Đô Thị Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1340


Tiền trang Kim Xuyên thành lập không được bao lâu, Kim Phi và Cửu công chúa đã bị quyền quý tính kế đuổi đi, Khánh Hâm Nghiêu cũng bị cắt chức.

Nhóm thương nhân vừa thấy tình thế không ổn, chẳng những không dám tích trữ tiền riêng nữa mà còn phải xử lý hết toàn bộ số tiền đã gửi trước đây.

Cho dù như thế Kim Phi vẫn viết thư bảo Chu Linh Lung mở thêm nhiều chỉ nhánh nữa, và bảo Chu Du Đạt tổ chức cho dân chúng gửi tiền.

Lúc đầu Chu Du Đạt còn cảm thấy rất khó hiểu, bởi vì trong tay dân chúng có thể có được mấy đồng chứ?

Tiền gửi còn không bằng tiền thuê mặt bằng và tiền công nhân viên của thương hội Kim Xuyên nữa.

Nhưng Kim Phi đã yêu cầu như thế, Chu Linh Lung lại thúc giục mãi, Chu Du Đạt chỉ có thể làm theo.

Hiện tại tiền trang Kim Xuyên ở Tây Xuyên, cả lớn cả nhỏ cộng lại có bảy cơ sở.

Chu Du Đạt không hiểu dụng ý của Kim Phi, nhưng Chu Linh Lung lại biết. Kim Phi muốn cô ấy xây dựng tiền trang là vì muốn rèn luyện năng lực nghiệp vụ của nhân viên công tác.

Cho nên trong khoảng thời gian Kim Phi không ở đây, Chu Linh Lung giống như Đường Tiểu Bäc lúc trước, đến chỗ bọn buôn người mua rất nhiều nô bộc thông minh và biết chữ, mang về huấn luyện.

Điểm khác nhau của Chu Linh Lung và Đường Tiểu Bắc chính là khi trước ở Quảng Nguyên, Đường Tiểu Bắc chỉ mua nô bộc nữ.

Bởi vì lúc đó Kim Phi vẫn chưa có tiền, nô bộc nữ lại rẻ, chỉ cần tốn chút tiền là đã mua được một đám.

Lúc xây dựng tiền trang, Kim Phi đã không còn thiếu tiền nữa, cho nên phạm vi lựa chọn của Chu Linh Lung đã lớn hơn nhiều.

Biết Kim Phi sẽ nhanh chóng cần dùng đến những người này, mặc kệ là nam hay nữ, chỉ cần biết chữ biết số, cô ấy sẽ mua hết.

Dân chúng được Chu Du Đạt tổ chức đi gửi tiền chính là công cụ để chưởng quầy tiền trang tương lai rèn luyện tay. nghề.

Hiện tại, đã đến lúc kiểm nghiệm kết quả huấn luyện rồi.

“Thời gian hơi ngắn, kết quả huấn luyện không lý tưởng lảm, miễn cưỡng có thể ra ngoài làm chưởng quầy, nảm giữ tuyến đầu chỉ có ba mươi lăm người, hơn hai trăm người còn lại vẫn cần huấn luyện.” Chu Linh Lung nói.

“Nhiều vậy sao?” Kim Phi hơi bất ngờ.

Tiền trang mới mở, nghiệp vụ rất đơn giản, cơ bản chỉ có nghiệp vụ nạp và rút

Cho nên yêu cầu của Kim Phi đối với chưởng quầy không cao, chỉ cần biết chữ, biết tính toán cơ bản là được, nhưng Chu Linh Lung có thể bồi dưỡng được nhiều người trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, điều này khiến Kim Phi rất bất ngờ.

Người đọc sách ở Đại Khang phần lớn đều nhằm mục tiêu thi đỗ công danh, phụ nữ học chữ cũng là vì văn hay chữ tốt, người quan tâm đến tính toán không nhiều lắm.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1341


Sau này có một vài tiểu thương nghe được chuyện này còn đặc biệt đưa con cái đến chỗ ta, chỉ mong con cái có một con đường sống”

“Vẫn là nương nương có nhiều cách.” Kim Phi xúc động nói.

Thật ra dạy người ta tính toán có nhiều lúc còn khó hơn dạy chữ.

Hơn nữa người lúc trước đã từng đọc sách, phần lớn đều là nhà có điều kiện, không băng những đứa bé xuất thân từ nhà kinh doanh nhỏ có thể chịu khổ, cũng không thông minh bằng những đứa trẻ gia đình kinh doanh.

“Tiêu chuẩn đánh giá của cô là gì?” Kim Phi tiếp tục hỏi.

“Tiêu chuẩn đánh giá là để bọn họ tự mình quản lý một tiền trang, nếu mười ngày không có vấn đề gì coi như ưu tú, bảy ngày không xảy ra vấn đề gì thì xem như đủ tư cách.”

“Tiêu chuẩn cao thật.” Kim Phi hơi gật đầu, h thấp tiêu chuẩn một chút thì sao? Ví như năm ngày không xảy ra chuyện gì, có bao nhiêu người?”

“Nếu tính theo năm ngày không có chuyện gì thì có một trăm bốn mươi hai người.”

Chu Linh Lung không xem sổ sách, lên tiếng đáp ngay: “Số còn lại đều là ba ngày không xảy ra chuyện gì, nếu chỉ ba ngày mà cũng không kiên trì nổi thì đều bị loại bỏ.”

“Bình thường bọn họ cần xử lý những việc gì?”

“Chuyển, gửi tiền hăng ngày, quản lý tiền trang đều là những việc thường ngày ở tiền trang.”

“Tiếp theo cần phải giao việc cho bọn họ làm, đơn giản hơn việc quản lý tiền trang nhiều, có thể ba ngày không gặp vấn đề gì là được rồi.”

Kim Phi ngẩng đầu nhìn Chu Linh Lung, ánh mắt tràn ngập vui mừng và khen ngợi: “Cực khổ rồi, gần đây bận läm đúng không? Đợi bận xong giai đoạn này, ta cho cô một kỳ nghỉ dài, nghỉ ngơi cho đàng hoàng.”

Lúc nãy Kim Phi không để ý, hiện tại nhìn kỹ mới phát hiện Chu Linh Lung gầy hơn lúc trước một chút.

Khi đó cô ấy vừa được cứu ra từ chỗ bọn buôn người, giờ còn gầy hơn lúc đó...

Kim Phi không hỏi cũng biết vì bồi dưỡng những người này Chu Linh Lung khẳng định đã tốn rất nhiều tâm lực.

“Không cực khổ, đều là chuyện thuộc bổn phận.” Chu Linh Lung vuốt tóc, mỉm cười lắc đầu.

“Tiên sinh, ngài đừng trách bà già này nhiều chuyện, ta có thể hỏi rốt cuộc ngài có dự định gì không?”

Chu Trần Thị thấy Kim Phi và Chu Linh Lung dứt lời, gấp gáp hỏi lại.

“Dự định của ta rất đơn giản, chính là lập khoản cho vay có lãi!” Kim Phi nói.

“Cho vay có lãi?” Chu Trần Thị lần đầu tiên nghe thấy từ này, do dự một lát, hỏi: “Cho vay có lãi là gì?”

“Chính là ta sẽ bảo tiền trang cho dân chúng vay tiền mua. lương thực trước, đợi bọn họ qua được cửa ải khó trong năm nay, sau đó sẽ trả cả vốn lẫn tiền lãi cho tiền trang.” Kim Phi giải thích.

“Vậy tiên sinh định thu lãi bao nhiêu?”

“Thời gian cho vay không giống nhau, lãi sẽ không giống nhau.”

Kim Phi lấy một tờ giấy trắng trên bàn: “Ta căn cứ vào thời gian dài ngắn đặt ra lãi suất, các ngươi xem thử xem có hợp lý không?”

Chu Trần Thị, Nguyễn Đồng Khiết nhanh chóng nghiêng đầu qua xem.

Chu Linh Lung cũng nhìn lướt qua, sau đó không nhìn nữa.

Lãi suất này là lúc trước cô ấy và Kim Phi đặt ra, cô ấy hiểu rất rõ về nó.

“Tiên sinh, ngài...lãi suất này cũng thấp quá rồi.”

Chu Trần Thị trợn mắt nhìn.

Thời kỳ phong kiến, địa chủ cướp lương thực của tá điền, mặc kệ đấu lớn hay đấu nhỏ, lãi suất đều cao đáng sợ.

Ở thời kỳ gieo hạt mượn lương thực của địa chỉ, đợi đến mùa thu hoạch số đó tăng gấp bao nhiêu còn phải xem lương tâm của địa chủ.

Có một số rất độc ác, lãi đội thêm lãi, lương thực một quý của tá điền trả cho địa chủ còn chưa đủ.

Còn lãi suất Kim Phi đặt ra, thật sự quá thấp so với địa chủ.

“Nếu đã cho dân vay lấy lãi, lãi suất đương nhiên không thể cao quá, nếu không chẳng phải sẽ thành cho vay nặng lãi à?” Kim Phi cười đáp.

“Nhưng thế này thì thấp quá, có bảo đảm chỉ trả của tiền trang không?”Chu Trần Thị hỏi: “Trên thương trường, làm việc không có lợi ích không thể tồn tại lâu dài”

“Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi, lãi suất này con và tiên sinh đã tính toán rồi, sẽ không phải lỗ đâu.”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1342


“Tiên sinh và Linh Lung đã tính toán ổn thỏa thì ta không hỏi nhiều nữa, ta vẫn còn một vấn đề, cứu trợ thiên tai là công trình lớn, tiên sinh đủ tiền không?”

Chu Trần Thị nói: “Cho vay có lãi như một cánh cửa, một khi cánh cửa mở ra, tiền sẽ chảy ra như nước, đến lúc đó muốn đóng cũng không đóng được!”

“Ta sẽ không mở các khoản vay ở Xuyên Thục cùng một lúc, mà sẽ lấy những khu bị ảnh hưởng nặng nề nhất quanh Tây Xuyên làm thí điểm, nếu khả thi thì sẽ quảng bá rộng rãi, còn nếu không thì tạm thời dừng lại.”

Kim Phi n Hơn nữa, hôm nay Công chúa điện hạ bắt được một nhóm quyền quý, bọn họ có căn cơ thâm sâu, lương thực lấy được cộng lại còn nhiều hơn so với chúng ta, hẳn là có thể duy trì được”

Đây cũng là lý do Kim Phi dám mở dịch vụ cho vay có lãi”.

“Điện hạ bắt bọn quyền quý tích trữ lương thực ư? Bắt được bao nhiêu?”

Hai mẹ con Chu Trần Thị và Nguyễn Đồng Khiết đều kinh hoảng.

Ba người bọn họ cũng được xem là nhân vật cấp cao của thương hội Kim Xuyên ở Tây Xuyên, nên từ lâu bọn họ đã biết chuyện bọn quyền quý tích trữ lương thực.

Nhưng việc Cửu công chúa bắt bọn quyền quý ở Khánh phủ, chưa được truyền ra ngoài.

Ba người biết Kim Phi đến Tây Xuyên, nên vẫn chờ ở thượng hội, vì thế còn chưa biết tin này.

“Bắt hết từ trên xuống dưới rồi, bao gồm cả những kẻ tay sai giúp bọn họ khống chế bọn thổ phỉ” Kim Phi nói.

“Tốt quá, cuối cùng cũng có người trừng trị đám khốn kiếp này!"

Mấy ngày trước Nguyễn Đồng Khiết có việc phải ra khỏi thành, cũng chứng kiến tình trạng bi thảm ngoài thành, cô ấy cũng rất khinh thường việc quyền quý âm thầm nâng cao giá lương thực.

"Thế lực sau lưng đám người này không nhỏ, Cửu công chúa bắt bọn chúng, cũng chưa chắc lấy được lương thực”

Chu Trần Thị không lạc quan như Nguyễn Đồng Khiết.

Bà ấy đã lớn tuổi, trải qua nhiều chuyện hơn, chín chẳn hơn, biết rõ thế lực sau lưng đám quyền quý đại diện cho điều gì.

“Nương nương, có thể bà chưa biết, có một thi thể của tên quyền quý bị treo ở cửa thành Bắc.” Kim Phi nói.

“Lần này Công chúa điện hạ thật tàn nhẫn, dám trở mặt với đám quyền quý luôn ư?”

Hai mắt Chu Trần Thị mở to.

“Bây giờ đã thế này, không trở mặt cũng không được nữa, nếu cứ tiếp tục, không biết Xuyên Thục phải chết bao nhiêu người nữa!"

“Cửu công chúa làm như vậy, sẽ đắc tội với nhiều quyền quý, cô ấy chịu được áp lực từ kinh thành sao?”

“Tạm thời bỏ qua chuyện kinh thành, cứu trợ thiên tai trước rồi nói sau.”

