Ngôn Tình Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,336,843
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
quy-chu-tranh-xa-ta-ra.jpg

Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!
Tác giả: Bách Lý Hồng Trang
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Cổ Đại
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra! của tác giả Bách Lý Hồng Trang. Bạch gia có một thiên tài, nàng là gia chủ đời thứ 13 của gia tộc, cũng là người có đôi mắt huyết đồng, người người e sợ, tôn kính, cũng nể phục gia chủ vô cùng trẻ tuổi này.

Thế sự khó lường nàng không ngờ mình lại xuyên không, còn thành một tiểu thư hàng thứ năm của một gia tộc họ Bạch.

Nàng gánh trên lưng là mối thù sâu đậm, còn ẩn mình trong lớp vỏ nam nhân, trên khuôn mặt tuyệt luân kia là tràn đầy bi thương và chịu đựng

Kiếp trước cha mẹ vì nàng mà chết. Kiếp này, nàng sẽ không để bất kì ai động tới thân nhân nàng.

Nàng cứ vậy mà nghĩ rằng sẽ cô độc cả đời nhưng sự xuất hiện của hắn đã thay đổi tất cả!​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Xin Em Đừng Quá Quyến Rũ
  • Quý Phi Nương Nương Tu Thân
  • Lấy Chồng Quỷ
  • Nhãi Con, Không Chuẩn Xuất Quỹ!
  • Quỷ Tân Nương
  • Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!
    Chương 1: 1: Xuyên Qua 1


    Rét lạnh thấu tâm can người đi đường, mưa từ bầu trời cứ thế mà lao thẳng xuống không chút do dự.

    Tiếng sét ầm vang, trời nổi gió lớn giống như đang báo hiệu điều gì đó.

    Ở một nơi hoang vắng sâu trong núi, tiếng lá cây xào xạc va vào nhau do mưa bão, có tiếng hét của phụ nữ, dường như người đó rất đau đớn.

    .

    ngôn tình ngược
    Một nam nhân với mái tóc bạch kim đi qua đi lại ngoài hành lang, có vẻ như rất lo lắng cho thê tử của mình.

    “Bịch bịch bịch”
    “Lão gia, phu nhân ngài khó sinh rồi.”
    “Chết tiệt!” Người nam nhân đập mạnh vào cánh cửa.

    “Phụ thân, mẫu thân có sao không vậy?” “Hức, hức” một đứa bé đôi mắt đẫm lệ nhìn về phía hắn.

    Nhìn thấy đứa bé như vậy, nam nhân không nhịn được mà ôm chầm lấy an ủi “mẫu thân con nhất định sẽ không sao đâu”.

    Hắn nói như vậy nhưng bàn tay gắt gao ôm chặt lấy nhi tử thấy được hắn cũng vô cùng lo lắng và sợ hãi.

    Bỗng nhiên, một tiếng khóc rất to truyền ra từ trong phòng.

    “Oe, oe”
    “Sinh, sinh rồi, lão gia, phu nhân ngài sinh rồi!”
    Bà đỡ ôm một đứa bé chạy ra ngoài mang đến trước mặt nam nhân.

    Người nam nhân ôm chầm lấy đứa bé mặt không nén nổi xúc động.

    “Không ổn rồi, lão gia, vẫn còn một đứa bé nữa.”
    “Cái gì?” “Vẫn còn sao?”
    “Uỳnh, uỳnh” một tiếng sét rất to đánh thẳng xuống mái hiên.

    “Trời sinh dị tượng, cứu tinh của Bạch gia” một giọng nói vang ra từ đằng sau
    “Ngươi nói vậy là có ý gì? Thẩm Khanh” nam nhân ôm chặt đứa bé hỏi
    “Đúng vậy, ý ta nói là vị cứu tinh của Bạch gia đã xuất hiện” Thẩm Khanh nghiêm nghị nói.

    “Vị cứu tinh là...đứa con sắp chào đời kia của ta?” Chính xác, người nam nhân này chính là gia chủ Bạch gia-Bạch Chấn và người phụ nữ sắp sinh kia không ai khác là Bạch phu nhân-Vân Nhược Hi.

    “Loảng xoảng” tiếng đồ vật rơi xuống đất
    “Có chuyện gì vậy?” Bạch Chấn hoảng hốt
    Mọi người cùng nhau chạy vào.

    Chỉ thấy bà đỡ đang ôm một đứa bé vẫn còn đang quấn trong tã lót.

    Nhưng kì lạ là lại không hề nghe thấy tiếng khóc phát ra từ đứa trẻ.

    “Thưa lão gia, là một nữ nhi nhưng đứa trẻ đã tắt thở rồi” bà đỡ vừa ôm đứa bé, tay chân run rẩy vừa nói
    “Cái gì?” Mọi người đều hoảng sợ
    “Không thể nào.

    Nữ nhi của ta” Bạch Chấn mở to con mắt lên, không thể tin vào tai mình
    Lãnh, hảo lãnh...!Bạch Dạ ý thức mơ hồ, không biết rằng mình đang ở đâu nhưng hảo lãnh.

    Linh hồn nàng giống như đang từng đợt từng đợt kêu gào.

    Kí ức cuối cùng mà nàng nhớ là nàng bị ngã xuống vách núi, mà nguyên nhân là gì thì nàng không nhớ mà cũng chẳng muốn nhớ nữa.

    Nàng đã quá mệt mỏi rồi.

    Nhưng, nếu được sống trở lại, nàng nhất định sẽ không tin tưởng vào ai nữa.

    Bỗng một tia sáng loé lên, Bạch Dạ dần mở to đôi mắt huyết.

    Đó là gì? Là địa ngục sao? Bạch Dạ vươn tay ra...!
    “Lão gia, tiểu thư, tiểu thư sống lại rồi”.

    Bạch Dạ nhíu mày, mở to con mắt.

    Thật ồn ào! Nhìn lên thì thấy trước mặt toàn những người xa lạ.

    “Phụ thân, nhìn kìa, Ngũ muội đang nhìn con đó”
    Một đứa bé xinh đẹp đang hướng về phía nàng.

    Nhưng khi đứa bé quay đầu lại, Bạch Dạ ngạc nhiên, đứa bé này không ngờ lại có [đồng tử huyết].

    Trước kia, vì nàng có một đôi [đồng tử huyết] mà đã gặp phải những lời phản đối gay gắt từ phía các trưởng lão khi nàng được bổ nhiệm làm gia chủ.

    Vậy ở đây nàng không phải là người duy nhất có nó.

    Cảm giác này thật tốt! Bạch Dạ nở nụ cười chân thành.

    Đã lâu rồi nàng không có cảm giác vui vẻ như vậy.

    “Phụ thân, phụ thân, Ngũ muội cười với con này”.

    “Mới sinh ra đã biết cười, không hổ danh là thiên tài của Bạch gia chúng ta” Thâm Khanh cười.
     
    Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!
    Chương 2: 2: Xuyên Qua 2


    “Đại ca, huynh xem, ngũ muội còn cười với đệ này” đôi [đồng tử huyết] sáng lấp lánh của đứa bé nhìn thẳng nàng.

    Giờ Bạch Dạ mới ý thức được, đôi mắt mình đẹp như thế nào.

    Đã từng nàng căm ghét chúng vô cùng, vì nó mà cha nàng mới bị mọi người xúc phạm vì đã có một đứa con quái vật.

    “Quái vật” sao? Bạch Dạ bỗng nhớ tới hồi ức trước kia.

    Nàng vốn là con gái duy nhất của Bạch gia gia chủ, mẹ nàng là con của một thương nhân tầm thường.

    Cuộc hôn nhân của họ mặc dù vấp phải cuộc phản đối gay gắt từ phía các trưởng lão nhưng họ vẫn đến với nhau.

    Tất cả sẽ êm đẹp cho đến khi nàng được sinh ra, mang trên mình đôi [đồng tử huyết] bị cho là xui xẻo, rất nhiều người đã muốn giết nàng và mẹ nàng chỉ vì muốn bảo vệ Bạch Dạ mà qua đời.

    Cha nàng trước khi chết z mẹ mất trước mặt mình nên tâm Bạch Dạ cũng trở lên lãnh hơn.

    Đến giờ nàng cũng chẳng nhớ nổi mình đã giết bao nhiêu người, đôi tay này lây dính quá nhiều máu tươi.

    Đương nhiên, mấy lão già trong gia tộc sẽ không an phận như vậy.

    Đợi đến khi Bạch Dạ sơ hở mà thuê sát thủ đuổi giết nàng, bị dồn nhảy khỏi vách núi mà xuyên không tới đây.

    “Ngũ muội, ta là Bạch Mặc, là Nhị ca của muội nha” đứa bé đưa tay ra trước mặt nàng cười nói.

    “Tiểu Mặc, đừng có làm cho muội ấy sợ”.

    Một giọng nói đằng xa vang lên
    “Nhưng muội ấy đâu có sợ đâu, còn cười với đệ nữa” Bạch Mặc chu môi bất mãn nói rồi quay ra với nàng “Có đúng không, tiểu Ngũ?”
    Nàng cố gắng nhìn ra, ngạc nhiên phát hiện những người ở đây đều có [đồng tử huyết].

    “Muội ấy mới chào đời, không thể nhớ tên của đệ đâu” giọng nói lúc nãy là của một đứa bé khác nhìn lớn hơn so với Bạch Mặc “Nhưng mà Thẩm thúc thúc nói muội ấy là thiên tài của Bạch gia nên chắc chắn có thể nhớ, có đúng không Thẩm thúc thúc?”
    Thấy hai đứa trẻ tranh cãi, Bạch Dạ chỉ có thể trấn an bằng cách cười lớn lên.

    Thẩm Khanh xoa đầu Bạch Mặc, cười nói: “Ha ha, biết đâu được”.

    Đứa trẻ kia không nói gì, chỉ nhìn về phía nàng.

    Đối mặt với Bạch Dạ, đứa trẻ lại lộ ra vẻ mặt hiền từ khác so với lúc nãy, mỉm cười rồi v**t v* đôi má núng nính của nàng: “Xin chào, tiểu thiên thần, ta là Đại ca Bạch Trạch của muội.”
    Thấy thế, Bạch Mặc ôm lấy nàng nói: “Tiểu Ngũ là của đệ”.

    “Vậy con Tiểu Tứ?” Bạch Mặc nhìn chằm chằm Bạch Trạch, bụm mặt: “Tiểu Tứ cũng là của đệ.”
    Tiểu Tứ? Phải rồi, mình không phải là người duy nhất mà còn một vị ca ca sinh đôi nữa.

    “Đồ ngốc này, mau đưa Ngũ muội cho mẫu thân đi, muội ấy chắc đói rồi đó” Bạch Trạch gõ đầu Bạch Mặc nói
    “Mặc nhi, đưa tiểu Ngũ cho mẫu thân” một giọng nói ngọt ngào thốt lên
    Trước mặt Bạch Dạ là một người phụ nữ xinh đẹp và hiền hậu với đôi [đồng tử huyết], không mang lại cho đối phương cảm giác nguy hiểm mà còn vô cùng dịu dàng khiến người khác chỉ muốn đắm chìm nó mãi.

    Người trước mặt có lẽ là mẫu thân của nàng, còn 2 đứa trẻ kia lần lượt là Đại ca cùng Nhị ca.

    Họ gọi nàng là “Ngũ muội” vậy trước nàng sẽ còn một vị ca ca hoặc tỷ tỷ và Tứ ca- sinh đôi của nàng.

    Vậy còn phụ thân nàng là ai?
    “Chàng đến rồi!” Vân Nhược Hi dịu dàng nói
    Bạch Chấn bước tới, đưa tay ôm lấy eo của Vân Nhược Hi âu yếm hỏi “Nàng vừa mới sinh xong, nên nghỉ ngơi, sao lại ngồi dậy rồi?”
    “Tiểu Tứ vừa ăn xong đã ngủ rồi, thiếp định uy linh nhũ cho Tiểu Ngũ rồi mới nghỉ”.
     
    Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!
    Chương 3: 3: Cái Cảm Giác Gọi Là Gia Đình


    Người nam nhân này có mái tóc bạch kim, khá giống với Đại ca, vậy chắc đây là phụ thân nàng.

    Bạch Chấn đưa tay sờ lên đôi má bé nhỏ của Bạch Dạ.

    Bàn tay to lớn, thô ráp nhưng khi vuốt má nàng lại vô cùng dịu dàng.

    “Thiên thần bé nhỏ, ta là phụ thân con, chào mừng con đến thế giới của chúng ta.”
    Thật đẹp!
    Giống như cha nàng ở kiếp trước đang nói với nàng vậy.

    Thật ấm áp! Bạch Dạ nhắm chặt đôi mắt, cố gắng vươn tay chạm vào bàn tay của Bạch Chấn, hưởng thụ cảm giác mà lâu rồi nàng không thấy.

    “Tiểu Bạch, chàng nhìn xem, con bé rất thích chàng!”
    Bạch Dạ nhìn lên phía Vân Nhược Hi, không biết từ lúc nào, nước mắt từ khoé mi nàng tuôn ra, nàng chỉ mong muốn có một gia đình thôi.

    Nàng nắm chặt lấy vạt áo mẫu thân, khóc to thành tiếng.

    Cha, mẹ con rất nhớ hai người!
    Linh cảm của một người mẹ khiến cho Vân Nhược Hi không tự chủ được mà an ủi Bạch Dạ “Tiểu Ngũ nhi, con đau lòng sao?”
    “Mẫu thân, mẫu thân, sao Tiểu Ngũ lại đau lòng, có phải cha đã khiến cho Tiểu Ngũ sợ không?” Bạch Mặc giật giật vạt áo Nhược Hi hỏi
    Nhược Hi bất đắc dĩ nhìn nhi tử, lắc đầu thở dài “mẫu thân không biết, có lẽ muội muội con đang thương tâm điều gì đó”
    Bạch Chấn thấy vậy vỗ nhẹ lưng nàng chấn an “không sao đâu con yêu, có phụ thân ở đây không ai dám làm con đau lòng đâu”
    “Đúng vậy, Nhị ca biết võ sẽ đánh bầm dập kẻ đó cho muội xem” Bạch Mặc khua khua đôi tay nhỏ bé hưng phấn nói
    “Không phải đệ vẫn thường lười biếng không chịu tập võ sao?” Bạch Trạch chế giễu
    Bạch Dạ quay ra nhìn những người thân bên cạnh mình, mặc dù kiếp trước nàng mất đi sự yêu thương từ gia đình khi còn rất nhỏ, nhưng bây giờ, nhìn họ, nàng cảm thấy giống như ông trời đang bù đắp lại cho nàng những thiếu thốn trước kia.

