẹ mau khuyên ba, con bây giờ mới bao nhiêu tuổi? Lăng Hiểu còn chưa gả đi, sao lại đến phiên con? Đúng rồi, Lăng Hiểu!"

Lăng Duyệt đột nhiên quay đầu, nhìn chằm chằm vào mặt Lăng Hiểu: "Cô cùng cháu trai Hoắc lão tuổi tác tương đồng, nếu không cô gả cho hắn đi! Có được không?"
Ặc.

Lăng Hiểu chớp chớp mắt, Lăng Duyệt và Chu Nhụy đúng là mẹ con ruột mà! Ngay cả ý tưởng cũng giống nhau như đúc.

Gả hay không gả, đó là vấn đề sao?

Lăng Hiểu cầm điện thoại di động, đánh một hàng chữ---

Nếu như chị gả thay em, em sẽ thấy hạnh phúc sao?

Lăng Duyệt: ...

Đây là cái quái gì?

Bây giờ là lúc nói cái này sao?

Nhưng mà...

"Nếu như gả vào nhà họ Hoắc, tôi nhất định sẽ không hạnh phúc, cho nên... nếu như chị có thể thay tôi gả đi, tôi nhất định sẽ biết ơn chị cả đời!"

Đây là lần đầu tiên Lăng Duyệt thật lòng thật dạ gọi Lăng Hiểu là chị.

Được rồi.

Tiểu yêu tinh ích kỉ nhà ngươi.

Lăng Hiểu gật đầu một cái, quay đầu nhìn Lăng Vân Sinh, đánh ra hai chữ---

"Con gả."
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 270: Hắn đồng ý hôn sự này!


Edit: Thu Hương

Thân làm bà cô mấy đời, Lăng Hiểu còn chưa bao giờ yêu đương, chứ đừng nói là lập gia đình.

Nhưng mà...

Đối với cô mà nói, đây cũng không được coi là vấn đề khó khăn gì.

Bởi vì cô chỉ đồng ý gả đi thôi, cũng chưa có nói, sau khi gả qua rồi, sẽ phát sinh chuyện gì gì đó với vị nhà họ Hoắc.

Đừng nói đối phương còn là một người tàn tật, coi như hắn có thể nhảy nhót hoạt bát, thân thể cường tráng như quyền vương, chỉ cần cô không muốn, hắn cũng không có khả năng động đến một sợi lông tơ của cô.

Ai, để tránh cho gặp phiền toái không đáng có trong thế giới này, Lăng Hiểu vẫn luôn không mang cục gạch của mình ra.

Thật lâu không có cầm cục gạch đánh người.

Có chút ngứa tay.

Mọi người: ...

Cô là ma quỷ sao?

... ...

"Ba nhìn đi, chị đã đồng ý rồi!"

Bên bàn cơm, Lăng Duyệt kinh ngạc vui mừng nhìn Lăng Hiểu gõ ra hai chữ, nhất thời trong lòng có chút cảm tình đối với bà chị này.

Sắc mặt của Chu Nhụy cũng tốt hơn rất nhiều.

"Tới, Hiểu Hiểu, ăn nhiều một chút!" Chu Nhụy vui vẻ gắp một miếng thịt cho Lăng Hiểu: "Ông xem, bây giờ không phải mọi người đều vui vẻ sao? Hiểu Hiểu cũng đã đến tuổi để kết hôn rồi!"

"Đúng vậy đúng vậy." Lăng Duyệt lập tức tiếp lời: "Gia nghiệp nhà họ Hoắc lớn như vậy, nhất định sẽ không đối xử tệ với chị, hơn nữa, Hoắc thiếu gia cũng thế... Ừ, ý là, sẽ không xem thường vì thiếu sót của chị như những người khác."

Bại liệt và câm, coi như môn đăng hộ đối!

"Mẹ con hai người nghĩ thật đẹp."

Lăng Vân Sinh phiền não xoa mắt: "Chuyện này cứ coi như chúng ta muốn như vậy, cũng phải xem ý của Hoắc lão chứ? Thôi để ngày mai tôi tìm cơ hội dò xét ý của ông ấy."

Lăng Vân Sinh không muốn mất đi núi dựa lớn như nhà họ Hoắc.

Nếu như Hoắc lão đồng ý, ông rất đồng ý đem Lăng Hiểu gả qua, dù sao con gái lớn thân thể có thiếu xót, hôn nhân đại sự lại không phải việc nhỏ, nếu có thể leo lên nhà họ Hoắc, đây tuyệt đối là chuyện tốt!

Chỉ sợ...

Hoắc lão sẽ không đồng ý cho Lăng Hiểu thay Lăng Duyệt!

Nếu vậy cho dù ông không muốn, cũng chỉ có thể...

Hy sinh Lăng Duyệt!

Trong thế giới người làm ăn, cho đến bây giờ, lợi ích đều đặt lên trước hết, nữ nhi tình trường là gì chứ?

... ...

Chuyện liên quan đến đám hỏi với nhà họ Hoắc, cứ tạm gác lại như vậy.

Lăng Duyệt vẫn trong kì nghỉ hè, ngày ngày đều chạy ra ngoài, cơ hồ không ngày nào chịu ngốc ở nhà.

Lăng Hiểu vẫn như thường lệ không ra ngoài, mỗi ngày ăn ăn uống uống rất tự tại.

Chớp mắt đã đến thứ năm.

Hôm nay Lăng Vân Sinh dường như tâm trạng rất tốt, dáng vẻ rất hăng hái, còn đặc biệt kêu nhà bếp làm tôm hùm mà Lăng Hiểu thích ăn nhất.

"Ba, hôm nay có chuyện gì vui sao?"

Thấy Lăng Vân Sinh vui vẻ như vậy, Lăng Duyệt nhẹ giọng hỏi.

"Ha ha"

Lăng Vân Sinh cười một tiếng: "Là chuyện kết thông gia, ba đã nói với Hoắc lão, ban đầu Hoắc lão rất tức giận, nhưng sau đó, Hoắc công tử nói muốn gặp chị con một lần, nếu như có thể... Cậu ta sẽ đồng ý mối hôn sự này!"

"Thật sự?"

Lăng Duyệt nhướn mày, trong mắt thêm vài phần vui mừng.

