Khác [Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!

[Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!
Chương 193: Đại thần võng du VS Đồ đệ thích làm nũng (20)


Đúng thì thế nào?

Trương Dương chớp chớp mắt, cười tươi rói.

Một người như Mạc Đình Viễn cuối cùng cũng rơi vào tay ta rồi.

Hắn ta ho một tiếng: "Khụ, cái này sao..."

Nhưng hắn ta còn chưa kịp lên mặt thì người ngồi đối diện đã thản nhiên mở miệng: "Mấy hôm trước, khi đi phụ bản, tôi nhận được một cái ngũ độc chủy thủ."

Ánh mắt Trương Dương chợt sáng lên.

Ngũ độc chủy thủ!

Cái tên này vừa nghe đã biết là cùng một bộ với ngũ độc bản chỉ mà mấy hôm trước hắn ta vừa lấy trên người Mạc Đình Viễn.

Thân là ngự thú sư, đồ như vậy sao có thể bỏ qua?

Hắn ta lập tức thay đổi thái độ, cười nói ân cần: "Ai da, Mạc thiếu gia, tôi nói cậu đã tìm đúng người rồi đấy, theo đuổi con gái..."

Mạc Đình Viễn im lặng ngồi nghe Trương Dương truyền dạy kinh nghiệm.

Bên Cố Thịnh Nhân nhận được một bức thư do hệ thống gửi đến.

"Giải đấu PK toàn server.

Năm mươi người trong top đầu sẽ được mời tham gia buổi giao lưu giữa các người chơi."

Cố Thịnh Nhân nhíu mày.

Cô không có hứng thú với buổi giao lưu giữa các người chơi.

Nhưng có thể cô sẽ tham gia giải đấu PK toàn server.

Lại có một bức thư được gửi đến.

"Cuộc thi sắc đẹp của người chơi, bao gồm cả nam và nữ, năm mươi người chơi trong top đầu sẽ được giấy mời tham gia giao lưu?"

Cố Thịnh Nhân đọc xong đoạn này.

Cô chợt nghĩ ra công ty game online muốn làm gì rồi.

"Theo tôi thấy, cứ tìm người nam và người nữ đứng đầu bảng xếp hạng PK làm người đại diện là được rồi, cần gì phải rắc rối như vậy!"

Có người trong phòng nghiên cứu phát triển của game online Linh Kiếm Tiên phàn nàn.

Dương Tử cau mày lại: "Tôi lại có thể hiểu được yêu cầu của công ty, những năm nay, có ai là không nhìn vào giá trị công ty?

Công ty chúng ta có thể không mời những minh tinh kia, nhưng tìm người đại diện trong số người chơi thật sự là rất khó."

Mặc dù nói như vậy nhưng đối với những lập trình viên như bọn họ mà nói thì vẫn coi trọng người chơi có thực lực mạnh, có thể làm người đại diện cho game.

Anh ta nhìn thấy trên màn hình máy tính có một nữ kiếm khách áo trắng đứng nổi bật, trong trẻo nhưng lạnh lùng, mặc dù khuôn mặt không đẹp lắm nhưng lại rất có khí thế.

Thật đáng tiếc, anh ta thở dài.

Cho dù Lạc Mộc Tiêu Tiêu có đứng thứ nhất trong bảng xếp hạng PK, chỉ sợ công ty cũng không cân nhắc chọn cô làm người đại diện.

"Tiêu Tiêu, em đã đọc thư của hệ thống gửi đến chưa?"

Sơn Hà Nhất Kiếm nói với Cố Thịnh Nhân.

Cố Thịnh Nhân gật đầu: "Em chuẩn bị tham gia đấu PK toàn server."

Sơn Hà Nhất Kiếm phấn khởi: "Với thực lực của em thì thừa sức đứng trong top năm mươi server dẫn đầu."

Đến lúc đó, anh có thể nhìn thấy em rồi.

Anh không biết rằng Cố Thịnh Nhân hoàn toàn không có ý định tham gia buổi giao lưu kia.

Giải đấu PK toàn server được tiến hành trong game, mà người chơi tham gia cuộc thi nhan sắc lại khởi xướng từ diễn đàn.

Cố Thịnh Nhân cũng lần đầu tiên nhìn thấy khuôn mặt thật của Tiểu Lâu Yên Vũ.

Không thể không nói là Tiểu Lâu Yên Vũ rất xinh đẹp.

Người chơi nào có thể tự tin đăng ảnh trên website game thường rất tự tin vào sắc đẹp của bản thân mình, trong đó Tiểu Lâu Yên Vũ cũng được coi là một người xinh đẹp.

Từ trước đến giờ ân oán trong game thường không lâu dài, mà nếu chuyện đó không xảy ra đối với mình thì người chơi rất nhanh quên.

Tiểu Lâu Yên Vũ rất tự tin tham gia cuộc thi sắc đẹp lần này, cô ta tìm được không ít người hâm mộ.

Không ít người thanh minh giúp cô ta, thậm chí những người não tàn còn không thèm đếm xỉa đến những chứng cứ xác thực trên diễn đàn, họ chửi rủa Lạc Mộc Tiêu Tiêu vu oan người khác, nói người con gái xinh đẹp đáng yêu như Tiểu Lâu Yên Vũ làm sao có thể nói ra những lời độc ác như vậy.
 
[Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!
Chương 194: Đại thần võng du VS Đồ đệ thích làm nũng (21)


Nói tóm lại, trên diễn đàn cãi nhau om sòm, Cố Thịnh Nhân cũng lười tốn nước bọt để tranh luận.

Dù sao cũng có một loại người, chỉ cần cô tự nhận định một sự việc nào đó thì cho dù có tận mắt chứng kiến thì cô cũng làm như không thấy.

Cô đang chuẩn bị cho giải đấu PK toàn server.

Quy tắc của giải đấu PK toàn server, chọn ngẫu nhiên mười người chơi, sau đó sắp xếp lộn xộn, ngẫu nhiên tổ hợp đối chiến, năm mươi người còn lại chính là năm mươi người trong top đầu.

Đương nhiên mặc dù năm mươi người này có thể tham gia buổi giao lưu giữa các người chơi, thứ tự vẫn được chọn ra.

Lâm Giang Tiên nhanh chóng chọn ra top năm người.

Trong năm người chơi thì có ba người là của Đàm Tiếu Giang Hồ.

Lần lượt là Lạc Mộc Tiêu Tiêu, Sơn Hà Nhất Kiếm, còn có cả Tôi Chỉ Cười Thôi Không Nói Gì.

Hai người còn lại cũng là cao thủ lão luyện trong server.

"Lạc Mộc Tiêu Tiêu đại thần, Sơn Hà Nhất Kiếm đại thần, tôi không còn hi vọng gì nữa rồi, bọn họ tốt xấu gì cũng là đệ nhất linh kiếm tiên trong Lâm Giang Tiên, giải quán quân chắc chắn thuộc về hai người rồi."

Người chơi có ID tên Thiển Tiếu Khinh Ngữ nói.

Giải thi đấu cho tất cả server PK diễn ra sôi nổi thì cuộc bỏ phiếu trên diễn đàn cũng hừng hực khí thế.

"Không ngờ Tiểu Lâu Yên Vũ lại có số phiếu cao đến như vậy."

Cố Thịnh Nhân kinh ngạc.

Tiểu Lâu Yên Vũ bất ngờ lọt vào top mười.

Cô ta rất xinh đẹp, giỏi động viên người khác lại biết làm nũng nên không ít người chơi nam đều thích.

"Không giở trò gì mà Tiểu Lâu Yên Vũ vẫn thể trở lại thông qua cuộc thi này."

Cố Thịnh Nhân thầm nghĩ.

Danh tiếng của Tiểu Lâu Yên Vũ ở Lâm Giang Tiên xấu không còn gì để nói, ở trên diễn đàn cũng không có thanh danh tốt, nhưng kết quả phiếu bầu vừa có thì Cố Thịnh Nhân nhận được mấy bức thư, đại ý là Lạc Mộc Tiêu Tiêu làm người cần khoan dung độ lượng để cho mọi việc được ổn thỏa.

"Quả nhiên là thế giới coi trọng sắc đẹp."

Cố Thịnh Nhân thấy buồn nôn.

Hệ thống: "Cô được gọi là tạo vật hoàn mỹ nhất, những lời nói vừa rồi để mình tôi nghe là được, đừng để người khác biết.

Cẩn thận bị đánh."

Cố Thịnh Nhân: "...

Trừ cậu ra, ai đã từng nhìn thấy tôi trông như thế nào?"

Hệ thống: "Thật ra, trên diễn đàn có nhiều người nói đỡ cho Tiểu Lâu Yên Vũ, theo tư duy của con người, đơn giản chỉ vì Tiểu Lâu Yên Vũ vừa xinh đẹp lại vừa yếu đuối, còn Lạc Mộc Tiêu Tiêu cô đứng số một trên bảng xếp hạng PK, mạnh đến mức không ai có thể đánh bại, mà vẻ ngoài lại không được mọi người yêu thích.

Con người đồng cảm với người yếu đuối."

Cố Thịnh Nhân nhếch môi: "Xét cho cùng vẫn là coi trọng sắc đẹp."

"Xem ra buổi giao lưu giữa các người chơi tôi cũng phải tham gia một chút, nếu không tôi thật sự sẽ trở thành người nham hiểm nhẫn tâm độc ác."

Cố Thịnh Nhân cảm khái nói.

Nếu Tiểu Lâu Yên Vũ đã muốn lợi dụng nhan sắc của mình để tranh thủ sự ủng hộ của đàn ông thì cô sẽ khiến cho ưu thế cuối cùng này của cô ta biến mất.

"Thật là chán, tôi luôn nghĩ rằng làm người chỉ cần nói chuyện bằng thực lực, không ngờ cũng có một ngày cũng phải dựa vào nhan sắc."

Cố Thịnh Nhân âu sầu nói.

Hệ thống: "...

Vật chủ, xin cô đừng như vậy."

Cảm giác vật chủ mắc bệnh lạ.

Cố Thịnh Nhân thở dài, xem ra mình thật sự đã trở thành một Thẩm Tiêu Tiêu bị đè nén quá lâu nên lời nói và việc làm hơi không bình thường.

Hai cuộc thi tiếp tục giằng co trong một tháng.

Khi có được kết quả bình chọn trên diễn đàn thì giải đấu PK toàn server cũng kết thúc.

Kết quả gần như đúng với dự đoán của mọi người

Lạc Mộc Tiêu Tiêu trở thành quán quân của giải đấu PK toàn server, Sơn Hà Nhất Kiếm bại dưới tay cô nên ở vị trí thứ hai.

Vị trí thứ nhất và thứ hai đều chứng minh rõ thực lực của server Lâm Giang Tiên.
 
[Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!
Chương 195: Đại thần võng du VS Đồ đệ thích làm nũng (22)


Tiểu Lâu Yên Vũ không chỉ lọt vào top năm mươi người dẫn đầu mà còn đứng ở vị trí thứ chín.

"Yên Vũ, mấy ngày nữa là tham gia buổi giao lưu giữa các người chơi rồi, nếu gặp Lạc Mộc Tiêu Tiêu thì nhất định phải xử lý cô ta."

Một người chơi nữ có quan hệ tốt với Tiểu Lâu Yên Vũ nói.

Tiểu Lâu Yên Vũ thách thức: "Điều đó là đương nhiên.

Ngoài đời thực không phải là Internet, đứng đầu bảng xếp hạng PK thì đã sao?

Vẻ ngoài của cô ta như vậy thì chắc cũng không có bao nhiêu người để ý đến cô ta."

...

"Tiêu Tiêu."

Cố Thịnh Nhân quay người, người gọi cô như vậy trong game chỉ có Sơn Hà Nhất Kiếm mà thôi.

"Mấy ngày nữa là đến buổi giao lưu giữa các người chơi rồi, em định bao giờ sẽ đến?"

Sơn Hà Nhất Kiêm hỏi.

"Em ở thành phố J nên rất thuận tiện."

Cố Thịnh Nhân trả lời.

Sơn Hà Nhất Kiếm ngạc nhiên: "Em cũng ở thành phố J sao, thật là trùng hợp, anh cũng ở thành phố J."

Thật là may,tôi còn chưa gặp anh.

Cố Thịnh Nhân âm thầm nghĩ trong đầu.

"Vậy hôm đó mấy giờ em sẽ đến?"

Sơn Hà Nhất Kiếm hỏi: "Chúng ta cùng nhau đi."

Trong khoảng thời gian này, Sơn Hà Nhất Kiếm luôn lấy mọi lý do để tìm Cố Thịnh Nhân, cho dù là người không nhạy bén lạnh lợi lắm thì cũng biết tâm ý của Sơn Hà Nhất Kiếm.

Mặc dù căn cứ vào các thế giới trước thì Sơn Hà Nhất Kiếm có khả năng là người yêu mình, nhưng trước khi Cố Thịnh Nhân có thể xác định được chuyện đó thì cũng sẽ không để người ta dễ dàng tiếp cận.

"Chưa chắc em đã đi."

Cô nói.

Thật ra cô đã sớm có quyết định, nhưng không hiểu vì sao lúc này lại nói ra câu đó.

