Đô Thị Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1100


“Tiên sinh, ngài quá tốt bụng, chẳng hề cân nhắc tới chuyện lòng người hiểm ác.”

Cửu công chúa nói: "Nếu ngài muốn miễn giảm toàn bộ phí gửi và rút tiền thì sẽ khiến tiền trang gặp phải biến động lớn. Đến lúc đó các tiền trang khác phái người đến quấy rối, gửi tiền rút tiền liên tục cả ngày lẫn đêm thì ngài tính đối phó ra sao?”

“Cái này...” Bị hỏi như vậy, Kim Phi ngừng lại suy ngẫm. Ðó là quả là vấn đề lớn

Y vẫn bị ảnh hưởng bởi suy nghĩ theo quán tính.

Rất nhiều suy nghĩ của y đều dựa trên nhận thức về xã hội ở kiếp trước. Y đã quá quen với việc sống trong thời đại công nghệ thông tin phổ biến khắp toàn cầu, phí gửi tiền, rút vô cùng thấp, khi tài khoản còn tiền gửi thì tất cả các ngân hàng đều không thu tiền phí duy trì hoạt động.

Nhưng ở Đại Khang nào có máy tính, có internet đâu, tiền trang muốn duy trì hoạt động được thì đều cần thuê người làm việc.

Phí thuê nhân công lại cao hơn so với kiếp. trước không biết bao nhiêu lần.

Thương trường cũng là chiến trường, rất nhiều thương nhân sẵn lòng sử dụng mọi thủ đoạn chỉ để đánh bại đối thủ mà thôi.

Tình huống Cửu công chúa vừa nhắc có xác suất xảy ra vô cùng lớn.

Ngươi muốn miễn phí gửi và rút tiền ư? Vậy thì bọn ta phái người tới quấy rối là được rồi.

Tìm đại mười mấy người tới xếp hàng luân phiên là quá đủ để khiến bộ máy vận hành của tiền trang của Kim Phi tê liệt.

“Điện hạ nói có lí. Đây quả là một tai hoạ ngầm lớn, là ta đã không cân nhắc chu toàn.”

Kim Phi suy nghĩ một chút rồi nói: “Như vậy điện hạ nghĩ ta thu phí bao nhiêu là hợp lí?

“Tiên sinh nên thu mức phí sao cho tiền trang không phải chịu lỗ, vậy mới không để lại sơ hở cho người khác lợi dụng.”

Cửu công chúa để đũa xuống, nghiêm túc. nói: “Dĩ nhiên, ta cũng không rõ chuyện vận hành tiền trang. Điều này còn cần tiên sinh tự mình suy nghĩ”

“Điện hạ nói có lí.”

Kim Phi nâng chén trà lên về phía công chúa biểu hiện lòng cảm tạ của bản thân với cô ấy.

Cửu công chúa cũng nâng chén trà của mình lên nhấp một ngụm.

Uống một hớp trà xong, Kim Phi cẩn thận cân nhắc đề nghị của Cửu công chúa.

Những tiền trang khác ở Đại Khang đều thu phí rất cao, nên dù Kim Phi chỉ thu nửa mức phí đó hay hoàn toàn miễn phí thì đều đem lại hậu quả như nhau.

Muốn giảm phí gửi, chỉ thu một nửa thì họ sẽ tới cửa gây chuyện.

Còn nếu miễn phí hoàn toàn cũng vậy.

Hiểu được điều này, Kim Phi tính lùi chuyện

của tiền trang lại mấy ngày để tra rõ vật giá, phí thuê nhân công ở Tây Xuyên đã rồi quyết định sau.

'Tâm trạng Cửu công chúa xem chừng cũng không tệ lắm, cùng trò chuyện với Kim Phi một thời gian dài, đến tận khi sắc trời tối hẳn mới về phủ cùng Khánh Mộ Lam.

Lúc đi, cô ấy còn chưa thỏa mãn lảm.

'Từ nhỏ cô ấy đã bị trói buộc bởi những luật lệ nghiêm khắc nơi cung cấm, giờ được sống trong bầu không khí thoải mái, vô ưu vô lo này, cô ấy thấy yêu thích vô cùng.

Chỉ khi ở đây cô ấy mới có thể buông bỏ mọi phòng bị, thoải mái trò chuyện cùng mọi người.

Cũng từ cuộc trò chuyện với Cửu công chúa ngày hôm nay, Kim Phi mới hiểu thêm nhiều điều về tình hình quan trường Đại Khang, coi như y đã nhận được lợi ích không hề nhỏ.

Trở về phòng, y thấy Nhuận Nương đang cẩn thận trải giường nệm.

Cô ấy vừa làm việc vừa len lén nhìn Kim Phi.

Trước khi tới, Quan Hạ Nhi đã nhắc khéo cô ấy phải ngủ chung giường với Kim Phi, tránh cho y làm xăng làm bậy ở Tây Xuyên.

Trong mắt Quan Hiểu Nhi, kể từ ngày Đường Đông Đông cùng Nhuận Nương bước vào cửa thì họ đã là người của Kim Phi rồi. Việc ngủ cùng cũng là sớm hay muộn mà thôi.

Cô ấy không ngại Kim Phi thu nhận Nhuận Nương, nhưng lại không mong y đi thanh lâu làm chuyện bừa bãi cùng cô nương khác.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1101


Chỉ cần y mở miệng, cô ấy có thể thuận theo mà ngủ lại đây.

Đáng tiếc, từ lúc vào cửa đến giờ y chỉ chào Nhuận Nương một câu, sau đó một mực ngồi sau bàn viết viết vẽ vẽ điều gì đó, căn bản chẳng hề chú ý gì tới cô ấy cả.

Nhuận Nương thở dài trong lòng, sửa soạn lại giường chiếu xong bèn im lặng rời đi.

Kim Phi nhìn bóng lưng Nhuận Nương, ánh mắt chứa đầy vẻ phức tạp.

` cũng chẳng phải đầu gỗ, sao có thể không hiểu ý tứ của Quan Hiểu Nhi và Nhuận Nương chứ?

Thực ra vẻ ngoài của Nhuận Nương xinh đẹp, chỉ là trước đây cô ấy trông vừa đen vừa gầy, nom thiếu sức sống.

Sau khi đi theo Kim Phi, cô ấy không cần làm việc đồng áng nữa, toàn thân đều ăn diện sạch sẽ, mái tóc cũng trở nên vừa dày vừa đen, còn gương mặt thì ngày càng thanh tú.

Hơn nữa, tính tình Nhuận Nương mềm mỏng hơn Quan Hạ Nhị, ai nói gì cũng đều làm theo. Như vậy mà bảo Kim Phi không hề động lòng thì dối lòng quá.

Nhưng y cũng chỉ nghĩ vậy thôi, chứ có cơ hội làm thật thì y lại sợ hãi.

Kim Phi viết những việc muốn tìm hiểu vào ngày mai ra giấy xong mới tắt đèn đi ngủ.

Không biết có phải là do mới đổi sang chỗ ở mới hay không, hay là do tâm tư y đang rối loạn mà tối đó Kim Phi đã mơ một giấc mơ.

Hôm sau ngủ dậy, cả người y bơ phờ hẳn.

“Tiên sinh, ta thấy säc mặt ngài không tốt lắm. Hay là hôm nay ngài đừng ra ngoài nữa, để †a đi gọi Nhuận Nương tới chăm sóc cho ngài?”

Một cận vệ phát hiện sắc mặt Kim Phi không tốt lắm, lo âu nói.

“Không cần. Ta rửa mặt bằng nước lạnh một chút là được.” Kim Phi xua tay.

Cận vệ còn tính khuyên thêm thì đúng lúc thấy Đại Lưu tới, vội nói: “Đội trưởng, ngươi tới khuyên nhủ tiên sinh đi. Ngươi xem, säc mặt ngài ấy tệ như vậy rồi”

“Khuyên gì mà khuyên. Tối qua tiên sinh không giữ Nhuận Nương lại trong phòng, cũng có dẫn chúng ta đi dạo Lâu Hàm Hương đâu mà lo:

Nói xong, anh ta còn trừng mắt nhìn Kim Phi: “Tiên sinh, ta nghe nói các cô nương ở Lầu Hàm Hương khá lắm đó. Khi nào rảnh ngài dẫn bọn ta tới đó trải đời chút đi.”

“Muốn đi thì đi một mình đi!” Kim Phi liếc xéo anh ta: “Đi mời Nguyễn chưởng quầy tới đây, lát nữa ta muốn cùng cô ấy ta ra ngoài một chuyến”

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Nguyễn chưởng quầy là nữ chưởng quầy của thương hội Kim Xuyên chỉ nhánh Tây Xuyên, tên là Nguyễn Đồng Khiết, cũng là nữ chưởng quầy trong nhóm đầu tiên mà Đường Tiểu Bắc chiêu mộ.

Năng lực của người này khá tốt, có thể xử lí gọn gàng dứt khoát mọi chuyện ở chỉ nhánh Tây Xuyên.

Đại Lưu vừa nghe Kim Phi bảo mời Nguyễn Đồng Khiết thì tính hóng hớt lại nổi lên: “Tiên sinh, chẳng lẽ ngài vừa ý Nguyễn chưởng quầy sao?”

“Cút!”

Kim Phi nhấc chân lên đạp mông anh ta một cái.

Đại Lưu cười ngây thơ, cũng chẳng tức giận chút nào mà còn ngâm nga rời đi.

Mấy hôm sau, Kim Phi dặn Nguyễn Đồng Khiết sắp xếp một lượng lớn người điều tra thị trường Tây Xuyên.

Đối tượng điều tra bao gồm các mặt: tiền thuê địa điểm, tiền công, chỉ phí.

Cửu công chúa biết chuyện này thì cảm thấy hứng thú vô cùng, thậm chí còn chủ động chạy tới giúp đỡ.

Dưới sự giúp đỡ của cô ấy, việc điều tra

được tiến hành vô cùng thuận lợi.

Trải qua một loạt tính toán, Kim Phi quyết định thu 40% phí khi khách gửi dưới một ngàn lượng bạc.

'Từ một ngàn đến năm ngàn lượng thì thu 30%.

'Từ năm ngàn đến mười ngàn lượng chỉ thu 20% tiền phí.

Trên mười ngàn lượng thì chỉ lấy 10% phí làm chỉ phí duy trì tiền trang.

Như vậy không chỉ có thể đảm bảo tiền lời của tiền trang dựa vào phí gửi, rút tiền mà còn có thể thu hút thương nhân gửi vào nhiều bạc hơn.

Sau này, khi khách gửi đông hơn, việc làm ăn trở nên khấm khá, nghiệp vụ của tiền trang càng thêm thuần thục thì y còn có thể cân nhắc tình hình để hạ thấp phí gửi xuống.

Ban đầu lúc Nguyễn Đồng Khiết tới Tây Xuyên đã nghe Đường Tiểu Bắc báo trước răng Tây Xuyên là thủ phủ của Thục Xuyên, vì vậy nơi này chính là một trong những đối tượng phát triển trọng điểm của thương hội Tây Xuyên. Cũng vì thế mà cô ấy đã quyết định mua cửa hàng có. vị trí tốt và diện tích cực lớn.

Kim Phi cũng không cần tìm địa điểm khác, bảo thương hội Kim Xuyên dành ra một cửa hàng, sửa đổi đôi chút là có thể đưa tiền trang Kim Xuyên vào hoạt động được rồi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1102


“Mộ Lam, sao cô không đi nhận phạt đi?” Kim Phi liếc mắt nhìn cô ấy hỏi: “Chẳng lẽ cô sợ à?”

“Khánh Mộ Lam ta mà sợ sao?” Khánh Mộ Lam nói: “Chẳng phải vì mấy hôm nay ta giúp ngài đi điều tra khắp nơi sao?”

Cửu công chúa tới giúp đỡ, Khánh Mộ Lam tất nhiên cũng tới tham gia cho vui.

Nhưng có cô ấy ở đây, nhiều chuyện thuận lợi hơn rất nhiều.

“Yên tâm đi, ngày mai nhất định sẽ có người tới.” Kim Phi tự tin nói.

“Tiên sinh, ngài đã có cách gì rồi đúng không?” Cửu công chúa tò mò hỏi.

“Bây giờ không có người, bởi vì mọi người không biết ta đã mở một tiền trang, cho nên ta cần phải quảng cáo để bọn họ biết."

“Quảng cáo? Là cái gì?”

“Là thông báo cho mọi người biết.” Kim Phi nói: “Ta muốn tất cả mọi người trong thành biết, tiền trang Kim Xuyên đã khai trương!”

“Tiên sinh muốn thông báo cho họ băng cách nào?” Cửu công chúa càng tò mò hơn.

Đại Khang không có mạng lưới liên lạc, cũng không có điện thoại di động, quan phủ khi muốn chuyển đạt chính lệnh, sẽ dán thông báo ở cổng. thành hay các khu chợ nơi có đông người đi qua.

Nhưng có một số người không ra khỏi thành, cũng không đi chợ.

Cho nên chính lệnh của quan phủ cần nhiều ngày mới có thể đến tai tất cả mọi người.

