Ngôn Tình Quay Về Bên Anh Em Nhé

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 140


Chương 140:

Trần Quảng Đông vẫn luôn coi trọng người con trai này, nhưng kể từ lần anh phát bệnh, Trần Mộc hoàn toàn trở thành một cái ấm sắc thuốc, thấy không còn hy vọng gì, ông ta đổ hết tội cho Trần Hà Thu, cho rằng cô là sao chổi, cô vừa sinh ra thì Trần Mộc liền phát bệnh, mắc bệnh tim bẩm sinh.

Phải đến khi Ánh Tuyết sinh thêm một cậu con trai là Trần Minh Tuấn, Trần Quảng Đông mới lấy lại hy vọng “nối dõi tông đường”, nhưng Trần Hà Thu vẫn bị đối xử rất tệ, ngay cả mẹ ruột của cô cũng không thích cô, Nói rằng nếu cô sinh con trai đầu lòng khỏe mạnh, cô có thể cho hắn kết hôn sớm với nhà Vương Tân.

Phải nói rằng người duy nhất trong gia đình tốt với Trần Hà Thu là người anh Trần Mộc đang mắc bệnh.

Khi Trần An Như và Trần Linh Nhi bắt nạt cô nhiều lần còn bỏ đói cô, Trần Mộc đã âm thầm mang đồ cho cô ăn, Trần Hà Thu rất biết ơn người anh này.

Bây giờ gia đình Trần gia ngày một xuống dốc, Trần Quảng Đông có hy vọng vào Trần Minh Tuấn, không còn muốn bỏ tiền ra cho Trần Mộc chữa bệnh nữa, không có thuốc uống khiến bệnh anh càng ngày một nặng thêm.

Khi về phòng bệnh, Trần Mộc đã tỉnh, nhìn thấy Trần Hà Thu, trong lòng có chút phiền muộn: “Tốn nhiều tiền lắm đúng không?”

Trần Hà Thu lắc đầu ngồi ở bên cạnh anh: “Không có.”

“Đừng nói dối anh, bệnh tim không phải là bệnh nhẹ, trong lòng anh biết rõ.” Vẻ mặt của Trần Mộc có chút cô đơn: “Hà Thu, nhà họ Trần nghĩ bây giờ anh sẽ không sống được bao lâu, em đừng chi tiền cho việc điều trị y tế cho anh nữa. Anh biết mình chỉ có thể sống trong một vài năm nữa. Em kiếm tiền cũng không dễ dàng gì, phải giữ một chút cho bản thân. ”

Trần Hà Thu hai mắt đau nhức, thu tay về: “Anh à, bệnh này sẽ chữa khỏi, đừng nói lời tiêu cực.”

“Vậy nói thật cho anh biết, tốn bao nhiêu?”

Trần Hà Thu thở dài: “Hai trăm bốn mươi lăm triệu.”

Một trăm bảy mươi triệu trong thẻ của cô không đủ nên cô đã gọi điện và nhờ vay thêm bảy mươi triệu để cấp cứu.

Trần Hà Thu hơi u sầu, trước khi vào tù, cô còn nợ chị Trân Một trăm linh năm triệu, cộng thêm bảy mươi triệu đã thành một trăm bảy mươi lăm triệu rồi. Vẫn còn một bộ lễ phục chưa trả, phải tiết kiệm tiền học ở trong nước. Còn thiếu bốn năm triệu, cô lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”

Trần Mộc ho nhẹ một tiếng, sắc mặt anh luôn tái nhợt, trong trí nhớ của cô hình như lúc nào anh cũng yếu ớt như vậy, vóc người rõ ràng hơn một mét tám, nhưng cân nặng chưa bao giờ cao hơn năm mươi kg. Khung xương mỏng manh, mùi thuốc thoang thoảng khắp người.

Anh nói: “Hà Thu à, gia đình này có lỗi với em, nhưng Linh Nhi dù sao cũng là chị gái em, em nên coi đó là việc thiện, đừng so đo quan tâm đến con bé.”

Trần An Như và Trần Linh Nhi họ muốn thì sẽ bắt nạt cô, Trần Mộc biết về điều đó, nhưng anh không còn cách nào khác ngoài việc thuyết phục cả hai phía.

Trần Hà Thu rót cho anh một ly nước, rót qua rót lại từ hai ly nước, sau đó đưa cho anh khi nhiệt độ vừa đủ: “Anh à, trước tiên anh uống chút nước đi.”

Trần Mộc nhận lấy, nhiệt độ vừa phải, không nhịn được uống thêm hai ngụm: “Em đúng là lúc nào cũng cẩn thận quan tâm anh như vậy. Lúc em kết hôn với Nguyễn Hoàng Phúc, mọi người đều nói là em trèo cao, nhưng anh cảm thấy Nguyễn Hoàng Phúc mới là người may mắn khi lấy được em. ”

“Anh hai, anh đang nói cái gì vậy?” Trần Hà Thu cúi đầu cười: “Tụi em sắp ly hôn rồi.”

“Là bởi vì Linh Nhi?”

Trần Hà Thu dừng lại: “Đó là vấn đề của riêng tụi em, anh hai, đừng nghĩ đến việc đó nữa, đừng lo lắng về nó, chăm sóc tốt bản thân.”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 141


Chương 141:

Trần Mộc lắc đầu: “Cơ thể của anh, ngay cả cha cũng bỏ, em còn lưu luyến cái gì? Sống chết mặc anh thôi.”

“Làm sao có thể như thế chứ,” đôi mắt của Trần Hà Thu nhức nhối, “anh sẽ khỏi bệnh nếu chăm sóc tốt bản thân và uống thuốc điều đặn”.

Có lẽ bởi vì không muốn Trần Hà Thu khóc, Trần Mộc chỉ có thể gật gật đầu: “Được.”

Sau khi ca phẫu thuật thành công, Trần Mộc buồn ngủ, Trần Hà Thu đắp chăn cho anh thì được y tá gọi ra.

“Cô có phải là người nhà của bệnh nhân Trần Mộc không? Bác sĩ muốn cô đến gặp để nói về tình trạng của bệnh nhân.”

Trần Hà Thu gật đầu: “Được, tôi đi qua ngay.”

Văn phòng của bác sĩ cách đó không xa, Trần Hà Thu bước tới và gõ cửa.

Bác sĩ mặc áo khoác trắng phòng thí nghiệm, nhìn tập hồ sơ trong tay, nhất thời cau mày: “Tình trạng của anh trai cô không được khả quan, lần này được phát hiện kịp thời, nếu không tôi sợ rằng lần phẫu thuật này sẽ không tốt.”

Trần Hà Thu luôn biết anh trai Trần Mộc bị bệnh tim bẩm sinh, cô đã chuẩn bị tâm lý cho kết quả này, cô hỏi: “Bác sĩ, có cách nào khác để cứu anh tôi không?

Bác sĩ ngập ngừng nói: “Chỉ có một, đó là thay tim. Cô cũng biết tim phải ghép trong cơ thể sống. Chi phí không nhỏ, lại phải chờ thời điểm tìm được trái tim phù hợp không dễ”.

Trần Hà Thu khẽ cắn môi: “Giá bao nhiêu?”

“Tính ra tất cả phí phẫu thuật và các thứ khác, ít nhất cũng phải tầm bảy trăm triệu hoặc một tỷ … Con số này đối với gia đình bình thường có chút không chịu nổi, cho nên hôm nay tôi tới tìm cô muốn hỏi ý tứ.”

Bảy trăm triệu hoặc một tỷ…

Trái tim của Trần Hà Thu dường như ngâm trong nước đá, đóng băng và tê liệt.

“Người cho…”

“Nếu cô quyết định làm, tôi sẽ giúp cô liên hệ với các bệnh viện lớn xem có người cho phù hợp không, có người cho phù hợp thì tiến hành phẫu thuật ngay, số tiền kia cũng phải chi trả ngay.” Bác sĩ an ủi nói: “Cô Trần, tính mạng anh cô đang bị đe dọa, cô hãy cân nhắc kỹ càng.”

Khung cảnh quá khứ lại hiện ra trước mắt cô, cô run rẩy trong bóng tối, được Trần Mộc cứu cô hết lần này đến lần khác với chiếc bánh mì mà anh lén bỏ lại cho cô.

Trần Hà Thu lau nước mắt: “Làm! Bác sĩ có thể giúp anh trai tôi tìm người cho, tôi sẽ đi lấy tiền ngay lập tức.”

Vào buổi chiều, Trần Hà Thu trở lại phòng bệnh với Trần Mộc cả một buổi chiều, mua cho anh món hoành thánh nhỏ có khả năng tiêu hóa tốt, cuối cùng Trần Mộc nhất quyết muốn cô quay về, khi Trần Hà Thu căn dặn y tá một lúc cô mới quay đầu về phòng trọ nhỏ của mình.

Trong những ngày tiếp theo, cô chỉ đơn giản mang tài liệu ôn tập đến bệnh viện, ngồi bên cạnh giường bệnh của Trần Mộc.

Trần Mộc hỏi cô: “Em định đi nước ngoài à?”

“Ừm, là học thiết kế kiến trúc.” Trần Hà Thu gật đầu.

Trần Mộc nói: “Ra nước ngoài là tốt rồi. Đừng ở trong nước, anh hy vọng em sẽ có một thế giới rộng lớn hơn khi em ra ngoài. Anh tin tưởng em.”

Trần Hà Thu cười: “Đây mới là anh trai của em.”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 142


Chương 142:

Cuộc sống trôi qua êm đềm, Nguyễn Hoàng Phúc và Trần Linh Nhi đều không xuất hiện lần nào nữa trong cuộc sống của cô, nhưng Nguyễn Hoàng Phúc vẫn gọi cho cô vài cuộc mỗi ngày và cô đều không trả lời một cuộc nào.

Mỗi ngày cô đều mua thức ăn về nấu ăn rồi đến bệnh viện đưa cho Trần Mộc, bề ngoài tỏ ra khá bình tĩnh nhưng trong lòng chỉ có Trần Hà Thu biết rằng bảy tám trăm triệu cũng đủ bóp nát cái đầu bình tĩnh của cô.

Một tuần sau, điều mà cô mong đợi và lo lắng cuối cùng đã xảy ra.

Bệnh viện gọi cho cô: “Cô Trần, chúng tôi đã tìm được người hiến tim phù hợp với anh Trần Mộc. Trái tim đang được vận chuyển từ thủ đô trở về. Chúng tôi sẽ phẫu thuật cho anh Trần Mộc trong đêm nay!”

Trần Hà Thu liên tục nói lời cảm ơn, cô vội vàng đến bệnh viện.

