Khác Quỷ

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
403121589-256-k8200.jpg

Quỷ
Tác giả: GS-NOVEL
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác Phẩm Thuộc Vũ Trụ: 666
Tác Giả: GS
Tác phẩm tập trung xoay quanh cuộc sống của hai tên "Ác Quỷ Đội Lốt Người" là Felix Ortis (Một tên giết người hàng loạt) và Dominic Graves (Một tên doanh nhân mưu tính).

Hình ảnh trong tác phẩm được tạo bằng AI, mục đích chỉ để độc giả có thể dễ dàng hình dung nhân vật hơn, xin mọi người đừng quá để tâm việc này ❤️.



xãhội​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Nước mắt của Hoàng Quý Phi
  • Hoàng Qúy Phi
  • Cuộc đời Hi Quý Phi
  • Lưu Ly Mỹ Nhân Sát Quyển 2
  • Lưu Ly Mỹ Nhân Sát Quyển 5
  • Vua Quỷ khóc (Uy Mục Dã Kí)
  • Quỷ
    Chương 1: Ác Quỷ Đội Lốt Người


    Cảnh Báo: Chương truyện có nội dung kinh dị, bạo lực có thể gây ám ảnh đề nghị cân nhắc kỹ trước khi đọc ❤️

    Nước Mỹ, quốc gia của tự do, nơi người dân được quyền sống theo lý tưởng và quyền lợi của mình.

    Nhưng cũng chính mảnh đất này, trong cái vỏ bọc văn minh và thượng tôn pháp luật, lại sinh ra những con quái vật mang hình hài con người.

    Năm 1992, tại bang New Mexico, một đứa trẻ chào đời trong một gia đình khá giả, mang cái tên Felix Ortis.

    Với đôi mắt trong veo và nụ cười thiên thần, không ai ngờ được rằng trong hình hài non nớt ấy lại là mầm mống của sự điên loạn.

    Ngay từ nhỏ, Felix đã nổi bật với sự thông minh xuất chúng, luôn đạt điểm cao nhất lớp, là niềm tự hào của cha mẹ và nhà trường.

    Ở tuổi 23, cha mẹ của Felix đều đã qua đời còn hắn gia nhập lực lượng cảnh sát bang.

    Với khuôn mặt ưa nhìn, sự lịch thiệp và tài ứng xử khéo léo, hắn nhanh chóng trở thành thần tượng của nhiều người.

    Nhưng không ai biết bên trong vẻ ngoài hào nhoáng đó, là một tên tâm thần, biến thái, bệnh hoạn,...

    Lại phải nói vào ngày đầu khi hắn chạm vào xác chết lần đầu tiên trong đời, tại hiện trường một vụ án giết người.

    Felix đã cảm nhận một thứ khoái cảm lạ lùng không phải sự sợ hãi, mà là sự say mê.

    Hắn bắt đầu tìm đến những đoạn phim đồi trụy mang yếu tố tra tấn, lột xác, cắt mổ, khiêu dâm.

    Nhưng phim ảnh không đủ.

    Những đêm trực đơn độc, Felix lẻn vào nhà xác, lặng lẽ quan sát thậm chí chạm vào thi thể những nạn nhân còn chưa được khám nghiệm.

    Cơn nghiện bệnh hoạn trong hắn lớn dần.

    Felix bắt đầu hành hạ và mổ xác những con vật lang thang như mèo, chó, sóc.

    Hắn theo dõi từng đường ruột, mạch máu với sự háo hức như một nghệ sĩ nhìn tác phẩm của mình.

    Nhưng rồi, thú vật không còn đủ...

    Felix muốn biết... con người bên trong trông như thế nào và trong lúc này hắn nhận ra một điều...

    Hắn không có hứng thú với phụ nữ.

    Cơ hội đến trong một nhiệm vụ theo dõi tổ chức buôn lậu có liên hệ với Mafia.

    Hắn và người đồng nghiệp, một nữ cảnh sát trẻ tên Rachel được cử đi trinh sát tại một khu công nghiệp bỏ hoang.

    Hắn mời cô uống cà phê trước giờ hành động, nhưng trong ly của Rachel đã có thứ thuốc ngủ mạnh đến từ phòng chứng cứ, chính tay Felix đánh cắp.

    Rachel gục xuống trong mê man.

    Felix sau đó gọi điện cho bọn Mafia...

    Vắn đã làm một điều vô cùng kinh khủng và không ai có thể ngờ được, đó là hắn giao cô cho bọn chúng.

    Và rồi Rachel bị bọn xã hội đen cưỡng hiếp tập thể và tra tấn đến chết.

    Việc làm này của Felix cũng khiến cho bọn mafia bất ngờ, chúng hỏi tại sao Felix lại làm như vậy.

    Hắn chỉ nhếch môi cười nhạt, giọng nói khô khốc, đầy vẻ bệnh hoạn:

    - Tụi mày có biết không... cái khoảnh khắc con nhỏ đó tỉnh lại...

    ánh mắt nó nhìn tao... như thể cả thế giới sụp đổ.

    Nó gào lên, chửi rủa, nguyền tao không biết bao nhiêu lần.

    Nó hỏi tại sao... tại sao tao lại phản bội nó.

    Mà tụi mày biết không?

    Chính cái tiếng chửi đó... là thứ làm tao thấy sung sướng.

    Tao không giết nó vì tao ghét.

    Tao giết nó vì nó tin tao.

    Vì chỉ khi tao phản bội, tao mới được thấy cái thứ cảm xúc nguyên sơ nhất của con người...

    đó là nỗi sợ, sự tuyệt vọng, và đau đớn!

    Câu trả lời của tên Felix cũng khiến bọn Mafia ở đó cảm thấy rùng mình.

    Sau đó hắn rời khỏi địa bàn của bọn Mafia, hắn đã lấy súng tự bắn vào cánh tay mình, rồi báo về tổng đài yêu cầu cử thêm người tới hỗ trợ.

    Lực lượng cảnh sát sau khi nghe Felix báo cáo tình trạng nguy cấp của mình xong, cũng nhanh chóng kéo đến.

    Nhưng trong lúc hỗn loạn, Felix đã lợi dụng quyền hạn, giả lệnh từ cấp trên:

    "Không cần đàm phán.

    Bắn hạ toàn bộ."

    Và rồi....tất cả những kẻ có thể làm chứng việc làm tội lỗi của hắn đều đã bị giết.

