Ngôn Tình Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 419: Phụ thân Lâm Nhược Bạch đến (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 420: Phụ thân Lâm Nhược Bạch đến đây (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 421: Phụ thân của Lâm Nhược Bạch tới (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 422: Phụ thân của Lâm Nhược Bạch tới (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 423: Kiêu ngạo cuồng vọng (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 424: Kiêu ngạo cuồng vọng (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 425: Kẻ thần bí đưa mẫu thân đi



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 426: Tiêu Thần vô sỉ



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 427: Chó cắn chó



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 428: Tiêu Thần điên rồi



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 429: Người sỉ nhục nàng, chết!



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 430: Ta chờ ngươi tới cởi y phục của ta



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 431: Tội lỗi của Lâm Duyệt



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 432: Vân Tiêu cùng Vân Lạc Phong (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 433: Vân Tiêu cùng Vân Lạc Phong (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 434: Lâm Kinh Phong đau lòng


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Tạo trẻ con? Làm sao con biết được?" Lâm Kinh Phong nhìn nữ nhi nhà mình với vẻ nghi ngờ và hỏi.

Lâm Nhược Bạch chớp mắt thật dễ thương: "Trong Xuân Cung Đồ viết vậy đó ạ, chẳng lẽ không đúng sao?"

“Xuân Cung Đồ?”

Vừa nghe thấy ba chữ ấy, Lâm Kinh Phong lập tức bùng nổ, tóc tai dựng ngược cả lên, hắn trợn to mắt nhìn Lâm Nhược Bạch: "Con vừa nói gì? Con dám xem mấy thứ Xuân Cung Đồ đó ư?"

Chẳng lẽ nữ nhi nhà mình đã bắt đầu hoài xuân?

Tưởng tượng đến đây, Lâm Kinh Phong bắt đầu cảm thấy cả người mình không ổn, đau lòng muốn chết, vẻ mặt tuyệt vọng giống như tức phụ nhà hắn bỏ trốn theo người ta.

Những năm gần đây, trước giờ hắn chưa từng suy xét đến việc nữ nhi nhà mình sớm muộn cũng phải xuất giá, trong mắt hắn, nữ nhi còn nhỏ, hẳn là sẽ dựa dẫm vào phụ thân chứ không làm tức phụ của đám nam nhân thối kia.

Cho dù nữ nhi thành thân cũng là chuyện mấy năm sau đó...

Không ngờ nàng đã bắt đầu hoài xuân nhanh như vậy ư?

Chuyện này vẫn được sao?

Chắc chắn giống như dùng một cây đao đâm mạnh vào lòng hắn vậy.

“Tiểu Bạch." Lâm Kinh Phong vội vàng ổn định lại tâm trạng luống cuống của mình, bàn tay ghì chặt bả vai Lâm Nhược Bạch, nhìn nàng một cách nghiêm túc chuyên chú: "Bây giờ con mới mười ba tuổi, còn nhỏ lắm! Đợi sau khi con trưởng thành rồi mới có thể xem mấy thứ Xuân Cung Đồ gì đó!"

“Nhưng mà…”

Lâm Nhược Bạch bĩu môi: “Sư phụ chỉ lớn hơn con hai tuổi thôi mà người đã cùng sư công tạo trẻ con rồi, tại sao con không thể xem Xuân Cung Đồ?"

“Chuyện này…” Lâm Kinh Phong bị hỏi như thế liền im bặt, ánh mắt hắn chuyển động qua lại mấy lần, nói: "Con cũng biết sư phụ lớn hơn con hai tuổi, vì thế, tuổi của con vẫn còn quá nhỏ, đợi hai năm sau con mới được biết rõ mấy thứ đó, bây giờ ta vẫn chưa cho phép."

“Được rồi.”

Lâm Nhược Bạch uất ức chu cái miệng nhỏ: "Sau này con không xem là được."

Cùng lắm thì sau này nàng nhờ sư phụ dẫn mình đi dạo thanh - lâu, nghe nói ở mấy chỗ đó có thể nhìn thấy Xuân Cung Đồ thật sự, thú vị hơn việc xem trên tranh nhiều...

