Cập nhật mới

Khác Quy tắc Đại học [Cityhumans]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
394925602-256-k32174.jpg

Quy Tắc Đại Học [Cityhumans]
Tác giả: Meryna83
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cần Thơ là một cậu bạn học sinh cấp 3 đăng kí vào Đại học, ở đây cậu gặp những người bạn mới.

Nhưng những quy tắc dần xuất hiện có thể đoạt mạng cậu bất cứ lúc nào và cậu phải tìm ra sự thật.



đạihọc​
 
Quy Tắc Đại Học [Cityhumans]
Chapter 1


Anh ngồi trên chuyến xe buýt đến trường Đại học với biết bao hoài bão, ước mơ anh cầm tai nghe đeo vào tai và ngắm nhìn khung cảnh qua ô cửa sổ, những hàng cây cứ lướt qua và bỏ lại phía sau như cái cách chặng đường của anh sắp tới.

Anh dựa vào ghế nhắm nghiền mắt lại hồi tưởng chuyện cũ.

Những tia nắng ấm của buổi chiều bắt đầu chiếu qua những khe hở cửa sổ lớp, tiếng của những con ve sầu cứ kêu lên từng đợt báo hiệu cho một mùa hè sắp tới, cũng sẽ là kì nghỉ hè cuối cùng anh còn ở lại ngôi trường.

Ngay khi vừa phát anh đã ghi vào tờ nguyện vọng là Trường Đại học Vương Đức, đó là ngôi trường anh mơ ước từ lâu.

- Mày chắc chắn sẽ vào Vương Đức ?

- Ừm tao suy nghĩ kĩ rồi, tao chọn vào Vương Đức

- Vậy chúc anh Cần Thơ đỗ vào Vương Đức nha.

Tiếng chống tùng tùng vang lên như kết thúc cả một tiết học dài đằng đẳng, thoáng chốc cả phòng đã trở nên vắng vẻ, tiếng người nô đùa cười giỡn, tiếng chim hót líu lo làm anh thấy vui hẳn.

Bíp !!!

Một tiếng bíp vang lên, cùng lúc đó cả người anh như muốn đổ gục xuống theo do xe phanh lại, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ chuyện cũ, hên là anh có cài dây rồi...nguy hiểm quá

Anh liếc mắt ra thì thấy một trường cùng với chiếc bảng to tướng ghi to dòng chữ “ Đại Học Vương Đức ”.

Biết mình đã tới nơi, anh hào hứng đứng dậy kéo theo chiếc vali nặng trịch xuống xe, anh chào bác tài, rồi đứng trước cổng.

Anh kéo vali vô trường rồi ngạc nhiên vì ngôi trường siêu...siêu to luôn, nhiều tòa nhà dạy học cao tầng, trường cũng trồng những cây hoa lan trắng đang nở rộ.Mỗi khi có gió lùa qua là những cánh hoa bay lên, trông thật thơ mộng.

Giữa khuôn viên trường là bức tượng đá người phụ nữ mặc tà váy trắng dài, xòe đôi cánh như vị thiên thần kiêu sa lộng lẫy.

Phía bên trái là một bờ hồ rộng lớn xanh mát

Anh vừa đi vừa nhìn xung quanh như khám phá những điều mới trong trường, anh đi tới khúc có bảng lớn chữ “ Kí túc xá

Thật ra, anh quyết định ở kí túc xá cho tiện, nhà anh nghèo nên không dám thuê trọ ở ngoài.

Anh đi tới trước bàn nơi có một người phụ nữ đang ngồi xem máy tính.

- Dạ thưa cô, em đến nhận phòng.

-

- Ừ, em đợi chút, em hãy quét mã trên đây.- Quản lý chìa tay ra về một cái mã.

- Mã này là gì vậy cô ?

- Mã này là ứng dụng riêng của Trường, trong đây em sẽ biết về quy tắc và nội bộ của trường, và dùng nhắn tin với các sinh viên khác trong trường -

- Dạ - Anh lấy điện thoại ra quét

- Đây - Cô chìa ra một chìa khóa, khi anh nhận cầm ra là chìa khóa phòng 312.

Anh gật đầu cảm ơn và đi xa, cô quản lý nhìn theo bóng lưng anh nói

- Hãy cẩn thận

Anh lên từng tầng của tòa kí túc, anh nghĩ “ cái tòa thì to mà không lắp thang máy cho sinh viên ”, anh leo đến lên lầu 3 dò từng phòng thì thấy phòng ở cuối hành lang.

Anh mở cửa ra thấy giường là giường tầng có ba chiếc.

Vậy thì phòng anh sẽ sáu người, mà anh tưởng anh là người đến sớm nhất chứ ai ngờ không, vì anh thấy có một cậu trai đang nằm trên giường, balo và vali được đặt một góc giường dưới.

Ngay khi tiếng cửa mở ra là cậu trai kia ngẩng đầu lên nhìn.

- Chào nha...ừm tôi mới tới, tôi tên là Cần Thơ

- Chào, tôi tên An Giang, tôi cũng mới tới thôi - Cậu ta đáp lại.

- Mọi người chưa tới hết sao ?- Cần Thơ đi tới giường tầng gần khúc cửa sổ, đặt đồ xuống rồi ngồi lên giường.