    Cha, mẹ, hai người thấy không, con không còn cô đơn nữa.

    Nhìn cảnh gia đình quây quần, nói cười vui vẻ, nàng thề trong lòng rằng sẽ không để ai có thể làm hại tới thân nhân của nàng một lần nữa!
    “À đúng rồi! Phụ thân, người vẫn chưa đặt tên cho Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ” Bạch Mặc hưng phấn nói
    “Đúng vậy Tiểu Bạch, chàng tìm một tên nào đó đặt cho Tiểu Tứ, còn thiếp sẽ đặt cho Tiểu Ngũ” Nhược Hi dịu dàng nhìn nàng
    “Nàng đã nghĩ ra tên cho Tiểu Ngũ rồi sao?”

    Nhược Hi gật đầu, “Thiếp có linh cảm, Tiểu Ngũ muốn thiếp đặt cho nữ nhi danh [Dạ], theo họ chàng sẽ là Bạch Dạ”
    “Vậy Tiểu Tứ danh sẽ là [Chân] trong [Chân tâm thành ý], mang họ sẽ là Bạch Chân”
    “Vậy gia chúng ta sẽ gồm có Đại ca Bạch Trạch, Nhị ca Bạch Mặc, Tứ đệ Bạch Chân, Ngũ muội Bạch Dạ và Tam đệ Bạch Thường” Bạch Mặc hớn hở nói lớn.

    Đây là cái cảm giác gọi là gia đình sao? Tâm thật ấm!
    Trong lúc đó, Thẩm Khanh: mấy người không nghĩ đến cảm giác của một người độc thân như ta sao? -.-
    ___Tác giả có đôi lời muốn nói___
    Đây là bộ tiểu thuyết mà mình dồn hết tâm huyết vào để làm nên mong m.n ủng hộ mình.

    Nếu có chỗ nào chưa được thì m.n thông cảm và góp ý giúp mình nhé =))
    Bộ trước [Quỷ đế cuồng thê: Tà y học cách yêu] mình đã trì hoãn quá lâu, cũng ít khi có ý tưởng mới nên mình đã làm lại một bộ khác.

    Mong rằng sẽ được m.n đón nhận và ủng hộ ☺️
    ~Tiểu kịch trường~
    Đế Vô Trần: đến khi nào ta mới được xuất hiện?
    Tác giả: Nữ chính mới sinh mà, ngài phải chờ lâu lắm mới được ra sân:>
    Đế Vô Trần: mấy chương nữa?
    Tác giả: tuỳ thuộc vào lượng đọc giả xem nha:>
    Đế Vô Trần: còn chờ gì nữa, mau ủng hộ đi thì ta mới được xuất hiện chứ.

    Bạch Dạ: 2 người có tin là ta cho ăn dép không?.
     
    Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!
    Chương 4: 4: Hứa 1


    2 năm sau
    “Tiểu Ngũ, mau tới đây!” Bạch Chân 2 tuổi-ca ca sinh đôi của Bạch Dạ
    “Tứ ca, không phải phụ thân nói huynh phải luyện võ sao?” Bạch Dạ 2 tuổi
    “Luyện võ chán òm, có gì thú vị đâu, tới đây, huynh mới phát hiện ra con vật này lạ lắm” Bạch Chân thích thú gọi nàng.

    Bạch Chân vừa cười vừa xoè hai bàn tay ra, bên trong có một con côn trùng màu xanh.

    Đây không phải là con cào cào hay sao!
    “Huynh phát hiện ra nó có thể vừa bay vừa nhảy đấy” thôi bỏ đi, vẫn không nên để huynh ấy biết vậy, dù sao trước kia nàng cũng nhìn thấy rất nhiều rồi nên cũng chẳng có gì lạ.

    Bạch Chân ghé vào tai Bạch Dạ nói nhỏ “mang ra doạ Nhị ca, huynh ấy rất sợ những con côn trùng nhỏ”
    2 đứa trẻ phấn khích chạy tới sân tập luyện.

    Sân tập...!

    “Hay a! Hay a!”
    “Động tác dứt khoát lên!”
    Bạch chấn ở đó, nhìn sang phía Bạch Mặc nghiêm nghị nói “Mặc nhi, lúc đang giao tranh không được phân tâm, nhìn trực tiếp về phía địch nhân”
    “Rõ, thưa phụ thân!” Bạch Mặc 5 tuổi
    “Phụ thân!” Bạch Dạ chạy tới, đôi tay nhỏ nhắn đang muốn nhào về phía Bạch Chấn.

    Nam nhân cũng đón nhận cái ôm nồng nhiệt của nữ nhi, vươn tay nhấc bổng nàng lên cao.

    “Tiểu Dạ nhi, con không ở trong nhà lại chạy ra ngoài?” Nam nhân ân cần hỏi han
    “Hihi, vì con nhớ phụ thân mà” nói xong liền chu cái mỏ nhỏ nhắn thơm lên má nam nhân.

    “Tiểu Ngũ, huynh cũng muốn được thơm thơm” Bạch Mặc ai oán nhìn nàng
    “Nhị ca thì bỏ đi, lát nữa huynh gặp vấn đề lớn đó” Bạch Dạ bí ẩn cười
    Bạch Mặc khó hiểu.

    Bỗng nhiên từ đằng sau có giọng nói truyền tới, “Nhị ca biết là gì không?” Bạch Mặc theo bản năng quay đầu “Là cái này này” từ đâu một con côn trùng đậu trúng mặt của y.

    Y hoảng sợ hét toáng lên, còn 2 đứa trẻ thì cười như được mùa.

    Bạch Chấn bất đắc dĩ nhéo mặt của nàng.

    Thật nghịch ngợm!
    “Dạ nhi, mẫu thân đâu?”
    “Mẫu thân đang ở với Tam ca và Lục muội” Nàng cười cười
    Cách đây một tháng thì Bạch gia lại có thành viên mới, đó là một cô công chúa xinh đẹp.

    Là thành viên nhỏ tuổi nhất-Bạch Thiển.

    Sự chào đời của Tiểu Lục vô cùng bất ngờ.

    Bạch Chấn nhìn về phía xa, sắc mặt bỗng trở nên nghiêm trọng, đặt nàng xuống rồi từ từ tiến về phía của Thẩm Khanh.

    Thẩm thúc thúc là bằng hữu của phụ thân, rất hiền từ, luôn làm trò hề với huynh đệ chúng ta và cũng là một người đáng thương vì luôn trở thành “vật thí nghiệm” độc dược của Tam ca.

    Mỗi lần Thẩm thúc thúc đến tìm phụ thân, nàng có cảm giác vô cùng bất an.

    Nhưng nàng cũng không nghĩ nhiều.

    Nàng không tự chủ được mà lại gần nghe lén cuộc nói chuyện của họ.

    Nàng chỉ có thể loáng thoáng nghe được vài câu “Việc đã đến nước này chúng ta phải đẩy nhanh tiến trình hơn dự kiến” “Để bảo toàn cho bọn trẻ thì không còn cách nào khác”.

    Đang nghe lén thì một cánh tay đặt lên vai của Bạch Dạ khiến nàng giật nảy mình.

    “Tam ca?” “Muội đang làm gì ở đây vậy?” Bạch Thường 3 tuổi.

    “À...cũng không có gì đâu Tam ca, chúng ta ra chỗ khác đi” Nàng cười gượng
    Nàng không hề biết sau khi nàng đi, hai người đều nhìn về hướng của nàng.

    Bạch Chấn nắm chặt bàn tay, Thẩm Khanh thấy thế liền vỗ vai an ủi, “Ta không nỡ nhìn con bé phải chịu tổn thương chút nào, Thẩm Khanh, đó là nữ nhi của ta” “Chúng ta không còn cách nào khác”
    2 ngày sau
    “Tiểu Ngũ, xem huynh phát hiện ra cái gì nè”
    Nàng cúi đầu xuống “Nó không phải là một cái lỗ nhỏ sao?”
    “Đúng vậy, chui qua cái lỗ này chúng ta có thể ra được thế giới bên ngoài, không phải muội vẫn thắc mắc dưới chân núi như thế nào sao?” Bạch Chân cười nói
    Bạch Dạ vì vừa muốn làm Tứ ca vui vừa muốn thoả lòng hiếu kì đã cùng Bạch Chân chui ra ngoài.

    2 đứa trẻ không ngờ rằng sau bức tường chắn này lại là một khu rừng bị bao phủ bởi một màn sương dày đặc..
     
    Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!
    Chương 5: 5: Hứa 2


    Sương trắng che mờ cả lối đi, 2 đứa trẻ chỉ còn cách theo cảm nhận mà tìm lối ra.

    Xung quanh tiếng lá xào xạc va vào nhau, không khí âm u quỷ dị, Bạch Dạ lo lắng giật giật áo của Chân Chân “Muội cảm thấy bất an quá, hay là chúng ta quay về?”, “muội không cần lo, có Tứ ca ở, sẽ không có gì xảy ra đâu”.

    “Xào xạc, xào xạc”
    “Vút”
    “Tứ ca, muội nghe thấy tiếng gì đó, giống như có người vừa đi qua vậy” Bạch Dạ nhìn xung quanh nói
    “Chắc muội tưởng tượng ra thôi” Bạch Chân trấn an
    Không, trực giác của nàng nói không phải là tưởng tượng.

    Ở kiếp trước nàng được Nam quản gia dạy võ nghệ, cũng tiếp xúc với nhiều sát thủ được phái đến giết nàng nên nàng sẽ không nghe lầm.

    Thực sự có người! Nếu như không phải trực giác của nàng tốt thì chắc nàng cũng không thể phát hiện ra điều đó.

    Linh hoạt như vậy, chắc chắn là sát thủ.

    Tứ ca còn rất nhỏ, vẫn không nên nói cho huynh ấy biết thì vẫn hơn.

    Nhưng mà ở một nơi như thế này sao lại có sát thủ được? Bạch Dạ rơi vào trầm tư.

    “Muội làm sao vậy? Không khoẻ sao?” Thấy vậy Bạch Chân lo lắng hỏi.

    Nàng lắc đầu “Không có gì”

    “Muội mệt không, chúng ta nghỉ chút rồi đi tiếp”
    Bụng nàng bắt đầu kêu lên, Bạch Chân liền đi tìm thức ăn cho nàng.

    Một lúc sau, vẫn không thấy Tứ ca trở lại, Bạch Dạ phát hiện ra điều gì đó không ổn, liền chạy đi tìm Tứ ca.

    Nàng dùng hết sức gọi, nhưng khác ngoài ý muốn chính là ở cách đó không xa có người, nhìn dáng vẻ có lẽ là sát thủ.

    Bạch Dạ ngừng ở tại chỗ đánh giá một bên khác ba người, võ công không thấp, hơn nữa không lộ rõ mặt.

    Nhưng không ngờ ở một bên khác ngồi dưới đất, chính là Tứ ca của nàng, huynh ấy đang rất sợ hãi.

    “Ngươi nhìn xem, đôi [đồng tử huyết] này không phải ai cũng có được.

    Có khi nào đứa bé này là cái nghiệt chủng của Bạch gia không?” Một tên sát thủ nhìn chằm chằm Bạch Chân nói
    Một tên sát thủ khác cũng từ từ quan sát: “Có lẽ”
    “Vậy có nên giết nó không? Dù sao nó cũng là một đứa trẻ”
    “Ngươi không nghe rõ chủ tử nói gì sao, chỉ cần là nghiệt chủng của Bạch gia, giết”
    Bạch Dạ thấy tình hình nguy nan, nhặt lấy cục đá liền ném về phía khác.

    Tiếng động khiến cho 3 tên sát thủ chú ý.

    “Ai?”
    Trong lúc dời đi sự chú ý của chúng, Bạch Dạ lẻn tới định đưa Tứ ca đi, nhưng vừa quay lưng đi thì đụng trúng một tên sát thủ.

    “Ồ, xem ai đây, hoá ra ngươi vẫn còn người khác à? Ta vốn dĩ không thích giết hài tử nhưng ai bảo các ngươi là nghiệt chủng của Bạch gia.” Hắn cười một cách âm hiểm.

    2 đứa trẻ sợ hãi bỏ chạy.

    Nhưng chúng chỉ mới là 2 tuổi hài tử, làm sao có thể chạy nhanh bằng một tên sát thủ.

    Rất nhanh tên sát thủ đã đuổi kịp họ.

    Nàng kéo Tứ ca vào một gốc cây, bịt chặt miệng của huynh ấy để không phát ra tiếng.

    Tên sát thủ vì không tìm thấy dấu vết của 2 huynh muội nên đã rời đi.

    Khi cảm thấy hắn không còn ở đó, 2 người mới thở phào nhẹ nhõm.

    Tứ ca vì quá sợ hãi mà khóc nấc lên.

    “Không sao rồi Tứ ca” Bạch Dạ an ủi
    Vừa mới yên ắng không lâu thì một tên sát thủ khác đã tìm thấy 2 người họ.

    “Các ngươi trốn cũng giỏi đấy, nhưng rất tiếc hôm nay sẽ là mồ chôn của 2 chúng mi”.

    Tên sát thủ vung lưỡi kiếm, Bạch Dạ không ngần ngại lấy thân mình ra đỡ nhát kiếm đó.

    “Tiểu Ngũ, không”
    Đôi mắt nàng từ từ nhắm dần lại, sắp sửa không còn ý thức, nhưng hình ảnh cuối cùng nàng nhìn thấy là phụ thân nàng.

    “Dạ nhi! Dạ nhi! Con có nghe phụ thân nói không? Dạ nhi!”
    “Phụ thân, người đến rồi!”
    Hai mắt nàng khép lại, ý thức mơ hồ, chẳng lẽ nàng phải chết ở đây sao?.
     
    Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!
    Chương 6: 6: Hứa 3


    Bạch Dạ đoán không sai, người đến chính là phụ thân nàng.

    Bạch Chấn run rẩy nhìn nữ nhi bảo bối của mình đang từ từ hôn mê, tim hắn như co thắt lại.

    Hắn cả đời đều sẽ không quên trước mắt cảnh tượng, nữ nhi của hắn nằm trên mặt đất, bạch y cũng thấm đượm đều là máu tươi.

    Hắn ôm lấy nàng, gọi tên nàng, nhưng hắn không thể nghe thấy tiếng của nữ nhi gọi.

    Từ đẳng xa vọng lại có tiếng gọi “Phụ thân!” Là Bạch Trạch, lại gần mới phát hiện, Ngũ muội bị đâm một mảng lớn vết thương.

    “Phụ thân, để nhi tử cầm máu cho Tiểu Ngũ” Bạch Trạch cố gắng giữ bình tĩnh dùng miếng vải quấn ngang bụng của nàng.

    “Phụ thân, ngài mau đưa muội ấy trở về đi, chắc chắn sẽ có cách chữa trị cho Tiểu Ngũ”
    Bạch Chấn không hề chần chừ liền dùng khinh công đưa nàng đi.

    Bạch Trạch nhìn sang một bên, là Tiểu Tứ, đệ ấy chắc cũng đã vô cùng hoảng sợ rồi.

    Bạch Trạch nhẹ nhàng lau nước mắt cho Chân Chân rồi cõng về nhà.

    Trên đường về, Tiểu Tứ vẫn không ngừng khóc lớn “Là tại đệ, tất cả là tại đệ, nếu không vì đệ thì Tiểu Ngũ sẽ không bị thương”.

    Bạch Trạch chỉ có thể an ủi, thật sự điều này là quá đả kích với đệ ấy rồi.

    Phủ Bạch gia, sau khi nghe tin Bạch Dạ bị sát thủ chém bị thương, Vân Nhược Hi sốc nặng và suýt ngất xỉu.

    Đến khi Bạch Chấn đưa Tiểu Ngũ về thì vẫn không ngừng khóc, nhìn thấy nữ nhi người đầy máu, Nhược Hi không khỏi tự trách bản thân.

    Bạch Chấn muốn hỏi rõ ngọn ngành từ phía của Tiểu Tứ, nghe xong, hắn chỉ biết ôm chầm lấy nhi tử an ủi.

    Quỷ Y bước ra khỏi phòng, Bạch Chấn lo lắng hỏi “Nữ nhi của ta thế nào rồi?”.

    Truyện Huyền Huyễn
    “Con bé không sao, vết thương không gây nguy hiểm đến tính mạng, chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày nữa là được, con bé đã tỉnh lại, có thể vào thăm được rồi”
    “Đa tạ ngài ra tay tương trợ” Bạch Chấn chân thành nói.

    Lúc này mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

    Bạch Dạ từ từ mở mắt, nhìn lên trần.

    Không phải là nàng đang ở trong rừng sao?
    “Tiểu Ngũ, muội tỉnh rồi” Bạch Mặc ở bên cạnh gọi lớn.

    Nhược Hi đau lòng hỏi nàng “Tiểu Dạ, con không sao chứ? Con làm mẫu thân lo lắng chết mất.”
    “Mẫu thân, nữ nhi không sao” Nàng cười nhạt
    Nàng nhìn xung quanh, mọi người đều lo lắng cho nàng, phụ thân, mẫu thân, Đại ca, Nhị ca, Tam ca, Thẩm thúc thúc.

    Nàng cảm thấy nàng là người hạnh phúc nhất trên đời này.

    Nhưng nhìn một hồi lại không nhìn thấy bóng dáng Tứ ca đâu.

    Bạch Dạ trầm mặc, huynh ấy tự trách sao!
    Hôm sau...!
    Bạch Dạ ra khỏi phòng, tuy rằng vẫn còn khá suy yếu nhưng nàng vẫn muốn ra ngoài hít thở không khí.

    “Muội sao lại ra đây, không phải làm muội nghỉ ngơi sao?” Bạch Mặc lo lắng
    “Muội muốn đi lại một chút.

    Mà, huynh có biết Tứ ca đâu không?”
    “Đệ ấy có lẽ vẫn ở trong phòng, từ hôm qua đệ ấy đã không ăn gì rồi” Bạch Mặc thở dài nói
    Nàng trầm ngâm một lúc.

    “Kẽo kẹt” tiếng mở cửa.

    “Tứ ca?” Nàng lên tiếng gọi.

    Huynh ấy hốc hác đi nhiều quá, mắt cũng sưng đỏ hết rồi.

    “Tiểu Ngũ, muội đi ra đi, huynh không có tư cách gặp muội” Bạch Chân lẩn tránh, không dám nhìn thẳng về phía nàng.

    Nàng cũng chỉ biết thở dài, lại gần huynh ấy, nhẹ nhàng đặt tay lên má y nói “Huynh không có lỗi gì hết, cũng không cần phải tự trách như vậy”.

    Hắn quay người, đôi mắt đẫm lệ nhìn chằm chằm nàng, vừa khóc vừa mếu máo “Tại sao lại không chứ? Người rủ muội lén trốn ra ngoài là huynh, người khiến cho muội bị thương cũng là huynh, muội có biết là muội quan trọng với huynh đến nhường nào không? Tại sao lại phải chắn cho huynh chứ?” Hắn khóc rồi ôm chầm lấy nàng.

    Có lẽ trên đời này điều làm hắn sợ hãi nhất chính là phải mất đi người mà hắn yêu quý.

    Hắn chẳng biết làm gì, chỉ biết ôm lấy nàng mà khóc lớn.

    Dù sao vẫn là một đứa trẻ, nàng cũng nhẹ nhàng ôm lấy hắn, an ủi “Đó là muội tự nguyện mà, huynh cũng là người rất quan trọng đối với muội, nếu như người bị thương là huynh thì muội cũng sẽ rất thương tâm, chẳng lẽ huynh muốn nhìn thấy muội thương tâm sao?” Nghe vậy Bạch Chân vội vàng phủ nhận “Đương nhiên là không, nhưng cho dù là thế thì thà lúc đó huynh là người bị thương.

    Sau này huynh sẽ là người bảo vệ muội!”.

    Thật đáng yêu! Nàng mỉm cười “Vậy thì sau này thì đổi lại huynh sẽ tới và cứu muội, được chứ?”
    “Cùng hứa đi! Móc ngoéo tay nhé!” Bạch Dạ hưng phấn
    “Được, huynh hứa!”
    ______ngoài lề______
    Giới thiệu một số nhân vật (1)
    Bạch Chấn: gia chủ Bạch gia, là người nghiêm khắc nhưng sẽ trở nên hiền từ khi đối mặt với phu nhân và 2 nữ nhi của mình.

    Là người không dễ bộc lộ cảm xúc nên nhiều khi rất dễ khiến nhi tử sợ hãi.

    Rất gương mẫu và là đối tượng sùng bái của Bạch Mặc và Bạch Thiển.

    - Đặc điểm: tóc bạch kim, gương mặt tuấn tú, chính xác là một mỹ nam, thường xuyên khoác trên mình bạch y
    - Sở trường: cao thủ khinh công, đấu kiếm
    - Tính cách: trong nóng ngoài lạnh, yêu vợ con
    - Chiều cao: 1m7
    - Cân nặng: 63kg.
     
    Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!
    Chương 7: 7: Ba Năm Sau


    Ba năm sau...!
    Cổ xưa tinh xảo nhà gỗ nhỏ toạ lạc ở ngọn núi chỗ sâu trong, cây cối vòng tuổi lấy đột hiện ra tới.

    Bên cạnh dưới một gốc cây đại thụ, một hài tử ngồi ngủ mê say, gương mặt trắng nõn tinh xảo, lớn lên chắc chắn sẽ là một đại mỹ nhân; làm người ta không nỡ đánh thức.

    Từ đằng sau có một cánh tay xuất hiện chụp lấy bả vai hài tử, giọng nói non nớt vang lên:
    “Tiểu Ngũ, muội ngủ?” Bạch Thường 6 tuổi
    “Tam ca? Huynh làm muội giật mình!” Bạch Dạ 5 tuổi.

    Không sai, hài tử đó là Bạch Dạ.

    Trong suốt một năm sau sự kiện lần đó, mọi người đều có những thay đổi, nhưng nhiều nhất vẫn là Tứ ca Bạch Chân.

    Sợ nàng lại xảy ra chuyện nên lúc nào cũng lật đật đi theo sau.

    .

    Truyện hay luôn có tại — TRUМtrцye И.

    vЛ —
    “Vừa luyện kiếm pháp xong nên muội hơi mệt.” Bạch Dạ thở dài nói.

    “Mà không phải mẫu thân nói huynh chơi cùng với Tiểu Lục sao?”
    “Ách” Bạch Thường chột dạ, cười gượng “Tha cho huynh đi, chơi cùng tiểu ma đầu đó thà rằng huynh chơi với muội”.

    Bạch Dạ bật cười.

    Nàng nhớ tới lần đầu xuyên không tới đây, mọi thứ đều lạ lẫm đối với nàng.

    Trải qua mấy năm ở chung, nàng mới cảm nhận được sự ấm áp từ người thân.

    Phụ thân nhìn thì có vẻ nghiêm khắc nhưng trước mặt nàng lại đương cái ba ba ngốc giống nhau, mà mấy cái ca ca cũng đem nàng coi như trân bảo.

    Thẩm Khanh thúc thúc thì vẫn như vậy nhưng điều kì lạ là từ sau chuyện đó xảy ra, thúc ấy tới đây thường xuyên hơn, mà mỗi lần tới là nói chuyện cùng phụ thân rất lâu.

    Chẳng lẽ nó có liên quan đến cuộc đối thoại lần đó nàng nghe được?
    Nàng càng nghĩ càng trầm tư.

    “Tiểu Ngũ, muội đang nghĩ gì vậy?” Giọng nói Tam ca cắt ngang suy nghĩ của nàng.

    Bạch Dạ lắc đầu, cười có lệ “không có gì, chúng ta tới chỗ mẫu thân đi”.

    Phủ Bạch gia, tại sảnh lớn, không khí voi cùng náo nhiệt...!
    “...thế là con đã đánh cho huynh ấy một trận” Bạch Thiển 3 tuổi.

    “Haha” Vân Nhược Hi xoa đầu nữ nhi nhẹ nhàng khiển trách “Nhưng con không nên trêu đùa Tam ca con như vậy, nhỡ đâu sau này Tam ca con không chơi với con nữa thì làm sao?” Bạch Thiển tự đắc “Vậy thì con sẽ méc với phụ thân, cho huynh ấy đi luyện kiếm giống Nhị ca”.

    “Nha đầu này, không bỏ được thói kiêu căng đi sao?” Bạch Thường từ đẳng sau túm lấy cổ áo của Bạch Thiển, vẻ mặt bất đắc dĩ.

    “Ha, muội thế nào không cần huynh phải lo” Bạch Thiển ghét bỏ quay mặt sang trái, nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Bạch Dạ.

    Nàng (Bạch Thiển) liền rơm rớm nước mắt nhào qua phía nàng “Ngũ tỷ” ôm chặt không buông, bắt đầu kể tội “Ngũ tỷ, Tam ca bắt nạt muội, tỷ phải làm chủ cho muội đó”.

    “Muội!” Bạch Thường tay run run chỉ về phía họ “Muội còn dám bịa đặt nữa hả” xong vội vàng giải thích với nàng “Tiểu Ngũ à, đừng nghe nha đầu này nói, huynh...huynh mới là người bị hại a!”
    Bạch Thiển quay ra lè lưỡi với hắn rồi nhìn nàng ai oán “Ngũ tỷ, dạo này muội chẳng thấy tỷ đâu cả, muốn chơi với tỷ cũng khó a.” Nàng dịu dàng xoa đầu.

    Vân Nhược Hi ở bên cạnh nhìn những hài tử của mình hoà thuận, nàng vô cùng hạnh phúc, đặc biệt là Tiểu Ngũ, mặc dù mới có 5 tuổi nhưng không hiểu sao nàng lại có cảm giác giống như một người trưởng thành.

    Nhưng nhớ đến lời của Thẩm Khanh nói, nàng cũng không nghĩ nhiều.

    Tới đây, Nhược Hi lại lộ ra một tia đau xót, bởi nàng biết rằng thời gian ở cạnh bọn trẻ không còn nhiều.

    _______ngoài lề_______
    Tác giả: Tại sao Vân Nhược Hi lại nghĩ như vậy? Có bí mật gì mà nàng muốn cất giấu? Hãy chờ đón xem sau những chương tiếp theo nhé! ^_^.
     
    Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!
    Chương 8: 8: Bí Mật


    Thời gian vẫn cứ thế yên lặng mà trôi, những hài tử đó lớn lên cùng với tất cả tình yêu thương của phụ thân và mẫu thân mà không lo nghĩ gì.

    Vẫn công việc đó, tất cả mọi người đều bận rộn tối ngày.

    Đại ca Bạch Trạch được Bạch Chấn cho theo học Quỷ Y, nghiên cứu về thảo dược; Nhị ca Bạch Mặc từ nhỏ đã rất thích học kiếm thuật, vì vậy mà lúc nào cũng ở sân tập luyện; Tam ca Bạch Thường lại có hứng thú với độc dược, ngoài việc chơi cùng với Tiểu Lục thì sẽ ở lỳ trong phòng; Bạch Dạ cùng Tứ ca Bạch Chân mặc dù không mấy hứng thú về luyện kiếm nhưng từ sau sự kiện đó thì phụ thân luôn tăng cường chiêu thức phòng thân cho họ; Tiểu Lục còn nhỏ nên việc duy nhất là ở bên cạnh mẫu thân và chọc phá Tam ca.

    Và ngày hôm nay cũng không ngoại lệ, vẫn như bao ngày bận rộn khác, nhưng giờ học của nàng lại được kết thúc sớm vì Thẩm Khanh thúc thúc tới.

    Phụ thân nàng và thúc ấy luôn có một cuộc nói chuyện rất lâu.

    Bình thường nàng sẽ không để ý nhưng không hiểu sao nàng lại vô cùng tò mò về cuộc đối thoại đó.

