Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Quỷ súc ca ca, mềm manh muội

Quỷ Súc Ca Ca, Mềm Manh Muội
C40: Em trai cường bạo chị gái H


Thiến Lệ vốn định ở nhà họ Phương ăn nhờ ở đậu một thời gian, kết quả vẫn bị em trai tìm tới cửa.

Khi đó Thiến Lệ đang nhàn nhã vừa cắn hạt dưa vừa xem tivi, liền thấy gương mặt tuấn tú của em trai bỗng đâu xuất hiện.

Thiến Lệ miệng há to ngạc nhiên nói " Em tới làm gì?

"

Tương Ngôn Tân gằn từng chữ một " Em đến đưa chị về nhà "

Thiến Lệ bị khí thế trên người em trái áp đảo, bị dọa lùi lại mấy bước " Không cần, chị ở nhà Hân Ngữ chơi vài ngày, em mau trở về đi "

Tương Ngôn Tân không để ý đến lời Thiến Lệ nói, túm lấy tay cô kéo về phía cửa.

Thiến Lệ cầm hạt dưa trong tay quăng lên người em trai, vừa sợ vừa giận nói " Em lại phát điên cái gì, ai dám ở cùng tên biến thái chứ, mau đem hàng dự trữ quý giá của chị trả lại "

Khí lực của con trai mạnh hơn con gái rất nhiều, Thiến Lệ rất nhanh bị kéo đi.

Phương Hân Ngữ muốn đi cản Tương Ngôn Tân, bị Phương Tử Ngôn chặn lại.

Phương Tử Ngôn trầm giọng nói " Để bọn họ đi đi "

" Nhưng Thiến Lệ không chịu mà "

Phương Tử Ngôn không nói tiếp, chỉ ôm lấy em gái ngồi lên ghế sa lon.

Phương Hân Ngữ yếu ớt tựa vào lồng ngực anh, bị anh trai giở trò vỗ về trêu chọc, có chút khó hiểu hỏi " Tương Ngôn Tân làm sao biết Thiến Lệ ở nhà mình "

Phương Tử Ngôn vẫn tập trung vào việc cởi quần áo Hân Ngữ, bất quá nghe cô nói xong, khóe môi nhẹ nhếch lên khó nén nụ cười vui vẻ.

Phương Hân Ngữ dường như đã hiểu ra điều gì đó, quay mặt đi không thèm để ý đến anh trai.

Phương Tử Ngôn đem quần mình thoát ra, tách hai chân Hân Ngữ rất nhanh để cự vật xâm nhập

" Chuyện của hai người họ dù sao cũng phải giải quyết, chuyện của anh và em cũng phải từ từ tính "

Thiến Lệ thật nhanh bị bắt trở về nhà, tức giận đến vung tay cho em trai một cái tát " Thế nào lại có loại em trai như vậy "

Tương Ngôn Tân mày không nhíu, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào Thiến Lệ.

Thiến Lệ bị nhìn chăm chú tới da gà đều nổi lên, chuẩn bị chạy về phòng lại bị Tương Ngôn Tân kéo lại.

Tương Ngôn Tân lạnh lùng nói " Chị mấy ngày nay tránh mặt em làm gì "

Khuôn mặt Thiến Lệ xanh lét, rũ mắt chẳng biết đang suy nghĩ cái gì.

Tương Ngôn Tân đem cô kéo đến trước mặt " Chị có phải đã biết cái gì đó đúng không "

Thiến Lệ ngẩng đầu, trợn mắt phẫn nộ nói " Người cưỡng gian chị là em có đúng không "

Tương Ngôn Tân ngẩn người " Chị đã nhớ ra "

Thiến Lệ như bị sét đánh không ngừng đấm đá em trai " Thật là em, vì sao lại làm như vậy, chị là chị của em, em cư nhiên cường bạo chị ruột của mình "

Tương Ngôn Tân không có động tác né tránh, vô lực nói " Cuối cùng không gạt được chị, nhưng chị đã nghĩ lại chưa, chị cho là lúc đó em tình nguyện sao "

Thiến Lệ cả giận nói " Chị không tin em không quản được phía dưới của mình, em chính là thích loạn luân, em là tên biến thái bệnh hoạn "

Tương Ngôn Tân nắm chặt cánh tay Thiến Lệ, đẩy cô ngã trên sô pha, sau đó đè lên người cô " Chị nói em thích loạn luân, tốt lắm, em sẽ làm cho chị xem, dù gì cũng đã làm một lần, thêm lần nữa có sao đâu "

Sự việc phát sinh sau đó đối với Thiến Lệ đơn giản chỉ là cơn ác mộng.

Tương Ngôn Tân một tay có thể giữa chặt lấy hai tay Thiến Lệ, hai chân vùng vẫy cũng bị anh ngăn chặn.

Áo cô bị Tương Ngôn Tân xé mở, quần bị giật bung nút toàn bộ vứt xuống đất, quần lót trực tiếp bị kéo tận gối, vùng tam giác xanh đen huyền bí lộ ra .

" Không muốn, đừng đụng chị, em là em ruột của chị " Thiến Lệ vô lực, khẩn cầu.

Tương Ngôn Tân cúi đầu, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô " Nếu là chị, vậy em sẽ nhẹ nhàng một chút "
 
Quỷ Súc Ca Ca, Mềm Manh Muội
C41: Thịt thịt cùng lúc của anh trai em gái và chị gái em trai H


Tương Ngôn Tân bắt lấy chân Thiến Lệ, dang rộng ra, thưởng thức vùng tam giác thần bí phía dưới.

Không thể không thừa nhận Thiến Lệ phát dục rất tốt, hai đồi núi căng tròn, phía trên là hai viên anh đào ướt át, hạ thể lông mao tương đối đậm màu, nửa che nụ hoa e ấp cùng viên chân châu đỏ hồng.

Động nhỏ chặt chẽ phía dưới Tương Ngôn Tân đã từng tiến vào, ký ức mất hồn khi được vùi mình ở bên trong cậu vẫn nhớ rất rõ.

Cổ họng Tương Ngôn Tân lăn lộn, đem cự vật chống lên miệng huyệt Thiến Lệ thử tiến vào.

Cảm nhận được vật thể to lớn đang chống lên vùng kín, Thiến Lệ sợ hãi kháng cự " Ngôn Tân, đây là loạn luân, ba mẹ mà biết sẽ đánh chết chúng ta "

Tương Ngôn Tân đâu còn nghe lọt lời nói của Thiến Lệ, cậu đã bị dục vọng bao phủ hoàn toàn, nhắm ngay miệng huyệt liền đâm mạnh vào trong.

Cơ thể bị cự vật to lớn mạnh mẽ nhét vào, căng đến mức Thiến Lệ trong miệng tràn ra " Á " một tiếng.

Cô bị cường bạo, lại bị chính em ruột mình cường bạo.

Tâm trí Thiến Lệ thật sự u mê ngây dại, hai chân bị cưỡng ép gác lên vai em trai, cự vật to lớn của anh vùi trong động nhỏ của cô, nhanh chóng ra vào.

