Ngôn Tình [Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!

[Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!
Chương 739


Chương 739: Dị dạng (1)

Ông cụ Trần nhíu mày: "A Triệt, bên ngoài thế nào?"

Dương Lâm Hải này càng ngày càng chểnh mảng nhiệm vụ, chuyện thành phố Z lần trước khiến người ta rất bất mãn, hết lần này tới lần khác ông ta còn không biết hối lỗi, xem nhẹ trọng trách của bản thân.

Cứ luôn nói thế gia bọn hắn nhằm vào ông ta, thế nhưng ông ta cũng không tự nhìn lại những chuyện ông ta đã làm kia đi.

Trần Triệt c*̃ng khát, uống mấy ngụm nước, sau đó nhìn về phía ông cụ Trần: "Không có việc gì, chỉ là không biết tại sao bỗng nhiên bên ngoài xuất hiện rất nhiều cây bẫy kẹp, đốt đi liền không sao."

Ông cụ Trần sống đến từng này tuổi rồi, hồi còn trẻ cũng là người giỏi lộng quyền, nghe được lời Trần Triệt nói, lập tức cảm giác có điều không đúng.

Bên ngoài căn cứ sao lại đột nhiên xuất hiện cây bẫy kẹp được, phải biết lúc trước vì phòng ngừa xung quanh xuất hiện thực vật biến dị, bọn họ đã loại bỏ tất cả thực vật, hơn nữa còn định kỳ kiểm tra.
Người sắp thành tinh như ông cụ Trần quyết định thật nhanh, nói với Trần Triệt: "A Triệt, ngày mai cháu lại đi qua đó xem, thuận tiện nhắc nhở Dương Lâm Hải một câu, bảo ông ta cảnh giác, ông luôn có cảm giác, thế cuộc...sắp thay đổi rồi."

Trần Triệt nhịn không được ngáp: "Vâng, ông nội."

Mẹ Trần thấy Trần Triệt buồn ngủ díp mắt, lập tức đau lòng: "Được rồi được rồi, đã hơn nửa đêm, biết không có chuyện gì thì tốt, nhanh về phòng ngủ đi."

Ông cụ Trần lắc đầu: "Đều là chuyện xấu, ngày tốt lành sắp chấm dứt rồi."

Nói xong, chống quải trượng lắc lư về phòng.

Trần Triệt giật mình, anh ta biết ông nội nói tới là chuyện của tiến sĩ Lâm.

Thật ra lúc trước Dương Lâm Hải mời tiến sĩ Lâm tới căn cứ, không ít người phản đối, Trần gia cầm đầu, đáng tiếc là Dương Lâm Hải ỷ vào bản thân là căn cứ trưởng, không chịu nghe ý kiến người khác, còn cả chuyện của thành phố Z lúc trước cũng thế.
Bây giờ thì hay rồi, căn cứ Kinh Đô trên cơ bản đã bị cô lập.

Ngày thứ hai, Trần Triệt dậy từ sớm, anh ta vẫn nhớ lời của ông nội, vội vội vàng vàng chạy tới trên tường rào, thế nhưng vừa nhìn, hai đầu lông mày nhíu lại.

Vốn tưởng rằng cây bẫy kẹp đã bị đốt trụi hết, vậy mà lại sinh trưởng càng thêm tươi tốt, dây leo cũng sắp bò đến trên tường thành rồi.

Đúng lúc, Dương Lâm Hải cũng tới quan sát tình huống.

Vừa thấy Trần Triệt liền cười chào hỏi: "Trần Triệt, sớm như vậy đã tới có chuyện gì à?"

Trần Triệt không hề có sắc mặt tốt: "Căn cứ trưởng Dương, toàn bộ người trong căn cứ rất tín nhiệm chú, thế nhưng dường như chú không xứng với sự tín nhiệm của mọi người. Cây bẫy kẹp bên ngoài là chuyện gì hả, không chỉ không ít đi, ngược lại càng nhiều lên?"
Vốn Dương Lâm Hải nghe thấy lời Trần Triệt nói thì sắc mặt liền trở nên không tốt, nhưng nghe tiếp phía sau, hàng lông mày nhíu chặt: "Chuyện gì xảy ra, rõ ràng tối hôm qua đã đốt sạch sẽ, chính mắt tôi nhìn."

Dương Lâm Hải hướng tầm mắt ra phía bên ngoài, vừa nhìn liền nhịn không được hít vào ngụm khí lạnh, quả nhiên như lời Trần Triệt nói, cây bẫy kẹp rậm rạp chằng chịt, thậm chí có cây sắp leo đến bên trên tường thành.

Sắc mặt Dương Lâm Hải triệt để đen, ông ta chợt cảm thấy mất hết mặt mũi trước mặt Trần Triệt, đang chuẩn bị biện giải cho mình vài câu, phó tướng Vu Đào thở hồng hộc chạy tới.

"Căn cứ trưởng, không xong rồi, không xong rồi, căn cứ xảy ra chuyện!" Vu Đào lo lắng tới mức căn bản không nhìn thấy Trần Triệt, vừa lên đến nơi liền gào lên với Dương Lâm Hải.

"Vội cái gì, có việc gì từ từ nói!" Dương Lâm Hải quát lớn.

Trước kia sao ông ta không phát hiện ra tên Vu Đào này vô dụng như thế nhỉ, Trần Triệt vẫn còn ở đây, tên này lại dáng vẻ hoảng sợ hớt ha hớt hải, quả thực là hoàn toàn làm mất hết mặt mũi người của ông ta.

Vốn ông ta và tên Trần Triệt này đã không hợp, hiện tại ông ta đều có thể cảm giác được Trần Triệt đang nhìn trò cười của ông ta.
 
[Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!
Chương 740


Chương 740: Dị dạng (2)

Trần Triệt như cười như không nhìn Dương Lâm Hải, phảng phất như những tâm tư nhỏ vừa rồi của ông ta đều bị anh nhìn thấu.

Vu Đào bị Dương Lâm Hải quát lớn, trong nháy mắt tỉnh táo rất nhiều.

Nhưng trên mặt vẫn như cũ không giấu được sự lo lắng: "Căn cứ trưởng, một số người già và trẻ em trong căn cứ toàn bộ đều bị bệnh, cả người nóng ran, ý thức không tỉnh táo."

"Bác sĩ nói thế nào?" Dương Lâm Hải nhàn nhạt hỏi, trong mắt không có chút nào để ý.

Đúng vậy, ông ta căn bản không quan tâm, chỉ là vài người già và trẻ con, trong mắt ông ta, những người này đều là gánh nặng của căn cứ, ngày bình thường cũng chỉ là hỏi han quan tâm tượng trưng vài câu mà thôi.

Vu Đào thấy dáng vẻ này của Dương Lâm Hải, sao lại không biết ông ta còn chưa ý thức được tính nghiêm trọng của chuyện này: "Căn cứ trưởng, bác sĩ nói tra không ra nguyên nhân, hơn nữa người bị bệnh lần này không phải số ít, trên cơ bản hơn một nửa người già và trẻ em trong căn cứ đều bệnh, căn cứ trưởng, chuyện này không thích hợp."
Dương Lâm Hải ngay từ đầu còn tưởng rằng là chuyện nhỏ, nghe xong lời Vu Đào nói lập tức kinh hãi: "Chuyện lớn như vậy sao không nói sớm, nhanh lên, dẫn tôi đi xem."

Dương Lâm Hải cảm thấy phía sau phát lạnh, thái dương mồ hôi lạnh nhỏ xuống, nếu chuyện này ông ta không xử lý tốt, vị trí căn cứ trưởng của ông ta sợ là sắp đổi chủ.

Lúc đầu bởi vì chuyện của thành phố Z và tiến sĩ Lâm, uy vọng của ông ta đã giảm đi rất nhiều, bây giờ lại xảy ra chuyện này, Dương Lâm Hải đột nhiên cảm thấy có phải có người ở trong tối tính kế ông ta hay không.

Có điều hiện tại không phải lúc thích hợp để ông ta ngẫm nghĩ về thuyết âm mưu của kẻ trong tối, xử lý chuyện trước mắt quan trọng hơn.

Không chỉ có Dương Lâm Hải cảm thấy không thích hợp, ngay cả Trần Triệt c*̃ng cảm thấy như vậy, anh ta theo bản năng cảm giác chuyện này cùng đám cây bẫy kép bên ngoài căn cứ thoát không khỏi quan hệ.
Nhưng rốt cuộc là ai, tại sao nhằm vào căn cứ?

Trần Triệt nghĩ mãi mà không rõ.

Anh ta đi theo Dương Lâm Hải đến khu bệnh viện duy nhất trong căn cứ, khu bệnh viện này thành lập ba năm trước đây, tuy dụng cụ y tế không thể so sánh với những bệnh viện lớn trước tận thế, song cũng không đến nỗi tệ.

Nhưng hiện tại bên ngoài bệnh viện toàn bộ đều là người bệnh, tiếng rêи ɾỉ đau đớn, tiếng la khóc khàn giọng, khiến cho người ta nhịn không được phiền não xen lẫn sự bực bội.

Trần Triệt nhìn một vòng, quả nhiên nhiễm bệnh đều là người già và trẻ em, nhưng ở đây trẻ em tương đối nhiều. Trần Triệt trong lòng hiểu được, sợ là nhiều gia đình không nguyện ý đưa người lớn tuổi tới bệnh viện, dù sao chi phí khám bệnh không hề thấp.

Viện trưởng Hàn cũng bận muốn chết, trong vòng một đêm nhiều người già và trẻ em bị bệnh như vậy, mấu chốt nhất là ông ấy không biết nguyên nhân bệnh, nhìn mặt người bệnh bị nóng đến đỏ hồng, trước mắt ông ấy chỉ có thể truyền nước cho bọn họ.
"Viện trưởng Hàn, tình huống bây giờ thế nào?" Thấy được hiện trường, Dương Lâm Hải cũng bắt đầu nóng nảy, nhiều người bị bệnh như vậy cũng không phải chuyện nhỏ.

Viện trưởng Hàn cũng chính là Hàn Quang, vừa trông thấy Dương Lâm Hải tới liền giao chuyện trong tay cho y tá bên cạnh, lau lau mồ hôi trên mặt, đi về phía đám người Dương Lâm Hải.

"Căn cứ trưởng, tình huống hiện tại không được tốt lắm, bệnh nhân thật sự quá nhiều, thuốc cùng lắm chỉ có thể chống đỡ mấy ngày, hơn nữa, trước mắt chúng tôi còn chưa tìm ra nguyên nhân mắc bệnh."

Trong lòng Hàn Quang cũng sầu, nhiều người già và trẻ em như vậy, bao nhiêu mạng người ở trong tay của bọn họ, thế nhưng tràng bệnh này tới quá đột ngột, căn bản tìm không thấy nguyên nhân.

"Có phải là virus cảm nhiễm hay không, mấy ngày nay sáng tối lạnh, đến trưa lại nóng, khó tránh khỏi sẽ cảm mạo." Dương Lâm Hải nghĩ nghĩ hỏi.

"Không có khả năng!" Hàn Quang mặt bạnh ra đỏ bừng phản bác: "Tôi theo nghề thuốc hai mươi năm, làm sao có thể ngay cả cảm mạo thông thường đều chẩn trị không ra."

Lời này của Dương Lâm Hải, theo ý Hàn Quang, chính là đang vũ nhục y thuật của ông ấy.

Edit by Thanh tỷ

Chương 741: Dị dạng (3)
 
[Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!
Chương 741


Chương 741: Dị dạng (3)

Giọng của Hàn Quang không nhỏ, vừa nói ra tiếng, không ít người nhìn qua.

Dương Lâm Hải bị người xung quanh nhìn chằm chằm, cả người không được tự nhiên, trong lòng lại âm thầm bất mãn với Hàn Quang.

"Viện trưởng Hàn, sao tôi lại không tin chú chứ, tôi chỉ là hỏi một chút." Dương Lâm Hải ngượng ngùng cười cười.

Trần Triệt theo tới nghe vậy khóe miệng nhếch lên, ánh mắt lóe lên sự khinh thường, tâm tư của Dương Lâm Hải sao anh ta lại không biết.

Chẳng qua là muốn đẩy trách nhiệm, một cái cảm cúm thông thường, một cái virus không biết nguyên nhân, đương nhiên là cái trước đối với ông ta có lợi hơn.

Người xung quanh nhìn thấy Dương Lâm Hải, không ít người nhà người bệnh đều đặc biệt kích động.

Tận thế, trẻ em là bảo bối trân quý, tương lai của một căn cứ chính là dựa vào những đứa bé này, cũng là bảo bối của từng nhà.
"Căn cứ trưởng, ngài mau cứu đứa nhỏ, xin ngài mau cứu nó, nó còn nhỏ như vậy..." Một người phụ nữ khóc ròng ròng quỳ trên mặt đất, vô cùng đáng thương nhìn Dương Lâm Hải.

Có người phụ nữ này mở miệng, theo sau có thêm rất nhiều người quỳ xuống, "Căn cứ trưởng, mau cứu bọn nhỏ!"

Dương Lâm Hải bị những người này nhìn tê cả da đầu, trong lòng vừa giận vừa tức. Ông ta là ai, ông ta là căn cứ trưởng của một căn cứ lớn, thế nhưng bây giờ lại bị đám dân đen ngày thường ông ta xem thường đe dọa tại chỗ.

Đúng vậy, dân đen, đám trẻ bị bệnh này phần lớn đều là con của gia đình điều kiện không tốt, bọn họ trong thời gian dài ăn không đủ no mặc không đủ ấm, sức chống cự tự nhiên rất kém.

Dương Lâm Hải mặc dù lòng tràn đầy tức giận, thế nhưng trên mặt ông ta vẫn cười mỉm, cố gắng duy trì hình tượng hiền hòa: "Đây là điều đương nhiên, trẻ em đều là những sinh mệnh vô tội, chúng tôi tự nhiên sẽ cố gắng không để cho một đứa trẻ nào rời khỏi người nhà của bé."
Dương Lâm Hải ở chỗ này tích cực tạo dựng hình tượng của mình, Trần Triệt nhìn mà cảm thấy không có ý nghĩa, anh ta quay người chuẩn bị về nhà.

