Đô Thị Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2080


“Để ta xem thử” Trần Văn Viễn nhận lấy bản thảo, cúi đầu nhìn.

Đây là một tờ giấy kích cỡ bằng giấy a4, bản in mẫu được chia thành bốn phần, lần lượt là thời sự, quân sự, nông nghiệp và phần thảo luận.

“Thời sự chủ yếu truyền đạt chính sách cho dân chúng, để dân chúng hiểu, dần hình thành sự đồng cảm. Quân sự thì truyền đạt tình hình chiến đấu mới nhất của tiêu cục Trấn Viễn, tăng cảm giác an toàn cho người dân.”

Kim Phi giới thiệu tiết lần nông nghiệp truyền đạt những kiến thức nông nghiệp là chủ yếu, hướng dẫn người dân làm ruộng, thời kỳ sau thì tuyên truyền diện mạo của một vài nông thôn, cùng với những tình huống xuất hiện điển hình và một số nhân vật điển hình của nông thôn.

Phần cuối cùng của tờ báo là phần thảo luận, coi như để sang một bên của bản in, nếu không có nội dung gì có thể phát hành, vậy cứ in kịch bản của đoàn ca múa nhạc lên là được”

“Tiên sinh, ta viết kịch bản thì được, nhưng ta có biết đánh giặc, biết làm nông đâu.”

Trần Văn Viễn gãi đầu, mặt đầy khó xử nói.

“Cho nên ngươi phải mau tìm ký giả đến giúp ngươi” Kim Phi cười nói.

“Ký giả?” Trần Văn Viễn càng bối

“Ký giả là gì?”

“Ngươi có thể hiểu ký giả là người ghi chép lại thời đại. Công việc chủ yếu của họ là dùng thái độ chân thực nhất, góc nhìn khác quan nhất để ghi lại những chuyện đã xảy ra của thời đại”

Kim Phi nghĩ một lúc, giải thích với anh ta: “Ngươi không. biết đánh giặc, không biết trồng trọt phải không? Vậy thì ngươi tìm vài người biết đánh giặc, biết trồng trọt, tìm cả người biết viết văn nữa về đây. Công việc của ngươi là xét duyệt xem báo họ viết có chân thực hay không!”

“Ta hiểu rồi!" Trần Văn Viễn gật đầu bừng tỉnh: “Ngày mai †a sẽ đi tuyển người luôn.”

“Năng lực quan trọng nhất của ký giả không phải viết báo, mà là những sự kiện được ghi chép một cách chân thực nhất. Còn phải dũng cảm vạch trần điều ác kẻ ác, lúc chọn người, nhất định phải chú ý những điểm này. Nhớ kỹ chưa?” Kim Phi nhắc nhở.

“Nhớ kỹ rồi” Trần Văn Viễn gật đầu. “Vậy ngươi đi làm việc đi.” Kim Phi phất tay nói.

Sau khi Trần Văn Viễn đi khỏi, Kim Phi lại sai người gọi Tiểu Ngọc tới.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

“Có hai chuyện.” Hợp tác với Tiểu Ngọc lâu như vậy, Kim Phi bèn đi thẳng vào vấn đề: “Thứ nhất, chọn ra một người trong tổ quen với công việc phân đất, bảo người đó liệt kê những vấn đề thường gặp trong công tác phân đất, cùng với cách giải quyết rồi tổng hợp lại, sau đó mau chóng xây dựng quy trình phân chia ruộng đất tiêu chuẩn.”

“Vâng!” Tiểu Ngọc gật đầu.

Sau khi đội Chung Minh ba được thành lập, vẫn luôn do. người phụ trách là cô ấy lãnh đạo, Tiểu Ngọc cũng là ngươi hiểu rõ nhất công tác phân đất.

“Chuyện thứ hai, tuyển một lượng lớn người đưa thư trên khắp Xuyên Thục.”

Kim Phi làm theo khuôn mẫu bưu cục và phạm vi công việc ở kiếp trước, trình bày cho Tiểu Ngọc nghe kế hoạch của y, cùng với yêu cầu về người đưa thư.

“Tiên sinh, lập tức bố trí một mạng lưới lớn như vậy, sợ rằng phải tốn không ít thời gian.” Tiểu Ngọc cau mày.

“Chờ Tiểu Bắc về, ta sẽ giao cho muội ấy cùng phối hợp. công việc của hợp tác xã mua bán với cô.”

“Vậy thì không thành vấn đề” Tiểu Ngọc vội vàng gật đầu.

Tiền thân của hợp tác xã mua bán chính là thương hội Kim Xuyên, qua hơn một năm phát triển, toàn bộ các thị trấn nhỏ, cùng với một số làng lớn của Kim Xuyên đều đã có chỉ nhánh của hợp tác xã mua bán .

Thời đại tràn đầy sức sống nhất của một công ty, thông thường chính là thời kỳ xây dựng sự nghiệp này.

Quốc gia cũng giống như vậy.

Đại Khang mới vừa mới bắt đầu những bước đầu, từ Kim Phi, Cửu công chúa cho đến tiêu cục Trấn Viễn và những cán bộ nhân viên công tác khác ở phía dưới.

Sáng sớm ngày thứ hai, Tiểu Ngọc và Đường Tiểu Bắc truyền đạt mệnh lệnh của Kim Phi cho những bộ phận khác.

Hợp tác xã mua bán ở các nơi sau khi nhận được lệnh, lập tức bắt đầu xem xét tuyển chọn người thích hợp cho công việc đưa thưa.

Quả thực không tìm được nhân công phù hợp, chỉ đành chọn một nhân viên của hợp tác xã mua bán tạm thời nhận nhiệm vụ này.

Cùng triển khai hành kế hoạch với hợp tác xã mua bán còn có xưởng in ấn và xưởng làm giấy.

Tốc độ của Trần Văn Viễn là nhanh nhất, mới có ba ngày mà anh ta đã tìm được bốn ký giả, chia công tác riêng theo bốn mục dựa trên bản mẫu của Kim Phi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2081


Nhật báo Kim Xuyên là tờ báo đầu tiên ở thế giới này và được định sẵn là sẽ được ghi vào trong sử sách, vì vậy Kim Phi rất coi trọng nội dung của số đầu tiên.

Những ngày gần đây, y thường xuyên đến ban biên tập của Trần Văn Viễn, tự mình chỉ đạo các ký giả do Trần Văn Viễn tuyển dụng cách viết bản thảo tin tức.

Bận rộn đến ngày thứ mười, Hàn Phong trở về.

“Tiên sinh, công tác phân chia đất đai ở huyện Vĩnh Nhạc đã kết thúc toàn diện.”

Hàn Phong đưa ra một chồng giấy viết tay, "Đây là bản tóm tắt công việc."

Kim Phi nhận tập giấy vừa xem vừa hỏi: “Đại Cẩu Tử biểu hiện thế nào?”

Đại Cẩu Tử là thành viên đầu tiên của đội Chung Minh, chủ trì công việc phân chia khu vực đất đai, cũng là một lần thử sức, Kim Phi rất mong chờ vào biểu hiện của anh ta.

“Biểu hiện tốt lắm, ta đã phái người âm thầm theo dõi bọn họ, không phát hiện sai phạm làm việc bất công gây rối kỷ cương, toàn bộ đất đai đều được phân chia bằng cách rút thăm.

Hàn Phong trả lời nói “Xong việc ta phái người đi thăm hỏi, người dân địa phương cũng khá hài lòng.”

“Hài lòng là tốt.” Kim Phi gật gù, tiếp tục hỏi “Vậy ngươi cảm thấy nếu chúng ta rút người về, chỉ để lại một tiểu đội ở huyện Vĩnh Nhạc thì có thể kiểm soát được tình hình không?”

Thực tế, hiện tại Xuyên Thục có rất nhiều nơi đều do một tiểu đội nhân viên hộ tống trấn thủ một huyện thành.

Nhưng Xuyên Thục có thể coi như là căn cứ chính của Kim Phi, bởi vì công cuộc ra công cứu giúp năm trước đã giúp Kim Phi và tiêu cục Trấn Viễn xây dựng một nền tảng quần chúng vững chắc.

Nhưng huyện Vĩnh Nhạc thì khác.

Tiêu cục Trấn Viễn chưa từng đặt chân đến đó, đây là lần đầu tiên.

Hơn nữa khu vực xung quanh huyện Vĩnh Nhạc trước mắt trên danh nghĩa vẫn là địa bàn của Tân vương.

Trong trường hợp này, chỉ để lại một tiểu đội hộ tống ở huyện Vĩnh Nhạc, nếu kẻ địch tấn công dữ dội, họ sẽ không thể ngăn cản được.

Nhưng Hàn Phong lại tự tin nói “Tiên sinh, đừng nói một tiểu đội, chỉ để một người là đã đủ rồi!”

“Một người là đủ?” Kim Phi kinh ngạc.

“Tiên sinh, ngài không biết sau khi được giao đất, người dân huyện Vĩnh Nhạc vui mừng như thế nào đâu."

Hàn Phong: “Bây giờ trong lòng người dân huyện Vĩnh Nhạc, ngài là Bồ Tát hạ phàm, tiêu cục Trấn Viễn của chúng ta chính là thiên binh thiên tướng, ai dám làm khó chúng ta, người dân là người đầu tiên không cam lòng, sẽ xé xác bọn chúng!”

“Chà, được lòng dân là có được thiên hạ mài!” Kim Phi nhịn không được cảm khái.

Người dân Đại Khang trước kia đã bị áp bức quá độc ác, họ cũng rất dễ thỏa mãn.

Đất tốt hay xấu không quan trọng, chỉ cần lấy được đất là họ sẽ biết ơn.

Kim Phi không khỏi nghĩ tới một câu ở đời trước: 'Tất cả đều nhờ có người cùng ngành.

“Tiên sinh, ta cảm thấy chúng ta có thể để lại một tiểu đội ở Vĩnh Nhạc, không những có thể uy h**p các khu vực xung quanh, còn có thể chiêu mộ những người trẻ tuổi trong khu vực để huấn luyện bọn họ, để bọn họ tự mình làm việc ở các quận huyện xung quanh."
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2082


Hiện giờ Tần vương đã chạy, cường hào địa chủ ở quận Hà Trung cũng giống như chim sợ cành cong, hoàn toàn không có ý chí phản kháng nào, sự phản kháng trong công tác phân chia đất đai là rất nhỏ, hoàn toàn có thể làm thí điểm mở rộng.

Chắc chắn sẽ còn nhiều lỗ hổng trong việc chia đất theo. cách này nhưng tốc độ sẽ nhanh hơn rất nhiều.

Trong thời điểm bất ổn định, không có giải pháp nào toàn vẹn được cả.

Đây là phương pháp nhanh nhất mà Kim Phi có thể nghĩ ra để đưa người dân thoát khỏi vũng lầy.

“Có thể lấy huyện Vĩnh Nhạc làm thí điểm, thử xem sao, nhưng nhất định phải làm tốt công tác giáo dục và giám sát tư tưởng. Một khi phát hiện người trong địa phương có hành Vi sai tt ì lợi ích cá nhân thì phải ngăn chặn ngay lập tức!" Kim Phi đề nghị.

“Ta sẽ phái người đi giám sát." Hàn Phong vội vàng gật đầu.

“Đúng rồi, lúc mấy người Đại Cẩu Tử chia đất thì có nói với người dân răng thời hạn hiệu lực của việc giao đất là ba năm không?”

Trước khi chia đất, đội Chung Minh sẽ luôn thông báo như vậy cho người dân.

Như vậy thì ngay cả khi việc giao đất này có điều gì bất hợp lý thì sau ba năm cũng có thể điều chỉnh lại.

Kim Phi tin rằng trong ba năm, y chắc chăn sẽ có thể bình định được toàn bộ Đại Khang, cũng có thể vạch ra quy trình phân chia đất đai hợp lý và chỉ tiết hơn.

“Đã thông báo!” Hàn Phong gật đầu.

“Vậy cứ thử xem sao.”

Kim Phi lại hỏi Hàn Phong một số vấn đề khác, y đang chuẩn bị đi ăn thì Tiểu Ngọc mang theo một đống văn kiện đi vào.

Khi các nhân viên hộ tống chiếm giữ được nhiều địa bàn hơn thì ngày càng có nhiều việc cần phải giải quyết.

Có một số việc có thể giao cho người khác, nhưng có một số việc nhất định phải do Kim Phi hoặc Cửu công chúa quyết định..

Hiện giờ Cửu công chúa có thai, Kim Phi bèn chủ động gánh vác rất nhiều việc triều chính, đã mấy ngày không đến phòng thí nghiệm.

