Huyền Huyễn Quỷ Hồn Xin Hãy Buông Tha

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Hồn Xin Hãy Buông Tha
Chương 120: Phiên Ngoại 8 Gặp Lại 1


Lâm Du Nhiên cố trụ được vài tháng nhưng cũng không phải cách, hắn chợt nhớ ra, không phải người ta đồn Thiên Ma Nhãn có thể cải tử hồi sinh hay sao? Vậy thì hắn chỉ cần có thứ đó là được, lúc đấy Doãn Tình sẽ sống lại thôi!
Nhưng mà bộ dạng hiện tại của hắn không thể cùng lúc đấu lại Mặc Thanh và Dư Phong nên hắn quyết định lập kế hoạch tách hai người kia ra.

Hắn lén gửi thư cho Mặc Thanh, với sự hiểu biết của hắn, chắc chắn Mặc Thanh sẽ không muốn liên lụy Dư Phong mà đến đây một mình.
Sau đó mọi chuyện đúng như hắn suy đoán, hắn bắt được Dư Phong làm con tin, ép Mặc Thanh giao ra Thiên Ma Nhãn.

Thế nhưng hắn càng không thể ngờ được, kế hoạch mà hắn rắp tâm thực hiện bao lâu nay cuối cùng lại nằm trong bàn cờ của kẻ khác, hắn cũng chỉ là một quân cờ bị người ta thao túng mà thôi.
Một chiêu của Tống Minh khiến hắn suýt chút nữa không chống đỡ nổi, hắn loạng choạng lết từng bước chân, hận không thể ngay tức khắc chạy nhanh đến bên cạnh y.
Vốn dĩ hắn đã chấp nhận sự thật rằng y không yêu hắn, không cần hắn…
Nhưng mà Mặc Thanh lại nói, thật ta Doãn Tình muốn ở bên hắn...!y cũng yêu hắn.
Nếu như Mặc Thanh nói là sự thật thì những chuyện hắn đã làm sẽ trở thành cái gì đây?
Không phải là tự hại người hại mình, làm ra chuyện độc ác trời đất không thể dung hay sao?

Hắn còn mặt mũi nào tiếp tục sống trên đời này nữa.
“Doãn Tình… kiếp sau huynh tuyệt đối đừng gặp phải một kẻ khốn nạn như ta.”
Y gặp phải hắn đúng là xui cả mười kiếp.
Đến ngay cả chuyện kiếp sau hai người được bên nhau hắn cũng không dám mộng tưởng nữa, chỉ cần y sống thật tốt, thật tốt là được rồi.
Một người tồi tệ như hắn vốn dĩ không nên xuất hiện trên đời này, vọng tưởng bấy lâu nay, chỉ cần nghe được câu hóa ra y cũng yêu hắn… cũng đã đủ mãn nguyện rồi.
Nếu trên đời này thật sự có thiên đường, thì y phải ở nơi cao nhất, tươi đẹp nhất, còn hắn, đến cả địa ngục cũng không có chốn dung thân.
Trước khi thật sự chết đi, hắn nhớ lại từng chuyện, từng chuyện trải qua trước kia.

Đau thương có, tuyệt vọng có, nhưng điều khiến hắn lưu luyến nhất lại chính là khoảnh khắc hai người lần đầu tiên gặp nhau, y ở trước mặt mỉm cười nhìn hắn.
Hắn đưa tay ra muốn chạm lấy, nhưng hình bóng đó lại tan biến thanh mảnh sương nhỏ, có muốn giữ thế nào cũng tan cả rồi…
***
Hắn đã tưởng tượng qua rất nhiều lần địa ngục sẽ khủng khiếp đến mức độ nào, chắc hẳn là sẽ có mười tám tầng địa ngục như người ta đồn thổi, đâu đâu cũng là những tiếng ma than quỷ khóc.

