Đô Thị Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2340


Nhưng đây đều là chuyện của sau này, Kim Phi không biết phải đến năm nào mới đạt được điều này. Thế nên y lắc đầu và nhìn lại bản đồ trên bàn.

"Không cần nói đến cướp biển nữa, chúng ta tiếp tục nói về người Đông Man."

Kim Phi chỉ vào bản đồ: “Trịnh tướng quân tới đúng lúc, hành động lần này cần hạm đội hỗ trợi”

“Rõ!” Tuy rằng Trịnh Trì Viễn thấy hơi thất vọng, nhưng tinh thần vẫn rất phấn chấn, đi đến bên cạnh bàn.

Mấy người Khánh Mộ Lam cũng lại gần, nhìn Kim Phi giải thích kế hoạch trên bản đồ.

Đến tận bây giờ, Khánh Mộ Lam còn cảm thấy kế hoạch của Kim Phi quá điên rồ, nhưng nghe Kim Phi giảng giải thì vẻ mặt của mọi người dần dần trở nên nghiêm túc.

Kế hoạch của Kim Phi tuy rằng vẫn điên rồ như cũ, nhưng nghe qua thì cũng không có vẻ gì là không thể...

Kim Phi nói nửa tiếng mới dừng lại, mọi người đều có vẻ trầm ngâm.

Điền tiên sinh do dự một chút, nói: “Tiên sinh, tuy kế hoạch của ngài rất tốt nhưng ta nghĩ vẫn còn một số vấn đề...”

“Tiếp thu ý kiến quần chúng mới có thể tránh phạm sai lầm, ta gọi mọi người đến là để cùng nhau bàn bạc, Điền tiên sinh có vấn đề gì thì cứ nói!”

Kim Phi nhìn Điền tiên sinh nói. “Vậy thì ta nói.”

Điền tiên sinh cũng coi như là đã theo Kim Phi từ lâu, biết Kim Phi không phải chỉ là nói suông, cho nên đã nêu ra vướng mắc của mình.

Có người mở đầu thì sẽ có người đi theo.

Sau đó, Khánh Mộ Lam, Lưu Thiết, Tả Phi Phi cũng lần lượt nghỉ ngờ và ý kiến của họ, Kim Phi giải thích từng người một.

Mọi người không ngừng thảo luận cho đến rạng sáng rồi lần lượt rời đi, chỉ còn lại Kim Phi ngồi bên bàn, ngơ ngác nhìn bản đồ.

Giảng giải suốt đêm, Kim Phi đã thành công thuyết phục được mấy người Khánh Mộ Lam.

Thật ra với tầm ảnh hưởng của Kim Phi, y không cần phải giải thích, cứ đưa ra mệnh lệnh thì Lưu Thiết và Tả Phi Phi sẽ chấp hành mà không cần bất kỳ lời giải thích nào.

Mạnh Thiên Hải có lẽ sẽ lèo nhèo, nhưng anh ta cũng không dám công khai làm trái quyết định của Kim Phi.

Nhưng Kim Phi biết, những kẻ độc tài thường không thể tiến xa vì không ai là hoàn hảo.

Vê mặt cơ khí, Kim Phi tự tin rằng chưa có ai ở Đại Khang có thể vượt qua y, cho nên y sẽ có vẻ hơi bá đạo, nói cái gì thì chính là cái đó.

Nhưng về mặt chính trị và quân sự, Kim Phi tự biết ở Đại Khang có rất nhiều người giỏi hơn mình.

Là chủ soái, hiện tại bất cứ mệnh lệnh nào y đưa ra đều có khả năng ảnh hưởng đến sự sống chết của rất nhiều nhân viên hộ tống và nữ công nhân, cho nên y sẵn sàng lắng nghe ý kiến của người khác.

Đặc biệt là Kim Phi cực kỳ coi trọng ý kiến của Điền tiên sinh, Mạnh Thiên Hải và Trịnh Trì Viễn.

Bởi vì Điền tiên sinh là người quen thuộc nhất với Đông Man ở thành Du Quan, Mạnh Thiên Hải là lão tướng kỳ cựu ở sa trường, Trịnh Trì Viễn là quan chỉ huy thủy quân, bọn họ. đều giỏi hơn mình trong lĩnh vực chuyên môn.

Trên thực tế, trong cuộc thảo luận tối qua, ba người đã đưa ra nhiều câu hỏi và đề xuất nhất, đồng thời chúng cũng hữu ích nhất.

Kim Phi nhìn chằm chằm vào bản đồ, trong đầu vẫn đang suy nghĩ về kế hoạch tác chiến để tránh những sơ hở có thể xảy ra.

Nhuận Nương nghe thấy tiếng người bên ngoài rời đi bèn bưng một cái khay từ phòng trong đi ra.

Trên khay có một bát cháo trắng và mấy đĩa đồ ăn kèm.

Các món ăn kèm tuy rất đơn giản nhưng lại rất tinh tế, có thể thấy được Nhuận Nương chế biến vô cùng cẩn thận.

“Đương gia, ăn một chút gì đi.”

Nhuận Nương đặt đồ ăn trước mặt Kim Phi, nhỏ giọng nói.

“Cứ để đây trước đã, hiện giờ ta không có cảm giác thèm

Kim Phi thở dài, trong đầu vẫn đang suy nghĩ kế hoạch tác chiến.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2341


Kim Phi ở trong lầu trại chậm rãi ăn cơm, trên mặt biển lại là rất bận rộn.

Đám bè gỗ của Đông Man đã bị thủy quân do Trịnh Trì Viễn chỉ huy đánh bại, những người may mắn sống sót cũng bị đuổi tới bên ngoài phía nam hàng trăm dặm, trong thời gian ngắn không thể quay trở về.

Nhưng để đề phòng có con cá lọt lưới đánh lén, Trịnh Trì Viễn vẫn bố trí hơn mười chiếc thuyền tuần tra trên vùng biển gần đó, tiếp đó còn bố trí mấy chiếc tàu hạng nhẹ có mực. nước tương đối nông để chạy đến chỗ Trấn Viễn số 1 bị chìm, tiến hành dọn dẹp.

Kết cấu chính của Trấn Viễn số 1 là những mảnh gỗ, gần như đang trôi nổi trong nước, nếu kéo nó đi cũng không quá khó khăn.

Nhưng đám người Trịnh Trì Viễn cũng không sốt ruột, bề ngoài nhìn thì giống như có ngươi ra vào boong tàu, nhưng trên thực tế thì tiến độ công việc rất chậm.

Trịnh Trì Viễn không vội vàng, nhưng vua Đông Man lại vô cùng sốt sắng.

Bây giờ nhóm bè gỗ đã bỏ trốn rồi, quyền khống chế mặt biển nằm trong tay thủy quân, cũng có nghĩa là Kim Phi có thể nhận được tiếp viện bất cứ lúc nào.

Bọn chúng không thể sử dụng biện pháp vây thành để làm cạn kiệt nguồn cung cấp vật tư bên trong thành Du Quan nữa, chỉ có thể tấn công băng vũ lực.

Bây giờ những xác chết dưới tường thành đã bị dọn sạch, nếu tấn công bằng vũ lực thì chắc chắn lại phải dùng người để lấp đầy tường thành thêm một lần nữa.

Cho đến hiện tại, người Đông man đã chết rất nhiề nhiều oán hận của nhiều bộ lạc được tích lũy từng chút một đã gần như đạt đến mức giới hạn, nếu lại đánh tiếp thì hậu quả sẽ như thế nào, vua cũng không dám đảm bảo.

Đội trưởng đội cận vệ tiến vào thì nhìn thấy sắc mặt của vua đầy vẻ mệt mỏi mới khuyên nhủ: "Đại vương, ngài ngủ một giấc đi, còn tiếp tục như vậy nữa thì cơ thể cũng sẽ không chịu nổi."

Kể từ khi biết Kim Phi xuất hiện ở thành Du Quan, vua chưa từng chợp mắt được một giây, cho nên hai mắt đều đỏ hoe.

Vua không hề cảm kích lòng tốt của đội trưởng đội cận vệ mà ngẩng đầu lên hỏi: "Bọn họ đã vớt được thuyền lên chưa?"

Đây mới chính là vấn đề mà bây giờ vua Đông Man quan †âm nhất.

"Vẫn chưa; Đội trưởng đội cận vệ đang định nói tiếp thì bên ngoài truyền đến một trận ồn ào.

Trong lòng vua đang cảm thấy bực bội nên bỗng đứng lên, vén rèm lên bước ra bên ngoài lều trại.

Vừa ra ngoài, thì ra là một lầu trại bị đè sụp do tuyết rơi quá nhiều, bếp lò bên trong đã đốt cháy lều trại, khiến cho mọi người hoảng loạn.

Hai ngày này tuyết rơi mấy đợt, lầu trại bị tuyết đọng đè sập nhiều lần.

Lều trại bị đè sụp cũng không phải là điều thảm nhất, điều †ồi tệ nhất là đám bia đỡ đạn thậm chí còn không có lều trại, bọn họ chỉ có thể cùng chen chúc một chỗ với bò và ngựa, trốn dưới bụng bò và ngựa, dùng bò và ngựa để che mưa chẳn gió.

Vua không hề tức giận, cũng lười quay về lều trại, chỉ đứng trong tuyết như vậy hỏi: "Nói cho ta biết, bây giờ tình hình trên biển như thế nào rồi?"

"Bọn họ còn chưa vớt được con tàu bị chìm kia, nhưng đã phái rất nhiều thuyền nhỏ đi tới bến tàu để vận chuyển vật tư và binh lính." Đội trưởng đội cận vệ đáp: "Trên tường thành của bọn họ rõ ràng đã có nhiều lính canh hơn trước!"

"Vận chuyển vật tư và binh lính?" Vua nhíu mày, nhảy lên ngựa chiến ở cửa. Khi chạy đến bờ biển, quả nhiên nhìn thấy trên mặt biển

khắp nơi đều là thuyền nhỏ, đang kéo binh lính và hòm gõ, một chuyến chở về bến tàu của thành Du Quan.

Lại quay đầu nhìn về phía tường thành Du Quan lần nữa, quả nhiên đúng như đội trưởng đội cận vệ đã nói, số binh lính đang canh giữ ở đó tăng lên rất nhiều
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2342


Nhưng hiện thực lại đánh vào mặt hắn một cái.

Mặc dù không có phi thuyền, nhưng Lưu Thiết vẫn có thể ngăn cản hắn lâu như vậy, dù đã chết nhiều người như vậy nhưng vẫn không thể đánh chiếm được thành Du Quan.

Bây giờ thành Du Quan có tiếp viện, còn có Kim Phi đích thân chỉ huy, còn có thể đánh chiếm được ư?

Trong lòng vua không có một chút tự tin nào, ý nghĩ rút quân trong đầu ngày càng mãnh liệt.

Mặc dù cực kỳ không cam lòng, nhưng với tư cách là thống soái, vua biết rõ là hän không thể tức giận, nhất định phải học cách ngăn chặn tổn thất kịp thời.

Mặc dù bây giờ rút quân thì có hơi ô nhục, nhưng tổn thất ở thời điểm hiện tại vẫn còn năm trong phạm vi tiếp nhận của vua, nếu tiếp tục giãng co thì số người chết chỉ càng ngày. càng nhiều, thậm chí sẽ khiến cho các bộ lạc khác phản ứng dữ dội.

Chẳng bằng rút quân trước, đợi đến năm sau chuẩn bị đầy đủ hơn rồi nói sau.

Vua tin tưởng răng qua mùa đông lạnh giá này, tất cả các bộ lạc sẽ nhận ra rằng, nếu không đi xuống phía nam đánh chiếm Trung Nguyên thì bọn họ đều sẽ chết đói.

Đến lúc đó, không cần vua phải thúc ép, các bộ lạc sẽ chủ động xông lên phía trước.

Vua cũng là một người quyết đoán, sau khi suy nghĩ cẩn thận những điều này thì lập tức phái đội trưởng đội cận vệ đi tìm trợ tá tới.

Thật ra rất nhiều trợ tá cũng nhận ra được rằng nếu tiếp tục tấn công thành Du Quan thì sẽ chỉ tăng thêm số người chết và bị thương, sau khi nghe được ý nghĩ của vua, tất cả trợ tá đều lập tức bày tỏ sự ủng hộ, hơn nữa còn bắt đầu bày mưu, vạch ra kế hoạch để rút quân.

