Cập nhật mới

Khác Quỷ Sông - Quyển 1 - Võ Hoàng Phúc

Quỷ Sông - Quyển 1 - Võ Hoàng Phúc
Chương 19 Con mèo đen


Tưởng chừng như mọi thứ đã kết thúc, không ngờ phía bên kia, lão Phan lại xuất ra một tuyệt chiêu bí ẩn.

Ổng ném một cái lưới màu đỏ lên người quỷ sông, cái lưới đỏ vừa chạm vào ả, một làn khói mỏng chợt xuất hiện, kèm theo đó là tiếng la hét của ả.

Lão Phan mỉm cười, nói "Đây là hồng huyết võng đã được nhuộm máu, tao định dùng nó để bắt giữ kẻ kia, nhưng không ngờ, hiện tại phải dùng nó với mày rồi".

Quỷ sông hừ lớn một tiếng, cố gắng dùng hết sức quát "Giỏi lắm lão già thúi, nhưng cho dù ông có phong ấn được ta đi chăng nữa, thì hắn cũng sẽ không trùng bước đâu, tâm ma của hắn rất lớn".

Nghe ả nói tôi càng cảm thấy mù mờ, rốt cuộc "hắn" mà ả nói là một kẻ ra sao?

Tâm ma của hắn thiệt ra là gì?

Mà khiến cho hắn phải giết nhiều người như vậy?.

"Chuyện về tên kia, tao đã có cách khác, hiện tại thì mày lo cho mày trước đi".

Lão Phan vừa nói vừa kéo cái lưới, quỷ sông tuy rất đau đớn, nhưng khí lực của ả không nhỏ chút nào, ả vội vàng dùng sức vùng vẫy để thoát khỏi hồng huyết võng.

Trong lúc đó, mớ tóc quấn ngay cổ chân của tôi cũng đã bắt đầu lỏng dần, Trần Tiến Khoa từ xa tiến lại gần, lo lắng hỏi "Phúc Phúc, cậu có sao không đa?".

Tuy sinh lực hiện tại của tôi rất yếu, nhưng mà tôi không muốn người khác lo lắng, liền lắc đầu đáp "Không sao".

Hắn nhìn tôi một cái, rồi nhanh chóng tháo mớ tóc trên cổ chân phụ tôi.

Nhìn bằng mắt thường thì mớ tóc khá ít, nhưng mà khi tháo gỡ thì mới phát hiện chúng rất nhiều, tháo mãi vẫn chẳng hết.

"Kỳ lạ quá, sao tháo hoài mà không hết?".

Trần Tiến Khoa nghi hoặc hỏi, tôi hít một hơi sâu, đáp "Có lẽ sanh lực của quỷ sông chưa bị tiêu tán hết, nên vẫn chẳng thể nào tháo gỡ được".

Câu nói này của tôi, đồng nghĩa với việc, chỉ cần phong ấn được quỷ sông, thì ngay lập tức mớ tóc này sẽ tự tháo ra.

"Còn chưa chịu thua?".

Lão Phan ở phía bên kia quát lớn, trên nét mặt của ổng đã xuất hiện một tia kiệt sức, nếu như tình trạng này cứ tiếp tục, tôi e là tình thế sẽ bị lật ngược.

Quỷ sông cười lớn, đáp "Thua à, ông cũng tự cao quá đó đa".

Vừa dứt lời, ả vội vàng vẫy vùng, định thoát khỏi cái lưới.

Nhưng mà lão Phan vẫn quyết liệt kéo cái lưới, không cho nó thoát khỏi.

Đột ngột gió nổi lên, khiến cho cây lá xào xạc tơi tả.

Làn khói sương cũng bắt đầu dày đặc hơn, phía sau quỷ sông như ẩn như hiện một bóng người.

"Meo".

Còn chưa kịp nhìn rõ bộ dạng của kẻ kia, thì tiếng mèo gào lên.

Âm thanh rất lớn, khiến cho tụi tôi không lạnh mà rùng mình.

Khi tiếng mèo dứt, trong làn sương khói một con mèo lao thẳng ra, hướng tới chỗ lão Phan.

Do quá bất ngờ nên ổng không kịp né, và ngay lập tức bị con mèo cào một đường vào tay.

"A".

Lão Phan đau đớn la lên, tôi trong lòng cảm thấy có chuyện không tốt, liền vội vã chạy tới chỗ ổng, mặc cho mớ tóc của quỷ sông còn quấn lấy cổ chân.

Con mèo nhìn thấy tôi, liền ngưng hoạt động.

Lúc này, tôi mới nhận ra nó chính là con mèo đen đã xuất hiện ở sau bếp nhà tôi.

Nhưng mà chẳng phải nó là linh miêu sao?

Tại sao vô duyên vô cớ lại tấn công người khác?

"Hắc miêu!

Mau tấn công luôn thằng nhóc đó cho ta".

Một thanh âm lạnh lẽo vang vọng, nghe mà lạnh cả xương sống lưng.

Con mèo nghe thấy mệnh lệnh, thì ngay lập tức nhào về phía tôi, lão Phan đứng ở bên cạnh liền đẩy tôi ra một bên.

Cú đẩy tuy không mạnh, nhưng khiến cho tôi té xuống đất, cũng vì vậy mà cú tấn công của con mèo đen không thành.

Nó đưa đôi mắt kinh dị nhìn chằm chằm vào tôi, rồi nhào về phía tôi.

"Phằng".

Tiếng súng vang lên, tôi quay sang thì nhìn thấy Trần Tiến Khoa vội vàng chạy tới đỡ tôi đứng dậy.

Viên đạn nhắm tới con mèo đen, nhưng kỳ dị thay, nó đã né tránh được, hiện tại đang đứng cách xa tụi tôi vài mét, và đang quan sát nhất cử nhất động của tụi tôi.

"Cậu có sao không?".

Trần Tiến Khoa hỏi, tôi vội lắc đầu, đáp "Tôi không sao, nhưng mà lão Phan có vẻ không ổn".

Vết thương do linh miêu cào liên tục chảy máu, tôi không biết do lão Phan đã già nên máu đong chậm, hay là đây là linh lực của linh miêu gây ra.

"Ta vẫn ổn, chỉ có điều hiện tại không thể thi chuyển chú thuật, coi tình hình này, thì lành ít dữ nhiều rồi".

Lão Phan vừa nói, vừa xé một mảnh vải trên bộ bà ba ra băng bó vết thương.

Những lời ổng nói rất chính xác, tụi tôi lúc này như trứng chọi với đá vậy.

"Phằng".

Trần Tiến Khoa lại tiếp tục bắn một phát đạn nữa, hắn quay sang tôi và lão Phan, lớn tiếng nói "Cho dù là có chết đi chăng nữa, tôi cũng phải chiến đấu tới cùng".

Nghe những lời này, tôi không biết nên nói gì, bởi lẽ dù sao Trần Tiến Khoa cũng là một cảnh sát, hắn có tinh thần hy sinh và chiến đấu tới cuối cùng.

Nên cho dù nói gì đi nữa cũng vô ích.

