Khác { quyển 1} honkai impact: chuyển sinh cùng hệ thống

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 20 : điều tra


Theresa: ta xin lỗi

Toma: haha dì không cần xin lỗi đâu " đau vãi"

Theresa: tại ta xúc động một tí

Toma: " không phải một tí đâu " cháu hiểu mà.

Dù sao thì nếu là cháu thì cháu cũng sẽ có phản ứng như thế thôi

Theresa : không ngờ là ta gặp lại cháu khi bị mất trí nhớ đấy .

Lúc mới được himeko giới thiệu ta cứ nghĩ là trùng hợp nhưng giờ thì đúng là cháu rồi.

Toma: ừm.

Cơ mà dẹp việc này qua một bên trước giờ kiana đang ở đâu .

Con bé có làm sao không , có bị chấn thương nặng lắm không, đã tỉnh lại........

Theresa: khoan!

Cháu hỏi dồn dập vậy sao mà ta trả lời kịp được

Toma: cháu xin lỗi

Theresa: cháu chả khác gì ngày xưa cả, lúc lo lắng cho người khác thì cứ hỏi dồn dập như thể chẳng cho ai cơ hội trả lời vậy

Toma: thế à cháu không biết đấy

Theresa: cháu khô.........

* cạch*

Himeko: theresa này kiana tỉnh lại rồi!

Toma: .........

Theresa: .............

Himeko: có gì sao ?

Theresa: không có gì đâu

Toma: phải phải

Himeko: thật chứ?

Theresa+ toma: thật

Himeko: thế thì hai người sang thăm kiana đi

Himeko chỉ dặn tôi với dì theresa có như vậy rồi đóng cửa mà rời đi.

Toma+Theresa: phù

Toma: may mắn thật đấy

Theresa : phải

Toma: cháu đi thăm kiana đây

Theresa: ừm.

Ê chờ ta với !

- tại phòng nơi kiana đang hồi sức -

Kiana: chị mei không cần lo đâu mấy vết thương nhỏ này thì có nhằm nhò gì đâu

Toma: cũng cứng miệng phết đấy

Kiana: xì kệ ta

Toma: haizzz ngốc thật

Kiana: TÊN KIA ui da đau đau

Toma: đã bảo cô ngốc không sai tí nào

Kiana: tên đáng ghét

Bronya: bronya thấy toma nói đúng mà

Kiana: ngươi giám.......

Mei : thôi nào toma, bronya đừng có trêu kiana nữa

Toma: không bao giờ nhé mei , đúng không bronya ?

Bronya : đúng

Công nhận tôi với cô bé thỏ kia hợp tính nhau thật, đều thích trêu kiana.

Toma: kiana nè

Kiana: có gì , aaaa ngươi đang làm gì vậy !?

Tôi lấy tay xoa đầu của kiana nhưng thay vì xoa một cách nhẹ nhàng thì tôi lại xoa vô cùng thô bạo giống như chà đầu kiana thì đúng hơn .

Sau màn chà đầu kiana thì tôi bỏ tay ra rồi nói.

Toma: không có gì, nếu như không có gì nữa thì xin phép

Tôi rồi khỏi phòng trong sự khó chịu của kiana và sự khó hiểu của tất cả mọi người trừ ngài hiệu trưởng.

Kiana: bộ tên đó ghét em hãy sao đấy ?

Mei: chị cũng không biết nữa ,bronya em nghĩ sao ?

Bronya: em nghĩ là có chắc vậy

Himeko: còn cô thì lại nghĩ khác đấy

Kiana: hả

Mei : ý cô là sao ?

Fuhua: trong trận đấu hồi nãy cái tên đã khiến kiana bị như thế này đã bị cậu ta đánh cho một trận nhừ tử

Mei : thật sao ?

Himeko: thật đấy, chính ta đã chứng kiến.

Chắc giờ tên đó vẫn đang được điều trị " may mà đòn đó cậu ta đánh trượt đấy không thì chắc hắn ta nằm trong nhà xác rồi"

Bronya: đúng rồi nhỉ, lúc kiana bị đánh trông toma có vẻ rất tức giận

Mei : vậy tính ra thì cậu ấy cũng có quan tâm đến kiana đấy chứ

Himeko: chắc là do ngại thể hiện ra thôi

Bronya: cũng đúng

Kiana: em không cần hắn quan tâm!!!!!

Theresa : " có lẽ thằng bé nói đúng, có nhiều thứ không nên biết quá sớm vẫn sẽ tốt hơn.

Như thế này vẫn sẽ tốt hơn"

- quay trở lại lúc trước -

Theresa: cháu muốn giữ bí mật này với kiana á!?

Toma: vâng vì giờ vẫn chưa phải lúc để cho con bé biết được sự thật

Theresa: tại sao lại phải giữ bí mật chứ ?

Toma: có nhiều thứ không nên biết quá sớm.

Với lại dì thử nghĩ xem với tình cách của kiana thì con bé sẽ chấp nhận việc đột nhiên có một người không rõ từ đâu xuất hiện và tự xung là anh trai khác cha khác mẹ sao ?

Theresa: cũng đúng nhỉ

- trở lại hiện tại -

Theresa: " đúng là với cái tính của con bé thì khó chấp nhận được toma là anh trai của mình.

Thôi kệ đi thằng bé chắc tự có tính toán của mình"

Tôi đang đi mua một ít bánh kẹo và trái cây cho kiana vì bác sĩ bảo không ảnh hưởng quá nhiều nên có thể về sớm.

Toma: < việc tôi nhờ cô mấy hôm trước cô làm xong chưa ? >

< ta làm xong hết rồi, mà không ngờ tên đó lại là một kẻ như vậy cả cha của hắn cũng không kém đâu >

Toma: < đúng là cha nào con nấy đều khốn nạn như nhau , ngày mai sẽ thú vị lắm đây >

Tối hôm đó kiana được về sớm và tối hôm đó là một bữa tiệc linh đình do cả bốn người đều đạt cấp A .

Himeko vừa chức mừng vừa nhâm nhi chai rượu mà tôi mua cô ấy còn rủ tôi uống cùng nữa nhưng đã bị tôi từ chối vì một số lí do cá nhân của mình.

Đúng như tôi đoán dì theresa đã bảo tôi sáng mai lên phòng hiệu trưởng.

Đùa chứ cứ tưởng chủ nhật sẽ được nghỉ nhưng thôi vì ngày mai sẽ có rất nhiều cảnh hay đấy.

Sau khi ăn uống no say tôi, mei ,lớp trưởng luôn là người sẽ phải dọn dẹp tàn cuộc của bữa tiệc chúc mừng này.

- đêm hôm đó -

Tôi đang ở trong không gian riêng của oma zi-o.

đó là một căn phòng khá rộng với một cái tivi , giường ngủ, rồi thì tủ sách, một cái kệ toàn mô hình kamen rider và một đống ảnh các rider dán khắp phòng.

Còn lí do tôi ở đây là vì mấy hôm trước tôi đã nhờ cô ấy sử dụng năng lực của W để truy cập vào kho tàng để điều tra về raito và nhờ vậy tôi biết được rất nhiều tội của hắn và cha hắn nữa.

Nhưng đó không phải lí do chính.

Oma zi-o: nhanh lên nhanh lên tập cuối rồi đấy

Toma: đây đây bắp rang nước ngọt đủ rồi chứ ?

Oma zi-o: đủ rồi nhanh lên ngồi xuống đi

Lí do chính khiến tôi ở đây là để xem tập mới nhất đồng thời là tập cuối của kamen rider geats .

Tiện thật nhờ có cổ mà tôi mới xem được phim kamen rider ở nơi này à mà tiện thế thì vì oma zi-o là hiện thân của lịch sử kamen rider nên là không chỉ có sức mạnh các rider của thời hensei mà tất cả các rider khác xuất hiện về sau cô ấy cũng có thể sử dụng được sức mạnh của họ.

Tóm lại thì càng nhiều rider xuất hiện thì cô ấy càng mạnh.

Nên là nếu như cô ấy gọi ra geats mark IX thì tôi cũng chả ngạc nhiên đâu.

Oma zi-o: ngươi cứ đứng đờ ra đó làm gì nhanh lên phim chiếu rồi đấy!!

Toma: à đây từ từ
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 21 : cha nào con nấy


Sáng hôm nay là chủ nhật đáng lí ra là tôi sẽ ngủ đến trưa mới dậy nhưng vào tối hôm qua dì theresa có dặn tôi là sáng hôm nay đến phòng hiệu trưởng vì có người muốn gặp tôi.

Thế nên là tôi đành bỏ phí một ngày nghỉ để lết xác mình đến trường trong khi trường không lấy nổi một bóng học sinh nào.

Nhưng mà thôi vì sắp tới sẽ vui lắm đây

Toma : " không biết nó sẽ như thế nào nhỉ mong chờ quá đi mất thôi "

[ " đùa chứ giờ mình mới biết kí chủ lại nguy hiểm như thế này đấy " ]

oma zi-o: "cậu ta đáng sợ quá "

- của phòng hiệu trưởng -

* cốc cốc cốc*

Toma: ngài theresa em đến rồi đây

Theresa: cậu vào đi

* cạch*

Tôi mở cửa bước vào thì tại phòng hiệu trưởng ngoài dì theresa ra thì còn có một người khác nữa .

Người đó là một người đàn ông tôi không biết phải miêu tả ông ta sao cho lịch sự nữa, thôi thì trông ông ta khá là già với chiều cao hơi khiêm tốn cùng với gương mặt gợi đòn nhìn là muốn đấm cùng với đó là một thân hình ờm khá là tròn và chả biết nói sao nữa.

Toma: có việc gì sao ạ?

Tôi vừa cất tiếng hỏi thì ông ta đã sồng sộc đi đến nắm lấy cổ áo tôi và hét thẳng vào mặt tôi.

???? : ra là mày sao thằng oắt con khốn nạn!!!!

Toma: hả?

????: mày hả cái gì chính mày là người đánh con trai tao đến mức nhập viện đúng không !!!!?

Toma: à ra là phụ huynh của cái tên đó sao

Tôi ngay lập tức cầm lấy cái tay ông ta dùng để nắm cổ áo tôi và dùng lực bóp mạnh.

Điều này khiến ông ta phải bỏ tay ra khỏi cổ áo tôi.

????: sao mày giảm chứ !

Mày có biết tao là ai không hả !?

Tôi từ tốn trả lời ông ta trong khi vẫn đang chỉnh lại cổ áo của mình.

Toma: có tôi biết chứ, biết rất rõ là đằng khác.

Xem nào tên của ông là kawagami raigato ,46 tuổi, là chủ tịch của một công ty doanh nghiệp.

Tôi nói đúng chứ

Raigato: mày mày biết ?

Toma: ơ ông hỏi tôi thì tôi trả lời thôi chứ còn việc làm sao tôi biết thì có lẽ là tôi đã điều tra toàn bộ về ông chắc thế

Theresa: toma nói chuyện cho tử tế vào ông ấy lớn tuổi hơn cậu đấy

Toma: vâng vâng em biết mà

Raigato: đây là học sinh của cô sao.

Không ngờ là trường này lại có một tên đầu đường xó chợ như thế đấy không lẽ hiệu trưởng ngôi trường này kém cỏi đến........

Toma: này ông già nếu ông giám mở mồm thốt ra một từ xúc phạm nào nữa thì đừng có trách tôi

Raigato: !?

Theresa: !?

Tôi chặn họng ông ta bằng thái độ đe dọa và ánh mắt ngập tràn sát ý.

Ngay cả dì theresa cũng phải giật mình vì thái độ của tôi.

Raigato: hừ đúng là cách nói chuyện của một tên côn đồ có khác chả biết phép lịch sự gì cả

Toma: 💢" nhịn toma mày phải nhịn cứ để ông già đó tận hưởng một chút"

Toma: còn ông thì chả khác gì con trai của ông cả đều khốn nạn như nhau

Raigato: mày....

Toma: có cần tôi phải kể ra tội trạng của ông không ?

Raigato: !?

Tội tội nào mày đừng có nói vớ vẩn

Toma: thế sao

Tôi lôi ra một tập tài liệu dày cộp rồi quăng xuống bàn.

Toma: sao ông không tự xem đi

ông ta cầm lấy tập tài liệu và đọc nó.

Khi ông ta đang đọc thì vẻ mặt của ông ta tái nhợt đi điều này khiến tôi vô cùng thích thú.

Toma: giết người, tham nhũng, tàng trữ chất cấm vân vân còn nhiều lắm nhưng tôi lười kể nên là ông tự hiểu nhá

Raigato: mày lấy mấy những thứ này từ đâu?

Toma : à còn có của con trai ông nữa

Mặt ông ta vốn đã rất căng thẳng rồi giờ thêm câu nói của tôi càng khiến mặt ông ta tái hơn.

Toma: nhưng ông yên tâm đi tôi sẽ không giao cho cảnh sát đâu

Theresa: toma cậu......

Sau khi tôi thốt ra câu vừa rồi thì dì theresa nhìn tôi với ánh mắt lo lắng còn trông ông ta có vẻ rất nhẹ nhõm.

Dì theresa thì tí nữa sẽ giải thích sau còn bây giờ thứ tôi mong chờ mới bắt đầu.

* rầm*

Cảnh sát: ông kawagami raigato ông đã bị bắt yêu cầu ông dơ hai tay lên !!!!

Ngay khi chưa thả lỏng được bao lâu thì cảnh sát đã ập vào và bắt giữ ông ta.

Ông ta lúc này đây cực kì hoang mang.

Thấy được biểu cảm đó tôi liền nở một nụ cười ,cảm giác khi cho ông ta hi vọng rồi ngay lập tức đẩy ông ta vào hố sâu của sự tuyệt vọng đúng là không tệ chút nào.

Một chị cảnh sát tiến đến chỗ của tôi.

Nữ CS : cảm ơn cậu đã cung cấp bằng chứng về hành vi phạm tội của ông ta.

Raigato: không phải cậu đã nói ...... .

Toma: tôi đã nói là không giao cho chứ có nói là không bán cho đâu

Theresa: ý cậu là.......

Toma: phía cảnh sát đã trả cho em một khoản tiền rất lớn để mua lại toàn bộ bằng chứng phạm tội của ông ta

Theresa: ồ

Raigato: cậu toma làm ơn cứu tôi với bao nhiêu tôi ..........

Tôi bóp lấy miệng ông ta dùng giọng điệu giận dữ và sử dụng một chút bá khí để đe dọa.

Toma: ông không có tư cách ra giá với tôi .Tội của ông với con trai ông trời thấy đất thấy ông không thoát được đâu ,nên là xám hối đi là vừa

Tôi bỏ tay ra và để cảnh sát lôi ông ta đi .

Khi tôi quay sang nhìn theresa thì thấy gì ấy đang hơi run chắc là do hồi nãy tôi vừa dùng bá khí.

Toma: dì có ổn không?

Theresa: ..........

Toma: haizzzzz

Theresa: !?

Cháu đang làm gì thế?

Toma: xoa đầu dì

Theresa: ta không phải trẻ con !!!!!! ( ///////// )

Dì ấy hét lên rồi hất tay tôi ra giờ gương mặt của dì ấy đỏ như một quả cà chua.

Trông đáng yêu phết đấy.

Toma: à phải rồi dì theresa này

Theresa: có chuyện gì sao ?

Toma: về số tiền chiến thắng lần trước cháu không cần nữa

Theresa: hả ?

Toma: với lại số tiền của phía cảnh sát cháu cũng sẽ chuyển vào quỹ của trường luôn

Theresa: thật sao ?

Toma: ưm

Theresa: cảm ơn cháu nhiều lắm....

Dì ấy tính lao vào ôm tôi nhưng rồi lại dừng lại đỏ mặt quay đi.

Theresa: e hem nếu không có gì thì cháu có thể rời đi được rồi ( //////// )

Toma: vâng ạ.

à mà phải rồi.

Dì theresa

Theresa: hửm

Toma: lúc dì cosplay cô bé phép thuật trông đáng yêu lắm

Tôi khen dì ấy một câu rồi đóng cửa lại .

Từ ngoài tôi có thể nghe thấy tiếng hét của dì ấy.

Theresa: TOMAAAAAAA !!!!!! ( /////////// )

Toma: hehe " dì ấy đáng yêu thật đấy "
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 22 : đến Trung Quốc


Toma: hiên viên ?

Theresa: phải ta cần cậu himeko, kiana và fuhua đi tìm và đem hiên viên kiếm về

Himeko: cô có thông tin gì về món đồ đó không theresa ?

Theresa: theo như những gì được ghi lại thì nó nằm ở khu vực quảng châu Trung Quốc

Toma: trung quốc ư " đã đến sự kiện này rồi sao "

Theresa: thế nên là.....

Toma: khoan đã trước đó thì viện trưởng nè ngài giải thích sao về tấm hình này

Tôi lấy tay chỉ vào một tấm hình trên bàn và trong bức hình đó là lưng của theresa và một giấu ấn có vẻ là thánh.

Toma: " vết thánh , hiên viên.

Xem ra sắp tới sẽ phải đụng độ với Walter rồi "

Theresa: về thứ này vào mấy ngày trước.......

Dì ấy bắt đầu kể về việc đụng độ một bán herrscher, giấc mơ về một cô gái tóc hồng.

Dựa vào những gì tôi nhớ thì đó là Sakura còn bán herrscher kia thì chắc là bốc hơi rồi .

Vết thánh của dì ấy thì nhận được là do à mà thôi bỏ đi.

Thế chắc là lí do mà dì ấy gọi tôi lên phòng hiệu trưởng.

Và dì ấy yêu cầu tôi đến trung quốc để tìm hiên viên.

Vốn không muốn can thiệp nhiều vào truyện này vì đây là bàn đạp để kiana phát triển và trưởng thành nhưng chắc tôi sẽ can thiệp một chút.

Tôi đã lên kế hoạch cho vụ này rồi và đảm bảo luôn.

Toma: " có lẽ sẽ hơi phiền đấy "

Tại sao ư vì tôi sẽ là thay vị trí của himeko hứng chịu bài kiểm tra của hiên viên và chắc chắn rồi kế hoạch này có thể sẽ khiến tôi mất mạng nhưng cũng đáng để thử mà.

Sau khi nghe một tràng giải thích từ hiệu trưởng thì tôi đã đồng ý với vụ này.

[ nhiệm vụ nhận lời đến Trung Quốc tìm hiên viên Kiếm phần thưởng: hạt giống hỗn độn]

Toma: vậy em về chuẩn bị đây

Theresa: ừm

[ chúc mừng ngài nhận được hạt giống hỗn độn]

Toma : { hệ thống cái này là gì vậy? }

[ ngài cứ chờ đi vì bây giờ vẫn chưa phải lúc]

Toma: " ........"

Thật luôn lần này thì khỏi biết tác dụng của cái hạt giống này luôn.

Ơ mà có khi nào nó lại như cái hạt giống ma vương hay hạt giống dũng giả trong bộ con slime vô hại nào đấy không cũng giám lắm vì mấy món của hệ thống mà không lấy từ anime nào thì cũng toàn điều bất ngờ mà.

Sau một quãng thời gian rất dài ngồi máy bay thì cuối cùng cũng đã đến quảng châu Trung Quốc nhưng khi đến đây cả nhóm chúng tôi đã gặp một vấn đề hết sức khó khăn

Đó là không biết vị trí của hiên viên ở đâu .

Tôi thì biết nó nằm ở đáy biển rồi nhưng cái quần trọng là nó ở vị trí nào cơ .

Toma: " sao mình lại quên mất việc này chứ "

Kiana: ông chủ, cho thêm một phần bánh mã đề đi

Thế nên là thay vì nhanh chóng hoàn thành thì đã 10 ngày rồi chúng tôi vẫn chả có thêm manh mối gì ngoại trừ cuộn giấy mà dì theresa đưa cho .

Thế nên là giờ đây cả bọn đang ngồi ở một quán ăn để.....ăn chứ còn làm gì nữa.

Kiana: không hổ danh là quán ăn đứng thứ 11 trong ' 100 quán ăn mà kiana muốn ăn nhất ' đồ ăn ở đây đúng là tuyệt đỉnh

Toma: bộ cậu chỉ nghĩ đến ăn thôi à kiana.

Nếu như cậu còn dư năng lượng như thế thì sao không tìm thêm manh mối đi

Himeko: với lại thế quái nào thứ quan trọng như thế này lại ghi công thức nấu ăn chứ rốt cuộc là tác giả đang nghĩ cái gì ở trong đầu vậy chứ ?

Kiana: chắc chắn là do đồ ăn ngon rồi.

Ông chủ cho một.........

Toma: thôi nha kiana cậu còn gọi món nữa là tất cả những gì cậu ăn từ này đến giờ cậu tự trả đấy

Kiana: ơ thế thì......

Toma: không .

Cậu nên biết là tiền ăn từ đầu đến giờ đều là do tớ với cô himeko chi tiền đấy nên gọi vừa thôi

Kiana: uuuuu được thôi

Himeko: chết tiệt suốt mấy ngày hôm nay chả có thêm manh mối nào hết !!!