Bác sĩ đưa cô đến ký giấy đồng ý phẫu thuật và an ủi cô: “Anh trai cô may mắn thật. Tìm được người cho phù hợp nhanh như vậy là may rồi. Đừng quá lo lắng, anh cô còn rất tốt.” Trong quá khứ, xác suất của một ca mổ thành công là rất cao. ”

Trần Hà Thu không nói được gì, chỉ biết cảm ơn.

Khi nhận bảng kê chi phí, cô nhìn những con số trên và nói xin lỗi nhân viên thu phí: “Xin lỗi, con số hơi lớn so với dự tính, tôi phải rút thêm tiền”.

Nhân viên thu phí gật đầu tỏ vẻ hiểu biết, một tỷ một trăm hai mươi triệu, con số không nhỏ, cần phải thêm tiền.

Người đầu tiên Trần Hà Thu nghĩ đến là Trần Quảng Đông, nhưng khi nghe tin anh tiến hành phẫu thuật cần tiền, ông ta lập tức từ chối: “Hơn một tỷ?! Dù sao tôi cũng không có tiền nên tùy cô.”

Trần Hà Thu tức giận phát ra từ đó: “Ba, anh hai dù sao cũng là con ruột của ông mà! Gia đình chúng ta còn một nhà…”

Trần Quảng Đông lúc đó trở mặt: “Đừng nói về gia đình, tôi nói cho cô biết, tôi còn con trai. Nó chết cũng không sao”.

Sau đó ông ta dập máy một cách không thương tiếc, không thể liên lạc lại.

Phương án cuối cùng, Trần Hà Phương gọi vào điện thoại của Nguyễn Hoàng Phúc.

“Tút tút.”

Điện thoại reo rất lâu cuối cùng cũng được kết nối.

Trần Hà Thu hít một hơi thật sâu và nói, “Nguyễn Hoàng Phúc, anh có thể cho tôi vay một ít tiền không? Anh trai tôi cần rất nhiều tiền để phẫu thuật, và tôi sẽ kiếm tiền trả lại cho anh càng sớm càng tốt.”

“A, Trần Hà Thu?”

Trần Hà Thu sửng sốt, không phải giọng của Nguyễn Hoàng Phúc, mà là Trần Linh Nhi!

Trần Linh Nhi chế nhạo: “Mượn tiền? Không phải cô đã thề khi ly hôn với Hoàng Phúc, sẽ không quấy rầy anh ấy nữa sao? Sao bây giờ lại gọi điện cho anh ấy?”

Có việc cầu người nên Trần Hà Thu cố gắng hết sức bình tĩnh: “Chị hai, hãy để Nguyễn Hoàng Phúc nghe điện thoại, em hứa đây là cuộc gọi cuối cùng em sẽ gọi cho anh ấy.”

“Hoàng Phúc đang tắm, không nghe được, có chuyện gì thì nói cho tôi.””

Bên kia bác sĩ đang chuẩn bị những bước cuối cùng cho ca phẫu thuật đêm nay, Trần Hà Thu hơi lo lắng: “Chuyện là thế này, bệnh tim của anh trai tôi lại tái phát, bác sĩ nói anh ấy phải thay tim mới có thể cứu được mạng sống. May là tôi đã tìm được một người hiến tặng, sẽ phẫu thuật vào tối nay. Chị có thể nói Nguyễn Hoàng Phúc cho tôi vay một ít tiền trước, nhất định tôi sẽ trả … ”

Trần Hà Thu chưa kịp nói xong thì Trần Linh Nhi đã dứt khoát từ chối: “Không thể, dựa vào cái gì tôi phải cho cô mượn tiền của chồng tôi?”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 143


Chương 143:

Trần Hà Thu cố hết sức chịu đựng: “Chị hai, đó là anh trai của chúng ta.”

“Anh à? Chỉ là một con ma bệnh tật mà thôi, cho dù có được cứu đi chăng nữa thì về sau vẫn là một ấm sắc thuốc. Tôi là em gái của anh ta chứ không phải mẹ của anh ta. Chẳng lẽ tôi còn phải nuôi anh ta cả đời sao?”

“Chị không cần lo, tôi sẽ tự lo liệu, được không? Xem như tôi mượn tiền của chị, có thể trả lãi cũng được.” Trần Hà Thu nói: “Chị hai, coi như tôi cầu xin chị, dù sao cũng là mạng của anh trai…”

Đầu dây bên kia truyền tới giọng nói của một người đàn ông, Trần Linh Nhi trực tiếp cúp máy, kéo số điện thoại của Trần Hà Thu vào danh sách đen, xóa ghi chép cuộc gọi, nhẹ nhàng chào đón: “Hoàng Phúc…”

Nguyễn Hoàng Phúc đỡ cô ngồi lại trên sô pha, đẩy ra không để lại dấu vết: “Em đang mang thai ngồi cho đàng hoàng đi. Vừa rồi là ai gọi?”

“Gọi nhầm số, chào hàng bảo hiểm thôi nên em cúp máy.” Trần Linh Nhi nói.

Nguyễn Hoàng Phúc gật đầu, mặc quần áo vào, nói: “Em ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, anh đến công ty.”

Trần Linh Nhi làm nũng kéo cánh tay của anh lại, đem cả người chôn trong lồng ngực anh: “Gần đây anh đều ở nhà cũ, nếu nói là chăm sóc ông nội thì thôi đi, thật vất vả mới tới một lần anh cũng không thể ở cùng em nhiều chút sao? Trẻ con cũng cần được thai giáo, vậy mà không thể lúc nào con cũng được nghe thấy giọng nói của bố mình. ”

Nhìn cái bụng hơi nhô ra của Trần Linh Nhi, Nguyễn Hoàng Phúc cũng không đẩy cô ra mà mặc nhiên ở lại. Những ngày gần đây, quả thật anh ta đã bỏ bê Trần Linh Nhi, An Như nhờ anh ta chăm sóc tốt cho Linh Nhi, anh chỉ có thể làm như vậy.

“Ông xã à, ngày mai đi cùng em đến bệnh viện khám thai được không?”

“Anh sẽ để cậu Châu đi cùng em, công ty…”

“Khi em đến đó, mỗi người chuẩn bị làm mẹ đều có chồng đi cùng, chỉ có em là người duy nhất đi cùng với trợ lý. Mọi người đều nghĩ trợ lý Châu là chồng em, khi hỏi đến em cũng không biết giải thích thế nào…” Nói xong, Trần Linh Nhi nước mắt lưng tròng chực khóc, đôi mắt đỏ hoe: “Nhìn thấy anh công việc bề bộn, em ấm ức cũng không dám nói với anh, sợ sẽ ảnh hưởng đến anh, nhưng trong lòng người ta thật sự cảm thấy rất khó chịu… ”

Nghe vậy trong lòng Nguyễn Hoàng Phúc chua xót, anh vươn tay rút khăn giấy lau nước mắt cho cô, giọng nói bất giác dịu dàng hơn: “Đừng khóc nữa, ngày mai anh sẽ ở bên em, được chứ?”

Lúc này Trần Linh Nhi mới nín khóc mỉm cười, ôm eo anh: “Ông xã là tốt nhất.”

Nguyễn Hoàng Phúc vỗ nhẹ lưng cô bày tỏ sự an ủi. Dù sao thì Trần Linh Nhi cũng là người phụ nữ của anh, lại mang thai đứa con của anh, anh muốn từ chối nhưng rồi lại không đành lòng.

Trần Linh Nhi ngẩng đầu ghé vào tai anh nói: “Ông xã … chúng ta đã lâu không ở cùng nhau, anh có muốn hay không…”

“Đừng làm loạn, em đang mang thai.” Nguyễn Hoàng Phúc nắm lấy tay cô bỏ qua một bên.

Chuông điện thoại vang lên, phá tan một phòng kiều diễm.

Nguyễn Hoàng Phúc có chút như trút được gánh nặng đẩy cô ra, bước đến bên ghế sô pha nghe điện thoại.

“Ông nội.”

Ông cụ Nguyễn có chút bất mãn nói: “Đã một tháng rồi Hà Thu không có tới nhà cũ, có phải cháu lại làm cho con bé tức giận hay không?”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 144


Chương 144:

Nguyễn Hoàng Phúc bất lực giải thích: “Một tháng nay cháu cũng không gặp cô ấy.”

“Cái gì? Cháu đã gọi cho con bé chưa?”

“Gọi rồi, nhưng cô ấy không nghe máy.”

“Như vậy là vẫn còn giận cháu. Mà này, cái ngày cháu ở lại nhà cũ có phải hay không…”

Nguyễn Hoàng Phúc nói không rõ ràng: “… Ừm.”

Ông cụ họ Nguyễn hiển nhiên rất vui vẻ: “Đã hơn một tháng, nếu con bé có thai thì có thể kiểm tra ra. Cháu tranh thủ thời gian đi tìm, hiện tại có khi trong bụng con bé đã có máu mủ của nhà họ Nguyễn chúng ta rồi!”

Trong lòng Nguyễn Hoàng Phúc đột nhiên sáng lên, anh lập tức nói: “Được, cháu sẽ nhanh chóng tìm cô ấy.”

Sau khi cúp điện thoại, Nguyễn Hoàng Phúc không muốn ở lại nữa, sau khi thay quần áo anh chuẩn bị ra ngoài.

Trần Linh Nhi dang hai tay chặn cửa: “Anh định đi tìm Trần Hà Thu sao? Không được đi!”

“Linh Nhi…”

“Không được đi là không được đi! Tự cô ta muốn đi, anh đến cùng cô ta làm gì? Cứ để cô ta ở bên ngoài tự sinh tự diệt đi.”

Nguyễn Hoàng Phúc nghe xong lời này, sắc mặt trở nên nghiêm nghị: “Dù sao cô ấy cũng là em gái của em mà.”

“Em gái của em thì sao? Cô ta là thứ phụ nữ không biết xấu hổ dám cướp đi người đàn ông của em!”

“Đủ rồi!” Nguyễn Hoàng Phúc rốt cuộc chịu không nổi: “Về mặt luật pháp, Trần Hà Thu vẫn là vợ của anh, về mặt tình cảm mà nói, anh yêu An Như. Anh chưa bao giờ trở thành người đàn ông của em!”

“Trong bụng em có đứa nhỏ là con của anh!” Trần Linh Nhi giận dữ hét lên: “Em nguyện ý sinh con cho anh, anh nhất định phải nghe lời em!

Nguyễn Hoàng Phúc hừ lạnh: “Lúc đầu, Trần Hà Thu đã mang thai con của anh nhưng cuối cùng lại bị đưa tới hộp đêm Dạ Yến. Em có muốn thử không?”

Nhìn thấy khuôn mặt cứng đờ của Trần Linh Nhi, Nguyễn Hoàng Phúc đẩy cô ra, bước ra khỏi cửa căn hộ.

