Ngôn Tình Quay Về Bên Anh Em Nhé

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 160


Chương 160:

Trần Hà Thu cười cười gật đầu: “Dạ, muốn làm xong sớm một chút.”

Bác trai nhìn rõ ràng: “Vội vàng kết hôn sao, hai ngày nay vừa hay là ngày tốt, người đến đăng ký kết hôn đặc biệt nhiều.”

“Li hôn” Trần Hà Thu nói: “Cháu làm thủ tục li hôn”

Bác trai nửa câu sau còn chưa kịp nói ra, có chút thất thần: “Li hôn à?”

“Vâng” Trần Hà Thu gật đầu: “Hai ngày nay người tới li hôn nhiều không?”

Bác trai gãi gãi đầu: “Không nhiều người li hôn.”

“Vậy tốt rồi, cảm ơn”

Chín giờ sáng, cục dân chính chuẩn bị mở cửa, bên cửa kết hôn gần như lập tức đầy người, cửa li hôn thì vắng tanh.

9h03 một chiếc Maybach màu xám trắng từ từ chạy đến.

Nguyễn Hoàng Phúc từ trên xe bước xuống, vừa nhìn liền thấy được Trần Hà Thu đợi ngay trước cửa sổ li hôn, lồng ngực thắt lại.

“Giấy tờ đã mang đầy đủ chưa?” Anh cố tình hỏi

Trần Hà Thu gật gật đầu, mở bìa tài liệu cho anh xem, bên trong chứng minh thư, sổ hộ khẩu, giấy thỏa thuận li hôn đều mang đủ, thậm chí còn chuẩn bị mấy bản sao của chứng minh thư

Anh bực bội: “Chuẩn bị đủ hết rồi thì làm nhanh lên, mười giờ tôi có cuộc họp.””

“Đi thôi.” Trần Hà Thu chẳng thèm để ý đến sự gắt gỏng vô duyên vô cớ của anh ta, cứ đi thẳng vào sảnh cục dân chính.

Bác trai ở cửa nói đúng, trước cửa đăng kí kết hôn thì xếp một hàng dài, còn cửa xử lí việc li hôn thì trống không.

Cũng tốt, tiết kiệm thời gian.

Nguyễn Hoàng Phúc ở phía sau Trần Hà Thu cũng bước vào, nhưng mắt anh ta không hề rời khỏi tập hồ sơ ở trong tay cô.

Vừa nhìn thoáng qua, anh ta thấy bản sao chứng minh thư ở trong tập hồ sơ có vết gấp do đã in từ lâu rồi, rốt cuộc là cô ấy đã chuẩn bị việc li hôn bao lâu rồi chứ?

Cứ nghĩ đến việc này, anh ta lại cảm thấy có chút tức giận vô cớ.

Đúng lúc này, một cặp đôi vui vẻ vừa làm xong thủ tục kết hôn trong tay cầm hai cuốn sổ màu đỏ thân mật đi ra cửa.

Cô gái đưa tay ra khí thế, lông mày cong lên nở nụ cười: “Từ phút trước anh đã chính thức là chồng của em rồi, nhanh lên, đưa ví cho em, từ nay tiền nhà mình để em giữ.

Chàng trai bên cạnh không chút do dự móc ví ra đặt lên tay cô, xoa xoa tóc phía sau đầu cô gái âu yếm: “ Được rồi được rồi, đều nghe theo lời bà chủ hết.”

Cô gái kích động ôm cổ chàng trai không buông, hai mắt sáng ngời: “Chồng à, sau này anh phải đối xử tốt với em nếu không em sẽ dùng quỳ hoa điểm huyệt thủ xử anh.”

Vừa nói cô gái bắt vừa chước theo động tác của Bạch Triển Đường (một nhân vật trong phim kiếm hiệp) duỗi tay ra, chập ngón trỏ và ngón giữa lại điểm hai cái vào ngực chàng trai.

Trong khi mọi người đều tưởng chàng trai sẽ ngăn cản hành động ngốc nghếch của cô gái thì cậu ta đột nhiên bất lực lắc đầu: “Được rồi, đừng quậy nữa, nhiều người đang nhìn kìa, mau giải huyệt cho anh nào.”

Cô gái lè lưỡi, nhào vào lòng chàng, hai người ôm nhau bước ra khỏi cục dân chính.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 161


Chương 161:

Nhìn dáng vẻ ngọt ngào của hai người họ, Trần Hà Thu như bị cảm hóa, trong lòng như có một luồng gió nhẹ, không khỏi ghen tị với cô gái vừa rồi.

Cô gái thì làm nũng, chàng trai thì mỉm cười, hình ảnh này thật là đẹp, Trần Hà Thu trông thấy mà thèm.

So với tình yêu đằm thắm của họ, khi cô kết hôn với Nguyễn Hoàng Phúc, mọi thứ gần như là một thảm họa .

Nguyễn Hoàng Phúc thậm chí còn không ra mặt, lúc đó anh ta chỉ cử một luật sư của tập đoàn nhà họ Nguyễn đến cục dân chính cùng cô, trước mặt các nhân viên, buộc Hà Thu phải kí giấy xác nhận tài sản tiền hôn nhân, bên trong ghi rõ ràng tài sản cá nhân của Nguyễn Hoàng Phúc không liên quan gì tới Trần Hà Thu, cho dù li hôn anh ta cũng không chia bất kì tài sản nào cho cô.

Cô vẫn nhớ như in ánh mắt thương cảm và bất lực của các nhân viên nhìn cô lúc đó: “Cô gái à, loại đàn ông như vậy mà cô vẫn muốn lấy làm chồng sao?”

Cô ấy lúc đó một lòng vì Nguyễn Hoàng Phúc, đối với cô ấy tài sản gì cũng không bằng một lời hỏi han quan tâm đơn giản của Nguyễn Hoàng Phúc, cô năm đó dứt khoát gật đầu: “Tôi lấy.”

Cứ như vậy, họ đăng kí kết hôn xong rồi, Hà Thu cầm giấy đăng kí kết hôn chỉ có ảnh một mình cô, ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần cô toàn tâm toàn ý thì nhất định sẽ được nhận lại tình yêu từ anh ta.

Nhưng thực tế đã vả vào mặt cô một cái tát đau điếng, cho cô biết lúc đầu cô ngu ngốc thế nào.

Người ở cục dân chính càng ngày càng đông, đại sảnh thì nhỏ chật chội, nhân viên nhìn thấy bọn họ đi vào, hơi bực mình nói : “Ai đến đăng kí kết hôn đến đó xếp hàng!”

Hà Thu cười nói: “Chúng tôi đến làm thủ tục li hôn.”

Người nhân viên có vẻ hơi sửng sốt: “Một ngày đẹp như tết Trung Thu mà các người đến đây để li hôn sao?

Trần Hà Thu lấy điện thoại ra xem, chợt nhận ra hôm nay là Tết Trung Thu- ngày tết đoàn viên truyền thống, chẳng trách hôm nay có nhiều người đến đăng kí kết hôn như vậy, có lẽ là vì ngụ ý “sum họp, đoàn tụ”.

Hà Thu nói: “Ai cũng bận rộn, tìm được hôm cả hai đều rảnh nên đến làm thủ tục chứ cũng chả để ý đến ngày tháng gì cả.”

Nhân viên đó gật đầu, nhìn Nguyễn Hoàng Phúc cọc cằn nhăn nhó phía sau, chỉ vào cửa kế bên: “Ly hôn thì làm ở đây.”

Khi Hà Thu lấy giấy đăng kí kết hôn ra, nhân viên phụ trách cau mày: “Cô ơi, sao trên giấy đăng kí kết hôn chỉ có hình của mình cô vậy?”

Lúc đó là luật sư cùng cô ấy đến làm thủ tục kết hôn, không thể nào mà chụp ảnh chung với luật sư đúng không? Tuy nhiên, cô không có thời gian để giải thích điều này với nhân viên nên đã lịch sự nói: “Có một số tình huống đặc biệt vào thời điểm đó nên anh ấy không thể đến được, cho nên tôi là người duy nhất đến. Phiền anh giúp chúng tôi làm thủ tục ly hôn được không?”

Nhân viên đó đột nhiên ngẩng đầu lên và liếc nhìn cô, như thể anh ta nhớ ra điều gì đó. Anh ta ngừng lại một lúc lâu rồi nói : “Hình như tôi đã gặp cô ở đâu rồi.”

Hà Thu đơ người ra, chắc là do cô ấy đã xuất hiện trên các tiêu đề trang nhất nhiều lần trước đây.

“Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi, người nhân viên ngạc nhiên: “Cô không phải là cô gái đến kết hôn cùng với luật sư sao? Cô bị ép ký công chứng tài sản tiền hôn nhân. Tôi làm ở cục dân chính đã nhiều năm như vậy, chưa từng thấy chuyện kì quái nào cả. Đấy là lần đầu tiên tôi thấy phía người đàn ông không đến mà chỉ cử luật sư đến làm thủ tục đăng kí kết hôn thay.”

Hà Thu lúng túng cười, không ngờ nhân viên ở đây vẫn còn nhớ cô ấy.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 162


Chương 162:

“Nếu đã như vậy thì tôi sẽ không thuyết phục cô làm gì nữa, thông thường những người đến xin ly hôn, tôi đều cố gắng hết sức thuyết phục họ hòa giải, nhưng không thuyết phục được, nhưng mà cô gái, cô không phải việc ly cũng do luật sư xử lí thay đấy chứ?”

Trần Hà Thu lắc đầu: “Không có, anh ta tự tới rồi.”

Hà Thu quay lại nhìn Nguyễn Hoàng Phúc: “Lấy giấy tờ của anh ra đi, giải quyết nhanh thôi sẽ không làm lỡ thời gian của anh đâu.”

Từ khi Nguyễn Hoàng Phúc đi vào anh ta cứ luôn cau có, tỏ vẻ khó chịu.

Khi nhìn thấy đôi bạn trẻ vừa rồi, anh đã bị sốc trong giây lát, không thể nhớ ra mình đã cưới Hà Thu như thế nào, dường như trong ấn tượng của anh ta không có bức ảnh nào như vậy.

Mãi đến khi nhân viên đó nói, anh ta mới sực nhớ ra mình thực sự không có ở đây, anh cùng An Như đi Hokkaido ngắm hoa anh đào, chỉ bảo luật sư đến làm thủ tục giùm anh ta.

Khi từ Hokkaido trở về, nhìn thấy giấy đăng ký kết hôn mà luật sư đưa cho mình, anh ta cũng cáu gắt ném nó vào đống hỗn độn. Mới kết hôn nhưng anh ta chưa bao giờ dành thời gian cho Hà Thu, cũng chính vào ngày đó An Như chết thảm.

Không biết tại sao gần đây anh ít khi nhớ về An Như, là do thời gian đã quá lâu, hay là anh không yêu An Như nhiều như anh nghĩ? Ấn tượng mà An Như để lại trong anh ngày càng mờ nhạt, dần dần lấp đầy trong kí ức của anh là Hà Thu.

Quỳ trước linh cữu của An Như, Hà Thu cầu xin anh ta nguyện vọng giữ lại đứa bé trong bụng mình.

Để có được một trăm đô hoa hồng, Hà Thu đã phải cố gắng chịu đựng uống rượu hết chai này đến chai khác.

