Đô Thị Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1860


Khi đó, Cửu công chúa nghĩ đến chuyện tường thành Tây Xuyên bị chọc thủng cũng rơi nước mắt.

Bởi vì cô ấy cũng nghĩ đến hậu quả của việc thành bị công phá.

“Đừng buồn, tướng công sẽ báo thù cho Tây Xuyên!”

Đường Tiểu Bắc lau khóe mắt, kéo Khánh Mộ Lam vào trong lồng ngực.

Nếu là trước đây, Khánh Mộ Lam chắc chăn sẽ đẩy Đường Tiểu Bắc ra, nhưng lần này cô ấy đã không làm thế.

Trong khoảng thời gian này ngoài việc trốn tránh sự truy đuổi có thể ập đến bất cứ lúc nào, cô ấy còn gặp ác mộng ngày qua ngày, chân còn trúng mũi tên... Khánh Mộ Lam thật sự rất mệt mỏi.

Nhưng khi nhìn thấy Kim Phi, nỗi sợ hãi trong lòng cô đã bị quét sạch.

“Mọi người có biết mấy người Lão Chu thế nào rồi không?” Kim Phi hỏi.

Sau trận chiến dốc Đại Mãng, Kim Phi đầu tư rất nhiều sản nghiệp ở Tây Xuyên, cũng thuê rất nhiều công nhân.

Những sản nghiệp này phần lớn ở ngoài thành, Kim Phi không còn hy vọng nào đối với các nhà xưởng, y chỉ hy vọng rằng Chu Du Đạt và các công nhân có thể chạy thoát.

“Không biết,"

A Mai lắc đầu: “Sau khi ta và tiểu thư ra khỏi thành, thì chạy trốn liên tục, không gặp mấy người Lão Chu.”

“Vậy các ngươi biết trong làng hiện tại thế nào rồi không?”

“Không biết” A Mai tiếp tục lắc đầu, nhưng vẫn nói thêm: “Các huynh đệ nhân viên hộ tống trên núi chắc là biết, nhưng bọn họ không nói với chúng ta.”

“Truyền tin bảo các huynh đệ trên núi đi xuống.” Kim Phi quay đầu nhìn về phía một cận vệ.

Dựa theo quy định của tiêu cục, nhân viên hộ tống không thể tự tiện rời khỏi vị trí của mình.

Cho nên cho dù nhân viên hộ tống trên núi rất muốn đi xuống gặp Kim Phi, nhưng nếu không nhận được mệnh lệnh thì đều phải nhẫn nhịn không xuống dưới.

Trên boong thuyền, một nhân viên hộ tống cầm lấy cờ lớn, phất cờ truyền đạt tín hiệu.

Sau khi nhận được lệnh, nhân viên hộ tống trên núi lập tức lao xuống núi, lên thuyền chờ sẵn trên bờ.

Sau khi lên thuyền, nhân viên hộ tống nhìn thấy Kim Phi, kích động đến nói không nên lời: “Tiên sinh... Ngài cuối cùng đã trở lại rồi... cuối cùng cũng đợi được ngài...”

“Mọi người vất vả rồi!" Kim Phi vỗ vai nhân viên hộ tống, hỏi: “Có tin tức gì từ trong làng không?”

“Có, nhưng là tin từ ba ngày trước.”

Nhân viên hộ tống nói rồi lấy ra một ống trúc trong lòng ngực đưa cho Kim Phi, giải thích: “Bọn ta mang theo bồ câu đưa tin, có thể gửi tin vào trong làng, nhưng không nhận được bồ câu đưa tin từ trong làng, cho nên cứ mỗi năm ngày, các huynh đệ thành An Tây sẽ đến đưa tin một lần, đây là tin đưa tới từ ba ngày trước.”

Từ khi rời khỏi Đông Hải, đây là lần đầu tiên Kim Phi nhận được tin tức từ trong làng, vội vàng nhận lấy ống trúc.

Trong ống trúc có ba tờ giấy, chữ trên mỗi tờ giấy rất nhỏ, ghi chép dày đặc hành động của địch.

Biết trong làng không còn khinh khí cầu, lựu đạn còn lại không nhiều, tất cả pháo đài đều đã bị kẻ địch phá hủy, lúc này Kim Phi nóng lòng chỉ muốn bay thẳng về làng.

Đường Tiểu Bắc áp sát vào Kim Phi, đọc nội dung trên tờ giấy rồi đề nghị: “Tướng công, hay là bảo Thiết Chùy kéo mấy cái khinh khí cầu về trước?”

“Không được, thuyền cứu sinh quá nhỏ, không chở được nhiều than đá, không chạy đến nơi được đâu.” Kim Phi lắc đầu.

“Vậy tiên sinh và mọi người đi ngay đi, ta đưa vị huynh đệ này lên bờ xong thì sẽ đuổi theo các ngươi!” Thiết Chùy nói.

Nơi này có một trạm gác, có thể theo dõi tàu thuyền ra vào trên sông, Kim Phi cũng không có ý định loại bỏ nó.

Y gật đầu đồng ý với đề nghị của Thiết Chùy.

Biết Kim Phi đang sốt ruột, Bắc Thiên Tâm tự mình chạy tới phòng nồi hơi, bảo nhân viên hộ tống khởi động nồi hơi.

“Mộ Lam, A Mai, đi, ta dẫn hai người đi xem máy hơi nước mà tướng công mới làm, lợi hại lắm nhé!”

Đường Tiểu Bắc thấy Khánh Mộ Lam không mấy hứng thú nên ra hiệu cho A Mai cõng cô ấy lên đi theo vào khoang thuyền.

Kim Phi khoanh tay đứng ở mũi thuyền, nhìn về phía thành Tây Xuyên, chau mày.

Một lát sau, một làn khói trắng bay lên, thuyền lớn bắt đầu chậm rãi khởi động.

Sau khi chiếc thuyền lớn rời đi, ở sườn đồi đối diện, hai người đàn ông đang núp trong bụi cây chậm rãi đứng dậy.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1861


Núi Khôi Dương.

"Không phải nói hơn mười ngày nữa mới về tới sao, sao lại đến Du Châu nhanh vậy?"

Phùng tiên sinh luôn giấu kín cảm xúc của mình lúc này cũng lo lắng: "Ngô vương, Sở vương, Tương vương làm cái gì thế không biết!"

Ông ta sinh ra ở huyện Kim Xuyên, còn từng giao đấu với Kim Phi, nên hiểu rõ tầm ảnh hưởng của Kim Phi ở Kim Xuyên.

Dù ông ta đã bắt Ngụy Lão Tam đi, dù làng Tây Hà không có khinh khí cầu, dù ông ta cho nổ tung nhà kho lựu đạn ở làng Tây Hà, nhưng Phùng tiên sinh vẫn không khỏi lo sợ khi biết tin Kim Phi đã trở lại.

Bởi vì Kim Phi đã tạo ra quá nhiều thần thoại.

Huống chỉ ông ta vẫn chưa chiếm được làng Tây Hà như kế hoạch.

Dù họ đã thiêu cháy xưởng dệt và đốt rất nhiều nhà dân, nhưng xưởng chế luyện vẫn còn sừng sững ở đó.

Bởi vì xưởng chế luyện có lò luyện kim nên lúc đầu khi xây dựng đã tính đến nguy cơ nhiệt độ cao gây cháy nổ, do đó khinh khí cầu ném dầu hỏa cũng không hoàn toàn đốt được.

Có thể nói xưởng chế luyện là trung tâm kỹ thuật của làng Tây Hà, chỉ cần nơi này còn, Kim Phi trở về là sẽ có thể nhanh chóng sản xuất ra số lượng lớn vũ khí.

Chuyện này đối với Phùng tiên sinh mà nói chắc chắn là một thảm họa.

"Nhất định phải chặn hắn lại!"

Phùng tiên sinh đi quanh lầu trại hai vòng, vỗ bàn nói: "Gửi một nửa số dầu hỏa mới lấy tới đỉnh Song Đà, nói cho quân Lương biết, chỉ cần nhìn thấy thuyền của Kim Phi thì thả tất cả các khinh khí cầu ra hết, bằng giá nào cũng phải tiêu diệt thuyền của Kim Phi, tiêu diệt cả tên Kim Phi đó!”

"Dạ!" Một tên hộ vệ nhanh chân chạy ra ngoài.

Bọn Phùng tiên sinh đến quá bất ngờ, Cửu công chúa và Quan Hạ Nhi đều không biết nên cũng không thông báo cho người dân xung quanh làng Tây Hà sơ tán.

Bởi vì gân làng Tây Hà nên một số ngôi làng xung quanh dần trở nên giàu có hơn, nhiều nhà đã mua dầu hỏa để thắp đèn vào ban đêm.

Mấy ngày gần đây, người của Phùng tiên sinh đã cướp bóc mấy ngôi làng, cướp đi rất nhiều lương thực và dầu hỏa.

Vốn dĩ ông ta định dồn lại một trận, sau đó tập trung khinh khí cầu và tiến hành một cuộc công kích trên không để chiếm lấy làng Tây Hà.

Nhưng bây giờ biết Kim Phi đã đến Du Châu, ông ta không dám đợi thêm nữa.

Thực ra ông ta đợi thêm cũng chẳng có ý nghĩa gì lớn.

Cửu công chúa đoán được kẻ địch sẽ cướp bóc khu vực xung quanh nên cho Tiểu Ngọc phát tín hiệu cho người dân xung quanh rút lui.

Trước khi người dân rút vào núi, họ đã lấy đi đồ đạc của mình và những cái không mang theo được thì tìm cách chôn đi.

Những thứ không thể chôn cũng không thể mang theo thì cùng lắm là thiêu luôn.

Mấy ngày gần đây, người của Phùng tiên sinh càng ngày càng lấy được ít đồ hơn.

"Người đâu, thông báo cho tất cả các bách phu trưởng đến chỗ ta họp, chuẩn bị phát động tổng tấn công!"

Làng Tây Hà, Cửu công chúa và Quan Hạ Nhi cũng nhận được truyền tin của nhân viên hộ tống.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1862


Chỉ có Cửu công chúa vẫn bình tĩnh, cau mày nói: “Mọi người đừng vội mừng, nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn, có lẽ kẻ địch cũng biết phu quân sắp trở về, có thể tiếp theo chúng ta sẽ phải gặp những đòn tấn công điên cuồng nhất, mọi người chuẩn bị tinh thần cho tốt đi!"

"Sao họ biết được?" Nhuận Nương ngồi trong góc hỏi.

Mục tiêu chính khinh khí cầu tấn công là tứ hợp viện của Kim Phi, vì lý do an toàn, mọi người bên trong đều được sơ tán, Tiểu Nga và em gái của Bắc Thiên Tâm, cũng như các học trò mà Kim Phi đã thu nhận ở kinh thành, đều đi theo lũ trẻ trong làng trốn vào hang động ở sau núi.

Trong mắt Quan Hạ Nhi, Nhuận Nương cũng giống như Đường Đông Đông, sớm hay muộn gì cũng là người của Kim Phi, cũng là người đáng tin cậy nhất nên gần đây cô vẫn dẫn theo bên cạnh, để cô ấy lo việc cơm nước cho lãnh đạo cấp cao.

“Bởi vì Phùng Khánh cũng là người Kim Xuyên, hơn nữa đã làm cướp biển rất lâu, sau đó được Triệu huyện úy chọn làm trợ tá, người này bản tính rất cẩn thận, chắc chắn đã cho người canh chừng ngoài sông."

Cửu công chúa phân tích.

"Vũ Dương nói có lý.' Quan Hạ Nhi gật đầu nói: 'Đương gia đã nói, đánh trận không thể khinh địch, dù Phùng Khánh có biết đương gia trở lại hay không thì chúng ta cũng phải coi như ông ta đã biết.

Nếu ông ta đánh tới, chúng ta nhất định phải chống trả, nếu không đánh tới thì càng tốt."

"Dạ!"

Đường Đông Đông và Tả Phi Phi cũng gật đầu: "Vậy chúng †a ra ngoài sắp xếp lại lần nữa đi."

Kết quả họ còn chưa kịp ra khỏi phòng, Thấm Nhi đã ở bên ngoài vọt vào.

"Điện hạ, khinh khí cầu ngoài thôn lại bay lên rồi!"

Nghe Thấm Nhi nói xong, mấy người trong phòng đều vội vàng đứng dậy.

Bước ra khỏi phòng, ở từ xa đã có thể nhìn thấy đầy ắp các khinh khí cầu đang lơ lửng ở phía bắc ngôi làng.

"Xem ra Vũ Dương đoán không sai, chắc chắn Phùng Khánh đã biết tiên sinh trở lại!"

Mặt Tả Phi Phi biến sắc, xoay người chạy ra ngoài.

"Muội đi đâu?" Quan Hạ Nhi ở phía sau hét lên.

"Kẻ xấu chó cùng rứt giậu, ta muốn đi đến phía trước nhìn xem. Tả Phi Phi nói rồi chạy đi. "Hạ Nhị, ta cũng đi đây!" Đường Đông Đông cũng chạy ra ngoài theo. Một lúc sau, khinh khí cầu bay tới làng.

