Đô Thị Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1760


Bây giờ sức chiến đấu của tiêu cục Trấn Viễn đã được công nhận, hơn nữa đám người Ngưu Bôn còn mang theo cung nỏ hạng nặng và lựu đạn, muốn giết bọn họ, bên hắn sẽ phải chết rất nhiều người.

Mà doanh trại biên phòng của Đảng Hạng chỉ có tổng cộng hai ngàn người, nếu chỉ vì chuyện này mà làm chết quá nhiều người thì Lý Kế Sơn cũng không thể nào giải thích được.

Suy nghĩ một hồi, Lý Kế Sơn quyết định dẹp vấn đề khó khăn này sang một bên.

“Nếu không thể tấn công thì cứ bao vây bọn họ ở cổng Yêu Tử đi, chờ Lương vương tới rồi nói tiếp.”

Hai tháng trước, Đại vương Đảng Hạng đột nhiên quyết định tấn công Đại Khang lần nữa, Lương vương mà Lý Kế Sơn nhắc đến chính là tổng chỉ huy của đợt nam chinh lần này.

Hoàng thất Đảng Hạng cũng xảy ra đấu tranh giữ các phe phái, tổng chỉ huy nam chinh năm ngoái là Lý Kế Khuê, cũng là anh họ xa của Lý Kế Sơn.

Vì Lý Kế Khuê lãnh đạo nam chỉnh thất bại, gia tộc của bọn họ bị rất nhiều quý tộc cười nhạo.

Thế nên trong mắt Lý Kế Sơn, bọn Ngưu Bôn chỉ là chuyện nhỏ, điều quan trọng nhất vẫn là kế hoạch nam chỉnh và việc Khánh Hoài đang trấn giữ trong Thanh Thủy Cốc.

Nếu không có Khánh Hoài và quân Thiết Lâm thì tại sao đại quân nam chỉnh phải đi vòng qua Hi Châu chứ?

Lý Kế Sơn đang đau đầu với Khánh Hoài, nhưng không biết Khánh Hòa ở Thanh Thủy Cốc xa xôi lúc này đang hạ lệnh tập hợp quân Thiết Lâm.

Phạm tướng quân của thành Vị Châu nhận được tin cũng nhanh nhanh chóng chạy tới.

'Thấy quân Thiết Lâm đã tháo cung nỏ hạng nặng từ hai bên núi ở Thanh Thủy Cốc, Phạm tướng quân nhất thời nổi giận.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Vội vã xông vào lầu của Khánh Hoài, phát hiện anh ta đang cúi đầu ngồi dưới đất uống rượu, nổi giận đùng đùng, vỗ bàn quát: “Khánh Hoài, cậu định làm gì vậy? Vô cớ rút quân sẽ bị chém đầu đói”

“Chém đầu?”

Khánh Hoài lạnh lùng cười một tiếng, ngẩng đầu nói: “Vậy. ngài giết ta đi!”

Lúc này Phạm tướng quân mới phát hiện, đôi mắt của Khánh Hoài đã đỏ hoe, dữ tợn như muốn ăn thịt người.

“Khánh Hoài, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Phạm tướng quân nhỏ giọng hỏi.

Ông ấy biết, Khánh Hoài sẽ không vô cớ rút quân, nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó mà ông ấy không biết.

“Chuyện gì ư?” Khánh Hoài cười thê lương, ném một bức thư lên bàn: “Ngài tự xem đi.”

Phạm tướng quân vội vàng cầm lá thư lên xem.

Một lát sau, sắc mặt Phạm tướng quân cũng trở nên ảm đạm.

Cuối cùng ông ấy đã biết tại sao Khánh Hoài lại muốn rút quân.

Là thư do Khánh Hâm Nghiêu gửi tới, trong thư viết về chuyện Tứ hoàng tử đoạt vị, còn nói rằng cả nhà Khánh Quốc công đã bị chém đầu.

“Không thể nào!” Phạm tướng quân lắc đầu: “Phong thư này nhất định là giả, nếu là như vậy, tại sao ta lại không nhận được tin gì chứ?”

“Còn có thể tại sao nữa? Vì Trần Chinh không chỉ chém nhà họ Khánh của ta mà còn chém luôn cả nhà họ Phạm của ngài nữa!”

Khánh Hoài đập bàn nói: “Người nhà ngài đều chết cả rồi, làm gì còn ai truyền tin cho ngài?”

Nghe Khánh Hoài nói vậy, Phạm tướng quân ngồi phịch xuống đất.

Ông ấy hiểu ý của Khánh Hoài.

Trong thư, Khánh Hâm Nghiêu nói sau khi Tứ hoàng tử. Trần Chinh đoạt vị, hẳn tiêu diệt nhà họ Khánh đầu tiên, để nhà họ Khánh không có cơ hội báo tin.

Nhà họ Phạm cũng là phái chủ chiến kiên định, rất thân với nhà họ Khánh, Tứ hoàng tử có thể làm vậy với nhà họ. Khánh thì rất có thể cũng sẽ làm vậy với nhà họ Phạm.

“Không đúng, nhà họ Phạm của ta ở kinh thành có rất nhiều mật thám, cứ cho là đã bị tịch thu tài sản, bọn họ vẫn có thể truyền tin cho ta được mài”

Phạm tướng quân vẫn níu giữ một tia hy vọng xa vời: “Chuyện này nhất định là giả.”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1761


Phạm tướng quân ngồi dưới đất, sắc mặt tái nhợt.

Ông ấy biết Khánh Hoài không dám gạt mình chuyện này, cũng không cần thiết phải làm thế.

Hơn nữa ông ấy quả thật khá lâu rồi không nhận được thư nhà của vợ.

Nghĩ đến có khả năng người nhà của mình đã gặp chuyện không may, Phạm tướng quân siết chặt nằm đấm, cũng có ý nghĩ giống Khánh Hoài.

Người nhà đều bị giết, còn canh giữ biên giới gì nữa, dẫn binh đến về lại, tìm Hoàng đế chết tiệt hỏi cho ra lẽ mới đúng.

Nhưng sau khi đứng dậy, Phạm tướng quân lại do dự.

Quân Trấn Bắc chỉ có hai đội quân có thể chiến đấu là quân Phạm Gia và quân Thiết Lâm, nếu họ rút về thì Thanh Thủy Cốc và thành Vị Châu sẽ mở cửa hoàn toàn cho người Đảng Hạng.

“Khánh Hoài, cậu bình tĩnh một chút, đừng vội rút quân về như thế...

“Người nhà ở kinh thành của ông đây đều chết hết rồi, ngài bảo ta bình tĩnh?”

Phạm tướng quân mới nói được một nửa đã bị Khánh Hoài ngắt lời: “Ngài bảo ta bình tĩnh thế nào?”

“Ta biết, bây giờ ta cũng chỉ ước có thể dẫn quân về g**t ch*t tên bạo chúa giết vua giết cha Trần Chinh này, nhưng Khánh Hoài à, cậu đừng quên, chúng ta là quân nhân ở biên cương, nếu rút lui như vậy, ngộ nhỡ người Đảng Hạng đánh đến thì làm sao?”

Phạm tướng quân cũng rất kích động, chỉ về hướng thành Vị Châu, hét lớn: “Cậu nhẫn tâm để người dân Tây Bắc bị Đảng Hạng giẫm đạp sao?”

Nghe thế Khánh Hoài sửng sốt.

Một bên khác của Thanh Thủy Cốc là đại doanh của người Đảng Hạng, quanh năm đều có gần cả vạn ky binh Đảng Hạng canh gác.

Một khi những người này vượt qua Thanh Thủy Cốc thì đó sẽ là tai họa với người dân Tây Bắc.

Phạm tướng quân thấy Khánh Hoài do dự, vội nói tiếp: “Khánh Hoài, cậu đợi ta ba ngày, ta lập tức phái người thay quân Thiết Lâm, cậu thấy thế có được không?”

Thanh Hoài suy nghĩ một lúc, gật đầu nói: “Vậy ta sẽ đợi ngài ba ngày, đến lúc đó, ngài có phái người tiếp quản hay không, ta đều sẽ rút quân về kinh thành”.

“Ta hiểu rồi”. Phạm tướng quân vội đi ra khỏi lều để điều đồng người.

Sáng ngày thứ ba, một đội quân mạnh nhất trong quân Phạm Gia được điều đồng đến, tiếp nhận Thanh Thủy Cốc.

Trên đỉnh núi cách đó mấy dặm, vẫn luôn có người theo dõi đại doanh ở Thanh Thủy Cốc, nhận thấy Khánh Hoài và quân Thiết Lâm rời đi, chẳng bao lâu sau có một con chim bồ câu bay ra từ sườn núi.

Bồ câu đưa thư bay qua núi sông Tây Bắc, lúc chạng vạng tối bay đến biên giới Xuyên Thục, đáp xuống một thị trấn nhỏ. không nổi bật lắm.

“Phùng tiên sinh, bên Thanh Thủy Cốc có tin tức rồi”.

Người nuôi chim bồ câu cung kính đưa tờ giấy cho một người trung niên trong phòng.

Người trung niên này là Phùng Thánh chạy khỏi tay của Kim Phi và Cửu công chúa trước đó.

Sau khi chạy đến Thổ Phiên, Phùng Thánh tốn công tốn sức nghĩ cách, cuối cùng cũng thành công tiếp cận Gada.

Hiện giờ Thổ Phiên vẫn còn trong thời bộ lạc, Phùng Thánh nghĩ với tài ăn nói của mình, ông ta có thể nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ quan trọng mà Gada giao, nhưng Gada đã đánh bại rất nhiều bộ tộc, bản thân ông ta cực kỳ thông minh, những lời nói suông của Phùng Thánh chẳng có tác dụng gì khi ở trước mặt ông ta.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1762


Kế hoạch của Phùng Thánh vừa hợp ý Gada, cho dù thất bại, Thổ Phiên cũng sẽ không chịu bất kỳ tổn thất nào, thế là Gada đã bổ nhiệm Phùng Thánh làm đại sứ Thổ Phiên, thay mặt Gada đến Đảng Hạng và Đông Man để thương lượng.

Trước đó người Đảng Hạng đã thất bại trong tay Kim Phi một lần, lập tức bắt tay với Phùng Thánh.

Nhưng đến Đông Man thì không được thuận lợi như thế.

Đông Man đã chèn ép Đại Khang nhiều năm như vậy, bây giờ không thèm hợp sức với Đảng Hạng và Thổ Phiên, Phùng Thánh ở lại Đông Man hơn hai tháng, vua Đông Man vẫn luôn từ chối hợp tác, mà sau khi tuyết tan, lập tức tổ chức chinh chiến phía nam.

Lúc đó Yakimo còn cười nhạo Phùng Thánh một trận, để ông ta xem cho rõ Đông Man đánh bại thế nào.

Kết quả quân nam chinh của Yakimo khó khăn lảm mới chạy đến kinh thành Đại Khang thì bị Trương Lương đánh bại.

Qua trận chiến lần này, cuối cùng vua Đông Man cũng nhận ra sức chiến đấu của tiêu cục Trấn Viễn, sau đó đồng ý kế hoạch hợp tác.

Phùng tiên sinh cầm quốc thư ký kết của Đông Man và Đảng Hạng về lại Thổ Phiên, cuối cùng Gada cũng nhìn ông ta bằng ánh mắt khác, tin tưởng vào ông ta, để ông ta phụ trách chuyện này.

Là đối thủ cũ của Kim Phi, Phùng Thánh biết Thổ Phiên muốn vào Trung Nguyên, Kim Phi là cản trở lớn nhất.

Ông ta vẫn chưa lên kế hoạch tiêu diệt Kim Phi thế nào thì đám quyền quý đã phát động cuộc tập kích ở Đông Hải.

Chuyện này như là buồn ngủ gặp chiếu manh với Phùng tiên sinh.

Nhưng ngay khi hợp tác với Đảng Hạng và Đông Man, chuẩn bị tấn công Đại Khang nhân lúc Tứ hoàng tử chưa có chỗ đứng vững chắc, bên Đảng Hạng lại nuốt lời, đơn phương xé bỏ thỏa thuận đã ký với Phùng tiên sinh.

Mặc dù Phùng tiên sinh tức giận nhưng lại chẳng làm được gì, chỉ có thể phái người đi mua chuộc quan viên cao cấp của Đảng Hạng, điều tra tại sao người Đảng Hạng lại hủy bỏ thỏa thuận.

Mãi đến lúc này, Phùng tiên sinh mới biết người Đảng Hạng không chỉ hợp tác với ông ta mà còn lôi kéo quan hệ với cữu cữu của Tứ hoàng tử cách đây vài tháng.

Người đó đồng ý chỉ cần Đảng Hạng tiêu diệt quân Thiết Lâm của Khánh Hoài giúp ông ta, sau khi Tứ hoàng tử đoạt lấy ngai vị, ông ta sẵn sàng nhường năm thành trì ở Tây Bắc, trong đó có thành Vị Châu cho Đảng Hạng.

