Roy, Biles, phil và Pasha tám mắt nhìn nhau, đều cùng thở dài.
Hay lắm, trước đây đã dính phải một sự kiện phi phàm cực kỳ nguy hiểm, may nhờ có ngài Merlin Hermes giúp đỡ mới sống sót qua được kiếp nạn, bây giờ bọn họ lại dính thêm một vụ nữa, mà cũng chỉ có bốn người bọn họ tự lực cánh sinh.
Thật sự muốn khóc...
Bỗng nhiên bên cạnh họ đột ngột xuất hiện hai người khiến cả đám giật bắn mình, liền vào thế chuẩn bị tấn công.
Người tới là hai cô gái, một dáng người cao, mái tóc nâu hơi xoăn và đôi mắt màu lam nhạt, cô ấy toát lên khí chất uể oải và lười biếng, khiến người khác có cảm giác chỉ cần ở đây xuất hiện một cái ghế shofa dài, cô sẽ ngay lập tức đi tới đó và nằm xuống, mặc kệ mọi thứ xung quanh.
Người thứ hai là một cô gái tóc vàng ngắn với khuôn mặt mềm mại, non nớt, và có chiều cao khá "nổi bật".
Cô ấy toát lên vẻ uy nghiêm khó tả và một sức hút khó cưỡng.
Người tới chính là Fors và Xio.
Xio nhìn những người trước mặt, cẩn trọng dò hỏi.
"Các vị cũng đột nhiên xuất hiện ở đây sao?"
Nhóm Roy nghe vậy, liếc nhìn nhau, Roy thân là đội trưởng, tiến lên một bước, thay mặt các thành viên khác trả lời.
"Đúng vậy, các vị cũng vậy sao?"
Xio gật đầu, rồi lại nhíu mày.
Khi cô và Fors vừa xuất hiện ở đây một khoảng cách khá xa vị trí hiện tại.
Fors đã thử dùng năng lực để rời khỏi đây.
Đáng tiếc không thành công, họ chỉ có thể dịch chuyển trong phạm vi không gian này.
Điều này càng khiến cả hai cực kỳ lo lắng.
"Ái chà, tình huống hiện tại cực kỳ nan giải nha."
Một giọng nói bất ngờ vang lên khiến mọi người giật mình nhìn sang.
Đứng cạnh họ không biết từ lúc nào đã xuất hiện một chàng trai trẻ tuổi mặc áo choàng đen và mũ cổ điển, gương mặt anh ta không quá nổi bật, thuộc dạng nếu lẫn vào trong đám đông sẽ rất khó bị phát hiện.
Cảm nhận được áp lực từ người phi phàm danh sách cao con đường liền kề, Fors kéo tay áo Xio mặt lộ vẻ nghiêm trọng.
Xio hiểu ý bạn mình, cũng vào thế tấn công, nhìn chằm chằm chàng trai trẻ trước mặt.
Riêng nhóm Roy thấy người tới đều thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chàng trai trẻ nhìn quanh một vòng, nhếch miệng cười, lấy mũ xuống làm một lễ, nói.
"Tôi là Ma Thuật Sư lưu lạc Merlin Hermes, am hiểu nhất là thực hiện ước nguyện của người khác."
Nói rồi hắn đội mũ lên, thu lại nụ cười, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
"Giống như các vị, tôi cũng đột ngột bị đưa đến nơi này.
Có thể thấy tình cảnh hiện tại của chúng ta không mấy khả quan, nên tôi chân thành đề nghị mọi người cùng hợp tác tìm cách rời khỏi đây.
Đương nhiên, các vị có thể cầu nguyện với tôi."
Dù đang trong tình cảnh nguy hiểm, Klein vẫn không quên mê hoặc người khác cầu nguyện mình.
'Da mặt mình bây giờ chắc dày ngang với một bức tường rồi nhỉ?'
Xio bỗng nhớ tới "Cỗ Máy Ước Nguyện" bị xếp vào vật phong ấn cấp 2 và "Ma Thuật Sư" Merlin Hermes cùng với những sự kiện kỳ lạ liên quan đến họ, khoảng thời gian đó cô bận rộn đến mức phát điên.
Cô nhìn Merlin Hermes, ánh mắt có phần khó tả, muốn nói lại thôi.
Không đợi Fors và Xio kịp phản ứng, nhóm Roy liền tiến đến gần Merlin Hermes, cúi người chào.
"Đã lâu không gặp ngài Merlin Hermes, tôi ước rằng ngài sẽ đảm bảo an toàn cho chúng tôi đến khi rời khỏi đây."