Tuy rằng Tương Ngôn Tân đã nói qua, cậi sẽ rất nhẹ nhàng, nhưng thiếu niên vừa nếm qua tư vị tình dục, vẫn không nhịn được thô lỗ ra vào, tàn sát bừa bãi khe huyệt, cánh hoa bị cự vật chà sát liên tục, không bao lâu liền sưng đỏ.

Lúc đầu Thiến Lệ có chút đau đớn, dần dần bị cảm xúc tê dại thay thế, rất nhanh đi đến cao trào, chỗ hai người kết hợp mật dịch chảy ra ướt đẫm.

Tương Ngôn Tân cảm nhận được phía dưới một mảnh lầy lội, biết chị gái cũng đạt khoái cảm, đắc ý cúi người hôn môi cô

" Có thích hay không, em trai thật đang làm chị "

Thiến Lệ nghe xong lời em trai, nhất thời tức giận đến mặt đỏ bừng, hung hăng cắn lên đôi môi tên cầm thú này.

Tương Ngôn Tân tận hưởng động tác trả thù của cô, phía dưới động tác càng phát ra kịch liệt, làm chị gái thở dốc liên tục.

Mà ở nơi khác, trong ngôi biệt thự, một tấm lưng cao lớn đang chuyển động, dưới thân anh là một thiếu nữ nhỏ nhắn, hai chân dang rộng ra, cong người đón nhận.

" Anh hai nhanh lên một chút, nhanh lên chút nữa " Phương Hân Ngữ nhẹ giọng nói.

Phương Tử Ngôn luôn biết cách dằn vặt người, anh hết lần này tới lần khác thật nhẹ nhàng chậm rãi ra vào, kích thích cả người Hân Ngữ ngứa ngáy khó chịu, quả thật muốn đem cô bức điên.

" Anh hai, xin anh " Phương Hân Ngữ nắm chặt lấy vai anh trai, khuôn mặt nhỏ nhắn vì khó chịu mà nhăn lại.

Phương Tử Ngôn đột nhiên đem cự vật rút ra, ngồi vào một đầu khác trên ghế sa lon, cười nói " Chê anh chậm, vậy tự em đến đi "

Phương Hân Ngữ bò tới, đem hai chân trắng nhỏ tách ra, cầm lên cự vật thô to, khát khao vùi vào u cốc ẩm ướt, nhấn một cái liền đâm sâu vào bên trong.

Phương Hân Ngữ ôm vai anh trai, thân thể nho nhỏ liên tục lên xuống, mỗi một cú nhấp đều dùng hết sức lực của mình.

Phương Tử Ngôn thỉnh thoảng bóp cặp mông căng mềm của cô, lúc lại xoa nắn chỗ hai người kết hợp, chọc Hân Ngữ từng trận khoái cảm.

Đáng tiếc sức lực Hân Ngữ có hạn, rất nhanh đem vị trí chủ đạo nhường lại cho anh trai.

Phương Tử Ngôn nắm lấy mông cô ép xuống để cự vật càng tiến sâu vào bên trong, một lúc sau, đến khi Phương Tử Ngôn hoàn toàn phóng thích, anh mới ôm em gái để cô nằm lên ghế sa lon, xoa mồ hôi trên mặt cô nói.

" Cũng không tệ, em gái của anh, phục vụ anh rất tốt"

Đáng tiếc Phương Hân Ngữ đã mệt mỏi chìm vào trong giấc ngủ, không nghe được lời này của anh trai, bằng không cô sẽ lại tức giận .
 
Quỷ Súc Ca Ca, Mềm Manh Muội
C42: Cha mẹ dắt theo em trai trở về!


Bàn học của Thiến Lệ mấy hôm nay đều trống, Phương Hân Ngữ lo lắng định chút nữa chạy thẳng đến nhà tìm cô, đúng lúc đó Thiến Lệ bỗng xuất hiện.

Nhưng sắc mặt cô có chút không khỏe, lúc ngồi học vẫn úp mặt xuống bàn nhắm mắt nghỉ ngơi, khi tỉnh lại thì như người mất hồn, dù Phương Hân Ngữ có hỏi cái gì, Thiến Lệ cũng lắc đầu không chịu trả lời.

Sau khi tan học, Thiến Lệ tự mình về nhà, Phương Hân Ngữ gấp rút dọn đồ rồi đuổi theo.

Đột nhiên một bóng dáng cao gầy ngăn cản Thiến Lệ, kéo tay cô ấy cùng rời đi.

Phương Hân Ngữ bị ánh nắng mặt trời làm chói mắt cố gắng tập trung nhìn, đó là Tương Ngôn Tân em trai của Thiến Lệ mà, mặc dù Thiến Lệ không tình nguyện đi cùng với cậu ấy, nhưng trong lúc lôi kéo Thiến Lệ chậm rãi thỏa hiệp, sau đó không né tránh khi bị dắt đi.

Phương Hân Ngữ tựa hồ nghe được Thiến Lệ nói mấy chữ " Phạm tội cưỡng bức " nhưng không biết mình có nghe lầm hay không, nói chung Thiến Lệ bình an là tốt rồi.

Phương Hân Ngữ về đến nhà, không ngửi được mùi thơm của thức ăn như thường lệ, lại thấy một đôi nam nữ đang ngồi trên ghế, Hân Ngữ cảm giác có chút quen thuộc.

Người phụ nữ kích động đứng lên, nhào tới ôm Hân Ngữ thật chặt, khóc nức nở nói

" Hân Ngữ, mẹ là mẹ con, con đã lớn như vậy, đến mẹ cũng nhận không ra "

Phương Hân Ngữ bần thần sửng sốt hồi lâu, thì ra cô còn có một người mẹ, thực sự thiếu chút nữa liền quên mất.

Người đàn ông ho khan một tiếng " Con gái trưởng thành thật giống mẹ "

Phương Hân Ngữ hoảng hốt nhìn người đàn ông " Ông là ba ba "

Mẹ Hân Ngữ thở dài nói " Ba ba cũng nhận không ra "

" Cũng không thể trách em ấy nhận không ra hai người, ai bảo đi một cái liền mất mười năm " Phương Tử Ngôn chậm rãi đi tới, con ngươi thâm thúy lạnh nhạt làm người ta phát lạnh.

Phương Hân Ngữ thấy anh trai xuất hiện, tránh thoát khỏi vòng ôm của mẹ nhào vào lồng ngực anh trai, Phương Tử Ngôn thuật thế ôm chặt cô, đưa tay vỗ vỗ tấm lưng đang run rẩy của cô, ở bên tai Hân Ngữ nhỏ giọng nói " Đừng khó chịu, hai người đó trở về cũng tốt, hai chúng ta có thể tiếp tục cuộc sống của riêng mình "

Ba Phương trầm giọng nói " Cuộc sống mấy năm qua dường như cũng rất tốt đi, ba mời mấy người bảo mẫu đều bị con đuổi, vậy công việc trong nhà do ai làm "

Phương Hân Ngữ xoa xoa hai mắt nói " Là một mình anh hai làm "

Mẹ Phương nở nụ cười " Con thực sự rất lợi hại nha, đem công ty ở đây xử lý ngay ngắn rõ ràng, còn đem em gái chăm sóc thật tốt "

Ba Phương nói tiếp " Đúng là một nhân tài, con có thể theo chúng ta qua tổng bộ phát triển "

Phương Tử Ngôn đem em gái ôm vào trên ghế sa lon, cũng không buồn quay đầu lại nói " Như bây giờ vô cùng tốt, ở tổng bộ có hai người quản lý là được rồi "

Ba Phương và Mẹ Phương đưa mặt nhìn nhau, nhất thời không biết nói gì.