Toma: haizzz cô himeko đừng nóng giận quá làm gì, nhất định sẽ có cách thôi mà

????: đã làm phiền nhưng cái mọi người vừa nói đến có phải là cửu châu không ?

Đang bế tắc thì có một tên ất ơ từ đâu chui ra đến bắt chuyện.

Toma: xin lỗi nhưng anh là ai thế ?

????: à xin lỗi vì chưa giới thiệu.

Tên tôi là mục nguyệt là một người viết truyện hân hạnh được gặp

Toma: ồ vậy thì cậu mục nguyệt cậu cần gì ở chúng tôi ?

Mục nguyệt: tất nhiên là để viết truyện rồi

himeko +fuhua+kiana : hả?

Mục nguyệt: để viết lên được những tác phẩm hay tôi đã tìm hiểu rất nhiều về truyền thuyết của Trung Quốc trông đó có cả cửu châu

Toma: nên là.....

Mục nguyệt: vì có cùng một mục tiêu nên tôi muốn hợp tác với các cô cậu cùng tìm hiểu về cửu châu có được không vậy ?

Toma: ồ nếu nói như thế thì anh hiểu rất rõ về cửu châu và biết được vị trí chính xác của nó nhỉ ?

Mục nguyệt: tất nhiên rồi với lại tôi còn có du thuyền riêng nữa nên mọi người có muốn hợp tác không vậy ?

Himeko: không cần đâu cậu........

Cô himeko tình từ chối nhưng bị tôi chặn lại

Toma: được thôi tôi là toma rất vui được hợp tác cậu mục nguyệt

Mục nguyệt: rất vui được hợp tác cậu toma

Tôi biết hắn ta là ai và có mục đích gì nhưng tôi vẫn chọn hợp tác à không là lợi dụng mới đúng.

Vì tôi không muốn phải mất thời gian thêm nữa nên lợi dụng hắn luôn .

Toma: " ta mong ngươi có thể giúp ta lần này Walter "
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 23 : himeko gặp nguy


Fuhua: toma này, việc cho cậu ta theo thật sự ổn chứ ?

Himeko: em không phải lo tôi và cậu ấy đã có cách rồi

Sau một hồi di chuyển cả nhóm đã đến được khu vực neo tàu.

Toma: vậy đây là du thuyền của cậu sao ?

Mục nguyệt: đúng vậy đây là du thuyền của tôi, vậy thì chúng ta xuất phát thôi

Thế là cả nhóm chúng tôi leo lên du thuyền của cậu ta để di chuyển đến cửu châu.

-4h30 chiều -

Hiện tại chúng tôi đang lênh đênh ở giữa biển cuộc tìm kiếm cũng đã có tiến triển nhờ mục nguyệt tham gia.

Mục nguyệt: theo như trong truyền thuyết thì cửu châu chỉ nằm ở đâu đó quanh đây thôi, mọi người có phát hiện gì không ?

Fuhua: cô himeko, máy dò vừa quét được ở bên giới có một hang động hơn nữa ở đó còn có phản ứng của năng lượng honkai

Himeko: tốt lắm mọi người mau chuẩn bị lặn xuống tìm kiếm

Mục nguyệt: trong khoang tàu có một vài bộ đồ và thiết bị lặn, để tôi đi lấy cho

Nói rồi anh ta nhanh chóng chạy vào để lấy thiết bị.

Trong lúc đó tôi liếc ánh mắt của mình cho himeko, như hiểu được ý tôi cô ấy đáp lại bằng một cái gật đầu.

Trước khi mục nguyệt đi ra cô ấy đã đi đến một góc khuất và đứng chờ ở đó.

Mục nguyệt: hay thật vừa đủ đồ cho cả năm người.......

Cậu ta đi ra với mấy bộ đồ lặn và còn lảm nhảm gì đó khi vừa dứt câu himeko từ phía sau đánh ngất cậu ta.

Himeko: xin lỗ vì phải làm vậy với cậu nhưng cậu chỉ là một người bình thường.

Nếu như cậu xuống dưới đó cậu sẽ bị nhiễm năng lượng honkai , chắc chắn khi đó cậu sẽ chết và hóa thành tử sĩ mất .

Tôi không thế để những người thường gặp nguy hiểm được.

Chúng tôi nhanh chóng chóng mặc bộ đồ lặn vào và chuẩn bị nhảy xuống.

Kiana: cứ để cậu ta ở lại một mình liệu có sao không ?

Toma: thế còn an toàn hơn việc để cậu ta xuống dưới đó rồi mất mạng với lại tớ đã gọi chi viện rồi chắc tí nữa sẽ có người đưa cậu ta về thôi " mặc dù hắn ta vẫn sẽ bám theo thôi "

Fuhua: hai người còn tính nói chuyện đến bao giờ mau nhanh lên

Tôi với kiana sau khi nghe lời thúc dục của fuhua thì cũng đã nhảy xuống.

Kiana: woa !!!!!

Dưới này đẹp thật đấy

Toma: cậu còn có tâm trạng mà ngắm nghía nữa à

Kiana: xì kệ ta

Fuhua: theo như những gì máy dò quét được thì cái hang nằm ở khá sâu đấy

Thế là chúng tôi tiếp tục lặn sâu hơn xuống bên dưới.

Kiana: không biết cái hang nằm ở đâu ta

Himeko: theo như phản ứng của máy dò thì nó chỉ ở đâu đó quanh đây thôi mọi người để ý xung quanh xem

Kiana: không biết ở dưới này có thủy quái không nhỉ ?

Vừa dứt câu thì không biết từ đâu một đàn thú honkai lao tới và chắc chắn là chả có ý tốt gì rồi.

Toma+ himeko: kiana

Kiana: xin lỗi

Với cái miệng đen hơn tiền đồ của chị Dậu thì bây giờ chúng tôi đang bị dí sấp mặt bởi một một đàn thú honkai có hình dáng giống như mấy con cá mập.

Chúng tôi đã cố cắt đuôi chúng nhưng không thành.

Thế là tôi, kiana , fuhua và himeko quay sang đối đầu với chúng.

Nếu là bình thường thì đã rất dễ dàng với tôi nhưng hiện tại tôi đang ở dưới đáy biển chân không có điểm tựa cộng lực cản của nước khiến tôi vô cùng khó khăn với việc chống lại chúng đã thể còn đông nữa chứ.

Thế nên là himeko đã nảy ra một sáng kiến đó là sử dụng đống tàu đắm để chôn vùi chúng và việc làm sập chúng được giao cho fuhua.

Còn 3 người còn lại cầm chân và dụ chúng.

Nhờ có kế hoạch đó mà chúng tôi đã thoát được một phen .

Khi vừa thở phào nhẹ nhõm thì một giọng nói quen thuộc vang lên.

Mục nguyệt: xin chào, lại gặp nhau rồi tôi không dễ bị bỏ lại đến vậy đâu

Toma: " má nó chứ dù biết trước nhưng mà tên này bám dai như đỉa vậy "

Himeko: " kì lạ thật, dù lúc đó mình không dùng nhiều lực nhưng với đòn đó thì một người bình thường cũng không thể tỉnh lại trong một khoảng thời gian ngắn như vậy được "

Một người thì khó chịu một người thì đang thắc mắc trước việc mục nguyệt ở đây thì đột nhiên có một con honkai cá mập khổng lồ lao đến.

Tôi nhanh chóng nắm lấy tay của kiana rồi ném ra xa còn himeko thì đẩy lớp trưởng ra.

Tôi đang tính kéo himeko ra thì đột nhiên tôi bị thứ gì đó hất văng về phía xác tàu đắm khiến tôi đập mạnh người vào đó và có một mảnh tàu đã đâm vào phần mạng sườn bên trái của tôi còn himeko và mục nguyệt thì đã bị con thú honkai kia nuốt chửng và bơi đi.

Kiana: himeko!!!!!

Fuhua: toma cậu ổn chứ!?

Toma: tôi không sao mau đuổi theo

Fuhua: ừm

Chúng tôi đã đuổi theo con cá đó và đã phát hiện ra một hang động rất lớn.

Toma: đó là......

Kiana: cửu châu sao

Từ phía xa có đàn thú honkai tiến tới tôi yêu cầu bọn họ vào hang tìm kiếm cô himeko còn tôi sẽ ở lại dữ chân lũ này.

Fuhua: nhớ cẩn thận đấy

Kiana: đừng có chết đấy

Toma: ừ

Khi bọn họ vừa tiến vào trong hang tôi đã quay đầu về phía của đàn thú honkai đang lao tới.

Lúc này đây tôi rất tức giận vì Walter đã phá hỏng kế hoạch của mình có vẻ như hắn đã đoán được việc nếu là tôi thì việc lấy hiên viên kiếm là không thể nên mới đánh bật tôi ra như thế.

Tôi trầm mặt nhìn về phía đám honkai đang gầm gừ trước mắt.

Toma: " kế hoạch thất bại rồi lại còn vướng đám này nữa .Walter ta nhất định sẽ không tha cho ngươi!!!

"

Tôi mặc kệ vết thương của mình mà lấy một tảng đá gần đó làm điểm tựa mà lao vào đám thú honkai.
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 24 : sin mal


( TG: chap này chủ yếu là tranh )

POV TG

Himeko: hưm

Himeko: ở đây là đâu vậy ?

Himeko: hừ, mũ lặn hư rồi

Mục nguyệt: ưm .....

đau đầu quá !

đau muốn nứt ra rồi!!

Himeko: người của cậu đang bị năng lượng honkai ăn mòn rồi.

Cứ như vậy cậu sẽ biến thành tử sĩ mất,mau uống thuốc này vào đi

Mục nguyệt: ha, cảm thấy đỡ hơn rồi.

Xin lỗi vì tôi chỉ mang lại phiền phức mà chẳng giúp ích gì cho bọn cô cả

Sau khi himeko rút hiên viên ra thì cô ấy đã rơi vào mộng cảnh.

Nhóm của kiana với fuhua sau khi vào được hang thì cũng đã tìm thấy himeko đang nằm bất động với một thanh kiếm đâm vào bụng.

Kiana: himeko !!!!

Fuhua: khoan đã kiana nguy hiểm lắm đừng qua đó!!

Đột nhiên cô ấy từ từ đứng dậy, rồi rút thanh kiếm cắm ở bụng mình ra rồi tấn công kiana và fuhua.

Fuhua: mau tránh ra !!

Kiana: himeko dì ấy bị làm sao vậy ?

Fuhua: ngày này cuối cùng cũng đã tới........

Fuhua: tạm biệt himeko

Kiana: khoan đã !!!!!

Fuhua : TRÊN THẾ GIỚI NÀY!

KHÔNG CÓ THỨ GÌ LÀ KHÔNG CÓ HAI MẶT CẢ

Kiana : trên thế giới này có hai mặt hay không thì tôi không cần biết nhưng bố tôi đã từng nói rằng

Kiana: cho dù trên thế giới này việc gì cũng có hai mặt của nó.

Làm người mới bắt đầu mà bỏ cuộc thì không bao giờ tìm được mặt tốt của nó đâu !

Sau những lời động viên của kiana thì fuhua cũng đã chịu bình tĩnh lại.

Fuhua: sau khi về học viện St Freya nhất định sẽ có cách biến himeko trở lại bình thường ,tôi tin vậy

????: chúc mừng các cô đã vượt qua thử thách

Kiana: thử thách !?

????: chỉ có người không bỏ cuộc mới làm chủ được tương lai

Kiana: đây chính là hiên viên sao đẹp quá đi !

Cơ mà bé ơi bé là ai vậy ?

???? : ........

Lúc này tại cửu châu nằm ở sâu dưới đáy biển có hai con người đang đứng đối diện với một hình bóng mờ ảo đó là tàn hồn còn sót lại của li xuanyuan

li xuan : li xuanyuan đã cùng đánh nhau với chiyou khắp ngườì bị thương và đã chết tại nơi này rồi.

Thân thể của cô ấy cũng đã tan thành cát bụi.

Vào giây phút cuối cùng những gì còn sót lại đã được truyền vào hiên viên kiếm.

Nhưng bây giờ thanh kiếm đã có chủ rồi nên cũng đã đến lúc tôi phải đi rồi.

Nhưng khi chuẩn bị tan biến thì cô ấy đã bị thu hút bởi món trang sức trên tóc của fuhua nên đã yêu cầu cô ấy cho cô ấy mượn.

Sau khi nhận được lời yêu cầu của cô gái đó fuhua không ngần ngại gỡ món trang sức của mình và đưa cho cô ấy.

????: thật là quá đáng , để tôi phải tìm người suốt mấy ngàn năm nay.

Nhưng mà , cuối cùng tôi cũng đã tìm thấy người rồi

Li xuan: hóa ra là như vậy sao, tốt quá rồi , ta không hề cô độc.

Nhưng không ngờ ngần đấy năm trời, vẫn còn có thể gặp lại ngươi .

Sau đó cô gái đó đã hoàn toàn tan biến.

Kiana: cô ấy vừa nói gì vậy hai người quen nhau từ trước sao ?

Fuhua: tôi không biết.......

Lúc tôi 3 tuổi thì đã phải rời xa bố mẹ, họ chỉ để lại cho tôi món trang sức này mà thôi

Fuhua: nhưng mà giọng nói của cô ấy lại mang lại cho tôi một tam giác rất quen thuộc

Ngay khi bầu không khí đang trở nên có chút buồn bã thì một giọng nói vang lên.

????: Xin lỗi ta phải cắt ngang khoảnh khắc cảm động của các ngươi rồi

Kiana + fuhua: ngươi là ai ?

????: ta chính là đối thủ truyền kiếp của các ngươi, không cần giới thiệu đâu, hơn nữa cũng không cần thiết

????: ta chỉ muốn làm một cuộc giao dịch nhỏ với các ngươi thôi, chỉ cần đưa viên Kiếm đây

????: thì ta sẽ trao cô ta ( xách himeko lên )

Kiana: HIMEKO

????: ta không muốn lãng phí thêm thời gian nữa, cho các người 5 giây, nếu không giao hiên viên Kiếm ta sẽ giết cô ta

Kiana: không cần suy nghĩ lấy kiếm đi

????: dứt khoát thật đấy

Ngay khi ???? vừa chụp lấy thanh kiếm mà kiana ném cho thì ngay lập tức đã bị fuhua đã lao tới và tung thẳng một cú đấm vào bụng .

Cô nhóc đó sau khi bị fuhua đánh bay về một phía thì đã lồm cồm đứng dậy với vẻ tức giận.

????: khốn khiếp các ngươi dám không dữ chứ tín .

Giám đối sử với ta như một con ngốc sao .

????: TAO SẼ GIẾT HẾT........

* rầm*

Kiana: !?

Fuhua: !?

???? : !?

POV main

kiana: cái gì vậy !?

Hang động đột nhiên gặp một chấn động nhỏ .

đó là sự xuất hiện của một con honkai nhưng nó đã chết và bị đánh văng vào trong này khiến khói bụi mù mịt.

Từ trong làn khói bụi đó tôi từ từ bước ra .

Nhưng trên cơ thể của tôi chi chít các vết thương lớn nhỏ.

Toma: cuối cùng cũng bắt kịp các cậu.

đám honkai đó phiền thật sự

Kiana: toma!!!

????: ngươi là ai ?

Toma: hửm, tôi có đến muộn quá không đấy

Fuhua: không cậu đến rất đúng lúc đấy tên quái vật

Toma: nào sao mà cậu phũ phàng vậy."

đó là....

Sin mal "

Sin mal: thêm một đứa nữa cũng chả thay đổi gì đâu huống chi ngươi còn bị thương như thế

Toma: không thử làm sao biết được.

đúng không hả ' chó con chăn cừu '

Sin mal: !? .Ta sẽ giết ngươi tên khốn !

Toma : haha ...... phù

Tôi thở ra một hơi thật dài rồi rồi lại hít vào mắt nhắm lại. sau đó tôi liền mở mắt ra và con mắt phải của tôi đã chuyển sang màu hồng.

Và một thanh kiếm xuất hiện trên tay tôi.

Đó chính là thanh titan sword.Tôi chĩa thẳng thanh kiếm của mình về phía sin mal

Toma : cứ thử xem oắt con
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 25 : hậu quả


Tiếng kim loại va đập vào nhau à không nói chính xác thì phải là tiếng vũ khí mới đúng.

Đó là âm thanh đã vang vọng khắp nơi trong cái hang động nằm sâu dưới đáy biển.

Nguồn gốc của thứ âm thanh đó bắt nguồn từ trận chiến của hai con người.

Một cô bé mang hình hài nhỏ nhắn với mái tóc màu tím ngắt cùng với một hàm răng sắc nhọn giống như cá mập đang phải chật vật với những đòn đánh vừa nhanh vừa mạnh của kẻ còn lại.

Đó là một thanh niên cao lớn với mái tóc đỏ và đôi mắt hai màu trên cơ thể của cậu thanh niên đó chi chít các vết thương lớn nhỏ nhưng không phải là do cô bé đó gây ra mà là hậu quả của trận chiến trước đó.

Tưởng chừng với những vết thương như thế thì cô gái sẽ dành được lợi thế nhưng không.

Chỉ trước đó thôi cô gái đó còn rất tự tin vào sức mạnh của mình nhưng giờ đây lại vô cùng hoảng loạn trước thứ sức mạnh vô lý của cậu trai kia.

POV main

* keng *

Toma: sao vậy mới nãy còn tự tin lắm mà

Sin mal: khốn khiếp.

" hắn không thấy đau sao những vết thương đó không làm hắn yếu đi sao tại sao chứ sao hắn lại mạnh đến vậy chứ !?

"

Toma: ha cứ tưởng thế nào

Sin mal: đừng có tự phụ tên khốn!!!

Toma: vậy sao.

Thế thì.....

Sin mal: * ặc *

Tôi đang ghì sin mal xuống với thanh kiếm của mình.

Ngay sau đó là một cú đá vào bụng khiến cho cô nhóc văng một đoạn khá xa .

Sin mal: tên khốn nhất định.........

Toma: gì thế sao không gáy tiếp đi " mẹ kiếp mình sắp tới giới hạn rồi"

Sin mal: tsk mày may đấy nhất định tao sẽ trả lại mày cả vốn lẫn lãi !!!!!!!

Nói rồi cô nhóc rời ngay đi mà không quên để lại lời đe dọa.

Kiana: đứng lại!!!!!

Fuhua: kiana đừng đuổi theo theo cô himeko quan trọng !?

TOMA!!!!

Toma: * khục khặc *

Tôi khụy người xuống và liên tục ho ra máu cả mắt phải của tôi cũng chảy máu liên tục.

Lúc này đây đúng là khủng khiếp.

Mắt như muốn nổ tung, cơ thể như thế bị dằng xé khiến cho từng tế bào trên cơ thể gào thét.

Toma : " đây hậu quả khi sử dụng sức mạnh sao ,mình không nghĩ nó sẽ khủng khiếp thế này "

Kiana với fuhua để rõ vẻ lo lắng khi nhìn thấy tình trạng của tôi.

Kiana: này!!

Ngươi có sao không đấy !?

Fuhua: cậu.....

Toma: hà hà tôi không hà đưa cô himeko ra khỏi......

đây đã

Tôi sử dụng khả năng của kamen rider decade để tạo ra một tấm màn xuất hiện và đưa chúng tôi vào trong

- Trong lúc đó trên biển -

Binh đoàn của entropy đang cản trở tiếp viện của theresa

Pov TG

Mei: ngài viện trưởng , bronya mau nhìn kìa

Từ trên tàu của theresa một tấm màn xuất hiện .

Họ tò mò nên chậm rãi tiến gần đến.

Ngay lúc đó tấm màn lùi về sau để lộ nhóm của kiana.

Mei : kia.....

Fuhua: có gì nói sau đi mau đưa himeko với toma đi chữa trị ngay đi !!!

Nghe thấy vậy mei với kiana nhanh chóng đưa himeko đi và khi bronya và theresa nhìn thấy cậu thì họ vô cùng kinh hãi ,với theresa thì còn có hoảng hốt và lo lắng vì tình trạng lúc này của toma vô cùng tồi tệ.

Cơ thể chằng chịt các vết thương, trên người bê bết máu thậm chí mắt phải và miệng vẫn có thể thấy máu vẫn rơi từng giọt xuống.

- Chiều hôm đó -

POV main

Toma: ờm dì đừng khóc nữa được không

Theresa: cháu vẫn còn bình tĩnh được à!!!!!!

Lúc này tôi với dì theresa đang ở riêng trong phòng bệnh.

Himeko thì đang được chữa trị.

Tôi chông lúc này chả khác gì cái xác ướp cả, bị băng kín mít luôn .

Mà tôi còn tưởng sau vụ đó thì tôi chột một mắt rồi chứ, may là chỉ chột tạm thời thôi.

Toma: thôi nào cháu đâu có sao đâu nè

Tôi dơ tay ra biểu thị như mình không có bị thương quá nặng.

Theresa: cháu còn nói thế được nữa sao, cháu có biết tình trạng lúc đó của cháu tồi tệ thế nào không hả !?

Toma: được rồi....