Klein mỉm cười, búng tay một cái.
"Điều ước của anh đã được thực hiện..."
Rồi giống như nhận ra cái gì, giọng hắn khựng lại, mặt lộ vẻ kỳ quái nhìn nhóm Roy.
'Lâu?
Không phải vừa chia tay đây sao?'
Với Klein, cậu chỉ mới vừa giải quyết vụ 'Sách Đồng Thau Trunsoest' và vừa chia tay nhóm Roy không lâu đã bị lôi đến đây.
Việc họ nói "Đã lâu không gặp" khiến cậu cực kỳ bối rối.
Suy tư một lúc, Klein quyết định hỏi thẳng.
"Ý các cậu là sao?
Không phải chúng ta vừa mới chia tay đây thôi sao?"
Nhóm Roy ngơ ngác nhìn nhau, mặt đầy vẻ hoang mang.
Roy khó xử nhìn Klein, nặng nề lắc đầu.
"Ngài Merlin, đã qua vài tháng kể từ lần chúng tôi chia tay với ngài rồi."
(P/s: Tui không rõ khoảng thời gian chính xác là bao lâu, ai biết cmt cho tui với nhé.)
Nghe vậy mặt Klein nghiêm túc hắn lên, nhìn về phía Xio và Fors hỏi.
"Các quý cô, bây giờ đang là tháng mấy năm nào?"
Fors nghe mà lâm vào mê mang không hiểu, não còn đang trong trạng thái loading, chưa kịp xử lý thông tin thì Xio đã nhanh chóng trả lời.
"Hiện tại đang là tháng 6 năm 1352."
(Đừng hỏi tui, tui bịa á 🙂)) )
Klein giật mình một cái, khoé miệng khẽ nhếch lên rồi nhanh chóng thu lại, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, nói.
"Có vẻ thời điểm tôi bị đư đến đây khác với các vị.
Với tôi, hiện tại vẫn đang là thời điểm vừa mới kết thúc chiến tranh không lâu."
Mọi người đều lộ vẻ mặt bừng tỉnh mà gật đầu lia lịa.
Klein nhìn một vòng, mỉm cười hướng Fors và Xio hỏi thăm.
"Còn các cô thì sao?"
Xio và Fors nhìn nhau, cả hai thầm hít sâu một hơi.
Xio nhìn người đàn ông bí ấn trước mặt, khẽ nắm lấy tay Fors, nghiêm túc nói.
"Được."
Nét mặt Klein dịu lại, thở phào nhẹ nhõm trong lòng, hắn rất lo lắng quý cô "Thẩm Phán" và quý cô "Ma Thuật Sư" không đồng ý mà tách nhóm, dù sao đây cũng là hai thành viên hội Tarot, hắn thân là thủ lĩnh phải có trách nhiệm phải đảm bảo an toàn cho họ.
Klein giơ tay chỉ về một hướng, mỉm cười hỏi.
"Đi về hướng kia trước nhé?"
Đây là do linh tính mắc bảo hắn.
Nhóm Roy gật đầu, ngoan ngoãn nghe theo Klein.
Chỉ có Fors và Xio vẫn cảnh giác, lặng lẽ theo sau nhưng vẫn giữ một khoảng cách vừa phải.
Đi được một đoạn đường, họ đến khu vực ít bị sương mù bao phủ hơn, chính giữa đang lơ lửng một tờ giấy.
Klein nhìn chằm chằm vào chúng, hơi suy tư một lúc, rồi hắn khẽ vẫy tay, hai tờ giấy như bị thu hút mà bay về phía hắn.
Hắn nhìn vào tờ giấy, bỗng nhiên nhíu mày, khẽ thở dài.
Những người khác thấy vậy lòng không kìm được mà lo sợ.
Bầu không khí nhất thời trở nên nặng nề.
Roy dẫn đầu vội hỏi Klein.
"Ngài Merlin, Trên đó viết gì vậy?"
Klein không nói gì, đưa tờ giấy cho Roy.
Roy cẩn thận nhận lấy tờ giấy, nhìn thật kỹ nhưng chỉ thấy trên đó trống trơn, không có nổi một dòng chữ.
Roy giật giật khóe miệng, ngước mặt lên nhìn Klein, nét mặt có chút kỳ lạ, một bộ dáng muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nói ra.
Những người khác có chút gấp gáp ,vội hỏi Roy.
"Trên đó viết gì vậy?"