- Ừ

- “ Cậu ấy có vẻ lạnh lùng nhỉ ?”

- Anh thầm nghĩ rồi nằm xuống giường.

Vì đi đường xa nên khi nằm xuống, cả người anh rã rời như muốn chìm vào giấc ngủ bây giờ.

- Chơi game không ?

Anh thấy vậy sáng mắt rồi gật đầu liên tục, tìm trong balo lấy ra chiếc điện thoại.

- Chơi liên quân nhé ?

- Cũng được

Anh và cậu ấy chơi vài trận, mà anh cảm thán cậu ta nhìn vậy mà chơi game giỏi thật.

Đến khi phòng anh có tiếng mở cửa thấy có hai người vô, một người thì cao và một người thấp bé, nhưng khoan đã !?

Sao lại có nữ chứ ?? anh tưởng kí túc xá chỉ có nam thôi sao bây giờ lại có nữ.

- Ủa bạn ơi ? bạn có lộn phòng không vậy, đây là kí túc xá nam mà

Mà người thấp kia vừa nghe xong là xị mặt ra, chống hông nhìn anh.

- Nữ cái gì ?

Tôi là đàn ông con trai rõ ràng, vậy thưa bạn chỉ ra chỗ nào của tôi là nữ ?

- Hả!?

À không..xin lỗi bạn, tại bạn nhìn hơi giống nữ nên..haha

- Thôi không sao đâu, tôi cũng quen rồi.

Mà quên giới thiệu tôi tên là Lâm Đồng.

- Ồ còn tôi tên là Cần Thơ, còn cậu đang nằm kia là An Giang

Cậu ấy ngước lên giơ tay chào, anh để ý đến người đằng sau Lâm Đồng.

- Cậu tên gì thế ?

- Hả ?

à tôi tên là Quảng Ngãi, rất hân hạnh được làm quen với 2 cậu.

Anh thấy người đó có đeo máy trợ thính ở 2 bên tai chắc cậu ấy không nghe rõ như người bình thường.

- Một, hai, ba, bốn vậy sẽ còn hai người nữa, mà họ tới hơi lâu nhỉ ?

Tiếng cửa lại mở ra nhưng đằng này là 2 người rất cao, đoán chắc phải mét chín trở lên vì sắp đụng tới nóc cửa luôn rồi.

Nhìn người đầu tiên vào có khuôn mặt dữ tợn thật chắc khó gần lắm, còn người đằng sau thì nhìn trông hiền hơn mà tóc dài chiếm hết cả nửa lưng được cột cao.

- Chào tôi tên là Phú Thọ

Người đằng trước nói tiếp, giọng anh ta rất trầm và anh cảm thấy hơi sợ sợ.

Xong người đằng sau tiếp lời.

- Tôi tên là Quảng Ninh, mong chúng ta sẽ giúp đỡ với nhau trong thời gian sắp tới.
 
Quy Tắc Đại Học [Cityhumans]
Chapter 2


Anh nhìn tất cả mọi người nói chuyện với nhau, nhưng rồi anh để ý An Giang chỉ đáp lại vài câu với mọi người, thấy cậu trầm quá.

Anh đứng dậy đi lại chỗ An Giang, nói chuyện vu vơ để tạo ra cuộc trò chuyện.

- Cậu đang làm gì vậy?- Anh đung đưa chân

- Tôi đang chơi game, có gì sao?

- Tớ cũng muốn chơi game cùng, tớ cũng thích chơi game, cậu thích game gì ?

- Tôi thích những tựa game kinh dị, giải đố này kia, nhất là Identity V.

- Ê tớ cũng chơi tựa game đó, siêu hay luôn, cậu thích nhân vật nào thế ?

Còn tớ thích Kevin Ayuso

- Tôi cũng vậy, thế cùng thích 1 nhân vật rồi.

Cả hai nói suốt chủ đề của tựa game và phân tích, không để ý trời đã bắt đầu chuyển sang màu cam đậm

- Hai người đi ăn tối không ? bốn người bọn tớ định xuống dưới ăn - Quảng Ngãi đứng dậy vươn vai.

- Cũng được đó, trời ơi tớ đi từ chiều tới giờ, bụng đói meo rồi - Anh đứng dậy theo.

Cả sáu người xuống dưới căn tin, căn tin rất đông người, tìm mãi mới được một chỗ trống thế là anh, Quảng Ninh và An Giang canh chừng, Phú Thọ và Lâm Đồng, Quảng Ngãi đi lấy đồ ăn.

Anh nhìn xung quanh căn tin, thấy mỗi cửa thức ăn là một đầu bếp đứng trong, cũng thoáng mát không nóng nực như căn tin trường cấp ba của anh, nhưng anh để ý lạ là anh thấy nhiều sinh viên, anh không biết sao nhưng cảm giác họ không giống bình thường.

Anh nghĩ rồi vội gạt phăng đi, đúng lúc cả ba người kia quay lại, đến lượt cả ba người bọn anh đều đi lấy thức ăn.

Anh lấy nhanh rồi về trước, hai người kia cũng quay lại, bàn bắt đầu ăn.

Anh ăn hơi nhanh nên nghẹn, một cốc nước chìa ra làm anh ngơ ngác.

- Ăn cẩn thận, nước này - Quảng Ninh cầm cốc nước lạnh.