    Felix sau đó bị trách cứ vì làm giả lệnh cấp trên.

    Nhưng hắn là kẻ mang trong mình biệt tài ngụy biện siêu phàm cho nên đã tự biện hộ trước tòa án nội bộ.

    Hắn dựng nên một câu chuyện hoàn hảo:

    Vì thấy người đồng đội của mình chết một cách quá thương tâm, hắn đã để cảm xúc lấn át lý trí, cho nên mới giả lệnh cấp trên để trả thù cho cô ấy.

    Tất cả những người có mặt hôm đó đều bị hắn thuyết phục... thậm chí, vài người còn cảm thấy đồng cảm với hắn.

    Mặc dù hắn không bị truy cứu trách nhiệm hình sự cho hành động của mình, nhưng cuối cùng vẫn bị sa thải khỏi ngành cảnh sát.

    Không ai ở đó có thể ngờ rằng một người hoàn hảo mẫu mực, điềm đạm, đáng tin như Felix, lại có thể là một kẻ tâm thần và có tư duy méo mó.

    Sau khi bị sa thải, Felix quyết định sẽ vứt bỏ hoàn toàn hình tượng mà hắn đã xây dựng suốt hai mấy năm qua, để sống thật với bản thân

    Hắn bắt đầu xuất hiện trong các quán bar dành cho người đồng tính ở vùng biên thành phố nơi ánh đèn mờ ảo và tiếng nhạc xé tai làm mờ ranh giới giữa đúng sai, sống chết, người thú.

    Felix không còn sợ.

    Hắn muốn phá nát con người cũ, cái kẻ từng run rẩy vì yêu ai đó, từng ghê tởm chính mình khi nhìn thấy bản năng thật sự.

    Giờ đây, hắn muốn được tự do trong điên loạn.

    Thuốc.

    Rượu.

    Tiếng thở gấp gáp.

    Hắn uống, hắn phê, hắn cười như thể thế giới chỉ còn lại hắn với tiếng vọng của những linh hồn chết.

    Rồi một đêm, hắn gặp cậu ta một thanh niên trẻ, ánh mắt non dại, đôi môi rướn lên trong men say, và giọng nói có phần ngây thơ.

    Cậu ấy không biết rằng người đứng trước mặt mình không còn là một người.

    Felix đưa ra lời mời, nhẹ nhàng và lịch thiệp:

    "Tôi có một căn nhà cần dọn dẹp.

    Tôi sẽ trả cậu 200 Dollars, nếu cậu dọn dẹp giúp tôi.

    Được chứ?"

    Cậu ta gật đầu.

    Khi bước vào căn nhà nhỏ ở rìa thành phố, cậu vẫn còn nghĩ rằng đây là công việc tạm thời, đơn giản, một ít tiền vào sáng mai, và có thể là một nụ hôn nhẹ lúc chia tay.

    Nhưng Felix không để cậu bước vào trong được quá 10 giây.

    Cánh cửa phòng đóng lại.

    Felix đi phía sau.

    Không nói một lời.

    Cú đập đầu tiên bằng chiếc búa nhỏ, vang như tiếng chuông báo tử.

    Cú thứ hai như tiếng thét câm của nạn nhân chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra.

    Cú thứ ba chỉ còn máu, và sự yên lặng tuyệt đối.

    Felix đứng đó, thở dốc.

    Mắt hắn không chớp.

    Nhìn cái xác không còn cử động, như một nghệ sĩ nhìn bức tranh cuối cùng của mình.

    Sau đó, hắn cúi xuống, thì thầm với thi thể như nói với chính quá khứ:

    "Không còn đạo đức.

    Không còn ranh giới.

    Không còn ai được phép khiến tao phải xấu hổ vì chính mình nữa."

    Với Felix, nạn nhân không chỉ là con người.

    Họ là biểu tượng cho một thứ hắn không bao giờ có được, và cũng không còn muốn giữ.

    Đêm ấy, một thiên thần gãy cánh đã cắt đứt sợi dây cuối cùng buộc hắn với phần người còn sót lại.

    Cậu thanh niên trẻ người đồng tính, từng sống bằng việc làm thuê vặt biến mất không để lại dấu vết.

    Gia đình báo cảnh sát.

    Bạn bè đăng bài trên mạng.

    Những tờ áp phích trắng dán khắp các cột điện, ghi bốn chữ in đậm đỏ: "ĐÃ MẤT TÍCH".

    Một cuộc điều tra bắt đầu.

    Mọi thứ đều mờ mịt cho đến khi một nhân chứng ở quán bar nói rằng đã thấy cậu rời đi cùng một người đàn ông lạ mặt.

    "Hắn cao, da trắng, tóc vuốt ngược.

    Ăn mặc chỉnh tề... giống như một doanh nhân, hay một cảnh sát gì đó."

    Một nhân chứng khác, bartender, cung cấp thông tin tương tự và còn nói rõ tên người đó: "Felix.....Felix Ortis."

    Thám tử dẫn đầu vụ án cau mày:

    - Felix Ortis?

    Không thể nào.

    Hắn chẳng phải từng là một cảnh sát ưu tú sao?

    Một người mẫu mực như vậy thì làm sao mà có thể gây án được chứ?

    Dù trong hồ sơ ghi rằng Felix đã bị sa thải vì sai phạm trong nhiệm vụ, nhưng nội bộ ngành vẫn xem hắn như một tấm gương để nôi theo.

    Với vẻ ngoài đạo mạo, thành tích học tập xuất sắc và mạng lưới quan hệ tốt trong ngành, Felix như được bao phủ bởi một lá chắn vô hình, giúp che đậy tội ác của hắn trong mỗi lần gây án.

    Khi một nhân viên trẻ đề xuất:

    - Hay chúng ta xin lệnh lục soát nhà Felix xem thử cho chắc?

    Vị đội trưởng chỉ lắc đầu, giọng nhẹ mà cứng:

    - Không đủ chứng cứ.

    Cẩn thận kẻo bị kiện ngược vì tội vu khống.

    Đừng để một lời khai vô căn cứ phá hủy danh tiếng người khác.

    Và thế là hồ sơ "Felix Ortis" bị đặt xuống.

    Bằng cách nào đó... mọi dấu vết hướng đến hắn đều bị coi là "không đáng tin".