Kim Phi nói ngày mai sẽ cho tất cả mọi người trong thành biết tiền trang Kim Xuyên đã khai trương, nhưng bây giờ đã là buổi chiều, Cửu công chúa không biết Kim Phi định làm gì để đạt được mục tiêu này.

Kim Phi không trả lời, chỉ thần bí mỉm cười: “Chờ đến tối các ngươi sẽ biết.”

“Chờ đến tối?” Cửu công chúa sửng sốt một chút, sau đó lập tức hiểu ra.

Nhưng Khánh Mộ Lam vẫn không hiểu gì: “Vũ Dương, hai người nói cái gì vậy?”

“Chờ đến tối thì người sẽ biết!” Cửu công chúa và Kim Phi nhìn nhau, cười đáp.

Sau đó cho dù Khánh Mộ Lam có hỏi thế nào hai người cũng không trả lời.

Mãi đến khi trời tối, khi pháo hoa bản lên khắp nơi trong thành, Khánh Mộ Lam mới hiểu ra.

Lúc này, dân chúng trong thành đều bị tiếng pháo nổ thu hút, lao ra khỏi nhà, ngẩng đầu nhìn lên trời.

“Trời ơi, đó là cái gì vậy? Sao nó lại sáng thế?”

“Là sấm chớp sao, chẳng lẽ là Lôi vương gia hạ phàm?”

“Ta nghe nói Kim tiên sinh của của tiêu cục Trấn Viễn lấy được thần khí của Thần Lôi vương gia, nó biết phát sáng và tạo ra âm thanh như tiếng sấm, lẽ nào là thứ này?”

“Đúng là nó rồi, ta đã thấy ở dốc Đại Mãng, nhưng lúc đó chỉ có thể nghe được âm thanh, không thấy được ánh sáng.”

“Nhưng Lôi vương gia thi triển thần khí trong. thành làm gì? Chẳng lẽ trong thành cũng có kẻ địch?”

“Chäc không phải đâu. Ta không nghe thấy động tĩnh gì cả”

“Ở đăng kia có người, ra đó xem chắc sẽ biết đấy?”

“Sẽ không có gì nguy hiểm chứ?”

“Chúng ta cẩn thận một chút, thấy nguy. hiểm thì lập tức quay lại!”

“Được, đi xem thôi!"

Pháo hoa là thứ trước đây chưa từng được sử dụng ở Đại Khang, mặc dù Kim Phi đã từng sử dụng chúng ở dốc Đại Mãng, nhưng chỉ có những người tham dự tang lễ của những liệt sĩ và một số ít dân thường nhìn thấy.

Còn với đa số người dân trong thành Tây Xuyên thì đây là lần đầu tiên nhìn thấy.

Những người đến dự tang lễ cũng chỉ nghe. được âm thanh, vì ban ngày nên không thể nhìn rõ màu sắc.

Pháo hoa rực rỡ trong thành, hiệu ứng vô cùng chấn động.

Không ít người dân lo lắng, cẩn thận đế điểm đốt pháo gần mình nhất.

Đến gần mới phát hiện không có gì nguy. hiểm, chỉ có nhân viên hộ tống cầm loa hét lớn: “Tiền trang Kim Xuyên do Kim tiên sinh của tiêu cục Trấn Viễn mở đã khai trương, phí thủ tục chỉ có 10%I”

“Kim tiên sinh khai trương tiền trang sao?”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1103


“Kim tiên sinh thông minh như vậy, chắc. chăn sẽ không để mình bị lỗ.”

“Tiền trang chỉ làm ăn với người có tiền, các: người quan tâm làm gì?”

“Đúng vậy, cho dù Kim tiên sinh không thu. phí thủ tục, các người có tiền để vào bên trong không?”

“Tiểu ca, đây là thần khí Lôi vương gia cho Kim tiên sinh đúng không?”

Vấn đề cơm ăn, áo mặc người dân còn chưa lo xong, không hề có hứng thú với tiền trang.

Bọn họ cảm thấy hộp pháo hoa còn đang bốc khói trước mặt nhân viên hộ tống thú vị hơn nhiều.

“Đúng, đây chính là thần khí của Lôi vương gia:

Người dẫn đầu các nhân viên hộ tống cười nói: “Mọi người mau đi gọi thêm người tới, chờ thêm một nén nhang, chúng ta sẽ đốt thêm một lần nữa!"

“Tiểu ca ngươi chờ một chút ta đi gọi mọi người!”

Mọi người nghe vậy thì vội chạy đi. Họ vừa chạy vừa hét lớn: “Mọi người mau đến xem đi, người của tiêu cục Trấn Viễn sắp thi triển thần khí của Lôi vương gia!”

Người dân vốn đã bị pháo hoa thu hút, nhưng vì sợ nguy hiểm nên không dám tham gia.

Bây giờ đã biết không có kẻ địch, tất cả đều chạy ra khỏi nhà, chạy đến nơi đốt pháo.

Các nhân viên hộ tống nói được làm được, sau một nén nhang đốt thêm một quả pháo nữa.

Bùm! Bùm!

Sau một tiếng động lớn, một lưồng ánh sáng rực rỡ bay lên bầu trời.

Nó lao lên hơn mười mét trên không trung, nổ tung với một tiếng nổ lớn, tỏa ra ánh sáng màu tím và đỏ rực.

“Oa! Thần khí của Lôi vương gia thật lợi hại, chẳng trách có thể đánh bại ky binh!”

“Tiểu ca, thêm một lần nữa, thêm một lần nữa đi!"

Dân chúng thấy hưng phấn, không ngừng yêu cầu các nhân viên hộ tống đốt thêm.

Ở tất cả các điểm đốt pháo đều như vậy.

Đêm nay, dường như toàn bộ người dân trong thành đều ra ngoài ngắm pháo hoa.

Tin tức tiền trang Kim Xuyên khai trương, phí thủ tục chỉ có 10% đã truyền khäp thành.

Mặc dù người dân có lẽ sẽ không đến tiền trang gửi tiền nhưng mục đích của Kim Phi đã đạt được.

Các thương nhân quan trọng nhất là tin tình báo, tin tức lớn như vậy chắc chắn bọn họ phải phái người đi nghe ngóng.

Những người này mới là khách hàng mục tiêu của y. Sau khi nhận được tin tức, Kim Phi chắc chăn bọn họ sẽ động lòng.

Sự thật chứng minh suy đoán của Kim Phi hoàn toàn chính xác.

Kinh thành là thành phố giàu có nhất của Đại Khang, thì thành Tây Xuyên là nơi giàu có nhất của Xuyên Thục.

Các thương nhân giàu có tập trung ở Tây Xuyên nhiều nhất.

Hơn nữa ở đây cũng có rất nhiều các thương nhân từ nơi khác đến làm ăn, thường xuyên cần dùng đến tiền giấy.

Mỗi lần đổi tiền giấy, họ đều tốn một khoản tiền lớn.

Nghe nói tiền trang Kim Xuyên tiền phí thủ tục chỉ có 10%, không ít thương nhân đã bị cám dỗ.

Thứ hai trời vừa rạng sáng, trước cửa tiền trang Kim Xuyên đã vắng khách suốt ba ngày có đám người tụ tập.

Có người đến vì bị tiền phí thấp thu hút sự chú ý, cũng có người đến để nghe ngóng tin tức, nhưng chủ yếu là những người đến để hóng chuyện.

Kim Phi đã chuẩn bị một phòng họp, muốn giới thiệu với mọi người về cách hoạt động của tiền trang Kim Xuyên.

Nhưng người tới quá nhiều, phòng họp y đã chuẩn bị không thể chứa hết, chỉ có thể dân khách vào trong sân.

Kim Phi tạm thời cho người kê bàn gỗ ra sân.

Keng keng keng!

Đại Lưu gõ chiêng đồng, lúc này mọi người mới yên lặng.

Kim Phi vừa giơ loa lên chuẩn bị nói chuyện, mọi người nhao nhao hỏi: “Kim tiên sinh, hôm qua ngài đã sử dụng thần khí của Lôi vương gia thật sao?”

“Chuyện này để sau hãy nói, hôm nay chúng ta nói chuyện của tiền trang.” Kim Phi cười trả lời.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1104


"Chỉ cần số bạc gửi vào tiền trang Kim Xuyên vượt quá mười ngàn lượng, phí thủ tục là mười phần trăm!" Kim Phi đáp.

“Nếu không vượt quá mười ngàn lượng thì sao?” người đàn ông mập tiếp tục hỏi.

"Dưới một ngàn lượng, thu bốn mươi phần trăm, từ một ngàn đến năm ngàn lượng, thu ba mươi phần trăm, từ năm ngàn lượng mười ngàn đến mươi ngàn lượng, thu hai mươi phần trăm."

Kim Phi giải thích: "Gửi càng nhiều thì càng được ưu đãi hơn. Nếu hơn ba mươi ngàn lượng sẽ là khách quý của tiền trang bọn ta. Bọn ta sẽ cử một phó chưởng quầy chuyên môn một kèm một, để trao đổi về phí thủ tục với các hoạt động ưu đãi khác. "

"Kim tiên sinh, tiền trang của ngươi mới vừa. khai trương, ai dám gửi ba mươi nghìn lượng chứ?” người đàn ông mập cười hỏi.

Nói xong hẳn còn nháy mắt với Kim Phi.

Kim Phi thấy vậy, đôi mắt hơi nheo lại một chút

Người đàn ông mập hỏi như vậy, vừa nghe thì giống như tới đây gây sự, nhưng Kim Phi cũng hiểu được cái chớp mắt của hắn.

Tên này chính là một kẻ lừa gạt chuyên đi vẽ chuyện đây mà.

Kim Phi tưởng là do Nguyễn Đồng Khiết sắp. xếp, y quay đầu nhìn cô ấy một cái.

Kết quả, Nguyễn Đồng Khiết lại lắc đầu, ý nói mình không sắp xếp gì.

Ngay lúc Kim Phi nghi ngờ nhìn đi nơi khác, y nhìn thấy Cửu công chúa lặng lẽ ngồi ở sau màn, hơi mỉm cười với y.

Lúc này mà Kim Phi còn không hiểu nữa thì đúng là tên ngốc.

Y mỉm cười nhìn lại Cửu công chúa, quay đầu đáp: “Sao lại không chứ? Cửu công chúa điện hạ đã gửi hơn ba mươi ngàn lạng bạc ở tiền trang Kim Xuyên, mà cũng đã ký thỏa thuận với tiền trang, sau này có thu thuế từ thái ấp cũng sẽ gửi vào tiền trang Kim Xuyên."

Lời này vừa nói ra, mọi người xung quanh đều im lặng.

Sau đó lại trở nên ồn ào.

"Công chúa điện hạ mà cũng gửi tiền vào tiền trang Kim Xuyên ư?"

"Ai mà không biết Cửu công chúa điện hạ có. mối quan hệ đặc biệt với Kim tiên sinh của quân Trấn Viễn. Cô ấy gửi tiền vào thì có gì mà lạ chứ?"

"Cũng đúng."

Các thương nhân nhỏ giọng xì xào.

Đợi bọn họ xì xào xong, Kim Phi lại lên tiếng lần nữa: “Ngoài Cửu công chúa điện hạ, còn có châu mục Khánh đại nhân gửi mười mươi ngàn lượng ngân sách của triều đình vào tiền trang Kim Xuyên của bọn ta, sau này bổng lộc của các quan lại thành Tây Xuyên và của các khu vực lân cận cũng sẽ do tiền trang Kim Xuyên bọn ta phân phát."

Ở Đại Khang chưa có tiền lệ nào về việc tiền trang thay mặt phân bổng lộc cho các quan lại, Khánh Hâm Nghiêu làm như vậy chẳng khác nào là để đảm bảo cho Kim Phi.

Nếu tiền trang Kim Xuyên thất bại, người đầu tiên không bỏ mặc Kim Phi ät sẽ là Khánh Hâm Nghiêu.

"Vậy thì xin hỏi Kim tiên sinh, ta gửi tiền ở Tây Xuyên, nhưng ở kinh thành cần dùng tiền thì có được không?" Người đàn ông mập tiếp tục hỏi.

"Hiện tại tiền trang Kim Xuyên chỉ có một điểm ở Tây Xuyên, sau này sẽ mở thêm các điểm ở kinh thành và các quận thành lớn ở Giang Nam, lúc đó sẽ có thể lấy tiền ở kinh thành và Giang Nam”

Kim Phi trả lời: "Mà phí thủ tục cũng giống như ở Tây Xuyên, hơn mười ngàn lượng chỉ cần mười phần trăm!"

Lời này vừa nói ra, bốn phía đều ồ lên. Phải biết răng phí thủ tục để các tiền trang khác đổi ngân phiếu ở nơi khác cao hơn nhiều so với phí thủ tục tại địa phương.

Chính sách đổi tiền ở những nơi khác của Kim Phi cũng giống như đổi ở địa phương, điều này ngay lập tức thu hút sự chú ý của nhiều thương nhân có nhu cầu gửi và rút tiền ở những nơi khác.

“Kim tiên sinh, ngươi cũng phát hành ngân phiếu sao?" Người đàn ông mập lại hỏi.

Kim Phi nghe vậy, khiến y ước gì có thể nhảy. xuống hôn Cửu công chúa hai cái.