Mặc dù Kim Phi không hiểu chuyện triều đình, nhưng y biết giết nhiều quyền quý như vậy, cướp luôn lương thực của bọn chúng thì có ý nghĩa gì.

Nhưng y không thể quan tâm được nhiều như vậy.

Băng không, chờ đến khi Cửu công chúa tranh luận với đám quyền quý xong, mọi người đã chết đói hết rồi.

Cục diện bây giờ, phải giải quyết nhanh chóng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1343


Chu Trần Thị không biết nên nói Kim Phi và Cửu công chúa như thế nào.

Cách làm của hai người quá táo bạo, hoàn toàn không quan tâm đến những quy tắc ngầm của đám quyền quý.

Sau việc này, họ chắc chắn sẽ bị toàn bộ đám quyền quý loại trừ.

“Mạo hiểm lớn như vậy, còn muốn mang toàn bộ tài sản của mình vào đó, đến lúc đó người dân không trả lương thực cho ngài, đừng nói là kiếm tiền, đến cả vốn cũng không thu hồi được”.

Nguyễn Đồng Khiết khôi phục tinh thần, cảm thấy không đáng thay Kim Phi: “Ngài có ý đồ gì?”

“Ý đồ là để yên lòng.” Kim Phi nói: “Tiền không còn, chúng †a còn có thể kiếm, nhưng người không còn, thì hối hận cũng đã muộn.”

“Tiên sinh, đôi khi ngài không thể nghĩ quá tốt về người khác, ngài tốt bụng, không có nghĩa là mọi người đều tốt bụng.”

Chu Trần Thị nhắc nhở: “Trên thế gian này, thứ khó dò xét nhất chính là lòng người, ngài và công chúa điện hạ thương xót bách tính, sẵn sàng cho họ vay tiền và lương thực, nhưng một khi khoản vay có lãi được mở, thì không chỉ một, hai nhà mượn lương thực của ngài, mà cả hàng chục triệu người.

Đến lúc đó, nếu có người đi đầu không chịu trả, thì sẽ có nhiều người noi theo, chẳng lẽ ngài đến từng nhà để đòi sao?”

“Lo lắng của nương nương rất có lý, chuyện này ta nghĩ thế này:

Kim Phi nói: “Đầu tiên, lương thực mà ta đưa cho dân chúng, đa số sẽ tính vào tiền công, chẳng qua là ứng trước cho. họ mà thôi, mỗi lân cho sẽ không cho nhiều, dù có người ôm lương thực bỏ chạy, tổn thất cũng không lớn.

Hơn nữa, nếu bây giờ họ chạy, thì có thể chạy đi đâu được chứ?”

“Đây cũng là một cách, nếu có thể kiếm sống bằng cách làm việc, ta tin rằng không ai vì một ít lương thực, mà kéo cả nhà đi tha hương biệt xứ.”

Chu Trần Thị gật đầu: “Chỉ là nhìn từ góc độ kinh doanh, ta vẫn cảm thấy tiên sinh làm như vậy là quá bốc đồng, không kiếm được tiền...”

Nói đến đây, bà ấy đột nhiên dừng lại: “Xin lỗi tiên sinh, bà lão này không nên nghỉ ngờ quyết định của ngài, chẳng qua là thói quen làm ăn, ý nghĩ tâm thường, ngài đừng giận.”

“Nương nương, bà đang suy nghĩ cho ta, sao ta có thể giận chứ? Không chỉ không giận, mà còn thấy vô cùng may mắn vì đã đưa bà trở về từ Giang Naml”

Kim Phi chân thành nói: “Trong nhà có người già, như có báu vật! Bà nói đúng, làm ăn mà không có lãi thì sẽ không tồn tại được lâu! Ta là người lý tưởng hóa, không biết nhiều về làm ăn, nếu sau này bà cảm thấy ta làm gì sai, cứ nói thẳng cho ta biết, ta nhất định sẽ cân nhäc ý kiến của bà một cách nghiêm túc!”

Nói xong y còn quay sang dặn dò Đại Lưu: “Từ giờ trở đi, nếu nương nương đến tìm ta, không được ngăn cản.”

Kim Phi không phải đang ra vẻ, mà là muốn chiêu mộ Chu Trần Thị từ tận đáy lòng.

Y là chàng trai học khoa học và kỹ thuật, có thể đi đến ngày hôm nay, hoàn toàn nhờ vào công nghệ, tạo ra những sản phẩm đi trước thời đại.

Khi y xuất hiện đã dẫn đến hiệu ứng cánh bướm, ngành công nghiệp của Đại Khang chắc chắn sẽ phát triển nhanh chóng, ưu thế của y sẽ ngày càng nhỏ đi.

Tuy Đường Tiểu Bắc kinh doanh giỏi hơn y, nhưng vẫn còn quá trẻ, thường suy nghĩ không thấu đáo.

Mà Chu Trần Thị vừa vặn bổ sung cho khuyết điểm này. Bà ấy có kinh nghiệm phong phú, lại rất bình tĩnh, hơn nữa còn có khát khao chứng minh năng lực, gặp phải vấn đề sẽ đứng lên nói, chứ không mù quáng lấy lòng.

Tuy ngoài miệng bà ấy nói mình già nhưng kỳ thực tuổi tác cũng không già lắm, đang ở độ tuổi sung sức nhất của cuộc đời.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay

Xét về mọi mặt, đây là một nhân tài đáng được chiêu mộ.

Để mời chào một người không thể chỉ hô mỗi khẩu hiệu, mà còn phải có lợi ích thật.

Dặn dò Đại Lưu xong, Kim Phi quay sang nhìn Nguyễn

Đồng Khiết.

“Quay về hỏi thăm tin tức, xem ai đang sở hữu nhà cũ của nhà họ Chu, tìm cách mua nó, trả lại cho nương nương.”

“Nhà cũ nhà họ Chu ở trong tay nhà họ Mạc, ta sẽ tìm người đến nhà họ Mạc để thương lượng.”

Nguyễn Đồng Khiết vội gật đầu. “Cảm ơn tiên sinh!”

Chu Trần Thị nghe vậy, hai mắt chợt đỏ hoe, vừa nói vừa kéo Chu Linh Lung quỳ xuống trước mặt Kim Phi, nhưng đã bị Kim Phi giữ lại.

Quả thật Chu Trần Thị là một người phụ nữ dám nghĩ dám làm, hơn nữa còn có năng lực.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1344


Đêm lần trước, sau khi gặp Kim Phi về, Chu Trần Thị bị kích động nửa đêm không ngủ được.

Trong đầu tính toán làm sao để quán trà hoạt động tốt hơn, chứng minh năng lực của mình ở trước mặt Kim Phi.

Chu Linh Lung đã lấy được sự tín nhiệm của Kim Phi, nếu như bà ấy cũng nhận được sự tín nhiệm của Kim Phi thì bọn họ sẽ có cơ hội lấy lại nhà cũ của nhà họ Chu.

Đáng tiếc quán trà còn chưa kịp mở lại, Kim Phi đã đi rồi.

Chu Trần Thị vì thế mà đau lòng không nguôi, thậm chí còn cho rằng Kim Phi bảo bà ấy mở lại quán trà cũng chỉ là nói qua loa mà thôi.

Nhưng bây giờ, thái độ của Kim Phi khiến cho bà ấy lấy lại được hy vọng lần nữa.

“Nếu tiên sinh tín nhiệm ta, thì ta xin phép nói thẳng.”

Chu Trần Thị nói: “Ta vẫn cảm thấy, xây dựng cầu đường, trùng tu thuỷ lợi là bất khả thi, đầu tư lớn, rủi ro cao, lợi nhuận lại quá ít, thật sự không có lợi.”

“Ta cũng thấy là không có lợi.” Nguyễn Đồng Khiết cũng nói phụ hoạ theo.

“Về điểm này, ta và Cửu công chúa cũng đã cân nhắc rồi, ở làng Tây Hà chúng ta đã đạt được thoả thuận.”

Kim Phi nói: “Tiền để trùng tu thuỷ lợi sẽ do Cửu công chúa kiếm được từ những quý tộc mua lương thực, còn ta phụ trách tiền vốn mở công xưởng và xây dựng cầu đường.

Những cầu đường do thương hội Kim Xuyên tu sửa sẽ cho thu lệ phí trong 50 năm, dùng để lấy lại vốn và phí bảo trì hằng ngày.

À, nói đến việc này, ta còn có chuyện muốn bàn bạc với nương nương, cứ cách mười dặm, ta chuẩn bị xây dựng một quán trọ ở hai bên đường, sử dụng cho việc nghỉ ngơi của các thương nhân, lữ khách, cũng là đồn trú của nhân viên hộ tống, phụ trách sự an toàn trong bán kính mười dặm.

Nương nương có kinh nghiệm quản lý quán rượu, chuyện này e là phải phiền bà để tâm hơn”.

“Xây quán trọ, thu lộ phí để lấy lại vốn? Tiên sinh, ngài để cho ta suy nghĩ một lát.”

Những lời này của Kim Phi chứa lượng thông tin quá lớn, trong lúc nhất thời Chu Trần Thị không tiếp thu được.

Trước giờ những người thu lộ phí ở Đại Khang, chỉ có thổ phỉ.

Bây giờ Kim Phi không những muốn tu sửa cầu đường mà còn muốn thu lộ phí, xây quán trọ để thu hồi vốn.

Việc này trước giờ chưa từng xuất hiện ở Đại Khang.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1345


Một lúc sau, Chu Trần Thị một lần nữa ngẩng đầu nhìn về phía Kim Phi.

“Tiên sinh, biện pháp mà ngài nói, chưa từng có trong lịch sử, ta thật sự không nắm chắc.”

Chu Trần Thị hỏi: “Ngài nói thật với ta, ngài đã nắm chắc phần lớn rồi sao?”

“Chắc là khoảng chừng... năm mươi phần trăm”

Kim Phi nói: “Nếu muốn làm giàu, trước tiên phải sửa đường, sửa đường không chỉ có thể thu lộ phí, mà còn có thể k*ch th*ch việc buôn bán phát triển ở Xuyên Thục, đối với thương hội Kim Xuyên chúng ta cũng là việc tốt.”

“k*ch th*ch buôn bán phát triển?”

Chu Trần Thị lại nghe được một từ ngữ hoàn toàn xa lạ.

Nhưng bà ấy cũng không giả vờ là mình hiểu, mà khiêm tốn hỏi: “Có nghĩa là gì? Xin tiên sinh chỉ bảo.”

“Nói thế này đi, tiền công mà người dân kiếm được từ việc sửa đường, nếu có thể thỏa mãn đủ nhu cầu ấm no thì có phải bọn họ sẽ mua những đồ dùng hăng ngày khác, ví dụ như dao phay, lưỡi liềm, cán cuốc các loại không?” Kim Phi hỏi.

“Vật dụng băng sắt có thể là đồ vật gia truyền, hơn nữa còn thường xuyên dùng đến, quả thật nếu như dân chúng có tiền họ sẽ mua vật dụng băng sắt đầu tiên.”

Chu Trần Thị gật đầu, hơn nữa bà ấy còn hiểu được ý của Kim Phi, nói “Vật dụng băng sắt của thương hội Kim Xuyên chúng ta vừa tốt vừa rẻ, dân chúng rất có thể sẽ chọn vật dụng bằng sắt của nhà chúng ta”

“Không chỉ vật dụng băng sắt, chờ khi xử lý xong nạn thiên tai, ta sẽ trở về nghiên cứu thêm nhiều công cụ cùng với những loại hàng hoá khác, phấn đấu để mỗi quán trọ đều trở thành một tiệm tạp hoá kim khí, để dân chúng không cần đến huyện phủ vẫn có thể mua được muối ăn, lương thực và những thứ khác mà mọi người cần trong cuộc sống”

Kim Phi nói: “Như vậy tiền mà thương hội chúng ta kiếm được, không phải có thể thuê được nhiều dân chúng đi tu sửa đường hơn sao? Xây được nhiều công xưởng, thuê được nhiều công nhân hơn sao?

Dân chúng kiếm được tiền, sẽ không chỉ mua vật dụng băng sắt mà còn mua những thứ khác nữa. Dân chúng mua thịt, bán thịt có phải cũng kiếm được tiền không? Bán thịt kiếm tiền xong có thể mua được trang sức cho vợ đúng không? Bán trang sức kiếm tiền xong còn có thể mua mấy thước vải bố để may quần áo cho con cái đúng không?

Dân chúng có tiền trong tay, thì thị trường mới có thể đi lên, chúng ta mới kiếm được càng nhiều tiền.

Cho nên việc sửa đường không chỉ thương hội Kim Xuyên chúng ta được lợi, những thương nhân khác cũng sẽ được lợi, Xuyên Thục sẽ nhanh chóng trở thành một vùng kinh tế thuận lợi, đây chính là k*ch th*ch buôn bán phát triển.”