Thế nhưng khi mở mắt ra, trước mặt hắn lại là một căn phòng gọn gàng ngăn nắp, hắn chưa kịp kinh ngạc thì đã có một đống kí ức không biết từ đâu len lỏi trong đầu.
Ở đây không có Tống Minh cũng không có Thẩm Nguyên, trưởng môn phái Sương Phong là một người họ Cố rất tốt, ông nhặt hắn từ khi còn nhỏ và nhận làm đệ tử thân truyền.
Không những thế còn có các vị sư huynh, ai cũng tốt với hắn, có đại sư huynh, tam sư huynh, cửu sư huynh…
Trong đầu hắn, những khuôn mặt vừa xa lạ vừa quen thuộc hiện ra, nếu không phải còn kí ức của kiếp trước, hắn thực sự rất muốn tin cuộc sống hạnh phúc này vốn thuộc về hắn.
Và dĩ nhiên còn có cả y nữa.

Ở thế giới này hắn đã gặp được Doãn Tình từ khi còn nhỏ, y vẫn như vậy, vẫn luôn dịu dàng với hắn, ở cạnh hắn trải qua quãng thời gian tươi đẹp nhất.
Hắn nhìn thấy Doãn Tình cõng hắn trên lưng, cầm tay hắn viết từng nét bút, có đôi khi hắn không nghe lời làm loạn khiến y tức giận, y cũng chỉ thở dài, mắng mỏ vài câu xong lại đau lòng mà quay qua dỗ dành hắn.
Lâm Du Nhiên nhìn vào gương cách đó không xa, vẫn là gương mặt của hắn nhưng cũng lại không phải là của hắn.

Thiếu niên vừa sang tuổi mười bảy, được chăm sóc cẩn thận nên da vừa trắng bóc vừa mềm mại, chỉ cần nhẹ tay một chút thôi cũng để lại vết thương, trên người cũng không còn những vết sẹo đáng sợ kia nữa.
Trong lúc Lâm Du Nhiên còn đang mơ màng bỗng có một người đẩy cửa bước vào, theo trí nhớ của nguyên chủ, người này là bát sư huynh của hắn tên là Tiêu Cẩm, một người nói năng tùy ý rất hay làm loạn.

Hắn hiện tại nằm ở đây cũng chính là nhờ vị sư huynh này, Tiêu Cẩm lôi hắn đi gây chuyện bị người ta đuổi đánh, thế là bị thương bất tỉnh nhân sự.
Tiêu Cẩm nhìn thấy Lâm Du Nhiên đã tỉnh thở phào một hơi, hai tay ôm lấy ngực thảm thiết nói: “Ối giời ơi sư đệ tốt của ta cuối cùng cũng tỉnh rồi! Du Nhiên, đệ dọa chết ta rồi, đệ mà có mệnh hệ gì thì nhị sư huynh giết ta thật đó.”
“Đã biết như thế sao còn lôi Du Nhiên đi làm loạn, Tiêu Cẩm, có phải thường ngày ta quá nhẹ nhàng với đệ rồi đúng không?”
Không chỉ Tiêu Cẩm mà ngay cả Lâm Du Nhiên cũng thấy sống lưng của mình lạnh toát, dù mới chỉ nghe thấy giọng nói nhưng hắn cũng nhận ra đó là ai.
Giọng nói mà hắn ngày đêm mộng tưởng, khắc sâu vào tận tâm can, làm sao có thể quên được.
Doãn Tình một thân bạch y bước vào, sắc mặt có chút không vui nhìn Tiêu Cẩm trách móc.

Tiêu Cẩm cười xả lả lấy lòng:
“Nhị sư huynh, huynh tha cho ta với Du Nhiên lần này đi, vốn dĩ là do mấy kẻ kia gây sự trước mà…”
“Nhưng mà đệ làm Du Nhiên bị thương!” Doãn Tình gằn giọng.

