Đô Thị Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2380


"Đừng neo tất cả ca-nô ở bến tàu, phân tán chỗ đậu ra, kẻo

bị mắc kẹt ở đây." Kim Phi nhắc nhở.

Mặc dù rất khó có khả năng người Đông Man lại dám đánh lén, nhưng Kim Phi cũng không dám đánh cược.

"Vâng." Lưu Thiết gật đầu ghi nhớ.

"Tiên sinh hãy yên tâm. Ta sẽ phong tỏa các vùng biển xung quanh. Nếu người Đông Man muốn tấn công thành Du Quan bằng đường thủy, trước tiên chúng phải dẫm lên xác thủy quân bọn ta." Trịnh Trì Viễn đảm bảo.

Kim Phi liếc nhìn Trịnh Trì Viễn thật sâu, gật đầu nói: "Khi nào Đại Khang ổn định, ta sẽ cân nhắc trang bị cho thủy quân động cơ hơi nước!"

Kim Phi không phải kẻ ngốc, vừa rồi Trịnh Trì Viễn là người đầu tiên thề trung thành, bây giờ lại lên tiếng nói thế. Không phải anh ta đang cố gắng thể hiện trước mặt y sao?

Dụng ý của màn biểu hiện này, rất có thể là nhăm vào động cơ hơi nước của y.

Muốn ngựa chạy thì phải cho nó ăn cỏ. Nếu không cho đi bất kỳ lợi ích nào, ai sẽ sẵn sàng mạo hiểm mạng sống của họ vì mình?

Lần này, mặc dù Trịnh Trì Viễn đến muộn một chút nhưng cũng có lý do. Sau khi đến cũng không giở trò lừa bịp dối trá, một mực tận tình giúp đỡ.

Trong tương lai, động cơ hơi nước có thể được sản xuất hàng loạt, trang bị cho thủy quân một ít cũng không có hại gì. Ít nhất trong tương lai, họ vẫn sẽ dựa vào Trịnh Trì Viễn để chống lại bọn cướp biển và duy trì sự ổn định của Đông Hải.

Nghe thấy Kim Phi nói vậy, sắc mặt kích động của Trịnh Trì Viễn thay đổi, anh ta vội vàng cúi đầu chắp tay về phía Kim Phi: "Cảm ơn tiên sinh!"

Tuy rằng Kim Phi không đưa ra lời hứa chắc chắn, nhưng dựa trên sự hiểu biết của Trịnh Trì Viễn đối với Kim Phi, nếu Kim Phi nói thế, có chín mươi phần trăm khả năng y sẽ thực hiện được.

Giống như lần đầu tiên hợp tác với Kim Phi, Kim Phi chỉ hứa bán cho anh ta một trăm chiếc nỏ hạng nặng và một trăm chiếc máy bắn đá.

Nhưng khi giao hàng thực tế, có thêm vài chục máy bắn đá và nỏ nặng hơn thỏa thuận.

Đây cũng là lý do tại sao Trịnh Trí Viễn vội vã đến giúp đỡ ngay khi nghe tin Kim Phi đã đến thành Du Quan.

Anh ta biết Kim Phi nhất định sẽ không đối xử tệ với mình.

Lần đầu tiên nhìn thấy Trấn Viễn số 1, Trịnh Trì Viễn đã bị động cơ hơi nước hấp dẫn, nhưng lúc đó anh ta không dám mở miệng, bởi vì anh ta biết mở miệng cũng vô dụng.

Tiếp theo, Kim Phi giải thích một số vấn đề liên quan đến phòng thủ bờ biển. Sau đó, y quay sang Tả Phi Phi nói: 'Nàng đi thu xếp đi, để lại ba trăm người trong đội súng kíp hỗ trợ Thiết Tử ca thủ thành, những người còn lại sẽ cùng ta trở về!"

Nòng súng kíp có yêu cầu cực kỳ cao về thép. Thép thông thường không thể chịu được sức nổ của thuốc súng, có thể không bền và có thể phát nổ sau một vài lần sử dụng, gây hại cho người sử dụng.

Cho nên cho dù là Kim Phi cũng không có cách nào sản xuất hàng loạt ngay lúc này, bây giờ chiến tranh ở thành Du Quan đã được giải quyết, chỉ cần để lại một phần của đội nữ súng kíp để răn đe là đủ, để tất cả ở lại cũng chỉ lãng phí tài nguyên, tốt hơn hết là mang về để chiến đấu với Đảng Hạng.

"Vâng!" Tả Phi Phi gật đầu đồng ý, sau đó hỏi: "Ngài có muốn dẫn những tỷ muội khác về luôn trừ đội nữ súng kíp không?”

Núi Thiết Quán có hơn hai ngàn nữ công nhân, nhưng chỉ có bốn trăm cây súng kíp, dù là ba người dùng hai khẩu súng cũng chỉ đủ cho sáu trăm người.

Thông qua lần huấn luyện này, hiệu quả chiến đấu của các công nhân nữ đã được mọi người công nhận, bao gồm cả Kim Phi.

Bây giờ ở Kim Xuyên thiếu người trầm trọng, nếu có thể đưa những công nhân nữ này trở về cũng sẽ giúp ích rất nhiều.

Tuy nhiên, quân viễn chinh phương Bắc do Lưu Thiết chỉ huy bị thương vong nặng nề. Trong số tám trăm người trước đây kiên trì tác chiến, nhiều người giờ đây không thể tiếp tục.

Bây giờ địch đã rút lui, nhiều người bị thương không thể chịu đựng được nữa.

Tính toán kỹ lưỡng, nhóm viễn chinh phương Bắc chỉ nhiều nhất là năm trăm người có thể ở lại tiếp tục chiến đấu.

Nếu y đưa các công nhân nữ đi thì chỉ còn quân Uy Thắng và thủy quân Đông Hải ở lại đây. Liệu quân Uy Thắng có thể cầm cự được nếu quân Đông Man tấn công lần nữa không?
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2381


Vâng!" Tả Phi Phi đồng ý, chạy nhanh về bố trí nhân lực.

“Mạnh tướng quân, Trịnh tướng quân, ta không ở thành Du Quan, mọi việc quân vụ do Thiết Tử ca làm chủ, mệnh lệnh của anh ta chẳng khác nào mệnh lệnh của ta, mọi người phải tuân theo vô điều kiện!”

Kim Phi lại nhìn về phía Mạnh Thiên Hải và Trịnh Trì Viễn, trầm giọng nói: “Có vấn đề gì không?”

“Không có vấn đề!”

Mạnh Thiên Hải và Trịnh Trì Viễn đồng thời lắc đầu: “Chúng ta nhất định tuân lệnh Lưu tướng quân!”

“Lời khó nghe ta nói trước, có vấn đề thì nói luôn bây giờ, chúng ta có thể bàn bạc, không bàn được thì ta cũng sẽ nghĩ cách giải quyết khác, đừng bằng mặt không bằng lòng!”

Kim Phi nói: “Nếu để ta biết có người bằng mặt không bằng lòng, nhất định sẽ không khoan dung! Hiểu chưa?”

“Hiểu rồi ạ!” Mạnh Thiên Hải và Trịnh Trì Viễn lại đồng thời gật đầu.

Trên thực tế, bất kể kinh nghiệm hay trình độ, Mạnh Thiên Hải và Trịnh Trì Viễn phù hợp với chức vị chủ soái hơn Lưu Thiết, nhưng ai bảo Lưu Thiết là người một nhà chứ, Kim Phi hiển nhiên sẽ tin tưởng Lưu Thiết hơn.

Lợi ích của Lưu Thiết phù hợp với lợi ích của Kim Phi, anh †a sẽ không phản bội Kim Phi, hồi trước cho dù chỉ còn lại vài trăm người, cho dù tất cả nhà cửa trong thành đều bị phá bỏ, Lưu Thiết cũng không rút lui.

Lưu Thiết mặc dù không mạnh về chiến lược nhưng cũng không cần quá nhiều chiến lược để bảo vệ thành, có ý chí chiến đấu đến chết mạnh hơn bất kỳ chiến lược nào.

Điều duy nhất Kim Phi lo lắng chính là Trịnh Trì Viễn và Mạnh Thiên Hải không phục Lưu Thiết, cho nên mới nói trước cho rõ ràng như vậy.

Thật ra trong quan trường, gần như chẳng có ai nói chuyện trực tiếp như Kim Phi, mọi người đều chỉ mịt mờ ám chỉ.

Nhưng Kim Phi không quen, y thích có chuyện thì giáp mặt nói thẳng, đỡ phải đoán tới đoán lui.

Trần Phượng Chí vẫn luôn đứng ở bên cạnh, chờ Kim Phi sắp xếp, nhưng chờ mãi mà sắp tan họp rồi, Kim Phi cũng không có nhắc đến anh ta, Trân Phượng Chí nóng nảy: “Tiên sinh, bọn ta thì sao, sắp xếp thế nào?”

“Các ngươi?” Kim Phi sửng sốt: “Vừa rồi không phải đã nói rồi sao, quân Uy Thằng các ngươi ở lại thủ thành!”

“Quân Uy Thằng ở lại, nhưng tiểu đoàn Thiết Hổ chúng ta có thể theo tiên sinh trở về đánh người Đảng Hạng không?” Trần Phượng Chí chủ động xin ra trận.

Kim Phi nghe xong, không khỏi vô thức mà nhìn về phía Mạnh Thiên Hải.

Trong mắt y, tiểu đoàn Thiết Hổ chính là một phần của quân Uy Thắng, khi bố trí cho quân Uy Thắng thì sẽ gộp cả tiểu đoàn Thiết Hổ vào.

Nhưng lúc này Trần Phượng Chí lại nhảy ra. Phải nói rằng, cái đầu của tên này đặc thật đấy.

Người lãnh đạo trực tiếp còn đứng lù lù đây, ngươi đã đòi đi ăn máng khác rồi.

Cũng may tổ tiên của Trần Phượng Chí và nhà họ Khánh có giao tình thân thiết, bằng không có khi đã bị Mạnh Thiên Hải làm khó dễ đến chết rồi.

Anh chàng này không coi trọng lãnh đạo của mình, nếu là Kim Phi, y đã giãm chân anh ta cho biết rồi.

Mạnh Thiên Hải có thể nhịn đến tận bây giờ, đúng là không dễ dàng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2382


Về điểm này Kim Phi cũng đã trải nghiệm, lúc trước phái người ra khỏi thành truy đuổi ky binh Đông Man, Kim Phi suy xét rắng tiểu đoàn Thiết Hổ vừa mới mai phục vua Đông Man trở về, nên chưa bố trí nhiệm vụ cho bọn họ, ai dè Trần Phượng Chí chẳng buồn đến xin chỉ thị, dẫn người lao thẳng ra ngoài.

Nói nghiêm túc hơn, anh ta đã coi thường quân lệnh, tự tiện hành động, nếu Kim Phi bằng lòng thì cứ việc giết anh ta, Khánh Hâm Nghiêu cũng không thể trách y.

Chỉ là Kim Phi chưa bao giờ đối xử tàn nhẫn với người của mình, sau khi trở về y cử người gọi Trần Phượng Chí đến đạp cho mấy phát, lại cảnh cáo một trận, vì là lần đầu anh ta phạm tội nên chuyện này coi như xong.

Kết quả Trần Phượng Chí da dày thịt béo, bị đạp cũng không thèm để ý, ngược lại còn mừng rỡ như nhặt được tiền.

Khoảng thời gian ở dốc Đại Mãng, Trần Phượng Chí luôn rất ngưỡng mộ nhân viên hộ tống của tiêu cục Trấn Viễn, không phải vì cách đối xử và hiệu quả chiến đấu của họ mà vì bầu không khí của tiêu cục.

Lúc ấy Hầu Tử từng nói với anh ta, khi nào Kim Phi bắt đầu đá ngươi, điều đó có nghĩa là y sẽ không coi ngươi như người ngoài nữa.

Cho nên Trần Phượng Chí bị Kim Phi đạp xong thì lại vui vẻ đến thế.

Kết quả ai ngờ Kim Phi định về Xuyên Thục đánh người Đảng Hạng lại không có ý định dẫn anh ta đi cùng, điều này làm Trần Phượng Chí không thể chấp nhận được.

Nếu không phải mấy ngày hôm trước Kim Phi mới cảnh cáo thì Trần Phượng Chí chỉ sợ không thể nhịn đến lúc tan họp mà đã nhảy ra chen ngang từ sớm.

Kim Phi nhìn Trần Phượng Chí, lại nhìn Mạnh Thiên Hải, cuối cùng vẫn gật đầu: “Thế tiểu đoàn Thiết Hổ cũng theo ta cùng về đi.”

