[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 75 : bữa tối bất ổn
chap 75 : bữa tối bất ổn
Toma:" ( tsk ! ký ức của mình hỗn loạn hết cả lên rồi ) "_cậu đang ngồi cố gắng xắp xếp lại các phần ký ức của mình.
Các ký ức cũ từ thế giới cũ của cậu đã dần trở nên mơ hồ.
Các ký ức của cậu cũng đang trở nên khá hỗn loạn.
Chúng chồng chéo và đè lên lẫn nhau khiến cậu vô cùng khó chịu.
Cậu còn khó chịu hơn khi các sự kiện diễn ra trong khoảng thời gian gần đây đang dần đi sai hướng.
Cộng với việc luôn phải chuẩn bị tinh thần cho mọi bất ngờ và cố nhớ lại những ký ức kiếp trước đã đủ khiến cậu cảm thấy đau hết cả đầu.
Các sinh vật mà cậu chưa bao giờ nhìn thấy trong game hay những thứ chưa bao giờ xuất hiện.
Không phải thú honkai không phải quái lượng tử, không phải gem hay lõi herrscher.
Cậu đang tự hỏi là liệu có phải do sự xuất hiện của cậu nên mọi chuyện mới trở nên như thế.
Toma: " ( chết tiệt !
Các ký ức kiếp trước sao nó cứ mơ mơ hồ hồ thể này )"_ cậu nghiến răng khó chịu khi những gì cậu nhớ về thế giới cũ đang dần biến mất.
Những gì cậu nhớ hiện tại chỉ còn là một vài hình ảnh về cốt truyện honkai, ông bà cùng thằng bạn thân của mình.
Còn đâu gần như tất cả mọi thứ đang dần trở nên mơ hồ.
Oma zi-o lên tiếng trấn an cậu khi thấy dạo gần đây cậu suy nghĩ quá nhiều: [ nếu như ngươi cảm thấy việc đó quá khó thì cứ kệ nó đi ]
Oma zi-o: [ nếu như nó nằm ngoài dự tính và vượt khỏi những gì ngươi biết thì cứ để cho nó diễn ra một cách tự nhiên nhất đi ]
Cậu lo lắng nói: { nhưng việc này... }
Oma zi-o:[ ngươi lo lắng cái gì chứ.
Ngươi còn có ta với yuki mà nên có gì mà ngươi không giải quyết được thì cứ để bọn ta ]
Toma: " ......
"
Cậu im lặng một hồi rồi mỉm cười nói: { cảm ơn hai người nhiều nha }
Còn cô khi nghe vậy thì chỉ im lặng vì.... ngại ?
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Tại phòng của bộ ba mọi người đều đã có mặt đủ ở đây.
Himeko thì ngồi uống rượu, fuhua thì ngồi đọc sách, kiana thì ngồi ăn miếng bánh kem vừa mua, bronya ngoài chơi game ra thì lâu lâu còn cà khịa kiana còn mei thì đang trong bếp nấu bữa tối.
Còn riêng Theresa thì đang úp mặt xuống bàn nguyên nhân thì do cô báo cậu nên đã cầu phạt không thể uống nước khổ qua trong một tháng, thật ra là một tuần nhưng đã bị cậu chém lên một tháng.
* cốc, cốc, cốc *
Đột nhiên có tiếng ai đó gõ cửa.
Biết là ai đang đứng ngoài đó nên Theresa nhanh nhảu bật giậy chạy ra cửa.
Trước lúc đi cô vẫn không quên nói: " để ta đi mở cửa "
* cạch *
Cô đi đến chỗ cái cửa rồi mở nó ra.
Đập vào mắt cô là cậu nhưng với gương mặt chả mấy vui vẻ gì.
Và còn một người đứng ngay ở phía sau cậu mỉm cười.
Theresa : " rita !?
"_ cô ngạc nhiên thốt lớn ra tên của người đó.
Việc cô nói nói lớn như vậy đã khiến cho rất cả những người ở trong phòng chú ý.
Họ đều dừng hết hành động của mình rồi nhìn ra cửa.
Và nhìn cậu với ánh mắt ngạc nhiên.
