Cập nhật mới

Đô Thị  Quỷ Người - Huyền Thiên Huyễn

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
443,094
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
AP1GczPy2O6xtXqkvoTFIQkMXyxD1g5tEz1RrqljkJ1dEdxV7i9EHoFEgRwdmtDxMrxtSrKlDveiamNPzD7oKcOV9EBYFiB573sny0oW-rUt9WXustJSCQDFAA5N-hIJKSvV_m1mQFyYcktwfiX_UbkGSlow=w215-h322-s-no-gm

Quỷ Người - Huyền Thiên Huyễn
Tác giả: Huyền Thiên Huyễn
Thể loại: Đô Thị, Linh Dị, Trinh Thám
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tôi từng thụ lý một vụ án, một vụ việc có thể nói là xé toạc giới hạn nhân tính.

Vụ việc xảy ra tại một ngôi làng lạc hậu.

Thời điểm đó đúng vào kỳ nghỉ hè, một cô bé 12 tuổi, một đứa trẻ bị bỏ lại, đã tự mình sinh con tại nhà và kết quả là tử vong vì băng huyết do khó sinh.

Sau đó, bệnh viện tiếp nhận cấp cứu đã lập tức báo cáo vụ án bởi vì bất kể cha của thai nhi là ai thì hành vi đó đều đã cấu thành tội hình sự.

Thế nhưng khi điều tra sâu hơn thì chúng tôi lại phát hiện ra rằng sự thật còn kinh khủng hơn những gì chúng tôi đã tưởng tượng.​
 
Quỷ Người - Huyền Thiên Huyễn
Chương 1


1

Cô bé đó tên là Chu Vân, mồ côi cả cha lẫn mẹ, vẫn luôn sống cùng ông nội Chu Kiến Đông, một nông dân trong làng.

Sau khi sự việc xảy ra, chúng tôi tìm đến Chu Kiến Đông, người đang đau khổ tột cùng. Đến lúc lấy lời khai thì chúng tôi mới biết được:

Ông ấy, với tư cách là người giám hộ duy nhất của Chu Vân, ấy vậy mà lại hoàn toàn không hay biết gì việc cô bé đã mang thai!

Trong suốt tám, chín tháng mang thai đó bụng của Chu Vân quả thực có hơi nhô lên một chút, nhưng ông Chu Kiến Đông lại nghĩ rằng chỉ đơn thuần là do cô bé lớn nhanh và mập lên thôi.

Vì vậy mà hôm đó, khi Chu Vân nói đau bụng thì ông ấy cũng chỉ nghĩ rằng cô bé bị vấn đề về đường ruột.

Thế nên cũng chỉ bảo cô bé ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, uống nhiều nước, chứ không để tâm cho lắm.

Nhưng ông ấy không ngờ rằng Chu Vân lại đang chuyển dạ.

Vì vậy mà cũng như thường lệ, ông ấy bận rộn đến khi mặt trời lặn mới về nhà.

Khi về đến nhà, ông ấy mới phát hiện điều không ổn:

Chu Vân nằm bất động trên giường, nửa th*n d*** của cô bé cùng với ga giường, chăn đệm, v.v., đều đã bị m.á.u tươi nhuộm đỏ.

Chắc hẳn là cô bé rất đau đớn, đau đớn rất lâu.

Mặc dù cuối cùng vụ án mạng này chỉ có thể xác định là tai nạn, nhưng vì gây ra ảnh hưởng xã hội vô cùng tồi tệ mà đội hình sự của chúng tôi đã lập tức can thiệp ngay từ đầu, do tôi và đồng nghiệp Triệu Tuấn chịu trách nhiệm chính trong việc điều tra.

Bởi vì cô bé chỉ mới 12 tuổi, theo quy định tại Khoản 2 Điều 236 của Luật Hình sự, bất kể cô bé có đồng ý hay không thì kẻ đã quan hệ với cô bé đều bị tình nghi phạm tội h.i.ế.p dâm.

Chúng tôi đã hỏi Chu Kiến Đông liệu ông ấy có biết Chu Vân có quan hệ thân mật với người đàn ông nào không, thế nhưng ông ấy lại hoàn toàn không hay biết gì.

Trong tình huống đó, mặc dù chúng tôi không trực tiếp chất vấn ông ấy, nhưng trong lòng đã có suy đoán theo hướng này.

Dù sao thì Chu Kiến Đông lúc bấy giờ cũng chỉ mới 52 tuổi.

Người nông thôn ngày trước không có khái niệm kết hôn và sinh con muộn, mới hơn 40 tuổi đã làm ông là chuyện rất đỗi bình thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quy-nguoi/chuong-1.html.]

Nếu thật sự là ông ấy làm thì quả thực là vô nhân tính.

Trong tình huống không có bằng chứng chứng minh nhiều người đã xâm hại cô bé, điều chúng tôi có thể làm là so sánh DNA: ai là cha của đứa bé thì kẻ đó chính là thủ phạm.

Nhưng may mắn thay, kết quả giám định cho thấy rằng Chu Kiến Đông không phải là cha của thai nhi trong bụng Chu Vân.

Vậy thì cha đứa bé rốt cuộc là ai?

2

Để tìm ra sự thật, tôi và Triệu Tuấn quyết định đi thăm dò toàn bộ ngôi làng, bao gồm cả trường tiểu học của làng.

Đây là một ngôi làng nhỏ có tỷ lệ thanh niên bỏ đi khá cao, phần lớn những người ở lại làng là người già và trẻ em.

Chu Vân có hai người bạn thân thiết như hình với bóng lần lượt tên là Dương Tuệ Quỳnh và Diệp San San.

Họ là bạn học cùng lớp và đều là trẻ em bị bỏ lại.

Chúng tôi đã có cuộc trò chuyện đơn giản với sự có mặt của người giám hộ của các bé.

Nhưng vì cái c.h.ế.t của Chu Vân mà các cô bé sợ đến mức không dám nói chuyện, vì vậy sau khi tổng hợp lại, chúng tôi chỉ thu được vài thông tin đơn giản:

Thứ nhất, vào cuối tuần, các cô bé thỉnh thoảng lại cùng nhau đến công viên ở thị trấn để chơi, tần suất khoảng một tháng một lần. Đoạn đường không xa, đi bộ ba mươi phút là đến nơi.

Mà trùng hợp là cuối tuần trước các cô bé cũng đã đến đó.

Thứ hai, ngày thường sau khi tan học, các cô bé thường hay chơi ở một tiệm tạp hóa nhỏ, mua kẹo ăn, làm bài tập về nhà, xem nhờ TV ở tiệm tạp hóa nhỏ, v.v.

Chúng tôi đã đến tiệm tạp hóa nhỏ đó, chủ tiệm là một lão nông dân sáu mươi tuổi tên là Trương Thạch Chấn, một lão già độc thân.

Ông ta thì nhớ rất rõ về Chu Vân, nhưng lại cho biết toàn bộ thời gian là ba cô bé đến tiệm của ông ta, cơ bản không thấy có đàn ông đi cùng.

Điểm thứ ba, tại trường học mà các cô bé đang theo học, hiệu trưởng đã vì chuyện này mà bận túi bụi. Dù sao thì khi chuyện như thế này xảy ra sẽ gây áp lực dư luận rất lớn.

Còn giáo viên chủ nhiệm của Chu Vân là một người đàn ông trung niên luộm thuộm tên là Chu Tuấn Dương.

Anh ta vừa hút thuốc vừa nói rằng một mình anh ta phải quản lý ba lớp, chẳng thể lo liệu hết mọi thứ, nên không rõ lắm.
 
Quỷ Người - Huyền Thiên Huyễn
Chương 2


Dù sao thì ông nội Chu Kiến Đông, người sớm tối bầu bạn với Chu Vân còn không phát hiện cô bé mang thai thì anh ta, một giáo viên chủ nhiệm không có tinh thần trách nhiệm cao không để ý đến cũng là điều có thể chấp nhận được.

Hơn nữa, trong làng này có không ít trẻ em bị bỏ lại đang đi học, nhưng nguồn giáo viên lại vô cùng khan hiếm, những gì Chu Tuấn Dương nói không hề khó chấp nhận.

Trên đây là phần lớn thông tin liên quan đến Chu Vân sau khi điều tra sơ bộ.

Sở dĩ tôi liệt kê tất cả ra đây là bởi vì trong đó có cội nguồn của mọi tội ác trong toàn bộ vụ việc.

Ngay khi chúng tôi đang thu thập tài liệu, chuẩn bị mở rộng phạm vi điều tra tiếp thì sự việc đã có một bước ngoặt lớn.

3

Người trong làng làm việc thường hành xử theo cảm tính, ít khi suy nghĩ thấu đáo.

Sau khi trở về làng, Cha mẹ của Dương Tuệ Quỳnh đã nhanh chóng đưa cô bé đến bệnh viện ở thành phố cấp huyện để kiểm tra sức khỏe.

Kết quả rất tệ, màng trinh của cô bé đã bị rách từ lâu.

Dưới sự đánh đập của cha mẹ, Dương Tuệ Quỳnh đã chỉ điểm một người:

Trương Thạch Chấn, lão già ở tiệm tạp hóa nhỏ, một lão già độc thân.

Trong chớp mắt, cả ngôi làng đã dậy sóng.

Đến khi chúng tôi nhận được tin tức và chạy đến hiện trường thì dân làng đã vây kín tiệm tạp hóa nhỏ đến mức đông nghẹt.

Nếu chậm một chút nữa thì không chừng Trương Thạch Chấn đã bị đánh rồi.

Cha mẹ của Dương Tuệ Quỳnh vô cùng tức giận, tại hiện trường, họ chỉ vào mũi Trương Thạch Chấn mà chửi rủa không ngừng. Còn Dương Tuệ Quỳnh thì ôm chặt đùi mẹ, cúi đầu nức nở.

Ngược lại với Trương Thạch Chấn, ông ta đã sắp bật khóc.

Ông ta hết lần này đến lần khác dùng giọng nói già nua, lụ khụ của mình giải thích rằng mình hoàn toàn không làm chuyện đó.

Nhưng dân làng đều vô cùng phẫn nộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quy-nguoi/chuong-2.html.]

Chúng tôi không biết bình thường Trương Thạch Chấn là người thế nào, nhưng vào lúc này với thân phận lão già độc thân của ông ta quả thực đã khiến ông ta rơi vào tình huống cực kỳ nguy hiểm.

Không ai muốn tin ông ta. Phần lớn dân làng đều đến để hùa theo nhưng họ đều vui vẻ khi thấy một lão già độc thân như vậy bị kết tội là súc vật.

Chúng tôi nhanh chóng duy trì trật tự hiện trường, mời tất cả những người liên quan về đồn cảnh sát, lần lượt hỏi cung.

Dương Tuệ Quỳnh cứ run rẩy không ngừng, cha mẹ cô bé thì khỏi phải nói, cứ luôn mồm chửi bới.

Nhưng bởi vì hôm trước, khi chúng tôi đến nhà họ thì Dương Tuệ Quỳnh không nói gì cả, nên chúng tôi vẫn còn nghi ngờ.

Đáng tiếc là chúng tôi lại không thể tách rời cha mẹ cô bé để hỏi riêng cô bé.