Dì đừng... có lắc ...... nữa !

Theresa: ta xin lỗi.

Nhưng hứa với ta từ giờ đừng có làm mấy chuyện nguy hiểm như thế nữa

Toma: haha cháu hứa mà.

Nên là dì đừng lo nữa

Theresa: móc ngoéo nhé

Toma: ừm, móc ngoéo

Toma : mà dì nên đi xem tình trạng của cô himeko đi.

Cháu nghe fuhua nói là cô ấy bị hiên viên Kiếm đâm trúng đấy.

Không biết là cô ấy có bị sao không nữa ?

Theresa : cháu không cần phải lo lắng quá đâu.

Himeko hiện đã được đưa đi điều trị rồi.

Chắc chắn với thiết bị công nghệ cao thì cô ấy sẽ nhanh chóng tỉnh lại thôi.

Toma : vậy sao .

May quá

Theresa: thôi cháu nghỉ ngơi đi ta không làm phiền cháu nữa đâu.

Toma: vâng ạ

Theresa: nhớ đừng có làm gì điên khùng đấy ( rời đi )

Ngay sau khi gì ấy rời đi tôi liền đặt lưng xuống giường mà nghĩ ngợi .

Toma : " không ngờ là hậu quả lại nghiêm trọng đến vậy.

Nếu như mình mà không được đưa đi chữa trị kịp thời thì chắc là đăng xuất rồi.

"

Toma : " sau này phải hạn chế sử dụng sức mạnh của cô ấy mới được "
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 26 : kẻ xâm nhập


-tối hôm đó tại KTS -

POV TG

Sau nhiệm vụ hiên viên thì giờ đây sau khi trở về thì kiana đã trở nên vô cùng thất thần và ủ rũ.

Mei+ bronya:" bình thường ăn như bị bỏ đói, những lần ăn tới tận 6 bát thế mà hôm nay có 2 bát thôi mà ăn mãi cũng không xong "

* cạch*

Cánh cửa phòng mở ra và người đứng đó chính là theresa với gương mặt nhìn như đưa đám.

Theresa: báo cho mọi người một tin buồn , tôi biết từ 30p trước do trung tâm cấp cứu thông báo.

Là himeko với toma.......

Những lời do theresa thốt ra khiến cho bầu không khí trong căn phòng trở nên vô cùng nặng nề và vẻ mặt của nhóm của kiana trở nên hốt hoảng.

Cứ nghĩ đó sẽ là một tin buồn thì.

* bốp *

Một cánh tay với những vết băng bó xuất hiện gõ thẳng vào đầu của theresa và cú gõ đó khiến cô ấy ngồi gục xuống và ôm đầu đau đớn.

Theresa: ui da

Toma: ngài đang nói cái gì vậy ngài hiệu trưởng ?

Mei: toma !

Toma: yo

Bronya: cậu không sao chứ ?

Toma: tớ không sao bác sĩ bảo chỉ cần tránh hoạt động mạnh là được.

Còn về cô himeko thì hiện tại đã qua cơn nguy kịch rồi, hiện tại chỉ cần dưỡng thương khoảng tầm 1 tháng là sẽ có thể xuất viện

Mei: vậy sao , may thật đấy

Theresa : đúng ra là tôi muốn himeko bị thương nặng một chút để có thể giáo huấn cho cô ấy một trận nhưng xem ra là không có cơ hội rồi

Theresa: thế nên là mở tiệc, phải nhậu nhẹt thôi !! 😆

Mei+ bronya: " hèn gì bả thích uống nước ép khổ qua như vậy "

Theresa : ah ?

Thấy kiana có biểu hiện hơi lạ nên Theresa cũng đi tới và hỏi han.

Theresa: này không sao chứ, ban nãy ta chỉ đùa cho vui thôi mà

Kiana: lúc ở cửu châu rõ ràng cháu là người ở gần himeko nhất vậy mà lại chẳng thể giúp được gì cho cô ấy, không những thế lại còn để cho toma phải chiến đấu trong.......

Toma: đây không phải là lỗi của cậu đâu vì năng lực của ai cũng có giới hạn cả mà

Kiana: không .

Là một người của gia tộc kaslana tôi muốn chứng minh cho ông ba của tôi thấy là có thể bảo vệ được mọi người.

Tôi không muốn cứ tiếp tục là gánh nặng cho cậu nữa.

Nên là dì theresa cháu muốn trở nên mạnh mẽ nhanh hơn nữa !!!

Toma: " ha ý chí được đấy "

Theresa: không thành vấn đề gì.

Vậy để ta cho cháu thấy buổi tập huấn địa ngục !!!

Nhớ phải chuẩn bị tinh thần cho kĩ vào đấy

- KTS sau khi toma, kiana và theresa rời đi -

Lúc này đây bronya và mei đang cùng nhau chơi game nhưng do mei là một player mới nên muốn thắng bronya cũng vô cùng khó.

Mei : hơi .

Thắng không nổi bronya rồi, thua hoài.

Trước khi đi ngủ muốn thắng một ván quá đi !

Thấy mei đánh mãi không thắng được nên cô bé bronya đã can thiệp vào và giúp cô ấy dành chiến thắng.

Thấy vậy gương mặt của mei trở nên rạng rỡ hơn hẳn.

Mei: thắng roài !!!!

ủa mà lạ nhỉ, sao hồi nãy chị ra được chiêu đó thể ?

Đang khó hiểu thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.

Vì tưởng là kiana đã về nên mei chạy ra mở cửa xem.

Nhưng thay vì là kiana hay Theresa thì đó lại là một kẻ lạ mặt.

????: thật ngại quá xin lỗi vì đã làm phiền nhưng tôi là thư ký mới của hiệu trưởng theresa

????: hiệu trưởng muốn mời cô mei lên văn phòng

Bronya: khoan đã .

Bronya cũng muốn đi cùng " ra đây là linh cảm của toma sao "

- hồi tưởng của bronya -

Toma: bronya này

Bronya: có chuyện gì sao ?

Toma: tí nữa khi tớ đi thì cậu chú ý mei một chút.

Dù có chuyện gì cũng không được rời mắt khỏi cậu ấy

Bronya: tại sao vậy ?

Toma: tớ đang có linh cảm rằng có kẻ nào đó đang nhắm vào cậu ấy.

Vậy nên....

Bronya: ừm bronya biết rồi.

Dù sao thì cũng nên cẩn thật vẫn sẽ tốt hơn

Toma: cảm ơn vì đã tin tưởng

Bronya: không có gì

- trở lại hiện tại -

????: ồ điều này không được vì hiệu trưởng chỉ triệu tập mỗi cô mei thôi

Bronya: vậy để tôi thử liên lạc với hiệu trưởng

????: hừ đúng là con quỷ nhỏ đa nghi, chỉ cần nghe theo lời ta thì không ai bị thương cả

Nói rồi hắn giữ lấy mei và khiến cô ngất đi.

Bronya: thả chị mei ra !!

????: chỉ cần để ta đưa cô ấy đi thôi

Bronya: ta thấy nghe toma vẫn tốt hơn là nghe ngươi.

Thấy mei có thể bị đưa đi thì bronya đã triệu hồi robot của mình và bắn về phía của kẻ lạ mặt.

Nhưng đáp lại hắn chỉ nở một nụ cười
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 27 : Siegfried kaslana


POV main

- tại phòng huấn luyện của theresa -

Toma: nơi này được sửa chữa lại rồi sao ?

Theresa : phải.

Nhờ số tiền của cậu mà nó không chỉ được sửa chữa mà còn được nâng cấp lên nữa đấy

Toma: ồ hay à nha

Theresa: đã được 7 lần rồi đấy.

Lần đầu ta vào cũng chỉ được có 3 lần là đã kiệt sức rồi

Toma: không có gì quá lạ cả.

Dù sao thì cũng là hậu duệ của gia tộc kaslana nên tài năng như thế cũng không có gì đáng nói.

Chỉ là càng nhìn lại.........

Khi nói đến đây ánh mắt của tôi bỗng chốc trở nên buồn đi.

Thấy vậy nên dì theresa cũng hiểu phần nào cảm giác của tôi.

Theresa : con bé ngày càng giống Cecilia đúng chứ ?

Toma: ừm

Kiana: * hộc hộc *

Nhưng mà dù là như vậy thì cũng không thể thay đổi được việc kiana đã thấm mệt.

Theresa: kiana này!

Có muốn nghỉ một tí không ?

Kiana: đùa hả?

Cháu vẫn còn rất sung sức đó !

Nên là cứ tiếp tục đi !!

Ngay sau lời đó của kiana thì boss đã xuất hiện.

đó chính là mei trong dạng herrscher.

Kiana: hả?

đây là boss cuối sao?

Nhưng cho dù có giống ống chị mei đi chăng nữa thì ta cũng không nương tay đâu !!!

????: kiana đây là trận đấu cuối cùng. hay để ta làm đối thủ của con đi

Theresa: : không thể nào !

Tại sao đối thủ đáng sợ nhất của kiana lại là ông ấy được chứ !?

Toma: "cuối cùng thì lão chịu xuất hiện rồi sao Siegfried "

POV TG

Trước mắt của kiana thay vì là mei.

Thì giờ đây lại là một người mà cô ấy đang tìm kiếm suốt 4 năm .

Sieg : lâu rồi không gặp con kiana

Kiana: ba !?

Kiana: con luôn tìm kiếm ba đó .

Sieg: không phải giờ ta đang ở đây sao ?

4 năm không gặp , ngực con chẳng phát triển được tí nào nhỉ, để ba kiểm tra thử xem nào.

* bốp *

Kiana: đùa kiểu gì vậy hả !?

ông ba chết bầm 💢

đó là âm thanh đáng lí ra khó có thể vang lên trong màn hội ngộ của hai cha con nhưng với câu nói đùa hồi nãy thì thứ mà sieg nhận được thay vì là một cái ôm thì lại là một cú đấm thẳng vào má của cô con gái.

Sieg: à..

Ba thật ra chỉ là máy tính mô phỏng lại thôi

Kiana: thế thì càng tốt.

Vậy để con đập cho ba một trận

Sieg: ta hiểu rồi kiana, quả nhiên là con gái của ta , vậy để ta xem con đã trưởng thành đến mức nào rồi

____________________________________

Sieg: sao thế hả con gái ngốc !

Không đánh lại ta thì mau chạy đi

Kiana: điều này thì tui biết rất rõ

- trên phòng quan sát -

Theresa: hai người bọn họ đều không dùng hết sức........đây là do ảo tưởng của kiana muốn gặp lại ba mình mà ra sao ??

Toma: nhìn cứ như là cảnh phụ tử vui đùa với nhau vậy

Theresa: " cảnh phụ tử vui đùa sao "

« quả bom được cấy ghép vào trong tim của mei đã được kích hoạt »

Toma: !?

Theresa : cái gì !?

« học viện bị herrscher đầu tiên đột nhập, còn mang cả mei đi nữa »

Theresa: kiana mau kết thúc thí luyện đi !! có kẻ đột nhập vào học viện lại còn bắt mei đi nữa!!

Kiana: gì chứ !?

Mei........

Kiana: nghe gì chưa ?

ông ba chết bằm , mau kết thúc đi !!!

Sieg: ai nói là cho con đi đâu, kiana chỉ khi con đánh bại được ta thì mới được đi

Kiana: đừng có đùa nữa , mei đang gặp nguy hiểm, con phải ở bên chị ấy !!

Seig: mei à ?

Là bạn trai của con sao ?

Khoan đã, đây là tên con gái mà .

Không lẽ mới có 4 năm mà con đã yêu con gái rồi ư ?

Kiana: giới tính có gì đâu mà quan trọng !

Mei chính là người mà tui yêu nhất !!

Kiana: nếu hiểu rồi thì mau biến mất dùm cái !

ông ba chết bằm !!

Seig: vì tình yêu mà bất chấp tất cả.

Đúng là con gái rượu của ta, nhưng mà ta không thể để con đi được đâu

Sieg: đùa vậy là đủ rồi, raiden mei đó , có phải là đệ tam luật giả đúng không ???

Sieg: hãy cứ để cô ta chết ở đó, kiana, đừng quên sứ mạng của gia tộc kaslana là gì, bảo vệ thế giới khỏi honkai

Sieg: vì sự an toàn của thế giới nên tất cả các luật giả đều phải bị tiêu diệt, cho dù đó là người con yêu đi chăng nữa

Kiana: ba ơi tại sao........

* đoàng , bùm *

Chưa nói hết câu thì kiana đã bị sieg dùng thiên hỏa thánh dạng súng bắn sượt qua.

Điều này khiến cho cô ấy như nhớ ra gì đó mà ngồi xuống ôm lấy người mình.

Kiana: đừng , đừng mà.

Kiana: vừa nãy đã xảy ra chuyện gì vậy.......? hình như mình vừa nhớ ra chuyện gì đó..... nhưng thật sự không tài nào nhớ nổi.........

Sieg: kiana con đã suy nghĩ kỹ chưa ?

Sieg: hãy từ bỏ đệ tam vượt ra đi !

Ta sẽ không nói lần nữa đâu , cứ coi như con đã cứu nó đi, nhưng giờ con phải chính tay tiêu diệt luật giả , vì đây là sứ mệnh của gia tộc kaslana !!!

Kiana: con mà đi giết chị mei á ?

đừng hòng nghĩ tới !!

Sieg: đứa con gái ngốc vô dụng của ta. nếu như con đã chấp mê bất ngộ như thế, thì chi bằng để ta giết con tại đây đi.

Nói rồi hai khẩu súng trên tay của sieg đã kết hợp với nhau tạo thành một thanh kiếm lớn .

- trên phòng quan sát -

Toma: " ra đó là thể thứ hai của thiên hỏa thánh sao !

Dù nhìn thấy trong game nhiều rồi nhưng giờ mới có thể được chứng kiến tận mắt như vậy.

Chứng kiến một god key thật sự"

Theresa: cái đó...sao có thể ?

Theresa : sao lại giải phong ấn của judgement of shamash ở đây chứ !!?

Theresa: ông điên rồi à !?

Siegfried !!!
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 28 : gia đình


Judgement of shamash , sử dụng kết tinh của băng hoại nhiệt năng để có thể giải phóng ngọn lửa cực đại dạng Kiếm. trong ghi chép của tổ chức destiny khi khai mở hoàn toàn phong ấn shamash thì chỉ cần một đòn là có thể hủy diệt một thành phố .

Tuy nhiên..... khi người sử dụng vung Kiếm thì cũng sẽ bị băng hoại phản phệ mà thiêu cháy cả mạng sống của người ấy , đây chính là thanh kiếm mà chỉ có thể sử dụng một lần duy nhất.

Theresa: " kiana đã từng nhìn thấy thanh kiếm này , lẽ nào Siegfried đã ....."

- trở lại phía kiana -

sieg: đứa con gái vô dụng của ta , nếu như con cứ bất chấp như thế , ta đành phải giết con tại đây

Kiana: không, đừng mà !!!!!

- trong tâm trí của kiana -

Sieg: đừng bỏ cuộc kiana

Sieg: không phải con đã hứa với ta rồi sao ? cho dù có một đi tất cả cũng phải bảo vệ người mà mình yêu thương nhất

Kiana: " phải rồi herrscher cũng thế con người cũng thế , chả có gì quan trọng cả ! mình đã hứa với ông ba là sẽ bảo vệ người mình yêu thương nhất rồi "

Kiana: " với lại mình cũng muốn được mạnh mẽ giống như cậu ấy , muốn trở nên thật mạnh để có thể dằn mặt cậu ta !!!

"

Trong lần tìm kiếm hiên viên cô đã bị thu hút bởi ánh mắt của cậu.

Bất chấp các vết thương trên cơ thể thì cậu vẫn chiến đấu với một ánh nhìn kiên định.

Sau những suy nghĩ đó thì kiana cũng đã có thể đứng lên và đối diện với ba của mình.

Kiana : ông ba thật sẽ không bao giờ cản ta cứu chị mei đâu , cút đi đồ ông ba giả !!!

Kiana cầm súng bắn thẳng về phía vật thể ở phía sau của sieg.

Khi thấy được quyết tâm của con gái mình thì Siegfried cũng đã thở phào nhẹ nhõm.

Sieg: cuối cùng con cũng đã lựa chọn rồi, kiana

- trên phòng theo dõi -

Toma: " làm tốt lắm kiana"

Theresa: cái gì vậy !?

Siegfried đầu hàng rồi ?

ông ta muốn làm gì vậy ??

- phía kiana -

Sieg: 4 năm không gặp con cũng đã trưởng thành hơn rồi, đã không còn là đứa trẻ cần được bảo vệ nữa

Sieg: hãy luôn tin vào lựa chọn của con kiana

Sieg: giống như ba con vậy , trở thành một người vì muốn bảo vệ người mà mình yêu nhất mà từ bỏ cái sứ mệnh ngu ngốc của gia tộc kaslana

Sieg: ta phải đi rồi , kiana.

Hãy để ta ôm con lần cuối nào

Sieg: Lý do chiến đấu của ta đều là vì con cả ...

Con gái yêu dấu của ta.

Kiana kaslana

Sieg: ah theresa lâu rồi không gặp ~ thấy tôi có kích động không thế ?

Theresa: ông đang nói nhảm gì thế hả !?

Vụ ông cướp Cecilia tôi vẫn còn chưa tính sổ đâu đấy.......tôi ghét ông nhất trên đời !!!!

Sieg: cô vẫn không thay đổi gì .

Vậy sau này phải nhờ cô chăm sóc, chỉ dạy cho kiana rồi

Seig: Tuy rằng hiện giờ nó vẫn chỉ là một đứa trẻ , nhưng sau này chắc chắn nó sẽ là một chuyến binh ưu tú

Sieg: mà nói....

ở đây là dưới lòng đất sao ?

ở đây tạo cảm giác thật khó tả, ánh trăng không tài nào chiều tới

Ông ấy vừa nói vừa nhìn lên phía trên và đã vô tình nhìn thấy và chú ý đến người đang đứng kế bên theresa.

Đó chính là cậu .

Lúc này đang nhìn về phía của kiana và Siegfried với một nụ cười nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ buồn bã.

Sieg: " người đó là .....?

A hiểu rồi.

Gương mặt này, mái tóc và đôi mắt đó nữa.

Ra là thằng bé sao. thật tốt quá nó vẫn còn sống "

Sieg: ta gặp những người quan trọng đều là ở dưới ánh trăng .

Theresa.....

Cecilia...... kiana....

ánh trăng ..... thật đẹp...

Sieg: nhưng mà có thể gặp lại con là quá đủ rồi .

Kiana, con mới là ánh trăng đẹp nhất .

Sau những lời đó ông ấy đứng lên xoa đầu kiana rồi nhìn về phía của cậu.

Lúc này chỉ còn có một mình cậu đứng đó.

Sieg : " và cả con nữa toma, con cũng đã lớn hơn rồi nhỉ.

Kiana nhờ cả vào con đấy.

Đứa con trai của ta "

Như hiểu được những mà người mà cậu gọi là ba muốn nói .

Cậu chỉ có thể im lặng mà nhìn đi chỗ khác với tâm trạng rối bời bởi cậu vừa là Toma nhưng cũng không phải là cậu ấy.

Cảm giác của cậu vô cùng tội lỗi vì liệu bản thân cậu có xứng đáng với những gì mà cậu ấy giao lại cho mình không.

Toma: " gia đình sao ?

Mình liệu có xứng đáng "

Sieg: " biểu cảm đó thằng bé đang lo lắng gì sao ?

"

Ông ấy chỉ nhìn cậu với vẻ lo lắng rồi cũng hoàn toàn tan biến.

Sau khi biến mất thì theresa cũng đã chạy vào.

Theresa: kiana thế này là sao !?

Kiana: dì theresa, xin lỗi.

Cháu không thể nhớ được tí gì cả

Theresa : không nhớ được thì đừng có nhớ.

Cậu sau đó cũng đã chạy xuống.

Toma: việc cấp bách bây giờ là phải đi cứu mei

Theresa: phải đấy, mau chuẩn bị vũ khí đi , để tôi đi lấy Judas

Thấy kiana vẫn chưa sốc lại tinh thần.

Nên cậu đã đến và vỗ vào vai của kiana.

Toma: đi thôi

Kiana: .......

ừm

- lúc này trong không gian của hệ thống -

Một cô bé với dáng người nhỏ nhắn,mái tóc màu xanh dương cùng đôi mắt và bộ đồ cùng màu đang nhìn vào một tấm bảng màu xanh hơi trong suốt với vẻ mặt lo lắng.

