Đô Thị Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1620


Trương Lương cố ý đào tạo Đại Tráng, vốn là định để anh ta lại kinh thành, cùng với Hầu Tử thay nhau giữ vị trí của mình.

Sau đó Kim Phi lo lắng Bắc phạt xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nên cố ý phái Đại Tráng đi theo Trương Lương, để Hầu Tử thích nói đùa lại bên mình.

Phát hiện ra nét mặt Đại Tráng vẫn còn nghi ngờ, Trương Lương chỉ vào trận địa phía Bắc giải thích:

“Nếu như là thổ phỉ, bây giờ hạ lệnh rút lui, e là sẽ ngay lập tức chạy tán loạn, nhưng ky binh Đông Man rút lui còn có người đứng sau chỉ đạo, có người phụ trách yểm trợ, rất có trình tự.

Nếu ngươi dẫn người đuổi giết, rất có thể tạo ra thế trận giằng co, đến lúc đó ưu thế của tiểu đoàn Thần Cung sẽ không còn lại tí gì!"

“Đã rõ!” Đại Tráng bừng tỉnh gật đầu, sau đó hỏi: “Vậy kế tiếp chúng ta làm thế nào? Tiếp tục cắm trại ở đây sao?”

“Lúc trước hạ trại ở đây là do ta không biết rõ đối phương muốn giở trò gì, bây giờ đã biết thì còn ở lại đây làm gì? Nhiệm vụ của chúng ta là giành lại thành Du Quan!”

Trương Lương nói: “Ra lệnh cho trinh sát đi xác nhận xem, nếu như người Đông Man thật sự rời đi, để tiểu đoàn 1,2,3 bộ binh với tất cả bộ hậu cần đi thu tên về, chờ tạnh mưa chúng †a lập tức di chuyển!”

Mũi tên nhặt về sau đó có thể tiếp tục sử dụng, vậy nên sau mỗi lần thu dọn chiến trường, đều phải thu hết mũi tên về.

Lính truyền lệnh truyền mệnh lệnh của Trương Lương xuống, trinh sát ngay lập tức cưỡi ngựa chiến phóng như bay ra trận địa, xác nhận hành tung của người Đông Man, để tránh bị trúng kế của người Đông Man.

Chẳng qua lần này là Trương Lương nghĩ nhiều rồi, người Đông Man mặc dù ưa chuộng vũ lực, phong cách dũng mãnh, nhưng cũng không phải kẻ thô bạo.

Dakima phát hiện quân Bắc phạt đã tổ chức xong đội ngũ cung nỏ hạng nặng, cũng biết được trận chiến này hoàn toàn thất bại.

Vậy nên sau khi rút lui, Dakima lập tức ra lệnh cho đội ngũ nhanh chóng cách xa quân Bắc phạt.

Chạy thẳng theo hướng Đông được năm sáu dặm, Dakima mới siết dây cương, gọi mấy tên thủ hạ mà mình tín nhiệm nhất.

“Sói Xanh, dẫn theo người của ngươi ở lại tập kích người Trung Nguyên, ít nhất cũng phải giữ bọn chúng lại trên thảo nguyên đến nửa tháng!”

“Tập kích người Trung Nguyên?”

Thủ hạ tên Sói Xanh mang vẻ mặt đau khổ.

Bọn họ mới vừa được tận mắt thấy sức chiến đấu của quân Bắc phạt, Dakima bảo hắn ở lại tập kích, không phải bảo hắn cùng với bộ lạc của mình đi chịu chết sao?

“Có vấn đề gì ư?” Dakima nghiêm mặt hỏi.

“Không... Không thành vấn đề!” Sói Xanh đau khổ đồng ý.

“Không có vấn đề thì tốt!”

Dakima quay đầu nhìn về phía một người khác: “Sói Đen, dẫn theo người của ngươi đi theo ta, Sói Xám, ngươi dẫn theo những người còn lại, chạy theo hướng Đông hai mươi dặm, sau đó quay đầu đi về hướng Nam, đến sông Đại Ngư chờ chúng ta!"

“Đại vương, ngài với Sói Đen phải đi đâu thế?”

Sói Xám cau mày hỏi. “Bọn ta có việc của bọn ta, ngươi phụ trách mang theo người đến sông Đại Ngư là được, những việc khác không nên hỏi nhiều!”

Dakima trầm giọng nói: “Đợi ta làm xong việc, sẽ đến sông Đại Ngư hội tụ với các ngươi!”

“Vâng!” Sói Xám nghe vậy vội vàng cúi đầu, không dám hỏi nhiều nữa.

Đợi Sói Đen dẫn theo người của mình tới, Dakima lập tức rời đi cùng đám người Sói Đen.

“Đại vương và Sói Đen đi về hướng Bắc, bọn họ sẽ không bỏ lại chúng ta chứ?”

Sói Xanh nhỏ giọng nói với Sói Xám.

“Không được phép nói bậy!” Sói Xám mắng: “Đi nhanh lên đi, đừng làm trễ nhiệm vụ của Đại vương!”

“A, Đại vương bảo ta đi tập kích người Trung Nguyên, đây không phải là bảo chúng ta đi chịu chết sao?”

Sói Xanh thở dài, nhưng vẫn tự mình rời khỏi đội ngũ. Sói Xám quay đầu nhìn một cái, dựa theo chỉ thị của

Dakima, dẫn theo những ky binh còn lại một đường đi về hướng Đông.

Tại quân doanh Bắc phạt, nhóm hậu cần vẫn đang đội mưa thu dọn chiến trường.

Nhưng không có một ai than thở cả, bởi vì đây là một công việc béo bở.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1621


“Chúng vẫn dám đến ư?”

Đại Tráng hừ một tiếng, quay đầu nhìn về hướng Đông.

Không cần Trương Lương hạ lệnh, đội hậu cần đang dọn dẹp chiến trường đã ngay lập tức quay về, tiểu đoàn Thần Cung cũng chủ động làm tốt công tác chuẩn bị chiến đấu.

Nhưng đợi rất lâu mới phát hiện ra đối phương chỉ quanh quẩn ở xa, hoàn toàn không dám đến gần.

“Bọn chúng làm cái quái gì thế?”, Đại Tráng hỏi, “Đánh hay không, quanh quẩn cái gì?”

“Chắc là đang tập kích, giảm tốc độ hành quân của chúng taI” Trương Lương đoán.

“Vậy chúng ta dẫn người qua xử chúng luôn không?” Đại Tráng xin chỉ thị.

“Tập kích chỉ là phỏng đoán của ta, nhỡ chúng muốn bẫy chúng ta, sau đó đánh tan dần dần thì sao?”

Trương Lương lắc đầu nói: “Chúng ta đang ở địa bàn của đối phương, không biết gì về hoàn cảnh xung quanh, người cũng ít, không phù hợp chủ động tấn công, cũng không cần thiết làm vậy, phòng thủ là được rồi!”

“Phòng thủ?” Đại Tráng hỏi: “Không phải huynh nói công kích chính là cách phòng ngự tốt nhất sao?”

Anh ta là cựu binh cùng trưởng thành với Trương Lương, vô cùng quen thuộc với phong cách tác chiến của Trương Lương.

Từ diệt thổ phỉ đến trận Hoàng Hà, Trương Lương đều lấy công làm thủ, phong cách tác chiến cấp tiến.

Nhưng đến phương Bắc, Trương Lương như biến thành người khác, khiến Đại Tráng cảm thấy anh ta có cảm giác đang sợ hãi.

“Lúc này, ta không biết vì sao quân địch lại tập kích chúng †a, nhưng mục đích chính là giảm tốc độ hành quân của chúng †a, khiến chúng ta đến thành Du Quan chậm hơn chút.

Chuyện quân địch không muốn chúng ta làm, chúng ta càng phải làm, vậy nên không cần quan tâm những người này, không được để bị chúng làm phân tâm, tiếp tục lên đường là được.”

Trương Lương nói: “Huống hồ mục tiêu của chúng ta không phải đến phương Bắc giết người mà là để lấy lại thành Du Quan”

“Đã hiểu!" Đại Tráng gật đầu: “Nhưng chúng cứ chạy qua chạy lại như vậy, chúng ta đi thế nào? Cung nỏ hạng nặng di động cũng không đủ.”

Trải qua cải tiến của Kim Phi, tuy cung nỏ hạng nặng nhỏ hơn nhiều nhưng lắp đặt trên xe đẩy, một cung nỏ hạng nặng phải đi cùng một xe đẩy, như vậy quá lãng phí nên số lượng không nhiều.

“Gần đây không phải có mấy xe đẩy kéo lương thực sao, lắp cung nỏ hạng nặng lên, sau đó đưa cho 4 tiểu đoàn Thần Cung mỗi tiểu đoàn một cái”.

Trương Lương nghĩ một hồi rồi nói: “Đợi khinh khí cầu bay lên rồi mang theo máy bắn đá cầm tay, hỗ trợ tiểu đoàn Thần Cung, chỗ này cách thành Du Quan không xa, kiên trì một chút, đến thành rồi nói tiếp!”

Lúc quân Bắc phạt xuất phát từ kinh thành có mang theo hơn trăm xe lương thực, nhưng mấy ngàn người ăn đến thảo nguyên, lương thực không còn nhiều, còn thừa mấy chục chiếc xe.

Trương Lương hạ lệnh, những chiếc xe này đều được gửi đến chỗ tiểu đoàn Thần Cung, lắp đặt cung nỏ hạng nặng lên.

Chiến sĩ của tiểu đoàn Thần Cung đi cạnh xe đẩy, đi bên ngoài đội hình.

Tuy tốc độ hành quân của đoàn quân chậm hơn nhưng không ảnh hưởng nhiều, cùng lắm đến thành Du Quan chậm hơn dự tính một hai ngày.

Dakima giao cho Sói Xanh nhiệm vụ kéo chân quân Bắc phạt nửa tháng, dựa theo tốc độ hiện nay của quân Bắc phạt, nhiệm vụ này không thể hoàn thành.

Trong quân Đông Man, không hoàn thành nhiệm vụ bị xử phạt rất nghiêm khắc, Sói Xanh chỉ đành sai người đi thám thính liên tục, kết quả lần nào cũng bị đánh cho thi thể đầy đất, cuối cùng hoảng loạn bỏ chạy.

Chưa hết, đêm thứ ba tập kích, khinh khí cầu bỗng tìm

thấy hướng gió thích hợp, nhân buổi đêm đánh bom doanh trại tạm thời của Sói Xanh.

Sói Xanh xui xẻo chết trong trận bom.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1622


Quân Bắc phạt cũng không chậm chân, đẩy nhanh tốc độ tiến về thành Du Quan.

Lúc này, Kim Phi và Cửu công chúa cách đó ngàn dặm cũng trải qua khó khăn đường dài trở về Kim Xuyên.

“Về địa bàn của mình vẫn thoải mái hơn!”

Đại Lưu ở trên boong tàu nhìn thuyền buôn lớn nhỏ trên mặt sông, hưng phấn hỏi: “Họ đều là đến kéo muối sao?”

“Đúng vậy, việc làm ăn của xưởng muối vô cùng thuận lợi, Tiểu Bắc phu nhân nói sắp mở rộng bến thuyền nữa cơ!” Người lái thuyền cười đáp.

“Bến này đúng là hơi nhỏ, nên mở rộng thêm.”

Kim Phi ra sau nhìn bến thuyền đông đúc nói.

Lúc này vừa đến đất Kim Xuyên, cách bến thuyền Kim Xuyên một đoạn.

Trước đây nơi này có một làng chài nhỏ, bến thuyền chỉ là khung gỗ để đỗ thuyền cá mà ngư dân tự dựng lên bên bờ sông Gia Lăng mà thôi.

Sau này Kim Phi khai thác muối khoáng ở đây, Quan Trụ Tử sai người sửa sang bến thuyền một chút, nếu không thì thuyền hàng không đỗ được.

Kết quả Quan Trụ Tử vừa mở rộng xong thì Kim Phi được Đại Khang cho phép buôn muối, bến thuyền này không chỉ gửi muối khoáng cho xưởng muối số 1 mà còn phụ trách gửi muối ăn của hai xưởng muối mới sản xuất gần đó.

Cứ như vậy, bến thuyền vừa mở rộng lại không đủ dùng, thuyền cũng thường tắc khắp mặt sông.

Nhưng biết hôm nay Kim Phi đi ngang qua, Quan Trụ Tử bảo với các thuyền trên sông trước, để lại nửa mặt sông để không làm lỡ lịch trình của y.

