Ngôn Tình Quỷ Môn Độc Thánh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Môn Độc Thánh
Chương 100: 100: Chôn Thuốc Nổ


Chuyện là, sáng sớm hôm nay bố Sở Vân Phi, ông Sở Trung Nam đã nhận được điện thoại của người quản lý nhà máy mỏ quặng của nhà họ Sở.

Người đó báo với Sở Trung Nam rằng nhà máy mỏ quặng đá ngọc của bọn họ đã bị người nhà họ Hứa bao vây.

Sở Trung Nam vừa nghe tới đó đã vội vàng dẫn người đi giải quyết.

Mà Sở Vân Phi lo bố mình xảy ra chuyện bất trắc nên vội vàng tới nhờ Diệp Viễn giúp đỡ.

Đối với chuyện của Sở Vân Phi, Diệp Viễn không từ chối.

Hơn một giờ sau, Sở Vân Phi lái xe chở Diệp Viễn và Lâm Vãn Tình đến dưới chân một ngọn núi cách thành phố Sở Châu ba mươi cây số.

Nơi đó là một mỏ quặng đá ngọc rất lớn, chính là nơi khai thác ngọc của nhà họ Sở.

Bấy giờ, ngoài cửa nhà máy đang có vô số tên lưu manh cầm gậy gộc bao vây xung quanh, chật như nêm cối.

Cùng lúc đó, trong một phòng họp bên trong nhà máy khai thác.

Gia chủ của các gia tộc lớn ở Sở Châu đều tập trung về đó.

Ở ghế chủ vị, Hứa Thiên Long của nhà họ Hứa và đại ca thế giới ngầm Giang Bắc tên Lưu Hoành đang ngồi chễm chệ trên đó.

Bên cạnh bọn họ là gia chủ và người nắm quyền của các gia tộc lớn Sở Châu.

Đối diện hai người chính là Sở Trung Nam vẻ mặt đầy nản chí, mặt nhăn mày nhó.

Mà người của Sở Trung Nam thì mặt mũi bầm dập đứng sau lưng Sở Trung Nam.

Lúc này, giọng của Hứa Thiên Long vang lên.

“Thế nào, Sở Trung Nam, ông đã suy nghĩ kỹ chưa? Có muốn giao nhà máy khai thác quặng đá quý này cho nhà họ Hứa không?”
“Nếu ông chịu giao nó cho nhà họ Hứa chúng tôi, thì chúng tôi có thể bảo đảm cho gia đình ông bình an sống hết nửa đời còn lại, nếu không, tôi nghĩ ông nên lường trước hậu quả!”
Lời Hứa Thiên Long nói khiến Sở Trung Nam nhíu mày càng chặt.

Ông ta biết Hứa Thiên Long đủ sức làm chuyện đó, nếu không ông ta đã chẳng thể vùng dậy trong khoảng thời gian vài ngày ngắn ngủi như thế.

Cộng thêm lão cáo già Lưu Hoành đứng bên cạnh giúp đỡ ông ta nữa, nói gì cũng nghe.

Hơn nữa mấy ngày nay không biết nhà họ Hứa đã sử dụng thủ đoạn gì mà lại khiến người của các gia tộc lớn ở Sở Châu đứng cùng một chiến tuyến với bọn họ.

Chỉ mới lúc nãy thôi, Hứa Thiên Long vừa nói hai ba câu đã khiến đối tác từng hợp tác với nhà họ Sở mấy chục năm đều quay lưng, đứng về phía nhà họ Hứa.

Những đối tác làm ăn hợp tác đều quay lại phản chiến khiến công ty nhà họ Sở tổn thương nghiêm trọng.

Lúc nãy Sở Trung Nam nhận được điện thoại, tổng công ty của tập đoàn Sở Thị đã bị các gia tộc lớn liên hợp tấn công, e là không thể chống đỡ được bao lâu.

Hơn nữa những việc kinh doanh khác của tập đoàn Sở Thị cũng đang bị các gia tộc khác tấn công, chìm trong nguy cơ.

Sở Trung Nam biết, e là nhà họ Hứa và các gia tộc lớn khác muốn mượn cơ hội lần này để đẩy nhà họ Sở bọn họ vào chỗ chết, xóa tên khỏi Sở Châu.

Sau khi suy nghĩ thật lâu, cuối cùng Sở Trung Nam cũng đã mở miệng.

“Muốn tôi giao nhà máy khai thác mỏ này cho các người thì cũng được, nhưng tôi có một yêu cầu!”
“Yêu cầu gì?”
“Để cả nhà chúng tôi an toàn rời khỏi Sở Châu!”
“Điều đó là đương nhiên, Hứa Thiên Long tôi nói lời giữ lời! Chỉ cần ông giao nhà máy khai thác này cho nhà họ Hứa chúng tôi, thì nửa đời sau nhà các người không phải lo gì nữa!”
“Chủ tịch, đừng đồng ý với bọn họ”.

Lúc này, người quản lý mỏ quặng đột ngột đứng dậy.

Cùng đứng lên với quản lý chính là vài công nhân lớn tuổi, bọn họ đã làm việc trong nhà máy khai thác này hơn nửa đời người.

Đã sớm xem nhà máy này như ngôi nhà của mình, bây giờ nhà đã bị người ta giật mất, sao bọn họ có thể nhịn được cơ chứ.

“Mọi người, thật lòng nói cho tất cả mọi người biết hôm nay tôi đã chôn thuốc nổ xuống khắp nhà máy quặng này”.

“Lượng thuốc nổ đó đủ để những người ở đây thịt nát xương tan, nếu như các người dám ép buộc gia chủ nhà tôi nữa, tôi bảo đảm sẽ lôi hết tất cả các người cùng xuống địa ngục với tôi!”
Nói xong, người quản lý nhà máy quặng đã lấy đâu ra một cái điều khiển từ xa.

Xì xào!
Gần như là trong nháy mắt, mọi người ở đó đều đứng bật dậy, vẻ mặt đầy sợ hãi.

Ở đó chỉ còn mỗi Hứa Thiên Long và Lưu Hoành là giữ được bình tĩnh..
 
Quỷ Môn Độc Thánh
Chương 101: 101: Ai Mà Ghê Gớm Thế


“Ha ha, ngây thơ!”
Chỉ nghe thấy Lưu Hoành cười lạnh một tiếng, vung tay lên.

Mọi người ở đó chỉ cảm thấy trước mặt xuất hiện một bóng đen.

“A!”
Sau đó, một tiếng kêu đầy thảm thiết thê lương vang lên.

Mọi người nghe âm thanh nhìn lại thì kinh ngạc phát hiện, cánh tay của người quản lý nhà máy đã không còn.

Phần tay từ bả vai trở xuống đã không còn nữa, như bị thứ gì đó sắt bén cắt ngang.

“Đồ chơi con nít mà cũng dám mang ra ngoài hù dọa người khác ư!”
Lúc này, bên cạnh Lưu Hoành đã vang lên một giọng nói đầy khinh thường.

Lúc này mọi người mới phát hiện, không biết từ khi nào bên cạnh Lưu Hoành đã xuất hiện thêm một thanhh niên trẻ mặc áo khoác dài màu đen, trong tay là một thanh đao dài.

Mà tay còn lại thì đang cầm một cánh tay, đó chính là tay của người quản lý nhà máy.

Lúc này, tất cả mọi người đang kinh hoàng đều thở phào nhẹ nhõm.

Khi nhìn thanh niên áo đen kia, ánh mắt họ đều chất chứa vẻ kiêng dè, bọn họ hiểu được, thanh niên áo đen đó chắc chắn là một võ giả.

Bởi vì chỉ có võ giả mới đủ sức làm ra chuyện như thế.