Y có thể nhận ra, Mạnh Thiên Hải thực sự không thể “thuần phục' được Trần Phượng Chí, nếu để Trần Phượng Chí quanh quẩn ở đây, không chỉ Mạnh Thiên Hải khó xử, mà Lưu Thiết cũng sẽ gặp rắc rối.

Chẳng lẽ phải chém anh ta thật sao?

Tiêu cục Trấn Viễn và quân Uy Thắng dù sao cũng không phải là một đơn vị, thậm chí trong lòng quân Uy Thẳng, bọn họ là đến hỗ trợ tiêu cục Trấn Viễn thay cho Tây Xuyên, Khánh Hâm Nghiêu.

Nếu như Lưu Thiết thật sự muốn chém Trần Phượng Chí, đừng nói binh lính của tiểu đoàn Thiết Hổ, chỉ sợ đến cả quân Uy Thắng cũng sẽ không đồng ý.

Đến lúc đó lỡ như tạo thành cuộc nổi loạn bất ngờ thì lại phiền.

Tướng sao lính vậy, Trần Phượng Chí hiếu chiến, đám lính anh ta dẫn theo cũng rất hung hãn.

Những ngày gần đây, Kim Phi thường xuyên nhìn thấy những người lính của tiểu đoàn Thiết Hổ khiêu chiến nhân viên hộ tống, thậm chí còn có người đề nghị nữ công nhân đối kháng bằng đạn thật với bọn họ, may mà nữ công nhân không đồng ý, nếu không có thể có người mất mạng.

Nếu Trần Phượng Chí chủ động yêu cầu, Mạnh Thiên Hải cũng không phản đối, Kim Phi dứt khoát thuận nước đẩy thuyền dẫn theo cả tiểu đoàn Thiết Hổ cũng được.

Nhận được sự đồng ý của Kim Phi, Trần Phượng Chí phấn khích nhảy lên, ôm quyền về phía Kim Phi, xoay người chạy thẳng, hiển nhiên là đi báo tin cho tiểu đoàn Thiết Hổ.

Những gì cần nói thì đã nói, Trần Phượng Chí chạy đi thì Trịnh Trì Viễn và Mạnh Thiên Hải cũng lần lượt rời đi để sắp xếp công việc của mình.

Ngược lại thống soái như Lưu Thiết lại rảnh rỗi.

Quân Bắc phạt trước đó đã chiến đấu quá vất vả, hầu như: ai cũng bị thương, khác nhau chỉ là thương nặng hay thương nhẹ.

Bây giờ chỉ viện đã tới, Kim Phi yêu cầu quân Bắc phạt rút lui, nghỉ ngơi trong phòng bệnh mấy ngày.

Cho nên Lưu Thiết không cần sắp xếp cho bọn họ, họ sẽ ở lại cùng Điền tiên sinh, Khánh Mộ Lam.

“Thiết Tử ca, việc còn lại dựa vào huynh.”

Kim Phi vỗ vai Lưu Thiết: “Dù có chuyện gì xảy ra, huynh cũng phải bảo vệ thành Du Quan, nếu quân Uy Thắng hoặc thủy quân không nghe theo chỉ huy, lập tức phái người truyền tin cho ta biết, ta sẽ lập tức nghĩ cách xử lý.”

“Tiên sinh, ngài cứ yên tâm đi, chủ lực của Đông Man vừa bị tổn thất nặng nề, hiện tại như rắn mất đầu, tạm thời không dám đến nữa, không sao đâu.”

Lưu Thiết lắc đầu, thấy lầu trại không có người ngoài, lo lảng sốt ruột nói: “Nhưng lần này Phi ca trở về sẽ phải đối mặt với mấy trăm ngàn người Đảng Hạng, nhất định phải cẩn thận!”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2383


Sau khi Kim Phi đến thế giới này, y đã chỉ huy mấy trận chiến đấu, dựa vào vũ khí và phương pháp chiến đấu đi trước thời đại, đã nhiều lần lấy ít đánh bại nhiều.

Bây giờ rất nhiều tướng lĩnh cũng đang nghiên cứu và phân tích các trận chiến trước đây của Kim Phi, thậm chí có người còn bỏ ra rất nhiều tiền để mua được ghi chép những bài giảng của Kim Phi với các nhân viên hộ tống.

Nhưng sau khi biết được tình hình ở Hi Châu lần này, không chỉ Lưu Thiết không có lòng tin mà bản thân Kim Phi cũng không chắc chăn.

Trước đây trong mỗi trận chiến hẳn đều có lợi thế về địa hình hoặc lợi thế về vũ khí.

Nhưng lần này không có gì cả.

Kẻ thù bày binh bố trận ở khu vực biên giới cách thành Hi Châu hàng chục dặm, rõ ràng không có ý định bao vây thành.

Bình thường, kẻ thù hiếm khi đi vòng qua thành tiến thẳng vào lãnh thổ của kẻ thù, bởi vì như vậy, ngộ nhỡ kẻ địch trong thành đánh sau lưng thì sẽ dễ dàng cät đứt nguồn lương thảo. của phe mình.

Lý Lăng Duệ làm như vậy thật ra là đang đánh cược, nếu Trương Lương kiên trì giữ vững thành Hi Châu, quân chinh chiến phía Nam của Đảng Hạng chắc chẳn sẽ vòng qua thành Hi Châu, đi thẳng vào địa bàn Tân Xuyên.

Lý Lăng Duệ đánh cược rằng Trương Lương sẽ không dám thả cho bọn họ vào.

Thật ra hắn ta đã cược đúng, Trương Lương thực sự không dám.

Quân chinh chiến phía Nam Đảng Hạng có rất nhiều ky binh, một khi để cho bọn họ vào biên giới, ky binh có thể nhanh chóng cướp bóc người dân, lấy chiến tranh nuôi chiến tranh, còn có thể nhanh chóng xâm nhập tấn công Xuyên Thục.

Xuyên Thục chính là đại bản doanh của Kim Phi, hơn nữa lúc này Kim Phi đang gây chiến với nhiều bên, vì vậy lực lượng phòng thủ ở huyện Xuyên Thục rất yếu kém.

Dưới tình huống này, một khi để kẻ địch xông vào, đối với người dân Xuyên Thục mà nói thì nó sẽ là đại họa.

Cho nên Trương Lương không dám cược, chỉ có thể huy động quân chinh chiến phía Nam đóng trại ở phía Nam, khoảng cách giữa hai bên chỉ có một ngọn đồi thấp, phía Trương Lương không chỉ không có bất kỳ lợi thế địa lý nào có thể lợi dụng được mà ngược lại còn đang rơi vào thế bất lợi.

Bởi vì ngọn đồi phía bắc cao hơn phía nam, kẻ địch từ phía bắc đến, ở địa điểm cao hơn, sẽ có lợi thế hơn cho cả ky binh và bộ binh.

Nếu như dùng máy bắn đá và cung nỏ hạng nặng tác chiến thì lợi thế sẽ càng rõ ràng hơn.

Không chỉ không có lợi thế về địa hình mà còn không có lợi thế cả về vũ khí.

Phi thuyền, khinh khí cầu bị hạn chế, mặc dù Kim Phi có súng kíp, nhưng tốc độ bắn của súng kíp quá chậm, hơn nữa số lượng cũng có hạn, dùng để thực hiện mai phục vua và các hoạt động đặc biệt cục bộ còn được, nhưng với quy mô lớn hơn mấy trăm nghìn người trong chiến tranh thì khó có thể có tác dụng đóng vai trò quyết định.

Hơn nữa, bởi vì ở triều đình Đại Khang xuất hiện nhiều kẻ phản bội, nên người Đảng Hạng đã sớm lấy được bản vẽ máy băn đá, Kim Phi cũng không cho rắng đối phương sẽ không dùng.

Không có lợi thế về địa hình, hay lợi thế về vũ khí, Kim Phi biết rằng đây sẽ là trận chiến khó khăn nhất của y kể từ sau khi đến thế giới này.

Nhưng kẻ thù đã tràn vào biên giới với số lượng lớn, cho dù Kim Phi không có lòng tin vẫn phải tiến lên.

Y đã không còn đường lui, khí thế kẻ địch hung hãn xông tới, cộng thêm mối hận thù của hai bên trước đó, nếu như người Đảng Hạng có cơ hội đánh Xuyên Thục, tuyệt đối sẽ không nương tay.

Nhưng nói những thứ này với Lưu Thiết cũng không có ý. nghĩa gì, ngược lại chỉ khiến anh ta lo lắng.

Vì vậy Kim Phi làm ra vẻ tự tin, võ vai Lưu Thiết nói: "Thiết tử ca, huynh cứ chờ xem kịch hay đi, lần này ta nhất định phải khiến cho người Đảng Hạng tan tác!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2384


Kim Phi nhắc nhở: "Sau khi thu dọn thi thể, trên đường bọn họ trở về, phái người đi theo sau, xác nhận bọn họ thực sự đã trở về mới được."

Mặc dù đã cảnh cáo Trịnh Trì Viễn và Mạnh Thiên Hải nhưng Kim Phi vẫn lo lắng sau khi y rời đi Lưu Thiết không thể thu phục họ, dù sao nói một đăng làm một nẻo là kỹ năng cơ bản trong quan trường.

Sự xuất hiện của công chúa Lộ Khiết, đối với Kim Phi mà nói thật ra là một chuyện tốt.

Có việc một kẻ địch như cô ta hoạt động ở trong thành, sự chú ý của thủy quân và quân Uy Thẳng sẽ đổ dồn về phía công chúa Lộ Khiết, xác suất gây rắc rối với Lưu Thiết sẽ giảm đi.

"Được!" Lưu Thiết luôn nghe theo mệnh lệnh của Kim Phi, đồng ý rồi hỏi tiếp: "Những tù binh đó thì xử lý như thế nào?"

Tất cả tàn quân của liên quân Tấn Man đều đã bị bắt giữ và xử tử, bây giờ vẫn còn lại quân Định Biên, binh phủ và người dân Tấn vận chuyển lương thảo.

Kim Phi suy nghĩ một lúc rồi trả lời: "Sau khi ta trở về sẽ sắp xếp thợ mộc đến đây xây dựng lò nung, đợi khi làm xong lò nung, sẽ để cho binh phủ và quân Định Biên lao động nặng nhọc trong lò nung, người dân Tần bình thường sẽ phân theo nhóm để đến xây dựng nhà cửa trong thành.

Trước khi xây dựng lò nung, trước hết hãy để bọn họ đào hố ở bên ngoài thành xử lý xác chết ở phía nam thành đi.

Khi đối xử với người dân Tấn bình thường, thái độ có thể ôn hòa chút, cũng có thể nhắc nhở bọn họ trước, chỉ cần không lười biếng, đợi khi thành Du Quan xây dựng xong thì có thể thả cho bọn họ về.

Hãy chú ý đến quân Định Biên và binh phủ, nếu như phát hiện bọn họ có dấu hiệu bạo loạn, nên giết thì giết, không được nương tay!"

Tất cả nhà cửa trong thành Du Quan đều bị Lưu Thiết phá bỏ và đập đi rồi, bây giờ đã đánh bại người Đông Man, nhất định phải xây dựng lại.

Tù binh là lao động tốt nhất và còn miễn phí nữa.

Điều duy nhất đáng lo ngại chính là tù binh bất ngờ làm loạn.

"Ta sẽ chú ý." Lưu Thiết lại gật đầu, ra hiệu Điền tiên sinh ghi lại những lời của Kim Phi vào trong cuốn sổ nhỏ.

Kim Phi và Lưu Thiết đang thảo luận về vấn đề thủ thành trong lều, bên ngoài vẫn đang bận rộn.

Các nữ công nhân và binh lính tiểu đoàn Thiết Hổ đang làm nhiệm vụ trên tường thành đều bị loại bỏ thay thế bằng binh lính quân Uy Thẳng.

Trên mặt biển, các chiến hạm của thủy quân Đông Hải cũng đã phân tán ra, phong tỏa vùng biển xung quanh.

Trấn Viễn số hai bắt đầu từ từ khởi động, đi vào bến tàu thành Du Quan.

Sau khi Tả Phi Phi xin chỉ thị của Kim Phi, cô ấy khiêng những người bị thương lên thuyền trước.

Khi những người bị thương lên thuyền, Kim Phi thấy trời vẫn chưa tối nên ra lệnh cho nữ công nhân và tiểu đoàn Thiết Hổ cùng lên thuyền, chuẩn bị hành trình trở về ngay trong đêm đó.

Nhuận Nương và Khánh Mộ Lam cũng thu dọn hành lý.

"Tiên sinh, gấp gáp như vậy sao?" Mạnh Thiên Hải tìm gặp Kim Phi: "Trời sắp tối rồi, sáng mai hằng đi có được không?"

"Quân Đảng Hạng đã tập hợp lại ở bên ngoài biên giới thành Hi Châu rồi, chiến tranh có thể nổ ra bất cứ lúc nào, có thể về sớm thì về sớm chút." Kim Phi nghiêm túc nói.