Còn cô bé thì cũng chỉ ấp a ấp úng kể với chúng tôi rằng Trương Thạch Chấn đã dùng đồ ăn vặt, tiền tiêu vặt, v.v., để dụ dỗ các cô bé vào phòng trong của tiệm tạp hóa nhỏ, sau đó thực hiện hành vi dâm ô, thậm chí là h.i.ế.p dâm đối với các cô bé.

Hỏi cô bé tại sao trước đây không nói thì cô bé sợ hãi giải thích rằng bởi vì cô bé không biết làm những chuyện đó sẽ mang thai.

Về mặt logic thì có thể chấp nhận được.

Nhưng hiện tại lại không có bất kỳ vật chứng nào có thể chứng minh Trương Thạch Chấn đã xâm hại Dương Tuệ Quỳnh.

Bản thân Trương Thạch Chấn thì kiên quyết không nhận tội, thậm chí nước mắt giàn giụa bày tỏ rằng mình bị oan, vừa khóc vừa nói rằng mình đã lớn tuổi rồi mà còn bị vu khống như vậy, thật sự quá uất ức rồi…

Còn điều duy nhất có thể dựa vào chỉ là kết quả giám định thôi.

Chúng tôi lập tức sắp xếp công việc giám định giữa Trương Thạch Chấn và thai nhi của Chu Vân, nhưng ngay cả khi chúng tôi có phòng thí nghiệm riêng thì vẫn phải đợi đến hôm sau mới có kết quả.

Còn vì nhiều lý do khác nhau mà chúng tôi không thể giữ Trương Thạch Chấn ở đồn cảnh sát, chỉ có thể cảnh cáo gia đình Dương Tuệ Quỳnh, những người đang đòi kết quả, rằng không được có hành động nào khác trước khi chúng tôi thông báo.

Nhưng đêm đó đã xảy ra chuyện.

4

Sáng sớm ngày hôm sau, tiệm tạp hóa nhỏ của Trương Thạch Chấn không mở cửa.

Người hàng xóm quen biết gõ cửa đi vào thì mới phát hiện ra rằng ông ta đã tự tử bằng cách treo cổ ngay tại tiệm của mình.
 
Quỷ Người - Huyền Thiên Huyễn
Chương 3


Chúng tôi đến hiện trường thì thấy trước cửa tiệm của ông ta bị đổ đầy rác.

Trên cánh cửa lớn của tiệm ông ta bị tạt sơn đỏ và viết những từ ngữ bẩn thỉu bằng chữ lớn.

Thậm chí bức tường bên cạnh cũng bị vẽ những hình ảnh tục tĩu về cơ thể người.

Chúng tôi được biết là tất cả những thứ này đều là trò hay mà dân làng làm ra để nguyền rủa ông ta sau khi ông ta bị chúng tôi đưa đi ngày hôm qua.

Nhưng kết quả giám định của chúng tôi cũng đã cho biết rằng Trương Thạch Chấn không phải là người đã xâm hại Chu Vân.

Vì vậy khả năng cao ông ta cũng không phải là người đã xâm hại Dương Tuệ Quỳnh.

Mặc dù vậy, khi chúng tôi xử lý t.h.i t.h.ể ông ta thì vẫn có những dân làng đứng xem thì thầm to nhỏ, nói rằng ông ta sợ tội mà tự sát.

Chúng tôi đều biết ông ta không tự sát, kẻ đã g.i.ế.c ông ta thực chất là những lời đồn độc ác kia.

Thế nhưng vấn đề lại đến, nếu Trương Thạch Chấn không phải là thủ phạm đó vậy thì tại sao Dương Tuệ Quỳnh lại tố cáo ông ta chứ?

Cùng lúc đó, phía Diệp San San, một người bạn học khác của các cô bé, cũng truyền đến tin tức không hay.

Bởi vì Diệp San San cũng là trẻ em bị bỏ lại, ở cùng với bà, cha mẹ ở tỉnh ngoài nhất thời chưa kịp về, vì vậy hôm qua khi Dương Tuệ Quỳnh làm ầm ĩ thì cô bé vẫn chưa kịp đi kiểm tra sức khỏe.

Nhưng sau một trận ầm ĩ như vậy, bà của cô bé lập tức nhờ hàng xóm đưa các cô bé đến bệnh viện, kết quả kiểm tra cũng giống hệt nhau:

Màng trinh bị rách.

Chúng tôi còn đang bàn bạc với ủy ban thôn để xử lý hậu sự của Trương Thạch Chấn thì cha mẹ Dương Tuệ Quỳnh và bà của Diệp San San đã xông đến ủy ban thôn để đòi công bằng.

Họ không hề đưa các cô bé đến, họ chỉ mang theo cảm xúc.

Ban đầu chúng tôi còn nghĩ rằng, họ đang trách chúng tôi xử lý án quá chậm, không thể tìm ra hung thủ thật sự ngay lập tức.

Nhưng không phải vậy.

Họ dường như hoàn toàn không quan tâm đến hung thủ thật sự.

Bởi vì sau khi họ đã trút hết cảm xúc thì yêu cầu mà chúng tôi nghe được là:

“Trương Thạch Chấn đã c.h.ế.t rồi, vậy thì ông ta sẽ bồi thường tổn thất cho con của chúng tôi thế nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quy-nguoi/chuong-3.html.]

Đúng vậy, ngay cả khi chúng tôi đã nhấn mạnh rằng Trương Thạch Chấn không phải là hung thủ thực sự đã gây hại cho các cô bé thì họ cũng chẳng hề bận tâm.

Điều hỗn loạn hơn là họ bắt đầu đưa ra điều kiện.

Ví dụ, yêu cầu chúng tôi dỡ phong tỏa tiệm tạp hóa nhỏ của Trương Thạch Chấn, lục soát tài sản của ông ta để làm tiền bồi thường cho con của họ.

Đương nhiên chúng tôi không thể đồng ý, dù sao thì hậu sự của Trương Thạch Chấn còn chưa được xử lý xong, tiệm tạp hóa nhỏ đương nhiên cũng đang dán niêm phong.

Người của ủy ban thôn cũng khá bất lực, chỉ có thể đồng ý với họ rằng sẽ sớm xử lý tốt mọi chuyện, sớm tìm ra hung thủ thực sự, đương nhiên cũng sẽ sớm bồi thường cho họ…

Sau một hồi làm loạn rất lâu thì họ mới miễn cưỡng rời đi.

Điều này khiến tôi có một cảm giác kỳ lạ:

Cha mẹ của Dương Tuệ Quỳnh cùng với bà của Diệp San San đều không quá bận tâm đến sự thật về việc các cô bé bị xâm hại.

Họ muốn tiền bồi thường hơn.

Một điểm khác nữa là trong quá trình tranh cãi, thực ra chúng tôi đã từng đề xuất rằng liệu có thể để cảnh sát hình sự thụ lý vụ án và các cô bé bị hại trò chuyện thêm một lần nữa hay không.

Nhưng các bậc phụ huynh đều từ chối.

Nhớ lại thì, từ khi vụ án xảy ra đến giờ, không có bất kỳ ai trong số chúng tôi có thể nói chuyện riêng với các cô bé bị hại.

Bởi vì điều này cần có sự ủy quyền của người giám hộ, và trong mỗi lần trò chuyện thì người giám hộ của các cô bé đều ở bên cạnh.

Ban đầu, tôi chỉ nghĩ rằng họ đang bảo vệ các cô bé.

Nhưng sau khi họ đến ủy ban thôn làm ầm ĩ như vậy, tôi lại nảy sinh một suy nghĩ khác:

Có lẽ họ không hề muốn chúng tôi hỏi được điều gì từ miệng các cô bé.

Có lẽ việc chỉ điểm Trương Thạch Chấn này không thật sự là ý muốn của các cô bé.

Nhưng hiện tại, chúng tôi thực sự không có cách nào vòng qua người giám hộ để nói chuyện trực tiếp với các cô bé kia.

Vì vậy mà vụ án lại bị đình trệ.

Chúng tôi chỉ có thể điều tra theo một hướng khác.
 
Quỷ Người - Huyền Thiên Huyễn
Chương 4


5

Trước đó tôi đã đề cập rằng trong những lời khai chung của hai cô bé bị hại có một điểm là:

Gần như một cuối tuần mỗi tháng, các cô bé đều cùng nhau đến công viên ở thị trấn để chơi.

Chúng tôi biết công viên đó. Nó là một công viên mở, nằm cạnh quảng trường thị trấn, dựa vào một ngọn núi, hơi hẻo lánh một chút.

Ban đầu, chúng tôi không hề cảm thấy việc các cô bé đi chơi công viên vào cuối tuần là điều gì đáng ngờ.

Nhưng vì thực sự không còn manh mối nào khác nên chúng tôi đành phải kiểm tra lại công viên đó một lượt.

Công viên rất cũ kỹ, khách tham quan cũng rất ít.

Cây xanh nhân tạo bên trong hầu như đều là cây long não.

Loại cây này có thân hình cao lớn, tán lá sum suê, hiệu quả che bóng tốt, là một loại cây xanh đường phố phổ biến và rẻ tiền ở miền Nam.

Có thể thấy chính quyền không đầu tư nhiều kinh phí vào đây, việc bảo trì cũng không được tốt lắm.

Sau khi kiểm tra một vòng, chúng tôi đã phát hiện một căn nhà đáng ngờ ở góc Tây Nam của công viên.

Ba tầng, kiểu dáng giống biệt thự, nhưng mái nhà lại có màu cam đáng yêu.

Căn nhà này nằm trong công viên cũ kỹ, ít nhiều cũng có cảm giác lạc lõng.

Chúng tôi tiến lên gõ cửa nhưng không nhận được phản hồi, bên trong dường như đang bị bỏ trống.

Nhưng theo khám nghiệm hiện trường lại phát hiện rằng bất kể là con đường dưới chân hay khu vực xung quanh căn nhà thì lớp bụi tích tụ đều ít hơn nhiều so với những nơi khác trong công viên.

Điều đó có nghĩa là gần đây chắc chắn có người đã dọn dẹp.

Để làm rõ căn nhà này rốt cuộc có nguồn gốc thế nào và mục đích sử dụng là gì, chúng tôi đã tìm đến bộ phận quản lý công viên đó.

Người phụ trách công viên họ Chung, khoảng năm mươi tuổi.

Chủ Nhiệm Chung nói với chúng tôi rằng căn nhà này ban đầu được quy hoạch để sử dụng cho mục đích kinh doanh, ví dụ như khách sạn, nhà hàng, v.v.

Nhưng sau khi xây xong lại không phù hợp với chính sách quản lý công viên mới nhất của nhà nước sau này nên công viên mở không được phép kinh doanh.

Vì vậy mà tòa nhà đó đã bị các bộ phận liên quan niêm phong dưới danh nghĩa xây dựng trái phép.

Tôi không kìm được mà hỏi một câu: “Vậy gần đây có ai đến đó không? Hay nói cách khác, có được dọn dẹp định kỳ không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quy-nguoi/chuong-4.html.]

Chủ Nhiệm Chung rất kiên quyết trả lời tôi: “Không có, đều đã bị niêm phong rồi, hoàn toàn không thể vào được. Nhân viên quản lý của chúng tôi cũng không vào được, khóa cửa cũng không phải của chúng tôi.”

Rất rõ ràng là ông ta đang nói dối.