Kim Phi đang nghĩ chuyện mở rộng bến thuyền, bên tai truyền đến tiếng của người lái thuyền: “Kim tiên sinh, ông chủ

Quan vẫy tay với chúng ta sao?”

Kim Phi nhìn theo hướng tay người lái thuyền chỉ thì nhìn thấy ở bên bờ không xa, có một người đang vẫy tay.

Nhìn kĩ, không phải Quan Trụ Tử thì là ai?

“Tiên sinh, muốn dừng lại đi xưởng muối xem không?” Người lái đò dò hỏi.

Anh ta là người của Quan Trụ Tử, mấy tháng nay tận mắt thấy xưởng muối thay đổi cũng thầm tự hào, muốn để Kim Phi thấy.

“Về trước đã, có thời gian ta sẽ đến.”

Kim Phi cũng vẫy tay với Quan Trụ Tử, cũng coi như chào hỏi.

Thuyền quanh đây quá nhiều, đỗ lại không tiện, đi qua đi lại e rằng đến mai mới đi được.

Bụng của Cửu công chúa càng lúc càng rõ, nên nhanh chóng về làng Tây Hà thì y mới yên tâm.

“Được rồi.” Người lái thuyền gật đầu, bảo người tiếp tục thuận theo dòng nước.

Nhưng đoàn thuyền chưa đi được bao xa đã nhìn thấy Quan Trụ Tử nhảy lên một chiếc thuyền nhỏ đuổi theo.

“Tiên sinh, xem ra Lão Quan cũng rất nhớ ngài, đuổi theo rồi” Tâm trạng của Đại Lưu không tệ, cười đùa với Kim Phi.

“Chắc là đại ca có chuyện.” Kim Phi lắc đầu nói.

Tuy Quan Trụ Tử đôi lúc thích nịnh hót nhưng không đến mức này.

Thuyền nhỏ nhanh hơn thuyền lớn, rất nhanh đã đuổi kịp Kim Phi.

Nhân viên hộ tống ném dây thừng xuống kéo Quan Trụ Tử lên.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1623


“Sáng sớm Hạ Nhi phái người đưa thư tới bảo ta giao cho em rể càng sớm càng tốt.”

Quan Trụ Tử móc ra một phong thư đưa cho Kim Phi.

“Gấp vậy sao?”

Kim Phi nhíu mày, vội vàng nhận lấy phong thư.

Chỗ này cách bến thuyền Kim Xuyên rất gần, Quan Hạ Nhi phái người đưa thư tới chỗ Quan Trụ Tử rõ ràng là muốn cho

Kim Phi sớm biết nội dung trong thư.

Trong phong thư chỉ có một tờ giấy nhỏ, là tin từ bồ câu đưa thư Trương Lương gửi từ thảo nguyên tới làng Tây Hà.

Nội dung trong tờ giấy rất đơn giản, chỉ mô tả ngắn gọn về trận chiến đấu trước đó, hơn nữa còn báo cáo với Kim Phi rằng anh ta sắp tới thành Du Quan.

Khi thấy quân Bắc Phạt không sử dụng khinh khí cầu và lựu đạn mà đánh một trận chính diện với người Đông Man dưới trời mưa như trút nước, Kim Phi kích động đấm một quyền lên lan can trước mặt.

“Hahaha, đại cuộc đã định!”

“Chuyện gì mà vui vẻ vậy?”

Cửu công chúa mỉm cười, cầm tờ giấy trên tay Kim Phi.

Chỉ sau chốc lát, vẻ mặt cô ấy cũng không giấu được vui mừng.

Dù biết Kim Phi đã chuẩn bị đủ loại phương án dự phòng cho quân Bắc Phạt nhưng cô ấy vẫn vô cùng lo lắng, cảm thấy nhân số của quân Bắc Phạt quá ít.

Nhưng qua trận chiến này, cô ấy đã hoàn toàn yên tâm.

Kim Phi và Cửu công chúa rất vui vẻ, nhưng vẻ mặt Quan Trụ Tử đứng bên cạnh lại tối sầm xuống.

Thấy cử chỉ thân mật của Cửu công chúa và Kim Phi cùng với bụng của Cửu công chúa.

Quan Trụ Tử không có ý kiến gì với việc Kim Phi nạp thiếp, nhưng Kim Phi có con, anh ta không thể không quan tâm.

Trong thời kỳ phong kiến, con trai trưởng có ý nghĩa rất không tầm thường.

Quan Hạ Nhi là chính thê của Kim Phi, nếu sinh được con đầu lòng cho Kim Phi, vậy thì vô cùng tuyệt vời.

Nhưng Quan Hạ Nhi đã gả cho Kim Phi hơn một năm mà bụng dạ vẫn chưa có động tĩnh gì, còn Cửu công chúa tới sau lại có, điều này làm Quan Trụ Tử lo rằng Cửu công chúa sẽ uy h**p địa vị của Quan Hạ Nhi.

Xưởng muối gần đây xảy ra rất nhiều chuyện, Quan Trụ Tử vốn còn nhiều lời muốn nói với Kim Phi nhưng lúc này lại không có tâm trạng để nói.

Anh ta ôm quyền với Kim Phi: “Em rể, thư đã đưa tới rồi, ta về trước đây."

“Được, đại ca vất vả rồi!" Kim Phi vỗ bả vai Quan Trụ Tử.

Bây giờ cuộc sống của Quan Trụ Tử tốt hơn trước đây không biết bao nhiêu lần, nhưng gương mặt lại ngăm đen xù xì hơn trước, chứng tỏ gần đây anh ta phải làm không ít việc.

Sự thật cũng đúng là như vậy, từ sau khi Quan Trụ Tử phụ trách mỏ muối đã thay đổi rất nhiều, anh ta quản lý muối khoáng và hai xưởng muối mới mở rất tốt.

Kim Phi cũng rất chân thành công nhân đại cữu ca này.

Nếu là trước đây, Quan Trụ Tử sẽ tỏ ra khách khí, nhưng bây giờ anh ta lại không nói gì, chỉ lắc đầu một cái rồi rời đi.

Từ đầu tới cuối đầu không nói với Cửu công chúa câu nào.

“Vũ Dương, đại ca là người th* t*c, không hiểu quy củ lắm, nàng đừng chấp nhặt với huynh ấy.”

Kim Phi sợ Cửu công chúa tức giận, mỉm cười xoa đầu cô ấy.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1624


Ngọn lửa thị phi đang cháy bùng trong mắt Đại Lưu, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt như muốn giết người của Thấm Nhi, anh †a không thể làm gì khác ngoài hậm hực rời đi.

“Phu quân, chàng chưa nói chuyện đứa bé với Hạ Nhi tỷ sao?” Cửu công chúa hỏi.

“Vẫn... vẫn chưa nữa” Kim Phi cúi đầu trả lời.

Không ai hiểu rõ Quan Hạ Nhi coi trọng đưa bé đầu tiên thế nào hơn y, sau khi Cửu công chúa mang thai, Kim Phi vô cùng đắn đo không biết có nên nói cho Quan Hạ Nhi hay không.

Y cứ đắn đo mãi cho đến tận bây giờ.

Trước đây, bụng của Cửu công chúa vẫn chưa lộ rõ, rất ít người có thể gặp cô ấy nên không mấy người biết chuyện Cửu công chúa mang thai.

Dù cho có người biết thì cũng không ai dám tùy tiện đồn bậy đồn bạ về Kim Phi và Cửu công chúa.

Cho nên tới bây giờ, Quan Hạ Nhi và Đường Tiểu Bắc vẫn chưa biết chuyện này.

“Chưa nói thì đừng nói... Ta đi đổi y phục rộng hơn một chút.”

Thật ra trong lòng Cửu công chúa cũng không chắc chắn về vấn đề này. Trở lại phòng, cô ấy lập tức bảo Châu Nhi tìm cho mình

một bộ y phục rộng nhất.

Khánh phi ngồi cạnh bàn may quần áo cho đứa trẻ sắp chào đời, thấy Cửu công chúa bước vào, vội vàng bỏ kim chỉ xuống, hỏi: “Người đàn ông vừa rồi tới là ai vậy?”

“Anh ta là người quản lý xưởng muối cho phu quân.” Cửu công chúa trả lời.

“Chuyện ở xưởng muối rất quan trọng, Kim Phi chắc là tin tưởng hăn lắm nhỉ?” Khánh phi hỏi: “Quan hệ của hai người bọn họ thế nào?”

“Người đó là ca ca của Quan Hạ Nhi, tên Quan Trụ Tử, là người thật thà.” Cửu công chúa đáp.

“Ca ca của Quan Hạ Nhị, thảo nào không thèm nể mặt con, xem ra thành kiến với con khá lớn đấy.” Khánh phi gật đầu.

Dù hồi nãy bà ấy không tới boong thuyền, nhưng ngồi trong thương phòng cũng thấy được chuyện đã xảy ra.

Tranh đấu nửa đời ở hậu cung, Khánh phi rất nhạy cảm với loại chuyện này.

Lúc đó, bà ấy đã nhìn thấu rất nhiều chuyện từ ánh mắt và cử chỉ của Quan Trụ Tử.

“Mẫu phi, người sẽ không tìm người trả thù anh ta chứ?” Cửu công chúa quay đầu nói: “Anh ta chỉ là một kẻ thô lỗ, mẫu phi đừng chấp nhặt với anh ta.”

“Con nói bậy gì thế? Chẳng lẽ trong lòng con, ta là người nhỏ mọn vậy sao?”

Khánh phi tức giận vỗ Cửu công chúa một cái: “Ta chỉ cảm thấy oan ức thay con thôi, nếu được phụ hoàng con ban hôn, dù Kim Phi không bỏ vợ thì con cũng là chính thê, kết quả con lại ngu ngốc đi xin danh hiệu quận chúa gì đó cho Quan Hạ Nhị, lấp kín đường của bản thân.”

“Mẫu phi, danh phận thì có tác dụng gì chứ?” Cửu công chúa nói: “Chức vị hoàng hậu không phải cao quý lắm sao, kết quả vẫn bị phụ hoàng vô tình đưa vào lãnh cung đó thôi?

Thật ra con gả cho phu quân, trừ tính cách của y ra, con còn thích không khí ở Kim Xuyên nữa.

Ví dụ như ca ca nhà họ Quan đó, thật ra con rất thích kiểu tính cách bụng dạ thẳng thắn của anh ta, ít nhất còn tốt hơn nhiều so với những hoàng thân quốc thích trong triều đình.

Trong lòng những người đó rõ ràng chỉ muốn người chết đi, nhưng ngoài mặt thì lại cười tươi hơn hoa, khiến người ta rất chán ghét, không như ca ca nhà họ Quan, cái gì cũng biểu hiện ra mặt.”

“Con nhóc này, ta không thèm nói chuyện với con nữa!” Khánh phi búng trán Cửu công chúa, tiếp tục cầm kim chỉ lên.

Từ xưởng muối tới bến thuyền Kim Xuyên không quá xa, đợi Cửu công chúa thay quần áo đi ra ngoài xong đã có thể nhìn thấy bến thuyền Kim Xuyên.

Đúng như Kim Phi dự đoán, lúc này trên bến thuyền tụ tập rất nhiều người, dẫn đầu chính là Quan Hạ Nhi và Đường Tiểu Bắc.

Không biết tại sao Cửu công chúa đột nhiên căng thẳng, ngay cả Kim Phi xuất hiện sau lưng từ lúc nào cô ấy cũng không hề hay biết, mãi cho tới khi Kim Phi kéo tay mình, cô ấy mới hoàn hồn lại.

“Phu quân, chàng nói xem nếu như Hạ Nhi tỷ không thích ta thì phải làm sao?”

Cửu công chúa quay đầu nhìn Kim Phi, chóp mũi cũng đổ mồ hôi hột.

“Nàng cũng không phải là không biết tính của Hạ Nhị, nàng ấy sẽ không như vậy đâu.”

Kim Phi đưa tay lau mồ hôi trên chóp mũi Cửu công chúa, mỉm cười an ủi cô ấy.

Quen biết Cửu công chúa lâu như vậy, đây là lần đầu tiên Kim Phi thấy cô ấy căng thẳng.

Trong lòng vừa buồn cười vừa cảm động.

Cửu công chúa căng thẳng như thế chứng tỏ cô ấy thật sự quan tâm y.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1625


Trên bến thuyền, Quan Hạ Nhi nhìn Kim Phi và Cửu công chúa đứng cạnh nhau với ánh mắt rất phức tạp.

Cô vẫn luôn rất tự ti, từ lúc nhìn thấy giữa Kim Phi và Cửu công chúa có gì đó mờ ám, cô đã chuẩn bị từ bỏ chức vị của mình.