"Chúc tiên sinh thăng lợi dễ dàng!"

Mạnh Thiên Hải cũng là một lão tướng, biết thành Hi Châu thực sự rất nguy hiểm, nên không khuyên Kim Phi nữa mà thay vào đó nói vài lời tốt lành rồi lại đảm bảo nói: "Nơi này, tiên sinh cứ yên tâm, ta nhất định sẽ toàn lực hợp tác với Lưu tướng quân, nếu như người Đông Man dám đến nữa, trừ khi quân Uy Thắng của ta chết hết, Mạnh Thiên Hải ta cũng chết nếu không tuyệt đối sẽ không để cho kẻ địch tiến vào trong thành Du Quan."

“Ta tin!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2385


Mặc dù lần này hàng trăm nữ công nhân ở lại thành Du Quan, nhưng lại khiêng hàng trăm người bị thương khác lên thuyền.

Vì để tạo môi trường phục hồi tương đối tốt cho những người bị thương, trên thuyền trở nên đông đúc hơn so với khi đến.

Bốn người Kim Phi, Nhuận Nương, Tả Phi Phi và Khánh Mộ Lam vẫn chen chúc trong một khoang thuyền nhỏ.

Cũng may lần này không cần kéo thêm một chiếc thuyền, lại là gió bắc nên tốc độ của Trấn Viễn số hai nhanh hơn lúc tới rất nhiều.

Thật ra ban đêm chạy quá nhanh cũng không an toàn, nhưng trong lòng Kim Phi lo lắng cho tình hình ở Hy Châu, không giảm tốc độ thuyền, ngược lại còn phái ba chiếc thuyền tốc hành đi trước để thăm dò đường đi.

Khi đi ngang qua bến tàu Đông Hải, Kim Phi nhìn ra xa lại nhìn thấy Hồng Đào Bình và Đại Cường đang đứng vẫy tay trên bến tàu, nhưng Kim Phi vẫn không để Trấn Viễn số hai cập bến, chỉ thổi còi từ xa coi như là chào hỏi bọn họ rồi tiếp tục lên đường.

Nhưng ai ngờ, vừa đi không bao lâu, nhân viên hộ tống trên boong thuyền sau đã chạy tới báo cáo, nói có một chiếc thuyền tốc hành đang đuổi theo tới.

"Đuổi theo tới?" Kim Phi sửng sốt, vội vàng đi tới boong bên phải.

Nhìn lại phía sau, quả nhiên có một con thuyền tốc hành. treo cờ đen của tiêu cục đang nhanh chóng đuổi theo.

Thân thuyền Trấn Viễn số hai khổng lồ, tăng tốc độ và giảm tốc cũng rất phiền phức, để tiết kiệm thời gian, Kim Phi đã bảo thuyền lớn tiếp tục duy trì tốc độ di chuyển hiện tại, sau đó khi thuyền tốc hành tới gần, Thiết Chùy ném một sợi dây thừng xuống, nhanh chóng buộc thuyền lớn và cột thuyền lớn lại với nhau, sau đó để Hồng Đào Bình và Đại Cường leo lên theo dây thừng.

Trước đây Đại Cường là thợ săn, thành thạo trèo lên trên, nhưng đến lượt Hồng Đào Bình thì phải chật vật.

Anh ta là một người đàn ông thích ở nhà, trên lưng còn mang theo một cái gói dài và hẹp, bên trên kéo, bên dưới đẩy, tốn rất nhiều công sức mới lên được.

Sau khi lên thuyền anh ta đi thẳng tới chỗ Kim Phi mặt đầy ấm ức hỏi: "Tiên sinh, ngài đi qua xưởng đóng thuyền hai lần, tại sao đều không ghé qua chút vậy? Là ta làm sai cái gì sao?"

"Không, là ta đang vội." Kim Phi bị lời nói của Hồng Đào Bình chọc cười.

Lời nói vừa rồi của Hồng Đào Bình ẩn chứa chút trách móc và phàn nàn.

Với địa vị hiện tại của Kim Phi, rất ít người ở Đại Khang có thể nói chuyện với y như thế này.

Đó cũng chính là lý do Hồng Đào Bình một nam công nhân khoa học và kỹ thuật tâm huyết với ngành đóng thuyền lại thẳng thắn đến như vậy.

Điều này cũng làm cho Kim Phi dường như nhìn thấy chính mình kiếp trước, vì vậy lại giải thích nói: "Có lẽ ngươi cũng biết tình hình ở thành Du Quan, cho nên lần trước đi ngang qua không có thời gian cập bến, lần này Hy Châu xảy ra chuyện, người Đảng Hạng tập hợp mấy trăm nghìn binh mã có thể tấn công bất cứ lúc nào, ta chỉ ước bây giờ có thể mọc cánh bay về được."

Kim Phi nói xong, Hồng Đào Bình còn chưa kịp nói, Đại Cường không nhịn được nói: "Tiên sinh, người Đảng Hạng lại không thành thật sao?”

"Đúng vậy." Kim Phi thở dài: "Phi thuyền và khinh khí cầu của chúng ta bây giờ không thể dùng được, người Đảng Hạng lại bắt đầu khiêu khích."

"Đám ăn cháo đá bát này, đáng lẽ lúc đó nên để Thiết Ngưu đại cao g**t ch*t hết mới đúng!"

Đại Cường chửi rủa, sau đó giương mắt nhìn Kim Phi: "Tiên sinh, ta dẫn các huynh đệ theo ngài cùng trở về g**t ch*t người Đảng Hạng nhé?"

Bây giờ xưởng đóng thuyền đã được cải tạo thành gần giống một căn cứ quân sự rồi, không nói đến những tên trộm thông thường, ngay cả cướp biển cũng không dám đến gần.

Đại Cường dần dần cảm thấy chán nản, bây giờ nghe nói Hy Châu có thể đánh giặc, lập tức hưng phấn.

Đáng tiếc, Kim Phi không do dự từ chối yêu cầu của anh †a: "Không cần, nhiệm vụ của các ngươi là canh giữ xưởng đóng thuyền! Không cần nghĩ tới những thứ khác!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2386


Nói đến chuyện chính, Hồng Đào Bình lập tức trở nên hưng phấn, cởi gói bọc ở trên lưng rồi lấy ống trúc ở bên trong ra.

"Ở đây gió lớn, qua bên kia nói chuyện đi."

Kim Phi kéo Hồng Đào Bình vào một góc.

Đây cũng chính là nơi y làm việc ở trên thuyền.

"Tiên sinh, ngài làm việc ở đây sao?"

Hồng Đào Bình nhìn những bản vẽ đang dang dở trên bàn, có hơi kinh ngạc.

"Lần này trên thuyền mang theo quá nhiều người, khoang thuyền không thể chứa nổi, nên ta làm việc ở đây."

Kim Phi vừa nói vừa cuộn bản vẽ trên bàn lại.

Hồng Đào Bình không hỏi nhiều nữa, mở ống trẻ lấy ra một cuộn bản vẽ dày cộp, Kim Phi nhìn qua ước chừng có ít nhất mấy chục bản.

Kim Phi cười khổ nói: "Hồng công tử, nhiều bản vẽ như vậy, sợ rằng trong chốc lát chúng ta không thể xem xong hết được?"

"Nếu tiên sinh đang vội, vậy ta sẽ theo tiên sinh cùng đến Kim Xuyên." Hồng Đào Bình buột miệng nói: "Đây là thuyền mới do ta thiết kế dựa trên ý tưởng mà tiên sinh đã đưa ra trước đây, nếu tiên sinh cảm thấy không có vấn đề gì, ta sẽ bắt đầu công việc chuẩn bị ở xưởng đóng thuyền."

Kim Phi nghe xong quay đầu nhìn Đại Cường: "Khi ngươi đến đây, đã sắp xếp công tác phòng thủ ở xưởng đóng thuyền chưa?"

Hồng Đào Bình nho nhã yếu đuối, khi trở về, cần phải có người bảo vệ anh ta.

Bây giờ nhân lực ở Kim Xuyên và thuyền tốc hành đều không đủ dùng, Kim Phi cũng không muốn sắp xếp thêm nhân lực để hộ tống anh ta về, cách tốt nhất là để Đại Cường đi cùng theo anh ta.

Sau khi y và Hồng Đào Bình xem xong bản vẽ, Đại Cường sẽ hộ tống Hồng Đào Bình trở về.

"Đã sắp xếp xong rồi." Đại Cường nói: "Tiên sinh yên tâm đi, Ngũ ca ở đó, anh ta làm việc đáng tin cậy hơn ta rất nhiều."

"Vậy được, ngươi cùng đi đi."

Kim Phi gật đầu, ra hiệu cho Hồng Đào Bình mở bản vẽ ra.

Hiện tại, khinh khí cầu và phi thuyền đều đã bị hạn chế, tác dụng của thuyền tốc hành và tàu hơi nước ngay lập tức trở nên nổi bật.

Cho dù truyền tải thông tin hay là vận chuyển vật tư cũng không thể tách rời được.

Hơn nữa, Kim Phi còn muốn đóng một con thuyền hạng nặng có thể vượt đại dương và băng quan Thái Bình Dương để tìm kiếm hạt giống cây lương thực năng suất cao ở Châu Mỹ.

Cho nên, y luôn coi trọng xưởng đóng thuyền, cho dù Hồng Đào Bình không theo kịp, chờ khi tình hình ở Hi Châu ổn định, Kim Phi muốn gọi anh ta đến để bàn bạc việc mở rộng xưởng đóng thuyền.

Những ngày tiếp theo, Kim Phi không quay lại khoang thuyền nhỏ, bất kể là ngày hay đêm, y đều ở trên boong thuyền cùng Hồng Đào Bình nghiên cứu bản vẽ thiết kế thuyền biển.

Mệt mỏi và buồn ngủ thì chợp mắt ở chiếc lầu nhỏ ở bên. cạnh, tỉnh rồi thì lại tiếp tục làm việc.

Mãi cho đến khi Trấn Viễn số hai ngược dòng vào sông Gia Lăng, hai người cuối cùng cũng xem hết tất cả các bản vẽ.

Đợi khi hai người thống nhất phương án, Trấn Viễn số hai đã gần đến bến tàu Kim Xuyên.

"Làm việc với tiên sinh vẫn là thoải mái nhất!"

Mặc dù mấy ngày nay dãi gió dầm sương, điều kiện ăn ở rất không tốt, nhưng Hồng Đào Bình dường như có tinh thần rất cao: "Tiên sinh, sau này nếu ta lại có vấn đề gì nữa, có thể đến Kim Xuyên tìm ngài không?"

"Đương nhiên có thể, nhưng hiện tại thủy tặc trên Trường Giang hoành hành, phiên vương Sở vương và Ngô vương dọc bờ đều cực kỳ bất mãn với ta, nếu ngươi đến đây, nhất định phải có đủ nhân lực để đảm bảo an toàn cho ngươi mới được, hiểu không?" Kim Phi nhắc nhở.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2387


“Lần sau có cơ hội ta sẽ tới.”

Hồng Đào Bình vừa sửa lại ống trúc, vừa nói: “Bản vẽ đã xong rồi, ta muốn trở về đóng thuyền thật nhanh, dạo này nước Y và cướp biển càng ngày càng hung hăng ngang ngược, còn có đám quỷ tóc vàng, càng ngày càng nhiều, chúng tập kích Đông Hải nhiều lần, phải cho bọn chúng biết thế nào là lễ đội”

Nói đến quỷ tóc vàng, Kim Phi mới nhớ ra, Trịnh Trì Viễn còn bắt được hai gã cướp biển phương Tây, y vẫn chưa thẩm vấn bọn chúng.

Gần đây hoặc là bận đối phó Đông Man, hoặc là bận chuyện xây dựng lại thành Du Quan, vất vả lắm thuyền mới có lúc nghỉ ngơi, Hồng Đào Bình lại chạy lên thuyền.

Nếu không phải Hồng Đào Bình nói đến, Kim Phi cũng sắp quên hai gã đấy rồi.

Quay đầu nhìn Thiết Chùy: “Đúng rồi, hai con quỷ tóc vàng phương Tây mà Trịnh tướng quân bắt được đã đưa về chưa?”

“Hình như là mang về rồi, chắc đang bị nhốt trong lò than đun nước kéo lửa rồi” Thiết Chùy nói: “Nếu tiên sinh muốn gặp bọn chúng, vậy để ta đi dẫn bọn chúng đến”

“Không cần, ta chỉ hỏi thế thôi.”

Dù sau bây giờ vẫn chưa có kênh đào Suez, từ u Châu tới đây, nhất đi phải xuất phát từ hướng Tây rồi vòng qua mũi Hảo Vọng mới tới được.