Vào đêm đó, vua triệu tập những thủ lĩnh của các bộ lạc, chính thức tuyên bố rút quân.

Lúc này các bộ lạc đều đã khổ đến mức không chịu nổi, đương nhiên sẽ không phản đối, vì thế sáng sớm hôm sau, trong doanh trại lớn của quân Đông Man bảt đầu chuẩn bị rút quân.

Đội quân mấy trăm nghìn người mang theo vô số bò và cừu với vật tư tiến hành rút quân, cũng không phải là một chuyện đơn giản, nếu không chuẩn bị đầy đủ, bị quân địch đuổi giết từ phía sau thì rất có thể sẽ tạo thành cảnh tượng chạy tán loạn và giãm đạp lên nhau.

Vì vậy, trước khi rút quân, nhất định phải bố trí đầy đủ quân tinh nhuệ đi ở phía sau đội quân.

Lưu Thiết vẫn sắp xếp người nhìn chăm chăm vào doanh trại của Đông Man, lập tức phát hiện ra động thái bất thường của đối phương, còn báo cáo cho Lưu Thiết.

"Tiên sinh, ngài thật sự đoán đúng rồi, người Đông Man thật sự đang chuẩn bị rút quân.

Lưu Thiết lập tức chạy tới thông báo cho Kim Phi.

Kim Phi nghe vậy, vội vàng chạy lên trên tường thành, giơ kính viễn vọng lên nhìn về phía bắc, trong doanh trại của Đông Man đúng là có rất nhiều người đang di chuyển, bò và cừu với bia đỡ đạn ở doanh trại phía nam cũng đang di chuyển về phía bắc, mà đội ky binh vốn đang ở nửa phía bắc cũng đang di chuyển về phía nam.

Tất cả những thứ này đều khẳng định rằng người Đông Man đang chuẩn bị rút quân!

Kim Phi buông kính viễn vọng xuống, nhịn không được mà đập vào tường thành một cái.

Trong kế hoạch của y, bước đầu tiên là ép buộc người Đông Man phải rút quân.

Vì vậy, Kim Phi đã để cho hạm đội ở Đông Hải thường xuyên di chuyển, còn loại bỏ bảy mươi phần trăm số binh lính thủy quân trên thuyền, lên trên tường thành để tạo bước đệm.

Những hành động này đều là để khiến cho người Đông Man cảm thấy áp lực, nói với bọn họ rằng thành Du Quan đã được tiếp viện đầy đủ, điều này khiến cho lòng tin quả quân địch bị suy yếu.

Kim Phi cho rằng vua Đông Man còn muốn chống đỡ thêm vài ngày mới có thể quyết định rút quân, ai ngờ mới có một ngày mà hẳn đã chống đỡ không nổi rồi.

Chỉ cần quân địch bắt đầu rút quân thì kế hoạch của Kim Phi đã thành công được hơn một nửa.

"Nhóm Tả Phi Phi đã đến chỗ đó chưa?" Kim Phi quay đầu lại hỏi.

"Tới rồi!" Trịnh Trì Viễn trả lời: "Danh hiệu Mãnh Hổ đã trở lại!"

Hành động ngày hôm qua của hạm đội Đông Hải không chỉ gây áp lực cho người Đông Man, mà còn bí mật phái tiểu đoàn Thiết Hổ và hơn nửa đội súng kíp ra ngoài.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2343


Vua Đông Man cũng là một người làm việc rất quyết đoán, đã quyết định lui binh thì hành động cũng cực kì nhanh gọn.

Toàn bộ doanh trại Đông Man đều rất vội vã, nhưng lại không hề hỗn loạn, bọn tốt thí và ky binh tinh nhuệ tiến hành đổi ca canh gác một cách có trật tự.

Chỉ trong một buổi sáng, việc đổi ca canh gác đã kết thúc, bộ đội tiên phong Đông Man di chuyển trong màn tuyết dày, tiến về phía Bắc.

Lúc này là thời cơ tốt nhất để tấn công, Kim Phi đương nhiên sẽ không bỏ qua, lập tức phái một đội ngũ trong quân Uy Thắng, và đội súng kíp còn lại trở thành ky binh, cưỡi ngựa chiến ban đầu Trương Lương và Lưu Thiết dẫn tới, từ cửa thành Bắc mở đường máu ra ngoài.

Mặc dù vua Đông Man đã sắp xếp ky binh tinh nhuệ chắn ở phía sau, nhưng hẳn căn bản không ngờ Kim Phi thật sự dám phái người ra khỏi thành chủ động tấn công.

Trong mắt vua, thành Du Quan có thể cố thủ đến bây giờ, chủ yếu dựa vào tường thành cao lớn và xe bắn đá, một khi ra khỏi thành, mấy ngàn nhân viên hộ tống cho dù có tỉnh nhuệ đi nữa, ở trước mặt mấy chục vạn đại quân phe mình cũng chẳng là gì.

Mấy trăm ngàn người chỉ cần mỗi người ném một quả cầu tuyết, cũng có thể đè chết mấy ngàn nhân viên hộ tống.

Nhưng vua cũng không dám khinh địch, gọi tướng lĩnh đang chắn phía sau tới, đích thân giao phó đối phương làm việc cẩn thận, sau đó hắn mới bắt đầu lên đường cùng đoàn đội.

Tướng lĩnh Đông Man đang chẳn phía sau biết nhân viên hộ tống có súng kíp, cũng không chủ động đánh, mà sắp xếp ky binh hạng nặng mặc giáp nặng và cung nỏ hạng nặng đã từng thu được cùng đến phía sau cùng, che chở cho đại bộ đội rút lui.

Súng kíp nạp đạn quá chậm, hơn nữa tầm bắn cũng không băng cung nỏ hạng nặng mà đối phương đã từng tịch thu được, Lưu Thiết phụ trách chỉ huy không dám dựa vào quá nhiều, chỉ có thể sử dụng cung nỏ hạng nặng tiến hành đánh trả.

Tâm băn của cung nỏ hạng nặng di động không mạnh hơn cung nỏ hạng nặng người Đông Man tịch thu được bao. nhiêu, Lưu Thiết chỉ có thể tháo mấy chiếc cung nỏ hạng nặng cỡ lớn trên tường thành xuống.

Nhưng cung nỏ hạng nặng cỡ lớn khá cồng kềnh, cực kì khó di chuyển, vẫn không thể gây ra thương vong lớn cho kẻ địch.

Ky binh Đông Man cũng đã tổ chức mấy lần phản công, hy vọng có thể đánh tan quân Bắc phạt ở ngoài thành trong một lần, nhưng súng kíp của nữ công nhân quả thực rất lợi hại lúc đánh tầm gần, ky binh Đông Man căn bản không phá nổi tuyến phòng thủ của đội súng kíp.

Hai phe cứ như vậy giãng co ba ngày ở phía Bäc thành Du Quan.

Trong ba ngày này, chủ lực Đông Man đã rút lui hết rồi, đường hành quân dài ngoằn ngoèo mười mấy dặm.

Đến ngày thứ tư, ky binh chắn phía sau nhận được thông báo của vua, đội ngũ đã tiến lên hết rồi, bọn họ có thể rút lui.

Phe quan chỉ huy ky binh và phe Lưu Thiết đánh mấy ngày, ai cũng không làm gì được ai, sớm đã không chịu nổi, nhận được mệnh lệnh thì ngay lập tức chuẩn bị rút lui.

Nhưng ngay lúc bọn chúng vừa bắt đầu rút lui, trên tường thành Du Quan đột nhiên có một cột khói bay lên trời.

Sau đó cửa thành Bắc mở ra, từng chiếc xe ngựa chở cung nỏ hạng nặng và xe bản đá nối đuôi nhau ra.

Cung nỏ hạng nặng người Đông Man sử dụng đều là tịch thu được lúc đánh với quân đội Đại Khang những năm trước, số lượng cũng không nhiều, trong lúc ky binh chắn phía sau và đội súng kíp giãng co mấy ngày nay, nhóm Kim Phi đã sớm tìm ra vị trí của những chiếc cung nỏ hạng nặng này ở trên tường thành.

Sau khi xe ngựa kéo cung nỏ hạng nặng cỡ lớn ra ngoài, lập tức sử dụng mũi tên nổ dùng để tấn công hạm thuyền trên biển, nổ tung mấy chiếc cung nỏ hạng nặng mà đối phương có.

Đội súng kíp lúc trước đánh ngang sức với ky binh Đông. Man, lúc này cũng đột nhiên thay đổi, chủ động bày trận phát động tấn công.

Trận chiến trong nháy mắt đã trở nên kịch liệt.

Mãi đến lúc này, ky binh Đông Man mới phát hiện, việc súng kíp nạp đạn chậm lúc trước chỉ là do đội súng kíp giả vờ.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2344


Nhìn bóng lưng ky binh tiếp viện đi xa, trên mặt vua tràn ngập lo âu.

Theo như trong tình báo truyền về, đội súng kíp lúc trước vẫn luôn nhún nhường, sau đó đột nhiên gây khó dễ, chắc chắn có âm mưu.

Lúc này vua đã cách thành Du Quan hơn hai mươi dặm, cho dù hắn có lo lắng hơn nữa cũng chỉ là nước xa không cứu được lửa gần.

Thở dài xong, hắn đang chuẩn bị trở lại xe ngựa, đột nhiên nghe thấy một tiếng còi lớn từ mặt biển phía Đông. truyền tới.

Quay đầu nhìn phía Đông, chỉ thấy trên mặt biển cách đó vài dặm, xuất hiện bóng mờ của một chiếc thuyền lớn.

Ở phía trên thuyền lớn, còn hai khinh khí cầu lớn đang bay.

"Bọn chúng vẫn dám dùng khinh khí cầu!" Vua hừ nói: "Thả Hải Đông Thanh rai"

Một lát sau, ba con Hải Đông Thanh bay ra từ xe ngựa phía sau vua, bay thẳng tới khinh khí cầu trên mặt biển.

Hành quân trong gió tuyết cực kì nhàm chán, khó khăn lắm mới xuất hiện chút náo nhiệt, gần như tất cả sự chú ý của binh lính Đông Man đều bị Trấn Viễn số hai và khinh khí cầu thu hút.

Tất cả mọi người, kể cả vua Đông Man, đều không chú ý tới trên thảo nguyên phía Tây, một đám người đeo khăn vải màu trắng đang nhanh chóng đến gần đại quân Đông Man đang rút lui.

Trên mặt biển, Hải Đông Thanh đã bay đến vùng trời phía trên Trấn Viễn số hai, chim kêu một tiếng, lao xuống phía khinh khí cầu.

Nhưng ngay lúc này, mấy quả pháo hoa trên boong Trấn Viễn số hai được phóng lên cao, bay về phía Hải Đông Thanh.

Hải Đông Thanh cực kì linh hoạt, sau khi phát hiện pháo. hoa, lập tức đổi hướng bay sang một bên.

Nhưng vào lúc này, pháo hoa nổ.

Ánh sáng trắng nhức mắt chợt lóe lên rồi biến mất, nửa bầu trời bị chiếu sáng.

Dù cách xa mấy dặm, vua cũng không khỏi híp mắt lại.

Còn về Hải Đông Thanh, đang trong phạm vi phát nổ mấy trăm thước, bị chói mù mắt, bay tứ tung trên không trung như con ruồi không đầu.

Trên boong, nhóm nhân viên hộ tống lần lượt bắn những mũi tên lệnh đã chuẩn bị từ trước vào không trung, sau đó bät đầu khua chiêng gõ trống.

Trong một lúc, khắp cả không trung đều vang lên tiếng còi tre chói tai, tiếng chiêng trống bên dưới cũng dày đặc.

Hải Đông Thanh bị chói mù mắt, lại bị các loại âm thanh hỗn loạn tấn công, bị dọa sợ phát điên rồi, một con điên cưồng bay thẳng lên, hai con còn lại thì có một con lao xuống biển.

Hải Đông Thanh cực kì khó thuần phục, cũng không biết ba con Hải Đông Thanh đó rốt cuộc có thể trở lại không, cho dù có bay trở về, cũng khó nói trước liệu chúng còn dám tấn công khinh khí cầu nữa không.

