Khác { quyển 1} honkai impact: chuyển sinh cùng hệ thống

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 108 : honkai hình người


- st, Freya, khu vực bệnh xá -

Tiana: " hừm....

"_ cô khẽ nghiêm mặt sau khi kiểm tra tổng quát cho bronya

Mei thấy thế thì lo lắng hỏi: " tiền bối tiana, em ấy sao rồi ?

"

Tiana nhìn sang cả hội rồi nhẹ nhàng đáp: " cô bé không sao rồi, tuy giờ vẫn còn sót và yếu nhưng chỉ cần nghỉ ngơi là ổn "

Himeko thở phào nhẹ nhõm: " thế thì tốt quá "

Thế nhưng lúc này đây Theresa lại không thể nào vui nổi vì thằng cháu của cô mãi vẫn chưa quay lại.

Tiana cảm nhận rõ bầu không khí lo lắng của Theresa thì cũng đi đến chấn an cô.

Tiana: " cô đang lo lắng cho cậu ta nhỉ "

Theresa im lặng một lúc rồi khẽ gật đầu: " ukm....

"

Tiana tiếp tục nói: " cô không cần phải lo đâu, lúc nãy cậu ta vừa liên lạc với tôi "

Tiana: " là cậu ta sẽ cùng các thành viên trong đội của tôi giải quyết một số vấn đề "

Nói xong tiana bước ra cửa rồi vẫn không quên nói thêm: " cậu ta còn dặn là có thể cậu ta sẽ rời đi vài hôm nên là không cần lo đâu "

* cạch *

Nói xong tiana đóng cửa lại để cho họ có không gian riêng.

Thế nhưng sau khi đóng cửa lại để thì cô lại tựa lưng vào tường, gương mặt của cô dần trở nên căng thẳng.

Tiana hít một hơi thật sâu rồi nhớ lại cuộc gọi trước đó và điều cậu đã nhờ cô.

- quay trở lại vài phút trước đó -

Tiana: 📱 " cái quái gì cơ !!!?

Cậu muốn tôi cùng các thành viên trấn áp cậu lại ?!!!!

"

Toma ở đầu dây bên kia mệt nhọc đáp: 📱" phải.... lý do... thì chắc cô cũng... biết rồi nhỉ...

"

Toma:📱" với lục nhãn... thì cô hoàn toàn... biết được...tôi là thứ gì.... thế nên...tôi xin cô... hãy làm mọi cách để ngăn tôi lại...

"

Toma: 📱" còn không được.... thì cứ giết quách tôi đi !

"

Tiana: " .....

"_ cô lập tức câm lặng khi nghe được những gì cậu nói

Toma:📱" thế nên...nhờ cô đấy.... người sẽ trở thành chú thuật sư mạnh nhất "

* tút, tút *

Nói xong cậu liền tắt máy, để lại tiana với vô vàn nỗi trăn trở trong lòng.

Cô nhớ lại lần kiểm tra tổng quát sau trận chiến ở Sydney.

Sau khi kiểm tra sơ bộ cô đã hết sức ngạc nhiên khi phát hiện ở vị trí ở trong lồng ngực của cậu có tồn tại một cái lõi honkai.

Chính vì việc này cô đã phải dùng đến lục nhãn để kiểm tra sâu hơn và biết được cậu đang dần bị honkai hóa.

Dù quá trình này diễn ra rất chậm và khó nhận ra nhưng không có nghĩa là nó không diễn ra.

Tiana: " khốn thật "_ cô phàn nàn một câu rồi ngửa ra phía sau ghế.

Tiana: " ( mình không nghĩ quá trình đó lại diễn ra nhanh đến thế )"

Ngồi ngẫm nghĩ một lúc lâu rồi tiana đưng bật giấy quyết định làm theo những gì cậu nói.

- trở lại hiện tại -

Tiana ôm đầu ngẫm nghĩ: " ( giết cậu ta... )"

Tiana: " ( nói như dễ lắm đấy )"

Tiana vò đầu: " ( giết con trai của ân nhân....

đây đúng là việc tồi tệ nhất mà )

Ngay lúc đó tiana liền quyết định liên lạc với Kaito.

Tiana: < kaito, phía bên anh sao rồi >

Kaito: < tôi có hai tin, một vui một buồn >

Tiana:< tin vui trước đi >

Kaito: < tin vui là tôi đã tìm thấy cậu ta và đã nhốt cậu ta vào kết giới để tránh gây ra thiệt hại xung quanh rồi >

Giọng Kaito lúc này cũng bắt đầu trầm xuống: < nhưng tin buồn là cậu ta.....

đã hóa thành honkai rồi >

Tiana: " ......

"

Kaito: < đội trưởng....tôi.... >

Tiana: < Kaito..... giết cậu ta đi >

Kaito: < ..... >

Tiana: < đây là lệnh >

Kaito ở phía bên kia cắn răng đáp: < tuân lệnh >

Ngay sau đó tiana liền ngắt kết nối với Kaito rồi ngửa mặt lên trời ngẫm nghĩ : "( thật sự không còn cách nào ngăn khác để chuyện này lại mà không phải giết cậu sao )"

- bên phía Kaito -

Kaito ngay sau khi nhận được chỉ thị của tiana, kaito liền liếc mắt và phía thành viên trong đội của mình.

Họ hiện giờ đang bao vây một con thú honkai.

Thế nhưng hình dạng của nó rất kì lạ.

Vẫn là một sinh vật to lớn với lớp vỏ silicon màu trắng bên ngoài, trên lưng là những chiếc gai màu xanh kéo dài từ cổ cho xuống phần cột sống và chạy xuống chiếc đuôi.

Thế nhưng dáng đứng và hình dạng tổng thể của nó lại mang hình dạng của con người.

Đúng thế, một con thú honkai hình người.

Nó há to chiếc miệng của mình rồi gầm lên

* GRAAAAAAAAAAAHHHHHHHHH !!!!!! *

Những thành viên trong nhóm của anh khi nghe đến như thế thì đã phải bịt tai của mình lại.

Kaito hét lớn: " TẤT CẢ NGHE LỆNH !!!

MAU RÚT RA KHỎI KẾT GIỚI !!!!

MỆNH LỆNH ĐÃ ĐƯỢC THAY ĐỔI THÀNH TIÊU DIỆT !!!

"

Ngay sau những lời của Kaito tất cả các thành viên trong đội của anh đều đồng loạt chạy đi ra khỏi kết giới.

Còn con thú honkai kia thì nhân lực họ chạy đi thì đã lao đến phía một người rồi tung đấm về phía người đó.

* vút *

* bốp *

* rầm *

Ngay lúc đó Kaito liền phóng đến cầm thanh kiếm gãy của mình rồi dùng phần chuôi kiếm đập mạnh vào đầu của nó khiến nó văng ra một đoạn.

ngay sau đó anh ta liền nhìn về con thú honkai rồi nói: " tôi đã rất vui khi có được một người hậu bối như cậu "

Kaito: " thế nhưng giờ cậu lại trở thành một con quái vật như thế này "

Kaito: " kiếm của tôi đã bị cậu đánh gãy, nhưng tôi vẫn không giận vì tôi tin là cậu vẫn có thể tỉnh lại Toma "

Kaito: " thế nhưng giờ thì sao ?

Cậu càng lúc càng to hơn, càng ngày cậu càng giống honkai hơn "

Anh ta cười rồi nói tiếp: " bây giờ tôi ước gì mình có một thanh kiếm để giải thoát cho cậu "

* vút *

ngay lúc đó từ phía khu rừng, một thanh đao bay ra, đâm thủng kết giới rồi lơ lửng trước mặt của Kaito.

Kaito: " hahaha....

đến cả thanh kiếm của cậu cũng muốn tôi làm thế này....

"

Từ phía đằng xa, con thú honkai từ từ đứng dậy, kích thước cũng bắt đầu trở nên to hơn.

Anh ta nhanh chóng nắm chặt lấy thanh kiếm rồi nói: " hay là thanh kiếm này muốn tôi cứu cậu ?

"

Ngay sau lời đó, thanh kiếm liên rung lên.

Một giọng nói vang lên trong đầu cậu anh ta.

* tên của ta là.... *

Kaito: " ra là thế.

Hiểu rồi, ngươi cũng nghĩ giống ta đấy.

Xem ra là phải cãi lệnh mất rồi "

Kaito liếc nhìn con honkai với ánh mắt sắc bén: " giúp ta đánh thức tên bốn mắt đó nào....

"

Kaito: " tensa zangetsu !!!

"

Nói rồi anh ta liền lao lên.

để đáp lại điều đó con honkai cũng siết nắm đấm của mình rồi lao đến.

* rầm *

Ngay khi đến gần con honkai liền tung ra một cú đấm, nhưng anh ta đã xoay người và né được.

* xoẹt *

Lợi dụng lực quán tính khi xoay người anh ta liền chém một nhát vào phần kẽ hở trên lớp vỏ.

* grao !!! *

Nó kêu lên một tiếng đau đớn rồi hướng nắm đấm còn lại về phía của kaito.

Nhận thấy mình sẽ không kịp né anh ta liền dơ thanh kiếm lên đỡ.

* uỳnh *

Cứ đấm đó khiến cho mặt đất xung quanh Kaito lún hắn xuống còn anh ta đã phải khụy một chân xuống.

Kaito: " ( nặng thật ) "_ anh khẽ cau mày sau khi đỡ trực tiếp một đấm.

Ngay lúc đó tensa zangetsu rung lên, hình ảnh toma sử dụng nó hiện lên trước mắt Kaito.

Kaito: " ( cái này là...! )"

Kaito: " ( được rồi, cứ thử xem ) "_nghĩ rồi anh ta liền nghiêng thanh kiếm của mình khiến cho nắm đấm của con honkai bị trượt xuống.

Nhân lúc đó Kaito liền đứng dậy, nắm chặt thanh kiếm trong tay.

Từ phần lưỡi kiếm, một nguồn năng lượng màu đen đỏ bắt đầu xuất hiện.

Kaito dậm mạnh chân dưới đất rồi nói : " ⟨ getsuga tensho ⟩ "

* ẦMMMMMMM *

Rồi vung kiếm.

Một đạo năng lượng màu đen quét qua con thú honkai khiến nó bị đẩy ra một đoạn rất xa.

Kaito: " tuyệt quá...

"

Sau đòn đó Kaito cũng phải ngỡ ngàng trước sức mạnh của thanh kiếm trên tay mình.

để rồi khi nhìn về phía con thú honkai anh ta đã thấy được một điều khiển anh ta phải bất ngờ và vui mừng.

Đòn tấn công vừa rồi của Kaito đã khiến cho con thú honkai bị mất một mảng lớn ở phía trước.

Phần bị hở ra trước ngực đã để lộ ra phần nhỏ của một viên pha lê.

Nếu nhìn kĩ lại viên pha lê đó Kaito có thể thấy được toma đang ở ngay bên trong đó.

Anh ta nhìn thanh kiếm trên tay mình rồi hỏi: " có phải ngươi muốn cho ta biết chuyện này ?

"

Nghe được câu hỏi đó, thanh kiếm cũng rung lên như thế đồng ý với những gì Kaito nói.

Anh ta biết được rằng vẫn có thể cứu được cậu thì liền trở nên vui mừng rồi nhìn thẳng về phía con thú honkai với vẻ tự tin.

Kaito chĩa tensa zangetsu vào nó rồi nói: " được rồi, cùng cứu chủ của ngươi nào "

* grừ~~~~ *

ở bên phía đối diện những tổn thương mà Kaito đã gây ta cho con thú honkai cũng đã bắt đầu phục hồi, hơn nữa kích thước của nó cũng bắt đầu trở nên to lớn hơn biểu cảm cùng bắt đầu trở nên dữ tợn và hình dạng thì gai góc hơn.

Kaito: " phù~~~~ "_ khi đứng trước sự biến đổi này anh ta không có chút gì là sợ hãi cả.

Nắm chặt thanh kiếm trên tay mình, Kaito đã sẵn sàng chiến bắt cứ lúc nào.
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 109 : giáng xuống kirin


Kaito: " nào !!!

Uống đi !

Hôm nay không say không về !!!

"_ anh ta vừa khoác vai cậu vừa tu ừng ực chai rượu.

Toma: " thôi nha tiền bối, em không uống được rượu "_ còn cậu thì một mực từ chối do bản than cậu không thể uống được món này.

Hiện tại đã là 7 giờ tối ở Sydney.

Sau khi bình phục tất cả các thành viên trong tổ đội của tiana đã tổ chức một bữa tiệc ăn mừng chiến thắng đương nhiên cậu với kiana cũng được tham gia.

Cậu lên tiếng hỏi Kaito: " tiền bối này, vết thương của anh chưa bình phục.

Uống rượu như thế có ổn không ?

"

Kaito tu một hơi rồi nói: " cậu lo cái gì chứ !

ở đội của chúng sau mỗi cuộc chiến lớn mà không có ai bỏ mạng thì dù có bị thương nặng cũng phải tổ chức tiệc kiểu này !!!

"

Kaito: " đấy mới là chúng tôi chứ !!!

HAHAHAHA "

Toma nghe thế thì cười trừ : " ahaha..ha...ha "

Rồi nghĩ: " ( cái đội này xem ra là khá bất ổn đấy )"

Kaito dí chai rượu vào mặt cậu rồi nói: " nào !

Uống đi !

đàn ông con trai mà không uống được rượu thì đúng là phí của trời !!

"

Cậu thì khó chịu dùng tay đẩy Kaito với chai rượu ra : " thôi nha tiền bối !

Em đã bảo là em không uống được rượu !!!

"

Thế nhưng Kaito vẫn một mực nói: " thôi nào, uống đi chứ !!!

Một chai thôi !!

"

Cậu thì dùng sức đẩy anh ta ra : " thôi nha !!

Không là không !!!

"

Trong lúc cậu với Kaito đang giằng co với nhau thì một cánh tay đã nắm lấy cổ áo cậu rồi kéo ra khỏi Kaito.

Và người làm điều đó không ai khách chính là kiana.

Cô với gương mặt đỏ ửng nói: " tên này đã bảo... là không rồi mà !!

Sao...anh...dai thế...

"

Toma: " eh ?

"_ ngay khi nhìn thấy biểu cảm của kiana cầu đã nhận ra là cô đã uống rượu.

Cậu lập tức vùng lên nắm lấy hai vai của cô lắc hỏi: " Ê !!!

Kiana đừng nói là cậu đã uống rượu nha ?!!!!

"

Kiana thì vừa say vừa nói: " gì ?

Ai biết đâu đấy ?

Tớ tưởng đó là.. nước trái cây ?

"

Cậu nhìn xung quanh hỏi lớn : " bà mẹ !!

đứa nào cho trẻ con uống rượu thế hả ?!!!!

"

Lúc đó tiana cũng đi đến tay cầm cốc rượu nói: " gì chứ ?

Say rồi hả ?

"

Cậu liếc nhìn tiana hỏi : " là cô ?

Cho kiana uống rượu ?

"

Tiana : " HAHAHAHA !!!

"

Tiana nghe thế thì cười lớn rồi đáp: " thì có sao đâu. tôi uống từ nhỏ rồi mà.

Với lại là chỉ là một cốc rượu thôi.

Có sao đâu "

Rồi tiana nhìn cậu một cách mỉa mai nói: " mà có thì cậu làm gì được tôi ?

Hahahaha !!

"

Toma: " 💢 "

Toma: " ( bà mẹ nhà cô.

Sẽ có ngày tôi biến cô thành 1/2 !!! ) "

Lúc đó mặt kiana liền trở nên tái xanh đi và rồi : " hự.... huệ~~~~ !

"

Nôn thẳng vào người cậu.

Toma: " TRỜI ƠI !

KIANA !!!!!!

"

Kaito đứng từ xa nhìn khung cảnh này thì cười lớn rồi nghĩ: " ( quả là một người hậu bối tuyệt vời.

Thật may vì chúng ta đứng cùng chiến tuyến ) "

đó là những gì anh ta nghĩ về cậu.

Thế nhưng....

đó là trước kia.

Còn bây giờ thì.....

- trở lại hiện tại -

* bốp *

* RẦM *

Kaito: " khặc !!

"

Một cú đấm từ con honkai khổng lồ hình người khiến cho anh ta văng ra một đoạn rất xa rồi ho ra một ngụm máu.

Kaito: " ( khốn thật... lớp vỏ...dày.. quá... )"_ anh ta khó khăn đứng lên nhìn vào con honkai trước mặt.

Thứ đứng đối diện với anh lúc này không phải là một con thú honkai đơn thuần.

Nó là con honkai mà người hậu bối của anh biến thành và cách duy nhất để có thể giúp cậu ta thoát ra khỏi hình dạng đó là đánh bại được dạng honkai của cậu ta.

Trên lý thuyết thì là như thế.

Thế nhưng dù đã có trong tay tensa zangetsu nhưng cũng chỉ có thể áp đảo được nó ở khoảng thời gian đầu.

Càng về sau mọi chuyện càng trở nên tồi tệ hơn.