Roy mím môi, vẻ mặt có chút nặng nề đưa tờ giấy cho các thành viên khác trong đội mình.
Pasha nhận lấy tờ giấy, cùng Biles và Phil nhanh chóng nhìn vào nó, nhưng rồi nét mặt của họ cũng trở nên giống Klein và Roy.
Khiến cho Fors và Xio, những người chưa nhận được tờ giấy càng thêm lo lắng.
Cuối cùng Pasha nhìn về phía họ, đưa tờ giấy ra, vẻ mặt có phần kỳ lạ.
Xio nhận lấy tờ giấy, nhìn Fors một cái, rồi cùng cô cận thận đọc tờ giấy, tờ giấy trống trơn.
Cuối cùng cũng biết được lý do vì sao vẻ mặt của những người khác lại trở nên kỳ lạ như vậy, nét mặt cả hai cũng dần trở nên kỳ lạ không kém.
Klein: Hehe...
Bỗng nhiên tờ giấy trên tay Xio dần dần phát họa lên những con chữ, tạo thành những đoạn văn ngắn.
Kelin: ...?
Nhóm Roy: ...?
Fors và Xio: ...!
Xio ngơ ngác nhìn về phía Merlin Hermes.
Klein giật giật khóe miệng nhìn chằm chằm tờ giấy, ra hiệu cô đọc thử.
Xio hơi suy tư một lúc, rồi nghiêm túc đọc thành tiếng.
[Nhìn cuộc phiêu lưu của Gehrman Sparrow khiến tôi cũng muốn một lần nữa dạo bước trên mặt đất.
Đột nhiên cảm thấy có chút hoài niệm...
'Thành Bạc Ngân' và 'Thành Mặt Trăng' đã rời khỏi 'Vùng Đất Bị Thần Bỏ Rơi', dù sớm hay muộn tôi cũng phải giải quyết vấn đề dị dạng của cư dân 'Thành Mặt Trăng', có thể tận dụng thời gian này để tích lũy "Kỳ Tích".
Tạm thời tôi sẽ không cập nhật "Ghi Chép".]
Sương mù xung quanh đột nhiên cuộn trào lên, lấy họ làm trung tâm mà quay tròn xung quanh tạo thành một cơn lốc xoáy khổng lồ.
Điều này khiến mọi người hốt hoảng vào thế tấn công cẩn trọng quan sát xung quanh.
Một lúc sau, sương mù lắng xuống, để lộ ra tòa cung điện nguy nga như của cự nhân, xung quanh lượn lờ màn sương mù xám huyền ảo, trước mặt là một chiếc bàn dài bằng đồng thau cùng 22 chiếc ghế dựa cao, ngồi đầu bàn là một bóng người mờ ảo mà uy nghiêm bị sương mù ám che phủ đang cặm cụi viết gì đó.
Lòng Klein lộp bộp một cái.
'không xong, thân phận "Kẻ Khờ "của mình chẳng lẽ sắp bị lộ rồi?'
Fors và Xio nhìn thấy khung cảnh quen thuộc cũng thầm giật mình trong lòng.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, mặt lộ vẻ nghiêm trọng.
[Kẻ Khờ ngồi ở đầu bàn dài, bất ngờ đứng dậy, đưa mắt nhìn về một hướng nào đó, nhìn rất lâu, rất lâu, rất lâu.
Qua một lúc, ngài mới lặng lẽ dời ánh mắt, chậm rãi đi về phía rìa sương mù xám, rồi rơi xuống, ngài xuyên qua không gian sương mù xám, xuyến qua linh giới, xuyên qua bầu trời, nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.
Màn sương xám đang bao phủ lấy cơ thể ngài dần tan ra, để lộ hình ảnh một chàng trai trẻ với ngũ quan bình thường, mặc áo choàng đen và đội mũ dạ cao cổ điển.]
Cả đám lập tức quay mặt sang nhìn về một phía, bơi vì gương mặt vừa xuất hiện chính là Merlin Hermes.
Klein giật giật khóe miệng, nhanh chóng khống chế nét mặt, đối mặt với ánh mắt mọi người chỉ khẽ mỉm cười.
Klein: Kẻ Khờ muốn chửi thề...
Fors và Xio ánh mắt sáng rực, Fors lập tức kéo lấy tay Xio, tiến đến đứng gần Merlin Hermes, lưng ưỡn thẳng lên, tràn đầy vẻ tự tin.
Klein: ...
Xio: ...
Nhóm Roy: ...