Đối diện trước lời buộc của anh ta, Hà Thu thanh minh hết lần này đến lần khác, rằng cô không liên quan đến cái chết của quản gia.

Còn có cuối cùng Hà Thu đã thỏa hiệp và bị cảnh sát bắt đi.

Trong suốt năm năm Hà Thu ngồi tù, Nguyễn Hoàng Phúc dường như chưa bao giờ nghĩ đến cô, nhưng khi biết được sự thật về cái chết của An Như và quản gia, trái tim thất lạc bấy lâu nay của anh ta bắt đầu đập loạn xạ.”

Ngay lúc đó anh biết rằng đây không phải là một điềm lành. Cuối cùng anh vẫn động lòng.

“Nguyễn Hoàng Phúc?” Hà Thu thấy anh không phản ứng liền giục nhẹ.

Nguyễn Hoàng Phúc hoàn hồn nhìn cô. Cô ấy nóng lòng muốn ly hôn sao?

“Sao vậy?”

Hà Thu đưa tay về phía anh: “Nhân viên cần có giấy chứng nhận để giải quyết.”

Nguyễn Hoàng Phúc nhíu mày, trong tay nắm chặt giấy kết hôn, chỉ là không muốn đưa cho cô.

Hà Thu không đợi được nữa, trực tiếp đi tới lấy giấy kết hôn từ trong tay anh, để cùng bản của cô, rồi đưa cho nhân viên.

Nhân viên nháy mắt ra hiệu với Hà Thu tỏ ý: “Là cậu ấy ?”

Hà Thu gật đầu: “Vâng.”

“Nhìn năm, sáu người như vậy? Làm sao lại không phải là nhân sự?” Cô nhập vào máy tính một lúc, sau đó liền thu lại cuốn sổ màu đỏ, rồi đưa cuốn sổ màu xanh đã làm xong ra: “Được rồi, đã giải quyết xong. Cô gái à, lần sau nhất định phải mở to mắt ra”

Hà Thu cảm kích nói: “Cảm ơn”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 163


Chương 163:

Khi đi qua Nguyễn Hoàng Phúc, Hà Thu lấy một bản chứng nhận ly hôn để vào tay anh ấy: “Tốt rồi, bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ không bao giờ lấy tư cách của bà Nguyễn mà cản đường anh nữa. Tạm biệt, Nguyễn Hoàng Phúc. ”

Rời khỏi Cục dân chính, Hà Thu đi bộ đến bến xe đợi xe bus theo thói quen.

Chiếc Maybach màu xám bạc không biết từ lúc nào đã dừng ở bên cạnh cô: “Lên xe đi, tôi sẽ tiễn em một đoạn cuối cùng .”

Hà Thu từ chối một cách nhẹ nhàng: “Không cần đâu, hiện tại tôi ngồi xe anh sẽ không thích hợp.”

“Không có gì không thích hợp, lên xe.”

Hà Thu nhìn Nguyễn Hoàng Phúc có chút không kiên nhẫn, khẳng định nói: “Tôi đi xe bus rất tiện, hơn nữa buổi chiều tôi còn có việc, cùng tập đoàn Nguyễn Thị và nhà Nguyễn gia đều không cùng đường, không phiền.”

Nguyễn Hoàng Phúc lạnh lùng nói: “Cô không đi bệnh viện thăm anh trai sao? Bệnh viện vừa hay cùng đường với Nguyễn Thị.”

Hà Thu lùi lại về sau một bước, thể hiện sự từ chối rất rõ ràng: “Tôi còn có chuyện khác, chưa tới bệnh viện.”

Nguyễn Hoàng Phúc nhướng mày: “Đi gặp Lê Anh Huy?”

Hà Thu không nói gì.

Nguyễn Hoàng Phúc Cảm thấy cô ngầm thừa nhận, lửa giận đang kìm nén bùng nổ:

“Hừ, bị tôi nói trúng rồi? Nói thì hay lắm, cái gì mà không gọi là bà Nguyễn không cản đường tôi, có mà cô nóng lòng muốn trở thành bà Lê. Hà Thu, đừng trách tôi không nhắc cô, Lê Anh Huy không phải người tốt, hai cô gái trước mặt anh ta đều đã chết.”

“Anh ấy không phải người tốt, chẳng nhẽ là anh?” Hà Thu cũng tức giận, trực tiếp quay lại: “Anh ấy xấu, nhưng anh ấy chưa từng làm chuyện gì xấu với tôi, còn anh thì sao?”

Đột nhiên cô cảm thấy rất mệt mỏi, không muốn cùng anh ta tranh luận chuyện này nữa.

Cô còn phải nhanh chóng trở lại hộp đêm Dạ Yến, và phải chuẩn bị bay tới thành phố Đà Nẵng vào ngày mai. Cô cần phải chuẩn bị đầy đủ và quản lí tốt. Vừa hay, lúc này xe bus đã tới.

Hà Thu không còn để ý đến người phía sau, lên xe, đứng trong đám đông cố gắng không nhìn ra bên ngoài.

Không biết là đã qua bao nhiêu bến, nghe thấy người bên cạnh nói nhỏ: “Phía sau luôn có một chiếc xe Maybach đi theo.”

Có người hỏi: “Đây là xe xịn à?”

“Vài chục tỉ một chiếc, bạn nói xem xịn hay không?”

Hà Thu thở dài một hơi, day day thái dương, gần đây quả thực rất mệt, nghỉ ngơi không đủ, có chút đau đầu.

Xuống xe xong cô liền đi đến hiệu thuốc.

“Chỗ nào không khỏe?”

Hà Thu nói: “Có thuốc đau đầu không?”

Nhân viên bán thuốc lấy 2 hộp thuốc ra đưa cho cô, chỉ vào một trong hai hộp nói: “Loại này là nhập khẩu đắt hơn một chút, loại kia sản xuất trong nước thì rẻ hơn, nhưng… chị hiểu mà.”

Câu này nghe sao mà có chút quen quen.

Hà Thu: “Bao nhiêu tiền vậy?”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 164


Chương 164:

“Loại nhập khẩu bảy trăm hai mốt nghìn, loại trong nước thì một trăm bốn mươi nghìn”.

Hà Thu cuối cùng nhớ ra tại sao cô lại cảm thấy quen, lần trước đi mua thuốc tránh thai không phải là cùng một câu như vậy sao?

Cho nên lần này.

“Tôi lấy loại nhập khẩu.”

Nhân viên bán thuốc dường như rất vui mừng, nhanh chóng giúp cô thanh toán. Hà Thu trả tiền, trực tiếp mở gói thuốc ra và nuốt xuống một viên.

Nhân viên bán thuốc sửng sốt: “Không cần uống chút nước sao?”

Hà Thu lắc đầu: “Không cần đâu, tôi có thể uống như vậy”

Ra khỏi hiệu thuốc, Hà Thu đi bộ một lúc rồi đến hộp đêm Dạ Yến. Cả ngày ở đây đều không mở cửa, ngay cả bãi đỗ xe bên ngoài lúc này cũng trống không, chỉ có vài bác nhân công đang lau dọn sàn. Chị Trân thấy cô về, lập tức chào hỏi cô:

“Rose sắp tới rồi, kế hoạch ngày mai có thay đổi”

Bên ngoài hộp đêm Dạ Yến, chiếc Maybach màu bạc chậm rãi dừng lại, nhìn theo một dáng người mảnh khảnh bước vào. Một lúc sau, mới dần dần lái xe đi.

Gọi điện thoại cho trợ lí Châu: “Gửi vào tài khoản Hà Thu 17 tỉ rưỡi, không, 35 tỉ đi.”

Mặc dù khi ly hôn Hà Thu không yêu cầu bất cứ thứ gì, nhưng anh vẫn muốn giúp cô trả hết nợ, đặc biệt là món nợ của Lê Anh Huy.

Vừa cúp máy, lại nhận được cuộc gọi của ông Nguyễn.

Anh nghe máy: “Ông nội.”

“Thằng xấu xa này, Tết Trung thu cùng với Hà Thu về nhà đi.”

Nguyễn Hoàng Phúc nhíu mày: “Ông nội, hôm nay công ty rất bận, hôm khác…”

Ông Nguyễn tức giận trực tiếp ngắt lời: “Bận bận bận, cả ngày đều bận, vậy cần cháu trai để làm gì? Ngay cả khi ông ốm nhập viện cũng đều là Hà Thu luôn chăm sóc ông, còn cháu thì sao?”

Nguyễn Hoàng Phúc tự biết mình có lỗi, thỏa hiệp nói: “Được, vậy tối nay cháu về thăm ông.”

“Cháu về có tác dụng gì, đưa Hà Thu về cùng đi!” Ông Nguyễn thở dài tiếc nuối: “Thật tiếc, lần trước không để cho con bé mang thai, lần này ông sẽ cho các cháu một cơ hội, tranh thủ một lần trúng đích đi.”

Ông Nguyễn chỉ có chuyện này mới thể hiện được sức sống trỗi dậy của mình.

Nguyễn Hoàng Phúc nghĩ một lúc, vẫn quyết định nói cho ông nội biết tin tốt là ông sắp có chắt.

“Ông nội, Linh Nhi có thai rồi.”

Ông Nguyễn giận tím mặt: “Cái gì?”

Nguyễn Hoàng Phúc vừa lái xe vừa kiên nhẫn giải thích: “Đã mang thai bốn tháng rồi, luôn sợ rằng ông không chấp nhận nên giấu ông…”

“Thằng khốn! Anh bảo giờ tôi phải nói anh thế nào mới tốt?” Ông Nguyễn tức giận nói run run: “Hà Thu có gì không tốt mà anh phải ở với hồ ly tinh kia? Anh thật là làm tôi tức chết! Anh…”

Ông Nguyễn thở hổn hển, ngay sau đó truyền đến tiếng kêu của người giúp việc và tiếng điện thoại rơi xuống ở đầu bên kia.

Nguyễn Hoàng Phúc trong lòng sợ hãi: “Ông nội, ông nội?”

Đầu bên kia điện thoại truyền tới giọng nói hoảng hốt của người giúp việc: “Cậu chủ, ông ngất rồi!”

“Nhanh, đưa ông tới bệnh viện, tôi lập tức tới ngay.”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 165


Chương 165:

Khi Nguyễn Hoàng Phúc tới viện, ông Nguyễn đã tỉnh và nằm trên giường bệnh truyền dịch.

Bác sĩ nói: “ Cũng may là lần này không nghiêm trọng.”

Nguyễn Hoàng Phúc cảm ơn bác sĩ rồi đi vào phòng bệnh, lễ phép gọi: “Ông nội.”

“Đừng gọi tôi là ông nội, nếu anh thật sự dám mang con hồ linh tinh kia về, tôi coi như chưa có đứa cháu trai như anh.”

Nguyễn Hoàng Phúc cũng có chút hối hận, là do hắn nóng nảy, ông nội từ trước tới giờ luôn thích Hà Thu cho nên chắc chắn sẽ không chấp nhận được tin Trần Linh Nhi mang thai.”

Ông Nguyễn khó xử một hồi, rốt cuộc không nhịn được nữa: “Ông gọi điện thoại đến công ty, trợ lý Châu nói sáng nay con không có ở công ty, con đi đâu đấy?”