Quả nhiên Sơn Hà Nhất Kiếm vừa nghe xong đã biến sắc: "Sao lại thế?

Em bận việc gì à?"

Cố Thịnh Nhân mập mờ nói: "Ừ, có chút việc."

Sơn Hà Nhất Kiếm cảm thấy hụt hẫng, hai người nói thêm hai câu rồi out.

Ngày diễn ra buổi giao lưu giữa các người chơi đã đến.

Công ty game cố ý bao riêng một tầng khách sạn năm sao.

Không ít người chơi là người ngoại thành tới từ hai ngày trước, cho nên khi Sơn Hà Nhất Kiếm đến thì trong đó đã có rất nhiều người.

Có nhân viên cầm bảng ghi tên ID người chơi ở cửa vào, mỗi người đều cầm lấy bảng ghi ID của mình.

Thật ra năm mươi người trong cuộc thi sắc đẹp người chơi đã trao đổi rất sôi nổi trên diễn đàn nên về cơ bản có thể nhận ra nhau.

Ngược lại mấy người chơi bên giải đấu PK toàn server không dễ dàng nhận ra nhau, dù sao thì tạo hình nhân vật trong game cũng không hoàn toàn giống với diện mạo ngoài đời thực.

Cho dù là như vậy nhưng khi Sơn Hà Nhất Kiếm bước vào thì mọi người vẫn nhận ra anh.

Vì anh không điều chỉnh diện mạo của mình nên người chơi vẫn rất quen mắt khuôn mặt của anh.

"Sơn Hà Nhất Kiếm, lâu rồi không gặp!"

Một người chơi cầm một ly rượu đến cụng ly với Mạc Đình Viễn.

"Ai nói là nhưng người chơi PK như chúng ta chỉ có thực lực, không có nhan sắc?

Hãy nhìn Sơn Hà đại thần đi, một người là có thể chấp tất những người chơi nam rồi.

Sơn Hà đại thần chính là đại diện nhan sắc cho người chơi PK chúng ta."

Không ít người chơi nữ mắt lấp lánh nhìn anh, không ngờ Sơn Hà Nhất Kiếm thực lực rất mạnh mà ngay cả diện mạo cũng vô cùng tuấn tú.

"Yên Vũ, Sơn Hà Nhất Kiếm đẹo trai quá!"

Một người chơi nữ đứng bên cạnh Tiểu Lâu Yên Vũ kích động nói.

Tiểu Lâu Yên Vũ tực giận nói một câu: "Chẳng qua là nhìn cũng được thôi, có gì ghê gớm đâu?"

Cô ta không hề quên ân oán giữa mình và Đàm Tiếu Giang Hồ.
 
[Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!
Chương 196: Đại thần võng du VS Đồ đệ thích làm nũng (23)


"Hả?

Cô nói người có thù oán với cô Lạc Mộc Tiêu Tiêu liệu có đây không?"

Cô gái bên cạnh hỏi cô ta.

Tiểu Lâu Yên Vũ nghe thấy tên Lạc Mộc Tiêu Tiêu đã tức giận: "Tôi cũng không biết, lễ hội kiểu này, có lẽ cô ta sẽ tới."

Mạc Đình Viễn nhìn xa xăm, hi vọng có thể nhìn thấy Lạc Mộc Tiêu Tiêu.

Thực ra anh cũng không biết Lạc Mộc Tiêu Tiêu ra sao.

Cố Thịnh Nhân lại tới hơi muộn.

Thực sự cũng không phải quá muộn, khi cô tới, lễ hội còn chưa bắt đầu, nhưng mọi người đến sớm nên cô mới trở thành người tới muộn.

Ở ngoài cửa đón khách là nhân viên của công ty game, khi nhìn thấy cô hai mắt sáng long lanh.

Đây là ai vậy?

Hình như chưa bao giờ tham gia cuộc thi sắc đẹp nào?

Người con gái này còn đẹp hơn cả quán quân của cuộc thi sắc đẹp, lẽ nào là người chơi tổ PK?

Sau đó Cố Thịnh Nhân khẽ cười với cô ta: "Tôi là Lạc Mộc Tiêu Tiêu."

Nhân viên tiếp tân ngây người ra.

Cô ta cũng chơi game Linh Kiếm Tiên, đương nhiên biết đến tên của Lạc Mộc Tiêu Tiêu, nhưng không phải Lạc Mộc Tiêu Tiêu vô cùng xấu xí ư?

Sao lại đẹp tới như vậy?

Cô ta kinh ngạc nhưng không nghi ngờ gì về thân phận của Cố Thịnh Nhân... bởi vì cô đã lấy thiệp mời của Linh Kiếm Tiên, mỗi ID đều chỉ có một tấm thiệp mời, cũng đã ghi rõ tên ID.

Ánh mắt Mạc Đình Viễn rơi trên người cô gái.

Không chỉ mình anh, mà hầu như ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn Cố Thịnh Nhân bước vào đại sảnh.

Váy ôm eo màu trắng, dáng người yểu điệu, tóc xoăn bồng bềnh, vô cùng xinh đẹp.

"Đây là ai?"

"Chắc chắn không phải là mỹ nữ của tổ thi sắc đẹp, tôi đã xem hết số đó không có cô gái này."

"Chẳng lẽ là người của tổ PK?

Quả nhiên là cao thủ không hề tiết lộ thân phận..."

Tiểu Lâu Yên Vũ cũng ngắm nhìn cô gái đang thu hút hầu hết mọi ánh nhìn, vô cùng ghen tị.

Nhưng dù cô ta không cam chịu, thì trong lòng cũng không thể không thừa nhận, cô ta kém cô gái này quá xa.

Trong mắt của Cố Thịnh Nhân nhìn về phía đám động, nhận ra mỗi Sơn Hà Nhất Kiếm.

Cô bước tới chỗ Sơn Hà Nhất Kiếm.

Mạc Đình Viễn thấy cô bé đang đi qua đám người tới chỗ mình.

Là cô ấy sao?

Rõ ràng là cô gái đã gặp một lần ở nhà hàng.

"Chào anh, Sơn Hà Nhất Kiếm, tôi là Lạc Mộc Tiêu Tiêu."

Cô gái mặc váy trắng nhẹ nhàng nói, nhưng mà lời nói của cô khiến mọi người vô cùng kinh ngạc.

Lạc Mộc Tiêu Tiêu?

Chính là Lạc Mộc Tiêu Tiêu đứng đầu trong bảng xếp hạng PK sao?

Rất nhiều người chơi đều nhìn Cố Thịnh Nhân, và ngẩng đầu lên nhìn nữ kiếm khách áo trắng trên màn hình ti vi.

Đây là kiểu gì vậy, sao lại có thể để avatar như vậy trong game.

Mạc Đình Viễn cũng vô cùng kinh ngạc, nhưng anh nhanh chóng ổn định tâm trạng, giơ tay ra: "Tiêu Tiêu?

Thật là trùng hợp."

Chỉ có Cố Thịnh Nhân mới hiểu được anh đang nói gì.

Cố Thịnh Nhân cũng nhẹ nhàng nắm tay anh.

Mạc Đình Viễn chỉ cảm thấy bàn tay mềm mại, khiến anh không muốn buông ra.

Biết được thân phận của Cố Thịnh Nhân là Lạc Mộc Tiêu Tiêu, không khí trong đại sảnh lại trở nên vô cùng náo nhiệt.

Mọi người đều tranh nhau chào đón cô.

"Lạc Mộc Tiêu Tiêu đại thần, không ngờ cô lại xinh đẹp như vậy!"

"Lạc Mộc Tiêu Tiêu đại thần, tôi là fan của cô, cô đánh trận đó quá đỉnh."

"Lạc Mộc Tiêu Tiêu..."

Tiểu Lâu Yên Vũ đứng ở ngoài đám đông, nhìn thấy Lạc Mộc Tiêu Tiêu đang được mọi người vây quanh, cắn răng chịu đựng.
 
[Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!
Chương 197: Đại thần võng du VS Đồ đệ thích làm nũng (24)


Cô ta là Lạc Mộc Tiêu Tiêu?

Cô ta lại là Lạc Mộc Tiêu Tiêu?

Sao cô ta có thể là Lạc Mộc Tiêu Tiêu!

Nhưng bây giờ dù Tiểu Lâu Yên Vũ có đố kị tới mức nào thì cũng không ai quan tâm đến suy nghĩ của cô ta.

Mạc Đình Viễn và Cố Thịnh Nhân ngồi cùng, anh trầm mặc một lúc, rồi nói: "Trước đây chân em làm sao?"

Anh không quên được lần đầu gặp Cố Thịnh Nhân, khi đó cô phải ngồi trên xe lăn.

Cố Thịnh Nhân khẽ cười: "Lúc đó xảy ra tai nạn xe cộ, có một thời gian không thể đi lại được."

Mạc Đình Viễn nghiêng đầu nhìn vào mắt của người con gái này, ánh đèn dịu dàng chiếu rọi và làn da không tì vết của cô, càng khiến cho cô nhìn trắng như ngọc.

Tiếp xúc với Lạc Mộc Tiêu Tiêu, phát hiện ra cô không hề lạnh lùng như trong game.

"Mạc Đình Viễn."

Đột nhiên anh nói: "Là tên của anh."

Cố Thịnh Nhân chớp mắt: "Thẩm Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu trong Lạc Mộc Tiêu Tiêu."

Ngay lúc đó, có một giọng nói vang lên: "Cô thực sự là Lạc Mộc Tiêu Tiêu?"

Cố Thịnh Nhân nghe thấy tiếng, nhìn người con gái cười: Tiểu Lâu Yên Vũ."

Tiểu Lâu Yên Vũ thấy giọng điệu của Cố Thịnh Nhân vô cùng chế diễu, trong lòng cô ta rất oán hận, miệng cười nói: "Không ngờ cô lại xinh đẹp như vậy, sao không nghe cô nói bao giờ, khiến mọi người cử tưởng giống như người trong trò chơi."

Cố Thịnh Nhân khẽ cười: "Dù sao thì tôi không giống cô, thích nói chuyện bằng thực lực."

Lời nói này của cô có nghĩa là Tiểu Lâu Yên Vũ không hề có thực lực, mà chỉ dựa vào nhan sắc.

Mấy người chơi xung quanh trộm cười.

Mạc Đình Viễn thấy sắc mặt Cố Thịnh Nhân nói những lời nói cay độc đó vô cùng bình tĩnh, trong mắt xuất hiện nụ cười.

Sắc mặt Tiểu Lâu Yên Vũ tái xanh, lại cười gằn: "Lạc Mộc Tiêu Tiêu, tôi và cô có ân oán trong game, nhưng chỉ là một trò chơi thôi, mọi người cũng không cần phải cố chấp như vậy, hay là bỏ qua đi, chúng ta buông tay giảng hòa có được không?"

Cô ta cười lạnh trong lòng, để xem Lạc Mộc Tiêu Tiêu sẽ tỏ thái độ gì, chẳng lẽ lại ức hiếp người khác trước mặt bao nhiêu người?

Nếu Lạc Mộc Tiêu Tiêu đồng ý, thì sẽ phải ngậm bồ hòn làm ngọt, sau này ở trong game cũng không thể nhằm vào cô ta, nếu không sẽ tự vả vào mặt mình.

Nếu cô không đồng ý thì tốt quá, sẽ khiến cho mọi người thấy Lạc Mộc Tiêu Tiêu là một người phụ nữ hẹp hòi như thế nào!

Cố Thịnh Nhân thầm than vãn trong lòng, người phụ nữ này, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

Nhưng chỉ là một mánh khóe nhỏ làm sao có thể gây khó dễ cho cô.

Cô nhìn Tiểu Lâu Yên Vũ một lát, định nói thì Mạc Đình Viễn lại chặn lại.

Anh lạnh lùng nhìn Tiểu Lâu Yên Vũ: "Thực lực ngang nhau mới có thể đàm phán.

Tiểu Lâu Yên Vũ, cô định lấy cái gì để hòa giải với Tiêu Tiêu?"

Không hề khách sáo dù đối phương là nữ giới!

Sắc mặt của Tiểu Lâu Yên Vũ trắng nhợt, cô ta không ngờ, Sơn Hà Nhất Kiếm lại không hề gallant như vậy, anh không sợ sẽ bị mang tiếng xấu hay sao?

Nhìn thấy Tiểu Lâu Yên Vũ bối rối bỏ đi, Cố Thịnh Nhân khẽ nói với người bên cạnh: "Anh không sợ mọi người sẽ nói anh không gallant đi ức hiếp một cô gái hay sao?"

Mạc Đình Viễn phớt lờ cười nói: "Anh là một người đàn ông, bị người ta nói cũng không mất miếng thịt nào."

Đột nhiên anh lại chăm chú nhìn Cố Thịnh Nhân: "Nhưng Tiêu Tiêu, anh không muốn em phải chịu ấm ức vì bất cứ ai."
 
[Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!
Chương 198: Đại thần võng du VS Đồ đệ thích làm nũng (25)


Buổi sáng sau khi nghe xong người phát ngôn của kênh Linh Kiêm Tiên, thời gian còn lại mọi người hoạt động tự do.

Có mấy người đề nghị ra ngoài chơi chung, Cố Thịnh Nhân không hứng thú lắm, liền từ chối.