Nhưng nếu nói trong lòng không có oán hận thì là nói dối.

Kết quả đâu ai ngờ được Cửu công chúa lại giúp cô có được vị trí Quận chúa.

Cho dù cô chưa từng thấy cảnh đời, không hiểu tranh đấu trong triều đình, cũng biết việc này có ý nghĩa gì.

Oán hận trong lòng đối với Cửu công chúa cũng biến mất, trái lại còn cảm thấy mình quá nhỏ nhen.

Trong đầu cô cứ suy nghĩ miên man, thuyền lớn đã từ từ đến gần bến.

Kim Phi dẫn theo nhóm người Cửu công chúa, Khánh phi xuống khỏi thuyền lớn.

"Đương gia..."

Trong lòng Quan Hạ Nhi có vô số lời muốn nói với Kim Phi, nhưng lúc này lại chỉ kêu một tiếng "Đương gia" rồi không biết nói gì nữa.

Đường Tiểu Bắc thấy Quan Hạ Nhi đang lúng túng, vội vàng hô lên: "Chúc mừng tướng công thắng lợi trở về!" "Chúc mừng tiên sinh thắng lợi trở về!"

Nhân viên hộ tống xung quanh cũng hô theo.

Hôm nay thuyền chở hàng cập bến thuyền Kim Xuyên đến từ khắp nơi, Kim Phi và Cửu công chúa ở kinh thành lại đắc tội nhiều người như vậy, vì sự an toàn của Kim Phi và Cửu công chúa, Trịnh Phương phái nhân viên hộ tống phong tỏa bến thuyền.

Những thương nhân và người dân làm việc khuân vác ở bến thuyền đều bị đuổi ra ngoài..

Theo yêu cầu của Kim Phi, cho dù là tiêu cục Trấn Viễn hay quân Trấn Viễn cũng rất ít khi làm phiền người dân, đây là lần đầu tiên họ phong tỏa bến thuyền.

Người dân và thương nhân đang tò mò nhân vật lớn kia sắp đến chưa, thì nghe thấy tiếng hô của nhóm nhân viên hộ tống.

"Chẳng trách phải phong tỏa bến thuyền, hóa ra là Kim tiên sinh đã trở lại!"

Tin giảm thuế giờ đã truyền khắp cả Đại Khang, vô số người dân nhảy cẵng lên hoan hô.

Bến thuyền Kim Xuyên thường xuyên có nhân viên hộ tống đi ngang qua, tin tức nhanh nhạy hơn một chút so với các nơi khác, người dân cũng quan tâm Kim Phi hơn các nơi khác, bọn họ đã biết việc Kim Phi chỉ huy nhân viên hộ tống ở bên ngoài kinh thành đánh bại người Đông Man.

Thế nên cảm thấy tự hào về Kim Phi từ tận đáy lòng.

Biết được Kim Phi trở lại, người dân vốn đang oán trách nhân viên hộ tống làm trễ nãi việc kiếm tiền của họ, oán giận trong lòng cũng hết sạch, cũng hô to theo.

“Chúc mừng tiên sinh thắng lợi trở về!”

Tính kỷ luật của người dân không bằng nhân viên hộ tống, tiếng hô này thay nhau vang lên, bến thuyền trong nháy mắt trở nên náo nhiệt hơn cả chợ.

"Quốc sư ở Kim Xuyên được chào đón đến vậy sao?"

Khánh phi đứng bên cạnh Cửu công chúa thấp giọng nói.

"Đúng vậy, rất nhiều người dân Xuyên Thục còn lập bài vị trường sinh cho phu quân ở nhà đấy."

Cửu công chúa tự hào nói.

Khánh phi khen ngợi Kim Phi, còn khiến Cửu công chúa vui hơn khen ngợi cô ấy.

Kim Phi nghe tiếng hô bên ngoài, trên mặt cũng tràn ngập nụ cười từ tận đáy lòng.

Được nhiều người dân ủng hộ như thế, còn chuyện gì không làm được nữa chứ?
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1626


"Mau đứng dậy đi, mau đứng dậy đi!"

Khánh phi cũng không hề ra vẻ gì, ra hiệu cho nha hoàn bên cạnh đỡ hai người dậy, lại bảo tỳ nữ đưa hai chiếc hộp qua.

Quan Hạ Nhi theo bản năng muốn từ chối, lại bị Đường Tiểu Bắc lén lút kéo tay áo.

"Bậc trên ban cho, không dám từ chối, đa tạ nương nương ban thưởng."

Đường Tiểu Bắc cười rồi nhận lấy chiếc hộp bằng hai tay. "Đa tạ nương nương ban thưởng!"

Quan Hạ Nhi thấy Đường Tiểu Bắc nhận lễ vật, cũng làm theo mà nhận lấy chiếc hộp.

"Hạ Nhi tỷ tỷ, gần đây có khỏe không?"

Đến khi Quan Hạ Nhi đứng dậy, Cửu công chúa bước tới, thân thiết nắm lấy cánh tay Quan Hạ Nhi.

Khánh phi thấy vậy, ánh mắt không khỏi lộ ra vẻ bất lực.

Lý do bà ấy vừa gặp mặt đã ban thưởng lễ vật cho Quan Hạ Nhi, Đường Tiểu Bắc, là vì muốn lấn át bọn họ.

Cửu công chúa lớn lên trong cung, không thể nào không nhìn ra ý định của bà ấy.

Nhưng Cửu công chúa cứ hết lần này tới lần khác chủ động gọi Quan Hạ Nhi là tỷ tỷ, ý định của Khánh phi lập tức đổ sông đổ biển.

"Vẫn khỏe!"

Quan Hạ Nhi trả lời với nụ cười có phần áy náy.

Quan Hạ Nhi suy nghĩ đơn giản, không nhìn ra ý đồ của Khánh phi, nhưng Đường Tiểu Bắc nhìn ra.

Có điều, Khánh phi dù sao cũng là Hoàng phi, còn là cô ruột của Khánh Hâm Nghiêu và Khánh Mộ Lam, Đường Tiểu Bắc cũng không dám làm xấu mặt bà ấy.

Nhưng cứ chịu thiệt như vậy rõ ràng không phải phong cách của Đường Tiểu Bắc, cô ấy mang theo nụ cười trên mặt, năm lấy cánh tay của Cửu công chúa: "Vũ Dương, năm ngoái muội không chào hỏi tiếng nào đã rời đi, ta và Hạ Nhi tỷ tỷ lo lắng cho muội biết bao, sau này không được như vậy nữa!"

Khánh phi vừa nghe Đường Tiểu Bắc nói như vậy, không khỏi hơi nheo mắt lại.

Đường Tiểu Bắc mặc dù ngoài mặt thì tươi cười, trong lời nói lại có hàm ý dạy dõ.

Điều này khiến Khánh phi rất khó chịu trong lòng, đang chuẩn bị nói để ra mặt giúp con gái, Cửu công chúa lại nói trước một bước: "Khiến tỷ tỷ và Tiểu Bắc lo lăng rồi, bổn cung biết lỗi rồi, sau này sẽ không như vậy nữa!"

Khánh phi nghe thấy Cửu công chúa nói vậy, sắc mặt mới dễ nhìn hơn một chút.

Cửu công chúa gọi Quan Hạ Nhi là tỷ tỷ, nhưng gọi thẳng tên Tiểu Bắc, còn cố ý tự xưng bổn cung, chính là đang cảnh cáo Đường Tiểu Bắc, cô ấy có thể nhường Quan Hạ Nhi, nhưng sẽ không nhường Đường Tiểu Bắc.

Kim Phi mặc dù không hiểu được cuộc trao đổi giữa ba người Đường Tiểu Bắc, Cửu công chúa và Khánh phi, nhưng y theo bản năng nhận ra bầu không khí có gì đó không đúng, liên tục nháy mắt với Trịnh Phương đang đứng bên cạnh.

Trịnh Phương hiểu ý, cười nói: "Tiên sinh, xe ngựa đã chuẩn bị xong, chúng ta nhanh chóng trở về đi, đợi lát nữa người dân biết ngài đã trở lại, e là sẽ đến bến thuyền để hóng chuyện, sẽ khó đi hơn."

"Được thôi!" Kim Phi vội vàng nhìn về phía Khánh phi: "Nương nương, chúng ta trở về thôi?"

Khánh phi vốn muốn nói thêm gì đó, nhưng nhìn thấy Cửu công chúa nháy mắt với bà ấy, bèn gật đầu, leo lên chiếc xe ngựa đầu tiên dưới sự nâng đỡ của Kim Phi và Cửu công chúa.

Cửu công chúa mỉm cười với Kim Phi và Quan Hạ Nhi rồi cũng theo lên xe.

Khánh phi đã quen đấu với các phi tử ở trong cung, thế nên khi thấy Quan Hạ Nhi và Đường Tiểu Bắc thì muốn thay Cửu công chúa trấn áp bọn họ.

Trần Cát không đến, thân phận của Khánh phi là cao nhất, nhưng Cửu công chúa hiểu rất rõ Kim Phi, nếu Khánh phi thật sự dùng thân phận để trấn áp hai người họ, chắc chắn sẽ khơi dậy lòng phản nghịch của Kim Phi.

Đến lúc đó Khánh phi không phải đang giúp Cửu công chúa, mà đang hại cô ấy.

Cửu công chúa chuẩn bị nói chuyện lại với Khánh phi, nhất định phải thay đổi thói quen này của bà ấy.

Kim Phi vốn định cưỡi ngựa, lại bị Đường Tiểu Bắc kéo lên một chiếc xe ngựa.

Quan Hạ Nhi muốn đi, cũng bị Đường Tiểu Bắc kéo lên. "Tiểu Bắc, muội lại làm bậy rồi!"

Quan Hạ Nhi đỏ mặt nói: "Nhiều người nhìn như vậy, ba người chúng ta ngồi một chiếc xe, chẳng phải sẽ bị người ta chê cười sao? Cũng đâu phải không có xe ngựa!"

"Ngồi cùng một chiếc xe với nam nhân nhà mình thì có cái gì để chê cười đâu?"

Đường Tiểu Bắc chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nói: "Hạ Nhi tỷ tỷ, tỷ thật sự nên sửa đổi tính tình đi, lúc cần tranh giành thì phải tranh giành, nếu không vị trí vợ cả của tỷ sớm muộn cũng bị Vũ Dương cướp mất!"

"Ta chỉ là một thôn nữ bình thường, bản lĩnh của đương gia lớn như vậy, ta vốn không xứng, Vũ Dương là công chúa, xứng đôi với đương gia nhất rồi!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1627


"Vũ Dương mang thai ư? Tiểu Bắc, muội đừng nói nhảm!"

Quan Hạ Nhi lập tức đứng dậy, vẻ mặt đầy ngạc nhiên nhìn Đường Tiểu Bắc: "Muội có nhìn nhầm không?”

Trước khi Cửu công chúa xuống thuyền đã cố ý thay một bộ quần áo rộng rãi, che bụng, nên Quan Hạ Nhi hoàn toàn

không phát hiện ra điều gì bất thường.

Nhưng Đường Tiểu Bắc đã từng ở trong thanh lâu, liếc mắt một cái cũng có thể biết có gì đó không đúng.

“Có thai hay không thì tỷ hỏi tướng công là biết thôi?” Đường Tiểu Bắc cười tủm tỉm nhìn Kim Phi. "Đương gia...' Quan Hạ Nhi cũng quay đầu nhìn qua.

"Hạ Nhi..." Kim Phi giống như một đứa trẻ bị bắt quả tang khi đang ăn trộm, hơi xấu hổ mà gật đầu.

Quan Hạ Nhi ngồi tựa lưng vào đệm mềm, mặt đầy phức tạp.

Việc có con với Kim Phi luôn là chấp niệm của cô, kết quả là cô cố gắng lâu như vậy mà bụng không hề nhúc nhích chút nào, nhưng Cửu công chúa lại đi sau về trước, mang thai đứa con đầu lòng của Kim Phi.

Chuyện này khiến Quan Hạ Nhi cảm thấy rất thất vọng.

"Hạ Nhị, xin lỗi, ta..."

Kim Phi muốn giải thích một chút, nhưng mới nói một nữa đã bị Quan Hạ Nhi ngắt lời.

"Đương gia, chàng đừng nói nữa, ta hiểu được!"

Quan Hạ Nhi cúi đầu, nước mắt lạch cạch lạch cạch rơi xuống váy.

"Hạ Nhi tỷ tỷ, khóc có ích lợi gì đâu?"