- Cảm ơn cậu - Anh chìa tay ra nhận uống.

Ăn xong thì cả sáu người kéo về kí túc xá, anh chơi điện thoại chút rồi ngủ, vì ngày mai là khai giảng đầu năm nên phải đi.

Hôm sau mặt trời chưa ló dạng, một chút ánh vàng cam của bình minh chào đón, anh đã thức dậy vệ sinh cá nhân xong, cũng là lúc sáu giờ, mọi người cũng dậy.

- Chào buổi sáng, cậu thức sớm vậy ?- Quảng Ninh chải mái tóc dài.

- Tại tớ quen rồi.

- Ồ..thế cậu mặc thêm áo khoác vào đi, trời hôm nay lạnh lắm.

- Cảm ơn, cậu cũng giữ ấm nha, không hiểu sao sáng sớm trời lạnh thế, tớ muốn chết cóng rồi.

Anh run lên, quả thực là sáng lạnh, mặc dù đóng cửa sổ nhưng anh vẫn cảm nhận từng chút khí lạnh thổi qua làm người nổi da gà, hắn cột tóc xong thì vuốt mái làm những lọn tóc lòa xòa chạm vào trán mắt.

Anh ngồi trên giường đung đưa chân, cầm điện thoại nhưng mà anh cảm thấy lạ từ lúc vào trường là anh đã không liên lạc được bên ngoài, anh muốn gọi cho cha mẹ nhưng không được, cứ như anh bị tách biệt với mọi thứ bên ngoài

Anh và mọi người đi tới tòa nhà, khi bước vào anh đã thấy đông sinh viên rồi, trên cái bục là một cây micro được dựng thẳng, anh ngồi xuống và một người đàn ông xuất hiện, anh đoán là hiệu trưởng.

Ông ta gõ gõ vào micro và cất giọng trầm.

- Chào mừng toàn thể sinh viên có mặt ở đây, thầy tên là Phạm Văn Hoài, thì các em biết rồi, tụi em đây là lứa đầu tiên vào trường nên chắc sẽ vẫn còn nhiều thứ không biết, hôm các em vào kí túc xá trường, có quản lý kêu các em đăng kí ứng dụng của trường đúng không ?

Mọi người đều gật đầu, ông ta thấy được câu trả lời thì hài lòng nói tiếp.

- Trong đó là những nội quy quy tắc của trường, các em có thể dùng để nhắn tin trao đổi với các sinh viên trong trường, có phải các em vào trường đã mất tín hiệu với bên ngoài thì ứng dụng đó giúp các em nhưng nó không giúp các em liên lạc với bên ngoài đâu.

Anh càng nghe càng thấy kì kì nhưng vẫn cố nghe.

- Các em có nhiều điều không hiểu thì có thể các anh chị sinh viên năm hai, năm ba, năm tư, họ sẽ giúp các em, mà thầy cảnh cáo nếu các em phạm một trong những quy tắc thì sẽ có điều không tốt đẹp đâu...là sẽ chết.

Anh nghe xong thì giật mình rồi thấy mọi người xung quanh đang xôn xao cả lên, cũng phải ổng nói chuyện hơi khùng điên, sao lại đến mức chết luôn chứ.

- Này có phải ông ta bị điên không ? sao lại nói phạm quy tắc là chết, bộ trường này giết người công khai à?- Lâm Đồng ngồi sau anh cộc cằn.

- Trường này xem phim nhiều quá, muốn sinh viên chơi trò sinh tử hả ?

Đây là đi học chứ không phải đi chơi!!

- Phú Thọ nhíu mày.

Một sinh viên hình như không chịu được liền đứng phắt dậy nói hiệu trưởng.

- Ông nói cái gì vậy ?

Chúng tôi mới vào trường thì ông nói vậy là ý gì đây, đang trù yếm chúng tôi gặp chuyện xui à ?

Tin tôi kiện ông không, ông đang gây hoang mang cho sinh viên đấy.

Hiệu trưởng hình như không vui, sắc mặt hầm hầm, đôi lông mày cau lại lập tức.

- Phạm quy tắc, vô lễ với giáo viên.

Ngay khi hiệu trưởng vừa nói xong câu đó, cậu sinh viên chỉ kịp hả một tiếng thì BÙM.

Đầu cậu sinh viên đó như quả dưa hấu bị đập nổ tung, những mảnh thịt nhỏ bay lên rơi vụng xung quanh, những giọt máu văng tung tóe ra, có vài người còn bị dính máu của sinh viên xấu số đó, anh cũng không ngoại lệ ngồi gần máu văng vào má.

Thân cậu sinh viên đó đổ gục xuống sàn, máu loang lổ chảy ra, cả hội trường náo loạn, người thì la hét, người thì chạy ra khỏi hội trường, ghế xô đổ lẫn nhau, người chen chúc ngã gục lên nhau.

Lâm Đồng vì quá sợ mà bất động run lên rồi ngã xuống, anh kéo cậu dậy để chạy thì hiệu trưởng trên bục nói.

- Đó là hậu quả cho việc chống đối, nếu các em muốn hậu quả như cậu sinh viên đó thì cứ việc.

Ngay sau câu nói đó thì cả hội trường lặng thing, do sợ sẽ chịu cảnh giống cậu sinh viên, có cô gái sợ quá cứ khóc mãi.