"Hiểu Hiểu ngoan ngoãn biết nghe lời lại hiền lành, Hoắc công tử nhất định sẽ thích."

Chu Nhụy ở bên cạnh mỉm cười khẽ nói.

Bà tự cho rằng mình hiểu rõ tính tình của Lăng Hiểu.

Mềm yếu lại dễ bắt nạt, liền lành lại ngu xuẩn.

Nghe nói vị Hoắc công tử đó tính cách rất hay gắt gỏng, con người cũng âm lãnh khó lường.

Người bình thường thật sự chịu không nổi cậu ta, nhưng đổi lại là trái hồng mềm Lăng Hiểu, như cái bao trút giận, thật sự là tuyệt phối!
Lăng Hiểu: ...

Cảm giác ánh mắt Chu Nhụy nhìn mình có chút kỳ dị, Lăng Hiểu chỉ có thể cười gượng một cái.

Thật ra thì mấy ngày nay, cô cũng đã biết được đại khái vị kia nhà họ Hoắc rồi.

Cũng biết được người sắp gặp mình, tên Hoắc Hoài An.

Đúng vậy, chính là người chung nhà trẻ năm đó với cô, bé trai khác lớp.
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 271: Em vui vẻ là được rồi.


Edit: Thu Hương

Hoắc Hoài An là cháu trai duy nhất của Hoắc lão, năm tuổi cha mẹ bất hòa tình cảm mà ly hôn.

Sau đó, mẹ Hoắc Hoài An xuất ngoại, mấy năm trước, cha hắn ta đột nhiên bệnh nặng mà qua đời.

Ngày tang lễ cha, mẹ ruột từ nước ngoài trở về, Hoắc Hoài An lái xe đón mẹ, kết quả trên đường trở về xảy ra chuyện.

Mẹ hắn chết, mà Hoắc Hoài An tàn phế hai chân!

Khi mà Lăng Hiểu biết được chuyện này cũng rất xúc động, vị Hoắc Hoài An này so với mình còn xui xẻo hơn.

Bản thân cô dù sao còn cha, mặc dù bây giờ Lăng Vân Sinh không khác cha ghẻ là bao.

Nhưng mà cô vẫn có thể ăn ngon ngủ ngon như trước!

Mà Hoắc Hoài An, nghe nói sau khi bị tai nạn, tính tình đại biến.

Ngày đó, trong yến hội cô cũng đã nhìn thấy tận mắt, người đó, thật sự không dễ sống chung.

"Hoắc công tử đã định thời gian, là mười một giờ ngày mai."

Lăng Vân Sinh lên tiếng cắt đứt mạch suy nghĩ của Lăng Hiểu.

Cô chậm rãi ngẩng đầu, nhìn cha mình.

"Buổi sáng ngày mai cha sẽ bảo lão Ngô đưa con đi." Lăng Vân Sinh không nói địa chỉ ở đâu.

Nhưng mà nhìn thời gian, là lúc cơm trưa, cho nên Lăng Hiểu nghĩ, nơi gặp mặt chắc là một nhà hàng đi?

Ừ, chỉ cần có ăn là được!

"Chị, cố lên đó!"

Lăng Duyệt rất vui vẻ, cuối cùng cũng có thể thờ phào nhẹ nhõm.

Hôm nay cô phải ra ngoài chơi, chúc mừng chuyện này!

Lăng Hiểu: ...

Thôi.

Con bé vui vẻ là được.

... ...

Buổi tối hôm ý, Lăng Hiểu không chút lo lắng mà đi ngủ thật sớm.

Còn Lăng Duyệt thay quần áo, lén ra ngoài.

Những ngày vui chơi thoải mái sau khi tốt nghiệp trung học vẫn tiếp tục, tối nay cô có hẹn với mấy bạn học, cùng nhau đến bar chơi.

Bởi vì điều kiện gia đình rất tốt, lại thông minh xinh đẹp, cho nên bên người Lăng Duyệt luôn có một đám người hầu nhỏ, còn có vài người theo đuổi nữa.

Cho dù đến đâu, cô cũng là chúng tinh phủng nguyệt – ánh trăng giữa sao sáng.

Quầy bar.

Lăng Duyệt thật ra vẫn là lần đầu đến nơi như vậy, dù sao cô còn nhỏ, hơn nữa phải cố gắng học tập, căn bản không có thời gian đi chơi.

"Lăng Duyệt, tôi nói với cậu, ông chủ quán bar này rất đẹp trai đó!"

Sau khi vào bar, một bạn học mặt tròn, gé vào tai Lăng Hiểu nói nhỏ.

Đẹp trai? Đẹp đến như thế nào?

Lăng Duyệt cũng không để ý, chỉ là vừa quay đầu, trong nháy mắt, thấy gương mặt kia, Lăng Duyệt cảm thấy hô hấp chậm lại---

Trong tầm mắt, là một người đàn ông tuấn mỹ đến không lời nào hình dung được.

Người đó thân hình cao lớn, khí chất xuất chúng, ngũ quan đẹp vô cùng, trên mặt còn có chút phóng túng và không đứng đắn.

Chỉ trong nháy mắt, Lăng Duyệt cảm thấy...

Bản thân yêu rồi.

Cô với người này, vừa gặp đã yêu!

"Này, đó chính là chủ quán bar, Tề Vân Phàm! Có phải rất soái không?" Giọng nữ vừa kích động vừa ngưỡng mộ khẽ vang bên tai Lăng Duyệt: "Nghe nói quán bar này vô số người đều gục ngã dưới mị lực của anh ấy, cho dù là đàn ông hay đàn bà, đều bị anh ấy mê hoặc cho thần hồn điên đảo!"

Tề Vân Phàm, tiểu thiếu gia nhà họ Tề, một vị cao thủ tình trường được coi là có thể chính phục bất cứ cô gái nào trên thế giới này.

Lúc này Tề Vân Phàm cũng nhận ra được ánh mắt của Lăng Duyệt trong vô số ánh mắt nóng bỏng ngưỡng mộ ---

A?

Nhìn rất lạ?

Là khách mới sao?

Nhìn dáng vẻ rất không tệ, là mặt hàng bổn thiếu gia thích!

Tề Vân Phàm cười với Lăng Duyệt, trong nháy mắt, làm cho trái tim thiếu nữ của Lăng Duyệt nhảy tứ tung...
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 272: Cô, trọng sinh!