Phát đạn kia của hắn dễ dàng bị mớ tóc của quỷ sông hất ra.

Con mèo đen nắm lấy cơ hội, ngay lập tức nhào về phía Trần Tiến Khoa.

Tôi vội vàng đẩy hắn ra, hiện tại ba người tụi tôi, chỉ có Trần Tiến Khoa là lợi hại nhất, vì vậy không thể để hắn bị thương được.

Con mèo đen không tấn công được Trần Tiến Khoa thì đổi hướng, nhào về phía tôi.

Do không dự bị tình huống này, nên tôi bị nó cào một đường dài.

Máu bắt đầu chảy ra, do linh lực của nó quá lớn khiến cho máu cứ chảy ra không ngừng.

"Á".

Tôi còn chưa kịp định thần trước tình huống này, thì quỷ sông đột nhiên hét lên đau đớn.

Ả vừa vùng vẫy liên tục, lão Phan nhìn nhìn một hồi rồi như hiểu ra gì đó, vội nhìn tôi nói "Phúc Phúc, nhìn tóc của nó kìa".

Nghe ổng nói, tôi liền chú ý tới tóc của quỷ sông, những sợ tóc đầy quỷ lực khi nãy đã dần mềm nhũn, chúng như bị cái gì đó làm mất đi sức mạnh.

"Thì ra là mày, kẻ sanh ra để phong ấn quỷ sông".

Giọng nói vang vọng lạnh lẽo của tên kia vang lên, tôi còn chưa hiểu hết ý nghĩa của câu nói đó, thì lão Phan vui mừng nói "Phúc Phúc, con coi, là do máu của con chạy xuống mớ tóc của quỷ sông, nên mới khiến cho nó mất đi quỷ lực".

"Nhưng mà sao có thể chứ, con không phải tiên nhân, cũng chưa từng học pháp thuật, làm sao có loại máu này được".

Tôi ngơ ngác hỏi, lão Phan bước tới gần, giải thích "Thiệt ra, không cần phải là tiên nhân, hay pháp sư mới có loại máu này, năm xưa cậu nhóc bị hiến tế cũng có loại máu như vầy".

Hai chữ "hiến tế" âm vang trong đầu, vậy là tôi không phải là nạn nhân tiếp theo, mà chính là người hiến tế.

"Cái gì mà hiến tế chứ?

Ông nói gì tôi không hiểu?".

Trần Tiến Khoa mịt mù lên tiếng, lão Phan biết mình đã lỡ miệng, đành im lặng không trả lời.

Nhìn thấy mọi chuyện lúc này, tôi nghĩ chỉ có cách hiến tế bản thân, mới có thể phong ấn được nó, chắc chắn đây là do số phận đã định đoạt.

"Phúc Phúc, có phải cậu biết chuyện gì không?".

Thấy nét mặt trầm tư của tôi, Trần Tiến Khoa nghi hoặc hỏi.

Tôi thở dài, cảm thấy mọi chuyện đã không thể giấu giếm được nữa, liền nói "Tôi nói anh nghe, dù anh tin hay không thì đây cũng là sự thật, án mạng năm xưa chính là do quỷ sông kia gây ra, có một vị tiên nhân giúp đỡ, bằng cách hiến tế một đồng nam có mạng cách đặc biệt để phong ấn nó, chính vì vậy mà án mạng không tiếp diễn nữa.

Hiện tại, quỷ sông đã phá bỏ phong ấn, án mạng năm xưa lặp lại, và tôi là người được chọn đặng hiến tế đó đa".

"Cái gì chứ, đây chẳng phải là mê tín dị đoan sao?".

Trần Tiến Khoa kéo tôi ra xa lão Phan, hắn dữ tợn nhìn chằm chằm vào tôi.

"Tôi biết, anh là một người cảnh sát, luôn tin khoa học, chuyện hiến tế hết sức huyễn hoặc khiến cho người ta khó lòng tin tưởng được, nhưng mà năm xưa cách này đã hiệu nghiệm, nên tôi nghĩ tụi mình không còn cách lựa chọn nào khác nữa".

Nghe những lời này của tôi, Trần Tiến Khoa có chút hoang mang, có lẽ hắn biết đối với tình hình này, nếu không phong ấn quỷ sông thì có rất nhiều người chết nữa.

"Nói nhảm đủ rồi, bộ tụi mày nghĩ tao sẽ cho tụi mày dễ dàng hành động sao?".

Tên kia ở phía xa lên tiếng, giọng nói mang đầy vẻ ngạo mạn.

Lão Phan ở phía bên kia kéo tôi về, ổng không nói không rằng, một đường lấy mấy của tôi, rồi vẽ gì đó lên thân trượng.

"Chữ là bùa, máu là chú, tâm niệm diệt trừ quỷ ma, đã là quỷ sông, trọn đời phải bị giam ở dưới đáy sông Hậu".

Ổng hô lớn câu khẩu quyết, sau đó ném cây trượng về phía quỷ sông.

Tiếng chuông trấn hồn vang lên liên hồi, cây trượng cấm vào ngực của quỷ sông, khiến cho ả kêu la thảm thiết, vùng vẫy điên cuồng, cũng may nhờ có lưới máu phủ xung quanh nên đã giam cầm được ả.

"Hắc miêu, mau tấn công thằng nhóc thúi đó cho ta".

Âm thanh tức giận gào lớn, Trần Tiến Khoa vội vàng đứng ở phía trước cản lại, có vẻ hắn muốn đối phó với con mèo đen.

Tôi rất hoang mang, lần trước nó mới cào cái đã khiến cho tôi mất rất nhiều máu, nếu nó cào một lần nữa, nói không chừng tôi sẽ mất nữa cái mạng.

Nhưng mà tôi không tài nào ngờ được, con mèo đen không những không tấn công tụi tôi, mà ngược lại nó lại nhảy lên trên ngọn cây, hướng về phía tên kia.

"Ha ha ha, mày không ngờ tới trường hợp này đúng không?".

Lão Phan cười lớn, hướng tên kia nói.

Tôi không hiểu ý nghĩa của câu nói liền hỏi "Là sao vậy ông Phan?".

"Là như vầy, linh miêu bản thân nó đã có linh tánh, lúc đầu tấn công tụi ta là do nó chưa cảm nhận được máu của người sẽ phong ấn quỷ sông.

Nhưng sau khi nó cào con chảy máu, chắc chắn trên móng vuốt của nó đã dính một ít máu, khiến cho bản thân nó hiểu được, người khắc chế quỷ sông đã xuất hiện, nó không thể làm càn được nữa".

Lời của lão Phan rất rõ ràng, nó làm tôi nhớ tới lời của Lâm bà bà trước đó đã nói, loài linh miêu này nếu không có người áp chế, nhất định sẽ bị quỷ sông lợi dụng.

Vậy thì hiện tại tôi chính là người áp chế nó, nên nó không còn nghe lời tên kia nữa.

"Hừ, con mèo thúi, nếu mày không ra tay, thì để tự tao ra tay".

Tên kia gầm gừ, rồi tiến về phía tụi tôi.

Hình ảnh của hắn bắt đầu rõ ràng hơn.
 