    Vì vậy nàng quyết định nghe lén.

    Lần này khác, họ chẳng phòng bị điều gì cả.

    Nàng áp sát tai vào cánh cửa, chỉ thấy giống như một cuộc cãi vã:
    “Chúng sắp tìm tới đây rồi, chẳng lẽ ngươi định hi sinh tính mạng của toàn bộ Bạch gia sao?”
    “Đương nhiên là không, nhưng làm thế với Tiểu Ngũ thì thật quá đáng!”
    Chuyện gì vậy? Họ đang nói về mình sao? Hi sinh cái gì chứ?
    “Ta biết.

    Nhưng chúng ta không còn cách nào khác, nó cũng là hài tử mà ta nhìn từ nhỏ tới lớn, chẳng lẽ ta lại không xót? Nhưng đó là hi vọng cuối cùng của Bạch gia chúng ta.”
    “Ta biết ngươi rất yêu thương nữ nhi của mình nhưng chúng ta chẳng còn cách nào khác.

    Nếu như vậy hãy để cho nó tự chọn đi!”
    “Ngươi nói đúng, việc đến nước này chỉ còn cách cho Tiểu Ngũ tự chọn thôi.”
    Bạch Chấn mở cửa bước ra, cảm giác có gì đó không đúng lắm.

    Là ai vậy?
    Lúc này, Bạch Dạ đang chạy rất nhanh về phía trước, vừa chạy vừa lo lắng.

    Nàng đến một khu vườn bị bỏ hoang, ở phía trước là một bộ bàn ghế bằng đá, nơi đây là nơi nàng thích nhất.

    Mỗi khi có chuyện không vui nàng thường tới đây.

    Nàng ngồi bệt xuống, tự trấn an bản thân sau cuộc nghe lén vừa rồi.

    Lúc này, bao nhiêu câu hỏi hiện lên trong đầu nàng, nàng suy sụp ngồi ở một góc.

    Đến đêm, Bạch Dạ mới lững thững trở về Bạch phủ.

    Vân Nhược Hi vội vàng ôm chầm lấy nàng, lo lắng hỏi han, các ca ca cũng tìm nàng đến điên mất.

    Chỉ có Bạch Chấn yên lặng ở một góc, không nói gì nhìn nàng.

    Có lẽ người ở ngoài cửa lúc đó là Tiểu Ngũ.

    Nó nghe được sao? Liệu nó có oán trách ta không?
    Đêm đó, mọi người vẫn chìm vào giấc ngủ trong yên bình.

    Mấy ngày hôm sau, Bạch Dạ như người mất hồn, các ca ca rất lo lắng cho nàng.

    Bởi cứ nghĩ đến chuyện hôm đó là lòng nàng lại đấy nghi vấn khiến nàng không tập trung được.

    Tại sân tập luyện, Bạch Dạ ngồi ở một góc trầm tư.

    Bạch Chấn thở dài, đi tới chỗ nàng và nói: “Dạ nhi, phụ thân có chuyện muốn nói.”
    Nàng cùng phụ thân đi vào một phòng.

    Bạch Chấn ngồi xuống ghế, nhìn chằm chằm nàng.

    Thấy vậy, Bạch Dạ cũng chỉ lẳng lặng nhìn hắn.

    Hắn lên tiếng: “Dạ nhi, người nghe lén cuộc đối thoại của ta lần trước, là con?” Nàng gật đầu, không hề phủ nhận.

    Như thế, hắn bất đắc dĩ hỏi “Con đã biết? Mấy ngày nay con đều suy nghĩ về nó?” Lúc này không khí bắt đầu im lặng, căng thẳng đến khó thở.

    Nàng lên tiếng “Phụ thân, rốt cuộc người đang che giấu chuyện gì có liên quan tới nữ nhi?”
    _______ngoài lề_______
    Giới thiệu một số nhân vật (2)
    Vân Nhược Hi: phu nhân Bạch gia, thê tử của Bạch Chấn
    Tính cách: tốt bụng, hiền lành, luôn dịu dàng với hài tử của mình.

    Nhưng khi tức giận cũng vô cùng đáng sợ, ngay cả Bạch Chấn cũng không dám trái lệnh.

    Thân thế thật sự: Một bí ẩn
    Sở trường: là một cao thủ luyện kiếm nhưng hiếm khi phơi bày.

    Chiều cao: 1m57
    Cân nặng: 43kg.
     
    Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!
    Chương 9: 9: Chuyện Xưa


    Bạch Chấn lẳng lặng nhìn nữ nhi một lúc lâu, thở dài.

    Hắn không nghĩ được rằng ngày này lại tới nhanh như vậy.

    Hắn dang tay, ôm nàng vào lòng, dịu dàng nói “Dạ nhi, phụ thân yêu con rất nhiều!” Nói xong, nước mắt hắn tuôn trào, đây là lần đầu tiên hắn khóc trước mặt nữ nhi.

    Hình tượng gì đó bao năm nay, chẳng còn là gì đối với hắn nữa.

    Bạch Dạ cũng ôm lấy phụ thân, nước mắt không biết chuyện gì cũng theo đó mà rơi xuống.

    Nàng ngước nhìn hắn, hỏi “Phụ thân, hãy nói cho con biết, rốt cuộc là phụ thân đang che giấu điều gì?” Không gian yên lặng đến lạ kì, trong căn phòng này, chỉ có 2 người họ.

    “Bạch gia chúng ta trước kia là một gia tộc vô cùng hùng thịnh dưới thời ông cố con.

    Là gia tộc xếp thứ 2 chỉ sau Thượng quan gia tại Nhất đại đế quốc”.

    Bạch Chấn hồi tưởng lại chuyện xưa.

    “Nhất đại đế quốc?”
    Hắn gật đầu, nói tiếp “Nơi chúng ta đang sinh sống là Khải Nguyên đại lục.

    Mà nơi đây được chia làm 5 cơ đồ bao gồm Nhất đại đế quốc và 4 quốc gia lớn: Phong quốc, Hoa quốc, Nguyệt quốc và Tuyết quốc”.

    Bạch Dạ ngạc nhiên hỏi: “Vậy Nhất đại đế quốc có được coi là một quốc gia không phụ thân?”
    “Không đâu Tiểu Dạ, nếu chúng ta coi Nhất đại đế quốc là một quốc gia thì chính là sự sỉ nhục đối với chúng.

    Bốn quốc gia còn lại không thể so sánh được.

    Bạch gia chúng ta năm xưa vô cùng được sùng bái tại nơi đó.

    Nhưng tất cả đã chấm dứt khi ông cố của con bị sát hại.”
    “Năm đó, Bạch gia và Thượng quan gia mặc dù không được coi là bằng hữu nhưng ít nhiều cũng có giao hảo với nhau, hợp tác để tìm ra vùng đất mới.

    Lần đó ông cố của con đã tìm ra được báu vật, đó chính là một tấm bản đồ, Người đã cùng với gia gia con đi theo tấm bản đồ đó.

    Họ đã phát hiện ra một nơi và đặt tên cho nó là Vô hồi đại lục.

    Biết tin đó, Thượng quan gia đã cho người ăn cắp tấm bản đồ từ tay ông cố con nhưng không thành.

    Vì vậy đã phái người đến sát hại.

    Trước lúc lâm chung, ông cố đã kịp đưa nó cho gia gia con và dặn dò giấu thật kĩ.”
    “Tại sao lại như vậy? Chẳng lẽ chúng ta không thể làm gì được Thượng Quan gia sao?” Nàng bất mãn.

    Thấy nữ nhi nhạy bén, Bạch Chấn chỉ xoa đầu rồi thở dài “Chúng ta không có bằng chứng và Thượng Quan gia đằng sau có rất nhiều thế lực theo phe nên đành bất lực.”
    “Dần dần, bên phía Bạch gia càng khó khăn vì bị dồn ép, và chỉ sau một đêm, Bạch gia chúng ta đã bị diệt vong.

    Lúc đó ta vẫn còn quá nhỏ nên đã được tổ mẫu con mang đi.

    Từ đó đến nay, chúng ta luôn sống ẩn nấp và chờ đợi cơ hội vực dậy gia tộc.”
    “Đã bao nhiêu năm trôi qua, ta vẫn luôn tìm cách nhưng chẳng có ích gì.

    Cho đến khi con ra đời”.

    Bạch Chấn nở nụ cười nhẹ vuốt đôi má phúng phính của nàng.

    “Năm đó nhờ sự cứu giúp của Quỷ y, Tổ mẫu con và ta đã thoát mạng.

    Trước lúc Người mất, có để lại cho ta một cái hộp, bên trong chính là tấm bản đồ và nói hãy đi tìm người hữu duyên và người đó sẽ giúp chúng ta.”
    “Vậy thì tốt rồi, nếu chúng ta có được tấm bản đồ thì chúng ta có thể cứu gia tộc được rồi” Bạch Dạ hưng phấn nói.

    Nhưng hắn lại thở dài “Không đơn giản như vậy đâu Dạ nhi, ta đã rất nhiều lần tới nơi đó nhưng căn bản không thể đi qua được.

    Nó giống như là một bức tường tàng hình ngăn cách các đại lục vậy.

    Ta đã nhỡ đến lời của mẫu thân, đi tìm người hữu duyên, ta nghĩ rằng chỉ có người đó mới có thể đi qua được bức tường.”
    “Người hữu duyên mà phụ thân nói, có phải là…”
    Hắn xoa đầu nàng và nói “Nếu như con không muốn, ta cũng không ép, ta không muốn thấy con phải chịu đau đớn.”
    “Đau đớn? Chẳng lẽ tới đó phải chịu thứ gì sao?”

    “Lúc nhỏ ta đã nghe gia gia con kể rằng đoàn người cùng ông cố con đi tới nơi đó chỉ có 3 người là sống sót trở về, trong đó có ông”.

    Nói xong, hắn nhìn chằm chằm nàng cương quyết “Dạ nhi, ta không muốn con bước vào con đường nguy hiểm, chính vì vậy mà ta vẫn trì hoãn đến tận bây giờ”.

    Hắn đặt vào tay nàng cái hộp và dặn “Ta sẽ để con lựa chọn, nếu như một ngày con nói không muốn thì ta sẽ không ép con bởi vì con là nữ nhi ta yêu thương nhất”.

    _______ngoài lề_______
    Giới thiệu một số nhân vật (3)
    Thẩm Khanh: bằng hữu từ nhỏ của Bạch Chấn, là con trai của Quỷ y.

    Tính cách: là người hiền lành, luôn giúp đỡ Bạch Chấn hết mình, luôn bị Bạch Thường xem là “chuột bạch”.

    Sở trường: không có thiên phú về y thuật giống cha nhưng lại có tài về kiếm thuật.

    Chiều cao: 1m74
    Cân nặng: 63kg.
     
    Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!
    Chương 10: 10: Bão Táp Trước Yên Lặng


    5 ngày sau, vẫn như lúc trước, tất cả đều trở về quỹ đạo của nó.

    Chỉ là trong lòng Bạch Dạ nhiều thêm suy nghĩ.

    Nàng cầm chiếc hộp trên tay, không nghĩ tới được rằng phụ thân lại giao nó cho nàng.

    Nhưng tại sao lại là nàng chứ? Nàng căn bản là chỉ muốn một cuộc sống yên bình thôi, không ngờ rằng mọi chuyện lại phức tạp như vậy! Nhưng mà nếu như để ý kĩ thì còn khá nhiều việc có phần vô lý.

    Nếu chỉ đơn giản là muốn nàng vực dậy gia tộc thì thái độ của Thẩm thúc thúc lúc đó sẽ không nghiêm trọng như vậy.

    Những nghi vấn xoay quanh đầu nàng khiến nàng cảm thấy khó chịu.

    Trong lúc đang suy tư thì một giọng nói vang lên khiến nàng giật nảy mình “Tiểu ngũ!”
    Là Nhị ca!
    “Muội làm sao vậy? Huynh gọi nãy giờ không thấy muội trả lời, muội không khoẻ sao?” Bạch Mặc lo lắng hỏi.

    Bạch Dạ lắc đầu phủ nhận “Không có gì đâu Nhị ca.

    Mà huynh gọi gì muội vậy?”
    “À, chỉ là hôm nay Thẩm thúc thúc muốn chúng ta tới Côn Sơn đảo làm khách, cũng tiện gặp Đại ca luôn.

    Hiện giờ huynh ấy đang theo học Quỷ y nên không có thời gian về thăm chúng ta”.

    Bạch Mặc vui vẻ trả lời.

    Bạch Dạ cười nhẹ.

    “Huynh đã báo cho Tam đệ cùng Tứ đệ rồi, lát nữa sẽ mau chóng xuất phát”.

    “Gấp vậy sao?” Bạch Dạ nhìn hỏi.

    “Huynh cũng không biết, thúc ấy nói chúng ta xuất phát càng nhanh càng tốt.

    Mà cũng hảo, huynh cũng rất muốn gặp Đại ca”.

    “Tiểu Lục không cùng đi sao?”
    “Tiểu Lục đã tới đó được 3 ngày rồi, chỉ còn huynh muội chúng ta thôi”.

    Bạch Mặc đáp.

    Bạch Dạ nghe vậy cảm giác có gì đó không ổn.

    Nàng có một dự cảm có chuyện không lành xảy ra.

    Nhưng nàng cũng không nghĩ nhiều, chỉ cùng mọi người rời khỏi Đảo Nguyệt Cốc.

    Lúc chia tay, tất cả đều lưu luyến.

    “Thật sự 2 người không đi cùng chúng con sao?” Bạch Chân cầm lấy tay của Vân Nhược Hi luyến tiếc.

    “Con yêu à, chúng ta còn có chuyện cần làm, không thể đi cùng mọi người được”.

    Bạch Chấn xoa đầu nhi tử an ủi.

    Không thể kìm nén được cảm xúc, Vân Nhược Hi ôm chầm nhi tử vào lòng, đôi mắt rưng rưng ngấn lệ “Chân Chân, con phải tự biết chăm sóc bản thân, không được quậy phá mọi người nhớ chưa!”
    Xong rồi nhìn về phía Bạch Thường “Thường nhi, con cũng vậy, đừng để mọi người lo lắng”.