Nhưng lúc đó chúng tôi không cần thiết phải vạch trần ông ta, bởi vì chúng tôi cũng chẳng biết gì cả.

Thế là chúng tôi lại đưa ra một yêu cầu khác: “Được, vậy xin hãy giúp chúng tôi trích xuất camera giám sát.”

Ý định ban đầu của tôi chỉ là muốn xem cuối tuần trước ba cô bé đó có đến công viên không.

Nhưng Chủ Nhiệm Chung lại thao thao bất tuyệt giải thích rằng: “Rất tiếc là công trình đó cả bên trong lẫn bên ngoài đều không lắp đặt bất kỳ camera giám sát nào… Thật ra mà nói thì công viên này đã lâu không được cấp kinh phí bảo trì rồi, hệ thống giám sát vẫn là loại lắp đặt từ ban đầu, số lượng cũng rất ít, chỉ có ở cổng chính và một vài nơi nhất định, ngay cả ở cổng sau cũng không có camera…”

Triệu Tuấn cũng vội vàng giải thích: “Không phải là muốn xem cái nhà đó, chúng tôi chỉ cần camera ở cổng chính và lối ra vào là được.”

Lúc này Chủ Nhiệm Chung mới liên tục gật đầu: “Vậy được, không vấn đề gì, tôi sẽ đưa các anh đến phòng máy ngay…”

Mà nói thật thì công viên này đúng là quá tệ.

Một công viên rộng lớn như vậy mà chỉ có khoảng mười cái camera giám sát, hơn nữa thời gian lưu trữ cũng chỉ có bảy ngày.

Thông thường, những nơi công cộng như thế này thì ít nhất cũng phải lưu trữ từ một đến ba tháng mới đúng.

Nhưng bảy ngày cũng đủ dùng rồi, chúng tôi quả thực đã tìm thấy ba cô bé nạn nhân trên camera giám sát.

Nhìn các cô bé trên màn hình tay trong tay vui vẻ bước vào công viên, tôi cảm thấy có chút đau lòng.

Suy cho cùng thì Chu Vân đã không còn trên cõi đời này, Dương Tuệ Quỳnh cùng Diệp San San sau này cũng sẽ không thể sống tốt được.

Tôi còn chú ý đến một vấn đề khác:

Mặc dù công viên chỉ có khoảng mười camera, nhưng trong rất nhiều hình ảnh đó thì chúng tôi chỉ thấy được ba cô bé đó từ video ở cổng chính.

Sau đó thì không bao giờ thấy lại nữa.

Chủ Nhiệm Chung giải thích rằng đó là vì công viên khá rộng, có thể các cô bé đã đến khu vực chòi nghỉ để làm bài tập, hoặc cũng có thể là chơi ở những chỗ khác, việc không bị camera quay được là điều rất bình thường.

Bình thường sao?

Chưa chắc đâu.

Chúng tôi lấy lý do hỗ trợ điều tra vụ án mà yêu cầu một bản sao của tất cả các video giám sát, rồi sau đó rời đi.

Tôi biết là căn nhà đó khả năng cao là có vấn đề.

Nhưng lúc đó tôi vẫn chưa biết, hóa ra nó lại là một vấn đề kinh khủng đến thế.
 
Quỷ Người - Huyền Thiên Huyễn
Chương 5


6

Sau khi quay về, chúng tôi lấy lý do hỗ trợ điều tra vụ án mà gửi văn bản đến đơn vị quản lý trực tiếp của căn nhà đó, yêu cầu được vào trong nhà để điều tra.

Nhưng điều không ngờ tới là chuyện nhỏ mà chúng tôi vẫn thường làm này vậy mà lại như chạm vào một quả bom.

Đội trưởng của chúng tôi, Lão Từ, bị gọi đi họp. Sau khi về, ông ấy lập tức tìm đến tôi và Triệu Tuấn, những người phụ trách vụ án này.

Ông ấy nói rằng: “Các cậu điều tra thì cứ điều tra, nhưng không được phép liên quan đến căn nhà đó nữa, hãy chuyên tâm tìm ra kẻ súc vật kia đi.”

Chúng tôi ngớ người ra.

Mọi manh mối của chúng tôi đều liên quan đến căn nhà mái cam này, cái này cũng không cho phép điều tra thì lỡ như thật sự có liên quan đến nó thì làm sao chúng tôi có thể tìm ra hung thủ được chứ?

Nhưng Lão Từ lại không có cách nào trả lời câu hỏi đó của tôi.

Và chúng tôi cũng thật sự không thể thông qua bất kỳ cách nào để có được thông tin liên quan đến căn nhà đó nữa.

Hướng điều tra này cũng tạm thời dừng lại, bởi vì trùng hợp thay, có chuyện khác nghiêm trọng hơn đã xảy ra.

Như đã nói ở trên, trong bi kịch của Trương Thạch Chấn, một người lẽ ra phải xuất hiện lại không hề có mặt.

Đó chính là ông nội của Chu Vân, Chu Kiến Đông.

Khi cả làng đều khẳng định Trương Thạch Chấn là kẻ súc vật xâm hại trẻ em thì Chu Kiến Đông lại không có bất kỳ hành động nào, thậm chí còn không có mặt tại hiện trường tiệm tạp hóa nhỏ, điều này vô cùng bất thường.

Lý do là bởi vì ông ấy có một “đối tượng nghi ngờ” khác.

Chẳng qua là ông ấy đã không nói với chúng tôi ngay lập tức, mà tự mình hành động.

Điều này dẫn đến việc mọi chuyện nằm ngoài tầm kiểm soát của bất kỳ ai.

Khi chúng tôi gặp lại ông ấy thì ông ấy đang trong tình trạng mặt mũi bầm dập.

Ông ấy đã khóc lóc kể lể ở đồn cảnh sát, nói rằng ông bị hung thủ gây ra cái c.h.ế.t của Chu Vân đánh thành ra nông nỗi này.

“Là Chu Tuấn Dương! Hắn, hắn không phải là người…”

Chu Kiến Đông vừa khóc vừa nói.

Tôi cũng nhanh chóng lục tìm cái tên “Chu Tuấn Dương” trong đầu. Anh ta là giáo viên chủ nhiệm của ba cô bé trong đó có Chu Vân, một người đàn ông trung niên luộm thuộm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quy-nguoi/chuong-5.html.]

“Không chỉ là thầy giáo, không chỉ vậy… Hắn còn là người nhà tôi, là họ hàng xa, Tiểu Vân rất kính trọng hắn… Không ngờ, không ngờ hắn lại…”

Thì ra là vậy.

Trong khoảng thời gian sau đó, Chu Kiến Đông đã mô tả chi tiết toàn bộ quá trình ông ấy đi tìm Chu Tuấn Dương để đối chất và bị đánh thành ra nông nỗi này.

7

Ban đầu, Chu Kiến Đông cũng không chắc chắn Chu Tuấn Dương chính là thủ phạm.

Ông ấy chỉ muốn tìm người họ hàng này để tìm hiểu rõ tình hình. Dù sao thì ngày trước ông ấy cũng đã cố ý giao Chu Vân cho đối phương, để người kia dạy dỗ đàng hoàng.

Khi Chu Kiến Đông tìm thấy Chu Tuấn Dương ở ký túc xá trường học, anh ta cũng thể hiện sự đau buồn sâu sắc, và liên tục xin lỗi vì đã không trông nom Chu Vân cẩn thận.

Nhưng Chu Kiến Đông không hề trách móc anh ta, ông ấy chỉ muốn biết rốt cuộc là ai đã xâm hại Chu Vân. Đương nhiên Chu Tuấn Dương phủ nhận không hề biết gì.

Thế nhưng, sau đó, một chuyện kỳ lạ đã xảy ra.

Dưới sự đeo bám vô lý của Chu Kiến Đông, vậy mà Chu Tuấn Dương lại ngỏ ý sẽ đưa cho ông ấy một khoản tiền bồi thường hậu hĩnh, mong ông sống tốt, đừng truy cứu chuyện này nữa.

Chu Kiến Đông đương nhiên cảm thấy có điều bất thường, liền bám riết không buông.

Chu Tuấn Dương cũng dần mất đi kiên nhẫn, thấy Chu Kiến Đông cứng đầu cứng cổ, mấy lần đuổi ông ấy đi.

Từ cãi vã bằng lời nói, hai người đã chuyển sang xô xát. Dù sao thì Chu Tuấn Dương cũng trẻ hơn cho nên có ưu thế về thể lực.

Sau khi đánh ngã Chu Kiến Đông, Chu Tuấn Dương tiếp tục nổi cơn thịnh nộ, chửi rủa ông ấy thậm tệ, nói ông không biết điều, trong lúc la lối om sòm vậy mà lại thừa nhận một chuyện:

Ba nữ sinh ấy, quả thực đã bị anh ta xâm hại!

Theo lời kể của Chu Kiến Đông thì nguyên văn lời nói của Chu Tuấn Dương là:

“Là do tôi làm chúng nó đó! Ông làm gì được tôi? Lão già này! Đã đưa tiền cho ông mà còn không cần, ông nghĩ mình là ai chứ?”

Nghe những lời này mà tôi giật mình.

Vụ án này gây xôn xao dư luận, bất cứ người bình thường có đầu óc nào cũng sẽ không nói ra những lời ngông cuồng như vậy.

Hoặc là anh ta có vấn đề về đầu óc, hoặc là anh ta không phải người bình thường.

Chúng tôi đã trấn an Chu Kiến Đông, bảo ông về đợi tin tức, sau đó lập tức đến trường học để tìm Chu Tuấn Dương.

Bởi vì nếu những gì Chu Kiến Đông nói là thật thì anh ta quả thực có vấn đề.
 
Quỷ Người - Huyền Thiên Huyễn
Chương 6


Ví dụ như tại sao anh ta lại dùng lời lẽ nguy hiểm đó một cách thiếu suy nghĩ để khiêu khích và làm tổn thương Chu Kiến Đông?

Rõ ràng là không có lợi ích gì cho anh ta cả.

Lại ví dụ như, tại sao anh ta lại đề xuất khoản tiền bồi thường như vậy?

Cho dù trường học có phương án này thì cũng không phải là bất ngờ đề xuất khi hai người đang nói chuyện riêng.

Và lần gặp mặt Chu Tuấn Dương này thật sự khiến chúng tôi há hốc mồm kinh ngạc.

Đã làm cảnh sát nhiều năm mà tôi chưa từng thấy cảnh tượng nào như vậy.

8

Trong ký túc xá của trường tiểu học, chúng tôi đã gặp Chu Tuấn Dương.

Anh ta nhiệt tình tiếp đón chúng tôi, nhưng cũng biết rõ chúng tôi đến đây với thái độ gay gắt là vì chuyện gì.

Thế nên chúng tôi còn chưa kịp hỏi thì anh ta đã nóng lòng khoe cho chúng tôi xem:

Trên trán trái của anh ta có một vết rách.

Theo lời anh ta nói, lúc đó Chu Kiến Đông liên tục ép anh ta nói ra kẻ đã xâm hại Chu Vân là ai, đương nhiên anh ta không thể nói ra.

Nhưng điều này lại chọc giận Chu Kiến Đông, ông ấy túm lấy gạt tàn thuốc và mạnh tay đập vào trán Chu Tuấn Dương gây ra vết thương này.

Vì vậy Chu Tuấn Dương mới phản công, mới đánh cho Chu Kiến Đông một trận.