Người Đảng Hạng vốn dĩ đã hận Khánh Hoài và quân Thiết Lâm, Thanh Thủy Cốc và thành Vị Châu lại là lối đi quan trọng khi tiến vào Đại Khang, mà mấy lời nói của Phùng tiên sinh chỉ là lời nói suông.

Người Đảng Hạng cũng không phải kẻ ngốc, trước đây họ sẵn sàng hợp tác với Phùng tiên sinh, nhưng đó là một hành động trong lúc không biết làm thế nào, bây giờ đã có đối tượng hợp tác tốt hơn, không cần nghĩ cũng biết họ sẽ chọn bên nào.

'Thế nên người Đảng Hạng không do dự hủy thỏa thuận với Phùng tiên sinh, quay đầu hợp tác với cữu cữu của Tứ hoàng tử.

Sau khi biết được mọi chuyện, dĩ nhiên Phùng tiên sinh sẽ không cam lòng để người Đảng Hạng thành công một mình, thế là lên kế hoạch bät cóc Ngụy Lão Tam.

Sau đó tìm một người có thân hình khá giống Ngụy Lão Tam, trên mông cũng có vết sẹo như thế rồi đưa đến Hi Châu, cố ý để mật báo của quyền quý phát hiện.

Quả nhiên quyền quý biết mình không có khả năng giành người như ông ta nghĩ, lập tức muốn dựa vào thế lực khác để truyền tin tức cho làng Tây Hà.

Phải nói là bản lĩnh gài bẫy người khác của Phùng tiên sinh không hề thua kém mưu sĩ mà quyền quỳ đào tạo.

Ông ta vốn dĩ sinh ra trong một gia đình thương nhân giàu có, đã rất thông minh từ nhỏ, lúc mười mấy tuổi, việc làm ăn của cha ông ta thất bại, gia đình tan nát, Phùng tiên sinh cũng trở thành người vô gia cư.

Sức khỏe của ông ta yếu nên không thể cầm đao cướp của nên chỉ có thể sống sót bằng cách dựa vào đầu óc.

Bất cứ lúc nào, sinh tử cũng đều có thể tôi luyện được con người, mặc dù Phùng tiên sinh không có nhiều kiến thức như các mưu sĩ kia nhưng sau một thời gian dài đấu tranh sinh tử, bản lĩnh gài bẫy người khác và nằm rõ lòng người không hề yếu hơn bất kỳ mưu sĩ nào.

Quan Hạ Nhi hận Ngụy Lão Tam đến tận xương tủy, sau khi nhận được tin tức, cô lập tức phái người đến Đảng Hạng giành người.

Đảng Hạng trước giờ vẫn luôn theo dõi Hi Châu sát sao, tiêu cục Trấn Viễn đi cướp người, không thể nào qua được tai mắt của người Đảng Hạng.

Với tính cách của người Đảng Hạng, cho dù tại sao tiêu cục Trấn Viễn vào được ranh giới của Đảng Hạng, họ cũng không thể để cho nhân viên hộ tống rời đi.

Nếu nhóm nhân viên hộ tống này chết ở Đảng Hạng, với tính cách của Quan Hạ Nhị, rất có thể họ sẽ cử tiêu cục Trấn Viễn đi tấn công Đảng Hạng để trả thù.

Thổ Phiên muốn chinh chiến phía đông chắc chản phải đi qua Thục Xuyên.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1763


“Người Đảng Hạng đã đến Hi Châu rồi, nhân viên hộ tống bị mắc kẹt ở sườn núi, không thể đưa tin tức về”.

Phùng tiên sinh gõ ngón tay lên bàn, nhíu mày suy nghĩ.

Mặc dù mấy người Ngưu Bôn đem theo chim bồ câu đưa thư nhưng đã bị mắc kẹt dưới vực hẻm núi, khi con chim bồ câu được thả ra thì đã bị người Đảng Hạng bản hạ, không thể bay ra khỏi hẻm núi, muốn cầu cứu cũng không được.

Mục đích của Phùng tiên sinh là để tiêu cục Trấn Viễn và người Đảng Hạng đấu nhau, ông ta không muốn đám người Ngưu Bôn lặng lẽ chết ở hẻm núi.

Suy đi nghĩ lại, Phùng tiên sinh cầm bút lên và viết một tờ giấy, sau đó gọi người đến ra lệnh: “Gửi cái này đến làng Tây Hà”.

“Vâng”, cấp dưới nhanh chóng cầm tờ giấy đi khỏi đó.

Hoàng cung, kinh thành.

Từ hoàng tử cũng vừa đọc xong tình báo.

Sắc mặt tái nhợt, hắn đặt thư tình báo lên bàn, hỏi Thừa tướng mới, cũng là cữu cữu của hắn: “Chẳng phải người đã thương lượng xong với Đảng Hạng rồi sao? Hiện tại Khánh Hoài đã rút quân khỏi Thanh Thủy Cốc, người Đảng Hạng đâu?”

Người Tứ hoàng tử dè dặt nhất là Kim Phi, người thứ hai là Khánh Hoài.

Quân Thiết Lâm vốn dĩ có khả năng chiến đấu, bây giờ lại được trang bị cung nỏ hạng nặng, máy bản đá và lựu đạn do Kim Phi cung cấp, cho dù hắn có thể tiêu diệt quân Thi thì cũng phải trả giá rất lớn.

Đây cũng là nguyên nhân cữu cữu hắn và Đảng Hạng hợp. tác.

Phùng tiên sinh đã sắp xếp tai mắt ở Thanh Thủy Cốc, dĩ nhiên hắn cũng có, cũng nhận được tin Khánh Hoài rời khỏi đó.

“Người Đảng Hạng chết tiệt, chúng ta bị lừa rồi”.

Người cữu cữu đã lên chức Thừa tướng cũng tỏ vẻ tức giận.

Theo quy ước, đại quân chỉnh chiến phía Nam của Đảng Hạng chạy đến Hi Châu nửa tháng trước.

Sau khi Khánh Hoài nhận được tin của kinh thành, đại quân chỉnh chiến phía Nam mai phục trên đường quay về của

quân Thiết Lâm, sau đó tiêu diệt quân Thiết Lâm.

Đối với triều đình Đại Khang, cho dù Khánh Hoài hay là Đảng Hạng thì đều là kẻ địch.

Để hai kẻ địch đối đầu với nhau thì quá tốt.

Nhưng người Đảng Hạng cũng không phải kẻ ngốc, cố ý kéo dài thời gian, cho đến bây giờ mới “bò” đến Hi Châu.

Với tốc độ này thì không thể ngăn Khánh Hoài lại được.

Tứ hoàng tử mất bình tĩnh, hẳn đứng trước bản đồ hành quân ở Ngự Thư Phòng.

“Với kế hoạch hiện tại, chỉ có thể phái quân Liêm Đao đi ngăn Khánh Hoài lại trước”.

Tứ hoàng tử chỉ vào bản đồ nói: “Cữu cữu ơi, cữu cữu nên tranh thủ thời gian làm chuyện này”.

“Bệ hạ, quân Liêm Đao là của nhà họ Trương, chưa chắc họ đã đồng ý phối hợp”, cữu cữu hẳn khó xử nói.

“Cứ nói là thánh chí của trẫm, lẽ nào Trương Văn Phúc còn dám kháng chỉ sao?”

Tứ hoàng tử trợn mắt nói. Cữu cữu hẳn cúi đầu xuống không đáp lời. Không trả lời thật ra cũng là một câu trả lời.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1764


Cả ngày có tấu chương đọc không hết, gần như tất cả tấu chương đều đang tìm hắn đòi tiền, đòi người.

Mà hắn muốn làm gì, các đại thần lại ngăn cản.

Triều đường còn chưa ổn định, bên ngoài cũng không yên bình.

Người Đảng Hạng cố ý hủy bỏ thỏa thuận, chắc chắn là muốn nhìn Khánh Hoài và Tứ hoàng tử đấu đá nhau, sau đó chúng ngồi không làm ngư ông đắc lợi.

Ngoài người Đảng Hạng, phía Bắc cũng không yên ổn.

Ban đầu Trương Lương đánh bại thành Du Quan, có mấy chục nghìn người Đông Man đến ngăn cản, kết quả bị Trương Lương đánh lui cho binh.

Nhưng mấy chục nghìn người Đông Man này đã không quay lại thành Du Quan mà tiến vào lãnh thổ Đại Khang, chuẩn bị quay lại cùng tấn công phía Nam Bắc với vua phương Bắc, giành lại thành Du Quan.

Lúc đó Trương Lương muốn nhanh chóng chiếm lĩnh thành Du Quan nên mặc kệ.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Trong kế hoạch của Trương Lương, việc chiếm thành Du Quan sẽ cắt đứt đường lui của nhóm người Đông Man này, chỉ cần Kim Phi phòng thủ ổn định chiến tuyến Hoàng Hà, đám người này chỉ là tôm tép, có thể bät bất cứ khi nào mà họ muốn.

Bây giờ Kim Phi bị tập kích, Trương Lương cũng không dám đưa quân vào thảo nguyên, nhóm người Đông Man này không có người quản lý, khoảng thời gian gần đây chúng thường xuyên gây náo loạn ở phương bắc.

Có thể nói hiện giờ Đại Khang thù trong giặc ngoài, hỗn loạn vô cùng.

Tứ hoàng tử đã liên tục làm việc suốt mười mấy ngày ở Ngự Thư Phòng, ngày nào cũng chỉ ngủ ba bốn tiếng, mệt sắp chết nhưng việc cần làm thì ngày càng nhiều.

Hản không khỏi nhớ đến thời gian làm hoàng tử.

Lúc đó công việc mỗi ngày của hẳn là dự tiệc ngắm cảnh với đám công tử quyền quý để tăng thêm tình cảm.

Vì muốn nịnh nọt hắn, các công tử quyền quý lúc nào cũng nghĩ cách tặng tiền, tặng người đẹp cho hẳn.

Những ngày tháng đó sung sướng hơn bây giờ rất nhiều.

Nhưng trên đời này không có thuốc hối hận, hắn đã giết Trần Cát, có hối hận cũng không có tác dụng.

'Tứ hoàng tử buộc mình phải bình tĩnh lại, xoa trán nói: “Nói với Trương Văn Phúc, chỉ cần ông ta ngăn được quân Thiết Lâm nửa tháng, trẫm sẽ phong cho con trai thứ ba của ông ta làm quận trưởng Thanh Châu”.

“Bệ hạ, Trương Văn Phúc đã trở thành Thượng thư bộ Binh, con trai cả và con trai thứ của ông ta cũng nắm giữ những chức vụ quan trọng trong bộ Binh, nếu ngài phong con trai thứ ba của ông ta lên làm quận trưởng Thanh Châu, thế lực của nhà họ Trương sẽ lớn hơn”

Cữu cữu hắn vội khuyên can.

“Nhưng chuyện đã đến nước này, ngoài như thế còn cách nào khác sao?”

Tứ hoàng tử trợn mắt nhìn cữu cữu mình: “Nếu cữu cữu có cách gì thì cứ làm, nếu thành công, cữu cữu có thể tùy ý sắp xếp vị trí quận trưởng Thanh Châu, thế nào?”

Cuộc tranh giành quyền lực trong triều đường bây giờ rất nghiêm trọng, tất cả các quyền quý có thế lực đều đang ra sức. sắp xếp người của mình vào các vị trí khác nhau.

Quận trưởng Thanh Châu được xem là chức vị được xem trọng, Trương Văn Phúc đã nhiều lần nhắc với hản, Tứ hoàng tử đều không đồng ý.

Bởi vì hẳn biết rất rõ, thế lực của nhà họ Trương vốn đã rất mạnh, nếu giao vị trí quận trưởng Thanh Châu này cho ông ta, thế lực của nhà họ Trương sẽ mạnh hơn, cuối cùng thậm chí còn uy h**p hoàng thất.

Tứ hoàng tử không phải không hiểu nhưng hẳn đã không có lựa chọn nữa rồi, đây là thứ duy nhất hắn có thể trao đổi với các đại thần.

“Thật sao?”, nghe thế cữu cữu hắn mừng rỡ. “Lời vua không đùa”, Tứ hoàng tử gật đầu.

“Vâng, vi thần sẽ nghĩ cách”, cữu cữu hắn lập tức đồng ý, sau đó chạy đi.

Tứ hoàng tử nhìn bóng lưng ông ta, ánh mắt hiện lên sát khí.

Miễn cưỡng giải quyết được áp lực mà Khánh Hoài đem đến, Tứ hoàng tử lại đưa mắt nhìn khu vực Xuyên Thục trên bản đồ.

So với quân Thiết Lâm và Đảng Hạng, điều làm Tứ hoàng tử đau đầu nhất vẫn là Xuyên Thục.

Theo kế hoạch của đám quyền quý, sau khi lên ngôi, khắp nơi đều sẽ cùng cố gắng tiêu diệt tiêu cục Trấn Viễn, phân chia thương hội Kim Xuyên.

Nhưng vì ngọc tỷ đã mất khiến kế hoạch thất bại, nhân viên hộ tống ở khắp nơi gần như đều thành công quay lại làng Tây Hà.

