Đô Thị Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2180


Nhưng vì bồ câu không thấy đường vào ban đêm nên tối qua không thả.

Đại đội phó gật đầu, nhận lấy tờ giấy rồi rời đi.

Một lát sau, hai con bồ câu đưa thư cất cánh bay lên, bay về phía Tây.

Nhưng chúng chưa bay được bao xa, đại đội 1 bọn họ đột nhiên nhìn thấy phía Bắc xuất hiện hai chấm đen đang bay về phía này.

“Không ổn rồi, là Hải Đông Thanh!”

Người nuôi bồ câu chỉ vào hai chấm đen kia, vẻ mặt kinh ngạc nói: “Tại sao nơi này lại có Hải Đông Thanh?”

“Hải Đông Thanh là cái gì?” Đại đội trưởng hỏi.

“Hải Đông Thanh là một loài đại bàng trên thảo nguyên, cực kỳ hung dữ!”

Người nuôi bồ câu nhanh chóng giải thích nguồn gốc của loài đại bàng Hải Đông Thanh này.

Lúc này Hải Đông Thanh đã tới rất gần, không cần kính viễn vọng cũng có thể thấy chúng.

Mọi người chỉ thấy chúng lao nhanh như chớp về phía bồ câu đưa thư, bồ câu không hề phản kháng nổi, bị Hải Đông Thanh bắt đi.

“Hình như ta hiểu vì sao đội bay không thể trở về rồi!"

Phi công Trịnh Viện đặt kính viễn vọng xuống, thì thào nói.

“Ý ngươi là Hải Đông Thanh tấn công đội bay sao?”

Đại đội trưởng lập tức hiểu ý của Trịnh Viện, quay sang nhìn người nuôi bồ câu: “Móng vuốt của Hải Đông Thanh có thể cào rách vải chống cháy trên phi thuyền không?”

“Ta không biết, nhưng nghe nói móng vuốt của thứ này sắc bén như móng sắt, có thể cào nát bụng sói hoang, thậm chí là xương của sói.” Người nuôi bồ câu trả lời.

“Còn bồ câu đưa thư không?” Đại đội trưởng nghe thấy vậy thì sốt ruột: “Chuyện này quan trọng như vậy, phải nhanh chóng báo cho Thiết Ngưu, để anh ta báo trước cho tiên sinh, chuẩn bị càng sớm càng tốt!”

“Còn hai con, nhưng trên trời còn có Hải Đông Thanh bay lượn thế kia, sợ là bồ câu không bay ra ngoài được.” Người nuôi bồ câu đẳng cay đáp.

“Có qua được hay không, phải thử mới biết!” Đại đội trưởng trừng mắt nói.

“Vậy cứ thử xeml”

Người nuôi bồ câu đành phải tìm đại đội phó viết lại bức. thư.

Đại đội trưởng cũng không rảnh rỗi, nhân lúc này đi tìm người băn cung giỏi nhất, hỏi: “Ngươi có thể bản trúng hai con kia bằng cung nỏ hạng nặng không?”

“Không thể, chúng nó quá xa, lại còn bay rất linh hoạt.” Nhân viên hộ tống kia lắc đầu.

“Vậy thì lợi dụng lúc chúng nó đang tấn công bồ câu đưa thư mà bắn!" Đại đội trưởng nói xong thì cởi nỏ bên hông ra.

Những nhân viên hộ tống khác cũng làm theo.

Người nuôi bồ câu buộc chặt tờ giấy lại, rồi thả hai con bồ câu đưa thư cuối cùng ra.

Ngay sau đó, Hải Đông Thanh phát hiện ra bồ câu đưa thư, giương cánh bay tới.

Nhưng nhìn thấy nhân viên hộ tống ở phía dưới, chúng lại nhanh chóng đổi hướng, bay xung quanh.

Đợi đến khi bồ câu đưa thư bay ra xa, Hải Đông Thanh mới đuổi theo.

Hai con chim bồ câu cuối cùng còn sót lại cứ thế mà biến mất.

“Chết tiệt!” Đại đội trưởng tức giận, đá một phát thật mạnh vào hòn đá bên cạnh: “Bây giờ chúng ta chỉ còn cách phá vòng vây thôi!

Nói xong, anh ta ngẩng đầu lên, nhìn về phía nhân viên hộ tống ít thương tích nhất trong đội: “Liên Tử, ngươi bị thương nhẹ nhất, lát nữa bọn ta sẽ yểm hộ ngươi ra ngoài! Một khi đã ra ngoài kia, đừng quan tâm tới cái gì cả, nhất định phải đưa †in tức con Hải Đông Thanh kia về, hiểu chưa?”

Liên Tử biết giờ không phải là lúc để nhường nhịn nhau, anh ta gật đầu thật mạnh: “Đại đội trưởng yên tâm, dù có phải liều mạng, ta cũng sẽ đưa tin về!”

Đại đội trưởng vỗ vai Liên Tử, rồi rút häc đao ra.

“Các huynh đệ, theo ta xông lên!”

Vì để đối phó với đội bay, Tấn vương đã phải trả một cái giá thật đắt trong khi đàm phán với sứ giả của Đông Man.

Cuộc tấn công mấy ngày trước, Lão Ưng vẫn trốn thoát được, Tấn vương tức giận không thôi.

Cho nên lần mai phục này, có thể nói ông ta đã bỏ hết cả vốn liếng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2181


Tại doanh trại nhân viên hộ tống bên ngoài thành Vị Châu, Thiết Ngưu bất an đi qua đi lại.

Khi đại đội một xuất phát đã mang theo bốn con chim bồ câu đưa thư, giao hẹn cho dù có tìm thấy đội bay hay không thì mỗi hai ngày đều sẽ thả một con chim bồ câu đưa thư về.

Theo giao hẹn, lẽ ra hôm qua sẽ có một con chim bồ câu đưa thư về để chuyển thư, nhưng đến hôm nay, vẫn chưa có con chim bồ câu đưa thư nào về.

Điều này khiến Thiết Ngưu rất bất an, anh ta muốn phái một đội khác đi tìm đội bay và đại đội một, nhưng đại đội một đều là thuộc hạ anh ta tuyển chọn điều động, hiện tại thực sự không thể chọn thêm được người nào nữa.

“Tiểu đoàn trưởng, chuyện này có gì đó mờ ám, cần phải nhanh chóng báo cáo với tiên sinh, mời tiên sinh quyết định."

Tiểu đoàn trưởng phó đứng ở bên cạnh đề nghị. "Đúng, nên báo cáo với tiên sinh."

Thiết Ngưu gật đầu: "Thông báo phía đội bay, nhanh chóng sắp xếp phi thuyền."

“Tiểu đoàn trưởng, nhóm người Lão Ưng chưa có ai trở về chứng tỏ chắc chẳn phi thuyền đã gặp sự cố, chúng ta phái phi thuyền trở về truyền tin, ngộ nhỡ bị bọn chúng chặn lại, không phải là chuyện xấu sao?" Tiểu đoàn trưởng phó cau mày.

Trừ nhóm người Lão Ưng, đội bay còn có hai chiếc phi thuyền chuyên biệt chịu trách nhiệm truyền tin.

Trước đó, Thiết Ngưu muốn phái hai chiếc phi thuyền này đến đất Tấn tìm kiếm đội bay, nhưng đã bị tiểu đoàn trưởng phó ngăn lại.

Lý do là rất nhiều phi thuyền của đội bay còn chưa trở về, có lẽ kẻ địch đã tìm được cách nhắm vào phi thuyền, nếu bọn họ lại phái phi thuyền tới, không phải là dùng bánh bao thịt đánh chó sao?

"Vậy dùng chim bồ câu đưa thư?" Thiết Ngưu hỏi.

"Chim bồ câu đưa thư của đại đội một cũng chưa trở về, sợ rằng chim bồ câu đưa thư cũng không an toàn."

"Vậy ngươi nói xem chúng ta nên dùng cái gì?" Thiết Ngưu hỏi.

"Ý của ta là cùng thả cả phi thuyền và chim bồ câu."

Tiểu đoàn trưởng phó nói: "Ngoài ra tốt nhất là phái một đội ky binh đi theo phi thuyền, nếu kẻ địch thực sự có cách nhắm vào phi thuyền, ky binh cũng có thể truyền tin về, nói không chừng còn có thể phát hiện được kẻ địch dùng thứ gì đối phó với phi thuyền!"

"Đây là ý kiến hay!" Thiết Ngưu liên tục gật đầu: "Vậy ngươi sắp xếp một đội ky binh, đi cùng phi thuyền trở về!"

"Được!" Tiểu đoàn trưởng phó gật đầu đồng ý.

Sáng sớm ngày hôm sau, một chiếc phi thuyền và vài con chim bồ câu lần lượt bay lên trời.

Trên mặt đất, mười nhân viên hộ tống cũng cưỡi ngựa chiến, hướng thẳng từ cổng thành phía tây đến Thanh Thủy Cốc.

Bọn họ phải đi theo phi thuyền từ Đảng Hạng về Kim Xuyên.

Biên giới Đảng Hạng có nhiều hoang mạc, thích hợp cho ngựa phi nước đại, nếu mọi việc thuận lợi, chỉ cần thời gian mấy ngày là có thể từ Hi Châu trở về Kim Xuyên.

Thời tiết phía Bäc vốn đã rất lạnh, chim bồ câu đưa thư có nguy cơ chết cóng trên đường đi, để tăng tỷ lệ thành công cho chim bồ câu đưa thư, khi đi qua Thanh Thủy Cốc, phi thuyền đã dặn dò nhân viên hộ tống đóng quân ở Thanh Thủy Cốc cũng thả vài con chim bồ câu đưa thư.

Sau đó phi thuyền và đội ky binh tiến vào lãnh thổ Đảng Hạng từ Thanh Thủy Cốc, đi về phía nam dọc theo biên giới.

Ba ngày sau, Kim Phi đang ở làng Tây Hà xa xôi đã nhận được bức thư đầu tiên.

"Tiên sinh, đây là chim bồ câu đưa thư do Thiết Ngưu gửi về từ thành Vị Châu!"

Tiểu Ngọc đặt tờ giấy trong tay lên bàn trước mặt Kim Phi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2182


Hơn nữa, trong quá trình bay chim bồ câu đưa thư có nguy cơ bị chim ăn thịt làm bị thương hoặc bị người khác bắt được, từ sau khi phi thuyền ra đời, nếu không phải là chuyện hết sức khẩn cấp thì đều dùng phi thuyền để truyền tin.

Thành Vị Châu ở phía bắc, gần đây đều có gió bäc, dùng phi thuyền truyền tin cũng không muộn hơn so với bồ câu đưa thư bao.

Vì vậy, Kim Phi nghe nói Thiết Ngưu dùng bồ câu đưa thư truyền tin, ý nghĩ đầu tiên là thành Vị Châu xảy ra chuyện khẩn cấp, vội vàng đặt bút chì trong tay xuống, cầm tờ giấy lên.

Đọc xong nội dung trên tờ giấy, vẻ mặt Kim Phi trở nên nghiêm túc.

Nội dung trên tờ giấy được biết bằng tiếng cổ, ý đại khái là đội bay đã mất liên lạc, Thiết Ngưu phải đại đội một đi tìm nhưng kết quả đại đội một cũng mất liên lạc.

Bây giờ thành Vị Châu đang thiếu nhân lực, Thiết Ngưu muốn Kim Phi cử thêm người đến đó, để điều tra rõ đội bay và đại đội một đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng bây giờ phải cùng lúc quan tâm cả hai chiến trường đất Tân và đất Ngô, nhân lực của Kim Xuyên không đủ, lấy đâu ra người điều động đến thành Vị Châu chứ?

Kim Phi đang lo lắng thì Cửu công chúa ngáp một cái, bước ra từ sau tấm bình phong.

Thiết Thế Hâm càng ngày càng thành thạo công việc, giúp Cửu công chúa phụ trách rất nhiều công việc triều chính không quan trọng, hơn nữa gần đây Kim Phi cũng giúp đỡ, Cửu công chúa bây giờ không còn bận nữa, mỗi ngày có thể dành nửa giờ để nghỉ trưa.

Thấy vẻ mặt Kim Phi không đúng, cô ấy vội vàng hỏi: "Phu quân, có chuyện gì vậy?"

"Đội bay đã mất liên lạc khi đến đất Tấn rải truyền đơn, Thiết Ngưu cử đại đội một tiểu đoàn Thiết Giáp đi tìm, kết quả đại đội một cũng mất liên lạc, Thiết Ngưu truyền tin về, bảo chúng ta phái thêm ít người qua đó."

Kim Phi vừa nói vừa đưa tờ giấy cho Cửu công chúa. "Đội bay đã mất liên lạc ư? Sao lại có thể như vậy?”