Quỷ Sông - Quyển 1 - Võ Hoàng Phúc
Chương 20 Đền thần Huyền Võ


Đột nhiên con mèo đen từ trên cây nhảy xuống người tên kia.

Nó tấn công hắn giống như đã tấn công tụi tôi lúc nãy.

"Đội trưởng Trần làm phiền anh đưa thằng nhóc này tới đền thần Huyền Võ".

Lão Phan vừa nói với Trần Tiến Khoa vừa thúc giục tôi đi.

Tôi hiểu ý của ổng, để thực hiện nghi thức phong ấn, tôi phải tới đền thần Huyền Võ để làm lễ.

Nhưng mà nếu để ổng ở lại thì cho dù phong ấn được đi chăng nữa, trong lòng tôi cũng sẽ cảm thấy khó chịu.

Vì vậy, đành bịa ra một lý do.

"Không được, không có ông thì làm sao thực hiện nghi lễ được?".

"Còn có bà Lâm, bả biết nên làm những gì mà".

Câu nói khá nhỏ, có vẻ như sức lực của ổng đã không còn bao nhiêu, nếu không mau tịnh dưỡng thì mất mạng như chơi.

"Anh Khoa, lão Phan không xong rồi, tôi nhờ anh dìu ổng, tôi có thể tự mình đi được".

Tôi hướng Trần Tiến Khoa đưa ra chủ ý, hắn ngay lập tức đồng tình với chủ ý của tôi, một đường hướng tới lão Phan mà giúp ổng di chuyển.

Hiện tại, tụi tôi phải tới đền thần Huyền Võ ngay, nhưng vì nó nằm khá xa nơi này nên khá tốn thời gian cùng công sức.

Trên đoạn đường đi, tụi tôi chẳng nhìn thấy ai, làn khói nhang phủ lên mọi thứ, không gian yên tĩnh tới lạnh người.

"Không nên chú ý tới mọi vật xung quanh, tà thuật cùng oán khí đã che đi người dân trong thôn rồi".

Lão Phan cố sức giải thích, tôi cùng Trần Tiến Khoa gật đầu.

"Meo".

Một tiếng mèo gào thét kêu lên, tụi tôi biết rõ đó là âm thanh của linh miêu, chắc chắn nó đã xảy ra chuyện rồi.

"Lẹ lên, lẹ lên".

Vừa thúc giục, lão Phan vừa cố gắng bước nhanh hơn.

"Reng reng".

Tiếng chuông trấn hồn kêu lên không ngừng, một trận sợ hãi nổi lên trong lòng tôi, thiệt ra phía sau đang xảy ra chuyện gì, có phải tên kia đã giết chết linh miêu và phá bỏ trượng trấn quỷ sông của lão Phan không?

"Sắp tới rồi, tôi đang chờ cậu đó đa".

Giọng nói của một chàng trai quen thuộc vang lên bên tai, nó cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Nhưng mà khi nhìn xung quanh thì chẳng thấy ai, vậy giọng nói kia rốt cuộc là của ai?.

Đền thần Huyền Võ xuất hiện sau làn khói nhang ngút ngàn, lão Phan ngay lập tức kêu lên "Bà Lâm mau trấn đền".

Bên trong, Lâm bà vội vã chạy ra, trên tay cầm theo một cái hũ, vừa nhìn thấy tụi tôi, bả liền sợ hãi hỏi "Chuyện gì vậy?

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà mọi người lại thành ra như vầy?".

"Vô trong trước rồi nói".

Trần Tiến Khoa đáp lời, lão Phan hít một hơi thật dài, nói "Lập trận trước đã".

Lâm bà bà gật đầu, rồi lấy từ trong hũ ra một nắm tro, mau chóng rải khắp cổng đền, vừa rải bả vừa niệm gì đó.

Lời niệm vừa dứt, làn khói nhang xung quanh tụi tôi đột nhiên biến mất.

Tôi ngạc nhiên nhìn bà, Lâm bà bà hiểu được tôi muốn hỏi gì, liền giải thích "Đây là tro nhang lấy trong lư hương của thần Huyền Võ, nó có tác dụng trấn đền, ngăn cản tà ma, quỷ quái".

"Thôi vào trước đi, tụi ta phải làm lễ một cách nhanh chóng nhất có thể, trước khi thứ kia tới".

Lão Phan vội vàng lên tiếng, ổng gấp gáp bước vào, khiến cho tụi tôi cũng trở nên vội vã hơn.

"Làm lễ?

Nhưng mà là lễ gì chứ?".

Lâm bà bà khó hiểu hỏi, Trần Tiến Khoa thở dài đáp "Lễ hiến tế, nhằm phong ấn quỷ sông và tên quỷ ma kia".

Càng nghe Lâm bà bà càng trở nên mù mờ, bả lại hỏi tiếp "Nhưng mà ai là người hiến tế, và tên quỷ ma hai đứa nói là ai?".

Trần Tiến Khoa một đường giải thích "Tên quỷ ma tụi con nói, chính là kẻ đứng đằng sau mọi chuyện quái dị này, còn người hiến tế chính là....".

"Là con đó, số mạng của con hợp với người hiến tế vì vậy...".

"Cậu định hiến tế bản thân sao?".

Một giọng nói khá lớn vang lên, tụi tôi bị giọng nói đó làm bất ngờ, liền ngay lập tức nhìn về phía đó.

Hình ảnh của Nguyễn Thành Hiên xuất hiện trước mắt tôi, chỉ có điều, không phải anh ta đang tìm Tầm Đao sao?

Vì cái gì lại xuất hiện ở đây?.

Tôi khó hiểu nhìn sang Lâm bà bà, bả thở dài đáp "Ta cũng hết cách, lúc trưa nó nôn nóng chạy dô đền, nói là đã tìm được tầm đao làm bằng thân của cây dâu tằm gì đó".

Nguyễn Thành Hiên bước vội tới chỗ tôi, trợn mắt rồi tra hỏi "Sao cậu lại bất ngờ, không lẽ chuyện tìm kiếm Tầm Đao để phong ấn là giả, mà sự thật chính là muốn đuổi tôi đi, để mọi người thuận tiện hành động, phải không?"

"Hiên, con im đi".

Lão Phan ở bên trong hét lớn, ổng bước vội ra bên ngoài, quát "Giờ là lúc nào rồi hả, ở đó mà còn tra với hỏi, mau thực hiện lễ tế thôi".

Lâm bà bà nghe vậy, liền kéo tôi vào bên trong.

Nguyễn Thành Hiên tuy còn bất mãn chuyện kia, nhưng hiện tại anh ta chỉ có nuốt cơn tức vào trong, vội vàng bước vào chung với tụi tôi.

Vừa bước chân vào bên trong, một sức mạnh kỳ lạ quấn lấy đầu óc tôi, nó vừa quen thuộc cũng vừa lạ lẫm.

"Rồi, giống như ngày xưa, Phúc Phúc mau quỳ gối trước bàn thờ thần Huyền Võ, rồi nghe ta hỏi mà trả lời"

Lão Phan vừa nói vừa chỉ về phía trước bàn thờ, tôi vội vàng làm theo.