    Nàng (Nhược Hi) cũng kéo lấy tay của Bạch Mặc “Con là huynh, phải biết chăm sóc các đệ đệ và muội muội con, hiểu chưa?” rồi ôm chầm Bạch Dạ, đôi mắt lúc này đã đỏ hoe, nước mắt cũng tuôn “Các con phải sống thật tốt, nên nhớ rằng chúng ta rất yêu các con.

    Không có chúng ta phải biết tự bảo vệ bản thân”.

    Bạch Chấn thấy thê tử của mình có chút xúc động, liền đưa tay ôm lấy rồi cũng nở nụ cười dịu dàng với bọn trẻ “Ta cũng rất yêu các con”.

    Khi thấy bọn trẻ đi xa, Vân Nhược Hi cũng khóc lớn, nàng không nỡ rời xa chúng.

    Mà bọn trẻ cũng không hề biết được rằng đây chính là lần cuối cùng chúng được nhìn thấy cha mẹ của mình.

    Trên đường đi, tất cả đều im lặng.

    Bạch Dạ lâm vào trầm tư.

    Từ lúc đi đến giờ nàng vẫn luôn thấp thỏm không yên.

    Thấy vậy Bạch Mặc liền trêu ghẹo “Muội đừng suy nghĩ nhiều quá, trông muội chẳng khác gì một bà cụ non đó”.

    Khi tới được Côn Sơn, khung cảnh nơi đây làm cho mọi người đều kinh ngạc.

    Xung quanh đều bao phủ bởi sương mù dày đặc, hùng vĩ nhưng tăm tối.

    Xe ngựa tiến vào chầm chậm, đi một quãng đường xa mới tới được nơi ở của Quỷ y.

    “Tiểu Mặc!”
    “Đại ca!” Bạch Mặc hưng phấn gọi.

    “Nhị ca!” Từ đằng xa chạy tới một thân hình nhỏ nhắn, đáng yêu ôm chầm lấy Bạch Mặc.

    Bạch Thường thấy vậy, gõ đầu “Nha đầu này, chỉ biết có Nhị ca, còn Tam ca và Tứ ca muội ném đi rồi sao?”
    “Tứ ca đương nhiên là muội không quên rồi, chỉ có huynh là đáng bị ném đi thôi, lè”.

    Bạch Thiển thè lưỡi trêu trọc.

    “Được rồi được rồi, mau vào đi, thời tiết hôm nay hơi khắc nghiệt chút đó”.

    Quỷ y điềm tĩnh từ trong bước ra.

    Bạch Thiển ngó trái ngó sau hỏi “Ngũ tỷ không tới cùng các huynh sao?”
    “Cái gì?” Nhận ra điều bất thường, Bạch Mặc sửng sốt, quay ra.

    _______ngoài lề_______
    Giới thiệu một số nhân vật (4)
    Bạch Dạ: nữ chính của chúng ta ^_^.

    Vốn là gia chủ Bạch gia ở kiếp trước, kiếp này xuyên không trở thành nữ nhi của Bạch gia gia chủ Bạch Chấn.

    Sở hữu ngoại hình diễm lệ, đôi [đồng tử huyết] sắc lạnh cùng mái tóc bạch kim giống với phụ thân.

    Tính cách: thay đổi dần theo cốt truyện nhưng thật ra là một người ấm áp, rất quan tâm tới thân nhân, có thể liều mạng vì họ.

    Sở trường: mấy chương sau sẽ tiết lộ ^_^
    Chiều cao:???
    Cân nặng:???.
     
    Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!
    Chương 11: 11: Thảm Kịch


    Lúc này, Bạch Dạ một mình quay trở lại.

    Nàng chạy thật nhanh trở về Đảo Nguyệt Cốc.

    Dự cảm của nàng chắc chắn không sai.

    Vừa rồi, nhân lúc mọi người không để ý, nàng đã nhảy khỏi xe ngựa.

    Vốn dĩ con mắt quan sát của nàng rất tốt nhưng vì đã tận hưởng cuộc sống yên bình quá lâu nên nàng không thể nhanh chóng phát hiện ra điều bất thường.

    Rõ ràng lúc đó, phụ thân và mẫu thân biểu hiện vô cùng kì quái, chỉ là chia xa một thời gian nhưng lại giống như… không thể gặp được nhau nữa vậy.

    Nàng vừa chạy vừa th* d*c.

    Thân thể của nàng còn nhỏ nên vẫn còn rất yếu.

    Nhưng nàng không thể từ bỏ được, đó là 2 người thân rất quan trọng với nàng kể từ lúc xuyên không tới đây.

    Nàng nhớ lại hình ảnh của 2 người họ.

    Trong suốt thời gian qua, nàng sớm đã không thể mất đi họ được…
    Ở phía kia, lúc này Bạch Trạch cùng Bạch Mặc đang đi tìm nàng.

    “Con bé nhân lúc chúng ta không để ý mà trốn ra ngoài, thật là hết nói nổi”.

    Bạch Mặc tức giận nói.

    “Ở nơi như thế này, không biết có gặp chuyện gì không nữa”.

    Bạch Trạch lo lắng.

    “Nhưng rốt cuộc con bé đã đi đâu chứ?”
    “Ta đoán con bé đã chạy về Đảo Nguyệt Cốc rồi”.

    Bạch Trạch phỏng đoán.

    Bạch Mặc chợt nhớ ra “Đúng rồi, lúc nãy trên xe ngựa, con bé không ngừng lo lắng và suy nghĩ, liệu con bé biết chuyện gì không?”
    Bạch Trạch cũng nghi ngờ, không nghĩ nhiều liền dùng khinh công trở về “Đi!” Bạch Mặc thấy thế cũng theo Đại ca.

    Bên phía Bạch Dạ, nàng đã về tới Đảo Nguyệt Cốc nhưng kì lạ là xung quanh cây cối trở lên hoang sơ, giống như có một cuộc chiến vừa xảy ra ở đây vậy! Bạch Dạ hoảng sợ, lầm bẩm “phụ thân, mẫu thân”, không nói nhiều liền chạy trở về.

    Nàng vừa chạy, vừa cầu nguyện: “phụ thân, mẫu thân, 2 người nhất định không được xảy ra chuyện gì”.

    Nói vậy nhưng mắt nàng đã bắt đầu sưng húp.

    Bỗng nhiên nàng thấy có một đám người mặc áo đen xông ra.

    Không nói nhiều liền núp vào một bụi cây ở gần đó.

    Nhìn dáng vẻ chắc chắn là sát thủ, làm nàng nhớ tới cảnh tượng 3 năm trước.

    Nàng bỗng sửng sốt, đó là mẫu thân và phụ thân, còn có Thẩm Khanh thúc thúc.

    Trên người họ vô số vết thương.

    “Ta đã nói rồi, nếu như các ngươi ngoan ngoãn giao tấm bản đồ đó ra thì đâu đến nỗi như vậy”.

    Một tên sát thủ cười nham hiểm.

    “Nằm mơ, quay về nói với chủ nhân các ngươi là cứ chết tâm đi, có chết ta cũng sẽ không bao giờ nói”.

    Bạch Chấn người đầy rẫy vết thương căm giận nói.

    Thẩm Khanh nhếch miệng cười khẩy: “Thật đáng tiếc cho một con chó trung thành”.

    Tên sát thủ nghe vậy khuôn mặt trở nên nhăn nhó, tức giận “Vậy thì các ngươi xuống địa ngục đi là vừa”.

    Nói xong hắn giơ thanh kiếm chém mạnh về phía Bạch Chấn, ngay lúc đó Vân Nhược Hi lấy thân mình ra đỡ.

    Nhát kiếm đó đâm trúng ngực của nàng, nàng phun ra một ngụm máu rồi ngã xuống đất, trút hơi thở cuối cùng.

    Bạch Chấn ôm lấy thi thể của thê tử, mở to mắt không thể chấp nhận được sự thật.

    Điều đó khiến cho hắn trở nên điên cuồng.

    Hắn cùng Thẩm Khanh xông ra, muốn giết hết bọn chúng để báo thù cho Nhược Hi.

    Nhưng vì địch quá đông, mặc dù giết được tên cầm đầu nhưng cũng ngã xuống.

    Tất cả điều này đều bị Bạch Dạ ở một bên nhìn thấy được.

    Nàng ngã khuỵu xuống, 2 bàn tay ôm lấy đầu mình không tin được sự thật trước mắt.

    Nước mắt nàng không ngừng rơi xuống.

    Nàng muốn hét lên nhưng nàng không làm được.

    Chẳng trách, họ lại ở lại, họ một mình đối diện với tất cả.

    Nếu như, nếu như nàng nhận ra sớm hơn thì mọi chuyện sẽ khác.

    Bạch Dạ khóc nức nở.

    Nàng bừng tỉnh, đứng dậy chạy về phía thi thể họ, nàng không tin, nàng không tin…
    Nhưng đột nhiên, ngọn lửa từ đâu đến thiêu rụi cả căn nhà, nàng điên cuồng xông vào nhưng có bàn tay ai đó kéo nàng lại.

    “Tiểu Ngũ, đừng vào trong!” Bạch Trạch hét lên.

    Là Đại ca, nàng dùng hết sức mình túm lấy vạt áo Đại ca nài nỉ “Đại ca, huynh vào cứu họ đi, cầu xin huynh cứu họ đi”.

    “Tiểu Ngũ, muội bình tĩnh lại, chúng ta không thể cứu họ được nữa, lửa đã thiêu rụi mọi thứ rồi”.

    Bạch Mặc cố gắng trấn an nàng.

    Nhưng nàng vẫn gào thét điên cuồng “Muội không tin, muội không tin”.

    Bất đắc dĩ, Bạch Trạch liền đánh ngất Bạch Dạ, đưa trở về Côn Sơn.

    _______ngoài lề_______
    Giới thiệu một số nhân vật (5)
    Bạch Trạch: Là nhi tử đầu của Bạch gia, ngoại hình rất giống với Bạch Chấn và sở hữu mái tóc bạch kim từ cha.

    Được truyền thừa đôi [đồng tử huyết] từ mẫu thân.

    Tính cách: thông minh, lòng dạ khó đoán, ít nói.

    Dù vậy là Đại ca nên vô cùng yêu thương các đệ đệ và muội muội.

    Sở trường: theo học Quỷ y từ năm 3 tuổi nên y thuật vô cùng cao cường.

    Được Bạch Chấn rèn luyện nên thân thủ rất tốt.

    Chiều cao:???.
     
    Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!
    Chương 12: 12: Vận Mệnh


    Đêm khuya, gió mang hơi lạnh lẽo thổi, mang theo mùi hoa [Dã Quỳ].

    Trong Sơn cốc, tất cả đều bao trùm lấy một bầu không khí yên lặng, nói đúng hơn là bi thương đến tột độ.

    Lần đó, Đại ca cùng Nhị ca ôm lấy Bạch Dạ trở về cùng với đó là tin tức về cái chết của phụ thân, mẫu thân và Thẩm Khanh thúc khiến mọi người bàng hoàng và sửng sốt.

    Bạch Thiển vì còn quá nhỏ và khi nghe được thì không khỏi khóc một trận, Quỷ y phải dỗ mãi thì nó mới chịu ngủ.

    Bạch Thường và Bạch Chân cũng khó kìm nén được cảm xúc, giống như muội muội khóc lên khóc xuống.

    Nhưng người chịu k*ch th*ch lần này nhất phải nói đến Bạch Dạ.

    Tận mắt thấy phụ mẫu bị sát thủ sát hại, sau khi tỉnh dậy thì nhốt mình mãi trong phòng không chịu ra.

    Đến nay đã được 2 ngày rồi.

    Đó là đương nhiên, làm gì có ai thấy phụ mẫu chết trước mặt mình mà không sốc chứ.

    “Con bé vẫn không chịu ra ngoài sao?” Bạch Trạch lo lắng hỏi.

    Bạch Mặc lắc đầu không nói.

    “Huynh đã tìm thấy thi thể của 3 người họ chưa?”
    “Tìm thấy rồi, mặc dù nơi đó hiện giờ chỉ còn một đống tro tàn, nhưng họ bị giết bên ngoài nên vẫn tìm được”.

    Bạch Trạch bi thương trả lời.

    Hắn theo Quỷ y từ năm 3 tuổi nhưng khi chính mắt thấy phụ mẫu chết như vậy, đương nhiên, hắn cũng không khỏi đau lòng.

    Nhưng tình huống này lại không cho phép hắn được rơi nước mắt.

    Là Đại ca, phụ mẫu đã không còn, bên dưới có các đệ đệ và muội muội, hắn phải là người mạnh mẽ để chăm sóc họ.

    “Chết tiệt! Nếu như chúng ta biết trước được điều này thì đâu có xảy ra chuyện chứ.” Bạch Mặc nắm chặt bàn tay đập mạnh vào tường.

    Bạch Trạch thở dài, không nói gì.

    Chỉ mong rằng tất cả đều qua đi, thầm cầu nguyện cho Tiểu Ngũ vượt qua được cơn khủng hoảng này.

    Lúc này, trong căn phòng tối mịt, chỉ có một ánh đèn le lói toả ra từ chiếc đèn cầy, Bạch Dạ đang ngồi ở một góc, đôi [đồng tử huyết] đờ đẫn không có sức sống.

    2 ngày nay nàng không ăn gì, chỉ ngồi trong đó khóc một mình, hiện giờ mắt đã sưng húp.

    Nếu tình trạng này vẫn tiếp diễn chắc nàng sẽ không chịu được mà hôn mê.

    Nhưng Bạch Dạ không quan tâm, nàng nghĩ về thời gian qua khi nàng xuyên không tới đây.

    Nàng tưởng rằng vì kiếp trước mình đã chịu cảnh mồ côi cha mẹ từ sớm nên kiếp này nàng được đền bù.

    Nàng có phụ mẫu, có các ca ca, có muội muội.

    Nàng cứ tưởng rằng đời này của nàng sẽ trôi qua trong sự yêu thương của mọi người.

    Nhưng ông trời cứ thích trêu đùa người khác.

    Nàng cầm tấm bản đồ trên tay, nhìn chằm chằm vào nó, suy nghĩ thật nhiều.

    Thượng Quan gia.

