Khác Quỷ Bí Chi Chủ - Quyển Tên Hề - 1 (Q1)

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Quỷ Bí Chi Chủ - Quyển Tên Hề - 1 (Q1)
Chương 20: Dunn Hay Quên


20 - Dunn hay quên

"Vâng."

Klein khẽ nghiêng người, lấy chiếc mũ dạ không cao xuống rồi lại đội lên đầu, lòng thì tưởng tượng về hình dáng của vật phong ấn "0-08".

Là một chiếc bút lông vũ trông rất bình thường?

Viết không cần mực?

Vậy tác dụng thật sự của nó là gì?

Đến mức phải giữ bí mật ở cấp cao nhất, bị cho là "vô cùng nguy hiểm"?

Không phải là cái bút nhân quả viết tên ai kẻ đó sẽ chết chứ?

Không, như vậy thì quá nghịch thiên rồi.

Ince Zangwill không cần thiết phải lẩn trốn nữa...

Klein vừa quay người định đi thì Dunn Smith đột nhiên gọi với hắn từ phía sau:

"Chờ chút, tôi quên một chuyện."

"Gì cơ?"

Klein quay đầu lại, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Dunn cất đồng hồ vào túi, cười nói:

"Chút nữa cậu nhớ tìm kế toán Orianna thanh toán trước tiền lương bốn tuần, tổng cộng 12 Bảng.

Sau đó mỗi tuần nhận một nửa tiền lương, cho tới khi hoàn lại thì thôi."

"Nhiều quá, không cần phải như vậy, có thể bớt đi được mà."

Klein nói theo bản năng.

Hắn không phản đối việc thanh toán trước, dù sao hiện tại hắn còn chả có tiền đi xe ngựa công cộng về, nhưng lấy một khoản tiền 12 Bảng nhiều thế này vẫn khiến hắn hơi sợ.

"Không, đây là bắt buộc."

Dunn lắc đầu, cười nói: "Cậu nghĩ thử xem, cậu còn muốn tiếp tục ở lại nhà trọ hiện giờ không?

Ngay cả tắm táp đều phải dùng chung với mấy nhà khác, không lo cho mình cũng phải lo cho quý cô kia chứ.

Hơn nữa..."

Thấy Klein gật đầu đồng ý, anh ta dừng lại một chút, mỉm cười quan sát bộ quần áo của đối phương vài lần rồi nói đầy thâm sâu:

"Hơn nữa cậu cũng cần một cây gậy batoong, và phải mua một bộ vest."

Klein giật mình, rồi chợt tỉnh ngộ, khuôn mặt hắn nóng bừng cả lên, bởi vì bộ đồ mà hắn đang mặc đây là hàng giá rẻ.

Bình thường mà nói mũ là phải làm từ tơ lụa, có giá từ 5 đến 6 Shilling, nơ là 3 Shilling, gậy batoong mạ bạc từ 7 đến 8 Shilling, áo sơ mi 3 Shilling, quần, áo gile và bộ vest đuôi én phải tầm 7 Bảng, giày da từ 9 đến 10 Shilling.

Một bộ như vậy đã phải trên 8 Bảng 7 Shilling.

Đương nhiên một quý ngài danh giá thì còn cần dây đeo đồng hồ, đồng hồ bỏ túi và bóp da.

Lúc trước nguyên chủ và anh trai Benson ăn tiêu tiết kiệm đã tích được một khoản tiền, lúc đi hiệu quần áo hỏi thì kết quả là ngay cả giá cũng không tưởng, xám xịt đi về.

Hai người mua từ một cửa hàng giá rẻ gần phố Thập Tự Sắt mỗi người một bộ, hết chưa đến 2 Bảng.

Cũng vì chuyện này mà nguyên chủ có ấn tượng vô cùng sâu sắc về giá của quần áo.

"Vâng, vâng."

Klein lắp bắp trả lời.

Dunn lại lấy đồng hồ bỏ túi, mở nắp nhìn thoáng qua rồi nói:

"Hay là cậu đi tìm bà Orianna trước nhỉ?

Tôi không biết cậu sẽ ở chỗ lão Neil bao lâu, mà lát nữa là bà Orianna về rồi."

"Vâng."

Klein cảm nhận sâu sắc sự khốn cùng, không tỏ vẻ phản đối.

Dunn quay về cạnh bàn, kéo một trọng những sợi dây thừng xuống:

"Tôi bảo Rozanne dẫn cậu đi."

Dây thừng vận hành, bánh răng chuyển động.

Rozanne ngồi trong

phòng tiếp khách của "Công ty Bảo an Gai Đen" nghe thấy chiếc chuông nhỏ treo bên cạnh vang lên, vội vàng đứng dậy rồi cẩn thận đi xuống.

Không lâu sau, cô ta xuất hiện trước mặt Klein.

Dunn Smith cười dí dỏm nói:

"Không quấy rầy cô nghỉ ngơi chứ?

Ừm, dẫn Moretti tới chỗ bà Orianna đi."

Rozanne lặng lẽ bĩu môi, trả lời rất "khoái trá":

"Vâng, đội trưởng."

"Chỉ vậy thôi?"

Lúc này Klein lại kinh ngạc mà thốt lên.

Đi "tài vụ" dự chi tiền lương mà không cần đội trưởng ngài viết tờ giấy rồi đóng dấu gì sao?

"Sao cơ?"

Dunn không hiểu.

"Ý tôi là đi chỗ bà Orianna nhận tiền lương dự chi mà không cần chữ ký của anh à?"

Klein cố gắng dùng những lời mộc mạc nhất.

"À, không, không cần, Rozanne có thể làm chứng rồi."

Dunn Smith chỉ vào cô gái tóc xù.

Đội trưởng, "quản lý tài vụ" của chúng ta ở nơi này gần như là không có quản lí mà ...

Klein nhịn cái cảm giác muốn cười nhạo, đi theo Rozanne ra khỏi căn phòng.

Đúng lúc này, hắn lại nghe thấy Dunn hô lên:

"Chờ chút, còn một chuyện nữa."

Chúng ta liệu có thể nói cho hết trong một lần được không?

Klein cười híp mắt, quay người lại:

"Anh nói đi."

Dunn day day huyệt thái dương, nói:

"Lúc đi chỗ Neil ấy, cậu nhớ lĩnh mười viên 'đạn săn ma"."

"Tôi?

Đạn săn ma?"

Klein kinh ngạc hỏi lại.