    Trong lúc đó, trong căn nhà nhỏ nơi góc khuất của thị trấn, Felix đang ngồi trong phòng tối, tay cầm tách trà nóng, miệng mỉm cười khi nhìn tin tức trên TV:

    "...Vẫn chưa tìm được cậu thanh niên mất tích.

    Cảnh sát chưa xác định được nghi phạm..."

    Hắn quay lại, nhìn căn phòng nơi mọi thứ diễn ra đã được dọn dẹp, lau sạch sẽ, không một vết máu, không một sợi tóc.

    Họ gọi vụ án đó là "Đêm Đỏ", nhưng không ai dám kể chi tiết vì những gì diễn ra bên trong căn nhà đó... vượt xa trí tưởng tượng bệnh hoạn nhất.

    Một gia đình ba người, cha mẹ và đứa con trai 16 tuổi sống yên bình trong căn nhà nhỏ ngoại ô Albuquerque.

    Họ là kiểu gia đình người ta hay gọi là "hoàn hảo": người cha làm kỹ sư, người mẹ là giáo viên tiểu học, và đứa con thì giành học bổng nghệ thuật.

    Nhưng chính cái vẻ "hoàn hảo" đó đã thu hút ánh mắt điên dại của Felix.

    Đêm đó.

    Felix đột nhập như một bóng ma.

    Hắn đập cửa kính tầng trệt, bước vào không gian gia đình đang say ngủ.

    Mọi thứ trong nhà đều mang hơi ấm tranh vẽ treo tường, mùi đồ ăn thừa trong bếp, ánh đèn ngủ mờ nhạt ngoài hành lang.

    Tiếng súng đầu tiên vang lên người cha gục xuống ngay tại cửa phòng.

    Người mẹ hét lên, ôm con trai chạy vào phòng, nhưng Felix đã chờ sẵn.

    Hắn không nói.

    Chỉ nhìn họ bằng đôi mắt như đã chết từ rất lâu.

    Một tiếng súng khác không phải để giết, mà để đe dọa.

    Và rồi, hắn bắt đầu "trò chơi".

    Không ai biết chính xác chuyện gì xảy ra.

    Người ta chỉ biết rằng khi lính cứu hỏa tới, căn nhà đã cháy rụi gần như hoàn toàn.

    Nhưng trước đó, hàng xóm nói rằng đã nghe thấy tiếng thét không phải của nỗi đau thể xác, mà là tiếng gào của linh hồn bị tra tấn.

    Sáng hôm sau.

    Trong đống tro tàn, lính cứu hỏa tìm thấy hai người sống sót, bị bắn vào chân và bỏ lại giữa biển lửa: người mẹ và cậu con trai.

    Họ sống sót bằng cách trốn dưới bồn tắm, che thân bằng lớp gạch nát.

    Nhưng thứ còn lại trong họ... không còn là con người.

    Cả hai đều không nói một lời nào kể từ lúc được đưa ra ngoài.

    Họ không khóc, không nhìn ai, chỉ ngồi bất động như tượng sáp.

    Cảnh sát mở cuộc điều tra và một lần nữa, mọi dấu vết ban đầu lại dẫn tới một cái tên: Felix Ortis.

    Một người hàng xóm nói đã thấy một chiếc xe giống xe của hắn đỗ gần đó.

    Một camera an ninh cách đó 2 dãy phố ghi lại bóng người cao gầy, áo choàng đen, đội mũ che mặt dáng đi trùng khớp.

    Nhưng khi đưa thông tin lên cấp trên, họ lại lắc đầu:

    - Felix à?

    Vẫn là cái tên đó?

    Không có bằng chứng rõ ràng.

    Không có lý do gì để hắn nhắm đến gia đình này cả.

    Lần thứ hai cái tên Felix lại biến mất khỏi hồ sơ chính thức.

    Nhưng lần này, có người đã bắt đầu nghi ngờ thật sự nghi ngờ.

    Vào một buổi chiều nọ

    Công viên nhỏ ven khu dân cư là nơi chúng hay tụ tập trốn tìm, đá bóng, chơi trò cảnh sát bắt cướp.

    Chúng vô tư, chẳng biết thế giới ngoài kia đang chứa một thứ gì đó đang rình rập từ trong bóng tối.

    Felix không đến công viên để đi dạo.

    Hắn đứng ở xa dưới tán cây, trong một bộ đồ giản dị như bao người lớn khác.

    Nhưng đôi mắt hắn không ngừng đảo theo từng cử động của bọn trẻ.

    Hắn lẩm bẩm:

    "Trẻ con là thứ tinh khiết cuối cùng trong cái thế giới bẩn thỉu này...

    Và tao là kẻ được chọn để phá vỡ sự tinh khiết đó."

    Lũ trẻ chơi trốn tìm.

    Một đứa bé trai tầm tám tuổi chạy ra xa hơn thường lệ, tìm một chỗ trốn sau khu nhà hoang phía sau công viên.

    Nó nghĩ mình thông minh.

    Không ai tìm được nó ở đó cả.

    Nhưng Felix thì biết.

    Không ai tìm thấy cậu bé cho đến khi cảnh sát vào cuộc, và họ tìm thấy cái đầu của đứa trẻ bị vứt giữa đường, ngay gần trạm xe buýt đông người như một lời tuyên chiến điên loạn gửi đến toàn xã hội.

    Không ai dám miêu tả hiện trường.

    Báo chí chỉ viết:

    "Một vụ án không thể chấp nhận nổi.

    Hung thủ không chỉ giết, mà còn cố tình gây hoảng loạn công cộng.

    Một dạng rối loạn tâm thần cấp độ cao."

    Lần này, phản ứng công chúng dữ dội.

    Người dân đổ ra đường, đòi công lý.

    Cảnh sát bị chỉ trích gay gắt vì không hành động từ những vụ án trước.

    Tất cả các hồ sơ có liên quan đến Felix Ortis được lật lại.

    Và trong những tấm ảnh cũ, những lời khai bị phớt lờ, những đoạn video bị bỏ quên... một cái tên bắt đầu hiện lên rõ ràng như một bóng ma: Felix.

    Hai tháng sau "Đêm công viên", người dân không còn ngủ yên.

    Lực lượng FBI vào cuộc, dưới quyền chỉ huy của đội trưởng Halen.

    Tại một ngôi nhà, trong một buổi tối mùa thu.

    Người dân quanh đó nghe thấy tiếng la hét, tiếng đập phá.