    Những tên sát thủ hôm đó chắc chắn là do Thượng Quan gia phái tới.

    Nàng nắm chặt lấy nó, sực nhớ tới lời mà phụ thân nói trước khi mất.

    Nàng dường như thầm quyết định thứ gì đó.

    Nếu vận mệnh đã thích đẩy nàng vào con đường này, thì nàng sẽ chơi với nó đến cùng.

    Bạch Dạ bật tung cửa phòng, đi thật nhanh ra ngoài.

    Đêm khuya, Quỷ y đang ngồi trong phòng đọc sách.

    Vừa mới từ phòng của Bạch Thiển trở về, hiện vô cùng mệt mỏi.

    Ông cũng rất đau lòng về cái chết của nhi tử.

    Nhưng dường như ông cũng đã biết trước được điều này.

    Cùng với Bạch Chấn dấn thân vào con đường nguy hiểm thì việc này đối với nó cũng chẳng có gì xa lạ.

    Nhưng với cương vị là một người cha, làm sao ông có thể làm ngơ được.

    Đang suy nghĩ lo âu thì đột nhiên một giọng nói vang lên sau lưng ông “Quỷ y gia gia, cháu có thể vào chứ?”
    Là Tiểu Ngũ sao? Con bé đến đây vào giờ này làm gì chứ?
    ______ngoài lề______
    Giới thiệu một số nhân vật (6)
    Bạch Mặc: là con thứ của Bạch Chấn, Nhị công tử Bạch gia.

    Ngoại hình giống với mẫu thân được truyền thừa [đồng tử huyết] và mái tóc đen tuyền.

    Tính cách: khác với Đại ca Bạch Trạch, Bạch Mặc có phần kiêu ngạo, thẳng thắn, tính tình bộc trực, hơi hung hăng nhưng khi đối diện với 2 muội muội thì lại rất dịu dàng.

    Sở trường: thích luyện kiếm từ nhỏ nên thường theo Bạch Chấn tập luyện.

    Bạch Chấn cũng phải thừa nhận đứa con trai này là một thiên tài kiếm thuật không thua gì ông.

    Chiều cao:???.
     
    Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!
    Chương 13: 13: Quyết Định


    Quỷ y nhìn Bạch Dạ, con mắt vô hồn cùng gương mặt phờ phạc, thiếu sức sống, như thế khác nhân tâm đau tiểu bộ dáng không cấm thở dài.

    Cái này tiểu nha đầu phải đau khổ lắm mới có thể biến thành như vậy.

    Chính mình tuy rằng cũng có nhìn thấy con bé vài lần nhưng trước đây hẳn là một bộ dáng vui tươi, hoạt bát giống Tiểu Lục mới phải.

    Rõ ràng còn rất nhỏ nhưng ông trời lại tước mất nụ cười trên gương mặt con bé, tận mắt chứng kiến người thân mình chết trước mặt mình.

    Ngay cả một người trưởng thành cũng không thể chịu đựng được, huống hồ chi tiểu nha đầu mới có 5 tuổi.

    Hầy!
    “Tiểu Ngũ, có chuyện gì sao?”
    Bạch Dạ bước vào lặng lẽ bước vào trong.

    Đôi mắt vô cảm nhìn Quỷ y “Quỷ y gia gia, Người có thể nói cho con biết được không? Sự kiện của Bạch gia.” Ánh mắt vô cảm nhưng vô cùng kiên định của con bé khiến ông cũng không có cách nào giấu được.

    Quỷ y chỉ có thể thở dài mà trả lời “Chắc Bạch Chấn cũng đã nói cho con về tấm bản đồ rồi, vậy thì ta đây cũng nói luôn.

    Đúng là Thương Quan gia và Bạch gia là 2 gia tộc truyền kiếp của nhau, năm đó sau khi ông cố và gia gia của con bị sát hại, Thượng Quan gia không ngừng tìm kiếm và diệt trừ chủng tộc Bạch gia.

    Tổ mẫu và phụ thân con may mắn trốn thoát và ẩn nấp tại Côn Sơn.

    Nhưng Thượng Quan gia không chịu buông tha, bao nhiêu năm nay, chúng vẫn luôn săn lùng để diệt trừ hậu hoạ và cướp tấm bản đồ”.

    Bạch Dạ nghe xong, bàn tay nắm chặt lấy, miệng vẫn lẩm bẩm “Hoá ra là vậy”.

    Quỷ y nhìn thấy cũng chỉ biết lắc đầu thở dài “Mặc dù Bạch Chấn là một cao thủ nhưng vẫn luôn có bệnh trong người, việc thất thủ trước bọn chúng thì không tránh khỏi.

    Lúc ta nghe Thẩm Khanh nói đã tìm được “cứu tinh của Bạch gia”, ta không ngờ lại là con”.

    “Thẩm Khanh thúc sao có thể biết được điều đó?”
    “Ta cũng chẳng giấu, Khanh nhi từ nhỏ đã có khả năng tiên tri nhưng lúc được lúc không”.

    Nói xong đưa tay xoa đầu nàng “Ta biết con đang rất đau khổ nhưng điều này khó tránh khỏi, ta mong con hãy vui vẻ và sống tiếp”.

    Bạch Dạ nhìn trước mắt Quỷ y gương mặt dịu dàng nhìn nàng, như thể thấy được phụ mẫu trước kia, nàng biết rằng không thể sống mãi như vậy được.

    Mối thù của Bạch gia, phải báo!
    Nàng thầm đưa ra một quyết định.

    Nàng đưa ra một hộp gỗ trước mặt Quỷ y.

    Vừa nhìn ông đã biết bên trong là tấm bản đồ “Đây là…” “Quỷ y gia gia, con muốn cầu xin Người một việc, con sẽ tới Vô Hồi đại lục”.

    Quỷ y không nói gì.

    “vì vậy con muốn Người sẽ chăm sóc cho ca ca và muội muội con, con không biết rằng có thể trở về hay không nên Người hãy thay con chăm sóc họ.”
    “Được.

    Cứ làm như con muốn”.

    Nàng mỉm cười.

    Giờ nàng có thể an tâm mà đi rồi.

    “Ta sẽ cho người đưa con tới đó”.

    Nàng quay về phòng, chuẩn bị đồ đạc kĩ càng, nhìn lại mọi người, có chút không nỡ.

    Nhưng vì an nguy của người thân cũng như để báo thù, nàng phải bất đắc dĩ.

    Khi xuống tới chân núi, nàng ngoảnh lại, nói lời tạm biệt.

    Sáng hôm sau…
    Tất cả lại trở về quỹ đạo của nó.

    Mọi người cũng đã chấp nhận sự thật.

    Bạch Chân đi vào nhà bếp, thấy Đại ca “Đại ca, nhờ huynh làm một phần cho Tiểu Ngũ, đệ sẽ mang vào”.

    Bạch Trạch gật đầu, đưa đĩa thức ăn.

    Khi tới trước phòng, thấy khá yên lặng, Bạch Chân nghĩ chắc muội ấy đang ngủ.

    Có hơi buồn, định mang vào trong cho Bạch Dạ.

    Nhưng khi mở cửa phòng ra, thấy bên trong không một bóng người, Tiểu Chân liền vội vàng chạy ra ngoài báo tin.

    Nghe xong mọi người liền tức tốc đi tìm.

    Nhưng Quỷ y từ đâu xuất hiện nói “Không cần tìm đâu, nha đầu đó hiện không còn ở Côn Sơn nữa rồi”.

    ______ngoài lề______
    Giới thiệu một số nhân vật (7)
    Bạch Thường: con thứ của Bạch Chấn, là Tam công tử Bạch gia.

    Ngoại hình giống mẹ (tóc đen+mắt đỏ).

    Luôn bị Bạch Thiển trêu trọc.

    Tính cách: nhã nhặn, điềm đạm nhưng khi nổi giận cũng vô cùng tàn độc.

    Rất yêu thương đệ đệ Bạch Chân và 2 muội muội.

    Sở trường: hứng thú với độc dược, chuyên nghiên cứu tạo ra loại độc mới.

    “Chuột bạch” Thẩm Khanh luôn bị đem ra thí nghiệm.

    Chiều cao:???.
     
    Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!
    Chương 14: 14: Bạch Chân Quyết Định


    Tất cả mọi người đều sốc.

    Bạch Chân như chết lặng người, hắn như thế nào cũng không nghĩ tới Tiểu Ngũ thế nhưng lại bỏ đi, rốt cuộc là sao?
    Bạch Trạch, Bạch Mặc, Bạch Thường nghe vậy cũng không thể tin được.

    Mới ngày hôm qua họ vẫn còn thấy Tiểu Ngũ, nghĩ rằng chỉ cần thêm chút thời gian, muội ấy sẽ lấy lại được tinh thần.

    Nhưng không ngờ Tiểu Ngũ lại bỏ đi đột ngột như vậy.

    Quỷ y chỉ nhìn và thở dài, ông cũng biết sẽ như vậy và kể toàn bộ sự việc cho bọn họ.

    Không gian bỗng trở nên yên lặng hơn bao giờ hết.

    Giờ họ cũng biết được chân tướng của mọi việc.

    Bạch Trạch hồi tưởng lại câu nói của Thẩm thúc thúc lúc đó.

    Thật sự là đi quá rồi!
    Bạch Thiển còn rất nhỏ, lại phải chịu đựng những sự việc như vậy.

    Phụ mẫu bị sát hại, tỷ tỷ cũng bỏ đi.

    Con bé chỉ có thể khóc lớn.

    Bạch Thường phải lại gần an ủi.

    Bạch Thiển ôm chặt lấy Tam ca, kêu gào “Tam ca, huynh mau kêu Ngũ tỷ trở về đi, muội muốn tỷ tỷ, hức hức”.

    Bạch Chân là người chịu cú sốc tinh thần nặng nhất trong bọn họ.

    Hắn đã hứa, đã hứa rằng sẽ bảo vệ muội ấy bằng bất kì giá nào.

    Nhưng bây giờ, lại để cho Tiểu Ngũ bước chân vào con đường nguy hiểm.

    Hắn không cam tâm.

    Liền đi tới, quỳ xuống trước mặt Quỷ y, dập đầu cầu xin “Quỷ y gia gia, con xin Người hãy đi cứu Tiểu Ngũ đi, muội ấy không đáng bị như vậy, nếu không, hãy để con, để con đi thay đi!”
    Bạch Chân không ngừng dập đầu cầu xin.

    Quỷ y không nỡ nhìn, liền nói rằng “Không phải ta muốn, nhưng đó là quyết định của con bé.

    Cho dù ta hay là con muốn tới thì cũng vô dụng, nơi đó thuộc về con bé”.

    Nghĩ một hồi, tất cả mọi người đều nói “Vậy thì chúng con cũng muốn tập luyện, chúng con không muốn Tiểu Ngũ phải gánh vác một mình”.

    Quỷ y thấy chúng quyết tâm như vậy, mỉm cười “Vậy ta sẽ thay phụ thân các con dạy võ công”.

    Bạch Chân tay nắm chặt, quỳ xuống “Bái kiến sư phụ”.

    Thấy thế, mọi người đồng loạt quỳ xuống.

    Thượng Quan Gia, ta sẽ thay phụ mẫu, báo thù cho Bạch gia.

    Trong phòng của Quỷ y, mùi thảo dược bốc lên nồng nặc, Quỷ y đang pha chế thuốc thì bỗng có tiếng gõ cửa.

    Người tới là Bạch Chân.

    Hắn quỳ xuống nói “Sư phụ, Người có thể đưa con tới Đảo Tu la được không?”
    Quỷ y nghe thế sững người “Con có biết con đang nói cái gì không? Đảo Tu la không phải là nơi con có thể tuỳ tiện được!”
    “Con biết, nhưng con cũng muốn trở nên mạnh mẽ.

    Người không hiểu sao? Là con quá vô dụng nên phụ mẫu mới chết, Tiểu Ngũ cũng phải tới Vô Hồi đại lục, con chẳng lẽ cứ im lặng mãi như vậy sao?”
    Điều đó khiến Quỷ y đau đầu không thôi.

    Chỉ đành chấp nhận cho Bạch Chân tới Đảo Tu la.

    .

    truyện ngôn tình
    Đảo Tu la là một hoang đảo, giữa nơi đó là một toà tháp.

    Năm xưa một vị cao nhân đã xây lên nó nhằm huấn luyện cho các đệ tử của mình.

    Nghe nói nó chẳng khác gì địa ngục.

    Nếu như thành công đi ra khỏi toà tháp thì có được võ công tuyệt đỉnh nhưng nếu không thể thì chỉ còn cách bán mạng tại nơi đó.

    Thằng bé làm như vậy chắc cũng đã quyết tâm lắm rồi.

    Quỷ y như ta cũng phải nó tay với chúng.

    Đúng là huynh muội sinh đôi, chẳng khác gì nhau.

    _____ngoài lề_____
    Giới thiệu một số nhân vật (8)
    Bạch Chân: là ca ca sinh đôi với nữ chính (Bạch Dạ).

    Ngoại hình giống mẹ (tóc đen+mắt đỏ).

    Lúc nhỏ vô cùng bám muội muội.

    Vì một lần “nghịch dại”, được Bạch Dạ cứu mạng mà từ đó trở thành “em gái nô”.

    Tính cách: lúc nhỏ là một đứa trẻ nghịch ngợm, vui tươi, hoạt bát nhưng sau khi phụ mẫu mất, muội muội bỏ đi thì thay đổi hoàn toàn.

    Vô cùng yêu thương gia đình của mình.

    Sở trường: bí mật nhé ^_^
    Chiều cao:???.
     
    Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!
    Chương 15: 15: 5 Năm Sau


    5 năm sau…
    Tại Côn Sơn yên bình nằm sâu trong một vùng núi hiểm trở, mùi thảo dược nồng nặc bay khắp gian.

    Tiếng nô đùa ríu rít vang vọng khắp Sơn cốc.

    Một nữ hài chạy lại chỗ của một nam nhân, thân xuyên màu tím váy áo, vừa yêu mị vừa đáng yêu thò tay để một thứ gì đó sau lưng nam nhân.

    Nam nhân giật mình hét lên, nữ hài ôm bụng cười như được mùa.

