Ngôn Tình Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 399: Âm mưu của Tiêu Lâm (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 400: Âm mưu của Tiêu Lâm (5)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 401: Tung tích của Ngọc bài



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 402: Bí cảnh (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 403: Bí cảnh (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 404: Bí cảnh (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 405: Bí cảnh (4)


Mọi người đối mặt nhìn nhau, trong ánh mắt mang theo sự nghi hoặc.

Khị bọn họ đang suy đoán chuyện mà Tiêu Lâm muốn tuyên bố, giọng nói già nua bén nhọn của lão ta lại vang lên: "Mọi người đều biết, bởi vì mấy năm trước, Tiêu gia chúng ta có định ra hôn ước với Lăng gia, lại không ngờ đến, Tiêu nhi hắn trời sanh là một phế vật, ta không muốn liên lụy đến Lăng Dao, vì vậy tính toán giải trừ hôn ước giữa hai người, mặt khác cho Lăng Dao sánh duyên với Ngọc Thanh, kính xin các vị ở đây làm chứng."

Lâm Nhược Bạch an tĩnh đứng cạnh Vân Lạc Phong, sau khi nghe thấy lời đó cảu Tiêu Lâm, trong đôi mắt khả ái sáng ngời lộ ra một tia khinh bỉ.

Lão đầu này còn nói sư công của mình là phế vật! Nếu như sư công là phế vật, vậy trên đời này còn có người gọi là thiên tài sao?

Tuy nói bây giờ Lâm Nhược Bạch không biết thực lực của Vân Tiêu, nhưng nàng đối với Vân Lạc Phong tin tưởng không hề nghi ngờ! Nam nhân có thể được Vân Lạc Phong coi trọng, có thể kém ở chỗ nào?

Kết quả, nhóm người này cái gì cũng không biết mà ở đây kết luận xằng bậy.

Đáy mắt Lâm Duyệt xuất hiện nồng nặc châm chọc, nàng nhìn sắc mặt Lăng Dao đang vui mừng ở bên cạnh, sắc amwtj từ từ ôn hòa lại.

"Dao nhi, con còn nhớ rõ tối hôm qua ta đã nói gì với con không?"

Lăng Dao dùng sức gật đầu một cái: "Bá mẫu, thật sự người có thể tìm được y sư giải độc cho ta?"

Chuyện này đương nhiên là... Giả!

Ngay cả Lăng Dao bị trúng độc gì nàng cũng không biết, làm sao có thể giúp nàng ta giải độc được? Huống chi, Lăng gia đã tìm nhiều y sư như vậy mà cũng không có chút tác dụng nào, nàng có thể đi đâu kiếm thần y?

Mặc dù là trong lòng nghĩ như vậy, Lâm Duyệt vẫn mỉm cười trả lời nàng ta: "Đương nhiên là thật rồi, có từng nghe về thần y Thiên Nhai không? Là thần y có danh tiếng lừng lẫy ở khắp đại lục, hắn định xuất thủ chữa bệnh cho con, cho nên, con không cần phải sợ Vân Lạc Phong này, có Tiêu gia làm chỗ dựa cho con, cần gì phải sợ nàng ta?"

Đầu óc nha đầu Lăng Dao này ngu xuẩn, dễ dàng lừa gạt, cho dù mình có nói cái gì cũng có thể tin tưởng!

Loại nhân vật như thần y Thiên Nhai, há là nàng xin thì có thể được?

Nhưng mà, cho dù như thế nào, chỉ cần nha đầu Lăng Dao này tin tưởng lời của nàng liền đủ.

"Bá mẫu, ta hiểu," Trong lòng Lăng Dao hiện ra một tia ánh sáng kích động, "Tiện nữ nhân Vân Lạc Phong này làm ra loại chuyện này với ta, ta sẽ không bỏ qua cho nàng ta!"

Lâm Duyệt cong cong khóe môi, trên mặt nở một nụ cười âm hiểm: "Con muốn nói cái gì, muốn làm gì, thỏa sức mà làm đi, chỉ cần hôm nay con có thể làm bọn họ ghê tởm, ta lập tức xin thần y Thiên Nhai chữa bệnh cho con."