Tensa zangetsu dù là một vũ khí rất mạnh .

Thế nhưng hình dạng hiện tại không phải là sức mạnh thật của nó.

Thế nên khi đối mặt với con honkai trước mặt nó chỉ có thể xuyên qua lớp vỏ đó ở giai đoàn đầu.

Thế nhưng càng về sau kích thước của nó càng trở nên to lớn hơn, kéo theo đó là lớp vỏ cũng trở nên dày và cứng hơn.

* grừ~~~~~ *

Theo tiếng gầm gừ của con thú honkai, những chiếc gai trên người đó bắt đầu phát sáng.

Chiếc miệng của nó được mở rộng ra, những hạt năng lượng màu xanh bắt đầu tụ lại ở miệng của nó tạo thành bột quả cầu năng lượng màu xanh.

* BANG *

Một tiếng vang lớn, quả cầu đó bắt thẳng về phía của Kaito với tốc độ chóng mặt.

Anh ta cố đứng lên, nhảy sang bên cạnh để né đòn.

* BÙM *

quả cầu đó sau khi tiếp xúc với mặt đất thì liền bộc phát tạo thành một vụ nổ rất lớn.

Khói bụi và áp lực từ vụ nổ khiến cho Kaito bị thổi ra xa, đồng thời khiến chân của anh ta bị thương.

Ngay sau khi né được phát đó, anh ta đã cố gắng đứng dậy để đánh tiếp.

Thế nhưng khi nhìn lại thì từ miệng con honkai đã ngưng tụ một quả cầu năng lượng khác rồi.

Kaito: " haha...tệ thật...

"

* BANG *

Kaito: " mình tiêu rồi....

"

Ngay trước khi quả cầu đó chạm vào người Kaito thì một bóng người tóc trắng đã xuất hiện trước mặt anh ta.

* BÙM *

Một vụ nổ lớn sảy ra.

Từ trong làn khói một hình bóng nữ lờ mờ hiện ra.

Kaito được bảo vệ ở phía sau thì ngước lên nhìn người đã đứng chắn cho mình: " đội... trưởng....

"

Tiana từ từ hạ cánh tay đã chặn đòn vừa rồi xuống rồi quay lại nhìn Kaito hỏi: " anh không sao chứ ?

"

Kaito không quan tâm đến tình trạng của bản thân mà cố gắng nói: " đội trưởng.... không cần phải giết... chúng ta....

"

Tiana lên tiếng cắt lời Kaito: " tôi biết rồi, anh cứ nghỉ ngơi đi "

Nói xong cô liền dịch chuyển Kaito ra ngoài còn bản thân mình thì đứng đối diện với dạng honkai của cậu.

Tiana: " trông cậu thảm hại thật đấy.

Tôi không nghĩ là cậu sẽ bị giam trong chính hình dạng honkai của mình như thế đâu "

* BANG *

Một quả cầu năng lượng nữa được bắn thẳng về phía của tiana nhưng cô không làm gì mà chỉ khoanh tay đứng nhìn.

* BÙM *

Tiếp tục lại một vụ nổ nữa sảy ra.

* vút *

Từ trong làn khói tiana lao thẳng về phía của nó trong khi hai tay đang kết ấn.

Tiana: " ⟨ ảnh phân thân chi thuật ⟩

Ngay sau đó khoảng mười phân thân của cô xuất hiện và lao thẳng về phía của nó.

* GRAOOO !!! *

Thấy cô đang đến gần như thế, nó liền quật chiếc đuôi của mình khiến cho bốn phân thân bị đánh bại và biến mất.

Thế nhưng những phân thân còn lại cũng đã tiếp cận được và đồng loạt tung đòn.

Tiana : " ⟨ hắc thiểm ⟩ *

* ẦM *

Hàng loạt các đòn hắc thiểm được tung ra cùng một lúc vào cơ thể khổng lồ của con honkai khiến lớp vỏ ngoài nứt vỡ.

Tiana: " ( được rồi, giờ chỉ cần... ) "

* vút *

Tiana: " !

"

* RẦM *

Thế nhưng chưa kịp suy nghĩ phải làm gì tiếp theo thì cô cùng các phân thân đều bị quật cho văng đi.

* GRAOOO !!! *

* rầm *

Trong khi cô vẫn còn đang lơ lửng trên không thì nó đã chạy đến rồi túm chặt lấy cô mà đập xuống đất.

Tiana : " khục !

"

Cô khẽ ho rồi nghĩ: " ( chà, tệ hơn mình nghĩ rồi )"

Nói rồi cô liền kết ấn : " ⟨ hoả độn : hoả long đạn ⟩

* PHÙNG, PHÙNG, PHÙNG, PHÙNG, PHÙNG *

* Bùm, bùm *

Từ miệng của cô hàng loạt các đầu rồng được tạo thành bởi lửa liên tục được phóng ra nhưng chỉ có hai cái chúng vào mặt nó.

* GRAOOO !! *

Thế nhưng chỉ nhiêu đó là không ăn thua con thú honkai liền tung cô lên rồi chụp lấy hai chân của cô mà đập liên tục xuống đất.

* rầm, rầm, rầm, rầm, rầm, rầm, rầm, rầm, rầm, rầm, rầm, rầm, rầm, rầm, rầm, rầm *

Tiana : " ặc ! *

Cô bị quăng đập tàn tạ đến mức thảm thương nhưng vẫn không quên khịa ngay khi nó dừng lại : " sao thế ?

Cậu chỉ có thể làm được đến đây thôi à ?

"

* GRAOOO !!!! *

Nó gầm lên rồi liền dùng hai tay bóp chặt lấy cô.

Tiana lúc này đang bị con thú honkai bóp đến mức sắp nát bét rồi.

Thế nhưng thay vì sợ hay lo lắng thì cô chỉ cười một cách mỉa mai.

Tiana: " nếu trong lúc tỉnh táo thì chắc chắn cậu sẽ không mắc phải trò rẻ tiền này đâu "

* bụp *

Nói xong cô liền hóa thành một làn khói rồi biến mất.

Ngay lúc đó dưới đất, vô số những cành cây mọc lên rồi chói chặt lấy nó.

ở phía đằng xa tiana đang đứng cạnh một phân thân đang thi triển mộc độn.

Trên tay cô lúc này là một dòng điện đang rít lên dữ dội: " tôi đã chuẩn bị xong rồi, cậu sẵn sàng đi "

Lúc bây giờ trên trời, một đám mây tích điện đã được tiana tạo ra bằng cách sử dụng hoả độn để tạo ra sự nóng lên đột ngột của không khí và tạo ra dòng đối lưu, từ đó đám mây sấm sét khổng lồ đã được hình thành.

Tiana dơ cánh tay đang được bao bọc bởi những tia điện của mình lên.

Cùng lúc đó trên bầu trời hàng loạt các tia sét xuất hiện.

Từ trên bầu trời, một con lôi từ từ được hình thành.

Tiana nhìn thẳng vào con thú honkai trước mặt rồi nói: " đây là một trong những đòn mạnh nhất của tôi, hãy cố mà sống sót đấy "

Tiana : " ⟨ kirin ⟩ "_ chỉ một câu dớn giản tiana dứt khoát giáng thẳng con lôi long xuống cơ thể khổng lồ của con thú honkai.

* OÀNH !!!!! *

Ngay sau khi giáng nó xuống, một cột sáng khổng lồ loé lên.

Nhấn chìm con thú honkai cùng với những gì trong phạm vi ảnh hưởng trong lôi điện.

.

.

.

.

.

.

.

* cộp, cộp, cộp, cộp, cộp *

Tiana bước đến đối diện cái hố khổng lồ mà mình đã gây ra rồi lia đôi mắt của mình xuống tìm.

Nhờ có lục nhãn mã cô đã nhanh chóng tìm được một người đang nằm bất tỉnh.

Tiana: " ( tìm thấy rồi ) "_ngay khi đang định xuống thì....

* Xoảng *

* rầm *

Tiana : " !?

"

Lớp kết giới đột nhiên bị thứ gì đó xuyên thủng rồi một bóng người lao thẳng xuống vị trí cái hố, nơi cậu đang nằm bất tỉnh do ăn trực tiếp đòn vừa rồi.

Tiana : " oma... zi-o....

"

Cô ngay lập tức nhận ra khi nhìn thấy bóng giáng của người đang vác cậu đang trong tình trạng bất tỉnh trên vai.

Oma zi-o nhìn tiana rồi hỏi: " phiền cô có thể cho tôi mượn tên này một chút được không ?

"

Tiana hơi ngập ngừng rồi hỏi: " thế còn họ thì sao ?

"

Oma zi-o nhún vai rồi nói: " thì cứ nói với họ, tên này đi bế quan tu luyện, tầm một tháng sau hân sẽ về "

Oma zi-o: " thế nhá "_ nói rồi cô liền biến mất.

Tiana: " ....

" _ còn cô thì im lặng mặc kệ cho oma zi-o vác cậu đi.

Rồi tiana thở dài nghĩ: " ( xem ra.... sẽ hơi khó giải thích cho họ rồi đây ) "

.

.

.

.

.

.

- ở bên phía yuki -

Yuki: " sụp~~ "_ cô đang ngồi nhàn nhã uống trà và chờ đợi zi-o vác cậu đến.

Ngay lúc đó cô đặt ly trà trên tay mình xuống rồi nói: " cô có đem ngài ấy đến không ?

"

Zi-o nhẹ nhàng lên tiếng: " hắn ta đây, còn cái phó bản, cô chuẩn bị đến đâu rồi ?

"

Yuki chỉ tay vào một cánh cổng đá lớn đang mở sẵn phía sau mình rồi nói: " chuẩn bị xong hết rồi "

Nghe thế zi-o không nói gì mà chỉ bước đến rồi thẳng tay ném cậu vào màn đen sâu thẳm bên trong.

* rầm *

Ngay lúc đó cánh cổng liền đóng lại.

Yuki đứng lên đi đến cạnh zi-o rồi hỏi: " cô nghĩ ngài ấy sẽ mất bao lâu để hoàn thành nó ?

"

Zi-o nhắm mắt nghĩ một lúc rồi nói: " bốn tuần theo thời gian ở ngoài và bốn năm theo thời gian ở trong "

Oma Zi-o : " nếu qua bốn tuần mà hắn không chịu ra....

đúng như những gì sẽ sảy ra...."

oma zi-o: " Muarata himeko... chắc chắn sẽ chết "
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 110 : herrscher of the void giáng lâm


- bên phía của mei -

Cảnh tượng lúc này chính là mei đang bị kiana bóp lấy cổ và nhấc bổng lên chỉ với một tay.

Mei cố gắng với tay về phía kiana mà khó khăn gọi tên của cô : " ki....kia...na....

"

Mei: " tỉnh.. lại...đi...em....

"

Nghe thấy tiếng gọi của mei, đôi mắt vì một lý do nào đó đã chuyển sang màu vàng bỗng quay trở lại với màu xanh vốn có của nó.

Kiana: " hơ ?

"_ cô ngỡ ngàng bỏ mei ra.

Kiana: " ÁHHHHHHH !!!!

"_ rồi ôm đầu la hét một cách đau đớn.

Cùng lúc đó những khối lập phương màu cam bắt đầu xuất hiện xung quanh cô.

Mei: " kiana ...

"_ cô cố đến gần và gọi tên của kiana thế nhưng...

Kiana: " ư.. hahahaha... !

"

Mei: " heh ?

" _ cô bất chợt khựng lại khi nghe thấy điệu cười nham hiểm của kiana

Ngay lúc đó các khối lập phương nhỏ màu cam bắt đầu ngưng tụ lại với nhau tạo thành một con mắt.

* xẹt *

Từ con mắt đó phóng ra một tia điện màu đen và tạo ra một cánh cổng hư vô màu tím.

Mei ngỡ ngàng nhìn về phía cánh cổng : " đây là....!?

"

Từ bên trong cánh cổng một con Templar chui ra và hướng mũi giáo về phía của mei mà đâm xuống.

* rầm *

Mei: " Ah !!

"

Tuy nó không đâm trúng cô nhưng dư chấn của cú đó đã khiến cho mei văng đi một đoạn rất xa.

Phải lăn lộn vài vòng thì cô mới ổn định lại bản thân.

Mei: " khụ, khụ, khụ, khụ...!

"_ cô ho rồi gắng gượng ép cơ thể với những vết thương của mình đứng lên.

Thế nhưng không rõ từ lúc nào con Templar đã đứng ở ngay phía sau cô.

Mei: " hơ...

"

Ngoảnh lại phía sau nhìn nó đã hướng thẳng mũi giáo của mình về hướng của mei rồi đâm xuống.

Ngay khi mũi giáo chuẩn bị đâm xuyên qua người của mei thì con Templar đột nhiên dừng lại.

Từ trong không khí một con Titan, thứ đã giữ cho con Templar không lấy cái mạng của mei hiện ra và giữ chặt lấy mũi giáo của nó.

Ngay sau đó nó liền bẻ gãy mũi giáo và một con Titan nữa xuất hiện và trấn áp nó lại.

* bùm, bùm, bùm *

Ngay sau đó ba quả tên lửa nhỏ phóng đến bắn tan xác con Templar.

Tiếp đến từ phía xa những con Titan khác cùng với những con robot màu đen cũng bắt đầu xuất hiện rồi ồ ạt chạy về phía của kiana.

Mei: " các ngươi là....Anti-entropy !?!

"

ở phía đối diện bộ trang phục của kiana cũng đã bắt đầu có thêm một vài chi tiết.

Từ những phần giống như con mắt, những tia sáng màu đen phóng ra, cùng lúc đó là vô số những cánh cổng hư vô xuất hiện ở phía sau của cô.

* cộp *

* cộp *

* cộp *

Bước từng bước nhẹ nhàng lên không trung kiana dang hai tay của mình ra, bên từ bên trong những cánh cổng, những con Templar bắt đầu xuất hiện.

Cô nhìn thẳng vào đám robot đang chạy đến chỗ mình rồi lạnh lùng hạ hai tay xuống.

đám Templar như nhận được lệnh của cô mà đồng loạt lao ra khỏi cánh cổng, hướng mũi giáo vào đám robot mà tấn công.

đám robot khi thấy thế thì cũng lao thẳng vào đám honkai mà bắt đầu cuộc chiến.

Cả hai bên liên tục tấn công lẫn nhau.

Hai bên không bên nào chịu nhường bên nào.

Thế nhưng có vẻ như bên Anti-entropy có đôi chút thiệt thòi hơn về số lượng.

Còn kiana hay nói đúng hơn lúc này là herrscher of the void thì đẻ hai tay ra phía sau không ngừng thả honkai xuống càn quét đám Titan.

HotV: " nhân loại.... sự tồn tại của các ngươi là một sai lầm "

Cô bước từng bước lên không trung liếc đôi mắt lạnh lùng của mình xuống đám Titan đang bị những con Templar xiên không thương tiếc.

HotV: " bản chất hiếu chiến "

HotV: " không ngừng lừa lọc "

HotV: " suốt đời đố kỵ "

HotV: " tham lam vô độ "

HotV: " nhân loại các ngươi đã từng khiến ta phải mất đi tất cả mọi thứ "

HotV: " thế nhưng hôm nay, chính tay ta sẽ hủy diệt mọi thứ "

HotV: " bởi vì ta.....

"

HotV: "......chính là honkai !

"

.

.

.

.

.

.

.

- trong khi đấy, ở đâu đó tận Bắc cực -

Đứng trước một hang động bị đóng băng, hai con người....?

à, nói chính xác hơn thì là một tạo vật của thần và một ma vương đang đứng, chờ đợi một điều gì đó.

yuki lên tiếng hỏi zi-o: " cô nghĩ là ngài ấy có quay trở lại kịp thời không ?

"

Oma Zi-o khi nghe câu hỏi của yuki thì chỉ nhìn vào chiếc đồng hồ trên tay rồi bình tĩnh đáp: " từ giờ đến lúc ta nói còn đến tận 10 giây nữa mà.

Ngươi lo cái gì chứ "

Yuki: " ta lo lắng cho ngài ấy, còn cô thì sao ?

Cô cũng lo lắng lắm chứ.

Vì một khi bước vào đó là hoàn toàn có thể bỏ mạng lại mà "

Oma zi-o không nói gì mà chỉ nhìn chiếc đồng hồ rồi đếm ngược: " 5, 4, 3, 2, 1 "

Ngay khi đếm đến số cuối cùng cô nhìn thẳng vào cái cửa hang đang bị đóng băng: " zero !

"

* rầm *

Ngay lúc đó lớp băng đột ngột bị một lực tác động phá tan.

Từ phía trong hang, một hình bóng khổng lồ cao đến tận 15 mét từ từ bước những bước chân ra ngoài.

Ngay khi ánh sáng chiếu vào hình bóng đó, một con thú honkai hình người xuất hiện.

Oma zi-o khi thấy nó thì khẽ cười rồi cất chiếc đồng hồ mà lên tiếng: " bộ ngươi định ở cái hình dạng đó luôn hay sao mà không trở về dạng người à Toma ?