“Thì ra là vậy!”

Chu Trần Thị bừng tỉnh, sau đó khâm phục nói: “Chẳng trách điện hạ lại coi trọng tiên sinh như vậy, tiên sinh rất có tài trị quốc, ở Tây Xuyên thật quá lãng phí tài năng.”

“Nương nương quá khen rồi.” Kim Phi khoát tay.

Những đạo lý mà y nói, bất kỳ một học sinh trung học nào. ở kiếp trước đều hiểu.

Chẳng quá là y may mắn, quen biết được với Cửu công chúa và Khánh Hâm Nghiêu, nên mới có cơ hội để thực hiện.

“Là tiên sinh quá khiêm tốn.”

Chu Trần Thị thấy vậy càng khâm phục: “Ta bây giờ mới biết khoảng cách giữa ta với tiên sinh như thế nào, ta chỉ thấy mỗi ba tấc đất trước mặt, còn tiên sinh lại suy tính đến cả thiên hạ, chẳng trách tiên sinh lại có thể làm ăn lớn như vậy!”

“Nương nương bà tung hô thêm mấy câu nữa thì ta sẽ bay lên tận trời đấy.”

Kim Phi được khen cũng hơi đỏ mặt. “Không phải nịnh hót tiên sinh, ta thật sự thấy bội phục.”

Chu Trần Thị nói: “Trước đây ta còn không nghĩ ra, nhưng vừa rồi nghe tiên sinh giải thích, ta đã hiểu.

Hiện tại khắp nơi đều có trộm cướp hoành hành, đường núi cũng rất khó đi, nếu như tiên sinh sửa đường xong, còn cứ cách mười dặm xây một quán trọ, phái nhân viên hộ tống bảo. vệ an toàn, con đường kinh doanh này khẳng định sẽ hồi sinh, việc làm ăn của quán trọ cũng sẽ tốt hơn.

À, tiên sinh, trên con đường kinh doanh này chỉ có chúng †a mới có thể xây quán trọ, hay là tất cả mọi người đều có thể xây?”

“Chúng ta là người sửa đường, dĩ nhiên là chỉ có chúng ta mới có thể xây." Kim Phi nói: “Người khác muốn xây cũng phải đưa tiền cho chúng tai”

Thật ra Kim Phi nói những điều này, đều là tham khảo từ các tuyến đường và trạm dừng phục vụ ở kiếp trước.

Trạm dừng phục vụ ở trên đường, ai muốn làm cũng làm được sao?

Kim Phi quyết tâm cố gảng thúc đẩy cứu giúp thiên tai, không chỉ là vì không thể đứng nhìn dân chúng gặp nạn, mà cũng là suy nghĩ cho mình.

Nếu là bình thường, việc xây đường kinh doanh, xây quán trọ, thậm chí xây dựng nhà xưởng ở khắp nơi đều sẽ phải chịu áp lực đến từ mọi mặt.

Nếu như y tìm Cửu công chúa và Khánh Hâm Nghiêu đến giúp đỡ cũng sẽ nợ ân tình của họ.

Nhưng bây giờ làm như vậy, để cứu giúp nạn thiên tai, Cửu công chúa và Khánh Hâm Nghiêu cũng sẽ chủ động giúp Kim Phi giải quyết hết tất cả phiền toái, ngược lại còn nợ ân tình của y.

Còn về những dự án thuỷ lợi tốn kém nhất, mất nhiều thời gian nhất, lại ít lợi nhuận nhất, Kim Phi đều không phụ trách một dự án nào, tất cả đều giao cho Cửu công chúa và Khánh Hâm Nghiêu.

Với sự thông minh của Cửu công chúa, đương nhiên sẽ hiểu được ý định của Kim Phi.

Nhưng việc trùng tu thuỷ lợi thuộc về công trình dân sinh, vốn là chuyện của quan phủ, Cửu công chúa cũng đành chịu.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1346


Cuối cùng Chu Trần Thị cũng cảm thấy yên tâm khi biết Kim Phi đã có một kế hoạch hoàn chỉnh.

Đã đến giờ cơm, Kim Phi giữ hai mẹ con họ lại cùng ăn tối ở thương hội Kim Xuyên.

Trong lúc đó, Chu Trần Thị lại nhắc bổ sung vài chỉ tiết, Kim Phi đều ghi nhớ.

Trước đó Kim Phi khá xem trọng Chu Linh Lung, chuẩn bị cho cô ấy hai nhân viên hộ tống nữ, phụ trách công việc bảo. vệ.

Qua cuộc nói chuyện hôm nay, Kim Phi cũng nhận ra tầm quan trọng của Chu Trần Thị.

Vì sự an toàn của hai mẹ con, Kim Phi lại cử một nhóm nhân viên hộ tống bảo vệ cả nhà họ.

Điều này khiến Chu Trần Thị vô cùng biết ơn, dẫn Chu Linh Lung cảm kích rời đi.

Tiễn hai mẹ con đi, Kim Phi cũng không nghỉ ngơi, tài liệu Nguyễn Đồng Khiết để lại cho y còn nhiều hơn làng Tây Hà, hơn nữa chuyện cứu trợ thiên tai cũng phức tạp, Kim Phi bận rộn đến tận nửa đêm mới xong.

Sáng sớm hôm sau, cửa thành vừa mở, y lại dẫn theo. người ra khỏi thành.

Chu Du Đạt vẫn đang giúp Kim Phi xây dựng nhà máy, nhưng dạo gần đây do những khó khăn mà thái giám và các quyền quý lực gây ra, các công trường đều đình công, Kim Phi cần phải đưa ra quyết định trong rất nhiều việc.

Kim Phi vừa rời khỏi căn cứ thương hội Kim Xuyên không lâu, Khánh Mộ Lam dẫn người tìm đến.

Tiếc là lúc đó Kim Phi đã ra khỏi thành, cô ấy lại đến muộn một bước.

Kim Phi bận việc ở ngoài thành đến lúc cửa thành sắp đóng mới trở về.

“Tiên sinh, sáng nay Khánh cô nương đến tìm ngài"

Nguyễn Đồng Khiết nói: “Khánh cô nương nói, điện hạ bị bệnh rồi”.

“Bị bệnh?”,

Kim Phi nhíu mày: “Có nặng không?”

“Hình như rất nặng, Khánh cô nương hôn mê đến nửa đêm mới tỉnh”.

“Hôn mê?”, Kim Phi sửng sốt: “Đại Lưu, chuẩn bị ngựa”.

Thật ra hôm qua lúc Cửu công chúa rời khỏi tiểu viện, Kim Phi đã cảm thấy vẻ mặt cô ấy hơi lạ.

Nhưng lúc đó cứ tưởng cô ấy đi đường dài nên mệt mỏi, không để ý quá nhiều, càng không ngờ lại hôn mê nghiêm trọng đến thế.

Không kịp vào nhà, đợi Đại Lưu dẫn ngựa đến, y lập tức cưỡi ngựa chạy đến Khánh phủ.

Người gác cổng Khánh phủ biết Kim Phi, vừa bảo người đi báo, vừa dẫn Kim Phi vào phòng khách.

“Lão nô đã cho người đi báo cho lão gia rồi, Kim tiên sinh đợi một lát”.

Hậu viện Khánh phủ không chỉ có Khánh Mộ Lam và Cửu công chúa, mà còn có con cái và vợ của Khánh Hâm Nghiêu, Kim Phi cũng không tiện xông vào, chỉ đành kiên nhẫn đợi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1347


“Có tiện dẫn ta đi thăm không?”, Kim Phi hỏi.

Lúc này trời đã tối, một người đàn ông xa lạ như y cũng không tiện vào nội viện Khánh phủ.

Nhưng lúc này Kim Phi không nghĩ nhiều như thế.

Không chỉ vì tầm quan trọng của Cửu công chúa mà còn vì Cửu công chúa có vị trí hơi khác thường trong lòng y.

“Mời tiên sinh", Khánh Hâm Nghiêu ngẫm nghĩ, sau đó làm động tác mời.

“Mặc dù bài thơ này tuy không có vần điệu nhưng lại dễ hiểu, ngắn gọn và đáng suy ngẫm, có thể gọi là kiệt tác, là phong cách nhất quán của tiên sinh..”

Trong phòng, Cửu công chúa đang tựa vào gối đầu, thảo. luận về bài thơ mà Kim Phi sáng tác tại sơn trang Lục Thủy với Khánh Mộ Lam”.

Thấy Kim Phi bước vào, cô ấy bất lực liếc nhìn Khánh Mộ Lam: “Mộ Lam tỷ, chẳng phải đã không cho tỷ nói với tiên sinh rồi sao?”

“Muội bị bệnh, lẽ nào không nên nói cho tiên sinh biết à?”

Khánh Mộ Lam nhìn Kim Phi: “Vũ Dương đã bệnh hơn một ngày rồi, sao giờ ngài mới đến?

Mặc dù đã qua hơn một ngày, cô ấy đã không còn tức giận thế nữa, nhưng vẫn oán trách Kim Phi.

Thấm Nhi cũng tỏ thái độ với Kim Phi.

“Hôm nay ta ra ngoài, lúc về mới biết”.

Tâm tư của Kim Phi đều tập trung vào Cửu công chúa, lười để tâm đến Khánh Mộ Lam và Thấm Nhị, y đi đến cạnh giường. hỏi: “Điện hạ thấy thế nào rồi?”

“Đỡ hơn nhiều rồi”, Cửu công chúa lắc đầu: “Vốn dĩ cũng không có gì lớn, nhưng Mộ Lam tỷ lo lảng quá, hại tiên sinh muộn vậy rồi mà còn chạy đến”.

“Đã lúc nào rồi, đừng nói mấy lời khách sáo thế chứ”.

Kim Phi nói: “Đại phu có nói tại sao bị bệnh không?”

“Đại phu nói Vũ Dương mệt mỏi nhiều ngày, dạo này lại suy nghĩ nhiều nên ngất xỉu”.

Khánh Mộ Lam buồn bực nói: “Ngài cũng không để người ta bớt lo”.

“Khánh Mộ Lam, lúc nấy cô nói lời giễu cợt, ta không nói gì rồi, còn được đẳng chân lân đăng đầu à?”

Hôm nay Kim Phi đã mệt cả một ngày, lúc về lại biết Cửu công chúa bị bệnh, tâm trạng vốn đã cáu kỉnh, Khánh Mộ Lam lại nói mấy lời kỳ quái nên Kim Phi cũng lười nương theo cô ấy.

“Có gì thì cứ nói thẳng, đừng vòng vo”. “Ngài... ngài còn mắng ta”.

Khánh Mộ Lam tức giận muốn nổ phổi, nhưng thấy xung quanh có nhiều người như vậy, cô ấy đành nhãn nhịn, đẩy Khánh Hâm Nghiêu ra: “Ca ca, huynh tránh đi một chút”.

Nghe thế Khánh Hâm Nghiêu híp mắt.

Bây giờ Kim Phi, Cửu công chúa và nhà họ Khánh có thể nói là liên minh gắn kết, Khánh Mộ Lam bảo anh ta tránh đi, chắc chắn không phải vì chuyện công, mà là chuyện riêng.

Với trí thông minh của Khánh Hâm Nghiêu, Khánh Mộ Lam nói thế tức là đã nói cho anh ta biết, đây là chuyện riêng giữa Kim Phi và Cửu công chúa.

Nhưng Khánh Hâm Nghiêu lại không nói gì nhiều, chỉ gật đầu rồi dẫn quản gia rời đi.

Khánh Mộ Lam lại đuổi đám người hầu đi, cuối cùng còn bảo Thấm Nhi, Châu Nhi canh cửa, A Mai lên nóc nhà canh phòng có người đến gần.

Cửu công chúa vừa nhìn đã biết Khánh Mộ Lam muốn nói gì.

Khánh Mộ Lam còn chưa kịp lên tiếng, Cửu công chúa đã chủ động nói: “Mộ Lam, ta biết tỷ muốn nói gì, ta có thể nói rõ cho tỷ biết, ta và tiên sinh trong sạch”.

“Trong... trong sạch?”

Khánh Mộ Lam bị đánh cho trở tay không kịp: “Vậy Thấm Nhi nói với ta, hai người ở trong rừng cây gần một canh giờ, hai người ở trong đó làm gì?”

“Thời tiết bây giờ tệ quá, đầu ngón tay sắp tê cóng rồi, ta và tiên sinh còn có thể làm gì nữa đây?”

Cửu công chúa bất lực thở dài: bàn bạc chiến lược”.