Trên đường lái xe trở lại công ty, Nguyễn Hoàng Phúc định gọi một cuộc điện thoại cho Trần Hà Thu, nhưng anh tìm khắp trong danh bạ điện thoại của mình cũng không tìm thấy số của Trần Hà Thu.”

Anh dừng xe bên đường, cẩn thận nhìn lại lần nữa vẫn không tìm thấy.

Anh nghĩ đến cuộc gọi bán bảo hiểm mà Trần Linh Nhi vừa nhắc đến, mang theo tâm lý muốn dò thử, anh mở danh sách đen ra quả nhiên thấy số điện thoại của Trần Hà Thu nằm trong đó.

Ngay lập tức, anh kéo số điện thoại khỏi danh sách đen và gọi đi.

Tắt máy.

Gọi lại vẫn tắt máy.

Anh gọi cho trợ lý Châu: “Giúp tôi tra một chút xem bây giờ cô ấy đang ở đâu. Trong vòng nửa giờ gửi định vị cho tôi.”

Lúc này Trần Hà Thu mặc quần áo vô trùng, bước vào phòng phẫu thuật để đồng hành cùng Trần Mộc trong suốt ca phẫu thuật.

Ca mổ gấp rút nên cô không thể không gọi điện cho chị Trân, nhưng chị Trân không thể lấy được nhiều tiền mặt cùng một lúc như vậy, vì thế cô chỉ có thể nói với Lê Anh Huy.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 145


Chương 145:

Vào giây phút cuối cùng trước khi phẫu thuật, Lê Anh Huy đã lái chiếc mô tô Harley đầy phong cách của mình đến bệnh viện, một thân quần áo Cổ Hoặc Tử kém chút động tay chân với an ninh bệnh viện.

Cũng may Trần Hà Thu tinh mắt đã nhận ra anh, nhanh chóng ngăn chặn một vụ ẩu đả.

Lê Anh Huy quẹt thẻ để thanh toán hóa đơn, ngồi ở khu vực chờ bên ngoài, Trần Hà Thu không yên tâm, sau khi được sự đồng ý của bác sĩ, cô thay áo vô trùng đi vào phòng phẫu thuật.

Trên giường bệnh, Trần Mộc đã được gây mê, chìm vào giấc ngủ sâu.

Các bác sĩ đã chuẩn bị sẵn sàng, sau vết cắt đầu tiên, máu tuôn ra, cô cảm thấy tim mình cũng run rẩy theo, dứt khoát quay đầu lại không dám nhìn nữa.

Lê Anh Huy ở ngoài phòng phẫu thuật nghịch điện thoại một lúc, hơi buồn chán nên muốn xem trong túi Trần Hà Thu có gì, nhưng lại làm anh thất vọng, Trần Hà Thu quả thực là một cô gái không có gì riêng tư.

Chiếc túi trống rỗng chỉ chứa một điện chiếc thoại di động, một cái ví và một chùm chìa khóa, cùng một gói khăn giấy.

Điện thoại đã hết pin rồi, tự động tắt nguồn.

Lê Anh Huy hỏi mượn y tá một cục sạc pin để sạc điện thoại cho cô.

Ngay sau khi bật nguồn lên, một cuộc gọi gọi đến.

Nhìn thấy ba chữ “Nguyễn Hoàng Phúc” đập trên màn hình, Lê Anh Huy giật giật khóe môi, nhận cuộc gọi: “Alo? Là tổng giám đốc Nguyễn à…”

Nguyễn Hoàng Phúc đã nhận được định vị của trợ lý Châu gửi, là ở bệnh viện Trung ương Hà Nội.

Trần Hà Thu bị bệnh sao?

Anh nóng lòng gọi lại, vốn tưởng vẫn tắt máy nhưng lần này lại ngoài ý muốn câu thông.

Nhưng người trả lời điện thoại lại là …

“Lê Anh Huy?”

“Đúng vậy, là tôi.”

Nguyễn Hoàng Phúc nhíu mày: “Trần Hà Thu đâu? Sao anh lại nghe điện thoại của cô ấy?”

Lê Anh Huy hỏi ngược lại: “Cái này tôi nên hỏi Nguyễn tổng mới đúng. Đã muộn như vậy rồi anh gọi cho bạn gái của tôi làm gì vậy?”

Nguyễn Hoàng Phúc cười lạnh: “Bạn gái của anh?”

“Ừ, hiện tại Trần Hà Thu là bạn gái của tôi.”

“Lê Anh Huy, khoản nợ giữa chúng ta từ từ tính toán, đừng làm liên lụy đến Trần Hà Thu!” Nguyễn Hoàng Phúc tức giận.

Lê Anh Huy cười giễu cợt nói: “Tôi thích cô ấy là chuyện của tôi, cũng không liên quan gì đến ân oán giữa chúng ta. Tổng giám đốc Nguyễn quản chuyện thiên hạ còn có thể quản người khác nói chuyện yêu đương sao?”

Nguyễn Hoàng Phúc dùng sức bóp chặt điện thoại trong tay, tay hơi trắng bệch: “Người khác tùy anh, anh tìm ai làm bạn gái là ai cũng không liên quan đến tôi nhưng đừng đánh chủ ý lên Trần Hà Thu, nếu không đừng trách tôi không khách khí.”

“Ha ha, anh có tư cách gì quản chúng tôi? Hai chúng tôi đang yêu nhau, chờ các người ly hôn tôi sẽ lập tức cưới cô ấy, không chậm trễ một phút!”

Nguyễn Hoàng Phúc nghiến răng: “Lê Anh Huy, anh dám?!”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 146


Chương 146:

“Tại sao tôi không dám?” Lê Anh Huy cười nói, “Nguyễn tổng, hãy chăm sóc tốt cho trà xanh của anh, Trần Hà Thu về sau tôi sẽ chăm sóc .”

Liền trực tiếp ngắt cuộc gọi.

Thuận tiện khóa máy.

Lê Anh Huy mắng người đến thoải mái hát ngân nga.

Khi Nguyễn Hoàng Phúc vội vàng đến bệnh viện, đi thẳng đến chỗ bàn hướng dẫn: “Kiểm tra giúp tôi Trần Hà Thu ở phòng nào vậy.”

Y tá trực kiểm tra xong lắc đầu nói với anh: “Anh gì ơi, chúng tôi không có bệnh nhân tên Trần Hà Thu ở đây.”

Nguyễn Hoàng Phúc nhướng mày: “Cô xác định?”

Cô y tá nhỏ kiểm tra lại, gật gật đầu: “Thật sự không có, anh hỏi lại bệnh nhân thử xem có phải đã đến bệnh viện của chúng ta hay không.”

Nguyễn Hoàng Phúc tức giận gọi lại cho trợ lý Châu.

Trợ lý Châu bị sự tức giận của ông chủ nhà mình làm cho sợ hãi đến mức hết buồn ngủ, nghe Nguyễn Hoàng Phúc nói xong cuối cùng rõ ràng, vội giải thích: “Tổng giám đốc, không phải cô Trần bị bệnh, anh trai cô ấy làm phẫu thuật ở bệnh viện này. Ghi chép ở bệnh viện gần đây cho thấy anh ta ra vào bệnh viện này, nên cô ấy đi cùng. ”

Không biết tại sao, nhưng trái tim anh đang đập dồn dập lại bình tĩnh lại.

Cô ấy không bị bệnh, vậy là tốt rồi.

Nguyễn Hoàng Phúc hỏi: “Anh trai của cô ấy?”

“Vâng, tôi đã kiểm tra hồ sơ của bệnh viện, tối nay anh ta sẽ làm phẫu thuật ghép tim.”

“Biết rồi.”

Sau khi cúp điện thoại, anh đến gặp y tá và báo tên Trần Mộc. Quả nhiên tra được, Nguyễn Hoàng Phúc đi thẳng đến phòng phẫu thuật trên tầng tám theo hướng dẫn của y tá. Không ngạc nhiên khi anh ta nhìn Lê Anh Huy, một người to lớn nằm hết ba cái ghế ở bên cửa.

Anh bước tới.

Cuộc phẫu thuật kéo dài mười hai giờ.

Khi Trần Hà Thu ra khỏi phòng phẫu thuật trời đã hửng sáng, Trần Mộc vẫn chưa hết tác dụng của thuốc gây mê, Trần Hà Thu giống như ở trong nước vớt ra, trên trán tóc đã bết dính lại.

Bác sĩ an ủi cô: “Ca phẫu thuật rất thành công, cô đừng lo lắng, sau này chỉ cần chú ý uống thuốc chống thải ghép là được”.

Trần Hà Thu gật đầu, khom lưng cúi đầu: “Cảm ơn bác sĩ.”

“Đây là điều tôi nên làm”, bác sĩ một bên cởi áo phẫu thuật, một bên hỏi: “Ca phẫu thuật lớn như vậy sao chỉ có mình cô đồng hành cùng anh ta? Bố mẹ anh ta ở đâu? Còn những anh chị em khác đâu?”

Trần Hà Thu cười chua chát: “Họ đều bận rộn.”

“Sống chết là chuyện lớn, có thể bận nhiều bao nhiêu chứ.” Bác sĩ không đồng ý: “Quên đi, việc nhà, việc cắt gọt còn lộn xộn, cô chăm sóc anh trai cho tốt, tôi tan ca đây, nếu có chuyện gì cần cô đến y tá hoặc bác sĩ trực ban là được. ”

Trần Hà Thu gật đầu cảm ơn một lần nữa.

Sau khi đưa bác sĩ đi, Trần Hà Thu đi theo giường bệnh của anh trai cùng ra khỏi cửa lớn phòng phẫu thuật.

“Trần Hà Thu.”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 147


Chương 147:

“Trần Hà Thu.”

Nguyễn Hoàng Phúc và Lê Anh Huy đều chạy ra đón.

Trần Hà Thu bỏ qua Nguyễn Hoàng Phúc một cách có chọn lọc, cười với Lê Anh Huy rồi nói: “Ca phẫu thuật thành công. Lần này cảm ơn anh, nếu không có anh, anh của em thực sự không thể cứu được.”

Trước khi Lê Anh Huy trả lời lại, Nguyễn Hoàng Phúc cau mày nói: “Anh ta cũng không phải là bác sĩ phẫu thuật chính, liên quan gì đến anh ta?”

Trần Hà Thu khịt mũi, nói một cách mỉa mai: “Anh Lê đã giúp tôi trả tiền phẫu thuật cho anh trai, tất nhiên là có liên quan đến anh ấy.”

Nguyễn Hoàng Phúc tức giận nói: “Chúng ta vẫn là vợ chồng, cô không đủ tiền tại sao không tìm tôi, ngược lại là tìm anh ta?!”