"Anh đưa em về."

Mạc Đình Viễn không nói gì đứng dậy đi cùng Cố Thịnh Nhân.

"Ôi, chán thế, hai người đẹp trai và xinh gái đều không tham gia."

Người chơi đưa ra đề nghị nói.

"Anh xem dáng vẻ Sơn Hà đại thần đi, người ta đang ở cạnh người đẹp."

Một người chơi nở nụ cười.

Nói xong, mấy người cùng ngắm nhìn và nở nụ cười.

Mạc Đình Viễn mở cửa xe, nghiêng người thắt dây an toàn cho cô.

Khi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, dù trong lòng đã chắc chắn, nhưng Cố Thịnh Nhân cũng cảm thấy yên tâm hơn nhiều.

Mạc Đình Viễn nhìn người con gái đang gần sát bên cạnh mình.

Khoảng cách hai người rất gần, chỉ cần anh hơi cúi xuống một chút nữa, có thể chạm tới da của cô.

Làn da trắng muốt, không cần sờ cũng biết chắc chắn vô cùng mềm mại.

Mạc Đình Viễn chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc.

Anh đành hít một hơi thật sâu rồi qua về ghế lái.

Xe từ từ rời đi, trong đầu Mạc Đình Viễn nhớ lại những kỹ thuật theo đuổi con gái.

Sau đó tránh hết tất cả những thứ đó, hình như không cái gì hợp với Tiêu Tiêu?

"Tôi đến nơi rồi."

Cố Thịnh Nhân nói, ánh mắt Mạc Đình Viễn cười.

Người đàn ông này, cô hiểu rất rõ, dọc đường không nói gì, suy nghĩ cũng không tập trung, có lẽ là nghĩ ngợi nên nói như thế nào.

Mạc Đình Viễn không muốn dừng xe, lần đầu tiên anh thầm chửi giao thông thành phố J sao lại thông thoáng như vậy.

Nhìn thấy Cố Thịnh Nhân đang tháo dây an toàn, định rời đi, trong đầu anh nóng lên, vươn tay giữ tay cô đang định mở cửa xe.

Ánh mắt của cô rất khó hiểu, Mạc Đình Viễn mới phát hiện là mình hơi vội vàng.

Nhưng mà đã ra tay thì không thể thu lại được nữa.

Anh điều chỉnh lại tâm trạng: "Tiêu Tiêu, em có bạn trai chưa?

Nếu như không có, hãy để anh theo đuổi em."

Gọn gàng dứt khoát.

Cố Thịnh Nhân vô cùng kinh ngạc.

Cô nhìn Mạc Đình Viễn, thấy anh đang nhìn mình, đôi mắt chất chứa tình cảm.

Cô không nói gì.

Mạc Đình Viễn cảm thấy tâm hồn mình như đang lơ lửng, vô cùng băn khoăn.

"Tiêu Tiêu?"

Đương nhiên thấy cô cứ lặng yên không nói, anh lại hỏi cô.

Dường như Cố Thịnh Nhân thấy anh gọi cũng tỉnh táo lại, cố giữ bình tĩnh, Mạc Đình Viễn thấy tai cô hơi đỏ lên.

"Vấn đề thứ nhất, không có.

Vấn đề thứ hai..."

Cô dừng lại một chút: "Vấn đề thứ hai, đó là chuyện của anh."

Cô bình tĩnh nhìn Mạc Đình Viễn: "Tôi có thể xuống xe được chưa?"

Mạc Đình Viễn thấy tai cô đỏ rực, ánh mắt tràn ngập nụ cười, sau đó anh mở cửa xe cho cô.

Nhìn thấy Cố Thịnh Nhân lên lầu, Mạc Đình Viễn lái xe về nhà với tâm trạng vô cùng vui vẻ.

Dáng vẻ của Tiêu Tiêu rõ ràng là có cảm giác với mình, không phải sao?

Tâm trạng của Cố Thịnh Nhân cũng rất vui.

Ngày thứ hai vừa online, đã có một người đợi cô ở đó.

"Tiêu Tiêu."

Anh mỉm cười nhìn cô: "Em có thời gian không?"

Hình như sau ngày hôm qua, chàng trai đó đã phá vỡ tấm rào cản cuối cùng, nói cho mọi người biết rằng Sơn Hà Nhất Kiếm anh đang theo đuổi Lạc Mộc Tiêu Tiêu.
 
[Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!
Chương 199: Đại thần võng du VS Đồ đệ thích làm nũng (26)


Lạc Mộc Tiêu Tiêu trở nên rất hot!

Trước kia cô cũng rất hot, nhưng dựa vào kỹ thuật chiến đấu siêu phàm của mình trở thành người chơi đứng đầu bảng xếp hạng PK.

Lần này cô hot vì sắc đẹp của mình.

Có một người chơi đi lễ hội giao lưu tổ PK đã đăng ảnh chụp hôm đó lên diễn dàn.

Sau đó, tất cả mọi người đều biết Lạc Mộc Tiêu Tiêu không những không xấu xí như trong trò chơi mà ngược lại còn lại một cô gái vô cùng xinh đẹp.

Nói thật ra những người đó cũng rất lạ, trước khi Lạc Mộc Tiêu Tiêu thực sự bước ra ánh sáng, đám fan của Tiểu Lâu Yên Vũ vẫn không thèm đếm xỉa tới cô, thậm chí còn mắng chửi cô.

Nhưng khi ảnh được đưa lên, đoàn quân này lại lặng như tờ.

Cảm giác như họ dã ý thức được, Lạc Mộc Tiêu Tiêu Tiêu chiến đấu siêu đẳng trong game lại là một cô gái nhỏ bé, yếu đuối cần được bảo vệ.

Đối với tình trạng như vậy, Cố Thịnh Nhân chỉ muốn nói, đối với đám người chỉ nhìn mặt người này, tôi đã phục sát đất.

Lúc này cô và Sơn Hà Nhất Kiếm đang cùng làm nhiệm vụ.

Sơn Hà Nhất Kiếm xưa nay chưa từng che dấu việc anh đang theo đuổi Lạc Mộc Tiêu Tiêu.

Nhận thấy họ không hề có ý định che dấu, đồng thời danh tiếng quá lớn.

Mới vài hôm mà mọi người đều đã biết hai người đang có tình cảm trong hiện thực.

Rất nhiều người đàn ông có ý với Lạc Mộc Tiêu Tiêu dậm chân đấm ngực, ghen ghét Sơn Hà Nhất Kiếm đã ra tay quá nhanh.

Vừa hận khi mình chọn server đã không cẩn thận, mất đi cơ hội tiếp xúc với nữ thần; mặt khác không hề có thực lực kỹ thuật nên không thể tham dự tiệc giao lưu, biết đâu cô sẽ thích mình thì sao?

Đương nhiên họ không hề biết, từ rất lâu rồi, trừ người đàn ông kia, không ai có thể có cơ hội.

"Tiêu Tiêu, chiều em có rảnh không, cùng đi ăn cơm đi."

Giọng nói của anh vô cùng dịu dàng.

Cố Thịnh Nhân không định từ chối.

Địa điểm mà Mạc Đình Viễn chọn là quán ăn mà họ gặp nhau lần đầu tiên.

"Lần đầu tiên nhìn thấy em, cũng là ở đây."

Mạc Đình Viễn nói với vẻ đầy xúc động.

Khi đó anh nhìn thấy Cố Thịnh Nhân là cảm giác gì ư?

Rất lạ kì, rõ ràng là chưa gặp cô bao giờ nhưng lại có cảm giác vô cùng quen thuộc.

Đương nhiên, anh không có ý định bắt chuyện, nếu không sẽ bị nói một câu nói với đầy giọng chế diễu: "Đã là thời đại nào rồi, mà vẫn dùng phương pháp lỗi thời đó?"

Sau này khi anh ở trong game lại bị thu hút bởi Lạc Mộc Tiêu Tiêu, trước kia anh vô cùng khinh thường chuyện xa cách ngàn dặm, chỉ chat qua mạng internet lại có thể yêu một người sao?

Thế nhưng khi anh lâm vào tình trạng đó mới biết rung động là thế nào, thực sự cũng không cần điều kiện gì đăc biệt.

Mọi hành động của Lạc Mộc Tiêu Tiêu, cách xử sự của cô đều khiến anh mê say.

Đến tận lễ hội giao lưu người chơi.

Khi thấy Lạc Mộc Tiêu Tiêu cũng chính là người con gái mình cảm thấy thân quen khi trước, không ai biết anh đã hạnh phúc tới mức nào.

"Bây giờ anh đã được tính là qua sát hạch chưa?"

Anh hỏi cô nửa đùa nửa thật, bóc vỏ tôm rồi để vào đĩa của cô.

Cố Thịnh Nhân yên tâm hưởng thụ sự ân cần của anh, nghe anh nói như vậy, nhìn anh nói: "Vẫn cần phấn đấu."

Anh bật cười: "Vậy anh sẽ cố gắng hơn nữa."

Cố Thịnh Nhân gật đầu như thật: "Vậy ngược lại, lần đầu tiên em được được người khác theo đuổi, đó thực sự là vinh dự của anh đó."

Mạc tiên sinh lần đầu theo đuổi người khác cong môi khẽ cười: "Vâng, anh rất vinh dự."
 
[Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!
Chương 200: Đại thần võng du VS Đồ đệ thích làm nũng (27)


Lạc Mộc Tiêu Tiêu và Sơn Hà Nhất Kiếm kết hôn rồi!

Đáng ra Sơn Hà Nhất Kiếm không định lộ liễu như vậy, nhưng mà sau khi anh phải ngăn cản đến người thứ hai mươi chín đến xin Tiêu Tiêu "chỉ giáo", cũng đã nhiệt tình "chỉ giáo rồi".

Sau đó người đàn ông nào đó không thể chịu được.

Trên kênh thế giới thông báo một trăm hộp quà hoàng kim, Sơn Hà Nhất Kiếm rơi ra suốt hai tiếng liền.

Anh muốn cho cả thế giới biết rằng Lạc Mộc Tiêu Tiêu bây giờ đã là người của Sơn Hà Nhất Kiếm.

Cưỡi Ngựa Xem Hoa: [Ta đi đại thần quả nhiên là giàu, này phỏng chừng tốn tới vài tháng sinh hoạt phí của ta.]

Cố Thịnh Nhân mỉm cười về hành động trẻ con của người đàn ông đó.

"Tiêu Tiêu, em đã nhận được tin hệ thống chưa?"

Sơn Hà Nhất Kiếm hỏi.

Cố Thịnh Nhân biết anh đang nói gì: "Chuyện làm đại diện phát ngôn đó sao?"

Sơn Hà Nhất Kiếm gật đầu.

Anh và Cố Thịnh Nhân cuối cùng đã được chọn làm người phát ngôn của game Linh Kiếm Tiên.Về chuyện này, công ty vô cùng hài lòng.

Sắc đẹp không thua kém minh tinh là bao, PK cũng nổi bật nhất server, người chơi như vậy là sự lựa chọn tốt nhất cho người phát ngôn.

Hai người suy nghĩ rồi quyết định nhận hình tượng đại diện.

Sau khi hai bên quyết định xong toàn bộ công việc, Linh Kiếm Tiên cũng đã công bố tin tức này, và trên website game cũng đã đăng hình ảnh của hai người họ làm hình đại diện.

Đương nhiên nữ kiếm khách áo trắng chính là gương mặt của Cố Thịnh Nhân.

Hình đại diện vừa xuất hiện đã gây nên tiếng vang vô cùng lớn.

Rất nhiều người mong đợi video tuyên truyền của công ty game.

Cũng có người ghen ghét, ví dụ như Tiểu Lâu Yên Vũ.

Không lâu sau, một tin tức lại xuất hiện trên diễn đàn, nội dung nói về người chơi Lạc Mộc Tiêu Tiêu, nói không những tính cách của cô xấu xa mà gương mặt của cô cũng đã chỉnh sửa.

Chủ topic nói ảnh đại diện của Lạc Mộc Tiêu Tiêu trong game rất khác so với ảnh trong đại hội giao lưu, thật sự có người con gái nào lại để mình xấu đến nỗi như vậy không?

Đúng vậy, cô ta nghi ngời Lạc Mộc Tiêu Tiêu đã sửa mặt.

Cả bài đăng là suy đoán chủ quan của chủ topic, không hề có chút chứng cứ, lại vẫn có một vài người đã ăn theo phong trào bôi nhọ Lạc Mộc Tiêu Tiêu.

Đương nhiên, cũng có nhiều người ủng hộ Lạc Mộc Tiêu Tiêu, trong diễn đàn hai bên cãi nhau đến trời long đất lở.

Chuyện này kết thúc sau khi Lạc Mộc Tiêu Tiêu đăng tải một bài viết.

Bài viết có mấy điểm như sau:

Thứ nhất, cô đăng những tấm hình từ nhỏ tới lớn, Thẩm Tiêu Tiêu từ nhỏ đã là một cô gái xinh đẹp, đập tan lời đồn chỉnh sửa gương mặt;

Thứ hai, tháo bỏ hết tấm lá chắn cuối cùng của chủ topic, cuối cùng đã tìm ra địa chỉ IP và thông tin cá nhân của chủ topic chính là Tiểu Lâu Yên Vũ.