Vừa quỳ xuống, bất chợt đầu óc của tôi trở nên mông lung.

Một hình ảnh hiện ra trước mắt, đó là khung cảnh của một ngon miếu củ nát, một cô gái cùng một chàng trai đang thành tâm chấp tay, đứng ở cạnh bàn thờ, ở phía trước bàn thờ là một chàng trai trẻ đang quỳ gối, cạnh cậu ta là một vị tiên nhân.

"Phúc Phúc, con làm sao vậy?".

Nhìn thấy tôi có vẻ mông lung, lão Phan lo lắng hỏi, câu hỏi khiến cho tôi trấn định lại tinh thần, ngay lập tức lắc đầu, đáp "Không, con không sao, ông cứ thực hiện nghi lễ đi".

Lão Phan gật đầu, niệm lẩm bẩm cái gì đó, rồi dùng giọng nói rất vang hỏi "Con có nguyện ý chết hay không?".

"Có".

Tôi thành tâm đáp, tuy nhiên câu hỏi này hình như tôi đã nghe thấy ở đâu rồi thì phải?

Lão Phan nuốt nước miếng, hỏi tiếp "Con có nguyện ý hy sanh bản thân để cứu mọi người không?".

"Có".

"Cho dù chết, con có oán hận không?".

"Làm sao mà không oán hận?".

Câu hỏi của lão Phan vừa dứt, thì giọng nói của tên quỷ ma vang lên, nó khiến cho tụi tôi giựt mình, ngay lập tức nhìn sang.

Trước cửa đền, một hình ảnh kinh dị xuất hiện.

Có thể nói đó là một cái xác đang thối rửa dần, tuy tóc vẫn dài và bám vào đầu, nhưng một phần da đầu đã biến mất, để lại xương hộp sọ trắng ngà kinh dị.

Khi hắn đứng đối diện với tụi tôi, lúc đó tôi mới nhận ra, nữa bên mặt của hắn đã bị thối rửa, tròng trắng lồi ra như thể muốn rớt xuống đất, cái áo bà ba rách rưới, để lộ phần da thịt đang bị dòi bọ gặm nhấm.

"Sao mày có thể phá bỏ kết giới được?".

Lâm bà bà ngạc nhiên hỏi, tên kia cười khinh bỉ, đáp "Mấy cái trò con nít chỉ có thể đối phó với quỷ sông, làm sao đối phó với ta được đa".

"Mày rốt cuộc là gì?

Không phải quỷ cũng không phải vong linh".

Lão Phan ra vẻ tức giận hỏi, tên kia nhìn về phía ổng, trả lời "Ông muốn biết ta là ai, thì hãy hỏi cái tên hèn nhát trú ẩn bên trong tượng thần Huyền Võ kia".

Vừa nói hắn vừa chỉ tay về phía tượng thần, tụi tôi đều hết sức hoang mang trước câu nói đó.

"Chỗ này là nơi linh thiêng, làm gì có thứ dơ bẩn dám bự gan lớn mật trú ẩn được".

Nguyễn Thành Hiên tức giận quát, tên kia không thèm để ý tới anh ta, hắn một đường chỉ vào tượng thần, quát lớn "Đồ chết nhát, tới giờ vẫn còn muốn trốn sao?".

Bức tượng vô thức chấn động, khiến cho tụi tôi giựt mình.

Nhưng mà sau đó lại im bặt, như chưa hề xảy ra chuyện gì vậy.

"Gừ".

Tên kia thấy vậy, liền tức giận gầm lên một tiếng rất lớn.

Hắn nhổ một bên cửa lên, rồi ngay lập tức ném nó về phía tôi.

Trong khoảnh khắc, Trần Tiến Khoa nhào tới ôm lấy tôi, rồi lăn trên mặt đất để tránh cánh cửa.

Không ngờ cánh cửa lại ném trúng bức tượng thần Huyền Võ, khiến cho nó bể nát.

Còn chưa hiểu hết mọi chuyện, thì bên trong tượng thần bốc lên một làn khói trắng.

Tên kia nhìn thấy liền cười nói "Cuối cùng mày cũng chịu xuất hiện".

Lời vừa dứt, lớp khói kia tụ lại ở trước bàn thờ, rồi chậm rãi tạo thành hình dạng của một chàng trai trẻ.

Đó là một chàng trai hiền lành, mái tóc đen, dễ nhìn và có thể thấy bộ bà ba trên người cậu ta có thể đoán ra cậu ta thuộc dạng nghèo khó của thôn.

"Phong Phong, sao lại là con?".

Lâm bà bà hỏi trong nghẹn ngào, nước mắt bả tuôn trào, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy bả khóc đau đớn như vậy.

Chàng trai trẻ chưa kịp trả lời, thì lão Phan đã chen vô, giọng ổng trầm đi kỳ lạ "Phong Phong, tại sao năm xưa con không đi đầu thai, mà vẫn còn ở trong đền tới bây giờ chứ?".

Nghe tới đây, tôi chợt nhớ ra một chuyện, người năm xưa hiến tế tên là Đặng Phong, không lẽ là người này sao?

"Con xin lỗi, tại vì..".

"Mày bị mất tâm ma, nên không thể đầu thai".

Tên kia đột nhiên lên tiếng, sau câu nói hắn liền cười lớn, rồi nói thêm "Năm xưa do mày có tâm ma, nên không thể nào toàn tâm toàn ý phong ấn quỷ sông, năm xưa do mày có tâm ma nên không thể đầu thai được, năm xưa do mày có tâm ma nên mới có tao của ngày hôm nay".

"Phong Phong, lời của hắn là sao vậy?".

Lâm bà bà khó hiểu hỏi, Đặng Phong nhìn bả mà bày ra vẻ mặt ân hận, đáp "Năm xưa trong phút chốc con có ý niệm không nguyện ý chết, nên không thể phong ấn quỷ sông, đồng thời thân xác sau khi con chết đã bị tâm ma chiếm giữ, hắn chính là nó".

Đặng Phong vừa nói vừa chỉ về phía tên kia, vậy là cái xác mục rửa kia chính là thân xác của Đặng Phong.

"Vậy tại sao cậu lại trốn ở trong tượng thần Huyền Võ chứ?".

Nguyễn Thành Hiên tức giận hỏi, Đặng Phong xin lỗi một tiếng, rồi đáp "Tôi sợ đối diện với tâm ma của mình, năm xưa mọi người đã kỳ vọng rất nhiều vào tôi, nhưng mà tôi lại có tâm ma, khiến cho mọi chuyện càng trở nên kinh khủng hơn đó đa".

"Tôi nghĩ không phải hoàn toàn là lỗi của cậu, ai sống trên đời mà không sợ chết chứ, với lại lúc đó cậu còn nhỏ, chưa hiểu hết thế nào là toàn tâm toàn ý chết".

Trần Tiến Khoa đột ngột lên tiếng, những lời này của hắn rất đúng, chắc một phần hắn là cảnh sát, thường xuyên đối diện với cái chết nên có thể hiểu được tâm trạng một chân bước vào tử lộ ra sao.
 