Edit: Thu Hương

Đêm khuya.

Lăng Duyệt mang theo đầy mùi rượu, lén lút trở về nhà.

Bình thường cô không dám uống nhiều rượu đến như vậy, nhưng hôm nay hơi đặc biệt, bởi vì đắm chìm trong việc nói chuyện với ông chủ quán bar - Tề Vân Phàm, anh ấy còn mời cô uống một ly rượu.

Lăng Duyệt cảm thấy bây giờ cô vẫn nghe được tiếng tim đập thình thịch của mình.

Đây...

Đại khái là tình yêu đi?

Mười tám năm, Lăng Duyệt luôn là thiên chi kiều nữ, chưa từng gặp được một người đàn ông nào khiến trái tim cô rung động.

Tề Vân Phàm là người đầu tiên.

Lăng Duyệt thậm chí còn đã tưởng tượng đến tương lai tốt đẹp.

Ừ.

Đương nhiên trước mắt cô phải về tắm rửa, ngủ một giấc thật ngon.

Không biết có phải uống hơi nhiều hay không, khi nằm xuống Lăng Duyệt thế nào cũng không ngủ được.

Cô nằm trằn trọc một mình, đầu óc mơ hồ đau nhức.

Đây...

Có lẽ là uống quá nhiều đi?

Lăng Duyệt vừa muốn đứng dậy, đột nhiên mất trọng lực, trước mắt tối sầm, cô ngã xuống giường---

Lăng Duyệt cảm thấy bản thân dường như vừa mới qua một giấc mơ.

Là một giấc mơ rất dài rất dài, nhưng lại rất chân thật.

Không, có lẽ đó không phải mơ.

Mà là một đời của cô!

Buổi sáng ngày hôm sau.

Lăng Duyệt chậm rãi mở mắt, khóe mắt còn vương theo nước mắt bi thương.

Cô...

Đây là đâu?

Cô không chết sao?

Lăng Duyệt sờ mặt mình, trong đầu sắp xếp lại những kí ức chồng chất---

Rốt cuộc tại sao cô lại có một giấc mơ kì lạ đến như vậy, một giấc mơ về cả cuộc đời?

Hay là...

Cô sống lại sao?

Lăng Duyệt không biết.

Cô chỉ cảm thấy rất đau, tim rất đau---

Người đàn ông cô yêu sâu đậm, phản bội cô.

Từ bỏ cô.

Cô chính là một trò hề!

Lăng Duyệt ngồi ở mép giường không tự chủ được cười lên, nụ cười tràn đầy giễu cợt---

Trong mộng, cả đời cô đều nát bét.

Cô cự tuyệt đám cưới với nhà họ Hoắc, lựa chọn tình yêu của mình.

Cô cho rằng Tề Vân Phàm là chồng mình.

Nhưng mà ai biết được, thiên tính người đàn ông đó, phong lưu thành tính, khắp nơi lưu tình, sau khi hai người kết hôn, không ngừng có tiểu tam tiểu tứ đến cửa, Tề Vân Phàm còn vì người phụ nữ bền ngoài vung tay với Lăng Duyệt, không chỉ hại cô mất đi đứa bé, thậm chí còn vì mất nhiều máu phải vào viện, từ nay bệnh tật liên miên.

Đương nhiên, đây không phải thảm hại nhất, thảm hại nhất là sau đó Tề Vân Phàm phá sản, hắn muốn cô ra ngoài kiếm tiền nuôi hắn!

Lăng Duyệt hận!

Cô không cam lòng!

Cô hận Tề Vân Phàm vô tình vô sỉ!

Cô hận mình có mắt không tròng, bị đủ những thứ lời ngon tiếng ngọt của Tề Vân Phàm mê hoặc!

Cô càng không cam lòng, không cam lòng một ván bài tốt bị chính tay đánh nát!

Ở trong mơ của Lăng Duyệt, Lăng Hiểu thay cô gả vào nhà họ Hoắc, vốn mọi người cũng không để ý hôn lễ của cô ta và Hoắc Hoài An, ai biết được sau khi cưới, Hoắc Hoài An đối với Lăng Hiểu chính là muốn gì được đó, coi cô ta như châu như bảo.

Sau đó, "bệnh câm" của Lăng Hiểu không thuốc tự khỏi, cô ta lại có thể mở miệng nói chuyện, mà Hoắc Hoài An... cũng căn bản không có bại liệt gì cả.

Bọn họ giống như nhân vật chính trong câu chuyện cổ tích, hạnh phúc vui vẻ cả đời.

So sánh với bọn họ, Lăng Duyệt cảm thấy cô như một trò hề.

Kiếp trước, bởi vì cô ngu xuẩn, mà bị thiệt.
Ghen tị, căm hận, hối hận, tuyệt vọng...

Thời khắc cuối của kiếp trước, rất nhiều căm hận xộc lên đầu Lăng Duyệt ---

Nếu như.

Nếu như có thể làm lại.

Cô sẽ gả vào nhà họ Hắc.

Không bao giờ chọn con đường này,

Nhưng mà...

Đời người còn có thể làm lại sao?

Trước khi chết Lăng Duyệt nghĩ rất nhiều, chấp niệm cùng oán niệm từ từ ngưng tụ.

Rồi sau đó...

Cô liền --- trọng sinh!

Trí nhớ hai đời, từ từ dung hợp, Lăng Duyệt có thể xác định, đó không phải mơ, đó chính là trí nhớ kiếp trước của mình, mà cô...

Cuối cùng cũng được vận mệnh chiếu cố!

Đời này, cô muốn tránh xa tra nam!

Đời này, cô nhất định phải sống thật xuất sắc!
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 273: Lăng Duyệt đổi ý


Edit: Thu Hương

Đối với mọi người trong nhà họ Lăng, đây chỉ là một buổi sáng bình thường.

Chu Nhụy cười híp mắt, Lăng Vân Sinh tâm tình cũng không tệ.

Lăng Hiễu vẫn thói quen một mình ngồi ở bàn im lặng ăn cơm, từ khi không thể nói chuyện, lượng cơm của cô vẫn ngày một tăng---

Ừ, không nói lời nào, ăn nhiều cơm! Không có gì cả.

"Ba, mẹ."