Đây là lực lượng đủ khiến Tử hoàng tử sợ hãi.

Huống gì Xuyên Thục còn có Khánh Hâm Nghiêu.

Nhà họ Khánh vốn dĩ là nhà võ, quân Khánh Gia trước giờ là một trong những quân đội mạnh nhất Đại Khang.

Sau trận chiến dốc Đại Mãng, tinh thần chiến đấu của quân Khánh Gia được nâng cao, lại được Kim Phi cung cấp vũ khí, càng như hổ mọc thêm cánh.

Nhà họ Khánh có mối quan hệ khá tốt với Kim Phi, bây giờ Cửu công chúa lại ở làng Tây Hà, hai bên lại càng thân thiết hơn.

Nếu có Cửu công chúa bắc cầu, Khánh Hâm Nghiêu hợp. tác với làng Tây Hà sẽ càng đáng sợ hơn.

“Cho dù phải trả cái giá thế nào cũng phải nhanh chóng giải quyết vấn đề khó này”.

Tứ hoàng tử đập mạnh lên bản đồ, nói: “Người đâu”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1765


Trên đảo nhỏ không tên ở Đông Hải.

Mặt trời lên trăng hạ xuống, ngày tháng trôi qua như thoi đưa, ba người Kim Phi, Bắc Thiên Tâm và Đường Tiểu Bắc đã bị mắc kẹt ở đây gần ba tháng.

Khi ba người họ vừa mới đến là vào ba tháng mùa hè nóng nực nhất, bây giờ trời đã trở lên mát mẻ hơn, ban đêm còn hơi se lạnh.

Ba tháng này là ba tháng nhàn rỗi nhất kể từ khi y đến Đại Khang, mỗi ngày ngoại trừ việc đánh cá, thì cũng không có việc gì để làm.

Nhân lúc rảnh rỗi, Kim Phi chặt một vài cây nhỏ ở trên đảo, dùng cưa nhỏ trên thuyền cứu sinh để cưa bỏ cành, rồi dùng dây mây buộc các thân cây lại với nhau làm thành bè gỗ.

Kim Phi không phải loại người ngồi yên chờ chết. Nếu y tự nguyện đến hòn đảo nhỏ này để tránh khỏi sự đời thì không nói, nhưng y là bị người ta âm thầm tính kế nên mới lưu lạc đến hòn đảo này. Vì vậy y phải quay về làm cho ra nhẽ.

Sở dĩ y lưu lạc tới hòn đảo này, nguyên nhân lớn nhất là vì thuyền cứu sinh không có mỏ neo.

Khi gió Tây thổi đến, cho dù có thu buồm lại, thì thuyền nhỏ vẫn bị gió thổi về hướng Đông.

Một nguyên do khác là lúc đó vật tư khẩn cấp trên thuyền cứu sinh đã sắp hết. Nếu cứ tiếp tục trôi dạt ở trên biển, bọn họ rất có thể sẽ chết đói.

Kim Phi dự định trong khoảng thời gian này ở trên đảo cố gắng thu thập thêm một ít vật tư, sau đó làm hai chiếc bè gỗ, dùng bè gỗ vận chuyển vật tư đi.

Y còn chuẩn bị dùng đá và dây mây để làm thêm một chiếc mỏ neo. Đợi sau khi làm xong mỏ neo rồi, bọn họ có thể xuất phát.

Mấy tháng nay Đường Tiểu Bắc và Bắc Thiên Tâm cũng không hề rảnh rỗi.

Bắc Thiên Tâm nhặt được rất nhiều dây mây. Đầu tiên là ngâm mềm trong nước biển, sau đó rút những sợi thô ra để đan thành lưới đánh cá.

Đồng thời cô ấy còn phải canh gác ở trên cao, để tránh thuyền cứu hộ đi ngang qua mà bọn họ không phát hiện ra.

Công việc của Đường Tiểu Bắc là câu cá.

Lương khô ở trên thuyền cứu sinh đã sớm ăn hết rồi. Trên đảo ngoại trừ vài cây lê, thì còn có một mảnh đất trồng lúa.

Có thể là do người đã từng sống trong căn nhà đá này trồng.

Nhưng nhiều năm như vậy không có ai chăm sóc. Lúa gần như đã bị cỏ dại vùi rập, bông lúa nhỏ đến đáng thương.

Hơn nữa khi mấy người Kim Phi lên đảo, lúa đã qua độ chín từ lâu, phần lớn thóc đều tự rụng xuống.

Bắc Thiên Tâm và Đường Tiểu Bắc phải đi vuốt từng cây một, mất hơn nửa ngày trời mới gom được chưa đến ba cân thóc.

Ba cân thóc làm sao có thể đủ cho ba người.

Huống hồ Kim Phi cũng không dám đảm bảo là có thể rời đi trong năm nay.

Vì để an toàn, ba người sau khi thương lượng đã quyết định giữ thóc lại, để lỡ như năm sau vẫn chưa trở về được, những hạt thóc này chính là hạt giống.

May mà Đường Tiểu Bắc phát hiện ra cá nhỏ trên bãi đá phía Bắc của hòn đảo, có thể dùng nó để làm mồi câu cá.

Nhưng câu cá có quá nhiều yếu tố không chắc chắn, có khi may mắn thì một ngày có thể câu được hàng chục cân, nhưng có khi không may mắn thì mấy ngày liền cũng không câu được con nào.

Ba người họ đều không biết làm cá khô vào mùa hè.

Có khi Đường Tiểu Bắc câu được quá nhiều cá, ba người ăn không hết, chỉ có thể trơ mắt nhìn nó bốc mùi hôi thối.

Vì vậy ở tháng đầu tiên, ba người họ thường xuyên no một ngày, đói hai ngày.

Sau đó Kim Phi cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy thì không phải là cách, bèn đào một vũng nước ở gần bãi đá, sau đó lại đào thêm một con kênh nhỏ, khi thủy triều lên sẽ đưa nước biển vào.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1766


Bắc Thiên Tâm đan lưới đánh cá ở trên cao, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn xung quanh.

Cuộc sống kiểu này đã diễn ra được vài tháng, Bắc Thiên 'Tâm sớm đã không còn ôm nhiều hy vọng nữa rồi.

Chẳng qua chỉ là vô thức ngẩng đầu lên mà thôi.

Khi ngẩng đầu lên lần nữa, cô ấy phát hiện một làn sóng trắng xuất hiện ở phía chân trời.

“Tiên sinh, Tiểu Bắc, hai người mau nhìn xem đó là cái gì?”

Bắc Thiên Tâm chỉ về phía xa xa hỏi.

Kim Phi còn tưởng rằng Bắc Thiên Tâm đã phát hiện ra thuyền cứu hộ, bèn vội vàng ném xẻng ở trên tay đi, rồi chạy lên trên cao.

Đường Tiểu Bắc cũng nhanh chóng cố định cần câu vào tảng đá.

Mấy tháng nay, công việc chính của Đường Tiểu Bắc là câu cá.

Bất kỳ thú vui nào một khi biến thành công việc đều nhanh chóng mất đi niềm vui của nó.

Trên đường tới Đông Hải, Đường Tiểu Bắc chỉ muốn câu cá từ sáng đến tối, khoảng thời gian này ở trên đảo, cô ấy hoàn toàn hết nghiện rồi.

Mỗi ngày đều ở trên bờ biển câu cá ít nhất là tám tiếng, bây giờ cô ấy nhìn thấy cần câu là muốn ói.

Nhưng không còn cách nào khác, ba người còn phải dựa vào việc câu cá của cô ấy để sống sót, cô ấy chỉ có thể tiếp tục câu không ngừng nghỉ.

Nếu như phát hiện ra thuyền cứu hộ, vậy có thể kết thúc chuỗi ngày nhàm chán ngày ngày phải đi câu cá này lại rồi.

Nghĩ tới đây, Đường Tiểu Bắc chạy như bay lên chỗ đất cao.

Nhưng điều khiến cô ấy thất vọng là, không có con thuyền nào ở phía mà Bắc Thiên Tâm chỉ cả, mà chỉ có một làn sóng biển.

“Thiên Tâm,chỉ là bọt sóng mà thôi, có gì phải ngạc nhiên như thế?”

Đường Tiểu Bäc có phần thất vọng.

“Bây giờ không có gió, ở đó cũng không có đá, làm sao có thể xuất hiện bọt sóng từ trong không trung được cơ chứ?” Bắc Thiên Tâm nói: “Nhất định là có gì đó.”

“Đó không phải là bọt sóng, mà là ngư triều!” Kim Phi bỏ kính viễn vọng xuống, kích động nói: “Thiên Tầm, Tiểu Bắc, mau đi chuẩn bị lưới đánh cá, chúng ta sắp phát tài rồi!”

Chim di trú và rất nhiều động vật trên cạn đến một mùa nhất định sẽ di cư đi. Rất nhiều loại cá ở đại dương cũng có tập tính di cư theo dòng hải lưu.

Thời gian này, chính là vụ mùa thu hoạch của ngư dân.

“Ngư triều là gì vậy?”

Đường Tiểu Bắc bối rối hỏi.

“Đừng hỏi nữa, mau đi chuẩn bị lưới đánh cá, lát nữa nàng sẽ biết.”

Kim Phi vừa nói, vừa chạy như bay xuống núi.

Mặc dù Bắc Thiên Tâm cũng không biết ngư triều là gì, nhưng cô ấy có thể nhìn ra được không phải Kim Phi đang nói bừa, nên cũng thi triển thân pháp nhảy từ trên cao xuống, còn tới nhà lá trước Kim Phi một bước.

Hiện tại nhà lá đã chia thành ba gian, có một gian chuyên dùng để chất đồ lặt vặt.

Thực ra bọn họ cũng không có nhiều đồ lặt vặt, thứ nhiều nhất trong gian phòng lá này là các loại lưới đánh cá mà Bắc Thiên Tâm đã đan trong mấy tháng nay.

Có loại mắt to, cũng có loại mắt nhỏ.

Kim Phi vác một cuộn lưới lên rồi chạy đi.

Bắc Thiên Tâm không nói một lời, một tay xách một cuộn lưới đánh cá lên, chạy theo Kim Phi ra ngoài bãi biển.

Động tác của Đường Tiểu Bắc là chậm nhất, lúc cô ấy vất vả ôm một cuộn lưới tới bờ biển, Kim Phi và Bắc Thiên Tâm đã kéo thuyền cứu sinh từ bãi cát xuống biển rồi.

“Tiểu Bắc, nhanh lên chút!”

Bắc Thiên Tâm lao đến vác cả Đường Tiểu Bắc và lưới đánh cá lên, rồi chạy về phía thuyền cứu sinh.

Ba người thay phiên nhau chèo thuyền, nhanh chóng đến gần con sóng.

Con sóng càng ngày càng gần, Đường Tiểu Bắc cũng ngày càng nhìn thấy rõ hơn.

Cô ấy rốt cuộc cũng biết ngư triều nghĩa là gì rồi, cuối cùng cũng biết tại sao Kim Phi lại nói phát tài rồi.

Đàn cá màu trẳng giống như một làn sóng, nhìn thoáng qua thì không thể nhìn thấy được điểm cuối, mà mỗi một bọt sóng chính là một con cá.

Không phải ngư triều thì là gì?

“Đừng ngây ra đó nữa, mau chuẩn bị lưới đi!”

Kim Phi đang điều chỉnh lại những kẽ hở của lưới đánh cá, tranh thủ gõ nhẹ vào đầu Đường Tiểu Bắc một cái.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1767


Một mẻ lưới toàn là cá, nặng chừng hơn hai con lợn, vốn Kim Phi định thu lưới lại nhưng suýt chút nữa đã bị kéo xuống biển.

Dù Bắc Thiên Tâm rất khỏe nhưng thuyền cứu sinh không thể chịu được sức nặng này, suýt chút nữa đã bị lật thuyền.

"Thiên Tâm, đừng kéo mạnh, lỡ làm gãy thuyền cứu sinh thì lại mất nhiều hơn được."

Kim Phi cản Bắc Thiên Tâm lại khi thấy cô ấy muốn dùng sức nhiều hơn: "Không được, bây giờ nhân lúc này chúng ta thả thêm mấy cái lưới, rồi từ từ kéo chúng về."

"Vậy cũng được." Bắc Thiên Tâm gật đầu, buộc lưới đánh cá vào mạn thuyền rồi lại cầm một tấm lưới mới.

Cô ấy đã từng làm ngư dân ở Giang Nam một thời gian, thế nên tư thế quăng lưới của cô ấy còn chuẩn hơn Kim Phi nhiều.

Khi lưới rớt xuống thì lại đầy một mẻ.

Nhiều con cá bị hoảng sợ nhảy thẳng vào thuyền cứu sinh.

Đường Tiểu Bắc vừa giúp thu lưới vừa vui vẻ nói: “Cuối cùng ta cũng không cần câu cá nữa rồi!”

Nhiều cá như vậy, dù bọn họ có ăn tùy thích thế nào thì vẫn ăn được trong một thời gian dài.

Họ mang theo tổng cộng 4 cái lưới đánh cá, khi ngư triều qua đi thì cả 4 cái lưới đều đầy ắp.