Cuối cùng, Lạc Mộc Tiêu Tiêu đã nói, server khác cô không quan tâm, nhưng trong Lâm Giang Tiên, có Tiểu Lâu Yên Vũ sẽ không có cô!

Ngoài việc đó ra, lại xuất hiện một bài viết nặc danh, có post ảnh từ nhỏ tới lớn của Tiểu Lâu Yên Vũ, người bình thường nhìn cũng có thể nhận ra, nếu Tiểu Lâu Yên Vũ cứ dậy thì theo lẽ thường sẽ không thể có dáng vẻ như bây giờ.

Rốt cuộc là ai chỉnh sửa gương mặt, chỉ cần xem là biết.

Người tinh tường đều biết người đứng phía sau tin nặc danh đó chắc chắn có liên quan đến Lạc Mộc Tiêu Tiêu, nhưng không ai đi bới móc chuyện đó ra.

Sơn Hà Nhất Kiếm hai ngày rồi không online game, ngay từ đầu không biết chuyện trên diễn đàn, chỉ biết được tin từ mồm Phong Trung Nhất Tiếu.

Thần thái của anh vô cùng nghiêm túc.

Vào đêm hôm đó, Tiểu Lâu Yên Vũ đã nhận được thư kiện của luật sư.

Thư kiện của luật sư còn được gim trên diễn đàn, cho thấy rõ Tiểu Lâu Yên Vũ đã phỉ báng người khác.

Sơn Hà Nhất Kiếm cũng không hề che dấu, anh muốn nói với tất cả mọi người anh chính là chỗ dựa vững chắc cho Lạc Mộc Tiêu Tiêu.
 
[Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!
Chương 201: Đại thần võng du VS Đồ đệ thích làm nũng (28)


Lạc Mộc Tiêu Tiêu nói được làm được, chỉ cần nhìn thấy Tiểu Lâu Yên Vũ online sẽ lập tức cưỡng chế PK.

Giờ đây Huyết Chiến không hùng mạnh như trước nữa, Huyết Chiến cũng không có nhiều tâm chí để quan tâm đến chuyện của Tiểu Lâu Yên Vũ.

Tiểu Lâu Yên Vũ đã mai danh ẩn tích trong game, đương nhiên, cô ta có thể chỉ thay đổi avatar, thậm chí đổi server và tiếp tục chơi trò chơi này.

Dù thế nào ID Tiểu Lâu Yên Vũ và avatar này cũng không dám xuất hiện trong trò chơi nữa.

Thực ra đối với Cố Thịnh Nhân và Mạc Đình Viễn, Tiểu Lâu Yên Vũ không phải là một nhân vật có ý nghĩa, họ không hề đáng phải lao tâm khổ tứ.

Trong khoảng thời gian này, hai người đều đang chuẩn bị cho video quảng bá của công ty game.

"Rất tốt!"

Đạo diễn quay phim cho họ là một nhiếp ảnh gia nổi tiếng.

Linh Kiếm Tiên thấy hiệu quả, lần này đã dốc hết tiền của đề mời tổ quay phim chuyên nghiệp.

Nhiếp ảnh gia này đã quen với rất nhiều minh tinh, nghệ sĩ, khi nhìn thấy Mạc Đình Viễn và Cố Thịnh Nhân đã khen ngợi hết lợi vẻ đẹp của họ.

Khi bắt đầu quay, Mạc Đình Viễn còn được, Cố Thịnh Nhân khiến ông ta vô cùng kinh ngạc, còn hỏi Cố Thịnh Nhân đã từng có kinh nghiệm diễn xuất chưa?

Nhận được câu trả lời phủ nhận, trước đây Thẩm Tiêu Tiêu chỉ đi học, sau đó bị tai nạn xe cộ, rồi một mình khép kín, chắc chắn không thể có bất cứ kinh nghiệm diễn xuất nào.

Nhiếp ảnh gia không thể không thừa nhận cô có chút tài năng thiên bẩm, những động tác của Cố Thịnh Nhân trong màn ảnh nhỏ, mỗi động tác, mỗi cử chỉ đều rất chuẩn, đến cả những nghệ sĩ trong làng giải trí cũng không thể sánh kịp với cô.

Nhận ra được suy nghĩ của nhiếp ảnh gia Cố Thịnh Nhân cười thầm: Thẩm Tiêu Tiêu đương nhiên không có bất cứ kinh nghiệm gì, chỉ có thể là mình đã trải qua kiếp sống của Nguyễn Kha Nghi.

Công ty game vô cùng hài lòng với hiệu quả làm việc, trong lễ Thất Tịch đã công bố video mới nhất, hiệu quả còn hot hơn cả dự định.

Website game đã được người chơi quẹt tới bùng nổ, rất nhiều người hò hét video quá đẹp, chọn bất cứ cảnh nào trong video cũng có thể làm ảnh nền đại diện.

Đương nhiên, cũng có rất nhiều fan hâm mộ sắc đẹp của nam nữ chính.

Còn có người nói rằng, lễ Thất Tịch, game đã khiến cho người xem đau lòng.

Sau đó theo thống kế của game, sau khi công bố video trên các diễn đàn lớn, người choi của trò chơi đã tăng vọt, cao gấp ba lần.

Chỉ mời một người mới lên song, đã đạt được hiệu quả siêu phàm như vậy.

Lúc này Cố Thịnh Nhân đang ở chỗ Mạc Đình Viễn, hưởng thụ bữa ăn tối tình nhân bên ánh nến, bên cạnh đó có màn hình đang chiếu video làm đại sứ tuyên truyền của họ.

Video nói về một tình yêu rất đẹp, sau dùng hai người hạnh phúc bên nhau.

Kiếm khách áo trắng đã lấy kiếm làm sính lễ để cầu hôn nữ kiếm khách.

Nữ nhân thanh tú xinh đẹp kia không trả lời mà giơ tay ra, lấy miếng ngọc bội đeo bên mình đưa cho kiếm khách áo trắng.

"Tiêu Tiêu."

Người đàn ông ngồi đối diện đột nhiên để đồ ăn xuống, nhìn cô một cách lấp lánh.

Trong lòng Cố Thịnh Nhân đã cảm nhận được điều gì đó, lẳng lặng nhìn người đàn ông này.

Động tác của Mạc Đình Viễn vô cùng từ tốn, cũng rất kiên trì, lấy một chiếc hộp tinh xảo từ trong túi áo ngực.

"Anh không có sính lễ là một thanh kiếm, chỉ có một chiếc nhẫn này thôi, để giữ lấy em cả đời."
 
[Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!
Chương 202: Đại thần võng du VS Đồ đệ thích làm nũng (29)


Người đàn ông nhìn Cố Thịnh Nhân có chút hồi hộp.

Cố Thịnh Nhân bỗng cười, cô giống như buồn phiền nói: "Nhưng mà em không có ngọc bội để tặng anh nên làm sao bây giờ?"

Mạc Đình Viễn ngẩn ra vài giây, lúc này mới kịp phản ứng ý cô là gì.

Anh thấy Cố Thịnh Nhân nhìn mình cười, không thể kìm nổi vui sướng trong lòng, kéo cô ôm vào trong ngực.

Một lúc sau, anh mới tỉnh táo lại, buông lòng người trong ngực ra một chút, chống trán lên trán của cô: "Tiêu Tiêu, anh rất vui."

Cố Thịnh Nhân đưa tay lên xao mặt anh rồi khẽ nói: "Ừ, em cũng rất vui."

Cũng không biết là ai bắt đầu trước, hơi thở của hai người hòa vào với nhau, hai bên chặt chẽ không thể tách rời.

Đến khi kết thúc nụ hôn, Cố Thịnh Nhân đã là đỏ bừng cả mặt.

Mạc Đình Viễn có chút lưu luyến hôn thêm cái nữa lên môi của cô, sau đó buông người ra.

Không ai còn có tâm trạng tiếp tục ăn cơm, Mạc Đình Viễn lái xe đưa cô về nhà.

Đương nhiên lúc rời đi thì không tránh khỏi cái hôn nồng nhiệt, Mạc Đình Viễn ôm chặt người cô vào trong ngực, để cô cảm nhận được nhiệt tình của mình, khẽ nói nhỏ bên tai cô: "Rất muốn ăn em!"

Cố Thịnh Nhân bỗng nổi ý xấu, chỉ thấy ánh mắt trong veo của cô liếc từ dưới lên, bên trong có sự quyến rũ.

Cô kiễng chân lên, tiến tới thì thầm bên tai Mạc Đình Viễn: "Vậy thì, anh có thể thử một chút."

Mạc Đình Viễn cảm thấy có một luồng nhiệt dâng từ bụng dưới lên, gần như muốn đốt cháy người.Anh cố gắng khống chế bản thân, cắn răng nhìn cô gái có ý xấu, hôn ngấu nghiến người trong ngực một trận.

"Em chờ đi, đến lúc đó anh sẽ để em được thử một chút!"

Quả nhiên hành động của người đàn ông này rất nhanh, ba mẹ anh nghe nói con trai mình có người thích, hai người già có suy nghĩ muốn được bế cháu rất vui.

Hai bên gặp mặt, Cố Thịnh Nhân rất thạo việc ứng phó với người lớn.

Ba mẹ Mạc Đình Viễn cảm thấy bộ dạng cô gái này rất xinh, khí chất xuất chúng, giáo dưỡng cũng tốt, vô cùng hài lòng.

Đặc biệt là mẹ Mạc, nghe nói cha mẹ của Thẩm Tiêu Tiêu bị tai nạn xe cộ qua đời vào hai năm trước, càng thấy thương cho cô.

Hai người nhanh chóng xác định ngày cưới.

Trương Dương thì vừa mới về khi có việc gấp phải ra nước ngoài một tháng, biết được tin bạn tốt sắp kết hôn.

"Không phải chứ, hành động của Mạc thiếu cậu có nhanh quá không?"

Trương Dương gần như trợn tròn mắt.

"Ừ, không biến người ta thành của mình, luôn cảm thấy lòng không yên."

Mạc Đình Viễn đáp lại đàng hoàng.

Trương Dương chỉ cảm thấy lòng mình nhận một vạn điểm tổn thương.

"Ôi trời Mạc thiếu, hôm nào cậu để cho tôi thấy đại thần Lạc Mộc Tiêu Tiêu một chút được không?"

Trương Dương nói: "Tôi là fan hâm mộ trung thành của cô ấy."

Mạc Đình Viễn gật đầu: "Không cần hôm nào, chút nữa Tiêu Tiêu sẽ tới ăn cơm với tôi."

Lúc này hai người đi tới một quán cà phê thường tới, Trương Dương cảm thấy muốn chán nhìn ra bên ngoài, vừa nghĩ thầm là không biết đại thần Lạc Mộc Tiêu Tiêu có bộ dạng thế nào.

"Hả?"

Hắn ta bỗng ngồi thẳng lên, nhìn ra bên ngoài cửa kính: " Mạc thiếu nhìn kìa, đó không phải mỹ nữ trước đó chúng ta nhìn thấy trong nhà ăn ư?

Thì ra chân của cô ấy đi được..."

Trương Dương thấy mỹ nữ kia dừng bước, sau đó đẩy cửa đi vào quán cafe mà mình đang ngồi, sau đó nhìn quanh một lượt, cuối cùng đi về phía mình.

Hắn ta có chút kích động: "Mạc thiếu nhìn kìa, mỹ nữ kia đi về phía chúng ta, cậu nói xem có phải cô ấy chú ý tới tôi không, hôm nay tôi ăn mặc có đẹp trai không..."

Hắn ta không nghe thấy Mạc Đình Viễn trả lời, thấy lạ nhìn sang, phát hiện đối phương nhìn nhìn mình như cười mà không phải cười.
 
[Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!
Chương 203: Đại thần võng du VS Đồ đệ thích làm nũng (hoàn)


Không đợi Trương Dương nghĩ ra ý nghĩa của nụ cười này, mỹ nữ kia đã đi về phía bàn họ, sau đó hắn ta nhìn thấy bạn tốt đứng dậy, gọi một tiếng "Tiêu Tiêu".

Trương Dương cảm thấy đầu óc mình bỗng trống rỗng.

Tiêu Tiêu ư?

Không phải là Tiêu Tiêu mà hắn ta biết chứ?

Vừa rồi mình đã nói gì, cái phải là mỹ nữ này để ý tới mình hay không...

Trương Dương có thấy không còn mặt mũi nhìn bạn của mình.

"Tiêu Tiêu, anh giới thiệu với em một chút, người này là..."

"Phong Trung Nhất Tiếu ư?"

Cố Thịnh Nhân bỗng nói đáp án ra khỏi miệng.

Trương Dương bỗng lấy lại được tinh thần: "Chị dâu biết tôi ư?"

Cố Thịnh Nhân vừa cười vừa nói: "Dù sao giống như hai người, chơi game hoàn toàn không có thay đổi diện mạo, thực sự hiếm thấy."

Trương Dương nghe vậy nhìn thoáng qua cô gái chói lọi trước mặt, yên lặng nói thầm trong lòng: Chơi game mà biến mình xấu đến trình độ kia, cũng rất hiếm gặp.