"

Con thú honkai nghe thế thì cúi xuống nhìn hai người, rồi cả cơ thể nó phát sáng và vỡ ra.

Từ bên trong một bóng người con trai đáp đôi chân trần của mình xuống nền băng giá lạnh.

Cậu thở ra một hơi dài rồi tươi cười nói: " chào, bốn năm rồi không gặp yuki, zi-o "

Oma zi-o nhìn cậu từ trên xuống dưới một lượt rồi phán : " trông ngươi tàn tạ với rách rưới quá đấy "

Cậu nghe thế thì gãi đầu cười trừ: " thì... biết làm sao được... bốn năm tôi sống như một thằng người rừng mà...

"

Cậu nói thế là bởi cậu bây giờ chỉ có độc nhất cái quần dài rách nát che đi những chỗ cần che và sợi dây chuyền cũ được cậu làm ra hồi còn nhỏ.

Còn đâu thì áo cậu thì không rõ cậu đã quăng ở đâu, mái tóc thì dài với rối tung do không được chải chuốt hay chăm sóc trong thời gian dài.

Thế rồi zi-o lên tiếng hỏi: " thế...sau khi hoàn thành tầng cuối cùng của phó bản ngươi nhận được những gì ?

"

Cậu nghe thế thì khẽ nhắm mắt lại.

Trước mắt cậu lúc này là một khoảng không đen tối, trong khoảng không đó có ba tia sáng giống như những ngôi sao lóe lên.

Cậu mở mắt ra đáp: " ở tầng thứ 90 tôi nhận được một bộ kỹ năng mới thay thế cho những kỹ năng cũ "

Toma: " sau khi hoàn thành tầng thứ 100 thì tôi có nhận được ba viên gem giờ đã trở thành lõi herrscher và hai lần quay may mắn "

Toma: " lần quay đầu tiên tôi quay ra một god key "_ nói rồi trên tay cậu xuất hiện một cặp súng lục.

Rồi cậu nói tiếp: " lần quay thứ hai thì xui hơn một chút, tôi quay ra một số ₫.

Cộng với số trước đó có được thì tôi chỉ thiếu đúng 1000₫ nữa là mua được thứ tôi muốn "

Nghe đến thế yuki liền nói: " nhiệm vụ : đánh bại herrscher of the void "

Yuki: " phần thưởng : một kỹ năng bị khóa đặc biệt "

Cậu nghe thế thì khẽ ngạc nhiên : " herrscher of the void !!!?

"

Yuki cũng khẽ nói: " vâng ạ.

Dù có hơi khác một chút nhưng herrscher of the void đã giáng lâm rồi ạ "

Cậu nghe thế thì nhắm mắt lại cảm nhận.

Thông qua giác quan honkai cậu thật sự đã cảm nhận được sự hiện diện của một herrscher đã thức tỉnh hoàn toàn ở cách cậu rất xa.

Toma mở mắt ra rồi nói: " xem ra là đến lúc rồi nhỉ ?

"

Oma zi-o lên tiếng hỏi: " có cần ta đưa đến đấy luôn cho nhanh không ?

"

Cậu lắc đầu nhìn cả hai cô gái đáp: " không cần đâu.

đây là việc riêng của tôi, tôi có thể tự lo được.

Hai người cứ làm những điều mà tôi đã nhờ đi "

Nói xong câu đi đến một vị trí khá xa so với họ rồi khẽ cúi người xuống.

* vụt *

Từ phía sau lưng của cậu, một đôi cánh rồng mọc ra.

Thế rồi cậu liền bật lên, vỗ cánh bay đi.

đứng ở phía dưới nhìn cậu bay đi yuki chỉ im lặng.

Còn zi-o thì suy nghĩ một lúc rồi nói: " có lẽ chúng ta cũng nên làm việc của mình thôi nhỉ ?

"

Yuki trầm tư một lúc rồi gật đáp đáp: " ừ "

trong khi đó ở bên phía toma, cậu bây giờ đang bay với một tốc độ rất cao với đôi cánh cửa mình.

Nhưng cậu lại nghĩ : " ( bay như thế này liệu mình có đến kịp không ? ) "

Toma : " .....

"

Cậu trầm tư suy nghĩ một lúc lâu rồi quyết : " ( được rồi, quyết định thế đi.

đây là một cơ hội tốt để kiểm tra sức mạnh của mấy cái lõi của mình ) "

nghĩ thế rồi mái tóc của cậu dần chuyển sang màu trắng, con mắt bên phải thì chuyển sang màu xanh lam.

Những sự biến đổi đó kéo theo là những tia lửa điện bắt đầu xuất hiện xung quanh, cùng với đó đó những cơn gió cũng bắt đầu cuộn xung quanh cơ thể và đôi cánh cửa cậu rồi...

* BANG *

Cậu liền xé toạc không khí, hóa thành một tia chớp phóng thẳng đi về phía của herrscher of the void.

Toma: " ( mình cần phải....nhanh lên mới được ! ) "
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 111 : sức mạnh mới và hình dạng hoàn chỉnh


* vù~~ *

Toma: " huh ?

"_ trong khi đang bay thì cậu đột nhiên khựng lại vì cảm nhận và ngửi được mùi gì đó.

Cậu nhìn về phía xa một vài giây rồi lấy tay che mặt phải của mình lại.

Toma: " ⟨ nhìn thấu thế giới ⟩ "_ ngay sau đó tầm nhìn của cậu được mở rộng ra.

Toma khẽ cau mày khó chịu khi thấy thứ đang lao về phía của cậu, hay nói đúng hơn là phía của herrscher of the void và mei.

Một đầu đạn hạt nhân.

Toma chửi thầm trong lòng: " ( mẹ kiếp Otto, con cáo già đó ! ) "

Toma lúc này không khỏi nhớ về cái ngày Cecilia chết dưới thứ vũ khí đó.

Quyết không để điều tương tự lặp lại cậu nhắm mắt, miệng lẩm bẩm.

Toma: " ⟨ mô phỏng : herrscher of dominance ⟩ "

Ngay lúc đó kế bên cậu liền xuất hiện một làn khói đen, từ bên trong một người nữa giống hệt cậu xuất hiện.

Đó là bản sao được cậu tạo ra từ năng lực của dominance.

Bản sao phân thân mở mắt ra nhìn cậu rồi nói: " cậu mau nhanh chóng đi đến chỗ của kiana đi, những gì ở đây cứ để cho tôi lo "

Cậu nghe thế thì gật đầu nói: " ở đây nhờ cậu đấy "_ nói rồi cậu liền vỗ cánh bay đi, để lại phân thân của mình giải quyết mấy cái đầu đạn hạt nhân.

Phân thân của cậu nhìn về phía đằng xa rồi nói: " chính thứ này đã lấy đi hạnh phúc của ta...

"

Rồi cậu nghiến răng tức giận: " đừng hòng lấy đi bất kì thứ gì từ ta nữa !

Con cáo già Otto !!!

"

Ngay sau đó, cơ thể của cậu liền phát sáng.

Hình ảnh người của cậu từ từ biến đổi.

Cậu dần trở thành dạng honkai hình người và càng lúc càng trở nên to lớn hơn.

Đến một mức độ có thể nói là ngang Benares thì hình dạng lại tiếp tục thay đổi.

Ngay sau đi ánh sáng tan đi, một con bạch long khổng lồ hiện ra.

Đó chính là hình dạng honkai hoàn chỉnh của cậu, một con thú honkai mang hình dạng của loài rồng.

Hơn nữa kích thước cũng ngày càng to lớn hơn.

* GRAAAAAAAAAAAHHHHHHHHH !!!!!!!! *

Một tiếng gầm vang vọng trong không trung.

Con rồng nhìn về phía đầu đạn hạt nhân đang bay đến rồi há to chiếc miệng của mình ra.

Ngay sau đó những hạt năng lượng bắt đầu tụ lại vào miệng của nó.

Một nguồn năng lượng khổng lồ được ngưng tụ tại bên trong miệng của con bạch long.

* ẦMMMMMMMM *

Hướng thẳng về chúng con bạch long không ngần ngại xả thẳng nguồn năng lượng khổng lồ trong miệng mình ra. những đầu đạn hạt nhân ngay sau khi bị chùm tia quét qua thì liền hóa thành hư vô.

Ngay sau đòn hủy diệt vừa rồi con rồng liền hừ lạnh một tiếng rồi biến mất, bỏ lại bầu trời mây đã bị đục thủng một lỗ lớn.

.

.

.

.

.

.

Trong khi đấy ở một nơi nào đó.

Otto đang ngồi nhìn tấm màn hình chiếu trước mặt.

Bên trong là hình ảnh kiana đang bóp lấy cổ của mei.

Ông ta lắc lư ly rượu vang trên tay rồi hỏi Rita : " rita này cô nghĩ sau khi herrscher of the void thức tỉnh thì sẽ sảy ra chuyện gì ?

"

Rita đứng ở phía sau đáp: " tôi nghĩ chúng ta sẽ phải chịu một phần lớn thiệt hại.

Còn thương vong thì....tôi không rõ lắm "

Otto nghe thế thì cười đáp: " ta thì lại thấy rằng sẽ không có ai chết cả "

Rita nghe vậy thì hơi khẽ ngạc nhiên.

Nhưng ông ta vẫn điềm đạm nói tiếp: " đúng là khi một herrscher thức tỉnh chắc chắn sẽ có người chết.

Đó là điều không thể tránh khỏi "

Otto: " thế nhưng, đó là khi không có biến số nào sảy ra "

Rita: " giáo chủ đại nhân, ý của ngài là...

"

Otto: " Cô cũng biết cái biển số đó đấy, phải khi biến số đó không có ở st.Freya thì cô mới giám hành động đấy "

Màn hình ngay lúc đó chuyển cảnh.

Rita : " !?

"_ Rita mở to mắt ngạc nhiên khi nhìn thấy những gì trên màn hình.

Hình ảnh cậu biến thành một con bạch long khổng lồ xuất hiện trước mặt và chỉ với một đòn đã biến toàn bộ đầu đạn hạt nhân thành một đống bụi mịn.

Otto: " ta đã ra lệnh phóng đầu đạn hạt nhân về phía của herrscher of the void và cô biết gì không, cậu ta đã xuất hiện và biến toàn bộ chúng thành hư vô "

Otto nhìn chằm chằm vào màn hình rồi nói: " cậu ta đã luôn khiến ta phải bất ngờ.

Ta không nghĩ là cậu ta lại có thể làm được những điều này "

Rita im lặng trầm tư một hồi lâu rồi đáp: " vâng ạ, tôi cũng rất ngạc nhiên dù đã ở với cậu toma trong một quãng thời gian "

Otto dơ ly rượu trên tay ngắm nhìn nó rồi nói: " vậy là cô cũng giống ta đấy "

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Trong khi đó, ở bên phía của mei.

Hoang tàn là từ ngữ duy nhất có thể miêu ta khung cảnh xung quanh cô lúc này.

Toàn bộ robot của Anti-entropy đều đã trở thành một đống sắt vụn khi đứng trước sức mạnh của một herrscher.

Toàn bộ hỏa lực có thể tung ra đều bị phóng trả ngược lại khiến cho khung cảnh trớ nên hoang tàn.

Mọi thứ chìm trong khói lửa, đám Titan và robot giờ chỉ là một đống sắt, mỗi nơi một mảnh, tiếng gầm rú của đám Templar vang vọng khắp nơi.

Mei: " mới chuyện.... kết thúc rồi sao...

"

Và đứng trước mặt mei lúc này chính là kiana nay đang bị nhân cách herrscher kiểm soát, phía sau của cô nàng là một con thú honkai khổng lồ mang hình dạng của một sinh vật thần thoại.

Một con thú honkai mang hình dáng của loài rồng phương Tây, thú honkai cấp thẩm phán Benares.

Ngay lúc cô tuyệt vọng nhất thì một con Templar đã hướng thẳng mũi giáo về phía của cô mà lao đến.

Mei ngay lúc đó thì thầm nghĩ: "( nếu cậu có ở đây... thì cậu sẽ làm gì....

Toma.... )"

* vút *

* rầm *

như đáp lại suy nghĩ của cô, từ trên bầu trời một tia sáng xanh lóe lên, một bóng người lao vút xuống và dùng đôi chân trần đạp nát con thú Templar.

Mei ngạc nhiên nhìn hình bóng trước mặt mình : " To..ma....

"

Làn khói dần tan đi, để lộ một người con trai cao ráo, mái tóc đỏ dài đến thắt lưng, bộ trang phục trên người chỉ có duy nhất một chiếc quần dài rách nát, còn bên trên thì không có gì che đậy làm cho mei có thể thấy được một cơ thể chi chít các vết sẹo lớn nhỏ.

Toma ngoảnh người lại rồi nở một nụ cười: " chào, lâu rồi không gặp mei "

Mei thì sau khi thấy cảnh tượng vừa rồi thì chuyển từ ngạc sang ngại ngùng vì bây giờ cậu chỉ mặc đúng cái quần dài rách nát trông không khác gì thằng người rừng.

Thầy biểu cảm của mei cậu cũng gãi đầu ngượng ngùng nói: " ờm...xin lỗi vì để cậu thấy cảnh khiếm nhã này...ờm...đồ tớ rách hết rồi... cái còn cái quần này... tớ...lụm mặc tạm vì nó là cái duy nhất vừa với tớ "

Toma: " mà.... cậu ổn không... ?

"_ cậu đưa tay ra như muốn kéo cô đứng lên.

Mei thì dù khá là ngượng vì được chiêm ngưỡng cơ thể của cậu nhưng cũng nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh rồi để cậu kéo lên.

Cô lên tiếng hỏi cậu: " trong hơn một tháng qua cậu đã đi đâu vậy ?

"

Toma cười cười rồi đáp: " ờ thì... tớ...đi có chút việc cá nhân... mà cậu đừng có để ý lắm gì "

Cô khi thấy biểu cảm cười cười nói nói của cậu thì cũng cảm thấy nhẹ lòng vì cậu đã về rồi.

Không biết có phải là do vui hay không mà mei đã không hề nhận ra.

Đám Templar vốn đang rất hiếu chiến bỗng trở nên run rẩy và lùi ra xa chỗ của cô sau khi cậu xuất hiện.

Không chỉ là đám Templar mà cả Benares, và herrscher of the void cũng cảm nhận rõ được một uy áp nặng nề tỏa ra từ cậu.

Uy áp của một Herrscher.

Cô nàng herrscher lạnh giọng lên tiếng: " thêm một tên nữa sao ?

"

Nghe được giọng nói lạnh lẽo của cô nàng cậu liền tắt luôn nụ cười rồi quay sang nhìn cô nàng herrscher.

Toma: " chà, tớ không nghĩ sẽ có lúc kiana ngầu đến như thế này đấy "

Mặc kệ lời cợt nhả của cậu cô nàng chỉ lạnh giọng nói: " biến mất đi "

ngay sau đó đám Templar vốn đang run rẩy vì áp lực từ câu đã ngay lập gầm rú lên rồi đồng loạt lao về phía cậu với mei.

Ngay khi chúng đồng loạt nhảy bổ lên hướng mũi giáo về phía cả hai, cậu chỉ khẽ cười rồi khoanh hai tay lại trước ngực.

Miệng lẩm bẩm: " ⟨ mô phỏng : herrscher of star ⟩

* ẦMMMMMMMM !!!! *

Ngay lúc đó một trường trọng lực xuất hiện và đè nát đám Templar xuống đất.

Herrscher of the void khi chứng kiến khung cảnh vừa rồi thì cũng không giấu nổi sự ngạc nhiên.

HotV: " vậy là ta đã không cảm nhận nhầm... ngươi cũng giống như hắn...theo phe nhân loại "

Toma dơ tay lên về phía cô nàng herrscher rồi nói: " yeah!

Im lặng một chút coi.

Tôi sẽ nói chuyện với cô sau "

Toma: " còn giờ thì cô phiền nên đi chỗ khác một chút "

Dứt lời một cánh cổng hư vô xuất hiện phía sau của cô nàng herrscher nhưng nó là do cậu tạo ra.

Nó hút cô nàng vào trong rồi biến mất.

Benares khi không thấy nữ hoàng của mình đâu thì gầm lên lai về phía cậu.

Nhưng cậu chỉ dùng một tay chụp lấy phần móng chân của nó.

Toma: " yên tâm, cô ấy không sao đâu.

Còn giờ thì....

"

Toma hướng về phía biển rồi vào thế ném: " LÊN ĐƯỜNG MẠNH GIỎI NHÁ !!!

"

Rồi dùng hết sức ném Benares đi.

* VÚTTTT !!!!!!!! *

Benares bị cậu ném đi bay nhanh như một quả tên lửa thẳng và phía biển.

Cậu thì đứng đó nhìn Benares bay đi thì cảm thán: " wow !

Xem ra mình ném cũng được phết đấy chứ "

Mei: " Toma...

"_ cô lúc này cũng chịu lên tiếng gọi cậu.

Cậu quay lại nhìn mei : " cậu gọi tớ ?