“Tôi không phải chưa đi tìm anh!” Trần Hà Thu ngắt lời anh: “Nhưng khi tôi gọi cho anh thì chính là Trần Linh Nhi trả lời điện thoại, nói rằng anh đang tắm. Tôi không muốn quấy rầy việc tốt của các người.”

“Cô gọi điện thoại cho tôi sao?” Nguyễn Hoàng Phúc đột nhiên phản ứng lại: “Có phải tối hôm qua lúc hơn chín giờ không? Lúc đó tôi thật sự đang tắm…”

“Đủ rồi.” Trần Hà Thu mệt mỏi nói: “Tôi không muốn biết anh đang làm gì, hay là anh với Trần Linh Nhi đang làm gì. Tổng giám đốc Nguyễn, đây là bệnh viện, anh trai tôi cần được yên tĩnh dưỡng bệnh, xin hãy rời khỏi đây.””

Dứt lời, Trần Hà Thu xoay người tiến vào phòng bệnh. Nguyễn Hoàng Phúc cũng muốn vào theo, Lê Anh Huy lại nhanh hơn một bước ngăn anh ở ngoài:

“Giám đốc Nguyễn, người bệnh cần được yên tĩnh nghỉ ngơi, xin đừng quấy rầy họ. ”

Nguyễn Hoàng Phúc giương mắt nhìn anh ta: “Ra ngoài nói chuyện?”

Lê Anh Huy nghĩ một lát, gật đầu: “Được. ”

Trần Hà Thu giúp y tá sửa lại thiết bị trên người anh một lát, sau đó hỏi chút về vấn đề chăm nom, lúc xoay người lại, trong phòng bệnh đã không có bóng dáng Nguyễn Hoàng Phúc.

Không thể nói là thất vọng, nhưng lại thấy không vui.

Y tá dặn dò: “24 tiếng sau khi phẫu thuật phải đặc biệt chú ý, nhất định không được uống nước. ”

Trần Hà Thu gật đầu:”Tôi biết rồi, cảm ơn cô. ”

Thuốc mê dần dần hết, Trần Mộc khôi phục chút ý thức, đầu tiên nhìn thấy cô, liền dịu dàng nở nụ cười: “Em đến rồi à.”

Trần Hà Thu giữ chặt tay anh trai: “Anh, em ở đây.”

“Cô bé ngốc,” Trần Mộc còn hơi suy yếu, mang theo chút khí âm thanh: “Để cứu anh, em đã dùng bao nhiêu tiền?”

“Anh, anh đừng quan tâm.”

“Hà Thu, anh xin lỗi em, nhà họ Trần cũng xin lỗi em.”

Trần Hà Thu cười cười, dùng bông gòn chấm chút nước, cẩn thận bôi lên đôi môi khô nứt của Tân Mộc, “Bây giờ nói chuyện này làm gì, nói chuyện khác đi. Anh, bác sĩ nói anh phẫu thuật rất thành công, sau này chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt, nhất định có thể sống lâu trăm tuổi.”

Đôi mắt Trần Mộc sáng rực lên:

“Có thật không?”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 148


Chương 148:

Lòng Trần Hà Thu có chút chua xót, từ nhỏ Tân Mộc đã biết, mình sống không lâu, sau này khi trưởng thành, anh xem mỗi ngày như ngày cuối cùng của mình mà sống. Nỗi sợ bất cứ lúc nào cũng có thể chết, khiến người đàn ông cao bảy thước càng lúc càng tiều tụy.

Nếu đã có hy vọng còn sống, thì nhất định là tốt.

Trần Mộc nói: “Chờ anh khỏe lên, anh sẽ ra ngoài làm việc, trå lại tiền cho em.”

Trần Hà Thu cười cười đứng lên: “Anh, em ra ngoài gọi điện thoại.”

Trần Mộc không nghi ngờ gì, gật đầu đồng ý.

Ra khỏi phòng bệnh, đi đến một góc hẻo lánh trong hành lang, Trần Hà Thu bấm số gọi cho chị Trân.

Chị Trân hình như vẫn còn ngủ say, cũng đúng, làm ở hộp đêm Dạ Yến, đây là thời điểm chị ta ngủ bù.

“Hà Thu?”

“Chị Trân, xin lỗi vì đã quấy rầy chị ngủ, em…..muốn nhờ chị giúp một việc.”

Chị Trân mơ mơ màng màng nói: “Có phải không đủ tiền phẫu thuật cho anh trai em không? ”

“Đã đủ rồi, giám đốc Lê đã giúp em trả tiền,” Trần Hà Thu nói, “Chị Trân, em muốn nhờ chị giúp em giữ một bí mật.”

Chị Trân nghe xong, một chút buồn ngủ cũng bay sạch, trầm tư trong chốc lát, nói: “Chuyện này khá phức tạp, hay là em đến Dạ Yến đi, chúng ta gặp mặt nói chuyện.”

Trần Hà Thu nói: ” Anh trai em vừa mới phẫu thuật xong, em chăm sóc anh ấy một ngày đã, đêm nay em đến tìm chị. ”

Cúp điện thoại, bỗng nhiên cảm thấy trong ngực rất khó chịu, sau đó cảm thấy buồn nôn, Trần Hà Thu cau mày nôn ọe một lát, vẫn cảm thấy có chút khó chịu. Cô cố gắng ép cảm giác khó chịu đó xuống, Trần Hà Thu chuẩn bị trở về phòng bệnh trông anh trai.

Đi chưa được hai bước, chợt nghe đến góc tường có hai giọng nói quen thuộc đang nói chuyện với nhau, một người là Nguyễn Hoàng Phúc, một người là Lê Anh Huy.

“Giám đốc Nguyễn định khi nào ly hôn với Hà Thu?”

Nguyễn Hoàng Phúc cười nhạo một tiếng: “Đây là chuyện riêng của tôi, chắc không cần báo cáo với anh đâu nhỉ?”

Lê Anh Huy nói: “Tôi chờ lâu như vậy rồi, dù sao cũng phải cho cái kỳ hạn chứ.”

“Anh đã quên Hoài Thanh của anh rồi?” Nguyễn Hoàng Phúc châm một điếu thuốc, hút một hơi, ” Anh nỡ để Hà Thu dẫm lên vết xe đổ của Hoài Thanh?”

Giọng Lê Anh Huy lạnh xuống: “Tôi sẽ không để chuyện như vậy phát sinh lần nữa.”

“Anh có năng lực chống lại Ngũ gia? Tất cả mọi thứ anh có hiện tại đều là Ngũ gia cho, thế lực của anh bây giờ không đủ chống lại hắn.”

“Tuy không chống lại được, nhưng nếu Ngũ gia muốn động đến tôi, hẳn cũng phải bị tổn thương rất nặng, hắn là người trầm ổn, sẽ không mạo hiểm như vậy.”

Nguyễn Hoàng Phúc lại nói:” Anh trước hết phải lo cho chính mình đi đã, chuyện của Hà Thu sau này giao cho tôi đi, lần này anh của cô ấy phẫu thuật tốn bao nhiêu tiền? Tôi sẽ trả lại cho anh.”

“Không cần, mấy trăm triệu tôi còn có thể kiếm lại được.”

Trần Hà Thu đột nhiên cảm thấy trong bụng cuồn cuộn lợi hại, vội vàng che miệng lại, nhưng vẫn tạo ra âm thanh nôn ọe, kinh động đến hai người ở góc tường.

Nguyễn Hoàng Phúc là người đầu tiên phát hiện bên ngoài có người: “Là ai đó? Hà Thu?”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 149


Chương 149:

Anh xông lên, hơi nâng cô dậy: “Cô không thoải mái à? Đi, chúng ta đi tìm bác sĩ.”

Trần Hà Thu cau mày muốn đẩy anh ra: “Tôi không sao, anh buông tôi ra đi.”

“Sắc mặt đã trắng thành như vậy rồi, còn nói không có việc gì, cô xem bản thân là người sắt à? Tối hôm qua không ngủ rồi, hôm nay lại muốn tiếp tục làm việc?” Nguyễn Hoàng Phúc ném tàn thuốc đi, cúi người xuống ôm ngang cô lên, mặc kệ Trần Hà Thu phản đối, sải bước đi đến văn phòng bác sĩ.

Lê Anh Huy đen mặt đi theo sau lưng.

Bác sĩ nhìn Trần Hà Thu bị đặt trước mặt mình, sau lưng còn có hai tên hung thần ác sát, hơi khó xử: “Cô Trần, chỗ tôi là khoa phẫu thuật tim, tình trạng của cô như vậy, tôi đề nghị cô đến khoa nội khám thử xem.”

Trần Hà Thu có chút xấu hổ, vội vàng nói xin lỗi, ra khỏi văn phòng, nhưng vừa đứng lên, lại cảm thấy có một đợt buồn nôn tới, cô nhịn không được, ghé vào thùng rác bên hành lang nôn ọe một hồi, toàn thân đều là mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch.

Lông mày Nguyễn Hoàng Phúc nhăn càng sâu: “Chúng ta đi khoa nội.”

“Tôi không đi,” Trần Hà Thu hất tay anh ra: “Tôi nói, tôi không sao, chỉ có hơi mệt mỏi thôi.”

Quan trọng là, bây giờ cô không có tiền đi khám bệnh nữa, hơn nữa càng không muốn để Nguyễn Hoàng Phúc hoặc Lê Anh Huy giúp cô trả tiền, dù là bất cứ việc gì.

“Không được, phải đi.”

Nguyễn Hoàng Phúc kéo cổ tay của cô, cứng rắn kéo người đi khoa nội ở lầu một.

Mà ngay cả Lê Anh Huy cũng cổ vũ theo: “Hà Thu em nghe lời đi, khám một chút, sức khỏe không thể xem thường được. ”

Đang nói, Trần Hà Thu lại cảm thấy khó chịu nữa, cảm thấy bụng đau quặn thắt.

Nhưng lực tay Nguyễn Hoàng Phúc rất lớn, cầm cổ tay cô khiến cô đau đớn.

Cuối cùng vẫn là một bà lão đi ngang qua nhắc nhở:”Chàng trai, cô gái này mang thai phải không? Cậu đừng kéo con bé mạnh như vậy chứ.”

Nguyễn Hoàng Phúc khẽ giật mình.

Vừa rồi ông nội cũng nhắc nhở anh, đã hơn một tháng, có phải nên điều tra xem Trần Hà Thu mang thai hay không.

Trong lòng không hiểu sao đột nhiên thấy rất vui vẻ, ánh mắt nhìn Trần Hà Thu cũng nóng bỏng hơn, làm Trần Hà Thu thấy chột dạ.

Cô vừa nhớ ra, một tháng trước bọn họ ở khu nhà cũ nhà họ Nguyễn làm một lần.

