Đam Mỹ [Quyển 1] Tru Tâm Chi Tội

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Quyển 1] Tru Tâm Chi Tội
Chương 118: Kỷ Ninh Người Này, Sẽ Chỉ Làm Ngươi Thương Tâm! [HOÀN QUYỂN 1]


Chương 118. Kỷ Ninh người này, sẽ chỉ làm ngươi thương tâm!

[HOÀN QUYỂN 1]

Kỷ Ninh như phát điên kiếm tìm khắp nơi. Con ngựa bị y quất roi gần như đã kiệt sức. Khắp chốn đều là thi thể, nơi nơi đều là máu, nhưng trong bãi săn rộng lớn như vậy, lại chẳng có lấy nửa người còn sống?

"Bạch Thanh Nhan... Bạch Thanh Nhan!"

Một tiếng gào thét này của Kỷ Ninh, trực tiếp vỡ tan. Nửa câu sau nghẹn lại trong cổ họng, đỉnh đầu cũng phát nhói. Kỷ Ninh đem mấy dặm chung quanh băng nguyên đều tìm một lượt, bên trên băng nguyên căn bản không có cây cối, phóng tầm mắt quan sát cũng không có vết chân người.

Bạch Thanh Nhan đi nơi nào? Y có thể đi đâu!

Cuối cùng Kỷ Ninh quay trở lại phía sau tường tuyết. Sắc trời bảng lảng nhờ nhờ sáng, hắn nhìn thấy rõ ràng, đống xác chết ban đầu dùng để che đậy là từ bên ngoài gỡ ra! Một đoạn dây thừng uốn lượn trên mặt đất, là bị người dùng dao cắt mở! Bạch Thanh Nhan sao? Y càng không có khả năng từ bên trong đẩy ra toàn bộ những thi thể và băng tuyết kia...

Là ai? Là ai đã đưa Bạch Thanh Nhan ra ngoài? Ai đưa y đi?

Bạch Thanh Nhan y, y hiện tại, thế nào?

Y còn sống sao?

Hay là đã, thảm tao độc thủ*?!

*Thảm tao độc thủ: Rơi vào tình huống bi thảm.

Ý niệm này vừa sinh ra, tâm trí Kỷ Ninh oanh một tiếng, nhất thời choáng váng. Hắn tê tâm liệt phế mà gào thét, thanh âm khản đặc mà tuyệt vọng, tựa như một con kền kền lăn lộn trên mặt đất, mang theo vài phần tư vị không rõ.

"Bạch Thanh Nhan! Ngươi ở đâu! Bạch Thanh Nhan!"

Đột nhiên, ngựa của Kỷ Ninh chân mềm nhũn, trực tiếp hất tung hắn trên mặt đất. Tuấn mã đi ngàn dặm đêm nay bị người ép buộc quá mức, rốt cuộc sống sờ sờ mệt chết!

Kỷ Ninh ngã văng xuống đất. Hắn mặc giáp dày y phục lót bông vải, căn bản ngã không nặng. Nhưng hắn vậy mà không sao đứng dậy được. Giãy giụa mấy lần, đều lần nữa ngã xuống. Dường như ý niệm "Bạch Thanh Nhan có khả năng đã không còn trên nhân thế" đã đem toàn bộ khí lực hắn rút sạch.

"Bạch Thanh Nhan, ngươi ở đâu! Ta sai rồi! Ta biết ngươi trách ta... Ngươi đừng dọa ta! Ngươi ra đây đi, ngươi gϊếŧ ta đi, ta để ngươi gϊếŧ! Ta đền mạng cho những người Ngọc Dao kia! Ngươi ra đây đi mà! Bạch Thanh Nhan!"

Khàn cả giọng, đau thấu tâm can. Thanh âm hắn vang vọng truyền khắp toàn bộ bãi săn, nào có nửa tiếng đáp lại?

Cách đó không xa, nhìn như mặt đất bằng phẳng, lại ẩn giấu bí mật. Đó là một kẽ nứt thiên tạo. Kẽ nứt rất sâu, nhưng miệng lại rất nhỏ, từ bên ngoài rất khó nhìn ra là bên trong có thể giấu người. Nếu không phải Nguyên Thế tử một cước đạp không* rơi vào, Bạch Thanh Nhan cũng sẽ không phát hiện ra huyền cơ này.

*Một cước đạp không: Bước hụt đó :vv

Giờ phút này, hai bóng người một lớn một nhỏ cuộn tròn trong đó, cơ hồ tan biến vào bóng tối bên trong kẽ nứt.

"Thái tử Điện hạ..."

Nguyên Thế tử nhỏ giọng nói:

"Người kia mới từ bên này chạy qua chạy lại ba lần. Hắn đang gọi tên của Thái tử Điện hạ người sao?"

Bạch Thanh Nhan không có trả lời, chỉ ôm cậu càng chặt hơn một chút.

"Hắn muốn tới bắt Thái tử Điện hạ sao? Hắn là ai, là người xấu sao?"

Bạch Thanh Nhan vẫn trầm mặc như cũ. Hồi lâu sau, y mới nắm tay Nguyên Thế tử, viết một chữ lên tay cậu.

"Phải."

Hắn là người xấu. Hắn là người xấu xa nhất trên đời này. Bạch Thanh Nhan cắn môi, nỗi lòng mãnh liệt bùng phát như lửa, cơ hồ bao phủ toàn bộ cơ thể y.

"Thế nhưng..." Nguyên Thế tử do dự một chút, "Thế nhưng ta nghe hắn gọi, giống như là cực kỳ thương tâm. Hắn còn nói, gọi Thái tử Điện hạ đến gϊếŧ hắn..."

Bạch Thanh Nhan lắc đầu. Y gằn từng chữ viết xuống lòng bàn tay Nguyên Thế tử:
"Tất cả là ngươi nghe lầm. Hắn đang lừa người. Hắn là người xấu, người xấu nhất trên đời chỉ biết gạt người. Hắn sao có thể thương tâm?"

Hắn sẽ chỉ làm người khác thương tâm.

... Bởi vì người này, căn bản không hề có tâm can.

[Quyển thứ nhất hoàn thành]
 
[Quyển 1] Tru Tâm Chi Tội
Chương 119: [Phiên ngoại] [Dã - Trần] Dường Như Cố Nhân Tới. (Một)


[Phiên ngoại] [Dã - Trần] Dường như cố nhân tới. (Một)

1.

Thời điểm lần đầu tiên Long Dã nhìn thấy Nhiễm Trần, y đang đứng trong đội ngũ chờ đợi yết kiến Bệ hạ.

Hoàng cung cung điện nguy nga, các tướng sĩ xếp hàng bên ngoài, bất chấp giá rét chờ đợi Hoàng đế xuất hiện. Song Hoàng đế dùng dằng mãi chưa từng lộ mặt, thời gian quá dài, ngay cả những binh lính trung thành nhất cũng bắt đầu bạo động bất an.

Long Dã vẫn đứng nghiêm như cũ, chỉ là ánh mắt cũng bắt đầu đảo tới đảo lui. Ánh mắt y quét dọc theo bức tường cung điện sơn son xuống phía dưới, vô tình lướt qua gương mặt của những cung nhân.

Mãi cho tới khi bắt gặp một thân ảnh vừa đi ra từ trắc điện*, chuyến du hành ánh mắt này mới tìm được điểm dừng.

*Trắc điện: Điện ở bên, không phải chính điện.

Người kia tướng mạo âm nhu*, đôi mắt đào hoa nhàn nhạt hướng về phía đội ngũ. Hắn nhếch môi, dáng vẻ nhẫn nại.

*Âm nhu: Vẻ đẹp dịu dàng mang hơi hướng của phái nữ.

Có lẽ là nhẫn nại bởi sự hiện diện của những binh sĩ này. Long Dã nghĩ vậy.

Người kia sắc vóc đẹp đến mức ngay cả khi không cười, chỉ cần sóng mắt lưu chuyển thôi cũng có thể thúc giục muôn cây nở hoa chào xuân.

Long Dã đánh giá hắn. Còn chưa tới thời điểm tiết trời lạnh nhất, hắn đã choàng lên người áo khoác lông chồn, lông mi thật dài thật dài lại đang rung động, là đang cảm thấy giá buốt. Nghĩ đến thân phận người này tôn quý như vậy, xưa nay có lẽ chưa từng đi trong tuyết.

"Ngươi."

Hắn đột ngột mở miệng. Chiếc cằm thon nhọn hướng binh sĩ bên cạnh Long Dã chỉ điểm. Ngay cả một chữ "Tới" cũng chẳng buồn nói nốt, liền thản nhiên tiến về phía trước, không liếc nhìn những người phía sau lấy một giây.

Tựa hồ như chắc chắn không ai dám làm hắn thất vọng.

Thần tình binh sĩ kia không hề tình nguyện. Chậm trễ diện thánh, ban thưởng của Bệ hạ tất cũng chẳng còn. Người người đều biết, Bệ hạ luôn hào phóng ban thưởng cho tướng sĩ.

Cho nên khi Long Dã bước ra khỏi hàng trước cậu ta một bước, nét kinh ngạc trong nháy mắt trên mặt cậu lập tức bị mừng thầm thay thế.

