Ngôn Tình Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 439: Về nhà (5)


Ninh Hân hơi nhắm hai mắt lại, đôi lông mi như quạt hương bồ nhẹ nhàng rung động, hô hấp của nàng rất suy yếu, suy yếu đến dường như là tùy thời sẽ biến mất.

"Bởi vì, ta rất sùng bái huynh."

Hồi lâu sau, thiếu nữ mở hai mắt ra, cặp mắt dường như biết nói lẳng lặng ngắm nhìn nam tử trước mặt, trên gò má xinh đẹp giương lên một nụ cười suy yếu.

Trái tim Vân Thanh Nhã run lên, cánh tay không tự chủ được ôm chặt lấy thân thể thiếu nữ.

"Vân đại ca, ta sùng bái huynh không phải bởi vì thiên phú của huynh! Cả đời này, ta đã thấy không ít thiên tài, ở Ninh gia có rất nhiều! Nhưng sau khi nghe nói về chuyện của huynh, ta lại mê muội huynh sâu sắc," Giọng nói của thiếu nữ suy yếu, trong giọng nói lại mang theo sự kiên định chân thật đáng tin, "Ta sùng bái khí phách của huynh, mê luyến cái tính không sợ cường quyền của huynh, khí phách dẫu có chết cũng không chịu cúi đầu! Huynh biết rõ thân phận của đối phương, đang ở trên lôi đài, vẫn như cũ không muốn để xuống tôn nghiêm và cao ngạo của huynh."

"Cho nên..." Thiếu nữ dừng một chút, tiếp tục nói, "Vì huynh, ta cam tâm tình nguyện..."

Lời nói của thiếu nữ làm cho tim Vân Thanh Nhã run rẩy càng thêm mãnh liệt, lực cánh tay hắn ôm lấy nàng càng mạnh hơn, bên trong con ngươi trong trẻo lạnh lùng là sự kiên nghị: "Ngươi yên tâm, tiểu Phong nhi rất nhanh sẽ trở lại, sau khi chờ nàng trở về, ngươi sẽ không có bất cứ chuyện gì hết."

Ninh Hân cười khổ lắc đầu một cái: "Vân đại ca, sợ rằng ta không chờ được đến lúc đó, sau khi Phong nhi trở về, huynh thay ta cáo biệt với nàng ấy, cả đời này, bằng hữu ta có thể kết giao không nhiều, nàng ấy coi như là duy nhất."

Bên trong thế lực Ninh gia, có rất nhiều thiên kim quý tộc muốn giao hảo với nàng, nhưng những người đó đều nhìn đến mặt mũi của Ninh gia!

Chỉ có Vân Lạc Phong, ở trong mắt cô nương ấy, không có tôn quý và ti tiện, chỉ có đáng gia kết giao với nàng hay không!

Cho nên, chỉ có duy nhất ở trước mặt Vân Lạc Phong, nàng mới có thể mở rộng cánh của lòng mình, không cất giữ chút nào.

Nghe giọng nói thiếu nữ càng lúc càng suy yếu, trong lòng Vân Thanh Nhã tuôn ra hận ý ngút trời, đôi con ngươi thanh lãnh lạnh lùng nhìn phía mấy ngươi Y thành: "Nếu như Ninh Hân có mệnh hệ gì, cuối cùng sẽ có một ngày ta sẽ tiêu diệt cả Y thành các ngươi!

Giọng nói của hắn, chứa lửa giận hủy thiên diệt địa, một thân trường bào màu trăng non ở trong gió nhẹ lất phất.

Lục Dẫn trưởng lão, chúng ta làm gì bây giờ?" Nha đầu Ninh Hân này bị trọng thương, nếu là truyền về Ninh gia, lão đầu Ninh gia nhất định sẽ nổi điên!"

Sau lưng, một gã mặc áo bào trắng run run ra ngoài, trong giọng nói ẩn chứa lo lắng.

Bọn họ chỉ đi đối phó với phủ Tướng quân, ai biết nha đầu Ninh Hân này cũng ở Vân gia, lại còn vì Vân Thanh Nhã đến cả mệnh cũng không cần! Mà lão đầu Ninh gia có tính tình bao che, nếu như biết được Y thành ngộ thương đến Ninh Hân, nhất định rất giận dữ!

Nhất là, nha đầu Ninh Hân này dường như không sống được nữa...