????: mình không nghĩ là nó lại thành ra như thế này

THÔNG TIN

Tên : #@#&@&#&@

Tuổi: &#&@&#&@-#

Tình trạng: #@&#&@&#&@

Kĩ năng: #@&#@##&&#-#&@&#@&#-#&#-&#

@#@#&#+@-+@@@+@+#-+@-@-#+@+#-&@#--@-@-#-@#--@@-&

Oma zi-o: xin lỗi nhưng ta chỉ có thể làm đến đây thôi

????: không sao đâu dù sao thì kiềm hãm hỗn độn không phải việc dễ dàng gì

Oma zi-o: hệ thống này cô nói vậy mà nghe được hả. dù hiện tại nó chưa thức tỉnh nhưng thứ sức mạnh mà cô trao cho hắn đã vô lí đến mức này rồi

HT : không phải là trao cho mà chính sắc phải nói là trả lại

Oma zi-o: haizz thể thì việc cô trả lại sức mạnh cho hắn ta có phải là quá sớm không

HT: có lẽ đúng là quá sớm thật

Oma zi-o: "xem ra là cô muốn thực thể đã tạo ra mình sớm nhớ ra và trở lại nhỉ .

Khởi đầu của tất cả "

HT: dù sao thì không sớm cũng muộn thì ngài ấy cũng sẽ nhớ ra thôi

Oma zi-o: ừ dù sao thì toma....

à không phải gọi là ????

Mới đúng.

Cậu ta cũng là một thực thể......mà cũng chả biết nên gọi là gì nữa

Hai người bọn họ nhìn về phía xa ,một khối năng lượng màu đen và tím hoà trộn vào nhau.

Xung quanh thì là một quả cầu trong suốt màu vàng cũng với đó là hàng chục sợi sích từ dưới mặt đất trồi lên và quấn quanh quả cầu đó.

Thứ năng lượng bên trong chính là hỗn độn.
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 29 : getsuga tensho , cero và đánh bại Walter


-bên phía KTS -

POV TG

Mei( ??? ): thì ra herrscher đầu tiên cũng chỉ là rác rưởi

Mei hay chính xác hơn chính là herrscher of thunder đang điều khiển cơ thể của mei và cô ấy đang đạp lên mặt của Walter

Walter: tại sao đều là herrscher, mà sức mạnh của ta không so sánh được với cô ta chứ ?

Mei( HoT ) : ta chơi chán rồi.

Giờ ngươi hãy tiêu biến giùm ta cái !

« mật độ honkai ngày càng tăng cao.

Tiến hành chế độ an toàn cấp độ 2 »

Mei( HoT ): * hự *

Khi chuẩn bị kết liễu kẻ xâm nhập thì quả bom được cấy trong tim của mei đã kích hoạt chế độ an toàn cấp 2 khiến cổ gục xuống mà ôm ngực đau đớn.

Walter: Tuy không biết điều gì đã xảy ra. nhưng nhìn điệu bộ yếu đuối đó của ngươi

Walter: nghĩa là ta đã thắng rồi..... ta mạnh hơn ngươi nhiều . người Chiến Thắng cuối cùng chính là ta

__________________________________________

Walter: dám cả gan chà đạp ta , giờ thì ngoan ngoãn chịu chết đi !!!

Lúc này cô ấy đang bị giữ trong một quả cầu trọng lực, trang phục thì tả tơi và cơ thể có kha khá vết thương.

Mei( HoT ): hừ, chắc đau một chút nào cả.đây là hết sức của người rồi sao ?

Chiến Thắng dựa vào may mắn chắc là tự hào lắm

Walter: ha, để ta xem ngươi còn mạnh miệng được đến bao giờ

Nói rồi hắn ta siết chặt hơn khiến cho cô ấy cảm thấy vô cùng đau đớn.

Mei(HoT):không ngờ ta lại chết tại chỗ này.

Cũng kệ, dù gì cái thế giới này cũng không có ý nghĩa gì. cho dù có chết cũng chẳng sao cả

POV mei(HoT)

ta sinh ra trong cô độc.

đến lúc nhận thức được thì lại thấy mình đang trong phòng học đầy xác chết.

trong đầu ta chỉ có duy nhất một âm thanh, nói cho ta biết tên của chính mình, herrscher thứ 3. ta sinh ra là để tiêu diệt thứ con người rác rưởi trên hành tinh này. tiếng nói ở trong đầu đã nói rõ với ta như thế nhưng....... ta vẫn còn hoài nghi về sự tồn tại của bản thân ở thế giới này.

thân thể này là của một cô gái tên raiden mei.ta nhìn thấy được sự hạnh phúc và đau khổ qua kí ức của cô ta. nhưng những ký ức đó không phải thuộc về ta.

đều không phải .

ta sở hữu nguồn năng lực cực đại. thứ gì ta chạm vào đều sẽ bị biến về dạng nguyên tử.

Cho nên...... ta không thể chạm vào bất cứ thứ gì. con người chỉ cần đến gần ta, băng hoại sẽ tác động và biến họ thành thây ma. nên ta không có cách nào tiếp xúc với họ.

thứ thuốc với ta chỉ có một sứ mệnh vô nghĩa. hủy diệt loài người.

đó là cho đến khi cô gái tóc trắng ấy xuất hiện.

Bọn ta giao chiến rất lâu. ta đã có rất nhiều cơ hội giết cô ta. nhưng ta lại không làm thế. ta cũng không biết vì sao . có lẽ cô ấy chính là người duy nhất mà ta có thể tiếp xúc. cũng có thể là do trong lúc liên tục tranh đấu cô ta liên tục nói về việc có thể cứu được ta.

ta cũng không biết cô ấy có thực sự muốn cứu ta hay chỉ là lừa gạt. cho dù sự thật có lợi thế nào ta cũng cảm thấy rất sợ hãi. có nên vào lượt đầu cuối cùng ta đã chọn tự kết liễu bạn thân. nhưng cô ấy vì muốn cứu ta mà đã giơ tay ra.

ta bắt đầu sợ hãi..... sợ rằng mình sẽ làm hại đến cô ấy.

điều này đã làm ta phải nhường lại cơ thể này lại cho raiden mei. ta trốn trong cơ thể của raiden mei. cứ thế lặng lặng quan sát người con gái tóc trắng ấy . chỉ có như thế thì ta mới cảm thấy ấm áp.

Mei(HoT): thật kỳ lạ là trong lòng ta cũng có một thứ gì đó rất khó bỏ.

Walter: ngươi đang lảm nhảm cái gì thế hả ?

Khoan đã ! ngươi muốn làm cái gì vậy ??

Mei(HoT): cái thế giới rác rưởi này không xứng đáng để ta bận tâm. nhưng chỉ duy nhất có một thứ ta không cho phép người phá hủy nó !!

Mei(HoT): bom cấy trong người cái gì chứ !!

để ta dùng sức lực cuối cùng biến ngươi về hư vô !!

Walter: đừng......dừng tay lại

????: ⟨ getsuga tensho ⟩

* ầm ầm *

Walter: !?

Mei(HoT): !?

Walter: " cái quái gì vậy ?

"

Không rõ từ đâu một đạo năng lượng màu đen lao tới nhắm vào tên rác rưởi trước mặt ta .

Và khiến hắn phải lùi ra xa .

Nhưng đó không phải là điều mà ta quan tâm bởi......

người mà ta mong nhớ cuối cùng cũng đã tới rồi.

POV TG

ở đâu đó cách khá xa cặp đôi kia thì có một kẻ đang đứng quan sát.

Đó là Toma trên tay phải đang cầm một thanh katana màu đen với ba chiếc gai nhô ra ở phần sống kiếm.

đó là tensa zangetsu.

Toma: ố ồ giáng bế đẹp phết đấy

Toma: " cơ mà cái gì thế.

Công chúa rồi kị sĩ gì chứ.

Em có biết em bao nhiêu tuổi rồi không kiana !!

"

Toma: haizz " mà thôi kệ đi mình xong việc ở đây rồi.

Còn sân khấu cứ để cho con bé tỏa sáng đi "

đang chuẩn bị rời đi thì bất chợt cậu dừng lại như nhớ ra thứ gì đó.

Toma: à tí thì quên.

Lát nữa phải đi đòi nợ nữa chứ

Nói rồi cậu ta biến mất hay đúng hơn là di chuyển với một tốc độ nhanh đến mức tưởng chừng như biến mất.

________________________________________

-Tại khu rừng phía đông học viện st Freya -

Walter: *hộc hộc*

Walter sau khi ăn một phát chí mạng từ kiana thì đã may mắn sống sót và đã chạy thoát nhưng cái giá phải trả lại là một cánh tay.

Walter: khốn khiếp.

Mình không thể chết ở đây được.

Walter: cái con khốn valkyrie đó , một ngày nào đó ta sẽ khiến ngươi phải trả giá !!!!

Hắn ta vừa chạy vừa chửi rủa trong sự tức tối.

Nhưng khi đang chạy thì hắn đã va phải một người.

đó là yang welt

Welt: cậu là.......

Walter: ha, còn tưởng là ai, thì ra chỉ là một tên mọt sách

Walter: ta không biết vì sao ngươi lại ở đây vào giờ này nhưng gặp ta coi như ngươi xui xẻo , hãy trở về với cát bụi đi.

Hắn tập trung một quả cầu năng lượng vào tay mình và chuẩn bị tấn công welt nhưng đã bị phân tâm bởi một giọng nói khiến hắn quay đầu lại nhìn.

????: ngài Walter......

Ngay lúc đó một nguồn năng lượng khác đang tập trung ở kế bên hắn.

Walter: cái, cái gì

Welt: cậu có biết......

* ầm*

Welt: !?

Walter: !?

????: !?

đột nhiên khu vực đó xảy ra một chấn động nhỏ nhưng rồi lại kết thúc.

Nhưng không gian xung quanh bỗng trở nên yên ắng một cách là kì.

điều này khiến cho tất cả những người ở đó dừng hết hành động của mình lại.

Walter: cái quái gì vậy !?

????: chào buổi tối welt sensei

Tất cả bọn họ đều nhìn về phía một cành cây nơi phát ra tiếng nói .

Welt: trò toma !

Toma: thầy có thể nhường cho em cái tên đó được không ?

Welt: em đang làm gì vào giờ này !?

Cậu chẳng muốn phí lợi mà nhảy xuống rồi từ từ đi đến chỗ của Walter.

Toma: yo cậu có khỏe không hả.....

Toma: cậu mục nguyệt ?

Walter: !?

Ngươi biết ?

Toma: tất nhiên rồi.

Thôi để ta nói luôn nhé.

Ngươi.........

Đi chết đi

Ngay sau đó cậu vung kiếm khiến hắn hoảng hồn lùi lại về phía sau với gương mặt hốt hoảng.

Walter: ngươi giám !?

Toma: có gì mà ta không giám chứ.

Mà ngươi có biết nhà ngươi với nhà ta khác nhau ở điểm nào không ?

Cậu vừa nói vừa đặt tay trái lên mặt của mình.

Walter: ngưng nơi nhảm và chết đi !

Ngay sau đó hắn tạo ra các quả cầu trọng lực.

Về phía của cậu thì sau khi đặt tay trái lên mặt của mình thì một luồng khí đen tập trung lại ngay lập tức vuốt tay xuống và một chiếc mặt nạ xuất hiện.

sau đó cậu xuất hiện ngay phía trước của hắn và dùng tay trái của mình nắm lấy mặt hắn mà đập mạnh xuống đất.

Toma: đó là nhà ngươi không có cửa

Toma: ngươi gây ra cho ta không ít rắc rối thế nên là........

Ngay sau đó một nguồn năng lượng màu đỏ phát ra từ tay của cậu.

Walter: khoan đã....

Toma: muộn rồi ⟨ cero ⟩

* ầm *

Cả khu vực đó phát ra một ánh sáng vô cùng chói mắt.

Nhưng trong bán kính 2 km tính từ chỗ cậu đúng đã được giăng kết giới nên những gì ở bên trong sẽ chẳng có ai ở bên ngoài nghe hay thấy được.

Còn về phía của cậu sau đòn đó thì khu vực của cậu đứng đã có một cái hố khá sâu và rộng khoản 4-5m gì đấy.

Toma: * phù *

Welt: toma em....

Toma: à xin lỗi vì đã làm phiền.

Em xin phép.

* vút *

Cậu lại biến mất tiếp trong sự ngỡ ngàng của những người ở đó.

Không gian xung quanh cũng đã trở về bình thường.
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 30 : không gian vết thánh


Toma: ờ hai người đang làm cái trò con bò gì vậy ?

Bronya: ồ Toma đấy à

Toma: ừ nhưng mà đây là ai ?

Sao mà giống ngài hiệu trưởng thế ?

Tôi chỉ tay vào một người đang nằm trên mặt đất.

đó là một cô bé có dáng người nhỏ, mái tóc màu hồng nhạt cùng với đó là một đôi tai ờm.....thỏ chắc thế ở trên đầu.

Cô bé đó hiện tại đang nằm trên mặt đất với bộ đồ hơi hở một tí và đang bị kiana sờ tai cùng cái gương mặt khá là...... thôi không nói nữa.

Kiana : đây là dì theresa đấy

Toma: .........

Toma: hả ?

Kiana: ngươi hả cái gì ?

Ta bảo đây là dì theresa bộ ngươi không nghe rõ hay sao ?

Toma: ok .

được rồi giờ thì tôi cần cậu để ngài ấy lên giường và giải thích xem chuyện gì đã xảy ra

Bronya: được thôi mà trước đó thì........

___________________________________________

Ok giờ thì tôi đã hiểu.

Tóm tắt lại một chút theo lời của bronya kể lại thì sáng hôm nay hiệu trưởng bị bất tỉnh, lí do được xác định là ý thức của dì ấy bị đưa vào không gian của vết thánh .

Nên để giúp dì ấy tỉnh lại thì mei đã đi vào không gian của vết thánh. nhưng đang yên đang lành thì dì theresa bị vết thánh kiểm soát và tấn công họ.

Nên mới có cái cảnh vừa rồi .

Còn lí do là tôi ở đây là vì bị bác sĩ giữ lại.

Lí do thì chắc là hôm qua do lúc cứu mei và sử lí Walter nên tôi đã cử động quá mạnh, điều đó khiến cho mấy vết thương lớn trên người tôi rách ra.

Sau khi trở về thì tôi đã bị bắt quay trở lại bệnh xá và bị giữ lại trông chừng để tránh mấy pha tự hủy.

Nên là sáng nay khi tôi đang ngủ thì nghe thấy tiếng động ở phòng kế bên nên cũng tò mò đi sang xem.

Tôi khá chắc đây là một trong những đoạn mà tôi đã bỏ qua khi đọc truyện.

Toma: thế đó là lí do mà hai cậu xích và nhốt ngài ấy vào lồng ?

Bronya: đúng để đảm bảo an toàn thì đành phải làm vậy thôi

Kiana: uuuum chị mei lâu tỉnh lại quá

Toma: hừm.

Bronya này

Bronya: có gì không ?

Toma: cái mà mei đang đội cậu còn cái nào không ?

Tôi hỏi bronya trong khi tay đang chỉ về phía của mei .

Bronya: có bronya còn một cái

Nói rồi bronya như một con mèo máy nào đó móc ra một cái mũ có hình homu giống của mei nhưng có màu xanh.

Bronya: Toma tính đi sao ?

Toma: ừ tớ không yên tâm lắm

Tôi cầm lấy cái mũ đó và đang tính đội lên thì kiana ( k-423 ) aka tuna đến giữ lấy tay tôi.

kiana: aaaaaa ta không cho ngươi đi !!!

Toma: gì vậy mẹ trẻ ?

Kiana: ta không cho phép ngươi đi.

Lỡ ngươi làm gì chị mei của ta thì sao !?

Toma: cậu bị sao vậy trời ?

Yên tâm tớ không làm gì đâu

Kiana: không !!!

Toma : bỏ ra đi kiana !

Kiana: không bao giờ !!!!!!

Toma: tớ không làm gì mei của cậu đâu

Kiana: ai mà biết được ngươi sẽ làm gì chứ !!!

Toma: bỏ ra !!!!!

Kiana; không !!!!!!!!

Toma: 💢

Toma: " đừng trách anh nha em gái của anh.

Cái này là do em tự chuốc lấy đấy "

Thấy dùng lời không có tác dụng với con bé.

Tôi liền dơ tay lên lấy ngón cái giữ lấy ngón giữa .

Dùng sức vận haki vào .

Thấy vậy kiana cũng ngơ ra.

Kiana: hả ?

Toma: ⟨ tuyệt kĩ: búng chán đại pháp ⟩

_____________________________________________

Toma: được rồi cậu bắt đầu đi

Tôi kiếm một chỗ thoải mái ngồi xuống.

Trên đầu tôi là cái mũ có hình homu.

Bronya: vậy thì.

Khởi động

Sau câu nói của bronya thì cả cơ thể tôi mất hết cảm giác.

Bronya: haizz (nhìn về phía kiana)

Bronya: đúng là Toma có khác.

Giải quyết nhanh gọn thật

Kiana: 😵(đã bất tỉnh)

_________________________________________

Toma: đây chính là không gian vết thánh sao ?

Hiện tại thì sau khi tiến vào không gian vết thánh thì tôi đang thấy mình đang đứng ở một nơi khá là hoang tàn.

Toma: bronya cậu đâu rồi ?

Bronya: Toma cậu có nghe rõ không ?

Toma: có nghe rất rõ.

Cậu mau chỉ cho tớ vị trí của mei với ngài hiệu trưởng đi

Bronya: được rồi cậu hãy.........

_________________________________________

POV TG

- bên phía của theresa -

Hiện tại cô và mei đang phải chiến đấu với một con thú honkai mang hình dáng con cáo hay hồ ly gì đó khổng lồ với chín cái đuôi .

Mei thì đã bị thương sau khi đánh với nó, còn theresa thì sau khi nhận được sức mạnh mới thì cũng đã cân bằng được thể trận nhưng cũng đang gặp bất lợi vì vừa đánh vừa phải bảo vệ mei.

Theresa: con cáo kia mau thả học sinh của ta ra!!!!!!

Và điều tồi tệ nhất chính là việc mei đang bị con cáo kia ngậm lấy trên miệng của mình.

‹ con nhóc kì đà cản mũi nếu như ngươi không có ở đây thì mọi chuyện đã kết thúc từ lâu rồi.

Ngươi mau chết đi !!!!! ›

Con cáo đồ giận dữ quăng mei lên trời với mục đích nuốt chứng và kết liễu cuộc đời của cô ấy.

Theresa: MEI !!!!!!!!

Toma : ⟨ getsuga tensho ⟩

* ầm ầm*

Tưởng chừng như cuộc đời của mei sẽ kết thúc ở đây thì bỗng từ đằng xa một nguồn năng lượng màu đen pha chút đỏ lao đến và đánh văng con thú honkai hình cáo kia ra xa .

ngay sau đó là một bóng người vút qua Theresa phóng đến chỗ của mei và đỡ lấy cô ấy.

Mei : to....ma

Toma : chào ngài hiệu trưởng bộ đồ mới trông đẹp đấy
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 31 : god


Theresa: toma !!

Toma : chà xem ra là em tới đúng lúc nhỉ ?

Mei : toma nè

Toma: hửm ?

Mei : cậu có thể bỏ tớ xuống được không ? (//////////)

Toma: " oh sh*t "

Mei yêu cầu tôi bỏ cô ấy xuống với gương mặt đỏ bừng.

đến đây thì tôi cũng nhận ra là mình đang giữ cô ấy theo kiểu bế công chúa.

Ôi ngại vãi.

Mà kiana biết được chắc chắn con bé sẽ giết tôi cho mà xem.

Thế là tôi cũng hơi ngượng mà bỏ mei xuống.

Toma: ờm tớ xin lỗi

Mei: không sao đâu ( ///////// )

Bầu không khí lúc này rất chi là lạ luôn.

Nó cứ gượng gạo thế nào á .

Theresa: ehem không phải lúc để hai đứa diễn phim tình cảm đâu

‹ tên nhóc khốn khiếp.

Sao ngươi giám chứ ! ›

Toma: à ta quên mất.

Còn phải giải quyết ngươi nữa chứ

‹ đừng tự mãn nhóc con. ta nhất định sẽ giết hết tất cả các ngươi !!!! ›

Toma: haha cứ bơi vào đây con cáo ngu ngốc

Tôi nắm chặt lấy tensha zangetsu và giơ tay lên khiêu khích con cáo trước mặt mình.

‹ chết đi ›

ngay sau đó một ngọn lửa màu đỏ hồng được ngưng tụ trong miệng của nó.

Rồi không chần chừ phóng nó về phía của tôi.

Nhưng thấy vậy tôi vẫn không hề nao núng .

Toma: * phù *

Tôi cầm lấy thanh kiếm bằng hai tay rồi giơ lên cao.

Chân trái ở phía trước.

Ngay khi quả cầu lửa khổng lồ chuẩn bị lao về phía tôi thì chân phải của tôi đã nhanh chóng di chuyển lên phía trước.

Toma: ⟨ kiếm kĩ: thác nước ⟩

Tôi dồn sức bổ mạnh thanh kiếm của mình xuống.

Nhanh và mạnh giống như thác nước đổ xuống vậy.

Nhát chém đó đã khiến cho quả cầu lửa bị chẻ làm đôi.

Bốn năm trước khi còn luyện tập trong không gian của hệ thống tôi đã nhận ra rằng chỉ với quyền anh thì sẽ chẳng thể làm được gì.

Thế nên là tôi đã nhờ hệ thống chỉ dạy thêm cho bản thân về kiếm thuật.