" Ui, chị đã trở về, anh hai thật là, chị về cũng không gọi em "

Âm thanh kia còn chưa qua thời kỳ vỡ giọng, thanh thuý hết sức dễ nghe, Phương Hân Ngữ kinh ngạc quay đầu nhìn, liền thấy một thiếu niên từ trên cầu thang bước xuống, đối mặt với Hân Ngữ cười thật tươi, lông mi dày đậm che đậy đôi mắt đang lóe sáng

" Chị lớn lên thật xinh đẹp, giống y đúc tiên nữ xuất hiện trong giấc mộng khi còn bé của em "
 
Quỷ Súc Ca Ca, Mềm Manh Muội
C43: Bị em trai hôn má


Thiếu niên bước chân nhẹ nhàng chạy xuống lầu, ánh mắt mãnh liệt nhìn chằm chằm Hân Ngữ, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ.

Phương Hân Ngữ hướng về phía tầm mắt của thiếu niên, không khỏi nổi lên nghi ngờ, thiếu niên này thoạt nhìn khoảng mười ba mười bốn tuổi, cũng khá cao lớn, còn gọi mình là chị, nhưng cô không nhớ rõ mình còn có em trai.

Mẹ Phương cưng chiều xoa xoa đầu thiếu niên nói " Thằng bé tên là Phương Nhất Nặc, được ba mẹ nhận nuôi ở bên Mỹ, cũng là em trai của các con "

Con của mình thì bỏ mặc không quan tâm, còn ở nước ngoài nuôi con người khác, Phương Hân Ngữ càng nghĩ càng tủi thân, uỷ khuất gục đầu vào lòng anh trai cố nén nước mắt.

Phương Nhất Nặc ngẩng đầu hỏi ba mẹ Phương " Chị bị làm sao vậy "

Ba Phương và mẹ Phương đều lắc đầu tỏ vẻ không biết.

Phương Tử Ngôn chỉ im lặng, một tay dịu dàng ôm lấy Hân Ngữ, tay còn lại an ủi vuốt ve tấm lưng run rẩy của cô.

Phương Hân Ngữ lau khô nước mắt, nặn ra nụ cười nói " Em không sao, chỉ có chút khó chịu thôi "

Phương Nhất Nặc bèn bước lại gần, ngôn ngữ tràn đầy vẻ thân thiết nói " Chị có phải đói bụng hay không, vậy chúng ta đi ăn cơm đi "

Ba mẹ Phương lần này trở về ngoài em trai Phương Nhất Nặc còn dẫn theo một hầu gái họ Du, chỉ chốc lát đã làm xong một bàn cơm tối phong phú đầy màu sắc ngon miệng, Phương Hân Ngữ ăn cơm lại thấy giống như đang nhai sáp, cô đã quen ăn các món do anh trai làm, mới nuốt vài miếng cô liền không ăn nổi.

Phương Nhất Nặc giành ngồi bên cạnh Hân Ngữ, khéo léo gắp thức ăn cho cô, bát vừa trống Phương Nhất Nặc liền ân cần thêm vào, Hân Ngữ ngượng ngùng từ chối không nhận.

Phương Tử Ngôn ngồi kế bên, liền giơ đũa đem thức ăn trong chén của em gái gắp hết vào chén mình, ôn hoà nói " Em ấy không muốn ăn "

Phương Nhất Nặc liếc nhìn Phương Tử Ngôn, lại nhìn sang Hân Ngữ, lời nói đầy thâm ý " Hai anh chị tình cảm thật tốt, em nhìn rất ngưỡng mộ "

Mẹ Phương cười nói " Vậy con phải cùng anh chị ở chung hoà thuận đó "

Phương Nhất Nặc cầm lấy đôi đũa, có chút bướng bỉnh gõ lên chén rồi nói " Con ở nước Mỹ lúc nào cũng mong gặp được chị Hân Ngữ, nay nguyện vọng đã thành hiện thực "

Ba Phương nói vào " Không phải con muốn có chị để quan tâm chăm sóc con sao "

" Nào có, phải là con chiếu cố chị ấy mới đúng " Phương Nhất Nặc cầm lấy tay Hân Ngữ, hướng cô cười giả lả " Chị, em nói có đúng hay không "

Phương Hân Ngữ ấp úng, dưới ánh nhìn thiêu đốt của Phương Nhất Nặc, cô không biết đối đáp thế nào.

Phương Tử Ngôn đưa mắt nhìn bàn tay Hân Ngữ đang bị Phương Nhất Nặc nắm lấy, quay qua nói với em gái

" Không có khẩu vị thì đừng ăn, trở về phòng làm bài tập, làm xong đi ngủ sớm một chút "

Phương Hân Ngữ ngoan ngoãn gật đầu rồi trở về phòng, còn Phương Tử Ngôn phải ở lại tiếp tục ứng phó với ba mẹ Phương.

Phương Hân Ngữ đi thẳng lên thư phòng lần hai, lấy tập sách ra bắt đầu làm bài, chưa được bao lâu đã nghe tiếng gõ cửa bên ngoài

" Chị, em có thể vào không "

Xem ra em trai ở nước ngoài nhưng cũng rất lễ phép, còn biết gõ cửa hỏi ý kiến mới bước vào.

Phương Hân Ngữ trả lời " Vào đi "

Phương Nhất Nặc vươn đầu nhỏ nhìn vào phòng, sau đó dè dặt ôm theo quyển sách bước vào trong " Chị, em có chỗ không hiểu lắm, chị có thể chỉ giúp em được không "

Phương Hân Ngữ có chút không bằng lòng, nhưng ngoài miệng vẫn nói " Được rồi "

Đề thi này được viết bằng tiếng Anh, kỳ thực cũng chẳng có gì quái lạ, dù sao Phương Nhất Nặc vốn học bên Mỹ.

Phương Hân Ngữ mất hơn mười phút để dịch ra xem đề bài yêu cầu cái gì, lại tốn thêm nửa tiếng giải bài, rốt cục mất không biết bao nhiêu tế bào não mới khai thông, sau đó giải thích cho em trai một lần nữa.

Phương Nhất Nặc bày ra vẻ mặt bừng tỉnh " Thì ra là như vậy nha, chị thật thông minh "

Dứt lời, Phương Nhất Nặc đưa người qua, ở trên má Hân Ngữ hôn một cái thật mạnh.

Cả người Phương Hân Ngữ cứng ngắt, hồi lâu mới giật mình tỉnh táo.

Chưa quen biết bao lâu liền trực tiếp thân mật như vậy, hay là bị ảnh hưởng theo lối sống bên Mỹ.
 
Quỷ Súc Ca Ca, Mềm Manh Muội
C44: Bữa ăn khuya tình yêu của anh trai H


Hân Ngữ hoàn toàn bất ngờ, chưa tiêu hoá kịp nụ hôn mập mờ của Phương Nhất Nặc, đã nghe thấy tiếng cậu nói tiếp

" Chị, công ty mẹ ở Mỹ vốn rất nhiều việc cần giải quyết, nhưng chị có biết tại sao ba mẹ lại trở về không "

Phương Hân Ngữ mờ mịt lắc đầu.