Phê sửa xong giấy tờ thì đã là chiều muộn, Kim Phi vốn dĩ định đến phòng thí nghiệm, nhưng nghĩ chốc nữa là ăn cơm chiều rồi thì đổi ý, dẫn Bắc Thiên Tâm và Thiết Chùy chạy đến tòa soạn báo.

Họ chưa vào đến cửa thì nghe tiếng Trần Văn Viễn đang quát măng.

“Đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, cái chúng ta đang viết bây giờ là một bản tin chứ không phải một câu chuyện, cần phải chân thật, cần phải khách quan công chính, ngươi đang viết cái gì đây? Cầm về viết lại!”

Sau đó một người trẻ tuổi cúi gằm mặt đi ra từ trong phòng.

Kim Phi bước vào văn phòng, cầm bản thảo trên bàn của Trần Văn Viễn lên xem.

Chàng trai trẻ vừa rồi là ký giả phụ trách bộ phận quân sự, bài báo nói về trận chiến tiêu diệt Đảng Hạng ở Thanh Thủy Cốc.

Có lẽ trong đó có cảm xúc sùng bái cá nhân, cũng có thể là nghe tiên sinh kể chuyện nhiều quá, ký giả này đã thần thánh hóa Kim Phi trong bài báo.

Kim Phi chỉ vẫy tay một cái, thiên lôi giáng xuống, đánh chết vô số ky binh Đảng Hạng...

Trong bản thảo xuất hiện mấy lần cảnh tượng tương tự, Kim Phi đọc mà dở khóc dở cười.

Bắc Thiên Tâm đứng ở bên cạnh Kim Phi, cũng đọc bản thảo một lượt, cười nói: “Viết như vậy không phải tốt sao? Như vậy thiên hạ sẽ cho rằng chàng có quyền năng, sẽ sợ hãi chàng, trước kia Hoàng đế không phải đều tự xưng con trời đó sao:

“Bọn họ là bọn họ, ta là ta!” Kim Phi nói “Ta chưa bao giờ nghĩ đến việc mình là con trời, cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc thâu tóm thiên hạ băng cách hù dọa người dân!"

Cùng với sự phát triển của công nghiệp và phổ cập giáo dục, phương pháp ngu dân của chế độ phong kiến chẳng mấy chốc sẽ mất đi tác dụng.

Cho nên Kim Phi chưa bao giờ nghĩ đến việc dựa vào thủ đoạn lừa dân để thống trị thiên hạ.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Ngược lại, Kim Phi mong người dân hiểu rõ hơn, để những người cai trị tương lai có cảm giác khủng hoảng hơn, có thể hạn chế hết mức xuất hiện loại Hoàng đế tàn bạo như trong lịch sử phong kiến, làm những việc người than trời trách.

“Trước đây bọn họ chưa từng viết, có thể không quen, ngươi cũng không nhất thiết phải nóng vội mà tức giận."

Kim Phi cười nhìn về phía Trần Văn Viễn: “Nếu cậu ta muốn viết về trận chiến Thanh Thủy Cốc thì đừng để cậu ta đi nghe tiên sinh kể chuyện bậy bạ, bảo cậu ta tập trung đi tìm các cựu lính đã xuất ngũ rồi phỏng vấn một chút.”

“Nhưng thời gian không còn nhiều nữa!"

Trần Văn Viễn nói: “Các trang báo khác đã xác định xong rồi, ba ngày sau là có thể phát hành, bây giờ chỉ còn thiếu trang quân sự thôi!”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2083


“Triệu Nhạc, ông Triệu!"

Kim Phi nói: "Ông ấy từng là trợ tá của Phạm tướng quân của quân Trấn Bắc, đã ở trong quân đội nửa đời người, am hiểu binh pháp, cũng rõ về thế cục của biên giới phía Bắc, về vấn đề quân sự, ngươi có thể xin ý kiến của ông ấy!”

"Tiên sinh quen biết được nhân tài như vậy, sao không nói cho ta biết sớm?" Trần Văn Viễn ngạc nhiên nói: “Vậy ta có thể mời ông ấy làm quân sư cố vấn được không?”

“Nếu ông ấy đồng ý tới đây, đương nhiên ta không có ý kiến gì." Kim Phi cười nói.

Lúc trước ở Thanh Thủy Cốc, Triệu Nhạc lấy danh nghĩa Phàm tướng quân đi giám sát Kim Phi, giữa hai người còn có chút lộn xộn không vui.

Nhưng sau đó, Kim Phi liên tục chuyển bại thành thắng, Triệu Nhạc đã hoàn toàn bị thuyết phục, bắt đầu hết lòng giúp đỡ Kim Phi kiểm soát Đảng Hạng.

Sau khi biết Kim Phi lập được đại thẳng ở Thanh Thủy Cốc nhưng chỉ được ban thưởng một cái hư danh, ông ta còn bất bình thay Kim Phi.

Khi Kim Phi rời khỏi Thanh Thủy Cốc, ông Triệu vẫn rất lưu luyến không nỡ.

Cách đây không lâu khi đến đất Tân, Kim Phi và Khánh Hoài có nói chuyện về Triệu Nhạc, mới biết năm ngoái trời giá rét, thành Vị Châu lại lạnh, ông ta đã cảm nhiễm phong hàn nên đã về quê dưỡng bệnh.

Cũng vào thời điểm đó, Kim Phi mới biết được hóa ra ông Triệu cũng là người Kim Xuyên.

“Tiên sinh yên tâm, ta nhất định sẽ nghĩ cách mời ông Triệu đến đây!"

Trần Văn Viễn phấn khích xoa tay nói.

Sáng sớm hôm sau, anh ta nhờ Lão Ưng duyệt một chiếc phi thuyền, đi thẳng tới huyện phủ Kim Xuyên.

'Trưa hôm đó, đã dẫn theo ông Triệu trở lại.

Trên phi thuyền, Triệu Nhạc cúi đầu nhìn xuống lòng ông ta không khỏi dâng tràn cảm xúc.

Lúc trước ở Thanh Thủy Cốc, Kim Phi chỉ là một thợ rèn nhỏ được Khánh Hoài đưa tới.

Dù lập được chiến công hiển hách nhưng vẫn không được coi trọng.

Khi đó, Triệu Nhạc vẫn còn đang cảm thán thời vận của Kim Phi không tốt.

Nhưng mấy tháng sau, lại nghe tin đại tướng Đan Châu ở Thổ Phiên tới xâm lược, Kim Phi trợ giúp Cửu công chúa và Khánh Hâm Nghiêu, lại một lần nữa trình diễn kỳ tích lấy ít đánh nhiều, đánh lui đại quân Đan Châu!

Sau đó, Cửu công chúa và Kim Phi hợp sức hành quyết một số lượng lớn quyền quý, phát động chương trình cứu trợ ở Xuyên Thục để cứu trợ các dân chạy nạn.

Sau đó ông ta ngã bệnh trở về quê.

Sau khi trở lại Kim Xuyên, sự hiểu biết của ông ta về Kim Phi lại thay đổi.

Kim Phi đã làm quá nhiều chuyện tốt ở Kim Xuyên, uy tín của y cũng đã cao đến mức hầu hết mọi hộ gia đình ở Kim Xuyên đều lập bài vị trường sinh cho Kim Phi.

Hơn nữa là mọi người đều là tự nguyện.

Khi đó, Triệu Nhạc đã nhận thức được ắt sau này Kim Phi sẽ thành 'châu báư'.

Quả nhiên, chỉ sau mấy tháng ngắn ngủi, Kim Phi cứu được Trần Cát ở kinh thành, được phong làm Quốc sư của triều đình.

Triệu Nhạc cứ tưởng rằng Kim Phi sẽ định cư ở kinh thành, hưởng thụ vinh hoa phú quý, nhưng Kim Phi lại dẫn theo Cửu công chúa trở về.

Sau đó xảy ra chuyện ở Đông Hải, chư vương liên tục phản loạn, thiên hạ lâm vào đại loạn.

Nhưng ngoại trừ làng Tây Hà ở huyện Kim Xuyên, những nơi khác đều vững như bàn thạch.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2084


Ngay lúc đó, ông ta đã phấn khởi đến mức nhảy khỏi ghế, ngày hôm đó còn ăn nhiều thêm nữa chén cơm.

Thật ra lúc đó ông ta đã nghĩ tới sẽ đi tìm Kim Phi, bây giờ lại nghĩ đến thân phận cao quý của Kim Phi ông ta lại từ bỏ cái suy nghĩ này.

Mãi cho đến khi Trần Văn Viễn đến tìm ông ta, thì đây mới lần đầu tiên Triệu Nhạc đến làng Tây Hà.

Nhìn những tòa nhà ngói dưới chân, cùng với những công trường sầm uất, Triệu Nhạc vẫn không thể tin được đây là do người thợ rèn nhỏ ở Thanh Thủy Cốc làm ra.

“Triệu tiên sinh, sân phía trước kia là nơi Kim tiên sinh ở."

Trần Văn Viễn chỉ nơi dưới chân giới thiệu cho Triệu Nhạc: "Sân lớn bên cạnh tứ hợp viện là xưởng dệt đầu tiên được tiên sinh thành lập, nhưng cách đây không lâu đã bị người Phổ Thiên thiêu rụi, đến giờ vẫn chưa sửa chữa xong."

"Bây giờ chúng ta đi gặp Kim tiên sinh được không?” Triệu Nhạc hỏi.

Hơn một năm qua, ông ta đã nghe quá nhiều tin tức về Kim Phi nên rất nóng lòng muốn gặp Kim Phi để xác nhận xem y có phải là thợ rèn nhỏ mà ông ta biết không.

"Bây giờ người Thổ Phiên cũng đã học được cách chế tạo. khinh khí cầu, để ngăn chặn bọn họ giả mạo chúng ta lẻn vào, nên bầu trời trong làng cấm tất cả phi thuyền và khinh khí cầu tới gần, nếu không sẽ bị bắn hạ ngay."

Trần Văn Viễn chỉ vào mảnh sân xi măng trong góc nói: “Bên kia là sân bay, chúng ta sẽ xuống ở đói!"

Sau đó Trần Văn Viễn lại nói với Triệu Nhạc công dụng của sân bay.

Trong thư phòng của tứ hợp viện, Kim Phi đang phê chữa tấu chương, nghe tin Triệu Nhạc tới thì hơi ngạc nhiên.

Ông Triệu là người có tính cách bướng bỉnh, Kim Phi còn tưởng ông ta sẽ không đến.

Dù sao trước đây bọn họ cũng từng hợp tác, đối phương lại là một trưởng bối, lúc ở Thanh Thủy Cốc, Triệu Nhạc cũng đối đãi với y rất tốt, giúp y xử lý nhiều việc lặt vặt trong doanh trại.

Bây giờ người đã đến, Kim Phi chuẩn bị ra sân bay đón ông ta.

Nhưng vừa ra khỏi cửa, đã thấy Trần Văn Viễn dẫn ông ta tới cửa.

"Ông Triệu, đã lâu không gặp!"

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Kim Phi chào hỏi Triệu Nhạc, đang định cúi chào thì phát hiện ông ta đã cúi đầu chào mình trước.

"Thảo dân Triệu Nhạc, kính chào Quốc sư đại nhân!"

Gặp lại Kim Phi lần nữa, hai mắt Triệu Nhạc không khỏi phấn khích mà đỏ ửng.

"ồ, ông Triệu, đứng lên đi, đứng lên đi!" Kim Phi vội đỡ Triệu Nhạc dậy: "Thời gian trước ta đã gặp. Khánh Hoài, nghe nói năm trước tiên sinh nhiễm phong hàn, bây giờ sức khỏe thế nào rồi?

"Cảm tạ Quốc sư đại nhân đã quan tâm, bây giờ ta đã không sao..."

Ai ngờ chưa kịp nói xong đã ho lên vài tiếng.

“Tiên sinh mau vào nhà đi, đừng để bị cảm lạnh.”

Cho dù ở kiếp trước của Kim Phi, phong hàn luôn là vấn đề rất khó giải quyết, huống chỉ là bây giờ.

Kim Phi nhanh chóng ra hiệu cho Thiết Chùy đỡ ông ta vào nhà.

Lại nhìn thấy chiến hữu cùng nhau kề vai sát cánh lần nữa, Kim Phi không khỏi nhớ đến Thanh Thủy Cốc cũng không khỏi nhớ tới Phạm tướng quân trấn giữ ở thành Vị Châu.

Lúc Trần Cát còn sống, phần lớn trong triều đều theo phe chủ hòa, chỉ có Phạm tướng quân và Khánh Hâm Nghiêu là số ít ở phe chủ chiến, vả lại còn luôn kiên quyết trấn giữ ở biên cương.

Cũng chính vì sự kiên trì của họ mà Đại Khang mới không bị Đảng Hạng và Thổ Phiên nuốt chửng.