Nhưng anh ta lại liên tục phủ nhận về khoản tiền bồi thường và chuyện xâm hại Chu Vân cùng hai cô bé khác.

Anh ta nói đây là lời đồn Chu Kiến Đông bịa đặt ra để hại anh ta.

Lời kể của hai bên khác biệt quá lớn, vậy chắc chắn một bên đang nói dối.

Chúng tôi đã đưa ra phán đoán ngay tại hiện trường.

Đầu tiên, chúng tôi yêu cầu Chu Tuấn Dương mô tả lại quá trình Chu Kiến Đông tấn công anh ta.

Anh ta đã làm theo, nhưng lại phạm phải một sai lầm.

Anh ta nói, Chu Kiến Đông bất ngờ xông lên, dùng tay phải cầm lấy gạt tàn thuốc trên bàn trà nặng nề đập vào trán trái của anh ta.

Nếu là người khác thì có thể không vấn đề gì.

Nhưng dựa vào vài lần tiếp xúc với Chu Kiến Đông, chúng tôi lại nhận ra một điều.

Điều này khiến lời mô tả của Chu Tuấn Dương trở nên không đáng tin cậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quy-nguoi/chuong-6.html.]

Tôi hỏi Chu Tuấn Dương: “Anh có biết Chu Kiến Đông là người thuận tay trái không?”

Chu Tuấn Dương mơ hồ lắc đầu.

Quả nhiên chỉ là họ hàng xa, có lẽ anh ta thậm chí còn không coi Chu Kiến Đông ra gì.

Chỉ cần từng có thời gian qua lại là anh cũng nên biết chuyện này.

Nhưng anh ta lại không biết.

Để che đậy lời nói dối, anh ta cười nói: “Thuận tay trái thì cũng có thể dùng tay phải chứ.”

Tôi kiên nhẫn giải thích cho anh ta: “Đúng là có thể, nhưng nếu một người bất ngờ hành động mạnh thì chắc chắn sẽ dùng bàn tay thuận nhất của mình để hoạt động, chứ không phải cố ý dùng tay không thuận, anh có hiểu không?”

Nói xong, tôi lại cầm cái gạt tàn thuốc bằng pha lê lên, rồi nói: “Hơn nữa, vật này rất dễ dính vân tay, chúng tôi chỉ cần mang về kiểm tra là sẽ biết Chu Kiến Đông có chạm vào nó hay không.”

Chu Tuấn Dương không nói một lời, dường như không còn lời nào để biện minh.

Triệu Tuấn kịp thời chất vấn anh ta: “Nói đi, tại sao anh lại nói dối?”

Nhưng chúng tôi phát hiện ra rằng mặc dù anh ta đã bị vạch trần, nhưng vẫn cười mà không nói lời nào, trông rất bình tĩnh.

Chúng tôi không biết tại sao anh ta lại bình tĩnh như vậy, chúng tôi lại càng không biết rằng những lời nói tiếp theo của anh ta, mỗi câu đều nằm ngoài dự đoán của chúng tôi.

9

Sau khi cười một lúc, vậy mà Chu Tuấn Dương lại vui vẻ nói một câu thế này: “Bởi vì những gì Chu Kiến Đông nói đều là sự thật mà.”

Lúc đó tôi và Triệu Tuấn nhìn nhau, cả hai đều ngây người. “Vì các người không mang theo máy quay, cũng không có bút ghi âm, vậy thì tôi sẽ tâm sự thật kỹ với các người…”

Chu Tuấn Dương đúng.

Mãi đến năm 2008 thì cảnh sát mới được trang bị thiết bị quay chụp, lúc đó chúng tôi ra ngoài mà không cầm theo máy quay DV thì không có khả năng ghi hình.

“Đúng vậy, những cô bé đó đều là do tôi làm, các người làm gì được tôi chứ?” Chu Tuấn Dương vẫn vừa cười vừa nói.

Tôi và Triệu Tuấn cứng đờ cả người.

Chúng tôi từng gặp người tự thú, nhưng chưa từng gặp kẻ nào ngang ngược đến thế.

Trong khoảnh khắc đó, tôi còn nghĩ tai mình bị hỏng rồi.

Cần biết rằng chúng tôi là cảnh sát hình sự.

Chu Tuấn Dương chậm rãi nói tiếp: “Các em ấy còn non lắm. Chơi thì sướng phải biết… Hơn nữa còn rất nghe lời, dễ điều khiển. Bởi vì ở độ tuổi như các em ấy thì lời thầy giáo nói chính là trời.”

“Thằng khốn nạn!” Triệu Tuấn suýt nữa đã đứng bật dậy.

Tôi vội vàng giữ cậu ấy lại.
 
Quỷ Người - Huyền Thiên Huyễn
Chương 7


Chu Tuấn Dương rõ ràng là đang cố ý chọc tức chúng tôi, tôi không muốn mắc bẫy.

“Để tôi nói cho các người biết, thế giới này phân cấp bậc, vẫn chưa hiểu sao? Thầy giáo với học sinh chính là trời với đất, tôi thích thao túng các em ấy thế nào thì thao túng thế đó…”

Chu Tuấn Dương vẫn giữ vẻ mặt không chút xao động, tôi không hiểu sao anh ta lại dám lớn tiếng ngông cuồng như vậy trước mặt cảnh sát, không hiểu anh ta tự tin đến mức nào.

“Các người sẽ không nghĩ tôi đang tự thú đâu chứ? Tôi sẽ không ngồi tù đâu. Các người không nắm rõ tình hình sao? Hai người chỉ là cảnh sát hình sự quèn thôi, sẽ không nghĩ thật sự có thể kết án tôi đâu chứ? Ha ha…”

“Chẳng qua chỉ là làm hỏng một món đồ chơi thôi thì có gì to tát đâu? Hơn nữa, người cũng không phải do tôi giết, là do nó đáng đời, số phận không may.”

“Nhưng mà cũng thật đáng tiếc vì Chu Vân là một món đồ chơi tốt, rất hợp tác, rất ‘đã’…”

Triệu Tuấn đã không thể chịu đựng thêm được nữa, cậu ta quát lớn một tiếng “Thằng khốn nạn!”, rồi trực tiếp xông lên đ.ấ.m một cú trời giáng vào cái đầu béo ú của Chu Tuấn Dương.

Mặc dù biết Chu Tuấn Dương cố ý, nhưng tôi cũng không thể giữ Triệu Tuấn ở bên cạnh được nữa, thậm chí bản thân tôi cũng muốn động tay…

Sau khi đánh cho một trận, chúng tôi giải anh ta về đội hình sự.

Chúng tôi cứ nghĩ vụ án này sẽ khép lại cùng với lời tự thú của Chu Tuấn Dương.

Nhưng thực ra, mọi chuyện mới chỉ vừa bắt đầu.

10

Sau khi trở về, Chu Tuấn Dương kiên quyết không hợp tác làm biên bản lời khai, chỉ la làng rằng mình bị đánh.

Tôi và Triệu Tuấn đều không để tâm, anh ta không làm biên bản cũng chẳng sao, bởi vì chúng tôi còn có những phương pháp khác:

Thứ nhất, để hai cô bé nạn nhân còn lại đứng ra tố cáo anh ta.

Thứ hai, chúng tôi sẽ buộc anh ta lấy mẫu máu, mang đi xét nghiệm.

Chỉ cần có thể khớp với bào thai của Chu Vân thì anh ta sẽ hoàn toàn xong đời.

Sau khi bắt giữ người, trước hết, chúng tôi phải thông báo cho gia đình anh ta, nhưng lúc này chúng tôi mới phát hiện ra—— Chu Tuấn Dương không có người thân ở địa phương.

Hèn chi anh ta lại sống một mình trong ký túc xá của trường.

Bố mẹ anh ta đã qua đời từ nhiều năm trước, vợ anh ta đã ly hôn cách đây hơn mười năm, một con trai và một con gái cũng bị vợ đưa đi, rời khỏi ngôi làng nhỏ này.

Đây cũng là lý do vì sao cuối tuần các giáo viên khác đều về nhà, mà anh ta vẫn ở lại trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quy-nguoi/chuong-7.html.]

Anh ta không có gia đình.

Chúng tôi đã kịp thời thông báo cho vợ cũ của anh ta, nhưng đối phương rất lạnh nhạt, nghe tin Chu Tuấn Dương bị bắt mà cảm xúc không hề có chút biến động nào.

Điểm này hơi đáng ngờ.

Nhưng chúng tôi còn có việc quan trọng hơn phải làm, nên cũng không để tâm quá nhiều.

Chúng tôi lập tức lên đường đi tìm gia đình Dương Tuệ Quỳnh và Diệp San San.

Nhưng mọi chuyện lại không thuận lợi như tưởng tượng.

Đầu tiên là gia đình Dương Tuệ Quỳnh, bố mẹ cô bé kiên quyết từ chối giao tiếp với chúng tôi, và một mực khẳng định Trương Thạch Chấn chính là thủ phạm.

Quan trọng hơn là họ còn cho biết sau khi nhận được tiền bồi thường họ sẽ rời khỏi đây, để Dương Tuệ Quỳnh tránh xa nơi này, bắt đầu cuộc sống mới.

Chúng tôi thậm chí còn không biết ai đã hứa hẹn rằng họ có thể nhận được tiền bồi thường, bởi vì vụ án này vẫn đang trong quá trình điều tra, nghi phạm chưa bị bắt, hoàn toàn không có đối tượng để đòi bồi thường.

Nhưng họ từ chối giao tiếp, cũng từ chối việc chúng tôi hỏi chuyện Dương Tuệ Quỳnh.

Không chỉ vậy, gia đình Diệp San San cũng tương tự, bố mẹ cô bé đã trở về, so với bà nội, họ còn khó nói chuyện hơn.

Họ cũng khẳng định Trương Thạch Chấn chính là thủ phạm và lấy danh nghĩa bảo vệ con gái không cho phép chúng tôi nhắc đến bất cứ điều gì liên quan đến chuyện này nữa.

Những bậc cha mẹ này cứ như bị mua chuộc vậy.

Tôi và Triệu Tuấn đau đầu hết sức.

Chúng tôi lại một lần nữa đến ủy ban xã, muốn tìm cán bộ thôn giúp đỡ vận động, nhưng cũng bị khuyên rời đi.

Ý của họ là:

“Người ta còn chẳng quan tâm nữa, chúng tôi là người ngoài thì có nói gì cũng vô ích thôi.”

“Các anh không biết đâu, hai gia đình đó đều rất trọng nam khinh nữ… các cô bé đó không phải con một, họ dẫn theo con trai của mình đi làm ở nơi khác, sống vui vẻ, cố tình để con gái ở lại chịu khổ.”

“Trước đây, khi họ gây sự thì các anh cũng thấy rồi đó, chỉ là vì tiền thôi… một khi đã nhận được tiền rồi thì chắc chắn sẽ không nói thêm gì nữa đâu…”

Tôi không tìm ra lời giải đáp, chất vấn họ: “Rốt cuộc là ai đã đưa tiền?”

Vài người trong ủy ban xã đều nhìn nhau, thậm chí còn nói: “Chẳng phải các anh đã đưa tiền để xoa dịu vụ án sao?”
 