Cô ấy sắp xếp cái kẻ lừa gạt này quá xứng chức rồi

Mỗi một vấn đề hỏi tới đều ngay tử huyệt.

Y thu lại suy nghĩ, lắc đầu nói: "Ta không phát hành ngân phiếu, mà sẽ phát hành hối phiếu còn an toàn hơn ngân phiếu."

"Hối phiếu là cái gì? An toàn như thế nào?” Người đàn ông mập tiếp tục đặt câu hỏi.

"Ví dụ, nếu ngươi gửi mười ngàn lượng bạc ở Tây Xuyên, ta sẽ đưa cho ngươi một tờ hối phiếu chuyên môn, lại cho ngươi một từ lóng, ngươi có thể cho hộ vệ mang theo hối phiếu lên đường, nhưng không nói mật mã cho hắn biết."

Kim Phong nói: “Như vậy, cho dù hối phiếu có bị thổ cướp đi, hoặc hộ vệ của ngươi chạy trốn, thì bọn họ cũng không thể lấy tiền được bởi vì bọn họ không biết từ lóng đó.”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1105


"Rất đơn giản, lỡ ngươi nói với ta hối phiếu của ngươi mất rồi, lúc đó ta lấy tiền cho ngươi nhưng cuối cùng hối phiếu của ngươi lại không mất, rồi ngươi lại phái người đến điểm ở kinh thành lấy thêm lần nữa, vậy chẳng lẽ ta phải đưa ngươi hai phần sao?" Kim Phi giải thích.

"Hai tháng thì cũng hơi lâu.” Người đàn ông mập lộ ra vẻ bất mãn

"Huynh đệ, nếu ngân phiếu của ngươi bị mất, rồi ngươi chờ hai năm thì tiền của ngươi có quay lại không?" Kim Phi cười hỏi lại.

"Kim tiên sinh nói đúng lắm." Người đàn ông mập gật đầu.

Những thương nhân khác vốn không hài lòng cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.

Cũng tỏ ra rất hài lòng với phương pháp của Kim Phi.

Cái gọi là tiếng lóng là mật khẩu.

Các tiền trang khác ở Đại Khang đều phát hành ngân phiếu để làm bằng chứng, bất kể là ai thì chỉ cần cầm ngân phiếu là có thể lấy tiền.

Điều này cũng tạo cơ hội cho thổ phi lợi dụng.

Phương pháp của Kim Phi đã giải quyết triệt để vấn đề này.

Chỉ có bản thân mình mới biết tiếng lóng nên hối phiếu bị cướp đi cũng không sao cả.

Cùng lắm thì trở về lại làm thêm một cái là được rồi.

Dù phải chờ đợi hai tháng nhưng vẫn tốt hơn là mất cả chì lẫn chài.

Không ít thương nhân lộ ra vẻ dao động.

Chỉ là tiền trang Kim Xuyên dù sao cũng là tiền trang mới mở, bọn họ không dám tin tưởng hoàn toàn vào thực lực của Kim Phi.

Giây tiếp theo, người đàn ông mập lại giúp bọn họ hỏi ra những nghỉ ngờ trong lòng

"Kim tiên sinh, phương pháp của ngươi quả thực rất hay, bọn ta đều đã động lòng, nhưng ngươi là m n trang mới mở, mà nếu bọn ta lập tức giao hết toàn bộ tài sản tánh mạng cho ngươi, rồi lỡ ngươi chạy trốn luôn thì làm sao đây?”

Người đàn ông mập nghiêm túc hỏi.

"Con người này, sao ngươi lại nói Kim tiên sinh như vậy?”

Kim Phi chưa kịp trả lời, người dân hóng hớt ở gần đó đã nói trước: "Nếu như Kim tiên sinh không giúp chúng ta đánh đuổi ky binh, cho dù các ngươi có bao nhiêu tiền cũng sẽ bị ky binh sẽ cướp hết, nói không chừng ngay cả tính mạng cũng không giữ nổi!"

"Đúng vậy, ngươi không có lương tâm!"

"Bản thân các ngươi không có lương tâm, thì các ngươi cho rằng Kim tiên sinh cũng như các ngươi sao? Tất cả số tiền mà Kim tiên sinh hứa với người dân ngoài thành đều đã được trả hết!"

Những người dân khác cũng sôi nổi phụ họa theo.

Nhưng đại bộ phận thương nhân vẫn bình tĩnh, ngẩng đầu nhìn Kim Phi.

Kim Phi làm gì ở ngoài thành, bọn họ còn biết rõ hơn đám người này.

Nhưng hầu hết các thương nhân đều đặt lợi ích lên hàng đầu, đó cũng không thể là lý do để họ tin tưởng Kim Phi.

Dù Kim Phi đã thực hiện lời hứa với dân chúng, nhưng số tiền đó cộng lại cũng chỉ mới mấy mươi ngàn lượng bạc mà thôi.

Mà một khi họ thật sự gửi tiền, cộng lại còn nhiều hơn lần đó không biết bao nhiêu lần.

Nếu lúc đó Kim Phi ôm tiền bỏ chạy, bọn họ sẽ khóc với ai đây?

Chẳng lẽ đi tìm Cửu công chúa hay đi tìm Khánh Hâm Nghiêu?

Cho bọn họ thêm ba cái lá gan nữa họ cũng. không dám.

Kim Phi nhận ra người dân hơi kích động quá, vội vàng ra hiệu cho Đại Lưu đánh chiêng.

Khi khung cảnh lăng xuống, Kim Phi nhanh chóng giơ chiếc kèn thiếc lên rồi hô loa: “Mọi người đừng kích động, trên thương trường chỉ bàn chuyện làm ăn, những câu hỏi mà vị huynh đài này đưa ra đều rất có lý, bọn họ có nỗi lo lắng như vậy cũng là bình thường, nếu đổi lại là các vị, thì các vị sẽ gửi nhiều tiền như vậy vào tay ta sao? Chắc các vị sẽ còn lo lắng hơn bọn họ."
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1106


“Về phần vấn đề các vị đang lo lảng, ta cũng đã suy xét, nghĩ ra một biện pháp, mọi người cùng xem thử có được không.”

Kim Phi nói, ra hiệu cho phía sau.

Nguyễn Đồng Khiết dân Đại Lưu đi lên bục gõ, đứng sau Kim Phi.

Trong tay Đại Lưu bưng một cái khay. Ở giữa đặt ba viên pha lê.

Kích thước không đồng nhất, màu sắc khác nhau.

Nhưng viên nào cũng vô cùng mượt mà, màu sắc tuyệt vời.

“Kim tiên sinh, đây... Đây là Thủy Ngọc à?”

Giọng điệu của người đàn ông mập cũng hơi run rẩy.

“Không sai, đây là Thủy Ngọc!”

Các thương nhân nhận được đáp án khẳng định của Kim Phi, trong mắt không ít người lộ ra hơi nóng bỏng nhè nhẹ.

Lạc Lan bán đấu giá Thủy Ngọc ở kinh thành được một thời gian, bây giờ danh tiếng của Thủy Ngọc đã lan truyền rất xa.

Thương nhân ở đây cơ bản đều nghe nói qua.

Có mấy người thậm chí còn tham gia hội đấu giá ở kinh thành.

Bởi vì Lạc Lan và Đường Tiểu Bäc đều cố găng khống chế lượng hàng xuất ra của Thủy. Ngọc, hơn nữa Đại Khang lại lắm kẻ nhiều tiền, cho nên giá trị bây giờ của Thủy Ngọc không những không giảm, ngược lại bị nhóm quyền quý thương nhân đẩy lên càng cao hơn.

Bây giờ Đường Tiểu Bắc điên cuồng thu mua lương thực ở Giang Nam, trên cơ bản là dựa vào. Thủy Ngọc và xà phòng thơm.

Mỗi lần đến một nơi, chỉ dùng cách đấu giá tạm thời, đưa ra hai viên.

Một viên đổi lương thực, ai đưa ra nhiều lương thực hơn, thì kẻ đó lấy.

Một viên đổi tiền, ai đưa nhiều tiền hơn, cho. kẻ đó. Chờ hội đấu giá kết thúc, đưa nhiều tiền

nhiều lương thực hơn đều vô dụng.

Dù biện pháp này đơn giản, nhưng cực kì hiệu quả.

Đường Tiểu Bắc không chỉ gom góp một lượng lương thực lớn ở Giang Nam, mà còn gửi rất nhiều bạc về.

Bây giờ số bạc Thủy Ngọc kiếm về, đã vượt qua xà phòng thơm, trở thành sản nghiệp kiếm tiền nhiều nhất làng Tây Hà.

Nhưng công nhân sản xuất Thủy Ngọc chỉ có mấy người thôi.

Ngược lại đội vận chuyển Thủy Ngọc, cần một số nhân viên hộ tống lớn.

Dù vậy, thổ phỉ to gan lớn mật vẫn đánh cướp bên đường.

Không có cách nào, giá trị của Thủy Ngọc bị nhóm quyền quý thương nhân đẩy lên quá cao.

Cao đến mức cho dù nhóm thổ phi biết rõ là tiêu cục Trấn Viễn áp tải nhưng vẫn dám bí quá hóa liều.

Khi Kim Phi bắt đầu sinh ra ý tưởng mở tiền trang, đã suy xét đến vấn đề có khả năng các thương nhân sẽ không tin tưởng.

Nên khi Mãn Thương tới, y đã bảo anh ta nhân tiện đưa theo mấy viên Thủy Ngọc.

“Các vị, không cần ta phải nói giá trị của Thủy Ngọc nữa chứ?”

Kim Phi giơ loa hô: “Những viên Thủy Ngọc. này đều là sản phẩm chất lượng ta giữ trong kho, từ hôm nay trở đi, sẽ khóa trong hàng rào ở sảnh tiền trang, các khách gửi tiền vượt qua một ngàn lượng, đều có tham dự biểu quyết, đề cử một người mua khóa, giữ chìa khóa.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1107


Lúc bọn họ vào cửa, đúng là có nhìn thấy một căn phòng được hàng rào băng thép không gỉ bao kín ở sảnh tiền trang, trông như nhà tù.

Lúc ấy các thương nhân còn tò mò phòng này dùng làm gì, cuối cùng bây giờ đã biết rồi.

Thì ra là để đặt Thủy Ngọc.

Mấy viên Thủy Ngọc này đều có kích thước và chất lượng tuyệt vời, tính theo giá thị trường trước mắt, nếu đưa đi đấu giá, không thể đo lường giá trị của ba viên Thủy Ngọc cộng lại được.

Hơn nữa Kim Phi nói, bọn họ biểu quyết tìm người tới khóa lại, chìa khóa cũng giao cho người bọn họ chọn giữ.

Mấy viên Thủy Ngọc trở thành thuốc an thần, có mấy thương nhân vốn đã dao động quyết định lát nữa sẽ đi gửi một ngàn lượng bạc thử xem.

Bây giờ tiền trang của Đại Khang cực kì không có quy tắc, Kim Phi không sợ bọn thử, chỉ cần băng lòng thử, y sẽ có cơ hội khiến đối phương trở thành người dùng trung thành của tiền trang Kim Xuyên.

Nếu khách hàng chủ động tới cửa, vẫn không đánh lại đối phương được, vậy chứng tỏ mô hình y lập ra không phù hợp với Đại Khang.

“Kim tiên sinh, đúng lúc gần đây ta mới nhận được một số bạc, đặt ở nhà không yên tâm, hôm nay có thể gửi vào bên các người không?”

Người đàn ông mập thấy không khí không tệ lầm, mở miệng hỏi.

“Đương nhiên có thể, tiền trang của chúng ta đã bắt đầu buôn bán, hoan nghênh mọi người tới tư vấn, xử lí công việc bất cứ lúc nào!”

“Thế được rồi, bây giờ ta sẽ phái người về lấy bạc!”

Người đàn ông mập phất tay phái một tên gia nổ, để hẳn về lấy tiền.

Lúc này rất nhiều thương nhân nổi hứng, không cần phải lừa gạt, đều chủ động hỏi các vấn đề.

Kim Phi giải đáp từng câu một.

Sau hai nén hương, gia nô của người đàn ông mập mang hai cái rương gõ quay lại.

“Kim tiên sinh, ta buôn bán nhỏ, bạc trong. tay không nhiều lảm, trước mắt gửi một ngàn lượng xem thử”

Người đàn ông mập cười nói.

“Đa tạ đã ủng hội" Kim Phi năm tay với người đàn ông mập: “Bây giờ đơn đầu tiên sau khi chúng ta chính thức khai trương, bản thân ta sẽ tự xử lí, mọi người có thể thuận tiện xem thử, phí thủ tục tính theo năm ngàn lượng, chỉ thu 20%, có được không?”

“Vậy ta phải cảm ơn Kim tiên sinh nhiều rồi!” Người đàn ông mập cười đến mức hai mắt cũng híp lại.

Phí thủ tục 20% cũng giá trị không ít tiền. “Mời khách quan tới bên này!”