Ngay lúc vua đang suy nghĩ về việc Hải Đông Thanh, đột nhiên thấy khinh khí cầu trên thuyền lớn từ từ bay lên không, lắc lư trên không trung, trông như sắp bay về hướng này.

"Bọn chúng sẽ không cho răng ta chỉ có ba con Hải Đông Thanh đấy chứ?"

Bị khinh khí cầu ném lựu đạn nổ cũng không phải là chuyện đùa, vua cắn răng, ra lệnh thả tiếp một con Hải Đông Thanh ra.

Lo rằng con Hải Đông Thanh này cũng sẽ bị chói mù mắt, người nuôi ưng cũng không ra lệnh tấn công, mà để cho Hải Đông Thanh quanh quẩn ở trên trận địa, cảnh cáo khinh khí cầu.

Thấy người Đông Man vẫn còn Hải Đông Thanh, khinh khí cầu quả nhiên không dám đến gần.

Vua Đông Man thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng hẳn còn chưa kịp thư giãn, phía Tây đột nhiên truyền tới một tràng tiếng nổ dày đặc.

Quay đầu nhìn, chỉ thấy từng ánh lửa bay lên từ phía Tây.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2345


Ánh lửa từ vụ nổ lựu đạn tiêu tan, cuối cùng vua Đông Man cũng có thể nhìn rõ.

Trên cánh đồng phía Tây đầy tuyết, những bóng người khoác trên mình tấm vải trảng đang nhanh chóng lao tới.

“Người Đại Khang quả đúng là quá xảo quyệt!” Vua Đông Man tức giận mắng.

Vật chất thảo nguyên khan hiếm và vải vóc rất có giá trị. Chưa ai từng dùng vải trằng để ngụy trang, và cũng không ai có thể ngờ được cách ngụy trang như vậy.

Cho nên tiểu đoàn Thiết Hổ chỉ bị phát hiện cho đến khi ở rìa bên ngoài đội Đông Man.

Nhìn thấy binh lính của quân Uy Thắng tiến thẳng về phía xe chở lương thực, vua Đông Man trở nên kích động: "Nhanh lên, ngăn chúng lại!"

Lương thảo của họ đã từng bị khinh khí cầu đốt cháy một lần, chỉ có thể sống sót bằng cách giết mổ gia súc và dê. Lô lương thảo này khó lòng giành được, thu về từ hậu phương. Nếu nó bị đốt cháy một lần nữa, vô số người đi dọc đường có thể sẽ chết đói.

Những người lính Đông Man hộ tống lương thực đã rút chiến đao ra, chuẩn bị cho một cuộc chiến liều mạng.

Tuy nhiên, quân Uy thẳng đã mai phục ở đây lâu, chuẩn bị lâu như vậy, làm sao họ có thể dễ dàng dừng lại được?

Vèo vèo vèo!...

Hàng loạt thùng dầu bay ra từ cánh đồng tuyết rộng lớn, đập chính xác vào những chiếc xe chở lương thảo!

Lúc này người Đông Man mới nhận ra phía sau có người ẩn nấp trong vùng tuyết.

Lương thảo lập tức bùng lên ngọn lửa dữ dội khi gặp lửa trần, gia súc và ngựa kéo xe bị lửa làm giật mình, sợ hãi chạy lung tung, một số lương thảo xung quanh không bị thùng dầu bắn trúng cũng bị đốt cháy do lửa lan ra.

Hiện trường bỗng nhiên trở nên hỗn loạn. Một số binh sĩ Đông Man hộ tống lương thảo đã đến chặn quân Uy Thắng, trong khi những người khác cố gắng kiểm soát gia súc và ngựa, tỏ ra tay chân luống cuống.

Những thùng dầu tiếp tục bay ra từ cánh đồng tuyết, càng lúc càng có nhiều lương thảo bốc cháy.

Vua Đông Man nhận thấy nhân lực hộ tống lương thảo không đủ nên nhanh chóng hét lên với một trong những cấp dưới của mình: "Nhanh lên, giúp họi"

Cấp dưới này là một trong những tâm phúc đáng tin cậy của vua Đông Man, lãnh đạo bộ tộc chịu trách nhiệm đặc biệt về an toàn của vua Đông Man.

Trên thực tế, binh lính Đông Man khi phát hiện ra tiểu đoàn Thiết Hổ lại sắp đốt lương thực còn lo lắng hơn cả vua Đông Man.

Dù sao địa vị vua Đông Man cao, cho dù có đốt hết lương thực, đồ ăn thức uống của vua Đông Man cũng không bị ảnh hưởng. Những người thực sự chết đói sẽ là những người lính và bia đỡ đạn như họ.

Tuy nhiên, trách nhiệm của bộ tộc họ là bảo vệ vua Đông Man và bộ chỉ huy cấp cao Đông Man. Không có lệnh của vua Đông Man, họ không dám chủ động dập lửa.

Bây giờ vua Đông Man ra lệnh, tộc trưởng lập tức dẫn người của mình lao tới, chuẩn bị tiêu diệt máy bản đá ẩn nấp trong tuyết.

Quân Uy thẳng đã đến sớm nên cũng không hề nhàn rỗi. Họ đã thiết lập một số lượng lớn bãy ngựa xung quanh.

Khi ky binh lao tới cách máy bắn đá trong vòng một trăm mét, hàng ky binh phía trước lần lượt trúng chiêu, dẫm vào bẫy ngựa.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2346


Khi những con ngựa phía trước ngã xuống, những con ngựa phía sau phải dừng lại, cố gắng đi vòng từ hai phía.

Tuy nhiên, đi được vài bước, họ phát hiện ra hai bên cũng có hố bãy ngựa, không thể vượt qua được.

Bất lực, họ phải giảm tốc độ và thận trọng tiến về phía trước đồng thời theo dõi sát mặt đất để xác định vị trí các hố bẫy ngựa.

Nhưng giữa tuyết rơi dày đặc, những cái hố bị che khuất dưới lớp tuyết tích tụ. Mặc dù họ đã quen với việc sống trên đồng cỏ nhưng họ không thể tìm ra bất kỳ manh mối nào. Chỉ khi vó ngựa giẫm lên họ mới phát hiện ra vị trí của cái hố.

Nhất thời, đội ky binh lẽ ra phải tấn công nhanh chóng giờ lại giống như bọn trộm sợ giãm phải mìn, thận trọng tiến tới thăm dò mặt đất, tạo nên một khung cảnh vô cùng quỷ dị.

Trong khi họ di chuyển thận trọng, quân Uy Thắng đã tận dụng thời cơ và tung ra một loạt lựu đạn cầm tay.

Thấy binh lính của mình trong tình trạng như vậy, vua Đông Man vô cùng tức giận và ra lệnh cho người vẫy cờ chỉ huy, ra hiệu cho một đơn vị bộ binh phía sau đến tiếp viện cho ky binh.

Đội trưởng đội cận vệ nhận lệnh, lập tức chỉ huy người cầm cờ đứng trên đầu xe, vẫy cờ truyền lệnh.

Người cầm cờ truyền lệnh xong, lúc xuống xe ngựa, người cầm cờ truyền lệnh vô tình liếc về phía tây. Đột nhiên như gặp. ma, gã chỉ về phía tây, sợ hãi hét lên: "Địch tấn công! Địch tấn công!"

Theo hướng ngón tay gã chỉ, đội trưởng đội cận vệ nhìn thấy một nhóm kẻ địch khác, khoác trên mình tấm vải trắng, xuất hiện cách đó khoảng hai trăm mét, lao thẳng về phía họ.

Hơn nữa, số lượng những người này còn lớn hơn nhiều so với những người tấn công đoàn xe lương thảo!

Đội trưởng đội cận vệ cũng là một chiến binh giàu kinh nghiệm và ngay lập tức hiểu răng họ đã rơi vào cái bẫy địa hổ ly sơn kẻ thù giăng ra. Chạy về phía xe ngựa nơi vua Đông Man đang ở, gã hét lên: "Truyền tin về phía sau, bảo họ đến bảo vệ Đại vương!"

Bộ tộc ban đầu bảo vệ vua Đông Man đã đi chữa cháy, khiến lực lượng cận vệ bên cạnh vua Đông Man rất yếu kém.

Phải nói rắng đội trưởng đội cận vệ phản ứng rất nhanh, nhưng tốc độ của các công nhân nữ còn nhanh hơn gã.

Ngay khi người cầm cờ đứng dậy, chuẩn bị vẫy cờ, một mũi nỏ nặng nề rít lên trong không trung, đâm thẳng vào ngực gã.

Người cầm cờ bị bay khỏi xe ngựa, sau khi ngã xuống cũng không cử động, trút hơi thở cuối cùng.

“Đại vương, cưỡi ngựa của ta, mau đi đi!”

Đội trưởng đội cận vệ vội vàng chạy đến bên cạnh xe ngựa, nhường ngựa chiến của mình cho vua Đông Man.

Không chút do dự, vua Đông Man nhảy lên ngựa chiến của đội trưởng và đá mạnh vào bụng nó.

Ngựa chiến hý lên, chuẩn bị phóng đi, nhưng ngay sau đó, hai mũi tên bay tới, một mũi trúng đầu ngựa, một mũi trúng

vào cánh tay của vua Đông Man.

Vua Đông Man ngã khỏi ngựa, cánh tay trái rơi sang một bên.

Nếu không phản ứng nhanh và né sang một bên kịp thời, có lẽ số phận của hẳn cũng đã giống như người cầm cờ.

Đội trưởng cận vệ chưa kịp đỡ vua Đông Man đứng dậy thì một tiếng huýt sáo đã vang lên từ phía tây.

Nhìn lên, vô số chấm nhỏ từ trên trời rơi xuống.

Chiến đấu ở thành Du Quan lâu như vậy, đội trưởng cận vệ nhận ra chúng, đây là lựu đạn được ném bởi máy bản đá!

Không kịp kiểm tra vết thương của vua Đông Man, đội trưởng cận vệ lập tức kéo vua Đông Man ra phía sau xe ngựa!

Giây tiếp theo, lựu đạn rơi xuống như mưal

Mặc dù đội trưởng cận vệ không thiệt mạng vì vụ nổ, nhưng âm thanh bùng nổ khiến tai gã ù đi, không thể nghe thấy gì và đầu gã quay cuồng.

Nhìn xuống vua Đông Man, phát hiện vua Đông Man vẫn còn sống, đội trưởng đội cận vệ thở phào nhẹ nhõm, không có thời gian nói chuyện với vua Đông Man, gã đứng dậy nhìn xung quanh, cố gắng tìm hai con ngựa chiến để đưa vua Đông Man đi.

Tuy nhiên, những con ngựa chiến gần đó đã bị giết hoặc bị thương do vụ nổ hoặc đã hoảng sợ bỏ chạy nên không thể tìm thấy con nào.

Điều duy nhất khiến gã yên tâm chính là nhìn thấy ky binh lúc trước bảo vệ cho sự an toàn của vua Đông Man đã nhận ra sự bất thường nên đang quay đầu lại.

Chỉ cần đội ngũ này trở về, an toàn của vua Đông Man sẽ được đảm bảo.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2347


Bên cạnh quân Uy Thẳng, Tả Phi Phi cả người mặc áo giáp cũng đứng dậy từ trong tuyết, chỉ huy đội súng kíp nữ công nhân yểm trợ cho quân Uy Thẳng.

Bọn họ đã năm trong tuyết gần nửa ngày, dù đã áp dụng biện pháp giữ ấm nhưng tay chân của rất nhiều nữ công nhân vẫn lạnh cóng, khoảng cách với quân Uy Thắng cũng càng ngày càng xal

"Chúng ta chỉ có thời gian nửa nén hương thôi, mọi người nhanh lên!"

Tả Phi Phi ở phía sau thúc giục: "Quân Nương Tử núi Thiết Quán không thể thua quân Uy Thắng, nhanh nhanh lên!"

Không thể không nói, người hiểu rõ nữ công nhân nhất chính là xưởng trưởng Tả Phi Phi.

Bình thường các nữ công nhân núi Thiết Quán ngoài việc sản xuất xà phòng thơm, thì không còn việc gì khác, cho nên bọn họ vẫn luôn thích cạnh tranh với các nữ công nhân trong xưởng dệt, thời gian dài, họ hình thành khao khát chiến thắng và ý thức tôn vinh tập thể mạnh mẽ, không muốn thua bất kỳ người nào.