Bọn ta ở trong rừng cây

“Bàn chiến lược?”, Khánh Mộ Lam nghỉ hoặc nhìn Cửu công chúa, sau đó lại nhìn Kim Phi: “Ngài là đàn ông, nói cho. ta biết, có phải hai người trong sạch không?”

“Bọn ta chắc là trong sạch... nhỉ?”

Kim Phi không chắc chắn lắm, liếc nhìn Cửu công chúa.

“Trời ạ!”

Cửu công chúa bất lực kéo chăn lên che mặt.

Cô ấy nghĩ không ra, Kim Phi có thể nói là thông minh hơn người trong những việc khác, chỉ có chuyện tình cảm là khờ khạo.

Cửu công chúa chưa từng gặp người đàn ông nào thẳng thắn như vậy.

Rõ ràng là cô ấy đang che giấu cho Kim Phi, hơn nữa Khánh Mộ Lam sắp tin rồi, kết quả Kim Phi nói thế làm hỏng chuyện.

Quả nhiên Khánh Mộ Lam lập tức nổi đóa.

Cô ấy kéo chăn của Cửu công chúa ra: “Vũ Dương, đầu muội bị lừa đá rồi sao, ta đang ra mặt giúp muội, muội còn giúp ngài ấy nói dối! Ta... Nếu không phải ta thấy muội bị bệnh thì ta đã đánh muội một trận rồi”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1348


“Vũ Dương là em họ của ta, muội ấy bị ngài lợi dụng chiếm hời, sao lại không liên quan gì đến ta được chứ?”

Khánh Mộ Lam chống nạnh, tức giận nói. Kim Phi nhất thời không nói được gì. “Mộ Lam tỷ, bọn ta trong sạch thật...”

Cửu công chúa còn muốn phản kháng lần cuối, nhưng chưa kịp nói xong đã bị Khánh Mộ Lam cắt ngang.

“Cô nam quả nữ ở trong rừng cây gần một canh giờ, ngài nói hai người trong sạch, ai mà tin?”

“Trong sạch, lúc đi ra, quần áo thắt lưng đều không giống trước nữa?”

“Trong sạch, sao lúc ở làng Tây Hà, ngài ấy lại nói thế với muội?”

Khánh Mộ Lam càng nói càng tức: “Họ Kim kia, trước đây †a còn nghĩ ngài là một người tốt, không ngờ ngài cũng chẳng khác gì đám đàn ông khác, trước kia chưa có được thì dỗ dành Vũ Dương, có được rồi lại bät đầu chẳng coi ra gì.

Ngài nghĩ đám quyền quý đó nói bắt là bắt, nói giết là có thể giết sao?

Ngài có biết Vũ Dương vì ngài mà phải chịu áp lực lớn thế nào không?

Ngài có biết triều đường đấu nhau nguy hiểm thế nào không?

Làm không thỏa đáng thì muội ấy sẽ chết. Ngài còn nói muội ấy như thết”

Khánh Mộ Lam tức đến mức bật khóc, còn xông đến đấm Kim Phi mấy cái.

Kim Phi không tránh đi, cũng không nổi nóng, đợi Khánh Mộ Lam đánh xong mới nói: “Mộ Lam, những cái khác ta không dám nói nhưng ta có thể đảm bảo với cô, chỉ cần ta vẫn còn sống thì sẽ bảo vệ Vũ Dương chu toàn”.

Qua thời gian dài tiếp xúc, Kim Phi đã công nhận con người Cửu công chúa.

Cho dù cô ấy có mục đích gì chăng nữa, ít nhất cô ấy là một công chúa sẵn sàng làm việc thực tế.

Vì vậy y không tiếc đắc tội với các quyền quý trong triều, thậm chí không sợ đắc tội với hoàng đế.

Cho dù không có chuyện ở rừng cây, Kim Phi vẫn sẵn lòng bảo vệ cô ấy.

“Ngài có biết thế lực đám quyền quý kia cộng lại đáng sợ thế nào không?”

Khánh Mộ Lam trợn mắt hỏi: “Bảo vệ muội ấy chu toàn, ngài lấy cái gì để bảo vệ?”

“Lấy hàng ngàn nhân viên hộ tống ở tiêu cục Trấn Viễn của †a, lấy năm ngàn của quân Trấn Viễn, lấy bản lĩnh của ta, mạng của ta ra bảo vệ”.

Giọng Kim Phi cũng cao hơn: “Đủ chưa?”

“Ngài...”

Khánh Mộ Lam bị nói đến mức cứng họng.

Cô ấy từng sống ở làng Tây Hà, có thể nói từng bước. chứng kiến sự trưởng thành của tiêu cục Trấn Viễn, hiểu rõ sự lớn mạnh của nó.

Điều này cũng được chứng minh trong trận chiến ở dốc Đại Mãng.

Hơn nữa Khánh Mộ Lam có thể cảm nhận được Kim Phi còn có rất nhiều thứ chưa thể hiện ra.

Thế nên cô ấy biết Kim Phi không nói khoác. Ở biên giới Xuyên Thục, Đại Khang không có quân đội nào là đối thủ tiêu cục Trấn Viễn.

Bao gồm cả quân Uy Thắng, tiểu đoàn Thiết Hổ của ca ca cô ấy, quân Thiết Lâm của Khánh Hoài.

Đầu không thể đánh bại được tiêu cục Trấn Viễn ở Xuyên Thục.

Nhưng Khánh Mộ Lam cũng là một người cứng đầu, sao có thể dễ dàng cúi đầu chịu thua như vậy?

'Thấy mình nói không lại Kim Phi, cô ấy bèn nói: “Ta hỏi ngài và Vũ Dương đã đến bước nào, ngài đừng hòng chuyển chủ đề, nói thật đi”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1349


Kim Phi nhẹ nhàng kéo cô ấy đến, hôn thật mạnh vào môi cô ấy.

Sau đó y khiêu khích nhìn Khánh Mộ Lam đang tròn xoe mắt: “Đã đến bước này rồi”.

“Các... các người..."

Khánh Mộ Lam chỉ vào Kim Phi, rồi lại chỉ vào Cửu công chúa, miệng há ra có thể nhét được một quả trứng.

“Sau này Vũ Dương là người của ta rồi, cô có thể chuyển lời về kinh thành, cứ nói với đám quyền quý đó là do ta chém, họ muốn báo thù thì đến Xuyên Thục tìm ta, ông đây tiếp hết”.

Nói rồi Kim Phi ôm lấy bả vai Cửu công chúa, ôm cô ấy vào lòng: “Cô còn có gì muốn hỏi không?”

“Tiên sinh...” Cửu công chúa nhìn Kim Phi, ánh mắt long lanh.

Kim Phi là người thiết thực, không đến lúc bất đắc dĩ thì y đều rất khiêm tốn.

Từ nhỏ đến lớn, môi trường sống của Cửu công chúa cũng rất ít người nói với cô ấy những lời thế này.

Mọi người khi gặp cô ấy đều cung kính, nịnh nọt. Có lẽ thiếu thứ gì thì sẽ thích thứ đó.

Trong mắt Cửu công chúa, lúc này Kim Phi có sức hấp dẫn kỳ lạ.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Cũng lần đầu tiên cô ấy cảm nhận được cái ôm của một người đàn ông lại khiến mình cảm thấy thấy bình yên như thế.

Khánh Mộ Lam vốn còn muốn hỏi Kim Phi định làm thế nào, lúc nào thì thành hôn với Cửu công chúa.

Nhưng Cửu công chúa không cho cô ấy có cơ hội hỏi: “Tiên sinh, chuyện hôm nay thuận lợi chứ?”

“Cũng có thể nói là suôn sẻ, Chu tiền sinh đã tập hợp mấy ngàn người dân, có thể đi làm bất cứ lúc nào”. “Linh Lung cô nương thì sao?”, Cửu công chúa lại hỏi.

“Linh Lung cũng chuẩn bị xong rồi, chỉ cần lương thực đến, có thể phái người đi bất cứ lúc nào”.

Khánh Mộ Lam thấy hai người bắt đầu nói đến chính sự, mình không thể xen lời vào được, đứng đây cũng gượng, chỉ đành nhón chân đi ra ngoài.

“Tiên sinh, Mộ Lam tỷ đi

Cửu công chúa đẩy Kim Phi tỏ ý y có thể buông ra rồi.

“Đi rồi thì càng tốt”.

Kim Phi không những không buông ra mà ngược lại cởi giày ra, chui vào trong chăn, ôm cả người Cửu công chúa vào lòng: “Người nói tiếp đi”.

“Háo sắc!”

Cửu công chúa buồn bực mắng Kim Phi, nhưng không vùng ra, còn chui đầu vào ngực y.

Hai người nói chính sự một lúc, lúc thì nói mấy câu tình cảm, mãi đến khi Thấm Nhi ho một tiếng nhắc nhở Kim Phi, Kim Phi mới buông Cửu công chúa ra.

“Hai người tình tứ đủ chưa vậy?”, Khánh Mộ Lam bưng đĩa bước vào: “Sắp nửa đêm rồi, tiên sinh nên về rồi nhỉ?”

“Vậy được, ta về trước đây, người dưỡng bệnh cho khỏe, đừng lo lắng, bên ngoài đã có ta”.

Dù sao Khánh Mộ Lam đã biết rồi, Kim Phi cũng không che giấu gì nữa, cúi đầu hôn lên mặt Cửu công chúa.

“Tiên sinh, ta và Thấm Nhi đều đang nhìn này, ngài có thể tém tém lại được không?”

Khánh Mộ Lam tức đến mức siết chặt nằm đấm. Sắc mặt Thấm Nhi đứng bên cửa cũng khá khó coi. “Ta hôn vợ ta thì cần kiêng dè gì chứ?”

Kim Phi liếc nhìn Khánh Mộ Lam và Thấm Nhị, cúi đầu xuống lại hôn một cái.

“Ngài mau đi đi”. Cửu công chúa cười khổ đẩy Kim Phi ra. Kim Phi xoa đầu Cửu công chúa, lúc này mới rời đi.

Lúc đi ngang qua cửa, y còn nhướng mày với Thấm Nhi như khiêu khích.

'Thấm Nhi và Cửu công chúa cùng một tính cách, bình thường cực kỳ kiêu ngạo, thi thoảng còn muốn đâm chọc.

Kim Phi đã muốn chỉnh đốn cô ấy từ lâu rồi nhưng tiếc là không đánh lại.

Bây giờ cuối cùng cũng tìm được cách rồi. Cửu công chúa nhìn bóng lưng Kim Phi, mỉm cười.

Cô ấy chưa từng thấy mặt trẻ con như vậy của Kim Phi.

Vừa cảm thấy buồn cười, lại vừa cảm thấy ngọt ngào. “Đừng nhìn nữa, mau ăn đi”. Khánh Mộ Lam đứng chản tầm nhìn của Cửu công chúa.

“Tiên sinh vừa về đến nhà đã chạy vội đến đây, cũng không biết đã ăn chưa”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1350


Vốn dĩ Khánh Mộ Lam muốn hỏi chút chuyện của Cửu. công chúa và Kim Phi, nhưng Cửu công chúa hoặc là đổi chủ đề hoặc đơn giản là từ chối trả lời, rồi cúi đầu ăn cơm.

Khiến Khánh Mộ Lam tức giận đến mức giậm chân, nhưng cũng không còn cách nào khác đành phải bỏ đi

Nhìn bóng lưng của Khánh Mộ Lam, Cửu công chúa buông đũa xuống lại khế thở dài.

Cô ấy biết Khánh Mộ Lam muốn hỏi gì.

Chắc chẳn muốn hỏi khi nào cô ấy và Kim Phi sẽ thành. hôn, vậy còn Quan Hạ Nhi và Đường Tiểu Bắc thì thế nào.

Dựa vào sự hiểu biết của Cửu công chúa về Kim Phi, Kim Phi không thể nào bỏ rơi Quan Hạ Nhi và Đường Tiểu Bắc.

Lần thăm dò lúc ăn sáng ở làng Tây Hà cũng đã chứng minh chuyện này.

Cho nên Cửu công chúa căn bản chưa từng đề cập chuyện này với Kim Phi.

Vi cô ấy đã biết câu trả lời rồi.

Còn tránh né câu hỏi của Khánh Mộ Lam chỉ vì cô ấy không muốn phá đi sự ngâm hiểu trước mắt thôi

Trở lại thương hội Kim Xuyên, Nguyễn Đồng Khiết vẫn đang đợi ở cửa.

Nhìn thấy Kim Phi trở lại, cô ấy nhanh chóng tới chào hỏi. “Tiên sinh, tình trang của điện hạ thế nào rồi?” “Đại phu nói vấn đề không nghiêm trọng”

Kim Phi nhảy xuống ngựa chiến, đưa dây cương cho Đại Lưu: “Tìm người làm đồ ăn cho chúng ta đi, sắp chết đói rồi."