Nghe như vậy Tiêu Cẩm mím môi không dám cãi lại, ai mà không biết nhị sư huynh thương Lâm Du Nhiên nhất, để sư đệ yêu dấu của y bị thương, quả thật là chán sống rồi.
Lâm Du Nhiên chỉ biết trơ mắt nhìn hai người trước mặt nói chuyện, hắn đã tự cấu lên đùi mình biết bao nhiêu lần đều đau thấu xương, không giống mơ một chút nào.

Nhưng chuyện này thật sự quá hoang đường, sao hắn có thể sống lại, còn có thể gặp được y, đến mơ hắn còn không dám sao lại có chuyện tốt đến mức này.
“Du Nhiên, sao đệ không nói gì? Đầu còn đau sao?” Doãn Tình trách cứ Tiêu Cẩm xong quay qua Lâm Du Nhiên hỏi.
Nhìn thấy Doãn Tình chân thật đứng ngay trước mặt như vậy, Lâm Du Nhiên không kiềm chế được cảm thấy sống mũi mình cay lên, hắn mấp máy môi khó khăn lắm mới dùng chất giọng khàn khàn thử gọi.

“Doãn Tình…?”
“Này! Có phải đệ bị đánh đến ngốc luôn rồi không? Sao lại gọi thẳng tên của sư huynh ra như thế?” Tiêu Cẩm đánh nhẹ lên đầu Lâm Du Nhiên, cũng vì vậy làm nước mắt vốn đã chực rơi chảy dài xuống ướt đẫm cả khuôn mặt, Tiêu Cẩm hốt hoảng nói:
“Sao… sao lại khóc rồi? Nhị sư huynh, đệ chỉ chạm nhẹ một cái thôi…”
Nét mặt của Doãn Tình thoáng thay đổi, y quay qua nhìn chằm chằm Lâm Du Nhiên như đang nghĩ gì đó, có thể là vì đôi mắt đó quá đáng sợ, làm Lâm Du Nhiên vội ngoảnh mặt sang hướng khác không dám nhìn thẳng.

Tiêu Cẩm còn không ngừng liên miệng giải thích, bỗng Doãn Tình cắt ngang nói: “Tiêu Cẩm, đệ ra ngoài đi.”
“Nhưng mà Du Nhiên đệ ấy….” Tiêu Cẩm do dự.

“Ra ngoài!”
Tiêu Cẩm thấy Doãn Tình kiên quyết như vậy chỉ có thể lủi thủi đi ra.

Lúc này Lâm Du Nhiên mới cảm thấy hoảng sợ không dám mặt đối mặt với Doãn Tình, co người lại trốn vào một góc.
Người mà trước đó Doãn Tình quen không phải là hắn, hắn hiện tại chỉ là một kẻ điên rồ, tam quan rối loạn, từng bức y đến chết, sao hắn có thể đến gần y.
Dù hắn yêu Doãn Tình nhưng không muốn dối lừa y nữa, chỉ cần không gần hắn, y sẽ không rơi vào kết cục thảm hại như kiếp trước.
Doãn Tình tiến lại gần muốn cầm lấy tay Lâm Du Nhiên, lại bị hắn hoảng sợ gạt ra lớn tiếng nói:
“Đừng chạm vào ta!”
Động tác của Doãn Tình thoáng khựng lại, đột nhiên y giữ chặt lấy cằm của hắn hôn xuống, động tác của y rất mạnh, như muốn cướp luôn hơi thở của hắn.

Lâm Du Nhiên sửng sốt đến độ hai mắt mở trừng lên, sau một lúc hắn mới giãy giụa muốn thoát khỏi thì Doãn Tình đã buông ra trước, giọng có chút khàn khàn nói với hắn.

“Du Nhiên, quả thật là ngươi rồi.”
Trái tim Lâm Du Nhiên như lệch đi, hắn kinh ngạc nhìn y.