    Khi cảnh sát đến, cánh cửa mở ra như một địa ngục gia đình vừa nổ tung.

    Bên trong:

    Một bé gái 6 tuổi nằm bất động trên sàn nhà, đôi mắt vẫn mở to như không hiểu vì sao anh trai lại cầm dao.

    Cậu anh trai 10 tuổi, đã gục ngay cửa phòng trúng đạn từ súng của chính mẹ.

    Người mẹ ngồi trong phòng tắm với đôi mắt hoang dại, thi thể đứa bé út chìm trong bồn nước, chính bà đã tự kết liễu ngay sau đó.

    Và cuối cùng, người cha trở về.

    Chỉ 3 phút sau khi gọi cấp cứu, ông treo cổ bằng dây đèn Giáng Sinh giữa phòng khách.

    Không một ai sống sót.

    Tại một chiếc ghế đá trong công viên thành phố.

    Felix ngồi đó, như một người vô tội.

    Tay hắn đặt nhẹ trên đầu gối, mắt nhìn dòng người qua lại, và... mỉm cười.

    Halen bước đến.

    Không mặc đồng phục, không súng, không còng số 8 chỉ có im lặng.

    Anh ngồi cạnh Felix.

    Mất vài giây để thốt ra câu đầu tiên:

    - Nè...

    Mày đã thì thầm gì vào tai cậu bé đó?

    Felix quay đầu, ánh mắt như trống rỗng.

    Hắn nghiêng đầu, giả bộ suy nghĩ:

    - Cậu bé nào?

    Halen vẫn nhìn thẳng về phía trước, nơi có mấy đứa trẻ đang chơi, tiếp tục nói:

    - Đừng giả bộ nữa, mày biết rõ tao nói ai mà.

    Lúc này, Felix bật cười, khô khốc, như đang kể một chuyện cũ vui vẻ:

    - Tao chỉ bảo với thằng anh là... có một trò vui hơn thôi mà.

    Một đứa đóng vai tên sát nhân máu lạnh, một đứa đóng vai nạn nhân ngây thơ.

    Như mày từng nói hồi xưa ấy...

    "Xã hội là một vở kịch điên rồ, Felix à."

    Tao chỉ viết lại kịch bản thôi.

    Công viên vẫn đông người.

    Gió thổi nhẹ qua tán cây, đẩy chiếc lá rơi xuống chạm nhẹ vào giày của Felix.

    Halen đứng lên, ánh mắt không còn cảm xúc, nhưng giọng nói vẫn giữ lại chút gì đó... như là nhân đạo:

    - Dừng lại đi... trước khi bọn tao có đủ bằng chứng bắt mày thì tốt nhất mày nên ở yên một chỗ đi.

    Felix ngước nhìn anh bạn cũ.

    Hắn nheo mắt lại như đang cố nuốt trọn từng từ một, rồi chậm rãi mỉm cười nụ cười của một người không bao giờ có ý định dừng lại.

    - Dừng lại... sao?

    Vở kịch của tao vẫn chưa đến hồi kết đâu.

    Đêm hôm đó, trời mưa lâm râm.

    Một ngôi nhà nhỏ ven ngoại ô sáng đèn từ cửa sổ tầng trên.

    Felix lặng lẽ đột nhập vào trong.

    Hắn không ồn ào.

    Mọi thứ đều có tính toán, như thể hắn từng sống ở đây.

    Cô gái trẻ tên Domino Graves trong nhà bị trói gọn gàng vào chiếc ghế giữa phòng khách miệng bị bịt, mắt ngập nước.

    Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng sợ hãi đang dâng lên trong từng tế bào.

    Felix không vội hành động.

    Hắn ngồi xuống ghế đối diện, nhẹ nhàng như một người bạn cũ đến thăm.

    Hắn quan sát cách cô vùng vẫy, ánh mắt thất thần, hơi thở đứt đoạn như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật đang hấp hối.

    Sau đó, hắn để ý thấy vài món đồ đàn ông trong nhà:

    Một đôi giày lớn hơn, dao cạo râu trong phòng tắm, mùi nước hoa lạ...

    Felix cười nhẹ, đặt tay lên đầu gối, chờ đợi.

    Hắn thì thầm:

    "Tốt rồi... có khán giả rồi đấy."

    Hắn bật đèn ngủ, điều chỉnh đồng hồ treo tường chênh lệch vài phút mọi thứ như một sân khấu sắp diễn ra hồi kết.

    Felix không còn là một kẻ trốn chạy.

    Hắn muốn bị bắt, nhưng phải theo cách của riêng mình một vở kịch máu lạnh, nơi hắn là đạo diễn cuối cùng.

    Dominic Graves, cha của cô gái là một doanh nhân tàn nhẫn, máu lạnh, nổi tiếng với câu nói:

    "Tao có thể mua được cả luật pháp, chỉ cần giá đủ cao."

    Tối hôm đó, ông bước vào nhà, chiếc áo mưa còn vương nước, khựng lại khi thấy một chiếc ghế đổ, tấm rèm lệch nhẹ... nhưng ông chẳng lạ gì mấy trò hù dọa.

    Trong đầu ông chỉ có bảng giá cổ phần.

    Khi lên tới lầu hai, Felix đã chờ sẵn.

    Cô gái bị trói trong phòng mắt ngấn lệ, không thể hét, cũng chẳng dám nhúc nhích.

    Felix giơ súng lên, lạnh lùng.

    - Ngồi xuống, ông già ta muốn ông tham gia vở kịch của ta

    Dominic nhếch môi, cười nhạo kẻ trước mặt mình:

    - Mày là thằng giết người đang bị truy nã khắp cả nước đúng không?

    Giỏi lắm.

    Nhưng lần này mày đã sai lầm khi đụng vào tao rồi, để tao dạy cho mày một bài họv, nhóc con...

    Cảnh sát còn chẳng dám động tới tao.

    Mày thì làm được cái gì chứ?

    Felix nhìn ông ta rồi cười khẽ điên loạn.

    - Tao ghét nhất là những thằng nào dám thách thức tao.

    Mày nghĩ mày là ai chứ?

    Dominic không sợ hãi trước lời nói của tên Felix.

    Gã đàn ông già nhưng mưu mô, từng lật mặt không ít chính trị gia, thương gia, thậm chí cả quan tòa.