Trận bệnh này tới quá mức đột ngột, anh ta luôn cảm thấy có chuyện không hay sắp xảy ra, anh ta cần mau chóng về nhà thương lượng đối sách với ông nội.

Dương Lâm Hải hy vọng trận bệnh này đến nhanh thì đi cũng nhanh, nhưng sự thật lại hung hăng vả mặt ông ta. Tối ngày hôm đó liền có người chết, ba ngày sau, trẻ em trong căn cứ chỉ còn lại một phần năm, người già chỉ còn lại hai phần năm, nhưng mà càng nghiêm trọng hơn, có vài phụ nữ và đàn ông c*̃ng nhiễm phải loại bệnh này, trong lúc nhất thời, toàn bộ căn cứ Kinh Đô lòng người bàng hoàng.

Trong phòng họp của căn cứ, Dương Lâm Hải hai mắt đỏ au, đã vài ngày ông ta không có ngủ, vốn cho rằng chỉ là trận cảm cúm nhỏ, không nghĩ tới vậy mà trở nên nghiêm trọng như vậy.
Nhưng đây không tính là gì, hiện tại quan trọng nhất vẫn là đối phó với mấy người trước mặt ông ta.

Dương Lâm Hải day day huyệt Thái Dương, giọng khàn khàn: "Tôi không đồng ý lời các người nói, virus lần này là ngoài ý muốn, ai cũng không nghĩ tới sẽ đột nhiên bộc phát. Hơn nữa, đến bây giờ nguồn gốc của virus chưa tìm ra, các người không thể bởi vì chuyện này mà đuổi tôi xuống khỏi vị trí căn cứ trưởng."

Đúng vậy, hội nghị lần này không phải thảo luận nên giải quyết khó khăn trước mắt như thế nào, mà là có người muốn kéo Dương Lâm Hải xuống đài.

Vân Diệu lười biếng gác hai chân lên trên mặt bàn, dáng vẻ cà lơ phất phơ: "Không đồng ý, chú có tư cách gì không đồng ý. Chú Dương, căn cứ này giao cho chú quản, chẳng qua mới mấy năm, trước sau đã xảy ra nhiều chuyện như thế, chú cảm thấy, chú có năng lực tiếp tục ngồi ở vị trí này à?"

Vẻ mặt Dương Lâm Hải giận dữ, giọng cũng lạnh đi: "Có tư cách hay không không phải cậu nói liền tính, căn cứ này không phải của mình Vân gia các cậu. Một dị năng giả cấp ba mà thôi, không biết cậu có tư cách gì tới nói chuyện với tôi."

Edit by Thanh tỷ

Chương 742: Dị dạng (4)
 
[Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!
Chương 742


Chương 742: Dị dạng (4)

Chuyện của Vân gia năm đó không ai không biết, ngay cả Dương Lâm Hải luôn cho rằng mình là người tốt cũng cảm thấy Vân gia rất vô sỉ.

"Chú..." Vân Diệu bị Dương Lâm Hải nói thẹn quá hóa giận, chẳng qua chỉ là một căn cứ trưởng nho nhỏ lại dám nói hắn như vậy, đúng là không muốn sống nữa!

"Căn cứ trưởng Dương, tôi biết chú quyền cao chức trọng, không phải những dân bình thường như chúng tôi có thể nói này nói nọ, nhưng bây giờ căn cứ phát sinh nhiều chuyện như vậy, có phải chú nên cho chúng tôi một cái công đạo hay không."

Ông cụ phúc hậu ngồi bên cạnh Vân Diệu vuốt bộ râu mép của mình, sắc bén nhìn Dương Lâm Hải.

"Chú nói xem, chẳng qua mới mấy năm đã xảy ra bao nhiêu chuyện, đầu tiên là tiến sĩ Lâm, sau đó là thành phố Z, tiếp đó lại xuất hiện căn bệnh không rõ nguyên nhân, vị trí căn cứ trưởng này rốt cuộc chú có thể làm tốt được sao, sớm muộn căn cứ Kinh Đô cũng bị hủy trong tay chú. Nếu như không có năng lực thì từ chức sớm đi, cứ bám víu lấy thứ không thuộc về mình làm gì, có phải không cần mặt mũi nữa không."
Ông cụ nghĩa chính nghiêm từ nhìn Dương Lâm Hải, nhưng trong đôi mắt nhỏ lấp lóe tia tính kế, thoạt nhìn cũng không phải người tốt lành gì.

Dương Lâm Hải trực tiếp bật cười: "Vân Tùng Bách, tâm tư của ông ai mà không biết, hôm nay các người nói nhiều như vậy, không phải là muốn khiến tôi nhường ra vị trí căn cứ trưởng à, tôi nói cho các người biết, không có khả năng!"

Vân Tùng Bách, ông nội của Vân Diệu, cũng là ông cụ không nói đạo lý nhất.

Năm đó, con trai thứ hai của ông ta qua đời, ông ta giúp con trai cả đoạt đi toàn bộ gia sản của người con trai thứ hai, còn ngược đãi cháu trai của chính mình, loại người này, ngoan độc không có nhân tình.

"Hôm nay, vị trí căn cứ trưởng của chú giao thì giao, không giao cũng phải giao." Vân Tùng Bách cứng rắn nói, thịt mỡ trên mặt một đống, con mắt cũng híp lại.
Ông ta vô cùng có lòng tin, phần lớn người đang ngồi ở đây hôm nay có ý nghĩ giống như ông ta.

"Hử, vậy sao, Vân lão đầu, chúng ta hôm nay đến đây cũng không phải vì để kéo Dương Lâm Hải xuống đài, có phải ông lạc đề rồi hay không." Ông cụ Trần cười mỉm lên tiếng.

"Cái gì?" Vân Tùng Bách hơi biến sắc.

"Ai ya, ông đúng là già rồi, lỗ tai cũng không còn dùng được, chúng ta nói muốn đuổi căn cứ trưởng Dương xuống đài lúc nào, hôm nay chẳng qua là tìm căn cứ trưởng hỏi một chút trận bệnh này giải quyết như thế nào mà thôi."

Ông cụ Trần làm người chính nghĩa, ở đây không ít người đều hướng về ông cụ, không phải sao, ông cụ mới mở miệng, không ít người liên tục hùa theo, ngay cả những kẻ đứng về phía Vân Tùng Bách cũng không dám lên tiếng.

Thế lực của Trần gia so với Vân gia lớn hơn.
Biết không phải là vì kéo hạ bệ mình, sắc mặt Dương Lâm Hải tốt lên nhiều: "Hóa ra là thế, chuyện lần này tôi nghĩ như thế này..."

Lần này Vân Tùng Bách bị mất mặt trước nhiều người như vậy, sắc mặt rất khó coi, quan trọng nhất là còn ở trước mặt người mà ông ta ghét nhất, Trần Hải.

Nhìn Trần Hải và Dương Lâm Hải nói chuyện rôm rả, khóe miệng Vân Tùng Bách bỗng nhiên cong lên quỷ dị, không ai nhìn thấy trong đôi mắt híp kia lóe lên sự ngoan độc.

Dù cho Dương Lâm Hải cùng đám người thương lượng rất nhiều đối sách, thế nhưng trận cảm cúm này vẫn không thể áp chế xuống, ngược lại càng thêm lợi hại.

Trước đó chỉ có người già và trẻ em, nhưng bây giờ nam nữ trẻ tuổi c*̃ng bắt đầu bị lây nhiễm. Trong căn cứ mỗi ngày đều sẽ có người chết, điều này khiến Dương Lâm Hải sầu đến bạc tóc.

Mà Trần gia giờ khắc này c*̃ng không bình yên, vốn dĩ thân thể ông cụ Trần Hải vẫn luôn khỏe mạnh, đột nhiên lại ngã bệnh, sốt cao không lùi, khuôn mặt đỏ bừng, người Trần gia vô cùng lo lắng, thế nhưng biện pháp gì c*̃ng không có.

Lượng thuốc cần dùng của căn cứ rất lớn, không qua mấy ngày, thuốc của căn cứ Kinh Đô liền không đủ. Tuy đã liên tục ra ngoài thu tập, nhưng lại lác đác không có mấy.

Dương Lâm Hải muốn xin sự giúp đỡ của các căn cứ khác, thế nhưng các căn cứ ngày thường trăm phương ngàn kế lấy lòng căn cứ bọn họ nay đều giữ im lặng, căn bản không để ý ông ta.

Dương Lâm Hải vậy mà cảm thấy bi ai, bỗng nhiên ông ta có thể hiểu được cảm thụ khi đó của Tần Miễn.
 
[Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!
Chương 743


Chương 743: Đến Kinh Đô (1)

Chỉ có chính bản thân mình trải qua mới hiểu được, sự thờ ơ lạnh nhạt đả thương người tới cỡ nào.

Căn cứ Kinh Đô lớn mạnh như thế, một trận bệnh khó hiểu đột nhiên tới liền khiến lòng người trong căn cứ phân tán, mọi người sống trong thấp thỏm lo âu.

Một trận bệnh, xém chút hủy đi một căn cứ lớn.

Trong căn cứ Kinh Đô hỗn loạn không ngừng, căn cứ Đế Đô lại giống như một mảnh thế ngoại đào nguyên, yên tĩnh an hòa, giống như không có bất kỳ khói lửa gì có thể lan tới.

Tần Nhất nhớ lúc cô và Vương Ổn Ổn rời căn cứ, những đóa hoa phấn hồng đang độ nở hoa, không ngờ tới hiện tại vẫn có thể nhìn thấy sắc hồng dịu dàng đó, giống như thiếu nữ độ xanh tươi, thẹn thùng động lòng người.

Nhưng tóm lại mùa thu nên tới vẫn phải tới, gió vừa thổi, không ít cánh hoa lay động bay lả tả, có cánh rơi xuống quyển sách trên tay cô.
Qua nửa ngày c*̃ng không thấy cô lật lấy một trang, nhìn kỹ mới phát hiện cô mở to đôi mắt phượng trong veo như nước ngồi ngẩn người, không biết đang suy nghĩ gì.

Vân Hoán cứ như vậy nhìn Tần Nhất bên trong mưa hoa hồi lâu, dáng vẻ xinh đẹp của cô trong chiếc váy trắng viền ren, chỗ làn váy là những chiếc lá phong màu bạc, gió khẽ thổi qua thoạt nhìn rất sinh động.

Mái tóc đen dài của Tần Nhất dùng một đoạn dây lụa màu trắng tùy ý buộc gọn lên, trắng cùng hồng đan xen lẫn nhau, kỳ ảo giống như tiên nữ từ trên trời giáng xuống.

Song, người đẹp trước mặt, là thuộc về anh, của một mình anh.

Nghĩ đến đây, tâm tình Vân Hoán liền vui vẻ hẳn lên.

"Đang nhìn gì vậy?" Vân Hoán đi tới, tay thon dài phủi nhẹ cánh hoa bay xuống trên đỉnh đầu Tần Nhất, đôi mắt đào hoa thâm thúy đa tình.
Tần Nhất chớp chớp mắt, thu hồi sách trong tay, rót một chén trà đưa cho Vân Hoán: "Không có gì, tùy tiện tìm một quyển sách đọc thôi. Đúng rồi, Lâm Bạch vội vội vàng vàng tìm anh, đã xảy ra chuyện gì à?"

Lâm Bạch sáng sớm đã đến tìm Vân Hoán, người luôn ung dung như anh ta lại có chút hốt hoảng, mãi cho tới giờ Vân Hoán mới trở về.

Vân Hoán không trả lời Tần Nhất, mà ôm cô lên, sau đó bản thân ngồi xuống thảm, để Tần Nhất ngồi trên đùi anh.

Tần Nhất nâng mặt Vân Hoán, đôi mi thanh tú cau lại: "Hắn tới rồi?"

Vân Hoán lắc đầu, ôm Tần Nhất vào trong ngực, cho dù là mùa hè thì nhiệt độ cơ thể Tần Nhất vẫn rất thấp, ôm cô vào trong ngực rất dễ chịu.

"Thất Thất, em muốn đi xem nơi anh được sinh ra không?"

Vân Hoán tham lam ngửi mùi hương trên người Tần Nhất, giọng nói trầm thấp.
"Muốn đi căn cứ Kinh Đô?"

Nơi Vân Hoán được sinh ra không phải là Kinh Đô à, chỉ là người này sao lại đột nhiên muốn trở về, nơi đó tất cả đều là hồi ức như ác mộng.

Chẳng lẽ là...

Mắt phượng của Tần Nhất lấp lóe, cô ôm chặt lấy Vân Hoán: "Anh muốn trở về à, nếu như anh muốn trở về, đương nhiên em sẽ cùng đi với anh."

Vân Hoán khi còn bé nhất định rất đáng yêu, thân hình nho nhỏ, gương mặt chính thái kéo căng, ngạo kiều không kìm được, thế nhưng lại khiến cho người ta yêu thích không thôi.

Vân Hoán cười, khuôn mặt kinh động thiên nhân như băng tuyết tan chảy, xán lạn đầy sao, cho dù là Tần Nhất cũng không khỏi ngẩn ngơ chốc lát.

Anh hôn lên khóe miệng Tần Nhất, sau đó nói với Tần Nhất: "Vừa rồi Trần Triệt gửi tin tức tới, căn cứ Kinh Đô xảy ra chuyện. Không biết tại sao rất nhiều người trong căn cứ đột nhiên như bị cảm cúm, hiện tại đã chết rất nhiều người. Có điều đây không phải lý do anh muốn trở lại đó, chủ yếu là vì ông nội Trần bị bệnh, anh muốn về thăm ông ấy."

Vân Hoán tiếp tục giải thích cho Tần Nhất: "Ông nội Trần đối xử với anh rất tốt, khi còn bé có vài năm anh tới sống ở Trần gia, với anh mà nói, ông ấy là ông nội của anh, cho nên anh không thể không trở về thăm ông."

Edit by Thanh tỷ

Chương 744: Đến Kinh Đô (2)
 
[Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!
Chương 744


Chương 744: Đến Kinh Đô (2)

Trên thực tế, đã rất nhiều năm anh chưa gặp lại Trần Hải.