Trịnh Trì Viễn nói, cướp biển phương Tây vẫn sử dụng thuyền buồm, hải trình xa như vậy, người phương Tây muốn kéo tới với quy mô lớn là rất khó.

Nói một cách tương đối, người Đảng Hạng bên ngoài Hi Châu mới là vấn đề nan giải trước mắt cần xử lý ngay.

Còn hai gã cướp biển, cứ nhốt bọn chúng vào lò than làm lao động chân tay cũng được.

Hồng Đào Bình một lòng nôn nóng muốn quay về đóng thuyền, Kim Phi cũng không giữ anh ta lại.

Sau khi đến Đông Hải, Đại Cường vẫn chưa về nhà lần nào, sắp đến bến tàu Kim Xuyên rồi, anh ta muốn về thăm nhà lắm, nhưng Hồng Đào Bình muốn quay lại Đông Hải, nên anh ta đành phải đi theo.

Hai người dẫn theo vài nhân viên hộ tống quay về thuyền ca-nô, xuôi theo dòng chảy sông Gia Lăng, trở lại Đông Hải.

Trấn Viễn số hai thì vẫn tiếp tục tiến về phía trước.

Khi cách bến tàu Kim Xuyên chỉ còn ba bốn dặm, nhân viên hộ tống trên bến tàu lập tức phát hiện ra bọn họ.

Ngay sau đó bến tàu bắt đầu trở nên sôi nổi.

Có người cưỡi ngựa chạy về làng Tây Hà báo tin, cũng có người dọn dẹp mặt nước, cho Trấn Viễn số hai cập bến.

Khi Trấn Viễn số hai đỗ vào bến tàu, các nhân viên hộ tống và dân chúng đến xem náo nhiệt đã đứng kín trên bờ chờ bọn họ.

Mấy ngày trước Quan Hòe Thụ đưa về tin tức quan trọng, tin tức Kim Phi thống lĩnh quân đội đánh bại người Đông Man ở thành Du Quan đã được truyền bá rộng rãi trong dân chúng.

Khi nghe thấy tiếng trống trận ở bến tàu, người dân ở ven bến cũng chạy tới, nghênh đón các anh hùng trở về.

Khi thấy các nữ binh lính xếp thành hàng xuống thuyền, người dân càng phấn khích hơn.

Mấy ngày trước có người truyền tin ra, người đánh bại Đông Man chính là quân Nương Tử nhà họ Kim, nhưng có nhiều người không tin.

Bây giờ nhìn đoàn nữ công nhân mặc áo giáp xếp thành một hàng, người dân không thể không tin.

Nhất thời tiếng hoan hô vang vọng cả đất trời.

“Quân Nương tử! Uy vũ!”

“Quân Nương tử! Uy vũ!”

Cũng không biết là ai bät đầu, tất cả người dân đều hoan hô theo.

Nhóm nữ công nhân không khỏi ngẩng đầu ưỡn ngực, tràn đầy khí thế.

Đi theo sau nữ công nhân, là tốp thương binh đầu tiên.

Nhìn hơn trăm người được khiêng bằng cáng xuống, có hơn một trăm người khác được đỡ đi, bến tàu ban nãy còn nhộn nhịp, giờ đây lập tức trở nên yên tĩnh vô cùng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2388


Người dân không hành lễ, nhưng nụ cười trên mặt đã biết mất không thấy đâu, ai nấy đều chăm chú nhìn những người bị thương.

Mặc dù bọn họ không tham gia vào trận chiến thành Du Quan, nhưng thông qua vết thương của những thương binh này, họ có thể đoán được, tình hình chiến trường ác liệt đến mức nào.

Hơn nữa người đã từng đi lính đều biết, thật ra lúc này có thể trở về, đã có thể coi là may mắn rồi.

Người mãi mãi ở lại nơi chiến trường lại càng nhiều hơn!

Nếu như nằm dưới trướng của các tướng quân con nhà giàu, bọn họ vốn sẽ không cứu trợ người bị thương.

Nhất thời, bầu không khí xung quanh cũng trở nên nghiêm túc.

Kim Phi dẫn theo Nhuận Nương và Khánh Mộ Lam, là những người xuất hiện cuối cùng.

Do có người bị thương, nên khi người dân nhìn thấy Kim Phi cũng không còn phấn khích giống như lúc ban đầu, đúng lúc Kim Phi cũng đang vội quay về làng, không còn tâm trạng tương tác với họ.

Sau khi ra ngoài, chỉ gật đầu chào hỏi người dân, sau đó đi tìm đại đội trưởng đội phòng thủ bến tàu.

“Chuẩn bị xong ngựa chưa?”

“Chuẩn bị xong cả rồi, lúc nào tiên sinh cũng có thể xuất phát!" Đại đội trưởng đi trước dẫn đường nói.

“Phi Phi, thương binh giao cho nàng, hãy thu xếp cho họ.”

Kim Phi dặn dò nói: “Chờ sau khi các nàng xuống thuyền hết, phải nhanh chóng bổ sung nhiên vật liệu cho Trấn Viễn số hai, ta sẽ sắp xếp một toán thợ mộc tới thành Du Quan, sau đó đưa thi thể của các huynh đệ hy sinh quay về cùng.”

Thành Du Quan bây giờ đã biến thành một mảnh đất trống, bắt buộc phải xây dựng lại.

Những việc cần tốn sức lực có thể giao cho tù binh, nhưng những chuyện liên quan đến công tác kỹ thuật, nhất định phải giao cho người của mình.

“Tiên sinh yên tâm, ta sẽ sắp xếp ổn thỏa.”

Tả Phi Phi vội vàng bảo đảm.

Kim Phi gật đầu, dẫn theo Nhuận Nương và Khánh Mộ Lam leo lên ngựa, chạy như bay ra bến tàu.

Thiết Chùy dương cao lá cờ sứ giả khẩn cấp Hồng Linh đi đầu tiên mở đường.

Lúc này đã là nửa chiều, sau khi trời tối, không đi nhanh trên đường núi được, bọn Kim Phi đi mãi đến sau nửa đêm mới về được đến làng Tây Hà.

Cửu công chúa cũng không biết Kim Phi sẽ về trước thời hạn, xử lý xong công vụ vừa mới chợp mắt, đang mơ mơ màng màng, đột nhiên nghe thấy Châu Nhi đang khế gọi cô ấy dậy.

Mặc dù giọng nói của Châu Nhi rất nhỏ, nhưng Cửu công chúa lập tức trừng to mắt, ý thức nhanh chóng trở nên thanh tỉnh.

Bình thường điều mà Châu Nhi lo lắng nhất là sợ Cửu công chúa nghỉ ngơi không tốt, nếu như không có chuyện khẩn cấp, Châu Nhi tuyệt đối sẽ không đánh thức cô ấy.

Biết thân thể mình bất tiện, sau khi dậy Cửu công chúa không vội vàng đứng lên luôn, mà nhìn chằm chằm Châu Nhi hỏi: “Sao rồi?”

“Nhân viên hộ tống tuần tra trong làng tới thông báo, tiên sinh đã trở lại, vừa mới bước vào cửa làng.” Châu Nhi nhẹ giọng trả lời.

Sau đó Châu Nhi thấy cơ thể đang căng thẳng của Cửu công chúa, lập tức mềm nhữn xuống, như thể trút được gánh nặng ngàn cân.

“Cuối cùng cũng về rồi!” Cửu công chúa ra vẻ như trút được gánh nặng.

Kim Phi không ở đây, áp lực của cô ấy là lớn nhất, lúc nào cũng lo lắng người Đảng Hạng phát động tấn công thì nên làm sao, cô ấy phải chống lại bọn địch ra sao.

Trừ điều này ra, còn có Tân vương vẫn luôn làm mấy trò ngu ngốc, ý đồ cướp đoạt lại những khu vực đã bị nhân viên hộ tống chiếm đóng.

Chuyện công vụ chất chồng như núi, đè lên trên bàn của Cửu công chúa, cũng đè lên tâm trí của cô ấy.

Những ngày qua chỉ là cố gắng chống đỡ mà thôi.

Bây giờ khi hay tin Kim Phi đã về, Cửu công chúa ngay lập tức tìm được người đáng tin cậy, bày ra dáng vẻ như trút được gánh nặng.

Nhưng rất nhanh Cửu công chúa đã điều chỉnh xong trạng thái của mình, dưới sự dìu đỡ của Châu Nhi cô ấy từ từ đứng dậy.

Hai thi nữ đã chuẩn bị sẵn từ trước, lập tức đi lên thay quần áo giúp Cửu công chúa.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2389


Theo quy định của Xuyên Thục, khi người đàn ông đi chinh chiến trở về, người vợ phải ra tận cửa, chào đón với quy cách rất cao.

Kim Phi vội vàng trở về, Cửu công chúa chỉ kịp ra cửa đón “Mau đứng dậy, bụng nàng to như vậy, bây giờ không thể ngồi xổm được”

Kim Phi vội vàng chạy lên mấy bước, đỡ Cửu công chúa đứng dậy: “Đã giờ này rồi, sao nàng còn chưa ngủ?”

“Vừa mới chuẩn bị ngủ, nghe nói phu quân trở về bèn tới đây đón chàng.”

Cửu công chúa sờ mặt Kim Phi: “Gió phương bắc độc quá, mặt nứt nẻ hết rồi.”

“Ta mới đi mấy ngày, nàng không thấy đám Thiết Tử ca đâu, mặt mũi tay chân đều nứt hết ra.”

“Tướng sĩ quân Bắc phạt quả thật vất vả, chờ Thiết Tử ca dẫn quân Bắc phạt chiến thắng trở về, trẫm chắc chắn ban thưởng hậu hĩnh cho bọn họI”

Cửu công chúa lớn tiếng nói.

Nhân viên hộ tống và nữ công nhân hộ tống Kim Phi trở về nghe thấy vậy tức thì cảm thấy ấm áp trong lòng.

Là quân nhân, bọn họ dám đánh giặc, cũng sẵn sàng liều mạng, nhưng chỉ sợ liều mạng rồi mà cấp trên lại không biết chút nào, hoặc là có biết cũng không quan tâm.

Đây cũng là lý do khiến nhân viên hộ tống và nữ công nhân bằng lòng đi theo Kim Phi chinh chiến.

Kim Phi không bao giờ khấu trừ lương thực và quân lương. như các tướng quân chỉ biết ăn chơi trác táng, hơn nữa thưởng phạt rõ ràng, chỉ cần dám liều mạng có thể lập công, Kim Phi tuyệt đối không bạc đãi bọn họ.

Trong doanh trại nhân viên hộ tống được dựng lên sớm nhất phía sau núi, có một gian phòng hồ sơ, chuyên môn dùng để ghi chép công lao và trợ cấp thương vong.

Mỗi người lính tử trận, bất kể chức vụ lớn nhỏ ra sao, tất cả đều được ghi vào sổ, gia đình họ cũng nhận được tiền trợ cấp và có cuộc sống ổn định như Kim Phi đã hứa.

Phía sau phòng lưu trữ có một tấm bia đá chuyên tưởng nhớ linh hồn các nhân viên hộ tống đã hy sinh trong chiến tranh.

Vào ngày mồng một và rằm hàng tháng âm lịch, chỉ cần Kim Phi và Trương Lương ở trong làng, họ sẽ thắp hương và làm lễ.

Trong những dịp lễ hội lớn như Tết Trung thu, cuối năm, Kim Phi còn dẫn các thủ hạ cấp cao dưới trướng tới đây.

Tuy rằng nghỉ thức không hề phức tạp, nhưng người dân có thể cảm nhận được tấm lòng chân thành của Kim Phi, cũng có thể cảm nhận được y không chỉ làm theo hành động mà còn thực sự bày tỏ lòng kính trọng đối với các anh hùng. đã hi sinh.

Người dân không phải là những kẻ ngốc, họ biết ai đối xử tốt với họ và ai đối xử tệ với họ.

Mọi việc Kim Phi làm trong cuộc sống hàng ngày đều được người dân quan sát, ghi nhận, cho nên người dân sẵn sàng ủng hộ Kim Phi, ủng hộ Đại Khang mới.

Trước ý định thu phục lòng người của Cửu công chúa, Kim Phi liếc mắt một cái là có thể nhận ra, nhưng y cũng không nói gì, cũng không hề phản cảm.

Đôi khi cũng phải nói ra những việc mình đã làm, nếu không người dân không hiểu được thì lại xảy ra hiểu lầm.

Đây là lý do tại sao Kim Phi thành lập nhật báo Kim Xuyên, hơn nữa chủ động yêu cầu Trần Văn Viễn đưa tin một cách khách quan.

Chuyện tốt thì phải nói, chuyện xấu thì càng phải nói, bịt miệng nhân dân còn nguy hiểm hơn chặn sông phòng lũ, che đậy không bao giờ là giải pháp.