Quỷ Người - Huyền Thiên Huyễn
Chương 8


Rõ ràng là họ chỉ biết từ hai gia đình đó rằng họ đã nhận tiền, nhưng cũng không hề biết khoản tiền bồi thường này do bộ phận nào chi trả.

Tôi chợt nghĩ, Chu Tuấn Dương cũng từng đề cập với Chu Kiến Đông là sẽ đưa tiền để “giải quyết” chuyện này…

Cảm giác sự việc càng trở nên kỳ quái hơn.

Chúng tôi tìm đến hiệu trưởng trường tiểu học của ngôi làng, muốn làm rõ xem liệu có phải họ đã thực hiện khoản bồi thường hay không, nhưng kết quả nhận được cũng là: Không phải họ.

Hoàn toàn không thể tìm ra manh mối.

Ngày hôm đó, chúng tôi trở về tay không, không có được bất kỳ nhân chứng nào có thể chứng minh Chu Tuấn Dương là kẻ phạm tội.

Ngày hôm sau, những tin tức bất lợi hơn dồn dập ập đến.

Kết quả xét nghiệm DNA đã có.

Chu Tuấn Dương không phải là cha ruột của thai nhi của Chu Vân.

11

Đột nhiên, chúng tôi mất hết mọi cách để buộc tội Chu Tuấn Dương.

Không có vật chứng, cũng không có nhân chứng, nghiêm trọng hơn là chúng tôi vẫn chưa có được lời cung của Chu Tuấn Dương.

Đúng vậy, cả tôi và Triệu Tuấn đều tận tai nghe thấy anh ta thừa nhận mình là kẻ phạm tội.

Nhưng vấn đề là kể từ khi anh ta đến đội hình sự thì liền thay đổi lời khai.

Thêm vào đó, một điểm vô cùng quan trọng: Anh ta có vết thương trên người.

Anh ta cũng lấy đó làm cớ, tố cáo chúng tôi thi hành công vụ bằng bạo lực, bức cung.

Lão Từ đã tìm chúng tôi nói chuyện.

Đương nhiên là ông ấy tin tưởng chúng tôi, nhưng vấn đề là áp lực đến từ cấp trên.

"Hai cậu gây rắc rối lớn rồi."

Lão Từ thở dài một hơi, rồi tiếp tục nói:

"Cục trưởng cấp bộ nhận được khiếu nại từ phòng hình sự thành phố, nói rằng trong khi không có bằng chứng, chúng ta lại muốn bức cung, chính là vụ án của Chu Tuấn Dương đó. Vậy, hai cậu có chạm vào cái gạt tàn đó không?"

Tôi đã chạm vào, có dấu vân tay của tôi trên đó.

Triệu Tuấn muốn phản bác nhưng tôi biết tình hình không ổn, lập tức giữ chặt cậu ấy lại.

Vô cùng không ổn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quy-nguoi/chuong-8.html.]

Dù là vết thương ở trán trái của Chu Tuấn Dương do bị gạt tàn đánh vỡ, hay những vết thương ngoài da do Triệu Tuấn đánh anh ta để lại thì đều đủ để xác thực lời tố cáo này.

Tôi liền chen lời nói: "Tôi chấp nhận hình phạt."

Khoảnh khắc đó, tôi chợt hiểu vì sao Chu Tuấn Dương lại có thể nói năng ngông cuồng như vậy.

Có lẽ, có lẽ anh ta chỉ muốn dằn mặt tôi.

Để chúng tôi biết rằng, vụ án này, dù có tiếp tục điều tra cũng sẽ không có kết quả.

Nghe tôi nói vậy, Triệu Tuấn nhìn tôi với vẻ mặt khó tin.

Lão Từ nhìn tôi một cách đầy ẩn ý, rồi mới nói: "Cậu nghỉ ngơi vài ngày đi. Còn Triệu Tuấn, cậu đi làm vụ khác đi, vụ này không cần theo nữa..."

Triệu Tuấn vẫn muốn nói gì đó, nhưng tôi vẫn giữ cậu ấy lại.

Tôi không muốn cả hai đều bị đình chỉ công tác, như vậy thì thật sự không còn ai quản lý nữa.

Lão Từ nói xong liền vội vã rời đi. Có lẽ ông ấy cũng biết điều gì đó, nhưng lại không tiện nói thẳng với chúng tôi.

Ông ấy vừa đi là Triệu Tuấn bắt đầu oán trách tôi, nhưng tôi chỉ nói với cậu ấy một điều: "Cậu không thể bị đình chỉ công tác, cậu phải ở lại đây theo dõi vụ án này. Dù ai tiếp nhận thì cũng phải điều tra đến cùng, hiểu không?"

Triệu Tuấn lúc này mới nhận ra tôi đã bị đình chỉ công tác.

Hơn nữa, nếu vừa rồi cậu ấy phản ứng mạnh hơn một chút thì có lẽ Lão Từ cũng sẽ trực tiếp đình chỉ công tác của cậu ấy.

Khoảnh khắc đó, cậu ấy mới hiểu ra, hóa ra sự việc thật sự không hề đơn giản.

Chu Tuấn Dương không hề nói quá, thế giới này thật sự có phân cấp.

Ban đầu chúng tôi vẫn chưa hiểu câu này, còn tưởng đơn thuần chỉ nói về mối quan hệ thầy trò.

Không phải vậy, anh ta đang ám chỉ rằng anh ta có sự che chở của cấp trên.

Cũng như sự can thiệp vào vụ án lần này là áp lực đến từ cấp trên.

Tuy rất không cam lòng, nhưng đó chính là hiện thực, chúng tôi rất có thể sẽ mất quyền điều tra tiếp.

Ngoài Chu Tuấn Dương ra thì rốt cuộc còn ai đã xâm hại ba cô bé đó?

Chuyện này có liên quan đến căn nhà mái cam kia không?

Căn nhà đó có lai lịch thế nào?

Vốn dĩ tôi tưởng mình sẽ vĩnh viễn không bao giờ biết được.

Tuy nhiên, sự việc vẫn có bước ngoặt.
 
Quỷ Người - Huyền Thiên Huyễn
Chương 9


12

Buổi chiều, tôi nhận được điện thoại của Triệu Tuấn, giọng cậu ấy đầy uất ức.

Cậu ấy nói, cậu ấy không chỉ phải đích thân thả Chu Tuấn Dương, mà còn phải xin lỗi anh ta.

Nếu không cũng sẽ bị đình chỉ công tác.

Còn Chu Tuấn Dương thì mỉm cười híp mắt phất tay về phía cậu ấy, rất rộng lượng nói: "Tôi tha thứ cho anh. Sau này làm việc chú ý một chút, đừng oan uổng người tốt."

Triệu Tuấn suýt nữa nghiến nát răng.

Tôi bảo cậu ấy bình tĩnh, sự việc chắc chắn sẽ không kết thúc như vậy đâu.

Bởi vì tôi thấy Chu Tuấn Dương không chỉ xấu xa mà còn ngu xuẩn.

Anh ta có đủ tự tin, tin rằng người phía trên sẽ bảo vệ anh ta.

Và lý do có thể rất đơn giản: Trong tay anh ta có bằng chứng của những kẻ khác đã phạm tội cùng anh ta, anh ta có thể uy h.i.ế.p người khác.

Nhưng anh ta vẫn quá ngu ngốc, một kẻ gây họa lớn như vậy thì dù có được bảo vệ cũng chỉ là bảo vệ anh ta khỏi gây thêm rắc rối.

Những kẻ ngồi trên cao không có ai ngu ngốc cả.

Quả nhiên, ngay tối hôm đó đã xảy ra chuyện lớn!

Tôi không ngờ sự việc lại đến nhanh đến vậy, mà tôi lại chẳng thể làm gì được.

Chu Tuấn Dương đã chết.

Đồng thời, cũng xác định anh ta chính là một trong những kẻ đã xâm hại Chu Vân.

Chúng tôi không hề bắt nhầm người.

Vì vậy mà Lão Từ gọi một cuộc điện thoại, bảo tôi nhanh chóng quay về giúp đỡ.

Khi tôi quay về thì các đồng nghiệp đã hoàn thành việc khám nghiệm hiện trường vụ án mạng rồi.

Đầu tiên, Chu Tuấn Dương c.h.ế.t trong ký túc xá cá nhân của anh ta ở trường học.

Hiện trường vô cùng m.á.u me.

Rõ ràng là anh ta đã bị g.i.ế.c hại, bởi vì anh ta bị trói trên ghế máy tính trong phòng ngủ.

Vết thương chí mạng là vết thương do vật cùn gây ra nằm ở dau gáy, hung khí là một chiếc búa sắt gia dụng.

Kẻ sát nhân ắt hẳn đã quyết tâm lấy mạng anh ta, bởi vì sau gáy của anh ta gần như bị xuyên thủng hoàn toàn.

Ngoài ra, trên người anh ta còn có đủ loại vết thương khác.

Chưa nói đến những vết thương nội tạng chỉ có thể xác nhận sau khi khám nghiệm tử thi, chỉ riêng những vết thương ngoài da cũng đủ khiến chúng tôi phải kinh ngạc.

Ví dụ như toàn thân đều có những vết c.h.é.m lớn do d.a.o phay gây ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quy-nguoi/chuong-9.html.]

Ví dụ như vết bầm tím có thể nhìn thấy rõ bằng mắt thường trên mặt, và những chiếc răng bị nhổ sống.

Và cả ngón tay, ngón chân của anh ta cũng gần như nát bét, hung khí cũng chính là chiếc búa đó.

Cùng với vết thương tàn bạo nhất là thương tổn thiến vật lý gây ra bằng kéo.

Hơn nữa, dựa vào lượng m.á.u b.ắ.n ra ngoài hiện trường, chúng ta có thể biết rằng vết thương trên người Chu Tuấn Dương rất có khả năng là được gây ra khi anh ta còn sống.

Kẻ sát nhân và anh ta chắc chắn có thù oán lớn.

Vì đang là kỳ nghỉ hè cho nên ký túc xá giáo viên hầu như không có người ở, nên cũng không có nhân chứng nào.

Thời đó, camera giám sát của trường học chưa có chức năng nhìn đêm. Ông lão trông cổng đêm đó lại tự ý bỏ vị trí chạy đi uống rượu.

Cánh cổng lớn của trường học hoàn toàn không có tác dụng gì.

Nhưng điều đó không quan trọng, chúng tôi không khó để đoán ra hung thủ là ai.

Chu Kiến Đông.

Sau khi vụ án xảy ra, chúng tôi lập tức tìm cách liên hệ với ông ấy, nhưng không có kết quả.

Nhà ông ấy cũng đã trống không từ lâu.

May mắn thay, hiện trường vụ án còn sót lại khá nhiều manh mối. Hung thủ gần như không biết cách che giấu hành vi phạm tội, tại hiện trường đã thu thập được dấu chân, dấu vân tay, tóc và các bằng chứng khác của ông ấy.

Kể cả trên hung khí cũng có dấu vân tay lộ rõ.

Và tất cả những bằng chứng này đều trùng khớp với những gì được thu thập tại nhà Chu Kiến Đông.

Điều này chứng tỏ rằng Chu Kiến Đông chính là hung thủ không thể sai được.

13

Vậy làm thế nào để xác định Chu Tuấn Dương là kẻ phạm tội trong vụ án xâm hại trẻ em?