Cửu công chúa lập tức ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, vội vàng nhận lấy tờ giấy.

Một lúc sau, Cửu công chúa đột nhiên chỉ vào góc tờ giấy hỏi: "Đây là dấu ấn của ai?"

Mặc dù Thiết Ngưu tạm thời giữ chức tiểu đoàn trưởng của tiểu đoàn Thiết Giáp, nhưng chắc chắn là lãnh đạo cao cấp của tiêu cục Trấn Viễn, rất nhiều phó đoàn trưởng thấy anh ta đều phải chủ động hành lễ.

Theo quy định, những tình báo quan trọng như vậy, Thiết Ngưu phải đích thân phê chuẩn đóng dấu, sau đó mới truyền tin về.

Nhưng con dấu trên tờ giấy không phải là của Thiết Ngưu.

"Con dấu này là của Sở Liên Phong, anh ta là đại đội trưởng đại đội ba tiểu đoàn Thiết Giáp, theo danh sách luân chuyển do đại ca Thiết Ngưu gửi về trước đó, gần đây Sở Liên

Phong phụ trách trấn thủ ở Thanh Thủy Cốc.

Tiểu Ngọc giải thích nói: "Bây giờ phía bắc lạnh, có lẽ đại ca Thiết Ngưu sợ bồ câu đưa thư chết cóng nên đã thả thêm Vài con để truyền tin đi."

"Cho nên con chim bồ câu này trở về từ Thanh Thủy Cốc sao?" Cửu công chúa hỏi.

"Đúng vậy!" Tiểu Ngọc gật đầu.

"Tổng cộng có bao nhiêu con trở về?" Cửu công chúa lại hỏi.

Tiểu Ngọc suy nghĩ một chút, trả lời: "Hình như là bốn con, nếu bệ hạ muốn biết chính xác số lượng, ta sẽ phái người đến phòng nuôi chim hỏi."

"Bây giờ đi hỏi đi." Cửu công chúa nói: "Ngoài ra hỏi rõ xem, có con chim bồ câu nào về từ thành Vị Châu không!"

Để đề phòng chim bồ câu xảy ra tai nạn dẫn đến mất tin tình báo, bình thường tin tình báo quan trọng đều sẽ thả thêm vài con chim bồ câu đưa thư đi.

Khi tiểu đội Chung Minh đang sắp xếp tin tình báo, gặp phải tin tình báo giống nhau đều sẽ chỉ chọn ra một báo cáo để đưa cho Tiểu Ngọc, phần còn lại sẽ được lưu trữ trong kho lưu trữ.

Mặc dù Tiểu Ngọc không biết vì sao Cửu công chúa muốn xem những tin tình báo tương tự, nhưng cô ấy vẫn ngoan ngoãn chạy ra ngoài, phái người đến phòng nuôi chim xác nhận.

Trợ lý của Tiểu Ngọc hành động rất nhanh, mười phút sau đã mang theo vài tờ giấy khác quay lại.

Không chỉ có như vậy, cô ấy còn bảo người nuôi chim mang theo vài con chim bồ câu đưa thư đến.

Cửu công chúa trải mấy tờ giấy lên bàn, cau mày nói: "Không đúng! Phu quân, chàng xem đi, những con dấu này đều là của Sở Liên Phong, không có cái nào của Thiết Ngưu cải"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2183


Cho dù Thiết Ngưu bảo Thanh Thủy Cốc hỗ trợ truyền tin, anh ta cũng nhất định sẽ tự truyền tin, hơn nữa sẽ không truyền ít hơn Thanh Thủy Cốc.

Thành Vị Châu cực kì gần Thanh Thủy Cốc, bồ câu đưa thư của Thanh Thủy Cốc cũng bay về rồi, sao chưa con nào. của thành Vị Châu quay lại?

Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Kim Phi, chính là ở bên ngoài thành Vị Châu có người chuyên bắt bồ câu đưa thư, ngăn cản Thiết Ngưu truyền tin cho Kim Phi.

Nhưng cũng không đúng, bồ câu đưa thư lúc về tổ không hề ở cùng nhau, một khi đã thả bay, có con bay bên này, có con bay bên kia, bên ngoài thành Vị Châu rộng như vậy, phải phái bao nhiêu người mới có thể phong tỏa hết các hướng?

Nếu quả đúng như vậy, Thiết Ngưu không thể nào không phát hiện được!

Hơn nữa một khi bồ câu đưa thư bay lên không trung, không hề bay thấp, cung tên của thợ săn rất khó làm chúng bị thương, muốn bắt được cũng cực kì khó.

"Rốt cuộc là thứ gì, có thể khiến bồ câu đưa thư của thành Vị Châu không con nào về được?" Cửu công chúa cau mày hỏi.

"Ta cũng không biết, " Kim Phi lắc đầu: "Trong thư không. phải đã nói rồi sao, Thiết Ngưu còn phái phi thuyền và ky binh cùng đi truyền tin, chờ bọn họ trở lại, chúng ta hỏi thật kỹ là có thể biết rồi."

"Vậy thì chờ thêm vậy." Cửu công chúa bất lực gật đầu.

Trên đường từ thành Vị Châu trở về Kim Xuyên phần lớn là cánh đồng hoang vu, cực kì thích hợp cho ky binh chạy.

Dựa theo tình hình thường ngày mà ước tính, nhiều nhất ba ngày sau khi chim bồ câu trở lại, ky binh và phi thuyền mà Thiết Ngưu phái về cũng nên trở lại rồi.

Nếu như bọn họ đi một cách vội vã, có thể hai ngày là đã trở lại.

Nhưng nhóm Kim Phi và Cửu công chúa đợi ba ngày, phi thuyền và ky binh vẫn chưa đến, thay vào đó lại thấy Đường Tiểu Bắc đầy vẻ mệt nhọc mà chạy đến.

"Tướng công, phía người Đảng Hạng đã xảy ra chuyện gì vậy?

Đường Tiểu Bắc vừa thấy Kim Phi vội hỏi: "Sao đột nhiên bọn họ không cho phép người của chúng ta đi qua biên giới? Còn giam hàng hóa của chúng ta ở thành Thiết Phong!"

Từ sau khi Thiết Ngưu đánh tới vương thành Đảng Hạng, ép Hoàng đế Đảng Hạng đáp ứng bốn điều kiện Kim Phi đề ra, thương hội Kim Xuyên vẫn đang khai thác thị trường Đảng Hạng.

Trước mắt mặc dù vẫn chưa làm được như ở Xuyên Thục, nhưng ở mỗi trấn cũng đã có mạng lưới của hợp tác xã mua bán, rất nhiều thành lớn ở biên giới Đảng Hạng đều có mạng lưới của thương hội Kim Xuyên.

Mới đầu Hoàng đế Đảng Hạng cho rằng Kim Phi định lợi dụng thương hội Kim Xuyên để thâm nhập vào Đảng Hạng, sau đó mới phát hiện, thương hội Kim Xuyên thật sự tới để làm ăn.

Bọn họ vận chuyển nhiều muối ăn vải vóc cùng với những đồ dùng hàng ngày khác từ Xuyên Thục, dân du mục chỉ cần dùng thịt dê thịt bò khô, với da trâu da dê là có thể đổi được.

Hơn nữa giá tiền cũng không quá cao.

Ví dụ những thứ như muối tinh, trước kia ở Đảng Hạng tuyệt đối có thể bán với giá mười lượng bạc một cân, hơn nữa cung còn không đủ cầu, nhưng thương hội Kim Xuyên chỉ bán một trăm văn tiền một cân, còn không có giới hạn.

Trước kia không có muối ăn, dân du mục chỉ có thể chế biến thịt dê thịt bò khô vào mùa thu mùa đông, nếu chế biến vào mùa xuân mùa hạ, rất có thể thịt còn chưa kịp khô đã bị thối rồi.

Có đủ lượng muối ăn cần thiết, trừ đoạn thời gian nóng bức nhất mùa hè ra, vào những mùa khác dân du mục cũng có thể ướp thịt khô, hơn nữa thịt khô còn được tăng thêm lượng muối, ăn ngon hơn thịt khô không có muối nhiều, cũng bảo quản được lâu hơn.

Việc này đơn giản là một tin cực kì vui đối với dân du mục.

Hoàng đế Đảng Hạng đã từng xem tình báo về Kim Phi, biết muối ăn mà thương hội Kim Xuyên mua bán là muối mười văn do xưởng làm muối ở làng Tây Hà sản xuất, ở Đại

Khang chỉ bán mười văn tiền một cân.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2184


Đường Tiểu Bắc định xây nơi này thành một trạm trung chuyển, như vậy có thể phân phối vật liệu một cách thống nhất, dễ quản lý.

Lần trước từ Tây Xuyên trở về, Đường Tiểu Bắc chỉ ở Kim Xuyên mấy ngày, sau khi cuồng nhiệt' cùng với Kim Phi đủ rồi thì vội vã chạy tới thành Hi Châu, chủ trì chuyện này.

Bởi vì được hoàng tộc Đảng Hạng ngầm cho phép, chuyện kho hàng luôn tiến triển rất thuận lợi, nhưng ngày hôm qua Đường Tiểu Bắc đột nhiên nhận được tin tức, Đảng Hạng phái một đội ky binh phong tỏa biên giới, không cho phép đội buôn của thương hội đi Đảng Hạng nữa, các cửa tiệm của thương hội ở Đảng Hạng cũng bị Đảng Hạng phong tỏa, nhân viên trong cửa tiệm cũng bị Đảng Hạng giữ lại.

Đường Tiểu Bắc lập tức sắp xếp cho đại đội trưởng độ nhân viên hộ tống phụ trách bảo vệ thành Hi Châu cử người đi †ìm người Đảng Hạng để thương lượng.

Trải qua mấy trận chiến lúc trước, người Đảng Hạng đã bị khuất phục, nếu như là trước kia, người Đảng Hạng thấy nhân viên hộ tống, chắc chắn ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

Nhưng lần này lúc đại đội trưởng phái người đi thương lượng, thái độ của người Đảng Hạng bỗng trở nên cứng rằn hơn.

Mặc dù không thẳng tay xua đuổi nhân viên hộ tống, nhưng cũng không đồng ý mở lại biên giới, cũng không chịu thả người, chỉ mượn cớ nói là bên trên truyền lệnh, bọn họ chỉ đang làm việc theo mệnh lệnh, bảo nhân viên hộ tống hỏi thử bên trên.

Đại đội trưởng vừa nghe tin thì nổi giận ngay, theo bản năng muốn tập hợp nhân viên hộ tống lại để giải quyết người Đảng Hạng, lại bị Đường Tiểu Bắc ngăn cản.

Bởi vì thành Hi Châu chỉ có một đại đội, mà số lượng người phong tỏa biên giới Đảng Hạng là hơn ngàn người, còn đều là ky binh.

Phi thuyền trấn giữ Hi Châu đã được Kim Phi điều đến thành Vị Châu, không có phi thuyền, một đại đội nhân viên hộ tống không thể nào đánh thằng được ky binh Đảng Hạng.

Đường Tiểu Bắc ý thức được chuyện này có gì đó mờ ám, bèn rời khỏi thành Hi Châu trước, chạy về Kim Xuyên.

Mấy ngày gần đây Kim Phi vẫn đang suy nghĩ chuyện thành Vị Châu, càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này không đơn giản.

Biết được tin người Đảng Hạng phong tỏa biên giới, nỗi bất an trong lòng Kim Phi càng lớn hơn.

Biết chuyện này có liên quan rất nhiều, Kim Phi lập tức triệu tập Cửu công chúa, Trương Lương, Thiết Thế Hâm, Tiểu Ngọc, chờ mọi người tới để mở cuộc họp.

Sau khi nghe Đường Tiểu Bắc kể lại, tất cả mọi người ở đó đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

"Tiểu Hoàng đế Đảng Hạng điên rồi sao, lại dám giam giữ người của chúng ta?"

Tiểu Ngọc lập tức lên tiếng nói: "Hắn không sợ đại đội 9 lại cho vương thành của bọn hắn nổ tung lần nữa sao?"

Ban đầu sau khi Thiết Ngưu dẫn người đánh tới vương thành Đảng Hạng, đã để lại một đội nhân viên hộ tống ở vương lăng của Đảng Hạng để đe dọa triều đình Đảng Hạng.

Đội nhân viên hộ tống này được trang bị mấy chiếc phi thuyền, chỉ cần Kim Phi truyền lời đến, chỉ trong vài phút là có thể khiến vương thành Đảng Hạng nổ tung.

Nghe thấy Tiểu Ngọc nói như vậy, mấy người trong phòng đồng thời thở dài.

"Sao mọi người lại thở dài?" Tiểu Ngọc bối rối.