Cách khích tướng của Tả Phi Phi có thể nói là có hiệu quả ngay lập tức, vừa dứt lời, các nữ công nhân đã nhanh chóng bước đi, đuổi theo quân Uy Thẳng, yểm trợ từ hai bên.

Trần Phượng Chí tiên phong đi trước, dẫn theo đội cận vệ của mình, giết thẳng đến xe ngựa của của vua Đông Man!

Trước khi đánh lén đội lương thảo, đội quân Uy Thắng thu hút sự chú ý của quân địch đó cũng lập tức vòng qua hố vùi ngựa, chen qua đường mòn, gia nhập vào đại đội do Trần Phượng Chí dẫn đầu.

Khi người Đông Man rút lui đã sử dụng xếp thành một hàng dài, đội ngũ vừa mỏng vừa dài, nhóm người Trần Phượng Chí giống như những mũi tên sắc nhọn, đâm thẳng vào bảy tấc của hàng dài này.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Lúc này người bên cạnh vua hoặc là đi dập lửa, hoặc là bị nổ chết bất tỉnh, căn bản không thể ngăn chặn quân Uy Thắng như hổ sói được.

Lúc này vua đã lấy lại tinh thần, nhìn Trần Phượng Chí càng lúc càng đến gần, trong mắt hiện lên vẻ khó tin, tự lẩm bẩm: "Sao bọn chúng dám? Sao bọn chúng dám chứ?”

Vì lý do an toàn, vua được sắp xếp ở vị trí trung tâm của đội rút lui, phía trước mấy dặm hoặc phái sau mấy dặm đều là người Đông Man.

Ngay cả khi nhóm người Trần Phượng Chí g**t ch*t hắn, cũng không bao giờ chạy thoát được.

Cho nên, theo quan điểm của vua, hành vi này của Trân Phượng Chí là tự sát.

Trong ấn tượng của vua, binh lính Đại Khang tham sống sợ chết, tại sao lại có người dám liều mạng tấn công hẳn được?

Nhưng cho dù hắn nghĩ như thế nào, Trần Phượng Chí vẫn đang càng lúc càng đến gần.

"Đại vương đi mau!”

Đội trưởng cận vệ đẩy vua, dẫn theo mấy cận vệ còn lại, lao về phía đám người Trần Phượng Chí.

Nhưng còn chưa kịp lao tới trước mặt Trần Phượng Chí đã bị các nữ công nhân đuổi tới.

Với hai tiếng súng "bùm, bùmï, tất cả các cận vệ đều bay ra ngoài.

Trần Phượng Chí lao tới, đá vua xuống đất, giãm lên ngực hắn và hỏi: "Ngươi có phải là Yabe không?”

Kim Phi ra lệnh cho Trần Phượng Chí là g**t ch*t vua Đông Man, nhưng Đại Khang không có ảnh, thậm chí ngay cả bức vẽ cũng không có, Trần Phượng Chí không biết vua trông như thế nào, nếu bắt nhầm người thì sẽ trở thành chuyện cười mất.

Nhưng vua hoàn toàn không quan tâm đến anh ta, năm trên tuyết nghiêng đầu sang một bên.

"Vẫn còn cứng rắn lắm!"

Trần Phượng Chí cười khẩy, ra lệnh cho hai người lính giãm lên vua, sau đó xé quần áo của vua ra.

Đương nhiên anh ta không có ác ý gì với vua, nhưng theo tình báo, dưới xương sườn của vua có một vết bớt hình móng ngựa màu đỏ, khi đó những người ủng hộ vua thậm chí đã từng công khai tuyên dương chuyện này, nói răng hẳn là con con trời được thần linh chiếu cố.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2348


Trần Phượng Chí vẫy tay: "Rút lui!"

Hai người lính quan Uy Thắng cũng không cho vua mặc quần áo, dùng dây thừng trói hắn lại, kéo hắn chạy ra bãi biển.

"Quân Nương Tử, yểm trợi"

Tả Phi Phi lập tức chỉ huy đội súng kíp nữ công nhân hai bên bố trí thế trận, vừa đánh vừa rút luil

Trên mặt biển, hàng chục thuyền lớn nhỏ khác nhau đã xây dựng một cây cầu phao trên biển, một đầu nối với bờ biển, một đầu nói với Trấn Viễn số hai.

Sau khi quân Uy Thắng và đội súng kíp nữ công nhân rút lui đến bờ biển, máy bản đá trên Trấn Viễn số hai lần lượt

được khởi động, tấn công truy kích kẻ thù.

Quân Uy Thắng và đội súng kíp đã rút lui thành công về đến Trấn Viễn số hai.

Cho đến khi đứng trên boong thuyền, Trần Phượng Chí vẫn còn cảm giác không chân thực.

"Thế là kết thúc rồi sao?"

"Sao vậy, nhìn dáng vẻ của ngươi, cảm thấy không hài lòng à?"

Tả Phi Phi liếc nhìn Trần Phượng Chí.

"Ừ” Trần Phượng Chí liếc nhìn vua năm trên boong thuyền, vẫn chưa nói xong: "Như vậy cũng nhanh quá..."

Anh ta cho rằng việc bắt giữ tướng soái sẽ giống như ở dốc Đại Mãng vậy, quân Uy Thằng với sự dẫn đầu của anh ta mạnh mế tiêu diệt trại địch, bắt sống được chủ soái của kẻ địch.

Bây giờ mặc dù cũng bắt sống được chủ soái của đối phương, nhưng cả quá trình quá thuận lợi và quá nhanh.

"Nếu như ngươi cảm thấy còn không đã ghiền, bây giờ có thể xuống dưới giết thêm nữa."

Tả Phi Phi chỉ vào đám người Đông Man vẫn quanh quẩn chửi bới ở trên bờ biển, cười nói.

"Bỏ đi, ta còn muốn sống thêm mấy năm nữa!" Trần Phượng Chí cười xua tay, sau đó cảm khái nói: "Vẫn là tiên sinh lợi hại, cũng không biết tại sao y nghĩ ra kế hoạch hoàn mỹ như vậy nữa!"

"Quả nhiên là rất hoàn mỹ!" Tả Phi Phi gật đầu theo.

Cô ấy cũng là một trong những người ngưỡng mộ Kim Phi nhất, nhưng khi lần đầu tiên nghe về kế hoạch của Kim Phi, cô ấy nghĩ nó quá điên rồ.

Kim Phi muốn chiếm thế chủ động cũng được, nhưng lại chỉ muốn dùng một nghìn người chém được đầu chủ soái của đối phương trong số hàng nghìn quân địch.

Dù Tả Phi Phi nghĩ như thế nào, cũng đều cảm thấy đây là một kế hoạch không thể nào hoàn thành được.

Nhưng sự thực đã chứng minh, bọn họ vậy mà thực sự đã thành công.

Mặc dù bây giờ vua đã bị bắt, nhưng khi nghĩ lại kế hoạch trong đầu, cô ấy vẫn cảm thấy không thể tin được.

Đầu tiên, Kim Phi muốn đưa họ đến đường rút lui của người Đông Man, mai phục trước, vẫn không để bị kẻ thù phát hiện ra.

Hạm đội Đông Hải hoạt động tích cực trên biển, ngoài việc gây áp lực cho người Đông Man, còn bí mật vận chuyển quân Uy Thắng và đội súng kịp ra ngoài.

Sau đó, họ sẽ không ngừng gây áp lực cho vua Đông Man, buộc hắn phải rút quân.

Đến khi rút quân, lại phái Lưu Thiết tập kích đối phương, khiến cho vua Đông Man không thể không giữ lại đủ tinh nhuệ để đối phó với Lưu Thiết.

Trong lúc rút lui, vua Đông Man ngồi xe ngựa rất bình thường, trinh sát của Uy Thắng vẫn luôn không thể xác nhận được vị trí cụ thể của hẳn, chỉ có thể phán đoán rằng vua đang ở trong đoàn xe ngựa ở giữa đội rút lui.

Nhưng cụ thể là chiếc xe ngựa nào thì không biết.

Khi đội xe ngựa tới vị trí phục kích, Trấn Viễn số hai xuất hiện, dùng khinh khí cầu ép người Đông Man thả Hải Đông Thanh ra.

Cho dù là ở Đông Man, Hải Đông Thanh cũng là một loài chim săn mồi tương đối quý hiếm, nhìn chung nên được đặt ở vị trí tương đối gần với vua.

Từ vị trí của Hải Đông Thanh cất cánh, có thể phán đoán được vị trí gần đúng của vua trong đoàn xe.

Sau đó sẽ thông qua việc tấn công đội lương thảo, ép vua phải cử người cầm cờ ra lệnh, như vậy cuối cùng có thể xác định được vị trí của vua.

Một khi tìm được vị trí của vua, bước tiếp theo là bắt người và rút lui.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2349


Quân Đông Man rút lui hơn mười dặm từ Nam tới Bắc, các binh lĩnh Đông Man đi trước và sau chỉ nhìn thấy ngọn lửa đang thiêu rụi lương thảo, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Quân lệnh của Đông Man rất nghiêm khắc, không có lệnh của vua, cho dù những thủ lĩnh của các bộ lạc khác nhận ra có gì đó không đúng cũng không dám tới hỗ trợ.

Ngay cả khi các binh lính Đông Man đang rất gần với vua Đông Man, không ai nghĩ rằng quân Uy Thắng dám tới đây bắt vua Đông Man của họ, tất cả sự chú ý của mọi người đều dồn vào kho lương thực đang bị cháy, mãi cho tới khi Trân Phượng Chí bắt vua Đông Man đi, không ít người còn nghĩ răng quân Uy Thẳng mai phục chúng, mục đích chỉ là đốt kho lương thực.

Khi thủ lĩnh của các bộ lạc tập hợp lại, chúng mới phát hiện không thấy vua Đông Man đâu cả.

Một người sống sờ sờ như vậy, sao lại không thấy đâu?

Tuy nhiên, không lâu sau đó, chúng tìm thấy xe ngựa mà. vua ngồi, nhưng đã bị cung nỏ hạng nặng đánh cho sắp đổ.

Bên cạnh xe ngựa, chúng tìm thấy thi thể đội cận vệ của vua, có một người đang bị thương, nhưng vì không trúng chỗ hiểm nên vẫn còn sống, nhờ cận vệ này, thủ lĩnh của các bộ lạc kia mới biết vua của chúng đã bị quân Uy Thẳng bắt đi.

Các thủ lĩnh lúc ấy bắt đầu sốt ruột, lập tức mang người đuổi theo quân Uy Thẳng.

Nhưng quân Uy Thẳng lúc này đã lên Trấn Viễn số 2 từ lâu, cây cầu nổi được dựng tạm thời cũng đã bị dỡ xuống, chúng muốn đuổi theo cũng không được.

Các thủ lĩnh trở về bộ lạc của chúng, tin tức vua đã bị bắt đi mau chóng được truyền ra.

Đoàn quân rút lui được hơn mười dặm đã dừng lại, bầu không khí cũng trở nên lạ thường.

Có người hoang mang, cũng có người lo lắng, có kẻ thì lại bắt đầu rục rịch.

Trần Phượng Chí mặc kệ chúng, hiên ngang lái Trấn Viễn số 2 rời đi.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Lúc này, xác con thuyền Trấn Viễn số 1 được được thủy quân Đông Hải kéo đi, nhưng vì đảm bảo an toàn, Trấn Viễn số 2 vẫn không tới gần bến tàu, mà dừng lại trên mặt biển cách đó mấy dặm, để hạm đội Đông Hải phái một chiếc. thuyền ra, đưa quân Uy Thằng và đội nữ công nhân súng kíp trở về.

Kim Phi mang theo đám người Khánh Mộ Lam và Mạnh Thiên Hải chờ ở bến tàu, Trần Phượng Chí thì hào hứng nhảy từ trên thuyền xuống, chạy tới trước mặt Kim Phi: “Tiên sinh, bắt được tên Yabe rồi! Chúng ta bắt được tên Yabe kia rồi!”

Nói xong, anh ta chỉ vào vua Đông Man bị trói lại như cái bánh chưng: “Nhanh lên, đưa hẳn xuống đây cho tiên sinh xeml”

Quân Uy Thẳng tìm một cây gậy dài, nâng vua Đông Man xuống như một con heo, đặt trước mặt Kim Phi.

Kim Phi cúi xuống nhìn vua, hẳn cũng vặn cổ nhìn y. “Ngươi chính là Kim Phi à?”