Không phải không muốn đi, mà là không dám đi. Ông cụ Trần cực kỳ chính nghĩa, nhưng anh lại trở thành thành viên của Thí Thần các, giống như cảnh sát và tội phạm, bọn họ là hai bên đối lập.

Ông ấy là trưởng bối mà anh quan tâm, cho nên không muốn nhìn thấy ánh mắt thất vọng của ông. Tuy nhiên, anh chưa từng hối hận khi gia nhập Thí Thần các.

Nhiều năm qua, anh chưa hề chính diện bước vào căn cứ Kinh Đô, rất nhiều người đều nói bởi vì nơi đó là cơn ác mộng của anh, cho nên không muốn về, kỳ thật không phải.

Anh, chỉ là không muốn nhìn thấy ông cụ từ ái nào đó, lộ ra vẻ mặt chán ghét với anh.

"Ừm, em sẽ đi cùng anh, có Tiểu Mai Hoa, ông cụ Trần sẽ không có việc gì đâu." Tần Nhất từ trước tới nay chưa từng nhìn thấy Vân Hoán lộ ra vẻ mặt như thế, ỷ lại, quấn quýt.
Cô biết, ông cụ Trần đối với Vân Hoán rất quan trọng.

"Anh biết, nhưng em nên chuẩn bị sẵn sàng, dù sao nơi đó vẫn còn vài con sâu mọt." Vân Hoán dịu dàng xoa đầu Tần Nhất, ánh mắt lại vô cùng lạnh.

Nhớ tới những người tự xưng mình là người thân của anh, anh chỉ cảm thấy chán ghét.

Nói cái gì mà cùng là người Vân gia, nếu như anh không nhớ nhầm, cái ngày trời tuyết lớn, bọn hắn quyền đấm cước đá đuổi anh ra khỏi nhà, phách lối lạnh lùng nhìn anh, nói đuổi anh ra khỏi Vân gia, nói anh sau này không còn là người Vân gia nữa.

Hừ, anh căn bản khinh thường cùng đám sâu mọt đó trở thành người một nhà, còn họ Vân, chỉ là vì người cha đã cho anh ấm áp kia.

Mấy năm trước, anh vẫn luôn không hề động tới bọn hắn, toàn tâm toàn ý đặt trên căn cứ Đế Đô và Tần Nhất, hiện tại đã tới lúc có thù tất báo rồi.
Tần Nhất ngẩn người, lập tức nghĩ đến đám người Vân Tùng Bách, nghĩ đến khuôn mặt những người kia, Tần Nhất trong nháy mắt liền thấy ghét bỏ.

Đời trước, cô biết đám người Vân Tùng Bách, lúc đó cô là một trong số không nhiều dị năng giả sở hữu hệ lôi, Vân Tùng Bách của căn cứ Kinh Đô cố ý đến thành phố Z lôi kéo cô.

Tần Nhất hiện tại còn nhớ rõ lão đầu với thân hình mượt mà kia, mặt mũi không có chút hiền lành, chanh chua cay nghiệt, lại một bộ dáng vẻ cao cao tại thượng duy ngã độc tôn.

Lúc ấy ông ta nói thế nào ấy nhỉ, a, ông ta nói, nếu như cô đồng ý đến Vân gia bọn hắn, ông ta liền để cô làʍ t̠ìиɦ nhân thứ bảy của Vân Diệu.

Nghĩ đến tên Vân Diệu, hắn ta lớn lên không tệ, nhưng dáng vẻ hư nhược, hoàn toàn chính là một tên tiểu bạch kiểm, dị năng giả hệ thổ cấp ba, cặn bã muốn chết.
Thế nhưng hắn ta lại khinh thường nhìn cô, ghét bỏ dung mạo của cô xấu, để cô trở thành tình nhân thứ bảy của hắn là hắn bố thí cho.

Có trải nghiệm trên, cô có thể tưởng tượng ra được, Vân Hoán trước đó đã trải qua những ngày tháng như nào.

"Hừ, đã là sâu mọt vậy diệt trừ hết là được, nếu để cho bọn hắn tiếp tục sống, còn không biết sẽ hại thêm bao nhiêu người." Tần Nhất nghịch nghịch ngón tay của Vân Hoán, hững hờ nói.

Vân Hoán vui vẻ cười, anh nhìn ra được, Thất Thất của anh đang đau lòng cho anh.

"Nói cũng đúng, diệt trừ bọn hắn là tốt rồi." Vân Hoán nhẹ nhàng hôn một cái lên má Tần Nhất.

Ấm ấm mềm mềm, giống như thạch hoa quả ngọt ngào, một ngụm nuốt vào.

Tần Nhất mẫn cảm phát hiện ánh mắt Vân Hoán thay đổi, giống như là sói đói, trên thực tế, cô ngồi trên đùi Vân Hoán đã cảm nhận được anh "ngo ngoe muốn động".

"Thành thật một chút cho em." Tần Nhất trừng Vân Hoán một cái, tay nhỏ vỗ lên đầu anh.

"Đúng rồi, anh nói xem, trận bệnh đột nhiên xảy ra trong căn cứ Kinh Đô có liên quan tới cậu ta Không?" Đây là chỗ Tần Nhất quan tâm, cũng là chỗ cô lo lắng.

Cậu ta là ai, Vân Hoán và cô trong lòng đều rõ.

Edit by Thanh tỷ

Chương 745: Đến Kinh Đô (3)
 
[Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!
Chương 745


Chương 745: Đến Kinh Đô (3)

Tần Nhất cười khổ, từ khi nào, cái tên Vân Hiên này trở thành cấm kỵ vậy.

Thật ra cũng không phải cấm kỵ, chỉ là cô và Vân Hoán không biết nên nhắc tới người này như thế nào, đối phương đã định trở thành kẻ địch với bọn họ.

Tựa như nhìn ra khổ sở của Tần Nhất, Vân Hoán dịu dàng ôm chặt cô trong lòng ngực: "Thất Thất, không sao, chung quy sẽ có một ngày như vậy, chẳng qua là sớm hay muộn mà thôi."

"Có điều, e là hắn đã đợi không kịp, lần này hắn làm như vậy, phân nửa là muốn ép chúng ta ra ngoài, sau đó nắm được vị trí của căn cứ Đế Đô."

Giọng Vân Hoán nhàn nhạt, không có chút bi thương nào, ngược lại ẩn ẩn có chút kiêu ngạo.

Không hổ là người Vân gia, tâm tư này, mưu kế này, có thể nói là rất tốt.

Một trận bệnh nho nhỏ, cứ thế xém chút phá hủy một căn cứ hạng nhất.
Cũng không biết là hạnh, hay là bi.

"Phải gặp mặt rồi." Tần Nhất rúc vào trong ngực Vân Hoán, không biết suy nghĩ cái gì.

Cô nhu thuận hưởng thụ Vân Hoán vuốt lông, mắt phượng xinh đẹp híp híp, giống như con mèo nhỏ sau khi ăn no lộ ra cái bụng mềm mại cầu v**t v*.

Vân Hoán nhìn mà tâm đều mềm nhũn, ánh mắt c*̃ng bắt đầu nóng bỏng.

Tần Nhất bỗng nhiên kinh hô một tiếng, theo bản năng ôm cổ Vân Hoán, người này đột nhiên đứng lên, dọa cô giật cả mình.

"Vân phu nhân, sắc trời không còn sớm, chúng ta nên nghỉ ngơi thôi, ngày mai còn phải gấp rút lên đường." Người đàn ông nào đó nói ra những lời chững chạc đàng hoàng, nhưng lửa nóng trong mắt dường như muốn thiêu đốt hết thảy.

Trước kia, Tần Nhất đối với phương diện này mù tịt, thế nhưng dưới sự dạy bảo tận tình của người đàn ông nào đó, dần dần đã hiểu rất nhiều sự tình.
Tần Nhất bất đắc dĩ nhéo nhẹ lỗ tai người nào đó: "Không phải anh nói phải gấp rút lên đường à, hiện tại mới có một giờ chiều, em cảm thấy hoàn toàn có thể xuất phát."

Vân Hoán quay đầu nhẹ nhàng cắn lấy ngón tay Tần Nhất, đầu lưỡi lướt qua đầu ngón tay cô, tê tê dại dại, càng khiến cho khuôn mặt nhỏ của Tần Nhất đỏ lên.

Mặc dù dần dần hiểu biết hơn, nhưng cuối cùng vẫn không thể so với sắc lang nào đó. Còn không phải sao, mới một chút xíu món ăn khai vị mà Tần Nhất đã thua trận.

Vân Hoán cũng cảm thấy buồn cười, một người ngày thường thanh lãnh thản nhiên như vậy, ở phương diện này lại vô cùng ngây thơ, một chút tình thú nhỏ liền đỏ bừng cả mặt, ngay cả chân nhỏ phấn nộn cũng sẽ cuộn lại, khiến cho người ta càng thêm h*m m**n đè cô xuống hơn.
"Không cần lo lắng, anh đã bảo người đem trước một chút thuốc cho Trần Triệt, ngày mai xuất phát cũng không muộn." Vân Hoán nới lỏng miệng, ngược lại tiến công vành tai mượt mà đỏ hồng của Tần Nhất, răng nhẹ nhàng cắn xuống.

Tần Nhất thầm trợn trắng mắt, ai quan tâm cái này cơ chứ, chỉ là khuôn mặt nhỏ càng đỏ hồng, con ngươi trong sáng long lanh c*̃ng bắt đầu trở nên mê ly.

Cô như vậy, quyến rũ thơm ngọt, giống như hoa bỉ ngạn dụ hoặc thật sâu, cũng như hoa anh túc làm say lòng người.

"Điều bây giờ em nên quan tâm không phải cái này, Vân tiên sinh đói bụng, Vân phu nhân hẳn là nên đút anh ăn no." Vân Hoán câu lên nụ cười tà khí, ôm Tần Nhất toàn thân như nhũn ra trở về phòng.

Buổi tối, Phượng Khuynh Ca nhìn canh gà trước mắt có chút không vui, không vui giống vậy còn có Phệ Thiên thú.

"Ngao ngao ngao." Nữ nhân kia đâu, lão tử muốn ăn ngon, không muốn ăn canh.

Phệ Thiên thú quơ móng vuốt nhỏ, vẻ mặt bất mãn.

Phượng Khuynh Ca lành lạnh nhìn nó một cái, ngửi được mùi khét từ trong phòng bếp bay ra, vẻ mặt sống không còn gì nuối tiếc: "Ngươi ở chỗ này kêu gào cũng vô dụng, Tiểu Nhất Nhất sợ là ngày mai mới có thể dậy được. Ôi, tên đàn ông nào đó thật xấu xa, bản thân được ăn thịt, còn chúng ta lại chỉ có thể ở nơi này uống canh."

Phệ Thiên thú nghiêng nghiêng đầu, con mắt tròn trịa nhìn Phượng Khuynh Ca.

Nó căn bản nghe không hiểu nữ nhân này đang nói cái gì, nhưng lúc nghe thấy hai từ ăn thịt, lại nhịn không được kêu lên.

"Ngao ngao." Lão tử cũng muốn ăn thịt, ăn thịt!
 
[Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!
Chương 746


Chương 746: Đến Kinh Đô (4)

Phượng Khuynh Ca uể oải nằm nhoài trên mặt bàn, không nhịn được phất phất tay: "Được rồi được rồi, ngươi đừng kêu nữa, kêu c*̃ng không có thịt ăn, ài, vẫn nên chờ ngày mai đi."

Phượng Khuynh Ca đang ai oán, Quân Mặc Ly cười tủm tỉm bưng một thứ đen sì từ phòng bếp đi ra: "Nhanh, Ca Nhi, tới nếm thử, ta đặc biệt làm thịt kho tàu cho nàng."

Phượng Khuynh Ca nhìn cũng không nhìn, tại sao à, tài nghệ nấu nướng của gia hỏa này cô cũng không phải không biết, mặc kệ thứ gì đến trong tay hắn, cuối cùng đều sẽ biến thành một cục đen thùi lùi, căn bản không thể ăn!

Cô hiện tại đang mang thai con hắn đó, không thể ăn loạn.

Nhưng mà cô là một bạn đời tốt, nhìn Quân Mặc Ly tủi thân trông mong nhìn mình, cô lập tức gõ đầu Phệ Thiên thú.
"Đi, nơi đó có thịt ăn."

Phệ Thiên thú đói đến bất chấp tất cả, thao tác mãnh như hổ, nhai cũng không nhai, nuốt hết toàn bộ.

Nhìn cái đĩa trống trơn, Quân Mặc Ly vui vẻ tiếp tục quay về phòng bếp nghiên cứu bữa tiệc lớn của hắn.

Chỉ có Phệ Thiên thú có chút bất an liếʍ liếʍ cánh môi, vừa rồi...nó đã ăn cái gì, sao có cảm giác không tốt thế nhỉ?

Sáng ngày thứ hai, Tần Nhất bị một trận tiếng k** r*n thảm liệt đánh thức, cô cố gắng mở mắt, đập vào mắt đầu tiên là một t*m l*ng tr*ng n*n nhưng cứng cáp.

Vân Hoán thấy Tần Nhất tỉnh lại, tay đang cầm quần áo dừng lại, anh mỉm cười đỡ Tần Nhất tựa vào trong l*иg ngực mình, hôn lên trán cô: "Tỉnh rồi?"

Tần Nhất khó khăn hừ hừ mấy tiếng, tay không tự chủ xoa xoa cái eo đau nhức.

CMN, đây là một con sói đói đút không bao giờ no, hôm qua nháo đến rạng sáng mới tha cho cô ngủ, cô suýt chút thì chết trên giường rồi.
"Về sau không cho anh chạm vào em." Tần Nhất sắc mặt lạnh lùng đẩy Vân Hoán ra, nhanh chóng mặc quần áo.

Hôm qua náo loạn thời gian dài như vậy, cơm tối c*̃ng chưa ăn, cô đã sớm đói không chịu được. Hơn nữa, nghĩ tới nhân tinh Phượng Khuynh Ca kia, cô hận không thể đập Vân Hoán một chưởng.