“Đi kiểm tra chút đi.” Lê Anh Huy làm đầu tàu gương mẫu đi trước, không rõ vui hay buồn.

Nguyễn Hoàng Phúc kiên quyết mà cẩn thận ôm lấy Trần Hà Thu, đi xuống lầu, nhưng không đi khoa nội, trực tiếp đi khoa phụ sản.

Bác sĩ hỏi tình trạng bệnh của Trần Hà Thu, rất quen thuộc mà hỏi: “Lần cuối cùng quan hệ là khi nào?”

“Hơn một tháng trước.” Nguyễn Hoàng Phúc cướp lời đáp.

Bác sĩ gật đầu, ghi lên bệnh án, lại hỏi: “Kỳ kinh nguyệt gần nhất là khi nào?””

Trần Hà Thu thoáng nhớ lại, hình như đúng là đã qua rất lâu rồi, trong nhất thời lại không nghĩ tới. Huống hồ sau khi cô sinh non vào năm năm trước, kì kinh nguyệt thường không đều, dần dần cũng không nhớ ngày kinh nguyệt nữa.

Nguyễn Hoàng Phúc nhìn cô tha thiết, Trần Hà Thu không quen thấy anh như vậy, ấp a ấp úng nói:”Không nhớ chính xác, chắc là…khoảng hai tháng.”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 150


Chương 150:

Bác sĩ cong khóe môi, dường như đã biết trước.

Nguyễn Hoàng Phúc lập tức hỏi: “Bác sĩ, có phải cô ấy có thai không?”

“Rất có khả năng.”

Bác sĩ cười nói: “Đi làm xét nghiệm máu và nước tiểu trước đi, lấy kết quả xác nhận cuối cùng.”

Lúc đến phòng xét nghiệm, Nguyễn Hoàng Phúc rất khẩn trương, dùng cánh tay che cho cô, trải qua việc có con lanh lợi, Nguyễn Hoàng Phúc khẩn trương đến độ căng thẳng cả người, như sắp sửa lâm trận đánh giặc vậy.

Trần Hà Thu đột nhiên cảm thấy khá buồn cười:

“Đứa con đầu tiên của chúng ta anh nhất quyết không cho tôi giữ, sao bây giờ sao lại khẩn trương vậy chứ. ”

Nguyễn Hoàng Phúc cũng không biết sao bản thân lại khẩn trương như thế, ngay cả khi biết được Trần Linh Nhi có thai, anh cũng chỉ nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, sau đó ném cho cô ta một tấm thẻ ngân hàng, để cô ta mua thứ mình thích. Đứa con đầu tiên của anh và Hà Thu…

Giọng Nguyễn Hoàng Phúc mềm mại hơn rất nhiều: “Nó…Sao lại mất rồi?”

Trần Hà Thu lạnh lùng liếc anh một cái, bước nhanh về phía trước: “Ở trong hộp đêm, bị người ta đánh, bị đánh vào mặt, bị đá bụng, cho nên sảy mất.”

Cô kể rất nhẹ nhàng, nhưng trong tim Nguyễn Hoàng Phúc co lại. Mặc dù anh không mang thai, nhưng có thể tưởng tượng được một phụ nữ có thai bị người khác đá bụng, là cơn đau dữ dội đến thế nào.

“Là ai làm?” Anh nghiến răng hỏi.

Trần Hà Thu cười lạnh: “Còn nhớ cái người tên Trúc Linh trông rất giống chị cả tôi không? Mấy người còn muốn lấy mặt của tôi làm trò hề nữa kìa.”

“Trong hộp đêm Dạ Yến?”

“Chứ gì nữa.” Hai người đi tới phòng xét nghiệm, Trần Hà Thu mở tờ bệnh án bác sĩ viết tiến đến cửa phòng xét nghiệm, bác sĩ ở bên trong nhìn qua, ý bảo cô ngồi xuống cuộn tay áo lên, một bên chuẩn bị dụng cụ rút máu.

Trần Hà Thu nói: “Chúng ta cũng sắp ly hôn, dù là thật sự có con, thì tôi cũng sẽ không giữ đâu.”

“Nếu mang thai thật, vậy sinh ra đi,” Nguyễn Hoàng Phúc nhìn cô kéo tay áo, lộ ra cánh tay mảnh gầy, làn da nơi khuỷu tay trắng muốt như tuyết, có thể thấy rõ ràng mạch máu bên trong, “Chúng ta không ly hôn nữa, đứa bé này tôi nuôi.”

“Nhưng mà, tôi rất muốn ly hôn.” Nước sát trùng lau qua cánh tay, băng băng lành lạnh, dường như trong đầu cũng lạnh theo: “Tôi không muốn đánh cược thêm lần nữa, dùng tính mạng một đứa nhỏ để níu kéo anh quay đầu lại, nếu thua thì sẽ rất thảm hại, cho nên tôi tình nguyện ngay từ đầu không cho nó đến thế giới này, nếu thêm lần nữa, tôi sẽ không chịu nổi mất. ”

“Hà Thu.” Nguyễn Hoàng Phúc che mắt của cô lại, Trần Hà Thu cảm giác được đau đớn trên cánh tay, giọng của anh ở bên tai cô nói: “Đừng nhìn. ”

Rút máu xong, Trần Hà Thu lấy cục bông gòn cầm máu cho vết thương, đợi đến lúc máu không chảy ra nữa, mới đi xét nghiệm nước tiểu.

Bác sĩ tiến hành xét nghiệm nói cho cô biết: “Dạo này người đến xét nghiệm khá nhiều, phải xếp hàng đợi, xế chiều ngày mai đến lấy kết quả nhé.”

“Cám ơn.” Nguyễn Hoàng Phúc nói cám ơn, nhưng lại canh cánh trong lòng, hoang mang bất ổn.

Kết quả xét nghiệm đến ngày mai mới có, còn phải đợi rất lâu rất lâu, lòng như lửa đốt.

Nhưng lúc này ông Nguyễn đợi không nổi, lại gọi điện thoại tới: “Hà Thu có thai phải không?”

Nguyễn Hoàng Phúc trả lời: “Vừa đưa cô ấy đi kiểm tra xong, ngày mai mới có kết quả. “
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 151


Chương 151:

“Ngày mai? Không được, lâu quá, mấy đứa ở bệnh viện nào? Ông đi gọi người, cho Hà Thu xét nghiệm trước.”

Nguyễn Hoàng Phúc nói tên bệnh viện, cúp điện thoại.

Trần Hà Thu không nghe thấy đầu kia ông Nguyễn nói gì, chỉ cho là ông hỏi tình hình gần đây của mình thôi, nên cũng không hỏi gì thêm.

Rời khỏi đó được một lát, Trần Hà Thu đột nhiên phát hiện ra một vấn đề, không thấy Lê Anh Huy đâu cả.

“Giám đốc Lê đâu rồi?”

Nguyễn Hoàng Phúc nhướng mày, giọng điệu chua lòm: “Em tìm anh ta làm gì? Cũng đâu phải mang thai con của anh ta đâu.”

“Hôm nay anh ấy giúp tôi việc lớn như vậy, chính là ân nhân lớn của tôi, bỏ mặc người ta như thế không tốt lắm.”

“Tôi sẽ trả tiền lại cho anh ta.” Nguyễn Hoàng Phúc nói.

Trần Hà Thu giải thích:

“Không phải chuyện tiền bạc. Mà là giúp người khi gặp nạn.”

“Món nợ ân tình này này tôi cũng sẽ nhớ kĩ,” Anh đi đến trước mặt cô, từ trên cao xuống nhìn cô, công khai biểu thị chủ quyền: “Em là người phụ nữ của tôi, em nợ ai, tôi trả người đó. Sau này nếu như em cần tiền, đừng gọi cho tên đàn ông khác. ”

Trần Hà Thu khoanh hai tay lại: “Không phải tôi không gọi cho anh.”

“Nếu có lần sau, em gọi cho trợ lý Châu, cậu ta sẽ giúp em hết mình.”

Trần Hà Thu lạnh mặt:”Chuyện thế này tôi không hy vọng có lần nữa.”

Trở lại phòng bệnh thì thấy Lê Anh Huy đang ngồi trên ghế cạnh giường bệnh, trò chuyện với Trần Mộc rất thân thiện.

Thấy Trần Hà Thu trở về, Trần Mộc vội vàng vẫy tay: “Hà Thu em mau tới đây, người bạn này của em hiểu biết nhiều về trượt băng lắm đấy.”

Trần Hà Thu đi qua, kinh ngạc nhìn Lê Anh Huy: “Anh biết trượt băng sao?”

“Không biết.”

Trần Hà Thu nhíu mày, anh trai Trần Mộc từ nhỏ đến lớn rất thích trượt băng, chính xác hơn là thích trượt băng tốc độ trong cự ly ngắn, ở trên đường băng tăng tốc độ, thế nhưng bởi vì trái tim không khỏe, anh hầu như không dám trượt băng. Cô còn nhớ rõ khi còn nhỏ, cha cho bé Huy mua một đôi giày trượt băng, ánh mắt của anh trai lúc ấy vừa hâm mộ vừa mất mát, khiến cô thật đau lòng.

Lê Anh Huy nói: “Nhưng mà tôi có một người bạn, cô ấy chơi trượt băng, lúc trước còn là vận động viên trượt băng tốc độ cự ly ngắn chuyên nghiệp .”

“Ai vậy?”

“Là Nguyễn Như.”

Trần Hà Thu giật mình: “Có phải là diễn viên Nguyễn Như không? Cô diễn viên rất nổi tiếng gần đây……”

Lê Anh Huy nở nụ cười gợi đòn: “Đúng vậy đó, quan hệ giữa tôi và cô ấy rất tốt, cho nên tôi đã bỏ tiền ra đưa cô ấy l*n đ*nh cao sự nghiệp, lấy những gì mình cần.”

Trần Hà Thu xem thường: “Ngạc nhiên thật, bao cô gái đều bị anh nói thành tinh tế sắc sảo như vậy.”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 152


Chương 152:

Lê Anh Huy huýt sáo: “Đừng nói thẳng thắn như vậy chứ, đó đều là chuyện của trước kia rồi, khi đó anh còn không biết còn em.”

Trần Hà Thu không muốn tranh cãi với anh ta nên đi kiểm tra số liệu trên thiết bị, khá tốt, đều trong phạm vi bình thường, tinh thần Trần Mộc cũng rất tốt, đôi mắt lóe sáng, cho thấy bản thân cảm thấy hứng khởi, vô cùng có tinh thần.

Nguyễn Hoàng Phúc trực tiếp kéo một cái ghế ở cạnh bên giường đến, bắt Trần Hà Thu ngồi xuống: “Bao nhiêu tuổi rồi, phải chú ý chứ.”