Thuyền cứu sinh bị kéo đến nỗi hai bên lắc lư qua lại.

Cũng may ở đây cách đảo nhỏ không xa, Kim Phi ôm cái phao đầy cá có sức nặng như một con lợn bơi tới đảo nhỏ, sau đó dùng dây mây làm thành dây thừng, kéo thuyền cứu sinh vào bờ.

"Tướng công, nhiều cá quá, ao cá của chúng ta không thể chứa hết đống này!"

Đường Tiểu Bắc gãi đầu nói.

Vốn lúc đầu ao cá là để nuôi mấy con cá không ăn hết, nên chỉ có mấy chục mét vuông, bây giờ một lúc đổ vào nhiều cá như vậy, làm sao có thể chứa hết được?

Cô ấy thực sự không ngờ là sẽ có một ngày mình phải lo. lằng vì ao cá quá nhỏ.

“Chúng ta buộc lưới cá ở đây trước rồi đào thêm một cái ao cá?”

Bắc Thiên Tâm gợi ý nói.

“Để nuôi nhiều cá như vậy, ít nhất cũng phải có mấy mẫu ao cá, đào xong thì tới lúc nào đây?"

Lòng Kim Phi vui mừng, khi nhìn thấy lưới đánh cá không ngừng tung lên.

Mùa thu đã đến, chẳng bao lâu nữa là sẽ có thể làm món cá khô.

Nhiều cá như vậy có thể làm thành cá khô, cũng đủ cho ba người ăn rất lâu.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Giờ cách lúc lên đường lại gần thêm một bước.

“Nếu không đào ao cá thì làm sao?” Đường Tiểu Bắc hỏi.

"Trong nhà còn có một số lưới đánh cá không dùng đến, chúng ta phơi một vòng bên bãi đá kia là được rồi?" Kim Phi trả lời.

"Đó cũng là một giải pháp."

Bắc Thiên Tâm gật đầu, đang định quay lại lấy đồ, bỗng cô ấy nheo mắt lại nhìn qua hướng ngư triều vừa xuất hiện.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1768


"Tướng công, là người của chúng ta hay cướp biển đây?"

Mắt Đường Tiểu Bắc tràn đầy mong đợi, phấn khích ôm lấy cánh tay Kim Phi.

Kim Phi nhanh chóng lấy kính viễn vọng ở trong ngực ra, nhằm ngay chấm đen nhỏ.

Con thuyền nhỏ vẫn còn ở rất xa nên phải chỉnh tiêu cự ở mức tối đa, khó khăn lắm mới nhìn rõ được cánh buồm.

"Là lá cờ của tiêu cục!" Hơi thở của Kim Phi trở nên gấp gáp: "Là người của chúng tai"

“Haha, tốt quá rồi, cuối cùng người của chúng ta cũng đến rồi!"

Đường Tiểu Bắc hưng phấn nhảy vọt lên: “Tướng công, chúng ta đốt khói nhé?”

Lúc mới đến đảo, Bắc Thiên Tầm đề nghị đốt lửa để tạo khói nhưng Kim Phi không đồng ý.

Bởi vì ở Đông Hải có quá nhiều cướp biển, lỡ thu hút cướp biển tới thì ba người bọn họ sẽ gặp nguy hiểm ngay.

Bây giờ thì tốt rồi, là người trong nhà đến!

Bắc Thiên Tâm cũng có vẻ phấn khích và lấy hết diêm ra khỏi áo.

Nhưng Kim Phi lại lắc đầu: “Đừng vội, xác nhận lại chút cũng chưa muộn.”

Sau khi bị phản bội một lần, Kim Phi đã trở nên cẩn thận hơn rất nhiều.

Người bên cạnh cũng có thể phản bội mình, Kim Phi không dám đảm bảo liệu mấy tên cướp biển kia có giả thành người của tiêu cục hay không.

Nhân lúc đối phương còn ở xa, Kim Phi dẫn Bắc Thiên Tâm và Đường Tiểu Bắc lấy dây mây buộc lưới đánh cá xuống biển, sau đó kéo thuyền cứu sinh lên bờ rồi trốn vào rừng cây.

Hiển nhiên đối phương cũng phát hiện ra đảo nhỏ, không ngừng điều chỉnh phương hướng lái qua bên này.

Ba người trốn vào rừng cây ở ven bờ, thay nhau quan sát đối phương bằng kính viễn vọng.

Bên cạnh họ là những chiếc nỏ hạng nặng và xe băn đá được tháo rời khỏi thuyền cứu sinh.

Bắc Thiên Tâm lấy ra cây đao đen đặt ở bên cạnh, Đường Tiểu Bắc cũng cầm nỏ trong tay.

Bên cạnh nỏ hạng nặng và xe bản đá là một đống lá khô với vài khúc gỗ ướt nằm trên lá.

Nếu người đến là cướp biển, họ sẽ sử dụng nỏ hạng nặng và xe bắn đá, nếu là người của họ thì họ sẽ đốt lửa.

Tiếc là cái kính viễn vọng này lại là thế hệ đầu tiên, lại sử dụng lâu như vậy, khó tránh khỏi lơ bẩn, hao mòn, mặc dù có thể nhìn thấy rõ lá cờ trên thuyền của đối phương và có thể nhìn thấy rõ người đi lại trên boong tàu, nhưng lại không thể nhìn rõ mặt mũi thế nào.

Khi đối phương chỉ cách hòn đảo hơn một nghìn mét, cuối cùng Đường Tiểu Bắc cũng thấy một người quen.

"Tướng công, ta thấy Thiết Chùy! Ta nhìn thấy Thiết Chùy!”

Đường Tiểu Bắc hưng phấn đánh Kim Phi mấy cái liên tiếp.

Cô ấy vừa kêu lên mà nước mắt vừa chảy ra.

“Thiết Chùy?” Kim Phi nhanh chóng cướp lấy kính viễn vọng trên tay Đường Tiểu Bắc, nhắm ngay con thuyền lớn.

Trên mũi tàu, có một người đàn ông cao to mặc đồng phục màu đen của nhân viên hộ tống, đang múa may cánh tay nói cái gì đó.

Tuy vẫn nhìn không rõ lắm, nhưng Thiết Chùy từng là đội trưởng đội cận vệ của Kim Phi, nên y chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhận ra ngay

Người này không phải Thiết Chùy thì còn là ai nữa?

Thiết Chùy là một trong những người được Kim Phi tin cậy. nhất, nhìn thấy Thiết Chùy đôi môi của Kim Phi cũng run lên, y run rẩy đánh một que diêm, ném nó vào đống lửa bên cạnh.

Trên thuyền lớn, Thiết Chùy nhìn một ngư dân hỏi: "Ở đây cách trấn Ngư Khê mấy trăm dặm, sao ngươi lại biết ở đây có một đảo nhỏ?”

Nhân viên hộ tống đều đến từ Xuyên Thục, hoàn toàn không hiểu biết gì về biển cả nên trước khi ra khơi, đã tìm một nhóm ngư dân địa phương dẫn đường cho họ.

Kể từ khi Kim Phi xảy ra chuyện, Thiết Chùy đã lênh đênh trên biển hơn ba tháng, anh ta tìm kiếm khắp trấn Ngư Khê, nhưng Thiết Chùy vẫn không chịu bỏ cuộc và nhất quyết mở rộng phạm vi tìm kiếm của mình.

“Khi ta còn nhỏ đã cùng cha đi biển, có một lần đuổi theo ngư triều đến đây”

Ngư dân cười ngây ngô nói: “Trên đảo kia có một cái ao. nhỏ, khi chúng ta đến đó còn có một ông cụ sống ở đó."

“Trên đảo này có người sao?” Thiết Chùy sửng sốt.

Mấy tháng nay anh ta đã đi tìm kiếm qua nhiều đảo nhỏ, nhưng hầu như tất cả đều hoang tàn vằng vẻ.

"Có một ông cụ, nhưng lúc đó ông cụ đã già lắm rồi. Cha †a nói muốn dẫn ông cụ về nhưng ông cụ không muốn. Chắc bây giờ đã chết già lâu rồi.”

Ngư dân đang nói, chợt nhận thấy mắt của Thiết Chùy trợn lên.

Nhìn theo ánh mắt của Thiết Chùy, đúng lúc này ngư dân nhìn thấy một cột khói bốc lên cao.

"Không thể nào, ông cụ kia còn chưa chết sao?" Ngư dân sửng sốt một hồi.

"Ông cụ gì chứ? Chắc chắn là tiên sinh của chúng tai" Thiết Chùy vừa nói vừa lấy kính viễn vọng ra.

Nhằm ngay đảo nhỏ, vừa lúc nhìn thấy Kim Phi dẫn Bắc Thiên Tâm và Đường Tiểu Bắc ra khỏi rừng cây.

"Là tiên sinh! Là tiên sinh thật kìa!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1769


Kẹt kẹt!

Bánh lái chuyển động, chiếc thuyền cứu sinh treo bên mạn tàu dần được hạ xuống mặt nước.

Nhân viên hộ tống còn chưa kịp tháo dây thừng ra hết, Thiết Chùy đã nhảy từ trên boong tàu xuống thuyền cứu sinh.

Sau đó anh ta cầm lấy mái chèo, rồi chèo hết sức có thể về phía hòn đảo.

Sau khi đến gần bờ cát, anh ta nhảy thẳng xuống nước, nghiêng ngả lảo đảo chạy đến trước mặt Kim Phi.

"Tiên sinh, cuối cùng ta cũng tìm thấy ngài!” Mắt Thiết Chùy rưng rưng nước, bắt lấy cánh tay Kim Phi.

“Một người đàn ông năm sáu thước, rớt nước tiểu mèo gì chứi”

Kim Phi đạp một cú vào chân Thiết Chùy: “Nén lại đi!”

Một cú này khiến Thiết Chùy không thể chịu được nữa, nước mắt tuôn ra chảy dài: “Tiên sinh, sao ngài lại lạc đến nơi này..."

Người đàn ông vạm vỡ bị đánh gãy chân ở Quảng Nguyên cũng chưa rên một tiếng, nhưng bây giờ anh ta lại đang khóc như một đứa trẻ.

“Ngươi vất vả rồi!”

Lòng Kim Phi vô cùng xúc động, võ bả vai Thiết Chùy.

Thiết Chùy vốn đã có nước da đen, sau nhiều tháng tìm kiếm trên biển anh ta lại càng đen thêm.

Mặc dù Thiết Chùy không nói gì, nhưng Kim Phi vẫn biết chäc mấy tháng nay Thiết Chùy đã rất vất vả.

Anh ta nhanh chóng kiềm lại cảm xúc của mình, dù sao cũng là một người đàn ông trưởng thành nên Thiết Chùy cũng không khóc lâu.

Lau sạch nước mắt, anh ta mới hỏi: “Tiên sinh, rốt cuộc. lúc đó trên thuyền đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Trên thuyền có kẻ phản bội...” Kim Phi thở dài, kể lại chuyện người đầu bếp.

Thiết Chùy nghe xong tức giận trợn mắt: “Tạ Lão Khôn chết tiệt, dám ra đòn nặng tay như vậy, lúc đó mà có ta ở đó, ta nhất định sẽ chặt hắn thành từng khúc... Vậy sao tiên sinh lại lạc đến đây?”

Hòn đảo nhỏ này cách chỗ thuyền bị chìm trước đó mấy trăm dặm. Thiết Chùy cũng không còn cách nào khác ngoài việc đến đây với tâm thế thử xem sao.

“Bị gió thổi tới đây.” Kim Phi bất lực nói: “Thuyền cứu sinh không có mỏ neo, lúc đó gió tây nam thổi mạnh nên bị thổi tới đây”

“Vậy mọi người sống thế nào? Chắc là đã chịu không ít khổ cực rồi?”

Thiết Chùy nhìn Kim Phi một chút, rồi lại nhìn Đường Tiểu Bắc và Bắc Thiên Tâm.

Ba người họ đều đen gầy đi, nhất là Đường Tiểu Bắc, người trước đây rất trẳng trẻo nhưng bây giờ làn da đã chuyển sang màu lúa mạch.

"Chúng ta không sao, Tiểu Bäc có thể câu cá, hôm nay chúng ta còn bắt mấy lưới cá đấy".

Nói tới đây, Kim Phi lại đá Thiết Chùy một cái: “Ngươi tới cũng không tới sớm một chút đi, hại ta sức cùng lực kiệt kéo lưới cá lên rồi thì tên nhãi ngươi mới tới... À không, nói đi ngươi tới để ăn ké phải không?”

Lúc trước ở làng Tây Hà, Thiết Chùy cũng là một thành viên trong đội quân hay đi ăn ké, thành tích đi ăn ké chỉ thấp hơn Khánh Mộ Lam.

"Haha!" Thiết Chùy gãi đầu cười ngây ngô.

"Sao các ngươi tìm thấy nơi này?" Kim Phi hỏi.