Vua Đông Man lạnh giọng, nói: “Bổn vương là vua của một nước, dựa theo lễ nghi của Đại Khang các ngươi, cho dù các ngươi có bắt được bồn vương, vẫn phải theo lễ nghi của vương tộc ra để đối đãi với bổn vương. Mau thả bổn vương ral"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2350


Lúc trước, Kim Phi đánh bại người Đảng Hạng ở Thanh Thủy Cốc, bắt được nguyên soái chỉnh chiến phía Nam của Đảng Hạng, nhưng vì đối phương lại là người trong hoàng thất của Đảng Hạng, Phạm tướng quân sẽ không làm khó lão ta, sau này Đảng Hạng và Trần Cát đàm phán với nhau, muốn đưa nguyên soái chinh chiến phía Nam về.

Nhưng Kim Phi cũng mặc kệ, lão hoàng đế của Đạng Hạng - Lý Kế Sơn vẫn đang còn treo ở biên giới Hi Châu đấy thôi.

Đối mặt với tên vua to mồm này, Kim Phi dường như không nghe thấy, quay sang phía mấy người Trần Phượng Chí và Tả Phi Phi: “Mọi người vất vả rồi, tranh thủ thời gian trở về uống chút canh nóng đi!”

Vì để hoàn thành nhiệm vụ lần này, quân Uy Thắng và các nữ công nhân đã năm sấp trong tuyết cả một ngày một đêm, mặt của nhiều người đã lạnh tới mức sắp nứt cả ra.

“Kim Phi, bổn vương khuyên ngươi mau chóng thả ta ra, nếu không đại quân của bổn vương sẽ san bằng cả cái thành Du Quan này!”

Vua thấy Kim Phi không để ý tới hẳn, biết răng lễ nghi truyền thống của Đại Khang không ràng buộc được y, nên vội thay đổi kế sách, chuyển sang đe dọa trực tiếp.

Lần này không cần Kim Phi lên tiếng, Thiết Chùy đứng bên cạnh đã đi tới nhặt một mảnh giẻ rách lên, vo tròn lại rồi nhét vào miệng vua.

Cũng không biết lúc trước miếng giẻ kia dùng để làm gì, vua chỉ cảm thấy một mùi hôi thối cay nồng xộc thẳng vào đầu hẳn, khiến hẳn suýt thì ngất ngay tại đó.

Tả Phi Phi hành lễ với Kim Phi, rồi mang các nữ công nhân xếp hàng rời khỏi bến tàu, còn Trần Phượng Chí lại nhăn nhó đi tới chỗ của Kim Phi, nhỏ giọng hỏi: “Tiên sinh, lúc. trước ngài đồng ý sẽ thưởng cho các huynh đệ bắt được Yabe, mỗi người một trăm lượng bạc, bây giờ có còn tính không?”

“Đương nhiên là có chứ!” Kim Phi bật cười: “Chỉ là hiện tại †a không mang theo nhiều bạc như vậy, đợi khi nào trở về Kim Xuyên, sẽ phát cho các huynh đệ ngay lập tức!”

“Cả Xuyên Thục ai cũng biết tiên sinh là người mà nói thì sẽ giữ lời, chả lẽ ngài ấy lại thiếu chút bạc của ngươi à?”

Mạnh Thiên Hải sầm mặt đá Trần Phượng Chí một cước: “Mau cút ra, đừng có đứng đây làm xấu mặt ông!”

“Trên chiến trận ta có nói với các huynh đệ về chuyện thưởng bạc này, nhưng lúc nấy tiên sinh không có nhắc tới, ta cũng chỉ hỏi thay các huynh đệ thôi mà?”

Trần Phượng Chí nhỏ giọng lầm bầm.

Thấy Mạnh Thiên Hải định đá anh ta cái nữa, Kim Phi mới cười cười xua tay: “Mạnh tướng quân, anh ta có phải hỏi cho riêng mình đâu, nếu là tướng quân mà không vì lợi ích của các huynh đệ mình, ngày đội ¡ tán cũng không còn xa nữa đâu, huống chỉ chuyện thưởng bạc này là tự ta nói ra, anh ta nói đúng đấy, có thể hỏi!”

“Vẫn là tiên sinh nói có lý!” Trần Phượng Chí được Kim Phi cam đoan thì lập tức yên tâm, ánh mắt nhìn Mạnh Thiên Hải tựa như khiêu khích.

“Ý ngươi là ta nói không có lý?” Mạnh Thiên Hải trừng mắt: “Làm sao ngươi biết kẻ ngươi bắt là Yabe, nếu ngươi bắt sai, một cäc cũng đừng mơi”

“Sao lại không phải Yabe chứ?”

Trần Phượng Chí nghe thấy vậy thì bắt đầu nóng nảy, kéo. tay vua Đông Man ra: “Mọi người xem đi!”

Kim Phi nhìn sang, quả nhiên dưới xương sườn có một vết bớt hình móng ngựa, đúng như trong lời đồn.

“Thiên hạ không thiếu người có bớt, lời đồn giả cũng rất nhiều, chuyện quan trọng thế này, sao tin mấy lời đồn đó được?” Mạnh Thiên Hải hỏi ngược lại: “Nếu ngươi bắt nhầm, hóa ra chúng ta đang làm trò cười à?”

“Vậy theo Mạnh tướng quân chúng ta phải làm sao mới được?” Trần Phượng Chí tức giận hỏi.

Anh ta cảm thấy Mạnh Thiên Hải đang muốn trả thù anh †a, chỉ vì anh ta muốn đầu quân cho người khác.

“Ta cũng không biết làm thế nào để xác nhận, chẳng qua đây là chuyện quan trọng, có lẽ nên tìm người xác nhận mới được” Mạnh Thiên Hải nói xong, quay sang nhìn Kim Phi: “Tiên sinh cảm thấy thế nào ạ?”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2351


“Trần Phượng Chí quả thực thích lên mặt” Khánh Mộ Lam gật đầu nói: “Có một lần anh trai ta thấy tiểu đoàn Thiết Hổ thể hiện tốt, bèn khen anh ta mấy câu, kết quả buổi chiều Trần Phượng Chí lại dẫn cả đám người bỏ trốn đến thanh lâu chơi, làm anh trai ta giận lắm, còn nói Trần Phượng Chí cầm tinh con khỉ, suốt ngày nhảy nhót nghịch ngợm”

“Vậy đúng là nên đánh cho anh ta vài cú thật.” Kim Phi nghe rồi cũng cười.

Y không ngờ rằng nhìn mặt Trần Phượng Chí rất thật thà, ai ngờ lại là người to gan như vậy.

Quả nhiên không thể đoán người qua vẻ bề ngoài.

“Đánh Trần Phượng Chí là thứ yếu, ta cảm thấy Mạnh tướng quân nói rất đúng, thật phận của Yabe không tầm thường, không thể chỉ dựa vào tin đồn mà phán đoán, bắt buộc phải có chứng cứ xác thức.”

Khánh Mộ Lam nói tiếp. “Có lý” Kim Phi gật đầu tán thành.

Mặc dù tài chính của Đại Khang mới hơi eo hẹp, nhưng hồi trước Kim Phi ở kinh thành tích cóp được kha khá của cải, ở quê nhân viên hộ tống thực hiện công tác phân chia ruộng. đất, tịch thu tài sản của địa chủ cường hào cũng thu hoạch được rất lớn, thực hiện thưởng bạc cho tiểu đoàn Thiết Hổ không có bất cứ áp lực nào.

Nhưng nhỡ đâu vua Đông Man mà Trần Phượng Chí bắt được là giả, mà bọn họ lại coi đó thành thật, vậy thì lớn chuyện rồi, vẫn nên xác nhận rõ thì tốt hơn.

Nhưng làm sao để xác nhận đây?

“Lúc trước hình như Vũ... bệ hạ có cài mật thám ở Đông Man, không thì chúng ta viết thư cho bệ hạ, để cô ấy truyền tin cho mật thám, bảo mật thám xác nhận thử xem?”

Khánh Mộ Lam đề nghị.

“Vậy thì quá chậm, hơn nữa nếu địa vị của mật thám không cao, chưa chắc đã được gặp Yabe.”

Kim Phi suy nghĩ một chút, nói: “Tìm một người báo cho. Thiết Tử ca một tiếng, bảo Thiết Tử ca bät mấy gã lắm mồm lại về đây, tốt nhất là làm quan”

“Đúng rồi, cách này quá hay, sao ta không nghĩ ra nhỉ?”

Đôi mắt của Khánh Mộ Lam và Mạnh Thiên Hải đều sáng lên.

Người Đông Man đang rút lui, toán quân tinh nhuệ cuối cùng còn ở lại, bây giờ bọn chúng vẫn đang đánh nhau với Lưu Thiết trên bãi đất trống ở phía Bắc thành Du Quan, bắt mấy gã tù binh cũng không thành vấn đề.

Chỉ là những ky binh này được trang bị mạnh hơn nhiều so với những ky binh khác, chín mươi phần trăm là quân chính quy nằm dưới quyền vua Đông Man, khả năng biết mặt vua Đông Man cũng cao hơn.

Mạnh Thiên Hải đáp một tiếng, tự mình đi sắp xếp người đến thông báo cho Lưu Thiết.

Mà Lưu Thiết cũng không khiến Kim Phi thất vọng, chưa đến thời gian hai nén nhang đã bắt được hai gã tù binh đưa về.

Mạnh Thiên Hải sai người tạm thời dùng cọc gỗ khiêng bọn họ về phòng giam, dẫn vua Đông Man đến phòng giam bên trái, sau đó sai người đưa hai người họ vào phòng giam bên phải.

Lúc mới đầu hai tù binh cũng không chú ý đến người ở phòng giam bên cạnh, nhưng khi nhìn thấy gương mặt của vua Đông Man, hai người đều sững sờ.

Đánh chết bọn họ cũng không tin được, không phải vua Đông Man nhà mình đã rời khỏi từ lâu rồi sao, sao có thể xuất hiện ở đây?

Hơn nữa vua Đông Man có địa vị cao sao có thể nhếch nhác như vậy? Áo đã mất, một cánh tay cũng không thấy đâu, miệng vết thương dữ tợn đều đã đông thành băng vụn.

Cả người bị trói gô cổ, tay bắt chéo ra sau lưng, đứng cũng không đứng lên nổi, không khác gì một con chó chết nằm vật vã dưới sàn phòng giam.

Bọn họ có thể nhìn ra vua Đông Man đang cố găng kiềm chế mình để không run lên, nhưng đôi môi không nhịn được mà run rẩy.

“Đại vương, sao ngài lại ở đây?”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2352


Kết quả hai tù binh nghe vua Đông Man nói như vậy, sợ hãi quỳ xuống.

Khó khăn lắm vua Đông Man mới lăn được đến bên hàng rào, trợn mắt nhìn hai người kia, quát: “Bản vương ra lệnh cho các ngươi, mau giết ta!”

Hản bắt đầu chỉnh chiến từ năm mười mấy tuổi, không hề sợ hãi cái chết, nhưng bị Kim Phi đối xử như con chó chết, hẳn không chịu được.

Từ thái độ trước đó của Kim Phi, vua Đông Man đã biết, rơi vào tay y, hắn không còn bất cứ khả năng sống sót nào.

So với chịu chết nhục trong tay y, thà chết chết sảng khoái dưới tay thuộc hạ mình còn hơn!

Thấy thuộc hạ còn do dự, vua Đông Man giận dữ quát: “Các ngươi còn ngây ra đó làm gì? Kim Phi sẽ không tha cho bản vương đâu, mau lên dứt khoát cho bản vương!”

Hai tên tù binh ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, sau đó cuối cùng cũng đưa ra quyết định.

Nhưng ngay khi bọn chúng chuẩn bị ra tay, vài binh lính của quân Uy Thắng lao tới, hết đấm rồi lại đá mấy tên tù binh, sau đó kéo vua Đông Man ra ngoài.

Cách chỗ đó không xa, ba người Kim Phi, Khánh Mộ Lam, Mạnh Thương Hải cùng thở phào một hơi.

Từ phản ứng của tù binh đã chứng minh, Trần Phượng Chí không bắt sai người.

“Tiên sinh, chúng ta bắt vua Đông man rồi, ngài nói xem bọn chúng có tiếp tục tấn công thành nữa không?”