    “Haha, bao nhiêu năm rồi mà huynh vẫn sợ côn trùng như vậy hả Nhị ca”.

    Bạch Thiển 8 tuổi cười lớn.

    “Nha đầu này, dám chọc Nhị ca”.

    Bạch Mặc 13 tuổi tức giận, túm lấy áo sau gáy của Bạch Thiển “lúc trước thì trêu chọc Tam ca, bây giờ học thêm trò chọc cả Nhị ca sao?”
    Bạch Thiển nhìn rồi nói “Cái này là Tứ ca dạy muội đó.”
    Bỗng dưng, không khí trở lên im bặt, 2 người cũng không nói nữa.

    Tất cả bọn họ đều biết, đã 5 năm rồi, kể từ khi phụ thân và mẫu thân mất, Bạch Dạ Bạch Chân cũng bỏ đi.

    Bọn họ mấy cái cũng đều đã trưởng thành nhưng không lúc nào là không nhớ tới hết.

    Lần nào cũng cầu mong Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ bình yên trở về.

    “Có chuyện gì vui sao? Kể cho đệ nghe nữa đi.” Giọng nói của một nam nhân khác vọng từ phía xa.

    “Tam ca!”
    Bạch Thiển lao ra, ôm chặt lấy hắn.

    “Tiểu Thường, Đại ca không ở cùng với đệ sao?”
    “Đại ca đang ở thắp nhang cầu phúc cho phụ mẫu bọn họ”.

    Bạch Thường trả lời một cách điềm đạm.

    “Phải, đã bao năm rồi, không biết Tiểu Ngũ và Tiểu Tứ ra sao nữa, ta rất muốn tới chỗ họ nhưng sư phụ cứ luôn ngăn cản.”
    “Họ sẽ không sao đâu huynh”.

    “Ta mong là vậy!”
    Những năm nay, dưới sự chỉ dạy của Quỷ y, tất cả mọi người đều đã đạt đến trình độ võ công vô cùng lợi hại.

    Bởi vì họ đều có chung một mục đích, đó chính là báo thù!
    Nhưng điều họ bọn họ lo nhất bây giờ, chính là Bạch Chân và Bạch Dạ.

    2 người họ bỏ đi từ 5 năm trước, cho đến nay vẫn không rõ tung tích.

    Chỉ sợ chưa đạt được đến tuyệt đỉnh võ công đã phải táng thân nơi nguy hiểm đó.

    Đảo Tu la và Vô Hồi đại lục không phải là nơi bình thường, vào thì dễ nhưng muốn ra lại khó.

    Năm nào bọn họ cũng đi tìm 2 người họ, với hi vọng rằng có thể tương ngộ, nhưng chờ càng lâu thất vọng lại càng nhiều.

    Không chỉ không thấy bóng dáng của 1 người mà ngay cả một chút tin tức cũng chẳng thấy.

    Ngay cả Quỷ y cũng chỉ biết lắc đầu bó tay.

    Lúc này, tại Đảo Nguyệt Cốc, xuất hiện bóng dáng của một số người.

    “Ngươi chắc chắn là chúng đã chết chứ?” Một kẻ thần bí đeo mặt nạ, áo choàng đen hỏi.

    Khiến cho người ta có cảm giác sợ hãi.

    “Là, thưa chủ nhân, chính tên đó đã báo cho thuộc hạ biết, chúng đã g**t ch*t phu thê Bạch Chấn và bằng hữu của hắn.”
    Hắn không nói gì.

    Chỉ nhìn chằm chằm vào gian nhà hoang tàn trước mặt, khẽ cau mày, dường như đang suy tính điều gì đó.

    Nhưng lại không biết được gì thêm, hắn quay lưng “Về!”
    Ở một bên khác, trong một cánh rừng âm u, một tiếng động xẹt qua, giống như có cái gì đó vừa lướt qua vậy.

    Trên mặt đất, xuất hiện một vài vết máu.

    Một nam nhân thần bí ôm cánh tay bị thương ngồi gục xuống gốc cây, thở hổn hển.

    Đế Vô Trần lúc này đôi mắt cảnh giác nhìn xung quanh, có vẻ như chúng đã đi.

    Chính bởi vì nhất thời không cẩn thận thế nhưng trúng độc, nội lực cũng không thể dùng, ám vệ phân tán, nhưng hắn không hề sợ hãi, kia gương mặt lạnh lùng lại lộ rõ vẻ suy nhược.

    Đế Vô Trần cũng không thể ngờ tới, những trưởng lão lại có thể hào phóng đến như vậy, bỏ ra một số tiền lớn để thuê sát thủ đệ nhất tới ám sát hắn.

    May mắn bọn chúng cũng không phải đối thủ của hắn nên không thể giết được.

    Nhưng số lượng quá đông, ám vệ đúng lúc không ở nên mới bị tập kích, trên người độc cũng là do chúng hạ.

    _____ngoài lề_____

    Tác giả: xuất hiện rồi, xuất hiện rồi, nam chính của chúng ta ????
    Bật mí nhỏ: chương sau sẽ là cuộc gặp gỡ của nam chính và nữ chính đó nha ^_^
    Giới thiệu một số nhân vật (9)
    Bạch Thiển: là con gái út của Bạch Chấn, Lục tiểu thư Bạch gia.

    Từ nhỏ đã được nuông chiều nên tính tình có chút kiêu căng, tuỳ hứng nhưng thật ra là một cô nương tốt.

    Rất thân thiết với Tam ca và Ngũ tỷ.

    Luôn lấy việc trêu chọc các ca ca làm niềm vui.

    Tính cách: hơi kiêu căng, tuỳ hứng nhưng một khi đã quan tâm ai thì vô cùng tốt với người đó (cái này sẽ bật mí sau^_^).

    Rất quý trọng người thân.

    Sở trường: cao thủ dùng roi da.

    Biết khinh công, luyện võ.

    Chiều cao:???.
     
    Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!
    Chương 16: 16: Tương Ngộ 1


    Đế Vô Trần dựa vào gốc cây ngồi xuống, lúc này thân thể độc đang ở tra tấn chính mình, mắt hắn dần dần mờ đi, nếu cứ như vậy chắc chắn hắn sẽ bất tỉnh nhân sự.

    Nhưng vào lúc nguy nan nhất, một bóng người đi tới trước mặt hắn.

    Đôi mắt hắn bị che đi khiến cho hắn không thể biết được người đó.

    Nhưng thoáng qua thì thấy được, người này có mái tóc màu bạch kim rất đẹp.

    Vốn tính cảnh giác mạnh, Đế Vô Trần cố gắng gượng dậy, nhưng không được.

    Bỗng giọng nói ngọt ngào vang lên:
    “Ngươi thật may mắn khi gặp được ta.

    Vốn tính ta không thích lo chuyện bao đồng, nhưng tâm trạng hôm nay của ta khá tốt, ta sẽ giúp ngươi”.

    Đế Vô Trần phán đoán, là một cô nương.

    Không hiểu tại sao, hắn lại không hề có bất kì cảnh giác nào với cô nương trước mặt này.

    Người này đưa một viên thuốc vào miệng hắn, Đế Vô Trần cũng không nghi ngờ, ăn viên thuốc đó mà không do dự.

    “Chờ đã…”
    Cảm thấy dường như nữ nhân đó muốn rời đi.

    Hắn vươn tay ra, muốn kéo nữ nhân đó trở lại, nhưng thuốc đang dần phát huy tác dụng, chỉ có thể bất lực nhìn người đó biến mất.

    Trước khi rời đi, người đó còn để lại lời “Chúng ta gặp nhau, ắt cũng là có duyên, ta không biết rằng ngươi đã trải qua những chuyện gì, nhưng ta cảm giác đc ngươi rất cô đơn.

    Mong rằng ngươi có thể tìm được người có thể khiến ngươi thay đổi cả cuộc đời.

    Hẹn ngày tái ngộ!”
    Âm thanh nhẹ nhàng như nước chảy khiến Đế Vô Trần bừng tỉnh ngộ, trong giọng nói ý tứ làm hắn nghĩ thông.

    Phải, hắn đã sống như vậy bao nhiêu năm, nghĩ rằng cuộc đời này của hắn sẽ trôi qua mãi như vậy, không người thân, không niềm vui.

    Cớ sao hắn cứ phải sống như vậy, chi bằng lấy sự căm thù của thiên hạ đổi lấy niềm vui cho hắn.

    Càng nghĩ hắn càng cảm thấy thích thú.

    Cô gái kia sẽ không thể ngờ được rằng sau này sẽ có một tên ác ma theo đuổi cô đến tận chân trời góc bể chỉ vì lời nói vu vơ của cô lúc đó.

    Một hồi, một đám người mặc áo đen xuất hiện trước mắt Đế Vô Trần.

    “Chủ tử” hai tên đều đồng loạt quỳ xuống “Là thuộc hạ bảo vệ không tốt, thỉnh chủ tử trách phạt”.

    Đế Vô Trần cảm thấy cơ thể đã được khôi phục, mắt cũng nhìn được trở lại “Không cần đâu, là ta cũng sơ suất quá”.

    Một trong số tên đó lên tiếng “Ngài có cần thuộc hạ g**t ch*t đám lão giả đó?” Dám có ý đồ mưu sát chủ tử, chỉ có con đường chết.

    “Hiện giờ chưa đến lúc, thế lực sau lưng bọn chúng cũng không phải dạng vừa, làm như vậy chẳng khác nào đánh rắn động cỏ.

    Để cho bọn chúng sống thêm chút nữa không phải vui hơn sao?” Đế Vô Trần lạnh lùng nhếch khoé miệng.

    “Hai người các ngươi có thấy một cô nương tới đây?”
    Hai tên lẫn nhau liếc mắt nhìn “Từ lúc thuộc hạ tới đây không thấy có bóng dáng bất kì người nào”.

    “Dạ Sát, Dạ Mị, hai người các ngươi hiện lập tức lúc soát tìm cho bằng được nữ nhân với mái tóc bạch kim, nhớ kĩ, không được thương nàng”.

    “Là, chủ tử”.

    Hai tên ám vệ đều làm lấy ngạc nhiên với lời của chủ tử nhưng cũng theo lệnh mà phục tùng.

    _____ngoài lề_____
    Tác giả: cô gái kia chắc các bạn cũng biết đó là ai rồi đúng không ^_^.

    Cuối cùng thì cũng thấy nữ chính rồi ????
    Giới thiệu một số nhân vật (10)
    Đế Vô Trần: nam chính ^_^
    Tính cách: vài chương sau sẽ biết nha ????
    Sở trường: không thể bật mí.

    truyen bac chien
    Thân thế: bí mật
    Chiều cao:???
    Cân nặng:???
    Tác giả: truyện mình viết dựa theo một số mô tuýp mình đọc được nên các bạn sẽ cảm thấy khá giống một vài bộ tiểu thuyết khác.

    Đây cũng là lần đầu tiên mình tập trung viết một bộ nên mong m.n ủng hộ.

    Mơn nhiều????.
     
    Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!
    Chương 17: 17: Tương Ngộ 2


    Bạch Dạ dừng chân tại một ngọn núi.

    Chính là Côn Sơn, nàng ngẩng đầu, nhìn về phía trên, khoé miệng cười cười, trong lòng tự nhủ.

    Đã 5 năm, nàng đi đã 5 năm rồi, không biết mọi người ở đó như thế nào rồi.

    Nàng tưởng niệm người nhà.

    Đại ca, Nhị ca, Tam ca, Tứ ca và Thiển Thiển, mọi người liệu có nhớ mình không?
    Thoắt cái, Bạch Dạ đã biến mất.

    Tại Sơn cốc, lúc này Bạch Thiển đang phơi thảo dược.

    Nhưng tâm trạng nàng thấy chán nản, một nỗi buồn nhè nhẹ dâng lên trong lòng nàng.

    Quỷ y từ xa thấy Bạch Thiển đứng thơ thẩn như người mất hồn, liền lại gần hỏi “Thiển nhi, con làm sao vậy?”
    “Sư phụ, con thấy nhớ Tứ ca và Ngũ tỷ.”
    “Hầy, ta biết con nhớ chúng, không sao đâu, chúng sẽ về nhanh thôi”.

    Quỷ y nhẹ nhàng xoa đầu nàng an ủi.

    Bạch Thiển ngước mắt nhìn “Liệu 2 người họ có làm sao không, con thấy lo quá.”
    Quỷ y bất lực nhìn cháu gái nhi lo lắng, chính mình cũng chẳng biết nói gì hơn.

    Nhưng thật sự là không phải cũng quá lâu rồi sao, nếu như bọn chúng thật sự có chuyện gì, thì mình cũng không biết ăn nói thế nào với bọn trẻ nữa.

    Hầy, thật đau đầu mà.

    “Thôi con nghỉ ngơi đi, ta phải cùng vơi Đại ca con nghiên cứu thảo dược”.

    Nói xong liền đi vào phòng.

    Bạch Thiển cũng định vào phòng chính mình, nhưng phát hiện bị thiếu mất một thau thảo dược.

    Đang lúc không hiểu chuyện gì, thì bị một ai đó từ đằng sau lôi ra sau rồi bịt chặt miệng.

    Bạch Thiển sợ hãi quay đầu lại nhìn, một mái tóc bạch kim xinh đẹp lướt qua ánh nhìn của nàng.

    Mặt trời từ sau lưng chói loá khiến Bạch Thiển bị che đi tầm mắt.

    Nhưng khi nàng mở mắt, một nữ tử thân xuyên màu trắng váy áo, nữ tử tóc đẹp như mây thẳng tới chân tích, da thịt trắng nõn nà dưới ánh mặt trời, cánh bướm hàng mi cong dài, khuôn miệng cười yêu mị như đoá hoa mạn châu, đôi con ngươi đỏ lung linh trong veo nhìn nàng.

    “Ngũ tỷ, thật sự là ngươi sao?”

    Người tới chính là Bạch Dạ.

    Tính làm cho con bé giật mình một hồi không ngờ ngược lại mình lại chính là người giật mình.

    Bạch Dạ chưa kịp trả lời thì Bạch Thiển đã lao ngay vào ôm chầm lấy nàng.

    Vẫn chưa hoàn hồn lại, nàng đã nghe thấy tiếng khóc nấc lên “Ngũ tỷ, ngươi về rồi, ngươi thật sự về rồi”.