Giấu giếm người dân không có nghĩa là vấn đề không tồn tại, cần phải giải quyết thì phải giải quyết.

Kim Phi thành lập nhật báo Kim Xuyên, yêu câu lrần Văn Viễn đào tạo các phóng viên để họ theo dõi dư luận để không đến mức như hồi Trần Cát tại vị, triều đình thối nát, người dân khốn khổ, Trần Cát lại chẳng hay biết tí gì.

Những gì ông ta nghe và thấy đều là những gì các quan trong triều muốn ông ta thấy và nghe, ông ta cho rằng người dân đang sống tốt và Đại Khang vẫn được thái bình thịnh vượng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2390


Thiết Chùy đã đi theo Kim Phi lâu như vậy, biết rõ tính cách Kim Phi, anh ta cũng không khách sáo, hành quân lễ với Cửu công chúa rồi dẫn đội cận vệ rời đi.

Đội cận vệ vừa đi thì Bắc Thiên Tâm đỡ Quan Hạ Nhi vội vàng chạy đến.

“Sao hai người cũng tới đây?” Kim Phi cười khổ hỏi.

Quan Hạ Nhi đầu tiên là đi một vòng quanh Kim Phi, xác nhận y không bị thương, lúc này mới nói: “Đương gia chàng về mà sao không phái người về trước báo một tiếng? Nếu không phải nhân viên hộ tống tuần tra nói với A Liên thì ta cũng không biết chàng đã trở về.”

“Ta đi đường vội vàng, ta tưởng các nàng đang ngủ, không muốn đánh thức các nàng.” Kim Phi xoa bụng Quan Hạ Nhi, ánh mắt tràn đầy dịu dàng.

“Đương gia chinh chiến sa trường trở về, chúng ta không. ra cổng làng nghênh đón đã là không giữ đạo làm vợ, lại không chạy đến gặp, ngày mai mẹ ta mà biết thì sẽ tới mắng †a không hiểu quy củ.”

Quan Hạ Nhi đảo mắt nhìn Kim Phi, sau đó nhìn về phía Nhuận Nương đang đi theo phía sau.

Nhìn thấy kiểu tóc của Nhuận Nương đã thay đổi, lại đứng gần Kim Phi như vậy, đôi mắt của Quan Hạ Nhi tức thì bừng sáng.

Cô đến trước mặt Nhuận Nương, duỗi tay gỡ một cây trâm trên đầu mình, cài lên búi tóc của Nhuận Nương.

Nhuận Nương vốn đã có chút ngượng ngùng, bây giờ càng xấu hổ không ngẩng đầu lên được.

Nhưng cô ấy không từ chối chiếc trâm cài mà nhẹ nhàng gọi tiếng “Tỷ tỷ”.

“Ơi” Quan Hạ Nhi đáp lại một tiếng, nheo mắt cười.

Theo quy định của Đại Khang, vợ cả của đương gia cài trâm cho tiểu thiếp tức là đã thừa nhận địa vị của cô ấy.

Nhuận Nương gọi một tiếng tỷ tỷ, cũng tương đương thừa nhận địa vị vợ cả của Quan Hạ Nhi.

Tâm tư Cửu công chúa tỉnh tế nhạy bén, tuy rằng vừa rồi phần lớn sự chú ý của cô đều đổ dồn vào Kim Phi và các quân sĩ, nhưng cô ấy cũng chú ý tới sự thay đổi trong kiểu tóc của Nhuận Nương.

Nhưng nghiêm túc mà nói, Cửu công chúa cũng là một trong những tiểu thiếp của Kim Phi, Quan Hạ Nhi mới là vợ cả, cho nên Cửu công chúa không thể cài trâm thay Quan Hạ Nhi được, cho nên cô ấy giả vờ coi như không nhìn thấy.

Hiện tại Quan Hạ Nhi dẫn đầu, Cửu công chúa cũng mỉm cười lấy chiếc trâm trên đầu mình cài lên đầu Nhuận Nương.

Nhuận Nương ngày thường luôn gọi Cửu công chúa bệ hạ, lần này cũng sửa lại cách gọi, nhỏ giọng mà gọi một tiếng

“Tỷ tỷ",

Cửu công chúa cũng mỉm cười duyên dáng đáp lời.

Sau đó tất cả mọi người đều quay ra nhìn về phía Bắc Thiên Tâm đang xấu hổ.

“Muội xem ta hồ đồ chưa này; Bắc Thiên Tâm lần sờ trâm gỗ trên đầu, thấy hơi ngại.

Cô ấy là người luyện võ, trước đây từng làm thổ phỉ nến không chú ý nhiều đến việc ăn mặc, cảm thấy kiểu dáng của trâm vàng rất phức tạp, làm mất thì tiếc lắm, bình thường chỉ dùng một cây trâm gỗ tiện tay vót, hoàn toàn không ngờ Kim Phi và Nhuận Nương lại có chuyện mừng thế này.

“Nhuận Nương, không thì để mai ta tặng muội sau nhé?”

Người luôn tùy tiện, không nói được thì sẽ khiêng thẳng Kim Phi vào nhà như Bắc Thiên Tầm, lúc này lại đỏ mặt.

Không phải cô ấy không có chiếc trâm cài bằng vàng nào mà chỉ là cô ấy không cầm theo mà thôi.

“Chuyện này sao để qua đêm được?”

Quan Hạ Nhi cười liếc xéo Bắc Thiên Tâm, sau đó lại rút một cây trâm cài bằng vàng từ trên đầu của mình ra cài lên

đầu Bắc Thiên Tâm.

Bắc Thiên Tâm quay ra cười ngây ngô với Quan Hạ Nhi rồi nhanh chóng tháo trâm ra, cài lên tóc của Nhuận Nương.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2391


“Tiểu Bắc không ở đây, để ta làm cho.”

“Quan Hạ Nhi rút xuống trên đầu cô một cây trâm, rồi gài vào mái tóc Nhuận Nương.

Kim Phi thấy thế, y không khỏi nghiêng đầu nhìn tóc Quan Hạ Nhi.

Y không thể tưởng tượng nổi, sao một người có thể cài nhiều trâm lên đầu đến như thế, không thấy nặng sao?

Huống chỉ đây là Quan Hạ Nhi.

Dù bây giờ cuộc sống đã tốt hơn, nhưng bình thường cô vẫn luôn sống vô cùng tiết kiệm, cho dù thỉnh thoảng có muốn trang điểm thì cũng sẽ không cài nhiều trâm vàng đến như vậy.

Sao hôm nay cô lại khác thường thế?

Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Cửu công chúa, Kim Phi lập tức hiểu ra.

Đây không phải là lần đầu tiên Quan Hạ Nhi để Kim Phi mang theo Nhuận Nương khi ra cửa, Kim Phi hiểu rõ tâm tư của cô.

E rằng lúc biết Kim Phi trở về, hẳn là Quan Hạ Nhi đã chuẩn bị cây trâm này rồi.

Tuy y đã hiểu vấn đề, nhưng Kim Phi không ngu ngốc mà nói ra, y lảng tránh đề tài: “Đừng đứng mãi ở chỗ này nữa, mau vào trong nhà đi.”

Giờ đã là mùa đông, ban đêm rất lạnh, Cửu công chúa và Quan Hạ Nhi còn đang mang thai, Bắc Thiên Tâm cũng có bầu, không thể để mọi người đều đứng chịu gió lạnh mãi được.

Châu Nhi đỡ Cửu công chúa, Nhuận Nương cũng nhanh chóng tiến lên cùng Bắc Thiên Tâm đỡ Quan Hạ Nhi.

“Đương gia, ngài và Vũ Dương có chính sự cần nói, ta không hiểu gì nên sẽ không tham gia vào.”

Quan Hạ Nhi nói: “Ta và Thiên Tâm cùng Nhuận Nương đi về trước."

“Cũng được, về sớm nghỉ sớm, ta bàn luận với Vũ Dương xong sẽ tìm nàng.”

Kim Phi gật đầu, y nhìn A Liên đang đứng sau lưng Quan Hạ Nhị, nói: “Khoảng thời gian này chăm sóc kỹ cho Hạ Nhi, có vấn đề gì lập tức tìm Ngụy tiên sinh.”

Nếu tính theo thời gian mang thai, thì ngày sinh của Quan Hạ Nhi và Cửu công chúa sắp đến rồi.

Bị ảnh hưởng bởi tư tưởng phong kiến, rất ít đàn ông chấp nhận để bác sĩ nam đỡ đẻ cho vợ mình, người phụ trách đỡ đẻ đều là phụ nữ trưởng bối trong nhà hoặc bà đỡ.

Thực ra trong lòng Kim Phi cũng không thích lắm, nhưng y lo với điều kiện chữa bệnh lạc hậu ở thời đại này, thì đối với phụ nữ, mỗi lần sinh con là một lần đi qua tử môn quan, Kim Phi còn quyết định nếu lỡ có vấn đề gì, thì y sẽ để Ngụy Vô Nhai ra tay.

Tiên sinh xin hãy yên tâm, ba bà đỡ tốt nhất cả Quảng Nguyên này đã được tìm đến từ lâu, họ được sắp xếp ở ngay trong viện chúng ta rồi.”

A Liên nói: “Tiểu Cẩm và Ngụy tiên sinh cũng dọn đến ký túc xá của nhân viên hộ tống rồi, nếu có chuyện gì xảy ra thì nhiều nhất là trong thời gian một chén trà là có thể đến rồi.”

Bình thường Kim Phi rất ít khi làm gì phá lệ, thế nhưng nếu liên quan tới an toàn của Cửu công chúa và Quan Hạ Nhi, thì y sẵn sàng làm thế.

Hơn nữa y tin rằng Quan Hạ Nhi sẽ không để những bà đỡ đó chờ không.

“Chuẩn bị xong là được” Kim Phi gật đầu, sau đó nhắc nhở: “Ngươi nhớ kỹ, nếu có vấn đề, nhất định phải bảo đảm an toàn cho Hạ Nhi đầu tiên!”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2392


Vì thời này vốn không thiếu cô nương, chết một người vợ còn có thể đỡ một phần thuế đầu người, nếu sinh được một đứa bé trai, chỗ thuế của cả gia đình còn có thể nộp ít hơn.

Lâu dài, loại tư tưởng này lại trở nên thịnh hành, ngay cả phụ nữ cũng có nhiều người thấy làm như vậy là hợp tình hợp. lý.

Để dự phòng những chuyện ngoài ý muốn có khả năng phát sinh, Kim Phi nói trước rất rõ ràng.

Kim Phi nhắc nhở A Liên như thế, khiến Quan Hạ Nhi thấy vô cùng cảm động, nhưng trên mặt cô không biểu hiện gì, trái lại cô còn tức giận vỗ nhẹ vào Kim Phi: “Đang yên đang lành nói mớ cái gì đấy, mau võ vào gỗ!”

“Ta sai rồi, ta sai rồi!”

Kim Phi nhanh chóng vỗ mấy cái vào khung cửa bên cạnh, còn vừa vỗ vừa liên tục nhổ phì phì ba tiếng.

Lúc này Quan Hạ Nhi mới thỏa mãn, cô quay lại nhắn nhủ Cửu công chúa một câu, để cho cô ấy đi nghỉ ngơi sớm, sau đó cô dẫn Nhuận Nương và Bắc Thiên Tâm đi.

Châu Nhi cũng đỡ Cửu công chúa vào thư phòng cùng Kim Phi.

Giờ đã quá nửa đêm, Kim Phi vốn định nói để ngày mai lại bàn luận, nhưng y cũng thực sự lo lắng Hi Châu, hơn nữa y biết Cửu công chúa không nói ra thì chỉ e cô ấy sẽ không ngủ được, vì vậy khi vào thư phòng y lại hỏi: “Hiện tại tình hình của Hi Châu như thế nào?”

“Tình hình không tốt lắm Cửu công chúa nói: “Thư của Lương ca gửi đến nói răng, Hầu Tử mang theo liên đội trinh sát đi điều tra, qua kết quả điều tra đoán rằng, kẻ địch ít nhất đã tập kết 350.000 người!”

Hầu Tử trước kia đi theo Thiết Ngưu đến thành Vị Châu, nhưng vì cuộc chiến của Hi Châu, Trương Lương lại phái người gọi Hầu Tử trở về.

Về từ thành Vị Châu cần vòng qua Đảng Hạng, lại phải xuyên qua đất Tân, Đảng Hạng và đất Tân giờ đều là kẻ địch, may mà liên đội trinh sát mà Hầu Tử lãnh đạo có sở trường ẩn núp đi xuyên qua đất địch, nếu là một liên đội nhân viên hộ tống bình thường, e rằng có muốn về cũng không về được.