"Khẩu súng lục của Welch không phải đang ở chỗ cậu à?

Không cần phải nộp lại."

Dunn đút một tay vào túi áo: "Sử dụng 'đạn săn ma', nếu thực sự gặp phải nguy hiểm kì dị nào thì cậu có thể tự bảo vệ mình được, ừm, chí ít có thể cho cậu thêm dũng khí."

Không cần phải thêm nửa câu sau đâu ...

Klein đang lo lắng chuyện này, nên hắn không chút do dự mà đáp:

"Vâng, tôi sẽ nhớ kĩ!"

"Cái này thì cần tôi viết công văn chính thức, chờ một chút."

Dunn Smith ngồi xuống, lấy chiếc bút máy màu đỏ sậm soạt soạt viết một "Tin nhắn", kí tên rồi đóng dấu.

"Cảm ơn đội trưởng."

Klein thành khẩn nhận lấy.

Hắn chậm rãi lùi ra sau, rồi quay người một lần nữa.

"Chờ một chút."

Dunn lại gọi.

...Đội trưởng, trông anh chỉ mới ba mươi tuổi mà sao đã có điềm báo tuổi già rồi?

Klein nặn ra một nụ cười, quay đầu hỏi:

"Còn có chuyện gì à?"

"Vừa nãy tôi quên mất, cậu chưa luyện bắn súng bao giờ, lấy 'đạn săn ma' cũng chẳng có tác dụng gì.

Thế này đi, mỗi ngày cậu nhận ba mươi viên đạn bình thường, tranh thủ ra ngoài thì tới đầu đường, cũng chính là sân tập bắn ở số 3 phố Zouteland mà luyện tập, phần lớn nơi đó thuộc sở cảnh sát, nhưng có một sân là của riêng Kẻ Gác Đêm chúng ta.

À đúng rồi, cậu còn phải lấy một huy hiệu từ chỗ Neil nữa, nếu không thì cậu không vào được sân tập đâu."

Dunn vỗ vỗ trán, lấy "giấy nhắn" từ trong tay Klein rồi soàn soạt thêm nội dung, cũng đóng dấu lên.

"Tay thiện xạ đều được đào tạo từ những viên đạn, cậu đừng coi

thường."

Dunn đưa "tờ giấy" đã sửa lại cho Klein.

"Tôi biết rồi."

Klein sợ nguy hiểm hận không thể đi luôn bây giờ.

Hắn bước ra ngoài hai bước, bỗng cẩn thận quay người lại, châm chước rồi hỏi:

"Đội trưởng, không còn việc gì nữa rồi phải không?"

"Hết rồi."

Dunn gật đầu khẳng định.

Klein thở phào một hơi, đi thẳng ra ngoài cửa.

Trong quá trình ấy hắn hận không thể quay người một lần nữa hỏi một câu "Thật sự hết rồi à?"

Hắn nhịn xuống, rốt cuộc "thuận lợi" rời khỏi "phòng canh gác".

"Đội trưởng vẫn thế, rất hay quên."

Rozanne đi bên cạnh, nhỏ giọng nói xấu:

"Bà nội tôi còn có trí nhớ tốt hơn cả anh ấy.

Đương nhiên anh ấy chỉ hay quên việc nhỏ, ừm, việc nhỏ thôi.

Klein, về sau tôi gọi anh là Klein nhé.

Bà Orianna là một người hoà ái và dễ thân cận, cha của chị ấy là một thợ sửa đồng hồ, tay nghề cao lắm..."

"Tay thiện xạ đều được đào tạo từ những viên đạn, cậu đừng coi

thường."

Dunn đưa "tờ giấy" đã sửa lại cho Klein.

"Tôi biết rồi."

Klein sợ nguy hiểm hận không thể đi luôn bây giờ.

Hắn bước ra ngoài hai bước, bỗng cẩn thận quay người lại, châm chước rồi hỏi:

"Đội trưởng, không còn việc gì nữa rồi phải không?"

"Hết rồi."

Dunn gật đầu khẳng định.

Klein thở phào một hơi, đi thẳng ra ngoài cửa.

Trong quá trình ấy hắn hận không thể quay người một lần nữa hỏi một câu "Thật sự hết rồi à?"

Hắn nhịn xuống, rốt cuộc "thuận lợi" rời khỏi "phòng canh gác".

"Đội trưởng vẫn thế, rất hay quên."

Rozanne đi bên cạnh, nhỏ giọng nói xấu:

"Bà nội tôi còn có trí nhớ tốt hơn cả anh ấy.

Đương nhiên anh ấy chỉ hay quên việc nhỏ, ừm, việc nhỏ thôi.

Klein, về sau tôi gọi anh là Klein nhé.

Bà Orianna là một người hoà ái và dễ thân cận, cha của chị ấy là một thợ sửa đồng hồ, tay nghề cao lắm..."

Nghe cô gái tóc xù lải nhải tán dóc, Klein đặt chân lên cầu thang, trở lại tầng trên, tới căn phòng ngoài cùng bên tay phải gặp phu nhân Orianna.

Đây là một quý cô tóc đen mặc váy dài với phần rìa thêu lá sen.

Cô ta trông khoảng hơn ba mươi tuổi, có mái tóc quăn theo mốt, đôi mắt xanh biếc đầy ý cười, thanh tú và nhã nhặn.

Orianna nghe Rozanne thuật lại lời Dunn Smith thì lấy bản ghi chú ra, viết đơn dự chi:

"Cậu có con dấu không?

Nếu không có thì ấn ngón tay đi."

"Vâng."

Klein quen thuộc hoàn thành thủ tục.

Orianna lấy một chìa khóa đồng mở két sắt trong phòng, vừa đếm kim bảng vừa cười nói:

"Cậu may mắn đấy, hôm nay có đủ tiền mặt.

Đúng rồi, Klein, cậu là vì liên quan tới sự kiện tà dị, bản thân lại có sở trường nên mới được đội trưởng mời à?"

"Vâng, trực giác của chị chuẩn quá."

Klein không keo kiệt lời khen.

Orianna lấy bốn tờ tiền màu xám nhạt, có hoa văn đen, rồi khoá két sắt lại, vừa quay người vừa cười nói:

"Bởi vì tôi cũng thế."

"Vậy ạ?"

Klein tỏ vẻ kinh ngạc một cách phù hợp.

"Cậu có biết cái vụ tên sát nhân liên hoàn đã khiến toàn bộ thành phố Tingen phải chấn động mười sáu năm trước không?"