Về phần vì sao nàng không dám xem Xuân Cung Đồ của Vân Lạc Phong và Vân Tiêu...

Đó là vì nàng không có gan mạo phạm sư công, nếu không, chẳng biết sẽ bị sư công ném đến chỗ nào nữa, nếu sau này không được gặp lại sư phụ, nàng biết tìm ai để khóc đây?

“Nữ nhi ngoan, nói cho phụ thân biết, ai đưa Xuân Cung Đồ cho con vậy?"

Giọng điệu của Lâm Kinh Phong trở nên hiền hòa hơn, hắn hỏi.

“Là Tiểu Nhạc lén lút xem trộm, bị con phát hiện, con lập tức giật lấy, sau khi xem thấy thú vị quá nên con tịch thu luôn."

Tiểu Nhạc?

Cơn thịnh nộ bắt đầu trào ra trong cơ thể Lâm Kinh Phong, hắn đưa lưng về phía bầu trời hắc ám, lạnh giọng nói: "Người đâu, ném tiểu tử kia vào Động Ma chịu phạt! Dám cho tiểu thư xem mấy thứ như thế này!"

Trong bóng tối, một bóng người chắp tay, trong chớp mắt đã biến mất dưới bầu trời đêm vô hạn vô biên...

Động Ma là nơi nguy hiểm nhất ở núi Linh Thần! Nghe nói, người bị ném vào Động Ma chắc chắn phải lột da mới thoát ra được! Có thể tưởng tượng ra cơn giận hiện giờ trong người Lâm Kinh Phong.

Trông thấy dáng vẻ hùng hổ của phụ thân nhà mình, Lâm Nhược Bạch không dám nhiều lời thêm nữa, trong lòng cực kỳ ảo não.

Sớm biết như thế đã không nói ra chuyện về Xuân Cung Đồ rồi!

“Phụ thân, thời gian còn sớm, con về trước nghỉ ngơi đây." Lâm Nhược Bạch vội lảng sang chuyện khác: "Đúng rồi, phụ thân ngàn vạn lần đừng quấy rầy sư phụ và sư công, sư công rất đáng sợ, chẳng những sức mạnh cường đại mà tính tình cũng không tốt lắm, cũng chỉ có sư phụ mới khiến người khuất phục được thôi."

Ngoại trừ trước mặt Vân Lạc Phong, Vân Tiêu chẳng hòa nhã với ai cả, lúc nào cũng giữ bộ mặt than... (mặt đơ, mặt liệt, mặt co quắp, mặt lạnh... -_-)
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 435: Về nhà (1)


*Bí cảnh --> Nơi bí mật.

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Trong gian phòng trang nhã, có lẽ nam nhân đã nghe thấy động tĩnh bên ngoài, mày kiếm (chân mày hình lưỡi mác) của hắn khẽ nhăn lại, cái nhìn lãnh khốc xẹt qua trong đôi mắt đen.

Đúng lúc này, giọng nói tà khí của thiếu nữ truyền vào tai đã khiến mặt mày hắn dần dần bình thản trở lại.

“Không cần phải xen vào việc của bọn họ, chúng ta tiếp tục..."

“Được.”

Thân thể hai người dán sát, ôm lấy nhau rất chặt, bọn họ hôn từ mặt tường đến trên giường, cả gian phòng lập tức tràn đầy hơi thở ái muội...

Hôm sau.

Nắng sớm vừa lên.

Sau núi Tiêu gia có không ít người vây quanh, Ngụy Liên Thành liếc mắt một cái đã trông thấy tuấn nam mỹ nữ bước tới từ phía trước, trong mắt hắn hàm chứa ánh nhìn thưởng thức.

“Các ngươi tới rồi à?”

Vân Lạc Phong gật đầu nhẹ nhàng: "Những người mang huyết mạch thuần khiết của Tiêu gia đã đến đông đủ chưa?"