"Thiết đại nhân, ông nói cho Tiểu Ngọc đi." Kim Phi gật đầu với Thiết Thế Hâm.

"Vâng!" Thiết Thế Hâm chắp tay, đứng lên.

Tự biết ấn tượng đầu tiên bản thân đã lưu lại cho Kim Phi không tốt lắm, thế nên sau khi đến làng Tây Hà, Thiết Thế Hâm như hoàn toàn thay đổi thành một người khác.

Không chỉ tích cực cố gắng trong công việc, ông ta còn hết sức khiêm tốn, cho dù Cửu công chúa sắp xếp cho ông ta công việc gì, ông ta cũng không hề than phiền, dốc hết toàn lực làm đến mức tốt nhất.

Thiết Thế Hâm rất có năng lực, cũng thật lòng muốn làm chuyện lớn, chuyện đã được ông ta xử lý, tất cả đều không có bất kỳ vấn đề gì, tiếng tăm ở làng Tây Hà cũng càng ngày càng tốt.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2185


“Tiểu Ngọc cô nương, những đạo lý mà chúng ta đều biết thì người Đảng Hạng không lý nào lại không biết.”

Thiết Thế Hâm nói: “Nếu dám phong tỏa biên giới, bắt giữ. người của chúng ta, chứng tỏ người Đảng Hạng đã sẵn sàng đối phó với cuộc tấn công của chúng tai”

“Chúng ta có phi thuyền, bọn họ dùng cái gì để đối phó chúng ta?” Tiểu Ngọc hỏi.

Kể từ khi phi thuyền xuất hiện tới nay đã không có đối thủ, theo thời gian, không chỉ Tiểu Ngọc có suy nghĩ như vậy, ngay cả người dân làng Tây Hà và các nhân viên hộ tống cấp cao đều cho rằng, phi thuyền là bất khả chiến bại.

“Đây có lẽ là lý do tiên sinh triệu tập chúng ta” Thiết Thế Hâm ngẩng đầu nhìn về phía Kim Phi.

“Đúng vậy Kim Phi gật đầu: “Ưu tiên hàng đầu là chúng †a phải nhanh chóng tìm hiểu xem đội bay ở thành Vị Châu đã

xảy ra chuyện gì, người Đảng Hạng lấy đâu ra tự tin như thế!

Nói xong, Kim Phi quay đầu nhìn về phía Tiểu Ngọc: “Phi thuyền chỗ Thiết Ngưu vẫn không có tin tức gì sao?”

Đất Tân ngăn cách thành Vị Châu và Xuyên Thục, có một khu vực chưa bị tiêu cục đánh hạ.

Cho nên phi thuyền từ xuất phát thành Vị Châu, phải đi qua Thanh Thủy Cốc vòng qua Đảng Hạng, sau đó lại từ Đảng Hạng quay về thành Hi Châu.

Mặc dù đi theo con đường này xa hơn nhiều và không thích hợp cho đại quân tiến lên, nhưng Thiết Ngưu đã phái ky binh tinh nhuệ nên đi theo con đường này sẽ nhanh hơn.

Hiện giờ ở biên giới Đảng Hạng đã bị phong tỏa, Kim Phi không còn mong đợi bọn họ sẽ trở lại như dự định mà chỉ hy

vọng bọn họ có thể gửi về một ít tin tức.

Đáng tiếc Tiểu Ngọc lại lắc đầu, tỏ vẻ không nhận được tin tức về phi thuyền.

“Xem ra bọn họ có lẽ đã gặp chuyện bất ngờ.”

Kim Phi thở dài, sau đó nói: “Gần nhất cô có nhận được tin tức của thành Du Quan và quận Bình Giang không?”

“Đường Phi nhận được một lá thư, báo cáo về việc chia đất và tiến độ huấn luyện của quân Phạm Gia, thành Du Quan...”

Tiểu Ngọc suy nghĩ một chút, nói: “Lá thư cuối cùng từ thành Du Quan hình như là 9 ngày trước.”

“Phái người truyền tin liên lạc với thành Du Quan và thành Bình Giang, bảo bọn họ sau này cứ cách ba ngày thì phải báo cáo tình hình một lần!” Kim Phi nhíu mày nói.

“Nói như vậy, chúng ta lại phải thả một đám bồ câu đưa tin về thành Bình Giang và Du Quan à?” Tiểu Ngọc khó xử nói.

“Vậy phái người đưa tin!”

“Rõ!” Tiểu Ngọc nhận thấy được sự bất an trong giọng nói của Kim Phi, vội gật đầu nghe lệnh.

Vừa ra ngoài, đang định gọi người đến sắp xếp thì thấy trợ thủ của mình hoảng sợ chạy tới.

Nhìn thấy Tiểu Ngọc, trợ thủ sốt ruột nói: “Đội trưởng, Hứa Cửu Ca đã trở lại!”

“Hứa Cửu Ca?” Tiểu Ngọc sửng sốt: “Những người khác thì sao?”

Hứa Cửu Ca cũng là người làng Tây Hà, xem như là một trong những nhân viên hộ tống đời đầu, hiện giờ đang phục vụ trong tiểu đoàn Thiết Giáp, đảm nhiệm chức phó đội trưởng đội thân vệ của Thiết Ngưu.

Anh ta nhất định biết rõ thành Vị Châu đã xảy ra chuyện gì. “Cửu Ca bị trọng thương, lúc trở về đã hôn mê, được đưa đến phòng cấp cứu!”

Tiểu Ngọc nghe vậy, xoay người chạy vọt vào thư phòng. chuẩn bị nói cho Kim Phi tin tức này thì đã thấy Kim Phi đỡ Cửu công chúa đi ra rồi.

“Ta nghe thấy rồi, đi, đến phòng cấp cứu!” Kim Phi đỡ Cửu công chúa, bước nhanh đi ra sân.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2186


Ngụy Vô Nhai lắc đầu nói: “Vừa rồi anh ta cứ la hét đòi gắp ngài, nói có chuyện quan trọng, ngài vào xem đi, kẻo chốc

nữa lại ngất mất!

Chờ ngài thăm xong thì ta và Tiểu Cẩm sẽ vào cắt chân cho anh ta”

Kim Phi gật đầu, vén rèm lên đi vào phòng cấp cứu.

Trên giường bệnh giữa phòng, một người đàn ông da ngăm đen đang năm trên giường bệnh, chân phải lộ ra ngoài.

Cảng chân còn lộ ra nửa mũi tên, rõ ràng là bị trúng tên, người này đã chặt đứt thân mũi tên, còn đầu mũi tên thì vẫn ở trong người.

Chỗ đầu gối có một dải băng dùng để cầm máu.

Khu vực từ dải băng trở xuống hoàn toàn đen kịt, rõ ràng là đã bị thắt chặt quá lâu nên đã hoại tử.

Ngoại trừ mũi tên này, Hứa Cửu Ca còn có vết thương ở cánh tay và thắt lưng, được Ngụy Vô Nhai và Chu Cẩm băng bó, Kim Phi không biết vết thương có nghiêm trọng hay không.

Có lẽ bởi vì quá đau, Hứa Cửu Ca nghiến răng vang kèn kẹt, mày nhăn lại, trông rất đau đớn.

Nhìn thấy Kim Phi, Hứa Cửu Ca giấy giụa muốn ngồi dậy, nhưng vừa cử động, máu từ băng gạc quấn quanh eo chảy ra, anh ta bất lực nằm xuống giường.

“Ngươi năm yên đừng nhúc nhích!”

Kim Phi phát hiện Hứa Cửu Ca lại muốn ngồi dậy, vội vàng đi lên ấn vai anh ta xuống: “Nói cho ta đã xảy ra chuyện gì, những người khác sao không trở về?”

“Hải... Đông Thanh! Bọn họ có... Hải Đông Thanh!”

Hứa Cửu Ca trừng mắt, bộ mặt dữ tợn mà nói xong câu này, sau đó năm ngửa ra, nhắm mắt lại như thể đã mất hết sức lực.

Ba ngày trước bọn họ bị tập kích ở Đảng Hạng, kẻ địch dùng Hải Đông Thanh phá nát phi thuyền, hơn nữa còn phái ra mấy trăm người đến vây giết bọn họ.

Thiết Ngưu cũng không ngờ người Đảng Hạng dám lật lọng, cho nên chỉ phái mười cận vệ, sao có thể là đối thủ của hàng trăm ky binh Đảng Hạng?

May mản là đám ky binh Đảng Hạng này không tham gia cuộc chỉnh chiến phía Nam, không biết về lựu đạn và bom chớp sáng, bị nhân viên hộ tống đánh trở tay không kịp, bốn người Hứa Cửu Ca thành công thoát ra được, trong đó còn có hai người bị thương.

Sau đó là một cuộc rượt đuổi kéo dài hai ngày hai đêm.

Nhóm Hứa Cửu Ca không phải người Đảng Hạng, không quen thuộc với địa hình nên không thể thoát khỏi sự truy đuổi.

Lúc chạy trốn tới biên giới, chỉ còn lại có một mình Hứa Cửu Ca.

Điểm chí mạng nhất là anh ta còn lạc đường, chui vào một ngọn núi hoang.

Cũng là vì như thế, Hứa Cửu Ca mới may mắn thoát mạng.

Lúc ấy mọi con đường lớn ở biên giới đều bị người Đảng. Hạng phong tỏa, nếu anh ta không lạc đường thì chỉ sợ đụng phải trạm kiểm soát của người Đảng Hạng.

May mản hơn nữa, Hứa Cửu Ca gặp được một nhà buôn Đại Khang ở trong núi.

Nhà buôn phát hiện Hứa Cửu Ca là nhân viên hộ tống thì bỏ cả hàng hóa lẫn ngựa chiến, cõng Hứa Cửu Ca từ đường nhỏ xuyên qua dãy núi, trở lại Đại Khang, đưa Hứa Cửu Ca đến một hợp tác xã mua bán ở Hi Châu.

Hứa Cửu Ca không kịp xử lý vết thương, cũng không kịp nghỉ ngơi, tìm một con ngựa chiến chạy suốt đêm về Kim Xuyên.

Anh ta đã ba ngày ba đêm không nghỉ ngơi, rất mệt mỏi.

Nhưng anh ta biết tin tức về Hải Đông Thanh quan trọng đến mức nào, cho nên khi hợp tác xã mua bán nói có thể giúp anh ta truyền tin thì anh ta cũng gạt đi, sau đó vẫn cố gắng kiên trì đến tận làng Tây Hà.

Báo tin tức cho Kim Phi xong Hứa Cửu Ca rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa, lập tức mất ý thức!

“Ngụy tiên sinh!”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2187


Kim Phi là người thiết kế chế tạo ra phi thuyền nên y làm sao không biết rõ nhược điểm của nó.

Tuy phi thuyền có khả năng vận tải rất lớn, cũng tiết kiệm năng lượng nhưng kích thước quá lớn, tốc độ quá chậm và vỏ quá mỏng, đối diện với phương tiện bay khác thì chẳng khác nào là bia ngắm di động.

Nhưng đã ở thế giới này được hai năm nên Kim Phi cũng hiểu rõ trình độ kỹ thuật của thế giới này.

Với trình độ công nghệ hiện nay của thời đại này, muốn làm một phương tiện bay khác thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

Dù Ngụy Lão Tam biết cách chế tạo khinh khí cầu, nhưng khinh khí cầu lại không thể tự động di chuyển được, khi đối mặt với phi thuyền thì chỉ có chịu chết.

Chính vì hiểu được điều này mà Kim Phi mới có tự tin điên cuồng mở rộng lãnh thổ của mình.

Bởi vì trong trường hợp này, bay là bất khả chiến bại! Nhưng y đã xem nhẹ những con vật!

Dù không biết nhiều về chim ưng nhưng Kim Phi đã từng nhìn thấy thế giới động vật và cũng từng nghe đến cái tên Hải Đông Thanh.

Đó là loài chim ăn thịt trong số các loài chim săn mồi, là vua trên bầu trời, nó hoạt động chủ yếu ở phía đông bắc Đại Khang, cũng là khu vực phía đông của thế giới này.

Người ta kể rằng khi một con Hải Đông Thanh trưởng thành, móng vuốt của nó giống như những chiếc móc thép, chỉ với một móng vuốt của nó là đã có thể mổ bụng sói, thậm chí có thể bẻ gãy xương của một con sói hoang.

Thân phi thuyền đều làm băng vải, nên không thể nào. ngăn được móng vuốt sắc nhọn của Hải Đông Thanh.

Hơn nữa, đường bay của Hải Đông Thanh vô cùng linh hoạt, nên một khi chiếc phi thuyền khổng lồ cồng kềnh bị nhắm vào thì không thể nào thoát được.