“Triệu tiên sinh, bây giờ thành Vị Châu thế nào rồi?" Kim Phi hỏi.

"Bây giờ bốn bề đều là khói lửa, đã mấy tháng rồi ta không nhận được thư của Phạm tướng quân, đoán chừng thư †a viết cho Phạm tướng quân, ông ấy cũng không nhận được."

Triệu Nhạc thở dài: "Nói đến chuyện này, lần đầu tiên ta tới đây, còn có chuyện muốn trơ trến xin Quốc sư đại nhân giúp đối"

Bình thường Kim Phi là một người cẩn thận, không dễ dàng đồng ý chuyện của người khác.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2085


"Xem tình hình của Phạm tướng quân và quân Trấn Bắc ự?"

Kim Phi không khỏi sửng sốt trong chốc lát.

Tiêu cục Trấn Viễn vẫn đang giao tranh với Tân vương, quân Thiết Lâm của Khánh Hoài cũng đã rút khỏi thành Vị Châu, Kim Phi thực sự đã quên mất thành Vị Châu và quân Trấn Bắc.

Bây giờ nghĩ lại, Trần Cát đã không còn, Tứ hoàng tử soán ngôi bị phi thuyền làm cho sợ hãi đến mức không dám ló mặt ra.

Phía tây và phía bäc của quân Trấn Bắc là Đảng Hạng, phía nam là đất Tân, phía đông là đất Tấn, bỗng nhiên trở thành một nơi không ai kiểm soát.

Chưa kể những thứ khác, sự hỗ trợ vật chất tối thiểu có thể bị cắt bỏ.

Triệu Nhạc đã đi theo Phạm tướng quân nửa đời người, thật sự rất lo lắng cho sự an toàn của Phạm tướng quân.

Thấy Kim Phi không lên tiếng, ông ta còn tưởng Kim Phi đổi ý nên vội vàng nói: “Quốc sư đại nhân, ta biết rất rõ tính cách Phạm tướng quân, bây giờ chỉ cần ngài giúp ngài ấy một tay, ngài ấy nhất định sẽ báo đáp ngài! Về phần thực lực của quân Phạm Gia, cho dù ta không nói Quốc sư đại nhân cũng hiểu, nhất định sẽ không thua kém quân Thiết Lâm..."

“Triệu tiên sinh, ông hiểu lầm rồi, ta không có ý này vừa rồi chỉ đang suy nghĩ."

Kim Phi xua tay nói: "Không dối gạt Triệu tiên sinh, thành Vị Châu cách đây xa xôi, ta cũng không dám chắc phi thuyền có thể bay thẳng tới đó hay không nên phải bàn bạc với phi công một chút, nếu có thể ta sẽ nhanh chóng sắp xếp phi thuyền bay tới đó!"

Trước đó ở Thanh Thủy Cốc, Kim Phi cũng có giao lưu với quân Trấn Bắc và Phạm tướng quân, nên biết Triệu Nhạc không hề nói bậy.

Mặc dù có rất nhiều tướng lĩnh trong quân Trấn Bắc ăn chơi trác táng, nhưng quân Phạm Gia do Phạm tướng quân chỉ huy vẫn chiến đấu rất mạnh mẽ.

Nếu không có sự hiện diện của quân Phạm Gia mà trông cậy vào những tướng lĩnh ăn chơi trác táng kia, thì thành Vị Châu đã năm trong tay người Đảng Hạng từ lâu.

Phạm tướng quân cũng là một người lính chân chính bảo vệ đất nước!

Dù là để mượn sức quân Trấn Bắc hay vì sự kính nể trong lòng, Kim Phi cũng sẵn sàng giúp Phạm tướng quân một phen.

Chỉ là sức chịu đựng của phi thuyền hiện tại tương đối ngắn, bay gần còn tạm được, bay đường dài thì cần phải có thời gian để tiếp tế.

Lúc trước bọn Thiết Ngưu đã đi thành vương ở Đảng Hạng, họ dùng ngựa chiến để chở vật tư, phi thuyền bay được. một đoạn sẽ hạ xuống để lấy vật tư tiếp tế.

Ky binh của mấy người Thiết Ngưu chính là một trạm tiếp viện di động.

Nhưng lúc đó bọn Thiết Ngưu đi hoang mạc Hi Châu, ngựa chiến có thể tùy ý chạy như điên, mà giữa Vị Châu và Kim Xuyên lại cách giữa đất Tần, ở giữa đều là núi non nên ngựa chiến không thể chạy nổi.

Huống chỉ bây giờ đang vào đông, gió bắc thổi suốt ngày, phi thuyền bay về phương bắc thì vật tư tiêu hao ít nhất cũng gấp mấy lần bình thường.

Hơn nữa, đám thuộc hạ còn sót lại của Tân vương cũng sẽ không trơ mắt nhìn đội hộ tống ngang nhiên đi qua địa bàn của mình, chắc chắn sẽ âm thầm phá hoại.

Cho nên muốn xây một điểm tiếp viện khi chưa chiếm hết đất Tần, thì đúng năm mơ giữa ban ngày.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2086


"Ông Triệu, ta sẽ cân nhắc chuyện ở thành Vị Châu, ông nhất định phải chăm sóc sức khỏe của mình cho tốt!"

Kim Phi vỗ lưng Triệu Nhạc: "Trong làng có phòng y tế, ta dẫn ông đi xeml"

"Ta ở có đi xem lang trung ở huyện phủ nhưng không có tác dụng gì." Triệu Nhạc xua tay.

Hàm ý là ngay cả lang trung ở huyện phủ cũng không có cách gì, thì ngôi làng nhỏ miền núi này có thể làm gì được?

"Ông Triệu, lang trung ở huyện phủ không được, cũng không có nghĩa là lang trung ở phòng y tế của bọn ta không được."

Trần Văn Viễn vẫn luôn ở bên cạnh cũng cười nói: "Phòng y tế của bọn ta có Ngụy tiên sinh, cũng chính là đệ nhất thần y ở huyện Quảng Nguyên!”

“Thần y số một Quảng Nguyên, chẳng lẽ là Vô Nhai tiên sinh?” Triệu Nhạc hỏi.

"Ông Triệu, ông biết Ngụy tiên sinh sao?" Trần Văn Viễn và Kim Phi đều sửng sốt.

"Biết, lúc trước mẹ ta bị bệnh, cũng là Vô Nha tiên sinh đã chữa khỏi cho bà ấy!"

Triệu Nhạc cười nói: "Ta cũng nghĩ nếu tới mùa đông mà còn chưa khỏi hẳn, ta sẽ đi quận thành tìm Vô Nhai tiên sinh, không ngờ ông ấy lại tới đây!"

“Nguy tiên sinh đã đến làng chúng ta lâu rồi! May là ông Triệu chưa đi nếu không đã uổng công một chuyến rồi." Trần Văn Viễn cười nói: "Đi thôi, ta dẫn ngài đi xem?”

"Quốc sư đại nhân, ta đi tìm Vô Nhai tiên sinh trước đã, không phiền ngài nữa!"

Triệu Nhạc đứng dậy chắp tay với Kim Phi.

'Từ năm ngoái, ông ta đã luôn bị bệnh thương hàn tra tấn, tuy không nghiêm trọng nhưng luôn ho, trời càng lạnh lại càng ho nặng hơn.

“Ta cũng có chút chuyện tìm Ngụy tiên sinh nên đi cùng đi"

Kim Phi cũng đứng lên: "Còn nữa, ông Triệu, ông đừng gọi †a là Quốc sư đại nhân mãi, chỉ cần gọi ta là Kim Phi là được, cái danh Quốc sư đã bị Trần Chinh thủ tiêu rồi!"

"Trần Chinh là tên nghịch tặc giết cha hành thích vua, lời hắn nói chỉ là rắm thối, lão phu nghe còn ngại bẩn lỗ tai!"

Nói đến Tứ hoàng tử, vẻ mặt Triệu Nhạc đầy tức giận: “Lão phu chỉ công nhận chiếu chỉ của tiên hoàng, tiên đế sách phong ngài làm Quốc sư đương triều, là Nhất Tự Tịnh Kiên vương, nên ngài đã là Quốc sư đương triều, là Nhất Tự Tịnh Kiên vương!”

“Vậy thì tùy ông vậy!” Thấy không thuyết phục được Triệu Nhạc, Kim Phi đành phải bỏ cuộc.

Một ông lão như ông ta thì tư tưởng phong kiến đã ăn sâu vào gốc rễ, nên khó mà thuyết phục được.

Muốn kêu Quốc sư đại nhân thì cứ gọi là Quốc sư đại nhân đi, dù sao cũng chỉ là một cách gọi mà thôi.

Nhóm người bước ra khỏi tứ hợp viện, đi tới phòng y tế.

Nhưng lại không gặp Ngụy Vô Nhai, trong phòng làm việc chỉ có mỗi Chu Cẩm.

"Sư phụ, sao người lại tới đây?" Chu Cẩm nhìn thấy Kim Phi đã vội vàng đứng dậy. Kim Phi không biết nhiều về y học lắm, sợ đưa Chu Cẩm xuống mương, sau khi dạy cho cô ấy phương pháp phẫu thuật cơ bản thì không còn gì có thể dạy cô ấy nữa.

Sau này, Ngụy Vô Nhai đến, sư phụ Kim Phi đã hoàn toàn phủi tay, để cho Chu Cẩm theo học tập Ngụy Vô Nhai.

Lúc đầu, Chu Cẩm không có việc gì thì sẽ đến nhà Kim Phi ăn tối, tuy nhiên tiêu cục Trấn Viễn lại liên tục ra ngoài để chinh chiến, nên Chu Cẩm - người phụ trách quân y lại càng ngày càng bận rộn, phần lớn chỉ có thể tùy tiện ăn cơm trong phòng y tế, vốn cũng không có thời gian để đến nhà Kim Phi.

Tuy rằng hai người ở cùng một làng, vẫn là thầy trò, nhưng nghiêm túc mà nói thì đã gần một tháng không gặp nhau.

“Tiểu Cẩm, sao con lại gầy như vậy?" Kim Phi cau mày nói: "Dù bận rộn đến đâu cũng phải ăn uống đầy đủ, nếu không cứ kéo dài như thế thì thân thể sẽ suy sụp?"

"Không biết Tân vương lấy đâu ra một đám cung nỏ, hơn nữa còn có một ít nỏ hạng nặng và xe bắn đá, số thương vong ở tiền tuyến đột nhiên tăng lên rất nhiều, chờ qua khoảng thời gian này sẽ ổn thôi."

Chu Cẩm bất lực nói.

Mặc dù thực lực tổng thể của đội hộ tống mạnh hơn đội quân ăn chơi trác táng của Tân vương rất nhiều, nhưng khi hai đội quân giao tranh chắc chẳn đều có thương vong.

Vũ khí cũng đã bị đánh cắp nhiều lần.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2087


Là một sinh viên khoa học công nghệ, Kim Phi từ lâu đã hiểu rằng cung nỏ hạng nặng, máy bản đá có thể dễ dàng bị sao chép.

Cho nên y luôn tuân thủ quan điểm “Trang bị một thế hệ, dự trữ một thế hệ, nghiên cứu phát minh một thế hệ” đối với vũ khí quân sự.

Trong kế hoạch của Kim Phi, cung nỏ hạng nặng, máy bản đá đã đủ để y tung hoành ở Đại Khang, khinh khí cầu và phi thuyền đều là vũ khí dự trữ, có thể đưa ra sử dụng để đảo ngược tình thế vào những thời điểm quan trọng.

Đáng tiếc trong một năm qua tình hình phát triển của Đại Khang hoàn toàn vượt xa dự đoán của Kim Phi, phá vỡ hoàn toàn kế hoạch của y, khiến y phải lấy khinh khí cầu ra trước để ứng phó khẩn cấp.

Sau đó bất đắc dĩ lại bị buộc phải tạo ra chiếc máy hơi nước mà y không thích lảm.

“Xem ra cần phải đẩy nhanh tốc độ nâng cấp công nghệ chế luyện, chế tạo được nòng súng càng sớm càng tốt!”

Kim Phi âm thầm thở dài, hỏi: “Thương vong ở tiền tuyến nhiều lắm à?”

“Nhiều hơn trước rất nhiều.” Chu Cẩm gật đầu.

Là người phụ trách quân y, cô ấy năm rất rõ về thương vong trên chiến trường.

“Trước đây chúng ta có ưu thế tuyệt đối, trong nhiều trường hợp có thể đạt được tỷ lệ thương vong bằng 0, nhưng hiện tại kẻ địch có máy ném đá và cung nỏ hạng nặng, đồng thời cũng học được cách ẩn nấp và bắn tên trong bóng tối. Tổng thương vong ở tiền tuyến gấp ba so với tháng trước!”