Hiệu trưởng thấy xong thì mỉm cười hài lòng.

- Thầy mong các em sẽ không phạm quy tắc, các em hãy cùng hỗ trợ nhau trong học tập nhé, chiều nay quy tắc sẽ thông báo trong ứng dụng, chúc các em may mắn, và bây giờ các em có thể về.

Cánh cửa mở ra những sinh viên ồ ạt chạy ra ngoài, anh cũng theo dòng người mà ra ngoài.

Anh về tới kí túc xá là thấy năm người trong kí túc.

- Ngôi trường quái đản!!

Tớ thật sự hối hận khi đã vào đây, đáng lẽ ra tớ không nên chọn thì đúng hơn.

- Bây giờ cậu có nói được gì không, bây giờ đã vào rồi.

- Thế thì chuyển ra ngoài ?.

Anh nhìn Lâm Đồng và An Giang đang cãi nhau về ngôi trường, họ còn sốc vì vụ hồi nãy cũng phải quá khủng khiếp.

Anh thấy Quảng Ninh ngồi im lặng vắt chân như đang suy nghĩ điều gì đó.

- Tớ nghĩ bây giờ vào thì khó thoát ra ngoài được, hai cậu thấy kết cục của tên vừa nãy rồi, tớ e rằng nếu chúng ta chuyển ra ngoài cũng không được.

- Không lẽ bây giờ chúng ta chịu chết ?

Quảng Ngãi hình như do lo lắng mà cậu ta cứ cấu vào tay đến đỏ.

- Nãy thầy nói vi phạm quy tắc mới chết mà đúng không ?

Thì tớ nghĩ miễn chúng ta đừng vi phạm quy tắc là sẽ ổn, trong thời gian đó chúng ta tìm cách để thoát ra khỏi trường.

Quảng Ninh nhìn anh nhưng anh không rõ hắn nhìn anh là có ý gì nữa.

- Rốt cuộc vào đây học rồi lại phải chơi trò chơi sinh tử, thật sự vớ vẩn.

Phú Thọ day trán thở hắt ra một hơi.

Bỗng tiếng Tinh Tinh đồng loạt vang cả căn phòng là chuông báo điện thoại, mọi người đều lấy ra xem.

Anh nhấn vào hiện ra cả một bảng quy tắc dài, khiếp thế này thì sao mà nhớ hết được.

# Nội quy kí túc xá :

1: Xây dựng mối quan hệ tốt với bạn cùng phòng, không đánh nhau.

2: Kí túc xá có 6 người không được phép có người thứ 7.

3: Nếu gặp 1 bóng đen trong nhà vệ sinh hãy giả vờ không quan tâm, nếu nó biết bạn để ý tới nó, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

4: Về kí túc xá trước 10 giờ tối, bởi lúc đó kí túc xá sẽ đóng cửa.

Hãy tranh thủ vệ sinh cá nhân và đèn sẽ tắt lúc 11 giờ đêm.

5: Nếu tối có người gõ cửa sau 11 giờ đêm, tuyệt đối không được mở cửa.

6: Quản lý kí túc xá mang đôi giày cao gót màu đen, nếu là màu đỏ hoặc màu khác thì tuyệt đối đừng mở cửa.

7: Có vấn đề gì có thể nhờ sự trợ giúp của quản lý.

8: Có 2 tòa kí túc xá, Nam không được qua kí túc xá Nữ, và Nữ không được qua kí túc xá của Nam.

9: Không được sử dụng các thiết bị từ 10 giờ tối trở đi.

10: Nếu gặp một con mèo hoặc chó hãy tránh xa lập tức, vì kí túc không được phép có chó mèo.

11: Mỗi tòa kí túc xá có 22 phòng, từ 300 - 322, mà có thêm những phòng khác trở lên hoặc trở xuống thì không được vào, ví dụ phòng 299 hoặc 323

12: Nếu gặp những bạn học kì lạ thì chắc họ không còn là con người nữa rồi, cách phân biệt là họ không đeo thẻ sinh viên.

13: Trước 7 giờ tối hãy đóng cửa sổ, khóa cửa phòng.

14: Quản lý kí túc sẽ không kiểm tra phòng, nếu có người gõ cửa tự nhận là quản lý kí túc kiểm tra phòng thì tuyệt đối không được mở cửa.

- Cái quy tắc củ chuối đéo gì thế !?

Phú Thọ quát một tiếng, anh cảm tưởng sợ gã ném luôn cái điện thoại ra ngoài ban công.

- Nếu các em đã thấy những dòng quy tắc thì hãy nhớ rõ, có những thực thể trong trường không xác định hãy cẩn thận.

Chúc các em may mắn.

- Tớ muốn đập cái loa đó thật sự, cái trường khốn khiếp.

- Lâm Đồng dậm chân.
 
Quy Tắc Đại Học [Cityhumans]
Chapter 3


- Thôi, bây giờ chửi cũng chẳng được gì cả, bây giờ phải nghĩ cách để né mấy quy tắc kìa.

An Giang bấm điện thoại nhìn lên, ôi thôi chết nãy giờ cậu ấy im lặng quá, anh quên sự hiện diện của cậu ta luôn.

- Tớ không muốn chỗ này là mồ chôn của tớ đâu, trời ơi tớ còn muốn sống tớ chưa muốn chết.