"Mau!"

Vân lão gia tử phản ứng kịp đầu tiên, vội vội vàng vàng nói: "Thanh Nhã, mau đưa nàng đến Y các, y sư ở Y các tương đối nhiều, nói không chừng có thể có biện pháp khống chế thương thế của nàng, chỉ chờ đến lúc Phong nhi trở lại cũng sẽ không có bất cứ vấn đề gì."

Vân Thanh Nhã chợt hoàn hồn, hắn không nói nhiều lời, ôm chặt Ninh Hân phóng đến đường phố bên kia, có lẽ là quá mức nóng nảy, tốc độ của hắn nhanh giống như một cơn gió.

"Lục Dẫn trưởng lão..."

Người mặc áo bào trắng nhìn theo phương hướng Vân Thanh Nhã rời đi, há miệng, muốn nói gì đó, lại bị giọng nói Lục Dẫn cắt ngang.

"Chúng ta về Y thành trước thương lượng với thành chủ xem ứng đối với lửa giận của lão đầu Ninh gia như thế nào."
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 441: Người Ninh gia tới (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 442: Người của Ninh gia tới (2)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Sắc mặt Vân Thanh Nhã biến đổi, nắm chặt nắm tay tạo nên tiếng răng rắc, hắn bước nhanh lên phía trước, muốn ngăn hành vi của những người đó nhưng vào lúc này, Phương Nhã lại đưa tay ra cản hắn.

“Trưởng lão Ninh gia." Phương Nhã khẽ nhăn mày, khuôn mặt yêu mị trở nên đông cứng, đôi mắt đẹp như hồ ly của nàng chuyển sang nhìn đám người Ninh gia, hỏi: "Nếu bây giờ các người khăng khăng muốn đưa Ninh Hân đi, nói không chừng sẽ khiến nàng không được chữa trị mà chết, đấy chính là kết quả mà Ninh gia các người muốn sao?"

Tứ trưởng lão hừ lạnh một tiếng, ánh mắt hàm chứa sự khinh thường: “Y Các các ngươi không trị hết bệnh không có nghĩa các y sư khác cũng bó tay hết cách! Chỉ khi nha đầu Ninh Hân trở về Ninh gia mới có thể được chữa trị một cách tốt nhất!"

Ánh mắt Phương Nhã hơi trầm xuống, hít một hơi thật sâu: "Trưởng lão Ninh gia, ngươi không phải y sư, không hiểu được y thuật, vừa rồi ta đã giúp Ninh Hân xem thử bệnh tình, có thể nói rằng trên đời này chỉ có hai người cứu được nàng ấy thôi! Một là thần y Thiên Nhai, người còn lại là Vân Lạc Phong của Vân gia! Từ trước tới nay không thấy đầu đuôi thần long Thiên Nhai, muốn tìm hắn rất khó, cho nên chỉ có thể để Ninh Hân ở lại đây, đợi Vân Lạc Phong về, nàng sẽ chuyển nguy thành an!"

Đã đến nước này, Phương Nhã vẫn muốn khuyên Ninh gia để Ninh Hân ở lại, nhưng sau khi nghe lời nàng nói, Tứ trưởng lão lại là khịt mũi coi thường, cong môi mỉa mai.

“Vân Lạc Phong? Từ trước tới nay ta chưa từng nghe nói đến tên của nàng ta, chỉ dựa vào việc là cháu gái của Tướng quân mà cũng dám đánh đồng với thần y Thiên Nhai?"

“Trưởng lão Ninh gia, Vân Lạc Phong trị hết bệnh của Ninh lão, ngươi cho rằng nàng có tư cách được đánh đồng với thần y Thiên Nhai không?"

Phương Nhã càng nhăn chặt mày hơn, trên mặt dần lộ ra vẻ không kiên nhẫn.

Đám người Ninh gia này đúng là dầu muối không ăn, nếu Vinh lão ở đây, ắt hẳn bọn chúng sẽ không dám tới Y Các cướp người!

Tuy rằng trên đại lục này, Vinh lão không có thân phận tôn quý như Ninh lão, nhưng hai người họ đã quen biết từ thuở thiếu thời, tình cảm nhiều năm như vậy sẽ không vì địa vị thay đổi mà xảy ra biến hóa chứ?