Đường Tiểu Bắc an ủi nói: “Chẳng phải Ngụy tiên sinh đã nói thân thể của tỷ tốt rồi sao? Tướng công cũng về rồi, nhanh chóng sinh một đứa đi! Nếu như Vũ Dương sinh con gái, mà tỷ sinh được con trai, thì con trưởng vẫn là con tỷ!"

“Muội đừng châm dầu vào lửa nữa!"

Kim Phi tức giận vỗ vào đầu Đường Tiểu Bắc một cái: "Có tin ta cho muội sinh một đứa trước không!"

Khái niệm sinh con của Đường Tiểu Bắc và Quan Hạ Nhi hoàn toàn trái ngược nhau.

Quan Hạ Nhi ước gì mình có thể sinh con càng sớm càng tốt, nhưng Đường Tiểu Bắc đã chứng kiến quá nhiều kết cục bi thảm của những nữ tử mang thai trong thanh lâu, nên cô ấy có bóng ma tâm lý với việc mang thai này, mà cô ấy còn phải lo việc ở thương hội Kim Xuyên, cho nên vẫn cứ chủ động áp dụng biện pháp tránh thai với Kim Phi.

Nghe thấy Kim Phi dọa cho mình sinh con, cô ấy lè lưỡi không thèm nói nữa.

Vốn chỉ là lời nói vui đùa, ai ngờ Quan Hạ Nhi lại coi là thật, ánh mắt cô nóng rát nhìn Kim Phi.

Đường Tiểu Bắc cười ranh mãnh, đang định nói chuyện thì ngoài cửa sổ xe có tiếng rung chuyển vang lên.

Kim Phi cũng giật mình, mở một góc rèm xe nhìn ra ngoài.

Lúc này, xe ngựa đã rời khỏi bến tàu, hai bên đường toàn là người dân, đều đang vẫy tay chào xe ngựa.

Nếu không có nhân viên hộ tống giữ trật tự, không chừng xe ngựa đã bị người dân bao vây.

Quan Hạ Nhi vốn hay ngại ngùng, bị người dân làm ầm ĩ như vậy, khiến cô quên hết suy nghĩ.

Có nhân viên hộ tống dẫn đường, xe ngựa trở về làng Tây Hà một cách suôn sẻ.

Từ sáng sớm, ba người trưởng làng, ông Tam và Triệu Lão Sơn đã dẫn người đến đợi ở sân đập lúa trước cửa làng.

Trong làng khác với bến tàu, đều là người quen, Kim Phi cũng thả lỏng cảnh giác, xuống xe chào hỏi ba trưởng làng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1628


Ngồi bên cạnh cô bé, bà lão mỉm cười gật đầu: "A Xuân, sau này nơi đây sẽ là nhà của chúng tai"

"Cháu thích nơi này!" A Xuân nhìn xung quanh vui vẻ nói: "Mọi người ở đây thật tốt bụng, họ đều mỉm cười với chúng ta."

"Ta cũng thích nơi này." Bà lão cũng nói theo: "Sau này con nhất định phải đi theo tiên sinh chăm chỉ học tập, cũng đừng làm mất thanh danh của tiên sinhI"

"Dạ, cháu biết rồi!" Cô bé gật đầu thật mạnh. Trên đường trở về, Kim Phi hơi lo là tài liệu mình biên soạn không phù hợp với trẻ em Đại Khang, lúc rảnh rỗi y gọi cô bé

đến dạy nội dung tài liệu xem cô bé có hiểu được không.

Cô bé cũng hiểu đây là cơ hội khó có được, nên càng học tập chăm chỉ hơn.

Vả lại kể từ ngày đó, mỗi khi cô bé không có việc gì lại đến gặp Kim Phi, giúp y mài mực, gấp giấy, bưng trà rót nước.

Kim Phi thấy cô bé thông minh lanh lợi lại hiểu chuyện, nên chính thức nhận đứa học trò này.

Sau khi vào làng, Cửu công chúa đưa Khánh phi đến ở tiểu viện của Tạ Quang, còn Kim Phi theo Quan Hạ Nhi về nhà.

Xe ngựa mà cô bé A Xuân đang ngồi cũng dừng ở cửa tiểu viện của Kim Phi.

Vừa rồi trên bến tàu có quá nhiều người, nhất thời Kim Phi quên mất A Xuân, nhìn xe ngựa mới nhớ tới.

Y bế cô bé ra khỏi xe, nhờ nữ nhân viên hộ tống đưa bà lão và con dâu của bà xuống dưới.

"Đương gia, đây là?" Quan Hạ Nhi và Đường Tiểu Bắc tò mò nhìn ba người. “Đây là đệ tử thứ tư ta nhận ở kinh thành, A Xuân!”

Kim Phi mỉm cười đặt cô bé xuống đất: “Đây là bà và mẹ của A Xuân!”

“A Xuân kính chào hai sư nương!”

Cô bé dập đầu với hai người Quan Hạ Nhi và Đường Tiểu Bắc.

“Đứng dậy, đứng dậy đi!”

Quan Hạ Nhi vội vàng kéo cô bé dậy: "Sư phụ của ngươi chưa nói với ngươi sao? Làng chúng ta không thích chuyện dập đầu?”

“Dạ có nói ạ, nhưng sư nương cũng là nương, vẫn phải dập đầu."

Cô bé theo bà mở quán trà cũng đã được nhiều năm, suy nghĩ của cô bé còn phong phú hơn một nhà kho chứa đầy gấm hạc.

Miệng cô bé kêu sư nương, những lời nịnh nọt theo sát: "Hai sư nương đều xinh đẹp như vậy, thảo nào suốt đường đi sư phụ luôn nhớ đến hai sư nương."

"Thật là cái miệng nhỏ ngọt ngào!"

Đường Tiểu Bắc biết rõ cô bé đang nịnh nọt, nhưng vẫn vui vẻ đến mức nheo mắt lại.

Thậm chí Quan Hạ Nhi còn lấy cây trâm trên đầu cô xuống cấm lên đầu cô bé.

"Tiểu Bắc, đại nương và tẩu tẩu mới tới đây, muội cho người sắp xếp chỗ ở cho họ đi." Kim Phi nói.

"Tiên sinh, không cần làm phiền phu nhân!" Bà lão nhanh chóng xua tay nói: "Trên đường tới đây, ta nghe nhân viên hộ tống đi với ta nói ở làng có nhà ở tập thể trong xưởng dệt, chúng ta ở nhà ở tập thể là được rồi.”

Họ đều là những người đáng thương đã phải chịu đựng gian khổ. Kim Phi nhận A Xuân làm đệ tử, bà lão và con dâu đã thấy thỏa mãn, không dám nghĩ đến việc lợi dụng Kim Phi, sợ Kim Phi cảm thấy bọn họ lòng tham không đáy.

Dọc đường mẹ chồng nàng dâu hai người cũng không rảnh rỗi, chạy tới chạy lui giúp nhân viên hộ tống nấu nước nấu cơm, chuyện này cũng để lại ấn tượng tốt cho đám người Đại Lưu.

"A Xuân là đệ tử của đương gia, sao lại ở nhà ở tập thể được?"

Quan Hạ Nhi nói: “Sân trước có mấy căn phòng trống, hai người không chê thì có thể ở đó.”

“Không chê, không chê!”

Bà lão vội vàng xua tay nói: “Thật là phiền phu nhân quá rồi!"

"Không phiền, A Xuân là đệ tử của đương gia nên từ nay chúng ta đã là người trong nhà.”

Quan Hạ Nhi nói: “Buổi tối đến nhà ăn cơm, muội muội ta và muội muội của cô nương Bắc Thiên Tâm đều băng tuổi A Xuân. Để các cô bé làm quen nhau một chút, sau này có thể cùng học cùng chơi với nhau.”

Kể từ khi Kim Phi đến kinh thành, trong nhà đã trở nên hiu quạnh đi nhiều.

Kim Phi trở lại, nhà ăn trong nhà họ Kim lại trở nên náo nhiệt.

Cơm chiều xong, Kim Phi bị Quan Hạ Nhi kéo về phòng. Cũng không biết Đường Tiểu Bắc đã cho Quan Hạ Nhi ý nghĩ xấu gì, mấy ngày sau đó, Kim Phi bị Quan Hạ Nhi vật lộn” đến mức không còn thấy sung sướng.

Cửu Công chúa cũng hiểu nên không tới làm phiên họ mà đưa Khánh phi đi tham quan làng Tây Hà.

Khánh phi tuy là hoàng phi cao quý nhưng gần như đều sống cả đời trong kinh thành, ở trong cung lúc nào cũng phải đề phòng những âm mưu của các phi tần khác, nói chuyện làm gì cũng phải cẩn thận.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1629


Sở dĩ Kim Phi từ kinh thành trở về cũng là vì đập Đô Giang.

Ngày hôm sau, sau khi nhận được thư của Ngụy Đại Đồng, Kim Phi lại dẫn Cửu công chúa và Khánh phi lên đường tới thành Tây Xuyên.

Thành Tây Xuyên là thủ phủ của Xuyên Thục, cũng là bộ phận quan trọng nhất trong việc mở rộng thương hội Kim Xuyên ra bên ngoài, Đường Tiểu Bắc vốn định đến thành Tây Xuyên làm việc, nên cũng đi theo đội ngũ.

Đội ngũ vẫn lên thuyền ở bến tàu Kim Xuyên như cũ, xuôi theo sông Gia Lăng, sau đó xuống bến tàu ở Nam Sung, lại đi đường bộ đến thành Tây Xuyên.

Ngày nay, làng Tây Hà và thành Tây Xuyên đã qua lại gần gũi, con đường chính giữa hai bên là một công trình trọng điểm trong dự án công tác cứu trợ của Kim Phi, bắt đầu từ mùa đông năm ngoái, đã huy động vô số người dân ven đường để sửa chữa.

Sau hơn nửa năm cố gắng, con đường xưa đã trở nên bằng phẳng và rộng rãi, chí ít xe ngựa cũng có thể chạy êm xuôi.

"Tiên sinh, phía trước có ngã ba, đi thẳng về hướng tây đến thành Tây Xuyên, hướng tây bắc có thể đến đường Thanh Viễn Cổ"

Thiết Thùy nhìn thấy Kim Phi mở cửa sổ xe ngựa, phóng ngựa đi tới: "Tiên sinh, ngài nhìn cái nhà trọ bên ngã ba kia sao? Đó là nhà trọ trong quán rượu Kim Xuyên của chúng ta."

Trong chốn giang hồ Xuyên Thục, Giang Nam có tiếng "Trấn Viễn tam đại thiết" có nghĩa là có ba người trong tiêu cục Trấn Viễn không thể đắc tội được.

Họ là Lưu Thiết, Thiết Ngưu và Thiết Chùy. Lúc đầu Lưu Thiết đi theo Kim Phi, từng là đội trưởng đội hộ tống, sau đó thành lập tiêu cục, cũng giữ chức vụ cấp cao trong tiêu cục.

Thiết Ngưu là chiến hữu cao to của Trương Lương, đã gia nhập đội cựu binh khi Khánh Hoài tiêu diệt núi Miêu Miêu.

Trước đây anh ta cũng không lộ hình lộ dáng, cho đến khi Trương Lương giao cho anh ta trách nhiệm trả thù đám phổ phỉ đã từng quấy rối tấn công tiêu cục, thì Thiết Ngưu mới bắt đầu bộc lộ tài năng.

Đây tuyệt đối là sát thủ xuất chúng, hung danh tam đại thiết, gần như là do anh ta chém giết mà ra.

Trước kia Thiết Chùy là thủ lĩnh cận vệ của Kim Phi, sau đó anh ta bị thương ở thành Quảng Nguyên, trong thời gian dưỡng thương Đại Lưu đã tạm thời đảm nhận vị trí thủ lĩnh cận vệ.

Sau khi Thiết Chùy bình phục, Kim Phi đã cử anh ta và Lạc Lan đến kinh thành để phát triển thị trường.

Sau khi thị trường kinh thành hoàn toàn ổn định, lại bị Trương Lương điều vê.

Bây giờ Trương Lương và bọn người Lưu Thiết không có ở đây, Trịnh Phương lại muốn ở Kim Xuyên, tiêu cục Trấn Viễn ở khu vực rộng lớn của Xuyên Thục, chỉ có hai người Thiết Chùy và Thiết Ngưu chống đỡ.

Mà tính cách của hai người họ rất khác nhau, Thiết Ngưu có tính máu lạnh, đụng chuyện gì suy nghĩ đầu tiên đều là giết.

Thiết Chùy là người khéo léo hơn một chút, khi anh ta ở thành Quảng Nguyên, Kim Phi giao cho anh ta các công việc xã giao, tới khi đến kinh thành, anh ta cũng chịu trách nhiệm mua chuộc đủ loại người đầu trâu mặt ngựa.