Lúc này là ban ngày, dân làng ở xa thấy được nên đã tự động ẩn nấp đi mà không cần ai đến hô hào.

Dân làng có thể trốn được nhưng nhân viên hộ tống canh giữ làng và các nữ công nhân núi Thiết Quán lại không thể trốn, vẫn phải tiếp tục canh gác ở các lối vào.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Khi khinh khí cầu bay qua làng, làm theo lệnh ném mấy bình dầu hỏa vào tứ hợp viên, sau đó tập trung tấn công vào cửa làng, sau đó liên tục ném mấy bình dầu hỏa vào các nhân viên hộ tống và các nữ công nhân.

Tuy nhiên, đội hộ tống cũng không phải là không có chuẩn bị, họ đã đào trước nhiều đường hầm trên mặt đất, khi phát hiện ra khinh khí cầu, các nhân viên hộ tống và nữ công nhân lập tức trốn vào đường hầm, sau đó đặt những chiếc nỏ hạng nặng ngay lối vào đường hầm.

Dầu hỏa cháy dữ dội nhưng không có nhiều khói, đội hộ tống trốn vào đường hầm, đã thành công tránh đi.

Nhưng kẻ địch cũng không bỏ cuộc, lợi dụng biển lửa bao vây, chúng nhanh chóng áp sát tới ngôi làng.

Khi ngọn lửa tắt, đội hộ tống ra khỏi đường hầm, kẻ địch cũng đã tới cửa làng.

Trước khi trận chiến diễn ra Phùng tiên sinh đã ra tử lệnh, lần này ai rút lui sẽ bị chặt đầu nên kẻ địch tấn công vô cùng ác liệt.

Phía sau những nhân viên hộ tống là quê nhà, là người thân của họ, cũng không có đường lui.

Lúc này, hai bên vốn đã căm hận nhau, đồng thời cũng không còn đường lui nào, nghĩ thôi đã có thể tưởng tượng được trận chiến khốc liệt đến mức nào.

Lực lượng nhân viên hộ tống dùng nỏ hạng nặng và xe bắn đá để đánh đuổi kẻ địch, nhưng còn chưa kịp củng cố vị trí, kẻ địch đã cho khinh khí cầu bay ngược gió, sau đó lại là một đợt oanh tạc khác từ bình dầu hỏa.

Đội hộ tống chỉ có thể rời khỏi vị trí và trốn trong đường hầm.

Trận chiến kéo dài từ sáng sớm đến trời tối, khi khinh khí cầu tới thì đội hộ tống ẩn nấp ngay, khi khinh khí cầu bay đi thì lại xông ra chiếm trận địa.

Vốn dĩ Phùng tiên sinh định nhân lúc trời tối để phát huy ưu thế của khinh khí cầu, nhưng hôm nay là ngày trăng tròn nên khinh khí cầu bay lơ lửng trên không lại giống như ban ngày.

Nhưng Phùng tiên sinh biết đây có thể là cơ hội cuối cùng của mình nên ông ta không dám rút lui, mà ra lệnh cho đội ngũ tăng cường tấn công.

Kẻ địch không chịu rút lui, Cửu công chúa và Quan Hạ Nhi cũng chỉ có thể ra lệnh cho nhân viên hộ tống tiếp tục cầm cự.

Hai bên cứ như vậy từ tối đến sáng sớm!

Vùng đất bên ngoài làng Tây Hà đều bị đã bị dầu hỏa thiêu nứt ra.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1863


“Tiên sinh, ngài hạ lệnh cập bờ ngay điỊ”

Khánh Mộ Lam năm lấy lan can, các khớp xương ngón tay siết tới trăng bệch.

Mặt của A Mai cũng vô cùng khó coi, khiến cô ấy vô thức nắm chặt cán đao.

Trong trận chiến phòng thủ ở Tây Xuyên, Gada đã sử dụng số lượng lớn khinh khí cầu, giờ đây họ không khỏi cảm thấy sợ hãi khi nhìn thấy khinh khí cầu của kẻ địch.

Huống chỉ còn tới cùng một lúc nhiều như vậy, thuyền lớn trên mặt sông thành bia sống, với nhiều khinh khí cầu như vậy chỉ cần một vòng công kích là có thể đốt cháy con thuyền lớn.

"Mộ Lam, cô đừng quên, là ai làm ra khinh khí câu?"

Đường Tiểu Bắc an ủi: "Chỉ cần có tướng công ở đây thì những khinh khí cầu kia chỉ là đồ chơi, tới bao nhiêu thì cũng tìm đường chết thôi!"

"Nhưng họ đang chiếm ưu thế!" Khánh Mộ Lam lo lắng nói.

Trong trận chiến khinh khí cầu, ai chiếm ưu thế đồng nghĩa với việc chiếm thế chủ động.

“Cô vẫn không tin tướng công sao?”

Đường Tiểu Bắc cười an ủi: “Đừng lo lắng!”

Khánh Mộ Lam vô thức nhìn Kim Phi.

Lúc này, Kim Phi khế cau mày, sắc mặt khá nghiêm túc, nhưng lại không có chút sợ hãi nào.

Có lẽ bị thái độ của Kim Phi và Đường Tiểu Bắc ảnh hưởng nên Khánh Mộ Lam cũng dần bình tĩnh lại.

"Tiên sinh, phía sau đã sẵn sàng." Một nhân viên hộ tống đến xin chỉ thị: "Bây giờ bay lên sao?"

"Bay lên đi!"

Một lúc sau, các khinh khí cầu ở phía sau boong thuyên lần lượt bay lên.

"Đây là loại khinh khí cầu gì vậy?"

Khánh Mộ Lam nhìn lên bầu trời, ngạc nhiên hỏi.

Lúc này, tổng cộng có năm khinh khí cầu đang bay xung quanh thuyền, trong đó có bốn khinh khí cầu được buộc bằng dây thừng, đang lơ lửng quanh thuyền, một cái không được buộc dây, lơ lửng trong gió.

Những khinh khí cầu mà cô ấy từng thấy trước đây đều có hình cầu, nhưng khinh khí cầu này lại có hình thoi, trông hơi giống một con cá và hình dạng cũng nhỏ hơn nhiều.

Vả lại trên giỏ treo còn có một cánh quạt lớn, hình thù trông rất kỳ lạ.

"Đây là phi thuyền mới do tướng công làm ra, được thiết kế chuyên dụng để đối phó với khinh khí cầu!"

Đường Tiểu Bắc cười nói: 'Khinh khí cầu chỉ có thể bay theo gió, nếu lắp máy hơi nước của thuyền cứu sinh vào, phi thuyền có thể tự đổi hướng, muốn bay chỗ nào thì bay."

Thực ra nguyên lý của khinh khí cầu rất đơn giản, dù không có Ngụy Lão Tam làm phản thì sớm muộn gì kẻ địch cũng sẽ nghiên cứu ra.

Kim Phi vẫn luôn kiên trì với lý tưởng "Trang bị một thế hệ, dự trữ một thế hệ và nghiên cứu phát triển một thế hệ", sao lại không chuẩn bị trước chứ?

Trước khi khinh khí cầu đời đầu xuất hiện, Kim Phi cũng đã nghĩ ra cách để khắc chế khinh khí cầu.

Ở xưởng đóng tàu Đông Hải, khi Kim Phi chế tạo máy hơi nước, cũng đã cho Đường Tiểu Bắc dẫn người chế tạo một chiếc phi thuyền.

Lúc đó y nghĩ dùng nhân lực để điều khiển trước, sau đó nữa mới phát triển một cỗ máy nhỏ để lắp đặt vào, kết quả là giữa chừng buộc phải chế tạo ra máy hơi nước, đúng lúc cần dùng tới.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1864


Chỉ trong một năm, người thợ rèn nhỏ này đã trở thành một Nhất Tự Tịnh Kiên Vương mà cô ấy và người nhà họ Khánh phải ngước nhìn.

Lúc nhỏ Khánh Mộ Lam thường xuyên vào hoàng cung chơi đùa, nhìn thấy nhiều quan lớn quyền thế nên cũng không để ý nhiều đến sự thay đổi địa vị của Kim Phi.

Nhưng lần này gặp lại Kim Phi và Đường Tiểu Bắc, cô ấy chợt cảm thấy hơi tự tỉ.

Cảm giác này không phải là do địa vị chênh lệch, mà là do những thứ Kim Phi làm ra càng khiến cô ấy không thể hiểu được nữa.

Hôm qua cô ấy đã chứng kiến tốc độ của thuyền hơi nước, bây giờ lại có thể nhìn thấy một chiếc phi thuyền có thể bay tự do.

Sau vài tháng ngắn ngủi không gặp, cô ấy chợt nhận ra khoảng cách giữa mình và Kim Phi càng ngày càng lớn hơn.

Trên giỏ treo của phi thuyền, nhân viên hộ tống vẫy cờ xuống phía dưới.

"Tiên sinh, Hắc Chuẩn xin chỉ thị hành động." Thiết Chùy hỏi.

Thấy Kim Phi gật đầu, Thiết Chùy cũng lấy hai lá cờ ra vẫy.

Hắc Chuẩn nhận được sự cho phép, khởi động máy hơi nước.

Phụt! Phụt!

Khói đen dày đặc bốc ra từ miệng cá, cánh quạt treo trên giỏ cũng bắt đầu quay.

Phi thuyền nhanh chóng bay cao lên, đuôi cá hướng về phía trước và bay ngược gió về phía khinh khí cầu của kẻ địch.

“Chúng ta chỉ sắp xếp một chiếc phi thuyền bay qua thôi Sao?”

Khánh Mộ Lam lo lắng hỏi.

Kẻ địch có quá nhiều khinh khí cầu, hơn nữa khinh khí cầu lại có thể tích rất lớn, nhiều khinh khí cầu cùng nhau bay như vậy, tuy vẫn còn ở rất xa nhưng lại có cảm giác rất ngột ngạt.

Mặt khác, phi thuyền lại nhỏ hơn bất kỳ cái khinh khí cầu nào, số lượng cũng chỉ có một cái...

"Yên tâm đi, một cái đủ đối phó với bọn họ rồi, chờ xem kịch vui thôi là được!"

Đường Tiểu Bắc vỗ vai Khánh Mộ Lam một cái: "Vả lại, chúng ta vẫn còn bốn khinh khí cầu giữ thuyền lớn mà, cho dù có cá có lọt lưới tới đây cũng không phải là đối thủ của khinh khí cầu chúng tal"

Khánh Mộ Lam nghe Đường Tiểu Bắc nói vậy thì cũng không nói gì nữa, đành lấy kính viễn vọng ra nhìn lên trời.

Chỉ thấy phi thuyền bay càng lúc càng cao, càng lúc càng đến gần kẻ địch.

Kẻ địch chỉ biết rằng khinh khí cầu chỉ có thể bay theo gió, đột nhiên họ phát hiện ra khinh khí cầu có thể bay ngược gió, khiến kẻ địch hơi hoảng sợ.

Chỉ huy đội bay của quân địch lập tức ra lệnh cho nhiều khinh khí cầu tăng độ cao để chặn phi thuyền.

Nhưng tốc độ bay lên của họ quá chậm, khi chỉ bay lên hơn một ngàn mét, khinh khí cầu bắt đầu rung chuyển dữ dội khiến họ sợ hãi tới mức vội ngừng bay lên.

"Chuẩn bị nỏ hạng nặng, chỉ cần nhìn thấy khinh khí cầu có hình dáng kỳ lạ này đến gần, lập tức bắn nát nó!"

Nhìn khinh khí cầu bay ở trước mặt, tiểu đội trưởng lạnh giọng nói.

Sau khi chiếm được thành Tây Xuyên, Gada thu được một số nỏ hạng nặng, lập tức phái người đưa một nửa số đó đến Kim Xuyên, hôm qua cũng vừa đưa tới.

Phùng tiên sinh lập tức đưa một số cho đội bay, để họ đối kháng với khinh khí cầu của Kim Phi.

Những khinh khí cầu bay ở phía trước kia đều được trang bị nỏ hạng nặng.

Nhìn thấy phi thuyền càng ngày càng đến gần, những khinh khí cầu này đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần phi thuyền tiến vào trong phạm vi của nỏ hạng nặng, bọn họ sẽ phối hợp bắn hạ phi thuyền.

Nhưng ngay khi chiếc phi thuyền còn cách họ mấy trăm trượng, nó đột nhiên bay lên nhanh chóng, trong khoảng thời gian ngắn đã nâng độ cao lên hơn hai ngàn mét.

“Vậy thì bắn thế nào được?” người trong khinh khí cầu của kẻ địch trợn tròn mắt.

Mặc dù họ cũng được trang bị nỏ hạng nặng nhưng tâm bắn hiệu quả của nỏ hạng nặng chỉ có vài trăm mét thôi.

Nếu băn lên trên, còn phải vượt qua trọng lực, tầm bắn còn giảm đi rất nhiều.

Kẻ địch bay cao hơn họ hơn cả ngàn mét, nỏ hạng nặng cũng không thể bắn tới được!

Tiểu đội trưởng trên hai khinh khí cầu ra lệnh tấn công, nhưng khoảng cách quá xa, những mũi tên của nỏ hạng nặng chỉ bay được nửa đường thì bắt đầu rơi xuống, hoàn toàn không thể băn trúng phi thuyền.