Đi theo sau lưng người kia, Long Dã chỉ có thể thấy vành tai của hắn. Y đi mau một chút, ánh mắt mới có thể từ vành tai leo lên gương mặt hắn... Cả gương mặt đều trắng bệch. Bên trên chóp mũi hắn cơ hồ đều là mồ hôi lạnh, chầm chậm chảy xuống cằm. Áo lông chồn lóe lên ánh sáng tựa satanh, một giọt nước tròn từ lông mi lăn xuống.

Hắn luôn cố gắng dựng thẳng eo, chỉ trong nháy mắt đi qua khung cửa sơn son mới xụi xuống. Nếu không phải Long Dã một tay giữ lấy, hắn liền sẽ trực tiếp ngã xuống đất.

Bốn mắt nhìn nhau. Người kia cau mày.

"Buông ta ra! Ngươi có biết ta là ai không?"

"..."

"Buông ra. Bằng không, ngươi khó mà giữ được tính mạng."

"..."

Rõ ràng là đe dọa. Nhưng người này trời sinh tướng mạo đẹp như vậy, bên trong đôi mắt đào hoa thủy quang lấp lánh, ngay cả uy hϊếp cũng tựa như nũng nịu. Nghĩ đến có lẽ là bởi xa hoa dâʍ đãиɠ, thân thể không chịu nổi mới bệnh thành dạng này, vậy mà còn muốn tùy tiện như thế, ngoài mạnh trong yếu, vênh lệch đến vậy.

Rất lâu về sau, Long Dã mới biết, đây không phải là bệnh, mà là chấn thương.

... Cũng rất rất lâu sau đó, y mới biết, đây cũng không phải là uy hϊếp, mà là bảo vệ.

"Ngươi là ai? Ở, ở nơi nào?"

Thanh âm Long Dã rất nhẹ. Người kia không nói gì. Cánh tay Long Dã siết chặt một chút, liền nghe thấy một tiếng kêu đau đớn.
"Ngươi không có việc gì chứ?"

"Ngươi buông ta ra. Sau đó đến phủ Quận vương, bảo bọn họ phái một đỉnh kiệu quan tới đón ta. Nhanh nhẹn một chút, sẽ có thưởng."

Thần sắc người đó vẫn nhàn nhạt như cũ. Trên mặt Long Dã vẫn không có biểu tình gì. Xem ra người này quả thật thân phận tôn quý, nói không chừng chính là Quận vương. Nhưng dù vậy, thì cũng có quan hệ gì với Long Dã y đâu?

Tất cả những gì y để ý là đôi mắt đào hoa kia.

"... Phủ Quận vương." Long Dã khẽ gật đầu, nhưng y không có buông người xuống. Mà trực tiếp ôm hắn vào trong ngực, xoay người lên ngựa.

"Đừng!"

Tuấn mã nhanh chóng đã đi đến đường lớn bên ngoài cung điện. Người trong ngực đột nhiên kịch liệt giãy giụa, cơ hồ muốn tránh thoát khỏi lồng ngực Long Dã. Long Dã cũng không biết vì sao người kia lại kháng cự như thế, ngay cả vành tai cũng nhiễm một sắc đỏ như máu.
"Làm sao vậy?"

"Thả ta ra! Để ta xuống!"

Long Dã không đáp. Ngoài cung, một nhóm thị vệ trùng hợp đi ngang qua, tướng lĩnh cầm đầu quăng tới một ánh mắt rình mò hóng hớt. Long Dã nhìn thẳng vào gã, nụ cười trên mặt gã ý vị thâm trường.

Vẻ mặt này gần như là hèn mọn, người trong ngực kia có vẻ cũng nhìn thấy. Hắn đột nhiên không giãy giụa nữa, nhắm mắt lại, môi cũng mím chặt. Sắc mặt hắn càng trắng hơn, tựa như không chịu nổi sỉ nhục, mi mắt rung động.

"Ngươi không muốn để người khác nhìn thấy?"

Mi mắt người kia run lên, nhưng không hề mở mắt ra.

Long Dã mặt không đổi sắc, thả dây cương, cởi quân bào trên thân xuống, choàng lên người trong ngực.

Đem người kia cẩn thận giấu kỹ rồi, Long Dã kẹp chân, tuấn mã với chủ nhân tâm ý tương thông, chạy càng nhanh. Thanh âm vó ngựa huyên náo trên đường, vô số ánh mắt tò mò chằm chặp hướng về phía tuấn mã thiếu niên lang.
Thế nhưng bên trong quân bào, lại là một chốn ấp ôm an ổn.

2.

Trong lồng ngực người lính lạ lẫm này, Nhiễm Trần dần dần khép hai mắt.

Hắn quá đỗi mệt mỏi, cực hình của Hoàng huynh kéo dài một ngày một đêm. Hắn cho là mình sẽ chết trong cung, hệt như rất nhiều lần trước đó. Nhưng cũng lại như từng lần từng lần đó, hắn vẫn còn lay lắt chống cự. Hắn cắn chặt răng, từng bước một rời khỏi tẩm điện của Hoàng huynh. Gió lạnh đảo qua, hắn cơ hồ muốn ngã gục ngay tại chỗ. Nhưng không thể! Hắn cái gì cũng không có, nhưng hắn vẫn còn muốn chút mặt mũi.

Hắn vẫn còn yêu cầu xa vời ấy. Tốt xấu gì người người cũng sẽ cho rằng hắn chẳng phải món đồ chơi để Hoàng huynh đùa bỡn, hắn vẫn còn là con người.

Chống đỡ mười mấy năm. Nhiễm Trần thường xuyên có loại ảo giác, hắn ngay cả máu thịt cũng đều bị Hoàng huynh róc sạch rồi, chỉ còn trơ lại một bộ xương đẫm máu. Hắn thực sự cảm thấy kỳ quái, vậy mà mình lại còn sống.
Là không cam tâm sao? Hay là bởi cái gì khác?

Nhiễm Trần cũng không biết.

Nhưng giờ phút này, đột nhiên nhận được một cái ôm, hắn lại sinh ra vài phần ảo giác được người che chở. Hốc mắt hắn nóng lên, cuộn tròn bất động ở nơi đó. Trên lưng ngựa lắc lư, vết thương phía sau lưng không ngừng đau đớn. Nhưng hắn không rên một tiếng. Hắn không nguyện ý đập vỡ một khắc an ổn này... Hắn biết Hoàng cung cách Vương phủ của mình chẳng bao xa, một tia ấm áp có thể thuộc về hắn này đang từng chút một rút ngắn dần.

Một tiếng ngựa hí vang, Nhiễm Trần minh bạch, cuối cùng cũng đến.

Hắn mở mắt ra, nhìn một chút người ôm mình trở về kia. Người này tuổi còn rất trẻ, có lẽ là một binh lính. Giờ phút này mặt không biểu tình quan sát mình.

Nhiễm Trần đột ngột thốt ra:

"Ngươi có sợ chết không?"
3.

"Ngươi có sợ chết không?"

Đối diện với vấn đề này, Long Dã nhất thời kinh ngạc. Ai mà không sợ chết chứ? Nhưng đứng trước mặt người này, y lại cảm thấy, dường như cái chết cũng chẳng đáng sợ đến vậy.

Không đợi y trả lời, người kia lại nói tiếp.

"Nếu như không sợ chết, bên cạnh ta còn thiếu một thị vệ trưởng. Ngươi liền lưu lại tại phủ Quận vương đi."

Chẳng biết tại sao, y đọc được một tia khẩn trương căng thẳng ẩn sâu bên trong đôi mắt đào hoa kia. Ma xui quỷ khiến, y đáp:

"Được."

Người kia dường như thở dài một tiếng.

"Ngươi tên là gì?"

"Long Dã."

Người kia lặp lại một lần, sau đó lộ ra tia mỉm cười. Đôi mắt đào hoa cong cong khiến hô hấp Long Dã cũng đình trệ, trong lòng đột nhiên sinh ra một suy nghĩ... Người này cười lên, hóa ra đẹp đến vậy.
Khi đó, y coi đây là rung động.

Thật lâu về sau y mới hiểu được, đây cũng chẳng phải là rung động.

Mà là đau lòng.
 
[Quyển 1] Tru Tâm Chi Tội
Chương 120: [Phiên ngoại] [Dã - Trần] Dường Như Cố Nhân Tới. (Hai)


[Phiên ngoại] [Dã - Trần] Dường như cố nhân tới. (Hai)

4.

Trong nhân thế này, cho tới bây giờ, chỉ có đau lòng là nguy hiểm nhất.

Ngươi cho rằng ngươi chẳng qua là nhất thời rung động, lại không biết rằng ái tình đã vô thanh vô tức* xuất hiện trong lòng ngươi, gieo hạt, nảy mầm, vươn xòe những cành nhánh thật dài.

* Vô thanh vô tức: 无声无息] : Không có âm thanh, không có hơi thở.

Đến cuối cùng, hắn trở thành một chiếc gai mềm trong lòng ngươi, một mực đâm thẳng vào nơi sâu nhất trong trái tim ngươi. Khiến ngươi chỉ cần nghĩ đến hắn đã thấy khổ sở, ngươi không muốn hắn, song căn bản chẳng thể làm được. Ngươi muốn rút hắn ra khỏi tâm trí, lại phát hiện... Nếu chạm vào hắn, trái tim ngươi mới là nơi đau đớn trước nhất. Cố tình động đến, càng buốt nhói đến không chịu thấu.