Chu Cẩm nói: “May măn chúng ta còn có phi thuyền, nhiều khi có thể phát hiện điểm mai phục của đối phương, không thì thương vong ít nhất phải tăng thêm gấp hail”

“Quay về báo cho Hàn Phong một tiếng, bảo anh ta làm gì thì làm, mau chóng tìm ra nơi chế tạo cung nỏ hạng nặng của Tân vương, sau đó phái phi thuyền đến nổ tung chỗ đó cho ta!” Kim Phi quay ra nhìn Thiết Chùy.

“Rõ!” Thiết Chùy cũng biết chuyện này nghiêm trọng, vội vàng gật đầu.

“Tiểu Cẩm, Ngụy tiên sinh đâu?” Kim Phi hỏi.

“Tiên sinh chắc là đang ở nhà kính!” Chu Cẩm cười nói: “Dù sao mỗi lần con cần tìm thì cứ đến nhà kính là thấy ông ấy ở đó”

“Vậy được, con cứ bận tiếp đi, ta đi nhà kính xem thử”

Kim Phi gật đầu, dẫn mấy người Triệu Nhạc rời khỏi phòng y tế.

Sau khi rời làng, đi về hướng Tây Bắc hơn trăm mét, họ vòng qua góc một khu nhà thì nhìn thấy trước mặt là một dãy

nhà có hình dáng kỳ lạ.

Triệu Nhạc lần đầu tiên tới đây đột nhiên dừng lại, đôi mắt đột nhiên mở tol

Dãy nhà nhìn chung là một dãy nhà gỗ thông nhau, cao khoảng hai mét, tường bao quanh đều bằng gạch.

Loại nhà gỗ này thực ra rất phổ biến ở làng Tây Hà, hầu như tất cả các nhà ở tập thể đều như thế này.

Điều khiến Triệu Nhạc kinh ngạc là mái của dãy nhà này không phải lợp ngói mà bẵng thủy tinh trong suốt!

Dưới ánh nắng, tấm kính tỏa ra ánh phản quang chói lóa, khiến Triệu Nhạc không thể mở mắt!

“Quốc sư đại nhân... Đó... Đó là Thủy Ngọc ư?”

Triệu Nhạc chỉ lên nóc nhà hỏi.

“Đúng vậy!” Kim Phi gật đầu.

Giờ y chưa làm ra nhựa, không thể dựng lều băng bạt nilon, nên đã xây dãy nhà kính này làm nơi thử nghiệm cho Ngụy Vô Nhai và Lão Đàm.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2088


Trong lịch sử có không ít anh hùng hào kiệt, lẽ ra đã làm được những điều vĩ đại, nhưng sau khi giành được quyền lực, nếm được vị ngọt của quyền lực và của cải, họ lại lạc lối và có lối sống xa hoa vô độ.

Cái kết của những người này thường không mấy tốt đẹp.

Triệu Nhạc do dự một chút, rồi vẫn cän răng khuyên nhủ: “Quốc sư đại nhân, ta tự biết mình thấp cổ bé họng, nhưng vẫn muốn nói đôi lời... Hiện giờ thiên hạ chưa ổn định, người dân vẫn còn đang trong cảnh nước sôi lửa bỏng... Ngài dùng Thủy Ngọc để làm nóc nhà, thật sự... Thật sự là không nên!”

Nói xong, ông ta trưng vẻ mặt bi tráng nhìn Kim Phi, chuẩn bị tinh thần bị Kim Phi đuổi đi, thậm chí là bị hỏi tội.

Ngờ đâu lại thấy mấy người Bắc Thiên Tầm, Thiết Chùy và Trần Văn Viễn đứng cạnh đó lại bật cười.

“Ông nghĩ nhiều rồi, tiên sinh nhà ta đã tìm ra cách sản xuất hàng loạt Thủy Ngọc!”

Trần Văn Viễn giải thích: “Bây giờ Thủy Ngọc ở chỗ chúng †a đã chẳng đáng mấy đồng nữa rồi, xưởng làm giấy, xưởng in ấn và học viện sư phạm, đều lắp cửa sổ bằng Thủy Ngọc!”

Ngày nay, thủy tinh không còn có thể bán đi nơi khác để kiếm tiền, hơn nữa phạm vi sử dụng của thủy tinh rất rộng rãi. Vì sự phát triển của làng, Kim Phi không hề giấu làm riêng, để xưởng thủy tinh sản xuất hết công suất.

Dưới sự duy trì của Kim Phi, sản lượng của xưởng thủy tinh không ngừng tăng lên và chất lượng ngày càng tốt hơn.

Người dân trong làng cũng ngày càng quen thuộc với thủy tỉnh hơn.

“Cách sản xuất hàng loạt Thủy Ngọc hả?”

Triệu Nhạc sửng sốt, ngay sau đó thì khom lưng chắp tay. về phía Kim Phi, sắc mặt đỏ bừng nói: “Ta dùng lòng tiểu nhân để đo dạ quân tử, mong Quốc sư đại nhân thứ lỗi!”

“Ông nói như vậy là khách sáo rồi, có thể nói ra lời vừa rồi chứng tỏ ông không hề coi ta như người ngoài, là thật sự suy nghĩ cho ta! Suy nghĩ cho Đại Khang mới! Ta phải cảm ơn ông mới phải!"

Kim Phi nói vậy không phải là đang khách sáo, mà là thực sự y có cảm nhận như vậy.

Khi địa vị của y cao hơn, những người xung quanh cũng. càng trở nên thận trọng hơn với y.

Nhiều người dân làng từng gọi y là “Kim Ca Nhỉ”, “con trai nhà họ Kim” “tên nhóc nhà họ Kim”, bây giờ nhìn thấy y đều phải cúi chào trước tiên, sau đó mới gọi “Quốc sư đại nhân” hoặc là “Kim tiên sinh”.

Ngay cả lão trưởng làng bây giờ cũng gọi y là tiên sinh.

Điều này khiến Kim Phi có cảm giác chức càng cao càng thấy cô đơn, cũng khiến Kim Phi hiểu rõ, về sau y sẽ khó có thể được nghe thấy lời nói thật.

Triệu Nhạc vừa rồi rõ ràng là do dự, nhưng cuối cùng vẫn khuyên nhủ y.

Điều này khiến Kim Phi rất vui mừng.

Đương nhiên, Kim Phi cũng không phải kiểu thích bị ăn mắng, cứ phải bị người ta mắng cho thì mới thoải mái.

Mà y biết rằng nếu chỉ muốn nghe những điều tốt đẹp, có thể y sẽ không bao giờ được nghe lời nói thật nữa.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Kim Phi không muốn trở thành kẻ điếc người mù, cho nên khi đào tạo ký giả, Kim Phi nhấn mạnh nhiều lần rằng các ký giả phải trải qua quá trình điều tra và phỏng vấn trước khi viết bài, đưa tin phải khách quan và công bằng!

“Tiên sinh tuổi còn trẻ mà đã có tấm lòng bao dung và cao thượng như vậy, chính là phúc của Đại Khang ta, phúc của dân ta!”

Triệu Nhạc lại hành lễ với Kim Phi.

“Nếu ông lại khen ta thêm vài câu nữa là ta bay luôn được đấy!”

Kim Phi cười lớn, đỡ Triệu Nhạc đi vào nhà kính.

Vì nhà kính, nên nhiệt độ bên trong đương nhiên không thấp.

Ngụy Vô Nhai và Lão Đàm đang mặc áo mùa hè ngồi xổm trên mặt đất xới đất cho cây trồng đăng kia.

“Đây là... lúa à?”

Triệu Nhạc chỉ vào một hàng mạ non xanh tươi trên mặt đất, không chắc chẳn lảm.

Ông ta không phải phường mọt sách không biết hạt gạo tròn méo ra sao, nhưng cũng chính vì thế mà không thể chắc chẳn.

Bởi vì những người nông dân có thường thức đều biết lúa là cây lương thực trong vụ xuân hè, cần phải trồng trên ruộng lúa.

Nhưng hàng mạ non trước mắt đây tuy rằng trông giống hệt lúa non, tuy nhiên bây giờ đang là mùa đông, mạ non không phải được trồng dưới nước mà trên những luống đất
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2089


"Khác ở điểm nào?" Triệu Nhạc hỏi.

"Lúa nước L có khả năng thích ứng rất tốt, có thể chịu được hạn hán, chín sớm, hơn nữa sản lượng cũng cao hơn lúa Đại Khang chúng ta." Kim Phi trả lời.

Thật ra thì phạm vi trồng lúa Đại Khang cũng không rộng, rất nhiều người dân thà trồng cao lương cũng không muốn trồng lúa.

Không phải mọi người không biết hạt cơm ăn ngon, mà là do giống lúa gốc Đại Khang quá khó chăm sóc, sản lượng cũng không cao lắm.

Sản lượng của cao lương thật ra cũng không cao, hơn nữa ăn cũng vừa chát vừa nóng trong người, nhưng cao lương dễ trồng.

Chỉ cần ném một hạt giống xuống đất, cơ bản là không cần động vào nữa.

Thế nên người dân càng thích trồng cao lương bao nhiêu thì càng ghét trồng lúa nước bấy nhiêu.

"Chịu được hạn hán, chín sớm?" Triệu Nhạc hỏi "Trồng trên bờ ruộng cũng sống được ư?”

Lúa nước tại sao lại được gọi là lúa nước, cũng vì lúa cần rất nhiều nước, thiếu nước rất dễ chết khô hoặc giảm sản lượng.

Nếu như trồng trên bờ ruộng cũng sống được thì dễ được phổ biến rộng rãi hơn rất nhiều.

"Không phải vậy, " Kim Phi cười giải thích: "Chúng ta cũng chỉ mới mang lúa nước L về, nhà kính là ruộng thí nghiệm, trồng trên bờ ruộng, là vì muốn thử xem nó rốt cuộc chịu được hạn hán tới mức nào.

Ông nhìn mảnh đất phía trước kìa, chính là phần được trồng trong nước!"

Triệu Nhạc nhìn về phía trước, quả nhiên cách đó khoảng mười mấy thước có một thửa ruộng lúa được trồng trong vùng nước nông.

Thật ra tiến hành thí nghiệm trong nhà kính cũng không tốt lắm, bởi vì các điều kiện trong nhà kính quá độc nhất.

Nhiệt độ gần như luôn được giữ ở trạng thái ổn định, cũng không có mưa gió, số liệu lấy từ thí nghiệm như vậy, giá trị tham khảo không nhiều.

Nhưng Ngụy Vô Nhai và Lão Đàm quá tò mò về lúa nước L, không đợi được tới mùa xuân năm sau.

Kim Phi không ngăn nổi bọn họ, bèn giao mấy cân hạt lúa cho bọn họ, để bọn họ thử tới thử lui.

Sau khi trồng lúa nước L, hai người cứ có thời gian rảnh là chạy ngay qua bên này, thậm chí buổi tối cũng không trở về mà ngủ luôn trong nhà kính.

Theo lời của Đàm đại nương thì Lão Đàm còn thân với những hạt lúa này hơn năm đó thân với con trai mình.

Lúc này hai người đang ngồi xổm dưới dùng xẻng nhỏ xới đất, sau khi nghe bên cạnh có người đi vào mới xoay người nhìn thử.

"Kim Ca Nhị, ngài tới xem cải thìa sao?"

Lão Đàm cười nói: "Đừng xem, nó vẫn chưa lớn đâu!"

Đại Khang vốn có rất ít loại hạt giống rau cải, rất nhiều rau cải thường gặp ở đời trước, bây giờ vẫn chưa được truyền

tới Trung Nguyên.

Đặc biệt là đến mùa đông, rau cải có thể ăn được càng ít hơn, chỉ có củ cải, bắp cải, rau chân vịt với một ít loại khác.

Khoan nói tới người dân, ngay cả rất nhiều địa chủ vào. mùa đông cũng không có cải thìa ăn, chỉ có thể ăn một số loại thức ăn như dưa chua.

Khó khăn lảm mới sống lại lần nữa, Kim Phi đương nhiên sẽ không để bản thân chịu thiệt, vì vậy đã bảo Ngụy Vô Nhai trồng ít cải thìa cho y ở nhà kính để nấu lẩu.

Ngụy Vô Nhai mới đầu thì từ chối, nhưng Kim Phi uy h**p nếu ông ta không chịu trồng cải thì sẽ cắt nguồn than đá của nhà kính, Ngụy Vô Nhai chỉ có thể thỏa hiệp, lấy hai miếng đất nhỏ trồng rau ở nhà kính, trồng cải thìa cho Kim Phi.