    Dominic:

    - Mày dù sao cũng chỉ là thứ rác rưởi chỉ biết giết người mà thôi.

    Tao cũng đã đọc rất nhiều bài báo về các vụ án do mày gây ra.

    Mày rất thích cảnh tượng người khác van xin mày, khoái cảm với nỗi sợ con người, sở thích tra tấn....

    Nhưng tiếc là lần này tao lại không sợ mày.

    Khi bị khiêu khích như vậy, Felix đã mất bình tĩnh và bóp còi

    Đoàng!

    Tiếng súng nổ vang lên như xé toạc không gian.

    Nhưng không ai ngã xuống ngay.

    Bởi vì trong tích tắc Dominic đã tung ra chiếc đế bật lửa đồng ông vẫn cầm từ dưới nhà, ném vào đúng lúc Felix bóp cò.

    Viên đạn bị lệch hướng, sượt qua mặt Domino

    Một khoảnh khắc im lặng chết người lan khắp căn phòng.

    Felix nhìn Dominic, kẻ vẫn đang đứng đó quái phong thái tự tin đáng sợ...

    Và lần này...

    Felix đã thua

    Tiếng còi cảnh sát hú lên từ xa, tiếng bước chân bắt đầu rầm rập dưới lầu.

    Có người hét:

    - Đứng im!

    Cảnh sát đây!

    Felix không nhìn ra cửa, chỉ dán mắt vào Dominic.

    Gương mặt hắn khi đó không còn điên loạn như mọi khi, mà là vẻ mặt thất vọng... và ghê tởm bản thân, vì đã thất bại trong việc gây nỗi sợ cho nạn nhân, thậm chí hắn còn có chút run rẩy trong lần này.

    Cánh cửa bật tung.

    Cảnh sát ập vào, chĩa súng.

    Felix giơ tay đầu hàng, không kháng cự.

    Nhưng trước khi bị còng tay, hắn quay đầu lại nhìn Dominic lần cuối:

    - Tao có thể thấy rõ tâm can của mày, mày cũng là một con quỷ không khác gì tao đâu.

    Dominic nở nụ cười thâm độc khi Felix bị đưa đi.

    Lại vài tháng nữa trôi qua

    Bên ngoài tòa án New Mexico, Felix bước ra giữa vòng vây báo chí và ánh mắt ngờ vực của người dân.

    Hắn vừa được tòa tuyên vô tội vì thiếu bằng chứng.

    Một cuộc thả tự do gây chấn động.

    Trong chiếc limousine đen đợi sẵn, Dominic Graves ngồi bên trong với ánh mắt lạnh lùng.

    Felix bước vào, không nói gì.

    Dominic cười:

    - Lâu ngày không gặp, cũng may cho mày là tao có thể mua mọi thứ, kể cả pháp luật đấy.

    Felix im lặng một lúc, rồi bật cười.

    - Mày cứu tao...

    để biến tao thành con chó của mày à?

    Dominic lúc này chỉ nở nụ cười và đáp lại tên sát nhân một cách lạnh lùng:

    - Không.

    Tao muốn tao và mày sẽ cùng hợp tác ngang hàng với nhau,chúng ta sẽ tạo nên một vở kịch "Máu".

    Felix ngả đầu ra sau, đôi mắt mở lớn như thể nhìn thấy một viễn cảnh thú vị nào đó.

    - Nếu thế, tao muốn viết kịch bản.

    Cảnh cuối, xe chạy khuất vào bóng đêm.

    Trong một tòa nhà gần đó, ánh đèn huỳnh quang hắt xuống nền gạch xám, tiếng máy điều hòa rì rầm giữa đêm khuya tĩnh mịch.

    Halen, đội trưởng FBI, ngồi lặng trong phòng giám sát, tay cầm ly cà phê đã nguội lạnh, anh đang xem tin tức về tên Felix trên tivi:

    "FELIX KẺ GIẾT NGƯỜI HÀNG LOẠT - ĐƯỢC TOÀ TUYÊN ÁN VÔ TỘI"

    Halen đặt ly cà phê xuống bàn, giọng lẩm bẩm như nói cho chính mình:

    - Vậy là nước Mỹ này... sắp trở thành một cái địa ngục thu nhỏ rồi.

    Hết Chương 1
     
    Quỷ
    Chương 2: Vỏ Bọc


    Chương 2: Vỏ Bọc

    Tại bang New Mexico, Hoa Kỳ.

    Vài tháng đã trôi qua kể từ ngày Felix được tránh án nhờ số tiền của tên Dominic.

    Giờ đây hắn không còn phải đeo còng số tám, không còn phòng thẩm vấn lạnh lẽo thay vào đó là một bàn làm việc gọn gàng trong Công ty Graves.

    Felix giờ đây đã là nhân viên của công ty.

    Hắn đã giảm dần các chất gây nghiện, không phải vì hắn đã biết hối cải, quay đầu vào bờ.

    Mà là vì chính tên Dominic đã yêu cầu hắn cần phải luôn tỉnh táo, luôn giữ một cái đầu đủ lạnh để không làm điều gì quá ngu ngốc khiến cảnh sát chú ý.

    Làn da hắn bớt xám xịt, ánh mắt đã không còn lờ đờ.

    Với bộ vest vừa vặn, mái tóc chải gọn và dáng đứng điềm tĩnh, Felix trông chẳng khác gì một gã đàn ông thành đạt.

    Những người không biết khi gặp hắn đều không thể đoán được rằng, vài tháng trước thôi, chính hắn là kẻ đã cướp đi sinh mạng của cả chục người một cách tàn bạo.

    Bề ngoài, Felix là một bánh răng nhỏ trong cỗ máy doanh nghiệp.

    Thực chất, hắn là con dao.

    Nhiệm vụ của Felix trong công ty rất rõ ràng: thay Dominic xử lý những vấn đề mà tiền bạc hay luật pháp không giải quyết được.

    Những đối thủ cạnh tranh quá cứng đầu.

    Những kẻ biết quá nhiều.

    Những cái tên cần biến mất một cách lặng lẽ, không để lại dấu vết dẫn về Công ty Graves.

    Để qua mặt cảnh sát, Felix buộc phải khoác lên mình lớp vỏ hoàn lương, áo sơ mi ủi phẳng, giày da sạch sẽ, nụ cười lịch thiệp.