Orianna đưa bốn tờ kim bảng cho Klein.

"...Nhớ!

Chính là tên 'đồ tể máu' đã giết liên tục năm thiếu nữ, moi tim móc ruột họ?

Hồi bé mẹ tôi thường lấy chuyện này ra để dọa em gái tôi."

Klein suy nghĩ giây lát rồi đáp.

Hắn nhận lấy tiền, phát hiện đó là hai tờ 5 Bảng và hai tờ 1 Bảng, có hoa văn xám, bốn phía là hoa văn phức tạp và hình mờ đặc biệt tránh làm giả.

Tờ 5 Bảng to hơn một chút, chính giữa là vị vua thứ năm của Vương quốc Loen, tổ tiên trực hệ của vua George III, Henry Augustus I.

Ông ta đeo bộ tóc giả màu trắng, khuôn mặt tròn tròn, mắt hẹp và dài, vẻ mặt trông vô cùng nghiêm túc, nhưng ở trong mắt Klein thì lại thân thiết khó mà nói nên lời.

Đây chính là tờ tiền 5 Bảng!

Tương đương gần tiền lương bốn tuần của Benson!

Chính giữa tờ 1 Bảng là cha của George III, vua William Augustus VI.

Vị vua "kiên cường" này có chòm râu rậm và ánh mắt kiên nghị.

Vào thời ông tại vị, vương quốc Loen thoát khỏi những trói buộc của thời cổ, một lần nữa đi tới đỉnh cao trong các quốc gia khác.

Đây đều là "vua tốt"...

Klein ngửi được cái mùi mực in của tiền khiến

người ta vui vẻ và thoải mái.

"Đúng vậy, nếu không phải Kẻ Gác Đêm chạy tới đúng lúc, tôi đã là

người bị hại thứ sáu rồi."

Phu nhân Orianna tới giờ vẫn còn thấy sợ, dù chuyện đó đã trôi đi mười mấy năm.

"Nghe nói tên sát nhân liên hoàn, à không, đồ t kia là một người phi phàm?"

Klein cẩn thận gấp tiền lại rồi bỏ vào túi bên trong áo vest, sau đó sờ mấy cái bên ngoài để xác nhận.

"Ừ."

Phu nhân Orianna gật đầu rất mạnh: "Lúc trước hắn ta đã nhiều lần giết người, chẳng qua lần đó bị bắt là vì hắn đang chuẩn bị một nghi thức tà ác nhất."

"Thảo nào mới lấy những nội tạng khác nhau...

Xin lỗi, làm chị nhớ lại chuyện không vui."

Klein thành khẩn nói.

Orianna cười khẽ:

"Tôi đã không sợ từ lâu rồi ...

Khi đó tôi còn đang học kế toán ở trường thương mại, rồi sau này thì tới nơi này.

Được rồi, không làm chậm trễ cậu nữa, còn phải đi tìm lão Neil nữa mà."

"Tạm biệt chị."

Klein ngả mũ chào, rồi đi ra khỏi căn phòng, lại xuống cầu thang.

Trong lúc đi hắn nhịn không được mà sờ túi, xác nhận 12 Bảng tiền mặt kia vẫn còn ở nguyên bên trong.

Hắn đi tới ngã tư, rẽ vào bên phải.

Không lâu sau hắn thấy một một cửa sắt đóng kín.

Cốc cốc cốc!

Trong tiếng đập cửa, một giọng nói già nua vang lên từ bên trong:

"Vào đi."

Klein đẩy cửa sắt ra, phát hiện đây là một căn phòng khá hẹp, chỉ có thể đặt được một bàn và hai ghế dựa.

Ở mặt khác của phòng này còn có một cửa sắt đã khoá.

Mà sau bàn thì một ông già tóc hoa râm mặc áo choàng kiểu cổ điển đang đọc những tranh giấy ố vàng dưới ánh đèn khí gas.

Ông ta ngẩng đầu, nhìn về phía cửa rồi nói:

"Cậu chính là Klein Moretti à?

Vừa rồi cô nhóc Rozanne tới đây nói rằng cậu rất lễ phép."

"Rozanne đúng là một người thân thiện.

Chào buổi chiều, ông Neil."

Klein ngả mũ chào hỏi.

"Ngồi đi."

Neil chỉ vào lon thiếc viền bạc có hoa văn phức tạp: "Muốn uống cà phê mài không?"

Khoé mắt và bên miệng ông có những nếp nhăn rất sâu, đôi mắt đỏ sậm kia trông khá đục ngầu.

"Hình như ông không uống?"

Klein chú ý thấy thứ trong chiếc cốc sứ của Neil là nước trong.

"Ha ha, đây là thói quen của tôi, sau ba giờ chiều thì không uống cà phê."

Neil cười giải thích.

"Vì sao?"

Klein thuận miệng hỏi.

Neil mỉm cười nhìn vào đôi mắt Klein:

"Tôi sợ tối ngủ không ngon, như vậy sẽ nghe thấy những tiếng thì thầm khó hiểu."

...Klein không biết nên nói tiếp như nào, đành hỏi:

"Ông Neil, tôi nên đọc tài liệu và điển tịch nào?"

Hắn vừa nói vừa đưa "tờ giấy" mà Dunn Smith viết ra.

"Những thứ liên quan tới lịch sử, phức tạp và vụn vặt.

Nói thật tôi vẫn luôn cố gắng học, nhưng chỉ nắm giữ được sơ bộ, những cái khác phiền phức quá.

Cái gì mà nhật ký của người đương thời, bộ sách lưu hành rồi văn khắc trên mộ vân vân..."

Neil than phiền:

"Ví dụ như những thứ trong tay tôi đây này, càng cần những ghi chép lịch sử chi tiết để suy đoán nội dung cụ thể."

"Vì sao?"

Klein nghe mà thấy lơ mơ không hiểu.

Neil chỉ vào trang sách ố vàng trước mặt, nói:

"Đây là nhật kí thất lạc trước khi chết của Roselle Gustav.

Vì giữ bí mật nên ông ta toàn dùng những kí hiệu kì quái do chính ông ta phát minh ra để ghi chép lại."

Đại đế Roselle?

Tiền bối xuyên không?

Klein ngẩn ra, lập tức chăm chú nghe.