Và hai năm liền ngoài những bài tập mà hệ thống giao cho thì tôi cũng đã rèn luyện và sáng tạo các kĩ thuật kiếm cho riêng mình.

‹ cái quái !! ›

Không để nó hết ngạc nhiên tôi nhanh chóng di chuyển đến phía bên hông của nó rồi tung ra một nhát đâm .

Toma: ⟨ kiếm kĩ: xuyên phá ⟩

* rầm *

‹ *khặc* ›

Cú đâm đó được tôi kết hợp với vô hạ hạn từ đó khiến cho cú đâm có uy lực lớn hơn dù nó là đâm . và nó đã khiến cho con cáo văng ra xa với một vết đâm tuy không sâu nhưng chắc chắn rất đau .

Toma: * phù * thấy sao hả con cáo ngu ngốc.

‹ tên nhóc khốn khiếp!!!!! ›

Toma: he xem ta đây

Tôi vứt thanh kiếm của mình sang một bên rồi nhanh nhạy di chuyển lên phía trên đầu của con cáo rồi dơ chân lên bọc haki vào.

* rầm *

Dồn sức giáng một cú đá bằng gót chân vào thẳng đầu nó khiến nó cắm cả cái đầu xuống đất và nó nằm im luôn.

Toma: thế là xong

Tôi nhảy xuông khỏi đầu của nó rồi vẫy tay về phía của dì theresa với mei .

Toma: này tôi thắng rồi nè!!

Mei : tuyệt thật !

Theresa: " dù biết là thằng bé rất manh nhưng thế này thì cũng hơi quá rồi "

Toma: hehe

Theresa: " mà thôi thế cũng tốt " !?

TOMA CẨN THẬN !!!!!!

Đột nhiên sắc mặt của dì theresa tối sầm lại rồi hét lên.

Toma: hả ?

* phập *

Toma: * khục * cái..... quái

POV TG

Ngay sau khi theresa hét lên thì một âm thanh như tiếng thứ gì đó bị đâm vang lên cùng với đó là một cơn đau khủng khiếp.

Khi cậu nhìn xuống người mình thì thấy một cái móng vuốt lớn đâm xuyên qua ngực của mình.

Mei : TOMA!!!!

Toma: mình..... bất..... cẩn.....

* vút, rầm*

Con cáo khổng lồ sau khi đục một lỗ trên ngực của mình thì đã lẳng cậu về một phía.

‹ ngươi cũng có cố gắng đấy nhưng ta rất tiếc cho ngươi ›

Thấy cháu mình như vậy đôi mắt của theresa liền thay đổi.

Nó trở nên vô cùng đáng sợ.

Cùng với đó là cảm xúc phẫn nộ tột độ khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt.

Theresa: sao ngươi giám chứ.....

Theresa: TA NHẤT ĐỊNH SẼ GIẾT NGƯƠI CON CÁO KHỐN KHIẾP !!!!!!!!

Cô ấy điên cuồng lao lên tấn công một cách mất kiểm soát.

* keng,keng, rầm*

Liên tiếp là các đòn đánh ngập tràn sát ý của cô ấy.

‹ hừ đừng coi thường ta ›

Theresa: !?

Ngay sau đó con cáo khổng lồ biến thành một làn khói đen rồi bao lấy theresa .

Còn về phía của cậu thì lúc này đây cậu đã bị biến thành cái bánh donut .

Với một cái lỗ to tướng trên ngực.

Tuy là vẫn chưa chết nhưng đang trong tình trạng thập tử nhất sinh.

Mei chạy đến và cố gắng làm hết những gì có trong khả năng của mình.

Mei: toma cố lên .

Chắc chắn là cậu không sao đâu .

Dù nói như vậy nhưng vẻ mặt của cô thì lại hoàn toàn khác nó là vẻ mặt hoảng sợ lo lắng và cô ấy còn đang khóc.

Đột nhiên không gian xung quanh phát sáng.

Nó khiến cho mei phải nhắm mắt lại.

Khi mở mắt ra thì không gian xung quanh đã thay đổi.

Toma: mình vẫn còn sống ?

Mei: toma !!!

Toma: ồ chào tớ......

Theresa: toma!!!! em không sao chứ ?

Có vấn đề gì không ?

Có cảm thấy gì không ?

V.v

Đang tính chào mei thì đột nhiên theresa không rõ từ đâu lao đến chỗ cậu và hỏi thăm rối rít ngoài ra còn sờ khắp người cậu.

Theresa: nào ngài hiệu trưởng em không sao. mà ngài mau nhìn kìa.

Cậu vừa chấn tĩnh Theresa vừa chỉ tay về phía đằng xa.

Và ở phía đó là một cây hoa anh đào.

Dưới gốc cây có ba người đang ngồi ở đó. ba người họ chính là Rin, Sakura và kallen

Toma: ngài không tính ra chào họ à ?

Theresa: thôi nói không chừng sau này sẽ còn gặp lại

Toma: cũng phải ha

Mei :toma ngài theresa chúng ta đi thôi

Toma: chúng ta về thôi nhỉ ?

Theresa: ừ về thôi

- tại thế giới thật -

Sau khi theresa tỉnh lại thì đã thấy bản thân đang bị xích và nhốt lại ở trong lồng thủ phạm thì không ai khác ngoài kiana và bronya rồi .Việc này đã khiến cho theresa nổi khùng lên và giáo huấn cho hai người họ một trận.

Nhưng khi đang giáo huấn được 10p thì mei đi đến và nói với vẻ mặt lo lắng.

Mei : ngài theresa

Theresa: có chuyện gì.

Nếu tính ngăn ta lại thì.....

Mei : không phải ạ

Theresa: thế thì có chuyện gì ?

Mei : từ này đến giờ toma vẫn chưa tỉnh lại

Kiana: !?

Bronya: !?

Theresa: hả !!!!!?

- về phía của Toma -

Toma: chỗ quái nào nào đây ?

Hiện tại sau khi đi cùng Theresa thì thay vì cậu tỉnh lại thì cậu hiện tại đang đứng ở một không gian trắng xoá.

Toma: " đáng lí ra mình phải tỉnh lại mới đúng chứ nhỉ "

????: ngươi chính là kẻ dị biệt sao ?

Toma: !?

Đang hoang mang vì tại sao mình lại ở đây thì một giọng nói nam không ra nam,nữ không ra nữ vang lên ngay ở phía sau cậu.

đi cùng với đó là là một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

điều này đã khiến cậu quay lại và nhảy lùi về phía sau .

Toma: " không thể nào......

"

Ngay sau khi quay lại lùi về phía sau của mình thì cậu đã rất kinh hãi trước thứ đang đứng trước mặt mình.

Đó là một thứ mang hình dáng con người nhưng cả cơ thể chỉ là một mẫu trắng toát.

Gương mặt không hề có ngũ quan.

Nhưng cậu biết rất rõ đó là gì.

Toma: " tại sao chứ.

Tại sao god lại ở đây !?

"

God: ta hỏi ngươi.

Ngươi có phải kẻ dị biệt không
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 32 : cái chết


Toma: " tsk rắc rối lớn rồi đây "

Hiện tại tôi đang trong trạng thái cảnh giác cao nhất.

Tất cả tinh thần, sự tập trung ,mọi giác quan , 'vô hạ hạn ' , ' Haki quan sát ' đều đã được bật lên.

Tôi đã chuyển sang dạng bankai hollow mask để sẵn sàng cho bất kỳ nguy hiểm nào.

Thậm chí đã sẵn sàng dùng đến cả vasto lorde để có thể tăng tỉ lệ chiến thắng à không phải là sống sót mới đúng.

Vì đâu ai biết được là thứ trước mắt có thể làm được những gì chứ.

Nhưng dù đã như vậy vẫn không thể nào làm nguôi ngoai cảm giác sợ hãi và hoảng loạn trong lòng mình.

Mặc dù đã biết là khi hệ thống không còn che giấu sự tồn tại của mình nữa thì chắc chắn god sẽ tìm đến.

Nhưng không nghĩ là nó lại sớm đến thế.

Toma: " mày phải bình tĩnh toma.

Phải giữ một cái đầu lạnh, không được phép hoảng loạn. phải thật bình tĩnh "

Đột hắn ta lại lên tiếng một lần nữa.

Lại là câu hỏi mà hắn đã hỏi.

God: ngươi.

Có phải kẻ dị biệt không

Toma: ha ai mà biết được chứ " kẻ dị biệt sao .

ý là kẻ đã đến và thay đổi thực tại của thế giới này à "

God : vậy sao nếu thế thì.......

Toma: ?

* xoẹt *

Hắn chỉ ngón tay về phía tôi ngay lập tức ở trước đầu ngón tay hắn một vùng không gian rất nhỏ cỡ một viên bi liền trở nên méo mó và rồi vùng không gian đó bắn thẳng về phía tôi với cái tốc độ khủng khiếp, nó xuyên qua 'vô hạ hạn ' bắn sượt qua mặt tôi và để lại một vết cắt nhỏ ngay đó.

Toma: " nó xuyên qua cả ' vô hạ hạn ' sao !?

"

God: cảm giác này quả nhiên ngươi là kẻ dị biệt.

God: ngươi cần phải biến mất

Nói rồi vô số thứ như hồi nãy xuất hiện quanh hắn ta.

Khi hắn ta giơ tay lên ngay lập tức chúng bắn thẳng về phía của tôi.

Cảm nhận được rằng 'vô hạ hạn ' sẽ chẳng thể làm được gì tôi nhanh chóng né sang một bên.

* rầm, rầm, rầm,.... *

Những thứ đó ngay sau khi chạm xuống mặt đất.

Nó đã khiến cho chỗ đó bị phá hủy, đất đá văng khắp nơi .

Sức phá hủy của nó phải ngang hay thậm chí là hơn những cú đấm bọc bá khí của tôi nữa nhưng nó kinh khủng hơn vì những thứ đó vô cùng nhiều.

Toma: " khủng khiếp thật "

Tôi sau khi né được thì đã dơ hai ngón chỏ và ngón giữa về phía hắn.

Toma: ⟨ cero ⟩

Tôi ngay lập tức giải phóng một nguồn năng lượng khổng lồ về phía của hắn.

* bùm *

Đòn đó của tôi đã tạo ra một vụ nổ khá lớn.

Nó khiến cho khói bụi mịt mù.

God: không có tác dụng đâu

Nhưng khi khói bụi tan đi thì tôi đã không còn ở đấy nữa.

Ngay sau khi hắn ta không thấy tôi đâu thì từ phía sau hắn tôi ngay lập tức xuất hiện.

Toma: ⟨ GETSUGA TENSHO ⟩

Rồi dùng hết sức bình sinh của mình tung ra một nhát chém mang năng lượng màu đen vào hắn.

Cú chém đó của tôi khiến cho toàn bộ mọi thứ xung quanh bị phá hủy.

Nhưng đòn đó của tôi đã bị chặn lại bởi một thứ gì đó.

Toma: " cái !?

"

Hắn từ từ quay người lại rồi nói với tôi

God : ta đã nói rồi.

Không có tác dụng gì đâu.

Sau lời nói đó một đợt sóng sung kích tỏa ra từ hắn.

Nó giống như là một cơn bão vậy nhưng khủng khiếp hơn rất nhiều.

Và nó đã khiến tôi văng ra.

Toma: " không có tác dụng sao .nếu đã thể thì chỉ còn cách này thôi "

Tôi khi đang bị văng đi liền ngay lập tức xoay người lại lấy kiếm cắm xuống đất để dữ bản thân mình lại .

Toma: " ăn được cả trả về không "

Tôi nhanh chóng lùi ra thật xa rồi nhắm mắt lại rồi từ cơ thể tôi một nguồn năng lượng màu đỏ rất lớn ào ào tỏa ra.

POV TG

Nguồn năng lượng đó ngày càng lớn hơn.

Giờ đây nguồn năng lượng đó đã trở nên dữ dội tưởng chừng như nó sẽ thổi bay và phá hủy tất cả mọi thứ xung quanh.

Ngay sau khi nguồn năng lượng đó dần trở nên yếu đi thì xung quanh cậu đã hoàn toàn bị khói bụi bao phủ.

Khói bụi dần tan đi để lộ trong đó chính là cậu.

Nhưng giờ đây lại mang hình dạng của một con quái vật.

Toma: * GRAAAAAAAAAAAAAAA *

Cậu gầm lên một cách đầy hoang dại.

Ngay sau đó cậu liền hơi cúi người xuống hướng cặp sừng về phía của god.

Một nguồn năng lượng màu đỏ dần được tập trung ở trước hai chiếc sừng đó rồi ngay lập tức bắn thẳng về phía của god .

Đòn tấn công đổ đã tạo ra một vụ nổ cực kì lớn.

Dù nó vẫn là ' cero ' nhưng trong hình dạng này của cậu thì mức độ tàn phá của nó đã khác biệt hoàn toàn so với những lần sử dụng ' cero ' lúc trước.

Sau đòn đó thì cơ thể của cậu dần xuất hiện các vết nứt rồi vỡ vụn ra .

Hình dạng đó giống như một lớp bọc bên ngoài cơ thể của cậu.

Toma: * hộc hộc *

Khi nó vỡ ra cậu đã phải khụy xuống và thở hổn hển vì mệt.

Toma: " hình dạng này đốt sức quá "

God: ngươi cũng mạnh đấy

Toma: !?

Một giọng nói vang lên khiến cậu từ từ ngẩng đầu lên nhìn thì đã thấy god đang đứng trước mặt cậu với không một vết xước .

Toma: " đừng có đùa thế chứ "

God: trông ngươi có vẻ đã mệt rồi nhỉ

Đáp lại hắn ta chỉ là sự im lặng của cậu.

Khi thấy vậy hắn lại tiếp tục lên tiếng.

God : ngươi cũng khá đấy .

Và để cảm ơn ngươi ta sẽ.......... nghiêm túc lấy mạng của ngươi

Ngay sau lời đó của god thì trên gương mặt trắng bệch không lấy nổi một chút gì của hắn.

Tại vị trí của đôi mắt liền xuất hiện hai điểm màu đen và sâu thẳm.

Lúc này đây từ hắn ta tỏa ra một áp lực vô cùng lớn.

Điều này khiến cho tâm trí của cậu hoàn toàn bị bao phủ bởi sự kinh hoàng và sợ hãi.

Cậu cảm nhận rất rõ cái chết đang ở gần mình.

___________________________________________

* tách, tách *

Rớt xuống âm thanh làm người ta liên tưởng đến những giọt nước đang rơi xuống.

Nhưng ở đây âm thanh đó đúng là âm thanh của chất lỏng rơi xuống nhưng không phải là nước mà đó chính là máu.

Cậu lúc này giống như bị một thứ gì đó bóp lấy cổ mà nâng lên không trung.

Cơ thể của cậu lúc này thì không có một từ ngữ nào có thể miêu tả được.

Chỉ biết rằng máu chảy ra từ cơ thể của cậu đã nhiều đến mức nhuộm đỏ cả một mảng đất.

Ánh mắt thì mờ nhạt như sắp mất đi sự sống.

Đứng đối diện với người đang bị nhắc lên không gì khác đó chính là god.

Kẻ đã khiến cho cậu rơi vào tình trạng này.

God: ngươi đúng là cố chấp.

Nhưng đã kết thúc rồi

Hắn nắm bàn tay của mình lại chỉ giơ ngón tay trỏ của mình chỉ về phía của cậu .

Một tia sáng màu lam nhạt xuất hiện từ đầu ngón tay của hắn.

God: vĩnh biệt

Nói rồi tia sáng đó bắn xuyên qua tim của cậu.

Thanh kiếm đang được cậu cầm trên tay cũng từ từ tuột ra và rơi xuống.

Ánh mắt của cậu đã hoàn thành mất đi sự sống.

Cậu lúc này đây đã chết.
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 33 : thức tỉnh


POV TG

* tít tít tít * ( tiếng máy đo nhịp tim )

Trong phòng bệnh của học viện St Freya có một người đang nằm trên giường với đôi mắt đang nhắm liền lại.

Xung quanh cậu đang có những thiết bị kiểm tra

Toma: ukm

Cậu từ từ mở mắt tỉnh dậy với gương mặt mệt mỏi và ánh mắt vẫn còn chút gì đó sợ hãi.

Cậu ngồi giậy và suy ngẫm lại những gì đã xảy ra.

Toma: " mình.......vẫn còn sống ?

"

Khi nghĩ lại đến những gì mà bản thân đã trải qua và cảm giác khi đối diện với God trong lòng cậu vẫn không thể nào quên được cảm giác sợ hãi lúc đó, dù đã từng chết một lần nhưng cảm giác của god nó vẫn quá khủng khiếp để cậu có thể đối diện mà không sợ hãi.

Khi đang suy nghĩ mông lung thì cậu cảm giác được có gì đó đang nắm lấy tay của mình.

Toma: " dì theresa "

Khi quay sang nhìn thấy Theresa đang ngồi gục xuống giường của cậu mà ngủ.

Tay của cô ấy thì vẫn nắm chặt lấy tay của cậu.

Mặc dù đã ngủ nhưng gương mặt của cô ấy vẫn toát lên vẻ lo lắng.

Theresa: ukm~

Đang suy nghĩ xem sao theresa lại ở đây thì cô ấy cũng đã tỉnh lại.

Toma: a chào buổi tối dì theresa

Theresa: toma !!!

Khi nhìn thấy cậu đã tỉnh lại gương mặt của cô ấy từ lo lắng dần chuyển sang mừng rỡ.

Rồi nhào vào ôm cậu.

Toma: nào bình tĩnh nào dì đừng có làm quá lên như thế chứ.

Theresa: cái gì mà làm quá chứ!!!!

Cháu có biến là cháu đã hôn mê gần một tuần rồi không hả !!!!!?

Toma: !?

" gần...... một tuần .

Không phải......

"

Cậu hoang mang trước những thông tin mà mình nhận được.

Rằng bản thân đã hôn mê lâu đến như vậy.

Nhưng cậu chỉ có cảm giác là mới chỉ có vài tiếng trôi qua mà thôi.

Toma: " kì lạ thật "

Toma: được rồi dì không cần lo nữa đâu cháu đã không sao nữa rồi

Theresa: thật chứ ?

Toma: thật

Theresa: thế thì tốt quá

Toma: vậy thì cháu......

Theresa: không !!!!!

Cháu phải ở lại đây để theo dõi thêm !!!

Toma: ơ nhưng mà......

Theresa: không nhưng nhị gì hết !!!!

Cháu phải biết nghe lời ta , ta chỉ muốn tốt cho cháu thôi !!!

Toma: à...... vâng ạ

Theresa: haiz .

Nếu cháu đã tỉnh lại rồi thì ta không cần ở đây thêm hôm nào nữa

Toma: à vâng ạ.

Chúc dì ngủ ngon

Theresa: ừm cháu cũng thế

Sau khi hai dì cháu chào nhau xong thì Theresa quay lưng rời đi.

Toma: " cơ mà không cần ở đây thêm hôm nào nữa ?

Tức là đêm nào dì ấy cũng ở lại "

Khi nghĩ tới đây bất giác cậu liền nở một nụ cười.

Toma: " dì ấy không chỉ đáng yêu mà còn tốt nữa chứ "

Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc rồi nằm xuống giường.

Gương mặt từ mỉm cười chuyển sang trầm tư .

Toma: " sao mình vẫn còn sống nhỉ ?

"

Toma: " không lẽ nó là mơ .

Không đúng cảm giác lúc đó quá chân thật, cơn đau cho đến áp lực đó thì không thể nào là mơ được "

Toma: " hay hắn tha cho mình.

Cái đó thì lại càng không "

Cậu đang suy nghĩ xem bằng cách nào mình có thể sống sót.

Hai lí do trên đã bị cậu loại đi.

Toma: " thế thì chỉ có một lí do thôi .

Chắc chỉ có hệ thống với oma zi-o đã cứu mình .

để hỏi thử cho chắc "

Toma: { hệ thống }

....

....

....

Toma: { này hệ thống !!!!! }

.....

.....

Toma: " không được ư ?

"

Toma: < oma zi-o cô có ở đó không >

.....

.....

Toma: < này hai người có ở đó không đấy !!!! >

.....

Toma:" sao lại không có phản hồi gì vậy "

im lặng đó chỉ là những gì mà cậu nhận được sau khi cố liên lạc với hệ thống và oma zi-o.

Khi nghĩ rằng họ là người đã cứu sống mình khi bị god tấn công.

Nhưng những gì cậu nghĩ liệu nó có phải là sự thật.

- trong không gian hệ thống -

HT: cố lên ...... chỉ một chút nữa thôi

Oma zi-o: cô có ổn không đấy?

Lúc này đây hệ thống đang đứng đối diện với một cánh cổng khổng lồ.

Kích thước của mỗi cánh cửa đều phải lớn cỡ một tòa trung cư.

Hai cánh cửa khổng lồ đang hơi hé ra một chút.

Còn hệ thống thì cô ấy đang dùng hết khả năng của mình mà cố gắng đóng nó lại để tránh cho cho nó mở ra hoàn toàn.