Anh chắc chắn không thể nói với ông nội rằng anh đến cục dân chính để ly hôn với Trần Hà Thu, vì vậy anh nói:

“Con đến xem một khu đất mới.”

“Công việc có thể làm bất cứ lúc nào, hơn nữa công việc cũng là vì cuộc sống.” Ông Nguyễn nghiêm túc nói: “Hoàng Phúc, con là một tay ông nuôi lớn, con giỏi thế nào ông nội biết rõ hơn ai hết, người phụ nữ nào phù hợp với con nhất, ông nội cũng biết rõ hơn ai hết.”

Nguyễn Hoàng Phúc đi tới, ngồi ở bên giường: “Con biết.”

Ông Nguyễn vỗ vai anh nói: “Bây giờ với đám người trẻ tuổi các con lão già ta có lẽ không theo kịp thời đại. Trước kia, các minh tinh thời đại chúng ta đều là đứng đắn. bây giờ bật tivi lên các nam minh tinh đều là vẽ lông mày, kẻ lông mày một cái, ta thật sự không biết có cái gì mà đẹp đâu. Hoàng Phúc con hãy nói một câu thực lòng cho ông nội, con có thực sự thích Hà Thu không?”

Cổ họng Nguyễn Hoàng Phúc như bị mắc lại.

Nếu là năm năm trước, anh có thể trả lời như đinh đóng cột, nhưng hiện tại chính mình trong lòng có chút hoang mang.

“Còn có Trần Linh Nhi kia, có phải con không muốn lấy nó?”

Đối diện với ánh mắt chân thành của ông nội, Nguyễn Hoàng Phúc không có cách nào để trả lời hai câu hỏi này, anh cũng không muốn trả lời.

Ông Nguyễn kết luận: “Điều đó có nghĩa là con không thích Trần Linh Nhi nhiều như vậy, cũng không phải là ghét Hà Thu nhiều như vậy, có đúng không?”

Ngừng một chút, Nguyễn Hoàng Phúc gật đầu.

“Cái này thì dễ xử lý rồi.” Ông Nguyễn liếc mắt, tràn đầy khí lực: “Mấy lần gặp Hà Thu gần đây, con bé đều đề cập đến chuyện ly hôn. Hoàng Phúc, con không được đồng ý với con bé, ít nhất con bé hiện tại vẫn là cháu dâu nhà họ Nguyễn, sau đó hai đứa lại từ từ vun đắp tình cảm.”

Nguyễn Hoàng Phúc cau mày, sờ sờ giấy ly hôn trong túi áo, không nói gì.

“Thằng nhóc thối, con có nghe thấy ta nói gì không?”

“Con nghe thấy rồi.”

Ông Nguyễn hài lòng tiếp tục nói: “Ông nội cho con thêm thời gian, con suy nghĩ lại đi, đợi sau khi đưa con của Trần Linh Nhi ra đời, nếu con quyết định chọn nó thì ông cũng tôn trọng quyết định của con, ông sẽ tiếp nhận cô ta cùng với đứa trẻ đó.”

Buổi chiều, bác sĩ khám toàn thân cho ông Nguyễn, chắc chắn không có vấn đề gì lớn, Nguyễn Hoàng Phúc muốn lái xe đưa ông nội trở về nhà. Ông Nguyễn nói cái gì cũng không nghe, muốn anh lái xe đi đón Hà Thu về cùng nhau trải qua ngày lễ.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 166


Chương 166:

Nguyễn Hoàng Phúc trong trong lòng khó chịu nhưng vẫn không khuyên được ông Nguyễn. Chỉ có thể hy vọng tài xế lại xem chậm một chút. Như vậy khi lên xe anh mới có thể kịp gọi điện thoại cho Hà Thu.

Nhưng mà cô ấy đang nói chuyện điện thoại với ai?

Nguyễn Hoàng Phúc cúp máy, lại gọi một cuộc khác lại nghe thấy tiếng báo máy bận. Cô ấy đang cùng ai nói chuyện điện thoại? Lê Anh Huy?

Chết tiệt! Nguyễn Hoàng Phúc vứt điện thoại di động ra ghế sau, lái thẳng xe đến câu lạc bộ Dạ Yến để chặn người.

Lúc này Trần Hà Thu đang đối phó với ông Nguyễn quá nhiệt tình.

“Ông nội, chiều nay con thực sự có việc phải rời Hà Nội nên con thực sự xin lỗi không thể cùng ông trải qua ngày lễ.”

Giọng ông Nguyễn có chút yếu ớt nói: “Hà Thu à, hôm nay bệnh của ông nội lại tái phát, ông vừa từ bệnh viện về, khắp nơi đều cảm thấy khó chịu, ông đã mong con trở về nấu bữa cơm cho ông nội từ lâu rồi.”

Hà Thu thở dài: “Ông nội con sẽ đến gặp ông ngay khi con quay về, thực sự hôm nay con không thể đi được…”

Nói đến đây ông Nguyễn biết là không được, Hà Thu nhất định là có việc cho nên không thể ép buộc: “Vậy được rồi, đợi khi nào con trở về, ta bảo Hoàng Phúc đi đón con.”

“Không cần đâu ông nội, con biết đường, không cần làm phiền Nguyễn tổng đâu ạ.”

“Đứa trẻ này, nó là chồng con, đón con là đương nhiên, có cái gì phiền với chả không phiền.’

Hà Thu lúc đó đang thu dọn hành lý trong căn nhà thêu nhỏ của mình, cuốn sổ màu xanh lá vẫn ở trên bàn, cô khẽ thở dài: “Ông nội, anh ấy không còn là chồng con nữa. Hôm nay bọn con… đã ly hôn rồi.”

Nói xong, Hạ Thu không ngừng nín thở lo lắng. Không biết ông Nguyễn có bị cao huyết áp nữa không, nhưng đợi một lúc lâu cũng không thấy phản ứng gì, liền lấy điện thoại ra xem nhưng điện thoại đã cúp máy rồi.”

Có lẽ ông nội đã rất thất vọng về cô.

Là một người vợ, cô không thể giữ được chồng, ông nội có thể giúp cô một lần hai lần nhưng không thể giúp cô cả đời được.

Chị Trân gõ cửa phòng: “Em đã thu dọn xong chưa?”

Hà Thu gật đầu: “Sắp xong rồi ạ.”

“Sáu giờ chiều bay, chúng ta cũng nên đến sân bay thôi.” Chị Trân nhìn đồng hồ rồi nói: “Hôm nay bên đó đột nhiên gọi điện thoại cho chị, nói là để em tối nay qua đó, sẽ thêm tỷ tám nữa. Thực ra chỉ là chuyện mấy tiếng đồng hồ, còn tiền sao em không kiếm?”

Hà Thu gật đầu: “Chị Trân, chị thực sự không cần phải đi cùng em.”

“Không được, em là lần đầu tiên ra ngoài chị không yên tâm, nhỡ đâu có chuyện gì xảy ra mà em không thể đối phó và bị thiệt thì làm sao?” Chị Trân hút thuốc nói: “Đi thôi, tài xế đã đợi ở dưới lầu rồi.”

Đến Đà Nẵng đã là chín rưỡi tối rồi.

Đà Nẵng là một thành phố lớn với nhiều màu sắc rực khi về đêm, khi máy bay bay trên bầu trời thành phố, bạn có thể nhìn thấy những vì sao rực rỡ bên dưới.

Sau khi rời khỏi nhà ga, đã có người ở sân bay đứng đợi: “Là cô Trần phải không? Tôi là thư ký của tổng giám đốc Hoàng, tôi sẽ chịu trách nhiệm đón cô về khách sạn.”

Thư ký rất chu đáo, khách sạn đặt cũng là khách sạn năm sao.

Nhưng anh ấy nói rất rõ ràng: “Giám đốc Hoàng đã nói, anh ấy chỉ mời một mình cô Trần nên người khác không thể đi cùng, mong hai vị thông cảm.”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 167


Chương 167:

Đợi thư ký đi rồi, Trần Hà Thu hỏi chị Trân: “ Lai lịch của giám đốc Hoàng là như thế nào?”

Chị Trân nói: “Theo như chị biết thì anh ta là một thương nhân bình thường ở Đà Nẵng, có rất nhiều hoạt động kinh doanh, trong đó kinh doanh đồ nội thất cỏ vẻ là nổi tiếng nhất, là một người sạch sẽ và biết kiềm chế bản thân, trước kia anh ta cũng qua đêm với các cô gái, đều không chạm vào họ, anh ta chỉ đưa họ đi cùng để uống rượu, nói chuyện, chơi gôn rồi quay về.”

Hà Thu yên tâm rồi, cô đã mua thuốc giải rượu rồi, chỉ cần cô không uống quá nhiều là được.

Sáng sớm ngày hôm sau, giám đốc Hoàng đã đến rồi.

Trần Hà Thu đã mặc chiếc váy do thư ký đưa đến, tóc buộc cao, chiếc váy có họa tiết hoa hướng dương trắng trông rất mới mẻ và sạch sẽ.

Trong mắt giám đốc Hoàng hiện lên một tia kinh diễm, hài lòng gật đầu: “Cô Trần hôm nay thật xinh đẹp.”

Trần Hà Thu mỉm cười và lên xe.

Đúng như những gì chị Trân nói, giám đốc Hoàng có vẻ rất phong độ, toàn bộ cơ thể cũng như mái tóc, tất cả đều được chăm sóc kỹ càng, anh ta giới thiệu với cô về khung cảnh của Đà Nẵng: “Đây là sông Hàn, đằng kia là tháp truyền hình, buổi đêm có thể đi du thuyền ở đây vào ban đêm, cảnh đêm ở đây rất đẹp.”

Hà Thu nhìn theo hướng anh ta chỉ, đột nhiên nhìn thấy một chiếc Maybach màu xám bạc ở bên đường.

Trái tim bất chợt co rút. ”

Trần Hà Thu đột nhiên phản ứng lại, chỉ có điều là cùng một chiếc xe, là cô ấy quá mẫn cảm rồi.

“Cô chủ Trần, cô đang nhìn gì vậy?”

Giám đốc Hoàng theo hướng ánh mắt của cô nhìn ra bên ngoài, cũng không nhìn thấy gì quá đặc biệt nên không tiện hỏi.

Trần Hà Thu thu hồi ánh mắt, lãnh đạm cười: “Chỉ là trước giờ chưa từng tới Đà Nẵng, cho nên thấy mọi thứ đều thật mới mẻ.”

Giám đốc Hoàng bị nụ cười của cô ta làm cho hoảng sợ đôi chút, vốn dĩ tưởng rằng người phụ nữ này cũng sẽ giống như mấy lần trước trang điểm lố bịch, quần áo th* t*c, và mùi vị của mỹ phẩm rẻ tiền, nhưng nữ nhân này… cô ấy tao nhã như một đóa hoa bạch cúc, lại rất sạch sẽ khiến anh có chút hoài nghi.

“Trần tiểu thư khi nào mới đến chỗ chị Trân?”

“Tôi đã đến đó vào 5 năm trước, sau này vì một số chuyện, gần đây mới có cơ hội đi.”

Giám đốc Hoàng vẫn có một chút tò mò, ngập ngừng hỏi: “Là vì… người đàn ông đó sao?”