    Mọi hành vi bạo lực của hắn làm giờ đây được che giấu sau những cuộc "công tác", những hồ sơ giả, những chuyến đi không ai đặt câu hỏi.

    Trong khi đó, Dominic — Giám đốc điều hành của Graves đang ngồi trong văn phòng tầng cao nhất.

    Hắn nhấp một ngụm cà phê nóng, ánh mắt lướt qua bảng doanh thu tháng vừa rồi.

    Những con số tăng trưởng đều đặn phản chiếu trong đôi mắt bình thản, như thể chúng không được xây dựng từ đe dọa, máu và sự biến mất của con người.

    Trong khi Dominic vẫn còn dán mắt vào những con số vô hồn, thì tên Felix đang ngồi lệch sang một bên, lật lại một tờ báo cũ đã ố màu.

    Trang nhất in đậm dòng tít về vụ án năm nào: "Cảnh sát và FBI ngăn chặn hành công tội ác của tên The Future".

    Felix đọc chậm, rất chậm, như thể từng con chữ đều có trọng lượng riêng.

    Khóe môi hắn nhếch lên, một nụ cười khẽ đến mức gần như tự giễu.

    Hắn thở ra, giọng thấp và khàn

    - Haizz…

    đến giờ tao vẫn không tin nổi.

    Tên ác nhân The Future khét tiếng, lại dễ dàng sa vào cái bẫy đơn giản do bọn cảnh sát và FBI tạo ra.

    Dominic ngồi kế bên không rời mắt khỏi màn hình, chỉ nhấp thêm một ngụm cà phê, rồi nói với giọng thản nhiên;

    - Chà, có vẻ mày hứng thú với vụ đó nhỉ?

    Ánh mắt tên Felix dừng lại ở bức ảnh in nổi bật trên tờ báo - một chàng trai còn rất trẻ với ánh nhìn cứng cỏi, nhưng cũng mang nét mệt mỏi do phải tham gia quá nhiều vụ án như vậy...

    Felix lẩm bẩm:

    - Ryan Carter…

    Công nhận giỏi thật.”

    Hắn ngẩng lên, nụ cười trở nên sắc lạnh.

    - Tao muốn đối đầu với nó một lần quá đi.

    Dominic lúc này mới ngước lên.

    - Nghe nói tên Ryan đó là tài năng trẻ xuất sắc nhất mà FBI từng sở hữu, công nhận với độ tuổi đó mà đạt nhiều thành tựu vậy thì đúng là giỏi.

    Felix bật cười, tiếng cười ngắn và khô, hắn nghiêng đầu nhìn Dominic

    - Nè, mày nghĩ nếu tao với nó đối đầu nhau… thì ai thắng?

    Dominic lúc này lấy tay phủi đống bụi trên áo rồi đứng dậy, chỉnh lại cổ tay áo, bước thẳng về phía cửa.

    Trước khi rời khỏi phòng, hắn buông một câu, lạnh lẽo và dứt khoát:

    - Tao không quan tâm.

    Cánh cửa khép lại.

    Felix đứng đó vài giây, rồi bật cười lớn hơn, lắc đầu như thể vừa nghe một câu chuyện nhảm nhí.

    - Đằng chịu vậy…

    Hắn gấp tờ báo lại, đứng dậy rời khỏi công ty.

    Trên đường về căn nhà của Dominic nơi hắn đang "tạm trú" sau khi thoát án.

    Dominic gần như chẳng có chút lo lắng hay quan tâm gì về việc cho tên Felix ở ngay trong chính căn nhà mình, ở chung với người con gái năm nay vừa tròn 18 tuổi của gã.

    Mà cũng đúng thôi, dù sao thì con gái của gã, Domino, vốn cũng không phải con ruột của gã.

    Người vợ ngày trước, vì uất ức trước sự gia trưởng và sự thờ ơ tuyệt đối của Dominic, cho nên bà đã phản bội gã.

    Sau khi hạ sinh Domino, sự thật bị phơi bày.

    Dominic biết.

    Và gã xử lý theo cách của mình: cho người giết cả người vợ lẫn nhân tình của bà ta.

    Điều đáng nói là Dominic không hề che giấu chuyện đó.

    Không thanh minh.

    Không hối lỗi.

    Không xóa dấu vết.

    Vì vậy, suốt những năm đi học, Domino luôn sống trong ánh nhìn dè chừng và sợ hãi của người khác.

    Không ai dám lại gần quá lâu.

    Không ai dám thân thiết với cô bé.

    Bởi vì ai cũng biết, cha của cô là một con quỷ đội lốt người.

    Lúc này Domino đang đi về nhà cùng một vài người bạn thân của cô.

    Trời đã ngả chiều, ánh đèn đường bật lên từng bóng vàng nhạt, kéo dài những cái bóng mảnh mai dưới chân họ.

    Như thường lệ, sự im lặng giữa họ không kéo dài được lâu.

    Một người bạn nhìn Domino, giọng dè dặt:

    - Nè…

    Domino.

    Hôm nay tụi tớ qua nhà cậu chơi được không?

    Chứ để cậu ở một mình thì cũng không hay lắm...

    Domino lắc đầu, động tác nhanh và dứt khoát.

    - Không cần đâu.

    Hiện tại tớ đang rất mệt.

    Nên giờ tớ chỉ muốn về nhà rồi lên giường ngủ một giấc thôi.

    Một người khác do dự vài giây, rồi lỡ lời:

    - Vậy… tên Felix đó… hắn có làm gì cậu không?

    Domino dừng lại.

    Ánh mắt cô tối xuống trong chốc lát.

    Cô không trả lời.

    Không một lời.

    Chỉ quay đi, bước nhanh hơn, để lại những tiếng gọi phía sau.

    Trong đầu cô, cơn giận cuộn lên như một cơn sóng ngầm.

    "Tại sao chứ?

    Tại sao lão già đó lại dùng tiền để cứu một tên sát nhân xém giết con gái mình chứ?

    Nhưng như vậy vẫn còn chưa đủ hay sao?… còn cho hắn sống chung nhà với con gái mình nữa chứ?"

    Cô siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào da.

    Ngay lúc đó, phía sau Domino, một hơi thở ấm áp bất ngờ phả sát bên tai, nói với giọng trầm vào tai cô:

    - Sao vậy, cô gái?

    Có chuyện gì làm cô bực bội à?

    Domino giật mình, lùi mạnh về phía sau.