Gần đây luôn phải ăn dưa chua, Kim Phi rất khó chịu, rất muốn ăn chút cải thìa cho đỡ ngán, thế nên lúc không có chuyện gì làm đã tới nhà kính hai lần.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2090


Từ xưa tới nay, thầy thuốc đều có địa vị không thấp, dẫu sao trong suốt đời người, bản thân và người nhà tất nhiên sẽ phải trải qua đủ loại bệnh nặng nhẹ, không tránh được phải làm phiền thầy thuốc.

Thế nên ngay cả thổ phỉ ăn cướp giữa đường, gặp phải lang trung cũng sẽ không làm khó đối phương.

Còn thầy thuốc nổi tiếng như Ngụy Vô Nhai thì địa vị càng cao hơn.

Nếu như ông ta băng lòng, rất nhiều quyền quý đều muốn trả thật nhiều tiền để mời bọn họ trở thành thầy thuốc riêng.

Triệu Nhạc không đợi Ngụy Vô Nhai mở miệng, vội vàng. chủ động hành lễ: "Ngụy thần y, chúng ta lại gặp nhau rồi!"

Ngụy Vô Nhai làm lang trung hơn nửa đời người, đã gặp quá nhiều người bệnh và người thân, hoàn toàn không nhớ Triệu Nhạc.

Nhưng đã là người Kim Phi dẫn tới, Ngụy Vô Nhai cũng không dám khinh thường, sau khi đáp lễ bèn hỏi: "Vị này là?”

"Vị này là ông Triệu ở thành Kim Xuyên, lúc trước là quân sư cho Phạm tướng quân của quân Trấn Bäc, ban đầu ta và Khánh hầu đến Thanh Thủy Cốc, lần đầu tiên gặp phải người Đảng Hạng, ta không biết gì cả, Triệu tiên sinh đã chỉ dạy ta rất nhiều!" Kim Phi cười giới thiệu.

Triệu Nhạc biết Kim Phi đang giúp ông ta xử lý tình huống, mặc dù hơi ngượng ngùng, nhưng không vạch trần.

Ông ta chắp tay với Ngụy Vô Nhai lần nữa "Mười lăm năm trước, mẹ ta bệnh nặng, là Ngụy thần y kéo mẹ ta trở về từ cõi chết! Mấy năm nay ta luôn ở biên cương phía Bắc, không có thời gian đến lạy tạ ơn Ngụy thần y!"

“Triệu tiên sinh khách sáo rồi, chữa bệnh cứu người vốn là chức trách của ta, không cần để ý!" Ngụy Vô Nhai vuốt râu nói.

"Nguy tiên sinh, ông Triệu ở biên cương phía Bäc đã nhiễm phải phong hàn, gần đây cứ ho khan suốt, muốn mời ngài đến khám thử." Kim Phi nói rõ ý đồ.

"Vậy trở về để xem đi."

Ngụy Vô Nhai lên tiếng chào Lão Đàm, cầm áo khoác lên đi ra khỏi nhà kính.

"Gió độc vào cơ thể, xâm nhiễm tim phổi rồi, ta kê cho ông ít thuốc về nhà uống, sau đó phải chú ý giữ ấm, đừng để

dính gió lạnh nữa, vấn đề không lớn."

Ngụy Vô Nhai vừa nói vừa cầm bút lông lên viết đơn thuốc.

Tiểu cô nương quân y ngồi bên cạnh nhanh chóng cầm tờ. đơn lên đi lấy thuốc.

"Cảm ơn Ngụy tiên sinh!" Triệu Nhạc đứng dậy hành lễ. “Triệu tiên sinh khách sáo rồi"

Ngụy Vô Nhai xua tay, sau đó nhìn Kim Phi: "Kim tiên sinh còn có việc gì không? Không có việc gì thì ta trở về nhà kính."

"Thật ra có việc muốn thương lượng với tiên sinh."

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Kim Phi vừa nói vừa lấy ra một tờ giấy từ trong lồng ngực đặt lên bàn: "Đây là một bài thơ về hai mươi bốn tiết khí mà năm đó cao nhân nói với ta, Ngụy tiên sinh hiểu rõ thời vụ hơn, giúp ta xem thử."

Lịch của Đại Khang cũng rất lạc hậu, rất nhiều người dân khi trồng hoa màu cũng chỉ dựa vào kinh nghiệm để ước chừng.

Có lúc thời gian hai làng gieo hạt giống có thể sai lệch chừng mười ngày, nguyên nhân chính là do một người trong làng đó khá nôn nóng nên đã bảt đầu gieo trồng từ sớm.

Người trong làng nhìn thấy nhà bên đã bắt đầu trồng, những người khác cũng sẽ làm theo.

Nông nghiệp chú trọng thời vụ nhất, đối với thợ mộc thì đóng một chiếc giường sớm mười mấy ngày hay trễ mười mấy ngày cũng không thành vấn đề lớn, nhưng đối với nông dân làm ruộng, mười ngày ảnh hưởng rất lớn tới hoa màu của cả một quý.

Sau khi Kim Phi phát hiện ra vấn đề này, y đã nảy ra ý tưởng phổ biến lịch.

Bài thơ về hai mươi bốn tiết khí là bài thơ ngắn về lịch được các nhà hiền triết cổ đại dựa trên thời vụ mà đúc kết ra, kết hợp rất tốt thiên văn, quy luật tự nhiên và nông nghiệp với nhau, có thể nói là kim chỉ nam của nông nghiệp, được tiếp tục dùng suốt hàng nghìn năm.

Cho đến tận lúc Kim Phi sống lại, bài thơ về hai mươi bốn tiết khí vẫn là một trong những bài mà học sinh tiểu học phải học thuộc trong giờ văn.

"Tháng giêng là tháng hoa đào, mận

Lập xuân hoa nở ánh rực hồng

Đào, mận nở hoa sáng rực rỡ

Trăng soi năm tận với tháng cùng...”

Ngụy Vô Nhai cầm tờ giấy lên, nhỏ giọng đọc.

Bài thơ về hai mươi bốn tiết khí vì để dễ học thuộc lòng, đã lấy một chữ trong mỗi một tiết khí, hợp lại thành một bài thơ ngắn, bản thân mỗi chữ không có hàm nghĩa gì.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2091


“Ngụy tiên sinh, bài thơ này phải xem theo phần chú giải bên dưới.”

Kim Phi chỉ vào phần chú giải bên dưới rồi nói.

Nhưng phần chú giải bên dưới là do y dùng biết viết, kiểu chữ quá nhỏ, Ngụy Vô Nhai híp mắt cũng nhìn không rõ nổi, chỉ đành rút một kính lúp trong ngực ra.

Nhìn thấy kính lúp, Kim Phi nghĩ tới gì đó, lấy một cái hộp gỗ trong túi ra.

“Đúng rồi Ngụy tiên sinh, ông thử cái này xem”

Mở hộp gỗ ra, bên trong có một cặp gọng kính khắc từ gỗ, bên cạnh có mấy thấu kính.

Bây giờ xưởng thủy tinh phát triển rất nhanh, kính viễn vọng đã có thể thực hiện các hoạt động dây chuyền lắp ráp đơn giản nhất.

Có một lần tới phòng y tế, phát hiện Ngụy Vô Nhai luôn phải nheo mắt để nhìn đồ, y mới biết ông ta bị lão thị rồi, cho. nên y bảo công nhân mài thấu kính bớt thời gian mài mấy

thấu kính lão thị, lại tìm thợ mộc chạm một cặp gọng kính.

Hôm qua mắt kính đã được giao tới tay Kim Phi, chỉ là y chưa kịp đưa cho Ngụy Vô Nhai.

Kim Phi cầm hai cái thấu kính lắp vào gọng kính, đưa cho. Ngụy Vô Nhai, “Ngụy tiên sinh đeo lên mắt xem thử.”

“Đây là vật gì?” Ngụy Vô Nhai tò mò nhận kính, dưới sự chỉ đạo của Kim Phi, ông ta đeo lên sống mũi.

Ông ta cúi đầu nhìn bản thảo trong tay lần nữa, chữ viết vốn mờ mờ ảo ảo, lập tức trở nên rõ ràng hơn nhiều.

“Ấy, đây là đồ tốt!” Ngụy Vô Nhai không nhịn được ca ngợi thành tiếng. Khi tuổi tác càng cao, bệnh lão thị của ông ta ngày càng nặng, có lúc bốc thuốc cũng nhìn không rõ, chỉ đành để Chu Cẩm sắp xếp một quân y tới chuyên bốc thuốc cho ông ta.

Kính này đã lập tức giải quyết vấn đề khó khăn quấy nhiễu ông ta bao lâu nay rồi.

“Ngụy tiên sinh, ngài thử hai cái thấu kính này xeml”

Kim Phi bảo Ngụy Vô Nhai lấy kính xuống, lại đổi hai thấu kính có số độ cao hơn một chút vào.

“Ai da da, cái này còn nhìn rõ hơn!”

Ngay cả Ngụy Vô Nhai bình tĩnh, sau khi đeo kính mới vào, cũng không nhịn được phải kinh ngạc kêu thành tiếng.

“Thử thêm hai cái này...”

Trải qua mấy lần điều chỉnh, cuối cùng Ngụy Vô Nhai đã tìm được hai thấu kính phù hợp với ông ta nhất.

“Loại thấu kính này không chuẩn xác lắm, bề mặt kính cũng không phẳng, nhưng điều kiện có hạn, trước mắt chỉ có thể làm thế này, trước mắt Ngụy tiên sinh đeo đỡ vậy, đợi sau này công nghệ tiên tiến hơn, ta lại làm cho ông một cặp mới.”

“Thế này đã rất tốt

Ngụy Vô Nhai sờ gọng kính bằng gỗ, thích không muốn buông tay.

Ngắm nghía một lát, nghĩ tới chuyện Kim Phi bảo ông ta xem đồ, lúc này mới đeo kính vào cầm bản thảo lên lần nữa.

“Tiên sinh, lúc đó cao nhân đã căn cứ theo vị trí của ngôi sao trên bầu trời, phân chia mười hai tháng trong năm thành hai mươi bốn tiết khí, lần lượt là lập xuân, vũ thủy, kinh trập, xuân phân, thanh minh, cốc vũ...

Mỗi câu trong bài thơ này đại biểu cho sáu tiết khí trong một mùa, mỗi một hoặc hai chữ đại biểu cho một tiết khí”

Kim Phi ngồi bên giải thích nói, “Ví dụ câu đầu tiên: Tháng giêng là tháng hoa đào, mận

Lập xuân hoa nở ánh rực hồng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2092


Kim Phi giải thích từng câu từng chữ về bài ca hai mươi bốn tiết khí cho Ngụy Vô Nhai.

Vẻ mặt Ngụy Vô Nhai cũng trở nên càng ngày càng trịnh trọng.

Vì ông ta hiểu bài thơ ca này đại biểu cho cái gì!

Vừa nãy Kim Phi nói bài ca hai mươi bốn tiết khí là kim chỉ nam cho việc đồng áng, cũng không khoa trương tí nào.

€ó bài ca hai mươi bốn tiết khí này, người dân trồng trọt cũng không phải phụ thuộc hoàn toàn vào kinh nghiệm làm nông nữa, cứ theo chú giải trong bài thơ để làm nông là được rồi, cũng không cần lo bỏ lỡ mùa vụ nữa.

Không chỉ Ngụy Vô Nhai, râu của Triệu Nhạc bên cạnh cũng kích động run rẩy.

Dân coi lương thực là trời, thời đại phong kiến, nông nghiệp gắn liền với bụng của mọi người, là thứ được công nhân đứng đầu trong mọi ngành nghề.

Mặc dù bài thơ này đơn giản, nhưng ý nghĩa nó mang tới lại vô cùng trọng đại.

“Kim tiên sinh, bài thơ này thật sự quá...” Trong chốc lát thế mà Ngụy Vô Nhai lại tìm ra từ thích hợp để miêu tả, “Bài thơ này tuyệt đối là bảo vật vô giá với người dân!”

“Tiên sinh, bài thơ này là lời truyền dạy của cao nhân, nhưng trước kia ta chưa trồng trọt bao giờ, không hiểu về thời vụ, ngài cảm thấy chính xác không?” Kim Phi hỏi.

“Chính xác! Cực kì chính xác!” Trong mắt Ngụy Vô Nhai đầy vẻ bội phục, “Người nói bài thơ này với ngài, thật sự là cao nhân tuyệt thế đấy! Kim tiên sinh, bây giờ ngài còn có thể †ìm thấy ông ấy không?”

“Không tìm được nữa” Kim Phi lắc đầu, “Sau khi cao nhân nán lại sau núi một thời gian, đã lặng lẽ rời đi rồi, ta cũng không gặp lại ông ấy nữa, cũng không biết ông ấy đã đi đâu.