"Bởi vì rất nhiều người tin rằng ông ta chưa thật sự chết đi, mà đã trở thành một vị thần bí ẩn, nên vẫn có các tín đồ tà giáo sùng bái ông ta tiến hành đủ loại nghi thức hòng có được sức mạnh.

Thi thoảng chúng ta lại gặp được chuyện này, nhận được những bản bút ký nguyên bản hoặc sao chép lại."

Neil lắc đầu:

"Cho tới hôm nay còn chưa ai có thể đọc được những biểu tượng chân chính của các kí hiệu đặc biệt này, cho nên 'Thánh Đường' cho phép chúng ta lưu trữ bản sao để nghiên cứu, hy vọng tìm được niềm vui bất ngờ."

Nói tới đây, Neil cười đắc chí:

"Tôi đã giải đọc được vài kí hiệu trong đó, xác nhận là để thể hiện con số.

Nhìn xem tôi đã phát hiện ra gì này, đây thật ra là một cuốn nhật ký!

Ừm, tôi hi vọng dùng những sự kiện lịch sử của những ngày ở thời đó, lại thêm sự kiện bên người Đại đế và những ghi chép tương ứng cùng trong nhật ký để so sánh, từ đó đọc được nhiều kí hiệu hơn.

Cách nghĩ của thiên tài, đúng không?"

Ông già có mái tóc hoa râm và những nếp nhăn hằn rõ trên khuôn mặt dùng đôi mắt tỏa sáng nhìn Klein.

Klein gật đầu đồng ý:

"Đúng vậy."

"Ha ha, cậu cũng có thể xem xem.

Ngày mai bắt đầu giúp tôi làm việc này đi."

Ông già Neil đưa trang giấy ố vàng kia cho Klein.

Klein chuyển nó về phía mình, chỉ liếc qua cái là toàn thân đơ ra tại đó!

Tuy những "kí hiệu" này bị sao chép lại quá xấu, một số còn biến dạng, nhưng hắn không thể nào nhận sai được ...

Bởi đây là thứ chữ viết mà hắn quen thuộc nhất: Tiếng Trung!

Mà lại còn là chữ giản thể!
 
Quỷ Bí Chi Chủ - Quyển Tên Hề - 1 (Q1)
Chương 21: Xa Quê Gặp Bạn Cũ


21 - Xa quê gặp bạn cũ

Chỉ trong giây lát Klein còn cho là mình đã xuyên không trở lại, nhưng đèn khí gas thanh lịch với phần lồng làm từ đồng thau và chiếc lon thiếc viền bạc đựng cà phê trong tay Neil làm cho hắn nhận rõ sự thật.

Vị tiền bối xuyên không Đại đế Roselle này thật sự là đồng bào?

Ông ta dùng thứ tiếng Trung giản thể không tồn tại ở thế giới này để ghi chép bí mật?

Mang theo tâm tình "xa quê gặp bạn cũ" không thể miêu tả được, Klein nhanh chóng đọc ba trang bản thảo trong tay:

"Ngày 18 tháng 11, thật là một chuyện thần kì, một thí nghiệm kì quái và một sai lầm ngẫu nhiên xuất hiện đã khiến ta phát hiện một tên đáng thương bị nhốt trong gió lốc, bị lạc ở sâu trong bóng tối.

Thậm chí là hắn chỉ có thể tới lúc trăng tròn hàng tháng mới có thể tới hơi gần thế giới hiện thực, tuy nhiên không thể truyền tiếng la hét của mình tới đây.

Anh ta may đó, vì đã gặp ta, nhân vật chính của thời đại này."

"Viết xong mấy dòng trên, tự ta đọc lại mà bỗng thấy thổn thức.

Cho dù là dùng chữ Hán mà bất tri bất giác đã mang theo cái giọng phiên dịch rồi.

Bốn mươi năm trôi qua trong chớp mắt, những kí ức xưa cũ hệt như một giấc mơ."

"Ngày 1 tháng 1 năm 1184, bữa tiệc tối long trọng, phu nhân Florena

đúng là tuyệt vời!"

"Ngày 2 tháng 1, đám người trong Uỷ ban Ngoại giao của ta đúng là đám con lừa!"

"Ngày 3 tháng 1, quyết định lúc trước đúng là quá qua loa rồi.

Hiện giờ xem ra, bất kể là 'Người Học Việc', 'Thầy Bói', hay là 'Kẻ Trộm' đều tốt hơn, tiếc là giờ không còn cách nào quay đầu rồi."

"Ngày 4 tháng 1, vì sao đám con cái của ta lại ngu xuẩn như vậy?

Ta đã nói cả vạn lần rồi, đừng để đám giả thần giả quỷ đó lừa dối, không, bản thân đám giả thần giả quỷ đó cũng bị lừa, mấu chốt của ma dược không phải là nắm giữ, mà là tiêu hoá!

Không phải đào bới, mà là đóng vai!

Mà tên của ma dược không chỉ là tượng trưng, mà là ý tưởng cụ thể, là 'chìa khoá' để tiêu hóa!"

"Ngày 22 tháng 9, liên minh phản đối ta đang được thành lập, từ Feysac phía bắc, Loen phía đông và Feynapotter ở phương nam, kẻ địch của ta cuối cùng đã tụ tập lại.

Nhưng ta không sợ, ta sẽ dùng sự thật nói cho bọn họ biết rằng sự chênh lệch về vũ khí và kiến thức không phải do nhân số và người của danh sách thấp có thể bù đắp.

Hơn nữa ta nào phải là không có thuộc hạ, mà còn là cấp cao cơ.

Ha ha, bọn họ quên mất ta là ai rồi à?"

"Ngày 23 tháng 9, ta mất liên lạc với con tàu tìm kiếm 'Vùng đất bị Thần bỏ rơi'.

Ta hẳn là nên suy nghĩ phát minh ra điện báo vô tuyến thôi, chỉ mong nó không bị ảnh hưởng bởi bão lốc."

"Ngày 24 tháng 9, quý cô Ithaca còn quyến rũ hơn cả phu nhân Florena, có lẽ là ta đang hoài niệm tuổi xuân."

Bởi vì là bản sao, căn cứ vào sự phức tạp của chữ Hán mà mỗi một chữ đều bị phóng to lên không ít, nên nội dung trên mỗi một tờ giấy là không nhiều.

Thậm chí vì để lưu trữ và nghiên cứu nên chỉ viết một mặt.