Khánh Mộ Lam lo lắng hỏi.

Mấy ngày gần đây nhiệt độ càng ngày càng thấp, ngay cả biển cũng bắt đầu có dấu hiệu đóng băng.

Một khi mặt biển đóng băng, sau này bổ sung vật liệu sẽ rất khó khăn.

“Yên tâm đi, bọn chúng sẽ không đâu!” Kim Phi nói.

Qua những gì quan sát được trong mấy ngày trước, Kim Phi có thể nhận ra khi người Đông Man tấn công thành, tâm lý kháng cự rất mãnh liệt.

Không phải chống lại quân Uy Thắng và nữ công nhân, mà là chống lại lệnh tấn công thành.

Bây giờ vua Đông Man bị Trần Phượng Chí bắt được, Đông Man không còn người nào có sức kêu gọi mạnh như vậy, không ai có thể gọi các bộ lạc đã đi được mấy chục dặm quay ngược về.

Mạnh Thiên Hải cũng buông lỏng biểu cảm trên mặt, rõ ràng có cùng suy nghĩ với Kim Phi.

Giống với những gì hai người dự đoán, Kim Phi vừa dứt lời, một nhân viên hộ tống chạy tới, xin chỉ thị của Kim Phi: “Đám địch đi sau cùng đang bắt đầu rút lui, Lưu tướng quân sai ta đến đây xin chỉ thị của tiên sinh, có đuổi theo hay không?”

Kim Phi nghe vậy, vội dẫn Khánh Mộ Lam lao lên tường thành.

Cầm ống nhòm nhìn về hướng Bắc, quả nhiên nhìn thấy đám ky binh đi sau cùng đang lần lượt rút lui, hơn nữa có thể thấy rõ bọn chúng rất vội vàng, rất có thể đã biết tin vua Đông Man đã bị bắt.

Nhưng dù sao cũng là quân tinh nhuệ, mặc dù rút lui hơi vội vàng, nhưng cơ bản vẫn duy trì được trận hình cơ bản, nếu như lúc này Lưu Thiết dẫn người truy kích, sẽ có thể đánh tan đam ky binh này, nhưng cũng có thể sẽ bị đánh trả.

Rốt cuộc có nên đuổi theo chúng không?

Kim Phi đứng trên tường thành suy nghĩ trong khoảng thời gian tầm một nén nhang, thấy kẻ địch đã rút lui hơn nửa, ngay khi Khánh Mộ Lam và Mạnh Thiên Hải tưởng rẵng Kim Phi định bỏ qua cho đám ky binh này, Kim Phi lại lên tiếng.

“Truyền tin cho Lưu Thiết, phải đánh tan bọn chúng! Mạnh Thiên Hải, ngươi cũng dẫn quân Uy Thẳng tới đó đi, giết được. bao nhiêu thì giết! Thiết Chùy, ngươi đi báo cho Trịnh Trì Viễn bảo người của đội thủy quân lập tức đến tường thành phòng thủ!

Mặc dù nói kẻ địch đã rút lui, nhưng trên tường thành nhất định phải có người phòng thủ.

Người của hạm đội thủy quân Đông Hải nhàn rỗi thì nhàn rỗi thật, hỗ trợ tường thành một lúc vẫn không thành vấn đề.

Mạnh Thiên Hải sửng sốt một lát, nhưng ngay sau đó ôm quyền nói: “Vâng!”

Thiết Chùy lại càng không nói thêm câu nào, quay đầu chạy vội về bến tàu.

Chẳng mấy chốc, Mạnh Thiên Hải đã mang theo quân Uy Thăng lao ra giết địch từ cửa thành Bắc.

Điều khiến Kim Phi không ngờ được rằng, Trần Phượng Chí dẫn theo tiểu đoàn Thiết Hổ xông ra ngoài rồi.

“Trần Phượng Chí này, quả nhiên được khen là không nhịn nổi mài”

Kim Phi lắc đầu cười khổ.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2353


Đánh lâu như vậy, người chết cũng rất nhiều, các bộ lạc Đông Man vốn rất ghét chiến tranh, bây giờ lại mất đi trụ cột là vua, lòng người lập tức tan nát.

Con người ai cũng có lòng riêng, bộ lạc phụ trách đánh phía sau cũng thuộc con cháu nhà vua, nhưng bây giờ vua bị bắt rồi, bọn họ lại không có khả năng cứu, đương nhiên sẽ nghĩ tới bảo vệ mạng mình.

Hỏa lực của súng kíp cũng khiến cho ky binh sợ hãi.

Những cái ống đen ngòm kia chỉ cần phun lửa ra, bọn họ đã chết nhiều người, quả thật rất đáng sợ!

Phương thức sinh tồn trên thảo nguyên trước nay vẫn luôn là kẻ mạnh h**p kẻ yếu, vô cùng tàn khốc.

Trước đây ky binh đánh phía sau có vua che chở, đã đắc tội với rất nhiều bộ lạc.

Bây giờ vua đã bị bắt, sau khi trở về, bọn họ nhất định sẽ bị những bộ lạc khác nhắm vào, nếu như có quá nhiều người chết ở đây thì ngay cả cơ hội phản kháng bọn họ cũng không có.

Thật ra đây cũng chính là lý do Kim Phi ra lệnh cho quân Uy Thắng đuổi giết bọn họ.

Dù vua đã bị bắt nhưng thế lực dưới quyền hắn vẫn rất mạnh, nếu như có người kế nhiệm thì có thể sẽ nhanh chóng ổn định lại được thế cục thảo nguyên.

Bây giờ biên giới Đại Khang còn đang hỗn loạn, Kim Phi thật sự không muốn phân tâm đối phó với Đông Man, cũng không có sức để làm.

Không giống Thổ Phiên và Đảng Hạng, Thổ Phiên và Đảng Hạng rất gần Xuyên Thục, chỉ cần có một chút động tĩnh nhỏ, Kim Phi lúc nào cũng có thể phái người đi cứu viện.

Nhưng Đông Man cách Xuyên Thục rất xa, nếu nơi này mà xảy ra chuyện, phải mất rất nhiều thời gian để tin tức truyền về Kim Xuyên.

Ví dụ như lần này, người Đông Man đã khống chế phi thuyền và bồ câu đưa thư, thư cầu cứu của Lưu Thiết không thể nào đưa ra ngoài được, vẫn là Kim Phi biết được sự tồn tại của Hải Đông Thanh, nhận ra thành Du Quan có thể xảy ra chuyện, sau đó mới phải Trấn Viễn số 1 tới kiểm tra tình hình.

Kết quả Trấn Viễn số 1 đã bị kẻ địch đánh chìm, suýt chút nữa không truyền được tin của thành Du Quan.

Để giải quyết vấn đề phiền toái này, biện pháp tốt nhất chính là để Đông Man và Thổ Phiên tự loạn.

Như vậy, bọn họ sẽ tự nội đấu, không có tâm trạng gây. phiền toái cho Đại Khang.

Trước mắt, biện pháp này của Kim Phi thật sự đã phát huy tác dụng, từ sau khi Ngưu Bôn g**t ch*t Gada, Thổ Phiên cũng không tới gây rắc rối gì nữa.

Chính bởi vì việc này thành công, Kim Phi mới có thể cho. tiểu đoàn Thiết Hổ và nữ công nhân mạo hiểm đi mai phục. vua, quân Uy Thắng mới có thể truy đuổi ky binh phía sau.

Đáng tiếc thảo nguyên là sân nhà ky binh, quá thích hợp cho ngựa chiến chạy.

Dù uy lực của súng kíp có mạnh tới cỡ nào đi chăng nữa cũng không thể nào bắt được nhiều quân địch, chủ lực ky binh cuối cùng vẫn chạy thoát.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2354


Cách lấy mạng đổi mạng này, Kim Phi không muốn làm, thế nên mới cố tình kéo dài thời gian để quân Uy Thắng đi ra ngoài.

Làm vậy thì quân địch tử trận ít hơn một chút, nhưng đổi lại thương vong của bên mình cũng sẽ giảm đi rất nhiều, Kim Phi thật sự đã tính toán rất kỹ.

Sau khi quân địch rút lui, quân Uy Thẳng nhanh chóng trở về thành, nhưng Lưu Thiết và Trần Phượng Chí lại không về, hai người dẫn tiểu đoàn Thiết Hổ ra xa phía sau ky binh, chạy theo bọn họ mấy chục dặm, sau khi xác nhận người Đông Man đã rời đi mới trở lại thành Du Quan.

Khi đám người Lưu Thiết trở lại đã đánh dấu sự kết thúc hoàn toàn của cuộc bao vây thành Du Quan.

Đêm hôm đó, trên bãi đất trống trong thành Du Quan khắp nơi đều có lửa trại, trước tiên, Kim Phi bày tỏ lòng kính trọng với các nhân viên hộ tống và binh lính nữ đã hy sinh trong trận chiến, sau đó ra lệnh cho người dân giết cừu và gia súc để an ủi những người lính còn sống sót, cùng với quân Uy Thằng và thủy quân Đông Hải từ xa tới tiếp viện.

Dù chiến tranh đã kết thúc, nhưng những chuyện sau này. còn rất nhiều.

Ví dụ như việc xây dựng lại nhà cửa trong thành, những thi thể chất thành núi bên ngoài thành, tất cả điều này đều là vấn đề.

Trước tiên, Kim Phi bảo Điền tiên sinh viết một phong thư chiến sự báo cáo cho Cửu công chúa ở Kim Xuyên xa xôi, đồng thời cũng để cho đám người Quan Hạ Nhi yên tâm.

Sau đó Kim Phi lại triệu tập đám người Khánh Mộ Lam, Tả Phi Phi, Mạnh Thiên Hải, Trịnh Trì Viễn tới, cùng nhau thảo. luận công việc xây dựng sau chiến tranh.

“Trước tiên, mọi người hãy nói xem những thi thể ngoài thành phải xử lý thế nào?”

Kim Phi n ây giờ trời lạnh thì không sao, đến đầu mùa xuân năm sau, một khi thi thể thối rữa, rất có thể sẽ dẫn tới dịch bệnh, vậy nên trước đầu mùa xuân năm sau phải xử lý xong những thi thể này!”

“Vấn đề này cũng không khó.” Mạnh Thiên Hải là người đầu tiên lên tiếng: “Chúng ta đã bắt nhiều liên quân Tấn Man như vậy làm tù binh, cũng không thể để bọn họ ăn cơm chùa được, bảo bọn họ đào hố chôn thi thể đi.”

Trước đây, Kim Phi vẫn luôn nghĩ về Đông Man, suýt chút nữa quên mất bọn họ đã bắt được một nhóm tù binh ở thành nam.

Tù binh do quân Uy Thắng phụ trách, Kim Phi quay đầu hỏi: “Tù binh sắp xếp thế nào rồi?”

“Dạo này không để tâm quản lý bọn họ, cứ nhốt bọn họ lại rồi mặc kệ thôi.” Mạnh Thiên Hải nói:” “Nhưng các huynh đệ phụ trách canh giữ nói với ta rằng, bọn họ phát hiện có một số người Đông Man không đứng đản, thấy chúng ta sắp xếp ít thủ vệ canh phòng nên xúi giục dân Tấn chạy trốn.”

“Cách đây mấy trăm dặm từ nam tới bäc đều hoang vu, bây giờ tuyết còn đang rơi, dù bọn họ có chạy thoát thì có thể chạy đi đâu được chứ?” Lưu Thiết giễu cợt.

“Nói cũng phải, thật sự không hiểu bọn họ đang nghĩ gì." Mạnh Thiên Hải nói.

Sở dĩ anh ta sắp xếp ít người canh giữ tù binh là vì biết bọn họ có chạy cũng không thoát được.

“Dân Tấn phản ứng thế nào? Bọn họ định chạy sao?” Kim Phi hỏi.

“Người Đông Man trước dây ép buộc dân Tấn công thành, bây giờ dân Tấn rất hận người Đông Man, đương nhiên sẽ không nghe theo bọn họ.”

Mạnh Thiên Hải trả lời: “Thật ra người Đông Man âm thầm xúi giục, nhưng dân Tấn lại lén lút tố cáo bọn họ với các huynh đệ canh giữ.”

“Vậy thì tốt” Kim Phi khẽ gật đầu.