Phương Nhất Nặc nói " Bởi vì tập đoàn tài chính Phương thị lâm vào nguy cơ phá sản, ba mẹ đã nghĩ ra một biện pháp liên hôn, mà trong nhà họ Phương người có thể kết hôn chỉ có anh Phương Tử Ngôn "

Phương Hân Ngữ trợn to hai mắt, khẽ run hỏi " Ý của em là, ba mẹ muốn anh hai kết hôn với một cô gái xa lạ "

Phương Nhất Nặc cắn đầu bút nói " Đúng, anh hai đã hai mươi hai tuổi, cũng đến lúc phải kết hôn "

Phương Hân Ngữ cúi đầu xem đề mục trong sách, nhưng một chữ cũng không nhìn ra, vào lúc này cửa bị đẩy ra, âm thanh lạnh lùng của Phương Tử Ngôn vang lên phía sau

" Sao lại chạy tới đây "

Lời này đương nhiên là nói với Phương Nhất Nặc, Phương Nhất Nặc cười híp mắt trả lời " Anh hai, em có đề bài làm không ra, nên tìm chị giúp đỡ "

Phương Tử Ngôn trầm giọng nói " Em ấy không dạy nổi cậu "

" Chị rất là lợi hại nha "

" Vậy cậu đi ra được rồi "

Phương Tử Ngôn nhấc bổng Phương Nhất Nặc lên, đem cậu ném ra ngoài rồi đóng cửa khoá trái ở bên trong.

Phương Hân Ngữ ngẩng đầu lên, đôi mắt có điểm ướt át, mơ hồ ngửi được mùi thơm của thức ăn sắc mặt chậm rãi nhu hoà.

Phương Tử Ngôn vuốt ve mái tóc Hân Ngữ dịu dàng nói " Buổi tối em chưa ăn cái gì, có đói bụng không "

Phương Hân Ngữ quay đầu qua chỗ khác " Em không đói "

Đôi mắt Phương Tử Ngôn đen sâu thẳm, nhẹ nhàng nói " Ít nhiều gì cũng ăn một chút, nếu không một lát lại nói đói bụng "

Phương Hân Ngữ cầm lấy đôi đũa, gắp một vài miếng, rồi đột nhiên buộc miệng nói một câu " Anh hai, anh sẽ kết hôn sao?

"

Phương Tử Ngôn không chút do dự trả lời " Ừ "

Phương Hân Ngữ ấm ức, cố ngăn nước mắt đang tràn mi nói " Anh thật sẽ cùng một cô gái xa lạ kết hôn "

Phương Tử Ngôn đem Hân Ngữ kéo vào lòng " Bé ngốc, cùng cô gái anh thích kết hôn mới đúng "

Phương Hân Ngữ nghe xong càng khó chịu, cô không có cách nào kết hôn cùng anh trai, lẽ nào anh hai đã có người mình thích.

Phương Tử Ngôn xoa xoa gò má Hân Ngữ " Người anh thích nhất không phải là em sao, còn muốn hoài nghi anh hai, tên Phương Nhất Nặc có phải đã hôn qua mặt em "

Phương Hân Ngữ ấp úng nói " Ừ, nhưng chỉ như em trai "

" Nó không phải em trai của chúng ta " Phương Tử Ngôn tiếp tục chùi đi dấu vết trên gò má Hân Ngữ, một lúc sau lại hôn mạnh lên mặt cô " Làm vậy tốt hơn rồi, người yêu của anh không phải ai cũng có thể nhúng chàm "

Phương Hân Ngữ gương mặt ửng đỏ, đây là lần đầu tiên anh trai xưng hô cô là người yêu của anh, bình thường anh chỉ biểu đạt qua các động tác chiếm hữu mãnh liệt.

Mà theo thói quen mỗi ngày, Phương Tử Ngôn vẫn tiếp tục áp dụng, anh ôm Hân Ngữ đặt lên bàn sách, đem tất cả quần áo của cô cởi ra, một bên bắt đầu gặm cắn cái cổ trắng ngần.

" Anh hai, em rất thích anh, anh không được cưới người khác " Phương Hân Ngữ ở dưới thân anh trai thở hổn hển, hai chân kẹp lấy ba ngón tay đang khuấy đảo trong cơ thể cô.

" Em đã chuẩn bị xong chưa " Phương Tử Ngôn cắn lên vành tai trân châu của Hân Ngữ, ái muội phun khí nóng vào tai cô.

Cả người Phương Hân Ngữ khô nóng, hạ thể ngứa ngáy khó chịu, thật muốn đem cự vật to lớn nhét đầy, cô vô thức nhăn nhó cầu khẩn

" Anh hai mau vào, anh hai nhanh "

Phương Tử Ngôn mỉm cười đem côn thịt thô to chống lên khe huyệt căng mịn, mạnh mẽ xông vào, hai thân thể kết hợp chặt chẽ, anh giơ tay nắm lấy em cô bắt đầu luật động.

Phương Hân Ngữ vừa thở dốc vừa nói " Em không thích ba mẹ cũng không thích em trai, có thể nói họ rời khỏi đây được không "

" Bé ngốc, bọn họ chưa đạt được mục đích sẽ không đi đâu, bất quá đuổi bọn họ không đi, hai chúng ta bỏ đi là được "

Phương Hân Ngữ không hiểu lời anh hai nói rốt cục là như thế nào, vừa định hỏi cho rõ ràng, đã bị anh hung hăng thúc mạnh, đụng vào điểm nhạy cảm của cô, đưa cô lên đỉnh cao trào khoái cảm, liền quên mất hai người vừa nói cái gì ....
 
Quỷ Súc Ca Ca, Mềm Manh Muội
C45: Đại kết cục


Phương Hân Ngữ đã quên anh hai là người lời nói thường đi đôi với hành động, ngày thứ hai liền đem cô kéo ra cửa, không nói tiếng nào nhét cô vào trong xe.

Phương Hân Ngữ ngồi ở ghế phụ, có chút khó hiểu quay qua hỏi anh trai " Anh hai, giờ chúng ta đi đâu?"

Phương Tử Ngôn lời ít ý nhiều, cười nói " Đến nơi sẽ biết "

Phương Tử Ngôn chở cô đến sân bay, nắm tay em gái xuống xe nói " Ở đây tương đối đông người, nhớ đi theo anh hai để khỏi lạc."

Phương Hân Ngữ quan sát bốn phía, nghi ngờ hỏi " Anh hai, chúng ta đi đến nơi rất xa để du lịch sao "

" Cũng có thể nói như vậy, Vi-sa anh đã gọi thư ký Đàm giúp chúng ta làm xong "

Làm cái vi-sa ít nhất phải mất mười ngày tới nửa tháng, hơn nữa bản thân phải tự đi làm, thảo nào phải nhờ thư ký thị trưởng đích thân ra trận.

Hai người họ ngồi máy bay đi thành phố Bordeaux ở nước Pháp, Phương Hân Ngữ đã đọc qua trên sách giới thiệu về thành phố đó, là nơi sản xuất rượu nho nổi tiếng trên thế giới.