Vì vậy, đối với Vinh lão, người ở Ninh gia đều rất tôn kính! Không có ai dám l* m*ng trước mặt ông!

“Ha ha ha!”

Lời Phương Nhã nói làm Tứ trưởng lão không nhịn được cười phá lên, tiếng cười tràn ngập ý vị mỉa mai: "Phương Nhã, ngươi cho rằng ta thật sự không biết sao, bệnh tình của Ninh lão vốn đã không thể khống chế, chắc chắn ông ấy vì muốn khiến người Ninh gia chúng ta an tâm nên mới cố ý tìm một cái cớ! Đại lục có nhiều danh y như vậy mà cũng bó tay trước căn bệnh ấy, một đứa cháu gái của Tướng quân lại có thực lực chưa hết cho ông ấy sao? Ngươi tưởng ta ngốc à?"

“Ngươi…” Phương Nhã giận đến mức cả người run lên, b* ng*c không ngừng phập phồng: "Ta nói cho ngươi biết, không chỉ có Ninh lão, ngay cả các chủ Y Các chúng ta cũng được Vân Lạc Phong chữa khỏi! Hơn nữa các ngươi cũng biết trước đó thực lực của Vân Thanh Nhã bị phế, bây giờ hắn có thể bình an vô sự đứng ở đây, tất cả đều là công lao của Vân Lạc Phong, ngươi dám nói y thuật của nàng không tốt hả?"

Tứ trưởng lão hừ lạnh một tiếng: “Thực lực của Vân Thanh Nhã có bị phế hay không, làm sao ta biết? Có lẽ trước đó hắn chỉ làm bộ bị trọng thương, nhiều năm như vậy vẫn luôn giấu tài mà thôi! Về phần các chủ Y Các... Quả thật hắn đã khỏe bệnh, đó là công lao của nàng ta sao? Ai biết có phải nhà ngươi bịa đặt lung tung hay không?"

Dù sao đi nữa lão cũng không tin y thuật của Vân Lạc Phong có thể đánh đồng với thần y Thiên Nhai! Phải nói là hai người đó không thể so sánh tương đồng!

Một thiếu nữ mười lăm tuổi, lại sinh ra ở nơi như Long Nguyên quốc, làm sao có thể có y thuật cao minh như vậy được?
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 443: Người của Ninh gia tới (3)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Phương Nhã thật sự cho rằng mình ngốc sao? Sẽ tin tưởng lời nói dối của nàng à?

“Cho dù các ngươi tin hay không, ta vẫn chỉ nói một câu, trên đời này người có thể cứu Ninh Hân, ngoại trừ thần y Thiên Nhai thì chỉ còn Vân Lạc Phong! Nếu ngươi cưỡng ép đưa nàng về Ninh gia, nếu nàng xảy ra chuyện gì, ngươi sẽ gánh vác tất cả trách nhiệm nhé?"

Giờ này khắc này, sắc mặt Phương Nhã đã khó coi đến cực điểm, đôi mắt đẹp hàm chứa ánh sáng lạnh lẽo.

“Nàng ở lại đây mới đúng là không được chữa trị dẫn tới mất mạng!" Tứ trưởng lão phất phất tay: “Không cần phải để ý những người này, lập tức đưa nha đầu Ninh Hân đi!"

Ầm!

Khi những người đó đi tới mép giường, Vân Thanh Nhã đã chặn thẳng ở phía sau, khí thế trên người hắn bắt đầu tuôn ra, khuôn mặt tuấn mỹ tràn đầy ánh sáng lạnh lẽo.

“Không ai trong số các ngươi được phép đưa nàng đi!"

Ánh mắt hắn vô cùng kiên định, kèm theo vẻ sống chết không sờn, c**ng b** chặn những người này lại.

“Đánh cho ta!"

Ánh mắt Tứ trưởng lão trầm xuống, lạnh giọng khiển trách.

Trong nháy mắt, đám người Ninh gia nhanh chóng lao về phía Vân Thanh Nhã, linh lực trên tay vọt tới tập kích nam nhân thanh lãnh tuấn mỹ này.

Kể từ khi được chữa lành vết thương, thực lực của Vân Thanh Nhã cũng tiến bộ vượt bậc, hơn nữa chỉ đột phá một lần đã thăng tới Cao Linh Giả cao cấp! Nhưng cho dù như vậy, hai nắm đấm của hắn cũng khó địch lại bốn tay, ngay thời khắc hắn bị phân tâm, phần ngực bị trúng một đòn c**ng b**!