Nụ cười trên mặt Lê Anh Huy nhạt đi: “Kết quả kiểm tra có rồi sao?”

Trần Hà Thu lắc đầu: “Chưa, phải đợi ngày mai mới có kết quả.”

“À, thế à.” Lê Anh Huy miễn cưỡng mỉm cười.

Nhưng Nguyễn Hoàng Phúc đột nhiên nói: “Bác sĩ nói, khả năng mang thai là rất lớn.”

“Cũng đâu phải kết quả cuối cùng,” Trần Hà Thu giải thích, “Hơn nữa cho dù có rồi thì…”

Nguyễn Hoàng Phúc không chớp mắt, cắt ngang lời cô: “Đã có thì sinh ra luôn, nuôi dạy thật tốt, bồi dưỡng nó từ nhỏ, sau này lớn lên thừa kế tập đoàn nhà họ Nguyễn.””

Trần Mộc kinh ngạc nhìn Trần Hà Thu : “Thật sao? Em có thai?”

“Vẫn chưa biết được.”

“Ông nội đã liên lạc với bên phía bệnh viện, kết quả chắc cũng sắp có rồi.” Nguyễn Hoàng Phúc nói.

Khi câu nói này phát ra, cả phòng bệnh chợt im lặng.

Mỗi người đều có tâm trạng riêng.

Bầu không khí bỗng nhiên trở nên ngượng ngùng.

May mắn thay, lát sau Lê Anh Huy đã bị gọi đi, Nguyễn Hoàng Phúc thì cũng phải trở về để giải quyết công việc của công ty trước, liền gọi cho trợ lý Châu, trợ lý đặc biệt đến chăm sóc cô.

Trần Hà Thu thực sự không hề muốn bị trợ lý đặc biệt theo dõi tý nào, hơn nữa cô đã hẹn với chị Trân rồi , nên sau khi chào Trần Mộc cô liền rời khỏi bệnh viện đi đến sảnh tiệc đêm.

Chị Trân từ rất sớm đã đứng đợi cô.

Thấy cô đến liền đưa cô tới một gian yên tĩnh, vẻ mặt trịnh trọng hỏi: “Chuyện em nói qua điện thoại là thật à?”

Trần Hà Thu thở dài gật đầu: “Em cũng chả còn cách nào khác cả.”

Chị Trần nói: “Đây không phải là một trò đùa đâu. Một khi em đã dấn thân vào thì sẽ không bao giờ thoát ra được. Chị nghe Phùng Xuân bảo gần đây em đang có kế hoạch chuẩn bị đi du học mà, em phải suy nghĩ thật cẩn thận đấy. ”

Trần Hà Thu cười bất lực nói: “Chị Trân, em cũng nghĩ thông suốt rồi. Chính là vì em muốn đi du học nên mới cần tiền gấp. Mặc dù anh Huy đã giúp em lo tiền phẫu thuật cho anh trai nhưng trước khi ra nước ngoài em trả lại cho anh ấy, số tiền em còn nợ anh ấy với hàng loạt chi phí phát sinh sau khi ra nước ngoài của em không phải một khoản nhỏ. Hai tháng sau là thi rồi mà em vẫn không nghĩ ra cách nào khác được .”

Sau khi nghe cô nói vậy, chị Trân thở dài thườn thượt.

“Em và Nguyễn Hoàng Phúc thật sự quyết định ly hôn sao?”

“Vâng” Trần Hà Thu nói: “Trong hai ngày này, em sẽ tìm cách để khiến anh ấy làm thủ tục.”

Im lặng.

Cả một khoảng lặng dài.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 153


Chương 153:

Chị Trân cuối cùng cũng gật đầu: “Thôi, bây giờ em đã quyết định vậy thì chị sẽ cố gắng hết sức giúp em thu xếp, em chờ tin tức của chị đi.”

Trần Hà Thu nói chân thành: “Cảm ơn chị Trân.”,

“Hai ngày này nếu rảnh rỗi thì em đến hộp đêm làm quen dần trước đi. Khi còn là hoa hồng thì cùng lắm chỉ là đi bồi rượu, thật sự chưa phải là… Em phải chuẩn bị tâm lý nhé.”

Trần Hà Thu hạ quyết tâm nói: “Vâng ạ.”

Từ lâu cô đã biết hộp đêm có nhiều loại hình kinh doanh, nhưng sau khi nhìn thấy sự thực cô vẫn cảm thấy đáy chân lạnh toát.

Những người đó rất biết cách ăn chơi.

Ba người cùng nhau dùng đạo cụ, dùng cả miệng.

Cô không nhịn được phải chạy vào nhà vệ sinh nôn mửa, những cảnh tượng vừa rồi thật khiến cô buồn nôn.

Chị Trân nói: “Thế này còn đỡ rồi đấy, thậm chí còn có nhiều việc kinh tởm hơn cơ.”

Mặt Trần Hà Thu tái mét.

“Em yên tâm, chị sẽ cố gắng hết sức giúp em” Chị Trân nói: “Nhưng chỉ cần có thể đến nơi khác là tốt rồi. Người ở thành phố Hà Nội này ai ai cũng biết quan hệ của em và Nguyễn Hoàng Phúc, thế thì còn ai dám lại gần em chứ?”

Trần Hà Thu ra ngoài sân thì cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Ít nhất không phải ở thành phố Hà Nội, cô sẽ thoải mái hơn.

“Đến nơi khác thì đến nơi khác”

Tốc độ làm việc của chị Trân rất nhanh, ba ngày sau đã giúp cô liên hệ được một công việc.

“Người này là ông chủ lớn trong miền Nam chuyên sản xuất đồ gia dụng, tuy nhiên gia đình không hòa thuận, muốn tìm bạn tâm giao bên ngoài nói chuyện, chỉ cần theo ông ta ở lại Đà Nẵng một tuần để tiếp rượu sau đó cầm tiền thôi, thậm chí còn không phải lên giường làm chuyện kia nữa ”

Trần Hà Thu vui lòng gật đầu, rất hài lòng.

Chỉ là tiếp rượu thôi chứ gì, cô chưa phải là chưa từng làm qua, thậm chí còn khá thông thạo.

Cái cô quan tâm đến là tiền thưởng.

Chị Trân nói: “Em làm bảy ngày, mỗi ngày được 350 triệu, nội dung công việc cụ thể là ăn mặc trang điểm đẹp đẽ đi theo ông chủ để cho anh ta thêm thể diện. Em biết không, bọn họ là một nhóm bàn chuyện làm ăn, không cần uống rượu. Chị cũng mờ mịt chưa hiểu lắm giống em vậy, mọi người chỉ tình cờ ký hợp đồng thôi. ”

Tổng cộng là hai tỷ rưỡi đó.

Trần Hà Thu cau mày.

“Em không cần lên giường là tốt rồi, người ta chắc nhìn thấy em xinh đẹp nên mới có giá cao như vậy.” Chị Trân khuyên cô: “Em cứ làm từ từ đi, không cần lên giường mà vẫn có tiền, công việc như vậy khó kiếm lắm ”.

Trần Hà Thu suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng gật đầu hỏi: “Khi nào thì đi.”

“Có việc gấp ở đó, ngày mốt sẽ bay.”

Lúc này trong bệnh viện.

Trợ lý Châu nhận được báo cáo kiểm tra, lập tức gọi cho Nguyễn Hoàng Phúc để báo cáo.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 154


Chương 154:

“Chủ tịch, đã có kết quả kiểm tra, cô Trần Hà Thu không hề mang thai.”

“Không có thai?” Nguyễn Hoàng Phúc có chút không vừa lòng: “Cậu chắc chắn không sai chứ?

Trợ Lý Châu chụp ảnh báo cáo và gửi cho anh .

Nguyễn Hoàng Phúc nhìn tờ báo cáo trên màn hình điện thoại, mệt mỏi nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế.

Một cảm giác mất mát bao trùm lấy anh.

Tại sao bạn không có thai? Rõ ràng là sắp hơn một tháng mà cô ấy vẫn chưa đến kỳ kinh, tại sao lại không có thai?

Nguyễn Hoàng Phúc vô tình hỏi câu này, Trợ Lý Châu còn tưởng rằng đang bảo anh đi hỏi bác sĩ, liền đi thẳng đến phòng khám của bác sĩ.

Bác sĩ cũng sửng sốt khi nghe câu hỏi của anh.

“Tinh thần quá căng thẳng, kiệt sức, tiết hormone đều có thể ảnh hưởng đến việc mang thai. Thật ra, nếu thực sự muốn có con thì có thể cố gắng tăng tần suất quan hệ một cách phù hợp.”

Trợ lý Châu luôn là một người làm việc có lương tâm, anh ta ghi lại câu nói này và gửi nguyên si cho Nguyễn Hoàng Phúc.

Nguyễn Hoàng Phúc vừa nghe, liền biết trợ lý Châu lại lên cơn rồi, anh tắt màn hình điện thoại, ném lên bàn rồi cười ngây ngô, trợ lý đặc biệt của anh cái gì cũng giỏi, nhưng anh ta rất điên.

Nhưng mà…

Anh chợt ngồi bật dậy, giật lấy điện thoại và nghe lại đoạn ghi âm.

Tăng tần suất quan hệ?

Có vẻ như là một đề xuất hay.

“Trần Hà Thu đang ở đâu? Mau điều tra rồi báo vị trí cho tôi”

Lúc này, Trần Hà Thu đang “thực tập” trong hộp đêm.

Nói một cách chính xác, đó là “học tập”.

Chị Trân đã nhờ một cô gái có kinh nghiệm phong phú dạy lại cho cô.

“Loại khách này quả thực không nặng chuyện giường chiếu, chẳng qua là bên cạnh quá trống không. Họ chỉ cần một người phụ nữ xinh đẹp, trẻ trung, dịu dàng làm bình hoa ở bên cạnh, đương nhiên không thể để người vợ ở nhà biết được. Đây chính là dùng tiền để mua thời gian của cô, cô chỉ cần cùng anh ấy bàn chuyện làm ăn, uống rượu rồi chơi golf là được.”

Trần Hà Thu chăm chú lắng nghe, nhưng cô sẽ gặp rắc rối khi uống rượu.

Vì một phần gan của cô đã bị cắt bỏ.

Cô khó khăn nói: “Bắt buộc phải uống rượu à ?”

“Bằng không, cô muốn làm cái gì, cứ như vậy ngồi không làm bình hoa sao? Thế thì bọn họ cũng chỉ cần mời một ngôi sao là được tìm đến cô làm gì, chẳng phải sẽ càng thêm mặt mũi hơn à.”

Nói cũng có lý.

Kệ đi, cô nghiến răng nghiến lợi, chỉ bảy ngày thôi, không nhất thiết ngày nào cũng phải uống.