Có hai khinh khí cầu khác đang cố gắng bay lên nữa, nhưng bếp lò của họ quá kém và cũng không hiểu gì về khí động lực học, sau khi bay lên hơn 1500 mét, khinh khí cầu không thể bay lên được nữa, còn rung lắc dữ dội.

Lúc này, phi thuyền đã bay lên phía trên khinh khí cầu của địch, theo lệnh của Hắc Chuẩn, hai nhân viên hộ tống cầm lựu đạn ném xuống.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1865


Ngụy Lão Tam chỉ biết làm vải chống cháy, chứ không biết cách chế tạo lò lửa, càng không hiểu khí động học gì gì đó.

Nói trắng ra, ông ta chỉ học được một nửa bình nước từ Kim Phi. Khinh khí cầu mà ông ta làm ra, miễn cưỡng cũng có thể bay lên được. Nhưng khi chạm trán với chiếc phi thuyền mà Kim Phi thiết kế cẩn thận thì lập tức hiện nguyên hình.

Mặc dù kích thước của phi thuyền không lớn, nhưng tuyệt đối đứng ở vị thế áp đảo.

Cứ một trái lựu đạn ném xuống, thì sẽ có một khinh khí cầu bị nổ tung.

Rơi xuống từ độ cao hàng trăm mét, cho dù có rơi ở trên sông, thì cũng chỉ có một con đường chết.

Cũng có khinh khí cầu muốn chạy trốn, nhưng tốc độ bọn chúng bay trong gió thực sự quá chậm, phi thuyền dễ dàng đuổi kịp được.

Khánh Mộ Lam và A Mai nhìn khinh khí cầu của địch không ngừng rơi xuống, kích động đến nỗi vành mắt đỏ ửng.

Nếu lúc đầu Tây Xuyên bọn họ có một chiếc phi thuyền, thì đâu đến nỗi bị kẻ địch phá thành chứ?

“Tiên sinh, sau khi giành lại được Tây Xuyên, ngài có thể sắp xếp một chiếc phi thuyền ở Tây Xuyên không?”

Khánh Mộ Lam quay đầu nhìn Kim Phi: “Nếu tiên sinh không yên tâm, ta có thể khuyên ca ca ta cho tiêu cục Trấn Viễn đóng quân ở trong thành. Tất cả chi phí bình thường đều sẽ do nhà họ Khánh ta phụ trách, tiêu cục chỉ cần viện trợ khi địch tới tấn công thành là được!”

Thành Tây Xuyên là địa bàn của nhà họ Khánh, mặc dù lúc trước tiêu cục có trụ sở ở bên đó, nhưng số lượng người rất ít. Hơn nữa những vũ khí hạng nặng như cung nỏ hạng nặng hay máy bắn đá cũng không mang vào thành.

Đến cả khinh khí cầu, vốn dĩ trụ sở tiêu cục ở bên ngoài thành cũng có. Nhưng về sau, khi tin tức Kim Phi bị tập kích truyền tới, Quan Hạ Nhi đã xếp khinh khí cầu vào loại vũ khí cấp chiến lược, thu hồi hết khinh khí cầu ở bên ngoài về.

Lúc ấy nhà họ Khánh còn vì chuyện này mà thở phào nhẹ nhõm.

Bởi vì khinh khí cầu có thể bay qua tường thành để vào thành bất cứ lúc nào, điều này khiến cho nhà họ Khánh vô cùng bất an.

Nhưng trải qua lần bị phá thành này, Khánh Mộ Lam đã lập tức nghĩ thông suốt rồi.

Nếu Kim Phi muốn gây bất lợi cho nhà họ Khánh thì bọn họ có cẩn thận hơn nữa cũng vô ích.

Cho nên Khánh Mộ Lam chủ động đề xuất yêu cầu với Kim Phi, để tiêu cục Trấn Viễn đóng quân ở trong thành và trang bị phi thuyền.

“Việc này để sau khi đánh đuổi được Gada rồi nói tiếp!” Kim Phi không đồng ý ngay với Khánh Mộ Lam.

Lần này các vương hỗn chiến đã khiến cho Kim Phi suy nghĩ rất nhiều, trong lòng cũng có một kế hoạch khái quát.

Nhưng y không phải là chính trị gia, y muốn quay về thương lượng với Cửu công chúa trước rồi mới đưa ra quyết định.

Trong khi mấy người đang trò chuyện, thì trận chiến ở trên không vẫn đang tiếp tục.

Phi thuyền hoàn toàn áp đảo kẻ địch. Chưa đầy hai mươi phút, khinh khí cầu cuối cùng của kẻ địch cũng đã bị phi thuyền tiêu diệt.

Phi thuyền không hề hạ cánh, mà bay về phía bến tàu Kim Xuyên thăm dò tình hình quân địch.

Mặc dù Kim Phi vội, nhưng lúc này lại không ra lệnh cho thuyền lớn đến gần bến tàu, mà lệnh cho thuyền lớn tiếp tục đi về phía thượng nguồn, sau đó đợi phi thuyền trinh sát tình hình quân địch xong rồi quay về.

Phi thuyền không để cho Kim Phi đợi lâu đã bay trở về, chầm chậm đáp xuống boong thuyền.

“Tiên sinh, bến tàu đã bị kẻ địch chiếm mất rồi, đỉnh Song Đà cũng đã bị bao vây, hơn nữa ta còn nhìn thấy bọn chúng đã trang bị cung nỏ hạng nặng.”

Hắc Chuẩn chạy tới báo cáo.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1866


Khánh Mộ Lam mới vừa nãy còn đang thắc mắc tại sao Kim Phi lại để cho thuyền lớn đi về phía thượng nguồn, thì bây giờ cô ấy đã hiểu.

Hôm nay là gió đông bắc, khinh khí cầu bay lên từ thượng nguồn, vừa vặn có thể bay đến bến tàu.

Đội bay cũng sớm đã chuẩn bị xong, theo mệnh lệnh của Kim Phi, từng chiếc khinh khí cầu lần lượt cất cánh, bay về phía bến tàu.

Bến tàu và đỉnh Song Đà là một trong những nơi náo nhiệt nhất ở phía Đông Kim Xuyên. Sau khi Phùng tiên sinh đánh tới, nhiều người dân xung quanh đã trốn vào trong các dãy núi ở ven bờ sông Gia Lăng.

Thấy khinh khí cầu, nhiều người dân đều chỉ lên trời mà chửi măng.

Nhưng sau tiếng chửi mắng, thì có người dân nhận ra có gì đó không đúng.

“Đừng mắng nữa, hình như đó là khinh khí cầu của tiêu cục Trấn Viễn đấy!”

“Ồ, đúng thật là như vậy!”

“Không phải tiêu cục Trấn Viễn đã không còn khinh khí cầu rồi sao?”

“Trước khi ta vào núi nghe nói Kim tiên sinh đã trở về từ Đông Hải rồi, nhất định là do tiên sinh mang về!”

“Không phải ta nghe nói tiên sinh đã gặp nạn ở Đông Hải rồi sao?”

“Tất cả chỉ là tin đồn, tiêu cục Trấn Viễn đã bác bỏ từ lâu rồi!"

“Kho khinh khí cầu của làng Tây Hà đã bị kẻ phản bội cho nổ tung, cho nên người xấu mới dám đến tấn công bến tàu và đỉnh Song Đà. Trừ khi Kim tiên sinh quay về, chứ nếu thì không tiêu cục Trấn Viễn lấy đâu ra nhiều khinh khí cầu như vậy chứ?”

“Có lý. Nếu có, bọn họ đã lấy ra dùng từ lâu rồi!”

“Kim tiên sinh sắp trở về rồi sao? Thật tốt quá rồi!”

“Cuối cùng Kim tiên sinh cũng đã trở lại, lần này đánh bọn người xấu đi, chúng ta nhất định phải viết một một bức thư liên

danh, khẩn cầu tiên sinh đừng rời khỏi Kim Xuyên nữa!”

“Đúng vậy, tiên sinh chính là đá trấn sơn của Kim Xuyên chúng ta mài”

Nhìn khinh khí cầu trên bầu trời, nhiều người dân xúc động đến rơm rớm nước mắt.

Dựa vào sức ảnh hưởng mà bến tàu và đỉnh Song Đà mang lại, cuộc sống của bọn họ ngày càng trở lên tốt hơn. Nhưng mới được vài ngày tốt lành, Phùng tiên sinh đã dẫn người đến tấn công rồi.

Toàn bộ Kim Xuyên lập tức trở lên vô cùng hỗn loạn.

Lúc này rất nhiều người mới hiểu ra được tâm quan trọng của Kim Phi.

Kim Phi không cần làm gì, chỉ cần y ở Kim Xuyên thì không có ai dám tới Kim Xuyên gây chuyện.

Người dân đưa mắt nhìn phi thuyền bay đi. Giây lát sau, phía bến tàu lập tức truyền tới tiếng nổ dày đặc.

Nhân viên hộ tống đã quá quen thuộc với địa hình ở xung quanh khu vực bến tàu. Chỗ nào có thể bố trí được cung nỏ hạng nặng và máy bắn đá, bèn ném lựu đạn ở chỗ đó.

Máy hơi nước đã dừng hoạt động, thuyền lớn xuôi theo dòng nước chậm rãi cập bến.

Sau trận ném bom, Thiết Chùy phái hai đội nhân viên hộ tống lên bờ bằng thuyền cứu sinh, dọn dẹp sạch sẽ khu vực gần bến tàu. Sau khi xác nhận đã tiêu diệt toàn bộ kẻ địch ở xung quanh, mới để thuyền lớn cập bến.

“Cuối cùng cũng trở lại rồiỊ”

Kim Phi bước lên bến tàu dưới sự vây quanh của các nhân viên hộ tống, trong lòng tràn ngập xúc động.

Lúc đó khi rời đi, y đã bảo đảm với Cửu công chúa rằng sẽ quay về trước khi cô ấy sinh con.

Nhưng ai ngờ giữa chừng lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Mấy trăm nhân viên hộ tống đi theo y tới Đông Hải, nay chỉ còn sót lại ba người y, Đường Tiểu Bắc và Bắc Thiên Tầm.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Khi y đi, Đại Khang đang có xu thế ngày càng tốt hơn. Lúc này lại xảy ra chiến tranh liên miên, các vương đánh nhau đến đầu rơi máu chảy. Thổ Phiên, Đảng Hạng, Đông Man cũng rục rịch hành động.

Nhìn làn khói dày đặc từ đỉnh Song Đà bốc lên, Kim Phi lắc đầu rũ bỏ tạp niệm trong lòng, lạnh lùng nói: “Thiết Chùy, sắp xếp mười khinh khí cầu đi chi viện cho đỉnh Song Đà, thông báo cho Hắc Chuẩn nhanh chóng trở về làng để tiếp viện!”

Khoảng cách đường thẳng từ bến tàu đến làng Tây Hà không hề xa, chỉ là đường núi khó đi, cưỡi ngựa mất rất nhiều thời gian. Nhưng phi thuyền có thể bất chấp núi sông, nhiều nhất hơn một giờ là có thể trở về.

“Rõ!"

Thiết Chùy nhanh chóng đi sắp xếp.

Một lát sau, phi thuyền sau khi được bổ sung nhiên liệu đã nhanh chóng bay về phía Tây.

Ở phía sau cách phi thuyền không xa, hai con chim bồ câu đưa thư cũng lần lượt bay lên, cùng hướng với phi thuyền.

Trên núi Khôi Dương, một thanh niên có vết sẹo trên mặt chạy đến lều của Phùng tiên sinh.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1867


“Sao y có thể đi nhanh như vậy được?”

Phùng tiên sinh nhìn vào tờ giấy, vẻ mặt hiện lên sự khiếp Sợ.

Ngày hôm qua, ông ta vừa mới nhận được tin Kim Phi đã tới Du Châu, mới qua một ngày mà y đã tới Kim Xuyên.

Chưa kể đi ngược dòng, cho dù y có cưỡi ngựa chạy như điên trên Trung Nguyên cũng không thể nhanh như vậy được!

“Thám tử nói Kim Phi ngồi trên một chiếc thuyền rất kỳ lạ, đầu thuyền có hai cái sừng, một cái nhả ra khói trắng xóa, cái còn lại bốc ra khói màu đen, chạy nhanh hơn cả ngựa chiến!” Thuộc hạ trả lời.

“Một con thuyền kỳ lạ chạy ngược dòng còn nhanh hơn cả ngựa chiến sao? Kim Phi đúng là một tên quái thai!”

Phùng tiên sinh hỏi: “Làng Tây Hà bên kia ra sao rồi, khi nào có thể đánh hạ?”

“Chuyện này...”

Thuộc hạ cúi đầu nói: “Mấy người ở làng Tây Hà là một lũ điên, đàn ông đánh xong thì phụ nữ cũng xông lên, mấy phụ nữ ở đó giống như không thiết sống nữa, chân đã bị chặt đứt rồi mà vẫn ôm chặt người của chúng ta liều chết!”