Loại đau đớn này trong lòng Long Dã, từ khi y bước chân vào phủ Quận vương, đã chậm rãi thành hình.

Long Dã cảm thấy phủ của Nhiễm Trần hết sức kỳ quái. Quận vương tôn quý là thế, song hạ nhân chỉ lẻ tẻ vài người, quạnh quẽ cô tịnh chẳng khác nào một đầm lầy chết, ngay cả thanh âm lớn tiếng nói chuyện cũng chẳng có. Nhiễm Trần không nuôi vẹt không nuôi chó, không nghe ca vũ, cũng không có ai vòng quanh hắn nịnh bợ. Hắn luôn một mình ngồi ngốc trong phòng, ngẩn ngơ thế là qua hết một ngày.

Cái dạng ngơ ngẩn này của hắn là đang làm gì? Long Dã rất hiếu kỳ. Nhưng y cũng không hỏi.

Long Dã vốn không nhiều chuyện. Đại đa số thời điểm đều không quan tâm, cũng thỉnh thoảng chẳng biết phải mở miệng như thế nào.

Y lại không biết, Nhiễm Trần ngồi trong phòng thường sẽ chẳng hề làm gì. Hắn nhìn những đám mây phiêu lãng ngoài cửa sổ từ sáng đến tối, rồi nhớ đến một buổi chiều.

Khi đó, hắn mới năm tuổi.

5.

Năm Nhiễm Trần năm tuổi đó, lần đầu tiên thoát khỏi sự săn sóc của nhũ mẫu, vụиɠ ŧяộʍ chạy tới ngự thư phòng.

Đó cũng là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Nhiễm Dật.

Quân vương thiếu niên thân hình thẳng tắp, phảng phất như một bóng sắc vàng mông lung. Gã cau mày, thần sắc lạnh lẽo cứng rắn, giữa chân mày đều là vẻ mù mịt. Nhưng Nhiễm Trần nho nhỏ lại không hiểu những chuyện đó, hắn chỉ biết, người này dung mạo giống mình tới vậy, tựa như từ cùng một khuôn đúc ra.

Gã chính là huynh trưởng cùng cha cùng mẹ của mình, Hoàng đế Lang Nghiệp, là thân nhân huyết mạch tương liên duy nhất của mình... "Hoàng huynh" của hắn?

Lúc này Nhiễm Trần lại không biết, đây chính là sai lầm đầu tiên hắn phạm phải.

Hắn không nên được sinh ra, lại càng không nên làm đệ đệ của người kia.

Người kia chưa bao giờ coi hắn là chân tay* của mình. Hắn chỉ là kẻ mưu sát mẫu thân người kia, là một tai tinh**, một vật xui xẻo.

*Chân tay: Ý là "anh em như thể chân tay" chứ không phải "chân tay" mang nghĩa "thuộc hạ".

*Tai tinh: Ngôi sao mang điềm xấu.

Song Nhiễm Trần khi còn nhỏ không hiểu những điều này.

Hắn vụиɠ ŧяộʍ chạy tới bên người Nhiễm Dật, dùng ánh mắt rụt rè nhìn Nhiễm Dật. Cho tới tận khi Nhiễm Dật chú ý tới hắn.

Ánh mắt người kia từ trên tấu chương chuyển qua gương mặt hắn, lông mày khẽ cau lại. Nhiễm Trần cười, hắn biết mình dáng dấp đẹp, trong cung người người khen ngợi. Hoàng huynh thấy, tất sẽ thích mình mà.

Nhiễm Dật quả nhiên mỉm cười. Khóe miệng gã kéo lên, lại đứt tại đuôi mắt. Con ngươi bên trong đôi mắt không khác Nhiễm Trần chút nào kia dần dần kết băng.
"Là ngươi."

"Hoàng huynh???"

Nhiễm Trần cười ngọt ngào, mà ánh mắt Nhiễm Dật lại ẩn giấu đao nhọn.

"Cút ra ngoài."

"Hoàng huynh??"

Nhiễm Dật cười lạnh một tiếng, đứng dậy.

Nhiễm Trần nhìn "Hoàng huynh" của hắn, quân chủ thiếu niên cao gầy đầy vẻ mù mịt kia sải rộng bước đi. Xương bả vai cao ngất, tựa như hai vách đá. Hắn khóc, nhũ mẫu bế hắn lên. Hắn vẫn như cũ thút tha thút thít, cho tới khi Nhiễm Dật quay đầu nhìn hắn một cái.

Ánh mắt kia có thể gọi là sông dài đóng băng.

Nhiễm Trần thuở nhỏ bị ánh mắt này đâm đến tổn thương, thân thể co ro, không dám tiếp tục phát ra tiếng thút thít nào nữa. Nhiễm Dật chậm rãi đi tới, mỗi bước chân đều mang theo khí lạnh. Thời điểm gã đến trước mặt, Nhiễm Trần đã co cụm lại trong ngực nhũ mẫu.

"Đến đây, Hoàng huynh ôm." Nhiễm Dật cười cười, lộ ra răng trắng dày đặc.
Rất nhiều năm sau, thời điểm Nhiễm Trần lần đầu nhìn thấy bầy sói tuyết, mới phát giác ánh mắt Vua Sói, vậy mà chẳng chút khác biệt so với Nhiễm Dật. Nhưng khi ấy, hắn lại chỉ hưng phấn duỗi tay, bổ nhào vào lồng ngực Nhiễm Dật.

Đó là lần đầu tiên Nhiễm Dật ôm hắn, cũng là lần cuối cùng. Nhiễm Trần quá đỗi hưng phấn. Trong lời miêu tả của nhũ mẫu, Hoàng huynh hắn oai hùng thông minh, quả cảm cứng cỏi, ngoại trừ không thích nói chuyện, quả là một minh quân thiếu niên. Đáy lòng hắn sớm đã bị gieo xuống một hạt giống, muốn trở thành Quận vương tốt như Hoàng huynh.

Nhiễm Trần không có mẫu thân. Thời điểm phụ thân băng hà, hắn còn chưa biết đi.

Bởi vì chưa từng được trải qua, cho nên hắn căn bản không phân biệt được, dê mẹ l!ếm con, cùng với đàn sói liếʍ ɭáρ cừu non trước khi ăn thịt, đến tột cùng có điểm gì khác biệt.
Nếu sớm biết, hắn sẽ vĩnh viễn đợi trong tẩm điện của mình, quyết không để Nhiễm Dật nhìn thấy bóng hắn. Hắn sẽ không khẩn cầu cái gì mà tình cảm cùng tay chân, hắn chỉ cần có thể sống sót đã đủ lắm rồi. Lòng tham không đáy, đây là sai lầm thứ hai hắn phạm phải.

Mà Long Dã, có lẽ sẽ là cái thứ ba.

6.

Mỗi ngày Hoàng cung ban thưởng, cung điện đông đúc như nước chảy. Toàn triều đình đều biết, Nhiễm Quận vương là ấu đệ duy nhất của Bệ hạ, nhất mực nhận sủng ái. Được sủng ái tới mức mỗi tháng đều một hai lần, Bệ hạ triệu hoán hắn tới nội cung, nói chuyện trắng đêm.

Người bên ngoài đều ao ước hoàng ân vô tận, huynh đệ tình thâm của hắn. Lại chẳng ai biết, mỗi lần trở về phủ, hắn toàn thân run rẩy thế nào, mồ hôi ướt đẫm thái dương.
Ngay cả Long Dã cũng không biết.

Hoặc nên nói là, Nhiễm Trần hạ quyết tâm, không để cho Long Dã biết.

Đây là kẻ đầu tiên coi hắn là người bình thường, còn có một cái ôm ấm áp đến thế. Nhiễm Trần thực sự không muốn đánh mất y.

Mặc dù xưa nay, Long Dã vốn dĩ đã không thuộc về hắn.

7.

Long Dã phát giác, chẳng biết tại sao, thần sắc Nhiễm Trần luôn luôn ảm đạm. Tựa như một con thú nhỏ hoảng sợ không chịu nổi một ngày dài, nét mặt hốt hoảng.

Là bởi vì thân thể yếu đuối sao?

Hắn đúng là thường thường bị bệnh liệt giường, mấy ngày liền không thể gặp người.

Khi Nhiễm Trần nhận được ý chỉ ra ngoài làm Giám quân, Long Dã còn có chút sầu lo, không biết thân thể hắn có thể chịu đựng được hay không. Nhưng thật kỳ quái, rời khỏi Vương đô, trên chiến trường gió táp mưa sa, vậy mà mỗi ngày một sáng sủa, ý cười trên mặt cũng bắt đầu nhiều hơn.
Long Dã cũng càng lúc càng vui vẻ. Y nghĩ, đại khái nguyên nhân là bởi vì được trở lại cuộc sống quân nhân quen thuộc đi.

Tận cho tới khi trên đường trở về, sự tình Bệ hạ muốn đích thân tới giám quân truyền tới. Long Dã nhận ra sắc mặt Nhiễm Trần từng chút từng chút tái nhợt, tựa như một con cáo nhỏ bị rút khô máu, nằm trong bẫy của thợ săn, run lẩy bẩy.