Lăng Duyệt xuống lầu tương đối trễ, sắc mặt cũng không tốt lắm, hai mắt đều là tơ máu.

"Tối hôm qua có phải lại lén ra ngoài không?"

Lăng Vân Sinh nhìn thấy dáng vẻ này của con gái, mặt lập tức đen lại.

"Được rồi, mới sáng sớm, ăn cơm trước rồi nói." Chu Nhụy cười giảng hòa.

Lăng Duyệt không nói, ngược lại quay đầu nhìn Lăng Hiểu.

Nhìn vài giây.

Lăng Hiểu dường như cảm nhận được, ngẩng đầu lên, mờ mịt nhìn Lăng Duyệt ---

Có ý gì?

Lăng Hiểu cảm thấy ánh mắt Lăng Duyệt nhìn mình hơi khác, nhưng mà nhất thời không thể nói rõ khác gì.

"Chị."

Lúc này, Lăng Duyệt gật nhẹ đầu với Lăng Hiểu, khẽ nói.

Ba người ngẩn ra.

Chu Nhụy kinh ngạc nhìn con gái---

Ngày thường, dù là trước mặt ai, Lăng Duyệt cũng không thích gọi Lăng Hiểu là chị.

Trừ ngày hôm qua muốn nhờ vả, trong mười tám năm qua số lần Lăng Duyệt gọi Lăng Hiểu là chị chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Đứa nhỏ này, hôm nay làm sao vậy?

Mặt trời mọc đằng tây sao?

Chu Nhụy khó hiểu, sau đó, lời của Lăng Duyệt làm bà càng không ngờ được: "Tối hôm qua con đã suy nghĩ rất lâu, để chị thay con gả vào nhà họ Hoắc, không phải là biện pháp tốt, ba, Hoắc công tử có phải là hẹn gặp trưa nay? Vẫn là con tự đi đi!"

"Con?"

Lăng Vân Sinh không tưởng tượng được con gái mình, lại đồng ý rồi?

"Lăng Duyệt, con có phải bị điên hay không!"

Chu Nhụy buông đũa, ánh mắt hung dữ nhìn con gái: "Con nói mê sảng cái gì? Con bao nhiêu tuổi chứ? Còn học đại học thì sao? Con..."

"Con có thể gặp Hoắc công tử trước, cũng không trễ nải con học tập, nếu như anh ấy không có ý kiến, bọn con có thể đính hôn trước, chờ con 20 tuổi rồi kết hôn, hiện tại sinh viên kết hôn cũng không hiếm, con cảm thấy không có vấn đề gì."

Lăng Duyệt nhẹ nhàng nói, tựa như trong một đêm trưởng thành không ít.

Có vấn đề!

Lăng Hiểu mặc dù sống chung với Lăng Duyệt không lâu, nhưng tính cách vẫn coi như hiểu.

Nha đầu này tính tình cao ngạo tự do phóng khoáng, còn có chút ích kỷ, hơn nữa tuổi Lăng Duyệt không lớn, ra đời không lâu, vô luận là nói chuyện hay làm việc, đều rất ngây thơ, cùng từ trưởng thành không dính nổi.

Mà ánh mắt Lăng Duyệt hôm nay, dường như biến thành một người khác vậy.

"Tiểu Duyệt, có thể nghĩ như vậy là rất tốt."

Lăng Vân Sinh chậm rãi gật đầu, ở trong mắt ông, Lăng Duyệt đi gặp Hoắc công tử, đương nhiên là tốt nhất, dù sao để Lăng Hiểu đi, có thể sẽ bị đối phương coi thường.

"Chị, chị không có ý kiến gì chứ?"

Lúc này, Lăng Duyệt quay đầu, nhìn chằm chằm Lăng Hiểu.

Đến bây giờ, cô vẫn có chút chột dạ. Dù sao kiếp trước cô bỏ lỡ Hoắc Hoài An, để Lăng Hiểu thành vợ Hoắc Hoài An.

Mà đời này, cô không muốn bỏ lỡ.

Làm như vậy rất ích kỷ, nhưng cô vẫn phải lựa chọn như vậy.

Bởi vì người cũng phải sống vì mình.

Thậm chí, Lăng Duyệt đã quyết, trở thành thiếu phu nhân nhà họ Hoắc, cô sẽ tìm một đối tượng tốt cho Lăng Hiểu, để cuộc đời này chị ấy không phải lo cơm áo.
Như vậy, tất cả mọi người đều sẽ vui vẻ.
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 274: Lăng Hiểu không tới, hắn không vui.


Edit: Thu Hương

Lăng Hiểu không nghĩ tới Lăng Duyệt sẽ hỏi ý kiến mình, cô uống 1 ngụm sữa bò, cầm điện thoại gõ một hàng chữ---

Em thích là được rồi, chị không ý kiến!

Lăng Hiểu không có bất cứ ý tưởng gì với Hoắc Hoài An, cũng không trông đợi trở thành Thiếu phu nhân nhà họ Hoắc.

Nếu Lăng Duyệt muốn gả.

Lăng Hiểu đương nhiên ủng hộ!

Dù sao...

Chỉ cần Lăng Duyệt hạnh phúc là được rồi!

"Cảm ơn chị."

Lăng Duyệt trịnh trọng cảm ơn, nhóc con này tự nhiên nghiêm túc, Lăng Hiểu vẫn không quen.

Thậm chí, Lăng Hiểu theo bản năng sử dụng quyền hạn NPC của mình, giám định đây có phải là Lăng Duyệt hay không.

Ừ, vẫn là Lăng Duyệt.

Không phải nhiệm vụ giả, cũng không phải bị người khác mượn xác hoàn hồn.

Nhưng mà, thay đổi nhiều như vậy...

Không thể không có nguyên nhân...

Không lẽ... trọng sinh?

Trong đầu Lăng Hiểu chợt lóe ý tưởng này, thôi, cho dù có trải qua cái gì cũng không quan trọng, Lăng Hiểu chỉ muốn an phận làm việc thôi.

... ...

Sáng sớm ngày hôm sau, Lăng Duyệt dậy từ sớm.

Mặc dù có trí nhớ kiếp trước, nhưng cô vẫn không phải rất hiểu Hoắc Hoài An, cũng hoàn toàn không biết Hoắc Hoài An thích gì.