Nét mặt Hà Thu không buồn cũng không vui, cười một cái và không nói gì.

Nói là người đàn ông đó kỳ thực cũng coi như là chính xác, cô ấy thật sự vì Nguyễn Hoàng Phúc mà đi tù.

Chiếc xe chạy chậm dần và đến một trung tâm thương mại lớn, Hà Thu đi đến phía trước liền nghe thấy Yến Trân nói, thói quen của người có tiền đều là như vậy, đầu tiên đưa phụ nữ đi mua đồ, cứ đi mua mua mua như vậy, tiêu tiền xong rồi muốn làm gì thì làm, nữ nhân đều không thể dễ dàng từ chối được.Vì vậy, khi đến khu mua sắm lớn nhất Đà Nẵng, Hà Thu cảm thấy một chút bi thương.

Cô ấy không biết tình cảnh tiếp theo sẽ như thế nào.

“Cô Trần đây thích kim cương hay vàng hơn?” Giám đốc Hoàng xuống xe trước, sau đó có một thân sĩ đưa tay ra trước mặt cô.

Trần Hà Thu dừng lại một chút, tự mình vịn vào dưới cửa xe, đôi tay tự nhiên nắm chặt đè lại góc váy bay lên vì gió lớn.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 168


Chương 168:

“Tôi thích hoa tươi hơn.” Hà Thu cười dịu dàng: “Kim cương và vàng quá mức lộng lẫy rồi, vẫn là tự nhiên một chút thì tốt hơn hơn.”

Giám đốc Hoàng có chút ngại ngùng thu tay lại, không khỏi rời bắt bởi cô.

Người phụ nữ này khi ngồi cũng đã rất có khí chất rồi, ai ngờ rằng khi đứng lên lại càng mảnh mai thanh lệ. Chiếc váy màu trắng này thật hợp với cô ấy, màu sắc của giày cao gót cũng rất nhã nhặn, toàn thân không hề có trang sức nhưng không làm mất đi khí chất thanh tao của cô.

“Mạo muội hỏi cô một câu, cô Trần đây có phải là xuất thân từ gia đình nổi tiếng không?”

Không, chỉ là một gia đình phổ thông mà thôi.” Hà Thu nói: “Nó còn bình thường sơn so với tưởng tượng phổ thông của anh, có khi còn thấp hơn hạng người đó.”

Giám đốc Hoàng trong lòng có chút vui vẻ: “Cũng chẳng sao cả, với điều kiện của cô Trần đây thì kiếm tiền là rất dễ dàng.”

Trần Hà Thu nhíu mày, cười chế giễu, quả thật, cô chính là muốn kiếm tiền.

“Đi thôi, vào trong chọn một thứ, không để phụ nữ ra về tay không – đó là nguyên tắc của tôi.”

Giám đốc Hoàng nói xong, liền tiến đến ôm eo cô đi vào những gian hàng xa xỉ.

Anh ta có lẽ là khách quen ở đây, trên con đường quen thuộc anh đưa cô đến một vài cửa hàng trang sức thử rất nhiều vòng cổ, hoa tai và vòng tay… thấy Hà Thu có vẻ không hào hứng lắm, giám đốc Hoàng đột nhiên vỗ trán cô:

“Tôi còn biết một cửa hàng bán những thứ rất đặc biệt, cô muốn đến không?”

Cô có thể từ chối món quà của giám đốc Hoàng nhưng không thể từ chối yêu cầu của anh.

Cửa hàng này nằm trong một góc khuất, mọi thứ được trang hoàng rất tinh xảo nhưng đặc biệt bí ẩn. Thoạt nhìn như một lâu đài kiểu Âu.

Giám đốc Hoàng nói: “Trong tiệm này hầu như là những đồ cũ vô giá, mỗi món đồ đều có lai lịch của chúng, nếu như em không thích vàng bạc châu báu, hay chọn thứ em thích ở đây.”

Trần Hà Thu hoàn toàn bị giám đốc Hoàng kéo vào nơi kì dị này, nhưng khi bước vào cô đã bị thu hút bởi một chiếc cài áo tương tư đặt ở vị trí rất dễ thấy.

Quá giống….

Cô vô thức tiến vào, xuyên qua tấm kính nhìn chiếc cài áo tương tư màu đỏ sẫm bên trong, thoạt nhìn như đồ Dân Quốc, phong cách cổ xưa, nó được làm rất cung phu, tinh xảo.

Nó giống hệt như thứ mà Nguyễn Hoàng Phúc tặng cô, giống nhau như đúc….

“Cô Trần thích thứ này sao?”

Cuối cùng cũng tìm được thứ Hà Thu thích, giám đốc Hoàng mỉm cười rút thẻ ra: “Ông chủ, chiếc cài áo tương tư này giúp tôi gói lại.”

Ông chủ tiệm nhỏ xin lỗi: “Xin lỗi 2 vị đây, thứ này không bán.”

Giám đốc Hoàng cau mày: “Không bán thì ông bày ra đây làm gì.”

“Cái này do một vị khách gửi cách đây không lâu, nhờ chúng tôi sửa giúp và sẽ đến lấy trong vì ngày tới.”

Ấy,nói tào tháo tào tháo tới, chủ nhân của chiếc vòng tới rồi, nếu hai người thật sự muốn mua có thể thương lượng với chủ nhân của nó.”

Phía sau bỗng có một sự lạnh lẽo u ám khiến người cô như đông cứng lại .

Nguyễn Hoàng Phúc đang đứng trong cửa hàng, nhìn cô ấy một cách phẫn nộ.

Anh ta tỉ mỉ nhìn cô từ trên xuống dưới, sau đó nhìn đến bàn tay giám đốc Hoàng đang ở sau thắt lưng của cô, giọng lạnh lùng: “Cô muốn mua chiếc cài áo này?”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 169


Chương 169:

Trần Hà Thu không biết nên phản ứng gì, cả người đơ cứng.

Anh ấy làm sao có thể ở Đà Nẵng?

Anh mở miệng, nhưng không biết nên nói gì .

Giám đốc Hoàng hiển nhiên quen biết Nguyễn Hoàng Phúc, anh tiến đến hàn huyên: “Hóa ra chiếc cài áo tương tư này của Nguyễn tổng đây, thật là có duyên, bạn đồng hành của tôi rất thích nó, không biết rằng anh có thể miễn cưỡng bán nó hay không?”

Ánh mắt của Nguyễn Hoàng Phúc một mực nhìn Trần Hà Thu, anh muốn nhìn thấu cô: “Đây là… bạn đồng hành của giám đốc Hoàng sao ?”

Giám đốc Hoàng nghe đến đây, liền đưa Hà Thu vào trong vòng tay của mình thật chặt: “Đúng vậy, cô ấy khác hoàn toàn với những nữ nhân ngoài kia? Chị Trân đúng là thật thú vị…”

Nhắc tới chị Trân, Nguyễn Hoàng Phúc nheo mày: “Không phải đều là bán hay sao, có gì mà không giống chứ.”

Trái tim của Hà Thu như bị đâm một nhát dao, ánh mắt của cô thu lại không còn nhìn anh nữa.

Giám đốc Hoàng ngược lại hết sức ân cần đưa Hà Thu ra phía sau như thể anh hùng cứu mỹ nhân: “Cũng không thể nói như vậy được, chúng tôi chỉ đến mua đồ mà tôi cần thôi. Đúng rồi, Nguyễn tổng lần này đến Đà Nẵng vì chiếc cài tương tư này sao?”

Nguyễn Hoàng Phúc chậm rãi tiến đến gần, dáng hình của anh khá cao, cao hơn giám đốc Hoàng chừng một cái đầu vừa đủ để lướt qua cái đầu hói kia nhìn về phía Hà Thu đằng sau: “Đúng rồi chiếc cài áo này đối với tôi rất quan trọng, không thể nhượng lại cho người khác.”

“Ra là như vậy…” Giám đốc Hoàng có chút thất vọng, nhưng vẫn mở lời: “Chiếm đoạt đồ của người khác không phải việc quân tử nên làm, không bằng cô nhìn xem có gì mà bản thân đặc biệt thích hay không.”

Trần Hà Thu cái gì cũng chẳng muốn xem nữa, cô chỉ thầm mong rằng có thể thoát ra khỏi đây mà thôi.

Bị Nguyễn Hoàng Phúc giữ lại, nhưng giờ cô cảm thấy không thể đủ tử tế để nói chuyện với anh ta.

“Không cần nữa” Hà Thu Nói: “Chúng ta đi trước thôi.”

Giám đốc Hoàng gật đầu: “Vậy được, Nguyễn tổng , chúng tôi đi trước đây.”

Vừa nói anh đưa cô ra ngoài.

Trần Hà Thu như là đang trốn chạy, bước nhanh về phía trước, đột nhiên nghe thấy tiếng nói ở phía sau.

“Gặp nhau là duyên số, sao không cùng nhau đi uống một ly, giám đốc Hoàng anh thấy sao?””

Với phẩm giá của Nguyễn Hoàng Phúc, đây là lần đầu tiên anh chủ động mời người khác.

Giám đốc Hoàng cũng là người làm ăn, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này, luôn miệng nói phải, đứng sau lưng Trần Hà Thu cúi đầu, lòng rối bời.

“Sao nào? Cô không muốn đi?” Nguyễn Hoàng Phúc cố ý hỏi.

Trần Hà Thu cúi đầu: “Nếu không có gì, tôi sẽ không quấy rầy Giám đốc Nguyễn và giám đốc Hoàng nói chuyện, tôi xin phép…”

“Cô Trần rất sợ tôi sao?” Anh chậm rãi đi vào, đôi giày da thả nhịp đều trên nền đá cẩm thạch, như thể từng bước dẫm lên trái tim Trần Hà Thu.

Cô cắn chặt răng, cố kìm hãm ý định chạy ra khỏi cánh cửa: “Không có.”

Nguyễn Hoàng Phúc cúi đầu: “Vậy sao không dám nhìn tôi?”

Trần Hà Thu muốn lùi lại phía sau, nhưng lại bị anh khóa chặt hai bả vai, không thể nhúc nhích, cơn đau khiến cô khẽ chau mày: “Tôi chỉ là hơi mệt…”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 170


Chương 170:

“Vừa đúng lúc, ngồi uống nước và nghỉ ngơi một chút, rồi nói xem tại sao cô Trần lại có hứng thú đối với chuyện tình cảm của tôi như vậy.”

Không ai có thể thay đổi được quyết định của Nguyễn Hoàng Phúc.

Khi Trần Hà Thu lại mở cửa xe muốn ngồi vào, Nguyễn Hoàng Phúc đã lái xe dừng trước mặt cô: “Giám đốc Hoàng và cô Trần cùng lên xe tôi đi, trên đường có thể cùng nhau trò chuyện.”

Giám đốc Hoàng lộ rõ vẻ phấn khích kéo Trần Hà Thu ngồi vào ghế sau của chiếc Maybach màu xám bạc, nói nhỏ bên tai cô: “Cô Trần quả thực là phúc tinh của tôi. Khi cô đến, Chủ tịch tập đoàn người mà tôi chưa từng được diện kiến trước đây lại đích thân mời tôi uống rượu, chính vì điều này, tôi sẽ tăng thêm cho cô 350 ngàn!”