Một đêm kia, Long Dã canh gác bên ngoài cửa xe ngựa của Nhiễm Trần. Y nghe được thanh âm của Nhiễm Trần thức tỉnh từ trong cơn ác mộng, kinh hoảng mà tuyệt vọng khẩn cầu.

Hắn nói: "Hoàng huynh! Xin người! Không muốn..."

Long Dã sắc mặt khẽ biến. Y duỗi tay nhìn lòng bàn tay mình. Y có thể lấy một địch trăm, đơn thương độc mã chém đầu Đại tướng địch quốc. Nhưng y có thể nâng kiếm, bảo hộ người kia sau lưng sao?
Mà kẻ đối diện, lại là... Bệ hạ?

Ngày Bệ hạ tới, Nhiễm Trần không để Long Dã hộ tống. Hắn tự mình tới doanh trướng của Bệ hạ trước, ngồi bên người vị Cửu Ngũ Chí Tôn.

Khi hắn trở về, trên tay lại thêm một vết thương sâu tới thấy được tận xương.

"Quận vương Điện hạ!"

Long Dã kéo tay người kia tới, nhìn chằm chằm vết thương máu thịt lẫn lộn. Răng ai có thể sắc nhọn đến vậy, tâm lại lạnh lẽo như thế?

"Không nên hỏi."

"..."

"Không cần thiết phải hỏi nhiều."

Long Dã biết hắn nói rất đúng. Không cần hỏi, ngươi ta đều biết đây là do người nào gây nên. Không cần thiết phải hỏi, bởi coi như đã biết, thì phải làm thế nào đây?

Y chỉ hận mình vô năng. Y lại không biết bên trong thâm tâm Nhiễm Trần, lại chỉ cảm thấy may mắn.

May mắn là đợi đến lúc từ nơi của Hoàng huynh trở về, không phải nhìn thấy thi thể của Long Dã.
... Mặc dù ngươi là thị vệ của ta. Nhưng điều ta hy vọng ở ngươi, chưa từng là bảo vệ.

Mà là, ngươi sống.

Ngươi vẫn còn sống, vậy tốt rồi.

... Ta đã, vừa lòng thỏa ý.

9.

Nhiễm Trần nằm xuống, hai mắt nhắm lại. Hắn quyết định tiết kiệm một chút khí lực cho cực hình đêm nay. Ban ngày, hắn thay Kỷ Ninh nói một câu, hắn biết chuyện này sẽ chẳng đơn giản như vậy mà qua đi. Khi màn đêm buông xuống, Hoàng huynh nhất định sẽ gọi mình diện thánh.

Đương nhiên, kể cả không có Kỷ Ninh, gã cũng sẽ không bỏ qua cho mình.

Nghĩ đến quá nhập thần, hắn quên mất Long Dã còn ở đây. Cho tới tận khi một tấm chăn mềm mại nhẹ nhàng phủ lên người, hắn mới mở hai mắt ra. Lại dối diện với nhãn thần đen nhánh của Long Dã.

"Ngươi người này sao luôn mặt không biểu tình như vậy?"
"..."

"Bộ dạng này, ta thật không biết ngươi đang suy nghĩ gì."

"Điện hạ, vậy ta phải làm sao để có thể biết người đang nghĩ gì."

Nhiễm Trần nhất thời không biết nên đáp lại thế nào. Long Dã tựa như một bức tường kiên cố, vững vàng sau lưng, khiến cho lòng người an tâm yên ổn. Biết Long Dã hiếm khi nói chuyện, hắn vốn không trông cậy vào bức tường này trả lời câu hỏi đùa của mình. Nhưng hắn rất mau hồi phục tinh thần, cười nói:

"Ta là chủ tử, ngươi là thuộc hạ. Ngươi cần biết ta đang nghĩ gì để làm gì? Hay là, ngươi đang mắc phải trọng phạm?" Nói đoạn, hắn duỗi một bàn tay, nắm lấy gương mặt Long Dã, nghiêm túc xoa xoa.

"Mặc dù không thích nói chuyện, ngươi lại rất ngoan. Còn rất nghe lời, là một thuộc hạ tốt."

Long Dã mỉm cười, y rũ mắt xuống, nghiêng mặt qua. Cánh môi y chậm rãi lướt trên ngón tay đang nắm lấy gương mặt y không buông, lại là nhìn xem tấm chăn có đắp kín hay không. Nếu chẳng phải sớm biết người này trừ lòng trung thành thì không có ý gì khác, Nhiễm Trần cơ hồ đã coi đó là một nụ hôn tựa chuồn chuồn lướt nước.
Nhiễm Trần thả lỏng tay, quay đầu đi chỗ khác. Chẳng biết tại sao, trong lòng hắn sinh ra chút chua chát. Ý nghĩ đầu tiên của hắn, thế mà lại là...

Nếu Hoàng huynh biết, nên làm cái gì đây?

Nếu Hoàng huynh biết, bên cạnh mình lại có một món đồ vật yêu thích...

"Điện hạ."

Thanh âm của Long Dã khiến hắn bừng tỉnh. Long Dã cúi người, gắt gao nhìn hắn chằm chằm. Nhiễm Trần có thể nhìn thấy từ đồng tử đen nhánh bên trong cặp mắt kia, là bóng dáng của mình. Đó là mình trong mắt Long Dã.

Nhiễm Trần vươn tay ra, thời điểm chạm đến mi mắt, Long Dã khẽ chớp, nhưng không hề né tránh. Y duỗi tay nắm lấy tay Nhiễm Trần, đặt lên môi.

Đây là một nụ hôn hàng thật giá thật, không cách nào chống chế, tuyệt không có khả năng nhận sai. Đôi môi ướŧ áŧ của Long Dã một đường từ đầu ngón tay Nhiễm Trần chuyển về, xuyên qua mu bàn tay tinh tế, đến cổ tay mảnh khảnh. Y nhìn chằm chằm vết thương kia hồi lâu, cuối cùng đặt một nụ hôn xuống bên cạnh vết thương trong cổ tay, ngay tại nơi mạch đang đập.
Tâm trí cùng hô hấp của Nhiễm Trần rối loạn. Hắn nhìn Long Dã từng chút từng chút tiến lại gần.

Không, ta không thể.

Ta không thể thích Long Dã, tuyệt đối không thể.

Ta không...

Không thể...

Ta lại vì cái gì mà không thể?!

"Bệ hạ có chỉ!"

Một tiếng hô sắc nhọn truyền vào xe ngựa, đánh nát tất cả tình cảm dây dưa. Nhiễm Trần toàn thân lảo đảo một cái, đầu óc đột nhiên thanh tỉnh. Đúng vậy, hắn không thể, bởi vì...

"Mời Nhiễm Quận vương yết kiến!"

Bởi vì Hoàng huynh, gã sẽ biết!

Hoàng huynh sẽ biết! Sau đó sẽ hủy hoại y!
 
[Quyển 1] Tru Tâm Chi Tội
Chương 121: [Phiên ngoại] [Dã - Trần] Dường Như Cố Nhân Tới. (Ba)


[Phiên ngoại] [Dã - Trần] Dường như cố nhân tới. (Ba)

10.

Nhiễm Trần đẩy Long Dã từ trên người mình ra. Nhưng hắn không thể đem ánh mắt dời khỏi gương mặt Long Dã. Thần tình kia trước giờ chưa từng thay đổi, giây phút này lại lộ ra nứt vỡ đau đớn.

Nhiễm Trần cảm thấy trái tim mình cũng vỡ ra. Nhưng hắn một câu cũng không nói, chậm rãi đứng dậy, mặc ngoại bào vào, liền muốn ra cửa.

"Điện hạ!"

Long Dã vội nắm lấy bàn tay Nhiễm Trần. Hai tay Nhiễm Trần đều lạnh lẽo, mang theo chút mồ hôi lạnh. Long Dã lại rất ấm, rất ấm, tựa như có thể đem cả người hắn bao bọc lại bên trong.

"Khi nào? Ta cùng đi với Điện hạ."

"Ta đi gặp Hoàng huynh, không bao giờ để người khác đi cùng. Ngươi cũng biết."

Đúng vậy. Thời điểm ở Vương đô, Nhiễm Trần đi từ trong cung ra đều ngồi kiệu. Nhưng hắn sẽ không ngồi cung kiệu, xưa nay cũng không để kiệu phu chờ tại cổng cung. Mỗi lần sau khi kết thúc, hắn đều gắng gượng chống đỡ một thân xương cốt đến bên ngoài thành cung, lại tùy tiện bảo người nào đó tới phủ gọi người tới, đưa hắn về nhà.

"Ta là Thị vệ trưởng của Điện hạ, không nên tùy tiện rời khỏi bên người Điện hạ."

Nhiễm Trần mỉm cười, ánh mắt ảm đạm.

"Ta là tới bên cạnh Hoàng huynh. Thì có thể có nguy hiểm gì?"

"Bệ hạ hắn..."

Hai người đối mặt, không ai lên tiếng. Cho đến tận khi ngoài cửa lại vang lên tiếng sắc nhọn thúc giục:

"Nhiễm Quận vương, Bệ hạ đang chờ Quận Vương ngài đó, mau mau đi!"