Nếu như mọi người đều đã quen biết trong game, cũng không cần quá mất tự nhiên khi ở hiện thực, bản thân Trương Dương cũng mang tính cách hướng ngoại, cuối cùng nhanh chóng thoải mái với Cố Thịnh Nhân.

Đến tận khi cơm nước xong xuôi, Mạc Đình Viễn đưa cô về nhà, Trương Dương vẫn còn cảm thán: "Mạc thiếu cậu đúng là có số tốt, cậu chỉ tùy tiện nói chuyện yêu đương trong game, kiếm được một mỹ nữ tốt vậy, người anh em đây thấy ước ao và ghen tị!"

Mạc Đình Viễn không có trả lời hắn ta, mà lái xe đi tới một chỗ.

Trương Dương nhanh chóng phát hiện đường đi không đúng, hắn ta nhanh chóng nổi lên một dự cảm không tốt: "Mạc thiếu, cậu đang định đi đâu vậy?"

Vẻ mặt Mạc Đình Viễn bình tĩnh, lời nói ra lại khiến cho hắn ta sợ run cả người: "Lâu rồi không có vận động, chút nữa luyện quyền với tôi một chút."

Trương Dương vốn không được yêu, hắn ta biết mình đã nhất thời lỡ miệng, chắc chắn cái người đàn ông nhỏ mọn Mạc Đình Viễn này sẽ không tha cho hắn ta!

Ngày hôm sau Cố Thịnh Nhân vào game, thấy oán hận của Phong Trung Nhất Tiếu gần như bủng nổ cả internet thì hỏi một câu.

Phong Trung Nhất Tiếu bay quanh người cô như là u hồn: "Không có chuyện gì, tự mình tạo nghiệt, quỳ cũng phải chịu đựng."

Cố Thịnh Nhân: "..."

Sơn Hà Nhất Kiếm đi tới cạnh cô: "Không cần quan tâm cậu ta, mỗi tháng cậu ta đều bị điên hai lần vậy."

Hai người kết hôn đơn giản, đương nhiên kết hôn đơn giản chỉ ở trong game, còn hôn lễ trong cuộc sống hiện thực thì vẫn vô cùng long trọng.

Dù sao Mạc gia không phải gia đình nhỏ gì, nếu làm đơn giản sẽ khiến người khác xem thường cô dâu Cố Thịnh Nhân này.

Cuối cùng Mạc Đình Viễn cũng được danh chính ngôn thuận, dùng nhẫn nhốt chặt cô dâu bên anh cả đời.

Mà Cố Thịnh Nhân cũng nếm được hậu quả từ cái miệng.

Đêm tân hôn, Mạc Đình Viễn dùng hành động thực tế thể hiện quyết tâm "ăn" cô.

Người đàn ông phát điên này giày vò cô cả buổi tối, khiến hôm sau cả người cô đau mỏi.

Cô không hề nghi ngờ, nếu như không phải bởi vì bây giờ hai người đang ở nhà chính Mạc gia, buổi sáng phải dậy ăn cơm với ba mẹ, chắc chắn anh sẽ không tha cho mình.

Đời này Thẩm Tiêu Tiêu sống rất hạnh phúc, lúc cô còn trẻ đã từng chịu đựng một khó khăn lớn, nhưng sau này chuyển vận, gặp người yêu sinh mệnh, từ đó, cả đời giàu có an khang, gia đình hòa thuận, con cái đầy đủ.

Tất cả những người biết cô đều khen cô tốt số.

Tới một ngày, cháu gái của cô tới gọi bà nội thức dậy, phát hiện không có chút động tĩnh nào.

Đẩy cửa đi vào, phát hiện hai người già đã nằm im đó, tay nắm chặt tay, không còn hơi thở.
 
[Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!
Chương 204: Thiếu nữ dương cầm bệnh tự kỷ VS Gia sư dạy thêm (1)


Trong vùng không gian hỗn loạn, người đàn ông vẫn luôn ngồi im mở mắt.

Rõ ràng không có bất kỳ thứ gì che chắn, nhưng sao mặt mũi của anh ta lại như bị che chắn bởi từng tầng hỗn loạn, để cho người ta không được thấy rõ.

Ánh mắt của anh ta hỗn loạn giống như quanh người mình, liếc mắt nhìn qua như vạn vật trên thế gian đều ở trong đó, nhìn thêm chút nữa sẽ lại phát hiện, thật ra bên trong không có gì.

"Thịnh Nhân..."

Anh ta khẽ nói một câu, sau đó trong mắt hiện lên nụ cười, toàn bộ thế giới tỏa ra vui sướng, muôn hoa nở rộ.

Bỗng nhiên anh ta lại nhắm mắt lại, tất cả trở nên yên ắng.

Cố Thịnh Nhân lại mở mắt ra trong căn phòng trắng.

Nếu như không phải nơi này còn có đồ dùng trong nhà, cô gần như nghĩ nơi này là trong không gian hệ thống rồi.

Trần nhà màu trắng, rèm cửa màu trắng, đồ dùng trong nhà màu trắng, giường màu trắng, liếc mắt nhìn qua, cả căn phòng đều là màu trắng chói mắt.

Cô điều chỉnh lại trí nhớ trong đầu, xuống giường đi tới trước gương nhìn chút.

Cô gái trong gương, có một gương mặt vô cùng xinh đẹp, da thịt trắng hơn tuyết, mặt như tranh vẽ.

Thế nhưng trên mặt của cô không chút biểu cảm, trong đôi mắt đen không có bất kỳ dao động gì.

Đây không phải tính cách lạnh lùng, mà do cô gái có tên Ninh Chiêu tự khép kín, trong thế giới của cô ấy, cho tới bây giờ chỉ nhìn thấy thứ mình muốn.

Nhân vật chính trong thế giới này cũng chính là Ninh Chiêu, dù cô là người bị mắc bệnh tự kỷ, sinh ra trong một gia đình yêu thương.

Ba mẹ của cô không có vì cô có chút thiếu hụt mà từ bỏ cô, họ đã tiêu tốn vô số thời gian và tinh thần, kiên nhẫn dẫn dắt cô, cố gắng để cô sinh hoạt giống như một người bình thường.

Thời gian không phụ lòng người, được bác sĩ nổi tiếng giúp đỡ và tình yêu từ phía gia đình, bệnh tự kỷ của Ninh Chiêu cũng không xuất hiện chuyển biến nóng nảy giống như rất nhiều người bệnh khác, cô chỉ rất yên tĩnh, không có phản ứng với bất kỳ thứ gì xung quanh.

Lúc cô ngồi đó, tuyệt đẹp giống như là một bức tranh sơn dầu, không có người nào nghĩ rằng cô gái như vậy lại là người bệnh bị bệnh tự kỷ.

Lúc Ninh Chiêu năm tuổi, phát hiện có thiên phú với Piano, hơn nữa cảm thấy vô cùng hứng thú.

Ba mẹ của cô vô cùng mừng rỡ, bởi vì nếu như cô bỗng cảm thấy hứng thú với cái gì đó, như vậy tỷ lệ sau này khỏi hẳn sẽ tăng lên.

Họ mời thầy dạy tốt nhất cho Ninh Chiêu, bác sĩ chuyên nghiệp nhất, cho cô sự quan tâm ấm áp nhất.

Nếu cứ phát triển tiếp vậy, có thể Ninh Chiêu sẽ từ từ sinh hoạt giống như người bình thường.

Thế nhưng, vào năm cô mười sáu tuổi, ba mẹ xảy ra chuyện.

Người thân có giao tình tốt đã nhận nuôi cô.

Thế nhưng sau khi Ninh Chiêu biết ba mẹ mất, cư xử càng không phối hợp, tỏ thái độ xa cách với tất cả mọi người, càng ngày bệnh tình cũng càng nghiêm trọng, chỉ có lúc đang đánh đàn, cô mới yên tĩnh lại.

Mà nữ phụ trong thế giới này, cũng là giáo viên dạy Piano mà Đường gia nhận nuôi Ninh Chiêu mời về.

Cô bé Dương Tuệ Dĩnh kia là một sinh viên đại học bình thường, cô ta vốn chỉ đến Đường gia làm giáo viên, lại yêu cậu hai Đường Chung Dịch của Đường gia.

Nhưng mà thân phận của hai người chênh lệch quá lớn, bàn thân cô ta cũng không có đủ năng lực để thu hút.

Mãi đến khi cô ta nhìn thấy Ninh Chiêu, thiên phú Piano của Ninh Chiêu không gì sánh được, thế giới của cô quá mức đơn giản, trước kia có ba mẹ, bây giờ lại chỉ còn lại có Piano.

Nhưng Dương Tuệ Dĩnh lại đặt chủ ý duy nhất của mình lên người cô.
 
[Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!
Chương 205: Thiếu nữ dương cầm bệnh tự kỷ VS Gia sư dạy thêm (2)


Cô ta tiếp cận Ninh Chiêu, đánh cắp tác phẩm của cô, cầm đi tham gia cuộc thi thế giới, cuối cùng thành công nhận được giải nhất.

Cô ta thành công trở thành thiếu nữ Piano thiên tài trong miệng mọi người.

Bời vì từ trước tới giờ Ninh Chiêu không tiếp xúc với bên ngoài, người của Đường gia cũng không biết chuyện này.

Mà bản thân Ninh Chiêu không thể tự vạch trần cô ta.

Thế nhưng tự Dương Tuệ Dĩnh cảm thấy sợ hãi, cô ta luôn cảm thấy chỉ cần Ninh Chiêu còn đó, chuyện cô ta làm có thể bị phát hiện.

Thế là cô ta phát điên, tạo ra kế khiến hai tay Ninh Chiêu tàn phế, để cả đời này cô không thể đánh được Piano.

Ninh Chiêu nổi điên.

Bên trong thế giới của cô chỉ còn lại có mình Piano, thế nhưng an ủi cuối cùng cũng bị người ta bóp chết.

Cuối cùng, vào lúc người làm ở Đường gia không chú ý, Ninh Chiêu đánh vỡ tấm gương ở trong phòng ngủ, kết thúc tính mạng của mình.

Người gây tội Dương Tuệ Dĩnh này còn dựa vào bài sáng tác của cô, trở thành ngôi sao âm nhạc nổi tiếng, sống phong ánh sáng rực rõ.

Cố Thịnh Nhân đi vào thế giới này, chính là lúc người của Đường gia tới thông báo cho Ninh Chiêu tin ba mẹ chết.

Nếu không có gì xảy ra, chẳng mấy chốc đại thiếu gia của Đường gia sẽ tới đón cô.

Đường Chung Dịch lái xe đi tới một căn biệt thự cảnh núi đẹp đẽ, hôm nay anh tới đón con gái của một người quen.

Đáng ra lúc đầu là anh của anh sẽ tới, kết quả anh của anh lại có việc, nên giao nhiệm vụ này lại cho anh.

Cô bé kia...

Đường Chung Dịch cảm thấy đau đầu khi lát nữa nên nói thế nào.

Nghe nói con gái duy nhất của cô chú Ninh sinh ra đã bị tự kỷ, lúc ba mẹ anh kêu anh tới đây dặn đi dặn lại là lúc đến đó anh phải cố gắng nói rõ tình hình nhẹ nhàng, tuyệt đối không được kích thích đến cô.

Anh dừng xe lại, tới ấn chuông cửa.

Giúp việc chuyên phụ trách chăm sóc Ninh Chiêu đã sớm biết được tin tức, đôi mắt bà ấy đỏ ửng, mở cửa cho Đường Chung Dịch.

"Đường thiếu gia tới rồi ư?"

Đôi mắt mẹ Lâm đỏ ửng.

Đường Chung Dịch có gặp mẹ Lâm mấy lần, anh gật đầu: "Tiểu thư nhà bà biết chưa?"

Mẹ Lâm lắc đầu, không nhịn được lau nước mắt, sao mà bà mở miệng được, tiểu thư đã như vậy...

Lúc Đường Chung Dịch đi tới vườn hoa đã bị cô gái ngồi trên xích đu thu hút ánh mắt.

Cô mặc một chiếc váy trắng, mái tóc đen dài tới eo xõa ra sau lưng, lắc lư theo nhịp xích đu, chân thì không có đi giày, lộ ra hai cái chân nhỏ trắng nõn như ngọc.

Cô khẽ dựa đầu vào một lên dây xích đu, vẻ mặt yên tĩnh, cả người giống như là một bức tranh.

Anh bỗng hiểu ra vì sao vợ chồng cô chú Ninh lại yêu thương và không yên lòng vì cô con gái này, thậm chí tới giây phút cuối cuộc đời cũng muốn nhờ bạn tri kỷ chăm sóc cho cô.

Một cô gái vậy, tưởng như không phải là người bình thường, Đường Chung Dịch nghĩ.

Người như cô, thực sự nên được bảo vệ, đặt xếp ở trong lâu đài thủy tinh, không cho cô nhìn thấy được bẩn thỉu và vẩn đục trong thế giới này.

Anh không kiểm soát được mà bước về phía trước.

Nhưng mà điều này như là quấy rầy tới cô.

Cô gái bỗng ngẩng đầu lên, ngay khi nhìn thấy khách lạ đến thăm, bỗng nhiên hiện sự hoảng sợ, trong cặp mắt đen nhánh kia cũng đầy phòng bị.