Nhưng dù là vậy Klein vẫn thấy cảm xúc sôi trào, lại thêm những miêu tả mấu chốt của Đại đế Roselle với ma dược càng làm cho hắn có cảm giác vui mừng như điên khi đã tìm được cách "giải quyết vấn đề", nắm giữ bí mật vô giá.

Có lẽ đây chính là ngọn đèn chỉ lối cho con đường người phi phàm mai sau của mình!

Ò, ba trang bản thảo là những dòng nhật kí của thời gian khác biệt, có thể thấy Đại đế Roselle có thói quen ở một năm nào viết năm đó.

Hai tháng 9 và 11 kia tạm thời không phán đoán được là của năm nào...

Tên đáng thương mà ông ta phát hiện ra là ai?

Cụ thể thì tiêu hoá và đóng vai là chỉ cái gì?

Vùng đất bị Thần bỏ rơi là nơi nào...

Vô số những nghi vấn sôi trào theo niềm vui trong lòng Klein, làm cho hắn hận không thể lập tức sưu tập đầy đủ nhật ký của Đại đế Roselle để đọc từ đầu tới cuối!

"Klein?"

Đúng lúc này, Neil ở phía đối diện ngỡ ngàng gọi hắn.

Klein choàng tỉnh, vội cười che giấu:

"Tôi cho rằng mình sẽ là kẻ đặc biệt nhất, muốn thử tìm hiểu và dịch."

"Đúng là người trẻ tuổi."

Neil cười ha ha, gật đầu: "Tôi cũng từng cho rằng mình chính là kẻ đặc biệt nhất."

Klein lật ba trang bản thảo trong tay một lần nữa, sau khi xác định mình không bỏ sót chỗ nào thì hắn trả mấy tờ đó lại, rồi lơ đãng hỏi:

"Chúng ta chỉ có mấy tờ này thôi à?"

Tôi muốn được đọc nhiều nhật ký của Đại đế Roselle nữa!

"Cậu cho là sẽ có nhiều lắm hả?"

Neil vuốt ve bản thảo, cười nhạo khiến vết nhăn trên khuôn mặt càng sâu hơn:

"Bản thân những sự kiện liên quan tới thần bí và phi phàm hàng năm đều không nhiều, ôi, chủ yếu là những giống loài siêu phàm đang dần biến mất khỏi lục địa Bắc chúng ta.

Nếu không có chúng nó thì sẽ không có ma dược, vì thế người phi phàm ngày càng ít.

Chậc, mấy trăm năm qua, cự long, cự nhân và tinh linh đã trở thành những thứ được ghi lại trong sách, thậm chí hải tộc cũng không hề xuất hiện vùng ven biển nữa."

Nghe được câu này, Klein bỗng nghĩ tới một câu, bèn đùa:

"Tôi cảm thấy đây chính là lúc thành lập 'Hiệp hội Bảo vệ Cự Long và Cự Nhân'."

Neil nghe mà mờ mịt, hồi lâu sau mới hiểu được hắn có ý gì.

Mà sau khi hiểu rõ, ông ta vỗ nhẹ lên bàn, cười trông rất sung sướng, không hề có phong thái quý ông chút nào:

"Ha ha, Klein, cậu đúng là người hài hước mà.

Đây là truyền thống của Vương quốc Loen chúng ta, người trẻ tuổi hài hước chút cũng không tệ.

Tôi cảm thấy không thể chỉ giới hạn như vậy, sao chỉ có Cự Long và Cự Nhân?

Phải gọi là 'Hiệp hội Bảo vệ Sinh Vật Huyền Bí mới đúng."

"Không không không, sao có thể quên mất những thực vật đáng thương chứ?"

Klein lắc đầu.

Nói tới đây, hắn và Neil liếc nhau một cái, đồng thanh:

"Hiệp hội Bảo vệ Sinh vật thần kì!"

Dứt lời, hai người ăn ý mà cười, không khí quái lạ ban nãy đã tan đi không ít.

"Những thanh niên thú vị như cậu giờ càng ngày càng ít...

Tôi vừa nói tới đâu nhỉ?"

Khuôn mặt nhăn nheo của Neil đầy tươi cười, ông ta nói: "Nhớ ra rồi, bản thân những sự kiện liên quan tới phi phàm và thần bí hàng năm không có nhiều, những kẻ ngu dốt sùng bái Đại đế Roselle lại là thiểu số trong số những nhóm thiểu số.

Chúng ta có thể lấy được ba tờ bản thảo đã là không tệ rồi...

Ừm, các giáo đường lớn hoặc giáo khu chắc là vẫn có...

"

Ông ta lẩm bẩm vài câu, cầm "tờ phê chuẩn" mà Klein đặt lên bàn từ trước, đọc thoáng qua:

"Là đạn cho súng lục hay cho súng trường, hoặc là đạn cho súng trường hơi nước áp suất cao?"

"Một khẩu súng lục."

Klein đáp theo thực tế.

"Ok, để tôi đi lấy.

Khụ, cậu có bao súng đeo vai chưa?

Là một thân sĩ, cậu không thể để phần eo và phần dưới của mình phình to lên ngay trước mặt công chúng được."

Neil đùa một câu mà cánh đàn ông đều hiểu.

"À, chưa có, có cần tìm đội trưởng viết thêm không?"

Klein cười phối hợp.

Neil đứng lên, nói:

"Không cần, ghi lại là được rồi, đó vốn thuộc 'trang bị đi kèm'.

Đọc theo tôi nào, 'trang bị đi kèm'."

"Lúc trước ông từng làm giáo viên à?"

Klein buồn cười hỏi.

"Từng một thời gian ở trường học miễn phí và trường Chủ nhật của giáo hội."

Neil giơ tờ lấy lên, lấy chìa khóa trong ngăn kéo ra rồi mở cửa sắt dẫn vào kho chứa.

Cảm thấy người phi phàm và người thường không khác nhau là mấy...

Klein lặng lẽ thì thầm một câu, lại quăng mắt về phía ba trang nhật ký trên bàn.

Đại đế Roselle quả thật nhắc đến lĩnh vực thần bí...

Nhật ký của ông ta là vô giá...

Đối với người khác mà nói, nó chỉ là một đống giấy lộn không biết khi nào mới có thể dịch ra được, nhưng với mình thì đây chính là kho báu!

Không biết phần nhật ký còn lại ở đâu...

Phải nghĩ cách tìm ra nhiều hơn mới được...

Klein mải mê suy nghĩ, khó mà bình tĩnh được.