Anh suy nghĩ trong lòng.

- “ Bây giờ mình ở đây thì giống tách biệt thế giới mà cũng không có cách để liên lạc, từ lúc vào đây là ứng dụng mạng xã hội của mình gần như bị vô hiệu hóa...thế khoan đã ??”

- Thế chúng ta chết trong đây, mọi người ở ngoài sẽ biết không ?

Mọi người trong phòng nhìn anh, Quảng Ninh nhìn một chút rồi cất giọng.

- Đó là điều tớ đang nghĩ nãy giờ, tớ nghĩ họ không biết, nếu biết rồi tại sao chưa có ai kiện ngôi trường này, trừ khi....

- Trừ khi sao ??

Lâm Đồng nhìn chằm chằm hắn.

- Có cái gì đó thay thế chúng ta.

Gần như có tiếng sét xuyên qua tai cả đám, thật khó để tin vào chuyện này.

- Nào nào cậu đừng đùa chứ Quảng Ninh, làm sao có thể làm một chuyện khó tin đến thế.

- Phú Thọ, tớ biết chuyện này khó tin nhưng cậu thấy việc đầu cậu sinh viên kia nổ rồi đấy, tớ e là chuyện gì cũng sẽ xảy ra trong trường - Quảng Ngãi nhìn Phú Thọ.

- Ừ, tớ cũng nghĩ theo ý của Quảng Ninh, tớ nghĩ có khi nào liên quan đến quy tắc 12, mọi người nhớ lúc ở nhà ăn không ?

Lúc đó tớ cảm thấy có vài sinh viên rất lạ.

Anh cầm điện thoại lên lướt lại cái bảng.

- Lạ ?

Là lạ sao ?

- Lâm Đồng nhướng mày

- Không rõ nữa nhưng cứ thấy ánh mắt họ vô hồn sao đó.

- Cậu cũng cảm thấy vậy sao ?

Tớ cũng cảm thấy như vậy, cứ như họ không là họ.

Quảng Ninh vuốt lại mái.

- Mọi người nhớ quy tắc 12 không ?

Là gặp bạn học kì lạ thì chắc họ không còn là con người nữa rồi, cách phân biệt là họ không đeo thẻ sinh viên, nên lúc tớ thấy lạ thì toàn là sinh viên không đeo thẻ.

- Nghe cứ giống song trùng ý nhỉ - Lâm Đồng xoa cằm.

- Mà thôi nói chung là bây giờ nghĩ cách, mà xuống ăn cơm đi, 6 giờ chiều rồi.

An Giang chỉ đồng hồ, mọi người thấy vậy đồng ý rồi xuống căn tin, khi đứng trước cổng chuẩn bị vào thì điện thoại của cả đám rung lên.

Mọi người lấy ra xem.

Lại là một bảng quy tắc nữa.

Cái gì thế này đến căn tin ăn cho thoải mái mà cũng có quy tắc là sao ??

Anh đọc từng dòng.

1 : Lấy đủ các món thịt và rau cho đủ chất.

2 : Không được lãng phí thức ăn, phải ăn cho hết nếu không đầu bếp sẽ không vui.

3 : Không được xúc phạm các bếp trưởng và nhân viên của căn tin, lao công.

4 : Không được lấy đồ ăn ở quầy số 4.

5 : Giờ mở cửa của nhà ăn sẽ từ 5h30 giờ sáng và sẽ đóng cửa sau 8 giờ tối.

6: Không vào khu vực nấu ăn của căn tin.

7: Khi lấy thức ăn không được chen hàng, xô đẩy.

8: Có thể nói chuyện, nhưng không làm ồn căn tin.

9: Cấm vào căn tin sau 12 giờ đêm.

10: Nhân viên nhà ăn mặc đồ màu trắng, không nói chuyện với người mặc đồ vàng, xanh lá.

11: Không chê bai thức ăn của đầu bếp.

12: Không được đạp đổ thức ăn.

- Tch phiền phức thật, vào ăn cũng phải tuân thủ quy tắc.

An Giang tặc lưỡi một tiếng rồi vào trước, anh thấy nhà ăn cũng rất đông thế là cả sáu người chia ra đi lấy ba người đi lấy đồ ăn, ba người giữ chỗ.

Anh ngồi đợi An Giang, Quảng Ninh và Phú Thọ đi lấy đồ ăn, một hồi sau họ quay lại là anh cùng Quảng Ngãi, Lâm Đồng đi lấy đồ ăn.

Lúc xếp hàng thì anh cũng thấy một hàng lấy đồ ăn ở quầy số bốn, quái lạ anh nhớ trong quy tắc là không được lấy đồ ăn ở quầy số bốn mà nhỉ ?

Rồi anh nhận ra những người này là người không đeo thẻ sinh viên.

Anh đang mãi suy nghĩ rồi bị người phía sau thúc giục, anh vội lên lấy thức ăn.

Anh bất cẩn quá.

Lúc anh về chỗ là cả bàn đã đông đủ còn thiếu mỗi anh thế là anh ngồi chỗ trống ở giữa Quảng Ninh và An Giang.

Đang ăn thì một tiếng hét thất thanh của một bạn nữ gần bàn anh, cô ta hét lên.

- C-..có cái gì đó trong đồ ăn !?

Là một ngón tay người !!