Đây là lần đầu tiên Phương Hân Ngữ ngồi máy bay, vừa mới bắt đầu cô có chút khẩn trương, nhưng sau đó được anh trai cầm tay vỗ về, khiến cô cảm thấy đặc biệt an tâm, cả người dần buông lỏng.

Bordeaux là một thành phố cảng, lần đầu đặt chân đến mảnh đất này, đập vào mắt cô là những người nước ngoài tóc vàng mắt xanh, vóc dáng cáo to.

Chen lấn trong dòng người càng làm nổi bật Phương Hân Ngữ một cô bé nhỏ nhắn xinh xắn, không ít người đi qua đều quay đầu lại chăm chú ngắm nhìn cô, sau đó xì xào thảo luận, cô bé đó không biết thuộc nước nào ở Châu Á, thật là một tiểu loli khả ái.

Bước ra khỏi sân bay, một chiếc Rolls-Royce từ sớm đã đậu bên đường chờ sẵn, chở hai người đến một nông trường lớn, phong cảnh giống như đúc với hình vẽ cô đã xem trên sách.

Phương Tử Ngôn từ phía sau đưa tay ôm lấy em gái" Nông trang này không thuộc về tập đoàn tài chính Phương thị, là tài sản riêng của anh hai, không ai biết anh và em sống ở đây "

Phương Tử Ngôn nắm tay Hân Ngữ " Chúng ta đi nếm thử rượu nho"

Hai người đi vào ngôi biệt thự ở giữa nông trang rộng lớn, phòng ốc được thiết kế theo lối kiến trúc phương tây cổ kính, ngồi trên ghế sa lon dài, thưởng thức rượu nho do nông trại chưng cất, Phương Hân Ngữ lại có cảm giác uống rượu không say người tự say.

" Có thích nơi này hay không?"

Phương Tử Ngôn đen quần áo Hân Ngữ thoát xuống, gặm cắn đầu vai cô, thúc mạnh đem cự vật nhét đầy cơ thể cô.

" Thích " bị lực đáng úp, Phương Hân Ngữ ôm lấy hông anh trai, kiềm chế tiếng thở dốc nói.

" Hai chúng ta sẽ ở lại đây, cả đời "

Lúc đầu Phương Hân Ngữ cho rằng anh trai chỉ đùa giỡn, không nghĩ tới anh cứ vậy đem hết tất cả đồ đạc trọng yếu trong nhà đều dời tới Pháp, trong đó còn có mấy món đồ chơi lúc nhỏ của cô, mỗi một việc anh đều xử lý hết sức thoả đáng, muốn mang cái gì thì mang cái đó.

Cơ thể Phương Hân Ngữ trần trụi nằm trên giường, hạ thân kết hợp chặt chẽ với anh trai, có chút tức giận cắn lên ngực anh một cái nói " Chẳng lẻ chúng ta thực sự ở đây cả đời, không về thành phố A, không quan tâm đến ba mẹ, còn nữa Thiến Lệ không thấy em sẽ lo lắng thương tâm thì sao "

" Nếu em nhớ ba mẹ, mai mốt có thể về thăm, còn về Thiến Lệ, em có thể gửi thư báo bình an "

Phương Hân Ngữ đem khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào lồng ngực nóng bỏng của anh " Vì sao muốn tới Pháp "

Phương Tử Ngôn vừa tiếp tục động tác ra vào, vừa nói " Khi ở Pháp, sẽ không ai biết em là em gái anh, luật pháp cũng không ngăn cấm được hai chúng ta "

Ánh mắt Phương Hân Ngữ một mảnh vui mừng, nói vậy có nghĩa là, cô có thể cùng anh hai kết hôn rồi.

Ngày kế Phương Hân Ngữ gửi cho Thiến Lệ một bưu kiện, đem toàn bộ bí mật của bản thân cùng anh trai kể rõ, kèm theo mấy bức ảnh chụp chung với anh trai ở Bordeaux, nhưng không ghi địa cụ thể nơi mình đang sống.

Mấy ngày sau, ở thành phố A, Thiến Lệ đang mở bưu kiện, nhìn câu chữ trong lá thư thuật lại một chuyện tình đẹp như trong tiểu thuyết, khoé mắt cô dần ươn ướt.

" Chị đang đọc cái gì " Một vòng tay nóng rực ôm lấy Thiến Lệ, từng nụ hôn như mưa rút xuống khuôn mặt cô.

" Một câu chuyện tình của người khác " Thiến Lệ đem bưu kiện đóng lại, lạnh nhạt nói.

" Chị cảm thấy thế nào " Thanh âm Tương Ngôn Tân nhẹ nhàng vang lên có chút khàn đục.

" Rất hạnh phúc, thật hâm mộ "

" Cần gì hâm mộ, em sẽ cho chị hạnh phúc "

" Hừ "
 
Quỷ Súc Ca Ca, Mềm Manh Muội
C46: Ngoại truyện 1: Rượu nho cùng xích đu H


Paul đã có hơn ba mươi năm kinh nghiệm chưng cất rượu, ông chủ của ông là một thương nhân tài giỏi người Trung Quốc.

Vẫn chỉ nghe tên chưa gặp người, không nghĩ tới một tháng trước ông chủ mang theo một cô bé tới.

Lúc đầu ông còn cho rằng cô bé kia là em gái của ông chủ, bởi vì dung mạo hai người thực sự rất giống nhau.

Có một lần ông vô ý thấy ông chủ ôm cô bé tới nơi kín đáo trong vườn bồ đào, mút lấy bộ ngực tuyết trắng như pho mát của cô, cô bé ôm lấy cổ của ông chủ, phát ra tiếng cười thanh thuý như tiếng chuông.

Lúc này ông mới biết được, cô bé đó là tình nhân của ông chủ.

Cô bé thật sự còn quá nhỏ, Paul hoài nghi cô còn chưa tới mười lăm tuổi, ở Pháp nếu có quan hệ với trẻ vị thành niên dưới mười lăm tuổi, phải ngồi tù từ hai mươi năm trở lên cùng với việc bị phạt mười lăm vạn đồng Euro.

Nhưng là một nhân viên ưu tú, ông có trách nhiệm phải bảo vệ những thông tin cơ mật của ông chủ, mà nguyên nhân chủ yếu cũng bởi vì cô bé cùng ông chủ hai người rất ngọt ngào, ông không muốn chia rẽ hạnh phúc của cả hai.

Bình thường ông chủ rất hay mang cô bé tới vườn bồ đào chơi đùa, Paul dạy cho cô cách hái nho cùng chưng cất rượu.

Cô bé dùng tiếng Pháp còn bập bẹ, cùng Paul trao đổi tên.

Hoá ra cô bé gọi "xinyu", thực sự là một cái tên dễ nghe.

Vóc người cũng hết sức khả ái, như người hiếu kỳ luôn hướng về phía Paul ríu rít hỏi.

Nhưng ở cùng với cô không được nửa ngày, ông chủ liền đem Paul điều đi.

Paul trước khi đi còn liếc nhìn hai bóng dáng một cao một thấp, sâu thẳm trong lòng ông không khỏi đố kị, nếu như ông cũng có một đứa con gái như vậy thì thật tốt, hoặc là một cái tình nhân nhỏ.