Trần Hà Thu gượng cười, cô thấy được gương mặt tái nhợt cùng nụ cười cứng nhắc của mình trong gương chiếu hậu. Trùng hợp lúc Nguyễn Hoàng Phúc khởi động xe, cũng nhìn vào gương chiếu hậu, ánh mắt hai người chạm nhau rồi lập tức dời đi, cô tránh né ánh mắt ấy cứ như bị bỏng.

Nguyễn Hoàng Phúc cũng thu lại ánh mắt, từ từ khởi động xe, chào giám đốc Hoàng một tiếng.

Cuộc trò chuyện đột nhiên thay đổi: “Giám đốc Hoàng lần này tìm cô Trần đến là muốn bàn về vụ án gì?”

Giám đốc Hoàng nói: “Tôi không làm ăn với người miền Bắc, tôi là người gốc thành phố Đà Nẵng, tất nhiên tửu lượng không sánh bằng bọn họ, lần này là tìm người giúp đỡ tôi. Đúng rồi, Giám đốc Nguyễn làm sao biết được đây là cô Trần, hai người quen biết nhau từ trước sao?”

Trần Hà Thu vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình, đè nén tâm tư lắc đầu: “Không quen.”

“Quen.” Nguyễn Hoàng Phúc đột nhiên nói, rồi nhìn cô từ trong gương chiếu hậu.

Trái tim Trần Hà Thu như muốn nhảy lên tận cổ họng, ngộ nhỡ anh ta nói ra chuyện bọn họ vừa mới ly hôn, chị Trân khó khăn lắm mới tìm được công việc cho cô, nhưng sắp bị anh ta phá hỏng rồi…

Tuy nhiên Nguyễn Hoàng Phúc nói: “Trước đây có gặp qua một lần trong hộp đêm Dạ Yến, cô Trần có lẽ không nhớ rồi”.

Tâm tình được thả lỏng, Trần Hà Thu nặng nề thở dài.

Giám đốc Hoàng đột nhiên nhớ ra: “Đúng đúng đúng, tôi nhớ ra rồi, trụ sở chính của tập đoàn Nguyễn Thị ở thành phố Hà Nội, hộp đêm Dạ Yến cũng ở Hà Nội, gặp nhau cũng là chuyện bình thường. Giám đốc Nguyễn lần này đến không tìm được cô gái nào đi cùng sao?”

Trần Hà Thu ngẩng đầu.

Nguyễn Hoàng Phúc nói: “Tôi có bạn gái rồi.”

Giám đốc Hoàng nhếch miệng cười nói: “Thật ngại quá, tôi vừa mới từ nước ngoài về, quả thực không biết… bạn gái của Giám đốc Nguyễn nhất định là một cô tiểu thư khuê các nhỉ?”

Nguyễn Hoàng Phúc qua loa nói: “Không”

“Không phải cũng tốt, các tiểu thư khuê các đều có rất nhiều phép tắc, không chu đáo như những cô con gái rượu, có thể lên được đại sảnh lại có thể xuống bếp được.”

Lời càng nói càng khó nghe, Trần Hà Thu dứt khoát hạ cửa kính xe xuống nhìn hai hàng cây bên đường đang dần bị bỏ lại phía sau.

“Đóng cửa kính lai.”

Trần Hà Thu sững người một lúc mới nhận ra Nguyễn Hoàng Phúc đang nói với mình. Bọn họ không phải đang nói chuyện về phụ nữ sao?

Nguyễn Hoàng Phúc trực tiếp chậm rãi đóng cửa kính lại, nói: “Cô chỉ mặc một chiếc váy, không sợ bị cảm lạnh sao?”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 171


Chương 171:

Giám đốc Hoàng cũng sững người một lúc, lướt nhìn Trần Hà Thu, lại nhìn Nguyễn Hoàng Phúc, trầm ngâm nghĩ ngợi.

Trần Hà Thu lúng túng nói: “Đây là Ngũ Hành Sơn, không phải Hà Nội, không lạnh.”

Nói xong cô chợt nhận ra, bây giờ cũng không phải đầu tháng 10, ngay cả Hà Nội cũng còn đang nóng, thành phố Đà Nẵng nằm trong vùng cận nhiệt đới làm sao có thể lạnh được? Nguyễn Hoàng Phúc bị thần kinh à?

Nguyễn Hoàng Phúc cũng đã ý thức được, khẽ ho một tiếng để che đi sự ngượng ngùng:

“Tôi ít khi đến Đà nẵng, giám đốc Hoàng không có quán quen nào à?”

“Có chứ, có chứ, phía trước rẽ trái sẽ có một quán quen, nghe nói gần đây có vài tiểu mèo hoang ở nước Nga đến ….”

Bẻ tay lái, chiếc xe đi được một đoạn, rồi vững vàng dừng trước cửa quán bar.

Vừa vào cửa, Trần Hà Thu đã bị tiếng nhạc của DJ làm cho chói tai, cũng may bọn họ chọn ngồi ở một bàn khá xa sân khấu.

Vừa ngồi xuống, liền có một cô gái ăn mặc gợi cảm tiến lại: “Ba vị muốn uống gì ạ?”

Giám đốc Hoàng làm ra bộ dáng quen thuộc gọi một ly “say, mơ và chết”, rồi nháy mắt với Nguyễn Hoàng Phúc: “Giám đốc Nguyễn thử xem loại cocktail đặc biệt của quán này xem, đảm bảo sẽ nghiện đấy.”

Anh quay đầu sang hỏi: “Cô Trần, cô uống gì?”

Trần Hà Thu cố kìm chặt lại trái tim đang nhảy nhót của mình nói: “Nước trái cây là được rồi, cảm ơn anh.”

Nước trái cây dĩ nhiên không có thêm hoa hồng, cô gái phục vụ có chút không hài lòng, ghi tên đồ uống xong liền rời đi đến quầy bar lấy rượu.

Trần Hà Thu nhìn dáng vẻ cô ta bước đi mà cảm thấy choáng váng.

Trước kia, cô cũng là một trong những nhân viên như vậy, mặc dù chưa từng lộ liễu như cô gái vừa rồi, nhưng cũng chỉ vì có thể kiếm thêm một ít tiền, và cố gắng thu hút nhiều khách hơn. Cô chợt cảm thấy hối hận, dù sao hôm nay cũng do Giám đốc Hoàng thanh toán, cô nên gọi những đồ uống mắc hơn mới phải, cũng không uổng phí gì.

Nghĩ vậy, cô gọi cô gái vừa rời đi được hai bước phía trước lại: “Cho tôi một ly martini không đá.”

“Vâng ạ! Tôi lập tức mang đến cho cô!”

Nguyễn Hoàng Phúc đưa mắt nhìn cô: “Cô Trần rất sành rượu nhỉ?”

Trần Hà Thu không hiểu tại sao anh lại mang những lời nói chính mình nói với cô: “Không đâu, tôi chỉ cảm thấy uống nước trái cây dường như không hợp phép cho lắm.”

Hai người ở đây đều uống rượu, bản thân cô lại do chính giám đốc Hoàng thuê đi tiếp rượu cùng, đã nhận tiền của người ta, việc cần làm vẫn phải làm.

Đồ uống nhanh chóng được mang đến, cô gái phục vụ gợi cảm ấy vẫn chưa rời đi, mà trực tiếp nghiêng người ngồi xuống cạnh Nguyễn Hoàng Phúc, ánh mắt trêu chọc: “Trước mặt anh đều có mỹ nữ tiếp rượu, anh có cần…”

Nguyễn Hoàng Phúc vừa muốn đẩy cô ta ra, nhưng vừa nhìn thấy nơi bàn đối diện, giám đốc Hoàng nhẹ nhàng khoác tay qua vai Trần Hà Thu, lời nói tới cổ họng lại nuốt xuống, nhướng mày nhìn cô gái s*x* bên cạnh:
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 172


Chương 172:

“Cô giá bao nhiêu?”

Cô ta mừng rỡ nói: “Thưa anh, bọn em không ra ngoài được, chỉ có thể cùng anh uống rượu, nếu anh đã có lòng thì hãy uống nhiều thêm một chút…”

“Ồ?” Nguyễn Hoàng Phúc ngả lưng ra sau: “Cô uống được bao nhiêu?”

Những cô gái như vậy từ lâu đã quen với thường lệ này, duỗi thẳng hai ngón tay “Ít nhất được hai chai.”

“Tốt”. Nguyễn Hoàng Phúc nói: “Cô gọi bao nhiêu, chỉ cần có thể uống hết, tôi sẽ thanh toán.”

Cô ta nghe vậy, vui vẻ xoa cánh tay anh rồi lưu lại dấu son đỏ tươi lên má anh: “Anh thật ga lăng a, em mời anh một ly.”

Nguyễn Hoàng Phúc khẽ cười, chỉ vào Trần Hà Thu ở phía đối diện: “Tôi lái xe không thể uống rượu, cô uống với cô ấy.””

Nghe nói, hai người đàn bà kia là cùng một giuộc.

Vẫn là cô gái s*x* kia chủ động trước, cô dùng răng cắn bay nắp chai rượu, “Pèng” một tiếng chai rượu đã được đặt trước mặt cô, cô ta lại cầm lên một trai nữa cắn mở nắp rồi cạch vào ly của cô: “Cô gái tôi mời cô một ly.”

Nói xong, cô ta ngẩng đầu tu ừng ực hết sách chai rượu đó.

Sau đó cô ta lật chai lại, không còn sót một giọt nào rồi dùng mắt ra hiệu cho Trần Hà Thu: “Sao cô chưa uống vậy? “

Trần Hà Thu chau mày, nhìn Nguyễn Hoàng Phúc, anh ta giả bộ ngồi xuống ghế, khoanh tay nhìn cô như là muốn nói: “Cô dám uống không? “

Trần Hà Thu cắn răng nói “Thật xin lỗi, tôi thể uống rượu.”

“Không thể? Trước đây tại những buổi như này, một lần cô phải uống đến mười mấy chai cơ mà nhỉ.” Nguyễn Hoàng Phúc liền cười với cô gái s*x* đó, nghiêng đầu hỏi cô ta: “Cô nói, cô ta là đang giả vờ phải không?”

Cô ta nhìn khinh bỉ cô: “Này đừng giả vờ nữa. Giám đốc Hoàng dù sao cũng là người quen ở chỗ chúng ta, những cô gái mà ông ta đem đến, có cô nào không thể uống rượu đâu chứ?”

Từ lần trước uống tới ngộ độc phải nhập viện suýt thì mất mạng, cô giờ chỉ cần ngửi thấy hơi rượu là đã cảm thấy vô cùng buồn nôn, hơn nữa lại còn ở gần như thế này, cô gái s*x* kia vừa nói vừa phả ra hơi rượu làm cô rất khó chịu.

“Xin lỗi, tôi phải vào nhà vệ sinh một chút.”

Nhìn thấy Trần Hà Thu rời đi, giám đốc Hoàng cảm thấy tức tối, liền cầm chai rượu cạn ly cùng cô gái s*x* kia: “Thật ngại quá, để tôi uống cùng mọi người.”

“Mọi người uống đi, hôm nay tiền rượu tôi trả.” Nguyễn Hoàng Phúc đứng dậy, “Tôi cũng phải đi vệ sinh một lát.”