"

Mei đột nhiên nắm chặt lấy tay của cậu rồi nói: " kiana...em ấy....

"

Cậu nhìn biểu cảm như sắp khóc của cô thì nhẹ giọng xuống: " tớ biết rồi, thế nên tớ mới ở đây "

Toma: " cậu yên tâm đi, tớ sẽ đưa kiana về thể nên...

"

Cậu một tay xoa đầu cô, lót tay lau nước mắt trên khóe mắt của cô: " hãy cười lên đi, đã có tớ ở đây rồi "

Cậu sau khi an ủi mei xong thì mở một cổng hư vô rồi bỏ tay khỏi người của cô và chạy về phía cánh cổng.

Trước khi đi cầu vẫn không quên quay lại trêu mei: " TỚ HIỆN GIỜ ĐANG RẤT ĐÓI ĐẤY !!!

TÍ NỮA KHI TỚ VỚI KIANA VỀ CẬU NHỚ NẤU THẬT NHIỀU LÊN !!!

"

Toma: " KHÔNG LÀ TỚ VỚI KIANA SẼ ĂN CẬU ĐẤY !!

"

Mei khi nghe cậu nói thế thì mặt đỏ bừng cả lên.

Trêu mei xong câu liền nhảy thẳng vào cánh cổng hư vô màu xanh lam do mình tạo ra.

Đi đến nơi mà cậu đã dịch chuyển herrscher of the void và ném Benares đến.
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 112 : herrscher of world


Tại một vùng biển rộng lớn cách xa đất liền nào đó.

HotV : " đây... là biển sao...

"

cô nàng herrscher hiện gì đang ở giữa biển sau khi bị cậu ném thẳng vào cánh cổng hư vô do mình tạo ra.

HotV: " .....

"_ cô nàng im lặng khi lơ lửng giữa mặt biển và để cho từng cơn gió nhẹ thổi vào mặt .

HotV: " nơi này....đẹp thật..."_ dù cô rất ghét nhân loại, dù cô căm thù thế giới này.

Thế nhưng có một chuyện mà cô nàng cũng phải công nhận.

Nơi này thực sự rất đẹp.

Bầu trời trong xanh, những cơn gió nhẹ kéo theo những cơn sóng khiến cô cảm thấy thư giãn.

Thế rồi....

* Vút *

* ẦMMMMMMM *

HotV: " !?

"

Đang tận hưởng hưởng thì đột nhiên Benares vừa bị cậu ném đi, từ trên trời lao thẳng xuống biển.

* roẹt *

ngay sau đó từ trên không trung một cánh cổng hư vô màu xanh lam xuất hiện.

Từ bên trong một bóng người nhảy ra và rơi thẳng xuống.

Thế nhưng trước khi rơi xuống biển người đó đã hướng lòng bàn tay của mình xuống dưới, miệng lẩm bẩm: " ⟨ mô phỏng : herrscher of ice ⟩

* Clark, Clark, Clark, Clark, Clark,..... *

ngay lập tức một phần lớn mặt biển bị đóng băng.

Người vừa thực hiện điều vừa rồi đã đáp thẳng xuống mặt băng rồi ngước lên nhìn cô rồi nở một nụ cười trêu chọc.

Cô nàng herrscher khẽ cau mày, khó chịu thốt lên cái tên: " kazuki....

Toma...

"

Cậu nghe thế thì cũng cười cười rồi đáp: " chà !

được một herrscher trực tiếp gọi tên như thế này đúng là quý hóa thật đấy "

Nói rồi cậu cũng hơi nghiêng người sang một bên rồi liếc nhìn lên trên, phía dưới váy của cô nàng herrscher.

Toma xoa cằm: " hừm... màu trắng sao ?

Tôi nghĩ là đen hoặc tím sẽ hợp với khí chất của cô hơn đấy "

* vút, vút, vút, vút, vút, vút,.... *

Ngay sau đó hành loạt các mũi giáo có hình dáng kì lạ phóng thẳng vào mặt của cậu.

* roẹt, roẹt, roẹt, roẹt, roẹt, roẹt,..... *

* rầm, rầm, rầm, rầm, rầm, rầm, rầm..... *

Thế nhưng trước khi nó chạm vào người của cậu, cậu đã dùng năng lực của the void để tạo ra những cánh cổng hư vô đưa những cây thương đó ra phía sau của mình.

Cậu giả vờ bất ngờ rồi nói: " thôi nào, tôi chỉ đùa một chút cho vui thôi mà.

Chứ đời nào tôi tia được quần nhỏ của cô chứ "

Thế nhưng đáp lại cậu chỉ là gương mặt cau có khó chịu của cô nàng herrscher như thể bị nói trúng tim đen.

Toma ngạc nhiên hỏi lại : " eh ?

Vậy là màu trắng thật hả ?

"

Toma: " trêu tí thôi mà đoán đúng thật hả?!

"

cô nàng herrscher khi nghe thế thì gương mặt liền trở nên co lại vì tức giận và giọng nói lạnh như băng vang lên : " nhân loại.... chết đi "

* roẹt, roẹt, roẹt, roẹt, roẹt, roẹt, roẹt, roẹt, roẹt, roẹt, roẹt, roẹt, roẹt, roẹt, roẹt, roẹt,..... *

Ngay sau đó hàng trăm hàng ngàn các cánh cổng hư vô màu tím của cô nàng xuất hiện.

Bên trong thay vì là những con Templar thì là những mũi thương nhọn hoắt đang nhắm thẳng vào câu.

Cậu lúc này thầm nghĩ: " ( thôi bỏ mẹ, chơi ngu rồi ) "

Toma: " ( lần này mình đùa hơi quá rồi ) "

Ngay sau đó những mũi thương liền nhắm thẳng vào cái bản mặt gợi đòn của cậu.

Toma: " ( ah.... hình như..... hơi ít ) "

Rồi cậu tiếp tục lẩm bẩm : " ⟨ thiết thuật ⟩

Ngay sau đó những tia điện màu đen xuất hiện xung quanh cậu.

* rầm, rầm, rầm, rầm, rầm, rầm, rầm, rầm, rầm, rầm,... *

Những mũi thương đó phóng đến đâm thẳng về phía của cậu khiến cho lớp băng xung quanh vỡ tung ra.

Thế nhưng ngay khi kết thúc đợt tấn công thì thứ cô nàng herrscher thấy không phải là cậu bị đâm thành con nhím mà là một quả cầu thép màu đen chặn toàn bộ những mũi thương của cô lại.

* rắc, rắc, rắc, rắc,... *

Ngay khi những mũi thương biến mất quả cầu thép đã bảo vệ cậu bắt đầu nứt rồi vỡ ra.

Toma: " yare yare, tôi chỉ đùa có tý cho đỡ căng thẳng thôi mà "_ cậu bước ra từ khối thép với không một vết xước trên người.

Cậu phủi phủi những mảnh băng bám trên người mình rồi ngước lên nhìn cô nàng herrscher.

Rồi cậu nói: " tôi thấy nếu cô cười lên thì chắc xinh lắm đấy....

"

Toma: " sirin "

Nghe được cái tên của mình phát ra từ miệng kẻ trước mặt sirin đã rất ngạc nhiên.

Sirin: " ngươi... biết ta... ?

"

Cậu cười đáp: " phải tôi biết cô và còn biết cô đang mong muốn điều gì nữa "

Sirin : " .....

"

Sirin im lặng một hồi lâu rồi lạnh lùng nói: " mong muốn của ta... là hủy diệt nhân loại "

Ngay sau đó những cánh cổng hư vô xuất hiện phía sau lưng cô.

Rồi từ bên trong những con Templar chui ra và nhảy xuống nền băng.

Cậu khi nhìn thấy cảnh tượng này thì chỉ thở dài rồi nói: " thật tình luôn đấy, bộ cô vẫn nghĩ đó là mong muốn thật sự của mình à ?

"

Sirin : " giết hắn "_mặc kệ những lời nói của cậu mà ra lệnh cho đám honkai lao lên lấy mạng cậu.

Còn cậu thì điềm tĩnh lấy ra cặp súng thiên hỏa và ghép nó lại thành dạng thiên hỏa kiếm.

Toma cầm thanh kiếm trên tay rồi phát động sức mạnh của cái lõi còn lại trong người cậu.

Ngay lập tức trên cơ thể cậu những ngọn lửa màu cam phập phùng xuất hiện.

Toma: " xem ra là phải đánh rồi "_ nói rồi cậu liền dậm mạnh chân rồi lao thẳng về phía đám Templar.

* vút *

* xoẹt *

Lao lên với một tốc độ rất nhanh, cậu vung mạnh thanh kiếm của mình theo chiều ngang, ngay lập tức một loạt các Templar bị chém làm đôi.

* xoẹt, xoẹt, xoẹt, xoẹt, xoẹt, xoẹt,... *

Không để cho chúng có cơ hội để tấn công cậu tiếp tục vung thanh kiếm liên tục khiến hàng loạt Templar chết như ngả rạ.

Sirin từ trên cai nhìn xuống nói: " ngươi nghĩ chỉ với sức của một mình ngươi thì có thể hạ được hết chúng sao ?

"

Cô hoàn toàn nói đúng vì dù đã tiêu diệt rất nhiều nhưng đám Templar vẫn còn rất đông và đã hoàn toàn bao vây cậu.

Thấy mình gặp bất lợi cậu chỉ cười rồi nói: " tất nhiên là được rồi "

Toma: " ⟨ mô phỏng : herrscher of reason ⟩ "_ dứt lời xung quanh cậu xuất hiện vô số khấu pháo năng lượng.

Cậu giơ tay trái của mình về phía của sirin như thế đang nhắm bắn rồi nói: " pằng !

"

* Bùm, bùm, bùm, bùm, bùm, bùm, bùm, bùm, bùm, bùm, bùm, bùm, bùm,..... *

Ngay tức khắc các khẩu pháo bắt đầu khai hỏa và càn quét đám Templar trong khi cậu vẫn chỉ đứng im mà điều khiển những khẩu pháo.

Ngay khi làn khói dần tan đi, cô nàng herrscher đã thấy toàn bộ đám Templar đã bị tiêu diệt.

Cậu đặt thanh thiên hỏa kiếm lên vai rồi tự tin nói: " sao nào, một mình tôi đã tiêu diệt được toàn bộ bọn chúng đấy "

Sirin khi thấy thái độ tự tin đó của cậu thì chỉ cười lạnh rồi nói: " hình như ngươi đã quên mất thứ gì rồi thì phải "

Toma: " hả ?

Quên cái gì.... !?

"_ cậu nói nhỏ dần rồi giật mình nhận ra.

Toma: " ( tiêu rồi !!

Mình quên mất Benares !!! ) "

* rắc... *

Ngay lúc đó dưới lớp băng giày đặc, một bóng hình to lớn từ từ trồi lên.

Cảm thấy nguy hiểm cậu ngay lập tức bật sang một bên.

* CHOANG ! *

Benares từ dưới biển trồi lên, phá tan lớp băng rồi cứ theo đà đó cắn đứt mất một cánh tay của cậu.

Toma: " tsk mình đã bất cẩn quá rồi "

Ngay sau khi xin một cánh tay của cậu thì hì Benares đã bay về phía của sirin rồi bay lơ lửng ở ngay phía sau lưng của cô nàng.

Cậu nhìn cánh tay trái bị cắn đứt đang không ngừng chảy máu của mình rồi nhìn về phía sirin rồi cười.

Toma: " xem ra là lần này tôi đã quá bất cẩn rồi.

Thế nhưng mà...

"

Cậu khẽ cúi đầu xuống rồi dơ cánh tay bị cắn đứt của mình hướng về phía của sirin.

* cruk *

Toma: " ⟨ sửa đổi ⟩ "

Ngay lập tức nó liền mọc lại như chưa hề có chuyện gì sảy ra.

Cô nàng đứng ở trên không nhìn xuống thì hết sức ngạc trước tốc độ hồi phục nhanh đến chóng mặt của cậu.

Cậu quơ quơ cánh tay vừa được tái tạo lại của mình một chút rồi liếc nhìn sirin với Benares.

Toma: " đáng tiếc thật đấy, nó lại trở về như ban đầu rồi này "

Thế rồi gương mặt của cậu liền thay đổi vị biết bản thân sẽ gặp rất nhiều phiền phức khi đánh với cả Benares và sirin cùng một lúc.

Cậu nghiêm giọng: " nãy giờ khởi động thế là đủ rồi.

Lần này tôi sẽ đánh nghiêm túc "

Không thèm suy nghĩ nhiều câu liền phát động sức mạnh của ba cãi lõi mà mình có được trước đó.

Ngay lập tức bầu không khí xung quanh cậu bắt đầu thay đổi.

Và rồi một ánh sáng trắng lóe lên từ cơ thể của cậu khiến cho sirin phải che mắt lại.

ánh sáng dần tan đi, cô nàng herrscher đã có thể nhìn được.

Cậu đang đứng lơ lửng đối diện với cô.

Thế nhưng ngoại hình của cậu đã có chút thay đổi.

Tóc của cậu lúc này đã chuyển sang màu trắng, con ngươi thì trở nên nhỏ và dài dọc ra như mắt mèo, con mắt bên phải thì đã chuyển sang màu xanh lam trong khi con mắt trái vẫn dữ được màu vàng vốn có, cùng với đó là một cặp sừng giống như oni màu trắng mọc ra trên đầu của cậu.

Bộ trang phục của cậu đã có chút thay đổi, cậu không chỉ mặc mỗi chiếc quần rách màu đen nữa.

Hiện giờ cậu đang mặc một chiếc quần võ thuật màu trắng và ống quần được quấn lại bằng những sợi vải trắng.

Trên người cậu khoác lên một cái áo cộc bó sát màu đen cùng với những hoa văn hình tròn phát sáng màu cam nằm ở vai ngực lưng được kết nối với nhau trông giống như bảng mạch.

Tay phải của cậu được bao phủ bởi một lớp vỏ silicon màu trắng giống với hình dạng honkai của mình, còn tay phải thì được thiên hỏa thành bao lấy tạo thành phần giáp tay.

Trên cổ cậu xuất hiện một chiếc khăn quàng màu trắng cùng một cái đuôi rồng mọc ra từ phần thắt lưng phía sau.

Sirin khi nhìn thấy hình dạng mới của cậu thì cũng phải thốt lên: " ngươi cũng là herrscher ?

"

Cậu nhẹ nhàng đáp: " lấy độc trị độc, muốn đánh bại herrscher thì phải dùng sức mạnh của herrscher "

Toma: " xem nào......cô từ bây giờ trở đi có thể gọi tôi là herrscher of world "

Rồi một cây thương màu đen xuất hiện trên tay cậu.

Chĩa nó về phía của sirin rồi nói: " giờ thì... chúng ta bắt đầu được rồi chứ ?

"
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 113 : WORLD vs THE VOID


Giữa đại dương rộng lớn bao la đang sảy ra một số dị tượng.

Vì cuộc chiến của hai herrscher mà đã khiến cho vùng biển này, chỉ vài phút trước còn gió yên biển lặng thì giờ đây không khác gì một trận bão đang quét qua.

Nguyên nhân không đến từ đâu xa mà đến từ cuộc chiến của ba người...

à không phải nói là cuộc chiến của hai herrscher và một honkai cấp thẩm phán.

* vù, vù,... *

* vút, vút,... *

* bang *

* oành, oành,.... *

* rầm *

* Bùm, bùm, bùm, bùm,... *

Hàng loạt các đòn tấn công nối tiếp các đòn đánh, hàng trăm hàng ngàn những vụ nổ, những tiếng xé gió cùng những quả cầu lửa, tia sét không ngừng lóe và vang lên.

Dù đây là một trận chiến hai đánh một thế nhưng Toma, herrscher of world theo như lời tự xưng của mình hoàn toàn nằm trên cơ với sirin, herrscher of the void và Benares con thú honkai cấp thẩm phán của cô nàng.

Cậu áp đảo cả hai không chỉ bởi vì cậu là một herrscher với ba cái lõi mà còn là xuất phát điểm trước khi trở thành herrscher.

Trước khi trở thành herrscher những khả năng cơ bản của cậu đã vượt trội hơn kiana trước khi bị sirin kiểm soát cơ thể rất nhiều.

Thế nên sau khi trở thành herrscher khoảng sức mạnh lại càng được kéo dài ra.

Trong khi sirin và Benares phải gồng hết sức để chống lại cậu thì cậu lại hoàn toàn không có một chút giấu hiệu mệt mỏi nào dù đang là cân hai.

Cậu vận dụng rất tốt sức mạnh của những cái lõi.

Lõi wind giúp cậu linh động như một cơn gió, lõi thunder khiến nhanh như một tia chớp.

Với hai khả năng đó cậu liên tục áp sát sirin rồi tung ra các đòn đánh rực cháy từ lõi flame.

Sirin liên tục lùi lại giữ khoảng cách rồi phóng các khối lập phương và mũi thương về phía của cậu nhưng chúng dễ dàng bị cậu phá tan mà không cần tốn quá nhiều sức lực.