Cao nhân tuyệt thế gì chứ, chỉ là lúc trước y sợ biểu hiện ra quá rõ, nên thuận miệng bịa đặt thôi, đi đâu mà tìm chứ?

Bây giờ thế lực dưới trướng của y đã trưởng thành hơn, hoàn toàn không cần lo bị người ta điều tra nữa, nhưng mượn danh nghĩa thì cũng đã mượn rồi, nên Kim Phi chỉ có thể dùng tiếp.

Thật ra có lúc gặp chuyện không thể giải quyết, đẩy lên đầu cao nhân, cũng khá tiện lợi.

“Vậy thật là đáng tiếc.”

Ngụy Vô Nhai đưa bản thảo cho Kim Phi, “Kim tiên sinh, nếu có thể, ngài cố gắng lan truyền bài thơ này đi càng nhanh càng tốt, tránh để người dân lỡ mùa vụ lần nữa.”

“Ngụy tiên sinh, ông yên tâm đi, trong nửa năm thôi, ta sẽ truyền bài thơ này tới Xuyên Thục và đất Tân!” Kim Phi tự tin nói.

Thật ra y đã nghĩ xong lâu rồi, năm đầu tiên sau khi nhật báo Kim Xuyên khai trương, mỗi tháng y đều sẽ đăng bài ca hai mươi bốn tiết khí lên báo một lần, sau khi tiểu học khai giảng, cũng đưa nó vào tài liệu giảng dạy, yêu cầu mỗi học. sinh học thuộc, đồng thời phải biết ý nghĩa là gì.

Dưới kiểu mẫu này, Kim Phi không tin không quảng bá được.

“Kim tiên sinh nghĩ kỹ là được.”

Ngụy Vô Nhai gật đầu nói, “Ta tin bài thơ này nhất định có thể được ghi vào sử sách, lưu truyền muôn đời!”

Trên thực tế ông ta nói không sai, nhà sử học đời sau đều vô cùng tôn sùng bài ca hai mươi bốn tiết khí này, nhất trí cho rằng bài thơ này đã mở đầu kỉ nguyên mới cho nông nghiệp. mới Đại Khang, đặt phương hướng rõ ràng cho sự phục hồi và phát triển nhanh chóng của nông nghiệp Đại Khang.

Sau khi rời khỏi phòng y tế, Kim Phi chưa về tứ hợp việc, mà quay lại tòa soạn nhật báo Kim Xuyên với Trần Văn Viễn.

“Ông à, từ giờ về sau đây là văn phòng của ngài, sân phía sau chính là kí túc của ngài, nếu ngài không hài lòng, hoặc người nhà của ngài tới, chúng ta có thể đổi tiếp.”

Để biểu thị sự coi trọng, Trần Văn Viễn đưa kí túc vốn để

mình ở nhường cho Triệu Nhạc.

“Không cần đổi nữa, chỗ này đã rất tốt rồi

Triệu Nhạc vội xua tay, sau đó đi vào sân nhỏ, quan sát văn phòng và kí túc sau này của mình.

Trần Văn Viễn nhìn hai bên trái phải không người, đụng vào người Kim Phi nhỏ giọng hỏi, “Kim tiên sinh, vậy lương

tháng của ông Triệu bao nhiêu thì phù hợp?”

“Ngươi xem rồi quyết định đi, nếu không chắc lắm thì đi tìm A Nguyệt bàn bạc một chút.”

Trước mắt tài chính của Kim Xuyên do Đường Tiểu Bắc quản lí, Kim Phi không quan tâm lắm.

A Nguyệt chính là một trong những trợ thủ của Đường Tiểu Bắc, chuyên phụ trách khoản tiền lương của các bộ phận.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2093


Người bước vào là Lý Địch.

Trong mấy năm qua Đảng Hạng đã cướp không ít người dân Trung Nguyên về làm nô lệ, sau khi Thiết Ngưu chiếm được Đảng Hạng, đã nói bốn điều kiện, trong đó có một điều kiện là thả toàn bộ nô lệ Trung Nguyên.

Hơn nữa Thiết Ngưu rất để ý đến chuyện này, không chỉ giữ lại một đội bay gần vương lăng Đảng Hạng, sau khi quay về còn tìm Hàn Phong, bảo anh ta phái một nhóm người đến các thành trì lớn của Đảng Hạng và tụ điểm của dân du mục, để mắt đến vấn đề này.

Không ít quyền quý Đảng Hạng cực kì tức giận, đáng tiếc nắm đấm của bọn họ không mạnh bằng tiêu cục Trấn Viễn, nên chỉ có thể nhãn nhịn.

Có một tên quyền quý ở tòa thành nhỏ vô cùng cực đoan, vì cách xa vương thành, không biết tiêu cục Trấn Viễn mạnh đến mức nào, nên không những ngăn cản không cho nô lệ rời đi, mà còn cố ý hãm hại, khiêu khích tiêu cục Trấn Viễn.

Sau đó, rất nhanh gã đã biết được hậu quả của việc khiêu khích.

Để giết gà dọa khỉ, Thiết Ngưu không xin phép Kim Phi, mà thẳng tay bố trí một đội bay đi qua, đàn áp và trả thù gia tộc đã khiêu khích, những gì mà bọn họ làm với nô lệ, Thiết Ngưu đã trả lại cho tất cả người nhà của đám quyền quý!

Theo lời kể của những nô lệ được thả về, lúc đấy ở ngoài thành nhỏ kia treo đầy thi thể bầm dập và hài cốt.

Tên quý tộc đó đã bị khai trừ ra khỏi Đảng Hạng, ngay cả thi thể của tổ tiên trong mộ tổ tiên cũng bị người của Thiết Ngưu đào lên ném vào hố phân!

Đối với những kẻ tàn bạo mà nói, phương pháp tàn ác này. là trực tiếp nhất, có tác dụng răn đe mạnh nhất.

Sau sự việc này, các quý tộc không phục của Đảng Hạng đều biến thành “quỳ' tộc, không còn dám bức hại nô lệ, ngăn không cho nô lệ quay về nữa.

Mấy tháng gần đây, phần lớn nô lệ đã được quay về Đại Khang.

Nhiều người trong số họ vốn là người Trung Nguyên, nhưng nghe nói Trung Nguyên đang có chiến tranh, không dám quay về, vì không có nơi nào để đi nên đi theo đội buôn của thương hội Kim Xuyên, đến Kim Xuyên.

Kim Xuyên hiện đang phát triển nhanh chóng, nhiều công xưởng thiếu nhân lực, nên đương nhiên ai đến cũng đều được chào đón.

Nhưng với bài học kinh nghiệm của Nguy Lão Tam, Hàn Phong không dám để cho những người này vào làng, ngoại trừ nhóm nô lệ đầu tiên mà Thiết Ngưu dẫn về làng, những nô lệ đến sau, về cơ bản đều được phân công làm việc ở ngoài làng, làm một số công việc công nghệ thấp.

Không phải Hàn Phong hẹp hòi, kỳ thị bọn họ, mà đó là biện pháp phòng ngừa cơ bản nhất.

Dù sao những người này đều quay về từ Đảng Hạng, ai biết trong số bọn họ có bao nhiêu người muốn đến làng Tây Hà ăn cắp trang thiết bị chứ.

Một khi bọn họ được sắp xếp vào trong làng, hoặc chức vụ quan trọng, thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Mặc dù Kim Phi đã nỗ lực phổ cập giáo dục, cũng đồng ý đối ngoại để cải thiện đời sống của nhân dân, giúp người dân có kiến thức cơ bản, nhưng nó chỉ giới hạn trong phạm vi người của mình.

Nếu những gián điệp này mang kiến thức học được trở về thì sế quay lại đánh mình.

Những nô lệ ở Đảng Hạng đã phải chịu quá nhiều đau khổ, có thể sống sót trở về Đại Khang là điều vô cùng bất ngờ, hầu hết bọn họ đều rất hợp tác, bảo gì làm nấy.

Người bước vào là Lý Địch, là một trong những nô lệ mà Thiết Ngưu mang về từ Đảng Hạng, vì còn bế theo em gái bị nghi ngờ mắc chứng tự kỷ, nên Kim Phi có ấn tượng.

Điều khiến Kim Phi bất ngờ, là cậu bé xuất hiện ở đây.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2094


Có thể nói ở một mức độ nào đó anh ta là đại diện đối ngoại của Kim Phi.

Lý Địch là nô lệ quay về từ Đảng Hạng, nhưng có thể đến gần Trần Văn Viễn, điều này khiến cho Kim Phi rất bất ngờ.

Không chỉ có Kim Phi bất ngờ, mà Lý Địch gặp Kim Phi ở đây, cũng hơi ngạc nhiên.

Song cậu bé rất nhanh đã điều chỉnh xong, khom người chào Kim Phi: "Chào Kim tiên sinhl”

Sau đó, cậu bé lấy từ trong ngực ra một tờ bản thảo, dùng hai tay dâng lên trước mặt Trần Văn Viễn: “Trần tiên sinh, đây là hình vẽ mà ngài cần, bọn ta đã khắc và in ra, ngài xem thử có được hay không, nếu không được thì bọn ta sửa lại”

Trần Văn Viễn nhận lấy tờ bản thảo rồi xem một hồi, gật đầu nói: “Tốt lắm, có thể thu xếp in ấn luôn.”

“Vâng!” Lý Địch cúi đầu chào Kim Phi, rồi rời khỏi văn phòng.

“Tiên sinh, đứa bé này rất có linh tính, kỹ năng chạm khäc cũng thuộc hàng đỉnh cao, ta cảm thấy đây là một nhân tài, nên đã nhờ Hàn đại ca kiểm tra lý lịch của cậu bé, sau khi xác nhận không có vấn đề gì mới để nó ở lại.”

Trần Văn Viễn cũng không hoàn toàn là con mọt sách, vừa rồi anh ta thấy sắc mặt Kim Phi không đúng, đại khái đoán được mối bận tâm của Kim Phi.

Anh ta vội giải thích: “Tiên sinh yên tâm, ta chỉ cho nó phụ trách vẽ sách cho trẻ nhỏ, còn bản thảo thì không được phép động vào.”

Dù sao sách giáo khoa tiểu học là dành cho trẻ em mới vào trường, để nâng cao hứng thú học tập của mấy đứa nhỏ, Kim Phi quyết định bổ sung thêm ít hình ảnh minh họa nhỏ vào sách giáo khoa.

“Tuy là tranh vẽ của trẻ con nhưng cũng không phải trò đùa, càng không nên khinh thường!”

Kim Phi nhắc nhở: “Nói với xưởng in ấn, mỗi cuốn sách giáo khoa đều phải được ta ký tên đóng dấu mới có thể in!”

Bây giờ còn rất nhiều người dân chưa đủ ăn đủ mặc, Kim Phi hao phí sức người và sức của để phổ cập giáo dục như vậy, là để người dân mau thoát khỏi cái nghèo, cái đói rét.

Vì thế y không thể dung thứ cho những cuốn sách giáo. khoa do y biên soạn trở thành tài liệu độc hại, càng không thể tha thứ cho một số kẻ có tham vọng làm những điều xấu xa trong giáo dục, đầu độc trẻ em Đại Khang!

Theo quan điểm của Kim Phi, trẻ nhỏ là tương lai!

Đầu độc trẻ nhỏ là lật đổ Đại Khang mới, phải dùng những biện pháp nghiêm khäc nhất để đánh, không được khoan nhượng!

“Vâng!” Trần Văn Viễn thấy Kim Phi rất coi trọng tài liệu giảng dạy, lập tức trở nên nghiêm túc: “Ta sẽ thông báo cho. xưởng in ấn!”

Kim Phi cầm bản thảo trên bàn.

Có một đoạn Tam tự kinh được in trên bản thảo, bên trái có một hình vẽ to bằng khối mạt chược, nội dung là hai đứa trẻ đang giúp cha gánh củi.

Bức tranh được vẽ theo lối thuỷ mặc thời phong kiến, các nhân vật được phác họa bằng những đường nét đơn giản, chỉ là vài nét thô, không có nét mặt hay biểu cảm, cảnh vật xung quanh cũng là cảnh quan bình thường.

Nhìn một lúc lâu không phát hiện ra vấn đề gì, Kim Phi mới đặt bản thảo xuống.

“Tiên sinh, hay là điều tra lại lý lịch của Lý Địch nhé?” Trần Văn Viễn thấy xung quanh không có người, thấp giọng hỏi.

Sau khi suy nghĩ, Kim Phi lắc đầu nói: “Lão Hàn đã điều tra rồi, thì cứ dùng đi.”

Y tin tưởng năng lực của Hàn Phong, nếu Hàn Phong cảm thấy Lý Địch không có vấn đề, mà y đuổi Lý Địch đi, ngược lại sẽ không hay.