HT: sắp được rồi cố lên

* két~ rầm *

HT: OMA ZI-O NGAY LÚC NÀY MAU LÀM ĐI !!!

Oma zi-o: được

Ngay sau khi hai cánh cửa được đóng lại hoàn toàn.

Hệ thống đã hết lên với cô nàng ma vương.

Oma lập tức giờ hai tay của mình về phải của cảnh cổng .

Ngay sau đó từ trông không trung, dưới mặt đất hàng trăm, hàng nghìn sợi sích có kích thước bằng ba người trưởng thành xuất hiện và cuốn chặt lấy cánh cổng đó .

Oma zi-o: " chưa được, thế này là chưa đủ "

Ngay sau đó tại điểm tiếp xúc gần cửa các sợi sích những cái ở khóa lại tiếp tục xuất hiện để gia cố độ chắc chắn.

Nhằm không để cho hai cảnh của hé ra dù chỉ một chút.

Ngay sau khi giải quyết xong hai người bọn họ liền ngồi gục xuống vì kiệt sức.

HT: may quá

Oma zi-o: cuối cùng..... cũng xong rồi.

Mệt quá

HT: xin lỗi vì đã làm phiền cô

Oma zi-o: à không sao đâu.

Mà cái tên god thế nào rồi ?

HT: có lẽ hắn sẽ không sao đâu

Oma zi-o: hắn may mắn đấy.

Nếu mà ta không đến kịp thì hắn đã bốc hơi luôn rồi.

HT: phải

Nói rồi cả hai đều nhìn về phía cảnh cổng khổng lồ kia mà không khỏi lo lắng.

Oma zi-o: " cánh cổng hùng vĩ thật "

Oma zi-o: " haiz đang yên đang lành "

- trở lại mấy ngày trước -

Khi hệ thống với oma zi-o đang ngồi trò chuyện với nhau thì đột nhiên quả cầu bao bọc lấy hỗn độn liền rung lên khiến họ chú ý.

Rồi ngay sau đó phần dây sích và quá cầu bao xung quanh liền vỡ vụn ra.

Khối năng lượng bên trong bắt đầu bay lên không trung rồi hóa thành một cánh cổng khổng lồ.

HT: thôi chết !!!

Chủ nhân sảy ra chuyện rồi !!

Oma zi-o: hả !!?

HT: cô mau tìm ngài ấy đi còn tôi sẽ lo thứ này

Oma zi-o: ừ nhớ cẩn thận đấy !!!

- quay trở lại trận đấu của Toma với God -

Sau khi cho Toma một phát chí tử vào tim của cậu thì giờ đây cậu đã không còn thở nữa.

Thấy vậy god liền thả cậu rơi xuống .

God: ngươi quá nguy hiểm nên ta cần phải làm như vậy

Hắn ta từ từ xoay người lại rồi rời đi mặc kệ cho cậu chết tại nơi này. nhưng vừa đi được vài bước thì đột nhiên hắn cảm nhận được một thứ gì đó vô cùng khủng khiếp đang ở phía sau.

Ngay lập tức hắn quay người lại nhìn.

God: cái quái gì vậy

Trước mặt hắn chính là cậu.

Một người tưởng chừng như đã chết hiện đang đứng trên vũng máu của mình.

Nhưng cậu lúc này lại tỏa ra một luồng áp bức khủng khiếp.

God: ngươi làm sao vẫn còn sống

Cậu không hề nói gì hết cả.

Hắn ta thấy kì lạ nên đã đi đến lại gần cậu.

Thì một luồng khí mang uy áp rất lớn trào ra từ cơ thể cậu.

điều này khiến god phải chùn bước.

Cậu nhìn về phải hắn với ánh mắt vô hồn.

Mái tóc từ màu đỏ cam dần đục đi và chuyển sang đen, đôi mắt trở thành màu tím sẫm.

Xung quanh cậu là một luồng aura màu tím.

Các vết thương lớn nhỏ trên cơ thể cũng nhanh chóng biến mất , kể cả cái lỗ nhỏ ở ngực trái do god gây ra cũng đã liền lại.

God: cái gì ......

* vút....

Rầm *

Trong khi god vẫn chưa hiểu gì thì cậu đã biến mất rồi đột nhiên hắn bị một thứ gì đó tác động mạnh vào đầu hắn khiến hắn văng ra một đoạn rất xa.

God: hắn vừa đá mình sao !?

Cái tốc độ gì.......

Sau khi lãnh trọn một cú đá vào đầu từ cậu.

Hắn liền lồm cồm bò giậy trong sự ngơ ngác.

Chưa kịp thắc mắc thì lại tiếp tục là một cú sút thẳng vào cằm khiến hắn văng tít lên không trung .

God: " nhanh quá.

đây không phải sức mạnh của một con người !?

"

Ngay khi hắn đã bay được một đoạn rất cao thì cậu đã ở sẵn đó và tung một cú đấm khiến hắn văng mạnh xuống đất.

God: rốt cuộc ngươi là thứ gì

Sau cú đấm của cậu thì hắn cũng đã hoàn toàn nằm gục xuống đất.

Hiện tại thì có khi đứng lên còn khó khăn chứ đừng nói là đánh tiếp.

Cậu đi một cách chậm rãi vì phía của hắn.

Trên tay cậu một nguồn năng lượng ngưng tụ lại thành một thanh kiếm.

Cậu đến gần hắn và rồi dơ kiếm lên.

Rồi vung mạnh xuống.

Khi thanh kiếm vừa được vung xuống thì từ phía đằng sau những sợi sích xuất hiện và trói cậu lại .

Ngay sau đó oma zi-o liền xuất hiện trước mặt và giơ tay về phía cậu.

Oma zi-o: xin lỗi nhưng hãy ngủ đi

Ngay sau câu nói vừa rồi cậu liền từ từ thả lỏng bản thân và nhằm liền mắt lại .

Thanh kiếm trên tay cũng biến mất.

Khi thấy cậu đã ngủ cô liền bế cậu trở về không gian của hệ thống.

Khi tới nơi đập vào mắt cô là hình ảnh hệ thống đang chật vật vì cánh cổng đang mở ra.

Ngay sau khi thấy oma zi-o trở về cô ấy đã yêu cầu cô nàng giúp cô ấy không cho cánh cổng mở ra còn cô sẽ đưa cậu trở về bình thường.

Vì chỉ có như vậy mới ngăn không cho cánh cổng tiếp tục mở to hơn dù việc đó sẽ mất khoảng vài ngày.

Nghe vậy oma triệu hồi final from của vô số các rider rồi điều khiển họ cùng mình chạy ra giữ cánh cổng lại.

Còn hệ thống thì đang cố gắng hết sức đưa cậu trở về bình thường.
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 34 : kiana bị bắt đi


- học viện Freya, phòng himeko -

POV TG

Himeko : thôi nào theresa, cậu ta sẽ không sao đâu " mong là thế "

Theresa: không sao cái gì chứ hả !?

đây là lí do mà tôi không muốn cho cô uống rượu đấy !!!

Fuhua : " phát hiện mới à nha "

Mei + bronya+ kiana : " cậu ấy /hắn ta lúc say trông thú zị thật "

Toma: sao tự nhiên* híc* có nhiều ngài hiệu trưởng * híc *thế nhể ?

Cậu hiện tại đang trong cơn say, say đến mức những lời cậu thốt ra bình thường thì câu nào chí mạng câu đấy mà giờ thì lại chỉ liên tục nói nhảm.

Điều này đối với fuhua và bộ ba là cực kì mới mẻ.

Theresa: mau tỉnh lại đi cậu say lắm rồi đấy !!!

Theresa đang dùng hết sức để lắc và lay mạnh cậu để cầu mong cậu tỉnh táo trở lại nhưng chả có tác dụng gì cả.

Toma: ahaha ~

Còn lí do mà cậu say như thế thì phải quay trở lại mấy phút trước.

- 10p trước -

Himeko : ha!!

Như thế này mới gọi là sống chứ , ở trong bệnh viện chỉ được uống nước lọc thôi nên là chán chết đi được

Theresa: himeko này, cô chỉ vừa mới xuất viện nên là hạn chế thôi

Himeko: chán thật, đến cái độ tuổi này rồi mà làm gì cũng bị nhắc nhở

Toma: em thấy ngài hiệu trưởng nói đúng mà

Himeko: eeeee , cả cậu nữa á ?

Toma: ngài ấy cũng chỉ muốn tốt cho cô thôi

Himeko: haizz chán quá hay là cậu uống cùng tôi được không

Toma: cái đấy thì em.... ukm !!

Himeko: thôi nào đàn ông con trai thì uống một chút cũng đâu có sao đâu nào

Thế là chưa để cậu nói xong thì himeko đã khoác vai cậu mà dí cả chai rượu vào mồm cậu.

Và cũng do quá đột ngột nên cậu cũng đã nuốt xuống cái ực.

- trở lại hiện tại -

Sau vụ này thì tất cả mọi người cùng đã biết lí do mà lần trước cậu từ chối uống rượu.

Vì là do tửu lượng của cậu khá là kém nên lần trước cậu đã không nhận lời của himeko.

Theresa: haizz

Sau vụ đó thì cậu cũng đã gục luôn và được Theresa đưa ra sofa ngủ .

Himeko: haha đúng là thứ vị thật đấy lần đầu tiên tôi thấy cậu ta say đấy , đúng không kiana ?

Himeko: kiana ?

Về phía của kiana thì sau vụ Toma say vắt cần câu kia thì cô ấy đang cắn lấy cắn để cải khăn tay của mình vì cảnh mei với fuhua gần gũi với nhau.

Mei: fuhua à, cảm ơn cậu trước đã không ngại nguy hiểm đến cứu tớ , thật lòng thì tớ không biết phải cảm ơn sao cho đủ nữa

Mei : hôm nay tôi đặc biệt làm cho cậu bánh ngọt ở thần châu này, hi vọng cậu thích nó.

Fuhua: không cần phải làm vậy đâu mei , bạn bè mà gặp nguy hiểm thì phải ra tay tương trợ chứ

Fuhua: mà nếu là đồ cậu làm thì....

ớ ?

Kiana: đồ ngọt mà chị mei làm ngon quá đi

Mei : em đang làm gì vậy hả kiana !?

Kiana: ha, đồ của chị mei làm đều là của tui , nên là tui không để cho lớp trưởng ăn đâu.

Kiana : nói cho cùng, người cứu mei là tui đó nha nên đồ ngọt này phải thuộc về tui mới đúng ( vừa nói vừa chọc vào má fuhua )

Kiana: mà lúc đó không phải lớp trưởng bị đánh đến hôn mê sao ?

Nếu vậy thì có nghĩ là tui đã cứu cả lớp trưởng nữa đó

Kiana: cứu được lớp trưởng là valkyrie cấp A , lại còn đánh bại được kẻ địch mạnh mẽ .

Nói không chừng tôi đã có sức mạnh của một valkyrie cấp S rồi đó .

Fuhua: tớ nhớ lúc đó là kiana phải nhờ vào giáp valkyrie thì mới dành được thắng lợi, nên là đừng có quá tự tin không thôi lại thất vọng

Kiana: hừ....

đúng là công lao của bộ giáp đó thật , nhưng tui cũng rất lợi hại chứ bộ.

Fuhua cũng không quá quan tâm đến những gì mà kiana đanh nói vì cô ấy vừa nhận được một nhiệm vụ.

Theresa: có nhiệm vụ gì sao fuhua ?

Fuhua: không phải lo vì chỉ là một nhiệm vụ đơn giản thôi, nhưng phải đi liền rồi

Fuhua: xin lỗi mei, tớ không thể ăn điểm tâm của cậu được rồi

Kiana: yên tâm đi .

Tui sẽ ăn hết giùm cho

Fuhua: cũng sợ là cậu không có cơ hội đó

Kiana: ?

Fuhua: bởi cũng là nhiệm vụ đơn giản nên cũng có thể mang theo một người để học hỏi

Fuhua: tớ đã chọn cậu rồi, nên cùng nhau xuất phát nào ( chỉ tay về phía kiana )

Kiana: hử , tại sao vậy ?

Fuhua: hãy nghĩ đến số điểm đáng sợ của cậu ở trên lớp đi, nếu như hoàn thành đợt này ........

Fuhua: thì có thể cứu vớt được đám điểm đó đấy

Nói rồi fuhua không chần chừ liền nắm lấy cổ áo của kiana mà kéo lê ra khỏi phòng .

Kiana: không, không đi đâu !!!!!!

Kiana: tui muốn ở bên chị mei cơ !!!!!

Kiana vừa la hét vừa vùng vẫy nhưng tất cả đều vô dụng.

Thậm chí là bám vào cánh cửa nhưng.. .

* crack *

Cả cánh cửa cũng bị kéo đến mức bị gãy rời ra và bị kéo theo cũng kiana.

Kiana: không đi đâu !!!!!!

Trong phòng lúc này chỉ còn lại mei, bronya, himeko và theresa ngồi với vẻ mặt chả biết nói gì .

Himeko: hiệu trưởng này, nó là của công đúng không ?

Tôi muốn xin tiền bồi thường.

Theresa: chờ đến cuối tháng đi , tôi trả lương cho.

Cơ mà toma đâu rồi ?

Bronya: cậu ấy bị lớp trưởng vác đi rồi

Mei: haha ...

- Singapore, khách sạn empress -

Nhân viên: xin mời các vị

Kiana: woaaa !!!!

Kiana sau khi được fuhua mang đi thì đã được mời một bữa ăn thịnh soạn.

Nhìn thấy một bàn đầy ắp đó ăn , không nói nhiều kiana liền lao đến ăn lấy ăn để.

Kiana: cái này ngon quá !

Cái này cũng vậy

Kiana: không ngờ làm nhiệm vụ cũng được ăn ngon vậy

Kiana: hử , lớp trưởng không ăn à ?

Kiana: đúng rồi tớ cũng chưa biết nội dung của nhiệm vụ này là gì

Kiana: " mà sao lớp trưởng lại chọn mình thế nhỉ , mới đầu cậu ấy nói tìm một khách sạn nên bọn mình mới tới đây "

Kiana: không lẽ là !!!

Kiana: cậu muốn dùng đồ ăn để dụ dỗ tớ .

Sau đó thì tình này nọ với tớ chứ gì ?

Kiana: không được đâu !

Tâm hồn và thể xác của tớ đều thuộc về chị mei cả rồi

Fuhua: .......

Toma: bớt ảo tưởng lại đi kiana

Kiana: mới nói cái gì đó !!?

Fuhua: cậu tỉnh rồi sao ?

Toma: ừ, mặc dù đầu vẫn hơi đau một tí

Nhân viên: cậu gì ơi nước cam của cậu đây ạ

Toma : ồ, cảm ơn anh nhiều nha

Nhân viên: không có gì đâu ( rời đi )

Fuhua : phải đấy cậu cũng nghĩ quá nhiều rồi. nhiệm vụ này chỉ là thu thập tin tức mà thôi , để tớ làm một mình là ổn rồi .

Nên kêu cậu theo đề tới Singapore để du lịch thôi.

Fuhua: là vì tớ muốn trả ơn trong cái lần entropy tấn công học viện.

Nếu như không phải kiana xuất hiện đúng lúc thì tớ không thể đứng ở đây được ( đưa miệng bánh cho kiana )

Toma: " thế cậu vác theo tôi để làm cái gì ?

"

Kiana : thật sao ? thật không ngờ lớp trưởng lại tốt như vậy ! thế thì tớ không khách sáo nữa. ( thả cả miếng bánh vào miệng )

Toma: ......

" vãi "

Nhìn kiana ăn uống ngon lành như thế fuhua liền đi đến chỗ của toma rồi nói nhỏ vào tai cậu.

Fuhua: cậu trông chừng kiana nhá .

Tớ đi có chút việc

Toma: ờ

Toma: " thế là mình làm người trông trẻ rồi " ( uống nước cam )

Toma: ?

" sao cốc nước này vị lạ thế ?

"

Sau khi fuhua đi được một lúc thì cậu để ý có một người đang đứng nói chuyện với kiana.

Toma: ai vậy kiana ?

Kiana: à là một ông lão nhờ tớ mở hộ chai rượu

Toma: thế à.

Cậu để tớ....... ( làm rơi li nước )

* xoảng *

Toma: * hự * ( khụy xuống ôm ngực )

Kiana: cậu sao vậy toma !!!!?

Toma: * hộc hộc * " cảm giác này , là độc "

Thấy cậu như thế thì kiana nhanh chạy đến kiểm tra cậu mà không để ý phía sau của mình.

Kiana: toma này!!

Cậu có ổn không đấy !!!?

Toma: đồ ngốc...... phía .....sau

Kiana: hả ?

Chưa kịp định hình lại những gì mà cậu nói thì ông lão hồi nãy đã rút ra một cái kim tiêm và cắm vào cổ của kiana khiến cô ngất đi

Toma: " khốn khiếp "

Còn về phần của cậu thì do chất độc đã ngấm vào sâu nên giờ cậu chỉ có thể nằm gục ra đất với hơi thở nặng nề mà bất lực nhìn ông ta mang kiana đi .

Toma: ki.....a.....na ( thều thào )

Nói rồi mắt cậu cũng dần trở nên nặng trĩu và nhắm nghiền lại.
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 35 : build hazard


Toma: ukm ( từ từ mở mắt )

Toma: " khốn nạn thật đấy không ngờ là mình lại dính phải cái trò này "

Toma: " may mà mình là tử sĩ đấy chứ không thì chắc là giờ này mình đang được diêm vương phán xét rồi "

GÓC GIẢI THÍCH

Ý của cậu ta muốn nói ở đây là bản thân của cậu tức là Toma của thế giới honkai không thật sự hoàn toàn là con người.

Cậu ấy là một vật thí nghiệm được tạo ra bằng cách kết hợp DNA của con người với DNA của sinh vật honkai hay chính xác hơn là tử sĩ lại với nhau.

Do đó mà cơ thể của cậu khác hẳn so với cả hai loài.

Dù là tử sĩ nhưng lại không hề mất đi lí trí của mình, một số khả năng và cơ quan của con người vẫn có thể hoạt động.

Do là tử sĩ nên nhiệt độ cơ thể cậu rất thấp cụ thể là khoảng từ 3 đến 6 độ.

Nhưng dù là con người nhưng việc cậu có thể sống và sinh hoạt bình thường là nhờ nguồn năng lượng honkai bên trong cơ thể của mình.

Nên là dù tim ngừng đập hay là chúng độc đi chăng nữa thì chỉ cần cơ thể vẫn còn nguyên vẹn thì chỉ cần một lượng nhỏ năng lượng honkai thì sẽ chả có vấn đề gì cả.

TRỞ LẠI CÂU CHUYỆN

Toma:" mà chỗ nào đây ?

Sao lại tối om thế này ?

"

Hiện tại thì tôi đang ở một chỗ ờm rất tối và cũng không rõ là mình đang ở đâu.

Thế nên là tôi cũng men theo bức tường hay tấm thép gì đấy để đi xung quanh xem.

Và sau khi đi được một vòng thì cũng đã xác nhận được mình đang ở trong khu vực chứa đồ của xe chở hàng.

Toma: " đùa chứ chúng muốn thủ tiêu mình luôn à.

Đã bỏ độc ông mày rồi còn muốn thủ tiêu luôn cơ à.

được lắm "

Tôi di chuyển về phía mà tôi cho là cách của của cái thứ này rồi thủ thế , bọc haki vào tay mình và tung quyền.

Nhưng chưa kịp ra đòn thì một giọng nói vang lên trong đầu.

Oma zi-o: < alo có nghe không đấy Toma >

Toma: hả ?

Việc giọng nói của oma zi-o đột nhiên xuất hiện sau mấy mất liên lạc khiến tôi dừng hết hành động của mình lại.

Toma: < cô làm cái gì mà mấy ngày nay không liên lạc được thể hả !? > ( trách móc )

Oma zi-o: < ờm thì ta cần giải quyết một số vấn đề với......god >

Toma: < thật không đấy >

Oma zi-o: < .......

Thật >

Toma: < nói thế là lúc đó cô đã cứu tôi à >

Oma zi-o: < ừ >

Toma: < thế thì cảm ơn cô nhá à cả hệ thống nữa >

Oma zi-o: < ừm.

Mà phải rồi toma này >

Toma: < có gì không ? >

Oma zi-o: < ....... > ( thoại ẩn )

Toma: < thật á (⁠✯⁠ᴗ⁠✯⁠) >

Ngay sau khi nghe được những gì mà oma zi-o nói những cảm xúc khó chịu liền biến mất.

Toma: < đâu hàng đâu ? >

Oma zi-o: < từ từ nào cần gì hàng ngươi quên là ngươi có gì rồi à ? >

Toma: < tôi có gì á ?