Sau khi trở về, đầu tiên Hầu Tử cùng liên đội trinh sát triển khai điều tra, lấy được không ít tình báo, thông qua số lượng trướng bồng, lương thảo và nhà xí và những dấu vết liên quan, suy đoán ra số lượng đại khái của kẻ địch.

“Tập kết hơn ba mươi vạn binh mà còn chưa tấn công?” Kim Phi nhăn mày: “Liên đội trinh sát đã gửi về bản vẽ bố trí vị trí phòng thủ của địch chưa?”

“Đã gửi về rồi!”

Cửu công chúa đứng dậy, cô ấy rút một cuộn giấy từ trong một đống giấy tờ ra.

Châu Nhi nhanh chóng tiến lên bày cuộn giấy mở ra trên bàn.

Kim Phi đi tới, y nhìn một lát: “Xem từ vị trí phòng thủ của chúng, không có vấn đề gì... Được rồi, Hầu Tử có điều tra được lương thảo của chúng như thế nào không?”

“Hầu Tử nói lương thảo dự trữ đầy đủ, được chia ra để ở chỗ này, chỗ này, và nơi này.”

Cửu công chúa chỉ mấy chỗ trên bản đồ: “Hầu Tử nói người Đảng Hạng trông coi lương thảo cực kỳ nghiêm mật, không cách nào thiêu hủy.”

“Bọn họ đã bị một vố về lương thực rồi, chắc chắn sẽ không để cho chúng ta có cơ hội nữa, bảo Hầu Tử dẹp ý nghĩ này đi.”

Kim Phi xua tay nói.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Trước đây y có thể đại thắng đại quân chinh chiến phía Nam của Đảng Hạng ở Thanh Thủy Cốc, một nguyên nhân quan trọng là y đã đối trụi lương thảo của kẻ địch, sau đó lại phong tỏa mọi đường lui của kẻ địch, đào hồ chứa nước ngăn chặn kẻ địch tiến công, địch bị vây ở giữa không ăn không uống, không thể giữ vững đội hình.

Trước đã ngã một lần, người Đảng Hạng dù có ngốc cũng sẽ không lại ngã thêm lần hai ở cùng cái bẫy ấy, nhất định

chúng sẽ bảo vệ kho lương gắt gao.

Nếu Hầu Tử cứ cố chấp thì rất có khả năng anh ta sẽ ảnh hưởng cả bản thân và liên đội trinh sát nữa.

“Vị trí phòng thủ không có vấn đề gì, lương thảo cũng dự trữ sung túc, vậy vì sao chúng không tấn công nhỉ?”

Kim Phi cau mày.

Hiện tại người Đảng Hạng đã chiếm ưu thế tuyệt đối, đáng lý ra chúng phải phát động tấn công từ sớm rồi, tại sao. chúng còn án binh bất động?

“Ta không biết, Lương ca truyền tin về, cũng tỏ vẻ không đoán được người Đảng Hạng muốn làm gì.” Cửu công chúa lắc đầu.

“Thống soái lần này của Đảng Hạng là ai?” Kim Phi hỏi.

“À đệ đệ của tân hoàng Lý Lăng Hiên, Lý Lăng Duệt!”

Cửu công chúa lại rút ra một cuộn giấy trong chồng tài liệu: “Đây là thông tin về hắn”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2393


Thống soái là linh hồn của một đội quân, nếu thống soái là một phần tử táo bạo hiếu chiến, thì phong cách chiến đấu của quân đội đó sẽ rất hoang dã, chẳng hạn như tiểu đoàn Thiết Hổ do Trần Phượng Chí lãnh đạo.

Muốn hiểu biết một đội quân, trước tiên phải hiểu biết phong cách hành sự người thống soái này.

'Thế nên Kim Phi nhìn rất cẩn thận, Cửu công chúa cũng không có thúc giục y, mà đứng dậy đến bên cạnh rót cho Kim Phi một một chén nước, sau đó lại đi đến bên kia lấy ra một lọ thuốc mỡ nhỏ, rồi cô ấy cẩn thận bôi lên những chỗ nứt nẻ trên tay Kim Phi.

Bởi vì Xuyên Thục cách Đảng Hạng quá xa, bây giờ người Đảng Hạng lại trắng trợn bắt giữ người ở biên giới Trung Nguyên, cho nên thông tin tình báo này không chỉ tiết lắm, chỉ có ba trang mỏng vả lại phần lớn chỉ nói về những chuyện trước đó của Lý Lăng Duệ ở vương thành, còn chuyện sau khi hắn tòng quân thì mật thám cũng không tra ra được.

Nhưng dù vậy, Kim Phi vẫn đọc tin tình báo hơn nữa giờ mới đặt xuống.

Tục ngữ có câu ba tuổi trông đã già, huống chỉ là đứa trẻ lớn lên trong cung?

Người ta nói rằng những đứa trẻ nhà nghèo sẽ lo việc trong nhà từ sớm, nhưng thực ra lo việc trong nhà là chỉ cần làm việc, còn các hoàng tử và công chúa trong cung phải được dạy dỗ đủ thứ từ khi còn nhỏ, thậm chí có một số mới chút tuổi đã bät đầu tranh đấu, nên tâm trí càng trưởng thành Sớm.

Mặc dù phần lớn những gì tình báo ghi lại đều là những chuyện xảy ra trong cung khi Lý Lăng Duệ còn nhỏ, nhưng Kim Phi vẫn nhìn ra được một số manh mối từ những chuyện nhỏ nhặt này.

Lý Lăng Duệ là con trai thứ hai của Lý Kế Sơn và Hoàng hậu, và cũng là Lục hoàng tử của Đảng Hạng.

Đại ca của hắn là Lý Lăng Hiên đã được phong làm Thái tử từ sớm, hơn nữa trước hẳn còn có bốn người anh em khác, theo quy định lập lớn không lập nhỏ của thời đại phong kiến, dù có thế nào đi nữa cũng không đến lượt hẳn làm hoàng đế.

Vả lại có Hoàng hậu cố tình dẫn dät, nên từ khi còn rất nhỏ Lý Lăng Duệ đã bắt đầu nghe theo anh mình sai đâu đánh đó.

Đảng Hạng cũng có thể coi là dân du mục, phong tục dân gian vốn rất khäc nghiệt, mấy người con trai đầu lòng của Lý Kế Sơn đều trạc tuổi nhau. Khi còn nhỏ thường xuyên đánh nhau trong cung, Lý Kế Sơn cảm thấy đàn ông thì phải như thế, nên cũng không thèm can ngăn.

Mỗi lần đánh nhau, Lý Lăng Duệ đều đứng phía trước che cho anh trai mình.

Thật ra Lý Lăng Hiên cũng không phải là kẻ hèn nhát trốn sau lưng em trai mình, nên lần nào cũng bị ăn đòn ác hơn.

Kể cả sau này khi tòng quân, nghe nói trong cung có người bắt nạt Lý Lăng Hiên, thì Lý Lăng Duệ sẽ lẻn về giúp đỡ anh trai mình.

Cũng vì thế mà Lý Lăng Duệ thường xuyên bị Lý Kế Sơn trách phạt.

Nhưng Lý Kế Sơn lại không ghét hắn, theo cái nhìn của Lý Kế Sơn thì đánh nhau mới là anh em ruột rà.

Thực ra Lý Kế Sơn đều biết Hoàng hậu dạy Lý Lăng Duệ những thứ này, nhưng hắn cũng không cảm thấy có gì to tát.

Chẳng phải người mẹ làm như thế cho con mình là chuyện thường tình sao?

Từ những ghi chép tương tự, Kim Phi có thể đoán ra được. Lý Lăng Duệ trông có vẻ liều lĩnh, nhưng thực ra lại rất thận trọng.

Mỗi lần đứng ra bảo vệ anh trai, nhìn như đang gây họa, nhưng thực ra đều là đang cố gắng lấy lòng Lý Kế Sơn. Hơn nữa mỗi lần đều năm trong phạm vi Lý Kế Sơn có thể chấp nhận được.

Cho nên Kim Phi càng coi trọng tên đối thủ này thêm.

"Vũ Dương, e là ta không có thời gian ở nhà chờ nàng sinh nở rồi."

Kim Phi để tin tình báo xuống, nắm lấy tay Cửu công chúa nói: "Lý Lăng Duệ này không đơn giản, ta muốn đến Hi Châu sớm một chút."
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2394


Y chuẩn bị đi xem lại những tin tình báo khác ở Hi Châu.

Lúc y trở lại sân trước, đã thấy ba người Tiểu Ngọc, Thiết 'Thế Hâm và Mãn Thương đang đứng trước cửa thư phòng.

“Sao mọi người lại ở đây?" Kim Phi hỏi.

Hiện giờ Thiết Thế Hâm cũng coi như là tổng quản của Cửu công chúa, còn Tiểu Ngọc là người phụ trách tình báo, họ biết Kim Phi trở lại cũng không có gì lạ, nhưng Mãn Thương chỉ là tên loanh quanh trong nhà nên vẫn còn hơi khờ khạo. Lúc này có lẽ anh ta đang ở nhà ngủ hoặc là đang ngâm mình ở xưởng luyện gang, thế nào mà chạy tới đây sớm vậy?

"Nghe nói tiên sinh đã trở lại, nên tới đây xem." Tiểu Ngọc trả lời.

“Ta ở trong nhà nghe thấy tiếng ngựa vào làng nên ra xem thế nào, thấy tiên trở lại nên qua xem” Mãn Thương cũng giải thích một câu.

Lúc này Kim Phi mới nhớ ra nhà của Mãn Thương ở ngay lối vào làng.

Khi vào làng, y sợ làm phiền đến dân làng đang ngủ nên khi đến cửa làng y đã đi chậm lại, thế mà Mãn Thương vẫn nghe thấy tiếng động.

Là đại đệ tử đầu tiên của Kim Phi, Mãn Thương thấy sư phụ trở về đương nhiên không dám giả vờ như không biết.

Cũng tình cờ Kim Phi có chuyện muốn hỏi Thiết Thế Hâm và Tiểu Ngọc, vốn y định đến khi hừng đông gọi bọn họ tới nhưng bây giờ họ đã đến đây, rồi Kim Phi dẫn họ vào thư phòng.

Tiểu Ngọc muốn hỏi thăm tình hình ở thành Du Quan một chút, nhưng mở miệng mấy lần rồi lại ngậm lại.

Thấy vậy, Mãn Thương đã chủ động hỏi: "Tiên sinh, thành Du Quan thế nào rồi, Thiết Tử ca có khỏe không?”

Kim Phi nghe vậy không khỏi ngạc nhiên mà liếc Mãn Thương một cái.

Quả nhiên, con người sẽ thay đổi, bây giờ Mãn Thương đã biết nhìn mặt đoán ý, còn hỏi chuyện giúp Tiểu Ngọc.

Tuy nhiên, Kim Phi cũng không quan tâm lắm, y trả lời: "Thành Du Quan bây giờ đã ổn rồi, đại quân Đông Man cũng đã bỏ chạy, nếu không ta cũng sẽ không trở lại.

Thiết Tử bị thương nhẹ, nhưng không phải là vấn đề gì lớn, bây giờ gần như đã ổn rồi."

Nghe được lời này, Tiểu Ngọc không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù đã đọc báo cáo chiến sự nhưng khi nghe chính miệng Kim Phi xác nhận Lưu Thiết không có việc gì, thì Tiểu

Ngọc mới thực sự cảm thấy nhẹ nhõm.

"Tiểu Ngọc, Lão Thiết, các ngươi sắp xếp lại thông tin ở thành Hi Châu một chút, ta muốn xem”

Kim Phi chỉ vào tủ tài liệu trong thư phòng.

Đống tài liệu chất ở đó còn cao hơn đầu, đúng là nhất thời Kim Phi không thể tìm gì về Hi Châu được.

Công văn và tấu chương đều được Tiểu Ngọc và Thiết Thế Hâm sắp xếp trước khi gửi cho Cửu công chúa xem xét, cho nên hai người bọn họ rất quen thuộc, bước tới mở tủ tài liệu ra, rất nhanh sau đó mỗi người đều mang theo một chồng tài liệu đi tới.

"Tiên sinh, đây là thông tin tình báo mới nhận được ở Hi Châu, ta đã nhờ người phân loại lại theo thời gian."

Tiểu Ngọc đặt tài liệu lên bàn: "Tiên sinh, nếu có gì không rõ cứ hỏi lại."

“Đây là thông tin về các quân đội gần đây đã tập hợp ở Hi Châu, cũng như kế hoạch tăng lương thực và quân lương. Bệ hạ đã phê duyệt rồi, tiên sinh có thể xem một chút.”

Thiết Thế Hâm cũng đặt tập tài liệu trong ngực mình lên bàn.

Nếu muốn đánh thắng trận, không chỉ cần hiểu kẻ địch mà còn phải hiểu bản thân mình.