Phụt!

Vân Thanh Nhã bỗng lùi bước lại phía sau, thấy mình sắp đâm vào chiếc giường sau lưng, hắn vội vàng ngừng bước, lau vết máu nơi khóe miệng, ánh mắt lạnh lùng vô vị nhìn đám người Ninh gia.

“Ta không cho phép các ngươi đưa nàng đi!"

Ninh Hân vì bảo vệ hắn mà bị thương, cho dù thế nào đi chăng nữa hắn cũng sẽ bảo vệ nàng, quyết không để bất kỳ kẻ nào đưa người rời khỏi hắn!

“Đi chết đi!"

Tứ trưởng lão hừ lạnh một tiếng, ngay sau đó, thân hình lão vừa động, đột nhiên lao về phía Vân Thanh Nhã, khí thế trên người cực kỳ sắc bén giống như một thanh kiếm bắn tới.

“Dừng tay!”

Sắc mặt Phương Nhã hoảng hốt, nàng kinh hãi nhìn động tác của Tứ trưởng lão, vội vàng lao tới hỗ trợ, nhưng chưa tới được bên cạnh Vân Thanh Nhã đã bị khí thế của lão già kia lan tới, giống như một trận cuồng phong thổi qua, hung hăng thổi nàng bay ra ngoài.

Rầm!

Thân hình yêu kiều mềm mại ngã xuống mặt đất, nàng ngẩng đầu, đôi mắt đẹp phẫn nộ nhìn chằm chằm vào Tứ trưởng lão Ninh gia.

“Ngươi mau dừng tay, nếu Vân Thanh Nhã xảy ra chuyện, Ninh gia các người tất sẽ có ngày bị hủy diệt!"

Phương Nhã hiểu rõ bản tính có thù tất báo của Vân Lạc Phong hơn bất kỳ kẻ nào.

Bây giờ nhị thúc nàng ấy bị người Ninh gia gây thương tích, với tính cách của nàng ấy, cho dù có quan hệ tốt với Ninh lão cũng tuyệt đối không dễ dàng buông tha cho Ninh gia!

Nhưng tốc độ trưởng thành của nha đầu kia cũng quá kh*ng b*, thời gian nửa năm ngắn ngủi đã đạt đến mức này, về sau ai có thể ngăn cản bước đi của nàng ấy chứ?

Đắc tội nàng ấy chẳng khác gì đắc tội ma quỷ!

Ầm!

Một nắm đấm giáng xuống, thân mình Vân Thanh Nhã văng ra ngoài, đập bể vách tường, ngã xuống giữa đống phế tích.

Ngón tay hắn khẽ động, muốn bò dậy khỏi mặt đất nhưng lại cảm thấy cả người không còn sức, chỉ có thể trơ mắt nhìn người của Ninh gia bế Ninh Hân ra khỏi giường.

“Thả... thả nàng ra..."

Tiếng nói của Vân Thanh Nhã trở nên khàn đục, ngón tay nắm chặt đất cát trước mặt, hắn vừa mở miệng đã phun ra một ngụm máu tươi, khuôn mặt tuấn mỹ tái nhợt đến mức gần như trong suốt.

Giờ khắc này, ánh mắt hắn tràn đầy sự phẫn nộ tuyệt vọng…

Hơn nữa, từ trước tới nay hắn chưa từng gặp tình trạng không còn sức lực như ngày hôm nay! Giống như... thân thể bỗng chốc bị vét sạch vậy...
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 444: Người Ninh gia tới (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 445: Vân Lạc Phong giận (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 446: Vân Lạc Phong tức giận (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 447: Vân Lạc Phong tức giận (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 448: Chữa trị cho Ninh Hân (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 449: Chữa trị cho Ninh Hân (2)


Ở ngoài cửa lớn, thiếu nữ đón gió mà đứng, một thân quần áo trăng như tuyết lay động theo gió, đẹp đến nỗi làm người ta hít thở không thông.

Khuôn mặt nàng khí phách, đôi mắt đen thâm trầm mà tà khí, tư thái rất lười biếng lại giống như một bức họa tuyệt mỹ, thoạt nhìn như cảnh đẹp ý vui.

Nhưng mà...