Có thể do cô ấy đứng vội nên lỡ làm rớt cả khay thức ăn xuống sàn, chết rồi cô ấy vi phạm quy tắc mất rồi...anh thấy một vị đầu bếp đi tới, sắc mặt ông ta tức như khỉ ăn ớt.

- Câm miệng!

Phạm quy tắc 4,12.

Ông ta nắm tóc cô ta lôi đi trước sự có mặt của mọi người, có người muốn cứu, có người cố làm ngơ nhưng không ai dám giúp vì sợ bị liên lụy.

Tiếng hét thất thanh cứ la mãi rồi im khi bị lôi vào khu vực sau của căn tin.

Anh nhìn khẽ run.

- Đừng nhìn nữa, cậu càng nhìn càng ám ảnh đấy.

An Giang húp một muỗng canh, anh cũng không nhìn nữa lo tập trung vào phần ăn.

Anh mau chóng ăn hết và cùng mọi người ra ngoài ăn.

- Tớ thấy tội cô gái ấy quá..

Quảng Ngãi liếc căn tin phía sau.

- Chịu, cô ấy phải phạm quy tắc rồi có muốn cứu cô ấy thì cũng khó được.

An Giang nói xong rồi nói tiếp

- Chúng ta nên về kí túc xá nhỉ ?

- Mọi người về trước đi, tớ ở ngoài này một chút.

- Cậu định ngoài này làm gì ?

Lâm Đồng chống hông nhìn anh.

- Tớ định đi vào thư viện một chút.

- Thế tớ đi cùng cậu nhé ?

Tớ cũng đang chuẩn bị gặp một người ở đó.

Cần Thơ nghe vậy thì gật đầu, anh tạm biệt mọi người và cùng Quảng Ninh đi đến thư viện.

- Cậu gặp ai thế ?

- Là một anh bạn từ hồi cấp 3, thế còn cậu ?

- Tớ định vào đó tìm sách về ngành của tớ, cũng muốn tìm được một chút thông tin về trường.

- Thế cậu đi cùng tớ gặp anh ấy đi, anh ấy là sinh viên năm ba.

- Đuợc.

Đến trước tòa nhà đang bật sáng đèn, một cái bảng to tướng ghi chữ “ Thư viện ”.

Rồi một tiếng Tinh lại vang lên chắc lại là quy tắc, anh đọc thì.

# Nội quy thư viện

1 : Được trao đổi nhỏ nhưng không được làm ồn, không nói chuyện to.

2 : Có thể mang sách của thư viện nhưng phải nói với quản lý thư viện và trả đúng thời hạn trong vòng 2 ngày.

3 : Không viết vẽ bậy lên sách, xé sách.

4: Tòa thư viện chỉ có 6 tầng không có tầng thứ 7, nếu thấy 1 cầu thang dẫn lên trên thì đừng lên.

5: Không có sách về các Đạo Phật, Đạo Thiên Chúa và những Đạo khác.

6: Không gây sự với người khác và gây rối trật tự nơi công cộng.

7: Thư viện luôn mở cửa từ 5 giờ sáng và đóng cửa lúc 10 giờ đêm.

8: Đừng nói chuyện với người mặc áo hoodie màu xanh, hắn ta cố bắt chuyện thì đừng trả lời.

9: Không thái độ với quản lý thư viện.

- Lại là quy tắc nữa, mà Quảng Ninh anh ấy ở đâu thế ?

- Anh ấy ở kia kìa.

Quảng Ninh dẫn anh lại một cái bàn gần tường có người ngồi ở đó, thấy anh ta đang đọc sách, theo anh nhìn thì anh ấy có vẻ khá trầm tính.

- Chào anh lâu rồi không gặp.

- Ừ ngồi đi, ai đây ?

- Cậu ấy tên là Cần Thơ, em mới làm quen, đây là anh Gia Lai cái anh tớ nói nãy giờ với cậu đó.

- Chào anh ạ

- Ừ.

- Em muốn hỏi anh, quy tắc 12, những người khác thường là sao ?

Họ là gì thế ?

- Họ được gọi là nhân bản, chúng sẽ bắt chước theo sinh viên xấu số từ những thói quen, cử chỉ và sống thay họ.

- Tới giờ chưa ai phát hiện à ?

- Chưa, ngụy trang của chúng tài giỏi, không thì phải có vụ làm ầm rồi.

- Em muốn hỏi bây giờ chỉ mới có một cách để biết chúng là người thay thế là thẻ sinh viên thôi đúng không ạ ?

Anh mạnh dạn thử hỏi mặc dù cũng hơi lo.

Gia Lai nhìn anh một cái rồi gật đầu.

- Thế em nghĩ chắc sẽ còn nhiều cách để chỉ ra họ là người thay thế, tại vì sẽ có sinh viên không đeo thẻ.

- Ừ, tôi cũng chỉ mới phát hiện là sẽ có một hình xăm nhỏ bất kì trên bộ phận nào của chúng.

- Quy tắc thứ 13 là sao anh ?

Sao phải khóa cửa phòng có phải có gì ở ngoài không.

- Đêm ở trường nguy hiểm, cậu chắc không muốn bị một vị khách không mời mà tới nhỉ.

- Anh nói nghe ghê quá.