Mãi tới khi Neil ra khỏi kho chứa kia, đóng sầm cửa sắt lại.

"Mười viên đạn săn ma, ba mươi viên đạn súng lục, một bao súng đeo dưới nách, một huy hiệu của Tổ 7 Bộ phận Hành động Đặc biệt.

Cậu kiểm tra lại và thử xem thế nào, sau đó ký vào sổ đăng ký này."

Neil đặt những thứ trong tay lên bàn.

Đạn súng lục được đặt trong hộp giấy, chia làm ba tầng, sắp xếp ngay ngắn, màu vàng óng giống mấy viên đạn ở nhà Klein, có vẻ dài và nhỏ hơn xíu.

"Đạn săn ma" thì đặt trong hộp sắt, hình dạng thì giống với viên đạn súng lục bình thường, nhưng màu trắng xám, nhìn kỹ thì thấy có hoa văn phức tạp lóa mắt.

Dưới đáy đạn còn khắc thánh huy nhỏ "Đêm đen, có các ngôi sao và mặt trăng đỏ".

Bao súng da trâu cho cảm giác khá chắc chắn, dây đeo có móc cài.

Huy hiệu bên cạnh to bằng nửa bàn tay, lấy sắt đen làm nền, có gắn những dòng chữ bạc "Sở cảnh sát quận Awwa", "Tổ 7 Bộ phận Hành động Đặc biệt".

Chúng vòng thành hai vòng kín kẽ, vây quanh biểu tượng "Hai thanh kiếm vắt chéo ở giữa Vương miện".

"Tiếc là không phải huy hiệu của Kẻ Gác Đêm."

Klein nửa cảm khái nửa dò xét mà nói.

Neil cười, chỉ giục Klein thử đeo bao súng kia.

Klein cởi áo khoác, mất công sức mới cài được bao súng kia, kề sát phần nách dưới tay trái.

"Cũng không tệ lắm."

Hắn không bỏ ra mà mặc vest vào luôn.

Neil nhìn nhìn, hài lòng gật đầu:

"Rất vừa, mắt tôi vẫn cứ chính xác như vậy đó."

Sau khi cất những thứ khác vào trong túi quần và kí tên vào sổ đăng ký, Klein tán gẫu thêm vài câu nữa với Neil rồi mới cáo từ.

Đi được một nửa, hắn bỗng ảo não vỗ trán mình:

"Quên dò hỏi mấy thứ liên quan tới danh sách và ma dược rồi, đều tại nhật ký của Roselle cả..."

Đến bây giờ hắn vẫn chưa rõ danh sách bắt đầu của "con đường" hoàn chỉnh mà giáo hội Nữ Thần Đêm Tối nắm giữ, cũng chính là danh sách 9, là cái gì.

Hình như Rozanne có nhắc đến rồi...

"Kẻ Không Ngủ"?

Ngay khi Klein chậm rãi đi lên bậc thang, một bóng người cộp cộp đi xuống.

Anh ta mặc một chiếc quần dài bó sát người để tiện cho hành động, và chiếc áo trắng không thèm nhét vào trong quần, toả ra thứ khí chất nhà thơ rất rõ rệt, chính là viên sĩ quan cảnh sát tóc đen mắt xanh đã tới nhà Klein điều tra lần trước.

Vừa nãy hai người đã gặp nhau ở tầng trên, chỉ là không nói chuyện.

"Chào buổi chiều."

Kẻ Gác Đêm trẻ tuổi hệt nhà thơ mỉm cười chào.

"Chào buổi chiều, tôi nghĩ là tôi không cần tự giới thiệu nữa nhỉ?"

Klein đáp lại đầy hài hước.

"Không cần, tôi ấn tượng với anh lắm đấy."

Kẻ Gác Đêm trẻ tuổi giơ tay phải ra: "Leonard Mitchell, Danh sách 8 "Thi Sĩ Nửa Đêm"."

Danh sách 8...

Thật đúng là nhà thơ...

Klein bắt tay với anh ta, mỉm cười hỏi lại:

"Có ấn tượng với tôi?"

Leonard Mitchell với đôi mắt màu xanh sâu thẳm, mỉm cười nhạt mà trả

lời:

"Anh có một khí chất đặc biệt."

...Kiểu khí chất gay gay ấy hả...

Klein giật giật khóe miệng, gượng cười nói:

"Chính tôi lại không biết điều đó."

"Gặp chuyện như vậy, và lại còn chưa được chúng tôi bảo vệ từ đầu mà anh vẫn còn sống, bản thân việc này đã đủ đặc biệt rồi."

Leonard chỉ về phía trước: "Tôi phải đi thay đội trưởng, mai gặp."

"Mai gặp."

Klein nghiêng người tránh đường.

Chờ khi hắn biến mất ở cuối cầu thang, Leonard Mitchell đột nhiên quay người nhìn ánh sáng mờ mờ và mặt đất lát đá kia, thì thầm với không khí:

"Có nhìn ra cái gì không..."

...

"Quả nhiên, cậu ta không có gì đặc biệt..."
 
Quỷ Bí Chi Chủ - Quyển Tên Hề - 1 (Q1)
Chương 22: Danh Sách Đầu


22 - Danh sách đầu

Lên cầu thang, trở lại sảnh tiếp khách, Klein vừa định chào tạm biệt Rozanne thì nghe cô gái tóc xù này nhẹ nhàng nói:

"Đội trưởng bảo anh là thứ Hai hãy tới, cứ xử lý việc nhà trước đã."

"...Vâng."

Klein không ngờ người quản lý của tiểu đội Kẻ Gác Đêm này lại tốt như vậy, bỗng thấy cảm kích.

Ban đầu hắn định ngày mai dậy sớm, tranh thủ buổi sáng ra ngoài làm công việc "đi dạo" này mà tới đại học Tingen một chuyến, tìm giáo viên phụ trách phỏng vấn để báo cáo chuyện mình sẽ không tới tham gia phỏng vấn nữa.

Dù sao nguyên chủ nhận thư đề cử của giáo sư mới đến phỏng vấn, nên cho dù thế nào thì cũng phải báo một tiếng, đó là lễ nghi cơ bản.

Cho dù không nghĩ cho bản thân thì cung phải tôn trọng sự trợ giúp của giáo sư.

Mà trong lúc điện thoại thì không có, điện báo thì thu phí theo từng chữ một, gửi thư thì không kịp, đi xe ngựa tới thẳng nơi đó là biện pháp kinh tế nhất và phù hợp nhất.