Ngoài những vật chứng tại hiện trường vụ g.i.ế.c người đã nêu trên, chúng tôi còn có những phát hiện khác tại nhà Chu Tuấn Dương.

Những phát hiện đen tối và dơ bẩn.

Khi đó, máy tính đã dần phổ biến, trong ký túc xá của Chu Tuấn Dương cũng có một chiếc máy tính cá nhân, nhưng đã được cài mật khẩu.

Đây là thứ mà tôi và Triệu Tuấn chưa thể tiếp cận được trước đây.

Một phần vì lúc đó có quá nhiều việc phải giải quyết, phần khác là chúng tôi không có thời gian để xin được lệnh khám xét. Nếu cưỡng chế khám xét, chúng tôi chắc chắn không thể phá được mật khẩu.

Nhưng khi án mạng xảy ra thì tình hình hoàn toàn khác.

Đồng nghiệp kỹ thuật hình sự có thể nhanh chóng can thiệp và phá được mật khẩu.

Sau đó, chúng tôi đã tìm thấy một số video vô cùng kinh khủng trong các tệp ẩn trên ổ cứng máy tính.

Tóm gọn trong bốn chữ là: Xâm hại nữ sinh.
 
Quỷ Người - Huyền Thiên Huyễn
Chương 10


Trong video, chúng tôi đã nhìn thấy những người quen thuộc.

Chu Vân, Dương Tuệ Quỳnh, Diệp San San, tất cả đều hiện diện rõ ràng.

Họ đều là học sinh của Chu Tuấn Dương.

Với điều này, gần như có thể suy đoán rằng Chu Tuấn Dương chính là kẻ đã xâm hại mấy nữ sinh đó.

Và động cơ Chu Kiến Đông g.i.ế.c Chu Tuấn Dương đã trở nên rất rõ ràng, ông ấy đang báo thù cho đứa cháu gái đã mất của mình.

Ngoài ra, tôi cũng chợt nghĩ đến việc Chu Tuấn Dương đã ly hôn hơn mười năm trước, và việc con cái cũng không sống cùng anh ta

Khi thông báo cho vợ cũ của anh ta, đối phương tỏ thái độ lạnh nhạt, gần như không hề quan tâm.

Dù là việc ly hôn hay sự lạnh nhạt của vợ cũ, có lẽ đều xuất phát từ cùng một nguyên nhân—

Cô ấy ắt hẳn đã nhận ra cái thói b**n th** phản nhân loại ghê tởm của Chu Tuấn Dương, nên mới rời bỏ anh ta và mang theo những đứa con còn nhỏ tuổi lúc đó.

Tôi lại lần nữa gọi điện cho vợ cũ của Chu Tuấn Dương, úp mở hỏi cô ấy có biết chuyện này không, nhưng đối phương chỉ ám chỉ trong lời nói rằng mình có biết, và bày tỏ rõ ràng không muốn nói thêm nhiều.

Điều này cũng bình thường thôi, cô ấy chắc hẳn đã phải rất khó khăn mới có thể thoát khỏi con quỷ này.

Tôi cũng không dây dưa thêm, dù sao cũng không cần thiết phải gợi lại những ký ức không tốt cho cô ấy.

Sở dĩ tôi muốn xác nhận chuyện này thực ra là để xác định thời gian Chu Tuấn Dương gây án.

Dựa trên kinh nghiệm trước đây, những kẻ phạm tội thuộc loại này, sau khi gây án trong thời gian dài mà không bị bắt kịp thời thì rất có thể sẽ tìm được đồng bọn cùng chung chí hướng.

Bởi vì trong tay chúng tôi vẫn còn một bằng chứng vô cùng quan trọng: Cha ruột của thai nhi của Chu Vân không phải Chu Tuấn Dương.

Tức là rất có khả năng Chu Tuấn Dương có đồng bọn.

Và những bằng chứng mà đồng nghiệp thu thập được sau đó cũng gián tiếp xác nhận phán đoán này của tôi.

14

Đồng nghiệp kỹ thuật hình sự đã sắp xếp lại những video dơ bẩn đó, trong đó, ngoài các nữ sinh bị hại ra thì không có bất kỳ kẻ phạm tội nào xuất hiện.

Nhưng họ phát hiện ra rằng địa điểm quay phim không phải bất kỳ nơi nào trong trường tiểu học đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quy-nguoi/chuong-10.html.]

Hầu hết các địa điểm đều là một, vì vậy có thể phán đoán rằng Chu Tuấn Dương và đồng bọn của anh ta hẳn phải có một sào huyệt gây án cố định.

Trong số đó, một video tình cờ quay được ra ngoài cửa sổ, bên ngoài là một cây long não cao lớn.

Ở miền Nam, loại cây này thường được trồng làm cây xanh đường phố, hoàn toàn không thể dùng làm địa điểm nhận dạng.

Thế nhưng tôi lại ngay lập tức nghĩ đến công viên đó.

Căn nhà ấy.

Không chỉ vì ở đó đâu đâu cũng là cây long não.

Mà còn vì Chu Vân và các cô bé khác mỗi tuần đều đến công viên đó để "chơi".

Có lẽ Chu Tuấn Dương và những kẻ đồng lõa vô nhân tính của anh ta đã cùng nhau gây án trong căn nhà đó.

Vì vậy mà tất cả chúng tôi đều cảm thấy điều này vô cùng cần thiết phải điều tra tiếp.

Thế là tôi lập tức báo cáo chuyện này cho Lão Từ.

Nhưng chưa nói hết lời thì tôi đã bị ông ấy ngắt lời một cách gay gắt: "Các cậu đừng cầm đèn chạy trước ô tô nữa! Giờ không đi bắt kẻ phạm tội đang bỏ trốn mà nghĩ cái gì vậy? Chu Kiến Đông đâu? Mau bắt ông ta về đây trước đã, ông ta là một kẻ g.i.ế.c người đó!"

Đúng vậy, lúc đó Chu Kiến Đông vẫn đang bỏ trốn.

Nhưng tôi nghĩ rằng ông ấy sẽ không thể trốn lâu được.

Chỉ nhìn vào hiện trường vụ án của Chu Tuấn Dương là có thể thấy rằng ông ấy hoàn toàn không biết cách che giấu hành vi phạm tội, việc bắt được ông ấy chỉ là vấn đề thời gian.

Hơn nữa, trong thời gian bỏ trốn, khả năng cao là ông ấy sẽ không làm hại người khác, bởi vì động cơ cốt lõi của việc g.i.ế.c Chu Tuấn Dương là để báo thù cho cháu gái mình.

Ông ấy là một kẻ g.i.ế.c người, nhưng không phải một ác nhân tùy tiện làm hại người khác.

Trước đây tôi đã từng tiếp xúc với ông ấy, ít nhất tôi đã nghĩ như vậy.

Thế nhưng, khi tôi nói như vậy thì lại bị Lão Từ mắng té tát một trận.

Và thực tế đã chứng minh tôi cũng đã đoán sai, bởi vì Chu Kiến Đông thật sự đã gây án lần nữa.

Tôi nghĩ Chu Kiến Đông bỏ trốn chỉ là để tránh né hình phạt, nhưng tôi đã không nghĩ đến một khả năng khác.
 
Quỷ Người - Huyền Thiên Huyễn
Chương 11


15

Vì chúng tôi không biết, đêm đó sau khi bị trói lại thì Chu Tuấn Dương rốt cuộc đã nói gì với Chu Kiến Đông.

Tuy Chu Kiến Đông không biết cách che giấu hành vi phạm tội, nhưng ông ấy có thể chạy trốn và ẩn nấp. Ông ấy vô cùng quen thuộc với rừng núi gần làng, nên rất khó để nắm rõ tung tích.

Ông ấy đang ở độ tuổi sung sức năm mươi, đã lao động vất vả gần nửa đời người, thân thể rất rắn chắc, nếu không thì cũng không thể khống chế Chu Tuấn Dương tốt đến vậy, và tra tấn anh ta đến c.h.ế.t dễ dàng như thế.

Cũng chính vì vậy mà chúng tôi đã không bắt được ông ấy trước khi ông ấy phạm phải vụ án tiếp theo.

Và lần này đối tượng mà ông ấy xuống tay lại chính là người chúng tôi quen biết.

Chủ Nhiệm Chung.

Tức là người phụ trách công viên nhỏ ở thị trấn của họ.

Nhưng may mắn thay, Chủ Nhiệm Chung khá may mắn. Ông ta không bị g.i.ế.c mà chỉ bị c.h.é.m bị thương và phải vào bệnh viện.

Theo lời ông ta kể thì đó là khoảng tám, chín giờ đêm.

Ông ta vừa tan ca làm thêm ở cơ quan, đi bộ xuyên qua công viên, định đi đường tắt về nhà qua cổng sau thì bất ngờ một bóng người nhảy ra từ trong bóng tối.

Chỉ thấy bóng người đó không nói lời nào, cầm một con d.a.o gọt hoa quả đuổi theo c.h.é.m ông ấy.

Dù Chủ Nhiệm Chung ba chân bốn cẳng chạy trối c.h.ế.t nhưng vẫn bị liên tục c.h.é.m mấy nhát.

Vai, lưng, đều bị thương.

May mắn là trước khi ngã xuống ông ấy đã la lớn cầu cứu, hai bảo vệ trong công viên nghe tin vội vàng chạy đến thì tên côn đồ cầm d.a.o mới buông tha ông ấy và nhanh chóng bỏ trốn.

Trong bệnh viện, chúng tôi cho ông ta xem ảnh Chu Kiến Đông, Chủ Nhiệm Chung khẳng định chắc nịch rằng đó chính là người đó không sai.

Thế là cuộc truy bắt quy mô lớn bắt đầu.

Một vụ án nghiêm trọng như vậy đã xảy ra, cấp trên đương nhiên vô cùng coi trọng, đội trưởng Lão Từ đích thân dẫn đội, phối hợp các đơn vị để bao vây bắt giữ Chu Kiến Đông.

16

Bao gồm camera an ninh, camera giao thông, tất cả đều đã sẵn sàng, chỉ để bắt Chu Kiến Đông.

Với chiến dịch lớn như vậy, tôi nghĩ cơ hội đã đến.

Tôi nhắc Lão Từ rằng chúng tôi phải làm rõ vì sao Chu Kiến Đông lại tấn công Chủ Nhiệm Chung.

Chắc chắn có uẩn khúc. Đêm đó, dưới sự tra tấn tàn bạo của Chu Kiến Đông, Chu Tuấn Dương nhất định đã tiết lộ không ít điều cho ông ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quy-nguoi/chuong-11.html.]

Có lẽ trong đó có Chủ Nhiệm Chung, có lẽ còn có căn nhà kia.

Thậm chí có cả những kẻ súc vật ẩn nấp đằng sau tất cả những chuyện này, những kẻ cặn bã lạm dụng trẻ em không có giới hạn nhân tính.

Thế nhưng Lão Từ hoàn toàn phớt lờ và nghiêm khắc bảo tôi: Hiện tại điều quan trọng nhất chỉ là bắt được Chu Kiến Đông, những chuyện khác để sau hãy nói.

Đây là mệnh lệnh.

Nói ra thì thật mỉa mai, chúng tôi thà huy động toàn bộ lực lượng cảnh sát trong thành phố để bắt một người nông dân báo thù cho cháu gái, chứ không chịu bỏ một phần lực lượng để điều tra rõ toàn bộ vụ việc, để bảo vệ búp măng của Tổ quốc.