Benares: " GRAOOO !!!

"_nó há toang cái miệng của mình lao thân thể to đến nhằm đớp cậu.

* oành *

Thế nhưng cậu chỉ nhẹ nhàng dơ tay lên, điều khiển những tia điện đánh thẳng vào người Benares khiến nó khựng lại.

* BỐP *

Nhân ngay lúc đó, cái xoay người như một cái con quay rồi dùng đuôi của mình quất Benares bay ra xa.

* roẹt, roẹt, roẹt, roẹt, roẹt, roẹt, roẹt, roẹt,.... *

Ngay sau đó xung quanh cậu xuất hiện rất nhiều cổng hư vô.

Toma: " phù~~ "_ cậu thở ra rồi hít một hơi thật sâu.

Ngay sau đó cây hắc thương trên tay cậu liền bùng lên một ngọn lửa.

Vung liên cây thương trong tay cậu đã khiến cho toàn bộ những cánh cổng hư vô của sirin cháy rụi.

Toma dơ tay về phía của sirin: " ⟨ mô phỏng : herrscher of star ⟩"

* vụt *

Sirin : " !?

"

Ngay lúc đó sirin bị một lực vô hình hút về phía của cậu.

* BANG *

* ầmmm *

Vung mạnh cây thương trên tay vào sirin, lớp lá chắn năng lượng bên ngoài vỡ tan cơn cô nàng herrscher thì bắn thẳng xuống biển.

Benares: " GRAAAAAAA !!!!

"_ lúc này Benares cũng bay trở lại.

Cậu dơ tay về phía của Benares tạo ra một cơn lốc xoáy cuốn Benares vào đó.

* vút *

* bốp *

Ngay lúc đó cậu liền lao đến rồi tung một quyền thẳng vào bụng Benares khiến nó văng ra xa.

* vụt *

* uỳnh *

Từ hai bên cậu cậu xuất hiện hai khối lập phương.

Hai khối lập phương đó lập tức đập mạnh vào nhau khiến cậu bị kẹt ở giữa.

* rầm *

Thế nhưng cậu ngay lập tức phá nát hai khối lập phương rồi thoát ra.

* vút, vút, vút, vút, vút, vút, vút, vút,.... *

Từ dưới biển vô số mũi thương của sirin phóng lên lao thẳng về phía của cậu.

Toma: " hít~~~ "_ cậu hít một hơi thật sâu.

Rồi hét lên : " GRAAAAAAAAAAAHHHHH !!!

"

Những mũi thương dừng lại rồi đồng loạt vỡ nát ngay khi tiếp xúc với sóng âm từ tiếng hét của cậu.

* vút *

Benares lúc đó tiếp tục lao xuống từ trên không xuống.

Cậu thì nhẹ nhàng lách người sang né rồi tung một đấm khiến lớp vỏ ngoài vỡ tung ra.

Benares: " GRAAAAAAAAAAAHHHH !!

"_ gầm lên một tiếng đau đớn rồi im lặng rơi xuống.

Thế nhưng trước khi kịp rơi xuống biển cậu đã kịp túm lấy đuôi của Benares.

Nhìn Benares bị cậu đánh cho như vậy cậu nhẹ nhàng nói: " ta có lẽ hơi quá tay, ngươi nên nghỉ ngơi chút đi "

Nói rồi cơ thể của Benares liền phát sáng rồi biến mất.

Cậu liếc nhìn xuống mặt biển rồi chụm năm đầu ngón tay lại.

Những cơn gió bắt đầu xoáy lại xung quanh tay cậu.

* VÚT *

Vung tay một cái mặt biển bị tách làm đôi, để lộ sirin đang ở dưới đó.

* vút *

Ngay lúc đó cậu liền tiếp cận trong sự bất ngờ của cô nàng.

Cậu lập tức dùng gió đẩy sirin lên không trung.

Toma: " ⟨ thiết thuật ⟩ "_cậu liền sử dụng thiết thuật tạo ra những sợi dây xích trói sirin lại rồi bay lên trước khi mặt biển trở lại bình thường.

Cậu đứng đối diện với sirin nói: " Benares cũng đã bị đánh bại rồi, cô thua rồi sirin "

đối diện với lời nói của cậu sirin hoàn toàn không biết phải làm gì.

Rất nhiều câu hỏi hiện lên trong đầu cô.

Tại sao cùng là herrscher mà cách biệt sức mạnh lại lớn vậy và tài sao cậu lại đứng về phe nhân loại.

Toma: " sirin, nghe tôi..

"

Sirin: " không...ta không nghe...

"_ cô nàng bắt đầu trở nên mất bình tĩnh.

Toma: " này, cô nên bình tĩnh lại và nghe tôi nói...

"

Sirin: " TA KHÔNG NGHE !!!

TA KHÔNG MUỐN NGHE BẤT KÌ CÁI GÌ TỪ LŨ NHÂN LOẠI CẢ !!!!

"

Theo tiếng hét của cô nàng, voi số những thứ giống như cành cây xuất hiện, rồi tự đó những cái cổng hư vô cứ xuất hiện rồi lại biến mất. những sợi xích trói lấy cô nàng cũng bị phá nát.

Toma lùi lại về sau nghĩ : " thật tình luôn đấy.

Cô với kiana đều giống hệt như nhau, đều bướng bỉnh "

Sirin : " TA KHÔNG GIỐNG CÔ TA !!!

"

Ngay sau đó, một mũi khoan khổng lồ màu đen dần được hình thành ở phía trên đầu của sirin.

Cậu nhìn nó cảm thán: " chà, lần này là rất tệ rồi đây "

Nói rồi cậu liền lẩm bẩm : " ⟨ mô phỏng : herrscher of flame ⟩ "_ ngay sau đó những ngọn lửa bắt đầu phập phùng xung quanh cậu.

Rồi cậu nhìn phần giáp trên cánh tay trái mình rồi nói: " ⟨ thiên hỏa thánh : công lực định mức 0 ⟩ "

Theo lời của cậu phần giáp trên tay trái bắt đầu biến đổi, nó dần chuyển thành màu đen và gai góc hơn, kéo theo đó là những họa tiết như vi mạch máu đỏ cũng xuất hiện nhiều hơn.

Toma hít một hơi thật sâu rồi nói: " thiêu rụi tất cả đi...

"

Toma: " ⟨ kagutsuchi ⟩ "

Dứt lời một cơn lốc xoáy lửa bắt đầu xuất hiện và xoáy cậu vào bên trong.

Rồi từ bên trong, một đôi mắt màu sáng rực lóe lên.

Ngay khi đó một chiến binh khổng lồ được cấu thành bởi lửa xuất hiện ra từ bên trong.

| TG : thật ra thì tôi thấy đẹp với hợp nên mới dùng thôi chứ không có itachi hay sharingan nào đâu |

Lấy bản thân mình làm trung tâm, dùng thiết thuật để làm xương cốt và sử dụng lửa để làm da thịt cũng như áo giáp.

Vị chiến binh cũng như tên của chiêu thức này được cậu đặt theo tên của vị hoả thần trong thần đạo nhật bản.

Đồng thời cũng là chiêu thức mạnh nhất của cậu.

Bước vào tư thế rút kiếm, chiến binh khổng lồ cũng chuyển động theo cậu.

Một thanh hoả đao xuất hiện.

Toma: " chiếu tướng "_ lạnh lùng thốt lên rồi rút kiếm chém

Vị chiến binh khổng lồ kia cũng làm theo chuyển động của cậu, rút thanh katana rồi chém thẳng về phía của sirin.

Một áp lực khổng lồ mang theo sức nóng khủng khiếp lan ra khắp vùng biển.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Sirin sau khi ăn trọn đòn vừa rồi thì đã hoàn toàn bại trận rồi rơi thẳng xuống biển và từ từ chìm xuống.

Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức cô vẫn không suy nghĩ về cuộc đời.

Sirin: " ( thế là.... mình... lại thua... nữa sao.. )"

Sirin : " ( mình.... sẽ chết nữa à... )"

Sirin: " ( chết trong cô đơn.... ? )"

Thế rồi câu hỏi trước đó mà cậu đã hỏi cô liền vang lên trong đầu.

* điều mà cô thật sự mong muốn là gì *

Sirin: " ( điều mà ta thực sự mong muốn... ) "

Sirin: " ( ta không biết.... từ khi mất đi tất cả...ta chỉ biết hủy diệt.... )"

Thế rồi, trong sự mơ hồ khi dần chìm xuống biển cô nàng đã thấy được một bóng người đang vươn tay về phía của cô.

Cô tự hỏi: " ( là ai vậy...tử thần đến lấy mạng mình sao... )"

Thế rồi cô nàng đã mất hoàn toàn ý thức rồi ngất lịm đi.
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 114 : điều cô thật sự mong muốn là gì


Sirin: " ư~~....

"_ cô khó khăn mở đôi mắt đang nặng trĩu của mình.

Sirin nhìn xung quanh rồi thầm nghĩ: " ( mình.... chết rồi ư... ) "

Thế rồi cô đứng giậy nhìn cảnh tượng xung quanh mình.

Trước mắt cô giờ đây là một cánh đồng hoa bỉ ngạn xanh trải dài vô tận.

Sirin: " vậy...

đây là thế giới bên kia....?

"

Thế rồi cô bỗng nhận ra: " không... không phải "

Cô sờ tay lên ngực trái của mình rồi nghĩ: " ( tim vẫn còn nhịp đập, cơ thể vẫn còn hơi ấm )"

Sirin: " ( vậy.... mình vẫn chưa chết... )"

Nghĩ xong cô nhìn lại khung cảnh xung quanh rồi tự hỏi: " ( nếu đây không phải thế giới bên kia.... thế thì...

đây là nơi nào ? ) "

Lúc này một giọng nói của cậu vang lên ở ngay phía sau cô.

Toma: " buổi sáng tốt lành, cuối cùng cô cũng chịu tỉnh rồi nhỉ "

Sirin: " !?

"_ giật mình quay người lại nhìn.

Cô thấy cậu đang trong hình dạng herrscher và ngồi đung đưa trên một cành cây của một cây hoa anh đào khổng lồ.

Cậu lên tiếng hỏi thăm: " cú đó tôi hơi mạnh tay, không biết cô có sao không ?

"

Toma: " nhưng thật tốt vì cô không sao, mặc dù cô bất tỉnh hơi lâu một chút "

Thầy sự xuất hiện của cậu sirin không ngần ngại hướng bàn tay của mình nhằm tấn công cậu, thế nhưng lại không có gì xuất hiện cả.

Cậu đung đưa chân của mình rồi nói: " vô ích thôi, tôi đã khóa toàn bộ năng lực của cô lại rồi.

Giờ đây cô chỉ là một người bình thường mà thôi "

Sirin ngỡ ngàng khi nghe cậu nói thế: " tại sao....và... làm cách nào... ?

"

Cậu khẽ cười rồi nhảy xuống nói: " để xem nào, cô có thể coi đây là lãnh địa của tôi.

ở nơi này tất cả mọi thứ đều phải phải tuân theo ý muốn của tôi và tất cả những ai bước vào đây đều phải chơi theo luật của tôi "

Cậu tiến đến chỗ của sirin rồi nói: " nói chung...

ở trong này, tôi chính là thần.

Mọi thứ sẽ phải chịu sự kiểm soát của tôi "

Toma: " từ vật vô tri cho đến vật sống.

Bất kể là thứ gì "

cô nàng herrscher nghe đến đây thì đã rất sốc, sốc vì những gì cậu nói đã vượt ngoài sức tưởng tượng của cô.

Thế rồi cô hỏi cậu: " vậy thì ngươi muốn gì ở ta ?

Ngươi không muốn ta chết sao ?

Tại sao ngươi không giết ta luôn đi ?

"

Toma: " pff !

Hahahaha !!!!!

"_Cậu nghe đến đây thì lập tức phì cười .

Toma: " sirin ơi là sirin, cô ngốc vừa thôi "

Cậu tiến đến dí sát mặt của mình với mặt của cô nàng khiến cô ngã xuống.

Rồi cậu nói: " trong một cuộc chiến sống còn thì số mệnh của kẻ thua cuộc sẽ nằm trong tay kẻ chiến thắng "

Toma: " vì cô đã thua, thế nên cô sống hay chết hoàn toàn là quyết định của tôi "

Cậu ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào đôi mắt của cô: " thế nên cô chưa chết được đâu sirin à "

Sirin nghe những lời nói nanh thép của cậu thì chỉ cúi xuống rồi nói: " thế thì ngươi muốn ta làm gì đây hả ?

"

Cô ngước đôi mắt của mình nhìn cậu: " muốn đem ta làm thí nghiệm ?

"

Sirin : " à phải rồi.

Ngươi là đàn ông mà...kẻ thắng muốn làm gì kẻ thua chả được "

Toma : " ....

"

Cô nàng chỉ tay vào bản thân rồi nói tiếp: " vậy thì chắc chắn ngươi muốn cơ thể này nhỉ ?

"

Sirin: " cũng được thôi, dù sao thì-- "

* bonk *

Sirin : " ui da !!!!

"

Chưa kịp nói hết thì sirin đã bị cậu cốc cho một cú rõ đau khiến cô nàng phải ôm đầu.

Cậu nói: " cô nghĩ sao mà lại nói thế chứ ?

"

Toma: " bộ tôi trông giống loại tiểu nhân trong đầu chỉ có ham muốn thể xác lắm hả ?

"

Sirin ôm cái đầu xì khói xo bị cốc của mình ngước lên nói: " chứ không phải việc ngươi tia quần nhỏ của ta đã nói lên tất cả sao ?

"

Toma: " .....

"_ nghe sirin nói thế cậu cứng cmn họng luôn.

Toma cố đánh lái: " ờm... nó chỉ là đùa cho bớt căng thẳng thôi... nói chung tôi không phải loại người đấy "

Sirin: " thế chứ ngươi muốn ta làm gì ?

"

Chỉ chờ có thế cậu chỉ tay ra phía sau của mình rồi nói: " đánh nãy giờ cũng căng lắm rồi, đi chơi công viên cho giải tỏa căng thẳng đi "

Sirin: " ....

"_ cô im lặng nhìn về phía đằng sau của cậu.

Một công viên giải trí không biết từ lúc nào đã xuất hiện giữa cánh đồng hoa bỉ ngạn xanh.

Sirin quay sang nhìn cậu: " hả ?

"

toma hớn hở cầm tay cô kéo lên: " hả cái gì, đi thôi ở đây gì chỉ có mình tôi với cô thôi nên cứ xoã đi "

Nói rồi cậu cầm tay của cô nàng kéo về phía của cái công viên giải trí đó.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Toma: " haha !!

đúng là vui thật đấy !

Lâu rồi tôi mới chơi như thế này "_cậu vui vẻ ngồi xuống ghế sau khi chơi đủ các loại.

Sirin : " ......

"_ còn cô thì im lặng ngồi kế bên cậu.

Cô hiện gì đang ngồi nghỉ ngơi trên một cái ghế trong cái công viên đó sau khi bị cậu kéo đi chơi đủ các thể loại.

Từ thể loại cảm giác mạnh giật gân như nhà ma, tàu lượn siêu tốc cho đến những trò nhẹ nhành như vòng đu quay, ném bóng hay gắp thú.

Không biết từ lúc nào mà bản thân cô đã bị kéo theo bầu không khí lạc quan của cậu và hòa mình vào từng trò chơi.

Đến lúc định thần lại thì cô đã nhận ra mình đã được cậu dẫn đi chơi hết cả cái công viên từ lúc nào.

Toma nhìn sang sirin đang ngồi ôm con gấu bông cậu đưa cho sau trò gắp thú bông rồi lên tiếng hỏi.

Toma: " sao nào, sau chuyến này cô có cảm thấy vui không ?

"

Sirin ngoảnh sang nhìn cậu rồi ngập ngừng trả lời: " cái này....ta.... không... biết...

"

Thấy thế cậu chỉ khẽ cười rồi đứng lên : " cô không thích chơi như thế này à ?

"

Sirin: " không !

Không phải... chỉ là...

"

Toma mặc kệ những lời của sirin rồi nói tiếp : " nếu cô không thích thể này, vậy thì....

"

* bộp *

Một tiếng vỗ tay của cậu vang lên, khung cảnh liền lập tức thay đổi.

Từ một công viên giải trí đồ sộ đẹp đẽ, biến thành một thành phố đổ nát hoang sơ do bị honkai tàn phá.

Toma quay lại nhìn sirin rồi nói: " trước khi hỏi cô cái này thì cô có thể đi dạo với tôi chứ ?

"

Sirin: " .....

"_ nghe thế cô chỉ biết im lặng gật đầu.

Bước từng bước trên con đường, những gì sirin thấy xung quanh không phải là khung cảnh yên bình hay thơ mộng, mà nó là sự hoang tàn.

Những ngôi nhà bị tàn phá nặng nề, những công trình đồ sộ giờ không khác gì một phế tích.

Khắp nơi chìm trong khói lửa, honkai, tử đi lang thang, những thi thể người không còn nguyên vẹn nằm rải rác.