Chọn trong tủ đồ nửa ngày, cuối cùng chọn một bộ quần áo thể thao màu tím nhạt.

Tuổi cô, chính là tuổi xuân đẹp nhất, mặc đồ thể thao, càng lộ ra sức sống của tuổi trẻ.

"Tuổi trẻ thật tốt."

Lăng Duyệt xoa xoa mặt mình, thở dài một hơi...

Mười giờ rưỡi, lão Ngô lái xe chở Lăng Duyệt rời khỏi biệt thự nhà họ Lăng.

Lăng Hiểu đứng ở cửa sổ sát đất nhìn chiếc xe màu đen chậm rãi rời đi, nhấp một ngụm cafe, sau đó xoay người, kết quả lại đối diện với ánh mắt u oán của Chu Nhụy.

Ặc.

Lăng Hiểu ngẩn ra.

Chu Nhụy đây là vẫn còn giận Lăng Duyệt?

Nhưng mà tức giận thì tức giận, ánh mắt u oán như vậy nhìn cô làm cái gì?

Cũng không phải cô kêu Lăng Duyệt đi coi mắt!

Lăng Hiểu gật đầu với Chu Nhụy, bưng cafe xoay người rời đi.

Gần đây có chút nhàm chán, ai... cuộc sống đần độn ăn rồi chờ chết cũng không quá tốt, hay là, nuôi thú cưng?

Lăng Hiểu có chút hoài niệm những ngày tháng vừa uống cafe vừa xoa mèo...

**

Trung tâm thành phố, cao ốc trọc trời, phòng ăn trên sân thượng.

Lăng Duyệt đến, Hoắc Hoài An đã đến trước đợi rồi.

Hôm nay Hoắc Hoài An mặc một bộ âu phục may đo thủ công màu xám, Lăng Duyệt vào phòng ăn, Hoắc Hoài An đang ngồi trên xe lăn, nhìn ra ngoài cửa sổ thủy tinh ngẩn người.

"Hoắc thiếu gia."

Lăng Duyệt hít sâu một hơi, chậm rãi đi tới.

Nghe được giọng của Lăng Duyệt, Hoắc Hoài An chậm rãi quay đầu, thấy Lăng Duyệt, hắn hơi cau mày, ánh mắt tràn đầy lạnh nhạt: "Tại sao là cô?"

"A..."

Lăng Duyệt ngẩn ra.

"Lăng Hiểu đâu?" Hoắc Hoài An lạnh lùng hỏi.

"Chị không có thời gian, cho nên em..."

"Cô ấy rất bận sao?"

Không đợi Lăng Duyệt nói, Hoắc Hoài An lại lần nữa lạnh nhạt cắt đứt: "Vậy tại sao tôi nghe nói, từ sau khi tốt nghiệp cô ấy vẫn luôn ở nhà?"

Hoắc Hoài An... lại biết rõ Lăng Hiểu như vậy?

Đây là chuyện gì?

Không lẽ... hắn cũng trọng sinh?

Lăng Duyệt có chút nghi ngờ. Nhưng rất nhanh thu lại ý nghĩ, mỉm cười nhìn người đàn ông trước mặt: "Nếu như em đã đến, có chuyện gì, không bằng ngồi xuống ăn bữa cơm lại nói?"

Hoắc Hoài An không nói gì.

Hắn không muốn ăn.

Lăng Hiểu không tới, hắn không vui.
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 275: Xin lỗi, vở kịch này tôi còn quen thuộc hơn em!


Edit: Thu Hương

Hôm nay toàn bộ tầng cao nhất nhà hàng đã được Hoắc Hoài An bao trọn.

Hắn còn đặc biệt mời đầu bếp từ nước ngoài về, chuẩn bị một bàn mỹ vị, thậm chí...

Hắn còn định ăn cơm xong, sẽ mang Lăng Hiểu đi thưởng thức phong cảnh thành phố, mà bây giờ...

Đổi thành Lăng Duyệt...

Xin lỗi.

Bổn thiếu gia nuốt không trôi.

Phục vụ bắt đầu mang đồ ăn lên, Lăng Duyệt im lặng ngồi trước mặt Hoắc Hoài An.

Người này làm cho cô có một loại cảm giác bị áp bách.

Lăng Duyệt vốn đã chuẩn bị rất nhiều, nhưng bây giờ một câu cũng không nói ra được.

Hôm nay biểu hiện của Hoắc Hoài An rất kỳ lạ---

Nếu như hắn thật sự nhìn trúng chị, thì từ đầu, đối tượng kết hôn mà Hoắc gia chỉ định phải là Lăng Hiểu, không phải cô.

Nếu Hoắc lão chỉ điểm Lăng Duyệt, bây giờ cô cũng tới rồi, vì sao biểu hiện của Hoắc Hoài An lại lạnh lùng, không kiên nhẫn đến vậy?

Chẳng lẽ vì cô cự tuyệt nên bực bội?

Nghĩ tới nghĩ lui, Lăng Duyệt cũng chỉ nghĩ được nguyên nhân này.

"Về huyện kết hôn, thật ra mấy này nay em đã suy nghĩ rất nhiều."

Lăng Duyệt trầm ngâm trong chốc lát, cuối cùng cũng nói ra.

"?"

Hoắc Hoài An ngẩng đầu, ánh mắt quái dị nhìn Lăng Duyệt.

"Kết hôn? Với ai?"

Giọng nói có chút giễu cợt.

Quả nhiên...

Hắn đang tức giận đi?

Lăng Duyệt lúng túng nói: "Thật ra em cũng không phải có ý muốn từ chối, chỉ là tuổi còn nhỏ, mấy ngày nay em đã suy nghĩ rất nhiều, mới nghĩ..."

"Chờ một chút."

Hoắc Hoài An gõ bàn một cái, cắt đứt lời nói của Lăng Duyệt: "Có chuyện này, cô đại khái còn chưa hiểu."

Hoắc Hoài An nhìn thiếu nữ trước mắt, tà khí nhếch nhếch khóe môi: "Đối tượng tôi muốn kết hôn, từ đầu chí cuối, chỉ có một, đó là Lăng Hiểu."

Cưới Lăng Hiểu làm vợ, là đời này, sự nghiệp lớn nhất của hắn.

Lăng Duyệt: ...

Chờ một chút! Vở kịch này không đúng!