Hừm..... tôi có cô >

Oma: < ngươi đang nói cái quái gì thế hả cái tên kia !? ⁄⁠(⁠⁄⁠ ⁠⁄⁠•⁠⁄⁠-⁠⁄⁠•⁠⁄⁠ ⁠⁄⁠)⁠⁄ >

Toma: < ơ thế không đúng à ? >

Oma zi-o : < không phải là là không đúng nhưng mà ...... >

Toma : < nhưng gì ? >

Oma zi-o: < thôi bỏ đi >

Toma: " lạ nhở "

Toma: < thế thực hiện kiểu gì thế >

Oma zi-o: < ngươi chỉ cần suy nghĩ và hô những gì cần hô thôi >

Toma: < ui vip vãi ! >

Oma zi-o: < ta mà lại.

Thôi nhá nhớ cẩn thận đấy >

Toma: < à phải rồi oma zi-o này >

Oma zi-o : < có gì không ? >

Toma: < ......... > ( thoại ẩn )

Oma zi-o: < được thôi ta sẽ chuyển lời >

Oma zi-o: " giám cá là cô ta sẽ vui lắm cho mà xem "

Toma: < chào nha >

Oma zi-o: < ừ > ( ngắt kết nối )

Toma: " được rồi dẹp cảm xúc phấn khích vì ước mơ thủa nhỏ đi , cứu kiana quan trọng hơn "

Tôi đứng nhìn cánh cửa đang giam giữ mình mà thở dài.

Rồi nhắm mắt lại làm đúng theo yêu cầu.

Rồi tôi liền mở mắt ra.

Toma: henshin

- phía bên ngoài -

POV TG

Hiện tại ở phía bên ngoài có rất nhiều kẻ đứng xung quanh khách sạn empress .

Chúng mặc những bộ vest đen đeo kính râm , xung quanh cũng có rất nhiều những con titan .

Một tên trong số chúng lên tiếng.

Nvp1: mắc gì mà phải chở cái xác này đi tiêu hủy chứ ?

Nvp2 : mày hỏi ngu thế .

Nếu không tiêu hủy thì mày vút nó cho cả destiny biết à.

Nên là cứ tiêu hủy nó đi cho chắc

Nvp2: chỉ là mất đi một warrior thôi chắc chắn sẽ chả có ai chứ ý đâu ( tg: nếu mà chú biết người thân nó là ai thì chú không gáy nổi đâu )

Nvp3 : mày nói quá chuẩn luôn hahahahaha

* rầm *

All NVP : !?

Khi đang cười thì đột nhiên cánh cửa của của khu vực chứa hàng của chiếc xe đột nhiên bị một lực tác động mạnh khiến nó bật ra .

Rồi từ bên trong một kẻ mặc một bộ giáp màu đen bước ra.

Chứng kiến cảnh này bọn chúng cảm nhận được rõ sự nguy hiểm từ kẻ trước mặt nên cũng đã rút súng ra và chĩa về phía cậu.

Nvp2: ngươi là ai !!!

đáp lại hắn chỉ là sự im lặng đến đáng sợ từ cậu.

Rồi cậu từ từ tiến lại gần chúng thấy cậu đang tiến lại gần bản thân mình chúng và những con titan liền xả đạn liên tiếp vào người cậu.

* đoàng, đoàng,bùm bùm *

Tiếng súng và tiếng nổ vang lên liên tục dẫn tới đó là khói bụi mù mịt. ngay sau khi ngừng tấn công thì từ làn khói cậu đi ra với không một vết xước.

Nvp3 : không.....không xi nhê gì sao !?

Khi đang tiến gần đến thì cậu đột nhiên dừng lại.

Tay của cậu cầm lấy chiếc tay cầm trên phần thắt lưng rời bắt đầu xoay nó.

Ngay sau đó thì một nguồn năng lượng màu đen toán ra từ phía của cậu.

Rồi cậu liền lao nhanh về phía của những kẻ xấu số và bắt đầu tấn công chúng.
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 36 : đấng tối cao


* rầm *

Toma: tên cuối cùng

Cuối cùng sau 5p thì tôi cũng đã hạ gục hết tất cả bảo vệ và mấy con titan bên ngoài bằng build hazard.

May mắn hơn nữa là tôi không lên cơn khi biến hình thành dạng này.

Chứ không thì sẽ rắc rối lắm.

Ngay sau khi tôi giải quyết xong hết những kẻ cản đường thì bộ giáp cũng biến mất.

Toma: " hết giờ rồi à "

Đáng tiếc là đây là hàng dùng một lần.

Cụ thể thì tôi có thể biến thành một kamen rider nào đó trong 5p.

Nhưng chỉ dùng được một lần duy nhất.

Toma: " tiếc thật đấy .

Mà thôi kệ đi "

Toma: giờ thì.....

Khi chuẩn bị đi vào tòa nhà thì tôi đột nhiên khụy vì cơ thể của tôi lúc này mất hết sức lực.

Toma: " cảm giác này .

Tsk xui thật sao lại cạn kiệt năng lượng ngay lúc này chứ.

"

Mà cũng đâu có khó hiểu lắm đâu vì chỉ với việc kích tim đập trở lại cộng với việc phân giải chất độc trong cơ thể cũng đã tiêu hao gần như toàn bộ năng lượng honkai trong người tôi rồi còn đâu.

Toma: " mình cần lõi honkai để bổ sung năng lượng "

Tôi nhìn về phía một con titan đã bị tôi đập đến mức nát vụn ra và từ trong đống sắt vụn đó tôi thấy được một vật gì đó phát sáng bên trong. khi tới gần và dùng hết sức lật đống phế liệu xung quanh đi thì đập vào mắt tôi là một cái lõi to cỡ lòng bàn tay của mình.

Toma: " may mà cái đống sắt vụn này dùng lõi honkai cung cấp năng lượng nên mình có thể tận dụng luôn "

Tôi nhanh chóng cầm lấy lấy cái lõi trên tay ngắm nghía một chút rồi

* crack, rốp rốp *

Toma: " vị cũng không đến nỗi tệ "

Tôi xin phép được miêu tả vị của cái lõi này theo góc nhìn của cá nhân tôi .

Đó là khi nhai có cảm giác như mình đang nhai một cục nước đá vậy còn về phần mùi vị thì ờm tôi khoonh biết đây thật sự là vị của nó hay chỉ là do tôi là tử sĩ hay không nhưng thứ này có mùi của mật ong và có vị ngọt nhẹ.

Nói chung thì là ngon ăn được.

Thấy bản thân mình cũng đã hồi phục được kha khá năng lượng nên tôi cũng tranh thủ nhặt thêm bài cái nữa rồi cũng nhanh chóng vừa gặm lõi vừa chạy vào tòa nhà.

Đang đi thì giọng của hệ thống vang lên trong đầu tôi.

????: [ nhiệm vụ đánh bại Walter.

Phần thưởng: bộc huyết ]

Toma: { ồ ngươi đây rồi hệ..... }

????: { ehem tôi cho ngài nói lại đấy }

Toma: { à quên mất giờ phải gọi ngươi là yuki mới đúng }

Toma: { ngươi có vẻ thích cái tên ta đặt cho nhỉ ? }

Yuki: [ vâng ạ.

Với lại sao ngài lại đặt tên tôi là yuki vậy ạ ? ]

Toma: { có lẽ là ta nhớ đến ngày đầu tiên ngươi xuất hiện.

Ngươi còn nhớ chứ.

Nó là một ngày toàn tuyến là tuyến }

Yuki: [ thế nên mới đặt tên tôi là vậy ]

Toma: { đúng rùi bộ ngươi không thích à ? }

Yuki: [ không ạ.

Tôi rất thích cái tên này.

Cảm ơn ngài vì đã cho tôi cái tên ]

Toma: { hehe không cần cảm ơn đâu }

Yuki: " vậy là ngài đã không nói dối.

Ngài đã thật sự cho tôi một cái tên .

Ngài có biết là đã chờ giây phút này lâu lắm rồi không ?

Giây phút mà ngài cho tôi cái tên .

Tôi thật sự cảm ơn ngài rất nhiều.Thưa đấng tối cao "

Toma: * hắt xì * " gì vậy tự nhiên hắt hơi là sao .

Mà hắn vẫn còn sống à ?

Thôi kệ đi.

Giờ thì đánh bại Walter sao cho ngầu bây giờ ?

"

Toma: " hừm......"

Toma: " 💡 Có rồi !

"

- bên phía fuhua -

Pov TG

Walter: ha ha ha .....

Không ngờ hôm nay tao lại may mắn đến vậy.

Để gặp người ở đây để báo thù.

Fuhua: ta nghĩ ngươi báo thù không nổi đâu nếu mà biết điều thì hãy ngoan ngoãn chịu hàng đi.

Ta không muốn phí thời gian với ngươi.

Walter: lần trước là do ông đây bị đánh bất ngờ thôi.

Chứ thể loại valkyrie hạng A như ngươi ông đây đã giết mấy đứa rồi.

Walter: xuất hiện đi.

Nói rồi hắn ta vung tay gọi ra mấy con robot.

Fuhua: mạnh mạnh miệng vậy mà lại dùng máy móc hỗ trợ à.

Lá gan nhỏ quá đấy.

Walter: lá gan nhỏ ?

Ngươi tưởng ông gọi chúng ra là để đánh với ngươi sao ?

Walter: xem kĩ đây ( phá hủy mấy con robot )

Fuhua: !?

Walter: ha

Fuhua: " sao lại tấn công đám robot ?

"

Walter: ông đây muốn thị phạm cho ngươi coi khả năng của ông nên mới làm vậy thôi.

Điều khiển trọng lực chính là năng lực của ông đấy !!

Walter: để ta cho ngươi thấy, cái con nhỏ không biết trời cao đất dày.

Walter: đã có rất nhiều kẻ đã phải câm miệng vĩnh viễn trước sức mạnh của ông đây .

????: thế à ?

Ngay khi Walter tính gáy bẩn tiếp thì cậu từ phía trên lao xuống.

Toma: ⟨ tuyệt kĩ: thùng rác.

Com ⟩

Rồi ụp cả cái thùng rác mà cậu tìm được ở đâu đó vào người của Walter.

Ngay sau đó cậu tiếp tục bồi thêm một cú đấm khiến hắn ta văng dính vách.

Toma: xong

Fuhua: cậu.... từ đâu chui ra vậy ? mà sao cậu lại ở đây ?

Toma: ừ thì tớ đi bằng thang máy

Fuhua: .......

Toma: mà thôi kệ nó đi kiana đâu ?

Fuhua: haizz đi theo tớ " cứ tưởng phải đi hốt xác cậu ta rồi chứ.

Hóa ra là vẫn còn sống "

- tầng 1 -

Hiện tại cậu và fuhua đang chạy hết tốc lực để tìm kiếm kiana.

Fuhua thì chạy ở phía trước dẫn đường còn cậu thì chạy ở phía sau.

Khi nhìn fuhua từ phía sau như thế này thì cậu bất giác thốt ra một câu.

Toma: người bảo vệ thần châu à ?

Dù đã nói rất nhỏ nhưng câu nói vừa rồi đã không thoát khỏi tai của fuhua.

Chính câu nói này của cậu đã khiến cho fuhua dừng lại.

Và quay sang ném cho cậu một cái nhìn sắc lạnh.

Toma: " thôi bỏ mẹ lỡ mồm rồi "

Cô ấy không nói gì thêm mà tiếp tục dẫn đường.

- tại vị trí của kiana -

Lúc này đây hiện tại đã ngất đi ngay sau khi hấp thụ viên gem herscher .

Còn người đã đưa kiana đến đây tức tiến sĩ matie thì cố gắng đưa cô ấy rời khỏi đây sau khi nhận ra sai lầm của mình.

Nhưng do đang bị thương cộng với lại đã ông ta cũng đã bị phơi nhiễm honkai nên chả có thể làm gì được.

Ngay lúc đó thì cậu với fuhua cũng đã đến nơi.

Toma: kiana !!

Ngay khi thấy kiana nằm bất tỉnh ra đấy thì toma đã không ngần ngại chạy đến để kiểm tra tình hình.

Toma: lại làm chuyện ngu ngốc nữa rồi

Fuhua: ông có sao không.....

Marie: đừng lo cho cái thân già này làm gì cả !

Mà kệ ta đi còn cậu kia mau đưa cô bé valkyrie đó đi chữa trị đi !!

Toma: ông không phải lo đâu .

Tôi đã kiểm tra rồi.Dù không biết vì sao nhưng kiana không sao rồi .

Marie: may quá.

Cô bé ấy không.....sao

Toma: fuhua ông ta.

Fuhua: ông ta ngừng thở rồi.

Là do mất máu và phơi nhiễm băng hoại.

Toma: ........

Fuhua: rồi khỏi đây thôi

Toma: ừ.
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 37 : bộc huyết


POV TG

Hiện tại cậu và fuhua đang đứng ở trên một tòa nhà cao tầng cách vị trí của nơi mà mà viên gem herrscher được tìm thấy.

Kiana đã được fuhua bế đi cùng còn cậu thì đang đứng ở nhìn về phía đối diện nơi đang phát ra một ánh sáng màu tím với vẻ suy tư .

Toma: " tiến sĩ sao ?

"

Cậu đặt tay lên đầu mình rồi nhớ lại những kí ức của cậu ấy ở thế giới này.

Nhớ lại người đã cho cậu ấy cái tên.

????: hừm ......

Được rồi quyết định rồi nhé.

Từ giờ trở đi tên của con sẽ là kazuki toma nhé.

Cậu: kazuki..... toma ?

????: phải đấy từ giờ tên của em chính là toma đấy.

Cậu: toma là tên ........vậy kazuki ......là gì ?

????: kazuki là họ của tiến sĩ còn toma chính là tên đấy.

Họ của chị cũng là kazuki đấy .

Em thấy tiến sĩ có hay không ?

????: đúng vậy thế nên là từ giờ trở đi con đừng có sợ cô nữa nhá ( ôm lấy cậu )

Cậu: " đây là gì vậy.

Ấm quá "

-Trở lại lúc này -

Toma: " tiến sĩ, chị hai người giờ như thế nào rồi ?

"

Đang suy nghĩ mông lung thì đột nhiên fuhua kéo cậu về thực tại .

Fuhua: toma mau hỗ trợ tớ !!

Toma: hả

Nghe thấy tiếng gọi của fuhua thì cậu đã ngay lập tức quay đầu lại nhìn.

Cậu nhìn thấy kiana đã tỉnh lại nhưng đôi mắt đã chuyển sang màu vàng và cách nói chuyện đã thay đổi.

Toma: " cảm giác này.

Là herrscher sao "

Toma: cậu có sao không ?

Fuhua: không sao chỉ là rách có mỗi cái tay áo thôi

Toma: thế sao ?

Kiana ( ??? ) : hai người các ngươi vẫn còn có thể tám truyện được sao .

Mau hít khói của ta rồi tan biến hết đi !!

Ngay sau đó cô ta tạo ra một làn khói đen rồi điều khiển nó bao xung quanh cậu và fuhua.

Cậu không lo cho bản thân mình lắm vì đã có ' vô hạ hạn ' bảo vệ rồi.

Chính vì vậy mà cậu khá là lo cho fuhua.

Nhưng cậu lo hơi thừa rồi.

Fuhua với khả năng võ thuật của mình đã dễ dàng thổi bay đám khói đó đi mà không bị nó ảnh hưởng.

Toma: " mình lo hơi thừa rồi và năng lực vừa rồi chắc là của herrscher of death "

Kiana( Hod ) : cái gì !?

Sao có thể !?

Sao cô làm được vậy ?

Fuhua: khói của cô thực sự rất mạnh.

Nhưng khả năng đó bất cứ valkyrie nào cũng có thể mô phỏng .

Và trong lúc bọn họ luyện tập , tôi đã tạo ra thế võ khắc chế nó.

Kiana ( Hod ) : võ......võ thuật !?

Làm sao có thể chứ !?

Loài người có thể sử dụng thân thể bình thường để hóa giải năng lực của herrscher sao !?

Toma: tất nhiên là được rồi.

Trên thế giới này không gì là không thể cả.

Nên năng lực của cô không có tác dụng đâu

Fuhua: tên quái vật nó nói đúng đấy

Toma: nè tôi không phải quái vật à nha

Fuhua: nhân loại đúng thực là những sinh vật yếu đuối, bởi thế mới phải không ngừng nghiên cứu kỹ thuật để chống lại những kẻ thủ mạnh.

Fuhua: bây giờ cô chưa hề thức tỉnh hoàn toàn thì sẽ không thể đánh bại bọn tôi được đâu.

Mau ngoan ngoãn chịu trói đi

Kiana ( Hod ) : cô đang lảm nhảm gì thế hả !?

Đừng tưởng chỉ thế mà đòi đánh bại được tôi

Nói rồi xung quanh kiana tỏa ra một năng lượng rất lớn.

Nó có hình dạng những tia sét màu tím và bao bọc xung quanh kiana.

Và rồi bộ trang phục của kiana đã thay đổi.

Toma: " vãi lít luôn chơi luôn cả giáp valkyrie !!

"

Kiana ( Hod ) : rất tốt, đúng như ta dự đoán.

Ở hình thái này có thể phát huy ra được nhiều hơn sức mạnh của ta .

Toma: " tệ rồi đây "

Kiana ( Hod ) : đúng là không chỉ là không thể cả đặc biệt là với một herrscher như ta.

Kiana ( Hod ) : lúc trước khi kiana sử dụng loại giáp này, ta phát hiện ra nó có thể giúp phát huy năng lượng honkai đến mức cực đại, nên ta đã qua kiana hiểu rõ cấu tạo của nó

Kiana ( Hod ) : rồi thông qua sức mạnh của gem ta có thể chuyển biến nó thành dạng vật chất.

Kiana ( Hod ) : bây giờ cái gì ta cũng có thể làm được. ( từ cánh phóng ra vô số tia năng lượng )

Thấy vậy cậu và fuhua đã tản ra để lại né tránh những đợt công kích.

Kiana ( Hod ) : CỨ CHO RẰNG HAI NGƯỜI CÓ THỂ NÉ ĐƯỢC HẾT.

NHƯNG CHỈ CẦN DỰA VÀO SỨC MẠNH CỦA GEM TA ĐÃ CÓ THỂ HỦY DIỆT MỘT NỬA THÀNH PHỐ NÀY RỒI

Toma: " cứ thế này thành phố sẽ bị phá hủy mất "

Toma không muốn nhìn nơi này bị phá hủy lại càng không muốn nhìn người dân vô tội mất mạng.

Nên cậu đã lấy thanh bujin sword để chặn các đòn tấn công lại.

Nhưng do số lượng rất nhiều nên cậu cũng đã dính vài phát lên người.

Toma: " tsk nhiều quá !!!

Nếu thế thì "

Toma: ⟨ huyết quỷ thuật : bộc huyết ⟩

Cậu ngay lập tức tận dụng số máu của bản thân của mình.

Vung cánh tay trái của mình khiến máu của cậu bốc cháy tạo thành một ngọn lửa màu đỏ huyết thiêu đốt toàn bộ các đòn đánh của Hod .

Kiana ( Hod ) : !?

" khả năng vừa rồi hắn cũng là herrscher !?

Không đúng.

Năng lượng honkai của hắn quá thấp để là một herrscher .

Vậy tại sao chứ ?

"

Toma: NHẬN LẤY NÀY !!

Sau khi hóa giải đòn tấn công của Hod cậu vung thanh kiếm trên tay của mình.

Cú vung kiếm đó tạo thành một nhát chém năng lượng màu đen lục nhắm vào phía của kiana.

Kiana ( Hod ) : !? ( lách sang né được )

Kiana ( Hod ) : "Hắn không quan tâm đến con bé này sao !?

"

Trong khi Hod vẫn còn đang hoang mang trước việc cậu ra tay một cách dứt khoát như vậy mà không biết đòn đó chỉ là nhử mà thôi .

Nhìn thấy Hod mất tập trung như thế thì cậu liền nở một nụ cười nham hiểm rồi hét lên.

Toma: FUHUA NGAY LÚC NÀY !!

fuhua: ờ

Fuhua lúc này đây đã khoác lên mình bộ chiến giáp valkyrie rồi bay đến chỗ của Hod.

Kiana ( Hod ) : cái gì chứ !?

Thấy vậy Hod một lần nữa lại xả những tia năng lượng về phía của fuhua.

Toma: ⟨ xong huyết viêm trảm ⟩

Cậu không cho phép điều đó xảy nên đã bôi máu của mình vào lưỡi kiếm rồi vung nó tạo ra hai nhát chém rực lửa về phía đôi cánh phía sau .

Nhát đó khiến cho hai đôi cánh bị phá hủy và nhân lúc đó fuhua tung một cú đấm vào bụng khiến kiana bất tỉnh .

Sau cú đấm đó kiana đã ngất đi viên gem cô gái cũng đã rơi ra và được fuhua chụp lại.

Còn kiana thì sau khi bị đánh bất tỉnh và rơi xuống thì đã được cậu đỡ lấy.

Toma: phù ~ " đỡ được rồi "

Fuhua: ( đáp xuống )

Fuhua: nhiệm vụ hoàn thành
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 38 : người bảo vệ thần châu


- phòng y tế học viện st Freya -

POV TG

Hiện tại thì sau trận đánh với herrscher of death thì kiana đã được đưa về học viện để dưỡng thương ,à có cả toma với những chỗ bị băng bó do trận chiến đó gây ra.