Vân Hoán nhướn mày, khóe miệng tà khí cười cười, đối với lời Tần Nhất nói anh tự động bỏ qua. Sửa soạn cho mình xong anh nhéo nhéo chóp mũi Tần Nhất, cưng chiều nhìn Tần Nhất.

"Đói bụng rồi đúng không, đợi lát ăn cháo gà xé sợi là khỏe, còn có bánh canh nhỏ, em sẽ thích. Anh đi xuống trước chuẩn bị bữa sáng, em thu thập một vài thứ, sau khi ăn xong chúng ta lên đường."

Tần Nhất nhẹ gật đầu, chờ sau khi Vân Hoán đi cô liền tiến vào không gian.

Cô phải đi xem đồ ăn mình chuẩn bị có đủ hay không, lần này cùng Vân Hoán đi Kinh Đô, cô không định dẫn theo Phượng Khuynh Ca, vậy thì có nghĩa là cô phải để lại cho cô ấy nhiều lương thực.
Tần Nhất mới vừa tiến vào, Tiểu Lam và Phi Hồng liền nghênh đón, cũng không biết Phi Hồng dạy dỗ Tiểu Lam như thế nào, một đoạn thời gian không gặp, không nói việc Tiểu Lam đã lớn hơn rất nhiều, điều quan trọng chính là thực lực c*̃ng tăng rất nhiều.

Tần Nhất vui mừng xoa đầu Tiểu Lam và Phi Hồng: "Lần này chị muốn đi Kinh Đô, Khuynh Ca mang thai, chị không có ý định dẫn cô ấy đi theo, Phi Hồng em thấy sao?"

Phi Hồng và Phượng Khuynh Ca là một thể, cô muốn hỏi ý của bé một chút.

Phi Hồng là người cực có suy nghĩ của mình, bé nhìn Tiểu Lam đang trông mong nhìn bé, dịu dàng sờ lên đầu đệ đệ nhà mình: "Ta đi theo ngươi, gia hỏa này ngốc như thế, thực lực lại yếu, còn không cố gắng tu luyện, đúng là muốn ném sạch mặt mũi Phượng Hoàng nhất tộc chúng ta."

Tiểu Lam lúc đầu nghe được Phi Hồng nói không rời đi thì vô cùng vui mừng, thế nhưng nghe đến phía sau, Phi Hồng nói bé ngốc, Tiểu Lam lập tức xù lông: "Không cho phép ngươi nói ta ngốc, ta thông minh nhất, nếu không phải ngươi ra sớm hơn ta mấy giây, ta mới là ca ca."

Edit by Thanh tỷ

Chương 747: Đến Kinh Đô (5)
 
[Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!
Chương 747


Chương 747: Đến Kinh Đô (5)

Tần Nhất cười cười, hai tiểu gia hỏa này tranh cãi ầm ĩ, thoạt nhìn như ai cũng không vừa mắt ai, nhưng thật ra trong lòng đều đang suy nghĩ cho đối phương.

Tần Nhất mỗi tay kéo một đứa, xoa đầu hai bé: "Chị đã biết, đi nghỉ ngơi một lát đi, cứ luôn tu luyện cũng không tốt, chị đi chuẩn bị cho Khuynh Ca vài thứ."

Hai tiểu gia hỏa nhẹ gật đầu: "Vậy bọn em đi tìm đám Tịch chơi, Nhất Nhất, chị làm việc của chị đi."

Hai tiểu gia hỏa đáng yêu như thế, Tần Nhất nhịn không được hôn lên má mỗi đứa một cái.

Tiểu Lam còn tốt, ngày thường vẫn hay thân thiết với Tần Nhất như thế, ngược lại là Phi Hồng, xấu hổ đến mức lỗ tai nhỏ đỏ hồng, tiểu chính thái phấn nộn khiến lòng người mềm nhũn.

Tần Nhất cho hai đứa nhỏ một túi kẹo que, sau đó tiếp tục lật xem đồ trong tay.
Ừm, đồ ăn trước đó làm vẫn còn ít, Tần Nhất tìm thêm đồ thích hợp cho phụ nữ có thai ăn chuẩn bị nhét hết vào tủ lạnh, sau đó lại tìm không ít nguyên liệu nấu ăn tươi mới.

Tuy rằng Phượng Khuynh Ca và Quân Mặc Ly không biết nấu cơm, nhưng Vương Ổn Ổn biết, sau khi bọn họ rời đi sẽ để cho Ổn Ổn tới chăm sóc Phượng Khuynh Ca.

Đợi Tần Nhất thu xếp ổn thỏa xong rời khỏi không gian, cô vừa mới bước ra liền nghe thấy tiếng k** r*n thê thảm của Phệ Thiên thú.

Tần Nhất vội vội vàng vàng xuống tầng, liếc mắt liền thấy vật nhỏ nào đó đang vô cùng đáng thương nằm trên ghế sô pha, móng vuốt ôm chặt lấy bụng, cái mũi nhỏ đỏ rực, vừa trông thấy cô xuống liền lập tức ngao ngao kêu lên.

Biết bao đáng thương.

Tần Nhất nhanh chóng đi qua ôm tiểu gia hỏa vào ngực, giọng điệu có mấy phần lo lắng: "Bị làm sao vậy?"
Không phải buổi trưa hôm qua vẫn rất tốt à, sao qua một đêm không thấy liền biến thành cái dạng này?

Vân Hoán từ trong phòng bếp thò đầu ra: "Hỏi Quân Mặc Ly ấy, không biết anh ta cho nó ăn thứ gì, tiểu gia hỏa này bị đau bụng, đã náo loạn cả buổi sáng rồi."

Tần Nhất nhìn về phía Quân Mặc Ly đang ngồi một bên giống như người không liên quan, chỉ thấy hắn nhàn nhạt nhíu mày lại nói: "Đồ của ta tuyệt đối không có vấn đề, nó đã ăn từ tối hôm qua, nếu như ăn đau bụng, không có khả năng hiện tại mới cảm giác được đau nhức."

Khóe miệng Tần Nhất giật một cái, cô đại khái đã biết nguyên nhân, vốn cho rằng Vân Hoán trước đây là sát thủ phòng bếp, không nghĩ tới còn có một Quân Mặc Ly càng lợi hại hơn.

Tần Nhất càng thêm thương tiếc Phệ Thiên thú, tay trắng nõn nhẹ nhàng xoa bụng cho nó: "Khuynh Ca, lát nữa tôi với Vân Hoán phải đi Kinh Đô một chuyến, cô ở lại đây dưỡng thai thật tốt, tôi sẽ gọi Ổn Ổn tới chơi với cô."
Tần Nhất ho nhẹ một tiếng, sau đó liếc Quân Mặc Ly một cái đầy ẩn ý: "Ổn Ổn nấu cơm ăn rất ngon."

Quả nhiên, Tần Nhất nói xong cái này, Phượng Khuynh Ca vui vẻ lên nhiều, vung tay nói: "Cậu cứ đi đi, tôi một mình rất tốt, cậu yên tâm."

Bị xem nhẹ Quân Mặc Ly: ...

Tần Nhất với Vân Hoán ăn xong bữa sáng liền lặng lẽ rời khỏi căn cứ Đế Đô.

Kể cả coi như bọn họ quang minh chính đại rời đi, c*̃ng sẽ không tạo ra oanh động lớn, chủ yếu là do vị căn cứ trưởng Vân Hoán này quá không có trách nhiệm, trước kia Tần Nhất chưa trở về, một năm bốn mùa, thời gian anh ở trong căn cứ cộng lại cũng chỉ một hai tháng.

Tần Nhất ôm Phệ Thiên thú đang ngủ say giấc, nhẹ nhàng sờ lên đầu nó: "Đi thôi."

Vân Hoán cúi người hôn khóe môi Tần Nhất: "Ngủ đi, đến giờ cơm trưa anh sẽ gọi em."

Tần Nhất say xe lợi hại, Vân Hoán luôn nhớ kỹ.

"Ừm." Tần Nhất nhẹ gật đầu, mùi hương bạc hà nhàn nhạt truyền tới, tươi mát dễ ngửi, là mùi cô quen thuộc, cũng khiến cô vô cùng an tâm.

Khóe môi Vân Hoán cong lên, nhìn một lớn một nhỏ ngủ say sưa bên cạnh, trái tim anh đều muốn hòa tan.

Edit by Thanh tỷ

Chương 748: Đến Kinh Đô (6)
 
[Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!
Chương 748


Chương 748: Đến Kinh Đô (6)

Trong lòng giấu một con mèo nhỏ tên là Tần Nhất, điều này khiến tâm tình Vân Hoán tốt vô cùng.

Đã lâu hai người họ không ra ngoài riêng với nhau như hiện tại, đột nhiên anh vô cùng hoài niệm.

Vân Hoán dịu dàng vén những tóc xõa xuống che mất khuôn mặt Tần Nhất ra sau tai, giọng nói khàn khàn dễ nghe: "Mộng đẹp, Thất Thất."

Tần Nhất là bị Vân Hoán đánh thức, cô phí sức mở mắt phượng ra, con ngươi ậng nước có phần mê mang nhìn Vân Hoán, vô tội giống hệt con mèo nhỏ.

Vân Hoán không vội xuống xe, mà ôm lấy Tần Nhất kéo vào trong ngực, lấy ra khăn tay thấm nước rửa mặt cho Tần Nhất.

Nước lành lạnh khiến Tần Nhất lập tức tỉnh táo lại, cô đang muốn xoa xoa con mắt, tay liền bị Vân Hoán bắt lấy.

Vân Hoán nhẹ nhàng nhéo gò má trắng mịn của cô: "Đã nói với em bao nhiêu lần rồi, đừng dùng tay dụi mắt."
Tần Nhất chớp chớp mắt, có lẽ là vừa mới tỉnh ngủ, dáng vẻ hiện tại của cô so với ngày thường có phần ngây thơ chọc người.

"Vân Hoán, chúng ta tới đâu rồi?" Tần Nhất ngủ nhiều, cảm giác toàn thân mềm nhũn, cô rúc vào trong ngực Vân Hoán, nhu thuận như mèo nhỏ.

"Mới đi được một phần ba đường, hiện tại cũng không biết đang ở đâu, vừa vặn giữa trưa, anh thấy bên kia có nhà máy bỏ hoang, liền đánh thức em."

Vân Hoán ôn nhu thay Tần Nhất day day huyệt Thái Dương: "Có phải không thoải mái không, buổi chiều tốt nhất không nên ngủ nữa, nếu không tối sẽ không ngủ được."

Tần Nhất nhẹ gật đầu, quả thực buổi chiều không thể ngủ nữa.

Phệ Thiên thú đang say giấc nồng, Tần Nhất c*̃ng không đành lòng đánh thức tiểu gia hỏa liền để nó lại trên xe.

Vừa xuống xe, Vân Hoán mày kiếm nhăn lại, đưa tay bảo hộ Tần Nhất ở sau lưng.
Có người!

"Yô, không ngờ tới là một tên rất cảnh giác, chúng ta mới vừa mới tới gần đã bị phát hiện!"

Mấy tên đàn ông dáng vẻ lưu manh trong tay cầm gậy sắt thô to từ trong một góc hẻo lánh của nhà máy đi ra.

Cầm đầu là một tên mặt sẹo, một vết dao thật dài kéo từ mắt trái của hắn một đường đến hết gò má, thoạt nhìn rất dữ tợn.

"Hì hì, đại ca, là con dê béo!" Có tên tiểu đệ phía sau cười xấu xa, mắt híp lại đánh giá Vân Hoán.

Áo thun trắng cao cấp định chế, đơn giản hào phóng, nhưng mặc trên người Vân Hoán có một loại hương vị không nói được, đôi mắt đào hoa thâm thúy lạnh nhạt, môi mỏng hồng nhạt, mặt mày tinh xảo, vừa nhìn là biết địa vị không thấp.

Thế nhưng trong mắt mặt sẹo, Vân Hoán như vậy lại là con dê béo tr*n tr**.

Dáng vẻ đẹp như thế thì trong nhà nhất định rất có tiền, nhưng loại người như này bình thường thực lực đều không mạnh, đây cũng là đối tượng thích hợp để bọn hắn ra tay.
"Lão đại, mau nhìn, có phụ nữ! Em chưa từng thấy cô nàng nào xinh đẹp như cô ta đâu." Trong lúc mặt sẹo đánh giá Vân Hoán, lại có tiểu đệ chú ý tới Tần Nhất trong ngực Vân Hoán.

Mặt sẹo nghe vậy nhìn sang, chỉ thấy thiếu nữ mặc quần áo thể thao màu trắng lẳng lặng được người đàn ông ôm trong lòng.

Ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Tần Nhất, mặt sẹo tràn đầy kinh diễm chớ nói tiểu đệ của hắn, ngay cả hắn c*̃ng chưa từng gặp qua cô nàng xinh đẹp như vậy.

Chỉ là nhẹ nhàng nhíu mày cũng khiến người ta thần hồn điên đảo, quần áo thể thao bình thường đến không có chút nào đặc biệt mặc trên người cô lại trở nên chói lóa mắt như thế.

Hắn gặp nhiều người đẹp dựa vào ăn mặc để bản thân trở nên nổi bật, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy có người làm tôn lên quần áo.

"Mả mẹ nó, ông đây cũng chưa từng thấy gái nào xinh đẹp như vậy, không biết đặt ở dưới thân sẽ thoải mái bao nhiêu đây. Tiểu Đậu, lần này chú mày làm tốt lắm, con nhóc Như Mộng kia liền thưởng cho mày."

Mặt sẹo cười bỉ ổi, đôi mắt không có ý tốt nhìn loạn trên người Tần Nhất, ánh mắt kia hận không thể nhanh đem cô dỡ ra không còn một mảnh.
 
[Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!
Chương 749


Chương 749: Đến Kinh Đô (7)

Tên đàn em Tiểu Đậu nghe mặt sẹo nói thế hai mắt sáng lên, tuy Như Mộng không so được với cô gái trước mặt, nhưng dù gì cũng thanh tú động lòng người, trước đó thế nhưng là người mặt sẹo yêu nhất.

"Cảm ơn lão đại, cảm ơn lão đại!" Mặt Tiểu Đậu cười đến sắp cứng luôn rồi, không nghĩ tới mình thuận miệng một câu, thế mà nhặt được cái phúc lợi lớn như thế.