Một con Hải Đông Thanh được huấn luyện bài bản là cũng đủ để chiến đấu với cả một đội bay.

Nghĩ đến đây, Kim Phi cuối cùng cũng hiểu tại sao lại mất liên lạc với đội bay ở thành Vị Châu, cuối cùng y cũng hiểu tại sao mình không thể nhận được bồ câu đưa thư của Thiết Ngưu.

Đối phương chỉ cần thả một con Hải Đông Thanh xuống phía nam thành Vị Châu, thì cho dù có bao nhiêu chim bồ câu đưa thư cũng không thể bay được.

Có lẽ kẻ địch không ngờ rằng Thiết Ngưu cũng cho Thanh Thủy Cốc thả bồ câu thư, nên Tiểu Ngọc mới may mắn nhận được tin của Thanh Thủy Cốc.

Nhìn thấy Chu Cẩm cầm cưa đi vào, Kim Phi thoáng quay đầu nhìn thoáng qua Hứa Cửu ca, rồi y thở dài, cau mày rời khỏi phòng cấp cứu.

Với điều kiện hiện tại của phòng y tế, việc thực hiện phẫu thuật cắt chỉ là vô cùng khó khăn, rất có khả năng Hứa Cửu ca sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.

Nhưng đây đã là phòng phẫu thuật tiên tiến nhất ở thời đại này, Chu Cẩm và Ngụy Vô Nhai cũng là những lang trung phẫu thuật giỏi nhất ở Đại Khang.

Nếu ở đây cũng không cứu được Hứa Cửu ca thì những nơi khác lại càng không thể.

“Hy vọng Cửu ca có thể qua được quỷ môn quan!”

Kim Phi thầm cầu nguyện cho Hứa Cửu ca một tiếng, rồi y bước ra khỏi phòng cấp cứu.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2188


Vốn dĩ Lưu Thiết muốn để anh ta bên cạnh mình, nhưng Trương Lương biết hai người họ thân thiết, lo lắng hai người sẽ thành bè phái nên đã lợi dụng lúc tổ chức lại đội hộ tống là đã điều Hứa Cửu Ca làm cận vệ của Thiết Ngưu.

Thành thật mà nói, Hứa Cửu ca cũng coi như đã lớn lên cùng Kim Phi.

Kim Phi lại thở dài một tiếng nói: "Ngụy tiên sinh và Tiểu Cẩm đang chuẩn bị phẫu thuật, hy vọng anh ta có thể chịu được."

“Vậy anh ta nói gì?” Cửu công chúa hỏi tiếp.

“Nói” Kim Phi gật đầu: “Cửu ca nói kẻ địch là Hải Đông Thanh!”

Nghe xong, gương mặt thường ngày vốn luôn bình tĩnh của Cửu công chúa nay đã trở nên tái nhợt, thậm chí môi cũng hơi run run.

Từng là Cửu công chúa của Đại Khang, nên cô ấy biết rất rõ lịch sử, phong tục, tập quán của Đông Man, Đảng Hạng và Thổ Phiên, đương nhiên cũng biết tới cái tên Hải Đông Thanh này.

Lại nghĩ tới phần thân mỏng manh của phi thuyền, một nỗi sợ hãi không thể giải thích được lập tức dâng lên trong lòng cô ấy.

“Hải Đông Thanh là gì?”

Tiểu Ngọc thắc mắc hỏi.

Trương Lương và đám người Thiết Thế Hâm ở phía sau cô ấy cũng thắc mắc.

Họ đều lớn lên ở Xuyên Thục, nên đây là lần đầu tiên họ nghe nói đến Hải Đông Thanh.

“Hải Đông Thanh là loài chim ưng cực kỳ hung hãn..” Kim Phi giới thiệu Hải Đông Thanh một hồi.

Sau khi nghe Kim Phi giới thiệu xong, cuối cùng Tiểu Ngọc, Trương Lương và Thiết Thế Hâm đã hiểu tại sao mà vẻ mặt Cửu công chúa lại khó coi đến vậy.

Tiêu cục và quân Trấn Viễn luôn đi theo con đường tỉnh nhuệ, mãi cho đến nay tổng số lượng mới được hơn mười ngàn người.

Nhưng hơn mười ngàn người này không chỉ trấn giữ toàn bộ Xuyên Thục mà còn mở ra bốn chiến trường ở đất Tần, đất Ngô, thành Du Quan và thành Vị Châu.

Ngoài ra, còn có một đội quân được cử đến vương lăng Đảng Hạng, khiến triều đình Đảng Hạng sợ tới mức thở cũng không dám thở mạnh.

Có thể đạt tới bước này, phi thuyền đã xứng với cái tên đứng đầu.

Ngoài việc không thể bị cản phá khi kết hợp với lựu đạn, phi thuyền còn có khả năng cơ động cực kỳ mạnh mẽ.

Tuy không băng máy bay ở kiếp trước của Kim Phi, nhưng nó cũng đã nhanh hơn các phương tiện di chuyển khác của Đại Khang rất nhiều.

Nếu gió thuận, buổi sáng xuất phát từ thành Vị Châu là buổi tối đã có thể trở lại làng Tây Hà.

Tốc độ này quá mạnh để đe dọa các phiên vương quý tộc ở khắp nơi.

Buổi sáng gây rối, buổi chiều phi thuyền hộ tống sẽ đến nổ tung hang ổ của ngươi, thì còn ai dám nhảy ra gây rối nữa?

Bây giờ phi thuyền đã bị khắc chế, liệu với hơn mười ngàn người của tiêu cục và quân Trấn Viễn có thể bảo vệ được nhiều chiến trường như vậy không?

Ví như bây giờ, người Đảng Hạng phong tỏa biên giới, bắt giữ nhân viên hộ tống ở biên giới và nhân viên thương hội, Kim Phi muốn đi cứu người thì cũng khó mà huy động đủ nhân lực trong thời gian ngắn!

“Phu quân, chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Cửu công chúa nóng lòng không chờ về tới thư phòng, đã nắm lấy cánh tay của Kim Phi hỏi ngay ở cửa phòng cấp cứu.

“Nàng đừng lo, để ta nghĩ đãi”

Có thể nói Hải Đông Thanh là khắc tinh của phi thuyền, mà Đông Man lại là nơi sản sinh ra Hải Đông Thanh.

Đội bay thành Vị Châu xảy ra chuyện ở đất Tấn, người Đảng Hạng bất ngờ làm khó, đã cho thấy chín phần là Tấn vương, Đảng Hạng đã bắt tay với Đông Man rồi.

Thậm chí người Đông Man sẽ dùng Tấn vương để làm cầu nối để liên lạc với các quyên quý khác ở Đại Khang như Ngô vương, Sở vương, Tương vương và Tần vương.

Lúc này gần như tất cả phiên vương, quyền quý ở Đại Khang đều đã bị Kim Phi đẩy vào ngõ cụt, nên một khi tìm được cơ hội để tiêu diệt Kim Phi, là họ sẽ vồ lấy y băng bất cứ giá nào!

Bất kỳ quyết định nào của Kim Phi vào lúc này đều có thể ảnh hưởng đến sự sống chết của vô số nhân viên hộ tống và binh lính Trấn Viễn, nên dù y có cuống cuồng đến đâu thì y cũng không dám tùy tiện đưa ra quyết định trước khi đã nghĩ kỹ.

Sau khi đưa Cửu công chúa trở lại thư phòng, Kim Phi im lặng đứng ở ven tường, nhíu mày nhìn chăm chằm vào bản đồ trên tường.

Y cứ đứng luôn ở đó cho đến chạng vạng, mãi đến khi Châu Nhi thắp nến lên thì Kim Phi mới rời mắt khỏi bản đồ.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2189


Trong đêm khuya tĩnh lặng, Cửu công chúa đã hơn một lần ôm lấy Kim Phi, cảm thán về sự kỳ diệu của số phận.

Hai năm trước, cô ấy vẫn là cô công chúa được hoàng đế yêu thích nhất, lúc đó có đánh bể đầu Cửu công chúa, cô ấy cũng không bao giờ tưởng tượng được là mình sẽ gả cho một học trò còn chưa thi tú tài ở một ngôi làng miền núi xa xôi.

Nhưng Cửu công chúa cũng không hề hối hận, trái lại còn cảm thấy rất may mắn vì sự chủ động vào rừng cây nhỏ của mình.

Bởi vì năm ngoái Đại Khang phải đối mặt với mối nguy hiểm thế nào, thì cũng không có ai biết rõ hơn Cửu công chúa.

Năm ngoái trước khi Đảng Hạng nam phạt, họ đã gửi cho Trần Cát một danh sách những gì họ muốn.

Lúc đó, Cửu công chúa đang phụ trách viện Khu Mật, cô ấy là một trong những người đầu tiên ở kinh thành xem danh sách, và cũng là một trong những người biết rõ nhất về hoàn cảnh Đại Khang lúc bấy giờ.

Cô ấy biết rằng với quốc lực của Đại Khang lúc đó, nếu muốn thỏa mãn được yêu cầu của Đảng Hạng, thì phải đào gần sạch quốc khố.

Nhưng sau khi thỏa mãn yêu cầu của Đảng Hạng, Đông Man và Thổ Phiên nhất định chúng sẽ lại đến tiếp, thế lúc đó phải làm sao?

Nên sau khi Cửu công chúa biết Kim Phi dẫn quân Thiết Lâm đánh lui người Đảng Hạng, cô ấy đã vui mừng đến mức thức trắng hai đêm.

Sau đó lại đến Thổ Phiên hòa thân, vốn lộ trình ban đầu cũng không đi qua Kim Xuyên nhưng vì để gặp được Kim Phi một lần nên cô ấy đã thay đổi lộ trình.

Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, Cửu công chúa đều cho. rằng quyết định lúc đó của mình đã quá sáng suốt.

Lúc gặp mặt Kim Phi, y còn chưa được tính là mạnh lắm.

Cửu công chúa đã tận mắt chứng kiến sự trưởng thành của Kim Phi, đồng thời cũng là người được hưởng lợi nhiều nhất khi y đã mạnh mế hơn.

Không có Kim Phi, e là Đại Khang đã tan tác hoang tàn!

Không có Kim Phi, e là không biết người dân Đại Khang đã chết bao nhiêu người!

Không có Kim Phi, e là cô ấy đã phải chịu nhục nhã và chết ở Thổ Phiên!

Vì Kim Phi đã làm được quá nhiều việc mà Cửu công chúa cho rắng không thể nào làm được, thế nên trong mắt Cửu công chúa, Kim Phi gần như là đấng toàn năng, như thể trên đời này không có chuyện gì có thể làm khó được y.

Lần này cũng vậy, Cửu công chúa hy vọng Kim Phi có thể tiếp tục tạo ra kỳ tích.

Tiếc là lần này Kim Phi đã làm cô ấy thất vọng rồi.

Chỉ thấy Kim Phi lắc đầu nói: "Hải Đông Thanh hung hãn linh hoạt, hoàn toàn khäc chế phi thuyền, trừ phi có thể làm ra phần thân thật cứng, nếu không thì không còn cách nào khác.

Ít nhất là trước mắt ta chưa nghĩ ra cách nào khác” “Phần thân cứng là gì?” Cửu công chúa hỏi.

“Phần thân cứng làm bằng tấm sät hoặc các vật liệu cứng khác để làm phần thân” Kim Phi giải thích: “Với công nghệ hiện tại, chúng ta không thể nào chế tạo ra phi thuyền có phần thân bằng sắt được."

Thực ra khi mới bät đầu chế tạo phi thuyền, Kim Phi đã cân nhắc đến phương án này, nhưng cuối cùng nó đã bị loại trừ.

Bởi vì công nghệ ở xưởng luyện gang hiện nay còn quá lạc hậu.

Thực ra, ngoài tấm sắt ra thì tấm nhựa cứng cũng có thể dùng được.

Nhưng nhựa là sản phẩm phụ của quá trình lọc đầu hoặc các năng lượng hóa thạch khác, được coi là một phần của ngành dầu khí.

Từ khi Kim Phi đến thế giới này, y chưa từng thấy được một giọt dầu nào, muốn làm ra sản phẩm nhựa thì chỉ là một giấc mơ viển vông.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2190


Để nhanh chóng thống nhất Đại Khang, tiêu cục Trấn Viễn đã áp dụng phương pháp tấn công nhanh để tiến nhanh trong cuộc tấn công vào đất Tân.

Trước đây có phi thuyền làm người khác sợ hãi, phương pháp này không phải là vấn đề lớn, nhưng bây giờ tác dụng răn đe của phi thuyền không còn nữa, nếu lại sử dụng phương pháp này nữa thì sẽ rất nguy hiểm.