"Được, ta ra ngoài bây giờ."

Nhiễm Trần đáp xong, lại nói khẽ:

"Muốn đi, vậy tùy ngươi. Nhưng nếu đi, tất cả đều phải nghe theo lời ta, không được phép kháng mệnh."

Long Dã gật gật đầu.

Nhiễm Trần lần này vẫn ngồi kiệu, Long Dã cưỡi ngựa. Cách đại trướng của Hoàng đế còn rất xa, Nhiễm Trần liền cho ngừng lại.

"Ngươi trở về đi."

"Ta ở ngoài trướng chờ Điện hạ."

"Không, ngươi trở về."

"Ta ở ngoài trướng chờ Điện hạ."

"Ta bảo ngươi trở về! Ngươi muốn kháng mệnh?"

Bốn mắt đụng nhau. Nhìn thần sắc Long Dã, khẩu khí Nhiễm Trần mềm nhũn.

"Vậy được. Ngươi bảo bọn họ lập tức quay về. Ngươi ở trong kiệu chờ ta. Đừng đi về phía trước, cũng đừng chạy loạn. Khi ta trở về, không được ra nghênh tiếp ta. Ở bên trong chờ ta quay lại. Nghe hiểu?"

Long Dã cười, khẽ gật đầu.

"Nếu ngươi không đợi được, thì trở về. Không cần chờ ta."

Lần này Long Dã không cười. Càng không gật đầu.

Trong lòng Long Dã đột nhiên sinh ra một tia dự cảm không rõ.

Rất nhanh, dự cảm kia thành sự thật.

Ròng rã một ngày sau, Nhiễm Trần mới từ trong doanh trướng đi ra. Đầu tiên Nhiễm Dật muốn phái người tiễn hắn, nhưng từ lúc bước ra khỏi màn trướng, hắn khăng khăng không muốn dùng cung kiệu, tự mình trở về.

Long Dã thấy bước chân hắn xiêu vẹo, từng bước từng bước đều như muốn ngã xuống. Nhưng hắn không hề.

Một màn này khắc thật sâu vào thâm tâm Long Dã. Rất lâu sau này, mỗi khi y nhớ về thời điểm ấy, đều cảm thấy đây là phép ẩn dụ* nửa đời của Nhiễm Trần.

*Phép ẩn dụ: Có thể nhiều bạn sẽ cảm thấy khó hiểu. Phép ẩn dụ là hàm ý bên trong, là những gì mà Nhiễm Trần đã cố gắng che giấu kín đi.

Dáng dấp hắn tốt như vậy, lại tôn quý đến thế. Người người đều cho rằng hắn chiếm hết ân sủng thiên địa, ngay cả giờ phút này cũng sẽ nghĩ là hắn hưởng hết ân sủng của Hoàng đế. Song chẳng một ai biết, trên sống lưng nhỏ bé yếu ớt được áo choàng lộng lẫy che khuất kia, là chồng chất vết thương, thấy mà giật mình đến mức nào.

Mỗi một bước đi, đều như đi trên mũi đao. Người người đều cho rằng hắn hưởng hết vinh hoa, hắn lại dốc hết toàn lực, chỉ cầu có thể chống đỡ nổi thêm một bước nữa, sống sót mà thôi.
11.

Long Dã nhịn cho tới khi người kia rốt cuộc cũng đặt được một chân vào trong kiệu, mới đưa hai tay đem người nhận lấy. Toàn thân cẩm bào của Nhiễm Trần đã ướt đẫm, trên lưng loáng thoáng có vết máu thấm ra.

Y đưa tay định xốc lên cẩm bào trên lưng, lại lập tức bị Nhiễm Trần đè lại. Nhiễm Trần trịnh trọng lắc đầu với y.

"Điện hạ!"

"Không được. Thị vệ của ta, nhất định phải nghe lời ta. Nếu ngươi làm không được, thì rời đi ngay lập tức."

Long Dã thu tay về. Y không hỏi đến cùng đã xảy ra chuyện gì. Càng không hỏi, người kia là ai.

Còn có thể là ai nữa?

Cỗ kiệu vốn dĩ đã nhỏ hẹp, Long Dã nửa quỳ trên mặt đất, nhường chính vị cho Nhiễm Trần. Nhiễm Trần từ từ nhắm hai mắt lại, dựa vào thành chỗ ngồi, gấp gáp thở hổn hển. Hai chân hắn để một bên, Long Dã liền giúp hắn cởi giày, đặt hai chân hắn trong lòng bàn tay.
Đôi chân kia cũng lạnh lẽo.

Long Dã mở áo choàng, đem đôi chân ấy nhét vào trong ngực. Nhiễm Trần tựa như ngồi không yên, lại giống như cố ý nũng nịu. Hắn từ trên chỗ ngồi trượt một chút chút, không bao lâu, cả người đã nằm trọn trong lồng ngực Long Dã. Hắn dùng sức nắm chặt vạt áo Long Dã, co lại thành một cuộn trong lòng y, miệng còn khe khẽ lẩm nhẩm điều gì.

Long Dã cúi người lắng nghe. Tựa như cảm nhận được hơi thở của y, Nhiễm Trần lộ ra một tia mỉm cười. Hắn luôn luôn cười, nụ cười ấy giống như chiếc mặt nạ treo trên mặt hắn. Nhưng lúc này đây lại không phải như vậy... Mà dường như là hạnh phúc.

"Ta vẫn nghĩ, ngươi ở bên ngoài..."

"Biết ngươi ở bên ngoài, có người đang chờ ta, ta liền..."

Liền cái gì đây? Liền không cảm thấy đau? Liền thật vui vẻ? Liền cảm thấy hình phạt của Hoàng huynh chẳng hề đáng sợ?
... Không, không phải. Nhiễm Trần vẫn đau, cũng vẫn rất sợ. Chỉ là hắn tin tưởng, lần này, hắn nhất định có thể sống sót trở về...

Bởi vì có người đang chờ ta! Nếu ta không thể quay về, y sẽ thương tâm...

Những điều Nhiễm Trần suy nghĩ, một chữ cũng không nói ra. Hắn chỉ thấp giọng gọi tên người nọ:

"Long Dã."

"Ta đây."

"Trên người ngươi thật ấm..."

"Ừm."

"Ôm chặt chút."

"Được."

Lộ trình ngắn ngủi một nén hương, Nhiễm Trần đã ngủ mất. Long Dã nhất mực không biết đến cùng là hắn đã trải qua chuyện gì. Y chỉ biết, khi y ôm Nhiễm Trần say ngủ trở về trong mã xa, giáp ngực đã loang lổ dính đầy vết máu.

Thế nhưng một người yếu ớt như thế, một câu cũng không kêu đau.

Đằng sau chuyện này là gì, Long Dã không dám nghĩ.

Chính kể từ thời khắc này, trong lòng y không còn coi người này là Quận vương, chỉ gọi hắn là Nhiễm Trần.
Chính kể từ thời khắc này, "Diện thánh" hai chữ ấy từ nỗi sợ hãi của một người, biến thành giày vò giữa hai người.

Trong lòng Long Dã rách toạc thành một vết thương. "Diện thánh", hai chữ ấy là một thanh đao sắc nhọn, trực tiếp đâm sâu vào miệng vết thương kia, quấy đảo khiến Long Dã đau đớn thấu xương, đứng ngồi không yên.

12.

Hoàng huynh muốn tổ chức một cuộc săn.

Nghe được tin tức này, Nhiễm Trần cơ hồ mềm nhũn, muốn ngã quỵ tại chỗ. Nhưng hắn không dám. Đó là dạ yến của Hoàng huynh, nếu hắn dám té xỉu, thì chính là địa ngục trần gian.

Có đôi khi Nhiễm Trần cảm thấy chính mình cũng rất kỳ quái. Sợ hãi thế mà lại có sức mạnh lớn đến như vậy. Sợ hãi đến cực hạn, đừng nói ngỗ nghịch, ngay cả trốn tránh cũng không dám. Sợ hãi đến cực hạn, hắn thậm chí có thể trở thành con dao trong tay Hoàng huynh, thay gã tự đem mình cắt xẻ từng khối thịt, nấu thành canh uống một hơi cạn sạch, đến cả một giọt cũng không dám sót lại.
Điều này thậm chí cũng chẳng phải một cách ví von.

Năm Nhiễm Trần sáu tuổi, đột nhiên ham thích bắn chim. Hắn khí lực nhỏ, vóc dáng thâm thấp, đôi tay nhỏ tinh xảo đáng yêu, bắn tên ra cũng là xiêu xiêu vẹo vẹo. Mặc dù hắn chẳng bắn trúng một con chim nào, nhưng lại thích thú.

Thẳng đến khi nghe Nhiễm Dật hạ chỉ, tại ngày sinh nhật của hắn, tổ chức một trận săn.

Nghe nói Hoàng huynh vì chính mình mà chuẩn bị khánh sinh yến*, Nhiễm Trần hứng thú bừng bừng, còn mang theo cung tiễn nho nhỏ của mình. Nhiễm Dật đưa hắn đến một mảnh đất rộng thênh thang cạnh Hoàng cung, dẫn hắn leo lên quan cảnh đài** cao cao. Cho tới tận lúc một đội phạm nhân chịu tử hình bị áp giải vào sân, một bên lại là quân lính võ trang đầy đủ, Nhiễm Trần vẫn còn nguyên nét mặt ngây thơ.