Những người khác âm thầm nghiến răng nghiến lợi, có chút ghen tị nhìn Tiểu Đậu, bọn hắn chẳng qua chỉ chậm một bước, thế mà để tiểu tử này nhặt được tiện nghi.

"Này, các anh thảo luận lâu như vậy, đã hỏi qua ý kiến của chúng tôi chưa?" Tần Nhất lạnh lùng cười.

Nói thật, hình như lâu rồi cô không có gặp người dám đánh cướp cô, nói như thế nào đây, nghĩ tới chút nữa có thể đánh người, cô cảm thấy lòng tràn đầy chờ mong.
Quả nhiên, đại tiểu thư khuê các gì đó hoàn toàn không phải gu của cô, cô càng ưa thích gϊếŧ Zombie đánh người hơn.

Làm sao bây giờ, nắm đấm của cô đã đói khát khó nhịn lắm rồi.

Vân Hoán bất đắc dĩ bóp trán, cô vợ nhỏ, có thể đừng bạo lực như vậy không.

Thế nhưng, sao anh lại thích cô như thế chứ.

"He he, gái à, em đi theo anh đảm bảo ăn ngon uống say, đi với cái tên yếu gà đó có gì tốt, anh đây mới có thể khiến em thỏa mãn." Mặt sẹo hướng Tần Nhất huýt sáo, ưỡn nửa th*n d*** lên, nở nụ cười bỉ ổi.

Vân Hoán sắc mặt lạnh băng, thế mà dám ở ngay trước mặt anh dạy hư vợ anh, rất tốt, người này anh nhớ kỹ!

Mặt sẹo bỗng nhiên cảm thấy phía sau phát lạnh, hắn tuy không có tài cán gì, nhưng trực giác rất mẫn cảm, không biết tại sao, vừa rồi trong nháy mắt, hắn cảm giác được người đàn ông trước mặt rất đáng sợ, tế bào toàn thân đều đang kêu gào mau rời xa người đàn ông này.
Mặt sẹo ngờ vực nhìn Vân Hoán, phát hiện anh bình thường đến không thể bình thường hơn, chỉ là an tĩnh trốn sau lưng Tần Nhất.

Nghĩ đến đây, trên mặt mặt sẹo tràn đầy xem thường khinh bỉ, thua thiệt anh còn là đàn ông, gặp chuyện thế mà lại trốn sau lưng phụ nữ. Nhưng điều này cũng khiến cho hắn càng xác định, tên đàn ông này cũng chỉ được cái lớn lên đẹp mắt, thật ra là tên hèn nhát.

Tần Nhất nói giọng mỉa mai: "Chậc chậc chậc, thời buổi này rồi mà đùa giỡn con gái nhà lành c*̃ng không chịu thay đổi thủ đoạn, cứ lặp đi lặp lại vài câu như thế, các anh không chán nhưng tôi nghe mắc phiền."

Nói xong, cũng không đợi mấy người mặt sẹo kịp phản ứng, nhanh chóng tiến lên "bốp bốp rầm" mấy quyền, liền tẩn mười mấy tên lưu manh liên tục kêu cha gọi mẹ.

Mặt sẹo che bụng mình kêu thảm thiết, đau đến mồ hôi lạnh đều tuôn ra, ánh mắt hắn nhìn Tần Nhất như nhìn thấy một con quái vật vậy.
CMN, đây là con gái à, ăn cái gì lớn lên thế, sức lực thật lớn, rõ ràng chính là quái vật!

Đối diện với gương mặt tuyệt mỹ của Tần Nhất, mặt sẹo không dám tùy tiện suy nghĩ lung tung nữa.

Vân Hoán cưng chiều nhìn Tần Nhất, kéo cô vào trong lòng mình, lấy ra khăn tay sạch lau từng ngón tay cho Tần Nhất: "Tay có đau không, đã nói với em nhiều lần rồi, đánh người không cần ra sức như thế, anh sẽ đau lòng."

Mặt mày như họa của Tần Nhất thản nhiên không gợn sóng, mắt phượng lại cực kỳ nguy hiểm híp lại: "Anh là người của em, sao có thể để cho người ta khi dễ, nói ra thì em còn mặt mũi nào lăn lộn bên ngoài nữa."

Mặt sẹo: ĐMM, tôi thì không cần mặt mũi à!

Trên thực tế, mặt sẹo cảm thấy mặt mũi của mình cả trong lẫn ngoài đều đã bị mất sạch. Ở trước mặt đám đàn em, hắn thế mà bị một cô gái gầy yếu có bệnh động kinh đánh, hơn nữa còn là kiểu một quyền liền ngã, về sau hắn phải làm sao phục chúng nữa đây.

Tên mặt sẹo này cũng có chút ngôn vặt, biết mình lần này đá vào tấm sắt, vội vàng khóc lóc cầu tình: "Ai ya, bà cô của tôi, là tiểu nhân có mắt không biết Thái Sơn, xúc phạm đến người, xin người tha cho lần này, chúng tôi không dám nữa."

Edit by Thanh tỷ

Chương 750: Đến Kinh Đô (8)
 
[Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!
Chương 750


Chương 750: Đến Kinh Đô (8)

Tên to con một mét tám ba khóc kiểu lê hoa đái vũ, thế nhưng phối hợp với thanh tuyến thô ráp và khuôn mặt dữ tợn, thật khiến người ta cay con mắt.

"Vân Hoán, anh thấy sao?" Tần Nhất bị tiếng khóc oang oang này nháo cho đau đầu, cô cho tới bây giờ chưa thấy qua đàn ông có thể khóc như thế.

Tần Nhất ngước cái cổ thiên nga duyên dáng lên, lông mi thon dài dày đậm giống như bàn chải nhỏ, khiến lòng Vân Hoán ngứa ngáy.

Mặt sẹo khóc nấc lên, tội nghiệp nhìn qua Vân Hoán.

Ấn đường Vân Hoán giật giật, giữa trưa nắng chói chang, tuy bây giờ mùa hè đã qua, nhưng thời tiết vẫn nóng không chịu được, cứ giằng co như vậy một hồi, chóp mũi Tần Nhất đã xuất hiện lớp mồ hôi mỏng.

Vân Hoán đau lòng lau mồ hôi thay Tần Nhất, tay to rộng vì Tần Nhất che đi ánh mặt trời, tuy rằng tác dụng không đáng nhắc tới.
"Chúng tôi c*̃ng không truy cứu gì các anh, mở cửa kho hàng ra, ăn xong cơm trưa chúng tôi sẽ rời đi." Vân Hoán lạnh lùng nhìn mặt sẹo, đôi mắt đào hoa đa tình lạnh nhạt.

Mặt sẹo bị nhìn mà toàn thân rởn cả lông tóc, cho đến giờ phút này, hắn rốt cục có thể khẳng định, người đàn ông này cũng không phải là tên bám váy phụ nữ như hắn tưởng tượng, có lẽ đối phương so với người phụ nữ kia còn đáng sợ hơn.

Mặt sẹo liền vội vàng đứng lên, khom người nịnh nọt cười với Tần Nhất cùng Vân Hoán: "Xem hai vị nói này, đừng nói là một lúc, ngay cả ở lại chỗ này mấy ngày đều không thành vấn đề."

Hắn cũng coi như đã nhìn ra, hai người đối với chỗ này của hắn hoàn toàn không có hứng thú, c*̃ng chướng mắt, có điều đây đối với mặt sẹo mà nói là cực tốt.

Bọn họ chướng mắt, nhưng chỗ này lại là nơi sinh sống yên ổn an toàn mà bọn hắn khó có được.
Đám đàn em của mặt sẹo nhìn thấy dáng vẻ nịnh nọt của lão đại nhà mình, c*̃ng hiểu hôm nay bọn hắn đá trúng thiết bản. Thật ra người đi qua con đường này không nhiều, bọn hắn cũng không phải người xấu tội ác tày trời gì, sẽ chỉ đoạt vật tư của những người giàu có.

Mặt sẹo mở cửa nhà máy, cười bồi: "Hai vị mời vào mời vào."

Vân Hoán ôm lấy Tần Nhất đi vào, mặc dù là nơi một đám đàn ông ở, nhưng ngược lại ngoài ý muốn trông khá sạch sẽ.

Vân Hoán nhẹ gật đầu, bệnh thích sạch sẽ như anh vẫn có thể chấp nhận được mấy phần.

Song, anh quét mắt một vòng liền thấy trong góc tường có mấy người phụ nữ đang run run rẩy rẩy, bọn họ vừa tiến vào, những người phụ nữ này toàn bộ co lại thành một đoàn, quần áo tả tơi nhưng sắc mặt cũng không tệ lắm, vừa nhìn cũng biết phương diện ăn uống không hề bị khắt khe.
Nhưng chuyện này không có liên quan gì tới bọn họ.

Mặt sẹo vội vàng lấy ra một ít hạt ngô và bánh bích quy, đây đã là thức ăn tốt nhất của bọn hắn. Vừa nghe hai người bọn họ nói muốn ở chỗ này ăn cơm trưa, mặt sẹo tự giác cho rằng bảo hắn đến chuẩn bị.

"Hai vị đừng để ý đồ ăn không tốt, chúng tôi nơi này chỉ có những thứ này." Mặt sẹo đối diện với đôi con ngươi lạnh lùng của Vân Hoán, ngượng ngùng cười nói.

Quả thực đây đã là đồ ăn tốt nhất của bọn hắn, nhưng hắn rốt cuộc vẫn giữ lại chút đầu óc, đồ lấy ra không phải rất nhiều.

Nhà máy này trước kia sản xuất bánh bích quy, mấy năm trước bọn hắn tới chiếm lấy nơi này, phát hiện vẫn còn rất nhiều hàng tồn, thứ như bánh bích quy, bao no còn thuận tiện, mặt sẹo liền giấu toàn bộ số hàng đi.

Chỉ là hiện tại cầu không có cung, từ từ ăn, bây giờ còn thừa lại cũng không bao nhiêu.

Vân Hoán không nói gì, loại đồ ăn thô ráp này đương nhiên anh sẽ không để cho Tần Nhất đυ.ng tới, người trên đầu quả tim anh, nên ăn thứ tốt nhất, dùng thứ tốt nhất.

"Anh cầm về đi, chúng tôi không cần vật tư của các anh." Vân Hoán thuần thục từ trong ba lô lấy ra nồi bát thìa, lần lượt bày ra.

Thứ bọn họ không để ý tới nhưng lại là mạng của người khác, Vân Hoán biết điểm này, cho nên anh không có tiếp nhận.

Edit by Thanh tỷ

Chương 751: Đến Kinh Đô (9)
 
[Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!
Chương 751


Chương 751: Đến Kinh Đô (9)

Mặt sẹo nghe xong vui mừng không thôi, không muốn đồ ăn của bọn hắn là tốt nhất, như vậy hắn còn có thể tiết kiệm chút đỉnh.

Vân Hoán vô cùng nhanh chóng lấy ra các loại nguyên liệu nấu ăn, mặt sẹo nhìn hoa hết cả mắt.

CMN, đây không phải là gạo sao, còn có cái kia, cái kia không phải nấm hương ư, còn có còn có thật nhiều thức ăn hắn đã nhiều năm chưa từng nhìn thấy.

Giờ khắc này mặt sẹo mới biết được, hai người này tuyệt đối là người hắn không chọc nổi, chỉ bằng những đồ vật trân quý không khác gì gấu trúc mà bọn họ tùy tiện lấy ra, thân phận đối phương tuyệt đối không thấp.

Tần Nhất nhìn thấy nấm hương, đôi mày thanh tú nhăn lại, trong mắt phượng lộ rõ sự ghét bỏ: "Em không thích ăn nấm hương."

Vân Hoán lắc đầu, đưa cho Tần Nhất một hộp hoa quả cùng sữa bò đã chuẩn bị: "Không được kén ăn, ăn trước chút hoa quả lót dạ, đợi chốc lát liền có thể ăn cơm."
Ấn tượng đầu tiên Tần Nhất cho anh khắc quá sâu, dinh dưỡng không đầy đủ, vô cùng nhỏ gầy, cho nên Vân Hoán ngày thường rất chú ý đến việc ăn uống của Tần Nhất.

Mặt sẹo ở một bên liên tục nuốt nước miếng, hắn vô cùng muốn lớn tiếng nói, cô không thích ăn thì cho tôi, bao nhiêu tôi cũng có thể ăn được.

Dáng dấp Vân Hoán và Tần Nhất vô cùng đẹp, quần áo lại sạch sẽ, sắc mặt hồng nhuận, vừa nhìn là biết có thực lực.

Còn không phải sao, có người đã bắt đầu động tâm tư.

"Cầu xin anh, cứu tôi với, tôi là con gái nhỏ của Trịnh gia Kinh Đô Trịnh Như Mộng, nếu như anh cứu tôi trở về, tôi sẽ bảo anh trai tôi cho anh rất nhiều tinh hạch."

Một người phụ nữ bẩn thỉu đột nhiên bổ nhào tới trước mặt Vân Hoán, gương mặt thanh tú vô cùng đáng thương nhìn Vân Hoán, mềm yếu nhu nhược.
Ánh mắt đầu tiên của Trịnh Như Mộng khi nhìn thấy Vân Hoán chính là kinh diễm, thân là con gái Trịnh gia, cô ta cũng coi như gặp qua rất nhiều người, thế nhưng không có một ai giống người đàn ông trước mắt này có hương vị như thế.

Đúng vậy, có hương vị, lạnh lùng lãnh đạm, nhưng có lúc lại lộ ra từng tia dịu dàng, khiến cho người ta hoàn toàn không rời mắt nổi.

Nhưng, càng khiến cô ta để tâm là người đàn ông này có thể cứu cô ta, mang cô ta rời khỏi ổ thổ phỉ.

Trịnh Như Mộng, Tần Nhất trong lúc lơ đãng cười cười, thế giới này đúng là nhỏ bé, bọn họ đang chuẩn bị đi Kinh Đô thì cô con gái nhỏ của Trịnh gia Trịnh Như Mộng thế mà lại xuất hiện ở ngay trước mắt mình.