Về phần ba thành Vị Châu, Du Quan và Bình Giang ở ngàn dặm xa kia lại càng nguy hiểm hơn, ngay cả những nguồn tiếp viện cơ bản nhất cũng có thể không được đảm bảo.

"Đừng quá lo lắng về Du Quan và Bình Giang, quân Bắc phạt đã chuẩn bị đủ đầy, còn có Thiết Tử ở đó thì giữ vững thành Du Quan một năm cũng không có vấn đề gì.

Lương thực tích trữ lấy được từ địa chủ quận Bình Giang trước đây, cũng đủ nuôi người dân chúng ta trong ba năm, hơn nữa quân Phạm Gia rất được người dân địa phương ủng hộ, nhiều bá tánh còn chủ động đưa lương thực cho quân Phạm Gia.

Cách đây một thời gian, Đường Phi đã cử người đến hỏi †a, có cần anh ta vận chuyển một ít lương thực ở Giang Nam về không."

Trương Lương nói: "Hai nơi này có binh tướng hùng mạnh, lương thực đầy đủ nên chúng ta không cần lo lắng, điều chúng ta thực sự nên lo lắng là thành Vị Châu."

Sau khi nghe Trương Lương phân tích, Kim Phi và Cửu công chúa đều gật đầu tán thành.

Phi thuyền sợ Hải Đông Thanh, nhưng thuyền hơi nước thì không.

Bây giờ khu vực giữa quận Bình Giang và bến tàu Trường Giang đã bị Đường Phi và quân Phạm gia mới chiếm giữ, thành Du Quan nẵẫm ở ven biển, thuyền hơi nước có thể vận chuyển vật tư đến đó bất cứ lúc nào nên không cần lo lắng về vấn đề lương thực.

Mặc dù không thể sử dụng phi thuyền, nhưng với hiệu quả chiến đấu của nhân viên hộ tống, của nỏ hạng nặng với xe bắn đá, thì việc bảo vệ hai nơi này không phải là vấn đề lớn.

Khó khăn thực sự là ở thành Vị Châu.

Ở đó chỉ có một tiểu đoàn Thiết Giáp do Thiết Ngưu chỉ huy, và còn tổn thất một đại đội.

Vả lại khi chiếm được thành từ liên quân Tấn Man, liên quân Tấn Man thấy không thể bảo vệ được nữa, nên đã thu hút sự chú ý của tiểu đoàn Thiết Giáp để đốt cháy kho lương thực.

Mặc dù cuối cùng ngọn lửa đã được dập tắt nhưng rất nhiều lương thực đã bị cháy rụi.

Nếu chỉ cung cấp cho tiểu đoàn Thiết Giáp thì cũng có thể ăn được một thời gian dài, nhưng trước đó người dân trong thành đã từng bị liên quân Tấn Man cướp bốc, khiến hầu hết lương thực trong nhà dân không thể chống chọi được một tháng, chẳng lẽ lại trơ mắt nhìn bọn họ chết đói sao?

Ngoài ra, góc tây bắc của thành Vị Châu là Thanh Thủy Cốc, qua Thanh Thủy Cốc là doanh trại Nam phạt của người Đảng Hạng.

Hai năm gần đây, Đảng Hạng bị Kim Phi đánh đến không ngóc đầu lên nổi, thành vương bị san bằng không nói, hoàng đế còn bị Thiết Ngưu đưa về Kim Xuyên.

Đây được coi là nỗi nhục nhã của người Đảng Hạng.

Bây giờ có cơ hội trả thù, thì bọn có điên cuồng đến thế nào cũng có thể hiểu được!

Ngoài người Đảng Hạng ở phía tây bắc, thì Đông Man và Tấn vương ở phía đông bắc thành Vị Châu, còn Tần vương thì ở phía nam.

Thành Vị Châu bị kẻ thù bao vây tứ phía, không có tiếp viện.

Tác phong tàn nhãn của Thiết Ngưu là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của hoàng tộc Đảng Hạng và Tần vương.

Chắc chản họ sẽ điên cuồng tấn công thành Vị Châu và Thanh Thủy Cốc!

Nghĩ tới đây, Kim Phi không khỏi ngẩng đầu thở dài.

Nhưng khi cúi đầu xuống lần nữa, ánh mắt y đã trở nên kiên định lên.

Mặc dù quá trình tấn công đất Tân diễn ra rất nhanh, nhưng lợi ích của việc đánh cường hào và phân chia ruộng đất cho người dân là thật, đại đa số người dân đất Tân đều ủng hộ tiêu cục Trấn Viễn.

Quan trọng nhất là bố cục của Kim Phi ở Xuyên Thục đã hoàn thành.

Sau việc cứu trợ năm ngoái, đánh địa chủ và phân chia ruộng đất năm nay, cùng với sự tuyên truyền của báo chí gần đây, thì một lần nữa sức ảnh hưởng của Kim Phi ở Xuyên Thục đã đạt đến đỉnh cao mới.

Bây giờ chỉ cần y chỉ cần giơ tay lên thì sẽ có vô số người dân sẵn sàng đáp lại.

“Ba việc!”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2191


Sau khi Kim Phi quay về từ Đông Hải, làng Tây Hà lại quay. về những tháng ngày bình yên mà bận rộn trước đây.

Bất kể là dân chúng trong làng, hay nữ công nhân từ làng khác đến làm việc, hay là các lái buôn từ khắp nơi đến nhập hàng, trên gương mặt đều tràn đầy nụ cười, tràn đầy niềm hi vọng vào cuộc sống tương lai.

Nhưng theo từ từng con ngựa chiến chạy như bay ra khỏi làng, bầu không khí trong làng nhanh chóng trở nên nghiêm trọng.

Tất cả dân làng đều ý thức được có chuyện lớn xảy ra.

Cộng thêm Kim Phi không hạ lệnh phong tỏa tin tức, tin về Hải Đông Thanh công phá phi thuyền, dần dần truyền ra khắp làng.

Cho dù là dân làng bình thường cũng ý thức được tính nghiêm trọng của chuyện này.

Nhưng lần này dân làng không hề hoảng. Bởi vì họ biết, Kim Phi đang ở trong làng.

Trong lòng của dân làng, chỉ cần có Kim Phi ở đây, là không có gì đáng sợ cả!

Mà mấy ngày này Kim Phi cũng không xử lý chuyện chính trị, mà dẫn theo mấy người Vạn Hạc Minh và Tả Chỉ Uyên, lao đầu vào phòng thí nghiệm.

Phi thuyền không thể dùng được nữa, tốc độ đi trong núi của ngựa chiến quá chậm, Kim Phi bắt buộc phải nghĩ ra cách khác nhanh chóng bổ sung vào khuyết điểm này.

Xuyên Thục có tài nguyên nước dồi dào, có những con sông dài chảy xuyên suốt cả Đại Khang, nên thuyền hơi nước trở thành lựa chọn thích hợp nhất.

Không ai hiểu rõ tầm quan trọng của động cơ với công nghiệp như Kim Phi, sau khi quay về từ Đông Hải, mặc dù Kim Phi không tham gia vào quá trình cải tiến máy hơi nước, nhưng y vẫn luôn chú ý đến công tác này.

Khi bọn Vạn Hạc Minh và Tả Chi Uyên gặp vấn đề khó, Kim Phi sẽ đến chỉ bảo cho bọn họ.

Vì thế Kim Phi còn bảo trường làng dẫn người đến xưởng luyện gang xây một xưởng mới ở đó, để làm xưởng chuyên dụng nghiên cứu máy hơi nước.

Tiếc thay dạo này làng quá bận, quá nhiều xưởng vẫn đang chờ đội thi công, nên chuyện xây xưởng máy nước tạm thời hoãn lại

Bây giờ phi thuyền không dùng được nữa rồi, cho nên chuyện xưởng chế tạo máy hơi nước được đưa lên hàng đầu.

Trưởng làng cho ngừng lại một nửa công trường trong làng, điều công nhân đến xưởng máy hơi nước, tất cả vật liệu xây dựng, cũng được bảo đảm cung cấp cho xưởng này trước tiên.

Trong phòng thí nghiệm, Kim Phi cũng bảo Vạn Hạc Minh lấy bản vẽ sản xuất máy hơi nước ra, tăng giờ làm việc đẩy nhanh tiến hành tối ưu hóa quy trình sản xuất.

Đội vận chuyển trong làng cũng dốc toàn lực vận chuyển, từng chiếc xe ngựa chở đầy linh kiện máy hơi nước cất trong kho chạy về phía bến tàu Kim Xuyên.

Khoảng thời gian trước, lúc trước Kim Phi thu mua xưởng đóng tàu rồi lại chế tạo ra một con thuyền lớn, giờ thuyền đã cập bến tàu.

Linh kiện máy hơi nước được đưa đến lắp ráp trên thuyền, con thuyền hơi nước lớn thứ hai đã có thể nhổ neo rồi.

Trừ đội xây dựng và xưởng luyện gang, tòa soạn nhật báo. Kim Xuyên cũng đang tăng ca.

Ngày thứ tư khi Hứa Cửu Ca trở về, tin tức Kim Phi muốn thành lập quân đoàn Trấn Viễn thứ hai, thông qua tòa soạn nhật báo Kim Xuyên truyền đến khắp nơi trên Quảng Nguyên.

Trước kia người dân Đại Khang sợ nhất là tuyển binh, bởi vì đi làm lính không chỉ bị cắt xén lương thực và lương, mà còn có tỷ lệ thương vong rất cao.

Nhưng tiêu cục Trấn Viễn và quân Trấn Viễn từ trước đến nay chưa từng cắt xén lương thực và tiền lương binh, đãi ngộ cao hơn nhiều so với làm nha dịch. Hơn nữa Kim Phi vì muốn tăng vị thế của quân nhân, nên đã lập ra không ít luật pháp ưu ái cho binh lính.

Cộng thêm sự dẫn dắt hết mức của nhật báo Kim Xuyên và đoàn ca múa Kim Xuyên, hình tượng của tiêu cục Trấn Viễn và quân Trấn Viễn càng ngày càng trở nên tốt hơn, vị thế của quân nhân cũng ngày càng được nâng cao.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2192


Hiện nay công cuộc ra công cứu giúp dân vẫn đang được tiếp tục, tiền lương người dân Xuyên Thục kiếm ở công trường, đã đủ để nuôi cả nhà mình, ai lại muốn rời bỏ quê nhà đi đánh giặc?

Hết cách, Trần Văn Viễn chỉ đành đi cầu cứu Kim Phi.

Kim Phi suy đi tính lại, không thể dễ dàng đưa ra quyết định, mà sai người đến tìm Cửu công chúa, Trương Lương, Thiết Thế Hâm và những người khác, mở một cuộc họp nhỏ.

“Tình hình chính là như vậy, mọi người có biện pháp gì không?” Kim Phi nói ra tình hình xong, hỏi.

“Ta đề nghị khôi phục lệnh tuyển binh!”

Trương Lương luôn không có cảm giác tồn tại, lần này lại là người lên tiếng đầu tiên: “Từ xưa đến này, giúp quân vương chỉnh chiến là trách nhiệm không thể thoái thác của dân chúng, mà tiên sinh ngài cũng đã từng nói, không có nước thì cũng mất nhà, bảo vệ Xuyên Thục chính là đang bảo vệ quê hương của mọi người dân Xuyên Thục, bọn họ nên đi, bắt buộc phải đi!”

“Trãm đồng ý!”

Cửu công chúa sợ Kim Phi từ chối đề nghị của Trương Lương, Trương Lương vừa dứt lời, cô ấy lập tức lên tiếng ủng hộ.

Thiết Thế Hâm nhìn Kim Phi, lại nhìn sang Cửu công chúa và Trương Lương, cúi đầu không nói gì.

Thật ra thì ông ta cũng đồng ý với ý kiến của Cửu công chúa và Trương Lương, nhưng lúc trước khi ông ta sắp xếp văn kiện, không chỉ một lần ông ta nhìn thấy đề nghị khôi phục lệnh tuyển binh, nhưng tất cả đều bị Kim Phi bác bỏ.

Cho nên Thiết Thế Hâm đoán Kim Phi sẽ phản đối việc cưỡng chế bắt buộc tuyển binh.

Cửu công chúa là người bên gối Kim Phi, Trương Lương là người cùng vào sinh ra tử với Kim Phi từ lúc y chưa có gì trong tay, Thiết Thế Hâm không thể so sánh với địa vị của hai người họ trong lòng Kim Phi được.

Cho nên khi Cửu công chúa và Trương Lương dám làm ngược lại Kim Phi, Thiết Thế Hâm không dám phản bác.

Ngay khi Thiết Thế Hâm tưởng là Kim Phi sẽ phản đối, lại phát hiện Kim Phi quay đầu sang nhìn mình: “Thiết đại nhân, ông thấy sao?”