Cậu thấy thế thì thở dài chán nản nói: " bộ có gì đáng ngạc nhiên lắm sao ?
"
Theresa nhìn vào cái cái thái độ của cậu thì hiểu ngay vẫn đề.
Cô ậm ờ nói: " à ừ hai người.... vào đi "
Thế rồi cả hai người bước vào phòng.
Nhưng khi bước vào phòng thi cậu có để ý đến ánh mắt của fuhua với rita.
Cậu biết là cả hai chắc chắn là có quen biết nhau nhưng vì các ký ức kiếp trước đã bắt đầu trở nên mơ hồ nên cậu cũng không nhớ là rốt cuộc hai người họ có quan hệ như thế nào.
nhưng do đã hứa với mei cậu ngay lập tức đi đến nhà bếp để phụ cô ấy.
Rita thấy thế thì cúi chào Theresa rồi nói: " tôi xin phép "
Rồi cô cũng đi vào trong bếp phụ cậu với mei nấu ăn.
Nhưng mà.....
Mei: " xin cô hãy ra ngoài kia chờ.
Thân là khách thì cô không nên làm thế đâu.
Xin hãy cứ để cho hai người bọn tôi lo "
Rita: " ara~ cô không cần khách sáo đến vậy đâu dù sao thì hai người bọn tôi cũng ở cùng một phòng nên việc tôi giúp đỡ cậu ấy hoàn toàn là điều hiển nhiên "
Mei: " vậy sao ?
Hai người một nam một nữ ở cùng một phòng hình như không hay lắm nhỉ.
Để lát nữa tôi bảo với ngài Theresa chuẩn bị phóng riêng cho cô "
Rita: " cái này thì là lệnh của giáo chủ rồi nên ngài Theresa sẽ không giải quyết gì được đâu "
Toma đổ mồ hôi lạnh nghĩ: " ( chúa ơi đứng đây mà căng thẳng quá )"
Đứng giữa hai cô gái đang tỏa ra một mùi thuốc súng nồng nặc. dù nói chuyện rất lịch sự nhưng cậu đủ sắc bén để nhận ra người này đang đá đểu người kia.
Toma: " à ừ mei à cái lọ muối-- "
Mei quay sang mỉm cười nhìn ngắt lời câu nói: " Toma nè cậu có thể ra ngoài kia chờ được không ?
Tớ cũng nấu sắp xong rồi "
Toma: " cái này....
"
Rita tiếp lời : " đúng vậy đây ạ tôi có trách nhiệm chăm sóc cậu nên không thể để cậu làm hết công việc được "
Mei: " thật vậy sao ?
Cậu ấy cũng đâu có làm hết đâu, dù sao thì bình thường cậu ấy vẫn hay giúp tôi như thế này mà.
Dù sao thì cũng sắp xong rồi nên tôi mới bảo cậu ấy ra ngoài lan thôi "
Mei+Rita: " vậy nên là bạn học/cậu toma cậu có thể ra ngoài trước được rồi "
Toma: " ......
"_ cậu nhìn hai cô gái trước mặt mà không khỏi cảm thấy lạnh người.
Toma: " vậy..... tớ ra ngoài trước đây "_ dù muốn giúp lắm nhưng mà do bầu không khí nồng mùi thuốc súng xung quanh họ nên cậu cũng nhanh chóng lủi ra ngoài.
Toma: " ( con gái thật đáng sợ ) "_ cậu vừa nghĩ vậy vừa bước ra ngoài phòng khách.
Khi ra đến nơi cậu thấy cả hội trừ theresa với himeko đang nhìn chằm chằm vào cậu.
Ánh mắt của họ hiện rõ một câu " cần lời giải thích " và cậu cũng cảm thấy có chút..... rợn người tỏa ra từ kiana và fuhua.
Thấy vậy thì cậu chỉ thở dài rồi ngồi đến chỗ bronya nói: " có gì thì cứ hỏi "
Thấy thế bronya đưa chiếc tay cầm chơi game cho cậu rồi cả hai chọn một con game đối kháng.
Kiana thì là người mở màn trước: " sao tự nhiên cô ta lại ở đây ?