Quỷ Sông - Quyển 1 - Võ Hoàng Phúc
Chương 21 Thiện và ác


"Đúng vậy, những lời của anh Khoa nói không sai chỗ nào, vì vậy hiện tại cậu không cần bứt rứt gì hết, chuyện trước mắt chính là biết sai sửa sai, không phụ niềm kỳ vọng của mọi người".

Tôi cố gắng khuyên giải, bởi vì tình hình trước mắt rất nguy cấp, Đặng Phong chính là kỳ vọng cuối cùng của tụi tôi.

"Đúng đó Phong Phong, con phải đối diện với tâm ma của mình".

Lão Phan có vẻ hiểu ý tôi, ổng ngay lập tức thêm vô.

Câu nói khiến cho Đặng Phong có thêm một chút sức mạnh, cậu ta nhìn một lượt tụi tôi rồi đột ngột thay đổi hình dạng.

Trong làn khói nhang, cậu ta biến thành một bộ dạng đối nghịch với tâm ma.

Quần áo chỉn chu, ánh mắt quyết đoán, khắp người tỏa ra chánh khí.

Tâm ma nhìn cậu ta mà trợn mắt không nguôi, hắn quát lớn "Bây giờ mày định chiến đấu với tao sao?".

Nói rồi hắn gầm gừ lớn một tiếng, mái tóc khẽ lay động, tà khí cùng oán khí từ đâu bao bọc lấy thân thể của hắn.

"Tôi nghĩ tụi mình nên tìm một chỗ nào đó an toàn trú thân trước đã".

Không để tôi kịp trả lời lại, Trần Tiến Khoa liền kéo tôi trốn sau bàn thờ.

Lão Phan, Lâm bà bà cùng Nguyễn Thành Hiên thì trốn phía sau bổn kỷ (1).

(1) Bổn kỷ: chỗ để cắm đèn cầy thắp sáng khu vực lễ bái buổi tối.

Tâm Ma hất tay một cái, oán khí hóa thành một mũi tên, nó bay thẳng về phía Đặng Phong, nhưng trong chớp mắt, thân ảnh của Đặng Phong đột ngột biến mất không nhìn thấy.

Tâm Ma mắt thấy Đặng Phong biến mất trong khoảnh khắc, sắc mặt liền trở nên tối dần.

"Lại chốn tránh sao?".

Tiếng của Tâm Ma còn chưa dứt, thì một bàn tay mang sức lực khổng lồ đánh thẳng vào sau lưng hắn, khiến thâm thể của hắn nhất thời bay lên cao, rồi rớt xuống giữa đền.

Chỉ là trong khoảnh khắc, Tâm Ma lại hóa làn khói đen biến mất, chứng kiến cảnh tượng này tôi vô thức cảm thấy có chuyện không ổn sắp diễn ra.

Nhưng còn chưa hiểu chuyện gì, thì cái thần án ở gần đó bay thẳng lên, rồi ngắm Đặng Phong mà tiến tới.

Đặng Phong nhất thời không để ý, liền bị cái thần án đâm vào người, một tia máu chảy ra từ khiến miệng.

Thân thể có chút không ổn, cùng lúc này một cỗ sức lực quái dị nâng cơ thể tôi lên, mặc dù tôi đã cố gắng dẫy dụa, nhưng lại không thể thắng được, nó đẩy tôi lên rồi hướng thẳng Đặng Phong mà ném tới.

Do không kịp phản ứng, Đặng Phong đã bị tôi té lên người, may thay do hắn chỉ là một hồn phách nên tôi lại là người bị thương nặng nhất.

Xương cả người dường như gãy hết, cơ hồ không thể cử động được.

Đặng Phong dùng sức kéo tôi đứng dậy, rồi lo lắng hỏi tôi có sao không, tôi lắc đầu đáp "Không nặng lắm, chỉ là nhất thời không cử động linh hoạt được thôi".

"Tôi nghĩ kỳ này Tâm Ma muốn một lần tiêu diệt cả hai tụi mình rồi".

Đăng Phong lên tiếng, âm thanh có chút hoảng loạn, nhưng những lời của cậu ta nói hoàn toàn chính xác, Tâm Ma dồn tôi và Đặng Phong vào một chỗ nhất định là vì muốn tiêu diệt cả hai, mục đích khiến cho nghi lễ phong ấn quỷ sông và hắn không thể diễn ra được.

Trong lúc tôi đang suy nghĩ, thì Đặng Phong đã bày ra tư thế phòng thủ, mắt của cậu ta quan sát xung quanh một cách kỹ lưỡng, nhằm có thể xác định được vị trí của Tâm Ma.

"Mày tìm tao sao?".

Giọng của Tâm Ma vang lên, tụi tôi quay sang thì nhìn thấy hắn đang chậm rãi tiến về phía tụi tôi.

Ánh mắt của hắn cực kỳ hung hãn, đang nhìn chằm chằm.

Tuy vậy, Đặng Phong không hề tỏ vẻ e sợ, cậu ta nhìn lại hắn bằng ánh mắt lạnh lùng.

Cùng lúc đó làn khói trắng trên tay hóa thành một thanh Tầm Đao, hướng Tâm Ma mà chuẩn bị tấn công.

Nhìn thấy tình hình như vậy, tôi chợt nghĩ tới một chuyện, có khi nào Đặng Phong muốn liều mạng với Tâm Ma hay không?.

Nhưng mà với tốc độ phản đòn như lúc nãy, thì e rằng không thể dễ dàng công kích hắn được, hiện tại nếu có vị tiên nhân của năm xưa thì tốt biết mấy.

Ngoài ra, Tâm Ma vốn không phải là oán linh, quỷ sông hay ma quỷ gì.

Hắn là do ác tâm tích tụ oán hận mà hình thành, vì vậy nếu dùng những thứ trừ ma diệt quỷ sẽ không có hiệu nghiệm nhiều tới hắn.

Chỉ là lúc này, tụi tôi phải làm gì đây?

Chắc chắn phải có cái gì khắc chế hắn mới phải.

"Tâm Ma, rốt cuộc mày muốn làm gì sau khi giết hết mọi người hả?

Như vậy là tạo nghiệp chướng đó".

Lâm bà bà đột nhiên lên tiếng, ánh mắt của bả có chút sự dũng cảm, tôi cảm nhận được bả đang muốn kéo dài thời gian.

Nhưng mà để làm gì chứ?

"Ha ha ha, ta muốn có thiệt nhiều oán khí, một khi oán khí tích tụ đầy đủ, ta có thể trở lại bộ dạng trước đây".

Tâm Ma không quay đầu nhìn sang Lâm bà bà, mà hắn nhìn chằm chằm vào Đặng Phong, trầm giọng nói.

Ánh mắt này của hắn mang theo vô vàn oán hận, tôi biết hắn hận Đặng Phong vì hành động năm xưa của cậu ta.

Con người ta đều có bản chất tốt và xấu, một khi hai bản chất này tách ra, sẽ xuất hiện kẻ Đặng Phong và Tâm Ma, họ sẽ đối đầu nhau.