Phương Tử Ngôn mang theo em gái đi hái bồ đào, lên men cùng nghiền ép, còn đi hầm rượu xem rượu nho đã lên men chưa.

Sau khi hai người ra ngoài, Phương Hân Ngữ có điểm hơi say, ôm lấy cánh tay anh trai loạng choà loạng choạng.

Phương Tử Ngôn đem em gái ôm đến một chiếc xích đu, để cho cô ngồi trên đùi mình nghỉ ngơi.

Phương Hân Ngữ hỏi anh hai, vì sao không cho Paul tiếp tục đi theo bọn họ, cô luôn cảm thấy từ trên người anh hai không học được những kinh nghiệm phong phú về cách chưng cất rượu.

Phương Tử Ngôn vuốt những sợi tóc hỗn loạn trên thái dương em gái.

" Ánh mắt của ông ta luôn nhìn chằm chằm vào em, anh cũng là đàn ông nên đọc được ánh mắt của ông ấy."

Phát hiện tay anh trai trượt đi xuống dưới, cởi đi nút thắt trên quần áo mình, Phương Hân Ngữ ngượng ngùng đánh nhẹ xuống tay anh.

" Cũng không phải ai cũng sắc giống như anh."

Bàn tay của Phương Tử Ngôn càng thêm càn rỡ" Ừ, chỉ cần anh hai sắc đối với em là đủ rồi."

Lúc này ở Pháp tiết trời mới vào đầu thu, thời tiết có điểm lạnh, Phương Hân Ngữ mặc một chiếc áo dày cùng với một chiếc quần dài, anh nhẹ nhàng đem chiếc quần kéo xuống liền lộ ra chiếc quần lót màu trắng.

Phương Hân Ngữ khẩn trương nhìn xung quanh.

" Anh hai, đây là bên ngoài.

"

Phương Tử Ngôn cởi chiếc quần lót của em gái ra, tách hai chân cùng ngồi vào chiếc xích đu, mặt đối mặt với em gái, cúi đầu hôn xuống cái miệng nhỏ nhắn của cô.

Phương Hân Ngữ nghe được âm thanh kéo khóa, biết anh hai muốn đem vật nam tính lấy ra, không khỏi vừa khẩn trương lại vừa hưng phấn.

Bị côn thịt chống đỡ ở bối thịt, cảm nhận được nhiệt độ quen thuộc, nhưng lần này lại có chút bất đồng, cô rất sợ hãi có người xông nhìn vào thấy bọn họ giao hoan, cho nên lúc quy đầu của anh trai tiến vào, tiểu huyệt lại chặt chẽ co rút, hình như muốn bài xích nó, lại giống như đang hấp thụ nó.

Toàn bộ vào một khắc kia, Phương Tử Ngôn bắt đầu lay động chiếc xích đu.

Khiến cho Phương Hân Ngữ nhào vào trong lòng anh.

Chiếc xích đu chệch hướng sang một đầu khác, côn thịt hung hăng xâm nhập vào bên trong cơ thể cô.

Chiếc xích đu không ngừng đung đưa, đè nén tiếng rên rỉ cao thấp ở trong vườn hoa.

Một năm kia khi tiết trời vào thu nông trại rượu nho ở Pháp, sẽ có một vụ thu hoạch thật lớn.

* Quả Nho - Bồ đào: Trong tiếng Trung, nó được gọi là bồ đào (葡萄) và khi người ta nói đến rượu bồ đào tức là rượu sản xuất từ quả nho.
 
Quỷ Súc Ca Ca, Mềm Manh Muội
C47: Ngoại truyện 2: Play phụ nữ có thai H


Đã hai tháng nay Phương Hân Ngữ không có hành kinh, lúc đầu cô hoài nghi mình bị bệnh, anh hai liền mang cô đến gặp bác sĩ.

Bác sĩ là một người đàn ông trung tuổi, ông nâng mắt kính nghiêm túc nói " Không phải sinh bệnh, cô mang thai."

Phương Hân Ngữ nghe xong liền trố mắt, len lén liếc nhìn lên phía trên, anh hai mặt không đổi sắc nghe bác sĩ nói.

Bác sĩ nhìn một chút, sau đó quan sát Phương Hân Ngữ.

" Cô còn chưa tròn mười tám tuổi đi, có lo lắng sẽ bị xảy thai không?

"

Phương Tử Ngôn đột nhiên hé răng" Không cần bác sĩ lo lắng, chuyện này là của chúng tôi."

" Vâng. . . .xin lỗi "

Phương Tử Ngôn lạnh giọng nói khiến cho bác sĩ không rét mà run, nhanh chóng nhắc nhở một ít chú ý, sau đó nói bọn họ có thể rời đi.

Phương Tử Ngôn ôm lấy vai em gái, đi ở hành lang giữa hoa viên của bệnh viện.

Lúc này tâm tình Phương Hân Ngữ không khỏi lo sợ cùng bất an, anh hai đối với chuyện mang thai một chút biểu tình cũng không có, chính cô cũng không nghĩ tới mình sẽ làm mẹ, bản thân mình còn là một đứa nhỏ choai choai.

Phương Hân Ngữ đánh bạo thử dò xét nói.

" Anh hai, anh có thích đứa nhỏ hay không."

Phương Tử Ngôn thản nhiên trả lời " Không thích."

Phương Hân Ngữ ủ rũ cúi đầu, một cảm giác mất mác lan tràn trong lòng, cô lắp bắp nói " Em đây xoá sạch là được rồi "

Phương Tử Ngôn bỗng chốc ngồi xổm người xuống, vuốt ve phần bụng còn bằng phẳng của em gái.

" Em đang nói cái ngốc gì, tuy rằng anh không thích đứa nhỏ, nhưng từ trong bụng em đi ra, đều là bảo bối của anh hai.

Chỉ là anh không muốn em có bầu sớm, anh muốn toàn tâm toàn ý chăm sóc một mình em, nhiều đứa nhỏ có điểm phải phân tâm."

Ánh nắng rực rỡ ấm áp chiếu khắp mọi nơi, chiếu xuống thân thể cùng đáy lòng của Phương Hân Ngữ, khoé miệng cô cong lên một nụ cười hạnh phúc.

" Anh hai chăm sóc em rất tốt, cũng mong anh đối với con của chúng ta tốt như vậy."

Phương Hân Ngữ có phản ứng nôn nghén khá lớn, mấy tháng trước ăn cái gì đều đi ra cái đó.

Khiến cho Phương Tử Ngôn phải xuất ra thân thế học, học tập cách chế biến thức ăn, làm một số thức ăn cổ quái kỳ lạ, tỷ như gạo nếp nấu gừng, ô mai ép nước.

Sau đó nấu ít thức ăn nhiều cơm, Phương Hân Ngữ nôn nghén quả nhiên thư hoãn không ít.

Phương Tử Ngôn không cho phép Phương Hân Ngữ chơi điện thoại di động máy vi tính, lúc anh lên mạng luôn cách cô rất xa, Phương Hân Ngữ bình thường hay nghe được anh trai nhìn màn ảnh nỉ non " Phụ nữ có thai ở giai đoạn này tương đối ổn chứ?"