Chạy cả một ngày, mà chỉ ăn mỗi tô mì ở chỗ Chu Du Đạt.

Bảc Thiên Tâm và Đại Lưu cũng vậy, bụng họ đã bắt đầu réo lên từ lâu.

“Đồ ăn đã chuẩn bị xong rồi, ta sẽ bảo người mang tới ngay.”

Nguyễn Đồng Khiết vội vàng nói.

*Được” Kim Phi gật đầu, dẫn mấy người Bắc Thiên Tâm, Đại Lưu đi vào nhà ăn.

Một nhóm người không phân biệt chủ tớ, quây quanh một chiếc bàn tròn lớn, trên đó có một nồi mì ở giữa, ăn uống đến mức húp sột soạt.

Bảc Thiên Tâm còn đạp một chân lên ghế.

Bị đại gia tộc huấn luyện nhiều năm, cô ấy đã quen với việc đợi chủ nhân ăn xong rồi lặng lẽ tìm một góc ngồi xốm xuống ẵn.

Lần đầu tiên đi theo Kim Phi, Đường Tiểu Bắc đã mời Bắc Thiên Tâm cùng nhau ăn cơm, cô ấy còn hơi e ngại, chỉ cảm thấy Kim Phi đang muốn lấy lòng mọi người

Sau này lại phát hiện ra Kim Phi hoàn toàn khác biệt với những quý tộc khác.

Nhiều quý tộc đều rất coi trọng chuyện ăn mặc, ngay cả khi ra ngoài cũng phải tỉ mỉ trong mọi việc.

Mà Kim Phi lại không hề quan tâm đến điều này,

Trên đường từ Đông Hải trở về, đồ ăn và chỗ ở của Kim Phi cũng giống hệt như nhân viên hộ tống.

Đói bụng, y lấy một tô mì trong cái nồi lớn, rồi lấy hai tép. tỏi ngồi xổm bên đường ăn ngấu nghiến.

Cho dù thỉnh thoảng y và Đường Tiểu Bắc có cùng nhau ăn cơm trong lều, nhưng cũng không lén lứt ăn thứ khác mà vẫn ăn như mọi người.

Cứ tưởng rắng Kim Phi chỉ như vậy trên đường đi, nhưng khi đến làng Tây Hà, cô ấy mới phát hiện ra Kim Phi ở nhà cũng thế, ăn uống rất bình thường, không có lễ nghĩ phiền phức như. những gia đình giàu có khác.

Dần dà, Bắc Thiên Tâm cũng đã quen, lại còn yêu thích không khí ăn uống sôi động này.

Tiểu cô nương mà cô ấy mang theo giờ cũng đã được phân vào trường học ở làng Tây Hà, môi ngày đều cùng nhau ăn uống học tập với Tiểu Nga, mà Bác Thiên Tâm cũng dần bắt đầu chấp nhận và tin tưởng Kim Phi từ tận đáy lòng.

Ăn xong một chén mì, Kim Phi múc thêm một bát nữa, thấy Nguyễn Đồng Khiết vẫn đứng ở bên cạnh nên hỏi: "Cò việc gì sao?
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1351


Kim Phi gật đầu: "Tìm cách thông báo ra ngoài thành, tối nay gửi một mẻ lương thực đến nhà họ Chu, cũng thông báo. cho Linh Lung cô nương, để người của cô ấy chuẩn bị sẵn sàng, sáng sớm mai theo ta ra khỏi thành”

Có lương thực, cuộc cứu trợ thiên tai có thể chính thức bắt đầu.

Mà nhà họ Chu là nơi thí điểm đầu tiên của Kim Phi.

Khoản vay có lãi này có thành công hay không còn tùy thuộc vào nhà họ Chu.

Sáng sớm hôm sau, Kim Phi đưa Linh Lung và hàng chục nhân viên rời Tây Xuyên qua cửa thành Tây.

Khi họ đến nhà họ Chu, Chu Du Đạt đã tập hợp người dân ở bãi đất trống.

Ngoài ra còn có một dấy lều dựng tạm ở bên rìa khu đất trống.

Phía sau lều là những xe chở lương thực.

“Mọi người, Kim tiên sinh đã trở lại. Từ hôm nay trở đi, mọi người có thế tiếp tục làm việc!"

Chu Du Đạt đứng trên đài cao cầm loa sắt hô lớn.

Kim Phi cũng mỉm cười đi lên đài cao vẫy tay chào người dân.

"Kim tiên sinh đã trở lại, thật tốt quá!"

Những người dân dưới khán đài phần lớn đều là nạn nhân bị Đan Châu bắt giữ, từ lâu họ đã không còn xa lạ gì với Kim Phi.

Nghe nói trước đó Kim Phi bị người dẫn dụ đến khu Đông Hải, người dân đều vô cùng lo lầng, sợ Kim Phi gặp nguy hiếm

Bây giờ thấy Kim Phi bình yên trở lại, tất cả đều vẫy tay xem như đáp lại lời chào của Kim Phí.

Chu Du Đạt sai người đánh chiêng mấy lần, cuối cùng mới áp được tiếng ồn của người dân

"Chắc là nhà của mọi người cũng sắp ăn hết lương thực rồi, đúng khôn,

Chu Du Đạt dùng loa phóng thanh hét lên: "Kho lương thực. của thương hội Kim Xuyên đã được mở niêm phong, tiên sinh lo lằng mọi người bị đói, nên đêm qua đã sai người, gửi một mẻ lương thực tới nhà họ Chu cho chúng ta!"

“Kim tiên sinh đúng là một Bồ Tát sống mài"

"Đúng vậy, nhà ta gần đây chỉ ăn một bữa một ngày, qua mấy ngày nữa là đã cạn lương thực rồi!"

“Nhà ta hôm qua đã cạn lương thực rồi

"Xem như chúng ta may mản, trước đây làm việc ở nhà xưởng của Kim tiên sinh, ta đã đế dành được một ít lương thực, còn cha vợ ta bên kia đã chết đói từ lâu, thậm chí có tiền cũng không mua được lương thực!"

"Đúng vậy, may mà có Kim tiên sinh!"

"Kim tiên sinh về là tốt, nhưng dù hôm nay chúng ta bắt đầu làm việc, thì tháng sau mới được phát tiền công, mà lương, thực nhà ta chỉ còn đủ ăn được hai bữa nữa, làm sao có thể sống sót đến tháng sau đây?"

“Tin tưởng Kim tiên sinh, ngài ấy chắc chắn sẽ nghĩ ra cáchl"

Các người dân trước đó từng làm việc ở công trường của Kim Phi, nên trong nhà ít nhiều vẫn còn chút lương thực.

Mà công trường đã dừng hoạt động cách đây một thời gian, họ phải dựa vào chút lương thực đó để tồn tại qua thời gian này.

Đang lúc lo lắng không biết nên làm gì tiếp theo thì Kim Phi đã quay lại.

Điều này đã mang lại cho họ hy vọng một lần nữa

Quả nhiên, sau đó đã nghe thấy Chu Du Đạt cầm loa phóng thanh hét lớn: “Mọi người, tiên sinh biết trong nhà mọi người không còn nhiều lương thực nên mọi người có thể cầm sổ tiết kiệm đến tiền trang Kim Xuyên ứng trước lương thực. làm tiền công!"

Ngay khi lời nói vừa dứt, khu đất trống đã sôi sục.

Tình hình hiện tại ở Xuyên Thục, dù có tiền cũng chưa chắc mua được lương thực.

Kim Phi không chỉ trá trước tiền công mà còn giải quyết băng miếng ăn, có thế nói y đã cứu sống rất nhiều nạn nhân, già trẻ trong một nhà.

Lúc ấy nhiều người dân đã khóc lóc, quỳ lạy Kim Phi.

Có người dẫn đầu thì sẽ có người theo sau

Chẳng mấy chốc, khu đất trống đã có đầy người quỳ lạy.

“Chu tiên sinh, ta chưa có sổ tiết kiệm của tiền trang Kim Xuyên thì phải làm sao bây giờ?"

Có người lo lằng hô lên.

"Người của tiền trang đã đến rồi, nếu không có sổ tiết kiệm thì lát nữa có thể làm”.

Chu Du Đạt hô lên: "Nhưng ta phải nói trước, lương thực mọi người nhận hôm nay là tiên sinh cho mọi người mượn, chứ không phải tặng cho mọi người, mọi người phải làm việc để trả lại, cũng không được cầm lương thực chạy trốn!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1352


*Mọi người qua bên kia xếp hàng, làm thủ tục nhận lương thực đi."

Chu Du Đạt chỉ tay về phía túp lều đắng xa. Người dân lập tức lao tới.

"Mọi người đều xếp hàng cả rồi, ai dám chen hàng thì đi trở về xếp lại từ đầu, ai gây chuyện sẽ bị hủy bỏ tư cách ngay hôm nay!"

Nhân viên hộ tống duy trì trật tự, cầm loa hét lớn

Người dân vốn đang lộn xộn một đống lập tức bắt đầu ngoan ngoãn xếp hàng.

Trong [ều, Chu Linh Lung và nhân viên của tiền trang đã chuẩn bị kỹ càng,

Người dân nào có số tiết kiệm thì đóng dấu lên luôn, những nhân viên hộ tống ở bên cạnh đã sớm chuẩn bị xong, bèn múc lương thực ra từ trong túi lương thực.

Đại Khang không có túi nilon, người dân lần lượt cởi áo khoác xuống, lấy áo để đựng.

Mỗi người dân có thể mượn bao nhiêu lương thực, đều đã được quy định rõ ràng, có nhân viên hộ tống chuyên phụ trách cân đo đong đếm.

Sau khi nhân viên tiền trang trải qua đợt huấn luyện của Chu Linh Lung có thể làm mấy việc đơn giản thế này với tốc độ rất nhanh, mấy chục giây đã làm xong một lượt.

Mấy chục nhân viên làm việc cùng lúc, chỉ nửa buổi sáng, tất cả người dân gặp nạn ở nhà họ Chu đều đã được nhận lương thực.

Đồng thời, tin tức Kim tiên sinh sẵn lòng cho mượn lương thực cũng được truyền ra ngoài.

Người dân ở khắp nơi đua nhau đến, bị các nhân viên hộ. tống chặn lại ở bên ngoài nhà họ Chu,

"Kim tiên sinh, ngài cũng cho ta mượn một ít lương thực. với, con cái nhà ta đã ba ngày chưa ăn cơm, sắp chết đói rồi!"

“Kim tiên sinh, cho ta mượn một ít lương thực đi, ta sẵn lòng làm trâu làm ngựa cho ngài!"

"Kim tiên sinh, ta sẵn sàng làm công cho ngài, không cần tiền công, chỉ cần cho ta ăn miếng cơm là được!"

Vô số người dân đang cầu xin ở bên ngoài nhà họ Chu.

"Đại Lưu, đi ra ngoài nói rõ ràng với họ về điều kiện mượn lương thực và lãi suất, sau đó cho bọn họ vào."

Kim Phi đứng ở trên đài cao, nhìn người dân ngơ ngác. ngoài thôn, trong lòng cũng cảm thấy chua xót: "Cho bọn họ vào theo từng nhóm, giữ gìn trật tự cho tốt, cấn thận xảy ra. tình huống giâm đạp”

Lúc này người dân ai cũng đói chịu không nổi, phải dựa vào một chứt sức lực còn sót lại mới đứng được, lỡ như có người bị ngã, lại bị đạp mấy đạp, nói không chừng sẽ chết.

"Vâng!" Đại Lưu gật đầu, chạy đi sắp xếp.

Đói đã đáng sợ rồi, đáng sợ hơn nữa là nhìn cha mẹ con cái đang sống sờ sở chết đói ngay trước mặt mình.

Chưa nói đến việc Kim Phi không gài bẫy trong lãi suất cho vay của người dân, cho dù là có, người dân cũng không quan tâm đến.

Sắp chết đói rồi, cho dù là một cái bẫy, bọn họ cũng sẵn sàng nhảy vào.

Đây cũng là nguyên nhân cho việc rất nhiều tá điền biết rõ địa chủ đang gài bẫy bọn họ, cũng không thể không chấp nhận.

Tình hình đúng như Kim Phi dự đoán, Đại Lưu nói xong chính sách mượn lương thực, người dân lập tức chen lấn nhau vào thôn.

Cũng may Đại Lưu đã có chuẩn bị trước, cùng nhân viên hộ tống duy trì trật tự.

Bên trong thành Tây Xuyên, Cửu công chúa cũng không dám nghỉ ngơi nhiều, giống như Kim Phi, trời vừa mới sáng cô ấy đã thức dậy.