Thiết Thế Hâm không nghĩ tới Kim Phi lại chủ động hỏi ý kiến của mình, mí mắt không tự chủ giật giật, trong lòng bỗng cảm thấy hơi đắng.

Theo Thiết Thế Hâm, đây là Kim Phi đang chuẩn bị phản đối ý kiến của Trương Lương và Cửu công chúa, nhưng lại không muốn làm bẽ mặt, nên chuẩn bị lôi mình ra chịu chết thay.

Hoặc là Kim Phi định để mình đưa ra ý kiến không giống Trương Lương, rồi dựa vào chuyện đó để phản bác Cửu công chúa và Trương Lương?

Trong nháy mắt ngản ngủ, trong lòng Thiết Thế Hâm chợt lóe lên rất nhiều suy nghĩ.

Mấy giây sau, Thiết Thế Hâm ra quyết định, ôm quyền nhìn Kim Phi nói: “Thần cho răng, bệ hạ và Trương tướng quân nói có lý!”

Kim Phi nghe rồi, không phản đối, cũng không tỏ ra tán thành, mà chỉ dùng giọng điệu nghi vấn đáp một tiếng: “Ồ?”

Một chữ “Ồ” nho nhỏ, lại khiến Thiết Thế Hâm suýt nữa đổ mồ hôi lạnh.

Nhưng đã trả lời rồi, Thiết Thế Hâm cũng không thể thay đổi nữa, ông ta chắp tay giải thích: “Thần biết tiên sinh đồng tình với dân chúng, không muốn cưỡng ép họ nhập ngũ, lúc trước chúng ta không cần nhiều binh lính như vậy cũng được, nhưng bây giờ chúng ta cần có một lượng lớn binh sĩ, tiên sinh không thể mềm lòng nữa!”

Sau khi nói xong bèn cúi đầu không dám nhìn Kim Phi.

Thiết Thế Hâm đã chuẩn bị xong để nghe Kim Phi khiển trách, kết quả Kim Phi không những không khiển trách ông ta, ngược lại tiến lại vỗ vai ông ta một cái, nói: “Thiết đại nhân không cần lo lằng, ta có ăn người đâu mà sợi”

Nghe Kim Phi nói như vậy, Thiết Thế Hâm thở phào một hơi.

Kim Phi nói với ông ta như vậy, có nghĩa là y không giận thật.

Thật ra thì đây cũng là một thử thách nhỏ Kim Phi dành cho ông ta.

Bởi vì tình huống trước mắt vô cùng rõ ràng, bắt buộc phải thực hiện tuyển binh mới có khả năng kháng cự.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2193


“Phu quân, chàng đồng ý tuyển binh sao?”

Cửu công chúa rất giỏi nhìn mặt đoán ý, hiện tại cô ấy đã biết rất rõ về Kim Phi, có thể đoán được suy nghĩ của Kim Phi từ phản ứng của y.

Nam giới ở Đại Khang khan hiếm, vì muốn mau chóng khôi phục dân số, sau khi khống chế Xuyên Thục, Kim Phi không chọn cách cưỡng ép tuyển binh mà chọn cách chiêu mộ mở rộng tiêu cục Trấn Viễn và quân Trấn Viễn.

Chỉ phí quân sự cho tiêu cục Trấn Viễn và quân Trấn Viễn là một trong những khoản chỉ lớn nhất ở làng Tây Hà, nó còn tốn tiền hơn cả việc xây dựng nhà xưởng.

Nếu chọn cách bắt buộc tuyển binh, sẽ không cần trả tiền lương cho binh lính, chỉ cần cung cấp lương thực và vũ khí là được, và có thể tiết kiệm một lượng lớn chỉ phí quân sự.

Tính luôn cả Cửu công chúa, trong phòng có rất nhiều người đưa ra đề nghị với Kim Phi về việc bät buộc tuyển binh, nhưng đều bị Kim Phi bác bỏ.

Cửu công chúa và Thiết Thế Hâm cũng cho rằng lần này Kim Phi vẫn sẽ từ chối.

“Trước khác nay khác, tình hình như bây giờ, không tuyển binh là không được!” Kim Phi thở dài.

Hiện tại không có ưu thế về phi thuyền, mô hình tác chiến trước đây của tiêu cục Trấn Viễn không còn khả thi nữa, phải có thật nhiều binh lính canh giữ trận địa nên không tuyển binh là không được.

Nghe thấy Kim Phi nói thế, Trương Lương cũng thở phào nhẹ nhõm: “Tiên sinh, ta đã chuẩn bị xong lệnh tuyển binh, lát

nữa ta sẽ cho Trần Văn Viễn đăng lên báo phát ra ngoài!”

“Không.” Kim Phi vung tay ngăn Trương Lương lại: “Hiện tại vẫn chưa nên phát lệnh tuyển binh.”

“Tại sao?” Trương Lương cau mày hỏi.

Nhưng Kim Phi không trả lời anh ta mà quay sang nhìn về phía Trần Văn Viễn: “Trần công tử, ngươi phụ trách một kỳ số báo đặc biệt, nói hết về tình hình hiện tại của chúng ta ra, sau đó thí điểm ở huyện Thanh Sơn, kêu gọi người dân chủ động đến tòng quân”

“Kêu gọi như thế có được không?” Trần Văn Viễn cau mày.

“Được hay không, thử là biết” Kim Phi nói: “Nếu không được hãy phát lại lệnh tuyển binh.”

“Tiên sinh, việc này có cần thiết không?” Trương Lương không biết tại sao Kim Phi lại làm như vậy.

“Có!” Kim Phi nói: “Chủ động hưởng ứng lệnh triệu tập với bị động nhận lệnh triệu tập, sự tích cực về sĩ khí của binh lính hoàn toàn khác nhau.”

Cửu công chúa thấy Trương Lương vẫn muốn nói, lập tức nháy mắt với anh ta: “Nghe theo tiên sinh đi!”

Trương Lương thấy Kim Phi với Cửu công chúa đã quyết định như thế, cũng chỉ biết gật đầu.

“Viết lương bổng như thế nào đây?” Trần Văn Viễn nói: “Phát tiền hàng tháng sao?”

“Tất nhiên là phát rồi!” Kim Phi gật đầu không chút do dự, sau đó lấy một tờ giấy trên bàn đưa cho Trần Văn Viễn: “Đây là sắp xếp lương thưởng, ngươi chỉ việc đăng công khai lên báo là được, nếu có người không nhận được trợ cấp sau khi đầu quân, có thể tìm đến các đốc quân ở bất kỳ nơi nào, nếu đốc quân không quản lý, thì cứ việc đến trụ sở chính của tiêu cục Trấn Viễn tố cáo!”

“Rõ!” Trần Văn Viễn vội vàng nhận lấy tờ giấy. Tờ giấy liệt kê rõ ràng lương bổng cho tân binh, cựu binh và các sĩ quan cấp cao, cũng như mức khen thưởng sau khi chiến đấu lập công.

Mặc dù tiền lương không cao hơn tiêu cục Trấn Viễn, nhưng nó đã rất cao với người dân bình thường rồi.

Hơn nữa, cuối tờ giấy còn viết rằng sau này tiêu cục Trấn Viễn sẽ không tuyển người trong dân thường nữa, mà chỉ tuyển các cựu binh trong các đơn vị khác trừ quân Trấn Viễn ra.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2194


Kim Phi làm thế này không chỉ có thể tăng niềm tự hào của các nhân viên hộ tống, mà còn có thể đặt ra một tấm gương cho các binh lính, để các binh lính nhìn thấy hướng nỗ lực của mình.

Sau một khoảng thời gian phát triển như thế, các binh lính tinh nhuệ đều sẽ tập trung đến tiêu cục Trấn Viễn.

Kim Phi cũng sẽ có một thanh kiếm dài sắc bén nhất.

Cửu công chúa đứng ở bên cạnh cũng nhìn thấy nội dung trên tờ giấy.

Mặc dù cô ấy biết nếu Kim Phi làm như thế, chỉ phí quân sự nhất định sẽ tăng lên gấp bội, nhưng cô ấy không phản đối.

Từ khi tiêu cục Trấn Viễn thành lập đến nay, Kim Phi luôn chọn thực hiện chế độ trả lương cao.

Vừa cho nhân viên hộ tống lương bổng cao, vừa đưa ra các hình phạt vô cùng nghiêm khắc với các vấn đề tham ô trong đội ngũ nhân viên hộ tống.

Tham ô ít sẽ bị đuổi ra khỏi đội ngũ nhân viên hộ tống, tịch thu tài sản tham ô và không bao giờ tuyển dụng lại.

Tham ô nhiều, không chỉ bị tịch thu tài sản tham ô mà còn phải dựa vào số lượng cụ thể đã tham ô mà thực hiện lao. động công ích.

Nếu tham ô số lượng quá lớn, sẽ lập tức chém đầu và tịch thu tài sản gia đình.

Làm như thế không chỉ nâng cao đáng kể lòng trung thành của nhân viên hộ tống, mà còn có thể đảm bảo tính chính trực của đội ngũ nhân viên hộ tống ở mức cao nhất.

Khoảng thời gian gần đây, nhân viên hộ tống điên cuồng đánh cường hào chia đất, đi đến đâu cũng sẽ thu một số tiền lớn từ trong tay bọn thế gia vọng tộc quyền quý.

Nếu là bọn lính ẻo lả trước đây của Đại Khang chắc chắn sẽ xảy ra hiện tượng tham ô vô cùng nghiêm trọng, nhưng trong đội ngũ nhân viên hộ tống lại rất ít khi xảy ra hiện tượng tham ô.

Bởi vì các nhân viên hộ tống đều rất quý trọng công việc. hiện tại, cũng rất hài lòng với mức thu nhập hiện tại, nên họ không sẵn sàng mạo hiểm tương lai của mình chỉ vì một chút lợi ích nhỏ nhoi.

Hơn nữa, Kim Phi cũng đã quy định phải có ít nhất ba nhân viên hộ tống một tổ khi đi ra ngoài hành động.

Như thế không chỉ đảm bảo được sự an toàn của nhân viên hộ tống, mà còn có thể để các nhân viên hộ tống giám sát lẫn nhau.

Đôi khi lòng người không thể cưỡng lại sự cám dỗ khi con người chỉ thay đổi một suy nghĩ, nếu chỉ có một nhân viên hộ tống đi lục soát một ngôi nhà, sẽ khó mà không bị cám dỗ khi đối mặt với số vàng bạc mà chủ nhà để lại.

Nhưng nếu một nhóm nhân viên hộ tống cùng nhau hành động, cho dù một số nhân viên hộ tống hành động cẩn thận thì khi những người khác cũng đang có mặt, họ sẽ ngăn chặn ý định đó.

Kim Phi biết chắc chẳn sẽ có nhân viên hộ tống giấu nhẹm vàng bạc trong quá trình tịch thu tài sản, nhưng y không có cách nào tốt hơn, dù sao bên cạnh Giêsu còn có một .Juda, Kim Phi cũng không hy vọng tất cả nhân viên hộ tống đều nghe theo mình.

Nếu như không bị phát hiện, không tìm được bằng chứng thì xem như không biết.

Nhưng một khi bị bắt, Trương Lương sẽ lập tức xử lý mà không cần Kim Phi nói đến.

Chính vì chế độ này, mặc dù chỉ tiêu quân sự cho nhân viên hộ tống rất lớn, nhưng cũng thu được nhiều chiến lợi phẩm từ khắp nơi hơn, hoàn toàn có thể lấy chiến nuôi chiến.

Đa phần các địa chủ cường hào đều có thể lấy đi một phần vàng bạc bỏ chạy, nhưng lương thực thì không thể mang theo được.

€ó vài địa chủ vì muốn trút giận, trước khi bỏ chạy sẽ đốt trụi kho lương. Nếu gặp phải địa chủ như thế, nhân viên hộ tống sẽ tiến hành đuổi giết, một khi đuổi kịp, địa chủ phóng hỏa chắc chắn phải chết.

Thời gian trôi qua, số địa chủ dám phóng hỏa đốt lương thực ngày càng ít, lương thực họ vơ vét từ người dân đều rơi vào tay nhân viên hộ tống.

Thiết Thế Hâm đã ước tính, duy chỉ các báo cáo trữ lượng lương thực ở Xuyên Thục và đất Tấn, đã đủ để nuôi sống người dân trong hai năm rưỡi.

Kim Phi còn vì thế mà cố ý viết bài thơ Chuột nhắt để châm biếm các địa chủ và thế gia vọng tộc.