Sau khi nghỉ trong nhà vệ sinh được một lúc Trần Hà Thu mới soi gương sửa lại lớp trang điểm của mình.

Son môi nhạt đi rồi, cô tô lại.

Đột nhiên có một người ôm cô từ phía sau, đẩy cô vào gian toilet. Cô chưa kịp hô lên thì đã có bàn tay chặn miệng cô lại, bao trùm lên cô là một cảm giác vô cùng sợ hãi.

“Là ta.” Người kia khẽ cười, thì thầm vào tai cô.

Tiếng này, Trần Hà Thu chớp chớp mắt.

Nguyễn Hoàng Phúc thấy cô nhận ra mình liền bỏ tay ra, khóa cửa, xoay người lại đối diện với cô: “Cô nói với ta có việc, là chuồn về hả? “
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 173


Chương 173:

Mắt anh ta híp lại nhìn cô “Thật sự thì ta đã hiểu nhầm cô, ta cứ tưởng cô một mực đòi ly hôn như vậy là muốn cùng Lê Anh Huy cao chạy xa bay, hóa ra là lại đi làm cái nghề này!”

Trần Hà Thu muốn đứng dậy nhưng bị cánh tay của anh ta ghì chặt xuống, cô đành nói: “Tôi làm gì là việc của tôi, mà đây là Đà Nẵng không có ai nhận ra tôi và cũng không làm mất mặt các người.”

Nguyễn Hoàng Phúc cười nhạt: “Ở đây không được đâu, về với ta?”

Trần Hà Thu ngẩng đầu, ý của anh ta là…

“Cô cho rằng giám đốc Hoàng ngon ăn sao?” Nguyễn Hoàng Phúc nói. Vùng trung tâm càng ngày càng giàu có, cái lão kia có gì tốt? Vừa già vừa xấu, làm ăn cũng chẳng ra gì, Trần Hà Thu thích hắn ở điểm nào?

Trần Hà Thu vô cùng kinh ngạc, chị Trân bảo ở đây dễ kiếm tiền là vì chủ ở đây là…

“Ta hỏi cô, cô muốn cái gì?”

Trần Hà Thu vẫn giấu chặt câu trong lòng: “Tôi không cần, chả qua là tình cờ gặp, đã đánh giá cao quá rồi.”

Nguyễn Hoàng Phúc không tin: “Đôi mắt của cô bảo rằng cô đang nói dối, không lừa được tôi đâu.” Anh ta lại gần: “Cô đang muốn điều gì?“

“Tôi có thể muốn gì cơ chứ?” Trần Hà Thu cảm thấy nực cười: “Tôi muốn anh đổ hết cho tôi, anh có tin không?”

Nguyễn Hoàng Phúc sắp hết bình tĩnh rồi, nhấc cằm cô lên, đối mắt cô và mắt anh: “Nhìn thẳng vào mắt tôi, nói lại một lần nữa, cuối cùng lúc đó…”

“Haha.” Trần Hà Thu cười vào mặt anh ta: ”Là tôi nói linh tinh thôi, anh không tin đấy chứ?”

Nguyễn Hoàng Phúc giật mình bởi điệu cười của cô: “Nói linh tinh?”

Trần Hà Thu cuối cùng cũng đã trốn được ra khỏi tay của hắn: “Không phải là Trần Linh Nhi đã nói rồi sao, món đồ đó là anh tặng chị ấy, sau này tôi lấy trộm về phòng bị quản gia phát hiện, hay là nói… anh đang nghi ngờ tình yêu của anh với chị ta?”

“Đương nhiên là không!” Anh ta giữ lấy cằm của cô, sao eo tay anh và cằm cô lại khớp đến vậy.

Trần Hà Thu thất vọng nhìn xuống, nhưng cô rất giỏi giấu đi phần thất vọng này. Đến nước này cô chán rồi, cũng đã mệt mỏi lắm rồi không muốn phân bua với anh nữa.

Và dù chanhng biết được sự thật thì có ích gì?

Chỉ cần một câu nói của Trần Linh Nhi là lại trở về như cũ.

Không có hi vọng thì không sợ thất vọng.

“Giám đốc Nguyễn à, đây là nhà vệ sinh nữ.” Trần Hà Thu nhắc anh ta: “Nam nhân đi vào đây, không phải là điều người tử tế nên làm.”

“Trong này có mỗi mình cô, không cần phải quá tử tế.”

Trần Hà Thu muốn đẩy anh ta ra nhưng người cô vẫn bị giữ chặt: “Dừng tay! Đừng….””

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến một tiếng vang lớn.

“Phanh!”

Người đàn ông đột nhiên đá văng cửa phòng rửa tay nữ, hùng hùng hổ hổ nói: “Mẹ nó, đóng cửa làm gì, hại ông đây phân tâm.” Nói xong liền đón lấy cô, cười hắc hắc.

Trần Hà Thu còn bị Nguyễn Hoàng Phúc ôm trong lòng, cô nhỏ giọng nói: “Giám đốc Hoàng còn đang đợi, tôi nên trở về rồi.”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 174


Chương 174:

“Ha. Như vậy… Làm sao trở về?”

Trần Hà Thu tâm nhảy một cái, há miệng cắn vào bả vai hắn một cái.

“A.” Nguyễn Hoàng Phúc hít vào một ngụm khí lạnh, tay buông lỏng.

Trần Hà Thu thuận thế từ trong lòng hắn tránh ra: “Vậy tôi ra ngoài trước, giám đốc Nguyễn cứ tự nhiên.”

Dứt lời, cô liền mở cửa chuồn ra ngoài, trong nháy mắt liền để lại Nguyễn Hoàng Phúc đang tức giận mắng thầm trong toilet nữ.

Chờ hắn hồi phục rồi trở lại trong quán bar, Trần Hà Thu đã ngồi ở bên cạnh giám đốc Hoàng, lão đang nghiêng đầu vui vẻ cùng cô nói gì đó khiến cô yêu kiều cười khẽ.

Trong ấn tượng của hắn chưa từng thấy Trần Hà Thu lộ ra nụ cười như thế, từ trước tới nay cô đối với hắn chỉ mang nụ cười cứng ngắc, như mang mặt nạ. Rõ ràng là đang sợ muốn chết nhưng vẫn ép buộc mình phải cười, cười so với khóc còn khó coi hơn.

Nhưng mà cô hôm nay thật sự quá đẹp.

Mái tóc dài buộc cao để lộ vầng trán cùng vùng cổ tinh tế, một hai sợi tóc vấn vương bên gò má càng khắc họa vẻ đẹp của chiếc cằm, mắt dài hơi híp lại giống như chú sóc nhỏ được thỏa mãn.

“Ly rượu này nghe nói rất nổi tiếng, là tôi cố tình gọi cho cô Trần đây đó.” Giám đốc Hoàng đặt tay bên bảng giá, cố ý ở bên tên chén rượu mà gõ gõ.

Trần Hà Thu nhìn sang, vừa nhìn đã thấy giá lên đến tiền triệu.

Nhìn sang ly rượu trước mặt cũng không nhiều bao nhiêu, nâng lên mũi ngửi một chút, chẳng qua chỉ là một ly rượu nặng pha chút đỏ phớt, ở giữa đặt một viên đá khắc hình trái tim mà thôi.

Giám đốc Hoàng này không hổ là tay chơi lão làng, quả nhiên có thể khiến phụ nữ hài lòng.

“Giám đốc Hoàng có nghiên cứu về rượu sao?”

Như chỉ chờ cô đặt câu hỏi, lão liền thao thao bất tuyệt:” Người ngoài chỉ biết tôi kinh doanh gia dụng, nhưng lại không biết thật ra làm rượu mới là sản nghiệp chính của nhà họ Quách.”

Trần Hà Thu gật gù: “Nếu vậy tửu lượng của ngài nhất định rất tốt rồi.”

“Đương nhiên.” Lão ra hiệu cô nâng chén lên, cụng ly một cái: “Tôi mời cô một ly, Trần tiểu thư nếm thử xem ly rượu này có mùi vị như thế nào.”

Môi vừa chạm vào miệng ly thì bị cướp mất. Nguyễn Hoàng Phúc một hơi uống cạn, sau đó thả chiếc ly xuống trước mặt giám đốc Hoàng, chép miệng nói:

“Rượu này thật chả ra làm sao, mùi vị chua xót nhức mũi, không phải do nho không tốt thì là do nhiễm tạp khuẩn trong quá trình lên men.”

Mỹ nữ nóng bỏng bên cạnh thấy hắn quay lại liền nũng nịu tựa vào lồng ngực hắn: “Sao bây giờ anh mới quay lại? Người ta uống những ba bình rồi.”

Nói xong liền chỉ tay vào mấy vỏ rỗng trên bàn.

Nguyễn Hoàng Phúc liếc mắt nhìn sang, trước mặt Quách tổng đúng là còn nửa bình, hắn rút trong ví ra vài tờ tiền vỗ lên mặt bàn, cô gái kia vừa nhìn thấy tiền mắt liền sáng lên nhận lấy.

Giám đốc Hoàng ngây người một chút mới lấy lại tinh thần, cũng không dám phản bác lại, chỉ có thể cười theo: “Không ngờ rằng giám đốc Nguyễn cũng là người trong ngành.”

Nguyễn Hoàng Phúc đảo mắt nhìn Trần Hà Thu một cái rồi lại làm như không có việc gì nhíu mày nhìn Quách tổng nói: “Uống với đàn bà không có gì thú vị. Hai chúng ta đến uống?”

Đây rõ ràng là muốn chơi lớn một trận.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 175


Chương 175:

Giám đốc Hoàng có chút mơ hồ, lão cảm thấy Nguyễn Hoàng Phúc từ nhà vệ sinh đi ra luôn nhìn lão với ánh mắt địch ý, lão ngại ngùng sờ mũi nói: “Được, vậy để tôi đưa cô Trần về phòng rồi xuống tiếp giám đốc Nguyễn đến say mới được.”

“Cô ta không có chân sao mà cần ông đưa về?” Nguyễn Hoàng Phúc lạnh lùng mở miệng.

Mỹ nữ nóng bỏng bên cạnh cũng vội vàng phụ họa: “Đúng thế, không phải chỉ là tiếp rượu sao, giả bộ cao quý gì chứ.”

Trần Hà Thu vốn đã đứng lên chuẩn bị đi rồi, nghe được lời này liền quay lại. Vốn vĩ mang khí chất hiền lành nhu hòa, cô vừa quay đầu nhìn một cái lại dọa cho mỹ nữ nóng bóng giật mình, mạnh miệng nói: “Cô nhìn tôi làm gì? Lẽ nào nói không đúng sao?”

“Đúng.” Trần Hà Thu nói.

Mỹ nữ nóng bỏng cười khinh bỉ: “Vậy cũng đừng có làm bộ như đại tiểu thư, để đàn ông đưa về phòng? Đừng tưởng không ai biết cô định làm gì. Đều dựa vào đàn ông kiếm sống, ai cũng như nhau cả thôi.”

Trần Hà Thu bị cô chọc cười: “Cô gái, năm nay cô bao nhiêu tuổi rồi?”

Mỹ nữ nóng bỏng cho là cô muốn bắt tuổi của mình để dạy dỗ liền bày ra bộ dạng ‘chị đại’:

“27, vào đây cũng 7 năm rồi, uống rượu còn nhiều hơn cô uống nước lã.”