Doãn Tình nói vậy là sao? Không lẽ y cũng…
Doãn Tình lần nữa cúi xuống hôn lên môi hắn, lần này nụ hôn rất nhẹ, không dồn dập chiếm đoạt như trước nhưng cũng đủ khiến tâm can Lâm Du Nhiên như muốn điên loạn.

Doãn Tình ôm lấy hắn vào lòng, tựa cằm lên vai hắn, giọng nói có một chút run lên.
“Sao giờ ngươi mới đến, có biết ta chờ ngươi lâu lắm rồi không?”
 
Quỷ Hồn Xin Hãy Buông Tha
Chương 121: Phiên Ngoại 9 Gặp Lại 2


Cho đến hiện tại, Lâm Du Nhiên vẫn chưa thể tin những chuyện xảy ra đều là sự thật.

Hắn sợ hãi khi đối diện với Doãn Tình, sợ y lại vì hắn mà xảy ra thảm cảnh giống kiếp trước, hắn vốn không phải ‘Lâm Du Nhiên’ mà y quen, sao y có thể…
Nhưng đáp lại nỗi sợ hãi của hắn lại là cái ôm ấm áp, Doãn Tình nói với hắn: Ta đợi ngươi từ rất lâu rồi.
Y cũng là trùng sinh đến đây, y đều biết, cái gì cũng đều biết, nếu đã vậy sao y còn có thể tha thứ cho hắn, là hắn hại chết y cơ mà.
“Doãn Tình…” Lâm Du Nhiên nghẹn ngào gọi.
“Ta đây.”
“Là huynh thật sao?”

“Là ta.”
Mỗi một câu hỏi của hắn Doãn Tình đều nhẹ nhàng đáp lại, y không trách hắn nhưng hắn lại không thể tha thứ cho bản thân mình.

Lâm Du Nhiên cố nén lại cảm giác hỗn loạn trong lòng, hắn đẩy Doãn Tình ra co gối lại lùi sâu vào trong góc tường, hoảng sợ nói:
“Đừng đến gần ta, huynh đừng đến gần ta nữa… ta sẽ lại hại huynh thôi.”
Giấc mộng này không những đẹp mà còn rất chân thật, hắn sợ tất cả những thứ này đều chỉ là vọng tưởng của hắn, mở mắt ra lại là thân thể lạnh ngắt kia, hắn sợ lắm rồi.
Nhưng Doãn Tình lại lần nữa kéo hắn ra từ trong bóng tối, ôm chặt lấy hắn vào trong lòng nói: “Đó đều là chuyện của kiếp trước rồi, quên cả đi, từ nay trở đi ta muốn được bên ngươi.

Du Nhiên, cho ta một cơ hội được không?”
Lâm Du Nhiên cảm thấy cổ họng đắng ngắt, hắn muốn, muốn đến phát điên lên được, nhưng mà...!hắn còn có thể ở bên cạnh y sao?
Lần này hắn lựa chọn rời xa nhưng Doãn Tình lại không cho hắn cơ hội để từ chối, trong trí nhớ của thân chủ, Doãn Tình cũng rất tốt nhưng đều giữ chừng mực không làm ra bất cứ hành động thân thiết quá mức nào.

Kể từ khi hắn đến đây lại khác, Doãn Tình hết lần này đến lần khác ôm rồi hôn hắn, cả ngày không rời nửa bước.

Lúc đầu Lâm Du Nhiên còn sợ hãi không muốn thân thiết với Doãn Tình, nhưng đến ngay cả lúc đi ngủ cũng bị y dính lấy thật khiến hắn không thể tin nổi.

Rốt cuộc tại sao Doãn Tình lại thay đổi thành như vậy?
Kiếp trước là y tránh né hắn, không muốn thân thiết với hắn, đến hiện tại lại như biến thành một người hoàn toàn khác dính hắn như sam.