“Má nó cái loại rác rưởi này, dám uy h**p chúng ta!”
Lúc này, một đàn em của Lưu Hoành đã cầm cây gậy lên, giơ lên muốn đánh người quản lý nhà máy đã sớm nằm dài dưới đất lăn lộn.

“Các người dám đụng vào ông ấy dù chỉ một cọng tóc thì sẽ phải chết vô cùng thê thảm đấy!”
Đúng lúc này, một giọng nói hết sức nhẹ nhàng vang lên, truyền vào tai tất cả mọi người ở đó.

“Má nó, con chó chết nào dám giả thần giả quỷ trước mặt bố mày, mày cút ra đây cho tao…”
Đàn em của Lưu Hoành vừa mới tức giận mắng một câu thì người đã ngã thẳng xuống đất không nhúc nhích.

Sau khi đàn em của Lưu Hoành ngã xuống, mọi người lại nhìn thấy ba người từ cửa phòng họp bước vào.

Diệp Viễn, Lâm Vãn Tình và Sở Vân Phi.

“Vân Phi, tại sao con lại tới đây!”
Nhìn thấy con mình tới, Sở Trung Nam cau mặt nhíu mày, nếp gấp đó có thể kẹp chết cả một con ruồi.

Sở Trung Nam biết rất rõ, hôm nay Hứa Thiên Long và Lưu Hoành muốn liên kết với các gia tộc lớn ở Sở Châu để xóa tên nhà họ Sở bọn họ ở Sở Châu vĩnh viễn.

Mà ông ta cũng đành phải chấp nhận, chỉ mong nhà họ Hứa có thể tha cho gia đình họ một mạng.

Lại không ngờ vào lúc này, con trai ông ta lại dẫn theo Diệp Viễn tới.

Tuy biết con trai và Diệp Viễn tới đây là để giúp mình.

Ông ta thừa nhận, y thuật của Diệp Viễn là vô cùng ghê gớm, nhưng chữa bệnh giỏi thì sao.

Nên biết rằng, bây giờ họ đang phải đối mặt với tất cả những gia đình giàu có và quyền thế nhất Sở Châu, chứ không phải là một nhà.

Chỉ mình Lưu Hoành thôi đã đủ để tiêu diệt hết cả nhà họ Sở bọn họ rồi, lại càng không phải bàn tới nhà họ Hứa cùng với các nhà quyền thế ở Sở Châu.

Một mình Diệp Viễn thì sao đủ sức lật trời, giúp bọn họ đối phó với tất cả các gia tộc quyền thế ở Sở Châu?
“Má nó, bố mày còn chưa tới tìm mày để báo thù mà bản thân mày đã tự dâng lên tận cửa rồi hả”.

Hứa Mặc trông thấy Diệp Viễn tìm đến thì cơn tức bỗng chốc dâng lên.

Tuy trước đó một mình Diệp Viễn có thể đánh bại gần trăm tay đấm thuê mà anh ta có.

Điều đó khiến anh ta vô cùng chấn động, nhưng hôm nay thì khác, hôm này ở đây không chỉ có một trăm người, mà còn có cả vệ sĩ của các gia tộc, đâu đó hơn cả ngàn.

Dù Diệp Viễn ghê gớm đến mức nào, thì liệu có thể một mình đấu với hơn ngàn người không?
Hơn nữa bên cạnh Lưu Hoành lúc này là một cao thủ võ đạo hàng thật giá thật.

Có người đó ở đây, Hứa Mặc chẳng cần phải lo lắng điều gì nữa.

Hận không thể trực tiếp ra tay gi3t chết Diệp Viễn, để mối thù sâu đậm và nỗi sỉ nhục trước đó được rửa sạch.

Nhưng anh ta lại biết rõ, với thực lực của bản thân bây giờ thì chẳng thể làm gì Diệp Viễn được, vì thế anh ta buộc lòng phải xin bố mình giúp đỡ.

“Bố, chính là tên khốn nạn chết tiệt này đánh con đó!”
Hứa Thiên Long lập tức quay đầu chuyển tầm mắt về phía Diệp Viễn.

Mọi người ở đó đều tò mò chuyển ánh mắt sang nhìn anh.

Hôm qua Hứa Mặc dẫn theo gần trăm người đi giải quyết Diệp Viễn, kết quả lại bị một mình Diệp Viễn giải quyết hết, chuyện này họ cũng có nghe nói.

Điều đó khiến họ vô cùng tò mò, rốt cuộc là một người thế nào mà lại ghê gớm đến thế..
 
Quỷ Môn Độc Thánh
Chương 102: 102: Một Phút Cơ Hội


Khi mọi người nhìn thấy Diệp Viễn còn trẻ như thế thì tất cả đều khá là kinh ngạc.

Tất nhiên, cũng có một nhóm người khác lộ vẻ mặt khinh thường.

Trong mắt bọn họ, Diệp Viễn chỉ là kẻ ỷ bản thân có chút sức mạnh nên ngông cuồng, không xem ai ra gì.

Nên biết rằng, hổ xuống đồng bằng còn bị chó khinh, huống cho bây giờ Hứa Thiên Long và Lưu Hoành lại không phải chó, mà là hai con thú hung hãn.

“Ranh con, mày là người đánh con tao đấy hả?”
Đối mặt với câu hỏi của Hứa Thiên Long, Diệp Viễn hoàn toàn phớt lờ, anh chỉ ngồi xổm người xuống, lấy ngân châm ra giúp quản lý cầm máu.

Nhìn thấy thế, rất nhiều người ở đó đều lắc đầu, mấy ngày nay họ chưa thấy người nào dám ngó lơ Hứa Thiên Long và Lưu Hoành như thế.

Dám phớt lờ Hứa Thiên Long và Lưu Hoành đang lên như diều gặp gió ở Sở Châu thì đúng là tự tìm đường chết.

“Má mày, đang hỏi mày đó!”

Một tên tay chân thấy Diệp Viễn không để ý tới Hứa Thiên Long thì lập tức vung gậy lên, hung hăng đánh vào đầu anh.

“Bốp!”
Nhưng khi người đó vừa có chút hành động, thì cơ thể đã bay ngược ra xa.

Thậm chí mọi người còn chưa kịp nhìn xem ai là người ra tay.

Mà Diệp Viễn thì vẫn bình tĩnh như thế, ngồi xổm dưới đất giúp quản lý nhà máy băng bó miệng vết thương.

“Nghỉ ngơi vài ngày, miệng vết thương sẽ khỏi nhanh thôi, tiếc là tay của ông gãy rồi tôi không thể nối lại được!”
Diệp Viễn chậm rãi đỡ quản lý nhà máy đứng dậy khỏi mặt đất.

“Cảm ơn cậu!”, quản lý nhà máy nặng nề cúi đầu với Diệp Viễn một cái.

“Má nó mày làm bộ làm tịch cái mẹ gì thế!”
Lại có thêm đàn em của Lưu Hoành cảm thấy chướng mắt nên tức giận vọt tới.

“Bốp!”
Kết quả, người đó còn chưa đụng tới Diệp Viễn thì đã bay thẳng ra xa.

Lúc này, Diệp Viễn mới ngước mắt lên nhìn Hứa Thiên Long và Lưu Hoành, sau đó lại đảo mắt nhìn gia chủ của những gia tộc lớn đang có mặt ở đó.

Rồi mới thản nhiên nói.

“Bây giờ tôi cho các người một cơ hội, lập tức giao một nửa tài sản của các người cho nhà họ Sở”.