“Ta không quan tâm mấy cái đó, thứ ta cần là kết quải”

Vẻ mặt Phùng tiên sinh dữ tợn: “Trước khi Kim Phi về, phải đánh hạ được làng Tây Hà! Nếu không, đừng hòng một ai trở về Thổ Phiên nữa!”

“Rõ!”

Thuộc hạ xoay người chạy ra ngoài.

Làng Tây Hà, Cửu công chúa và Quan Hạ Nhi cũng nhận được tin của nhân viên hộ tống.

Biết được Kim Phi đã tới được bến tàu, cả làng đều vui mừng.

Mấy ngày trước chiến đấu quá ác liệt, quân địch dùng khinh khí cầu để tới đây, các nhân viên hộ tống rút về dưới hầm, đợi cho tới khi khinh khí cầu bay đi, mới ra ngoài chém giết đoạt lại trận địa

Mỗi một đỉnh núi phải trải qua ít nhất mười mấy lần đổi chủ!

Đánh tới bây giờ, không còn nhiều nhân viên hộ tống trong làng còn có thể đứng lên đánh tiếp.

Nhân viên hộ tống đánh xong, các nữ công nhân của xưởng dệt và núi Thiết Quán cũng xông lên.

Nữ công nhân ở hai nơi này luôn cạnh tranh với nhau, lên chiến trường vẫn như thế.

Sau khi khinh khí cầu bay đi, nếu nữ công nhân bên nào đoạt lại được trận địa nhưng tốc độ chậm thì sẽ bị nữ công nhân bên kia cười nhạo.

Điều này đã khiến nữ công nhân lên chiến trường còn liều mạng hơn cả nam binh.

Cửu công chúa đã chuẩn bị xong việc rút lui khỏi làng, sẵn sàng chiến đấu với kẻ địch trên đường, thế mà các nữ công nhân đã mạnh mẽ bảo vệ được lối vào cửa làng.

Nhưng họ cũng phải trả một cái giá rất đắt.

Số nữ công nhân xưởng dệt và núi Thiết Quán bị thương cộng lại phải lên tới một nghìn người.

Mấy nghìn người còn lại có tới một nửa cũng bị thương với mức độ khác nhau, chẳng qua là họ vẫn kiên trì chiến đấu.

Thép quá lửa dễ gãy, ngọc cứng thì dễ vỡ, hầu hết các tướng quân đều hiểu được đạo lý đánh một tiếng trống, khí thế tăng lên, đánh hai tiếng, khí thế suy giảm, đánh ba tiếng, khí thế không còn, nếu đó chỉ là một trận đấu bình thường, gặp phải cảnh vệ kiên cường như vậy, bên tấn công sẽ dừng lại một thời gian, tiêu hao nhuệ khí của quân địch.

Nhưng Phùng tiên sinh lại không chờ được, nên kẻ địch cứ tấn công như lũ quét, từng đợt từng đợt nối tiếp nhau như không có điểm dừng.

Suy cho cùng, các nữ công nhân cũng không phải binh lính chuyên nghiệp, họ kiên trì được tới tận bây giờ là vì sự can đảm và canh tranh với nhau.

Nhưng trận chiến vẫn tiếp tục diễn ra, không ít người cảm thấy mệt mỏi.

Thương vong ngày một tăng lên, tinh thần cũng bắt đầu đi xuống.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1868


Ở phía Bắc của làng, khinh khí cầu dày đặc che kín nửa bầu trời.

“Chúng điên rồi sao, thả nhiều khinh khí cầu như vậy làm gì?”

“Chắc chắn là chúng biết tiên sinh sắp trở về, biết bản thân chắc chăn sẽ bại trận nên mới giấy giụa lần cuối đấy!”

“Khinh khí cầu lần này bay hơi chậm, còn hơi chao đảo nữaỊ”

“Thật là... Trời ơi, các ngươi nhìn kỹ cái rổ đi, sao lại có nhiều người ngồi trên đó vậy?”

“Chúng dùng hết dầu hỏa rồi nên giờ cho người nhảy xuống đè bẹp chúng ta à?”

“Mặc kệ chúng muốn làm gì, chúng ta chỉ cần gắng qua đợt này nữa là được, chờ tiên sinh về thì chúng chết chắc!”

“Đúng đấy, cho dù có chuyện gì cũng phải kiên trì!” Lúc này các nữ công nhân đã trốn vào đường hầm, một số người còn ở ngoài cửa nhìn về phương trời phía Bắc, thảo luận sôi nổi.

Nhưng lại có một nữ nhân viên hộ tống cau mày.

Cô ấy từng đi theo Lão Ưng làm phi công, cũng từng tham gia chiến dịch giải cứu kinh thành.

Thấy khinh khí cầu của quân địch chở nhiều người như vậy, cô ấy càng nghĩ càng thấy không đúng.

Cô ấy suy nghĩ một lát rồi đành cắn răng lao ra ngoài cửa đường hầm.

“Viên Viên, khinh khí cầu sắp tới rồi, ngươi đi đâu vậy?” Một nữ công nhân thấy vậy thì hét lên.

“Ta có việc phải báo cho phu nhân, các ngươi đợi một lát, báo cáo xong ta sẽ về ngay!”

Nữ nhân viên hộ tống trả lời rồi chạy như bay về làng. “Cô ấy sợ à?” Một nữ công nhân nhỏ giọng hỏi.

“Nói gì thế, mấy ngày nay mọi người cũng thấy Viên Viên trên chiến trường như thế nào, lần nào cũng xông ra đầu tiên mà?”

Chiến trường là nơi dễ bồi dưỡng tình cảm nhất, trải qua vài ngày đồng sinh cộng tử, rất nhiều nữ công nhân và nhân viên hộ tống có tình đồng đội sâu sắc.

Một nữ công nhân nghe thấy có người nói xấu nữ nhân viên hộ tống kìa thì lập tức lên tiếng bênh vực: “Viên Viên là phi công, là nhân tài được bồi dưỡng đặc biệt đấy, nếu cô ấy muốn đi thì đã đi từ lâu rồi, sẽ không chờ tới bây giời”

“Ta chỉ nói bừa thôi, sao ngươi phải tức giận thế chứ?”

“Nói bừa cũng không được!”

Viên Viên không biết bạn thân đang còn bênh vực mình, cô ấy vừa nhìn khinh khí cầu trên trời vừa chạy như bay về làng.

Đi qua một căn nhà ngói, cô ấy hỏi người người dân làng đang trốn ở trong: “Phu nhân đang ở đâu?”

Họ là đội đánh hổ của làng, nếu nữ công nhân thất thủ, họ sẽ phụ trách bắn tỉa những kẻ địch tiến vào làng, yểm hộ các nữ công nhân rút về làng.

“Sao bọn ta biết được chứ?” Dân làng lắc đầu trả lời.

Để phòng ngừa gián điệp, thời gian gần đây, tung tích của Quan Hạ Nhi và Cửu công chúa phải được giữ bí mật với bên ngoài, dân làng biết hai người vẫn ở trong làng, nhưng cụ thể là

ở ngôi nhà nào thì hầu hết mọi người đều không biết.

Viên Viên đang không biết phải làm thế nào, chợt cô nhìn thấy Tiểu Ngọc dẫn người từ ngõ nhỏ sát vách đi tới.

“Tiểu Ngọc, Tiểu Ngọc!” Viên Viên vội đuổi theo.

“Viên Viên, sao ngươi lại ở đây?” Tiểu Ngọc dừng lại, nhìn Viên Viên rồi hỏi: “Có chuyện gì à?”

“Lần này trên khinh khí cầu của địch có rất nhiều người, ta nghỉ ngờ chúng muốn thả người vào làng!”

Viên Viên sốt ruột nói: “Ngươi nhất định phải báo cho phu nhân, để người chuẩn bị sớm!”

“Thả người?” Tiểu Ngọc không phải phi công, không hiểu từ này có nghĩa là gì.

“Là khi khinh khí cầu bay qua mục tiêu, người bên trên sẽ trượt theo dây thừng trượt xuống!”

Viên Viên giải thích: “Lần trước chúng ta ở kinh thành đã đáp xuống kinh thành bằng cách này để cứu giá hoàng cung đấy!”

“Ta biết rồi!”

Bây giờ Tiểu Ngọc mới nhận ra được sự nghiêm trọng của vấn đề, võ vai Viên Viên rồi xoay người chạy đi.

Cô ấy tới đây vốn để chuẩn bị đi tiền tuyến, nhận được tin này thì lập tức chạy về làng tìm Cửu công chúa.

Sau khi nghe Tiểu Ngọc giải thích, Cửu công chúa nhanh chóng lấy kính viễn vọng ra, nhìn về phía Bắc.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1869


Bây giờ Kim Phi đã trưởng thành, không còn là thợ rèn nhỏ như lúc đầu nữa.

Chuyện sống chết của y, đủ để ảnh hưởng cả Đại Khang và các nước xung quanh.

Kim Xuyên là nơi Kim Phi bắt đầu, cũng là nơi Kim Phi tổ chức hành động chu đáo nhất.

Nói không quá lời, mỗi hành động của Kim Phi đều có thể gây ra ảnh hưởng to lớn tới Kim Xuyên, thậm chí là tới toàn bộ Xuyên Thục.

Việc y an toàn trở về đã định trước việc các vương hỗn chiến chỉ là một câu chuyện cười, cũng định trước Gada và Phùng tiên sinh là một trò hề.

Nhưng Phùng tiên sinh không cam lòng.

Ông ta không cam lòng bị Kim Phi đuổi ra ngoài như đuổi chó liên tục hai lần.

Nhưng nếu có thể nhân dịp này kịp thời đánh chiếm làng Tây Hà, ông ta sẽ có cơ hội lật ngược thế cờ.

Bởi vì trong làng Tây Hà không chỉ có tài sản mà Kim Phi tích lũy, còn có Quan Hạ Nhi, Cửu công chúa và rất nhiều người mà Kim Phi quan tâm.

Kim Phi là một người vô cùng trọng tình cảm, chỉ cần bắt được đám Quan Hạ Nhi, ông ta chắc chắn Kim Phi sẽ phải nhượng bộ.

Đến lúc đó ông ta không những có thể an toàn trở về, còn có thể lợi dụng điểm yếu uy h**p Kim Phi làm rất nhiều chuyện cho ông ta.

Ngược lại, nếu như ông ta không thể đánh chiếm được làng Tây Hà trước khi Kim Phi trở về, ông ta sẽ hoàn toàn bị đánh bại!

Bởi vì Kim Phi có thể bắn rơi khinh khí cầu bên bến tàu, thì cũng có thể bắn rơi khinh khí cầu bên này.

Không có khinh khí cầu, ông ta còn biết dựa vào cái gì để đấu với Kim Phi?

Thế nên vài giờ trước khi Kim Phi trở về từ bến tàu là cơ hội cuối cùng của Phùng tiên sinh.

Vì lân chinh chiến phía Đông này, ông ta đã lập kế hoạch từ rất lâu, cũng dốc rất nhiều tâm huyết vào nó.

Đến giây phút cuối cùng rồi, Phùng tiên sinh căn răng ra lệnh bắt tất cả binh lính phải xông lên, ngay cả người bị thương cũng không bỏ qua.

Chỉ cần còn nhúc nhích được, thì nhất định phải ra trận.

Còn phái tất cả khinh khí cầu ra trận, mỗi giỏ cũng cố chen chúc vào nhiều binh lính nhất có thể.

Đúng như Viên Viên đoán, Phùng tiên sinh yêu cầu những chiếc khinh khí cầu này hạ cánh xuống tứ hợp viện, tấn công làng Tây Hà từ bên trong, bắt Quan Hạ Nhi.

Đáng tiếc, kế hoạch này của ông ta đã bị Viên Viên nhìn thấu.

Khi khinh khí cầu bay đến phía trên tứ hợp viện thì nhanh chóng bắt đầu hạ cánh, những binh lính trong giỏ cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để leo xuống.

Nhưng vào lúc này, đột nhiên có một mũi tên của cung nỏ hạng nặng bay ra từ một căn hầm trú ẩn của tứ hợp viện.

Lúc này có một chiếc khinh khí cầu đã hạ cánh ở phía trước, cách không tới năm mươi thước, bị cung nỏ hạng nặng bản trúng.

Nếu là lúc bình thường, khinh khí cầu bị bắn trúng, vẫn có cơ hội hạ cánh nhẹ nhàng.

Nhưng lúc này cái giỏ đã nhét đầy binh lính, khinh khí cầu hoàn toàn rơi vào trạng thái quá tải, sau khi bị bắn trúng, hơi nóng nhanh chóng thoát ra đã xé toạc chỗ rách mà mũi tên bắn trúng.

Khinh khí cầu rơi xuống ngay lập tức giống như diều đứt dây.

Rơi xuống ngay lập tức từ độ cao mấy chục thước trên không, binh lính trong giỏ không một ai sống sót, tất cả đều bị ngã chết.

Nhưng những khinh khí cầu khác ở phía sau cũng phát hiện sự tồn tại của cung nỏ hạng nặng, gấp rút tăng cường hỏa lực vội vàng bay lên trên không, đồng thời ném từng bình dầu hỏa xuống.