    Tim cô đập loạn, gằn giọng:

    - Mày muốn gì?

    Kẻ đó không ai khác chính là Felix, dáng người cao lớn, nụ cười cong lên đầy giễu cợt.

    - Đừng tỏ vẻ khó chịu với tôi như vậy chứ.

    Câu nói ấy như giọt nước tràn ly.

    Domino hét lên, tông giọng tỏ lên sự run rẩy, cô vừa mắng hắn vừa đi lùi

    - Làm sao tao lại không khó chịu với một thằng như mày được chứ?

    Mày là một tên sát nhân bệnh hoạn!

    Mỗi lần nhìn thấy mặt mày, tao chỉ nhớ đến những thứ kinh tởm mà mày đã làm.

    Mà mỗi lần nghĩ đến nó thôi cũng đã đủ khiến tao muốn nôn ra!

    Ánh mắt Felix tối sầm lại.

    Lớp vỏ điềm tĩnh vỡ vụn trong tích tắc.

    Hắn gằn giọng, tiến thêm một bước:

    - Nè, con nhỏ kia, mày đừng nghĩ mà là con của thằng Dominic là tao không dám làm gì mày.

    Bản năng của một kẻ giết người bỗng nhiên trỗi dậy.

    Felix nắm chặt tay lại, rồi lao thẳng về phía Domino tung một cú đấm vào cô coi như cảnh cáo.

    Domino chỉ kịp hét lên một tiếng.

    Bụp!

    Một bàn tay khác bất ngờ chụp lấy cổ tay Felix, chặn đứng đòn đánh của tên sát nhân ngay trước mặt cô.

    Lực nắm mạnh đến mức Felix khựng lại.

    Người vừa chặn đứng đòn đánh của tên Felix chính là Warren Mailer, một nhân viên trong Công ty Graves.

    Warren chỉnh kính nhìn Felix với phong thái điềm tĩnh:

    - Đúng như tao nghĩ, một tên sát nhân hàng loạt như mày thì khó mà có chuyện hoàn lương được.

    Felix nghiến răng.

    Hắn giật tay lại, ánh mắt liếc nhìn Domino đầy hằn học rồi quay lưng bỏ đi, biến mất trong màn đêm.

    Warren thở phào, vai trĩu xuống.

    - Phù… xong rồi.

    Domino đứng chết lặng vài giây, rồi bật khóc, cô nghẹn giọng

    - Cảm ơn anh…

    Nếu không có anh… chắc giờ em chết rồi.

    Warren đỏ mặt, lúng túng.

    - Không… không sao đâu.

    Em không sao là tốt rồi.

    Domino lau nước mắt, nghiêng đầu nhìn Warren

    - Mà… sao anh lại biết em ở đây, mà tới cứu em vậy?

    Warren cứng người.

    Cổ họng anh khô lại.

    "Chết rồi… trả lời sao bây giờ…

    Không lẽ lại nói thật chuyện ngày nào mình cũng lén theo sau em ấy…"

    Thấy Warren im lặng, Domino mỉm cười nhẹ.

    - Không sao đâu, nếu anh không tiện nói thì thôi.

    Cũng trễ rồi, em về đây.

    Cảm ơn anh rất nhiều… chắc chắn em sẽ làm gì đó để trả ơn anh, Warren!

    Cô vẫy tay chào rồi quay đi.

    Chỉ một nụ cười ấy thôi cũng đủ khiến tim Warren như tan chảy.

    Warren thầm nghĩ:

    " Trời ơi…người gì mà xinh vậy trời…"

    Ở một góc hẻm khác của thành phố, Felix bước vào một quán bar tối tăm nơi tụ tập của những du côn và tội phạm.

    Hắn nốc rượu không ngừng, bàn tay run lên vì giận dữ.

    Trong đầu hắn chỉ còn lại hình ảnh Warren, và cảm giác bị sỉ nhục.

    Felix nghiến răng, thì thầm:

    - Thằng chó… tao sẽ không quên ngày hôm nay đâu, chắc chắn tao sẽ khiến mày phải trả giá với những gì mày làm.

    Hết Chương 2
     
    Quỷ
    Chương 3: Cẩn Thận Hắn


    Chương 3: Cẩn Thận Hắn

    - Hả cậu nói cái gì?

    Tên Felix đó định tấn công cậu á?

    Silie Aloe, bạn của Domino hét lên khi được cô bạn kể lại sự việc hôm qua

    Domino:

    - Ừm, cũng may mà có anh Warren ở đó, nên tớ không sao hết

    Silie:

    - Nhưng mà chắc sau vụ này hắn chắc chắn sẽ trả thù cậu và cả anh Warren nữa, tớ nghĩ cậu nên kêu anh ấy cẩn thận đi.

    Domino:

    - Cậu nói cũng đúng

    Hai người tiếp tục bước đi thêm một đoạn, rồi Silie dừng lại, vẫy tay chào tạm biệt Domino trước khi rẽ sang hướng khác.

    Trong lúc đang đi dọc con đường quen thuộc, Domino bất ngờ bắt gặp Warren đang ngại ngùng núp gần đó.

    Cô khẽ mỉm cười rồi tiến lại gần:

    - Nè Warren, anh làm gì ở đây vậy?

    Warren lúng túng, gãi đầu đáp:

    - Hả… không có gì đâu…

    Chỉ là tôi sợ cô lại bị tên Felix tấn công nữa nên…

    Domino bật cười, nhìn Warren nói:

    - Anh tốt quá, Warren.

    Vậy… anh có muốn đi cùng tôi về nhà không?

    Đôi mắt Warren sáng rực lên:

    - Hả thật ư?

    đương nhiên là muốn rồi!

    Sau đó cả hai người đi về nhà của Domino trên đoạn đường quen thuộc.

    Trên đường về, Domino kể cho Warren nghe đủ thứ chuyện ở trường, nhưng chủ yếu là xoay quanh nhóm bạn của cô bé, nào là cô bạn thân Silie, luôn quan tâm, hỏi han mỗi ngày khiến Domino cảm thấy may mắn khi quen được người bạn này.

    Nào là Nicole vừa đi du lịch Singapore cùng gia đình trở về.

    Rồi cả chuyện crush của cô, John Pekinlow, đội trưởng đội bóng rổ.

    Nhưng khi nhắc đến John, Warren thoáng trầm lại, không mấy vui vẻ.