“Còn hai người kia, thì phải giao toàn bộ tài sản nhà họ Sở rồi tự sát, tôi sẽ tha cho người nhà các người một mạng!”
“Tôi cho các người một phút để suy nghĩ, nếu không, tôi sẽ đích thân ra tay!”
Nói xong, Diệp Viễn lại kéo một cái ghế dựa ngồi xuống, sau đó lấy điện thoại di động ra bắt đầu tính thời gian.

Khi bọn họ nghe hết những lời đầy ngông cuồng của Diệp Viễn thì bất giác hít một hơi khí lạnh.

Sở Trung Nam cũng nằm trong số đó, ông ta cũng không ngờ Diệp Viễn lại không cuồng đến thế.

Dám nói những lời đầy kiêu ngạo đó trước mặt tất cả những người nắm quyền trong gia tộc lớn nhất ở Sở Châu.

Trong khoảng thời gian ngắn, ánh mắt bọn họ nhìn Diệp Viễn không khác gì nhìn một kẻ bị bệnh tâm thần.

Nếu là một người bình thường thì chẳng có ai dám phát ngôn ngông cuồng đến thế cả.

Lại dám bắt mọi người phải nhường lại một nửa tài sản cho nhà họ Sở, còn bắt Hứa Thiên Long và Lưu Hoành phải bỏ hết toàn bộ tài sản.

Sau đó còn bắt hai người họ phải tự sát.

Chỉ có kẻ thiểu năng hoặc bị tâm thần mới có thể nói ra những lời như thế thôi.

Mà Lưu Hoành và Hứa Thiên Long thì thoáng sửng sốt, sau đó lại bật cười thành tiếng.

Ngay sau đó, người cầm quyền của các gia tộc lớn ở Sở Châu cũng phì cười.

Đối mặt với tiếng cười của mọi người, Diệp Viễn vẫn đứng yên không nhúc nhích, vẫn bình tĩnh nhìn số giây đếm ngược trên màn hình điện thoại.

Sở Vân Phi cũng cười, bởi vì anh ta biết bây giờ đám người kia cười càng vui thì một lát nữa họ sẽ khóc càng thảm.

“Một lũ ngu ngốc, các người cứ cười cho đã đi, để tôi xem hết giờ rồi các người có thể cười nổi nữa không!”
Bấy giờ, Sở Vân Phi hận không thể làm cho số giây trong điện thoại giảm xuống nhanh hơn.

Một phút này là khoảng thời gian dài nhất mà anh ta biết.

Cuối cùng, một phút cũng đã kết thúc trong tiếng cười mỉa mai vui vẻ của mọi người.

Diệp Viễn cất điện thoại đi, đứng dậy khỏi ghế.

“Cơ hội tôi cũng đã cho rồi, đáng tiếc, các người lại không biết trân trọng, thế thì tôi đành phải đích thân ra tay thôi!”.
 
Quỷ Môn Độc Thánh
Chương 103: 103: Đánh Tay Đôi


“Ha ha ha…”
Mọi người đều bị Diệp Viễn chọc cười.

Nhất là Hứa Thiên Long, ông ta là người cười vui vẻ nhất, cười chảy cả nước mắt.

Nhưng một giây sau đó, Hứa Thiên Long cười vui nhất đã bị Diệp Viễn giơ tay bóp cổ, nhấc dậy khỏi ghế.

Hít thở không thông khiến tiếng cười của Hứa Thiên Long chợt dừng lại.

“Rầm!”
Cùng với một tiếng vang thật lớn, Hứa Thiên Long bị Diệp Viễn nện thật mạnh xuống bàn họp, ngã lảo đảo, nổ cả đom đóm mắt.

Trong phút chốc, tiếng người trong cả phòng họp đều biến mất, yên tĩnh đến mức chỉ còn mỗi tiếng hít thở của mọi người.

Bấy giờ, tất cả đều không thể tin nổi nhìn chằm chằm Diệp Viễn, họ đều không ngờ Diệp Viễn lại ngang ngược và to gan như thế.

Lại dám đánh Hứa Thiên Long trước mặt nhiều người như vậy.

“Đồ vô liêm sỉ!”
Lưu Hoành lập tức nổi giận, vỗ bàn đứng dậy.

Nhưng khi Lưu Hoành vừa mới đứng lên thì lại phát hiện cơ thể mình mất khống chế, lơ lửng giữa không trung.

Cúi đầu xuống nhìn lại, thấy tay của Diệp Viễn đã nắm lấy cổ mình.

“Rầm!”
Lại là một tiếng vang lớn, Lưu Hoành cũng bị nện thật mạnh xuống bàn họp.

“Tiêu rồi! Tiêu rồi, lần này nhà họ Sở tiêu thật rồi!”
Sở Trung Nam thấy thế thì mặt xám ngoét như tro tàn, bàn đầu ông ta còn muốn đàm phán hòa bình với Lưu Hoành và Hứa Thiên Long, mong hai người họ có thể tha cho nhà họ Sở một con đường sống.

Nhưng lúc này Diệp Viễn vừa tới đã trực tiếp ra tay, đánh Lưu Hoành và Hứa Thiên Long, hơn nữa còn đánh trước mặt nhiều người ở Sở Châu như thế.

Thù này xem như không thể gỡ bỏ được nữa rồi.

Không còn chút đường sống nào nữa rồi.

“Hừ!”
Người duy nhất cảm thấy hả giận ở đó chính là Sở Vân Phi.

Anh ta hận không thể đích thân ra tay, giải quyết hai tên khốn Lưu Hoành và Hứa Thiên Long một phen.

“Giết nó, lập tức giết nó cho tao!”
Tức giận, nhục nhã, bấy giờ đã dâng trào trong lòng Lưu Hoành và Hứa Thiên Long, bọn họ đau đớn gào thét.

Cùng với tiếng hét của Hứa Thiên Long, người của nhà họ Hứa và đàn em của Lưu Hoành đều phản ứng lại.

Hơn mười người vung vũ khí lên, nhắm về phía Diệp Viễn.

Diệp Viễn hừ lạnh một tiếng, chủ động đón đòn tấn công của bọn họ.

Đánh với những người đó, Diệp Viễn không hề dùng đến linh khí hay thuật pháp, anh chỉ dựa vào sức mạnh của cơ thể, đánh tay đôi với bọn họ.

Thật ra, Diệp Viễn rất thích cái cảm giác những cú đấm đó đánh vào da thịt.

Một đấm một đá tung ra, đã có vài người ngã xuống đất.

Chưa tới một phút, hơn mười người đã ngã rạp xuống đất.

Mấy người đang đứng canh chừng bên ngoài cũng vọt vào.

Diệp Viễn ngại không gian trong phòng họp quá nhỏ nên trực tiếp chạy ra ngoài.

Bên ngoài, vệ sĩ của các gia tộc, cộng với người bên nhà họ Hứa cùng với đàn em Lưu Hoành, tổng cộng đâu đó hơn một ngàn.

Nhìn thấy đám đông nghìn nghịt trong nhà máy khai thác, Diệp Viễn khẽ nở nụ cười, bắt đầu xoay tay.

“Tên đó muốn làm gì thế?”
“Chẳng lẽ định một mình đánh với hơn ngàn người đó ư?”
Có người nhìn thấy hành động của Diệp Viễn, có chút hoảng sợ nói.

Mọi người ở đó nghe thế thì đều cảm thấy tim mình như ngừng đập.

“Đúng là chán sống mà, hơn ngàn người kia mỗi người nhổ một bãi nước bọt thôi cũng đủ để cậu ta chết đuối rồi, còn định một mình đánh với cả ngàn người, buồn cười thật!”
“Đúng đó, cậu ta tưởng mình là thần hả, một mình đấu một ngàn? Hừ!”
Tất nhiên, đa số mọi người đều nghĩ rằng Diệp Viễn tự tìm đường chết.