Người băn cung nỏ hạng nặng ẩn nấp trong hầm trú ẩn, không đến mức bị dầu hỏa đốt cháy, nhưng đám cháy ảnh hưởng nghiêm trọng đến tâm ngắm của cung nỏ hạng nặng, khiến nhân viên hộ tống tạm thời không thể nào thấy rõ bên ngoài.

Nhân cơ hội này, khinh khí cầu của kẻ địch lại bắt đầu hạ cánh.

Cách tứ hợp viện hơn một trăm thước có ngọn núi nhỏ, trên ngọn núi nhỏ có vài hộ gia đình đang sinh sống.

Lúc này nhóm người Cửu công chúa và Quan Hạ Nhi đang trốn ở trong căn phòng của một hộ gia đình trong số đó.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1870


"Lần này Phùng Thánh muốn liều mạng rồi!"

Cửu công chúa lạnh giọng nói: "Tân Minh, dẫn theo người của ngươi tới tứ hợp viện đi, cho dù thế nào cũng phải ngăn được kẻ địch, không thể để cho bọn chúng phá hoại xưởng luyện gang, càng không thể để cho bọn chúng tùy ý giết người trong làng!"

"Nhưng ta đi rồi thì điện hạ phải làm sao?"

Tần Minh vốn luôn phục tùng mệnh lệnh của Cửu công chúa, lần này lại không thi hành mệnh lệnh ngay.

Bởi vì đội cận vệ của Quan Hạ Nhi hôm qua đã được phái ra chiến trường, nếu như anh ta cũng dẫn người đi, bên cạnh Cửu công chúa và Quan Hạ Nhi chỉ còn lại có hai người là Thấm Nhị và Châu Nhi.

"Ngươi không cần phải để ý đến bổn cung, bổn cung tự có tính toán!"

Cửu công chúa nói: "Nhanh đi đi, kẻ địch sắp xuống rồi!"

Tần Minh còn muốn nói thêm điều gì đó, lại nghe thấy Thấm Nhi nói: "Điện hạ, người mau nhìn kìa, trên trời có cái gì kia?"

Tất cả mọi người đều theo bản năng mà nhìn theo ngón tay của Thấm Nhị, chỉ thấy trên bầu trời phía đông có một chiếc khinh khí cầu trông giống cá đang bay tới.

Bây giờ đang có gió bắc, nhưng chiếc khinh khí cầu này lại bay về hướng tây, hơn nữa tốc độ bay cũng không chậm, cũng bay rất cao.

"Tin tức bên bến tàu có nói tiên sinh đã làm ra một loại khinh khí cầu mới, có thể bay theo ý muốn, chẳng lẽ là cái này

sao?" Tiểu Ngọc vui mừng nói.

"Nhất định là nó, trừ đương gia ra, không ai có thể làm ra thứ lợi hại như vậy!"

Quan Hạ Nhi nói với giọng kiên định.

"Xem ra chúng ta không cần lo lắng nữa rồi!"

Cửu công chúa cũng thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù phi thuyền vẫn chưa phát động tấn công, hơn nữa số lượng chỉ có một, nhưng các cô ấy vẫn tin tưởng phi thuyền có thể đánh bại khinh khí cầu.

Đây là lòng tin của các cô ấy dành cho Kim Phi.

Mà Kim Phi cũng không khiến bọn họ thất vọng.

Sau khi khinh phi thuyền bay tới chỗ có khinh khí cầu của kẻ địch, lập tức phát động tấn công khinh khí cầu của kẻ địch.

Cũng có khinh khí cầu muốn bay lên cao để chiến đấu, nhưng chất lượng khinh khí cầu của bọn chúng vốn đã không bằng, bây giờ lại quá tải nghiêm trọng, không thể nào bay quá cao, chỉ có thể bị phi thuyền đè ở bên dưới tùy ý giày vò.

Khinh khí cầu phe địch liên tục rớt xuống, vô số binh lính trong giỏ bị ngã chết.

"Tiêu rồi!"

Phùng tiên sinh ngồi phịch xuống đất, nhìn phi thuyền đánh giết khắp nơi.

Ông ta biết, lần này bản thân lại thất bại rồi.

"Tiên sinh, đi thôi, tới lúc Kim Phi trở lại, e là sẽ không đi được nữa!"

Một thuộc h* th*n tín tới nhỏ giọng khuyên nhủ: "Giữ được rừng còn xanh, sợ gì không củi đốt, chỉ cần ngài vẫn còn sống, sớm muộn gì cũng có thể đánh bại Kim Phil"

"Đi thôi!"

Phùng tiên sinh thở dài, dẫn vài kẻ thân tín cưỡi ngựa rời khỏi doanh trại.

Đến một khe núi, chúng thay quần áo rách rưới đã chuẩn bị sẵn từ trước, còn bôi thêm ít than lên mặt, trông giống y hệt người dân chạy nạn.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Mấy người bọn chúng bỏ ngựa chiến lại, đi vào trong núi bằng con đường mòn.

Đội quân mà Gada phái cho Phùng tiên sinh lần này là đội có năng lực chiến đấu tốt nhất của ông ta, cũng là đội có kỷ luật nghiêm nhất.

Tướng lĩnh phe địch vẫn chưa biết Phùng tiên sinh đã rời đi, vẫn thi hành mệnh lệnh của ông ta.

Dù khinh khí cầu phe địch đều đã bị bắn rớt hết, nhưng tướng lĩnh vẫn dẫn binh lính lao vào trận chiến, điên cuồng tấn công các nữ công nhân ở cổng làng.

Nhìn thấy nhóm nữ công nhân sắp không chống chọi nổi, phi thuyền giải quyết xong khinh khí cầu của kẻ địch thì bay tới ngay.

Tình thế đã thay đổi, trước đó nhóm nữ công nhân bị khinh khí cầu áp đảo tới không ngóc đầu lên được, bây giờ ưu thế trên không đã về tay phe ta, kẻ xui xẻo chính là kẻ địch.

Kẻ địch không chuẩn bị sẵn đường hầm, cũng không dám rút lui, chỉ có thể căn răng tiếp tục tấn công nữ công nhân.

Phi thuyền dù sao cũng chỉ có một chiếc, nhiên liệu và lựu đạn mang theo được cũng có hạn, đối mặt với kẻ địch phân tán ở khắp làng, cũng lực bất tòng tâm.

Từ bến tàu bay tới chỗ này, lại g**t ch*t nhiều khinh khí cầu của kẻ địch như vậy, phi thuyền đã không còn nhiều nhiên liệu nữa.

Sau khi lơ lửng trên không trung thêm mười mấy phút nữa, xác nhận hoàn toàn không có khinh khí cầu phe địch ở xung quanh, phi thuyền từ từ hạ cánh xuống tứ hợp viện.

Phi thuyền mặc dù không thể tiếp tục trợ giúp tác chiến, nhưng việc nó tiêu diệt khinh khí cầu phe địch đã khiến các nữ công nhân vô cùng vui mừng.

Không có sự uy h**p của khinh khí cầu, các nữ công nhân nhanh chóng lao ra khỏi hầm, dựng cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá lên.

"Các tỷ muội, kiên trì lên, tiên sinh sắp trở lại rồi!"

Nhóm nữ công nhân liều chết bảo vệ trận địa, còn không quên cổ vũ lẫn nhau.

Mà Kim Phi cũng không khiến các cô ấy thất vọng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1871


Sau khi cập bến ở bến tàu, Kim Phi đoán quân địch sẽ phát động tấn công ở làng Tây Hà, y nhanh chóng phái khinh khí cầu trở về làng tiếp viện, ngay sau đó, y chia nhân viên hộ tống làm hai đội, bộ binh tới tiếp viện cho đỉnh Song Đà, ky binh dẫn khinh khí cầu trở về làng tiếp viện.

Suốt dọc đường đi, dưới sự hỗ trợ của khinh khí cầu, ky binh đã phá tan ba vòng phong tỏa, cuối cùng cũng quay trở về.

Các nữ công nhân có đường hầm, có cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá, các cô ấy cảm thấy rất mệt mỏi, nhưng quân địch thuộc phe tấn công mất đi sự che chở của khinh khí cầu lại mệt mỏi ơn so với bọn họ.

Chỉ là dưới sự đàn áp của tướng lĩnh, họ chỉ miễn cưỡng giữ được cường độ tấn công mà thôi.

Lúc này, các nữ công nhân có hơn mười mấy khinh khí cầu tới hỗ trợ khiến thế cục quân địch lại càng trở nên khó khăn.

Nhóm nhân viên hộ tống điều khiển khinh khí cầu không chỉ mang theo hũ dầu hỏa mà còn mang theo một số lượng lớn lựu đạn.

Số lựu đạn này được chế tạo ở Đông Hải, qua sự cải tiến của Kim Phi, bên trong trộn lẫn một số lượng lớn cát sắt, một hạt cát sắt sau mỗi lần nổ tương đương với một viên đạn, quân địch trong phạm vi mười thước dường như không có đường trốn, có mặc áo giáp cũng vô dụng.

Uy lực của nó mạnh hơn bình dầu hỏa loại cũ rất nhiều.

Nếu ban đầu Phùng tiên sinh lấy được lựu đạn, e rằng làng Tây Hà đã sớm bị công phá.

Dù quân địch có mạnh tới cỡ nào, khi đối mặt với vũ khí có lực sát thương lớn như vậy cũng sẽ biết sợ.

Tướng lĩnh Thổ Phiên chỉ huy chiến đấu thấy càng ngày càng có nhiều binh lính chết trận, cuối cùng cũng không chịu được nữa, phái người trở về xin chỉ thị của Phùng tiên sinh, chuẩn bị rút lui.

Cho đến lúc này, tướng lĩnh mới phát hiện rằng Phùng tiên sinh đã biến mất.

“Đáng chết, người Đại Khang quả nhiên không thể nhờ vả được gì! Phùng Thánh, ngươi đợi đó cho ta! Lâm trận chạy trốn, Đại vương cũng đừng hòng bảo vệ được ngươi!”

Tướng lĩnh vừa mắng vừa hạ lệnh rút lui. Nhưng lúc này, bọn họ muốn đi cũng đi không được.

Nhân viên hộ tống tiếp viện chạy tới sau lập tức phong tỏa toàn bộ đường núi rút lui.

Cửu công chúa lập tức nắm lấy cơ hội, chỉ huy nữ công nhân rời khỏi làng, liên hợp với nhân viên hộ tống trong và ngoài, dồn quân địch lên một ngọn núi ngoài làng.

“Phu nhân, quân địch đã bị dồn lên núi Thỏ Nhi rồi, có một tên tự xưng là tướng quân muốn đầu hàng, Tần đội trưởng xin ý kiến của phu nhân, có muốn tiếp nhận kẻ đầu hàng hay không?”

Một nhân viên hộ tống tới xin chỉ thị. “Không chấp nhận!”

Lần này, Quan Hạ Nhi không thương lượng với Cửu công chúa, lạnh lùng nói: “Truyền lệnh cho đội bay, không giữ lại một ail”

Sau khi quân địch bao vây làng, chúng không chỉ gây tổn thất nặng nề cho làng Tây Hà, mà các làng xung quanh cũng bị liên lụy.

Vì mấy làng xung quanh không kịp rút lui, dường như đã bị quân địch giết oan uổng.

Theo lệnh của Quan Hạ Nhi, dưới sự chỉ dẫn của khinh khí cầu dẫn đầu, các khinh khí cầu tập trung ở ngọn núi nơi quân địch bị dồn ép, tiến hành ném bom rải thảm.

Sau đợt ném bom này, nhân viên hộ tống lại lên núi kết thúc cuộc tấn công.

Trong lúc công kích núi Thỏ Nhi, Quan Hạ Nhi còn phái một nhóm người tới núi Khôi Dương, cướp đại bản doanh của quân địch.

Lúc này, Phùng tiên sinh đã tháo chạy, binh lính Thổ Phiên đều bị bao vây ở núi Thỏ Nhi, đại bản doanh hầu như đã trống không, nhân viên hộ tống tới đó không gặp phải quân địch chống trả, lập tức chiếm được.

“Bắt được Phùng Thánh chưa?” Quan Hạ Nhi hỏi.

Nhân viên hộ tống tới báo tin lắc đầu: “Lúc chúng ta tới, doanh trại đã trống không, Phùng Thánh chạy trốn rồi."

“Người này nhiều lần làm loạn, sao có thể để ông ta chạy thoát được chứ?”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1872


Lời vừa dứt, phụ tá của Tiểu Ngọc đã vui mừng chạy tới.

“Phu nhân, bắt được Phùng Thánh rồi!”

“Bắt được ở đâu?” Tiểu Ngọc vội vàng hỏi.

“Ở mương Dã Lang, bọn họ muốn cải trang thành dân ty nạn chạy trốn, lúc qua mương Dã Lang bị người dân trong núi nhận rat”

“Chắc chắn chứ? Đừng bắt nhầm!”

“Không sai được, trong số người dân ẩn náu ở mương Dã Lang có người từng làm thổ phỉ, thường xuyên nhìn thấy Phùng

Thánh, chính là hắn đã phát hiện, sau đó báo tin cho chúng ta. “Ha ha, điện hạ thật là lợi hại!”