Hiện tại có phê chuẩn đặc biệt từ đội trưởng, Klein không cần phải vất vả như thế nữa.

Hắn có thể ngủ một giấc thật đủ rồi hẵng dậy, sau đó nhàn nhã mà làm.

Klein đang định ngả mũ tạm biệt thì bỗng nhớ tới một chuyện, hắn nhìn xung quanh, hạ giọng thật nhỏ, hỏi:

"Rozanne, cô có biết khởi đầu của danh sách hoàn chỉnh mà giáo hội nắm giữ là gì không?"

Đây là chuyện mà ban nãy hắn quên không hỏi Neil.

Rozanne mở tròn mắt, ngạc nhiên nhìn Klein:

"Anh định trở thành người phi phàm à?"

Mình biểu hiện rõ như vậy sao?

Klein gãi gãi khoé miệng, lúng túng trả lời:

"Biết thế giới quả thực có sức mạnh siêu phàm và thần bí rồi, khó tránh khỏi việc khao khát."

"Nữ Thần của tôi ơi, anh có biết nó nguy hiểm cỡ nào không?

Đội trưởng chưa nói cho anh à?

Kẻ địch của người phi phàm không chỉ là đám tín đồ tà giáo, phù thuỷ hắc ám, còn có cả bản thân mình nữa!

Gần như hàng năm đều có người mất khống chế, có người hi sinh!

Anh không nghĩ tới cảm nhận của người nhà mình à?"

Rozanne khua tay để nhấn mạnh hơn, phản ứng có vẻ quá khích:

"Klein, tôi cho rằng an phận thủ thường làm một nhân viên văn chức là lựa chọn tốt hơn, gần như không có nguy hiểm gì, tiền lương tăng hàng năm.

Chờ anh làm vài năm rồi, có vốn tiết kiệm riêng là có thể thuê một căn nhà riêng cho mình ở khu phía bắc hoặc gần ngoại ô, cưới được một cô gái xinh đẹp giàu có tạo nên một gia đình hạnh phúc, sinh ra những thiên sứ nhỏ bé đáng yêu, tinh nghịch..."

"Rozanne, dừng, dừng lại đã!"

Klein thấy cô gái tóc vàng càng nói càng lạc đề, toát mồ hôi hột vội ngăn lại: "Tạm thời tôi chỉ muốn, muốn, ừm, hiểu biết những kiến thức thường thức thôi."

"Được rồi..."

Rozanne im lặng vài giây, rũ mắt xuống, nói: "Tôi vì chuyện của ba tôi nên có biết về vấn đề tương tự.

Ừm, anh biết đó, hơi kích động, chẳng qua thẳng thắn mà nói thì tôi rất kính nể những người tự nguyện trở thành Kẻ Gác Đêm."

"Tôi hiểu, tôi hiểu."

Klein vội vàng phụ hoạ.

Rozanne chớp đôi mắt nâu nhạt, bổ sung:

"Ba tôi từng bảo rằng đừng tưởng trở nên lợi hại hơn, trở thành người phi phàm ở danh sách cao hơn thì có thể giải quyết được tai họa ngầm, chống chọi được hiểm nguy, trên thực tế thì hoàn toàn ngược lại.

Anh sẽ gặp được chuyện càng ngày càng đáng sợ, gặp phải những gì khủng bố, chưa biết rõ thì chỉ có hai kết quả là phát điên hoặc chết.

Ôi, ông ấy nói xong câu đó được hai tuần thì hi sinh...

Klein, đừng dùng ánh mắt thương hại mà nhìn tôi.

Hiện giờ tôi sống rất ổn, thực sự rất ổn!

Anh nên cảm thấy sợ hãi mới đúng!"

"Tôi chỉ muốn biết những kiến thức cơ bản thôi..."

Klein lặp lại câu nói vừa rồi, quả thực không biết nên khóc hay nên cười.

Đội trưởng còn nói rõ ràng càng dễ hiểu hơn cô, mà tôi thì dù không định trở thành người phi phàm thì đã gặp phải chuyện phi phàm rồi...

"Được rồi."

Rozanne tỏ ra suy tư:

"Tôi nghe đội trưởng và Neil nói qua rằng vì giống loài siêu phàm đã sụt giảm và biến mất, nên những cường giả ở danh sách cao đã không còn thấy gặp nhiều ở thời đại ngày nay.

Ai có thể trở thành người phi phàm đã rất giỏi rất lợi hại rồi!

Thành phố Tingen của chúng ta, thêm cả khu ngoại ô nữa là có mấy trăm nghìn người, có khi còn nhiều hơn, nhưng chỉ có hơn ba mươi người phi phàm.

Ừm, là tôi đoán thôi...

À, đấy là tôi không tính đám tín đồ tà giáo và phù thuỷ hắc ám núp trong bóng tối nhé..."

Không chờ Klein mở miệng, cô nàng như khôi phục sức sống mà nắm tay trước ngực, nói:

"Mà trong hơn ba mươi người phi phàm này, phần lớn là danh sách 9!

A, hình như lạc đề mất rồi..."

"Không sao, tôi cũng muốn biết rõ về những điều này mà."

Klein chính là hy vọng Rozanne có thể nói này nói nọ như lúc cô nàng bình thường để mà tiết lộ thêm nhiều thông tin hơn.

"Tóm lại, có thể trở thành người phi phàm đã là rất lợi hại, rất rất lợi hại rồi!"

Rozanne lặp lại lần nữa: "Khởi đầu cho danh sách hoàn chỉnh của giáo hội chúng ta là 'Kẻ Không Ngủ', danh sách 9 'Kẻ Không Ngủ'!"

Quả nhiên...

Klein khẽ gật đầu, nghe cô nàng Rozanne không khống chế được cái miệng mà tiếp tục kể tiếp:

"Anh nghe tên chắc cũng đoán được, 'Kẻ Không Ngủ' là người buổi tối không cần ngủ, ban ngày cũng chỉ cần nghỉ ngơi ba đến bốn giờ là đủ rồi.

Chà, thật hâm mộ...

À không, không hâm mộ chút nào, giấc ngủ là ân huệ mà Nữ Thần ban cho, là chuyện hạnh phúc nhất trần đời!

Tôi nói tới đâu rồi ấy nhỉ?