Lâm Du Nhiên bị y ôm chặt vào lòng, mùa hè mà dính nhau như vậy thật sự rất nóng, nhưng cả hai đều không có ý định buông ra, hắn ngẩng đầu lên nhìn Doãn Tình tò mò hỏi:
“Sao huynh ôm ta chặt vậy, không khó chịu sao?”
Doãn Tình hôn nhẹ lên tóc hắn đáp: “Ta sợ ngươi chạy đi mất.”
“Ta thì chạy đi đâu được cơ chứ.”
Lâm Du Nhiên cảm thấy có chút buồn cười, lúc vừa đến đây chưa thể tiếp nhận ngay được, hắn thật sự từng có ý định muốn chạy trốn, vốn dĩ cuộc sống này là của một người khác, sao hắn có thể ung dung hưởng mọi thứ của người ta như vậy.

Nhưng là Doãn Tình mang hắn ra ngoài, giúp hắn quen với cuộc sống nơi này, y nói với hắn, đây là những điều hắn đáng được nhận.

Doãn Tình khàn khàn nói: “Ngươi từng rời xa ta một lần rồi, ngay trước mặt ta…”
“Lúc nào cơ chứ?” Lâm Du Nhiên kinh ngạc hỏi lại, hắn yêu y còn không hết nào có từng rời bỏ y.

Doãn Tình đáp lại bằng một nụ hôn mãnh liệt, y nâng cằm hắn lên, dùng đầu lưỡi mềm mại làm loạn khắp mọi ngõ ngách trong khoang miệng.
Doãn Tình khép hờ hai mắt lại, chăm chú hôn xuống, môi lưỡi hòa quyện vào nhau như muốn nuốt luôn trọn người trước mặt.

Lâm Du Nhiên như bị y cướp hết dưỡng khí, tận đến khi tưởng chừng không thở nổi nữa, Doãn Tình mới buông hắn ra.
“Doãn Tình… huynh làm sao vậy? Ưm…”
Tiếng nói của Lâm Du Nhiên bị chặn ngang lại bằng tiếng rên trầm thấp, Doãn Tình cắn lên yết hầu của hắn rồi nhẹ nhàng hôn xuống, y cởi bỏ y phục vướng víu trên người hắn sau đó làm loạn trên làn da trắng nõn, làn da của thiếu niên còn mang theo vài phần tươi mát, vừa ngậm vào như lập tức tan ra trong miệng.
Môi lưỡi chạm lên người khiến Lâm Du Nhiên không khỏi run rẩy, hắn ưỡn người ôm chặt lấy Doãn Tình, đầu lưỡi ẩm ướt chạm đến đâu đều khiến hắn bật thốt ra những tiếng nức nở, cảm giác vừa kỳ lạ mà cũng vừa thích thú.

Lâm Du Nhiên bị y trêu đùa một hồi vật dưới thân cũng ngóc đầu dậy, trong lúc hắn còn chìm trong kh0ái cảm bỗng Doãn Tình ngừng lại, y buông hắn ra, từ từ chỉnh lại y phục trước sự kinh ngạc của hắn nói:
“Ngươi còn quá nhỏ, để thời gian nữa đi.”
Lâm Du Nhiên: “…” Là y trêu chọc hắn trước, giờ một câu nói không làm là không làm?!
Lâm Du Nhiên có chút bực bội, đôi mắt ngấn nước nhìn y chất vấn, hắn chỉ chỉ xuống dưới thân cả hai hỏi:
“Vậy cái này xử lý sao đây?”
Doãn Tình có chút ngượng ngùng, “Để… để ta giúp ngươi.”
Bỗng Lâm Du Nhiên kéo tay của Doãn Tình lại, lần này là hắn chủ động cướp nụ hôn của y, “Nếu tính cả tuổi kiếp trước lẫn kiếp này ta không còn nhỏ nữa đâu.”
“Nhưng mà thân thể này vừa mới qua tuổi mười sáu được vài ngày, chỉ sợ ngươi không chịu được...”
“Ta chịu được.” Dù sao cũng là hắn tiến vào, cũng đâu có gì là không được, hắn còn có chút không nỡ tổn thương y.
Doãn Tình nhìn thấy thiếu niên cương quyết như vậy, hơn nữa thân thể đã khó chịu từ lâu, giờ mà từ chối nữa chắc chẳng phải là nam nhân.