Tiểu Ngọc bội phục giơ ngón cái với Cửu công chúa.

Thấy mấy người Quan Hạ Nhi và Đường Đông Đông vẫn chưa hiểu chuyện gì, Tiểu Ngọc giải thích: “Trước khi giao nhiệm vụ cho ta, điện hạ đã bảo ta trông chừng mương Dã Lang cẩn thận, bây giờ thật sự đã bắt được Phùng Thánh ở mương Dã Lang!”

“Vũ Dương, sao muội biết Phùng Thánh sẽ đi qua mương Dã Lang?” Quan Hạ Nhi hỏi.

“Ta chỉ đoán thôi.” Cửu công chúa cười nói: “Phùng Thánh bại trận, tất nhiên không dám đi đường lớn, chỉ có thể chạy trốn từ trong núi, mà trong núi chỉ có mấy con đường mòn mà thôi, gần đây có rất nhiều người dân ty nạn trốn ở trong núi, treo giải thưởng nhờ bọn họ hỗ trợ một chút không phải là được rồi sao?”

“Người dân làm sao biết được Phùng Thánh?”

Quan Hạ Nhi hỏi tới đây, đột nhiên nghĩ ra điều gì, hỏi: “Vũ Dương, trước đây muội thả thổ phỉ, chẳng lẽ là đợi tới ngày này sao?”

Trước đây, Cửu công chúa hạ lệnh phóng thích những thổ phỉ bị giam ở Hắc Thủy Câu, cô còn cảm thấy không đành lòng, cảm thấy dựa vào thổ phỉ để săn giết quân địch không đáng tin cho lắm.

Nhưng Cửu công chúa kiên quyết muốn thả, tình huống lúc đó khẩn cấp, Quan Hạ Nhi không muốn xảy ra xung đột với Cửu công chúa nên cũng không phản đối.

Vừa rồi nghe phụ tá của Tiểu Ngọc nói là do thổ phỉ được thả đã phát hiện Phùng Thánh, Quan Hạ Nhi đã đột nhiên hiểu ra.

E là trước đây Cửu công chúa muốn thả thổ phỉ là định chờ tới ngày này.

Bây giờ Trung Nguyên chiến hỏa liên miên, Kim Xuyên khắp nơi đều là dân ty nạn, cộng thêm Phùng tiên sinh đánh tới, rất nhiều người dân đã chạy vào núi ty nạn.

Thời đại phong kiến, phạm vi xã giao của dân chúng vô cùng hạn hẹp, người làng mình thì biết gốc biết rễ, nhưng còn mấy làng cách xa mấy dặm có thể còn không quen biết.

Bây giờ, đỉnh núi nào cũng đều đầy ắp người, rất nhiều người dân cũng chỉ biết tới người làng mình, không quen biết những người của làng khác, điều này tạo sơ hở cho Phùng tiên sinh lợi dụng.

Ông ta định nhân lúc hỗn loạn chạy trốn.

Thời đại này chưa có hình ảnh, Phùng tiên sinh chạy trốn nhất định phải cải trang, người nào chưa từng thấy ông ta, chỉ dựa vào hình vẽ thì rất khó để nhận ra.

Trước kia, Phùng tiên sinh đã từng làm tay sai đen cho thân sĩ, âm thầm giúp thân sĩ khống chế thổ phỉ, vì vậy dân chúng không quen biết ông ta, nhưng rất nhiều thổ phỉ đã từng gặp ông ta.

Cửu công chúa thả những tên thổ phỉ đó ra ngoài để truy bắt Phùng tiên sinh còn hữu dụng hơn so với việc dựa vào đội Chung Minh!

Suy nghĩ được những điều này, Quan Hạ Nhi nhìn Cửu công chúa, ánh mắt tràn đầy khen ngợi: “Vũ Dương, vẫn là

muội suy nghĩ thấu đáo!”

“Ta chỉ suy nghĩ thử một chút thôi, không ngờ thật sự bắt được ông tai”

Cửu công chúa cười lắc đầu.

Mấy người đang nói chuyện thì một nữ nhân viên hộ tống chạy tới.

Vừa chạy còn vừa kêu: “Phu nhân, tiên sinh trở về rồi! Tiên sinh trở về rồi!"

“Đương gia trở về rồi sao?” Ánh mắt Quan Hạ Nhi sáng lên: “Ở đâu?”

“Sắp tới núi Khôi Dương rồi.”

Quan Hạ Nhi nghe xong, xoay người tháo ngựa chiến buộc ở bên cạnh, leo lên ngựa chạy về phía cổng làng.

“Tỷ tỷ, đợi ta với!”

Cửu công chúa cũng xoay người cưỡi ngựa chiến của mình.

Chẳng mấy chốc, một đoàn ngựa chiến đã chạy như bay ra khỏi làng.

Chạy tới dưới núi Khôi Dương, từ đẳng xa, có thể thấy một đám nhân viên hộ tống đang đứng ở bãi đất trống dưới chân núi.

Kim Phi mặc áo giáp màu đen, đứng lẫn trong đám người nói gì đó với Đường Phi và Lão Ưng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1873


“Lần này Lão Đường thể hiện khá tốt, Thiết Ngưu thì không được lắm nhỉ".

Kim Phi vỗ vai Đường Phi nhưng lại liếc nhìn Thiết Ngưu.

Ban đầu Thiết Ngưu đến chỉ viện cho Đường Phi, nhưng bị Phùng tiên sinh nhốt trên núi, anh ta đã cố gắng thoát ra nhiều lần nhưng không thành công, cứ bị bao vây cho đến bây giờ.

“Lần này đúng là ta kích động quá, trúng kế của kẻ xấu”.

Thiết Ngưu cúi đầu xuống nói: “Tiên sinh cứ trách tội”.

“Tiên sinh, phu nhân đến rồi”.

Thiết Chùy đi đến cạnh Kim Phi nhỏ giọng nói.

Kim Phi xoay lại thì nhìn thấy Quan Hạ Nhi.

Càng về gần đến quê thì trong lòng càng hồi hộp, mặc dù chỉ xa cách mấy tháng nhưng Kim Phi lại có cảm giác như cả một đời.

Trong mấy tháng nay, y đã trải qua quá nhiều chuyện, suýt nữa không về được.

Nhìn thấy Quan Hạ Nhi xuống ngựa, Kim Phi nhanh chóng sải bước về phía cô, ôm chầm lấy cô, sau đó không để ý đến sự né tránh của Quan Hạ Nhi mà hôn vào mặt cô.

Quan Hạ Nhi vốn dĩ có rất nhiều lời muốn nói với Kim Phị, bị hôn một cái làm cho ngơ ngác.

Mặt cô đỏ bừng, đẩy Kim Phi ra, vừa xấu hổ vừa thẹn nói: “Tướng công...”

Kim Phi vừa định nói gì đó thì phía sau lại có tiếng vó ngựa.

Mấy người Cửu công chúa, Đường Đông Đông đến rồi. Kim Phi nhìn Cửu công chúa, nụ cười dần biến mất.

Lúc đi, bụng của Cửu công chúa đã thấy rõ nhưng bây giờ đã không còn...

Sắc mặt Cửu công chúa không thay đổi nhiều, cô ấy nhảy xuống ngựa, mỉm cười với Kim Phi như thường lệ, sau đó chào theo kiểu cung đình: “Phu quân”.

Kim Phi bước đến ôm Cửu công chúa, áy náy nói bên tai cô ấy: “Ta xin lỗi...”

“Phu quân, chàng có thể về quan trọng hơn mọi thứ”.

Cửu công chúa không phản kháng, để mặc Kim Phi ôm: “Mọi người còn đang đợi chàng ở làng, về nhà trước, những chuyện khác từ từ hằng nói”.

“Ừ, về nhà trước”.

Kim Phi một tay nắm lấy tay Quan Hạ Nhi, một tay nắm lấy tay Cửu công chúa sải bước đi vào làng.

“Tiên sinh, ngài về rồi”. “Phi ca, sao giờ mới về?”

Trên đường về, nhân viên hộ tống, dân làng và công nhân nữ đều chào Kim Phi.

Rất nhiều công nhân nữ lúc liều sống chết với địch, lúc bị thương cũng không khóc nhưng lúc này nhìn thấy Kim Phi lại khóc bù lu bù loa.

Như thế một đứa trẻ bị bắt nạt bỗng nhìn thấy chỗ dựa của mình vậy.

Kim Phi nhìn khu đất bị dầu hỏa thiêu trụi ở lối vào làng và thi thể của những công nhân nữ còn chưa kịp dọn dẹp, sát khí trong mắt càng lúc càng nhiều, sự phấn khích khi về đến nhà dần tiêu tan.

Bước vào làng, Kim Phi chưa kịp về nhà xem thế nào đã lập tức bảo Tiểu Ngọc tập hợp các lãnh đạo trong làng mở cuộc họp.

Khi những người đó đến, Kim Phi lập tức nhìn Thiết Ngưu: “Thiết Ngưu, ngươi đi tìm Tiểu Bắc lấy khinh khí cầu và lựu đạn, lập tức tiếp viện cho Hi Châu”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1874


Kim Phi lạnh lùng nói: “Ngoài ra, báo cho hoàng thất Đảng Hạng, bảo chúng phái mười ngàn chiến mã, một trăm ngàn con trâu bò để bồi thường cho chuyến chỉnh chiến phía Nam này, nếu không quân Trấn Viễn sẽ đến vương thành Đảng Hạng trong vòng ba tháng”.

Trước đó Kim Phi luôn bị tư tưởng kiếp trước ảnh hưởng, muốn cố gắng cho các tù binh vài nhân quyền cơ bản.

Nhưng trải qua nhiều chuyện như vậy, y dần nhận ra ở thời đại này mà mềm lòng thì không được.

Ban đầu ở kinh thành, nếu y tàn nhãn hơn một chút, cải tổ triều đình luôn thì có lẽ đã không xảy ra chuyện sau này.

Thế nên lần này y chuẩn bị giải quyết nhanh chóng.

Ai đầu hàng thì đi làm khổ sai, ai không muốn đầu hàng thì giết.

“Vâng!”, Thiết Ngưu xoay người rời đi.

“Mộ Lam, cô đến đỉnh Song Đà tìm Lão Viên, bảo hắn sau khi sắp xếp xong thì dẫn năm trăm người lái thuyền hơi nước về Tây Xuyên với cô”.

Kim Phi đã viết một lá thư viết tay, đóng dấu rồi đưa cho Khánh Mộ Lam: “Ta nghĩ có lẽ Gada đã bỏ trốn, ta đã cử người chuyển lời cho ông ta, bảo ông ta đưa Ngụy Lão Tam về lại làng Tây Hà trong vòng nửa tháng, đồng thời đưa cho ta ba mươi ngàn con ngựa chiến, một trăm ngàn con trâu bò, nếu thiếu một con, ta sẽ tiêu diệt bộ tộc của ông ta”.

“Vâng!”, Khánh Mộ Lam đứng lên ôm lấy Cửu công chúa, sau đó sải bước rời đi.

“Lão Trịnh, ta giao hai trăm người cho ngươi, bảo vệ một số lượng khinh khí cầu và lựu đạn đến Đại Tản Quan tăng thêm chi viện cho Khánh Hâm Nghiêu”.

Kim Phi lại nhìn Trịnh Phương: “Nói cho Khánh Hâm Nghiêu, ta muốn Tần vương chết”.

Khánh Hâm Nghiêu cũng bị Tân vương chèn ép ở Đại Tản Quan giống quân Trấn Viễn, không thể tiếp viện cho làng Tây Hà và Tây Xuyên.

Bên cạnh đó, Phùng tiên sinh còn lẻn đến sông Gia Lăng thông qua đất Tân, trong mắt Kim Phi, loại người phản bội này còn đáng ghét hơn cả địch.

Thế nên y đã cho hoàng thất Đảng Hạng cơ hội bồi thường nhưng lại yêu cầu Khánh Hâm Nghiêu giết Tân vương.

“Vâng!”, Trịnh Phương khích động nói.

Anh ta xuất thân từ quân Thiết Lâm, còn từng làm thân vệ của Khánh Hoài nên cũng có tình cảm sâu đậm với nhà họ Khánh.

“Vũ Dương, ra lệnh cho mọi người, bảo mấy huynh đệ bá thúc xưng vương của nàng đều dừng tay cho ta. Sau khi nhận được thư mà còn dám làm bậy thì quân Trấn Viễn của ta sẽ trừng trị hết”.

Cuối cùng Kim Phi nhìn Cửu công chúa: “Ta cho họ hai tháng, chủ động đến Kim Xuyên nhận tội, ta sẽ tha cho họ một mạng.

Tất nhiên họ cũng có thể chạy trốn, nhưng bảo họ trốn kỹ, một khi bị ta phát hiện thì chắc chắn sẽ chết”.

“Được”, Cửu công chúa gật đầu, sắp xếp cho Thấm Nhi ra ngoài âm thầm truyền tin cho các nơi.

“Tiểu Ngọc, báo cáo tổn thất trong làng thử xem”.

Sắp xếp xong chuyện bên ngoài, Kim Phi lại nhìn Tiểu Ngọc.