“Trước khi ra khơi, ta đã nhờ một ngư dân dẫn đường, cách đây mấy ngày nhìn thấy ngư triều trên biển, nghe ngư dân nói đi theo ngư triều sẽ có chuyện tốt, mà lúc đó ta cũng không biết đi chỗ nào nên nghe theo hắn, quả nhiên đã tìm được tiên sinh rồi.”

Thiết Chùy cười nói: “Đúng là ông trời phù hộ ta"

Mấy người đang trò chuyện, lại có thêm hai chiếc thuyền cứu sinh chèo tới.

“Tiên sinh!"

"Phu nhân!"

"Thiên Tâm muội muội!"

Những nhân viên hộ tống đến đây đều là những người kỳ cựu của tiêu cục, nhiều người trong số họ là lứa cựu binh và binh lính nữ đầu tiên, tất cả đều cười chào hỏi khi nhìn thấy ba người Kim Phi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1770


Thiết Chùy cũng rất vui khi tìm thấy Kim Phi, anh ta vung tay lên: "Không phải ngươi cứ mong một con thuyền sao, chờ về rồi, ta sẽ cho ngươi một chiếc!”

“Cảm ơn quân gia, cảm ơn quân gia”.

Ngư dân cúi người chắp tay lạy liên tục.

Có chiếc thuyền đánh cá rồi, cuối cùng cuộc sống của gia đình họ cũng có thể tốt hơn một chút.

“Tiên sinh, bây giờ chúng ta lên thuyền ngay hay ở lại đây nghỉ ngơi một đêm?” Thiết Chùy hỏi.

Kim Phi ngẩng đầu liếc nhìn ngọn cây: “Trời sắp tối rồi, hướng gió bây giờ cũng không tốt, hôm nay khoan đi đã.”

“Được thôi, ngày nào cũng lênh đênh trên biển bị sóng đánh muốn tan rã rồi, rốt cục bây giờ cũng được đặt chân lên mặt đất, có thể ngủ một giấc yên ổn rồi."

Thiết Chùy cười nói: "Đại Quân Tử, đi lên thuyền nói với họ một tiếng, sắp xếp hàng số 1 tiểu đội 1 và tiểu đội 2 canh giữ con thuyền, những người còn lại xuống dưới hoạt động.”

"Dạ! "Một nhân viên hộ tống chèo thuyền cứu sinh rời đi.

“Vậy ta đi vớt cá tới đây, tối nay mọi người ăn cá nướng nhé!"

Bắc Thiên Tâm mỉm cười, vén tóc lên.

"Thiên Tâm muội, cứ nghỉ ngơi đi, lát nữa để chúng ta làm được rồi."

Thiết Chùy vội vàng xua tay.

"Ngươi gọi ai là muội vậy?"

Đường Tiểu Bäc trừng mät nhìn Thiết Chùy: "Sau này nhớ sửa miệng lại, gọi là phu nhân!"

"Phu... phu nhân hả?” Thiết Chùy sửng sốt, nhìn Kim Phi lại nhìn Bắc Thiên Tâm, sau đó lộ ra vẻ ngạc nhiên: "Xin lỗi, là lỗi của ta, xin phu nhân trách phạt!"

Bắc Thiên Tâm trợn mắt, không thèm để ý tới anh ta, lấy sợi dây mây buộc lưới đánh cá ở trong biển lên, kéo mạnh.

Thiết Chùy vốn muốn giúp đỡ nhưng đã bị Kim Phi cản lại.

“Để họ làm đi, ngươi đi với ta nói xem bên ngoài thế nào.

Kể từ lúc thuyền chìm đến bây giờ đã qua hơn nửa năm.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Không phải Kim Phi tự luyến nhưng cứ y cứ cảm thấy địa cầu này không có mình thì sẽ không quay được, y cũng ý thức. được tầm quan trọng của mình đối với làng Tây Hà, với Kim xuyên, thậm chí là cả Đại Khang.

"Bên ngoài thế nào à.."

Thiết Chùy gãi đầu: "Đầu hỗn loạn."

“Vậy là ý gì?"

Kim Phi cau mày hỏi: "Tình hình trong làng thế nào?"

“Trong làng...” Mặt Thiết Chùy khó xử, bộ dạng như muốn nói gì đó rồi lại không biết nói gì.

Tim Kim Phi đập thình thịch, lạnh lùng nói: "Nói nhanh đi, trong làng xảy ra chuyện gì rồi?"

“Sau khi tiên sinh rơi xuống nước không lâu, có người trong làng dùng lựu đạn ám sát phu nhân và Cửu điện hạ...”

Lời đầu tiên Thiết Chùy thốt ra đã khiến Kim Phi giật mình hoảng hốt.

Khi phát hiện ra gã chạy vặt đã xúi giục đầu bếp, Kim Phi đã lo lắng là những người khác trong làng cũng sẽ bị xúi giục.

Bây giờ lời nói của Thiết Chùy đã chứng minh suy đoán của y.

“Hạ Nhi và Vũ Dương thế nào rồi?” Kim Phi túm lấy vai Thiết Chùy, hai con mắt như đang muốn ăn thịt người.

“Hai phu nhân đều không sao cả, Thiết Chùy nói nhanh.

“Không sao là tốt rồi” Kim Phi thở phào nhẹ nhõm, sau đó hỏi: “À, Vũ Dương sinh trai hay gái?”

Trước khi đến Đông Hải, Kim Phi đã hứa sẽ quay về trước khi Cửu công chúa sinh nở, ai ngờ lại bị tập kích.

Đếm từng ngày cũng đã quá hạn dự sinh rồi.

"À ờ... " Thiết Chùy lại lộ ra vẻ mặt trước đó.

"Nói nhanh!"

Kim Phi sốt ruột.

"Ngụy Lão Tam làm phản, đốt nhà kho khinh khí cầu, thiêu cháy hết nửa ngôi làng, còn bắt tay với kẻ trộm làm nổ tung nhà kho lựu đạn, lại tập kích Hạ Nhi phu nhân với Cửu điện hạ thêm lần nữa... Hạ Nhi phu nhân không sao, nhưng Cửu công chúa lại bị tường đổ xuống đè vào bụng, nên đứa nhỏ... đứa nhỏ không thể giữ được..."

Thiết Chùy nói xong, anh ta e dè nhìn Kim Phi.

Kim Phi nghe xong lời này, cả người như chết lặng, sắc mặt lúc đầu tái nhợt, sau đó lại đỏ bừng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1771


“Đứa bé... Không còn nữa...”

Hai mắt Kim Phi đỏ bừng, mặt đầy vẻ khó tin tự lẩm bẩm với mình: “Ngụy Lão Tam...”

Ở trên đảo mấy tháng, y đã nghĩ rất nhiều, cũng đoán quyền quý có thể đã thu mua đầu bếp, cũng có thể thu mua người khác, thậm chí trong lòng Kim Phi còn coi nhiều người trong làng thành mục tiêu.

Nhưng y chưa từng nghi ngờ Ngụy Lão Tam. Biểu hiện bình thường của Ngụy Lão Tam quá thành thật.

Chính vì vậy, Kim Phi mới giao kĩ thuật chế tạo vải chống cháy cho ông ta, cũng đối đãi với ông ta như học trò, lúc đó Đường Đông Đông còn khuyên y, trưởng làng cũng vờ nói đùa đề cập tới mấy lần, bảo Kim Phi thu Ngụy Lão Tam làm đồ đệ đi.

Nhưng Kim Phi nghĩ tới chuyện Ngụy Lão Tam lớn hơn mình quá nhiều tuổi, nên không đồng ý.

Thật ra hai người trừ chưa có thân phận thầy trò ra, gần như đã là thầy trò rồi.

Y thật sự không ngờ, Ngụy Lão Tam sẽ phản bội y, hơn nữa còn làm việc gọn gàng như vậy!

“Tiên sinh, ngài yên tâm, trước khi ta ra biển có nhận được tin, đã đi tìm tung tích của Ngụy Lão Tam rồi, Hạ Nhi phu nhân đã phái Ngưu Bôn đuổi theo.” Thiết Chùy vội an ủi.

“Bắt được chưa?” Kim Phi nghiến răng hỏi.

Nếu Ngụy Lão Tam ở đây, chắc chẳn Kim Phi sẽ tự tay giết ông ta.

“Ta ra biển được một thời gian rồi, đây là những tin tức mới nhất trước khi ra biển mà ta nghe được.”

Thiết Chùy lắc đầu: “Nhưng trong lúc tập kích Thấm Nhi cũng bị thương, Ngưu Bôn ước gì có thể lột da Ngụy Lão Tam ra, anh ta chắc chăn sẽ không bỏ qua cho Ngụy Lão Tam đâu, cho dù đuổi tới chân trời góc biển, cũng phải bắt được ông ta.”

Truyền tin của Đại Khang lạc hậu, tin tức bị trễ cũng cực kì nghiêm trọng, Thiết Chùy có thể biết được những thứ này, đã vô cùng khó khăn rồi.

Sau khi trải qua sống chết, khả năng thừa nhận của Kim Phi đã trở nên mạnh hơn nhiều, y hít mấy hơi thật sâu, buộc mình phải bình tĩnh lại, tiếp tục hỏi: “Trong làng bị thiệt hại nhiều không?”

“Nghe đâu cũng khá lớn, nhà bị đốt không ít, hơn một nửa xưởng dệt cũng bị thiêu rụi.”

Thiết Chùy hỏi: “Nhưng Hạ Nhi phu nhân và Cửu điện hạ đã ổn định được tình hình rồi, bây giờ chắc đang xây dựng lại.”

“Bên kinh thành thế nào?”

Kim Phi hỏi: “Vũ Dương phái người đi điều tra chưa?”

“Kinh thành..” Thiết Chùy nói: “Kinh thành cũng hỗn loạn rồi: “Hỗn loạn là ý gì?” Kim Phi cau mày hỏi.

“Tứ hoàng tử liên hợp với một đám quyền quý đi bức vua thoái vị, ép chết bệ hạ, còn bản thân thì làm hoàng đế...”

“Đùa gì vậy hả, Trần Chinh bức vua thoái vị ư?” Kim Phi tròn mắt hỏi.

Vì quan hệ với Cửu công chúa, nên Kim Phi tiếp xúc với Tứ hoàng tử không ít.

Đối diện với Kim Phi, thái độ của Tứ hoàng tử cũng cực kì khiêm tốn, hết lời khen ngợi những chính sách mang lợi ích cho dân của Kim Phi.

Kim Phi còn từng nói đùa với Cửu công chúa, bảo cô ấy khuyên Trần Cát sớm nhường ngôi, mau để Tứ hoàng tử kế vị, bá tánh cũng được hưởng thụ hoàng ân sớm một chút.

Kết quả ai ngờ mới mấy tháng trôi qua, Tứ hoàng tử đã giết cha soán ngôi.

“Mắt nhìn người của ta thật sự không được rồi!”

Kim Phi than thở, hỏi: “Nhà Khánh Quốc công thế nào, Tứ hoàng tử có làm khó ông ta không?”

“Nhà Khánh Quốc công bị tịch thu chém đầu hết rồi...”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1772


Kim Phi ngẩng đầu nhìn trời, hơi hoài nghỉ bản thân không phải bị nhốt trên đảo nửa năm, mà là bị nhốt mấy năm rồi.

Thật ra mười mấy năm qua trong vương triều đã xảy ra rất nhiều chuyện lớn, nhưng cũng chưa nhiều như nửa năm nay.

Kim Phi ước gì có thể mọc ra đôi cánh dài, bây giờ bay về làng Tây Hà ngay.

Đáng tiếc bây giờ mặt trời đã lặn xuống khỏi mặt biển, y muốn đi cũng không đi được.

Tối hôm đó, đám người tổ chức bữa tiệc lửa trại sôi động trên biển.

Sau khi trải qua bao lần phản bội, tất cả nhân viên hộ tống. đều cẩn thận hơn nhiều, dù người theo tới toàn là cựu binh của tiêu cục, nhưng Thiết Chùy vẫn chia bọn họ thành ba nhóm, thay phiên ăn cơm.

Nhưng cuối cùng cũng đã tìm được Kim Phi, nói chung, không khí của bữa tiệc lửa trại vẫn rất vui vẻ.

Chỉ có Kim Phi luôn suy nghĩ chuyện của Đại Khang.

Sáng sớm ngày hôm sau, Đường Tiểu Bắc đã thức dậy, nhưng cô ấy phát hiện Kim Phi vẫn dựa vào cọc gỗ, ngơ ngác nhìn ra ngoài.

“Tướng công, cả đêm chàng không ngủ à?”

Đường Tiểu Bắc vùi vào ngực Kim Phi: “Đừng buồn nữa, đợi chúng ta quay về, sẽ xử lí đám khốn kia cho hẳn hoil”

Hôm qua cô ấy cũng nghe nói chuyện xảy ra trong làng, tức tối mảng Ngụy Lão Tam cả nửa đêm.

“Ta biết” Kim Phi vỗ vào lưng Đường Tiểu Bắc, “Dậy đi, đợi tí nữa là phải đi rồi”

Hai người ra khỏi nhà gỗ, Thiết Chùy đã đợi ở chỗ sẵn cách đó không xa rồi.