Nàng thân là phu nhân Tiêu gia, cần phải duy trì mặt mũi bên ngoài, không thể nói ra lời làm nhục người khác được, vì vậy, nàng mới thiết kế để cho Lăng Dao nghe theo lời nàng, như thế, chẳng những nàng sẽ không mất hết mặt mũi, còn có thể nói ra lời trong lòng mình.

Quả nhiên, vừa nghe Lâm Duyệt nói như vậy, tất cả sợ hãi trong lòng Lăng Dao đều biến mất hết, nàng ngửa đầu ưỡn ngực đi đến chỗ Vân Tiêu, trên khuôn mặt thanh tú hiện lên sự đắc ý.

"Vân Tiêu, coi như ngươi không giao ra đây tín vật đính hôn của chúng ta thì như thế nào? Bây giờ ta từ hôn với ngươi, ta cho ngươi biết, chỉ có Ngọc Thanh ca ca mới xứng với ta! Ngươi là cái thứ gì? Lăng Dao ta coi như mắt bị mù, cũng sẽ không coi trọng nam nhân như ngươi."

Nàng vốn cho là, mình đính hôn với Tiêu Ngọc Thanh, cái phế vật này tất nhiên sẽ không còn cách nào giữ vững vẻ mặt lãnh khốc, và sẽ không bị cám dỗ nữa.

Ai biết, cho đến thời điểm này, Vân Tiêu vẫn không liếc nhìn nàng ta nhiều thêm một cái, ánh mắt hắn vẫn trước sau như một dừng lại trên người thiếu nữ xinh đẹp bên cạnh.

Lăng Dao hoàn toàn nổi giận, nàng chỉ vào Vân Lạc Phong ở một bên, cắn răng nghiến lợi nói: "Ngươi đừng cho là ta không biết, nữ nhân này là ngươi cố ý tìm đến, mục đích chính là diễn tiết mục này theo ý ngươi! Đáng tiếc, ngươi đã quá khinh thường Lăng Dao ta, bất kể như thế nào, ta cũng sẽ không thể thích ngươi!"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 406: Bí cảnh (5)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 407: Bí cảnh (6)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 408: Bí cảnh (7)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 409: Bí cảnh (8)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 410: Bí cảnh (9)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 411: Bí cảnh (10)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 412: Hắn là Quỷ Đế (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 413: Hắn là Quỷ Đế (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 414: Uy hiếp (1)


Linh hồn ngọc bài?

Lời này của Lâm Duyệt ngược lại nhắc nhở Tiêu Lâm, ánh mắt của hắn chuyển động mấy cái, lời nói không bén nhọn như lúc đầu nữa, ngược lại ôn hòa nói: "Tiêu nhi, ban đầu Tiêu gia có chút hiểu lầm với ngươi, bây giờ ta nghĩ muốn cho ngươi tiếp tục là người Tiêu gia, ngươi có bằng lòng hay không?"

Nghe được lời vô sỉ này của Tiêu Lâm, trong miệng Ngụy Liên Thành phát ra một tiếng cười lạnh, nhưng trong lòng thì sầu lo vạn phần.

Đối với chuyện của Tiêu gia, hắn cũng biết cả.

Sau khi người Tiêu gia ra đời đều sẽ chế luyện linh hồn ngọc bài, vì để cho gia chủ Tiêu gia dễ dàng nắm trong tay cả gia tộc, nếu như ngọc bài của Vân Tiêu rơi vào trong tay Tiêu gia, chỉ sợ rằng sau này hắn chỉ có thể để cho Tiêu gia nắm mũi dẫn đi.

Đáng tiếc, một nam nhân ưu tú như vậy...

Ngụy Liên Thành lắc đầu một cái, vẻ mặt bất đắc dĩ, hôm nay chỉ có thể mong phụ thân tiểu tổ tông nhanh chóng đến đây, chỉ có hắn đến, mới có thể giúp được Vân Tiêu...

Đối mặt với lời của Tiêu Lâm, Vân Tiêu không dao động, dáng người thẳng tắp đứng trong gió nhẹ.

Khuôn mặt hắn trước sau vẫn lãnh khốc như một, tròng mắt đen bình tĩnh không chút gợn sóng.