"Vậy tới lúc đó mày sẽ làm gì? một khi bộ dạng đó chỉ được duy trì bằng cách hấp thụ thêm oán khí".

Lão Phan lúc này đột nhiên lên tiếng, Tâm Ma nhếch mép cười khẩy một cái, rồi lạnh giọng đáp "Thì ta sẽ giết thêm"

"Hey...".

Nghe câu nói của hắn, lão Phan thở dài nói "Chấp niệm của mày quá lớn, vì không cam tâm chết mà bắt người khác phải chết cùng, như vầy thiệt sự quá độc ác rồi đó đa".

"Đây không phải lỗi của ta, mà là của hắn, chính là hắn đã tạo ra ta, gián tiếp gây ra chuyện này".

Tâm Ma vừa nói vừa chỉ tay về phía Đặng Phong, khiến cho Đặng Phong có chút điêu đứng.

Lúc này tôi cảm thấy nếu không tìm cách chuyển đổi tình thế, có lẽ tâm lý của Đặng Phong sẽ bị lay động bởi những lời nói kia.

Cơ bản Tâm Ma là một kẻ không đơn giản, những lời hắn nói luôn có mục đích, vì vậy tôi không thể để hắn đạt mục đích được.

Nghĩ vậy, tôi liền nén đau đớn đứng dậy, kéo tay Đặng Phong và nói "Đừng đổ tội lỗi cho người khác, nếu lúc đó mày không quấy nhiễu Đặng Phong, thì làm sao xảy ra cớ sự như ngày hôm nay, mày là tâm ma của cậu ấy mà".

"Lúc trước nếu như tao không yếu lòng sẽ không bị mày làm nhiễu loạn, sẽ không gây ra tình trạng như hiện tại, tao cảm thấy vô cùng tội lỗi, vì vậy tao phải chính tay tiêu diệt mày, như vậy mới xóa được phần nào tội lỗi của tao".

Ngữ khí của Đặng Phong ngập tràn kích động cùng hối hận.

Ánh mắt của Tâm Ma trừng lớn, hắn có lẽ bị phản tác dụng, nên đứng sững sờ không nói được gì.

"Đã tới lúc dừng lại mọi chuyện rồi".

Đặng Phong hét lớn, Tâm Ma hừ một cái, quát "Nếu vậy, để coi tụi mày sống hay là ta?".

"Chấp niệm của mày quá sâu đậm, không thể dùng lời nói để khuyên giải được, chỉ còn cách đánh cho mày hồn siêu phách tán thôi".

Vừa dứt lời, Đặng Phong liền nắm chặt Tầm Đao trong tay rồi lao tới chỗ Tâm Ma.

Cậu ta ngay lập tức đâm thẳng đoạn đao vào tim của hắn, nhằm để trừ khử tâm mi.

Nhưng mà Tâm Ma đã né được, khiến đoạn đao chỉ cắt được một mảnh thịt mục nát.

Cậu ta còn chưa kịp rút đoạn đao về, thì đã bị một bàn tay hung hãn xiết chặt cổ.

Tâm Ma hóa thành làn khói đen, xuất hiện trước mặt Đặng Phong, dùng hết sức lực bóp lấy cổ của Đặng Phong, rồi đẩy cậu ta lùi về phía cây cột gần đó.

"Phằng".

Phía bên kia, Trần Tiến Khoa sợ hãi cầm khẩu súng, hướng Tâm Ma mà bóp cò.

Viên đạn lao nhanh về phía Tâm Ma, một tia máu trên đỉnh đầu phun ra, khiến cho Tâm Ma tức giận.

Hắn hướng Trần Tiến Khoa vung tay, một làn khói đen nhanh như gió bay về phía Trần Tiến Khoa.

Do không kịp phản ứng, Trần Tiến Khoa bị nó quật té, khẩu súng quăng ra phía xa.

Còn chưa định thần lại, Tâm Ma lại hất tay thêm cái nữa, một làn khói đen dày đặc bay thẳng tới chỗ Trần Tiến Khoa, nó quấn lấy cổ họng hắn rồi theo sự điều khiển của Tâm Ma chọi hắn về phía cây cột.

Trần Tiến Khoa bị đập mạnh vào cây cột, rớt xuống đất, từ miệng hắn trào ra một ngụm máu đỏ.

"Anh Khoa..".

Tôi hoang mang kêu lớn, vội vàng chạy tới đỡ hắn lên.

"Phúc Phúc cậu tránh ra, không khéo hắn sẽ giết luôn cậu bây giờ đa" .

Nhìn thấy tôi, Trần Tiến Khoa liền cố gắng nói thiệt lớn, tay của hắn đẩy tôi ra, nhưng do sức lực của hắn khá yếu nên cũng chẳng đẩy tôi nổi.

"Muốn chết trùm sao?

Được, ta sẽ thành toàn cho tụi mày".

Nói rồi một cỗ sức mạnh bóp lấy cổ họng của tôi, lúc này Trần Tiến Khoa luôn miệng kêu tên tôi, hiện tại hắn chẳng còn sức lực để làm gì khác nữa.

Viễn tưởng mọi chuyện đã kết thúc, ai ngờ một âm thanh bể vụn vang rất lớn.

Cùng lúc đó cỗ sức mạnh trên cổ của tôi cũng dần dần yếu đi.

Cảm thấy có chuyện không ổn, tôi liền nhìn về phía Tâm Ma, hình ảnh lão Phan đứng bên cạnh, đôi tay chạy rất nhiều máu.

Nhưng mà tôi chợt nhận ra máu đó không phải là của lão Phan, mà là máu của Tâm Ma bắn ra, hắn vừa bị lão Phan đập nguyên một cái lư hương bự vào đầu.

Do tro nhang trong lư hương là vật trừ tà, khử bỏ oán khí nên cũng có chút tác dụng với Tâm Ma.

Hắn nhất thời tru lên một tiếng thảm thiết, tro nhang dính vào từng chút thịt da mục nát khiến cho nó sủi bọt kinh dị.

Tâm Ma tựa như phải chịu dựng rất nhiều đau đớn, tiếng tru của hắn vang lên không đứt.

Âm thanh rất kinh khủng, tôi phải dùng hai tay che lỗ tai lại mới có thể chịu đựng được.

Lâm bà bà hình như không quan tâm tới thứ âm thanh nhức đầu này, bả châm nhang, khói nhang lang tỏa khắp mọi nơi, rồi bả niệm gì đó, cuối cùng chọi mớ nhang vào người Tâm Ma.

Nén nhang vừa chạm vào cơ thể hắn, đã nhanh chóng hóa thành một ngọn lửa xanh lam kỳ lạ.

Lúc này Tâm Ma càng la hét một cách dữ dội hơn, cơ hồ hắn sắp nổ tung ra.

Chỉ có điều, trong cơn đau đớn tột độ đó, hắn cũng không buông Đặng Phong ra, cánh tay của hắn càng lúc càng bóp chặt hơn.

Như thể muốn kéo Đặng Phong biến mất theo mình.
 