Sau khi trở lại Xuyên Thục, gặp phải một số vấn đề tình huống, cơ bản Thiết Chùy đều thay Kim Phi ra mặt giải quyết.

Bây giờ dưới trướng Kim Phi đã có vài ban ngành, thương hội Kim Xuyên và tiêu cục Trấn Viễn đều đã phát triển ổn định, Đường Tiểu Bắc cho Thiết Chùy đến Tây Xuyên, trên danh nghĩa là để giúp hai mẹ con Chu Linh Lung xây dựng tiền trang Kim Xuyên và quán trọ Kim Xuyên, nhưng thực chất là để giám sát lẫn nhau.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1630


Suy cho cùng, mẹ của Chu Linh Lung là Chu Trần Thị xuất thân từ một gia đình trọng nam khinh nữ, với bầu không khí của xã hội Đại Khang, cho dù có Kim Phi chống lưng thì vẫn có rất nhiều bất tiện.

Sau khi Thiết Chùy đến, anh ta trở thành trợ thủ đắc lực của Chu Trần Thị.

Nghe tin Kim Phi sắp đến Tây Xuyên, anh ta đã vội vàng đến bến tàu Nam Sung để chào đón.

“Trước mắt dưới quyền quán rượu Kim Xuyên có bao nhiêu quán rượu khác?” Kim Phi hỏi.

"Hiện tại ở cả Xuyên Thục có chín căn, hai căn ở thành Tây Xuyên, và bảy căn còn lại ở Quảng Nguyên, Miên Dương và các quận thành khác."

Thiết Chùy trả lời: "Tất cả đều là những căn có sẵn phòng ở được bàn giao thẳng từ tay người khác, nhưng trước mắt đều đang sửa chữa, căn nhanh nhất cũng phải đến tháng sau mới có thể bắt đầu buôn bán, Chu nương nương cũng để mắt đến ba căn, nhưng giá đối phương đưa ra quá cao nên đang thương lượng.”

"Còn nhà trọ? Có bao nhiêu nhà trọ đang hoạt động?"Kim Phi lại hỏi lần nữa.

Trong kế hoạch của Kim Phi và Chu Trần Thị, dưới trướng quán rượu Kim Xuyên có hai mô hình kinh doanh.

Đầu tiên là mở một quán rượu tích hợp lưu trú và giải trí trong thành, thứ hai là mở nhà trọ có khu dịch vụ tương tự ở hai bên đường chính.

Khi bắt đầu chương trình cứu trợ, Kim Phi đã cân nhắc vấn đề kiếm lợi nhuận sau này, nhà trọ là một trong những dự án sinh lời tối ưu sau khi xây dựng đường.

Các nhà trọ đều được xây dựng bên ngoài thành, cho đến nay đều do Thiết Chùy chịu trách nhiệm về việc này, nghe Kim Phi hỏi thăm, Thiết Chùy lập tức trả lời:

"Bây giờ có 26 nhà trọ đã khai trương ở toàn bộ Xuyên Thục, và hơn 60 căn đang được xây dựng. Nhiều nhất phải ba tháng mới có thể đưa vào sử dụng hết!"

"Nhiều vậy sao?" Kim Phi sửng sốt.

"Chu nương nương nói, nhà trọ thực ra là nơi cho thương buôn nghỉ chân trên đường, không cần nhiều yêu cầu như quán rượu nên có thể xây dựng nhanh chóng."

Thiết Chùy trả lời: "Có khoảng hơn chục nhà trọ nhỏ, chỉ có mấy dãy nhà gõ, nếu đủ người, hơn mười ngày là có thể làm được”

“Có lý”

Kim Phi khế gật đầu.

Thời đại phong kiến, khi tiểu thương đi khắp giang hồ buôn bán, sợ nhất là bị bọn thổ phỉ cướp bóc.

Đối với tiểu thương nhỏ làm ăn mua bán thường xuyên ngủ ở bên ngoài, nhà trọ không cần quá lớn hoặc điều kiện thật tốt, chỉ cần cứ mười hai mươi dặm lại có một cái, cũng đủ đảm bảo nhóm tiểu thương buôn bán không đến mức ăn ngủ ngoài trời, ban đêm cũng không bị thổ phỉ cướp bóc là được.

“Tiên sinh, ngài không biết đấy thôi, từ khi nhà trọ chúng ta được xây dựng, số lượng thương buôn trên các con đường chính đã tăng gấp mấy lần so với trước đây.”

Thiết Chùy cười nói: “Nhiều nhà trọ mỗi ngày đều kín chõ, thậm chí có khi cả chuồng ngựa cũng có người ngủ.”

“Chỉ cần kinh doanh thuận lợi là được”

Kim Phi cười gật đầu.

Đây là ý định ban đầu của y khi xây dựng nhà trọ.

Nhà trọ không chỉ có thể tạo ra lợi nhuận mà còn mang lại cảm giác an toàn cho thương buôn, k*ch th*ch họ buôn bán tích cực, thúc đẩy phát triển thương nghiệp ở vùng Xuyên Thục.

Hai người trò chuyện rồi đi đến ngã ba đường. Bên phải đường là một nhà trọ.

Có một tấm bảng "Nhà trọ Kim Xuyên" treo trên cửa nhà trọ, có chữ ký của Khánh Hâm Nghiêu.

“Chữ của Khánh đại nhân cũng khá đó chứ” Kim Phi cười nói: “Nhà trọ này cũng khá lớn.”

Phía trước nhà trọ là một tòa nhà gỗ ba tầng, phía sau là dãy nhà gõ, nhìn thoáng qua có mấy chục phòng.

“Mặc dù điều kiện của nhà trọ không cần quá tốt, nhưng cũng không thể quá tồi tàn đúng không?”

Thiết Chùy cười nói: “Vị trí của nhà trọ này là do Chu nương nương tự mình chọn, có rất nhiều người lui tới, 52 phòng khách hầu như ngày nào cũng có người ở, tháng trước chưởng quầy còn bàn bạc với ta, muốn tăng số phòng khách lên 80 phòng."

"Sau này sẽ càng ngày càng có nhiều người buôn bán, nếu mở rộng thêm, vậy xây một trăm phòng đi." Kim Phi tự tin nói.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1631


Sau mấy tháng không gặp, dáng vẻ của Ngụy Đại Đồng đã hoàn toàn thay đổi.

Trước đây ông ta là một thư sinh mập mạp trắng trẻo, bây giờ lại vừa đen vừa gầy, nếu không mặc quan phục thì nhìn ông †a hoàn toàn giống như một lão nông dân.

"Ngụy đại nhân, tại sao ngài lại đến đây vậy?" Kim Phi ngạc nhiên hỏi.

"Công trình xây dựng ở phía đập Đô Giang sắp hoàn thành, ta đến đây để kiểm tra tình hình sửa chữa kênh Linh Thủy xem thế nào."

Ngụy Đại Đồng cười nói: "Ta biết tiên sinh sẽ đến, nên ta đã ở đây chờ tiên sinh hai ngày rồi."

Trong bản đồ mạng lưới nước do Kim Phi và Ngụy Đại Đồng khảo sát và lập ra, kênh Linh Thủy dẫn thẳng từ núi Ngọc Lũy đến sông Gia Lăng, là huyết mạch chính trong mạng lưới nước.

Ngụy Đại Đồng luôn coi trọng con kênh này, cách đây một khoảng thời gian, ông ta đã cưỡi ngựa từ núi Ngọc Lũy dọc theo con kênh đến bờ sông Gia Lăng.

"Lão Ngụy, ngài lo tiên sinh đi đến thành Tây Xuyên trước và làm hoãn chuyến đi đến đập Đô Giang có đúng không?" Thiết Chùy cười nói đùa.

Hơn nửa năm nay Ngụy Đại Đồng đã đi khắp Xuyên Thục, không tránh khỏi việc mời các nhân viên hộ tống để bảo vệ an toàn, bây giờ ông ta đã rất quen thuộc với Thiết Chùy rồi.

"Haha, vẫn là Thiết Chùy huynh đệ hiểu ta."

Ngụy Đại Đồng bị vạch trần, nhưng không hề xấu hổ mà chỉ cười thừa nhận: "Ở phía đập Đô Giang mọi việc đã được chuẩn bị sẵn sàng rồi, chỉ chờ tiên sinh thôi, nếu như tiên sinh đi một vòng quanh Xuyên Thục, nhanh nhất cũng phải mười ngày nửa tháng đó."

"Vừa rồi ta còn tưởng rằng ngài tới đây để đón tiếp ta, bây giờ mới biết, ngài đến để ngăn cản ta!"

Kim Phi liếc nhìn Ngụy Đại Đồng, cười mắng: "Trong mắt ngài, ta là người không đáng tin cậy như vậy sao?”

"Hahaha, không phải vậy, không phải vậy, ta thật sự đến để đón tiếp tiên sinh mà."

Ngụy Đại Đồng bị Kim Phi mắng, không những không tức giận mà ngược lại lại càng vui vẻ hơn.

Kim Phi băng lòng nói đùa cùng với ông ta, điều này chứng tỏ y không coi ông ta là người ngoài.

Mặc dù nhà họ Ngụy không phải là gia tộc hàng đầu, nhưng cũng có chút nền móng, ông ta biết sau khi Kim Phi đến kinh thành đã xảy ra chuyện gì, cũng biết được Kim Phi được phong là Quốc sư, Hoàng đế rất nghe lời y.

Lúc này Ngụy Đại Đồng không khỏi cảm thấy may mắn vì lúc đầu khi ở sông Kim Mã đã kết thân với Kim Phi, nếu như lần này ông ta có thể khống chế được lũ lụt ở Xuyên Thục thì tiền đồ của ông ta nhất định sẽ rộng mở.

"Lão Ngụy, mặt trời nắng như vậy, đừng chặn cửa, mau để tiên sinh và điện hạ vào trong nghỉ ngơi đi."

Thiết Chùy mỉm cười đẩy Ngụy Đại Đồng ra, để đám người Kim Phi, Cửu công chúa và Khánh phi đi vào trong nhà trọ.

Nhà trọ cũng là một trong những dự án được Kim Phi khá quan tâm, y nhờ chưởng quầy nhà trọ sắp xếp ổn thỏa cho Khánh phi, trong khi Kim Phi đi thăm quan nhà trọ dưới sự dẫn đường của Thiết Chùy.

Nơi đầu tiên ghé thăm chính là sảnh tầng một nhà trọ gõ.

Sảnh này rộng khoảng hai trăm mét vuông, bên phải có quầy làm thủ tục và bên trái là các tủ trưng bày.

Trong tủ trưng bày có muối, vải thô, đồ sắt và các vật liệu khác được sản xuất tại làng Tây Hà, phía sau quầy có hai cô gái đứng ở đó.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1632


Tòa nhà gỗ có ba tầng, tầng một là sảnh đón tiếp và trưng bày, tầng hai là bốn phòng khách, dùng để tiếp đãi những vị khách sẵn sàng trả giá cao, tầng ba là phòng làm việc và phòng của nhân viên.

Phía sau tòa nhà gỗ là một khoảng sân rộng với nhiều dãy nhà gỗ.

Mỗi ngôi nhà gỗ có phòng riêng biệt và cũng có cả những chiếc giường lớn tiện nghi.

Xa hơn nữa về phía sau là chuồng ngựa và nhà kho.

Khi Kim Phi đến chuồng ngựa, đúng lúc có hai nhân viên hộ tống cưỡi ngựa đi từ cửa hông vào.

Nhìn thấy Kim Phi và Thiết Chùy, nhân viên hộ tống vội vàng xuống ngựa và chào hỏi: "Tiên sinh, phu nhân, Thiết Chùy đại cai"

"Các ngươi đang đi tuần tra à?"

Nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của hai người Kim Phi mỉm cười hỏi.

Khi có ý tưởng về nhà trọ, Kim Phi đã quyết định sắp xếp nhân viên hộ tống ở lại nhà trọ để tuần tra giữa hai nhà trọ.

Nếu như người dân gặp phải nguy hiểm, cũng có thể đến nhà trọ gần đó để cầu cứu.

"Đúng vậy!" Hai người vội vàng gật đầu.

"Xảy ra chuyện gì vậy, gặp phải nguy hiểm sao?"

"Không, hiện tại triều đình đã giảm thuế, lại đặc xá cho cả nước, số lượng thổ phỉ đã giảm từ bảy mươi đến tám mươi phần trăm, bọn ta tuần tra ở đây mấy tháng rồi cũng không thấy một tên thổ phỉ nào cả."