“Vân nha đầu, ngươi định để hắn tiến vào bí cảnh sao?" Ánh mắt Ngụy Liên Thành mang theo sự kinh ngạc: "Ta nghe nói chỉ những người dưới cấp Thiên Linh Giả mới có thể tiến vào bí cảnh này của Tiêu gia, theo ta thấy, thực lực của tiểu tử Vân Tiêu này đã sớm đạt đến Thiên Linh Giả hoặc cao hơn, đúng không?"

Vân Tiêu lạnh lùng liếc mắt nhìn Ngụy Liên Thành, nói rất lãnh khốc: "Ta có thể khống chế khiến hơi thở của mình dưới mức Thiên Linh Giả."

Ngụ ý, điều cấm kỵ của bí cảnh Tiêu gia hoàn toàn không làm khó hắn.

“Ha ha.” Ngụy Liên Thành xấu hổ cười thành tiếng: "Vậy thì tốt, chỉ là sau khi tiến vào bí cảnh, trong khoảng thời gian ngắn không có cách nào ra ngoài được."

Vân Tiêu trở nên im lặng, một hồi sau, hắn quay đầu nhìn Vân Lạc Phong: "Nàng về Vân gia chờ ta."

Chỉ khi nàng về đến Vân gia, hắn mới có thể yên tâm tiến vào trong bí cảnh...

“Được, ta sẽ ở Vân gia chờ chàng."

Nàng tới nơi này với mục đích tìm kiếm Vân Tiêu, nếu bây giờ đã tìm được hắn thì cũng đã đến lúc nàng trở về rồi! Chẳng qua, ban đầu nàng cho rằng mình tới Linh Vực, ít nhất cũng phải tới nửa năm, không ngờ mới có mấy tháng mà đã hoàn thành tất cả mọi việc.

Lúc này đây đi ra ngoài, thuận lợi đến mức không thể tưởng tượng!

Vân Tiêu nhìn Vân Lạc Phong một lần sau cùng, ánh mắt lãnh khốc quét qua những người Tiêu gia được hắn cố ý giữ lại, lạnh giọng nói: "Bay giờ các ngươi lập tức mở bí cảnh của Tiêu gia ra cho ta!"

Bí cảnh Tiêu gia, chỉ có người thuộc Tiêu gia mới vào được! Hơn nữa, thực lực không thể vượt hơn Thiên Linh Giả! May mà Vân Tiêu có thể khống chế hơi thở của mình, thành công lừa gạt bí cảnh...

Bây giờ, chỉ khi hắn đủ thực lực mới có thể bảo vệ nàng!

“Vân cô nương.” Lâm Kinh Phong cười khẽ: "Ta giao nữ nhi của mình cho cô nương, mong cô nương quản giáo nó kỹ một chút, nó quá nghịch ngợm cứng đầu, hoàn toàn không hiểu chuyện, phiền cô nương dẫn nó đi cho."

Nói nhiều như vậy, nhưng trong cảm nhận của Lâm Kinh Phong, nữ nhi vĩnh viễn là tâm can bảo bối của hắn! Quan trọng hơn cả sinh mệnh hắn!

“Bây giờ chúng ta lập tức xuất phát."

Vân Lạc Phong hơi ngừng lại rồi nói.

“Dạ, sư phụ.”

Lâm Nhược Bạch cười hì hì đi đến bên cạnh Vân Lạc Phong, chớp chớp mắt để lộ hào quang chói sáng: "Sư phụ, chúng ta sẽ về quê nhà của người ạ? Ở đó có chơi được không?"

“Con đi sẽ biết.”

Vân Lạc Phong không hề nói gì thêm, thu lại ánh mắt lưu luyến đang nhìn Vân Tiêu, khóe môi nàng khẽ nhếch lên tạo thành đường cong lười biếng: "Thời gian không còn sớm nữa, đi thôi."

Nói xong, nàng không nhìn Vân Tiêu thêm một lần nào nữa, đi thẳng xuống dưới chân núi.

Lúc này đây, Vân Lạc Phong cảm nhận được rõ ràng có một ánh mắt trước sau cứ đuổi theo nàng, mãi đến khi nàng rời khỏi nơi này...
 
Back
Top Bottom