Cậu vừa đi vừa nói với sirin đang đi ngay phía sau mình: " như cô thấy đấy, đây chính là khung cảnh khi nhân loại bị hủy diệt "

Toma: " người chết khắp nơi, honkai lang thang truy lùng những người còn sống và những công trình của nhân loại chỉ còn là đống đổ nát "

Toma: " với sức mạnh hiện tại tôi không thể khiến cho toàn bộ nhân loại bị hủy diệt.

Nhưng mà...

"

Cậu dừng lại rồi quay lại nhìn sirin : " nếu tôi hợp tác với cô, quét sạch vài thành phố hay quốc gia và biến chúng thành như thế này hoàn toàn là điều có thể "

Sirin : " .....

"_ nghe thế thì cô lại hoàn toàn không cảm thấy gì cả.

Một lời đề nghị hấp dẫn như thế tại sao cô lại không cảm thấy vui.

Đúng là nếu cả hai bắt tay với nhau việc hủy diệt nhân loại chỉ còn là vấn đề thời gian.

Thế nhưng khi nghĩ đến việc sau khi đã hoàn toàn xóa sổ được nhân loại cô lại cảm thấy vô cùng trống rỗng.

Trống rỗng vì không biết bản thân sẽ làm gì hay sẽ ra sao.

Thấy sirin im lặng như thế cậu chỉ khẽ cười rồi búng tay một cái.

* tách *

Ngay lập tức khung cảnh một lần nữa thay đổi. không còn là một thành phố đổ nát do bị tàn phá, không còn công viên giải trí đẹp đẽ nào cả.

Khung cảnh trở về với cánh đồng hoa bỉ ngạn xanh trải dài vô hạn như ban đầu.

Thứ duy nhất không biến mất chính là con gấu bông trên tay cô.

Rồi cậu một lần nữa lên tiếng hỏi : " giờ thì... trả lời thật lòng cho tôi biết đi sirin "

Toma: " hủy diệt toàn bộ nhân loại... có phải là điều mà cô thật sự mong muốn ?

"

Toma: " hay chỉ đơn giản là cô chỉ mong muốn có được một cuộc sống hạnh phúc như bao cô gái bình thường khác ?

"

Sirin: " .....

"

Toma: " hãy trả lời cho tôi biết đi "
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 115 : giao kèo với sirin


Mei: " thật tốt quá...em trở về rồi kiana "_ cô ôm chặt lấy kiana đang bất tỉnh sau khi được cậu cõng về.

Sau cuộc chiến của cậu với herrscher of the void với phần thắng thuộc về cậu.

Nhờ đó mà cả hai đã có thể có thời nói chuyện riêng với nhau.

Toma nhìn cảnh tượng này thì khẽ cười rồi nói: " thật tốt quá nhỉ "

Mei ngước lên, đôi mắt đẫm lệ của cô nhìn cậu cười nói: " cảm ơn cậu nhiều lắm "

Nhưng mà lúc này mei lại chú ý đến một thứ khác : " cơ mà....mặt của cậu bị sao vậy ?

"

cô lập tức thắc mắc về cái hình bàn tay đỏ chót trên mặt của cậu.

Nghe mei hỏi thế cậu chỉ biết gượng cười.

- quay trở lại vài phút trước -

Toma nhìn thẳng vào mắt sirin hỏi : " hãy trở lời cho tôi biết đi "

Toma: " điều mà cô thật sự mong muốn là gì ?

"

Sirin: " .....

"_ cô hoàn toàn chìm vào suy tư ngay khi nghe được câu hỏi của cậu.

Im lặng một lúc rất lâu rồi cô nàng ngước lên nhìn cậu nói: " ta muốn.... hủy diệt nhân-- "

Không để cô nói hết cậu lập tức ngắt lời: " sai bét !!

"

Toma: " đó không phải mong muốn thật sự của cô !!

"

Sirin khẽ ngạc nhiên hỏi cậu: " nếu đó không phải mong muốn thật sự của ta thì là gì chứ ?

"

Sirin: " làm sao ngươi biết được mong muốn của ta là gì chứ ?

"

Sirin: " ngươi vốn đâu có biết gì về ta "

Cậu nghe thế thì chỉ biết thở dài rồi nói: " ai nói là tôi không biết gì về cô chứ ?

"

Toma: " tôi biết rất rõ về cô và cả những gì cô đã phải trải qua "

Cô nàng herrscher ngạc nhiên nhìn cậu: " ngươi nói dối, ngươi.... không biết gì về ta cả, ngươi chỉ lừa ta mà thôi "

Cậu nhìn vào đôi mắt của cô nàng rồi đứng lên nói tiếp: " nghe đúng là vô lý thật nhưng nó hoàn toàn là sự thật "

Sirin : " ngươi-- "

Toma mặc kệ những gì cô nàng sắp nói mà tiếp tục những gì mình đang nói dở : " cảm giác bị thí nghiệm nó... không dễ chịu chút nào nhỉ ?

"

Sirin khi nghe đến thế thì ngây ngốc đến mức không nói nên lời.

Môi cô cứ mấp máy rồi những gì muốn nói ra đều trôi ngược lại hết vào trong.

Cậu nói tiếp: " có lẽ tôi hiểu rõ cô là vì... tôi và cô đều từng có một quá khứ không mấy vui vẻ "

Sirin : " không lẽ... ngươi...

"

Toma nhẹ giọng nói: " ngày xưa, cô từng bị bắt đi để làm vật thí nghiệm.

Còn tôi cũng được tạo ra...

để trở thành vật thí nghiệm "

Toma: " chúng ta đều rất giống nhau ở điểm này.

Cả hai đều là những con chuột bạch thí nghiệm, phải trải qua quãng thời gian như ở địa ngục, sống không bằng chết "

Nhớ lại những gì đã trải qua và đã, tay của cậu vô thức siết lại : " ở nơi đó cô được làm quen với những đứa trẻ giống như mình, còn tôi thì cũng có các anh chị ở bên cạnh "

Toma: " thế rồi ngoại trừ cô tất cả đều phải bỏ mạng trước những thí nghiệm "

Toma: " ở nơi đó những kẻ hết giá trị đều sẽ bị vứt đi như như một thứ rác rưởi.

Ngoại trừ chị gái tôi tất cả kể cả tôi đều bị chúng vút bỏ ngay khi hết giá trị "

Cậu quay lại nhìn gương như không tin những gì cậu đang nói mà cười: " hahaha...

Nghe buồn cười thật nhỉ ?

Tại sao chúng đối sử với tôi như thế mà tôi vẫn bảo vệ chúng "

Toma hít một hơi thật sâu rồi nói tiếp: " quả thực khi trải qua những chuyện đó, tôi đã rất hận chúng "

Toma: " thế nhưng đó chỉ là từng thôi.

Tôi cảm thấy mình may mắn hơn cô rất nhiều bởi vì tôi đã gặp được họ, những nhân loại cho tôi thấy được rằng thế giới này còn rất nhiều điều tốt đẹp "

Toma: " quả thực nếu như ngày hôm đó họ không gặp tôi thì có thể tôi đã trở nên giống như cô hoặc tệ hơn là chết ở đâu đó rồi "

Cậu đi đến ngồi bệt đối diện với sirin rồi nói tiếp: " cô quả thật rất đáng trách khi dù đã giết hết những kẻ đã gây ra nỗi đau cho mình rồi mà vẫn tiếp tục reo rắc tai ương, nhưng cũng thật đáng thương vì đã phải trải qua quãng thời gian khủng khiếp "

Toma: " và Cecilia...

"

Sirin: " !?

"

Toma: " đã vì cô mà phải bỏ mạng.

đáng lý ra tôi phải hận cô mới đúng "

Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt của cô nàng: " nhưng mà buồn cười thật đấy, có ai đời lại ôm kẻ thù của mình ngay cả khi biến điều đó sẽ khiến họ bỏ mạng không ?

"

Khi nghe được đến đây trong đầu của sirin không ngừng hiện ra hình ảnh của một người phụ nữ tóc trắng với nụ cười hiền hậu đang ôm lấy chính mình.

Toma: " đó đúng là điều điên rồ nhất mà một người có thể làm nhỉ ?

Nhưng mà...tôi hoàn toàn hiểu điều đó "

Toma: " điều một đứa trẻ cần là sự yêu thương, là sự vỗ về.

Chắc hẳn cái ôm đó rất ấm áp "

Nhìn thẳng vào gương mặt của cậu không hiểu vì sao sirin lại thấy nó có rất nhiều nét giống với Cecilia.

Cậu lúc này cũng mang một nụ cười hiền hậu không khác gì Cecilia.

Toma: " tôi biết, là bởi vì tôi cũng đã được người đó cứu rỗi cái cuộc đời tối tăm này "

Toma: " sirin này, cái coi muốn không phải là trả thù hay hủy diệt nhân loại "

Toma: " mà cái cô muốn ở đây là một gia đình, một mái ấm, một nơi để cô có thể nương tựa vào "

Toma: " đó... mới là điều mà trái tim của cô mong muốn "

Toma: " tại sao cô lại muốn hủy diệt nhân loại ?

Vì hận chúng ?

đúng cô rất hận nhân loại.

Thế nhưng mà sau khi hủy diệt nhân loại những gì cô mất có lấy lại được không ?

Không "

Toma: " xấu xa vốn là bản bản chất của nhân loại.

Thế nhưng trong một ao bùn bao giờ cũng sẽ có những đóa hoa sen xinh đẹp nở rộ.

Nhân loại luôn có những người rất tốt chứ không phải ai cũng tàn nhẫn và thối nát "

Toma: " cô công nhận với tôi một điều rằng Cecilia thật sự rất tốt đúng không ?

"

Sirin ngập ngừng một chút rồi đáp: " ngươi.... nói đúng...cô ấy... rất tốt dù ta...

đã....

"

Toma: " giết rất nhiều người vô tội ?

"

Sirin: ".... phải... ngươi nói đúng... những kẻ đã gây ra nỗi đau cho ta... chúng đã đều phải trả giá... nhưng những người không liên quan... cũng đã chết dưới tay ta...

"

Toma: " quan trọng nhất dù bây giờ cô đã là herrscher nhưng không thể chối bỏ một chuyện rằng cô cũng từng là nhân loại "

Sirin: " .....

"

Toma: " hành động trả thù và giết người vô cớ của cô chẳng khác những kẻ đó cả "

Sirin: " vậy không lẽ....ngay từ ban đầu...ta đã sai rồi sao....?

"

Thấy được sự buồn bã và ủ rũ của cô nàng cậu chỉ khẽ cười rồi lấy tay xoa đầu cô một cách nhẹ nhàng.

Rồi cậu nói: " thôi, đừng buồn thế chứ, người đã chết thì không thể sống lại.

Cô sai nhưng đâu phải ai cũng đúng đâu "

Hành động vừa an ủi vừa xoa đầu của cậu đã khiến cô có chút giật mình.

Định gạt tay cậu đi nhưng giọng nói nhẹ nhàng cũng như hành động dịu dàng của cậu đã khiến cô bỏ ý định đó đi.

Sirin thầm nghĩ : " ( ấm áp quá....hai người... giống nhau thật đấy... ) "

Thế rồi cậu liền bỏ tay ra khỏi đầu cô nàng, điều này đã khiến cô có chút tiếc nuối.

Rồi cậu nói tiếp: " thế nhưng cô vẫn sẽ phải chuộc lại lỗi lầm cho mình gây ra.

Thế nên là tôi có vài việc muốn nhờ cô đây "

Sirin im lặng suy nghĩ một lúc rồi hỏi: " ngươi muốn ta làm gì ?

"

Cậu ghé sát tai cô rồi thì thầm cái gì đó.

Cô nàng nghe thế thì ngạc nhiên hỏi cậu: " tại sao ta phải làm thế và.... ngươi chắc chứ ?

"

Toma gật đầu đáp: " lý do mà tôi nhờ cô làm thế thì cô cần phải tự tìm hiểu còn việc tôi có chắc chắn muốn cô làm thế không thì tôi chắc chắn 100% "

Sirin nghe được lời khẳng định của cậu thì hì cũng nhẹ gật đầu: " được..

Ta nghe ngươi "

Sau khi nhận được lời đồng ý của sirin cậu lập tức đứng lên: " được rồi, mọi thứ coi như ổn.

Giờ thì-- oái !!

"

* rầm *

Thế nhưng do không cẩn thận nên khi đứng lên cậu đã vấp vào đuôi của mình mà ngã đè của sirin.

Toma chống tay lên: " ui da... không đau lắm nhưng mà cô có-- "

Sirin : " hya !!

"

Toma: " ẻh ?

Hình như có cái gì đó... mềm.... mềm......"

Cảm thấy có cái gì không đúng khi nghe tiếng hét của sirin một một cảm giác mềm mại ở tay của mình.

Đến khi nhìn xuống sirin thì cậu thấy cô nàng đang đỏ hết cả mặt do bị cậu đè xuống còn tay thì đang bóp lấy.......' tâm hồn ' của cô.

| TG: hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa |

Lúc này cậu thầm nghĩ : " ( ôi vãi cả sh*t ! )"

Toma : "( Cái đ** mẹ nó !!

Chuyến này ăn l*z rồi !!! ) "

Cậu liền lập đứng dậy thanh minh: " ờm...sirin... cái này...tôi không cố ý.. nó... chỉ là tai nạn...

"

Thế nhưng cô nàng liền liếc cậu ánh mắt giận dữ cùng gương mặt đỏ bừng rồi dơ tay hét lên.

Sirin: " KAZUKI TOMA !!!

TA GHÉT NGƯƠI !!!

"

* CHÁT *

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- trở lại thời điểm hiện tại -

Nhớ lại cảnh tượng đó cậu chỉ biết cười rồi nói: " đừng để ý, lúc đưa kiana về đang ở giữa biển nên....

"

Toma: " tớ không cẩn thận bị đuôi tuna quất vào mặt thôi đấy mà "

Mei : " ???

"

* VÙ~~~~ *

Vừa ngay lúc đó, một cơn gió mạnh xuất hiện.

Kéo theo đó là một cái bóng khổng lồ xuất hiện trên bầu trời.

Toma: " wow !!

Bự dữ thần !!!!!

"

Ngước lên nhìn thì đập vào mắt cậu là một con tàu hình thánh giá khổng lồ đang từ từ đáp xuống.

Với cậu, là một thằng chơi game lâu năm cậu hoàn toàn có thể nhận ra được nó.

Chiến hạm Hyperion
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 116 : nói chuyện với Otto


- Trên tàu Hyperion -

Sau khi kết thúc một trận chiến mệt mỏi cậu đã được mei dẫn lên con tàu này.

Đúng là cậu đã từng lên tàu của himeko một lần rồi nhưng để so sánh với Hyperion thì tàu của himeko đúng nghĩa là chỉ được 1/3 so với Hyperion mà thôi.

Tất nhiên là sau khi lên tàu mei đã vội vàng đưa kiana vào phòng y tế để kiểm tra cũng như nghỉ ngơi.

Còn cậu thì.....

Toma: " NGÀI HIỆU TRƯỞNG !

CÁI LƯNG !

CÁI LƯNG CỦA EM !!!

NÓ GÃY MẤT !!!

"

Được Theresa chào mừng theo phương thức rất đặc biệt.

Ngay khi nhìn thấy mặt của cậu Theresa đã không ngần ngại chạy đến nhưng thay ôm và hỏi thăm thì cô lại nhảy lên xong phi thẳng vào bụng của cậu.

Tiếp sau đó cô liền ngồi lên lưng, cầm hai chân của cậu kéo mạnh ra phía sau.

Theresa giận dữ hỏi: " nói mau !!

Trong hơn một tháng qua cậu đã đi đâu hả ?!!

Có biết là bọn tôi đã lo cho cậu chư thế nào không ?!!!!

"

Toma: " không phải em đã nói là em đi bế quan tu luyện sao !!!!!?

"

Theresa nghe thế thì mặt nổi lên đầy giấu thập đỏ.

Cô kéo chân cầu mạnh hơn rồi mắng : " còn giám nói dối hả !!!!!!?

"

* crack, crack, crack, crack, crack *

Toma: " ÁAAAAAAAHHHHHHHHHH !!!!!!!

"

Những gì tiếp theo vang lên là tiếng xương lưng rắc rắc và tiếng hét thấu tận trời xanh của Toma.

.

.

.

.

.

.

.

.

Himeko: " được rồi, bình tĩnh nào Theresa "_ cô vừa xoa dịu Theresa vừa nhịn cười khi thấy cậu như thế.

Còn Theresa thì dù đã tha cho cậu nhưng cô vẫn còn có chút dỗi: " hừ, lần này tha cho cậu đấy "

Toma: " c..c.. cảm ơn...sự... rộng lượng của... ngài ...

"

Sau một hồi chào mừng nồng thắm và đong đầy tình thương bằng phương pháp cơ học vật lý của Theresa thì cuối cùng cô cũng tha cho cậu.

Tất nhiên là theo phương thức hối lộ.