Kim Phi nhảy xuống khỏi bục gỗ, đi về phía sảnh, tự mình trình diễn quy trình gửi tiền cho người đàn ông mập xem, thuận tiện tiếp tục trả lời vấn đề của các thương nhân khác

Chỉ thấy Kim Phi lấy ra một quyển sổ nhỏ, chỉnh dấu chạm nổi hẳn hoi, ấn con dấu một ngàn lượng lên cột tiền gửi của cuốn sổ nhỏ.

Sau đó lấy một con dấu chạm nổi khác ra, ấn lên ngày gửi tiền.

Đây cũng là lần đầu tiên dấu chạm nổi xuất hiện ở Đại Khang, các tiền trang khác muốn bắt chước, cũng cần một ít thời gian để cân nhắc, xem như là một loại biện pháp chống hàng giả cơ bản nhất.

Sau đó dẫn người đàn ông mập tới một căn phòng riêng, để người đàn ông mập tự nói ra một chuỗi số mật mã.

Sau khi xác nhận mật mã, hai người mới cùng ra ngoài.

“Ngươi nhất định phải nhớ rõ mật mã, nếu không cho dù ngươi cầm sổ tiết kiệm cũng n ra được, đã hiểu chưa?”

Kim Phi đứng trước mặt các thương nhân khác, nhắc nhở người đàn ông mập lần nữa.

“Kim tiên sinh, tiết kiệm tiền tại địa phương, cũng phải nhớ mật mã à?” Một thương nhân hỏi.

“Cũng cần, như vậy càng an toàn." Kim Phi

nói: “Nhưng mật mã phiếu gửi tiền là chúng ta tạo ra, tiết kiệm tiền tại địa phương, có thể tự tạo mật mã, chúng ta sẽ nhớ, lúc lấy tiền, các người cầm sổ tiết kiệm tới đây, sau đó báo mật mã, là có thể lấy tiền!”

“Biện pháp này hay, cho dù bị kẻ cắp trộm sổ tiết kiệm, bọn họ cũng không lấy bạc ra được!”

Thương nhân vây xem vội vàng gật đầu.

Phí thủ tục rẻ tiền, mật mã và phiếu gửi tiền, mô hình tách sổ tiết kiệm an toàn, lấy Thủy Ngọc. làm bảo hiểm bồi thường...

Một loạt quy tắc của tiền trang Kim xuyên, cái nào cũng vô cùng có lực hấp dẫn với các. thương nhân.

Sau khi người đàn ông mập làm xong thủ tục, lại có thêm vài thương nhân phán người về lấy bạc.

Mặc dù mỗi nhà đều không gửi nhiều, nhưng thật sự đã khai trương rồi.

"Tiếp theo, phải chuẩn bị cho chỉ nhánh của kinh thành và Giang Nam.

Bởi vì gửi lấy tiền ở nơi khác, mới là điểm hấp dẫn các thương nhân bản địa nhất.

Kim Phi không thể tự mình đi kinh thành và Giang Nam được, chỉ đành bồi dưỡng cho những người khác.

Có tầm quan hệ lớn với tiền trang, nên Kim Phi không thể tùy tiện giao cho người bình thường, đành điều người trong nguồn nhân tài dự. bị trước mắt của thương hội Kim Xuyên.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1108


Chu Linh Lung là cô nương mà Nguyễn Đồng Khiết mua từ bọn buôn người sau khi tới thành Tây Xuyên.

Qua mấy ngày tiếp xúc, Kim Phi phát hiện cô nương này cực kì mẫn cảm với con số, tốc độ tính toán cũng nhanh vô cùng.

Nguyễn Đồng Khiết phải trải qua sự huấn luyện nghiêm khắc, nhiều bài kiểm tra ở làng Tây Hà mới có tư cách tới thành Tây Xuyên nhận chức chưởng quầy, gảy bàn tính là kiến thức cơ bản.

Nhưng dù trong tay Nguyễn Đồng Khiết có bàn tính, tốc độ tính toán vẫn không nhanh bằng Chu Linh Lung tính nhẩm.

Thiên tài toán học như vậy, là lần đầu tiên Kim Phi nhìn thấy, nên càng chú ý nhiều hơn.

Vì thế Kim Phi phát hiện cô nương này thật sự là một nhân viên tiền trang giỏi.

Không chỉ mẫn cảm với con số, hiếm hơn nữa là, ăn ở làm người cũng giống tên, thông minh lanh lợi.

Vốn dĩ Kim Phi muốn bồi dưỡng Nguyễn Đồng Khiết, sau đó để cô ấy tới kinh thành quản lí tiền trang, cho phó chưởng quầy bây giờ lên tiếp nhận vị trí của Nguyễn Đồng Khiết.

Sau khi phát hiện Chu Linh Lung, Kim Phi dần thay đổi ý tưởng.

'Y vừa nhờ Khánh Mộ Lam điều tra thân thế của Chu Linh Lung, vừa tiếp tục khảo sát.

Thành Tây Xuyên là doanh trại của nhà họ Khánh, Khánh Mộ Lam chỉ dùng một buổi sáng, đã lật hết gốc gác tám đời tổ tông của Chu Linh Lung lên.

Vốn dĩ nhà họ Chu là một phú thương, luôn kinh doanh quán rượu.

Mặc dù không nói là một nhà cực giàu, nhưng cuộc sống hàng ngày cũng không tệ.

Nửa năm trước Tiết Hành Lư tới quán rượu của nhà họ Chu ăn cơm, uống nhiều quá rồi gây chuyện ở quán rượu.

Lúc ấy ca ca của Chu Linh Lung cũng uống nhiều, nên phun một ngụm nước miếng lên mặt Tiết Hành Lư.

Đường đường là Tiết công tử, quốc cữu gia tương lai, đã bao giờ phải chịu loại nhục nhã này?

Lúc ấy hẳn không chỉ ra lệnh hộ vệ đánh chết ca ca Chu Linh Lung ngay tại chỗ, còn phái người lục soát ra hai bộ áo giáp trân quý của cha Chu Linh Lung ở nhà họ Chu.

Vốn dĩ loại chuyện như giấu áo giáp này không to không nhỏ, rất nhiều nhà giàu ở Đại Khang đều lén làm vậy.

Nếu không ai truy cứu, quan cũng lười quản.

Nhưng nếu có người truy cứ, chụp cho tội có ý đồ mưu phản, đó sẽ là tội lớn chém đầu.

Vận khí của nhà họ Chu rất tệ, gặp ngay kẻ có bụng dạ hẹp hòi như Tiết Hành Lư.

Tiết Hành Lư không chỉ có bối cảnh, hơn nữa còn là loại người có thù tất báo.

Chuyện này xem như đã giúp Tiết Hành Lư. năm được băng chứng, nhà họ Khánh cũng lười ra mặt vì một thương nhân xưa nay không quen biết, cho nên có thể biết kết cục của nhà họ Chu ra Sao.

Toàn bộ nam đỉnh đi lính, nữ quyến bị bán cho Giáo Phường Ti và bọn buôn người.

Mẹ Chu Linh Lung không muốn thấy con gái mình lưu lạc vào Giáo Phường Ti, nên trước khi xét nhà đã nhẫn tâm đánh cho mặt mũi cô ấy bầm dập.

Quả nhiên Chu Linh Lung không bị Giáo. Phường Tỉ nhìn trúng, sau đó bọn buôn người dẫn Nguyễn Đồng Khiết đi chọn người, mang cô ấy vào thương hội Kim Xuyên.

Mấy tháng gần đây, Chu Linh Lung luôn làm việc dưới trướng Nguyễn Đồng Khiết.

Kim Phi xem tư liệu xong, quay đầu nhìn Khánh Mộ Lam: “Có thể tìm được người nhà của Chu Linh Lung không?”

“Nữ quyến chắc đều ở thành Tây Xuyên, khá dễ tìm, nhưng không phải ai cũng còn sống, ta không dám bảo đảm. Nửa năm trước nam đỉnh đi lính bị đưa tới tiền tuyến...”

Khánh Mộ Lam nói tới đây, không lên tiếng nữa.

Đại Khang ngược đãi nô lệ rất nghiêm trọng, rất nhiều gia nô không sống quá một năm.

Rất nhiều nữ quyến nhà họ Chu có tuổi không nhỏ, hơn nữa trước đây sống trong nhà giàu, đột nhiên biến thành nô tỳ, cả thân phận đãi ngộ đều gặp đả kích nặng, có thể chống chọi được không, bây giờ rất khó nói.

Càng không cần nói tới nam đinh, lên tiền tuyến thì chắc chẳn bị đưa vào trại tiên phong làm bia đỡ đạn.

Người có thể kiên trì nửa năm vốn ít nay càng ít.

Kim Phi cũng thở dài theo, nói: “Cố gắng hỗ trợ hỏi thăm một chút, có thể tìm được, thì tìm về, xem như ta thiếu ca ca của cô một ân tình.”

“Chỉ là một đám gia nô và phạm nhân tù tội thôi, không cần ca ca của ta can thiệp, ta có thể làm được”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1109


Bây giờ y quá thiếu người tài, đặc biệt là người tài có tính chuyên môn cao như Chu Linh Lung.

“Thế thì được, ta sẽ mau chóng đi làm.” Khánh Mộ Lam gật đầu.

Mấy ngày tiếp theo, Kim Phi bắt đầu tiếp xúc riêng với Chu Linh Lung, yêu cầu tiêu chuẩn cao. hơn bình thường với cô ấy.

Trong quá trình này, Kim Phi phát hiện năng. lực học tập của Chu Linh Lung cũng rất mạnh.

Có nhiều thứ chỉ nháy mắt đã hiểu, không chỉ nhanh chóng hiểu rõ mô hình hoạt động của tiền trang do Kim Phi mở, mà còn đưa ra rất nhiều kiến nghị cực kì hữu dụng.

Điều này khiến quyết tâm muốn bồi dưỡng cô ấy của Kim Phi càng kiên định hơn.

Không chỉ yêu cầu tiêu chuẩn cao, còn thử để cô ấy tiếp nhận vị trí của mình, điều hành toàn bộ tiền trang.

Chu Linh Lung cũng không khiến Kim Phi thất vọng, biểu hiện trên các phương diệu đều cực kì ưu tú.

Thậm chí còn thành thạo hơn cả Kim Phi. Kim Phi quan sát khoảng nửa tháng, xác nhận đúng là Chu Linh Lung có thể quản lí tiền trang một mình, trong lòng đưa ra quyết định.

Hôm nay sau khi tiền trang đóng cửa, Kim Phi phái người tìm Chu Linh Lung tới.

“Tiên sinh, ngài tìm ta à?” Vừa gặp mặt Chu Linh Lung đã hành lễ với Kim Phi trước.

Chu Linh Lung cũng cực kì tôn kính Kim Phi.

Không chỉ vì Kim Phi là ông chủ của ông chủ cô ấy, mà còn do kiến thức uyên bác cùng sự thoải mái của Kim Phi.

Trước khi gặp Kim Phi, chưa có người nào. thẳng được cô ấy trên phương diện toán học.

Nhưng sau khi gặp Kim Phi, cô ấy hòa toàn chịu phục.

"Trong khoảng thời gian đi theo Kim Phi học. tập này, cô ấy đã được tiếp thu rất nhiều kiến thức tài chính cùng lí luận toán học mà trước. đây chưa từng nghe thấy.

Rất nhiều thứ khiến cô ấy say mê.

Kim Phi dường như đã mở ra một cánh cửa tới thế giới mới cho cô ấy, ngoài thời gian đi làm, học tập, mỗi ngày cô ấy đều dùng thời gian rảnh để suy nghĩ về những tri thức mới

“Đúng, tìm cô có chút việc.” Kim Phi vừa đi vừa hỏi: “Nếu ta bảo cô rời khỏi Tây Xuyên, dẫn dắt một đoàn đội tới kinh thành mở tiền trang mới, cô có tự tin sẽ làm được không?”

Chu Linh Lung nghe vậy, không khỏi dừng chân lại.

Đầu óc cũng xoay chuyển nhanh chóng.

Là người thông minh, tất nhiên cô ấy hiểu nếu Kim Phi hỏi như vậy, cơ bản chẳng khác nào. đang thông báo cho cô ấy, chuẩn bị đi kinh thành.

Người học giỏi toán, năng lực tư duy logic đều mạnh.

Chỉ trong nháy mắt, Chu Linh Lung đã tính toán được ảnh hưởng của hai kết quả tiếp nhận và từ chối mang tới.

Đồng thời trong lòng cũng đưa ra quyết định.

“Đa tự sự ưu ái tín nhiệm của tiên sinh, để Linh Lung tới nơi quan trọng như kinh thành mở. tiền trang!”

Chu Linh Lung cảm kích hành lễ với Kim Phi, biểu tình cũng thành khẩn vô cùng.

Nhưng trong lòng Kim Phi lại trầm xuống. Y biết, tiếp tục hẳn cô ấy sẽ nói 'nhưng mài.

Quả nhiên, Chu Linh Lung lại mở miệng lần nữa: “Nhưng tạm thời Linh Lung không thể tiếp nhận ý tốt của tiên sinh được!”

“Cô phải nghĩ kĩ, ta nghĩ cô đã hiểu rõ tầm quan trọng của tiền trang, nếu cô có thể xử lí tốt tiền trang ở kinh thành, tiền công, địa vị chắc chăn đều không kém Nguyễn chưởng quầy." Kim Phi nhắc nhở nói.