Hiện giờ tiêu cục và quân Trấn Viễn đã phát triển rất nhanh, ngay cả Kim Phi còn không biết nhiều tiểu đoàn trưởng mới được thăng chức chứ đừng nói đến binh lính bình thường.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2395


Đọc tin tình báo và tấu chương suốt một đêm, đầu óc Kim Phi cũng đã thấy có hơi choáng váng.

Thấy trời đã sáng, y đặt tấu chương trong tay xuống vươn người đứng dậy.

"Xem trước bấy nhiêu thôi, mọi người đi ăn chút gì đi."

Cả đêm Tiểu Ngọc và Thiết Thế Hâm không ăn gì nên cũng có chút đói bụng, còn gọi Mãn Thương đang ngủ gật bên cạnh, cả ba cùng nhau ra khỏi thư phòng.

Kim Phi xoa mặt, cũng đứng dậy đi đến sân sau.

Vừa bước vào sân, đã thấy Nhuận Nương bưng một cái mâm ở trong bếp đi ra.

Nhìn thấy Kim Phi, Nhuận Nương mỉm cười nói: "Đương gia, chàng về đúng lúc ta còn định gọi chàng đến ăn cơm đây.

"Sao nàng dậy sớm thế, không ngủ thêm chút nữa?" Kim Phi liếc nhìn mâm cơm hỏi cô ấy.

Đêm qua y về đến làng là đã quá nửa đêm, mấy món trên tay Nhuận Nương ít nhất phải hầm tới một giờ, vậy có nghĩa là cô ấy đã dậy rất sớm.

Bình thường Nhuận Nương không cưỡi nhiều ngựa, cũng không giỏi cưỡi ngựa mấy, hôm qua sau khi ở bến tàu xuống thuyền gần như là liên tục chạy về. Ngay cả Kim Phi cũng cảm thấy lưng đau eo mỏi, còn mông và đùi đều bị yên ngựa làm cho ê ẩm, hẳn là Nhuận Nương còn khó chịu hơn, nhưng cô ấy lo Kim Phi lo lắng nên cũng nhẫn nhịn không nói gì.

Kết quả sau khi trở về lại không ngủ cho ngon giấc, biết Kim Phi không quen ăn đồ ăn của A Liên nấu nên trời chưa sáng cô ấy đã bật dậy nấu cơm.

“Ta không buồn ngủ/' Nhuận Nương lắc đầu: “Nếu mệt thì lát nữa ta có thể ngủ bù.”

“Không buồn ngủ cũng nên ngủ thêm chút, cơm trưa không phải làm, lấy ở nhà ăn tới là được rồi.”

Kim Phi không nhịn được mà cầm lấy khay thức ăn trong tay Nhuận Nương.

Quan Hạ Nhi và Bắc Thiên Tâm cũng ở bên hông đi tới, thấy Kim Phi chỉ có một mình nên hỏi: "Vũ Dương đâu?”

"Ta ở thư phòng tới đây, không gọi nàng ấy." Kim Phi đáp.

"Gần đây Vũ Dương rất bận rộn, hiếm lắm mới được ngủ nướng một chút, để muội ấy ngủ thêm chút cũng tốt."

Quan Hạ Nhi nói xong, cũng liếc mắt nhìn Nhuận Nương một cái: "Muội cũng vất vả rồi, nửa đêm mới về, sáng sớm đã dạy nấu cơm!"

Nhuận Nương cười, cúi đầu không nói lời nào.

"Được rồi được rồi, ăn cơm đi. Cơm nước xong để nàng ấy chợp mắt một lát."

Kim Phi làm người hòa giải, bưng mâm đi tới nhà ăn.

Mấy người vừa ngồi xuống, đã thấy Tiểu Ngọc ở ngoài chạy vào sân.

"Tiểu Ngọc, cô cũng muốn đồ ăn Nhuận Nương nấu sao?" Quan Hạ Nhi cười ghẹo.

Trước đây, khi Kim Phi mới nổi dậy, Tiểu Ngọc và Khánh Mộ Lam thường tới ăn ké. Nhưng sau đó Cửu công chúa đến, địa vị của Kim Phi càng ngày càng cao rồi Tiểu Ngọc cũng ít đến hơn.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2396


Quan Hạ Nhi vốn định trêu Tiểu Ngọc thêm mấy câu, nhưng khi cô ấy nghe nói chuyện nghiêm túc đã vội ngậm miệng lại.

Kim Phi cũng đặt chén cháo xuống, cầm lấy tờ giấy nhỏ trên tay Tiểu Ngọc.

Nội dung trên giấy rất đơn giản, chỉ có một câu: Ở Hàn Sơn đã phát hiện người Đảng Hạng vận chuyển nỏ hạng nặng và máy bản đá đến Hi Châu!

Đêm qua sau khi xem bản đồ phòng ngự, Kim Phi đã thắc mắc một chuyện, rõ ràng là người Đảng Hạng chiếm ưu thế tuyệt đối, tại sao vẫn chưa phát động tấn công?

Để tìm ra câu trả lời, hôm qua Kim Phi đã đọc tin tình báo và tấu chương đến nửa đêm, nhưng vẫn không tìm thấy gì.

Mặc dù tờ giấy này chỉ có một câu đơn giản nhưng đột nhiên lại khiến Kim Phi có cảm giác ngộ ra, Kim Phi đột nhiên hiểu ra rất nhiều chuyện.

Chẳng trách Lý Lăng Duệ mãi chưa phát động tấn công, hóa ra là đang chờ nỏ hạng nặng và máy bản đá!

Điều này cũng rất phù hợp với tính cách của Lý Lăng Duệ trong tình báo.

Lý Lăng Duệ trông có vẻ liều lĩnh, nhưng thực ra lại rất cẩn thận gần như sẽ không làm chuyện mà bản thân chưa nắm chắc.

Mặc dù Đảng Hạng đã tập hợp một số lượng lớn người ngựa, chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng hiệu quả chiến đấu của tiêu cục và quân Trấn Viễn là rõ ràng, Đảng Hạng đã chịu nhiều tổn thất dưới tay Kim Phi, thậm chí Lý Lăng Duệ có thể giành chiến thắng với ưu thế nhân lực của mình, nhưng Đảng Hạng cũng sẽ chịu thương vong nặng nề.

Nếu có thêm lợi thế về vũ khí thì thương vong sẽ nhỏ hơn rất nhiều.

Để Kim Phi ở vị trí của Lý Lăng Duệ, y cũng sẽ chọn cách làm như hắn.

Nhưng Kim Phi vẫn hỏi một câu: "Làm sao cô biết được tin tức này? Có chính xác không?”

"Trước đây Hàn đại ca đã sắp xếp mật báo ở Đảng Hạng, nên dùng bồ câu đưa thư về đây, hẳn là có thể tin tưởng được!" Tiểu Ngọc giải thích.

Mặc dù Kim Phi muốn thâm nhập và đồng hóa Đảng Hạng thông qua mua bán và văn hóa, nhưng y vẫn không hoàn toàn từ bỏ các phương tiện khác.

Khi thương hội Kim Xuyên thiết lập các cửa hàng ở Đảng Hạng, Hàn Phong cũng đã sắp xếp các tuyến mật báo.

Người Đảng Hạng đột nhiên trở mặt, hầu như tất cả các thương hội và tiêu cục hộ tống bên ngoài đều bị xóa sổ, tuy nhiên, một số tuyến mật báo do Hàn Phong sắp xếp đã tránh được một hồi, hiện đang lẩn trốn ở nhiều nơi khác nhau trong Đảng Hạng.

Một số người mang theo chim bồ câu đưa thư, thỉnh thoảng gửi về một số tin tình báo.

Sau khi xác nhận tính xác thực của tin tình báo, Kim Phi cũng không còn tâm trạng ăn cơm nữa mà đã cầm tin tình báo đứng dậy.

Nhuận Nương bưng một mâm bánh bao đi vào lại nhìn thấy Kim Phi đứng dậy chuẩn bị rời đi, cô ấy nhanh chóng nhét hai cái bánh bao lớn vào tay y: “Đương gia, cầm hai cái bánh bao vừa đi vừa ăn!”

“Đương gia?” Tiểu Ngọc không khỏi sửng sốt.

Ngày hôm qua cô ấy và Mãn Thương chạy tới đây, Quan Hạ Nhi đã dẫn Nhuận Nương và Bắc Thiên Tâm đi, nên Tiểu Ngọc vẫn chưa biết chuyện của Kim Phi và Nhuận Nương.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Nhưng đây cũng coi như chuyện nhà của Kim Phi, mọi người trong làng đều coi Nhuận Nương là người của Kim Phi. Nên Tiểu Ngọc chỉ sửng sốt một chút rồi cũng không để ý nữa, còn cười cười cầm một cái bánh bao lớn trong mâm, rồi cố ý nhìn chằm chằm vào dưới cổ Nhuận Nương, nháy mắt rồi nhéo nhéo cái bánh bao.

Bây giờ Nhuận Nương cũng là người từng trải, nhìn thấy hành động của Tiểu Ngọc thì mặt đỏ bừng, cô ấy giơ tay đánh Tiểu Ngọc một cái: "Cô muốn chết à? Con gái con lứa học mấy cái này ở đâu vậy?"

Tiểu Ngọc không trả lời mà lại nhướng mày nhìn Nhuận Nương, cắn một miếng bánh bao rồi chạy theo Kim Phi.

Vội đi tới thư phòng, Kim Phi lập tức tìm được bản đồ của Đảng Hạng: “Hàn Sơn ở đâu?”

Ở Đảng Hạng có rất nhiều ngọn núi, kiếp trước Kim Phi cũng không biết nhiều về Tây Bắc lắm, cho nên y thật sự không biết Hàn Sơn trong tình báo là ở đâu.

Đây cũng chính là lý do khiến y sốt ruột đến thư phòng.

“Ở đây!

Tiểu Ngọc nhanh chóng chỉ ra vị trí của Hàn Sơn.

Kim Phi nhíu mày nhìn chằm chằm vào ngón tay của Tiểu Ngọc.

Vị trí này nằm ở thủ phủ của Đảng Hạng, theo bản đồ thì cách biên giới Hi Châu khoảng hai trăm dặm.

"Bọn họ có bao nhiêu nỏ hạng nặng và máy bản đá? Có bao nhiêu hộ vệ? Mỗi ngày có thể tiến bao nhiêu dặm?” Kim Phi hỏi liên tiếp mấy câu.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2397


Giống như tình hình ở thành Du Quan ban đầu, mật thám mang chim bồ câu từ Xuyên Thục đến Đảng Hạng, bọn họ có thể chủ động liên lạc với Kim Xuyên, nhưng Kim Xuyên lại không có bồ câu đưa thư từ bên này, cho nên không có cách nào liên lạc với bọn họ.

Bây giờ Đảng Hạng đang chủ trương tìm cách bắt giữ đám người của Kim Phi trên quy mô lớn, mật thám của Hàn Phong có thể gửi tin trở lại đã tốt lắm rồi, Kim Phi phái người từ Kim Xuyên xâm nhập vào Đảng Hạng một lần nữa là rất khó, cho dù phái người đi thì cũng đã quá muộn.

"Quên đi, ta biết rồi." Kim Phi gật đầu, gọi một nữ nhân viên hộ tống đang trực bên ngoài: "Đi xem Vũ Dương tỉnh chưa!"

Nữ nhân viên hộ tống chủ đồng ý, đang định đi gọi người nhưng lại phát hiện Cửu công chúa đi tới cùng Châu Nhi và vài người thị nữ.

Gần đây Tiểu Ngọc hầu như ngày nào cũng đến thăm Cửu công chúa, ngay lập tức nhận thấy tình trạng của cô ấy đã thay đổi, hoàn toàn khác hẳn mấy ngày trước.

Nước da của cô ấy đã được cải thiện đáng kể và bước đi của không. còn nặng nề như trước nữa.

Nếu là bất kỳ người phụ nữ nào khác trong làng hoặc. thậm chí là Nhuận Nương,

Tiểu Nương sẽ trêu chọc họ, nhưng. Cửu công chúa giờ đã là vua của một quốc gia. Tiểu Ngọc. đành phải đè nén ý nghĩ đó, cung kính chào Cửu công chúa khi bước vào.

"Tối qua ngủ ngon không?" Kim Phi bước lên phía trước, dìu Cửu công chúa ngồi xuống đệm mềm.

"Đã lâu rồi ta mới ngủ ngon như vậy, thậm chí còn ngủ quên."

Cửu công chúa phàn nàn: "Nha đầu Châu Nhi này thậm chí còn không thèm đánh thức ta."

“Ta đã dặn cô ấy đừng đánh thức nàng.” Kim Phi xoa tóc.