Quỷ Sông - Quyển 1 - Võ Hoàng Phúc
Chương 22 Tan biến


Dẫu biết Đặng Phong không phải là người, cậu ta chỉ là một ưu linh có tiên khí bao quanh, tuy nhiên nếu không giải cứu cậu ta ngay, có lẽ kết cục sẽ là hồn siêu phách tán, không gì cứu vãn nổi.

"Phúc Phúc".

Giọng nói nghẹn ứ nơi cổ họng của Đặng Phong vang lên.

Tôi vội vàng quay sang, thì nhìn thấy cậu ta đang cầm đoạn đao chỉ về phía Tâm Ma.

Lúc này tôi mới nhận ra, cây đoạn đao đó dường như đang dần tan biến.

"Mau lên".

Đặng Phong như thể hét lớn, có vẻ như linh lực của cậu ta sắp hết, và cậu ta đang dần hồn siêu phách tán.

"Im miệng".

Tâm Ma quát lớn, hắn dùng hết sức lực bóp cổ Đặng Phong.

Tuy nói Tâm Ma đang bị tro nhang làm suy yếu, nhưng để bóp chết Đặng Phong chỉ là chuyện nhỏ.

Đặng Phong giẫy giụa trong khó khăn, do hao tốn quá nhiều linh lực, nên cậu ta không thể nói thêm câu nào nữa.

Tôi nhìn chằm chằm cậu ta, tự hỏi câu nói lúc nãy là có ý nghĩa gì.

"Mau lên" là sao?

Với tình hình cấp bách như vầy, cậu ta muốn mau chóng chuyện gì?.

Trần Tiến Khoa ở phía sau, bỗng dưng kéo cánh tay của tôi.

Hắn khó khăn nói "Cẩn thận, Tâm Ma không phải là quỷ, càng không phải là người, hành động không khéo sẽ chẳng thể tận diệt được hắn".

Câu nói của hắn khiến cho giựt mình.

Phải rồi!

Tâm Ma không thể tận diệt chỉ với trò con nít này được, nhất định là vậy rồi.

Đột nhiên tôi nghĩ ra một chuyện, năm xưa vị tiên nhân kia không thể tận diệt được quỷ sông, là do Đặng Phong có một tia tà niệm.

Vậy nên, hiện tại để tận diệt Tâm Ma chỉ còn duy nhất một cách.

Tôi tháo tay Trần Tiến Khoa, rồi bước lên phía trước, hướng về Nguyễn Thành Hiên, kêu lớn "Anh Hiên mau đưa cho tôi thanh Tầm Đao đi đa".

"Nhưng mà..

" Nguyễn Thành Hiên lắp bắp nói.

"Không có nhưng nhị gì hết, mau đưa cho tôi thanh Tầm Đao, không thôi mọi chuyện sẽ rắc rối".

Tôi vội cắt ngang câu nói của anh ta, Nguyễn Thành Hiên hình như vẫn còn khó hiểu, điều này khiến cho tôi tức giận, quát "Mau lên, đưa cho tôi đoạn đao, anh còn đứng ngẩn người ở đó làm chi?".

Lão Phan có vẻ biết được ý định của tôi, liền nói "Hiên, mau đưa cho nó đi, tình hình hiện tại còn không khiến cho con gấp gáp sao?".

Nguyễn Thành Hiên hít một hơi sâu, tôi không biết hiện tại trong đầu anh ta đang nghĩ gì?

Nhưng mà có vẻ như anh ta không muốn đưa Tầm Đao cho tôi.

Sau khi nhận được đoạn đao, tôi hướng mọi người, nói "Cho dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, mong mọi người đừng ngăn cản hành động này".

"Mày hiện tại đang định làm gì?

Muốn tiêu diệt ta ư?

Không dễ dàng đâu đa" .

Tâm Ma cố gắng cười một cách khinh bỉ, giọng nói của hắn vẫn còn sức lực rất lớn.

"Vậy mày cứ chống mắt lên mà coi, tao sẽ xài cách gì để tận diệt mày".

Tôi hung hăng nói.

Tay của tôi nắm chặt Tầm Đao, hướng Tâm Ma mà chạy tới.

Nhìn thấy hành động này của tôi, Tâm Ma có chút bất ngờ, hắn dữ tợn nhìn chằm chằm.

"Cuối cùng cậu cũng hiểu".

Đặng Phong cười cười, giờ phút này cậu ta không còn giẫy giụa nữa.

Vừa chạy tới chỗ Tâm Ma, tôi ngay lập tức dùng hết sức lực đâm Tầm Đao vào bụng mình.

Lúc này tôi chợt hiểu ra, vì sao năm xưa nạn nhân cuối cùng có cái chết khác biệt hoàn toàn với những người trước đó, không phải là vì nạn nhân đó chính là người hiến tế hay sao? cậu ta lấy bản thân mình ra để phong ấn Quỷ Sông.

Và người đó không ai khác chính là Đặng Phong.

Một cơn đau nhói truyền tới đại não, tôi có thể cảm nhận dòng máu đang chảy ra.

"Phúc Phúc".

Hình như có tiếng của ai đó đang kêu tôi, nhưng mà tôi không tài nào nhận ra đó là ai?.

"Ông Phan mau làm phép đi".

Tôi hô lớn.

"Huyết dẫn chú, dùng máu vẽ bùa, kết nên trận pháp".

Những lời của lão Phan liền vang lên sau câu nói của tôi, từng chữ trong lời của ổng đều chứa đựng sức mạnh vô tận.

Lời niệm chú vừa dứt, máu của tôi như bị hút ra khỏi cơ thể, đồng thời những dòng máu trên sàn bắt đầu lưu chảy, vẽ ra một trận pháp.

Tâm Ma lộ ra vẻ sợ hãi, nhưng mà một chút hành động cũng không có, y hệt như bức tượng.

Điều này chứng tỏ trận pháp đang bắt đầu có hiệu lực.

Cùng lúc này cơ thể của Đặng Phong sáng lên, cậu ta nắm chặt Tầm Đao đang dần tan biến, một đường đâm thẳng vào tim của Tâm Ma.

"Tôi đi trước đây".

Câu nói yếu ớt của Đặng Phong vừa dứt, tiếng hét gào đau đớn của Tâm Ma liền che lấp đi đoạn sau đó.

Xung quanh thân người của hắn bao phủ tầng tầng lớp lớp khói đen, chúng có lẽ đang cố gắng bảo vệ hắn.

Trong thoáng chốc, Đặng Phong tan biến khỏi không trung.

Tôi dùng hết sức lực đang còn trong người, đâm mạnh thanh Tầm Đao còn vương máu của mình vào chỗ Đặng Phong đã đâm.

Tâm Ma rống lớn lên, âm thanh như thể muốn xé tung mọi thứ.

Trận pháp cuối cùng cũng đã hoàn thành, nó họa nên hình của cửu liên diệt quỷ (1), chiếu rọi ánh sáng chói mắt về phía Tâm Ma, từng chút từng chút một xé tung hắn ra.

(1) Cửu liên diệt quỷ: là hình ảnh chín bông sen, thể hiện cho chín tầng thanh giải tà ma ác quỷ.