Khánh Mộ Lam sợ quấy rầy Cửu công chúa, nên đến giữa buổi sáng mới tới thắm

Kết quả là vừa vào nhà đã phát hiện trên giường không có. người

"Vũ Dương, đại phu bảo muội nằm yên trên giường nghỉ ngơi nửa tháng, sao muội lại đi ra2"

Khánh Mộ Lam tìm được Cửu công chúa ở thư phòng, không nói lời nào đã kéo cô ấy ra ngoài: "Mau cùng ta đi về nghỉ ngơi."

"Tỷ tỷ, bây giờ tình hình càng ngày càng nghiêm trọng, môi ngày không biết có bao nhiêu người dân chết đói chết rét, sao mà ta năm nổi?"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1353


Cửu công chúa bất đắc dĩ nói

"Xử lý bọn chúng có gì khó đâu?"

Khánh Mộ Lam nói: "Đó chỉ là một lũ hèn nhát, lát nữa ta đi đến đó, sử dụng hình phạt, bảo đảm bọn chúng sẽ ngoan ngoãn phục tùng ngay!"

"Nếu như tỷ có thế ra tay, ta còn phải chờ tới bây giờ sao?"

Cửu công chúa nói: "Càng ít dính dáng đến bọn chúng càng tốt, xử lý bọn chúng, phải đế bổn cung tự mình đi, tỷ và Hâm Nghiêu ca ca ra tay, đều sẽ lộ ra sơ hở”

"Ờ... cũng đúng"

Khánh Mộ Lam nghe vậy, đành bất đác dĩ gật đầu.

Những thế lực quyền quý này có hậu thuẫn rất to lớn, nhà họ Khánh không thể nào đối phó nổi.

Cửu công chúa là con gái hoàng đế, mới có thế trấn áp bọn họ.

*Muội muốn xử lý chúng thì tới địa lao chứ, tới thư phòng làm gì?"

Khánh Mộ Lam lại hỏi.

“Tỷ tỷ, lúc tiên sinh giảng giải binh pháp cho tỷ có lẽ đã từng nói rồi chứ, biết người biết ta mới có thế trăm trận trăm thẳng, đánh giặc hay thời bình cũng vậy”

Cửu công chúa vừa tiếp tục đọc văn thư, vừa nói: "Ta xử lý bọn Từ mập là vì lương thực, cho nên trước khi đi, nhất định phải biết trước trong tay mỗi người bọn chúng có bao nhiều lương thực mới được chứ? Băng không bị bọn chúng lừa thì sao?"

Văn thư bây giờ cô ấy đang đọc, chính là tình báo từ khắp. các nơi do mạng lưới của Khánh Hâm Nghiêu sưu tập được, ghi chép tình hình tích trữ lương thực của thố phỉ ở nhiều nơi

Cửu công chúa đọc hết sức nghiêm túc, mãi đến trưa mới đọc xong

Ăn cơm trưa xong, Cửu công chúa dẫn theo Thấm Nhi đi đến địa lao.

Cô ấy ở trong địa lao chừng nửa tiếng rồi đi ra, còn ầm trong tay một xấp văn thư dính máu.

Trong nửa tiếng đó, tiếng kêu thảm thiết trong địa lao chưa từng dừng lại.

Đám quyền quý vốn không chịu nối thủ đoạn của Thấm Nhị, tất cả đều chịu khai ra, hỏi gì nói nấy,

Tai mắt của Khánh Hâm Nghiêu cho dù có lợi hại hơn nữa, cũng không thể biết hết mọi thứ.

Số lương thực Cửu công chúa hỏi ra, nhiều hơn so với dự tính.

Trải qua một ngày quan sát, Kim Phi đã xác nhận, nhân viên tiền trang do Chu Linh Lung đào tạo, ai cũng có năng lực làm việc độc lập.

Biết được bên phía Cửu công chúa đã thu được lương thực của bọn quyền quý, Kim Phi quyết định lập tức cứu trợ thiên tai.

Vào ban đêm cùng ngày, cửa thành Tây Xuyên phá lệ không đóng lại

Một đội ngũ rời khỏi thành Tây Xuyên, chạy đến các huyện phủ xung quanh.

Đội ngũ do nhân viên hộ tống, nhân viên tiền trang, nhân viên thương hội tạo thành,

Bọn họ đều mang văn thư do đích thân Cửu công chúa đóng mộc, đến nơi nào, quan lại địa phương cũng phải phối hợp với bọn họ.

Cùng lúc đó, đội vận chuyển lương thực do người dân tạo thành, cũng thức trắng đêm không ngủ, vận chuyển lương thực từ nhiều nơi gần đó đến địa điểm chỉ định

Cách thành Tây Xuyên ba mươi hai dặm về phía Bắc, có trấn Trúc Liêm sản xuất rất nhiều rèm tre, là trấn lớn nhất trong mười dặm xung quanh.

Lúc trước ky binh Đan Châu đi cướp bóc, phạm vi ba mươi dặm, nhưng vì trấn Trúc Liêm quá nổi tiếng nên cũng bị cướp bóc,

Còn may là vì cách Tây Xuyên khá xa, các ky binh cùng lầm chỉ cướp bóc lương thực, tiền tài, giết vài người để ra oai rồi đi, chúng không bất người dân làm tù binh để đến dốc Đại Mãng làm lá chấn thịt

Mặc dù giữ được một mạng dưới vó ngựa của kị binh, nhưng người dân lại không thế tránh được những cơn mưa liên miên của mùa thu.

Người dân chắt chíu được một chút lương thực, dùng làm hạt giống trồng xuống đất, tất cả đều bị úng chết

Lại thêm cả lưồng khí lạnh ập tới, trấn Trúc Liêm mỗi ngày. phải chết đói chết rét đến mấy người

Có thể nói nhà nhà đều treo cờ tang trước cửa, người người đều cất tiếng khóc.

Tiết trời giá rét, dân chúng thiếu ăn thiếu mặc, cũng cố găng ở nhà không ra khỏi cửa, giảm bớt tiêu hao.

Nhưng buổi sáng nay, lại nghe được tiếng gõ thanh la ngoài cửa truyền đến.

“Làng xóm ơi, tất cả mau ra ngoài đi, thương hội Kim Xuyên của Kim tiên sinh mang lương thực tới rồi, chúng ta được cứu rồi!"

Trưởng trấn gõ chiêng, chạy khắp các đường lớn hẻm nhỏ. và hô lớn.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1354


Trong trấn Trúc Liêm có một khoảng đất trống, trước kia lúc thái bình, người dân đều ra phơi mành tre ở khoảng đất trống này.

Bởi vì cách tòa thành Tây Xuyên gần, gặp phải năm thiên tai, thỉnh thoảng sẽ có mấy nhà giàu có đến trấn Trúc Liêm nấu phát cháo cho dân tị nạn.

Mảnh đất trống này luôn được chọn để nấu phát cháo cho. dân tị nạn.

Người dân cho rằng thương hội Kim Xuyên cũng đến phát cháo, rối rít kéo cả gia đình, ùa ra bãi đất trống

Rất nhiều người đi chân trần xông tới, dưới cánh tay nhiều người dân còn kẹp theo con nhỏ.

Rất nhiều người nhà giàu đến phát cháo cho dân tị nạn, đều chỉ làm màu, gần cái mác từ thiện mà thôi, thường phát số lượng không nhiều.

Đến sớm còn giành giật được một chén, đến trễ cháo cũng không có mà húp,

Nhưng hôm nay lúc người dân đến mảnh đất trống, lại không hề thấy nồi lớn nấu cháo.

Chỉ thấy một cái lều vải dựng tạm.

Lều vải bên trái cảm cờ đen của tiêu cục Trấn Viễn, bên phải cảm cờ vàng của thương hội Kim Xuyên.

Phía sau đậu mấy chiếc xe đẩy tay, năm sáu nhân viên hộ tống mặc đồ đen tay cầm trường đao, đứng xung quanh xe đẩy tay.

"Không phải nói là nấu phát cháo cho dân tị nạn sao, cháo đâu?"

“Đúng vậy, trời lạnh như vậy, không nấu phát cháo cho dân ti nạn đi la lối lộn xộn cái gì, lỡ như trẻ con lạnh cóng phải làm sao?"

“Đừng nói là trẻ con, chúng ta bị cóng cũng chỉ có thể chờ chết!”

"Đi đi đi, về đi, trời lạnh vậy, thương hội Kim Xuyên còn kiếm chuyện gì nữa vậy chứ?"

Người dân vừa nhìn thấy không phát cháo, ủ rũ trở về, đúng lúc gặp được trưởng trấn trở lại

Thời tiết giá rét, rất nhiều người bị rét cóng không nhẹ, mỗi người đều ném hết bực dọc lên đầu trưởng trấn.

"Ai nói với mấy người là thương hội Kim Xuyên sẽ phát cháo?"

Trưởng trấn trợn mắt hỏi: "Ta bảo như vậy à?”

"Không phát cháo, vậy kêu bọn ta làm gì?"

Người dân rối rít chất vấn.

*Thương hội Kim Xuyên đến là muốn cho các người mượn

lương thực!" trưởng trấn giải thích: "Cái này không tốt hơn phát cháo à?"

"Cho bọn ta mượn lương thực ư? Tại sao?"

Điều đầu tiên xuất hiện trong đầu người dân là thương hội Kim Xuyên muốn lừa họ.

Nhưng xung quanh trấn Trúc Liêm đều là đồi núi trập trùng, vốn không có đất canh tác, nhà nhà đều sống bãng nghề đan mành tre, thương hội Kim Xuyên có thế lừa họ cái gì?

Lửa cây trúc trên núi à?

Cây trúc lại không tốn tiền, ai chặt được là của người đó, còn cần phải lửa sao?

*Các người đừng nghĩ lung tung, Kim tiên sinh người ta gia tài bạc triệu, không có ý đồ gì với mấy người số khổ các ngươi đâu, ngài ấy chỉ thấy chúng ta đáng thương, không muốn nhìn thấy người chết đói, cho nên bằng lòng cho chúng ta mượn lương thực."

Trưởng trấn sống nửa đời người, lập tức đoán ra được. người dân đang lo lắng điều gì: "Kim tiên sinh không chỉ băng lòng cho chúng ta mượn lương thực, còn đồng ý cho chúng ta đi làm công, lương thực mượn lần này là tiền công trả trước”

"Kim tiên sinh bãng lòng cho bọn ta đi làm công ư?"

Nhiều người dân trợn to mắt, nhìn trưởng trấn một cách đầy mong đợi

*Đúng, Kim tiên sinh bãng lòng cho chúng ta đi làm công!" Trưởng trấn gật đầu.

*Tốt quá rồi, cuối cùng Kim tiên sinh cũng bảng lòng thu nhận chúng tai"

Nhiều người dân khóc vì vui sướng.

Trước kia Chu Du Đạt tuyển công nhân, đều sẽ ưu tiên nhận nạn dân có dấu ẩn trên mặt.

Người dân trấn Trúc Liêm chỉ biết ngưỡng mộ, chứ không có cách nào khác.

Vì Chu Du Đạt không dùng hết số nạn dân có dấu ấn trên mặt nên hoàn toàn không xem xét đến bọn họ.

Làm công ở công trường của Kim Phi, không chỉ đảm bảo cơm nước, còn có tiền công.

Chỉ cần một người trong nhà đi, người nhà đều có thế chống đỡ qua mùa đông này.

Nếu nhà ai có hai ba nhân công thì cuộc sống trong nhà sẽ dễ dàng hơn.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1355


Trưởng trấn ở sau hô lớn: "Lão Tam, ngươi mau dẫn con về đi, đứa bé vẫn đi chân trần, đừng để rét cóng! Lão Lưu, ngươi cũng dẫn mẹ về đi, vốn dĩ đã yếu ớt lâm rồi, ngươi lại khiến bà ấy mệt chết đấy!"

Nghe trưởng trấn nói như vậy, người dân mới yên tâm, rối rít đưa người già trẻ nhỏ trở về, sau khi bản thân cũng mặc ấm rồi lại mới trở lại

Cũng có một số người dân chuẩn bị chu đáo đã bắt đầu làm thủ tục.

Nhân viên tiền trang phụ trách làm thủ tục cho vay, nhân viên thương hội phụ trách phát lương thực, nhân viên hộ tống phụ trách giữ trật tự.

Tất cả đều tiến hành đâu vào đấy.

Tình hình như vậy, xảy ra ở rất nhiều nơi xung quanh thành Tây Xuyên.

Chỉ riêng ngày này, hai kho lương thực của Kim Phi ở xung quanh thành Tây Xuyên đã trống không.

Cũng vào ngày này, tình trạng người chết đói xung quanh thành Tây Xuyên cuối cùng đã ngừng lại

Đồng thời cũng vào ngày này, không biết lại có bao nhiêu nhà người dân đã lập bài vị trường sinh cho Kim Phi

Rất nhiều người dân nói đến y, đều không gọi Kim tiên sinh, mà gọi y là Kim bồ tát cứu khố cứu nạn.