Kết quả Chu Linh Lung vẫn lắc đầu: “Phụ lòng tín nhiệm và bồi dưỡng của tiên sinh rồi, Linh Lung bằng lòng nhận trừng phạt!”

“Có thể nói lí do cho ta không?” Kim Phi hỏi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1110


Kim Phi nghe thấy thế, tảng đá trong lòng lập tức rơi xuống.

Đây không phải là chuyện y định nói sao?

“Linh Lung, nếu đã như vậy, ta có chuyện cần nói với cô.”

Kim Phi suy nghĩ, rồi nói: “Thật ra thì, ra cũng đã nhờ người tìm người nhà của cô...”

Y còn chưa nói xong, đã bị Chu Linh Lung nằm lấy cánh tay, hỏi: “Thế nào rồi? Tìm được chưa ạ?”

'Từ ngày trong nhà xảy ra chuyện, tìm được người nhà đã thành nguyện vọng lớn nhất của Chu Linh Lung.

"Thật ra cô ấy cũng đang nghĩ đến việc nhờ Kim Phi giúp đỡ, nhưng nửa năm qua cô ấy trải qua quá nhiều biến cố, thực sự không dám mạo. hiểm.

Cô ấy nhìn ra được, Kim Phi muốn trọng dụng mình, xét đến việc cô ấy không thân cũng chẳng quen, sợ nhờ Kim Phi giúp đỡ sẽ biến khéo thành vụng, khiến Kim Phi cảm thấy cô ấy phiền phức.

Nếu vì chuyện này mà cô ấy không được. trọng dụng nữa, vậy hy vọng giải cứu người nhà sẽ tan biến hoàn toàn.

Để ổn thỏa, Chu Linh Lung chọn không nhờ. Kim Phi giúp đỡ, dự định đợi đến khi cô ấy có chỗ đứng, có thân phận địa vị nhất định, rồi mới nhờ người đi làm.

Nhưng không ngờ Kim Phi đã âm thầm làm việc này.

Lúc này Chu Linh Lung không để ý đến việc. sao Kim Phi làm như vậy, chỉ muốn biết đã tìm được người hay chưa.

“Có tin tức của nữ quyến, chỉ là họ đã bị một phú thương tên Trương Vân Đình, mua về Giang Nam, ta đang cho người đến Giang Nam tìm họ”

Kim Phi nói: “Nam đỉnh bị đưa ra tiền tuyến, sự tình hơi phức tạp, tạm thời chưa có tin tức.”

Mẹ của Chu Linh Lung rất thông minh, không chỉ đánh Chu Linh Lung mặt mũi bầm dập, mà những nữ quyến khác cũng bị đánh như vậy.

Điều này đã giúp nữ quyến nhà họ Chu tránh khỏi hố lửa Giáo Phường Ti, đều bị đưa đến chỗ bọn buôn người.

Chỉ là trong chỗ bọn buôn người, Chu Linh Lung trượt chân vấp ngã, bị tên buôn người nhốt vào một căn phòng khác, từ đó lạc mất người nhà.

Nghe được tin người nhà bị bán đến Giang Nam, Chu Linh Lung hơi thất vọng.

Nhưng sau đó lập tức thi lễ với Kim Phi: “Cảm ơn tiên sinh! Chỉ cần tiên sinh nói, bất cứ lúc nào Linh Lung cũng có thể đến kinh thành.”

Lúc này cô ấy đã rõ ràng, Kim Phi tốn công sức vòng vo như vậy, chắc chẵn có ý đồ.

Nhớ đến lời nói trước đó của Kim Phi, cô ấy lập tức hiểu ra mục đích của Kim Phi

“Chuyện này chưa vội.” Kim Phi cười nói: “Hôm nay ta tìm cô đến, chỉ là muốn hỏi cô nghĩ thế nào, nếu cô không muốn, ta sẽ tìm cách khác.”

“Linh Lung đồng ý!” Chu Linh Lung lập tức gật đầu: “Trước kia ta không yên tâm về người nhà, nếu tiên sinh tìm giúp, Linh Lung không còn lo lằng gì nữa, tùy tiên sinh dẫn dät.”

Cô ấy biết rõ Kim Phi có năng lực cao hơn cô ấy, nếu Kim Phi đi tìm, chắc chắn sẽ nhanh hơn cô ấy.

“Cô nói như vậy thì ta yên tâm rồi” Kim Phi nói: “Vậy đợi thêm một khoảng thời gian nữa, chờ cô đoàn tụ với người nhà rồi nói sau, chuyện ở kinh thành rất quan trọng, ta phải xem cô có thể dẫn đầu được hay không đã”

“Tiên sinh yên tâm, Linh Lung nhất định sẽ cố gắng hết sức!” Chu Linh Lung vội đảm bảo.

Những ngày tiếp theo, Chu Linh Lung rất nhiệt tình trong công việc.

Mỗi ngày đều là người đi làm sớm nhất, cũng là người về cuối cùng.

Gặp phải chuyện không hiểu, cũng không giả vờ hiểu, mà chủ động xin lời khuyên của Kim Phi.

Khi hai người đang nói chuyện thì ở một nơi nào đó ở Giang Nam, Chu Trần Thị - mẹ của Chu Linh Lung đang ngồi ngoài lán tranh, vừa quay sợi, vừa nhìn về phía Xuyên Thục.

"Trên mặt bà ấy vừa vui vừa bất lực

May mản thay, họ đã gặp được Trương Vân Đình.

Trương Vân Đình kinh doanh xưởng dệt, trong nhà có rất nhiều xưởng dệt, cần số lượng lớn nữ công.

Mỗi lần đi đến đâu, Trương Vân Đình cũng có thói quen tìm tới bọn buôn người của địa phương đó, để tìm nữ công giá rẻ.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1111


Mặc dù các chị dâu của Chu Linh Lung có nhan sắc nhưng không còn trong trẳng, Trương Vân Đình không yêu mến gì nên đều đưa hết vào. xưởng dệt làm nữ công.

Điều này đã giúp nữ quyến nhà họ Chu thoát khỏi số phận bị đưa đến Giáo Phường Tỉ, mà thay vào đó lại rơi vào vực thẳm của xưởng đen.

“Bà nội, cháu đói!” “Bà nội, cháu lạnh!”

Hai đứa trẻ run rẩy bò ra, mỗi bên một đứa, ôm lấy đùi Chu Trần Thị

Thời điểm Trương Vân Đình mua gia nô, nếu gia nô có con, ông ta cũng sẽ dẫn theo.

Dù sao đứa trẻ cũng không mất tiền, thuận tiện mang về, chết thì chết, nếu không chết, sau này lớn lên, có ít nhan sắc thì bán vào thanh lâu, còn không có nhan sắc thì có thể giúp ông ta dệt Sợi.

Nam có thể giúp ông ta giao hàng.

Nói tóm lại, chắc chắn không lỗ.

Hai cháu trai của Chu Linh Lung cũng không thoát khỏi kiếp nạn, theo người nhà đến Giang Nam.

“Đến đây, ăn đi.”

Chu Trần Thị lấy hai rễ cỏ trong tay áo ra, đưa cho hai cháu mỗi người một cái, rồi lại cởi áo khoác của mình, quấn quanh đứa cháu kêu lạnh.

“Đến khi nào mới kết thúc cuộc sống này đây!"

Vẻ mặt Chu Trần Thị đầy sầu khổ.

Mặc dù trước kia nhà họ Chu không ăn sung mặc sướng, nhưng cũng không phải lo lắng về chuyện ăn uống.

Khi đến đây, mỗi ngày đều phải làm mười bảy mười tám tiếng, mới có thể hoàn thành công việc Trương Vân Đình giao cho, nhận được hai năm gạo kê và rau dại.

Mười mấy miệng ăn của nhà họ Chu, chỉ dựa và hai năm gạo kê và rau dại nấu cháo, miễn cưỡng sống qua ngày.

Một đại gia đình chỉ được chia một cái lán rơm, đến cả chăn bông cũng không có, chỉ dựa vào hai bó cỏ khô để tránh rét.

Bây giờ chưa đến mùa đông mà bọn trẻ đã run rẩy vì lạnh, khi đông đến không biết có thể. sống sót được hay không.

Con gái Chu Linh Lung của bà ấy, không đến Giang Nam cùng họ, không biết đã lưu lạc đến nơi nào, còn sống hay đã chết.

Còn cả nam đỉnh trong nhà, đứa con trai út mới mười ba tuổi, cũng bị quan phủ dẫn đi, không biết bây giờ thế nào...

Chu Trần Thị vừa quay sợi, vừa nghĩ ngợi lung tung.

Lúc bà ấy đang suy nghĩ, Trương Vân Đình dẫn một đám người vạm vỡ mặc đồ đen bó sát đi về hướng lán.

“Mau, mau quay về bảo nương nương của các cháu bôi đen lên mặt”.

Trong lòng Chu Trần Thị căng thẳng, đá mấy đứa trẻ ở dưới chân.

Hai đứa trẻ vội vàng bò dậy, chạy vào lán rơm.

Hai đứa nhỏ vừa rời đi, Trương Vân Đình đã dẫn người đến.

“Các vị tráng sĩ, bà ta chính là người mà các ngươi đang tìm Chu Trần Thị.”

Trương Vân Đình chỉ vào Chu Trần Thị, cười giới thiệu.

"Trên mặt ông ta còn có vẻ nịnh nọt"

Chiến dịch dốc Đại Mãng kết thúc, danh tiếng của tiêu cục Trấn Viễn ngày càng vang dội.

Trương Vân Đình có không ít mối làm ăn với Xuyên Thục, nên dĩ nhiên đã nghe nói đến.

Ngoài ra, còn có mấy loại vải do xưởng dệt làng Tây Hà sản xuất, ngày càng nổi tiếng, Trương Vân Đình gần đây cũng chú ý đến, còn phái người đến làng Tây Hà, tìm kiếm hợp tác.

Đáng tiếc gần đây Đường Đông Đông cực kỳ bận rộn, không có thời gian nói chuyện với ông ta.

Biết được tiêu cục Trấn Viễn muốn đến đây tìm người, đương nhiên ông ta sẽ phối hợp.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1112


"Lão bà xin bái kiến các vị tráng sĩ, xin hỏi các vị tìm ta có chuyện gì?"

Chu Trần Thị nhìn mấy nhân viện hộ tống với vẻ mặt nịnh nọt.

"Bọn ta là nhân viên hộ tống của tiêu cục Trấn Viễn, cho hỏi bà có phải là mẹ của Linh Lung cô nương không?"

Đội trưởng đội hộ tống cười hỏi

Sinh ra được đứa con gái như Chu Linh Lung, Chu Trần Thị cũng phải là người thông minh, tháo vát.

Băng không trước khi bị tịch thu tài sản, bà ấy đã không đánh cho nữ quyến mặt mũi xanh tím, tránh được ý đồ của Giáo Phường Ti.

Nhìn thấy đội trưởng đội hộ tống tươi cười hỏi han, bà ấy lập tức đoán được đối phương có thiện ý.

Trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng trùng xuống, gật đầu nói: "Đúng, ta là mẹ ruột của Linh Lung! Các vị tráng sĩ có biết tin tức của Linh Lung nhà ta không? Bây giờ nó đang ở đâu?

"Linh Lung cô nương hiện tại đang đi theo. tiên sinh nhà ta ở Tây Xuyên, chính tiên sinh bảo. bọn ta đến chờ để tìm bà."

Đội trưởng đội hộ tống đáp.

"Linh Lung thành thân rồi ư!"

Chu Trần Thị vừa hỏi xong thì lập tức cúi đầu xuống.

Bà ấy biết mình vừa hỏi một câu vô nghĩa.

Chu Linh Lung là một đứa con gái, ngo: lệc bị quý tộc mua đi làm tiểu thiếp, thì còn có cách nào có thể phái người ngàn dặm xa xôi đến tận Giang Nam tìm kiếm bọn họ nữa?

Không biết nhà chồng có đối xử tốt với con gái bà không.

Chu Trần Thị không tránh khỏi lo lắng.

Không ngờ lại nghe thấy nhân viên hộ tống nói: "Ta không biết Linh Lung cô nương đã thành thân chưa."

"Ngươi không biết?" Chu Trần Thị sửng sốt: "Không phải nấy ngươi vừa mới nói Linh Lung với tiên sinh nhà ngươi ở Tây Xuyên đó à?"

"Bà chị, chị đã nghe ai nói về thương hội Kim Xuyên chưa? Có nghe nói về nữ chưởng quầy. của thương hội Kim Xuyên không?"

Trương Vân Đình đứng ở bên cạnh cười nói: "Linh Lung cô nương được Kim tiên sinh ở thương hội Kim Xuyên tuyển chọn, nói không chừng sắp làm nữ chưởng quầy đó, sau này mong bà chị nói tốt giúp vài câu cho tai"

"Trương Vân Đình lúc này cũng âm thầm cảm thấy may mắn.

Kim Phi phái người đi xa như vậy để tìm kiếm người nhà của Chu Linh Lung, kẻ ngốc cũng biết Chu Linh Lung rất được trọng dụng.