Việc cần hỏi đã hỏi xong, Trần Văn Viễn cúi người chào Kim Phi và Cửu công chúa: “Tiên sinh, bệ hạ, giờ ta sẽ quay về viết bản thảo, đến khi bản mẫu của báo làm xong, ta sẽ đưa đến cho bệ hạ và tiền sinh xem thử”

“Đi đi!"

Kim Phi gật đầu.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2195


Huyện Thanh Sơn là một huyện có khoảng cách gần Kim Xuyên nhất, ngoại trừ Kim Xuyên, nó cũng là huyện nhận được báo giấy sớm nhất.

Bởi vì chặng đường đến làng Tây Hà và đến quận Kim Xuyên xấp xỉ bằng nhau, lại năm giữa Quảng Nguyên với làng Tây Hà, lúc tất cả người buôn bán đi ngang qua huyện Thanh Sơn đều sẽ nghỉ ngơi một lúc.

Cùng đường với người giàu có, người buôn bán tiêu tiền hào phóng hơn so với dân chúng bình thường rất nhiều, người bán hàng qua lại nhiều hơn, kinh tế của huyện Thanh Sơn cũng được thúc đẩy.

Dân chúng địa phương hoặc là sẽ mở một quán trà, hoặc là sẽ giúp người bán hàng khiêng hàng hóa, tóm lại mỗi ngày đều sống khá giả hơn trước kia nhiều.

Huyện Thanh Sơn như thế này còn náo nhiệt hơn một chút so với quận Kim Xuyên.

Mặc dù tòa soạn nhật báo Kim Xuyên đã xuất bản được một thời gian rồi, trải qua thời kì mới mẻ lúc ban đầu, nhưng mỗi ngày vẫn có một lượng lớn dân chúng tụ tập dưới bục đọc báo đợi nghe báo như trước, trong đó không thiếu những dân chúng ở bên ngoài thành đã đến từ lúc trời còn chưa sáng.

Rất nhiều người, chưa kể đến vấn đề không an toàn, dân chúng phía sau cũng căn bản không nghe rõ trên đó đang nói gì.

Vì để giữ an toàn, Trần Văn Viễn đã tự mình thành lập một bục đọc báo ở bên trong và bên ngoài huyện Thanh Sơn.

Dù vậy, mỗi ngày đến thời gian đọc báo, ba bục đọc báo. vẫn chật kín người.

Hôm nay cũng như thế, dân chúng Thanh Sơn đã đợi sẵn ở bên dưới bục đọc báo.

Vừa qua giờ Thìn, người đưa thư mang theo một cái bọc nhỏ màu xanh biếc đi tới như đã hẹn.

Dân chúng dưới đài nhanh chóng nhường đường.

Sau khi người đưa thư đi lên bục đọc báo, trước tiên là nhìn dân chúng bên dưới bục một chút, sau đó mới lấy báo. giấy của ngày hôm ấy ra.

Tờ báo này là số đặc biệt, xuất bản độc quyền ở huyện Thanh Sơn, báo của các huyện khác đều là bản khác.

"Nội dung đầu tiên của ngày hôm nay chính là Kim tiên sinh với bệ hạ tự mình nói ra, tổng biên tập của nhật báo Kim Xuyên Trần Văn Viễn tiên sinh đích thân viết, tên là Không có nước, tức là không có nhài"

Người đưa thư cầm loa sắt trên bàn, bắt đầu đọc to nội dung của ngày hôm nay.

Trần Văn Viễn cũng không có nói đến chuyện gọi nhập ngũ, mà là nhắc lại những ngày tháng trước đây bị những người giàu có và quyền lực áp bức.

Dân chúng dưới bục làm gì có người nào chưa từng bị áp bức chứ? Cho nên những lời này của Trần Văn Viễn lập tức khơi dậy sự đồng tình của bọn họ.

Tiếp theo, Trần Văn Viễn mới giải thích tầm quan trọng của phi thuyền, cùng với sự xuất hiện của Hải Đông Thanh.

Nghe nói chỗ dựa lớn nhất của bên mình đã bị người ta đánh hạ, những người giàu có và quyền lực đều có thể phản công bất cứ lúc nào, dân chúng dưới bục lập tức nổ tung.

"Mới có mấy ngày tốt lành, sao địa chủ lại quay về rồi?" "Vậy phải làm sao bây giờ?”

Lúc này không ít dân chúng đều sợ hãi đến mức sắc mặt tái nhợt, thậm chí có người còn khóc luôn tại chỗ.

Nếu chưa từng được sống những ngày tốt đẹp như vậy thì không sao, dù sao đều bị địa chủ áp bức từ đời này sang đời khác.

Nhưng đã từng có một khoảng thời gian được sống yên bình dưới tay của Kim Phi, muốn để bọn họ quay về thời kỳ khó khăn trước kia, ai có thể chịu được chứ?

Người đưa thư đợi một lúc, cảm thấy cũng tạm được rồi, mới lấy gậy gỗ đập vào chiêng đồng bên cạnh.

Lúc này dân chúng mới dần dần yên tĩnh lại.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2196


"Vậy mọi người có muốn để địa chủ quay lại không?” Người đưa thư lại hỏi.

"Không muốn!" Dân chúng đáp lời.

"Kim tiên sinh từng nói, còn da lông mọc, còn cây đâm chồi! Không có nước, tức là không có nhài"

Người đưa thư đột nhiên hét lên khản cả tiếng: "Muốn bảo vệ cuộc sống tốt đẹp này của chúng ta, chỉ dựa vào một mình tiên sinh thì không đủ, còn cần đến tất cả chúng tai"

Địa chủ muốn quay về bóc lột chúng ta, người giàu có muốn quay về tiếp tục áp bức chúng ta! Mọi người có bằng lòng không?"

"Không băng lòng!" Nhóm dân chúng gào lên.

"Vậy thì gia nhập quân Trấn Viễn đi, cầm vũ khí lên, cùng nhau bảo vệ quê hương của chúng tai"

Người đưa thư giơ nằm tay lên và hét lên: "Không có nước, tức là không có nhàiI"

"Không có nước, tức là không có nhài"

Dân chúng cũng giơ năm tay lên hò hét.

Cảnh tượng tương tự, còn phát sinh ở hai bục đọc báo bên ngoài huyện Thanh Sơn, cũng như các làng quê và thị trấn ở bên trong.

Mặc dù người đưa thư không phải nhà hùng biện, cũng không hiểu kích động lòng người là gì, nhưng bọn họ chỉ đọc. theo những gì mà Trần Văn Viễn viết ra, đã khiến cho cả huyện Thanh Sơn đều sôi sục.

Bởi vì dân chúng tự biết những ngày tháng trước đây như thế nào, cũng quý trọng cuộc sống hiện tại.

Điều này có tác dụng hơn bất cứ bài diễn thuyết nào.

Ngoài ra, Kim Phi còn công khai đảm bảo rằng tham gia vào quân đội sẽ có tiền trợ cấp hàng tháng, nếu chết trận cũng có trợ cấp, càng khiến cho dân chúng có thêm một liều thuốc an thần.

Vì vậy, sáng hôm ấy có không ít dân chúng đến báo tên đăng ký.

Kim Phi biết được tin này, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.

Dân chúng huyện Thanh Sơn sẵn lòng hưởng ứng, dân chúng ở những nơi khác tại Xuyên Thục cũng sẽ đi theo.

Có thể không cần dùng đến sức mạnh để chinh phục, Kim Phi cũng không muốn dùng.

"Nói với Trần Văn Viễn, bảo anh ta từng bước mở rộng khu vực phát hành số đặc biệt theo từng huyện, ngươi tổ chức đội Chung Minh phối hợp thống kê tân binh, bố trí công việc, để Lương ca nhanh chóng sắp xếp huấn luyện tân binh.

Kim Phi nhìn về phía Tiểu Ngọc bố trí truyền tin. Trước mắt có quá ít nhân lực, nếu như tất cả đều ở khu vực chiêu mộ binh lính, chỉ làm công tác thống kê, bố trí và

huấn luyện tân binh sẽ là một công trình lớn.

Vì thời kỳ ổn định, sau khi Kim Phi với Cửu công chúa bàn bạc xong thì quyết định gọi nhập ngũ theo từng huyện một.

"Ta hiểu rồi!" Tiểu Ngọc gật đầu, lấy một cuốn sổ nhỏ ra ghỉ lại.

"Đúng rồi, bên Đảng Hạng đã trả lời chưa?" Kim Phi hỏi.

Sau khi biết Đảng Hạng đã bắt giữ những nhân viên hộ tống và nhân viên thương hội, việc đầu tiên mà Kim Phi làm là phát người truyền tin cho người phòng thủ ở biên giới của Đảng Hạng, yêu cầu bọn họ thả người.

Đồng thời còn lập tức tập hợp người, ngựa ở vùng biên cảnh Hi Châu, chuẩn bị tùy thời có thể tiến đánh Đảng Hạng.

Mặc dù không có phi thuyền, nhưng tên tuổi của tiêu cục Trấn Viễn cũng có thể khiến cho quân đội ở biên giới của Đảng Hạng cực kỳ e sợ.

Trước mắt, người phụ trách biên giới của Đảng Hạng tên là Lý Tam Quần đang đối đầu với nhân viên hộ tống của Hi Châu, người này cũng là họ hàng xa của hoàng đế hiện tại.

Sau khi Lý Tam Quần biết được yêu cầu của Kim Phi, đầu tiên là phái người trả lời, nói hắn đã báo cáo yêu cầu của Kim Phi lên triều đình Đảng Hạng, đề nghị Kim Phi đợi thư trả lời.

Mặc dù Kim Phi rất tức giận, nhưng cũng không rảnh rỗi để phái người tiến đánh Đảng Hạng, chỉ có thể vừa phái người tiếp tục tập hợp nhân lực, vừa sắp xếp người thúc giục bên phía Đảng Hạng.

Vì để đề phòng người Đảng Hạng giết hại nhân viên hộ tống và nhân viên thương hội bị bät, Kim Phi còn phái người đưa Lý Kế Sơn đến tiền tuyến, tời trước mặt hoàng đế Đảng Hạng, để hẳn mỗi ngày đi dạo hai vòng trên bục cao, uy h**p. người Đảng Hạng.

Theo lý thì bên phía Đảng Hạng đáng lẽ phải nên trả lời từ sớm rồi mới phải, nhưng vẫn luôn không có tin tức gì.

Kim Phi chờ đến mức sốt ruột, cũng lo lắng cho sự an toàn của những nhân viên hộ tống và nhân viên thương hội bị bắt kia.

"Hôm nay bên Hi Châu truyền tin tới, nói bọn họ đã đi hỏi Lý Tam Quần rồi, Lý Tam Quần nói rằng hoàng đế Đảng Hạng phái một sứ giả đến đàm phán, có lẽ mấy ngày nữa sẽ tới." Tiểu Ngọc đáp.

"Phái nhân viên chuyên môn qua đây?”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2197


Trước đó Đại Tráng đang chiến đấu ở đất Tần, sau khi Hải Đông Thanh xuất hiện, Kim Phi đã lệnh cho Đại Tráng thu nhỏ toàn bộ chiến tuyến lại, từ thế tấn công chuyển sang thế phòng thủ.

Kim Phi còn yêu cầu Đại Tráng bảo vệ thành trì đã chiếm được, còn phải huy động nhân lực tập hợp về phía Hi Châu, để đề phòng nếu quân Đảng Hạng từ Hi Châu tới, thì tiêu cục cũng đã có phòng bị từ trước.

Đối với Đại Tráng, mệnh lệnh này của Kim Phi gần như là một nhiệm vụ bất khả thi.

Bởi vì các nhân viên hộ tống tiến vào đây quá thuận lợi, rất nhiều quyền quý hào tộc ở đây đã bỏ chạy từ lâu, phủ binh cũng đã giải tán.

Đại Tráng cho mọi người qua cướp thành trì, chiêu mộ dân quân, thành lập quân đội, duy trì trật tự ổn định.

Trong quá trình này, đội Chung Minh sẽ tiến hành chia đất cho dân địa phương.

Tới lúc chia ruộng xong, dân quân cũng không còn nhiều nữa.

Tiền triển thuận lợi như vậy, tốc độ mở rộng cũng cực kỳ nhanh, nhân lực luôn trong trạng thái không đủ dùng.

Đột nhiên bây giờ Kim Phi lại bảo anh ta điều động thêm người, quả thật khiến Đại Tráng khó xử.

Nhưng Đại Tráng vẫn hiểu được vì sao Kim Phi lại phải làm vậy, nên bất chấp mọi loại áp lực, anh ta điều động hơn hai nghìn binh mã từ các quận, đi tới Hi Châu nhanh nhất có thể.