Hiện tại trên internet tin tức phát đạt, phụ nữ có thai mỗi tháng muốn ăn cái gì, phải chú ý cái gì, một cái nhấp chuột liền có.

Phương Tử Ngôn trên phương diện chăm sóc người khác, quả thực không thể xoi mói.

Phụ nữ trong thời gian mang thai ngực sẽ cảm thấy khó chịu, trong chuyện tình dục sẽ càng thêm cường liệt, Phương Hân Ngữ cũng không ngoại lệ.

Phương Hân Ngữ có lúc nằm ở trên giường lăn lộn khó ngủ, anh hai luôn ở bên vỗ về.

" Anh hai, em muốn."

Phương Tử Ngôn nhắm mắt ngủ, hoàn toàn không để ý tới cô.

Phương Hân Ngữ mang thai năm tháng, buổi tối ngày nào đó cô lại thực thi kế hoạch cũ, bất quá lúc này đây cô hướng về phía dưới của anh trai, cười khúc khích.

" Anh hai đừng giả bộ ngủ, anh cứng rắn"

Phương Tử Ngôn đột nhiên xoay người, nằm ở phía trên em gái, lại không hề có nửa điểm đè nặng cô.

" Chờ em sinh, anh sẽ đem em lăn qua lăn lại có khóc anh cũng không tha."

Phương Hân Ngữ vuốt ve côn thịt của anh trai " Hiện tại có thể chơi đùa một cái mà, em xem trên sách, phụ nữ có thai sau ba tháng có thể làm tình."

Phương Tử Ngôn chế nhạo cười " Thật sự muốn sao, cho em một chút ngon ngọt là được rồi."

Phương Tử Ngôn cởi quần ngủ của em gái xuống, bàn tay tiến vào bên trong quần nhỏ, vuốt ve hai cánh hoa của cô.

" Anh hai, thật thoải mái, sâu hơn một chút, ừ "

Ba ngón tay xâm nhập vào bên trong u cốc chật hẹp, nhanh chóng rút ra đâm vào, cho đến khi em gái thở dốc liên tục, nhưng như vậy cũng không thỏa mãn được cô.

" Anh hai, em muốn, đổi thành cái khác được không"

" Đứa nhỏ hư "

Phương Tử Ngôn cởi quần, tách hai chân em gái ra, tiến vào trong, nhưng chỉ tiến đến phân nửa, hơn nữa động tác lại thập phần dịu dàng.

Sau khi Phương Hân Ngữ cao trào,Phương Tử Ngôn mới rút côn thịt ra, cầm lấy tay em gái đặt lên côn thịt còn đang căng cứng vuốt ve, phun ra tung toé tinh dịch ở trên bụng em gái.

Hai anh em vẫn có thể có con mà.

Chẳng qua tỉ lệ sinh con không dị tật thấp.

1% cũng làm nên kỳ tích
 
Quỷ Súc Ca Ca, Mềm Manh Muội
C48: Ngoại truyện3 chị gái em trai: Mặt dày mày dạn cùng nhẫn nhục chịu đựng H


Thiến Lệ loạng choà loạng choạng chạy đến phòng tắm, tử cung bị rót đầy tinh dịch của em trai, hạ thể lầy lội sưng đỏ không thể tả, giữa hai chân còn dính đầy tinh dịch màu trắng.

Cô cầm lấy vòi phun liều mạng cọ rửa thân thể, đặc biệt là nơi rừng rậm giữa hai chân, sau mấy tiếng bị côn thịt xỏ xuyên qua còn chưa kịp khép kín, cô không thể không rửa đến chăm chú.

Cửa phòng tắm bị gõ mạnh: " Chị không sao chứ, thế nào lại rửa lâu như vậy?"

" Cút cho chị..."

Thiến Lệ cắn răng nghiến lợi mắng, cầm vòi nước mạnh mẽ đập về phía cửa phòng.

Sau khi tắm rửa lau khô xong xuôi, Thiến Lệ cảm giác thật dễ chịu, nhanh chóng chạy trốn trở về phòng, hồi tưởng lại buổi tối hôm nay bị em trai dụ dỗ gian dâm một lần, không khỏi tức giận đến ngủ không yên.

Nửa đêm mơ mơ màng màng tỉnh lại, Thiến Lệ phát hiện mình bị vây ở trong một lồng ngực ấm áp, cô đẩy mạnh người nọ ra, nổi giận nói.

" Em còn như vậy chị liền báo cảnh sát."

" Báo đi, để cho bọn họ biết, họ Tưởng có một đôi chị em loạn luân."

Tương Ngôn Tân cười như không cười nói, bàn tay tham lam tiến vào trong áo ngủ của chị gái, tùy ý xoa nắn đôi nhũ tiêm căng tròn.

Thiến Lệ vô cùng mẫn cảm, bị đùa bỡn vài cái, liền chịu không nổi.

Tương Ngôn Tân đặt tay lên trên người chị gái của mình, nhanh chóng cởi từng cúc áo ngủ, ngậm lấy đỉnh anh đào của cô giống như đứa trẻ mút sữa, cố ý phát ra tiếng "chậc chậc".

" Chị uống ngon thật."

" Chị cũng thích côn thịt của em."

Tương Ngôn Tân dùng côn thịt cứng rắn thúc mạnh vào trong hạ thể của Thiến Lệ, nhanh chóng cởi đi quần áo ngủ của cả hai, nhấc hai chân Thiến Lệ để cô kẹp lấy hông của mình.

" Cút...

Cầm thú...

Súc sinh..."

Thiến Lệ mặc dù hùng hùng hổ hổ, hai chân rốt cuộc cũng không tự chủ được kẹp chặt lấy em trai, tiểu huyệt tràn ra mật dịch bôi trơn.

" Chị chuẩn bị xong chưa, em còn đi vào"

Tương Ngôn Tân đỡ lấy côn thịt, nhắm ngay khe hở, thuần thục cắm vào.

Đây là lần thứ năm cậu cường bạo chị gái, mấy lần trước tuy rằng bị đánh một trận thật đau, nhưng mỗi một lần làm Thiến Lệ lại thuận theo một chút.

So với bây giờ, thời điểm côn thịt của cậu xen vào, Thiến Lệ sẽ theo bản năng cong thắt lưng lên, để cậu tiến vào sâu hơn.

Tương Ngôn Tân ngậm lấy nhũ hoa của chị gái, thân thể mãnh liệt ưỡn một cái, côn thịt tận lực thâm nhập.

" Ừ, khó chịu..."

Thiến Lệ nghẹn đỏ mặt, phát ra tiếng ô ô rên rỉ, kỳ thực cô khó chịu là bởi vì bị đối đãi rất dịu dàng, em trai không có hung hăng làm cô.

Tuy rằng Tương Ngôn Tân tiến vào toàn bộ, nhưng mỗi lần rút ra chỉ có một phần ba, động tác lại chậm lại nhẹ, khiến cho Thiến Lệ uốn éo, thân thể phía dưới phập phồng nhượng cho côn thịt ra vào nhanh hơn.

Chỗ hai người giao hợp, Tương Ngôn Tân cứng rắn va chạm xuống xương mu của Thiến Lệ, côn thịt mãnh liệt thẳng tiến, khiến cho cô thoải mái rên rỉ.