May mà ông ta không làm nhục nữ quyến nhà họ Chu, nếu không sau này Chu Linh Lung đứng lên trả thù, nói không chừng lại là một chuyện phiền toái lớn.

Còn về việc ông ta không cho nữ quyến nhà họ Chu ăn no mặc ấm, Trương Vân Đình cũng không sợ.

Đầu năm nay dân chúng bình thường đều đói cả, người hầu ăn không đủ no mặc không đủ ấm là chuyện bình thường.

Để cho tất cả nữ quyến nhà họ Chu sống sót đến bây giờ, cũng xem như là có ân tình đối với Chu Linh Lung rồi.

Chu Linh Lung nếu vì việc này mà trả thù ông. ta, vậy thì không còn gì để nói.

Trương Vân Đình ở Giang Nam cũng có rất nhiều gia sản, tuy không bằng thương hội Kim Xuyên, nhưng cũng không phải là bùn nhão.

Chu Trần Thị nghe xong, mắt trừng to.

Tuy răng trước khi nhà bà ấy suy sụp, Nguyễn Đồng Khiết còn chưa đến Tây Xuyên, nhưng quán rượu là nơi tập trung nhiều loại tin tức nhất, Chu Trần Thị từ lâu đã nghe đến tên tuổi của thương hội Kim Xuyên qua miệng của mấy thương nhân.

Chẳng qua không có ấn tượng mấy, nên vừa rồi mới không nghĩ tới.

Bây giờ nghe Trương Vân Đình nói mới nhớ, lập tức nhớ tới mấy vị thương nhân có nói, thương hội Kim Xuyên với tiêu cục Trấn Viễn là cùng một nhà, đều thuộc về một nam tước tên Kim Phi.

“Tiên sinh nhà ngươi là Kim Tước gia?" Chu Trần Thị vừa mừng vừa sợ. "Đúng vậy!" Đội trưởng đội hộ tống gật đầu.

"Linh Lung làm nữ chưởng quầy?" Chu Trần Thị tiếp tục hỏi.

Tuy bà biết Chu Linh Lung học toán nhanh, nhưng ở Đại Khang tư tưởng trọng nam khinh nữ rất nghiêm trọng.

Cô nương xuất đầu lộ diện ra ngoài làm việc. là quá ít.

Đa số mọi người đều cho rằng phụ nữ là phải ở nhà giúp chồng dạy con, không nên ra ngoài bươn chải.

Cho dù sống không nổi nữa thì nhiều nhất là cho phép phụ nữ ở nhà kéo tơ dệt vải.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1113


Nhưng đội trưởng đội hộ tống lại cho bà một gáo nước lạnh: "Thật xin lỗi phu nhân, ta không biết Linh Lung cô nương có làm nữ chưởng quầy không, ta chỉ phụng lệnh đến tìm người nhà Linh Lung cô nương. Xin hỏi, các vị có đồng ý đi cùng ta không?”

"Đồng ý! Đồng ý!"

Chu Trần Thị gật đầu lia lịa: "Cảm ơn tiên sinh nhà ngươi, làm phiền các vị tráng sĩ rồi!"

Nếu như Kim Phi phái người đến tìm bà ấy, chứng tỏ y rất coi trọng Chu Linh Lung.

Cho dù Chu Linh Lung không làm nữ chưởng quầy, thì hẳn là địa vị cũng không thấp.

Bà ấy nghe nói là thương hội Kim Xuyên không có người hầu, không quản là chưởng quầy. hay tiểu nhị thì đều có lương cả.

Tuy rằng tiền lương của Chu Linh Lung chắc: chắn không có khả năng làm cho các bà trở lại cuộc sống trước đây, nhưng so với việc phải làm việc hùng hục vất vả như bây giờ thì tốt hơn gấp. nghìn lần.

Cho dù là bọn họ tiếp tục kéo sợi, Chu Linh Lung chu cấp cho một ít tiền lương, nói không chừng có thể ăn no mặc ấm.

"Vậy các vị hãy đi thu dọn đi, rồi đi theo ta.”

Đội trưởng đội hộ tống nhìn về phía Trương Vân Đình: "Trương tiên sinh, cho hỏi vậy có được không ạ?"

"Đương nhiên có thể rồi!"

Trương Vân Đình trong lòng căng thẳng, lấy trong ngực ra một tập khế ước bán thân đưa cho đội trưởng đội hộ tống: "Đây là khế ước bán thân của bọn họ."

"Đa tạ Trương tiên sinh, xin hỏi ta nên đưa ngài bao nhiêu tiền?"

Đội trưởng đội hộ tống trực tiếp nhận lấy khế ước.

"Không cần, không cần. Hôm nay được quen biết với các vị cũng là duyên phận, chuyện tiền nong không đáng nhắc đến!"

Trương Vân Đình lập tức xua tay.

Thật ra đây là một cơ hội để bắt chẹt Kim Phi.

Chỉ cần Trương Vân Đình muốn, cho dù ông †a có ra giá một ngàn lượng, Trương Vân Đình tin là Kim Phi cũng băng lòng bỏ ra

Chỉ là ông ta cũng không muốn kiếm chút tiền này.

So với một ngàn lượng bạc, ông ta càng mong có thể kết thân với Kim Phi hơn.

"Đa tạ Trương tiên sinh, ta nhất định sẽ truyền đạt lại sự hào phóng của Trương tiên sinh cho tiên sinh nhà tai"

Đội trưởng đội hộ tống hành tẩu giang hồ, cũng không phải là ngu ngốc, nghe vậy liền cười chắp tay.

"Đa tạ Trương tiên sinh, sau này nếu cần đến Linh Lung cô nương, Trương tiên sinh chỉ cần phái người chuyển lời, ta nhất định sẽ để cho Linh Lung báo đáp lại ơn của tiên sinhl"

Chu Trần Thị cũng hành lễ theo. "Ha ha ha, hai vị khách khí rồi!"

“Trương Vân Đình vuốt râu cười lớn, biết là mình đã thành công.

Tất cả nữ quyến nhà họ Chu bấy giờ đều chạy ra cổng nhà tranh, tò mò nhìn vào đội trưởng đội hộ tống với Trương Vân Đình.

Đội trưởng đội hộ tống phát hiện bọn họ đa số đều chỉ mặc một lớp quần áo mùa hè, bèn sai người mang một số hành lý đến.

"Chu phu nhân, đây là áo bông, bà mặc vào trước."

"Cảm ơn tráng sĩ"

Chu Trần Thị cũng không khách khí, khom người nhận lấy gói đồ, đưa cho con dâu cả."

Người con dâu đã lạnh cóng từ lâu, ngồi xổm xuống mở bọc đồ ra tại chỗ.

Chờ cho nữ quyến nhà họ Chu đều đã mặc đủ áo bông, đội trưởng đội hộ tống dân bọn họ ra Xe ngựa.

Mấy đứa nhỏ đã đói bụng lâu rồi, phát hiện ra trên xe có bánh mỳ, thì bèn túm lấy gặm.

Sáng sớm ngày hôm sau, hơn mười nhân khẩu đã được đưa đến thuyền quay về Tây Xuyên.

Trải qua hơn mười ngày nghiêng ngả, cuối cùng nữ quyến nhà họ Chu cũng đưa theo con mình về đến thành Tây Xuyên nơi họ đã xa cách mấy tháng trời.

Chu Linh Lung đã sớm nhận được tin, từ sáng sớm đã đứng đợi ở cổng thành.

Mấy tháng biệt ly, cuối cùng cũng được đoàn tụ với người nhà một lần nữa.

Chu Linh Lung thuê một cái sân nhỏ, nhưng. Chu Trần Thị không về cùng mà dẫn theo một nhà đi tìm Kim Phi trước tiên.

"Đại ân của tiên sinh, nhà họ Chu ta suốt đời không quên!"

Chu Trần Thị vừa thấy Kim Phi thì lập tức cùng với nữ quyến nhà họ Chu quỳ xuống hành đại lễ với Kim Phi.

Trên đường bà ấy vào thành đến thương hội Kim Xuyên có nghe Chu Linh Lung nói, Kim Phi không chỉ tìm kiếm nữ quyến nhà họ Chu mà còn phái người đi tìm nam định nhà họ Chu nữa.

Đáng tiếc là nam đỉnh trưởng thành nhà họ Chu không thể kiên trì được, tất cả đều hy sinh ở tiền tuyến.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1114


“Nương nương mau đứng dậy đi, đại lễ của bà ta không thể nhận được!”

Kim Phi vội chạy đến bên cạnh, đỡ Chu Trần Thị đứng dậy: “Chẳng qua ta chỉ làm một việc nhỏ mà thôi”

“Một việc nhỏ của tiên sinh, đối với nhà họ Chu của ta chính là ơn cứu mạng!”

Chu Trần Thị bảo: "A Đường, A Tước, các con nhất định phải ghi nhớ, cả đời này cũng không thể quên đại ân của Kim tiên sinh."

"Dạt" Hai bé trai còn sót lại của nhà họ Chu vội vàng gật đầu.

“Linh Lung, con cũng thế, không được quên. đại ân của tiên sinh, biết chưa?”

Chu Trần Thị nói với hai đứa trẻ xong, quay đầu nhìn về phía Chu Linh Lung.

"Biết rồi ạ!" Chu Linh Lung vô cùng cảm kích mà nhìn Kim Phi: "Không có tiên sinh, Linh Lung cũng sẽ không có ngày hôm nay, đời này cho dù xảy ra chuyện gì, ta cũng tuyệt đối không phản lên sinh, nếu không ät bị thiên lôi đánh!"

Kim Phi đưa tay ra hiệu mời vào: “Bên ngoài lạnh lăm, mọi người mau vào đây đi.”

Trong lòng cũng nhẹ nhõm yên tâm một chút

Mặc dù y vì Chu Linh Lung mới giúp tìm người thân của nhà họ Chu, nhưng chẳng ai muốn người được mình cứu lại là một đám vô ơn cả.

Một nhóm người lần lượt đi vào thương hội Kim Xuyên, Kim Phi vốn cho răng Chu Trần Thị chỉ đến để cảm tạ mình thôi, ai ngờ mới ngồi xuống không lâu, Chu Trần Thị lại không tán gâu về nhà cửa hay gì, mà trực tiếp hỏi: “ Tiên sinh, ngài có định mở quán rượu không?”

“Quán rượu?”

Kim Phi sửng sốt một chút, rồi läc đầu: “Chưa từng nghĩ đến, sao thế, nương nương có đề nghị gì sao?”

"Lão thân quả thực không biết làm sao để báo đáp ân lớn của tiên sinh, nhưng cả đời lão thân đã đi theo cha của Linh Lung mở quán rượu, nếu như tiên sinh đồng ý mở quán rượu, lão thân sẵn lòng giúp sức cho tiên sinh, cũng coi như báo đáp một chút ân tình của tiên sinh." Chu Trần Thị đáp.

"Đúng vậy, tiên sinh!" Chu Linh Lung nghe vậy thì ánh mắt sáng lên: "Quán rượu nhà ta, lúc trước là do mẹ ta quản lý, bà ấy rất lợi hại."

“Hóa ra nương nương cũng là một nữ hào. kiệt”

Kim Phi mỉm cười mà nhìn Chu Trần Thị, đầu óc lại nảy số rất nhanh.

Kiểu kinh doanh quán rượu này, cũng không khác quán rượu ở đời trước bao nhiêu.

Đó là một hạng mục đòi hỏi một khoản đầu tư lớn với thời gian hoàn vốn dài, lúc trước Kim Phi cũng chưa gặp được nhân tài phù hợp nên chưa từng cân nhắc đến.

Nhưng bây giờ Chu Trần Thị đã tự đề cử mình, Kim Phi cũng muốn cân nhắc một chút.

Quán rượu có thể kiếm tiền được hay không. thì chưa cần nói đến, quan trọng nhất là quán rượu là nguồn tình báo quan trọng, cũng là nơi vô cùng tốt để truyền tin.

“Nương nương, bà là tiền bối, nếu như ta muốn mở một quán rượu có thể vừa dừng chân, vừa ăn uống, giải trí một thể, bà cảm thấy có thể làm được không?” Kim Phi hỏi.

"Giải trí? Đó là cái gì?" Chu Trần thị ngờ vực hỏi.

Đây là lần đầu tiên bà ấy nghe thấy danh từ này.

"Giải trí, nói thế nào đây..."

Kim Phi suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Ý ta là, ta muốn xây một võ đài trong quán rượu, khách không chỉ có thể ăn cơm, ở trọ, mà còn có thể ở. trong quán rượu nghe kể chuyện, xem kịch, bà thấy thế nào?"

"Ý của tiên sinh là mở thêm một quán trà trong quán rượu?”

Lần này Chu Trần Thị đã hiểu. "Đúng thế!" Kim Phi gật đầu.

"Theo lý thuyết thì có thể, chỉ là nếu xây một cái như thế, e là sẽ tốn hơn rất nhiều so với quán rượu”

Chu Trần Thị cau mày trả lời.

"Vậy ước chừng cần bao nhiêu tiền? Bao lâu thì có thể hoàn vốn?"