Hoắc Hoài An anh tỉnh tỉnh, anh có phải cầm nhầm kịch bản hay không?

Hoắc Hoài An: Xin lỗi, tôi rất tỉnh táo, kịch bản này, tôi so với cô còn thuộc hơn!

Lăng Duyệt: ...

Nghe được lời của Hoắc Hoài An, cả người Lăng Duyệt ngẩn ra---

Hóa ra...

Có một số việc không phải cô muốn là có thể thay đổi được?

Là cô... vọng tưởng.

Nhất thời, trái tim Lăng Duyệt buồn vui phức tạp, đồ ăn ngon trước mặt, cũng không thể nào nuốt xuống được.

"Xin lỗi, tôi còn có việc, cho nên..."

Lăng Duyệt có chút chật vật đứng dậy, định xoay người rời đi.

"Cô muốn về nhà sao?"

Hoắc Hoài An nhướn mày lên: "Tôi đưa cô về, vừa vặn... tôi cũng muốn đến nhà cô!"

Đến nhà họ?

Vì... Lăng Hiểu?

Lăng Duyệt khổ sở cười một tiếng: "Vậy... cùng nhau đi."

Trên đường về nhà họ Lăng, Lăng Duyệt vẫn luôn im lặng không nói.

Thỉnh thoảng cô sẽ quay đầu nhìn, xe của Hoắc Hoài An vẫn theo phía sau. đương nhiên cô nhìn thấy chỉ có thể là tài xế ngồi phía trước, nhìn không được Hoắc Hoài An ngồi phía sau.

"Tiểu thư, hôm nay cô dùng bữa với Hoắc công tử đều tốt đẹp chứ?"

Lão Ngô nhìn thấy Lăng Duyệt vẫn luôn quay đầu nhìn phía sau, mỉm cười hỏi.

"Khá tốt."

Lăng Duyệt lúng túng cười, không biết nghĩ tới điều gì, bất chợt ngẩng đầu hỏi lão Ngô: "Chú Ngô, có phải tôi kém chị rất nhiều?"

"Hả?"

Lão Ngô sững người, sao lại hỏi đến Lăng Hiểu rồi?

Hắn chỉ là một tài xế, vấn đề khó như vậy, ông đâu thể trả lời.

"Chú Ngô, sao chú không nói gì? Có phải là do tôi thật sự kém chị quá nhiều?" Lăng Duyệt gấp gáp truy hỏi.
"Cái này... đại tiểu thư và nhị tiểu thư, đều có thiên tư, cái này khó mà nói rõ!"

Lão Ngô yếu ớt trả lời lại.
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 276: Tiêu chuẩn kép của Hoắc thiếu.


Edit: Thu Hương

Nếu xét tài nghệ, Lăng Duyệt đương nhiên hơn Lăng Hiểu rất nhiều, nhưng nói tính cách, Lăng Duyệt thật sự kém Lăng Hiểu rất xa.

Đương nhiên, nói thật, lão Ngô sẽ không nói ra miệng.

"Chú Ngô không nói tôi cũng hiểu, tính tình tôi không tốt, quá tự do phóng khoáng, quá ích kỷ, làm cho người khác không thích cũng là bình thường."

Lăng Duyệt than thở.

Cô cũng biết bình thường cô bắt nạt Lăng Hiểu như thế nào, cũng biết kiếp trước tự bản thân đem mình vào chỗ chết như thế nào.

Cho dù không có tra nam Tề Vân Phàm đi, tính cách của cô cũng sẽ không chiếm được chỗ tốt,

Có lẽ cô đã sai ngay từ đầu rồi đi?

Chuyện thứ nhất sau khi sống lại lại là làm sao để cướp chồng của người khác, làm sao để dựa vào đàn ông mà có cuộc sống cẩm y ngọc thực.

Lăng Duyệt a Lăng Duyệt, mày đúng là đồ khốn nạn.

Kiếp trước như vậy, kiếp này... vẫn là như vậy!

**

Dọc đường đi, Lăng Duyệt nghĩ rất nhiều, cũng nghĩ lại những chuyện cũ rất nhiều.

Bất tri bất giác, xe đã dừng lại.

"Đến nhà rồi."

Lão Ngô nói, cắt đứt suy nghĩ của Lăng Duyệt, cô phục hồi lại tinh thần, hạ cửa xe, quay đầu nhìn sau lưng.

Lúc này, Hoắc Hoài An dưới sự giúp đỡ của tài xế cũng đã đi xuống.

Thấy Lăng Duyệt nhìn mình, Hoắc Hoài An chỉ lạnh lùng chớp mắt.

Người đàn ông này...

Xem ra không chỉ không có hảo cảm với cô, thậm chí giống như còn rất ghét cô.

Thôi, không phải của mình cưỡng cầu không được!

Vừa mới sống lại cô đã quá mưu cầu rồi, mà bây giờ, cô đã từ từ tỉnh táo lại.

"Hoắc thiếu, xin mời."

Lăng Duyệt nhỏ giọng nói, chậm rãi đi phía trước.

Hoắc Hoài An điều khiển xe lăn điện đi phía sau cô.

Lúc này, Lăng Vân Sinh còn chưa trở lại, Chu Nhụy cũng ra ngoài đánh mạt chược, trong biệt thự nhà họ Lăng ngoài giúp việc cũng chỉ còn Lăng Hiểu ở nhà.

Lúc Lăng Duyệt mở cửa, Lăng Hiểu đang rúc trên sofa xem TV, bên cạnh còn bày khoai tây chiên, tôm khô, hạt dưa, vv... một đống đồ ăn vặt.

Nghe tiếng mở cửa, Lăng Hiểu chỉ là quay đầu nhìn, sau đó sững người.

Lăng Duyệt trở lại cô không lạ, nhưng mà... ngồi xe lăn kia cũng đi theo?

Hoắc thiếu...

Nga, đúng, hình như tên là Hoắc Hoài An?

Lăng Hiểu chớp mắt, nhìn hai người.

Mà lúc này, Lăng Duyệt và Hoắc Hoài An cũng đều nhìn Lăng Hiểu trên sofa---

Lúc này cô mặc đồ có chút lôi thôi, tóc dài tùy ý kẹp lại, bên tai còn rớt vào lọn tóc, cô hoàn toàn không trang điểm, gương mặt thuần khiết, hơn nữa trên người con mặc một bộ đồ ở nhà rất rộng.