Thấy ngay sau đó cô gần như run lẩy bẩy, Đường Chung Dịch đành dừng bước lại, cố gắng để mình lộ ra nụ cười hiền lành.

"Em tên là Ninh Chiêu ư?

Anh là Đường Chung Dịch, chú Ninh, ba của em, Ninh Đức Tín kêu anh tới đón em."

Nghe thấy tên của ba, cuối cùng Ninh Chiêu cũng có một chút phản ứng, vẻ mặt cô thay đổi, nhưng vẫn nhìn anh phòng bị.
 
[Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!
Chương 206: Thiếu nữ dương cầm bệnh tự kỷ VS Gia sư dạy thêm (3)


Lúc này mẹ Lâm cũng tới, bà nhìn thấy Ninh Chiêu, lộ ra nụ cười hiền lành: "Tiểu thư, Đường thiếu gia này là ôn chủ gọi tới đón cô, cô đừng lo lắng, cậu ấy không phải người xấu."

Mẹ Lâm đã chăm sóc Ninh Chiêu từ nhỏ, trong lòng Ninh Chiêu vẫn tin tưởng bà.

"...

Ba ư?"

Cô mở miệng do dự, nhìn mẹ Lâm: "Ba...

Ở đâu?"

Mẹ Lâm nghe thấy như thế bỗng đỏ cả mắt, bà vội lấy tay lau mắt, khẽ cười nói: "Ninh tiên sinh và phu nhân đều đang công tác ở nước ngoài, bọn họ phải đi rất lâu mới về được, cho nên kêu cô sang chỗ Đường gia ở một thời gian."

Ninh Chiêu im lặng không nói, rõ ràng là không đồng ý, mẹ Lâm thấy vậy lại khuyên: "Tiểu thư, mẹ Lâm phải về nhà rồi, sau này không thể chăm sóc được cô, cô hãy để người Đường gia chăm sóc, đừng để cho Ninh tiên sinh và Ninh phu nhân lo lắng, được chứ?"

Đường Chung Dịch cũng biết tạm thời lừa cô cũng tốt, hai người cùng khuyên Ninh Chiêu, cuối cùng cũng đưa được Ninh Chiêu không tình nguyện về Đường gia.

Ngoài anh cả Đường gia có việc bên ngoài, ba Đường mẹ Đường còn có cả tiểu thiếu gia Đường Khiêm năm tuổi của Đường gia ở đấy.

"Đây chính là Ninh Chiêu ư?"

Mẹ Đường không có con gái, Ninh Chiêu lại có bộ dạng xinh đẹp hiền lành khiến bà liếc cái là thích.

Ninh Chiêu lại bị sự nhiệt tình của mẹ Đường dọa cho trốn ra sau lưng Đường Chung Dịch.

Tất cả mọi người ở đây chỉ có mình Đường Chung Dịch là cô quen biết một chút, nên cô lựa chọn tin tưởng người đàn ông này.

Mẹ Đường ngơ ngác một chút, lúc này mới nhớ ra, Ninh Chiêu có bệnh tự kỷ.

Lúc trước bà thấy cô im lặng đi theo con trai bà, nhất thời không để ý chuyện này.

Nhớ tới điều này, nghĩ tới vợ chồng bạn tốt gặp nạn vào mấy ngày trước, ánh mắt mẹ Đường nhìn Ninh Chiêu càng thêm dịu dàng.

"Tới đây, mẹ đã cho người chuẩn bị bữa tối, chắc là các con chưa có ăn gì."

Bà vừa cười vừa nói.

Người Đường gia đều phát hiện một hiện tượng thú vị, việc này chính là Đường Chung Dịch đi tới đâu, Ninh Chiêu sẽ đi theo cùng tới đó.

Giống như trong toàn bộ Đường gia, cô chỉ nhìn thấy mỗi mình Đường Chung Dịch, hơn nữa căn nhà lớn vậy khiến cô không có cảm giác an toàn.

Sợ con trai thấy phiền, mẹ Đường còn cố ý nói thầm với con trai, phải chăm sóc Ninh Chiêu thật tốt.

Đường Chung Dịch dở khóc dở cười: "Mẹ yên tâm, con sẽ chăm sóc em ấy thật tốt."

Anh yêu thương cô còn không kịp, sao lại thấy cô phiền chứ?

Lúc ăn cơm, bạn nhỏ Đường Khiêm đảo mắt nhìn sang Ninh Chiêu, giống như phát hiện chuyện thú vị gì.

"Ăn cơm."

Ba của anh là Đường Chung Khánh khẽ nhắc nhở một tiếng.

Bạn nhỏ Đường Khiêm khẽ nói: "Chị này ăn cơm thật thú vị, ba nhìn xem, chị ấy chỉ ăn thức ăn trước mặt, lại còn ăn một miếng cơm, rồi một miếng thức ăn, chưa từng thay đổi chút nào."

Cố Thịnh Nhân muốn mắng thật to: Cô cũng muốn ăn cái khác, nhưng mà đây là tập tính quen thuộc của người bị bệnh tự kỷ, không thể thay đổi.

Vì nhân vật, cô cũng phải liều mạng.

Đương nhiên người Đường gia đã sớm chú ý, mẹ Đường nhìn thấy bộ dạng Ninh Chiêu như vậy chỉ cảm thấy đau lòng, bà chuẩn bị duỗi tay ra gắp đồ ăn cho Ninh Chiêu, không ngờ lại bị người khác nhanh hơn.

Ánh mắt ngạc nhiên nhìn con thứ hai nhà mình, mẹ Đường nghĩ rằng con trai nhà mình đổi tính rồi ư?

Không ngờ cũng biết chăm sóc người khác.

Đường Chung Dịch liếc qua cháu trai, nói một câu: "Ăn cơm đi.

Hơn nữa không phải chị, cháu phải gọi là dì."

Bạn nhỏ Đường Khiêm lè lưỡi, gật đầu, ngoan ngoãn ăn cơm.

Đáng tiếc Ninh Chiêu cũng không có nhận ý tốt của câu hai Đường gia, cô vẫn theo trình tự như trước, một miếng cơm, một miếng thức ăn, cũng không thèm nhìn đồ ăn thừa trong bát.

Mãi đến khi ăn xong bát cơm thì dừng đũa.
 
[Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!
Chương 207: Thiếu nữ dương cầm bệnh tự kỷ VS Gia sư dạy thêm (4)


Sau khi ăn tối xong Đường Chung Dịch muốn đưa Ninh Chiêu đi tản bộ, cô cũng không có từ chối, ngoan ngoãn theo anh ra ngoài.

Người của Đường gia ở lại trong nhà nhìn bọn họ, mẹ Đường cảm thán nói: "Cô bé tốt như vậy, sao lại bị cái bệnh đó chứ?"

Ba Đường khẽ nói: "Tôi thấy tình trạng con bé còn tốt, so với những người có tình trạng như vậy tôi từng thấy qua thì tốt hơn nhiều, thế nhưng còn việc ba mẹ con bé...

Haiz, cứ lừa trước vậy."

"Ninh Chiêu, anh tên Đường Chung Dịch.

Em gọi tên anh đi."

Ninh Chiêu nghe vậy ngẩng đầu nhìn anh một cái, Đường Chung Dịch nhìn cô đầy mong đợi, ai ngờ Ninh Chiêu chỉ nhìn anh một cái sau đó tiếp tục cúi đầu.

Đường Chung Dịch có chút thất vọng nhưng cũng biết bây giờ cô có thể gần gũi mình đã là rất khó, cũng không bắt buộc.

"Chiêu Chiêu, anh có thể gọi như vậy chứ?"

Đường Chung Dịch nhìn vào mặt cô bé bên cạnh.

Đương nhiên Cố Thịnh Nhân không có trả lời anh.

"Vậy anh sẽ coi như em đồng ý, Chiêu Chiêu."

Trong mắt Đường Chung Dịch đều là ý cười.

Sau khi đi dạo xong Đường Chung Dịch đưa người về nhà, dẫn Cố Thịnh Nhân tới căn phòng Đường gia chuẩn bị cho cô.

Căn phòng này giống phòng của Ninh Chiêu ở Ninh gia như đúc, cùng màu sắc, cùng đồ dùng trong nhà, thậm chí ngay cả góc độ trưng bày cũng giống như đúc.

Rõ ràng người của Đường gia đã bỏ ra nhiều công sức với Ninh Chiêu.

Thật ra Đường Chung Dịch không thích mày sắc tẻ nhạt khô khan này, thế nhưng khi anh đã thử thay màu đồ dùng trong phòng lại bị Ninh Chiêu kháng cự.

Cô không có cãi lộn, nhưng lại cố chấp với thứ trước mặt, cặp mắt hoa đào trừng Đường Chung Dịch, thậm chí hiếm khi thấy cô mở miệng nói ra ý mình: "Không đổi!"

Đường Chung Dịch chỉ cảm thấy Ninh Chiêu như vậy vô cùng tươi mới, tuy trước đó cô rất yên tĩnh, nhưng dù sao cũng như cách một thế giới với mình, mà bây giờ, cô mới giống như là một con người có máu có thịt thật sự.

Anh đã liên hệ với bác sĩ luôn phụ trách bệnh của Ninh Chiêu, lấy được kết quả có thể nói là rất tốt.

Vị chuyên gia kia nói là thật ra Ninh Chiêu được cho là hồi phục rất tốt, gần như bây giờ cô có thể tự đảm nhiệm sinh hoạt, chẳng qua không thích nói chuyện, không thích giao lưu với người lạ.

Lúc ba Ninh mẹ Ninh ở nhà, cô sẽ cười, sẽ làm nũng với họ, gần như không có khác người bình thường.

Khi tới Đường gia, chắc là đột nhiên ở trong hoàn cảnh lạ lẫm nên kháng cự theo bản năng.

Ông biết Ninh Chiêu cảm thấy ỷ lại vào Đường Chung Dịch còn hết sức kinh ngạc, dù sao người bệnh bị bệnh tự kỷ sẽ chỉ ỷ lại người thân bên cạnh mình, bình thường đều luôn bên người nhà mình, Ninh Chiêu mới chỉ gặp Đường Chung Dịch có một lần mà đã cảm thấy ỷ lại thật là kỳ lạ.

Đường Chung Dịch nghĩ trong đầu tới những lời chuyên gia nói, nhìn Ninh Chiêu trước mặt bời vì cảm xúc kích động mà hai gò má có chút hồng, trong lòng mong đợi sẽ có một ngày, Ninh Chiêu có thể cười với mình, làm nũng với mình, gọi tên của mình.

Cố Thịnh Nhân thấy người đàn ông này còn không có ý rời đi, khẽ thở dài trong lòng, bắt đầu đứng dậy.

Cô đi đến bên tủ quần áo của mình, mở tủ, lấy quần áo, đóng tủ, đi vào phòng tắm, xả nước, đứng đấy đợi khoảng ba phút, tắt nước, đóng cửa phòng tắm, bắt đầu chuẩn bị cởi quần áo.

Đường Chung Dịch có chút sững sờ khi thấy một loạt hành động của cô, cuối cùng mới kịp phản ứng đối phương muốn đi tắm.

Anh vội ho một tiếng, đứng dậy rời khỏi phòng của Ninh Chiêu.

Thoải mái nằm trong bồn tắm, cuối cùng còn lại có một mình mình, vẻ mặt Ninh Chiêu trở nên hoạt bát, cô nhắm mắt lại hưởng thụ.
 
[Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!
Chương 208: Thiếu nữ dương cầm bệnh tự kỷ VS Gia sư dạy thêm (5)


“Hệ thống, đóng giả Ninh Chiêu thật mệt mỏi.”

Cố Thịnh Nhân cảm thán.

Hệ thống: “Ký chủ moah moah, bổn bảo bảo vẫn luôn ở bên ngươi.”

Cố Thịnh Nhân; “…Hệ thống, ngươi học cách nói chuyện đó từ đâu thế.”

Hệ thống nghiêm trang trả lời: “Ở thế giới trước, lúc ký chủ chơi game, bổn bảo bảo xâm lấn đường truyền mạng, phát hiện những nhân loại đó đều thích nói chuyện kiểu này, ký chủ không thích sao?”

Cố Thịnh Nhân: “…Không, ngươi cứ tự nhiên.”

Hệ thống: “Ừm, được nha.

Ký chủ, yêu ngươi lắm, moah moah.”

Cố Thịnh Nhân: Dùng giọng nói bình đạm như nước nói ra mấy câu bán manh như vậy, thật sự là vô cùng quỷ dị.

Chờ đến lúc cô tắm rửa xong, trên mặt lại đã khôi phục biểu cảm đơ đơ.

Cố Thịnh Nhân mới bước ra không bao lâu, Đường Chung Dịch đã đi vào.

Nhìn thấy mái tóc dài của cô vẫn còn dính đầy nước, mà Ninh Chiêu cũng không để ý đến, bản thân ngồi phát ngốc ở trước gương.

Anh nở một nụ cười bất đắc dĩ, đi lên phía trước, lấy một chiếc khăn lông ra, giúp cô lau tóc.

Anh vừa chạm vào, hương hoa sen quen thuộc lập tức quanh quẩn bên mũi Cố Thịnh Nhân.

Chẳng lẽ người yêu của mình là anh ta?