Nói đến Trịnh Như Mộng, cô liền nhớ đến anh trai của cô ta, Trịnh Trọng. Nhắc đến, cô đã rất lâu không nghĩ tới tên đàn ông này. Đời trước cô thích anh ta, không muốn xa rời anh ta, đời này chẳng qua cũng chỉ là người xa lạ mà thôi, thậm chí là kẻ địch.
Có điều, Trịnh Như Mộng cũng không phải người tốt lành gì. Cô còn nhớ rõ, khi đó Trịnh Trọng một mực theo đuổi Tần Kiều Kiều, Trịnh Như Mộng vì muốn gặp chị dâu tương lai của mình, cũng đến thành phố Z.

Thế nhưng không biết tại sao, cô ta vô cùng chán ghét Tần Kiều Kiều.

Về sau, cô (TN) với Trịnh Trọng ở bên nhau, Cao Tình với Tần Hàn Mạt thành một đôi, nhưng cô ta (TNM) cũng không thích Tần Kiều Kiều yếu ớt mảnh mai. Song, thế mà cô ta lại tìm người tới muốn làm nhục Tần Kiều Kiều, nhưng bị Tần Kiều Kiều phát hiện, sau đó cô ta (TKK) tương kế tựu kế, đem cô đẩy ra.

(Lúc này ngoài mặt thì Tần Nhất với Trịnh Trọng là một đôi, sau lưng Trịnh Trọng với Tần Kiều Kiều chim chuột với nhau, Trịnh Như Mộng tìm người bắt TKK nhưng bị TKK phát hiện, thế là TKK thuận theo kế hoạch của TNM, đẩy TN ra thế chỗ thay.)

Cô còn nhớ rõ, trong căn phòng đen như mực kia, một đám đàn ông dung tục bỉ ổi, cô cạn kiệt dị năng, giống như thịt cá mặc người xâu xé. Nếu không phải, nếu không phải sau đó dị năng của cô bỗng nhiên thăng cấp, cô, sớm đã bị đám người kia vấy bẩn.

Cô may mắn trốn thoát, nhưng quần áo không chỉnh tề, sau đó bị Trịnh Như Mộng không kiêng dè tuyên truyền khắp nơi, nói cô là đồ đê tiện, không chịu nổi tịch mịch đi tìm đàn ông.

Cô còn nhớ rõ, khi ấy Trịnh Như Mộng mặc một thân quần áo xinh đẹp, thanh tú đáng yêu, nhưng vẻ mặt hung hăng, vô cùng khinh thường nhìn cô, nói ra những lời ác độc nhất.

Bởi vì cô ta, thanh danh của cô ở thành phố Z triệt để bị hủy, tiếp theo đó Trịnh Trọng c*̃ng đá cô, lập tức đến với Tần Kiều Kiều.

Cô, thành trò cười lớn nhất thành phố Z, cũng thành sỉ nhục lớn nhất.
 
[Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!
Chương 752


Chương 752: Đến Kinh Đô (10)

Con ngươi Tần Nhất càng lúc càng tối xuống, mặc dù cô đang cười, nhưng cảm giác mang tới lại lạnh rét thấu xương.

Tâm tư Vân Hoán thời thời khắc khắc đều ở trên người Tần Nhất, thay đổi đột ngột của cô, làm sao anh lại nhìn không ra.

Dường như là từ lúc Trịnh Như Mộng xuất hiện, cảm xúc của tiểu gia hỏa liền không đúng.

Đôi mắt đào hoa của Vân Hoán lạnh đi, căn bản không nhìn Trịnh Như Mộng, mà đi đến trước mặt Tần Nhất, lo lắng nâng mặt cô lên: "Thất Thất, làm sao vậy, không thoải mái à?"

Tần Nhất đè xuống bạo ngược quay cuồng trong lòng, lắc đầu: "Em không sao, không cần lo lắng cho em."

Giọng nói mềm mềm nhẹ nhàng vô cùng dễ nghe, cũng thành công làm cho Trịnh Như Mộng chú ý tới cô.

Ánh mắt đầu tiên cũng là kinh diễm, cô ta từ trước tới nay chưa từng gặp qua người xinh đẹp như vậy, ngay cả đệ nhất mỹ nữ Kinh Đô Lâm Oản Oản c*̃ng không xinh đẹp bằng cô, thế nhưng ghen ghét đố kị cũng theo đó mà đến.
Không chỉ ghen ghét mặt của cô, còn ghen ghét người đàn ông này đối xử tốt với cô.

"Vị tiên sinh này..." Trịnh Như Mộng khẽ cắn hàm răng, điềm đạm đáng yêu nhìn Vân Hoán, thanh âm ngọt ngấy là thứ đàn ông yêu thích nhất.

Mặt sẹo vẻ mặt tức giận, hắn từ bên trong miệng Zombie cứu được cô ả Như Mộng, suốt một năm trời, trong thời gian một năm này hắn đối xử với cô ả so với người khác tốt hơn nhiều.

Ngày thường dỗ ngon dỗ ngọt nhiều như vậy, cô ả c*̃ng nói với hắn cô ả sẽ không phản bội hắn, nhưng bây giờ thì sao, tất cả chẳng qua phần lớn là lời dối trá.

Quả nhiên là con hát vô tình, **** vô ý.

Có điều, hắn hiện tại giận mà không dám nói gì, nếu như hai vị này muốn dẫn Như Mộng đi, hắn c*̃ng không có cách gì.

Vân Hoán giống như không hề nghe thấy lời Trịnh Như Mộng nói, chỉ dịu dàng vì Tần Nhất vén lại những sợi tóc rối: "Không thoải mái thì nghỉ ngơi một lúc, ăn cơm xong dựa vào anh ngủ một giấc."
Khóe môi Tần Nhất cong lên, đôi mắt trong veo trở nên vui vẻ rạng rỡ, giống như là lưu ly: "Ừm, được."

Vân Hoán không coi ai ra gì show ân ái, hôn một cái lên trán Tần Nhất, sau đó nói với Trịnh Như Mộng: "Giọng cô quá ồn."

Sắc mặt Trịnh Như Mộng tái đi, người đàn ông này, người đàn ông này thế mà ghét bỏ cô ta ồn ào?

Trong lòng mặt sẹo âm thầm nhẹ nhàng thở ra, chỉ là ánh mắt nhìn Như Mộng không còn ôn nhu cùng quan tâm trước đó.

Trịnh Như Mộng rùng mình một cái, cô ta biết, đây là cơ hội duy nhất của mình, nếu như, nếu như cô ta không thể đi theo hai người kia rời đi, kết quả của cô ta chỉ có một.

"Vị tiểu thư này, cứu tôi với." Bất đắc dĩ, Trịnh Như Mộng đành phải hướng Tần Nhất cầu xin.

Tần Nhất nhìn cô ta một cái, trong mắt Trịnh Như Mộng có không cam lòng, có vũ nhục, có oán hận, còn có ghen ghét.
Cô ta, đến cùng vẫn không thay đổi.

Nhưng cô ngược lại muốn giúp cô ta rời khỏi nơi này.

"Tiểu thư? Cô nói ai là tiểu thư, tôi là con cái gia đình trong sạch." Tần Nhất lạnh nhạt mở miệng, không hề để tâm cô ta.

(小姐 - tiểu thư: 1. Xưng hô lịch sự với những cô gái trẻ chưa kết hôn (xưa); 2. Cách gọi những cô gái làm trong ngành phục vụ bán sắc đẹp kiếm tiền, tiếp khách, tay vịn...(nay))

Miệng nhỏ xinh cắn cắn quả anh đào, dù cho thân ở trong hoàn cảnh như hiện tại, c*̃ng khó nén được sự ưu nhã từ bên trong xương.

Trịnh Như Mộng cảm thấy mình khó xử cực kỳ, cô ta hiện tại mặc quần áo rách rưới, toàn thân bẩn thỉu rất lâu không tắm rửa, cùng Tần Nhất xinh đẹp sạch sẽ tạo thành chênh lệch rõ ràng.

Nhưng càng chật vật hơn chính là những lời Tần Nhất nói kia.

Cô gái này, cô ta (TN) đang châm chọc mình, thế nhưng biến thành bộ dạng như hiện tại cũng không phải cô ta nguyện ý. Nếu có thể, nếu có thể, ai nguyện ý hèn mạt đi hầu hạ nhiều đàn ông như vậy chứ.

Tần Nhất đuôi mắt giễu cợt, làm sao, mới thế đã không chịu nổi, đời trước lời cô ta nói so với cô nói còn muốn ác độc gấp trăm lần!

Khi đó cô cố gắng nói bản thân mình trong sạch, thế nhưng cô ta thì sao, cô ta lại gọi một đám người tới muốn lột quần áo của cô, còn muốn treo cô trên cây để mọi người tùy ý đánh chửi cô, nhục nhã cô.

Edit by Thanh tỷ

Chương 753: Đến Kinh Đô (11)
 
[Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!
Chương 753


Chương 753: Đến Kinh Đô (11)

Vân Hoán không biết tại sao Tần Nhất lại có địch ý với Trịnh Như Mộng, nhưng làm người chồng tốt nhị thập tứ hiếu, việc cô vợ nhỏ nhà mình làm nhất định là đúng, cho nên Vân Hoán c*̃ng không để ý.

Kỳ thật, anh c*̃ng rất không thích Trịnh Như Mộng, tựa như anh trai Trịnh Trọng của cô ta, làm người ta ghét.

Năm đó, trong nhà anh xảy ra chuyện, anh được đón đến Trần gia, Trịnh Như Mộng như thế nào giễu cợt anh, chó nhà có tang vô dụng, là tang môn tinh khắc chết cả nhà.

Đứa bé không bao lớn nhưng lại nói đầy lời ác độc, c*̃ng xem như ép chết cọng cỏ cuối cùng của anh, anh, mắc bệnh trầm cảm.

Song, những năm qua anh chưa hề động tới Trịnh gia, sự chú ý của anh một mực ở trên người Tần Nhất. Hơn nữa, lúc đó anh mới vừa phát triển căn cứ, căn cơ còn yếu, vươn tay không tới căn cứ Kinh Đô, còn có một việc, chính là không muốn khiến ông cụ Trần thất vọng.
"Cái này... cô gái, sao cô có thể nói như vậy chứ, ai mà không phải con cái gia đình trong sạch, tôi c*̃ng không nguyện ý trở thành như hiện tại. Nếu như là cô, cô có thể làm gì chứ." Trịnh Như Mộng nói nói rồi thút thít khóc òa.

Tần Nhất đung đưa hai chân, lắc chân giọt nước nơi mắt cá chân lóe sáng lấp lánh, khiến làn da càng thêm trắng nõn.

Ánh mắt Trịnh Như Mộng lấp lóe, nhìn mà nóng mắt không thôi, đồ vật xinh đẹp như vậy, nếu như là của cô ta thì tốt biết bao.

Tham lam trong mắt Trịnh Như Mộng tự nhiên Tần Nhất thấy được, cô cười cười, cũng không thèm để ý: "Được thôi, cô đã đáng thương như vậy thì tôi sẽ cứu cô, thế nhưng cô phải trở thành người hầu của tôi, thế nào, suy nghĩ kỹ đi."

Tần Nhất nói xong liền mặc kệ cô ta, quay người đi đến bên cạnh Vân Hoán, thân mật đút anh ăn trái cây.
Chỉ vì cô cực kỳ có tự tin, Trịnh Như Mộng sẽ đồng ý.

Quả nhiên, không qua bao lâu, Trịnh Như Mộng liền đi tới, không cam lòng trong đáy mắt nhưng trên mặt vẫn bày ra bộ dáng nhu thuận: "Tôi, tôi đồng ý yêu cầu của cô."

Tuy nói như vậy nhưng cô ta vẫn dè dặt cẩn thận nhìn Vân Hoán, xấu hổ mang theo e sợ, dáng vẻ thịnh thế Bạch Liên Hoa.

Tần Nhất hững hờ nhẹ gật đầu, con ngươi đen nhánh là một mảnh trào phúng, cô từ trong ba lô móc ra giấy với bút, nghiêm túc viết xuống giấy bán thân của Trịnh Như Mộng.

"Cô cầm, ký tên tiện thể ấn dấu tay." Tần Nhất lại cắn một quả anh đào, xoa bụng mình, cảm giác ăn không vô nữa.

Cô vẫn là thích ăn thịt hơn.

Gương mặt Trịnh Như Mộng cứng đờ, cô ta không nghĩ tới Tần Nhất làm tuyệt (đường) đến như thế, nếu như cô ta ký thật, cô ta liền thật sự trở thành người hầu của cô gái này.
Thế nhưng bị mặt sẹo ở một bên nhìn chằm chằm, cô ta khẽ cắn môi, vẫn quyết định ký xuống.

Chẳng qua là một tờ giấy bán thân mà thôi, đợi đến khi cô ta giành được niềm vui của Vân Hoán thì ai sợ ai, đến lúc đó cô ta nhất định phải đem cô bán đến nơi hạ đẳng nhất.

Giải quyết tốt Trịnh Như Mộng, Tần Nhất lúc này mới nhớ tới mặt sẹo: "A, tôi quên mất, người này cần bao nhiêu vật tư, hay là lấy tinh hạch?"

Khóe miệng mặt sẹo giật một cái, bà cô ơi, giấy bán thân đều ký xong rồi, lúc này mới nhớ tới tôi à?

Đối với Trịnh Như Mộng hắn hiện tại c*̃ng đã nghĩ thoáng, đi cũng tốt.

"Như vậy đi, cô cho tôi hai bát gạo là được."

Gạo, đã bao lâu rồi hắn không được ăn, nhớ quá đi thôi.

"Được." Tần Nhất sảng khoái đáp ứng, Trịnh Như Mộng chính thức trở thành người hầu của Tần Nhất.

Mùi đồ ăn nồng đậm dần dần truyền ra, Vân Hoán tốc độ làm xong ba món ăn một món canh.

"Thất Thất, đến, ăn cơm."

Mặt sẹo ngửi mùi thơm, nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt, nhưng vẫn vô cùng tự giác vì Tần Nhất và Vân Hoán dọn dẹp hiện trường.

Trên thực tế, hắn là sợ bản thân còn ở lại chỗ này liền không nhịn được nhào tới.