Himeko thì nhìn cậu bị hành một lát rồi mới đến can Theresa.

Cậu thì sau màn chào hỏi đầy tình thương vừa rồi thì đã đang nằm trên đất trông không khác gì một con cá chết mắc cạn.

Fuhua thấy cậu thế thì đã đi đến và cúi xuống hỏi: " cậu có ổn không đấy ?

"

Toma liền đáp: " lưng tớ... hình như bị trẹo rồi... không đứng lên được...

"

Fuhua nghe vậy thì im lặng xoa cằm một chút rồi hỏi: " vậy thì để tớ nắn lại cho "

Toma: " cảm ơn cậu nhiều-- "

* rặc *

Toma: " !?

"

Thế nhưng chưa kịp nói xong thì fuhua đã dùng tay nắn lại cái lưng của cậu.

Toma: " GAAAAAHHHHHHH !!!!!!

"_ một cơn đau thấu xương xuất hiện khiến cậu phải gào lên.

Fuhua phủi phủi tay nói: " hừm, xem ra là ổn rồi đấy "

Toma: " cảm ơn... nhưng lần sau... tớ... không cần đâu "

Sau màn trị liệu cấp tốc của fuhua thì cái lưng của cậu đã hết trẹo.

Nó đã rất hiệu quả nhưng......cái cảm giác đó khá là yomot vì nó đau Vcl.

Cậu ưỡn người ra sau để kiểm tra lại rồi hỏi Theresa: " ngài hiệu trưởng này, ngài có thể liên lạc với giáo chủ được không.

Em có vài chuyện cần gặp riêng ông ấy "

Theresa im lặng một lúc rồi cô nói: " ta không liên lạc được với ông nội, khi đến căn cứ thì cũng không thấy ông ấy đâu cả "

Cậu nghe thế thì liền rơi vào trầm tư suy nghĩ một lúc.

Rồi như nghĩ ra gì đó cậu liền bảo: " em cần đi đến nơi này một chút "

Nói xong thì cậu chuẩn bị rời đi.

Nhưng himeko đã ngăn cậu lại: " khoan đã !!

"

Cậu nhìn himeko rồi nói: " không sao đâu, em chỉ đi có chút thời xong về ngay mà "

Himeko gật gật như đã hiểu rồi chỉ tay vào cậu nói: " ừ, tôi biết nhưng cậu định vác cái bộ dạng đó đi hả ?

"

Nhìn theo hướng chỉ của himeko, cậu liền nhìn xuống người mình thì thấy... cậu đang cởi trần và chỉ mặc đúng một cái quần rách.

Himeko: " muốn đi đâu thì cũng phải ăn mặc cho đàng hoàng vào chứ "

Toma: " ....

"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Trong khi đó, ở bên trong phòng khách của một căn biệt thự sa hoa tráng lệ.

Otto đang ngồi thảnh thơi ở đó, còn ở ngay phía sau của ông ta là hai cô gái.

Valkyrie mạnh nhất bianka và hầu gái hoàn hảo Rita.

Trên bàn đối diện Otto lúc này là một bàn trà đơn giản với một số cải bánh cùng một ly trà trống của ông ta và một ly khác ở phía đối diện.

Cách trang trí lúc này không khác gì Otto đang chờ đợi một ai đó đến ngồi đối diện ông ta.

* roẹt *

Và đúng là như thế, ngay lập tức trong căn phòng một cánh cổng hư vô màu xanh xuất hiện.

Từ bên trong một thanh niên với mái tóc đỏ bước ra và ngồi ngay vào ghế đối diện Otto.

Ông ta khi nhìn thấy sự xuất hiện của người thanh niên thì liền nở một nụ cười rồi lên tiếng chào hỏi.

Otto: " lâu rồi không gặp nhỉ, cậu Toma.

Xem ra là cậu vẫn còn rất khỏe mạnh nhỉ "

Cậu khi nghe thế thì không nói gì mà chỉ cười rồi điều khiển tách trà rót tra hai cái ly trên bàn.

Cậu cầm ly của mình lên rồi nhẹ nhàng đáp: " đúng là lâu rồi không gặp ngài giáo chủ.

Xem ra ngài có vẻ còn sống thảnh thơi quá đấy "

Otto nghe thế thì không giận mà chỉ cười đáp: " phải, hiện tại giờ ta rất thảnh thơi đấy "

Cậu cũng cười rồi nhấp một ngụm trà và nhìn hai valkyrie phía sau Otto.

Rồi cậu nói: " Rita, bianka.

Phiền hai người để bọn tôi có chút không gian riêng tư để nói chuyện một chút "

Otto nghe cậu nói thế thì quay sang nói với cả hai : " vậy thì phiền cả hai ra ngoài được chứ ?

"

Toma: " không cần lòng vòng thế đâu "

* vụt *

Rita, bianka: " !?

"

Vừa dứt lời cả hai cô gái đều đồng loạt rơi xuống cái cổng hư vô mà cậu đã mở ra ở ngay bên dưới.

Sau khi nơi này cho còn cả hai thì cậu với Otto lại hoàn toàn im lặng mà không nói gì.

Những gì cả hai làm chỉ đơn giản là ăn bánh uống trà trong sự im lặng mà thôi.

Sau khoảng gần 30 phút im lặng thì cuối cùng người lên tiếng đầu tiên là cậu.

Toma: " việc kiana biến thành herrscher hẳn là do ngài nhúng tay vào nhỉ "

Otto nghe thế thì không hoảng mà chỉ cười rồi đáp: " cậu đoán đúng rồi đấy "

Toma không nói gì mà nhấp một ngụm trà rồi im lặng.

Lần này đến lượt Otto lên tiếng : " vậy thì nếu cậu đã biết kiana là herrscher rồi thì phiền cậu có thể giao cô gái đó cho bọn ta được chứ ?

"

Cậu đặt ly trà trên tay mình xuống rồi hỏi: " đó là yêu cầu ?

Hay là lệnh ?

"

Otto cũng nhẹ nhàng đặt ly trà trên tay mình xuống: " đó là yêu cầu... một cách bắt buộc "

Cậu nghe thế thì liền ngã lưng ra phía sau rồi nói: " thế thì đáng tiếc thật, cho dù đó có là yêu cầu hay mệnh lệnh thì tôi cũng sẽ không giao kiana ra đâu "

Otto điềm tĩnh hỏi: " tại sao cậu lại làm thế, dù biết herrscher là kẻ thù của nhân loại ?

"

cậu chỉ cười rồi đáp: " bởi vì...tôi cũng là herrscher.

Mà herrscher bảo vệ herrscher thì có gì sai đâu "

Otto: " cậu tiết lộ ra như thế không sợ ta đưa người đến sử lý cậu à ?

"

Toma: " tất nhiên là tôi không sợ rồi.

Kẻ mạnh chẳng có lý do gì để sợ kẻ yếu cả "_ nói rồi khẩu thiên hỏa thánh liền xuất hiện trên tay cậu.

Cái cầm nó chỉa thẳng vào đầu của Otto: " cho dù tôi có đục một lỗ trên đầu ngài thì cũng chẳng có ai trong destiny làm gì được tôi đâu "

Toma: " pằng "_ thế rồi cậu liền cất nó đi.

Otto thì nhìn khẩu súng cậu vừa rút ra rồi hỏi: " là god key số 6 nhỉ ?

Ta tự hỏi cậu lấy nó ở đâu ra ?

"

Toma cười cười rồi đáp: " tôi sẽ nói khi ngài trao đổi một thứ gì đó với tôi, như là cái chìa khóa số 1 chẳng hạn "

ông ta khi nghe đến đây thì hơi ngạc nhiên: " xem ra là cậu biết nhiều về ta đấy "

Toma: " chuyện, tôi còn biết thứ mà ông đang tìm kiếm cơ "

Otto: " hô, vậy cậu thử nói xem, thứ ta đang tìm kiếm là gì ?

"

Cậu chống cằm rồi nhìn vào mắt Otto: " tôi có thể....

"

Toma: " hồi sinh người chết "

* rầm *

Nghe đến đây ông là liền đập bàn đứng dậy hỏi cậu: " rốt cuộc cậu đã biết được bao nhiêu rồi ?

"

Đối diện với sự căng thẳng của ông ta cầu vẫn rất ung dung đáp.

Toma: " tôi biết tất cả mọi thứ, từ cái cách cô ấy ghét bỏ ông ra sao, những gì cô ấy đã cùng nhau làm.....

"

Nói đến đây cậu liền dùng thiết thuật mô tả lại cảnh kallen bỏ mạng: " và chết như thế nào nữa "

Otto: " rốt cuộc... cậu muốn cái gì ?

"

Toma im lặng một hồi rồi nhìn thẳng mặt Otto cười tươi rồi nói: " tôi không muốn gì cả "

Toma: " còn chuyện tôi có thể hồi sinh người chết......nó là nói xạo cả đấy "

Thế rồi một toma khác xuất hiện từ phía sau khoác lấy vai của Otto khiến ông ta phải giật mình.

Toma ( 2 ) : " thế nên là ngài cứ bình tĩnh đi "

Một toma khác nữa xuất hiện lấy mấy cái bánh trên bàn bỏ vào miệng.

Toma ( 3 ) : " cứ bình tĩnh ngồi xuống đi mà ngài giáo chủ "

Thế rồi cậu liền khẽ híp mắt lại rồi nở một nụ cười, một nụ cười khiến cho Otto cảm thấy lạnh sống lưng, rợn hết cả tóc gáy.

Toma: " cuộc nói chuyện... vẫn còn dài lắm "

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Otto: " .......

"_ sau một lúc nói chuyện với nhau thì cuối cùng cậu cũng chịu rời đi, để lại Otto ở một mình trong phòng.

Sống đến tận ngần này rồi ông ta chưa bao giờ cảm thấy căng thẳng khi nói chuyện với ai như thế này.

Kể từ lúc cậu đề cập đến chuyện của kallen thì ông ta đã bắt đầu bị cậu xoay như chong chóng.

Otto ngả lưng ra phía sau rồi thở ra một hơi dài đầy mệt mỏi : " ( hahaha.... cậu.....đúng là một kẻ đáng sợ đấy ) "

- ở phía bên ngoài -

Toma: " ( chà, trả đũa được ông ta công nhận đã thất đấy )"_ cậu thầm nghĩ vui trong lòng sau khi trả đũa vụ ổng từng lùa cậu.

Toma: " huh ?

"_ đi được một đoạn thì cậu gặp được Rita với bianka.

Cậu hớn hở lon ton chạy đến: " chào, hai người về được rồi hả ?

"

Bianka thì bước đến sút vào chân cậu, nhưng người đau lại là cô.

Cô nén cơn đau lại hỏi: " rốt cuộc là cậu làm cách nào mà ném bọn tôi đến giữa thành phố được thể ?

"

Cậu xoa xoa cằm rồi nói: " tôi cũng không biết nữa "

Bianka : " ....

"

Cậu lúc này liếc sang Rita hỏi: " nè Rita, sao trông cô như đang né tránh tôi thế ?

"

Thế nhưng Rita thay vì trả lời một cách điềm đạm như mọi khi thì giờ lại chỉ cúi đầu im lặng.

Toma: " hừm...

"_ cậu lập tức dơ tay lên.

* roẹt *

Bianka: " cái.... !!!

"

ngay lập tức một cánh cổng hư vô xuất hiện dưới chân của bianka khiến cô rơi thẳng xuống dưới.

Thế rồi cậu liếc sang Rita: " có phải cô là thủ phạm đã bắt kiana đến cho ngài giáo chủ đúng chứ ?

"

Rita: " .....

"_ cô đã im lặng một vài giây.

Rồi đáp: " vâng... là tôi làm "

Toma nghiêng đầu rồi chuyển sang dạng herrscher hỏi: " vậy cô có biết là tôi đang rất tức giận đúng chứ ?

"

Rita: " tôi....biết "

Cô cúi gằm mặt xuống trả lời.

Cô không giám nhìn thẳng vào mắt của cậu.

Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy tội lỗi và giằng xé khi phản bội ai đó.

Nghe được những lời này cậu liền giơ cây thương trên tay mình lên rồi thẳng thừng vung xuống.

Rita thì nhắm chặt mắt đón nhận hậu quả.

Thế nhưng một giây, hai giây, ba giây trôi qua.

Chẳng có gì sảy ra với cô cả.

Tò mò Rita mở mắt ra xem thì...

* bóc *

Cậu chờ sẵn đó mà búng chán cô cái bóc khiến cô lùi về sau, lấy hai tay xoa lấy chán của mình.

Cậu cúi xuống cười nói: " đây là hình phạt vì cô đã phản bội lòng tin của tôi.

Nhớ lần sau đừng có làm thế nữa đấy "

Nói rồi cậu liền đứng lên rồi mở một cổng hư vô phía sau mình rồi quay người lại.

Trước khi rời đi cậu không quên cảm ơn: " cảm đêm hôm đó nhá.

Nhờ cô an ủi mà tôi đã cảm thấy tốt hơn rồi "

Toma: " còn giờ thì Au revoir "_ thế rồi cậu liền đi vào cánh cổng rồi rời đi.
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 117 : kết thúc và lời từ biệt


| 11:02 |

- chiến hạm Hyperion -

* roẹt *

Ngay trong phòng điều khiển của chiếc chiến hạm này, một cánh cổng hư vô màu xanh đột nhiên xuất hiện.

Rồi từ bên trong cậu bước ra sau khi đã giải quyết một số chuyện ở Siberia.

Thật ra thì cậu đã làm một vài chuyện khá là điên rồ mà cái giá phải trả cũng khá là đắt.

Biết rõ điều đó cậu muốn quay lại đây giải quyết nốt một số chuyện cũng như nhìn họ lần cuối.

đang nghĩ là giờ này sẽ không có ai ở đây thì...

Kiana: " toma ?

"

Giọng của kiana vang lên phía sau khiến cậu giật mình.

Ngoảnh lại nhìn thì cậu thấy một hình ảnh tuyệt đẹp.

Một thiếu nữ với mái tóc trắng như cùng đôi mắt mang màu xanh của bầu trời đang ngồi đung đưa đôi chân của mình.

Đôi mắt màu xanh tuyệt đẹp đó nhìn thẳng vào cậu, mái tóc trắng xoã xuống ẩn hiện và như đang phát sáng dưới sự soi rọi ánh trăng.

Những vì sao sáng lấp lánh bên kia lớp cửa kính càng khiến cho cảnh tượng này thêm phần huyền ảo.

Tựa như nữ thần của ánh trăng đang hiện diện trước mặt cậu.

Cậu ngơ ngác nhìn cảnh tượng tuyệt đẹp trên mà chỉ biết thốt lên một cách mơ hồ và không rõ ràng.

Toma: " đ...

đ...đẹp... quá.....

"

Có lẽ đây là lần đầu tiên được trực tiếp nhìn thấy kiana đẹp đến như thế này.

Một vẻ đẹp huyền ảo giống như ánh trăng.

Thế nhưng tiếng gọi của kiana đã kéo cậu về thực tại: " này toma, cậu làm sao thế ?

"

Lúc này cậu cũng hoàn hồn lại: " à... không... không có gì đâu "

Rồi cậu hỏi: "... muộn vậy rồi... mà cậu vẫn chưa đi ngủ à kiana ?

"

Kiana lắc đầu đáp: " không phải là tớ không ngủ... chỉ là...hôm nay tớ hơi mất ngủ thôi "

Rồi cô nhìn cậu hỏi: " mà... tóc của cậu...?

Cậu cắt nó rồi à ?

"

Kiana vừa nói vừa chỉ vào mái tóc của cậu.

Cậu nghe thế thì cũng đáp: " ừ, do để tóc dài vướng quá nên là tớ đã cắt nó đi rồi "

Kiana: " thế à ....

"

Toma: " ....

"

Kiana: " ....

"

Nói đến đây cả hai liền chìm vào sự im lặng mà nhìn nhau.

Một lúc lâu sau kiana lên tiếng hỏi: " mà cậu không ngủ mà vừa đi đâu về đấy ?

"

Rồi kiana nhìn xuống bàn tay trái của cậu.

Nó đang bắt đầu trở nên trong suốt.

Thấy được ánh mắt của kiana cầu nhanh chóng giấu cánh tay của mình ra đằng sau rồi ậm ừ đáp.

Toma: " à, chỉ là... tớ có chút chuyện thôi "

Rồi cậu nhìn kiana: " nếu như.... cậu không thấy buồn ngủ thì... có thể... xuống kia đi dạo phố với tớ được chứ ?

"

Kiana im lặng suy nghĩ rồi trả lời: " được thôi, dù sao thì...bây giờ ngồi đây không làm gì thì cũng chán "

Kiana: " đi dạo phố một tí thì chắc là sẽ không sao đâu "

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- ở dưới phố -

Sau khi kiana đồng ý đi dạo phố với cậu thì Toma đã đưa cô đến một khu phố về đêm.

Nơi đây mặc dù cũng đã rất muộn nhưng vẫn rất tấp nập người qua lại mặc dù cũng không đông lắm.