Người phụ nữ hai mắt mờ mịt, sinh ra vẻ mê hoặc, nhìn lên nhìn xuống, cười tủm tỉm: “Hoa hồng, nếu em ăn mặc đẹp thì không thua minh tinh nổi tiếng.”

Cô cười ngượng nghịu.

“Thực sự cô rất đẹp. Nếu cô dấn thân vào thì sẽ có một tương lai tươi sáng.”

Cô thì không muốn có một tương lai tươi sáng trong giới này.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 155


Chương 155:

Người phụ nữ đó lại nói: “Thật ra, trông cô thanh khiết như vậy, nói thế nào được nhỉ, có chút khí chất thần tiên? Làm sao trông cô lại giống như tiên nữ trên TV vậy, nếu cô mặc đồ trắng thì đúng như vậy luôn! Đừng lo, tôi đảm bảo rằng chỉ cần đàn ông nhìn thấy cô, họ sẽ không khép được miệng và cưng chiều cô như tiên nữ.”

Trần Hà Thu dở khóc dở cười.”

Sau khi “nói chuyện và làm việc” cô gái kia còn có một khách hàng đến tìm, Trần Hà Thu tận mắt chứng kiến thấy cô ta người như không xương bám dính vào người đàn ông và nói bằng một giọng điệu ướt át: “Sao lâu rồi anh không đến tìm người ta? Hay là có người mới rồi nên không nhớ đến người ta nữa rồi.”

Người đàn ông vừa cười vừa nói: “Vừa rồi Thái tử gia đã trở lại nên Tề ngũ gia nhờ anh giúp Thái tử gia làm quen với địa bàn thành phố Hà Nội. Hôm nay vừa xong việc đã vội vàng đến tìm em rồi, em yêu, nói xem em có vui không nào?”

Người phụ nữ mỉm cười: “Quỷ sứ”.

“Quỷ sứ” cười nham hiểm hỏi: “Người nói chuyện với em vừa rồi là người mới đến đây à? Trông cô ta được đấy, tốn bao nhiêu tiền một đêm?”

Người phụ nữ không hài lòng, hừ lạnh một tiếng: “Cô ấy là vợ cũ của Nguyễn Hoàng Phúc đấy, anh còn dám động tay động chân không?”

“f*ck.” Người đàn ông chửi rủa vài câu, và bế người phụ nữ vào một phòng riêng.

Da đầu Trần Hà Thu tê tái, mặc dù cô đã quyết định ra khơi nhưng sau khi tận mắt chứng kiến, cô vẫn thấy rất sợ hãi.

Ít nhất thì cô không thể véo von cái giọng ướt át như vậy, và cô không thể vặn eo lắc lư như một con lắc như vậy được.

“Cô gái, một mình à?”

Ngay khi Trần Hà Thu quay đầu lại, cô nhìn thấy một người đàn ông tóc vàng đang đứng sau lưng cô, ánh mắt anh ta dò xét cơ thể cô khiến cô có cảm giác như đang chụp X-quang.

Cô khó chịu cau mày, “Xin lỗi ngài, tôi chỉ là nhân viên rửa bát ở đây. Nếu cần phục vụ, ngài có thể đến quầy bar.”

Cô chỉ về phương hướng quầy bar, nhưng lại bị người đàn ông túm lấy, “Nhân viên rửa bát thì cũng tính là người của hộp đêm, em có muốn đi làm thêm chút không?”

Rút kinh nghiệm lần trước, lần này cô đã học được cách khéo léo thông minh hơn, thay vì từ chối thẳng thừng, cô ân cần nói: “Thưa anh, muốn đi với tất cả các cô gái ở đây thì đều phải đăng ký ở quán bar trước, sau đó thương lượng với chị Trân. Chúng ta ra quầy bar trước nhé? ”

Dọc cả đường đi tên tóc vàng không chịu buông tay cô, cô đã hết sức chịu đựng cảm giác buồn nôn, đi tới quầy nháy mắt với Hoàng Phong, Hoàng Phong thấy vậy liền hiểu ý, pha một ly rượu đưa cho tên tóc vàng nói: “Anh Hoàng hiếm lắm mới tới đây một lần, ly này em mời anh.”

Anh ta không hề nghi ngờ lời của Hoàng Phong, liền ngửa cổ uống một hơi hết sạch rồi nói : “Nhanh lên, không phải là nói đi đăng kí sao? Khẩn trương lên, đừng chậm trễ việc tốt!”

Ngay khi vừa nói xong, anh ta liền thấy choáng váng đầu óc, gục đầu xuống quầy bar.

Hoàng Phong chọc chọc : “Anh Hoàng? Anh Hoàng?”

Chắc chắn rằng anh ta không động đậy được nữa, Hoàng Phong ra hiệu cho một cô gái đưa anh ta đi.

Trần Hà Thu cong môi hỏi, “Anh ta họ Hoàng thật sao?”

“Đúng vậy, hôm nay Tề ngũ gia bao cả vũ trường, đột nhiên có gần trăm người đến đây, các cô gái của chúng ta đều bị gọi đi hết, nên anh ta mới đánh chủ ý lên người cô.” Hoàng Phong hỏi cô: “Như thế nào, có bị làm sao không?”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 156


Chương 156:

Cô lắc đầu: “Tề ngũ gia thân phận như nào?”

“Sản nghiệp cực kì vĩ đại, nói thế này đi, hầu hết toàn bộ thành phố Hà Nội, chẳng hạn như khu vui chơi, sòng bạc, câu lạc bộ, …, v.v., hầu hết đều nằm dưới tên của anh ta. Không ngoa khi gọi đó là một ông chủ lớn.”

Cô tự hỏi: “Lê Anh Huy thì sao?”

Cô nhớ Lê Anh Huy cũng có tham gia vào mấy ngành này, cũng không phải là một nhân vật nhỏ.

“Chuyện này dài lắm. Anh Lê là một trong những thuộc hạ của Tề ngũ gia. Chỉ là mấy năm trước đã xảy ra vài chuyện không được vui vẻ. Anh Lê đã từng nói nhìn cô rất giống một người chưa?”

Trần Hà Thu gật đầu: “Có nói tôi giống người quen cũ của anh ấy.”

Hoàng Phong thở dài vài cái, sau đó nói: “Cô ít biết những cái này thì tốt hơn, tôi sẽ không nói cho cô. Đêm nay hộp đêm không an toàn, cô về phòng sớm đi.”

Cô muốn được nghe giải thích rõ ràng, nhưng đành cúi đầu buồn bã trở về phòng.

Nhưng sau đó cô bị một tên lưu manh đeo một sợi dây chuyền vàng lớn phát hiện ra, hắn như là đã phát hiện ra thế giới mới nên nhất quyết không buông tha cho cô.

Người này không ngu ngốc như tên tóc vàng vừa nãy, Trần Hà Thu toát mồ hôi lạnh cố gắng nói lời ngon tiếng ngọt thuyết phục.

Vào thời khắc mấu chốt, có một lực rất mạnh kéo cô lại phía sau.

Hoàn cảnh quen thuộc, mùi vị nước hoa quen thuộc.

” Nguyễn Hoàng Phúc? Sao anh lại ở đây?”

Người đàn ông kia nhận ra Nguyễn Hoàng Phúc vội vàng cười nói: “Hóa ra là phụ nữ của anh Phúc, thật là xin lỗi.” Sao đó hắn ta vội vàng chuồn đi.

Nguyễn Hoàng Phúc lúc này đã cực kì tức giận, trực tiếp lôi cô ra khỏi sảnh hộp đêm, bế phốc lên ném vào ghế sau xe.

“Nguyễn Hoàng Phúc, anh, a!”

Trần Hà Thu mặc kệ đau đớn gõ cửa xe, nhanh chóng bảo vệ bụng: “Anh làm sao vậy, bụng của tôi…”

“Em không mang thai.” Nguyễn Hoàng Phúc xuống xe chốt cửa, “Kết quả bản khám của em đã có rồi. Chỉ là thiếu máu do hạ đường huyết, không phải mang thai.”

Trái tim như vừa rơi từ trên cao xuống.

Trần Hà Thu trở nên yên lặng, nhưng tâm trạng của cô lại rất phức tạp. Cô không hề biết mình đang cảm thấy thế nào, có lẽ là vừa may mắn vừa thất vọng. May mắn vì không phải mang thai đứa con của Nguyễn Hoàng Phúc, vậy thì cô có thể hoàn toàn cắt đứt với anh, nhưng tự dưng cô cũng thấy có chút thất vọng.

Nguyễn Hoàng Phúc lửa giận phừng phừng, giật lấy tay cô khiến cô quay mặt đối diện với mình: “Em đến hộp đêm làm gì? Không phải đã thuê nhà rồi sao?”

Cô ngạc nhiên: “Anh điều tra tôi?!”

Nguyễn Hoàng Phúc tức giận nói: “Chúng ta còn chưa ly hôn hẳn. Nếu như em ở đây làm chuyện mờ ám thì chẳng phải là tôi bị cắm sừng sao?”

“Vậy ngày mai chúng ta sẽ ly hôn.” Trần Hà Thu bình tĩnh nói: “Sau khi ly hôn, anh sẽ không cần lo lắng chuyện này nữa.”

Nguyễn Hoàng Phúc chế nhạo: ” Sao em lại trở nên đồi trụy thế?”

“Tôi có đồi trụy cũng là việc của tôi.” Cô lạnh lùng trả lời.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 157


Chương 157:

Nguyễn hoàng Phúc tức giận đến mức tim phổi nổ tung, đây là chuyện gì thế?

“Chỉ cần em nói với tôi em thiếu tiền, tôi sẽ cho em, đừng để tôi phát hiện em tới hộp đêm nữa.”

Trần Hà Thu từ chối: “Tiền? À, bồi thường ly hôn hả? Tôi không cần nó.”

“Không phải là bồi thường ly hôn, ly hôn, chờ một chút, tôi gần đây bận rộn công việc không có thời gian giải quyết những chuyện cá nhân này.” Nguyễn Hoàng Phúc nói.

Trần Hà Thu trào phúng: “Bận rộn? Bận đến hộp đêm?”

Anh bỏ qua sự giễu cợt của cô: “Dù sao, gần đây tôi cũng không có thời gian để ly hôn. Mà này, em chuẩn bị đi du học à?”

Trần Hà Thu biết rằng cô đã bị điều tra nên không bào chữa nữa, cô trực tiếp thừa nhận: “Ừm, tôi đúng là có kế hoạch đấy.””

“Đây là việc tốt, đã nghĩ xong muốn học trường nào chưa ?”

Trần Hà Thu không muốn nói với anh: “Vẫn chưa, còn đang xem, nhưng hình như học phí kiến trúc ở nước ngoài đắt hơn một chút.”