Edit by Thanh tỷ

Chương 754: Đến Kinh Đô (12)
 
[Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!
Chương 754


Chương 754: Đến Kinh Đô (12)

"Cô c*̃ng ra ngoài." Tần Nhất nhíu mày có chút không vui nhìn Trịnh Như Mộng vẫn đứng ì trước mặt.

Trịnh Như Mộng trông mà thèm ch** n**c miếng, thế nhưng nghe được lời Tần Nhất nói, tâm không cam tình không nguyện đi ra ngoài, chỉ là trong lòng không ngừng tính toán, nhiều đồ ăn như vậy nhất định sẽ để lại cho cô ta một chút.

Khiến người ta ghét cuối cùng đã đi, Tần Nhất và Vân Hoán hưởng thụ thời gian cơm trưa ấm áp, đương nhiên, nếu như người nào đó không có liên tục gắp nấm hương cô không thích ăn cho cô thì càng tốt hơn.

Cơm nước xong xuôi, Tần Nhất và Vân Hoán chuẩn bị lên đường, bệnh của ông cụ Trần cấp bách, tuy anh bảo Lâm Bạch gửi tới trước không ít thuốc men, thế nhưng vẫn muốn tận mắt nhìn thấy ông ấy mới yên tâm được.
Trịnh Như Mộng đói bụng, vẻ mặt không cam tâm, nhiều đồ ăn như vậy mà bọn họ một chút cũng không để lại cho cô ta, cô gái kia sao lại xấu tính như thế.

Trịnh Như Mộng đem hết thảy đều ghi hận lên người Tần Nhất, Tần Nhất c*̃ng không thèm để ý, chỉ ném túi lương khô cho cô ta: "Nè, đây là đồ ăn một ngày của cô, đừng có ăn hết một lần, với lại, cô mau đi tìm một chỗ tắm rửa đi, mùi trên người cũng quá nồng rồi."

Mặt Trịnh Như Mộng thoắt cái đỏ bừng, cô ta cẩn thận nhìn qua Vân Hoán, chạm phải chán ghét nhàn nhạt trong mắt anh, hận trong lòng càng lúc không cách nào che giấu.

Cô, cô cố ý, cố ý ở trước mặt Vân Hoán khiến cô ta khó xử như vậy.

Trịnh Như Mộng xấu hổ nhưng vẫn mở miệng hỏi: "Không có váy à, tôi không thích quần áo thể thao."

Bộ quần áo thể thao màu lam trên tay quá khó coi, cô ta hoàn toàn không thích.
Tần Nhất hừ lạnh một tiếng, nhếch miệng giễu cợt: "Cô còn tưởng rằng mình là đại tiểu thư à, có mặc đã không tệ rồi, hoặc là c** tr*n, hoặc là mặc cái này, tùy cô chọn."

Tất cả ôn nhu cùng kiên nhẫn của Tần Nhất đều dành cho người mình quan tâm, đối với người cô ghét, cô chỉ nói lời độc miệng.

Trịnh Như Mộng đành chịu, may mắn phụ cận có một con sông nhỏ, ngày thường đám mặt sẹo chính là ở nơi này tắm rửa.

Đợi một lúc Trịnh Như Mộng mới tắm rửa sạch sẽ đi tới, không thể không nói, dáng vẻ cô ta đúng là rất thanh tú.

Khuôn mặt nhỏ nhắn, lông mày cong cong, thủy mâu ôn nhu, tiểu gia bích ngọc.

Chỉ là Trịnh Như Mộng có phần ghét bỏ kéo kéo bộ quần áo thể thao trên người, vẻ mặt nhìn về phía Tần Nhất đặc biệt ghen tị.

Đúng vậy, ghen tị, dựa vào cái gì cô có thể đem quần áo xấu như vậy mặc thành có lồi có lõm, mà cô ta thì phẳng trước phẳng sau, không hấp dẫn tẹo nào.
Trịnh Như Mộng vô cùng hoài nghi Tần Nhất cố ý cho các cô mặc đồ giống nhau để làm nổi bật lên sự xinh đẹp của mình.

Nếu như Tần Nhất biết suy nghĩ của Trịnh Như Mộng sẽ chỉ tặng cô ta hai chữ, ha ha.

Cuối cùng cũng có thể xuất phát, Trịnh Như Mộng tay mắt lanh lẹ muốn ngồi ở phía trước, cô ta nhìn Tần Nhất: "Hay là tôi ngồi ghế trước, tiểu... cô Tần ngồi phía sau đi, chỗ phía sau rộng rãi khá thoải mái."

Tần Nhất nhướn mày, cười mà như không cười nhìn Trịnh Như Mộng, mắt phượng trong suốt tựa hồ nhìn thấu toàn bộ tâm tư nhỏ của Trịnh Như Mộng.

"Vậy hử, cô biết lái xe không?" Tần Nhất nhàn nhạt hỏi.

Trịnh Như Mộng không rõ tại sao Tần Nhất lại đột nhiên hỏi cái này, nhưng cô ta vẫn gật đầu: "Tôi Biết."

Vừa nhìn là biết Tần Nhất không biết lái xe, chẳng được tích sự gì, cùng lắm chỉ là cái bình hoa xinh đẹp mà thôi, Trịnh Như Mộng thầm cười chế nhạo.

Cô ta bây giờ chỉ mong sao ở trước mặt Vân Hoán biểu hiện nhiều một chút, để anh thấy được cô ta ưu tú thế nào, so với người nào đó chỉ có cái mặt có thể nhìn thì tốt hơn nhiều.

Tần Nhất cười khẽ, mềm giọng làm nũng Vân Hoán: "Hoán ca, em mệt, muốn dựa vào anh ngủ, để cô ta lái xe có được không?"
 
[Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!
Chương 755


Chương 755: Cảm cúm? Trúng độc! (1)

Vân Hoán bị một tiếng "Hoán ca" này làm cho lòng mềm nhũn, bao lâu rồi anh không nghe được tiểu gia hỏa gọi anh như vậy, hiện tại đừng nói cái này, ngay cả muốn sao trên trời anh c*̃ng nghĩ trăm phương ngàn kế lấy tới cho cô.

Tần Nhất ngọt ngào cười cười: "Trịnh Như Mộng, cô sẽ lái xe, chúng tôi cũng muốn đi căn cứ Kinh Đô, cô hẳn là biết đường nhỉ."

Trịnh Như Mộng hận nghiến răng, nhưng giận mà không dám nói gì, đành phải nghe lệnh lên phía trước lái xe.

Tần Nhất nửa dựa vào người Vân Hoán, thoải mái hưởng thụ mỹ nam phục vụ, thuận tiện nhìn dáng vẻ tức thở phì phò của người nào đó.

Cô híp mắt, những ngày tháng này thật là thoải mái, nếu như không có nhiều chuyện phiền lòng như vậy thì thật tốt.

Nghĩ như vậy, Tần Nhất chậm rãi ngủ thϊếp đi, gần đây không biết tại sao cô rất thèm ngủ, luôn cảm thấy ngủ không đủ giấc.
Giấc ngủ này thẳng đến chạng vạng tối cô mới tỉnh lại, bọn họ xuất phát từ Đế Đô đến Kinh Đô, khoảng chừng phải mất thời gian ba ngày.

Cũng may ba ngày này đều không có chuyện gì lớn xảy ra, dù cho có vài đợt Zombie triều quy mô nhỏ thì cũng bị Vân Hoán giải quyết hết. Có lẽ ba ngày này Vân Hoán vẫn luôn không để ý tới Trịnh Như Mộng, khiến cô ta tạm thời rất an phận.

Nhưng càng đến gần căn cứ Kinh Đô, Tần Nhất rõ ràng phát hiện, tâm tư Trịnh Như Mộng lại bắt đầu ngo ngoe rục rịch.

Không phải muốn Trịnh gia đến chuộc cô ta sao, giấy bán thân vẫn còn trên tay cô, chỉ cần cô không mở miệng, đừng nói người Trịnh gia, ngay cả căn cứ trưởng c*̃ng không mang cô ta đi được.

"Cô Tần, đã đến Kinh Đô." Trịnh Như Mộng âm thầm đè xuống vui vẻ muốn nhảy cẫng lên trong lòng, nói với Tần Nhất.
Hừ, đồ ngu ngốc, đã đến căn cứ Kinh Đô, tôi ngược lại muốn xem cô còn có thể phách lối đến khi nào.

"Vân Hoán, Trần Triệt tới rồi sao?" Tần Nhất mềm nhũn làm ổ trong ngực Vân Hoán, không muốn nhúc nhích.

Trước khi bọn họ lên đường đã bảo người mang tin tức đưa cho Trần Triệt, anh ta hẳn phải biết hôm nay bọn họ sẽ tới nơi.

Trên thực tế, Trần Triệt quả thực đã đợi ở cửa căn cứ lúc lâu, anh ta biết hôm nay Vân Hoán sẽ tới, nhưng lại không biết tới lúc nào, cho nên sáng sớm đã đến đợi sẵn.

Giờ phút này nhìn thấy Vân Hoán xuống xe, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, vội vội vàng vàng tiến lên: "Anh nói này, thằng nhóc cậu làm sao lại tới trễ như vậy hả, chậm chút nữa là anh gọi người đi tìm cậu rồi đấy."

Lời này của Trần Triệt đương nhiên là nói đùa, nhưng cũng là thật lòng lo lắng cho Vân Hoán.

Vân Hoán trong lòng cũng biết, nhưng sự dịu dàng ân cần của anh đều dành cho Tần Nhất, cho dù là đối mặt với Trần Triệt thì khuôn mặt tuấn tú của anh cũng vẫn lạnh tạnh: "Không có việc gì, trên đường bị trễ chút thời gian."

"Thằng nhóc cậu vẫn không đáng yêu như thế." Trần Triệt lườm Vân Hoán trắng mắt, nhưng trong lòng lại đầy tình cảm ấm áp.

"Mau đi thôi, ông nội biết cậu tới đây nên đã chờ từ sớm rồi. Cũng không biết hai người đang giận dỗi nhau cái gì, một người nhiều năm như vậy không chịu trở về, một người rõ ràng rất nhớ thương lại không chịu cúi đầu."

Trần Triệt cười trêu ghẹo Vân Hoán, sau đó anh ta nhìn xung quanh một vòng: "Tiểu Nhất Nhất đâu, không về với cậu sao?"

Đối với tâm tư với Tần Nhất, anh ta sớm đã nhận rõ, cô gái như thế có rất ít người có thể ngăn được lực hấp dẫn của cô, anh ta chỉ là một tục nhân, đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Thế nhưng anh ta tự hiểu, cô và Vân Hoán lưỡng tình tương duyệt, anh ta dù cầm thú như thế nào c*̃ng không làm được loại chuyện đoạt vợ của anh em mình.

Cũng may loại cảm tình này chỉ mới vừa vặn nảy sinh đã bị anh ta kịp thời b*p ch*t.

Hiện tại Tần Nhất là em dâu của anh ta.

"Triệt gia tìm tôi à?" Tần Nhất chậm rãi ung dung xuống xe, một thân quần áo thể thao màu đen đơn giản tươi đẹp nhưng lại xinh đẹp đến khó tin.

Edit by Thanh tỷ

Chương 756: Cảm cúm? Trúng độc! (2)
 
[Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!
Chương 756


Chương 756: Cảm cúm? Trúng độc! (2)

Trần Triệt hoảng hốt một chút, rất nhanh khôi phục bình thường, tinh mâu tràn đầy ý cười đối diện với đôi mắt phượng sáng lóng lánh: "Hey, Tiểu Nhất Nhất, hai chúng ta khách sáo gì chứ, theo lý mà nói tôi phải gọi em một tiếng em dâu, em phải gọi tôi một tiếng anh Triệt."

Trần Triệt cười đùa: "Anh nhớ chết tay nghề của em, đợi lát nữa về nhà nhớ làm cho anh nhiều đồ một chút."

Con ngươi đen nhánh của Tần Nhất ấm ấm, ý tốt của Trần Triệt đối với cô, cô ghi ở trong lòng, c*̃ng thật sự coi anh ta là bạn bè của mình.

Người đối xử tốt với cô, cô cả đời đều sẽ ghi nhớ.

"Được." Tần Nhất cười cười, xem như đồng ý yêu cầu của Trần Triệt.

"Ừm...anh Triệt, anh còn nhớ em không, anh trai em đâu rồi?" Trịnh Như Mộng vẻ mặt kinh ngạc, sao Vân Hoán và Tần Nhất lại quen biết Trần Triệt? Nhìn dáng vẻ quen thuộc của bọn họ, trong lòng Trịnh Như Mộng càng nhiều hơn chính là không cam tâm.
Tha thứ Trịnh Như Mộng, cô ta vẫn luôn được nuông chiều trong nhà, căn bản không biết Vân Hoán - người cô ta vốn xem thường đã sớm nhất phi trùng thiên, cô ta vẫn cho rằng anh còn là cái tên chó nhà có tang khiến cho người ta chán ghét.

(nhất phi trùng thiên: một bước lên trời)

Cho nên lúc biết tên Vân Hoán, cô ta chỉ cho rằng là trùng tên, căn bản không nghĩ tới người đàn ông hiện tại cô ta tâm tâm niệm niệm, xuất ra tất cả vốn liếng để câu dẫn lại chính là Vân Hoán lúc trước cô ta chướng mắt kia.

Hiện tại trông thấy Trần Triệt, Trịnh Như Mộng liền nhịn không được lên tiếng, đã về tới cửa căn cứ rồi, cô ta đương nhiên hi vọng Trịnh gia mau tới đón cô ta về, cô ta không muốn theo mông người phụ nữ độc ác Tần Nhất.

Trần Triệt nhìn về phía Trịnh Như Mộng, cảm thấy cô ta có chút quen mắt, nhìn hồi lâu mới nhớ tới, đây không phải cô con gái nhỏ của Trịnh gia, Trịnh Như Mộng sao.
Anh ta nhớ mang máng, một năm trước Trịnh Như Mộng mất tích, Trịnh gia mới đầu sốt ruột muốn chết, thế nhưng cũng chỉ qua tầm mười ngày liền vứt bỏ cô ta.