Biết chắc là Kim Phi đang vội quay về, anh ta tiến lên nói: “Tiên sinh, mọi người đã chuẩn bị xong rồi, có thể đi bất cứ lúc nào.”

“Thả bồ câu đưa thư chưa?” Kim Phi hỏi.

Để gửi được tin đi thật mau sau khi tìm được Kim Phi, trên thuyền đã mang theo lồng bồ câu.

Chỉ là hôm qua đã quá muộn, bồ câu không tới bờ biển trước khi trời tối được, nên không thả.

“Trời vừa sáng đã thả rồi, tin tức mà tiên sinh bảo ta chuyển đã được truyền đi rồi.”

Thiết Chùy vội nói. “Thế thì được, đi thôi!”

Kim Phi lại quay đầu nhìn đảo nhỏ, dẫn đầu đi lên thuyền cứu sinh.

Ở đây cách xưởng đóng tàu cả hàng trăm dặm, cho dù cả quãng đường thuận lợi thì cũng phải mất mấy ngày mới tới.

Vừa lên thuyền, Kim Phi đã tìm giấy bút, khóa mình trong khoang thuyền.

Làng Tây Hà.

Ngôi nhà lúc đầu khi bị Ngụy Lão Tam đốt cháy, nay đã được san phẳng, xây dựng lại cùng với xưởng dệt, cả làng đều thấy khí thế ngất trời.

Quan Hạ Nhi và Cửu công chúa đứng trên khu đất cao cạnh sân đập lúa, chỉ vào làng rồi bàn bạc gì đó.

Dân làng đi qua đã sớm quen với chuyện này rồi.

Mặc dù Quan Hạ Nhi có uy tín trong làng, nhưng không có nhiều kinh nghiệm quản lí lắm, đối diện với cảnh ngôi làng bị Ngụy Lão Tam làm cho hỗn loạn, cô chỉ giống như mèo con bắt được nhím, chẳng biết phải ra tay từ đâu.

May là có Cửu công chúa giúp đỡ bày mưu tính kế, mới mau chóng ổn định tình hình được.

Mới bắt đầu thân thể Cửu công chúa còn yếu đuối, cũng lo người trong làng bàn tán, chỉ có thể trốn sau lưng Quan Hạ Nhi để chỉ bảo, nhưng bây giờ trạng thái của cô ấy cơ bản đã hồi phục, độ công nhận của người trong làng với cô ấy cũng càng ngày càng cao, nên mới từ từ ra ngoài ánh sáng.

Hai người bàn chuyện xong, đang chuẩn bị xuống núi, đột nhiên nhìn thấy Tiểu Ngọc thở hổn hển chạy lên chỗ đất cao.

Cửu công chúa thấy Tiểu Ngọc, mắt hơi híp lại.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1773


“Tìm được rồi à?”

Vành mắt của Quan Hạ Nhi lập tức trở nên đỏ hoe, trong chốc lát, hai chân mềm nhữn như sức lực trên người bị rút cạn.

Nếu không phải là đội trưởng đội thân vệ đỡ cô, sợ là đã ngồi xuống đất rồi.

Hô hấp của Cửu công chúa cũng trở nên dồn dập, nhìn chăm chằm vào Tiểu Ngọc hỏi: “Xác nhận chưa?”

“Xác nhận rồi, trong thư Thiết Chùy truyền về, tiếng lóng được sử dụng ngoài điện hạ ra, chỉ có ta và Thiết Chùy biết!”

Tiểu Ngọc nói rồi đưa tờ giấy cho Cửu công chúa.

Kim Phi còn sống hay không rất quan trọng, cho nên lúc đầu khi Thiết Chùy rời đi, Cửu công chúa đã cố ý nhắc nhở Tiểu Ngọc, sau khi tìm được Kim Phi thì dùng tiếng lóng để truyền tin, tránh cho có người bät được chim bồ câu, để lộ tin tức.

Cửu công chúa nhận giấy, quả nhiên câu đầu tiên là tiếng lóng mà cô ấy giao cho Thiết Chùy.

Mặc dù đã cố gắng khống chế cảm xúc của mình, nhưng bàn tay cầm giấy của Cửu công chúa vẫn hơi run rẩy.

“Lúc nào tướng công quay về được?” Quan Hạ Nhi ngẩng đầu hỏi Tiểu Ngọc.

“Phu nhân cũng biết mà, bây giờ thiên hạ đang hỗn loạn, tiên sinh lại là cái kim trong mắt tất cả thế gia vọng tộc, chưa nói rõ là khi nào mới quay về được.” Tiểu Ngọc đáp.

“Đúng đúng, an toàn của tướng công là quan trọng nhất!”

Quan Hạ Nhi vội nói: “Truyền tin cho tướng công đi, bảo chàng đừng vội, trong làng đã có ta và Vũ Dương rồi!”

“Còn một điều nữa, phải giữ bí mật về tin tìm được phu quân, tuyệt đối không thể lộ ra ngoài, biết chưa?” Cửu công chúa nhắc nhở nói.

“Vâng!”

Tiểu Ngọc gật đầu đồng ý: “Đúng rồi, trong thư tiên sinh có nói bảo Mãn Thương chuẩn bị một lô đồ gửi đến Đông Hải, trong tình hình bây giờ...”

“Gửi đồ?”

Vừa nãy Cửu công chúa mới nhìn phần đầu, nghe Tiểu Ngọc nói vậy, cúi đầu nhìn tờ giấy, quả nhiên thấy dòng cuối

cùng trong giấy ghi một danh sách.

“E là phu quân còn chưa biết tình hình bây giờ/ Cửu công chúa suy nghĩ: “Thế này đi, để ta viết thư nói với chàng”

Đông Hải, vận may của Kim Phi không tệ, mấy ngày nay đa phần đều thuận lợi, chỉ bảy ngày đã về tới gần trấn Ngư Khê.

Nhưng lúc còn cách bờ biển năm sáu chục dặm, lại bị một chiếc thuyền đánh cá chặn lại.

Thiết Chùy còn cho là gặp phải cướp biển, đang chuẩn bị cho người tấn công đánh chìm đối phương, lại phát hiện trên

chiếc thuyền đối diện có treo cờ đen của tiêu cục.

Đại Cường canh giữ ở bến tàu xuống thuyền cứu sinh, lao tới chỗ Kim Phi ở trên tàu.

“Tiên sinh, ngài không có chuyện gì, thật sự tốt quá rồi!” Đại Cường thấy Kim Phi, cũng cực kì kích động.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1774


Kim Phi chỉ nhìn bì thư đã nhận ra là nét chữ của Cửu công chúa.

Y liếc dấu sáp ở miệng bì thư một cái, sau đó vội vã mở phong thư ra.

Nhìn hết dòng thứ nhất, ánh mắt Kim Phi đã ớn lạnh.

Đè nén cơn giận xem cho hết bức thư, Kim Phi ngẩng đầu nhìn Đại Cường: “Trung Nguyên thật sự loạn rồi à?”

“Vâng” Đại Cường than thở: “Khánh Hầu, Tấn vương, Sở vương, Lỗ vương đều tạo phản rồi, Đại Khang đã thành cảnh rối ren lung tung như nồi cám lợn rồi!”

“Sao lại thế này?” Thiết Chùy vò đầu: “Lúc ta đi không phải vẫn tốt à?”

Đường Tiểu Bắc cũng vội cầm lấy lá thư trong tay Kim Phi.

Sau khi xem xong, mặt Đường Tiểu Bắc cũng trở nên lạnh lẽo giống Kim Phi.

Trong thư Cửu công chúa nói gần đây xảy ra rất nhiều chuyện.

Sau khi Tứ hoàng tử cướp ngôi, lên tiếng nói với bên người là Trần Cát qua đời đột ngột vì bệnh, trước khi băng hà đã truyền ngôi lại cho Tứ hoàng tử.

Sau khi Thái tử bị phế, các thế gia vọng tộc địa phương có tin tức nhanh nhạy đều biết Tứ hoàng tử là người có khả năng kế thừa ngai vàng nhất, cho nên tất cả các thế gia vọng tộc. đều không thấy bất ngờ khi Tứ hoàng tử kế vị.

Quan trọng nhất là Tứ hoàng tử vừa lên ngôi đã tuyên bố bãi bỏ chính sách mới do Kim Phi và Cửu công chúa ban hành, tước bỏ tất cả chức tước và chức vị của Kim Phi, gán cho tiêu cục Trấn Viễn, quân Trấn Viễn là phe phản loạn.

Lúc ban bố chính sách mới, các thế gia vọng tộc trong thiên hạ đều cảm thấy tận thế tới rồi, cũng căm hận Kim Phi tới tận xương tủy.

Nhưng lúc đó Kim Phi quá mạnh mẽ, dù bọn họ có hận cũng không còn cách nào.

Sau khi chính lệnh của Tứ hoàng tử được truyền ra, thế gia vọng tộc ở các nơi đều võ tay tỏ vẻ vui mừng, chủ động giúp. Tứ hoàng tử đàn áp bá tánh không hài lòng tại địa phương.

Dưới sự ủng hộ của thế gia vọng tộc các nơi, dù Tứ hoàng tử mới lên ngai vàng nhưng cũng đã vững vàng.

Nhưng bắt đầu từ khi Ngưu Bôn bị giam cầm ở cổng Yên Tử, tình thế đột nhiên vượt khỏi tầm kiểm soát.

Phùng tiên sinh phát hiện Ngưu Bôn không có cách nào truyền tin cho Kim Phi được, nên âm thầm phái người báo tin cho làng Tây Hà.

Tất nhiên ông ta làm vậy không phải vì lương tâm cảm thấy thế, mà là ép Cửu công chúa phái người đi cứu Ngưu Bôn.

Kim Phi từng nêu khẩu hiệu ở làng Tây Hà là 'không vứt bỏ, không từ bở, cho nên dù là thật sự duy trì uy tín của Kim Phi, hay ổn định lòng quân, Cửu công chúa đều phải đi cứu.

Trước khi nghĩ cách cứu viện, Cửu công chúa còn cố ý phái mật thám tới gần cổng Yên Tử để xác nhận.

Sau khi xác nhận đúng là đám Ngưu Bôn bị giam, Cửu công chúa, Quan Hạ Nhi và Trịnh Phương bàn bạc, phái ra năm trăm nhân viên hộ tống đi cứu viện.

Doanh trại biên phòng của Đảng Hạng gần Hi Châu chỉ có tổng cộng không quá hai ngàn binh lính không chuyên, nếu là bình thường, năm trăm nhân viên hộ tống được trang bị hẳn hoi, đủ để dẹp yên bọn chúng, nhưng vì tính kế làng Tây Hà, trong tin Phùng tiên sinh không nhắc tới chuyện quân viễn chinh về phía nam, mà Cửu công chúa cũng không nghĩ tới điểm này.

Thế là năm trăm nhân viên hộ tống đã đụng độ với quân viễn chinh của Đảng Hạng.

Quân viễn chinh về phía nam chính là binh tinh nhuệ của Đảng Hạng, các nhân viên hộ tống lại bị đánh cho trở tay không kịp, không chỉ không cứu được người, bản thân cũng bị nhốt trên một ngọn núi hoang, chật vật chống đỡ.

Cửu công chúa nhận được tin, lập tức biết mình bị người gài bãy rồi.

Nhưng lúc này dù có hiểu rõ cũng đã muộn, mấy trăm nhân viên hộ tống bị nhốt trong lãnh thổ Đảng Hạng, Cửu công chúa không thể không đi cứu, đánh nhau với quân viễn chinh của Đảng Hạng.

Phùng tiên sinh không cần dùng tới một binh một tốt nào, không chỉ ngăn được quân viễn chinh của người Đảng Hạng, còn điều chuyển được hơn nửa nhân viên hộ tống chủ lực trong tay của Kim Phi.

Điều càng khiến ông ta vui hơn là Tứ hoàng tử lại phái người liên hệ với sứ giả Thổ Phiên, muốn đối phó với Cửu công chúa cùng Thổ Phiên.

Cơ hội tốt như vậy, tất nhiên Phùng tiên sinh sẽ không bỏ qua, ông ta đòi cái giá rất cao, yêu cầu sau khi xong chuyện, Tứ hoàng tử phải cắt nhường cả Xuyên Thục cho Thổ Phiên.

Tứ hoàng tử biết Phùng tiên sinh đang đòi giá ngất trời, cũng chuẩn bị sẵn sàng để đàm phán lâu dài, nhưng ai ngờ vị tướng lĩnh quần là áo lượt mà chú hắn phái đi cản đường Khánh Hoài lại quá bất tài, chỉ một cuộc gặp gỡ, đã bị Khánh Hoài đánh cho quân lính tan rã.

Mắt thấy Khánh Hoài cách kinh thành cành ngày càng gần, Tứ hoàng tử đành phải lấy các loại chức quan làm cái giá phải trả, tìm sự giúp đỡ của nhóm quyền quý.