"Việc này còn phải tùy thuộc vào tiên sinh

muốn xây lớn cỡ nào, vị trí quán rượu ở đâu." Chu Trần Thị không biết đáp thế nào.

"Đúng thế, do ta nghĩ đơn giản quá rồi, vị trí quán rượu khác nhau, chi phí không giống nhau, khách hàng cũng khác nhau."

Kim Phi cũng tỉnh táo lại: "Ta quả thực. không có hiểu biết việc này, nếu như nương nương có thời gian, ta muốn nhờ nương nương giúp ta làm một cuộc điều tra thị trường."

"Điều tra?" Chu Trần Thị lại nghe thấy một danh từ mới.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1115


Chu Trần Thị bừng tỉnh gật đầu: "Tiên sinh yên tâm, ngày mai ta sẽ đi làm ngay."

"Không cần gấp đến vậy, nương nương mới tới, cứ thu xếp ổn thỏa đã rồi tính tiếp."

"Linh Lung đã thuê được phòng rồi, không có gì đáng lo nữa cả."

Chu Trần Thị nói: "Tiên sinh cứ chờ tin của ta là được."

"Vậy thì làm phiền nương nương rồi." Kim Phi chắp tay thi lễ kiểu thư sinh.

Y có thể nhìn ra, Chu Trần Thị là một người phụ nữ đầy tham vọng.

Hơn nữa kinh nghiệm phong phú, rất quyết đoán.

Mặc dù luôn miệng tự xưng "Lão thân", nhưng do kết hôn sinh con sớm, năm nay mới hơn bốn mươi, đang tuổi nhiệt huyết.

Nhân tài như thế, lại có lòng biết ơn đối với mình, Kim Phi đương nhiên sẽ không bỏ lỡ.

Cho dù không mở quán rượu, Kim Phi cũng định để bà ấy làm việc ở thương hội Kim Xuyên hoặc tiền trang Kim Xuyên.

Sau đó Chu Trần Thị còn hỏi ý kiến Kim Phi về một vài điều đáng chú ý cần điều tra rồi mới rời đi.

Kim Phi lúc tiễn người thân nhà họ Chu rời đi mới phát hiện tuyết đã rơi từ lúc nào.

"Trận tuyết đầu tiên của năm nay đến hơi sớm nhỉ!"

Đại Lưu ở phía sau hơi run run: “Năm nay nhất định lại là một mùa đông giá rét, không biết sẽ khiến bao nhiêu người chết rét đây?”

“La Nina sắp đến rồi.”

Kim Phi cũng thở dài

Chuyện mà y lo lăng nhất đã xảy ra. "La Nina là ai ?" Đại Lưu tò mò hỏi.

Kim Phi không trả lời mà ra lệnh: "Đi dắt vài con ngựa đến đây, nên đến thăm công chúa điện hạ và Khánh đại nhân rồi."

La Niña là một loại hiện tượng tự nhiên trên toàn cầu, còn gọi là hiện tượng trái ngược của El Nino.

Ảnh hưởng cụ thể đối với nước ta là hạ nóng đông lạnh, hơn nữa còn dễ gây lũ lụt, hạn hán và các kiểu khí hậu khắc nghiệt khác.

Sau khi phát hiện Xuyên Thục năm nay mùa hạ có hạn hán, mùa thu lại mưa kéo dài, Kim Phi đã tính đến khả năng xuất hiện hiện tượng La Nina.

Thế nên từ lâu đã bắt đầu nuôi trồng thực phẩm.

Đại Lưu mặc dù nhiều chuyện, nhưng động tác vẫn rất nhanh.

Chỉ chốc lát sau, đàn ngựa đã rời khỏi thương hội Kim Xuyên.

Vừa chạy đến biệt viện mà Cửu công chúa đang ở tạm thời, đúng lúc thấy xe của Cửu công chúa ra khỏi cửa.

“Tiên sinh, ta đang chuẩn bị đi tìm ngài đấy!"

Cửu công chúa vén rèm xe lên: "Nếu ngài đã tới rồi, chúng ta cùng đi tìm Hâm Nghiêu ca ca đị"

"Được !"

Kim Phi quay đầu ngựa lại, đoàn người chạy thẳng tới Khánh phủ.

Kết quả là còn chưa tới Khánh phủ, đã phát hiện Khánh Hâm Nghiêu cưỡi ngựa đến.

Ba đàn ngựa hợp thành một đàn, lại trở về Khánh phủ.

Vừa mới tới thư phòng còn chưa kịp ngồi xuống, đã thấy A Mai đỡ Khánh Mộ Lam khập khiễng bước đến.

Hơn nửa tháng trước cô ấy đi đến dốc Đại Mãng, chịu hình phạt roi.

Mặc dù nhân viên nữ thi hành án phạt đã nhẹ tay, cô ấy vẫn bị đánh đến hơn nửa tháng không thể rời giường.

Hôm nay vì thấy tuyết rơi, nên cố gắng đến. "Mộ Lam tỷ tỷ, sao tỷ lại đến đây?"

Cửu công chúa vội vàng đứng dậy, giúp A. Mai dìu Khánh Mộ Lam vào thư phòng.

Khánh Mộ Lam không trả lời Cửu công chúa, mà nhìn về phía Kim Phi: "Tiên sinh, ngài tính toán rất đúng, đợt tuyết đầu mùa năm nay quả nhiên tới sớm gần một tháng so với năm ngoái!"

Khánh Hâm Nghiêu và Cửu công chúa nghe vậy, ánh mắt họ nhìn Kim Phi cũng trở nên kính sợ thêm một chút.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1116


Cửu công chúa nghe xong, cảm thấy sâu sắc, sau đó trong lòng dâng lên một suy nghĩ, hỏi: "Tiên sinh có muốn đi kinh thành đảm nhiệm chức quốc sư không?"

Quốc sư là một nghề nghiệp vô cùng đặc biệt.

"Thông thường, hoàng đế sẽ chọn cao nhân tôn giáo hoặc cao nhân có bản lĩnh lớn để ban cho.

Quyền hạn được định ra cũng rất mơ hồ.

Trong lịch sử, nhiều quốc sư có năng lực và tham vọng, có thể thao túng hoàng đế và nằm giữ triều đình.

Đối với quốc sư không có khả năng hoặc không có mong muốn về quyền lợi, đây chỉ là một công việc nhẹ nhàng, mỗi tháng cứ đi nhận lương là được.

Tuy nhiên, loại quốc sư như vậy hiếm.

Phần lớn quốc sư đều đam mê chính sự, nếu không thì họ đã không rời núi.

Một số quốc sư thực sự đã giúp hoàng đế cai trị thiên hạ rất tốt, trong khi một số quốc sư: khác lại lừa dối hoàng đế, gây rối loạn triều đình.

Chức vụ này không phải lúc nào cũng tồn tại, ví dụ như vào vương triều Đại Khang, vị trí quốc sư đã trống trơn hơn một trăm năm.

Nguyên nhân chính là hơn một trắm năm trước có xuất hiện một quốc sư đã lôi kéo hoàng đế bắt đầu sử dụng đan dược một cách điên cuồng.

Chưa nói đến việc tiêu tiền tốn của, đan dược luyện ra đều là loại thuốc cực mạnh. Lúc đó, hoàng đế tràn đầy sức sống, hăng hái hát ca, thức thâu đêm suốt sáng, nhưng lại không hề cảm thấy mệt mỏi.

Hoàng đế vì vậy tôn sùng quốc sư và cảm thấy như mình đã gặp được một vị tiên nhân.

Đáng tiếc rằng sau vài năm, do tình hình sức khỏe suy yếu nghiêm trọng, chỉ mới qua ba mươi là đã lìa khỏi cõi đời.

Vị quốc sư lúc bấy giờ rất được hoàng đế tín nhiệm, đã hình thành thế lực của mình trong triều. Vị hoàng đế đó băng hà, quốc sư lại một vị hoàng đế mới.

Sau đó, hoàng đế mới cũng không ngồi trên ngai vàng được mấy năm thì băng hà.

Nhờ có hai tiền lệ trước đó, vị hoàng đế thứ: ba được quốc sư đưa lên ngôi đã trở nên cảnh giác hơn. Ngoài mặt thì tỏ ra nịnh nọt, nhưng sau lưng lại tập hợp một nhóm đại thần lập mưu g**t ch*t quốc sư.

Chuyện này được gọi là "Quốc sư loạn chính".

Mặc dù quốc sư đã bị xử lý, nhưng trong suốt mười mấy năm, ông ta đã gây nên cuộc loạn chính và lợi dụng việc luyện thuốc cho hoàng đế để cướp đoạt thiên hạ một cách điên cưồng.

Bắt đầu từ lúc đó, Đại Khang cũng bước vào. giai đoạn suy thoái.

'Và cũng bắt đầu từ lúc đó, hoàng đế Đại Khang không còn tin tưởng quốc sư, chức vụ này cũng không có ai đảm nhiệm hơn một trắm năm.

Nếu như là người khác muốn làm quốc sư thì Trần Cát chắc chăn sẽ không chấp nhận.

Nhưng Cửu công chúa biết, Trần Cát là người tôn kính Kim Phi, hơn nữa cô ấy rất thân thuộc với Trần Cát, nên có khả năng rất lớn thúc đẩy việc này.

Hơn nữa, Cửu công chúa biết rõ nỗi lo läng của Kim Phi về dân chúng. Nếu giao chức vị quốc sư cho y, y sẽ tạo ra hạnh phúc cho dân, sẽ không gây rối trong triều.

Mối lo ngại lớn nhất của Cửu công chúa là Kim Phi có đồng ý hay không.

"Nếu tiên sinh sẵn lòng, chắc chẳn nhà họ Khánh sẽ hỗ trợi"

Khánh Hâm Nghiêu cũng bày tỏ thái độ.

Khánh Mộ Lam đang năm trên chiếc giường mềm cũng ngẩng đầu lên.

Sau đó, ba người nhìn thấy Kim Phi läc đầu: "Đa tạ ý tốt của điện hạ và Khánh đại nhân, nhưng ta e răng không thể đảm nhiệm."

"Tiên sinh, ngươi nói năm nay tuyết rơi sớm, tuyết đã rơi sớm rồi, tính chuẩn như vậy mà cũng không thể đảm nhiệm quốc sư, ta không nghĩ ra còn có ai có thể đảm nhiệm."

Khánh Mộ Lam nói: "Tiên sinh, mong ngài đừng từ chối."

"Không phải ta đoán chuẩn, mà là hầu hết các hiện tượng tự nhiên đều có dấu vết để lần theo."
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1117


Cửu công chúa cảm thán rằng: "Tiên sinh quả thật có trí tuệ sáng suốt, không làm quốc sư thì thật đáng tiếc”

"Thực tế, nếu quan sát kỹ càng, tất cả mọi thứ đều tuân theo quy luật, không có gì khó khăn cả:

Kim Phi lại nói: "Việc bổ nhiệm quốc sư không cần bàn đến nữa, chúng ta vẫn nên thương lượng một chút về cách ứng phó với nạn hạn hán sắp tới."

Cửu công chúa thấy Kim Phi quyết tâm, đành phải bỏ ý đồ khuyên bảo.

Cô ấy và Khánh Hâm Nghiêu liếc nhau, mở miệng hỏi: "Tiên sinh có cách cứu trợ thiên tai không?"

"Ngoài việc mua thêm ít lương thực, còn có thêm cách nào khác không?"

Kim Phi nói rằng: "Ta tới tìm mọi người chỉ là muốn thông báo một chút, từ những số liệu ta có được, lần này Xuyên Thục gặp nạn tương đối nghiêm trọng, thời gian của mọi người không còn nhiều, nên sớm có chuẩn bị."

Nhận thấy năm nay sẽ có mùa đông lạnh, Kim Phi ngoài việc chuẩn bị thực phẩm, còn giao cho nhân viên hộ tống và thương hội Kim Xuyên thu thập thông tin về dân chúng ở khắp nơi.

"Theo kết quả điều tra, địa điểm bị ảnh hưởng. nặng nề nhất lần này chính là Tây Xuyên

Sau đó, ba người lại thương lượng một số chỉ tiết cụ thể về cứu trợ thiên tai, mãi cho đến. nửa đêm, Kim Phi mới rời khỏi Khánh phủ.

Chuyện xảy ra tiếp theo còn nghiêm trọng. hơn dự đoán của Kim Phi.

Trận tuyết đầu tiên năm ngoái bình thường. sẽ không kéo dài quá lâu, nhưng năm nay lại rơi tròn một ngày một đêm.

Tuyết rơi ngập đầu gối. Nhiệt độ tiếp tục xuống thấp.

Mùa đông lạnh đến bất ngờ, dân chúng trở. tay không kịp.

Bọn họ cũng chưa kịp chuẩn bị củi chống lạnh.

Giá than trong thành Tây Xuyên đã tăng lên hơn gấp đôi chỉ trong vài ngày.

Vào ban đêm, thường có tiếng trẻ em bị lạnh đến không thể ngủ, khóc rống oa oa.

Người dân trong thành thì có điều kiện tốt hơn một chút, phần lớn họ đủ ăn đủ mặc, ít nhất là có nơi ở.