Người duy nhất ở đó tin tưởng Diệp Viễn chính là Sở Vân Phi.

Mà lúc này cảm xúc của Sở Vân Phi cứ lâng lâng, Diệp Viễn muốn một đấu ngàn, đó là khái niệm thế nào.

Anh ta xúc động nhanh chóng lấy điện thoại di động ra, muốn quay lại cảnh tượng có thể gây ra một cơn địa chấn này.

“Vân Phi, con khuyên nhủ đại sư Diệp vài câu đi, đây không phải là chuyện đùa!”
Không biết từ khi nào, Sở Trung Nam đã đi tới bên cạnh Sở Vân Phi.

Ông ta biết Diệp Viễn rất ghê gớm, nhưng dù mạnh cách mấy thì đối mặt với một ngàn người cũng chưa chắc đã đánh lại mà..
 
Quỷ Môn Độc Thánh
Chương 104: 104: Mơ Hay Thật


“Bố à, bố cứ yên tâm đi! Nếu đại sư Diệp không dám chắc chắn thì sẽ không bao giờ làm bừa!"
Sở Vân Phi cho bố mình ánh mắt yên tâm, sau đó nhấn mở tính năng quay phim của điện thoại.

Nhìn thấy con trai mình tin tưởng Diệp Viễn như thế, Sở Trung Nam thoáng do dự, sau đó cũng lựa chọn tin tưởng con trai mình, tin tưởng Diệp Viễn.

Suy cho cùng thì chuyện cũng đã thế này rồi, muốn quay lại cũng không còn kịp nữa.

Chi bằng cứ tin tưởng vào Diệp Viễn, biết đâu anh thật sự có thể làm được thì sao.

Bấy giờ, mọi người đều lao ra khỏi phòng họp, tập trung ánh mắt vào Diệp Viễn giữa đám đông vừa mới khởi động cho nóng người xong.

Lưu Hoành và Hứa Thiên Long cũng đã được đỡ ra khỏi phòng họp.

Hai người vừa mới ra tới đã chỉ vào Diệp Viễn, quát lớn với mọi người: “Giết nó cho tao!”
“Giết!”
Cùng với tiếng hô vang trời, hơn một ngàn người đều lao vào người Diệp Viễn.

“Hay lắm!”
Diệp Viễn cười lớn, nhắm vào đám người lao tới trước.

Lần này anh vẫn không sử dụng chút linh khí hay thuật pháp, nào, vẫn sử dụng sức mạnh tay chân để đánh với hơn ngàn người.

Anh muốn mượn đám người này để thử thách giới hạn của cơ thể mình xem nó có thể đạt tới mức nào.

Chưa tới ba phút, đã có khoảng hai đến ba trăm người ngã xuống.

Mà Diệp Viễn thì vẫn như một con trâu điên, lao trái tung phải trong đám đông, nơi nào anh lướt qua cũng có tiếng kêu thảm thiết vang vọng cùng với rất nhiều người nằm xuống.

Diệp Viễn như một chiến thần một đường đánh thẳng về phía trước, mấy người đang có mặt ở đó không biết phải dùng từ gì để diễn ta tâm trạng của mình nữa.

Nếu buộc phải dùng từ ngữ nào đó để miêu tả, thì có lẽ đó là…
b**n th**!
Mà Lưu Hoành cùng Hứa Thiên Long nhìn thấy trong khoảng thời gian ngắn như thế đã ngã mất hai, ba trăm người thì đều nhíu mày thật chặt.

Lưu Hoành lại quay sang thanh niên áo đen bên cạnh hỏi.

“Cậu Cổ, thực lực của người này thế nào?”
“Một kẻ khổ luyện mà thôi, nhưng mà đúng là tên này có cơ thể rất mạnh mẽ!”
Thanh niên áo đen đứng bên cạnh Lưu Hoành dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn chằm chằm Diệp Viễn đang bị bao vây.

“Thế thì cậu đánh với nó, có thể thắng được không?”, Lưu Hoành có chút gấp gáp hỏi.

“Đánh bại tên này chỉ cần một chiêu mà thôi!”, thanh niên áo đen khinh thường nói.

Anh ta đã thấy rất rõ, Diệp Viễn chỉ là một người cực khổ luyện võ bình thường, không có chút nội khí nào cả.

Đúng là những người bỏ công sức ra khổ luyện rất giỏi, họ có sức mạnh rất lớn, thậm chí còn không ngại cả vũ khí nóng.

Chỉ dùng sức mạnh của cơ thể thôi đã đủ sức đánh với một số võ giả mạnh mẽ.

Nhưng thanh niên này có thể nhìn thấy Diệp Viễn vẫn chưa luyện thành, mà anh ta là một võ giả có nội khí, có thể hàng ngàn vạn cách để gi3t chết Diệp Viễn.

“Thế à, tốt, rất tốt!"
Nhận được cậu trả lời chắc chắn của anh ta, Hứa Thiên Long hoàn toàn yên tâm.

Lại thêm ba phút trôi qua, ngàn người chỉ còn một lượng rất ít.

Mà Diệp Viễn thì vẫn hăng hái như thường, thậm chí còn chẳng th* d*c.

Bấy giờ, đám người còn lại đều nhìn Diệp Viễn với ánh mắt như nhìn một con quái vật kh*ng b*, đầy hoảng sợ.

Khi Diệp Viễn lao về phí bọn họ, đám người đó đã trực tiếp xoay người bỏ chạy mà không cần phải đắn đo suy nghĩ.

Nhìn thấy họ bỏ chạy đi mất, Diệp Viễn không tiếp tục đuổi theo.

Chỉ khẽ lắc đầu, anh cứ tưởng mình sẽ biết được giới hạn của sức mạnh cơ bắp mình đang có.

Mà thật đáng tiếc, hơn một ngàn người này quá yếu.

“Cậu ta… Cậu ta… Có còn là người không vậy?"
Thấy ở đó không còn người nào đứng nổi, chỉ còn mỗi Diệp Viễn hiên ngang đứng đó như một vị chiến thần bất bại.

Mọi người đứng ở cửa phòng họp đều ngơ ngác.

Hôm nay Diệp Viễn đã tặng cho họ một cú sốc quá lớn, lớn đến mức họ không thể phân biệt được đây rốt cuộc là thật hay mơ.

“Vân Phi, Diệp… Đại sư Diệp… Đại sư Diệp thật sự làm được rồi, con nói cho bố biết đây không phải là mơ đi?”
Sở Trung Nam lúc này cũng không dám tin dụi dụi mắt, nhéo Sở Vân Phi một cái thật mạnh.

Sở Vân Phi bị đau nên bất đắc dĩ nói: “Bố, đây không phải là mơ, đại sư Diệp thật sự làm được rồi”.

“Còn nữa, nếu bố nghi ngờ không biết mình có đang mơ hay không thì tự nhéo mình đi, sao lại nhéo con!”.
 
Quỷ Môn Độc Thánh
Chương 105: 105: Đệ Tử Cổ Thông Thiên


Trong ánh mắt của tất cả mọi người, Diệp Viễn đi tới trước mặt bọn họ.

“Bây giờ thì các người còn chiêu gì nữa, cứ tung ra hết đi, tôi tiếp”.

Ánh mắt anh đảo tới đâu lại có người hoảng sợ cúi đầu tới đó, không ai dám đối diện Diệp Viễn.

Thực lực mà anh vừa thể hiện ra đã khiến họ bị dọa sợ mất rồi.

Đối đầu với một người như thế thì không khác gì tự tìm đường chết.