*Khánh sinh yến: Tiệc mừng sinh nhật.
**Quan cảnh đài: Đài quan sát phong cảnh.

"Hoàng huynh, bọn họ cũng tới bắn chim à? Chim ở nơi đó sao?"

Nhiễm Dật liếc nhìn hắn, cười cười. Khóe môi gã cong lên, đuôi mắt lại đoạn, xương hàm vẽ nên một đường gấp khúc hung ác nham hiểm,

"Ngươi nhìn xem. Đây chính là quà sinh nhật Hoàng huynh vì ngươi mà chuẩn bị. Dù sao, sáu năm trước ngươi chào đời, cũng là một đại lễ cho Hoàng huynh ta."

Trong ngày sinh nhật sáu tuổi của Nhiễm Trần đó, hắn nhận được một trận thảm sát gϊếŧ chóc được đặt theo tên của mình. Bấy giờ, lần đầu tiên hắn được biết, trong lòng Nhiễm Dật, việc hắn chào đời hóa ra là một huyết tai* nguyền rủa từ trên trời rơi xuống, một sự tổn thương và điềm xui xẻo.

*Huyết tai: Tai ương máu.

13.

Từ thời điểm sáu tuổi đổ về sau, mỗi một lần sinh nhật, Nhiễm Trần đều được ban thưởng những thứ khiến người người tặc lưỡi thèm thuồng.
Năm tám tuổi, y nhận được một tòa Quận vương phủ tráng lệ. Chín tuổi, là phong hào dưới một người trên vạn người. Mười lăm tuổi, Nhiễm Dật cho hắn đất phong, đây là ân sủng mà bất cứ một Quận vương nào trong lịch sử cũng đều chưa từng có được.

Từ thời điểm sáu tuổi đổ về sau, mỗi một lần sinh nhật, đều là cơn ác mộng đối với Nhiễm Trần.

Năm sáu tuổi đó, hắn nhận được một trận săn, khắp bãi đất rộng thây ngang khắp đồng, máu chảy thành sông. Về tới phủ, hắn bệnh nặng mấy ngày, trái tim non nớt bé nhỏ bị hắn tự tay thiêu thành tro tàn. Từ đó về sau, Nhiễm Trần cũng không dám một mình chìm vào giấc ngủ. Mỗi đêm đều phải có nhũ mẫu ở bên cạnh giường, hắn mới có thể nơm nớp sợ hãi nhắm hai mắt lại.

Tám tuổi, chó sói mà hắn nuôi từ nhỏ đến lớn, bởi vì "sủa loạn kinh giá", bị gϊếŧ chết ngay trước mắt hắn, nấu thành một nồi canh thịt, lại cưỡng ép đổ vào miệng hắn. Đó là người bạn của hắn, là con vật hắn yêu quý nhất, hắn nôn đến mật xanh mật vàng, lại vẫn phải ngoan ngoãn uống sạch canh thịt, không dám nhiều lời một chữ.
Chín tuổi, nhũ mẫu mỗi đêm đều nắm tay hắn, hát ru hắn ngủ không còn thấy đâu nữa.

Nhiềm Trần tìm kiếm ròng rã ba ngày. Hỏi tất cả mọi người, ai nấy đều lắc đầu, thần sắc cứng ngắc như thế, ánh mắt sợ hãi như vậy. Đằng sau mỗi đôi mắt ấy, Nhiễm Trần đều đọc được cùng một ý cười hung ác nham hiểm.

Một người sống sờ sờ, một ngày trước còn êm đẹp ở bên cạnh hắn. Sau một ngày lại cứ như vậy, vô thanh vô tức biến mất.

Mười lăm tuổi, sáng sớm ngày sinh nhật của Nhiễm Trần, hắn phát hiện, toàn bộ hạ nhân trong cung gương mặt đều thay đổi. Người hầu trước kia luôn đợi chơi đùa cùng hắn, cậu nhóc sai vặt tương tự tuổi với hắn, ông lão thay hắn chăm sóc hoa cỏ,... Trong vòng một đêm, đều không thấy.

Kể từ năm đó, Nhiễm Trần rốt cuộc minh bạch, hắn không còn có thể yêu thích bất cứ điều gì. Kể cả là chim chóc, chó con, hay là hạ nhân.
Tất cả mọi thứ hắn yêu thích, cũng chỉ có thể thích trong một khắc này, rồi bắt đầu biến mất. Đời này, đã chú định chẳng thể thuộc về hắn.

... Bởi vì Hoàng huynh sẽ biết.

Sau đó cướp chúng đi.

14.

Trong xe ngựa, Long Dã lẳng lặng quan sát Nhiễm Trần. Mà Nhiễm Trần mở to hai mắt, mờ mịt nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Ngày ấy nghe nói sự tình đi săn, sắc mặt Nhiễm Trần đại biến. Ba ngày vất vả, chút thịt trên má vốn đã không nhiều của hắn cũng biến mất.

Trước buổi săn một ngày, Long Dã đều ròng rã đi theo sau Kỷ Ninh, chuẩn bị bãi săn. Sáng sớm ngày thứ hai y tranh thủ chạy về doanh địa, mang theo một thân sương lạnh xông vào mã xa của Nhiễm Trần.

Người kia quả nhiên không hề ngủ. Hai mắt hắn đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ, tựa như đang chìm vào cõi mộng. Trái tim Long Dã đã treo cả một ngày trời, hôm nay mới nhất định phải quay về thăm hắn một chút. Thế nhưng bây giờ thấy cái dạng này của hắn, chẳng những không an tâm, ngược lại càng thêm khó chịu.
Y chăm chú nhìn trong chốc lát, Nhiễm Trần mới tựa như đột nhiên giật mình, quay đầu nhìn lại.

"Ngươi đến."

"..."

"Ngươi từ bên kia trở về?"

"..."

"Sớm như vậy, ngươi ăn chút gì chưa?"

"..."

Vậy ngươi thì sao? Ngươi hôm qua đã ăn cơm chưa? Ngươi không đói bụng sao? Long Dã nhìn gương mặt gầy gò đến mong manh của Nhiễm Trần. Chỉ một chút thời gian này, người kia vậy mà lại rơi vào trầm tư.

Long Dã biết, hắn một khắc cũng không được an bình.

Giờ phút này sắc trời tang tảng sáng, trong bếp quân đã có đồ ăn. Long Dã tự mình nếm qua, sắp xếp một khay thức ăn cả mặn cả chay, cẩn thận mang về, không để nước canh sánh ra.

Trên bàn, thức ăn từng đĩa xếp thành hàng, hơi nóng tỏa lên ấm áp. Cách một màn hơi nước mờ mịt, y không nhìn thấy biểu tình của Nhiễm Trần.

Hoặc có lẽ, hắn cũng chẳng có biểu tình gì.
"Quận vương Điện hạ."

"..."

"Điện hạ."

"..."

Long Dã đứng lên, vượt qua bàn trực tiếp nắm lấy tay Nhiễm Trần. Cả người Nhiễm Trần co rụt lại về phía sau, là giật nảy mình.

"Là ngươi."

Thấy gương mặt Long Dã, Nhiễm Trần thả lỏng xuống. Hắn vẽ ra một nụ cười, đôi mắt đào hoa có chút cong lên.

Bên trong trái tim Long Dã lại bắt đầu nhói.

"Điện hạ, ăn cơm thôi."

"A.."

Nhiễm Trần giật mình, lại cười lên.

"Ta cũng không quá đói. Ngươi ăn đi."

"Ta đã nếm qua."

"Được, vậy ngươi cứ để đó."

Long Dã cũng không tiếp tục khuyên nữa. Y trở lại sau lưng Nhiễm Trần, lẳng lặng đứng hầu. Mãi cho tới khi số đồ ăn kia nguội lạnh. Mãi cho đến khi Nhiễm Dật phái người đến gọi Nhiễm Trần, Nhiễm Trần mới mở miệng lần nữa.

"Ngươi không cần phải đi theo ta."

"..."

"Ngươi đi theo Kỷ Tướng quân, sẽ tốt hơn một chút."
"Ta là Thị vệ trưởng của Điện hạ. Muốn đi theo Điện hạ, bảo vệ Điện hạ."

"Từ giờ trở đi, ngươi không phải nữa."

Long Dã đột ngột ngẩng đầu. Y khϊếp sợ nhìn sang, nhưng Nhiễm Trần đưa lưng về phía y, căn bản không nhìn thấy sắc mặt người kia.

"Là bởi vì ta không có cách nào bảo vệ Điện hạ sao?"

Là vì ta không có cách nào bảo vệ người sao?

Người này là Quận vương, dưới một người trên vạn người, thân phận tôn quý như thế.

Người kia là Cửu ngũ chí tôn, Lang Nghiệp chi chủ.

Ta cái gì cũng không làm được, bất kể là bảo vệ hay chiếm hữu.

"Không phải."

"..."

"Là bởi vì ta đã quá mệt mỏi."

"..."

"Vốn dĩ ta không cần cái gì Thị vệ trưởng."