Triệu Nhạc bước từ trong phòng ra, Trần Văn Viễn cười hỏi: “Ngài có hài lòng với nơi này không? Nếu có chỗ nào không hài lòng thì cứ nói, ta sẽ cho người đến đổi!”

“Cực kỳ hài lòng!”

Triệu Nhạc gật đầu.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2095


Số đầu tiên của tờ báo chỉ có bốn mục, trong đó có ba mục đã soạn xong, chỉ có mục quân sự xảy ra một số vấn đề.

Ký giả phụ trách mục quân sự đã bị ảnh hưởng bởi câu chuyện của các tiên sinh kể chuyện nên đã viết chiến dịch ở Thanh Thủy Cốc hệt như thần thoại, nó đã đi ngược lại mục đích câu chuyện chân thật của Kim Phi.

Sự xuất hiện của Triệu Nhạc đã giải quyết được vấn đề này.

Bản thân ông ta đã trải qua chiến dịch ở Thanh Thủy Cốc, cũng có thể xem là phụ tá của Phạm tướng quân, góc độ nhìn nhận của Triệu Nhạc về chiến tranh có thể được coi là toàn diện nhất.

Trùng hợp hơn nữa là Triệu Nhạc cũng mang theo báo cáo chiến sự cho mình viết đến, các ký giả phụ trách mục chiến sự chỉ cần chuyển phần văn cổ khó hiểu tối nghĩa sang tiếng địa phương để mọi người dân đều có thể nghe hiểu là được.

Chỉ mới một ngày, các ký giả đã hoàn thành công việc này.

Nhật báo Kim Xuyên chính thức phát hành đúng ngày dự. kiến.

Ở một nơi khá gần quận Quảng Nguyên, có một trấn nhỏ tên là trấn Phong Thủy.

Bởi vì năm trong quận Quảng Nguyên, đây là một trong những nơi đầu tiên Trương Lương huấn luyện binh sĩ, mùa xuân năm ngoái, bọn thổ phỉ ở trấn Phong Thủy đã bị tiêu cục Trấn Viễn nhổ cỏ tận gốc.

Không còn bị thổ phỉ chèn ép, thuế má cũng giảm hơn phân nửa so với những năm trước, cộng với việc Kim Phi đã mở vài công xưởng ở trấn trên, trấn Phong Thủy đã trở thành trấn sung túc nức tiếng gần xa.

Trấn Phong Thủy có rất nhiều nước, rất nhiều người dân nuôi cá, đầu đông là thời điểm nơi đây rộn ràng nhất, rất nhiều thương lái thu mua cá từ các chợ đều sẽ đến trấn Phong Thủy mua cá.

Hôm nay là phiên họp ba ngày một lần của trấn Phong Thủy, mới sáng sớm người dân từ các làng đã đến đây, đường phố cũng náo nhiệt hơn.

Nhất là lối vào ao cá đã đông nghịt người.

“Sao hôm nay nhiều người vậy, chả nhẽ có người bắt được cá vương rồi sao?”

Một người đi đến hỏi người bán thịt.

Trấn Phong Thủy nằm trong đất liền, gần như toàn bộ người dân nơi đây đều chưa từng nhìn thấy biển, cũng chưa từng nhìn thấy cá quá lớn.

Ở nơi đây, chỉ cần cá vượt qua ba mươi ký đều được gọi là cá vương.

Một khi có người bắt được loại cá này, đều sẽ trở thành một sự kiện lớn ở trấn Phong Thủy, ao cá ngày hôm đó cũng sẽ sôi động hơn ngày thường.

“Không phải bắt được cá lớn, mà là có người đang dựng sân khấu bên kia kìa.”

Người bán thịt vừa cắt thịt vừa trả lời.

“Dựng sân khấu?” người dân đang mua thịt vừa nghe thấy đã rất phấn khích: “Đoàn ca múa Kim Xuyên đến biểu diễn hả? Lúc nào diễn vậy? Có diễn vở “Cô gái tóc trắng' không?”

Sau khi đoàn ca múa Kim Xuyên được thành lập, họ đã đi lưu diễn ở nhiều nơi, cũng đã từng đến trấn Phong Thủy diễn mấy lần.

Nhưng sau khi khai chiến với đất Tân, Thanh Diên đã đưa toàn bộ đoàn ca múa đến tiền tuyến, biểu diễn an ủi các chiến sĩ, cũng như giúp đỡ đội Chung Minh tuyên truyền các chính sách của làng Tây Hà.

Trong thời đại giải trí khan hiếm, rất ít khi người dân xem được các buổi biểu diễn của đoàn ca múa, vô số người dân đều đang mong chờ đoàn ca múa đến trấn Phong Thủy biểu diễn một lần nữa.

“Hồi nấy ta thấy sân khấu khá nhỏ, chỉ vừa ba đến bốn người đứng, có lẽ là không phải đoàn ca múa diễn đâu.”

Người bán thịt lắc đầu nói.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2096


Nhìn theo hướng âm thanh phát ra, một người thanh niên đang xách một cái bọc màu xanh lá cây và dẫn một con ngựa chiến màu đen đang từ từ đi tới.

Trên yên ngựa có một cây trúc, trên cây trúc có treo lá cờ đen của tiêu cục Trấn Viễn.

Mặc dù lá cờ không lớn, nhưng khi người dân nhìn thấy nó đều rối rít tránh đường.

Người dân làm thế không phải vì sợ, mà là vì kính trọng.

Sau khi sống lại, Kim Phi đã làm rất nhiều việc, vô số người dân đều được hưởng lợi từ điều đó, họ biết ơn Kim Phi từ tận đáy lòng.

Nhưng nơi lập bài vị trường thọ cho Kim Phi nhiều nhất không phải làng Tây Hà, mà là các làng ở trong trấn Phong Thủy.

Bởi vì người dân làng Tây Hà có thể thường xuyên nhìn thấy Kim Phi, còn có rất nhiều người tận mắt chứng kiến Kim Phi lớn lên.

Bọn họ sẵn lòng hi sinh mạng sống cho Kim Phi, nhưng việc họ lập bài vị cho Kim Phi thực sự không ổn lắm.

Mà người dân ở trấn Phong Thủy không giống họ, trong mắt họ, Kim Phi chính là ân nhân lớn nhất.

Năm ngoái nơi đây đã bùng phát dịch sốt rét, Ngụy Vô Nhai đã tìm Kim Phi nhằm tìm kiếm sự trợ giúp.

Kim Phi không chỉ gửi tiền, mà còn dùng tất cả vải trong làng làm thành mùng, áo gai tặng cho người dân trấn Phong Thủy.

Hơn thế, Kim Phi còn nói cho Ngụy Vô Nhai cách phòng, chữa bệnh sốt rét.

Sau khi Ngụy Vô Nhai quay về, ông ấy đã cùng người dân dọn sạch ao tù nước đọng, diệt sạch muỗi, bệnh sốt rét cuối cùng cũng đã được kiểm soát.

Sau đó trấn Phong Thủy đã đề cử vài người đức cao vọng trọng trong người dân mang theo lễ vật đến làng Tây Hà cảm ơn Kim Phi.

Đường Tiểu Bắc biết chuyện này, đã xây dựng một nhà máy dệt ngay tại trấn Phong Thủy, cung cấp hàng cho quận Quảng Nguyên.

Ban đầu, Đường Tiểu Bắc định làm thế nhằm lợi dụng lòng biết ơn của người dân trấn Phong Thủy với Kim Phi, vì như thế họ sẽ làm việc rất nghiêm túc, cũng sẽ hợp tác giữ bí mật.

Nhưng khi đó, trấn Phong Thủy vừa mới vượt qua dịch sốt rét, vì để diệt muỗi nên rất nhiều ao đều bị rút cạn nước, dẫn đến chén cơm của những người dân nuôi cá gặp vấn đề.

Sự xuất hiện của nhà máy đã mở cho họ một còn đường sống.

Ở thời đại phong kiến, bệnh sốt rét là một căn bệnh vô cùng nguy hiểm và đáng sợ, đã thế còn lây lan cực nhanh.

Bởi vì người dân Đại Khang năm nào cũng thiếu lương thực nên thể chất không được khỏe, đôi khi chỉ cần một người mắc bệnh sốt rét, sẽ khiến cho người ở các làng hoặc toàn bộ trấn đều chết hết một nửa.

Trước tiên Kim Phi đã tặng họ thuốc thang giúp họ kiểm soát bệnh sốt rét, sau đó còn mở ra một công xưởng cho họ con đường sống, sao người dân trấn Phong Thủy không biết ơn y cho được?

Người dân không biết việc mở xưởng dệt là Đường Tiểu Bắc đưa ra ý định nên dồn tất cả lòng biết ơn của mình sang cho Kim Phi.

Yêu ai yêu cả đường đi lối về, ai nấy cũng cực kỳ kính trọng các thế lực dưới trướng Kim Phi.

“Người này đeo lá cờ của tiêu cục Trấn Viễn, nhưng không mặc quần áo của nhân viên hộ tống, cũng không mặc quần áo của thương hội, hắn làm gì vậy nhỉ?”

“Đúng vậy, ta chưa từng nhìn thấy kiểu quần áo này bao giờ, trông có vẻ quái lạ”

“Chẳng lẽ là giả mạo?”

“Ở Xuyên Thục này, ai dám giả danh người của Kim tiên sinh chứ?”

Rất nhiều người dân nhường chỗ cho thanh niên trẻ, nhưng đồng thời cũng dấy lên tò mò với thân phận của thanh niên.

Thanh niên giữ bình tĩnh, dưới ánh nhìn soi mói của người dân, vẫn dắt ngựa đi thẳng về sân khấu gỗ được dựng ở phía trước.

Trưởng trấn đang đợi ở dưới sân khấu gỗ vội vàng đón tiếp: “Từ tiên sinh, đã chuẩn bị xong cả rồi!”

“Làm phiền ông quá rồi!”

Thanh niên trẻ gật đầu với trưởng trấn, sau đó vác bọc nhỏ lên trên sân khấu gỗ.

Không cần đánh chiêng, người dân quanh sân khấu đều tự giác im lặng đợi thanh niên mở lời nói chuyện.

“Chào mọi người, ta là người đưa thư của nhật báo Kim Xuyên, kể từ ngày hôm nay, cách ba ngày ta sẽ tới đây một lần đọc số mới nhất của nhật báo Kim Xuyên cho mọi người!"

Thanh niên hằng giọng, nói tiếp: “Hôm nay, ta sẽ đọc kỳ thứ nhất của nhật báo Kim Xuyên cho mọi người nghe!”

Nói xong, anh ta mở bọc nhỏ màu xanh lá ra, cẩn thận lấy ra một tờ báo khổ A3.

Trên đầu tờ báo có bốn chữ màu đỏ rất to: nhật báo Kim Xuyên!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2097


“Nhật báo Kim Xuyên được sáng lập bởi Kim tiên sinh, mỗi ngày ra một số, hiện nay trên báo được chia làm bốn tờ, tờ thứ nhất là thời sự, chủ yếu nói về những chuyện lớn đã xảy ra gần đây cho mọi người biết, ví dụ như triều đình vừa ban hành luật pháp gì mới, đều sẽ được tờ báo này đăng tải”

Người đưa thư giơ loa, nói.

“Cái này hay đấy, sau này triều đình có chuyện lớn gì, chúng ta có thể biết ngay lập tức.”

“Vậy tờ thứ hai là cái gì?”

Dân chúng đều gật đầu, cũng có người sốt ruột hỏi về tờ thứ hai.

“Tờ thứ hai là quân sự, chủ yếu nói cho mọi người về một số hành động của quân sự, ví dụ như quân Trấn Viễn dưới trướng tiên sinh hiện đang trên đất Tần, đánh nhau với Tân vương, mỗi ngày có những tiến triển gì, đánh hạ được những địa phương nào, đều sẽ được đăng trên tờ báo này để thông báo cho mọi người!”

Dân chúng nghe thế thì càng thêm kích động.

Người dân trong trấn Phong Thủy sùng bái Kim Phi, rất nhiều nam nữ thanh niên khỏe mạnh tham gia tiêu cục Trấn Viễn và quân Trấn Viễn.

Mà họ đi hành quân xa nghìn dặm thì cha mẹ ở nhà lại lo lảng rất nhiều, tuy tiêu cục Trấn Viễn rất mạnh, số người thương vong hiện tại đã ít hơn rất nhiều so với trước kia, nhưng chỉnh chiến nơi sa trường thì có bao giờ là không có người chết?

Cho nên đại đa số dân chúng đều rất quan tâm đến tình hình chiến sự.

Tiếc rằng thông tin ở Đại Khang quá lạc hậu, bọn họ không hỏi thăm được tin tức gì.