Mặc dù phần lớn nhân viên hộ tống và nhân viên của thương hội trong Đảng Hạng đều đã bị bắt giữ, nhưng trước đó Hàn Phong đã sắp xếp không ít mật thám tiến vào trong Đảng Hạng, mà những mật thám này chủ yếu vẫn được giữ trong bóng tối, lần này may mản thoát.

Mật thám truyền tin tới, doanh trại chinh chiến phía Nam đối diện với Hi Châu và Thanh Thủy Cốc ngày trước bỏ hoang, nhưng gần đây lại xuất hiện binh lính Đảng Hạng, còn có không ít thợ thủ công đang sửa chữa doanh trại, mục đích là gì không cần nói cũng biết.

Mật thám còn phát hiện khắp nơi trong Đảng Hạng đều có dấu hiện đại quân sắp xuất phát.

Tuy rằng tạm thời chưa thể thăm dò số người cụ thể của chúng, nhưng Thiết Thế Hâm tổng hợp các tình báo từ nhiều nơi lại, ước chừng đại quân Đảng Hạng phải phái tới hơn 150.000 quân.

Trong 150.000 quân này, có khoảng năm vạn quân xuất phát về phía Thanh Thủy Cốc, còn 100.000 quân còn lại đang xuất phát về hướng Hi Châu.

Cộng thêm 20.000 quân biên phòng đang ở Hi Châu, cộng lại khoảng 120.000 quân.

Mà số nhân viên hộ tống lại ít, ở thành Hi Châu, các nhân viên hộ tống chỉ có hai đại đội quân phòng thủ, tổng cộng cũng chỉ hơn hai trăm người.

Dù có cộng thêm hai nghìn người Đại Tráng mới tập kết được, cũng chỉ mới hơn hai nghìn người, còn không bằng số lẻ của quân địch!

Nếu còn ở Thanh Thủy Cốc, các nhân viên hộ tống có thể lợi dụng địa hình hiểm trở, đối đầu với quân địch, nhưng ngoài thành Hi Châu này là cả một vùng đất rộng lớn, thích hợp nhất cho ky binh cưỡi ngựa.

Cho dù nhân viên hộ tống có đưa cung nỏ hạng nặng, máy bắn đá, lựu đạn, giáp đen thì với loại địa hình này vẫn không thể đánh thắng quân địch.

Dẫu sao ky binh của Đảng Hạng cũng vô cùng mạnh.

Lúc trước Thiết Ngưu tấn công được hoàng thành của Đảng Hạng là nhờ vào phi thuyền và bom chớp sáng.

Giống như Hải Đông Thanh khắc chế phi thuyền, vừa hay bom chớp sáng cũng khắc ngựa chiến.

Mật thám truyền tin tới, doanh trại chinh chiến phía Nam đối diện với Hi Châu và Thanh Thủy Cốc ngày trước bỏ hoang, nhưng gần đây lại xuất hiện binh lính Đảng Hạng, còn có không ít thợ thủ công đang sửa chữa doanh trại, mục đích là gì không cần nói cũng biết.

Mật thám còn phát hiện khắp nơi trong Đảng Hạng đều có dấu hiện đại quân sắp xuất phát.

Tuy rằng tạm thời chưa thể thăm dò số người cụ thể của chúng, nhưng Thiết Thế Hâm tổng hợp các tình báo từ nhiều nơi lại, ước chừng đại quân Đảng Hạng phải phái tới hơn 150.000 quân.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2198


Dù có cộng thêm hai nghìn người Đại Tráng mới tập kết được, cũng chỉ mới hơn hai nghìn người, còn không bằng số lẻ của quân địch!

Nếu còn ở Thanh Thủy Cốc, các nhân viên hộ tống có thể lợi dụng địa hình hiểm trở, đối đầu với quân địch, nhưng ngoài thành Hi Châu này là cả một vùng đất rộng lớn, thích hợp nhất cho ky binh cưỡi ngựa.

Cho dù nhân viên hộ tống có đưa cung nỏ hạng nặng, máy bắn đá, lựu đạn, giáp đen thì với loại địa hình này vẫn không thể đánh thắng quân địch.

Dẫu sao ky binh của Đảng Hạng cũng vô cùng mạnh.

Lúc trước Thiết Ngưu tấn công được hoàng thành của Đảng Hạng là nhờ vào phi thuyền và bom chớp sáng.

Giống như Hải Đông Thanh khắc chế phi thuyền, vừa hay bom chớp sáng cũng khắc ngựa chiến.

Kim Phi bất lực thở dài: “Chỉ mong Thiết Tử có thể kiên trì tới khi Trấn Viễn số 1 tới!"

Bên ngoài thành Du Quan chính là Đông Man, nơi Hải Đông Thanh nhiều tới mức thừa thãi.

Chỉ cần bố trí mấy con Hải Đông Thanh ở bên ngoài là đã có thể chặn được tất cả bồ câu đưa thư muốn vào hay ra thành.

Trấn Viễn số 1 là chiếc thuyền hơi nước đầu tiên Kim Phi chế tạo ở Đông Hải, ngày hôm qua đã nó đã mang theo các. loại vật tư xuất phát tới Đông Hải, rồi từ Đông Hải tới phía Bắc của Bột Hải, tiếp tế cho Lưu Thiết.

“Ca ca của ta làm việc ổn thỏa như vậy, nhất định có thể kiên trì được!”

Tiểu Ngọc nhìn về phía Đông Bắc, cầu nguyện cho ca ca của mình.

Ở thành Du Quan, Lưu Thiết - người mà Kim Phi và Tiểu Ngọc nói tới, bây giờ đang đứng trên thành, vẻ mặt nghiêm TÚC.

Ngày Tấn vương tấn công đội bay, người Đông Man cũng bắt đầu tấn công vào thành Du Quan.

Đầu tiên Lưu Thiết phái ra bốn chiếc phi thuyền, chuẩn bị ném bom xuống đoàn ky binh của quân địch.

Nhưng phi thuyền vừa mới ra khỏi thành, người Đông Man đã thả ba con Hải Đông Thanh ra.

Phi thuyền bị Hải Đông Thanh xé rách túi cầu ngay trước mắt các nhân viên hộ tống, rơi xuống đất, nát hết cả người.

Lưu Thiết còn chưa kịp sai người ra đưa thi thể của đồng đội và phi thuyền về, ky binh của Đông Man đã ào tới.

Trận chiến tấn công thành tàn khốc diễn ra từ đó.

Các nhân viên hộ tống không ngờ quân địch có thể phá hỏng cả phi thuyền, bị đánh không kịp trở tay. Chờ tới khi Lưu Thiết ổn định lại tinh thần của cả đội để tiến hành phòng ngự, ky binh của người Đông Man đã tới ngay dưới chân thành.

Cũng may Lưu Thiết làm việc từ trước tới nay vẫn luôn ổn thỏa, cho dù có phi thuyền và bom chớp sáng áp chế được ky binh, nhưng ngay sau khi tiếp nhận thành Du Quan, anh ta vẫn lắp không ít xe ném đá ở trên tường thành.

Nhờ vậy, họ mới có thể chống đỡ kịp thời cuộc tấn công này của người Đông Man.

Đặc biệt máy bắn đá phát huy công dụng rất lớn.

Để đánh bại quân địch, Lưu Thiết không chỉ cho đá vào xe ném đá mà còn bỏ cả dầu hỏa và bom chớp sáng vào.

Loại hỗn hợp này có sức sát thương lớn hơn nhiều so với chỉ mình đá.

Mỗi lần dùng xem đá đều có thể gây thương vong cho. người Đông Man.

Tương đối mà nói, lực sát thương của cung nỏ hạng nặng đã yếu hơn nhiều.

Khi bắn thẳng, cung nỏ hạng nặng như một chuỗi xâu, một mũi tên có thể bắn xuyên qua nhiều ky binh cùng một lúc, nhưng bắn xuống từ trên tường thành, một mũi tên chỉ có thể bắn chết được một ky binh.

Còn nếu không may, ngắm không chính xác, có khi không bản trúng cái nào.

Sau khi phát hiện được điều này, Lưu Thiết lập tức sai người dỡ hầu hết cung nỏ hạng nặng xuống, thay bản xe ném đá.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2199


Lần đầu tiên tấn công thành, không ít ky binh Đông Man đã bị máy bản đá bản chết, lần thứ hai tấn công thành, người Đông Man đã rút kinh nghiệm, ky binh phân tán ra khắp nơi.

Lần đầu tiên tấn công thành, một lần phát động máy bắn. đá có thể bản chết ít nhất ba bốn tên ky binh, nhưng lần thứ hai tấn công thành, một lần phát động chỉ có thể đánh chết một hai tên.

Có lúc đối phương phản ứng nhanh hơn thì còn không bản chết được tên nào.

Lưu Thiết liếc mắt đã nhìn thấu âm mưu của đối phương, nhưng không dám ngừng tấn công.

Bởi vì máy bản đá được lắp đặt trên tường thành có điểm mù, một khi ky binh Đông Man lao tới kế bên tường thành, máy bản đá sẽ không bản tới được.

Trong thời đại của vũ khí lạnh, chiến đấu công thành là một trong những phương thức chiến đấu khốc liệt nhất.

Đặc biệt là sau khi phe công thành đến gần tường thành, mức độ tàn khốc của trận chiến sẽ lập tức tăng lên!

Người Đông Man giơ khiên lên, nối tiếp nhau leo từng bậc thang lên tường thành, nhân viên hộ tống bèn ném lựu đạn hoặc vò dầu hỏa từ trên xuống, ngăn cản kẻ địch.

Trong một khoảng thời gian, ở ngoài thành Du Quan, tiếng nổ và tiếng hét thảm thiết cứ vang bên tai không dứt.

Ở khắp mọi nơi bên ngoài tường thành, có thể thấy binh lính bị lửa thiêu rụi cả người đang kêu thảm thiết rồi rơi xuống, lúc rơi còn đang liều mạng dập ngọn lửa trên người.

Nhưng trên người bọn chúng dính dầu hỏa, ngọn lửa căn bản không thể bị dập tắt được.

Từng chiếc thang công thành bị lựu đạn làm nổ tung, binh lính Đông Man đang ở trên thang cũng bị sóng xung kích đẩy ngã xuống đất.

Cho dù không ngã chết ngay tại chỗ, cũng sẽ bị ngựa chiến lao tới giãm chết.

Nhân viên hộ tống ở vị trí phòng thủ trong trận chiến công thành có được ưu thế rất lớn, nhưng cũng không phải tuyệt đối an toàn.

Cưỡi ngựa băn cung là khóa huấn luyện mà mỗi nam nhân Đông Man từ nhỏ đã phải tiếp nhận, thế nên kỹ thuật bắn cung của phần lớn người Đông Man đều ở mức tiêu chuẩn trở lên.

Sau khi lao tới phía dưới tường thành, người Đông Man rốt cuộc cũng có thể bắt đầu đánh trả.

Không ít nhân viên hộ tống lúc thò người xuống để ném lựu đạn và vò dầu hỏa đã bị người Đông Man bản trúng.

Mặc dù phần lớn chỉ bị bắn trúng cánh tay, nhưng người Đông Man đã tẩm độc lên mũi tên, một khi bị bản trúng, cánh tay sẽ cực kì đau nhức, nếu như không xử lý kịp thời, có thể cả cánh tay bị trúng tên cũng không giữ lại được.

Thế nên một khi có nhân viên hộ tống bị trúng tên, thì nhất định phải mau chóng dẫn đến bên quân y xử lý vết thương.

Tính cả nhân viên hộ tống giúp dẫn người đi, mỗi một lần có nhân viên hộ tống trúng tên, thì chẳng khác nào nhân lực đã tạm thời giảm đi hai người.

Việc này đối với số lượng nhân viên hộ tống vốn đã ít ỏi, chắc chắn là khó càng thêm khó.

Cũng may là thương vong của người Đông Man nhiều hơn.

Đợt công thành thứ hai kéo dài nửa giờ, bên dưới tường thành, xác người Đông Man hoàn toàn phủ kín mặt đất.

Bên dưới mấy điểm chính của đợt công thành, xác chết ước chừng xếp thành mấy tầng.

Nơi xa hơn một chút, khắp nơi đều là xác người Đông Man bị máy bản đá đánh chết!

Trên chiến trường rất dễ thấy ngựa chiến mất chủ nhân, bị tiếng nổ dọa sợ chạy tán loạn khắp nơi.

Khắp nơi đều là tiếng hét thảm thiết của người bị thương, cùng với tiếng kêu gào của ngựa chiến bị thương.

Nhưng người Đông Man đã rút lui, bọn chúng cũng không định cứu chữa cho những người bị thương.

Tiếng hét thảm thiết kéo dài liên tục từ xế chiều đến đêm khuya mới dần dần dừng lại.
 
Back
Top Dưới