Sau khi nhìn thấy mọi người Ninh gia đi ra nghênh tiếp, đôi mắt thiếu nữ hơi nheo lại, lộ ra một tia ánh sáng nguy hiểm mà tà mị.

Vân Thanh Nhã trước sau như một đứng bên cạnh Vân Lạc Phong, sắc mặt tái nhợt đã không còn tuấn mỹ lúc đầu, lại suy yếu vì có bệnh nặng mới khỏi, một đôi con ngươi trong trẻo lạnh lùng ẩn chứa ánh sáng quật cường, thân thể thẳng tắp lẳng lặng đứng trong gió nhẹ, kiên định mà quyết tuyệt.

Chỉ có Lâm Nhược Bạch đứng một bên bày ra dáng vẻ không mấy liên quan, nàng ngây ngô nháy nháy đôi mắt, trong mắt to sáng ngời mang theo ánh sáng tà ác.

"Người mặc trường bào màu xanh đen kia, có phải là Tứ trưởng lão hay không?"

Vân Lạc Phong liếc mắt liền thấy được lão giả sau lưng nam tử trung niên, bởi vì trên mặt lão giả lộ ra tức giận và oán hận, như vậy, lập tức nàng liền đoán được thân phận của đối phương.

Nghe vậy, Vân Thanh Nhã khẽ gật đầu: "Là hắn..."

Nghe được nam nhân trả lời, Vân Lạc Phong ngược lại không nói thêm gì nữa, hai tròng mắt hơi nheo lại bước nhanh đến chỗ nam tử trung niên, trầm giọng hỏi.

"Ninh Hân ở đâu."

Nàng đi thẳng vào vấn đề, mở miệng liền hỏi tung tích Ninh Hân.

Nam tử trung niên hơi ngẩn ra, nhàn nhạt cười cười: "Nói vậy vị này chính là tôn nữ của tướng quân Long Nguyên quốc Vân Lạc Phong cô nương, gia phụ đã từng nhắc đến cô nương với ta, cũng coi như ta nghe đại danh đã lâu."

"Ninh Hân đang ở đâu?"

Thiếu nữ giống như là không nghe thấy lời của nam tử trung niên, tiếp tục hỏi.

Nam tử trung niên không nghĩ tới Vân Lạc Phong cố ý muốn gặp Ninh Hân như thế, càng không thèm nghe lời của mình, trên mặt không khỏi hiện lên chút không thích, giọng nói cũng không hữu hảo như trước.

"Hân Nhi bị bệnh nặng nằm trên giường, sợ là không cách nào gặp khách, Vân cô nương, mời các ngươi trở về cho."

Lúc nói lời này, đôi mắt nam tử trung niên còn không ngừng liếc nhìn Vân Thanh Nhã ở một bên, ánh mắt tr*n tr** quan sát kỹ hắn.

Càng nhìn, hắn lại càng không hài lòng.

Thiên phú của Vân Thanh Nhã này tại thế tục xem như không tồi, thế lực giống như bọn họ này, cũng chỉ có tên Thiếu thành chủ hoàn khố kia mới có thể bị hắn đánh bại!

Nhưng ai cũng biết, thiên phú của Thiếu thành chủ cũng không tốt, chẳng qua là bởi vì sau khi Thiếu thành chủ ra đời, thành chủ Y thành đánh mất năng lực sinh dục, vì vậy, mới có thể sủng ái như vậy với dòng độc đinh duy nhất này, tạo nên tính tình vô pháp vô thiên của hắn!

Về phần Ninh gia...

Cho dù là Ninh Hân, hay là tôn tử của Tứ trưởng lão, đều là nhân vật thiên tài khó có được! Loại nam nhân như Vân Thanh Nhã này không có cách nào so sánh cùng!

Hắn có thể nhìn vào phân lượng của lão gia tử và Ninh Hân mà hảo hảo đãi khách, nhưng không có nghĩa là hắn có thể tiếp nhận người nam nhân này trở thành nữ tế của hắn!

"Nếu như ngươi muốn nàng ấy chết, vậy ngươi hãy ngăn cản chúng ta đi gặp nàng, nếu như ngươi muốn nàng sống sót, ngay bây giờ nhất định phải dẫn ta đi gặp Ninh Hân."

Lúc nam tử trung niên đang quan sát Vân Thanh Nhã, thiếu nữ xinh đẹp ở một bên chậm rãi mở miệng một lần nữa.