Đồ ở nhà màu xám tro có chút cũ kỹ, kiểu dáng cũng không đẹp đẽ gì, chỉ hơn ở chỗ mặc vào thoải mái.

Đối với trạch nữ Lăng Hiểu, bộ đồ này so với bất cứ trang phục xa hoa gì đó đều đẹp hơn rất nhiều.

"Chị."

Lăng Duyệt lúng túng phá vỡ yên lặng: "Vị này là Hoắc công tử, anh ấy... tới ngồi một chút."

"Xin chào."

Lúc này Hoắc Hoài An cũng lên tiếng, không có lạnh lùng như trước mặt Lăng Duyệt, thanh âm hắn êm ái, cũng rất ôn nhu, thậm chí lúc này, ánh mắt nhìn Lăng Hiểu cũng tràn ngập ý cười.

Người này...

Cười phơi phới như vậy, là muốn lấy lòng cô sao?

Lăng Hiểu mơ hồ, nhưng vẫn gật đầu với Hoắc Hoài An.

"Em lên thay đồ, hai người nói chuyện trước."

Lăng Duyệt coi như kiến thức được sự tiêu chuẩn kép của Hoắc Hoài An, cho nên bây giờ cô cảm thấy mình tốt nhất nên biến mất, mắt không thấy tim không đau.
Thấy Lăng Duyệt xoay người đi, Hoắc Hoài An khẽ mỉm cười, điều khiển xe lắn điện, chậm rãi đi tới bên cạnh Lăng Hiểu.
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 277: Thủ ngữ khó như vậy, tôi lười khoa tay múa chân.


Edit: Thu Hương

"Lăng Hiểu, em còn nhớ tôi không?"

Hoắc Hoài An dừng lại bên cạnh Lăng Hiểu, mỉm cười hỏi cô.

Lăng Hiểu ngẩn người.

Hoắc Hoài An này cứ như là rất quen thuộc ý, nhưng mà hắn không thấy cô đang xem phim sao?

Còn đang là lúc quan trọng đó.

Lăng Hiểu tùy ý gật đầu một cái.

Thật ra thì cô biết hắn khi còn học mẫu giáo.

Trí nhớ của cô khá tốt, mấy người xem, lúc năm tuổi còn nhớ đâu!

Hoắc Hoài An thấy Lăng Hiểu gật đầu, khẽ mỉm cười, hắn còn muốn nói gì đó, nhưng thấy toàn bộ tâm trí cô đều dồn vào TV.

Trên màn hình là bộ phim đề tài gia đình luân lý đang hot hiện nay

Cái tên này, hắn muốn châm biếm một chút, nhưng không biết nên châm biếm từ đâu.

Hắn không có sở thích xem mấy bộ điện ảnh đề tài luân lý gia đình, hơn nữa nhìn cái tên là đã biết dở tệ rồi.

Lăng Hiểu tại sao lại thích cái bộ phim không bình thường này chứ?

Không lẽ... cô ở nhà bị chịu quá nhiều ủy khuất, cho nên nhìn cái loại kịch bản này, sẽ có cảm giác đồng cảm sao?

Bất tri bất giác, suy nghĩ của Hoắc Hoài An bay xa.

Lăng Duyệt thay đồ xong đi xuống lầu, liền nhìn thấy Hoắc Hoài An ngồi bên cạnh Lăng Hiểu, hai người im lặng cùng xem TV.

Ừ.

Chính là cái kịch bản gia đình cẩu huyết kia!

Bình thường có thời gian Chu Nhụy cũng sẽ xem một chút. Chỉ là...

Cái kịch bản này hai thanh niên xem?

Lăng Duyệt có chút cạn lời.

Cô đột nhiên phát hiện, dù là kiếp trước hay kiếp này, cô chưa bao giờ chân chính hiểu người chị gái cùng cha khác mẹ này,

"Dì Vương, chuẩn bị chút trái cây."

Lăng Duyệt không để ý hai người, cô vào phòng bếp, phân phó người làm chuẩn bị chút trái cây bưng lên.

Lăng Hiểu lúc này vừa xem TV vừa ăn vặt, đúng lúc thấy khát, thấy có trái cây được mang lên, liền nhanh chóng cầm một miếng, ăn không chút hình tượng.

Lăng Duyệt nhìn Hoắc Hoài An.

Biểu hiện của hắn vẫn dịu dàng như cũ, giống như Lăng Hiểu làm gì cũng đúng.

Quả nhiên là... người tình trong mắt hóa Tây Thi đi?

Lăng Duyệt nhún vai, cảm thấy mình có phải hay không nên lên lầu.

Ở chỗ này, cô thật sự rất dư thừa.

Ai biết Lăng Duyệt vừa mới xoay người, vạt áo lại bị người kéo lại, cặp mắt sáng ngời trong suốt.

"Chị, có chuyện gì?"

Trước kia Lăng Duyệt chưa bao giờ gọi "chị", hôm nay...

Gọi gọi giống như rất thuận miệng?

Lăng Hiểu lấy điện thoại ra, gõ gõ: "Chị xem phim xong rồi, muốn lên phòng ngủ trưa, hai người trò chuyện đi."

12 giờ trưa hết phim.

Lăng Hiểu cảm thấy mình không nên làm bóng đèn lớn nữa, cô phải trả lại sàn cho Lăng Duyệt và Hoắc Hoài An.

Cất điện thoại di động, Lăng Hiểu liền buông áo Lăng Duyệt ra, chậm rãi đứng dậy.

"Lăng Hiểu, em đi đâu?"

Hoắc Hoài An nhìn chằm chằm Lăng Hiểu, thấy cô đứng dậy, theo bản năng nói.

Lăng Hiểu lần nữa cầm điện thoại, chuẩn bị đánh chữ ra, ai biết Hoắc Hoài An lại cắt đứt, nhẹ giọng nói: "Không cần đánh chữ, quá phiền toái, em dùng thủ ngữ nói với tôi là được, tôi hiểu."

Hoắc Hoài An vừa nói, vừa ra dấu, dùng thủ ngữ tiêu chuẩn thể hiện.

Người này...

Hắn một người bại liệt, cũng không phải câm điếc, học thủ ngữ làm cái gì?