Doãn Tình lần nữa kéo Lâm Du Nhiên đến gần, nhanh chóng cởi bỏ đi mảnh y phục vừa mới được mặc lại qua loa, y tách hai chân của Lâm Du Nhiên ra, dùng ngón tay sờ qua hậu huyệt rồi ấn vào thăm dò.
“Ưm...” Đột nhiên dưới thân có thứ kỳ lạ tiến vào khiến Lâm Du Nhiên không khống chế nổi hít lấy một hơi, ngón tay hắn bấu víu lấy Doãn Tình, người hơi ưỡn về phía trước, ngón tay ra vào bên trong tràng thịt làm hắn nức nở than lên một tiếng.
Mà từ từ đã, sau lại chạm đến chỗ này, không phải hắn mới là người nằm trên hay sao?!
 
Quỷ Hồn Xin Hãy Buông Tha
Chương 122: Phiên Ngoại 10 Gặp Lại 3


Rất nhanh Doãn Tình đã khiến Lâm Du Nhiên không thể suy nghĩ nổi gì nữa, sau khi thấy một ngón đã có thể dễ dàng ra vào, y tiếp tục nhét thêm một ngón.

Hậu huyệt bị lấp đầy, cơ hoành căng ra như muốn nuốt chặt lấy ngón tay của y.
“Ưm m...!Doãn Tình...”
Lâm Du Nhiên không mở miệng thì thôi, hắn càng nói động tác của Doãn Tình lại càng nhanh thêm một chút, y cẩn thận mở rộng hậu huyệt khiến tràng thịt bên trong dần mềm nhũn, dịch ruột ướt đẫm ngón tay, thỉnh thoảng phát ra những tiếng nước nhóp nhép.
Cảm giác khó chịu khiến Lâm Du Nhiên muốn khép chân lại nhưng lại bị Doãn Tình tách ra, ngón tay vừa rời khỏi cơ thể để lộ hậu huyệt đã đỏ ửng ngấn nước, không ngừng co rút như đang mời gọi.

Doãn Tình buông người ra bắt đầu cởi y phục trên người xuống, đằng sau vẻ bề ngoài cấm dục của y là cơ bụng săn chắc, tuy có hơi trắng nhưng trông không yếu đuối một chút nào.Thân hình thập toàn thập mĩ như vậy bày ra trước mắt làm Lâm Du Nhiên nuốt khan một ngụm, hắn nhìn chằm chằm Doãn Tình không rời mắt, ngay cả dị vật c ứng ngắc kia, hắn cũng không kìm được mà nhìn qua vài lần.
Ừm thì… hình như cũng lớn hơn hắn một chút.
Lâm Du Nhiên vừa nghĩ vừa quay mặt sang một bên, ngay cả gò má cũng bị hắn tự dọa đến phiếm hồng.

Doãn Tình nâng chân của hắn lên, hông hơi nhích lại đặt nơi tư m@t của hai người sát lại gần nhau, y cúi người cắn lên yết hầu nhấp nhô lên xuống của hắn.

Lâm Du Nhiên hơi hé miệng th ở dốc, hạ th@n bị vật nóng bỏng cọ qua cọ lại làm thân thể ngứa ngáy như có gì đó chạy qua.
Doãn Tình cắn đến khi trên cổ của Lâm Du Nhiên kín những dấu vết ái muội mới chịu buông, y khẽ nói: “Du Nhiên, sẽ đau đấy….”
“Ta không sợ đau.” Lâm Du Nhiên ôm lấy Doãn Tình, chủ động dùng mông cọ lên dị vật c ứng ngắc.