Tiểu Ngọc đã có chuẩn bị từ trước, cầm quyển sổ trước mặt lên, báo cáo lại từng mục cho Kim Phi.

Nghe xong, một hồi lâu Kim Phi cũng không lên tiếng.

Lần này trong làng không chỉ tổn thất về tài sản mà còn có rất nhiều thương vong.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Nhưng người đã chết, có buồn cũng không làm gì được, Kim Phi chỉ có thể dặn Tiểu Ngọc xử lý vấn đề cứu trợ chăm

sóc cho người thân của người đã mất.

Cuối cùng Kim Phi lại nhìn Mãn Thương: “Xưởng luyện sắt thế nào rồi?”

“Mái nhà của xưởng bị thủng nhiều lỗ, bên trong cũng có vài thứ bị cháy, nhưng khung chính vẫn còn đó, dọn dẹp một chút là có thể bắt đầu hoạt động”.

“Nhanh chóng dọn dẹp đi”, Kim Phi nói.

“Vâng”, Mãn Thương cũng rời đi.

Lúc này, mọi người trong phòng đều nhận nhiệm vụ rời đi, chỉ còn lại mấy người Cửu công chúa, Quan Hạ Nhi, Đường Tiểu Bắc.

“Phu quân, lúc nãy chàng bảo Lão Trịnh chuyển lời cho Hâm Nghiêu ca như vậy có phải là không thỏa đáng lắm không?”

Cửu công chúa nhỏ giọng nói.

Khánh Hâm Nghiêu là châu mục, là một đại quan tướng soái, trước đây khi còn sống, Trần Cát ra lệnh cho anh ta cũng

phải suy nghĩ cẩn thận về lời nói của mình.

Nhưng lời nói lúc nãy Kim Phi muốn Trịnh Phương chuyển lại cho Khánh Hâm Nghiêu lại mang có vẻ ra lệnh.

“Vũ Dương, cho nàng xem một thứ”. Nói rồi, Kim Phi lấy một túi vải ra.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1875


Ở thời đại phong kiến, ngọc tỷ đại diện cho sự chính thống, là vật phẩm cần thiết trong việc thay đổi triều đại.

Mặc dù ngoài Cửu công chúa, những người khác trong phòng đều chưa từng nhìn thấy ngọc tỷ, nhưng họ đều đã nghe vài câu chuyện và tin đồn về ngọc tỷ.

Nghe nói Kim Phi đang cầm ngọc tỷ trong tay, mấy người Quan Hạ Nhi đều giật mình.

“Tướng công, lúc ở trên thuyền, Lạc Lan đã đưa cái này cho chàng à?”

Bắc Thiên Tâm trợn to mắt.

Lạc Lan lên thuyền mang theo một cái bọc, Bắc Thiên Tâm cũng nhìn thấy.

Nhưng lúc đó cô ấy nghĩ trong đó là vàng bạc ngọc châu gì đó, hơn nữa cô ấy cũng không thân với Lạc Lan nên không đến xem.

Ai ngờ thế mà lại là ngọc tỷ.

“Ngọc tỷ là do Lạc Lan đưa cho chàng ư?”, Cửu công chúa năm lấy tay trái Kim Phi hỏi: “Chàng mau nói chuyện là sao?”

Ngọc tỷ có liên quan đến cái chết của Trần Cát, Cửu công chúa cực kỳ quan tâm đến chuyện này, hai tay dùng sức bóp chặt lấy tay Kim Phi khiến mu bàn tay y phát đau.

Nhưng Kim Phi lại như không cảm nhận được gì, một bàn tay khác ôm lấy Cửu công chúa rồi nói lại chuyện Lạc Lan kể y nghe.

Khi Tứ hoàng tử làm phản, một Thái giám thân tín của Trần Cát thấy tình hình không ổn bèn đưa ngọc tỷ cho một cung nữ, bảo cô ta chui ra từ lỗ chó ở chân tường thành hoàng thành, đưa ngọc tỷ này ra ngoài.

Thân tín vốn đã dặn cung nữ giao ngọc tỷ cho thân tín của Cửu công chúa, nhưng thân tín này đã bị lộ, lúc cung nữ chạy tới, tình cờ gặp người của Tứ hoàng tử đang áp tải cả nhà thân tín này đi.

Cung nữ hết cách, đành phải đưa ngọc tỷ cho Lạc Lan theo lời dặn của Thái giám.

Lạc Lan biết chuyện này hệ trọng nên cho người khống chế cung nữ, sau đó mang theo ngọc tỷ đột phá vòng vây.

Sau khi chạy khỏi kinh thành, thiên hạ đại loạn, Lạc Lan dẫn nhân viên hộ tống và cấm quân phản bội đi khắp nơi trong mấy tháng, mấy ngày trước cuối cùng cũng về lại Xuyên Thục.

Cả đường từ kinh thành trở về Xuyên Thục, nhân viên hộ tống và cấm quân gần như bị đánh bại, lúc đó đỉnh Song Đà bị người của Phùng tiên sinh bao vây, sông Gia Lăng cũng bị phong tỏa, Lạc Lan nghĩ cứ thế qua sông thì không ổn nên quyết định tạm thời trốn ở Giang Đông, tìm cơ hội thích hợp vượt sông đánh lén.

Nhưng không đợi cô ấy tìm được cơ hội thì Kim Phi đã về.

Thế là Lạc Lan lập tức tập hợp với Kim Phi, sau đó đưa ngọc tỷ cho y.

“Lạc Lan gấp rút quay về thăm người nhà nên nhờ ta đưa ngọc tỷ cho nàng”.

Nói rồi, Kim Phi đưa ngọc tỷ cho Cửu công chúa.

Nghe thế, sắc mặt Đường Tiểu Bắc phức tạp nhìn Kim Phi, nhưng lại không nói gì.

Cô ấy là tổng chưởng quầy của thương hội, Lạc Lan là cấp dưới của cô ấy nên lúc Lạc Lan đưa ngọc tỷ cho Kim Phi, cô ấy cũng ở đó.

Lúc đó Lạc Lan không nói nhờ Kim Phi giao ngọc tỷ lại cho Cửu công chúa, mà nói cho Kim Phi biết rằng cung nữ đưa ngọc tỷ đã “gặp bất ngờ” nên bị lạc trên đường trở về.

Lạc Lan đã nói rõ ý với Kim Phi là ngài có thể danh chính ngôn thuận giành lấy thiên hạ rồi.

Nhưng không ngờ Kim Phi lại đưa ngọc tỷ cho Cửu công chúa...
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1876


Đám người Ngô vương, Sở vương cũng thấy Tứ hoàng tử tàn độc như vậy mới quyết định làm phản.

Nhưng hoàng thất đã tồn tại hàng trăm năm, khắp nơi trong nước đều có thành viên của hoàng thất, trong số đó có rất nhiều huynh đệ cùng cha khác mẹ với Cửu công chúa, còn có không ít người họ được phân chia ở các nơi trong Đại Khang.

Còn những bá thúc như Tấn vương, các huynh đệ họ hàng xa càng nhiều không đếm kể.

Nhưng bảo Cửu công chúa giao hoàng vị cho đám huynh đệ hoặc bá thúc không quen đó, cô ấy cũng không cam lòng.

Thật ra trước giờ cô ấy luôn xem trọng Tứ hoàng tử, kết quả Tứ hoàng tử lại giết Trần Cát...

Điều này khiến Cửu công chúa cũng không biết nên đưa ngọc tỷ cho ai.

“Tại sao phải đưa cho người khác?”, Kim Phi vỗ vào tay Cửu công chúa: “Nàng giữ lại là được”.

“Ta giữ lại hả?”, Cửu công chúa không kịp phản ứng: “Có ý gì?”

“Rất đơn giản, nàng làm Hoàng đế, quản lý ngọc tỷ không được sao?”, Kim Phi nói.

“Chàng... chàng nói gì cơ?”

Cửu công chúa trước giờ luôn bình tĩnh và sáng suốt, lúc này đầu óc cũng như dừng hoạt động.

Còn mấy người Quan Hạ Nhi, Đường Tiểu Bắc cũng nhìn Kim Phi như nhìn người điên.

Từ khi khai thiên lập địa đến nay, thế giới này chưa từng có Nữ hoàng đế.

Thậm chí chưa từng có ai dám nghĩ đến.

“Ta nói nếu nàng đã không tìm ra người phù hợp thì tự mình làm Hoàng đế”, Kim Phi lại nói.

“Sao có thể chứ?”, Cửu công chúa nói: “Từ trước đến nay nào có đạo lý phụ nữ làm Hoàng đế chứ?”

“Bất kỳ lịch sử nào cũng cần có người sáng lập, không thể vì lịch sử chưa từng có mà không dám làm”.

Kim Phi nói: “Trước đây Đại Khang vẫn chưa có guồng quay tơ bàn đạp, cũng không có lựu đạn và khinh khí cầu, chúng ta chế tạo ra nó, chẳng phải đã có rồi sao?”

“Phu quân, ngôi vị Hoàng đế liên quan đến giang sơn đất nước, lựu đạn và khinh khí cầu có thể sánh được sao?”

“Không, quyền lực đến từ đao giáo, tại sao khinh khí cầu và lựu đạn không thể so sánh với ngai vàng?”, Kim Phi hỏi ngược lại: “Ta có khinh khí cầu và lựu đạn, ai dám không phục thì đánh là được”.

Cửu công chúa nhất thời nghẹn lời. Đúng vậy, quyền lực đến từ đao giáo.

Đối với Kim Phi có khinh khí cầu và lựu đạn, ngai vàng còn có ý nghĩa sao?

Nghĩ đến việc Thái tử và Tứ hoàng tử giết cha mình vì muốn đoạt ngai vàng, Cửu công chúa cảm thấy đau thương, buồn cười.

“Vũ Dương, ta nói nàng làm Hoàng đế không phải vì nàng là công chúa, mà vì nàng là người quan tâm đến dân chúng nhất, cũng là người thích hợp làm Hoàng đế nhất trong số những người ta biết, giao ngọc tỷ cho nàng ta mới yên tâm”.

Kim Phi nhìn Cửu công chúa, nghiêm túc nói: “Ta tin nàng nhất định có thể làm một Hoàng đế giỏi”.

Đưa ngọc tỷ cho cô ấy không phải là vì Kim Phi nhất thời kích động mà đây là chuyện đã quyết định ở Đông Hải rồi.

Cho dù không có ngọc tỷ, Kim Phi cũng sẽ thống nhất thiên hạ, giao cho Cửu công chúa trị vì.

Vì y biết rõ mình không phải là nhà chính trị đủ tư cách, chế tạo thiết bị vũ khí gì đó thì được nhưng lại chẳng biết gì về cai trị đất nước cả.

Cửu công chúa đã giúp Trần Cát xử lý chính sự trong nhiều năm, có bản lĩnh quyết đoán, sáng suốt về chính trị, quả thực là người phù hợp làm Hoàng đế nhất trong số những người Kim Phi biết.

“Phu quân, thật sự không được...”

Chuyện này quá mức đột ngột, bây giờ đầu óc Cửu công chúa vẫn còn choáng váng, tiếp tục từ chối theo bản năng.

“Vũ Dương, nếu nàng thật sự không muốn làm Hoàng đế, †a cũng sẽ không ép, chỉ cần tìm người khác là được, ta tin có lẽ vấn đề không lớn”.

Kim Phi nhìn Cửu công chúa nói: “Nhưng nàng hiểu ta mà, nếu ta tìm được ai đó, điều quan trọng nhất chính là năng lực và tấm lòng, liệu người đó có quan tâm đến người dân hay không, còn người đó có phải họ Trần hay không thì ta không quan tâm”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1877


Kim Phi chẳng buồn quan tâm Hoàng đế tiếp theo mang họ gì, nhưng Cửu công chúa lại để ý.

Trong lòng Cửu công chúa, giang sơn là tổ tiên của cô ấy gây dựng nên, nếu Kim Phi để các phiên vương khác như Tấn vương làm Hoàng đế, hoặc bản thân Kim Phi lên làm Hoàng đế, sau đó truyền ngôi vị này cho con trai mình thì Cửu công chúa vẫn có thể chấp nhận được.

Nhưng Kim Phi muốn truyền ngôi vị Hoàng đế cho một người xa lạ không quen biết thì đây là điều Cửu công chúa không thể nào chấp nhận được.

“Phu quân, vì sao chàng lại ép ta?”

Cửu công chúa sắp bật khóc: “Từ xưa đến nay đều là nam chủ ngoại, nữ chủ nội, nếu ta tuyên bố đăng cơ, chàng biết khắp thiên hạ sẽ có bao nhiêu người phản đối hay không? Đến lúc đó ta sẽ bị người người chỉ trỏ, chúng ta sẽ vĩnh viễn bị quan chép sử chửi rủa!”

Nghe Cửu công chúa nói như vậy, Kim Phi không khỏi âm thầm thở dài.

Đừng thấy cô ấy trông thông minh điềm tĩnh, được tiếp nhận giáo dục hàng đầu từ nhỏ, kiến thức rộng rãi mà lầm, về bản chất cô ấy vẫn giống với Quan Hạ Nhị, đều lớn lên ở thời đại phong kiến, tư tưởng phong kiến đã hẳn sâu trong xương cốt.