"
Cậu vừa chọn nhân vật vừa đáp: " như cậu đã nghe đấy, được ngài Otto gửi đến "
Fuhua hỏi tiếp : " không ý là tại sao cô ta lại được được ngài giáo chủ gửi đến "
cậu bắt đầu trận đấu với bronya, vừa chơi của trả lời : " hôm qua tớ vừa biết mình được đề của làm thuyền trưởng. sau khi hoàn thành mây bài kiểm tra thì đã được nhận làm thuyền trưởng chính thức "
Cậu vừa nói ngắt một đoạn rồi liếc xéo sang Theresa.
Cô ấy thấy ánh mắt của cậu thì liền né đi.
Toma: " sau một vài cái khá lằng nhằng thì cô ấy được ngài giáo chủ chuyển đến để giúp tớ làm quen với công việc "
Fuhua: " vậy sao .....
"
Fuhua: " cơ mà khoan thuyền trưởng á !!
"
Bronya thì nghe đến cái khúc cậu nhắc đến việc trở thành thuyền trưởng thì đã đánh rơi cả mấy chơi game và thua cậu.
Cậu nhún vai đáp: " phải.
Tớ cũng chả muốn đâu nhưng mà đến lúc hoàn toàn xong hết rồi thì mới biết và.... còn bị lùa nữa "
Fuhua nghe thế thì hết sức ngạc nhiên.Cô ấy biết là việc hoàn thành bài kiểm tra trở thành thuyền trưởng vô cùng khó.
ít nhất cũng phải mất gần một tuần.
Thế mà qua lời kể của cậu thì nó chỉ mất có một ngày.
Kiana thì não ngắn nên cóc biết thuyền trưởng là cái vẹo gì.
Cô quay sang hỏi Theresa: " dì theresa nè.
Thuyền trưởng là cái gì vậy ?
"
Nghe thấy câu hỏi của kiana Theresa hơi khó sử vì cô không biết phải giải thích sao cho con ngố này hiểu.
Nhận thấy thái độ cầu cứu của Theresa cậu chỉ thở dài rồi bắt đầu giải thích.
Toma: " đó là vị trí ngang với giáo chủ nhưng chịu trách nhiệm hoạt động ở tiền tuyến.
Tức là cậu có thể ra lệnh cho các valkyrie và warrior dưới quyền quản lý của cậu "_ ngắn gọn rõ ràng trong một câu.
Kiana nghe thế thì cũng không khỏi kinh ngạc khi viết cậu có vị trí ngang hàng với Otto.
Kiana hỏi: " thế tức là bây giờ cậu có vị trí ngang hàng với giáo chủ á ?
"
Toma đáp: " không đấy là tương lai cơ, bây giờ tớ vẫn chỉ là học viên thôi "
Toma: " nhỉ ngài theresa ?
"_ cậu nói rồi lườm Theresa.
Theresa: " ahaha sao tự nhiên cậu.. lại lườm ta vậy "_ theresa cố đánh trống lảng khi thấy cậu lườm mình.
Mei: " mọi người ơi !
Tớ nấu xong rồi "_ mei đứng từ trong bếp nổi vọng ra.
Rita cười nói: " ara đáng lẽ ra cô nên nói là chúng ta chứ "
Mei mỉm cười đáp lại: " vậy sao tôi quên mất "
Cậu ngồi ở ngoài nghe hai người họ nói thì chỉ biết thở dài.
Thế là trong cả bữa tối hôm đó mọi người đã thấy một hiện tượng lạ.
Theresa nhất quyết không chịu đụng vào lon nước khổ qua.
Còn cậu cảm thấy lạnh người vì mùi thuốc súng mà mei với rita tỏa ra.
Không những thế trong bữa cơm hay lúc dọn dẹp cậu còn thấy hai người bọn họ thi thoảng lại dùng mấy câu đá đểu nhau nhưng lời của họ rất lịch sự nên gần như chả có ai nhận ra ngoại trừ cậu.
Toma: " ( đúng là bữa tối bất ổn mà )"_ cậu vừa nghĩ vừa rửa cái đĩa trên tay mình.