Nhưng người dân ngoài thành đang phải trải qua thảm họa.

Nhất là những người sống quanh thành Tây Xuyên, họ vừa trải qua sự tấn công của ky binh, nơi ở đã bị đốt cháy hết rồi.

"Trước khi có tuyết rơi, họ đều ở trong lều trại lớn mà Đan Châu để lại, hiện tại rất nhiều lều trại đã bị tuyết đè sập.

Cho dù lầu không bị đè sập, cũng bốn bề hở gió, căn bản không ngăn được cái lạnh ập đến.

Cho dù Chu Du Đạt và Hàn Phong đã kịp thời đến cứu viện, nhưng sau trận tuyết đầu tiên, vẫn có mười mấy dân chúng yếu ớt bị chết rét.

Có tới hàng trăm người bị cảm lạnh.

Cuối cùng, không còn cách nào khác, Kim Phi chỉ có thể rời khỏi thành, bảo người làm thêm giờ để hoàn thành việc xây dựng mái cho. phân xưởng dệt chưa xong, sau đó tập trung đưa dân tị nạn đến đây.

Xưởng dệt được xây dựng theo quy mô hàng ngàn người làm việc cùng lúc, diện tích rất lớn.

Trên mặt đất phủ đầy cỏ khô, nếu mọi người chịu khó chen chúc, chỗ này có thể chứa hơn mười nghìn người, .

Kim Phi lại cho người xây dựng mấy chục. cái lò sưởi có kích thước khác nhau bên trong.

Nhiệt độ cơ thể mấy chục nghìn người tản mát ra, vốn cũng không nhỏ, hơn nữa tập trung sưởi ấm, cuối cùng gần như ngăn được gió lạnh.

"Tiên sinh, ngươi có nhiều cách thật."

Chu Du Đạt lau trán, nói: "Nếu không phải là ngài ra tay, chúng †a thật sự không biết làm sao bây giờ."

"Cách này cũng chỉ là một giải pháp tạm thời. Lưu thông không khí ở phân xưởng quá kém, lại còn tụ tập đông người, rất dễ phát sinh dịch bệnh”

Kim Phi nhắc nhở: "Mọi người hãy sắp xếp người, mỗi ngày sớm tối, phải mở tất cả cửa sổ ra thông gió đổi khí một lần, đồng thời luôn chú ý đến bếp lò. Nếu xảy ra tình huống rò rỉ khói, nhất định phải xử lý ngay lập tức, tránh bị ngộ độc. khói."
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1118


“Ngoài ra, mọi người nên chú ý vệ sinh, không được đi đại tiện, tiểu tiện ở đây, nếu phát hiện ai bị bệnh phải ngay lập tức đưa họ ra khỏi đây và cách ly ngay, biết chưa?"

Kim Phi lại nhắc nhở.

"Đã hiểu." Chu Du Đạt và Hàn Phong đồng loạt gật đầu.

Ba người vừa đi vừa nói chuyện, khi đến cửa xưởng, không ngờ lại bị người nhận ra.

Ngay lập tức, tất cả những người trong xưởng đều quỳ xuống phía cửa, lạy về phía ba người.

Hét lên những mấy câu như “Bồ Tát Sống" và “Ân nhân”.

Kim Phi nhìn đám người dày đặc quỳ trên mặt đất, trong lòng cảm động sâu sắc.

Y sắp xếp tất cả mọi người lại với nhau trong một căn phòng trống, điều kiện sống nghèo nàn.

Nhưng mọi người vẫn cảm kích y...

"Những người chất phác như vậy, Trần Cát còn có thể tìm được bọn họ ở đâu nữa đây!"

Kim Phi thở dài, trong lòng mắng hai tiếng hôn quân, sau đó cùng Chu Du Đạt và Hàn Phong rời đi.

Chưa đi bao xa nhưng đột nhiên thấy một nhân viên hộ tống đang phi nước đại trên lưng. ngựa, chống lại cơn gió lạnh, chạy như điên tới.

Nhìn thấy ba người bọn Kim Phi, nhân viên hộ tống nhanh chóng ghìm ngựa chiến lại.

Ngựa chiến hý lên, vó trước giơ lên thật cao. Khiến tuyết rơi tung tóe trên người Kim Phi.

"Lão Đông, ngươi muốn chết à, nhiều người như vậy mà ngươi vẫn cưỡi ngựa nhanh như thế, nếu đụng trúng tiên sinh thì ta nhất định sẽ lột da thăng nhóc ngươi ral"

Đại Lưu vừa giúp Kim Phi phủi tuyết vừa mắng nhân viên hộ tống trên lưng ngựa.

Kim Phi cau mày.

Y biết nhân viên hộ tống này, chính là đội trưởng đội rung chuông bên phía Tây Xuyên, tên là Đồng Nguyên Lâm.

"Trước khi Hàn Phong đến, rất nhiều chuyện đã được Đồng Nguyên Lâm đích thân báo cáo cho Kim Phi.

Anh ta là một người rất chững chạc, thường. khá thận trọng trong mọi việc.

Bây giờ dám phóng ngựa chạy như điên trong đám đông, chắc hẳn đã xảy ra chuyện gì đó khẩn cấp.

Quả nhiên, sau khi nhân viên hộ tống nhảy xuống, còn chưa kịp chào hỏi cấp trên Hàn Phong đã chạy thẳng đến bên cạnh Kim Phi, vội vàng lấy ra một tờ giấy từ trong lồng ngực: "Tiên sinh, có tin tức vừa mới từ Giang Nam truyền đến.

Một dự cảm không lành dâng lên trong lòng Kim Phi, y nhanh chóng mở tờ giấy ra.

"Trên tờ giấy nhỏ nhăn chỉ có mấy câu, lại khiến hốc mắt Kim Phi lập tức đỏ lên

Năm lấy cánh tay của nhân viên hộ tống hỏi: "Tiểu Bắc thế nào rồi?"

Trong tờ giấy nói rằng trong khi Đường Tiểu Bắc đang đi thu mua lương thực ở phía nam sông Dương Tử, đoàn thuyền đã bị bọn thổ phỉ phục kích.

Số lượng thổ phỉ đông đảo, bọn cướp đã biết trước thông tin về quân nhân viên hộ tống, chiếm cứ địa hình thuận lợi, khiến nỏ và máy bản đá hạng nặng của quân hộ tống khó phát huy hiệu quả, dẫn đến thương vong nặng nề.

Trong quá trình chiến đấu, con thuyền mà Đường Tiểu Bắc đang ngồi cũng bị bọn thổ phỉ đánh chìm băng đá rơi.

Sau khi Đường Tiểu Bắc rơi xuống nước thì không rõ tung tích.

Đồng Nguyên Lâm do dự một lát rồi đáp: "Tiên sinh, đây là tất cả những tin tức mà chúng ta đã nhận được cho đến nay..."

Truyền tin Đại Khang khá lỗi thời và chìm bồ câu đưa thư được coi là phương tiện liên lạc. nhanh nhất.

Tuy nhiên, việc đào tạo chim bồ câu cần có thời gian và tiêu cục Trấn Viễn chỉ mới bắt đầu sử dụng chúng gần đây.

Dùng chim bồ câu đưa tin từ kinh thành, Giang Nam rồi lại truyền tin tức cho làng Tây Hà cũng không cần phái người đi ngàn dặm truyền tin nữa.

Điều này không chỉ tiết kiệm chỉ phí nhân công mà còn tăng tốc độ gửi tin lên đáng kể.

Tuy nhiên, những hạn chế của chim bồ câu đưa thư cũng đã lộ rõ.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1119


"Trên thực tế, đã có vài con chim bồ câu được phái đến từ Giang Nam, chia thông tin thành nhiều phần. Đồng Nguyên Lâm hiện chỉ nhận được một lá thư.

Những con chim bồ câu khác hoặc bị thợ săn bắt hoặc bị trì hoãn do điều kiện thời tiết bất lợi gần đây khiến chúng mất nhiều thời gian hơn để đến nơi.

"Phải làm sao bây giờ?"

Kim Phi lo lắng.

Hôm nay có gió bắc, giữa đường còn có một trận tuyết, chim bồ câu bay từ Giang Nam đến tây bắc sẽ chậm hơn nhiều so với bình thường.

Nói cách khác, đã mấy ngày kể từ khi Đường Tiểu Bắc biến mất.

Đường Tiểu Bắc không biết bơi, rơi xuống nước có gặp nguy hiểm không?

Nhưng Kim Phi biết răng sự hoảng loạn bây giờ sẽ chỉ khiến m: trở nên tồi tệ hơn. Y hít một hơi thật sâu, buộc mình phải giữ bình tĩnh.

"Lão Hàn, lập tức vào thành tìm Cửu công chúa và Khánh đại nhân. Nói với bọn họ ta có việc gấp, mời bọn họ tới đây."

Kim Phi nhanh chóng ra lệnh: "Đại Lưu, ngươi nhanh đi thông báo cho Lương ca, Đại Tráng và Hầu Tử, bảo bọn họ tới họp với ta ngay."

"Vâng!"

Hàn Phong và Đại Lưu nhận thức được tình thế nghiêm trọng lập tức lao đi.

Nhân lúc Trương Lương, Đại Tráng và Hầu Tử. còn chưa tới, Kim Phi nhìn về phía Chu Du Đạt: "Chu tiên sinh, ta có việc phải đi Giang Nam một chuyến, chuyện ở Tây Xuyên bên này xin giao. cho ngài."

"Tiên sinh cứ yên tâm, chỉ cần Chu Du Đạt này còn một hơi tàn nhất định sẽ đảm bảo các huynh đệ khốn khổ của chúng ta sẽ sống sót."

Từ trước đến nay anh ta thường ôn hòa và thận trọng trong lời nói, giờ lại đưa ra lời đảm bảo chắc chản.

"Ta tin ngài!" Kim Phi vỗ vai Chu Du Đạt. Y có thể thấy được Chu Du Đạt thật sự coi những người tị nạn có dấu ấn trên mặt kia là người thân.

'Vì những người này, anh ta thực sự sẵn sàng cống hiến hết mình.

Chẳng mấy chốc, Trương Lương đã dẫn Đại Tráng và Hầu Tử cưỡi ngựa chạy tới.

Phía sau là phụ tá riêng của họ. "Tiên sinh, ta nghe Đại Lưu nói Tiểu Bắc phu nhân bị tai nạn ở Giang Nam, chuyện này rốt cuộc là sao?”

Hầu Tử không đợi ngựa dừng lại đã nhảy. xuống, lao đến trước mặt Kim Phi.

"Ta không biết tình hình cụ thể”, Kim Phi lắc. đầu.

Đợi Trương Lương và Đại Tráng xuống ngựa nhanh chóng nói: "Ta muốn đưa ba trăm nhân viên hộ tống áo giáp đen đến Giang Nam càng sớm càng tốt, Lương ca sẽ ở đây chuẩn bị, còn Hầu Tử, ngươi và lão Hàn sẽ cùng ta đi Giang Nam"

Hầu Tử mặc dù bình thường hơi điên điên, nhưng trên thực tế lại lớn gan cẩn thận, và là trinh sát giỏi nhất của y.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

“Ta sẽ chuẩn bị sẵn sàng Đại đội 1, Đại đội 2 và Đại đội 3 ngay lập tức.”

Trương Lương quay đầu lại gọi một phụ tá, bảo hắn sắp xếp người.

"Được!" Hầu Tử cũng vội vàng đồng ý.

Trong lòng dường như còn có hơi hưng phấn.

Bây giờ chiến tranh đã kết thúc, anh ta đang nhàn rỗi muốn chết.

"Sau khi ta đi, có một việc các ngươi cần chú

Kim Phi dẫn bọn họ vào lều vải, mở bản đồ ra, giải thích một số điểm quan trọng.

Khi đám người Trương Lương rời đi, Cửu công chúa và Khánh Hâm Nghiêu lại đi vào.

Hai người bọn họ hiển nhiên đều không ngồi xe ngựa, trên tóc và trên áo khoác đã bị đóng băng.

Nhưng cả hai đều không quan tâm, ngay khi bước vào cửa đã hỏi, "Tiên sinh, tìm bọn ta gấp. như vậy là có việc gì thế?"

Trương Lương, Hầu Tử và Đại Tráng đều là người mình, lúc Đại Lưu đi tìm thì đã nói chuyện của Đường Tiểu Bắc.

Nhưng trong mät Hàn Phong, Cửu công chúa và Khánh Hâm Nghiêu không phải là người mình, cho nên chỉ nói Kim Phi đang tìm bọn họ, cũng không nói thêm gì nữa.

"Tiểu Bắc đang đi thu mua lương thực ở Giang Nam thì bị thổ phỉ tấn công, bây giờ không rõ tung tích, không biết sống chết ra sao, ta phải đến Giang Nam càng sớm càng tốt."

Kim Phi lấy ra con dấu đưa cho Cửu công chúa: "Bây giờ lưồng khí lạnh đã đến, nếu hai người cần chuyển lương thực từ kho của thương hội Kim Xuyên thì có thể đi lấy, nhưng ta hy vọng lương thực của ta có thể đến tay người dân chứ không phải vào tay bọn sâu mọt."
 
Back
Top Dưới