Giờ thì tốt quá rồi, Kim tiên sinh sáng lập ra tờ báo này, thông báo cho bọn họ tình hình chiến sự.

“Tờ thứ ba là về chuyện đồng áng, cũng là một vấn đề mà tiên sinh coi trọng nhất, chủ yếu dạy mọi ngưò ng trọt...”

Người đưa thư tiếp tục giải thích ý nghĩa của tờ thứ ba, nhưng còn chưa nói hết, đã bị người dân ở dưới ngắt lời.

“Vị tiểu ca này, chúng tôi chính là nông dân, còn phải để Kim tiên sinh dạy chúng tôi trồng trọt nữa sao?”

Những người nông dân đều nở nụ cười.

“Bác à, không phải Kim tiên sinh dạy mọi người làm ruộng, mà Kim tiên sinh mời chuyên gia dạy cho mọi người đấy!"

Vẻ mặt của người đưa thư trở nên nghiêm túc, anh ta nói với giọng chân thành: “Chắc hẳn mọi người còn nhớ Ngụy Vô Nhai, Ngụy thần y chứ? Giờ ngài ấy đang ở làng Tây Hà, chuyên nghiên cứu cách trồng trọt cho Kim tiên sinh!”

“Nguy thần y đi làm ruộng ư?” Không ít người dân kinh ngạc.

Trước đây khi vừa bùng phát bệnh sốt rét, các lang trung khác đều tránh còn không kịp, chỉ có Ngụy Vô Nhai không sợ nguy hiểm, không sợ truyền nhiễm, đến chữa bệnh cho họ.

Vì cứu chữa cho họ mà ông ấy không tiếc mặt mũi, bôn ba khắp nơi để xoay xở kiếm tiền mua thuốc.

Người dân ở trấn Phong Thủy cảm kích Kim Phi, cũng cảm kích Ngụy Vô Nhai nữa.

Nghe nói Ngụy Vô Nhai lại làm ruộng, mọi người ai cũng ngạc nhiên rồi lại cảm thấy đáng tiếc.

“Kim tiên sinh đã từng thảo luận với Ngụy thần y rằng, 99% bệnh của con dân Đại Khang là do ăn không đủ no, đói quá sinh bệnh, dùng y thuật cứu người thì một ngày đêm chỉ có thể cứu vài người, nhưng nếu có thể đào tạo ra mầm lúa cho năng suất cao, làm cho mọi người ai cũng được ăn no, thân thể sẽ tốt hơn, số người được cứu sẽ càng nhiều.”

Người đưa thư tiếp tục nói: “Cho nên sau khi Ngụy tiên sinh đến làng Tây Hà, mỗi ngày trừ chữa bệnh cứu người, ngài ấy đều cấy trồng loại hoa màu mới, Kim tiên sinh cũng hết. sức ủng hộ, còn cố ý phái nhân viên hộ tống đi đến vùng đất rất xa ở phía nam để tìm hạt giống cho Ngụy tiên sinh!”

“Kim tiên sinh và Ngụy thần y đều có tấm lòng của Bồ tát cải”

“Đúng vậy, nhưng... hai vị tiên sinh biết làm ruộng ư?”

Dân chúng cảm kích Kim Phi cùng Ngụy Vô Nhai, nhưng cũng hoài nghi không biết hai người họ có biết làm ruộng hay không.

“Bà con xin đừng xem thường Ngụy thần y, ngài ấy là cao thủ trồng các cây dược liệu đó.”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2098


Hạt lúa vốn không thông dụng, một là bởi vì nó khó trồng, cần tưới nước rất nhiều, hai là bởi vì sản lượng của nó quá thấp.

Nếu chăm chỉ cày cấy, một mẫu đất có thể thu hoạch được hơn năm mươi trăm cân đã có thể nói là bội thu rồi.

Đấy là tính nguyên vỏ trấu, còn nếu xát hết trấu đi thì số lượng còn ít hơn nhiều.

Ngụy Vô Nhai có thể thu hoạch hơn một trăm cân lúa trên một mẫu đất, là đã vượt xa mức trung bình.

“Tiểu ca, Kim tiên sinh tìm được hạt giống gì cho Ngụy thần y, mà có thể sản xuất ra được nhiều lúa vậy?”

Dân coi lương thực là trời, dân chúng vốn chỉ quan tâm tới tình hình chiến sự nơi đất Tân, nhưng khi biết được Ngụy Vô Nhai gieo lúa mỗi mẫu đất thu được hơn một trăm cân, họ càng tò mò về việc này hơn.

Trước khi chính thức làm việc, các người đưa thư được. tập trung đến làng Tây Hà để được huấn luyện gấp, Kim Phi đã từng nói trong đại hội huấn luyện rằng, nhiệm vụ chủ yếu của người đưa thư hiện nay chính là tuyên truyền kiến thức nông nghiệp của tờ thứ ba.

Anh ta nghe hỏi vậy thì nói: “Hạt giống mà Kim tiên sinh tìm được, sang năm mới có thể thí ng . Năm nay hạt giống mà Ngụy tiên sinh dùng chính là giống lúa thường gặp. ở Đại Khang ta”

“Vậy sao ngài ấy có thể thu hoạch được nhiều lương thực đến thế?” Người dân hỏi.

“Bởi vì ủ phân!” Người đưa thư trả lời “Ủ phân là gì?”

Dân chúng nhìn nhau, họ đều không hiểu ý nghĩa của từ này.

Hiện tại, Đại Khang còn chưa có điều kiện sản xuất phân bón hóa học, khi dọn dẹp nhà xí, người dân dùng nước phân tưới vào đất, coi như là bón phân.

Trước tiên, không nói phương pháp bón phân này có tỷ lệ chuẩn không, cũng không nói bón như vậy có đúng khoa học hay không, mà quan trọng là số lượng phân bón quá ít.

Cả một năm, một gia đình có thể cho ra được bao nhiêu phân hòa nước? Và số lượng đó có thể tưới được bao nhiêu đất?

Không phải người dân không có ý thức bón phân, mà do. bọn họ không có phân bón.

Họ nghe nói Kim Phi tìm được phương pháp tạo ra phân bón thì rất hứng thú.

“Mọi người đừng vội, giờ ta sẽ nói cho mọi người phương. pháp ủ phân ngay bây giờ đây!”

Người đưa thư lật tới tờ báo thứ ba, anh ta bắt đầu đọc. phương pháp ủ phân.

Ủ phân không khó, nó chỉ có đơn giản vài bước mà thôi, người đưa thư đọc một lát là xong.

“Xin ngài lặp lại lần nữa, vừa rồi ta không nghe rõ.” Người dân đứng ở phía sau bục gỗ hô to.

“Được, vậy mọi người đừng nói chuyện, ta lại đọc lại lần nữa.

Đến khi người dân yên lặng, người đưa thư lại đọc lại các bước ủ phân mấy lần, sau khi xác nhận mọi người đều học được mới buông tờ báo xuống.

“Trước khi tới, tiên sinh nói, mùa đông chính là thời gian tốt nhất để dùng bùn ao ủ phân, khi về mọi người nên làm ngay, để sang năm tới mùa gieo giống thì có thể bón phân vào ruộng luôn.” Người đưa thư nhắc nhở.

Đây cũng là lý do vì sao Kim Phi đặt phương pháp ủ phân ở phần đầu tiên của tờ nông nghiệp.

Thời tiết thu đông lượng mưa ít, ao hồ đa số sẽ cạn nước.

Phù sa dưới đáy ao chính là nguyên liệu để ủ phân, giờ đúng là lúc để đào bùn ao lên.

Lỡ mất thời gian này thì phải chờ đến tận năm sau.

Cho dù có được hạt giống lúa nước L, nhưng cần thời gian để thí nghiệm, cấy trồng, nên chắc chản không thể gieo trồng vào vụ xuân sang năm được, chỉ có biện pháp ủ phân là có thể tạm thời tăng sản lượng lương thực.

“Trừ bùn ao ra, thì phân tro sau khi đốt củi cũng là phân bón rất tốt, mọi người có thể trộn vào trong.” Người đưa thư lại nhắc nhở.

“Nhớ rồi ạ!”

“Không ngờ Kim tiên sinh và Ngụy thần y còn biết làm nông cơ đấy!”

“Kim tiên sinh còn nói gì nữa không?”

Dân chúng nhớ được biện pháp ủ phân rồi, thì hỏi tiếp.

“Tiên sinh còn viết một bài thơ ngắn, tốt nhất là mọi người nên thuộc đi!”

Người đưa thư lấy một tờ giấy mới từ trong cái túi nhỏ đeo trên lưng, lại dùng hồ dán tờ giấy đó lên bảng cáo thị bên cạnh bục gỗ.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2099


“Tháng giêng là tháng hoa đào, mận Lập xuân hoa nở ánh rực hồng

Đào, mận nở hoa sáng rực rỡ

Trăng soi năm tận với tháng cùng...”

Người đưa thư chỉ vào bài thơ trên giấy, bắt đầu giải thích cho người dân.

Hầu hết người dân Đại Khang đều không biết chữ, dù người đưa thư đã giải thích rất kỹ và chu đáo nhưng đa số người dân vẫn không hiểu.

Nhưng bây giờ chưa hiểu cũng không sao, Kim Phi đã yêu cầu người đưa thư, trong hai tháng, mỗi lần anh ta đến đọc báo, sẽ đọc lại bài thơ hai mươi bốn tiết khí.

Nghe lâu, nghe nhiều, sẽ tự hiểu.

Ngoài người đưa thư, những người dân nghe hiểu, sau khi quay về sẽ tự đi khoe.

Sau khi giải thích về hai mươi bốn tiết khí, người đưa thư chỉ vào tờ lịch bên dưới và nói: “Đây là lịch do tiên sinh biên soạn, qua một ngày sẽ gạch một ngày, tất cả các tiết khí đều được đánh dấu trên đó, nếu mọi người không nhớ được, thì xem ngày trên lịch sẽ biết!”

“Cái này hay, sau này không cần lo lắng nhớ nhầm ngày nữa!”

Người dân liên tục gật đầu.

Bây giờ phần quan trọng nhất đã xong, người đưa thư bät đầu đọc những phần khác của tờ báo.

Trên thực tế, số đầu tiên của nhật báo Kim Xuyên chỉ to bằng tờ giấy A3, không nhiều nội dung, nhưng luôn có người dân nói không nghe rõ, yêu cầu người đưa thư đọc lại.

Đặc biệt là phần quân sự, người đưa thư đã đọc tổng cộng bảy tám lần.

Đợi đến khi đọc xong, đã là buổi trưa.

Người dân thấy giọng người đưa thư đã khản đặc, nên mới bỏ qua cho anh ta, nhưng vẫn chưa thấy thoả mãn.

Khi họ rời đi, tin tức về nhật báo Kim Xuyên cũng được. lan truyền khắp trấn Phong Thủy.

Đại Khang thiếu các phương thức giải trí, phương tiện liên lạc và phương tiện giao thông cũng thiếu thốn như vậy, nhiều người cả cuộc đời chỉ sống quanh làng, đi vào chợ trong trấn đồng nghĩa với việc đi xa, họ hầu như không biết gì về thế giới bên ngoài.

Nhưng điều này không có nghĩa là họ không tò mò về thế giới bên ngoài, chỉ là trước đây họ không có kênh để tìm hiểu mà thôi.

Báo chí xuất hiệt về thế giới bên ngoài đã thỏa mãn sự tò mò của người dân

Phiên chợ ở trấn Phong Thủy họp ba ngày một lần, người đưa thư vốn định đọc báo ba ngày một lần, nhưng ai ngờ vào. rạng sáng ngày hôm sau, trưởng trấn tìm anh ta, nói người dân đã đợi ở dưới sân khấu, chờ anh ta đến đọc báo.

“Hôm nay không phải không có chợ phiên sao? Sao vẫn có người đi chợ?” Người đưa thư tò mò hỏi.

“Những người này không đến đi chợ, mà đến tìm ngài nghe đọc báo!” Trưởng trấn chắp tay nói: “Ngài xem thử đi?”

“Được, ta đi ngay!”

Người đưa thư xách chiếc túi đựng báo lên, rồi đi theo trưởng trấn lên sân khấu.

Khiến anh ta bất ngờ là, hâu hết những người dân đến hôm nay đều là những người anh ta đã gặp ngày hôm qua.

“Báo mới vẫn chưa được giao, nếu đọc thì vẫn là báo của ngày hôm qua, các ngươi đến đây làm gì?”

Người đưa thư dở khóc dở cười hỏi.

“Chúng ta quên mất nội dung hôm qua rồi, hôm nay muốn nghe lại.”

Người dân hôm qua đến nghe, mỉm cười trả lời. Người đưa thư läc đầu, lấy tờ báo từ trong túi ra.
 
Back
Top Dưới