"..."

"Ta chỉ là cảm thấy ngươi rất thú vị, mới giữ ngươi lại bên người. Thế nhưng ta sai rồi, ngươi người này, đã không thích nói chuyện lại chất phác khô khan. Tốn thời gian."
"Là bởi vì Bệ hạ sao?"

"..."

Nhiễm Trần đột nhiên không có động tĩnh. Tại nơi Long Dã không nhìn thấy được, ánh mắt hắn nhiễm một chút đỏ nhàn nhạt, tựa như một con thỏ nhỏ bất lực.

"Ta biết, Điện hạ..."

"..."

Trong xe ngựa rất yên tĩnh, Nhiễm Trần thậm chí có thể nghe được tiếng bước chân của Long Dã. Tiếng bước chân kia vẫn như ngày thường, mang theo vài phần chắc chắn, ngay cả thanh âm đóng mở cửa cũng chẳng khác trước kia. Nhưng Nhiễm Trần biết, người này sẽ không xuất hiện trở lại nữa.

Tốt biết bao nhiêu, trước khi tất thảy trở nên khó mà vãn hồi. Tự mình cắt đi phần đầu trái tim, kỳ thật cũng chẳng khó như vậy.

... Ta không có cách nào giữ ngươi lại.

Hoàng huynh sẽ gϊếŧ ngươi.

... Ta không muốn sau ngày sinh nhật, đột nhiên nghe được tin tức ngươi bị hắn cướp đi.
... Ta không thể thích ngươi. Càng yêu thích, lại càng không thể.

... Tuyệt đối không thể.
 
[Quyển 1] Tru Tâm Chi Tội
Chương 122: [Phiên ngoại] [Dã - Trần] Dường Như Cố Nhân Tới. (Cuối)


[Phiên ngoại] [Dã - Trần] Dường như cố nhân tới. (Cuối)

15.

Nhiễm Trần được đưa ra bãi săn.

Khi đó, Long Dã đứng bên trong đội ngũ binh lính. Trên đài cao của Hoàng đế, chỉ có hai chỗ ngồi. Nhiễm Dật ban đầu định để Nhiễm Trần ngồi sát bên bãi săn, quan sát toàn bộ trận gϊếŧ chóc tàn sát này càng rõ ràng hơn, máu cùng tiếng rên la thảm thiết đập vào mặt đủ để bao phủ mỗi linh hồn yếu ớt không cứng cỏi.

Nhưng Kỷ Ninh đi thăm dò bạo động bên trong bãi săn một đi không trở lại. Nhiễm Dật ngồi một mình, quá không thú vị, đành triệu Nhiễm Trần đến trên đài cao.

"Bên bãi săn mặc dù quan sát rõ ràng, nhưng dù sao cũng không nhìn thấy toàn cảnh. Hoàng đệ, tới bên người trẫm đi."

Trên mặt Nhiễm Trần sớm không còn huyết sắc. Hắn không nói một lời, ngồi xuống bên người Nhiễm Dật. Hắn tựa như một cây cung được kéo căng dây, chỉ cần cho thêm một phần lực liền lập tức đứt ngay tại chỗ.

Nhiễm Dật chưa từng thấy nét mặt này của hắn. Không chỉ là cực kỳ sợ hãi, càng giống như trống rỗng. Nhiễm Dật có phần hứng thú đánh giá Nhiễm Trần, quyết định gia tăng chút lực.

Xem hắn có thể thực sự gãy mất tại chỗ hay không.

"Ta nghe nói ngươi và Kỷ Tướng quân ở chung thật vui vẻ." Nhiễm Dật mở miệng, "Quan hệ tốt tới mức Thiên tướng bên người hắn cũng giao cho ngươi, bảo vệ sự an toàn của ngươi."

Sắc mặt Nhiễm Trần nháy mắt đại biến.

Quả nhiên bị mình đoán trúng? Không ngờ tên phế vật này lá gan lại lớn như thế, dám có tư tình với người ngoài?

Lại chẳng biết tại sao, lửa giận vô hình bao phủ toàn bộ Nhiễm Dật. Nhìn thấy sắc mặt Nhiễm Trần nháy mắt trắng bệch, gã lại xuất hiện một loại du͙ƈ vọиɠ...

Muốn đem người trước mặt này, từ trên đài cao đẩy xuống.

Nhiễm Trần xoay người, trên mặt đầy ngập một nỗi sợ hãi pha lẫn khẩn cầu.

Quả nhiên là phế vật.

Nhiều năm như vậy, vẫn chưa học được cách ngoan ngoãn. Đến hôm nay, vì sao ngươi vẫn không hiểu, loại thần sắc khẩn cầu trên gương mặt ngươi này sẽ chỉ làm ta muốn túm lấy cổ ngươi, tự tay bóp ch3t trước linh bài mẫu phi?

Nhiễm Dật nhìn chằm chằm Nhiễm Trần, trên môi treo lên một nụ cười hung ác nham hiểm. Du͙ƈ vọиɠ muốn bóp ch3t Nhiễm Trần bị gã áp chế xuống. Nhiễm Trần vẫn như cũ chỉ là một con rối trong tay gã, tuyệt không có khả năng trốn khỏi tầm kiểm soát của mình. Ý nghĩ này khiến lửa giận của gã cũng nháy mắt lắng lại. Nhiễm Dật căn bản lười suy nghĩ xem cơn giận của mình rốt cuộc từ đâu mà đến.

Gã khôi phục bộ dạng tỉnh táo, tựa như một thợ săn tàn nhẫn, khí định thần nhàn quan sát con mồi giãy giụa, sợ hãi.

"Hoàng huynh."

"..."

"Thần đệ đã đuổi tên phó Tướng kia đi. Về sau cũng sẽ không gặp lại y nữa."

Nhiễm Trần quay đầu lại, chậm rãi mở miệng. Trên mặt Nhiễm Dật đột nhiên xuất hiện một tia ngưng trệ. Đối với tên phế vật này mà nói, thần sắc kia cũng quá mức thảm đạm... Huống chi hắn còn nhìn mình chằm chằm bằng cái dạng này, đôi mắt ấy cũng quá dọa người.

Nhiễm Trần hít sâu một hơi, lần nữa mở miệng. Lần này hắn lại chẳng thể nói ra lấy một chữ. Trong miệng hắn đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi tựa mũi tên sắc bén, cả người bật té về phía sau.

"Hoàng đệ!"

Nhiễm Dật đột ngột đứng lên, vươn tay ra, nhưng gã không cách nào giữ chặt Nhiễm Trần. Nhiễm Trần đã từ trên đài cao thẳng tắp rơi xuống!

Nhiễm Trần duỗi tay, trong tay trống rỗng, chẳng có vật gì.
Gã rốt cuộc đạt được ước muốn, trở thành kẻ cầu được ước thấy.

16.

Long Dã đứng lẫn bên trong một đám binh lính, hờ hững nhìn khoảng không thênh thang trước mặt. Cũng may y luôn luôn như thế, đồng liêu đã sớm quen thuộc, không ai đến hỏi y suy nghĩ cái gì.

Hoặc là nghĩ đến ai.

Ngay cả khi phía sau truyền tới một trận náo loạn tưng bừng, y cũng ngoảnh mặt làm ngơ. Tựa như một gợn sóng đồng tâm lan trên mặt nước, tiếng huyên náo càng ngày càng lớn, rốt cuộc kéo Long Dã bừng tỉnh từ bên trong suy nghĩ của mình.

"Nhiễm Quận vương vừa rồi từ trên đài cao ngã xuống!"

"Cái gì? Thật sao?"

"Thật! Chứ máu tươi đầy đất phía sau là máu ai. Long Tướng quân, ngài đi đâu? Tự ý rời khỏi vị trí sẽ bị quân pháp nghiêm trị! Ngài quay trở về đi!"

Nhưng Long Dã đã sớm một ngựa lao đi, không thấy tăm hơi.
Trong xe ngựa, Lộc Minh Sơn đắp lên người Nhiễm Trần một tấm chăn.

"Điện hạ là lửa công tâm."

"..."

"Điện hạ vốn sầu lo quá độ... Lần đầu tiên ta gặp Điện hạ đã phát giác không ổn. Khi đó chỉ sợ ngày ngày hắn đều sống trong sợ hãi cùng cực, không thiết ăn uống, ngủ chẳng bình an. Lúc ấy ta nói với hắn, nếu cứ tiếp tục như vậy, chống đỡ chẳng được bao lâu, sợ là điềm không may."

"... Điện hạ hắn, sẽ chết?"

"Cái này phải xem hắn có thể thoải mái tinh thần hay không. Kỳ thật một thời gian ngắn trước, tình trạng đã tốt lên rất nhiều. Nhưng Điện hạ bây giờ... Thân là Quận vương, nhân vật tôn quý như vậy, hắn thì có cái gì mà phải sợ?"

"..."

Thẳng đến lúc Lộc Minh Sơn cáo từ, vẫn là trăm mối không có cách tháo gỡ. Nhưng trong lòng Long Dã lại rõ ràng hiển hiện lên một gương mặt hung ác nham hiểm. Gương mặt kia chẳng khác Nhiễm Trần chút nào, lại tựa như một màn đêm u tối, mù mịt phủ quanh Nhiễm Trần, khiến hắn không đường chạy trốn.
Hai gương mặt tương tự một sáng một tối. Bị nuốt chửng và kiểm soát, bất an và hủy diệt.