Nhóm quyền quý cũng sợ Khánh Hoài đánh tới kinh thành, cộng thêm điều kiện Hoàng đế mới đưa ra thật sự quá mê người, nên nhóm quyền quý dồn dập phát người đi cản đường Khánh Hoài.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1775


Sau chiến thẳng ở Thanh Thủy Cốc, quân Thiết Lâm dưới sự chỉ huy của Khánh Hoài đã được nâng cấp thành quân Giáp Đẳng, với tổng sức mạnh giới hạn mười nghìn binh sĩ.

Tuy nhiên, do tiêu chuẩn cao của Khánh Hoài nên vào thời điểm rút quân, quân Thiết Lâm chỉ có hơn tám nghìn binh sĩ.

Cho nên khi Tứ hoàng tử biết Khánh Hoài có thể tạo phản, bọn họ cũng không lo lắng lắm.

Nhưng Khánh Hâm Nghiêu thì khác, anh ta là châu mục của Tây Xuyên, toàn bộ Xuyên Thục đều thuộc thẩm quyền của anh ta.

Chỉ cần anh ta ra lệnh là có thể điều động khoảng bảy chục ngàn đại quân từ khắp nơi trên đất nước, vội vã đến Tây Xuyên để tiếp viện cho Khánh Hoài.

Lúc này, Tứ hoàng tử cuối cùng cũng không thể ngồi yên, liên lạc với phía Thổ Phiên, dự định để cho Thổ Phiên phái quân đến áp chế Khánh Hâm Nghiêu.

Phùng tiên sinh cố hết sức lên kế hoạch, tất cả nhằm đánh lạc hướng sự chú ý của những nhân viên hộ tống và quân chủ lực của Khánh Hâm Nghiêu. Sao có thể đồng ý với Tứ hoàng tử vào thời điểm quan trọng này chứ?

Ông ta dứt khoát bảo đại sứ Thổ Phiên đóng cửa không tiếp khách và không đàm phán nữa.

Mãi cho đến khi Khánh Hâm Nghiêu dẫn quân chủ lực rời khỏi Tây Xuyên nửa tháng, Phùng tiên sinh mới để sứ giả Thổ Phiên đi tìm Tứ hoàng tử.

Lần này, thái độ của sứ giả Thổ Phiên rất cứng rắn, yêu cầu đòi bằng được Xuyên Thục.

Lúc này, Khánh Hoài đã dẫn quân Thiết Lâm tiến vào Quan Trung, bảy mươi nghìn đại quân của Khánh Hâm Nghiêu cũng đã đến ranh giới Xuyên Thiểm.

Sau trận chiến ở dốc Đại Mãng, sức chiến đấu và tinh thần của binh lính Tây Xuyên đã được cải thiện đáng kể, chưa kể đến quân Thiết Lâm đáng gờm.

Một khi hai quân đội này hợp lực, Tứ hoàng tử sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Vì vậy, sau hai ngày đàm phán, thấy sứ giả Thổ Phiên vẫn không khuất phục, Tứ hoàng tử đã đồng ý với hiệp ước nhục nhã này, nhường toàn bộ vùng Xuyên Thục cho Thổ Phiên.

Hản nghĩ răng làm như vậy, Thổ Phiên sẽ gửi quân giúp hắn tấn công Tây Xuyên, buộc Khánh Hâm Nghiêu phải quay lại tiếp viện.

Kết quả là, Phùng tiên sinh không những không gửi quân, mà còn công bố hiệp ước nhục nhã này, phái nội gián ở Đạt Khang công khai việc Tứ hoàng tử giết cha, hành thích vua và để mất ngọc tỷ.

Dân chúng vốn đã vô cùng bất mãn với việc Tứ hoàng tử bãi bỏ chính sách mới, hai tin tức này lập tức khiến cả vùng biên giới Đại Khang náo động.

Sở vương ở phía nam vốn dĩ bất hòa với Tứ hoàng tử, sau khi Tứ hoàng tử lên ngôi cũng cố tình trấn áp các quyền quý ở địa bàn của Sở vương.

Sau khi tin tức về việc soán ngôi được truyền đi, Sở vương lập tức ra tay. Với sự “ủng hộ” của một nhóm nhân vật có thế lực, ông ta tự xưng vua, hét lên rằng sẽ trả thù cho Trần Cát.

Lỗ vương ở phía đông, Mẫn vương ở phía nam, Ngô vương thấy hóa ra có thể làm như thế cũng rối rít noi gương Sở vương và tuyên bố răng không chết không dừng với Tứ hoàng tử.

Sau đó, Tấn vương ở phía tây bắc, Tương vương ở phía tây nam, ngay cả Tân vương ở Quan Trung cũng không chịu kém cạnh, liên tiếp gia nhập hàng ngũ tự xưng vua.

Toàn bộ Đại Khang đã bị chia năm xẻ bảy trong vòng chưa đầy một tháng.

Lãnh thổ của Tứ hoàng tử bị thu hẹp lại thành phạm vi vài trăm dặm quanh kinh thành.

Kỳ lạ thay, trước cuộc tạo phản của các vị chư vương, Tứ hoàng tử đã thúc giục các gia đình quý tộc địa phương khác. nhau ngăn chặn Khánh Hoài và Khánh Hâm Nghiêu, những gia đình quý tộc cũng đã ba lần bảy lượt phản đối ý kiến này.

Nhưng sau khi chư vương tạo phản, Tân vương ở Quan Trung sợ răng Khánh Hâm Nghiêu và Khánh Hoài sẽ đe dọa mình, đã gửi một tin nhắn cho cả hai, cấm họ vào Quan Trung.

Bất kể là từ Châu Thành hay từ Xuyên Thục đến kinh thành, Quan Trung đều là nơi nhất định phải qua, sao Khánh Hoài và Khánh Hâm Nghiêu có thể đồng ý chứ?

Vì vậy, ba bên bắt đầu đánh nhau theo cách không thể giải thích được này.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1776


Hai bên rơi vào thế bế tắc. "Sao Đại Khang lại rơi vào tình trạng hỗn loạn như vậy?”

Đường Tiểu Bắc đặt bức thư xuống, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin được.

Kim Phi cũng cau mày thật chặt.

Khi họ ở trên đảo, y đã cố gắng tưởng tượng tình huống theo cách tồi tệ nhất có thể, nhưng y không bao giờ nghĩ răng chỉ trong vài tháng, Đại Khang đã bị chia năm xẻ bảy, rơi vào. tình thế chư hầu hỗn chiến.

Đại Cường liếc nhìn Kim Phi, thấp giọng nói: "Tiên sinh, quanh xưởng đóng tàu khả năng vẫn còn có gián điệp của giới quý tộc. Vì lý do an toàn, e rằng không thể tổ chức tiệc chiêu đãi cho ngài được..."

Nhưng anh ta còn chưa kịp nói xong, Kim Phi đã cắt ngang: "Đã lúc này rồi, còn phải tổ chức tiệc chiêu đãi làm gì? à, Hồng Đào Bình có biết ta đã trở về không?”

Sau khi gửi thư cho Cửu công chúa, y đã chỉ thị cho Thiết Chùy gửi tin nhắn cho Đại Cường, yêu cầu Hồng Đào Bình tạo ra một con thuyền tốc hành.

Theo kế hoạch, sau khi trở về, y dự định trước tiên đến xưởng đóng tàu, dùng thiết bị mang về chế tạo một chiếc thuyền tốc hành chạy bằng hơi nước đơn giản để nhanh chóng trở về Kim Xuyên.

Tuy nhiên, sau khi đọc lá thư của Cửu công chúa, y đã từ bỏ ý định đó.

Trước đây trên Trường Giang chỉ có thủy tặc, nhưng giờ đây, khi Đại Khang rơi vào cuộc chiến hỗn loạn giữa các chư vương, giới quý tộc ven sông đã lập chốt kiểm soát, tống tiền thương nhân qua lại.

Tiêu cục Trấn Viễn là mục tiêu của các quý tộc, một khi bị phát hiện, cũng không đơn giản như bị tống tiền, mà là sẽ bị cướp luôn.

Bây giờ thương hội Kim Xuyên đã rút toàn bộ hoạt động kinh doanh tại Giang Nam.

Nếu Kim Phi yêu cầu những món đồ nhỏ, Cửu công chúa còn có thể tìm cách đưa chúng lên một con tàu chở hàng thông thường và gửi lén đến Đông Hải. Nhưng Kim Phi muốn để Mãn Thương đưa trang bị, điều này là không thể.

Ngay cả khi chuyển giao thành công, tiếng ồn của thuyền hơi nước cũng quá lớn và không thể giữ bí mật với giới quý tộc.

Một khi giới quý tộc biết được y còn sống, rất có thể sẽ lập tức chấm dứt nội chiến, hợp lực đối phó y.

Mặc dù nghĩ như vậy hơi tự cao, nhưng Kim Phi cũng không dám mạo hiểm.

Lần trước gặp tập kích giữ lại được cái mạng đã coi là may mắn. Y không thể lúc nào cũng trông cậy vào may mắn được?

Vì vậy Kim Phi từ bỏ ý định trước đó, quyết định không quay lại xưởng đóng tàu.

"Tiên sinh, không dám nói dối, sau tai nạn của ngài, ta không dám tin Hồng Đào Bình nữa, cho nên... Đó là lý do tại sao ta không nói với hắn rằng ngài đã trở lại."

Đại Cường nói: "Ngoại trừ những huynh đệ đi cùng ta trên thuyền, chỉ có phó đại đội trưởng biết ngài đã trở lại, ta cũng chưa nói gì với những huynh đệ khác."

"Ngươi làm rất đúng!"

Kim Phi vỗ bả vai Đại Cường, khẳng định cách làm của anh ta là đúng.

Lúc này, y không thể quan tâm Hồng Đào Bình sẽ nghĩ gì. Y chỉ muốn trở về Kim Xuyên càng sớm càng tốt, trở về với gia đình.

"Tiên sinh xin đừng trách ta tự ý quyết định." Đại Cường cười thật thà.

"Ngươi tìm cách sắp xếp thuyền cho ta, ta muốn trở về Kim Xuyên càng sớm càng tốt."

"Đã sắp xếp xong, nhà họ Địch gần đây có hai chiếc. thuyền đi Du Châu, ta đã sắp xếp xong xuôi, tiên sinh có thể ngồi thuyền của bọn họ trở về."

Đại Cường nói: "Chỉ là đành phải để tiên sinh và phu nhân chịu thiệt giả trở thành người làm, ở trong nhà kho."

"Chỉ cần ta có thể trở về, không có gì là phải chịu thiệt cả."

Kim Phi lắc đầu nói: "Nhà họ Địch nào vậy, có đáng tin không?"

"Cái này thì phải hỏi Tiểu Bắc phu nhân."

Đại Cường cười nói.

Kim Phi nghi ngờ nhìn Đường Tiểu Bắc.

"Lúc đầu không ít quyền quý tẩy chay thương hội của chúng ta, vì vậy ta đã sắp xếp cho vài người ăn mặc như những thương nhân khác và kéo hàng hóa của chúng ta đi bán, giá rẻ hơn một chút so với thương hội.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1777


Vì phải giữ bí mật thân phận, Kim Phi không đến gần bờ biển, mà chuyển sang ngồi trên thuyền đánh cá do Đại Cường mang đến, ngồi thuyền đánh cá đến bến tàu của thủy quân.

Thiết Chùy giao việc tìm kiếm thuyền cứu sinh cho phụ tá, để anh ta tiếp tục ở trên biển giả vờ như đang tìm kiếm để đánh lừa đối thủ, bản thân anh ta dẫn vài nhân viên hộ tống đi theo Kim Phi lên thuyền đánh cá.

Còn luôn miệng nói phải tiếp tục bảo vệ Kim Phi.

"Thiết Chùy, ngươi thật sự không cần phải đi theo ta."

Kim Phi nhìn Thiết Chùy với vẻ mặt bất lực.

Bây giờ làng Tây Hà đang cần nhân tài, Thiết Chùy dù sao cũng đã được huấn luyện, nếu vẫn tiếp tục ở lại bên cạnh y làm hộ vệ, quả thực hơi uổng phí nhân tài.

"Ta vốn chính là đội trưởng đội hộ vệ của tiên sinh, do bị thương nên mới bị tên Đại Lưu kia chiếm chỗ, bây giờ tên Đại Lưu kia không có tí nghĩa khí nào mà đã đi trước rồi, đương nhiên ta nên trở lại."

Thiết Chùy ngoài miệng thì mắng Đại Lưu, nhưng đôi mắt lại hơi ửng đỏ.

Kim Phi cũng không khỏi nhớ tới gã vạm vỡ luôn nói xấu mình, bị Bắc Thiên Tâm đánh đến mức phải nghiến răng chịu đựng đó.

Y thở dài, thấp giọng hỏi: "Thi thể của huynh đệ trên chiếc thuyền chìm đã xử lý xong rồi chứ?"

"Huynh đệ nào vớt lên được cũng vớt lên cả rồi, chỉ là... không tìm thấy Đại Lưu."

Thiết Chùy bất lực nói.

Đại Lưu lúc ấy đứng bên cạnh rương thuốc nổ, gần như đã bị nổ tan xác, căn bản không thể tìm ra được.