Một trong hai nhân viên hộ tống nói: "Tiên sinh, hay là ngài điều chuyển ta đi đi, ta muốn cùng đại đội trưởng đi về phía bắc để đánh người Đông Man!"

"Lão Hắc Tử, ngươi chán sống rồi à, có phúc mà không biết hưởng!"

Thiết Chùy tức giận đạp người nhân viên hộ tống một cái: "Ngày ngày cưỡi ngựa ra ngoài hai vòng, mỗi tháng kiếm được vài trăm văn tiền công, công việc thoải mái như vậy, ngươi kiếm được ở đâu ra?"

"Thoải mái thì thoải mái, nhưng mỗi ngày tuần tra thật quá nhàm chán rồi!"

Vẻ mặt nhân viên hộ tống hơi miễn cưỡng: "Ta vẫn cảm thấy theo Lương Ca đi đánh người Đông Man sẽ có ý nghĩa hơn!"

"Hắc Tử huynh đệ, sợ rằng ngươi phải thất vọng rồi!"

Kim Phi cười nói: 'Hôm nay Lương Huynh có lẽ đã đến thành Du Quan, nhiều nhất nửa tháng là có thể phá được thành, ngươi không kịp nữa rồi!"

"Lần này không kịp, sau này nếu có chinh chiến, tiên sinh xin đừng quên ta!" Nhân viên hộ tống nhanh chóng nói.

"Nhưng hy vọng sau này thiên hạ thái bình, không còn chiến tranh nữa!" Kim Phi mỉm cười lắc đầu.

Bây giờ y đã lần lượt giao chiến với Đảng Hạng, Thổ Phiên và Đông Man.

Hiện tại Thanh Thủy Cốc đã bị Khánh Hoài dẫn quân Thiết Lâm phong tỏa gắt gao, có cung nỏ hạng nặng, máy bắn đá và lựu đạn của Kim Phi hỗ trợ, người Đảng Hạng căn bản không thể xông qua được Thanh Thủy Cốc.

Nếu Trương Lương lại chiếm được thành Du Quan, thì sẽ hoàn toàn khóa người du mục phía bắc ở bên ngoài.

Nội chiến ở Thổ Phiên vừa mới lắng xuống, cuộc xâm lược trước đây của Đan Châu đã bị Kim Phi ngăn cản, e rằng những năm tới sẽ không thể chỉnh phục phía đông được nữa.

Ba nước xung quanh không xâm lược, Kim Phi có thể phát triển mạnh mẽ trong nước.

Hôm nay Kim Phi và Cửu công chúa đã nắm quyền cai trị triều đình, hiệu quả của việc cắt giảm thuế và ân xá bắt đầu có kết quả, vô số người tị nạn và thổ phỉ đã trở về quê hương, làm lại thẻ ngà, bắt đầu khai hoang làm ruộng.

Sau một thời gian nữa, chính sách cắt binh giảm quan được thực hiện thì sẽ có rất nhiều thanh niên rời quân đội trở về quê hương để giảm bớt nỗi khó khăn do thiếu lao động.

Chỉ cần cho Kim Phi vài năm, y đảm bảo sẽ tạo ra sự khác biệt to lớn ở Đại Khang.

Cộng thêm nền công nghiệp tiến bộ dưới sự lãnh đạo của y, nếu như Gada dám xâm lược lần nữa, Kim Phi nhất định sẽ cho bọn họ nhuốm máu đỏ.

"Đảng Hạng, Thổ Phiên và Đông Man đều bị tiên sinh đánh bại rồi, chắc chăn sẽ không còn chinh chiến nữa!"

Thiết Chùy cười nói: 'Lão Hắc Tử, ngươi từ bỏ ý định này, chăm chỉ tuần tra ở đây đi!"

Nhân viên hộ tống thở dài, đứng sang một bên.

Kim Phi lại kiểm tra nhà kho và phòng khách, sau đó ở lại nhà trọ một đêm và tiếp tục lên đường vào ngày hôm sau.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1633


“Yên tâm đi. Thuốc nổ đã tới đập Đô Giang rồi, sẽ không làm chậm việc đâu.” Kim Phi đáp.

Muốn cho nổ tung cả núi Ngọc Lũy thì cần rất nhiều thuốc nổ, chắc chắn không thể đưa theo bên người được.

Sau khi trở về từ kinh thành, Kim Phi đã bắt đầu bố trí người vận chuyển đến đập Đô Giang, căn cứ theo thời gian dự đoán, lúc này nhóm vận chuyển cuối cùng có lẽ đã tới nơi.

“Đã đến đập Đô Giang rồi, sao ta lại không biết gì thế?” Ngụy Đại Đồng sửng sốt hỏi.

“Chỉ là một việc cỏn con thôi, không dám làm phiền Ngụy đại nhân.” Kim Phi đáp.

Thuốc nổ rất quan trọng, cũng là một trong những bí mật quan trọng nhất của Kim Phi. Lần này kiểm soát rất chặt chẽ, lượng cần vận chuyển lại quá lớn nên phải được hộ tống một cách bí mật, nhân viên hộ tống sau khi tới nơi cũng không báo lại cho Ngụy Đại Đồng.

Ngụy Đại Đồng là người đã lăn lộn nơi quan trường bao năm, nghe thấy giọng điệu của Kim Phi thì biết ngay y không muốn nói nhiều về chuyện này, lập tức chuyển đề tài.

Cả đội ngũ dọc theo đường chính đi hơn mười dặm, Kim Phi xem thêm một nhà trọ Kim Xuyên khác, chỉ có điều nhà trọ này chưa xây xong.

Đoàn người đi hơn mười dặm nữa thì gặp nhà trọ thứ ba, có mở cửa, nhưng lại nhỏ hơn cái ở ngã ba đường kia rất nhiều, chưa tới hai mươi phòng.

Bởi vì khách quá nhiều nên chủ trọ phải dùng mười gian phòng trong số đó chuyển thành những gian phòng chung, như thế thì một gian có thể ở bảy tới tám người.

“Vị trí của nhà trọ này là do Chu nương nương chọn à?” Kim Phi hỏi.

“Tất cả các vị trí của nhà trọ đều do nương nương chọn, sau đó ta sẽ tìm người đến thi công.”

Thiết Chùy đáp: “Để xác định vị trí của từng quán trọ, nương nương đã đi hai chuyến trên đường chính này, ba chuyến trên đường Kim Ngưu”

Con đường Kim Ngưu chạy dài từ Tây Xuyên tới Xuyên Thục, là một mạch giao thông Nam Bắc quan trọng của Xuyên Thục.”

Mà đường chính Kim Phi đang đi là con đường từ phía tây của thành Tây Xuyên tới bờ sông Gia Lăng, cũng có thể coi là một mạch đường Đông Tây quan trọng.

Hai tuyến đường này là hai tuyến đường được khởi công đầu tiên, cũng là hai con đường được đầu tư nhiều nhất.

Từ năm ngoái, Chu Trân Thị đã đi trên hai con đường này nhiều lần, tính toán lượng người, địa hình, khoảng cách và các yếu tố khác, rồi tự mình xác định vị trí của từng nhà trọ. Bà ấy còn ưu tiên xây dựng một nhóm nhà trọ, phái nhân viên hộ tống đóng quân ở đó để đảm bảo an toàn cho các thương nhân, đồng thời cũng đảm bảo rằng dù họ khởi hành từ nhà trọ lúc nào, đi ngựa hay đi bộ thì đêm đến đều có thể tới được một nhà trọ khác để dừng chân.

Đợi đến khi các nhà trọ hoàn thành thì lúc ấy càng thêm thuận tiện.

“Chu nương nương suy nghĩ thật chu đáo.” Kim Phi khen ngợi.

“Quả thật Chu nương nương rất giỏi.” Đường Tiểu Bắc gật đầu phụ họa: “Nhưng Linh Lung cô nương lại càng giỏi hơn.”

“Linh Lung làm gì rồi?” Kim Phi tò mò hỏi.

Đường Tiểu Bắc là một người không bao giờ nhận thua, cũng rất hiếm khi mở lời khen người khác.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1634


“E là tướng công chưa biết, trú điểm của tiền trang Kim Xuyên đã vượt xa cả thương hội rồi.”

Đường Tiểu Bắc nói tiếp: “Linh Lung cô nương đã quản lý các trụ sở đâu ra đấy. Tháng trước, ta vừa cử người đi kiểm tra sổ sách ở hai mươi trụ sở trên khắp Xuyên Thục, không hề có lấy một sai sót.”

“Vượt qua cả thương hội sao?” Kim Phi sửng sốt.

Sau khi tới kinh thành, y bận rộn với những thứ khác, rất ít quan tâm tới chuyện của tiền trang.

Có lẽ Chu Linh Lung cũng biết y rất bận, nên ngoại trừ những sổ sách đầu tháng nhờ nhân viên hộ tống đưa qua thì không có bức thư dư thừa nào.

Kim Phi cũng không biết số trụ sở của tiền trang đã vượt qua cả thương hội.

Nhưng sau đó y lại hiểu ra.

Nhiệm vụ đầu tiên của thương hội là kiếm tiền, cho nên phải mở ở những nơi đông người, sầm uất, náo nhiệt, không cần quá nhiều, cả một thị trấn, một quận, cần một nhà trọ là đủ.

Nhưng tiền trang lại phải phụ trách phát tiền công cho công nhân, trụ sở chân phải mở nhiều thì mới tiện lợi cho dân chúng.

“Lương thực chúng ta tích góp còn bao nhiêu nữa?” Kim Phi quay lại hỏi Đường Tiểu Bắc: “Linh Lung có từng nói tới chuyện tiền trang phải làm gì để cân bằng giữa chỉ và thu chưa?”

Từ khi tiền trang được thành lập đến nay, một mặt bên ngoài là phát tiền và lương thực cho dân chúng, lương thực mà Kim Phi gom góp từ Giang Nam và lương thực mà Cửu công chúa đoạt được từ tay các quý tộc đang giảm xuống rất nhanh.

“Nhờ phúc của tướng quân mà dân chúng có thể chịu đựng qua thời kỳ giáp vụ của mùa xuân dựa vào các công việc được cung cấp. Tháng trước gạo kê đã chín, triều đình lại còn giảm thuế, bây giờ dân chúng đã có tiền dư trong tay, bắt đầu trả được nợ rồi ạ”

Đường Tiểu Bắc lại nói tiếp: “Cho nên từ tháng trước, thu nhập của tiền trang đã vượt các khoản chỉ tiêu, đã bắt đầu có lời”

“Vậy thì tốt!”

Kim Phi thở phào nhẹ nhõm. Đợt rét đậm tai họa lần này coi như y chống đỡ được rồi.

Chờ công trình thủy lợi đập Đô Giang hoàn thành xong, đội vận chuyển mang giống lúa nước L từ nước K về, sản lượng lương thực của Xuyên Thục nhất định sẽ tăng lên.

Tới lúc đó, Xuyên Thục mới thật sự là đất nước hùng mạnh.

Nghĩ tới đây, Kim Phi lại khẽ thở dài: “Mấy người Lão Đồng vẫn chưa có tin tức à?”

Đội vận chuyển này đã xuất phát hơn nửa năm, lúc vừa mới lên đường, cứ mười ngày là sẽ dùng chim bồ câu gửi về một phong thư, báo cho Kim Phi biết họ đã đi tới đâu, trên đường đi gặp được cái gì mới mẻ.

Nhưng sau một tháng kể từ khi xuất phát, đột nhiên lại không có tin tức gì về những người này.

“Vẫn chưa có tin gì cả.” Đường Tiểu Bắc lắc đầu, an ủi y: “Tướng công đừng lo lắng quá, mấy người Lão Đồng đều là nhân viên hộ tống lão luyện, còn có cả thợ săn lão luyện, sẽ không có việc gì đâu. Không có tin tức gì, có lẽ là do bồ câu đưa thư gặp vấn đề đấy.”

“Chỉ mong là vậy!” Kim Phi gật đầu một cái.

Thật ra y cũng nghĩ vậy.

Khả năng thích ứng của con người mạnh hơn rất nhiều so với chim bồ câu, khí hậu phương Nam rất khác với Xuyên, chim bồ câu chưa chắc đã thích ứng được.

Không có chim bồ câu thì tất nhiên là tin tức không thể truyền về được.

Không cần chở theo Cửu công chúa nên mấy người Kim Phi có thể phi ngựa chạy như bay, tốc độ đi đường nhanh gấp mấy lần, tới núi Ngọc Lũy sớm hơn ba ngày so với kế hoạch dự định.