Long Dã cúi đầu, quan sát kỹ Nhiễm Trần. Đôi mắt đào hoa kia khép chặt, chỉ để lại hốc mắt hãm sâu. Lông mi hắn run rẩy bất an, kể cả giờ phút này chìm vào hôn mê vẫn chẳng thể có được an bình. Lòng bàn tay Long Dã chạm lên, lông mi run run kia chẳng khác nào hai hàng cọ nhỏ, rung động trong lòng bàn tay y.

Chung quanh đặt bốn, năm lò lửa, trên mặt Long Dã đều toát mồ hôi. Chỉ có Nhiễm Trần bị chăn che kín, vẫn như cũ môi mặt trắng xanh. Ánh mắt Long Dã một khắc cũng không rời gương mặt Nhiễm Trần. Vầng trán của hắn, chóp mũi của hắn, đôi môi của hắn. Đôi mắt hắn thấp thoáng nụ cười như có như không. Tay Long Dã từ gương mặt gầy gò của Nhiễm Trần lướt qua, một đường hướng xuống phía dưới, dừng ở bộ ng*c của hắn.
Tại nơi bàn tay của y dừng lại, trái tim kia yếu ớt nảy lên một nhịp.

Long Dã hôn xuống.

17.

Thời điểm Nhiễm Trần tỉnh lại, quanh thân đều rất ấm. Hắn bị giam chặt trong một vòng tay. Chủ nhân của cái ôm ấy c** tr*n. cơ bắp săn chắc chạm vào người hắn.

"Điện hạ."

"..."

"Ta đây phạm thượng."

"..."

"Điện hạ muốn trị tội ta sao?"

"Niệm tình ngươi vi phạm lần đầu."

Vừa mới mở miệng, Nhiễm Trần giật mình. Giọng nói của mình vậy mà khàn thành dạng này. Khó nghe như vậy, không biết Long Dã nghe thấy có chán ghét hay không. Nhưng hắn lập tức cười khổ, vừa quyết định đuổi y đi rồi, có ghét thì cũng thế nào? Dù sao cũng chỉ nghe được vài câu nữa.

"Vi phạm lần đầu có thể đặc xá." Thanh âm Long Dã cũng trầm xuống, "Nếu như tái phạm, không thể không phạt. Còn trong lòng có ý nghĩ xằng bậy, biết rõ mà còn cố phạm phải, tất là chưa hết tội."
"Ngươi!"

Long Dã cúi đầu ngậm chặt bờ môi Nhiễm Trần. Lồng ngự*c y ấm áp, nhưng nụ hôn lại mãnh liệt táo bạo. Y ép cả người Nhiễm Trần xuống dưới thân, không cách chống cự, càng không dễ dàng chạy trốn quyết tuyệt. Nhiễm Trần thở hổn hển, khóe mắt đều trào nước, nhưng hắn vô phương đào thoát.

"Điện hạ..." Động tác của Long Dã chậm lại. Y l!ếm đi giọt nước vương trên khóe mắt Nhiễm Trần, lẩm bẩm, "Từ lần đầu tiên nhìn thấy Điện hạ, trong lòng ta đã loạn."

"Về sau đi theo bên người Điện hạ, ta lại càng trầm trọng thêm. Ý nghĩa xằng bậy lan tràn như cỏ dại."

"Long Dã ngươi dừng tay..."

"Đã sớm không thể dừng được. Điện hạ, bây giờ ta đã thành kẻ chết không hết tội."

[Lược]

Lại bị Long Dã ôm eo, đặt đến trước ngực mình.

"Điện hạ đừng sợ ta. Mặc dù ta sớm đã tội không thể tha, nhưng luôn có một điều tuyệt sẽ không mắc sai lầm."
"Nếu Điện hạ không tình nguyện, không thích, Long Dã tuyệt sẽ không bức."

Giờ phút này Nhiễm Trần mặt đỏ như lửa, hai mắt mông lung, vạt áo trên thân cũng đã lộn xộn. Đủ loại này, có loại nào không phải dấu vết bị người kia cưỡng bách để lại? Nhiễm Trần th* d*c, đôi mắt nhìn Long Dã chằm chằm. Lại rơi vào ánh mắt ôn nhu, ấm áp mà bao dung của người kia, ánh mắt ấy tựa sông, tựa núi, đem hắn bao bọc trong đó.

"Ta bảo ngươi dừng lại, vì sao ngươi không nghe?"

"Nếu như Điện hạ thật tâm muốn ta ngừng, ta nhất định sẽ nghe."

"..."

"Nếu như Điện hạ thật tâm muốn để ta đi, ta cũng sẽ không dây dưa."

"Ngươi..."

"Điện hạ, ngày đó, người từng hỏi qua, làm Thị vệ trưởng của người, ta có sợ chết không? Hôm nay ta nói cho người biết, Long Dã sợ chết."

Đôi mắt Nhiễm Trần khẽ động. Chợt lóe lên tia thất thần, nhưng chẳng thoát được khỏi ánh mắt Long Dã. Song Nhiễm Trần lại lập tức giả vờ điềm nhiên như không có việc gì, nói:
"Đã như vậy, ta liền đặc xá cho ngươi lần hoang đường phạm thượng này. Ngươi mau đi đi, về sau cũng đừng xuất hiện nữa."

"Long Dã xác thực sợ chết. Nhưng tại nơi này của Điện hạ, Long Dã sớm đã tội không thể tha, chết chưa hết tội. Cho nên cũng chẳng cần sợ nữa. Nếu Điện hạ ghét bỏ ta không thú vị, không muốn ta làm thị vệ cũng được thôi. Chỉ là ta sẽ không đi. Nếu Điện hạ ngại ta chướng mắt, vậy để ta làm ảnh vệ cho người. Từ đây ở chỗ Kỷ Tướng quân, coi như ta tử chiến sa trường, không còn người nào là Long Dã Thiên Tướng quân nữa. Nếu Điện hạ còn chê ta..."

"Vậy ngươi thì sao?"

"Ta cũng nhất định sẽ không đi."

"..."

Nhiễm Trần thật không ngờ tới, Long Dã thế mà lại nói như vậy. Nhưng hắn cũng chẳng tiên liệu trước được Long Dã sẽ làm ra những chuyện kia, bây giờ nghĩ lại hắn vẫn thấy mặt đỏ tai hồng.
Hắn sao có thể không biết, lần này Long Dã, là hạ quyết tâm đập nồi dìm thuyền.

"Được."

Hồi lâu, Nhiễm Trần cuối cùng cũng lên tiếng.

"Ngươi đi trước. Nửa năm sau, ngươi thoát khỏi chỗ của Kỷ Tướng quân, lại tìm cơ hội truyền tin cho ta."

Long Dã thở dài một hơi. Y khẽ gật đầu, đứng dậy mặc ngoại bào vào. Nhiễm Trần co người lại trong chăn, nhìn theo bóng lưng của y, tựa như muốn thu hết hình ảnh của y thành một cuốn sách, giấu ở trong lòng.

"Điện hạ."

Long Dã sửa soạn xong xuôi, quỳ một chân trên đất, nâng tay Nhiễm Trần đặt lên môi.

"Ta đi. Điện hạ phải bảo trọng. Chờ ta trở lại."

"..."

Long Dã đứng dậy, đi về phía cửa. Bước chân vẫn chắc chắn không chút dao động, hệt như trong quá khứ.

"Long Dã!"

Y lấy lại tinh thần, kinh ngạc phát hiện Nhiễm Trần đã nhảy xuống giường. Người kia hai chân tr*n tr**, ngón chân như bạch ngọc giẫm trên mặt đất. Y phục đơn bạc, trước ngực còn lưu lại những dấu hôn hoang đường của Long Dã. Nhưng Nhiễm Trần không quan tâm đến những thứ này, lảo đảo chạy tới, cơ hồ ngã vào trong lồng ng*c Long Dã.
"Điện hạ!"

"Ngươi phải cẩn thận có nhớ không? Ngàn vạn lần phải cẩn thận..."

"Được."

18.

Long Dã biết, nửa năm sau khi y đi này, Nhiễm Trần vẫn như cũ phải chịu lấy tận cùng khổ sở. Y nghĩ đến điều này, trong lòng tựa như vạn tiễn xuyên tâm. Y muốn đưa người kia đi, ngay lúc này, đi đến nơi ngoài tầm tay của người Lang Nghiệp, dù đối phương có là quân chủ một nước, cũng chẳng thể lại mảy may làm tổn thương người kia.

Thế nhưng y không làm được. Hiện tại chưa thể làm được.

Nhưng cũng không sao. Y cho mình thời gian nửa năm, trở thành một thí quân giả*. Về sau còn phải toàn thân trở về, đưa người kia cao chạy xa bay.

*Thí quân giả: Người lãnh binh lật đổ chính quyền hiện tại. Chẳng lẽ ghi là cầm đầu quân phiến loạn ;;.;;

Y nhất định phải chuẩn bị chu toàn.
Điện hạ, chờ ta.
 
Back
Top Bottom