“Vậy cũng chưa chắc.” Trần Hà Thu xoay người, dùng đầu ngón tay gõ gõ bình rượu còn nguyên trên bàn: :Bình rượu này quý nhất cũng không quá 2 triệu một bình, hơn nữa bây giờ là ban ngày, giá sẽ thấp hơn so với buổi tối, nhưng mà tôi vừa nhìn hóa đơn, một bình hơn 4 triệu, cô báo giá như vậy… Ông chủ mà biết thì như thế nào?”

Mỹ nữ nóng bỏng cả người cứng đờ.

Trần Hà Thu nói tiếp: “Còn nữa, tôi năm nay 28, tính ra thì hơn cô một tuổi, vào nghề trước cô hai năm, trích phần trăm giá rượu trên thị trường không ai rõ hơn tôi, thế nên, nếu không muốn tôi đi tìm ông chủ nói chuyện thì tốt nhất cô nên ngoan ngoãn câm miệng lại.””

Giám đốc Hoàng lúc này vô cùng hứng thú đứng xem hai cô gái lời lẽ đanh thép nói tới nói lui, ánh mắt nhìn cô nàng gợi cảm càng ngày càng khinh thường. Rõ ràng Trần Hà Thu lớn tuổi hơn, cô cũng có kinh nghiệm tình trường hơn, có thể thấy trên người cô ấy toát lên vẻ rất “con gái nhà lành”. giám đốc Hoàng nhìn khuôn mặt lúc xanh lúc đỏ của cô gái gợi cảm bị Trần Hà Thu oán hận ấy, lắc đầu cười, quả là một cô gái điềm tĩnh.

Cô gái gợi cảm kia vốn dĩ định bắt nạt Trần Hà Thu một trận, ra oai trước mặt Nguyễn Hoàng Phúc. Bây giờ bị Trần Hà Thu vạch trần chuyện mình lén lút nâng cao giá rượu, cô ta nhất thời không biết phản ứng ra sao, lắp ba lắp bắp: “Tôi… tôi, chỉ là…”

Trần Hà Thu vốn dĩ cũng chẳng muốn làm khó cô ta, nếu không phải vì bất đắc dĩ thì có cô gái nào tình nguyện ra tiếp rượu? Chẳng qua cũng chỉ là muốn kiếm thêm chút tiền mà thôi.

“Chuyện này tôi sẽ xem như không biết, cô chăm sóc tốt kim chủ của cô, tôi chăm sóc kim chủ của tôi, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, hiểu không?” Nhìn thấy cô gái gợi cảm kia gật đầu ngầm hiểu, Trần Hà Thu quay đầu đi về phía trước, nhanh chóng rời khỏi chỗ ghế ngồi.

Giám đốc Hoàng nhét cho cô ấy một tấm thẻ, nói: “Trần tiểu thư lên trên nghỉ ngơi trước đi, phòng tôi đã đặt rồi, phòng 2203, để Nguyễn tổng một mình ở đó thực sự không lịch sự chút nào.” Trần Hà Thu gật đầu, trực tiếp ấn thang máy, đi lên lầu. Sau đó quét thẻ mở cửa phòng. Vừa bước vào phòng chuẩn bị đóng cửa thì cửa chính bị một người từ người xông vào giữ lại.

“Hoa hồng, là tôi đây.”

Trần Hà Thu vừa nhìn liền vội vàng mở cửa cho cô ấy bước vào. “Chị Trân sao chị lại đến đây?”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 176


Chương 176:

Yến Trân bước vào phòng đóng cửa lại: “Không yên tâm em đó, nhưng mà sao Nguyễn Hoàng Phúc cũng ở đây?”

Trần Hà Thu xoè hai tay ra: “Em cũng không biết, trùng hợp đó.”

“Không thể nào, trùng hợp đến mức này quả là lợi hại nha.” Chị Trân vỗ vai cô: “Đừng nghĩ nhiều nữa, chị thấy em ban nãy cũng rất ngang ngược mà, nói cho cô ta sững sờ luôn.”

Trần Hà Thu chỉ cười cười không nói.

Chị Trân nói: “Đi làm cái ngành này, có mấy ai mà không có chút chuyện chứ.” Trước khi đi, chị Trân vô cùng nghiêm túc nhét vào tay cô một chiếc hộp: “Chú ý bảo vệ bản thân mình, đừng có như chị khi xưa, ngu dốt không biết cái gì.”

Trần Hà Thu đi ra đóng cửa lại, thuận tay vứt chiếc hộp ở trên chiếc bàn trà nhỏ. Nhờ phúc của Nguyễn Hoàng Phúc, cô ấy hôm nay cũng đã biết giám đốc Hoàng bất lực, đồ này hôm nay chỉ sợ không dùng nổi rồi.

Mở tivi lên, hôm nay chiếu toàn các tiết mục bằng tiếng Quảng Đông, Trần Hà Thu nghe không hiểu liền tắt luôn, ngồi chơi điện thoại một lúc mơ mơ hồ hồ liền ngủ quên. Nửa tỉnh nửa mơ, đột nhiên cảm thấy trên môi ướt át, nhíu nhíu mày mở mắt kinh ngạc một phen.

“Nguyễn Hoàng Phúc, anh…. làm sao vào được?”

Người đàn ông vùi đầu trong cổ cô dần dần ngẩng đầu dậy: “Đương nhiên là quét thẻ vào phòng rồi, đây là tầng 22, cô nghĩ tôi võ nghệ cao cường bay lên sao?”

“Tôi tưởng rằng Nguyễn tổng lên trời xuống đất không gì không thể.”

“Tôi lại thích đem “trời” và “đất” đều đổi thành em.”

Trần Hà Thu kịp phản ứng, phỉ nhổ anh ta: “Hôm nay không có canh gà thêm gia vị cho anh uống, mau đứng dậy.”

Nguyễn Hoàng Phúc bị cô ấy đẩy ra một bên, nhìn cô ấy tay chân vội vàng đứng dậy chỉnh lại quần áo, vô tình nói: “Giám đốc Hoàng cho cô bao nhiêu tiền?”

Tay Trần Hà Thu ngừng lại: “Không liên quan đến anh.”

“Đương nhiên liên quan đến tôi rồi.” Nguyễn Hoàng Phúc nói: “Tôi gửi số tiền đó vào tài khoản của cô, đáng lẽ đã đủ để cô trả cho Lê Anh Huy số tiền cô mượn. Nếu như không đủ tôi lại đưa tiếp, đừng tiếp tục ở đây nữa, cùng tôi về Hà Nội.”

Trần Hà Thu tức giận: “Tôi không quay về.”

Nguyễn Hoàng Phúc kìm nén cơn thịnh nộ: “Đừng có giở tính trẻ con.”

“Tôi không có giở tính trẻ con.” Trần Hà Thu quay lưng lại với anh ta, không muốn để anh ta nhìn thấy mình yếu đuối: “Nguyễn Hoàng Phúc, tôi không biết tại sao anh cứ hết lần này tới lần khác xuất hiện trước mặt tôi nhưng tôi không muốn giữa hai chúng ta còn bất cứ vướng mắc gì nữa.”

Nguyễn Hoàng Phúc đứng dậy, nói: “Giữa hai chúng ta trước giờ đều không phải em nói là được.”

Trần Hà Thu cười khổ: “Đúng vậy. Tôi chính là người mà anh gọi thì đến đuổi thì đi, không phải sao?”

Nguyễn Hoàng Phúc nhíu mày: “Nếu em cứ nghĩ như vậy, tôi cũng không còn cách nào.”

Cô gật đầu, biểu hiện rằng mình đã hiểu rồi.

“Tiền anh chuyển cho tôi tôi sẽ theo đường cũ chuyển trả cho anh. Nguyễn Hoàng Phúc, chúng ta đường ai nấy đi có được không?”

“Không có dễ dàng kết thúc đến thế. Trần Hà Thu đừng cố giả bộ nữa, thừa nhận đi, em vẫn còn yêu anh.”

“Anh cho em cơ hội yêu anh, nha!”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 177


Chương 177:

Đối mặt với anh ta, Trần Hà Thu bị Nguyễn Hoàng Phúc ôm vào lòng không chút biểu cảm, cứ đứng yên như vậy, không phản hồi cũng chẳng phản kháng, chỉ lạnh nhạt nói, giống như đang bình tĩnh kể lại một câu chuyện trong quá khứ:

“Cơ hội này nếu như là trước đây, có lẽ tôi đã khóc mà nhào vào lòng anh, mang ơn đội nghĩa. Nhưng tôi sớm đã không còn là Trần Hà Thu của trước đây nữa. Tôi đã mất thời gian 8 năm để xóa bỏ hình ảnh của anh trong sinh mệnh của tôi. Lúc tôi đau đớn như nhỏ từng giọt máu, mọi ý niệm đều đã thành tro bụi, anh ở đâu?”

Không đợi Nguyễn Hoàng Phúc mở miệng, Trần Hà Thu tiếp tục nói: “Anh ở bên cô gái khác, không phải là chị cả thì là Trần Linh Nhi. Tôi hết lần này tới lần khác khuyên nhủ bản thân, chỉ cần tôi còn là vợ của anh, chỉ cần tôi làm tốt bổn phận của một người vợ, hiếu thuận ông nội, nghe theo chồng, vì anh sinh con đẻ cái… chỉ cần tôi đủ cố gắng, anh nhất định sẽ có thể nhìn thấy điểm tốt của tôi.”

Nguyễn Hoàng Phúc ngừng lại động tác, trong lòng dâng lên một cảm giác cay đắng không thể tả: “Trần Hà Thu.”

“Tôi cá cược tất cả, tiền đồ của tôi, ước mơ, tôn nghiêm, con cái của tôi, 8 năm qua, mỗi một giây một phút đều đếm từng ngày, khắc cốt ghi tâm.”

Cô ấy hít sâu một hơi, thanh âm có chút nghẹn ngào, 28 năm qua, hơn một nửa là vì Nguyễn Hoàng Phúc mà sống. Có những lời chỉ cần nghĩ một chút liền nước mắt lưng tròng, hôm nay nói hết ra, cô có chút không kìm nén được.

“Anh từng đao, từng nhát đâm chết mối tình của tôi, không chút lưu tình quay người bỏ đi. Còn tôi? Anh có biết cảm giác mỗi đêm nằm ngủ đều có chuột bò qua bò lại như nào không? Tôi đã sống 5 năm những tháng ngày như vậy. Mỗi một ngày đều lo lắng có khi tôi chết trong ngục tù cũng không ai biết.”

Hai vai Trần Hà Thu không ngừng run lên, kìm nén giọng khóc sâu hơn: “Toàn thân tôi đều là vết thương, đều là anh ban cho tôi, bây giờ không dễ gì mới đóng được vảy, anh lại xuất hiện. Từng chút từng chút nhắc nhở tôi về quá khứ đau thương kia, Nguyễn Hoàng Phúc, anh rốt cuộc còn muốn dày vò tôi đến khi nào?””