Lúc Kim Phi rời đi, chung quanh núi Ngọc Lũy vẫn là một mảnh đất hoang tàn, chỉ qua nửa năm đã hoàn toàn thay đổi.

Từng con kênh uốn lượn quanh co, dọc theo đó nhìn sang là mấy thôn xóm.

“Ta nhớ trước kia làm gì có thôn bên kia nhỉ?” Kim Phi chỉ vào mấy thôn xóm hỏi.

“Dân chúng nghe nói sẽ thông nước ở nơi này nên quyết định tới đây khai hoang.” Thiết Chùy giải thích: “Thật sự phải cảm ơn chính sách mới của bệ hạ”

Dân số của Đại Khang quá ít, rất nhiều nơi đều là đất hoang.

Trong chính sách mới do Kim Phi và Cửu công chúa đề ra, ruộng đất dân chúng khai hoang là thuộc về là thuộc về họ. Hơn nữa, khai hoang năm đầu tiên không cần đóng thuế, năm thứ hai thứ ba cũng chỉ cần đóng một nửa thuế là được.

Điều này đã khuyến khích dân chúng khai hoang, nhiều người cũng không muốn làm ruộng cho địa chủ nữa, mà tự mình đi khai hoang ruộng đất.

“Thiết Chùy, không chỉ cảm tạ bệ hạ đâu, còn phải cảm tạ tiên sinh nữa”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1635


Nhân lúc trời còn chưa tối, Kim Phi đưa đám người Ngụy Đại Đồng lên núi Ngọc Lũy, nhìn sang phía Tây sông Kim Mã.

Lúc này, giữa sông Kim Mã có thêm một hòn đảo nhỏ hẹp dài, hòn đảo nhỏ này chính là cống phân luồng nước.

Cống phân luồng nữa chia sông Kim Mã thành hai, phía Đông là bên trong dòng sông, phía Tây là bên ngoài dòng sông.

Khi mực nước thấp, nước ưu tiên chảy vào bên trong dòng sông, từ cửa cống xuyên qua núi Ngọc Lũy, qua kênh phân luồng tưới tiêu cho đồng bằng Thành An.

Mùa hạ lượng mưa lớn, mực nước tăng, nước sông sẽ chảy qua đê phía Tây, từ đó đạt được hiệu quả phân luồng.

Đây chính là nguyên lý cống phân luồng nước tự động điều tiết dòng chảy.

Ở cuối cống phân luồng nước là đập Phi Sa.

Tác dụng của đập Phi Sa chính là điều tiết dòng chảy, khi mực nước ở bên trong dòng sông quá cao, nước sông sẽ chảy qua đập Phi Sa ra ngoài dòng sông.

Ngoại trừ tác dụng xả lũ, đập Phi Sa còn có thể lợi dụng dòng chảy để tạo nên nước xoáy cuốn bùn cát dưới đáy sông vào bên ngoài dòng sông, bảo đảm bên trong dòng sông thông suốt.

“Nguy đại nhân, các ngài vất vả rồi!" Kim Phi vỗ vai Ngụy Đại Đồng, trong lòng cảm thán.

Đại Khang không có máy móc công trình cỡ lớn, vì xây dựng cống phân luồng nước, Ngụy Đại Đồng huy động vô số thuyền cá khắp nơi, bảo dân chúng dùng nan tre đan thành rổ rồi cho đá vào đặt dưới lòng sông.

Có thể nói, cống phân luồng nước chính là hòn đảo nhỏ do Ngụy Đại Động dẫn dân chúng, dựa vào tinh thần không ngại khó khăn, cố gắng dựng lên giữa con sông.

“Nên làm cả mà, nếu không có tiên sinh, điện hạ và Khánh đại nhân ủng hộ, ta cũng không làm nổi”

Ngụy Đại Đồng vội vã xua tay. Không phải ông ta khiêm tốn mà là sự thật.

Công trình chính của đập Đô Giang do Kim Phi thiết kế, dân chúng phụ trách thi công xây dựng là do Cửu công chúa và Khánh Hâm Nghiêu điều động, không có ba người Kim Phi thì Ngụy Đại Đồng đúng là không làm được chuyện này.

Đặc biệt là Kim Phi đóng vai trò quan trọng nhất.

Nếu không có tư duy của Kim Phi, cho dù Cửu công chúa và Khánh Hâm Nghiêu có huy động nhiều người giúp ông ta hơn nữa, cùng lắm ông ta có thể làm sạch phù sa, mở rộng đường sông chứ không nghĩ đến chuyện đục núi Ngọc Lũy.

“Bất kể là vì sao, công lao của Ngụy đại nhân cũng rất lớn!”

Kim Phi bảo đảm nói: “Đợi hoàn thành cửa cống, ta nhất định sẽ dâng thư cùng Khánh đại nhân và điện hạ, tâu lên bệ hạ những công lao của Ngụy đại nhân!”

“Đa tạ quốc sư đại nhân!”

Lần này Ngụy Đại Đồng không khiêm tốn nữa, vội vàng cúi người hành lễ.

Kim Phi đỡ Ngụy Đại Đồng lên, ánh mắt lại nhìn xuống núi.

Công trình đập Đô Giang chủ yếu chia thành cống phân luồng nước, đập Phi Sa và cửa cống, đến nay đập Phi Sa và cống phân luồng nước đều đã hoàn thành, chỉ còn cửa cống.

Năm đó, thử thách lớn nhất cha con Lý Băng gặp phải, hao tốn nhiều thời gian nhất chính là cửa cống.

Dù sao thì năm đó họ cũng không có thuốc nổ, dân chúng đốt đá rồi dội nước lạnh lên, để đá nứt ra rồi đục núi Ngọc Lũy từng chút một.

Nghĩ thôi cũng biết hiệu quả của việc này. Còn cống phân luồng nước và đập Phi Sa thì đơn giản hơn nhiều, chỉ cần bảo dân chúng đưa đá lên thuyền, sau đó ném xuống giữa sông là được.

Hai ngày sau đó, Kim Phi luôn ở trên núi Ngọc Lũy, tính toán vị trí nổ thích hợp.

Đội nhân viên hộ tống đưa thuốc nổ cũng đến dưới núi Ngọc Lũy, bắt đầu dựa theo cách Kim Phi dạy chế tạo túi thuốc nổ thô sơ.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1636


Ngay cả Khánh phi cũng chạy đến hóng chuyện.

“Không phải nương nương muốn đi Tây Xuyên sao, sao lại đến đây rồi?” Kim Phi thấy lạ hỏi.

Dựa theo kế hoạch của Cửu công chúa, cô ấy phải đưa Khánh phi đến Tây Xuyên cúng tế huynh trưởng của bà ấy đã mất, sau đó đến đập Đô Giang.

“Chúng ta đi đến trấn Thanh Giản thì gặp Hâm Nghiêu ca ca và Mộ Lam tỷ tỷ, họ cũng đến xem ngài mở núi.”

Cửu công chúa bất lực nói: “Một mình mẫu phi đi Tây Xuyên thì vắng vẻ quá nên ta đưa mẫu phi đến cùng.”

“Sao nào, quốc sư không hoan nghênh bổn cung sao?” Khánh phi tỏ vẻ bất mãn hỏi.

Tuy gần đây liên tục phải đi lại nhưng đây là những ngày vui nhất đời bà ấy.

Cuối cùng bà ấy cũng hiểu vì sao Cửu công chúa thích làng Tây Hà rồi.

Không cần quan tâm đấu đá với người khác, chỉ ăn uống chơi đùa vui vẻ, nếu là bà ấy thì cũng sẽ chọn lấy Kim Phi chứ không phải công tử quyền quý ở kinh thành, cả đời bị nhốt trong khuê phòng.

Tâm trạng cởi mở, Khánh phi cũng dần dần rũ bỏ gánh nặng quý phi, gần đây cũng học được các đùa giỡn rồi.

“Nếu ta không hoan nghênh nương nương, chẳng phải Vũ Dương đã sai Thấm Nhi đánh chết ta rồi sao?”

Kim Phi cười nói: “Ta chỉ lo nương nương đi xa vất vả thôi!” “Bổn cung đâu có độc tài như ngài nói?”

Cửu công chúa tỏ vẻ tức giận mím môi nhưng trong lòng lại vui vẻ vô cùng.

Khánh phi cũng cười híp mắt lại.

Đại Khang trọng nam khinh nữ, không ai bằng lòng thừa nhận bản thân sợ vợ.

Kim Phi tự nhiên đùa giỡn bản thân sợ Cửu công chúa, Khánh phi thấy đây chính là biểu hiện tốt nhất khi hai người thể hiện tình cảm.

Khánh Mộ Lam bất ngờ bị phớt lờ, trừng mắt không vui nói: “Tiên sinh, khi nào ngài chuẩn bị mở núi?”

Nói đến chuyện chính, sắc mặt của Cửu công chúa và Khánh phi cũng trở nên nghiêm túc, quay đầu nhìn Kim Phi.

“Buổi sáng vừa đục xong, bây giờ Thiết Chùy đang dẫn người đi đặt thuốc nổ, chiều nay là có thể phá rồi.” Kim Phi giải thích.

“Chúng ta đến đúng lúc thật!” Khánh Mộ Lam vỗ tay, đột nhiên hỏi: “Nếu chúng ta không đến, có phải ngài tự phá không?”

Tuy Kim Phi dự định như vậy nhưng không thể nói như vậy.

Lắc đầu nói: “Sao có thể chứ, chắc chăn phải gọi mọi người cùng xem rồi!"

“Coi như ngài có lương tâm!” Lúc này Khánh Mộ Lam mới tha cho Kim Phi, quen thuộc lấy kính viễn vọng từ túi Kim Phi ra, nhìn đám người Thiết Chùy đang đặt thuốc nổ trên núi.

“Tiên sinh, phá núi không phải nên bắt đầu từ chân núi sao, sao họ cứ ở lưng núi mãi vậy?” Khánh Mộ Lam hỏi.

“Ngọn núi to như vậy, không chỉ một lần có thể phá được, phải chia ra nhiều lần mới được.” Kim Phi giải thích.

“Thì ra là vậy!” Khánh Mộ Lam gật đầu. “Đặt thuốc nổ không có gì đáng xem đâu, Vũ Dương, nàng đưa nương nương đi nghỉ trước đã, đợi chuẩn bị xong thì ta sai người đi gọi!"

Kim Phi nhìn bụng Cửu công chúa, ra hiệu ánh mắt với Thấm Nhi.

Lần này Thấm Nhi không phản bác lại y, đi lên đỡ cánh tay Cửu công chúa.

Không khác nhiều với dự đoán của Kim Phi, ăn trưa xong, Thiết Chùy đi tới báo tin, đã đặt xong thuốc nổ.

“Di tản dân chúng xung quanh núi Ngọc Lũy rồi chứ?” Kim Phi hỏi.

“Di tản xong rồi, bây giờ đã chuẩn bị xong hết chỉ chờ tiên sinh thôi!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1637


“Mọi người tránh xa ra, bịt chặt tai lại, há miệng ral”

Cách chân núi Ngọc Luỹ năm trăm thước, Kim Phi đang làm mẫu cho mấy người Khánh phi.

“Tiên sinh, cách một dặm đấy, không cần thiết đâu chứ?”

Khánh Mộ Lam thờ ơ nói: “Cũng không phải là chưa ném lựu đạn bao giờ.”

“Đây là túi thuốc nổ, sức mạnh và tiếng động đều to hơn gấp mấy lần lựu đạn.”

Kim Phi liếc Khánh Mộ Lam một cái, nhìn về phía Cửu công chúa: “Vũ Dương nàng có thể không?”

Khánh Mộ Lam đã là một cô nương trưởng thành rồi, cô ấy không muốn nghe Kim Phi cũng lười quan tâm, nhưng Cửu công chúa thì không được.

Đứa bé trong bụng của cô ấy đã được mấy tháng, lỡ như bị kinh động, cũng không phải là chuyện nhỏ.

“Không sao, ta không yếu ớt như vậy.” Cửu công chúa cười lắc đầu.

Thấy tất cả mọi người đều chuẩn bị xong, Kim Phi quay về phía Đại Lưu gật đầu một cái.

Đại Lưu ngẩng đầu lên không trung, b*n r* một mũi tên lệnh.

Cách hơn một trăm thước, Thiết Chuỳ đã sớm nóng lòng muốn thử, nhìn thấy tên lệnh, ngay lập tức đốt mồi dẫn lửa.

Xèol Mồi dẫn lửa nhanh chóng bốc cháy.

Mấy phút sau, đột nhiên mọi người thấy núi Ngọc Luỹ rung chuyển một chút.