Họ nhớ lại lời Merlin Hermes đã nói trước khi chia tay.
("Tôi tín ngưỡng "Kẻ Khờ", "Chúa Tể Quỷ Bí", Chúa Tể vĩ đại phía trên "Linh Giới.")
'Chẳng lẽ ngài Merlin Hermes chính là "Kẻ Khờ", ngài Merlin Hermes chính là một vị thần.'
Họ liếc nhìn nhau, nhận ra suy nghĩ của những người khác cũng giống mình, giật mình một cái, rồi lại thầm cảm thấy may mắn.
May mắn họ gặp Ngài "Kẻ Khờ" mới có thể thoát khỏi Belltaine, may mắn ngài không làm hại bọn họ, cũng không bận tâm đến sự vô lễ của họ.
Nhưng trong lòng các thành viên nhóm Roy đã dần trở nên dè dặt và cẩn trọng hơn, dù sao đứng bên cạnh bọn họ cũng là một vị thần mà.
[Mọi người dõi theo vị ma thuật sư lưu lạc, hóa thân một vị thần đang đứng lặng lẽ trong một con hẻm nhỏ, ngước mặt nhìn lên bầu trời, mắt nhìn chằm chằm vào "Mặt Trăng Đỏ".
Rồi Ngài khẽ thở dài, cụp mắt xuống ấn nhẹ mũ dạ cao trên đầu, rồi giống như nghĩ tới cái gì, ngài nở một nụ cười, khẽ vuốt tay quay mặt mình, gương mặt ngài dần thay đổi, biến thành gương mặt của Gehrman Sparrow, khẽ vẫy tay một cái, trang phục cũng biến thành trang phục thường thấy của Gehrman Sparrow.
Hoàn thành tất cả, Ngài liền biến mất trước mắt mọi người.]
Không gian theo đó cũng thay đổi, sương mù đột nhiên dâng lên, xoáy tròn vài vòng rồi nhanh chóng tan ra, lộ ra một căn phòng mộc mạc bên trong chiếc xe lửa hơi nước đang chạy.
[Một người đàn ông trẻ tuổi để tóc dài nâu, thân hình cao lớn, dung mạo tuấn mỹ, ngồi trên ghế gỗ cứng, đối mặt thánh huy tam giác, hai tay nắm giao nhau, nhắm chặt mắt lại, thành kính cầu nguyện.
Trên bàn bên cạnh anh ta, bày một con rối làm từ linh kiện kim loại, sau lưng con rối, có hào quang như ẩn như hiện đan xen.
Đột nhiên, người nam trẻ tuổi này mở to mắt, nhìn về một bên khác.
Nơi đó không biết từ khi nào đã có thêm một bóng người.
Mà ở trong đôi mắt xanh thẳm của người đàn ông trẻ tuổi, bóng dáng nọ chỉ là nhìn giống như người, bản chất là một đoàn lốc xoáy vô hình đội mũ dạ tơ lụa, mặc áo gió màu đen, bên trong lốc xoáy có một đám trùng trong suốt vặn vẹo kết thành một đoàn, đến đến đi đi.
"Gehrman Sparrow."
Người đàn ông trẻ có vẻ mặt bình tĩnh đọc ra một cái tên.
Toàn bộ vật phẩm xung quanh anh ta, giờ khắc này đều trôi nổi lên, nhưng trong phòng lại không có một chút gió nào.
Klein đè mũ dạ trên đỉnh đầu, lộ ra gương mặt nhân loại nói:
"Không biết nên xưng hô với anh như thế nào?"
Người đàn ông trẻ tuổi nọ khẽ gật đầu nói:
"Bornova Gustav."
Nghe vậy, ánh mắt "Kẻ Khờ" hơi dao động lướt qua từ trên mặt người đàn ông trẻ tuổi trước mắt, rơi xuống con rối từ vật phẩm cùng linh kiện kim loại hợp thành đang trôi nổi xung quanh.
"Kẻ Khờ' có chút suy nghĩ gật gật đầu nói:
"Tôi muốn lấy đi tấm 'Ma kính kia."
Anh cực kỳ thản nhiên nói ra yêu cầu của mình.
Bornova vẻ mặt không có biến hóa, giống như chỉ là một con rối:
"Anh là bề tôi của 'Đêm Tối'?"
"Trước mắt xem như vậy đi."
"Kẻ Khờ" cười cười nói.
Bornova lập tức gật đầu:
"Vậy anh mang đi đi."