Lăng Hiểu có chút bất ngờ, nhưng mà vẫn theo thói quen lấy điện thoại ra gõ chữ...

Thủ ngữ của tôi không tốt, cho nên vẫn dùng điện thoại đánh chữ đi!

Hoắc Hoài An: WHAT????

Lăng Hiểu: Thủ ngữ khó như vậy, tôi thật sự lười học, cũng lười khoa tay múa chân!
Hoắc Hoài An: ...
 
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Chương 278: Độ hảo cảm bằng 0


Edit: cầm thú

"Tôi muốn đi ngủ trưa, hai người ở lại trò chuyện đi."

Lăng Hiểu không để ý vẻ mặt kinh ngạc của Hoắc Hoài An, cô đánh một hàng chữ trên điện thoại, đưa cho Hoắc Hoài An nhìn, sau đó lập tức xoay người rời đi.

Hoắc Hoài An: ...

Đợi đã!

Cô cứ đi như vậy sao?

Lăng Hiểu: Tôi không đi, chẳng lẽ lại ở chỗ này tiếp tục làm bóng đèn?

Lăng Hiểu đi vô cùng nhanh, thậm chí tâm trạng cũng rất vui sướng ---

Xem ra hôm nay Lăng Duyệt với Hoắc Hoài An gặp mặt rất thuận lợi nha!

Buổi trưa trò chuyện chưa đủ còn dẫn người ta về nhà nói chuyện tiếp.

Có lẽ hôm nay tâm trạng Lăng Duyệt rất tốt đi.

Hạnh phúc tràn ly rồi chứ?

Ai nha, bản thân phải tạo thật nhiều cơ hội cho hai bọn họ ở riêng mới được!

Đúng vậy! Mị chính là NPC đáng tin như vậy!

Nếu như có thể phát ra tiếng, vậy thì hai người còn lại trong phòng nhất định nghe được tiếng hát Lăng Hiểu.

Tất nhiên, hiện tại Lăng Hiểu không phát ra tiếng, chỉ hát cho bản thân nghe mà thôi.

... ...

Trong phòng khách của biệt thự, Lăng Duyệt và Hoắc Hoài An mắt to mắt nhỏ nhìn nhau.

Không khí vô cùng xấu hổ.

"Tôi nghĩ... chắc là Hoắc công tử sẽ không ở lại ăn cơm chiều chứ?"

Im lặng một hồi, Lăng Duyệt chậm rãi mở miệng hỏi.

Nếu Hoắc Hoài An từ chối cô, vậy cô cũng không bám theo làm phiền người ta làm gì.

Cái này là ra lệnh đuổi khách rồi phải không?

A, nữ nhân.

Hoắc Hoài An cười nhạt: "Vậy tôi đi trước."

Hoắc Hoài An có chút buồn bực, nhưng hôm nay tốt xấu gì cũng gặp được Lăng Hiểu, cũng không tính là không có thu hoạch.

Trên đường trở về Hoắc gia, Hoắc Hoài An ngồi trên xe nhắm mắt dưỡng thần.

Lái xe sợ quấy rầy giấc ngủ của vị đại thiếu gia này, cho nên lái rất chậm.

Hoắc Hoài An cũng không thèm quan tâm, lúc này hắn đang câu thông với hệ thống trong đầu ---

"Ta cảm thấy thái độ Lăng Hiểu đối với ta rất xa lạ, hiện giờ độ hảo cảm của cô ấy là bao nhiêu?"

"Thật đáng tiếc, mục tiêu của túc chủ đại nhân độ hảo cảm là 0!"

Giọng điệu hệ thống cực kì quái dị, vô cùng tiếc nuối trả lời một câu.

Hoắc Hoài An: ! ! !

"Độ hảo cảm bằng 0?"

Hoắc Hoài An hơi sững sờ một chút, thân là một nhiệm vụ giả xuyên nhanh, thân phận Hoắc Hoài An chính là vào vai nam chủ.

Mà nhiệm vụ của hắn, chính là xuyên tới các thế giới nữ phụ trùng sinh, thế giới nữ phụ nghịch tập, thiết lập lại trật tự, cùng nữ chủ nguyên tác sống cuộc sống hạnh phúc.

Mà trong thế giới này, nữ chủ nguyên tác là Lăng Hiểu.

Đây là một câu chuyện gả thay đầy cảm động và máu chó...

Thế nhưng...

Có một ngày, nữ phụ Lăng Duyệt đột nhiên được trùng sinh.

Trùng sinh xong Lăng Duyệt liền trở thành nữ chủ của thế giới này, đoạt đi toàn bộ mọi thứ thuộc về Lăng Hiểu....

Tất nhiên, nhưng thứ tình tiết này Hoắc Hoài An không hề để vào trong mắt.

Bởi vì, bây giờ hắn đã đến.

Là một đại nam chủ có kinh nghiệm, Hoắc Hoài An bề ngoài đẹp trai bên trong nhiều tiền quen thuộc tất cả các tình tiết trong mọi vị diện.

Theo như hắn suy luận, nữ chủ thế giới này Lăng Hiểu, là một người dịu dàng hiền thục, trên thực tế nội tâm cô đơn có khiếm khuyết.

Cho nên, lần này hắn muốn trở thành một người đàn ông ấm áp.

Chỉ cần bản thân đối xử dịu dàng với cô, quan tâm chăm sóc, như vậy cô ấy sẽ nhanh chóng yêu mình.

Sau đó mình và Lăng Hiểu kết hôn, cùng nhau sống cuộc sống hạnh phúc viên mãn, như thế thì nhiệm vụ của hắn hoàn thành rồi.
Không thể không nói, Hoắc Hoài An tính toán rất đẹp....

Tuy nhiên....

Hiện tại hệ thống lại nói với hắn, độ hảo cảm của Lăng Hiểu là 0!

Cái này không khoa học nha!

Tuy rằng bản thân hắn cũng có chỗ thiếu hụt, nhưng tốt xấu gì cũng đẹp trai ngời ngời, mà biểu hiện hôm nay cũng rất không tệ, muốn hiền lành có hiền lành, muốn dịu dàng có dịu dàng ----

Thế nhưng vì sao độ hảo cảm của cô là 0 chứ.

Rốt cuộc là vì sao!
 
Back
Top Bottom