- Nhưng mà em nghĩ nếu sống sót qua bốn năm Đại học thì chắc vẫn sống và ra trường an toàn mà ?

- Cái đó thì tôi chưa biết được nhưng có khả năng là sẽ sống.

- Ừm..nhưng em thắc mắc những nhân vật được đề cập trong quy tắc là gì ?

Ví dụ người mặc áo hoodie và quản lý.

- Đó được xem là thực thể, còn quản lý mang giày đôi giày cao gót mà màu khác là thực thể giả thành để giết người.

- Hai cậu cũng mới vào thì nơi đây có quy tắc ẩn.

- Quy tắc ẩn ??

Cả anh và Quảng Ninh đều đồng thanh rồi im bặt tại vì sợ làm ồn rồi nhỏ giọng lại.

- Ý anh là sao anh Gia Lai ??

Quy tắc ẩn gì ?

- Trường này có những quy tắc được lộ diện, nhưng có những quy tắc bị giấu và phải tìm ra để đối phó, bây giờ tôi có phòng của quản lý là nơi an toàn nhất có thể vào trú và qua đêm.

- Sao anh tìm được vậy ?

- Hồi năm trước tôi và bạn cùng phòng tìm ra.

- Bây giờ sao rồi, anh còn tìm được gì không ?

- Hiện tại chưa tìm được gì.

Anh im lặng.

- Mà thôi cũng 8 giờ tối rồi, phải về nữa.

- Ừ

Gia Lai chỉ gật đầu.

- Bây giờ cậu định tìm sách gì ?

- Tớ định tìm sách về Công nghệ Sinh Học.

- Đi! tìm xong rồi về phòng, tớ sợ mọi người lại lo.

- Tạm biệt anh nha Gia Lai.

Anh quay sang gật đầu với Gia Lai rồi cùng Quảng Ninh rời đi để tìm sách cho anh.

- Đây rồi.

Anh thấy một nửa khúc sách ló ra ngoài, cố với tay lấy nhưng chỗ sách lại cao hơn anh một chút, hắn đứng từ sau vươn tay ra lấy giùm rồi đưa anh.

- Cậu thấp vậy mà cố lấy ngay chỗ cao thế ?

Nữa có gì cứ nhờ tớ.

- Cảm ơn...mà khoan cậu khịa tớ hả !?

Anh và hắn đi ra xin quản lý thư viện, lúc đi qua sảnh anh nhìn về khúc bàn vừa ngồi thì Gia Lai đã về mất, anh và Quảng Ninh vào phòng kí túc thì thấy Phú Thọ và An Giang đang đánh trận game, còn Lâm Đồng đang xem điện thoại và Quảng Ngãi thì đang đọc truyện.
 
Quy Tắc Đại Học [Cityhumans]
Chapter 4


- Hai người về rồi à ?

Tôi còn sợ hai người gặp chuyện.

- Nói chuyện xui vậy ?

Phú Thọ lườm An Giang.

- Thôi không sao đâu hai người, bọn tớ ổn mà tớ đi với Quảng Ninh cũng thu được truyện quan trọng.

- Tớ có hỏi đàn anh thì trong trường này có quy tắc ẩn, nó sẽ nằm ngẫu nhiên đâu đó trong trường nhưng khó tìm.

- Quy tắc ẩn !?

- Lâm Đồng nhỏ miệng lại, người ta qua la thì sao.

- Xin lỗi..

Lâm Đồng giật mình, che miệng.

- Haizz, vô học mà phải chơi trò sinh tử với cái trường này.

-C-..cậu có biết quy tắc ẩn là gì chưa ?

- Anh Gia Lai nói phòng quản lý là nơi an toàn nhất có thể trú và qua đêm.

- Như vậy thì bổ ích rồi.

Họ bàn chuyện với nhau thì tự nhiên đèn tắt tối mịt, chỉ có chút ánh sáng từ mặt trăng chiếu vào le lói từ cửa sổ.

- Cúp điện à !?

- Không đâu Phú Thọ, hình như là 11 giờ đêm rồi, trong quy tắc nói 11 giờ đêm là tắt đèn đấy, mà chúng ta đi ngủ đi, mai là lên lớp học rồi.

- Ừm được.

Cả sáu người trèo lên giường ngủ, mọi người dần chìm vào giấc ngủ, cả kí túc xá trôi qua im ắng không một tiếng động, cho đến khi nửa đêm..không gian yên tĩnh bị phá bởi tiếng.

Cốc cốc

Một âm thanh từ người ngoài cánh cửa gõ vào phòng

- Cái đéo gì vậy, đêm khuya không cho ai ngủ à ?

- Tôi là quản lý kiểm tra phòng, yêu cầu các cậu mở cửa.

- Hử quản lý à ?

Quảng Ngãi đứng dậy bước tới gần cửa phòng, khi tay sắp chạm vào thì bị kéo bật lại.

- Gì vậy Quảng Ninh ??

Là quản lý đấy, sao cậu kéo tớ lại ??

- Cậu quên quy tắc 14 à ?

Quản lý sẽ không kiểm tra phòng!

Người ngoài kia không phải quản lý.

- Gì chứ ???

- Mở cửa phòng, các cậu đang làm chậm thời gian của tôi đấy.

- Nhưng mà lỡ quản lý thật thì sao ??