"Tiêu nhi, chỉ cần ngươi trở về Tiêu gia, ta sẽ để ngươi thay thế vị trí của Tiêu Ngọc Thanh, để ngươi đảm nhiệm vị trí gia chủ." Nét mặt Tiêu lâm biểu lộ nụ cười hòa ái, ôn tồn nói.

Tiêu Thần ở một bên cũng vội vàng gật đầu: "Không sai, chỉ cần ngươi trở về Tiêu gia, ngươi chính là con trai duy nhất của ta! Hôn ước với Lăng gia cũng sẽ là ngươi, về phần nữ nhân bên cạnh ngươi, nếu như là bây giờ ngươi thích, ta có thể mặc kệ các khuyết điểm của nàng ta, cho phép ngươi nâng nàng làm thiếp."

Ở trong mắt Tiêu Thần, nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường.

Hắn nhìn ra được Vân Tiêu thích Vân Lạc Phong, nhưng đối với nam nhân mà nói, thích nữ nhân chỉ cần ở bên cạnh, là thê là thiếp thì có gì quan trọng? Dù sao thì hôn ước với Tiêu gia chỉ có thể là Lăng gia.

Không có một nam nhân nào, có thể cự tuyệt cơ hội trái ôm phải ấp được?

Gia chủ Lăng gia Lăng Phong cũng giật mình, nếu như Quỷ Đế trở thành tôn nữ tế của hắn, rõ ràng là so với Tiêu Ngọc Thanh thì tốt hơn rất nhiều! Nói ra cũng rất có mặt mũi! Huống chi, thiên phú của Quỷ Đế còn cường đại như thế.

Làm sao Tiêu Ngọc Thanh có thể so sánh được?

Nghe được lời của phụ tử Tiêu gia, tim Lâm Duyệt trong nháy mắt liền lạnh xuống, nếu như linh hồn ngọc bài vẫn ở trong tay nàng, vậy thì nhất định nàng chắc chắn sẽ đối phó được với Vân Tiêu.

Đáng tiếc, ngọc bài kia đã bị tiểu súc sinh đáng chết kia trộm đi rồi!

Nhưng mà, khẳng định Vân Tiêu không biết chuyện tiểu súc sinh kia trộm lấy đi ngọc bài, nàng nói ra linh hồn ngọc bài, cũng chỉ là vì uy h**p hắn mà thôi!

Nghĩ tới đây, tim Lâm Duyệt từ từ ổn định lại.

"Tiêu nhi."

Thấy Vân Tiêu vẫn như cũ không chút cảm xúc, Tiêu Lâm cất bước tiến lên, ánh mắt của lão ta ôn hòa.

"Những năm gần đây, khổ cho ngươi, ngươi yên tâm, nếu ngươi trở về Tiêu gia, sau đó ta sẽ mở ra bí cảnh cho ngươi đi vào tu luyện, hơn nữa, những lời phụ thân ngươi vừa nói ta cũng có thể để cho hắn thực hiện."

Lăng Phong gật đầu đồng ý một cái: "Gia chủ Tiêu gia, đính hôn là chuyện lửa sém lông mày, liền để hôm nay định ra hôn sự cho hai người bọn họ luôn đi, không đúng, hôn sự của bọn họ đã sớm tồn tại, chỉ cần không tính đến những lời ngươi nói trước đó là được."

"Ha ha ha, vậy sau này hai nhà chúng ta thật sự là thông gia rồi."

Hai người đều cười ha ha, cũng không có mở miệng hỏi ý kiến Vân Tiêu.

Theo ý Tiêu Lâm, linh hồn ngọc bài của Vân Tiêu vẫn ở trong tay Tiêu gia, hắn dám có ý kiến gì? Còn không phải chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời?

Nhưng khi hắn tính toán thương nghị đám hỏi, giọng nói trầm thấp của nam nhân lãnh khốc lại chậm rãi vang lên: "Ta nói rồi, ta đến Tiêu gia, là vì để diệt tộc."

Vị trí gia chủ Tiêu gia, hắn cũng không lạ gì!
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 417: Con là toàn bộ hi vọng của mẫu thân



 
Back
Top Bottom