Trần Hà Thu nói xong liền cầm túi xách đi ra khỏi cửa. Trong lòng chất chứa quá nhiều tâm sự, cô luôn nhẫn nhịn, nhượng bộ, hy vọng sự nhẫn nhịn của mình có thể đổi lấy sự yên bình, nhưng sự việc đến hiện tại, cô cảm thấy có chút thê lương. Khi Nguyễn Hoàng Phúc nói cho cô một cơ hội yêu anh ta, cô đã rung động. Đối với cô rung động không khác gì với việc uống rượu độc để giải khát. Người đàn ông như Nguyễn Hoàng Phúc, “hành hạ” cô một lần đã khiến cô giống như thoát thai đổi cốt thay một lớp da, cô không còn dũng khí để thêm một lần nữa. Nếu đã như vậy chi bằng rời đi từ sớm, để tâm tình bình tĩnh lại. Điện thoại lại vang lên, là chị Trân gọi đến.

“Chị nhìn thấy giám đốc Hoàng ôm một người phụ nữ đi lên tầng, em…”

Hà Thu sờ mặt, tay ướt đẫm nước mắt lạnh cóng: “Chị Trân…”

Chị Trân nghe ra tiếng khóc của cô, bình tĩnh nói: “Gặp Nguyễn Hoàng Phúc rồi sao?”

“Sao chị biết?”

“Em ấy à, chỉ có đối diện với hắn ta mới yếu đuối như vậy.” Chị Trân sụt sịt nói: “Thôi, đi. Chúng ta không làm chuyện làm ăn lần này nữa, có Nguyễn Hoàng Phúc quấy rối, sợ rằng mấy ngày sau sẽ khó vượt qua đây.”

Hà Thu cảm thấy có lỗi: “Phía giám đốc Hoàng có bất mãn không? Chị Trân, em không muốn gây thêm phiền phức cho chị.”

“Con bé ngốc, chuyện này có gì phiền phức chứ, em xuống đây trước đi, chị ở cửa quán bar đợi em.”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 178


Chương 178:

Hà Thu đi thang máy xuống, nhìn vào gương thấy vết dấu trên cổ, còn có nước mắt trên mặt. Bản thân giống như liệt nữ trinh tiết bị người ta lợi dụng. Khi thấy chị Trân, ánh mắt cô ấy khẽ lướt nhìn qua cổ Hà Thu, nhưng không nói gì, dẫn Hà Thu đến sân bay, suốt chặng đường gọi điện cho giám đốc Hoàng. Hai người nói chuyện một hồi, chị Trân cúp máy quay đầu nói với cô:

“Yên tâm đi, giải quyết được rồi, chỉ đưa một nửa số tiền, coi như ổn thỏa rồi.”

Hà Thu cảm kích gật đầu: “Chị Trân, em lại nợ chị thêm một lần nữa rồi.”

Chị Trân vuốt tóc an ủi cô. Hai người mua vé máy bay chuyến bay gần nhất, hoàn thành từng bước kiểm tra an toàn và lên máy bay, máy bay hạ cánh xuống Hà Nội, đã là 8 giờ 30 phút tối. Vừa mở điện thoại, điện thoại đã kêu ting ting liên tục.

Có tin nhắn, cuộc gọi, có mấy tin là Hoàng Thúy Vân hỏi cô sao không ở chung cư, còn có mấy cuộc gọi nhỡ từ nhà họ Nguyễn. Liên tục mấy cuộc, đều gọi vào một tiếng trước, thời gian cách nhau không quá ba phút. Thông thường cho dù là ông Nguyễn hay người giúp việc, đều sẽ không liên tục gọi cho cô như vậy, Hà Thu sợ xảy ra chuyện, cuống cuồng gọi lại. Máy vừa kết nối đã có người nhận.

Là tiếng của người giúp việc: “A lô?”

“Dì Ngô, cháu Hà Thu đây.”

“Bà nhỏ!” Người giúp việc nhỏ giọng nói: “Sao cô không nhận điện thoại vậy?”

Hà Thu vội vàng hỏi: “Ông Nguyễn xảy ra chuyện sao? Cháu lập tức quay về đây!”

“Không phải không phải, ông chủ rất khỏe, chỉ là…” Người giúp việc tức giận nói: “Là Trần Linh Nhi nói muốn đến chăm sóc cho ông chủ, đến tận nhà ở lại, đuổi thế nào cũng không chịu đi! Cô ta mang thai đứa con của cậu chú, ông chủ rất tức giận nên thu dọn đồ đạc muốn chuyển ra ngoài ở!”

Nghe thấy ông Nguyễn không sao, Hà Thu cũng yên tâm: “Vậy bây giờ các dì vẫn đang ở nhà không?”

“Vẫn đang ở nhà, ông chủ vẫn đang thu dọn đồ, không biết sao gọi cho cậu chủ mãi mà không ai nhận máy, quả thực lo lắng…”

“Dì Ngô đừng lo lắng, bây giờ cháu quay về ngay đây.”

Cúp điện thoại, chị Trân hỏi cô: “Xảy ra chuyện gì rồi?”

Hà Thu sợ ông Nguyễn lại bị Trần Linh Nhi chọc giận gây nguy hiểm đến tính mạng, giơ tay gọi taxi, nói với chị Trân: “Chị Trân, em đến nhà họ Nguyễn một chuyến, em sẽ đến tìm chị sau.”

Chị Trần nhìn cô sốt ruột như vậy, thông cảm nói: “Được, em mau đi đi.”

Suốt chặng đường xe chạy phóng nhanh như bay. Cuối cùng một tiếng sau đã đến nhà họ Nguyễn. Hà Thu trả tiền rồi vội vàng nhảy xuống xe, người giúp việc đã đứng bên ngoài đợi từ lâu, vừa nhìn thấy cô giống như nhìn thấy cứu tinh:

“Bà nhỏ, cuối cùng cũng đến rồi…”

Hà Thu vừa đi vừa nói: “Trần Linh Nhi đâu?”

“Ở trong phòng cậu chủ, nói muốn ăn sủi cảo tôm, tối như vậy rồi, đi đâu mua tôm cho cô ta chứ?”

Vừa bước vào cửa, đã nhìn thấy ông Nguyễn dọn xong hành lý, vẫn là vải gói đồ cũ, tức giận đi ra bên ngoài: “Cô không đi, tôi đi! Loại không biết xấu hổ!”

“Ông Nguyễn!”

Ông Nguyễn nhìn thấy cô, lập tức vứt hành lý qua một bên lại nắm lấy tay cô: “Hà Thu đến rồi.”

Hà Thu chạy suốt dọc đường nên còn thở hồng hộc: “Cháu đã hứa khi trở về sẽ lập tức đến thăm ông mà.”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 179


Chương 179:

Đang nói, lan can tầng hai vang lên tiếng phụ nữ chói tai: “Đã ly hôn rồi còn có mặt mũi trở về nhà sao? Mặt dày thật đấy.”

Trần Linh Nhi mặc chiếc váy ngủ màu hồng, đang soi gương vuốt tóc làm dáng: “Nha đam tươi đúng là tốt thật, thoa xong mặt cũng căng bóng…”

“Khốn kiếp! Cô dám đụng vào nha đam của tôi!” Ông Nguyễn chĩa tay về phía cô ta mắng: “Bố mẹ cô không dạy cô lễ nghĩa liêm sỉ sao?”

Trần Linh Nhi không hề để ý nói: “Không phải chỉ là một bồn nha đam thôi sao. Ông à, ông đừng nghĩ đến quyền lợi của người khác chứ không tính cho người nhà, bây giờ trong bụng cháu đang mang thai cháu đích tôn của ông, Hà Thu đã ly hôn với Hoàng Phúc rồi, hoàn toàn chỉ là một người ngoài mà thôi.”

“Tôi mặc dù đã lớn tuổi, nhưng tôi phân biệt rõ ai mới là cháu dâu tôi!”

Trần Linh Nhi liếc nhìn ông Nguyễn và Hà Thu đang đứng dưới tầng một, đứng trên cao nói xuống: “Ông à, sau này cháu mới là cháu dâu của ông, không phải cháu đã chuyển đến chăm sóc cho ông rồi sao.”

Đầu ngón tay chỉ về phía cô ta của ông Nguyễn run lên: “Cô cút ra ngoài cho tôi, tôi không cần cô đến chăm sóc.”

Hà Thu vội vàng khuyên ông Nguyễn: “Ông à, ông đừng tức giận, về nghỉ ngơi trước đã…”

“Không! Nơi này có mùi hồ ly, ông ghét mùi thối!” Ông Nguyễn bắt đầu ngang ngược thì không ai có thể khuyên can được.

Nhưng Hà Thu biết ông Nguyễn mỗi ngày đều ngủ rất sớm, lúc này đây đáng nhẽ lên giường ngủ từ lâu rồi, nếu như còn tiếp tục tranh cãi, sợ rằng sẽ phát bệnh.

Cô nói: “Ông à, để cháu nói chuyện với cô ta.”

Người giúp việc cũng phụ họa nói: “Ông chủ, có bà nhỏ ở đây, tôi đỡ ông về phòng nghỉ ngơi trước đã.”

Lúc này ông Nguyễn mới thôi, người giúp việc đỡ ông vào phòng ngủ tầng một, bước chân đã có chút loạng choạng, có thể nhận ra rằng đã suy yếu rất nhiều rồi. Hà Thu nhìn người giúp việc đóng cửa phòng ngủ lại, nhấc chân từng bước đi lên cầu thang.

Trần Linh Nhi mỉa mai cô: “Hôm nay ăn mặc sang trọng như vậy, lại đi bán thân sao? Lần này lại bán cho ông già nào vậy?”

“Tôi đã bán cho Nguyễn Hoàng Phúc.” Hà Thu cười lạnh: “Cô hài lòng chưa?””

Trần Linh Nhi đột nhiên biến sắc, nhưng trong giọng nói rõ ràng đã tin bảy tám phần: “Cô nằm mơ sao? Hoàng Phúc đi Đà Nẵng bàn chuyện làm ăn, chuyện gì anh ấy cũng nói cho tôi.”

“Ồ?” Giày cao gót của Trần Hà Thu vang lên âm thanh lảnh lanh trên cầu thang, “Vậy sợ rằng anh ta không nói cho cô biết, anh ta đi làm gì sao?”

“Tất nhiên đã nói cho tôi rồi, anh ấy đi công tác, bàn hợp đồng!” Trần Linh Nhi thấy Trần Hà Thu từng bước đi lên, đột nhiên cảm thấy có chút cảm giác bị đè ép, bất giác lùi sau một bước.

Trần Hà Thu chậm rãi đi lên tầng, bước lên bậc cầu thang cuối cùng: “Anh ta đi tìm người sửa cài áo tương tư rồi. Trần Linh Nhi, tôi đã giữ cài áo tương tư đó rất nhiều năm, tôi biết rất rõ ràng phía sau nó khắc chữ gì, còn cô…. biết không?”

Trần Linh Nhi cảnh cáo nhìn cô: “Cô có ý gì?”

“Ý nghĩa mặt chữ.” Ánh mắt Hà Thu dần dần lướt đến phần bụng hơi nhô lên của Trần Linh Nhi, nhếch môi nói: “Cô muốn ngồi lên vị trí bà Nguyễn, đi tìm Nguyễn Hoàng Phúc là được rồi, chiêu trò ‘vào trước làm chủ’ này không có tác dụng ở nhà họ Nguyễn đâu.”
 
Back
Top Bottom