Cố Thịnh Nhân hơi kinh ngạc trong lòng, không nghĩ tới, người mà Dương Tuệ Dĩnh thích, lại là người yêu của mình.

Nên nói cô ta có ánh mắt tốt hay là nói vận khí của cô ta thật xui xẻo đây?

Cố Thịnh Nhân rơi vào trầm tư.

Mà Đường Chung Dịch nhìn thấy, cũng chỉ là cô bé ngoan ngoãn ngồi đó, mặc cho mình lau tóc, ngẫu nhiên lại chớp mắt một cái.

Phần da cô để lộ bên ngoài hơi đỏ lên vì vừa tắm xong, cả người trông có vẻ có sức sống hơn so với ban ngày.

Hai người cứ yên lặng như thế, lại không cảm thấy xấu hổ chút nào, thậm chí khi tóc đã khô rồi, Đường Chung Dịch hơi lưu luyến.

Anh thu khăn lông lại, hơi suy nghĩ đến thông tin mà mẹ Lâm nói, biết lúc này Ninh Chiêu nên nghỉ ngơi.

Anh còn chưa mở miệng, người bên cạnh đã tự động đứng lên, sau đó đến bên mép giường, tháo dép lê, nằm lên giường, đắp chăn lên, nhắm mắt lại, nhúc nhích nữa, tựa như là ngủ ngay lập tức.

Anh khẽ bật cười bật cười, trong lòng biết đây là thói quen đã hình thành nhiều năm của Ninh Chiêu, anh đến bên mép giường, nhìn cô trong chốc lát, khẽ nói một câu ngủ ngon, sau đó tắt đèn, mở cửa đi ra ngoài.

Ngày hôm sau lúc Đường Chung Dịch gõ cửa bước vào, Ninh Chiêu đã sửa soạn chỉnh tề ngồi bên mép giường.

Anh nhìn thoáng qua, chăn xếp ngay ngắn, ngay cả một nếp gấp cũng không có.

Trong lòng biết người như Ninh Chiêu, ở phương diện nào đó có thể xem là chứng ám ảnh cưỡng chế, chỉ cần không tạo nên ảnh hưởng đối với sinh hoạt bình thường, anh cũng không ép cô bỏ.

Sau khi cơm nước xong, Cố Thịnh Nhân đi tới phòng đàn.

Mỗi ngày sau khi Ninh Chiêu ăn cơm sáng xong đều sẽ dành một tiếng chơi piano.

Đây cũng là lúc Dương Tuệ Dĩnh đi vào nhà họ Đường.

Hôm nay cô ta tới là vì nhận lời mời dạy thêm cho tiểu thiếu gia nhà họ Đường, nhà họ Đường là nhà giàu nổi danh của thành phố này, dạy thêm cho tiểu thiếu gia nhà bọn họ, tiền lương nhiều hơn bên ngoài cũng phải mấy lần, này đối với Dương Tuệ Dĩnh vốn có điều kiện gia đình không tốt lắm mà nói, là một cơ hội khó có được.

“Dương tiểu thư, trên lầu hai của căn nhà bên trái của Đại thiếu gia, căn phòng đầu dãy bên trái.”

Quản gia nhà họ Đường chỉ đường cho Dương Tuệ Dĩnh.

“Cảm ơn.”

Dương Tuệ Dĩnh nhìn hoàn cảnh xung quanh, trong lòng không khỏi hơi hồi hộp.

Cô đi theo con đường mà quản gia vừa chỉ, lại ngoài ý muốn nghe thấy tiếng piano.

Vừa nghe xong một đoạn ngắn, Dương Tuệ Dĩnh vốn xuất thân từ học viện âm nhạc lập tức biết, tạo nghệ của người đánh đàn này về phương diện piano, vượt xa mình.
 
[Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!
Chương 209: Thiếu nữ dương cầm bệnh tự kỷ VS Gia sư dạy thêm (6)


Chẳng lẽ còn có người nào khác tới nhận lời mời?

Dương Tuệ Dĩnh nghĩ đến khả năng này, hơi giật mình trong lòng.

Người đánh đàn này rõ ràng giỏi hơn mình không ít, nếu như muốn cạnh tranh với mình, mình căn bản không có phần thắng.

Bước chân cô ta không khống chế được mà đi qua bên kia, sau đo mới thấy được Cố Thịnh Nhân đang ngồi trong phòng đàn.

Phòng đàn của Cố Thịnh Nhân được bài trí khá lịch sự tao nhã, nhà họ Đường cố ý xây dựng cho cô một căn phòng đàn pha lê ở bên cạnh vườn hoa, Cố Thịnh Nhân chỉ cần hơi nghiêng đầu, là có thể nhìn thấy ánh mặt trời cùng hoa cỏ ở bên ngoài, mà ánh sáng mặt trời nóng bức chói chang ở bên ngoài lại không ảnh hưởng đến cô.

Dương Tuệ Dĩnh dừng bước, thấy được thiếu nữ dương cầm bên trong phòng đàn.

Cô mặc một chiếc váy màu trắng, an tĩnh cúi đầu, ngón tay thon dài trắng nõn lướt trên những phím đàn, từng nốt nhạc êm tai phát ra từ đầu ngón tay của cô.

Cô ta nghe đến mê đắm, thẳng đến khi một khúc của Cố Thịnh Nhân kết thúc.

Cô ta chú ý tới dương cầm dưới tay cô, Heintzman Crytal.

Đó, là bảo bối mà mỗi một người học dương cầm tha thiết mơ ước, nhưng mà chân chính dùng được nó, lại ít ỏi không có mấy.

Dương Tuệ Dĩnh trầm xuống, lúc nhìn thấy Cố Thịnh Nhân, cô ta lập tức biết được, cô bé này, không phải là đối thủ cạnh tranh của cô.

“Ký chủ, Dương Tuệ Dĩnh xuất hiện.”

“Ừ, ta biết rồi.”

Cố Thịnh Nhân lười biếng trả lời, cô tạm dừng vài phút, chuẩn bị bắt đầu đàn một bản nhạc khác.

Dương Tuệ Dĩnh phục hồi tinh thần lại, bản thân vừa rồi vì tìm kiếm người đánh đàn mà đi tới chỗ này, cô ta nhìn thoáng qua bốn phía, phát hiện mình không thể tìm thấy đường đi lúc trước nữa.

Nhìn thời gian, thời gian mà cô ta và nhà họ Đường ước định là 9 giờ, cách bây giờ còn nửa tiếng nữa.

Nghĩ một chút, cô ta đi tới cửa phòng đàn, đẩy cửa.

Thiếu nữ trong phòng đã bắt đầu đàn một bản nhạc khác.

Dương Tuệ Dĩnh đi đến trước mặt Cố Thịnh Nhân: “Quấy rầy một chút, xin hỏi, cô có biết đường đến thư phòng của Đại thiếu gia nhà họ Đường không?”

Cố Thịnh Nhân tựa như không nghe thấy cô ta nói gì, ngay cả đầu cũng không nghiêng chút nào, chuyên tâm đánh đàn.

Dương Tuệ Dĩnh hơi bực mình, tuy rằng mình quấy rầy lúc người ta đang đánh đàn thì có chút không lễ phép, chỉ có điều thái độ của người này cũng quá ngạo mạn rồi.

Nhưng dù sao mình cũng có chuyện nhờ người ta, Dương Tuệ Dĩnh nhẫn nại chờ Cố Thịnh Nhân đàn xong bản nhạc này, chuẩn bị đến lúc đó hỏi cô lại lần nữa.

Nghe một hồi, Dương Tuệ Dĩnh lại không khỏi cảm thấy ghen ghét với thiên phú của cô, cô thoạt nhìn còn nhỏ tuổi hơn mình, chỉ là mỗi một nốt nhạc cô đánh lại như có được linh hồn.

Cô ta nghiêng đầu nhìn sườn mặt xinh đẹp của Cố Thịnh Nhân, nghĩ thầm: Thượng đế quả nhiên không công bằng, có một số người, cô không chỉ có có gia thế cực tốt, mà còn có dung mạo hơn người, ngay cả thiên phú, cũng khiến người thường khó bì kịp.

Nếu mình có thể có thiên phú như vậy, chỉ sợ đám thầy cô giáo luôn để mắt cao hơn đầu trong học viện, đều sẽ tranh nhau thu mình làm đệ tử luôn ấy?

Cố Thịnh Nhân đàn xong một bản nhạc, lại nghe thấy Dương Tuệ Dĩnh hỏi: “Xin chào, xin hỏi, làm sao đi đến thư phòng của Đại thiếu gia nhà họ Đường?”

Đương Ninh Chiêu không thể chỉ cho cô ta.

Nhìn thấy cô bé trước mặt không chút nào phản ứng mình, giống như xem mình không tồn tại vậy, Dương Tuệ Dĩnh cũng hơi nổi giận.

Kẻ có tiền thì ghê gớm lắm sao?

Khinh người đến vậy?

Nhìn thấy Cố Thịnh Nhân lại chuẩn bị bắt đầu đánh đàn, cô ta giận dữ duỗi tay đè phím đàn lại.

Cô bé trước mắt tựa như bị hoảng sợ, cuối cùng chuyển ánh mắt lên người cô ta.

Đối diện với đôi mắt phòng bị kia, Dương Tuệ Dĩnh bỗng nhiên hơi bất an.
 
[Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!
Chương 210: Thiếu nữ dương cầm bệnh tự kỷ VS Gia sư dạy thêm (7)


“Tôi nói với cô cô không nghe gì sao?

Cô chỉ cần bớt vài giây chỉ cho tôi thư phòng của Đại thiếu gia nhà họ Đường, khó đến vậy?”

Giọng điệu của Dương Tuệ Dĩnh không thể nói dễ nghe.

Dường như Cố Thịnh Nhẫn cũng bị dọa sợ rồi, cô trừng mắt nhìn chằm chằm Dương Tuệ Dĩnh, nhìn thấy tay cô ta còn đang đặt lên trên đàn dương cầm của mình, trong ánh mắt hiện lên một tia chán ghét, cô vươn tay muốn đẩy tay cô ta ra.

Đường nhiên Dương Tuệ Dĩnh cũng thấy được chán ghét lộ liễu trong mắt cô, trong lòng cô ta giận không thể át: Có ý gì đây?

Cô bé này nhìn bàn tay đặt lên trên dương cầm của mình y như thứ đồ gì dơ bẩn lắm.

Cố Thịnh Nhân muốn đẩy cô ta ra, vậy thì cô ta liền không cho cô được toại nguyện.

Lúc Đường Chung Dịch tới đây, vừa lúc nhìn thấy Ninh Chiêu đang xô đẩy với một cô gái xa lạ.

Anh cả kinh trong lòng, gần như nhanh chóng chạy qua: “Chiêu Chiêu!”

Dương Tuệ Dĩnh chỉ cảm thấy một lực nào đó kéo cô ta ra thật mạnh, cô ta thiếu chút nữa bởi vì đó mà té nhào ra đất.

Cô ta tức giận quay đầu muốn nhìn xem là ai không phong độ đến thế, lại đang xem đến Đường Chung Dịch trong nháy mắt ách giọng nói.

Cô ta chưa từng thấy người đàn ông nào đẹp như thế!

Ngũ quan tuấn mỹ, mắt phượng nâng lên như có như không, môi mỏng cười như không cười, vừa đảo mắt đã có thể dễ dàng lay động lòng người.

Nhưng toàn bộ tâm thần của Đường Chung Dịch đều đặt trên người Cố Thịnh Nhân, anh hơi lo lắng hỏi: “Chiêu Chiêu?

Em không sao chứ?”

Cố Thịnh Nhân cúi đầu không để ý tới anh, Đường Chung Dịch phát hiện lúc mình lại gần Ninh Chiêu, đối phương sẽ vô thức né tránh về sau.

Nhận ra điều này không hiểu tại sao lại khiến anh bực bội, anh không muốn Ninh Chiêu sợ anh, bài xích anh.

Đều tại ả đầu sỏ gây tội kia!

Anh xoay người lại, lạnh lùng nhìn Dương Tuệ Dĩnh: “Cô là ai?”

Dương Tuệ Dĩnh chỉ cảm thấy ánh mắt của người đàn ông muốn đông mình lạnh tới chết, cô ta hơi ủy khuất, rõ ràng là cô bé kia không lễ phép trước mà, là anh ta quy hết tội lên đầu mình thì có.

Chỉ là ánh mắt của Đường Chung Dịch quá mức bức nhân, cô ta tận lực bình tĩnh nói: “Tôi nhận lời mời của Đại thiếu gia, dạy dương cầm cho tiểu thiếu gia nhà họ Đường.”

Đường Chung Dịch liếc mắt nhìn cô ta: “Cô về đi, không cần tới nhà họ Đường nữa.”

Dương Tuệ Dĩnh há hốc mồm, đây là ý gì?

Đuổi mình đi?

Cô ta không phục: “Dựa vào cái gì?

Anh còn chưa biết trình độ của tôi ra sao, đã đuổi tôi đi?”

“Dựa vào tôi là Nhị thiếu gia nhà họ Đường!”

Đường Chung Dịch hờ hững liếc nhìn cô ta, quay đầu nói với Cố Thịnh Nhân một cách cẩn thận, “Chiêu Chiêu, chúng ta về phòng được không?”