Thật ra y biết, dân Tấn bị bắt đều là người đáng thương, bọn họ chỉ bị Tấn vương kéo tới vận chuyển lương thực và làm bia đỡ đạn, lỗi của chiến tranh là ở Tấn vương, ở Phùng Thế Tài, ở những tướng lĩnh Đông Man kia chứ không phải những người đáng thương này.

Nếu chiến tranh vẫn còn kéo dài, Kim Phi cũng sẽ không nương tay, nhưng bây giờ chiến tranh đã kết thúc, Kim Phi cũng không muốn ép những người đáng thương này vào chỗ chết.

Dù sao họ cũng đều là con cháu Viêm Hoàng, đợi sau này thu phục được đất Tấn, những người này cũng sẽ trở thành con dân mới của Đại Khang.

“Tiên sinh, nếu nhắc tới tù binh, ngài xem tiếp theo nên xử lý thế nào?” Mạnh Thiên Hải hỏi: “Phải tách người Đông Man và dân Tấn ra sao?”

Kim Phi trầm ngâm chốc lát, sau đó trả lời: “Không cần.” “Không cần ư?” Mạnh Thiên Hải sửng sốt.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2355


“Chém hết sao?”

Đám người Mạnh Thiên Hải và Khánh Mộ Lam đều sửng sốt.

Trong ấn tượng của bọn họ, Kim Phi luôn phản đối việc giết tù binh, hôm nay tại sao lại chủ động giết tù binh Đông Man?

“Đúng, chém hết đi” Kim Phi lại gật đầu: “Những người Đông Man này không giữ lại được, cũng có thể làm gương cho những người mang lòng riêng.”

Người Đông Man trong liên quân Tấn Man là nhóm ky binh Đông Man đầu tiên đến thành Du Quan bao vây và trấn áp Trương Lương thất bại, sau đó không trở lại thành Du Quan nữa.

Lúc ấy, theo kế hoạch của vua, khi chờ khi Trương Lương vào thành, tấn công thành Du Quan, bọn họ chịu trách nhiệm đánh gọng kìm nam bắc với những binh lính Đông Man ở trong thành, đánh bại quân Bắc phạt.

Đáng tiếc, chuyện xảy ra vượt ngoài dự đoán của tất cả người Đông Man, tốc độ tấn công thành của quân Bắc phạt thật sự rất nhanh, bọn họ hoàn toàn không kịp đánh gọng kìm nam bắc, quân Bắc phạt đã đánh hạ được thành Du Quan rồi.

Nếu không phải vua thấy tình hình không ổn nên nhanh chóng chạy trốn thì lần đó bọn họ đã bắt được vua rồi.

Thành Du Quan rơi vào trong tay quân Bắc phạt, nhóm tàn quân Đông Man này hoàn toàn bị giam trong thảo nguyên, sau đó đến nhờ vả Tấn vương.

Lúc vừa mới bắt đầu, tàn quân vẫn còn khá biết điều, nhưng sau đó sứ giả Đông Man xuất hiện, chèn ép Tấn vương, những tàn quân này mới trở nên kiêu ngạo.

Trước khi tới đây, bọn họ đã gieo họa cho rất nhiều người dân ở đất Tấn, sau khi tới, để xua đuổi dân Tấn công thành, thủ đoạn lại càng ngày càng tàn nhẫn.

Bây giờ người Đông Man bị xử lý hoàn toàn không có gì là oan uổng cả.

“Ngoại trừ người Đông Man, nhốt riêng quân Định Biên và binh phủ ra.”

Kim Phi nói tiếp: “Sau này khi làm việc, những công việc nặng nhọc đều giao cho quân Định Biên và binh phủ làm, khẩu phần ăn của bọn họ cũng giảm đi một nửa, không chết đói là được.”

Trong đám tù binh, ngoại trừ tàn quân Đông Man và dân Tấn ra, còn có một số bộ phận là quân Định Biên dưới trướng Phùng Thế Tài cùng với binh phủ.

Lúc liên quân Tấn Man tấn công tường thành nam cũng đã khiến rất nhiều nhân viên hộ tống và nữ binh lính hy sinh, Kim Phi có thể bỏ qua cho những dân Tấn bình thường, nhưng không thể nào bỏ qua cho quân Định Biên và binh phủ xúi giục dân Tấn công thành.

“Rõ!” Mạnh Thiên Hải vội vàng gật đầu, định sau khi tan họp nhanh chóng thi hành mệnh lệnh.

Là một vị tướng quân truyền thống, sát khí của Mạnh Thiên Hải khá nặng, mệnh lệnh lần này của Kim Phi rất hợp ý anh ta nên anh ta sợ mình thi hành chậm chạp khiến Kim Phi đổi ý.

Tiếp đến, Kim Phi lại thảo luận với mọi người về những vấn đề xây dựng khác, cuộc họp kéo dài tới tận nửa buổi chiều mới kết thúc.

Tiễn đám người Khánh Mộ Lam xong, Kim Phi cũng duỗi người.

Vấn đề xây dựng lại tưởng vặt vãnh mà lại vô cùng phức tạp, Kim Phi lại không chuyên, lúc họp y rất tập trung lắng nghe, cũng cảm thấy khá mệt mỏi.

Nhuận Nương vẫn đang khâu vá trong lều, thấy đám người Khánh Mộ Lam ra ngoài hết, lúc này mới mang áo khoác bông ra.

“Đương gia, chàng thử bộ quần áo này xem có hợp. không”

Trước khi tới đây, Nhuận Nương đã nghe nói miền bắc khá lạnh, cũng có chuẩn bị sẵn tâm lý, lúc thu dọn hành lý cho Kim Phi còn cố tình chuẩn bị thêm vài bộ quần áo ấm.

Nhưng khi thật sự tới thành Du Quan, cô ấy mới biết, độ lạnh của thành Du Quan đã vượt quá tưởng tượng của mình, mấy bộ quần áo ấm cô ấy chuẩn bị cho Kim Phi kia hoàn toàn không đủ dùng.

Sau khi đến thành Du Quan, Nhuận Nương nghe nói, ban đầu Lưu Thiết chiếm được thành Du Quan có thu được một lô da dê đã qua xử lý, bèn tới tìm Lưu Thiết xin mấy tấm để may cho Kim Phi một chiếc áo da dê.

Mấy ngày nay cô ấy tăng giờ làm việc, cuối cùng cũng hoàn thành.

Kim Phi cũng biết đây là tâm ý của Nhuận Nương, ngoan ngoãn giang hai cánh tay ra.

Nhuận Nương tiến lên cởi đai lưng ra giúp Kim Phi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2356


Nhưng dù sao cũng là một cô nương mười mấy tuổi, sau khi theo Kim Phi, Nhuận Nương không còn ra đồng làm việc nữa nên đã khôi phục rất nhanh, không chỉ mập ra một chút, làn da cũng trở nên trằng bóng nõn nà.

Là người bên cạnh Kim Phi, mỗi lần Quan Hạ Nhi làm ra nước hoa hoặc dầu gội đầu mới, Nhuận Nương đều là người đầu tiên được dùng thử.

Nhưng từ sau khi Nhuận Nương biết nước hoa có thể bán được với giá cao ngất ngưởng, ngoài những lúc Quan Hạ Nhi bảo cô ấy thử, bình thường cô ấy không đụng vào mà toàn đặt trong rương, định sau này trả lại cho Quan Hạ Nhi bán lấy tiền.

Trước khi lên đường, Quan Hạ Nhi đã cố tình đưa cho cô ấy mấy bình, bảo cô ấy trên đường dùng nhiều một chút.

Lần này Nhuận Nương rất nghe lời, từ lúc bắt đầu lên thuyền đã bỏ nước hoa vào túi y phục.

Làm vậy thì trên y phục sẽ dính mùi nước hoa, nhưng cũng không nồng nặc.

Kim Phi vốn đã mất tập trung, ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng như vậy thì men theo mùi hương đưa mũi tới bên cổ Nhuận Nương.

Nhuận Nương cảm nhận được khí thở ra từ mũi Kim Phi, khuôn mặt lập tức đỏ bừng: “Đương gia, chàng làm gì vậy?”

“Nhuận Nương, nàng thật đẹp.” Kim Phi ôm lấy Nhuận Nương, vùi mặt vào hõm vai cô ấy.

Hô hấp của Nhuận Nương đột nhiên trở nên dồn dập, khí

lực của người cũng như bị người ra rút mất, dịu dàng nói “Đương gia, bây giờ ban ngày ban mặt... để buổi tối đi?”

“Ta cứ không đấy!" Kim Phi ôm lấy Nhuận Nương, đi vào trong phòng.

Nhuận Nương thấy không cưỡng lại được Kim Phi, không thể làm gì khác hơn là thẹn thùng cúi đầu vào trong ngực Kim Phi.

Sau nửa giờ, Kim Phi cuối cùng cũng mặc y phục mới mà Nhuận Nương may cho y.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

“Vừa người không?” Nhuận Nương vừa giúp Kim Phi sửa sang lại vạt áo, vừa hỏi: “Nếu cảm thấy khó chịu chỗ nào, đương gia cứ nói với ta để ta sửa lại.”

“Rất vừa, không cần sửa lại” Kim Phi lại hôn một cái lên mặt Nhuận Nương: “Vất vả cho nàng rồi.”

Mấy ngày nay Nhuận Nương đang rất bận, có mấy lần Kim Phi tỉnh ngủ, phát hiện cô ấy vẫn còn miệt mài làm việc. dưới đèn, tay lạnh thì lại hơ một lúc trên đèn dầu.

“Có thể được may quần áo cho đương là phúc phận Nhuận Nương, có gì mà vất vả?”

Nhuận Nương cười lắc đầu.

“Lại nữa rồi” Kim Phi nhéo mũi Nhuận Nương: “Ta đã nói với nàng rồi, sau này không được nói như vậy nữa, tại sao lại nói rồi?”

“Bởi vì ta cảm thấy vậy mà” Nhuận Nương nhăn mũi: “Ở xưởng dệt và xưởng xà phòng thơm có không biết bao nhiêu cô nương trong trắng muốn gả cho đương gia đâu, đương gia không chê ta, đây không phải phúc phận của ta thì là gì?”

“Nàng cũng là cô nương trong trắng mài” Kim Phi không vui nói.

Dù ban đầu Nhuận Nương vẫn luôn nói sau khi Tạ Quang dẫn cô ấy từ đội rước dâu về nhà, gã đã lấy hết tiền cô ấy mang theo đi đánh bạc, chưa hề chạm vào cô ấy, nhưng rất nhiều trong làng không tin, ngay cả Kim Phi cũng hơi hoài nghi.

Nhưng y cũng không quan tâm tới trinh tiết nên cũng không quá để ý những thứ này.

Nhưng lúc động phòng với Nhuận Nương ở trên thuyền, Kim Phi mới phát hiện, cô ấy thật sự vẫn còn trinh.

Điều này cũng chứng tỏ, Tạ Quang quả thật chưa từng chạm vào cô ấy.

Điều này khiến Kim Phi hơi bất ngờ, chỉ có thể nói tư tưởng của một tay cờ bạc, người bình thường không thể nào hiểu được.

Thật ra đây cũng không phải lần đầu tiên Kim Phi gặp tay cờ bạc như vậy.

Kiếp trước ở làng bọn họ cũng có.

Lúc ấy tay cờ bạc đó đi làm ở miền nam, trong nhà gọi điện tới nói cha anh ta mắc bệnh qua đời, những người đồng hương thấy anh ta không có tiền mua vé xe nên đã quyên góp cho anh ta một ít về nhà xử lý hậu sự cho cha, kết quả đến buổi tối, anh ta lại trở lại, mọi người hỏi ra mới biết, thì ra sau khi nhận được tiền, anh ta không về nhà mà lại đi đánh bạc.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2357


“Cô của vua Đông Man, công chúa Lộ Khiết?”

Kim Phi suy nghĩ một hồi, vẫn không biết thêm được chút gì về người này.

Mục đích tới đây của vị công chúa này, y đại khái cũng đoán được, nhưng không dám chắc.

Nghĩ ngợi thêm lát nữa, Kim Phi phân phó: “Gọi Thiết Tử và Điền tiên sinh tới đây!”

Lưu Thiết và Điền tiên sinh là hai người hiểu rõ người Đông Man nhất ở trong thành này , bản thân y không biết công chúa Lộ Khiết này là người thế nào, có lẽ hai người này sẽ biết.