Trong giọng nói của nàng mang theo sự chân thật đáng tin, bất giác làm cho tim nam tử trung niên run lên một cái, hơi nhíu mày.

"Hừ!" Tứ trưởng lão hừ lạnh một tiếng, ánh mắt trào phúng nhìn Vân Lạc Phong, trên mặt mày đều là ý châm chọc, "Tiểu nha đầu, ta khuyên ngươi làm người thì nên biết chột dạ một chút, ngươi cho rằng tùy tiện học mấy quyển sách thuốc mà đã có thể tự xưng là y sư hay sao? Ninh gia chúng ta đã tìm nhiều danh y như vậy đều không thể trị liệu bệnh tình, ngươi cho rằng với chút bản lĩnh kia của ngươi là có thể chữa khỏi cho Ninh Hân sao? Nếu không phải nhìn vào phân lượng của lão gia chủ, hiện tại ngươi đã sớm bị Ninh gia chúng ta ném ra ngoài, còn dám ở chỗ này ầm ĩ!"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 450: Chữa bệnh cho Ninh Hân (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 451: Chữa bệnh cho Ninh Hân (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 452: Chữa bệnh cho Ninh Hân (5)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 453: Chữa bệnh cho Ninh Hân (6)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 454: Chữa bệnh cho Ninh Hân (7)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 455: Tính sổ (1)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Y Thành, lúc này đúng là hỏng bét, Thành chủ Y Thành - Lâm Qua gấp đến độ sứt đầu mẻ trán, không ngừng đi qua đi lại trong đại sảnh.

Bất thình lình, một tên gia đinh vội vàng bước tới, cung kính chắp tay: "Khởi bẩm Thành chủ, Ninh lão của Ninh gia đến thăm hỏi."

Nghe thấy cái tên mà gia đinh bẩm báo, Lâm Qua cười khổ một tiếng, trên khuôn mặt anh tuấn hiện lên sự bất đắc dĩ: "Cuối cùng ông ấy vẫn đến đây."

Từ lúc hay tin Lục Dẫn đánh Ninh Hân trọng thương, hắn đã biết sớm muộn lão nhân Ninh gia cũng sẽ tìm hắn tính sổ! Hơn nữa, lão nhân ấy nói có sách mách có chứng, cho dù mình mời Hiệp hội Y sư tới cũng không có tác dụng gì.

“Ha ha.”

Bất thình lình, có tiếng cười lạnh truyền đến từ ngoài viện, ngay sau đó, một lão già mặc trường bào màu xanh cất bước từ ngoài cửa vào, trên khuôn mặt lạnh nhạt xuất trần là nụ cười mỉa mai.

“Việc làm của Thành chủ Y Thành ngươi quả là thâm thúy! Khiến lão phu đây còn phải cam bái hạ phong (bái phục)! Thế nhưng, Y Thành các ngươi không tuân thủ ước định ba năm, động thủ với Vân gia, chẳng biết truyền ra ngoài có làm các ngươi thanh bại danh liệt không nhỉ?"

Sắc mặt Lâm Qua thay đổi: "Ninh lão, đây là chuyện giữa ta và Vân gia..."

“Hừ!” Ninh lão hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt không có cảm xúc: "Ta mặc kệ là chuyện giữa ngươi với ai, ta chỉ biết Vân Lạc Phong của Vân gia là cháu gái ta, mà cháu gái ruột của ta lại bị Y Thành các ngươi gây thương tích, món nợ này, dù thế nào chúng ta cũng nên thanh toán một chút chứ nhỉ!"

Nghe giọng nói lạnh nhạt của Ninh lão, trên mặt Lâm Qua hiện lên nét cười khổ: "Ninh lão, chuyện này đúng là Lục Dẫn của Y Thành chúng ta không đúng, nhưng ta cũng không cảm thấy việc ta ra tay với Vân gia có chỗ nào sai cả! Vốn dĩ chính Vân gia bọn họ không tuân thủ ước định trước, Vân Thanh Nhã vậy mà còn sống, nếu Vân gia đã không tuân thủ, tại sao lại muốn Y Thành chúng ta tuân theo đúng ước định ba năm?"