" Nhanh lên một chút...

Nhanh lên một chút...

Em tên khốn kiếp..."

Thiến Lệ khó nhịn nói.

" Được, tuân mệnh, chị gái đại nhân."

Tương Ngôn Tân nâng mông giống như chiếc mô tơ đang hoạt động, nhiều lần đụng tới tận miệng tử cung, nơi bộ vị giao hợp giữa hai người chảy ra một chút bọt trắng.

Chiếc đồng hồ báo thức ở phía đầu giường vang lên ba tiếng, Tương Ngôn Tân liền bắn ra nồng nặc tinh dịch.

Tương Ngôn Tân lại thành công hoàn thành một lần dụ dỗ gian dâm, cậu kiêu ngạo hôn môi chị gái.

" Lần sau đổi lại mấy tư thế khác."

Thiến Lệ cả giận nói: " Còn có lần sau?"

" Hì hì, vậy sáng sớm ngày mai đi."

" Cút ra khỏi phòng của chị!"

" Nhưng em mệt mỏi không động được, vậy ngủ bên cạnh chị đi."

Tương Ngôn Tân tiếp tục không để ý tới mặt mũi của mình mà chiếm lấy chị gái, Thiến Lệ ngại ngùng, chỉ có thể ỡm ờ để cậu muốn làm gì thì làm.
 
Quỷ Súc Ca Ca, Mềm Manh Muội
C49: So với ai kia hạnh phúc hơn


Sau chín tháng mang thai Phương Hân Ngữ cuối cùng cũng vỡ nước ối, hơn nửa đêm Phương Tử Ngôn gấp gáp đưa cô tới bệnh viện phụ sản.

Trước khi sinh, bất luận Phương Tử Ngôn khuyên bảo như thế nào, Phương Hân Ngữ vẫn kiên trì muốn sinh theo cách tự nhiên.

Cô xem trong sách về trẻ nhỏ, biết được nếu sinh tự nhiên sẽ càng có lợi cho sức khoẻ của cục cưng.

Mà Phương Tử Ngôn cũng không cho rằng như vậy, anh không đành lòng nhìn em gái vì sinh con mà phải chịu thống khổ.

Phương Hân Ngữ nằm ở trên chiếc giường trắng tinh, hai chân cong lên lộ ra hạ thể.

" Cố sức, hít vào, thở ra..."

Hộ sĩ ở một bên cổ động cho cô.

" Đau, a..."

Từng cơn từng cơn quặn đau từ phía trên bụng tràn xuống phía dưới hạ thể của cô, phảng phất giống như dao nhọn xé rách thân thể.

Sắc mặt của Phương Tử Ngôn trắng bệch cầm lấy tay em gái, dùng băng gạc lau mồ hôi lấm tấm trên trán cho cô.

" Nhịn một chút, rất nhanh sẽ đi ra."

Phương Hân Ngữ đau đến thần chí mơ hồ, cô giống như sắp chết chìm bất lực vùng vẫy, móng tay gắt gao kháp chặt xuống bàn tay ấm áp đang cầm lấy tay cô, như nắm được chiếc phao cứu sinh.

" Ra rồi ra rồi, tiếp tục cố sức..."

" Sinh, là một bé trai, chờ một chút, trong bụng vẫn còn một cái chưa đi ra..."

" Là một bé gái khác, chúc mừng hai người, là một đôi long phượng thai."

Phương Hân Ngữ mệt mỏi dường như đã phải trải qua một cuộc đại chiến, ngay cả linh hồn đều nhẹ bẫng.

Một thứ mềm mại hôn lên trên trán cô, phảng phất giống như hai tiếng dằn vặt vừa qua tất cả đều tiêu tan, Phương Hân Ngữ thật sâu thở phào một cái.

Đáy mắt Phương Tử Ngôn toát lên sự ôn nhu như nước.

" Em làm rất tốt, em gái hôn một cái."

Mí mắt Phương Hân Ngữ mở ra, hết sức suy yếu nói: " Anh hai, em muốn nhìn cục cưng."

Phương Tử Ngôn nói với hộ sĩ một câu, hai đứa nhỏ rất nhanh liền được bồng đến trước mặt cô, Phương Hân Ngữ nheo mắt lại nhìn thoáng qua.

" Thế nào lại có nhiều nếp nhăn, như hai con khỉ con."

Phương Tử Ngôn cười nói: " Đứa nhỏ vừa ra đời đều như vậy, ngày thứ hai da liền trở lên nhẵn nhụi, anh nhớ lúc em ra đời, cũng giống như này."

Phương Hân Ngữ vươn tay sờ nhẹ xuống gương mặt của hai đứa nhỏ " Cảm giác thật thần kỳ, mấy tiếng trước còn đang ở trong bụng em."

Thấy mí mắt Phương Hân Ngữ dần dần nhắm lại, Phương Tử Ngôn phất tay ý bảo hộ sĩ mang hai đứa nhỏ qua phòng khác, dịu dàng vuốt ve khuôn mặt của em gái.

" An tâm ngủ một giấc, khi tỉnh, lại có thể thấy bảo bảo."

Ngày thứ hai Phương Hân Ngữ thấy cục cưng, quả nhiên không còn có nhiều nếp nhăn nữa, nhịn không được nhéo nhéo gò má của hai đứa nhỏ.

" Cục cưng của mẹ thật đáng yêu, bao lâu mới có thể gọi mẹ đây."

Phương Tử Ngôn không cho cô và cục cưng ở chung quá lâu, liền để bảo mẫu đem hai đứa nhỏ ra ngoài.

" Trong khoảng thời gian này không thể ở chung lâu với cục cưng."

Phương Hân Ngữ bất mãn bĩu môi: " Vì sao vậy, hai đứa nhỏ đều là con của em"

Phương Tử Ngôn xoa bóp khuôn mặt tức giận của em gái " Hai đứa nhỏ với em đều là của anh, em còn ở trong tháng không thể vì chiếu cố trẻ con chơi đùa mà mệt mỏi."

Tất cả đều là lấy cớ, bất quá tâm tư của Phương Tử Ngôn nghĩ muốn độc chiếm em gái mà thôi.

Vào một ngày, Phương Hân Ngữ nhận được một phong bưu kiện, trong đó đều là những tấm hình Thiến Lệ cùng Tương Ngôn Tân chụp chung, một tấm trong đó Thiến Lệ véo mũi Tương Ngôn Tân, làm thành dáng dấp của một con heo, hướng về phía màn ảnh bày ra tư thế thắng lợi.

Còn có cả hình hai người dưới bầu trời đầy sao ôm hôn nhau.

Phía dưới ảnh chụp có viết một dòng chữ to " Hạnh phúc thật ngọt ngào, cậu có thể mình cũng có thể."

Phương Hân Ngữ cười khúc khích " Thật là..."

Phương Hân Ngữ chụp ảnh của hai đứa nhỏ song sinh đóng phong bì gửi đáp lại, tiêu đề viết: " Có bản lĩnh đến so với mình!"

Kết quả là, hai người bạn tốt ở hai thế giới lưỡng đoan, dùng thời gian cả đời, so bình người nào hạnh phúc nhất...

_Hoàn_
 
Back
Top Bottom