Hai người sống ở lều cách chỗ Kim Phi không xa, biết Kim Phi đang tìm mình, họ nhanh chóng chạy tới.

Kim Phi ra hiệu cho hai người ngồi xuống rồi hỏi: “Bên ngoài thành có người tên là công chúa Lộ Khiết tới muốn gặp †a, tự xưng là cô của Yabe, các ngươi biết người đó không?”

“Biết ạ” Lưu Thiết gật đầu: “Công chúa Lộ Khiết được người Đông Man mệnh danh là viên ngọc trên thảo nguyên, mặc dù năm nay mới mười chín tuổi, nhưng xét theo vai vế, đúng là cô ruột của Yabe.”

“Mới mười chín tuổi ư?” Kim Phi sửng sốt. Nghe nói đối phương là cô của Yabe, suy nghĩ đầu tiên của Kim Phi chính là một bà lão, dù sao Yabe năm nay cũng đã ngoài năm mươi

Không ngờ người ta chỉ mới mười chín tuổi.

“Đúng vậy” Lưu Thiết đáp: “Công chúa Lộ Khiết là do ông nội của Yabe sinh ra năm ông ta bảy mươi tuổi, khi ấy cha của 'Yabe đã mất, hắn ta cũng đã lên làm vua nhiều năm..."

“Lão già này đúng thật là... càng già càng dẻo dai!” Kim Phi cạn lời.

Đừng nói ở thế giới này, kể cả ở kiếp trước, có con ở tuổi bảy mươi là chuyện cực kỳ hiếm gặp.

“Ông nội của Yabe cũng được xem như là một vị vua khá đặc biệt. Khi còn trẻ ông ta rất thích chơi bời, sau đó bị bộ lạc ép lên làm vua, nhưng làm chưa được mười năm đã truyền ngôi cho cha của Yabe, còn bản thân thì ra ngoài chơi, sống đến hơn tám mươi tuổi mới chết, sống còn lâu hơn cha của Yabe mấy chục năm”

Điền tiên sinh giải thích: “Lão già này cả đời sinh được mấy chục đứa con, công chúa Lộ Khiết là con út, cũng là người được yêu thương nhất.”

Sau khi lão vua kia mất, Yabe thấy dân du mục rất thích công chúa Lộ Khiết, nên cũng không làm khó cô ta, còn đối xử rất cung kính, hằng năm đi tuần tra ở các bộ lạc, hẳn sẽ đưa công chúa Lộ Khiết đi theo.

“Nghe đồn công chúa Lộ Khiết rất xinh đẹp, kỹ thuật cưỡi ngựa cũng cực kỳ cao siêu, danh tiếng trên thảo nguyên của cô ta khá tốt, trợ giúp Yabe rất nhiều.”

“Hiểu rồi, là linh vật trên thảo nguyên.” Kim Phi mỉm cười nói.

Kim Phi mỉm cười nói.

Tuy Điền tiên sinh không hiểu linh vật có nghĩa là gì, nhưng vẫn hiểu được đại khái ý của Kim Phi, ông ta lắc đầu nói: “Tiên sinh, không nên coi thường vị công chúa Lộ Khiết này, ta cảm thấy cô ta có thành danh như vậy, chắc chắn không chỉ dựa vào nhan sắc hay kỹ thuật cưỡi ngựa, bản thân cô ta có lẽ cũng có chút mưu mộ, ít nhất cũng là người có dũng khí, nếu không đã không đến thành Du Quan vào lúc này, rồi yêu cầu được gặp ngài.”

“Có lý” Kim Phi gật đầu đồng ý. Trận chiến với người Đông Man vừa kết thúc, công chúa

Lộ Khiết lại dám tới thành Du Quan, đúng thật là cần rất nhiều dũng khí, rủi ro cũng rất cao.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2358


Nhưng y vẫn không để đối phương vào thành ngay lập tức, mà mang theo cả Lưu Thiết và Điền tiên sinh đi lên tường. thành, quan sát vị công chúa Lộ Khiết này trước.

Lúc này, trời bỗng đổ tuyết, cả không gian biến thành một mảnh mênh mông.

Kim Phi tựa vào tường thành nhìn xuống dưới, liếc cái đã thấy một bóng người mặc áo khoác màu đỏ, đứng yên trước núi thi thể.

“Nghe nói công chúa Lộ Khiết rất thích màu đỏ, người mặc áo đỏ chắc là cô ta” Điền tiên sinh đứng bên cạnh nói.

Phía sau cô ta còn có hai thị nữ đi theo, đứng cùng cô ta ở trong tuyết, cũng đứng yên không nhúc nhích.

Kim Phi giơ kính viễn vọng lên, nhắm vào ba người.

Ba người kia cách tường thành không quá xa, có thể thấy rõ bằng kính viễn vọng.

Tiếc là công chúa Lộ Khiết đứng đối diện với núi thi thể, Kim Phi chỉ có thể thấy được một bên mặt, hơn nữa cô ta còn đeo cả khăn che mặt, nên Kim Phi không thể thấy rõ khuôn mặt của cô †a, nhưng y thấy được đuôi tóc và vạt áo đã đóng băng.

“Mấy người này đứng đây bao lâu rồi?”

“Người mặc đồ đỏ vẫn đứng ở đó, người đến thông báo là thị nữ bên cạnh.”

Một tiểu đội trưởng của quân Uy Thắng bảo vệ thành đáp.

“Dưới thành không có gì bất thường chứ?” Kim Phi hỏi.

Nếu như công chúa Lộ Khiết này chỉ là ngụy trang, xung quanh mà có mai phục ở hai bên, nhân lúc quân ta mở cổng thành ra để tấn công, vậy thì sẽ rất phiên phức.

Tuy rằng khả năng này rất nhỏ, nhưng Kim Phi hy vọng sẽ không thêm chuyện vào.

“Không có gì bất thường” Tiểu đội trưởng nói: “Chúng ta vẫn luôn quan sát họ, trên thảo nguyên hay trên biển đều không có người.”

“Chắc là không có việc gì đâu, ta đã bố trí trinh sát trên thảo nguyên, nếu có người tới gần, họ sẽ bắn mũi tên lệnh.” Lưu Thiết nói thêm.

“Vậy thì tốt” Kim Phi suy nghĩ một lát, rồi gật đầu: “Để ba người kia vào đi."

“Rõ!” Lưu Thiết đáp, ra dấu tay về phía bên cạnh.

Ngay sau đó, Kim Phi nhìn thấy một đội nhân viên hộ tống chạy ra khỏi thành.

'Y cũng dẫn theo Điền tiên sinh và Lưu Thiết đi xuống tường thành, chuẩn bị quay về lều chờ.

“Tiên sinh, có nên thông báo chuyện này cho Khánh cô nương và Mạnh tướng quân một tiếng không?” Điền tiên sinh hỏi.

Kim Phi vừa mới đánh bại người Đông Man, còn bắt sống được cả vua của chúng, công chúa Lộ Khiết đứng trước đống. thi thể kia, rõ ràng là đang bày tỏ lòng kính trọng với những người dân du mục chết trận.

Không cần nói cũng biết, công chúa Lộ Khiết chắc chắn chẳng có chút thiện cảm nào đối với Kim Phi.

Hai thị nữ cô ta mang theo bên mình cũng không phải là người bình thường, nếu nhân lúc này đánh lén Kim Phi thì sẽ rất nguy hiểm.

Đương nhiên lúc gặp mặt có thể không cho hai thị nữ kia vào lều, nhưng vẫn phải để công chúa Lộ Khiết vào.

Nghe đồn rằng công chúa Lộ Khiết không những cưỡi ngựa rất giỏi mà võ công cũng không tệ, tuy vẫn kém so với những cao thủ như Bắc Thiên Tâm hay A Mai, nhưng vẫn tốt hơn những binh lính bình thường.

Những cô nương trên thảo nguyên tính cách trời sinh mạnh mế, Điền tiên sinh lo lắng công chúa Lộ Khiết sẽ làm khó Kim Phi, nghĩ đi nghĩ lại, tốt hơn là vẫn nên để Khánh Mộ Lam hay A Mai bên cạnh.

Nếu có chuyện gì bất ngờ, A Mai có thể ngăn chặn kịp thời.

Kim Phi suy nghĩ một lát rồi đồng ý với đề nghị của Điền tiên sinh.

Kim Phi cũng không phải lo lắng cho bản thân, thật ra y còn chẳng nghĩ tới chuyện này, mà bởi vì y nghĩ răng lần này công chúa Lộ Khiết tới đây, có thể nói là quốc sự giữa Đại Khang và Đông Man, Khánh Mộ Lam và Mạnh Thiên Hải đều là những nhân vật cao cấp ở trong thành Du Quan bây giờ, có đủ tư cách và cũng cần thiết phải tham gia.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2359


Khánh Mộ Lam và A Mai đến chưa được bao lâu, Mạnh Thiên Hải và Trần Phượng Chí cũng đến cùng nhau.

Tả Phi Phi vốn đang nhìn nữ công nhân tập luyện trên đất trống, thấy bọn họ đến lều của Kim Phi, cũng đi theo để hóng chuyện.

Chỉ chốc lát sau, bên ngoài truyền tới một tràng tiếng vó ngựa, sau đó Thiết Chùy vén rèm lên đi vào lầu: "Tiên sinh, đã dẫn người vào rồi!"

"Để cô ta vào đi."

Kim Phi gật đầu nói. "Vâng!"

Thiết Chùy trả lời, đi ra khỏi lều, nhìn công chúa Lộ Khiết nói: "Cô có thể đi vào, nhưng các cô ấy thì không được."

"Bọn ta là tỳ nữ của điện hạ, tại sao không được đi vào?” Một người tỳ nữ trong số đó phản bác.

"Ông đây nói một lần cuối cùng, hoặc là nghe lời, hoặc là cút đi!" Thiết Chùy lạnh lùng nhìn chăm chằm tỳ nữ.

Nữ công nhân ở xung quanh nghe vậy, nâng họng súng lên cùng một lúc.

"Băng Nhi, không được vô lễ!" Công chúa Lộ Khiết nhẹ nhàng nói: "Các ngươi chờ ở đây là được."

Giọng nói của công chúa Lộ Khiết không mềm mại như giọng của các cô gái bình thường, nhưng cũng không khàn

khàn, mà khá trong trẻo.

Công chúa đã lên tiếng, hai người tỳ nữ cũng không dám nói gì nữa, ngoan ngoấn đứng sang bên cạnh.

"Bây giờ bổn cung có thể vào chưa?” Công chúa Lộ Khiết lại nhìn Thiết Chùy, trong giọng nói không hề có chút tức giận hay thiếu kiên nhẫn nào, dường như cực kì bình tĩnh.

"Chờ thêm chút nữa!"

Thiết Chùy gật đầu với các nữ công nhân bên cạnh, một nữ công nhân tiến lên, ra hiệu cho công chúa Lộ Khiết dang hai cánh tay ra.

Nữ công nhân rõ ràng muốn lục soát người, việc này khiến cho tỳ nữ của công chúa Lộ Khiết tức giận, nhưng nghĩ tới sự giao phó của công chúa, cô ta chỉ có thể trừng mắt căm tức nhìn nữ công nhân.

Nhưng nữ công nhân căn bản không thèm để ý đến cô ta, thấy công chúa Lộ Khiết chưa giơ cánh tay lên, cô ấy lạnh giọng mắng: "Giơ cánh tay lên!"

Trên mặt công chúa Lộ Khiết có vẻ giận thoáng qua, sau đó lại biến thành đau buồn.

Nếu như là trước kia, người Đại Khang nào dám lục soát người cô ta?

Cho dù là đích thân hoàng hậu Đại Khang cũng không dám.

Nhưng bây giờ, một binh lính nữ nhỏ bé vô danh tiểu tốt lại dám mắng cô ta.

Nhưng công chúa Lộ Khiết biết, bây giờ không giống trước kia, từ thời điểm Yabe ra lệnh rút lui trở đi, địa vị của Đông Man và Đại Khang đã hoàn toàn không giống trước kia.

Chưa kể bây giờ Yabe còn bị người của Kim Phi bắt sống.

Tình thế khó khăn như thế này thì làm gì được, công chúa Lộ Khiết cản môi, cuối cùng vẫn giơ cánh tay lên.
 
Back
Top Dưới