“Xem ra các người đã hết trò để chơi rồi, nếu thế thì tôi vẫn giữ những lời cũ, bỏ một nửa số tài sản của các người ta bồi thường cho nhà họ Sở, tôi sẽ tha cho các người!”
“Ai lên trước?”
Diệp Viễn nhìn từng người nắm quyền của các gia tộc lớn ở Sở Châu với ánh mắt đầy ẩn ý.

Bọn họ đều cúi gằm đầu xuống, không dám ho he một tiếng nào, cũng không có người nào dám đứng ra trước.

Tuy không muốn đối đầu với Diệp Viễn, nhưng họ cũng không muốn đột nhiên mất đi một nửa tài sản, điều này khiến họ rất khó quyết định.

“Xem ra, các người vẫn không chịu nhỉ!”
Diệp Viễn hừ lạnh một tiếng, chuẩn bị ra tay dạy cho họ một bài học.

Nhưng đúng lúc này, Lưu Hoành đột nhiên đứng dậy.

“Nhóc con, mày xem thường các gia tộc lớn ở Sở Châu bọn tao quá rồi đấy!”
“Tuy là mày rất mạnh, nhưng đừng quên rằng trên đời này núi cao còn có núi cao hơn, Sở Châu này không có chỗ cho mày hoành hành ngang dọc!”
“Ông nói thế tức là vẫn chưa phục phải không, tôi lại cho ông một cơ hội nữa, có chiêu trò gì thì cứ tung ra hết đây đi”, Diệp Viễn bình tĩnh nói.

Hứa Thiên Long hừ lạnh một tiếng, quay đầu nhìn sang thanh niên áo đen bên cạnh.

“Cậu Cổ, mong cậu hãy ra tay dạy dỗ tên không biết trời cao đất rộng này một bài học!”
Ánh mắt tất cả mọi người đều nhìn về phía thanh niên áo đen.

Từ đầu họ đã phát hiện thanh niên này vẫn luôn đứng bên cạnh Lưu Hoành, hơn nữa dường như Lưu Hoành cực kỳ khách sáo với anh ta.

Điều này khiến bọn họ cực kỳ tò mò về thân phận của thanh niên đó.

“Thưa các vị, cậu Cổ đây chính là đệ tử thân truyền của đại sư Cổ Thông Thiên, võ giả xếp hạng thứ mười lăm của Hoa Hạ chúng ta, Cổ Hạo Nam!”
Lưu Hoành chủ động giới thiệu cho mọi người ở đó biết về thân phận của thanh niên áo đen.

“Cái gì, cậu ta chính là đệ tử thân truyền của đại sư Cổ Thông Thiên ư?”
Sau khi mọi người biết được thân phận của Cổ Hạo Nam thì lập tức xì xào bàn tán.

Danh tiếng của Cổ Thông Thiên thì mọi người đều đã nghe qua.

Cổ Thông Thiên chính là một người máu mặt nổi tiếng trong giới võ giả Hoa Hạ.

Nghe đồn Cổ Thông Thiên xuất thân là một tên cướp, trong những năm loạn lạc đã tập trung được một đám đàn em đi giết người cướp của, chuyện xấu xa gì cũng làm.

Nhưng khi đất nước có chiến tranh, ông ta đã một mình đánh hơn chục ngàn kẻ địch cùng với mười cao thủ nước đối đầu.

Nên mới sống được đến ngày hôm nay, sau khi chiến tranh kết thúc, Cổ Thông Thiên cũng không hỏi chuyện đời, một lòng tập trung theo đuổi võ đạo.

Nghe đồn hai mươi năm trước Cổ Thông Thiên đã đạt tới cảnh giới Thánh Giả.

Mười năm trước, Cổ Thông Thiên nhận một đồ đệ, mà người đó chính là Cổ Hạo Nam.

Cổ Hạo Nam có tài năng thiên bẩm lại thông minh, sau khi trở thành học trò của Cổ Thông Thiên thì chỉ mất năm năm ngắn ngủi đã từ một người bình thường luyện tới cảnh giới Tông Sư.

Mà năm năm sau đó, Cổ Hạo Nam đã đi khắp nơi trong nước để tìm kiếm đối thủ, rèn luyện thực lực.

Trải qua năm năm rèn dũa, nay anh ta đã đạt tới cảnh giới Tông Sư đỉnh phong, chỉ thiếu một chút nữa là trở thành võ giả cánh giới Đại Tông Sư.

Bây giờ có một cao thủ cảnh giới ngang ngửa Đại Tông Sư như Cổ Hạo Nam ở đây.

Mọi người đều cảm thấy mình được cứu rồi, một nửa tài sản cũng được bảo vệ rồi.

Trong nháy mắt, tất cả mọi người như thể trút được nỗi lo lắng, ánh mắt nhìn Diệp Viễn cũng trở nên kiêu ngạo hơn.

Dù Diệp Viễn có mạnh đến mức nào, thì gặp võ giả cảnh giới Đại Tông Sư cũng sẽ chết không thể nghi ngờ.

Sắc mặt của Sở Trung Nam thì lại càng đặc sắc, tâm trạng chìm xuống đáy cốc.

Lẽ ra khi Diệp Viễn một mình đánh bại cả ngàn người đã giúp ông ta nghĩ hôm nay nhà họ Sở được cứu rồi.

Thế nhưng bây giờ Hứa Thiên Long lại tung ra quân bài chưa lật, đó còn là đệ tử của Cổ Thông Thiên.

Một võ giả cảnh giới ngang ngửa Đại Tông Sư..
 
Quỷ Môn Độc Thánh
Chương 106: 106: Không Tưởng Tượng Nổi


Diệp Viễn mạnh, nhưng đối mặt với một võ giả cảnh giới Đại Tông Sư, Sở Trung Nam cũng không dám tưởng tượng.

“Anh Cổ quả nhiên tuổi trẻ có triển vọng, anh hùng thuở thiếu niên!”
“Đúng vậy, anh Cổ là ai chứ, chính là đệ tử thân truyền của đại sư Cổ!”
“...”
Lập tức, cả đám bắt đầu tâng bốc Cổ Hạo Nam, dồn hết sức nịnh bợ anh ta.

Nhưng Cổ Hạo Nam mặt đầy kiêu ngạo, không hề quan tâm đến những người tâng bốc này.

Cổ Hạo Nam càng như vậy, lại càng khiến cho tất cả mọi người ở đây tôn kính.

Bởi vì trong tâm khảm bọn họ, cao nhân giống như Cổ Hạo Nam nên được như vậy.

Mà cảnh tượng này ở trong mắt Sở Vân Phi lại càng khiến anh ta cảm thấy buồn nôn.

Nội tâm không khỏi oán thầm một câu: “Giả tạo!”

Theo như anh ta thấy, bây giờ Cổ Hạo Nam đang giả bộ.

Mà Diệp Viễn cũng liếc nhìn Cổ Hạo Nam, chỉ một cái liếc mắt Diệp Viễn đã nhìn rõ thực lực của Cổ Hạo Nam này.

Vốn tưởng rằng là đệ tử xếp hạng thứ mười lăm trong võ đạo Hoa Hạ phải là một cao thủ, nhưng kết quả lại khiến Diệp Viễn rất thất vọng.

Chút thực lực kia của Cổ Hạo Nam, Diệp Viễn dùng một đầu ngón tay cũng có thể tiêu diệt.

“Anh Cổ, mời anh ra tay trừng trị tên nhóc này, trả thù cho các gia tộc Sở Châu chúng tôi!”
Lúc này, Hứa Thiên Long lại một lần nữa cung kính nói với Cổ Hạo Nam.

Bấy giờ Cổ Hạo Nam mới quay đầu lại, mang vẻ kiêu ngạo sâu đậm, rất coi thường nói với Diệp Viễn.