"Kẻ Khờ" lễ phép tháo mũ dạ xuống, hơi hơi hạ thấp người nói:
"Cực kỳ cảm ơn."
Trong khi nói chuyện, bóng
dáng Ngài đột nhiên nhạt đi,
biến mất ở tại chỗ.]
Những khán giả bên ngoài nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, mặt đều lộ vẻ kỳ lạ.
Xio, thân là tín đồ của "Nữ Thần Đêm Tối", liếc nhìn Merlin Hermes với ánh mắt khó tả, nhưng rồi nhanh chóng thu ánh mắt lại.
Fors không quan tâm lắm, cô ôm lấy tay Xio, ngã vào vai cô một cách lười biếng.
Xio nghiến răng nhưng rồi vẫn mặc kệ cô bạn muốn làm gì thì làm.
Nhóm Roy cũng cảm thấy kỳ lạ, đây là lần đầu tiền họ gặp một vị thần chấp nhận giả làm tín đồ của vị thần khác chỉ để lấy một tấm gương.
Họ nhìn nhau, thống nhất làm bộ như chưa thấy gì.
Nói đùa, đâu ai dám bàn luận thần linh ngay trước mặt họ, trừ khi kẻ đó không muốn sống nữa.
Klein: Tôi muốn bào chữa à nhầm giải thích...
Klein thầm chửi tám đời tổ tông kẻ đứng sau vụ này không ngớt trong lòng.
Tuy hắn nhận ra nơi này đang che giấu thân phận "Kẻ Khờ" của hắn, nhưng mà có cần lộ ra mấy cảnh làm ảnh hưởng đến danh tiếng của hắn vậy không?
Mọi người lờ đi khung cảnh kỳ lạ vừa rồi, nhanh chóng tập trung lại mà nhìn vào hình ảnh trước mặt.
[Trên xe ngựa cách xe lửa hơi nước mấy chục km, "Kẻ Khờ" đột nhiên xuất hiện, trên tay ngài cầm một tấm gương màu bạc, sau lưng hoa văn cổ xưa mà thần bí, hai sườn chính diện đều có trang sức như con mắt.]
Fors nhanh chóng nhận ra "Ma Kính" Arrodes, bỗng nhiên nhớ về những câu hỏi kỳ lạ của nó, cơ thể run rẩy lợi hại, ánh mắt nhìn ngài "Kẻ Khờ" dần trở nên đồng cảm, nghĩ rằng "Ma Kính" cũng sẽ hỏi Ngài những câu hỏi quái thai đó.
Rồi giống như nghĩ tới cái gì, cô và Xio nhìn nhau, thấy sự sợ hãi trong mắt đối phương.
'"Ma Kính" sẽ hỏi Ngài Kẻ Khờ một câu hỏi kỳ quái khiến Ngài chết về mặt xã hội, và họ sẽ là người chứng kiến điều đó?'
Cả hai ước gì bây giờ mình bị mù.
["Kẻ Khờ" đưa ánh mắt hướng về "Ma kính", mỉm cười dịu dàng
Cảm nhận được ánh nhìn chăm chú, mặt ngoài tấm gương ánh nước chợt động, phân ra từng từ màu bạc nhạt:
[Chủ nhân vĩ đại, chúng ta kế
tiếp sẽ đi nơi nào?]]
Fors và Xio giật giật khoé miệng.
Hay lắm, họ đã lo lắng thái quá rồi, Ngài "Kẻ Khờ" là một vị thần cao quý, "Ma Kính" dù có kỳ quái đến mức nào làm sao dám có thái độ bất kính với ngài được.
'Nhưng mà như vậy có phải quá hèn mọn rồi không?'
Fors thầm nghĩ, cảm thấy không thực.
[Kẻ Khờ rơi vào suy tư.
Qua một lúc, Ngài vỗ vỗ "Ma kính", cười nói:
"Kế tiếp, chúng ta cùng lưu lạc đi."
"Ngươi có nơi nào muốn đi không?"
[Trier, không, ngài muốn đi nơi nào tôi sẽ đi nơi đó.]
Arrodes dùng văn tự khiêm tốn hồi đáp.
Kẻ Khờ cười cười, nhảy xuống xe ngựa, đi hướng tới thành thị gần nhất.
Chiếc xe ngựa nọ sau khi tiếp tục chạy đi mấy thước, thì biến mất từng tấc một, trở về trong sương mù lịch sử.]
————
Do phần này nói về chuyến du hành của Kẻ Khờ nên phần đọc không nhiều lắm.