Nếu chúng ta không mở cửa chúng ta sẽ bị phạt mất.

- Này mọi người..nằm xuống nhìn qua khe cửa phía dưới đi...

- Sao vậy Cần Thơ ??

- Không phải người...

- Gì cơ không phải người ??

Lâm Đồng nằm xuống nhìn qua khe cửa xong bị dọa sợ không ít...vì bên ngoài không phải là chân người mà là chân của một con chó nhưng điều đáng sợ là nó đứng bằng hai chân.

- Trời ơi, giỡn hả này chó gì chó đột biến hả ?

- Chó mà biết đứng bằng hai chân mà còn biết nói là chó gì nữa, chó quỷ hả ??

- Mở cửa, mở cửa!

Tiếng gõ cửa dần thành tiếng đập cửa.

Quảng Ninh ra hiệu im lặng thế là cả phòng im rồi rúc vào nhau giữa phòng, nhưng tiếng đập cửa mãi không dứt, 1 lần đập cửa là tim bọn họ càng đập nhanh hơn cho đến khi.

- CÁI GÌ MÀ ỒN ÀO VẬY ??

Đêm khuya đéo ngủ thì để cho người khác ngủ!!

Tiếng gõ cửa dừng lại thay đó thành một tiếng hét thảm thiết, làm cả đám điếng người, sau đó là những tiếng hét xen lẫn vào nhau, hòa cùng một tiếng cười the thé làm quái dị hơn, đó là tiếng từ phòng kế bên họ.

Cần Thơ sợ hãi rúc hơn sát vô người, Quảng Ninh nhìn sang thấy vậy vòng tay kéo vào, những tiếng hét dần cũng im để lại cả không gian yên tĩnh mà ám ảnh.

Cả phòng vẫn rúc vào nhau và họ ngủ quên, đến khi ánh sáng từ mặt trời chiếu vào mặt Cần Thơ khiến anh nheo mắt, anh nhìn thấy trời đã sáng thì lay mọi người dậy.

Mọi người dần tỉnh, sắc mặt của họ nặng nề vì vẫn còn sốc vì vụ đêm qua, ngay cả anh cũng vậy.

Nhưng anh vẫn cố trấn an mọi người, bọn họ đánh răng rửa mặt thay đồ, rồi họ xách cặp tới trường.

Khi ra tới bên ngoài, Cần Thơ nhìn vào phòng kế bên đang đóng cửa thì tự nhiên phòng mở cửa làm Cần Thơ hết hồn, cái gì vậy rõ là hôm qua họ la thảm thiết lắm sao nay họ bình thường hết rồi.

Anh muốn hỏi nhưng không quen họ nên anh thôi.

Khi ra khỏi tòa kí túc thì Quảng Ninh khìu Cần Thơ.

- Hồi nãy tớ biết cậu thắc mắc về đám phòng kế bên nhưng thật may cậu không hỏi.

- Tại sao ?

- Cậu không nhìn thấy họ đều không đeo thẻ sinh viên à ?

- À....

Quảng Ninh nói xong, anh mới nhớ ra là họ không hề đeo thẻ sinh viên, cũng may thật nếu anh hỏi không biết sẽ có chuyện gì.

Cả đám chia ra vì Cần Thơ và An Giang học khác ngành với mọi người nên cả hai đi hướng khác qua tòa gần hồ.

Anh và An Giang mới tới đứng trước tòa nhà thì tiếng điện thoại thông báo trong túi quần.

Cần Thơ lấy ra xem, An Giang ngó vào coi.

Quy tắc tòa nhà học

1: Vào lớp học thì im lặng không được ồn ào

2: Tòa nhà không có thang máy

3: Nếu tới tầng mà tìm mãi không thấy phòng học, hãy nhắm mắt lại đi và đếm đủ 13 bước, phòng sẽ hiện ra.

4: Giảng viên hỏi phải trả lời

5: Giảng viên hỏi không được trả lời.

6: Không được bấm điện thoại, nếu bấm thì bấm lén nếu bị bắt được thì hậu quả tự chịu.

7: Nếu thấy 1 đứa bé tay cầm bóng bay phải lập tức đi đường khác hoặc né.

8: 1 tầng học chỉ có 6 phòng không có phòng 7 nếu có thì làm ngơ không bước vào.

9: Rời phòng học ngay sau khi học xong chỉ trong 5 phút.

10: Chỉ có 7 tầng không có tầng 8.

11: Nếu có chuyện gì bất đắc dĩ cần giải quyết hãy xin phép giảng viên.

- Sao cái quy tắc 4 và 5 mâu thuẫn vậy ??

- Như vậy thì khó khăn rồi đây, không biết cái nào mà lần được.

- Để tớ nữa thử hỏi Gia Lai.

- Ừ thôi vào lớp đi, coi chừng trễ.

Cả hai người lên tới vô lớp thấy đã đông đủ theo Cần Thơ nhìn thì thấy trên 30 người, họ chọn đại một chỗ còn vắng ngồi gần nhau.

Lúc sau có một người bước vào, anh đoán là giảng viên, cô ấy trông thật đẹp, tóc nâu xoăn thả dài, mặc một chiếc váy dài be.

- Chào các em, từ hôm nay cô sẽ là chủ nhiệm các em, cô tên là Nguyễn Thanh Tuyền.
 
Back
Top Bottom