“Vũ Dương, hãy tin ta, sẽ không như vậy đâu!”

Kim Phi đỡ lấy tay Cửu công chúa, nói với giọng kiên định: “Người dân Hoa Hạ chúng ta sống rất nhớ ơn, chỉ cần nàng đối xử tốt với bọn họ, bọn họ sẽ ủng hộ nàng, những kẻ mắng chửi nàng đều là đám lòng dạ khó lường, ta sẽ g**t ch*t bọn chúng thay nàng!

Về phần quan chép sử, nàng để ý đến bọn họ làm gì? Đôi mắt của nhân dân luôn rất tinh tường, chỉ cần nàng chăm lo việc nước làm một Hoàng đế tốt, cho người dân được sống ngày lành tháng tốt thì bọn họ cớ gì mà mắng nàng? Lời chửi rủa của họ chỉ là biểu hiện của sự vô năng, không có bất cứ ý nghĩa gì hết!”

Cửu công chúa sững sờ tại chỗ, lộ vẻ mặt suy tư.

“Vũ Dương, mọi việc đều phải có mở đầu, trước tiêu cục Trấn Viễn, nàng đã từng thấy đội quân nào có nhiều binh lính nữ như vậy chưa? Lúc ấy cũng có rất nhiều người mắng ta, nhưng rồi kết quả thế nào? Sức chiến đấu của binh lính nữ có kém hơn so với binh lính nam không? Bây giờ còn có người dám nói binh lính nữ không ra gì nữa không?”

Kim Phi nhận thấy sắc mặt Cửu công chúa đã thả lỏng đi nhiều, bèn vội chớp thời cơ cổ vũ: “Cứ mạnh dạn làm đi, nàng sẽ là vị nữ hoàng đầu tiên từ trước tới nay, nhưng tuyệt không sẽ không phải là người cuối cùng!”

“Thật ư?”

“Đương nhiên là thật!”

Kim Phi nói: “Ta đã nói rồi, nữ giới có thể gánh vác nửa bầu trời, chờ đến khi Đại Khang được yên ổn thì ta sẽ mở rộng mô hình làng Tây Hà ra khắp thiên hạ, đến lúc đó không phân biệt là trai là gái, ai cũng được đi học, được đi công làm, chỉ cần có năng lực, có thể cạnh tranh tất cả mọi cương vị!”

Cửu công chúa nghe cảnh tượng mà Kim Phi miều tả, không khỏi lộ vẻ mặt khát khao.

Hiện nay, phụ nữ chiếm tỷ lệ lớn trong số lãnh đạo các nhà xưởng khác nhau ở làng Tây Hà.

Mặc dù phụ nữ kém hơn nam giới một chút trong việc rèn sắt, vận chuyển và cận chiến nhưng họ cũng có những lợi thế.

Rất nhiều công việc đòi hỏi sự tinh tế, phụ nữ làm còn tốt hơn nam giới.

“Vũ Dương, đừng do dự, nghe lời đương gia chỉ có đúng chứ không sai, chàng bảo muội làm thì cứ làm đi!”

Quan Hạ Nhi thấy Cửu công chúa vẫn còn hơi lưỡng lự thì cũng khuyên bảo.

Ánh mắt Đường Tiểu Bắc lóe lên, nhưng cuối cùng lại không nói gì.

Ngay cả Bắc Thiên Tâm hoàn toàn không có tí hứng thú nào với chính trị, sau thoáng khiếp sợ lúc đầu thì giờ này đã hoàn toàn bình tĩnh lại, bưng trà ngồi một bên hóng chuyện.

Đường Đông Đồng, Tả Phi Phi lộ vẻ mặt nghiêm trọng, nhưng cũng không nói gì.

“Hay là để ta thử xem sao...

Cửu công chúa thấy Quan Hạ Nhi cũng nói như vậy, chậm rãi gật đầu.

“Vậy được rồi, chốc nữa ta bảo Ngụy tiên sinh chọn một ngày để loan tin này ra.”

Kim Phi vỗ vai Cửu công chúa, lấy mất chén trà của Bắc Thiên Tâm.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1878


Tuy rằng y không coi trọng ngôi vị Hoàng đế, cũng không thích những mưu đồ chính trị nhưng không ai muốn giao lại đế chế mà mình đã dày công chinh phục cho người khác.

Đây là bản tính của con người, Kim Phi cũng không ngoại

lệ. Cho nên vừa rồi lời y nói cũng là nửa thật nửa giả, nếu Cửu

công chúa thật sự không dám tiếp nhận ngọc tỷ, Kim Phi sẽ tự

mình đăng cơ, sau đó sẽ giống với Trần Cát khi xưa, dồn hết

việc triều chính cho Cửu công chúa xử lý.

Cũng may cuối cùng Cửu công chúa vẫn đồng ý. .

Y vẫn có thể tiếp tục vui vẻ vô công rỗi nghề rồi.

Cửu công chúa vừa nhận lại ngọc tỷ thì Thiết Chùy đứng canh ở ngoài gõ cửa đi vào.

“Tiên sinh, Phùng Thánh bị áp giải về rồi, nói có chuyện quan trọng muốn báo với ngài, ngài muốn gặp ông ta không?”

“Chuyện quan trọng?” Kim Phi nhíu mày hỏi: “Ông ta ở đâu?”

“Ở ngay ngoài cửa”

“Vậy dẫn vào đi, để ta xem ông ta có chuyện gì quan trọng.”

Kim Phi đặt chén trà xuống, đi ra sân.

Thiết Chùy vẫy tay, hai nhân viên hộ tống áp giải một người trung niên bị trói gô đi vào.

Tuy rằng đã đấu với Phùng tiên sinh nhiều lần, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên Kim Phi gặp ông ta.

Đánh giá từ trên xuống dưới mấy bận, Kim Phi mở miệng hỏi: “Ngươi có việc gì?”

“Kim tiên sinh, ta biết ta đã mạo phạm ngài nhiều lần, là ta không đúng, ta xin nhận lỗi với ngài!”

Phùng Thánh nói xong, khom lưng trước Kim Phi.

“Có chuyện gì thì nói nhanh, ông đây không có thời gian nói vớ vẩn với ngươi!” Kim Phi mất kiên nhẫn nói.

“Ta thua trong tay tiên sinh, tâm phục khẩu phục, nhưng ta tự nhận bản thân cũng thông minh, hẳn là điểm này thì tiên sinh không phủ nhận phải không?” Phùng Thánh hỏi.

Kim Phi không trả lời, nhưng trong lòng cũng không thể không thừa nhận răng quả thật Phùng Thánh là một người thông minh.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Phùng Thánh thấy Kim Phi không để ý đến ông ta thì nói tiếp: “Kim tiên sinh, hiện giờ thiên hạ đại loạn, chính là lúc tiên sinh nổi dậy, ta bằng lòng đi theo tiên sinh, chinh chiến thiên hạ, giúp tiên sinh lấy được ngôi vị chí tôn!”

Bắc Thiên Tâm, Tả Phi Phi đi ra cùng nghe thấy Phùng Thánh nói như vậy, ai nấy đều nhìn ông ta như tên ngốc.

“Không có ngươi, đương gia vẫn có thể chinh chiến thiên hạ!” Quan Hạ Nhi tức giận nói.

“Kim tiên sinh, làng Tây Hà phát triển nhanh như vậy, chắc chắn là đang thiếu nhân tài phải không?"

Phùng tiên sinh phớt lờ Quan Hạ Nhị, tiếp tục nói: “Ngài thu nhận ta, cũng tức là để người đời thấy được lòng dạ của ngài! Đến lúc đó người đời sẽ biết ngài thậm chí còn bằng lòng trọng dụng kẻ thù như ta đây, vậy người có tài ắt sẽ ùn ùn kéo tới, đến lúc đó ngài sẽ không bao giờ thiếu nhân tài nữa..."

“Ngươi tìm ta là vì việc này à?”

Kim Phi không kiên nhẫn xua tay nói: “Thiết Chùy, dẫn ông ta đi đi”

“Kim tiên sinh...”

Phùng Thánh còn định nói gì đó nhưng lại bị Thiết Chùy giơ chuôi đao tát vào miệng.

Hai nhân viên hộ tống đứng ở phía sau nhanh chóng chạy lên, kéo Phùng Thánh còn đang lơ mơ đi mất.

“Ông ta nghĩ cái gì vậy, thế mà vẫn dám tới tìm đương gia?”

Quan Hạ Nhi nhìn cửa, ánh mắt lạnh như băng.

Mấy lần làng Tây Hà gặp nạn liên tiếp, đều liên quan mật thiết đến Phùng Thánh.

Quan Hạ Nhi chỉ muốn băm vằm ông ta ral
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1879


Kim Phi mang theo phi thuyền, khinh khí cầu và lựu đạn trở về làng, nhanh chóng tiêu diệt chủ lực của kẻ địch, các phiên vương lúc trước đã liều sống liều chết cũng đều dừng lại.

Giống như mặt biển động bỗng nhiên trở nên gió êm sóng lặng.

Nhưng mọi người đều biết rằng đây chỉ là biểu hiện bề ngoài.

Người hiểu Kim Phi đều rõ ràng, y là người sống tình cảm, quan tâm đến nỗi đau khổ của người dân.

Trân Cát bị giết, đất nước loạn lạc, khói lửa lan khắp muôn nơi, con dân thương vong vô số.

Trong cuộc phục kích ở Đông Hải, cận vệ của Kim Phi bị diệt sạch.

Thổ Phiên, Đảng Hạng, Đông Man cũng thừa cơ làm khó, hòng xâm chiếm Trung Nguyên lần nữa.

Trong loạt trận chiến tiếp đó, tiêu cục Trấn Viễn và dân làng Tây Hà bị thương vong nặng nề, thành Tây Xuyên bị tấn công, gần như toàn bộ người dân đều bị giết...

Với tính cách của Kim Phi, y không thể nào quên được những chuyện này.

Cho nên tất cả mọi người đều biết, có những cơn sóng lớn đang hình thành dưới vùng biển tĩnh lặng.

Mọi người đều đang chờ đợi, chờ đợi cơn sóng lớn bùng phát hoặc tan biến.

Kim Phi cũng đang đợi. Tin tức đã được loan ra, y đang chờ phản hồi từ các bên.

Những phản ứng này sẽ xác định xem tiếp theo sẽ là đánh, hay hòa.

Nhưng Kim Phi sẽ không ngồi yên chờ đợi, mấy ngày tiếp theo, y tập trung cả làng chỉ đạo xây dựng lại sau chiến tranh.

Bởi vì Phùng tiên sinh sử dụng khinh khí cầu nên trong làng bị thiệt hại nặng nề, toàn bộ nhà tranh bị thiêu rụi, một số xưởng dệt cũng không ngoại lệ.

Tốc độ phát triển của làng Tây Hà thật sự đã vượt qua sự mong đợi của Kim Phi, nhân cơ hội này, Kim Phi dẫn theo ba trưởng làng, đi vòng quanh khắp làng, còn ngồi phi thuyền để thăm dò không trung, tiến hành quy hoạch lại làng.

Sau khi truyền đạt suy nghĩ của mình cho ba trưởng làng, Kim Phi lại lao vào xưởng chế luyện.

Xưởng luyện gang bị hư hại nhẹ, mấy ngày nay khi Kim Phi quy hoạch làng, Mãn Thương và nữ học trò đã dọn dẹp xong xuôi, nguyên liệu mà Kim Phi bảo anh ta chuẩn bị cũng đã sẵn sàng.

Mấy ngày kế tiếp, Kim Phi dự định ăn ở tại xưởng luyện gang để chế tạo một máy hơi nước khác trong thời gian nhanh nhất có thể.

Có máy hơi nước thì có thể dùng nó để điều khiển máy công cụ, việc sản xuất máy hơi nước sẽ nhanh hơn.

Cũng có thể dùng để nâng cấp các máy công cụ để tạo ra các máy hơi nước và máy công cụ phức tạp hơn

Với nguồn động năng mạnh mẽ và ổn định, phát triển công nghiệp sẽ giống như quả cầu tuyết, hỗ trợ lẫn nhau và bước vào thời kỳ phát triển thần tốc.

Kim Phi đã lên kế hoạch toàn diện, nhưng kế hoạch lại không theo kịp những thay đổi.

Quan Hạ Nhi luôn mong muốn có một đứa con, nhất là sau khi Kim Phi bị tấn công ở Đông Hải, sau khi bị lỡ mất đứa trẻ trong bụng Cửu công chúa, mong muốn này lại càng sâu sắc hơn.

Trước đây Đường Tiểu Bắc không muốn có con cùng thay đổi thái độ hoàn toàn.

Con của Cửu công chúa mất rồi, Kim Phi phải đến an ủi chứ?

Tả Phi Phi cũng không về núi Quán Thiết mà dẫn theo một nhóm nữ công nhân dọn dẹp sạch sẽ gian nhà trước rồi vào ở, bảo bây giờ không đủ nhân viên hộ tống, cô ấy muốn để người ở lại bảo vệ cả nhà Kim Phi.
 
Back
Top Dưới