Nguyễn Hoàng Phúc kìm nén cơn giận nói : “Chi phí tôi sẽ trả cho em, em ra ngoài cho khuây khỏa cũng tốt, muốn học thì học, không muốn học thì trở về.”

“Tôi nói rồi, không cần tiền của anh.”

“Vậy em lấy tiền ở đâu để ra nước ngoài.” Nguyễn Hoàng Phúc chỉ hộp đêm bên ngoài cửa sổ xe: “Lấy từ đó hả?”

Những chữ này nói ra từ miệng anh cô cũng có chút tức giận: “Đúng, chính là đến từ đó đó, tiền tôi tự kiếm được cũng là của tôi, không cần mỗi ngày đều chờ đợi anh quay đầu, đợi anh cho tiền! loại ngày tháng đó tôi sống đủ rồi!”

“Trần Hà Thu” Nguyễn Hoàng Phúc cắn răng : “Bây giờ em được lắm.”

Trần Hà Thu lạnh lùng nói : “Cảm ơn đã khen, so với bản thân nhu nhược bất tài lúc trước chuyện gì cũng chỉ biết nhẫn nhịn thì bây giờ thật không tệ.”

“Ha!” Nguyễn Hoàng Phúc giận dữ đem cô đè dưới thân.

Lúc này, cửa xe đột nhiên vang lên tiếng gõ.

Nghe bên ngoài vang lên âm thanh của đàn ông.

“Chỗ này không có phép đậu xe, mau lái đi.”

Trần Hà Thu nhìn ra ngoài, quả nhiên nhìn thấy một người mặc đồng phục bảo vệ đang nhìn vào trong xe, Trần Hà Thu bịt miệng anh : “Đừng lên tiếng.”

Nguyễn Hoàng Phúc hôn vào lòng bàn tay cô, nhìn thấy cô rụt tay lại như bị phỏng, cười nhẹ : “Sợ gì?”

Trần Hà Thu ngượng ngùng : “Anh mau lái xe đi, chỗ này là cửa chính của hộp đêm, người qua lại rất nhiều.”

“Không muốn dậy.”

Trần Hà Thu tức giận đấm vào vai anh : “Anh còn liêm sỉ không?”

Nguyễn Hoàng Phúc nắm lấy tay cô áp lên mặt mình : “Em sờ thử xem có còn không?”

Bảo vệ bên ngoài hơi bực mình dùng sức vỗ kính xe : “Mau lái đi! Mau lái đi! Còn không lái đi nữa tôi gọi người đến mở khóa xe đó!”

Trần Hà Thu gấp đến không gấp hơn được, người trong hộp đêm phần lớn đều quen cô, nếu nhìn thấy cô ở trong xe với Nguyễn Hoàng Phúc, cô vừa nghĩ vừa đẩy anh: “Anh mau ngồi dậy đi, giám đốc Nguyễn không cần thể diện nữa à?”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 158


Chương 158:

Nguyễn Hoàng Phúc nhếch mày : “Em gọi tôi là gì ?”

“Giám đốc Nguyễn.”

“Không đúng, gọi lại.”

“Nguyễn Hoàng Phúc.”

Nguyễn Hoàng Phúc bị cô chọc giận, hai mắt nhíu lại nắm lấy cằm cô, âm thanh lạnh lẽo: “Lần cuối cùng, còn gọi không đúng là tôi mở cửa xe ở trước mặt nhiều người.”

“Anh điên à?”

Nguyễn Hoàng Phúc nhếch mày, ánh mắt quét qua cổ áo cô mang đầy mùi vị uy h**p: “Gọi chồng.”

Trần Hà Thu không thể tin được nhìn anh.

“Gọi không?” Vừa nói anh vừa đưa tay như thể muốn mở cửa. ”

Trần Hà Thu hoảng sợ và nhanh chóng thỏa hiệp: “Đừng mở, cầu xin anh, đừng mở.”

Nguyễn Hoàng Phúc ánh mắt sáng ngời nhìn cô: “Nhanh lên!”

Trần Hà Thu trong lòng mắng anh một vạn lần, nếu ánh mắt của cô có thể giết người, cô nhất định sẽ khiến cho người Nguyễn Hoàng Phúc thành trăm lỗ.

Đáng tiếc không có nếu như

Cô giận dữ nói: “Chồng.”

Nguyễn Hoàng Phúc đặt một nụ hôn lên môi cô: “Ngoan.”

Ngay lúc Trần Hà Thu nghĩ rằng anh sẽ quay lại ghế lái để lái xe, Nguyễn Hoàng Phúc lại hạ kính cửa xe xuống.

Khuôn mặt của bảo vệ dần trở nên rõ ràng khi kính xe hạ xuống, Trần Hà Thu sợ hãi, Nguyễn Hoàng Phúc cởi áo, che người cô, bọc chặt lại.

Bảo vệ nhận ra Nguyễn Hoàng Phúc, cũng kinh ngạc: “Giám đốc Nguyễn sao lại là ngài?”

Nguyễn Hoàng Phúc nghiến răng nói: “Lên xe, lái xe đến hầm để xe giúp chúng tôi.”

Chúng tôi?

Bảo vệ đến giờ mới phản ứng lại, phía sau Nguyễn Hoàng Phúc còn một người nữa, hắn lập tức lên xe khởi động nói: “Ồ, được.”

Chiếc xe nổ máy, chầm chậm chạy về phía trước.

Khoảng cách từ cửa chính của bữa tiệc tới hầm xe không xa, nhưng Trần Hà Thu cảm thấy nó lại dài như một thế kỉ.

Bảo vệ rất hiểu biết lái xe đến một góc hẻo lánh, cười tươi xuống xe nói: “Anh Nguyễn, chúc anh buổi tối vui vẻ.”

Thế nhưng Nguyễn Hoàng Phúc vẫn tiếp lời: “Cảm ơn, tôi rất vui vẻ.”

Trần Hà Thu ở dưới bộ đồ của anh sắp đỏ thành một con tôm luộc

“Là Trần Linh Nhi đang mang thai, anh không thể đụng vào nên mới đến tìm tôi?” Trần Hà Thu thả lỏng một chút, bắt đầu thu dọn, đem quần áo xếp gọn lại “Tôi rất tò mò, chị ấy nếu biết chuyện này sẽ như thế nào đây?”

Nguyễn Hoàng Phúc cũng nhận ra hôm nay anh hơi mạnh tay, có thể đã làm tổn thương cô, còn muốn nói vài câu dịu dàng quan tâm lại bị cô dùng một câu chặn lại, anh lạnh lùng nói: “Cô biết thì tốt rồi.”

Không hiểu sao, tim như bị kim châm, đau nhói.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 159


Chương 159:

Nhưng biểu hiện trên mặt cô vẫn rất bình tĩnh: “Không sao, coi như đó là quà chia tay, Nguyễn Hoàng Phúc anh biết không? Chúng ta với nhau chỉ mới có ba lần, lần thứ nhất là do anh uống say nhìn nhầm tôi là chị An Như, lần thứ hai là do anh uống canh gà, lần này là vì Trần Linh Nhi mang thai, không có lần nào là vì tình yêu cả.”

“Có gì khác biệt sao?” Nguyễn Hoàng Phúc châm một điếu thuốc, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trần Hà Thu cài lại nút áo cuối cùng trên áo sơ mi, dùng tay chải tóc buộc thành đuôi ngựa “Nguyễn Hoàng Phúc, anh từng nói muốn trả thù lao cho tôi.”

Anh cười chế giễu, lấy ví từ túi áo khoác của mình ra: “Nói, muốn bao nhiêu?”

“Tôi không cần tiền”

Bàn tay của anh dần thả ra.

Trần Hà Thu tiếp tục nói: “Tôi muốn một tương lai.”

Nguyễn Hoàng Phúc thở dài: “Linh Nhi bây giờ đang mang thai con của tôi, tôi không thể mặc kệ cô ấy…”

“Tôi không phải có ý này, tôi không nghĩ đến việc sẽ dính dáng gì đến anh nữa.” Trần Hà Thu nhìn anh, nghiêm túc nói: “Hãy để tôi đi, cho tôi một tương lai không có anh, chúng ta li hôn đi.”

Nguyễn Hoàng Phúc có chút bực bội, vừa nãy còn gọi anh là chồng, chớp mắt liền muốn li hôn?

Ai nói đàn ông trở mặt vô tình, đàn bà lại càng tàn nhẫn hơn

“Em cứ như vậy mà muốn rời khỏi tôi?”

Trần Hà Thu gần như không hề do dự: “Đúng, rất muốn, cực kì muốn, anh chỉ đem đến cho tôi những đau khổ, cuộc đời còn lại tôi chỉ hi vọng mình không còn liên hệ gì với anh nữa.”

Anh chợt mỉm cười: “Trần Hà Thu em biết không? Em là người phụ nữ đầu tiên dám nói chuyện với tôi như vậy.”

“Bởi vì tôi không còn quan tâm anh nữa, cho nên tôi mới dứt khoát đến như vậy.”

Không quan tâm nữa.

Nguyễn Hoàng Phúc từ trước đến nay đều tỏ ra không thích phụ nữ, nhưng ở trước Trần Hà Thu hết lần này đến lần khác sững sờ, ngạt thở: “Được rồi, coi như tôi là kẻ nhàm chán, chín giờ sáng mai, ở cục dân chính, đừng đến muộn.”

Trần Hà Thu an tâm, cô mở cửa bước xuống xe, sau đó đóng cửa lại: “Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ đến đúng giờ.”

Lúc rời khỏi bãi giữ xe, Trần Hà Thu lại gặp được người bảo vệ lái xe lúc nãy.

Bảo vệ cũng nhận ra, nháy mắt và nói với cô: “Trần Hà Thu, đừng trách tôi không nhắc nhở cô, trên xe chồng cô có phụ nữ, hai người đó đang làm chuyện ấy.”

Trần Hà Thu nói: “Ngày mai anh ta không còn là chồng tôi nữa rồi, cho nên không cần nhắc nhở tôi.”

Bảo vệ chỉ coi như cô đã biết chuyện Nguyễn Hoàng Phúc cùng người phụ nữ khác qua lại, vẫn thuyết phục cô: “Cởi mở một chút, loại đàn ông này, rất nhiều phụ nữ muốn trèo lên.”

Trần Hà Thu không muốn tiếp tục vấn đề này nữa: “Chị Trân tìm tôi có việc, tôi đi trước.”

Ngày hôm sau trời vừa sáng, Trần Hà Thu liền tới cục dân chính, đến nơi chỉ mới 8h30, cục dân chính vẫn chưa mở cửa, chỉ có một bác trai coi cửa.

“Cô gái, đến sớm vậy sao?”
 
Back
Top Bottom