Himeko: này toma.

Tôi có cái này muốn hỏi cậu

Toma : vâng cô hỏi đi

Himeko: cậu có sở thích tự làm đau bản thân mình à ?

Toma: hả ?

Sao cô lại nghĩ thế ?

Himeko: thì.... mỗi lần mà cậu chiến đấu xong hay là có bất kỳ rắc rối gì thì y như rằng là cậu sẽ bị thương, không nặng thì nhẹ

Toma: ........

Toma : " ừ nhỉ cô ấy nói thì mình cũng để ý.

Từ lúc gặp himeko đến giờ thì mình nằm ở phòng bệnh còn nhiều hơn phòng mình nữa.

"

Toma: em cũng......

Kiana: AAAAAHHHHHHHHH !!!!!

All : !?

Cậu đang tính phản bác lại câu hỏi của himeko thì đột nhiên kiana bật giậy và hét lên khiến mọi người xung quanh giật mình.

Mei: kiana cuối cùng em cũng đã tỉnh lại rồi !

Ngay khi thấy kiana tỉnh lại thì mei đã ngay lập tức nhào vào ôm kiana .

Thấy mọi người ngồi xung quanh thì kiana cũng đã ngơ ngác hỏi.

Kiana: đã xảy ra chuyện gì vậy ?

Sao em lại ở đây ?

Không phải em đang ở Singapore sao ?

Himeko: em đã bị năng lượng honkai tác động làm mất đi ý thức

Himeko: em đã quá chủ quan, nhưng cũng may là có fuhua với toma ở đó.

Phải nhớ cảm ơn họ đấy.

Kiana: .....lớp trưởng......sao.

Kiana: à đúng rồi toma đâu !!!?

Cái tên đó đâu rồi.

Hắn có ở đây không , dì theresa tên đáng ghét đó.....

Toma: ehem, tôi ở đây nè

Kiana có hơi hoảng loạn khi nhắc đến cậu.

Nên mọi người cũng hơi lo lắng.

Thấy vậy nên cậu cũng lên tiếng gọi kiana lại.

Nghe thấy tiếng gọi của cậu thì kiana đã quay sang phía bên phải của mình nơi phát ra tiếng gọi thì thấy cậu đang ngồi ở đấy.

Thấy cậu còn nguyên vẹn như thế thì kiana đã lấy hai tay của mình cầm lấy mặt của cậu rồi săm soi các kiểu.

Vừa nhìn vừa hỏi với vẻ lo lắng.

Kiana : đúng là ngươi thật nè,ngươi còn sống à , không phải là ma đấy chứ, cái kính của ngươi đâu rồi hay ngươi là đồ giả, ngươi......

Thấy kiana cứ cầm mặt mình mà hỏi dồn dập nên cậu cũng phải giữ lấy hai tay của kiana lại.

Toma: bình tĩnh nào kiana cậu tính bẻ cổ tớ đấy à !?

Kiana: xin...xin lỗi... tại ta hơi ....

Toma: haizz tớ không sao đâu giăm ba mấy cái chất độc đó thì làm sao mà làm gì được tớ chứ

Kiana: thật.....sao ?

Toma: thật.

Mà cậu đang lo cho tớ đấy à ?

Kiana: !? ( /////////// )

Câu hỏi đó của cậu như nói trúng tim đen của kiana.

Nó khiến cho con mèo trắng đó phải đỏ mặt xù lông lên cãi.

Kiana: AI THÈM LO LẮNG CHO MỘT KẺ NGƯƠI CHỨ !!!!!

Chỉ là...... chỉ là.... chỉ là ta.......

Thấy biểu hiện này của kiana cậu lại nổi máu trêu chọc.

Vừa xoa đầu kiana vừa dùng lời nói trêu.

Toma: chỉ là cậu rất lo cho tớ à.

Ôi ~ cảm động quá đi mất thôi.

Nghe được những lời đó và với những hành động của cậu thì mặt của kiana càng đó hơn rồi gạt phăng cái tay đang đặt trên đầu của cô đi.

Kiana: BỎ RA ĐỪNG CÓ TỰ Ý XOA ĐẦU TA !!!!!!!!!

Toma: mọi người ra đây mà xem nè kiana đang lo lắng cho tôi nè

Kiana: kazuki toma ngươi..... ngươi....

NGƯƠI LÀ TÊN ĐÁNG GHÉT NHẤT TRÊN ĐỜI !!!

Toma: cảm ơn vì lời khen

Kiana: ta không có khen ngươi !!!!!

Mọi người xung quanh chả biết phải nói gì trước màn trêu hoa ghẹo nguyệt này của cậu nhưng tất cả họ đều biết là họ đã bị cho ra rìa.

Himeko: " lại thế nữa rồi.

Cơ mà sao cứ có cảm giác gì đấy nó hơi lạ ?

"

Mei: " sao mình cảm thấy khó chịu thế nhỉ ?

"

Theresa: " cảm giác gì thế này "

Bronya: " bronya cảm thấy lạ quá "

* cạch *

Một âm thanh cắt đứt sự ồn ào cậu căn phòng.

Đó là fuhua.

Toma: ồ fuhua à cậu có sao.......

Fuhua: toma cậu đi theo tớ một chút

Toma : ..........

Ngay khi cậu vừa lên tiếng hỏi thăm thì fuhua đã yêu cầu cấu đi theo với một thái độ hơi lạ.

Thấy vậy thì cậu cũng yên phận mà lặng lẽ đi theo.

Lúc này ở trong phòng thì ngoại trừ cậu với Fuhua ra thì tất cả mọi người đều ở trong phòng.

Thấy bầu không khí hơi yên lặng theresa đã lên tiếng hỏi kiana về vấn đề mà cô thắc mắc nãy giờ.

Theresa: kiana này toma có vấn đề gì mà trông cháu có vẻ hoảng loạn thế ?

Kiana: thật ra thì........

- bên phía của Toma -

Cậu lúc này đang đi ở phía sau của fuhua.

Do hôm nay là chủ nhật nên trong trường ngoại trừ các giáo viên ra thì chả có ai khác ngoài họ cả.

Nên trường rất vắng.

Toma: fuhua này, cậu......

* vút *

Toma: !?

Ngay khi cậu vừa cất tiếng gọi thì fuhua đã ngay lập tức quay người lại rồi tung một cú gạt tay về phía mặt của cậu.

Tuy cú đánh đó nhanh nhưng với phản xạ của mình cậu ngay lập tức cúi người xuống để né đòn rồi lùi ngay về phía sau.

Toma: cậu làm gì vậy !!?

Fuhua: nói mau ngươi rốt cuộc là ai !?

Tại sao ngươi lại biết thân phận của ta !!?

Toma: cậu nói cái gì vậy !!!?

Fuhua: đừng có chối nữa mau trả lời ta !!!!!!

Sao ngươi lại biết cái tên đó

Toma: tên ?

Người bảo vệ ......

Fuhua: ( lao lên đánh )

Toma: !? ( lộn người né được )

Fuhua: còn chối nữa !!!!!

Thấy fuhua vẫn tiếp tục lao đến đánh mà không nghe cậu nói.

Nên cậu đã có cách để ngăn cuộc chiến này lại.

Còn fuhua ngay khi thấy cậu đứng đực ra đó thì một lần nữa lao tới.

Nhưng ngay khi vừa chuẩn bị ra đòn thì cậu đã rút từ đâu đó ra một cuốn sách và giơ lên trước mặt fuhua.

Đó là một quyển sách khá cũ với tựa đề là người bảo vệ thần châu và còn có một người nhìn giống như fuhua ở trên bìa nữa.

Ngay sau khi nhìn thấy cuốn sách đó thì fuhua đã khựng lại rồi dựt lấy nó rồi giờ ra đọc.

Toma: " cũng may mà yuki kêu mình giữ lại .

"

Cuốn sách đó là trong một lần đi mua đồ thì cậu đã ghé qua một của hàng đồ cũ và thấy được nó.

Vốn cậu cũng chả quan tâm mấy nhưng yuki đã yêu cầu cậu mua và giữ lại nó để phòng thân.

Toma: " may quá không ngờ là nó lại cứu mình "

Fuhua: quyển sách này .....

Toma : à tớ mua nó trong một cửa hàng đồ cũ thôi mà

Fuhua: ........

Đột nhiên fuhua trở nên yên lặng.

Thấy cô ấy im lặng như thế thì cậu cậu có chút hơi lo.

Toma: fuhua cậu ổn chứ

Ngay khi cậu vừa mới dứt câu thì fuhua đã ngay lập tức cúi đầu xuống xin lỗi cậu.

Fuhua: cho tớ xin lỗi vì đã tấn công cậu !!!

Toma: à không sao đâu cậu không phải xin lỗ làm gì

Fuhua: cảm ơn cậu.

Mà cậu có thể để tớ giữ cuốn sách này được không ?

Toma: hừm......

Cũng được thôi dù sao thì tớ cũng đã đọc xong rồi

Fuhua: thật sao, cảm ơn cậu nhiều lắm.

Toma: vậy nếu không có gì nữa thì tớ xin phép

Ngay khi cậu vừa quay lưng định rời đi thì fuhua lên tiếng gọi cậu lại.

Fuhua: cậu khoan đi đã !!

Nghe thấy thế thì cậu cũng dừng lại nghe fuhua nói tiếp .

Toma: có gì nữa sao ?

Fuhua: thật ra thì giáo chủ muốn gặp cậu

Toma: hả ?

Cậu có hơi ngạc nhiên trước việc này khi mà đột nhiên Otto lại muốn gặp cậu.

Fuhua: hiện giờ ông ta đang ở phòng hiệu trưởng chờ

Toma: " sao tên cáo già đó.......

"

Toma: thôi được rồi cậu đến chỗ của kiana đi tớ đi lúc rồi quay lại.

Fuhua: ừm

Ngay khi cô ấy rời đi thì như nhớ ra điều gì đó rồi quay lại nói với cậu.

Fuhua: phải rồi tuy không biết là ông ta muốn gì ở cậu nhưng hãy cẩn thận đấy

Toma: ừ tớ sẽ cẩn thận

Sau khi nhận được lời khẳng định từ cậu thì fuhua đã nhanh chóng rời đi.

Còn cậu ngay khi cô ấy đã đi khuất mắt thì gương mặt của cậu từ thái độ niềm nở thường thấy liền chuyển sang biểu cảm nghiêm túc, ánh mắt và bầu không khí xung quanh liền trở nên trầm lặng đến mức đáng sợ.

Toma: " ngươi đang muốn cái gì vậy Otto "
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 39 : sự phẫn nộ


POV main

* cộp cộp cộp *

Hiện tại tôi đang trên đường đi lên phòng hiệu trưởng.

Lí do tôi lên đó không phải là trốn lên đó vào giờ nghỉ trưa như mọi khi hay là bị dì theresa gọi lên.

Thật ra thì đúng là bị gọi lên thật nhưng không phải dì theresa mà đó chính là ông nội của dì ấy Otto apocalypse.

Một kẻ mà tôi hay cả cậu ấy đều không ưa.

Sau hơn 5p đi thì tôi cũng đã đứng trước cửa phòng hiệu trưởng.

Tôi đứng ra đó hít một hơi thật dài rồi thở ra nhằm cố gắng trấn tĩnh lại bản thân.

* cạch *

Rồi mở cửa phòng ra và bước vào.

Vẫn là khung cảnh quen thuộc với tôi nhưng ở phía bàn tiếp khách không phải là dì theresa đang đập mặt vào đống giấy tờ chờ tôi tới giúp đỡ.

Mà ngồi ở đó là một người đàn ông với đôi mắt màu xanh lục mái tóc màu vàng dài được buộc gọn lại và vắt qua vai hướng ra phía trước.

Ngoài ra còn có một người khác đứng phía sau của ông ta đó là một người phụ nữ có mái tóc màu nâu ngắn phần tóc mái phía trước dài che đi một bên mắt, cô ấy khoác lên mình một bộ đồ hầu gái trông có vẻ vô hại nhưng qua trận đánh ngắn trước đó cùng với haki quan sát của tôi có thể cho tôi biết sức mạnh của các cá nhân và với hào quang dữ dội được nhìn qua đôi mắt của mình thì chắc sức mạnh của Rita phải trên tôi một bậc.

Thật may trong trận chiến lúc trước cô ấy đã rút lui bởi nếu kéo dài người thua sẽ là tôi vì cú đánh lúc đó tôi chắc chắn là cô ấy cố tình bị đánh chúng để thăm dò nên mới tôi đánh văng đi như vậy.

Otto: chà rất vui được gặp cậu toma.

Cậu có thể ngồi xuống để có thể trả lời cho ta một vài chuyện được không ?

Khi giọng nói của otto vừa cất lên thì một số hình ảnh hiện lên trong đầu tôi.

Đó là hình ảnh gương mặt của Cecilia đang hiện lên trên màn hình cũng với đó là dì theresa ngồi khóc và tuyệt vọng cậu xin otto ngay sau đó là một cảm giác bùng nổ trong trong lòng tôi.

Tôi biết rõ nó đó sự phẫn nộ.

Tất cả những gì tôi muốn lúc này đây là lao giết cái tên khốn đang ngồi ung dung uống trà trước những tội ác mà hắn đã và sẽ gây ra.

Nhưng tôi một lần nữa nhanh chóng trấn tĩnh lại bản thân cố gắng thu lại cảm giác lúc này và cố nén sát ý của mình lại.

Bởi nếu tôi giết hắn bây giờ thì sẽ chả giải quyết được gì cả ngược lại còn gây thêm rắc rối cho tôi.

Toma: rất vui được gặp ngài thưa giáo chủ.

Điều dì đã khiến cho một người như ngài phải trực tiếp muốn gặp mặt tôi như vậy ạ

Otto: nào đừng có đứng như vậy chứ mau ngồi xuống đi

Hắn đặt tách trà xuống khi nghe tôi nói vậy rồi chỉ tay về phía ghế đối diện.

Tôi dù không muốn nói bất kì một câu nào với hắn nhưng cô hầu gái phía sau thì chắc chắn là bắt tôi phải ngồi rồi.

Nên tôi cũng phải ngồi xuống.

Rita: mời cậu

Toma: !?

Ngay khi tôi ngồi xuống thì không rõ từ lúc nào mà rita đã đã đứng kế bên tôi và đặt một tách trà vẫn còn hơi nóng bốc lên đặt trước mặt tôi.

Tôi vẫn còn thấy tay cô ấy đang bê một bình trà mà chắc là vừa dùng để rót.

Toma: " ha ! một lời đe dọa sao "

Chắc chắn luôn vì chả có ai mà lại lại rót trà với cái tốc độ nhanh tới mức vượt qua khả năng quan sát cùng với đó là cái sát khí như đang vuốt lấy từng cái đốt sống lưng của tôi như thế này cả.

Toma: cảm ơn cô

Tôi quay sang nở một nụ cười rồi cảm ơn cô ấy.

Nhưng sau khi rót song thì thay vì đứng ở phía sau của Otto thì Rita lại đứng ở ngay phía sau lưng tôi.

Tôi thấy không thể không thoát khỏi vụ này nên chỉ biết cầm tách trà lên uống mà thôi

Toma: * phù~ , sụp *

Toma: " !

Ngon thật "

Otto: sao ngon đúng chứ ta đã dùng một loại khá đắt đỏ để tiếp đãi cậu đấy.

Toma: thế sao ạ thật là vinh dự cho tôi quá ạ

Otto: haha không cần khách sáo đến như vậy đâu.

* cạch *

Tôi sau khi nhấp vài ngụm nhỏ thì cũng đã đặt tách trà xuống và nhìn thẳng về phía của ông ta.

Toma: ngài có gì muốn hỏi tôi ạ

Otto: không có gì phải vội cả.

Nhưng trước đó thì rita

Rita: vâng ạ

Nói rồi rita một lần nữa xuất hiện ở phía bên phải của tôi đặt lên bàn một tập giấy gì đó và khi tôi nhìn vào thì...

Otto: cậu có biết đây là gì không ?

Toma: có tôi biết đó là giấy đăng ký nhập học của tôi.

Bộ nó có vấn đề gì sao ạ ?

Otto: nói nó có vấn đề lại sai quá bởi thông tin trên đó hoàn toàn bình thường.

Toma: ?

Otto: ta biết cậu sẽ không hiểu điều ta muốn nói là gì.

Để ta giải thích luôn.

Mọi thông tin trên này đều không có gì bất thường hết ngoài trừ việc cậu chính là người ghì những thông tin đó.

Những phần đáng lưu ý không phải là nồng độ honkai hay là chỉ số cơ thể của cậu.

Mà nó lại nằm ở chính cái tên và thông tin về quê hương hay gia đình của cậu.

Ngay khi ông ta nhắc hai từ " gia đình"

thì ngọn lửa phẫn nộ của tôi càng trở nên lớn hơn.

Bởi chính ông ta là người đã cướp đi niềm hạnh phúc ngắn ngủi của cậu ấy hay chính là tôi bây giờ.

Nhưng dù vậy tôi vẫn phải đeo lên lớp mặt nạ điềm tĩnh để giấu đi sự giận dữ bên trong.

Otto: phần quê hương và gia đình thì chả có gì đáng nói vì cậu có thể sẽ không muốn tiết lộ nên ta cũng đã điều tra nhưng đến đây thì một vấn đề khác lại xuất hiện.

Đó là cái tên của cậu chưa bao xuất hiện mọi thông tin về cậu đều là con số không tròn trĩnh nó giống như cậu bước ra từ hư vô vậy.

Otto: nói thế là đủ rồi.

Cậu rốt cuộc là ai ?

Toma: ......

Tôi im lặng một lúc khi nghe những gì mà hắn nói.

Bảo tôi bước ra từ hư vô thì cũng đúng bởi vốn dĩ cậu ấy đâu được sinh ra.

Mà cậu ấy đã được tạo ra.

Bảo cậu ấy không có cha mẹ.

Nó đúng vì Cecilia và Siegfried cũng chỉ là người nuôi dưỡng và được cậu ấy coi như cha mẹ thôi.

Cả cái tên cũng vậy nó hoàn toàn được không được một người cha hay mẹ nào đặt cho cả vì đó là tên của người tiến sĩ đã chăm sóc cậu và chị cậu đặt cho.

Ngay cả kiếp trước của tôi cũng thế.

Chỉ là một số không.

Xuất thân, cha mẹ đều không ai biết cả.

Qua những gì mà ông bà kể thì tôi đột ngột xuất hiện trong nhà của họ và họ đã nhận nuôi và đặt cho tôi cái tên này.

Họ đã cho tôi xem đoạn video trích xuất từ camera an ninh trong nhà họ vào cái đêm đó.

Ngay lúc nửa đêm đột nhiên chiếc cam bị nhiễu mất vài giây và khi bình thường trở lại thì cái nôi có tôi ở trong đó đã xuất hiện.

Nếu nói có ai đặt tôi ở đó thì nó không thể,thời gian quá ngắn để có thể đặt một cái giỏ với một đứa trẻ rồi rời đi chỉ trong 2 giây được.

Thế là trong suốt quãng thời gian ông bà còn sống thì tôi luôn có một câu hỏi.

Đó là: tôi là thứ gì và tôi là ai.

Đó là những gì về bản thân tôi nhưng nó không còn quan trọng nữa rồi bởi giờ đây những gì tôi cần biết đều đã có câu trả lời rồi.

Tôi nhìn thẳng vào mặt của otto và dùng một giọng điệu chắc nịch để trả lời.

Toma: tôi không biết mình là thứ gì và cũng chả biết tôi là ai nhưng bây giờ tôi là kazuki toma và là một warrior của học của st Freya

Otto: .......

Hắn chỉ im lặng trước câu trả lời của tôi rồi nhìn về phía rita rồi lại nhìn về phía của tôi.

Otto: haha xin lỗi vì đã làm phiền cậu rồi.

Toma: không có gì đâu ạ chính tôi mới đang làm phiền ngài ạ.

Otto: chà ta khá thích cách nói chuyện của cậu đấy

Toma: cảm ơn vì lời khen của ngài ạ.

Và nếu như không có gì nữa thì tôi xin phép

Otto: được thôi cậu có thể rời đi rồi.

Sau khi con cáo già đó để tôi đi thì tôi không ngần ngại rời ngay khỏi căn phòng.

POV TG

Lúc này trong phòng chỉ còn lại otto và rita.

Lúc này hắn lên tiếng hỏi cô.

Otto: cô thấy cậu ta thế nào?

Rita: cậu ta từ lời nói cho tới nhịp thở đều không có biểu hiện gì của việc nói dối hết.

Chỉ là lúc cậu ấy mới bước vào....

Otto: thì ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống ta ?

Rita: vâng ạ.

Có vẻ như cậu ta đã có thù với ngài

Otto: cái này hơi khó vì ta không còn nhớ rõ rằng ta đã gây thù với những ai nữa.

Nên chắc cậu ta chỉ là một nạn nhân nào đó mà thôi

Rita: vâng ạ " sao mình vẫn luôn có cảm giác cậu ta đã có gì đó rất quen "
 
Back
Top Bottom