“Thằng nhãi, bây giờ tôi cho anh cơ hội, quỳ xuống dập đầu xin lỗi tất cả mọi người ở đây, sau đó tự phế võ công và một cánh tay, tôi có thể cân nhắc thả anh!”
Giọng điệu phách lối của Cổ Hạo Nam vừa phát ra khỏi miệng, tất cả mọi người đều nhìn về phía Diệp Viễn.

Bọn họ đều cho rằng Diệp Viễn sẽ bị dọa sợ, nhất định sẽ quỳ sụp xuống đất, dập đầu nói xin lỗi.

Nhưng kết quả lại khiến cho bọn họ thất vọng, Diệp Viễn vẫn bình tĩnh đứng tại chỗ, trên mặt vẫn thản nhiên.

Giống như không hề nghe thấy lời Cổ Hạo Nam nói.

“Đồ khốn, còn không mau làm theo lời anh Cổ nói!”
Một người đàn ông nóng lòng muốn thể hiện trước mặt Cổ Hạo Nam, lại mở miệng quát Diệp Viễn.

“Om sòm!”
Diệp Viễn hừ lạnh, vung tay lên lăng không, người đó liền xoay mấy vòng ngay tại chỗ, sau đó trực tiếp bay ra ngoài.

Sắc mặt Cổ Hạo Nam lập tức lạnh lẽo, anh ta không ngờ mình đã đưa ra thân phận, hơn nữa còn cho Diệp Viễn một cơ hội sống.

Không ngờ Diệp Viễn lại không để ý đến mình, còn dám ra tay làm người ta bị thương trước mặt mình, điều này quả thật không coi đệ tử của Cổ Thông Thiên ra gì.

“Tự tìm cái chết!”
Cổ Hạo Nam lạnh lùng quát, bóng người trong nháy mắt xuất hiện trước mặt Diệp Viễn.

Một bàn tay trắng nõn lại mang theo kình khí ác liệt, hung hãn đánh vào ngực của Diệp Viễn.

Diệp Viễn khinh thường cười một tiếng, vẫn không sử dụng linh khí và thuật pháp, chỉ nhẹ nhàng giơ bàn tay lên, nghênh đón một chưởng của Cổ Hạo Nam.

“Ầm!”
Hai chưởng đụng nhau, Diệp Viễn vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Còn Cổ Hạo Nam thì loẹt xoẹt lùi về phía sau mấy bước.

“Sao có thể?”
Mọi người ở đây nhìn thấy cường giả Cổ Hạo Nam cấp bậc Đại Tông Sư này lại chịu thua thiệt trong tay Diệp Viễn, tất cả đều cảm thấy không tưởng tượng nổi.

Sau khi ổn định thân hình, trong mắt Cổ Hạo Nam lóe lên một tia hung ác.

Người luôn kiêu ngạo như anh ta lại bị một kẻ vô danh tu luyện ngoại công đánh lui.

Điều này khiến anh ta cảm thấy mất hết mặt mũi.

“Thằng nhãi, tự tìm cái chết!”
Cổ Hạo Nam quát lên một tiếng, kình khí trên lòng bàn tay vờn quanh, mang theo uy thế vô thượng, lại một lần nữa hung hãn đánh vào ngực Diệp Viễn.

Cổ Hạo Nam mang theo nổi tức giận chồng chất đã nổi lên ý muốn giết Diệp Viễn.

Quyền vừa rồi Cổ Hạo Nam cho rằng bản thân mình khinh thường, cộng thêm cũng không dùng hết toàn lực, cho nên mới bị thua thiệt trong tay Diệp Viễn.

Một quyền này anh ta đã dùng hết toàn bộ công lực, thề phải đánh chết tên khốn khiếp Diệp Viễn, người khiến anh ta mất mặt.

Nhìn thấy một quyền mang theo uy thế vô thượng này của Cổ Hạo Nam, tất cả mọi người đều cảm thấy Diệp Viễn chết chắc rồi.

Đối mặt với một quyền hung hãn của Cổ Hạo Nam, ánh mắt Diệp Viễn cũng không hề chớp, vẫn cứ thản nhiên đứng tại chỗ..
 
Quỷ Môn Độc Thánh
Chương 107: 107: Khuất Phục


Để mặc cho quả đấm của Cổ Hạo Nam hung hãn đánh vào ngực mình.

Rất nhiều người nhìn thấy cảnh này cũng theo bản năng nhắm hai mắt lại, không muốn nhìn thấy cảnh Diệp Viễn bị một quyền của Cổ Hạo Nam đánh thê thảm.

Cổ Hạo Nam nhìn thấy Diệp Viễn không tránh một quyền dùng toàn lực của mình, trên mặt mang theo một tia cười nhạt.

“Ầm!”
Cùng với một âm thanh như kim thiết giao nhau vang lên.

Tiếng cười nhạt của Cổ Hạo Nam trong nháy mắt cũng biến thành nỗi kinh hoàng và thống khổ.

Bởi vì anh ta cảm thấy một quyền này giống như đánh vào một miếng thép cứng rắn vậy.

Một giây kế tiếp, ngực Diệp Viễn lại truyền tới lực phản chấn mạnh mẽ, xông thẳng vào bàn tay và cánh tay của Cổ Hạo Nam.

“Bốp bốp bốp…”

Chỉ thấy bàn tay và cánh tay của Cổ Hạo Nam lại nổ tung, da thịt trong nháy mắt rách toác, nổ thành một đống thịt vụn.

Chỉ còn lại xương màu đỏ máu.

“A!”
Cùng với một tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên.

Những người đang nhắm mắt kia theo bản năng lại mở mắt.

Chỉ là khi bọn họ nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì đều ngẩn ra, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

Bởi vì bọn họ nhìn thấy Diệp Viễn không giống như trong tưởng tưởng là sẽ bị một quyền của Cổ Hạo Nam đánh thảm.

Anh vẫn đứng nguyên tại chỗ, sắc mặt bình tĩnh như thường.

Mà Cổ Hạo Nam là người ra tay lúc này lại không còn cánh tay, anh ta đang đau khổ ngã xuống đất kêu gào thảm thiết.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người đều ngây ra tại chỗ, ánh mắt giống như ngưng đọng lại.

Đám người Lưu Hoằng bị dọa sợ đến mức miệng há lớn cũng có thể nuốt vừa một quả trứng vịt lộn.

“Chuyện này sao có thể?”
Nội tâm Hứa Thiên Long lúc này lại vén lên gợn sóng thần.

Vốn tưởng rằng cường giả cấp bậc Tông Sư như Cổ Hạo Nam ra tay trừng trị Diệp Viễn sẽ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Nhưng kết quả lại khiến ông ta không thể nào ngờ tới.

Ở đây chỉ có duy nhất Lâm Vãn Tình mặt đầy thản nhiên.

Đùa gì vậy, trước đó cường giả cảnh giới Đại Tông Sư đỉnh phong mạnh như Chu Đằng cũng không phải đối thủ của Diệp Viễn.

Một Cổ Hạo Nam nhỏ bé làm sao có thể là đối thủ của Diệp Viễn.

Trong nháy mắt, ở đây ngoại trừ trừ tiếng kêu thảm thiết của Cổ Hạo Nam ra thì không còn bất kỳ âm thanh nào khác.

Lúc này, Diệp Viễn chắp hai tay sau lưng, đi tới trước mặt Hứa Thiên Long, lạnh lùng nói:
“Bây giờ ông còn có thủ đoạn gì nữa không?”
Mặc dù Hứa Thiên Long cũng khiếp sợ với sự mạnh mẽ của Diệp Viễn, thậm chí ngay cả loại cao thủ như Cổ Hạo Nam cũng không phải đối thủ của anh.