    Nhận ra điều đó, Domino nhanh chóng đổi chủ đề, kể về Kylie – một cô bạn có hoàn cảnh khó khăn, khi mẹ cô mất sớm, còn người cha của cô thì luôn vô tâm với con gái mình.

    Dù Domino và Silie nhiều lần bắt chuyện, nhưng Kylie vẫn chỉ lặng lẽ vùi đầu vào sách rồi vội vã về nhà.

    Tuy nhiên gần đây, Kylie bất ngờ quen một chàng trai tên Jonathan Blake, cả hai dường như đã nảy sinh tình cảm voies nhau.

    Domino vừa kể vừa tỏ ra tò mò về Jonathan, nhưng Warren khẽ khuyên cô:

    - Đừng tìm hiểu quá sâu vào đời tư người khác, Domino.

    Cuộc trò chuyện cứ thế kéo dài cho đến khi họ về đến nhà Domino.

    Cô mỉm cười tạm biệt, Warren cũng chúc cô bình an, không gặp chuyện gì xấu.

    Domino bước vào nhà, nhưng trong lòng biết rõ Warren vẫn đứng bên ngoài một lúc lâu mới chịu rời đi.

    Cảm giác an tâm và ấm áp lan tỏa trong cô nhờ có Warren, mọi thứ dường như trở nên nhẹ nhàng hơn.

    Tại công ty Graves, không khí trong phòng họp căng thẳng đến nghẹt thở.

    Tên Tổng Giám Đốc Dominic đang nổi giận đùng đùng, quát lớn:

    - Bọn đầu đất bên công ty Power Light thì biết cái gì chứ!

    Ta đã đưa ra một mức giá hợp lý cộng điều khoản có lợi, vậy mà chúng vẫn không chịu ký hợp đồng.

    Thậm chí còn dám chỉ trích công ty của ta nữa!

    Trong phòng, những người có mặt gồm tên sát nhân máu lạnh Felix Ortis, giám đốc quản lý Jona Sawpain, cô thư ký xinh đẹp Damny McDonald, và cả Warren Mailer vệ sĩ của công ty.

    Dominic liếc mắt nhìn từng người, giọng gằn lại:

    - Vậy, có ai có giải pháp nào hay không?

    Felix nhếch môi cười dài:

    - Đơn giản thôi, nếu như thương lượng không được thì chúng ta cứ dùng bạo lực.

    Warren lập tức chen vào, ánh mắt nhìn thẳng vào Felix:

    - Nè Ortis, bản chất sát nhân của mày vẫn không thay đổi gì nhỉ?

    Nếu mày làm theo mày thì cả công ty này cũng có ngày đi tù hết!

    Felix trừng mắt, đứng dậy nhìn thẳng vào Warren:

    - Từ khi nào mà một thằng bảo vệ như mày được lên tiếng vậy?

    Hai người đứng đối diện, ánh mắt nhìn như muốn lao vào nhau.

    Dominic tức giận đập bàn, quát lớn:

    - Im ngay!

    Đây không phải lúc để đánh nhau.

    Nếu không có ý kiến nào hay thì cút ra ngoài hết đi!

    Warren quay qua nhìn Dominic cúi người xin lỗi:

    - Dạ em xin lỗi sếp!

    Trong khi đó Felix hậm hực quay lưng bỏ đi, trong lòng rủa thầm:

    "Thằng bảo vệ chết tiệt và thằng sếp đáng ghét…

    Nếu không bị cảnh sát dòm ngó, tao đã xử hai đứa bây lâu rồi."

    Vừa bước ra phố đi được vài bước, thì trực giác của hắn bất chợt cảnh báo.

    Felix dừng lại, đảo mắt quanh, chỉ thấy dòng người qua lại bình thường.

    Nhưng hắn chắc chắn: có kẻ đang bí mật theo dõi mình.

    Hắn bật cười, thầm nghĩ:

    "Có là FBI thì cũng chẳng sao…

    Tao sẽ trút hết cơn giận lên hắn!”

    Felix cố tình dẫn dụ kẻ bám theo vào một con hẻm vắng.

    Hắn quay lại, giọng thách thức:

    - Lộ diện đi nào, chàng trai!

    Người đàn ông bước ra, bỏ lớp ngụy trang, lộ rõ thân hình rắn chắc, trên tay xăm hình một con dao.

    Felix bật cười nói:

    - Giới thiệu bản thân đi!

    - Aron Ferridan.

    Chỉ đơn giản là tao căm hận những gì mày làm, cho nên tao có mặt ở đây để giết mày, Ortis à!

    Felix cười khẩy:

    - Chỉ là một nhân vật quần chúng, hèn chi ngươi lại kém cỏi trong việc theo dõi đến vậy.

    Aron nói tiếp:

    - Tao không chấp nhận bản án nhẹ hều mà tòa dành cho mày.

    Bọn chúng đã bị tên Dominic mua chuộc hết.

    Cho nên, hôm nay tao sẽ thay pháp luật trừng trị mày.

    Nếu giết mày, cùng lắm tao chỉ ngồi tù vài năm, nhưng xã hội này sẽ thoát khỏi một con quỷ.

    Felix bật cười thách thức:

    - Vậy à?

    Thế thì vào đây!

    Lập tức Aron lao tới, tung cú đấm thẳng mặt.

    Felix né được, nhưng ngay sau đó một cú đá mạnh mẽ giáng vào bụng khiến hắn văng ra xa.

    Aron không ngừng áp sát, liên tiếp tung đòn khiến Felix choáng váng, loạng choạng tìm đường chạy.

    Aron rút súng, nhưng rồi lại cất đi:

    - Tao sẽ giết mày từ từ bằng đôi tay này, để mày cảm nhận một phần nỗi đau mà các nạn nhân của mày đã từng phải chịu!

    Nói rồi Aron lao tới, nhưng Felix đã chuẩn bị sẵn.

    Từ góc hẻm, Felix vung mạnh cây xà beng giấu trước đó, đánh thẳng vào mặt Aron.

    Máu phun ra, Aron ngã gục ngay lập tức.

    Felix tiếp tục vung thêm vài nhát chí mạng, kết liễu đối thủ.

    Felix thở hổn hển, nhìn cái xác bất động, lẩm bẩm:

    - Giờ mình phải đi phi tan cái xác này...

    Công nhận mệt ghê!

    Hết Chương 3
     
    Back
    Top Dưới