"Chuyện nhà của anh ta đã sắp xếp đâu vào đấy cả chưa?" "Đâu vào đấy cả rồi, không chỉ Đại Lưu, người nhà của tất cả huynh đệ trên thuyền lúc ấy, cũng đã được nhận trợ cấp theo tiêu chuẩn."

Nói tới đây, Thiết Chùy còn ngẩng đầu lên nhìn Bắc Thiên Tâm.

Mặc dù lúc đó vẫn chưa tìm được thi thể của Bắc Thiên Tâm, nhưng lúc Quan Hạ Nhi viết danh sách cứu trợ, cũng tính cả cô ấy vào, đưa tiền trợ cấp cho muội muội mà cô ấy nhận nuôi.

Đường Tiểu Bắc thấy bầu không khí hơi bức bối, bèn nhìn về phía Đại Cường và chuyển đổi đề tài: "Đúng rồi, thủy quân chọn phe chưa?"

Kim Phi nghe vậy, cũng ý thức được đây chính là một vấn đề.

Thủy quân lúc trước vẫn luôn thuộc về sự quản lý trực tiếp của bộ Binh, hôm nay chư vương hỗn chiến, văn thư của bộ Binh e là cũng không đưa tới được.

"Theo ta biết thì vẫn chưa." Đại Cường nói: "Gần đây bọn ta luôn tìm kiếm và giải cứu ở những vùng phụ cận, cướp biển nước X đều bị dọa sợ, không dám tới Đông Hải, đành tụ tập ở Nam Hải và Bột Hải, nghe nói Trịnh tướng quân chuẩn bị đích thân dẫn quân đến đó.

Lão Ngũ nói, Trịnh tướng quân thứ nhất là phải đi tiêu diệt thổ phỉ, thứ hai chính là mượn danh nghĩa tiêu diệt thổ phỉ để né tránh việc chọn phe."

"Trịnh Trì Viễn đúng là một người thông minh!"

Kim Phi nghe vậy, không khỏi lên tiếng khen.

"Sao lại nói thế?" Đường Tiểu Bắc hỏi.

"Hôm nay chư vương hỗn loạn, cuối cùng ai có thể đoạt được thiên hạ cũng khó nói trước được, chọn phe chính là đánh cược."

Kim Phi phân tích: "Toàn bộ Đại Khang chỉ có một đội thủy quân, cho dù cuối cùng ai làm Hoàng đế cũng phải cần thủy quân để canh gác vùng biển, Trịnh Trì Viễn không cần thiết phải chọn phe.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1778


Kim Phi nhìn về phía Đại Cường: "Đúng rồi Đại Cường, ngươi rời khỏi xưởng đóng tàu, liệu có ai nghỉ ngờ không?”

"Tiên sinh yên tâm đi, người biết ta đi ra ngoài không nhiều, hơn nữa mấy tháng gần đây ta không có gì làm thì sẽ dẫn người ngồi thuyền ra biển mấy ngày, hy vọng may mắn có thể gặp được tiên sinh, mọi người cũng đã quen rồi."

Đại Cường đáp: "Trên biển có thể nhìn thấy trong phạm vi mười mấy dặm, tuyệt đối sẽ không bị theo dõi, thế nên cho dù có người biết ta đi ra, cũng không biết ta đến để đón tiên sinh."

"Có tâm lắm." Kim Phi vỗ vai Đại Cường.

Hai ngày sau, thuyền đánh cá thuận lợi tiến vào bến tàu của thủy quân.

Thương hội Kim Xuyên xuất hiện, đã k*ch th*ch rất lớn đến nền kinh tế ven bờ Trường Giang, mấy tháng trước Kim Phi tới Đông Hải, hơn mấy chục chiếc thuyền chở hàng đều dừng ở bến tàu của thủy quân.

Vô số thương nhân đến rồi đi, trấn nhỏ bên ngoài bến tàu cũng trở nên vô cùng náo nhiệt.

Nhưng lần này trở lại, trấn nhỏ đã trở nên vắng tanh, trên bến tàu cũng chỉ có ba chiếc thuyền chở hàng, trong đó còn có một chiếc phủ đầy bụi bặm, xem ra đã rất lâu không hề di chuyển.

Hai chiếc thuyền chở hàng khá cũ khác lặng lẽ cập bến trên mặt nước, một người trẻ tuổi đứng ở trên boong, hai tay chắp sau lưng nhìn sông.

"Chưởng quầy, hôm nay các ngươi đi chưa?" Một người trung niên đứng ở trên bờ, hỏi người trẻ tuổi.

"Còn một lô hàng chưa đến, chờ một lát nữa" Người trẻ tuổi trả lời.

Anh ta chính là Địch An mà Đường Tiểu Bắc đã nói đến, cũng là chưởng quầy của hai chiếc thuyền này, người trung niên là quản lý bến tàu.

"Ngươi muốn chờ đồ gì tốt lắm à, đã chờ bảy ngày rồi đấy?" Người trung niên cười hỏi.

Không phải hàng hóa quý giá đắt tiền gì, chỉ là một ít cá khô vàng, lúc đến đây đã có một quý nhân dặn ta mang về." Địch An trả lời: "Bây giờ thế sự không yên ổn, lần này ta trở về, không biết lúc nào mới có thể trở lại Đông Hải, đã đồng ý người ta rồi, không mang về khó nói lắm."

Anh ta là người do Đường Tiểu Bắc âm thầm đào tạo, trong thương hội Kim Xuyên cũng không có nhiều người biết thân phận của anh ta, bao gồm nữ chưởng quầy lúc đó, cũng cho rằng anh ta đã bị phái đến nơi nào đó làm nhân viên rồi.

Tiêu cục và thương hội mặc dù đều là sản nghiệp dưới quyền Kim Phi, thường ngày cũng hợp tác với nhau nhiều, nhưng dù sao cũng là hai bộ phận khác nhau, trong tiêu cục càng ít người biết thân phận của anh ta hơn.

Nhưng mấy ngày trước anh ta nhận được tin Đại Cường truyền tới, bảo anh ta đưa vài người trở về Xuyên Thục.

Đại Cường không nói thân phận của mấy người này, nhưng Địch An đã mơ hồ đoán được.

"Cái thế sự đáng chết này, mới thái bình được mấy ngày lại loạn

Quản lý bến tàu măng mấy câu, xua tay với Địch An rồi rời đi.

Quản lý vừa mới đi, Địch An đã thấy một chiếc thuyền đánh cá từ bên ngoài tiến vào bến tàu thủy quân.

Khi thấy trên thuyền đánh cá treo hai chiếc lồng đèn một đỏ một trảng, Địch An không khỏi hơi nheo mắt lại.

Đây là ám hiệu mà Đại Cường và anh ta đã bàn bạc từ trước.

Nhưng Địch An không thể hiện ra, vẻ mặt không thay đổi gì mà đi xuống boong thuyền.

Thuyền đánh cá từ từ đến gần thuyền lớn, Đại Cường không lộ mặt, ngư dân địa phương mà anh ta tìm bước ra, cung kính chắp tay với Địch An: "Chưởng quầy, xin lỗi, để ngài chờ lâu rồi!"

"Hàng ta cần cũng đủ cả rồi chứ?" Địch An hỏi.

"Đủ cả rồi, đều là cá khô vàng loại ngon nhất, ta đi mười mấy làng chài mới tìm được cho ngài nhiều như vậy đấy."

Anh ta vừa nói vừa hô với phía sau: "Mấy người các ngươi, nhanh tay lên một chút, mang hàng lên trên thuyền Địch chưởng quầy đi!"

"Vâng!" Nhóm Kim Phi hai người một tổ, mang giỏ cá lên thuyền.

Địch An thấy Kim Phi và Đường Tiểu Bắc, khóe mắt không. khỏi ngấn nước.

Nhưng anh ta đã nhanh chóng khống chế được cảm xúc, giả vờ kiểm tra thử cá khô trong giỏ, sau đó tỏ ý bảo mang vào khoang thuyền.

Mấy phút sau, mấy người trên thuyền chở hàng nhảy xuống, trở lại khoang thuyền của ngư dân.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1779


Vì để người khác không nhìn ra sơ hở, dù biết rõ Kim Phi đã lên thuyền, Địch An cũng không đến gặp mặt luôn, mà vẫn luôn đứng chỉ huy ở trên boong thuyền.

Cho đến khi thuyền chở hàng rời khỏi bến tàu ba bốn kilomet, Địch An mới đi vào trong khoang thuyền.

Trong khoang thuyền, nhóm người Kim Phi, Đường Tiểu Bắc đã thay sang quần áo của người chèo thuyền, đang thu dọn giường.

“Tiên sinh, phu nhân, mọi người không sao thật tốt quái!"

Hai mắt Địch An đỏ hoe quỳ xuống: "Vừa rồi ở bên tàu ta lo lắng có người nhìn chăm chăm vào, cho nên không dám lập tức tới bái kiến, mong tiên sinh đại nhân thứ lỗi!"

Ban đầu vì đồng tình, Kim Phi đã mua được rất nhiều gia nô và nô tỳ bị bán thân từ bọn buôn người, Địch An cũng là một trong số đó.

Nam gia nô vẫn là mặt hàng hot trong bọn buôn người, nhưng Địch An vì chân tay không thuận tiện, cơ thể yếu ớt, thường xuyên bị bệnh nên vẫn không bán đi được, khi Kim Phi mua anh ta, anh ta gần như sắp chết bệnh, bị vợ và mẹ đưa cho bọn buôn người.

Địch An tưởng rẵng Kim Phi sẽ để anh ta tự sinh tự diệt, ai ngờ Kim Phi lại giúp anh ta sắp xếp lang trung khám bệnh, cứu chữa cho anh ta.

Lúc nhỏ Địch An chăn gia súc cho địa chủ, con cái địa chủ học trường tư, anh ta ở bên cạnh nghe mấy tháng cũng coi như biết được một ít chữ, cho nên khi Đường Tiểu Bắc đào tạo nữ chưởng quầy, cũng đã dẫn anh ta theo.

Sau đó, còn cho anh ta hai chiếc thuyền, để anh ta làm chưởng quầy, cạnh tranh với thương hội Kim Xuyên.

Mặc dù anh ta không phải là chưởng quầy của thương hội Kim Xuyên, cũng không thể bán những hàng hóa đáng tiền như xà phòng thơm, nước hoa và châu Thủy Ngọc, chỉ có thể bán một số loại hàng hóa bình thường như đồ sắt, vải thô, nhưng Địch An cũng rất hài lòng.

Đồ sắt được sản xuất tại xưởng luyện gang làng Tây Hà rất sắc và cứng, vải thô có chất lượng cao và giá thành rẻ nên cực kỳ được ưa chuộng.

Hơn nữa thương hội Kim Xuyên cũng hợp tác với anh ta để cùng phát triển thị trường.

Cùng một loại sản phẩm, thương hội Kim Xuyên sẽ bán mười quan tiền, nhưng Địch An mở cửa hàng ở bên cạnh bán mười ba quan tiền, khách hàng có sự so sánh, sẽ dễ mua hàng hơn.

Đến thị trường sau, thương hội Kim Xuyên lại bán mười ba quan tiền, Địch An mở tiệm bán mười quan tiền.

Dựa vào phương pháp này, cả thương hội Kim Xuyên và cửa hàng của Địch An đều phát triển rất tốt.

Sau khi trở thành chưởng quầy, thu nhập và địa vị xã hội đều được cải thiện rất nhiều, gia đình cũng ổn định cuộc sống, cho nên cho tới nay, Địch An vẫn luôn biết ơn Kim Phi từ tận đáy lòng.

Biết được Kim Phi xảy ra chuyện ở Đông Hải, Địch An buồn bã rất lâu, cảm thấy rất chán nản.

Bây giờ gặp lại Kim Phi, sự kích động trong lòng không cần nghĩ cũng có thể biết được.

"Mau đứng lên đi, đã nói rồi Kim Xuyên chúng ta không thích quỳ lạy!"

Kim Phi nháy mắt với Thiết Chùy, bảo Thiết Chùy kéo Địch An lên.

"Lão Tuyên, sao ngươi lại đưa tiên sinh và phu nhân đến đây?"

Địch An lau nước mắt, cau mày nhìn về phía người trung niên ở bên cạnh.

Đây là khoang thuyền của người chèo thuyền, ngay cả cửa sổ cũng không có, chỉ có một lỗ sáng nhỏ, ban ngày rất khó nhìn rõ được.

"Ta đã nói với tiên sinh và phu nhân rồi, bảo bọn họ đến khoang thuyền của ngài, nhưng tiên sinh không đồng ý, nhất định muốn đến đây..." Người trung niên bất lực nói.

"Tiên sinh, khoang thuyền của ta đã dọn ra rồi, các ngài hãy ở chỗ của ta đi?"

"Nếu giả thành người chèo thuyền, đương nhiên phải ở trong khoang này, nếu không không phải là sẽ bị lộ tẩy sao?" Kim Phi cười xua tay.

"Nghe theo tiên sinh đi." Đường Tiểu Bắc cũng nói theo.
 
Back
Top Dưới