À đúng rồi, 'Kẻ Không Ngủ' không cần ánh sáng cũng có thể nhìn rõ trong bóng tối, đêm càng khuya thì càng mạnh, ý tôi là mạnh về mọi mặt ấy, bao gồm cả sức mạnh, linh cảm và tư duy.

Chẳng qua tuy bọn họ có thể phát hiện những nguy hiểm ẩn núp trong bóng tối, nhưng gặp được loại quái vật mà không thể giải quyết bằng các biện pháp bình thường được thì họ vẫn phải dùng đến những vật phẩm như đạn săn ma.

Cha tôi từng là một 'Kẻ Không Ngủ'."

Không chờ Klein truy vấn, Rozanne lẩm bẩm tiếp:

"Sau là danh sách 8 'Thi Sĩ Nửa Đêm', lên trên là danh sách 7 'Ác Mộng'."

Ác mộng?

Klein lập tức nhớ tới chuyện Dunn Smith dẫn dắt mình trong mơ, bèn hỏi:

"Đội trưởng?"

"Anh biết à?"

Rozanne há hốc miệng như sắp thành hình chữ O.

"Đội trưởng từng vào giấc mơ của tôi rồi..."

Klein nhìn thoáng qua hai bên rồi nhỏ giọng nói.

"Đã hiểu..."

Rozanne chợt hiểu ra, cũng hạ nhỏ giọng xuống đáp lại.

Cô ta cầm cốc cà phê bên cạnh lên, nhấp một ngụm rồi cảm khái:

"Danh sách 7 của giáo hội ta ở thành phố Tingen này mới có hai người, hẳn là như vậy.

Đội trưởng chính một trong hai người đó.

Cho dù anh ấy có tới giáo khu lớn Backlund thì cũng là nhân vật tầm cỡ đấy, thậm chí có chấp sự còn chưa mạnh bằng anh ấy đâu!"

"Thì ra đội trưởng giỏi như vậy."

Klein mỉm cười phụ hoạ.

Thành thật mà nói, màn trổ tài của Dunn Smith vào đêm hôm qua khiến người ta có ấn tượng sâu sắc, hắn theo bản năng tin rằng anh ta là một người phi phàm vô cùng đáng gờm.

"Đương nhiên!"

Rozanne kiêu ngạo ngồi thẳng người.

Bỗng dưng cô nàng với suy nghĩ thay đổi xoành xoạch bỗng tỏ ra buồn rầu: "Bên trên danh sách 7 là gì thì tôi không rõ, có lẽ cả tiểu đội Kẻ Gác Đêm này chỉ có đội trưởng mới biết thôi."

"Vậy khởi đầu của danh sách khác thì sao?

Mấy cái không đầy đủ ấy."

Klein thoả mãn chuyển sang chủ đề khác.

Không thể không nói "Kẻ Không Ngủ" mà Rozanne miêu tả quả thật phù hợp với những tưởng tượng và chờ mong của hắn với người phi phàm, nhưng lại không phải loại mà hắn muốn trở thành.

"Danh sách 9" hoàn mỹ trong lòng hắn phải là có thể học tập và nắm giữ được nhiều tri thức thần bí, để biết rõ nguyên nhân mình xuyên không tới đây và đặt nền móng cho việc xuyên không trở lại Trái Đất sau này.

Rozanne ngẫm nghĩ, giận dữ nói:

"Tôi không hứng thú lắm với mấy thứ này, chỉ biết là nhiều hơn so với các giáo hội khác, dù sao Nữ Thần cũng là Mẹ của bí ẩn mà...

Ừm, hẳn là có hai đến ba loại gì đó, bởi vì có đội viên lúc nào cũng lạnh lẽo khiến người ta sợ hãi, mùi trên người cũng quai quái làm sao ấy.

Có đội viên, ừm, ý tôi là Neil ấy, ông ấy biết rất nhiều, còn có không ít nghi thức ma pháp thú vị nữa.

Để tôi ngẫm lại xem, à, ông ấy từng nói danh hiệu danh sách 9 của ông ấy, cũng chính là tên ma dược...

A đúng rồi, tên là 'Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn'!"

Không ít nghi thức ma pháp thú vị?

Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn?

Nghe qua có vẻ rất giống loại mà mình muốn...

Klein mừng thầm.

"Mặt khác tôi còn biết tên một danh sách 7 khác, thuộc con đường

không đầy đủ ấy!"

Bởi vì nhớ được chuyện khác nên Rozanne nói với ngữ khí khoe khoang.

"Là gì?"

Klein rất tò mò.

Trong tình hình cường giả danh sách cao rất khan hiếm, thậm chí là không có, danh sách 7 đã được coi là lực lượng tầng trung của giáo hội rồi nhỉ?

Rozanne mỉm cười ngọt ngào, khá đắc chí mà trả lời:

"Người Thông Linh!"

"Daly?"

Theo bản năng Klein hỏi lại.

Sau kinh ngạc ban đầu, hắn lại cảm thấy chuyện này không khiến người ta bất ngờ, cũng chỉ có cường giả danh sách 7 mới có làm được thông linh như quý cô Daly kia!

"Anh...

Làm sao anh biết?"

"Tôi từng gặp cô ấy rồi."

Klein không định giấu diếm.

"Được rồi."

Rozanne nói với ngữ khí khao khát: "Nếu tôi có thể trực tiếp trở thành Người Thông Linh, kiểu Người Thông Linh như Daly ấy, tôi cũng muốn làm người phi phàm.

Không, tôi còn phải cân nhắc thật nghiêm túc mười phút..."

"Ừm, Daly quả thực thỏa mãn tất cả những gì tôi tưởng tượng về người phi phàm."

Lời phụ họa của Klein có vẻ hơi quá.

Sau khi đạt được mục đích mong muốn, hắn tán gẫu thêm vài câu với Rozanne.

Không nghe được thông tin gì khác, hắn mới ngả mũ chào rồi đi về.

Lúc đi xuống cầu thang được vài bước, Klein bỗng dừng lại, thò tay sờ tiền trong túi.

Ngay sau đó hắn cầm xấp tiền giấy 12 Bảng ra, nắm chặt trong lòng bàn tay trái, sau đó nhét cả tay vào trong túi quần, thế nào cũng không chịu buông tay hay rút tay ra.

Lúc này mặt hắn đã mỉm cười tự lúc nào.

Căn cứ vào tập tục của dân tộc ăn tham, có tiền là phải ra ngoài làm một chầu!

Tối nay mời cô em gái ăn một bữa ngon nghẻ mới được!
 
Back
Top Dưới