Nhưng khiếp sợ thì kệ khiếp sợ, Hứa Thiên Long vẫn không sợ hãi trước Diệp Viễn, bởi vì sau lưng ông ta còn có Anderson - người thừa kế duy nhất của gia tộc Carlo.

“Thằng nhãi, cậu thật sự rất mạnh, tôi thừa nhận hôm nay chúng tôi gặp khó khăn, nhưng cậu cũng đừng quá kiêu ngạo, sau lưng nhà họ Hứa chúng tôi còn có anh Anderson, cậu dám động vào nhà họ Hứa thì chính là làm khó dễ gia tộc Carlo!”
Nghe vậy, Diệp Viễn lại cười lạnh: “Ha ha, Anderson? Một thằng rác rưởi mà thôi, ông cứ tiếp tục theo anh ta đi!”
Nói xong, Diệp Viễn tiện tay vung lên, đầu Hứa Thiên Long trực tiếp bay ra ngoài.

Làm xong tất cả mọi thứ, ánh mắt Diệp Viễn lại lạnh lùng nhìn về phía Lưu Hoằng bên cạnh.

Lưu Hoằng lập tức bị dọa cho hai chân mềm nhũn, trực tiếp quỳ rạp trước mặt Diệp Viễn, điên cuồng dập đầu cầu xin tha thứ.

“Xin anh tha mạng, tôi sai rồi, tôi sai rồi!”
Nhưng Diệp Viễn vẫn vung tay lên, đầu Lưu Hoằng liền bay ra ngoài.

Lúc này, Diệp Viễn lại quét mắt nhìn về phía người phụ trách các tộc ở Sở Châu.

“Các người thì sao?”
Khi ánh mắt quét qua, tất cả mọi người đều cúi đầu, không dám đối diện với Diệp Viễn.

Đùa gì thế, người như Hứa Thiên Long và Lưu Hoằng cũng bị Diệp Viễn giết, hơn nữa Hứa Thiên Long còn nói ra người thừa kế của gia tộc Carlo là Anderson, nhưng Diệp Viễn vẫn không sợ.

Mà những người bọn họ không chỉ là một đám ô hợp, không còn Hứa Thiên Long và Lưu Hoằng, bọn họ chẳng là gì, đương nhiên không dám đối nghịch với Diệp Viễn.

“Vậy thì chịu khuất phục đi, làm theo lời trước đó tôi nói, bồi thường một nửa tài sản của gia tộc cho nhà họ Sở, tôi sẽ không nhắc chuyện cũ”.
 
Quỷ Môn Độc Thánh
Chương 108: 108: Quà Cảm Ơn


“Đương nhiên, nếu không ai làm theo, tôi sẽ đích thân đi một chuyến đến gia tộc các vị”.

Lời này của Diệp Viễn lập tức khiến mọi người thở phào nhẹ nhõm, mạng nhỏ của bọn họ đã giữ được.

Lập tức tất cả mọi người đều cung kính gật đầu, đồng ý chia nửa tài sản của mình cho nhà họ Sở.

Chờ sau khi tất cả mọi người đều rời đi, Sở Trung Nam vội vàng đi tới, kích động nắm tay Diệp Viễn.

“Đại sư Diệp, hôm nay quả thật cảm ơn cậu, nếu không có cậu, tôi cũng không biết nên làm gì bây giờ!”
Hôm nay đối với Sở Trung Nam mà nói, đó là một ngày thăng trầm nhất trong cuộc đời ông ta.

Vốn dĩ ông ta cho rằng nhà họ Sở sẽ rút lui ra khỏi võ đài Sở Châu, trở thành lịch sử.

Nhưng không ngờ, Diệp Viễn lại dùng sức lực bản thân, cố gắng giúp bọn họ kéo nhà họ Sở trở lại.

Không chỉ như vậy, Diệp Viễn còn khiến các gia tộc lớn ở Sở Châu giao một nửa gia tài cho nhà họ Sở.

Đây rõ ràng là muốn đẩy nhà họ Sở lê n đỉnh cao Sở Châu.

Phần ân tình này khiến Sở Trung Nam không biết nên cảm ơn Diệp Viễn như thế nào.

“Chú Sở không cần khách sáo, cháu và Vân Phi là bạn, giúp chú cũng là điều nên làm!”, Diệp Viễn cười nói.

“Đúng vậy, bố, bố đừng khách sáo với anh Diệp!”, Sở Vân Phi cũng đứng ra nói.

Nhưng Sở Trung Nam quật cường nói: “Không được, đại sư Diệp hôm nay đã cứu mạng tất cả người nhà họ Sở, phần ân tình này nhà họ Sở chúng toi đương nhiên phải báo đáp!”
“Đại sư Diệp, nhà họ Sở chúng tôi cũng không có đồ gì tốt cho cậu, như vậy đi, nếu cậu Diệp không ghét bỏ, tôi sẽ tặng công xưởng mỏ ngọc thạch cho cậu!”
Sở Trung Nam rõ ràng, nhà họ Hứa sở dĩ muốn tranh đoạt xưởng mỏ này, chính là vì ngọc thạch công xưởng này sản xuất có lợi ích to lớn cho võ giả tu luyện.

Mặc dù hôm nay nhờ có sự giúp đỡ của Diệp Viễn, thành công đuổi nhà họ Hứa và Lưu Hoằng, nhưng Sở Trung Nam biết, Hứa Thiên Long và Lưu Hoằng đã chết.

Sau này nhất định sẽ xuất hiện Hứa Thiên Long thứ hai, Lưu Hoằng thứ hai.

Nhà họ Sở bọn họ không có cao thủ trấn giữ, sợ vẫn không giữ nổi công xưởng này, để công xưởng này rơi vào tay bọn họ vẫn là vấn đề khó khăn, dễ khiến cho người ngoài h*m m**n.

Chi bằng cứ trực tiếp chuyển xưởng mỏ này cho Diệp Viễn, chỉ cần xưởng mỏ này trở thành đồ của Diệp Viễn, chắc hẳn sau này không ai dám chú ý đến xưởng mỏ này nữa.

Mà ngọc thạch xưởng mỏ này sản xuất rất có ích lợi với võ giả, nghĩ đến cũng có hữu dụng với Diệp Viễn.

Như vậy nhà họ Sở không chỉ sẽ không đối mặt với nguy hiểm nhiều người khác thèm muốn, mà còn lợi dụng xưởng mỏ này để qua lại thân thiết với cao thủ như Diệp Viễn.

Có thể nói là một công đôi việc.

Đề nghị của Sở Trung Nam khiến Diệp Viễn rung động, trước đó khi vừa đến nơi này, anh có thể cảm nhận được một lượng lớn linh khí Thiên Địa.

Xuyên qua bí thuật mắt nhìn thấu, Diệp Viễn nhìn thấy rõ ràng, ngọc thạch mà xưởng mỏ này sản xuất cũng bao hàm rất nhiều linh khí Thiên Địa.

Vốn dĩ khi Diệp Viễn tu luyện cần một lượng lớn linh khí Thiên Địa.

Hơn nữa anh còn chuẩn bị cho Thiên Thập Nhất và Hàn Phong chuyển sang một vài thuật tu hành trong truyền thừa Quỷ Môn.

Mà lại cần một số lượng lớn linh khí Thiên Địa.

Vốn dĩ đang ưu sầu về vấn đề linh khí Thiên Địa.

Bây giờ những ngọc thạch này vừa hay có thể giải quyết được vấn đề linh khí Thiên Địa cần cho đám người Hàn Phong tu luyện.