Nói đến đây, ánh nhìn tàn nhẫn xẹt qua trong mắt Lâm Qua. Trong cảm nhận của hắn, nhi tử bảo bối mới là người ưu tú nhất! Không ai có thể so sánh được, vậy mà tiểu tử thối Vân Thanh Nhã kia lại dám làm nhi tử bảo bối nhà hắn xấu mặt trước mọi người, làm sao hắn có thể chịu đựng được đây?

Sắc mặt Ninh lão hơi trầm xuống: "Trên võ đài, vốn dĩ chỉ tranh thắng bại, thực lực của nhi tử ngươi không bằng người chiến thắng, còn trách được ai? Chẳng lẽ ngươi muốn Vân Thanh Nhã đứng yên cho hắn ta đánh? Hành vi như vậy, cần gì phải bày ra võ đài?"

“Ha ha.” Lâm Qua cười một tiếng mỉa mai: "Ninh lão, lão không hiểu được cảm nhận của ta! Năm đó, hành vi của Vân Thanh Nhã chẳng những thương tổn đến lòng tự tôn của con ta mà còn khiến ta vô cùng phẫn nộ! Hắn là bóng ma trong lòng con ta, hắn không chết, con của ta không thể sống vui vẻ khỏe mạnh được nữa!"

“Nhưng ngươi đã phái người đuổi giết Vân Thanh Nhã, làm hại hắn mười năm không tài nào trông thấy ánh mặt trời, như thế còn chưa đủ sao?” Ánh mắt Ninh lão hạ xuống, lạnh giọng hỏi.

“Không, không đủ! Ta muốn hắn chết! Chỉ khi hắn chết, ta mới có thể buông bỏ thù hận trong lòng!" Ánh mắt Lâm Qua hàm chứa sự tàn nhẫn, khuôn mặt vô cùng dữ tợn.

Ninh lão lắc đầu: “Ngươi điên rồi! Hoàn toàn điên rồi! Chẳng phải Vân Thanh Nhã chỉ đánh bại hắn ta trên võ đài thôi sao, không g**t ch*t hắn ta, cũng không phế bỏ hắn ta, thật chẳng hiểu nổi thù hận trong ngươi từ đâu mà có! Đồ điên như ngươi hoàn toàn không có tư cách nói chuyện với ta, hôm nay ta tới đây để bắt ngươi trả công đạo!"

“Công đạo?” Lâm Qua cong khóe môi, hắn đã không còn vẻ hoảng loạn như lúc đầu, cõi lòng cũng theo đó mà bình ổn trở lại, bình tĩnh nói: "Ta không biết lão nói công đạo là nói đến gì, Ninh Hân bị thương, vốn dĩ không phải Y Thành chúng ta làm sai, ai bảo nàng lao tới cản một chiêu thay Vân Thanh Nhã! Lão muốn tính sổ thì cứ tìm Vân gia mà tính chứ không phải tới tìm ta, nếu không tại Vân Thanh Nhã, cháu gái lão cũng đâu thể nào bị thương được."
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 456: Tính sổ (2)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Lâm Qua thật sự không rõ vì sao Ninh Hân lại coi trọng Vân Thanh Nhã, vì hắn, ngay cả tính mạng nàng cũng từ bỏ!

Nếu không yêu đến tột cùng, nàng cũng không thể nào làm ra hành động điên cuồng như thế.

Ninh lão ngừng lại một chút và nói: "Ta cũng không cho rằng Vân Thanh Nhã có chỗ nào không tốt, theo ý ta, tiểu tử đó rất nỗ lực, không hề vì cường quyền mà cúi đầu, ta tán thưởng khí khái cứng cỏi của hắn! Hơn nữa, người của Vân gia cũng không kém như ngươi nói đâu."

“Không sai, đúng là thực lực của họ không mạnh, chỉ là một tướng quân ở Long Nguyên quốc thôi, nhưng thông qua việc điều tra trong nửa năm vừa rồi, ta chợt phát hiện cả nhà họ đều xứng đáng được người ta ngưỡng mộ."

Ngay từ đầu, Ninh lão đã điều tra mọi chuyện về Vân gia, ông cũng vì muốn hiểu thêm về Vân Lạc Phong, nào ngờ trong lúc điều tra, ông lại bị thuyết phục bởi khí khái cứng cỏi của những con người bên ấy.