    Nước mắt chảy rơi xuống áo nàng nhưng Bạch Dạ không hề để tâm tới nó, nàng đưa tay sau lưng con bé, vỗ về an ủi “Phải, tỷ về rồi đây!”
    Không nghĩ tới, nàng đi khiến cho con bé đau khổ như vậy.

    Hầy!
    “Tỷ thật sự sẽ không đi nữa chứ? Tỷ sẽ không rời bỏ muội nữa chứ?” Bạch Thiển nước mắt nước mũi tèm lem, nhìn nàng hỏi.

    Bạch Dạ dịu dàng dùng tay lau đi nước mắt của Bạch Thiển, cười nhẹ nhàng nói “Phải, tỷ sẽ không rời xa muội nữa, tỷ về rồi!”
    “Muội hiểu rồi, đúng rồi, muội phải đi báo cho các ca ca và sư phụ biết”.

    Tất cả mọi người sau khi nghe thấy thì chạy ùa ra sân.

    Thấy trước mắt nữ tử xinh đẹp rung động lòng người nằm trên ghế phơi nắng, ai cũng đã lỡ một nhịp, không ngừng tưởng niệm.

    Phát giác ra bọn họ, Bạch Dạ khoé miệng cười yêu mị “Các huynh, ta về rồi!”
    Bạch Mặc lại gần, vừa oán trách vừa nhẹ nhàng “Nha đầu này, muội muốn bỏ Nhị ca đi đúng không? Làm mọi người đều lo lắng cho muội.”
    Nàng bất đắc dĩ mà cười, không nghĩ rằng Nhị ca cũng có một mặt này.

    Bạch Thường đôi mắt lúc này đã đỏ hoe, nhìn chằm chằm nàng “Sao muội đi lâu vậy, có biết rằng Tam ca lo lắng cho muội lắm không?”
    Bạch Trạch lúc này không biết đang nghĩ cái gì, hắn không thể hình dung được, có cảm giác như muội ấy dường như thay đổi rất nhiều.

    Nhưng Bạch Trạch cũng không nghĩ nhiều, chỉ đi tới xoa đầu nàng, dịu dàng nói “Chào mừng muội trở về!”
    _____ngoài lề_____
    Đế Vô Trần: ủa sao ta xuất hiện ít vậy? Tác giả mau nói rõ.

    Tác giả: ngài cứ bình tĩnh đi, về sau hầu như toàn có ngài không đó ????
    Đế Vô Trần: nhanh lên! Hừ..
     
    Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!
    Chương 18: 18: Bạch Chân Trở Về


    Bạch Dạ nhìn mọi người vẫn nhớ mình như vậy, cảm thấy rất vui.

    Nhưng rồi nàng phát hiện ra, không thấy bóng dáng của Tứ ca đâu.

    Không phải huynh ấy giận gì rồi đó chứ.

    Nàng quay sang hỏi Bạch Trạch “Đại ca, Tứ ca đâu, huynh ấy không ra gặp muội sao?”
    Lời nói Bạch Dạ vừa dứt, tất cả mọi người đều trầm mặc, không khí bắt đầu trở nên căng thẳng.

    Thấy ai cũng không nói gì, Bạch Dạ lại hỏi lại “Đại ca, huynh trả lời muội đi!” Bạch Trạch ngay lúc này cũng chẳng biết nói gì hơn, nói đệ ấy vì muội mà tới Đảo Tu la sao? Ai mà chẳng biết, Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ là song sinh, nên vô cùng bảo hộ đối phương, nếu muội ấy biết thì sợ sẽ không chịu nổi mất.

    Quỷ y từ trong nhà đi ra, thấy một màn này không cấm thở dài.

    Thằng bé đi nhiều năm như vậy rồi, Đảo Tu la không phải là một nơi an toàn, nếu nó có phát sinh chuyện gì, ngay cả ta cũng sẽ không tha thứ cho bản thân mình.

    Nhưng bây giờ, Ngũ nha đầu trở về, không thể để nó lo lắng nữa.

    “Ngũ nha đầu!” Quỷ y cất tiếng gọi.

    “Sư phụ!” Bạch Dạ đi đến bên Quỷ y, nhiều năm rồi mà sư phụ vẫn chẳng thay đổi gì.

    “Tiểu Tứ có lời muốn chuyển đến con.” Quỷ y vuốt râu cười như không có chuyện gì.

    “Sư phụ, Người biết Tứ ca đi đâu sao?”
    Lúc này Quỷ y chỉ có thể ngậm ngùi mà nói dối “Tứ ca con đi rèn luyện, nó muốn một nơi yên tĩnh nên không ở Côn Sơn.”
    “Vậy Tứ ca có lời muốn chuyển sao?” Bạch Dạ mặt ngoài thì biểu hiện bình thường nhưng trong lòng cảm giác được có gì đó không ổn, biết rằng Quỷ y đang nói dối nhưng vẫn không nói gì.

    “Ta muốn nói rằng, muội không cần phải lo lắng cho ta, ta vẫn rất ổn”.

    Một giọng nói trầm ấm vang lên từ đằng sau lưng Bạch Dạ.

    Nàng quay đầu, hiện trong mắt nàng là một hắc y nam tử, người nam nhân này thoạt nhìn vô cùng hoàn mĩ, giống như một pho tượng điêu khắc kiệt xuất, đôi [đồng tử huyết] rực rỡ, xinh đẹp làm cho người ta tim đập thình thịch.

    Nhưng trên người lại toả ra cảm giác tà khí, làm người khác khó lại gần.

    Người nam nhân mỉm cười nhìn về phía nàng, ôn nhu cười “Biệt lai vô dạng (lâu rồi không gặp), Tiểu Ngũ!”
    Là Tứ ca! Nàng nhớ đến lần cuối cùng mà nàng gặp Tứ ca là khi nàng không từ mà biệt tới Vô Hồi đại lục.

    Lúc đó Tứ ca vẫn còn là một hài tử ngây thơ, thương yêu nàng vô điều kiện, thậm chí là vì an ủi nàng mà không cho bản thân rơi một giọt nước mắt.

    Người như vậy, đáng để nàng hi sinh! Giờ đây gặp lại, huynh ấy đã trở thành một nam nhân khiến nàng tưởng niệm.

    Bạch Chân nhìn nàng mà cười.

    Thật đẹp! Không hổ là song sinh, đến gương mặt thoát tục như vậy cũng giống y hệt.

    Mặc dù huynh ấy không được sở hữu mái tóc bạch kim giống phụ thân nhưng gương mặt đó đã nói lên tất cả, ngay cả đến cái cau mày cũng rất giống!
    “Sao, ta trở về mà mọi người không hoan nghênh sao?”
    Bạch Thiển lúc này, nước mắt lại bắt đầu chảy ra.

    Tứ ca về rồi, tất cả mọi người đều đoàn tụ rồi! Quỷ y cũng thở phào nhẹ nhõm, ngài cũng nhận ra Tiểu Ngũ đang bắt đầu hoài nghi, may mà tiểu tử kia về kịp.

    Bạch Thiển nhào ra ôm lấy Bạch Chân, khóc lên khóc xuống.

    Bạch Trạch, Bạch Mặc, Bạch Thường cũng không cấm hỏi thăm.

    Lần lượt đến như vậy làm Bạch Chân có chút đau đầu, chỉ cười gượng và trả lời cho có lệ.

    Bạch Trạch cũng hiểu ra, liền đưa mọi người ra nơi khác, chỉ để lại Bạch Dạ cùng Bạch Chân ở đó.

    Hai người nhìn nhau, giống như vô cùng hiểu đối phương, ôm chầm lấy sau nhiều năm xa cách.

    Bạch Dạ lên tiếng: “Muội biết huynh có bí mật không muốn cho muội biết, nhưng huynh yên tâm, muội tôn trọng quyết định của huynh.”
    Bạch Chân cười rồi, không phải là cười gượng nữa mà là một cái chân thành tươi cười, nó xuất phát từ trái tim.

    Đã bao lâu rồi, hắn không cười tươi như vậy.

    Từ 5 năm trước, bi kịch đột ngột xảy đến khiến hắn dần mất đi nụ cười trên gương mặt.

    Ngay cả Tiểu Ngũ- muội muội mà hắn yêu thương nhất cũng đi vào con đường nguy hiểm đã khiến hắn chịu đả kích nặng nề.

    Trong 5 năm đó, đã có một khoảng thời gian hắn từng quên mất tươi cười là như thế nào.

    Nhưng giờ đây, thì hắn biết, chỉ cần người thân còn, nụ cười sẽ còn..
     
    Quỷ Chủ Tránh Xa Ta Ra!
    Chương 19: 19: Xuất Sơn


    Sau khi Bạch Dạ và Bạch Chân trở về, Côn Sơn trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết.

    Tất cả mọi người đều vô cùng vui vẻ.

    Bạch Trạch vẫn luôn đắm mình vào nghiên cứu thảo dược cùng Quỷ y, hầu hết thời gian đều ở trong phòng.

    Bạch Mặc vẫn không ngừng luyện tập thêm kĩ năng kiếm thuật của mình.

    Ngoài việc tập luyện ra thì sẽ thường ở chung chơi đùa cùng Bạch Thiển.

    Bạch Thường sau khi Bạch Chân và Bạch Dạ trở lại thì lúc nào cũng tìm cách trêu đùa.

    Mấy cái cùng với Bạch Thiển bám dính miết khiến Bạch Dạ cũng bất đắc dĩ.

    Với khả năng chế tạo độc dược của mình, Bạch Thường phải công nhận là một cao thủ.

    Mỗi viên độc dược đều có công hiệu vô cùng kinh khủng, khiến cho người khác chịu sự tra tấn vô cùng dã man.

    Bạch Thiển thì được cưng chiều, vì là út nên luôn được mọi người đem xem như trân bảo.

    Nhìn còn nhỏ vậy, ở chung với người nhà thì đáng yêu vậy thôi.

    Nhưng khi đối diện với người ngoài, với những kẻ dám đắc tội thì tính cách lại vô cùng dã man và tàn ác.

    Sau khi tỷ tỷ trở về liền bám dính lấy, nằng nặc đòi tỷ dạy cho các chiêu thức “giết người”, ngay cả Bạch Chân cũng bó tay.

    (-.-)
    Nhưng đến một ngày, mọi người nhận được tin Bạch Dạ muốn xuống núi.

    “Tiểu Ngũ, muội thật sự muốn xuống núi a?” Bạch Thường kéo lấy tay nàng, không tha nói.

    “Đúng đó Tiểu Ngũ, muội mới có 10 tuổi, còn quá nhỏ, đi tới Nhất đại đế quốc cũng không khỏi nguy hiểm đi” Bạch Mặc thập phần không tán đồng Bạch Dạ cách làm.

    “Ngũ tỷ, tỷ đi tới nơi đó thập phần nguy hiểm, nếu tỷ muốn chơi muội có thể bồi tỷ, chính mình một người quá nguy hiểm”.

    Bạch Thiển nhìn về phía nàng, cầm cái tay lắc lắc.

    Bạch Dạ nhìn trước mặt mọi người, tâm bỗng nhu hoà xuống dưới.

    Nhưng nàng cũng bất đắc dĩ a! Tất cả những gì nàng làm đều vì mục đích báo thù, và nàng không muốn bất kì ai vướng vào nguy hiểm bởi nàng cả!
    “Mọi người yên tâm, ta tự có sắp xếp, mọi người không tin vào bản lĩnh của ta sao?”

    Cũng phải, sau 5 năm Bạch Dạ đi, trình độ võ công của nàng phải nói là vượt qua tất cả ở đây, mặc dù không thi triển quá nhiều nhưng ai cũng có thể phán đoán được Bạch Dạ thậm chí còn vượt cả Bạch Chấn năm xưa dù nàng mới có 10 tuổi.

    “Tiểu Ngũ, nếu không để mấy cái ca ca bồi ngươi xuống núi”.

    Quỷ y thương nghị.

    “Đúng vậy Tiểu Ngũ, làm Tam ca bồi ngươi ha!” Bạch Thường thập phần tán đồng lời của Quỷ y.

    “Chính đệ cũng chưa từng xuất núi rèn luyện quá như thế nào bảo hộ Tiểu Ngũ chứ?” Bạch Mặc tỏ ý ghét bỏ, vừa tự đắc nói “Tiểu Ngũ, bằng không để Nhị ca bồi ngươi, ta biết nhiều nơi có hảo ngoạn, sẽ mang muội đi chơi”.

    Mấy người liền tranh chấp, không ai nhường ai, lại thành một hồi náo loạn.

    “Sư phụ, mọi người, ta đã đi rèn luyện nhiều năm như vậy, mục đích cuối cùng cũng chỉ để phục thù cho Bạch gia chúng ta, ta mong mọi người có thể hiểu được”.

    Bạch Dạ biểu tình nghiêm túc.

    Bọn họ ai mà chẳng biết, Vô Hồi đại lục là nơi nguy hiểm cơ mà Tiểu Ngũ vẫn một mực muốn đi, cốt cũng vì Bạch gia.

    Mấy năm nay, dù sống trong yên bình là thế nhưng trong họ chưa bao giờ quên đi mối hận này.

    “Tiểu Ngũ, muội…” Bạch Trạch muốn nói lại thôi, Bạch Dạ lưu lạc bao nhiêu năm, khó có thể tưởng tượng trong lòng có bao nhiêu khổ sở.

    Mọi người trong đầu đều có tính toán của riêng mình, dù có chút không nỡ nhưng vẫn thành toàn cho nàng.

    “Thôi được rồi, con đi đi, hảo hảo chiếu cố chính mình là được.” Quỷ y vẫy vẫy tay, thở dài rồi đi vào phòng.

    “Ân, ta sẽ nhanh chóng trở về”.

    Bạch Dạ gật đầu, nụ cười yêu mị vẫn khắc sâu trong mọi người.

    Trong suốt quá trình đó, duy nhất chỉ có Bạch Chân là im lặng không nói gì.

    Không biết được trong đầu hắn nghĩ quỷ gì, chỉ thấy hắn nhếch mép nở nụ cười thần bí..
     
    Back
    Top Bottom