Do đây là phố đi bộ nên là không có xe nào chạy trên đường hết cả.

Thế nên là cậu với kiana cứ thoải mái đi bộ ở giữa đường.

Những gì nổi bật nhất ở khu phố Họ đang đi là ánh đèn của những của hàng ăn trái dài khắp vỉa hè.

Mùi đồ nướng, đồ ngọt, các loại nước trái cây bánh kẹo lan tỏa khắp nơi.

Tất nhiên vì là đồ ăn thế nên chúng đã không thể nào thoát khỏi tầm nhắm của một người với tâm hồn ăn uống như kiana.

Và chỉ với vài lời làm nũng cùng với ánh mắt cầu xin của một con mèo.... cậu đã mềm lòng, đồng bỏ tiền ra mua cho kiana.

Chỉ chờ có thế kiana cầm tay cậu kéo hết từ quán này sang quán khác, ăn từ món nướng đến món hấp, từ hấp cho rồi lại đến nướng rồi lại từ món mặn sang đồ ngọt, nước trái cây rồi đến đồ tráng miệng.

Nhờ đó mà khắp các cửa hàng trong phố đi bộ này chưa chỗ nào là không được kiana tạt qua.

Tất nhiên là cậu sau vụ này đã rơi vào tình trạng cháy ví.

Cô vui vẻ cầm cái kẹo hồ lô vừa ăn vừa nói:" đúng là nửa đêm đi ăn này là tuyệt nhất "

Toma thì đi bên cạnh vừa cười vừa nói: " tớ thấy cậu ăn hơi nhiều rồi đấy.

Bộ cậu không sợ mập hả ?

"

Kiana thì vẫn vui vẻ đáp: " có sao đâu, bình thường chị mei không bao giờ cho tớ ăn khuya như thế này cả "

Nghe thế thì cậu thầm nghĩ : " ( nếu mà mei biết được chuyện này thì liệu cô ấy có hóa Pikachu | HoT| giật mình không nhỉ ? )"

Kiana: " với cả tớ là valkyrie mà, cứ tham gia vài trận chiến thì bao nhiêu đồ ăn sẽ tiêu hết thôi "

Cậu thì lại nghĩ theo một hướng khác.

Toma liếc xuống hai quả 'tâm hồn' đang phát triển của kiana: " nghe cậu nói thì tớ lại nghĩ đống đồ đó sẽ chạy vào chỗ khác đấy "

Toma: " ( mà phải công nhận... dù nó không to nhưng lại rất mềm )"

Tất nhiên là cậu sẽ không nói thẳng ra.

Vì nói thật ra thì cậu nhừ xương là cái chắc.

Sau một hồi cuốc hết cái phố đi bộ thì kiana cũng đã no và mệt.

Thế nên cậu đã tìm một cái ghế ở gần bờ hồ mà ngồi nghỉ ngơi.

Cậu ngồi kế bên kiana cầm ly cà phê nóng trên tay rồi nói: " hôm nay công nhận là mệt thật đấy "

Kiana thì ngồi kế bên đáp: " ừm, mệt nhưng mà vui "

Toma gượng cười: " tớ thì không vui tẹo nào hết "

Kiana: " tất nhiên là không vui rồi, cậu chi tiền nên không vui là phải "

Toma: " .....

"_ toma khẽ cười rồi húp một cà phê rồi ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.

Toma: " trăng đêm nay đẹp thật đấy "

Kiana cũng nhìn lên trời rồi đáp: " ừm, đẹp thật "

Thế rồi cả hai liền im lặng mà không nói gì cho đến tận gần mười năm phút sau đó.

Kiana: " toma nè...

"

Toma: " có chuyện gì sao ?

"

Kiana liền lên tiếng hỏi : " tại sao cậu lại tốt với tớ như thế ?

"

Toma: "...."_ cậu im lặng một lúc khá lâu.

Rồi nói: " vì.... cậu rất giống đứa em gái của tớ "

Kiana: " .....

"

Toma nhìn kiana khẽ cười rồi nói: " ngày xưa tớ từng có một cô em gái... dù không cùng huyết thống với nhau nhưng tớ vẫn luôn xem con bé là em ruột của mình "

Toma: " chỉ là lúc đó con bé còn quá nhỏ nên bây giờ... tớ không biết con bé có còn nhớ tớ không thôi "

Kiana khi nghe thế thì cũng im lặng một vài phút rồi lên tiếng: " thế thì trùng hợp thật đấy "

Kiana: " nhiều năm về trước....ba tớ cũng tiết lộ rằng... tớ vẫn còn một người anh trai "

Toma: " ......

"

Kiana: " nhưng mà ông ấy vẫn chưa nói cho biết tên của người anh trai đấy thì đã biến mất "

Kiana: " thế nên cái tên, gương mặt, tình trạng sống chết như thế nào.... tớ cũng đều không biết "

Toma: " thế sao...

đúng là đáng buồn nhỉ...

"

Kiana: "....."

Kiana: " Toma nè... tớ.... có vài chuyện muốn hỏi cậu... cậu... có thể cho trả lời hộ tớ được không ?

Nếu phiền quá... thì không trả lời cũng được "

Toma: " .....

"

Cậu im lặng một lúc lâu rồi cũng nhẹ giọng đồng ý: " cũng được thôi, dù sao thì cũng không mất mát gì "

Kiana im lặng một lúc rồi nhìn ra hồ, dưới mặt nước ánh trăng cùng các vì sao trên bầu trời phản chiếu xuống.

Cô bắt đầu nói: " giả sử như cậu có biết một người con gái.... cũng bằng tuổi tớ....mấy hôm trước... cậu ấy có hỏi kể với cậu là...

"

Kiana: " cậu ấy có quen hai người bạn, một nam một nữ và lớn hơn cậu ấy một tuổi.

Ban đầu thì chỉ có hai người, người đó bảo là đã từng rất thích người bạn nữ kia thế nhưng từ ngày bạn nam kia xuất hiện thì... mọi thứ bắt đầu thay đổi...

"

Toma: " .....

"

Kiana liền kể tiếp: " vốn dĩ khi mới quen cậu ấy rất ghét bạn nam kia vì đã dành sự chú ý của bạn nữ với cậu ấy... và cũng thường xuyên trêu chọc cậu ấy "

Toma: " ....

"

Kiana: " thế nhưng mà....

đó chỉ là ban đầu thôi.

Cậu ấy nói là càng tiếp xúc với bạn nam đó lâu cậu ấy càng thấy được nhiều điểm tốt để rồi đã xem bạn nam đó như một người bạn thân thiết....

"

Toma im lặng lắng nghe cậu chuyện tự bịa ra của kiana.

còn cô thì vẫn kể nó: " tuy nhiên... mới chuyện đã càng trở nên rối rắm hơn....

"

Kiana: " khi không biết từ lúc nào.... cậu ấy đã nảy sinh tình cảm với bạn nam kia "

Nghe đến đây đôi mắt của cậu khẽ mở to ra một cách ngạc nhiên rồi chậm rãi ngoảnh đầu nhìn sang kiana.

Cậu không phải kẻ ngốc mà không thể nhận ra.

Người nữ bạn bằng tuổi trong câu chuyện của cô thực tế chính là kiana.

Còn hai người lớn hơn một tuổi kia không cần suy luận quá phức tạp thì cũng biết đó là cậu với mei.

Và...

điều khiến cho cậu phải to mắt ngạc nhiên là không biết từ lúc nào và từ bao giờ kiana đã có tình cảm với cậu.

Kiana thì vẫn chăm chú kể câu chuyện tự bịa ra của mình: " thế nhưng dù đã dần có tình cảm với bạn nam kia nhưng hình ảnh của bạn nữa đó vẫn luôn ở trong tim của cậu ấy "

Kiana: " những chuyện này đã khiến cho cậu ấy nhiều hôm không thể ngủ được.

Thế nên cậu ấy đã đến hỏi cậu "

Kiana: " là trên danh Nghĩa một người thân cậu hãy cho cô ấy biết....cô ấy nên làm gì bây giờ ?

"

Nghe được chuyện này cậu chỉ biết cúi gằm mặt xuống mà im lặng không nói gì.

Kiana thấy thế thì cũng chỉ nói: " xin lỗi... vì đã hỏi cậu một câu như thế... chắc là nó... khiến cậu....bối rối lắm nhỉ...

"

Toma cũng chỉ cúi đầu trả lời: " không... tớ mới phải là người xin lỗi.... chuyện này... tớ không trả lời được....

"

Toma: " vì tớ.... vốn rất tệ trong chuyện tình cảm...

"

Kiana: " đúng nhỉ... giờ nhớ lại thì... cậu vốn rất tệ trong chuyện này mà.... tệ đến mức ngốc luôn.....

"

Cả hai tiếp tục kéo dài sự im lặng trong một vài giây sau để rồi...

Cậu lên tiếng nói: " nhưng mà... nếu trên danh nghĩa là người thân... tớ sẽ luôn ủng hộ cô ấy "

Kiana : "....."

Toma: " dù mối quan hệ đó có là như thế nào... thì tớ vẫn sẽ ủng hộ.

Bởi vì hạnh phúc... là phải do ta nắm lấy.

Thế nên.... chỉ cần cô gái đó được hạnh phúc với lựa chọn của mình...."

Kiana nghe thế thì liền trở nên trầm tư một lúc khá lâu rồi lên tiếng : " ghen tị thật đấy...

"

Toma: " ....

"

Kiana: " thật ghen tị với em gái cậu và cô gái đó nhỉ ?

Họ đều có một người thân hay một người anh tuyệt vời "_ nói rồi cô liền tựa đầu vào vai cậu.

Kiana: " ước gì.... anh trai tớ... cũng là một người tuyệt vời như thế...

"

Cậu im lặng không nói gì mà chỉ nhẹ nhàng lấy tay xoa nhẹ đầu của kiana.

Cảm giác ấm áp nhẹ nhàng đã khiến cho đôi mắt của cô dần trở nên nặng trĩu.

Cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến.

Kiana từ từ nhắm đôi mắt của mình lại rồi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.

Cậu khẽ nhìn sang kiana đang tựa đầu vào vai mình ngủ mà chỉ khẽ cười một cách buồn bã.

Toma: " ( đúng là căng da bụng, trùng da mắt nhỉ ) "_ nghĩ rồi cậu liền bế kiana lên.

* vụt *

Bung đôi cánh cửa mình rồi bay thẳng về Hyperion.

.

.

.

.

.

.

.

- phòng của bronya -

Trong khi cô nhóc Bronya đang chìm vào giấc ngủ của mình thì ở ngay phía đầu giường của cô, một đôi mắt màu xanh và vàng sáng rực đang chăm chú nhìn vào cô.

Toma: " .....

"

Im lặng nhìn cô gái chỉ nhỏ hơn mình một tuổi đang say giấc.

Cậu khẽ đặt lên bàn một tập tài liệu, trên đó là dòng chữ • đây là cách để vào biển lượng tử, hãy dùng nó để gặp lại người quan trọng nhất •

Cậu chỉ đạt nó xuống rồi không nói gì nữa mà chỉ im lặng rời đi.

- phòng của himeko -

Himeko: " z z z z z 😴 "

Cậu nhìn himeko đang ngủ mà tủm tỉm cười: " ( giáng ngủ xấu thật đấy ) "

Nhìn cái tướng ngủ quăng chỗ này, văng chỗ kia cùng căn phòng trông không khác gì cái...bãi chiến trường của himeko mà cậu chỉ biết cố nhịn cười.

Cậu cố nén cơn buồn cười của mình lại rồi dơ tay về phía của cô: " làm valkyrie chắc là vất vả và khổ sở lắm nhỉ "

Toma: " em sẽ giải quyết thứ đang hủy hoại cơ thể của cô...coi như... là lời từ biệt của em "

Toma: " ⟨ sửa đổi ⟩ "

Nói rồi từ lòng bàn tay của cậu, những kí tự kì lạ màu tím nhạt phóng ra và chui vào cơ thể của himeko.

Quá trình này chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi rồi kết thúc.

Cậu nhắm một bên mắt lại rồi dùng nhìn thấu thế giới để kiểm tra lại.

Toma: " ( như vậy là ổn rồi ) "

Nghĩ rồi cậu liền rời đi.

Suốt những gì sau đó cậu đã lén đến phòng của từng người để nhìn mặt họ lần cuối.

- phòng của Theresa -

* loạt soạt *

Như bao lần, Theresa thường sẽ thức đến tận một hai giờ sáng để làm cho xong hết công việc.

Đang làm việc thì đột nhiên cô ấy dừng lại rồi lạnh giọng hỏi : " muộn thế này rồi mà cháu vẫn chưa ngủ hả ?

"

Nghe thế, từ trong một góc tối trong phòng, phía sau Theresa cậu từ từ tiến ra.

Toma: " dì biết cháu ở đây ?

"

Theresa: " chỉ là linh cảm thôi "

Theresa vừa trả lời vừa tiếp tục làm việc.

Còn cậu thì chỉ đứng đó nhìn.

Rồi đột nhiên cô lên tiếng: " vậy là cháu sắp đi rồi nhỉ ?

"

Toma: " ..... dì... biết rồi sao ?

"

Theresa: " ta là dì của cháu đấy, tính cách của cháu như thế nào ta còn không biết nữa sao "

Cậu cười nhún vai: " phải nhỉ, cháu quên mất, dì vốn rất hiểu cháu mà... dù không nhiều "

Theresa: " thế... cháu nói gì với kiana chưa ?

"

Toma lắc đầu đáp: " con bé biết mình còn có một người anh trai... nhưng chưa biết là cháu "

Theresa: " buồn thật nhỉ ?

Người anh trai của con bé... tưởng xa nhưng lại luôn ở rất gần "

Toma : " .....

"

Toma: " cháu còn biết thêm được nhiều thứ nữa.... nhưng khi nhận ra thì lại muốn mất rồi "

Toma:" nếu biết thế thì cháu.... chắc sẽ không làm điều này đâu "

Theresa: " cháu vừa là một người anh tồi, vừa là một thằng đàn ông xấu xa "

Cậu cười rồi đáp: " cháu biết mà, chắc kiana sẽ giận cháu lắm "

Theresa: " cả ta cũng đang rất giận đấy "

Toma:" vâng...

"

Theresa: " ....

"

Toma: " vậy thì.... dì... hãy dữ gìn sức khỏe đấy.... lớn rồi...đừng có khóc nhiều quá...

"

Toma: " cháu...đi đây...

"

Theresa: " ta.... biết rồi....

"

Theresa: " tạm biệt...

Toma "

Thế rồi trước khi cô nói ra hai chữ tạm biệt thì trong phòng chỉ còn lại một mình cô mà thôi.

Cùng với sự biến mất của cậu chính là sự xuất hiện cậu một lá thư giới thiệu được đặt ngay trên giường của Theresa.

đến lúc này đây Theresa mới gục xuống mà khóc nấc lên.

Theresa:" ( tên ngốc....ta đã hứa với Cecilia là sẽ chăm sóc thật tốt cho hai đứa rồi mà... ) "

Theresa: " (vậy mà bây giờ cháu lại làm thế...)"

Theresa: " ( ta biết phải ăn nói làm sao với Cecilia bây giờ ...) "

.

.

.

.

.

.

.

.

Siegfried : " ......

"

Cecilia: " anh tỉnh dậy rồi "

Siegfried: " nếu em ở đây... tức là thằng bé đã đi rồi...

"

Cecilia: " ....

"

Cecilia: " đến giây phút cuối cùng...thằng bé vẫn cười rất hạnh phúc "

Siegfried: " anh hiểu rồi.... không tin được... là thằng bé lại đánh ngất anh "

Cecilia: " ......

"

Cecilia: " toma có nói gì với anh không ?

"

Siegfried: " con chưa bao giờ hối hận về quyết định của mình "

Cecilia: " .....

"

Cecilia: " em hiểu rồi...thằng bé....lớn thật rồi...

"

Siegfried: " ừ...."

Siegfried dơ cánh tay trái vốn đã từng bị mất của mình lên.

Siegfried: " tay trái của anh.... nó mọc lại rồi...

"

Cecilia: " toma trước khi rời đi....

đã chữa nó cho anh đấy..

"

Siegfried: " vậy sao.....thằng bé.... luôn làm anh bất ngờ... và....

"

Siegfried: " anh cũng muốn... nhìn thấy biểu cảm hạnh phúc của thằng bé...."

Siegfried: " tất cả những lần gặp trước đó...anh chưa bao giờ thấy thằng bé cười cả "

Cecilia: " em.... muốn được nhìn thấy toma với kiana.... cùng nhau gọi hai tiếng ba mẹ.... giống như ngày xưa "

Cecilia: " đáng tiếc là....em sẽ không bao giờ...

được thấy nó lần nào nữa "

Siegfried: " ra đây chính là cái giá phải trả...khi chống lại quy tắc sinh tử....

"

Siegfried: " để đem một người đã khuất trở về từ thế giới bên kia "

________________________________

{ quyển 1 } Honkai impact: chuyển sinh cùng hệ thống

##### END #####
 
Back
Top Bottom