Nghe thấy mấy lời tán thưởng của Ninh lão, Lâm Qua cười lạnh một tiếng: “Khí khái cứng cỏi? Không có thực lực, uổng cho một thân thể đầy khí phách, thế thì có tác dụng gì nhỉ? Cho dù Vân Thanh Nhã có khí khái cứng cỏi đến đâu, chẳng phải cũng bị Y Thành ta uy h**p khiến cho không tài nào nhìn thấy ánh mặt trời trong vòng mười năm đó ư? Nếu ta là hắn, mười năm sống không bằng chết, thà rằng tự sát còn hơn, ta thấy hắn rõ là nhát gan, bằng không cũng chẳng tham sống sợ chết."

“Ngươi sai rồi.” Ninh lão thản nhiên liếc nhìn Lâm Qua: “Vân Thanh Nhã không tự sát vì không đành lòng để Vân Lạc đã mất đi Đại nhi tử lại còn mất luôn cả hắn! Nếu hắn thật sự vì thế mà tự sát, có lẽ ta cũng không tán thưởng hắn như vậy, từ việc hắn vì tình thân mà nhẫn nhịn mười năm, ta mới vô cùng ngưỡng mộ tiểu tử này."

Dường như trông thấy sắc mặt Lâm Qua ngày càng khó coi, Ninh lão tiếp tục nói: "Về phần những người khác ở Vân gia... Lão già Vân Lạc kia ngu trung (trung thành một cách ngu ngốc) với Hoàng đế, nhưng hắn là một nam nhi đầy tâm huyết. Năm đó, quân vương của địch quốc coi trọng nhi tức (con dâu) nhà hắn - Bạch Linh, lại dùng chiến tranh để bức ép giao nhi tức nhà mình ra! Ở quốc gia nam quyền tối thượng này, hắn đã nghĩa vô phản cố* lệnh cho nhi tử xuất chiến chứ không dùng nhi tức để bảo vệ mình bình an."

*Làm việc nghĩa không được chùn bước

“Tiểu tử Vân Dương kia cũng không phải là người thật sự hiểu biết, nhưng hắn có thể thống lĩnh binh quyền trăm vạn người của Long Nguyên quốc, cùng nhiều tướng sĩ vào sinh ra tử, chắc chắn là một anh hùng hào kiệt, hào khí ngất trời!"

Đối với những người Vân gia, lời nói của Ninh lão tràn đầy sự thưởng thức, khuôn mặt ông nở nụ cười: "Chẳng qua trong số những người ấy cũng không có ai khiến ta bội phục như Vân Lạc Phong."

“Sự tồn tại của nha đầu ấy đúng là một truyền kỳ, trên người nàng có quá nhiều bí mật không thể cho ai biết! Dường như chỉ cần nàng tồn tại, bất cứ trở ngại nào cũng được lưỡi dao cắt bỏ! Ngươi không hiểu được cảm giác này đâu, giống như... nghe tin nàng tới Ninh gia, ta đã biết nhất định cháu gái ta sẽ bình an vô sự."

Khi nói đến Vân Lạc Phong, vẻ mặt Ninh lão trở nên ôn hòa, nhưng lúc ông liếc sang Lâm Qua, ánh mắt hắn vẫn lộ ra cái nhìn sắc bén.

“Ha ha!” Lâm Qua nhếch khóe môi mỉa mai, trong mắt chứa đầy sự khinh thường: "Chỉ là một phủ Tướng quân mà thôi, lão lại đi tôn sùng như thế, trên đại lục này, nắm đấm mới là thứ tối thượng, thế lực Vân gia không mạnh, nhất định sẽ bị ta giẫm đạp dưới lòng bàn chân!"

Ninh lão không ngờ gia hỏa này vẫn khư khư cố chấp như vậy, sắc mặt ông không khỏi lạnh hẳn đi: "Lâm Qua, tin tưởng ta, nha đầu Vân Lạc Phong không phải vật trong ao, sẽ có một ngày nàng hóa thành rồng, sau này không chừng các ngươi còn phải dựa vào hơi thở của nàng để sống đấy."

Nha đầu này chẳng những có thiên phú trác tuyệt, ngay cả y thuật cũng vô cùng cao siêu, có lẽ không bao lâu nữa, nàng sẽ từ kim lân hóa rồng, bay lượn đến tận chân trời.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 457: Tính sổ (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 458: Tính sổ (4)



 
Back
Top Bottom