Giây tiếp theo, một tiếng nổ đỉnh tai nhức óc cùng với một đợt khí đập vào mặt!

Tóc của mọi người cũng bị thổi bay lên. Sau đó là một trận động đất và núi non rung chuyển!

Ngay sau đó, mọi người tận mắt nhìn thấy một đoạn núi Ngọc Luỹ từ sườn núi đã bị di chuyển.

Vô số đá lớn lăn xuống theo sườn núi. Tác động thị giác của núi lở đất mòn thật sự quá lớn!

Mặc dù mọi người đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng vẫn bị chấn động đến trợn mắt há mồm.

Những nam nhân như Khánh Hâm Nghiêu cùng với những người đã tham gia trận chiến dốc Đại Mãng như Cửu công chúa và Khánh Mộ Lam thì còn khá ổn, còn Khánh Phi và những cung nữ đi theo, tất cả đều sợ đến sắc mặt trăng bệch.

Có hai cung nữ tuổi còn nhỏ, không chịu được mà run chân.

Khánh phi mặc dù cố gắng không bị run, nhưng ánh mắt nhìn Kim Phi hoàn toàn khác so với trước đây.

Lúc đầu bà ấy giúp Kim Phi phổ biến rộng rãi xà phòng thơm, chẳng qua là biết Kim Phi đánh bại người Đảng Hạng ở Thanh Thuỷ Cốc, nể mặt Khánh Mộ Lam và Khánh Hoài, nên giúp đỡ nhà họ Khánh một chút.

Mặc dù sau đó Kim Phi lại giúp Cửu công chúa đánh bại Đan Châu, cái nhìn của Khánh phi về Kim Phi vẫn không thay đổi.

Thời điểm biết được Cửu công chúa và Kim Phi ở bên nhau, trong lòng bà ấy vẫn còn một chút định kiến, cảm thấy Kim Phi chỉ là một Nam tước, không xứng với Cửu công chúa, thậm chí trong lòng còn nghĩ có phải Kim Phi quyến rũ hoặc là cưỡng ép Cửu công chúa hay không.

Cho đến khi Kim Phi vì Cửu công chúa mà xuất hiện ở kinh thành, hơn nữa còn giải cứu Trần Cát, cái nhìn của Khánh phi về Kim Phi mới bắt đầu thay đổi.

Bởi vì bà ấy biết, Kim Phi có thể dựa vào công cứu giá, một bước lên mây.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1638


Mãi tới bây giờ, bà ấy mới hoàn toàn hiểu được, vì sao khi Cửu công chúa không tiện thì chủ động sắp xếp cung nữ cho Kim Phi, vì sao phải tự hạ thấp địa vị, không tranh chấp với Quan Hạ Nhi.

Bà ấy trước đây vẫn ở sâu trong hậu cung, mặc dù biết Kim Phi đánh giặc rất giỏi, nhưng vẫn không thể hình dung cụ thể được.

Đối với bà ấy mà nói, năng lực của Kim Phi chẳng qua là hiểu biết nhiều thông tin mà thôi.

Nhưng hôm nay bà ấy đã chính mắt nhìn thấy bản lĩnh của Kim Phi.

“Sức mạnh có thể phá núi! Đây là bản lĩnh chỉ thần tiên mới có đói”

Khánh phi kích động tự nhủ, nhìn núi Ngọc Luỹ đang sụp đổ, lại nhìn Kim Phi đang đứng cách đó không xa, sóng ngầm trong lòng cuồn cuộn.

Từ giờ phút này, Khánh phi đã có quyết định trong lòng.

Sau này tuyệt đối sẽ không ra vẻ tự cao tự đại trước mặt Kim Phil

Bà ấy quay đầu nhìn về phía Cửu công chúa, ánh mắt cũng tràn đầy vui vẻ và yên tâm. Con rể tốt như vậy, thiên hạ tuyệt đối không có người thứ hai, vậy mà lại được Cửu công chúa nắm được.

Nghĩ đến đây, Khánh phi không thể không lặng lẽ kéo Cửu công chúa đến bên cạnh mình.

“Mẫu phi sao vậy? Sợ ạ?”

Cửu công chúa còn tưởng Khánh phi bị kinh động, vội vàng đưa tay võ về lưng Khánh phi.

“Ta không sao; Khánh phi nhìn xung quanh, tiến lại gần bên cạnh Cửu công chúa nhỏ giọng nói: “Đợi đến khi quay về, con hãy dẫn theo Hương Thảo và Lan Tâm”

“Dẫn theo bọn họ làm gì?” Cửu công chúa buồn bực hỏi.

Khánh phi mang theo bảy tám nha hoàn từ trong cung, Hương Thảo và Lan Tâm là hai người có dáng vẻ xinh đẹp nhất trong đó.

“Con bây giờ không được tiện, Thấm Nhi và Châu Nhi lại là người luyện võ, chân tay vụng về, con mang theo bọn họ ở bên người, có thể để cho bọn họ hầu hạ con” Khánh phi nói.

“Mẫu phi, hay là cứ để cho bọn họ hầu hạ người đi!”

Cửu công chúa là người thông minh, nhanh chóng nghe ra được ý của Khánh phi, dở khóc dở cười nói: “Phu quân không thiếu...”

“Hương Thảo với Lan Tâm đều được dạy dỗ trong cung, những thôn phụ dân dã kia có thể so sánh sao?”

Cửu công chúa còn chưa nói xong đã bị Khánh phi cắt ngang.

“Mẫu phi, phu quân không phải người như vậy.” Cửu công chúa khoát tay nói.

“Vũ Dương, lời đàn ông nghe một chút thì được nhưng không thể coi là thật.”

Khánh phi nói: “Con biết tại sao phụ hoàng con lại thích Thục phi như vậy không, cũng bởi vì cô ấy chăm sóc dạy bảo cung nữ tốt, cung nữ ở cung Thục Hâm đều do nhà ngoại của cô ấy tuyển chọn từ khắp nơi trên Đại Khang, sau đó chăm sóc dạy bảo rồi đưa vào trong cung, hàng năm cung nữ mới đến cung Thục Hâm, Phụ hoàng con đều lưu luyến ở lại một đến hai tháng!

Con yên tâm, Hương Thảo và Lan Tâm đều là những gái trinh mới được mang ra từ cung Tú Nữ, Phụ hoàng con còn chưa gặp đâu.”

“Mẫu phi, thật sự không cần!” Cửu công chúa cũng không biết giải thích thế nào.

“Sao lại không cần?” Khánh phi trợn mắt nhìn Cửu công chúa: “Từ sau khi trở về, y có qua đêm với con không? Không phải đều ở lại chỗ của Quan Hạ Nhi với Đường Tiểu Bắc sao?”

“Cơ thể con không tiện, phu quân ở lại chỗ bọn họ vừa hay đỡ phiền đến con”

“Cũng bởi vì con không tiện, mới càng phải nghĩ cách, nếu không để lâu dài, y sẽ thay lòng!”

Khánh phi hận không thể rèn sắt thành thép nói: “Đặc biệt là cô Đường Tiểu Bắc đó, có một đôi mắt đào hoa, nhìn qua một cái là biết không phải người hiền lành, nếu con coi thường, sau này khóc cũng không có chỗ để khóc đâu!”

Cửu công chúa nhìn thấy Kim Phi nhìn về phía mình, bất đắc dĩ nói “Quay về bảo Hương Thảo với Lan Tâm đến tìm Châu Nhi là được!”

“Con cuối cùng cũng hiểu ra rồi!”

Khánh phi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: “Mẫu phi ở hậu cung đấu đá với những người đàn bà kia nhiều năm, nghe ta tuyệt đối không sail”

“Được rồi được rồi, con biết rồi!”

Cửu công chúa không nhịn được khoát tay, đỏ mặt rời đi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 1639


Sắp xếp mọi chuyện xong xuôi, nha hoàn bên cạnh Khánh phi dẫn theo hai cái cung nữ, lặng lẽ đứng ở phía sau Châu Nhi.

Nha hoàn bên cạnh Cửu công chúa và Khánh Mộ Lam đều đồng thời là hộ vệ, nhưng Khánh phi luôn sống ở trong cung, không phải lo lăng gì về vấn đề an toàn, cho nên nha hoàn bên cạnh bà ấy sẽ không phụ trách công tác bảo vệ, chỉ phụ trách hầu hạ cuộc sống hàng ngày của Khánh phi mà thôi.

Lúc ba cung nữ thầm thì với nhau, cứ tưởng rằng không ai chú ý tới các cô, lại không biết mọi hành động cử chỉ dù là nhỏ nhất của ba người hoàn toàn không thể thoát khỏi tâm mắt của Thấm Nhi, Châu Nhi, A Mai, còn có cả cao thủ như Bắc Thiên Tâm.

Ngay cả hai cận vệ của Đại Lưu cũng chú ý tới.

Chẳng qua ba người đều là thị nữ của Khánh phi nên bọn họ đều không nói gì.

“Châu Nhi tỷ tỷ, nương nương bảo ta nói chuyện này với tỷ..."

Nha hoàn đó ghé bên tai Châu Nhi, nhắc lại một lượt lời dặn dò của Khánh phi.

Châu Nhi nghe xong, đầu tiên là đánh giá hai cung nữ đang đỏ mặt từ trên xuống dưới, sau đó lại nhìn thoáng qua Kim Phi đang nói chuyện với Ngụy Đại Đồng, khóe miệng hơi nhếch lên.

Có điều cô ấy cũng không nói gì, chỉ mỉm cười gật đầu, ý bảo hai cung nữ đứng ra phía sau mình.

Sau đó, hai cung nữ đều không nhịn được trộm liếc nhìn Kim Phi.

Trong đó có một cung nữ còn âm thầm lần sờ tay áo một chút, kiểm tra thấy túi thơm còn nguyên thì bèn rút tay ra.

“Nguy đại nhân, ngài mau chóng sắp xếp người dân bắt đầu dọn dẹp đá vụn đi.”

Kim Phi chỉ vào núi Ngọc Lũy, dặn dò: “Có điều trước khi dọn dẹp cần phái người đi lên kiểm tra một lần, bỏ hết những tảng đá đã vỡ rời ra, không thì lúc dọn đá vụn mà lăn xuống thì sẽ nguy hiểm”

“Đã rõ!” Ngụy Đại Đồng gật đầu ghi nhớ.

“Nếu gặp phải tảng đá to quá, không di dời được thì cũng đừng cố quá, cho người khoan đá, đục vỡ rồi lại dọn tiếp.”

Kim Phi quay đầu nhìn về phía Mãn Thương: “Mãn Thương, ngươi để lại mấy người phối hợp với Ngụy đại nhân”

“Rõ, tiên sinh!” Mãn Thương lập tức gật đầu vâng theo.

“Mãn Thương huynh đệ, về sau sẽ phải làm phiền rồi!” Ngụy Đại Đồng chắp tay với Mãn Thương.

“Ngụy đại nhân khách khí!” Mãn Thương khờ khạo cười, mau chóng đáp lễ.

Kim Phi không để ý việc Ngụy Đại Đồng khách sáo với Mãn Thương, thấy Thiết Chùy đang phấn khởi chạy lại bèn vẫy với anh ta.

“Sao rồi, đã ghiền chứ?” Kim Phi hỏi.

“Đã ghiền, thật là quá đã luôn!” Thiết Chùy hưng phấn nói: “Tiên sinh, hôm nay coi như ta đã biết được cái gì gọi là kinh thiên động địa! Hai xe thuốc nổ có thể nổ sụp nửa nửa ngọn núi Ngọc Lũy, nếu cho thêm hai xe nữa thì có phải là sẽ cho sập được cả ngọn núi hay không?”

“Chưa chắc, Kim Phi lắc đầu, “Thay đổi về số lượng có thể dẫn đến thay đổi về chất, buộc mười viên lựu đạn vào với nhau ném vào trong một sơn động, sức mạnh của vụ nổ sẽ lớn hơn so với việc ném từng quả vào.”

“Có vẻ là vậy.” Thiết Chùy gãi đầu: “Tiên sinh, khi nào thì cho nổ một nửa còn lại?”

“Ta tìm ngươi chính là vì chuyện này.” Kim Phi nói: “Trong khoảng thời gian này, trước tiên ngươi chuyển giao việc ở nhà trọ cho người khác trông coi, còn ngươi ở lại nơi này, chuyên môn phụ trách kích nổ, được chứ?”

“Được, tất nhiên là được!” Thiết Chùy gật đầu ngay: “Ta cực kỳ thích việc này!”
 
Back
Top Dưới