Thôi vậy, lần này hắn để y thoải mái, sau này còn nhiều cơ hội.
“A a a…”
Trong lúc Lâm Du Nhiên còn đang mộng tưởng thì Doãn Tình đã tiến vào, dị vật như con thú hung hãn đột ngột xông đến khiến hắn suýt chút nữa hét lên.

Lâm Du Nhiên cắn chặt môi lại siết chặt vạt áo của y, hai mắt long lanh ngấn nước.
“Có đau lắm không?” Doãn Tình ngừng lại hỏi.
“Ưm...!Kh… ông...!không đau…”
Lâm Du Nhiên kiên cường đáp lại nhưng ngay sau đó hắn đã hối hận, ban đầu Doãn Tình còn dịu dàng nhưng càng về sau y càng như mãnh thú, điên cuồng cử động dưới thân đâm sâu vào trong người hắn.
Dù là ai cũng không thể chịu được sự mãnh liệt như vậy, Lâm Du Nhiên cũng không ngoại lệ, hắn cứ nghĩ bản thân không phải nữ nhân, trong chuyện này cũng sẽ không yếu đuối đến mức không chịu được khóc lóc cầu xin.

Nhưng hắn đã nhầm, đau đớn cùng kh0ái cảm ồ ạt kéo đến vừa khó chịu vừa sung sướng làm hắn nức nở đến bật khóc.
“Doãn Tình… huynh chậm chậm một chút! Ưm a a a…”
“Đừng như vậy… ta không chịu được… hức.”
“Dừng lại đi...”
Lâm Du Nhiên khóc đến mức nước mắt chảy dài xuống, cổ họng khàn cả đi Doãn Tình mới chịu ngừng lại, bắn vào trong người hắn một cỗ dịch thể nóng.

Cả người Lâm Du Nhiên xụi lơ mềm nhũn cả xuống, chưa bao giờ hắn cảm thấy mệt mỏi như hiện tại, mồ hôi lẫn nước mắt ướt đẫm cả khuôn mặt.
Doãn Tình đau xót đưa tay ra lau giọt nước mắt đang chảy xuống, Lâm Du Nhiên bị dày vò thành như vậy nhưng y vẫn không có ý định rời ra, dị vật vẫn cắm sâu trong người hắn.

Lâm Du Nhiên thẹn quá hóa giận mắng,
“Lúc nãy là ai nói ta còn nhỏ không muốn động đến… Ưm!”
Lời nói còn chưa dứt đã bị Doãn Tình chặn lại, y ngấu nghiến cắn vào môi Lâm Du Nhiên đến mức khoang miệng ngập mùi máu tanh, Lâm Du Nhiên bị đau đẩy y ra quát lớn.
“Doãn Tình, huynh làm sao vậy? Ta đau mà!”
Lâm Du Nhiên không biết hắn đã chọc gì đến Doãn Tình mà y hành hạ hắn thành như vậy, trong lòng vừa tức giận vừa cảm thấy uất ức đến bật khóc, nhưng Doãn Tình không những không dỗ dành còn quay qua hỏi lại:
“Ngươi cũng biết đau sao?”
Lâm Du Nhiên rưng rưng không thể nói thành lời, hiện tại Doãn Tình trông rất đáng sợ, đôi mắt hằn lên từng gân máu đỏ rực, y vuốt v e lên cổ tay của Lâm Du Nhiên ấn mạnh xuống.