Anh ta không nghĩ tới lại ở chỗ này nhìn thấy Trịnh Như Mộng.

"Hóa ra là tiểu thư Trịnh gia, Trịnh Trọng hình như đang ở nhà." Trần Triệt không mặn không nhạt trả lời một câu.

Anh ta và Trịnh Trọng đã hoàn toàn gạch mặt, bởi vì Tần Kiều Kiều.

Tuy đó là hàng giả mạo, với lại anh ta cũng không thích cô ta, thế nhưng điều này không có nghĩa là anh ta có thể bỏ qua sự phản bội của bạn bè.

Trịnh Trọng có thể theo đuổi Tần Kiều Kiều, nhưng không nên nhục nhã anh ta như vậy.

Trịnh Như Mộng có chút ngây ngẩn, thực ra cô ta biết tại sao anh trai nhà mình với Trần Triệt đột nhiên thành người xa lạ, nhưng trước mắt cô ta chỉ có thể dựa vào Trần Triệt, nhờ anh thay cô ta truyền tin tức cho Trịnh gia.
Cô ta không muốn thật sự trở thành người hầu của Tần Nhất.

Chỉ là với thái độ hiện tại của Trần Triệt, ngược lại khiến Trịnh Như Mộng có phần hoảng hốt.

Tần Nhất cười mà như không cười nhìn Trịnh Như Mộng, cánh môi đỏ tươi cong lên, đôi mắt lấp lánh trong suốt, giống như thủy tinh trong suốt sáng long lanh, nhưng cũng khiến người ta cảm thấy sợ hãi.

Đúng vậy, sợ hãi, giống như thứ tối tăm bẩn thỉu trong lòng, không thể che giấu dưới cái nhìn của đôi mắt phượng đó.

Tần Nhất cuốn cuốn lọn tóc: "Cô muốn đi đâu, đừng quên giấy bán thân của cô còn ở trong tay tôi, cô bây giờ cũng không phải tiểu thư Trịnh gia Trịnh Như Mộng, mà là người hầu của tôi."

Giọng nói của Tần Nhất có chút mềm yếu, mấy ngày nay ngủ nhiều, giờ phút này có chút yêu kiều.

Đây là dáng vẻ Vân Hoán yêu nhất, thế nhưng giờ phút này sắc mặt của anh lại không dễ nhìn.

Cô vợ nhỏ nhà mình không hướng mình nũng nịu, vậy mà hướng về Trịnh Như Mộng, không thể không nói, bình dấm chua của Đế thiếu đã đổ.

"Còn đứng ngây ra đó làm gì, đi chuyển đồ trong xe ra đây."

Đây là câu đầu tiên trong ba ngày qua Vân Hoán nói chuyện với Trịnh Như Mộng, Trịnh Như Mộng vốn nên vui mừng, thế nhưng nhìn thấy dáng vẻ lạnh lùng của Vân Hoán, mơ hồ có chút tủi thân.

Edit by Thanh tỷ

Chương 757: Cảm cúm? Trúng độc! (3)
 
[Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!
Chương 757


Chương 757: Cảm cúm? Trúng độc! (3)

"Tại sao chứ, sức của em rất nhỏ, những thứ kia không chuyển nổi." Trịnh Như Mộng tội nghiệp nhìn Vân Hoán, nhỏ giọng nũng nịu.

Cô ta biết dáng vẻ mình hiện tại là dáng vẻ đàn ông thích nhất, đáng tiếc cô ta không biết là người đàn ông trước mặt cô ta là Diêm Vương.

"Chuyển không nổi?" Vân Hoán hừ lạnh một tiếng: "Có phải cô quên thân phận của mình rồi không, chẳng qua là một người hầu mà thôi, bảo cô làm thì cô phải làm."

Trần Triệt sờ lên cái mũi, thằng nhóc thối này vẫn giống như trước kia, tuyệt không thương hương tiếc ngọc, nhưng cũng đúng, tất cả ôn nhu của anh sợ là đều dành cho Tần Nhất.

Sắc mặt Trịnh Như Mộng trắng bệch, nước mắt rưng rưng, nhưng nhìn thấy sắc mặt Vân Hoán liền biết người đàn ông này nói nghiêm túc.
Cô ta khẽ cắn răng, trong lòng trong mắt tràn đầy không cam lòng, đến giờ cô ta mới chính thức ý thức được, người đàn ông này lạnh tâm lạnh tình.

Thế nhưng, tại sao, anh dựa vào cái gì mà đối xử với người phụ nữ đáng chết kia tốt như vậy, rõ ràng, rõ ràng cô ta so với cô còn tốt hơn gấp mười gấp trăm lần.

Cuối cùng, Trịnh Như Mộng đành phải ngậm lấy nước mắt đi chuyển đồ Vân Hoán nói. Thật ra cũng không phải thứ gì lạ, chỉ là quà gặp mặt Vân Hoán tặng cho ông cụ Trần.

Tuy rằng không nặng, nhưng lại rất nhiều.

Trịnh Như Mộng cảm giác mình sắp bị những vật này đè chết rồi.

Cô ta lòng tràn đầy u oán, thế nhưng tâm tình Vân Hoán lại vô cùng tốt, rốt cuộc cô vợ nhỏ nhà mình đặt sự chú ý lên trên người mình, thật tốt.

Quả nhiên Trịnh Như Mộng không thể lưu lại.
Tần Nhất xem hết màn kịch, có hơi buồn ngủ ngáp một cái, muốn xoa xoa mắt, chợt nhớ tới người nào đó, lại dừng lại: "Đúng rồi, ông cụ Trần thế nào rồi?"

Nhắc đến ông nội nhà mình, sắc mặt Trần Triệt trầm xuống: "Ông nội vẫn tốt, thuốc các em đưa tới rất kịp thời, chỉ là những người khác trong căn cứ không tốt lắm, ba ngày qua, trong căn cứ lại có thêm không ít người chết, hơn nữa, hiện tại người bị lây nhiễm ngày càng nhiều, đàn ông và phụ nữ c*̃ng bắt đầu bị bệnh."

Trận bệnh này ấp tới quá đột nhiên và kỳ quặc, anh ta cũng sai người đi điều tra, thế nhưng hoàn toàn tra không được gì.

Nghe Trần Triệt nói nghiêm trọng như vậy, tâm Tần Nhất c*̃ng chìm xuống mấy phần, người kia, rốt cuộc vẫn rất nhẫn tâm.

"Nơi này không phải chỗ thích hợp nói chuyện, chúng ta về nhà trước." Tần Nhất hạ giọng.
Trần Triệt c*̃ng chú ý tới ở cổng có không ít người nhìn về phía bọn họ bên này: "Đúng đúng đúng, anh quên mất, chúng ta về nhà trước."

Trần Triệt dẫn theo nhóm Tần Nhất tiến vào căn cứ, Trần Triệt ở trong căn cứ cũng coi như người có tiếng nói, người trông coi cửa tùy ý hỏi mấy câu liền cho qua.

Nhưng trên đường đi, Tần Nhất cảm giác được không ít ánh mắt đồng tình thương hại, cô đại khái có thể đoán được tâm lý của những người này, chẳng qua là cảm thấy cô và Vân Hoán bị Trần Triệt hố.

Lúc này dẫn người tới căn cứ, không phải muốn chết thì làm gì, dù sao virus bệnh trong căn cứ cũng không có mắt.

Tần Nhất với Vân Hoán đều đeo khẩu trang và đội mũ, cho nên trên đường đi cũng không có người nào nhận ra. Trịnh Như Mộng bị một đống lớn đồ vật cản trở, cũng không ai thấy được mặt của cô ta.

Trên đường đi ngược lại không có xảy ra chuyện gì, chỉ là Tần Nhất nhìn xung quanh một vòng, có vài cửa nhà nằm không ít bệnh nhân đang không ngừng rêи ɾỉ.

Giờ khắc này Tần Nhất mới biết được, tình huống của căn cứ Kinh Đô so với trong tưởng tượng của Tần Nhất còn nghiêm trọng hơn.

Trần gia nằm trong Hoa Vũ Viên, Hoa Vũ Viên, là khu nhà ở sang trọng nhất Kinh Đô, hoàn cảnh thanh nhã, cho dù trước tận thế hay sau tận thế thì đều là chỗ ở của kẻ có tiền hoặc có quyền.

Đến Trần gia, Trần Triệt còn chưa kịp lên tiếng gọi, liền thấy mẹ Trần vội vàng đi ra: "A Triệt, tình huống của ông nội con lại nghiêm trọng, cha con đi mời bác sĩ rồi!"
 
[Quyển 2][EDIT] Mạt Thế Trọng Sinh Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống!
Chương 758


Chương 758: Cảm cúm? Trúng độc! (4)

"Cái gì!" Trần Triệt hoảng hốt: "Tại sao có thể như vậy, lúc con ra cửa không phải vẫn rất tốt sao?"

Mẹ Trần rơi lệ, hốc mắt hồng hồng: "Chuyện này, mẹ cũng không biết, đột nhiên tình huống của ông nội liền trở nên không tốt."

Mẹ Trần và ông nội Trần chung đυ.ng vô cùng tốt, nói là con dâu, nhưng lại đối đãi như con gái ruột, giờ này khắc này, mẹ Trần luôn luôn đoan trang ung dung c*̃ng không giữ được chừng mực.

Tần Nhất nghe thấy tình huống của ông cụ Trần không tốt, hàng lông mày thanh tú cau lại, lập tức nói với Trần Triệt: "Dẫn tôi đi nhìn xem."

Trần Triệt ngẩn người, anh ta không biết Tần Nhất có tiểu Mai Hoa, nhưng bản năng khiến anh ta tin tưởng Tần Nhất: "Đi theo anh, ông nội ở bên trong."

Mẹ Trần kinh ngạc mắt nhìn theo Tần Nhất, bà biết con trai mình đi đón Vân Hoán, thế nhưng cô gái này là ai?
Tình huống khẩn cấp, Trần Triệt cũng không kịp giới thiệu Tần Nhất cho mẹ mình, vội vàng dẫn Tần Nhất đi xem ông cụ Trần.

Vừa mới vào phòng, Tần Nhất mơ hồ ngửi thấy một mùi tanh hôi, cô nhìn về phía ông cụ trên giường, trong lòng giật mình.

Chỉ thấy sắc mặt ông cụ trên giường ửng hồng, gầy trơ xương, miệng sùi bọt mép, hai mắt tan rã.

Tần Nhất không kịp nghĩ nhiều, hai tay đặt lên mạch đập của ông cụ Trần, để tiểu Mai Hoa bắt đầu chẩn trị.

Qua chốc lát, giọng trẻ con mềm ngọt của tiểu Mai Hoa vang lên: "Chủ nhân, chủ nhân, người này trúng độc, sắp không xong rồi."

"Chất lỏng của em có thể giải độc không?"

Ông cụ Trần đối với Vân Hoán mà nói rất quan trọng, cô không muốn thấy Vân Hoán thương tâm.

"Đương nhiên có thể nha, chất lỏng của tiểu Mai Hoa chính là đồ tốt." Vừa nghe đến phải dùng chất lỏng của mình, tiểu Mai Hoa một chút cũng không có do dự, cho Tần Nhất rất nhiều.
Chủ nhân đối với nó tốt, nó tự nhiên cũng đối chủ nhân tốt.

Trong lòng Tần Nhất mềm nhũn, tâm tư tiểu gia hỏa này sao cô có thể không biết. Trên thực tế, tiểu Mai Hoa rất ghét nhân loại, bởi vì lúc trước chính nhân loại nhốt nó lại, lợi dụng thậm chí tổn thương nó.

Thế nhưng c*̃ng bởi vì chuyện này, nó mới có thể gặp được Tần Nhất.

Nhưng nó vẫn rất ghét nhân loại, đương nhiên ngoại trừ chủ nhân.

"Ừm, tiểu Mai Hoa ngoan như vậy, trở về chị cho em tinh thạch ngon nhất." Vật nhỏ này c*̃ng giống đám Tịch thích tinh thạch, nhắc đtới, cô có chút nhớ Tịch cùng Tiểu Linh Hồ.

Hai con c*̃ng bế quan lâu rồi, không biết lúc nào mới có thể tỉnh lại.

"Thật nha, chủ nhân tốt nhất." Tiểu Mai Hoa cao hứng cười lên.

Tần Nhất từ bên trong không gian lấy ra chất lỏng tiểu Mai Hoa chuẩn bị xong, Trần Triệt ở một bên nhìn, anh ta biết Tần Nhất có không gian, bởi vậy c*̃ng không có cảm giác bất ngờ.
Chỉ là nhìn chất lỏng xanh biếc trên tay Tần Nhất, anh ta vẫn không nhịn được mở miệng hỏi: "Tiểu Nhất Nhất, ông nội của anh là bị làm sao vậy?"

Không phải anh ta không tin Tần Nhất, chỉ là lo lắng cho ông cụ Trần.

"Không có gì, ông ấy bị trúng độc, thứ trên tay của tôi là chất lỏng lấy xuống từ trên thân một loại thực vật biến dị, có thể giải độc, anh yên tâm." Tần Nhất nhàn nhạt trả lời một câu.

Nghe được ông nội là trúng độc, Trần Triệt kinh hãi, những ngày qua, những bác sĩ nghiên cứu cũng không điều tra ra vấn đề, chỉ dùng cái cớ cảm cúm qua loa tắc trách, nhưng không nghĩ đến việc trúng độc.

Đừng hỏi tại sao anh ta tin tưởng Tần Nhất như thế, có thể là một loại trực giác.

Tần Nhất đỡ ông cụ Trần dậy, đổ chất lỏng vào miệng ông. Tuy ông cụ Trần rơi vào hôn mê, nhưng theo bản năng bắt đầu nuốt xuống.

Lúc mẹ Trần tiến vào liền thấy Tần Nhất không biết cho ông cụ Trần ăn cái gì, quá sợ hãi, vội vàng đẩy Tần Nhất ra, hung tợn nhìn cô: "Cô cho ông ấy ăn thứ gì hả, tôi nói cho cô biết, nếu cô hại chết ông ấy, Trần gia tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô!"

Edit by Thanh tỷ

Chương 759: Trùng (1)
 
Back
Top Dưới