Với đội hình lớn như vậy, thật sự mà nói, chỉ cần ông ấy còn vũ khí trong tay, chỉ cần ông ấy không chịu đầu hàng ngay lập tức, thì rất có khả năng sẽ bị b.ắ.n hạ tại chỗ.

Vì thế mà tôi và Triệu Tuấn gần như xông lên đi đầu.

Cả ngọn núi không lớn lắm, các cảnh sát viên vừa lùng sục vừa đi lên, còn chúng tôi thì cố ý giữ khoảng cách với họ.

May mắn thay, chúng tôi đã thật sự tìm thấy Chu Kiến Đông trước tiên.

Ông ấy đang trốn trong một chuồng bò đổ nát.

Từng có thời gian người ta chăn nuôi trên ngọn núi này cho nên vẫn còn lại chuồng bò.

Chúng tôi dùng đèn pin rọi vào người ông ấy, ông ấy lập tức muốn bỏ chạy. Triệu Tuấn liền nổ s.ú.n.g cảnh cáo và quát lên: "Chu Kiến Đông! Đừng chạy! Bỏ vũ khí xuống! Quỳ xuống đất!"

Lúc này tôi mới thấy trong tay ông ấy vẫn còn cầm con dao.

Nghe thấy tiếng s.ú.n.g chói tai, ông ấy không chạy nữa mà quay thẳng mặt về phía chúng tôi, "phịch" một tiếng quỳ xuống.

Tôi cứ nghĩ ông ấy sẽ chịu trói, nhưng không ngờ ông ấy vẫn còn cầm chặt con dao.

"Tôi nói lại một lần nữa! Bỏ vũ khí xuống!"

Chúng tôi từ từ lại gần, nhưng cũng không dám quá sát.

Sau đó, tôi nghe thấy giọng Chu Kiến Đông khàn đặc, ông ấy nói:

"Tha cho tôi… tha cho tôi… Tôi, tôi còn việc phải làm…"

Vậy mà ông ấy lại nghĩ rằng sau khi g.i.ế.c người ông ấy vẫn có thể được thả đi.

Chu Kiến Đông tiếp tục nói với giọng nức nở khản đặc: "Xin các người, xin các người… Tôi, Vân Nhi của tôi… Con bé c.h.ế.t không nhắm mắt, còn có người, còn có những kẻ khác nữa…"

Tôi đã hiểu.

Cái việc ông ấy nói "còn phải làm", chính là Chủ Nhiệm Chung chưa bị giết, và tất cả đồng bọn của Chu Tuấn Dương.
 
Quỷ Người - Huyền Thiên Huyễn
Chương 12


Điều này có nghĩa là khi Chu Kiến Đông g.i.ế.c Chu Tuấn Dương một cách tàn bạo thì ông ấy đã ép Chu Tuấn Dương khai ra tất cả đồng bọn của anh ta.

Tôi cũng vội vàng hô to: "Chu Kiến Đông! Xin hãy nhanh chóng bỏ vũ khí xuống! Ông chỉ cần nói cho chúng tôi những gì ông biết, chúng tôi sẽ xử lý sau! Xin hãy tin tưởng chúng tôi!"

Nhưng Chu Kiến Đông lại trả lời tôi một cách đầy phẫn nộ: "Các người? Làm sao có thể… Các người ngay cả Chu Tuấn Dương cái thằng khốn nạn đó mà còn không động vào được!"

Câu nói đó thật sự khiến chúng tôi nghẹn lời.

Giọng Chu Kiến Đông lại dịu xuống, lại như đang cầu xin chúng tôi: "Tha cho tôi, tôi chưa thể chết… Để tôi g.i.ế.c thêm vài tên nữa, tôi g.i.ế.c thêm vài tên nữa… Tôi g.i.ế.c hết bọn chúng, rồi tôi sẽ tự đi chết!"

Ông ấy đã không còn quan tâm đến sinh mạng của mình nữa rồi. Ông ấy chỉ muốn g.i.ế.c thêm vài kẻ súc vật.

Nhưng tôi biết rõ điều này là không thể.

Triệu Tuấn cũng biết điều này, cậu ấy cũng tiếp tục hô lớn: "Chu Kiến Đông! Lập tức bỏ vũ khí xuống! Ông không thể chạy thoát đâu! Cả ngọn núi đã bị bao vây rồi!"

Thế nhưng Chu Kiến Đông không hề ngoan ngoãn nghe lời.

Ông ấy từ từ đứng dậy.

Ông ấy dường như biết rằng cầu xin chúng tôi sẽ không còn tác dụng gì nữa cho nên bắt đầu nghiến răng nghiến lợi gầm lên chất vấn chúng tôi: "Các người nói đi! Chẳng lẽ bọn chúng không đáng c.h.ế.t sao? Hả? Chẳng lẽ bọn chúng, bọn chúng đã làm chuyện tày trời như vậy, bọn chúng đã hại c.h.ế.t cháu gái tôi… Bọn chúng không đáng c.h.ế.t sao?"

Phải, bọn chúng không đáng c.h.ế.t sao?

Chu Vân mới mười hai tuổi, mười hai tuổi đó.

Vậy mà chỉ vì sự tàn phá, chà đạp của bọn chúng, ngay cả khi mang thai con bé cũng không hay biết, cho đến khi c.h.ế.t vì băng huyết do khó sinh thì cũng chỉ như rác rưởi bị vứt bỏ.

Tôi không thể đáp lại lời chất vấn của Chu Kiến Đông.

Còn Triệu Tuấn, cậu ấy cũng chỉ có thể lặp lại mệnh lệnh: "Bỏ vũ khí xuống! Bỏ xuống! Mau bỏ xuống!"

Tôi nghĩ, Triệu Tuấn biết rằng, thời gian để Chu Kiến Đông chịu khuất phục không còn nhiều.

Bởi vì sau khi tiếng s.ú.n.g cảnh cáo vừa rồi nổ lên, các thành viên khác đều có thể nghe thấy.

Thế nhưng Chu Kiến Đông càng trở nên phẫn nộ hơn, có vẻ là ông ấy đã khóc rồi, bởi vì tiếng gầm của ông ấy lại mang theo tiếng khóc: "Tôi phải cho Vân Nhi một lời công bằng! Tôi phải… tôi phải cho con bé một lời công bằng! Tôi có thể chết, nhưng tôi phải g.i.ế.c hết bọn chúng, tôi nhất định phải g.i.ế.c hết bọn chúng…"

Ông ấyđã hơi điên cuồng rồi.

Nhưng không hiểu sao, ở một mức độ nào đó, tôi có thể hiểu được sự điên cuồng này.

Còn Triệu Tuấn, cậu ấy vẫn lặp lại câu nói đó: "Bỏ vũ khí xuống!"

Nhưng đã quá muộn, tôi đã thấy rất nhiều ánh đèn pin đang nhanh chóng tiếp cận chúng tôi.

Từ nhiều hướng khác nhau.

Triệu Tuấn cũng gào thét gần như mất kiểm soát: "Bỏ con d.a.o xuống đi! Bỏ xuống đi! Mau bỏ xuống đi!"

Giọng điệu nặng nề đến mức chỉ thiếu nước quỳ xuống cầu xin ông ấy.

Thế nhưng Chu Kiến Đông lại không muốn, có lẽ ông ấy không hiểu ý định của chúng tôi.

Ông ấy không biết rằng, ở chốn hoang vu này, một khi trúng đạn thì chắc chắn 100% sẽ không thể được cấp cứu kịp thời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quy-nguoi/chuong-12.html.]

Ông ấy cầm vũ khí trong tay, bắt đầu cất bước.

"Tôi nhất định phải g.i.ế.c hết bọn chúng! Tôi sống cũng vô dụng, tôi nhất định phải, nhất định phải…"

"Bỏ vũ khí xuống! Ông phải tin tưởng chúng tôi!" Triệu Tuấn vẫn gào thét khản cả giọng.

"Hừ! Các người đều cùng một giuộc!"

Ông ấy lao tới.

"Đoàng!" Lại một tiếng s.ú.n.g vang lên.

Không phải tôi, cũng không phải Triệu Tuấn, mà là đồng nghiệp vừa tới.

Viên đạn găm thẳng vào đùi Chu Kiến Đông khiến ông ấy lập tức ngã nhào xuống đất.

Tôi và Triệu Tuấn lập tức xông lên, đá văng con d.a.o khỏi tay ông ấy rồi tiến hành sơ cứu.

Thế nhưng điều đáng tuyệt vọng là viên đạn này lại trúng động mạch đùi.

Hoàn toàn không thể cầm m.á.u được.

Chúng tôi đưa ông ấy xuống núi và chuyển đến bệnh viện gần nhất, nhưng mọi chuyện đã quá muộn.

Ông ấy đã chết.

Ở bệnh viện, ngoài phòng cấp cứu, dưới ánh đèn trắng lóa, tôi và Triệu Tuấn đứng thẫn thờ hồi lâu, rất lâu.

"Các người đều cùng một giuộc!"

Trong tai tôi, câu nói đó vẫn không ngừng vang vọng.

Khiến tôi không khỏi chìm vào nỗi buồn sâu sắc.

Chúng tôi rốt cuộc là cùng một giuộc với ai?

17

Hung thủ đã chịu tội, vụ án nhanh chóng được kiểm soát, không gây ra bất ổn xã hội quá lớn.

Gia đình nạn nhân có tâm trạng ổn định, người c.h.ế.t thì càng ổn định hơn.

Cấp trên rất hài lòng.

Thế nhưng, trong quá trình theo dõi tiếp theo vẫn còn những vấn đề lớn hơn xuất hiện.

Đúng vậy, vẫn còn bước ngoặt.

Chắc chắn là sẽ có.

Bởi vì chúng tôi vẫn không biết rốt cuộc những kẻ "trú ngụ" bên trong căn nhà trong công viên là ai.

Tôi lại tìm Lão Từ, định bụng dù có phải "xé toạc mặt" cũng phải khiến ông ấy cho tôi quyền tiếp tục điều tra.

Thế nhưng không ngờ, lần này, mọi chuyện lại có chuyển biến.
 
Quỷ Người - Huyền Thiên Huyễn
Chương 13


Lão Từ bị tôi đeo bám đến bất đắc dĩ, đành đóng cửa phòng làm việc lại và nói với tôi: "Cậu đừng vội, thực ra là tôi đang cùng với người của các bộ phận khác liên hợp điều tra chuyện này. Các cậu manh động sẽ đánh rắn động cỏ, nên trước đây mới không cho các cậu tùy tiện chạy lung tung điều tra."

Tôi hết sức kinh ngạc, vội vàng hỏi dồn ông ấy về tiến độ.

Lão Từ giải thích: "Tiến triển rất tốt, không quá hai ngày nữa là có thể 'thu lưới' rồi. Chu Tuấn Dương đương nhiên có đồng bọn, Chủ Nhiệm Chung của công viên là một, còn vài giáo viên ở các trường tiểu học thị trấn khác nữa. Nếu không nắm rõ tất cả, làm sao có thể tóm gọn hết được?"

"Vậy thì tốt quá rồi!"

Tôi bừng tỉnh ngộ, nỗi nghi ngờ trong lòng cuối cùng cũng được giải tỏa.