Lâm Du Nhiên nhìn vào vị trí cổ tay bị y sờ, không hiểu sao trong lòng lại dâng lên cảm giác sợ hãi.
Doãn Tình bóp chặt lấy cổ tay hắn hỏi:
“Có đau không?”
“...Doãn Tình?” Lâm Du Nhiên giọng khàn khàn gọi.
“Lần đầu tiên nhìn thấy ngươi ở thế giới này ta thật sự rất vui mừng, chúng ta đã gặp được nhau sớm hơn, sẽ không để ngươi chịu khổ nữa.” Doãn Tình đột nhiên hạ giọng xuống, thanh âm có một chút run lên, bỗng Lâm Du Nhiên cảm thấy có thứ gì đó ươn ướt rơi trên mặt.
“Ta đã cố gắng đối xử với ngươi thật tốt, chăm sóc ngươi thật tốt, nhưng ta lúc nào cũng cảm thấy không đủ… vì đó vốn dĩ không phải là ngươi.”
Từng lời nói đều khiến trái tim Lâm Du Nhiên như bị ai đó hung hăng bóp chặt, hắn chưa từng nghĩ Doãn Tình sẽ cảm thấy như vậy, bỗng chốc không biết trả lời như thế nào.
Doãn Tình lại vuốt v e trên cổ tay hắn nói: “Mọi chuyện ta đều biết cả rồi, kể cả chuyện lúc nhỏ của ngươi hay là những chuyện xảy ra sau khi ta chết… ta đều đã nhìn thấy.”
Khóe mắt Lâm Du Nhiên cay lên, hắn muốn rút tay lại trốn tránh nhưng Doãn Tình càng nắm chặt hơn, những chuyện này hắn vốn không muốn nói cho y biết, không ngờ y đều biết cả rồi.
“Sao ngươi có thể tàn nhẫn như vậy, ngay cả bản thân mình cũng không quý trọng thì ai có thể thay ngươi làm?”
Hắn nhắm chặt mắt lại, để mặc cho giọt nước trôi theo khóe mắt chảy dài xuống.

Đúng, hắn không biết quý trọng bản thân, ngay cả khi chết cũng phải chọn cách đau đớn nhất mà chết.
Có lẽ cái chết đến từ từ chính là cái chết khó chịu nhất, vì không thể lập tức giải thoát, phải tự chứng kiến bản thân cạn kiệt từng hơi thở.

Hắn tự dằn vặt, cứa tay mình từng nhát từng nhát một, đến khi không còn một chút sức lực nào nữa mới ngừng lại… cũng không biết bàn tay này của hắn biến dạng thảm thương đến mức nào.
Xấu xí như vậy mà lại bị y nhìn thấy rồi.
“Lúc đó ta chỉ là một cô hồn, ngay cả chuyện ngăn ngươi lại cũng không làm được, chỉ biết trơ mắt nhìn ngươi chết trước mặt ta…”
Ngày đó hắn chỉ một lòng muốn chết, không hề nghĩ đến trên đời này vẫn còn có người sẽ vì hắn mà đau lòng.

Lâm Du Nhiên mấp máy môi như muốn nói gì đó nhưng đều bị Doãn Tình chặn lại, y dùng sức đâm mạnh vào người hắn, chỉ có như vậy mới giảm bớt được phần nào sợ hãi.
Đến khi lần nữa ngừng lại hậu huyệt phía sau đã sưng lên một cách đáng thương, Lâm Du Nhiên thử cử động, cơn đau làm hắn không khỏi hít lấy một hơi.
Doãn Tình rũ mắt xuống tự trách, “Ta xin lỗi, lúc nãy ta hơi xúc động, lần sau sẽ không như vậy nữa...”
Lâm Du Nhiên hai mắt hơi khép lại, tay khẽ sờ lên bụng không trả lời.

Doãn Tình tưởng hắn đang giận lúng túng nói: “Ta—”
“Doãn Tình.” Lâm Du Nhiên đột nhiên cắt ngang, cầm lấy tay của y đặt lên bụng thì thào nói: “Huynh sờ mà xem, con của huynh cứ như đang đánh nhau trong bụng ta ấy.”
Doãn Tình có chút mông lung không hiểu.
“...Con?!”
 
Back
Top Bottom