Trong ánh sáng rực rỡ đó, những oán linh bị hắn hấp thụ dần thoát ra, tụi họ xoay thành một vòng tròn trên không trung.

Ánh sáng chiếu tới đỉnh đầu, hình ảnh của quỷ sông xuất hiện.

Có thể thấy, ngoài hấp thụ oán linh và oán khí, Tâm Ma đã có sức mạnh cực lớn để hấp thụ luôn cả quỷ sông, vì vậy mà sức lực khi nãy của hắn cực kỳ lớn, có thể chống lại rất nhiều đòn tấn công của tụi tôi.

Một trận cuồng phong mạnh mẽ xuất hiện, khi mà các oán linh xoay tròn cực nhanh xung quanh Tâm Ma, nó mạnh tới nỗi khiến cho mọi đồ vật trong đền đều bay lên không trung.

"Mau lên, mọi người mau bám vào cột đền".

Lão Phan hét lớn, sau đó ổng cũng cùng với mọi người bám vào cột đền gần chỗ mình nhất.

Trận cuồng phong rất dữ dội, dù rằng tôi đang ở vị trí ít ảnh hưởng nhất, cũng không tránh được lực hút từ xung quanh, tôi chỉ có thể cố gắng bám chặt chân mình xuống sàn nhà.

Xung quanh chầm chậm lạnh dần, những oán linh bắt đầu thu hẹp trận cuồng phong, nhằm gắt gao khiến cho Tâm Ma biến mất vĩnh viễn.

"Lão Phan".

Tôi biết mình không còn thời gian nữa, liền nhắn nhủ vài lời "Khi mọi chuyện kết thúc, xin ông hãy an táng con và Đặng Phong ở trong đền, con hy vọng chôn ở một nơi linh thiêng như vầy, sẽ có thể thanh trừ tà niệm, khiến cho sự việc ngày hôm nay không bao giờ lập lại nữa".

"Được, ta nhất định sẽ làm vậy".

Lão Phan ngay lập tức đồng ý.

"Con yên tâm đi Phúc Phúc, ta nhất định sẽ trông nom cho phần mộ của con và Đặng Phong mà".

Lâm bà bà xen vào câu nói của lão Phan, giọng nói của bả nghẹn ngào, hình như là đang khóc.

"Phúc Phúc, nếu có kiếp sau, tụi mình vẫn gặp lại nhau chứ?".

Giọng nói của Trần Tiến Khoa gắt gao vang lên, tôi cảm nhận được hắn đang yếu dần.

"Chắc chắn rồi, nếu có kiếp sau, tôi hy vọng sẽ gặp lại anh".

"Lời của bà vu sư người Cát Miệt nói đúng, cậu sẽ chết, cậu chắc chắn sẽ chết".

Câu nói của tôi còn chưa dứt, thì Nguyễn Thành Hiên bỗng dưng xen vào.

Anh ta như thể điên cuồng, cứ lặp đi lặp lại câu nói đó, điều này làm tôi nhớ ra một chuyện, chính là lúc trước tụi tôi tới sóc của người Cát Miệt, bà vu sư họ Thạch đã nói một câu, không lẽ câu nói kia là như vầy.

Và theo chi tiết này thì có thể suy ra Nguyễn Thành Hiên lúc đó đã nói dối tôi, anh ta biết chắc chắn tôi sẽ chết, mà lại cố gắng che đậy?

Kết nối với những hành vi gần đây của anh ta, tơi nghĩ chính lời tiên đoán này, khiến cho anh ta thay đổi chăng?.

Tôi còn chưa kịp hỏi cho rõ ràng, thì một cảm giác đau đớn kinh khủng tràn tới, lúc này tôi mới chú ý, trận cuồng phong đã rất mạnh, ngói trên nóc nhà đang rung lắc liên tục, những thứ ở trong trận cuồng phong đang dần bị bóp méo.

Đám oán linh xung quanh méo mó một cách kinh dị, chúng như thể điên cuồng xoay quanh Tâm Ma, bắt hắn phải hồn siêu phách tán.

Do tác động của nó quá mạnh, khiến cho thân thể của tôi cũng như thể bị bóp méo theo.

Cơn cuồng phong càng ngày càng dày, trận pháp huyết đồ bị nó hút cạn máu.

Trong một thoáng, tôi chỉ nhìn thấy một màu trắng tinh khiết, khó tả.

"A".

Cơ thể của tôi bị tác động của nó mà hóa thành tiêu tan.

****

"May quá, cậu đã tỉnh lại rồi".

Giọng nói êm tay của một cô gái vang lên, lúc này tôi mới giựt mình thức tỉnh.

Vừa mở đôi mắt còn mơ hồ ra, tôi đã nhìn thấy một màu trắng yên bình và ngửi thấy một hương vị đặc trưng kỳ lạ.

Tôi vội đưa mắt nhìn sang bên cạnh, mơ hồ xuất hiện trước mắt là thân ảnh của một cô gái bận áo trắng, trên tay cô ta hình như còn cầm một cuốn sổ nữa.

"Đây là đâu?".

Tôi vô thức lảm nhảm, cô ta cười cười đáp "Ở đây là phòng bệnh của bệnh viện y Dạ Nguyệt".

Nghe câu nói này, tôi bất giác giựt mình một cái, sau khi trấn định tinh thần, tôi liền trầm giọng hỏi "Bệnh viện y Dạ Nguyệt của khu vực Hàm Võ, thuộc thành phố Sài Gòn sao?".

"Đúng rồi".

Cô gái gật đầu, lúc này tôi mới nhìn kỹ hơn, thì ra cô ta chính là y tá của bệnh viện y Dạ Nguyệt.

Nhưng mà nếu nói như vậy, thì chẳng phải tôi đã trở lại hiện tại nơi mình sinh sống rồi sao?

Và đồng nghĩa với việc những chuyện liên quan tới quỷ sông kia, chỉ là một cơn ác mộng không hơn không kém.

"Tôi bị gì vậy?".

Tôi khe khẽ hỏi, cũng bởi vì tôi muốn xác định mọi chuyện rốt cuộc là sao?.

Cô ta mỉm cười, đáp "Cậu bị tai nạn xe, rồi được đội trưởng cảnh sát khu vực Hàm Võ đưa vào đây".

"Đội trưởng cảnh sát sao?".

Nghe lời nói có phần khó hiểu của tôi, cô ta liền gật đầu, trả lời "Đúng, ảnh còn ở bên ngoài hay để tôi kêu vô".

Nói rồi cô ta đi ra ngoài, bỏ lại tôi ngu ngốc ngồi dõi theo bóng lưng cô ta đang khuất dần sao cánh cửa.

Một vài phút sau, tiếng bước chân của ai đó vang lên rất đều, thân ảnh của một chàng trai cao ráo đang dần xuất hiện hiện.

"Cậu ổn chứ?".

Vừa thấy tôi, hắn đã lên tiếng hỏi.

Cái người này, từ bộ dạng cho tới giọng nói đều rất giống một người.

Tôi vô thức thì thầm gọi.

"Trần Tiến Khoa".

-- Mời đọc tiếp quyển 2: cô dâu của Thủy Thần --
 
Back
Top Bottom