Cửu công chúa: “Hiếm khi nàng có được một giấc ngủ ngon.”

“Chàng toàn nói đỡ cho cô ấy thôi”

Cửu công chúa liếc nhìn Tiểu Ngọc, sau đó nhìn tấm bản đồ Đảng Hạng trải trên bàn: “Các chàng đang thảo luận gì thế?”

"Tiểu Ngọc vừa nhận được một tin tình báo..."

Kim Phi nói với Cửu công chúa về thông tin này.

"Chẳng trách Lý Lăng Duệ còn chần chừ chưa chịu hành động, hóa ra hắn đang chờ máy bắn đá và nỏ nặng tới!"

Trong mắt Cửu công chúa lóe lên một tia lạnh lùng: "Xem ra Lý Lăng Duệ rất có tham vọng, muốn giữ lực lượng chủ lực của chúng ta ở Hi Châu!"

Đảng Hạng vốn đã có quân số đông đảo, sức chiến đấu mạnh mẽ, cộng thêm ky binh đông đảo. Nếu họ cũng có nỏ hạng nặng và máy bản đá, rất có khả năng họ sẽ thẳng giữ chân tất cả những người do Trương Lương mang đến.

Hàng chục ngàn người đó đã được Kim Phi lựa chọn cẩn thận từ nhiều nơi khác nhau, khiến họ trở thành lực lượng mạnh nhất và quan trọng nhất dưới trướng Kim Phi. Nếu không may toàn quân đều thất thủ, đó sẽ là một đòn chí mạng đối với chế độ Đại Khang mới!

Cửu công chúa rất xuất sắc trong các cuộc tranh đấu và quản lý triều đình.

Mặc dù có chút hiểu biết về quân sự nhưng cô ấy không thể được coi là chuyên gia.

Lúc này, cô ấy ngơ ngác quay sang Kim Phi hỏi: "Phu quân, chàng định làm thế nào?"

"Ta vừa mới trở về, hiểu biết của ta tình hình hai bên vẫn ở mức độ tình báo và tấu chương, không thể dễ dàng đưa ra quyết định."

Kim Phi nói: "Nên ta định sẽ đến Hi Châu càng sớm càng tốt để xem xét tình hình ở đó rồi mới quyết định.”

“Phu quân dự định khi nào đi?”

Cửu công chúa hỏi.

Kim Phi suy nghĩ một lát, không trả lời ngay, mà quay đầu nhìn Tiểu Ngọc: "Tả Phi Phi và tiểu đoàn Thiết Hổ đã lên đường chưa?"

Sau khi cập bến bến tàu ngày hôm qua, Kim Phi lập tức. cùng với đội cận vệ quay trở lại, nhưng Tả Phi Phi đã dẫn đầu các nữ công nhân, Trần Phượng Chí chỉ huy tiểu đoàn Thiết Hổ ở lại bến tàu để sắp xếp những người bị thương và nghỉ ngơi ở đó một đêm.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2398


Nghe thấy Kim Phi nói như vậy, Cửu công chúa thở phào. nhẹ nhõm.

Cô ấy thực sự lo lắng Kim Phi hôm nay sẽ hành động bốc. đồng và lên đường đi Hi Châu ngay.

Bây giờ ở làng Tây Hà thật sự không có nhiều binh lính, nếu hôm nay Kim Phi lên đường, y chỉ có thể mang theo cận vệ

Hi Châu hiện tại là nơi hai đội quân đang chiến đấu, mặc dù tạm thời Lý Lăng Duệ vẫn chưa phát động tấn công nhưng. cả hai bên đều có trinh sát hoạt động trong khu vực.

Nếu các trinh sát của Đảng Hạng phát hiện ra sự tồn tại của Kim Phi, họ chắc chắn sẽ phái người đến chặt đầu y.

Cho dù Thiết Chùy và đội cận vệ là những chiến binh đáng gờm, họ vẫn chỉ có vài chục người, không thể đảm bảo an toàn cho Kim Phi.

Nếu hôm nay Kim Phi quyết định rời đi, Cửu công chúa nhất định sẽ không đồng ý, cô ấy đã chuẩn bị sẵn tinh thần phải thuyết phục Kim Phi.

May mẫn thay, Kim Phi không có ý định làm như vậy, quyết định đợi tiểu đoàn Thiết Hổ và các công nhân nữ quay trở lại trước rồi mới khởi hành.

Dù sao Đảng Hạng cũng không phát động tấn công, chỉ có vài trinh sát xâm nhập vào lãnh thổ Hi Châu, Kim Phi có mấy ngàn người hộ tống, bọn họ đều cưỡi ngựa chiến, cho dù trinh sát tìm được Kim Phi rồi quay lại báo cáo bao vây y, Kim Phi cũng sẽ không hoàn toàn không có khả năng tự vệ.

Trên thực tế, Kim Phi cũng nghĩ như vậy.

Y chưa bao giờ là người không sợ chết, biết Hi Châu rất nguy hiểm, y sẽ không liều lĩnh mạo hiểm đến đó một mình, coi thường sự an toàn của bản thân.

Hơn nữa, hiện tại ở phía bắc đang có tuyết. Những chiếc nỏ và máy bản đá hạng nặng do Đảng Hạng chế tạo rất cồng kềnh. Sẽ mất ít nhất nửa tháng để vận chuyển chúng từ Hàn Sơn đến Hi Châu. Kim Phi có đủ thời gian, y có thể kiên nhẫn.

“Gần đây Thanh Diên có ở trong làng không?” Kim Phi hỏi: “Nếu có thì bảo cô ấy chuẩn bị sẵn sàng. Đợi huynh đệ quân viễn chinh phương Bắc trở về, cô ấy có thể đến hỏi thăm bọn họ.”

"Được, ta sẽ sớm thông báo cho cô ấy." Tiểu Ngọc gật đầu.

Sau đó Kim Phi giải thích một số vấn đề khác, rồi Tiểu Ngọc mới rời đi.

"Phu quân, chàng đã một ngày đêm không ngủ, đi ngủ một lát đi." Cửu công chúa nói: "Mắt chàng đỏ rồi."

"Được rồi, ta sẽ trở về ngủ một lát."

Đêm qua thức khuya xem xét tài liệu, Kim Phi hiện tại hơi choáng váng.

Hơn nữa, đêm qua y đã thu thập đủ thông tin, không cần phải ép buộc bản thân thêm nữa.

Nghĩ rằng mình đã không dành nhiều thời gian với Quan Hạ Nhi kể từ khi trở về, Kim Phi không ở lại với Cưu công chúa mà quay trở lại sân của Quan Hạ Nhi.

Về đến nhà, y phát hiện Quan Hạ Nhi không có ở đó. Hỏi người gác cổng mới được biết hôm nay phòng thí nghiệm nước hoa đã nghĩ ra một công thức mới, Quan Hạ Nhi đã đi qua xem.

Quan Hạ Nhi có thể có sự nghiệp riêng, Kim Phi cũng rất vui vẻ, y không bận tâm, đang định ngủ lại thì thấy Nhuận Nương bước ra khỏi bếp.

"Không phải nàng nên nghỉ ngơi sao? Tại sao vẫn chưa đi?" Kim Phi cau mày.

“Trong bếp có hai con gà núi, sáng nay thợ săn mang tới, cho nên ta đã làm sạch sẽ.” Nhuận Nương nói: "Gà núi rất khó hầm nên ta bỏ chúng vào lò. Đến tầm trưa ăn là vừa."

“Không thể nhờ người khác hầm được sao?” Kim Phi ngoài mặt thì mắng yêu Nhuận Nương nhưng trong lòng lại vui mừng khôn xiết.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2399


Nhuận Nương và Kim Phi là cặp vợ chồng mới cưới, tình cảm đang thắm thiết, Nhuận Nương chỉ ước được ở bên Kim Phi mỗi ngày.

Nhưng sau khi theo Kim Phi vào hậu viện, Nhuận Nương lại dừng bước, do dự hỏi: "Đương gia, muốn đến chỗ của ta không?"

Người trong nhà càng ngày càng nhiều, tòa tứ hợp viện nhỏ Kim Phi xây đầu tiên đã không còn đủ chỗ ở.

Lão trưởng làng đã phá dỡ một phần xưởng dệt bên cạnh, xây thêm một viện lớn hơn.

Viện này song song với viện của Kim Phi, vậy nên chỉ cần mở cửa trên tường rào là có thể đi đến trước viện rồi.

Viện mới không có thiết kế gì đặc biệt, chỉ chia thành từng viện nhỏ và dãy nhà ở tập thể.

Nhân viên hộ tống đang trực, những gã chạy vặt làm chuyện lặt vặt, muội muội của Quan Hạ Nhi Quan Tiểu Nga, học trò nhỏ của Kim Phi A Xuân, và nhóm người Bắc Thiên Tầm vào cửa từ phía sau, đều sống ở đây.

Nhuận Nương cũng ở nơi này, hơn nữa thân phận trước đây của cô ấy là nữ đầu bếp, ngay cả một viện nhỏ cũng không được sắp xếp cho ở, mà ở trong dãy nhà ở tập thể giống như nhân viên hộ tống đang trực vậy.

Bản thân Nhuận Nương ở thì cảm thấy không có gì, nhưng dẫn Kim Phi qua, cô ấy cảm thấy hơi mất mặt.

"Không đi đến chỗ của nàng thì còn đi đâu nữa?" Kim Phi cười ranh mãnh: "Hay là nàng theo ta đến viện của Hạ Nhi nhé?"

"Đương gia..." Nhuận Nương giậm chân, quay đầu rời đi

Mặc dù Nhuận Nương ở nhà ở tập thể, nhưng cũng may là một phòng đơn, đi đến cửa phòng, Nhuận Nương vừa lấy chìa khóa mở khóa, vừa nói: "Đương gia, nhà hơi nhỏ, chàng đừng chê..."

"Nàng đang trách sao ta chưa đổi viện cho nàng sao?” Kim Phi nhìn thử xung quanh: "Đợi ngủ dậy rồi ta sẽ nói với Hạ Nhi, để cô sắp xếp một viện cho nàng!"

"Đương gia, ta không có ý này!" Nhuận Nương lo đến mức xua tay lia lịa: "Ta ở nơi này đã cực kì tốt rồi, không cần sắp xếp viện mới, hơn nữa cũng đâu còn dư viện nhỏ nào đâu."

"Vậy thì xây thêm một tòa mới, " Kim Phi trực tiếp đẩy cửa vào phòng: "Đi theo ta rồi, lại ở nơi này, người khác nói ta thế nào, nói Hạ Nhi thế nào, nói Vũ Dương thế nào?"

Nhuận Nương nghe Kim Phi nói như vậy, cũng không phản bác nữa, đi theo vào phòng, sau đó đóng cửa phòng lại, còn chốt cửa từ bên trong.

Đây là lần đầu tiên Kim Phi tới nhà ở tập thể của Nhuận Nương, việc đầu tiên y làm sau khi vào nhà là nhìn qua một lượt.

Phòng nhỏ mặc dù không rộng, chỉ có mười mấy thước vuông, nhưng đã được Nhuận Nương dọn dẹp sạch sẽ.

Bây giờ thủy tỉnh ở làng Tây Hà đã không phải là thứ quý hiếm gì, cửa sổ bên cạnh cửa chính được làm băng thủy tinh, trong phòng nhỏ cũng sáng sủa.

Ở góc Tây Bắc của phòng là một chiếc giường nhỏ dài khoảng một thước hai, cạnh giường có đặt một cái tủ, bên cạnh tủ là một chiếc bàn nhỏ và một chiếc ghế đẩu nhỏ, rồi một chiếc kệ rửa mặt, trên kệ có một chậu rửa mặt bằng sắt và khăn lông, bên cạnh chậu rửa mặt là một chiếc bếp nhỏ có nối ống thông gió để tránh ngộ độc khí.

Trừ những thứ này ra, trong phòng không còn gì khác nữa.

Thật ra ở thời đại này, có thể có điều kiện sống như vậy, Nhuận Nương đã rất hài lòng. Thế nhưng cô ấy biết vừa nãy Kim Phi nói đúng, sau khi đi theo Kim Phi, thân phận của cô ấy đã thay đổi, cứ ở nơi này không đi, người khác sẽ nói Quan Hạ Nhi là người đố ky, không để cho cô ấy vào cửa.

Cho dù không nghĩ cho mình, cô ấy cũng phải biết suy nghĩ cho Kim Phi và Quan Hạ Nhi một chút.

"Đương gia, chàng ngồi xuống trước, đợi một lát, ta đi lấy ít nước rửa mặt cho chàng."

Nhuận Nương bưng ấm nước trên bếp lên, đổ một ít nước nóng vào chậu, ngâm khăn lông vào đó, sau đó vặn khô một nửa rồi đưa cho Kim Phi.
 
Back
Top Dưới