Dương Tuệ Dĩnh nhìn người đàn ông mới vài giây trước còn đối xử với mình lạnh như băng, ngay sau đó lại đối xử với cô bé váy trắng kia dịu dàng cẩn thận, chỉ cảm thấy bản thân đã chịu vũ nhục sâu sắc.

“Nhị thiếu gia nhà họ Đường thì thế nào?

Nhị thiếu gia nhà họ Đường thì có thể không cần phân biệt phải trái đúng sai, tùy tiện đuổi người ta đi sao?

Chuyện xảy ra vừa rồi anh rõ lắm hả?

Dựa vào đâu lại nhận định là tôi sai!”

Dương Tuệ Dĩnh không cam lòng hét lớn.

Đường Chung Dịch dừng bước, Dương Tuệ Dĩnh nghĩ lời mình nói cố tác dụng, đắc ý dào dạt nói: “Chẳng qua là tôi chỉ hỏi đường mà thôi, cô bạn gái bên cạnh anh lại luôn hờ hững với tôi, trả lời tôi một tiếng khó khăn lắm sao?

Tôi chỉ đặt tay lên trên dương cầm của cô ta, cô ta liền tới đây đẩy tôi…”

“Đủ rồi!”

Ánh mắt Đường Chung Dịch nhìn Dương Tuệ Dĩnh chán ghét không thôi, “Cô quấy rầy Chiêu Chiêu đàn dương cầm, lại còn tùy tiện chạm vào đồ của cô ấy, chú Nguyên, sai người đuổi người đàn bà này ra ngoài đi!”

Lão quản gia không biết xuất hiện bên cạnh từ khi nào thấp giọng lên tiếng, sau khi Đường Chung Dịch và Cố Thịnh Nhân đã đi xa, hai bảo tiêu thân hình cường tráng đi tới, “mời” Dương Tuệ Dĩnh đi ra ngoài.
 
[Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!
Chương 211: Thiếu nữ dương cầm bệnh tự kỷ VS Gia sư dạy thêm (8)


Cũng mặc kệ Dương Tuệ Dĩnh giãy dụa hay thế nào, lúc này Đường Chung Dịch chỉ biết nghĩ đến làm sao để cô gái của anh trở lại bộ dáng ỷ lại vào mình như trước kia.

“Chiêu Chiêu.”

Anh muốn lại gần cô hơn, thế nhưng Cố Thịnh Nhân cứ tưởng như sẽ không phản ứng gì lại không dấu vết nhích sang một bên.

Đường Chung Dịch nhớ đến lời của chuyên gia: “Những người như Ninh tiểu thư, kỵ nhất là chịu kích thích, trái tim của bọn họ vốn dĩ đã rất khó mở ra, cũng có thể chỉ vì chút kích thích nhỏ mà dễ dàng đóng lại.”

Ả đàn bà đáng chết kia!

Đường Chung Dịch nhớ tới người phụ nữ không biết tên kia, lửa giận trong lòng như thiêu như đốt.

Anh sợ kích thích đến Ninh Chiêu, chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí đi theo cô, ở cạnh cô một hồi lâu mới miễn cưỡng rời đi vì công việc.

Trước khi đi Đường Chung Dịch cố ý dặn dò quản gia, bên cạnh Ninh Chiêu nhất định phải có người trông chừng, không thể để những kẻ gây rối lại gần cô.

Vị quản gia lần trước để chuyện xảy ra ngoài tầm kiểm soát vội vàng gật đầu.

Vào buổi tối, Đường Chung Dịch đi vào phòng Cố Thịnh Nhân, không ngoài ý muốn, cô đang để đầu tóc ướt đẫm ngồi ở một bên.

Anh lắc đầu cười, duỗi tay lấy khăn lông ra.

Thấy Ninh Chiêu hình như lại hơi muốn tránh, anh hiếm khi đè vai cô lại không cho cô lộn xộn: “Đừng nhúc nhích, nếu tóc không khô, ngủ sẽ đau đầu.”

Anh biết cô hiểu mình nói gì.

Quả nhiên, Cố Thịnh Nhân dần dần yên lại, ngoan ngoãn để anh lau khô tóc ướt.

Đường Chung Dịch ném khăn lông sang một bên, dịu dàng nhìn Ninh Chiêu ngoan ngoãn tự leo lên giường, đắp chăn, không nhúc nhích nhắm mắt lại.

Anh chỉ nhìn cô như thế, chỉ cảm thấy dịu dàng vô hạn trong lòng, chợt nảy ra một ý.

Cố Thịnh Nhân chỉ cảm thấy một thứ gì đó mềm mại chạm vào trán, sau đó, là một tiếng chúc ngủ ngon mềm nhẹ.

“Hệ thống, bây giờ ta nên làm gì?”

Cố Thịnh Nhân hỏi.

Hệ thống: “…Tiếp tục im lặng đi.

Những người như Ninh Chiêu này có thể làm nũng với những người thân cận với mình, sau khi ký chủ có thể trở nên thân thuộc hơn với người yêu, có lẽ sẽ được thân mật một chút.”

Cố Thịnh Nhân chỉ cảm thấy hệ thống của cô quả thực là mẫu mực của giới hệ thống, không nói đến việc chưa bao giờ cưỡng ép ký chủ làm chuyện không muốn, hơn nữa còn cổ vũ ký chủ yêu đương!

Đường Chung Dịch thấy mí mắt cô bé hơi run rẩy, nhưng lại không mở, hiển nhiên là cam chịu động tác trước đó của mình, hắn kinh hỉ vô cùng, nhưng không dám quấy rầy cô, chỉ săn sóc tắt đèn hộ cô, nhẹ nhàng đi ra ngoài.

Hai người ai cũng không nhắc tới chuyện của Dương Tuệ Dĩnh, Cố Thịnh Nhân dựa theo tính cách của Ninh Chiêu căn bản sẽ không nói, Đường Chung Dịch lại không để chuyện này trong lòng, mà quản gia, là chưa kịp.

Cho nên lúc Đại thiếu gia nhà họ Đường Đường Chung Khánh mang theo Dương Tuệ Dĩnh tiến vào, Đường Chung Dịch và Cố Thịnh Nhân đều hơi kinh ngạc.

“Người phụ nữ lại sao lại tới đây?”

Sắc mặt anh bất thiện nhìn Dương Tuệ Dĩnh.

Đường Chung Khánh hơi kinh ngạc nhìn em trai: “Em biết Dương tiểu thư?”

Đường Chung Dịch liếc mắt nhìn cô ta một cái: “Chưa đến mức quen biết, chỉ là có chút chuyện không thoải mái từng xảy ra.”

Đường Chung Khánh cười nói: “Một người đàn ông như em, so đo với con gái người ta làm gì?

Anh giới thiệu một chút, đây là Dương Tuệ Dĩnh, Dương tiểu thư.

Sau này là gia sư dạy thêm dương cầm cho Tiểu Khiêm, mỗi buổi chiều ba giờ sẽ qua đây dạy Tiểu Khiêm đàn dương cầm.”

Đường Chung Dịch chuẩn bị nói gì đó, Đường Chung Khánh một câu ngăn chặn miệng của em trai: “Hôm nay ở trên đường Dương tiểu thư đã cứu Tiểu Khiêm của chúng ta, lúc trước em có hiểu lầm gì, thì bỏ qua hết đi.”
 
[Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán!
Chương 212: Thiếu nữ dương cầm bệnh tự kỷ VS Gia sư dạy thêm (9)


Nếu đã cứu cháu trai, Đường Chung Dịch đuổi thẳng ân nhân cứu mạng của Tiểu Khiêm đi sẽ thành ra không phải.

Đường Chung Khánh sai quản gia đưa Dương Tuệ Dĩnh đến phòng của Tiểu Khiêm, bản thân thì rời đi sau khi nhận một cú điện thoại.

Đường Chung Dịch đi tới trước mặt Dương Tuệ Dĩnh: “Cô cứu Tiểu Khiêm, chuyện lúc trước tôi sẽ không so đo với cô nữa, cô nhớ kỹ, không được lại gần Chiêu Chiêu.”

Anh đưa Ninh Chiêu rời đi, Dương Tuệ Dĩnh đứng một mình ở đó tức giận bất bình.

Miệng Dương Tuệ Dĩnh rất ngọt, lại từng cứu Đường Khiêm, đương nhiên lấy được hảo cảm từ Đường Khiêm rất dễ dàng.

Cô ta phát hiện mình tới nhà họ Đường mỗi ngày, những lúc gặp được chủ nhân nhà họ Đường và Ninh Chiêu lại rất ít.

Thật ra rất bình thường, mỗi ngày cha Đường và hai anh em nhà họ Đường đều phải đến công ty, mẹ Đường cũng có sự nghiệp của chính mình ở bên ngoài, hơn nữa, bọn họ cũng sẽ không cố tình phí thời gian trên người một gia sư dạy thêm.

Ninh Chiêu thì ngoại trừ thời gian đánh đàn lúc sáng và thời gian tản bộ vào buổi chiều, cơ bản sẽ không ra ngoài nếu không ai đưa đi.

Có một ngày cô ta thật sự nhịn không được trộm hỏi Đường Khiêm: “Tiểu Khiêm, nhà em có một cô gái thích mặc đồ trắng, lớn lên rất xinh đẹp, không thích nói chuyện, là tiểu thư nhà họ Đường em sao?”

Đường Khiêm chớp chớp mắt: “Cô đang nói tới dì Chiêu Chiêu sao?”

Thật ra nó thích gọi là chị Chiêu Chiêu hơn, nhưng mà chú lại không cho.

Dương Tuệ Dĩnh thấy Đường Chung Dịch từng gọi Cố Thịnh Nhân như thế, khẽ gật đầu.

Đường Khiêm nói: “Dì Chiêu Chiêu không phải người nhà chúng ta, bà nội nói, dì Chiêu Chiêu rất đáng thương, ba mẹ dì ấy đều không còn nữa, ông bà nội liền đón dì ấy đến nhà chúng ta ở…”

Nó đột nhiên duỗi tay che miệng lại.

Sau đó, nhỏ giọng nói với Dương Tuệ Dĩnh: “Ba ba em bảo không được nói với người khác, đặc biệt là dì Chiêu Chiêu, ngàn vạn không thể để dì ấy biết.

Cô Dương phải giúp em giữ bí mật đó.”

Dương Tuệ Dĩnh gật đầu: “Đương nhiên, cô sẽ không nói với ai khác đâu.”

Trong lòng cô ta lại không cho là đúng, thì ra cô bé kia chẳng qua cũng chỉ là một kẻ ăn nhờ ở đậu, lại còn bày ra dáng vẻ đại tiểu thư.

Nhớ tới bộ dáng của Ninh Chiêu ngày đó, trong lòng cô ta chợt nghĩ, hình như, cô ấy không thể nói chuyện?

Cô ta nhìn thoáng qua Đường Khiêm thiên chân vô tà, cố nén giọng dụ dỗ nói: “Lúc trước cô và dì Chiêu Chiêu có chút hiểu lầm, muốn nói lời xin lỗi với dì ấy, nhưng mà hình như dì Chiêu Chiêu của em không thể hiểu cho cô, cũng không muốn nói chuyện với cô.”

Đường Khiêm rất thích dì Cố Thịnh Nhân có bộ dáng cực kỳ xinh đẹp này, sợ Dương Tuệ Dĩnh có hiểu lầm gì với cô, vội vàng nói: “Cô Dương, cô không nên trách dì Chiêu Chiêu, dì Chiêu Chiêu từ khi đến nhà chúng ta ở cũng chưa bao giờ nói chuyện.

Ba ba nói từ lúc dì ấy sinh ra thượng đế đã quên mở cho dì ấy một cánh cửa sổ, thế là chị Chiêu Chiêu không thích nói chuyện với người khác, chỉ thích ở một mình.”

Nó suy nghĩ chút lại bổ sung nói: “Nhưng mà chị Chiêu Chiêu đánh đàn rất hay, đáng tiếc chị ấy không thể dạy em.”

Thấy Dương Tuệ Dĩnh không nói lời nào, bạn nhỏ Đường Khiêm cho rằng cô Dương bị lời mình nói làm cho không vui, vội vàng nói: “Cô Dương cũng đánh đàn rất hay, em rất thích.”

Dương Tuệ Dĩnh lấy lại tinh thần, cười nói: “Cô Dương không trách Tiểu Khiêm mà.

Tiểu Khiêm à, cuộc đối thoại hôm nay của chúng ta coi như là bí mật nhỏ của hai người chúng ta, cả hai người đều không được nói cho ai nghe, được không?”

Bạn nhỏ Đường Khiêm gật đầu cái rụp.

Dương Tuệ Dĩnh lại suy nghĩ trong lòng, căn cứ theo cách nói của Đường Khiêm, cô bé tên Chiêu Chiêu, rõ ràng là bị bệnh tự kỷ.

Nghe nói người bệnh tự kỷ đều có một ít cổ quái, tính cách bén nhọn, cũng khó trách khi đó Đường Chung Dịch khẩn trương như vậy.

Cô ta tưởng tượng đến đó, khúc mắc đối với Đường Chung Dịch, thế nhưng biến mất.
 
Back
Top Dưới