Bên ngoài thành Tây Xuyên, Kim Phí nhìn khói bếp lượn lờ từ trong thôn ở phía xa, cuối cùng trên mặt lộ ra vui vẻ an tâm

Mặc dù lần này cứu trợ thiên tai rất mệt mỏi, cũng mạo hiếm đặc tội rất nhiều quyền quý, nhưng y không hối hận.

Nếu được làm lại, Kim Phi vẫn sẽ lựa chọn như vậy.

Đối với y và Cửu công chúa mà nói, đây chỉ là mạo hiểm mà thôi.

Cùng lảm thì Cửu công chúa sẽ bị hoàng đế mắng một trận, y bị quyền quý nhảm vào.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay

Nhưng đối với những người dân bị nạn, là mạng sống của già trẻ lớn bé trong nhà.

Đáng!

Dù sao y cũng không muốn làm bạn với đám quyền quý, bị nhắm vào thì bị nhầm vào thôi.

Nếu như có thế đế người dân không chết rét chết đói nữa, đừng nói là bị quyền quý nhằm vào, dù có bị triều đình truy nã, Kim Phi cũng nhận.

Còn về chuyện Cửu công chúa, y cũng từng suy nghĩ rồi.

Đợi đợt cứu trợ thiên tai kết thúc, y sẽ bàn bạc lại với Cửu công chúa

Nếu Cửu công chúa bãng lòng ở lại làng Tây Hà, không trở về kinh thành nữa, vậy thì tất cả đều dễ nói

Đương nhiên Kim Phi sẽ thực hiện cam kết với Khánh Mộ. Lam, có chết cũng phải bảo vệ an toàn cho cửu công chứa

Nếu Cửu công chúa muốn trở về kinh thanh, y cũng sẽ nghĩ cách gây áp lực cho triều đình, để hoàng đế và mấy kẻ quyền quý không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Còn về việc gây áp lực như thế nào, tạm thời Kim Phi vẫn chưa nghĩ ra

Nhưng y cũng không sốt ruột, chuyện cứu trợ thiên tai đủ khiến y và Cửu công chúa bận rộn trong mấy tháng, thời gian

vẫn còn dài

Lúc Kim Phi đang ngẫm nghĩ, một đội ky binh từ đắng xa xuyên qua gió rét, chạy như bay đến.

Dẫn đầu là Hầu Tử.

Người đi chậm hơn Hầu Tử một bước là người trước đó Kim Phi và Cửu công chúa từng gặp ở sông Kim Mã, Ngụy Đại Đồng - quản lý cục vận tải

Ngụy Đại Đồng mặc áo khoác đen, thấy Kim Phi đứng ngoài cửa thành, ông ta vội nhảy xuống khỏi ngựa chiến.

Quan vận tải ở Cục vận tải là mệnh quan triều đình chân chính, mà Kim Phi chỉ là một Nam tước ngay cả thái ấp cũng chẳng có, theo lễ nghĩ, Ngụy Đại Đồng không cần phải chủ động hành lễ với Kim Phi

Nhưng Ngụy Đại Đồng lại nghiêm túc hành đại lễ với Kim Phi.

*Ngụy Đại Đồng kính chào Kim tiên sinh!"

Ban đầu ở sông Kim Mã, Ngụy Đại Đồng tiếp xúc với Kim Phi, mục đích là để tiếp cận Cửu công chúa thông qua y

Nhưng lúc này ông ta hành lễ với Kim Phi, không phải vì điều đó, mà ông ta thật lòng cảm kích chuyện Kim Phi làm cho người dân Xuyên Thục.

"Nguy đại nhân, đã lâu không gặp!"

Kim Phi tiến lên hai bước, đưa tay đỡ Ngụy Đại Đồng dậy: “Nguy đại nhân dọc đường bôn ba, mau vào thành, sưởi ấm chút đi”

"Tiên sinh, ngài đến đón ta ư?" Ngụy Đại Đồng hơi sững sờ.

Ông ta nghĩ rằng bắt gặp Kim Phi ở cổng thành, chỉ là vừa khéo đúng lúc.

Bây giờ Kim Phi muốn vào thành cùng ông ta, Ngụy Đại Đồng mới ý thức được, có lẽ Kim Phi đang cố ý đến đón ông 1a.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1356


“Xem ta ư?”

Ngụy Đại Đồng chỉ vào mũi của mình với vẻ mặt nghỉ ngờ. “Đúng vậy!” Kim Phi gật đầu.

“Ta chỉ là một quan vận chuyển nhỏ nhoi không biết gì về

cứu trợ thiên tai, tiên sinh chớ trêu đùa ta." Ngụy Đại Đồng xua tay.

“Đại nhân không biết gì về cứu trợ thiên tai, nhưng rất tỉnh thông về thủy lợi, đây là điều quan trọng nhất”

“Tinh thông thủy lợi có liên quan gì tới cứu trợ thiên tai?” Ngụy Đại Đồng thắc mắc hỏi.

“Trận lũ mùa thu nghiêm trọng lần này, có liên quan đến hệ thống thủy lợi lạc hậu ở vùng Xuyên Thục, ta và điện hạ tìm ngài đến chính là muốn ngài dẫn theo người dân xây dựng công trình thủy lợi!"

“Tiên sinh, nhất định không được!” Kim Phi vừa dút lời, Ngụy Đại Đồng đã nhanh chóng kéo.

tay Kim Phí: “Bây giờ người dân gặp phải thiên tai, đã không chịu nối lao dịch nữa!"

Theo luật lệ Đại Khang, các dự án sinh kế như xây dựng công trình thủy lợi, xây dựng cầu đường đều thuộc loại lao dịch

Cái gọi là lao dịch là một loại làm việc không công

Nói trắng ra là người dân tự mang theo công cụ đi giúp quan phủ làm việc, không chỉ không có tiền công, ngay cả lương khô cũng phải tự mình mang theo.

Bây giờ Xuyên Thục gặp thiên tai nghiêm trọng, người dân đã lâm vào cảnh khốn cùng, nếu Cửu công chúa còn hạ lệnh triệu tập lao dịch, người dân thật sự sẽ không sống nổi nữa.

“Ngụy đại nhân đừng nôn nóng, cứ nghe ta nói hết đã” Kim Phi nói: “Điện hạ lần này xây dựng công trình thủy lợi

không phải là lao dịch, người dân đi làm việc không chỉ có cơm ăn mà còn có tiền lương trả bằng lương thực”

“Tiên sinh, xây dựng công trình thủy lợi phải dùng rất nhiều người, điện hạ lấy đâu ra nhiều lương thực như vậy?” Ngụy Đại Đồng càng thắc mắc hơn

“Đại nhân vẫn luôn ở sông Kim Mã có lẽ không biết, chúng ta vừa đi vừa nói”

Kim Phi và Ngụy Đại Đồng đều một lần nữa lên ngựa, vừa đi vào trong thành, vừa kế lại những việc xảy ra trong mấy ngày qua

Ngụy Đại Đồng nghe xong, hoàn toàn bị dọa sợ hãi Một lúc sau mới yếu ớt nói: “Điện hạ thật quả quyết, thế

mà lại hành hình nhiều quyền quý trong một lúc như vậy! Đây. là chọc phải tổ ong vò vẽ rồi!”

“Điện hạ cũng không còn cách nào khác, nếu để bọn họ tiếp tục càn quấy, Xuyên Thục không biết còn phải chết bao nhiêu người nữa”

Kim Phi nói đến đây, đột nhiên dừng ngựa, quay đầu nhìn về phía Ngụy Đại Đồng hỏi

“Nếu Ngụy đại nhân lo lắng bị điện hạ làm liên lụy, bây giờ. có thể quay về”

“Ta..” Ngụy Đại Đồng mở miệng nhưng lại không biết nói dì Ông ta cũng coi như là xuất thân từ gia đình làm quan, biết

rõ nhiều quyền quý như vậy đại diện cho điều gì.

Nếu trước khi đến đây biết được tin tức này, ông ta chắc. chản phải cân nhắc được mất.

Nhưng bây giờ người cũng đến rồi, nếu quay người bỏ đi, chẳng phải sẽ đắc tội với Cửu công chúa, Kim Phi và Khánh Hâm Nghiêu sao?

Không nói đến thân phận của Cửu công chúa, Khánh Hâm Nghiêu còn là người lãnh đạo trực tiếp của ông ta.

Muốn chỉnh đốn một quan vận chuyến như ông ta dễ như: trở bàn tay.

Một bên là nhóm quyền quý có thế lực to lớn, một bên là Cửu công chúa và người lãnh đạo trực tiếp, Ngụy Đại Đồng chọn như nào cũng là sai, cách tốt nhất là cả hai bên đều không chọn.

Nhưng bây giờ người đã đến Tây Xuyên, không chọn không được.

Trong nhất thời, Ngụy Đại Đồng có cảm giác giống như bị người đặt trên lửa nướng, cả hai bên đều bị giày vò.

“Ngụy đại nhân, chúng ta cũng quen biết đã lâu, ngài cũng biết, Kim Phi ta không thích mấy chiêu trò trên quan trường đó, có gì thì cứ nói thẳng."

Kim Phi chân thành nói: “Ta không thích ép buộc người khác, nếu ngài có lòng giúp đỡ cứu trợ thiên tai ta rất hoan nghênh, nếu ngài không muốn ta cũng không miễn cưỡng, Ngụy đại nhân giờ có thể rời đi, ta đảm bảo Cửu công chúa và Khánh đại nhân sẽ không lấy bất cứ lí do gì làm khó ngài.

Ngụy đại nhân cân nhắc một chút đi”

Kim Phi nói xong, cưỡi ngựa đi về phía trước.

Ngụy Đại Đồng sau lưng y mang vẻ mặt do dự.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1357


“Nghĩ kĩ rồi!” Ngụy Đại Đồng gật đầu nói: “Ta sẵn sàng xây dựng công trình thủy lợi cùng với điện hạ và Kim tiên sinh!”

Tục ngữ nói quan quán lý cấp trên không băng quan quản lý hiện tại, đám quyền quý có lợi hại dù sao cũng ở kinh thành.

Tây Xuyên dù sao vân là địa bàn của nhà họ Khánh, Khánh Hâm Nghiêu là người lãnh đạo trực tiếp muốn làm khó ông ta dễ dàng hơn nhiều so với đám quyền quý, đám quyền quý cũng sẽ không bảo vệ ông ta

Ngược lại, nếu ông ta chọn đứng về phía Khánh Hâm Nghiêu, nếu đám quyền quý muốn làm khó thì Khánh Hâm. Nghiêu sẽ bảo vệ ông ta

Về việc Kim Phi đảm bảo Cửu công chúa và Khánh Hâm Nghiêu không làm khó ông ta, loại quan viên cáo già như Ngụy Đại Đồng hoàn toàn không tin

Cũng không dám tin.

Sở dĩ Ngụy Đại Đồng quyết định như vậy, cuối cùng cũng là đã cân nhắc tình thế giữa đám quyền quý và Cửu công chúa,

đưa ra phán đoán phù hợp nhất với lợi ích của mình.

Ngoài ra, còn có cảm tình của người có học thức thời đại phong kiến.

Từ xưa tới nay, lao dịch đều là bắt buộc.

Kiểu làm thuê này của Cửu công chúa và Kim Phi chưa từng có trong sử sách, nhất định sẽ được ghi vào lịch sử,

Ông ta tham gia vào cũng có thế để lại một dấu ấn trong sử sách.

Có lẽ dấu ấn này cũng không sâu đậm nhưng chắc chăn sẽ là hình tượng tích cực về việc đưa ra chính sách cho dân chúng

Đối với Ngụy Đại Đồng thì như vậy cũng đủ rồi

Huống chỉ ông ta còn trẻ, còn muốn thăng tiến.

Mà muốn thăng tiến, bắt buộc phải theo một phe phái, nếu không Cửu công chúa và Khánh Hâm Nghiêu đều có thân tín của riêng minh, không phải nên đề bạt thân tín của minh sao?

Tại sao phải đề bạt một người ngoài như ông ta?

Quan hệ giữa đám quyền quý rất rắc rối phức tạp, cho dù ông ta có nương nhờ, đến lượt ông ta được đề bạt cũng không biết đến khi nào.

Mà mạng lưới quan hệ của Cửu công chúa đơn giản hơn nhiều, cơ hội của ông ta cũng lớn hơn rất nhiều

Sau khi cân nhắc tất cả các mặt, cuối cùng Ngụy Đại Đồng vẫn chọn đứng về phe Cửu công chúa và Kim Phi.