“Vậy thì cháu liền cung kính không bằng tuân lệnh!”
Diệp Viễn cũng không do dự, trực tiếp nhận quà cảm ơn của Sở Trung Nam.

“Đúng rồi chú Sở, cháu ở Giang Châu cũng không thể đích thân đến quản lý xưởng mỏ”.

“Vì vậy, xưởng mỏ này vẫn phải nhờ chú Sở giúp cháu quản lý, đến lúc đó cháu sẽ phái một số cao thủ đến bảo vệ xưởng mỏ này!”
Sở Trung Nam lập tức vỗ ngực, liên tục bảo đảm.

“Yên tâm, chỉ cần cậu Diệp có thể đảm bảo an toàn cho tất cả công nhân, tôi bảo đảm sẽ quản lý công xưởng thật tốt, tuyệt đối sẽ không để cậu Diệp bận tâm!”
“Vậy thì cảm ơn chú Sở, ngoài ra phiền chú Sở tìm người thông báo, bắt đầu từ hôm nay tăng lương cho toàn bộ nhân viên lên gấp đôi!”
Lời Diệp Viễn vừa dứt, một đám công nhân có mặt tại đây cũng hưng phấn hoan hô..
 
Quỷ Môn Độc Thánh
Chương 109: 109: Phiền Toái Tới


Bởi vì buổi tối phải tham gia đấu giá, Diệp Viễn và Lâm Vãn Tình cũng không ở lại xưởng mỏ lâu.

Lúc chạy tới thành phố đã là buổi trưa.

Vừa đến thành phố, Diệp Viễn liền dẫn Lâm Vãn Tình vào một nhà hàng cao cấp.

Sáng hôm nay dựa vào sức mạnh thân xác chiến đấu với hơn một ngàn người, năng lượng trong cơ thể đã sớm tiêu hao hết.

Hai người tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống, gọi một đống đồ ăn.

Phục vụ nhanh chóng mang đồ ăn tới.

Diệp Viễn cũng không chờ được liền cầm đũa lên ăn ngấu nghiến.

Mà ngay lúc này, cửa phòng ăn đã có hai chiếc xe dừng lại.

Quản lý nhà hàng vội vàng ra nghênh đón.

Cửa xe được mở ra, một đám vệ sĩ áo đen từ trên xe bước xuống, vây quanh hai người phụ nữ vào nhà hàng.

Hai người phụ nữ không phải ai khác chính là Vương Tỷ và hot girl mạng bị Sở Vân Phi đánh ở sân bay Giang Châu.

Vừa vào nhà hàng, Vương Tỷ liền nhìn thấy hai người Diệp Viễn và Lâm Vãn Tình.

Khi Vương Tỷ thấy Diệp Viễn cũng ở đây, trong nháy mắt cô ta cảm thấy lửa giận ngút trời.

Cuộc gặp gỡ trên máy bay ngày hôm qua có thể nói là nỗi nhục nhã lớn nhất trong cuộc đời cô ta.

Vương Tỷ ở giới giải trí không dưới hai mươi năm, đã nâng đỡ vô số diễn viên minh tinh.

Cô ta có địa vị cực cao ở trong giới giải trí, rất nhiều minh tinh nhìn thấy cô ta cũng phải cung kính gọi một tiếng Vương Tỷ.

Nhưng ngày hôm qua cô ta lại bị người ta đánh cho không ra gì.

Mặc dù cô ta không bị Diệp Viễn đánh, mà là Sở Vân Phi đánh cô ta, nhưng cô ta cũng rất hận Diệp Viễn.

“Sao vậy, Vương Tỷ?”, hot girl mạng Liễu Phi Nhi ở bên cạnh liền thấy Vương Tỷ bất động, cô ta có chút nghi ngờ.

Nhìn theo ánh mắt Vương Tỷ, cô ta cũng thấy hai người Diệp Viễn và Lâm Vãn Tình.

Điều này khiến Liễu Phi Nhi trong nháy mắt cũng cảm thấy lửa giận ngút trời.

Nhưng gần đây cô ta là thành viên chủ lực trong nhóm nhạc nữ nổi tiếng.

Dưới sự nâng đỡ của Vương Tỷ, cô ta nhanh chóng trở thành một trong những nữ minh tinh nổi tiếng nhất giới giải trí.

Địa vị ở toàn bộ giới giải trí cũng được nâng cao.

Khắp nơi đều được người hâm mộ tôn kính và khen ngợi.

Điều này khiến cô ta rất hưởng thụ cảm giác được người ta theo đủổi.

Hai ngày trước, cô ta thông qua Vương Tỷ quen biết Anderson, cậu ấm của tập đoàn tài chính.

Hơn nữa Anderson này còn nói chỉ cần là m tình nhân của anh ta, anh ta sẽ đưa cô ta ra nước ngoài phát triển.

Nâng đỡ cô ta thành ngôi sao lớn trên thế giới.

Nhưng không ai ngờ sao lớn quốc tế trong tương lai như mình lại bị người ta đánh.

Bình thường Liễu Phi Nhi đã quen được tất cả mọi người theo đuổi, đương nhiên cũng không nuốt trôi cục tức này.

Khi Liễu Phi Nhi muốn vệ sĩ đi trừng trị Diệp Viễn, Vương Tỷ đã tiến lên một bước trước.

“Phi Nhi, em đi theo quản lý Lưu trước đi, chuyện còn lại giao cho chị xử lý!”
Vương Tỷ biết rõ, Liễu Phi Nhi bây giờ đã là minh tinh nổi tiếng, các cô cũng không dám cả gan làm chuyện gì khác thường.

Ngộ nhỡ bị đưa lên mạng, vậy thì không tốt cho Liễu Phi Nhi.

Loại chuyện báo thù này vẫn nên tìm nơi kín đáo để giải quyết.

“Được!”
Liễu Phi Nhi cũng biết, ở nơi công cộng này cô ta cũng không thể chỉ huy vệ sĩ đi trừng trị Diệp Viễn.

Ngay sau đó liền đi đến phòng VIP tầng hai.

Lúc này Vương Tỷ mới gọi mấy vệ sĩ đến, sau khi rủ rỉ nói mấy câu vào tai bọn họ thì vội vã lên tầng.

Sau khi Vương Tỷ lên tầng, mấy vệ sĩ liền đi đến chỗ của Diệp Viễn và Lâm Vãn Tình.

Bọn họ bao vây Diệp Viễn và Lâm Vãn Tình lại.

“Có chuyện?”
Đột nhiên bị quấy rầy, sắc mặt Diệp Viễn có chút không vui.

“Tôi muốn mời hai vị lên tầng một chuyến, có người muốn gặp các vị!”
Vệ sĩ dẫn đầu lạnh nhạt nói, trong giọng nói mang theo vẻ ra lệnh.

Mà hai vệ sĩ trong đó lại chủ động giơ tay tóm hai cánh tay Diệp Viễn.

“Vậy nếu tôi không đi thì sao?”, Diệp Viễn bình tĩnh nhìn tên vệ sĩ dẫn đầu.

Vệ sĩ dẫn đầu liếc mắt nhìn Diệp Viễn, thấy Diệp Viễn tay nhỏ chân nhỏ, trong mắt lập tức lộ ra vẻ khinh thường.

Ngay sau đó, anh ta cúi đầu nói bên tai Diệp Viễn: “Thằng nhãi, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, tốt nhất anh nên ngoan ngoãn nghe lời chúng tôi đi, theo chúng tôi, nếu không lát nữa anh hãy chờ xem!”
“Ha ha, con người tôi chỉ thích uống rượu phạt, anh muốn thế nào?”, Diệp Viễn đặt đũa xuống, lạnh lùng nói..
 
Back
Top Bottom