Và tiếp theo, mọi chuyện trông có vẻ thuận lợi lạ thường.

Chỉ là cũng quá thuận lợi rồi.

Trong sự thuận lợi đó vẫn ẩn chứa vài sai sót.

18

Hai ngày sau, Lão Từ dẫn chúng tôi đi "thu lưới".

Vụ án này liên quan đến nhiều bé gái vị thành niên, hơn nữa còn liên quan đến bốn giáo viên từ các trường tiểu học ở các thị trấn khác trong khu vực, chưa kể Chu Tuấn Dương đã chết.

Vì vậy mà mọi việc đều được tiến hành một cách kín đáo, tránh gây ra dư luận xã hội và tạo ra tình hình bất ổn.

Đúng vậy, duy trì ổn định mới là yếu tố hàng đầu của chúng tôi.

Theo lời khai của bốn giáo viên này và Chủ Nhiệm Chung - người phụ trách công viên, bọn chúng đã câu kết với nhau, dùng thủ đoạn uy h.i.ế.p và dụ dỗ để tẩy não, khống chế nữ sinh, cuối cùng đạt được mục đích chơi đùa thân thể các em.

Đúng là không bằng cầm thú.

Còn Chủ Nhiệm Chung thì chịu trách nhiệm cung cấp địa điểm, tức là căn nhà đó.

Sau khi bị bắt, thái độ của các nghi phạm đều rất tốt, mặc dù một số bằng chứng chưa xác đáng, nhưng tất cả bọn chúng đều chủ động nhận tội.

Phải biết rằng đây là tội h.i.ế.p dâm, bọn chúng rất có thể sẽ phải ngồi tù hơn mười năm.

Nhưng những giáo viên ăn nói lưu loát này vậy mà không một ai biện minh cho mình.

Không phải nói chủ động nhận tội không phải là chuyện tốt, mà là trường hợp của bọn chúng, luôn khiến người ta cảm thấy như thể đã bị kiềm chế một cách cực đoan.

Sự kiềm chế này, thậm chí còn khiến bọn chúng sợ hãi hơn cả việc ngồi tù mười năm.

Ví dụ như bị đe dọa an toàn tính mạng, thậm chí là đe dọa an toàn gia đình.

Điều này khiến tôi không khỏi liên tưởng đến cái c.h.ế.t của Chu Tuấn Dương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quy-nguoi/chuong-13.html.]

Đúng vậy, anh ta bị Chu Kiến Đông tự tay g.i.ế.c chết.

Nhưng anh ta có thật sự là c.h.ế.t vì Chu Kiến Đông sao?

Liệu có nguyên nhân nào khác không?

Ví dụ, có người ở cấp trên muốn anh ta chết.

Bởi vì anh ta đã nói năng ngông cuồng.

Không ai lại dám ngạo mạn như anh ta trước mặt cảnh sát, bảo vệ anh ta lần này thì dễ, nhưng lần sau thì sao?

Lần sau, nhỡ anh ta gây ra họa lớn hơn thì sao?

Vì vậy anh ta vừa mới rời khỏi đồn cảnh sát thì ngay tối hôm đó đã bị g.i.ế.c chết.

Cho nên, Chủ Nhiệm Chung và những kẻ phạm tội khác mới nhận tội mà không chút do dự, nhận tội một cách chân thành.

Nhưng tôi cũng không có bất kỳ bằng chứng nào.

Một điểm khác, vẫn là căn nhà kia.

Chủ Nhiệm Chung cho biết, căn nhà đó chính là nơi bọn chúng tụ tập vào cuối tuần, trao đổi "nguồn hàng" nữ sinh, không có tác dụng nào khác.

Tôi không tin là không có giao dịch tiền bạc bên trong đó.

Thậm chí là giao dịch tiền quyền.

Phải biết rằng, để biến căn nhà mái cam đó thành của riêng thì không phải chuyện mà Chủ Nhiệm Chung có thể thao túng được một mình.

Đồng thời, thu nhập của mấy giáo viên kia cũng không cao, không thể bỏ ra nhiều tiền.

Mà việc cung cấp căn nhà cho một nhóm súc vật b**n th** để chơi đùa trẻ em, lại không thu được lợi nhuận kinh tế lớn thì rất phi lý.

Không ai lại đầu tư rủi ro cao để kiếm lời nhỏ

Hơn nữa, còn một chuyện tôi vẫn canh cánh trong lòng.

Đó là khi tôi định điều tra căn nhà này. Vừa mới liên hệ với các bộ phận liên quan thì Lão Từ đã lập tức bị gọi đi họp.

Quyền lực kiểu này không phải là thứ mà Chủ Nhiệm Chung có thể có được.

Tôi tiếp tục trao đổi với Lão Từ, ông ta cũng đồng ý với quan điểm của tôi, nói rằng sẽ báo cáo lên cấp trên, cần điều tra sâu thì sẽ điều tra sâu.

Đáng tiếc là vừa mới báo cáo lên thì cả hai chúng tôi đã bị Đại cục trưởng gọi vào văn phòng.
 
Quỷ Người - Huyền Thiên Huyễn
Chương 14


19

Trước tiên, cục tưởng cấp bộ hết lời ca ngợi đội hình sự do Lão Từ dẫn dắt, không ngừng khen ngợi chúng tôi vì đã liên tiếp phá được nhiều vụ án.

Sau đó, ông ta đổi giọng, bắt đầu nói về vai trò mà chúng tôi đảm nhận trong toàn xã hội, nhấn mạnh rằng cống hiến cho xã hội mới là điều quan trọng nhất.

Lão Từ tranh luận có lý, nhấn mạnh phải tìm ra sự thật.

Nhưng lời lẽ của cục trưởng cấp bộ càng lúc càng sắc bén, bề ngoài là đang nói về vụ án, nhưng thực chất thì ông ta lại nói nhiều hơn về những điều sâu xa hơn.

Trong đó có một câu đặc biệt chói tai, ông ta nói thế này: "Gia đình nạn nhân ấy à, bồi thường đầy đủ là được rồi, cần gì sự thật chứ? Chúng ta ư? Chúng ta chẳng qua chỉ là công cụ duy trì ổn định mà thôi, có tư cách gì mà tiếp xúc với sự thật?"

Khiến tôi và Lão Từ đều cứng họng không nói nên lời.

Bởi vì ông ta nói đúng.

Sau khi bồi thường đầy đủ, gia đình của Dương Tuệ Quỳnh và Diệp San San đã sớm không còn truy cứu nữa.

Mặc dù ngay cả việc bộ phận nào đưa ra bồi thường, và bồi thường bao nhiêu tiền thì chúng tôi cũng không biết.

Nhưng những gì cục trưởng cấp bộ nói tất cả đều đúng.

Đúng như Chu Tuấn Dương đã nói, thế giới của chúng ta có sự phân tầng.

Còn cơ quan bạo lực chỉ là công cụ để duy trì tầng lớp dưới cùng.

Đối với tầng lớp của chúng tôi thì chỉ cần ổn định là được.

Còn một câu nữa, cục trưởng cấp bộ đã nói như thế này: "Chắc chắn sẽ có sự thật, nhưng sự thật này không nên do chúng ta tự mình phanh phui. Các cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ cho các cậu một lời giải thích."

Lời này ám chỉ rằng, những người có liên quan đến vụ án này thuộc cấp bậc cao hơn.

Mà chuyện của cấp trên thì chỉ có thể do cấp trên giải quyết.

Đừng nói là để chúng tôi giải quyết, ngay cả việc tìm kiếm sự thật cũng không được phép.

Sau khi ra khỏi văn phòng cục trưởng cấp bộ, Lão Từ liền châm một điếu thuốc, không thèm quan tâm có phải trong nhà hay không.

Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện.

Tôi nói suy đoán của mình cho Lão Từ, tôi cho rằng, bất kể là Chu Tuấn Dương hay những giáo viên phạm tội khác, có lẽ bọn chúng cùng lắm cũng chỉ là tú ông, chỉ là kẻ "dẫn mối" nguồn hàng mà thôi.

Căn nhà mái cam kia là "nơi tiêu thụ".

Còn "khách hàng" thì ở cấp bậc cao hơn.

Anh ta, hoặc bọn chúng, có tiền, có quyền.

Vào thời đại đó, thậm chí còn có quyền lực lấy đi sinh mạng của người khác.

Lão Từ im lặng, chỉ liên tục hút thuốc.

Có lẽ ông ấy cũng đoán ra rồi, nhưng ông ấy còn nghĩ nhiều hơn thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quy-nguoi/chuong-14-full.html.]

"Có lẽ đó là một chuyện tốt."

Tôi vô cùng khó hiểu.

Lão Từ nhíu mày, nhả ra một làn khói, rồi mới chậm rãi nói: "Ngay cả khi chúng ta làm rõ mọi chuyện thì cũng không có ích gì. Cậu có biết vài năm trước, có một điều khoản trong luật pháp được sửa đổi rất vô lý không?"

Tôi lập tức vận dụng trí óc, liên tưởng đến vụ án hiện tại, và ngay lập tức nghĩ ra.

Tội mua dâm trẻ vị thành niên.

Năm 1997, tức là năm năm trước khi vụ án này xảy ra, Bộ luật Hình sự đã được sửa đổi, khiến Tội mua dâm trẻ vị thành niên trở thành một tội danh hình sự độc lập.

Tội danh này khác biệt với "tội h.i.ế.p dâm" trong Bộ luật Hình sự ban đầu.

Nói cách khác, lấy vụ án này làm ví dụ, nếu đúng như chúng tôi đoán, kẻ chủ mưu sẽ không bị xử lý theo tội h.i.ế.p dâm nữa, mà sẽ bị kết án theo tội mua dâm trẻ vị thành niên, thông thường cũng chỉ bắt đầu từ năm năm.

Tôi lập tức hiểu ra.

Cho dù chúng tôi bắt được những kẻ đó thì cũng không thể nghiêm trị bọn chúng.

Có lẽ cục trưởng cấp bộ đã nói đúng.

"Hãy chờ đợi, chờ một sự thật."

Lão Từ lại nhả ra một làn khói thuốc, khói thuốc nhấn chìm gương mặt ông ấy.

20

Khoảng nửa năm sau, một trận bão lớn quét qua cấp trên.

Một số lãnh đạo cấp cao ở các lĩnh vực khác nhau lần lượt ngã ngựa.

Vì thế mà cũng như thường lệ, tôi bận rộn đến khi mặt trời lặn mới về nhà.

Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật và Điều tra tội phạm kinh tế đều đã can thiệp.

Tất cả đều bị kết án.

Phần lớn tội danh đều rất nặng, thậm chí còn có án tử hình.

Là do ác giả ác báo chăng?

Đồng thời, căn nhà đó cuối cùng cũng đã bị phá bỏ.

Tôi không biết đây có phải là cái "lời giải thích" mà cục trưởng cấp bộ đã nói hay không.

Có lẽ là vậy.

Nhưng chúng tôi sẽ không bao giờ biết được trong căn nhà đó đã từng diễn ra những giao dịch bẩn thỉu nhơ nhuốc đến mức nào.

Có lẽ sự thật thật sự tồn tại.

Nhưng có những sự thật mà chúng ta sẽ không bao giờ nhìn thấy.

-Hết-
 
Back
Top Bottom