“Nguy đại nhân, nói thật, nếu ngài thật sự không muốn hiện tại có thế rời đi, ta vẫn xem ngài là bạn. Nếu ngài ngoài mặt đồng ý, nhưng sau khi việc xảy ra lại không làm được thì ta thật sự sẽ tức giận!”

Giọng điệu của Kim Phi trở nên nghiêm túc: “Hoặc là không gia nhập, đã gia nhập thì tuyệt đối không một dạ hai lòng!”

“Tiên sinh yên tâm, ta nhất định sẽ cố gắng hết sức hoàn thành nhiệm vụ điện hạ đã giao, tuyệt đối sẽ không một dạ hai lòng!"

Ngụy Đại Đồng võ ngực đảm bảo.

“Ta tin Ngụy đại nhân!" Kim Phi vươn tay phải ra: “Hoan nghênh Ngụy Đại nhân gia nhập!"

“Cảm ơn tiên sinh đã tiển cử ta với điện hạ” Ngụy đại nhân cũng vươn tay phải ra bắt tay với Kim Phi: “Ta đã ghỉ nhớ trong lòng”

“Không căn cảm ơn ta, điều quan trọng nhất là phải làm tốt chuyện sông Kim Mí

Kim Phi võ vai Ngụy Đại Đồng: “Đi thôi, điện hạ và Khánh đại nhân đều đang đợi Ngụy đại nhân.

Đại Khang không có cha con Lý Băng nên cũng không có đập Đô Giang

Từ sông Mân đến sông Kim Mã, do núi Ngọc Lũy ở phía đông ngăn chặn nước sông chảy về phía đông nên rất dễ gây ra thiên tai lữ lụt

Những năm qua, lũ lụt xung quanh Tây Xuyên hầu như đều liên quan đến sông Kim Mã, khiến cho người dân trong Xuyên Thục vô cùng khốn khố.

Kim Phí lần đầu tiên đến sông Kim Mã đã phát hiện ra điều này.

Nhưng lúc đó đang chiến đấu với Đan Châu, y thực sự không có thời gian quan tâm

Hiện tại mượn cơ hội này vừa hay xử lí một chút

Sau khi đến Khánh phủ, Kim Phi dẫn Ngụy Đại Đồng đi tới thư phòng của Khánh Hâm Nghiêu,

Trong thư phòng, hai huynh muội Khánh Hâm Nghiêu và Cửu công chúa đang vây quanh sa bàn chỉ chỉ trỏ trỏ.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1358


Lúc trước ở sông Kim Mã, Kim Phi đã phát hiện Ngụy Đại Đồng rất am hiểu về thủy lợi, cũng cực kì quen thuộc với khu vực nước quanh sông Kim Mã

Dưới sự trợ giúp của Ngụy Đại Đồng, Kim Phi mới có thể thuận lợi tìm được nơi thích hợp, dẫn nước nhấn chìm kị binh của bên Đan Châu.

Cho nên khi đưa ra quyết định xây dựng công trình thủy lợi, Kim Phí lập tức đề cử Ngụy Đại Đồng với Cửu công chúa.

Sự thật chứng minh, quyết định của Kim Phi là chính xác.

Ngụy Đại Đồng chỉ nhìn thoáng qua sa bàn, đã lập tức phát hiện sự kì diệu trong đó, đủ để chứng minh kiến thức cơ. bản của ông ta rất vững chắc.

“Cái sa bàn này là ta tùy tiện dùng bùn nặn lên, để Ngụy đại nhân chê cười rồi”

Kim Phi vẫy tay.

Chế tạo mô hình cũng là kĩ năng cần thiết của chuyên ngành máy móc, lúc Kim Phi đi học, rất nhiều lần đi làm thêm. đều là làm cái này.

Mặc dù sa bàn thủy lợi được làm ra không đạt tiêu chuẩn lầm, nhưng đều đưa ra đặc điểm của các vùng địa lí ở đập Đô Giang được.

“Tiên sinh khiêm tốn quá rồi, cái sa bàn này làm rất tốt!”

Ngụy Đại Đồng hình như đã quên mất cá sự tồn tại của Cửu công chúa và Khánh Hâm nghiều, đi đến cạnh sa bàn, vừa cẩn thận quan sát, vừa ca ngợi: “Sông núi, sông ngôi, tất cả đều có, quả thật chính là sông Kim Mã thu nhỏ lại... A, đây là cái gì?”

Ngụy Đại Đồng chỉ vào một chỗ, hỏi: “Nơi này cũng không , cả nơi này, cũng không giống...”

Chỗ ban đầu mà ông ta chỉ, là vị trí cửa cống của đập Đô Giang

Trước kia cửa cống cũng không tồn tại, là cha con Lý Giang dẫn người dân đào xuyên qua núi Ngọc Lũy mới có.

Thế giới này không có Lý Băng, tất nhiên cũng không có cửa cống.

Nhưng trên sa bàn, Kim Phi lại đế một cái lỗ trên núi Ngọc. Lũy.

Còn chỗ về sau do Ngụy Đại Đồng chỉ, cũng là sửa đối mà Kim Phi làm ra căn cứ vào đập Đô Giang,

“Sở dĩ sông Kim Mã thường xuyên bị ngập lụt thành họa, chính là vì núi Ngọc Lũy chặn nước sông chảy về hướng đông, mà đường sông ở phía tây quá hẹp, cho nên khi mực nước. dâng lên, sẽ hình thành tình trạng đông hạn tây úng."

Kim Phi lấy bản đồ phong thủy ra, chỉ vào vị trí núi Ngọc Lũy: “Nếu chúng ta đào một cái động ở núi Ngọc Lũy, rồi đế dân phu xây con kênh, dẫn nước sông vào sông Giang An, sông Tấu Mã, sông Bá Điều

Ba con sông này có hệ thống nước phức tạp, ba con sông, nước Dân Giang có thể tưới cho các nơi như Miên Dương, Xạ Hồng, Giản Dương, Tư Dương, Nhân Thọ, Thanh Thần, tưới hơn phân nửa đồng bằng Xuyên Thục, vượt qua hàng chục triệu đồng ruộng!

Cứ như vậy, không những có thể giải quyết vấn đề nạn ngập úng ở sông Kim Mã, còn có thể giải quyết vấn đề khô hạn của đồng bãng Xuyên Thục!”

Đập Đô Giang chủ yếu được tạo thành từ ba bộ phận là cửa cống, đập Phi Sa, cống phân lưỡng nước.

Giải thích cửa cống xong, Kim Phí lại giải thích về đập Phi Sa và cống phân lưỡng nước.

Đôi mắt Ngụy Đại Đồng mở to tròn xoe, hoàn toàn bị lời nói của Kim Phi dọa sợ.

Ông ta cho răng Kim Phi muốn xử lí sông Kim Mã, là thừa dịp mùa xuân ít nước mưa, rửa sạch đường sông, mở rộng một chút, ai ngờ thế mà Kim Phi lại muốn đào xuyên qua núi Ngọc Lũy!

Dù đánh vỡ đầu ông ta, ông ta cũng không nghĩ ra biện pháp đào xuyên qua núi Ngọc Lũy, phân lưồng nước sông.

“Trời ơi! Tiên sinh, sao ngài nghĩ ra biện pháp này vậy?”

Trong mắt Ngụy Đại Đồng đầy vẻ khiếp sợ.

Bao gồm cả hai huynh muội Khánh Hâm Nghiêu và Khánh Mộ Lam lần đầu nghe được kế hoạch của Kim Phi, cũng như thể.

Khóe miệng Cứu công chúa hơi nhếch lên, cũng nhớ tới lần đầu tiên khi Kim Phi bàn bạc với cô ấy, biểu cảm trên mặt mình, e là cũng giống như Khánh Mô Lam thôi?

“Ta may mắn nghe một người tài tên Lý Băng nói qua”

Kim Phi lại ném mũ cho 'người tài:
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1359


Còn không phải là người cùng một thế giới, đi đâu mà tìm?

Đời trước Kim Phi đi du lịch ở đập Đô Giang, hướng dẫn viên du lịch nói đập Đô Giang là công trình thủy lợi sớm nhất trên toàn thế giới, bắt đầu từ triều Tân, sử dụng tới hơn hai ngàn năm, được khen ngợi là 'báu vật trấn xuyên.

Nhưng Kim Phi cho răng hướng dẫn viên du lịch cố ý thối phồng, hoàn toàn không tin công trình xây từ triều Tân, mà có thế sử dụng liên tục hơn hai ngàn năm

Có khả năng là các bạn nam hay ở nhà học khoa học tự. nhiên đều thích chăm chỉ, sau khi trở về, Kim Phi chuyên môn tìm đọc tài liệu kĩ càng về đập Đô Giang.

Không tìm không biết, vừa tra đã bị dọa cho giật mình.

Hướng dẫn viên du lịch cũng không thối phồng gì, thậm chí có khả năng còn khiêm tốn.

Đồng bãng Tây Xuyên có thế trở thành “nơi giàu tài nguyên thiên nhiên, không thế không kể công của đập Đô Giang.

Trong lòng Kim Phi thật sự cảm thán không thôi với trí tuệ của cha con Lý Băng, cũng như nhân dân lao động cổ đại

Nếu không phải cha con Lý Băng dẫn dắt vô số người dân, hao phí tám năm xây đập Đô Giang, Kim Phi cũng không thể nghĩ ra biện pháp đào xuyên qua núi Ngọc Lũy được.

Nói ra tên Lý Băng với Ngụy Đại Đồng, cũng là muốn cho công lao của ông ấy lưu truyền trên thế giới này.

Đây là sự tôn trọng cơ bản nhất với bậc hiền triết đi trước. “Không tìm thấy? Thật sự quá đáng tiếc" Vẻ mặt Ngụy Đại Đồng tiếc nuối lắc đầu

“Ngụy đại nhân, ngài quen thuộc với sông Kim Mã nhất, cảm thấy biện pháp ta vừa nói có được không?” Kim Phi nói.

Lần này Ngụy Đại Đồng không vội trả lời, mà nhìn chấm chăm sa bàn và bản đồ, suy nghĩ nghiêm túc.

Sau một lúc lâu, mới ngẩng đầu nói: “Tiên sinh, đây là một công trình cực lớn, cần hao phí sức người sức của, thật sự không dám tưởng tượng...”

Cửu công chúa cất ngang lời nói của Ngụy Đại Đồng: “Ngươi chỉ cần trả lời cho tiên sinh là có được hay không, về phần lương thực, không cần ngươi nhọc lòng, bổn cung sẽ tự giải quyết!"

“Hồi bấm điện hạ, hạ quan cho rằng lời của tiên sinh rất có lý, nhưng việc này có tầm quan trọng to lớn, cần huy động vô số người dân, sau này hạ quan cần khảo sát tại chỗ, mới dám xác nhận”

Ngụy Đại Đồng khom người trả lời

Ba người Kim Phi, Cửu công chúa, Khánh Hâm Nghiêu liếc nhau, khế gật đầu cùng lúc.

Thật ra đây cũng là một lần thử thách của ba người dành cho Ngụy Đại Đồng.

Trong kế hoạch của Kim Phi không chỉ muốn tu sửa đập. Đô Giang, mà còn muốn đào vô số mương máng ở trên vùng, đất Xuyên Thục, đế xả lũ và dẫn nước tưới tiêu.

Một công trình to lớn như thế, huy động sức người sức của cực kì khổng lồ, nếu Ngụy Đại Đồng không cần suy nghĩ mà đồng ý luôn thì đúng là Kim Phi thật sự không dám dùng ông ta

“Nỗi lo lắng của Ngụy đại nhân là phải; Kim Phi gật đâu nói: “Thế này nhé, sáng mai, ta dẫn Ngụy đại nhân cùng đi khảo sát sông Kim Mã”

“Tiên sinh, khảo sát sông ngòi sông núi quá vất vả, hơn nữa cần tốn không ít thời gian, ngài không cần đi theo, đế ta dẫn người đi là được”

Ngụy Đại Đồng xua tay nói.

“Có ta đi theo, Ngụy đại nhân không cần phải vất vả thế nữa, cũng không tốn quá nhiều thời gian” Kim Phí cười nói.

“Tiên sinh, việc này có tâm quan trọng to lớn, không thể đùa giỡn” Ngụy Đại Đồng lắc đầu liên tục.

“Nguy đại nhân, tất nhiên ta biết việc này không thế đùa giỡn, cũng hoàn toàn không phải đùa giỡn”

“Tiên sinh có biện pháp hay?” Ngụy Đại Đồng cuối cùng cũng nhận ra vẻ không đúng

Với hiểu biết của ông ta về Kim Phi, nếu không chắc chắn mười phần, sẽ không nói như thế.

Sáng mai đại nhân sẽ biết

Kim Phi lại muốn chơi trò thần bí.

"Vậy ta rửa mắt chờ mong”
 
Back
Top Dưới